[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 40 : Tương Lai Mờ Mịt (c391-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Tương Lai Mờ Mịt
Vì vậy, khán giả trước màn hình tivi bắt đầu bàn tán: “Khoan đã, câu nói đầu tiên của Armstrong khi đặt chân lên mặt trăng là gì?”
“Ừm, hình như là đây vừa là một bước nhỏ của nhân loại, vừa là một bước nhảy vọt của nhân loại.” Một người khác cũng không chắc chắn lắm.
“Nghe có vẻ rất triết lý, nhưng rốt cuộc đây là một bước nhỏ hay một bước nhảy vọt của nhân loại?”
“…”
Đây không phải là hiện tượng ngẫu nhiên, thực tế thì lúc này những người trước màn hình tivi, bao gồm cả nhân viên của trung tâm kiểm soát mặt đất của NASA tại Houston đều không nghe thấy chữ a ở giữa, mà lúc này các hãng tin cũng bắt đầu tranh thủ viết bài, đưa tin về sự kiện này.
Mãi cho đến khi Armstrong trở về Trái đất, ông mới giải thích lại những gì mình đã nói trên mặt trăng.
Tuy nhiên, đó là chuyện sau này, Trương Hằng đi theo sau Armstrong, cũng trèo xuống khỏi bánh đáp, đặt chân lên đất mặt trăng.
Cảnh tượng đập vào mắt hắn là một bức tranh vô cùng hoang vu mà tráng lệ.
Đây là một thế giới màu xám, những miệng núi lửa nhấp nhô, bề mặt gồ ghề, ngoài đá ra chẳng có gì, không có âm thanh, không có sự sống, chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh hằng.
Nhưng không thể phủ nhận rằng, nó thực sự đẹp đến nghẹt thở.
Bởi vậy nên sau này Armstrong mới nói, tôi đã từng đến mặt trăng rồi, còn nơi nào trên Trái đất có thể hấp dẫn tôi nữa.
Không có bầu khí quyển bảo vệ, ban ngày nhiệt độ ở đây có thể lên tới 160 độ, còn ban đêm, nhiệt độ lại có thể xuống tới âm 180 độ, cộng thêm bức xạ ở khắp nơi và sự thiếu hụt oxy, các phi hành gia khi hoạt động trên mặt trăng phải luôn mặc bộ đồ phi hành gia.
Trương Hằng không thể nhìn thấy chiếc đồng hồ bên trong, nhưng trước đó hắn vừa liên lạc với trung tâm kiểm soát mặt đất, biết được thời gian trên Trái đất, chỉ còn chưa đầy nửa giờ nữa là bản sao kết thúc.
Điều đó cũng có nghĩa là chuyến hành trình này của hắn sắp đến đích rồi.
“Neil, tôi đi dạo xung quanh một chút.” Trương Hằng nói với Armstrong đang ở không xa.
“Nhận được, David, cẩn thận.”
“Rất vui được gặp anh, Neil.” Đây là câu nói cuối cùng mà Trương Hằng để lại, nói xong câu này, hắn liền nhảy tót tót như thỏ về phía miệng núi lửa xa xa.
Đi ra khoảng một trăm mét, Trương Hằng tắt hệ thống liên lạc vô tuyến trên người, bên tai hắn chỉ còn tiếng thở của chính mình và tiếng vo ve của hệ thống duy trì sự sống cầm tay.
Bầu trời đen khổng lồ úp ngược trên đỉnh đầu hắn, lúc này hắn chỉ đứng một mình trên một đồng bằng dung nham trống trải, giống như đang đứng trong cung điện của các vị thần thời xa xưa, mà trong lòng hắn lại vô cùng tĩnh lặng, Trương Hằng không biết mình nên đi về đâu, hắn chỉ bất chấp tất cả mà bước vào bóng tối trước mặt…
[Đến thời hạn trở về, xác nhận hoàn thành nhiệm vụ… ]
[Hoàn thành bản sao Trại huấn luyện chương trình Apollo, vòng chơi thứ năm kết thúc, sắp trở về thế giới thực… ]…
Trương Hằng mở mắt ra, lần này thời gian bản sao không dài lắm, kể cả tính cả bản sao song song cũng không đến một năm, thế nhưng tốc độ thời gian trôi qua lại rất chậm, sau một chuyến hành trình bản sao, thế giới thực đã trôi qua sáu giờ, quán bar dưới tầng cổ kế đã đóng cửa rồi.
Nhưng may là phòng nghỉ không có gì thay đổi, đầu tháng không có nhiều người, cộng thêm Trương Hằng hẳn là người cuối cùng kết thúc trò chơi, cả phòng nghỉ chỉ còn lại hắn và cô pha chế, lúc này cô đang trốn trong quầy bar lật một cuốn “Bảy viên ngọc rồng” của Toriyama Akira để giết thời gian, thấy Trương Hằng ngồi dậy từ trên ghế sofa, cô thò đầu ra.
“Lần này lâu nhỉ.”
“Vì đi đến một nơi khá xa.”
“Xa đến mức nào, chẳng lẽ còn có thể chạy lên mặt trăng sao?” Cô pha chế kể một câu chuyện cười lạnh lùng.
“Cũng gần như vậy.” Trương Hằng đặt năm đạo cụ trò chơi mà mình nhận được lần này lên quầy bar.
“Được mùa nhỉ, chậc chậc chậc.” Cô pha chế đặt cuốn truyện tranh “Bảy viên ngọc rồng” xuống, dùng hộp gỗ cây tule cất năm món đồ này đi: “Gặp người chơi khác à?”
Trương Hằng gật đầu, cầm lấy máy tính bảng bên cạnh, thành thạo nhập số hiệu người chơi của mình, sau đó nhấp vào xác nhận, trả 20 điểm phí giám định.
“Anh chưa từng nói với tôi là chơi đơn cũng có thể gặp người chơi khác.”
“Tôi không thể tiết lộ quá nhiều thông tin cho anh, thực ra những gì có thể nói tôi đều đã nói cho anh rồi.” Cô pha chế xòe tay: “Nghĩ theo hướng tích cực đi, anh còn được thêm năm phong bao lì xì nữa mà.”
“Đúng rồi, bên này có cung cấp dịch vụ gửi đồ không?” Trương Hằng cũng không dây dưa vào chủ đề này nữa, chuyện ở đây đã xử lý xong xuôi, hắn cũng có thể về nhà ăn Tết rồi, Trương Hằng không định mang quá nhiều đạo cụ trò chơi về, dù sao Tết nhất người đông kẻ tạp.
“Có chứ, gửi đồ thì một đạo cụ ba điểm trò chơi một ngày.”
“Hả?” Trương Hằng nhướng mày, nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Điểm trò chơi là nơi cất giữ an toàn nhất, gửi đạo cụ trò chơi ở đây thì cho dù ba hội lớn có đánh tới cũng không thể lấy đi được, để đổi lấy sự an toàn này thì ba điểm chẳng đáng là bao phải không?”
“Nhưng nếu người của ba hội lớn bắt được người giữ đạo cụ, ép người đó đến lấy đạo cụ thì sao.” Trương Hằng nhạy bén nhận ra lỗ hổng trong đó.
Cô pha chế cười ha ha, ý tứ rõ ràng là chúng tôi chỉ quản sự an toàn của đạo cụ, còn sống chết của người giữ đạo cụ thì không liên quan đến chúng tôi.
“Thôi, tôi vẫn tự giữ đồ vậy.” Trương Hằng nói, viết địa chỉ nhà ông ngoại lên tờ giấy nhớ: “Làm phiền cô gửi đến đây.”…
Sáng sớm, bên ngoài quán bar không có mấy người, chỉ có vài người dọn vệ sinh đang quét dọn đống hỗn độn.
Trở lại Trái Đất, Trương Hằng phải mất thời gian để thích nghi lại với trọng lực.
May mắn thay, không giống như các phi hành gia thực thụ, cơ thể hắn vẫn giữ nguyên trạng thái trước khi vào bản sao, không bị mất trọng lượng xương và máu, không cảm thấy khát nước, cũng không có vấn đề về thị lực (thường là viễn thị), vì vậy hắn chỉ cần thích nghi về mặt tâm lý.
Chương 392: Sự Thật Phơi Bày
Dù sao thì hắn vừa mới trôi nổi trong không gian bốn ngày, ngay cả trên Mặt Trăng, trọng lực cũng chỉ bằng một phần sáu của Trái Đất, tuy nhiên không giống như thời Hắc Phàm, những vấn đề nhỏ này chỉ cần một hoặc hai giờ là giải quyết được.
Trương Hằng đi bộ đến cổng một khu dân cư, gọi một bát đậu nành nóng hổi, thêm hai chiếc quẩy và một quả trứng trà ở quầy ăn sáng ven đường.
Đến khi hắn ăn xong, đường phố cũng trở nên nhộn nhịp, những người đi làm gần đó lần lượt ra khỏi nhà.
Vấn đề đi lại ở các thành phố lớn luôn rất lớn, phần lớn mọi người đều ở xa nơi làm việc hơn cả Ngưu Lang và Chức Nữ, vì vậy họ phải dậy từ sáng sớm, vừa vội vã bắt các phương tiện giao thông công cộng, vừa tranh thủ ăn sáng, thậm chí không ít người còn rèn luyện tuyệt kỹ vừa đi vừa ăn.
Hồi nhỏ, Trương Hằng cũng đã từng đến nhiều thành phố, có khi là đi cùng cha mẹ thần tiên của hắn tham dự hội nghị học thuật, có khi là đi cùng ông ngoại đến ngoại tỉnh gặp bạn bè.
Hắn cũng hình thành thói quen từ đó, sẽ thầm dán nhãn cho mỗi thành phố đã đến, tuy nhiên đối với thành phố này, mặc dù hắn đã học ở đây một năm rưỡi, nhưng vẫn rất khó tìm được một từ chính xác để khái quát và mô tả nó.
Nó giống như một bát súp đặc được cho vào tất cả các loại nguyên liệu, trộn lẫn thô bạo đủ loại hương vị kỳ lạ theo một cách gần như man rợ.
Dù là thực khách khó tính đến đâu, bạn cũng có thể tìm thấy phần mình thích trong đó, nhưng đồng thời cũng phải mãi mãi chịu đựng những phần bạn không thích.
Vì vậy, có lẽ sự phức tạp chính là nhãn hiệu của nó.
Trương Hằng uống hết ngụm đậu nành cuối cùng, không tranh giành tài nguyên công cộng với những người đi làm, quét mã mở khóa một chiếc xe đạp công cộng, đạp xe về trường.
Trên đường đi ngang qua trung tâm thương mại, hắn dừng xe, vào mua một ít đặc sản, chủ yếu là để đối phó với những đứa trẻ sẽ đến nhà vào dịp Tết, còn về chiếc robot hút bụi tặng ông ngoại, hắn đã đặt hàng trên trang web chính thức của Xiaomi.
Trong hai ngày sau đó, không có chuyện gì khác xảy ra, Trương Hằng để [Mũi tên Paris] trong tủ đồ ở trường bắn cung, còn những vật phẩm trò chơi khác có thể qua được kiểm tra an ninh, hắn liền mang theo bên mình, sau khi tạm biệt Mã Vĩ, hắn chính thức lên đường về quê ăn Tết.
Mỗi khi gần đến Tết, người trên tàu sẽ rất đông, Trương Hằng gần như bị mọi người chen qua cửa soát vé, hắn để hành lý xách tay vào chỗ quy định, sau đó theo số ghế trên vé tàu đến trước chỗ ngồi của mình, nhưng đã có người ngồi ở đó, nhìn dáng vẻ thì có vẻ là một đôi tình nhân, chàng trai đứng dậy cười nói rằng khi mua vé đã không mua được hai ghế cạnh nhau, hỏi Trương Hằng có thể đổi chỗ không, đồng thời cũng đưa vé tàu trong tay ra.
Trương Hằng nhìn thoáng qua, may là chỗ ngồi trên vé không quá xa, ngay ở cuối toa tàu, vì vậy Trương Hằng đồng ý đổi chỗ với đối phương, chàng trai lộ vẻ mừng rỡ, liên tục nói lời cảm ơn.
Vì đoán rằng bên kia không có chỗ trống, nên Trương Hằng không lấy chiếc vali nhỏ đã để trên giá hành lý xuống, hắn chỉ đeo một chiếc ba lô, bên trong đựng những vật dụng giá trị như cốc nước, máy ảnh và vật phẩm trò chơi.
Chỗ ngồi mà chàng trai đổi với Trương Hằng ở gần lối đi, bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặc áo khoác ngoài, từ khi lên tàu, điện thoại của hắn ta không ngừng đổ chuông, hắn ta liên tục dặn dò công việc với người ở đầu dây bên kia, hoặc là gọi điện cho khách hàng, thảo luận về vấn đề đơn hàng và hậu mãi, xem ra có vẻ là giám đốc bán hàng của một nhà máy nào đó.
Ngồi đối diện Trương Hằng là một cô gái, có lẽ cũng đang đi học như hắn, đang cầm trên tay một quyển sách màu đỏ của Tân Đông Phương – “Từ vựng TOEFL, phương pháp ghi nhớ từ gốc + liên tưởng”, cô ta đang lẩm nhẩm đọc thuộc lòng, ngoại hình của cô ta không được coi là xinh đẹp, mắt hơi nhỏ, mũi cũng hơi tẹt, người không có nhiều thịt, nhưng lại có ưu điểm là trẻ trung, có một vẻ ngây thơ mộc mạc.
Người phụ nữ ngồi ở vị trí còn lại bên cạnh cô ta lớn tuổi hơn cô ta một chút, đang đeo tai nghe dùng máy tính bảng để xem phim truyền hình.
Cả ba người trông đều rất bình thường.
Trương Hằng không biết có phải là di chứng của việc một mình chiến đấu trong bản sao hay không, khiến hắn không nhịn được mà vô thức để ý đến những người xung quanh, nhưng trong thế giới thực cũng có người chơi, hơn nữa còn không ít, làm như vậy cũng không phải là chuyện làm quá.
Nói đến trận chiến với Giả Lai trong trại huấn luyện của chương trình Apollo, đó là lần đầu tiên hắn tự tay giết chết những người chơi khác, Trương Hằng vốn tưởng rằng mình sẽ có chút không thoải mái, nhưng không biết có phải vì hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến, tay nhuốm đầy máu, mặc dù đối tượng chỉ là người trong bản sao hoặc quái vật trong thế giới thực, nhưng lần này khi đối đầu với những người chơi khác, trong lòng hắn thực sự không có quá nhiều gợn sóng.
Khi hắn dùng cát chặn miệng Giả Lai, nhìn đối phương từng chút một ngạt thở mà chết, trong suốt quá trình, cảm xúc của hắn vẫn luôn bình tĩnh, thậm chí… có phần quá bình tĩnh, bởi vì đây có lẽ có thể coi là người đầu tiên theo đúng nghĩa mà hắn giết chết.
Có một khoảnh khắc, ngay cả chính hắn cũng cảm thấy có chút xa lạ với bản thân mình hiện tại.
Trương Hằng cũng không biết tình trạng hiện tại của mình có được coi là bình thường hay không, bởi vì trước đây chưa từng có ai có được những trải nghiệm phong phú trong cuộc sống như hắn, cũng không có ai nói cho hắn biết tình hình nên như thế nào.
Nhận thấy có người đến trước mặt mình, cô gái học TOEFL lấy túi đựng khoai tây chiên và táo trên bàn kéo về phía mình thêm hai lần.
Chương 393: Đấu Trí Đấu Lực
Trương Hằng nói lời cảm ơn, ngồi xuống đối diện cô ta, hắn vừa mới đặt ba lô xuống thì điện thoại rung lên.
Trên danh sách WeChat, một ảnh đại diện Q bản của Aqua có thêm một số 1 nhỏ, điều này có nghĩa là có một tin nhắn mới từ đối phương.
Trương Hằng mở ra.
—— Tôi đang ngồi đối diện anh, anh có nhìn thấy tôi không?
Trương Hằng cau mày, ngẩng đầu nhìn cô gái học TOEFL đối diện, cô ta đang cúi đầu học thuộc lòng từ vựng, cảm nhận được ánh mắt của Trương Hằng dừng lại trên khuôn mặt mình, quan sát cô ta thật kỹ, trong mắt cô gái học TOEFL lóe lên một tia hoảng loạn, không những không ngẩng đầu lên mà còn cúi thấp hơn, đồng thời tai cũng hơi nóng lên.
Trương Hằng trả lời:
—— Còn chơi nữa thì tôi sẽ chặn cô lại.
—— Hì hì, hôm nay hơi chán, anh đang làm gì vậy? Có muốn đi chơi nhà ma không, nghe nói có một con hẻm rất ma, tối nay chúng ta đi bắt ma nhé. (′-ω-`)
—— Tôi về nhà ăn Tết rồi, bây giờ đang trên tàu, cô tự đi đi.
—— Ồ, vậy là nếu anh không về nhà thì sẽ đi cùng tôi sao?
—— Không.
Trương Hằng gõ chữ. …
Sau khi đối phó với sự quấy rầy của một kẻ thích trêu chọc, Trương Hằng lấy cuốn “Ngữ pháp tiếng Phần Lan” ra khỏi túi và tiếp tục đọc từ chỗ đã dừng lại, cô gái ngồi đối diện đang cầm cuốn sách luyện thi TOEFL, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Tiếng Phần Lan là một ngôn ngữ cực kỳ ít người biết, toàn bộ Trung Quốc chỉ có một trường đại học là Học viện Ngoại ngữ Bắc Kinh có mở chuyên ngành liên quan, hơn nữa số lượng tuyển sinh hàng năm cũng rất ít, trên thực tế, cả nước có chưa đến một trăm người biết tiếng Phần Lan, mà Trương Hằng lại có vẻ ngoài của một sinh viên.
Cô gái luyện thi TOEFL do dự một chút, nhỏ giọng hỏi: “Bạn học?”
“Ừm?”
“Bạn cũng học ở Bắc Ngoại à?”
“Ồ, không phải.” Trương Hằng nói, hắn nhận ra điều gì khiến cô gái hiểu lầm, hắn giơ cuốn “Ngữ pháp tiếng Phần Lan” trên tay lên giải thích: “Tôi chỉ tự học thôi.”
Mặt cô gái luyện thi TOEFL đỏ bừng lên, vội vàng nói: “Xin lỗi…”
“Trương Hằng nói: “Không sao, tôi rất thích đất nước này, hy vọng một ngày nào đó có thể đến đó du lịch.”
“Chúc, chúc bạn sớm thực hiện được ước mơ.” Cô gái luyện thi TOEFL nói xong câu này thì nhanh chóng vùi đầu vào cuốn sách đỏ trên tay.
Tàu hỏa vẫn tiếp tục tiến về phía trước, trong toa tàu hỗn tạp đủ loại âm thanh, có người vừa ăn hạt dưa vừa trò chuyện, tiếng trẻ con khóc, tiếng nhạc giáo dục sớm phát ra từ bên ngoài, còn có tiếng điện thoại không ngừng của người đàn ông trung niên bên cạnh, khiến Trương Hằng thậm chí còn nhớ đến sự tĩnh lặng như chết trên mặt trăng.
Người đàn ông trung niên nghe liền ba cuộc điện thoại, rất có thể là vì một đơn hàng quan trọng bị hỏng, ông ta tỏ ra rất không vui, vô thức đưa tay vào túi áo ngực, định lấy điếu thuốc ra để bình tĩnh lại, nhưng lại nhớ ra mình đang ở trên tàu hỏa, nên lại rụt tay về, sau khi cúp điện thoại thì đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Đợi ông ta quay lại thì cuối cùng cũng cất điện thoại đi, lẩm bẩm vài câu, tựa đầu vào thành toa tàu bên cạnh, gối lên rèm cửa sổ, cứ thế mà ngủ thiếp đi.
Trương Hằng tiếp tục lật cuốn “Ngữ pháp tiếng Phần Lan” trên tay, cho đến khi nhân viên bán hàng đẩy xe hàng đi qua lối đi, vừa đi vừa hét lớn bảo mọi người chú ý thu chân lại.
Cô gái luyện thi TOEFL lấy một quả táo từ trong túi ra, suy nghĩ một chút rồi lại lấy thêm một quả, nhỏ giọng hỏi Trương Hằng: “Bạn học, bạn có muốn ăn không? Đã rửa sạch rồi.”
“Trương Hằng nói: “Cảm ơn.” Hắn không từ chối lòng tốt này để khiến đối phương khó xử, hắn nhận lấy quả táo.
Cô gái luyện thi TOEFL thở phào nhẹ nhõm, chuyện này cũng làm giảm bớt một chút sự bối rối trước đó của cô, cô cũng không còn ngại ngùng nữa, vừa gặm táo vừa trò chuyện với Trương Hằng.
Trò chuyện một lúc, cô gái luyện thi TOEFL liếc nhìn Trương Hằng, nhỏ giọng nói: “Bạn nhìn xem, ông chú bên cạnh bạn kìa, ngủ còn chảy cả nước miếng.”
Trương Hằng nghe vậy liền nhìn sang bên cạnh mình, nhíu mày, người ngủ chảy nước miếng không phải là ít, nhưng chảy nhiều như người đàn ông trung niên này, làm ướt cả một mảng rèm cửa sổ thì lại rất hiếm thấy, thực tế thì ông ta giống như hoàn toàn không thể kiểm soát tuyến nước bọt của mình vậy.
Trương Hằng thử vỗ vai người đàn ông trung niên, nhưng ông ta không có phản ứng gì.
Vì vậy, Trương Hằng lại tăng thêm lực, gần như là đẩy ông ta, nhưng ngay cả trong tình huống như vậy, người đàn ông trung niên vẫn không tỉnh dậy.
Lúc này, cô gái luyện thi TOEFL cũng nhận ra có điều gì đó không bình thường, có chút căng thẳng nói: “Ông ấy bị sao vậy, có phải phát bệnh không?”
“Không biết, trước tiên đi gọi tiếp viên đi.” Trương Hằng trầm giọng nói, đồng thời hắn đặt ngón tay dưới lỗ mũi của người đàn ông trung niên, ở đây vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của ông ta, sau đó lật mí mắt lên cũng có thể thấy đồng tử của người đàn ông trung niên không giãn ra, đối với nguồn sáng cũng không phải là không có phản ứng.
Thực tế thì ngoài lượng nước bọt tiết ra bất thường, tình trạng hiện tại của ông ta không có bất kỳ bất thường nào về mặt y học, hoàn toàn chỉ là ngủ thiếp đi mà thôi, nhưng kỳ lạ là dù dùng cách nào cũng không thể đánh thức ông ta dậy.
Một lúc sau, cô gái luyện thi TOEFL dẫn theo một tiếp viên vội vã chạy đến, Trương Hằng không di chuyển người đàn ông trung niên mà đặt ông ta nằm thẳng trên ghế, tránh để ông ta bị chính nước bọt của mình làm nghẹn.
Thực ra tiếp viên cũng chỉ có thể làm được một số việc hạn chế, họ được đào tạo sơ cứu nhất định, nhưng không có kiến thức y khoa chuyên nghiệp, tình trạng kỳ lạ hiện tại của người đàn ông trung niên, tiếp viên chỉ có thể liên tục lay người ông ta, sau đó miệng thì hét: “Thưa ông, tỉnh lại đi tỉnh lại đi!”
Chương 394: Thời Khắc Quyết Định
Sau khi xác định tình trạng hô hấp của ông ta tốt, nhịp tim bình thường, tiếp viên thậm chí còn nghi ngờ ông ta đang giả vờ ngủ, cho đến khi có một lần lay quá mạnh, khiến cơ thể người đàn ông trung niên trượt xuống, đầu đập vào bàn bên cạnh, mặc dù không chảy máu, nhưng tiếng động ầm ĩ đó là không thể giả được.
Tuy nhiên, ngay cả như vậy, người đàn ông trung niên vẫn không tỉnh lại.
Lúc này, tiếp viên mới có chút hoảng hốt, nhanh chóng phát thông báo khẩn cấp trên tàu, tìm kiếm nhân viên y tế, sau đó thực sự có bác sĩ đứng ra, nhưng trong tình huống không có thiết bị y tế bên cạnh, họ cũng chỉ có thể tiến hành một số kiểm tra đơn giản nhất, kết quả cũng không tìm ra nguyên nhân bệnh.
Vì người đàn ông trung niên đi xe một mình, hơn nữa điện thoại của ông ta hiện đã bị khóa màn hình, không thể liên lạc với gia đình ông ta, không biết ông ta có tiền sử bệnh gì không, cuối cùng chỉ có thể liên lạc với xe cứu thương của bệnh viện gần nhà ga, khi tàu đến ga tiếp theo, nhân viên y tế chờ ở sân ga lập tức lên xe, khiêng người đàn ông trung niên xuống.
Đến đây, sự việc đột xuất này mới tạm thời lắng xuống.
Những người hóng hớt xung quanh rụt đầu lại, cô gái luyện thi TOEFL và Trương Hằng cũng ngồi về chỗ cũ, nhưng cô gái nhìn thấy nước bọt trên rèm cửa sổ vẫn còn hơi sợ hãi, hỏi Trương Hằng: “Rốt cuộc thì chuyện vừa rồi là thế nào?”
“Ta không biết.” Trương Hằng nói dối, thực tế thì sau khi nhìn thấy tình trạng của người đàn ông trung niên, hắn đã có một số phỏng đoán, khi tiếp viên và bác sĩ nhiệt tình trên xe đang bận rộn “cứu chữa”, hắn lại mở WeChat trên điện thoại, tìm thấy người có ảnh đại diện là Aqua luôn tỏ ra vẻ không vui (#`O′).
—— Này, hỏi ngươi một vấn đề.
—— Làm gì, chẳng lẽ ngươi cuối cùng cũng nghĩ thông suốt muốn đi nhà ma cùng ta sao? Đang mong chờ đây…
—— Nhà ma thì đừng nghĩ nữa, ta đã nói là ta đang trên tàu rồi.
Trương Hằng gõ chữ, dừng lại một chút, rồi lại gõ tiếp.
—— [Tử Vong Mộng Cảnh] hiện tại rốt cuộc ở trong tay ai?
——??? Giả vờ ngây thơ. jpg
—— Mục tiêu bị [Tử Vong Mộng Cảnh] khóa chặt có phải sẽ mãi mãi chìm trong giấc ngủ, mãi mãi không thể tỉnh lại, đồng thời nước bọt tiết ra bất thường không?
Lần này, đối phương im lặng lâu hơn hẳn, dường như cũng đang do dự, nửa phút sau mới trả lời tin nhắn.
—— Sao, ngươi gặp phải rồi sao?
—— Đúng vậy.
Vừa rồi, ngay trước mặt ta, người đó đã bị khiêng xuống tàu rồi, nhưng ta nghi ngờ người sở hữu nó cũng đang ở trên tàu.
—— … Đại ca, ta thực sự không biết [Tử Vong Mộng Cảnh] ở trong tay ai, hoặc là ta biết [Tử Vong Mộng Cảnh] từng ở trong tay ai, nhưng theo ta biết thì sau khi cô ta có được nó đã bán đi, căn bản không sử dụng, hơn nữa [Tử Vong Mộng Cảnh] có hiệu lực cũng không cần người sở hữu ở bên cạnh. …
Chuyện người đàn ông trung niên ngủ mê mệt trên tàu như một tiểu tiết, nhanh chóng trôi qua.
Sau một hồi bàn tán, sự chú ý của mọi người nhanh chóng chuyển sang những chuyện khác, người thì bấm hạt dưa, người thì dỗ trẻ con.
Trương Hằng mượn cớ đi lấy nước để quan sát khắp toa tàu, cũng không thấy có ai có hành vi bất thường, liên hệ với tin nhắn trước đó của bạn là “luôn tỏ ra không vui” (#`O′), kẻ ra tay thực sự có khả năng rất lớn không có trên tàu.
Trở lại chỗ ngồi, cô gái luyện thi TOEFL vẫn hào hứng trò chuyện với Trương Hằng, Trương Hằng vừa đáp lại, vừa để tâm trí mình vẫn dừng lại ở những chuyện đã xảy ra trước đó, chuyện này rõ ràng sẽ không kết thúc như vậy, ba hội lớn vẫn luôn treo thưởng cho người phụ nữ bí ẩn đột nhiên xuất hiện trong buổi đấu giá tối hôm đó.
Ngoài việc đối phương đã qua mặt tất cả mọi người, ba hội lớn muốn lấy lại thể diện, quan trọng hơn là lấy lại món đồ cấp B [Tử Vong Mộng Cảnh] từ tay cô ta, một vũ khí lợi hại như vậy mà một ngày chưa tìm thấy, mọi người đều không thể yên tâm, dù sao cũng không ai biết được chuyện đã xảy ra với cựu hội trưởng của Bạc Dực có xảy ra với mình hay không.
Nhưng vì Trương Hằng vẫn luôn ở trạng thái chơi đơn, phụ bản cạnh tranh đơn lẻ duy nhất gặp được người chơi khác ngoài hắn ra cũng không có ai sống sót, ngược lại tương đối an toàn, bình thường cũng sẽ không bị chọn làm mục tiêu, cộng thêm chuyện đổi chỗ ngồi trước đó, đối phương chọn người ngồi cạnh hắn ra tay hẳn chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Cho đến khi tàu đến ga cũng không xảy ra chuyện gì đặc biệt.
Cô gái luyện thi TOEFL muốn xin Trương Hằng phương thức liên lạc, nhưng cuối cùng vẫn vì quá ngại ngùng mà không nói nên lời, nhìn Trương Hằng đeo ba lô, xách vali biến mất trong biển người, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác mất mát, cô biết rằng hai người hẳn sẽ không gặp lại nhau nữa. …
Trương Hằng không muốn làm phiền ông ngoại, nhưng ông vẫn đến đón hắn ở ga, lái chiếc xe Volkswagen cũ của mình.
Trương Hằng ôm ông ngoại ở bên ngoài cửa ra, sau đó đặt hành lý vào cốp xe, ngồi vào ghế phụ, điều này lại nhắc hắn nhớ đến một chuyện khác, mặc dù trước đây hắn đã bái sư học võ của Takeda Tetsuya trong phụ bản Tokyo Drift, học được kỹ thuật drift đẹp mắt, thậm chí còn giành chiến thắng trong cuộc đua tử thần, nhưng ở thế giới thực, hắn vẫn không thể lái xe.
Bởi vì hắn vẫn chưa có bằng lái, có lẽ hắn cũng nên dành thời gian để thi lấy bằng lái.
“Cuộc sống ở trường thế nào?” Ông ngoại vừa lái xe vừa hỏi.
“Cũng ổn, vẫn như cũ.” Ngay cả khi không có lời cảnh báo của người đàn ông mặc đồ Đường, Trương Hằng cũng sẽ không kể cho ông ngoại nghe những chuyện đã xảy ra trong thời gian này, chưa nói đến việc những chuyện như vậy có được người khác hiểu và chấp nhận hay không, ngay cả khi ông ngoại biết, ngoài việc lo lắng cho hắn ra cũng không thể làm gì.
Chương 395: Chú Ý Đến Nguy Hiểm
Nhưng trước đó đã có chuyện của Xavier, Trương Hằng đã cân nhắc xem có nên gián tiếp nhắc nhở ông ngoại chú ý đến những nguy hiểm tương tự hay không, nhưng sau khi suy nghĩ lại, những chuyện như vậy ngay cả khi người thường biết trước cũng rất khó có thể đưa ra phản ứng hiệu quả, nên thôi.
Hơn nữa, ông ngoại là một trí thức thế hệ trước, chỉ có niềm tin vững chắc vào chủ nghĩa Mác, bản thân ông cũng không nên bị cuốn vào những chuyện như vậy.
“Dạo này cháu trông trưởng thành hơn nhiều.” Ông ngoại nhìn Trương Hằng trong gương chiếu hậu, dừng lại một chút: “Tốt lắm, đừng có lông bông như cha cháu, đàn ông phải có dáng vẻ của đàn ông, cố gắng làm nhiều hơn nói, dùng hành động để chứng minh.”
“Vậy tại sao lúc trước ông lại gả mẹ cháu cho ông ấy?” Trương Hằng hỏi, mở hộp CD bên cạnh, rút ra một đĩa “Thất lý hương”, album này có tuổi đời gần bằng chiếc xe này, Trương Hằng thành thạo lắp nó vào đầu CD trên xe.
Một lúc sau, giọng hát của Châu Kiệt Luân vang lên trong xe.
Ông ngoại hừ lạnh một tiếng: “Mẹ cháu từ nhỏ đến lớn mắt kém, chắc là di truyền từ bà ngoại cháu.”
Trương Hằng cười cười, cũng không nói gì thêm.
Nửa giờ sau, xe chạy đến nơi ở, khu chung cư của ông ngoại thuộc về nhà phân cho cán bộ, nhưng vì xây dựng sớm nên không có bãi đậu xe ngầm, chỉ có thể sau này mới tăng thêm chỗ đậu xe bên đường.
Đợi ông ngoại đỗ xe xong, Trương Hằng xuống xe, cũng lấy vali xuống, trong lúc đó còn gặp một số hộ dân cùng tòa nhà, vì trước đây mọi người đều làm việc trong một đơn vị, cơ bản những người ở tầng trên tầng dưới đều là người quen, hồi nhỏ Trương Hằng cũng từng chạy khắp sân, đã từng đến nhiều nhà.
Lúc này không thể không dừng lại chào hỏi đôi câu, vì vậy chỉ một đoạn đường ngắn ngủi lại phải đi thêm mấy phút nữa.
Về đến nhà, ông ngoại lại hâm nóng đồ ăn đã làm sẵn, lúc ăn cơm lại nói đến cha mẹ Trương Hằng, vào dịp Giáng sinh, Trương Hằng đã nhận được điện thoại của hai người nói rằng năm nay sẽ về ăn Tết, nhưng hai người không nói thời gian cụ thể, mãi đến vài ngày trước mới định được vé máy bay.
Hai người sẽ đi một chuyến bay đến Thượng Hải trước, sau đó đổi chuyến bay về, mặc dù ông ngoại rất không hài lòng với tình trạng vui vẻ quên cả quê hương của hai người ở nước ngoài những năm qua, nhưng có thể thấy ông vẫn rất coi trọng việc cả gia đình đoàn tụ vào dịp Tết này, từ một tuần trước đã bắt đầu chuẩn bị các loại thực phẩm, còn lấy ra cả rượu Mao Đài đã cất giữ rất lâu.
Cảm giác về nhà luôn rất tốt, đặc biệt là đối với Trương Hằng, nửa năm nay lại vô cùng phức tạp và dài đằng đẵng.
Tắm xong, hắn xách ba lô vào phòng ngủ của mình, nhấn công tắc trên tường, đèn sáng lên, Trương Hằng nhìn xung quanh, thấy nơi này không có nhiều thay đổi so với khi hắn rời đi.
Ngoài ra ga trải giường và vỏ chăn là mới thay, những thứ khác đều giữ nguyên như trước, mô hình Người khổng lồ xanh và Người nhện hắn mua hồi cấp hai vẫn được bày trên giá đầu giường với tư thế kinh điển của Lý Tiểu Long và Ultraman, chiếc psp giờ đã thành đồ cổ được nhét ở dưới cùng ngăn kéo, ở đó còn có một vài tấm áp phích của SHE và Châu Kiệt Luân.
Trương Hằng ném ba lô xuống trước bàn viết, sau đó cũng ngã xuống giường.
Lúc này hắn cuối cùng không cần phải suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra trong bản sao trước đó nữa, cũng không cần phải đoán mò suy nghĩ của những người xung quanh, đây có lẽ chính là ý nghĩa của gia đình. …
Trương Hằng dậy lúc mười giờ, sau đó ăn sáng, bắt đầu giúp ông ngoại tiến hành tổng vệ sinh trước Tết, trước tiên họ dọn dẹp phòng sách, lục từng món đồ chơi nhỏ nhét khắp nơi ra, lau sạch rồi phân loại xếp lại.
Trương Hằng còn lục được một chiếc máy nhắn tin chưa bóc tem dưới tủ sách, hơi do dự không biết xử lý nó thế nào, lúc này hắn thấy ông ngoại ở bên kia đột nhiên đứng ở một bên khác, tay cầm một cuốn album ảnh, chìm vào suy tư.
Trương Hằng đặt máy nhắn tin xuống, đi tới.
Cuốn album ảnh này hẳn đã có tuổi đời khá lớn, những bức ảnh bên trong đã ngả vàng, nhưng vẫn có thể nhìn rõ hình dáng người trên đó, đó là một cô gái cười rất ngọt ngào và một chàng trai trẻ nghiêm nghị.
“Cô ấy trông rất xinh đẹp.” Trương Hằng nói.
“Đúng vậy, nên ta vẫn luôn nói mắt nhìn của cô ấy không tốt, năm đó có rất nhiều chàng trai theo đuổi cô ấy, nhưng cuối cùng cô ấy lại chọn ta.” Ông ngoại lau mắt kính, cảm thán nói: “Lúc đó ta ở trường mọi mặt đều rất bình thường, chỉ là một kẻ mọt sách không hiểu phong tình, ta còn nhớ, lúc chụp ảnh ta căng thẳng quá, người của tiệm ảnh bảo ta thả lỏng một chút, nhưng ta thế nào cũng không cười nổi, chỉ có thể nghiêm mặt chụp cùng cô ấy bức ảnh này, sau đó cô ấy còn luôn nói lúc đó ta trông rất ra vẻ.”
Khi ông ngoại đang nói, một bức ảnh rơi ra khỏi album. …
Trương Hằng khom lưng, nhặt tấm ảnh từ dưới chân lên, không giống như những bức ảnh khác trong album, bức ảnh này được kẹp trong album, cũng không được cố định, đây cũng là nguyên nhân vì sao nó lại trượt ra ngoài được.
Và không giống như các bức ảnh khác, ngày chụp của bức ảnh này rõ ràng là cách hiện tại gần hơn.
Đây là một tấm ảnh chụp chung, trên toàn bộ bức ảnh tổng cộng có hơn hai mươi người, thoạt nhìn hẳn là người của một tổ chức, đều mặc quần áo ấm thật dày, bên ngoài còn mặc áo chống thấm nước, mũ, giày tuyết, bọn họ trang bị vũ trang hạng nặng đứng trên một mảnh sông băng, bên cạnh còn có hơn mười con chó trượt tuyết.
Trương Hằng liếc mắt một cái liền tìm được cha mẹ của mình trong đám người này, hai người thoạt nhìn đều còn rất trẻ, đứng ở hàng ghế đầu tiên đếm từ vị trí bên trái, cha của hắn hướng vào ống kính với cử chỉ V, mà mẹ hắn thì vội vàng đem tuyết bắt từ trên mặt đất nhét vào cổ áo của người trước, hai người đều tươi cười rất rạng rỡ.
Chương 396: Cạm Bẫy Trên Đường
Nhưng mà lúc này ánh mắt Trương Hằng lại dừng ở người bên đứng phải hàng thứ hai.
Đồng tử Trương Hằng co rút lại, bởi vì trong bức ảnh này hắn lại nhìn thấy tên quái nhân mặc trang phục nhà Đường đã tặng cho hắn thêm 24 tiếng ngoài định mức, người sau này rõ ràng cũng xuất hiện trong bức ảnh , hơn nữa lúc này thoạt nhìn thì vẻ ngoài của người này so với lần đầu mà Trương Hằng gặp thì hầu như không có gì khác biệt.
Nhưng mà hắn không còn mặc bộ trang phục nhà Đường thoạt nhìn không ra gì nữa, bây giờ hắn lại là một người châu Âu ăn mặc bình thường, trong ảnh hắn có vẻ rất khiêm tốn, đứng ở phía sau những người khác, bởi vì vóc dáng của hắn không cao, còn có nửa khuôn mặt bị chặn lại, hắn cứ như vậy cười tủm tỉm nhìn những người khác bên cạnh.
Trương Hằng nhìn lướt qua góc dưới bên phải của bức ảnh, bức ảnh này được chụp cách đây mười bảy năm, khi đó Trương Hằng mới hơn một tuổi.
-Ồ
Ông ngoại lại mang cái kính lão đã cũ lên.
-Bức ảnh này, hẳn là khi bọn họ tham gia dự án nghiên cứu cuối cùng trước khi về nước, địa điểm là ở Greenland, nghe nói đó là nơi lạnh nhất, nơi nhiệt độ có thể đạt tới âm bảy mươi độ, có người ở đó phát hiện di tích cổ xưa hay là thứ gì đó, bên trong còn có một phần lớn có liên quan đến thần thoại cổ xưa, cha mẹ con được mời, liền vội vàng chạy tới.
-Kết quả thế nào?
Trương Hằng hỏi.
-Ta không biết, từ trước đến nay ta không quan tâm đến loại đồ vật thần thoại nhảm nhí này, trên thực tế lúc mẹ con chọn chuyên ngành thì ta đã phản đối, nhưng từ nhỏ con bé đã cảm thấy hứng thú với những chuyện xưa kỳ quái và truyền thuyết này, khi đó bà ngoại con lại về phe con bé, so với một người phụ nữ thì thứ càng khó thuyết phục hơn chính là hai người phụ nữ.
Ông ngoại nói:
-Cũng may sau khi hạng mục này kết thúc bọn họ liền mang theo con trở về nước, ta cho rằng bọn họ sẽ ổn định cuộc sống, lựa chọn một cuộc đời an ổn, nhưng hai năm sau bọn họ lại rời đi, đợi đến khi con làm cha mẹ thì sẽ biết, con cái của con, bọn chúng luôn hướng tới thế giới bên ngoài.
-Con có thể lấy bức ảnh này đi không?
Trương Hằng hỏi.
-Đương nhiên, nhưng mà chờ ba mẹ con trở về rồi nói cho bọn họ biết một tiếng đi, dù sao chỗ này của ta còn có không ít ảnh chụp khác của bọn họ.
Ông ngoại lại nhìn người phụ nữ tươi cười ngọt ngào trên ảnh, rốt cục vẫn khép album ảnh trong tay lại.
-Chúng ta vẫn nên đặt hồi ức ra phía sau, trước tiên nên hoàn thành công việc trong tay đi, có quá nhiều chỗ cần phải quét dọn, cũng may là con trở về sớm, ta đã sớm biết hai người kia nhất định là không trông cậy vào được.
-Được.
Trương Hằng thu hồi ảnh, sau đó chỉ vào máy tính BB bên cạnh hỏi:
-Thứ này còn dùng không?
-Ừm, đây là bà ngoại con đưa cho ta, ta có một cái hộp chuyên môn cất giữ đồ bà ấy đưa cho ta, để ta tìm xem đã đặt ở đâu. …
Hai người từ sáng đến tối mới thu dọn xong thư phòng, phòng ngủ chính cùng phòng vệ sinh, ngoài ra còn có hai phòng ngủ thứ hai và phòng bếp là ngọn nguồn phiền toái lớn nhất.
Buổi sáng hôm sau Trương Hằng còn cày xới một mảnh đất nhỏ trong sân sau, như vậy năm sau đợi đến khi thời tiết ấm áp một chút là có thể trồng đồ, nhìn động tác cuốc đất thuần thục kia, ông ngoại có vẻ có chút kinh ngạc:
– Mọi chuyện sao rồi, hiện tại đại học còn có hoạt động thanh niên tri thức xuống nông thôn sao?
Trương Hằng nhún nhún vai, nhận lấy nước nóng ông ngoại đưa tới, uống một ngụm.
Nhìn mảnh đất bị hắn bới tung, trước kia hắn cũng từng muốn thử xới một mảnh đất nhỏ như vậy.
Hắn như thế nào cũng phải tốn một tiếng rưỡi, nhưng hiện tại chỉ dùng nửa giờ là xong, hơn nữa hiệu quả cũng tốt hơn trước, hắn cũng không cố ý luyện tập các loại kỹ năng canh tác, nghiêm túc mà nói đây cũng chỉ coi như là một sở thích nhỏ của hắn.
Nhưng mà vô luận có chuyện gì thì việc ăn uống lúc nào cũng là cái mà nhân loại theo đuổi vĩnh hằng, cho nên trước kia sinh sống ở hoang đảo và sau này trong phó bản Hắc Phàm (Cánh Buồm Đen), hắn đích xác đều tốn một chút thời gian canh tác, tuy rằng chỉ là kỹ năng của LV0, nhưng đối với hắn mà nói cũng đã đủ dùng.
-Tiến độ so với tưởng tượng của ta thì nhanh hơn không ít, cứ tiếp tục như vậy thì có khi sáng mai là có thể thu dọn xong.
Khi hai người đang nói chuyện, thì có tiếng chuông cửa vang lên.
Trương Hằng mặc quần áo cũ lúc đào cuốc, trên giày đều là bùn đất, cho nên chỉ có thể để ông ngoại ra mở cửa, bên ngoài cửa có một người phụ nữ trung niên, đúng là người thuê nhà, giữa hai hàng lông mày của cô có vài phần lo âu, cô cùng ông ngoại nói gì đó, vẻ mặt của người sau cũng mang theo nghiêm túc, gật gật đầu.
Người phụ nữ trung niên kia nhiều lần cảm tạ, một lát sau dẫn theo một cô bé nhỏ tới.
-Lúc ông Trần ở bên ngoài mua đồ ăn bị ngã chân, những người khác trong nhà hắn đều không biết, chỉ còn lại con dâu và cháu gái nhỏ, con dâu hắn đưa cháu gái nhỏ đến chỗ chúng ta để nửa ngày, cô ấy còn phải đến bệnh viện chăm sóc ông Trần, đây là Điền Điền, cậu còn nhớ rõ không, lúc cậu học trung học có một kỳ nghỉ hè, con bé vẫn luôn đi theo phía sau cậu.
Ông ngoại vì hai người mà giới thiệu đơn giản:
– Điền Điền, con còn nhớ anh Trương Hằng của con không?
Cô bé nhỏ cũng có chút nhận ra, nghe vậy rụt lại phía sau mẹ mình.
-Tóm lại, Điền Điền đành nhờ các ngươi chăm sóc.
Người phụ nữ cảm kích nói.
-Yên tâm, ta vẫn nhìn con bé lớn lên từ nhỏ, con bé ở chỗ này cũng giống như ở nhà mình, đúng rồi, ông Trần không sao chứ.
-Thật ra ngã cũng không nặng, nhưng ông ấy vẫn có chút loãng xương, cho nên phỏng chừng phải nuôi một thời gian, bên bệnh viện vẫn luôn thúc giục tôi, tôi muốn đi qua trước, Điền Điền có mang theo bài tập về nhà, để cho con bé làm bài tập là được rồi.
Chương 397: Sự Giúp Đỡ Ngoài Mong Đợi
-Được.
Ông ngoại gật đầu, cũng không nói gì nữa, tiễn người phụ nữ kia đi, rồi lại dẫn Điền Điền đến bàn trà, lại mang cho cô bé một cái ghế nhỏ, để cô bé ngồi ở đó làm bài tập.
Mà Trương Hằng thì tiếp tục ở lại sân sau nhà để diệt côn trùng cho cây quế sinh trùng, hắn vừa mới treo xong một chút, liền nhận được một tin nhắn, là Đinh Tứ gửi tới.
Hai người quen biết nhau trong phó bản đấu giá, để lại phương thức liên lạc với nhau, Trương Hằng tuy rằng rất ít khi tiếp xúc với những người chơi khác, nhưng thương hội như Phúc Lâu hắn cũng không bài xích, đối phương có thể cung cấp cho hắn điểm tích lũy đổi, còn có dịch vụ gửi bán đạo cụ, không cần phải đợi đến khi buổi đấu giá bắt đầu, mặt khác, Phúc Lâu cũng thường xuyên có một ít đạo cụ dễ dùng để bán, hoặc là cung cấp một ít tin tức hữu dụng. …
Tin nhắn lần này của Đinh Tứ thuộc tính chất bán quảng cáo, là về một diễn đàn mới được thành lập gần đây, do ba công hội lớn dẫn đầu, thuê máy chủ ở nước ngoài xây dựng, nhằm thuận tiện và thúc đẩy giao tiếp giữa những người chơi, mỗi người chơi đều có thể tự do đăng ký.
Trương Hằng chỉ đơn giản nhìn một chút phụ kiện hình ảnh mà Đinh Tứ phát tới, tên trang web gọi là diễn đàn những người yêu thích trò chơi mô phỏng nhập vai.
Dưới đây còn có chú thích chữ nhỏ và quy định, chủ yếu là để cho người bình thường nhầm lẫn vào lầm tưởng đây là một diễn đàn người yêu thích trò chơi mô phỏng người thật cuồng nhiệt.
Bây giờ trang web chủ yếu mở ra ba mảng, một tầng chuyên viết các bài viết hàng ngày, một khu vực chuyên giao dịch, và một khu vực tuyển dụng đồng đội, còn các chức năng tiếp theo vẫn đang được xây dựng, người xây dựng trang web tuyên bố sẽ cố gắng bảo vệ an ninh thông tin của khách truy cập, mã hóa thông tin IP, đăng ký không cần phải ràng buộc bất kỳ điện thoại di động hộp thư, thậm chí trong trạng thái khách truy cập cũng có thể nói chuyện, nhưng vẫn khuyến khích mọi người sử dụng ID.
Về nguyên tắc, người quản lý trang web không chịu trách nhiệm về việc đăng tin tức trên đó là đúng hay sai, cũng nhắc nhở người đăng ký, luôn cảnh giác, không công khai thông tin nhận dạng của họ.
Ý tưởng của trang web trên thực tế đã có từ rất sớm, nghe nói trước đây một nhóm người chơi sớm nhất đã từng sáng lập một số nhóm QQ, thêm bạn bè tích cực chia sẻ kinh nghiệm, nhưng sau đó bởi vì một loạt các tệ nạn xấu xảy ra, nhóm QQ phải giải tán, trang web bây giờ được coi là phiên bản nâng cấp của nhóm QQ trước đó.
Mục đích ban đầu là hy vọng có thể đoàn kết những người chơi lại, giải quyết vấn đề giao tiếp không thông suốt, mỗi người chiến đấu, đương nhiên ba công hội lớn cũng không phải không có tư tâm, muốn dùng điều này để từng bước xây dựng vị trí lãnh đạo trong người chơi, nhưng trước mắt mà nói, việc sáng lập ra trang web này hiển nhiên là có hại nhiều hơn có lợi, nhất là đối với những người chơi độc lập như Trương Hằng, khiến hắn có một kênh có thể hiểu rõ thế giới bên ngoài.
Tuy nhiên, Trương Hằng không lập tức đăng nhập vào trang web, mặc dù ba công hội lớn tuyên bố trang web an toàn, sẽ không tiết lộ IP của người dùng, nhưng về mặt bảo hiểm, Trương Hằng vẫn không có ý định sử dụng điện thoại di động hoặc máy tính trong nhà để đăng nhập, hắn chuẩn bị chờ thời gian rảnh rỗi rồi ra tìm tiệm net.
Trương Hằng thu dọn sân xong thay một đôi giày, đi vào trong phòng, hắn muốn đi tắm trước.
Nhưng mà lúc đi ngang qua Điền Điền lại đột nhiên dừng bước.
Cô bé cầm một cây bút chì nằm sấp trên bàn trà, Trương Hằng lúc đầu cho rằng cô bé đang làm bài tập về nhà, nhưng đến gần mới phát hiện cũng không phải, Điền Điền đang bôi cái gì đó ở mặt sau của quyển sổ bài tập.
Cô bé vẽ một người phụ nữ ngồi trên giường bệnh, trên giường còn có một ông già, một chân bị treo lên, mặt ông ta đầy hoảng sợ, bởi vì đèn trên đỉnh đầu đột nhiên rơi ra, đang đập về phía ông ta.
Đây là một bức tranh bút chì ngắn gọn của trẻ em, nét bút đầy ngây thơ, nhưng nội dung có chút khủng khiếp.
-Anh có thể nhìn nó một chút không?
Trương Hằng vươn tay, ngữ khí ôn hòa nói.
Lúc Điền Điền vẽ tranh rất chuyên tâm, tựa hồ không nghĩ tới có người đi tới phía sau cô bé, nghe vậy liền bị hoảng sợ, nhưng mà vẫn đưa quyển sổ bài tập cho Trương Hằng.
Trương Hằng nhận lấy quyển sổ bài tập về nhà lật về phía trước, còn nhìn thấy mấy bức tranh khác, bao gồm một tấm ảnh ông lão đạp xe ngã xuống, một tờ chó con rơi xuống ao, còn có một tấm người phụ nữ khi cắt rau lại cắt phải ngón tay.
Trương Hằng thần sắc khẽ động, nghĩ đến nhãn dán trên ngón trỏ trái của thiếu phụ, hắn lại cúi đầu nhìn về phía bé gái nhỏ này, phát hiện người sau cũng đang nhìn hắn, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ sợ hãi.
Lần trước hai người gặp mặt đại khái là một năm rưỡi trước, khi đó Điền Điền vẫn là một cô nhóc rất hoạt bát sáng sủa, nhưng lần này gặp lại rõ ràng cô bé trở nên yên tĩnh rất nhiều.
-Vẽ không tệ.
Trương Hằng bất động thanh sắc đưa quyển sổ bài tập về lại.
Hắn chú ý tới Điền Điền sau khi tiếp nhận quyển bài tập dường như cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, các cô nhóc ở tuổi này đều rất khó che giấu cảm xúc chân thật của mình, sau đó Trương Hằng buông tha ý định tắm rửa, chỉ thay áo khoác, đi ra ngoài đối ngoại:
-Ông nội Trần nằm ở bệnh viện nào?
-Sao vậy, con muốn đi thăm ông ấy sao, cũng tốt, khi còn bé con không ít lần chạy đến nhà ông ấy, ăn không ít thịt nhà người ta, ông ấy đang ở bệnh viện nhân dân số 2 thành phố, ta vốn định trong chốc lát nữa sẽ qua thăm, nếu con muốn đi thì thay ta đi đi, con có đủ tiền không?
Trương Hằng lắc lắc ví tiền trong tay:
Chương 398: Đến Thăm Bệnh Viện Nhân Dân
-Con sẽ đi qua trước.
Sau khi ra khỏi cửa, Trương Hằng mua một giỏ trái cây ở cửa hàng trái cây bên cạnh tiểu khu, sau đó không đi xe buýt, mà gọi một chiếc uber, rồi trực tiếp chạy tới bệnh viện nhân dân số 2 thành phố cách đó ba cây số.
Bất cứ khi nào thì bệnh viện cũng luôn có rất nhiều người, số bệnh nhân, người nhà, và người thân và bạn bè đến thăm … biến nơi này thành một nơi chen chúc đến nỗi nước không thông, trên hành lang các loại hương vị hỗn hợp cùng một chỗ, còn có tiếng ho và mùi hăng của nước khử trùng.
Một môi trường như vậy có thể dễ dàng mang lại cảm giác áp lực.
Trương Hằng cũng không đến quầy dịch vụ hỏi thăm giường, hắn còn nhớ rõ số giường trên bức tranh kia, dựa theo số giường này hắn rất thoải mái tìm được phòng bệnh, xuyên qua cửa kính cũng nhìn thấy ông nội và người phụ nữ trung niên bên trong.
Trương Hằng gõ cửa phòng hai lần, đẩy cửa đi vào, người phụ nữ nhìn thấy trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng mà lập tức đứng dậy tỏ vẻ hoan nghênh, nhận giỏ trái cây, thuận miệng nói chuyện với hắn vài câu chuyện học tập và cuộc sống.
Ông nội Trần trên giường bệnh khí sắc thoạt nhìn không tệ, tuy rằng ngã gãy chân, nhưng cũng không vì vậy mà mặt mày ủ rũ, nhìn thấy Trương Hằng cười to hai tiếng, còn nói thật lâu không gặp người sau, người sau thoạt nhìn càng ngày đẹp trai.
Trương Hằng dùng dao gọt hoa quả trên tủ đầu giường gọt cho ông nội Trần một quả táo, tiện thể quan sát chung quanh một chút, hoàn cảnh phòng bệnh cũng không tệ lắm, là một phòng ba người, hai giường khác cũng có số bệnh, mà giường bệnh của ông Trần vừa vặn ở chính giữa, trên đỉnh đầu ông treo một chiếc đèn huỳnh quang hai đầu kiểu cũ.
Hình dạng và hình ảnh cũng rất giống nhau.
Trương Hằng gọt xong quả táo cũng không rời đi, liền đứng ở bên giường cùng ông nội Trần nói câu có câu không, người phụ nữ trung niên cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không nói gì, ông nội Trần tán gẫu đến khi còn bé Trương Hằng tè quần nhưng ai cũng không nói, một mình ở trước khi sưởi ấm nướng khô chuyện, mặt mày hớn hở, ngay cả đau đớn trên đùi tựa hồ cũng quên mất.
-…
Kết quả ngay sau đó, ống đèn huỳnh quang hai đầu trên đỉnh đầu hắn đột nhiên không hề có dấu hiệu thoát khỏi ghế đèn, hướng đỉnh đầu hắn ném tới, nhưng mà ngay khi ống đèn kia sắp đập vào trán ông nội Trần, thì hắn đã dùng một tay lại vững vàng giữ nó lại
Trương Hằng ngay cả đao toàn lực bổ tới cũng có thể ngăn cản, tiếp một ống đèn tự nhiên cũng không cần nói, huống chi từ đầu hắn vẫn luôn lưu ý động tĩnh trên đầu.
Nhưng mà khi cái ống đèn kia thật sự rơi xuống hắn ít nhiều cũng có chút ngoài ý muốn.
Dự đoán tương lai? Nhưng từ những nét vẽ ngắn gọn kia mà xem, phát sinh tựa hồ đều là chuyện không tốt, ngược lại càng giống như đã xảy ra loại nguyền rủa nào đó.
Người phụ nữ liên tục cảm tạ, cô y tá trẻ tuổi đang đổi thuốc cho giường bên cạnh cũng kinh hồn bạt vía chưa kịp định thần lại, đôi mắt tròn trịa tò mò đánh giá Trương Hằng, đáng tiếc lúc này người sau ngược lại không định dừng lại ở bệnh viện nữa, chứng thực phỏng đoán trong lòng, kế tiếp nên nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề. …
Trương Hằng không ngờ rằng chuyện trên tàu hỏa vừa mới qua đi thì lại gặp phải hiện tượng siêu nhiên mới, mặc dù người đàn ông mặc đồ Đường đã từng ám chỉ hắn rằng, ngay từ trước khi trò chơi bắt đầu, những thứ đó đã xuẩn xuẩn dục động trong bóng tối của hiện thực.
Nhưng có thể khẳng định rằng, cho dù khi đó có sự kiện siêu nhiên thì cũng không thường xuyên như bây giờ, không nói gì khác, chỉ riêng việc người chơi mang ra khỏi phụ bản một lượng lớn đạo cụ trò chơi cũng chắc chắn sẽ tạo ra nhiều tình huống “ngoài ý muốn” hơn, nghĩ đến đây Trương Hằng cau mày, nếu trò chơi này không phải là kỳ đầu tiên, thì ban tổ chức trò chơi không thể không biết hậu quả của việc làm như vậy, hoặc đây vốn là một trong những ý đồ của họ?
Trương Hằng không suy nghĩ thêm nữa, những suy đoán như vậy cũng rất khó để chứng minh, hắn vẫn quyết định tập trung sự chú ý vào những chuyện trước mắt.
Quan hệ giữa ông nội Trần và ông ngoại hắn vẫn luôn tốt đẹp, hai người là đồng nghiệp trong đơn vị, sau khi nghỉ hưu thì lại trở thành hàng xóm nhiều năm, trước đây vào kỳ nghỉ, Điền Điền cũng rất thích đi theo sau hắn, giống như cái đuôi vậy, nếu không biết thì thôi, đã gặp rồi thì Trương Hằng rất khó có thể mặc kệ.
Mà muốn giải quyết phiền phức này, trước tiên phải tìm ra gốc rễ dẫn đến mọi chuyện, trong đó điểm đột phá tốt nhất hiển nhiên là Điền Điền, Trương Hằng cần tìm cách từ Điền Điền để tìm hiểu trước đối thủ mà hắn phải đối phó là gì, mới có thể quyết định hành động tiếp theo.
Nhưng trước đó, Trương Hằng vẫn dành thời gian đến quán net, theo địa chỉ web mà Đinh Tứ cung cấp, đăng nhập vào trang web mới lập đó.
Trương Hằng không ngờ rằng nơi này lại khá náo nhiệt, nhưng hầu hết các bài đăng đều tập trung ở khu vực tràn lan, đây mới chỉ là ngày đầu tiên trang web mở, rất nhiều người đã thể hiện tiềm chất quái vật phun nước của mình, không biết mệt mỏi lặp lại những bình luận vô bổ như “chèn vào, ghế sofa, sàn nhà, trần nhà” bên dưới mỗi bài đăng.
Còn có người vội vàng mở cho mình một tòa nhà nâng cấp, bên trong hét lớn “Lão phu sắp phi thăng, kính xin chư vị đạo hữu giúp ta một tay”, hoặc ngầm hiểu nhau xếp hàng bên dưới một bài đăng nào đó, vui vẻ đóng vai máy đọc lại bằng xương bằng thịt, ngoài ra còn có trò chơi nối thành ngữ vô hạn tương tự như “làm theo ý muốn.”
Phải thừa nhận rằng, trong gen của con người luôn tồn tại bản năng tìm kiếm đồng loại.
Số lượng người chơi thực tế không quá ít, nhưng so với người thường thì vẫn là số ít tuyệt đối, những người ngoài vòng tròn này có lẽ rất khó hiểu được áp lực mà người chơi phải đối mặt hàng ngày, họ cần phải nghĩ mọi cách, sử dụng trí thông minh, đạo cụ và kỹ năng trên người mình, vượt qua từng phụ bản, một mặt thì đương nhiên là tận hưởng cuộc sống và trải nghiệm khác biệt, nhưng mặt khác lại không ngừng đối mặt với nguy hiểm.
Chương 399: Ngày Cuối Cùng
Mà những chuyện họ chứng kiến, những gì họ trải qua là không thể chia sẻ với người thường, vì vậy theo một nghĩa nào đó, họ cũng cô đơn, những người có nhóm thì còn ổn, như Trương Hằng là người chơi đơn, nếu tâm lý không đủ tốt thì có lẽ chính hắn sẽ tự mình phát điên mất.
Dù sao thì, có một nơi để biết rằng mình không đơn độc thì luôn là điều tốt.
Ngoài những bài đăng linh tinh này, Trương Hằng cũng thực sự tìm thấy một số thứ hữu ích trên trang web mới thành lập này, một trong những bài đăng nổi bật được ghim là do ba hội lớn cùng nhau đăng, tìm kiếm và [Tử Vong Mộng Cảnh] và những manh mối liên quan đến người phụ nữ bí ẩn xuất hiện trong buổi đấu giá.
Nó cũng đề cập đến những chuyện xảy ra trên tàu hỏa, thực ra sau đó Trương Hằng cũng thấy tin tức liên quan trên báo, người đàn ông trung niên trông giống giám đốc bán hàng sau khi được đưa đến bệnh viện đã làm đủ các loại kiểm tra nhưng không phát hiện ra vấn đề gì, nhưng rất nhanh sau đó một giờ, huyết áp của hắn đột ngột tăng cao, dẫn đến vỡ mạch máu nhỏ trong não, chèn ép mô não, xuất hiện phù não, bệnh viện đã tiến hành phẫu thuật ngay lập tức, tuy nhiên vẫn không thể cứu sống hắn.
Vì vậy, báo chí còn tìm một số chuyên gia y khoa để thảo luận về tình trạng này, tìm nguyên nhân gây bệnh, tin tức này cuối cùng còn lên cả hot search một ngày, các chuyên gia tá thử kêu gọi mọi người coi trọng nguy cơ xuất huyết não, từ đó dẫn đến vấn đề tử vong do làm việc quá sức ở nơi làm việc, nhưng Trương Hằng không ngờ rằng, hóa ra cùng kỳ không chỉ xảy ra một sự kiện này.
Chỉ trong tuần gần đây, hiện đã biết có sáu bảy người xuất hiện những chuyện tương tự, chỉ là khi xảy ra thì sáu bảy người đó đều đang ở trên giường, đến sáng hôm sau người nhà mới phát hiện họ đã qua đời, tình trạng của họ không được chú ý lắm, đều được coi là xuất huyết não đột ngột.
Thực ra vụ tai nạn trên tàu hỏa kia ngược lại mới là trường hợp cá biệt, kẻ ra tay hiển nhiên không muốn gây sự chú ý của công chúng, Trương Hằng hiện đã có thể cơ bản xác định một trong những điều kiện kích hoạt [Tử Vong Mộng Cảnh] hẳn là mục tiêu phải vào trạng thái ngủ, từ cuộc điện thoại trước đó của người đàn ông trung niên có thể biết được chuyến đi này của hắn là đột xuất, vì đơn hàng đã nói trước đó có vấn đề, hắn phải lập tức đến gặp khách hàng để trao đổi trực tiếp, nhưng không ngờ người đó chưa đến thì khách hàng đã hủy đơn hàng.
Người đàn ông trung niên lúc đó tỏ ra rất chán nản, sau khi cúp điện thoại không có việc gì làm, liền dựa vào ghế trên tàu ngủ thiếp đi, nói cách khác, hắn lên tàu và ngủ trên tàu rất có thể là ngoài ý muốn, trong trường hợp bình thường, hắn hẳn là phải về nhà vào buổi tối mới đi ngủ, như vậy thì hắn sẽ giống như sáu bảy người kia, lặng lẽ chết trên giường của mình, được chẩn đoán là xuất huyết não, chứ không phải như bây giờ ồn ào khắp thành phố.
Có thể thấy ba hội lớn rất coi trọng một loạt những chuyện này, đây là lần đầu tiên sau hơn hai tháng [Tử Vong Mộng Cảnh] xuất hiện trở lại, hơn nữa không giống như trước đây, lần này vừa xuất hiện đã mở ra chế độ giết chóc điên cuồng.
Vì trước đây người sở hữu [Tử Vong Mộng Cảnh] đã từng mở một vòng giết chóc lớn, tuyệt đại đa số người chơi đều tin rằng, cho dù là đạo cụ phẩm chất B thì cũng không còn lại bao nhiêu lần sử dụng, nhưng bây giờ xem ra tình hình hình như không phải như vậy, hơn nữa lần này sự phân bố của những nạn nhân lại rất kỳ lạ.
Trong số bảy người đã xác định được thì sự phân bố gần như trải khắp nửa nước Trung Quốc, từ Vân Nam đến Thượng Hải đều có người bị hại, thậm chí cùng một ngày mà có hai người cách nhau hơn nghìn dặm tử vong, trong những bài đăng trả lời bên dưới cũng đều đang thảo luận về quỹ đạo di chuyển kỳ lạ của người sở hữu đạo cụ mới này.
Đây là cái gì, giết người theo kiểu du lịch sao? Một cuộc gặp gỡ vừa đi vừa giết, nói đi là đi?
Tuy nhiên lần này vì tạm thời vẫn chưa có nạn nhân nào có trọng lượng như hội trưởng Bạc Dực, nên tâm lý hoảng sợ cũng không quá mãnh liệt, thế nhưng cho dù như vậy, ba hội lớn như lâm đại địch vẫn phái người bắt tay vào điều tra mối liên hệ giữa những người bị hại ngay từ thời điểm đầu tiên.
Đồng thời họ cũng hy vọng những người chơi khác có thể tích cực cung cấp manh mối, và cam kết sẽ căn cứ vào giá trị của manh mối để đưa ra phần thưởng điểm tương ứng. …
Trương Hằng sau đó lại duyệt thêm vài bài đăng khác có giá trị, đăng ký một ID có tên là Saturn 5, sau đó tắt máy rời khỏi quán net.
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đến hai mươi phút.
Khi hắn về đến nhà, Điền Điền đang ở sân sau tự nhảy dây, còn ông ngoại thì dựa vào cạnh cổng sân nhìn cô bé, nét mặt có phần lo lắng.
Trương Hằng đổi dép lê, đi đến bên ông ngoại.
“Con còn nhớ trước đây vào kỳ nghỉ đã cùng Điền Điền chơi không?”
Trương Hằng gật đầu.
“Lúc đó con bé rất hoạt bát, chạy theo con khắp nhà, thực ra một tháng trước khi ta gặp con bé, con bé vẫn rất bình thường, cứ nhảy nhót suốt, nhưng sau đó con bé bắt đầu rất sợ giao tiếp với mọi người, trở nên rụt rè.”
“Giữa chừng đã xảy ra chuyện gì?” Trương Hằng hỏi.
“Không ai biết, trẻ con ở độ tuổi này cuộc sống rất đều đặn, mỗi ngày chỉ đi học, thứ bảy, chủ nhật thì hoặc ở cùng bố mẹ, hoặc đi học thêm.
Bố mẹ con bé lúc đầu nghi ngờ là vấn đề ở trường, vì phần lớn thời gian trong ngày con bé đều ở trường, mà con cũng biết, ở trường đôi khi có một số đứa trẻ bắt nạt những đứa trẻ khác…”
“Kết quả thì sao?”
“Kết quả là bố mẹ con bé đã đến trường tìm gặp chủ nhiệm lớp, giáo viên dạy thay và các bạn khác trong lớp, thì nhận được câu trả lời rất thống nhất, Điền Điền học giỏi, ngoan ngoãn lại xinh xắn, còn là lớp trưởng, dù là giữa các giáo viên hay giữa các bạn học đều rất được yêu quý, một đứa trẻ như vậy không thể trở thành mục tiêu bị bắt nạt được, sau đó bố mẹ con bé còn đưa con bé đi khám bác sĩ tâm lý, tình hình cũng có chuyển biến tốt, nhưng…”
Chương 400: Lời Tạm Biệt
“Nhưng?”
“Nhưng vui chẳng tày gang, rất nhanh tình hình của con bé lại bắt đầu xấu đi, bây giờ con bé gần như không giao tiếp với mọi người nữa, mẹ con bé định hai ngày nữa sẽ làm thủ tục cho con bé nghỉ học, sau đó đưa con bé đến thành phố lớn tìm chuyên gia điều trị, thực ra nếu không phải vì lão Trần đột nhiên xảy ra chuyện, thì giờ này họ hẳn đã bắt đầu liên lạc với bệnh viện bên đó rồi.” Ông ngoại lắc đầu: “Hy vọng lần này sẽ có kết quả tốt.”
Trương Hằng nghe xong thì im lặng.
Theo như tình hình hiện tại, những chuyện xảy ra với Điền Điền có thể có hai khả năng, hoặc là con bé đã tiếp xúc với những con quái vật tương tự như Moresby, Xavierjana, hoặc là con bé vô tình có được một món đạo cụ trò chơi nào đó.
Bác sĩ tâm lý không thể đối phó với hiện tượng siêu nhiên, chuyện này vẫn phải nhờ hắn điều tra.
Trương Hằng định trước tiên sẽ bắt đầu từ khả năng thứ hai, hiện tại trong số những người chơi đang lưu hành khá nhiều đạo cụ trò chơi, nếu trong số đó có đạo cụ bị mất hoặc bị người thường nhầm lấy thì cũng không phải chuyện quá bất ngờ, đây cũng là lý do tại sao Trương Hằng ban đầu định gửi tạm những đạo cụ trò chơi trên người mình vào điểm trò chơi.
Nhưng trong số đó có một vấn đề rất quan trọng, đó là làm sao tìm ra được món đạo cụ đó.
Mặc dù phụ bản so với thực tế nguy hiểm hơn nhiều, nhưng phụ bản cũng có ưu điểm của phụ bản, ví dụ chỉ cần tiếp xúc với một món đạo cụ trò chơi, bên tai sẽ truyền đến âm thanh nhắc nhở của hệ thống, cách này cũng có thể dùng để kiểm tra nhanh một món đồ có phải là đạo cụ trò chơi hay không, hơn nữa ngoại trừ tình huống cực đoan như ở hội đấu giá thì đều khá chính xác.
Nhưng ở thế giới thực, bên tai hắn sẽ không có bất kỳ nhắc nhở nào, cũng không có bảng thông tin để hắn xem xét, muốn tìm ra một món đạo cụ trò chơi thì không phải chuyện dễ dàng.
Hơn nữa tình trạng hiện tại của Điền Điền, rõ ràng cũng rất khó giao tiếp.
Trương Hằng suy nghĩ một lát, lại ra ngoài một chuyến, đến quầy văn phòng phẩm Disney trong trung tâm thương mại, mua một loạt đồ dùng văn phòng phẩm bao gồm vở, hộp đựng bút, dao gọt bút chì, cặp sách, v. v. , đều là những đồ dùng khá phổ biến trong số trẻ em, sau đó về nhà đổi với Điền Điền.
Điền Điền nhìn thấy chiếc cặp sách Nữ hoàng băng giá thì rõ ràng có chút động lòng, nhưng khi Trương Hằng nói phạm vi đổi bao gồm cả vở bài tập trên tay cô bé thì cô bé lại có vẻ hơi do dự, nhưng cuối cùng cô bé vẫn không chịu nổi sự tấn công của bộ đồ sang trọng của Disney, đưa cho Trương Hằng tất cả những thứ khác trừ sách giáo khoa.
Trương Hằng xoa đầu cô bé, mang chiếc cặp cũ và những thứ bên trong về phòng mình.
Sau đó Trương Hằng liên lạc với cô tiểu thư pha chế, hỏi địa chỉ điểm trò chơi ở thành phố hắn đang ở, nhưng Trương Hằng không vội mang đống đồ này đến điểm trò chơi để giám định, vì mỗi lần giám định đều phải tốn điểm, hơn nữa thẻ thành viên của hắn ở những điểm trò chơi khác cũng không có tác dụng, hắn chỉ có thể trả phí giám định theo giá gốc.
Buổi tối, mẹ Điền Điền từ bệnh viện về, cảm ơn ông ngoại, còn đặc biệt nhắc đến việc Trương Hằng đã giúp đỡ rất nhiều ở bệnh viện, sau đó dẫn Điền Điền đang ngồi yên lặng ở một bên về nhà.
Ăn tối xong, Trương Hằng nói muốn nghỉ sớm, liền về phòng trước, hắn mở chiếc cặp cũ của Điền Điền ra, theo như tình hình hiện tại, đáng nghi nhất là hai thứ, một là chiếc bút chì trong tay Điền Điền, thứ còn lại là cuốn vở bài tập đó, đặc biệt là thứ sau, là một thế hệ chịu ảnh hưởng của “Death Note”, rất khó không chú ý đến một mục tiêu rõ ràng như vở bài tập.
Nhưng sau khi kiểm tra một lượt, Trương Hằng cũng phải thừa nhận, cuốn vở bài tập này trông rất bình thường, đặc biệt là những bài tập trước, ngày chấm điểm còn cách đây một tháng, lúc đó Điền Điền vẫn rất bình thường, tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng lúc đó cô bé vẫn chưa tìm thấy điều kiện kích hoạt.
Còn về chiếc bút chì… Trương Hằng cầm chiếc bút chì đó đặt dưới đèn bàn, đang định xem xét kỹ, thì lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Trương Hằng mở cửa, thấy ông ngoại đang mặc áo khoác, vẻ mặt nghiêm trọng: “Lão Trần lại xảy ra chuyện rồi, giá truyền dịch ở giường bên cạnh ông ấy đổ, vừa vặn đập vào ông ấy, trán khâu hai mũi, bây giờ tôi phải ra ngoài xem ông ấy, nói với con một tiếng.”
Lời nguyền đã được sửa chữa?
Trương Hằng hơi bất ngờ, trước đó khi hắn đến bệnh viện cũng đã trò chuyện với mẹ Điền Điền về những chuyện xảy ra trong gia đình họ thời gian gần đây, phát hiện thời gian xảy ra những tai nạn này rất có quy luật, cơ bản là ba ngày một lần, lần này là lần thứ chín, lần nào cũng không gây tử vong, theo như suy đoán này, sau khi hắn phá hỏng tai nạn lần này, thời gian xảy ra tai nạn tiếp theo hẳn là ba ngày sau, mới nhanh như vậy đã lại xảy ra chuyện mới, xem ra càng giống như một lần bù đắp cho tai nạn lần trước không thể tiến hành.
Trương Hằng nhíu mày, bây giờ hắn rất tò mò không biết lần tai nạn này Điền Điền có vẽ tranh biếm họa trước không, nhưng hắn không thể đến gõ cửa phòng Điền Điền vào lúc này, nhưng may mắn thay, ngày hôm sau, người phụ nữ trẻ lại đưa Điền Điền đến, Trương Hằng cũng nhìn thấy một bức tranh biếm họa về giá truyền dịch đổ trên cuốn vở bài tập Disney mới.
Lần này, cả bút và vở đều là hắn mua ở quầy, vì vậy cũng có thể loại trừ khả năng đống đồ dùng văn phòng phẩm đó ẩn chứa đạo cụ trò chơi.
Có phải là quái vật không? Trương Hằng nhìn Điền Điền đang nằm bò trên bàn trà, chìm vào suy tư. …
Trương Hằng tranh thủ lúc dọn dẹp nhà cửa để lên mạng tra cứu về bùa chú, vẽ bùa, tiên đoán tương lai… nhưng không biết có phải do hắn chọn từ khóa có vấn đề hay kết hợp không đúng không mà kết quả trả về chủ yếu là phim kinh dị, khoa học viễn tưởng, xen lẫn với quảng cáo lớp học vẽ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long [Audio] Trọng Sinh Đô Thị Cuồng Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Trong-Sinh-Do-Thi-Cuong-Long.jpg)

![[Dịch] Hồng Liên Bảo Giám [Dịch] Hồng Liên Bảo Giám](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Hong-Lien-Bao-Giam-Audio-FUll.jpg)


