Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 32 : Sự “chào đón” từ trang viên Ellen (3) (c311-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Sự “chào đón” từ trang viên Ellen (3)
Alfred lúc này cũng nhỏ giọng: “Tôi dám chắc vị tộc trưởng này cũng là một nghệ sĩ.”
Alfred thường ngày luôn tự coi mình là nghệ sĩ, anh ta không chỉ có năng khiếu làm phát thanh viên radio, mà còn giỏi các loại nhạc cụ, nếu như không phải do hoàn cảnh không cho phép, khi ở trên tàu chở khách, anh ấy đã có thể đánh cắp không biết bao trái tim thiếu nữ, tất cả các vị khách ở đây.
Pall nhớ lúc Eunice giới thiệu về bố với Karen có nói qua ông ấy đam mê hội họa….
Thế là,
Pall lại trừng to đôi mắt mèo, nhìn Bede:
Vậy trưởng tộc hiện tại của gia tộc Ellen thực sự là một họa sĩ vẽ tranh sao?
Alfred đi theo Karen, Pall cũng nghe được cuộc nói chuyện giữa Karen và tộc trưởng Anderson
“Ta và Dis quen nhau từ hồi còn trẻ, ta cũng từng đến thành phố La Giai vài lần.”
“Đúng vậy, ông nội cũng thường nhắc về ngài với cháu, chỉ tiếc là bây giờ ông nội đã ngủ say, không thể đánh thức được nữa rồi”
“Ôi, trời ạ, thằng nhóc này!”
Pall hận không thể nhảy thẳng lên đầu Karen, cào loạn xạ tóc lên
“Số phận trên cuộc đời này kì lạ lắm, giống như thủy triều dâng sẽ có lúc lên lúc xuống, nhưng ta tin rằng, nhà Inmerais sẽ lấy lại được ánh hào quang rực rỡ vốn có.
Vì lễ hiến tế máu, gia tộc Inmerais cùng con cháu đời sau đều không thể vào nhà thờ được nữa, tâm nguyện lớn nhất của ông nội chính là hy vọng mọi người đều sống vui vẻ bình an, không vướng vào vòng xoáy nguy hiểm này.
Aaaa, ta phải lấy móng vuốt cào rách mặt cậu ta, khiến cậu trông xấu xí mới được!
Alfred đưa tay ra, giữ lấy Pall-kẻ đang nhe nanh múa vuốt.
Anderson và Bede cũng nhìn thấy biểu hiện ham muốn mạnh mẽ của con mèo, ánh mắt Bede lộ ra chút nghi hoặc, ông cảm thấy con mèo đen này có chút quen mắt.
Anderson mở miệng hỏi: “Karen, đây là thú cưng của cậu sao?”
“Đúng vậy, rất xin lỗi, đang đến kì động dục nên dạo này tính tình nó hơi gắt gỏng.”
“……” Pall
“Chúng ta đi vào đi, ta chắc cháu cũng đã đói rồi, hề hề, khi đến nhà bạn chơi, điều cần chú ý nhất là không được bỏ đói lũ trẻ nhà bạn mình.”
Anderson đưa tay ra vỗ vỗ cánh tay Karen rất trìu mến, biểu hiện sự thân thiết.
Karen cũng rất phối đưa tay ra dìu lấy ông thay cho cái gậy.
Bede nhìn về vợ và con gái nói: “Hai mẹ con đi thay quần áo, sau đó cùng dùng bữa với nhau, nhanh lên một chút, không thể để khách đợi lâu.”
Lập tức,
Bede nhìn sang Alfred, trong mắt ông, người này chính là người hầu duy nhất Karen mang đến, môi anh ta khẽ run lên;
Những người có cùng một phong cách theo đuổi cuộc sống, nghệ thuật, cuộc đời luôn có thể xác định nhau một cách nhanh chóng, điều này không liên quan đến thân phận hay địa vị,
“Xin chào ông Bede, ngài có thể gọi tôi là Alfred.”
“Chào Alfred, đến dùng bữa cùng nhau đi, tôi tin chắc cậu không chỉ là một người hầu.”
“Không đâu, làm người hầu cho cậu chủ là cuộc sống mà tôi theo đuổi.”
“Ồ, những người hầu nam bình thường sẽ không nghĩ như vậy.”
Pall trợn mắt nhìn Bede: “Con rể tương lai của ngươi đã vào rồi, ngươi còn ở đây liếc mắt đưa tình với người hầu của hắn.”
Đần độn, ngu ngốc!
Trong quá trình trở về nhà lần này, tính từ Pall dùng nhiều nhất với những đứa cháu trong gia tộc là “Đần độn và ngu ngốc” bởi chúng nó luôn có thể giải thích ý nghĩa hai từ này một cách sâu sắc.
………..
“Rất xin lỗi Karen, hiện tại ta phải đi uống thuốc, cháu dùng bữa trước đi, ta sẽ quay lại sau.”
“Vâng ạ, sức khỏe của ông rất quan trọng.”
Ông Anderson được người hầu dìu lên lầu;
Karen được vài cô người hầu khác dẫn vào phòng ăn;
Phòng ăn rất lớn và được trang trí sang trọng;
Rốt cuộc, gia tộc Ellen dù có tồi tệ đến đâu, thì hiện tại vẫn có quyền có thế, chưa đến mức phải bán tài sản.
“Mời ngài, đây là chỗ ngồi của ngài.”
Trước cái bàn dài, người giúp việc xếp Karen vào chỗ ngồi.
Đây là vị trí của khách, quay lưng với cửa, còn vị trí của chủ nhà thường đối diện với cửa phòng ăn.
Karen ngồi xuống;
“Xin hỏi bây giờ ngài có cần một phần súp hay đồ uống gì không ạ? ’
“Không cần đâu, cảm ơn”
“Vâng”
Karen ngồi ngay ngắn;
Như trải qua mấy kiếp, đây là lần đầu anh đến nơi như này, không như bàn ăn lớn của gia tộc Inmerais, mọi người ăn uống vui vẻ hòa hợp không gò bó, cảnh tượng và hoàn cảnh trước mắt chỉ có thể nhìn thấy trong những vở kịch Anh ở kiếp trước.
Lúc này,
Karen thấy trên trên bàn có đặt một cái chuông.
Điều này không khỏi khiến anh nhớ lại chiếc chuông anh đặt ở lối vào bếp trên tầng hai nhà Inmerais, mỗi khi anh lắc, cả nhà sẽ đến ngay tầng hai chờ ăn cơm.
Chú thím, chắc là vẫn sống tốt chứ.
Cảm xúc nhớ nhung vô tình len lỏi vào trái tim Karen, anh vô thức đưa tay chạm nhẹ vào chiếc chuông bạc trước mặt.
“Leng keng..”
Âm thanh lanh lảnh truyền ra;
Tuy nhiên, ngay sau đó, những ngọn nến được thắp sáng quanh phòng ăn lớn, những bức tranh về các thế hệ gia tộc Ellen qua các thời kỳ trước đây chưa từng xuất hiện bỗng chốc hiện ra rõ ràng, cả một phòng ăn trong nháy mắt trở nên vô cùng trang nghiêm.
Trong khi đó,
Dãy kệ ngay đối diện Karen đựng trang sức và đồ lưu niệm, nó tự động mở từ từ ra hai bên, trong đó, thực sự có một cánh cửa
Các thành viên trong gia tộc Ellen đã thay lại một bộ quần áo trang trọng, đang xếp hàng, đứng bên ngoài rất ngay ngắn.
Ông cụ Anderson chống gậy đi trước,
Tiếp theo sau là tộc trưởng đương nhiệm Bede, phía sau là Mike đang ngồi xe lăn, chỉ là trên mặt Mike hằn đỏ vết gậy.
Bên cạnh là bà Jenny và Eunice, phía sau là vài khuôn mặt trẻ tuổi, có lẽ là hai anh của Eunice và đứa con của ông Mike.
Mọi người xếp hàng đi vào, đứng trước bàn ăn, nét mặt mọi người đều rất nghiêm túc, không có chút vẻ cười đùa cợt nhả nào cả.
Ông Anderson mở miệng nói:
“Công tử Karen tôn kính, gia tộc Ellen, xin hưởng ứng lời triệu tập của cậu.”
Karen có chút lúng túng,
Anh nhìn vào hai tay đặt trên bàn,
Lại nhìn xuống chiếc ghế mình đang ngồi,
Lúc này mới ý thức được,
Chỗ mình đang ngồi, là chỗ của chủ nhà
Alfred ở phía sau cau mày nhìn hàng người xếp hàng trước mặt,
Ở góc cửa, Pall cưỡi trên lưng Kim Mao đang lấy bàn chân tự lau nước mắt
“Hic hic, sau này ai mà nói các ngươi ngu ngốc, ta sẽ lấy móng cào chết bọn chúng!”
Chương 312: Đánh cược! (1)
Bữa trưa này có hơi trì hoãn một chút, Karen ăn rất cẩn trọng.
Đối với hình tượng của gia tộc Ellen,
Cách đối xử mình có thể gặp sau khi vào gia tộc Ellen,
Trước khi tới đó, anh đã tưởng tượng rất nhiều thứ, nhưng cảnh tượng trước mắt lại nằm ngoài mọi suy nghĩ của anh.
Khi Karen buông nĩa xuống, cầm khăn ăn lau khoé miệng, ông Anderson lập tức ra lệnh cho Eunice:
“Đưa thiếu gia Karen lên phòng ngủ nghỉ ngơi, tất nhiên nếu thiếu gia Karen thích thì có thể dẫn anh ấy đi xem thư phòng trước.”
“Được, thưa ông.”
Eunice đứng lên, đi đến bên cạnh Karen, Karen cũng đứng lên, gật đầu tỏ ý với các vị ở đây rồi ra khỏi phòng ăn cùng Eunice, đi lên cầu thang.
Ở lối vào của lầu ba, Eunice chỉ tay đến trước cửa thư phòng, nói:
“Karen, đây là thư phòng của anh.”
“Thư phòng của tôi ư?”
Cửa thư phòng rất lớn, đồ trang trí của hai bên cũng theo phong cách cổ xưa đơn giản, sau khi Eunice mở cửa thư phòng, Karen lập tức ý thức được là đây không phải thư phòng có thể tùy tiện quét dọn, nó chắc hẳn phải có người sở hữu.
Bởi vì có thể cảm nhận rõ được là một căn phòng vẫn luôn để đó hay nó có người ở.
Trên vách tường của thư phòng treo rất nhiều bức tranh.
Thu hút Karen trong nháy mắt là ba bức hoạ.
Bức họa đầu tiên là một người đàn ông trung niên mặc quần áo hải đảo và mang bịt một mắt, trong lòng ôm một người phụ nữ mặc quần áo lộng lẫy và đội vương miện.
Eunice nhìn theo ánh mắt của Karen, giới thiệu: “Vị này là bá tước tiên tổ Recar, ông ta là niềm kiêu hãnh của gia tộc chúng ta, người từng là thủ lĩnh của quân đoàn hải tặc Trường Cầm Hải.”
“Vậy người phụ nữ ở trong lòng ông ta là…”
“Là tình nhân của ông ta, nữ hoàng Gloria đệ tam của hoàng tộc Wien lúc bấy giờ.”
Wien vốn là một đảo quốc, thông qua sự bá quyền của biển cả, dần hình thành đế quốc hiện nay;
Ở giai đoạn đầu, đối mặt với áp lực từ bên ngoài, hoàng gia và chính phủ đều gửi văn bản để khuyến khích tổ chức hải tặc để phục vụ đế quốc;
Mà thủ lĩnh cướp biển lợi hại nhất thời bấy giờ có thể khiến nữ hoàng Wien trở thành tình nhân của ông ta.
Thảo nào gia tộc Ellen vẫn giữ quan hệ tốt đẹp với hoàng gia Wien đến bây giờ, những người phụ nữ của gia tộc còn có thể thường xuyên vào cung uống trà trưa với người nhà của hoàng hậu, hoá ra lịch sử của tổ tiên hai nhà đã có thời kì như vậy,
Không biết huyết thống có bị lẫn lộn không?
Karen nhìn qua một bức vẽ khác, trong đó vẽ một con quái vật biển khổng lồ, trên trán của nó cắm lá cờ của gia tộc Ellen, sau lưng có một đám tàu hải tặc đi theo.
“Người này, anh đã gặp rồi, Acelos, nhưng hẳn không phải là Acelos đã đưa chúng ta trở về kia.”
Karen gật nhẹ đầu, ánh mắt lại liếc đến bức vẽ cuối cùng.
Bức tranh kia, vẽ…một con mèo đen.
Con mèo đen này đội một chiếc mũ màu hồng phấn, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai, ngồi trên chiếc ghế vàng với ánh mắt nghiêm túc, uy phong.
Khoé miệng của Karen không khỏi co giật,
Đây…là Pall?
Thật sự rất khó để trùng lặp Pall trong bức tranh này với con mèo đen lúc nào cũng thích nằm phơi nắng trên bệ cửa sổ tại lầu ba nhà anh,
Cho dù bọn chúng đều là mèo.
Như thể rất khó để anh liên kết Quốc Vương với một tên ăn mày, dù cho cả hai đều là người.
“Đây là thiên tài nổi tiếng nhất trong lịch sử của gia tộc chúng ta, cô đã đưa hệ thống tín ngưỡng của gia tộc lên một giai đoạn mới, em không biết nhiều về trường hợp cụ thể của cô, bởi vì nguyện vọng của người trong gia đình là không để em đi trên con đường của hệ thống gia tộc sớm, mà chính em cũng không ham thích chuyện này lắm.
Nhưng em nhớ mình đã hỏi ông hồi còn bé, vì sao chân dung của các vị tiên tổ trong thư phòng đều rất oai hùng, mà vị tiên tổ này lại là một con mèo?
Ông nói cho tôi đây chính là tính cách của thiên tài, rất nhiều năm trước, lúc gia tộc mời hoạ sĩ trong cung đến vẽ tranh cho cô, cô đã cố tình biến mình thành một con mèo.
Cô ấy nói, chân dung trong gia tộc thì nhiều lắm, cô không muốn bị phai mờ trong rất nhiều bức chân dung, cô ấy hi vọng rằng sau này, mỗi khi thế hệ tương lai nhìn vào những bức hoạ ấy sẽ có thể nhìn thấy cô qua một cái liếc mắt, phát hiện ra cô, lúc này mới có ý nghĩa.”
Karen gật đầu;
Đúng vậy, rất có ý nghĩa.
Nhưng lúc đó chắc cô không biết, cả đời sau lại được thoả đáng làm mèo.
“Vị tiên tổ này rất quan trọng trong lịch sử của gia tộc chúng em, không kém gì bá tước Recar, tuy nhiên cô ấy thuộc về chiến tích trình độ khác, Karen, chắc hẳn anh cũng biết rồi.”
“Ừm, tôi biết, rồi sao nữa?”
“Sau này, em không thể nói rõ lắm, vị tiên tổ này dường như có chút vấn đề với gia tộc, cuối cùng trong lịch sử của gia tộc sau này không có ghi chép gì về cô ấy, dường như là bốc hơi vậy.
Nhưng nhà chúng em không cho phép nuôi mèo, đó là bởi vì cô ấy.”
Chương 313: Đánh cược! (2)
Karen nhớ kỹ Pall từng nói, gia tộc Ellen đã từng lấy được một vật phẩm thần bí, sau đó Pall cảm thấy vật phẩm này sẽ mang lại tai hoạ lớn cho gia tộc nên trực tiếp mang vật phẩm ra khỏi gia tộc, cắt đứt với gia tộc từ đây.
Vậy nên khi gia tộc Ellen không cho phép nuôi mèo, Karen cảm thấy không phải vì “kiêng kị Pall” mà là vì tộc trưởng của đời gia tộc đó hận “Pall” thấu xương.
Nhưng là bởi vì “Pall” là điểm huy hoàng trong lịch sử gia tộc, thậm chí ở thời kỳ đó, cái tên “Pall” còn có thể làm kẻ địch kinh sợ, cho nên không thể công khai mâu thuẫn được, chỉ có thể trút giận lên “mèo”.
“Bức tranh kia là thuỷ tổ Ellen của gia tộc Ellen chúng em.” Eunice chỉ tay vào bức tranh sau bàn đọc sách kia.
Trong bức tranh là một người đàn ông cởi trần, cất bước trong băng tuyết ngập trời nhưng cơ thể hắn lại đốt cháy.
Tên của ông được gọi theo họ.
Karen ngắm bức tranh này, thì ra ông ấy là người bắt đầu hệ thống tín ngưỡng của gia tộc Ellen sao, hơn nữa lại gắn liền rõ rệt với dáng vẻ của hai loại thuộc tính nước và lửa trên người;
Cũng khó trách Mike khi không tiếc nổ mất hai chân để luyện tập làm việc này, bức chân dung của Thuỷ tổ vẫn luôn treo trong nhà, chẳng khác nào không ngừng dạy bảo thế hệ sau: Ta có thể làm được như vậy!
Hay có thể gọi là “Xui khiến và mê hoặc”.
Nếu không có bức chân dung Thuỷ tổ này, người của các triều đại gia tộc Ellen chắc hẳn có thể mất đi rất nhiều chân hoặc tay.
“Đây là thư phòng của ai?” Karen hỏi.
“Trước kia là thư phòng của cha, ông nói rằng đây sẽ là thư phòng của anh sau này.” Eunice nói.
“Thư phòng của tôi?” Karen cười nói, “Không phải nói đùa chứ?”
Eunice lắc đầu, “Trước kia, bác hai Mike sau khi nghe được sự sắp xếp này cũng đã nói ‘Không phải nói đùa chứ? ’, sau đó, trên mặt bác hai…”
Karen để ý lúc Mike đã đẩy xe lăn vào, trên mặt có một vết gậy đỏ.
“Không phải, Eunice, sao tôi có thể vừa đến đã dùng thư phòng của cha em, đây là thư phòng của tộc trưởng mà?”
“Thế nhưng đây là ý của ông.
Mặt khác, đối diện thư phòng vốn là phòng ngủ chính của cha và mẹ, hiện tại đã sửa chữa xong, cũng đã đổi đồ dùng mới, sau này sẽ là phòng ngủ của anh.”
“Ông Anderson cuối cùng muốn làm gì vậy?” Karen nhìn Eunice.
Eunice chớp mắt, nhìn Karen, nói: “Anh vẫn còn không rõ sao?”
“Tôi cảm thấy, đây không phải sự thật.”
“Nhưng đây chính là sắp xếp của ông, mẹ em cũng không nghĩ sẽ sắp xếp như vậy, nhưng cha chắc hẳn cũng đã bàn bạc xong với ông rồi.
Trước kia, lúc anh reo chuông mở cửa tủ phòng ăn ra;
Ông đã đứng ở dãy đầu, nói:
Tất cả hãy sôi nổi lên, tiếp nhận lời kêu gọi của tộc trưởng mới.”
“Ông Anderson muốn để tôi làm tộc trưởng mới ư?”
“Ông nói vậy.”
Karen vô thức ôm đầu mình: “Gia tộc các người đều…Đều làm chuyện như vậy sao?”
Vốn dĩ Karen muốn hỏi: Gia tộc các người đều làm việc tùy ý như vậy sao!
Vị trí tộc trưởng lại trao ngay cho một kẻ ngoại lai mới đến nhà lần đầu tiên?
Giao cho con rể làm đã cực kỳ không hợp lý rồi, hơn nữa mình còn chưa kết hôn với Eunice, lễ đính hôn còn chưa tổ chức ở Wien.
Lúc này, một cô hầu gái đi tới:
“Tiểu thư, ông chủ bảo tôi đến gọi cô xuống.”
“Được rồi, tôi biết rồi.” Eunice nói với Karen, “Anh cứ ngồi ở thư phòng của mình một chút trước, em đi xuống đã, chắc hẳn ông có việc muốn bảo em làm.”
Eunice đi xuống,
Sau đó lại có hai cô hầu gái đi tới, mang các thứ nước trà, điểm tâm, xì gà, thuốc lá đặt lên bàn đọc sách cạnh quầy.
Chờ sau khi các cô rời khỏi đó,
Karen có chút miễn cưỡng đến bên cạnh bàn đọc sách,
Ngắm một hàng bút lông ngỗng đến bút máy tinh xảo kia, đột nhiên buồn cười.
“Thiếu gia?”
Lúc này, Alfred đi đến.
“Alfred.”
Karen chỉ tay bốn phía.
Alfred lập tức hiểu ý, con mắt màu máu nổi lên, đảo quanh bốn phía, sau đó nói: “Thiếu gia, bên ngoài có không ít cấm chế và pháp trận, nhưng thư phòng này rất sạch sẽ.
Nói chúng, một nơi như thư phòng này thường sạch sẽ nhất.”
“Ừm.”
Karen dựa lưng vào bàn đọc sách, nói với Alfred:
“Thuốc lá.”
Alfred lập tức rút ra một điếu thuốc, đưa lên miệng thiếu gia, sau đó rút ra cái bật lửa, xoay vòng xoáy nhỏ và giúp thiếu gia châm thuốc bằng ngọn lửa bên ngoài.
Alfred đã sớm âm thầm luyện qua những động tác này rất nhiều lần, anh gọi nó là “Thuật nhổ khói” và “Thuật đốt thuốc”.
Tuy nhiên, thiếu gia của anh dường như có ý muốn cai thuốc, để những “thuật pháp” mà anh luyện tập càng ngày càng khó sử dụng.
Quả nhiên là vậy, ngoại trừ lúc mới tỉnh dậy kia, Karen cần mùi thuốc lá để ổn định trong lúc hoảng loạn đó, vài ngày sau khi đã ổn định, anh luôn cố gắng không để mình đụng vào loại đồ vật gây tổn hại sức khoẻ này.
Nhưng vẫn là nguyên tắc kia,
Hiện tại anh cần “yên lặng một chút”,
Hoặc là hung hăng vả hai cái vào miệng mình, hoặc là châm một điếu thuốc;
Nếu có hiệu quả như nhau, anh vẫn lựa chọn cái thứ hai.
“Nhà Ellen muốn cho tôi thư phòng và phòng ngủ của tộc trưởng.”
“Thiếu gia, ta hiểu rồi, ý bọn họ là muốn ngài tiếp nhận quản lý gia tộc này.”
“Anh không thấy buồn cười sao?”
“Thuộc hạ cảm thấy cực kỳ buồn cười.”
“Đúng vậy, anh cũng cảm thấy…”
“Gia tộc Ellen đê tiện như cá chạch trong bùn nhão, dám ước mơ xa vời để cậy quyền thiếu gia ngài, quả nhiên là mộng tưởng hão huyền!”
“…” Karen.
…
Chương 314: Đánh cược! (3)
Kevin muốn đi lên lầu theo, nhưng hai móng vuốt của Pall để ở hai bên tai nó, bây giờ nếu dám đi thì Pall cũng dám trực tiếp xé rách hai lỗ tai của nó.
Kim Mao lựa chọn bảo vệ lỗ tai mình, đứng ở cổng, Pall tiếp tục ngồi trên lưng nó, vểnh hai chiếc tai mèo, nghiêm túc lắng nghe cuộc nói chuyện của mọi người trong gia tộc Ellen trên bàn ăn.
“Ầm!”
Ông Anderson giơ cây gậy, hung hăng đánh lên bàn cơm, khiến cả bàn trà rung lên.
Tất cả mọi người ở đó đều vì thế mà nghiêm túc một chút;
“Wood là đồ ngu xuẩn!”
Pall gật đầu, vâng, không sai!
“Thứ đần độn chỉ biết chiến đấu hung tợn, thứ ngu xuẩn chỉ biết coi trọng tác phong của hòn đảo, trong đầu hắn không ý thức được dù chỉ một chút là giờ đây, gia tộc Ellen đã không phải là gia tộc hải tặc rong ruổi biển cả năm đó ư!
Chúng ta đã lên bờ hơn hai trăm năm rồi!
Hoàn cảnh chúng ta phải đối mặt, quỹ đạo phát triển của gia tộc và thời đại của biển cả đã hoàn toàn kết thúc rồi.
Vậy nên,
Tôi đày Wood đến đảo Corona, bởi vì tôi biết nếu khiến anh ta làm tộc trưởng, chắc chắn anh ta sẽ tiêu sạch toàn bộ của cải còn lại của gia tộc!”
“Ầm!”
Ông Anderson cầm lấy cây gậy, đập bàn một cái, bàn trà lại nảy lên lần nữa, tất cả mọi người có mặt cũng đều nghiêm nghị một chút vì chuyện đó.
“Mike cũng là tên ngu xuẩn!”
Pall gật đầu, vâng, đúng thế!
Tên ngu xuẩn Mike bị nhắc đến thì không dám lên tiếng.
“Vốn dĩ anh ta có tài năng tập luyện rất rốt, ta mong anh ta có thể đi xa một chút trên hệ thống tín ngưỡng của gia tộc, sau này nếu giao gia tộc cho hắn cũng có thể yên tâm chút.
Suy cho cùng, xây dựng gốc rễ của gia tộc chúng ta thực ra vẫn là sức mạnh!
Thế nhưng, thế nhưng, thế nhưng…
Tên đó lại tự mình thử hoà hợp, làm nổ mất hai chân của mình, cuối cùng chấm dứt khả năng để chính mình tiếp tục đi trên con đường này, giờ đây lại hoàn toàn biến thành tên vô dụng, còn không bằng cả người hầu của người làm vườn trong hoa viên!”
Mike cúi đầu.
“Ầm!”
Ông Anderson gõ cây gậy lên bàn lần nữa, bàn trà rung lên, tất cả mọi người đang ngồi ra vẻ nghiêm nghị một chút vì chuyện đó.
“Bede!”
Bede lập tức giơ tay lên, nói:
“Con là một tên đần độn.”
“Ầm!”
Thái độ tốt, nhận tội cũng không đạt được khoan hồng, cây gậy của ông càn quét, đánh thẳng vào sườn Bede.
“Tê…” Tộc trưởng Bede bị đánh đến đau nhức một hồi, nhưng vẫn cố nén để không kêu, chỉ có thể ôm mặt.
“Anh rõ ràng là một tên ngu xuẩn!”
Pall gật đầu: Đúng vậy, không sai!
“Tôi bảo anh đến dự cuộc hẹn của nhà Inmerais, vậy mà anh lại vì một buổi triển lãm tranh mà đến Tang Phổ, sau đó bảo vợ và con gái của anh đến dự cuộc hẹn thay anh?
Lý do lại là Jenny là người của La Giai, đúng lúc có thể trở về thăm người thân?
Anh là tộc trưởng, không phải nghệ sĩ, đồ đần!”
Pall nghe được lời giải thích này thì lập tức trợn mắt mèo: Lại đánh tên ngu xuẩn này nữa, vẫn không thể hiểu được thù hận!
“Anh có biết là quan hệ với nhà Inmerais là dựa vào bà cố của anh lập nên không?
Vậy mà anh lại qua quýt với nhà Inmerais như thế?
Ngươi vẫn là tộc trưởng, ngươi vẫn là tộc trưởng!”
Ông Anderson giơ cây gậy lên lần nữa, nhưng thắt lưng dường như chợt lắc mạnh, Bede lập tức đứng dậy nâng cụ ông lên.
Miệng cụ ông bắt đầu thở dốc,
Sau đó đưa tay chỉ vào mặt mình:
“Tôi đây lại càng là thằng đần độn, bởi vì tôi đã sinh ra ba thằng con trai ngu xuẩn.”
Pall gật đầu: Đúng vậy, ông là đại ngu xuẩn.
“Tại dưới sự quản lý của tôi, gia tộc Rafael phát triển từng bước một, cuối cùng lại bắt đầu từng bước làm xói mòn sản nghiệp của nhà chúng ta, là tôi bất tài, không thể xoay chuyển xu hướng suy tàn của gia tộc, cũng không thể dạy dỗ tốt người nối nghiệp cho tương lai của gia tộc.
Tôi,
Anh cả của các anh, anh, cả anh nữa;
Ha ha,
Chúng ta đều là người một nhà, tất cả đều đần độn.”
Tất cả mọi người đều cúi đầu trầm tư.
“Tộc trưởng của gia tộc Rafael chết bất đắc kỳ tử, may mắn thay gia tộc Rafael không phải một gia tộc có gia tài, một tộc trưởng chết bất đắc kỳ tử đã đủ để bọn họ tự rối loạn địa vị, rơi vào xích mích và nội chiến, kẻ thù lớn nhất của chúng ta trước mắt xem như đã sụp đổ rồi.
Thế nhưng, gia tộc Ellen chúng ta chẳng lẽ chỉ có kẻ thù duy nhất là gia tộc Rafael này sao?
Tôi không hi vọng xu hướng suy tàn của gia tộc sẽ tiếp diễn, Jenny, Lieza thỉnh thoảng còn phải tiến vào cung nói chuyện phiếm với nữ hoàng bọn họ.
Ha ha ha, phải biết rằng nữ hoàng của hoàng gia Wien năm đó lại là tình nhân mà tiên tổ của chúng ta qua lại, trước mấy ngày khi tiên tổ lên bờ, nữ hoàng lại phải chờ tiên tổ đến trên bến tàu bên bờ để hầu hạ giấc ngủ!
Hiện tại như thế nào,
Thế mà chúng ta lại phải dựa vào quan hệ với hoàng gia để nâng cao mặt mũi của gia tộc, mất mặt quá, mất mặt quá!
Nhưng tương lai còn có thể mất mặt hơn,
Khi đời sau…”
Cụ ông chỉ tay vào nhóm anh chị em họ của Eunice:
“Nhỏ và yếu,
Là nguyên tội của gia tộc chúng ta!
Nhưng nếu gia tộc chúng ta tiếp tục yếu đi,
Không chừng đến thế hệ này của các anh sẽ bị gia tộc khác ăn ý chèn ép, phân chia hết.
Các anh, các anh, cả các anh nữa;
Đều sẽ biến thành công cụ sinh sản của gia tộc người ta, tự trở thành một phần làm phong phú hệ thống tín ngưỡng của gia tộc họ!
Chúng ta không phải gia tộc thông thường, vinh quan đã từng là của tổ tiên chúng ta nhất định sẽ là xiềng xích của chúng ta bây giờ, thậm chí là lời nguyền!
Bởi thậm chí các anh cũng không có đường lui để làm công nhân, một công nhân bốc vác ở bến tàu hay là làm một tên ăn mày nữa, chỉ có thể biến thành những con heo chờ được lai giống trong chuồng heo của người ta thôi!”
Chương 315: Đánh cược! (4)
Cụ ông ngồi xuống,
Jenny đưa nước trà tới,
Ông tiếp tục nói:
“Cho nên, đây chính là một lý do vì sao tôi sắp xếp việc này.
Tôi từng thấp thoáng cảm nhận được Dis là một người không bình thường, nhà Inmerais xem ra cũng không bình thường giống vậy, dù cho sau này tinh thần của nhà Inmerais có dần dần sa sút, dần dần phai mờ ánh hào quang của ba tên quan thẩm phán trong một nhà, nhưng tôi vẫn cảm thấy như trước, Dis và gia tộc của hắn cũng không đơn giản.
Nếu không vị tiên tổ kia của gia đình chúng ta cũng sẽ không đặc biệt xây dựng quan hệ giữa gia đình mình với nhà Inmerais.
Sự thật đã chứng minh,
Dis, ông ấy cực kỳ không bình thường!
Khi Jenny gọi điện thoại nói cho tôi rằng Dis đã cho cô một chiếc đánh dấu trang màu tím, sau khi cuộc gọi kết thúc, tôi đã hận không thể đập chết ngay tên nghịch tử Bede này!”
Tộc trưởng Bede ngồi rất ngoan ở chỗ kia.
“Anh chắc hẳn là rất may mắn, hẳn chúng ta đều may mắn, may mắn thay Eunice cũng đến thành phố La Giai cùng mẹ của nó, nếu không Dis sẽ thực sự tức giận do sự chậm trễ, trực tiếp tới và cắt đứt với cái nhà này của chúng ta với lý do thờ ơ cũng là chuyện rất đơn giản, chỉ phụ thuộc vào tâm ý của ông ta.
Cũng may thay Eunice đã đến thành phố La Giai.
Mặc dù nói thẳng như vậy cũng có chút xấu hổ, nhưng so với thế hệ sau hay là một thế hệ toàn những người biến thành heo cho người ta lai giống, Eunice hoàn thành đám cưới này là lựa chọn tốt nhất cho gia tộc.
Đương nhiên…”
Anderson nhìn Eunice vừa trở về và ngồi xuống:
“Con trai của nhà Inmerais lớn lên đều cực kỳ đẹp trai, ha ha.”
Eunice cúi đầu, thật ra cô ấy không biết nên đáp lại câu này của ông thế nào.
“Thậm chí tôi còn nghi ngờ rằng, năm đó khi tiên tổ thiết lập quan hệ với nhà Inmerias, ông ta đã nhìn trúng người đàn ông tuấn tú của nhà Inmerais.”
Kim Mao nhếch môi nở nụ cười, vẫy đuôi cực kỳ thích thú.
Pall: “…”
“Đúng vậy, Dis đang ngủ say.
Nhưng trước kia tinh thần hắn từng cực kỳ sa sút qua mấy chục năm, tôi còn từng tự mình thuyết phúc Dis tỉnh lại trong thư phòng của nhà Inmerais trên phố Mink tại thành phố La Giai.
Ông ta nói rằng ông ấy không có hứng thú.
Lúc ấy ta còn tin,
Tốt rồi,
Chính ông ta nói rằng không có hứng thú!
Nếu như nhà Inmerais đều không có hứng thú, vậy nhà Ellen của chúng ta hoàn toàn có thể che chuồng heo lại, sau này khi bị lai giống vẫn còn điều kiện tốt một chút.
Ông ta nói rằng tinh thần ông ta sa sút thì tinh thần ông ta sẽ sa sút ư?
Ông ta nói ông ta sẽ ngủ thì sẽ ông ấy sẽ ngủ thật?
Ông ta sẽ không tỉnh lại nữa luôn sao?
Nhà Inmerais đã đắc tội với một con quái vật khổng lồ như Giáo Hội Kỉ Luật này, Dis đoạn tuyệt với Giáo Hội Kỉ Luật thì hiện tại nhà Inmerais đã bị xóa sổ rồi sao?
GIa đình bọn họ có sống tốt ở thành phố La Giai không? Dis vẫn ngủ ngon trên giường ở nhà chứ?
Giáo Hội Kỷ Luật đều đã chịu đựng giọng điệu này, nhà Ellen chúng ta có tư cách gì giẫm đạp lên chứ?
Nghi thức hiến máu đã biến từ thế hệ này đến nhiều thế hệ sau của nhà Inmerais thành người bình thường, không có cách nào vào lại giáo hội.
Ha ha,
Khà khà,
Ha ha ha ha…”
Cụ ông bỗng nhiên phá lên cười:
“Vậy mà ông ta còn đưa Karen đến nhà chúng ta!”
Cả nơi đó nghiêm nghị, lần này thực sự nghiêm túc.
“Nếu như Karen nguyện ý làm một người bình thường, sống yên ổn cả đời thì sao anh ta lại không ở nhà?”
Chỉ là bởi Dis cho rằng, đứa cháu này của hắn không thể làm một người bình thường, không thích hợp để mà một người bình thường và cũng không có cách nào để làm một người bình thường, vậy nên mới sắp xếp đưa đứa cháu này của ông ta tới!
Thậm chí, ông ta còn đưa một chiếc đánh dấu trang màu tím cho nhà chúng ta vì đứa cháu này.
Đó là đồ vật chỉ có trưởng lão của thần điện Giáo Hội Kỷ Luật mới có tư cách phát!
Mặc dù nhà Ellen chúng ta đã lấy nó và viết tên Rafael lên, giống như giết một con muỗi bằng đại bác của thuyền hải tặc, nhưng các người nghĩ rằng chỉ có vậy mà Dis cũng đồng ý, hơn nữa còn thực hiện điều đã thoả thuận!
Điều này nói lên điều gì,
Nói lên rằng Dis gửi gắm kỳ vọng cao, mà lại là kỳ vọng cao vô tận với đứa cháu này!
Điều này nói lên rằng,
Dis đưa Karen đến,
Và coi nó là hy vọng nhà Inmerais sẽ nổi dậy lần nữa!
Vậy nên,
Các anh hãy nói cho ta biết, nói cho ông cụ này,
Chuyến xe lửa này từ thành phố La Giai, rốt cuộc nhà Ellen ta có nên chậm trễ không!
Quan trọng nhất là,
Nếu muốn chậm trễ thì không thể muốn mặt mũi, chậm trễ lại còn tự ái xấu hổ, đây mới gọi là ngu xuẩn đến không thể tưởng tượng nổi!
Gia tộc Ellen của chúng ta sẽ cược!
Dù sao số mệnh tiếp theo cũng là tiến vào chuồng heo!
Tôi cá rằng Karen có thể tiện thể đưa nhà Ellen của chúng ta phát triển theo Inmerais!”
Cuối cùng,
Cụ ông chỉ tay vào các bức tranh tiên tổ ở bốn phía của phòng ăn,
Cười nói:
“Tôi vô dụng, ngu xuẩn cả đời, nhưng tôi có một loại dự cảm rằng không chừng cũng bởi vì quyết định của tôi ngày hôm nay, sau này bức tranh của ta có thể có tư cách treo ở chính giữa nơi này.”
Trong góc phòng, Pall gật đầu: Tin tôi đi, ông có thể.
“Ít nhất thì có thể mang bức tranh con mèo đen kia xuống, tranh của tiên tổ gia tộc lại trưng một con mèo, thật ra tôi ngứa mắt với việc này lâu lắm rồi.”
“…” Pall.
Chương 316: Chuồng heo (1)
Phòng ngủ chính rất lớn, phòng tắm ngay bên trong phòng ngủ chính, không giống phòng xép của khách sạn, nơi này gồm có “phòng tắm”, “thư phòng”, “phòng tắm nắng”, “bàn tập đánh golf”, v.v. trên danh nghĩa là thuộc về “phòng ngủ chính”, nhưng thực ra không gian đều tương đối độc lập.
Mà thư phòng đối diện với phòng ngủ chính kia giống như nơi làm việc chính quy, “phòng tiếp khách” được dùng để trò chuyện.
Có thể nói rằng một nửa diện tích tầng lầu này đều chuẩn bị cho tộc trưởng, là nơi làm việc và không gian riêng thuộc về tộc trưởng.
“Đặt đồ xuống đi, các cô có thể đi ra rồi.”
“Vâng.”
Sau khi đặt đồ rửa mặt xuống, hai cô hầu gái quay người rời đi, đóng cửa phòng ngủ.
Karen cởi quần áo bước vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa.
Anh cực kỳ thích thả lỏng tâm trạng của mình lúc tắm, khi nước ấm rửa sạch cơ thể, suy nghĩ có thể yên tĩnh lại.
Sau khi tắm xong, liếc nhìn bể tắm nước nóng đã được đổ đầy, Karen không vào ngâm mình mà lau sạch cơ thể, mặc lên người một chiếc áo ngủ màu đen.
Bước đến bên giường rồi ngồi xuống;
Chiếc giường cực kỳ mềm mại, tràn ngập mùi hương thảo thấp thoáng trong không khí, cũng không biết phát ra từ thứ gì nhưng dù sao cũng không phải mùi khói.
Lúc này Kim Mao đang nằm trên ghế sô pha lớn đối diện giường, cực kỳ tự giác dùng miệng kéo một đầu của tấm thảm đắp lên người, sau khi nằm xuống đắp kín, dường như nó để ý đến ánh mắt của Karen mà toét miệng cười với anh.
Sau đó,
Pall đâu?
Ánh mắt của Karen chần chừ nhìn quanh, sau đó cầm chiếc gối bên cạnh mình lên, phát hiện ra Pall đang nằm ở đó.
Karen nhìn cô,
Pall cũng nhìn lại Karen;
“Đã rất nhiều năm không ngủ trên giường ở trong nhà rồi, thật là nhớ, ôi~ mùi của nhà.”
“Cô không cảm thấy mình ngủ ở đây có chút không thích hợp sao?”
“Ừm?” Pall chớp đôi mắt to, “Có vấn đề gì sao?”
Lập tức,
Pall cười nói;
“Bây giờ tôi là một con mèo, một con mèo ngủ trên cùng một giường với chủ nhân không phải chuyện rất bình thường sao?
Hay là cậu không coi tôi là một con mèo?
Nếu cậu không xem tôi như một con mèo, vậy cậu biến tôi thành cái gì?
A khì khì khì,
Đầu óc của cậu sao có thể có loại ý nghĩ xấu xa kia chứ, Tà Thần đại nhân của tôi.”
Karen cũng cười với Pall,
Pall tiếp tục cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ tiếp.
Sau đó, cô cảm giác như mình bị nhấc lên, cơ thể rời khỏi chiếc giường lớn mềm mại.
“Cậu không thể làm vậy được, tôi rời xa nhà nhiều năm như vậy, vì sao lại không thể ngủ trên giường!”
Karen không đếm xỉa sự phản kháng của Pall, đặt nó lên ghế sô pha.
Kim Mao kéo chăn lông trên người mình, muốn chia sẻ cho Pall.
“Cút đi, đồ chó thối!”
Pall lại nhảy xuống khỏi ghế sô pha lần nữa, đang chuẩn bị chạy lên giường tiếp thì ánh mắt của Karen liếc tới.
“Chỗ đó, thiếu gia, tôi ngủ cuối giường, cuối giường thôi được không? Ở vị trí đó, chỉ vị trí nhỏ đó thôi.”
Cuối giường lớn còn có chiếc đệm mềm mại đỡ lấy.
Karen nhẹ nhàng gật đầu.
Pall nhảy lên đệm êm, nằm xuống.
Karen cầm một cái gối, ném cho Pall.
“A, cảm ơn ngài thiếu gia hẹp hòi lại hào phóng của nhà tôi.”
Cơ thể của Pall tựa trên chiếc gối, nhìn Karen đang ngồi tựa vào thành giường.
“Thật ra bây giờ cũng khá ổn, không phải sao?
Tịnh hoá của cậu cần số lượng lớn các vật chúc phúc, còn cần một môi trường tuyệt đối yên tĩnh mà không bị quấy rầy;
Hai yêu cầu này, người của nhà Ellen đều có thể giúp cậu hoàn thành, cậu chỉ cần ra lệnh một tiếng, họ sẽ giúp cậu giải quyết tất cả với tốc độ nhanh nhất;
Ừm, ít ra bọn họ cũng không có vấn đề gì khi làm những việc này.”
“Tôi không điều hành gia tộc.”
Kiếp trước, Karen chỉ điều hành phòng khám tâm lý của mình, quả thực trong phòng khám cũng có không ít nhân viên, nhưng đó cũng không tính là kinh doanh theo ý nghĩa chặt chẽ.
“Thoải mái tinh thần đi, gia tộc Ellen đến nước này đã nhanh chóng lâm vào cảnh phá sản rồi, có thể vào thế hệ của Eunice sẽ gặp phải trường hợp đó.
Vậy nên, gia tộc này đã ngồi ở dưới đáy rồi, cho dù cậu có làm tệ thêm nữa cũng không có sự suy giảm đáng nói đâu.
Thậm chí, lùi một vạn bước thì thật ra cậu cũng không hề làm gì, chỉ là coi gia tộc Ellen như nơi để cậu luyện tập tín ngưỡng Giáo Hội Kỷ Luật thôi, để bọn họ giúp đỡ cậu cũng không sao.
Sau khi hoàn thành việc tịnh hoá, cậu tạo một thân phận giả nữa rồi tiến vào Giáo Hội Kỷ Luật, một chân đi vào trong Giáo Hội Kỷ Luật, chân còn lại gia tộc Ngải Lộ sẽ đến dìu cậu.
Sau khi cậu trở thành thẩm phán, bố trí tốt chút là có thể bao trùm gia tộc Ellen dưới sự bảo vệ của cậu.
Suy cho cùng thì Giáo Hội Kỷ Luật vẫn rất bảo thủ, nắm đấm của bọn họ cũng rất cứng.”
Chương 317: Chuồng heo (2)
“Vậy gia tộc này?” Karen hỏi, “Ý của tôi là, cô chưa nói cho tôi về giai đoạn thừa kế của hệ giống gia tộc, hay gọi là hệ thống.”
“Bởi vì vốn dĩ nó không có hệ thống, ít ra không có cấp bậc hệ thống rõ ràng giống giáo hội.
Ví dụ, hệ thống ngày trước của Giáo Hội Kỷ Luật là:
Thần Bộc người tịnh hóa;
Thần Khải người tra hỏi;
Thần Mục người suy xét.
Sau đó là thẩm phán.
Mặc dù tên của những giáo hội khác nhau sẽ có khác biệt, nhưng ngày trước đều sẽ có ba giai đoạn ‘Thần bộc’, ‘Thần khải’ và “Thần mục’.
Thần Bộc là tịnh hoá cơ thể của chính mình, giống như là quét phòng sạch sẽ;
Thần Khải là tra hỏi nội tâm của bản thân, nhận được gợi ý của thần linh, mời tượng Thần vào trong nhà;
Thần Mục thì là thông qua lý luận và suy nghĩ của mình, mang gợi ý của thần linh thông qua sự suy xét và nghĩ lại của bản thân để tiến hành việc hòa hợp hiệu nghiệm, giống như việc trang trí cửa hàng.
Sau khi phá được tầng lớp này thì qua giai đoạn thẩm phán, coi như là khai trương cửa hàng.
Mà hệ thống tín ngưỡng của gia tộc không có giai đoạn của người tịnh hoá, người tra hỏi và người suy xét.”
“Không có giai đoạn này sao?”
“Đúng vậy, bởi vì thần linh là sự tồn tại vĩ đại tối cao, ông ấy thương xót cho người trần và chói ánh sáng của thần xuống vì những tín đồ của mình, tựa như giáo viên của cậu ở trường, cậu thành tâm học hành, giáo viên mới càng muốn dạy cậu.
Khác với Thuỷ tổ, quan hệ giữa Thuỷ tổ và cậu là được quyết định theo dòng máu của cậu, cậu sinh ra ở gia tộc này, trên người cậu chảy dòng máu của ông ta, cậu đương nhiên có thể nhận được sự công nhận của ông ấy.
Giống như là bố mẹ sinh ra con, bọn họ sẽ chờ đứa trẻ được ba, bốn năm tuổi để đưa nó vượt qua bài khảo sát trí thông minh để xác định xem có nhận mình là bố mẹ của đứa bé này hay không?
Loại quan hệ này đã tồn tại vào khoảnh khắc đứa bé này ra đời, thậm chí là lúc người mẹ mang thai.
Hệ thống tín ngưỡng của gia tộc không cần tự bản thân chuẩn bị, chỉ cần có được sự trùng hợp sâu xa với Thuỷ tổ là đủ rồi.”
“Vậy có phải là hệ thống gia tộc bắt đầu với cấp bậc của thẩm phán không?”
“Đúng là như vậy.” Pall gật đầu, rồi lại lắc đầu, “Nhưng chênh lệch rất lớn.”
Pall di chuyển cơ thể, ngồi lên gối, nói tiếp:
“Đầu tiên, dưới tình huống bình thường, Thuỷ tổ của gia tộc là không thể sánh ngang với thần linh được, cấp bậc không giống nhau, tất nhiên, không ngoại trừ những gia tộc quả thực có huyết thống khác thường trái với trời, Thuỷ tổ bọn họ hoàn toàn có thể tiếp cận với rất nhiều thần linh, một số thậm chí còn mạnh hơn thần.
Nhưng chúng ta không nói về những ví dụ cực đoan, hãy chỉ nói những ví dụ phổ biến.
Thuỷ tổ của gia tộc thường không thể so sánh với Chân Thần, cho nên trình độ của hai người còn chênh lệch lớn.
Sau đó, đừng cho rằng ba giai đoạn Thần Bộc, Thần Khải và Thần Mục thuộc loại giai đoạn làm lãng phí thời gian, thực ra những giai đoạn đó đang đặt nền móng.
Ba giai đoạn đầu tiên của hệ thống tín ngưỡng chính thống của giáo hội này, có hơi giống với tốt nghiệp Trung học Phổ thông rồi vào Đại học, cậu có thể làm chút việc bán thời gian nhưng đa số vẫn cần sự chống đỡ của gia đình để tiếp nối cho cậu.
Mà hệ thống tín ngưỡng của gia tộc, bỏ đi ba giai đoạn này giống như sau khi tốt nghiệp trung học thì lập tức tìm việc kiếm tiền luôn, không cần gia đình cấp dưỡng, tự mình có thể kiếm được thu nhập không tệ.
Nhưng xét đến sự phát triển trong tương lai, những người lên đại học sau này sẽ có nhiều lựa chọn công việc và không gian phát triển hơn, chắc chắn sẽ có ưu thế hơn một chút.
Đương nhiên, không thể phủ nhận là có vài người cực kỳ lợi hại, cho dù chỉ tốt nghiệp Trung học cũng có thể lập nên sự nghiệp của mình, nhưng thường nỗ lực cố gắng phải lớn hơn mà tỉ lệ lại quá nhỏ, chúng ta chỉ nhìn vào trung bình thôi.
Lại sử dụng phép so sánh khác, thẩm phán trong Giáo Hội Kỷ Luật tựa như bộ trưởng cục cảnh sát địa phương.
Hệ thống tín ngưỡng gia tộc xuất hiện giống như trùm sỏ của bang phái trên đường phố.
Nếu như kiên quyết muốn tìm hệ thống mà cậu yêu cầu, thực ra cũng có, giống như chúng tôi dùng cấp Một, cấp Hai, cấp Ba…phân chia đến mười cấp độ.”
Nghe được sự phân chia này, Karen bùi ngùi nói: “Thực sự…Thật ngẫu nhiên.”
“Ừm, không sai, đúng là ngẫu nhiên như vậy, bởi vì bản thân nó không nội hàm, cấp Một, cấp Hai, cấp Ba này có thể lý giải là tỉ lệ phần trăm, nhưng nó lại không hẳn là tỉ lệ phần trăm tuyệt đối, bởi vì độ phân chia trong này sẽ rất lớn, nhưng lại không có cách để hình dung cụ thể…”
Chương 318: Chuồng heo (3)
“Tôi có chút không hiểu.”
“Bởi vì hệ thống tín ngưỡng gia tộc tôn sùng Thuỷ tổ, con cháu đời sau thông qua việc cúng bái Thuỷ tổ để tìm tòi và kế thừa sức mạnh của Thuỷ tổ, thuộc tính sức mạnh và năng lực của Thuỷ tổ ở mỗi nhà rất khác nhau, vậy nên vốn dĩ không thể áp dụng một tiêu chuẩn cho tất cả hệ thống gia tộc được.
Ví dụ như Thuỷ tổ nhà tôi năm đó có thể đánh nổ Thuỷ tổ nhà cậu chỉ với một đấm.
Tôi là hệ thống tín ngưỡng gia tộc cấp Một, cậu là hệ thống tín ngưỡng gia tộc cấp ba, trình độ của Thuỷ tổ rất khác với tiêu chuẩn, thật ra lúc tôi đối mặt với cậu cũng có chột dạ chút.”
“Nếu là cấp mười thì có phải là bản khắc sao chép của Thuỷ tổ hay không?” Karen hỏi.
“Đúng vậy, nhưng có thể sao chép Thuỷ tổ thì rất ít, dù sao tôi cũng chưa từng thấy, bởi vì huyết thống đã bị chia ra, cậu và họ hàng của cậu, ngoài ra còn có các nguyên nhân khác, ví dụ như Thuỷ tổ của cậu năm đó đã gặp cơ hội hay thậm chí là ăn được thứ gì đặc biệt mới đạt được trình độ cao đó, nhưng cậu lại không ăn…
Vậy nên, quỹ đạo phát triển của hệ thống tín ngưỡng gia tộc chủ yếu đều đi xuống, tuy nhiên có thể làm chậm qua một số mánh khoé khác…Ừm, nếu vận may tốt, có thể mở điểm tăng trưởng mới.
Ví dụ như để hoà hợp chiếm đoạt hệ thống tín ngưỡng của gia tộc khác, bảo đảm có thể làm phong phú hệ thống của nhà mình hơn, ngoài ra cũng có tỉ lệ cực nhỏ có thể phát sinh chút đột biến tập trung vào đời sau của hai loại hệ thống tín ngưỡng.
Ví dụ đơn giản nhất chính là người chồng của hệ thống tín ngưỡng gia tộc thuộc tính của đất, kết hôn với người vợ của hệ thống tín ngưỡng gia tộc thuộc tính tự nhiên, đứa trẻ bọn họ sinh ra rất có thể có cả thuộc tính của đất và tự nhiên, mà hai loại thuộc tính trở nên phù hợp và tăng lên, với tỉ lệ nhất định, loại thuộc tính kép này cũng có thể được kế thừa bởi thế hệ sau.
Vậy nên thông gia với gia tộc có thuộc tính tương ứng thì sẽ rất tấp nập.
Ừm, coi như không tương ứng đi, thậm chí vốn dĩ cũng không ăn khớp, nếu có cơ hội cũng có thể thử chút, ngộ nhỡ sẽ có kết quả không tưởng, phải không?”
“Nghe có vẻ hệ thống tín ngưỡng gia tộc và phương pháp của các người giống như là…”
“Giống như là cái gì?” Pall chờ đợi phép so sánh của Karen.
“Giống như là đang lai giống lúa nước.”
Pall trừng mắt nhìn: “Cái ví dụ này có chút hiếm gặp, tôi có thể hiểu ý nghĩa giống như bồi dưỡng gây giống được không?”
“Cũng không khác lắm.”
“Hoàn toàn chính xác, đúng là vậy.
Cho nên,
Chúng tôi vẫn luôn biết rõ,
Yếu ớt là nguồn gốc tội lỗi của gia tộc chúng tôi.
Một khi cậu yếu ớt đến mức độ nhất định, họ hàng của cậu sẽ trở thành vật dẫn cần thiết để lai giống với gia tộc khác, tên gọi tắt là heo trong chuồng.
Thực ra trong thị trường nô lệ, rất nhiều năm trước có phân loại ‘heo’ này, treo biển bán người thừa kế của gia tộc nào đó, nhà nào muốn thử có thể mua về chăm sóc.
Trong này, giá cả của nữ nhân cao hơn nhiều so với nam, cũng càng dễ bán ra, bởi vì làm nô lệ thì nữ có thể thụ thai và sinh ra con cháu, bất kể giá cả là từ tính cách hay từ tâm lý, với gia tộc mua đều có thể nhận về.
Tuy nhiên cũng không phải nam nô lệ không có đầu cơ kiếm lãi, nhưng nam nô lệ này tất nhiên phải tồn tại mang theo hệ thống tín ngưỡng gia tộc đặc biệt chân chính được truyền lại, bọn họ thường có thể bị đấu giá với giá trên trời!”
“Gâu! Gâu! Gâu!” Kim Mao đột nhiên sủa vào tiếng với Pall.
Pall sửng sốt một chút, lập tức mắng lại Kim Mao: “Chó chết, vậy mà lại còn muốn chia rẽ!”
Kim Mao lắc đầu, trở về nằm lại.
Pall nói với Karen rất thành thật:
“Chẳng hạn như cậu, Karen, cậu ở thị trường nô lệ chắc chắn có giá trên trời, bởi vì bây giờ cậu là người duy nhất thừa kế dòng máu của nhà Inmerais, hơn nữa cậu còn đẹp trai như vậy.
Chắc chắn sẽ có loại phụ nữ vừa thèm muốn ngoại hình của cậu, vừa khao khát tự mình hạ sinh được một đứa bé với huyết thống mạnh mẽ.”
Cơ thể Karen nghiêng về phía trước, nhìn Pall đang ngồi trên gối ở cuối chiếc giường mềm mại:
“Đây chính là lý do cô vẫn luôn hi vọng tôi có thể ở lại nhà Ellen?”
Pall cũng học theo dáng vẻ của Karen, nó xếp hai tay mèo trước người, cái cằm mèo đặt lên hai đôi tay trần của mình, nhìn Karen;
Một người một mèo có tư thế giống nhau, nhìn nhau chăm chú;
“Karen, tôi chưa từng che dấu mục đích của mình, mà tôi cũng tin rằng cậu vẫn luôn có thể thấy rõ mục đích của tôi.”
Tôi thích ăn cá Squirrel, vậy nên tôi cầu xin cậu hãy làm cá Squirrel cho tôi đi, chuyện này không phải rất bình thường sao?
Tôi không lừa cậu đâu, ôi tôi bị trúng độc rồi, chỉ có cá Squirrel mới có thể giải độc cho tôi.
Phải không?
Chương 319: Chuồng heo (4)
Ngoài ra,
Tôi biết đứng theo lập trường của cậu, phương thức gia nhập này sẽ khiến cậu cảm thấy cực kỳ không thoải mái, nhất là lúc tôi nói cho cậu rằng có loại thị trường nô lệ chuyên biệt này.
Nhưng cậu không được quên một điều,
Ai,
Đã giúp cậu chọn gia tộc Ellen.”
Ánh mắt Karen toát lên vẻ suy tư, điều này thật ra cũng là đắn đo cuối cùng của anh.
“Thật ra, tôi không quen ông già Anderson này, lúc ông ta ra đời thì tôi đã không còn ở gia tộc, những Dis thì có biết ông ấy.
Hiện tại tôi cảm thấy trên phương diện điều hành gia tộc, phương diện hệ thống tu hành và phương diện giáo dục con cháu, ông ta đúng là phế vật.
Thế nhưng…Vì sao Dis lại nguyện ý ngồi uống trà nói chuyện phiếm trong thư phòng cùng một ‘Phế vật’ chứ?
Lại còn phải chịu đựng những lời thuyết phục đừng suy nghĩ tiêu cực từ một tên phế vật nói dai?”
“Quan hệ giữa gia tộc Ellen và gia tộc Inmerais không phải do cô thiết lập sao?” Karen hỏi.
“Đúng vậy, là do tôi thiết lập, nhưng gia tộc Ellen khi có tôi và gia tộc Ellen khi không có tôi sẽ giống nhau sao?
Quan trọng hơn là gia tộc Ellen có Dis và không có Dis còn có thể giống nhau chứ?
Lúc ấy tôi lựa chọn thiết lập hữu nghị với gia tộc Inmerais là bởi vì tôi cảm thấy nhà Inmerais là gia tộc sản xuất ổn định Giáo Hội Kỷ Luật, thật hiếm có một gia tộc nào có thể đào tạo được nhân tài giáo hội như vậy.
Mà khi đó tôi nở mày nở mặt vô cùng, thiết lập quan hệ với nhà nào đó không phải là chuyện chỉ cần một câu là xong sao?
Nhưng sau này, tôi biến thành mèo, Dis lớn lên từ một đứa bé.
Lịch sử nhà Inmerais hoàn toàn có thể bị chia cắt bởi sự xuất hiện của Dis, từ thời điểm này, gia tộc Ellen có tư cách gì để xây dựng quan hệ với nhà Inmerais mà có Dis?
Ngay cả Điện thần Trật Tự Dis cũng dám nổ tung, liệu ông ta sẽ để tâm đến cái gọi là quan hệ hữu nghị của gia tộc được đời trước lưu lại sao?
Rasma còn phải thận trọng khi nói chuyện với Dis, vậy thì Anderson, tên thủ lĩnh ngu xuẩn ấy có tư cách gì để uống trà nói chuyện phiếm với Dis?
Vậy nên,
Có phải Dis đã sớm nhận ra Anderson cực kỳ ngu xuẩn ở phương diện khác, nhưng ở một số phương diện của khứu giác lại cực kỳ nhanh nhạy sao?
Ví dụ, ngay sau khi cậu tiến vào trang viên của Ellen, ông ta lập tức cố gắng đề nghị mọi người sắp xếp giao gia tộc cho cậu quản lý.”
Karen cũng không nói gì, bởi vì anh nghĩ tới một khả năng khác.
Bởi vì không ai hiểu được tính tình của ông nhà mình như anh, đó là người ông mà ngay cả Minna, Lunt bọn họ đề vô cùng kính nể, mà đối với người ngoài, những người ngoài chẳng dính dáng gì, ông ngay cả làm cho có lệ cũng keo kiệt.
Quan trọng nhất chính là lúc Dis sắp xếp một sự kiện, sự tỉ mỉ của ông cụ, suy nghĩ tinh vi khiến người ta kinh sợ.
Ông cụ dường như không bao giờ sắp xếp những thứ vô dụng, mỗi một bước đều làm nền móng cho chuyện gì đó vì tương lai, phải đợi đến lúc phát sinh chuyện bạn mới muộn màng nhận ra, thậm chí sau một quãng thời gian, có thể bạn sẽ tỉnh ngộ lần nữa.
Pall nói, cực kỳ thẳng thắn:
“Ông ta nói với tôi rằng đã nhìn thấy tiềm năng và tương lai của cậu, vậy nên muốn kéo cậu vào gia tộc Ellen, giúp cái gia tộc nghèo túng không nên thân hiện tại này của tôi, mang về quỹ đạo.
Vậy…Những năm nay, nguyên nhân khiến Dis lần lượt tự mình tiếp đã một đám ngu xuẩn này của gia tộc Ellen là gì?”
Pall tiếp tục nghiêng người về phía trước, sau đó không cẩn thận khiến người lật về trước, lộn một vòng ra sau, ngồi xuống trước mặt Karen, cái đuôi mèo lại dựng thẳng lên trước bụng theo thói quen:
“Có thể nào trong lúc thằng ngu Anderson này đang khích lệ Dis phấn chấn lên thì Dis đang thưởng thức hệ thống tín ngưỡng của gia tộc Ellen không?”
Hệ thống tín ngưỡng của gia tộc Ellen có phải là thứ Dis cho rằng dòng máu của nhà Inmerais nên bổ sung?”
Karen mở lời: “Nhưng ông đã hi vọng rằng đời sau của gia tộc có thể trải qua cuộc sống yên bình của người bình thường, không bước chân vào vòng tròn giáo hội hắc ám nữa.”
“Đó là Dis sau này, không chắc Dis đã nghĩ như vậy trước kia, ngoài ra nếu ông ta có ý nghĩ này cũng không quan trọng, tiếp tục duy trì quan hệ với nhà Ellen trước lúc kết quả trước kia không thành sự thật, đó không phải hành vi cực kỳ dễ hiểu sao?
Xem Dis chuẩn bị gì cho cậu đi,
Tôi,
Con chó ngu xuẩn kia,
Cộng với đài radio yêu tinh kia nữa,
Ngoài ra, cậu cũng không thiếu tiền.
Vậy nên cậu mới có ý nghĩ xách thùng chạy trốn, bởi vì cậu hoàn toàn của thể sống ẩn tại Wien, mọi thứ sẽ đến từ từ.
Gia tộc Ellen có lẽ cũng có thể giúp đỡ cậu, nhưng điều đó cũng có thể mang lại phiền toái cho cậu, mà người có tư tưởng ích kỷ khéo léo như cậu ghét nhất là phiền phức và trách nghiệm.
Cậu có thể nghĩ rằng Dis sẽ không nghĩ tới sao?
Vì sao ông ta lại bắt cậu ra mắt với Eunice? Nhất định phải là đứa cháu trai mình thích nhất và coi trọng nhất đến ở trong gia tộc Ellen ư?
Anderson, ông ta cũng không có mặt mũi lớn như vậy.
Cậu đã muốn đi trên con đường này,
Vậy thì,
Vì sao Dis lại không thể vì ông ta…Cháu chắt sẽ lo lắng ư?
Cậu có thể trách tôi coi cậu như lợn giống mấy ngày nay, nhưng không chừng thì mấy chục năm nay, trong tưởng tượng của ông ta, Dis đều cho rằng gia tộc Ellen của tôi vẫn luôn ở chuồng heo.”
Chương 320: Chuồng heo (5)
Pall há mồm, cắn đuôi của mình, rồi đẩy cái đuôi về phía trước, mở vuốt mèo ra:
“Đề nghị của tôi là đầu tiên cậu hãy chờ chút đã, xem xét trước một chút, tất nhiên cậu cũng đã tắm ở chỗ này, chuẩn bị ngủ trưa trong phòng ngủ chính, thật ra trong lòng mình, cậu cũng có phân tích, cũng có quyết định.
Tuy nhiên, tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu, nếu cậu tin tưởng Dis luôn luôn là vì muốn tốt cho cậu,
Sau khi nghe lời dặn dò của Dis,
Là cháu trai quý báu nhất của ông ta,
Cậu nên phản ứng thế nào?”
Pall vỗ một cái vào đôi vuốt mèo, đáng tiếc, đệm thịt ở tay mèo quá dày, không thể phát ra âm thanh;
Nhưng cô vẫn bắt chước ngữ khí của Karen:
“Được rồi, thưa ông.”
Đến đây, Karen nhìn ra sắc trời ngoài cửa sổ, nói: “Tôi chuẩn bị ngủ trưa một giấc, buổi tối chắc hẳn vẫn phải dùng bữa tối cùng một chỗ.”
“Được rồi, thiếu gia Karen.” Pall lại chạy về chỗ đệm mềm của mình.
Karen nằm xuống, đắp chăn, nhắm mắt lại: Lời nói của Pall thỉnh thoảng còn vọng lại trong đầu anh, tuy nhiên bôn ba trên đường như vậy, anh cũng hơi mệt.
Pall ngủ trên chiếc giường mềm mại, vuốt mèo nhô ra, bên ngoài chiếc đệm mềm có một cái ổ quay nhỏ, cô nhẹ nhàng chuyển động nó với móng vuốt;
Âm thanh nhỏ bé lại thanh thuý tựa như khúc hát ru vàng lên, căn phòng ngủ chính này tựa như đã được cân nhắc đến sự tồn tại của nó khi thiết kế, âm thanh này bắt đầu quanh quẩn và nhảy múa xung quanh, nhưng người sắp chìm vào giấc ngủ lại không bị nó ảnh hưởng chút nào, bởi vì hiệu quả của nó là hỗ trợ giấc ngủ.
Pall bò ở đó, nghe khúc hát ru này ở sâu trong ký ức, ánh mắt có chút đau buồn, nhưng rất nhanh đã nhắm mắt lại.
Ở trên giường, Karen cũng giống như vậy, tiến vào giấc ngủ say trong bài hát ru nhẹ nhàng có ảnh hưởng này.
…
“Chú.”
“Này, Karen, anh trở về rồi!”
“Thím được.”
“A, Karen của tôi về rồi.”
“Bác gái, Minna, Chris đâu ạ?”
“Nhập học rồi, cậu không biết sao?”
“Vốn dĩ là như vậy.”
Cầu thang quen thuộc, lầu một, lầu hai, rồi đến lầu ba.
Karen đến cử thư phòng, đưa tay lên gõ cửa.
“Run…run…”
“Vào đi.”
Đẩy cửa ra, Karen thấy Dis ngồi sau bàn đọc sách.
Thưa ông, cháu về rồi.”
Dis thả cây bút máy trong tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn Karen,
Hỏi:
“Ta nghe nói Eunice mang thai sao?”
…
Karen mở mắt ra, toàn thân truyền cảm giác tê liệt và đau nhức mạnh mẽ, dường như sự mệt mỏi của tất cả tế bào trong cơ thể đều bị phóng ra trong giấc ngủ vừa rồi.
Cảm giác không khỏe nhanh chóng giảm đi, thay vào đó là cơ thể với tinh thần dồi dào.
Một giấc ngủ này, ngủ rất yên tâm, cũng rất sung mãn.
Chỉ là,
Lúc Karen ngẩng đầu nhìn về phía đồng hồ ngay trước giường, phát hiện thời gian là bốn giờ ba mươi, nhưng ngoài cửa sổ đều là màu đen vậy nên đây không phải biểu chiều, mình không chỉ ngủ trưa hai giờ mà là ngủ thẳng tới rạng sáng ngày hôm sau.
“Hô…”
Vậy thì mình không thể tham gia bữa tối sao, đây là sự thiếu lễ phép nghiệm trọng nhất khi làm khác.
Karen vén chăn lên, chuẩn bị rửa mặt.
Ai ngờ Pall lúc đầu ngủ trên giường mềm, không biết thế nào lại ngủ quên trên chăn nơi lồng ngực của anh, nhấc chăn lên, “phù” một tiếng, Pall trực tiếp lăn thẳng xuống khỏi giường.
Tuy nhiên dưới đất cũng có tấm thảm, rơi cũng không đau, cơn buồn ngủ của Pall lại càng sâu hơn, thậm chí còn không thể tỉnh lại, nghiêng người đi ngủ tiếp.
Rốt cuộc Karen bỏ thời gian nửa tháng để đến Wien, trong khi Pall đã đi trên đường về nhà này hàng trăm năm.
Bước vào phòng tắm, sau khi rửa mặt, Karen mở rương hành lý của mình ra, thay bộ quần áo mình đang mặc.
Lúc này, anh cảm thấy có hơi đói bụng, nhưng bất kể thế nào thì bây giờ anh cần phải bày tỏ lời xin lỗi của mình đã, mặc dù chắc hẳn Anderson và Bede cũng đang trong giấc ngủ say, nhưng anh có thể bày tỏ với những người hầu gác đêm.
Nhưng mà,
Lúc Karen đẩy cửa phòng ngủ ra,
Anh lại kinh ngạc trông thấy ba người đang ngủ trên hành lang ngoài cửa phòng.
Mike ngủ trên xe lăn của mình,
Thầy Bede ngủ trên ghế,
Anderson thì ngủ ở trên chiếc giường nhỏ được ba tấm ghế ghép thành.
Tiếng mở cửa đánh thức bọn họ, Mike tỉnh lại trước tiên, sau đó đến Bede tỉnh giấc, còn cụ ông cảm thấy hết giấc thì mở mắt ra rồi nhắm lại trước tiên, sau khi hai đứa con trai tỉnh giấc và đứng lên, ông Anderson “không cẩn thận” lăn xuống từ trên ghết, ngã trên mặt thảm.
Tộc trưởng Bede ngay lập tức nâng cha mình dậy, cụ ông lại đẩy con trai ra, nhìn về phía Karen, cười nói:
“Cậu tỉnh rồi, cậu bé;
À không, thiếu gia Karen.”
“Các người đang…”
“Là như vậy, thiếu gia Karen.”
Ông Anderson đứng lên, tộc trưởng Bede bên cạnh ông ta cũng nâng một xấp văn kiện;
“Đây là các khía cạnh buôn bán và khoản tài sản của gia tộc Ellen, xin ngài xem qua.”
Tộc trưởng Bede nâng văn kiện lên, nét mặt của Mike có chút trịnh trọng, trên mặt lại thêm dấu đỏ của cây gậy;
Lão Anderson thì vừa run chân vừa mấp máy môi, nhìn Karen đầy hi vọng.
Karen đưa tay ra, đặt trên văn kiện;
Sau đó,
Anh nhẹ nhàng đẩy đi.
Trong phút chốc, mặt của lão Anderson xám như tro, chân không run, môi cũng không mấp máy.
Nhưng sau đó, một câu nói của Karen lại giúp sắc mặt của cụ ông này hồng hào trở lại:
“Đến thư phòng đi.”
Buổi tối vẫn còn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










