1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Số 13 Phố Mink [Dịch]
  4. Tập 31 : Tín điều cướp biển (1) (c301-c310)

Số 13 Phố Mink [Dịch]

Tập 31 : Tín điều cướp biển (1) (c301-c310)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 301: Tín điều cướp biển (1)

Trên một bãi biển đầy đá phía Bắc đảo Corona, Acelos há miệng, thè lưỡi ra, toàn bộ mọi người trong miệng nó lúc trước đi ra ngoài.

Trong miệng của Aceloss có một khu vực màng nhầy, sau khi con người đi vào, lớp màng nhầy này sẽ đóng lại ngăn cách với dòng nước ở bên ngoài, mỗi lần đổi khí, nó lại mở ra để không khí tươi mát tràn vào.

Bên trong khu vực này rất khô ráo, nhưng đáng tiếc không thiết kế đồ gia dụng, mọi người chỉ có thể ngồi trên hòm hành lý.

Trong trí nhớ của Pall, vị trí này trong miệng cha của Acelos năm đó có bàn ghế, bản đồ biển, la bàn, năm đó gia tộc Ellen sử dụng Acelos như một tàu chiến của đoàn cướp biển.

Nhưng bây giờ, ở trong vị trí y hệt trong miệng của con trai ông ấy, ngay cả một chiếc ghế đẩu cũng không có.

Sau khi lên bờ, phu nhân Jenny hướng mặt về phía Acelos:

“Cảm ơn sự giúp đỡ của ngài, gia tộc Ellen luôn trân trọng tình hữu nghị với ngài.

Acelos không đáp lại, trực tiếp chìm vào trong biển, không thấy bóng dáng.

Thú cưng ngày xưa, sau đó là đối tác hợp tác, vẫn luôn trả ân tình đến bây giờ;

Đây là một đường cong quan hệ, cũng là giải thích tốt nhất của tiến trình sa sút của gia tộc Ellen.

Xa xa trên sườn núi xuất hiện mấy bóng người, lúc sau, một đám người mặc áo khoác da kèm súng đi về phía này, người dẫn đầu là một người đàn ông trung niên để râu quái nón.

“Jenny, mọi người về rồi, ồ, Eunice cục cưng của bác, cháu đẹp hơn rồi.”

Người đàn ông râu quai nón nhiệt tình chào đón Jenny và Eunice, nhưng ánh mắt của ông ta lại luôn nhìn vào Karen.

“Anh cả, vất vả cho anh đích thân đến đón rồi.” Phu nhân Jenny nói.

“Bác cả.” Eunice chào hỏi.

“Vị này chính là cậu chủ Karen?” Người đàn ông râu quai nón đưa tay ra với Karen: “Xin chào, cậu chủ của nhà Inmerais, sau này cậu có thể gọi tôi là Wood.”

“Xin chào.”

Karen đưa tay bắt tay ông ta, nhưng ngay sau đó, lại cảm thấy lòng bàn tay truyền đến cơn đau rát như lửa cháy.

Alfred thấy vậy lập tức tiến lên, đôi mắt sắp nổi tia máu.

Nhưng lúc này Wood lại buông lỏng bàn tay, Karen vất vả lắc lòng bàn tay.

“Đúng là một cậu chủ.” Khóe miệng Wood hiện ý cười.

Karen ngăn Alfred lại, thái độ vẫn ôn hòa, nói:

“Khiến ông thất vọng rồi.”

Pall ngồi trên vai Karen nhìn Wood bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc.

Đến đây, đến đây, đến đây!

Định luật chỉ cần có khả năng ngu xuẩn, vậy thì gia tộc Ellen ắt sẽ làm việc ngu xuẩn sắp bắt đầu rồi!

Cả đoạn đường trên tàu chở khách, mình đã bực dọc.

Jenny và Eunice không đeo xích cho mình.

Nhưng vừa đến đảo Corona, kẻ ngốc đã xuất hiện rồi.

Ngu ngốc, kém thông minh, ngu xuẩn.

Ông đang trải đệm sao,

Trải cho Karen một lý do hợp lý để rời khỏi gia tộc Ellen?

Kim Mao bên cạnh thu hồi nụ cười vui vẻ lúc mới lên bờ, đóng chặt miệng, nhìn Wood chằm chằm.

Wood chuyển ánh mắt sang Alfred, cười với anh.

Sau đó ông ta lại nhìn sang Kim Mao ở dưới đất, đưa tay trêu nó, nhưng Kim Mao không thèm để ý đến ông ta, ngược lại khóe miệng còn giơ răng nanh.

“Con chó này có vẻ nóng tính.”

Lập tức,

Ông ta lại đưa ngón tay chỉ vào Pall ngồi trên vai Karen, nói:

“Có lẽ có chuyện cậu thủ Karen không biết, chính là gia tộc Ellen không cho phép nuôi mèo.”

Karen vẫn mỉm cười gật đầu, nói:

“Nhưng con mèo này có ý nghĩa khác với chúng tôi.”

Karen dùng từ “chúng tôi”.

Dù sao, đây cũng là tổ tiên của gia tộc Ellen các người, hơn nữa, nếu không xảy ra việc bất ngờ, truyền thống gia tộc Ellen không cho phép nuôi mèo có lẽ cũng có liên quan nhất định với Pall.

“Kể cả khi cá voi tiến vào biển cạn, nó cũng phải hóp bụng lại.” Wood mỉm cười nói: “Tôi tin rằng cậu chủ Karen sẽ tôn trọng truyền thống của gia tộc Ellen chúng tôi.”

“Bác cả, cháu cảm thấy chuyện này nên để bố cháu và ông nội quyết định đi.”

Eunice đi đến bên cạnh Karen, khoác cánh Karen một cách tự nhiên, đây là tư thế tiêu chuẩn của phụ nữ với đàn ông trong tình huống giao tiếp xã hội.

Pall quay đầu nhìn Eunice một cái.

Lão tổ tông được an ủi trong lòng.

Cháu chắt chắt chắt gái ngoan, chỉ cần cháu không ngốc là được.

Chỉ cần cháu luôn kiên trì như vậy, thằng nhóc họ Inmerais không có lý do chia tay cháu.

Wood nhún vai, không cảm thấy tức giận với lời của cháu gái mình, quay người vẫy tay, ra ý bảo những người phía sau đến vận chuyển hành lý giúp, sau đó nói với phu nhân Jenny:

“Jenny, chúng ta phải đi thêm một đoạn đường, đợi khi đến thị trấn, anh sẽ sắp xếp cho mọi người nghỉ ngơi.”

“Làm phiền anh rồi.” Thái độ của phu nhân Jenny đối với Wood cũng lạnh nhạt không ít.

Dưới sự dẫn đường của Wood, mọi người đi một đoạn đường núi, tiến vào thị trấn nhỏ Corona.

Thị trấn nhỏ được xây dựng sát cảng, hiện tại trên cảng còn có mấy chiếc tàu chở hàng loại trung dừng sát ở đó, tàu nhỏ còn nhiều hơn, nhiều chi chít toàn bộ tập trung xung quanh cảng.

Đám người Wood rất có địa vị trong thị trấn nhỏ, khi ông ta đưa người hiên ngang đi vào thị trấn nhỏ, đủ mọi loại người khác nhau trong thị trấn nhỏ rất tôn kính chào hỏi ông ta.

Nơi đêm nay mọi người ngủ lại là một hội quán thuộc khách sạn gia tộc Ellen.

Ừm, đối diện cũng là sản nghiệp của gia tộc Ellen, có bốn tầng, tầng một là quán rượu, tầng hai là sòng bạc, tầng ba và tầng bốn là kỹ viện.


Chương 302: Tín điều cướp biển (2)

Sau khi tiến vào hội quán, Karen đi vào trong phòng của mình, vào phòng vệ sinh mở thử vòi nước trước, lúc sau phát hiện có nước nóng chảy ra, anh lập tức cởi quần áo tắm rửa.

Tắm xong, cả người dễ chịu sảng khoái, khi ngồi trên giường dọn dẹp chăn gối, anh phát hiện dưới gối có một cuốn sổ tay tuyên truyền, vừa mở ra xem, bên trong là danh sách gái điếm, ghi lại giá cả và dịch vụ, tốp người có giá cao nhất thì có ảnh, mặt sau chỉ có lời giới thiệu, không chỉ có đủ loại thuộc mọi màu da, thậm chí mấy trang cuối cùng còn có người phục vụ được ghi chú là “nam giới”.

Karen ném cuốn sổ lên trên tủ đầu giường, dựa lưng vào thành giường.

Kim Mao nằm bò lên sofa, mặt hướng về phía giường.

Pall nhảy lên trên tủ đầu giường, bắt đầu lật mở đọc mấy trang cuối cùng của cuốn sổ.

“Đây là đảo buôn lậu à?” Karen hỏi Pall.

Pall dùng móng vuốt lật một trang,

Nói:

“Có lẽ bây giờ là vậy.”

“Thế trước đây thì sao?”

“Trước đây nơi này là thái ấp của gia tộc Ellen, mấy trăm năm trước, khi Wien chưa phải là cường quốc, đã từng tiến hành bành trướng mở rộng và quấy rối dựa vào đoàn cướp biển được tổ chức tự phát trong dân gian, người đứng đầu đoàn quân cướp biển uy danh hiển hách thời đó còn có thể được hoàng thất sắc phong tước vị.”

“Gia tộc Ellen dựng nghiệp dựa vào việc này?”

“Về ý nghĩa nghiêm túc, không coi là vậy, nhưng khoảng thời gian đó thực sự là thời kỳ thịnh vượng của gia tộc Ellen, khi tôi rời khỏi Wien, đảo Corona thuộc về thái ấp của gia tộc Ellen, người dân trên đảo cũng là dân của gia tộc Ellen.

Lúc đó, gia tộc Ellen coi nơi này là căn cứ, tàu lớn cướp biển dừng nghỉ tại đây, sức chiến đấu của cướp biển và tàu cướp biển không thua kém gì với hải quân hoàng gia về mặt ý nghĩa thực sự.

Bây giờ ấy à, cậu cũng thấy rồi đấy, hết rồi.

Nơi này chỉ có thể coi là trạm trung chuyển buôn lậu của gia tộc.”

“Nơi này cách quê hương Wien xa không?”

“Không xa, có lẽ sẽ cùng xuất phát với tàu chở hàng ngày mai, thành phố York gần biển, đến lúc đó đi đường biển trực tiếp lên bờ thành phố York, lạ từ thành phố York ngồi xe đi ra khỏi thành phố đến ngoại ô là có thể đến trang viên Ellen.

Đến đây, cơ bản là đã về nhà, trước đây ta cảm thấy như vậy.”

“Tốt.”

“Ngoài ra đừng chấp nhặt với Wood.” Pall nhắc nhở nói, tuy rằng đây là lần đầu tiên ta gặp ông ta, nhưng ta biết rõ, có thể được gia tộc phái đến hòn đảo này làm người phụ trách địa điểm buôn lâu, cho thấy chắc chắn ông ta không có địa vị gì trong gia tộc.

Có lẽ là bị cha và ông nội của Eunice lưu đày đến đây.

Loại người này ấy à, xấu tính, quái gở, thì cũng rất bình thường, không phải sao?”

Karen đặt tay phải trước mặt của mình, lúc này mu bàn tay còn hơi ửng đỏ:

“Tôi không có ác cảm gì với ông ta.”

Pall dừng lại, lạnh lùng hừ nói:

“Thậm chí còn rất thích phong cách của ông ta, đúng không?”

“Đó là bởi vì tôi vẫn luôn tràn đầy sự thân thiện với gia tộc Ellen.”

“Karen, khi ở La Giai, sao tôi không cảm thấy cậu giả tạo như vậy nhỉ?”

“Bởi vì ở nhà, tôi chỉ cần chân thành.” Lưng của Karen dựa về phía sau, tìm được một tư thế dễ chịu hơn: “Khi đủ chân thành rồi, ai lại muốn nhặt giả tạo.”

“Bây giờ cậu thật giống một nhà thơ.”

“Đó là bởi vì đa số nhà thơ đều viết ra những bài thơ tuyệt hay sau khi rời khỏi nhà.”

“Cộc cộc cộc…”

Cửa phòng có tiếng gõ.

Karen đứng dậy, xuống giường, không đợi anh ra mở cửa, cửa đã bị đẩy mở từ bên ngoài.

Wood đứng dựa vào khung cửa, miệng ngậm một điếu xì gà, nhìn Karen.

Kim Mao nhảy xuống sofa, trừng mắt nhìn Wood.

Pall cúi đầu, lòng thầm nghĩ: Thằng cháu ngốc này lại đến hỗ trợ rồi.

Ngoài cửa, phía sau Wood, Alfred ở phòng bên cạnh phòng Karen đã đi ra.

“Ông Wood, có việc gì thế?” Karen chủ động hỏi.

Wood nhìn Karen, bỏ điếu xì gà ra, nhả ra một làn khói thuốc: “Tôi đến mời cậu ăn bữa tối.”

“Được, cảm ơn ông Wood.”

Karen không nói gì, đến địa bàn của người ta, chắc chắn phải nghe theo sự sắp xếp của người ta, anh cầm áo khoác, vừa mặc vừa hỏi:

“Phu nhân Jenny và tiểu thư Eunice đã đi chưa?”

“Không, chỉ có tôi và cậu, làm sao, cậu ngại à?”

“Không, đây là vinh hạnh của tôi.”

Karen đi theo Wood ra cửa phòng, Pall nhảy đến bò lên vai anh rồi ngồi xuống, Kim Mao cũng đi theo phía sau Karen, phía sau nữa là Alfred.

Nhìn con mèo trên vai và con chó dưới chân cậu chủ, Alfred khẽ nhíu mày;

Trước đây anh có thể bước vào tranh đã thỏa mãn rồi, anh bây giờ bắt đầu suy nghĩ vị trí và vai trò của mình.

Anh cũng không biết là vì mình đã bành trướng hay là mình đã có ước mơ.

Nhưng nhìn con chó mà mình “đích thân” phong ấn, Alfred lại giãn lông mày, không còn hậm hực.

Nơi mà Wood dẫn Karen đến có lẽ là văn phòng của ông ta, không gian rất lớn, vị trí sát cửa sổ bày một chiếc bàn, trên bàn bày rượu brandy và miếng thịt nướng lớn, trên thịt nướng còn quết tương đen.

Karen đang rất đói bụng, nhìn thấy một đĩa thức ăn thô kệch lớn, lại có cảm giác no bụng.

Wood thái một miếng thịt trực tiếp ném cho Kim Mao.

“Nó tên là gì?”

“Kevin.”

Kim Mao cũng không thèm nhìn đến miếng thịt lớn dưới đất.

“Cậu bảo nó ăn thịt đi.”

“Ăn đi, Kevin.”

Kim Mao cắn miếng thịt, nằm rạp xuống ăn ở đó.

Wood lại nhìn sang con mèo đen đến cùng Karen, lúc này con mèo đen nằm bò trên bệ cửa sổ, nhìn mình bằng ánh mắt mèo có chút bực dọc và thương cảm.

Rất khó tưởng tượng, ánh mắt của một con mèo lại có thể thể hiện ra cảm xúc phong phú như vậy.

Wood cảm thấy mình đã nghĩ nhiều rồi, trước hết rót rượu giúp Karen.

“Biết uống rượu không?”

“Tôi không biết.”

“Ừm, ly thứ nhất, phải uống hết.”

“Được.”

Wood một hơi uống cạn, Karen cũng một hơi uống cạn.

“Đây là không biết sao?” Wood cười nói, cầm lấy bình rượu chuẩn bị tiếp tục rót cho Karen, Karen đưa tay nhẹ nhàng che miệng ly.

“Có nước cam không?”

Wood sửng sốt một lúc, tiếp tục cầm chai rượu, nhìn thấy Karen.

Karen vẫn che miệng ly, lịch sự mỉm cười.

Hai người giữ nguyên động tác.


Chương 303: Tín điều cướp biển (3)

Pall thở dài, không đành lòng nhìn thẳng, quay đầu nhìn sang con phố thị trấn nhỏ náo nhiệt bên ngoài cửa sổ: mệt rồi, hủy diệt đi.

Ai ngờ,

Wood cười, đặt chai rượu xuống, nói lớn với bên ngoài cửa:

“Tìm nước cam, nước hoa quả khác cũng được, nước ngọt cũng được, mau đưa đến đây.”

“Ít uống rượu là tốt, đặc biệt là lúc còn trẻ.” Wood nói xong rồi rót đầy rượu cho mình, lại cạn một ly: “Thời trẻ có nhiều việc phải làm, đợi sau khi nhiều tuổi, thì có thể tùy ý rồi.”

“Thực ra bất cứ lúc nào, uống rượu cũng đều không tốt, không tốt cho sức khỏe.” Karen nhắc nhở nói, đương nhiên, anh biết rõ với người thích uống rượu, câu nhắc nhở của anh khiến đối phương thấy phản cảm.

“Ừm, cậu nói đúng.” Wood đưa tay chỉ sang bến tàu ở xa xa, đã giờ này rồi, nhưng trên bến tàu vẫn có rất nhiều công nhân vận chuyển đang dỡ hàng: “Nhưng có lúc, con người sống không thể nào hoàn toàn thoải mái, công việc nặng như vận chuyển hàng hóa cùng rất dễ gây tổn hại sức khỏe, tôi bèn lấy thứ này để bù đắp.”

“Ông nói thực sự cũng rất có lý.”

Một người phụ nữ tóc tím vô cùng quyến rũ bưng ba loại nước hoa quả đi đến.

“Cậu muốn uống gì?” Người phụ nữ hỏi: “Ở đây có nước cam, nước táo, nước nho?”

“Nước cam là được.”

“Có cần thêm đá không?”

“Vậy thì tốt nhất rồi.”

“Được.”

Người phụ nữ thả viên đá vào ly của Karen trước, sau đó rót nước cam vào.

“Cám ơn.”

“Đừng khách sáo.”

Wood chỉ vào người phụ nữ, nói: “Elena, vợ của tôi.”

Karen đứng lên, cúi đầu với người phụ nữ.

“Phu nhân, xin chào.”

“Mời cậu ngồi, không cần khách sáo như vậy.” Người phụ nữ liếc chồng mình một cái: “Tôi đun canh trong bếp, chốc nữa đưa lên cho hai người.”

“Phu nhân vất vả rồi.”

“Anh yêu, chàng trai anh tuấn của chúng ta thật lịch sự.”

“Ha ha ha.” Wood cũng bật cười.

“Cha ơi, cha bảo con đến đây làm gì? Ấy, mẹ cũng ở đây.”

Lúc này, một cô gái ăn mặc nóng bỏng xuyên khuyên mũi đi vào, giữa hông của cô gái đeo hai con dao, trên dao có đường vân đặc biệt.

“Nào, giới thiệu với cậu, con gái của tôi, Carmilla.”

Carmilla nhìn Karen ngồi đối diện với cha, Khi Karen quay về phía cô ta chào hỏi cô ta, cô gái thường ngày rất đanh đá lập tức căng thẳng và ngại ngùng.

Ở một nơi như thị trấn Corona, đa số là thủy thủ thô kệch và những tên ma men say khướt, đâu có từng gặp một chàng trai khí chất trong sáng như này, khi anh đứng trước mặt bạn, dường như bạn đang thưởng thức một bức tranh đẹp.

“Khụ khụ.” Wood ho khan một tiếng, nhắc nhở nói: “Carmilla.”

Lúc này bà Elena, mẹ của Carmilla khoác vai con gái của mình nói với Karen: “Xin đừng thấy lạ, từ nhỏ con gái của tôi lớn lên trên hòn đảo này, chưa từng gặp chàng trai anh tuấn giống như cậu.”

“Á, mẹ, mẹ đang nói gì vậy!” Cuối cùng Carmilla lấy lại hồn phách, mặt đỏ bừng.

Cũng may cảnh này không bị đám thuộc hạ của cô ta nhìn thấy, nếu bọn họ biết: Chị cả thích đích thân cắt đứt gân chân tay của kẻ buôn lậu không tuân thủ quy tắc làm niềm vui lại có lúc giống cô gái bé nhỏ, bọn họ sẽ phát điên mất.

“Xin chào, Carmilla, tôi là Karen, đến từ Thụy Lam bên kia đại dương.”

“Xin… xin chào, tôi là Carmilla, đến từ đảo Corona đến kia đại dương.”

Ừm, rốt cuộc cô đang trả lời cái gì vậy! !!

“Được rồi được rồi, để cha con và khách ăn tối, chúng ta ra ngoài trước.” Elema kéo con gái mình rời đi.

Karen lại ngồi xuống.

“Để cậu chê cười rồi.” Wood nói.

“Không có, Carmilla rất dễ thương.”

“Có đến mười năm tôi không nghe có người khen nó dễ thương rồi, có lẽ, lần trước nghe thấy là lúc nó vẫn quấn tã lót.”

“Mỗi một cô gái đều như nước, thực ra đều dễ thương và dịu dàng.”

Pall bên cạnh quay đầu nhìn Karen, thật đúng là, từ sau khi cậu ra ngoài, càng ngày càng giống một nhà thơ!

“Hình dung rất triết lý.” Wood lại nâng ly rượu, Karen cũng nâng ly nước cam lên: “Tôi tin, chắc chắn không ít cô gái thích cậu.”

“Không có.” Karen lắc đầu: “Trước kia, tôi có một số vấn đề về tinh thần, ông từng nghe nói đến chứng tự kỷ chưa, mấy năm liền tôi thích tự nhốt mình lại, không thích xã giao.”

Pall nhíu mày: Cậu có cần thật thà với mỗi một người trong gia tộc Ellen thế không, ngay cả trước đây mình mắc bệnh gì cũng nói thẳng ra?

“Ồ, thì ra là vậy, tôi tin thoát khỏi nó chắc chắn không dễ dàng.” Wood nói.

“Sự thật là, không ai chắc chắn liệu có thoát ra khỏi thực sự hay không, cũng có khả năng nhất định mắc lại lần nữa, loại bệnh này, không ai nói chắc được.”

Pall: “! !!”

“Haiz.” Wood thở dài, nói: “Tôi phải xin lỗi cậu vì hành động lúc gặp buổi chiều.”

Nói xong, Wood đứng lên, khom lưng với Karen.

Karen cũng lập tức đứng lên, lại bị Wood đưa tay ấn vai.

Pall hơi nghi ngờ ngẩng đầu, nhìn Wood, trong lòng hơi dấy lên tia hy vọng.

Wood ngồi xuống, cũng bảo Karen ngồi xuống;

“Từ chỗ Jenny, tôi mới được biết tình hình hiện tại của ông nội cậu và nhà Inmerais, tôi ở trên hòn đảo này, nhiều lúc thông tin không được nhanh nhạy.

Lúc buổi chiều lần đầu gặp mặt, tôi chỉ muốn hạ uy phong của cậu, bởi vì với tôi, cậu là cậu chủ đến từ nhà Dis Inmerais vĩ đại, tôi lo lắng cậu sẽ coi thường nhà Ellen chúng tôi.”

“Tôi không có ý này.”

“Đúng, bây giờ tôi biết rồi, là con người tôi hẹp hòi.

Cậu biết không, phía Nam hòn đảo này còn có một hòn đảo nhỏ, trên hòn đảo nhỏ đó cũng có một thị trấn nhỏ, đó là thị trấn nhỏ mà gia tộc Rafael kiểm soát.

Nhưng mấy ngày trước, gia tộc Rafael đã xảy ra biến cố lớn, dẫn đến hiện nay cả nhà họ rất hỗn loạn, các bên bắt đầu tranh đấu, hôm trước, tôi dẫn người đến thị trấn trên hòn đảo đó cướp đoạt, để hai hòn đảo này lại thuộc về gia tộc Ellen, tuy rằng về mặt pháp luật thì không được như vậy.”

“Chúc mừng.”

“Việc này không khó gì, bởi vì nội bộ bọn họ đã bị chia rẽ, khi tôi dẫn người đến, bên trong đã có người làm tiếp ứng trước từ lâu, thực ra, đuổi bọn họ đi vốn không khó, trước đây tôi vẫn luôn kiêng sợ sự báo thù từ gia tộc Rafael, hiện tại bọn họ ốc còn không mang nổi mình ốc, đương nhiên không thể nào báo thù.

Trong thư mà em trai gửi cho tôi lần trước, từng nhắc đến một điều, nói trong vòng một tháng tiếp theo, gia tộc Rafael, có lẽ sẽ có thành phần nổi loạn, bảo tôi sớm chuẩn bị sẵn sàng.

Tuy rằng em trai không nói rõ với tôi điều gì, nhưng sau khi tôi được biết Jenny về thăm nhà, còn cho Eunice dẫn theo một cậu nhóc họ Inmerais, tôi đã đoán được điều gì đó.

Nó đúng không?”


Chương 304: Tín điều cướp biển (4)

Karen không trả lời.

“Xem ra tôi đoán đúng rồi.” Wood nói: “Đây là giao dịch, phải không?”

“Đúng vậy.” Karen nói: “Một giao dịch mà thôi.”

Ông nội đã đưa cho phu nhân Jenny một trang giấy màu tím, không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ bên trên viết Rafael.

“Ừm.” Wood gật đầu: “Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn gia tộc của cậu, phải biết rằng, mấy năm nay gia tộc Rafael chèn ép không gian sinh tồn của gia tộc Ellen về mọi mặt.

Trên hòn đảo này, tôi cũng có rất nhiều anh em chết trong cuộc tranh đấu với gia tộc Rafael.

Thực ra từ nhiều năm trước, tôi đã có cơ hội trở về kế thừa vị trí gia chủ.”

“Ừm?”

“Nhưng trong một chuyến đi biển, tôi gặp phải trận tấn công từ những tên cướp dưới trướng gia tộc Rafael, tàu của tôi bị hủy, tôi bị thương nhảy xuống biển mới được thoát thân, cuối cùng được cha mẹ của Elena cứu.”

“Trải nghiệm rất kinh hãi nguy hiểm, nhưng cũng là một khởi đầu của tình yêu tuyệt đẹp.”

Wood cười khổ, tiếp tục nói:

“Người của gia tộc Rafael bắt đầu lùng sục tìm kiếm tôi trên hải đảo lân cận, vì che giấu tôi, cha mẹ của Elena bị người của gia tộc Rafael giết chết.”

“Thật xin lỗi.”

“Không có gì.

Lúc ấy Elena nhỏ hơn tôi mấy tuổi, trong mắt tôi, cô ấy giống như em gái nhỏ, nhưng tôi biết, tôi nợ cô ấy, nợ cô ấy rất nhiều, sau này, tôi được người trong gia tộc cứu về, tôi kiên quyết đưa Elena về nhà, gặp cha của tôi, và nói với cha rằng tôi muốn lấy Elena.

Nhưng một là lúc đó cha tôi đào tạo bồi dưỡng tôi như người kế thừa trưởng tộc, hai là, Elena là di dân từ bên ngoài đến, không phải là người Wien thì không nói, thậm chí cô ấy không thuộc dòng dõi Markle.” Wood chỉ vào tóc của mình: “Vừa rồi cậu cũng thấy rồi đấy, tóc của cô ấy màu tím.”

Karen gật đầu.

“Sự kiên quyết của tôi đã khiến cha nổi giận, từ đó tôi bị tước bỏ tư cách người kế thừa tộc trưởng, bị đuổi đến đảo Corona phụ trách việc làm ăn ở đây, ngoại trừ mỗi năm thỉnh thoảng một hai lần có thể về trang viên gặp người nhà, đa số thời gian tôi đều ở trên hòn đảo này.

Nhưng…”

Wood nở nụ cười: “Tôi và Elena vẫn sống hạnh phúc ở đây.”

“Ông là một người đàn ông có trách nhiệm.” Karen nâng ly nước cam trong tay.

Wood cũng nâng ly rượu.

“Thực ra tôi không xứng với bất kỳ lời khen nào, tôi chỉ biết cũng chỉ nhớ một việc, nợ ân tình của người ta, bất luận thế nào cũng phải trả.”

Pall trên bệ cửa sổ chậm rãi đứng lên, lòng đầy hy vọng nhìn Wood, nó bỗng cảm thấy người đời sau để râu quai nón này cũng có chút đáng yêu.

“Cho nên, tôi vốn cho rằng cậu là cậu chủ đi ra từ gia tộc giáo hội, nhưng khi tôi biết chuyện của ông nội cậu và cậu, tôi cảm thấy mình phải đến xin lỗi cậu.”

“Thực sự không cần, ông Wood.”

“Không, đây là việc phải làm!” Wood đưa tay gõ mạnh lên mặt bàn: “Tôi đã lâu không tiếp xúc với cha và em trai tôi rồi, con người của cha có hơi dập khuôn, con người em trai, sau khi làm tộc trưởng, tôi cũng không hiểu, nhưng bọn họ đã ngồi lên vị trí tộc trưởng, chắc chắn sẽ suy nghĩ nhiều hơn đến lợi ích gia tộc.”

“Đúng vậy, tôi có thể hiểu.” Karen mỉm cười nói.

“Bốp!”

“Hiểu con mẹ nó!” Wood trực tiếp ném vỡ chai rượu brandy còn một nửa xuống mặt đất: “Tôi không thể hiểu, tôi cũng không muốn hiểu!”

Pall trên bệ cửa sổ giơ móng vuốt: tốt lắm, râu quai nón, tiếp tục, tiếp tục, tiếp tục đi!

Wood đứng lên, đi đến bên cạnh Karen, ôm Karen, mặt của ông ta và Karen rất gần nhau, Karen có thể ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của ông ta;

“Hứa với tôi, đợi sau khi cậu đến trang viên, phát hiện cha và em trai của tôi đối xử không tốt với cậu hoặc là khinh thường cậu, cậu đừng quan tâm đến bọn họ, trực tiếp về đảo Corona.

Tôi sẽ giao vị trí ở đây và tiền tài tích lũy của tôi cho cậu, sản nghiệp ở đây, những cấp dưới của tôi, tàu của tôi, những thứ tôi có, đều cho cậu!

Ngoài ra,

Tôi còn muốn tặng Carmilla cho cậu làm vợ cậu!”

Karen: “…”

Karen chớp mắt, tại sao sự việc lại đi theo hướng kỳ lạ này?

Pall gần như đứng lên: râu quai nón, tốt lắm, tổ tiên tự hào vì con!

“Ông Wood, thực ra không cần như vậy, tôi chỉ cần một nơi dừng chân…” Karen giải thích nói.

Anh có tiền mua một chung cư nhỏ, sau đó có thể phát triển một số nghề phụ, đồng thời, có thể thử thực hành “hệ thống tín ngưỡng”.

Thực ra Pall nói rất đúng, so với cái gọi là “liên hôn chính trị”, Karen càng hy vọng một mình mình ở trong một góc, từ từ phát triển.

Wood hơi ngượng ngùng nói:

“Việc đó, thực ra tôi biết, Carmilla không đẹp bằng cháu gái Eunice của tôi.”

“Không phải, ông Wood, Carmilla rất đáng yêu.”

“Khi một người đàn ông chỉ dùng từ “đáng yêu” hình dung một người phụ nữ, cho thấy cô ấy không phải là gu của cậu.” Karen vỗ vai Karen: “Tôi cũng từng có thời trẻ.”

“Ấy…” Karen.

“Hay là, cậu thích một người điềm đạm nho nhã? Tôi sẽ bảo Carmilla tháo khuyên mũi ra, cũng không cho phép nó đeo những trang sức kỳ quái đó, bảo nó trở nên điềm đạm.”

“Thật sự không cần như vậy, thưa ông Wood.”

“Sao lại không cần như vậy, buộc phải như vậy! Gia tộc của cậu đã giúp chúng tôi, cậu không biết rằng gia tộc Rafael đã từng là gia tộc gia nô của gia tộc Ellen, bây giờ rốt cuộc phát triển thành đại họa thế nào.

Bây giờ, ông nội vĩ đại của cậu chìm vào giấc ngủ sâu lâu dài, người gia tộc của cậu cũng không thể tiến vào hệ thống giáo hội.

Cậu mất đi tất cả.

Cậu đến Wien;

Cậu đến gia tộc Ellen.

Tôi quyết không cho phép việc vong ân phụ nghĩa đó xảy ra trước mặt tôi!

Bởi vì, rất nhiều người trong tộc của tôi, có lẽ bao gồm cả cha và em trai của tôi đều đã quên.

Tín điều gia tộc khi năm đó gia tộc Ellen tung hoành biển lớn

Đó chính là…”

Wood nắm chặt tay phải, vỗ vào ngực trái của mình.

Pall cũng giơ móng vuốt trái, vỗ vào vị trí ngực mèo của mình.

“Gia tộc Ellen, có ơn tất báo!”


Chương 305: Muốn tu luyện rồi (1)

Sáng sớm hôm sau, Wood dẫn theo vợ Elena cùng con gái Camila đến tiễn bà Jenny và Karen lên tàu chở hàng.

Tàu rời cảng, khi Karen định quay lại khoang tàu của mình, bà Jenny cố tình đi đến trước mặt Karen, dò hỏi:

“Nghe nói tối qua cậu với anh Wood đi uống rượu với nhau hả?”

Karen trả lời: “Tôi uống nước cam.”

“Wood là một người rất thẳng thắn, anh ấy thật sự không có chút ý đồ xấu nào, chí ít đối với người của tôi là như vậy”

“Đúng vậy, tôi cảm thấy ông Wood là một người tốt.”

“Vậy còn Camila?” Bà Jenny đột nhiên hỏi.

“Camila? Là ai?”

“Là con gái của Wood.”

“À, hóa ra cô bé ấy tên là Camila.”

Bà Jenny nhìn chằm chằm Karen;

Karen mặt đầy hoang mang;

Trong chốc lát,

Bà Jenny khóe miệng lộ ý cười, nói: “Lúc tạm biệt để lên tàu, tôi để ý thấy ánh mắt Elena và Camila nhìn cậu hơi lạ đấy.”

“Vậy ư, tôi không để ý.”

Bà Jenny chỉ vào mũi: “Camila đến cả khuyên mũi cũng đeo vào rồi, hơn nữa cậu không để ý bộ đồ hôm nay con bé mặc quá là trang nhã hay sao, mặc dù cô bé không quen với kiểu ăn mặc này lắm.”

“Phu nhân à, tôi cảm thấy nhìn chằm chằm vào các cô gái khác, là hành vi rất bất lịch sự.”

Bà Jenny nghiêng người về phía trước, ghé sát miệng vào tai Karen;

Kare ngửi được mùi nước hoa nồng đậm từ người của bà Jenny;

“Cậu phải luôn nhớ rằng, cậu với Eunice có hôn ước đó, do ông nội của hai bên định đoạt rồi.”

“Tôi nhớ rồi, thưa bà.”

“Tốt.” Bà Jenny lùi ra xa một chút, nói tiếp: “Rất tốt.”

Bà Jenny xoay người chuẩn bị về phòng, Eunice tiến đến giúp mẹ lấy quần áo nhưng bị bà Jenny đẩy ra:

“Đi lấy giúp cho người đàn ông của con đi!”

Eunice bất động tại chỗ, nở một nụ cười áy náy với Karen.

Bên cạnh, Pall đang nằm ngoài lên người Kim Mao, dùng móng vuốt cào kéo hai tai của Kim Mao, thì thầm:

“Có người tranh giành bát đồ ăn cùng liền thấy cơm ngon hơn hẳn”

Eunice theo Karen vào phòng, cô ấy giúp Karen trải ga giường, trải xong xuôi, cô nói với Karen: “Lời mẹ em nói anh không cần bận tâm đâu.”

“Không đâu.” Karen lắc đầu “Tôi rất vui khi nghe vậy”

Đây có lẽ là quan điểm không giống nhau, đứng ở góc độ của đàn ông, mẹ vợ tương lai bảo bạn tránh xa con gái họ một chút và bảo để mắt tới con gái họ.

Vế sau chắc chắn nghe sẽ dễ chịu hơn rồi.

Eunice tiến đến phía trước, chủ động ôm lấy Karen.

Bên cạnh, Pall cưỡi lên lưng con chó vừa nhìn thấy cảnh này, lại vỗ xuống cái tai còn lại của Kim Mao, khiến Kim Mao cụp hai tai lại vì bất bình;

‘Được đó, mọi người đều rất có ý thức tranh giành.”

Ôm nhau rất lâu, Eunice mới rời khỏi phòng.

Karen ngồi xuống cái ghế bên cạnh, Pall nhảy xuống cái giường vừa được trải ga, Kim Mao lay lay ý muốn lên, Pall trừng mắt nhìn:

“Mày cũng xứng để lên giường à?”

“Gâu gâu~”

Kim Mao miễn cưỡng đi vào trong góc, nằm xuống.

Pall nằm nghiêng trên giường, khua khua chân vài lần,

Nói:

“Suốt quãng đường về nhà, ta cảm nhận được sự ngu ngốc của gia tộc.”

Không ngu ngốc thì cũng sẽ không thể để gia tộc ra nông nỗi này

“Nhưng ta lại thấy có chút vui mừng, thậm chí có chút hi vọng bọn họ có thể ngốc như Wood, rốt cuộc thì, ngốc không có gì đáng sợ cả, ngốc nghếch đến đáng yêu là được.”

Tính cách của Wood, nghiêm túc mà nói thì thực sự không phù hợp với tiêu chuẩn của con cháu trực hệ trong gia tộc, nó quá nông nổi, cũng quá cảm tính;

Mặc dù kiểu tính cách này kết bạn rất ok, nhưng thật sự rất khó để làm điều gì lớn lao chứ chưa nói đến việc đem gia tộc trở lại ánh hào quang như ngày xưa.

Muốn buông thả, cứ việc buông thả;

Muốn tùy ý, cũng cứ việc tùy ý;

Trước tiên chí ít bạn phải có được sức mạnh của Dis, đánh hết các giáo hội kỷ luật thì mới có thể bảo vệ gia tộc, tiếp tục trải qua cuộc sống yên bình, ổn định.

Vực dậy một gia tộc, đòi hỏi số lượng lớn người vượt mọi chông gai và cống hiến bản thân, thậm chí hy sinh, nhưng tương tự như vậy, muốn duy trì địa vị của một gia tộc cũng đòi hỏi đánh đổi đủ thứ.

Wood không đáp ứng được điều kiện này, thành tựu cao nhất cuộc đời anh ta chính là làm ông trùm buôn lậu hải đảo.

Nhưng biểu hiện của anh ta khiến Pall rất hài lòng, nếu bây giờ không phải vẫn là một con mèo thì Pall thật muốn tiến đến vỗ vai và nói với nó rằng cháu chính là đứa cháu trai dễ thương của bà cô.

“Karen, sáng sớm ngày mai tàu sẽ đến cảng Yorktown, sau đó đi ô tô tầm trưa chiều là có thể đến Allen Manor rồi, ta mong là mấy người trong nhà cũng kiểu ngốc ngốc dễ thương như thế.”

“Cậu biết đấy, trên đời này điều đáng sợ nhất không phải là người thật sự thông minh, cũng không phải người thực sự ngu ngốc, mà là kiểu người tưởng mình thông minh nhưng thật ra rất ngu ngốc.”

“Sự kỳ vọng của cô đối với gia tộc đã thấp như vậy rồi sao?” Karen trêu

“Vì ta đã gửi gắm niềm hi vọng phục hưng gia tộc ở cậu rồi đó.” Pall nói như một lẽ đương nhiên “Không phải ta đã nói rồi hay sao, cậu không còn là Tà Thần nữa rồi”

“Thế nhưng không hiểu sao tôi đã giật được thân thể do Tà Thần chuẩn bị sẵn.”

“Nó quá cao rồi, ta không nhìn thấy được, người…không, mèo cũng sẽ như vậy, đó chính là: “Sợ hãi bóng tối trước mặt và khao khát bầu trời sao vô tận.”

“Thêm vào đó, ta thấy cậu là một người tốt, Karen, thật đấy, cậu là một người tốt.

Mặc dù cậu là người mang tư tưởng ích kỉ, thế nhưng cậu luôn có điểm dừng.”

“Này là cô đang khen tôi đúng không?”


Chương 306: Muốn tu luyện rồi (2)

Tất nhiên.

“Tôi nghĩ bây giờ chúng ta có thể bớt nói về mấy chuyện như này.”

“Chỉ cần ăn cơm uống nước, nước bọt tiết ra nhiều lắm.” Pall nói “Mười năm qua ta cũng không nói chuyện với cậu nhiều như vài tháng nay, hồi nhỏ Dis vẫn ổn nhưng khi lớn lên lại không muốn nói chuyện với ta nữa.”

Tất nhiên, có thể do độ cao Dis đứng và những thứ anh nhìn thấy, tôi thực sự không thể hiểu được.”

Karen mở cuốn sổ ra, đặt bút máy xuống, sau đó hướng mặt về phía Pall đang nằm trên giường

Pall bị loại cảm giác nghiêm trọng này của Karen làm cho tự nhiên mà ngồi dậy.

Karen mở miệng nói: “Sắp tới Wien rồi, thực ra hiện tại đã được coi là tới Wien rồi.”

“Đúng vậy.”

“Thế nên, có một chuyện hết sức quan trọng, tôi thấy bây giờ chúng ta có thể bắt đầu chuẩn bị rồi.”

“Chẳng hạn như?”

“Tôi trở thành thần bộc.”

Pall gật đầu: “Đương nhiên, đương nhiên rồi, ta làm sao có thể nỡ để cậu không tu luyện được chứ? Vậy nên, cậu muốn theo hệ thống nào?”

“Dis chưa bao giờ nói điều gì giống vậy với tôi cả.” Karen nói

“Dis từng nói với tôi rằng, nếu như tôi lén lút giúp cô thanh tẩy, sẽ liền ném tôi xuống biển.”

“Bây giờ cậu có thể rồi đó.”

“Vâng.”

Một người một mèo, ngồi đối mặt với nhau;

Qua tầm 3 phút;

Karen hỏi: “Cô đừng có nói với tôi là, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc giúp tôi tu luyện như nào nhé?”

Pall hét lên: “Sao ta phải giúp Dis nghĩ xem cháu trai nó nên luyện như nào chứ?”

“Thế nên, cô không hề chuẩn bị gì?”

Ừm…nghĩ tạm, được không?

“Tôi chỉ biết chút chút từ trong sách vở và những thứ đã thấy đã xem, bây giờ tôi sẽ hỏi cô, hệ thống rốt cuộc có mấy loại?

“Rất nhiều loại.” Pall nghiêm túc trả lời “Trên thế giới, không chỉ có hệ thống giáo hội, dĩ nhiên, hệ thống giáo hội chắc chắn là hệ thống vững mạnh nhất, nền móng sâu, thân cành thô, các nhánh dày đặc và cao.”

Pall bắt đầu dạo trên giường:

“Vì thế, hệ thống giáo hội được công nhận là hệ thống ổn định và xuất sắc nhất trên thế giới.”

Thế nhưng, bên trong cũng phân thành những giáo hội khác nhau.

Hệ thống giáo hội lớn chắc chắn sẽ tốt hơn giáo hội nhỏ, nhưng không hẳn tất cả đều như thế;

Vì có một số giáo hội nhỏ rất khó đi, nhưng sau khi đi lên rồi thì sẽ rất giỏi.

Có vài giáo hội lớn, có thể họ không giỏi đánh nhau lắm, hoặc ngay từ đầu lực lượng nồng cốt ban đầu không phải do đánh nhau mà lập ra, ví dụ như Giáo hội nguyên lý chỗ ông Hoven.

Ngoài ra, các vùng khác nhau, môi trường khác nhau, nhu cầu khác nhau nên cũng rất khó để phân ra cụ thể rõ ràng cái nào tốt cái nào tệ được.”

“Giáo hội kỷ luật thì sao?”

“Giáo hội kỷ luật là giáo hội giỏi đánh nhau nhất trong tất cả các giáo hội!” Pall vẫy vẫy móng vuốt thịt “Nắm đấm không đủ cứng rắn, ai mà chịu tuân theo mệnh lệnh cậu đưa ra cơ chứ?”

“Ok, đã rõ.

Vậy ngoài hệ thống giáo hội ra thì sao?”

“Có nhiều loại nữa, ví dụ như hệ thống gia tộc.

Mỗi một gia tộc sẽ có hệ thống thừa hưởng riêng, như Wood-người hôm qua mà cậu gặp, lúc bắt tay với cậu ta, cậu có thấy tay rất bỏng rát không?”

“Ừa”

Hệ thống gia tộc Karen có mối liên hệ mật thiết với nước và lửa, nếu hệ thống tín ngưỡng này tiếp tục, năng lực kiểm soát nước và lửa của người tu luyện có thể được nâng cao.

Ví dụ như ta, lúc ta còn là con người, ta giỏi nhất là giao tiếp với lửa.

Lúc đó, một trong những điều thích làm của Arcelos là kiếm bãi biển hoang vắng, nằm ở đó, để ta dùng lửa đến đốt những con Balanus bám trên người.

“Hệ thống gia tộc này cùng hệ thống giáo hội có gì khác nhau? Hay là, hệ thống không đủ lớn, thì được gọi là hệ thống gia tộc, khi hệ thống gia tộc đủ lớn rồi, có đủ các nhánh thì sẽ là hệ thống giáo hội sao?”

“Không không, không thể khái quát bằng quy mô to nhỏ được.

Bởi trong gia tộc, liên quan đến một điểm cơ bản,… đó chính là huyết thống.”

“Huyết thống?”

“Đúng vậy, hệ thống gia tộc có thể được coi là một nhánh của hệ thống giáo hội, như một phần bổ sung bên trong cho hệ thống giáo hội, nhưng hệ thống gia tộc không bao giờ trở thành hệ thống giáo hội được.”

“Giống như nhà Inmerais của cậu vậy, là một gia tộc thẩm phán theo Giáo hội kỷ luật, có khả năng sinh ra các thành viên gia tộc làm thẩm phán trở lên từ thế hệ này sang thế hệ khác, điều này chứng minh rằng có sự di truyền trong huyết thống nhà Inmerais.”

“Nhưng loại di truyền này có thể sinh ra một giáo hội sao, điều này không thể nào.”

Vì bạn không thể nạp thêm thành viên khác vào trừ khi bạn cố gắng sinh con.

Thế nhưng nguyên lí thần giáo từng nghiên cứu về đề tài này rồi, đó chính là một hệ thống gia tộc, khi con cháu sinh ra càng nhiều thì mức độ di truyền sẽ càng giảm, cũng giống như khi cậu thả một viên đường vào ly cafe, sẽ nếm được vị ngọt, nhưng nếu như ném vào hồ bơi rồi uống lại, thì sẽ không cảm nhận được vị gì cả.

Đến nước đó rồi, không nhất thiết phải đi theo hệ thống gia tộc hay không, thậm chí còn không bằng đi theo hệ thống giáo hội, bởi vì hệ thống giáo hội dĩ nhiên phù hợp với quần chúng nhân dân, họ chỉ có yêu cầu đối với linh hồn trong cơ thể cậu, đợi về sau mới xem năng lực của cậu.”


Chương 307: Muốn tu luyện rồi (3)

“Ồ, như thế à.

Vậy hệ thống gia tộc được hình thành như nào?”

“Cũng gần giống hệ thống giáo hội đó, quan điểm của Dis là, con người sẽ có tín ngưỡng trước rồi sẽ có vị thần mang tín ngưỡng đó.”

Tổ tiên đầu tiên của hệ thống gia tộc, có thể là người trong giáo hội, cũng có thể tiếp thu điều gì đó ở nơi khác và có ảnh hưởng lớn đến huyết thống của mình.

Sau đó, tín ngưỡng… hay niềm tin của người đó, có thể truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác trong quan hệ huyết thống.

Vì vậy hệ thống nhà thờ tin vào chúa còn hệ thống gia tộc tin vào tổ tiên.

Các tín đồ cầu nguyện chúa, nhận được sức mạnh từ chúa; các thành viên trong gia tộc cầu nguyện tổ tiên hoặc tín ngưỡng do tổ tiên tạo nên và truyền lại, nhận được phúc phước.

Ngọn nguồn không giống nhau, nhưng quá trình ở giữa thật sự y hệt nhau.

“Ngoài hai hệ thống này, còn hệ thống nào nữa?”

“Nhiều lắm, cơ bản là đếm không xuể, có vài tín ngưỡng, có thể nó không phù hợp để truyền đạo hoặc là quá cực đoan, thế nên không được quần chúng đón nhận, ví dụ tương tự như vật tổ của bộ lạc nguyên thủy.”

Thậm chí, có thể tin vào một cục đá, một cục xương hay một đồng xu, hình thức sùng bái sơ khai này cũng có thể tạo ra hệ thống tương ứng.

Nó có thể không mở rộng được quá nhiều tín đồ, cũng không có con đường phát triển mạnh mẽ phổ biến nhưng nói không chừng thiên tài sẽ xuất hiện vào một thời điểm nhất định ở một thời kỳ nhất định, thì sẽ đi được rất cao.

Cái mớ hỗn độn này nói ba ngày ba đêm cũng không hết.

“Tuy nhiên, một trong số đó có thể đem ra nói riêng, chính là hệ thống Tà Thần.”

“Hệ thống Tà Thần?”

Kim Mao ở trong góc vểnh tai lên.

“Tà Thần là một kiểu tồn tại đặc biệt, cậu có biết tại sao Tà Thần lại bị coi là Tà Thần không?”

“Có lẽ là không liên quan gì đến Tà Thần.”

“Chính xác.”

Vị thần bị Chân Thần đánh bại, phán xét và phủ nhận trong nhận thức thì được gọi là Tà Thần.

Tất nhiên, bản thân thần linh cũng có vài nguyên nhân rất kì lạ, và hành vi của họ rất tàn nhẫn, cuối cùng khiến quần chúng phẫn nộ.

Cũng giống như Reilsa vậy, vốn dĩ Bích Thần giáo chỉ là một giáo hội rất nhỏ, Bích Thần chỉ là một vị thần rất nhỏ bé, rốt cuộc, cô lại nhất quyết muốn vẽ bức bích họa về sự chấm dứt của Thần kỷ luật trong thời kỳ Xuân Thu hưng thịnh của Thần kỷ luật;

Sau đó cô bị thần kỷ luật đàn áp, còn bị coi là “Tà Thần”, cô liền trở thành “Tà Thần”.

Còn có một quy luật, đó là những người bị gán là “Tà Thần” thì chắc chắn bị tiêu diệt trong hệ thống giáo hội ở trần gian.

“Điều này cũng dễ hiểu thôi, trong nhân gian cậu không có tín đồ nữa, thì sẽ không có ai nói hộ cậu hết, người ta nói cậu là Tà Thần, thì cậu chính là Tà Thần rồi.”

“Hiểu rồi, vậy hệ thống này…”

“Nhưng dù là một Tà Thần tồi tàn, tốt xấu thế nào cũng là một vị thần, hơn nữa, một bàn ăn tinh xảo lại có một đám đông người tranh nhau ăn, và Tà Thần cầm chiếc vỡ đút cho cậu ăn, có lẽ người sau sẽ ăn được nhiều hơn.”

Thế nên sự kế thừa của hệ thống Tà Thần, về cơ bản có quy mô nhỏ nhưng chất lượng nhìn chung rất cao.

Tất nhiên không phải là chưa từng có tiền lệ về việc Tà Thần tái xuất và dựng lại Thần giáo, rửa sạch vết nhơ của Tà Thần, nhưng tỷ lệ này cực kỳ thấp.

“Ví dụ như Linda tính triệu hồi Reilsa bằng nghi thức thần giáng thế siêu quy cách, thậm chí không cần đến Thần kỷ luật ra tay, mấy trưởng lão của Siti có thể chụp lại Linda, ngay cả khi thật sự hạ thế thành công, khả năng cao nó sẽ bị tìm ra và nhân lúc nó chưa hồi phục siết cổ giết chết!”

Kim Mao đang vểnh tai nghe ở trong góc, nuốt nước bọt.

“Nhưng hệ thống Tà Thần rất hấp dẫn, yêu quái radio có lẽ ban đầu đã có chủ ý này với cậu rồi.”

Vậy có nghĩa là cậu muốn theo Tà Thần à….”

Pall nhìn thấy Kim Mao ở trong góc.

“Trực tiếp quỳ trước mặt nó, thành kính cầu nguyện, con chó lớn của Tà Thần hay Tà Thần chó lớn hoặc gọi bằng tên thật của nó, sau đó nó đáp lại thì có thể đi theo con đường này rồi.”

Chẳng qua là…. nói ra có chút mất mặt

Ví dụ mọi người nói tôi tin vào Thần vực thẳm, tôi tin vào Thần nguyên lý, tôi tin vào Thần tự nhiên, cậu nói một câu: “Tôi tin vào một con chó, haha meo!”

Pall cười đến lăn lộn trên giường;

Kim Mao cau mày, mặt nó cực kỳ nghiêm trọng

“Vậy cô nghĩ, tôi theo hệ thống nào là hợp?”

Pall thu lại nụ cười,

Hình ảnh Karen đánh thức người chết nhiều lần trong phòng làm việc dưới tầng hầm ở căn nhà phố Mink hiện lên trong tâm trí.

Cuối cùng,

Nó mở miệng nói:

Hệ thống giáo hội kỷ luật.”

Nhưng rất nhanh sau đó, Pall lại nói:

“Tuy nhiên, khi đi đến cuối cuộc hành trình, Dis dường như cảm thấy rằng không còn đường nào để đi nữa.

Mặc dù Dis thuộc thế hệ sau và đã đi rất cao rồi, nhưng ta nghĩ cậu có cơ hội để đi đến độ cao đó.”


Chương 308: Muốn tu luyện rồi (4)

Ngoài ra,

Truyền nối trong gia đình của cậu,

Sự am hiểu của cậu,

Năng lực khiến người chết nhảy múa được cậu phô ra,

Ta đều cảm thấy,

“Phù hợp với cậu nhất chính là hệ thống giáo hội kỷ luật.”

“Vậy hãy đến hệ thống giáo hội kỷ luật đi.”

“Cậu không lo à?”

“Vì Dis không nói với tôi không thể đến hệ thống giáo hội kỷ luật”

“Cậu nói rất có lý, người cậu chắc chắn có gì đó khác biệt, thế nên Dis nghĩ, cậu sẽ tránh được lỗi lầm của cậu ta.”

“Cụ thể?” Karen hỏi: “Làm như nào?”

“Cách chính thống một chút là đợi sau khi đến Yorktown rồi đi tìm tổ chức cơ sở của giáo thánh vật bổ trợ.”

“Hơi thở của thánh vật có thể giúp cậu thanh tẩy tốt hơn, và cấp độ của thánh vật cũng có hội kỷ luật, trở thành một tín đồ bình thường của họ sau đó cầu nguyện qua nhiều năm, một ngày nọ, linh hồn và thể xác bắt đầu được thanh lọc.”

“Vậy không theo cách chính thống thì sao, à tôi nhớ rồi, cần thánh vật?”

“Đúng thế, trước đây thì giăng lưới rộng, có thể tìm ra được con cá thật ngon, nhưng cách này quá mất thời gian và cũng chậm nữa.

Thế nên thông thường, nếu có điều kiện sẽ dùng thể ảnh hưởng đến mức độ thanh tẩy, bước đi đầu tiên càng vững chắc thì con đường về sau cũng vì thế mà thuận lợi, giống như việc đặt nền móng vậy.”

“Tôi nhớ là cô có thể giúp tôi thanh tẩy.”

“Đương nhiên rồi.” Pall ngẩng đầu lên, “Mặc dù tự xưng vậy có hơi kỳ, nhưng ta thực sự là một thánh vật thiêng liêng cao quý…thậm chí không thể được mô tả như một món hàng.”

Lúc chuẩn bị lễ thanh tẩy,

Đặt một bản trước mặt cậu, nếu cậu biết học thuộc thì thậm chí không cần đặt luôn.

Ta đặt chân lên trán cậu, cậu vừa học thuộc giáo lý của giáo hội kỷ luật, vừa kêu to Thần kỷ luật trong lòng.

Đợi đến khi nhận được phản hồi thì cơ thể cậu sẽ có sự biến đổi nhỏ, ta sẽ nắm bắt sự biến đổi này giúp xúc tác đẩy nhanh để tiến hành một cách triệt để và hoàn hảo hơn.

Đợi sau khi buổi lễ này kết thúc, cậu sẽ là một vi thần bộc.

Cậu thậm chí có thể dùng thân phận giả là thần bộc của các vị thần kỷ luật “dã sinh”, đến tìm đơn vị tổ chức giáo hội kỷ luật để đăng ký gia nhập, tất nhiên, cậu chắc chắn không thể sử dụng họ Inmerais.

“Có thể tiến hành ngay bây giờ chứ?”

“Không thế.”

“Còn cần gì nữa?”

“Cần nước thánh, lá cây, thậm chí là những tấm thẻ Poker được làm phép…dù sao thì cũng cần bày số lượng lớn đồ cầu may xung quanh mình, đợi đến khi buổi lễ bắt đầu, những thứ đồ này sẽ giúp cậu chống lại điều xấu, à…ác khí, có thể hình dung nó như vậy.

Giống như lập tức uống sữa sau khi nuốt nhầm kim loại nặng à?”

Ừm, tương tự vậy, nhưng thực ra mấy món đồ cầu may này rất rẻ, có tiền là có thể mua được rất nhiều, vì có thần bộc đặc biệt hoặc thần khải, những người dựa vào phước lành để bán.

Ngoài ra, điểm quan trọng nhất là thời gian, chúng ta cần có một không gian yên tĩnh một mình, không bị quấy rầy thì buổi lễ mới có thể thành công tốt đẹp được.

“Nước thánh đã được làm phép thì cần bao nhiêu? cần bao lâu thời gian?”

“Người bình thường chỉ cần một bát là đủ rồi, làm lễ trong 5 phút.”

“Ồ, vậy thì dễ chuẩn bị rồi”

“Gâu! gâu! gâu!”

Kim Mao đột nhiên kêu lên

Karen chỉ vào Kim Mao: “Kevin đang nói gì vậy?”

Nó nói “Không đủ, không an toàn, càng không đáng tin.”

“Gâu! gâu!”

Nó lại nói: “Cậu cần một hồ bơi nước thánh được ban phước, mất thêm ba ngày ba đêm bữa.”

“Nhiều vậy sao.” Karen ngạc nhiên nói

“Gâu!”

“Nó nói là đúng rồi”

“Gâu! gâu! gâu!”

“Nó nói đầu tiên, cơ thể cậu đã từng bị nó biến đổi rồi, thứ hai, linh hồn của cậu có thể dồn ép nó, điều này chắc chắn càng bất thường.”

“Gâu! gâu!” (Cậu có thể đến vái lạy và theo hệ thống của tôi!)

“Nãy nó nói gì vậy?”

“Nó bảo nó muốn đánh rắm”

Kim Mao kiểu “……”

“Vậy cô thấy như nào?” Karen hỏi

“Ta thấy yêu cầu chuẩn bị của nó rất đúng, nhưng số lượng lớn như vậy thì phải đợi sau khi đến Allen Manor mới có thể nhờ nhà Ellen chuẩn bị giúp, hoặc cậu cũng có thể đi thu mua, yêu tinh radio chắc chắn có nhiều tiền.”

“Vậy chỉ có thể đợi tới lúc chúng ta lên bờ yên ổn rồi hẵng nói sau.” Karen lắc đầu bất lực

Mất ba ngày ba đêm mới giải quyết xong, nước hồ bơi chính là một công trình lớn.

“Cuối cùng, Karen, những lời tiếp theo đây lẽ ra phải được nói trước khi cậu thanh tẩy, nhưng do lượng công việc khi chuẩn bị thanh lọc quá lớn, thế nên ta phải nói trước vào thời điểm này.”

“Cậu, nghiêm túc mà nói, đây là một quá trình, cho dù là hệ thống giáo hội, hệ thống gia tộc hay hệ thống Tà Thần, trước khi cậu chuẩn bị dấn thân vào con đường phía trước, đều luôn đặt ra một câu hỏi.

Hãy suy nghĩ thật kĩ, cân nhắc thật kĩ, rồi trả lời theo tiếng gọi con tim.”

Karen ngồi hơi thẳng người, gật đầu với Pall

Pall hỏi với giọng nghiêm túc:

“Con đường này đã định sẵn cô đơn,

Đây là con đường không thể quay trở lại được,

Đây là con đường đầy mơ hồ,

Thế nên,

Cậu đã thật sự sẵn sàng để bước trên con đường này chưa?

Karen nhắm mắt lại, bắt đầu suy ngẫm, từ từ nói…

“Thực ra, tôi vẫn chưa sẵn sàng”

Trong đầu Karen bỗng hiện lên cái miệng bự của cô Molly, tiếng khóc của ông Mosan, cô gái nhảy điệu nhảy cuối cùng trước mặt mình, nhớ đến gia đình Hisoka khi đối mặt với kẻ thù đã ôm nhau thay vì trả thù, và cuối cùng Mandila đã trao cho mình nụ hôn tạm biệt.

Cuối cùng, hình ảnh hiện lên trong đầu Karen đó là, ngay từ lúc mới mở mắt, bao quanh anh toàn là người thân, đặc biệt là,,,,Dis.

Bởi vì,

Kể từ giây phút lần đầu mở mắt trên thế giới này,

Thật ra tôi đã,

Đứng trên con đường này rồi.”


Chương 309: Sự “chào đón” từ trang viên Ellen (1)

Tàu chở hàng cập cảng York, đây là một cảng biển rất lớn, sau khi boong hàng hóa được hạ xuống, những kiện hàng lớn được kéo bằng máy móc, nhưng hầu hết quá trình này vẫn cần đến sức người.

Đứng trên boong tàu nhìn xuống có thể thấy dày đặc bóng dáng những người công nhân lao động, và tóc họ thường là màu tím hoặc xám, họ không thuộc chủng Markle mà là người nhập cư bất hợp pháp từ các lục địa khác, nhưng khi bọn họ làm việc ở những nơi như cảng, cục nhập cư Wien sẽ vờ như không biết đến sự tồn tại của họ.

Trong số những thanh niên trẻ tuổi, vẫn còn bóng dáng nhiều lao động trẻ em qua lại trong đó, nhìn chung họ đều rất gầy yếu và nhiều người rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng.

Đây là hình ảnh mang cảm giác phân chia tầng lớp và cảm giác tương phản rất mạnh mẽ.

Bạn ngước đầu lên sẽ đập vào mắt là bến cảng đông đúc nhộn nhịp cùng những tòa nhà cao tầng phía xa xa, mang lại cảm giác của một thành phố lớn hiện đại;

Nhưng khi bạn cúi đầu, chỉ nhìn xuống dưới chân, dường như lại nhìn thấy “xã hội loài người”, nó không ăn khớp với nhau, nhưng thực sự tồn tại.

Hành khách xuống tàu từ một boong khác;

Pall vẫn ngồi trên vai Karen như cũ, Kim Mao vẫn bị Karen dắt đi, sau khi xuống tàu, phía trước có bãi đất trống, vài chiếc ô tô đang đậu ở đấy, ngoài ra còn có một nhóm vệ sĩ mặc đồ vest đứng thẳng ở đó.

Người dẫn đầu, cũng là người đại diện tiếp đón, là một người đàn ông trung niên ngồi xe lăn.

Trước khi xuống tàu, bà Jenny đã từng nói rằng người ra cảng đón chính là ông Mike, ông ấy là anh hai của bố Eunice, ngoài ra bà Jenny còn nhắc là ông Mike do tai nạn ngoài ý muốn nên đã mất đi đôi chân của mình, thế nên chỉ có thể di chuyển bằng xe lăn.

Vì vậy, thật may mắn khi bố của Eunice được ngồi vào vị trí chủ nhà.

Là người con thứ ba trong gia đình, vốn dĩ không đến lượt ông, thế nên ban đầu ông có thể cưới Jenny con gái của một gia đình bình thường ở thành phố La Giai, ai dè anh cả chọn theo tình yêu, anh hai lại bị khuyết tật.

Cuối cùng, vị trí chủ nhà chỉ có thể do ông đảm nhận.

Đánh giá của Pall về vấn đề này là: Jenny thực sự có số giúp chồng.

Tuy nhiên, khi Pall nhìn thấy Mike ngồi trên xe lăn đón mọi người xuống tàu từ xa, nó bất giác áp mặt vào cổ Karen vừa cười vừa thì thầm:

“Không ổn rồi, lại là một tên ngốc.”

“Hả?”

“Trên cơ thể ông ấy có dấu vết của hai yếu tố nước và lửa đan xen vào nhau, có lẽ đã thử dung hợp lại dẫn đến một phần cơ thể bị phát nổ.”

“Cái này không phải đáng tôn trọng hay sao?”

“Thực ra lúc đó trong gia tộc đã có người làm loại thử nghiệm này rồi, nhưng đều dùng con cháu họ hàng xa để thử, bởi vì mỗi người sẽ có hệ thống tín ngưỡng nhận thức khác nhau, và mức độ biến đổi cơ thể của hệ thống tín ngưỡng cũng khác nhau.

Thông thường con cháu họ hàng xa sẽ được đem ra để thử, cố gắng điều chỉnh cơ thể và hệ thống tín ngưỡng của chúng nhiều nhất để có thể đạt đến tiêu chuẩn tương tự chúng hoặc tương tự ở một số khía cạnh nhất định, sau đó cố dung hợp lại

Sau khi đúc kết kinh nghiệm từ thành công hay thất bại, có thể vận dụng vào bản thân tốt hơn để giảm thiếu ít rủi ro nhất, ít nhất sẽ không có tình trạng cực đoan khi hai yếu tố đối lập va chạm trong cơ thể một người và khiến người đó nổ tung.

Khi điều này đã xảy ra với ông ta, rõ ràng ông ta đã trực tiếp bắt đầu thử nghiệm với cơ thể chính mình.

“Thật là ngu ngốc.”

“Không dùng những đứa trẻ cùng gia tộc để thử nghiệm, thì là ngu ngốc sao?” Karen hỏi

“Không phải sao?” Pall hỏi ngược lại “Sự phồn thịnh của gia tộc chắc chắn cần đánh đổi hy sinh,” Nhìn thấy người con trai cả Wood như này, sau đó người con trai thứ Mike như kia;

Haizz,

Ta đã hiểu tại sao gia tộc Karen lại sa cơ lỡ vận đến nông nỗi này rồi.”

“Được rồi.”

“Karen à, thực ra trong lòng cậu tự biết rõ, suy cho cùng không phải gia đình ai cũng đều có một Dis, một mình có thể bảo vệ tốt cả gia đình, không chỉ là gia đình hòa thuận, yên ấm mà còn cho con cháu có cơ hội tự do chọn lựa.

Đối với những gia đình bình thường mà nói, đầu tiên là không đủ tàn nhẫn với bản thân, thứ hai không đủ tàn nhẫn với bên ngoài, sự suy tàn của gia tộc gần như đã được định sẵn.

Điều này không phải chỉ đơn giản như việc gia đình kinh doanh phá sản, trong cái vòng tuần hoàn này, nếu như bạn yếu đi thì sẽ đồng nghĩa với việc bị bầy sói đói vây quanh và nuốt chửng.

Gia tộc Raphael là ví dụ điển hình nhất của gia đình nô lệ trước đây, nếu không phải Dis giúp một tay thì có lẽ qua vài năm nữa, qua một thế hệ khác mới hoàn toàn nuốt chửng gia tộc Ellen.

Đến lúc đấy, các thành viên trong gia tộc chỉ có thể trở thành công cụ tồn tại với mục đích sinh con, làm phong phú thêm hệ thống tín ngưỡng huyết thống cho gia tộc Raphael.

Điều này cũng giống như việc những giáo hội lớn đều muốn nắm giữ hệ thống tín ngưỡng của các giáo hội khác.

“Tôi hiểu rồi”

“Thế nhưng ta cũng có chút mong đợi đấy.” Pall đột nhiên đổi giọng điệu, chuyển từ “thất vọng” trước đó sang “mừng thầm” Mike tốt nhất cũng thực sự ngu ngốc đi, như anh cả Wood vậy.

Hãy thử nghĩ xem, một lũ ngu ngốc đang đứng đó giương mắt nhìn cậu, Karen, cậu dám lặng lẽ vẫy tay tạm biệt rời đi không chút bận tâm, bỏ lại mọi thứ sao?

“Cô vẫn còn là một người lớn tuổi.”

“Ta đây chính là tâm lý của bậc cha chú, con cháu trong gia tộc không giỏi, ta chắc chắn phải cố gắng hết sức lôi kéo nguồn viện trợ mạnh mẽ từ bên ngoài rồi?”

“Là tôi sao? viện trợ bên ngoài mạnh mẽ?”

“Tất cả những gì cậu thiếu chỉ là thời gian thôi.”


Chương 310: Sự “chào đón” từ trang viên Ellen (2)

Linh hồn bí mật của buổi lễ thần giáng thế siêu quy cách,

Người sở hữu cơ thể của Tà Thần,

Người thừa kế duy nhất của gia tộc Inmerais,

Karen,

Dù có lấy cái nào, nó cũng gần như chỉ rõ tiềm năng của cậu rồi, đừng nói đến bây giờ có tận 3 cái.

Thậm chí,

Dù cho cậu không làm gì cả, chỉ việc tập trung vào sinh con với Eunice hoặc Camila cũng là bảo vật vô giá rồi.”

“Được rồi, bây giờ cô ngậm miệng được rồi đó.”

“Ta sẽ cứ nói mấy lời này”

“Vậy thì tôi sẽ nhờ Alfred đến chợ thú cưng của Yorktown mua một đám mèo Garfield, ngắn xanh, lông cam, đều là giống đực, cô làm mẫu cho tôi trước đi.”

“……” Pall

Mike quay xe lăn đi về phía trước, đầu tiên chào bà Jenny và Eunice, sau đó lập tức đến trước mặt Karen, đưa tay ra bắt tay

“Chào mừng cậu Karen.”

“Cảm ơn sự tiếp đón của ngài.”

“Đây là điều tôi nên làm thôi.”

Sau khi hỏi thăm ngắn gọn, tất cả mọi người lên xe.

Karen đang ngồi trong một phiên bản mở rộng của “Compin” màu đen, không gian rất rộng, còn có thể uống rượu vang đỏ.

Eunice và Karen ngồi một bên, ông Mike và bà Jenny ngồi ở phía đối diện.

Alfred cùng chó mèo ở trong một chiếc xe khác.

Ông Mike không nói nhiều, có lẽ những lời nói lúc nãy đã là tất cả những gì ông ấy nói hôm nay rồi, thế nên sau khi lên xe sau khi căn dặn người phục vụ rót rượu, ông ấy chỉ đơn giản ngồi đó uống rượu thôi.

Nhưng ông ấy phớt lờ khách như vậy không phải do cố ý, mà là kiểu tính cách như thế, có hơi hướng nội và không giỏi giao tiếp.

Đoàn xe chạy vào trung tâm Yorktown, vượt qua tất cả đèn đỏ dọc đường, có thể thấy cảnh sát giao thông trên đường nhưng lại không có phản ứng gì với điều này.

Sau khi qua một cái đèn đỏ nữa, bà Jenny cười nói: “Xe đón khách trong nhà mang biển số hoàng gia Wien.”

“Ồ, hóa ra là vậy.” Karen nhấp một ngụm rượu trong ly

Thế nhưng, đoàn xe không bị cản bởi đèn đò vẫn buộc phải dừng ở ngã tư phía trước, một nhóm người biểu tình đang cầm biển hiệu diễu hành phản đối, đồng thời hô vang khẩu hiệu.

Bà Jenny cười giải thích: “Ở Wien, hoạt động diễu hành rất phổ biến, gần như đó là một phần cuộc sống người dân nơi đây, vì luôn có một số người ăn nó quá và cần tiêu hóa.”

Mike dường như đã nghĩ ra điều gì đó, mở miệng nói: “Trước đó, tôi có nghe nói thiếu nữ bảo vệ môi trường Delise đã tổ chức một buổi diễn thuyết, tuy nhiên cô ấy lại đứng trên bục chỉ trích lối sống xa xỉ không bảo vệ môi trường của một vài công ty và khách quý.

Mấy công ty đó đều là nhà tài trợ của cô ấy, và những vị khách quý đã đích thân đến tham dự sự kiện của cô, kết quả là cảnh tượng đó khá xấu hổ.”

“Delise?”

Karen nhớ rằng Delise đã sống lại trong đêm đó, nhưng do bị ảnh hưởng bởi bùa chú cấm, đã trở nên…. thuần túy hơn.

Nghe chuyện mà Mike để, xem ra bây giờ cô ta đúng là thiếu nữ bảo vệ môi trường rồi.

Đoàn diễu hành băng qua đường, và đoàn xe bắt đầu di chuyển.

Karen hạ cửa xe xuống, nghe thấy khẩu hiệu của đoàn diễu hành bên ngoài:

“Ăn chay vẻ vang, ăn thịt dã man.”

Trong đoàn diễu hành có một bảng hiệu lớn: Ăn ít lại một miếng thịt, bạn cũng không chết được đâu!

“Xem ra, chủ đề của cuộc diễu hành hôm nay là ăn chay.” Bà Jenny nói

Trong đầu Karen không ngừng hiện lên hình ảnh những đứa trẻ lao động suy dinh dưỡng mà anh nhìn thấy ở cảng, quả thật, tâm trạng vui buồn giữa người với người không giống nhau.

Karen vừa kéo cửa xe lên vừa cười:

“Đúng là những người tốt.”

Mike nghe xong câu này liền hỏi: “Cậu Karen cảm thấy như vậy sao?”

Karen để ý khi ông ta hỏi câu này, ánh mắt lộ ra vài tia khinh thường, ông ta thực sự là người không giỏi che giấu.

“Có lẽ không khác Wood là bao, ban đầu Wood cho rằng bản thân là người đến từ giáo hội gia tộc, thế nên hiển nhiên cho là anh sẽ “hất mặt lên trời kiêu ngạo”, và Mike sợ là sẽ cảm thấy bản thân mình “động lòng trắc ẩn”.

“Bọn họ thật sự là một nhóm người tốt, chỉ là họ không coi hầu hết những người không nhìn thấy và không tiếp xúc như con người mà thôi.”

Mike lè lưỡi và uống cạn ly rượu vang trong tay, nói:

“Tôi rất thích câu nói này của cậu Karen.”

Karen mỉm cười với ông ta

Đoàn xe rời khỏi Yorktown và tiếp tục đi đến ngoại ô, sau khi băng qua một khu rừng rậm, đoàn xe tiến vào trang viên tầm 1 giờ chiều.

Đây là một trang viên rất lớn

Karen thấy pháo đài mới ở trong trang viên, xa xa là pháo đài cũ và hội trường biểu diễn có chút đổ nát.

Một tấm thảm đỏ được trải thẳng từ cửa xe đến cầu thang, với người hầu nam đứng một bên và bên còn lại là người hầu nữ.

Trên bậc thềm,

Một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề đi về phía Karen, và trên bậc thềm, có một ông lão với mái tóc bạc trắng đang chống gậy.

Người đàn ông chính là bố của Eunice, chồng của bà Jenny, tộc trưởng hiện tại gia tộc Ellen – Bede.

Ellen

Trong lúc đi ngang qua, Bede ra hiệu bằng mắt với vợ và con gái, sau đó đi thẳng đến trước mặt Karen, cung kính nói:

“Gia tộc Ellen hoan nghênh cậu đến thăm.”

Tất cả người hầu hai bên đều cúi chào Karen.

“Cảm ơn sự đón tiếp nồng hậu của ngài.”

“Nào, mời cậu đến đây với ta, ta đã chuẩn bị những món ăn ngon nhất và rượu ngon nhất cho cậu.”

Ông Bede dẫn Karen đi qua thảm đỏ, đi lên cầu thang, ông lão trên bậc thềm chống gậy và chào Karen:

“Sự ghé thăm của cậu chính là món quà mà vận mệnh đã tặng cho gia tộc Ellen.”

Bede giới thiệu: “Đây là bố tôi.”

Tộc trưởng cũ, Anderson.

“Sự nồng hậu của ngài khiến tôi khó lòng bình tĩnh được” Karen nói

Phía sau, Alfred đến đây cùng với Pall đang nằm trên vai và dẫn theo Kim Mao.

Ánh mắt của Pall tập trung vào hội trường nghệ thuật do gia tộc xây dựng vào năm đó, giờ hầu hết các bức tường bên ngoài cây cối mọc lên um tùm, hiện rõ một đống đổ nát hoang tàn.

Sau đó, Pall lại nhìn về phía Bede.

Chà, cũng không tệ ha, thái độ rất khiêm nhường, đẹp trai nhất trong ba anh em, chả trách lại có thể sinh được cô con gái xinh đẹp như Eunice.

Chính là, sao trên người Bede lại có mùi giống yêu tinh radio vậy?

Pall đương nhiên sẽ không cho rằng đứa cháu trai này là ma quỷ dù có là ma quỷ thì cũng không có gì lạ cả… nhưng nó có cảm giác khí chất trên người Bede giống với Alfred…. dầu bên trong khí đốt.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box