[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 52 : Tính Kế (c256-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 256: Tính Kế
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Bây giờ thì làm gì?”
Hủy Diệt Giả nhìn thấy những khẩu pháo đang liên tục điều chỉnh góc độ bắn, nó khiếp hãi kêu lên.
Lâm Siêu không để ý đến nó, mà ngẩng đầu nhìn về máy chiếu của hệ thống trí thông minh nhân tạo, lạnh lùng nói:
“Ngươi nên kết thúc trò đùa dai này đi.”
Đứa bé trai sửng sốt một chút, gương mặt non nớt của nó trở nên âm trầm, nói:
“Ngươi cảm thấy ta đang lừa ngươi sao.
Nếu như không tin ngươi cứ thử đứng ra phía trước nòng pháo xem sao.
Cứ thử xem ta có dám bắn chết ngươi không?”
“Đừng, tuyệt đối đừng.”
Hủy Diệt Giả vội vàng nói, nó chỉ lo Lâm Siêu quá kiêu ngạo, sẽ mạo hiểm thử nghiệm.
Lâm Siêu đương nhiên sẽ không muốn đánh cược với tính mạng của mình.
Sinh mệnh chỉ có một.
Hắn cũng không dám khẳng định hệ thống trí thông minh nhân tạo này có phải đang đánh lừa hắn không.
Nhưng có lẽ là khoảng 70%.
Nếu như hệ thống trí thông minh nhân tạo này đã giải phóng tất cả những hạn chế của nó, thì nó đã sớm rời khỏi mảng không gian chật hẹp này, đi ra thế giới bên ngoài.
Vì lẽ đó, Lâm Siêu mới suy đoán, nó đang lừa mình.
Đương nhiên, cũng không loại trừ môt khả năng khác…hệ thống này đã không thể nào hoạt động được nữa.
Hấp!
Đúng lúc này, trên tất cả những nòng pháo điện từ đang tích tụ năng lượng, những quả cầu ánh sáng trên miệng phào đang thu nhỏ lại.
Ánh sáng trở nên ảm đạm, quá trình tích tụ năng lượng đã dừng lại.
Những nòng pháo điện từ chầm chậm thu lại vào bên trong những cái lỗ.
Toàn bộ bức tường bên ngoài cung điện trong nháy mắt đã trở nên bóng loáng như gương.
“Đang chơi vui!”
Hình ảnh giả lập của thằng bé bĩu môi một cái, nói:
“Vốn ta còn muốn dọa ngươi nữa, thế nhưng ngươi lại không biết phối hợp.
Ta thật không thể nào hiểu nổi, một kẻ giảo hoạt như ngươi lại lựa chọn cái tên ngu ngốc này làm Dẫn Đạo Giả.
Vào đi.
Theo quy định, những kẻ ngoại lai như các ngươi nếu như đã vượt qua con đường bố trí vô số những cạm bẫy, đi tới nơi này.
Sẽ được phép đi vào trong cung điện lựa chọn mười món đồ.
Nhớ kỹ chỉ có mười cái thôi nhé.
Nếu như ngươi dám chọn hơn mười cái, thì ta sẽ có quyền giết chết ngươi.
Đến lúc đó đừng trách ta đấy, hừ hừ!”
Nói xong, cánh cổng khổng lồ của cung điện phía sau lưng nó từ từ mở ra.
“Ngươi nói ai ngu ngốc!”
Hủy Diệt Giả giận tím mặt nói:
“Ngươi thông minh như vậy, chính là do loài người chúng ta chế tạo ra.
Không có chúng ta, từ đâu ngươi được sinh ra!”
“Hắc! Ta được chế tạo ra từ trí thông minh của dân tộc ta, chứ không phải từ ngươi.”
Hình ảnh giả lập của thằng bé cười lạnh nói.
Hủy Diệt Giả nhất thời ngậm miệng không phản bác được.
Lâm Siêu hấp háy hai mắt, luồng khí hoàng kim đã nhanh chóng di chuyển tới tất cả những bộ phận quan trọng trên cơ thể.
Sau khi tiến vào trong cánh cửa, Lâm Siêu đã thi triển năng lực ‘Thượng đế Lĩnh vực’ tập trung chú ý tất cả mọi động tĩnh xung quanh.
Chưa có lúc nào buông lỏng cảnh giác.
Ở bên trong, không gian cung điện vô cùng rộng lớn.
Ở chính giữa là một quả cầu Thủy Tinh.
Có lẽ là chỗ tu luyện của nhà trí giả Phillips.
Bên trong cung điện không có thứ nào khác ngoài quả cầu đó.
Phía trên trần cung điện có điêu khắc rất nhiều hình vẽ kỳ lạ, tựa hồ đó là ngôn ngữ của Atlantis.
“Đây chính là Ngày Tận thế.
Thánh kinh Alantis có ý nghĩa gần giống cuốn Kinh thánh của các ngươi.”
Hủy Diệt Giả chú ý tới ánh mắt của Lâm Siêu, ngay lập tức lên tiếng giải thích.
Nó đã nuốt chửng bộ não của Hứa Tư lệnh, có thể học tập được rất nhiều tri thức của nhân loại.
Có thể coi như nó là một nửa nhân loại.
Lâm Siêu nhanh chóng ghi nhớ những hình vẽ mô tả ngày tận thế.
Tuy rằng, hắn xem không có hiều gì.
Thế nhưng, sau này nếu có cơ hội tìm hiểu ngôn ngữ Atlantis thì có thể phiên dịch lại ý nghĩa của những hình vẽ đã được vị Trí giả khắc lên trần cung điện.
Những hình vẽ này chắc chắn còn có ý nghĩa khác.
Qua nửa giờ, Lâm Siêu đã âm thầm ghi nhớ tất cả những hình vẽ được điêu khắc trên trần cung điện.Tiếp theo hắn quay đầu sang bên phải, bên đó chất chồng hàng nghìn cái hòm lớn, nhỏ khác nhau.
Có cái thì cao ngang đầu người, có cái thì chỉ bé như hộp đựng nhẫn kim cương.
“Những thứ có thể lựa chọn đều được để ở đây.”
Gương mặt thằng bé xuất hiện trên một tấm gương hình thoi, nó hất hàm nói:”Những cái hòm báu vật này đều có giá trị liên thành.
Đây là những bảo vật mà chủ nhân ta đã tạo ra.
Bảo vật cao cấp nhất có thể sanh ngang vật phẩm cấp SS, thứ kém cỏi nhất chỉ có cấp F.
Ngươi chỉ được chọn mười hộp.
Không được phép mở hộp ra rồi mới lựa chọn.
Chọn xong cái nào thì lấy cái đấy, sau khi chọn xong tất cả thì mới được mở ra.
Ngươi lấy được thứ gì thí đó chính là do vận may của ngươi.
Chủ nhân ta từng nói, vận may chính là số trời, giống như mệnh trời.
Ngươi có may mắn hay không thì phải dựa vào chính ngươi.”
“Trí giả rất thích nói ra những điều lung tung mơ hồ như thế sao?”
Hủy Diệt Giả nói với Lâm Siêu:
“Ngươi đừng nghe nó nói, ta biết cách phân chia của những hòm báu này.
Dựa theo tín ngưỡng trong văn hóa Atlantis.
Màu sắc của hòm báu có thể phân chia thành 7 loại màu sắc khác nhau.
Trong đó màu tím đại biểu cho cấp cao nhất.
Đồ vật chứa trong hòm báu màu tím khẳng định đó là những bảo vật tốt nhất.”
“Ồ?”
Hai mắt Lâm Siêu sáng lên, đây chính là tin tốt, nếu như manh động.
Rất khả năng sẽ chọn phải một vật rác rưởi cấp F hoặc E.
Vật phẩm cấp F trong di tích chẳng khác nào khẩu súng lục bình thường ở bên ngoài.
Thuộc về vật phẩm cấp thấp nhất.
Không hề có tác dụng nào đối với hắn.
“Khốn nạn, ngươi là kẻ dối trá!”
Đứa bé tức giận hét lên.
Hủy Diệt Giả cười hắc hắc, nói:
“Cài gì mà dối trá, ta đây chính là Dẫn Đạo Giả.
Ngươi đừng quên, một Dẫn Đạo Giả không được làm trái với lời thế.”
“Ngươi!”
Đứa bé tức giận nhìn hắn.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn qua thằng bé, bỗng nhiên lòng hắn máy động một cái.
Hắn quét mắt nhìn qua những hòm báu này, lúc sau hắn nhếch mép cái một cái.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Những cái hòm màu tím có số lượng tương đương với những cái hòm màu đỏ, đều là mười cái.
Lâm Siêu không do dự, nhanh chóng lựa chọn mười cái hòm màu đỏ.
Hủy Diệt Giả nhìn thấy sự lựa chọn của Lâm Siêu, nó giật nảy cả mình, kinh ngạc kêu lên:
“Ngươi, tại sao ngươi không nghe lời ta.
Màu đỏ chính là cấp thấp nhất!”
“Ta biêt!”
Lâm Siêu bình tĩnh trả lời.
Thằng bé vô cùng sửng sốt,sau đó nó phản ứng rất nhanh, nó trợn mắt lên nói:
“Ngươi, tại sao ngươi lại lựa chon mười cái hộp cấp thấp nhất.
Không phải nó đã nó với ngươi, màu tím mới là màu cao cấp nhất.
Nếu như ngươi đổi ý, ta sẽ cho ngươi thêm một cơ hội nữa.”
“Không cần!”
Lâm Siêu cắt đứt lời nó, nói:
“Bây giờ ta có thể mở hòm ra được chưa?”
“Ngươi!”
Hệ thống trí thông minh nhân tạo vô cùng tức giận, hàm răng nó cắn chặt lại, nói:
“Có thể mở ra.
Khốn nạn, tại sao ngươi lại không theo lẽ thường như thế.
Không phải hắn nói cho ngươi màu tím mời là thứ cao cấp nhất.
Tại sao ngươi lại muốn lấy thứ kém cỏi nhất?”
“Ngươi chỉ là bộ não nhân tạo, không phải là con người.”
Lâm Siêu vừa lấy những cái hòm hắn chọn, vừa nói:
“Suy nghĩ của nhân loại so với ngươi còn phức tạp hơn nhiều.
Bộ não nhân tạo của người chỉ quen với việc tính toán mà nhân loại chung ta còn biết cách…Tính kế!”
Hủy Diệt Giả ngay lập tức tỉnh ngộ, nói:
“Ta hểu rồi, tên tiểu quỷ này biết ta sẽ dẫn người đến và sẽ nói cho ngươi biết màu nào mới là cao cấp nhất.
Vì thế nó đã tiến hành đánh tráo, thì ra là như vậy.
Ha ha, lần này thật là thoải mái, tiểu quỷ ngu ngốc, đấy chính là mua dây tự buộc mình đấy.
Ha ha thật là hả hê.
Tiểu quỷ, không phải lúc trước ngươi rất vênh váo hay sao?”
Trang 129# 2
Chương 257: Bọ Máy Trinh Sát
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Cái hộp màu đỏ đầu tiên Lâm Siêu mở chính là một cái hộp chỉ to bằng nắm tay.
Cái hộp này được khóa rất đơn giản chỉ cần mở nhẹ là được.
Anubis và Hủy Diệt giả không buồn lo lắng để ý tới hệ thống trí thông minh nhân tạo.
Mà dùng con mắt của mình nhìn chăm chú.
Chỉ thấy bên trong cái hộp màu đỏ đầu tiên là một quả cầu màu xanh to bằng ngón tay cái.
“Bao túi khí.”
Khi Hủy Diệt Giả nhìn thấy quả cầu này thì hai mắt của nó sáng lên, vui vẻ nói:
“Đây chính là sản phẩm do công ty Meire chế tạo, tác dụng của nó không thua kém gì chiếc nhẫn thứ nguyên, nhưng giá bán lại rẻ hơn chiếc nhẫn thứ nguyên rất nhiều.
Hơn nữa, độ an toàn còn cao hơn.
Không giống như nhẫn thứ nguyên, bời vì đối với nhẫn thứ nguyên nếu trải qua một thời gian dài không được duy tu.
Sẽ xuất hiện tình trạng tổn hại, dẫn đến những đồ vật chứa bên trong sẽ bị cuốn vào không gian loạn lưu và sẽ bị hủy hoại.”
“Bao không khí không giống như vậy, nếu xuất hiện trục trặc, chỉ cần đưa đi sửa chữa là được, đồ vật bên trong cũng không bị biến mất.”
Anubis thấy Hủy Diệt Giả cố tình khoe khoang, cười nhạo nói:
“Đưa đi sửa chữa? Đi đâu để sửa chữa, nền văn minh Atlantis đã sỡm bị hủy diệt.
Mà công ty Meire kia không biết đã chìm sâu xuống hải vực nào rồi, làm thế nào mà sửa chữa đây?”
“Đấy là do ngươi không hiểu biết gì.”
Hủy Diệt Giả ngạo nghễ nói:
“Bao không khí vốn không dễ dàng bị hỏng, cho dù có hỏng, trong di tích vẫn còn công cụ để sửa chữa.
Chỉ cần đi đến những di tích Atlantis khác là có thể tìm ra.
Mà những dụng cụ này chỉ là vật phẩm cấp D mà thôi., rất dễ dàng tìm thấy.”
Lâm Siêu nhặt quả cầu màu xanh lam lên, ghé sát mắt vào nhìn, thì thấy phía trên quả cầu có khắc một hình “t”.
Dựa vào hiểu biết từ kiếp trước của hắn, công ty Meire chế tạo bao không khí gồm có 6 loại bao.
Trong đó, bao có khắc ký hiệu “t” đứng hàng số 2, tương đương với một vật phẩm cấp B.
Không gian bên trong bao không khí rộng khoảng 1000 mét vuông.
“Quả nhiên không chọn lầm.”
Hủy Diệt Giả cũng để ý đến ký hiệu “t” được khắc trên thân quả cầu nói.
Bao không khí này tương đương một vật phẩm cấp B xem ra Lâm Siêu lựa chọn không lầm.
Hơn nữa, còn là một loại bao không khí rất quý giá.
Vật này không chỉ dùng để chứa đựng đồ ăn.
Mà còn có tác dụng chiến lược rất trọng yếu.
Nếu như trong đó chứa một quả bom siêu cấp.
Hoặc là một loại vũ khí cỡ lớn, nếu thành công đột nhập vào căn cứ của kẻ thù, thì hiệu quả nó mang lại không thể tưởng tượng được.
Lâm Siêu không tiến hành thử nghiệm tác dụng của bao không khí mà hắn tiếp tục mở cái hộp màu đỏ thứ hai ra.
Bên trong cái hộp màu đỏ này là một đôi kính màu đen.
Lâm Siêu có chút kinh ngạc, cầm lên quan sát một lúc, đôi kính này làm cho hắn có cảm giác khá quen.
“Là kính mắt Amy!”
Không chờ Lâm Siêu hỏi, Hủy Diệt Giả đã chủ động giải thích:
“Đây là kính đo lường toàn năng do công ty Amy chế tạo ra.
Chiếc kính này có thể quét hình cơ thể người khác.
Đo nhịp tim đập, mức độ khỏe mạnh của cơ thể.
Ngoài ra nó có thể đo được nhiệt độ môi trường, độ ẩm không khí, cùng với nồng độ tia tử ngoại.
Hoặc giống như kính cảm ứng nhiệt, giúp người dùng biết được nhiệt độ của các vật chất khác.
Còn có thể nhìn xuyên qua các lớp vật chất khác nhau.
Khà khà, điều này có nghĩa là như thế nào chắc ngươi đã hiểu.
Đôi kính này có thể kiểm tra bên trong cơ thể, tác dụng giống như máy kiểm tra CT trong bệnh viện vậy.”Được Hủy Diệt Giả nói ra tác dụng của đôi kính Amy thì Lâm Siêu đoán ra đôi kính này chính là một sản phẩm phục vụ sinh hoạt.
Cũng có năng lực tác chiến nhất định.
Bên trong tận thế, đôi kính này có tác dụng kiểm tra thể chất, nhiệt độ, và khă năng nhìn xuyên qua các loại vật chất.
Trong một cuộc chiến, dựa vào thị giác có thể nhìn thấy cấu tạo bên trong cơ thể đối phương.
Tác dụng hết sức rõ ràng, có thể nhanh chóng tìm ra nhược điểm của đối thủ.
Từ đó dễ dàng gây tổn thương nặng cho đối thủ.
“Đôi kinh Amy này không có nhiều tác dụng đối với mình.
Thuật cận chiến của mình đã đạt đến cảnh giới có thể thông qua tần suất nhịp đập của trái tim mà có thẻ đoán biết được sức mạnh của đối thủ.
Ngoài ra, khả năng cảm ứng nhiệt độ có thể thông qua biến hình như biến thành mắt rắn.
Nhưng năng lực nhìn xuyên qua tất cả các vật chất thì mình không có.
Nhưng nếu dùng cái kính này chỉ vì mục đích đó thì quả thật quá lãng phí.”
Lâm Siêu suy nghĩ một chút, rồi quyết định đưa chiếc kính này cho chị gái dùng.
Chị gái mình rất thích chiến đấu cận chiến.
Có cái này giúp đỡ, hoàn toàn có thế hỗ trợ được rất nhiều.
Sau đó, Lâm Siêu tiếp tục đem những cái hộp màu đỏ còn lại mở ra.
Bên trong tám cái hộp màu đỏ còn lại thì hắn mở được tổng cộng năm vật phẩm di tích cấp B, hai vật phẩm cấp A cùng với một vật phẩm cấp F.
Vật phẩm cấp F này là một khẩu súng lục.Khẩu súng lục này có lẽ phải có năng lực nào đó thì mới được để trong hộp màu đỏ này.
Sau khi kiểm tra hắn phát hiện tầm bắn của khẩu súng này khoảng 80 mét.
Tốc độ bắn gấp hai lần tốc độ âm thanh.
Lực sát thương ngang súng máy tự động.
Ưu điểm duy nhất chính là nó có số lượng đạn là vô hạn.
Có thể bắn liên tục mà không bao giờ hết đạn.
Dựa vào sức mạnh của Lâm Siêu lúc này, khẩu súng này không có tác dụng gì với hắn.
Mà lực sát thương của khẩu súng cũng không bằng đồng tiền xu từ tay hắn búng ra.
Cứ cầm về để sau này vứt vào kho, sau này nhà kho căn cứ được mờ ra, để cho mọi người có cơ hội sử dụng.
Mặt khác, hai vật phẩm cấp A kia, một cái có tên là “Bộ đàm Gia tộc”.
Đây là một thiết bị liên lạc để các thành viên trong gia tộc liên lạc với nhau.
Thiết bị liên lạc này có thể xếp cấp A chính là do khoảng cách tín hiệu liên lạc của nó rất xa, giống như điện thoại vệ tinh vậy.
Có thể liên lạc được trong phạm vi toàn cầu.
Tần số tín hiệu của nó là một loại sóng điện từ đặc biệt.
Thiết bị liên lạc này vô cùng hữu dụng.
Trong hoàn cảnh tận thế, tín hiệu liên lạc bị gián đoạn.
Bộ đàm Gia tộc có thể sự dụng để liên lạc trong bất cứ một hoàn cảnh nào mà không lo bị nghe trộm.
“Bây giờ vẫn chưa hình thành được mạng lưới chiến đấu.
Có thiết bị này mình có thể dễ dàng liên lạc được với mọi người.”
Trên mặt Lâm Siêu lộ ra một nụ cười vui vẻ, rồi đem Bộ đàm Gia tộc cất đi.
Trong tay hắn có tổng cộng 10 cái, có thể chia cho mấy người Phạm Hương Ngữ mỗi người một cái.
Còn thừa bao nhiêu thì có thể đưa cho Hứa tư lệnh một cái, để bọn họ có thể liên lạc với nhau bất cứ lúc nào.
Một vật phậm cấp A khác chính là kiếm laser.
Độ sắc bén của thanh kiếm laser này có thể chém đứt lớp giáp xác bảo vệ của quái vật có thể chất lên đến 200 lần.
Tác dụng hết sức rõ ràng, nếu là trong cận chiến, dùng tay không chống lại thanh kiếm laser này chính là tự tìm chết.
Không để ý sẽ bị chém làm hai mảnh.
Lâm Siêu đã có cổ thương trong tay, cho nên hắn có dự định đưa thanh kiếm này cho Hắc Nguyệt hoặc Vưu Tiềm sử dụng.
Hắc Nguyệt từ bên trong quốc khố lấy được một thanh cổ đạo.
Tuy độ sắc bén không thua gì đại đao của Quan Công.
Thế nhưng khí đối mặt với quái vật có thể chất gấp 100 lần thì có vẻ lực bất tòng tâm.
Vì thanh cổ đao đó không thể nào cắt đứt giáp xác của quái vật.
Nếu dụng sức quá mạnh có khi binh khí còn bị gãy làm đôi.
Trừ hai vật phẩm cấp A này, còn có năm vật phẩm cấp B khác.
Có ba cái trong đó rất hữu dụng với Lâm Siêu.
Một cái trong đó là đôi giày trọng lực, có tác dụng làm giảm lực hút của trái đất.
Khi đi đôi giầy này vào chân lúc di chuyển giống như những nhà du hành vũ trụ di chuyển trên mặt trăng vậy.
Chất liệu làm nên đôi giày này là từ hợp kim, lúc mang vào có cảm giác vô cùng thoải mái.
Có đôi giày này, tốc độ của Lâm Siêu có thể lên gấp hai đến ba lần.
Còn hai vật phẩm khác, là đồng hồ chuyển ngữ và bọ bay trinh sát.
Đồng hồ chuyển ngữ giúp Lâm Siêu phiên dịch được ngôn ngữ trong mỗi nên văn minh, rất thích hợp để thăm dò di tích.
Mà bọ bay trinh sát được sử dụng để quan sát những khu vực mà mình không thể đi đến được.
Hình dáng của nó bên ngoài giống y như côn trùng vậy, không gây chú ý chút nào.
Bọ bay trinh sát này có tổng cộng 12 con, mỗi con chỉ to bằng đầu ngón tay cái.
Gồm ba loại côn trùng khác nhau.
Bọ bay trinh sát này Lâm Siêu dự định lưu lại cho mình hai con.
Còn mười con còn lại thì để cho Phạm Hương Ngữ sử dụng.
Dùng vào việc tuần tra giám sát căn cứ.
Nếu có bât cứ tình huống nào đều có thể báo động ngay lập tức.
Bởi vì căn cứ đang trong quá trình xây dựng, nếu chẳng may tao ngộ thú triều hoặc kẻ địch bên ngoài tấn công thì tổn thất sẽ vô cùng lớn.
Nếu sớm phát hiện ra, có thể sớm đưa ra các phương án đối phó, không đến nỗi rơi vào tình trạng luống cuống chân tay.
Trang 130# 1
Chương 258: Siêu Máy Tính
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Còn hai vật phẩm cấp B khác, một cái là súng xạ tuyến do công ty Maddy sản xuất, uy lực của khẩu súng này có thể dễ dàng giết chết quái vật cấp 5.
Thứ còn lại là quả cầu sét, quả cầu này có thể dẫn dắt sấm sét trên bầu trời đánh giết kẻ địch.
Rất thích hợp để sử dụng trong quần chiến, lực sát thương tương đương súng xạ tuyến.
Điều khác biệt là một cái có thuộc tính ánh sáng, còn một cái có thuộc tính sấm sét.
Hai vũ khí nãy không có hỗ trợ gì đối với Lâm Siêu, vì sức chiến đấu của hắn đã có thể dễ dàng giết chết quái vật cấp 5.
“Hai vũ khí này nên đưa cho chị gái và Phạm Hương Ngữ dùng.
Còn Hắc Nguyệt và Vưu Tiềm, cả hai bọn họ cần phải tôi luyện thêm.
Đặc biệt là Vưu Tiềm, càng ở trong những hoàn cảnh ác liệt, thì càng nhanh chóng trưởng thành.”
Lâm Siêu suy nghĩ rất nhanh, sau đó thu hai vũ khí đó vào bên trong bao không khí.
“Chọn xong rồi thì đi đi.”
Sắc mặt đứa bé không đổi, cất giọng nói.
Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn nó, rồi nói:
“Đồ vật quý giá nhất ở nơi đây, chỉ có thế này thôi sao?”
“Ngươi có ý gì?”
Đứa bé lạnh lùng hừ lên một tiếng, nói:
“Ngươi có thể trong một lần lấy được những bảo vật tốt như thế này, còn chưa biết thế nào là đủ sao.
Còn muốn lấy được bảo vật cấp SS của chủ nhân ta sao? Hừ, nếu có trách thì hãy trách vận may của người quá kém.
Tất cả đều là số trời Có tận mười cơ hội mà lại không lấy được cái nào, việc này có thể trách ai được đây?”
“Người xác định bảo vật đó có ở trong này?”
Hai mắt Lâm Siêu híp lại.
“Trả lời đí.”
Hủy Diệt Giả cất giọng nói:
“Tiểu quỷ, chuyện này không phải là đùa giỡn, chúng ta đã tuân thủ theo đúng quy tắc là phải vượt qua những bậc thang ẩn chứa rất nhiều cơ quan, cạm bẫy.
Ngươi nên phải tuân thủ theo đúng quy tắc, đừng có tự ý chơi trò treo đầu dê bán thịt chó ở đây.
Nếu dám đem bảo vật đó giấu đi, thì hãy chờ đến lúc bị phá hủy đi!”
Đứa bé cười lạnh một tiếng, nói:
“Nếu như ta làm sai quy tắc, đã sớm bị phá hủy rồi.
Báu vật vẫn luôn ở trong này.
Chỉ là các người lựa chọn không được mà thôi.
Ngươi cho rằng ta sẽ cho vật báu đó vào bên trong hộp màu tím hoặc màu đỏ ư? Dựa theo tính toán của ta.
Tỉ lệ các ngươi chọn hộp màu tím lên tới 96,2%.
Việc hắn phát hiện ra ta đánh tráo các hộp là 2,79%.
Tuy tỉ lệ này không tới 3%, thế nhưng ta vẫn đề phòng, đem vật báu cấp SS nhét vào bên trong cái hộp có màu sắc khác.
Vì thế, cho dù các ngươi lựa chọn tất cả các hộp màu đỏ nhưng cũng không thể nào lấy được bảo vật đấy.”
“Ngươi!”
Hủy Diệt Giả trợn trừng con mắt, nổi giận mằng:
“Tiểu quỷ, ngươi có tin hay không, đến một ngày nào đó ta tái tạo được cơ thể.
Ta sẽ biến ngươi thành một đống sắt vụn!”
“Chỉ bằng vào ngươi thôi sao?”
Đứa bé coi thường ra mặt.
Hủy Diệt Giả tức giận đến nỗi cái đôi môi của nó run lên cầm cập, nhưng không thể nào làm gì được.
Sắc mặt Lâm Siêu trở nên âm trầm nói:
“Làm thế nào mới được lựa chọn tiếp?”
“Còn muốn chọn tiếp?”
Đứa bé nhíu mày, cười lạnh một cái, nói:
“Muốn tiếp tục lựa chọn, cũng không phải là không thể.
Hãy hỏi vị Dẫn Đao Giả ngu ngốc này của ngươi đi.”
“Tiều quỷ, ngươi chờ đấy.”
Hủy Diệt Giả ném ra một câu nói hung ác, bắt đầu giảng giải cho Lâm Siêu:
“Bên trong tòa cung điện này, có một chiếc mũ giả lập gắn với một cỗ siêu máy tính.
Khi đội chiếc mũ giả lập này lên, người sử dụng sẽ tiến vào sàn thi đấu giả lập bên trong siêu máy tính.
Khi tham gia thi đấu nếu chiến thắng sẽ thu được huân chương Hắc Vũ, có huân chương Hắc Vũ sẽ được tiến hành lựa chọn lần thứ hai.
Nếu muốn được lựa chọn lần thứ ba cần phải thu được huân chương Thanh Đồng.”
Hủy Diệt Giả dừng lại một chút, nhỏ giọng nói:
“Muốn thu được huân chương Hắc Vũ, ngươi cần phải đánh bai một chiến sĩ giả lập cấp 7.
Chiến sĩ này được xây dựng dựa trên hình mẫu chiến sĩ của quân đội Atlantis.
Cho dù là kỹ năng cận chiến hay năng lực đặc thù đều thuộc loại tinh anh.”
Hai mắt Lâm Siêu lập lòe, nói:
“Bên trong sàn thi đấu giả lập có thể mở ra trạng thái hoàng kim chứ?”
“Có thể.”
Hủy Diệt Giả giải thích tiếp:
“Mũ giả lập sẽ tiến hành quét cấu tạo cơ thể của ngươi.
Những số liệu đó sẽ được chuyển đến bên trong siêu máy tính.
Tất cả năng lực ngươi sở hữu đều có thể sử dụng, ngay cả tốc độ tiêu hao năng lượng cũng giống như thực tế.
Thứ duy nhất không thể sử dụng chính là binh khí của ngươi.
Giống như cổ thương và dây chuyền Cự thần.
Thế nhưng siêu máy tính sẽ giúp ngươi chế tạo ra một vũ khí giả lập.”
Lâm Siêu khẽ cau mày, tác dụng của dây chuyền Cự thần rất trọng yếu.
Không có dây chuyền Cự thần,nếu chỉ sử dụng hoàng kim hóa và năng lực biến hình hắn chỉ có thể làm cho thể chất tăng lên cấp 6.Thêm vào nữa nếu phối hợp với kỹ năng cận chiến cấp tông sư cùng thương pháp cấp S.
Hắn sẽ có khả năng chiến đấu với chiến sĩ cấp 7 bình thường, đồng thời đánh bại đối phương.
Thế nhưng, nếu đối phương là một chiến sĩ tinh anh cấp 7.
Ưu thế của hắn trên phương diện chiến đấu đã không còn.
Hơn nữa trạng thái tăng cường có sự hạn chế về mặt thời gian.
Đẵ biệt là khi thể chất tăng lên gấp đôi, tốc độ tiêu hao khí hoàng kim và năng lượng tế bào diễn ra rất nhanh.
Nhiều lắm hắn chỉ có thể duy trì trong một phút đồng hồ.
Nếu như trong vòng một phút không thể giết chết được kẻ địch, khi trạng thái biến mất, hắn sẽ dễ dàng bị kẻ địch tiêu diệt.
“Nếu muốn nhận được tư cách khiêu chiến, cần phải nộp một vật phẩm cấp B.”
Đứa bé thản nhiên nói:
“Vật phẩm nộp ra cần phải thông qua sự kiểm tra của binh khí lô thì mới chắc chắn.”
“Nơi này có binh khí lô?”
Lâm Siêu nhíu mày hỏi.
“Không có.”
Đứa bé lạnh nhạt trả lời:
“Có điều nếu ngươi nộp lại một trong số những vật phẩm cấp B mà ngươi vừa lấy được thì cũng sẽ hợp lệ.
Nhưng ngoại trừ khẩu súng lục kia.”
Lâm Siêu thấy Hủy Diệt Giả không lên tiếng, thì biết quy định nộp một vật phẩm cấp B là thật.
Cũng không phải dó nó cố ý gây khó dễ.
Có điều nếu lãng phí một vật phẩm cấp B để mua lấy một cơ hội khiêu chiến thì quả thật quá xa xỉ.
Trừ khi hoàn toàn nắm chắc, nhưng bây giờ thực lực của hắn vẫn còn yếu.
Muốn tăng lên cần phải có thời gian.
Lúc này không nên nỏng nảy mà quyết định sai lầm.
“Tòa cung điện của ngươi, có thể di chuyển ra bên ngoài được không?”
Nội tâm Lâm Siêu nhanh chóng chuyển động.
Đứa bé và Hủy Diệt Giả đếu cảm thấy vô cùng sửng sốt, không nghĩ tới Lâm Siêu lại dám có chủ ý tới tòa cung điện này.
Quả thực gan to bằng trời! Đứa bé phản ứng rất nhanh, hừ lạnh một tiếng nói:
“Có thể, nhưng ngươi không đủ tư cách.
Chờ sau khi ngươi thu được huân chương Thanh Đồng thì lúc đó ngươi mới có tư cách nói tới chuyện này.”
Hai hàng lông mày của Lâm Siêu khẽ co lại, muốn sở hữu huân chương Hắc Vũ thì cần đánh bại một chiến sĩ tinh anh cấp 7.
Còn nếu muốn lấy được huân chương Thanh Đồng chẳng lẽ cần phải đánh bại chiến sĩ vượt quá cấp 7?”
Lâm Siêu trầm ngâm trong chốc lát, nói:
“Ta với ngươi làm một cuộc giao dịch nhé?”
“Giao dịch?”
Đứa bé sững sờ trong giây lát, lập tức hứng thú, nói:
“Nói nghe qua một chút xem nào?”
“Ta sẽ đáp ứng một yêu cầu của ngươi.
Ngươi nói cho ta tọa độ của những di tích còn lại, có được không?”
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào nó hỏi.
“Lại còn đem chủ ý tới những tòa di tích khác.”
Đứa bé hừ nhẹ một tiếng, dùng bàn tay xoa cằm một cái, nói:
“Có điều, nói cho ngươi cũng không sao.
Ngược lại những tòa di tích đó sớm muộn cũng bị các ngươi tìm ra.
Điêu này thật có lợi cho ngươi quá.
Được rồi, yêu cầu của ta là ngươi hãy trả lại cho ta tất cả đồ vật mà ngươi vừa lấy được!”
Lâm Siêu cau mày, lạnh lùng nói:
“Không thể được.”
“Vậy thì không còn gì để giao dịch nữa.”
Đứa bé trầm mặt xuống.
Trang 130# 2
Chương 259: Phóng Thích
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Giọng của Lâm Siêu trở nên lạnh lẽo, nhìn nó nói:
“Cơ hội chỉ có một lần.
Người hãy nghĩ thông suốt đi.
Ta không có thời gian cho ngươi ghi chép số liệu của ta đâu.
Hãy suy nghĩ kỹ về để nghị của ta đi.”
Sắc mặt đứa bé hơi đổi, nó không nghĩ tới mình lại bị Lâm Siêu nhìn thấu ý định.
Mục đích của nó là sẽ cùng Lâm Siêu nói chuyện phiếm một lúc.
Thông qua cuộc nói chuyện mà tiến hành lôi kéo, từ đó có thể tìm ra tính cách, mục đích của Lâm Siêu.
Tìm thấy được mấu chốt của vấn đề.
Đến lúc đó, nó chỉ cần đưa cho Lâm Siêu một yêu cầu nhỏ là có thể khiến cho Lâm Siêu dễ dàng đồng ý.
Là một siêu cấp trí não, nó có thể hiểu được lợi ích của việc hiểu rõ tính cách của đối thú.
Thế nhưng, Lâm Siêu đã không cho nó cơ hội này.
Thông qua thời gian tiếp xúc ngắn. nó biết rất khó có thể tính toán tìm ra được điểm yếu trong tính cách của Lâm Siêu.
“Cho ngươi một phút để cân nhắc.”
Lâm Siêu một lần nữa lên tiếng, một phút đối với nhân loại thì vô cùng ngắn ngủi.
Thế nhưng, đổi lại là siêu cấp máy tính, trong một phút nó có thể tính toán ra rất nhiều kết quả khác nhau.
Nếu có sự giúp đỡ của nó, chỉ cần một phút là có thể phá giải hơn một triệu vụ án hóc búa.
Đứa bé nhìn chòng chọc vào Lâm Siêu.
Đồng dạng, Lâm Siêu dùng ánh mắt thâm thúy bình tĩnh nhìn nó.
Sáu mươi giây trôi qua, bên trong cung điện vô cùng yên tĩnh, không có bất cứ một âm thanh nào.
Lâm Siêu không thấy câu trả lời của nó, không do dự nữa, liền quay người rời đi.
Sắc mặt đứa bé âm trầm, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Siêu.
Nhìn Lâm Siêu bước ra ngoài cửa lớn của cung điện.
Bước xuống cầu thang.
Những cơ quan cạm bây trên đường đi không hề được phát động.
Rất nhanh, Lâm Siêu đã đi gần hết cầu thang, bước chân của hắn không có ý định dừng lại.
Mà khoảng cách đến lối vào di tích chỉ còn vài mét nữa mà thôi.
“Chờ một chút.”
Đứa bé cất giọng âm u, nói.
Lâm Siêu làm như không nghe thấy, tiếp tục bước thẳng về phía trước.
Đứa bé biến sắc mặt, không dám tiếp tục thăm dò nữa, nó cắn răng lên tiếng nói:
“Đứng lại! Điều kiện của ta rất đơn giản.
Chỉ cần ngươi đem phân thân của ta mang ra bên ngoài di tích là được.
Chuyện này cũng không khó đối với ngươi.”
Lâm Siêu đứng lại, khéo miệng hắn cong lên, nói:
“Không thành vấn đề.
Thế nhưng ngươi phải nói cho ta biết trước tọa độ của tòa di tích khác.”
“Ta sẽ nói cho người biết, với điều kiện ngươi không được thay đổi lời hứa.”
Sắc mặt đứa bé trở ầm tình bất định nói:
“Nếu như ngươi không giữ lời hứa, ta có thể không tuân theo quy tắc của di tích ra tay giết chêt ngươi.
Ngươi có đồng ý hay không?”
“Có thế, thế nhưng ngươi phải nói cho ta biết tọa độ của những tòa di tích mà ngươi biết.
Ít nhất là ba cái trở lên!”
Lâm Siêu bình tĩnh ra điều kiện cho nó.
“Hừ nhân loại đáng chết, muốn ta phá bỏ quy định của trò chơi sao.
Ta chỉ đáp ứng nói cho ngươi tọa độ của các tòa di tích Atlantis khác.
Còn tọa độ của những nền văn minh khác ta sẽ không nói cho ngươi.”
Đứa bé cắn răng quả quyết nói.
Vẻ mặt Lâm Siêu không đổi, nói:
“Thành giao.”
Keng keng!
Từ sâu bên trong cung điện, có một người máy cao khoảng nửa mét.
Hình dáng bên ngoài của nó giống hệt như đứa bé từ hình chiếc lập thể.
Nếu như không nhìn kỹ thì sẽ không thể nào phát hiện ra được, đây là một người máy.
Thế nhưng, nếu cẩn thận quan sát sẽ nhận biết được nó không có tiếng tim đập, mạch đập, cùng nhiệt độ cơ thể.
Hoàn toàn chỉ là một cỗ máy mà thôi.
“Đây chính là phân thân của hệ thống.”
Người máy mở miệng nói:
“Ta có quy tắc trình tự ràng buộc, nên không có cách nào tự mình đi khỏi di tích.
Chỉ có thể ủy thác cho người khác giúp đỡ.
Ngươi nhất định phải đáp ứng ta.
Đem phân thân của ta đưa ra bên ngoài.
Không được tiến hành công kích nó.
Hoặc dùng thủ đoạn khác để đối phó!”
Lâm Siêu nhìn người máy trước mặt, nói:
“Có thể.”
“Đây là tọa độ của ngươi.”
Người máy đưa tay ra, trong lòng bàn tay của nó là một con chip nhỏ, nó nói:
“Tùy tiện cắm vào bất cứ một chiếc máy tính nào là có thể xem được.”
Lâm Siêu nhìn chiếc USB màu bạc, không nói gì thêm, cầm lấy nhét vào trong bao không khí.”Mau dẫn ta rời khỏi nơi này.”
Người máy thúc giục.
Nhãn cầu của Hủy Diệt Giả mọc ra từ trên đồng hồ đeo tay, nhìn người máy, cất giọng chế nhạo:
“Tiểu quỷ, nếu như hệ thống trí thông minh nhân tạo của những tòa di tích này biết người rao bán tọa độ di tích của bọn chúng.
Không biết bọn chúng có liên thủ với nhau tạo ra một con virus để phá hủy hệ thống của người không nhỉ?”
“Hừ, không cần ngươi phải bận tậm.”
Người máy hừ nhẹ một tiếng nói.
Lâm Siêu không tiếp tục lưu lại ở bên trong nữa, mang theo người máy đi ra khỏi tòa di tích.
Hấp!
Tầm mắt nhanh chóng thay đổi, trước mặt hắn hiện lên đủ loại áo lót vô cùng gợi cảm.
“Rốt cuộc cũng đi ra ngoài.”
Trên gương mặt non nớt của người máy nở ra môt nụ cười, ngay lập tức đánh giá xung quanh, nó hiều kì hỏi:
“Những cái này là gì?”
Lâm Siêu liếc nó một cái, không thèm để ý đến.
Nhanh chóng tìm kiếm máy tinh ở quầy thu ngân, rồi lấy con chip màu bạc ra.
So sánh cổng kết nối một lúc, rồi quay sang nói với người máy:
“Cổng kết nối không đồng nhất, làm thế nào bây giờ?”
Người máy tiến lại gần, nhìn qua một cái, nói:
“Đây chính là máy tính của các ngươi sao, sao lại lớn như vậy? Bên trong dường như không có nguồn điện, chờ một chút.
Ta sẽ xử lý.”
Nói xong, từ bên trong hai hốc mắt của nó bắn ra hai tia sáng màu đỏ, bao phủ lấy chiêc máy tính ở quầy thu ngân.
Bảy, tám giây sau, quá trình quét hình kết thúc.
Tia sáng màu đỏ biến mất.”
“Kích thước lớn như vây, mà bên trong lại toàn là những linh kiện vô dụng.
Chà chà, thật là ngu ngốc.”
Người máy lộ vẻ xem thường, bàn tay của nó bỗng nhiên chuyển động.
Da thịt trên ngón tay út của nó nhanh chóng tan ra, từ bên trong đó chui ra một công cụ kim loại rất bé.
Người máy tiến hành tháo dỡ máy tính, để lộ những linh kiện bên trong ra.
Động tác của nó vô cùng thành thạo và nhanh nhẹn.
Đem những linh kiện bên trong ra tiến hành sửa chữa lại toàn bộ.
Mấy phút sau, máy tính đã được cải tạo lại, cổng kết nối bị thay đổi để có thế kêt nối với chiếc USB màu bạc.
“Nạp điện.”
Người máy giơ ngón tay út lên.
Nguồn điện từ trong cơ thể nó nhanh chóng được truyền vào máy tính, trên màn hình máy tính ở quầy thu ngân nhanh chóng xuất hiện trình tự khởi động.
“Đây là bản đồ trái đất của người, trên đó có sáu điểm đỏ.
Đó chính là tọa độ của di tích.”
Người máy chỉ vào những điểm đỏ trên màn hình giải thích.
Bản đồ thế giới ở thời đại trước hoàn toàn giống với bản đồ thế giới hiện tại.
Lâm Siêu nhìn qua một cái là nhận ra vị trí của những điểm đỏ.
Trong đó, tọa độ của hai di tích nằm trên vùng biển Đại Tây Dương.
Bốn tọa độ còn lại, có hai cái nằm ở Bắc Mỹ, một cái ở Châu Âu, cái còn lại ở Châu Á, nằm ở Urumqi bên trong Kazankhtan.
Lâm Siêu âm thầm ghi nhớ tọa độ của tất cả sáu tòa di tích, sau đó rút USB màu bạc ra khỏi máy tính.
“Bây giờ, chúng ta chia tay.”
Người máy vỗ tay một cái nói:
“Đại gia đi đây, bái bai các ngươi.”
Bóng người Lâm Siêu lóe lên, ngăn cản trước mặt nó.
“Ngươi muốn đổi ý?”
Người máy bình tĩnh, ngừa đầu nhìn Lâm Siêu nói.
Vẻ mặt Lâm Siêu lạnh lùng nhìn nó, nói:
“Ta chỉ muốn cảnh cáo ngươi một điều, nếu như ngươi tham gia với lũ quái vật, giúp chúng nó làm việc.
Ta nhất định sẽ tự tay hủy diệt ngươi, cùng với đầu não của ngươi!”
Người máy lạnh nhạt trả lời:
“Việc này ngươi cứ yên tâm, chủ nhân của ta chính là một trí giả Phillips.
Không có khả năng ta sẽ trợ giúp những quái vật kia.
Tòa di tích của chúng ta tồn tại chính là vì muốn trợ giúp nền văn mình tiếp theo.
Tiếp tuc sinh tồn trong đại nạn.
Nếu nền văn minh của các ngươi bị hủy diệt chúng ta sẽ biến mất và chờ đợi cho đến khi nền văn minh khác xuất hiện.”
Lâm Siêu nhìn nó chằm chằm cả nửa ngày, rồi mới chậm rãi tránh ra một con đường.
Người máy hừ nhẹ một tiếng rồi ngênh ngang mở cửa đi ra ngoài.
Trang 131# 1
Chương 260: Đường Về
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Cứ như thế mà để cho nó đi?”
Hủy Diệt Giả có bộ dạng không cam lòng nói:
“Ngươi vẫn chưa hứa hẹn thực sự với nó, cho dù có thay đổi cũng không sao.
Ngươi không phải là bộ máy phải tuân theo ràng buộc.
Muốn thay đổi là được.
Bản thể thực sự của nó đang ở trong di tích.
Nó sẽ không làm gì được chúng ta.”
Lâm Siêu nhìn về hướng người máy vừa đi, thần sắc bình tĩnh nói:
“Ngươi nghĩ xem, chẳng lẽ nó lại chưa tính đến trường hợp đấy? Ta đoán, có lẽ nó đã tính toán được chuyện đó sẽ xảy ra.
Khả năng ta đổi ý có lẽ chiếm đến hơn 90%, vì thế có lẽ nó đã có phương án đối phó.”
“Không sai!”
Anubis cười khẩy một cái, nói với Hủy Diệt Giả:
“Tại sao ngươi lại không động não gì vậy? Ai biết được có hay không nó đã cài sẵn một quả bom trong cơ thể người máy.
Nếu như ngươi ra tay công kích thì chính là muốn chết.
May mà ta gặp được tên yêu quái này trước, còn nếu để cái tên đần độn nhà ngươi thì có lẽ đã sớm đi tới địa ngục rồi.”
Hủy Diệt Giả khi nghe Lâm Siêu nói đã tỉnh ngộ, lúc này lại thấy Anubis muốn nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, nhất thời giận dữ nói:
“Mã hậu pháo, ngươi có tư cách gì để nói ta.
Muốn khảo nghiệm trí lực của ta.
Xem ai cao hơn ai?”
“Đúng vậy!”
Anubis thản nhiên nhìn nó nói:
“Bản thể của ta chỉ là một cánh tay, nếu ngươi thua ta thì chứng tỏ ngươi chẳng bằng một cánh tay của ta.
Lần sau nói chuyện với ta thì cẩn thận cái mồm! Còn nếu ngươi thắng ta, khà khà, vậy thì chúc mừng, trí thông mình của người rốt cuộc đã có thểhơn một cánh tay của ta.
Ta sẽ không gây khó dễ cho ngươi nữa.”
“…”
Lâm Siêu không để ý hai đứa chúng nó cãi nhau, mau chóng rời khỏi cửa hàng.
Ra ngoài phố hắn đã không thấy bóng dáng của người máy đâu nữa.Trên đường phố vắng lặng chỉ còn đám lá khô bị cuốn bay theo gió.
Trên bậc cầu thang của cửa hàng đối diện, Lãnh Chân và Tằng Phi Vũ đang ngồi hóng gió.
Lúc này, trên gương mặt bọn họ đang lộ vẻ kinh ngạc.
Vừa nhìn thấy Lâm Siêu đi ra, hai mắt Lãnh Chân sáng lên.
Vội chạy tới.
Tằng Phi Vũ cũng đi tới, dùng giọng điệu nghi ngờ hỏi hắn:
“Đứa trẻ con vừa rồi là gì thế, ta nhớ rõ bên trong cửa hàng không có người sống sót kia mà.
Hơn nữa, tốc độ của nó nhanh đến mức ta không nhìn thấy nó biến mất lúc nào.
Chuyện gì vậy?”
Lâm Siêu lạnh nhạt liếc hắn một cái, nói:
“Ngoại trừ thí nghiệm của ngươi ra, những thứ khác ngươi không có quyền đặt câu hỏi cho ta.”
Tằng Phi Vũ sửng sốt, rồi sau đó tức giận nói:
“Tuy ta là tù binh của ngươi, những sĩ khả sát bất khả nhục, ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
“Mọi việc đã xong.Đi về thôi.”
Lâm Siêu không để ý đến hắn, xoay người quay lại con đường vừa tới, cũng không thèm quay đầu, chỉ nói:
“Đi nào.”
Lãnh Chân ngoan ngoãn ôm súng chạy đuổi theo, đi ở ngay đằng sau lưng Lâm Siêu.
Tằng Phi Vũ nhìn bóng lưng Lâm Siêu, vẻ tức giận trong mắt đã biến mất, thay vào đó là dáng vẻ suy tư.
Đứa bé nãy đi ra khỏi cửa hàng, hiên nhiên là có quan hệ sâu với Lâm Siêu.
Trên người người thanh niên này có rất nhiều bí mật mà hắn nhìn không thấu.
Phốc!
Một đồng tiền xu rít lên bay tới, bắn xuống trước mũi chân của Tằng Phi Vũ.Xuyên xuyên thủng một lỗ sâu năm, sáu thốn*.
Thốn: đơn vị đo lường của Trung Quốc, 1 thốn = 3,33 cm.
Tằng Phi Vũ giật bắn mình, nhanh chóng tỉnh lại từ trong suy nghĩ.
Liếc nhìn đồng xu nằm trong hố.
Con ngươi của hắn co rút lại, có thể bắn một động xu xuyên thủng mặt đường đến năm, sáu thốn.
Rốt cuộc lực ngón tay phải mạnh như thế nào thì mới làm được? Hắn cố nén sự kinh hãi, vác ba lô lên lưng, vội bước nhanh đuổi tới sau lưng Lâm Siêu.
Hắn biết người đàn ông này là một chủ nhân không dễ chịu chút nào.
Nếu chậm trễ, có khả năng đồng xu tiếp theo sẽ ghim vào thân thể.
……
Mười mấy tiếng sau, mấy người Lâm Siêu một lần nữa quay trở lại cứ điểm của Tằng Phi Vũ.
Đã qua ba ngày, nơi này không phát sinh thay đổi gì.
Chỉ là bên ngoài nhà xưởng xuất hiện mười mấy con xác thối và chó biến dị mà thôi.
Không có bóng dáng của bất cứ con quái vật cỡ lớn nào.
Đầu tiên, Lâm Siêu sử dụng năng lực ‘Thương đế Lĩnh vực’ quan sát bên trong khu nhà xường, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.
Mới mang theo Lãnh Chân và Tằng Phi Vũ từ cửa lớn tiến vào.
Những người lính đặc nhiệm trốn ở trong nhà xưởng, ngay lập tức nhận ra được Lâm Siêu.
Người thanh niên này ba ngảy trước đã vượt qua vòng cảnh giới của hơn 100 người bọn họ, bắt thủ lĩnh, rồi nghênh ngang rời đi, đã để lại cho bọn họ ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Khi nhìn thấy Tằng Phi Vũ ở bên cạnh Lâm Siêu thì tất cả bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Lập tức có hai, ba người tiến đến nghênh tiếp.
Lâm Siêu xua tay có ý tứ không cần thiết, nói với Tắng Phi Vũ:
“Ta cho các ngươi một tiếng đồng hồ, tất cả các ngươi nhanh chóng thu thập đồ đạc, thiết bị theo ta rời khỏi nơi này.”
Tằng Phi Vũ thấy Lâm Siêu khi đứng trước mặt bộ hạ của mình vẫn lên giọng sai khiến, lửa giận trong lòng bốc lên.
Thế nhưng hắn không dám biểu lộ điều gì, cười ha hả nói:
“Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không làm lỡ thời gian ra đi của ngươi.”
Khi nói đến hai từ ‘Ra đi’thì khóe miệng hắn hơi nhếch lên, trong mắt lộ ra vài phần trào phùng.
Lâm Siếu liếc hắn một cái, không nói thêm gì, mang theo Lãnh Chân đi về phía phòng thí nghiệm.
Cửa phòng thí nghiệm đóng chặt.
Lâm Siêu nhẹ nhàng đẩy một cái, cánh của đang bị đóng chặt mở tung ra.Bên trong phòng thí nghiệm, xếp đầy tất cả các thiết bị thí nghiệm.
Có một người đàn ông trung niên đang pha chế một thứ chất lỏng màu đỏ nào đó.
“Ta đã nói rồi, trong lúc ta đang làm thí nghiệm, ta không muốn bị người khác quấy rầy.”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn chăm chú vào ống chất lỏng của mình, cất giọng khàn khàn nói.
Lâm Siêu quét mắt nhìn một vòng, nhìn thấy mấy cái lồng sắt cỡ lớn, dường như lấy từ trong cửa hàng thú cưng.
Bên trong đó có nhốt những vật biến dị như chuột, thỏ trắng.
Đây là những loài động vật thích hợp để tiến hành thí nghiệm.
“Tiến độ thể nào rồi?”
Lâm Siêu một bên vừa đánh giá vừa cất giọng hỏi.
Người đàn ông trung niên đang tập trung tinh thần tiến hành pha chế chất lỏng màu đỏ.Sau khi hoàn thành ông ta mới nhẹ nhàng thở ra.
Dùng ngón tay trỏ đẩy gọng kích lên, quay đầu nhìn về phía Lâm Siêu.Khi nhìn thấy Lâm Siêu, lời của ông ta vừa định nói ra đã thu lại, cau mày đánh giá Lâm Siêu một lúc, mới nói:
“Ngươi là người của tổ chức kia?”
Lâm Siêu nhìn ông ta, rồi nói:
“Ông không lo lắng sao?”
“Tại sao lại lo lắng?”
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng thu hổi ánh mắt, một lần nữa quay lại với thí nghiệm của mình.
Ông ta lấy cuốn sổ nhỏ ra, ghi chép lại kết quả của lần thí nghiệm vựa rồi.
“Tại sao không lo lắng?”
Lâm Siêu mỉm cười nói.
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng dừng bút, sau đó nghiêng đầu nhìn Lâm Siêu, dùng ánh mắt vô cùng thâm thúy bình tĩnh nói:
“Tuy rằng thí nghiệm này là do ăn cắp từ tổ chức.
Thế nhưng ta chỉ quan tâm đến thí nghiệm của bản thân.
Còn thí nghiệm này từ đâu ra không quan hệ gì đến ta.Nếu như ngươi muốn giết hoặc tra tấn ta thì tùy ngươi.
Còn nếu không, thì xin mời ra khỏi phòng thí nghiệm, không nên tiếp tục quấy rầy ta làm việc.”
Nói xong, không để ý đến Lâm Siêu nữa, tiếp tục cúi đầu ghi chép số liệu.
Lâm Siêu hơi nhướng mày, từ nhịp đập trái tìm và nhịp thở.
Xem ra người đàn ông trung niên này không nói dối.
Cũng không phải cố ý sử dụng phương thức như này để giữ được tính mạng.Mà thật sự ông ta không sợ hãi gì cả.
Lúc này, Tằng Phi Vũ mới mang theo một vài lính đặc nhiệm tới, rồi nói với người đàn ông trung niên:
“Lão Phong, ông nên nghỉ tay một lúc, chúng tôi muốn dọn nhà.”
Trang 131# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Trận Vấn Trường Sinh [Dịch] Trận Vấn Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Dich-Tran-Van-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Ta Có Một Tòa Thành Phố Ngày Tận Thế [Dịch] Ta Có Một Tòa Thành Phố Ngày Tận Thế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ta-Co-Mot-Toa-Thanh-Pho-Ngay-Tan-The-Audio-Truyen.jpg)

