Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 172 : Kích thích (2) (c1711-c1720)
❮ sautiếp ❯Chương 1711: Kích thích (2)
Neo mở miệng nói: “Thật ra thì nhìn ra việc bị thương cũng có thể dùng để chơi bài tình cảm, cũng có thể biểu hiện ra sự vĩ đại của Đòn Roi Kỷ Luật chúng ta khi không màn hiểm nguy để thi hành nhiệm vụ.”
“Sẽ có phóng viên tới, hơn nữa không chỉ có phóng viên của Tuần Báo Trật Tự, các Thần Giáo khác cũng sẽ điều động phóng viên tới, người phụ trách truyền giáo ở các điểm truyền giáo có thể cũng sẽ có mặt.”
“A, vậy thì cần phải chú ý hình tượng cho tốt.”
“Tóm lại, chuyện mới vừa phát sinh tạm thời đừng ảnh hưởng đến buổi thẩm phán chiều nay, đây là hai chuyện, đã rõ chưa?”
“Đã rõ.” Karen gật đầu.
Neo đi theo Bernie rời đi.
Karen yên lặng quay trở về, nghiền ngẫm chuyện mà Bernie nói lúc trước.
Cho dù là xảy ra chuyện nghiêm trọng như thế, vẫn có thể tạm thời bỏ qua, xem ra, Bernie và bên phía Trưởng khu, và thế lực cao tầng của Đòn Roi Kỷ Luật sau lưng của Bernie có sự sắp xếp lớn hơn đối với màn đấu tranh phe phái đang diễn ra ở đại khu thành phố York.
Loại cảm giác này rất kỳ diệu, kỳ diệu ở chỗ ngươi cảm thấy mình cũng đang ở trong sự giằng co, không, nói cho đúng là Neo cũng đang dùng sức giằng co, một vị Bộ trưởng chết đồng thời nhà của một vị Chủ giáo thiếu chút nữa đã bị san bằng;
Nhưng cuối cùng chỉ là bọt nước văng lên trong ao, không cách nào gây nên sóng gió.
Nói trắng ra là … Mọi người không phải đang chơi cùng một trò chơi.
Cao tầng đánh cờ ở phía trên, nhóm người của mình, thật ra chỉ đang ngồi xổm trên mặt đất nhặt nhạnh quân cờ, còn sẽ có một loại cảm giác ảo giác đang tham gia vào trong đó.
Karen lắc đầu, thở dài.
“Đội trưởng.”
Lúc này, Muri và Philomena đi tới trước mặt Karen, trên người của Muri cũng không có vết thương, trên cổ Philomena thì xuất hiện một vết băng bó, có vẻ còn kéo dài đến vị trí cằm trái.
Karen hỏi: “Bị thương?”
Philomena ngẩn người ra đó, cô không biết nên tiếp lời này như thế nào, hơn nữa cái này tựa như không giống như là lời mà đội trưởng sẽ nói.
Karen biết mình lỡ lời, chỉ có thể trách rằng lúc trước Neo vẫn tỏ vẻ trước mặt mình làm gì.
“Vẫn tốt, đội trưởng.”
“Mặt khác, để Richard…”
“Đội trưởng?”
“Không sao, chúng ta đi về trước đi, ở đây giao cho bọn hắn thôi.”
Anh vốn định nói cho Philomena biết Richard cũng có năng lực trị liệu, hơn nữa bởi vì có con “Jerry” kia, có hiệu quả đối với việc phục hồi vết thương ngoài da.
Bởi vì cái thằng này bị cha cậu ta đánh nhiều lần như vậy, nhưng bây giờ nhìn vẫn da mịn thịt mềm như cũ.
Nhưng mà nếu như nguyện ý, Richard sẽ tự mình đi làm, cũng không cần mình phải đi nhờ vả.
Muri lái xe, lần này Karen ngồi ở đằng sau.
“Đội trưởng, thi thể của đám người tập kích cùng với Bộ trưởng Enzo và thuộc hạ dưới trướng, đều bị người của chúng ta chở trở về.” Muri nói.
“Ừm.”
Nhưng người đến đây trước nhất là các tiểu đội của Đòn Roi Kỷ Luật, mặc dù bây giờ bọn hắn trên thực tế vẫn thuộc về quyền quản lý của đại khu, nhưng ở trước mặt người của tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật, tự nhiên không có khả năng đi cướp đoạt quyền khống chế thi thể vì lợi ích của ban quản lý đại khu.
“Mặt khác, bọn người của lão Colla đều sống sót, lúc chúng tôi ra tay, bọn hắn cũng ra khỏi xe mà hỗ trợ, lão Colla còn bị thương.”
Philomena nghe được vấn đề này, vô ý thức liếc mắt nhìn Karen đang ngồi ở bên người.
Karen mở tay ra, cười nói với cô: “Vết thương trên người của ta là tự tạo.”
Philomena ngay lập tức nhìn về phía Muri đang lái xe đằng trước;
Muri thông qua kính chiếu hậu nhìn thấy động tác của Philomena, trong lòng không còn gì để nói: Cô thế mà đang lo lắng câu nói này có phải là đang nói cho ta nghe hay không à? Ta so với cô thì đáng tin cậy hơn đấy.
Karen mở miệng nói: “Chuyện tối nay, nên giữ bí mật, nhất định phải giữ bí mật.”
Philomena tiếp tục nhìn xem Muri đang ngồi lái xe ở phía trước.
Muri ở thở dài trong lòng: Là đang nói cho cô nghe!
Karen cũng bị động tác nhỏ của Philomena làm cho bật cười ở trong lòng, cái cô gái này không hiểu cái gì là biểu lộ nhỏ phải dùng động tác nhỏ, cô chỉ là đơn thuần cho rằng Karen đã đáp ứng giúp mình đối phó bà nội mình, bây giờ là người một nhà.
Nói một cách khách quan đó là Muri bây giờ xem như người ngoài.
Như vậy xem ra, chờ đến sau khi giải quyết xong chuyện của bà nội Philomena, ngược lại là có thể nói với Alfred một chút, để cho Alfred thử nghiệm đưa Philomena vào trong nhóm đối tượng truyền giáo thứ hai.
Karen tiếp tục nói: “Muri, trước tiên cậu viết một phần báo cáo, sau đó để Philomena dựa theo đó mà chép lại một phần.”
“Còn đội trưởng ngài thì sao?” Muri hỏi, “Ngài bây giờ có thể nói trước ra một vài chi tiết, tôi sẽ viết giùm.”
“Không cần.” Karen dừng một chút, nói bổ sung, “Chủ nhiệm sẽ viết giúp ta.”
…
Chương 1712: Kích thích (3)
Neo vốn là muốn lái xe giúp, nhưng Bernie đã ngồi vào ghế lái trước, Neo không có cách nào chỉ có thể ngồi vào ghế cạnh tài xế, chờ đến sau khi xe lái ra ngoài, Neo cười hỏi:
“Tổng bộ không cấp cho ngài một người phụ trách việc lái xe sao?”
“Ta không quen tín nhiệm những người khác, đã rõ chưa?”
“Đã rõ, thật ra thì ta cũng giống như vậy.”
“Chuyện đêm nay, xuất hiện sự cố ngoài ý muốn quá lớn, nhất là Enzo thế mà chết.”
“Đúng vậy.”
“Cứ như vậy, kế hoạch ban đầu của chúng ta cũng không thể dùng nữa.”
Neo nói bổ sung: “Là không thích hợp để dùng, hoặc có lẽ là …Tất nhiên nếu hắn đã chết, như vậy vẫn dựa theo kế hoạch ban đầu thì không có lợi lắm.”
“Đúng vậy, không có lợi lắm, cho nên tính toán của ta là để cho hắn thật sự chết đi, không còn vạch trần thân phận nội gian của hắn mà để cho hắn được nhận định thành một người hy sinh vì việc công.”
“Thưa ngài, ta cảm thấy, có thể đợi đến sau khi “Thức tỉnh” rồi mói xem xét tình huống.”
“Sau khi thức tỉnh?” Bernie có chút tò mò mà nhìn xem Neo, “Ngươi cho rằng sau khi được thức tỉnh, lời làm chứng của hắn sẽ chuyển hướng sao.”
“Bởi vì lúc chuyện xảy ra, thuộc hạ đang ở ngay tại hiện trường, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy cái tên tàn dư Ánh Sáng kia đi đến bên cạnh xe, tiếp đó, chỉ đơn giản là đâm một kiếm xuống.
Thuộc hạ hoài nghi, lúc đó nội dung đối thoại của hai người, hẳn là đối phương muốn tạo thêm vết thương cho Bộ trưởng Enzo, và Bộ trưởng Enzo tin tưởng hắn ta nên hoàn toàn không ngờ tới đối phương sẽ bỗng nhiên như phát điên, một kiếm đâm chết hắn.”
“Sự hiện hữu của các ngươi, là bị cái tên tàn dư Ánh Sáng kia phát hiện từ sớm sao?”
“Có khả năng này, nhưng càng có một khả năng khác là trong tổng bộ của chúng ta còn có tàn dư Ánh Sáng đang mai phục.”
“Thế nhưng người biết về kế hoạch này cũng không nhiều.”
“Hắn không nhất định là lấy được tình báo cụ thể từ chỗ của chúng ta, hắn có thể nhận được tình báo từ những nơi khác, thậm chí, hắn có thể biết trước chúng ta có nội gian là ai, tiếp đó đêm nay trông thấy nội gian ngồi xe đi ra, tiếp đó chúng ta cũng đi theo ra, cho nên hắn hiểu được.”
“Có chút phức tạp, không nhất định phải ở trong tòa nhà tổng bộ của chúng ta, ở ban quản lý của đại khu cũng có thể.”
“Chúng ta vẫn luôn đi theo đoàn xe của bộ trưởng Enzo, đối phương cũng đã sớm chọn vị trí để mai phục, dựa theo việc phân tích tin tức về phương diện tốc độ, cái tên tàn dư Ánh Sáng kia vừa nhìn thấy mặt đã trực tiếp ám sát, chứng minh hắn đã lấy được tin tức xác thực, lúc này mới sẽ cảm thấy mình bị lợi dụng, từ đó tức giận nổi điên.”
“Vẫn không thể nào giải thích được.” Bernie lắc đầu, “Sau khi hắn đã giết Enzo, lại trực tiếp đến biệt thự nhà Naton, điều này có nghĩa hắn đã sớm biết chủ mưu sau màn là nhà Naton, nếu như cái tên tàn dư Ánh Sáng này chỉ là người được thuê đến mà nói, vậy thì tin tức mà hắn biết được cũng hơi quá nhiều rồi đấy.”
Neo lập tức phụ họa nói: “Cho nên thuộc hạ mới cho rằng, cái tên tàn dư Ánh Sáng này rất có thể đang tiềm ẩn ở trong danh sách thần quan của đại khu chúng ta, hơn nữa chức vị không thấp, chưa kể hắn vậy mà có thể sớm biết chân tướng của chuyện này, có nghĩa rằng hắn không chỉ mai phục rất tốt, hơn nữa đã bện ra một cái mạng lưới thế lực rất bí ẩn.”
“Vậy tại sao hắn phải làm như vậy đây?” Bernie khẽ nhíu mày, “Hắn làm như thế kết quả ngược lại là giúp chúng ta đỡ tốn công.”
“Có lẽ hắn đang muốn làm cho mâu thuẫn càng trở nên gay gắt? Để mâu thuẫn giữa Đòn Roi Kỷ Luật chúng ta và Ban quản lý đại khu trở nên công khai.”
“Ừm, trước mắt chờ đến khi chuyện này kết thúc, ngươi bớt chút thời gian làm cho ta một bản kế hoạch, chờ sau khi ta giao cho Trưởng khu xác nhận, chuyện này có thể do ngươi phụ trách thi hành.”
“Vâng thưa ngài”
Để cho ta đi phụ trách điều tra tàn dư Ánh Sáng sao;
Một lát sau, Bernie bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Cái tên tàn dư Ánh Sáng kia rất mạnh à?”
“Nếu như giao thủ chính diện mà nói, cũng không cảm thấy hắn rất mạnh, ít nhất không có mạnh quá mức, nhưng cái tên tàn dư Ánh Sáng này cho ta một loại cảm giác rất kỳ quái, thủ đoạn của hắn khác biệt với những tên tàn dư Ánh Sáng khác, hắn càng…”
“Càng gian xảo và cũng càng giỏi về chiến đấu hơn?”
Bernie xuống xe, lúc Neo cũng muốn xuống xe, Bernie lại mở miệng nói: “Ngươi lái xe trở về đi, một mình ta đi vào là được rồi.
Ta phải về đại khu Dinger một chuyến, bẩm báo một chút tiến trình với phía trên, cùng với việc vừa xảy ra vào đêm nay.”
“Được, ngài vất vả rồi.”
Cái này tất nhiên là đi đi về về ngay trong ngày, sử dụng trận pháp dịch chuyển siêu phạm vi trong vòng nửa ngày vừa đi vừa về, đó cũng khá mệt mỏi.
“Ngươi cũng vất vả.”
Bernie cũng không quay đầu lại đi lên bậc thang vào trong cao ốc giáo vụ.
Neo ngồi vào trên chỗ ngồi tài xế, vừa khởi động xe vừa nhỏ giọng nói: “Để cho ta đi điều tra và nâng đỡ tổ chức của tàn dư Ánh Sáng, ai, không chỉ muốn ta điều tra chính ta, còn muốn ta nâng đỡ chính ta?”
Lúc quay đầu xe, Neo thuận tay đẩy kính chiếu hậu một cái:
“Để ta đi theo tới tận đây, chỉ là muốn để ta lái xe về thôi sao, xem ra, là có chút nghi ngờ ta nhỉ.
Chậc chậc, trước đó đụng phải toàn là đám cấp trên ngu xuẩn, cấp trên lần này ngược lại cũng rất nhạy cảm, nhưng mà như thế này mới thú vị trước, lúc trước cũng chỉ đơn thuần là đang khiêu vũ cho đám người mù nhìn, bây giờ vị này…”
Khóe mắt Neo liếc qua kính chiếu hậu lúc trước mình vừa đẩy ra, nhỏ giọng nói: “3,2, 1… Nên quay đầu lại rồi đấy.”
Trong kiếng chiếu hậu, Bernie vốn dĩ đang bước lên trên bậc thang bỗng dừng bước, quay đầu lại, nhìn về hướng chiếc xe đang chạy ở phía xa.
Neo cười:
“Thật kích thích!”
Chương 1713: Bắt đầu thẩm phán (1)
“Hô…”
Trên mặt Blanche toàn là mồ hôi, cô vốn định lấy cái khăn ướt trong tay Ashley để lau một chút, ai biết được tay mình vừa vươn ra, Ashley đã lau mồ hôi giúp cho đội trưởng đang nằm trên giường.
Nhưng hết lần này tới lần khác, người vừa mới vất vả trị liệu chính là mình, đội trưởng vốn cũng chẳng đổ tí mồ hôi nào.
Lúc này, Blanche đưa tay bấm một cái vào mông của Ashley.
Ashley nghiêng người, thoát khỏi cái “Móng vuốt của sự ghen tỵ” từ Blanche;
Sau đó vừa tiếp tục lau cho Karen vừa đau lòng cảm khái nói:
“Đội trưởng nhà chúng ta thật đáng thương, bị thương lại nặng đến như vậy.”
Blanche có chút bất đắc dĩ nói: “Vết thương của đội trưởng quả thực không nhẹ, nhưng vấn đề cũng không lớn, vị mục sư đầu tiên giúp đội trưởng xử lý vết thương có trình độ vô cùng cao.”
“Vậy trên người đội trưởng có để lại sẹo sao?” Ashley hỏi.
“Dù sao, sau này cô cũng không được thưởng thức đâu.”
“Đến đây, khăn mặt cho cô, cô cũng lau đi.” Ashley đưa khăn mặt đưa cho Blanche.
Blanch nhận lấy khăn mặt, tiến tới, chuẩn bị giúp đội trưởng chà xát người.
Ashley trêu chọc nói: “Lau mồ hôi cho cô đi, bạn tốt của tôi.”
“Mồ hôi của tôi lau lúc nào chẳng được.”
Lúc này, cửa ban công bị mở ra, Neo vừa ngáp dài vừa đi tới, nhìn xem Karen nằm ở trên giường, cười nói: “Bây giờ trong lòng ta cảm thấy có chút khó chịu, vì cái gì mà cậu có vẻ luôn luôn có thể nằm dễ chịu hơn ta.”
Karen mở mắt ra, Ashley và Blanche sau khi hành lễ với Neo, đều hiểu chuyện mà rời đi văn phòng.
Neo ngồi xuống bên giường Karen, tiếp tục nói: “Ta cũng đã từng nằm ở chỗ này, Irina ngồi ở bên cạnh ta.”
Karen có chút bất đắc dĩ nói: “Ngài muốn tự mình chơi trò xé mở vết sẹo trong ký ức của mình thì ta cũng không ngại, bởi vì cái này là quyền tự do của ngài, nhưng xin ngài đừng đặt ta hay bản thân ngài vào mấy cái vị trí kỳ quặc như vậy.”
“Được rồi, xem ra cô tiểu Mục sư thuộc hạ của cậu xử lý giúp cậu rất khá, lại thêm thể chất của cậu được tăng lên, tốc độ khôi phục hẳn là rất nhanh.”
“Ừm.”
Neo vén thần bào của mình lên, vết thương vị trí phần bụng đã kết vảy:
“Giáo Hội biết ta có được huyết thống Dị Ma Khát Máu, nhưng ta không muốn để cho bọn hắn biết đẳng cấp huyết thống của ta tăng lên nhanh như vậy.”
“Vất vả, rồi cầm theo ruột mà đi lâu như vậy.”
“Ha ha, ta đem ruột bỏ vào trước, còn cố ý tìm một chỗ rồi dùng nước rửa sạch đấy.”
“Nếu như ngài ngại bẩn mà nói, hoàn toàn có thể cắt nó đi, ta làm cho ngài một món ăn.”
“Nghe chắc hẳn cũng rất là mỹ vị, bởi vì người như cậu lại có thể chống cự sự buồn nôn mà nói ra câu này, chứng minh rằng cái món ăn kia ở trong lòng của cậu có một vị trí đặc biệt.”
“Đúng thế.”
“Vậy lần sau chờ đến lúc Richard bị thương nặng, ta sẽ mượn của hắn một chút ruột, dù sao hắn khôi phục cũng nhanh.”
“Hắn ta hoài nghi ngài rồi sao?”
Karen cuối cùng vẫn là thua trận, chủ động hoán đổi chủ đề.
“Đúng vậy, đương nhiên hoài nghi, nhưng mà không phải giới hạn chỉ có ta và cậu trong đó.”
“Khẳng định là ngài, ta và Người Cầm Roi đã từng cùng nhau hút xì gà.”
“Cậu có biết rằng việc khoe khoang mình từng gặp mặt với lãnh đạo cấp cao là một việc rất ghê tởm không?”
“Ta chỉ là đang trần thuật lại với ngài mà thôi, đối tượng mà hắn hoài nghi có lẽ chỉ giới hạn ở trên người của ngài, cho nên, sau này khi làm việc đừng có điên như thế nữa.”…
“Sợ cái gì, nghi ngờ ta thì cứ nghi ngờ thôi, rửa sạch hiềm nghi của mình chả nhẽ rất khó sao? Chờ đến sau khi cái sự kiện này kết thúc, lúc cậu mời Bernie ăn bữa khuya, ta sẽ hóa thân thành tàn dư Ánh Sáng tập kích bữa ăn khuya bày, triệt để rửa sạch sẽ hiềm nghi trên người cậu; sau đó ta lại mời Bernie uống cà phê, còn cậu thì hóa thân thành tàn dư Ánh Sáng đi ngang qua quán cà phê, rửa sạch hiềm nghi của ta.
Bọn hắn nằm mơ cũng sẽ không ngờ tới sẽ có tên tàn dư Ánh Sáng ngồi trong 2 cái phòng làm việc đối diện nhau, chúng ta vừa lúc “tẩy rửa” cho nhau.”
Karen cảm thấy ý nghĩ của Neo cực kỳ ngây thơ… Nhưng có lẽ thực tế sẽ rất có hiệu quả.
Bởi vì đây không phải chỉ đơn giản bắt chước, “Da mặt” của Neo, vốn là mặt nạ, cho dù ở bên ngoài có phủ thêm một lớp mặt nạ, nhưng thân hình và khí chất là có thể chuyển dời và kế thừa.
Karen nói: “Ta cảm thấy có một số việc, chúng ta không biết.”
“Đương nhiên, Bernie về đại khu Dinger trong đêm, mưu đồ của người bề trên, làm sao có thể nói trực tiếp cho chúng ta biết, chúng ta chỉ có thể bước từng bước một, làm việc của mình cho tốt, ví như là buổi chiều ngày hôm nay.”
“Ta càng cảm thấy mình là một quân cờ thì buổi thẩm phán chiều này sẽ càng thuận lợi.”
“Có thể, vậy thì tin tưởng cảm giác của bản thân ngài đi, cảm giác của ngài luôn luôn rất chuẩn xác, không phải sao?”
“Nhưng mà ta cũng không phải rất muốn dùng thân phận của quân cờ để tham gia buổi thâm phán này.”
Neo lập tức giơ tay lên, nói: “Ta biết, cậu cảm thấy buổi thẩm phán này có ý nghĩa đặc biết đối với cậu, ta biết, ta cũng hiểu;
Bản thân ta đây, thích nấp ở nơi bóng tối mà vui sướng một cách thoải mái;
Còn cậu thì thích đứng dưới ánh mặt trời mà mỉm cười một cách cẩn trọng.”
“Còn dùng tới thể thơ ca cơ à?”
“Cảm giác thế nào?”
“Dùng tốt hơn phép đảo từ lần trước.”
“Ha ha, được rồi, cậu lại ngủ một giấc cho tốt đi, buổi chiều cố lên.”
“Được rồi.”
Neo đứng dậy, sau đó dừng lại một chút, nói: “Đúng rồi, phương châm đối đãi với tàn dư Ánh Sáng của Thần Giáo hình như sắp thay đổi, còn biến hóa cụ thể như thế nào còn phải chờ sau việc này mới có thể biết được, được rồi, chờ văn kiện xuống tới nơi rồi hãy nhắc đến chuyện này đi, bây giờ cũng không vội.”
“Ừm.”
Neo đi ra khỏi văn phòng.
Karen nhắm mắt lại, bắt đầu nghỉ ngơi, bây giờ trời còn chưa sáng, trên lý luận mà nói thì anh còn có đầy đủ thời gian để ngủ một giấc cho thật tốt.
Trên thực tế mà nói… Dù sao thì ở trong văn phòng này, Karen ngồi ở phía sau bàn làm việc hay là nằm ở trên giường, cũng không ảnh hướng gì đến tiến trình làm việc.
Chương 1714: Bắt đầu thẩm phán (2)
“Tí tách… Tí tách… Tí tách…”
Âm thanh nước nhỏ xuống quen thuộc, giống như là khúc nhạc dạo mãi mãi cũng sẽ không thay đổi, lại giống như Nhà thôi miên đang cầm đồng hồ bỏ túi mà lắc lư qua lại trước mặt của ngươi bảo ngươi nhìn chằm chằm vào nó, nếu như ông ta nói cho ngươi thêm một câu “Bây giờ ngươi cảm giác rất mệt mỏi”, vậy thì gần như đã bổ sung thêm điểm cuối cùng vào trong tiến trình này.
Nhưng hết lần này tới lần khác có vài màn mở đầu là không cách nào tránh khỏi, khi tiềm thức của ngươi nguyện ý tiếp nhận sự xuất hiện của nó, cho dù lúc mở màn chỉ là một tiếng gào thét khàn cả cổ thì ngươi cũng có thể cảm thấy nó bình thường.
Mở mắt ra,
Đây là một giấc mơ
Lưỡi Hái Chiến Tranh đang nằm ở trước mặt mình, khẽ nghiêng, cho dù đã gặp nó rất nhiều lần, nhưng nó vẫn tạo cho mình một cảm giác ảo giác rằng một khi nó rơi xuống sẽ chặt mình là đôi, thậm chí trong đầu của anh cũng đã mô phỏng trước cảm giác khi máu thịt và xương cốt bị cắt rời ra.
Cúi đầu xuống, trước mặt vẫn là đầm nước dưới vực sâu kia.
“Tí tách… Tí tách…”
Không có nước nhỏ giọt xuống, nhưng trong đầm nước vẫn đang có gợn sóng không ngừng xuất hiện theo tiết tấu.
Thời gian dần trôi qua, khuôn mặt phía dưới xuất hiện, Karen nhìn thấy, là mặt của mình.
Mình và “Mình”, dùng đầm nước làm ranh giới, nhìn nhau.
Một lát sau, dung mạo của mình bên trong đầm nước bắt đầu phát sinh sự thay đổi, dần dần biến thành bộ dáng của ngài Pavaro.
Ông ta đang nhìn mình một cách vô cùng lạnh lùng, sau đó khuôn mặt trong đầm nước từ từ phát sinh sự chuyển biến từ hai chiều sang ba chiều, hắn trồi lên, hắn đứng lên, hắn đứng ở bên cạnh của Lưỡi Hái Chiến Tranh, cơ thể cùng với Lưỡi Hái Chiến Tranh có hơi nghiên về phía trước một chút.
Hai ánh mắt vẫn còn tiếp tục đối mặt trong im lặng, Karen không nói gì, Pavaro cũng không nói gì.
Cái giấc mơ này có chút khó hiểu, Karen hoàn toàn không rõ ràng nó cuối cùng là đang muốn biểu đạt ý nghĩa gì, cũng không rõ ràng rằng trong nội tâm mình khi tạo nên giấc mộng này cuối cùng là đang biểu đạt cảm giác gì.
Loại cảm giác này, giống như là đang tiến hành đọc hiểu một bài văn chương, nhưng vẫn không có đầu mối.
Lúc này thì Lưỡi Hái Chiến Tranh bắt đầu “Lắc lư”, nó thật ra cũng không nhúc nhích, nhưng tựa như cũng đã thông báo trước cho mình, nó muốn chuyển động.
Quả nhiên, sau đó một khắc thì Lưỡi Hái Chiến Tranh trượt về phía của Pavaro.
Mặt của ngài Pavaro, bị cắt xuống, sau đó gương mặt này bay tới hướng của Karen.
Karen cũng không có ngăn cản, mặc cho gương mặt này cuối cùng dán lên trên mặt của mình.
Dùng chiếc nhẫn đeo lên mặt nạ thuộc về ngài Pavaro đối với Karen mà nói, sớm đã thành thói quen.
Đợi đến sau khi dán lên xong, Karen nhìn về phía trước, phát hiện không biết lúc nào ngài Pavaro đã quỳ sát ở nơi đó, hai tay làm động tác nâng lên đưa tặng.
Một màn này giống nhau như đúc với động tác lúc ngài Pavaro triệt để tiêu tán sau khi “Thức tỉnh”.
Một đêm kia sau khi rời khỏi khu nhà xưởng của Zich, trong rừng, ngài Pavaro tự mình xé rách da mặt của mình xuống, nâng lên đưa cho mình, bên trong có sự tán thành với việc Karen nguyện ý trợ giúp ông ấy giải thoát những cô gái đáng thương kia, cũng có sự áy náy khi nhờ Karen chăm sóc cho vợ và con gái mình.
“Ừng ực… Ừng ực… Ừng ực…”
Dưới vực sâu mặt, truyền đến âm thanh sủi bọt khí.
Karen có một loại dự cảm, đó chính là luồng ý thức đáng sợ mà lúc trước đã từng hô lên câu nói từ dưới đáy vực kia, giống như lại muốn thông qua dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến Tranh mà truyền tin tức đến cho mình.
Cái giấc mơ này cũng nên tỉnh rồi.
Buổi chiều mình còn phải đến buổi thẩm phán, lúc đầu trên người có vết thương vừa xử lý xong, không thể lại tiếp xúc lung tung với những vật này.
Karen mở mắt ra,
Trời đã sáng.
Quay đầu nhìn thời gian một chút, đã một giờ chiều, khoảng cách đến lúc hội thẩm phán bắt đầu còn có hơn một giờ nữa.
“Nguyên nhân hẳn là bởi vì hội thẩm phán, ta mơ đến ngài Pavaro, nhưng bởi vì dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến Tranh, dẫn đến một giấc mộng vốn nên bình thường lại bị biến thành cảnh tượng như thế này.”
Karen nhìn về cái dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến Tranh mà khi trước Marvalho giúp mình đánh dấu xuống, anh bây giờ mới rõ ràng, cái dấu ấn này ngoại trừ có thể giúp mình khi triệu hồi ra Pháo Đài Hắc Ngục thì nhận được Thần khí Lưỡi Hái Chiến Tranh giúp sức ra, tác dụng phụ của nó, không chỉ riêng một cơn ác mộng như thế này;
Sự tồn tại của nó, gần như bóp méo giấc mơ của mình.
Nói một cách phóng đại hơn, nếu như mình nằm mộng xuân, có lẽ lúc giấc mộng xuân phát sinh, cảnh tượng không thể nào là đang trên chiếc giường lớn ấm áp, mà là nằm từ dưới đầm nước bị Lưỡi Hái Chiến Tranh nhìn chằm chằm vào, đây quả thực còn kinh khủng hơn bị máy quay chỉ thẳng vào mặt.
Hoặc là tự mình mơ một giấc mộng bình thường, ví như ăn kẹo, ăn kem, thậm chí là ăn kẹo hồ lô, thì cảnh tượng của vực thẳm và cái Lưỡi Hái Chiến Tranh kia, vẫn sẽ xuất hiện như cũ.
Nhưng mà trên mu bàn tay của Muri cũng có cái dấu ấn này, nhưng cậu ta có vẻ cũng không gặp phải vấn đề này.
Cho nên, là bởi vì sự đặc thù của mình, dẫn đến mình quá nhạy cảm?
Karen lắc đầu, về sau nếu có cơ hội, vẫn phải nghĩ biện pháp xử lý xong chuyện này, anh không hi vọng thứ tồn tại trên người mình hạn chế và ảnh hưởng mình một cách chủ quan.
Cơn nghiện kia là một thứ ngoại lệ, bởi vì nó như một cơn bệnh mãn tính mà mình đang mắc phải;
Nhưng chuyện này hoàn toàn là có quan hệ với dấu ấn của Lưỡi Hái Chiến Tranh, nhưng giải quyết như thế nào, trước mắt còn không manh mối.
Giải trừ quan hệ sao?
Tìm Marvalho ngược lại là có thể làm được, nhưng Karen cũng có chút không nỡ, bởi vì sau khi giải trừ dấu ấn thì Pháo Đài Hắc Ngục sẽ trở nên vô dụng.
Trật Tự hóa nó sao?
Tiến hành Trật Tự hóa một món Thần Khí hoàn chỉnh lại được Trật Tự Thần Giáo trông coi để biến thành của mình… Điên rồi à!
“Ai.”
Thở dài, Karen đi vào phòng tắm, dùng ý thức tiến hành điều khiển, rất nhanh thì nhiệt độ nước cùng với tốc độ chảy thích hợp nhất đã xuất hiện.
Vào lúc này thì cảm giác mất mát bởi vì giấc mộng bị bóp méo trong nháy mắt được bổ sung, được lợi từ người khác, vĩnh viễn là một trong những suối nguồn của niềm vui.
“Thiếu gia.” âm thanh của Alfred vang lên từ phía bên ngoài: “Tôi lấy đến cho ngài một bộ thần bào.”
“Được rồi, đặt ở kia đi.”
Sau khi rửa ráy sửa soạn xong hết, thay một bộ thần bào mới, Karen đi tới văn phòng.
Thần bào đúng là mới, mình còn nhớ rõ lần thứ nhất đến cửa hàng phiếu điểm để mua thần bào, viết viết vẽ vẽ ở trên cái danh sách kia, cân nhắc giá cả và cách phối trí, còn lúc đến nhà Richard, vì lấy được một bộ thần bào mới của Richard mà còn cảm thấy rất vui.
Đến bây giờ, mỗi lần góp mặt trong một sự kiện chính thức thì đều đổi một bộ thần bào mới để mình.
Ừm, đây cũng không phải là Karen cố ý xa xỉ, mà là thần bào mặc dù phần lớn có chức năng tự làm sạch, mà lại chắc chắn và bền bỉ hơn quần áo bình thường rất nhiều, nhưng dù sao thì nó cũng không phải là áo giáp, cho dù là áo giáp thì lúc chiến đấu sẽ còn để lại vết lõm không cách nào sửa chữa thì chớ nói chi là thần bào.
Chỉ cần đánh nhau một trận, một bộ thần bào đã hư hỏng, cần phải mua mới.
“Alfred.”
“Thiếu gia.”
“Lần sau đến cửa hàng phiếu điểm thương lượng mua một ít thần bào về, dùng khoản tiền trong tiểu đội, dựa theo kích thước của mỗi người, đều tiến hành đặt làm trước, như vậy thì có thể dễ dàng trả giá hơn.”
“Thiếu gia, thật ra thì phu nhân Đường Lệ vẫn luôn đưa thần bào đến cho ngài.”
“Ừm?”
“Thuộc hạ ngay từ đầu tưởng rằng là do Richard tặng, cho nên không nhắc đến với thiếu gia ngài, cũng là trước đó không lâu thăm dò hỏi thăm một chút, phát hiện không phải là cậu ta, vậy cũng chỉ có thể là bà ngoại của ngài.”
“Ừm, ta đã biết.”
Lúc này, Wilker gõ cửa tiến vào: “Đội trưởng, chúng ta đều chuẩn bị xong.”
Chương 1715: Bắt đầu thẩm phán (3)
“Được rồi, lên đường đi.”
Buổi thẩm phán diễn ra ngay ở trong tòa nhà này, nhưng mà ở lầu 3 tầng ngầm.
Có lẽ chỉ có người thiết kế nơi làm việc của Đòn Roi Kỷ Luật thích sự sắp xếp này.
Bố trí cho mình một cảm giác âm trầm trang nghiêm.
Chỉ có điều là sự bố trí có tinh thế đến như thế nào thì cũng không thể chịu nổi sự bào mòn của thời gian.
Mặc dù đã được quét dọn rất kỹ, nhưng sảnh của phòng thẩm phán vẫn tạo cho người ta một cảm giác mốc meo như cũ, đây không phải là việc có thể giải quyết được nhờ sửa chữa, vẫn là cần có người đến đây thường xuyên.
Dù sao thì cũng đã rất nhiều năm nơi này không có ai dùng đến.
Hội thẩm phán lần này có ý nghĩa vô cùng lớn, cho nên tối hôm qua Bernie mới có thể nói, hội thẩm phán và chuyện xảy ra vào hôm qua, là hai chuyện, không nên lẫn lộn chung với nhau.
Thật ra thì buổi thẩm phán này được tổ chức tại tổng bộ của Đòn Roi Kỷ Luật đã là một sự đột phá to lớn.
Karen dẫn theo Wilker và Alfred đi vào phòng thẩm phán, ở bên trong đã có không ít người đang ngồi, mặc dù không có ngồi đầy cả phòng, nhưng ngoại trừ một đám đông phóng viên của các Thần Giáo ra thì đều là những nhân vật có mặt mũi.
Khi Karen bước vào cửa, âm thanh tách tách từ máy ảnh thuật pháp của các ký giả chưa từng ngừng lại.
Mặc dù Karen sẽ không lo lắng và luống cuống, nhưng đối mặt với ống kính, một chút hành vi vẫn trở nên nghiêm cẩn hơn.
Đi đến ghế của mình, ngồi xuống, nhận lấy ly nước từ Alfred, cúi đầu nhìn xem tư liệu mà Wilker đưa tới, lại nghe mấy lời giới thiệu của Wilker mà chính mình cũng cảm thấy toàn là lời nói nhảm, cuối cùng cũng phải hài lòng gật gật đầu;
Tất cả động tác, đều có thêm một chút giả tạo.
Trên ghế dự thính của công chúng, toàn bộ các phóng viên đều đi tới chỗ rào chắn, tiến hành quay chụp Karen ở khoảng cách gần.
Trật Tự Thần Giáo với tư cách là giáo hội đệ nhất đương thời, mỗi một hành động của nó đều dẫn đến sự chuyển động của giới Giáo hội, huống chi là nội bộ của Trật Tự Thần Giáo bộc phát màn đấu tranh quyền lực giữa Đòn Roi Kỷ Luật và Ban quản lý của đại khu địa phương, tức thì đã được phía ngoài phân tích thành một sự kiện tiêu biểu đánh dấu cho sự phân chia phe phái trong nội bộ Trật Tự Thần Giáo, tiếp theo có thể sẽ dẫn ra các phản ứng dây chuyền khác từ việc này.
“Sắp xếp cũng không tệ, Đòn Roi Kỷ Luật là cố ý để người dễ nhìn nhất trong bộ môn ra đây để dự buổi thẩm phán sao?”
“Hắn gọi là Karen, người trẻ tuổi vừa mới nổi danh gần đây trong Trật Tự Thần Giáo.”
“A, vậy à, bối cảnh gia tộc của hắn thì sao?”
“Nghe nói là cô nhi.”
“Ngươi tin à?”
“Đã có rất nhiều Đại tế tự của Trật Tự Thần Giáo không xuất thân từ trong các gia tộc.”
“A, cũng đúng.”
Các phóng viên châu đầu ghé tai, người phụ trách các điểm truyền giáo của các Thần Giáo khác trong thành phố York đang ngồi ở phía sau, cũng dựa theo các mối quan hệ thường ngày của mình mà khe khẽ bàn luận, chỉ có điều khi bọn hắn nghị luận đều sẽ bố trí một trận pháp ngăn cách nhỏ, đây cũng là một kiểu thì thầm nói chuyện trước mặt người khác.
Ashley, Blanche, Richard, Philomena bọn họ cũng đều tiến vào tìm một chỗ ngồi xuống.
Ánh mắt Karen nhìn về phía bọn họ, phát hiện miệng vết thương trên cầm và trên cổ của Philomena đã được bao phủ bởi một lớp màu trắng giống như tơ, hẳn là Richard đã vận dụng “tơ tằm của Jerry” giúp Philomena xử lý vết thương.
Mà lúc mọi người cùng ngồi xuống, Richard vốn là người bước vào đầu tiên, ngồi xuống vị trí gần rìa của hàng này, để lại vị trí tít ngoài rìa cho Philomena.
Có đôi khi Karen thật sự sẽ cảm thấy, có lẽ nguyên nhân mà cậu mình mắc chứng sợ giao tiếp xã hội có lẽ cũng không phải là bởi vì huyết mạch, mà là đã đem tất cả năng lực xã giao đều tặng cho con của mình.
Lúc này, Thẩm phán trưởng cùng với đoàn thẩm phán bước ra.
Karen vốn cho là thẩm phán quan sẽ là Harry, nhưng không phải, mà là một gương mặt nữ xa lạ.
Wilker nhỏ giọng nói: “Gaspol, tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật đại khu Dinger, chức vị đã trên bậc trung, dù sao thì đại khu Dinger không giống với các đại khu khác, công việc của Đòn Roi Kỷ Luật ở nơi đó vẫn vận hành bình thường, cho nên bà ta có kinh nghiệm phong phú.”
“Ừ.” Karen lên tiếng, ra hiệu mình biết rồi.
Trên ghế khách quý dự thính, Đại chủ giáo đại khu thành phố York là Waffron bước ra, ở phía sau ông ta còn có Dorford và một vị Chủ giáo khác.
Tất cả mọi người ở đây đứng dậy, hành lễ với Waffron:
“Bái kiến ngài Đại chủ giáo.”
Bao quát cả thẩm phán trưởng Gaspol, cũng giống như vậy.
Waffron thì mặt hướng về phía Gaspol tiến hành đáp lễ, hai vị Chủ giáo sau lưng ông ta của ông ta cũng vậy:
“Chào thẩm phán trưởng.”
“Chào thẩm phán trưởng.”
Sau đó, ba người Waffron ngồi xuống vị trí của mình, ánh mắt Dorford không chút nào che giấu mà trực tiếp nhìn tập trung vào Karen.
Karen không nhìn đến ánh mắt gần như đang khiêu khích của Chủ giáo Dorford, mà là hơi nơi nới lỏng cổ áo thần bào mình, cùng với việc càng nhiều người xuất hiện, không khí nơi này tựa như cũng càng ngày càng trở nên đục ngầu.
Tuyệt đối là do lâu năm thiếu tu sửa, thiết bị điều hòa không khí của nơi này dừng hoạt động, chưa kể nơi này còn là tầng ngầm thứ 3, hơn nữa còn nằm tương đối sâu dưới mặt đất, không khí tự nhiên là có chút ngột ngạt.
Ai, sớm biết thì đã mang hai cái bồn hoa trong phòng làm việc của mình đến đây rồi.
Người ra sân cuối cùng, chắc chắn là nhân vật chính của ngày hôm nay;
Vicole bị áp giải lên, xiềng xích trên người cũng không được mở ra, để hắn đứng ở trong lồng giam.
Thật ra thì Karen cảm thấy làm như vậy thì cũng có chút lãng phí, bởi vì cho dù có tháo hết xiềng xích trên người của Vicole xuống cũng không cần phải lo lắng, bởi vì nơi này còn có đối thủ có thực lực ngang nhau với hắn là Richard đang ngồi trấn giữ.
Sau đó, đầu ngón tay của Gaspol giơ lên, một chiếc roi da màu đen xuất hiện.
Hội thẩm phán của Đòn Roi Kỷ Luật làm sao lại để Thẩm phán trưởng gõ búa chứ, đương nhiên là phải bảo trì truyền thống mà quất roi.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Ba tiếng quất roi vang khắp phòng, lúc này mọi người đều yên lặng, không khí cũng theo đó mà trở nên mát mẻ hơn rất nhiều, điều này khiến điều Karen chờ mong tiếp theo đó Thẩm phán trưởng có thể thỉnh thoảng quất vài roi, để bầu không khí tốt hơn
“Bắt đầu thẩm phán.”
Chương 1716: Đối chọi tương đối (1)
Thẩm phán viên mở miệng nói: “Bây giờ mời trần thuật tình tiết vụ án.”
Alfred đứng người lên, nhưng mà, đang lúc anh ta chuẩn bị kể lại tình tiết vụ án, Đại chủ giáo Waffron ngồi trên ghế khách quý dự thính từ từ giơ tay lên.
Địa vị của ông ta thật sự đặc thù, nhất là hôm nay tự mình xuất hiện ở đây, mọi cử động đều đại biểu cho toàn bộ ý chí tập thể của đại khu thành phố York, không cách nào không thể xem trọng.
Thẩm phán trưởng Gaspol nhìn về phía ghế khách quý dự thính, mở miệng hỏi: “Ngài Đại chủ giáo, ngài có ý kiến?”
Waffron nhẹ gật đầu, đứng người lên, nói:
“Theo lý thuyết, ta đã ngồi ở trên ghế dự thính, cũng không nên nói nhiều, nhưng ta phát hiện một việc kỳ quái, đó chính là thẩm phán đã bắt đầu, nhưng Phán quyết quan, Vicole a, ha ha, trước khi tuyên án định tội thì xin ngài Thẩm phán trưởng cho phép ta tiếp tục xưng hô chức vị của hắn, ta phát hiện bên cạnh của Phán quyết quan Vicole thế mà không có một vị luật sư bào chữa nữa.”
Gaspol hồi đáp: “Dựa theo truyền thống thẩm phán của Đòn Roi Kỷ Luật, người hiềm nghi trong lúc chịu sự thẩm phán, không có quyền có luật sư bào chữa.”
Waffron vừa cười vừa nói: “Bất cứ là cái truyền thống nào, đều cần phải bắt kịp xu hướng thời đại; có chút truyền thống, có lẽ còn được giữ lại ở đại khu Dinger, nhưng mà ở đại khu thành phố York, đã thất lạc thời gian rất lâu, tất cả mọi người cần một quá trình để dần dần tiếp nhận và quen thuộc, cho nên để phù hợp thì ta nghĩ cũng cần phải thay đổi một chút.
Ví như, sắp xếp cho Phán quyết quan Vicole một luật sư bào chữa, ta cho rằng yêu cầu này, cũng không quá đáng đâu nhỉ.”
Thần giáo là tổ chức do một đám tín đồ cuồng nhiệt tạo dựng lên để cúng bái và đi theo thần, ở trong cái tổ chức này, coi thường quyền lợi của người khác thật là một chuyện không thể bình thường hơn.
Đòn Roi Kỷ Luật bây giờ so với Đòn Roi Kỷ Luật trong thời kỳ toàn thịnh còn kém rất xa, chỉ xem xét từ trên những “Truyền thống” được truyền lại cũng có thể thấy được sự chênh lệch rõ ràng đến mức nào;
Ví như, điều tra, duyệt lệnh bắt, bắt người, khởi tố, thậm chí là cả vị Thẩm phán trưởng chịu trách nhiệm thẩm phán, đều là người trong cùng một hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật, tương đương với việc bao trọn cục cảnh sát, viện kiểm sát, pháp viện.
Cũng khó trách đại khu địa phương và những phái hệ khác cực kì kháng cự việc Đòn Roi Kỷ Luật trỗi dậy một lần nữa, bởi vì chỉ cần nó ngẩng đầu lần nữa, vậy thì những phái hệ khác ở trong giáo đều sẽ biến thành đồ ăn bên trong miệng của nó
Cho nên, cho tới nay, tất cả mọi người đều rất ăn ý mà cùng nhau ngăn chặn nó, nếu như không phải là bởi vì cái hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật này là do chính ngài Tiranus quy hoạch và xây dựng, mà nó lại có địa vị chính trị không thể thiếu ở trong giáo nghĩa của Trật Tự Thần Giáo vậy thì có lẽ cái hệ thống này sớm đã bị chia tách tan rã, biến mất trong dòng sông thời gian.
Đương nhiên, bên phía đại diện của Đòn Roi Kỷ Luật lúc này có vẻ cũng không có động lực gì để đi chất vấn cái “Truyền thống” này, mà việc mình đang làm lúc này vốn là khôi phục “Truyền thống”.
Còn nữa, Karen cũng sẽ không khờ dại mà cho rằng các truyền thống và chế độ mà các vị tiên hiền của Trật Tự Thần Giáo khai sáng là thứ mà mình có thể có tư cách sửa chữa tùy ý, anh cũng tự biết thân của mình.
Không nói những việc khác, chỉ nói việc trước mắt, bên người Vicole không có luật sư bào chữa, Karen đã sớm phát hiện, nhưng anh cũng không cảm thấy cái này có gì không đúng, mặc dù trong hiện thực không ít quốc gia đã phát triển ra rất nhiều chế độ tương ứng, để mà bảo đảm cái gọi là “Công bằng”, và giữ gìn “Tự do cá nhân”, nhưng Karen cũng không cho rằng những thứ đó có thể lấy ra để sử dụng trong Thần Giáo.
Bởi vì đối tượng quản lý của quốc gia thế tục là người, mà đối tượng Thần giáo quản lí, là tín đồ… Mà trong quần thể tín đồ có tỉ lệ không nhỏ là thần quan, những thần quan này, có thể giống như người bình thường sao?
Một tên Zich sa đọa đã có thể làm ra việc như thế; lúc phu nhân Sidra báo thù, mục tiêu báo thù mà bà ta lựa chọn là thần quan Trật Tự, nếu như bà ta trực tiếp bị điên lựa chọn đối tiến hành trả thù người bình thường thì sao, sẽ tạo thành hậu quả như thế nào?
Cùng với khoảng thời gian khi Karen từ thành phố La Giai đi đến Wien, tận mắt nhìn thấy rất nhiều thần quan sa đọa mang đến tai họa, cho nên trong lòng ngược lại cảm thấy, dạng rác rưởi này cần phải dựa vào chế độ này để thanh lý một cách thô bạo nhất.
Cho nên, không cân bằng thì thế nào đâu, dù là mắt thường có thể thấy rõ ràng sự thiếu cân bằng nghiêm trọng, thì lại làm sao?
Nếu như bây giờ là Đòn Roi Kỷ Luật trong thời kỳ toàn thịnh, loại người này như Vicole sau khi đi lên quá trình xong, thì có thể trực tiếp tuyên án, sau đó tử hình trong đêm.
Coi như hắn là cháu trai Chủ giáo lại như thế nào?
Thần Trật Tự đã từng làm gương, tự tay tử hình con gái của mình.
Nghĩ tới đây, Karen không khỏi đem ánh mắt rơi vào trên cuốn Điều Lệ Trật Tự đặt trên bàn trước mặt mình.
【
Thần Trật Tự đưa Ankara vào miệng hung thú, nàng chết, thắp lên « Ánh Sáng Trật Tự ».
】
Lúc trước, Karen cảm thấy mình đọc hiểu đoạn ghi chép này bên trong thần thoại tự thuật, nhưng bây giờ, ngồi ở chỗ này, đối mặt với tình cảnh lúc này, Karen phát hiện, mình lý giải được sâu thêm một tầng đối với câu nói này.
Karen kìm lòng không được mà đưa tay, đặt ở bên trên cuốn « Điều Lệ Trật Tự » này, vuốt ve cái bìa bên ngoài của nó;
Bên tai, tiếp tục nghe cuộc đối thoại giữa Đại chủ giáo Waffron và thẩm phán trưởng Gaspol, tâm tình của bỗng nhiên phát sinh một chút thay đổi, anh đột nhiên cảm giác được, nhận biết trước đây của mình đối với Thần Trật Tự, vẫn là nông cạn.
Mình dùng một loại phán đoán gần như đơn thuần và ngây thơ, tạo nên hình tượng “Thần” trong lòng;
Cái “Thần” kia cũng giống như “Bầu trời mặt đất và chó rơm” mà Alfred hay nhắc đến vậy.
Cho nên, khi cả hai không tướng xứng, mình bắt đầu phê phán Thần Trật Tự.
Nhưng nếu như đem Thần Trật Tự so sánh với một người từ điểm xuất phát từng bước một đi lên trên cao thì sao đâu, so sánh Thần Trật Tự với mình, so sánh với Wilker bên cạnh mình, so sánh Alfred, thậm chí là Pall và Kevin trong nhà thì sao đâu?
Thần Trật Tự là một “Người”, có quá trình trưởng thành của mình, không phải ở trên bầu trời cứ vang một tiếng thật lớn thì Thần Trật Tự hoàn mỹ vô khuyết cứ xuất hiện như vậy.
Chương 1717: Đối chọi tương đối (2)
Bây giờ xem ra, rất nhiều hành vi của Thần Trật Tự thật ra đều là đang cố gắng cắt chém vấn đề sinh ra bởi vì hắn là “Người” biến thành Thần, ví như sự trừng phạt của hắn đối với Ankara, phải chăng cũng là bởi vì phát hiện nội bộ Trật Tự mục nát nên thanh lý, từ đó mà xuất hiện tình huống đại biểu này trong thần thoại tự thuật?
Khi Thần đại biểu cho sự chí cao vô thượng cũng đã làm như vậy, như vậy thì ông nội của Vicole, Đại chủ giáo, những người này, còn mặt mũi nào, không, là còn có tư cách gì, xuất hiện ở đây?
Thậm chí, Thần Trật Tự xử lý nơi chôn cất của Thần cũng giống như đang cố ý cắt đứt với Thần Ánh Sáng, bởi vì Thần Ánh Sáng và Nơi chôn cất của Thần đã thông qua hiệp nghị, mà quan hệ giữa Thần Ánh Sáng và Thần Trật Tự mặc dù vào lúc cuối cùng thì mỗi người một ý, nhưng phải công nhận là, hai vị Chủ Thần ít nhất từng có một đoạn thời gian thân thiết rất lâu.
Cho nên, Thần Trật Tự cũng là đang không ngừng “Phát hiện vấn đề” và “Giải quyết vấn đề”.
Nghĩ tới đây, Karen bỗng nhiên muốn châm cho mình một điếu thuốc lá, nhưng cực kỳ đáng tiếc, hút thuốc lá trong trường hợp này cũng không thích hợp, nói không chừng sẽ bị Thẩm phán trưởng trực tiếp nhận định thành hành vi không tôn trọng đoàn thẩm phán, nhẹ thì bị quất roi, nặng một chút thì trực tiếp đuổi mình ra ngoài.
Nhưng mà có một điều có thể khẳng định là, cùng với cuộc đối thoại giữa Gaspol và Waffron, trong đầu tất cả mọi người ở đây cũng bắt đầu suy tư và nghĩ ngợi, nhưng Karen, nhất định là người nghĩ đi xa nhất.
Bởi vì có lẽ không ai cũng có thể ngờ tới, vào thời điểm này, người trẻ tuổi đang ngồi ở trên ghế kia, vậy mà đang suy tư về cách giải thích mới về sự việc kinh điển trong giáo nghĩa.
Wilker cũng không ngờ tới, đối với Alfred, trước khi theo thói quen mà liếc mắt nhìn sang thiếu gia, cũng không ngờ tới, chờ đến khi Alfred nhìn thì lập tức phát hiện có điều không thích hợp, đây là một sự cảm ứng trên mặt khí chất.
Dù sao thì trên đời này, Alfred là người có thể dễ dàng cộng minh cùng với tư duy và tư tưởng của Karen nhất trên thế giới này.
Alfred yên lặng móc ra quyển bút ký nhỏ của mình, cầm lấy bút máy, giả bộ như đang chuẩn bị, viết lên trên quyển bút ký nhỏ:
“Ở thời điểm này, ánh mắt thiếu gia bỗng nhiên bắt đầu trở nên thâm thúy, thiếu gia, là đang suy tư điều gì sao?
Ta suy đoán, thiếu gia là đang suy tư phương thức xử lý cục diện trước mắt này, và nên dùng một loại phương thức như thế nào, để Trật Tự quay về Trật Tự, bởi vì nếu như ngay cả nội bộ Trật Tự cũng đều không thể xử lý tốt mà nói, mong muốn để Ánh Sáng Trật Tự vĩnh viễn chiếu rọi thế gian, sẽ vĩnh viễn chỉ là một ngọn đuốc, đốt hết thì sẽ lụi tàn.
Nhưng mà có lẽ suy đoán của ta là sai, nhưng ta tin tưởng, ta có thể chờ đến khi chuyện trước mắt kết thúc, chờ đến sau khi thiếu gia về nhà, đọc nhật ký của thiếu gia, ở đó chắc hẳn là có đáp án mà thiếu gia để lại cho ta.”
“Ngài Đại chủ giáo có được chọn lại để tìm luật sư bào chữa không?” Thẩm phán trưởng Gaspol hỏi.
“Quả thật là có một lựa chọn khá phù hợp, mà hắn đối với tình tiết của vụ án, cũng rất quen thuộc, trên phương diện chuyên môn cũng càng đáng tin cậy.”
Gaspol nói: “Việc này cần có văn bản xin phép.”
“Ha ha.”
Waffron lấy văn kiện xin phép ra từ bên trong ống tay áo của thần bào, đưa cho cán sự phía trước.
“Văn bản xin phép đã chuẩn bị xong, rất xin lỗi, vốn là muốn chờ đến lúc chúng ta ngồi xuống thì đưa cho thẩm phán trưởng, nhưng… Ngài mở phiên toà hơi quá nhanh một chút.”
Gaspol nhận lấy văn kiện từ trong tay cán sự, mở ra, nhìn thoáng qua.
Ánh mắt Alfred ngưng lại, anh ta đã nhận ra sự biến hóa rất nhỏ ở trong con ngươi của Thẩm phán trưởng, điều này có nghĩa rằng luật sư bào chữa do đại khu đề cử để bà ta cảm thấy rất khó giải quyết.
Alfred lập tức khép kín cuốn bút ký nhỏ lại, hơi nghiêng người hướng về phía thiếu gia nhà mình, nhỏ giọng nói: “Thiếu gia, sự việc có vẻ sắp xảy ra vấn đề.”
Karen lơ đễnh nói: “Không phải đã sớm dự liệu được từ trước sao, không xảy ra ra vấn đề thì mới là kỳ lạ đấy.”
Ba vị Chủ giáo đại khu ngồi dự thính trên ghế của khách quý, làm sao có thể đến đây chỉ là để dự thính đơn giản như vậy?
Đúng lúc này, cửa phòng thẩm phán bị đẩy vào, theo lý thuyết, lúc này thỉnh thoảng có người ra ra vào vào cũng rất bình thường, có người tới chậm, có người ra ngoài có việc, có người muốn đi nhà vệ sinh gì đó, cũng không tính là chuyện gì, buổi thẩm phán mặc dù là nghiêm túc, nhưng cũng sẽ không hạn chế tự do cá nhân.
Nhưng khi vị này vừa tiến vào, trong nháy mắt đã hấp dẫn ánh mắt toàn trường, bởi vì hắn mặc thần bào Chủ giáo.
Vị Chủ giáo đại khu thứ 4 đến trình diện!
Mà khi Karen trông thấy vị giáo chủ này, lúc trước trong mắt còn rất lạnh nhạt, rốt cục cũng căng thẳng lên.
Là Chủ giáo Bern.
Derius con của hắn, là Thần tử Pamirez giáo.
Trong lần nhiệm vụ bảo an kia, Karen từng có tiếp xúc cùng vị Chủ giáo này, về sau trong nhiệm vụ bảo vệ Thần tử của Nguyệt Nữ Thần GIáo, lại tiếp xúc thêm một lần.
Bối cảnh của vị Chủ giáo này cực kỳ bí ẩn, mặc dù ông ta được xếp cuối cùng trong danh sách Chủ giáo của đại khu, nhưng ông ta nắm giữ một vài thứ, tuyệt đối không chỉ đơn giản giống như bề ngoài.
Thật ra nếu so sánh với Harry thì ông ta càng thích hợp với vị trí Trưởng khu Đòn Roi Kỷ Luật của đại khu.
Thay lời khác mà nói, Đòn Roi Kỷ Luật của đại khu trỗi dậy, cũng trực tiếp phân đi quyền hành của ông ta, bởi vì Đòn Roi Kỷ Luật cũng có lực lượng trong bóng tối, có sự trùng điệp với lực lượng mà ông ta đang nắm giữ.
Chủ giáo Bern đi xuống từng bước một, đứng cạnh lan can, chờ đợi thẩm phán trưởng đồng ý cho ông ta tiến vào.
Karen lập tức nhỏ giọng nói: “Alfred, chải chuốt lại tình tiết của vụ án một lần nữa; Wilker, chau chuốt lại các chuỗi chứng cứ.
Nhớ kỹ, con mắt của người này, độc ác giống như chim ưng, những chỗ không thể nào cân nhắc, những chỗ nào được chỉnh sửa quá nhiều, những chỗ nào có thể sơ lược lại, nhanh chóng đưa ra quyết định tiến hành sửa chữa.”
“Vâng, thiếu gia.”
“Vâng, đội trưởng.”
Alfred và Wilker lập tức bắt đầu lật qua lật lại tài liệu trong tay, bắt đầu tiến hành nhanh chóng sửa chữa.
Tựa như là nghe được âm thanh lật giấy, chủ giáo Bern đưa ánh mắt nhìn về phía nơi này.
Karen gật đầu thăm hỏi chủ giáo Bern.
Chương 1718: Đối chọi tương đối (3)
Khóe miệng chủ giáo Bern cũng lộ nụ cười mỉm.
Đối thủ như vậy, còn chưa giao thủ, đã tạo ra cho ngươi áp lực rất lớn.
Trong chốc lát, khi Karen nhìn về phía Chủ giáo Dorfort đang ngồi trên ghế dự thính một lần nữa, mà lúc chủ giáo Dorford cảm ứng được ánh mắt của Karen lại lần nữa nở nụ cười âm trầm trên mặt để tiến hành đáp lại…
Karen đột nhiên cảm giác được Chủ giáo Dorford cực kỳ đáng yêu.
Gaspol mở miệng nói:
“Phiên tòa cho phép nghi phạm được luật sư bào chữa, nhưng quá trình thẩm tra tư cách của luật sư bào cần thêm một khoảng thời gian nhất định, bây giờ quyết định, hoãn phiên tòa lại một giờ.
Bộp!”
Roi da vang lên lần nữa, tuyên bố hoãn phiên tòa.
Gaspol đứng người lên, các thẩm phán viên dưới trướng của bà ta cũng cùng nhau đứng dậy, đi theo bà ta cùng đi ra ngoài.
Vicole đứng trong lồng, cái trán dựa vào lồng, khóe miệng không ức chế nổi mà nhếch lên, hắn rất vui vẻ, hắn rất muốn cười, nhưng coi như hắn bây giờ cũng có chút đầu óc, không tùy tiện làm càn ở chỗ này.
Rốt cục thì chủ giáo Dorford đã thu hồi ánh mắt như đã giết Karen cả nghìn lần của mình, bắt đầu trò chuyện với Waffron và một vị Chủ giáo khác ở bên cạnh.
Đại chủ giáo Waffron thì không phản ứng lại ông ta, một vị Chủ giáo khác đáp lại nhưng nụ cười nhìn cũng có chút miễn cưỡng.
Vừa mở phiên toà đã hoãn lại, các phóng viên đã đang nhanh chóng viết xong bản thảo, sau đó nhao nhao đem ra ngoài giao bản thảo cho trợ lý, những trợ lý này sẽ dùng phương thức nhanh nhất mà truyền tin tức ra ngoài.
Những người phụ trách điểm truyền giáo và cơ quan ngoại giao của các Thần giáo khác cũng cùng nhau đi ra ngoài, lúc này bọn hắn cũng giống như đám phóng viên kia, nhao nhao bắt đầu ra vào.
Có một sự hiểu ngầm ăn ý lẫn nhau, đó chính là điểm truyền giáo và các cơ quan ngoại giao giống như Đại sứ quán cũng đều kiêm thêm công việc của gián điệp tình báo, có đôi cái đằng sau càng giống với công việc chính hơn.
Nhưng mà đúng lúc này, có người đi đến.
Hắn ta không có mặc thần bào Chủ giáo, nhưng trong nháy mắt vẫn hấp dẫn sự chú ý toàn trường như cũ, bởi vì sau khi hắn đi vào, đằng sau có một đám thần quan mặc thần bào màu đen với ký hiệu hình học không gian được vẽ ở trước ngực mang theo dụng cụ bước vào.
Điệu bộ này, người biết về các hệ thống khác biệt phân chia trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo sẽ hiểu rằng bọn hắn là quần thể thần quan đến từ hệ thống trận pháp sư nào đó, không biết, có thể sẽ tưởng rằng là người đến cướp toà án.
“À…”
Trong miệng Karen phát ra âm thanh, nghiêng người nhìn về phía cửa, lưng dựa vào trên ghế.
Richard đang ngồi trên ghế dự thính trực tiếp đứng người lên, không dám tin mà hô:
“Ông nội!”
Đúng vậy không sai, người lúc này đang dẫn người đến, chính là Deron.
Guman.
Ông ấy nghe được tiếng của cháu trai mình, nghiêng người nhìn sang.
Richard hưng phấn vung vẩy tay của mình:
“Ông nội!”
Cho tới bây giờ Richard cũng đều không trách ngày đó ông nội dẫn mình đến nhận lỗi, bởi vì cậu ta hiểu được cách làm của ông nội, trên thực tế, phu nhân Đường Lệ, Kaixi bao gồm cả Memphis, bọn họ đều hiểu cách làm của Deron;
Cho dù là Karen, cũng có thể hiểu được, anh cũng không có biểu hiện quá khích gì đối với cách ứng xử của Deron trong văn phòng Đại chủ giáo hôm đó.
Chỉ có điều đối với Karen mà nói, trước đó anh có một người “Ông nội” quá mức loá mắt, nhưng anh cũng rõ ràng, trên đời này, cũng không mấy có người có thể có người ông nội giống như Dis.
Ông Deron đương nhiên là nhìn thấy cháu của mình, nhưng mà rất nhanh thì ông ấy cũng phát hiện bên cạnh cháu mình, còn có một cô gái đang ngồi.
Ông ấy nghiêng người đi, Richard tiếp tục phất tay về phía Deron, rất giống với mấy đứa trẻ đến nhà trẻ đang lúc tan học thấy phụ huynh đến đón thì mừng rỡ quơ tay.
Ông Deron cũng bất đắc dĩ, cố ý bước về phía trước thêm một bước, cuối cùng để tầm mắt của mình tránh khỏi thằng cháu trai ngu xuẩn.
Ừm, một cô bé rất xinh đẹp.
Philomena đã từng đến nhà Guman, nhưng ngày đó Deron cũng không ở nhà, cho nên, đây là lần thứ nhất Deron trông thấy cô.
Philomena đã nhận ra ánh mắt của Deron, hơi có vẻ phản cảm, hai mắt nhắm chặt.
Ông Deron cười, cái cằm nhỏ đầy kiêu ngạo này, cái vẻ mặt khinh thường này, quả thực giống nhau như đúc với bà nội của Richard lúc còn trẻ.
Ừm, không đúng?
Ánh mắt của Deron lần nữa nhìn về thằng cháu trai ngốc nghếch của mình, nếu như cô bé đó là Đường Lệ năm xưa, vậy thì Richard chẳng phải là…
Thì ra, năm đó ta ngu xuẩn như thế sao.
Sau khi gật đầu qua loa với Richard xong, Deron phất phất tay, mấy chục tên Trận pháp sư mà ông dẫn theo đến chia thành nhiều tổ, dùng các dụng cụ mang đến bắt đầu tiến hành lắp ráp và điều chỉnh thử, đây là đang bố trí trận pháp;
Nhất là ba mặt gương to lớn đang xoay tròn kia, mang ý nghĩa đây là trận pháp truyền tin, không, là đang trực tiếp phát sóng thời gian thực.
Dorford ngồi ở trên ghế dự thính khách quý đứng người lên, tay chỉ Deron, chất vấn:
“Deron, ngươi đang làm gì!”
Deron nhìn Dorford, trước hết là hành lễ với Dorford, sau đó trả lời:
“Thưa ngài Chủ giáo, đang bố trí trận pháp phát sóng, sau đó tất cả những nơi trong đại khu nội bộ của Thần Giáo có trận pháp tiếp sóng, chỉ cần muốn thì đều có thể tiếp sóng và nhìn thấy quá trình lúc thẩm phán.”
Lần trước khi Đại tế tự Norton tuyên bố tuyên chiến với Luân Hồi cũng là dùng thứ này.
“Ngươi điên rồi! Ngươi đang muốn làm gì!” Dorford mắng.
Deron chưa có đáp lời, mà là trực tiếp lấy ra một tờ giấy, trả lời: “Hai ngày trước, tổng bộ Đòn Roi Kỷ Luật đã gửi đơn nhờ bộ môn của ta tiến hành lắp đặt trận pháp, bảo là từng hệ thống và bộ môn trong nội bộ của Thần Giáo đều chung sức hợp tác, vốn là một truyền thống của Thần Giáo chúng ta, mà thủ tục cũng đã đầy đủ.”
Dorford tức giận: “Bây giờ lập tức mang theo người của ngươi cút ngay cho ta, có nghe thấy không!”
Mặc dù Dorford cực kỳ tin tưởng năng lực của Chủ giáo Bern, nhưng Dorford rõ ràng hơn đối phương lần này đã thiết lập chứng cứ vô cùng vững chắc, mặt khác ông ta cũng biết cháu trai mình đúng là phạm tội, cho nên tạo áp lực lên phiên tòa này là một thủ đoạn chủ yếu, bằng không vì cái gì mà bây giờ ông ta đang ngồi ở chỗ này?
Mà một khi tiến hành phát sóng thời gian thực, tương đương với đặt tất cả mọi việc ở dưới đèn chiếu, đến lúc đó mình và hai vị Chủ giáo bên cạnh mình, hiệu quả áp lực mà họ có thể đại biểu đại khu sẽ bị giảm đi rất nhiều.
Còn có một điều nữa, cháu của mình bây giờ đang là “Nghi phạm”, coi như cuối cùng tất cả đều thuận lợi, tránh khỏi hình phạt tàn khốc nhất, chỉ là dùng phương pháp trừng phạt trên mặt thể diện để mà kết thúc việc này, nhưng khi việc này lộ ra, cũng sẽ triệt để ngăn chặn cơ hội trèo lên trên của cháu mình!
Chương 1719: Đối chọi tương đối (4)
Deron rất là bình tĩnh mà đáp lại:
“Ngài Chủ giáo Dorfort, ngài cũng không phụ trách việc phân công quản lý bộ môn của ta, rất xin lỗi, ta không thể trực tiếp nghe theo mệnh lệnh của ngài.”
“Đại chủ giáo, ngài nói thử một chút.” Dorford nhìn về phía Waffron, ông ta hy vọng Waffron ra mặt can thiệp.
Waffron mở miệng nói: “Ta ra mặt cũng vô dụng, hắn ta mang thuộc hạ của mình đến đây chả nhẽ không biết hôm nay đang có gì diễn ra sao, chắc chắn là hắn biết, nhưng vẫn đến đây.
Người ta đã nói rõ là đến để báo thù ngươi, ai bảo ngày đó ngươi cắn cháu trai của người ta mãi mà không nhả đây?
Ta nói chuyện, cũng không có tác dụng gì, hắn cũng sẽ không nghe, thuộc hạ của hắn cũng chỉ nghe lời hắn, ngươi mất thể diện là đủ rồi, ta cũng không đứng lên để mất mặt theo làm gì, dù gì thì ở dưới cũng có biết bao phóng viên đang giơ camera mà quan sát tình huống bây giờ.”
“Đại chủ giáo, ngài…”
Deron ngẩng đầu, nhìn đồng hồ, thúc giục thuộc hạ của mình, nói:
“Mọi người nhanh hơn chút nữa, đừng ảnh hưởng đến phiên tòa.”
Đám người nhao nhao đáp lại, sau đó tăng nhanh tốc độ làm việc.
Cho nên, lúc trước khi phu nhân Đường Lệ khuyên chồng của mình ra tay, kêu gọi học sinh và đồng liêu đi tạo áp lực cho Đại chủ giáo để chuyện này lắng xuống thật sự là có nguyên nhân, nguyên nhân là do cả đời Deron làm việc chăm chỉ, có rất nhiều thuộc hạ trung thành, bồi dưỡng được rất nhiều học sinh ưu tú.
Lúc trước Richard đã từng hỏi Karen có muốn khối Rubic Thuật Khóa bản mô phỏng của nhà cậu ta hay không, thật ra đó là phiên bản cắt giảm được Deron làm ra để người không có huyết mạch của nhà Guman vẫn có thể học tập.
Ngay cả thuật pháp truyền thừa của gia tộc đều có thể truyền ra ngoài, có thể thấy được cách đối xử với mọi người của Deron.
Người thành thật, thường thường rất khó để thay đổi, nhưng việc ngày đó mà cháu mình phải trải qua ở trước mặt đã tạo thành sự kích thích rất lớn đối với Deron, người cũng đã cao tuổi, cháu trai ruột bị đối xử như thế, đủ để tạo thành rung động lớn đối với cái đập nước này.
Sau đó khi về nhà còn được vợ mình trấn an, để Deron rốt cục suy nghĩ thông suốt, cũng đã thấy rõ, cũng đã thả xuống.
Có đôi khi ngươi nói đến quy tắc, nhưng người ta không nguyện ý nói quy tắc với ngươi; có đôi khi ngươi nể tình, nhưng người ta vốn cũng khinh thường tình cảm của ngươi;
Có đôi khi ngươi muốn lui một bước, nhưng thứ đổi lại là đối phương càng lúc càng ép tới.
Người thành thật, cũng sẽ tức giận!
Đại khu Dinger;
Giáo Đình;
Đại điện.
Đại tế tự Norton ngồi ở phía sau bàn làm việc, những người bưng từng xấp văn kiện bốn phương tám hướng theo các con đường đi về phía của ông ta, ông ta cũng đang nhanh chóng xử lý.
Bên cạnh, trong một cái góc của đại điện mà không ai phát giác, Đại tế tự Norton đang ngồi ở trên ghế sa lon, trên tay cầm một quyển sách.
Người Chấp Roi Verden của Đòn Roi Kỷ Luật, đang dùng kéo giúp Đại tế tự cắt xì gà.
Sách lật đến trang cuối cùng, Đại tế tự thở dài, nói: “Cái tác giả này bây giờ mỗi tháng sáng tác càng ngày càng ít.”
Verden cầm lấy một viên hỏa linh thạch, vừa đốt xì gà vừa nói: “Có lẽ là bởi vì gần đây ngài Creed đang bận bịu về chuyện ngưng chiến giữ Luân Hồi và Nguyệt Nữ Thần Giáo, không có thời gian để lo lắng cho chuyện này.”
Lúc trước, Đại tế tự có ra ý chỉ, để vị Hồng y giáo chủ quản lý công việc liên quan đến chiến tranh của Trật Tự Thần Giáo đi nhìn chằm chằm một tác giả nhỏ sáng tác tiểu thuyết.
Đại tế tự lắc đầu, nói: “Không phải là nguyên nhân này, xem ra vẫn cho hơi nhiều tiền rồi, ngươi đi sắp xếp một chút, mỗi tháng giảm tiền đi phân nửa, để hắn đói kém thêm.”
“Vâng, đại tế tự, ta nhớ kỹ.”
Sau khi đốt xong xì gà cho Đại tế tự, Verden lấy ra một hạt châu, để nó lơ lửng ở trên bàn trà, hạt châu chiếu ra một màn ảnh, chính là hình ảnh trong phòng thẩm phán.
Đại tế tự thấy cảnh này, cười nói: “Bảo sao gần đây rõ ràng là bận rộn như vậy, nhưng hôm nay vẫn chạy đến chỗ này của ta, thì ra là có mục đích, ha ha.”
Verden cực kỳ thẳng thắn nói: “Ai, cũng không có cách, đám sói con ở dưới làm việc rất có tâm, cũng tạo ra được hiệu quả không nhỏ, Người Cầm Roi như ta, dù sao cũng phải phụ giúp một tay.”
“Là chuyện ở đại khu York đấy sao.” Đại tế tự Norton đưa tay nhẹ nhàng đè lên giữa trán của mình, “Vừa báo cáo lên, một tên Bộ trưởng chấp pháp chết, sự việc còn có vẻ rất quỷ quyết.”
“Cái tên bộ trưởng chấp pháp chết đi này có liên hệ với ban quản lý của đại khu thành phố York, là người của phía bên kia, những năm này, cấp bậc trung hạ của hệ thống Đòn Roi Kỷ Luật đã buông thả quá lâu, muốn bắt đầu xây dựng lại thì càng khó và càng phức tạp hơn so với trong tưởng tượng.”
“Vất vả cho ngươi rồi.”
“Không vất vả, thật, ngài tuyệt đối không nên nói như vậy.”
“Khi nào cảm thấy mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, nói với ta, ta có thể đổi một Người Cầm Roi khác để chịu tội thay cho ngươi.”
“Chuyện nếu quá đơn giản, ngược lại cũng sẽ không có tính thử thách, không phải sao? Đây là chuyện mà trước đây ngài đã nói với ta, ta vẫn luôn khắc ghi ở trong lòng.”
“Được thôi, vậy ta lại nói với ngươi vài câu, nhằm vào loại cục diện trước mắt này.”
Verden đưa tay cầm lấy tách trà trên bàn, đổ nước vào lòng bàn tay của mình.
“Làm cái gì vậy?”
“Vì để lắng nghe chỉ thị của ngài tốt hơn nên ta phải tẩy rửa lỗ tai của mình trước.”
Chương 1720: Thời cơ chín muồi (1)
“Ha ha.” Đại tế tự cười lắc đầu, hỏi, “Học được từ chỗ nào đấy?”
Verden hồi đáp: “Cái tên phụ tá kia của ta, chính là Tổng thẩm phán trưởng của Đòn Roi Kỷ Luật Linmeier, lúc giữa trưa báo cáo với ta, sau khi báo cáo xong, ta nói ta muốn bổ sung hai điều, bỗng nhiên Linmeier cầm lấy ly nước lên rồi rửa tai của mình
Lúc ấy thì ta bật cười, cảm thấy rất thú vị.”
“Đúng vậy, chuyện này rất thú vị, cho nên ngươi đã không kịp chờ mà dùng lại với ta đấy à?”
“Đúng như vậy, không sai.”
Đại tế tự có chút bất đắc dĩ nói: “Đáng tiếc, một chuyện thú vị như thế nhưng ta lại không tìm thấy một đối tượng thích hợp để cho ta cũng thử rửa lỗ tai của mình một lần.”
Verden mỉm cười, đưa tay nhẹ điều chỉnh hình ảnh của phòng thẩm phán mà cái hạt châu kia đang chiếu ra.
Nếu như đối với những Đại tế tự đời trước thì đối tượng mà bọn hắn có thể làm, đó là Trật Tự Thần Điện.
Cũng giống như khi Đại tế tự tiền nhiệm Rasma lúc còn tại vị, ở bên ngoài, Trưởng Lão Thần Điện sẽ đứng ở sau lưng Rasma, nhưng trong âm thầm, khi đám trưởng lão thần điện nói chuyện, Rasma chỉ có thể đứng ở bên cạnh.
Nhưng vị đại tế tự này không giống, sau khi ông ấy kế nhiệm đã thay đổi thái độ trước đây của Đại tế tự đối với Thần Điện, không chỉ cứng rắn, hơn nữa còn biểu hiện cực kì rõ ràng ra ý muốn xem Trật Tự Thần Điện là một hệ thống bộ môn dưới quyền của Giáo Đình, cũng chính là thừa nhận thân phận cao quý của các Trưởng Lão Thần Điện nhưng lại không thừa nhận địa vị siêu nhiên của Trật Tự Thần Điện.
Verden rõ ràng, bên phía Trật Tự Thần Điện đối với chuyện này rất là không hài lòng, nhưng Thần Điện lại cực kỳ kiêng kỵ đối với vị Đại tế tử này, tóm lại, cũng không nguyện ý nảy sinh xung đột chính diện với nhau.
Mặt khác, trong khoảng thời gian này đến nay, hệ thống bộ môn bị rửa sạch và tái bố trí cũng không chỉ có riêng mỗi Đòn Roi Kỷ Luật, những đối tượng trọng điểm nhất là phái hệ của Trật Tự Thần Điện, không ít những người có quan hệ với Thần Điện, ví như những hậu duệ trực hệ của các Trưởng Lão Thần Điện, đều bị đưa đến các bộ môn cử hành các thông lệ tế tự và nghiên cứu lễ nghi quy phạm của Thần Giáo.
Một vị Đại tế tự cường thế thượng vị, dẫn tới là một cuộc tái thiết nhằm vào hệ thống quyền lực cố hữu từ lâu, các phái hệ đơn độc tự nhiên sẽ quay chung quanh ở bên cạnh ông ta, cùng ông ta tranh giành lợi ích với các phái hệ cũ.
Mà bởi vì sự khuấy động này cũng tác động lên tất cả mọi mặt, một khi nó triệt để bùng nổ, độ chấn động không kém hơn hoặc thậm chí có khả năng vượt qua cả một cuộc chiến tranh với phía ngoài, việc này cần dựa vào tầm mắt và thủ đoạn chính trị giữa những người lãnh đạo, cố hết khả năng duy trì sự khuấy động này ở trong một cái phạm vi có thể khống chế.
Lúc này, hình ảnh bên trong màn chiếu trở nên rõ ràng hơn, mà còn có thể lựa chọn thay đổi tầm mắt, bởi vì hiện trường không chỉ có một trận pháp phát sóng đang hoạt động.
Bên trong hình ảnh, vừa lúc xuất hiện ba người Karen.
“Wilker?” Đại tế tự liếc mắt thì đã nhận ra người học trò mà Đại tế tự tiền nhiệm đã thu nhận vào khoảng thời gian tại nhiệm cuối cùng.
“Đúng vậy, Wilker.” Verden lập tức giới thiệu, “Ngay sau khi ngài Tahisen qua đời trên Hỏa Đảo, biên chế của hắn được sắp xếp đến Đòn Roi Kỷ Luật.”
Ánh mắt của Đại tế tự lại rơi vào trên người của Karen, nói: “Karen?”
“Đúng vậy, Karen, một người trẻ tuổi cực kỳ ưu tú, nhìn sơ yếu lý lịch của hắn ta vốn sẽ cho rằng hắn là một người rất có tính cách, nhưng sau khi tiếp xúc lại phát hiện, thậm chí hắn cho người ta một loại cảm giác ngượng ngùng.”
“Thể hiện tính cách hoặc là hiển lộ ra tài năng đều không thích hợp, tỏ ra vẻ ngại ngùng, mới ít tốn sức nhất.”
Đại tế tự hút một hơi xì gà, nói với Verden:
“Lúc đầu ta muốn nghỉ ngơi một chút.”
Verden chỉ chỉ vào hình ảnh ở trước mặt: “Nhưng có lẽ đây cũng là một phương pháp để thư giãn đấy, không phải sao?”
“Vậy thì để xem một chút đi.”
Trận pháp phát sóng trong phòng thẩm phán đã được lắp đặt xong, ông Deron đưa đơn trình cho một thuộc hạ, để hắn làm xong một bước cuối cùng của quy trình rồi lấy biên nhận về, còn bản thân ông ấy thì dứt khoát kiếm một cái ghế trống mà ngồi xuống dự thính, cũng không đi qua chỗ cháu của mình để ngồi cùng.
Nếu như là đã vạch mặt, vậy cũng không còn gì phải cảm thấy cố kỵ, cũng hiếm khi có một vở kịch đặc sắc như vậy, không nhìn cũng tiếc.
Vừa lúc này Karen đi tới, hành lễ với Deron: “Hôm nay ngài thật sự để cho tôi cảm thấy kinh hãi.”
“Ha ha ha.” Deron nở nụ cười, vỗ vỗ đầu gối, “Khó có được một cơ hội như vậy, người lớn tuổi, hoặc sẽ không tức giận, nếu tức giận, ta sợ phải chờ quá lâu, sợ mình không chờ được.
Tôi là như vậy, còn cậu thì?”
“Tôi ra ngoài để hút một điếu thuốc lá.”
“Cảm thấy hồi hộp à?”
Karen lắc đầu, nói: “Là để hưởng thụ.”
“Tốt, cực kỳ tốt.” Ông Deron nhẹ gật đầu, “Ta chờ để nhìn xem.”
Karen gật đầu thăm hỏi với Deron, sau đó đi ra khỏi phòng thẩm phán, không bước vào trong nhà vệ sinh của tầng này, mà đứng trong hành lang mà châm một điếu thuốc
“Hắn ta hồi hộp sao?” Nơi xa, Bernie đang đứng trong kết giới ngăn cách mở miệng hỏi Neo đang đứng ở bên cạnh.
“Không, lúc này mới bắt đầu thôi, làm sao có thể, cậu ta chỉ là ra ngoài để ấp ủ một chút cảm xúc, không tin thì ngài nhìn xem, cái điếu thuốc trong tay cậu ta chỉ hút có hai hơi, còn lại toàn bộ đều lãng phí.”
Ở nơi xa, Karen vừa mới hút hai hơi rồi vứt cả phần còn lại của điếu thuốc lá xuống trên mặt đất, dùng đế giày bước lên, sau đó nhẹ nhàng lắc lắc cổ của mình.
“Thật ra ta vẫn cảm thấy, lần này ngươi đi thì ta mới yên tâm nhất.”
“Xin ngài yên tâm, Karen là sẽ không để cho ngài thất vọng.”
“Được rồi, vậy ta yên tâm mà chờ mong.”
Karen quay trở về phòng thẩm phán, anh ra vốn là muốn xem Neo có ở ngoài đây hay không, nhưng không gặp phải, mặc dù anh cảm giác được có một khu vực trong góc khuất kia không thể nào thăm dò, nhưng anh cũng không có đi cưỡng ép thăm dò, bởi vì đây là một loại hành vi vô cùng thiếu lễ phép.
Sau khi trở về vị trí của mình, Karen phát hiện ở phía đối diện được dọn ra thêm một cái bàn ngang nhau, Chủ giáo Bern đã ngồi ở nơi đó.
Alfred và Wilker đều nhao nhao gật đầu với Karen, ra hiệu đã điều chỉnh xong.
Thẩm phán trưởng Gaspol dẫn đám thẩm phán quan đi vào trong phòng thẩm phán một lần nữa, trong nháy mắt cả phòng yên tĩnh lại, cho dù là có người chợt di chuyển, cũng cố ý thả nhẹ bước chân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










