1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Số 13 Phố Mink [Dịch]
  4. Tập 81 : Rời giường, ăn bữa khuya (3) (c801-c810)

Số 13 Phố Mink [Dịch]

Tập 81 : Rời giường, ăn bữa khuya (3) (c801-c810)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 801: Rời giường, ăn bữa khuya (3)

Karen lái xe trong đêm tối, trong lúc lái xe, ánh mắt của lướt qua cái lỗ trống đằng sau xe thông qua kính chiếu hậu.

Anh bỗng nhiên nghĩ đến quyển sách « Anh lãng quên em trong mùa xuân » mà mình vừa đọc kia.

Những sự nghi ngờ, kinh ngạc trong nửa đoạn trước của nhân vật chính, rất giống như đoạn đầu của phân nửa cuộc đời con người, sự mẫn cảm, đa nghi, tự cao, dễ dàng ảo tưởng, cũng có thể giải thích thành sự tăng động, phong phú, biết lo nghĩ.

Đợi đến lúc sau khi nhân vật chính giết chết vợ của mình, tất cả đều quá lý tính và bình tĩnh, điều này trực tiếp dẫn đến việc nửa đoạn sau của cuốn sách khiến người ta cảm thấy không thú vị.

Cuộc đời, có lẽ nhất định phải bằng việc “Giết chết” một thứ gì đó, mới có thể nhận được lại sự “Trưởng Thành”.

Tựa như là Lão Saman lúc tuổi gìa.

Còn về đoạn văn xuôi cuối cùng ca ngợi bồ công anh trong quyển sách, giống như một sự cảm thán đối với phần cuối của cuộc đời, có lẽ, đối với phần lớn người mà nói, cuộc đời, không thể nào làm mọi việc đến nơi đến chốn, cũng gần như không thể nào khiến nào hoàn mỹ không nuối tiếc.

Cho dù là Thần đi nữa, cũng sẽ mang theo tiếc nuối mà rời đi, huống chi là người, cái dấu chấm tròn kia, ai có thể chấm nó ra một cách viên mãn?

Chỉ tiếc, tác giả của quyển sách kia là một tên hung thủ giết vợ, cho nên những thứ mà mình liên tưởng đến có vẻ rất buồn cười, giống như một sự gán ghép vô cùng gượng gạo và ép buộc.

Nhưng khi một tác phẩm được viết ra, lúc một cá thể đơn lẻ được trưng bày ra, thật ra góc độ và cách suy nghĩ của nó, đã không còn do bản thân tác giả quyết định nữa, hoàn toàn là do người đọc nó, cách diễn giải của bản thân mình và của bản thân tác giả cũng không có gì liên quan đến nhau.

Kết cục của ông nội, có lẽ cũng như vậy;

Như vậy thì còn kết cục của mình sẽ như thế nào?

Karen bước vào trạng thái mông lung ngắn ngủi, sở dĩ ngắn ngủi, là bởi vì Lão Saman đã sớm đưa ra cách trả lời của mình:

Nếu như có thể một lần nữa,

Ta không muốn suy nghĩ, không muốn bồi hồi, không muốn do dự;

Ta muốn thoải mái, ta muốn tự do, ta muốn làm theo ý mình.

Khóe miệng của Karen nở một nụ cười,

Mình,

Không phải đã có thêm một lần nữa hay sao.

Alfred vẫn đang luôn quan sát Karen, đây là một tập quán quen thuộc của Alfred khi ở cạnh Karen, anh ta mở bản bút ký của mình ra, viết vào:

“Thần cũng sẽ cảm thấy mơ hồ, thần cũng sẽ biến mất, thần vĩ đại ở chỗ ngài ấy khác với chúng ta, nhưng thứ khiến thần vĩ đại, cũng giống như chúng ta.”

Do dự một chút,

Alfred lại viết tiếp:

“Mặc dù tôi cũng không nguyện ý thừa nhận, nhưng vào thời khắc ấy, tôi cho rằng mình đã nghi ngờ thần, tôi có tội.

Tôi cảm thấy, mỗi người tiếp xúc với thiếu gia, đều sẽ bị thiếu gia thay đổi, cuộc sống ban đầu của họ, vận mệnh ban đầu của họ, đều sẽ bị thiếu gia xóa đi.

Lão Saman cũng không phải ngoại lệ, càng không phải là sự cố ngoài ý muốn.

Tôi vẫn như cũ vững tin rằng, giống như thiếu gia đã nói vậy, tất cả mọi thứ đều đã có sắp xếp trước.

Tôi sám hối, vì trong nháy mắt ấy tôi đã kinh ngạc, vì trong một khoảnh khắc kia tôi đã không tập trung.

Thiếu gia,

Tôi có tội.”

Xe tang lái về tới nhà tang lễ, Pieck và Dincom phụ trách thu dọn đồ đạc, Karen thì cùng với Alfred đi vào trong nhà.

“Ý của anh là, mười hai cái quan tài này sẽ được bố trí ở trang viên Ellen sao?”

“Đúng vậy, thưa thiếu gia, cái toàn khán thính phòng kia rất phù hợp với mục đích của chúng ta.”

“Tôi đồng ý, tôi tin tưởng Pall cũng sẽ đồng ý, rốt cuộc thì Bá tước Recar cũng là người đầu tiên vào đó, đúng rồi, thương mại giữa trang viên Ellen và Đảo Ám Nguyệt, cũng có sự trao đổi lợi ích, anh phụ trách theo dõi một chút, cũng rất nhanh sẽ có tiến triển.”

“Đúng vậy, thiếu gia, thuộc hạ vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, lúc có tiến triển gì thì tôi sẽ báo cáo lại với ngài.”

“Ừm, được rồi, anh nghỉ ngơi sớm một chút đi, tôi nghĩ, dạo gần đây tôi cũng sẽ không có nhiệm vụ mới, cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe một chút.

A, suýt nữa quên mất, hai ngày nữa còn phải dành chút thời gian để đến bảo tàng gốm Lemar đặt làm hai con rối hình người cho Pall và Kevin.”

“Thiếu gia, ngài hãy sớm nghỉ ngơi một chút.”

Karen đẩy cửa phòng ngủ ra, đi vào.

Alfred quay người, đi vào trong phòng của mình, đúng lúc này, sau lưng của anh ta có tiếng của thiếu gia mình truyền đến:

“À mà, Alfred.”

“Thiếu gia?”

“Anh vào đây một chút.”

Alfred đi vào phòng ngủ chính, sau đó, trông thấy một cái quan tài có vẻ rất quen mắt đã đè sập cái giường ở trong phòng ngủ.

Cảnh tượng trước mắt, đột ngột như vậy, đến mức khiến Alfred há hốc mồm trong vô thức.

Vận mệnh, đã sớm được định sẵn.

Alfred thở một hơi dài nhẹ nhõm, anh ta cảm thấy mình rất may mắn, may mắn rằng lúc trước ở trên xe, đã tự sám hối, mà không phải chờ tới tận bây giờ.

Khi ánh mắt của thần đã chú ý đến ngươi, cho dù là trốn vào chiều không gian ngược đi chăng nữa, ngươi cũng vẫn không cách nào có thể trốn khỏi phòng ngủ chính của thần.

Nắp quan tài bởi vì không dùng đinh để cố định, chỉ đóng vào đơn giản, cho nên muốn mở nó ra chỉ cần dùng một lực nhẹ, một mình Alfred dùng tay đẩy nắp quan tài ra rất dễ dàng.


Chương 802: Rời giường, ăn bữa khuya (4)

Karen đến gần một chút, xoay người đánh giá Lão Saman đang nằm trong quan tài.

Tư thế nằm của ông ta cũng không được yên ổn lắm, ít nhất thì cũng không phải yên ổn trên ý nghĩa truyền thống.

Sự xóc nảy của trận pháp dịch chuyển, để cho cơ thể ông ta vốn hướng mặt lên trên, biến thành mặt úp xuống dưới, hai tay để sau lưng, tư thế giống như đang bơi bướm ở trong quan tài.

Pall tường thuật lại quá trình vụ việc xảy ra.

Karen giờ mới hiểu được tới, vì cái gì sau khi đến nghĩa trang, Lão Saman sẽ nói với mình về con chó lông vàng trong nhà.

“Cậu còn muốn ta phải hình dung nó như thế nào, nói rằng nó thông minh giống như con người sao, đến cùng thì cũng chỉ là một con chó mà thôi.”

“Ừm, đúng rồi, đến cùng cũng chỉ là một con chó.”

Lão Saman muốn dùng phương thức vừa trào phúng lại mang màu sắc của tính logic này để trục xuất chính mình, ông để việc lựa chọn tọa độ cho một con chó quyết định, theo cách nói của Kevin đó là, Lão Saman lúc đưa la bàn cho nó còn đưa cho nó một cục xương đã bị gặm trơn láng đến nỗi con ruồi cũng đậu không được;

Đồng thời, Lão Saman đổ nước thịt lên trên la bàn, ông ấy muốn cho Kevin liếm la bàn, sau đó chọn ngẫu nhiên cho ông ta một cái tọa độ không gian.

Karen thật sự rất khó tưởng tượng, cái việc làm “chó” như vậy, Lão Saman rốt cuộc làm sao đã nghĩ ra được.

Suy cho cùng thì trong tình huống bình thường, một con chó lông vàng cắn lung tung vào trên trận pháp định vị tọa độ, có trời mới biết lúc trận pháp khởi động thì nó sẽ dịch chuyển cái quan tài đến tọa độ nào, cho dù sau đó có hồi tưởng như thế nào cũng không cách nào tìm ra được.

Nhưng hết lần này tới lần khác, vận may của Lão Saman cũng rất tốt, ông ta vậy mà để một vị Tà Thần, điều chỉnh tọa độ la bàn của mình.

Tà thần bị người khác xem như một con chó, rõ ràng trong lòng cũng rất tức giận;

Được rồi,

Nếu ngươi đã xem ta là chó, vậy thì ta sẽ đưa ngươi trở về, chúng ta cùng nhau làm chó.

“Kevin.”

Kevin ngồi xuống trước mặt Karen, ngoắt ngoắt cái đuôi.

“Việc này ngươi đã làm rất tốt.”

“Gâu!”

Kevin nhận được lời khen nên rất hưng phấn.

Pall thì nghiêng đầu, nói: “Điều mà tôi muốn hỏi đó là, đêm nay chúng ta sẽ phải ngủ ở đâu đây?”

Alfred mở miệng nói: “Ngày mai có thể đổi một chiếc giường mới, đêm nay thiếu gia có thể đến phòng tôi mà ngủ.”

“Không cần phiền phức vậy đâu.” Karen khoát tay áo, “Một buổi tối mà thôi, nằm ra đất ngủ cũng không thành vấn đề, đúng, mọi người có thấy đói bụng hay không, tôi sẽ đi nấu bữa ăn khuya.”

Karen đi ra khỏi phòng ngủ, bước vào phòng bếp, cơm thừa trong tủ lạnh còn có rất nhiều, mặc dù người trong nhà bởi vì khẩu vị của mình mà dần dần xem cơm như là món chính, nhưng hiển nhiên còn đang trong giai đoạn thích ứng, cho nên mỗi ngày đều sẽ còn lại không ít cơm thừa, nhưng loại cơm này là thích hợp nhất để làm cơm chiên trứng.

Đập trứng gà, khuấy đều lên, làm nóng dầu, đổ trứng gà vào, sau đó thêm cơm vào và chiên lên.

Karen thích chiên cơm như vậy, ăn như vậy thì sẽ cảm thấy thỏa mãn hơn, cuối cùng, lại rải lên trên một nắm hành cắt nhỏ, mùi thơm, trong nháy mắt tỏa ra.

“Alfred, gọi bọn họ đến phòng bếp đến ăn đi.”

“Vâng, thiếu gia.”

Karen thì múc cơm ra hai bát nhỏ, đặt ở một cái trên khay, hai đôi đũa, một đôi đặt ngang, một đôi cắm vào trong chén.

Sau đó, Karen bưng khay cơm đi vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ, chỉ có Karen và Lão Saman, một người đứng ngoài quan tài, còn một cái xác thì nằm bên trong.

Karen để cái khay xuống dưới đất, đứng đối diện quan tài.

Một sợi xích màu đen chui ra từ dưới chân của Karen, leo lên trên quan tài, tiến vào bên trong.

Trong mắt trái của Karen xuất hiện vòng xoáy u tối,

Anh giơ tay lên, chỉ về hướng quan tài kia, trầm giọng nói:

“Lấy danh nghĩa của Trật Tự, lệnh cho ngươi hãy thức tỉnh!”

Sợi xích màu đen trong phút chốc biến thành màu đỏ, Karen cảm giác được năng lượng linh tính trong cơ thể của mình đang bị rút ra, có điều bây giờ anh có thể tiếp nhận cái giá phải trả nhẹ nhàng hơn trước nhiều.

Sau khi kết thúc, sợi xích màu đỏ lại biến trở về màu đen một lần nữa, quay về dưới chân của Karen sau đó biến mất

Karen ngồi xuống trên tấm nệm, cầm lấy một bát cơm chiên trứng, dùng đũa và cơm hai cái, ùm, hơi nhạt một chút, lần sau bỏ thêm một chút muối.

Đúng lúc này,

Lão Saman từ từ thò đầu ra từ trong quan tài, ông ta dùng biểu cảm vô cùng ngạc nhiên mà đánh giá tình huống xung quanh, chỉ cảm thấy nơi này sao lại nhìn quen đến vậy, ông ta cho rằng đây là thế giới ý thức sau khi chết;

Mãi cho đến khi ông ta nhìn thấy trong cái phòng ngủ quen thuộc này lại có để cái tủ lạnh cũ của mình, ông ấy rốt cuộc cũng biết rõ đã có chuyện gì xảy ra.

Nơi này, là trong hiện thực, mà bản thân mình, bị thức tỉnh!

Cuối cùng, ánh mắt Lão Saman rơi vào trên người Karen đang ngồi ăn cơm trên tấm nệm, ông ấy dùng giọng điệu không thể tin được mà hỏi:

“Là… là cậu gọi ta dậy đấy à?”

“Ừm.”

“Để… Để làm gì?”

“Để ăn bữa khuya.”


Chương 803: Còn sống (1)

Lão Saman bò ra từ trong quan tài, sau đó, ông ta đứng ở bên cạnh, không đi ra ngoài, trong ánh mắt, một nửa là suy tư một nửa là cẩn thận.

Rõ ràng là một cái gương mặt đã nếm đủ mùi đời, lúc này lại toát ra vẻ xa lạ và câu nệ của một đứa bé vừa mới đối mặt với thế giới.

Karen thì tiếp tục ăn bát cơm chiên trứng của mình, anh thật sự rất đói bụng.

Lúc này cửa phòng ngủ được đẩy vào, Alfred đi đến, trong tay bưng một đĩa đồ chua do Karen tự mình ướp và một ly nước đá, sau khi để đồ xuống trước mặt Karen, Alfred nhìn thoáng qua Lão Saman đang đứng bên cạnh quan tài,

Mỉm cười chào hỏi:

“A, ông tỉnh rồi đấy à?”

Sau khi bắt chuyện xong, Alfred lại quay người đi ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng ngủ lại.

Lão Saman bắt đầu từ từ di chuyển bước chân, từng bước từng bước nhỏ, bước đến trước bát cơm chiên trứng kia, nhìn cơm trong đó, lại nhìn về phía Karen một chút, lúc nhìn về phía Karen, ánh mắt có chút lấp lóe và rời rạc.

Karen gấp một miệng gừng ngâm bỏ vào trong chén ăn kém với một miếng cơm vào trong miệng, vừa nhai vừa nói: “Ông còn có thể được ăn cái gì không?”

“Ta… cũng không biết.”

“Vậy thì thử một chút đi…”

“À… cũng được.”

Lão Saman ngồi xuống, cầm bát lên, lấy đôi đũa đang cắm ở trên xuống, và một miếng cơm đưa vào trong miệng mình nếm thử.

“Thấy thế nào?”

“Hơi mặn một chút…”

“Thật sao, tôi còn cảm thấy hơi nhạt một chút.” Karen nhún vai, “Có lẽ ông cũng lớn tuổi rồi, không ăn đồ quá mặn được.”

“Ta đã chết đúng không?”

Lúc hỏi vấn đề này, Lão Saman quay đầu nhìn phía cỗ quan tài đằng sau.

Ông ấy cũng rõ ràng rằng trận pháp dịch chuyển mà mình bố trí, sau khi mình chết thì quan tài có chứa thi thể của mình sẽ được dịch chuyển vào chiều không gian ngược, kết quả, mình và quan tài, lại đều xuất hiện ở trong căn phòng ngủ này.

Căn phòng ngủ này ông ấy rất quen thuộc, bởi vì ban ngày ông ấy từng vào đây để xem cái tủ lạnh.

Quan tài quăng vào trong chiều không gian ngược, lại bị câu trở về phòng ngủ;

Sau khi mình chết đi, lại bị thuật pháp Thức Tỉnh làm sống dậy;

Trong nhất thời Lão Saman cũng không biết nên dùng loại tâm thái nào để đối mặt với người thanh niên đang ngồi ăn cơm chiên trước mặt mình này.

Mình vốn nghĩ tên đội trưởng Neo của cậu ta mới thật sự là người giỏi về ngụy trang, nhưng mà ai biết, vị này, mới là kẻ đang ẩn nấp sâu nhất.

“Tôi rất tò mò, ông rõ ràng đã chết, sao vẫn có thể nếm ra mặn nhạt?”

“Có lẽ… Có thể là bởi vì thi thể của ta được bảo quản khá tốt.”

“Như thế sao, tôi đã biết.” Karen nhẹ gật đầu.

Lão Saman chết là do tự sát, ngọn lửa màu xanh lam kia trong một khoảnh khắc đã chấm dứt mọi dấu hiệu sống trong người Lão Saman, nhưng cũng bởi vậy nên đã giúp cho cơ thể của ông ấy được bảo quản trong trạng thái gần như hoàn hảo, từng bộ phận trong cơ thể vẫn có thể vận hành như cũ.

Nhưng sự vận hành này cũng chỉ là tạm thời, cũng là không thể kéo dài, một khi năng lượng linh tính còn lại trong cơ thể đã tiêu hao hết, sự vận hành của từng cơ quan trong cơ thể sẽ dần dần xảy ra vấn đề, đến cuối cùng, sẽ triệt để biến thành một thi thể mục rữa.

“Ngài… Rốt cuộc ngài là ai?”

Bá tước Recar sau khi thức tỉnh cũng đã từng dùng giọng điệu giống như vậy để hỏi Karen, bởi vì trong sự nhận biết cố định của họ, những người có khả năng thức tỉnh bọn họ, tất nhiên là những kẻ vô cùng hùng mạnh và đáng sợ.

“Lời ông nói trong văn điếu, ông tiếc bản thân không có thêm một cơ hội nữa, tôi lại cho ông cơ hội này.”

“…” Lão Saman.

Bờ môi ngập ngừng mấy lần, cuối cùng, Lão Saman vẫn bỏ qua việc hỏi thăm thân phận của Karen, thân thể run lên, một tay bưng bát cơm còn một tay khác xoa nắn gương mặt của mình

Bởi vì hôm nay là tang lễ của ông ấy, được phu nhân Lake trang điểm, cho nên sau khi xoa xoa mặt của mình thì toàn bộ lớp trang điểm của Lão Saman đều rơi xuống.

“Tang lễ của ta, bị phá hư rồi…”

“Cũng không phải, tang lễ của ông kết thúc rất hoàn chỉnh.”

“Thế nhưng, điều này lại có ý nghĩa gì, mặc dù ta không biết vì sao ngài muốn thức tỉnh ta, nhưng sau tang lễ kết thúc, cho ta thêm thời gian ba ngày, lại có ý nghĩa gì?

Ba ngày sau, không phải ta vẫn sẽ hoàn toàn biến mất sao?”

“Thế nhưng, tôi có thể cho ông không chỉ là ba ngày.”

“Cái gì!”

“Tôi rõ ràng rằng mình có năng lực này, chỉ có điều bây giờ tôi còn chưa có cách nào làm được, nhưng ở tương lai không xa, tôi hẳn có thể cho ông thời gian thức tỉnh càng lâu.”

“Cho ta thời gian thức tỉnh càng dài hơn?”

“Đúng thế.”

“Đây là điều không có khả năng, trên cơ bản năng lực thức tỉnh của Trật Tự Thần Giáo vốn không có cách nào có thể làm đến bước này, nếu không, Trật Tự Thần Giáo đã sớm có thể dựa vào Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất mà trở thành giáo hội chính thống duy nhất rồi.”

Toàn bộ thế giới Giáo hội đều rõ ràng, sự tồn tại của Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất là thứ thật sự đáng kinh sợ, nhưng toàn thế giới Giáo hội cũng đồng thời biết rõ, nếu không đến thời khắc quan trọng nhất thì Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất của Trật Tự sẽ không hành động.

“Tôi không cần thiết phải đi lừa ông, nếu như tôi muốn lấy được thứ gì đó từ ông thì, cũng không cần thiết phải dùng cách lừa gạt.”

Lúc này, cửa phòng ngủ lại một lần nữa bị đẩy vào, Pall cưỡi Kevin đi đến.

“Karen, lần sau lại làm món cá đông nhiều hơn một chút được không, không đủ ăn rồi.”

“Được thôi, hôm nào có rảnh lại làm.”

Lão Saman nhìn Pall nói chuyện, một con mèo biết nói chuyện, cái này cũng không làm lão Saman bất ngờ lắm, yêu thú biết nói chuyện rất ít, nhưng ông ta cũng không phải chưa từng thấy qua.

Trên đời này cũng có mấy cái gia tộc, tuyên bố với bên ngoài là hệ thống gia tộc tín ngưỡng, nhưng thật ra là có huyết thống của yêu thú.

“Lão già, ông tỉnh rồi à.” Pall chào hỏi với Lão Saman, nó trông thấy bát cơm trong tay Lão Sam, “Chết rồi cũng có thể ăn cơm được à, ý của tôi là, sau khi ông ăn xong, thì có thể tiêu hóa chúng sao?”

Lão Saman đưa tay sờ sờ bụng của mình, nói: “Ta có thể cảm giác được, mặc dù rất chậm, nhưng nó vẫn đang từ từ chuyển động.”


Chương 804: Còn sống (2)

“A, vậy ông phải ăn trái cây nhiều một chút, cẩn thận bị táo bón đấy.”

Pall nhảy từ trên người Kevin xuống, bò tới trên bờ vai Karen, duỗi ra chân mèo cọ xát mặt của Karen, nói:

“Ngày mai cậu đến bảo tàng gốm nhé?”

“Ừm, hả? Không được.”

“Sao vậy?”

“Suýt nữa thì quên mất, ngày mai tôi phải đến nhà Richard để ăn cơm.”

“A, gặp họ hàng thì vẫn quan trọng hơn, không có việc gì, tôi và Kevin có thể chờ một chút cũng được, dù sao thì coi rối cũng không phải chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thì làm ra được, chúng ta cần chừa thời gian cho Lemar đi mua vật liệu quý hiếm một chút.”

“Tôi cần phải chuẩn bị một ít quà biếu, có có đề nghị gì không?”

“Vậy thì lúc cậu đến nhà của tôi thì có chuẩn bị quà biếu gì à?” Pall hỏi.

“Không có, bởi vì đối với nhà cô mà nói thì bản thân tôi chính là món quà tốt nhất.”

Pall ngây ngẩn cả người, sau đó nhẹ gật đầu, nói: “Mặc dù nói ra lời này thì cậu cũng chả cần mặt mũi, nhưng có vẻ nó đúng là sự thật.”

Lúc Karen và Pall nói chuyện, Kevin đi tới trước mặt của Lão Saman.

Lão Saman nhìn con chó lông vàng này, gượng cười, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ sờ lên cái đầu chó trọc lóc của nó.

Kevin lui về sau hai bước, trên người nó vẫn cứ cõng một cái ba lô nhỏ, vào lúc này nó bỏ ba lô nhỏ xuống đất, dùng chân chó lấy ra một cái la bàn từ bên trong, để trước mặt Lão Saman.

Cho tới bây giờ, Lão Saman cũng không cảm thấy có cái gì hiếm lạ;

Mãi cho đến khi,

Ông ta phát hiện con chó này vậy mà đang dùng cái chân chó của mình mà điều chỉnh tọa độ không gian của cái la bàn tinh vi này!

“…” Lão Saman.

Kevin nâng lên đầu chó của mình, nhìn thấy sự khiếp sợ trên mặt của Lão Saman, nó cười rất vui vẻ.

“Ngươi không phải một con chó bình thường!”

Kevin mỉm cười.

“Ngươi là một con yêu thú!”

Nụ cười của Kevin trong thoáng chốc cứng đờ.

Lão Saman nhìn về phía Karen, chỉ vào Kevin, hỏi: “Đây là một con yêu thú hiểu về quy tắc không gian à?”

Pall ngồi trên bờ vai của Karen lúc này nghe thấy Lão Sam nói vậy thì buồn cười, nói: “Mặc dù địa vị của con chó ngu xuẩn trong nhà của chúng ta rất thấp, nhưng nếu ông muốn nói nó là một con yêu thú vậy thì cũng quá xem thường một thành viên trong nhà của chúng ta rồi.

Chuẩn bị kỹ càng đi chó ngu, sắp bắt đầu rồi!”

Kevin lập tức đứng thẳng người dậy, ngóc đầu chó lên, mắt chó trang nghiêm.

“Lão già, nghe cho kỹ, giờ phút này người đang đứng trước mặt của ngươi là:

Được triệu hồi từ Nghi Lễ Đón Thần siêu quy cách,

Người thủ hộ cho Nữ Thần Mills,

Kẻ địch cả đời của Hải Thần,

Kẻ đứng sau màn khiến cho Hải Thần giáo diệt vong,

Tà Thần do Trật Tự Thần Giáo phán định—— Ranedal!”

Kevin duỗi ra một cái chân, phủi một cái trước mặt, sau đó cúi đầu chó xuống, hành lễ ra mắt.

Lão Saman nhìn con chó trước mặt này, lại nhìn Pall một chút, cuối cùng, nhìn về phía Karen.

Karen gật nhẹ đầu với Lão Saman, nói:

“Là thật đấy, nó là Tà Thần, nếu như không phải ông đưa cái la bàn định vị không gian kia cho nó, cái quan tài của ông cũng sẽ không xuất hiện trong cái phòng ngủ này đâu.”

Lão Saman há miệng ra, ông ta cũng không biết mình bây giờ nên nói cái gì, chỉ có thể tiếp tục há hốc mồm.

“Tôi biết bây giờ có lẽ ông cần phải yên tĩnh suy nghĩ một chút, nhưng có chuyện tôi cũng không thể không nhắc nhở cho ông biết, bản vẽ ông vẽ cho tôi lúc ban ngày cần phải hoàn thành càng sớm càng tốt, ít nhất cũng phải làm ra một cái để bỏ ông vào trong.

Ông cần phải được giữ “tươi” một chút, chờ đến sau khi tôi nắm giữ năng lực có thể bổ sung năng lượng linh tính thì tôi sẽ đánh thức các người dậy.”

“Các…. người.. ?”

Pall mở miệng nói: “Ông cũng không là kẻ thứ nhất, ông là thứ hai, người thứ nhất là đứa con của biển cả, lãnh tựu đưa gia tộc Ellen đến sự thịnh vượng… Recar.

Ellen.”

“Lúc nói ra tên, nhất định phải thêm nhiều danh hiệu như vậy sao?” Karen nhìn về phía Pall, “Như vậy có phải nghe có chút hơi lố lăng không?”

“Đây là cảm giác nghi thức, không thể thiếu, tôi còn chuẩn bị cho cậu một cái danh hiệu, thật dài, cậu có muốn nghe thử một chút không?”

“À, không cần đâu.”

“Ta là người thứ hai… Tổng cộng có mười hai cái quan tài…” Lão Saman giống như là bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trên mặt lộ ra ánh mắt khiếp sợ, lần này, là triệt để khiếp sợ.

Bởi vì ông ta bỗng nhận ra được một khả năng rất đáng sợ, liên quan tới thân phận thật sự của người thanh niên trước mặt này.

“Sự việc, chính là như vậy.” Karen ăn cơm xong, để bát đũa xuống dưới đất, “Tôi thức tỉnh ông lại, bây giờ ông còn có thời gian ba ngày, nếu như ông muốn giành lấy thêm một cơ hội nữa thì bây giờ có thể bắt đầu việc chế tạo quan tài.

Đương nhiên, nếu như ông từ chối, tôi cũng sẽ không làm khó ông, mặc kệ ông có tin hay không tin, tôi cũng không có năng lực gì để làm khó dễ ông cả, cứ xem như ông có ba ngày để nhìn lại ánh mặt trời, thậm chí có thể bố trí lại một cái trận pháp dịch chuyển để dịch chuyển bản thân vào lại trong chiều không gian ngược thì cũng không sao.

Nhưng lần này, đừng có kiếm một con chó để điều chỉnh tọa độ nữa.”

“Tại sao ta phải từ chối chứ nhỉ?” Lão Saman cười, “Ta của bây giờ, thật ra đã không còn là ta của lúc đầu, bởi vì ta của bây giờ cũng chỉ có ký ức của trước kia mà thôi.”

“Đây là vấn đề về triết học.” Karen nói.

“A, ta không phải đang muốn biện luận về vấn đề này, ta chẳng qua chỉ đang cảm thấy bản thân mình bây giờ rất tự do, bởi vì bây giờ ta đã không có quan hệ gì với Pamirez giáo cả, ta có thể tự do và làm theo ý của mình, có phải không?”

“Đúng thế.”

“Ta có cần phải thần phục với ngài không?” Lão Saman hỏi.


Chương 805: Còn sống (3)

“Tôi không cần thần phục trên mặt hình thức.” Karen lắc đầu, “Ông hỏi vấn đề này không có chút ý nghĩa nào.”

“Đúng vậy, hoàn toàn chính xác không có chút ý nghĩa nào, khi ngài có được năng lực thức tỉnh lại chúng ta, thì thật ra chúng ta đã chịu sự khống chế của ngài, nhưng ta bây giờ cũng không có sự lựa chọn gì khác.

Vậy chúng ta nên tăng nhanh tiến độ lên đi, nhà kho ở đâu, vật liệu mua về chưa, mọi thứ đã dự bị xong chưa, ta nghĩ ngay bây giờ nên bắt đầu làm việc, sau khi nằm vào trong quan tài được chế tạo đặc biệt thì dù sao cũng còn thời gian để suy nghĩ, hồi tưởng lại những việc xảy ra vào ngày hôm nay.”

“Có thể.”

“Gọi tên người hầu kia của ngài tới đi.”

“Alfred.” Karen gọi một tiếng.

Alfred đẩy cửa phòng ngủ đi đến, nhìn Lão Saman, cười nói: “Cách thiết lập tâm lý của ông tốt hơn rất nhiều trong suy nghĩ của tôi đấy.”

“Ta muốn biết cái vị thứ nhất kia, đối mặt với tình huống này thì xử lý thế nào?” Lão Saman hỏi.

Alfred hồi đáp: “Ông ta trực tiếp quỳ xuống.”

“…” Lão Saman.

“Đương nhiên, ông cũng không cần quỳ, thiếu gia cũng không thích cách hành lễ này, thứ thiếu gia theo đuổi là sự bình đẳng, bình đẳng trên nhân cách, bởi vì, chúng ta có chí hướng giống nhau khi đang theo đuổi trên cùng một con đường chân lý.

Lối này, bây giờ mời ông đi theo tôi, những vật liệu cần thiết tôi đều đã chuẩn bị xong, chúng ta bây giờ có thể khởi công ngay, suy cho cùng thì thời gian của ông cũng có hạn.”

Lão Saman đi ra cửa, lúc đi qua trước mặt Alfred, Lão Saman nghi ngờ nói: “Ta nhớ trước đó ngươi dùng kính ngữ với ta mà.”

“Ừm, bởi vì khi đó ông còn là khách.”

“Bây giờ thì ta thành kẻ làm công rồi à?”

“Tôi càng muốn gọi là người cạnh tranh hơn.”

“Người cạnh tranh, cạnh tranh cái gì?”

“Chờ đến lần tỉnh lại tiếp theo, tôi sẽ lại nói tỉ mỉ cho ông nghe, bây giờ có nói cũng không có ý nghĩa, không phải sao?”

“Được rồi, ta sẽ nhắc nhở ngươi, lần tỉnh lại tiếp theo.”

“Đương nhiên.”

Alfred dẫn Lão Saman đi ra phòng ngủ, ra tới trong sân.

Healy vừa mới dọn dẹp xong nhà bếp, đang chuẩn bị quay về phòng mình để ngủ:

“Ngủ ngon, ngài Alfred, ngủ ngon, ngài Saman.”

“Ngủ ngon, Healy.”

“Ngủ ngon, cô gái.”

Healy đẩy cửa phòng ngủ của mình ra, đi vào, đóng cửa, dán lưng vào trên cửa, lặp lại câu nói một lần:

“Ngủ ngon, ngài Saman?”

Phía bên ngoài, Pieck và Dincom vừa mới dọn dẹp xong sảnh tổ chức lễ cúng điếu, trông thấy Alfred dẫn Lão Saman đi tới, hai tên nhân viên nhìn Lão Saman một chút, sau đó lại bốn mắt nhìn nhau.

“Rất tiếc phải thông báo cho hai người rằng, đêm nay phải tăng ca rồi.” Alfred phủi tay, “Nhưng cùng lúc ta cũng rất vui mừng mà thông báo cho hai người rằng, tăng ca có tiền trợ cấp.”

Bởi vì giường bị đè sập, cho nên đêm nay Karen ngủ trên mặt đất, sau khi tỉnh dậy từ giấc ngủ, ngồi dậy, cảm giác phía sau lưng có hơi cứng cứng, anh vẫn quen với tấm nệm mềm mại trên giường hơn, không ngủ quen giường cứng.

Sau khi rửa mặt và tắm rửa ở trong phòng tắm, Karen ra khỏi phòng ngủ, đi tới nhà kho nằm ở góc phía bắc trong sân, bên trong vẫn có âm thanh búa gõ truyền ra, có nghĩa rằng bọn họ đã làm việc thâu đêm đến sáng.

Karen đẩy cửa đi vào, trông thấy Pieck và Dincom đang đối chiếu với bản vẽ, trên bản vẽ đầy những thứ lít nha lít nhít, tấm vật liệu trước mặt bọn họ cũng chằng chịt những đường gạch, trong mắt của hai người toàn vệt máu.

Alfred đang dựa theo vị trí của các đường vẽ trong bản thiết kế để điêu khắc trận pháp, Lão Saman thì phụ trách rèn các bộ linh kiện trung tâm, hai tay của ông ta vẫn luôn hiện ra ánh sáng màu xanh lam.

Cảnh tượng thủ công vô cùng nguyên thủy, giống như cuộc sống của những người thợ mộc, không có chút cảm giác cao cấp nào, nhưng rất nhiều chi tiết bên trong, đều tràn đầy hương vị học vấn, Alfred chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, tinh thần rất cao, rõ ràng trong một đêm này, anh ta hỏi hỏi và biết thêm rất nhiều điều.

“Buổi sáng tốt lành.” Karen chủ động chào hỏi.

“Buổi sáng tốt lành, ông chủ.”

“Buổi sáng tốt lành, thiếu gia.”

Lão Saman nhìn về phía Karen, ông ta đã trải qua một đêm làm việc, mặc dù vẫn không có thể sắp xếp lại toàn bộ thông tin tối ngày hôm qua theo ý của mình, nhưng ít ra cũng làm theo tâm tình của bản thân, ông ta nhìn Karen, bất đắc dĩ nói:

“Ngài là tên chủ nhà máy có lòng dạ hiểm độc nhất mà ta từng thấy, không, chủ nhà máy có ác độc đến mức nào nếu so ra cũng kém một phần nghìn.”

“Tôi làm gì chứ?”

“Ta thật sự không nghĩ tới, ban ngày lúc còn sống ta phải ngồi vẽ bản thiết kế, ban đêm sau khi chết ta còn phải bị gọi dậy để hoàn thành nó, chủ nhà máy người ta cũng chỉ nghiền ép sức lao động của công nhân bằng việc bắt họ làm việc trong thời gian dài, còn ngài ngay cả người chết cũng không tha.”

“Chính thứ mà ông thiết kế ra, chắc chắn ông có thể hoàn thành nó dễ dàng và nhanh chóng hơn, quan trong nhất đó chính là, cái quan tài thứ nhất do ông làm ra thì mới có kinh nghiệm chế tạo những quan tài tiếp theo, chất lượng tốt hơn.”

Lão Saman liếc mắt nhìn Karen, sau đó tiếp tục quay lại công việc trong tay.

Karen quay người rời đi, đi vào nhà bếp, trong thấy Healy đang ngồi trước cửa nhà bếp để bóc vỏ tỏi.

Nghe thấy tiếng bước chân Healy ngẩng đầu nhìn một chút, lập tức đứng người lên: “Thiếu gia, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

“Ngài muốn tự làm bữa sáng sao?”

“Tôi nấu chút sủi cảo ăn thôi.”

“Vâng, thiếu gia.” Healy lại ngồi xổm xuống, nhưng lần này quay người, hướng lưng về phía Karen.

Karen đang chuẩn bị đổ nước vào nồi để nấu, phu nhân Lake đi tới, nói với Karen: “Bên ngoài có người tới tìm, tên là Berger.”

“À, vâng.”

“Tôi để cho cậu ta vào nhà nhé?”

“Ừm, là người một nhà.”

Karen đi ra phòng bếp, trông thấy Berger đang đứng trong lối vào ngoài sân, Berger đeo một cái cặp sách.

Cho tới nay, Berger vẫn là người liên lạc giữa mình và trang viên Ellen.

“Đi vào phòng sách đi.” Karen nói.

“Được rồi, thiếu gia.”

Sau khi bước vào phòng sách, Berger lấy ra mấy phần tài liệu ở trong cặp sách, đây cũng quá trình mậu dịch thương mại gần đây giữa trang viên Ellen và Đảo Ám Nguyệt, chỉ có điều đối với mấy cái này, Karen cũng không phải cảm thấy rất hứng thú.

Thứ thật sự làm anh thấy hứng thú đó chính là hai lá thư nằm bên cạnh đống tài liệu kia.

“Ngươi đã ăn sáng hay chưa?” Karen hỏi Berger.

“Tôi thấy đói, thiếu gia, tôi vào nhà bếp ăn ké buổi sáng rồi quay về trang viên sau, ha ha.”

Chờ đến sau khi Berger rời khỏi, Karen cầm lá thư thứ nhất lên, phía trên ký tên là Ophelia.

Một bức thư bì màu xanh lam nhạt, có vẻ rất tinh xảo, còn tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt.

“A ha, tốt lắm, bị tôi bắt tại trận rồi nhé!”

Pall bỗng nhiên xuất hiện, nhảy lên trên bàn đọc sách, chỉ vào bức thư của Ophelia trong tay của Karen, tiếp tục nói:

“Nhìn xem bức thư này, cái bì thư này, mùi nước hoa này, chậc chậc, đây chính là chứng cứ, chứng cứ!”

“Đây là chứng cứ?” Karen hỏi.

“Đây không phải là chứng cứ thì là cái gì?”

“Vậy thì… Đây lại là cái gì?”

Karen cầm lên bức thư thứ hai, bì thư là màu hồng phấn, phía trên vẽ hình tượng Ám Nguyệt, ở giữa vầng trăng còn có một ký hiệu hình trái tim, kí tên —— Bernard.

Pall cả thân mèo sững sờ trên bàn đọc sách,

Kinh ngạc nói:

“Hắn… hắn ta sao có thể vẫn còn sống!”


Chương 806: Ông ngoại bà ngoại (1)

“Tôi cảm thấy rất có thể là thư tình mà trước đây ông ta đã viết, chỉ có điều bởi vì lần trước người của Đảo Ám Nguyệt tìm thấy mộ của cô, cho nên cái bức thư tình này cũng được đưa đến trang viên Ellen, dựa theo ý của bọn họ hẳn là nên để trước bia mộ của cô, để an ủi nỗi tương tư của linh hồn cô trên thiên đàng.”

Pall trừng mắt nhìn, nhìn về phía Karen, móng mèo từ từ nhô ra.

“Sự kiện này đã được giải quyết xong, lần trước cũng đã nấu món cá cho cô rồi.”

“Thế nhưng mà nó đã mang đến cho tôi hai lần tổn thương tâm lý.”

“Thế nhưng mà sau khi cô ăn món cá tôi làm vẫn cảm thấy hương vị đọng lại mãi.”

Pall nâng đầu lên, nói: “A, đáng chết, sao cậu vẫn luôn có thể phản bác kịp thời như vậy chứ.”

“Tôi có thể mở nó ra để xem không?” Karen hỏi…

“Mở nó ra đi.”

“Thật sự cho mở ra à?”

“Mở ra đi, nếu tôi không cho cậu mở ra, cậu lại đem nó giấu đi, đó chính là lần tổn thương tinh thần thứ ba.”

“Được rồi.”

Karen mở thư ra, bên trong thế mà còn có một bì thư khác, bì thư này cũng có chút ố vàng tất nhiên đã có niên đại khá lâu đời, mở bì thư bên trong ra, lấy giấy viết thư ra:

“Pall thân yêu, không biết đã bắt đầu từ lúc nào, tính mạng của anh bởi vì em mà chia cắt, trước lúc gặp được em, sau khi được gặp em, trước lúc chúng ta chia xa, và sau khi chúng ta cách xa nhau.

Sự tồn tại của em, đã để lại dấu ấn không thể phai nhòa trong lòng của anh, những lúc mà anh không thể thở nổi, anh sẽ nhớ đến em, nhưng lúc anh nhớ đến em, anh sẽ lại cảm thấy mình không thể thở nổi.

“…”

“Khục.” Karen ho một tiếng, “Vị Bernard này thật sự rất thích dùng cách viết song song nhỉ”

Pall nằm sấp ở trên bàn sách, liếc mắt nhìn Karen.

Karen nhịn không được mà đưa tay vuốt vuốt đầu Pall, mắt của con mèo trợn trắng, bộ dáng này xác thực cũng rất đáng yêu.

Ký tên dưới cuối thư, thời gian là vào một trăm năm trước, cho nên, Karen đoán đúng.

“Tôi tin rằng cái bức thư này chắc là có ghi chú, nhưng lão Anderson là một đứa con cháu rất hiếu thuận, cho nên vẫn chuyển cái bức thư này đến nơi ở của chúng a.”

“Tính toán thời gian thì lão Anderson cũng nên vào nghĩa trang mà nằm rồi.”

“Cái này cũng không nên trách ông ấy, được rồi, tôi phải ra vường đọc sách một lúc.”

“A, Karen bé nhỏ thân yêu của tôi, cậu có phải đã quên rằng mình vẫn còn một bức thư còn chưa mở ra xem không?”

“À, có phải không?”

“Đúng vậy, cậu vừa nhét nó vào ngăn kéo qua cái khe hở đấy.”

“Là do không cẩn thận nên nó trượt xuống thôi.”

“Được rồi, ta tin tưởng là nó trượt xuống, nhưng bây giờ, chúng ta nên mở phong bì thư ra để nó được hít thở không khí chứ nhỉ, không phải sao?”

Karen mở ra bức thư mà Ophelia gửi cho mình.

“Mở ra, mở giấy viết thư ra, giống như lúc nãy đọc thư của tôi vậy.” Pall lập tức hối thúc nói.

Karen mở giấy viết thư ra:

“Ngài Karen, từ lúc chúng ta nói lời tạm biệt đã……”

Đọc từ đầu đến khi kết thúc, cơ bản đều là Ophelia đang nói về những thứ cô trải qua trên đường về Đảo Ám Nguyệt từ bến tàu thành phố York, và cách nhìn của tộc trưởng trên đảo đối với Karen.

Gọi nó là thư cá nhân, chẳng bằng nói nó giống như thư báo cáo công việc hơn.

Lúc đầu Pall đọc đến mức buồn ngủ, nhưng khi ánh mắt của cô rơi vào đoạn chữ phía dưới cùng, lập tức hưng phấn mà dùng móng vuốt đập vào chỗ đó:

“Ở đây này, ở đây này, có thấy không, có thấy được không!”

Báo cáo công việc, ở đoạn cuối cùng nhất lại xuất hiện một câu làm không khí thay đổi sai lệch:

“Karen, tôi phát hiện tôi có chút nhớ cậu, làm sao bây giờ?”

“Cô ta nói cô ta nhớ cậu, cô ta vậy mà chủ động nói mình nhớ cậu! !!”

Karen gấp lại giấy viết thư, nhét vào lại phong bì, lơ đễnh nói: “Cái này chỉ là một câu hỏi thăm xã giao khách sáo để làm trung hòa đi không khí báo cáo công việc khô khan mà thôi.”

“À, có phải không, nhưng tại sao tôi cảm giác cô ta bởi vì để viết câu này cho nên mới viết cả bức thư báo cáo này đây?”

“Cô suy nghĩ nhiều rồi.”

“Có phải là tôi suy nghĩ nhiều hay không, trong lòng cậu cũng rất rõ ràng, Karen, cậu đang ở biên giới của sự sai lầm, rất nguy hiểm nha!”

“Cô ấy ở Đảo Ám Nguyệt, tôi lại ở thành phố York, cho dù tôi có muốn phạm sai lầm cũng không có cơ hội.”

“Cha và mẹ của cậu cũng ở rất xa nhau, cha cậu không phải cũng dẫn được mẹ cậu về đến phố Mink hay sao?”

“Cái ví dụ này, không thích hợp.”

“Karen, khi cậu nguyện ý vì cái chủ đề nhàm chán này mà giải thích và tranh luận với tôi lâu như vậy thì thật ra cậu đã thua rồi.”

“Tôi sẽ bảo Healy đi mua cá.”

“Đây không phải là việc liên quan đến cá, đây là… nấu món gì vậy?”

Giữa trưa, Karen làm cho Pall một phần cá nấu tiêu, vốn cho là Pall sẽ không thích loại hương vị này, nhưng cảm giác có vẻ con mèo này đối với việc ăn cá đã trở thành một sự theo đuổi nghệ thuật, mặc kệ là nấu món cá có hương vị ra sao thì cô ta vẫn có thể thưởng thức ngon lành.

Cái này khiến Karen một lần nữa cảm thấy, Pall thích ăn cá, không chỉ là bởi vì cô ta biến thành một con mèo.

Khoảng cách giữa vị tộc trưởng Bernard kia và tình yêu của đời mình có lẽ chỉ cách nhau vài bát canh chua cá, cá Squirrle…

Bởi vì Alfred còn đang phụ giúp Lão Saman làm quan tài, cho nên đến hai giờ rưỡi xế chiều, Karen tự mình lái xe đến nhà của Richard.

Trên đường đi, Karen dừng xe ở một cửa hàng ven đường mua một vài món ăn nhẹ và trái cây, đây xem như là quà đến nhà có tiêu chuẩn thấp nhất ở Wien.

Lúc lái xe đến gần cửa nhà của Richard, đã là ba giờ rưỡi.

Về mặt thời gian thì hơi sớm một chút, cho nên Karen dự định chờ trong xe thêm nửa tiếng rồi lại vào nhà, anh dừng xe ở ven đường, thả ghế ngồi xuống, nằm ở phía trên, bắt đầu nghỉ ngơi.

Nửa giờ sau, đến bốn giờ, Karen ngồi dậy, mở cửa xe, cầm theo quà cáp xuống xe.

Lúc đi ngang qua một chiếc xe đỗ ở trước mặt, Karen chú ý tới người lái xe ở trong cũng kéo ghế ngồi lên, mở cửa xe, xuống xe, trong tay cũng cầm hộp quà.

Đây là một người đàn ông trung niên, nhìn có chút tiều tụy, ông ta cũng chú ý tới Karen, cười cười chào Karen.

Karen cũng mỉm cười xem như đáp lại.


Chương 807: Ông ngoại bà ngoại (2)

“Đồng hồ của tôi có vẻ như chạy chậm, xin hỏi bây giờ là mấy giờ rồi?” Người đàn ông trung niên hỏi.

“Bây giờ là bốn giờ tám phút.”

“Được rồi, cảm ơn cậu.”

Người đàn ông trung niên hai tay đều cầm hộp quà, bắt đầu hít sâu, giống như là đang chuẩn bị tâm lý của mình.

Nhìn tuổi của ông ấy, chắc hẳn cũng không phải đến nhà để ra mắt bố mẹ của bạn gái, cho nên Karen hỏi:

“Ngài định đi gặp mặt cha mẹ vợ sao?”

“Ừm, đúng vậy, làm sao vậy, rất rõ ràng sao?”

“Có một chút.”

“Ai, ta vẫn luôn thấy sợ khi đến nhà vợ ta, bởi vì ta xem như là đã trèo cao khi cưới được cô ấy, có điều ta rất yêu cô ấy, tình cảm của ta và vợ mình cũng rất tốt, nhưng chỉ có điều ở mặt này thì…”

“Tôi hiểu.” Karen nổ một nụ cười ấm áp, nhưng trong lòng bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, vị trước mặt này không lẽ là dượng út của Richard à?

Nhà Richard là gia tộc thuật pháp quan, ở trong Trật Tự Thần Giáo, chắc chắn có thể xem là hào môn thật sự, ông Deron có thể được giao trọng trách quan trọng như vậy là đêm hôm đó cũng đủ để thấy được địa vị của ông ấy trong lòng của tầng lớp lãnh đạo.

Karen nhớ kỹ Richard từng nói với mình, dượng út của cậu ta là một vị Thẩm Phán Quan.

À,

Nếu chỉ là Thẩm Phán Quan mà nói, thì trừ trường hợp của ông nội Dis ra, nếu chỉ là Thẩm Phán Quan bình thường mà trèo lên cửa của gia tộc Thuật Pháp Quan, thật sự sẽ đối mặt với áp lực rất lớn.

Vào một vài thời điểm, áp lực là người khác tạo thành, cũng có một vài thời điểm, áp lực là tự mình tạo ra.

Ông Deron là một người rất uy nghiêm, ngài Eisen lại là người mắc chứng ngại giao tiếp xã hội rất nặng, đối với con rể mà nói, bầu không khí của nhà vợ như thế này, quả thực là áp lực nặng nề.

Cho nên,

Người đàn ông trung niên trước mặt này, là dượng út của mình sao?

“Tôi tên là Karen.”

“A, ừm, Karen, chào cậu, ta là Duck.”

Tất nhiên, Duck cũng không thích ứng lắm đối với việc tự xưng tên để chào hỏi như người quen.

“Tôi xin mạo muội hỏi ngài một câu, ngài đang dự định đến thăm nhà Guman có phải không?”

“Đúng vậy, còn cậu thì?”

“Tôi cũng thế.”

“Cậu cũng vậy? A, Karen!” cảm xúc của Duck lập tức xảy ra thay đổi, “Ta nhớ ra rồi, cậu là đồng đội của Richard, người đã cứu được Eisen và Kaixi, có phải là cậu hay không?”

“Là tôi.”

“Trời ạ, thật sự là cậu, thật vừa đúng lúc, ha ha, cái kia, mấy lời mà ta vừa nói lúc nãy…”

“Tôi có thể hiểu được.”

“Được rồi tốt, để ta dẫn cậu vào thôi, cậu Karen.”

“Được rồi, cảm ơn ngài.”

Duck đi ở phía trước, Karen theo ở phía sau, đi đến trước cửa chính, Duck gõ cửa, vừa gõ vừa nói to: “Ha ha, nhìn xem tôi dẫn ai đến rồi này!”

Karen đứng trên bậc thang trước nhà, cảm giác đầu óc của người dượng út này của mình hình như có vẻ cũng không được tốt cho lắm.

Bởi vì cho dù có dùng đầu ngón chân mà suy nghĩ thì buổi liên hoan tối nay đến cùng là chuẩn bị cho ai, còn ai thì mới là người dự bị.

Nhưng mà, Karen cũng giải thích được việc ông ấy làm, có lẽ đối với ông ấy thì mỗi lần đến nhà Guman là một lần ra pháp trường, lần này rốt cụộc có người ngoài đến để di dời sự chú ý cho nên ông ấy có chút hưng phấn quá.

Cửa được mở ra, người mở cửa là cô của Richard, cũng là dì của Richard.

“Em à, nhìn xem anh dẫn ai đến này.”

“Cậu Karen?”

“Xin chào, thưa đại nhân.” Karen xưng hô đại nhân, nhưng không có hành lễ, bởi vì như vậy có vẻ hơi quá.

“Cậu có thể gọi ta là Lucy, chúng ta đều đang đợi cậu đấy, chào mừng ngài đã đến.”

Đối với ân nhân cứu mạng của anh trai và chị dâu mình, Thuật Pháp Quan Lucy biểu lộ sự kính trọng rất lớn.

“Có thể được mời đến nhà Guman, là vinh hạnh của tôi.”

Karen bước vào cửa, để quà cáp ở trước cửa.

“Ồ, Karen đấy à.” Ông Deron đứng lên từ trên ghế sô pha mà đi đến, rất nhiệt tình duỗi tay ra với Karen.

Karen cũng duỗi ra tay, bắt tay với ông ấy.

Lần gặp mặt trước, mình chỉ là một người bạn được Richard dắt về, cho nên, lần này mới xem như lần gặp mặt chính thức.

Ừm, lần gặp mặt chính thức đầu tiên giữa cháu trai và ông ngoại là bắt đầu bằng việc bắt tay.

“Xin thứ lỗi cho sự lạnh nhạt của ta khi lần trước cậu đến nhà chơi.” Ông Deron xin lỗi Karen.

“Ngài thật sự đã quá khách khí rồi, lần trước lúc tôi nhìn thấy ngài, ngài rất hòa ái.”

“Không, không, không giống, nói cho cùng thì ta vẫn thất lễ.”

“Xin ngài đừng nói như vậy.”

“Cha, không nên mời khách ngồi xuống trước sao?” Dì út Lucy nhắc nhở.

“Đúng, đúng vậy, cậu Karen, mời ngồi.”

“Vâng.”

Karen đi vào phòng khách, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, lúc này anh ta để ý đến thái độ của ông Deron đối với Duck, chỉ là rất bình thản mà nói một câu:

“Anh tới rồi đấy à.”

“Đúng vậy, sức khỏe của cha vẫn tốt chứ?”

“Ổn.”

Sau đó, tuyên bố kết thúc màn giao lưu giữa con rể và cha vợ.

Có thể cảm giác được, ông Deron đối với người con rể này, có vẻ cũng không phải rất hài lòng, loại cảm giác không hài lòng này cũng không phải xuất phát từ địa vị và thân phận, mà là cảm thấy tính cách và cách làm người của đứa con rể này rất khó có thể làm ông ấy thấy vui vẻ.

“Anh Karen, mời anh uống trà.”

Một cô gái tóc ngắn mặc váy áo màu đen đặt một lý trà lên bàn trà trước mặt Karen.

“Được rồi, xin cảm ơn.”

Cô gái này cũng đưa trà cho Duck, gọi Duck là “Cha”.

Chắc hẳn là con gái của dì út Lucy, cũng chính là em họ của mình.

“A, Karen, anh đã đến rồi à!”

Richard cũng chạy xuống từ trên lầu, phía sau cậu ta, cậu Eisen đang đỡ mợ Kaixi xuống lầu, vết thương của Kaixi cũng đã tốt hơn rất nhiều, nhưng muốn trong thời gian ngắn có thể khôi phục lại như lúc ban đầu cũng không có khả năng, nhưng chỉ cần không phải vấn đề liên quan đến ô uế, cũng không phải là vấn đề lớn.


Chương 808: Ông ngoại bà ngoại (3)

Karen đứng người lên, Richard bước đến ôm chằm lấy anh, sau đó nói với người nhà xung quanh.

“Con đã sớm nói rồi, Karen rất lợi hại, ha ha ha, anh ấy là người lợi hại nhất trong tiểu đội của chúng con trừ đội trưởng ra, ha ha ha!”

“Richard, con cũng nên nghiêm túc một chút, con nhìn cậu Karen một chút xem, rồi nhìn lại chính mình, tuổi tác của cả hai cũng không chênh lệch bao nhiêu đâu, nhìn xem người ta chín chắn ra sao.” Kaixi mở miệng răn dạy con của mình.

“Mẹ à, con không sánh bằng Karen, con không bằng anh ta đâu.”

Kaixi bất đắc dĩ mà trừng mắt liếc con của mình, đi đến trước mặt Karen, đang chuẩn bị biểu lộ sự cảm ơn với Karen, Karen vội vươn tay nâng bà ấy lên, bởi vì vốn dĩ cậu Eisen đang đỡ bà ấy sau khi đỡ bà ấy từ lầu hai xuống thì cứ như đã hoàn thành xong nhiệm vụ của mình mà ngay lập tức vọt một cái phòng ở lầu một.

“Cậu Karen, cảm ơn ân cứu mạng của cậu.”

“Đây là việc mà tôi phải làm, quan hệ của tôi và Richard rất tốt, tựa như là anh em họ vậy, ngài cũng xem như là trưởng bối của tôi.”

Kaixi sửng sốt một chút, lập tức mỉm cười nói; “Đúng vậy, về sau chúng ta sẽ là người một nhà, việc của cậu sẽ là việc của ta.”

Ông Deron mở miệng tiếp lời: “Là việc của nhà Guman!”

Lúc này Karen mới hiểu ra được, bọn họ hiểu sai ý của mình, mình cũng không phải muốn mượn cơ hội này mà gia nhập vào nhà Guman để tìm sự che chở.

Tất cả mọi người cùng ngồi xuống.

Karen để ý rằng vẫn chưa thấy bà ngoại xuất hiện, nhưng dù là lúc này ngồi trong phòng khách, vẫn có thể nghe thấy mùi thơm từ trong nhà bếp truyền ra.

“Để con đi vào gọi mẹ ra?” Lucy nói với ông Deron.

Deron lập tức khoát tay, nói: “Con còn không biết tính tình của mẹ con à, đối với bà ấy mà nói, toàn tâm toàn ý nấu canh ngon, mới sự tôn trọng tốt nhất dành cho khách, bây giờ bà ấy sẽ không chịu rời khỏi nhà bếp đâu.”

“Đúng vậy, mẹ thật sự sẽ như vậy.”

Lúc này ông Deron lại đưa tay, chỉ về phía Lucia, cười nói: “Lucia, cháu cảm thấy cậu Karen như thế nào?”

Lúc này Lucia đỏ mặt, oán giận nói: “Ông ngoại, ông đang nói cái gì đấy.”

“Ồ, ông chỉ đang nhắc nhở cháu, vào một vài thời điểm tuyệt đối không nên do dự, giống như là lúc cha cháu theo đuổi mẹ của cháu vậy, trong khi ông còn chưa kịp phản ứng thì bọn họ đã ở chung một chỗ rồi!”

Trên mặt Duck lộ ra vẻ ngượng ngùng, Lucy thì chủ động hỏi Karen:

“Bây giờ cậu Karen vẫn còn đang độc thân chứ?”

Karen còn nhớ rõ lần thứ nhất lúc Lucy nhìn thấy mình, là gần khu vực tòa cao ốc giáo vụ bị sập, lúc đó bà ấy đối mặt với mình chỉ lạnh lùng mà hỏi mình là ai.

Lần này, bà ấy lại giống như đang giật dây cho con gái mình.

Sự chuyển biến thái độ này, không chỉ là bởi vì chính anh trai và chị dâu của bà ấy, càng nhiều là bởi vị nhận biết được thực lực của mình từ trong miêu tả của Richard và Kaixi.

Thế giới này mãi mãi cũng thực tế như vậy, chớ nói chi là người xa lạ, cho dù là thái độ giữa người thân trong gia đình, cũng xem trọng thực lực giống như nhau thôi.

Karen trả lời ngay: “Tôi đã đính hôn rồi.”

“À như vậy sao.” Trên mặt Lucy lộ ra một chút tiếc nuối.

Lucia nghe nói như thế, trái lại cảm thấy thoải mái mà nhìn về Karen, còn mỉm cười với anh.

Sau đó, mọi người bắt đầu tán gẫu, nói chuyện đều là một vài việc linh tinh, không có dính dáng đến công việc trong thần giáo.

Có thể thấy được, cả nhà này có lẽ cũng không biết cách tán gẫu, ngay từ đầu cũng là để cho khách đến nhà không cảm thấy không khí quá nhạt nhẽo mà cố gắng tìm lời mà nói chuyện, cũng may Karen biết cách tán gẫu, làm chủ cuộc trò chuyện, vốn cả nhà Guman tiếp chuyện Karen, kết quả giống như là Karen đang tiếp chuyện cho cả nhà bọn họ nói.

“Karen, cậu đã có kế hoạch gì cho công việc trong tương lai chưa?”

Karen để ý thấy ông Deron trực tiếp gọi tên mình, có nghĩa là ông ấy đang dùng quyền hạn của nhà Guman, sắp xếp nghề nghiệp cho người mới đến nhờ vả nương tựa là mình.

“Tôi rất hài lòng với công việc và cuộc sống của mình hiện tại, tạm thời cũng không có dự định nào khác.”

“Nếu có dự định thì phải lên kế hoạch từ sớm, dù là cậu bây giờ vẫn còn trẻ, bởi vì lúc tuổi còn trẻ chỉ cần chọn được con đường đúng, thì sau này sẽ phát triển tốt hơn, nó có thể quyết định giới hạn cao nhất mà cậu có thể đạt đến.”

Lúc nói ra mấy lời này, Deron còn nhìn lướt qua con rể Duck của mình, giống như Duck chính là một ví dụ tiêu cực điển hình.

“Quan trọng nhất đó chính là, năng lực của cậu rất tốt, trong Thần Giáo có một cái truyền thống, nếu có thể thể hiện bản thân xuất sắc lúc ở trong tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, như vậy lúc lựa chọn con đường phát triển trong tương lai sẽ được chiếu cố hơn rất nhiều.”

“Được rồi, tôi đã biết, tôi sẽ tiếp tục cố gắng làm việc.”

“Ừm, nếu như cậu có ý nghĩ gì, về sau có thể tới nói với ta, ta cũng sẽ giúp cậu xem xét, mà mục tiêu tiếp theo của cậu, cũng nên tranh thủ trở thành đội trưởng của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, ta nghĩ, cậu có đủ năng lực để thực hiện.”

Đêm hôm đó, Karen đáp từ trên trời xuống, một kiếm chém chết đội trưởng đội cận vệ của Luân Hồi Thần GIáo;

Một màn này, tất nhiên ông Deron đã được nghe con trai và con dâu mình kể lại.

Trở thành đội trưởng, có hai con đường tắt, một là thay thế, điều kiện tiên quyết là Neo thăng cấp hoặc là Neo chết;

Một con đường tắt khác là từ mình đứng ra thành lập một tổ đội Đòn Roi Kỷ Luật mới.

Cái trước thì dựa vào năng lực, do trong tiểu đội chọn ra, thực lực mạnh mẽ mới có thể khiến mọi người tin phục mà đề cử, cái sau, cũng phải xem xét thực lực, nhưng mà quan hệ thì càng quan trọng hơn.

“Tôi cảm thấy việc này cũng không cần vội, bởi vì tôi muốn học hỏi thêm vài thứ từ đội trưởng của mình.”

Câu trả lời này rất thỏa đáng, ông Deron nhẹ gật đầu, nói: “Cậu còn trẻ tuổi như vậy mà đã có tâm thái chín chắn như thế, rất tốt.”

“Ăn cơm thôi.”

Trong nhà bếp, truyền đến tiếng gọi lớn của một bà lão.

“Karen, anh phải nếm thử tay nghề nấu ăn của bà tôi đấy.”

“Tôi cũng rất chờ mong.”

Đám người nhao nhao đứng dậy, đi từ phòng khách vào phòng ăn.

Karen trông thấy một bà lão hiền lành đầu tóc hoa râm đang dọn bàn ăn, Lucy, Lucia cùng Kaixi lập tức đi lên hỗ trợ, Kaixi trách cứ:

“Mẹ, không phải đã nói chúng ta sẽ không vào nhà bếp, nhưng việc bưng thức ăn phải gọi chúng con sao?”

Tất nhiên, nhà bếp bị bà lão xem như lãnh địa của riêng mình, chỉ cần là lúc bà ấy muốn chuẩn bị đồ ăn, không cho phép những người khác tiến vào.

“Sức khỏe của ta không có vấn đề, không cần các con phải lo lắng như vậy.”

Ánh mắt của bà lão nhìn quanh bốn phía, Karen lưu ý đến, sau khi vừa nhìn thấy mình, cơ thể bỗng nhiên giật một cái.

Sau đó bà lão nắm lấy tay của con dâu mình, nước mắt bỗng nhiên chảy tràn xuống dưới khóe mi, nức nở nói với Kaixi:

“Con à, con chịu khổ rồi.”


Chương 809: Ta, giết chị ấy (1)

“Con à, con chịu khổ rồi.”

Kaixi cười với bà lão: “Mẹ à, vết thương của con cũng sắp bình phục rồi, không sao, Thần Trật Tự sẽ phù hộ con.”

Richard cũng an ủi: “Đúng vậy, bà à, mẹ con không sao đâu, chỉ cần nghỉ ngơi một khoảng thời gian là được rồi.”

Ông Deron cũng đến khuyên vợ của mình: “Bà còn đang lo lắng vớ vẩn cái gì, nhìn xem này, vậy mà còn khóc.”

Địa vị trong nhà của bà ấy rất cao, bà ấy vừa khóc, tất cả mọi người chung quanh bắt đầu an ủi bà.

Chỉ có Karen đứng tại chỗ, bởi vì anh cảm giác được, bà lão khóc, không phải là khóc thương cho con dâu bị thương trong lúc làm nhiệm vụ lần trước, bà ấy sau khi nhìn thấy mình, cảm xúc bỗng nhiên không cách nào khống chế được, vì để che giấu, bà ấy mới chủ động kéo tay của con dâu mình, giả bộ như đang thương khóc cho vết thương của con dâu mình.

Bà ấy,

Nhận ra mình?

Vốn dĩ Karen rất có lòng tin đối với việc che giấu thân phận của mình, nhưng không chịu nổi phải luôn luôn mất mặt như vậy.

Cho nên, bây giờ anh đã trở nên rất mẫn cảm ở phương diện này.

Những người khác của nhà Guman cũng sẽ không chú ý đến những chi tiết này, nhưng Karen sẽ chú ý, với lại việc Richard có được khả năng cảm ứng được sự kêu gọi của huyết thống, rất khó nói rằng điều này không phải là được di truyền.

Bà lão cuối cùng cũng dừng khóc, cố ý quay đầu nhìn về phía Karen, vừa dùng khăn tay lau nước mắt vừa nói:

“Đây chính là cậu Karen đấy sao?”

“Là tôi, chào phu nhân.”

“Tốt tốt tốt.”

Bà lão nhẹ nhàng đẩy ra người nhà đứng bên cạnh, chủ động đi về phía Karen: “Lớn tuổi, con mắt cũng không được tốt, ta đến gần một chút xem cho kỹ.”

Tay Karen bị bà ấy nắm được, tay của bà ấy rất ấm áp.

“Một cậu thanh niên rất tuấn tú, gương mặt thật dễ nhìn.”

“Ha ha, bà nội, cháu từng nói rồi mà, dáng vẻ của Karen rất xuất chúng đấy, bà biết không, cho dù là vị công chúa của Đảo Ám Nguyệt vừa đến thành phố York vài ngày trước, cũng xem trọng anh ấy đấy nha.”

“Không riêng gì cái lớp da bên ngoài đẹp, khí chất cũng tốt, chín chắn, con nhìn lại bản thân mình xem, giống kiểu gì.”

“Cháu vốn là không muốn so với anh ta, cũng không sánh bằng.”

Tính tình của Richard rất tốt, cậu ta sẽ không bởi vì bị hạ thấp khi so sánh với con cái nhà người ta mà cảm thấy tức giận.

“Có cái gì mà không sánh bằng? Có cái gì không thể so được? Giữa hai đứa có thể có chênh lệch đến mức nào, chỉ đơn giản là nhà chúng ta quá cưng chiều cháu thôi.”

“Ôi, bà nội à, bà cũng quá có lòng tin đối với đứa cháu trai này của mình rồi.”

“Ha ha.”

Bà lão vỗ vỗ mu bàn tay của Karen, hỏi:

“Đã kết hôn chưa?”

Lucy lập tức mở miệng nói: “Mẹ, cậu Karen đã đính hôn rồi.”

“Ồ? Đã đính hôn rồi? Cô gái nhà ai?”

“Cô gái của một gia đình bình thường.”

“Bình thường hay không cũng không quan trọng, vóc dáng có xinh đẹp không?”

“Xinh đẹp ạ.”

“Ừm, tính cách thì thế nào? Dịu dàng không, có biết điều không?”

“Rất dịu dàng, cũng rất hiểu chuyện.”

“Tốt, như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt.”

Bà lão tiếp tục vỗ nhẹ mu bàn tay Karen, lại hỏi: “Cuộc sống bây giờ, có được như ý mình không?”

“Hài lòng ạ, thưa phu nhân, trong công việc và trong cuộc sống, đều rất vui vẻ.”

“Cũng không nên gạt ta, nếu có chỗ nào không được như ý, ta để cho ông Deron đi sắp xếp cho, rốt cuộc thì cậu cũng đã cứu mạng của Kaixi và Eisen, cậu là ân nhân của cả nhà Guman chúng ta.”

“Ngài Deron lúc trước cũng đã nói với tôi rồi, rất cảm ơn ngài, thưa phu nhân.”

“Không cần gọi ta là phu nhân, cậu cũng trạc tuổi với Richard vậy, lại là đồng đội, cậu có thể giống như Richard vậy, gọi ta là bà nội.”

Nói xong, trong mắt của bà lão tỏa ra sự mong chờ.

“Bà nội.”

“Ai, ai!” Bà lão nở nụ cười, quay đầu, nhìn về phía ông Deron, giống như là đang khoe khoang, “Ta hôm nay lại có thêm một đứa cháu trai, nó còn gọi ta là bà nội đấy, về sau a, không phép bất cứ ai bắt nạt nó, Richard, cháu có nghe hay không.”

Richard uất ức nói: “Bà nội à, bà cũng quá xem trọng cháu rồi, cháu làm gì có bản lĩnh để bắt nạt anh ta chứ.”

Lúc này, bà lão cũng lui lại một bước, kết thúc cuộc hỏi thăm ân cần, chuẩn bị ăn cơm, nhưng bà vẫn lại hỏi thêm một câu: “Karen à, cha mẹ của cháu bên kia thì sao?”

“Lúc cháu còn rất nhỏ, thì cha mẹ đã không còn ở đây nữa.”

“A.”

Bà lão thở dài, nhẹ gật đầu, lập tức, bà ấy giống như nhận ra điều gì, nói: “Thật xin lỗi.”

“Không sao ạ.”

Hành động cử chỉ và lời nói của bà lão cũng không ai cảm thấy có cái gì kì lạ, đối với ân nhân đã cứu con trai và con dâu của bà, bà ấy biểu hiện ra sự hiền lành và ôn hòa bao nhiêu cũng là điều dễ hiểu.

Mà lại bởi vì những người khác có thân phận trong giáo hội cao hơn so với Karen, cho nên rất nhiều lời chỉ có thể nên nói ra từ trong miệng của bà lão.

Đám người ngồi xuống bàn, bắt đầu dùng cơm, mỗi người dùng phần của riêng mình, tự gắp tự ăn trong phần của mình.

Karen phát hiện tay nghề nấu nướng của bà ngoại rất không tệ, có vài món ăn là đặc trưng của Wien, nhưng được bà ấy thay đổi cách nấu, vừa giữ lại nét đặc trưng, lại cải thiện hương vị.

Nhất là món súp nấm mà bà ấy nấu, hương vị rất là ngon, Karen uống liên tiếp hai bát.

Trong lúc đó, Eisen bị bà ấy bảo Richard gọi đến.

Người cậu này của mình ngồi xuống bàn ăn, sau đó đứng dậy, mỗi một món đều gặp vào trong mâm của mình một chút, sau đó múc một bát canh, lại ngồi xuống, ăn hết tất cả các món trong mâm theo một trình tự, cuối cùng thì dùng thìa múc canh đưa vào miệng, sau khi ăn ăn uống uống xong, lau miệng:

“Con ăn xong rồi, mọi người từ từ dùng.”

Đứng dậy, rời bàn, rời khỏi bản ăn giống như đang chạy nạn.

“Ai.” Bà lão thở dài, hiển nhiên, tất cả mọi người trong nhà đối với cảnh này đã thành thói quen, nhưng sau đó bà lão vẫn nhìn về phía Richard, “Lần trước mẹ cháu không phải đã bảo cháu sắp xếp một vị bác sĩ tâm lý rồi hay sao?”

“A…”

Richard không biết phải trả lời như thế nào, bởi vì việc này là do Karen đáp ứng, anh cũng bảo hôm nay sẽ cùng dẫn bác sĩ tâm lý đến đây, nhưng Richard lại phát hiện Karen cũng chỉ đến một mình, nghĩ rằng chắc là do Karen không hẹn được hoặc đã quên, cho nên cậu ta cũng không nhắc đến việc râu ria này.


Chương 810: Ta, giết chị ấy (2)

Karen bỏ dụng cụ ăn xuống, nhìn về phía bà lão, mở miệng nói: “Phu nhân.”

“Gọi là bà nội.”

“Bà nội, cháu có học qua tâm lý học, sau bữa ăn cháu có thể trao đổi với ngài Eisen một chút.”

Richard kinh ngạc nói: “Cho nên, anh nói cái vị bác sĩ tâm lý được đội trưởng tự mình công nhận, chính là anh đấy à?”

“Ừm, đúng thế.”

“Thật sự là khó mà tin được, đến cùng anh còn biết được bao nhiêu thứ nữa?”

“Richard, cháu phải cố gắng học tập theo Karen một ít.”

“Ừm, được rồi, bà nội, cháu sẽ cố gắng khiến bản thân mình ưu tú như Karen vậy, ha ha ha.”

Richard canh lúc bà nội mình nói chuyện có sơ hở thì đùa vui một câu.

Karen thì đứng lên nói: “Tôi ăn xong rồi, bây giờ sẽ đến tâm sự với ngài Eisen một chút.”

Lucy lập tức nói: “Sao có thể để cho khách vừa đến nhà lần thứ nhất đã phải đi làm việc chứ.”

“Nhưng mà, tôi không phải là lần đầu tiên tới nhà, mọi người hãy từ từ dùng bữa.” Trước lúc rời bàn, Karen nhìn về phía bà lão, “Bà nội, canh uống rất ngon.”

“Ha ha.”

Nghe nói như thế, bà lão cười rất vui vẻ.

Chờ đến sau khi Karen rời khỏi phòng ăn, bà lão mở miệng nói với ông Deron: “Việc của Karen, ông phải sắp xếp.”

Ông Deron vừa đưa một miếng nấm vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Cậu ấy là một người trẻ tuổi rất có chủ ý, không giống với Richard, không cần người ngoài phải lo lắng quá.”

“Ông thì hiểu cái nấm gì!”

“Deron”.

Bà lão lại nhìn về phía Kaixi, vốn chuẫn bị muốn nói cái gì, nhưng tựa như nhớ lại con dâu mình đang làm việc ở thành phố Tang Phổ, mạng lưới quan hệ cũng ở đó, bỏ qua con dâu mình, nhìn về phía con gái Lucy:

“Lucy, con có thể sắp xếp gì giúp cho Karen không?”

Lucy có chút buồn cười nói: “Mẹ à, Karen là thành viên của Đòn Roi Kỷ Luật, con sao sắp xếp gì được chứ, cũng chỉ cha mới có chút xíu lực ảnh hưởng.”

Kaixi mở miệng nói: “Cho dù là không dựa vào ân cứu mạng của cậu ấy, chỉ đơn giản dựa theo tuổi tác và năng lực thì Karen cũng là một người đáng để giúp đỡ.”

Lucy nghe vậy, cũng nhẹ gật đầu.

Duck mở miệng nói: “Còn không thì, điều Karen đến sở thẩm phán của con, con có thể quan tâm và dẫn dắt cậu ta thật tốt.”

Sau khi Duck nói xong câu này, những người khác ngồi trên bàn ăn cũng không ai thèm tiếp lời.

Duck cúi đầu, yên lặng mà húp canh.

Sau một lát, bà lão nói với Richard: “Về sau có rảnh thì dẫn Karen tới nhà chơi, nếu nó đã thích canh mà bà nấu, vậy thì bà sẽ thường xuyện nấu canh cho nó uống.”

“Bà nội à, bà đối xử với Karen tốt như vậy thì cháu sẽ ganh tỵ đó nha.”

“Cũng đúng thôi, một đứa bé không có cha mẹ, có thể đi đến một bước này, đã chịu bao nhiêu vất vả, mỗi một người các con.” ánh mắt của bà lão đảo qua từng người đang ngồi, “Đều hạnh phúc hơn so với nó.”

Lúc này ông Deron mở miệng nói: “Ta nhìn cũng không phải, tính cách trầm ổn của Karen cũng không phải do bị kiềm nén mà bị tạo thành.”

Nói xong, ông Deron lại nhìn lướt qua con rể của mình một cái.

Ngài Duck lại rụt rụt bả vai lại, sự tra tấn nhất mà ông ta phải chịu trong lúc gặp mặt liên hoan gia đình là lúc cha vợ mình nêu ví dụ, ông ấy cảm thấy rất khó xử.

Bà lão liếc mắt nhìn qua ông Deron, khẽ nói: “Người khác đều có tư cách nói lời này, chỉ có ông là không có tư cách này.”

“Ý của ta là, đứa trẻ này rất tốt.” Ông Deron lập tức giải thích cho mình.

“Đúng vậy, trong lúc thi hành nhiệm vụ Karen vẫn luôn chăm sóc cho con.” Richard lập tức phụ họa nói, “Với lại con cảm thấy, anh ta cũng không phải vì để ý đến thân phận của con mà làm vậy.”

Lucy nhìn Kaixi một chút, muốn nói lại thôi.

Kaixi nhìn mẹ chồng mình một chút, lại nhìn Richard một chút, cuối cùng, ánh mắt nhìn lại chỗ chồng mình vừa ngồi ban nãy, đầu có chút cúi xuống, không nói chuyện.

Bà lão cũng không để ý đến mấy ánh mắt giao nhau trên bàn ăn, mà là phối hợp nói thêm:

“Một đứa trẻ tốt biết bao, ta rất thích nó.”

Karen không có trực tiếp bước vào phòng của Eisen, mà là vào nhà tắm để rửa tay trước, đối diện với tấm gương, nhìn khuôn mặt mình.

Là người trong cuộc, anh có thể cảm giác được cách đối xử không bình thường của bà lão dành cho mình, có điều anh cũng không có bằng chứng thật sự

Nhưng là, mặc kệ bà ấy là thật sự “nhìn” ra được, hay vẫn chỉ đơn giản là hiểu lầm ý mình, Karen cũng không có ý định đi giải thích.

Sự tồn tại của nhà Inmerais là một điều cấm kỵ trong Trật Tự Thần Giáo, anh không cần thiết bởi vì chính mình mà quấy rầy đến cuộc sống của nhà Guman.

Có sao nói vậy, không khí của gia đình Guman vẫn rất tốt, mặc dù nếu so sánh với nhà Inmerais thì thiếu tự nhiên và chất phác hơn, nhưng là một gia tộc Thuật Pháp Quan mà có thể gìn giữ không khí của gia đình như thế này, thật sự cũng không phải là điều dễ dàng.

Dựa theo góc độ địa vị để cân nhắc, nếu nhà Guman thật sự muốn, bọn họ hoàn toàn có thể có được cuộc sống xa hoa như trang viên Ellen vậy.

Lắc lắc tay, Karen ra khỏi nhà tắm, đi vào phòng sách lầu một, nơi “ẩn náu” của ngài Eisen.

“Kẽo kẹt “

Cửa phòng được ngài Eisen mở ra.

“Thưa ngài Eisen, tôi có thể vào trong cùng trò chuyện với ngài một chút không?”

“Được.”

Ngài Eisen lách người qua một bên, ra hiệu cho Karen tiến vào.

Chờ sau khi Karen bước vào phòng, ngài Eisen mở miệng nói: “Ngồi đi.”

Sau đó, ông ấy ngồi lên chỗ ngồi của khách, nhường lại ghế của chủ nhà sau bàn đọc sách cho Karen.

Karen cũng không từ chối mà trực tiếp ngồi lên ghế.

“Lão phu nhân biết tôi có học qua tâm lý học, cho nên dặn dò tôi đến nói chuyện với ngài một chút.”

“Ta có bệnh sao?”

“Ừm, đúng vậy, ngài có bệnh.”

Hai tay ngài Eisen bắt đầu bám vào tay vịn hai bên ghế, mũi chân không ngừng chuyển động về hai phía trái phải.

“Bệnh của ta có nghiêm trọng không?”

“Rất nghiêm trọng.”

“Nhưng ta không muốn chữa bệnh.”

“Ngài có thể thử một chút, cũng hi vọng ngài có thể kiên nhẫn với tôi nhiều một chút, xem như là nể mặt tôi đã cứu vợ của ngài vậy.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box