1. Home
  2. Truyện Huyền Huyễn
  3. [Dịch] Trường Dạ Dư Hỏa
  4. Tập 7: Địa điểm đầu tiên (c61-c70)

[Dịch] Trường Dạ Dư Hỏa

Tập 7: Địa điểm đầu tiên (c61-c70)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 61: Địa điểm đầu tiên 1

Giọng đọc đồng thanh láng máng vang vọng khắp trấn Thủy Vi, Long Duyệt Hồng há há miệng, lại không biết nên nói gì. Anh ta chỉ cảm thấy cảm giác này cực kỳ phức tạp, khó có thể miêu tả rõ bằng lời.

Bốn người đều không ai nói gì, dường như đang tập trung lắng nghe, mãi cho tới khi xe Jeep chạy ra khỏi cổng, lái tới phương xa.

“Bọn nhóc đang đọc cái gì thế? Tôi nghe không rõ cho lắm.” Tưởng Bạch Miên nhìn qua gương chiếu hậu, ngữ khí có vẻ hơi ảo não.

“Đầu giường ánh trăng sáng.” Thương Kiến Diệu lặp lại câu mở đầu của bài “Tĩnh Dạ Tứ”.

“Là vậy à…” Tưởng Bạch Miên cảm khái, nhưng cũng không nói gì thêm.

Cô tập trung lái xe, làm cho con xe Jeep yên lặng chạy trên con đường chồng chéo khó phân biệt trong đầm lầy.

Chờ khi hoàn toàn thoát khỏi khu vực này, Bạch Thần mới nhìn tới phía trước, lên tiếng nói như đang lẩm bẩm một mình:

“Một phần nguyên nhân chính khiến tôi muốn trở thành nhân viên chính thức của công ty là để có thể mượn đọc được nhiều sách như vậy.”

“Cũng được…” Long Duyệt Hồng sinh sống trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ từ nhỏ nên không biết điều này có gì đặc biệt: “Ở trong phế tích các thành phố thế giới cũ không có sách, không có thư viện sao?”

Bạch Thần dường như đưa mắt nhìn về phương xa:

“Có, lúc đầu thì có rất nhiều, nhưng khi đó tôi còn chưa sinh ra.

Sau đó rất nhiều đầu sách bị các thế lực lớn và những người khác mang đi, phần còn lại thì bị thợ săn di tích, dân du cư hoang dã mang làm giấy nhóm lửa, bị đám động vật như chuột cắn rách, không còn hình dáng, chỉ có một số ít là có thể tìm được, có thể đọc được.

Trong những phế tích đã bị thăm dò không nhiều lần, khả năng vẫn còn nhiều bộ sách tồn tại, nhưng những chỗ đó đều quá nguy hiểm.”

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, Thương Kiến Diệu bỗng hỏi một vấn đề khác hẳn:

“Cô biết chữ?”

“Ừ, ba mẹ tôi dạy cho tôi. Sau khi họ mất, còn để lại cho tôi một người thầy rất tốt.” Vẻ mặt Bạch Thần dần trở nên dịu dàng, khóe miệng còn khẽ nhếch lên một nụ cười khẽ hơi khó nhận ra.

Nhưng ánh mắt cô như có chút rời rạc, hệt như tỉnh dậy từ trong giấc mơ giữa đêm khuya, ôm gối ngồi đó, nhìn ra ngoài cửa sổ như đang nhìn khoảng không vô định.

Tưởng Bạch Miên nghiêng đầu liếc nhìn Bạch Thần một cái, tiếp tục tập trung nhìn đường đi phía trước.

Cô ta cười nói:

“Các người trao đổi gì thì có thể nói to lên được không? Đây là bắt nạt thính lực của tôi không tốt hử? Tôi đang nghi ngờ không biết có phải các người đang lén nói xấu tôi sau lưng không đây.”

Long Duyệt Hồng thoáng động trong lòng, nhỏ giọng nói thầm:

“Bọn tôi nói ngay trước mặt cô mà.”

“Chúng tôi đều nói ngay trước mặt cô.” Cùng lúc đó, Thương Kiến Diệu đáp lại lời “chỉ trích” của Tưởng Bạch Miên.

Long Duyệt Hồng nhất thời có chút vui vẻ:

“Ha ha, thế nào? Có phải tôi rất hiểu cậu? Có thể đuổi kịp suy nghĩ của cậu rồi!”

“Làm sao cậu biết không phải tôi cố ý để cho cậu đuổi kịp?” Thương Kiến Diệu không hề nhượng bộ.

“Không sai, ra ngoài huấn luyện thực địa thì phải chú ý bầu không khí của đội, vừa cần nghiêm túc lại vừa cần sôi động, băng không tinh thần sẽ rất dễ bị căng thẳng quá độ, không mất bao lâu sẽ tự làm bản thân suy sụp.” Tưởng Bạch Miên thuận miệng đánh giá một câu: “Được rồi, không nói mấy cái này nữa, thảo luận một chút về những gì Điền trưởng trấn đã trải qua nhé, xem có thể từ những gì ông ta miêu tả để tống kết ra được thứ gì hữu ích, à, chủ yếu là về sự hủy diệt của thế giới cũ.”

Thương Kiến Diệu như đã sớm nghĩ tới điều này, bèn lập tức nói:

“Người Vô Tâm chủ yếu xuất hiện trong các thành phố lớn, vùng nông thôn và các thị trấn nhỏ là gần như không có.”

“Sự hủy diệt của nông thôn và trấn nhỏ thoạt trông giống như bị cả chiến tranh và thảm họa địa chất tạo nên.” Bạch Thần bổ sung.

Tưởng Bạch Miên khẽ gật đầu:

“Chiến tranh và thảm họa địa chất có lẽ có thể đánh dấu bằng. Trước khi thế giới cũ hủy diệt, có khả năng đã xuất hiện vũ khí địa chất, điều này thì còn cần chứng thực, cần thông qua việc thăm dò một số phế tích thành phố để tìm tài liệu tương ứng để xác nhận.”

Nghe tới đó, Long Duyệt Hồng suy ngẫm nói:

“Sự xuất hiện của người Vô Tâm thì liên quan gì tới chiến tranh? Là sự xuất hiện của bọn chúng dẫn đến chiến tranh, hay là chiến tranh dẫn tới sự xuất hiện của bọn chúng?”

“Câu này thực sự không cách nào trả lời được, thiếu tài liệu và thông tin cần thiết.” Tưởng Bạch Miên cười nói: “Đây cũng là phương hướng chủ yếu cho những gì tổ điều tra thế giới cũ chúng ta cần làm sau này.”

Cô nhìn đường đi, kéo vô lăng, tiếp tục đưa ra vấn đề để dẫn dắt thành viên đội suy nghĩ:

“Các người cho rằng ban đầu vì sao người Vô Tâm chủ yếu xuất hiện ở các thành phố lớn, mà nông thôn và các thị trấn nhỏ gần như không có?”

“Dân cư trong thành phố đông đúc hơn? Đây là điều kiện lan truyền quan trọng nhất?” Thương Kiến Diệu kết hợp với định nghĩa về thành phố trong sách vở mà trả lời.

Bạch Thần thì nói theo một góc độ khác:

“Thành phố càng quan trọng hơn, cho nên là mục tiêu chính?”

“Cũng có khả năng.” Tưởng Bạch Miên không hề phủ định.

Bốn người cứ thế thảo luận một hồi về chủ đề tương ứng, tuy rằng không cách nào đưa ra kết luận, nhưng cũng nhờ đó mà mở rộng tư duy, có ý tưởng rõ ràng hơn cho việc điều tra và thu thập tài liệu sau này.

Xe Jeep chạy đi với tốc độ không quá nhanh cũng không quá chậm. Tưởng Bạch Miên lại tung ra một vấn đề khác:

“Các người có ý kiến gì về việc đám thợ săn di tích tìm kiếm người kia không? Chính là người tóc đen mắt vàng, mà dân trấn Thủy Vi từng gặp qua ấy.”

Long Duyệt Hồng hít vào một hơi:

“Cảm thấy hắn ta rất kỳ quặc, không chỉ có lai lịch thần bí mà bản thân hắn ta cũng rất kỳ lạ. Bình thường thì không ai có thể trong tình huống lần đầu mới gặp mà khiến cả đám người đều yêu mến, đám người đó có cả nam cả nữ mà!”

Chương 62: Địa điểm đầu tiên 2

“Kỳ thực tôi có chút tò mò, đó là không biết rốt cuộc anh ta trông như thế nào, mà có được sức quyến rũ đến mức đó.” Tưởng Bạch Miên cười đáp lại một câu: “Nhưng mà, anh nói cũng đúng, điều này có vẻ khá kỳ quái. Mà đối với một người có thể tạo ra hiện tượng kỳ lạ, phản ứng đầu tiên của tôi chính là phân loại kẻ đó vào hàng ngũ người thức tỉnh.”

“Vì sao?” Thương Kiến Diệu buột miệng hỏi.

Đối với danh từ kẻ thức tỉnh này, Bạch Thần không thể hiện ra chút ngờ vực hoài nghi nào, rõ ràng là cô cũng biết có một loại người như vậy tồn tại.

Tưởng Bạch Miên hơi buông chân ga, giảm tốc độ xe xuống:

“Kẻ thức tỉnh, ngoài có được năng lực kỳ dị và đáng sợ, bản thân bọn họ cũng có thể biểu hiện ra điểm kỳ quái, khác hẳn người thường. Ừm, loại biểu hiện này giống với năng lực của bọn họ, mà sự giống đó không có xác suất cao cho lắm.”

“Một kẻ thức tỉnh như vậy xuất hiện ở hoang dã Hắc Chiểu, chắc chắn không phải là vì sống sót.” Bạch Thần nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng tới sâu trong đầm lầy: “Có lẽ hắn đang tìm kiếm gì đó… Khả năng ở sâu trong đầm lầy có cất giấu bí mật không nhỏ.”

Tưởng Bạch Miên gật đầu:

“Đúng thế. Thôi, không nói nữa, đường đi của chúng ta không đi qua phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ. Vả lại mang theo hai người mới đi tham dự chuyện bất thường rõ rệt này thật sự quá nguy hiểm, chỉ có thể tìm cơ hội báo cáo về cho công ty.

Long Duyệt Hồng, Bạch Thần, hai người có thể nghỉ ngơi một chút. À ha, Bạch Thần, đừng vội ngủ trước, giờ nói cho tôi biết tiếp theo nên đi đường nào đã…”

“…” Bạch Thần giương mắt nhìn Tưởng Bạch Miên, có chút nghi ngờ đây không phải vị tổ trưởng vô cùng đáng tin trước kia.

Cứ như thế, xe Jeep đi trong vùng hoang dã Hắc Chiểu, khi sắp tới buổi trưa thì dừng lại trên giao lộ xi măng mọc đầy cỏ dại.

“Chỗ này chính là điểm đầu tiên của huấn luyện thực địa dã ngoại lần này.” Tưởng Bạch Miên mở cửa xe bước xuống, chỉ vào bên trái xe.

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng xuống xe, nhìn theo ngón tay của tổ trưởng.

Nơi đó có một lối rẽ chếch xuống dưới, mặt nền xi măng bị những lùm cỏ và gốc cây làm cho nứt toác, gần như không có chỗ nào còn nguyên vẹn.

Bên trái con đường này là một mảnh đất nghi là ruộng, nhưng đã bị đầm lầy nuốt đi quá nửa, chỗ còn lại thì mọc đủ các loại cây cỏ khác nhau. Bên phải là ba tòa nhà xếp thành hình vuông, trong đó một tòa đã sập, số còn lại thì bị đám cây như dây thường xuân bao phủ.

Cuối con đường là một cái sân rộng, hai bên là những tòa nhà bốn, năm, sáu tầng, nhưng có một nhà trệt khá là cao và to.

Chúng nó đều bị sụp một phần, phần còn lại thì xen lẫn màu xanh lục, khó mà phân biệt.

Cuối sân rộng kia là một cổng sắt hai cánh màu đen đủ cho bốn con xe Jeep chạy song song. Cánh cổng hoàn toàn mở ra, để lộ từng dãy nhà không giống chỗ ở.

Ở sau những ngôi nhà này, nơi đám người Thương Kiến Diệu nhìn không tới, có mấy “ống khói” màu nâu đen hoặc đỏ gạch mọc thẳng lên từ dưới đất, chọc vào giữa không trung, trông khá to lớn đồ sộ.

Bên ngoài tường của chúng đều được gắn cầu thang sắt màu đen, trông khá là sơ sài. Càng lên cao, đám cây cỏ mọc từ các kẽ nứt lại càng ít.

Chờ Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng quan sát một lúc, Tưởng Bạch Miên mới giải thích:

“Mai sau tổ của chúng ta sẽ không thiếu những lần đi vào phế tích thành phố của thế giới cũ, nhất là những phế tích ít người đi, hoặc vẫn chưa bị phát hiện. Mà chuyện đó sẽ khá nguy hiểm,

Cho nên các anh phải làm quen, thích ứng với các địa phương ấy, tích lũy chút kinh nghiệm trước.”

“Nhưng chỗ này không giống thành phố mà.” Long Duyệt Hồng không nhịn được nói.

Tưởng Bạch Miên cười một tiếng:

“Chắc chắn là phải bắt đầu từ chỗ có độ khó thấp nhất chứ.

Nơi đây từng là một nhà máy thép, là loại bên trong có đủ các kết cấu xã hội hoàn chỉnh, chính là tương đương với một thành phố thu nhỏ. Các anh nhìn đi, mấy tòa nhà bên đường kia chính là bệnh viện và đài phát thanh.

Ừ, nơi đây bị đám thợ săn di tích đến rất nhiều lần, cơ bản là không còn đồ vật có giá trị rồi.

Nhiệm vụ của các anh hôm nay chủ yếu có hai:

Một là kiếm chút đồ ăn ở chỗ này, bất kể là tìm được thứ người khác không tìm thấy, hay nhắm mục tiêu vào đám thú hoang hay lui tới chỗ này, đều được cả.

Hai là vẽ ra bản đồ hoàn chỉnh, đánh dấu tất cả những chỗ quan trọng. Thế nào, đơn giản chứ?”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều không trả lời, bởi với kinh nghiệm của mình thì bọn họ không thể đoán được đây rốt cuộc là đơn giản hay khó khăn.

Tưởng Bạch Miên lại nhìn nhà máy thép này:

“Nơi đây thường xuyên có thợ săn di tích lui tới, nếu gặp được thì các anh phải học cách ứng phó ra sao, ở chung thế nào, và trao đổi thông tin với vật tư kiểu gì.”

“Tổ trưởng, không phải cô nói nơi đây gần như không có đồ gì đáng giá hay sao? Những thợ săn di tích kia tới làm gì?” Long Duyệt Hồng cảm thấy kinh ngạc, bèn hỏi.

Tưởng Bạch Miên cười ha ha:

“Không phải có một câu tục ngữ sao? Thuyền nát còn được ba cân đinh, huống chi là một nhà máy sắt lớn thế này.

Nếu không thu hoạch được gì ở chỗ khác, đến đây tìm kiếm đôi chút, có khi sẽ khuân đi được ít đồ hữu dụng.

Lúc trước còn có thợ săn di tích đào nền nhà, lấy được một đoạn ống của hệ thống dẫn nước, sau đó kéo về đổi được chút đồ ăn.”

Thấy Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu tỏ vẻ không còn vấn đề gì, Tưởng Bạch Miên nghiêng người nói:

“Vậy bắt đầu thôi. Tôi và Bạch Thần ở đây trông xe. Nếu các anh gặp phải phiền toái gì không giải quyết được, vậy phát tín hiệu xin giúp đỡ. Nếu cần chỉ đạo thì lui về trong phạm vi hai cây số, dùng bộ đàm.”

Chương 63: “Viên ngói” cũng không còn 1

Nhìn Tưởng Bạch Miên và Bạch Thần lên xe, rồi lái xe tới một góc khuất cách đó không xa, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều tự kiểm tra súng lục Rêu Đá, súng lục Liên Hiệp 202 trên đai vũ trang, và súng trường Cuồng Chiến Sĩ đeo trên người.

Xác nhận xong xuôi, bọn họ thay phiên ngồi xổm xuống buộc lại dây giày quân đội, hòng không bị sơ sót bất cứ chút nào.

Sau hoàn thành mọi việc, bọn họ giơ khẩu súng trường, không nhanh không chậm men theo con đường xi măng tan hoang tới khoảng sân rộng kia.

Tuy hiện tại là mùa thu, thời tiết đã lạnh đi không ít, nhưng nơi nhiều bụi rậm thì muỗi vẫn nhiều như trước, chúng bay quanh Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, phát ra tiếng ong ong không thôi.

Long Duyệt Hồng nhịn một hồi, cuối cùng không nhịn nổi nữa bèn hỏi:

“Việc đuổi muỗi có cần thay nhau làm không?”

Anh ta cho rằng lúc nào cũng phải có người nhận trách nhiệm cảnh giác đề phòng xung quanh.

“Không thì tôi giúp cậu nhé?” Thương Kiến Diệu nhìn con muỗi vằn đen đang bay tới mặt Long Duyệt Hồng, nói.

Long Duyệt Hồng cảnh giác hỏi lại:

“Có phải cậu định cho tôi một cái tát không?”

“Có phải cậu nghĩ tôi hơi bị xấu xa rồi không?” Thương Kiến Diệu thấy buồn cười.

Hắn lập tức lấy ra một bình nhựa cao bằng ngón trỏ từ trong túi áo ra, vặn nắp, phun lên người mình mấy lần:

“Chẳng lẽ cậu quên công ty của chúng ta tên là Sinh Vật Bàn Cổ hay sao? Thuốc đuổi muỗi này có hiệu quả, ha, đúng là không tệ.”

Long Duyệt Hồng nhìn có chút đăm đăm, hỏi:

“Cậu, cậu lấy nó từ lúc nào vậy? Không phải nó ở trên xe sao?”

Ở trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ gần như không có muỗi, mấy ngày nay khi lên trên mặt đất, Long Duyệt Hồng luôn không hề có cảm giác bị lũ muỗi làm phiền, cho nên anh ta quên mất còn có thứ thuốc đuổi muỗi này.

“Lúc gác đêm lần trước tôi đã bỏ vào túi rồi.” Thương Kiến Diệu thản nhiên trả lời.

“Tôi… Sao lúc tôi gác đêm lại không thấy con muỗi nào?” Long Duyệt Hồng cảm thấy cực kỳ nghi ngờ.

Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:

“Cậu chịu khó dùng đầu óc suy nghĩ một chút là biết đáp án ngay.”

Thấy Long Duyệt Hồng vẫn không nghĩ ra, Thương Kiến Diệu đưa đáp án luôn:

“Hai ngày nay đều là tôi và tổ trưởng gác đêm, cô ấy phun thuốc đuổi muỗi này xung quanh luôn. Kỳ thực lúc mới làm xong đống lửa, cô ấy đã phun rồi, cậu không nhìn thấy sao?”

“…” Long Duyệt Hồng không ngờ đáp án lại đơn giản như thế.

Vì không để Thương Kiến Diệu cười nhạo, anh ta lập tức chỉ vào phía bên trái rồi nói:

“Chúng ta qua mấy tòa nhà kia xem trước đi, tổ trưởng nói chỗ đó là bệnh viện và đài phát thanh.”

Chỗ anh ta chỉ nằm bên phải con đường xi măng, là ba tòa nhà quây lại thành hình vuông, trong đó một tòa đã sập.

“Được.” Thương Kiến Diệu thuận tay định cất bình thuốc đuổi muỗi kia đi.

“Ơ, tôi thì sao?” Long Duyệt Hồng há miệng, vừa kinh ngạc vừa ngơ ngác.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

“Cậu đâu có bảo cậu muốn phun? Cậu không nói ra thì làm sao tôi biết.”

“Ngừng, ngừng! Đừng có học mấy lời thoại của tiết mục trên đài phát thanh nữa.” Long Duyệt Hồng lập tức cắt ngang lời Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu không đùa nữa, nhanh chóng vặn nắp bình, phun lên người anh ta. Dù sao bọn họ đang ở tại dã ngoại, ngay trong phế tích nhà máy thép, vui đùa thì cũng vừa phải, không thể vì thế mà phân tán sự chú ý, buông lỏng việc đề phòng cảnh giới xung quanh.

Sau khi bước đầu thoát khỏi lũ muỗi vo ve làm phiền, hai người rẽ vào nơi mà Tưởng Bạch Miên gọi là bệnh viện và đài phát thanh. Thứ đầu tiên đập vào mắt bọn họ là hai cây cột đứng riêng rẽ.

“Cái này, đến cả cổng cũng bị lấy mất?” Long Duyệt Hồng bỗng cảm thấy đau răng.

Thương Kiến Diệu ừ một tiếng:

“Đây gọi là quyền tự quyết chủ quan của con người. Nếu không phải những lớp xi măng vỡ vụn và đống gạch này không đổi được thứ gì, có khi hai cây cột này đã không thể dựng thẳng ở đây được nữa.”

“Chậc chậc.” Long Duyệt Hồng cảm khái hai tiếng, đi vào qua giữa hai cây cột.

Mãi đến lúc này, bọn họ mới phát hiện phía trước tòa nhà lầu gần đường còn có một dãy nhà trệt dựa vào bức tường, chỉ cần rẽ phải là có thể đi tới.

Mà nếu đi thẳng thì sẽ men theo sườn dốc đi lên trên, đến một sân bãi có hồ nước, công viên trồng hoa, nơi có thể đỗ xe.

Qua sân kia, dường như có thể trực tiếp tiến vào tòa nhà hai tầng ở ven đường kia.

Long Duyệt Hồng ra hiệu, sau đó dần đầu đi tới lối đi nhỏ giữa dãy nhà trệt và tòa nhà kia.

Nơi đây có một rãnh thoát nước không rộng cho lắm, bên trong rãnh mọc kín rêu xanh và cỏ dại.

Long Duyệt Hồng nhìn thoáng qua hai bên, phát hiện những cánh cửa phía bên này của tầng dưới cùng của tòa nhà kia đang mở sẵn, không gian bên trong có lớn có nhỏ. Hai căn phòng gần chỗ sườn dốc thông với nhau, cửa sổ mở toang ra bên ngoài, không che chắn chút nào. Mà dãy nhà trệt kia thì được ngăn cách thành các phòng nhỏ có không gian bằng nhau. Trong khu vực mà tầm mắt hai người có thể nhìn tới, có ngăn bàn đã bị kéo hẳn ra ngoài, có những chiếc ghế cao bị vứt lăn lóc dưới đất.

Long Duyệt Hồng kết hợp hai từ “Bệnh viện” và “Đài phát thanh” hòng đoán xem nơi này thuộc khu vực nào, nhưng anh ta làm thế nào cũng không thể nghĩ ra đáp án.

“Đây là chỗ nào?” Anh ta hỏi, không quá chờ mong sẽ nhận được câu trả lời từ Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu thu hồi mắt, khuỷu tay phải trầm xuống, nâng họng súng của khẩu Cuồng Chiến Sĩ lên:

“Phòng khám bệnh.”

Giọng hắn trầm trầm, ngữ khí khẳng định.

“Hả?” Long Duyệt Hồng vừa kinh ngạc vừa mờ mịt.

Anh ta vốn định hỏi làm sao hắn lại phân biệt được, nhưng chợt nhớ tới một chuyện:

Ở trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ, mỗi một tầng ở Khu sinh hoạt đều có một phòng y tế nho nhỏ, phụ trách chữa các loại bệnh bình thường như đau đầu ốm sốt cho dân cư của tầng đó. Phòng y tế như vậy chia làm hai gian trong ngoài, bên ngoài là một quầy thuốc, một bên có chỗ cho bác sĩ ngồi khám bệnh. Bên trong thì một bên là phòng truyền dịch, bên kia là phòng tiêm.

Ngoài những thứ này, bên trong công ty Sinh Vật Bàn Cổ còn có ba bệnh viện lớn, nằm ở một tầng khác, chủ yếu là nhận những nhân viên mà phòng y tế không chữa được.

Chương 64: “Viên ngói” cũng không còn 2

Từ bé Long Duyệt Hồng đã coi như khỏe mạnh, bố mẹ và người thân không bị bệnh nặng gì, cho nên anh ta chỉ mới vào phòng y tế của tầng lầu nơi mình sống và của trường đại học, chưa từng tới bệnh viện, không có ấn tượng trực quan nào với phòng khám bệnh.

Mà mẹ của Thương Kiến Diệu qua đời vì bệnh tật, có một thời gian nằm viện khá dài, khi đó ngày nào Thương Kiến Diệu cũng phải đi về về giữa trường học, bệnh viện và nhà.

Có lẽ nhận rõ nguyên nhân nên Long Duyệt Hồng ngậm miệng không nói gì.

Thương Kiến Diệu dùng cằm thay tay phải chỉ vào dãy nhà trệt kia:

“Bên này hẳn là phòng khám, phòng tiêm, phòng truyền dịch, mà không chỉ có một phòng.”

Hắn lại chỉ hướng khu vực tòa nhà kia:

“Hai gian thông với nhau bên ngoài cùng này hẳn là hiệu thuốc, trên cửa chắc có rào sắt, hơn nữa còn có khe hở để đưa thuốc, nhưng hiện giờ đã bị lấy đi rồi. Chỗ khác có thể là phòng máy, phòng tài vụ, phòng xét nghiệm, không cách nào khẳng định được.”

“Ừ.” Long Duyệt Hồng không phản bác.

Hai người bưng súng trường lần lượt lục soát từng căn phòng, kết quả là chẳng tìm thấy được thứ gì hữu dụng, đến cả bàn gỗ và ghế dựa đều bị đập thành mảnh nhỏ, không hoàn chỉnh nguyên vẹn, rõ ràng là bị người ta mang đi đốt lửa.

Khi đến căn phòng cuối cùng của dãy nhà trệt, Long Duyệt Hồng vừa giơ chân đá văng cánh cửa gỗ khép hờ ra, thì thấy ngay một hộp sọ trắng hếu, cùng hai hốc mắt đen sì cứ thế nhìn nhau trong một giây.

Anh ta giật nảy mình, lập tức giơ khẩu súng trường Cuồng Chiến Sĩ lên định bắn.

Thương Kiến Diệu liếc nhìn xung quanh một lượt, trầm giọng nói:

“Chết lâu rồi.”

Long Duyệt Hồng nghe vậy thì mới thả lỏng một chút, rồi cẩn thận quan sát tình hình bên trong:

Một bàn gỗ đổ kềnh dưới đất, mấy tờ giấy rách ố vàng rải rác khắp nơi. Bộ xương kia tựa vào bên bàn, không còn lại chút máu thịt nào cả, cũng chẳng có lấy một mảnh vải che thân, mà còn mất đi mấy khúc xương.

“Đám thợ săn di tích lúc trước đúng là không bỏ qua cả cái quần lót của thi thể mà… Nơi đây có không ít dã thú lui tới…” Long Duyệt Hồng tốt xấu gì cũng từng trải qua những lần huấn luyện nghiêm khắc, có thể từ những dấu vết trên đoán được rất nhiều chuyện.

Anh ta vừa dứt lời, một bóng đen nho nhỏ chợt nhảy ra từ trong góc, lao tới bên bức tường bao rồi chui vào trong một cái lỗ không để ý thì không thấy rõ.

“… Chuột.” Long Duyệt Hồng suýt chút nữa cho nó một viên đạn.

Thương Kiến Diệu gật đầu, như có suy nghĩ:

“Có ăn được không?”

“… Về mặt lý thuyết là được, nhưng có quá nhiều mấy thứ như vi khuẩn vi rút, rất dễ khiến người bị lây nhiễm bệnh nặng.” Long Duyệt Hồng gắng sức giải thích, tránh cho cậu bạn thân lại nảy sinh ý tưởng nào đó: “Nếu tổ trưởng ở đây, chắc chắn sẽ nói: Không phải không có biện pháp khác, đừng có ăn thứ này.”

Thương Kiến Diệu thở hắt một hơi, dường như khá nuối tiếc.

“Cậu nhìn xung quanh đi.” Hắn đi lên vài bước, ngồi xuống bên cạnh mấy tờ giấy rách ố vàng.

Tiếc rằng trên đó không có gì cả.

Nhưng Thương Kiến Diệu cũng nhìn ra một việc: Đường viền bộ phận hoàn chỉnh của mấy tờ giấy này cơ bản là giống nhau về độ to nhỏ, hẳn là xé ra từ một quyển vở.

“Nếu trên đó mà có thông tin quan trọng, chắc chắn chúng nó đã bị người ta nhặt đi rồi.” Long Duyệt Hồng nói ra ý nghĩ của mình.

Thương Kiến Diệu không có ý kiến:

“Cứ thu thập lại trước đã, sau này đưa cho tổ trưởng nghiên cứu.”

Dứt lời, hắn lấy một cái túi và một cái kẹp nhựa gắp mấy tờ giấy kia lên rồi bỏ vào trong túi.

Hai người lại đi tới bên kia tòa nhà kiểm tra một lượt, vẫn không tìm được gì cả.

Khi trở lại chỗ con dốc, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đi lên tới khu vực sân bãi nhỏ kia, thấy tòa nhà phía đối diện đã sập, bốn tầng ngoài cùng bên phải mọc đầy những loại cây màu xanh lục leo quanh.

Phía trên cửa tòa nhà này có ba chữ to màu đỏ, chúng đã loang lổ nhạt màu đi, như ẩn như hiện trong màu xanh lục:

“Khoa Nội Trú”.

“Quả đúng là bệnh viện.” Long Duyệt Hồng nghiêng đầu nhìn tòa nhà ở bên sườn dốc: “Đây cũng thuộc bệnh viện, như vậy tòa nhà đã sập này nhìn giống như đài phát thanh.”

Đống gạch đá trên cùng của tòa nhà sập kia đã bị bới tung, đủ thấy sự chuyên nghiệp và kiên nhẫn của đám thợ săn di tích.

“Vào xem sao.” Thương Kiến Diệu dẫn đầu đi tới chỗ khoa Nội trú kia.

Chỗ này có nhiều mảnh vụn thủy tinh và phân động vật, nhưng tổng thể được bảo tồn coi như nguyên vẹn, chỉ là mỗi phòng bệnh đều không thấy giường bệnh nào.

“Không phải chứ, giường bệnh hẳn là rất nặng mà…” Long Duyệt Hồng có chút kinh ngạc.

“Có thể đẩy đi.” Thương Kiến Diệu nói một câu đơn giản: “Cũng có khả năng mang công cụ cắt kim loại.”

“Đúng là chẳng để lại gì cả… Đây chính là thợ săn di tích?” Long Duyệt Hồng cảm thán, rồi theo Thương Kiến Diệu leo cầu thang đi lên tầng hai, tầng ba và tầng bốn.

Đi trong khoa Nội trú này khiến anh ta cảm thấy âm u, lạnh lẽo, mùi mà anh ta ngửi được cũng kỳ quặc tới mức khó nói nên lời, gần giống với mùi còn sót lại của đồ vật đã thối rữa rất lâu, mà cũng chẳng giống cho lắm.

“Chắc là được rồi chứ? Có gì đâu.” Long Duyệt Hồng không nhịn được giục giã Thương Kiến Diệu.

“Ừ.” Thương Kiến Diệu nhìn buồng vệ sinh gần cầu thang, lấy giấy áp lên tường, cầm bút bắt đầu vẽ bản đồ khu vực bệnh viện.

“Ra ngoài làm không được sao?” Long Duyệt Hồng đi qua đi lại vài bước.

“Sắp xong sắp xong.” Thương Kiến Diệu múa bút như bay.

Cuối cùng, hắn vẽ một ký hiệu kỳ lạ, như người đang ngồi ở trong khoa Nội trú.

“Cái này có nghĩa là gì?” Long Duyệt Hồng tò mò hỏi.

Thương Kiến Diệu không trả lời anh ta, mà vẽ thêm một ký hiệu nữa bên cạnh, kẻ một đường ngang, đánh dấu xong nói:

“Có nhà vệ sinh.”

“…” Long Duyệt Hồng thực sự không muốn tiếp tục phản ứng Thương Kiến Diệu nữa.

Sau khi vẽ xong phần bản đồ này, hai người ra khỏi khoa Nội trú, đi xuống con dốc.

Sau khi tới đường chính, bọn họ còn chưa kịp tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, thì chợt thấy hai bóng người đi ra từ sâu trong nhà máy thép. Hai người bọn họ mỗi người đi một chiếc xe đạp, lưng đeo một khẩu súng trường.

Chương 65: Kiểu chết kỳ lạ 1

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không phản ứng trước tiên, mà chờ cho đến khi hai người trên hai chiếc xe đạp cũng nhìn thấy bọn họ.

Loảng xoảng, loảng xoảng, hai người đeo súng trường kia lập tức bỏ xe đạp, vừa lăn vừa nhảy trốn ra sau chướng ngại vật gần đó.

Thấy cảnh đó, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mới tỉnh táo lại, không còn chỉ cảnh giác nhìn, vô thức giơ súng trường lên như trước nữa. Bọn họ nhanh chóng nhào sang bên cạnh, nương theo hai cây cột ở cổng bệnh viện che giấu bản thân.

Xung quanh lập tức trở nên tĩnh lặng như tờ, chỉ thi thoảng có tiếng chim hót vang tới từ đằng xa.

Thấy Long Duyệt Hồng như định cầm lấy bộ đàm, Thương Kiến Diệu cất cao giọng hô to:

“Chúng tôi không có ác ý!”

Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, một giọng nói có vẻ hơi khàn khàn như trong miệng có cục đàm truyền tới từ bên kia:

“Chúng tôi cũng vậy!”

Lúc này Thương Kiến Diệu mới đáp lại:

“Có lẽ chúng ta có thể trao đổi chút thông tin!”

Vài giây sau, bên kia hô:

“Trao đổi thế này hình như không được tiện cho lắm!”

“Vậy chúng ta tới gần chút!” Thương Kiến Diệu không hề nghĩ ngợi, hô to đề nghị.

Hai người bên kia núp sau chướng ngại vật khe khẽ trao đổi, nhưng vì khoảng cách hơi xa nên Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều không nghe rõ nội dung cụ thể.

Không đến một phút, bên kia đáp lại:

“Được!”

Thương Kiến Diệu nghe vậy, bèn nghiêng đầu nói với Long Duyệt Hồng:

“Tôi trước, cậu sau, sẵn sàng phối hợp tác chiến và bảo vệ.”

“Ừ.” Long Duyệt Hồng buông tay phải đang cầm báng súng, đưa tay lên ra hiệu đồng ý.

Thương Kiến Diệu không định để đối phương ra khỏi chỗ ẩn nấp trước, mà chính hắn giơ khẩu súng trường, toàn thân căng thẳng từng bước đi ra khỏi phía sau cây cột.

Trong quá trình đó, hắn cảnh giác cao độ, đã chuẩn bị sẵn có thể lăn sang một bên bất cứ lúc nào.

Thấy hắn thể hiện thành ý như vậy, một người bên kia cũng đi ra, tư thế cũng đầy phòng bị.

Người này chừng ba mươi tuổi, cao tầm 1 mét 7, mặc một chiếc áo lông màu xanh đậm dài quá gối có vẻ hơi bẩn thỉu khô quắt, bên trên là ba bốn miếng vá. Tóc trên đầu anh ta hói một mảng lớn, có vẻ bị hói khá nặng.

Mái tóc của anh ta lóe lên màu vàng nhạt, mắt anh ta thì màu lam nhạt, khuôn mặt góc cạnh, trông khác hẳn đám người Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng, vừa nhìn là biết thuộc chủng người Hồng Hà.

Có lẽ vì hoạt động ở hoang dã nhiều năm, da dẻ người này có nhiều dấu vết nứt nẻ, kẽ móng tay đã đen sì cả đi.

Anh ta nắm chặt khẩu súng trường, kéo gần khoảng cách với Thương Kiến Diệu từng mét một.

Sau khi bọn họ đi tới phạm vi thuận tiện cho việc đối thoại, Long Duyệt Hồng với người còn lại của phía đối diện mới rời khỏi chỗ nấp, dịch chuyển tới gần đồng đội của mình như trước.

“Xưng hô thế nào?” Người đàn ông hói đầu kia dùng tiếng Đất Xám như ban nãy, cũng chính là tiếng mẹ đẻ của đám người Thương Kiến Diệu, mà không phải tiếng Hồng Hà.

Trong lúc nói, anh ta không hề buông lỏng chút nào, vẫn duy trì sự đề phòng cao độ.

“Thương Kiến Diệu.” Thương Kiến Diệu bình tĩnh đáp lại: “Một thợ săn di tích chính thức, còn anh?”

Long Duyệt Hồng vốn định cướp lời lập tức thở phào một hơi. Anh ta rất sợ Thương Kiến Diệu sẽ “phát bệnh” đúng lúc này, dù sao đối diện là người không quen, chẳng ai có thể thích thú và dễ dàng tha thứ cho sự “hài hước” của hắn.

Người đàn ông hói đầu suy nghĩ rồi nói:

“Harris Brown, thợ săn trung cấp.”

Anh ta không đưa ra huy hiệu thợ săn của mình, cũng không yêu cầu Thương Kiến Diệu trình ra, bởi vì đây đang là trong phế tích, không có máy móc đặc biệt để đọc thông tin trong con chip, không thể xác nhận chủ nhân chân chính của huy hiệu và cấp bậc tín dụng tương ứng. Mà ở trên hoang dã, rất nhiều người đều tiện tay đăng ký thân phận thợ săn, hoặc lục soát lấy được thứ tương tự trên thi thể của kẻ địch. Chỉ một huy hiệu thực sự không thể hiện được điều gì.

Loại kỹ thuật khắc tên lên trên huy hiệu thực sự quá cổ lỗ sĩ, cực kỳ dễ sao chép làm giả, mà điều quan trọng nhất, người cầm huy hiệu hoàn toàn có thể báo tên trên huy hiệu, không dùng tên thật.

Lúc này cuộc đối thoại giữa Harris Brown và Thương Kiến Diệu thực ra càng giống như đang “hàn huyên”, dùng để tạo bầu không khí trước.

Thương Kiến Diệu nhìn đồng bọn của Harris Brown, phát hiện đây là một nữ tử, cao chừng hơn 1 mét 6, khuôn mặt trông khá bình thường.

Mái tóc màu nâu nhạt của cô ta buông xõa, vừa chạm tới vai. Đầu cô ta đội một chiếc mũ nồi màu vàng nhạt được giặt có vẻ sạch sẽ.

“Hình như các người không thu hoạch được gì?” Thương Kiến Diệu lại dời mắt nhìn về phía Harris Brown.

Harris Brown đáp lại, khuôn mặt không chút tươi cười:

“Chỉ đi ngang qua, tùy tiện bỏ chút thời gian thử xem sao, không thu hoạch được gì là chuyện bình thường. Trong phế tích này, không có thiết bị phù hợp thì rất khó lấy được vật tư. Các cậu lần đầu tới nơi này?”

“Đúng vậy.” Thương Kiến Diệu thản nhiên trả lời, lại hỏi ngược lại: “Có phải các anh cũng nhận nhiệm vụ kia, nhiệm vụ tìm người tóc đen mắt vàng?”

Harris Brown khẽ gật đầu:

“Để tôi cho cậu một lời khuyên, cái này mất phí:

Hãy từ bỏ nhiệm vụ này đi, dạo gần đây phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ rất không yên ổn.”

“Có liên quan tới sự bất thường ở sâu trong đầm lầy? Tiếng gào thét tối hôm đó, các anh cũng nghe thấy chứ?” Thương Kiến Diệu hỏi tiếp.

Vẻ mặt Harris Brown dần trở nên nặng nề:

“Đúng vậy, khi đó chúng tôi đang ở phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ. Sau khi hửng sáng, chúng tôi tiếp tục bước đi, kết quả phát hiện mấy xác chết, là những cái xác vừa chết được mấy tiếng.

Trên những cái xác đó không hề có bất cứ vết thương chết người nào, nhưng nét mặt của bọn họ đều cực kỳ méo mó, có kẻ đau đớn, có kẻ thì đầy sợ hãi, nhưng cũng có kẻ như đang cười, mà cười đến mức trông đáng sợ.”

Long Duyệt Hồng nghe mà lòng rờn rợn, da đầu cũng có chút giật giật, nhưng cảm giác này nhanh chóng bị câu hỏi của Thương Kiến Diệu xua sạch:

“Không có vết thương chết người… Vậy quần áo thì sao? Có còn không?”

Cái câu hỏi kỳ cục gì vậy… Long Duyệt Hồng không nhịn được oán thầm một câu.

Vẻ mặt Harris Brown thoáng cứng ngắc:

“Không còn. Rất hiển nhiên, có người phát hiện những cái xác trước chúng tôi, lấy đi tất cả mọi thứ.”

“Chuyên nghiệp.” Thương Kiến Diệu khen một câu, làm cho Harris Brown cảm thấy bản thân dường như không theo kịp nhịp độ của cuộc đối thoại này.

Anh ta lặng lẽ hít vào một hơi, nói tiếp:

“Ài, đến cả tóc bọn họ còn không bỏ qua, không thì tôi có thể làm được một bộ tóc giả rồi. Tóm lại, sau khi nhìn thấy những xác chết đó, chúng tôi lập tức từ bỏ nhiệm vụ, đi về thẳng, không dám dừng lại nghỉ ngơi nhiều, một giờ trước mới về tới đây.”

“Cũng nhanh đấy chứ.” Thương Kiến Diệu bình luận một câu như tùy ý nói.

Chương 66: Kiểu chết kỳ lạ 2

Harris Brown nghiêng đầu:

“Chúng tôi đi xe đạp, có thể sử dụng mấy con đường nhỏ trong đầm lầy mà ô tô và xe máy không đi qua được, chỉ có thể đi đường vòng.”

Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu:

“Một câu hỏi cuối cùng. Bên này còn có thợ săn di tích khác, hoặc là dân du cư hoang dã không?”

“Có mấy người, nhưng với trang thiết bị của các cậu, chỉ cần không chủ động tấn công bọn họ, bọn họ sẽ không chọc tới các cậu.” Đỉnh đầu Harris Brown như phản xạ lại chút ánh nắng mặt trời.

Thương Kiến Diệu hỏi như đang suy tư:

“Nếu không có những vũ khí này thì sao?”

Khuôn mặt Harris Brown đột nhiên trở nên hơi méo mó:

“Ở trên Đất Xám, nhỏ yếu chính là nguồn cội của tội ác.”

Ánh mắt anh ta trở nên hung ác, toát lên đôi chút oán hận khó có thể che giấu.

Không chờ Thương Kiến Diệu hỏi tiếp, anh ta thở hắt ra, để vẻ mặt trở lại bình thường:

“Đến lượt tôi. Đây là thù lao cần trả cho lời khuyên ban nãy.”

Kỳ thật anh ta không hy vọng xa vời là Thương Kiến Diệu chắc chắn sẽ trả lời, không chơi xấu, dù sao tin tình báo trong lời khuyên kia thực sự không có giá trị cho lắm, bởi vì rất nhiều thợ săn di tích rút về không nhiều thì ít đều có thể phát hiện điều khác thường.

Vả lại đây là chuyện của một ngày trước rồi, mà từ đây đi tới phía bắc nhà ga Nguyệt Lỗ, nhanh nhất cũng mất một ngày trời, tính toán như vậy thì cho dù Harris không đưa ra lời khuyên đó, để cho hai người phía đối diện tiếp tục đi, bọn họ cũng rất có khả năng cản được chuyện sẽ xảy ra.

“Có thể dùng thứ khác để trả không?” Thương Kiến Diệu buông tay trái đang cầm hộp đạn của khẩu súng trường, thò vào túi áo.

“Phải xem xét.” Harris Brown và người đồng hành của anh ta lập tức đề cao cảnh giác, sợ Thương Kiến Diệu sẽ móc ra thứ đồ nguy hiểm gì.

Thương Kiến Diệu nhanh chóng móc ra hai gói lương khô nhỏ, giơ ra cho họ xem. Đây vốn là một phần bữa trưa ở phế tích của hắn.

“… Rất được, cậu rất hào phóng.” Harris Brown không ngờ đối phương lại sẵn lòng dùng đồ ăn để trao đổi.

Thứ này có thể giúp bọn họ tạm đối phó một bữa.

Thương Kiến Diệu lập tức ném hai gói lương khô kia qua.

Harris Brown và bạn của anh ta không giơ tay đón nhận, mà để mặc chúng rơi xuống đất.

Đây là sợ đối phương sẽ tranh thủ lúc bọn họ đón lương khô mà nổ súng.

“Sau này tán gẫu tiếp nhé.” Thương Kiến Diệu cười tươi, hệt như đang tạm biệt bạn thân.

Hắn và Long Duyệt Hồng lập tức từng bước đi tới cửa chính vào phế tích nhà máy thép, không hề buông lỏng sự đề phòng của bản thân với Harris Brown và cô gái kia.

Đối phương cũng là như thế.

Chờ khi khoảng cách giữa hai bên đủ lớn, không phải tay súng thiện xạ thì không cách nào bắn trúng mục tiêu, Harris Brown mới để đồng bọn nhặt lương khô, dắt hai chiếc xe đạp tới.

Dõi mắt nhìn hai người lên xe đạp ra khỏi khu phế tích này, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng bưng súng trường nhìn sân lớn bên ngoài cổng một lượt.

“Bên ngoài hẳn là khu ký túc, lục soát chỗ này trước hay là bên trong?” Long Duyệt Hồng hỏi, có chút phân vân.

Thương Kiến Diệu không nhìn những căn nhà đã sập hoặc tan hoang hai bên sân lớn kia, chỉ vào cổng kia nói:

“Vào trong, tìm hiểu bố cục cơ bản trước đã.”

“Được.” Long Duyệt Hồng không phản đối.

Hai người lập tức đi qua chiếc cổng sắt màu đen đủ cho nhiều xe chạy song song.

“Xem ra đám thợ săn di tích này cũng có giới hạn, thế mà không chia cắt cánh cổng này mang đi.” Long Duyệt Hồng quay đầu nhìn thoáng qua, cảm thán thành lời.

Thương Kiến Diệu nhìn theo:

“Có lẽ là không lời lãi mấy.”

Bọn họ không nói gì thêm, dọc theo con đường rộng rãi nhưng hoang tàn đi sâu vào trong nhà máy thép.

Bên phải có một dãy nhà trệt khá cao, không có cửa và cực kỳ rộng rãi, hơn nữa chúng không giống nhà dệt ở khu khám bệnh của bện viện, có tường ngăn thành các phòng nhỏ, mà ở giữa chỉ có cột trụ đánh dấu ranh giới.

Trong một số căn phòng không có tường hai bên, vẫn còn tồn tại những rãnh xe có thể đứng hoặc nằm người lên.

“Đây là nơi nào?” Long Duyệt Hồng khó hiểu, bèn hỏi.

Thương Kiến Diệu lắc đầu:

“Không biết. Nhưng cậu không thấy đứng ở trong những rãnh kia rất tiện cho việc sửa chữa gầm ô tô hay sao?”

“Đây là khu sửa chữa? Bên cạnh thì tương đương với nhà để xe?” Long Duyệt Hồng chợt hiểu: “Chờ lát nữa ghi lại.”

Bên trái đường là một hồ nước bốc lên mùi tanh tưởi, có một đám cây với khoảng cách không lớn, và những nhà lầu nhỏ lấp ló sâu trong màu xanh lục.

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tạm thời không quan tâm những chỗ này, mà từng bước đi vào khu nhà máy.

Không lâu sau, bọn họ đi tới chỗ gần mấy “ống khói” cao vút kia, thấy xung quanh dựng rất nhiều khung thép và các tòa kiến trúc thô sơ.

Những chiếc ống dẫn lớn bằng sắt màu đen hệt như những con rồng khổng lồ từ chỗ “ống khói” đi xuống dưới, dẫn tới những nơi khác biệt, góc độ cũng không quá dốc đứng.

Những ống dẫn này không đóng kín, tựa như hình tròn được cắt ngang để lại một nửa vậy.

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tiến vào khu vực này, dọc theo con đường lúc lên lúc xuống đi qua rừng rậm sắt thép đầy những vết gỉ sét.

Rất nhanh bên cạnh đường có thêm lan can không hoàn chỉnh, bên ngoài là một ao nước chứa đầy nước mưa, không biết dùng để làm gì.

Bởi vì nơi đây bị che khuất, chỉ có chút ít ánh mặt trời chiếu xuống, xung quanh có vẻ rất tối tăm và âm u.

Hơn nữa không hề có chút âm thanh nào vang lên, nơi đây là một mảng tĩnh lặng, khiến Long Duyệt Hồng càng đi lại càng run sợ.

Anh ta không nhịn được mở miệng nói:

“Không phải người kia nói là còn thợ săn di tích khác ư? Sao ta không gặp được ai cả vậy?”

Thương Kiến Diệu liếc nhìn anh ta:

“Những lúc thế này mà nói kiểu đó dường như không được may mắn cho lắm đâu.”

Hắn vừa dứt lời, đột nhiên trên cao vang lên tiếng leng keng.

Một bóng đen nhanh chóng rơi xuống, va chạm vào khung giá và một phần của tòa nhà mấy cái, rồi ngã rầm xuống cách đó không xa.

Đó là một con người, cơ thể anh ta đã có chút vết thương, máu đang nhanh chóng tràn ra ngoài.

Mà lúc này, tiếng leng keng vẫn còn vang vọng khắp khu vực này, hoàn toàn không có dấu hiệu lắng xuống.

Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một bóng dáng đi tới từ khúc quanh phía trước.

Bóng dáng đó cao hơn Thương Kiến Diệu một chút, toàn thân được tạo nên từ khung xương kim loại màu đen, cánh tay trái có gắn bệ phóng lựu đạn, bên tay phải có ống phun lửa và ống phát xạ tia laser.

Trên người “anh ta” quấn một chiếc tăng bào màu vàng rách rưới, bên ngoài khoác một áo cà sa màu đỏ chót. Trên khuôn mặt có một đôi mắt lóe ánh sáng đỏ.

Chương 67: Thầy tu 1

Vừa nhìn thấy “người máy” cao lớn và kỳ dị này, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không nhịn được lòng giật thót, từng lỗ chân lông trên người không tự chủ được đóng lại, những sợi tóc gáy dựng thẳng lên.

Trong khoảnh khắc này, trong đầu bọn họ cùng hiện lên cụm từ:

“Thầy tu của Giáo Đoàn Tăng Lữ!”

Đây là một loại sinh vật vô cùng nguy hiểm trên Đất Xám, bọn họ còn có tên là: “Người bất tử”!

Theo như miêu tả trong sách giáo khoa của công ty Sinh Vật Bàn Cổ, trước khi thế giới cũ hủy diệt, con người đã giành được tiến triển mang tính đột phá về lĩnh vực khoa học công nghệ, trong đó phát minh xuất sắc và làm người ta khen ngợi và ao ước nhất chính là “Upload ý thức”.

Loại công nghệ này có thể nhờ vào thiết bị đặc thù để tải ý thức của con người lên con chip sinh học người máy được thiết kế dành riêng cho việc này, nhờ vào đó để khiến con người thoát khỏi sự hạn chế của cơ thể yếu ớt, không già cả, không bệnh tật, không đói khát, không vì thời gian trôi đi mà chết, chỉ cần sửa chữa hoặc thay thế vật dẫn định kỳ, từ đó đạt được sự bất tử về mặt ý thức.

Nhưng trước khi thế giới cũ bị hủy diệt, thành quả khoa học công nghệ về mặt này vẫn còn nhiều thiếu sót, vẫn mãi không thể ứng dụng chính thức, mà chỉ tồn tại trong phòng thí nghiệm.

Chờ khi thế giới cũ bị hủy diệt rồi, thời đại rối loạn kéo tới, đột nhiên có một dàn người máy tự xưng là “người bất tử” xuất hiện trên mặt đất.

Bọn họ dùng trí tưởng tượng, cách suy nghĩ và những chứng cứ hoàn toàn giống với con người đầy đanh thép khác để những người còn sót lại bắt đầu tin tưởng bọn họ quả thực đã từng là con người, tin rằng ý thức có thể được bất tử.

Nhưng theo những “người bất tử” này nói, tất cả công nghệ “upload ý thức” đều thất lạc trong trận đại tai biến, hiện giờ chỉ còn vài thiết bị là còn có thể sử dụng, chỉ còn đúng một nhà máy có thể sản xuất “con chip sinh học” và người máy tương ứng để có thể tải ý thức của con người lên. Mà bọn họ không thể bẻ ngược để tìm hiểu, chỉ biết cách sử dụng những thứ này để chế tạo “người bất tử” với số lượng có hạn.

Cho nên, mục đích của bọn họ khi đi khắp thế giới chính là: Kêu gọi con người đoàn kết lại, cùng nghiên cứu thiết bị để tái tại lại công nghệ tương ứng, làm cho mỗi người đều có thể nhận được sự bất tử, chấm dứt thời đại tăm tối, tiến vào thế giới mới.

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không rõ lúc đó mọi chuyện phát triển như thế nào, chỉ biết trên sách giáo khoa có ghi chép lại như sau:

“Thời gian dần trôi, “người bất tử” dần bộc lộ rất nhiều vấn đề, đó là không phải lúc nào bọn họ cũng tràn đầy ác ý, mà là kỹ thuật này chưa được hoàn thiện.

Trong đó, vấn đề rõ ràng nhất là, khi một con người mất đi các loại cảm nhận mà cơ thể mang tới, anh ta cũng đánh mất tất cả động lực đấu tranh muốn sống của con người.

Không ít “người bất tử” bắt đầu cảm thấy cuộc sống thật vô vị, không có ý nghĩa. Bọn họ bắt đầu xuất hiện những vấn đề tinh thần vô cùng nghiêm trọng. Mà “người bất tử” phát điên đã tạo ra một đợt tổn thương nặng nề mới cho quần thể con người vốn yếu ớt lúc đó.

Những “người bất tử” còn sót lại mặc dù không phát điên, nhưng cũng trở nên vô cùng mờ mịt, bọn họ bắt đầu tìm kiếm sự an ủi từ các sách vở tông giáo tàn khuyết còn sót lại từ thế giới cũ.

Cuối cùng, bọn họ lấy tôn giáo làm chủ thể, tiếp nhận những thứ hữu dụng từ các tôn giáo khác, sáng tạo ra một tôn giáo hoàn toàn mới có thể giúp bọn họ giải quyết vấn đề tâm lý, có giáo lý trước sau như một với bản thân nhưng lại cực kỳ méo mó vặn vẹo.

Bọn họ tự xưng là thầy tu, ẩn giấu thiết bị chứa ‘ý thức được tải lên’ ở một cứ điểm tên là Lưu Ly Tịnh Thổ.”

Bản thân những thầy tu có ngoại hình là người máy này không sợ vũ khí hạng nhẹ, lại có được hỏa lực mạnh mẽ, hệt như một thiết bị bộ xương ngoài có được trí tuệ của con người, là sinh vật nguy hiểm mà con người bình thường dựa vào đội nhóm nhỏ không thể chống lại được. Cho dù có sử dụng vũ khí hạng nặng, khả năng cũng phải mấy chục đến hơn trăm người được huấn luyện nghiêm chỉnh phối hợp, mà phải có chiến thuật phù hợp thì mới có cơ hội giải quyết được một tên thầy tu.

Lúc trước trong số những con người mà Tưởng Bạch Miên tổng kết là tương đối nguy hiểm, cô không nhắc đến “người bất tử”, đó là vì thành viên các thế lực lớn và dân du cư hoang dã trên Đất Xám đều coi những thầy tu này thành một loại sinh vật khác, là loại sinh vật hoàn toàn không giống mình.

Đương nhiên các thầy tu của Giáo Đoàn Tăng Lữ cũng không có tính công kích con người mãnh liệt, thậm chí nhiều khi bọn họ tỏ ra khá thân thiện.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, ý thức không thể sinh ra từ không khí. Đám thầy tăng mất khả năng sinh sản nếu bị phá hỏng một thì sẽ thiếu người đó.

Vì để duy trì “quần thể”, duy trì giáo đoàn, đám thầy tu sẽ di chuyển khắp các miền hoang dã tìm “người hữu duyên”.

Nếu tìm được, bọn họ sẽ “đọ hóa” mục tiêu về Lưu Ly Tịnh Thổ, làm cho đối phương từ bỏ thể xác, tải ý thức lên con chip sinh học của người máy.

Trong những “người hữu duyên” này, có một số là mang đầy khát vọng với “bất tử” nên không kháng cự, nhưng phần lớn đều vì nghe đồn về khuyết điểm của “người bất tử” nên không dám thử, nhưng chỉ cần bị thầy tu chọn lựa, dù có muốn hay không thì quyền quyết định không nằm ở bọn họ.

Điều này làm cho thanh danh của Giáo Đoàn Tăng Lữ nhanh chóng sụt giảm, gần như phải nói là ác danh lan xa.

Chương 68: Thầy tu 2

Đồng thời, có lẽ là vì trong công nghệ “người bất tử” có tồn tại khuyết điểm nào đó, rất nhiều thầy tu máy móc đều có một vấn đề nhất định, không giống nhau – khi bọn họ gặp phải tình cảnh đặc biệt, thậm chí nghe thấy một câu nói đặc biệt, thì sẽ không cách nào tự điều khiển bản thân, mà trở nên điên cuồng, phải cần một khoảng thời gian rất dài mới bình tĩnh trở lại, hệt như bị bệnh tinh thần thuộc loại kích hoạt, hoặc có khuyết điểm nhân cách loại kích hoạt vậy.

Trạng thái không ổn định đó khiến cho rất nhiều con người trên Đất Xám coi thầy tu máy móc là mãnh thú hồng thủy.

Căn cứ vào nguyên do này, khi phát hiện phía đối diện có một thầy tu máy móc, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mới phản ứng mạnh như vậy.

Chỉ có thầy tu của Giáo Đoàn Tăng Lữ mới thích mặc tăng bào, khoác áo cà sa bên ngoài. Người máy AI bình thường hoàn toàn không có nhu cầu và “ham thích” về mặt này.

Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu cùng giơ họng súng của khẩu Cuồng Chiến Sĩ nhắm thẳng vào người máy màu sắt đen mặc áo cà sa màu đỏ rực kia, trán ai nấy đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Bọn họ biết vũ khí trên người mình hoàn toàn không uy hiếp được đối phương, mà đối phương lại không có bộ phận quan trọng giống tên thủ lĩnh toán cướp mặc thiết bị bộ xương ngoài lúc trước để có thể nhằm vào.

Đối mặt với thầy tu máy móc, về mặt trang bị mà nói, bọn họ không hề có phần thắng. Sở dĩ bọn họ giương súng lên ngắm bắn chủ yếu là phản xạ có điều kiện mà thôi.

Giờ khắc này, bọn họ chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng, mong mình không phải là “người hữu duyên”.

Một giây sau, người máy cao chừng 1 mét 9, mặc tăng bào rách nát, khoác áo cà sa màu đỏ rực hơi nghiêng khuôn mặt màu đen và cứng ngắc của mình, dùng ánh mắt lóe lên ánh sáng đỏ quét qua bọn họ.

Vị thầy tu máy móc này không nói tiếng nào, im lặng đi tới trước người bị ngã chết kia.

Một giọng nói lạnh lẽo không có cảm xúc vang lên:

“Chúng sinh cùng khổ, tại sao ngươi lại u mê không không chịu giác ngộ?

Hãy theo ta trở về Tịnh Thổ, vứt bỏ xác thịt, chứng được vô thượng chính đẳng chính giác, ngươi có thể hiểu được thế gian tất cả đều là hư vô, người giác ngộ bất hủ.”

Nói xong, vị thầy tu máy móc này chắp tay trước ngực, khẽ đọc:

“Nam mô A Nậu Đa La Ba Miểu Tam Bồ Đề.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng thấy đối phương không quan tâm tới hai người mình, liếc nhìn nhau, ăn ý lặng lẽ bắt đầu rút lui.

Đúng lúc này, bị thầy tu máy móc mặc áo cà sa màu đỏ rực kia giữ nguyên tư thế, lại phát ra âm thanh lạnh lẽo không cảm xúc:

“Sao hai vị thí chủ không chờ thêm lát nữa?

Tuy rằng các ngươi không có duyên với Phật ta, nhưng chúng sinh đều có Phật tính, nghe một chút kinh văn không phải là chuyện xấu.”

Nghe được mấy chữ “không có duyên”, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mừng thầm, thở phào một hơi.

Đồng thời, bọn họ sợ mình chọc giận đối phương, chỉ có thể dừng bước chân vốn đang rút lui ra sau.

Nếu vị thầy tu này không có ý định tấn công và độ hóa, chỉ muốn truyền giáo một chút, vậy tùy tiện nghe đôi chút còn hơn là liều mạng.

Thấy Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng dừng lại, thầy tu máy móc kia nhìn thi thể dưới đất, tiếp tục nói:

“Tuy ngươi u mê không chịu tỉnh ngộ, nhưng đức Phật Bồ Đề từ bi vi hoài, không nỡ để ngươi phơi thây nơi hoang dã, không được giải thoát.

Ta sẽ siêu độ linh hồn ngươi, nguyện ngươi hoàn toàn thoát khỏi xác thịt, đến Tịnh Thổ đạt được cuộc sống mới.”

Long Duyệt Hồng im lặng nhìn, bên tai đột nhiên vang lên giọng Thương Kiến Diệu:

“Anh định siêu độ thế nào?”

Tên thầy tu máy móc kia đưa tay phải ra, lòng bàn tay đối diện với cái xác.

Sau đó gã dựng thẳng bàn tay trái lên, khẽ đọc:

“Nam mô A Nậu Đa La Ba Miểu Tam Bồ Đề, đại từ đại bi, phổ độ chúng sinh, tịnh hỏa hừng hục thiêu đốt gông xiềng…”

Trong tiếng tụng kinh, lòng bàn tay phải của thầy tu máy móc kia phun ra một ngọn lửa hừng hực, chỉ chớp mắt đã đốt cháy cái xác kia.

Mà ngọn lửa kia như dính lên trên bề mặt cái xác, làm thế nào cũng không tắt lụi được.

Sau khi làm xong, thầy tu máy móc mặc áo cà sa màu đỏ quay người lại, đi tới chỗ Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:

“Hai vị thí chủ, bần tăng pháp danh ‘Tịnh Pháp’, là một ‘hòa thượng’.”

Thấy Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng không phản ứng gì, gã đột nhiên ngồi xếp bằng xuống, khẽ hất chiếc áo cà sa, dùng giọng nói lạnh lùng không cảm xúc kia mời:

“Ngồi đi.”

Thương Kiến Diệu do dự một chút, tiến lên trước vài bước, dùng tư thế tiện để nhảy dựng lên nhất ngồi xuống đất.

Long Duyệt Hồng chậm hơn vài giây, cũng đi tới vị trí giống vậy, ngồi xuống theo.

Trong đôi mắt vị thầy tu máy móc tự xưng là “hòa thượng” Tịnh Pháp này chợt lóe lên ánh sáng đỏ, khẽ gật đầu nói:

“Không biết hai vị thí chủ có hiểu biết gì về đức Phật Bồ Đề?”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cùng lắc đầu.

Vị thầy tu máy móc Tịnh Pháp này không tức giận, trong giọng nói lạnh lẽo như băng đá bỗng như theo mang vài phần trang nghiêm:

“Đức Phật Bồ Đề là một trong mười ba vị Chấp Tuế quản lý năm tháng, cai quản thế giới này.

Đức Ngài là chúa tể tháng Một, là khởi đầu của vạn vật, là sự nảy sinh và hóa thân của ý thức.”

*Chú thích của tác giả: Các điển tịch tôn giáo mà Giáo Đoàn Tăng Lữ tìm được đều là những bản thiếu, cho nên hiểu sai về mặt phật hiệu, giáo lý, chắp vá thêm giáo lý của các tôn giáo khác là bình thường.

Chương 69: Một giấc mộng 1

Nghe lời thầy tu máy móc Tịnh Pháp nói, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đồng thời sửng sốt.

Tịnh Pháp dùng con mắt lóe lên ánh sáng màu đỏ nhìn bọn họ hai giây, sau đó nói với Long Duyệt Hồng:

“Anh không biết Chấp Tuế.”

Nói xong, gã nhìn Thương Kiến Diệu, nói với giọng điệu không có chút cảm xúc nào:

“Anh thì biết.”

Hả? Long Duyệt Hồng vừa ngơ ngác lại vừa kinh ngạc quay sang nhìn Thương Kiến Diệu:

Hai người bọn họ nhận giáo dục giống nhau, sống trong cùng một hoàn cảnh, bình thường thì lại thường xuyên như hình với bóng, làm sao anh ta hoàn toàn chưa từng nghe nói tới danh từ Chấp Tuế này, mà Thương Kiến Diệu lại như rất hiểu?

Thương Kiến Diệu khẽ động lông mày, thản nhiên trả lời:

“Có nghe qua đôi chút.”

Trên khuôn mặt màu đen được đúc từ kim loại của Tịnh Pháp lại lóe lên ánh sáng màu đỏ:

“Kết thúc, khởi đầu, cuối năm, đầu năm… Anh biết từ chỗ tín đồ của Tư Mệnh.”

Thương Kiến Diệu vừa cảm thấy kỳ quặc ban nãy lập tức khẳng định một điều:

Vị hòa thượng máy móc đối diện dường như có thể nghe được một phần tiếng lòng của mình!

Long Duyệt Hồng bất chấp việc suy nghĩ về danh xưng Tư Mệnh kia, cũng nhận ra điều bất thường.

Tịnh Pháp không nói tiếp, mà chỉ giải thích qua loa:

“Chấp Tuế chính là thần linh cai quản năm tháng, cai quản thế giới này, có tất cả mười ba vị Chấp Tuế chia ra cai quản các tháng tương ứng.”

“Không phải chỉ có mười hai tháng thôi sao?” Long Duyệt Hồng chỉ rõ vấn đề.

Anh ta hiểu sơ sơ rằng Chấp Tuế hẳn là một loại tôn giáo tín ngưỡng, hoặc truyền thuyết thần thoại, lưu hành trên mặt đất này.

Giọng nói trầm thấp mà lạnh lẽo hoàn toàn không giống con người của Tịnh Pháp vang lên:

“Có một Chấp Tuế cai quản tháng nhuận, hoặc có thể nói là cả năm, tất cả các tháng.”

Không chờ Long Duyệt Hồng hỏi tiếp, Tịnh Pháp đi thẳng vào vấn đề:

“Giáo đoàn chúng tôi giảng xác thịt hư vô, tứ đại giai không, chính là bởi vì bản thân thế giới này chính là cảnh mơ của đức Phật Thế Tự Tại Như Lai.”

Thương Kiến Diệu đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời nói của thầy tu máy móc Tịnh Pháp:

“Thế Tự Tại Như Lai? Không phải Bồ Đề sao?”

Tịnh Pháp chắp tay trước ngực:

“Thế Tự Tại Như Lai là Phật của quá khứ, là người sáng lập thế gian. Đức Phật Bồ Đề là Như Lai hiện thế, là khởi đầu của ý thức vạn vật.

Không phải các anh vừa muốn hỏi ai là Chấp Tuế cai quản tháng nhuận, đại diện cho tất cả các tháng cả năm sao?”

Hiện giờ bần tăng nói cho các anh biết, chính là Thế Tự Tại Như Lai.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng lập tức tỏ vẻ đã hiểu, khe khẽ gật đầu.

Tịnh Pháp thì cúi đầu tụng một câu:

“Nam mô Thế Tự Tại Như Lai.”

Trong lúc tụng, gã đứng thẳng phần lưng được làm từ khung kim loại, vẫn duy trì tư thế chắp tay trước ngực, quay sang khom người với mấy “ống khói” cao vút kia.

“Có phải các người muốn hỏi, vì sao bần tăng lại đi hành lễ với tháp luyện sắt luyện thép?” Tịnh Pháp đứng thẳng người dậy, chủ động nói ra tiếng lòng của Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng: “Đó là vì Đức Phật Thế Tự Tại Như Lai còn có tôn xưng là ‘Phù Đồ’, là một xưng hô khác của Đức Phật, đồng thời cũng đại diện cho tháp Phật, cho nên khi chúng tôi tụng đọc phật hiệu Thế Tự Tại Như Lai thì sẽ hành lễ với tòa tháp cao nhất quanh đó, đây có thể là tháp Phật, cũng có thể là tháp nước, tháp luyện sắt, tháp tín hiệu hoặc tháp điện cao thế.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng vốn đang cảm thấy vị thầy tu máy móc Tịnh Pháp này ăn nói mạch lạc lưu loát, lô gic rõ ràng, nhưng sau khi nghe tới nửa sau, bắt đầu cảm thấy có chút kỳ quặc.

Không rõ Tịnh Pháp có nghe được tiếng lòng lần này của hai người không mà ngừng đúng lúc, lại nói:

“Ở bên ngoài các sa môn, Đức Phật Thế Tự Tại Như Lai còn có một tôn xưng khác.”

“Là gì?” Long Duyệt Hồng buột miệng hỏi.

Tịnh Pháp vẫn ngồi xếp bằng như trước, trên khuôn mặt do kim loại tạo ra không thể hiện bất cứ cảm xúc nào.

“Trang Sinh.”

“Trang Sinh… Chấp Tuế Trang Sinh… Trang Sinh hiểu mộng mê hồ điệp…” Thương Kiến Diệu không nhịn được khẽ lẩm bẩm.

Tịnh Pháp gật đầu:

“Thứ Trang Sinh mơ thấy chính là thế giới này của chúng ta. Hẳn là các anh đều từng nằm mơ, biết mọi thứ trong giấc mơ chỉ là hư ảo, tất cả cảm nhận và tất cả những gì xuất hiện đều chỉ là nhân duyên giả hợp. Nếu không thấu hiểu được điều này, thì sẽ vẫn mãi chìm trong đó, lần này tới lần khác trải qua những cái khổ là sinh, lão, bệnh, tử, ái biệt ly, oán tăng hội, cầu bất đắc, ngũ uẩn xí thạnh.”*

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cẩn thận suy xét, lại cảm thấy những gì vị thầy tu máy móc đối diện nói cũng có chút đạo lý.

Đương nhiên điều kiện tiên quyết là thế giới này quả thật chính là một giấc mộng của một vị thần linh.

Đúng lúc này, Tịnh Pháp lại đổi chủ đề:

“Hai vị thí chủ chờ chút, bần tăng làm cái duy trì.”

“…” Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng ngơ ngác nhìn vị thầy tu máy móc mặc áo cà sa màu đỏ mở một cái nắp kim loại ở chỗ bụng, rồi lấy một chai nhựa ra.

Sau đó, gã vặn mở một cái nút nhỏ kim loại ở vị trí “xương quai xanh”, đổ “dầu trơn” màu vàng có chút sềnh sệch từ trong bình nhựa vào.

“Đây là…” Thương Kiến Diệu tò mò lên tiếng.

Hắn vốn không mong Tịnh Pháp sẽ trả lời, kết quả đối phương lại thản nhiên nói:

“Dầu bôi trơn chuyên dụng.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đồng loạt đờ mặt ra, trong khoảnh khắc cả hai đều có cảm giác hoang đường rằng vì sao vừa rồi mình lại cảm thấy người này nói có chút đạo lý chứ nhỉ.

Tịnh Pháp dường như không phát hiện, gã cất chai dầu bôi trơn chuyên dụng kia, ngẩng đầu nhìn hai người phía đối diện bằng đôi mắt lấp lóe ánh sáng đỏ:

“Hai vị thí chủ xin cho biết niên canh?”

“??” Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng nhất thời đều không hiểu đối phương định hỏi điều gì.

Chương 70: Một giấc mộng 2

Sách giáo khoa của công ty Sinh Vật Bàn Cổ nặng về thơ từ, thành chữ chứ không phải cổ văn.

Tịnh Pháp không để ý, dùng cách hỏi càng thông tục hơn:

“Hai vị thí chủ bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mốt.” Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng cùng đồng thanh trả lời.

Tịnh Pháp kéo chiếc áo cà sa màu đỏ, trùm nó lên trên gối:

“Hai vị còn trẻ, có lẽ sẽ không có cảm nhận sâu sắc về những gì bần tăng vừa nói. Nhưng chờ ba mươi, bốn mươi, hay năm mươi năm nữa, khi các vị dần dần già cả, cơ thể càng ngày càng suy yếu, bệnh tật càng lúc càng mắc nhiều, cũng gặp phải quá nhiều bi kịch, lúc đó các vị mới hiểu được hàm nghĩa của chúng sinh cùng khổ.”

Thương Kiến Diệu há miệng, vốn định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại ngậm chặt lại.

Vài giây sau, hắn mới nghiêm túc nói:

“Nhưng mà, bọn tôi đều đã chỉnh sửa gen, đến năm mươi năm sau cơ thể hẳn là vẫn còn rất khỏe mạnh.”

Tịnh Pháp nghẹn lời, nhưng nhanh chóng phục hồi:

“Nhưng cuối cùng đều sẽ qua đi, trong năm tháng dài lâu, năm mươi năm và một trăm năm về bản chất là không có gì khác biệt.”

Long Duyệt Hồng muốn phản bác hai câu, nhưng khi nhìn thấy bệ phóng lựu đạn trên cánh tay trái của vị thầy tu máy móc Tịnh Pháp này, anh ta lý trí bỏ qua quyết định này.

“Anh nói đúng lắm.” Thương Kiến Diệu cũng dời mắt khỏi chỗ đó.

Tia sáng đỏ lóe lên trong mắt Tịnh Pháp:

“Các anh cho rằng trong giấc mơ, có cái gì là chân thật? Hãy phán đoán từ những giấc mơ bình thường.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng suy nghĩ, rồi lần lượt lắc đầu.

Giọng nói lạnh như băng không cảm xúc của Tịnh Pháp lại vang lên:

“Thực ra là có, ở trong giấc mơ, có một chuyện là chân thật, đó chính là nhận thức với chính bản thân mình. Khi mỗi người nằm mơ, đều biết rõ ta là ta.

Hai vị vẫn chưa rõ sao? Mọi vật đều là hư ảo, chỉ có ý thức mới là thật. Khi các vị thoát khỏi sự trói buộc của thể xác, chân chính nắm được ý thức của mình, có thể thoát khỏi giấc mơ này, đi tới cõi niết bàn, đạt được sự bất tử và cực lạc.”

“Như vậy phải làm thế nào mới có thể thật sự nắm được ý thức của mình trong tay?” Thương Kiến Diệu theo thói quen hỏi một câu.

Tịnh Pháp chỉ vào chính mình:

“Sử dụng trang bị tải ý thức lên cơ thể người máy, điều này có thể khiến anh thoải mái và trực tiếp thoát khỏi sự ràng buộc của cơ thể.”

“Nhưng mà không phải tôn giá bình thường hẳn là thường nhấn mạnh vào sự tu hành bản thân sao?” Long Duyệt Hồng nói tới một số lời nói mà sách giáo khoa Sinh Vật Bàn Cổ có nhắc đến rải rác.

Tịnh Pháp với giọng nói đơn điệu không chút lên xuống đáp:

“Chính pháp tam thiên, bàng môn tứ vạn, mỗi một con đường đều không hề giống nhau, nhưng đều có thể nối tới cõi niết bàn. Con đường mà Giáo Đoàn Tăng Lữ chúng tôi lựa chọn là công nghệ chứng đạo trong ba nghìn chính pháp.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng mấp máy môi, đầu óc hỗn độn, không thể nào đáp lại.

Thầy tu máy móc Tịnh Pháp tiếp tục nói:

“Khi các vị từ bỏ xác thịt, tải ý thức lên con chip sinh học của người máy, các vị có thể nhìn thấy cực lạc tịnh thổ, cũng chính là ‘thế giới mới’ mà người trên Đất Xám nhắc tới.

Điều này có thể khiến các vị hiểu được phật hiệu, nhận được thần thông nhất định.

Vừa rồi bần tăng có thể nghe thấy tiếng lòng của các vị, cũng là vì Đức Phật Bồ Đề từ bi làm cho bần tăng ngộ ra Tha Tâm Thông. Đương nhiên quả vị của bần tăng không đủ, vẫn chưa nghe được nhiều nội dung hơn.”

… Vì sao gã lại tự bộc lộ khuyết điểm của mình? Ý nghĩ đó đồng loạt hiện lên trong đầu Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng.

Tịnh Pháp chắp tay trước ngực, khẽ đọc một câu phật hiệu rồi nói:

“Người xuất gia không nói dối.”

“Quả vị là gì?” Thương Kiến Diệu hỏi một vấn đề khác.

Tịnh Pháp đáp lại với giọng nói không có ngữ điệu:

“Tải ý thức lên không phải là kết thúc, mà là khởi đầu. Công nghệ trong công nghệ chứng đạo không phải nòng cốt, mà là phụ trợ, tác dụng của chúng nó là cung cấp điều kiện tốt hơn để cho chúng ta tìm hiểu phật hiệu.

Sau khi xác thịt bị từ bỏ, chúng ta có thể nhìn thế giới này từ một góc độ khác, từ đó lĩnh ngộ phật hiệu tốt hơn, thấu tỏ tứ đại giai không.

Đây là một quá trình, mà các nút mấu chốt trong quá trình đó được gọi là quả vị. Khi anh chứng được quả vị ‘Đại La Hán’, thì có thể chân chính tiến vào cực lạc tịnh thổ, siêu thoát khỏi thế gian.”

Sau khi giải thích xong, Tịnh Pháp liếc nhìn Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:

“Với hai người các vị mà nói, đây là tầng nghĩa khá sâu sắc huyền ảo, hôm nay đến đây thôi.

Bần tăng có thể nhìn ra, các vị hành tẩu trên Đất Xám, hy vọng các vị có thể trải qua thế sự, hiểu được chúng sinh cùng khổ, thân xác hư vô.

Đến lúc đó, nếu có duyên gặp lại, bần tăng sẽ độ các vị tới Lưu Ly Tịnh Thổ.”

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng thấy vị thầy tu máy móc này chủ động chấm dứt việc truyền giáo, cả hai đều mừng thầm trong lòng, nào dám hỏi lung tung thêm nữa.

Bọn họ vội vàng đứng dậy đi sang một bên, nhường đường cho người ta.

“Nếu các vị không muốn gọi thẳng pháp danh của bần tăng, vậy hãy gọi là thiền sư đi.” Tịnh Pháp chắp tay trước ngực, nói.

Gã lập tức phất áo cà sa, bước đi theo đường cũ, biến mất ở khúc quanh.

Dõi mắt nhìn gã đi xa dần, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng liếc nhau một cái, cùng quay lại theo con đường bọn họ đi vào ban nãy, ra khỏi “rừng rậm” sắt thép đầy gỉ sét này.

Đến cổng chính, Long Duyệt Hồng nhìn quanh một lượt, tính toán khoảng cách, rồi nhanh chóng cầm lấy bộ đàm, bấm nút:

“Tổ trưởng, chúng tôi gặp phải thầy tu của Giáo Đoàn Tăng Lữ!”

Đây cũng là điều Thương Kiến Diệu muốn làm, nên hắn không có ý định ngăn cản.

“Cái gì? Pháp danh của hắn là gì?” Giọng nói của Tưởng Bạch Miên vang lên kèm theo tiếng điện xẹt rè rè.

Gần mấy “ống khói” cao vút kia, thầy tu máy móc Tịnh Pháp vốn đang từng bước đi vào sâu trong phế tích nhà máy thép thì đột nhiên dừng lại.

Ánh sáng đỏ trong mắt gã lập tức sáng rõ, cổ răng rắc chuyển động, miệng thốt lên câu nói lạnh lẽo không cảm xúc đầy cực đoan:

“Giọng đàn bà…”

* ái biệt ly, oán tăng hội, cầu bất đắc, ngũ uẩn xí thạnh:

– Con người phải chịu khổ khi yêu mà lại phải chia lìa điều mình yêu, hàng ngày đem lòng mong nhớ. Đó là khổ. Có hai loại ái biệt ly khổ: sinh ly (chia lìa nhau khi còn sống) và tử biệt (chia lìa nhau khi chết).

– Con người chịu khổ khi phải tiếp xúc với những thứ mà không thích hoặc oán ghét.

– Con người khổ khi không được toại (bất đắc) nguyện vọng, tham muốn, khao khát của bản thân (sở cầu). Chẳng hạn, lúc đói thì muốn có cái ăn cái mặc; lúc no lại muốn giàu sang phú quý.

– Con người khổ vì có sự hội tụ và xung đột của ngũ uẩn – sắc, thụ, tưởng, hành và thức – trong cơ thể. Chẳng hạn, mơ ước (tưởng) quá thì cũng khổ, biết (thức) nhiều thì cũng khổ.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box