1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Số 13 Phố Mink [Dịch]
  4. Tập 80 : Ánh mắt của Thần (1) (c791-c800)

Số 13 Phố Mink [Dịch]

Tập 80 : Ánh mắt của Thần (1) (c791-c800)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 791: Ánh mắt của Thần (1)

“Mười hai?”

Lúc nghe được cái số này, phản ứng đầu tiên của Lão Saman đó là:

“Nhiều như vậy à?”

Nhưng ngay lập tức,

Ông ta bỗng ý thức được cái số “12” này, có hàm nghĩa đặc thù trong Trật Tự Thần Giáo.

Biên chế của một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật đó là một vị đội trưởng và 12 đội viên, Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn tổng cộng có mười hai đoàn, bên trong Trật Tự Thần Giáo, còn có rất nhiều thứ đối ứng với con số mười hai này.

“Chắc chắn rồi sao?” Lão Saman hỏi.

Karen gật đầu: “Ừm, chắc chắn.”

“Tốt, để ta thiết kế, trước giữa trưa có thể làm xong, cho ta mượn bàn đọc sách của cậu dùng.”

“Được rồi.”

Karen cầm lấy quyển « Anh lãng quên em trong mùa xuân » kia rồi đứng người lên, nhường chỗ lại.

Sau khi Lão Saman ngồi xuống, cầm lấy bút máy, tự giễu mà nói:

“Cũng là người sắp phải chết, còn bị sai bảo làm việc.”

“Cuộc sống như vậy thì mới phong phú.”

Lão Saman tức giận nói: “Vậy thì ta phải cảm ơn cậu rồi nhỉ.”

“Không cần khách sáo.”

Karen đi ra khỏi phòng sách, đi ra sân ngồi lên chiếc ghế dài, lưng tựa vào ghế, đằng sau thì là vườn hoa, hương hoa nồng đậm.

Tiếp tục ngồi đọc sách, chỉ trong chốc lát, Karen để ý đến một bóng người xa lạ đi từ trước của tiệm vào phía sau nhà.

Mắt rời khỏi sách, Karen nhìn về phía cô ta, một đầu tóc vàng, dáng người thon dài, mặc một chiếc áo định hình màu đỏ, lộ ra vẻ trang nhã cùng đoan trang.

Karen vô ý thức mà tiến hành so sánh cô ta và Eunice trong đầu, đây là bản năng của bất cứ sinh vật có bạn gái nào.

Sau quá trình so sánh thì phát hiện, dáng người Eunice nhà mình tốt hơn, khí chất cũng càng tốt hơn cô ta.

Người phụ nữ cũng nhận ra ánh mắt dò xét từ Karen, chủ động nở nụ cười với Karen, nói:

“Chào ngài, tôi nghĩ, ngài chính là người thuê tôi phải không? Dora và Doreen thường xuyên nói với tôi rằng anh của bọn nó rất đẹp trai, còn muốn giới thiệu cho tôi gặp, nhưng ngài hình như vẫn luôn bộn bề công việc, cũng chưa có vinh hạnh được gặp mặt ngài.”

Karen đứng người lên, bắt tay với người phụ nữ:

“Xin chào, tôi là Karen, thật không phải phép, lúc trước vẫn luôn bận rộn không có thời gian rảnh.”

“Ngài có thể gọi tôi là Daisa, tôi phụ trách môn Toán, Văn và Mỹ Thuật của Dora và Doreen.”

“A, vậy cô thật sự đúng là toàn năng.”

“Chủ yếu là do tiền lương của ngài Karen cho rất cao.”

“Tôi tin tưởng rằng cô xứng đáng với mức tiền lương này.”

Daisa đi vào phòng của Dora và Doreen, còn Karen lại ngồi xuống ghế, tiếp tục đọc sách.

Thấy được nội dung phân đoạn tác giả hoài nghi vợ mình vượt quá giới hạn, phần này được viết hơi quá trừu tượng, đến mức Karen cảm thấy lúc đó tác giả hẳn là đang trong một trạng thái không được bình thường, người ở trong trạng thái này sẽ trở nên đa nghi như là chuột đồng vậy, bản thân có thể tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng không có thật.

Còn phân đoạn miêu tả cảnh tác giả giết vợ mình kia, viết có hơi lộn xộn, nguyên nhân gây ra là bởi vì một lần đấu khẩu với nhau vào buổi sáng, tác giả hỏi vợ mình sữa bò ở nơi nào, người vợ trả lời sữa còn đặt ở trước cửa vẫn chưa lấy vào nhà, sau đó người vợ lại bồi thêm một câu:

Chính anh không biết ra ngoài lấy vào sao?

Từ sau câu nói này, đó là phần miêu tả hỗn loạn tiếp theo của tác gỉa, câu từ trở nên cực kỳ không lưu loát, tư duy Logic cũng trở nên hỗn loạn, một hồi cầm đao một hồi cầm rìu rồi một hồi lại cầm một cái cúp bằng kim loại, đến cuối cùng cũng không biết được hung khí gây án thật sự là cái gì.

Nhưng tất cả sự hỗn loạn, sau khi câu nói này xuất hiện, đều đã kết thúc.

“Cô ấy chết rồi.”

Từ sau câu nói này, cách hành văn miêu tả của tác giả lập tức trở nên rất cẩn thận, tính logic của câu chuyện cũng lập tức được đưa lên một mức độ rất cao.

Sau đó, hắn ta bắt đầu tiến hành xử lý thi thể, tiếp theo sau, đó là đối phó với sự hỏi thăm và đấu trí khi cảnh sát hỏi về việc người vợ đã mất tích của hắn ta.

Karen dụi dụi con mắt, quyển sách này cũng không dày, độ dài của câu chuyện cũng không dài lắm, nếu loại bỏ đi những phân cảnh diễn tả giống hệt như bệnh nhân bị động kinh mà nói thì quyển sách này có thể sẽ mỏng hơn, nhưng ở trong cách nhìn của mấy người xuất bản sách, phân đoạn hỗn loạn ở nửa trước quyển sách mới là chỗ hấp dẫn người đọc, cho nên giữ lại toàn bộ.

Sự thật cũng đúng là như thế, phân đoạn xử lý thi thể phía sau mặc dù được viết rất tinh tế, nhưng trái lại cũng không dễ đọc như phần trước.

Karen bắt đầu liên tục lật giấy, đến trang cuối cùng.

Cuối cùng của quyến sách là một đoạn văn xuôi, không có liên quan gì đến vợ của hắn ta, hắn cũng không có bất kỳ lời sám hối gì ở đây, trái lại là đang ca tụng bồ công anh.

Karen đóng quyển sách lại, không biết từ lúc nào thì mặt trời đã treo lên rất cao.

Đi vào phòng bếp, trông thấy Healy đang chuẩn bị cơm trưa, Karen cầm lấy một cái tạp dề thắt ở bên hông, mở miệng nói:

“Cơm trưa để tôi làm đi.”

Karen thuận tay cầm lên một con dao phay, ước lượng trong tay, lại cười cười.


Chương 792: Ánh mắt của Thần (2)

“Ai…”

Lão Saman đã làm xong bản vẽ, tổng cộng mười bản, ông ta đều vẽ xong, chia làm hai phần là chế tạo quan tài và trận pháp bố trí, đây là do ông ta đơn giản hóa rất nhiều chi tiết, bởi vì ông ta cũng rõ ràng vị cao nhân hỗ trợ vận hành tủ lạnh ở bên cạnh Karen có thể lý giải những phần ý được giản lược này, không cần mình phải ghi chú giải thích thừa thãi.

Alfred đẩy cửa phòng sách bước vào, cầm lấy bình cà phê rót một tách cho Lão Saman.

Lão Saman chỉ chỉ bản vẽ trên bàn nói: “Chỉ có từng này thôi, cất lại đi.”

“Được rồi, ngài đã vất vả.”

Alfred cẩn thận từng li từng tí cất những bản vẽ này lại.

Lão Saman cầm lấy tách cà phê vừa rót, uống một ngụm, nói: “Cái bản bút ký kia của cậu, lấy ra cho ta mượn xem một chút.”

“Tôi có thể cho đọc cho ngài nghe, nhưng không thể cho ngài đọc.”

“Có ý gì?”

“Những gì tôi đọc là thứ ngài có thể nghe, thứ ngài không thể nghe, thì tôi không đọc.”

“A, những thứ được ghi chép lại, không phải là để cho người ta đọc hay sao.”

“Đúng vậy, ngài nói không sai, nhưng cũng phải tùy người.”

“Ta không thể đọc?”

“Ngài không thể.”

“Vì cái gì mà ta không thể?”

“Bởi vì ngài còn sống.”

“Ý là, chờ đến sau khi ta chết thì có thể xem?”

“Đúng thế.”

“Ách… Nói thế thì ta cũng chả hiểu được.”

“Nói dể hiểu mà.”

“Ngươi muốn chôn cái bản bút ký kia cùng với ta?”

“Cái này cũng không có vấn đề.”

“Ngươi đành lòng làm thế sao?”

“Tôi có viết ra hai mươi mấy bản, đưa ngài một bản để chôn cùng cũng không thành vấn đề.”

“Ta thấy rất tò mò một chuyện, người như ngươi, tại sao lại nguyện ý làm người hầu cho kẻ khác?”

“Chúng ta không phải đều là nô bộc của Thần hay sao?”

“Cái này cũng không giống.”

“Không có gì không giống, thiếu gia sẽ không bắt tôi phải đi chết, mà thần Pamirez, lại khiến ngài phải chết trong đêm nay.”

“Không phải do thần yêu cầu, là chính ta yêu cầu bản thân mình!” Lão Saman cất cao giọng mà nói.

“Thần bộn bề nhiều việc, bận đến mức sẽ không chủ động mở miệng yêu cầu chúng ta đi làm bất cứ việc gì, nhưng mỗi lời nói cử chỉ và hành động của chúng ta, lại đều phù hợp với chuẩn mực của thần.”

“Ngươi có biết không, hồi trước có một lần ta cảm thấy ngươi là một kẻ điên.”

“Trong đây tôi còn có một câu ghi chép, rất giống với câu nói của ngài vừa nãy, tôi còn chưa kịp đọc cho ngài nghe.”

“Ồ? Là câu gì?”

“Lúc người khác đang trào phúng rằng ta là kẻ điên, ta cũng trào phúng hắn, không thể nhìn thấy mọi thứ rõ ràng.”

“Ngươi là đang… trào phúng ta đấy sao?”

“Bất cứ chỗ nào khác nhau giữa hai người không cùng tín ngưỡng, cả hai đều cảm thấy đối phương là một tên điên không thuốc để chữa.”

“Giọng điệu nói chuyện hôm nay của ngươi, làm sao cảm giác có chút không giống mọi khi?”

“Có gì không giống sao, tôi nói chuyện với ngài thế nhưng vẫn luôn dùng kính ngữ.”

“A, ta đã biết rồi, biết ta đêm nay sẽ phải chết, biết rõ việc truyền giáo là vô vọng, cho nên bày ra bộ mặt thật chứ không thèm nịnh nọt nữa.”

Alfred cười cười, cũng không nói lời nào.

“Tên nhóc Karen kia bây giờ đang làm gì đấy?”

“Thiếu gia đang trong phòng bếp.”

“Ta đi tìm cậu ta.”

Lão Saman đứng dậy, vừa kéo giãn gân cốt vừa bước ra khỏi phòng.

Alfred thì ôm lấy bản vẽ, tự nhủ:

“Ai sẽ còn cho con cá đã câu lên khỏi mặt nước ăn thêm mồi đâu?”

Đẩy cửa ra, bước vào phòng ngủ, đi vào phòng, Kevin đang nằm mọp trong ổ chó góc phòng mà ngủ bù, gần đây con chó này vừa vận hành tủ lạnh vừa chế tạo hạt châu trận pháp, loay hoay đến nỗi chân chó không chạm đất, sáng nay sau khi Karen rời giường, nó còn đang thay thế tinh thể năng lượng cho tủ lạnh mà chưa ngủ cả đêm.

Trông thấy Alfred đi tới, Kevin chỉ có thể bất đắc dĩ mà mở mắt ra.

“Ngươi xem những thứ này một chút.”

Alfred đem bản vẽ đến đặt trước mặt của Kevin, Kevin duỗi ra chân chó đặt lên phía trên, lại lắc lắc đầu với Aflred, Alfred lập tức mở cái tủ nhỏ trong phòng ra, lấy một cặp kính đeo lên cho Kevin.

Alfred rông thấy Karen dùng đũa trúc mà ăn cơm rồi có thể tự giác đặt làm mười đôi đũa bạc thì tự nhiên cũng đã sớm đặt làm một cặp kính gọng vàng cho Kevin.

Kevin vừa nhìn bản vẽ vừa gật gù cái đầu chó của mình:

“Gâu.”

“Ta cũng cảm thấy như vậy, trình độ của ông ta cũng không tệ.”

“Gâu.”

“Ừm, ta đương nhiên biết rõ đây không phải là chuyên môn của ngươi, nhưng ta biết rõ với tầm nhìn và kinh nghiệm của ngươi, có thể rất nhanh mày mò làm được, không phải ở đây còn có bản vẽ sẵn sao.”

“Gâu.”

“Cái số 12 này là thiếu gia tự mình chọn.”

“Gâu.”

“Đây cũng không phải là lần thứ nhất xảy ra sự trùng hợp như vậy.”

Alfred lấy từ trong ngực ra một phần báo, đây là « Tuần Báo Trật Tự » vừa giao đến sáng hôm nay, Karen còn chưa kịp nhìn.

Nửa phần trên của trang đầu, là nói về lúc giữa trưa ngày hôm qua, Trật Tự Thần Giáo chính thức tuyên chiến với Luân Hồi Thần Giáo;

Nửa phần dưới, là viết về việc Luân Hồi thần giáo đã nộp thư xin đầu hàng cho Trật Tự Thần Giáo vào buổi sáng hôm qua.


Chương 793: Ánh mắt của Thần (3)

“Ngươi nhìn ở đây xem.”

Alfred chỉ vào một dòng chữ nhỏ viết dưới tiêu đề tuyên chiến to tướng ở phía trên:

“Bởi vì sự tồn tại của Luân Hồi Thần Giáo, phá hủy Trật Tự vốn có giữa sự sống và cái chết, cho nên Trật Tự Thần Giáo chúng ta, tuyên chiến với Luân Hồi!”

“Lần trước khi thiếu gia trở về, có kể lại chuyện xảy ra lúc đó cho ta nghe, cũng đã nói lúc đó ngài ấy đã nói qua câu này, thiếu gia vẫn cho rằng, những lời này được viết sẵn trong « Ánh Sáng Trật Tự », chắc là đã nhìn thấy nó từ trong cuốn « Ánh Sáng Trật Tự », cho nên trong đầu mới có ấn tượng với câu nói này.

Nhưng sự thực là, trên cơ bản bên trong cuốn « Ánh Sáng Trật Tự » cũng không có đề cập đến những việc giữa Thần Trật Tự và Thần Luân Hồi, cũng không tồn tại việc Thần Trật Tự từng nói ra câu đó, ta suy đoán, quan hệ giữa hai vị thần cũng không mấy tốt đẹp.”

Kevin gật đầu.

“Cho nên, với một câu không tồn tại ở trong « Ánh Sáng Trật Tự » mà nói, khi thiếu gia nói ra, mà lại trong Thần chỉ tuyên chiến của Trật Tự Thần Giáo, cũng xem nó như lý do tuyên chiến để công bố ra ngoài.”

“Uông?”

“Lúc tuyên đọc Thần chỉ, thiếu gia đang ngồi ngay trong phòng hội trường mà lắng nghe, lúc thiếu gia nghe được câu này, có lẽ lại càng chắc chắn mình đã đọc được câu này trong « Ánh Sáng Trật Tự ».”

“Gâu.”

“Ta biết, ta sẽ nói với thiếu gia, chờ tang lễ kết thúc đã.”

“Gâu, uông?”

“Không thể nào, không thể nào, thiếu gia tuyệt đối không thể nào là Thần tử Trật Tự, nếu không thì chả nhẽ mỗi ngày lão gia Dis đều đang mắng con dâu của mình, cách hai ba ngày thì thiếu gia cũng đang tự chửi mình sao?”

“Gâu.”

“Theo ta nghĩ có lẽ là do thiếu gia lựa chọn con đường Trật Tự này, bởi vì sau khi đấng vĩ đại thật sự bước qua con đường này, hai bên đường mà ngài ấy bước qua, sẽ nỡ rộ đóa hoa của riêng ngài.”

“Gâu, gâu.”

“Thật ra ngay từ lúc đầu ta xem thiếu gia thành ngươi đấy, ta nghĩ thiếu gia là Tà Thần, cho nên dự định đi theo thiếu gia, nhưng theo thời gian dần trôi qua, ta phát hiện Tà Thần ở trước mặt thiếu gia cũng chỉ là một con chó mà thôi.”

“…” Kevin.

“Thật có lỗi, ta không phải cố ý nhằm vào ngươi, ý của ta là, Tà Thần có thể để cho ta đi theo để phụng dưỡng, nhưng thiếu gia, có thể khiến cho ta cảm ngộ mỗi lời nói mỗi hành động của ngài bằng sâu thẳm trong nội tâm ta, đây là việc mà Tà Thần ngươi không làm được.”

“Gâu.”

“Được rồi, ngươi lại tiếp tục xem xét bản vẽ đi, nếu cần vật liệu gì thì cứ bảo Pall liệt kê ra để ta đến chợ đen mua, chúng ta tranh thủ chế tạo ra mười hai cái quan tài này bằng khoảng thời gian ngắn nhất.”

“Uông?”

“Để ở chỗ nào sao? Cái nhà tang lễ này hình như cũng không đủ diện tích, nếu lại phải đào thêm tầng hầm dưới nhà thì khối lượng công việc cần làm lại quá nhiều, chủ yếu nhất là có quá nhiều thế lực trong thành phố York, vận hành một cái trận pháp lớn như vậy thì quá thu hút tầm mắt của kẻ khác.

Sắp xếp ở trang viên Ellen thì sao, ta nhớ kỹ ở đó có một cái Khán thính phòng phải không, vừa lúc cũng phù hợp mục đích của chúng ta.”

Kevin gật đầu một cái, nâng cái chân chó lên.

Alfred cũng giơ tay lên, cùng đập tay với nó.

Cơm trưa đã đến giờ.

Karen thì nấu một bàn đồ ăn, mà lại có mấy món là anh chú tâm chuẩn bị.

Lão Saman lúc đầu vốn không muốn ăn cơm trưa đi ngang qua nhà bếp, sau khi đi khỏi lại lùi lại mấy bước, ngừng lại, mở to mắt nhìn bàn ăn thịnh soạn kia.

Lúc này, ông ta mới nhận ra được rằng thì ra tên nhóc này mấy lần trước tự mình làm mì rưới dầu, bánh sủi cảo và nồi lẩu, nhiều lắm cũng chỉ là nấu qua loa cho mình để xong việc.

“Đưa đồ ăn cho mọi người bên kia chưa?” Karen hỏi Healy.

“Đã đưa rồi, thiếu gia, tôi cũng qua bên kia ăn.”

Sau khi đồ ăn nấu xong, chia làm bốn phần, một phần thì đưa cho hai chị em Doreen và mẹ cùng với gia sư của hai cô bé, Healy cũng ăn ở đó;

Một phần thì đưa cho Pall và Kevin; một phần thì cho Pieck cùng Dincom.

Còn lại một phần thì bày trên bàn, Alfred sau khi rửa tay ngồi xuống bàn ăn, Karen cũng ngồi xuống, hai người đều xới cơm, cầm lấy đũa, bắt đầu dùng cơm.

A, bên cạnh còn có một cái bát đựng đầy cơm, đũa thì được Karen yêu cầu cắm thẳng đứng vào trong bát.

“Ừm… Khục!”

Lão Saman thì đứng ngoài cửa mà ho vài tiếng.

Karen và Alfred vẫn tiếp tục ăn, làm như không nghe thấy.

“Khụ khụ khụ!”

Karen cười nhìn về phía cửa, chỉ chỉ vào bát cơm có cắm đũa, nói:

“Vào ăn đi, một bát cơm này vốn là chuẩn bị cho ông đấy.”

Lão Saman đi đến, ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, nhìn xem một bàn đầy món ngon, ánh mắt có chút u ám.

“Cậu là đang cố ý!”

“Lúc có mối làm ăn thì cơm nước tốt hơn bình thường một chút, đây là quy định.” Alfred giải thích nói.

Karen nói với Lão Saman nói: “Ăn đi, cơ thể của ông cũng không được xử lý chống phân hủy, sau khi nằm vào quan tài không được bao lâu cũng sẽ làm bẩn nó thôi, cũng không cần lo đến có ăn vào hay là không.”


Chương 794: Ánh mắt của Thần (4)

“A, hoàn toàn chính xác.”

Lão Saman rốt cục tìm được lý do có thể thuyết phục của mình, bắt đầu cầm lấy đũa ăn cơm, chờ đến lúc Karen và Alfred đã ăn no thì Lão Saman vẫn còn đang tiếp tục thêm cơm chiến đấu.

“Nếu tên nhóc cậu chịu nấu cơm cho ta thịnh soạn như vậy, nói không chừng ta còn có thể cho cậu thêm vài món đồ tốt, cậu thiệt thòi, thiệt thòi rồi a.”

“Nhà ông còn có vật gì tốt?”

“Không phải trong nhà của ta, mà là ở trong một cái không gian phong cấm.”

“Không gian phong cấm?” Trong mắt Karen lộ ra vẻ nghi ngờ, “Không Gian phong cấm của Trật Tự Thần Giáo?”

“Đúng vậy.”

“Ông muốn vào chỗ nào?”

“Ha ha, chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi, nhưng vẫn luôn chưa hành động thật sự.”

Karen từng dựa vào cái mặt nạ kia của ông nội, thông qua một đồng xu Varax mà tiến vào không gian phong cấm, anh cũng biết chỗ đó vô cùng nguy hiểm.

Lão Saman đứng dậy múc canh, Alfred thì cầm bát múc hộ.

Chờ đến lúc nhận lấy bát canh, Lão Saman lại nói thêm một câu:

“Đội trưởng của cậu, có bí mật.”

“Tôi đã biết.”

“Biết rồi?”

“Ừm.”

“Đều biết hết rồi?”

“Có lẽ vậy.”

“Ngay cả lý do vì sao mỗi ngày hắn ta muốn tới nghĩa trang?”

“Chắc là để trông chừng ông, sau đó vừa lúc nghỉ ngơi trước mộ của tiêu thư Irina một chút.”

“À…”

Lão Saman lộ ra nụ cười tràn đầy thâm ý, mà lại cố ý đem cái nụ cười biểu lộ cho Karen thấy rõ ràng.

“Ông còn biết cái gì?”

“Được rồi, ta cũng sắp chết rồi, cũng không nên nhiều chuyện, coi chừng chết cũng không yên ổn.”

“Tôi không thích đùa kiểu này.”

“Có lẽ hắn ta cũng đã nói cho cậu biết, cũng có thể là còn chưa nói cho cậu, nhưng rốt cuộc cũng không phải là ta nhiều chuyện, đúng không?

Mà lại ít ra ta có thể cảm nhận được hắn cũng sẽ không gây bất lợi cho cậu, người đội trưởng này của cậu vào thời khắc mấu chốt vẫn đáng tin cậy.”

“Ông có thể nói một vài thứ mà ông biết.”

“Không nói, trừ phi cậu thức tỉnh ta dậy sau khi ta chết, nhưng cũng tiếc rằng, cảnh giới của ta rất cao, cho nên cậu không thức tỉnh được ta đâu, ha ha ha.”

“Ha ha.”

Sau khi bữa cơm trưa kết thúc, Lão Saman để cho phu nhân Lake giúp mình trang điểm lại;

Bởi vì chồng mình là Thẩm Phán Quan, cho nên phu nhân Lake tất nhiên có sức chịu đựng tốt hơn với loại tình huống này, bà ấy cũng chỉ hoàn thành công việc với tâm thái bình thường.

Sau khi tất cả đều đã được chuẩn bị xong, lúc hai giờ kém mười lăm phút chiều, Lão Saman bước vào trong quan tài đặt trong sảnh rồi nằm xuống.

Nghi thức cúng điếu, chính thức bắt đầu.

Người đến cúng điếu nhiều hơn so với trong suy nghĩ của Karen, rất nhiều là người là hàng xóm láng giềng bên cạnh nghĩa trang, người Wien và người Ruilan đều có một thói quen tương tự nhau, đó chính là sẽ không xem nghĩa trang như là nơi âm u lạnh lẽo, ngược lại họ lại thích xem nó như công viên mà đến dạo, cho nên Lão Saman nhiều năm như vậy, trái lại cũng quen biết được không ít người.

Nhưng những người đến cúng điếu, cũng không có tiền cúng điếu, tất nhiên quan hệ giữa hai bên cũng chỉ dừng lại ở việc đến xem mặt lần cuối.

Derius cũng không tiếp tục xuất hiện, đội trưởng trái lại cũng có đến, đưa cho Karen một cái túi nhỏ, bên trong chứa toàn là Phiếu Trật Tự, đồng thời còn không quên thông báo cho Karen, phiếu điểm mà Karen thiếu cũng đã được trừ ra.

Cái này cũng có nghĩa là Karen không nhận được phí khám bệnh tâm lý.

Sau khi chiêm ngưỡng Lão Saman nằm trong quan tài một chút thì đội trưởng cũng rời đi.

Nghi thức cúng điếu kết thúc vào lúc hoàng hôn, khi các quan khách cũng đã rời đi, Lão Saman bắt đầu bò ra khỏi quan tài, ông ta đã hoàn toàn buông thả bản thân, còn cùng mọi người dùng bữa tối.

Sau khi ăn xong bữa tối, Lão Saman lại nằm vào trong quan tài, Pieck và Dincom cùng nhau khiêng quan tài để lên xe tang.

Karen tự mình làm lái xe, khởi động xe tang đi đến nghĩa trang Thanh Đằng, ở nơi đó, Lão Saman đã tự mình đào xong lỗ để chôn mình.

Trên đường xe tang đi đến nghĩa trang,

Lão Saman nằm trong quan tài cảm thấy có chút nhàm chán, trông thấy Alfred lại đang cầm bản bút ký kia mà viết viết vẽ vẽ, tò mò hỏi:

“Lại có thứ gì mới cần phải ghi chép à?”

Alfred lắc đầu, nói: “Làm cho truyền thuyết của thần trở nên phong phú, vốn là chuyện tín đồ cần phải làm, không phải sao?”

“Ngươi thành kính như thế, nhưng thần mà ngươi tín ngưỡng, chưa chắc nhìn thấy được nha.”

Alfred nhìn xem Lão Saman, rất nghiêm túc mà nói: “Nhưng ta có thể cam đoan, ánh mắt của thần, đã sớm rơi vào trên người của ông, cũng đã quyết định vận mệnh của ông.”

“Được rồi, được rồi, ngươi thật giống một tên thầy bói rồi đấy.”

Lão Saman ngáp một cái,

Tiếp tục nói:

“A ~ ta buồn ngủ rồi, cũng tốt, đợi chút nữa thì có thể an nghỉ rồi.”

“Đúng vậy nhỉ, thật tốt đẹp.”

Alfred phụ họa, đồng thời khép lại bản bút ký.

Anh ta vừa mới viết một cái ký hiệu số lượng vào trang mới nhất của cuốn bút ký:

2/12


Chương 795: Một đời giống như chó (1)

Alfred cất kỹ bản bút ký, cơ thể ngồi thẳng tắp, từ khi cùng với thiếu gia rời khỏi trang viên Ellen, thì quần áo của anh ta cũng không còn đẹp đẽ rực rỡ như trước, mà sẽ cố ý lựa chọn một vài loại quần áo bình thường để mặc, nhưng thân hình và khí chất của anh ta vốn dĩ rất tốt, cho nên dù mặt quần áo bình thường trên người vẫn cảm thấy rất phong cách, nhất là khi cùng ngồi đối diện với hai người Pieck và Dincom để so sánh thì sẽ thấy sự tương phản thể hiện rõ ràng hơn.

Ánh mắt của Alfred dời khỏi Lão Saman đang nằm ở trong quan tài, lại nhìn sang thiếu gia đang lái xe, trong lòng Alfred phát ra lời cảm khái:

“Tất cả đã được vận mệnh sắp xếp, tất cả đều sớm đã được thần chú ý trong bóng tối.”

Chỉ có điều câu nói này, anh ta cũng không có viết vào bên trong bút ký.

Mặc dù anh ta vẫn luôn đối đãi với thiếu gia như là một vị thần, nhưng anh ta cũng rõ ràng, tư tưởng chủ chốt của thiếu gia trong quyển bút ký màu đen kia là sự phê phán đối với thần.

Anh ta xem thiếu gia như là thần, là bởi vì anh ta tạm thời cũng không rõ ràng rằng nên dùng cách xưng hô nào dành cho những vị cao hơn cả thần.

Đương nhiên cũng từ lúc đi theo thiếu gia, anh ta đã dần dần chuyển đổi cách dùng từ “Thần” từ danh từ trở thành tính từ.

Sau khi chạy hết con đường phía trước thì sẽ đến được nghĩa trang Thanh Đằng, nhưng ở đầu đường, có một đám người mặc thần bào màu xanh lam đang đứng, thứ nên đến, sẽ luôn luôn đến.

Karen ngừng xe tang lại, mở đèn xe lên, đám tín đồ của Pamirez kia, đang hành lễ về phía xe tang bằng một tư thế thành kính.

“Danh vọng của ông ở Pamirez giáo cao đến như vậy sao?” Karen hỏi người đang nằm ở sau xe.

“Danh vọng ở đâu ra, chỉ đơn giản là tay nghề tốt một tí, sẽ chế tạo ra được thứ mà người khác không chế tạo ra được mà thôi;

Trừ cái đó ra, thứ nhất ta cũng không làm ra cống hiến lớn lao gì cho giáo hội, thứ hai ta cũng không để lại câu chuyện xúc động lòng người gì trong giáo hội…

Nếu không cũng không có khả năng làm nhân viên quản lý cái nghĩa trang này ba mươi năm mà chưa từng có một cái thân thích nào.”

Karen chỉ chỉ phía trước, nói: “Cảnh tượng trước mắt khó mà tương ứng với điều mà ông vừa nói.”

“Đoán chừng là do ta để lại vài thứ trong Không Gian Sứ Giả năm xưa, bởi vì lần đại chiến này, Không Gian Sứ Giả được vận hành một cách đầy đủ làm lộ ra một vài thứ, cho nên bọn họ mới biết, a, thì ra trong giáo hội của chúng ta cũng từng xuất hiện một vị thiên tài thật sự.”

“Tôi cảm thấy cái từ thiên tài này nên dùng cho người trẻ tuổi, hoặc là người nhìn vẻ ngoài trông trẻ tuổi.”

“Cái này chính là thành kiến của mình cậu mà thôi, bên trong dòng chảy của lịch sử, mỗi người chúng ta đều rất trẻ tuổi.” Lão Saman giơ tay lên, Alfred ngồi bên cạnh đưa cho ông ta một điếu thuốc, lấy bật lửa châm thuốc lên, ông lão vừa hút một hơi thuốc, vừa phun khói ra nói, “Đạp chân ga, tiến lên đi, lớn tuổi rồi, thì càng không thể gặp những thứ này và cũng không thể nghe những thứ này.”

“Ông sợ mình sẽ mềm lòng sao?”

“Ta sợ mình cảm thấy buồn nôn, mới vừa ăn cơm xong.”

“Ông thật là khó hầu hạ.” Karen lắc đầu, “Rõ ràng trong lòng vẫn luôn nhớ về thần giáo, bây giờ thần giáo nhiệt tình với ông, ông lại tỏ ra thái độ này.”

“Thứ ta trân trọng là quá khứ của ta, bởi vì trong quá khứ, ta có Pamirez.

Nhưng nếu cậu để ta tiếp nhận lại nó, dung nhập vào nó, không nói trước bây giờ bọn họ không có cách nào để đại biểu cho Pamirez trong lòng của ta, cho dù có giống nhau như đúc, không có chút nào thay đổi, vậy thì ta lại đang làm gì trong suốt ba mươi năm nay đây?

Không có cách nào để bắt đầu lại từ đầu, còn không bằng giữ lại một chút hồi ức của quá khứ, ta thậm chí còn không dám sống lâu, sợ sống lâu thêm mấy ngày sẽ phát hiện, thì ra những thứ tốt đẹp trong hồi ức của quá khứ ta, cũng lẫn lộn sự giả dối trong đó đi.”

“Tôi đã hiểu, ông đang xem thần giáo giống như vợ trước của mình.”

“A, ha ha ha ha.”

Lão Saman cười rất vui vẻ.

Một lần nữa Karen khởi động xe tang tiếp tục chạy về phía trước, đám thần quan Pamirez giáo đang hành lễ đằng trước cũng từ từ tránh đường ra, cũng không xuất hiện tình cảnh thề sống thề chết rồi cản đường xe tang, cuối cùng thì ở nơi cổng chính của nghĩa trang Thanh Đằng xuất hiện bóng dáng của Derius.

Vết thương trên trán của anh ta vẫn còn rất rõ ràng, nhưng cũng không chống gậy, vẫn còn đứng ở đó trông rất khỏe mạnh, xem ra, phương pháp trị liệu của bệnh viện giáo hội rất thần kỳ, người bình thường nếu hôm qua bị thương nặng như vậy thì không nằm trên giường nửa tháng là không xuống giường đi nổi.

Xe tang tiếp tục chạy về phía trước, Derius vẫn như cũ đứng ở nơi đó không nhúc nhích.

Karen cảm thấy vị Thần tử này thật sự không biết cách cầu xin người khác, cũng không hiểu cách tạo quan hệ xã giao, thật ra Lão Saman là một ông lão rất dễ dụ, thay vì đến trước mặt dập đầu rồi luyên thuyên về tín ngưỡng gì đó, còn không bằng mặc một bộ quần áo bình thường rồi đem theo một bình rượu với một ít đồ ăn tới để mời ông ấy ăn khuya.


Chương 796: Một đời giống như chó (2)

Rốt cuộc thì Derius đối với Lão Saman mà nói, giống như con của vợ trước, chắc hẳn cũng có một chút cảm tình, ừm, dù là đứa bé này không có máu mủ gì với ông ta.

Không có chút nào ngoài ý muốn, ngài thần tử bị đầu xe đụng ngã lăn, xe tang lái ngang qua người của anh ta, có điều gầm của xe tang cũng đủ cao, sau khi chạy ngang qua, Karen còn cố ý nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, ngài thần tử đang lồm cồm bò dậy từ dưới đất.

Cổng lớn của nghĩa trang cũng không khóa lại, Karen cũng không dừng xe lại, mà là trực tiếp lái xe tang vào, dùng đầu xe đẩy cổng lớn ra.

“Cứ tông qua như thế đấy à.” Lão Saman oán giận nói.

Karen vỗ vỗ lên vô lăng, nói: “Tôi dự định thay một cái xe tang mới.”

Đội trưởng nói sẽ dùng phiếu điểm để đổi một chiếc “xe hộ tống”, mình không có nhu cầu cao như đội trưởng, nhưng đổi một chiếc xe tang cao cấp thì cũng không thành vấn đề gì.

“Ta để ý đến cái cổng chính của ta.” Lão Saman nói.

“Cũng là người sắp xuống lỗ rồi mà còn quan tâm đến mấy thứ này.” Karen lơ đễnh nói, vừa thuận đường chạy xe tang vào con đường nhỏ trong nghĩa trang vừa nói, “Đào mộ ở đâu thế?”

“Rẽ phải, ở góc Tây Bắc.”

“Thích nơi hẻo lánh như thế sao?”

“Chủ yếu là do quá quen với mấy hộ gia đình ở đấy, ta sợ sau khi mình chuyển vào thì bọn họ sẽ quá nhiệt tình, yên tĩnh một chút thì vẫn tốt hơn, ta muốn yên tĩnh lúc nghỉ ngơi, lúc buồn chán thì tự mở cửa mà ra giải sầu.”

Karen nhìn kính chiếu hậu một chút, phát hiện người của Pamirez giáo đều đứng ở cổng nghĩa trang, không có một người nào đi theo vào, có lẽ chính bọn họ cũng biết rõ rằng, nếu lại đi theo vào nghĩa trang thì sẽ được hưởng thụ đãi ngộ giống Thần tử của bọn họ vào ngày hôm qua.

Đến nơi chôn cất, Karen xuống xe, Lão Saman cũng đứng ở trước mặt Karen.

Nơi này rất vắng vẻ, chung quanh đều là không có bia mộ nào, Lão Saman đứng bên cạnh Karen, duỗi người vài cái, có lẽ ông ta cũng biết sau khi mình chui vào quan tài thì không gian cũng rất chật chội.

Karen đề nghị: “Có muốn vào nhà vệ sinh một lần cuối không?”

“Đó là cái lời đề nghị rất hay đấy, nhưng bây giờ đã quá xa, cậu hẳn là nên dừng xe ở chỗ cổng vào để ta chạy vào phòng giải quyết.”

Karen chỉ chỉ phía trước, nói: “Tìm một góc trong bụi cỏ là được rồi, chúng tôi quay lưng lại.”

“Đây là nơi mà ta muốn an nghỉ, ai sẽ lại đi vệ sinh trong phòng ngủ của mình chứ? Cho dù là con chó nhà cậu thì chắc nó cũng hiểu được điều này nhỉ.”

“Con chó nhà tôi? Ông gặp qua nó rồi à?”

“Đúng thế, một con chó lông vàng rất thông minh, chỉ có điều là cái trán hơi trọc một chút.”

“Ngoại trừ mấy từ rất thông minh ra thì ông không có từ nào khác để hình dung nó à?”

“Cậu còn muốn ta hình dung nó như thế nào, nói nó thông minh giống như người à, rốt cuộc thì nó cũng chỉ là một con chó mà thôi.”

“Ừm, đúng đấy, rốt cuộc nó cũng chỉ là một con chó.”

Alfred giúp Pieck và Dincom khiêng quan tài của Lão Saman xuống, thả vào trong cái huyệt đã được đào sẵn.

Lão Saman bắt đầu dạo bước quanh quan tài của mình, thỉnh thoảng ra hiệu cho bọn người Alfred điều chỉnh góc độ của quan tài, thật ra thì cũng có rất ít người có thể đưa ra yêu cầu này lúc chôn quan tài xuống.

Có điều Lão Saman cũng không phải cố ý lãng phí thời gian, bởi vì trong lòng của ông ta có đủ sự dũng cảm để đối mặt với cái chết.

“Có thể bắt đầu rồi…”

Nói đến đây, Lão Saman bỗng nhiên quay đầu nhìn lại phía đằng sau,

“Không nghĩ tới, lại có một vị khách không mời mà đến.”

“Ở bên ngoài nghĩa trang sao?” Karen hỏi.

“Đúng, ở bên ngoài nghĩa trang, hắn ta cũng không dám bước vào.”

“Chủ giáo Bern?”

“Ừm, là hắn.”

“Ông muốn đi gặp sao?”

“Đi gặp một lần đi, không thể tỏ vẻ rằng trước lúc chết mà ta còn sợ, với lại, ta cũng có rất nhiều lời, muốn mắng vào mặt hắn.”

“Vậy chúng ta ở đây chờ ông về.”

“Yên tâm, sẽ không phải chờ quá lâu.”

Lão Saman bước về phía trước một bước, thân hình ông ta uốn éo một cái, lập tức biến mất.

Ở ngoài cổng nghĩa trang, đám người của Pamirez giáo đã được sắp xếp rời khỏi, vốn chỉ còn lại một mình Derius kiên cường đứng ở nơi đó, mãi cho đến khi một vòng sáng màu đen xuất hiện bên người của Derius, cha của anh ta bước ra từ bên trong.

Hôm nay Chủ giáo Bern không có mặc thần bào, mà là mặc một bộ áo len màu xám, chống một cây gậy màu nâu.

Chủ giáo Bern nhìn đứa con trai chỉ biết đứng nghệch ra ở chỗ này, thở dài mà nói:

“Con làm như vậy, là không đủ.”

“Nhưng tôi cảm thấy, chỉ có như thế này mới có thể biểu lộ sự tôn kính và tín ngưỡng của tôi.”

“Tín ngưỡng là ai, tôn kính với ai?”

“Thần Pamirez.” Drius trả lời rất tự tin.

“Ha ha.” Chủ giáo Bern cười, “Thế nhưng người mà con phải đối mặt, tín ngưỡng và sự tôn kính của ông ta có lẽ đã sớm biến dạng, trên một mức độ nào đó, ông ta thậm chí có thể được gọi là một tên phản giáo, chỉ có điều ông ta lựa chọn cách trốn tránh mà không phải xung đột.”

“Tôi có thể cảm nhận được, sự thành kính của ông ấy vẫn còn ở đó.”

“Đây là điều đương nhiên, nhưng chắc chắn cũng không còn là duy nhất, đây là chỗ con cần phải cải thiện bản thân;


Chương 797: Một đời giống như chó (3)

Có lẽ hoàn cảnh sống ngay từ đầu đã để cho con trở nên đa nghi và hay nghi ngờ, trong trạng thái này, con sẽ trưởng thành rất nhanh, nhưng cùng lúc đó con cũng bởi vậy mà trở nên mệt mỏi và ngây thơ, con sẽ khát vọng có một quan hệ xã giao thuần khiết trên tinh thần, nhưng điều này sẽ không thể thành hiện thực.

Thậm chí, phương thức mà con cho rằng là đúng, trái lại sẽ khiến cho đối phương cảm thấy phản cảm, đây cũng là nguyên nhân mà con bị ông ấy đánh hôm qua.”

“Vậy tôi nên… Làm như thế nào?”

“Quét chút rác, nấu vài bữa cơm, tâm sự.”

Derius quay đầu nhìn về phía cha của mình, vẻ mặt giống như là đang hỏi: Ông đang nói thật đấy à?

Chủ giáo Bern cười cười, nói: “Đối phó với người lớn tuổi, những việc này thật ra là có ích nhất.”

“Ngươi đang nói ai lớn tuổi đấy?”

Bóng dáng của Lão Saman xuất hiện ở cổng chính, trừng mắt nhìn Chủ giáo Bern.

Chủ giáo Bern đưa tay sờ sờ đầu Derius, nói: “Chỉ là đang dạy con trẻ cách để hiếu kính với người lớn mà thôi.”

“Trong lòng không có ý này, dù giả vờ cũng vô dụng.”

Chủ giáo Bern lắc đầu, nói: “Thế gian có rất nhiều cụ già đề biết rõ con cái của mình đối xử tốt với họ là vì tài sản để lại, nhưng đều vui lòng giả bộ như mình không biết.”

“Ta và bọn họ cũng không giống nhau.”

“Nhưng ta cảm thấy cũng không có gì khác biệt, ngươi và ta, đều sẽ già đi.”

“Ta đã già đi, nhưng trái lại ngươi cũng không thay đổi gì, vẫn là giống như lúc trước đây, âm hiểm, xảo trá mà còn vô sỉ.”

“Nghe được ngươi nói như vậy, ta cũng cảm thấy rất vui mừng.” Chủ giáo Bern đẩy Derius về phía trước, “Mặc kệ như thế nào, nó cũng là thần tử đương nhiệm của Pamirez giáo các người, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cũng chính là Giáo tôn tương lai, ta cảm thấy, ngươi cũng nên để lại cho nó một chút gì đó.”

“Tổ đều đã bị các ngươi chiếm, thế mà còn nhớ nhung đến đồ đạc của mấy con chim lẻ loi đã rời tổ, hai cha con các ngươi, da mặt thật sự đều dày giống như nhau.”

Derius cất tiếng nói: “Ngài Saman, là do các trưởng lão giáo hội đã phát hiện một vài thứ mà ngài đã lưu lại trong Không Gian Sứ Giả năm xưa, ngài cũng rõ ràng rằng, qua nhiều năm như vậy rất nhiều di sản đã bị đứt gãy, nếu ngài vẫn còn lưu giữ, tôi hi vọng ngài có thể truyền nối nó lại cho chúng tôi.”

“Ta không có nghĩa vụ phải làm vậy.”

“Đây là vì Pamirez giáo.”

“Pamirez giáo đã là của các ngươi.”

“Ngài không nên chất vấn sự thành kính của tôi dành cho Pamirez giáo.”

Nghe được con trai mình nói câu nói này, Chủ giáo Bern nhịn không được mà nhắm nghiền hai mắt lại.

“Nếu Thần thật sự có thể nhìn thấy cảnh này, cả thân thể và linh hồn của hai cha con ngươi đều sẽ bị hút vào trong giấy viết thư, phong ấn vĩnh hằng!”

“Ngài Saman, tôi là đang đại diện cho Pamirez giáo để thỉnh cầu ngài, tôi hi vọng ngài có thể suy nghĩ cho Thần Giáo, vì tương lai của Thần Giáo…”

“Ông!”

Lão Saman xuất hiện ở trước mặt của Derius, đạp tới một cái.

Cơ thể của Chủ giáo Bern cũng xuất hiện trước mặt con trai mình, dùng cây gậy để ngăn cản một đạp này của Lão Saman, ánh sáng màu xanh lam và đen nhanh chóng va chạm vào nhau, cuối cùng cả hai đều tiêu tán.

Lão Saman nhìn chằm chằm mặt của Chủ giáo Bern, gằn từng chữ từng chữ mà nói: “Con của ngươi rất thông minh, nhưng con của ngươi cũng rất ngu xuẩn.”

“Suy cho cùng thì nó vẫn còn trẻ.”

“Tuổi trẻ không phải là cái sai, nhưng đã tuổi trẻ, thì lo mà đứng ở đằng sau đợi, chứ không phải ỷ vào việc mình tuổi trẻ mà sấn lên trước để nói nhiều thứ nhảm nhí khiến người khác buồn nôn như vậy!”

Derius lấy ra từ trong ống tay áo một quyển trục có nạm những viên đá quý màu xanh lam, nói: ” “Ở chỗ của tôi có mệnh lệnh của Giáo tôn.”

“Ha ha.”

Lão Saman cười, nhìn xem Drius,

“Ngươi nhất định phải mở nó ra sao? Ngươi nhất định phải khiến ta bắt đầu nghi ngờ thân phận thật sự của Giáo tôn à?”

Derius ngây ngẩn cả người.

Lão Saman nhìn thấy vẻ mặt của Derius thay đổi, hai con ngươi bắt đầu đỏ lên.

Chủ giáo Bern đưa tay bắt lấy bả vai của Derius, xách cả người anh ta nhanh chóng lùi về phía sau.

“Ha ha… Ha ha ha…”

Lão Saman nhìn xem Chủ giáo Bern đã lùi ra xa, hỏi:

“Sao vậy, sao không vào trong mà ngồi một chút đi?”

“Không cần phải đi vào, rốt cuộc, đối mặt một kẻ hấp hối sắp chết, thật sự là có quá thứ không thể xác định.”

“Ngươi cho rằng ta sẽ kéo ngươi theo chôn cùng? Ngươi nghĩ cũng hay quá rồi, ta cũng không muốn sau khi ta chết lại phải nằm ở một nơi còn bẩn hơn cả bồn cầu.”

“Ai mà biết được.” Chủ giáo Bern khẽ mỉm cười, “Nhưng ngươi chắc là cũng để lại vào thứ.”

“Thứ cần để lại, ta vốn đã để lại trong Không Gian Sứ Giả, chỉ cần tốn thời gian mấy chục năm từ từ tìm tòi mày mò là được, ta không nợ Pamirez giáo cái gì, càng không nợ Trật Tự Thần Giáo cái gì, bây giờ ta chỉ muốn chết, nếu như việc chết yên lành mà các ngươi cũng không để yên cho ta, vậy ta rất chờ mong, tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra.

Cho nên, dẫn cái đứa con trai làm người khác buồn nôn của người rời khỏi tầm mắt của ta, không nên quấy rầy không khí ra đi yên tĩnh của ta.”


Chương 798: Một đời giống như chó (4)

Chủ giáo Bern gật nhẹ đầu, nói: “Đi thong thả.”

“Cút!”

Thân hình Lão Saman biến mất.

Derius mở miệng nói: “Thứ mà ông ấy để lại trong Không Gian Sứ Giả, quả thật như lời ông ấy nói, phải hao phí thời gian mấy chục năm mới có thể phá giải và lấy được, ông ấy là vị thiên tài Không Gian đã luôn biến mất.”

“Thưa ngài Thần tử, ta có một chuyện cảm thấy rất tò mò.”

“Thưa ngài Chủ giáo, ngài cứ nói.”

“Nội dung của cái mệnh lệnh trong tay của mình, chính ngài đã xem nó chưa?”

“Giáo tôn yêu cầu tự ngài Saman mở ra, ta vẫn chưa đọc nó.”

Chủ giáo Bern nghe được lời này, nhíu mày, nói: “Bây giờ hãy mở nó ra đi.”

“Thế nhưng là…”

“Cũng không còn cơ hội để gặp lại ông ta đâu.”

Derius mím môi, mở nó ra, sau khi quyển trục đã được mở, xuất hiện hình chiếu của Giáo tôn.

Mà Giáo tôn trong hình chiếu cũng không thuyết phục hay trấn an Lão Saman,

Chỉ nói ra một câu ngắn gọn rồi sau đó biến mất:

“Đi thong thả.”

Karen trông thấy Lão Saman đã trở về, cũng phát hiện lưng của ông ta càng cong hơn lúc trước.

“Tôi đoán rằng, sau khi mắng xong có lẽ ông cũng không cảm thấy thoải mái hơn chút nào.”

Lão Saman nhẹ gật đầu, nói: “Nhưng nếu không mắng một chút, thì đến khi nằm vào trong quan tài ta sẽ cảm thấy rất cấn lưng.”

Karen nhìn đồng hồ, nói: “Có thể bắt đầu chưa?”

“Ngay cả chết cậu cũng hối à?”

“Tôi muốn về sớm một chút để đi ngủ.”

“Được rồi, bắt đầu đi.”

Lão Saman bước đến trước quan tài của mình, bắt đầu tiến hành nghi thức, nghi thức rất đơn giản, chắc cũng cùng loại với nghi thức “Trục Xuất Không Gian “, là một quá trình truyền thống của Pamirez giáo.

Sau khi nghi thức kết thúc, Lão Saman bắt đầu tự đọc văn điếu cho chính mình:

“Ta vốn cho rằng sự đặc sắc trong nửa đời trước của mình, có thể chứa đựng được nửa đời sau buồn tẻ của mình, nhưng kết quả ta mới nhận ra được, tất cả mọi thứ, đều hoàn toàn đảo điên.

Ta không biết nên dùng cách nào để tổng kết lại cuộc đời của mình, giống như là một giấc mộng, cho dù ta đã buông bỏ nó xuống, nhưng nó vẫn luôn ở trên vai ta, cho rằng bản thân đã nhìn rõ mọi việc, nhưng thật chất hai mắt ta đã bị che đậy, hơn nữa còn là chính ta dùng tay của mình để che lại.

Nếu như có thể được thêm một lần nữa,

Ta không muốn suy nghĩ, không muốn bồi hồi, không muốn do dự;

Ta muốn thoải mái, ta muốn tự do, ta muốn tùy ý mình;

Đáng tiếc,

Chỉ có một cơ hội duy nhất mà thôi.”

Sau khi đọc lời mở đầu, Lão Saman dùng móng tay vạch lên lòng bàn tay mình, máu tươi nhỏ xuống trên nắp quan tài gỗ, sau một hồi, ánh sáng màu xanh lam hiển hiện tại đó, nơi này, vậy mà có một trận pháp dịch chuyển chôn sâu phía dưới.

“Chờ sau khi ta chết, thi thể của ta và cái quan tài này, sẽ bị dịch chuyển vào chiều không gian ngược vô định, không thể tìm thấy, ta muốn chuẩn bị cho tang lễ của mình một lần, Trục Xuất Không Gian đúng nghĩa.”

Nghe được câu này, vẻ mặt Alfred thay đổi, thi thể sẽ bị dịch chuyển đi sao?

Ánh mắt Karen bình tĩnh mở miệng hỏi: “Ta nghe nói, không gian cũng có tọa độ, nếu như dựa theo phạm vi trong tọa độ xác định ban đầu để tìm, chắc là có thể tìm tới.”

“Ha ha, nhưng ta cũng không biết tọa độ ở nơi nào, ta cũng không muốn biết, cũng không ai có thể biết.” Lão Saman giang hai cánh tay nói to, “Bởi vì, ta chỉ muốn dùng phương pháp nghuệch ngoạc qua loa nhất để kết thúc cái cuộc đời như một con chó của ta.”

Vừa dứt lời,

Lão Samanan đưa tay nâng một cái, nắp quan tài mở ra;

Ngay sau đó, trên người ông ta bỗng nhiên cháy lên một ngọn lửa màu xanh lam, lập tức ngọn lửa biến mất, chỉ trong một khoảng khắc, đã dừng lại tất cả dấu hiệu sống của cơ thể này.

Ngay sau đó, cơ thể ngã quỵ về phía sau, rơi vào trong quan tài, nắp quan tài cũng theo vậy mà rơi xuống, khép kín lại.

Ánh hào quang màu xanh làm trong nháy mắt bao phủ toàn bộ quan tài, một vệt sáng chói xuất hiện, sau đó lại biến mất trong phút chốc, cùng theo đó là quan tài chứa thi thể của Lão Saman cũng biến mất.

Vào thời khắc này,

Trong một hang động ở Không Gian Sứ Giả, một đám trưởng lão và học giả của Pamirez giáo đang liều mạng tìm hiểu bút ký được ghi trên vách đá kinh ngạc phát hiện các manh mối vốn cần rất nhiều thời gian mới có thể mở ra được một chút bỗng bắt đầu tự động sắp xếp lại, hiện ra đáp án, trong đó có rất nhiều thuật pháp không gian và kỹ thuật rèn đúc thánh khí đã sớm bị thất truyền.

Cùng lúc đó,

Trong một căn phòng khu nhà sau kế bên phòng ngủ của Karen ở nhà tang lễ Pavaro, một con chó lông vàng đang nằm trong ổ chó, cái chân trước đang khuấy đảo một cách rất điệu nghệ trên một cái la bàn, phía trên là từng dãy kim đồng hồ đang theo đó mà nhanh chóng chuyển động.

“Gâu!”


Chương 799: Rời giường, ăn bữa khuya (1)

Pall vừa mới ăn xong bữa khuya rồi bước vào phòng ngủ, nhìn xem Kevin đang nằm trong ổ chó, hỏi:

“Này con chó ngu, ngươi đang làm gì thế?”

“Gâu.”

“Đang lựa chọn tọa độ?”

“Gâu.”

“Cái la bàn này là lão già kia đưa cho ngươi à?”

“Gâu.”

“Ông ta để cho ngươi tùy ý dùng cái chân chó để chọn ngẫu nhiên một cái tọa độ à?”

“Gâu.”

“Sau đó quan tài chứa thi thể của ông ta sẽ bị dịch chuyển đến cái tọa độ này? Thế nhưng là, tại sao ông ta lại để ngươi làm như thế chứ.”

“Gâu.”

“Ông ta nói, muốn để cho một con chó, kết thúc cuộc đời qua loa như một con chó của ông ta?”

“Gâu..”

“Ông ta còn nói hai thứ này phối hợp tuyệt mỹ với nhau?”

“Gâu.”

“Ôi, con chó ngu xuẩn đáng thương, lão già kia thế mà thật sự xem ngươi như một con chó.”

Pall đi tới, duỗi ra cái chân mèo mà xoa xoa lên cái đầu chó trụi lũi của Kevin, nói: “Chỉ có ta có thể gọi ngươi là con chó ngu xuẩn, những người khác không thể.”

Kevin gật đầu.

“Cho nên, ngươi tiễn đưa ông ta đến đâu rồi?”

“Gâu.”

“Ngươi nói ngươi đã phá giải được hệ thống định vị của la bàn rồi à?”

“Gâu.”

“Ngươi còn di chuyển tọa độ dịch chuyển ra khỏi chiều không gian ngược?”

“Gâu.”

“Ha ha, ngươi đổi tọa độ định vị thành trong nhà à?”

Pall bỗng nhiên không cười nữa, vội vàng hỏi nói:

“Không phải chứ, con chó ngu này, ngươi chỉnh tọa độ định vị của ông ta đến nơi nào trong nhà thế?”

Kevin quay đầu nhìn về phía cái giường lớn trong phòng ngủ kia.

“A, trời ạ, đáng chết, con chó ngu xuẩn nhà ngươi, ta muốn đốt trụi lông của ngươi, đó là cái giường của ta, là giường của ta và Karen!”

Pall dùng vuốt mèo điên cuồng cào lên cái đầu trọc lóc của Kevin,

“Ngươi là đang cố ý, ngươi là đang cố ý có phải hay không, ngươi đang trả thù vì để ngươi phải ngủ ở phòng kế bên có phải không!”

Kevin rất uất ức mà cúi đầu, duỗi chân chó của mình ra chỉ về hướng gầm giường.

“Ồ… Ngươi nói xem ở trong cả cái nhà này, ngươi lại bố trí trận pháp ở dưới gầm giường?”

“Đáng chết, ngươi vì cái gì phải bố trí nó ở dưới gầm giường…”

Pall ngây ngẩn cả người,

Bởi vì cô nhớ lại,

Karen lúc trước khi bắt đầu kiếm được rất nhiều phiếu điểm khiến cho nguyên vật liệu của hai người họ trở nên giàu có, là do cô ta bảo con chó ngu xuẩn này bố trí một cái trận pháp liên lạc thông tin ở dưới cái gầm giường này, sau khi trận pháp này hoạt động thì hai bên khi nói chuyện sẽ có thể nhìn thấy lẫn nhau.

Bây giờ bố trí trong nhà, sau đó lần sau về trang viên Ellen, mình lại bố trí thêm một cái trong phòng ngủ đứa chắt chắt chắt chắt của mình, như vậy thì đôi vợ chồng trẻ có thể thường xuyên “gặp mặt” nhau.

Là hai con mèo và chó nuôi trong nhà, rốt cuộc thì nơi nào phù hợp nhất để bố trí trận pháp, nơi nào sẽ không cần phải lo lắng có người quấy rối và làm hư đây?

Phòng ngủ chính… Dưới gầm giường phòng ngủ chính.

Pall và Kevin đi đến trước giường, nhìn xem cái giường lớn đặt ở trước mắt này.

Kevin yên lặng mà đẩy la bàn lên trước mặt: “Gâu.”

“Được rồi, ta đương nhiên cũng đã nhìn ra, Karen hình như muốn Thức tỉnh ông ấy.”

“Gâu.”

“Cũng giống như Bá tước Recar à? 2 cái rồi 12 cái?”

“Gâu.”

“Các người thật sự đang tập hợp 12 Kỵ Sĩ Trật Tự đấy à?”

“Gâu.”

“Xem ra gần đây ngươi đã bị tên yêu tinh radio kia ảnh hưởng rất nhiều rồi, ngươi không còn chỉ là một con chó đơn thuần như xưa nữa, ngươi bị tên yêu tinh radio kia cài cắm giấc mộng hão huyền kia vào đầu, ta cảm thấy mất mặt thay cho ngươi đấy, đồ chó ngu xuẩn.”

“Gâu!”

“Được rồi, được rồi, biết ngươi có nỗi khổ rồi, ngươi đang mong đợi lần sau lại cởi ra thêm một chút phong ấn, nhưng mà… bây giờ ta gọi người đến chuyển cái giường này đi chỗ khác có còn kịp sao?”

“Ông! Ông! Ông!”

Cửa sổ trong phòng ngủ vẫn đóng chặt, nhưng bỗng nhiên xuất hiện gió lớn, Pall và Kevin bị trận gió thổi làm lông tóc bay lộn xộn.

“Gâu.”

“Ngậm miệng, con chó ngu xuẩn, ta biết là không còn kịp rồi, giường của ta…”

Một cái quan tài, xuất hiện ở phía trên chiếc giường, sau đó, rơi xuống.

“Ầm!”

Giường bị đè gãy.

Tiếng động phát ra lớn như vậy chắc chắn khiến người bên ngoài chú ý, Healy lập tức chạy tới, đẩy cửa phòng ngủ ra, cô trông thấy một con mèo và một con chó đang ngồi song song trong phòng ngủ, phía trước mặt bọn nó, là một cái quan tài to tướng đè lên trên giường.

“Có chuyện gì… xảy ra thế?” Healy che miệng kinh ngạc mà hô lên.

Pall quay đầu lại, mở miệng nói: “Nói cho phu nhân Lake, không có việc gì, để cho bọn họ tiếp tục nghỉ ngơi, cô cũng thế, trở về ngủ đi, cái mông thân yêu của ta, a không, Healy thân yêu của ta.”

“Được rồi.”

Healy mỉm cười, rời khỏi phòng ngủ, đóng lại cửa phòng ngủ, sau khi cửa đóng, nhưng gương mặt vẫn giữ nụ cười lúc này.

“Được rồi, tang lễ kết thúc, Bốp… Bốp… Bốp!”

Karen bắt đầu vỗ tay.

Alfred bắt đầu vỗ tay;

Pieck và Dincom còn đang có chút mơ hồ còn không rõ ràng cụ thể đã có chuyện gì xảy ra, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc họ cùng vỗ tay theo.


Chương 800: Rời giường, ăn bữa khuya (2)

“Thiếu gia…” Alfred có điều muốn nói lại thôi.

“Alfred, Lão Saman đã diễn cho chúng ta xem một buổi tang lễ vô cùng đặc sắc, lần này thậm chí còn đổi mới nhận biết của ta về tang lễ, ta cảm thấy cái này có thể ghi chép lại như một tiền lệ kinh điển.

Hoả táng, thổ táng, hải táng, bao gồm phong táng, nếu so sánh với cái phương pháp mai táng Trục Xuất Không Gian này thì hoàn toàn không phải cùng chung một cấp bậc.

Sau khi trở về, anh và Kevin có thể nghiên cứu trận pháp này cho thật tốt, để sau này nhà tang lễ của chúng ta có thể mở dịch vụ này, tôi tin rằng, chắc chắn sẽ có người thích.

Để quan tài của mình, phiêu lưu bên trong biết bao vết nứt không gian, cảnh tượng rất lãng mạn và cũng rất đẹp đẽ, không phải sao?”

“Thiếu gia nói đúng lắm, sau khi trở về thuộc hạ sẽ lập tức nghiên cứu phần trận pháp này ngay, tranh thủ sớm ngày có thể liệt kê vào danh sách dịch vụ của nhà tang lễ chúng ta.”

“Ừm, tôi tin tưởng năng lực của anh, càng tin tưởng vào ánh mắt của ông Hoven.”

“Thiếu gia, người mà ông Hoven chọn là ngài.”

“Alfred, anh đã quên rồi sao, ông Hoven đã từng nói qua, con mắt của cậu dùng để học tập là phù hợp nhất, trước khi chết ông ấy đã viết ra nhiều bút ký như vậy, chắc chắn không phải chỉ đơn giản viết cho một mình tôi đâu.”

“Thuộc hạ… Lúc này mới ý thức được.”

“Không có việc gì, chờ đến khi chúng ta quay về thành phố La Giai, đi tảo mộ cho ông Hoven, còn may là, ông Hoven cũng không nghịch ngợm như Lão Saman.”

“Thuộc hạ, về việc của mười hai cái quan tài kia…”

“Cũng giao cho anh đấy, cẩn thận chế tạo.”

“Vâng, thuộc hạ đã hiểu, nếu như Lão Saman chết muộn một ngày, có thể giúp chúng ta khắc trận pháp lên trên mà nói thì hiệu suất của chúng ta có thể càng nhanh hơn.”

“Thế nhưng là, xác của ông ta cũng không có.”

“Đúng vậy, cả xác đều không có.”

“Được rồi, về nhà thôi.”

Karen khởi động xe tang, Alfred, Pieck và Dincom cũng ngồi lên xe.

Lúc chạy xe ra khỏi cửa của nghĩa trang Thanh Đằng, Karen phát hiện đám thần quan của Pamirez giáo bên ngoài đều đã rời đi, chỉ có điều Karen cũng không biết rằng bọn họ đã đạt được thứ mà họ muốn.

Trong khoảnh khắc rời đi, cuối cùng thì Lão Saman vẫn lựa chọn trao trả cho Pamirez thứ thuộc về Pamirez.

Đó sở dĩ cũng không phải là vì yêu, chỉ đơn giản là không muốn thiếu nợ, thậm chí là, không muốn tiếp tục lo lắng và ràng buộc, ông ấy chỉ đơn giản là muốn lên đường một cách sạch sẽ.

Trên đường trở về nhà, Alfred nhiều lần nhịn không được mà nhìn về thiếu gia đang lái xe, muốn nói nhưng lại thôi.

Thi thể của Lão Saman bị “ném” mất, thiếu gia cũng không có cách nào để thức tỉnh ông ta.

Ngay trước lúc đó, Alfred vẫn cho rằng Lão Saman sẽ trở thành một phần trong nhóm người kia, bởi vì điều kiện của ông ấy phù hợp, hơn nữa còn là người thiết kế ra mười hai cái quan tài.

Nhưng sự thật lại không phải như vậy.

Cho nên, Lão Saman thật ra không phải là người được chọn trúng sao?

Bởi vì ông ta nghịch ngợm, cho nên ông ta đã mất đi bị thần chiếu cố thời cơ?

Thật sự là đáng tiếc…

Nhưng mà, lúc Alfred lật ra bản bút ký của mình, muốn gạch bỏ dòng ghi “2/12” kia, nhưng lại ngừng bút.

Nhìn về phía thiếu gia của mình một lần nữa, phát hiện vẻ mặt của thiếu gia vẫn bình thường như cũ, Alfred liếm môi một cái, đóng bản bút ký lại, đứng dậy, đi đến đằng sau ghế lái, dùng một loại âm thanh rất nhỏ chỉ một mình Karen có thể nghe được mà hỏi:

“Thiếu gia, ngài vốn có dự định sẽ thức tỉnh Lão Saman sao?”

“Ta muốn sau khi tang lễ kết thúc thì gọi ông ta dậy ăn bữa khuya.”

“Ông ấy không có cơ hội này, đây là mất mác của ông, giống như cuộc đời của ông ấy, đã mất đi cơ hội vinh quang được xuất hiện trên tranh vẽ tường.”

“Vận mệnh, đã có sự sắp xếp sớm từ trước.”

Câu tiếp theo là không có cách nào cưỡng cầu, Karen đã bỏ bớt đi, dù sao thì câu đằng sau cũng sẽ tiếp nối câu này.

“Đúng vậy, thưa thiếu gia.”

Alfred quay về vị trí ngồi.

Karen vừa lái xe vừa nói với Alfred: “Alfred, mở nhạc đi.”

“Được rồi, thưa thiếu gia.”

Hai con ngươi của Alfred bắt đầu đỏ lên, ngay lập tức, từ trong radio của xe tang bắt đầu phát ra nhạc, đây là một bài hát buồn thư giãn, rất hợp thời.

“Những bài hát này đều do anh lưu lại sao?” Karen hỏi.

“Đúng vậy, thiếu gia, bình thường thì tôi cũng sẽ để ý đến một số bài hát mới đang hiện hành.”

“Vất vả cho anh rồi.”

“Không có, thuộc hạ lúc trước cũng không làm được việc này, sau khi đi theo thiếu gia thì dần dần tôi đã làm được, là thiếu gia ngài giúp tôi thay đổi.”

“Anh cũng làm tôi thay đổi đấy, Alfred, tôi rất khó tưởng tượng, nếu như không có anh cùng theo tôi đến Wien, thì cuộc sống của tôi sẽ trở nên như thế nào.”

“Tôi nguyện ý mãi luôn được phục vụ bên cạnh thiếu gia.”

“Được rồi, về sau mặc kệ tôi đi nơi nào, đều sẽ dẫn anh theo.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box