- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
- Tập 55 : Thủ Đoạn Lôi Kéo Người (c541-c550)
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Tập 55 : Thủ Đoạn Lôi Kéo Người (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Thủ Đoạn Lôi Kéo Người
Sáng sớm tinh mơ, trên bầu trời vạn dặm mây xám.
Ầm ầm……
Rùa Đen ngủ say bỗng thức tỉnh, đồng thời còn có cư dân bên trong thành Huyền Vũ thức dậy, bắt đầu một ngày mới.
Phía trước Sơn Hải Quan, trên Ốc Đảo.
– Lại di chuyển.
Tứ trưởng lão đứng biên giới bên tường thành, nhìn xuống mặt đất dưới chân đang được nâng lên từ từ.
Ốc Đảo như ‘Nước lên thì thuyền lên’, dâng vươn lên cao theo Rùa Đen.
Vốn hôm qua, Ốc Đảo sẽ rời đi thành Huyền Vũ, về sau vì chuyện giao dịch nước, cùng với Tứ trưởng lão tạm thời đột phá, nên chậm trễ.
Sau khi Tứ trưởng lão uống mấy chén trà Tinh Thần loại đặc biệt, tối hôm đó liền thành công đột phá, tiến vào hàng ngũ cấp 7 trung cấp.
– Nên rời đi rồi.
Tứ trưởng lão nhìn ra xa khu ngoại thành thành Huyền Vũ, lại nhìn về phía bức tường lưu ly to lớn kia.
Trong lòng hắn đang cảm khái, nếu không phải vì Ốc Đảo quá nghèo, cũng có thể xây một bức tường pha lê cản gió lớn như vậy.
Tứ trưởng lão nhảy xuống tường thành, đặt tay vào đầu gỗ trên sàn nhà, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, phát động năng lực, làm cho ‘Neo’ giữa Ốc Đảo với thành Huyền Vũ tách nhau ra.
Vào giữa trưa, thành Huyền Vũ sẽ đến thành Tương Lai, Ốc Đảo phải rời đi trước thời điểm đó.
Cót két……
Sau khi ‘Neo’ liên tiếp được cắt ra, tốc độ của Ốc Đảo từ từ tăng nhanh, chậm rãi rời xa Tiểu Huyền Vũ .
Bên trên Sơn Hải Quan, Vệ Cảnh ngửa mặt lên, nhìn Ốc Đảo bay lên trời cao.
Khi Ốc Đảo bay vào trong đám mây, huyễn ảnh vô hình che chắn toàn bộ tòa thành lớn, nó lại một lần biến thành đám mây màu xám, theo gió mà động.
Ở Phố Buôn Bán.
– Đi thôi.
Lan Đế thu lại ánh mắt đang nhìn về phía bầu trời.
Cô quay người nhìn về phía cửa hàng sau lưng mình, ở đây sẽ là điểm liên lạc của Ốc Đảo.
Lan Đế đi vào, là một khoảng trống rỗng, diện tích tầm hai mươi mét vuông, lại có hai tầng.
Sau này, cô sẽ ở chỗ này.
– Muốn tìm người Xưởng Trang Trí đến giúp đỡ hay không?
Lan Đế đưa tay sờ vào túi, bên trong chỉ có mười mấy viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, chỉ sợ là mua trọn bộ đồ gia dụng đều không đủ.
– Làm sao bây giờ, ta còn muốn ăn cơm……
Khuôn mặt của Lan Đế hiện lên tia đau khổ.
Cô liền quay đầu nhìn về phía cửa hàng bên cạnh là Mỹ Thực Lâu.
Trong mắt của cô lóe lên tia sáng, lẩm bẩm câu:
– Ta có thể làm việc cho Mục Lương, chắc anh ấy sẽ đồng ý?
– Hắc hắc…… Bây giờ, đi hỏi một chút, còn có thể có một bữa sáng.
Lan Đế cười cười, quay người đóng cửa tiệm, hào hứng chạy về hướng Úng thành.
Đi tới trước cổng Úng thành, cô lấy ra thẻ căn cước tạm thời, thành công tiến vào khu ngoại thành.
Thẻ căn cước tạm thời chỉ có thể dùng chứng minh thân phận, có thể miễn phí giá vào thành ở ba cứ điểm với Úng thành.
Cô đi vào ngoại thành, rung thân biến thành phi ưng, vỗ cánh bay về phía khu Trung Ương.
Hai phút sau.
Đến trước cổng đi vào Trung Ương, thiếu nữ tóc nâu vội vàng thu cánh rơi xuống đất, biến trở về hình người.
– Suýt nữa quên mất, không thể bay thẳng vào.
Lan Đế nghĩ mà sợ hãi, thở ra một hơi.
Cô nhìn về phía cánh cổng trên cao, hộ vệ canh gác khu vực Trung Ương vừa vặn thu lại súng ngắm, ánh mắt nhìn về phía Lan Đế mang theo tia cảnh giác.
Nếu như cô gái tóc nâu không có hạ xuống, hộ vệ sẽ nổ súng ngay.
– Khụ khụ, ta tới tìm Mục Lương.
Lan Đế đi lên trước, lấy ra thẻ căn cước tạm thời.
A Mạn đi lên trước, kiểm tra cẩn thận thân thể của cô và quần áo trên người, bảo đảm không có giấu vũ khí với vật phẩm nguy hiểm, mới nghiêng người cho phép đi qua.
– Cuối cùng, cũng được tiến vào.
Lan Đế thở ra một hơi.
Cô đi về hướng dẫn lên Cung điện, vừa đi vừa thưởng thức cảnh đẹp xung quanh.
Lần thứ nhất, tự mình tiến vào khu Trung Ương, chợt có cảm giác hưng phấn khó hiểu.
Bảy tám phút sau.
Lan Đế đi tới trước Cung điện, quen cửa quen nẻo đi vào sảnh chính, ngửi được mùi thơm của món ngon bay tới.
– Vừa lúc đang dùng bữa sáng?
Đôi mắt xinh đẹp của cô sáng lên, tới đúng lúc.
– Ài nha nha, Lan Đế, em tới đây có chuyện gì vậy?
Một âm thanh quyến rũ truyền đến.
Hồ Tiên mặc chiếc váy dài xẻ tà cao, bước uốn éo đi tới sảnh chính.
– Chị Hồ Tiên.
Con mắt màu hổ phách của Lan Đế hơi né tránh, không dám nhìn thẳng Hồ Tiên, nhỏ giọng nói:
– Ta tới tìm Mục Lương.
– Tìm Mục Lương có chuyện gì à?
Hồ Tiên đi tới trước mặt Lan Đế, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mấy sợi lông trên vành tay cô.
– Ta muốn tìm một công việc ở Phố Buôn Bán.
Lan Đế nho nhỏ tiếng nói.
Lông mày nhỏ nhắn của Hồ Tiên khẽ nhếch lên, cơ thể nghiêng về phía trước, buồn cười nói:
– Ta là người quản lý Phố Buôn Bán, ngươi tìm việc làm không phải nên tìm ta sao?
– Ài ài ài…… Đúng nha!
Lan Đế bỗng nhiên ngẩng đầu lên, con mắt màu hổ phách tỏa sáng lấp lánh.
Cô cắn lấy môi dưới, tội nghiệp nhìn qua Hồ Tiên.
– Viện Ca Kịch còn thiếu một người bán vé, có hứng thú không?
Ngón tay của Hồ Tiên quơ quơ.
– Có thể, không có vấn đề.
Lan Đế vui vẻ vội vàng gật đầu như sợ Hồ Tiên đổi ý.
Hồ Tiên trêu ghẹo nói:
– Đãi ngộ và phúc lợi, ta đều chưa nói đến, ngươi đã đồng ý?
– Có ăn có uống là tốt rồi.
Lan Đế dõng dạc đáp
Hồ Tiên yêu mị nói:
– TIền lương mỗi tháng là một trăm đồng Huyền Vũ, ăn cơm ở Mỹ Thực Lâu còn có thể được giảm 20%.
– Ài, tốt như thế?
Lan Đế trừng lớn con mắt màu hổ phách.
– Làm càng lâu, đãi ngộ càng tốt.
Hồ Tiên đưa tay búng về cái trán của Lan Đế, kiều mị nói:
– Làm tròn một năm, tiền lương mỗi tháng ít nhất sẽ được tăng thêm hai mươi đồng.
Lan Đế nghe vậy cười rất rạng ngời, một năm sau tiền lương mỗi tháng là một trăm hai mươi đồng, một năm có thể có được tăng thêm 240 đồng.
– Ta sẽ làm việc thật chăm chỉ.
Cô nắm lại đôi tay nhỏ, tràn đầy động lực nói.
Đãi ngộ của thành Huyền Vũ tốt hơn rất nhiều so với Ốc Đảo, đây chính là thủ đoạn lôi kéo người.
Hồ Tiên nhếch miệng lên, đãi ngộ tốt như vậy, sau này Lan Đế còn có thể cam lòng rời đi, trở về Ốc Đảo sao?
Mục Lương cùng Nguyệt Thấm Lan đi vào sảnh chính, dùng giọng ôn hòa hỏi:
– Các ngươi đang nói chuyện gì vậy?
– Lan Đế muốn tìm một công việc ở Phố Buôn Bán, ta đã sắp xếp xong rồi.
Hồ Tiên chớp chớp con mắt màu đỏ rực.
– Ừ, ngươi sắp xếp cho tốt.
Mục Lương cười cười.
– Ăn sáng chưa, có muốn ở lại ăn điểm tâm không?
Nguyệt Thấm Lan ưu nhã phát ra mời.
– Được.
Lan Đế xấu hổ gật đầu, cô chính là đến ăn chực nha.
Đám người đi vào phòng ăn, vừa chia nhau ngồi xuống, tiểu hầu gái đã bưng tới món ăn nóng hổi.
– Lan Đế cũng tới nha.
Mễ Nặc hồn nhiên chào hỏi.
– Chào buổi sáng.
Lan Đế ngẩng đầu đáp lại.
Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía thiếu nữ tai thỏ, dịu dàng hỏi:
– Mễ Á đâu?
Mễ Nặc cười tươi như hoa giải thích:
– Chị muốn ở lại Viện Mồ Côi, chăm sóc những đứa trẻ kia.
Kể từ khi cô gái tai thỏ biết cô gái tai mèo tạm thời không rời đi, lúc nào cũng tươi cười vui vẻ.
Mục Lương ấm áp nói:
– Thấm Lan, tuyển thêm mấy người đến hỗ trợ họ.
– Ừ.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu ra hiệu đã biết.
Chương 542: Sắp Đến Thành Tương Lai
Mục Lương nhấp một ngụm cháo lúa mì, thuận miệng hỏi: – Tiểu Nặc, ban nhạc tập luyện thế nào rồi?
– Vẫn ổn, còn cần rèn luyện thêm.
Mễ Nặc hồn nhiên đáp.
– Cảm giác ở chung với bọn họ ổn không?
Mục Lương quan tâm hỏi.
– Vẫn tốt……
Con mắt màu xanh lam của Mễ Nặc lóe sáng.
Dàn nhạc có tất cả năm người, đều là con gái, có người thú cũng có Ma Cà Rồng.
Thiếu nữ tai thỏ với các cô ấy đã tiếp xúc được gần ba ngày, đã có thể thuận lợi diễn tấu xong một bản nhạc.
Mục Lương vỗ vào tay cô gái tai thỏ, ôn nhu trấn an nói:
– Không có việc gì, từ từ sẽ quen.
Anh biết tình huống của thiếu nữ tai thỏ vẫn chưa quá quen thuộc với bốn thành viên còn lại của dàn nhạc.
– Ừm, ta có thể.
Mễ Nặc nghiêm túc gật đầu.
Hai ngày sau, Viện Ca Kịch sẽ khai trương, cô sẽ phải lên sân khấu biểu diễn.
– Viện Ca Kịch các ngươi nói là nơi nào á?
Âm thanh của Lan Đế nho nhỏ hỏi.
Nguyệt Thấm Lan thuận miệng giải thích một câu:
– Là nơi xem kịch, xem biểu diễn.
-……
Lan Đế chớp chớp đôi mắt mờ mịt, xem kịch lại là cái gì?
Nguyệt Thấm Lan cười khanh khách nói:
– Chờ tập luyện xong, trình diễn ngươi sẽ biết.
Vở Công chúa Bạch Tuyết đã trải qua mấy lần tập luyện, sau đó sẽ được trình diễn ở Viện Ca Kịch, vì để cho diễn viên thích ứng hoàn cảnh mới, sân khấu mới.
– Ừ.
Cái đầu nhỏ của Lan Đế hơi gật.
Sau bốn mươi phút, mọi người đều dùng xong bữa sáng.
Mục Lương đứng lên, nhẹ nhàng dặn dò:
– Chuẩn bị sẵn sàng, lúc giữa trưa sẽ đến thành Tương Lai .
– Vâng.
Các cô gái đồng thanh đáp lại.
Mục Lương đứng dậy đi về hướng thư phòng.
– Mục Lương.
Hồ Tiên đuổi theo, đưa túi da thú trong tay cho Mục Lương:
– Đây là tinh thạch hung thú của đợt giao dịch vừa rồi với Ốc Đảo tất cả có hơn 5,500 viên.
– Tốt.
Mục Lương cầm túi da thú, ước lượng thử rồi quay người trở về phòng làm việc.
Anh ngồi xuống, đưa tay mở ra túi da thú, hơi chuyển động ý nghĩ một chút:
– Hệ thống, chuyển toàn bộ tinh thạch hung thú thành điểm tiến hóa.
Thuần dưỡng sư: Mục lương.
Thể lực: 791.2.
Tốc độ: 749.6.
Sức mạnh: 712.6.
Tinh thần: 768.3.
Tuổi thọ: 24 tuổi /7489 năm.
Điểm thuần dưỡng: 1070.
Điểm tiến hóa: 6098, 570.
Năng lực: Khống Chế Nguyên Tố Nước (cấp 8)
……Xem thêm ……
Động vật thuần dưỡng:
Rùa Đen
Thiên phú: Khống Chế Trọng Lực (cấp 9)
……Xem thêm……
Thực vật thuần dưỡng:
Cây cao su
Thiên phú: Co Dãn Biến Hình (cấp 7)
… … Xem thêm……
Cơ thể của Mục Lương hơi dựa vào phía sau, cảm thán một tiếng:
– Mới có hơn sáu triệu điểm tiến hóa, muốn tiến hóa thêm một con động vật lên cấp 9 còn rất xa
Bây giờ, anh chỉ hi vọng sau khi đến thành Tương Lai, có thể kiếm nhiều tinh thạch hung thú một chút.
– Phương diện tuổi thọ lại sắp gần vạn năm, xem ra cần phải tìm một loại bí dược tăng trưởng tuổi thọ mới được.
Mục Lương nhìn vào mục tuổi thọ trên bảng thuộc tính hơn 7000.
Anh cũng không muốn trăm năm sau, nhóm hồng nhan bên người đều chết già hết, đến lúc đó chỉ còn lại một mình anh cũng quá thê lương.
………
Đạp đạp đạp…
Trong cánh đồng hoang, có một nhóm thương nhân hành hoang trăm người đang đi về phía trước, mục tiêu của bọn hắn là đi tới thành Tương Lai.
Trên mỗi người đều cõng túi da thú hoặc hòm gỗ, bên trong đều chứa hàng hóa.
Gào gào.
Trong đội ngũ còn có vài con hung thú, miệng chúng bị trói lại bởi dây thừng làm từ da thú, chỉ có thể phát ra tiếng thống khổ và phẫn nộ thảm thiết.
Ba!
– Câm miệng.
Thương nhân hành hoang vung roi dài trong tay, làm cho hung thú sợ hãi nghe lời.
Đội trưởng thương đội trầm giọng nói:
– Được rồi, đừng làm da lông bị thương, đợi lát nữa ảnh hưởng tới giao dịch.
Những hung thú này sẽ giao dịch ở ngoài thành Tương Lai.
– Vâng, đội trưởng.
Đội viên thương đội cười cười rồi thu lại roi dài, dùng chân xua đuổi hung thú để bọn chúng đi nhanh hơn.
Đội viên khác tiến lên trước hỏi:
– Đội trưởng, hàng hóa và hung thú lần này chắc đủ giao dịch một bộ Linh khí Trung cấp nhỉ?
Trên mặt đội trưởng nhiều thêm một nụ cười, gật đầu nói:
– Chắc đủ, chắc còn có thể giao dịch hai thanh Linh khí Sơ cấp.
– Hắc hắc… Đến lúc đó lại mang linh khí giao dịch cho Mã Đề, có thể kiếm được gấp đôi.
Đội viên cười hưng phấn.
Mã Đề là một bộ lạc lớn, cách thành Tương Lai quãng đường cỡ 15 ngày.
– Dốc sức kiếm một khoản.
Đội trưởng nhếch miệng lên.
Hắn chuyển giọng hô to:
– Đi nhanh một chút, thời gian một đống lửa trại nữa là có thể đến thành Tương Lai.
– Vâng.
Những người khác trong thương đội hứng thú ngẩng cao đáp lại.
Phó đội trưởng cau mày, cúi đầu nhìn dưới chân, giọng điệu ngưng trọng nói:
– Đội trưởng, có phải mặt đất đang chấn động đúng không?
Đội trưởng nghe vậy thì dừng bước lại, cẩn thận cảm nhận biến hóa dưới mặt đất.
Ầm ầm…
Mặt đất đang chấn động, cường độ càng ngày càng cao, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
– Gào gào…
Hung thú bị trói lại lo sợ vùng vẫy mạnh, có con trực tiếp nằm rạp trên mặt đất, không dám nhúc nhích.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Thương nhân hành hoang hoảng loạn, ngắm nhìn bốn phía muốn tìm nguyên nhân.
– Ầm ầm…
Bên tai đám người truyền đến tiếng vang trầm đục, qua mấy giây, tiếng vang lại trở nên càng lớn hơn.
Mặt đất chấn động càng ngày càng kịch liệt, hòn đá lớn chừng nắm tay bởi vì chấn động mà nhảy lên nhiều lần.
– Đội trưởng, ta nghĩ ta biết là cái gì rồi.
Phó đội trưởng nói lắp.
Hắn hoảng sợ chỉ tay về phía sau thương đội, cơ thể run như cầy sấy.
– Cái gì?
Những người khác quay đầu nhìn về phía sau, tất cả bọn hắn cũng bị dọa đến ngốc.
Xa xa, một ngọn ‘núi lớn’ đang di chuyển, trong bụi mù hình dáng dần dần rõ ràng, mỗi bước đi về phía trước sẽ khiến mặt đất rung lên ba lần.
– Man Thú Hoang Cổ!!
Phó đội trưởng kinh hô thành tiếng, hai tròng mắt trợn tròn.
– Man Thú Hoang Cổ này thật là quá lớn.
Sắc mặt của tên đội trưởng trắng bệch, tim đang run rẩy.
Đội viên hoảng sợ đứng lên kêu to:
– Đội trưởng, mau chạy đi, Man Thú Hoang Cổ đang đi về phía chúng ta đó.
– Chạy, chạy về hướng thành Tương Lai.
Đội trưởng nghiêng đầu mà chạy, bất chấp chú ý tới trật tự của thương đội, hắn chỉ muốn mạng sống.
– Chạy mau, muốn chết à?
Những người còn lại hốt hoảng chạy trốn, đuổi sát đội trưởng rời đi.
Trong khi chạy trốn, rất nhiều thương nhân đã bỏ lại hàng hoá trên người, lúc này tính mạng quan trọng hơn.
Ầm ầm…
Một lát sau, tốc độ Man Thú Hoang Cổ dần chậm lại.
Ở nơi mà nhóm thương nhân hành hoang đi ngang qua, mặt đất dâng lên giống như thang máy, chuyển những hàng hóa kia lên Thiên Môn Lâu.
– Nhiều đồ tốt như thế, nói bỏ là bỏ.
Cao Thao toét miệng cười nói.
Hắn hạ lệnh cho Thành Phòng Quân chuyển bao lớn bao nhỏ túi da thú về pháo đài, sau đó sẽ đưa đến Phủ Thành Chủ.
– Đội trưởng, tại sao Tiểu Huyền Vũ lại trở nên chậm như vậy?
Thành Phòng Quân hiếu kỳ hỏi.
– Sắp đến thành Tương Lai, tốc độ tất nhiên phải chậm lại.
Cao Thao nghiêm mặt nói:
– Nếu không với hình thể bây giờ của Rùa Đen, không cẩn thận sẽ làm thành Tương Lai sập xuống.
– Hoá ra là như vậy.
Thành Phòng Quân như được khai sáng.
– Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, chẳng mấy chốc sẽ đến thành Tương Lai.
Cao Thao cất giọng hạ lệnh.
– Vâng.
Nhóm Thành Phòng Quân đồng thanh đáp lại.
Chương 543: Tòa Thành Được Xây Trong Xương Cốt Của Ba Con Man Thú Hoang Cổ
Vù vù ~~ Thành Tương Lai là một tòa thành lớn được xây dựng trên ba bộ hài cốt Man Thú Hoang Cổ.
Hài cốt của ba con Man Thú Hoang Cổ rất lớn, hình thể mỗi con đều hơn ngàn mét.
Bên trong hài cốt ba con Man Thú Hoang Cổ có một đầu là hình rắn.
Nếu như từ trên cao nhìn xuống, có thể phát hiện nó bị hai con Man Thú Hoang Cổ khác hợp lực giết chết.
Cái cổ của Man Thú Hoang Cổ hình rắn bị cắn, răng nọc của nó cắn một con Man Thú Hoang Cổ khác, cơ thể lại bị con Man Thú Hoang Cổ thứ ba đè lấy.
Đến nay, hài cốt bọn chúng vẫn duy trì động tác này.
Có người suy đoán, nguyên nhân Man Thú Hoang Cổ hình rắn chết là bị hai con Man Thú Hoang Cổ kia cắn, dẫn tới mất máu quá nhiều mà chết.
Mặt khác, hai con Man Thú Hoang Cổ là bị độc rắn hạ độc chết.
Loại phỏng đoán này, nhận được sự tán đồng của nhiều người nhất.
Mà tường thành thành Tương Lai chính là cơ thể Man Thú Hoang Cổ hình rắn, là một hình chữ ‘D’ bất quy tắc, bộ xương đầu rắn khổng lồ là cổng thành.
Cổng thành có tám tên thủ vệ mặc khôi giáp Linh khí Sơ cấp, bọn họ phụ trách giữ gìn trật tự vào thành.
Người vào thành đều quy củ xếp thành hàng, không ai dám quấy rối.
Chỗ đất trống ở ngoài thành còn có rất nhiều mảnh gỗ, da thú xây dựng thành phòng ốc.
Bởi vì thương nhân hành hoang thường xuyên qua lại thành Tương Lai, nơi đây từ từ biến thành cứ điểm của thương nhân hành hoang.
Hơn nữa trong thành Tương Lai, nhà ở đều được xây từ xương cốt, Phủ Thành Chủ còn được xây ở trong đầu hai con Man Thú Hoang Cổ khác.
Tổng nhân khẩu thành Tương Lai hơn mười vạn người, trong đó dân số thường trú chỉ có trên dưới bốn vạn, còn lại đều là thương nhân hành hoang.
Thành Tương Lai nổi tiếng với chế tạo linh khí, cho nên hấp dẫn đông đảo thương nhân hành hoang.
Bọn họ sẽ mang đến hung thú còn sống, cùng với các loại vật liệu hung thú, thức ăn, nước.
Dùng mấy thứ này giao dịch linh khí, rồi lại mang linh khí tới thành lớn và bộ lạc khác, sau khi nâng giá thì tiến hành đầu cơ trục lợi lần thứ hai.
Đạp đạp đạp…
Ở cổng thành, người vào thành bị xua đuổi, một nhóm tuần vệ ba mươi người đi ra từ bên trong thành.
– Là tuần vệ thành Tương Lai.
– Đây là muốn làm gì thế?
– Tuần tra hằng ngày mà thôi, sợ là có người trộm xương cốt Man Thú Hoang Cổ.
– …
Thương nhân hành hoang ở cổng thành thấp giọng trao đổi, mỗi người nói tin tức mình biết đến.
– Trên người bọn hắn mặc đều là Linh khí Sơ cấp, quá xa xỉ, thật làm cho người ta hâm mộ.
Có người cảm thán không ngớt, đã đỏ con mắt.
– Đúng vậy, từ đầu đến chân đều là Linh khí Sơ cấp.
Người còn lại cũng cảm thán.
Đạp đạp đạp…
– Cứu mạng, Man Thú Hoang Cổ tới.
Lúc này, xa xa truyền đến tiếng cầu cứu hoảng sợ.
– Man Thú Hoang Cổ tới? Đùa giỡn à.
– Man Thú Hoang Cổ tới nơi này, chính là đưa tài liệu hung thú tới cho thành Tương Lai.
Rõ ràng, hầu hết mọi người đều không tin.
– Đó thật giống như là thương đội Khải Đa, sao mặt mày xám xịt vậy?
Có người nhận ra thương đội kinh hoảng chạy thục mạng, thấy được người quen.
– Chạy mau, Man Thú Hoang Cổ đang tiến tới gần.
Khải Đa rát cổ họng hô hào.
Thương nhân hành hoang khác giễu cợt lên tiếng:
– Đừng nói giỡn, Man Thú Hoang Cổ ở chỗ nào? Tại sao ta không thấy được?
– Man Thú Hoang Cổ ở đâu?
Tuần vệ thành Tương Lai tiến lên, ngăn cản đường đi của Khải Đa.
Khải Đa hô hấp lấy từng ngụm từng ngụm khí, hoảng hốt nói:
– Ngay… Ngay ở đằng sau, rất nhanh sẽ đến.
– Nếu như dám gạt chúng ta, về sau các ngươi cũng đừng nghĩ vào thành.
Lục Cách nhếch miệng, giọng nói bất thiện.
Hắn là đội trưởng nhóm tuần vệ này, cường giả cấp sáu sơ cấp.
– Ta không có lừa ngươi.
Sắc mặt Khải Đa khó coi.
– Đi, đi nhìn với ta.
Lục Cách vung tay lên, dẫn theo tuần vệ chạy về hướng Khải Đa trốn tới.
– Đáng ghét, lần này đúng là tổn thất nặng nề.
Khải Đa nhìn đám thương nhân hành hoang tán loạn, sắc mặt của hắn âm trầm khó coi.
……..
– Man Thú Hoang Cổ, nhất định trưởng lão Chí sẽ thích.
Lục Cách lộ ra vẻ mặt hưng phấn.
Hắn đang suy nghĩ, nếu như có thể bắt được Man Thú Hoang Cổ, trưởng lão Chí vui vẻ sẽ có thể khen thưởng Linh khí Cao cấp cho hắn?
Lục Cách quay đầu hô:
– Tất cả đi mau lên!
– Vâng.
Đạp đạp đạp……
Tuần vệ chạy nhanh hơn, chỉ là đội ngũ không hề có trật tự, tiếng bước chân lộn xộn.
Nhưng một phút sau, ba mươi người trợn tròn mắt, vẻ mặt dại ra, ánh mắt đờ đẫn.
Ầm ầm……
Bóng tối cực lớn che khuất tầm mắt của bọn hắn, Rùa Đen xuất hiện giống như một ngọn núi cách nhóm tuần vệ hơn một ngàn mét.
Mặt đất chấn động, nhóm tuần vệ lảo đảo, suýt nữa té ngã.
– Lộc cộc……
Phó đội trưởng tuần vệ Ách Vu trợn tròn mắt, gian nan nuốt nước miệng.
Hắn hỏi với giọng khô khốc:
– Đội…… Đội trưởng, ngươi thật sự muốn bắt con Man Thú Hoang Cổ này sao?
– Đội trưởng, chúng ta chạy đi?
Một tên tuần vệ run rẩy hỏi.
Chân của đám tuần vệ đã mềm nhũn, đối mặt khí tức của Rùa Đen cấp 9, trong lòng lo sợ bất an không thôi.
-…..
Da mặt Lục Cách co rút, bây giờ mới chạy sợ là không còn kịp nữa rồi.
Ầm ầm……
Ngay sau đó, Rùa Đen dừng bước, mặt đất không còn chấn động.
Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Rùa Đen nằm sấp xuống, cơ thể chạm đất.
– Dừng lại…… Man Thú Hoang Cổ dừng lại rồi.
Lúc này, Ách Vu mới có thể hô hấp bình thường, hít lấy hít để từng ngụm không khí đầy bụi.
Mảnh đất hoang vu này không có thực vật xanh, cũng không có tài nguyên nước phong phú, mặt đất trơ trọi, gió thổi qua cuốn theo tro bụi và đất cát.
Nhóm tuần vệ dần dần bình phục tâm trạng, ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Rùa Đen, vì sao nó dừng lại?
Lục Cách nhíu mày, ngửa đầu nhìn lên phía trên cao Rùa Đen.
Hắn khàn khàn nói:
– Hình như ở bên trên có người.
– Ta cũng thấy có người ở trên, còn có một lá chắn bằng pha lê trong suốt cực lớn.
Ách Vu kinh ngạc lên tiếng.
– Đi, chúng ta tới gần nhìn.
Lục Cách trầm giọng nói.
Hắn muốn biết rõ nguyên nhân Man Thú Hoang Cổ tới nơi này và cả sự tồn tại ở trên lưng nó.
Thuộc hạ tuần vệ nghe vậy tức khắc cả khuôn mặt cứng đờ, run giọng nói:
– Đội trưởng, cái này…… Không tốt lắm đâu.
– Nếu ai không đi vậy thì trở về lãnh phạt.
Lục Cách lạnh lùng nói.
– Ta đi.
Thuộc hạ tuần vệ lộ ra vẻ mặt sầu khổ, nắm chặt linh khí sơ cấp trường mâu tiến về phía trước.
Ách Vu tự an ủi bản thân, giọng nói khô khốc:
– Man Thú Hoang Cổ đã dừng lại, chứng minh là kiêng kị thành Tương Lai chúng ta, cẩn thận tới gần từng chút một sẽ không có chuyện gì.
Có lẽ là nghe hắn nói có lý, nhóm tuần vệ không còn sợ hãi nhiều như trước.
Đám người chậm rãi tới gần Tiểu Huyền Vũ, mỗi người đều sẵn sàng quay đầu bỏ chạy, khi then chốt thì bảo vệ mạng vẫn là quan trọng nhất.
Khoảng cách giữa Tuần vệ và Rùa Đen dần dần rút ngắn, chín trăm mét…… Năm trăm mét…… Ba trăm mét.
– Đội trưởng, bên kia hình như có bậc thang, phía trên có rất nhiều kiến trúc.
Một tên tuần vệ tinh mắt phát hiện pháo đài của thành Huyền Vũ.
– Trên Man Thú Hoang Cổ quả thật có người!
Con ngươi của Lục Cách co rụt lại.
Kẻ nào dám ở trên người Man Thú Hoang Cổ? Hơn nữa còn xây dựng phòng ốc và cầu thang.
– Tới gần hơn một chút.
Hắn nghiêm túc nói.
Chương 544: Chọc Giận Linh Thú Hộ Thành
Khi tới gần Rùa Đen thì cả nhóm đã bình tĩnh lại, tới gần như vậy mà vẫn không có việc gì, chắc đã an toàn.
Đạp đạp đạp……
Ba mươi tên tuần vệ đi tới bên dưới Thiên Môn Lâu, ngửa đầu nhìn bậc thang và pháo đài Thiên Môn Lâu.
– Đội trưởng, cái này hình như là cổng thành……
Ách Vu nhìn thấy Thành Phòng Quân canh gác trước cửa Thiên Môn Lâu, nói suy đoán của mình.
Lục Cách ngưng mắt nhìn về phía phó đội trưởng, kinh ngạc nói:
– Ý của ngươi là trên lưng Man Thú Hoang Cổ có một tòa thành?
– Có vẻ là như vậy.
Ách Vu hạ giọng nói.
Sắc mặt của Lục Cách biến hóa liên tục, cuối cùng cắn răng nói:
– Đi, lên đó xem một chút.
Hắn dẫn đầu giẫm lên cầu thang, cẩn thận bước từng bậc một.
Các tuần vệ còn lại đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng cắn răng đuổi theo.
Trước Thiên Môn Lâu, Cao Thao nhìn đám người Lục Cách tới gần, lưu ý đến Linh khí trên người bọn họ.
– Cảnh giới.
Hắn lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, thấp giọng ra lệnh.
Cùm cụp……
Tên đã lên dây, sẵn sàng công kích bất cứ lúc nào.
Đạp đạp đạp……
Lục Cách bước lên bậc thang cuối cùng, tiến vào quảng trường trước Thiên Môn Lâu.
– Thiên Môn Lâu?
Hắn nhíu mày nhìn chăm chú vài chữ to bên trên pháo đài, sau đó lại nhìn đám người cách đó không xa.
– Các ngươi muốn vào thành à?
Cao Thao xụ mặt hỏi.
Lục Cách chấn động tâm thần, kinh ngạc lên tiếng:
– Trên lưng Man Thú Hoang Cổ thật sự có một tòa thành?
– Nơi này là thành Huyền Vũ.
Cao Thao bình tĩnh đáp lại một câu.
Lúc này, Ách Vu và các tuần vệ khác cũng đã đi vào quảng trường, tò mò đánh giá Thiên Môn Lâu.
Cao Thao đặt tay lên thanh kiếm dài đeo bên người, nghiêm túc nói:
– Nếu muốn vào thành thì phải đăng ký.
– Vào thành còn phải đăng ký?
Lục Cách nhíu mày, mặt lộ vẻ khó chịu.
Trên mặt Ách Vu lóe lên sự kinh ngạc:
– Phiền toái như vậy sao?
– Đây là quy định vào thành.
Cao Thao nhẫn nại giải thích.
– Đi thôi, đăng ký thì đăng ký.
Lục Cách bĩu môi.
Hắn muốn đi xem thành Huyền Vũ, sau đó mang tin tức về thành Tương Lai, tranh công với trưởng lão Chí và trưởng lão Phong.
Lục Cách tiến lên đứng trước quầy giao dịch, nhìn nhân viên đăng ký.
Nhân viên này lễ phép mỉm cười nói:
– Xin chào, vào thành cần Văn Điệp Thông Quan, giá vào thành là một khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Giá vào thành là cái gì……?
Lục Cách mờ mịt hỏi.
Ngay sau đó hắn đen mặt, giọng điệu trở nên bất thiện:
– Vào thành còn phải nộp tinh thạch hung thú?
– Đúng vậy, đó là phí vào thành.
Nhân viên đăng ký bình tĩnh đáp.
– Nằm mơ đi!
Lục Cách đen mặt nói.
– Vậy thì không còn cách nào, thành Huyền Vũ không chào đón ngươi.
Nhân viên đưa tay ra hiệu.
– Phanh!
Lửa giận trong lòng Lục Cách dâng lên, hắn giơ trường mâu chém quầy giao dịch bằng gỗ thành hai khúc.
– Các hạ, ngươi muốn gây hấn với chúng ta sao?
Cao Thao lạnh mặt đặt câu hỏi, nỏ quân dụng trong tay đã nâng lên, nhắm ngay Lục Cách.
Cùm cụp……
Thành Phòng Quân đồng loạt giơ nỏ quân dụng, ba mươi chiếc nỏ nhắm thẳng vào toàn bộ tuần vệ, mũi tên lóe ánh sáng lạnh lẽo và sắc bén.
Sau quầy giao dịch bị nát vụn, nhân viên này yên lặng đứng dậy lùi về phía sau, giống như đã quá quen với cảnh tượng này.
– Đúng vậy đấy, thì sao nào?
Lục Cách cao ngạo nâng cằm, trường mâu trong tay nhắm ngay Cao Thao, khí thế cấp 6 tản ra.
Cao Thao ngưng mắt, hắn cố chịu đựng không lùi lại, thực lực đối phương cao hơn hắn rất nhiều.
Tê tê~~
Không đợi Lục Cách ra tay, một cây ‘Cự Mâu’ lao từ trên trời xuống, cắm thẳng trước người hắn.
Phanh!!
Nơi Lục Cách vừa đứng đã biến thành một cái hố to, có bóng đen bao phủ lên đám tuần vệ, đồng thời cũng xuất hiện trong mắt của bọn hắn.
– Hung thú cấp 7!
Ách Vu biến sắc.
– Các ngươi chọc giận Linh thú hộ thành, tự gánh chịu hậu quả đi.
Cao Thao lùi về phía sau hai bước, tránh xa đám người kia.
Nhện Qủy Đỏ nhìn xuống đám tuần vệ, tám con mắt xanh lè hiện ra u quang, khí tức của hung thú cấp 7 bao trùm đám người.
– Không việc gì phải sợ! Các ngươi có Linh khí, có thể đánh thắng được nó!
Lục Cách cố giả bộ bình tĩnh hô to.
Cao Thao bĩu môi, khinh thường nói:
– Chỉ dựa vào mấy kiện Linh khí Sơ cấp kia?
– Tiến lên, giết con hung thú kia trước.
Lục Cách trầm giọng ra lệnh.
– Tê~~
Ngay sau đó.
Nhện Qủy Đỏ phun ra trăm ngàn sợi tơ nhện trói chặt đám tuần vệ và linh khí sơ cấp của bọn hắn, ngoại trừ hai mắt thì toàn bộ những nơi khác đều không thể nhúc nhích.
Sau khi hoàn thành công việc, Nhện Qủy Đỏ quay người rời đi.
– Dẫn bọn hắn đi, giam lại.
Cao Thao phất tay ra lệnh.
– Vâng.
Thành Phòng Quân thu lại nỏ quân dụng, bọn họ lại thành công làm khán giả một lần nữa.
Hắn quay đầu nhìn đội phó, ra lệnh:
– Ngươi đi báo cáo cho thành chủ đại nhân.
– Vâng.
Đội phó quay người vội vã chạy đi.
…….
Bên ngoài thành Tương Lai, tâm thần của đám người xao động bất an.
Bọn họ nhìn về phía Rùa Đen, cho dù chạy qua trái hay qua phải thì vẫn không thể thấy được toàn cảnh của nó.
Tiểu Huyền Vũ cách thành Tương Lai khoảng bốn cây số, nhưng người đứng ở thành Tương Lai nhìn Rùa Đen lại giống như nó đang ở trước mắt.
– Tại sao con Man Thú Hoang Cổ này không nhúc nhích nữa rồi?
Đám người vốn dĩ hoảng sợ bỏ chạy tán loạn dừng bước, quay người quan sát.
– Công thành cũng không sợ, trong thành đã có hai vị trưởng lão rồi.
– Con Man Thú Hoang Cổ này còn lớn hơn thành Tương Lai, sợ là hai vị trưởng lão ngăn không được……
– Có ai nhìn ra nó là Man Thú Hoang Cổ cấp mấy không?
-…..
Quần chúng dần dần bàn tán xôn xao.
Khải Đa sửng sốt, tự lẩm bẩm:
– Tại sao nó dừng lại, không phải Man Thú Hoang Cổ muốn công thành sao?
Ách Vu hỏi với giọng khô khốc:
– Đội trưởng, Man Thú Hoang Cổ đã dừng lại rồi, chúng ta có nên lấy hàng hóa về không?
Hắn không cam tâm, thương đội qua lại giữa các bộ lạc đã hai tháng nay, thu thập hàng hóa với hy vọng đến thành Tương Lai giao dịch Linh khí, kiếm lời lớn.
Bây giờ, vì sự xuất hiện của Man Thú Hoang Cổ mà đánh rơi hơn phân nửa hàng hóa, hai tháng này xem như công cốc.
Khải Đa hạ giọng nói:
– Ngươi đi đi, mang theo vài người quay lại đó, hy vọng không ai bị giẫm bẹp.
– Vâng.
Ách Vu thấp giọng trả lời một câu.
Hắn chọn khoảng hai mươi người đi theo mình, chuẩn bị vòng qua Man Thú Hoang Cổ đi phía sau tìm hàng hóa.
– A, hình như trên lưng Man Thú Hoang Cổ có kiến trúc.
Có người đột nhiên hô to, là một vị Giác Tỉnh Giả đã thức tỉnh năng lực có thể nhìn cực xa.
– Trên lưng Man Thú Hoang Cổ là cái gì?
– Là lá chắn trong suốt, hình như là…… Lưu ly.
-…..
Đủ loại suy đoán nổi lên bốn phía, nhưng lại không có ai dám tới gần xem xét.
Thời gian chậm rãi trôi qua, một giờ sau.
– Tại sao nhóm tuần vệ chưa trở lại?
Khải Đa cau mày, trong lòng của hắn hiện lên rất nhiều suy đoán.
Đạp đạp đạp……
Ách Vu dẫn nhóm đi hoang thương nhân trở về, sắc mặt từng người hiện lên sự buồn bực, hai tay trống rỗng.
– Không tìm được?
Khải Đa đen mặt.
Ách Vu tức giận nói:
– Không thấy, chắc đã bị Man Thú Hoang Cổ giẫm nát rồi.
– Đáng chết, làm công cốc rồi!
Hai mắt Khải Đa phiếm hồng, thấp giọng rống giận.
-…..
Nhóm hoang thương nhân an tĩnh, trong lòng ai nấy đều phiền muộn không thôi.
– Nhưng chúng ta phát hiện được chuyện khác.
Ách Vu đột nhiên lên tiếng.
Chương 545: Ngang Ngửa Với Thành Tương Lai
Khải Đa hỏi với giọng khàn khàn: – Phát hiện gì?
– Trên lưng Man Thú Hoang Cổ có người, phía trên có rất nhiều kiến trúc, có cầu thang để đi lên.
Vu Ách đáp, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Trên đường trở về, hắn lưu ý đến Thiên Môn Lâu, cũng nhìn thấy Thành Phòng Quân.
– Trên lưng Man Thú Hoang Cổ có kiến trúc?
Khải Đa chớp mắt, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
– Đúng vậy, tất cả mọi người đều thấy.
Vu Ách gật đầu nói.
– Vậy các ngươi có thấy tuần vệ thành Tương Lai không?
Khải Đa tiếp tục dò hỏi.
– Tuần vệ thì không thấy.
Đám người Vu Ách liếc nhau, nhao nhao lắc đầu.
Khải Đa khó hiểu nói:
– Kỳ quái, vậy bọn họ biến đi đâu rồi?
Hắn canh giữ tại chỗ này, không thấy tuần vệ trở về.
Thuộc hạ thuận miệng suy đoán:
– Có khi nào bọn họ ở trên lưng Man Thú Hoang Cổ không?
– Trên lưng Man Thú Hoang Cổ……
Hai mắt Khải Đa trừng lớn, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này rất có khả năng.
– Đi thôi, chúng ta lên đó xem một chút.
Hắn hạ quyết tâm nói.
– Đội trưởng, ngươi điên rồi ư?
Vu Ách lùi lại hai bước, sắc mặt biến đổi liên tục.
Khải Đa lườm nhóm hoang thương nhân, nói với giọng điệu không sao cả:
– Các ngươi không đi thì ta đi một mình.
Hắn rất hiếu kì kiến trúc trên lưng Man Thú Hoang Cổ, quyết định đi xem tận mắt.
Khải Đa sải bước về phía Man Thú Hoang Cổ, lưu lại một chúng đi hoang thương nhân đưa mắt nhìn nhau.
– Không được, ta cũng đi xem.
Vu Ách cắn răng, cất bước đuổi theo.
Các đi hoang thương nhân còn lại do dự một chút, tốp năm tốp ba tản ra đi về phía trụ sở bên ngoài thành Tương Lai, chờ đội trưởng trở về.
Đạp đạp đạp……
Vu Ách đuổi theo Khải Đa, đôi mắt của hắn vẫn luôn dính chặt trên người Man Thú Hoang Cổ, sợ nó đột nhiên có động tác.
Khải Đa liếc nhìn người bên cạnh, hỏi:
– Ngươi nhìn thấy kiến trúc ở đâu?
– Ngay phía trước, đi vòng qua là có thể thấy được.
Vu Ách giơ tay chỉ về một hướng.
– Dẫn đường.
Khải Đa trầm giọng nói.
-.. … Tốt thôi.
Vu Ách âm thầm bĩu môi, ngoài mặt lại hỏi:
– Đội trưởng, chúng ta đi như vậy quá nguy hiểm.
– Không sao, gặp nguy hiểm thì chúng ta bò lên người Man Thú Hoang Cổ.
Khải Đa giả bộ trấn định, từ từ tiến lại gần nó.
-…..
Vu Ách co giật khóe miệng, chỉ có thể bất đắc dĩ đuổi theo.
Hơn hai mươi phút sau, hai người bình yên vô sự tới gần Man Thú Hoang Cổ, đứng bên dưới Thiên Môn Lâu.
– Thật sự có kiến trúc.
Khải Đa ngẩng đầu nhìn lên, khi đến gần rồi thì hắn lại bắt đầu do dự.
– Các ngươi muốn đi lên à?
Bên trên Thiên Môn Lâu, Cao Thao lưu ý đến hai người Khải Đa.
Khải Đa hoảng sợ nhảy dựng, hỏi:
– Chúng ta có thể lên đi à?
– Được chứ.
Cao Thao thuận miệng đáp.
– Phía trên là cái gì?
Vu Ách cẩn thận hỏi.
– Thành Huyền Vũ.
Cao Thao bình tĩnh đáp.
– Trên lưng Man Thú Hoang Cổ có một tòa thành?
Vu Ách không khỏi kinh ngạc thốt lên.
Cao Thao quan sát hai người, thấy trên người đối phương không có vũ khí, lúc này giọng điệu mới hoà hoãn lại:
– Các ngươi có thể đi lên nhìn, chúng ta tới đây để giao dịch với thành Tương Lai.
– Giao dịch…… Cảnh tượng này có chút phô trương.
Khóe mắt của Khải Đa giật giật, trong bụng đầy lời thô tục.
Nếu như không phải vì Man Thú Hoang Cổ thì bọn hắn cũng sẽ không đánh mất hàng hóa.
– Đội trưởng, chúng ta đi lên trên đó không?
Vu Ách nhỏ giọng hỏi.
Khải Đa lấy lại tinh thần, tức giận nói:
– Tới cũng tới rồi, đi lên xem một chút đi.
Vu Ách bĩu môi, không dại dột đi chọc giận đội trưởng.
Hai người giẫm lên cầu bậc, tới gần Thiên Môn Lâu.
Đạp đạp……
Khải Đa và Vu Ách đi tới trước Thiên Môn Lâu, ngắm nhìn bốn phía, khi nhìn thấy quầy giao dịch và Thành Phòng Quân thì trong lòng không khỏi rùng mình.
– Nếu muốn vào thành thì mời sang bên này đăng ký.
Nhân viên đăng ký đưa tay ra hiệu.
Quầy giao dịch bị chém nát vụn đã được dọn đi, thay thế một quầy mới.
– Vào thành còn phải đăng ký sao?
Ánh mắt Khải Đa hiện lên sự nghi ngờ, nhưng hắn vẫn đi tới trước quầy giao dịch.
– Vào thành cần Văn Điệp Thông Quan, giá vào thành là một khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, ngài có muốn mua không?
Nhân viên này lặp lại những câu đã thuộc nằm lòng trong đầu.
– Vào thành còn cần giao nộp tinh thạch hung thú?
Khải Đa lại sững sờ lần nữa.
– Đây là phí vào thành.
Nhân viên đăng ký lễ phép mỉm cười.
Khải Đa há miệng, sau đó lấy tinh thạch hung thú đưa cho nhân viên:
– Đây.
– Hô ~~
Nhân viên đăng ký vô thức thở phào một cái, lấy Văn Điệp Thông Quan và bút, thuận miệng hỏi:
– Họ tên, nơi ở, tuổi tác……
Khải Đa do dự một chút, cuối cùng vẫn báo cáo đúng sự thật:
– Khải Đa, là đi hoang thương nhân, không có nơi ở cố định.
– Được.
Nhân viên này nhanh chóng viết thông tin, sau một phút đã hoàn thành ghi chép.
Cô đưa Văn Điệp Thông Quan, lễ phép mỉm cười:
– Thành Huyền Vũ hoan nghênh ngươi.
– Đúng rồi, các ngươi có nhìn thấy một nhóm tuần vệ ba mươi người không?
Trước khi rời đi, Khải Đa thuận miệng hỏi một câu.
– Ngươi biết bọn hắn?
Cao Thao lên tiếng hỏi.
– À, ta chỉ biết thôi, không quen.
Khải Đa vội vàng giải thích, nhìn vẻ mặt đối phương rất nghiêm túc, không giống như là người dễ nói chuyện.
– Vậy thì không sao.
Cao Thao phất tay.
– À này….
Thuận tiện hỏi một chút, bọn hắn thế nào rồi?
Khải Đa tò mò hỏi.
Hắn kinh ngạc, nhóm tuần vệ thật sự tới đây.
– Vi phạm quy định của thành Huyền Vũ, hiện giờ đang bị giam giữ.
Cao Thao nhàn nhạt nói.
– Giam giữ!!
Khải Đa và Vu Ách liếc nhau, tròng mắt co rụt, những người này muốn đắc tội thành Tương Lai sao?
…..
– Có vấn đề gì không?
Cao Thao híp mắt, nhìn về phía Khải Đa và Vu Ách.
– Không có gì.
Khải Đa co giật khóe miệng.
Nghĩ thầm thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, tốt nhất là hắn không nên quản chuyện của tuần vệ.
Nói không chừng sau này sẽ bị người của thành Tương Lai diệt khẩu, dù sao thì đám người đó rất bá đạo.
Ách Vu đăng ký xong, cầm Văn Điệp Thông Quan đi vào Sơn Hải Quan.
Hai người cất bước đi đến Huyền Không Các, châu đầu ghé tai trò chuyện.
– Đội trưởng, bọn họ dám giam giữ tuần vệ, thành Huyền Vũ này có lá gan quá lớn.
Ách Vu thấp giọng nói, vẻ mặt sợ hãi.
Khải Đa trầm giọng nói:
– Có lẽ thực lực của bọn họ ngang ngửa với thành Tương Lai.
Thế lực có thể xây thành trì ở trên lưng Man Thú Hoang Cổ, chắc có thực lực không thấp.
Ách Vu nhíu mày suy nghĩ một chút, thấp giọng hỏi:
– Đội trưởng, chuyện này không có khả năng, ta chưa từng nghe nói về thành Huyền Vũ, ngươi có nghe nói về nơi này bao giờ chưa?
Khải Đa dừng bước, quay đầu lại trả lời:
– Chưa nghe nói không có nghĩa là thành Huyền Vũ không mạnh.
– Đội trưởng, vậy tốt nhất chúng ta nên cẩn thận hơn.
Ách Vu hoảng sợ nói.
– Tuần vệ bị bắt là do vi phạm quy định nơi đây, chúng ta chú ý một chút là được.
Khải Đa tán đồng gật đầu.
Hai người tới Huyền Không Các, sau đó bị ngăn cản lần nữa.
– Thành Huyền Vũ cấm mang vũ khí đi vào.
Nhân viên đăng ký nói với vẻ mặt nghiêm túc.
– Có cả loại quy định này nữa à?
Ách Vu trừng to hai mắt.
– Đúng vậy.
Tán Viêm nghiêm giọng đáp.
– Đội trưởng, chúng ta có vào thành không?
Sắc mặt Ách Vu rất khó coi.
Chương 546: Thẩm Vấn Một Chút, Lấy Được Tin Tức Có Ích Hay Không
Nhân viên giữ quầy mỉm cười nhắc nhở: – Ở đây cung cấp dịch vụ gửi lại miễn phí, lúc rời khỏi sẽ lấy lại bằng Văn Điệp Thông Quan.
– Vậy thì gửi lại đi.
Khải Đa suy nghĩ một chút rồi quyết định.
Hắn gỡ thanh kiếm trên người xuống rồi đưa cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên này tiếp nhận kiếm, ghi nhớ số tủ gỗ và số thứ tự trên Văn Điệp Thông Quan, sau đó xoay người nói:
– Xin phối hợp kiểm tra người.
– Còn phải lục soát người……
Khuôn mặt của Khải Đa càng đen hơn.
– Mỗi người đều phải làm như vậy.
Nhân viên đăng ký nhàn nhạt đáp lại.
Vu Ách xụ mặt, tùy ý cho người này sờ soạng cơ thể hắn.
– Ngạch, nơi đó…… Chắc sẽ không giấu vũ khí……
Da mặt của hắn co giật.
– Có tiền lệ, cho nên bây giờ cần phải kiểm tra.
Nam nhân viên nói với giọng điệu việc công xử theo phép công.
-…..
Hai phút sau, hai người chật vật rời khỏi Huyền Không Các, giẫm lên bậc thang đi tới Sơn Hải Quan.
– Nơi quái quỷ gì thế này, vào thành mà phải phiền toái như vậy!
Vu Ách tức giận mắng một câu.
– Lần này chắc có thể vào thành.
Khải Đa nói với giọng khàn khàn.
Vào thành càng phiền toái thì hắn lại càng tò mò về thành Huyền Vũ.
Đạp đạp……
Hai người tới trước Sơn Hải Quan, có chút mờ mịt đứng trên khoảng đất trống trải.
Khải Đa nhìn về phía tường thành cao vút, sửng sốt.
– Tường thành này cao quá!
Vu Ách nói câu cảm khái trong lòng của Khải Đa.
Tầm mắt hắn hạ xuống, ngay sau đó khuôn mặt cứng đờ, giọng điệu khô khốc:
– Đội trưởng, ở đây còn có một cánh cửa thành.
– Chẳng lẽ trong thành này có bảo bối đếm không hết sao? Làm gì phải nghiêm ngặt như vậy chứ?
Khải Đa hít thở sâu, đè nén sự khó chịu trong lòng.
Hắn cất bước đi tới trước, sau đó lại bị ngăn cản lần nữa.
– Xuất trình Văn Điệp Thông Quan.
Vệ Cảnh lên tiếng, mặt không cảm xúc.
– Đây.
Khải Đa giơ tay lên.
Vệ Cảnh nhìn lướt qua, sau đó nặn ra một nụ cười nhạt:
– Hai người có thể vào thành, thành Huyền Vũ hoan nghênh các ngươi.
– Vậy là được rồi?
Khải Đa sửng sốt một chút, chỉ là nhìn một chút thôi sao?
– Đúng vậy.
Vệ Cảnh giơ tay ra hiệu.
Hai người đi vào Sơn Hải Quan, còn có chút không thích ứng.
Sau khi băng qua Sơn Hải Quan sẽ đến Phố Buôn Bán.
-.. … Nơi này chính là thành Huyền Vũ?
Vừa bước chân vào Phố Buôn Bán, hai người lập tức ngẩn ngơ, nơi này quá sạch sẽ và rộng rãi, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy tòa thành nào sạch sẽ như vậy.
– Hoan nghênh đi tới Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ.
Một giọng nói quyến rũ vang lên, Hồ Tiên yêu kiều bước tới.
– Thật xinh đẹp….. Ngươi là ai?
Một giây trước Khải Đa còn si mê nhìn đối phương, một giây sau lập tức trở nên cảnh giác.
Vì Hồ Tiên đã tận lực áp chế khí tức mị hoặc của bản thân.
– Hồ Tiên, người quản lý của Phố Buôn Bán.
Hồ Tiên tự giới thiệu.
Khải Đa hơi híp mắt, nữ nhân trước mắt này có thực lực mạnh hơn hắn, không thể coi thường.
– Phố Buôn Bán là địa phương nào?
Vu Ách kinh ngạc hỏi.
– Phố Buôn Bán là khu vực giao dịch đối ngoại của thành Huyền Vũ.
Hồ Tiên khoanh hai tay trước người, nhàn nhạt nói:
– Ở đây chỉ cần ngươi có tinh thạch hung thú là có thể giao dịch trái cây, cây xanh, nước, rau xanh và những thứ khác.
– Nơi này có trái cây?
Hai mắt Khải Đa sáng lên.
Hồ Tiên mỉm cười, hơi nâng cằm lên, đáp:
– Đương nhiên, mỗi quả chỉ cần năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
– Thật không?
Khải Đa và Vu Ách đều há hốc mồm, vẻ mặt hiện lên mấy chữ ngươi đùa ta à.
– Đi theo ta.
Hồ Tiên trợn trắng mắt, nàng hất đuôi hồ ly, nói chuyện không bằng chứng, chính mắt thấy mới là thật.
Cô cất bước đi về phía Quầy Trái Cây.
Khải Đa vội vàng đuổi theo, trong lòng đã có vô số kế hoạch.
Nếu trái cây ở đây bán rẻ như vậy, thế thì hắn có thể mua số lượng lớn, tiếp đó đưa đi giao dịch với các đại thành và bộ lạc khác, buôn đi bán lại kiếm giá chênh lệch.
Sau năm phút.
Hồ Tiên dẫn hai người tiến vào Quầy Trái Cây.
Bên trong cửa hàng chất đầy ba loại trái cây, màu sắc tươi đẹp, thoạt nhìn rất mới mẻ.
– Đây là trái cây vừa mới hái.
Hồ Tiên nói.
– Có thật là mỗi quả chỉ cần tốn năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng không?
Khải Đa nhìn mà trợn tròn mắt.
– Đương nhiên rồi.
Hồ Tiên liếc nhìn nhân viên bán hàng Quầy Trái Cây.
– Hai vị muốn mua trái cây à?
Nhân viên bán hàng vội vàng tiến lên, nhiệt tình chiêu đãi.
Hồ Tiên nhìn một lúc sau đó quay người rời đi.
– Muốn, ta lấy ba loại trái cây, mỗi loại một trăm quả.
Khải Đa hào khí vung tay lên.
– Tốt, tổng cộng là 2500 khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên bán hàng hơi chút suy tư là đã tính ra tổng giá.
– Không phải là ba ngàn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng sao?
Khải Đa đang lấy tinh thạch hung thú nghe vậy chợt khựng lại, nghi ngờ nhìn về phía nhân viên bán hàng.
– Cùng một giá nhưng quýt có thể mua được hai quả.
Nhân viên bán hàng mỉm cười giải thích.
– Thì ra loại trái cây này gọi là quýt, vậy lấy thêm cho ta một trăm quả nữa!
Khải Đa vẫn rất hào khí.
Mấy năm nay, hắn không thiếu tinh thạch hung thú, ba ngàn khối tinh thạch hung thú mà thôi, không tính là cái gì.
– Vâng.
Nhân viên bán hàng tiếp nhận tinh thạch hung thú, đếm kỹ đặt vào trong quầy, sau đó lấy túi da thú bắt đầu đựng trái cây.
Tròng mắt Khải Đa đảo một vòng, giọng điệu tùy ý hỏi:
– Tiểu thư, thành Huyền Vũ các ngươi tới thành Tương Lai thật sự chỉ để giao dịch thôi sao?
Nhân viên bán hàng giải thích:
– Đúng vậy, chúng ta sẽ ở đây mười ngày, mười ngày sau sẽ rời đi.
– Thì ra là như thế……
Khải Đa và Vu Ách liếc nhau, sự lo lắng đã buông hơn phân nửa.
Xem ra con Man Thú Hoang Cổ này sẽ không tiến công thành Tương Lai.
– Đúng rồi, thành chủ của các ngươi là cường giả mấy cấp?
Khải Đa tiếp tục bắt chuyện.
Nhân viên bán hàng lắc đầu, lễ phép đáp lại:
– Ta không biết, dù sao thì ngài ấy mạnh hơn rất nhiều người.
-…..
Khóe miệng của Khải Đa co giật, câu trả lời này chẳng phải là vô nghĩa sao.
……
Thành Huyền Vũ, Khu vực Trung Ương.
Trong thư phòng, Mục Lương đứng trước bản đồ thu nhỏ thành Huyền Vũ, tự hỏi đất trống còn lại trong thành nên sử dụng như thế nào.
Sau khi Rùa Đen tiến hóa đến cấp 9, vườn trái cây, đồng ruộng, vườn sinh thái, diện tích trồng cây xanh lần lượt được mở rộng, còn thừa lại mảnh đất trống lớn vẫn chưa được sử dụng.
– Phải dùng như thế nào mới tốt đây……?
Mục Lương nhíu lông mày tự hỏi.
Cộc cộc cộc……
Cửa phòng làm việc bị gõ vang.
Âm thanh ôn nhu của Vệ Ấu Lan truyền vào:
– Đại nhân Mục Lương, phó đội trưởng dưới trướng Cao Thao tới.
– Cho vào đi.
Mục Lương lên tiếng đồng ý.
Cót két……Cửa phòng bị đẩy ra.
– Thành chủ đại nhân!!
Phó đội trưởng cung kính đi vào trong phòng.
Khi hắn nhìn thấy Mục Lương, đứng nghiêm túc, chào theo tiêu chuẩn quân nhân.
– Chuyện gì?
Mục Lương ngồi trở lại vị trí, bưng lên chén trà trên mặt bàn, phát hiện đã trống không.
Tiểu hầu gái rất tinh mắt liền dâng lên trà nóng, bưng chén trà rỗng ra ngoài.
Phó đội trưởng đứng nghiêm, mở miệng báo cáo:
– Thành chủ, chúng ta bắt được một nhóm người gây chuyện, giống như là tuần vệ quân thành Tương Lai.
– Tuần vệ quân thành Tương Lai?
Lông mày của Mục Lương nhíu lại.
Hắn cung kính nói:
– Đúng vậy, có ba mươi người, mạnh nhất là cấp 6 sơ cấp, toàn thân tất cả mọi người đều mặc giáp da, là Linh khí sơ cấp.
– Thú vị, toàn bộ vũ trang là Linh khí sơ cấp.
Khóe miệng của Mục Lương nhấc lên, lạnh nhạt nói:
– Người gây chuyện, vậy cho người đi thẩm vấn một chút, xem có thể lấy được tin tức có ích hay không?
– Vâng.
Phó đội trưởng cung kính cúi đầu.
Chương 547: Trưởng Lão Thành Tương Lai Đến
Mục Lương ngước mắt căn dặn một tiếng: – Đừng có giết chết người.
– Ta biết rồi.
Gã đội phó nghiêm túc gật đầu.
Hắn cung kính nói:
– Thành Chủ, nếu không có chuyện khác, thuộc hạ xin đi trước.
– Đi đi.
Mục Lương nhẹ nhàng khoát tay áo.
Cót két…
Cửa phòng làm việc đóng lại, đôi mắt màu đen của anh lóe lên, suy nghĩ về việc mở rộng thành Huyền Vũ.
Đột nhiên, hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Sơn Hải Quan.
Lúc này, bên trên Thiên Môn Lâu.
Chí Hải nhìn xuống một đám Thành Phòng Quân, sắc mặt bình tĩnh như nước.
– Cảnh giới.
Sắc mặt Tán Viêm ngưng trọng, giơ tay lên ra hiệu Thành Phòng Quân cảnh giới.
– Thả người nguyên vẹn ra cho ta.
Chí Hải thàn nhiên mở miệng, giọng nói lại truyền khắp ba cửa pháo đài, vang ở bên tai mỗi người.
– Các hạ, ngươi tìm ai?
Tán Viêm suy nghĩ, nhẫn nhịn lui về phía sau, lão nhân đầu tóc bạc trắng trước mắt chính là cao thủ cấp tám.
Ánh mắt Chí Hải lạnh lùng, quát lên:
– Ba mươi người tuần vệ kia, giao ra đây.
– Các hạ, ba mươi người kia xem thường quy định pháp luật của thành Huyền Vũ chúng ta, làm hư hại vật phẩm, cần phải trả giá thật lớn mới có thể rời khỏi.
Vệ Cảnh từ Sơn Hải Quan xuống tới, không kiêu ngạo không tự ti mà nhìn chăm chú vào lão nhân trước mắt.
– Đó là trưởng lão Chí của thành Tương Lai, là cường giả cấp tám rất mạnh.
Trước thành Tương Lai, có người nhận ra lão giả trên không.
Chí Hải, một trong những Chưởng Khống Giả thành Tương Lai, cũng là Linh Khí Sư cao cấp, và là Thức Tỉnh Giả có thể điều khiển vật lơ lửng.
– Hoá ra những tuần vệ kia là bị bắt, thảo nào vẫn luôn không có trở về, ta còn tưởng rằng bọn hắn đã bị Man Thú Hoang Cổ một cước giết chết.
– …
Quần chúng nghị luận ầm ĩ, suy đoán chuyện gì đã xảy ra trên Man Thú Hoang Cổ.
– Thành Huyền Vũ? Quy định pháp luật?
Chí Hải nhìn xuống Vệ Cảnh, khí thế cấp tám cuồn cuộn tản ra.
Lão lạnh lùng nói:
– Những chuyện đó không có liên quan gì đến ta, thả người ra mau.
– Khẩu khí của ngươi thật là lớn.
Bên trên Sơn Hải Quan, Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan đứng song song nhau, tóc dài theo gió bay phất phới.
Hai cô vốn đang ở Phố Buôn Bán, sau khi nghe thấy âm thanh thì lập tức chạy ra.
– Cao thủ có thực lực cấp tám.
Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên loé ánh sáng, sắc mặt nghiêm túc, bảy cái đuôi cáo sau lưng dựng thẳng lên.
Nguyệt Thấm Lan vung hạ ba, ngạo nghễ nói:
– Cao thủ cấp tám thì sao nào, khí thế không thể thua.
Váy Lam Tinh trên người cô tràn lan ra những gợn sóng nước màu lam, quấn từng vòng quanh thân, cố gắng ngăn cản khí thế của Chí trưởng lão.
– Linh khí cao cấp!
Chí Hải trợn tròn mắt, lão nhận ra trên người Nguyệt Thấm Lan là linh khí cao cấp.
Lão hừ lạnh lên tiếng, chất vấn:
– Hừ, nữ nhân Già Lạc kia là không phải ở đây chứ?
– Già Lạc? Ta không biết.
Nguyệt Thấm Lan lạnh giọng đáp lại.
– Vậy ta sẽ tự mình đi tìm cô ta.
Ánh mắt Chí Hải lộ vẻ sắc bén, dậm chân đi về phía mai rùa.
– Ngươi dám.
Nguyệt Thấm Lan khẽ kêu lên tiếng, quanh thân ngưng tụ ra giọt nước, hóa thành Thủy Kiếm bắn về hướng trưởng lão Chí.
– Tấn công.
Cùng lúc đó, Vệ Cảnh chống đỡ uy áp hạ lệnh.
– Đội trưởng, chúng ta không đứng dậy nổi.
Sắc mặt Thành Phòng Quân trắng bệch, bị khí thế của cao thủ cấp tám áp chế ở trên mặt đất.
– Ngao ô ~~
Rùa Đen mở mắt ra, Man Thú Hoang Cổ cấp chín toả ra khí tức, khiến khí thế của Chí Hải tách ra.
– Cái gì?
Chí Hải biến sắc, giơ tay lên phía trước đè một cái, lơ lửng thi triển năng lực, Thủy Kiếm bị khống chế, không cách nào lại hướng về phía trước.
– Lại là Man Thú Hoang Cổ cấp chín!
Trong lòng lão hoảng sợ, sinh ra ý từ bỏ muốn rời khỏi.
Ầm ầm…
Ngay sau đó, mặt đất dâng lên từng cây gai nham thạch sắc nhọn, tấn công về phía Chí Hải với tốc độ rất nhanh.
– Man Thú Hoang Cổ biến dị!
Đôi mắt Chí Hải trừng lớn, sắc mặt hoảng sợ đại biến.
Lão có lòng tin sẽ chạy trốn được dưới sự công kích của Man Thú Hoang Cổ cấp chín.
Nhưng phải đối mặt lại là Man Thú Hoang Cổ biến dị, khả năng chạy thoát có thể giảm mạnh.
Trong lòng trưởng lão Chí tràn đầy hối hận, sau khi thấy năng lực điều khiển đất của Man Thú Hoang Cổ, trong lòng lão đã lóe lên rất nhiều ý nghĩ.
Nếu như năng lực này nhắm ngay thành Tương Lai, bọn hắn phòng thủ được sao?
Chí Hải né tránh, gian nan thoát khỏi đất đá công kích.
– Tấn công.
Cơ thể Vệ Cảnh nhẹ bẫng, khí thế cấp tám tiêu tán.
Thành Phòng Quân nhanh chóng đứng lên, phát huy ra hiệu suất huấn luyện ngày thường.
Vèo vèo vèo…
Tên nỏ lên cung, bóp cò sung, tên nỏ bắn như mưa về phía Chí Hải trưởng lão.
– Cũng là linh khí sơ cấp ư.
Đồng tử Chí Hải co rút lại.
Cung tên bắn bay đến, mỗi một cái đều là linh khí sơ cấp được trao cho hàn băng, hỏa diễm, khí tức tử điện.
Sau khi nỏ quân dụng trải qua sự thay đổi của chị em Lê Nhã, lực công kích đã tăng lên rất nhiều.
Lão cố gắng tránh khỏi công kích của gai nham thạch đang bắn đến, đồng thời còn phải phân tâm khống chế cung tên bay vụt tới.
Ông ~~
Thân thể Chí Hải trầm xuống, trên người tựa như có vật năng vạn cân đè ép, túm hắn về mặt đất.
– Lại thêm một loại năng lực khác sao?
Sắc mặt của lão trắng bệch, trong lòng càng thêm hối hận.
Trọng lực thêm ở trên người lão càng ngày càng cao, mãi cho đến khi lão trở về mặt đất, đất đai dưới chân bị lõm xuống.
Đây là uy hiếp không thành, ngược lại bị đánh mặt điển hình.
– Ầm ầm!!
Bùn đất xung quanh dâng lên giống như như sóng biển, chôn Chí Hải ở, tạo thành một ngọn núi nhỏ cao trăm mét.
– …
Yên tĩnh, Thành Phòng Quân ở trên ba cửa ải cảm thấy hoa mắt, hoá ra Rùa Đen lợi hại như vậy, cao thủ cấp tám nói trấn áp liền trấn áp.
– Trưởng lão Chí không có sao chứ?
Dưới Sơn Hải Quan dưới, trong ánh mắt của A Đát Trúc và Giả Lỗ tràn đầy hoảng sợ.
Bọn hắn mới từ trên Rùa Đen xuống, đang chuẩn bị đi trở về báo cáo tình huống, lại không nghĩ rằng sẽ nhìn thấy trưởng lão Chí tới cửa đòi người, trái lại bị trấn áp.
– Trưởng lão Chí xúc động rồi.
Khoé mắt Giả Lỗ nhảy lên.
Phải biết rằng, trưởng lão Chí chính là người mạnh nhất thành Tương Lai, thế mà lại bị trấn áp như này.
– Xem ra đã giải quyết xong rồi.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Mục Lương bay đến, đi tới trước Sơn Hải Quan.
Một giây sau.
– Ầm ầm!!
Núi nhỏ nứt ra, Chí Hải bị bùn đất đẩy ra, treo ở trước mặt Mục Lương.
– Khụ khụ.
Trên thân Chí Hải vết thương chằng chịt, khóe môi có máu tươi nhếch lên, cố sức mở mắt nhìn về phía Mục Lương.
– Thành Huyền Vũ chúng ta mang theo ý tốt mà đến, chỉ vì làm giao dịch thôi.
Đôi mắt màu đen của anh thâm thúy, hờ hững nói:
– Nhưng đạo đãi khách của thành Tương Lai các ngươi đã làm cho ta rất không hài lòng.
– Khụ khụ.
Chí Hải mãnh liệt ho khan, máu tươi từ trong miệng trào ra, nói không ra lời.
– Muốn rời đi, hãy cho người tới chuộc ngươi trở về.
Mục Lương liếc nhìn phương hướng thành Tương Lai.
Anh giơ tay lên, mang Chí Hải đi, trở lại bên trong thành Huyền Vũ.
Mục Lương từ trên trời đáp xuống, trong tay ngưng tụ lưu ly, hoàn toàn bao quanh Chí Hải, niêm phong hành động và năng lực của lão, chỉ chừa lại khuôn mặt ở bên ngoài để có thể hô hấp.
Anh nghiêng đầu nhìn phía Vệ Cảnh phân phó nói:
– Giam lại.
– Vâng.
Vệ Cảnh vội vàng gật đầu, phất tay gọi Thành Phòng Quân tới khiêng Chí Hải xuống.
Chương 548: Trưởng Lão Phong
Hồ Tiên run một tai hồ ly tai, ánh mắt thâm sâu nói: – Mục Lương, như vậy làm sao giao dịch với thành Tương Lai được?
– Có hắn ở đây, vẫn có thể kiếm một món hời lớn tinh thạch hung thú.
Mục Lương nhếch miệng lên, hất cằm, ý bảo khiêng trưởng lão Chí đi.
Đôi mắt màu đỏ của Hồ Tiên xoay chuyển, nàng đã hiểu là có ý gì.
Cô khẽ nhếch môi hồng, hỏi:
– Vậy ngươi dự định muốn bao nhiêu tinh thạch hung thú?
Mục Lương quay đầu nhìn về phía thành Tương Lai, nhìn ba bộ hài cốt Man Thú Hoang Cổ to lớn kia.
Anh khẽ cười một tiếng, giọng nhẹ nhõm nói:
– Cũng không cần quá nhiều, ta muốn mười vạn tinh thạch hung thú.
– …
Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan cùng đồng thời há to mồm, muốn mười vạn tinh thạch hung thú còn không nhiều?
– … Chỉ sợ là sẽ không đưa.
Hồ Tiên đảo đôi mắt xinh đẹp tỏ vẻ khinh thường.
Mục Lương cười lắc đầu, chắc chắc nói:
– Sẽ không, trừ phi thành Tương Lai muốn tổn thất một vị cao thủ cấp tám.
– A.
Hồ Tiên như có điều suy nghĩ gật đầu.
– Trở về thôi.
Mục Lương dậm chân bay đi.
Dưới mặt đất.
– Chí trưởng lão bị đưa đi rồi.
Đôi mắt màu trắng của A Đát Trúc mở lớn.
– Đi thôi, về thành Tương Lai trước đã, chúng ta phải mang tin tức về.
Giả Lỗ vác xe đạp trên vai, xoay người bước nhanh rời khỏi.
Sau cùng A Đát Trúc liếc nhìn Rùa Đen một cái rồi cũng bước nhanh rời đi.
……….
Thành Tương Lai, Phủ Thành Chủ ở chỗ đầu lâu Man Thú Hoang Cổ.
Đạp đạp đạp…
Giả Lỗ, A Đát Trúc khiêng xe đạp, nghiêm túc vội vã bước đi.
– Đội trưởng Giả Lỗ, ngài đã trở về!
Hộ vệ giữ cửa cười ha hả chào hỏi, rõ ràng là quen biết Giả Lỗ.
Giả Lỗ không có thời gian ôn chuyện, trầm giọng hỏi:
– Trưởng lão Phong ở đâu?
– Trưởng lão Phong đang ở trong phòng linh khí luyện chế linh khí.
Hộ vệ lộ vẻ kinh ngạc, đưa tay chỉ hướng trong Phủ Thành Chủ.
– Ta đi tìm trưởng lão Phong.
Giả Lỗ xoay người muốn đi.
– Đội trưởng Giả Lỗ, Trưởng lão Phong nói, không được quầy rầy hắn.
Hộ vệ vội vã lên tiếng ngăn cản.
Hắn cười khổ hai tiếng nói:
– Ngươi cũng biết tính tình Trưởng lão Phong , không thể đắc tội.
Trưởng lão Phong nổi tiếng cuồng linh khí, chỉ cần bắt đầu chế tác linh khí, ai cũng không thể đi quấy rối lão, nếu không sẽ chọc giận lão, giống như nổi điên vậy.
Cho nên bên trong thành Tương Lai, cũng có người gọi lão là trưởng lão Phong .
Giả Lỗ sửng sốt một chút, sau đó trừng lớn con ngươi tức giận nói:
– Trưởng lão Chí bị người ta bắt rồi, lão còn tâm trí làm linh khí?
– Trưởng lão Chí bị bắt? Bị ai bắt?
Hộ vệ kinh ngạc lên tiếng, đầu có chút phản ứng không kịp.
Nửa giờ trước hắn nhìn thấy trưởng lão Chí vội vã rời khỏi, thời gian mới qua bao lâu đâu.
Người đã bị bắt rồi?
– Thành Huyền Vũ.
Giả Lỗ nói với sắc mặt nghiêm túc.
Từ nơi này là nhìn không thấy thành Huyền Vũ, vừa khéo là đưa lưng về phương hướng đó.
– Thành Huyền Vũ?
Hộ vệ chăm chú nhìn, chưa từng nghe qua.
Hắn khó có thể tin nói:
– Trưởng lão Chí chính là cao thủ cấp tám, làm sao sẽ bị bắt đi chứ?
– Trước hết tìm cách khiến trưởng lão Phong đi ra.
Đôi mắt màu trắng của A Đát Trúc ngước lên.
– … Chuyện này nếu làm phiền… Sẽ nổi giận.
Hộ vệ rụt cổ một cái.
– Vậy chờ một chút, dù sao trưởng lão Chí sẽ không chết đâu.
A Đát Trúc rũ mắt xuống.
Cô ta nghe được Mục Lương nói câu cuối cùng kia, chờ người đến chuộc trưởng lão Chí, cho nên trong khoảng thời gian ngắn lão không có nguy hiểm đến tính mạng.
– ….
Giả Lỗ há miệng, liếc nhìn phòng linh khí, lại suy nghĩ một chút về câu nói cuối cùng của Mục Lương.
– Ai…
Hắn cũng chỉ có thể thở dài nhịn quyết tâm chờ đợi.
Nếu trưởng lão Chí không bị giết, vậy thì chờ một chút, miễn cho đắc tội trưởng lão Phong , tốn công mà không có kết quả.
Hai người đứng dựa vào tường, yên lặng chờ đợi.
– Trưởng lão Chí bị bắt, chẳng lẽ thành Tương Lai sắp xong đời?
Suy nghĩ trong lòng hộ vệ xoay chuyển hàng trăm lần, trong lúc nhất thời có chút thấp thỏm lo âu.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Răng rắc…
Lại qua một giờ nữa, cửa phòng linh khí đóng chặt mới bị từ trong mở ra.
– Ha ha ha… Cuối cùng thành công rồi, linh khí quải trượng của ta.
Sau một hồi tiếng cười to, một lão giả có râu ria hoa râm, lôi thôi lếch thếch đi ra từ bên trong phòng linh khí.
Trong tay lão cầm lấy một cây quải trượng bằng xương dài gần một thước, đó là xương đùi sau của hung thú cấp sáu..
Trưởng lão Phong cao 1m8, chỉ là thắt lưng luôn mãi cong xuống, thoạt nhìn dáng vẻ chỉ có 1m67.
Lão là cường giả cấp tám sơ cấp, cao thủ thứ hai thành Tương Lai, cũng là một Chưởng Khống Giả khác của thành Tương Lai.
– Trưởng lão Phong , cuối cùng ngươi cũng đi ra.
Đôi mắt Giả Lỗ sáng lên, vội vã nghênh đón.
– Ồ, Giả Lỗ đã trở về à, tìm được hai người Lê Nhã kia rồi sao?
Trưởng lão Phong dừng quải trượng một chút, thuận miệng hỏi một câu.
– Trưởng lão Phong , chúng ta đã biết Lê Nhã và Lê Tuyết ở đâu rồi.
Giả Lỗ cung kính nói.
– Thực hiện hành phạt đối với các cô ta chưa?
Trưởng lão Phong nói chống hông.
– Trưởng lão Phong , Lê Nhã các cô ta ở thành Huyền Vũ, chúng ta vào không được.
Giả Lỗ cúi đầu, giọng nói trở nên thấp xuống.
-…
Trưởng lão Phong nhíu mày, sắc mặt thật sự khó coi.
A Đát Trúc thấy thế vội vàng chen vào nói:
– Trưởng lão Phong , hiện tại quan trọng nhất không phải là chuyện này, mà là cứu trưởng lão Chí ra.
– Cứu trưởng lão Chí?
Đôi mắt Trưởng lão Phong lập tức mơ hồ.
– Đúng thế, thành Huyền Vũ đang ở bên ngoài thành Tương Lai, trưởng lão Chí bởi vì…
Giả Lỗ đem chuyện đã xảy ra trình bày cặn kẽ.
– Man Thú Hoang Cổ cấp chín!
Đối mắt trưởng lão Phong tỏa sáng, cái này là tài liệu linh khí tốt nhất.
Lập tức, lão lại bị hiện thực đánh tỉnh, đây chính là Man Thú Hoang Cổ cấp chín, hay là Man Thú Hoang Cổ biến dị, cho dù như thế nào hắn đều không đánh lại.
– Lão Chí này, không khỏi quá kích động rồi.
Trưởng lão Phong trầm mặt.
Lão ngước mắt nhìn về phía Giả Lỗ, thấp giọng mở miệng:
– Ngươi nói thành chủ Huyền Vũ kia thế nào? Rất có thể cũng là cao thủ cấp chín sao?
– Đúng vậy, hắn có thể điều khiển rất nhiều bùn đất.
Giả Lỗ dùng sức chút đầu, nhớ lại cảnh thành Huyền Vũ lúc cải tạo, bây giờ vẫn còn cảm thấy chấn động như trước.
– Thức Tỉnh Giả sao?
Trưởng lão Phong rũ mắt, suy tư.
Giả Lỗ kiên trì hỏi:
– Trưởng lão Phong , có muốn đi chuộc trưởng lão Chí về hay không?
– Bang bang!!
– Để cho ta suy nghĩ một chút đã.
Trưởng lão Phong nâng quải trượng lên đáp vào đất hai cái.
Thành Tương Lai vốn là có 3 Đại trưởng lão, cũng đều có thực lực cấp tám bát giai sơ cấp, nhưng sau khi Già Lạc trưởng lão phản bội chạy trốn cũng chỉ còn lại hai Đại trưởng lão.
Bây giờ, trưởng lão Chí lại bị bắt, chẳng lẽ thành Tương Lai sắp suy vong sao?
– Không được, phải cứu lão Chí trở về.
Trưởng lão Phong thở dài, lần này có lẽ phải đổ nhiều máu rồi.
Lão cầm quải trượng, bước chân đi ra phía ngoài.
– Trưởng lão Phong , bây giờ ngài muốn đi đâu?
A Đát Trúc nhìn chăm chú hỏi.
Trưởng lão Phong cũng không quay đầu lại mà lên tiếng:
– Đi tới thành Huyền Vũ, nói chuyện với thành chủ thành Huyền Vũ.
Giả Lỗ và A Đát Trúc liếc nhau, hình như đang hỏi đối phương, có đi thành Huyền Vũ không.
Chương 549: Luôn Phải Chịu Đựng Và Nhẫn Nhịn
– Hai người các ngươi đi cùng với ta.
Giọng nói của Trưởng lão Phong bay tới.
– Đi thôi.
Giả Lỗ nhếch miệng một cái, chỉ có thể quay người đuổi theo.
– Vậy cái này làm sao bây giờ?
Hộ vệ đỡ xe đạp gọi.
– Giúp ta cất lại.
Giả Lỗ giơ tay lên vẫy vẫy.
Ba người rời khỏi Phủ Thành Chủ, quay lại hướng cửa thành.
Trưởng lão Phong ngẩng đầu nhìn về phía cửa thành, bầu trời bên ngoài tường thành, cơ thể khổng lồ của Rùa Đen chiếm lấy ánh mắt.
Lão ngừng lại động tác đi về phía trước một lát, hai mắt trợn tròn, kinh hô thành tiếng:
– Đây cũng quá lớn rồi?
Trong lòng lão càng sâu không đáy, Man Thú Hoang Cổ biến dị như này, một cước là có thể san bằng hơn nữa thành Tương Lai.
Nếu cùng so sánh với ba bộ hài cốt Man Thú Hoang Cổ thành Tương Lai, chính là sư phụ nhỏ gặp sư phụ lớn.
– Trưởng lão Phong , lúc chúng ta ở thành Dạ Nguyệt nhìn thấy Man Thú Hoang Cổ này, nó chỉ có lớn bằng một phần mười hiện tại.
Đôi mắt màu trắng của A Đát Trúc lấp loé.
Cô nhớ lại khi ở trên lưng Máy Bay, nhìn xuống hình ảnh cả tòa thành Huyền Vũ.
– Man Thú rất hiếm khi lên cấp, hình thể lại có thể tăng lớn gấp mười lần.
Trong lòng Trưởng lão Phong càng thêm kiêng kỵ.
Lão do dự một chút, vẫn là cất bước đi ra ngoài thành.
Bất kể như thế nào cũng phải đưa lão Chí trở về, thành Tương Lai cần đối phương cùng nhau trấn thủ.
Nếu không, với tình hình giàu có của thành Tương Lai, chắc chắn sẽ bị thành lớn khác dòm ngó tới.
A Đát Trúc và Giả Lỗ vội vàng đuổi theo.
Ba người rời khỏi thành Tương Lai, tới gần hướng Rùa Đen.
– A, đó là Trưởng lão Phong , không phải là muốn đi trấn áp Man Thú Hoang Cổ chứ?
– Ta thấy không có ngu như vậy đâu, chắc chắn là đi cứu trưởng lão Chí.
– …
Bên ngoài thành Tương Lai, quần chúng thấp giọng trò chuyện với nhau,, đưa mắt nhìn theo ba người trưởng lão Phong tới gần Rùa Đen.
Hai mươi phút sau.
Ba người đi tới dưới Rùa Đen, đứng ở trước Thiên Môn Lâu.
– Mấy vị là muốn vào thành?
Cao Thao thản nhiên hỏi.
– Ta là trưởng lão Phong thành Tương Lai, ta muốn gặp thành chủ của các ngươi.
Trưởng lão Phong trầm giọng nói.
– Vậy mời phối hợp đăng ký, cầm Văn Điệp Thông Quan vào thành.
Cao Thao tỏ thái độ công sự công bạn.
– …
Trưởng lão Phong bày ra một bộ biểu cảm ‘Ngươi đang nói đùa’ ta à?
– Trưởng lão Phong , nhịn một chút, không thể nổi lên va chạm với thành Huyền Vũ.
Giả Lỗ vội vã thấp giọng nhắc nhở.
– Làm như thế nào?
Trưởng lão Phong đè xuống tính khí, đi ra phía trước.
– Vào thành cần có Văn Điệp Thông Quan, giá vào thành là một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên đăng ký lễ phép mỉm cười.
– …
Sắc mặt trưởng lão Phong càng đen hơn.
……..
Trước Sơn Hải Quan.
Trưởng lão Phong quay người lại, ngước mắt nhìn tường thành cao.
Có lẽ là linh khí mới rất giống gậy chống thông thường, cho nên Huyền Không Các không yêu cầu lão gửi lại.
Giả Lỗ thấp giọng nói:
– Trưởng lão Phong, đi qua nơi này chính là khu giao dịch Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ.
– Vào đi.
Sắc mặt của lão không được dễ nhìn cho lắm.
Lão phải chịu ‘giày vò’ khi đi qua Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các, hiện giờ, sự kiên nhẫn đã gần cạn kiệt.
Ba người đi tới Sơn Hải Quan, xuất trình Văn Điệp Thông Quan, thành công tiến vào Phố Buôn Bán.
A Đát Trúc hơi ngẩn người, rõ ràng chỉ mới rời đi ba giờ, khi trở về đây lần nữa hắn lại cảm thấy rất thư thái.
Trưởng lão Phong nhìn quanh Phố Buôn Bán, cảm thán từ tận đáy lòng:
– Không thể không nói, ở đây không tệ, tốt hơn thành Tương Lai của chúng ta nhiều.
Giả Lỗ tán đồng gật đầu, nếu thành Tương Lai có Phố Buôn Bán như vậy, lão nguyện ý ở đó suốt đời.
– Đi gặp thành chủ thành Huyền Vũ thôi.
Trưởng lão Phong nói với giọng khàn khàn.
– Các ngươi muốn gặp thành chủ của chúng ta?
Lúc này, Hồ Tiên đột ngột xuất hiện.
Cô đứng chắn trước mặt ba người, bảy chiếc đuôi hồ ly vòng ở bên cạnh.
– Hồ Tiên các hạ.
Giả Lỗ vội vàng mở miệng:
– Vị này là trưởng lão Phong của thành Tương Lai chúng ta, muốn gặp thành chủ các hạ.
– Vị này tới đây là vì lão già kia?
Hồ Tiên thanh nhã hỏi.
-.. … Đúng vậy.
Giả Lỗ cười ngượng ngùng hai tiếng.
– Vậy thì đi theo ta.
Hồ Tiên nhìn thoáng qua trưởng lão Phong, ánh mắt giống như thấy một núi tinh thạch hung thú di động.
Cô khẽ cười trộm, Mục Lương nói đúng, thành Tương Lai sẽ đến chuộc lại lão già kia.
– Hừ!
Trưởng lão Phong hừ lạnh một tiếng, ánh mắt của người phụ nữ đuôi hồ ly kia khiến lão khó chịu, nhưng lão chỉ có thể đè nén cơn giận.
Ba người đi theo Hồ Tiên tới Úng Thành, băng qua cửa thành là Khu vực Ngoại thành, lọt vào trong tầm mắt là con đường thẳng tắp, hai bên trồng rất nhiều lục thực.
– Nhiều thực vật xanh như vậy!
Trưởng lão Phong co rụt tròng mắt, rõ ràng bị khiếp sợ bởi cảnh tượng trước mắt.
– Mọi người nhanh chân lên một chút.
Hồ Tiên lên tiếng thúc giục, sau đó ngáp một cái.
-…..
Trưởng lão Phong kìm nén sự bực bội, thành thật bước nhanh hơn.
Lão không dám tức giận, càng không dám làm loạn.
Bọn họ đang ở trên lưng Man Thú Hoang Cổ cấp 9, gây chuyện ở đây giống như là nhổ răng cọp, đi tìm chết.
Ba người đi trên con đường chính dẫn tới Khu Trung Ương, cây xanh hai bên đường kích thích bọn hắn rất sâu.
Ở thành Tương Lai, có chút lục thực và linh khí bán với giá đắt đỏ, thậm chí còn được giao dịch đồng giá với linh khí sơ cấp.
Mà cây xanh ở đây lại giống như là thứ không cần tiền, có thể trồng ở bất cứ đâu, hơn nữa còn tươi tốt tới như vậy.
– Trưởng lão Phong, chỉ cần năm khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng là có thể mua trái cây ở thành Huyền Vũ.
Giả Lỗ hạ giọng nói.
– Có thật không?
Nghe vậy, nếp nhăn nơi khóe mắt của trưởng lão Phong hơi giãn ra vì giật mình.
– Đúng vậy, chúng ta đã thử mua vài lần.
Giả Lỗ gật đầu nói.
– Khi nào chúng ta rời đi, ngươi đi giao dịch một ít trái cây mang về Phủ Thành Chủ.
Trưởng lão Phong thấp giọng dặn dò.
– Ta hiểu rồi.
Khóe miệng của Giả Lỗ hơi co giật.
Hắn biết trưởng lão Phong muốn giao dịch trái cây để cho cháu gái nhà mình ăn, nhưng bàn chuyện này với tình huống trước mắt có vẻ không hợp thì phải?
Trưởng lão Phong có một cô cháu gái mười hai tuổi, lão cực kỳ thương yêu cô ấy.
Sau bốn mươi phút, Hồ Tiên dẫn ba người đi tới Khu Vực Trung Ương.
Hộ vệ Khu Vực Trung Ương tiến tới kiểm tra theo thông lệ.
Hồ Tiên liếc nhìn cây gậy trong tay trưởng lão Phong, nhẹ nhàng nói:
– Để cây gậy này lại đây đi.
Người Huyền Không Các không nhận ra đây là linh khí cao cấp, nhưng làm sao qua mắt được cô.
– Không được.
Trưởng lão Phong lập tức từ chối.
– Nếu vậy thì đi theo ta, ta đưa các ngươi ra.
Hồ Tiên uốn éo bước ra ngoài, không hề dây dưa dài dòng.
– Trưởng lão Phong.
Đôi mắt trắng của A Đát Trúc mở lớn, không khỏi lên tiếng.
– Đây.
Khuôn mặt của trưởng lão Phong đen đến mức có thể chảy ra mực.
Lão đưa gậy chống cho hộ vệ Khu Vực Trung Ương, hai tay chắp sau lưng, lấy thực lực của lão đã sắp tức giận đứng không yên.
– Đi thôi.
Hồ Tiên dừng bước, động tác xoay người rất lưu loát.
-…..
Trưởng lão Phong buồn bực cực kỳ.
– Khi nào các ngươi rời khỏi Trung Ương thì chúng ta sẽ trả lại.
Hồ Tiên nói với giọng điệu nhàn nhạt.
– Hừ.
Trưởng lão Phong không thèm nghe, đen mặt bước theo.
Quá khuất nhục, từ lúc tới đây, lão luôn phải chịu đựng và nhẫn nhịn.
Chương 550: Chúng Ta Không Có Đủ Tinh Thạch Hung Thú
Ba người đi vào Khu Vực Trung Ương, tiếp tục bị choáng váng bởi toàn cảnh thực vật xanh, sau đó mọi người nhìn thấy con sông uốn lượn, suýt nữa lên tiếng kinh hô.
Thành Tương Lai không có nguồn nước, tất cả nước sạch đều dựa vào việc giao dịch với thương nhân hành hoang.
Thương nhân hành hoang phải đi rất xa để tìm kiếm và giao dịch nước, bởi vì vậy mà giá giao dịch nước luôn ở mức cao.
Trưởng lão Phong chớp mắt, trên lưng Man Thú Hoang Cổ có nguồn nước?
Hoặc thành Huyền Vũ có linh thú thần kỳ giống như Thủy Tinh Ngư?
Sau mười phút, bốn người tới trước cung điện.
Hồ Tiên dẫn ba người tới phòng khách, dặn dò hầu gái bưng trà và điểm tâm tới, sau đó xoay người đi tìm Mục Lương.
Trong thư phòng, Mục Lương đang trò chuyện với Ly Nguyệt.
– Khanh khách……
Mục Lương gõ ngón tay lên mặt bàn, ôn hòa nói:
– Ngươi phân phó người giả dạng thành thương nhân hàng hoang vào thành Tương Lai truyền bá Phố Buôn Bán.
– Được.
Ly Nguyệt khẽ gật đầu.
Cô hiểu rõ, làm như vậy là vì để hấp dẫn mọi người tới giao dịch ở Phố Buôn Bán, chỉ cần có nhóm người thứ nhất tiến vào, tiếp theo không phải lo lắng không ai dám tới.
– Nhớ là phải tiếp tục thu thập tin tức về thành Sơn.
Mục Lương ôn hòa nói.
– Ta nhớ rồi.
Ly Nguyệt thanh thúy đáp.
– Tới đây.
Anh cong ngón tay ngoắc ngoắc.
Khuôn mặt xinh đẹp dưới khăn che mặt của cô gái tóc trắng ửng đỏ, cô chậm rãi đi tới bên cạnh anh, sau đó bị anh ôm vào lòng.
Mục Lương gỡ khăn che mặt của cô gái tóc trắng, giơ tay chạm nhẹ vào hoa văn màu đỏ tươi trên mặt cô.
-…..
Hàng mi mảnh dài của Ly Nguyệt hơi run rẩy, cảm thụ lòng bàn tay ấm nóng trên mặt.
– Cho ta thời gian, ta sẽ chữa khỏi cho ngươi.
Mục Lương bảo đảm.
– Ừ, ta tin ngươi.
Đôi mắt màu bạc của Ly Nguyệt lập loè một tia sương mù.
Cộc cộc cộc……
– Mục Lương, ta vào đây.
Cửa thư phòng bị gõ vang, giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên truyền vào.
Ly Nguyệt lập tức thanh tỉnh, cô giơ tay vỗ vào mảnh giáp trước người, nhanh chóng tiến vào trạng thái ẩn thân.
-…..
Mục Lương hơi cau mày, tại sao cô ấy lại phản xạ có điều kiện như vậy?
Cót két……
Cửa thư phòng bị đẩy ra.
Hồ Tiên bước vào thư phòng, tươi cười nói câu đầu tiên:
– Mục Lương, mười vạn tinh thạch hung thú tới cửa.
– Người của thành Tương Lai đến rồi à?
Mục Lương lập tức hiểu được ẩn ý của Hồ Tiên.
– Ừ, là một lão già được gọi là trưởng lão Phong.
Ánh mắt của Hồ Tiên hàm chứa ý cười.
– A?
Đôi mắt đỏ rực của nàng híp lại, nàng phát hiện quần áo trên người Mục Lương có gì đó không đúng, có vẻ quá mức bó sát.
– Thế nào?
Anh nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.
– Không có gì.
Trái tim của Hồ Tiên đập hụt một nhịp, tinh thần có chút hoảng hốt.
Mục Lương cảm thấy trọng lượng trên chân biến mất, cô gái tóc trắng đã lén rời đi.
– Được rồi, chúng ta đi gặp bọn họ.
Mục Lương đứng dậy, vuốt phẳng nếp gấp trên áo.
Hai người rời khỏi phòng làm việc.
Hồ Tiên đi phía sau, thuận tay đóng cửa thư phòng lại.
– Mục Lương, trong thư phòng còn có người khác phải không?
Giọng nói quyến rũ của Hồ Tiên vang bên cạnh lỗ tai anh.
– Không có.
Mục Lương cười nhạt một tiếng.
– Vậy à……
Hồ Tiên cười một tiếng, trên mặt vẫn giữ sự trêu chọc.
Mục Lương mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không có ý định giải thích, có đôi khi trực giác của phụ nữ thật là đáng sợ.
……
Cung điện, bên trong phòng tiếp khách.
Trưởng lão Phong nhìn chằm chằm ly nước trà màu xanh nhạt trước mặt, nhưng không hề chạm vào nó.
Giả Lỗ cũng ngồi thẳng lưng, hai mắt nhìn về phía cửa phòng khách, chờ đợi thành chủ thành Huyền Vũ đến.
A Đát Trúc nâng ly trà lên rồi ngửi một hơi, mùi trà nhàn nhạt quanh quẩn chóp mũi.
Cô ta do dự một chút, cuối cùng vẫn đặt chén trà xuống, không có tùy tiện uống.
Trên bàn còn có một mâm thịt nướng và trái cây thập cẩm.
Ba người ngửi mùi thơm dụ người, nhẫn nhịn không giơ tay cầm lấy.
Đạp đạp đạp……
Tiếng bước chân truyền đến.
– Đại nhân Mục Lương.
Bên ngoài phòng khách, Vệ Ấu Lan hơi hơi khom lưng.
Trưởng lão Phong, A Đát Trúc và Giả Lỗ nghe vậy nghiêm mặt nhìn về phía cửa.
Một khuôn mặt trẻ tuổi tiến vào tầm mắt của ba người, Mục Lương và Hồ Tiên đi vào phòng khách, bước tới chủ vị.
Tiểu hầu gái nhanh chóng bưng trà nóng đặt lên bàn, sau đó ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Trưởng lão Phong co rụt tròng mắt, kinh ngạc vì Mục Lương quá trẻ, hơn nữa lão lại không thể nhìn thấu đối phương.
Hồ Tiên đưa tay ra hiệu, kiều mị nói:
– Vị này chính là thành chủ thành Huyền Vũ của chúng ta: đại nhân Mục Lương.
Cô nâng đôi mắt đỏ rực lên rồi liếc nhìn trưởng lão Phong.
– Phong Vũ.
Trưởng lão Phong hạ giọng nói tên của mình.
Mục Lương nhấp ngụm trà nóng, biết rõ còn cố hỏi:
– Các vị tìm ta là có chuyện gì vậy?
Phong Vũ ngước mắt nhìn về phía Mục Lương, trầm giọng nói:
– Chúng ta đến đây là vì Chí Hải.
– Chí Hải?
Mục Lương nói vẻ mặt không cảm xúc.
Giả Lỗ giải thích:
– Chính là vị bị chôn trong đất.
– Các ngươi tới đây là muốn chuộc lão về à?
Hai tay Mục Lương giao nhau, vẻ mặt vẫn bình tĩnh.
Phong Vũ ngước mắt trầm giọng hỏi:
– Mục Lương các hạ, Chí Hải đã phạm lỗi gì?
– Lão muốn giết người của ta.
Mục Lương đạm mạc đáp.
Phong Vũ khàn khàn nói:
– Các hạ, chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó.
– Lão đã phạm sai lầm rồi.
Mục Lương bình tĩnh lên tiếng.
Phong Vũ yên lặng trong phút chốc, chậm rãi hỏi:
– Các hạ cứ nói thẳng, phải làm thế nào thì ngươi mới chịu thả lão ra.
– Mười vạn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, ta sẽ thả lão.
Đôi mắt đen láy của Mục Lương trở nên thâm thúy.
– Không thể nào!
Trong mắt Phong Vũ thoáng qua một tia hàn quang, hiển nhiên đã bị hù dọa bởi cái giá này.
A Đát Trúc và Giả Lỗ cũng bị giật mình, trưởng lão Chí có giá cao như vậy?
– Vậy thì tiễn khách.
Mục Lương đưa mắt nhìn Hồ Tiên.
– Được.
Hồ Tiên liếc nhìn anh, nhàn nhạt đứng dậy.
– Chờ đã.
Phong Vũ vội vàng lên tiếng.
– Còn có chuyện gì à?
Mục Lương bình tĩnh hỏi.
– Mười vạn khối tinh thạch hung thú quá nhiều, chúng ta không có đủ.
Phong Vũ trầm giọng nói.
– Thiếu một viên cũng không được.
Mục Lương dựa lưng về phía sau, đầu ngón tay chạm vào chén trà, bày ra tư thái không thể thương lượng.
Giao dịch chủ yếu của thành Tương Lai là linh khí và tài liệu hung thú, số lượng tinh thạch hung thú chắc chắn cao hơn mười vạn.
Phong Vũ thầm mắng một tiếng, không phải là thành Tương Lai không lấy ra được mười vạn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, chỉ là lão không nỡ bỏ ra.
Lão thấp giọng mắng câu:
– Tên Chí Hải khốn kiếp này……
– Trưởng lão Phong.
Giả Lỗ nhỏ giọng nhắc nhở.
– Câm miệng.
Phong Vũ dựng râu trừng mắt.
-…..
Khóe mắt của Giả Lỗ giật giật, rất muốn tát cho mình một cái, tại sao hắn lại muốn lẫn vào chuyện này chứ.
– Các hạ, hãy nể mặt thành Tương Lai lần này, sau này ngươi cần chế tạo linh khí cao cấp thì ta có thể giảm giá…… Không, có thể chế tạo miễn phí.
Trưởng lão Phong nhìn về phía Mục Lương, giọng nói thành khẩn rất nhiều.
– Khanh khách……
Hồ Tiên không khỏi che miệng cười một tiếng.
Trên mặt Mục Lương hiện lên vẻ cổ quái, bất đắc dĩ nhìn Hồ Tiên đang cười cong mắt.
– Các hạ, chuyện này có gì buồn cười sao?
Trưởng lão Phong cau mày hỏi.
– Linh khí cao cấp mà thôi, thành Huyền Vũ chúng ta có thể tự chế tạo.
Mục Lương nhàn nhạt nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










