1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
  4. Tập 53 : Nhà (c261-c265)

[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế

Tập 53 : Nhà (c261-c265)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 261: Nhà

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Người đàn ông trung niên đã sớm dự liệu, quay lại nhìn Lâm Siêu một lúc, không nói thêm gì.

Ngay cà việc phải chuyển đi đâu ông ta cũng không hỏi, chỉ thả cuốn sổ ghi chép trong tay xuống, cất giọng lạnh lùng:

“Đừng có đụng đến đồ đạc của ta là được.”

Tẳng Phi Vũ thấy ông ta đồng ý, trong lòng thở phào nhẹ nhóm, phất tay nói:

“Làm đi, động tác nhẹ nhàng một chút.

Cẩn thận không được làm hỏng bất cứ thứ gì?”

Mấy người lính tuân lệnh, lập tức tiếp hành thu dọn.

Rất nhanh, tất cả đồ dùng, thiết bị đã dọn xong, được vận chuyển lên một chiếc xe tải.

Sau khi dùng dây thừng buộc chặt cố định, tránh xảy ra va chạm.

Lâm Siêu đi trước dẫn đường.

Những xác thối và thú biến dị ven đường không đợi Lâm Siêu lên tiếng, Tằng Phi Vũ đã ra lệnh cho thủ hạ nổ súng tiêu diệt.

Sau hai ngay liên tục di chuyển, cuối cùng bọn họ đã tới thị trấn Kiếm Các.

Dọc môt đường di chuyển, Lâm Siêu dễ dàng chém giết hơn một trăm quái vật cỡ lớn.

Trong đó, có một con quái vật có thể chất cao nhất lên đến 160 lần.

Đây là một con Bạo Liệt Hổ, cao đến bảy, tám mét.

Lực lượng của nó có thể dễ dàng đánh bay cả xe tank.

Chiều cao của nó có thể sánh bằng khủng long bạo chúa ờ kỷ Jurassic.

Nhưng nếu so sánh về trọng lượng, con Bạo Liệt Hồ này còn nặng hơn.

Đối với quái vật có cấp độ lãnh chúa, súng ống đạn dược trong tay những người lính kia chẳng khác nào một món đồ chơi.

Cho dù súng lục bạc cũng khó có thể bắn thủng lớp da bên ngoài cơ thể của nó.

Khi Bạo Liệt Hổ bị Lâm Siêu đơn giản dùng một thương đâm chết, thì tất cả những người lính vô cùng kinh sợ.

Lúc này mới nể phục Tằng Phi Vũ.

Tại sao lại cam tâm làm tay sai của người thanh niên này.Với thứ sức mạnh khủng khiếp như vậy, cho dù có ra lệnh cho bọn họ làm việc, hay ra tay giết chết bọn họ, thì bọn họ cũng không dám lên tiếng.

Khi Lâm Siêu đi tói phía Đông của thị trấn Kiếm Các, tới gần Kiếm Môn Quan.Từ phía xa có thể nhìn thấy bức tường bảo vệ của căn cứ, hiện tại đã xây được hai mươi mét.

Giống như bức tưởng thành của pháo đài cổ ở Châu Âu.

Đứng từ rất xa cũng có thể nhìn thấy những bệ pháo được đặt rất nhiều trên mặt tường thành.

Thị giác của Lâm Siêu rất mạnh mới có thể nhìn rõ đội ngũ cảnh giới, thậm chí có thể nhìn thấy cả lỗ chân lông trên mặt bọn họ.

Điều khiến hắn vui mừng chính là, tuy rằng thị trấn Kiếm Các đã được dọn sạch.

Khả năng xuất hiện quái vật cỡ lớn không cao.Trừ khi nơi này là địa điểm thích hợp cho những quái vật cỡ lớn đến kiếm ăn.

Nhưng tinh thần của đội tuần tra vô cùng nghiêm túc, cẩn thận, tỉ mỉ.

Năng lực là một chuyện.

Thái độ khi làm việc lại là một chuyện khác.

Lâm Siêu có cảm giác, căn cứ giao cho Phạm Hương Ngữ quản lý đúng là rất thích hợp.

Chỉ có một điều là cô ta không phải là nhân loại.

“Đây là căn cứ của ngươi?”

Khi Tẳng Phi Vũ nhìn thấy độ cao bức tường bảo vệ thì có chút giật mình.

Tường bảo vệ cao hơn hai mươi mét có nghĩa là gì? Chỉ riêng độ cao và độ dày của bức tường kia, có thể chống lại sự tấn công của quái vật có thể chất 50 lần trở xuống.

Cái này không giống như những tòa nhà lớn làm căn cứ mà những người sống sót tụ tập lại với nhau có thể sánh được.Đây mới chính là căn cứ sinh tồn hàng thật giá thật của nhân loại.

Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói với Lãnh Chân:

“Từ nay trở về sau đây chính là nhà của em!”

Lãnh Chân khi nhìn thấy bức tường thành cao chót vót thì vô cùng chấn động.Nhưng khi Lâm Siêu nói vậy, nó rất nhanh phục hồi lại tinh thần, cơ thể của nó khẽ run lên, cắn nhẹ môi dưới, nhìn Lâm Siêu.

Từ khóe mắt nó chảy ra hai hàng nước mắt, hai bàn tay nắm thánh nắm đấm để trước ngực, ra sức gật mạnh đầu.

Nước mắt tuôn rơi.

Bàn tay Lâm Siêu xoa nhẹ đầu nó, mìm cười nói:

“Đừng khóc nữa, em là nam nhân mà.”

“Vâng.”

Lãnh Chân dùng tay gạt nước mắt, gương mặt non nớt đỏ bừng.

Lâm Siêu nắm chặt tay nó, đi về phía căn cứ.

Tằng Phi Vũ và những người lính nhìn hai cái bóng người một lớn một nhỏ trước mặt, lộ vẻ kinh ngạc.

Không ai trong bọn họ nghĩ tới, người thanh niên ít nói, lạnh lùng như băng này.

Lại có tấm lòng ấm áp đến như vậy.

Khi Lâm Siêu vừa đi tới cổng căn cứ thì Phạm Hương Ngữ, Bạch Tuyết, Lâm Thi Vũ đã nghe thông báo từ lính tuần tra, chạy tới chào đón.

“Những người này là ai?”

Khi Phạm Hương Ngữ nhìn thấy Tằng Phi Vũ và cùng một đám lính có hơi kinh ngạc.

Cô ta biết Lâm Siêu có địa vị rất lớn ở Viêm Hoàng.

Cho dủ có mở miệng hỏi xin Hứa tư lệnh 1000 binh lính thì Hứa tư lệnh không từ chối.Thế nhưng cô ta biết Lâm Siêu không bao giờ đưa ra yêu cầu như thế.

“Bọn họ là đám lính mà tôi gặp trên đường.”

Lâm Siêu lên tiếng nói:

“Hãy tịch thu tất cả súng ống của bọn họ.

Lát nữa sắp xếp một tòa nhà cùng với một phòng thí nghiệm cho bọn họ.”

Tâm tư của Phạm Hương Ngữ rất tinh tế, lập tức hiểu được ý từ trong lời nói của Lâm Siêu, biết những người này không đáng tin.

Viêc tịch thu súng ống không nói làm gì, nhưng sắp xếp cho bọn họ ở riêng trong một tòa nhà mục đích chính là để tiện giám sát và quản lý.

“Được!”

Phạm Hương Ngữ liếc nhìn ba-lô sau lưng Lâm Siêu lên tiếng hỏi:

“Lần này đi ra ngoài có thu hoạch được gì không?”

“Chuyện này nói sau.”

Phạm Hương Ngữ xoa đầu Lãnh Chân một cái, rất hứng thú nói:

“Một đứa bé lại có thể sinh tồn trong hoang dã, tiểu đệ, ngươi thật không đơn giản nha.”

Lãnh Chân thấy Phạm Hương Ngữ vô cùng xinh đẹp, gương mặt nó khẽ ửng đỏ, cúi đầu ngượng ngùng.

“Được rồi, hãy để chị chăm sóc nó.”

Lâm Thi Vũ tiến đến nắm tay Lãnh Chân, không có sợ vết nước bùn bẩn cùng với mùi hôi hám trên người thằng bé, nhoẻn miệng cười, xoa đầu thằng bé, nói:

“Sau này phải nghe lời của chị, biết chưa?”

Lãnh Chân từ nhỏ đã bị câm, tính cách hướng nội, dễ thẹn thùng đỏ mặt.

Nhìn bé gái lớn hơn mình vài tuổi đang nở nụ cười thân thiết.

Viền mắt nó ửng đỏ, ra sức gật đầu.

“Lại đây gọi chị đi.”

Lâm Thi Vũ cười hi hi nói.

Gương mặt Lãnh Chân đỏ bừng, gỡ tay Lâm Thi Vũ ra, rồi lấy một mảnh giấy trong lồng ngực, viết xuống mấy chữ:

” Chị gái thật tốt!”

Mấy người Lâm Thi Vũ, Phạm Hương Ngữ, Bạch Tuyết đều cảm thấy sứng sờ.

Lâm Siêu nhẹ giọng nói:

“Cổ họng của nó có vấn đề, nên không thể nói chuyện được.”

Mấy người bọn họ thoáng ngẩn ra, nhìn Lãnh Chân có chút xót xa.

Lâm Thi Vũ thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nhìn Lãnh Chân, nói:

“Sau này em sẽ ở bên cạnh chị nhé, hiểu không?”

Lãnh Chân nhìn đôi mắt trong veo gần trong gang tấc, có cảm giác vô cùng thân thiết, ra sức gật đầu.

Lâm Siêu không tiếp tục đứng ở cổng căn cứ nữa mà cùng với bọn họ đi vào trong căn cứ.

Phạm Hương Ngữ thì ở phía sau phụ trách tước vũ khí của nhóm người Tằng Phi Vũ.

Đồng thời gọi Hùng Tiểu Tiểu giám sát bọn họ tháo dỡ thiết bị thí nghiệm trên xe tải.

Tăng Phi Vũ sớm đã biết tới tình huống như vậy, nên không có phản kháng.

Chỉ là nhanh chóng quan sát địa hình bên trong cùng với mấy người Phạm Hương Ngữ.

Khi phát hiện nhà cửa bên trong vẫn đang tiến hành xây dựng, hắn nghĩ thầm:

“Hóa ra chỉ có từng này người, không thể nào so sánh được với căn cứ ở thủ đô kia.

Hơn nữa, tình hình ở đây chỉ là một đám đàn bà và trẻ con.

Cùng với một người phụ nữ yếu đuối làm nhiệm vụ quản lý.Hừ, chờ khi ngươi chết rồi, đàn bà và căn cứ này sẽ thuộc về ta.”

Tằng Phi Vũ nhếch mép cười.

Gâu gâu!

Đúng lúc này, có một tiếng chó sủa từ bên ngoài căn cứ truyền đến.

Mấy người Tằng Phi Vũ quay người lại,đồng thời theo phản xạ đưa tay lên hông để lấy súng.Thế nhưng, súng đạn đã bị Hung Tiểu Tiểu tích thu hết, bàn tay của bọn họ vồ vào khoảng không.

Đến khi bọn họ nhìn rõ chủ nhân của tiếng sủa, tức thì giật thót một cái.

Bọn họ nhìn thấy một con thú màu vàng to như con voi lao tới, trong miệng của nó đang ngậm một con bò sát biến dị.Một luồng khí tức cuồng dã thú tính, vô cùng hung hãn ập tới.

“Nhanh đưa súng cho tôi!”

Nhóm binh linh xuất hiện sự rối loạn, có người sợ hãi kinh hoàng hét lên với Hùng Tiểu Tiểu.

Trang 132# 1


Chương 262: Nguy Cơ Hủy Diệt

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Trước đây Hùng Tiểu Tiểu là viên chức của một công ty nhỏ.

Có thể biết được tính cách của một người thông qua biểu cảm từ đôi mắt.

Đặc biệt sau khi bị bao dân giam cầm, càng biết được cách nghe giọng nói mà đoán được biết được suy nghĩ của người khác.Sau khi nghe Lâm Siêu nói một cách không nể nang, hạ lệnh tịch thu vũ khí của những binh lính này.

Biết được Lâm Siêu không ưa những người nọ.

Bây giờ thấy có người quát vào mặt mình, nhất thời cầm khẩu súng Beretta 92 vừa mới tích thu được nhằm vào người đó, cười lạnh nói:

“Muốn đòi lại súng sao, có muốn ăn đạn không?”

Người lính trẻ nhìn thấy cử động của Hùng Tiểu Tiểu, sợ bắn lên, tức giận nói:

“Mụ điên này, cô không nhìn thấy có quái vật xuất hiện hay sao.

Lại còn chĩa súng nhằm vào tôi, cô có bệnh à!”

Những người lính khác thấy vậy đều trợn mắt nhìn nhau, có nhiều người có ý định lao lên giật lấy khẩu súng.

Tằng Phi Vũ sầm mặt lại nói:

“Tôi không muốn cô dùng súng chĩa vào huynh đệ của tôi!”

Hắn dù sao cũng là quân nhân, hơn nữa lại là quân nhân cực kỳ ưu tú, lúc này toàn thân ẩn hiện sát khí, có một luồng khí thế không giận mà uy.

Hùng Tiểu Tiểu thay đổi sắc mặc, tuy thể chất của nàng đã được cường hóa.

Có thể chất gấp mười lần bình thường, thế nhưng chưa giết quái vật bao giờ.

Cho dù là xác thối cũng thấy vô cùng sợ hãi.

Lúc này bị Tằng Phi Vũ nhìn chằm chằm, có cảm giác như đang đứng một mình giữa trời tuyết.

Nhịp tim bất giác tăng nhanh, Hùng Tiểu Tiểu mạnh mẽ cắn chặt môi dưới.

Tuy rằng không cam lòng, thế nhưng đành phải buông súng xuống, nói:

“Sau này còn dám quát vào mặt ta nữa, thì ta sẽ không khách khí đâu.”

Tằng Phi Vũ lạnh lùng nhìn Hùng Tiểu Tiểu một cái, rồi không để ý nữa.

Trong mắt hắn, nữ nhân này không đáng khiến mình tức giận.

Không muốn vì thế mà ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn.

Rầm!

Hoàng Kim Khuyển nhảy đến trước mặt Phạm Hương Ngữ, thả con mồi trong miệng nó xuống, dùng bộ mặt hung ác nhìn chằm chằm mấy người người Phạm Hương Ngữ.

Tằng Phi Vũ hơi thay đổi sắc mặt, vội lùi về sau vài bước, cảnh giác nhìn Hoàng Kim Khuyển.

Phạm Hương Ngữ tức giận nói:

“Con chó chết, đứng có ở đây cố ý ra vẻ đáng sợ.

Mau đem thứ này vứt ra sau đi.

Chủ nhân của ngươi đã trở về, còn không mau đi.”

Vè hung ác trên mặt Hoàng Kim Khuyển biến mất.

Đôi mắt hung ác của nó lúc này đã híp lại, cái đuôi ngoáy tít lên, thể hiện ra một bộ dáng vô cùng ngoan ngoãn.

Sau đó, ngoạm lấy con mồi, nhảy lên nhảy xuống mấy cái đã biến mất.

Vốn nó đã ngửi được mùi của Lâm Siêu, cho nên mới mau chóng chạy về.

Cho dù chủ nhân quan trọng, nhưng thú vui của nó là dọa dẫm những kẻ nhân loại xa lạ.

Tằng Phi Vũ và nhóm người của hắn nhìn Hoàng Kim Khuyển rời đi, trợn mắt mồm há hốc ra, cái cằm gần như sắp rơi xuống.

Bọn họ cứ nghĩ mình đang bị hoa mắt.

“Này, đây là các ngươi nuôi?”

Tằng Phi Vũ phục hồi lại tinh thần, dùng giọng điệu khó có thể tin được nói:

“Quái vật mà cũng có thể nuôi được?”

Phạm Hương Ngữ liếc hắn một cái, nói:

“Người không có tư cách hỏi ta vấn đề này.”

“…”

Nhất thời Tằng Phi Vũ không biết nói gì, sao khẩu khí này nghe sao quen vậy, quả thật giống nhau như đúc!

“Tất cả đi vào.”

Phạm Hương Ngữ lên giọng ra lệnh.

Đám người Tằng Phi Vũ rất thành thật nghe lời, bọn họ xếp thành hai hàng đều tăm tắp đi thẳng vào.

Hùng Tiểu Tiểu chuẩn bị đi theo giám sát.

Phạm Hương Ngữ liền gọi cô ta lại, rồi nghiêm túc nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô nói:

“Phản ứng của ngươi vừa nãy, dường như quá kích động.”

Hùng Tiểu Tiều cúi đầu xuống.

Phạm Hương Ngữ nhin Hùng Tiểu Tiểu nói:

“Ta biết, trước đây ngươi đã từng bị bạo dân giam cầm, từ bên trong nội tâm của ngươi vừa căm hận nam nhân lại vừa sợ hãi nam nhân.

Ta biết một câu nói ‘Cái gì đã qua thì sẽ là quá khứ’, có lẽ không có cách nào khiến ngươi bình tâm được.

Thế nhưng, ta không muốn ngươi vì nam nhân mà tâm tình kích động.

Bởi vì như thế, ngươi vĩnh viễn sẽ là một người thất bại!”

Hùng Tiểu Tiểu cúi đầu trầm mặc.

Hồi lâu…Hùng Tiểu Tiểu mới chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe mắt ứng đỏ.

Nước mắt lưng tròng, nhẹ nhàng ‘Vâng’một tiếng.

Phạm Hương Ngữ nhìn thẳng vào mắt Hùng Tiểu Tiểu, nói:

“Hơn nữa, hắn đã từng nói, không bao giờ muốn thấy có người chĩa súng vào nhân loại.

Hi vọng điều này cô có thể nhớ kỹ!”

Hùng Tiểu Tiểu tất nhiên biết ‘Hắn’ trong miệng của Phạm Hương Ngữ là chỉ người nào.

Đó chính là người đã cứu mình, và cũng chính là chủ nhân chân chính của căn cứ này.

“Tôi đã biết sai rồi.”

Hùng Tiểu Tiểu cúi đầu, giọt nước mắt trong khóe mắt chảy ra rơi lên cổ tay, óng ánh long lanh.Phạm Hương Ngữ mỉm cười, bàn tay mang găng tay bằng sa đen vuốt vuốt mái tóc của Hùng Tiểu Tiểu.

Găng tay bằng sa đen có tác dụng ngăn cách virus gây bệnh cho những người bình thường khác, Phạm Hương Ngữ cất giọng nhẹ nhàng nói:

“Có một vị thi nhân đã từng nói, nước mắt phụ nữ là trân châu, không dễ dàng rơi xuống.

Ta muốn ngươi trở thành một người mạnh mẽ, biết chưa?”

Lệ nóng biến mất trên mặt Hùng Tiểu Tiểu, ngẩng đầu nhìn Phạm Hương Ngữ, gật mạnh đầu nói:

“Tôi biết rồi!”

“Hừm, đi thôi.”

Phạm Hương Ngữ khẽ mỉm cười.

Trên mặt Hùng Tiểu Tiểu lộ ra vẻ cương nghị, giơ tay chào theo kiểu nhà binh, sau đó xoay người rời đi.

Phạm Hương Ngữ nhìn về bóng lưng của Hùng Tiểu Tiểu, đăm chiêu, lẩm bẩm nói:

“Lại còn nói cái gì mà thi nhân, thật là quái đản, không khoa học gì cả, sao lại có người tin là thật nhỉ?”

…….

Lâm Siêu cùng đám người Lâm Thi Vũ, Bạch Tuyết quay trở lại bộ tổng chỉ huy tạm thời.

Hấp!

Lâm Siêu mở bao không khí, đem tất cả thu hoạch lấy ra.

Nhặt lấy kính mắt Amy đưa cho Lâm Thi Vũ nói:

“Chị, cái này là của chị.”

Lâm Thi Vũ nhìn thấy hình dáng kính mắt Amy, hai mắt sáng lên, vui vẻ nói:

“Sao mà đẹp vậy, em từ đâu có được vậy?”

“Đây là vật phẩm di tích.”

“Ồ?”

Lâm Thi Vũ cảm thấy vô cùng hứng thú, ngay lập tức đeo kính lên.

Lâm Siêu thấy Hắc Nguyệt và Vưu Tiềm không đến, để thanh kiếm laser sang một bên.

Sau đó lấy ra Bộ đàm Gia tộc và bọ bay trinh sát.

“Cái này là độ đàm liên lạc, khoảng cách bao trùm toàn bộ địa cầu.”

Lâm Siêu đưa cho hai người Bạch Tuyết và Lâm Thi Vũ mỗi người một cái máy liên lạc.

Bạch Tuyết nhận lấy máy liên lạc, hai má đỏ ửng, trong mắt tràn ngập sung sướng, giống như thứ nắm trong tay là một món đồ trân bảo quý hiếm vậy.

Lâm Thi Vũ dùng ánh mắt tò mò quan sát thiết bị liên lạc nhỏ gọn trong lòng bàn tay, vui mừng nói:

“Như em nói, sau này em ra ngoài, chị có thể thông qua cái này để nói chuyện với em?”

Lâm Siêu khẽ gật đầu một cái.

Sau khi lấy hết mọi thứ ra.

Lâm Siêu mang đôi giày trọng lực vào, đôi giày này làm bằng hợp kim màu bạc.

Có thể tự động điều chỉnh hình dáng cho vừa với kich thước bàn chân người sử dụng.

Trọng lượng rất nhẹ, đi vào không có cảm giác gì.

Lúc này, Phạm Hương Ngữ đã thu xếp xong mọi chuyện, quay trở lại.

“Tại sao lại lâu thế?”

Lâm Thi Vũ ném cho Phạm Hương Ngữ một cái máy liên lạc, nói:

“Cái này là thiết bị liên lạc mà tiểu Siêu mang về từ di tích, bất cứ lúc nào mọi người cũng có thể liên lạc được với nhau.”

“Thật là phiền phức, em trai cô đưa căn cứ cho tôi quản lý, tôi bỏ ra rất nhiều tâm huyết mới có thể duy trì trật tự.

Đặc biệt, hiện nay căn cứ vẫn chưa được hoàn thành.

Vì thế vẫn chưa có cơ hội để áp đặt những quy định cứng rằn.”

Phạm Hương Ngữ hừ một tiếng, ném mình lên ghế sa-lông ngồi csjnh Lâm Thi Vũ, cầm thiết bị liên lạc trong tay, nói:

“Không tệ lắm, cuối cùng cũng có một thứ hữu dụng.”

Lâm Siêu nhìn Phạm Hương Ngữ một cái, nói:

“Gần đây căn cứ có chuyện gì không?”

“Căn cứ không có chuyện gì, nhưng có một vấn đề lớn, vần đề này đang xảy ra trên toàn cầu.”

Phạm Hương Ngữ nhìn hắn một cái, nói:

“Vưu Tiềm đã đi Viêm Hoàng, sang bên đó gặp gỡ một nhà địa chất học.

Họ nói, hiện nay dưới lòng đất của Châu á, thậm chí là trên toàn thế giới, lòng đất đang bị tan chảy biến thành nham thạch.

Tốc độ biến đổi thành nham thạch diễn ra rất nhanh.

Một khi lòng đất hoàn toàn bị biến đổi, điều đó có nghĩa là toàn cầu sẽ xảy ra hiện tượng núi lửa phun trào.

Lúc đó, không chỉ là nhân loại mà tất cả những sinh vật khác đều sẽ bị hủy diệt.

Giống như thời kỳ khủng long vậy, lúc đó sinh vật trên toàn thế giới đã bị biến mất.

Cần đến mấy trăm triệu năm sau, thậm chí cả tỉ năm mới lại xuất hiện một loài sinh vật mới.”

Trang 132# 2


Chương 263: Vòng Đào Thải Thứ Nhất

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Cô nói nhiệt độ mặt đất thời gian gần đây có sự biến đổi dị thường là do đất đá bên dưới lòng đất đang bị hòa tan thành nham thạch?”

Lâm Siêu cau mày nói:

“Vì sao lại xảy là chuyện đó, có biện pháp nào ngăn cản không?”

“Nguyên nhân thì tạm thời chưa biết, những nhà địa chất học hàng đầu vẫn đang nghiên cứu.

Thế nhưng, theo lời giải thích của bọn họ, trong thời gian ngắn không thể đưa ra câu trả lời, trừ khi là có Thượng Đế phù hộ!”

Phạm Hương Ngữ ngồi tựa vào lưng ghế, lời nói có chút tùy ý, nhưng trong mắt có một sư chăm chú, nói:

“Từ tin tình báo do Vưu Tiềm chuyển về, Viện nghiên cứu khoa học của Viêm Hoàng đã nghiên cứu chế tạo ra một thiết bị có tên là thiết bị làm lạnh, thiết bị này được đặt ở trên mặt đất.

Có tác dụng ức chế, triệt tiêu nhiệt độ từ mặt đất bốc lên.

Từ đó khiến cho nhiệt độ trên mặt đất trở về tình trạng như ban đầu.

Nếu không , với nhiệt độ mặt đất ngày một tăng cao thế này, những người dân chạy nạn bình thường sẽ không thể nào chịu nổi.”

Trong lòng Lâm Siêu máy động, trong mắt lộ vẻ suy tư, lên tiếng hỏi:

“Tốc độ chuyển hóa của tầng nhạm thạch như thế nào?”

“Nói ra, ngươi đừng có bị dọa nhé.”

Phạm Hương Ngữ nhìn thằng vào mắt Lâm Siêu, rồi giơ hai ngón tay lên, nói:

“Dựa theo các thiết bị máy móc đo đạc được thời gian đất đá bên dưới lòng đất bị hòa tan hoàn toàn còn khoảng….hai năm ba tháng!”

“Sao lại nhanh như vậy?”

Lâm Siêu vô cùng kinh ngạc, hai năm ba tháng? Điều này chẳng lẽ là sau hai năm ba tháng nữa, t toàn bộ địa cầu sẽ xảy ra thảm họa núi lửa phun trào, tất cả sinh vật trên trái đất sẽ bị hủy diệt?

Đùa gì thế!

“Chờ đã!”

“Chuyện này có gì đó không đúng, lịch sử đâu phải như vậy.”

Lâm Siêu nhíu mày, rơi vào suy tư:

“Kiếp trước của mình cách tận thế 167 năm sau.

Lúc đó, đừng nói là núi lửa phun trào mà nhiệt độ mặt đất vẫn bình thường.

Nếu như chỉ còn hai năm ba tháng nữa trái đất sẽ bị hủy diệt thì kỷ nguyên Hắc Ám không có kéo dài lâu được đến như vậy.”

“Khẳng định là có phương pháp để giải quyết!”

“Cho dù việc mình sống lại có tạo thành hiệu ứng Hồ Điệp.

Nhưng mức ảnh hưởng hiện nay chỉ ở trong khu vực mình sống mà thôi.

Còn các quốc gia khác trong khu vực Châu Á thì không có vấn để gì.

Huống hồ là môi trường tự nhiên trên trái đất.

Cho dù mình dùng hết sức để khuấy động cũng không thể xảy ra việc như thế được.

Chứ đừng nói đến chuyện vô lý như thế.”

“Nếu nói như thế…”

Hai mắt Lâm Siêu lóe sáng, nghĩ thầm:

“Vậy thì chỉ có hai đáp án.

Thứ nhất, địa cầu mình sống ở kiếp trước không phải là địa cầu mình sống ở kiếp này, mà đó là hai thế giới song song.

Thứ hai, thảm họa này ở kiếp trước đã được ngăn chặn.

Vì thế nhân loại mới có thể tiếp tục sinh tồn được.”

“Kết quả đầu tiên có độ khả thi rất thấp.

Vì những điều phát sinh hiện nay đều xảy ra giống y hệt như trong ký ức của mình ở kiếp trước.

Như vậy chỉ còn có kết quả thứ hai, là trước khi thảm họa bùng phát, thì nó đã bị ngăn chặn.”

Nghĩ tới đây, Lâm Siêu thầm thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn Lâm Thi Vũ, Bạch Tuyết, Phạm Hương Ngữ.

Trong ba người này chỉ có Bạch Tuyết không quan tâm đến chuyện này, chỉ chăm chú quan sát thiết bị liên lạc trong tay, cười khúc khích, cảm thấy vô cùng yêu thích không nỡ rời tay.

Mà trên mặt Phạm Hương Ngữ và Lâm Thi Vũ đều có một chút lo lắng.

“Đừng lo lắng, khẳng định sẽ có phương pháp giải quyết.”

Lâm Siêu lên tiếng an ủi hai người bọn họ.

Phạm Hương Ngữ nhìn Lâm Siêu, không nghĩ tới người đàn ông này vào lúc thế này còn có thể lạc quan đến vậy.

Trong lòng cảm thấy kinh ngạc, tự đáy lòng có một sự kính phục, sự lo lắng trong lòng tan biến không ít, thế nhưng lời nói lại làm ra vẻ không quan tâm:

“Ta mới là người không cảm thấy lo lắng, ngược lại lại được cùng tất cả các sinh vật trên thể giới cùng biến mất, cũng không có thiệt thòi gì.”

“Hừm, vẫn còn tận hai năm ba tháng nữa.

Dựa vào bản lĩnh của những nhà địa chất học của Viêm Hoàng, nói không chừng sẽ nghĩ ra biện pháp giải quyết.

Hơn nữa, trên thế giới còn có rất nhiều chuyện gia, có nhiều người cùng nghĩ cách giải quyết, rồi sẽ có biện pháp.”

Lâm Thi Vũ gật đầu nói.

Nghe lời chị gái nói, trong lòng Lâm Siêu máy động, ngay lập tức nghĩ đến tổ chức thần bị Bàn Cổ, quay sang nói với Phạm Hương Ngữ:

“Những binh lính đi cùng tôi về căn cứ do một người cầm đầu, người đó có tên là Tằng Phi Vũ.

Lát nữa, cô biến đổi hắn thành xác thối, cướp đoạt tất cả những ký ức trong đầu hắn cho tôi”

“Ký ức trong đầu của hắn rất quan trọng hay sao?”

Phạm Hương Ngữ cảm thấy vô cùng hứng thú, nói:

“Ta thấy những thứ được vận chuyển đến, bên trong đó có rất nhiều dụng cụ thí nghiệm.

Không liên quan đến thí nghiệm chứ?”

Lâm Siêu khẽ gật đầu nói:

“Cuộc thí nghiệm này vô cùng quan trọng.

Cô phải đặc biệt giám sát, cần bất cứ thứ gì, cô đều phải toàn lực hỗ trợ.

Nếu như căn cứ của chúng ta không có, có thể mượn từ chỗ Hứa tư lệnh.

Còn nếu vẫn như không có thì lúc đó cô cứ hỏi tôi.”

“Biến đổi tất cả binh linh nữa sao?”

Phạm Hương Ngữ lên tiếng hói.

“Không cần thiết.”

Lâm Siêu suy nghĩ một lát rồi nói:

“Hãy cố gắng để những binh lính này quy hàng, nếu có kẻ nào thề chết không đầu hàng, cô cứ trực tiếp giết chết!”

“Không thành vấn đề.”

Phạm Hương Ngữ liếm nhẹ đôi môi, nhanh chóng đáp ứng.

“Em lại muốn đi đâu nữa?”

Lâm Thi Vũ dường như đánh hơi được vấn đề khác, đi đến trước mặt Lâm Siêu, mở to hai mắt nhìn hắn, trong đôi mắt đen láy hiện lên gương mặt của Lâm Siêu.

Lâm Siêu mỉm cười, cham nhẹ vào mái tóc của Lâm Thi Vũ, nói:

“Tòa di tích em vừa đi chỉ là một di tích nhỏ.

Lần này sẽ là một di tích lớn, em sẽ mau chóng quay trở lại.”

“Hừ!”

Lâm Thi Vũ hừ một tiếng, rồi làm bộ không thèm để ý, làm ra vẻ “Chị biết rồi.”, tức giận chu cái mỏ lên, nói:

“Em ở bên ngoài chú ý đến sự an toàn của mình.

Nếu đánh không lại thì hãy bỏ chạy.

Chạy không thoát thì tìm cách trốn.

Không trốn được thì tìm cách lừa gạt.

Biết chưa?”

Lâm Siêu cười thầm trong lòng, gật đầu.

“Em có thể đi cùng với anh không?”

Lanh Chân đứng một bên bẽn lẽn đưa một tờ giấy có viết chữ ra.

Lâm Siêu biết nó lo lắng, cảm thấy không an toàn vẫn chưa quen với việc ở bên cạnh người lạ.

Lâm Siêu chưa kịp nói thì Lâm Thi Vũ đã kéo bàn tay nó lại, nói:

“Em cứ đàng hoàng mà đi theo chị.

Không cho em đi đâu hết, biết chưa?”

Lãnh Chân cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, going như đang ở bên cạnh những người thân của mình.

Mấy người Lâm Siêu hàn huyên thêm một lúc, sau đó mới đừng dậy đi đến nhà kho của căn cứ.

Ly là người trông coi nhà kho, bên trong nhà kho có dựng một căn lều lớn.

Bên trong có rất nhiều các loại thực vật kỳ lạ, những tảng đá kỳ quái do Ly thu thập được.

Lúc này, Ly đang tiến hành nghiên cứu, thế nhưng phương pháp nghiên cứu vô cùng lạc hâu.

Giống như các nhà khoa học phương Tây thời Trung Cổ đang chế thuốc vậy.

Thấy người vừa tới là Lâm Siêu, Ly có hỏi thăm một chút, sau đó tiếp tục quay lại với công việc của mình, hiển nhiên là một người cuồng nhiệt với thí nghiệm.

Lâm Siêu lấy tất cả Thần thảo trong kho hàng nhét vào trong Bao không khí.

Màu sắc của Thần thảo đã bị nhạt đi một chút, lượng nước trong đó đã bị bốc hơi không ít.

Nhất định phải tranh thủ nó vẫn còn tươi thì mới có thể giao dịch được.

Dựa vào mức độ màu mỡ của đất đai trên mặt đất, căn bản là không có cách nào trồng Thần thảo.

Hơn nữa, nhiệt độ mặt đất đang thay đổi, tất cả các loại hoa màu không có cách nào sinh trưởng được.

Lương thực cũng sẽ bị cạn kiệt, một làn sóng đào thải mới sắp xuất hiện.

Rất nhiều quái vật, thực vật không thể thích ứng với việc nhiệt độ tăng cao sẽ chết hết.

Những quái vật có thể chất cao vì hết thức ăn sẽ bắt đầu mạo hiểm tiến gần đến căn cứ của nhân loại để kiếm ăn.

Bởi vậy, nhất định phải nhanh chóng hoàn thành căn cứ.

Như vậy mới có thể chống lại sự tấn công của quái vật.

Trang 133# 1


Chương 264: Năng Lực ‘cạm Bẫy’

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

Trong những ngôi nhà bên trong căn cứ có thứ ánh sáng leo lắt hắt ra, đó là ánh sáng từ những ngọn nến.

Ánh sáng từ những ngọn nến trong đêm giống như ánh sáng từ những ngôi sao nhỏ bé trong vũ trụ.

Hiện nay, hệ thống điện lưới vẫn đang trong quá trình xây dựng.

Cho nên tất cả mọi người chỉ có thể sử dụng nến để thắp sáng.

Mặc dù mọi người đã quen sử dụng bóng điện để chiếu sáng, không quen thứ ánh sáng chập chờn của những ngọn nến.

Thế nhưng, bên trong đêm tối lạnh lẽo ánh nến tỏa ra ấm áp hơn so với ánh đèn điện.

Lâm Siêu cùng với mấy người Phạm Hương Ngữ ngồi trên nóc tòa nhà trụ sở căn cứ ngắm trăng, ăn thịt quái vật nướng.

Vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.

Bên trong tận thế để tồn tại được thì phải trải qua rất nhiều gian nan, ngoại trừ cảm giác đói khát còn có sự cô đơn.

“Lão đại, sao cậu chỉ cho tôi có một khẩu súng lục, thật là quá keo kiệt.

Sát thương quá yếu không thể nào so được thanh kiếm laser của Hắc Nguyệt.

Nếu chẳng may đụng độ quái vật cỡ lớn thì tôi làm thế nào đây?”

Vưu Tiềm vừa nói vừa xoay tròn khẩu súng lục trong tay, dùng giọng trách móc nói.

Lâm Siêu liếc Vưu Tiềm một cái, nói:

“Cái này đưa cho anh là để anh luyện tập kỹ năng bắn súng.

Khi nào xong sẽ chuyển sang cho Lãnh Chân dùng.”

“Vậy thì tôi cái gì cũng không có?”

Vưu Tiểm sửng sốt nói.

Lâm Siêu lạnh nhạt trả lời:

“Dựa vào chính mình.”

“Cậu thật là bất công.”

Vẻ mặt Vưu Tiềm u oán nói.

Phạm Hương Ngữ tức giận đạp Vưu Tiềm một cái, nói:

“Tên rác rưởi nhà ngươi, không có chí tiến thủ.

Có năng lực mạnh mẽ như thế mà không biết cách lợi dụng.

Nếu như là ta, ta sẽ biến đổi ngươi.

Không tới nửa tháng ta sẽ biến ngươi thành cường giả mạnh nhất thế giới, ngươi có tin không?”

“Cô đang đố kị tôi!”

Vưu Tiềm đắc ý nói:

“Còn nữa, cô làm thế nào để biến đổi tôi?

“Ngươi!”

Lâm Siêu nhìn hai người bọn họ khẽ lắc đầu.

Trong tất cả những người bên cạnh hắn, chỉ có Vưu Tiềm là có tiềm lực nhất.

Nếu anh ta là người có ý chí vững vàng, anh ta sẽ nhanh chóng lột xác.

Cho dù không dùng nguồn năng lượng tiến hóa Gen, anh ta cũng dễ dàng tiến hóa đến cấp 7 cực hạn!

Chỉ là, tật xấu lớn nhất của Vưu Tiềm chính là lười biếng.

Hơn nữa lại không thể chịu khổ, là loại người đã ngồi thì sẽ không muốn đứng.

Đã cười thì sẽ không bao giờ khóc, loại người như thế này chỉ có thể dựa vào hoàn cảnh ác liệt mới ép buộc được.

“Chuyện sáng nay tôi nói, cô làm đến đâu rồi?”

Lâm Siêu nhìn Phạm Hương Ngữ nói.

“Đã xong.”

Phạm Hương Ngữ trừng mắt nhìn Vưu Tiềm một cái, nói:

“Người kia tuy rằng thể chất cũng không tê.

Thế nhưng dưới chất độc mà tôi tinh luyện vẫn không có cách nào chống lại.

Chỉ nửa giờ đã bị biến đổi thành xác thối.

Năng lực của hắn rất tốt, ngươi đoán xem nó là gì?”

“Nói thẳng đi.”

“Được rồi, ngươi đùng là chẳng thú vị gì cả.”

Phạm Hương Ngữ bĩu môi, nói:

“Năng lực của hắn có thể lợi dụng các loại vật liệu đơn giản để chế tạo thành đủ loại cạm bẫy khác nhau.

Ví dụ như hắn có thể lợi dụng vài cây gỗ chế tạo một quả bom.

Gỗ và bom chẳng có gì liên quan đến nhau đúng không.

Không có thành phần thuốc nổ , thế nhưng dựa vào năng lực của hắn có thể chế tạo.

Ngươi thấy có lợi hại hay không?”

“Hơn nữa, qua các giai đoạn phát triển năng lực sẽ dần tăng lên.

Kỹ năng của hắn sẽ được tăng lên.

Có thể lợi dụng không khí xung quanh, lợi dụng tia sáng, tro bụi, bột phấn…thiết kế bố trí cạm bậy.

Chẳng hạn như bẫy cảm ứng, công kích, vây nhốt… Mà uy lực của cạm bẫy cao hay thấp là tùy thuộc vào vật liệu.

Vật liệu tốt thì sức mạnh sẽ phát huy đến mức cao nhất.”

Lâm Siêu nhíu màu, trước đây hắn cho rằng năng lực của Tằng Phi Vũ là cảm ứng vực, cho nên mới có thể phát hiện ra mình.

Không nghĩ tới lại là loại năng lực này, có lẽ lúc trước hắn phát hiện ra mình dựa vào cạm bẫy cảm ứng.

Xem ra, năng lực này cũng không tệ, có tính ứng dụng cao, tác dụng lớn.

Hơn nữa, cho dù là đơn đấu hay quần chiến đều có tác dụng nhất định.

“Vốn chỉ nghĩ là một tên tiểu lâu la, không nghĩ tới lại thêm một viên hổ tướng cho đại quân xác thối của ta.”

Phạm Hương Ngữ mìm cười nói:

“Năng lực này cũng giống như thợ săn vậy, cái quan trọng không phải là tấn công mà là phòng thủ.

Nếu xung quanh căn cứ thiết lập bố trí đủ cạm bẫy, cho dù có nhiều quái vật nữa tấn công, ta cũng có thể hoàn toàn giết sạch bọn chúng.

Nhưng mà, khuyết điểm chính là loại cạm bẫy công kích thì lại cần rất nhiều vật liệu.

Nếu muốn tăng lực sát thương nhất định phải dùng vật liệu tương xứng, như thuốc nổ, kim loại, thuốc tê…

“Hơn nữa, muốn bố trí một cạm bẫy tảng hình cần nhiều thời gian.

Nếu cho ta thời gian vừa đủ ta tuyệt đối có thể đem khu vực xung quanh căn cứ biến thành một vùng đất ma quỷ.

Không có bất luận kẻ nào dám xâm phạm một bước!”

Vưu Tiềm ngạc nhiên nói:

“Nếu như cô nói, chỉ dựa vào một mình người này, căn cứ sẽ không còn gì để lo lắng?”

“Không có gì lo lắng? Đương nhiên chưa đến mức đó.”

Phạm Hương Ngữ liếc Vưu Tiềm một cái, nói:

“Năng lực cảm ứng có tới hàng nghìn loại, có loại chỉ có thể cảm ứng được thể chất của người khác hoặc vật chất tảng hình.

Mà trong đó, có những năng lực hàng đầu có thể phát hiện ra vật chất ẩn nấp trong chiều không gian khác hoặc lối vào di tích.

Nếu có người đến đây thám thính, những cạm bẫy này vẫn có khả năng bị bại lộ.”

“Hừ! Nói đi nói lại, thì năng lực này không có chỗ mà dùng.”

Vưu Tiềm nhún vái một cái nói.

“Nói qua một chút về ký ức trong đầu của hắn đi.”

Lâm Siêu cắt đứt cuộc thảo luận của hai người bọn họ, cứ đợi khi nào chiến đấu sẽ biết.

Hiện tại cuộc tranh luận này không có ý nghĩa gì, có thời gian sẽ từ từ mà ngiên cứu.

“Việc ngươi nói chính là những tài liệu liên quan đến cuộc thí nghiệm về ‘Khóa Gen’? Những tài liệu liên quan đến cuộc thì nghiệm này số lượng quá nhiều, không thể một lời nói hết.

Tất cả tài liệu ta đã lưu trong máy tính bên trong phòng làm việc của ta.”

Phạm Hương Ngữ hào hứng nói:

“Dựa theo thông tin bên trong những tài liệu đó, nếu thí nghiệm hoàn thành, dựa vào sức mạnh của ‘Khóa Gen’.

Có thể làm cho thể chất phát triển vượt qua cực hạn là cấp 7?”

“Không sai.”

Lâm Siêu lên tiếng hỏi lại:

“Cô xác định những tài liệu đó hoàn chỉnh chứ?”

“Phần tài liệu nói về việc mở khóa Gen chỉ có ba giai đoạn, hai giai đoạn sau của cuộc thí nghiệm thì không có.”

Phạm Hương Ngữ nhún vai nói:

“Dựa theo ký ức của người này, chức vụ của hắn bên trong tổ chức chỉ là một nhân viên trung tầng.

Nếu không phải do hắn có năng lực đặc thù, thêm vào đó là mưu tính tỉ mi cùng với thời gian dài chuẩn bị.

Căn bản sẽ không có cách nào có thể lấy được một phần của tài liệu này.

Mà tổ chức kia lại rất có bối cảnh.”

“Chỉ có ba giai đoạn đầu ?”

Lâm Siêu cau mày, nói:

“Cô hãy nói qua một chút.”

“Nhân viên của tổ chức này đều là những nhân vật hàng đầu trong mỗi ngành nghề .

Phàm những ai đạt đến một thành tựu nhất định đều sẽ nhận được lời mời từ tổ chức này.

Ở thời đại trước, tổ chức này phụ thuộc vào chính phủ, vì quốc gia phục vụ.”

“Danh hiệu của tổ chức này là Bàn Cổ, dựa theo ký ức của người này.

Căn cứ Viêm Hoàng đã có người của bọn họ nằm vùng.

Ngoài ra trong những tòa căn cứ lớn nhỏ khác của các quốc gia đều có người của bọn họ.

Mạng lưới thế lực của bọn họ vô cùng rộng lớn!”

Trang 133# 2


Chương 265: Tổ Chức Mạnh Nhất Châu Á

Shared by: banlong.us

=== oOo ===

“Ở giai đoạn đầu virus bùng phát, tại sao tổ chức này không khống chế Viêm Hoàng.

Nếu như bọn họ tham gia, quân đội có thể trở nên mạnh mẽ hơn?”

Vưu Tiềm tò mò xen mồm vào hỏi.

Phạm Hương Ngữ ưu nhã gác chân lên, nói:

“Ngươi thì biết cái gì.

Các hạng mục nghiên cứu của tổ chức này chính là thí nghiệm y học, sinh hóa, vũ khí nguyên tử, đều là những thứ vô cùng nguy hiểm.

Mà ở thủ đô đông người như vậy, hơn nữa toàn là cao tầng chính phủ, rồi có hàng nghìn tỉ phú.

Một khi thí nghiệm có gì sai lầm, chẳng phải là sẽ tạo ra hỗn loạn hay sao? Ngươi có thấy quốc gia nào đem căn cứ thí nghiệm xây dựng ở khu vực đông dân không?”

Lâm Thi Vũ khẽ gật đầu nói:

“Bình thường những thí nghiệm nguy hiểm đều xây dựng ở những khu vực hoang vu, cách xa khu dân cư.”

“Trụ sở của tổ chức nghiên cứu này xây dựng cách thủ đô khoảng 1000km, được xây dựng bên dưới lòng đất trong một khu vực hoang vu, vô cùng bí mật.

Bởi vì lo lắng tính báo nước ngoài do thám phát hiện ra, cho nên phía bên trên được ngụy trang như một trụ sở công vụ bình thường.

Chỉ có một đội lính đặc chủng làm nhiệm vụ bảo vệ, tuần tra 24/24h.

Còn trụ sở trong lòng đất, không gian cũng có hạn, chỉ có mấy trăm lính bảo vệ.”

“Mà Tằng Phi Vũ chính là đội phó của một đội bảo vệ, có trong tay thẻ ra vào mỗi phòng thí nghiệm ở tầng 1.

Cho nên mới có cơ hội ăn trộm được những tài liệu này.”

“Thời điểm virus bùng phát, bên trong trụ sở chính xảy ra hỗn loạn, rất nhiều người bị virus biến đổi.

Lúc trước ta từng nói, nhân viên của tổ chức này đều là những nhân vật hàng đầu trong mỗi nghành nghề, điều này có nghĩa là như thế nào!”

“Là sao?”

Vưu Tiềm lên tiếng hỏi.

“Điều này có nghĩa là bọn họ sở hữu rất nhiều tri thức! Phần lớn thành viên trong tổ chức này đều từ 60 tuổi trở lên.

Tuy bọn họ là những người vô cùng thông minh thế nhưng dù sao cũng đã già yếu, không có sức đề kháng với virus.

Mà virus thì không phân biệt ngươi thông minh hay ngu ngốc.”

“Bởi vậy, thời kỳ đầu virus bùng phát! Tổ chức này gặp phải biến cố gây ra một cơn hỗn loạn lớn, cho nên không có thời gian bận tâm đến phương diên quân đội.

Mà người này nhân cơ hội đục nước béo cò, ăn cắp phần tài liệu này.”

“Cô nói sao, phần tài liệu này có trước khi virus bùng phát?”

Lâm Thi Vũ giật mình nói.

“Không sai!”

Phạm Hương Ngữ vỗ tay đánh đét một cái, nói:

“Dựa theo ký ức của người này, sau khi chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc được 10 năm đã được nhà vật lý học đưa ra.

Từ đó về sau bí mật nghiên cứu.

Chuẩn bị cho chiến tranh thế giới trong tương lai!”

“Thử nghĩ mà xem, nếu như binh lính được mở khóa Gen cấp 5 xuất hiện trên chiến trường, thì sẽ xảy ra chuyện gì? Bọn họ hoàn toàn có năng lực trong vạn quân lấy đầu tướng địch! Đã thế, có khả năng sẽ xuất hiện vũ khí nguyên tử, sẽ lại xuất hiện một cuộc chiến tranh thế giới lần thứ ba!”

Lâm Siêu bình tĩnh nói:

“Trụ sở của tổ chức này ở đâu?”

“Ngươi muốn lẻn vào đó, lấy trộm phần tài liệu còn lại?”

Phạm Hương Ngữ lập tức đoán ra ý định của Lâm Siêu, lắc đầu nói:

“Ta rất tin tưởng năng lực của ngươi.

Thế nhưng, căn cứ vào ký ức của người này, sức mạnh của tổ chức này sâu không lường được.

Bên trong tổ chức có rất nhiều quái vật, bọn họ có đủ loại năng lực.

Hơn nữa, sở hữu hệ thống phòng ngự có kỹ thuật tiên tiến nhất.

Cho dù người đột nhập vào có bản lĩnh cao đến đâu cũng sẽ không thể nào đánh lừa đươc hệ thống đó.”

Lâm Siêu cau mày lại, hắn biết Phạm Hương Ngữ không phải là người thích làm phức tạp hóa vấn đề.

Vưu Tiềm kinh ngạc, nói:

“Làm sao có khả năng đó.

Cô nói lão đại không có cách nào đối phó với tổ chức đó? Không phải cô nói, rất nhiều người trong tổ chức này bị virus biến đổi hay sao?”

“Đúng vậy, đã chết rất nhiều người.”

Phạm Hương Ngữ ngẩng đầu nhìn Vưu Tiềm, vẻ mặt hờ hững nói:

“Thế nhưng, những người còn sống sót….tất cả bọn họ đều là quái vật! Bọn họ có vẻ bề ngoài trẻ trung, nhưng sở hữu một lượng tri thức khổng lồ.

Có người chỉ mới mười mấy tuổi thôi mà đã là nhân vật đứng đầu một ngành nghề.

Bọn họ đều là thiên tài trong nước, có người có khả năng từ bé nhìn qua thứ gì thì sẽ không bao giờ quên, có người mới năm sáu tuổi biết làm toán cao cấp, hiểu về vi phân, tích phân, hàm số , lượng giác… Mười tuổi tốt nghiệp đại học Cambride…”

“Chỉ nói riêng về trí thông minh, phỏng chứng tất cả chúng ta tập trung lại cũng không phải là đối thủ của bọn họ.”

Mấy người Lâm Thi Vũ, Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm đồng loạt thay đổi sắc mặt.

Phạm Hương Ngữ nhìn bộ dạng của bọn họ, hé miệng cười, nói:

“Có điều, cũng không cần phải lo lắng quá mức.

Thông minh không có nghĩa là vũ lực mạnh mẽ.

Hơn nữa, những người thông minh là những người giỏi suy tính.

Không thích động thủ, năng lực chiến đấu của bọn họ cũng không lợi hại cho lắm.”

“Tuy nói như thế, nhưng những người này đều có đầu óc, biết tính toán, tôi ghét nhất là giao thiệp với dạng người này.

Không cẩn thận sẽ bị đối phương cho vào tròng.”

Vẻ mặt Vưu Tiềm buồn bực nói.

Phạm Hương Ngữ liếc hắn một cái, không thèm để ý, mà nói với Lâm Siêu:

“Thành viên trọng yếu của tổ chức này có khoảng 30 người.

Mà số lượng thành viên nội bộ lên tới mấy vạn người.

Sau khi virus bùng phát, bọn họ tiến hành liên lạc với một căn cứ gần nhất, đồng thời khống chế toàn bộ binh lính trong căn cứ này.

Vì thế, sức mạnh tổng thể của căn cứ đó vô cùng mạnh mẽ!”

“Hơn nữa, thời kỳ đầu virus bùng phát, bọn họ vẫn trốn trong căn cứ.

Trong thời gian ngắn đã nghiên cứu phát hiện ra tác dụng của nguồn năng lượng tiến hóa.

Vì thế, những thành viên trọng yếu của tổ chức này có thể chất rất cao, không hề thua kém Thập đại Chiến sĩ của Viêm Hoàng! Điều quan trọng nhất, dường như bọn họ cũng biết được bí mật về di tích.

Trụ sở bọn họ có sở hữu siêu cấp vũ khí có thể dễ dàng xé nát quái vật cỡ lớn.!”

“Ta đoán chừng, nếu như bọn họ muốn xâm chiếm căn cứ Viêm Hoàng thì Viêm Hoàng sẽ không có sức mà chống lại.

Tuy số lượng binh lính của Viềm Hoàng có tới mấy trăm nghìn người, nhưng sức chiến đấu của giới cao tầng quá yếu.

Thập đại Chiến sĩ ở trước mặt tổ chức này chỉ như con kiến mà thôi.”

Vưu Tiềm nói:

“Vậy thì tại sao bọn họ không mạnh mẽ chiếm lấy Viêm Hoàng?”

“Ta không phải là thủ lĩnh của bọn họ, làm sao ta biết được.”

Phạm Hương Ngữ nhún vai nói:

“Nhưng khẳng định là có nguyên nhân, nói không chừng là vì bọn họ có lòng yêu nước.”

“Yêu nước? Cô tin sao?”

Vưu Tiềm tức giận nói.

Lâm Siêu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, hai mắt lấp lóe nói:

“Chỉ có một trường hợp. chính là thợ săn không muốn ăn thịt con mồi của mình.”

“Chuyện đó là như thế nào?”

Phạm Hương Ngữ cảm thấy hứng thú nhìn hắn nói.

Lâm Siêu chậm rãi trả lời:

“Người thông minh đều sẽ đợi được đến lúc trái cây chín thì mới hái.

Lúc đó quả mới ngọt, ăn mới ngon.”

Mấy người Phạm Hương Ngữ, Hắc Nguyệt ngẩn người ra.

“Nói như vậy, căn cứ Viêm Hoảng chẳng phải là đang gặp nguy hiểm sao?”

Hắc Nguyệt liền vội vàng lên tiếng hỏi.

Lâm Siêu nhìn Hắc Nguyệt, bình tĩnh trả lời:

“Từ sau khi virus bùng phát, tôi nghĩ trên địa cầu đã không còn tồn tại cái gọi là quốc gia.

Không chỉ có Viêm Hoàng mà tất cả chúng ta, thậm chí tất cả những căn cứ khác ở Châu Âu đều đã trở thành con mồi của bọn họ.

Chỉ là, hiện nay vẫn đang trong quá trình chăn thả, đợi thời cơ chín muồi, mới bắt đầu thu lưới!”

Vưu Tiềm gãi gãi đầu, nói:

“Không thế nào khủng bố được như vậy, thủ lĩnh của bọn họ biết đâu lại là một người không có tham vọng?”

“Người không có dã tâm sẽ bị người có dã tâm thay thế.”

Phạm Hương Ngữ nhún vai một cái, lạnh đạm nói:

“Những người hiền lành sẽ bị những người xấu đè vai cưỡi cổ leo lên.

Nếu như không muốn người khác giẫm lên người mình thì làm sao có thể chứng minh được mình là ngươi là người hiền lành? Nhân loại các ngươi chính là những kẻ vô cùng đáng thương.”

Trang 134# 1

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box