[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 157 : Sự ảo diệu của độc công 1 (c1561-c1570)
❮ sautiếp ❯Chương 1561: Sự ảo diệu của độc công 1
Đánh thì không lại, muốn chạy trốn thì tốc độ lại không nhanh bằng Đinh Hạo, nếu cứ ở đây, chân nguyên cũng đang nhanh chóng giảm đi.
Đến lúc này, Ma Ưng Tào Khâu Hán quả nhiên khóc không ra nước mắt, cho dù hắn có tỉnh ranh như quỷ cũng không thể nghĩ ra được phương pháp xử lý thỏa đáng.
Nhưng đúng lúc này, Độc Long Thân Đồ Dã đột nhiên xuất hiện, chớp mắt đã đứng bên cạnh Đỉnh Hạo, khuôn mặt ẩn hiện sự điên cuồng, đôi mắt như máu nhìn chằm chằm Tào Khâu Hán, miệng nói với Đỉnh Hạo: “Ta và tên này thù sâu như biển, kính xin Đinh tông chủ để cho ta đích thân tru sát hắn!”
Nhìn dáng vẻ hiện tại của Thân Đồ Dã, Đinh Hạo biết thù hận giữa hắn và Tào Khâu Hán e rằng không chỉ có lần này, mà trước đó đã là kẻ thù không đội trời chung rồi.
Mặc dù lúc này Tào Khâu Hán trúng Hoán Nguyên Tán, sau khi giao đấu với mình một phen thì thực lực cũng đã yếu đi, nhưng Đỉnh Hạo vẫn không yên tâm lắm.
Có điều, nhìn dáng vẻ của Thân Đồ Dã, Đỉnh Hạo biết có khuyên ngăn cũng vô ích, bèn gật đầu nói: “Cũng được!”
Vừa nói xong, Đỉnh Hạo đã từ trước mặt Tào Khâu Hán lui về phía sau khoảng mười trượng.
Có điều hắn không rời đi quá xa, dự định chỉ cần có chút bất ổn sẽ lập tức xuất thủ tương trợ Thân Đồ Dã.
Tử Minh Huyền Long quấn quanh hông Thân Đồ Dã đang phun lưỡi “xì xì”, khói độc tràn ra từng hàm răng sắc nhọn, cơ bắp toàn thân Thân Đồ Dã quấn bện, mơ hồ lộ ra tia sáng màu do sậm, ánh mắt tràn đầy căm thù nhìn Tào Khâu Hán, quát to: “Tào Khâu Hán, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay.
Từ trước tới nay, Vạn Độc môn chúng ta phải chịu sự chèn ép lớn nhất là từ Tử Tịch Hải các ngươi.
Nhất là Ma Ưng Tào Khâu Hán ngươi, lại lấy việc săn giết đệ tử bổn môn làm thú vui.
Loại thù hận không đội trời chung này, hôm nay ta và ngươi sẽ kết thúc!”
Ở bên kia, Hắc Mạc Ma Ưng của Tào Khâu Hán vẫn đang giao chiến với Bát Sí Tử Mãng.
Một tiếng kêu chói tai khiến Đinh Hạo chú ý.
Quay đầu nhìn lại, Đinh Hạo phát hiện thân thể khổng lồ của Bát Sí Tử Mãng không biết đã quấn quanh Hắc Mạc Ma Ưng từ lúc nào.
Lân giáp màu đỏ mơ hồ phản chiếu ánh sáng hắc ám, Bát Sí Tử Mãng đang dùng sức siết chặt hai cánh và một chân của Hắc Mạc Ma Ưng.
Cái mỏ sắc nhọn như cái móc sắt của Ma Ưng không ngừng mổ “keng keng” trên sống lưng Bát Sí Tử Mãng.
Cho dù thân thể Bát Sí Tử Mãng có cứng rắn cũng mơ hồ có vết máu đỏ tím dần dần xuất hiện.
Chẳng qua Bát Sí Tử Mãng hiển nhiên chiếm thế thượng phong, trong cái miệng khổng lồ đầy răng nanh, một chân của Hắc Mạc Ma Ưng đã bị nuốt vào, đang bị nó gặm “kẹt kẹt”, phát ra âm thanh khiến người ta sởn gai ốc.
Công kích của Hắc Mạc Ma Ưng chủ yếu đến từ hai chân và cặp mỏ.
Lúc này một chân của nó đã bị Bát Sí Tử Mãng gặm cắn nuốt vào, chân còn lại thì bị đuôi của Bát Sí Tử Mãng quấn chặt lấy, không thể động đậy.
Bây giờ nó chỉ còn lại chiếc mỏ ưng giống như đầu sắt đang gắng hết sức công kích trên người Bát Sí Tử Mãng.
Mặc dù biết rõ Hắc Mạc Ma Ưng chắc chắn phải chết, nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại, nếu như để mặc tình hình phát triển, sợ rằng Bát Sí Tử Mãng cũng khó tránh khỏi tổn thương.
Cho nên Đỉnh Hạo đang quan sát và đánh giá bốn phía, vừa thấy cảnh tượng như vậy thì lập tức không chút do dự xông thẳng về phía Hắc Mạc Ma Ưng.
Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay đi trước một bước, điện quang trong hư không kéo ra năm mươi trượng, lao thẳng đến cái mỏ sắc bén của Hắc Mạc Ma Ưng.
Giờ này khắc này, Hắc Mạc Ma Ưng hoàn toàn bị Bát Sí Tử Mãng quấn lấy, cho dù muốn tránh né cũng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn điện mang đang lao tới, liên tục kêu gào gọi Tào Khâu Hán đến giúp.
Đáng tiếc lúc này Tào Khâu Hán đang bị bị Độc Long Thân Đồ Dã nhìn chằm chằm, bản thân hắn còn khó bảo vệ, vừa mới di chuyển đã bị Thân Đồ Dã quấn lấy, không khỏi rống lên: “Đỉnh Hạo, Thân Đồ Dã, các ngươi hèn hạ vô sỉ, chẳng những hạ độc mà còn lấy hai địch một!”
Đỉnh Hạo thầm nghĩ, sợ rằng Tào Khâu Hán tức đến mê man rồi, đến lúc này mà còn nói ra những lời ngây thơ như vậy.
Đinh Hạo không thèm để ý đến hắn, toàn bộ tỉnh thần đều tập trung điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Đến khi nghe thấy một tiếng “xèo xèo” vang lên, kèm theo tiếng rên rỉ của Hắc Mạc Ma Ưng truyền đến, thứ cuối cùng có thể công kích của Hắc Mạc Ma Ưng này – cặp mỏ – đã bị kiếm mang cuồn cuộn băm vụn, không còn bất kỳ uy hiếp nào với Bát Sí Tử Mãng nữa.
Đỉnh Hạo điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm cực kỳ chính xác, đưa Nghịch Thiên Ma Kiếm kề sát lưng Bát Sí Tử Mãng bay ngược lại trong tay.
Thấy Hắc Mạc Ma Ưng hiện tại bị Bát Sí Tử Mãng nuốt chửng từng chút, Đỉnh Hạo hoàn toàn yên lòng bay ngược trở lại, tiếp tục ngưng thần chú ý đến trận chiến giữa Tào Khâu Hán và Thân Đồ Dã.
Chương 1562: Sự ảo diệu của độc công 2
Chuang 1563: Thủy Trung Đảo Ảnh 1
Chuang 1564: Thủy Trung Đảo Ảnh 2
Chuang 1565: Không có lối thoát 1
Lúc này, Thân Đồ Dã đang cười điên cuồng, giận dữ hét lên: “Là Ke phản bội, nếu nói hèn hạ vô sỉ thì có ai so được với Tử Tịch Hải các ngươi? Uổng công năm đó Vạn Độc môn chúng ta tin tưởng các ngươi như vậy, địa bàn quặng mỏ cũng mặc cho các ngươi đoạt, cuối cùng đổi lại là sự phản bội của Tử Tịch Hải các ngươi.
Mấy năm gần đây, thế lực Vạn Độc môn chúng ta ngày càng sa sút, trong đó Tử Tịch Hải các ngươi góp công lớn nhất.
Nếu không phải trong tay ta còn nửa bình Thiên Tuyệt Độc Tán, sợ rằng bây giờ Vạn Độc môn đã sớm bị hủy hoại trong tay Tử Tịch Hải các ngươi rồi.
Hành động của các ngươi trong những năm này, e rằng mấy chữ hèn hạ vô sỉ cũng khó có thể hình dung được.
Ha ha ha… Ngươi cũng có ngày hôm nay, Tử Tịch Hải các ngươi cũng có ngày hôm nay! Chỉ cần có thể hủy diệt Tử Tịch Hải các ngươi, Vạn Độc môn chúng ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào! Bây giờ, bắt đầu từ ngươi!”
Lúc này, Thân Đồ Dã vừa điên cuồng gầm thét, vừa đánh ra từng luồng hào quang đỏ sậm từ trong tay.
Tia sáng kia cực kỳ mềm mại uyển chuyển, không đi thẳng mà có thể liên tục vặn vẹo trên hư không, giống như có sinh mệnh riêng của mình vậy.
Trong lòng Đinh Hạo ngạc nhiên, thần niệm bám vào những tia sáng màu đồ sậm mà Thân Đồ Dã vừa đánh ra, trong lòng hắn cả kinh.
Không ngờ trong những luồng hào quang màu đỏ sậm đó lại có hàng ngàn hàng vạn độc trùng nhỏ bé không biết tên.
Nhưng con trùng này đều có hình thù kỳ lạ, Đinh Hạo khó có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Dưới sự điều khiển của những con trùng này, bên trong từng luồng hào quang màu đỏ kia ẩn chứa ngàn vạn sinh mệnh, uy lực cực kỳ bất phàm, liên tục liều mạng mấy lần với Tào Khâu Hán mà không hề rơi xuống thế hạ phong.
Cho dù những tia sáng đỏ đó bị chém đứt trên hư không, chúng sẽ từ từ hội tụ lại, giống như những con trùng kỳ lạ lắc lư trong không trung, không ngừng tiếp cận Tào Khâu Hán.
Trong lòng Đinh Hạo kinh ngạc, sau đó coi như yên tâm.
Vốn dĩ hắn cho rằng nếu thứ Độc Long Thân Đồ Dã tu luyện là độc công, như vậy đối đầu chính diện hẳn không phải là sở trường của hắn mới đúng.
Xem ra hắn vẫn đánh giá thấp sự kỳ diệu của công pháp Vạn Độc môn, không ngờ Độc Long Thân Đồ Dã còn có thủ đoạn như vậy.
Tử Minh Huyền Long vốn quấn quanh hông Thân Đồ Dã, khi Thân Đồ Dã phất tay, nó hóa thành tia chớp táp thẳng về phía Tào Khâu Hán.
Thân thể Tử Minh Huyền Long như nước chảy, ở trên không công kích Tào Khâu Hán cực kỳ lưu loát, nhưng phần đuôi từ đầu đến cuối không hề rời khỏi hông Thân Đồ Dã.
Nó giống như một chiếc roi quấn quanh người Thân Đồ Dã, công kích qua lại như xuất quỷ nhập thần, có thể tấn công Tào Khâu Hán từ bất cứ vị trí nào trên người Thân Đồ Dã, sau đó khi tình thế không ổn lại lui trở lại cơ thể Thân Đồ Dã nhanh như chớp.
Cứ như vậy, Đinh Hạo nhìn rất kinh dị, thầm nghĩ Vạn Độc môn không hổ là một trong thất mạch Cức Thiên.
Công pháp của bọn họ đúng là có điểm độc đáo, khiến cho người ta không thể không kính nể.
Thời gian trôi qua, cộng thêm việc Hắc Mạc Ma Ưng bây giờ đang nửa sống nửa chết bị Bát Sí Tử Mãng gặm cắn, dưới uy lực phát tác từ từ của Hoán Nguyên Tán, Đinh Hạo đã nhìn ra Tào Khâu Hán dần dần chống đỡ không nổi nữa, trên trán trên ngực xuất hiện mồ hôi, hơi thở cũng dồn dập hơn nhiều.
Đến lúc này, Đinh Hạo đã không còn quá lo lắng về Thân Đồ Dã, cũng có thời gian rảnh rỗi để quan sát những người khác.
Vừa mới quay đầu nhìn xuống, sắc mặt hắn không tự chủ được hơi thay đổi, thân thể biến mất tại chỗ không thấy đâu nữa.
Sau một khắc, hắn đột nhiên xuất hiện ở phương hướng Lạc Hải Dao, nhìn Vô Tâm Lão tổ Đoan Mộc Nha đang tàn nhẫn công kích, hừ lạnh nói: “Ngươi chán sống rồi!”
Thì ra khi hắn đảo mắt qua, đột nhiên phát hiện Đoan Mộc Nha đang chạy đôn chạy đáo trên hư không đột nhiên xoay lại, bỏ gần cầu xa mà trực tiếp đánh úp về phía Ma Mi Lạc Hải Dao.
Vốn dĩ, dưới sự truy kích của mấy người Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, Đoan Mộc Nha hắn tuyệt đối không có bất kỳ cơ hội ra tay nào.
Nhưng đám người Ứng Thải San biết rõ Đoan Mộc Nha đã trúng Hoán Nguyên Tán, tất cả đều không dốc hết toàn lực.
Thấy hắn không phá vòng vây rời đi, bọn họ đều định dần dần tiêu hao chân nguyên của hắn, khiến hắn chết từ từ.
Cộng thêm việc Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung cũng là hai môn phái, hai phe đều muốn để người khác động thủ trước, bản thân sẽ tới sau chiếm lợi, thế nên không xuất lực.
Như thế, mặc dù chân nguyên của Vô Tâm Lão tổ Đoan Mộc Nha kia tiêu hao nhanh chóng, nhưng hắn cũng không chịu bao nhiêu công kích.
Mấy người Ứng Thải San và Điền Cực Quang có tu vi rất cao, hắn hiển nhiên không dám chọc tới, cuối cùng dưới sự oán hận, hắn nhắm vào Lạc Hải Dao để trả thù.
Chuang 1563: Thủy Trung Đảo Ảnh 1
“Bởi vì Lạc Hải Dao tu luyện Tâm Mi Chi Thuật, mặc dù tu vi của nàng đã là Hợp Thể kỳ, nhưng lực công kích còn yếu hơn so với một số đệ tử Phong Nguyệt Cốc bên cạnh.
Thế nên thấy Đoan Mộc Nha công kích về phía mình, Lạc Hải Dao kinh hãi đến mức hồn phi phách tán.
Mặc dù Đinh Hạo phát hiện kịp thời, thế nhưng vì khoảng cách xa xôi, thời điểm thấy Lạc Hải Dao sắp mất mạng, chỉ thấy đôi mắt nàng trong nháy mắt đã nhuốm đầy màu sắc sặc sỡ, toàn thân lập tức mang đến cảm giác cơ khổ không chỗ nương tựa.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống gò má của Lạc Hải Dao, nàng khóc run rẩy, nói: “”Đừng màt””
Đột nhiên, Vô Tâm Lão tổ Đoan Mộc Nha đang công kích với tốc độ cao đột nhiên dừng thế công, ve mặt cũng hoảng hốt, giống như đột nhiên lâm vào một giấc mơ ngọt ngào, sắc mặt chợt buồn chợt vui, thoạt nhìn vô cùng cổ quái.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, sắc mặt dữ tợn của Đoan Mộc Nha lại xuất hiện, phẫn nộ quát lên: “”Dám thi triển mị thuật với ta, đáng tiếc tu vi của ngươi chỉ là Hợp Thể kỳ, Tâm Mi Chỉ Thuật cũng không thể mê hoặc tâm trí người khác trong nháy mắt.
Ngươi đi chết đi!””
Vừa dứt lời, sắc mặt Ma Mi Lạc Hải Dao tái nhợt, lần này nàng thật sự bị dọa đến mức sắp hồn phi phách tán, vòng eo mảnh khanh vặn vẹo liên tục, cấp tốc bay ngược lại phía sau, nhưng vẫn không cách nào tránh né được công kích của Vô Tâm Lão tổ Đoan Mộc Nha.
Đoan Mộc Nha nhe răng cười, nhìn khuôn mặt quyến rũ đầy kinh hoàng của Lạc Hải Dao, trong lòng thậm chí có cảm giác sung sướng.
Ngay lúc hắn định lấy mạng nàng, hắn lại đột nhiên thấy được sự vui mừng từ trong đôi mắt nàng.
Trong lòng hơi giật mình, trong nháy mắt Đoan Mộc Nha phản ứng kịp, sắc mặt đại biến, sau đó định dốc sức tránh né, một cảm giác đau đớn thấu xương đã tràn vào toàn thân, cả người không tự chủ được bị một lực lượng kéo mạnh ra ngoài.
Trong lúc thân thể không tự chủ được lăn lộn, Đoan Mộc Nha cũng nhìn thấy nụ cười dữ tợn của Đinh Hạo ở phía sau.
Nụ cười đó khiến toàn thân hắn rét run.”
“Đinh đại ca, cám ơn ngươi!” Giọng nói của Lạc Hải Dao hơi run, nước mắt vẫn còn vương trên gương mặt mềm mại của nàng, nàng nhìn Đỉnh Hạo bằng ánh mắt đầy kích động.
Lạc Hải Dao này vừa mới bị Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha dọa, khi sắp chết thì bất chợt được Đinh Hạo cứu, sau khi trở về từ cõi chết, nàng không rõ cảm giác trong lòng ra sao.
Thấy đòn đánh nhanh như điện chớp của Đỉnh Hạo đánh bay Đoan Mộc Nha, nàng chỉ cảm thấy Đinh Hạo của giờ phút này vô cùng cuốn hút.
Cười sằng sặc, Đinh Hạo lắc đầu, giọng điệu hờ hững: “Ngươi không cần phải cảm ơn ta, đã là thứ của ta, vậy ta sẽ không cho phép người khác làm hại ngươi, dù ngươi có muốn chết thì cũng nhất định phải chết trong tay ta!”
Những lời này của Đinh Hạo có thể nói rằng cực kỳ thô lỗ và bất lịch sự, nhưng lúc này đây, Lạc Hải Dao trong sự vui mừng lẫn lộn, nhìn thấy đòn đánh Đoan Mộc Nha như sấm vang chớp giật kia của Đinh Hạo thực sự cứu được bản thân, nàng chỉ cảm thấy Đỉnh Hạo rất hống hách và kiêu ngạo, tự mang một luồng khí thế bễ nghễ thiên hạ.
Ngay đến cả việc hắn nói bản thân nàng là vật phẩm tư nhân của hắn, nàng cũng chẳng tức giận mấy, ngược lại còn có một loại vui sướng khác thường.
Trái tìm khẽ nhói đau, Lạc Hải Dao cẩn trọng tu luyện Tâm Mi Chỉ Thuật trong nhiều năm.
Giờ phút này, khắp nơi trên cơ thể nàng lần lượt túa mồ hôi lạnh, thuật pháp loại bỏ dấu vết của chút tơ vương này ra khỏi trái tìm nàng trong nháy mắt.
Nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt bằng khăn lụa, đôi má xinh đẹp của Lạc Hải Dao hơi ửng đỏ, cả người nàng toát lên về mỹ lệ khiến người thương tiếc, nàng nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo một cách say đắm.
Thấy cảm xúc thực sự trong trái tìm Lạc Hải Dao biến mất, nàng lại một lần nữa khoác lên người dáng vẻ quyến rũ mê hoặc lòng người đó, Đinh Hạo không thèm liếc nhìn nàng thêm.
Thân hình cao lớn thẳng tắp của hắn đạp không mà đi, hắn như tỉa chớp màu đen lao vút về phía Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha.
Vừa nãy, Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha chịu một đòn của Đỉnh Hạo, cơ thể lập tức bị thương.
Sau đó hắn bị bốn người của Chân Ma Cung và Phong Nguyệt Cốc truy kích, một lần nữa bị truy sát một cách mạnh mẽ.
Rút ra bài học từ lần trước, lần này bốn người không hề giữ lại sức mạnh, mặc dù không tạo thành vòng vây bao quanh Đoan Mộc Nha, nhưng khi năm bóng hình di chuyển khắp không trung như những con rắn dài, con rắn đại diện cho Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha lại liên tục kêu gao thẩm thiết, hiển nhiên lại bị thương.
Chuang 1564: Thủy Trung Đảo Ảnh 2
Thương tích chồng chất, lần này Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha thực sự không có cơ hội phản kích.
Thấy bản thân đã gửi tín hiệu triệu tập môn đồ mà xung quanh sơn động vẫn im ắng, trong lòng Đoan Mộc Nha nặng nề.
Hắn chỉ e rằng môn đồ của Tử Tịch Hải theo hắn đến nơi này đã gặp phải thủ đoạn hiểm độc của Phong Nguyệt Các và Chân Ma Cung.
Việc đã đến nước này, Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha chỉ còn một con đường để đi là chạy thoát thân, không thể để tâm đến sống chết của những môn đồ Tử Tịch Hải đó.
Sau khi lại bị Địa Ma Chu Kỳ tiếp cận và tấn công, Đoan Mộc Nha gầm lên một cách tức giận: “Các ngươi chờ đấy, đợi ta tập hợp lại với môn đồ của chúng ta, ta nhất định sẽ tập hợp lực lượng của Đạo Môn lại, khiến các ngươi nợ máu trả bằng máu!”
Vừa nói xong, Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha phát huy toàn bộ sức mạnh, tốc độ lại tăng thêm vài phần, lao thẳng ra khỏi sơn cốc. “Ngươi muốn chạy ư!” Đỉnh Hạo cười gain, mang theo những âm thanh gầm rú khi lao đến với tốc độ nhanh chóng, hắn nhanh như điện chớp bắt kịp Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha.
Vừa rồi Đỉnh Hạo định tru sát Tào Khâu Hán bổ sung cho Thất Anh Thị Hồn Trận, tuy nhiên vì một cước ngang ngược của Thân Đồ Dã nên sau đó Đỉnh Hạo chỉ đành nhượng bộ hắn.
Giờ đây, thấy rằng Đoan Mộc Nha cũng sắp chạy mất, Đỉnh Hạo sao có thể trơ mắt để con mồi chạy khỏi tầm tay mình một lần nữa được, nếu không thì chẳng khác nào lấy giỏ trúc mà múc nước, công dã tràng.
Tào Khâu Hán là Tán Ma.
Bất kể là Tán Tiên hay là Tán Ma, cơ thể của bọn họ đều là thể xác của bán tiên bán ma.
Nếu thôn phệ bằng Vô Cực Ma Công, bởi vì bản thân Đỉnh Hạo không phải thể xác bán tiên bán ma, vậy chỉ có thể thu được một nửa chân nguyên trong cơ thể hắn, phần ma nguyên còn lại sẽ lãng phí.
Chính vì điều này, nếu không phải thời điểm vạn bất đắc dĩ, Đinh Hạo sẽ không trực tiếp thôn phệ Tán Tiên Tán Ma, mà hắn sẽ chọn trực tiếp luyện hóa kẻ địch bằng Thất Anh Thị Hồn Trận.
Bởi vì Thất Anh Thị Hồn Trận không chỉ có thể luyện chết tu chân giả cho bản thân sử dụng, mà ngay cả người của Tiên Ma giới cũng có thể luyện hóa.
Cho nên luyện chết những Tán Tiên Tán Ma có thể xác bán tiên bán ma đó bằng Thất Anh Thị Hồn Trận là hiệu quả nhất.
Nếu Tào Khâu Hán đã do Thân Đồ Dã nhìn chòng chọc, vậy giờ đây Đinh Hạo đương nhiên sẽ không buông tha cho Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha đã thương tích chồng chất này.
Đoan Mộc Nha là cao thủ Độ Kiếp kỳ đã vượt qua thiên kiếp một lần, chỉ cần luyện hóa toàn bộ chân nguyên của hắn, Đinh Hạo chắc chắn có thể khôi phục lại toàn bộ chân nguyên đã hao phí do hai lần sử dụng Thiên Tuyệt Độc Tán trước đó.
Thực lực của hắn chẳng những có thể đạt tới trạng thái đỉnh phong, mà còn có thể tiến thêm một bước, vì vậy lần này Đỉnh Hạo nhất định sẽ không từ bỏ Đoan Mộc lão tổ.
Bay tới bên cạnh Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha với tốc độ cực nhanh, Đỉnh Hạo không để tâm đến bốn người Chân Ma Cung và Phong Nguyệt Cốc đằng sau, hắn sử dụng Huyền Băng Ma Diệm Quyết thổi ma diễm màu đỏ và tím bùng lên cháy cuồn cuộn, bất chấp bắn về phía Đoan Mộc Nha đó.
Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha vốn sắp trốn thoát đột ngột cảm nhận được hai con rồng dài, một tím và một đỏ, từ phía sau lưng ập đến.
Mặc dù vẫn còn một khoảng cách, nhưng luồng khí nóng và lạnh cực độ ẩn chứa trên chúng lại khiến Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha sợ đến hãi hùng khiếp vía.
Thấy được khí thế hung hăng đằng sau lưng, Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha cân nhắc thiệt hơn một chút, biết chắc chắn rằng bản thân không thể tránh được, cơ thể hắn ngừng lại ngay tức thì.
Giữa những cái vung tay, trong nháy mắt hắn đã bố trí mấy chục cấm chế, từng đường mỏng như gợn nước dần dần nổi lên như cơn sóng màu lam trong hư không.
Một đợt âm thanh “lẹt xẹt lách cách” nổ vang, Tử Hồng Ma Diệm phá vỡ hàng chục cấm chế do Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha kia lâm thời bố trí như tồi khô lạp hủ.
Tuy nhiên, bị cản trở bởi điều này, tốc độ của Tử Hồng Ma Diệm cũng giảm đi rất nhiều, tranh thủ lúc này, Đoan Mộc Nha thở phào nhẹ nhõm, một lần nữa khẩn trương không màng sống chết lao ra ngoài sơn cốc.
Chẳng qua, tốc độ chạy của Đoan Mộc Nha nhanh, sau khi dừng lại thì càng cấp tốc hơn.
Nhìn Đinh Hạo cười khẩy không ngừng chợt xuất hiện trên đỉnh sơn cốc, cơ thể Đoan Mộc Nha thoáng ngừng lại trong phút chốc, biểu cảm muốn bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu khó coi.
Bốn người cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc lúc này cũng đứng sững tại khoảng không bên dưới Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha, bọn họ dù bận nhưng vẫn ung dung tản ra một cách chậm rãi, từng người bình tĩnh lấy pháp bảo trong tay ra, từ xa hô ứng với Đinh Hạo, cuối cùng cũng bao vây xung quanh Đoan Mộc Nha.
Chuang 1565: Không có lối thoát 1
Khà khà cười lạnh, Đỉnh Hạo mở lời: “Đoan Mộc tiên sinh, chạy đi, sao không chạy nữa, chạy tiếp đi!”
Nghe hắn nói vậy, khuôn mặt của Vô Tâm lão tổ kia chợt ảm đạm, ánh mắt khô cằn của hắn hết nhìn đông lại tới nhìn tây, cuối cùng hắn thở dài bất lực, nói với cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc phía sau lưng rằng: “Mấy vị hà tất phải như vậy, mối quan hệ giữa ba tông chúng ta vốn vẫn luôn gần gũi, Tử Tịch Hải chúng ta trước giờ chưa bao giờ có ý định trở thành kẻ địch của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, tất cả những điều này chỉ là nhằm vào Vạn Độc Môn.
Nói thế nào thì ta và các vị cũng xem như quen biết đã lâu, chẳng lẽ các ngươi định đuổi tận giết tuyệt hay sao?”
Quay đầu lại, Đoan Mộc Nha mỉm cười cay đắng với Đinh Hạo, nói: “Tử Tịch Hải chúng ta trước giờ không thù không oán với Đinh tông chủ, trái lại, trong tông chúng ta cũng vô cùng khâm phục Đinh tông chủ, đến giờ cũng không muốn trở thành thù địch với Vô Cực Ma Tông các ngươi.
Chỉ cần Đinh tông chủ tha mạng cho ta, ta cam đoan sẽ trả ơn Đỉnh tông chủ hậu hĩnh!”
Khoanh hai tay trước ngực, Đinh Hạo vẫn luôn cười gằn không nói câu nào, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha.
Từ bên trong cơ thể Đinh Hạo, bảy luồng khí đen nhỏ đến mức không thể nhìn thấy chậm rãi lay động trong không trung.
“Uổng với danh xưng tiền bối Ma Môn, vừa rồi ngươi lại tấn công Dao Nhi, chỉ riêng với điểm này, Phong Nguyệt Cốc chúng ta sẽ không tha cho ngươi!” Khuôn mặt của Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp ngập đầy giận dữ, nàng khit mũi lạnh lùng.
Bên kia, Đỉnh Hạo cười kha khà, dù bận nhưng vẫn ung dung nói: “Không sai, nói thế nào thì Lạc tiểu thư cũng là người của bản tông, ngươi tự tiện ra tay muốn lấy đi mạng sống của nàng, người làm chủ nhân như ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi!”
Gật đầu một cái, sắc mặt Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha âm u, sau khi nhìn đám đông xung quanh một lượt, hắn nói bằng một giọng trầm thấp: “Vậy có nghĩa là không thể thương lượng đúng không?”
Mim cười, cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung gật đầu nói: “Đúng vậy, không đường thương lượng!”
Lời này vừa vang lên, sắc mặt Vô Tâm lão tổ ngay lập tức chuyển sang màu xám nhạt, cơ thể lại hệt như là làn nước, bắt đầu vặn vẹo liên tục trong hư không, mang lại cho đám đông một cảm giác không chân thực.
“Không ổn, là thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” của Tử Tịch Hải, xem ra Đoan Mộc Nha định hao phí một trăm năm khổ tu để chạy trốn!” Vừa mới đến bên cạnh Đỉnh Hạo, ngay khi nhìn thấy dáng về đó của Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha, Lạc Hải Dao ngay lập tức thốt lên.
Nét mặt của bốn người thuộc Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung lại vẫn như thường, dường như đã dự đoán rằng được rằng Đoan Mộc Nha sẽ hành động như vậy.
Điền Cực Quang gật đầu cười, lên tiếng: “Đạt đến loại cao thủ ở cấp bậc này, thực sự rất khó để ngăn chặn nếu người này khăng khăng muốn chạy, nhưng có thể ép hắn hao phí trăm năm khổ tu để sử dụng thuật pháp Thủy Trung Đảo Ảnh thì cũng rất hiếm khi làm được!”
Điền Cực Quang nói vậy, mấy người khác cũng mỉm cười gật đầu.
Cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc gật đầu nói: “Không sai, sau khi sử dụng thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh”, về cơ bản thì tu vi của Đoan Mộc Nha cũng giảm đi bốn phần mười, không còn tạo thành mối đe dọa cho chúng ta trong một thời gian ngắn.
Lần thiên kiếp tiếp theo giáng xuống sẽ là thử thách lớn nhất đối với hắn, ta thấy cũng dữ nhiều lành ít!”
Trong khi bốn người lời qua lời lại trao đổi với nhau, thân thể của Đoan Mộc Nha càng ngày càng khác thường, quanh co khúc khuỷu như một loại chất lỏng.
Nhưng vào lúc này, miệng Đoan Mộc Nha vẫn cứng rắn nói: “Cho dù tu vi của ta hao tổn trăm năm, nhưng ta vẫn còn hy vọng sống sót.
Còn đám người các ngươi chắc chắn sẽ bị giết sạch dưới sự tiến công của Tử Tịch Hải và Đạo Môn chúng ta, các ngươi cứ đợi đấy!”
“Ai nói ngươi vẫn còn một chút hy vọng sống sót, ngay bây giờ ta sẽ khiến ngươi hoàn toàn không có đường sống!” Nhưng cùng lúc đó, Đinh Hạo cười kha khà một cách quỷ quyệt, hắn khoan thai cất lời.
Đỉnh Hạo vừa nói xong, bẩy con Huyết Quỷ Tướng đã ẩn nap từ trước đột nhiên biến thành bảy đám ma khí đen sì, ngay lập tức bao phủ vị trí của Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha đó trong một vùng âm u tối tăm khôn cùng.
Bốn người Ứng Thải San giương mắt mà nhìn, cuối cùng, bọn họ chỉ nghe thấy Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha hét lên một tiếng, rồi gào lên chữ “không” với giọng điệu cực kỳ sợ hãi.
Sau đó, mọi thứ rơi vào bóng tối vô tận, Đoan Mộc Nha biến mất trong hư không, và biến mất cùng với hắn còn có Đỉnh Hạo, người vừa nở nụ cười ác độc khi nãy.
“Chuyện, chuyện quái gì đây?” Thấy Đinh Hạo và Đoan Mộc Nha biến mất cùng một lúc, cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc kia nhìn về hướng Đoan Mộc Nha với ánh mắt kinh ngạc và hỏi.
Chương 1566: Không có lối thoát 2
Chuang 1567: Xao động kiều diễm 1
Mấy người Điền Cực Quang đưa mắt nhìn nhau, trên gương mặt đều là nét ngờ vực khó hiểu, ai nấy đều nhìn xung quanh một cách khó hiểu và đồng thời lắc đầu.
“Sau cùng thì ta nghe thấy tiếng thét kinh hãi của Đoan Mộc Nha, dường như gặp phải chuyện khủng khiếp nào đó.
Dao Nhi, ngươi đã ở chung với Đinh Hạo mấy ngày, ngươi có biết chuyện gì đang xảy ra không?” Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp nhìn Lạc Hải Dao bên cạnh, lên tiếng hỏi.
Một khắc vừa rồi, Ma Mi Lạc Hải Dao nhìn Đỉnh Hạo đến mắt hoa lòng loạn.
Sau khi ngẩn ngơ, nghe thấy câu hỏi của Phàn Thu Điệp, nàng không thể không nở nụ cười nhẹ nhàng, đôi môi anh đào hé mở: “Chính xác là chuyện gì đang xảy ra thì Dao Nhi cũng không rõ ràng, nhưng có một điều có thể chắc chắn là thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” của Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha đó sẽ không hoàn toàn hiệu quả, nếu không hắn sẽ không hét lên một chữ “không” sợ hãi như thế!”
Nghe Lạc Hải Dao nói như vậy, mấy người đưa mắt nhìn nhau và đồng thời gật đầu.
Cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung ngạc nhiên nói: “Đúng, chắc chắn là Đoan Mộc Nha không thoát khỏi bàn tay của Đinh tông chủ nên mới rối loạn như vậy.
Thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” của Tử Tịch Hải vẫn luôn là nhất tuyệt của Nam đại lục, có thể vượt qua hàng ngàn dặm và ngay lập tức đưa bản thân đến bất cứ nơi nào có nguồn nước xung quanh.
Không ngờ công pháp huyền bí Đoan Mộc Nha kia hao phí trăm năm khổ tu như thế cũng không thể thoát khỏi bàn tay của Đỉnh Hạo, người này cũng quá khủng khiếp.”
“Cho đến giờ, ta thực sự bắt đầu cảm thấy may mắn vì không trở thành kẻ thù của người này.
Với sức mạnh của Bình Viên Tông và Tịnh Minh Tông mà còn đang dần xuống dốc trong tay hắn.
Việc chúng ta chọn hợp tác với người này thực sự là lựa chọn đúng đắn, Tử Tịch Hải này không biết tốt xấu, chẳng thể trách được ai!” Điền Cực Quang nói ra những lời này xong, biểu cảm của mấy người đều trở nên nặng nề trong sự im lặng.
Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp đó trầm ngâm một chút, quan sát Lạc Hải Dao bên cạnh và trầm giọng hỏi: “Dao Nhị, tu vi của Đỉnh Hạo này siêu phàm nhập thánh, cộng thêm phía sau hắn có Vô Cực Ma Tông khổng lồ làm chỗ dựa.
Nếu như ngươi có thể mê hoặc hắn bằng Tâm Mi Chi Thuật, vậy đó không chỉ là tin mừng của Phong Nguyệt Cốc tại chúng ta, mà còn là tin tốt của đồng đạo Ma Môn của toàn bộ Nam đại lục chúng ta.
Nhiệm vụ trên người ngươi gian khổ, nhất định phải cư xử thích đáng mới được!”
Gật đầu, lúc này trên gương mặt Lạc Hải Dao đã không còn dáng vẻ e thẹn ngượng ngùng vừa nãy, nàng cũng nói hết sức trịnh trọng: “Hải Dao nhất định sẽ hết mình, vì Phong Nguyệt Cốc và các vị đồng đạo Ma Môn của Nam đại lục, nhất định sẽ thuần phục Đinh Hạo!”
“ÙỪ!” Ứng Thải San hơi thở dài, nhìn thoáng qua Lạc Hải Dao quyến rũ, nói: “Bằng một cách nào đó, ta luôn cảm thấy Đỉnh Hạo này tuyệt đối không phải một người dễ đối phó.
Dao Nhi, ngươi phải nhớ rõ một điều rằng, dù cho Tâm Mi Chỉ Thuật của ngươi không có hiệu quả, ngươi cũng không được chân chính xúc phạm hắn.”
“Ngay cả khi có phải trả giá bằng chính bản thân ngươi, cũng không được để hắn có ác ý với Phong Nguyệt Cốc chúng ta, bởi vì người này thực sự vô cùng đáng sợ.
Chỉ từ việc hắn dám sử dụng Thiên Tuyệt Độc Tán với Tịnh Minh Tông, có thể thấy rõ người này là kẻ có thể làm mọi thứ để đạt được mục đích.
Một nhân vật như vậy, cố tình trong tay hắn còn nắm giữ Thiên Tuyệt Độc Tán, cộng với một Vô Cực Ma Tông vô cùng cường hoành, Phong Nguyệt Cốc chúng ta không có đủ khả năng đắc tội với hắn!” “Vâng, Hải Dao chắc chắn sẽ ghi nhớ lời dạy của Cốc giáo chủ!” Trong lòng Lạc Hải Dao run lên, và ngay lập tức trịnh trọng đáp.
Cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc tâm ngoan thủ lạt, không hề điềm đạm giống như vẻ ngoài của nàng.
Thân là người của Phong Nguyệt Cốc, Lạc Hải Dao đương nhiên hiểu rõ tính cách của Ứng Thải San.
Lúc này nàng đề cập đến vấn đề này một cách nghiêm nghị như vậy, lại còn nói về tầm quan trọng và sự quan tâm của nàng dành cho bản thân, Lạc Hải Dao tu luyện Tâm Mi Chi Thuật, một thuật pháp có tác dụng tuyệt diệu vô tận khi đối phó với nam nhân, nhưng nếu đối mặt với loại nữ tử cũng tỉnh thông mị thuật như Ứng Thải San, nàng thậm chí một chút đường sống cũng không có.
Đỉnh Hạo, nhân vật chính trong cuộc thảo luận của bọn họ, lúc này hắn đang ở bên trong không gian do Thất Anh Thị Hồn Trận hình thành nên, đang từ từ hành hạ Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha.
Đã đoán được rằng Đoan Mộc Nha sẽ sử dụng thủ đoạn khác, ngay từ ban đầu Đỉnh Hạo đã thả Huyết Quỷ Tướng ra, để chúng âm thầm ẩn nấp bên cạnh Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha.
Đợi đến khi hắn dự định chạy trốn thông qua thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh”, bảy con Huyết Quỷ Tướng đồng loạt hành động, chỉ trong phút chốc, Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha đã bị bao bọc bên trong Thất Anh Thị Hồn Trận.
Chuang 1567: Xao động kiều diễm 1
Từ sau khi Huyết Quỷ Linh tiến hóa thành Huyết Quỷ Tướng, sức mạnh của Thất Anh Thị Hồn Trận đã tiến thêm một bước.
Bên trong Thất Anh Thị Hồn Trận hình thành nên một không gian khác, Đoan Mộc Nha nọ vừa tiến vào bên trong, ngay cả khi sử dụng thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” thì hắn cũng không thể thoát khỏi cái không gian này, đây là một trong những lợi ích khi Huyết Quỷ Linh tiến hóa đến Huyết Quỷ Tướng.
Chữ “không” cực kỳ sợ hãi cuối cùng của Đoan Mộc Nha mà đám Ứng Thải San nghe thấy là khi thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” của Đoan Mộc Nha được phát huy đến cực điểm.
Đoan Mộc Nha hắn còn định thăng thiên chạy trốn, kết quả là vừa nhìn đã thấy Đinh Hạo nhe răng cười mỉm cười ngay trước mặt, lúc đó Đoan Mộc Nha cực kỳ sợ hãi nên mới hét lên một cách kinh hoàng đến vậy.
Thương tích vốn đã khá nặng, cùng với việc ngông cuồng sử dụng thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” nên chân nguyên của Đoan Mộc Nha giảm xuống bốn phần, sau khi bị Thất Anh Thị Hồn Trận công kích luân phiên, một lát sau, Đoan Mộc Nha đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Thế là, dưới sự yểm hộ của Thất Anh Thị Hồn Trận, Đỉnh Hạo đã nuốt chửng chân nguyên của Đoan Mộc Nha một cách trôi chảy vô cùng bằng Vô Cực Ma Công.
Dù cho toàn thân Đoan Mộc Nha chồng chất vết thương, sau khi sử dụng thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” thì chân nguyên còn mất đi bốn phần, nhưng với một lần cắn nuốt như vậy, những lợi ích mà Đỉnh Hạo thu được vẫn còn khá đáng kể.
Tất cả các vết thương trước đó đều được bổ sung, trước mắt Đỉnh Hạo chẳng những đạt đến trạng thái đỉnh phong mà còn cảm nhận được chân nguyên bên trong cơ thể thuần khiết và phong phú hơn.
Đến khi bảy Huyết Quỷ Tướng lần lượt tiến vào ẩn nấp bên trong cơ thể, Đinh Hạo cũng xuất hiện ở nơi đó một lần nữa.
Lúc này, Đỉnh Hạo ngước nhìn xung quanh, hắn phát hiện Thân Đồ Dã kia vẫn đang vật lộn chiến đấu với Tào Khâu Hán.
Nhìn dáng vẻ nhễ nhại vết máu như mưa mồ hôi trên người Tào Khâu Hán, Đinh Hạo biết Tào Khâu Hán e rằng sắp chết.
Ứng Thải San, Phàn Thu Điệp của Phong Nguyệt Cốc, cùng với đám người Điền Cực Quang và Chu Kỳ của Chân Ma Cung, bọn họ vừa chú ý đến hai người Thân Đồ Dã và Tào Khâu Hán, vừa nghỉ thần nghỉ quỷ quan sát xung quanh, khẽ thì thầm điều gì đó.
“A, Đỉnh đại ca, ngươi vừa đi đâu, ngươi không sao chứ, Đoan Mộc Nha kia đâu?” Ma Mi Lạc Hải Dao vẫn luôn đứng gần vị trí của Đỉnh Hạo, khi nhìn thấy Đỉnh Hạo bước ra, nàng lập tức kêu lên đầy ngạc nhiên.
Ngay khi âm thanh này phát ra, Đỉnh Hạo cảm thấy ánh mắt của bốn người Ứng Thải San đang quan sát trận chiến từ xa “soạt” một tiếng và đồng loạt cố định trên cơ thể của chính mình, dường như hành động nghi thần nghi quỷ quan sát xung quanh vừa rồi của bọn họ là đang tìm kiếm dấu vết của bản thân.
“Ta không sao, e là sau này ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy Đoan Mộc Nha kia nữa!” Đinh Hạo điềm nhiên mở lời.
Vừa nói, thân hình chớp lên, hắn dậm chân hướng về nơi Thân Đồ Dã và Tào Khâu Hán đang chiến đấu. “Vút” một tiếng, Bát Sí Tử Mãng biến thành một rắn nhỏ không biết từ đâu chui ra, trong nháy mắt lại một lần nữa quấn lấy cánh tay trái của Đỉnh Hạo, sung sướng kêu lên hai tiếng “shh shh”.
Nhìn điệu bộ của Bát Sí Tử Mãng, sau khi quan sát xung quanh và phát hiện ra rằng Hắc Mạc Ma Ưng kia đã biến mất không tăm tích, Đỉnh Hạo đương nhiên hiểu rằng Bát Sí Tử Mãng đã nuốt Hắc Mạc Ma Ưng vào bụng.
Thời điểm vừa mới cắn nuốt Hắc Mạc Ma Ưng là thời điểm Bát Sí Tử Mãng vui vẻ và bình tĩnh nhất.
Thấy Đinh Hạo tiến đến, bốn người Ứng Thải San đều nở nụ cười, hơi hành lễ với Đinh Hạo.
Điền Cực Quang lên tiếng: “Đỉnh tông chủ đúng là thần nhân, không ngờ ngay cả thuật pháp “Thủy Trung Đảo Ảnh” huyền diệu nhất của Tử Tịch Hải ngươi cũng phá vỡ được, xem chừng lúc này Tào Khâu Hán kia e là khó thấy đường sống, ha ha!”
Điền Cực Quang nói vậy, một mặt là tán dương Đỉnh Hạo bất phàm, mặt khác là nói cho Tào Khâu Hán đang giao thủ với Thân Đồ Dã nghe.
Quả nhiên, nghe Điền Cực Quang nói mấy lời này, lúc này trong lòng Tào Khâu Hán lập tức run rẩy, khuôn mặt phớt hồng nhất thời nhuốm một tầng xám, ngay cả thế công vừa rồi còn kịch liệt cũng yếu đi rất nhiều.
Nhân cơ hội này, Thân Đồ Dã kia càng tổ ra dũng mãnh phi thường, từng luồng hồng mang cuồng vũ đầy trời quấn về phía Tào Khâu Hán nọ, buộc hắn phải lui về phía sau nhiều lần.
Tử Minh Huyền Long ở thắt lưng tấn công như tia chớp, một lần nữa để lại nhiều vết thương trên người Tào Khâu Hán nọ.
Nhìn máu màu xanh lục chảy ra từ miệng vết thương, Đinh Hạo tức khắc biết trên người Tào Khâu Hán đó trúng nhiều loại độc khác nhau.
Đúng lúc này, Đinh Hạo nhìn thấy trong đôi mắt màu tro tàn của Tào Khâu Hán nọ chợt lóe lên tia sáng kỳ dị, trong lòng ngẫm lại ngẫm, Đinh Hạo lập tức hét lớn: “Thân Đồ huynh cẩn thận, đừng lại gần hắn!”
Chương 1568: Xao động kiều diễm 2
‘Chương 1568: Xao động kiều diễm 2
Cũng vào thời điểm này, mấy người Ứng Thải San vẫn luôn quan sát trận chiến cũng bất chợt hét lớn: “Cẩn thận!”
Nghe những lời Đinh Hạo nói, Thân Đồ Dã cấp tốc lùi lại không chút nghĩ ngợi, trong nháy mắt đã cách Tào Khâu Hán khoảng cách mấy chục trượng.
Hào quang màu bạc rung động khắp cơ thể, máu tươi trên vết thương của Tào Khâu Hán mất đi nhanh chóng với tốc độ đáng sợ, huyết dịch trên ngực và cánh tay bay tung tóe như kiếm mang.
Một tiếng nổ “ầm ầm” kinh thiên nổ tung trong sơn cốc giống như sấm sét.
Tại vị trí của Tào Khâu Hán, một cơn mưa máu đổ xuống cùng với những tiếng động to lớn, tảng đá bên cạnh kể vừa nổ thành bụi cũng ngay tức khắc cũng “ầm ầm” bắn tứ tung.
Mưa máu ngợp trời rơi xuống đáy sơn cốc, một số cây cỏ, hoa lá, bao gồm cả một vài dã thú cỡ nhỏ, tất cả đều “xèo xèo” tỏa khói trắng.
Một lát sau, tất cả thực vật đều khô héo và hóa thành bột phấn, thịt của yêu thú cũng biến mất, chỉ để lại xương trắng.
Tào Khâu Hán biết bản thân không thể nào trốn thoát, thấy Thân Đồ Dã dự định bắt sống bản thân, cuối cùng hắn chọn ngọc nát đá tan.
Đáng tiếc là không thể khiến Độc Long Thân Đồ Dã bị thương, mà độc trên người hắn lại hkiến hoa cỏ và cây cối trong sơn sốc bị tàn phá.
Hai đại cao thủ của Tử Tịch Hải đến nơi này, cho đến hiện tại đều đã chết tại đây.
Nhìn ngắm mưa máu từ trên trời rơi xuống, sắc mặt Độc Long Thân Đồ Dã hơi đờ đẫn, lẩm bẩm một mình không biết nói gì.
Chỉ một thoáng, Thân Đồ Dã vô cùng kiên cường, vậy mà, từ trong mắt, hai dòng nước mặt dần dần trào ra.
Về máu chứa chất độc mà Tào Khâu Hán đó để lại sau khi tự bạo chết, đám người Ứng Thải San có phần kiêng dè trong lòng, tất cả đều chậm rãi rút lui, không dám đến gần Độc Long Thân Đồ Dã đang gào khóc trong im lặng đó.
Đêm đã vào khuya, ánh trăng sáng trong như dòng nước chiếu rọi trên cơ thể Thân Đồ Dã, khiến người ta có một loại cảm giác thê lương và hiu quạnh.
Thấy hắn, một nam nhân như sắt đá rơi nước mắt, trong lòng Đỉnh Hạo không hiểu sao lại cảm thấy chua xót.
Thấy Thân Đồ Dã để lộ dáng vẻ chân tình như thế sau khi tru sát Tào Khâu Hán, Đỉnh Hạo biết lúc này tốt nhất không nên quấy rầy hắn.
Sau khi thổ dài một tiếng, Đỉnh Hạo cũng chậm rãi im lặng tránh đi.
Gật đầu với bốn người Ứng Thải San, mấy người Đỉnh Hạo lại một lần nữa trở lại trên tang đá lớn, khoanh chân ngồi bên bàn đá một cách thờ ơ.
Trăng khuyết treo lơ lửng giữa trời, ánh sáng màu bạc chiếu xuống như thác đổ, cùng với những điểm sáng phản chiếu trên mặt nước xung quanh, phủ kín nơi này bằng một lớp yên tĩnh và xinh đẹp.
Sau khi khoanh chân ngồi xuống, Đinh Hạo quan sát bốn phía và phát hiện bên trong hang động trải dài đó không hề có lấy một tiếng vang.
Im lặng trầm ngâm một chút, Đỉnh Hạo ngẩng đầu nhìn cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc một chút rồi cất lời: “Những môn đồ khác của Tử Tịch Hải, bọn chúng đều được dọn sạch rồi, đúng không?”
Đôi mắt đẹp của Ứng Thải San lướt qua xung quanh một lượt, khuôn mặt thanh lệ được ánh trăng chiếu rọi càng tô thêm một tầng mỹ lệ.
Khi nhìn Đinh Hạo, cái cổ của nàng gật nhẹ nhàng, khẳng định nói: “Toàn bộ người của Tử Tịch Hải ở lại trong cốc chắc hẳn đã bị tru sát hết, Đinh tông chủ không cần phải lo lắng.” “Nếu lần này tông chủ của Tử Tịch Hải cũng có mặt trong cốc, như vậy hành động của chúng ta có lẽ sẽ không suôn sẻ như vậy.
Nhưng bởi vì đệ tử của Tử Tịch Hải bọn chúng đều ở lại bên phía Đạo Môn, số lượng môn đồ còn trong cốc của Tử Tịch Hải khá ít ỏi.
Cộng thêm chúng ta có độc dược do Thân Đồ môn chủ tự mình điều chế, việc giết chất hết những môn đồ ít ỏi này trước khi bọn chúng có sự chuẩn bị là điều vô cùng chắc chắn!”
Nghe những lời này của Ứng Thải San, Đinh Hạo ngẫm lại một lúc thì thấy đúng là như vậy, hắn mỉm cười khà khà và nói: “Chúc mừng bốn vị, trong năm Ma Môn của Nam đại lục, thực lực của Bình Viên Tông và Tịnh Minh Tông đã không còn mạnh mẽ như trước, Tử Tịch Hải vẫn luôn có ngăn cách với các vị giờ cũng đã mất đi hàng trăm môn đồ, ngay đến cả Tào Khâu Hán và Đoan Mộc Nha cũng đều bị diệt trừ, lần này Tử Tịch Hải xem như đã chịu tổn thất nặng nề.”
” Tiện đây ta nói cho các ngươi biết, Tán Tiên nhị kiếp Phi Vân Tử đó của Bình Viên Tông cũng đã chết trong tay ta.
Từ nay về sau, trong năm tông Ma Môn của Nam đại lục, việc vùng lên của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung các ngươi đã là chuyện ngay trong tầm tay, hai tông Đạo Môn e rằng cũng không cách nào khoa tay múa chân với các ngươi nữa!”
Nghe hắn nói vậy, bốn người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều khó giấu được tiếng cười.
Trong mắt mấy người lộ ra vẻ hưng phấn xen lẫn vui mừng, xem ra những lời Đinh Hạo nói ra thật sự chạm đến tâm khảm của bọn họ.
Chương 1569: Xao động kiều diễm 3
‘Chương 1569: Xao động kiều diễm 3
“Đinh tông chủ quả nhiên bất phàm, không ngờ rằng Phi Vân Tử cũng chết trong tay ngươi.
Ha ha, sau này nếu như Chân Ma Cung chúng ta và Phong Nguyệt Cốc có thể mở mày mở mặt tại Nam đại lục, thì tất cả đều là nhờ Đinh tông chủ ban cho!” Điền Cực Quang nở nụ cười hả hê, trong giọng nói lâm ly vui sướng khó có thể miêu tả thành lời.
Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp gật đầu liên tục, khuôn mặt cười như một đóa hoa.
Ngay cả Lạc Hải Dao cũng không kiêng nể, Phàn Thu Điệp nháy mắt đầy quyến rũ với Đinh Hạo, nàng cười khúc khích nói: “Hiện tại ta càng ngày càng cảm thấy mình ánh mắt của mình thật chuẩn, ha ha, Dao Nhi nhà chúng ta trèo lên cây đại thụ Đinh tông chủ này, thực sự là phúc khí của nàng!” Nghe những lời nàng nói, Ma Mi Lạc Hải Dao nhõng nhẽo cười không đồng ý, nàng bẽn lẽn nói: “Sư phó, ngươi giễu cợt người ta, Đinh đại ca sẽ không thích người ta đâu!”
“Nói bừa, nếu như Đinh tông chủ không thương ngươi thì sao lại dũng cảm quên mình chạy đến cứu khi lão tặc Đoan Mộc đó muốn giết ngươi, tiểu nha đầu rõ là thân ở trong phúc mà không biết phúc!” Ôn hòa nhìn Lạc Hải Dao, Ứng Thải San giả vờ trách cứ nàng.
Ba người Phong Nguyệt Cốc nói nhăng nói cuội như vậy một hồi, mưu đồ bên trong là gì, Đỉnh Hạo sao có thể không rõ.
Giờ đây, bàn tay lớn khẽ kéo, hắn ôm lấy Lạc Hải Dao ngồi vào giữa hai chân mình, miệng hắn cười khà khà: “Ngươi là nữ nhân của ta, sao ta có thể không thương ngươi chứ!”
Bị Đinh Hạo ôm vào trong ngực một cách ngang ngược, ngửi khí tức nam tính vô cùng mạnh mẽ trên người Đinh Hạo, ngay cả người đã tu luyện mi thuật nhiều năm như Ma Mi Lạc Hải Dao cũng có chút hoa mắt thần mê, có chút thất thần trong giây lát.
Nhiêu đó khiến Lạc Hải Dao cảm thấy trái tìm run rẩy, cả người mềm nhũn nhũn không chút sức lực, trong lòng thậm chí còn nghĩ, cứ như vậy theo hắn thôi.
Trong đôi mắt đầy sao, Lạc Hải Dao không uống rượu lại còn say lòng người hơn cả Đỉnh Hạo đang uống ừng ực không ngừng, hơi thở trong miệng nàng như hoa lan, hai má ửng đỏ, nhiệt độ cơ thể mỏng manh từ từ tăng cao không ngừng.
Trong lúc Lạc Hải Dao đang mông lung, một tiếng ho khan phát ra từ miệng cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc nọ, âm thanh này khiến Lạc Hải Dao bừng tỉnh trong nháy mắt, như thể hồ quán đỉnh.
Mồ hôi lạnh trên trán chậm rãi ứa ra, trong lòng Lạc Hải Dao rất đỗi ngạc nhiên, khẩn trương ngưng thần nín thở, xóa ý nghĩ vừa xuất hiện trong lòng đi.
Trong lòng âm thầm cười khẩy, Đinh Hạo cẩm thấy vô cùng phấn khích vì ngay trước mặt cốc chủ Ứng Thải San và Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp của Phong Nguyệt Cốc hắn trộm lợi dụng Lạc Hải Dao.
Dù sao Lạc Hải Dao nàng tiếp cận hắn cũng không có ý tốt, Đinh Hạo vốn cũng chẳng phải thiện nam tín nữ gì, nếu như để cho nàng chủ động thì hoàn toàn không phải là tác phong làm việc của hắn.
Ta đã nhiều lần nhắc nhở ngươi nhưng ngươi đều ngoảnh mặt làm ngơ, vậy thì cũng đừng trách ta không khách khí.
Đinh Hạo nghĩ thầm trong lòng, được, không phải ngươi muốn chơi sao, vậy ta chơi với ngươi, khiến cả đời này ngươi hoàn toàn trở thành nô lệ của ta, vĩnh viễn không chạy thoát.
“Đinh tông chủ, Dao Nhi cũng là thiên chỉ kiều nữ tại Phong Nguyệt Cốc chúng ta, giờ tỷ gả nàng cho ngươi, ngươi phải đối xử tốt với nàng, đừng để nàng tủi thân!” Sau một tiếng ho khẽ khàng, thấy Lạc Hải Dao không ổn, Ứng Thải San đó tranh thủ nói.
Ha ha khẽ cười một tiếng, Đỉnh Hạo ôm chặt Lạc Hải Dao trong ngực khiến nàng không thể động đậy, hắn mở miệng cười nói: “Ứng cốc chủ yên tâm đi, cho ta một mỹ nhân vô cùng mỹ diệu như thế, ta đương nhiên sẽ thương yêu nàng, sao để nàng chịu tủi thân được!”
Trên gương mặt là nụ cười vui tươi hớn hở, cách một cái bàn, đối diện là Ứng Thải San và Phàn Thu Điệp của Phong Nguyệt Cốc, nhưng hai người họ vẫn thỉnh thoảng chú ý đến bên này, điều này khiến Đỉnh Hạo cảm thấy vui sướng khó mà kiềm nén được.
Mặc kệ, dù sao cũng là các ngươi đưa nàng đến, nếu đã vậy, ta cũng không cần đi ngược lại với tôn chỉ tùy tâm sở dục của Ma Môn, Đỉnh Hạo âm thầm nghĩ dưới sự kích thích này. “Đinh tông chủ, gương mặt Dao Nhi đỏ như vậy, có phải là ngươi đã bắt nạt nàng hay không?” Lúc này, cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc lộ ra một nụ cười quỷ dị, nhẹ giọng hỏi.
Lúc này gương mặt Đinh Hạo cũng đỏ ửng, cảm nhận được bên dưới hai người ẩm ướt, hắn đương nhiên biết thân thể Lạc Hải Dao đã xảy ra chuyện gì, thầm nghĩ cô nàng này thực sự quá mẫn cảm, không ngờ mới như thể này đã tiết ra.
Trong khi nghĩ như vậy, Đinh Hạo cũng tên đã trên dây không phát không được, hắn cười khà khà nói: “Không hề, không hà, ta chỉ nói vài lời riêng tư với nàng mà thôi!”
Sau khi Ma Mi Lạc Hải Dao tiết ra, mắt hạnh mông lung, từ hai gò má đến cái cổ đều đỏ ửng, nghe hai người nói chuyện, nàng khó khăn lắm mới tỉnh táo lại được.
Chương 1570: Gặt hái mỹ nhân 1
Lạc Hải Dao lấy lại một chút tỉnh táo, khi nàng định mở miệng nói câu gì đó, cái miệng lớn của Đinh Hạo đã dán lên và chiếm hữu đôi tai ngọc hồng mềm mại của nàng.
Đỉnh Hạo nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn yêu kiều kia, những lời định nói trong cổ họng, Lạc Hải Dao lại một lần nữa quên sạch không còn gì cùng với cái run rẩy của cơ thể.
“Thật xin lỗi, ngươi thực sự rất quyến rũ!” Đinh Hạo khẽ thì thầm, Lạc Hải Dao kêu lên một tiếng đau đớn, rồi ngay lập tức vùi đầu vào ngực, vừa cảm nhận cơn đau nhức rát buốt bên dưới cơ thể, nàng vừa thầm nghĩ lung tung mờ mịt: Lần này chết chắc, chưa nói đến chuyện đáp cả cơ thể vào, lại còn ở một nơi như vậy, bản thân nàng hét lên một tiếng rất to, e rằng tất cả những người ngồi đối diện đều biết chuyện, vậy phải làm sao bây giờ, sau này nàng lấy đâu ra mặt mũi nhìn mặt người khác!
Với suy nghĩ đó trong đầu, trong lòng Lạc Hải Dao vô cùng xấu hổ, cả người giống như bình ngũ vị, mùi vị ngọt bùi cay đắng mặn nào cũng có đủ.
“Đinh tông chủ, ngươi cảm thấy khi nào thì người của hai tông Đạo Môn và Tử Tịch Hải đó sẽ đến nơi này?” Lúc này, cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung ngẩng đầu lên nhìn Đinh Hạo và hỏi.
Nghe thấy Điền Cực Quang đưa ra câu hỏi vào thời điểm này, Đỉnh Hạo thăm hỏi mười tám đời tổ tông của Điền Cực Quang một lượt.
Thấy rằng câu hỏi của Điền Cực Quang vừa vang lên, ba người còn lại dường như cũng vô tình hướng ánh mắt về phía này, Đinh Hạo nhanh chóng phân tâm thu hồi cấm chế bên miệng mình, gương mặt hắn đỏ thẫm, vội vàng nói: “Nhanh, nhanh!” Thốt lên những từ này xong, cấm chế lại một lần nữa được Đinh Hạo thiết lập, hắn cúi đầu giả vờ uống rượu.
Vào giờ phút này, dưới sự giày vò của Đinh Hạo, cơ thể Lạc Hải Dao càng thêm mẫn cảm, gương mặt đỏ sắp chảy ra nước.
Vừa rồi nàng cũng đã bình tĩnh lại sau khi hét lên một tiếng sung sướng nhưng cơ thể vẫn hơi run rẩy.
“Đến rồi!” Gương mặt Địa Ma Chu Kỳ vui mừng, hắn đứng thẳng người lên, nịnh nọt Đỉnh Hạo: “Đỉnh tông chủ quả nhiên bất phàm, khoảng cách xa như vậy mà cũng có thể cảm ứng được người của Tử Tịch Hải, chuyện này thực sự khiến chúng ta khâm phục không thôi!”
Những lời này của Địa Ma Chu Kỳ vang lên, ba người khác cũng đồng thời đứng lên, liên tục lấy lòng khen ngợi Đinh Hạo.
Cái mặt mo lần này thực sự đồ bừng, Đỉnh Hạo nở nụ cười ngượng ngùng, cười kha khà nói: “Đâu, đâu có!”.
Nhưng trong lòng Đinh Hạo lại thầm nghĩ, vừa rồi ta đang bận rộn chuyện khác, nào có cảm ứng được tình trạng của đám người Tử Tịch Hải đâu, thực sự là không thể giải thích được.
Trong lúc bốn người Địa Ma Chu Kỳ nói những lời này, bọn họ cũng đã bay ra phía ngoài sơn cốc sự ngạc nhiên và phấn khích, không còn ngồi lại bên bàn đá trên tảng đá lớn nữa.
Lúc này đây, bên trên tảng đá lớn chỉ còn lại Đỉnh Hạo và Ma Mi Lạc Hải Dao vẫn thân thể hợp nhất.
Ma Mi Lạc Hải Dao đó thút thít khóc thành tiếng, hai cái tay nhỏ vặn bắp đùi Đinh Hạo, từ khóc thút thít chậm rãi biến thành lớn tiếng khóc lóc.
Lạc Hải Dao phải chịu đựng ủy khuất và nhục nhã vô tận, nàng vừa xoay lưng về phía Đinh Hạo véo phần thịt trên chân hắn, vừa mê mang hô lớn với đôi mắt ngấn nước: “Ngươi là kẻ xấu, đồ xấu xa nhà ngươi!”
Và Đinh Hạo, người không phân biệt được Lạc Hải Dao có đang giả vờ hay không, vừa mới lạm dụng nàng, sau khi biết cơ thể nàng thực sự là xử nữ, hắn cũng nói mấy lời nhẹ nhàng hiếm có, giọng điệu nhẹ nhàng và ân cần.
Sau một nén nhang, dáng vẻ Đỉnh Hạo như thường, trên ấn đường có sự hả hê.
Kéo Lạc Hải Dao với đôi mắt đẹp ngập nước trong dáng vẻ còn ngại ngùng thẹn thùng như mùa xuân vì mới mất đi sự trong trắng, hắn chầm chầm bước từ bên trong cốc ra và hướng về phía đám người cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc.
Ngay từ đầu, bốn người đều không quan tâm, đợi đến khi đánh giá Lạc Hải Dao thật cẩn thận, hai người Ứng Thải San và Phàn Thu Điệp ngay lập tức ngỡ ngàng, sự ngạc nhiên trong mắt không hề che giấu.
Lắc đầu gượng cười, Ứng Thải San khẽ thì thầm với Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp có biểu cảm khác thường bên cạnh: “Xem bộ dạng này, Dao Nhi e là đã thất thân, mục đích ngươi ga đồ nhỉ cho Đinh Hạo chỉ e rất khó đạt được!”
Phàn Thu Điệp sững sờ một lúc lâu, cũng thở dài chán nắn, nói: “Haiz, xem ra lần này Dao Nhi khó tránh khỏi tai kiếp, lần này chúng ta thực sự đã mất rất nhiều!”
“Cũng không hẳn, mặc dù Dao Nhi không giữ được trinh tiết, nhưng ta thấy Dao Nhi cũng không hoàn toàn bị hắn chinh phục.
Lùi một bước, dù Dao Nhi thần phục trước hắn, ta nghĩ với thủ đoạn của Dao Nhi, nàng sẽ không để hắn trở thành kẻ thù với Phong Nguyệt Cốc chúng ta.
Dù sao, miễn là Dao Nhỉ có thể ở lại bên cạnh hắn, đó không phải là thua thiệt đối với chúng ta!” Khóe miệng Ứng Thải San nhếch lên, giọng điệu của nàng lại thấp xuống vài phần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










