Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 173 : Thời cơ chín muồi (2) (c1721-c1730)
❮ sautiếp ❯Chương 1721: Thời cơ chín muồi (2)
“Bốp!”
Tiếng roi vang lên.
Tất cả mọi người đứng người lên tỏ vẻ tôn kính, bao gồm cả bốn vị Chủ giáo đang có mặt ở đây. “Kết thúc thời gian tạm hoãn, tiếp tục thẩm phán.”
Chờ sau khi thẩm phán trưởng Gaspol ngồi xuống, mọi người nhao nhao ngồi xuống.
Một vị thẩm phán viên nhìn về bên phía Karen, mở miệng nói: “Mời trần thuật lại tình tiết vụ án.”
Alfred đứng người lên, trần thuật lại tình tiết vụ án một phen, giọng nói của Alfred vốn là vô cùng tốt, ngắt chữ lại rất rõ ràng, cùng với đã có kinh nghiệm làm việc ở đài phát thanh, cho nên vốn việc trần thuật lại tình tiết vụ án là một khâu trong quy trình, lại cho người ta một loại cảm giác như đang nghe tin tức thông báo về vụ án trên radio, giống như Vicole đã bị phán quyết định tội…
Trong toàn bộ quá trình trần thuật, có ba điểm quan trọng, mà ba cái điểm quan trọng này, đi theo một trình tự thời gian.
Cái điểm quan trọng đầu tiên là việc Vicole cướp đoạt công lao của Pavaro trong vụ án Zich;
Cái điểm quan trọng thứ hai là bởi vì vấn đề bản thân, Vicole thường xuyên đến nơi kia để tiến hành “Hút” đối với thần quan, mà lại là hành vi ác liệt hút người khác đến nỗi chỉ còn lại một bãi nước.
Cái điểm quan trọng thứ ba là Pavaro điều tra về sự việc này, chuẩn bị tố giác và vạch trần giống với vụ án của Zich, kết quả bị Vicole giết người diệt khẩu.
Trong ba điểm quan trọng này, hai cái trước là chân thật, cái thứ ba là nửa thật nửa giả.
Còn xung đột giữa Vicole và Richard, cũng không được nhắc đến trong lần trần thuật này, bên phía Đòn Roi Kỷ Luật cũng không đưa ra chứng cứ liên quan đến phương diện này, bởi vì Vicole “Chịu tội” đã đủ, thậm chí có thể tính là “Chịu tội thừa ra”, có thêm hay là không thêm một chút hình phạt về hành vi ẩu đả nhau ở cửa hàng điểm tâm thì cũng chẳng có ý nghĩa gì;
Mặt khác tốt nhất là dùng một chuỗi mắt xích các tội hoàn chỉnh liên kết với nhau để đè chết Vicole là được, lúc này nếu tìm thêm những tội khác, chỉ có thể làm hỏa lực của phe bên mình phân tán bớt.
“Tôi đã kể xong thưa ngài thẩm phán trưởng.”
Gaspol nhìn về phía Vicole, hỏi: “Bị cáo có lời gì để nói?”
“Bọn chúng nói xấu ta!”
Sau khi Vicole lớn tiếng nói ra câu nói này, cũng không tiếp tục nói thêm một chữ nào, ngược lại thì quay đầu nhìn về phía Chủ giáo Bern.
Đây không thể nghi ngờ rằng là một cách làm rất thông minh.
“Luật sư bào chữa của bị cáo lúc này có thể phát biểu.”
Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Thẩm phán trưởng, ta muốn đợi đến khi đối phương liệt kê ra chuỗi chứng cứ rồi sẽ phát biểu.”
Gaspol nhẹ gật đầu.
Một vị thẩm phán viên phía dưới nói: “Mời bày ra chứng cứ.”
Wilker đứng người lên, bắt đầu giới thiệu về các chứng cứ tương quan, mồm miệng của cậu ta rõ ràng cũng không luống cuống, lúc bày biện ra chứng cứ, cũng bắt lấy trọng điểm mà trình bày một cách rõ ràng như thế nào.
Việc Vicole đi đến nơi kia để “Sử dụng dịch vụ”, có thể nói nhân chứng vật chứng đều có; vụ án của Zich, có bút ký điều tra và “Di thư” mà thẩm phán quan Pavaro lúc trước để lại.
Chờ đến khi tất cả chứng cứ đều trình bày và thuyết minh hoàn tất, Wilker nhìn về phía Gaspol: “Thưa ngài thẩm phán trưởng, tôi đã trình bày xong.” Gaspol nhìn về phía Vicole, hỏi: “Bị cáo có lời gì để nói?”
Vicole hô lên lần nữa:
“Bọn chúng nói xấu ta!”
Sau đó, lại nhìn về phía Chủ giáo Bern một lần nữa.
Không thể không nói, ngày hôm nay là lúc Vicole thông minh và tỉnh táo nhất trong khoảng thời gian mấy ngày vừa qua.
Bởi vì đối với những người vừa ngu xuẩn lại tư đại mà nói thì dù là không làm gì cả, chỉ ngậm miệng, đã là một bước tiến bộ vượt bậc đối với hắn.
Đầu ngón tay của Karen vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón tay của mình, anh đang chờ đợi, chờ đợi Chủ giáo Bern phản kích.
“Luật sư bào chữa?”
“Được rồi, thẩm phán trưởng.”
Chủ giáo Bern đứng người lên, rời khỏi vị trí của mình, đi tới khu vực trung ương, nhìn về phía Karen đang ngồi bên kia.
“Ta có vài vấn đề, hi vọng phía các vị có thể cung cấp câu trả lời.
Vấn đề thứ nhất, đội trưởng Karen, xin hỏi mấy tháng gần đây ngài ở nơi nào?”
Trong nháy mắt thì Karen đã hiểu ra, lúc trước sở dĩ Chủ giáo Bern không có phát biểu sau khi Alfred trần thuật xong tình tiết của vụ án mà là phải chờ tới sau khi Wilker trình bày ra xong các chứng cứ thì mới đứng dậy nói chuyện, không phải là bởi vì đối phương muốn tìm kiếm sơ hở từ trong các chứng cứ để tiến hành công kích, mà đối phương cũng rất rõ ràng Vicole cuối cùng là người như thế nào, vốn cũng không muốn đi theo quy trình thẩm phán mà lãng phí thời gian, nên lựa chọn bỏ qua.
Đây là dự định bắt đầu từ hoàn cảnh bên ngoài, mở ra một điểm đột phá, đem cái vụ án cá nhân này thay đổi vị trí và mở rộng ý nghĩa thành Đòn Roi Kỷ Luật đang cố ý phát động cuộc tranh đấu đoạt quyền.
Lựa chọn của Bern, là chính xác và cũng là lựa chọn sáng suốt nhất.
Mặc dù phiên tòa bây giờ đang bị truyền hình trực tiếp, không biết có bao nhiêu bộ môn và cái đơn vị trong toàn bộ thần giáo đang xem trực tiếp, nhưng hình thức suy luận của con người thường quen với việc lựa chọn trước một lập trường để rồi lại từ lập trường đi tiến hành suy luận chi tiết.
Sớm đẩy khái niệm về việc đấu tranh hệ thống ra, như vậy thì bản thân của vụ án này, cho dù chứng cứ có được thiết lập vững chắc thì cũng không ý nghĩa gì, phần lớn người trước hết đều sẽ nghĩ rằng những chứng cứ này là được “Tạo” ra, tất cả mọi việc đều đã được “Sắp đặt”.
Bởi vì cho dù là thần quan đang quan sát phiên tòa xét xử này, nhiều nhất cũng là khi nghe Alfred trần thuật lại tình tiết của vụ án thì còn có thể mang theo tâm lý nghe kể chuyện mà để ý một chút, đợi đến khi Wilker bày chứng cứ ra, phần lớn người đều sẽ lựa chọn để đầu óc của mình lười biếng mà không chú ý.
Karen đứng người lên, rất bình tĩnh và cũng rất ngay thẳng mà trả lời:
“Trong khoảng thời gian gần đây, ta đều ở trong Nhà Tang Lễ Pavaro.”
Chủ giáo Bern truy hỏi: “Xin ngươi hãy xác nhận một chút, là nhà của cái vị bị Phán quyết quan Vicole đánh cắp công lao đồng thời bởi vì muốn tố giác tội ác của Phán quyết quan Vicole mà bị Phán quyết quan Vicole diệt khẩu… Nhà của Thẩm phán quan Pavaro sao?”
“Đúng vậy, chính là sở thẩm phán Pavaro.”
Chủ giáo Bern gật nhẹ đầu, cười nói: “Vậy thì quan hệ giữa đội trưởng Karen và Thẩm phán quan Pavaro cực kỳ tốt nhỉ?”
“Lúc mới đầu thì ta một thần bộc viên chức trong biên chế của Sở thẩm phán Pavaro.”
“Xin ngươi lại xác nhận một chút, ta hỏi là, quan hệ tư nhân giữa đội trưởng Karen và Thẩm phán quan Pavaro.” Karen hồi đáp
“Ông ấy là một vị cấp trên lôi thôi nhưng lại nhân từ…”
Trong đầu của Karen hiện ra cảnh Pavaro giúp mình vội vàng đưa Alfred đến bệnh viện, lại cho mình vay tiền để đóng viện phí, và khi mình trả tiền mà ông ấy sợ bị vợ của mình phát hiện nên giật nảy mình.
“Ông ấy là một người bạn đáng tin cậy và đáng dựa…”
Tín đồ của nữ thần Mills là bà Annie trong lúc mình nhắc đến Pavaro cũng đã từng nói những lời tương tự.
“Ông ấy càng là một tấm gương đáng để học tập.”
Karen trả lời hoàn tất, nhìn Chủ giáo Bern.
“Nhìn ra được, quan hệ của các vị quả thật rất sâu sắc, ta có thể nói như vậy sao?”
“Có thể.”
“Như vậy, xin hỏi, sau khi vụ án của Zich lộ ra, liên quan tới việc mà Phán quyết quan Vicole trộm đi công lao của thẩm phán quan Pavaro này, đội trưởng Karen đã biết rất sớm, phải không?
Ta đã xem qua lý lịch và tư liệu của ngươi, sau khi vụ án kia xảy ra không được bao lâu thì gần như chưa được mấy ngày thì ngươi đã trở thành thần bộc biên chức dưới biên chế của sở thẩm phán Pavaro.”
“Đúng thế.”
“Là sau khi điều động chức vị hay vẫn là đã biết sớm từ trước, xin hãy trả lời chính xác.”
“Ta đã biết đến việc này từ lâu.”
“Là chính miệng của Thẩm phán quan Pavaro nói cho ngài sao?”
“Đúng thế.”
Chương 1722: Thời cơ chín muồi (3)
“Xin hỏi, trước lúc ngươi vào trong sở thẩm phán để nhậm chức thì giữa ngươi và Thẩm phán quan Pavaro từng có tiếp xúc sao?”
“Có, ông ấy đã giúp ta một lần.”
“Tiếp xúc có để lại ấn tượng sâu hay không? Ý của ta là, những lời hình dung trước kia của ngươi đối với Thẩm phán quan Pavaro, là trước lúc nhập chức hay vẫn ấn tượng được sinh ra sau khi đã nhậm chức? Được rồi, ta sẽ hỏi vấn đề này chính xác hơn một chút, ngươi và Thẩm phán quan Pavaro quen biết nhau cụ thể vào lúc nào?”
“Trước lúc ta nhậm chức.”
“Trước lúc nhậm chức bao lâu?”
“Rất ngắn.”
“A, tốt, ta hiểu rồi, công lao của mình bị đánh cắp, một việc lớn như thế, Thẩm phán quan Pavaro thế mà lại nói với tên thần bộc chỉ vừa mới nhậm chức như ngươi?
Rất xin lỗi, ta trước hết sẽ bỏ đi cái cụm từ “thế mà lại” này, xin trả lời, là như vậy sao?”
Đúng thế.”
“Thẩm phán quan Pavaro còn có một tên người vợ và hai con gái, bọn họ có biết đến sự kiện này hay không?”
“Không biết.”
“Theo như ta được biết, trong Sở thẩm phán, không chỉ có mỗi ngươi là thần bộc, còn có hai người nữa.”
“Đúng thế.”
“Vậy thì bọn họ có biết đến chuyện này hay không?”
“Không biết.”
“Cho nên, vì sao đây?” Chủ giáo Bern tỏ vẻ rất không hiểu mà hỏi thăm, “Một chuyện lớn như vậy mà đối phương lại chỉ là cấp trên của mình, chưa kể cấp trên của Pavaro lại là người có bối cảnh rất lớn.
Ta muốn hỏi các vị đang ngồi trên ghế dự thính, Thẩm phán trưởng và chư vị thẩm phán viên, các vị, sẽ trực tiếp kể một chuyện lớn như thế này cho một tên thuộc hạ vừa mới nhậm chức thần bộc trong Sở thẩm phán của các vị hay sao?
Cho dù trong lòng có mấy lời muốn thổ lộ ra ngoài, nếu kìm nén lại sẽ thực sự rất khó chịu nhưng rõ ràng còn có lựa chọn tốt hơn, ví như hai tên thần bộc khác trong Sở thẩm phán đã làm việc cùng nhau rất lâu chẳng hạn.
Đội trưởng Karen, ngươi có thể đưa ra một cái lý do sao, Thẩm phán quan Pavaro vì sao khi đó lại tin tưởng ngươi đến như vậy, mà lại nguyện ý kể riêng một chuyện này cho mỗi mình ngươi biết mà thôi.”
Chủ giáo Bern đây là đang cố ý muốn đem nguyên nhân gây ra chuyện này hướng sang mưu đồ dẫn dắt từ trước.
“Ta có thể cho ra lý do.”
“A, vậy là lý do như thế nào?”
“Bởi vì ta đủ ưu tú.”
Chủ giáo Bern: “…”
Lý do này, càng không có cách nào để phản bác.
–
Thời gian ngừng lại, toàn trường đều yên lặng.
Trên mặt đám người Richard đang ngồi phía dưới nhao nhao lộ ra ý cười, chỉ cảm thấy câu nói này của đội trưởng nói ra đủ thẳng thắn và cũng thật sảng khoái.
“Ha ha, đúng là có chút thú vị đấy.”
Đại tế tự nhịn không được mà cười ra tiếng, Verden ở bên cạnh cũng cười theo. “Verden a, đây chính là cái người trẻ tuổi ngại ngùng mà ngươi vừa nói đến đấy sao?”
“Ở trước mặt của ta thì quả thật rất xấu hổ.”
“Cái này cũng không giống, ngươi ở trước mặt ta, không phải cũng cực kỳ hàm súc sao.”
“Ngài nói đúng.”
“Đúng rồi, bối cảnh gia tộc của hắn…” Đại tế tự lại đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve trán của mình một chút.
Verden vội vàng mở miệng hồi đáp: “Karen.
Silva, lớn lên ở cô nhi viện, là một trẻ mồ côi.”
“A, là trẻ mồ côi sao.”
Verden gật đầu phụ họa, nhưng một câu tiếp theo của Đại tế tự, để vẻ mặt của Người Cầm Roi, khẽ run lên, đồng thời lập tức lưu lại ấn tượng khắc sâu về con “Sói con” này.
Bởi vì Đại tế tự nói:
“Cũng giống như ta.”
“Ngài Chủ giáo, ngài cảm thấy cái lý do này của ta có đầy đủ rồi sao?”
Chủ giáo Bern cũng là không có lời nào để nói, chỉ có thể gật gật đầu, nói: “Riêng ta thì có thể tiếp nhận lý do này.” Nhưng rất nhanh, Chủ giáo Bern lại hỏi:
“Vì cái gì mà khi công lao của Thẩm phán quan Pavaro bị giành mất nhưng trước tiên hắn lại không đi báo cáo?”
“Bởi vì ông ấy đã quen thuộc.”
“Quen thuộc với cái gì?”
“Quen thuộc với loại hiện tượng này ở trong giáo.”
“Vậy tại sao hắn muốn đi điều tra Phán quyết quan Vicole đây?”
“Bởi vì Thẩm phán quan Pavaro cảm thấy, ông ấy quen thuộc, nhưng những người vô tội mà bị Phán quyết quan Vicole hãm hại kia, còn không có quen thuộc.”
Chủ giáo Bern nghe nói như thế, ánh mắt có chút ngưng tụ, tiếp tục hỏi:
“Vậy ngươi đã biết đến việc này từ lâu nhưng vì sao lại không bẩm báo?”
“Bởi vì khi đó ta vẫn chỉ là một tên thần bộc.”
“Nhưng về sau, khi ngươi tiến vào tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, lại về sau, ngươi thông qua được hai vòng tuyển chọn, giành được tư cách tham gia thí luyện trong Cánh Cổng Luân Hồi, ngươi gây dựng tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật của mình, ngươi tiến vào trong Đội Quan Sát đến Nguyệt Nữ Thần Giáo, ngươi bây giờ càng là đội trưởng đại đội hành động dưới quyền văn phòng thanh tra kỷ luật.
Ta muốn hỏi ngươi, trước lúc Thẩm phán quan Pavaro bắt đầu điều tra Phán quyết quan Vicole, hắn có thông báo cho ngươi biết hay không, hay là, toàn bộ quá trình điều tra lần này của Thẩm phán quan Pavaro đều là ẩn giấu ngươi mà hành động?
Ta nghĩ, nếu lúc trước hắn ta đã có thể nói cho ngươi biết về chuyện lớn như vậy thì bây giờ cũng không có lý do mà không nói cho ngươi biết chứ? Dù gì thì các ngươi cũng ở chung một nơi.”
Karen hồi đáp: “Ông ấy có thông báo cho ta biết.”
Bern chủ giáo lập tức truy hỏi theo: “Cho nên, cuộc điều tra của Thẩm phán quan Pavaro nhằm vào Phán quyết quan Vicole, từ khi vừa mới bắt đầu thì ngươi đã trực tiếp tham dự, có phải không?”
Câu hỏi này, mục đích rất rõ ràng, gần như là đang đào sẵn một cái hố ở trước mặt của người, để ngươi nhảy vào bên trong.
Nhưng Karen lại lắc đầu, trả lời: “Không phải.”
“Không phải? Ngươi biết về sự kiện này, nhưng ngươi không có cùng với Thẩm phán quan Pavaro điều tra?”
“Đúng vậy, ta không có, bởi vì sau khi thẩm phán quan Pavaro thông báo việc này cho ta biết, ta từ chối kế hoạch điều tra nhằm vào Vicole của ông ấy, đồng thời đề nghị ông ấy trước hết không nên điều tra, nhưng hiển nhiên ông ấy cũng không có nghe theo đề nghị của ta, vẫn tự mình tiến hành điều tra, cuối cùng thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà ta không mong muốn nhìn thấy.”
“Vì cái gì?”
“Bởi vì ta cảm thấy thời cơ còn chưa chín muồi.”
“Thời cơ chưa chín muồi? Thế nhưng mà bây giờ ngươi đã là đội trưởng đại đội thanh tra kỷ luật, ngươi cũng đã có tư cách ngồi ở chỗ này, lúc này cũng không tính là thời cơ chín muồi sao?”
“À…, ha ha ha.”
Karen cười, cười đến nỗi rất rõ ràng, tiếng cười của anh lúc này quanh quẩn ở trong phòng thẩm phán.
Ngay sau đó, anh bắt đầu quay đầu, nhìn quanh bốn phía, sau đó, giơ tay trái lên, chỉ về phía Vicole đứng trong lồng, đốt ngón tay phải, thì gõ ra âm thanh “Cộc cộc cộc ở trên bàn!”.
Cuối cùng,
Karen lên giọng,
Dùng một giọng điệu giống như là đang chất vấn mà hô lên với toàn bộ mọi người:
“Nếu như thời cơ thật sự chín muồi, trước các chứng cứ đã rõ ràng và vững chắc đến như vậy, cái phiên tòa này, vì sao lại trở thành tình trạng như lúc này đây?”
Chương 1723: Thần khí (1)
Trên mặt Deron lộ ra một nụ cười, vì thế còn đổi một cái tư thế ngồi khác thoải mái hơn;
Đáng tiếc, nếu như lúc này trong tay có thể có một chén trà nóng mà nói thì sẽ càng hài lòng hơn, nếu có thể phối hợp cùng với mấy món điểm tâm mà phu nhân mình làm thì không thể tốt hơn nữa.
Bởi vì nguyên nhân tính cách, Deron cũng không thích những việc quá “Phức tạp”, đối với phương diện công việc của Thần Giáo, ông ấy vẫn luôn tương đối đơn thuần, cũng chính bởi vì ông ấy vẫn luôn chân thành đối đãi với mỗi một thuộc hạ và học sinh của mình, cho nên lúc ông ấy cần, hầu như không cần phải tìm kiếm, chỉ cần một câu nói, những thần quan bên trong bộ môn đã cùng ông ấy đến đây, dù là tất cả mọi người đều rõ ràng đến đây cũng đồng nghĩa với chuyện đắc tội với các vị Chủ Giáo.
Nhưng mà dù gì thì Deron cũng nhậm chức ở trong bộ môn đã nhiều năm như vậy, cho dù không tự mình làm tương thì cũng đã từng nếm qua;
Cho nên ông ấy ngồi ở chỗ này vẫn có thể hiểu được chuyện đang xảy ra.
“Thằng nhóc này ghê gớm đấy.”
Deron nghĩ đến sự yêu thích của vợ mình dành cho Karen, nhất là khi đặt mua là Thần bào và những quần áo mới cho Richard thì đều sẽ đặt mua cho Karen một bộ.
Ông Deron không cảm thấy cái này có cái gì bất thường, vừa lúc tương phản, ông ấy cảm thấy việc này rất bình thường.
Ánh mắt của vợ mình rất chuẩn, đã sớm nhìn ra sự ưu tú của Karen;
Ai,
Kiểu người trẻ tuổi giống như vậy thì có ai là không thích đâu.
Nghĩ tới đây, Deron vô ý thức nhìn về hướng cháu trai của mình.
Cái cảm giác xấu hổ khi nhập vai này cho đến bây giờ cũng đều không biến mất.
“Đội trưởng thật lợi hại.”
Richard siết chặt nắm đấm, cứ như người đang đứng ở phía trước mà chất vấn mọi người toàn trường không phải Karen mà là cậu ta, cậu ta có một loại cảm giác nhập vai rất mạnh!
Philomena mở miệng hỏi: “Có gì ghê gớm, là giọng nói à? Sao ta lại có cảm giác, có vẻ đội trưởng có chút nóng nảy khi bị dồn ép.”
“Ha ha, đây sao có thể như xem là dồn ép, là do đối phương đã nói chuyện ngoài lề trước.”
“Ngoài lề?” Philomena sửng sốt một chút, “Là thuật ngữ trong cái trò chơi kia sao?”
Trong những ngày cưỡi hải thú phiêu bạt ở trên biển, Philomena cũng bị cưỡng ép mà gia nhập vào cái trò chơi “Người sói” kia.
“Đúng vậy a, hôm nay lúc đầu chuyện chính nên nói là về việc của thẩm phán, kết quả Chủ giáo Bern trực tiếp không nói vào vấn đề chính mà phải nói chuyện ngoài lề, thì nên đội trưởng dứt khoát nói chuyện ngoài lề cùng với ông ta, làm như vậy thì đã triệt tiêu lẫn nhau, đúng không?”
Philomena rất muốn trả lời “Đúng vậy”, nhưng vẫn còn có chút không hiểu được.
Richard lập tức tiếp tục giải thích: “Tựa như là khi nhận định trong hai người ai là sói ai là người, một tên tín đồ Nguyệt Nữ Thần Giáo nói: Nguyệt Thần vĩ đại ở trên, ta là người tốt.
Chả nhẽ như vậy là có thể khẳng định tên đó không phải là sói hay sao, nhưng một người khác lại nói tiếp đi: Thần Luân Hồi vĩ đại ở trên, ta tuyệt đối không phải là người sói;
Như vậy thì hai người này ở trong cảm nhận của cô có phải lại trở về giống như ban đầu rồi hay sao?”
“Ừm, ta đã hiểu, cho nên, sau khi triệt tiêu mất các nhân tố ngoài lề thì vẫn phải quay trở lại phần suy luận trong “Trò chơi” ? Cũng giống như trở lại vụ án như trước mắt.”
“Đúng vậy, không sai, ai, cô có biết không, ở chung một chỗ với Karen càng lâu thì tôi càng phát hiện, hình như chỗ nào thì tôi cũng không sánh bằng anh ta.”
Nghe được câu này, Philomena nói: “Ngươi là đang ám chỉ ta sao?”
“Không phải không phải, cô trong mắt của tôi rất lợi hại, thật đấy.
Nhưng mà, có một việc…”
Philomena nói, “Ngươi đã từng gặp Thẩm phán quan Pavaro rồi sao?”
“Không có, nghe Pieck và Dincom nói, Thẩm phán quan Pavaro vẫn luôn vì muốn kiếm phiếu điểm để mua dược liệu chữa trị ô uế cho hai đứa con gái cho nên ở bên ngoài nhận nhiệm vụ rất lâu đã không trở về nhà.”
Philomena hỏi: “Ngươi cảm thấy, hai đứa con gái của Thẩm phán quan Pavaro bây giờ sẽ còn thiếu dược liệu sao?”
Richard liếm môi một cái.
“Muốn nói thẩm phán quan Pavaro cố ý trốn tránh đội trưởng không cho anh ta biết mình đang điều tra thì tôi tin, nhưng còn ở dưới mí mắt của đội trưởng, mà cứ để ông ấy bị diệt khẩu như vậy thì cũng tôi lại không tin nổi.”
Richard hít sâu một hơi, lập tức đưa ngón trỏ đặt dọc môi của mình:
“Xuỵt! Chuyện này, không nên nói nữa, cũng không cần hỏi lại, đã rõ chưa?”
“Ta đã bố trí kết giới che đậy, lúc hai người chúng ta nói chuyện cũng không cần phải Xuỵt.”
“A, đúng nhỉ, là do tôi không để ý.”
“Mặt khác, ngoại trừ nói chuyện cùng với ngươi thì ta cũng không có ai khác để nói chuyện cùng.”
“Người trẻ tuổi này, thật là có chút thú vị.” Đại tế tự nâng tách trà của mình lên uống một ngụm trà, “Mặt khác, tên Bern này là người của ngươi sao?”
“Không, là người của Lisen, nhưng mà dẫu sao cũng là người của ngài.”
“Là người trên đường dây kia của Lisen sao, ở thành phố York, à, là cả nhà ở Pamirez Giáo.”
“Đúng vậy, Pamirez Giáo thực tế là do gia tộc của hắn khống chế.”
“Ừm, ta nhớ ra hắn rồi, gia tộc này đã làm ra cống hiến rất lớn cho Thần Giáo, được rồi, nếu là người của Lisen, chính hắn ta sẽ an bài, có lẽ theo bọn hắn nghĩ thì Chủ giáo của một cái đại khu thích hợp để cho hắn phát huy tác dụng hơn.”
Ngay sau đó, Norton nhìn hình ảnh của Karen bên trong hình chiếu, bỗng nhiên cười.
Sau đó, Đại tế tự bưng lên tách trà đặt trên bàn, mở miệng nói:
“Verden.”
“Có.”
“Cái tách trà kia ngươi cũng không phải bị tạt một cách vô ích đâu.”
Chương 1724: Thần khí (2)
Chủ giáo Bern nhìn chằm chằm Karen một hồi lâu, sau đó, gật nhẹ đầu.
Mình từng bước từng bước đào hố cho người trẻ tuổi này, người trẻ tuổi này lại dùng cách thẳng thắn để lấp hố mình đào từng bước một.
Còn về phần lời chất vấn toàn trường mà hắn ta vừa nói khi nãy, thật sự chỉ đơn giản là biểu đạt cảm xúc thôi sao?
Bern không tin.
Nhưng ông ta cũng tán thành với loại phương thức dung nhập sự thẳng thắn của bản thân vào để ứng đối với tiết tấu.
Bern nhớ rõ con trai Derius của mình từng nói qua, cái tên nhân viên bảo an tên là Karen này rất thú vị, bây giờ xem ra, thật sự là lúc trước khi mình từng tiếp xúc nhưng lại không để ý.
Có điều, trận đấu này, vừa mới bắt đầu.
Mọi người, đang tiếp tục “Chém giết” lẫn nhau trên lập trường của mình.
Chủ giáo Bern nghiêng người, nói: “Đội trưởng Karen, phải chăng ta có thể hoài nghi rằng sự miêu tả của ngươi về việc “chưa chín muồi” kia, là một cái cớ để bản thân né tránh chứ?”
Karen nhẹ gật đầu, hồi đáp: “Không cần phải hoài nghi, đó là đang lấy cớ để né tránh.”
“Vậy phải chăng ta cũng có thể bởi vậy mà hoài nghi rằng ngươi không đủ sự trung thành đối với giáo nghĩa của Trật Tự?”
Gaspol mở miệng nói: “Luật sư bào chữa của bị cáo, câu hỏi được đặt đã vượt qua giới hạn hợp lý.”
“Rất xin lỗi, Thẩm phán trưởng.”
Karen lại hành lễ với Gaspol nói: “Ta nguyện ý trả lời, thẩm phán trưởng.”
Gaspol không nói gì thêm nữa.
Karen thì nhìn về phía Chủ giáo Bern một lần nữa, hồi đáp: “Đúng vậy, ta không đủ trung thành đối với giáo nghĩa của Trật Tự.”
“Cho nên…”
Không đợi Chủ giáo Bern nói tiếp, Karen đã ngắt lời ông ta, nói:
“Trước đó không lâu ta đã trải qua một lần kiểm tra sức khoẻ, thực hiện trong bệnh viện phụ thuộc Kỵ Sĩ Đoàn, điểm số thành kính tín ngưỡng của ta, là điểm tối đa khó gặp, ta tin tưởng rằng trong tay của Chủ giáo ngài chắc hẳn cũng có tư liệu về việc đó, sau khi trở về ngài có thể kiểm tra lại một chút.”
“Nếu đã là điểm tối đa, vì cái gì…”
Alfred ngồi ở bên cạnh Karen bỗng nhiên gia tăng tốc độ hô hấp, cả người của Alfred cũng bởi vì cái đề tài này mà trở nên hưng phấn, vị Chủ giáo này là đang muốn biện luận về tín ngưỡng cùng với thiếu gia nhà mình sao?
“Bởi vì con đường tín ngưỡng, không có điểm cuối cùng, ta tín ngưỡng Trật Tự, nhưng ta đã từng đi vào con đường lạc lối, ta từng cho rằng mình chính xác, nhưng sau một khoảng thời gian ngắn trôi qua thì lại phát hiện mình rất cực đoan và hồ đồ.
Ta sẽ không vì vậy mà cảm thấy nhụt chí, ngược lại ta sẽ bởi vì mỗi lần bản thân mình tỉnh ngộ mà cảm thấy vui sướng.
Cuối cùng thì nếu như người người đều có thể tuỳ tiện tín ngưỡng Trật Tự ở trong lòng mình, trên hành động cũng hoàn toàn tuân theo sự chỉ dẫn của ý nghĩ trong lòng, vậy thì bản thiết kế lý tưởng về Trật Tự Thần Giáo mà vô số vị tiên hiền trong biết bao năm tháng đi trước chúng ta đã phấn đấu cả đời, chẳng phải là quá mức đơn giản rồi sao?”
“Cho nên, Đội trưởng Karen là đang muốn nói cho ta biết, ngươi là bởi vì Thẩm phán quan Pavaro chết rồi cho nên mới quyết tâm tiếp nhận và hoàn thành cuộc điều tra của hắn ta nhằm vào Thẩm phán quan Pavaro sao?”
“Đúng vậy, bởi vì ông ấy chết, làm ta xúc động, ta vốn chỉ muốn chờ sau này khi chiều gió tốt hơn một chút, hoàn cảnh chỉ cần tốt hơn một chút, lại phối hợp với Thẩm phán quan Pavaro mà cùng điều tra về chuyện này.
Chờ đến sau khi Thẩm phán quan Pavaro chết thì ta mới ý thức được, nếu như ta vẫn chỉ luôn ngồi chờ, thì mãi mãi cũng không chờ được chiều gió và hoàn cảnh càng thích hợp hơn nữa.
Những việc này, đều cần ta và một đám người, chủ động đứng ra, để cố gắng tạo ra.”
“Vì để tạo ra hoàn cảnh này, ngươi sẽ cố gắng làm ra một chút thay đổi, đúng không?”
“Đúng vậy, không sai.”
“Đội trưởng Karen, ngươi có cảm thấy rằng chính là bởi vì quyền lực của Đòn Roi Kỷ Luật lúc này không đủ lớn, cho nên mới dẫn đến hoàn cảnh như vậy xuất hiện? Trong lòng của ngươi, ngươi có nghĩ rằng chỉ cần quyền lực của Đòn Roi Kỷ Luật có thể có được khôi phục thì hoàn cảnh sẽ trở nên tốt đẹp hơn?”
“Luật sư bào chữa của bị cáo, xin hãy chú ý phát ngôn của ngươi.” Gaspol nhắc nhở.
“Vâng, thẩm phán trưởng.”
“Ta cảm thấy bất cứ chuyện gì đều có tính hai mặt của nó, nhưng là một người tiến lên theo tín ngưỡng Trật Tự, ít nhất thì nhìn vào tình hình trước mắt, ta cảm thấy nếu như Đòn Roi Kỷ Luật có thể khôi phục lại một phần quyền lực trước đây, quả thật có thể đưa ra một tập tục quét sạch rác đối với thần giáo, rất có tác dụng.”
“Được rồi, ta hiểu được.” Chủ giáo Bern đem ánh mắt nhìn về phía Wilker, “Trước hết đối với chuỗi mắt xích các chứng cứ đã được trình bày, bên ta đối với việc thứ nhất và việc thứ ba, cho rằng hai việc này vô cùng không thỏa đáng.
Đầu tiên, bên ta không cho rằng Phán quyết quan Vicole tranh đoạt công lao của Thẩm phán quan Pavaro, lúc ấy Ban quản lý đại khu từng có sự điều tra để xác định chuyện này, cũng từng có đến thăm và đáp lễ, mà lại, Thẩm phán quan Pavaro cũng nhận được một phần công lao, lúc ấy Thẩm phán quan Pavaro còn đưa ra các yêu cầu, ta nói không sai chứ?”
“Đúng vậy, không sai.”
Chương 1725: Thần khí (3)
“Cho nên, là do bản thân thẩm phán quan Pavaro đã chấp nhận kết quả này, hắn ta cũng không có lựa chọn sử dụng quyền lực mà thần giáo cho hắn để đi bảo vệ cho lợi ích hợp lý của chính mình, bởi vậy, bây giờ lại bởi vì hắn đã chết nên lật đổ kết quả mà hắn từng tự mình thừa nhận thì ta cảm thấy điều này không thích hợp, cũng không hợp lý…
Huống hồ trong chuyện này liên lụy đến các vấn đề vô cùng phức tạp, cũng ví như một tiểu đội cùng nhau hoàn thành một nhiệm vụ, lúc tính công lao để ban thưởng, tiểu đội trưởng hoặc là người nào đó trong tiểu đội nhận được nhiều phần thưởng nhất thì những người còn lại đều sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng.
Nhưng đến cùng thì ai đúng ai sai, người ngoài có thể phân biệt rõ ràng sao? Đây vốn chính là phần sổ sách lung tung khó tính.
Xem xét từ lựa chọn ban đầu của Thẩm phán quan Pavaro, nhiều nhất thì ta có thể thừa nhận rằng bọn họ là cùng nhau hợp tác mà phá vụ án của Zich.
Mà Thẩm phán quan Pavaro có lẽ là đã âm thầm phàn nàn với ngươi, phàn nàn rằng sự phân bố công lao này có chút không công bằng.”
Không thể không nói, Chủ giáo Bern đúng là một cao thủ trong việc thay đổi khái niệm.
Sau một hồi nói chuyện, trực tiếp biến hành động vô sỉ của Vicole khi trộm công lao của Thẩm phán quan Pavaro trở thành “Mâu thuẫn công lao” giữa hai người, biến một chuyện đã rõ ràng trắng đen, hình dung thành một màu “Xám” mà mọi người quen thuộc.
Tất cả biện luận của ông ta, đều tránh đi manh mối cụ thể, bao gồm cả những chứng cứ như là bút ký điều tra và di thư của Pavaro, không, hắn thừa nhận những chứng cớ này và cũng đồng thời hạ thấp tác dụng của những chứng cứ này xuống mức thấp nhất.
Quan trọng nhất đó là, sở dĩ Chủ giáo Bern dám làm như thế, là bởi vì hắn tra duyệt hồ sơ, những người có liên quan đến vụ án của Zich, đều đã chết, ngay cả tên Phán quyết quan bỏ trốn kia, cũng đã chết trong cuộc vây bắt kẻ truy nã.
Nhưng xét đến cùng, bởi vì lúc ấy Karen và Vicole đã hoàn thành “Giao dịch”, Karen cũng vừa lúc đeo lên mặt nạ Pavaro, mà trong lúc ấy Karen dưới hoàn cảnh kia, thân phận mới của mình vừa có được, anh đang đứng ở trong một hoàn cảnh vừa mẫn cảm và vừa xa lạ, khiến cho Karen khi đối mặt với Vicole, không thể không lựa chọn phương thức báo thù tương đối bảo thủ.
Khi đó, Thẩm phán quan Pavaro thật sự, đã sớm chết.
“Mặt khác thì về cái di thư này…” Chủ giáo Bern chỉ chỉ Wilker, “Ta đã xem qua bản sao chép của di thư kia, ta cảm thấy nó được viết rất thành khẩn, cũng cực kỳ khiến người ta cảm động, hình tượng của Thẩm phán quan Pavaro ở trong bức di thư này, rất là rõ ràng và lập thể, chỉ có điều là bức di thư và cuốn bút ký điều tra này ta cảm thấy nếu muốn làm giả thì cũng chẳng có gì khó khăn cả.”
Karen mở miệng nói: “Thưa ngài Chủ giáo, ngài có thể đề ra thêm những sự chất vấn với các chứng cứ.”
“Ha ha, ta chỉ là đang thuật lại ý nghĩ trong lòng của ta theo tình huống thực tế.” Chủ giáo Bern cười cười, “Mặt khác, ta xác thực đã từng xem qua sơ yếu lý lịch của đội trưởng Karen, ngươi nói ngươi cực kỳ ưu tú, đúng vậy, ta thậm chí có thể nói, không thừa nhận sự ưu tú của Đội trưởng Karen thì sẽ là một sự phủ định đối với phần lớn những người trẻ tuổi trong giáo.
Cuộc thí luyện trong Cánh Cổng Luân Hồi, cả đội của ngươi đều cùng trở về.
Trong nhiệm vụ sắp xếp bảo an cho thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo, thần tử của Nguyệt Nữ Thần Giáo bị ám sát, cả đội của ngươi cũng trở về được.
Đội Quan Sát Trật Tự khi ở trên chiến trường giữ Luân Hồi và Nguyệt Nữ, cả đội của ngươi vẫn trở về được.
Sau khi phiêu bạt trên biển cả lâu như vậy, cả đội của ngươi cũng có thể trở về.
Nhiễu loạn xảy ra trên Hỏa Đảo, một con Ác Khuyển ba đầu nổi điên, tùy tiện phá hoại cả hòn đảo, nhưng cả đội của ngươi vẫn trở về đầy đủ.
Là người lãnh đạo của một tiểu đội, có thể làm đội viên thuộc hạ của ngươi, thật sự là một chuyện rất hạnh phúc, ngươi quả thật cũng có được phẩm chất ưu tú mà một người lãnh đạo nên có.
Cho nên mời ngươi nói cho ta… Vì cái gì mà ngươi ở cùng với cả nhà của Thẩm phán Pavaro nhưng hắn ta lại bị người ta giết người diệt khẩu một cách đơn giản và dễ dàng đến như vậy.”
Karen trả lời: “Đây là do ta sơ sẩy.”
“Sơ sẩy? Ta không đồng ý.” Chủ giáo Bern hướng mặt nhìn về phía mọi người đang ngồi trên ghế dự thính, “Mặt khác, ta còn có một vấn đề, dựa theo lời mà vị này…”
Chủ giáo Bern chỉ về phía Alfred,
“Vị này trong lúc trình bày về tình tiết của vụ án rõ ràng đã nhắc đến rằng sau khi phân chia công lao trong vụ án của Zich, Phán quyết quan Vicole đã có sát ý đối với Thẩm phán quan Pavaro, có phải là ý này không?”
Alfred đứng người lên hồi đáp: “Đúng vậy, không sai, trong lúc chúng ta tra hỏi, Phán quyết quan Vicole đã chính miệng thừa nhận chuyện này.”
“A, phải không.” Chủ giáo Bern vừa cười nói, “Nhưng Phán quyết quan Vicole của chúng ta vì sao phải chờ đợi lâu đến như vậy?”
Chương 1726: Thần khí (4)
Karen hồi đáp: “Bởi vì ta ở trong sở thẩm phán Pavaro.”
“A, đúng vậy, hay là bởi vì Đội trưởng Karen của chúng ta đầy đủ ưu tú.” Chủ giáo Bern tăng cao âm thanh lên một chút, “Bởi vì kiêng kị ngươi, cho nên Phán quyết quan Vicole mới vẫn luôn không ra tay với Thẩm phán quan Pavaro hắn sẽ cảm thấy khi động thủ với Thẩm phán quan Pavaro mà có ngươi ở gần bên cạnh sẽ mang đến phiền phức rất lớn, có đúng hay không?”
“Đúng.”
“Thế nhưng mà vậy tại sao trong lúc thân phận của đội trưởng Karen càng ngày càng lên cao, quyền lực càng lúc càng lớn, danh tiếng càng lúc càng truyền rộng thì Phán quyết quan Vicole bỗng nhiên lại ra tay giết người diệt khẩu chứ?
Lúc trước không giết, vẫn luôn chờ, chờ đến khi ngươi bây giờ đã trở thanh đội trưởng đội hành động của văn phòng thanh tra kỷ luật thì mới ra tay giết người.
Hắn điên rồi à?”
Karen trầm mặc.
Trong lòng của Wilker hơi nhột một chút, thật ra trong lúc chỉnh sửa lại chứng cứ thì cậu ta đã phát hiện ra điểm này, Thẩm phán quan Pavaro, sự tồn tại của ông ta vốn không nên có trong này.
Nếu như đã để việc giữa Vicole và Richard sang một bên vậy thì vì sao không thể đặt Thẩm phán quan Pavaro sang một bên luôn chứ?
Muốn sắp xếp người đi báo cáo mà nói, mặt khác sắp xếp một người sống, không phải sẽ thích hợp hơn sao?
Với kinh nghiệm nghề nghiệp của cậu ta cũng đều có thể nắm bắt được điểm sơ hở ở trong việc này, Chủ giáo Bern có thể nhìn ra, thì càng bình thường hơn.
Nhưng mà, Wilker không có nói việc này ra, bởi vì cậu ta phát hiện ở trong cái tiểu đội này, quyền uy của đội trưởng, không thể bị nghi ngờ, đương nhiên, chủ yếu là do cậu ta cũng vừa vào đội, cũng không muốn bất đồng.
“Mặt khác, Thẩm phán quan Pavaro đã chết rồi, a không, dựa theo cách nói của Đội trưởng Karen đó là đã bị diệt khẩu, thi thể của hắn, cũng không tìm được, bị thiêu hủy, thi thể bị hủy đi một cách vô cùng sạch sẽ, à cũng không sạch sẽ lắm, để lại một bức ảnh chụp của mình với hai đứa con gái sinh đôi, ha ha.”
Chủ giáo Bern đưa tay chỉ vào trán của mình,
Lớn tiếng nói:
“Đội trưởng Karen, ngươi không cảm thấy tất cả mọi việc này đều đã quá trùng hợp rồi sao?”
Karen tiếp tục trầm mặc.
Chủ giáo Bern quay người nhìn về phía Gaspol, nói: “Thẩm phán trưởng, ta thỉnh cầu bổ sung chứng cứ của phía bên ta, mời đoàn thẩm phán nghiệm chứng.”
“Cho phép.”
Chủ giáo Bern lấy ra một phần tài liệu, sau khi đưa cho cán sự nói: “Người điều hành đứng sau cái cơ sở kia, ông chủ thật sự là bộ trưởng Enzo của bộ chấp pháp tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật đại khu chúng ta.
Hắn ta và Trưởng ngục giam Đòn Roi Kỷ Luật cấu kết, điều chuyển một số phạm nhân trong ngục giam ra ngoài làm món ăn, cung cấp cho người khác sử dụng.
Nơi này là chứng cứ điều tra do Bộ chấp pháp của đại khu cung cấp, và chứng cứ về sự di chuyển lợi ích đằng sau, mặt khác, người nhà Bộ trưởng Enzo cũng đã bị Bộ chấp pháp đại khu khống chế, bọn hắn cũng có thể trở thành chứng nhân chứng để cung cấp lời khai cho việc này.
Nhưng mà,
Thật đáng tiếc đó chính là,
Vị Bộ trưởng Enzo này, tối hôm qua đã bị người ám sát nên chết ở trên đường, người ám sát còn cố ý chạy đến trước cửa nhà của Phán quyết quan mà kêu la rằng, Chủ giáo Dorford mới là hung thủ ở phía sau màn.
Bây giờ,
Mọi chuyện chúng ta đều đã rõ ràng.
Thẩm phán quan Pavaro điều tra Phán quyết quan Vicole sau đó bị diệt khẩu, vị thẩm phán quan có mặt trong hồ sơ vụ án được trần thuật đã khởi đầu cuộc điều tra này vẫn luôn ở cùng một chỗ với Đội trưởng Karen.
Bên trong tình tiết của vụ án, cơ sở mà Phán quyết quan Vicole của chúng ta bị nhận định là đã đến để thực hiện hành vi sai trái là do Bộ trưởng Bộ chấp pháp của Đòn Roi Kỷ Luật mở, có liên quan lợi ích đến Trưởng ngục giam của Đòn Roi Kỷ Luật.
Phán quyết quan Vicole là bị bắt giữ trước mặt rất nhiều người tại sảnh lầu một của cao ốc giáo vụ, việc này đã tạo thành ảnh hưởng trực tiếp vô cùng lớn, cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu khiến cho phiên tòa ngày hôm nay lại có thể hấp dẫn nhiều ánh mắt quan sát đến như vậy.
Nhưng có rất ít người biết rằng ngày đó Phán quyết quan Vicole sở dĩ đến cao ốc giáo vụ, là vì để xử lý mâu thuẫn xung đột giữa những người trẻ tuổi với một người tên là Richard, mà người trẻ tuổi tên là Richard kia cũng vừa đúng lúc là thuộc hạ của Đội trưởng Karen.
Những việc còn lại ta cũng không nói, nhưng mỗi một tội danh mà Đòn Roi Kỷ Luật gắn lên cho Vicole, đều không tránh khỏi quan hệ cùng với Đội trưởng Karen;
Là do trùng hợp sao?
Ai có thể biết được chứ?
Nhưng sự trùng hợp lớn nhất đó là, nhân viên tố tụng hôm nay của phía Đòn Roi Kỷ Luật lại là chính ngươi, Đội trưởng Karen.”
Karen mở miệng nói: “Thưa ngài Chủ giáo, thứ mà phiên tòa quan tâm đến là chứng cứ, mà không phải những sự suy đoán và ám chỉ.”
Chương 1727: Thần khí (5)
“A, đúng vậy, đương nhiên, nhưng ta thật sự không thể nào hiểu được những điều trùng hợp này, tất cả mọi chuyện đều là sự trùng hợp mà thôi, có thể sao?” Chủ giáo Bern lui về phía sau mấy bước, hắn giơ tay lên, chỉ về phía Karen, tiếp tục nói, “Đội trưởng Karen, ta tin tưởng ngươi là một người trẻ tuổi ưu tú, thật sự, từ lúc cầm lấy sơ yếu lý lịch của ngươi để đọc lần thứ nhất, ta đã thật sự cảm thấy vui mừng vì Trật Tự Thần Giáo chúng ta có thể có được một người trẻ tuổi ưu tú như vậy.
Nhưng mà người trẻ tuổi, không thể quá nóng vội, nóng vội sẽ dễ dàng làm sai chuyện.
Có lẽ theo ý của ngươi, ngươi là đang hi vọng quyền lực của Đòn Roi Kỷ Luật có thể được tăng cường trong đại khu, ta có thể cho rằng mục đích của ngươi là xuất phát từ sự công tâm, nhưng thủ đoạn và cách làm của ngươi là không đúng.
Người trẻ tuổi, làm việc, nên đường đường chính chính, mà không phải thích dùng những thủ đoạn không ra gì này.
Bởi vì lúc ngươi bắt đầu dùng những thủ đoạn này, nội tâm của ngươi đã không còn sạch sẽ!
Ta cũng cực kỳ sợ hãi,
Sợ hãi nếu như về sau Đòn Roi Kỷ Luật đều dùng phương thức như vậy để điều tra án, khi bọn hắn cho rằng người nào là phạm tội thì có thể trực tiếp tạo ra tất cả những chứng cứ trùng hợp này để kết tội cho người đó.
Khó có thể tưởng tượng,
Thật sự đến lúc đó,
Trật Tự Thần Giáo của chúng ta đến cùng sẽ bước vào trong cục diện đáng sợ như thế nào, Thần Giáo, sẽ bị kéo vào vực sâu, thật sự!”
Âm thanh của Chủ giáo Bern quanh quẩn ở trong phòng thẩm phán, trước khí thế của ông ta, những người khác ở xung quanh, thậm chí bao gồm thẩm phán trưởng đều bị áp chế xuống, càng đừng đề cập đến Karen đang đứng đối mặt với ông ta.
Mặc kệ là những người đang ngồi trên ghế dự thính trong hiện trường hay là những người đang xem qua trận pháp tiếp sóng, đều cảm thấy đáng thương thay cho người trẻ tuổi của Đòn Roi Kỷ Luật đang “luống cuống tay chân này”.
Karen cầm lấy tách trà ở trên bàn, uống một hớp nước.
Wilker có chút khẩn trương mà chuyển động chiếc bút máy trong tay, cậu ta cực kỳ hối hận, hối hận mình tại sao muốn hòa hợp với mọi người nhanh làm gì, hẳn là nên sớm nói việc này ra.
Alfred thì cầm lấy cái thùng giữ nhiệt đặt cạnh chân của mình, lấy từ bên trong ra một viên đá, bỏ thêm vào trong ly nước của Karen.
Trên ghế dự thính của khách quý, Chủ giáo Dorford nắm chặt nắm đấm, hưng phấn quơ tay ở dưới.
Đại chủ giáo Waffron ở bên cạnh, trên khóe miệng cũng lộ ra một vòng mỉm cười, chỉ có điều khiến ông ấy vui mừng khác Chủ giáo Dorford, ông ta cùng Bern và các Chủ giáo khác, hoàn toàn không thèm để ý đến chết sống của Vicole, nếu như điều kiện cho phép mà nói, trong giới Chủ giáo nếu thiếu đi một cái họ Naton thì cũng là điều mà bọn hắn vui lòng nhìn thấy.
Mặc kệ Vicole đến cùng là bị phán vô tội hay vẫn là có tội hoặc tội nặng nhẹ ra sao, chỉ cần có thể đem chuyện này kéo sang đấu tranh chính trị, đại khu bên này, sẽ thắng; bên phía Đòn Roi Kỷ Luật, sẽ thua.
Một tên Vicole, ngoại trừ ông nội của hắn, nào có ai thèm quan tâm đến sống chết của hắn chứ.
Waffron nâng tách trà lên, uống một ngụm, vẻ mặt tự nhiên.
Trên ghế dự thính, sắc mặt của Deron trầm xuống, trước đó ông ấy cũng không tham dự nhiều, cho nên cũng không nắm rõ về những mắt xích chứng cứ, nhưng bây giờ trong lòng ông có một điều nghi vấn, đó chính là ba cái yếu tố trong lời trần thuật tạo thành tình tiết của vụ án, nếu bỏ đi hai cái yếu tố liên quan đến Pavaro mà chỉ dựa vào cái yếu tố thứ hai cũng có thể trừng phạt chết Vicole, tại sao hết lần này tới lần khác lại đưa thêm vào? Deron không biết cái yếu tố “Pavaro” này rốt cuộc là có vấn đề hay không, ông ấy chỉ biết là, đây là dư thừa, không chỉ có dư thừa, còn bị đối phương xem như chỗ đột phá, bắt đầu liên tục công kích.
Lúc trước Deron còn cho rằng phản ứng của Karen cực kỳ đặc sắc, hiện tại, ông ấy lại cảm thấy sự sắp xếp thứ nhất này của Karen, suy nghĩ có chút quá đương nhiên, nghĩ rằng Ban quản lý đại khu đơn giản.
“Làm sao có cảm giác, tình thế lại đảo ngược.” Philomena mở miệng nói với Richard, “Việc của Thẩm phán quan Pavaro, vẫn bị họ bắt lấy.”
“Đúng vậy, tiếp theo phải xem xét Karen sẽ ứng đối như thế nào.”
“Ngươi có lòng tin với đội trưởng đến vậy sao?”
“Đúng vậy, khi Karen bảo tôi đi xuống lầu một để quỳ, tôi cũng không có chút do dự.”
“Vì cái gì?”
“Có đôi khi, trong cuộc sống của mình, có thể gặp phải một người để cô có thể tin tưởng một cách vô điều kiện, âu cũng là một niềm hạnh phúc.”
“Không thể nào hiểu được loại hạnh phúc này.”
“Neo, ta nhớ được lúc ta nhắc nhở ngươi, ngươi nói cái mắt xích trong chuỗi chứng cứ này sẽ không có vấn đề gì mà.”
Đối mặt với lời thăm hỏi của Bernie, Neo không thể nói đây là do Karen kiên trì đưa vào, chỉ có thể trả lời: “Là do ta sơ sẩy.”
“Ngươi quá tin tưởng người thuộc hạ này của ngươi, suy cho cùng thì hắn vẫn còn rất trẻ.”
Neo không nói chuyện.
Chương 1728: Thần khí (6)
“Đội trưởng Karen, ngươi đã kết hôn hay chưa?”
“Không có.”
“Ừm, cho nên, bây giờ ngươi là đang ở cùng với người quả phụ và hai đứa con gai song sinh của Pavaro, phải không?”
“Đúng như thế.”
“Ta còn nghe nói, Thẩm phán quan Pavaro cũng không thường xuyên ở nhà, phải vậy không?”
“Đúng là vậy.” Karen nhìn xem Chủ giáo Bern, “Ngài Chủ giáo nghe nói cũng thật nhiều.”
“Ha ha, ta còn nghe nói một việc nữa, phu nhân quả phụ của Pavaro và hai đứa con gái sinh đôi kia, rất xinh đẹp.”
Gaspol trầm giọng nói: “Luật sư bào chữa của bị cáo, bản tọa đưa ra lời cảnh cáo cho ngươi.”
“Thật có lỗi, thẩm phán trưởng, là miệng của ta nói lầm.”
Karen nhìn xem Chủ giáo Bern, hỏi: “Ngài Chủ giáo rốt cuộc là muốn nói cái gì?”
“Không muốn nói cái gì cả, chỉ là suy đoán của người bình thường đối với loại chuyện như thế này, ví như, có hơi chướng mắt.
Có thể là Đội trưởng Karen ngươi nhìn Thẩm phán quan Pavaro thấy chướng mắt, cũng có thể là Thẩm phán quan Pavaro nhìn ngươi chướng mắt….
Cho nên, có chút việc không liên quan, hoặc là người bây giờ không còn giá trình gì, thì có thể bị ném đến bãi rác hoặc vựa gom phế liệu để tiến hành lợi dụng lần cuối cùng, bây giờ ở thành phố York đang xây dựng nhà máy điện từ việc đốt rác hay sao.
Cũng giống như, Thẩm phán quan Pavaro, đã giải quyết xong, lại lợi dụng, tốt bao nhiêu, không phải sao?”
“Luật sư bào chữa của bị cáo, xin chú ý ngôn từ của ngươi.”
“Thưa ngài Thẩm phán trưởng, ta chỉ là đứng trên góc độ của Phán quyết quan Vicole mà biện hộ một cách bình thường, ta cho lời mà ta vừa nói có quan hệ vô cùng mật thiết cùng với bản án này.”
Trên ghế dự thính.
Ashley tức giận đến nỗi siết chặt nắm đấm, oán hận nói: “Người Chủ giáo này đến cùng đang nói bậy bạ gì đó!”
Blanche cũng gật đầu theo.
Muri thở dài rồi nói: “Đây là tại cố ý bôi đen, ông ta đang lợi dụng thời cơ phát sóng, tiến hành dẫn dắt dư luận mạnh mẽ hơn, rất nhiều người là không có đầu óc để suy nghĩ, nghe được những việc này sẽ hứng thú mà chọn phe ngay.”
Bart nói: “Đúng vậy, sẽ còn hô hào, không nghĩ tới ngươi là người như vậy, mắt ta thật sự là đã bị mù.”
“Việc này thì khó rồi.” Muri có chút lo lắng nói, “Ta lo lắng sau khi lần thẩm phán này kết thúc, mặc kệ kết quả cụ thể như thế nào, làn sóng ảnh hưởng đến danh dự của đội trưởng, sẽ không hạ thấp xuống.”
Ventura mở miệng nói: “Tôi chẳng qua là đang cảm thấy đội trưởng sẽ rất tức giận.”
Ánh mắt của Chủ giáo Bern vẫn bình tĩnh như trước, ông ta không cảm thấy lời nói dẫn dắt của mình hèn hạ đến mức nào, bởi vì việc hèn hạ hơn mà ông ta đã từng làm còn nhiều hơn, đến bây giờ con của ông ta vẫn còn đang hận người cha này.
Ông ta cảm thấy rất tò mò, người trẻ tuổi trước mắt này, sẽ có phản ứng như thế nào, có thể cứ như vậy mà chịu đòn hay không?
Ai, nếu như là như vậy mà nói thì cũng cảm thấy đáng tiếc.
Nhưng nếu như bởi vậy mà hắn bị Đòn Roi Kỷ Luật từ bỏ, ngược lại là có thể kéo đến dưới tay mình, để cho mình tự điều giáo, “Tính cách” của hắn vẫn là không thích hợp với Đòn Roi Kỷ Luật lắm, ít nhất là Đòn Roi Kỷ Luật vào thời điểm này.
Karen không có tức giận mà là lại yên lặng uống một hớp nước.
Anh cũng rõ ràng, hành động uống nước liên tục của mình đối với những người đang dự thính và quan sát qua trận pháp phát sóng, là một hành vi che giấu sự chột dạ khi bị dồn đến chân tường;
Nhưng anh cũng không quan trọng.
Bưng ly nước, Karen quay người, rời đi chỗ mà mình đứng từ nãy đến giờ, đi về phía của chủ giáo Bern.
Chủ giáo Bern mặt mỉm cười mà nhìn Karen.
Karen nói: “Sự phỏng đoán của ngài Chủ giáo thật sự là cực kỳ đặc sắc, đúng vậy, phu nhân Lake, a, cũng chính là phu nhân của Thẩm phán quan Pavaro, đúng là một người rất đẹp, nhất là khi chăm sóc hai cô con gái của mình, ta nhìn thấy ở trên người của phu nhân Lake hình ảnh của một người mẹ kiên cường và vĩ đại.
Ngài Chủ giáo, ta biết một chút về những gì ngài đã trải qua, ta cho rằng ngài cũng là một người rất đáng gờm.”
Chủ giáo Bern: “Tạ ơn.”
“Nhưng ta đoán rằng ngài nhất định không có trải qua tình cảnh khốn cùng khi trong tay chỉ còn có vài trăm phiếu điểm, có đúng không?”
Chủ giáo Bern nhìn về phía Thẩm phán trưởng, nói: “Ta phản đối, đối phương đang nói chuyện không có liên quan đến bản án.”
Gaspol nói: “Phản đối vô hiệu.”
Là thẩm phán trưởng, dù sao cũng phải làm chút gì đó để biểu thị rằng nơi này là phiên tòa của Đòn Roi Kỷ Luật;
Chưa kể, trước đó ngươi cũng đã nói không ít những chuyện không liên quan đến bản án.
Trên mặt của Chủ giáo Bern không có bất cứ biểu cảm thất vọng nào, tiếp tục mỉm cười nhìn Karen, trả lời: “Xác thực là chưa từng có.”
Chương 1729: Thần khí (7)
“Nhưng ta đã nhìn thấy, một người cha, năm đó bởi vì đuổi bắt một tên dị ma, dẫn đến hai đứa con gái song sinh của mình bị trả thù, bị ô uế.
Sau đó, người cha này rõ ràng có cách khác để có thể đi kiếm phiếu điểm để mua dược liệu áp chế sự ô nhiễm trên người hai đứa con gái, chỉ cần ông ấy hơi hạ thấp một chút tôn nghiêm, hơi buông lỏng một chút tín ngưỡng, phiếu điểm có thể được tự đưa đến cửa.
Nhưng ông không có lựa chọn làm như vậy, ông ấy lựa chọn dùng phương thức của mình, không ngừng nhận thêm nhiệm vụ, để chưa bệnh cho hai con gái của mình.
Ban đêm, hai cô con gái bởi vì không đủ thuốc, bị ô uế hành hạ đến nỗi chôn mặt vào gối mà khóc thút thít, làm cha, chỉ có thể đứng ở ngoài cửa mà một mình yên lặng rơi lệ.
Trên người ông ấy, khắp nơi đều là vết bầm, là do vợ của ông ấy bóp ra, bởi vì người vợ cũng không hiểu hành động của ông ấy, là một người mẹ, bà ấy chỉ biết rằng con gái của mình đang chịu nỗi đau rất lớn.
Thưa ngài Chủ giáo, ngài có biết lần thứ nhất ta trông thấy hai cô con gái của Thẩm phán quan Pavaro là cảnh tượng như thế nào không?
Để ta miêu tả cho ngài nghe một chút,
Cũng miêu tả cho mọi người ở đây đang quan tâm, đã tưởng tượng hai cô con gái của ngài Pavaro xinh đẹp đến như thế nào.
Trên người, khắp nơi đều là làn da hư thối, giường mà họ nằm, ban ngày cần dùng một lớp giấy dầu để bao phủ, bởi vì nước mủ sẽ không ngừng nhỏ giọt xuống từ trên người của bọn họ.
Lần thứ nhất lúc trông thấy bọn họ, bọn họ đang ngoan ngoãn ngồi trên giường mà chơi giấy dán.
Ta mang đến một phần thuốc mà họ đã bị ngừng từ khá lâu, lúc bọn họ ngâm thuốc, mẹ của bọn họ xé quần áo trên người của họ xuống trước mặt của ta.
Quần áo của họ đều rất mỏng, nhưng cho dù là như vậy thì quần áo vẫn sẽ dính vào trên những lớp da đã hư thối kia như cũ.
Cho dù là ngay ở trước mặt ta, lột sạch quần áo, bước vào trong bồn tắm để ngâm tắm thuốc.
Không có một chút xíu che lấp, bởi vì chỉ cần là người có một chút xíu lương tri thì khi đó, trong đầu của ngươi cũng không thể xuất hiện bất cứ dục vọng tội lỗi nào.”
Chủ giáo Bern thở dài ở trong lòng, ông ta không biết Karen vì cái gì mà còn muốn dây dưa với ông ta về việc này, lựa chọn sáng suốt nhất là tránh đi vấn đề của Pavaro, đem trọng tâm đánh vào điều thứ hai, cũng chính là việc mà Vicole đã làm ở cái cơ sở kia.
Người trẻ tuổi này, vẫn là hành động theo cảm tính.
“Thế nhưng mà Đội trưởng Karen, theo ta nghe nói, hai cô bé sinh đôi này bây giờ khôi phục cực kỳ tốt, vậy bây giờ, thuốc mà bọn họ cần là đến từ đâu?”
“Ta trả phiếu điểm.”
“Vậy thì mẹ con bọn họ chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích ngươi đây, Đội trưởng Karen.”
“Đúng vậy, không sai, phu nhân Pavaro mấy ngày trước vừa nói với ta, chuẩn bị dệt giúp ta một cái áo len, ta nói ta thích áo cổ cao màu đen.”
“Vậy tại sao ngài Pavaro vẫn luôn ở bên ngoài làm nhiệm vụ kiếm phiếu điểm mà không thường xuyên ở nhà chứ, việc này cũng không thể nào hiểu được.”
“Bởi vì trên đời này có một loại người như thế, ông ấy vẫn luôn kiên định mà tuân thủ nghiêm ngặt theo tín niệm của mình, ông ấy không nguyện ý thiếu nợ ơn tình của ta.”
“A, thì ra là như vậy.” Chủ giáo Bern lắc đầu, ai, ngươi đã càng tô càng đen.
Karen dịch người tránh khỏi Chủ giáo Bern, đi tới trước mặt của cái lồng sắt kia, nhìn về phía Vicole bị giam ở bên trong.
Vicole cũng đang nhìn Karen, khóe môi nhếch lên nụ cười trào phúng mang theo sự ngu xuẩn vô cùng đặc trưng của hắn.
“Ta đọc qua phát biểu của bị cáo được đưa tin trên « Tuần Báo Trật Tự », bây giờ ta muốn hỏi bị cáo, ngươi vẫn cho rằng mình không ăn cắp công lao của Thẩm phán quan Pavaro như cũ sao?”
“Đương nhiên không có, hắn chỉ là dưới sự phân phó mà giúp ta sưu tầm một vài tình báo bên ngoài, thật ra cũng không tạo ra được bao nhiêu tác dụng.”
Karen hỏi: “Ừm, vậy vụ án Zich xảy ra ở đâu?”
“Một nhà máy xúc xích, Thuật pháp quan Zich đã sa đọa đang bố trí một cái trại chăn nuôi bên dưới nhà máy, ở bên trong nhốt rất nhiều cô gái để tiến hành nghi thức tà ác.”
“Một đêm kia, ngay ở phía dưới nhà máy, ô uế sắp tràn ra, ngươi có biết không?”
“Ta đương nhiên biết, bởi vì lúc ấy ta đang ở trong nhà máy xúc xích ấy, là ta đâm thủng vỏ bọc ngụy trang của Zich, để hắn phẫn nộ đến mức nổi điên, ta biết khi làm việc này thì ta sẽ gặp nguy hiểm đến tín mạng, nhưng vì bên trong lòng của ta có Trật Tự, ta làm việc nghĩa mà không chùn bước.”
“Thế nhưng mà bị cáo, ngay cả một tên Trận pháp sư trong tiểu đội của ta mà ngươi cũng đánh không lại.”
“Cơ thể của ta, trong quá trình xử lý vụ án của Zich, bị thương, ngay trong đêm đó, ngay ở nhà máy xúc xích, nếu như lúc ấy không phải người của Bộ chấp pháp kịp thời đến nơi, ta có lẽ đã chết dưới tay thuộc hạ của Zich.”
“Đêm đó, Thẩm phán quan Pavaro cũng không có ở đó không?”
“Hắn? Hắn làm sao có thể ở đó.”
Chủ giáo Bern khẽ nhíu mày, ông ta không hi vọng Karen và Vicole đối thoại quá nhiều vào lúc này, bởi vì ông ta rõ ràng, Vicole vô cùng ngu xuẩn.
Nhưng ông ta không có cách nào để ngăn cản, bởi vì so với mình thì Karen càng có tính pháp lý hơn để tiến hành đặt câu hỏi với bị cáo vào lúc này.
Về phần nói vụ án của Zich đến cùng là công lao của người nào, trong lòng Chủ giáo Bern cũng có chút cân nhắc, nhưng cũng không quan trọng, lúc ấy những người dính đến vụ án này, đều đã chết.
“Ngươi đang nói láo, bị cáo, bởi vì một đêm kia, ngươi cũng không có mặt ở trong nhà máy xúc xích, người ở đó là Thẩm phán quan Pavaro.”
“A,….” Vicole vừa định phản bác, lại trông thấy Chủ giáo Bern quăng cho hắn một ánh mắt nghiêm nghị, hắn lập tức ngậm miệng.
Chương 1730: Thần khí (8)
Chủ giáo Bern lúc này cũng đi tới, nói: “Lại là Thẩm phán quan Pavaro nói cho ngươi sao, Đội trưởng Karen? Ta thật sự rất tò mò, ngươi dùng góc nhìn của một người chết để viết ra câu chuyện này rốt cuộc còn gì nữa?
Thẩm phán quan Pavaro đáng thương của chúng ta, đến cùng còn phải bị ngươi lợi dụng tới mức độ nào?
Huống hồ, hồ sơ của vụ án Zich lúc ấy đã trải qua sự xét duyệt từ Ban quản lý đại khu, ban thưởng cũng đã được chứng nhận cấp cho, tất cả đều phù hợp quá trình thông lệ.”
“Ngài hiểu lầm rồi thưa ngài Chủ giáo, không phải thẩm phán quan Pavaro nói cho ta biết.”
“A, vậy thì là ai nói cho ngươi biết?”
“Thật ra, không có người nào nói cho ta biết cả.”
“Ha ha, Đội trưởng Karen chắc sẽ không nói, vào đêm đó ngươi cũng có mặt ở hiện trường đâu nhỉ?”
Thật ra, trên sơ yếu lý lịch của Karen có một cái “Chỗ nhầm lẫn”.
Bất cứ một người nào đi nghiên cứu sơ yếu lý lịch của Karen căn cứ vào sự suy luận trước sau, đều sẽ mắc phải cái chỗ nhầm lẫn này.
Đó chính là sau khi Karen lãnh giấy chứng nhận thần bộc ở cao ốc giáo vụ, lập tức biến thành đội viên ngoài biên chế của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật.
Lại liên hệ đến sự phát triển của Karen bên trong hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật cùng với vị trí hiện tại của Karen, người bình thường đều sẽ cho rằng, lúc trước Karen là vì muốn đi vào tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, vì đi theo chương trình, để thuận tiện nên trực thuộc ở dưới Sở thẩm phán Pavaro.
Đây là một cái thao tác rất bình thường, rất nhiều người khi sắp xếp cho người trẻ tuổi trong gia đình đi nhậm chức rèn luyện cũng đều sẽ làm như thế.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Karen là một cái ngoại lệ, bởi vì lúc ấy anh là dưới sự trùng hợp mà quen biết Neo, sau đó bị Neo đưa vào đội viên ngoài biên chế của tiểu đội chó săn, ngày đó Neo còn đưa cho mình một chiếc nhẫn làm bằng nhựa, bẻ một cái đã tách ra làm hai.
Dù Karen lúc trước có nói qua, trước đó anh và Pavaro đã từng có tiếp xúc, nhưng theo người ngoài nghe được thì đây chính là một cách trình bày mang tính lễ phép, để cho sự việc không có vẻ quá đột ngột.
Karen nhẹ gật đầu,
Trả lời:
“Ngài Chủ giáo đoán đúng, một đêm kia, ta thật sự có mặt ở ngay hiện trường, cùng xuất hiện với Thẩm phán quan Pavaro.”
Nói, Karen lại đưa tay chỉ về phía Vicole: “Một đêm kia, ta cũng không trông thấy bóng dáng của bị cáo.”
“Ha ha ha.” Chủ giáo Bern cười, “Cho nên, trên điều kiện tiên quyết là đã dệt ra nhiều sự trùng hợp đến như vậy mà Đội trưởng Karen của chúng ta còn không vừa lòng, bây giờ muốn tự mình xuống sân khấu, sắp xếp mình vào trong chứng cứ hay sao?”
“Ta không có bịa chuyện ra, đêm đó ta thật sự có mặt tại nơi đó.”
“Được rồi, có ai có thể chứng minh không? Nhân chứng, vật chứng?”
Chủ giáo Bern mở tay ra, người có liên quan đến vụ án, thế nhưng mà đều đã chết sạch.
Khóe miệng Karen lộ ra ý cười, trước hết cúi đầu, uống một ngụm nước đá.
Anh sắp xếp sự tồn tại của Pavaro vào trong các chứng cứ, quả thật là có mục đích muốn vì ngài Pavaro giành lại vinh dự vốn thuộc về ông ấy;
Nhưng tuyệt đối không chỉ là bởi vì một cái mục đích này mà thôi.
Karen đương nhiên biết, mình tự tiện tăng thêm một cái tội trạng vào, rất có thể sẽ trở thành sơ hở cho đối phương.
Có điều, có đôi khi, sơ hở có thể là sơ hở, nhưng khi đối phương nắm lấy điểm này để công kích, sơ hở sẽ có thể biến thành một cái bẫy chuột, kẹp vào tay của đối phương.
Karen bên này trần thuật tình tiết vụ án thành ba điểm, đó chính là ba phương hướng bị công kích, phá vỡ một cái thì có thể phủ định tất cả.
Chủ giáo Bern đã dùng việc của Thẩm phán quan Pavaro để tiến hành công kích, dùng điểm này để lật tung những điểm khác, tiến hành âm mưu hóa và chính trị hóa toàn diện.
Cũng giống vậy,
Karen cũng có thể dùng phương pháp tương tự, chỉ cần có thể giữ vững một tội trong ba tội thì có thể lật tung tất cả luận điệu của Chủ giáo Bern lúc trước, thì có thể hoàn toàn đè chết Vicole.
Khi phiên tòa này hấp dẫn nhiều ánh mắt như vậy, dính đến đấu tranh quyền lực của phái hệ, lúc này toàn bộ thần giáo còn đang hướng mặt nhìn về phía màn hình tiếp sóng, tính chất của phiên tòa này, đã thay đổi, trở nên có chút giống với cuộc trình diễn luận biện.
Bất cứ chứng cứ, ở chỗ này đều có thể bị ô danh hóa, trong suốt hóa, loại trừ hóa, đây là những phương pháp luận biện thường dùng.
Trừ phi,
Ngươi có thể trực tiếp lấy ra một cái bằng chứng, trực tiếp làm cho đối phương, để những người đang ngồi ở trên ghế dự thính trong phòng, để những người đang quan sát phiên tòa, làm cho cả thần giáo đến những người biết đến chuyện này sau đó, toàn bộ đều tin phục và không lời nào để nói.
Rất may mắn là, Karen có, mà cái này, mới là nguyên nhân mà anh có thể cắt bỏ đi việc liên quan Richard nhưng lại nhất định phải cưỡng ép mà thêm việc của ngài Thẩm phán quan Pavaro vào trong.
Chủ giáo Bern thúc giục nói: “Chứng cứ đâu? Nhân chứng hay là vật chứng, Đội trưởng Karen, tại sao ngươi không nói chuyện?”
Karen trả lời: “Ta có một cái vật chứng.”
“À, vật chứng sao, ta vốn cho rằng ngươi sẽ lấy ra một nhân chứng, mặc dù ta suy đoán ngươi có thể sẽ kêu một người nào đó trong Đòn Roi Kỷ Luật ra để làm nhân chứng, nhưng, ở chỗ của Phán quyết quan Vicole, thế nhưng là có người của Bộ chấp pháp làm nhân chứng đấy.
Đáng tiếc, ngươi chỉ có vật chứng, vật chứng, cũng không thể nói chuyện.”
“Vật chứng của ta, có thể nói chuyện.”
“Ồ? Vật chứng có thể nói chuyện sao? Đây thật sự là quá ly kỳ, ha ha.”
“Bởi vì, nó là một món Thần khí.”
Chủ giáo Bern ngây ngẩn cả người.
Vicole ngây ngẩn cả người.
Những người ngồi trên ghế dự thính cũng ngây ngẩn cả người.
Gần như tất cả mọi người đang xem xét tiến trình của phiên tòa trên màn hình chiếu, đều ngây ngẩn cả người.
Karen quay người, mặt nhìn về phía thẩm phán trưởng Gaspol,
Mở miệng nói:
“Thỉnh cầu ngài thẩm phán trưởng phê chuẩn ta mà bổ sung thêm một vật chứng Thần Khí đồng xu Varax.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










