Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 174 : Anh Karen (1) (c1731-c1740)
❮ sautiếp ❯Chương 1731: Anh Karen (1)
Bất cứ thứ gì liên quan đến thần, đều là những thứ vô cùng cao quý và thần thánh, huống chi là vào lúc này, thời đại mà Chư Thần không xuất hiện.
Thần khí, lại phân chia thành rất nhiều cấp bậc.
Theo như bình thường thì thực lực và thân phận của chủ nhân càng cao thì cũng mang ý nghĩa rằng phẩm cấp của Thần khí càng cao, Thần khí của Chủ Thần, bình thường đều có uy năng cực kỳ đáng sợ.
Nếu chia nhỏ ra, kết hợp với bối cảnh của thời đại này, Thần khí được bảo tồn càng tốt thì sẽ có cấp bậc càng cao.
Một món Thần khí hoàn chỉnh, có thể thể hiện ra năng lực của nó hoàn mỹ nhất, đây chính là chỗ có giá trị lớn nhất.
Thần khí hoàn chỉnh giống như Thần khí Lưỡi Hái Chiến Tranh, được cung phụng ở bên trong Trật Tự Thần Điện, dựa vào nó, hầu như có thể gánh vác cả một hệ thống.
Đồng xu Varax cũng thuộc về Thần khí hoàn chỉnh, mặc dù nó bị tách ra, nhưng ít nhất xem xét theo hiện tại thì nó có cơ hội tìm đủ các đồng xu khác để trở thành hoàn chỉnh, đây chính là điểm giá trị của nó.
Đối với Thần khí thì Thần Giáo có bộ môn và hệ thống tương ứng để sữ dụng và bảo trì nó, đối với việc thu thập những Thần khí tản mát ở bên ngoài, thì có một cái không gian chuyên môn dùng để tiến hành phong ấn và cất giữ.
Trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo, đám người chuyên môn phụ trách quản lý Không Gian Phong ́n, có thể trở thành một hệ thống riêng.
Suy cho cùng thì ở trên lịch sử của giáo hội, thật sự cũng không thiếu những ghi chép về các thiên tai xảy ra sau khi Thần khí thất lạc, đối với những vật phẩm của Thần thất lạc ở thế gian, phản ứng nghiêm túc đến mức nào thì cũng không đủ.
Tóm lại, giá trị của Thần khí là không cách nào dùng phiếu điểm để cân nhắc, trừ phi một cái Thần giáo thật sự nghèo túng đến một mức độ nhất định, nếu không nó tuyệt đối là hàng không bán, cho dù là trong nội bộ của Thần Giáo, không nói đến việc muốn có được nó, xem như muốn tạm thời mượn dùng nó, xem như ngươi nguyện ý trả một cái giá lớn, còn phải nhìn xem thân phận địa vị của ngươi ở trong giáo rốt cuộc có tư cách đó hay là không.
Cho dù xem như là đám Chủ giáo của đại khu thành phố York, bọn hắn cũng là không có tư cách mà có được… Không, là cũng không có tư cách để tiếp xúc Thần khí, việc mà bọn hắn có thể làm, có lẽ là trong lúc nộp lên, kiểm tra, nhìn một chút, cho đỡ ghiền.
Mà sau khi nộp lên trên thì nếu không có gì bất ngờ xảy ra, món Thần khí này đã vô duyên cùng với ngươi.
Bởi vậy, lúc Karen nói với Thẩm phán trưởng, muốn được mời “Thần khí” tới làm vật chứng, hầu như tất cả mọi người đang ngồi ở đây đều kinh hãi.
Thậm chí, độ nóng của việc Thần khí xuất hiện thậm chí còn vượt qua cả phiên tòa này.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, sau khi Karen đưa ra lời yêu cầu này, từng bô môn và hệ thống nội bộ trong tất cả các đại khu, số người quan sát trực tiếp thông qua trận pháp đã tăng trưởng một cách chóng mặt.
Chủ giáo Bern nhìn xem Karen, mở miệng nói: “Thần khí, có khả năng sẽ giúp ngươi làm chứng sao?”
Karen nhẹ gật đầu, trả lời: “Ngài Chủ giáo không biết sao, bên trong đồng xu Varax, có một khí linh tồn tại.”
Chủ giáo Bern không có trả lời, chỉ là híp ánh mắt lại, bởi vì ông ta thật sự không biết.
Điều này cũng không phải là bởi vì thân phận của ông ta không đủ, trên thực tế, thân phận của ông ta là đủ tư cách để biết đến, nhưng vấn đề là ở chỗ cái đồng xu Varax kia sau khi được Người Thủ Hộ của đại khu đoạt trở về thì đã lập tức bị chuyển giao đưa vào trong Không Gian Phong ́n.
Mà khi người trong nội bộ của Không Gian Phong ́n nghiên cứu Thần khí, cùng với những bộ môn mà có tư cách để tiến hành nghiên cứu Thần thì bọn hắn cũng sẽ không công bố thành quả nghiên cứu của mình ra ngoài, Chủ giáo Bern cũng sẽ không tò mò mà đi tìm hiểu, cố ý đi điều tra và hỏi thăm liên quan tới việc của đồng xu kia.
Nhưng khi Karen nói ra lời này một cách chắc chắn rằng đồng xu Varax có được khí linh như vậy, Chủ giáo Bern đã hiểu, ngày đó Karen, chắc chắn là xuất hiện tại hiện trường.
Thì ra trước khi hắn trở thành thần bộc, trước khi hắn trở thành thành viên của Đòn Roi Kỷ Luật, trước khi hắn nhậm chức tại Sở thẩm phán Pavaro, hắn đã cùng với Thẩm phán quan Pavaro điều tra về vụ án của Zich.
Ai…
Thật ra thì sự thật của việc này, trong lòng Chủ giáo Bern cũng đã sớm rõ ràng, ông ta biết Dorford là cái loại người gì, cũng biết sơ sơ rằng Vicole là cái loại người gì, cho nên, ông ta vốn là có khuynh hướng rằng Vicole đã đánh cắp công lao của Thẩm phán quan Pavaro.
Nhưng ai bảo ông nội của người ta là Chủ giáo đây?
Về phần lúc trước công kích Karen, đơn giản là đang biết nhưng giả vờ hồ đồ mà thôi, mọi người chỉ nói đến lập trường, không ai sẽ quan tâm sự thật.
Mặt khác, Chủ giáo Bern cũng gần như có thể xác định chắc chắn rằng, những gì mà người trẻ tuổi ở phía đối diện này làm ra, tất nhiên cũng không hoàn toàn đều là sự thật.
Nhưng bây giờ có thể xác định một chuyện đó là người trẻ tuổi này từng tham dự vào việc điều tra vụ án của Zich, trong thời điểm ngay cả thần bộc cũng không phải, đã cùng với một tên Thẩm phán quan không có thế lực và bị cô lập, điều tra một vị Thuật pháp quan.
Người trẻ tuổi này… Rất tốt.
Chương 1732: Anh Karen (2)
Sau khi sự kiện này kết thúc, nếu như hắn có thể đến chỗ của mình thì tốt, mình sẽ đích thân dạy bảo hắn, để hắn trở thành là học sinh của mình, sau đó lại dẫn dắt và trải đường giúp hắn.
Bởi vì Chủ giáo Bern rất rõ ràng, đường dây mà ông ta đang đứng, thuộc về trong bóng tối, đối thủ lớn nhất của những người đứng trên đường dây này đó chính là khi nội tâm không kiên định thì sẽ lạc lối, cho dù là con của ông ta thì cũng đã từng bước đến ranh giới của sự lạc lối một lần, ừm, bây giờ cũng thế.
Đáng tiếc, không có nghiêm túc nghe lời của Derius một chút, lúc ấy con trai mình chắc hẳn cũng là đang ám chỉ mình.
Bây giờ, sau khi cái sự kiện này kết thúc thì mình còn có thể kéo hắn đến phe của mình được hay không?
Nếu như Thần khí thật sự có khí linh như lời mà hắn nói, mà cái khí linh kia cũng nguyện ý ra mặt để chứng thực chuyện cụ thể đã xảy ra trong đêm đó, vậy thì kết quả của phiên tòa này… Cũng đã được định đoạt rồi.
Không ai sẽ nghi ngờ rằng khí linh của một Thần khí sẽ nói láo, bởi vì nó quá cao quý, đồng thời cũng quá kiêu ngạo.
Việc này cũng giống như là người giàu nhất xứ Wien ra tòa làm chứng cho vụ mâu thuẫn giữa hai kẻ ăn mày vậy, sẽ không ai cho rằng hắn ta sẽ thiên vị một bên nào, bởi vì tất cả mọi người tin tưởng, hắn và hai cái tên ăn mày không có khả năng có bất cứ liên quan lợi ích nào.
Chỉ là,
Thật sự có thể mời được đến Thần khí có khí linh đến phiên tòa để làm chứng hay sao?
Ông Deron cảm thấy miệng lưỡi mình hơi khô, hai tay không nhịn được mà bắt đầu đan vào nhau mà xoa nắn.
Lúc trước, ông ấy đã nghĩ rằng Karen thua, mãi cho đến khi Karen nói muốn lấy ra vật chứng.
Nhưng mà, trong đầu của Deron lúc này còn có chút cảm giác không chân thật.
Đáng tiếc, sớm biết thì hôm nay mình đã dẫn bạn già tới cùng, bà ấy chắc chắn thích tình cảnh giống như lúc này.
Là người nhà, mặc kệ là ông ấy hay vẫn là Richard, thật ra đều có thể dẫn bà ấy theo.
Thần khí, Thần khí a…
Có điều, Deron bỗng nhiên nghĩ đến, mình tiếp theo hẳn là còn có chuyện phải làm, bởi vì nếu như đoàn thẩm phán đồng ý cung cấp vật chứng mà nói, như vậy thì phải thiết lập trận pháp liên lạc với Không Gian Phong ́n, vẫn là phải do bản thân mình ra tay.
Ánh mắt Deron trầm xuống,
Đời này chuyện khiến cho ông ấy thật sự tức giận, cũng không nhiều.
Nói một câu không dễ nghe, lúc biết được tin tức con gái lớn của mình mất, ông ấy vô cùng đau thương, nhưng ông ấy có thể tự nói với mình, con gái là vì Thần Giáo mà hy sinh.
Nhưng lúc này đây, thì có người muốn phế cháu của ông ấy ngay trước mặt.
Điều đáng được ăn mừng chính là, mặc dù mình nhận ra có chút muộn màng, có chút ngơ ngơ ngác ngác, nhưng tốt xấu gì thì sự tình không có đi vào trong vực sâu hối hận trong lúc mình vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác.
Nếu như vậy,
Bây giờ muốn ta làm gì, ta sẽ làm cái đó!
“Thần khí, đồng xu Varax, Nguồn Gốc Tội Lỗi sao?” Philomena hỏi.
“Đúng vậy, không sai, Nguồn Gốc Tội Lỗi.”
“Ta đã từng thấy nó.” Philomena bỗng nhiên nhíu mày nói.
“Cô đã gặp nó?” Richard tò mò hỏi, “Ở đâu?”
“Ở trong cuộc tuyển chọn cuối cùng tại cứ điểm Ogurev.”
“A, đúng vậy, ta nhớ lại, hình như có nghe đám người của Muri kể qua về chuyện này”
“Ha ha.” Philomena bỗng nhiên nở nụ cười.
Việc này khiến Richard không hiểu ra sao.
Philomena nghiêng mặt qua, nhìn thoáng qua phía Muri đang ngồi, lúc ấy, Muri giống như cô, cũng không ở trong tiểu đội của Karen.
Richard hỏi: “Ngươi cảm thấy, thật sự có thể mời món Thần khí kia đển để làm chứng sao?”
Philomena do dự một chút, sau đó kiên định gật gật đầu, trả lời:
“Có thể, nhất định có thể.”
“Vì cái gì? Bây giờ tại sao cô lại bắt đầu tin tưởng Karen rồi?”
Philomena nhìn mặt của Richard, trả lời:
“Bây giờ thậm chí ta có thể hoài nghi, lúc cuộc tuyển chọn cuối cùng, đội trưởng của chúng ta đã gian lận.”
“Gian lận?”
Trong đầu của Philomena nhớ lại lúc vòng tuyển chọn cuối cùng, hình ảnh khi đồng xu Varax xuất hiện.
Trong chốc lát, cái cô gái tính cách cao ngạo lại quái gở này có chút không biết phải nói gì.
Cô cũng không có cảm thấy uất ức, bởi vì sau khi tiếp xúc, cô rõ ràng cảm giác được Karen quả thật vượt qua mình ở mọi phương diện, bao gồm cả phương diện chiến đấu mà cô am hiểu nhất.
Ở trên Hỏa Đảo, những người khác ở ngoài tạo cơ hội cho Karen, cuối cùng một mình Karen cứng chọi cứng với tên thanh niên lưng còng kia đã là minh chứng tốt nhất.
Khi ngươi rõ ràng hắn ta còn mạnh hơn so với ngươi thì cho dù hắn dựa vào việc gian lận mà thắng ngươi thì ngươi cũng sẽ không cảm thấy có bao nhiêu uất ức và giận dữ, chỉ cảm thấy… Có chút buồn cười.
Ashley: “Đồng xu Varax, tại sao nghe có chút quen tai?”
“Lúc tuyển chọn cho cuộc thí luyện trong Cánh Cổng Luân Hồi thì nó đã từng xuất hiện qua.” Blanche nhắc nhở, “Nguồn Gốc Tội Lỗi, Thần khí mà Thần Varax phong ấn.”
“A, đúng thế.”
Sau đó, hai cô gái, bao gồm những người khác ở trong tiểu đội của Karen, cũng đều trầm mặc.
Không ai thật sự là đồ đần, cho dù diễn có tốt, thậm chí xem như không có bất cứ sơ hở nào, nhưng nếu như đem việc lúc này rồi suy luận ngược trở về, giống như có nhiều chỗ có thể nói thông suốt hơn.
Chương 1733: Anh Karen (3)
Lập tức, tất cả mọi người cúi đầu, bắt đầu dùng phương thức ho khan, che miệng và hít sâu, che lại sự thay đổi trong ánh mắt của mình, để cho mình không nên cười ra.
Muri cũng cười, chỉ có điều là cười khổ.
Nhưng cậu ta cũng không tức giận, chẳng qua là cảm thấy thú vị.
Đối với cậu ta mà nói, bí mật càng kinh người hơn của đội trưởng thì cậu ta đều đã được nhìn thấy qua, chuyện trước mắt xảy ra ở trên thân người khác thì cậu ta sẽ giật mình, nhưng khi xảy ra ở trên người của đội trưởng thì cậu ta sẽ cảm thấy rất bình thường.
Ventura ngồi yên ở đó cười, chỉ đơn giản là vui vẻ, mà lại không có chút nào giật mình, cậu ta không biết rằng chỉ là một món Thần khí mà thôi, có cái gì đáng để giật mình, trong nhà đội trưởng không phải còn nuôi một con chó Tà Thần sao?
Ừm, mình còn tự tay cho nó ăn, còn sờ lên cái đầu trọc của nó!
“Việc này, cũng không nằm trong kế hoạch ban đầu.” Bernie nhìn về phía Neo, “Trước đó ngươi có biết không?”
“Ta không biết.”
“Ta sẽ không trách ngươi phối hợp với hắn mà cố ý giấu diếm ta, ngươi có thể nói lời nói thật với ta.”
“Bộ trưởng, ta thật sự không biết.”
“Nhưng vừa rồi nhìn ngươi, vẫn rất có lòng tin với hắn như cũ.”
Đó là bởi vì lá bài tẩy của cậu ta có rất nhiều…
Ta liều mạng kiếm bí mật cũng không sánh nổi hàng tồn kho mà cậu ta tùy ý lấy ra.
Neo chỉ có thể tằng hắng một cái, nói: “Bởi vì cậu ta chưa từng khiến ta thất vọng qua, ngài biết đấy, có đôi khi quán tính, là một thứ chẳng có lý do.”
“A, là như thế này sao.”
“Đúng thế.”
“Còn về chuyện của đồng xu Varax…”
“Bộ trưởng, trong một lần làm nhiệm vụ ta từng thu được một đồng xu Varax, nộp lên, trong lần nhiệm vụ đó, Karen cũng có mặt.”
“Là tiếp xúc khi đó sao?”
“Chắc cũng không phải, ta cảm thấy, cậu ta đang nói sự thật, đêm hôm đó, cậu ta chắc hẳn là đang ở bên cạnh của Thẩm phán quan Pavaro, ở ngay trong cái nhà máy xúc xích kia.”
“Là thật sao.” Lông mày Bernie bắt đầu giãn ra, thở dài, “Nói cách khác, tất cả đây đều là sơ hở mà hắn cố ý để lộ ra, thả xuống mồi nhử, kết quả Chủ giáo Bern còn mắc câu.”
“Hẳn là… như vậy.”
“Chủ giáo Bern a, ông ta thật sự không đơn giản, thân phận của ông không chỉ là một Chủ giáo.
Có thể, cực kỳ đặc sắc, vô cùng đặc sắc.
Ta nghĩ, « Tuần Báo Trật Tự » có thể sẽ có thêm phụ san.”
“Thế nhưng mà Thần khí vẫn còn chưa được mời đến.”
“Sự việc đều đã phát triển đến mức này, ta sẽ không cho rằng Karen là đang đánh cược, chỉ có thể nói, hắn ta đã tính toán xong một chuyện.”
“Hi vọng là như vậy đi.” Neo chỉ có thể biểu hiện hàm súc một chút
Bernie giơ tay lên vuốt vuốt giữa trán của mình, nói: “Chỉ là ở bên phía của Trưởng khu Harry, hẳn là sẽ nhức đầu.”
“Bên phía Trưởng khu?”
“Hắn ta chắc hẳn là hối hận, cục diện đã là thắng chắc.
Nhưng mà, cũng không quan trọng, mỗi một đại khu cũng không có khả năng đều có thể làm theo cách của chúng ta, từ lâu dài góc độ mà xem xét, lợi ích cục bộ hẳn là phải phục tùng theo lợi ích của chỉnh thể, không phải sao?”
“Ngài Bộ trưởng, ta có chút nghe không hiểu những gì mà ngài vừa nói.”
“Không, thật ra ngươi đều hiểu rõ, thật ra ta cũng có suy nghĩ theo quán tính đối với ngươi đấy.”
Văn phòng Người Cầm Roi của đại khu, nhìn xem hình ảnh đang chiếu trong tấm gương, Trưởng khu Harry đứng người lên, càng không ngừng tát vào mặt của chính mình, mặc dù không dùng quá sức, nhưng tát cũng rất thật.
“Ai bảo ngươi nóng vội, ai bảo ngươi nóng vội, ai bảo ngươi nóng vội!”
Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, trợ lý của hắn đi vào phòng làm việc, nhìn thấy một cảnh này lập tức ngây ngẩn cả người.
“Chuyện gì?”
“Trưởng khu, phía dưới, phía dưới…”
“Ta đã biết.
Thẩm phán trưởng là người của chúng ta, làm sao có thể không phê chuẩn, chuẩn bị đi đón tiếp Thần khí cho tốt đi, Deron và người mà ông ta dẫn theo, đã đi chưa?”
“Vẫn còn chưa.”
“Vậy thì mời người ta tới hỗ trợ, nhớ kỹ, ta nói chính là mời.”
“Vâng thưa ngài.”
Đúng lúc này, điện thoại vang lên.
Bình thường mà nói, điện thoại công vụ mọi khi đều sẽ được chuyển đến chỗ của thư ký, lại từ thư ký sắp xếp có đưa đến văn phòng của mình hay không, có thể trực tiếp gọi thẳng tới phòng làm việc của mình hoặc là bộ môn cùng cấp bậc, hoặc là điện thoại từ bộ môn cấp bậc cao hơn.
Harry cầm ống nghe lên, bên đầu kia điện thoại truyền đến âm thanh khàn khàn của một người đàn ông:
“Đây là văn phòng quản lý Không Gian Phong ́n, ta muốn tìm Người Cầm Roi.”
“Là ta.”
“Xin chào ngài.
Mấy vị bộ trưởng của chúng ta đang xem tiếp sóng, cho nên vừa mới phái người đi hỏi thăm khí linh của đồng xu Varax có đồng ý ra tòa làm chứng hay không.”
Harry mím môi, hắn đang mong đợi tin tức.
“Cô ta đáp lại là không đồng ý, rất xin lỗi, khí linh của đồng xu Varax luôn luôn không thích sống chung, không thích sự náo nhiệt phía ngoài.”
“Việc này…”
“Cho nên, bộ trưởng của chúng ta có ý là, sau đó chờ đến khi Thẩm phán trưởng muốn tuyên bố công hàm, mời ngài và ngài thẩm phán trưởng nói, bên phía chúng ta cũng muốn phối hợp, nhưng không cách nào phối hợp.”
“Được rồi, ta đã biết.”
“Xin lỗi, ngài… Cái gì, đồng xu Varax bạo loạn rồi?
Cô ta còn kéo theo những Thần khí khác muốn cùng một chỗ bạo loạn để thị uy?
Tại sao có thể như vậy, vừa mới nãy không phải còn rất tốt sao?
Đúng vậy, thưa ngài Bộ trưởng, là Người Cầm Roi của đại khu thành phố York, vâng, đây.”
Phía đầu dây bên kia, truyền đến một âm thanh lạ lẫm và uy nghiêm khác:
“Chào Người Cầm Roi Harry.”
“Chào ngài.”
“Mời thẩm phán trưởng gửi đi công hàm đến đi, hi vọng bên phía các ngài có thể sớm bố trí xong trận pháp liên lạc không gian sơ cấp một chút, chúng ta không thể để cho bản thể của Thần khí ra ngoài, nhưng khí linh là có thể đi ra.”
“Cám ơn ngài đã phối hợp.”
“Xin ngài đừng khách khí, đây là việc mà chúng ta phải làm.”
Chương 1734: Anh Karen (4)
“Bản tọa phê chuẩn yêu cầu bổ sung vật chứng.”
Một vị cán sự bên cạnh Gaspol bước lên trước mặt bà ta, trải ra một mặt giấy thuật pháp đồng thời đưa ra một chiếc bút lông ngỗng, Gaspol bắt đầu viết thư mời, viết xong sau lại lấy ra một cái con dấu, đóng vào phía trên.
Sau đó, bà ta đưa tờ giấy này sang cho cán sự, cán sự bước ra khỏi phòng thẩm.
Ở trên ghế dự thính, ông Deron đứng lên.
Tuy nhiên thì Gaspol cũng không có trực tiếp tuyên bố hoãn phiên tòa để bố trí trận pháp, bà ta đang chờ thư hồi âm.
Bởi vì dựa theo kinh nghiệm của mình, bên phía của Không Gian Phong ́n cũng rất khó để tiếp xúc, bọn hắn cũng cực kỳ bài xích loại công hàm yêu cầu lâm thời này, cho nên công hàm có tỉ lệ rất lớn sẽ bị bác bỏ.
Nhưng mà vị cán sự kia vừa ra ngoài đã trở lại, nhưng công hàm trong tay cũng đã biến mất.
Cán sự chạy tới trước mặt Thẩm phán trưởng, bẩm báo nói: “Văn phòng Trưởng khu nói bên phía của Không Gian Phong ́n đã chủ động liên lạc đồng ý, hiện tại mời chúng ta nhanh chóng chuẩn bị trận pháp.”
Nghe nói như thế, ánh mắt Gaspol trực tiếp rơi vào trên người Karen, khóe miệng bà ta lộ ra ý cười.
Phiên tòa tiến hành đến lúc này, nếu như nói lúc trước trong lòng Gaspol không tức giận thì đó đương nhiên là chuyện không thể nào, bà ta là Thẩm phán trưởng của Đòn Roi Kỷ Luật, thứ bà ta coi trọng nhất đó là truyền thống của Tòa Án Trật Tự, nhưng hết lần này tới lần khác bà ta nhất định phải liên tục nhượng bộ thế lực địa phương của đại khu.
Bây giờ, bà ta rốt cục có cơ hội có thể để tát lại vào mặt của bọn họ!
“Bốp!”
Tiếng roi vang lên.
Gaspol mở miệng nói: “Ta tuyên bố, vì chuẩn bị cho công tác bổ sung vật chứng lâm thời, phiên tòa tạm nghỉ.”
Không ít người trên ghế dự thính nghe nói như thế đều đứng lên, những người đang ngồi quan sát hình ảnh phiên tòa thông qua trận pháp tiếp sóng tất cả đều há mồm ra, bởi vì bây giờ Thẩm phán trưởng tuyên bố phiên tòa tạm nghỉ cũng mang ý nghĩa rằng Thần khí thật sự sẽ bị mời đến làm vật chứng!
Bernie đi vào trong phòng thẩm phán, trực tiếp đi về phía Deron, mang một bức công hàm mà đưa đến.
Deron mở công hàm ra xem xét, là trống không.
Bernie nhỏ giọng giải thích nói: “Đang viết, lập tức bổ sung sau, trước hết ngài cứ hỗ trợ.”
“Được rồi, ngươi phái người thông báo một chút, để thuộc hạ của ta vào đây, mặt khác, ta còn cần để người vận chuyển thêm một chút dụng cụ từ trong bộ môn đến.”
Deron không do dự chút nào mà trực tiếp đáp ứng, bất kể là ai, chỉ cần hắn có khả năng giúp đỡ mình chơi đổ người nhà Naton, vậy nhà Guman chắc chắn phải giúp đỡ.
Lúc này, một tên chủ nhiệm thuộc hạ của Deron đi tới, bẩm báo nói: “Bộ trưởng, bây giờ đã có thể bắt đầu bố trí, trận pháp khí cụ liên quan đã vận chuyển tới.”
“Vận chuyển tới?” Deron kinh ngạc một chút, “Lúc nào đã chuyển tới rồi?”
Lúc này, thần bào của bộ môn ở trên người Eisen xuất hiện, dẫn theo một nhóm người tiến đến, mang theo khí cụ trận pháp cần thiết.
Deron lập tức đi đến trước mặt con trai mình, hỏi: “Sao lại đến đây thế?”
“Nhận được thông báo.” Ngài Eisen trả lời cực kỳ không rõ ràng.
“Con tới làm cái gì?”
“Vì con trẻ.” Tiên sinh Eisen trả lời vẫn cực kỳ không rõ ràng như cũ.
“A, đúng.” Ông Deron vỗ vỗ bả vai con trai, “Phụ ta một tay, chúng ta cùng đi.”
Bắt đầu bố trí trận pháp tiếp dẫn Thần khí, trên tay của Deron và Eisen đã tự mình cầm một khối khối rubic mà ra lệnh cho những người ở phía dưới.
Trên ghế dự thính, Philomena hỏi: “Ngươi không đi lên hỗ trợ họ à?”
Richard gãi đầu một cái, nói: “Không cần đến ta.”
Mặt Philomena không chút thay đổi nói: “Phóng viên bên kia đang ghi hình.”
“Ý của cô là, để cho tôi đi lên chụp ảnh gia đình à?”
“Ta muốn chụp thì cũng không có chỗ nào để chụp.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
Richard đứng người lên, lúc chuẩn bị bước đến còn kêu cả Mas.
Mas sớm đã ngứa tay, đi theo Richard cùng nhau bước xuống.
Deron và Eisen trông thấy cháu (con trai) của mình xuống tới, nhưng không một ai thèm phản ứng cậu ta.
Đàn ông nhà Guman, đều không hiểu cách biểu đạt tình cảm, nhất là ở trước mặt của người ngoài.
Cho nên loại hình tượng ông cha cháu ba đời đứng chung một cùng xoay khối rubic cũng không xuất hiện, Richard và Mas rất hiểu chuyện mà đứng ở dưới hỗ trợ bố trí.
“Một hình ảnh ấm áp dường nào, đúng không?”
Trong phòng khách nhà Guman, một quả cầu đang lơ lửng ở nơi đó, chiếu ra hình ảnh cảnh tượng trong phòng thẩm phán.
“Đúng vậy, thưa mẹ.” Kaixi vừa gật đầu vừa dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi khóe mắt, nhưng sau khi bị cảm động sau, cô vẫn không quên nghi ngờ mà hỏi thăm, “Thế nhưng mà tại sao ở chỗ của mẹ lạicó thể có thu được tọa độ của trận pháp phát sóng, cái này chỉ có ở trong các bộ môn cấp bậc cao mới có.”
Sử dụng trận pháp riêng trong nhà để kết nối với trận pháp cao cấp của Trật Tự Thần Giáo, đây chính là tội lớn.
Phu nhân Đường Lệ lơ đễnh nhìn con dâu mình một chút, hỏi ngược lại: “Thế nào, ta đều sinh cho Trật Tự Thần Giáo ba tên thần quan, còn có thể đi làm gián điệp sao?”
“Mẹ, con không phải là có ý này, con chỉ là cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, cha thế mà lại…”
Phu nhân Đường Lệ nằm nghiêng người trên ghế sa lon, mỉm cười nói: “Biết vì sao ta lại gả cho ngươi cha chồng của con không?”
“Vì cái gì?”
Chương 1735: Anh Karen (5)
“Bởi vì, lão già đó từ lúc trước bắt đầu đuổi ta, đã toàn tâm toàn ý tốt với ta, ông ấy ở chỗ ta không có bí mật gì, một cái tọa độ tính là gì, nếu ta thật muốn làm, ngay cả bản thiết kế quy hoạch bí mật trong bộ môn của lão thì ta đều có thể lấy ra.
Thế nào, hâm mộ sao?”
Kaixi sửng sốt một chút, nhưng vẫn gật đầu.
Phu nhân Đường Lệ đề điểm nói: “Cho nên, lúc trước ta vẫn không thích cách con bỏ nhà ra đi, người đàn ông mà mình chọn, nếu là sau khi cưới không phù hợp tâm ý của mình, thì tự mình ra tay dạy dỗ thôi, nên dùng phương pháp và sách lược, không nên né tránh.
Hoặc là, con thừa nhận mình không có trình độ đó, không phải một người phụ nữ thông minh; hoặc là, phải thừa nhận rằng bản thân mình lúc trước thật sự đã mắt mù mà chọn sai.
Bây giờ chồng của con bình thường hơn so với lúc trước, con phải đi làm cho thật tốt đi, thời gian, là do cách sử dụng của mình.”
“Con đã hiểu, thưa mẹ.”
Lúc này, hình ảnh vừa lúc lại chuyển đến trên người Karen.
Karen ngồi ở bên kia, trong tay bưng ly nước, đang vừa uống nước vừa rất nhẹ nhàng trò chuyện cùng với hai người trợ thủ ở bên cạnh.
Nhìn thấy Karen, lòng của phu nhân Đường Lệ đều cảm thấy như muốn hòa tan.
Bà ấy thật sự yêu thích đứa cháu ngoại này vô cùng.
Thậm chí có thể không e dè mà nói ra lời trong lòng, so với Richard mà bà ấy nhìn thấy từ nhỏ đến lớn, bây giờ bà ấy càng ưa thích đứa cháu ngoại này hơn.
Rốt cuộc, là bà ngoại, bà ấy cũng không có gánh nặng trong lòng gì, cũng không có phân biệt cháu trai ruột và cháu ngoại khác nhau, một đứa họ Guman một đứa họ Inmerais thì sao, cũng chẳng có liên quan gì cùng gì đến mình, dù sao cũng không phải họ Alte.
Cho nên, người trong nhà nhìn thấy mỗi lần đều là bà ấy mua quần áo cho Richard nên tiện thể mua cho Karen, nhưng thật ra trong lòng của bà ấy, Richard mới là cái “Tiện thể” kia.
Thú vị, rất thú vị.
“Ha ha ha.”
Kaixi kinh ngạc một chút, mẹ chồng mình bỗng nhiên cười ra tiếng là có ý gì?
Thân là con dâu, cô thật sự rất sợ người mẹ chồng này của mình.
Nhưng thật ra là bởi vì phu nhân Đường Lệ vừa mới nghĩ đến một việc, bà ấy nghĩ đến lúc trước mình còn trẻ tuổi, lúc nhìn Dis, cảm thấy trên người Dis có ánh sáng;
Bà ấy thật là không thể nào hiểu được, trên đời này lại còn có dạng người trẻ tuổi như thế này, khi hắn đứng ở nơi đó, những người đồng lứa khác hoàn toàn bị ánh sáng trên người của hắn bao phủ.
Ai nha, ngay lúc đó mình làm sao có thể nghĩ đến, “Người mang ánh sáng trên thân” mà mình không thể hiểu được kia, thế mà thành cháu của mình.
Phu nhân Đường Lệ cảm khái nói: “Đứa nhỏ này, sau lần trở về này, cảm giác không giống trước, trở nên càng có tinh thần hơn.”
“Đúng vậy, mẹ, Richard sau khi trở về lần này, rõ ràng cảm giác nó trở nên càng chín chắn và cũng càng chững chạc.”
Phu nhân Đường Lệ nhẹ gật đầu,
Nói:
“Đúng vậy a, trở nên càng lúc càng giống ông nội của nó.”
Trận pháp đang được nhanh chóng bố trí, nhưng mà, càng ngày càng nhiều người bắt đầu tiến vào phòng thẩm phán rồi ngồi vào trên những ghế dự thính, thời gian dần trôi qua, vị trí trong phòng thẩm phán có chút không đủ, người ở đằng sau tiến vào chỉ có thể đứng ở ngoài hành lang nhỏ.
Có thể đi vào tới đây, đều đã được xác thực thân phận, hiển nhiên, rất nhiều người là sau khi biết được tin tức, lập tức lâm thời chạy tới hiện trường, muốn tận mắt chứng kiến Thần khí xuất hiện.
Hôm nay phiên tòa này, đầu tiên là biến thành buổi thi biện luận, đến bây giờ, lại giống như là đã biến thành buổi triển lãm Thần khí.
Mặt khác, pháp trận tiếp sóng cũng được phái người tiến hành gia cố và tăng cường thêm một lần, hẳn là do số lượng trận pháp tiếp sóng từ nơi này đã được gia tăng lên rất nhiều.
Tóm lại, không khí, đang trở nên càng ngày càng nóng bỏng.
“La la la! La la la!”
Loya ngồi ở trên khu vực phong ấn của mình, vui vẻ đung đưa hai chân.
“Ôi, nhìn em thật vui vẻ nhỉ.”
“Đúng vậy đấy, chị, Loya lại có thể trông thấy anh Karen, hì hì.”
“Thật hâm mộ em, lại có thể ra ngoài hít thở không khí.”
“Ai nha, nếu như không phải là vì gặp anh Karen, em mới lười ra ngoài đấy.”
“Công hàm thông báo, bọn họ có đưa cho em chưa?”
“Đã truyền tin đến thông qua tinh thần, em biết bọn họ bảo em đến là vì chuyện gì.”
“Ừm, vậy là tốt rồi.”
Lúc này, phía trên cái lồng được phủ bằng những sợi xích sắt màu đen xuất hiện một khe hở, một thanh âm cực kỳ trầm lắng truyền đến:
“Nguồn Gốc Tội Lỗi, đi lên.”
Loya đứng người lên, hô với những thần khí ở bên cạnh:
“Cảm ơn mọi người đã hỗ trợ, hừ, bọn hắn thế mà sợ phiền phức, không muốn để cho ta ra ngoài!”
Loya chống nạnh, thân hình bắt đầu bồng bềnh.
Cái lồng cũng bị mở ra, hai cái đồng xu Varax vờn quanh lẫn nhau cùng bay lên, chờ đến lúc đến trước khe hở, Loya để hai cái đồng xu lại nơi này, thân hình mình thì thoáng một cái, đổi lại thần bào của Varax Thần Giáo, lập tức để cho cô lộ ra vẻ trang nghiêm, nhưng bên sự kích động trong lòng cũng không thay đổi một chút.
Em tới đây, anh Karen!
Chương 1736: Anh Karen (6)
“Ban đêm ăn đơn giản một chút, ngươi đi chuẩn bị một chút bột mì, lại đi chuẩn bị một ít nguyên liệu, ta nấu một chút mì rưới dầu cho mọi người trong tòa nhà tổng bộ đi, những ngày này mọi người cũng đều vất vả, muốn chiêu đãi mọi người một chút.”
“Thiếu gia, như vậy thì ngài sẽ mệt mỏi lắm, hay là chúng ta nấu lẩu thôi?”
“Muốn nấu nồi lẩu chả nhẽ chỉ cần nguyên liệu là được rồi sao, những cái đồ nhúng lẩu kia mới thực sự phải tốn công chuẩn bị, vẫn nên nấu mì đi.”
“Tôi đã hiểu thua thiếu gia.”
Wilker muốn đi lên hỏi vài lời, nhưng lại phát hiện không nói được, cậu ta rất muốn hỏi: Thần khí thật sự ổn sao?
Nhưng lại lo lắng rằng mình hỏi như vậy, sẽ tỏ ra mình có vẻ không được hòa đồng.
Nhưng mà trước mắt đến xem, tất cả mọi chuyện có vẻ cũng ở trong kế hoạch của đội trưởng, Wilker không khỏi cảm thấy có chút may mắn, còn may là mình không tự cho là thông minh mà đi nhắc nhở.
Cái lão già Tahisen, ngược lại thật sự biết nhìn người.
Những người đồng lứa ta từng gặp trong đời, ngoại trừ loại “Quái vật” như Marvalho kia, ta còn thực sự chưa phục ai, ngược lại là vị này… Làm! Làm sao trong lòng vậy mà xuất hiện một chút cảm xúc bội phục?
Cậu ta cực kỳ không thích loại tâm tình này, bởi vì cậu ta cảm thấy mình là một thiên tài, một thiên tài phải ngẩng cao cái cổ kiêu ngạo của mình!
Sau khi Karen và Alfred nói dứt lời, ánh mắt nhìn về phía Chủ giáo Bern đang ngồi ở đối diện, về phần Vicole đang đứng trong lồng sắt giữa hai người với vẻ mặt thấp thỏm lo âu, thì bị hai người bọn họ cùng ăn ý mà không thèm quan tâm.
Chủ giáo Bern giơ ly nước lên, kính Karen một cái.
Karen cười cười, nhưng không có đáp lại, ngược lại để ly nước trong tay xuống.
Trên ghế khách quý dự thính, vẻ mặt của chủ giáo Dorford rất là phức tạp, ông ta ngồi ở đằng kia, mấy lần muốn đứng người lên, nhưng lại không thể không ngồi xuống, sự việc đã đến mức độ này, ông ta ngoại trừ lo nghĩ bất an lo được lo mất ra thì cũng không có chuyện gì khác có thể làm.
“Sẽ không thật sự có thể như vậy chứ… Làm sao có thể như vậy được… Không có khả năng như thế này…”
Đại chủ giáo Waffron không để ý đến phản ứng của vị “Đồng liêu” ở bên cạnh mình, yên lặng dựa người vào đằng sau, để cho tư thế ngồi của mình thoải mái hơn một chút.
Ừm,
Ông ta bây giờ thậm chí còn muốn cười.
Cuối cùng, dưới sự lo liệu của bộ môn trận pháp chuyện nghiệp, pháp trận tiếp dẫn cũng đã được bố trí xong.
Thẩm phán trưởng Gaspol dẫn các thẩm phán viên về tới chỗ ngồi, Deron để lại con của mình và mình cùng nhau vận hành trận pháp, những người khác cũng đều lui xuống.
Lúc này, trên khu vực ghế dự thính, đã đầy ắp người, bên ngoài còn có không ít người bởi vì thân phận không đủ, không tư cách bước vào trong.
“Bốp!”
Tiếng roi da vang lên.
Gaspol mở miệng nói: “Phiên tòa tiếp tục, bây giờ chuẩn bị bổ sung vật chứng.”
Karen và Chủ giáo Bern gần như đồng thời đứng người lên, hai người đều đi ra từ trên chỗ ngồi, đi tới khu vực ở giữa.
Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Chỉ thiếu một bước cuối cùng, bây giờ có lẽ ta cũng có thể diễn thử ở trong lòng để một lát nữa chúc mừng ngươi rồi nhỉ?”
“Thật ra thì ta cũng không quá háo hứng muốn nghe ngài chúc mừng.”
“Ta biết, việc ta cần làm, xin lỗi, không, là sám hối, vì những lời lúc trước mà ta đã nói.”
“Không phải là đối với ta.”
“Đương nhiên, mặc kệ kết quả thắng bại như thế nào, ta đều sẽ đến tang lễ của hắn để sám hối cũng như biểu đạt sự thành kính.”
Lúc này, Deron hô: “Mở ra trận pháp tiếp dẫn!”
Trận pháp khởi động, kết nối với phía Không Gian Phong ́n bên kia, rất nhanh thì hai bên đã kết nối thành công.
Phía trên phòng thẩm phán, xuất hiện một cái vòng xoáy màu đen to lớn.
Ngay sau đó, một luồng uy áp mạnh mẽ tràn ra từ trong vòng xoáy, lập tức, hình chiếu của một đồng xu to lớn rơi xuống từ trong vòng xoáy, ở ở trên hình chiếu của đồng xu, là một cô bé mặc thần bào mà hai mắt nhắm chặt.
Lúc cô bé xuất hiện, khí thế của Thần khí, trong nháy mắt khuếch tán ra ngoài.
Những người thực lực mạnh ở đây, chỉ dùng sức một chút mà giơ bả vai lên, phần lớn những người đang ngồi, cũng bắt đầu bắt tay giữ người ở trên ghế, những người đang đứng thì đỡ lấy người bên cạnh mình.
Phải biết rằng bản thể của Thần khí cũng không có tới, càng phải biết rằng Nguồn Gốc Tội Lỗi cũng không có chủ động tỏa ra khí thế của mình, thậm chí, cô cũng đã cố khả năng để kiềm chế lại.
Loya từ từ mở mắt ra, trong chốc lát, tất cả mọi người ở đây cảm giác được nội tâm của mình bỗng nhiên run lên, giống như là một ngọn lửa nào đó đã xuất hiện, chỉ chờ cô gái này thả ra một ý nghĩa thì trong nháy mắt có thể khiến ngọn lửa cháy rực lên.
Nguồn Gốc Tội Lỗi, lúc cô bé xuất hiện, dục vọng trong nội tâm con người, sẽ bị dẫn dắt và phóng đại vô số lần, bởi vì cô quá thuần khiết.
Cuối cùng,
Ánh mắt Loya sau khi liếc nhìn qua toàn trường, rơi vào trên người của Karen;
Lập tức,
Cô đưa tay chỉ về phía Karen,
Dùng một loại giọng điệu uy nghiêm và mang theo một chút sự ngoài ý muốn:
“A, ta nhớ được ngươi là ai;
Ngươi không phải là tín đồ thành kính của Trật Tự đứng bên cạnh Pavaro đêm đó, cùng hắn dũng cảm đối kháng với Zich mà không sợ hãi cái chết sao?”
Chương 1737: Cha (1)
Karen lui lại một bước, cánh tay trái đặt trước ngực, quỳ một chân xuống hướng về phía Loya:
“Cảm tạ ngài còn nhớ rõ ta, ngài Loya.”
Vẻ mặt của Loya không có chút biến hóa nào, ừm, cái này cực kỳ phù hợp với sự nhận biết cố định của mọi người đối với khí linh lạnh lùng và cao quý.
Nhưng trên thực tế, Loya đang ngây ngẩn cả người.
Cô cho rằng sau khi mình xuất hiện, không biểu hiện ra cảm xúc vui sướng, cố ý giả bộ dáng vẻ lạnh như băng đã có thể làm cho anh Karen cực kỳ vui mừng, thế nhưng mà không nghĩ tới, anh Karen đã cho cô một “Niềm vui” càng lớn hơn.
Ô, anh ấy thế mà quỳ xuống với mình.
Trong chốc lát, cô cũng muốn cùng quỳ xuống theo.
Nhưng vẫn còn may, cô khắc chế lại ý nghĩ này.
Nhưng mà cô cảm thấy có chút hoài nghi, màn “Biểu diễn” lúc trước mình tự cho là rất thông mình, có phải quá mức hay không, để cho anh Karen cảm thấy có chút không tốt?
A, kỹ xảo của mình kém như vậy sao?
Thế nhưng mà lúc cùng “Bọn chúng” cùng nhau diễn kịch bản, bọn chúng đều nói ta rất có thiên phú trong việc biểu diễn mà, chẳng lẽ bọn chúng vẫn luôn chỉ đang dỗ dành ta?
Thật ra Loya chủ động phối hợp với Karen theo góc nhìn bên ngoài cũng không có chút vấn đề nào, chỉ có điều là bởi vì tính cách của Karen, anh hy vọng tiếp theo mình có thể khống tiết tấu.
Mà lại, quan hệ giữa mình và Loya, nhất định phải xử lý một cách “Bình thường hóa”, hay là, muốn để cho những người nhìn thấy sự “Không bình thường” có được một cái lý do thích hợp để loại bỏ sự hoài nghi kế tiếp trong suy nghĩ của họ.
Cho nên, Karen rất nhanh đã mở miệng nói:
“Một đêm kia không thể chính miệng cảm ơn cứu mạng của ngài, là sự tiếc nuối của ta và Thẩm phán quan Pavaro cho tới tận bây giờ;
Lần trước khi ở trong cứ điểm Ogurev, mặc dù gặp ngài, nhưng bởi vì ngài là quan kiểm tra, cho nên không có cách nào mở miệng với ngài, lúc trở về nói chuyện này với Thẩm phán quan Pavaro, ông ấy cũng cảm thấy cực kỳ đáng tiếc.
Lần này, cuối cùng cũng có cơ hội, xin ngài nhận lấy sự cảm kích của ta dành cho ngài.”
Ở trong xưởng xúc xích của vụ án Zich, mình gặp Loya một lần;
Trong quá trình tham gia tuyển chọn ở cứ điểm Ogurev, gặp Loya một lần;
Tính đến lần này, đã là ba lần.
Mặc dù ở giữa còn từng có gặp mặt, nhưng có quan hệ đến cái mặt nạ màu bạc mà ông nội đưa cho mình, thuộc về việc “Thăm tù phi pháp”.
Dựa trên tình huống bình thường mà nói, lúc có người muốn điều tra, có lẽ sẽ bỏ qua một lần “Gặp mặt” kia ở cứ điểm Ogurev, dù gì thì bình thường ở trong sơ yếu lý lịch cũng sẽ chỉ ghi chép rằng năm nào tháng nào tham gia một cuộc kiểm tra lấy được cái thứ hạng gì, chắc hẳn cũng sẽ không ghi chép đề thi là gì vào cùng.
Nhưng Karen không dám đánh cược, nói cho đúng, là không muốn phải mạo hiểm, anh không dám suy nghĩ những người điều tra lý lịch kia theo chiều hướng quá ngu xuẩn, ngươi cũng không thể khờ dại mà trông cậy rằng tất cả đối thủ sau này của mình đều là Vicole.
Trên thực tế… Người giống như vị Chủ giáo Bern này, ông ta có lẽ sẽ thật sự nhìn lại vào đề thi.
Cho nên, chẳng bằng mình thoải mái nói thẳng việc này ra, phương thức giữ bí mật tốt nhất đó là đặt nó ở dưới ánh mặt trời.
Trước lúc được đưa đến nơi này, Loya nhận được công hàm, nói cho cô biết sơ lược về nguyên nhân mà mình xuất hiện ở đây là vì làm cái gì.
Giờ phút này, Loya cực kỳ thông minh, cô lập tức đã hiểu ra ý trong lời nói của Karen, bởi vì cô đã từng gặp Thẩm phán quan Pavaro, biết rõ Thẩm phán quan Pavaro lúc ấy là đang trong trạng thái “Thức tỉnh”, cũng chính là trạng thái “Người chết”.
Theo lý thuyết, sau khi đêm đó kết thúc, Thẩm phán quan Pavaro hẳn là phải chết mới đúng, làm sao có thể sống đến thời điểm mình gặp anh Karen ở cứ điểm Ogurev?
Cho nên Loya lập tức mở miệng hỏi:
“Thẩm phán quan Pavaro đâu rồi, ông ấy chính là một vị tín đồ Trật Tự ưu tú, ở trên người ông ta, ta thấy được Ánh Sáng Trật Tự thật sự, ông ta không ở nơi này sao?”
Sắc mặt của ảm đạm, hai mắt nhắm nghiền, trả lời:
“Ông ấy đã chết.”
“Chết rồi?”
Karen quay đầu, nhìn về phía Vicole đứng trong lồng, giơ tay lên chỉ về hướng hắn, nói:
“Thẩm phán quan Pavaro trong lúc điều tra hành vi phạm tội của hắn, bị hắn diệt khẩu.”
Ánh mắt của Loya, rơi vào trên người Vicole, lần này, bên trong đôi mắt của khí linh, toát ra sương lạnh.
Đây không phải ngụy trang, cũng không phải diễn kịch, cô quả thật kính trọng đối với Thẩm phán quan Pavaro, nếu như không phải ông ấy đã kiên trì điều tra, những người chị kia của cô, hẳn là còn ở trong cái nơi giống nhu chuồng heo kia mà tiếp tục chịu khổ, hoặc là đổi thêm mấy nhóm người nữa.
“Ngươi đã giết Thẩm phán quan Pavaro?”
Mặt mũi Vicole đờ ra, hắn thật sự không có cách nào tưởng tượng, Karen thế mà thật sự mời Thần khí đến phiên tòa!
Hắn ta vào lúc này đã cảm giác được một thứ gọi là nội tâm tuyệt vọng, hắn ngu xuẩn, nhưng không phải quá ngốc.
Chương 1738: Cha (2)
Đồ đần cho dù trong lúc bị hỏa thiêu vẫn vui vẻ mà nhảy nhảy nhót nhót như cũ, mặc dù kẻ ngu sẽ mình chủ động đi vào trong đống lửa, nhưng khi bị đốt vẫn sẽ đau đến nỗi phải kêu to.
Hắn đã phát giác được, một nguy cơ to lớn đã chèn ép về phía của mình, mà đứng trước nguy cơ này, gia thế của hắn đã không cách nào che chắn cho bản thân hắn giống như lúc trước đây.
“Không, không, không! Hắn vu khống ta, hắn vu khống ta, ta không có giết Pavaro, ta không có giết, ta thật sự không có giết!”
Lúc sự việc phát triển đến một bước này, cục diện, đã rất rõ ràng.
Thậm chí có thể nói, khi khí linh của Nguồn Gốc Tội Lỗi xuất hiện, trực tiếp nói rằng mình nhận biết Karen, Vicole cũng đã thua.
Bởi vì lúc trước Karen tuyên bố đêm đó mình Thẩm phán quan Pavaro đều có mặt ở nhà máy xúc xích kia, Vicole cũng tuyên bố đêm đó mình cũng xuất hiện tại nơi đó, cả hai bên đều không thừa nhận đối phương có xuất hiện, mà khi một phía nào đạt được sự chứng thực, một phía khác tất nhiên là đang nói láo.
Mà một khi được chứng minh là nói dối, cũng mang ý nghĩa rằng tội danh “Đánh cắp công lao của Pavaro” được thành lập.
Kết quả của tội trạng này được thành lập cũng mang ý nghĩa rằng nghi vấn giết Pavaro để diệt khẩu, cũng tất nhiên mang theo động cơ hợp lý.
Sau đó tội danh thứ hai bị kẹp ở giữa, từ cuộc điều tra mà Pavaro bắt đầu và bức di thư để lại, thực sự không thể lại thật hơn.
Trên thực tế, điều thứ hai là chân thật nhất, không mang theo một chút giả dối nào.
Điều thứ ba hoàn toàn là giả;
Điều thứ nhất bởi vì Vicole nhìn thấy Karen mang mặt nạ của Pavaro nên là nửa thật nửa giả.
Nhưng vấn đề chính là, một điều chân thật nhất kia lại là tội danh khó định tội nhất, cái này mới là điều đáng châm chọc.
Nói trắng ra là bản chất của phiên tòa này từ lúc vừa mới bắt đầu đã thoát ly khỏi phạm trù của một phiên tòa, cho nên nếu Karen là một người thích bệnh sạch sẽ trên phương diện đạo đức, nhất định phải khăng khăng đi theo quy trình chính nghĩa, vậy thì phiên tòa này anh ấy chắc chắn sẽ thua.
A không, nếu anh như vậy thì cũng sẽ không được đưa lên trên vị trí này.
Đối với sự bố trí mình, Karen không cảm thấy trong lòng mình có gánh nặng gì, bởi vì theo anh thấy: Mục đích của quy trình chính nghĩa là vì cố gắng để một người tốt không bị oan uổng, mà không phải là đặt vào một phần tử xấu xa để rồi không làm gì được hắn.
Nhưng tiếp theo, Karen vẫn tiếp tục tiến hành dẫn dắt Loya, anh không thể để cho Loya giúp mình phát huy tự do, anh muốn nói cho Loya rằng mọi chuyện nên kết thúc.
“Thưa ngài Loya, hắn ta nói vào đêm đó, hắn có mặt ở nơi đó và tiến hành giao chiến với Zich và sau đó đánh bại âm mưu của Zich.
Xin hỏi ngài,
Ngài có biết hắn sao?”
“Ta không biết hắn.”
“Ngài đã từng gặp hắn sao?”
“Ta chưa từng gặp hắn.”
“Ngài có tán thành với những lời mà hắn nói hay không?”
“Ta không đồng ý.”
Tốt, Karen đứng người lên, sửa sang lại thần bào trên người mình.
Đến đây, là được rồi, không thể quá mức, làm quá mức sẽ dễ dàng xảy ra vấn đề, tới điểm này tốt nhất.
Xem như có người đi hoài nghi quan hệ giữa mình và Loya, bằng vào điểm ấy hoài nghi, bọn hắn cũng tra không ra cái gì.
Thẩm phán trưởng Gaspol ho nhẹ một tiếng, bà ta vung roi da trong tay lên, tiếng roi nhẹ nhàng vang lên.
Sau đó, bà ta mở miệng hỏi: “Nguồn Gốc Tội Lỗi.”
Loya nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía thẩm phán trưởng, nói:
“Ta tên là Loya.”
Anh Karen từng nói với cô rằng cô là thứ tinh khiết nhất trên đời này, cho nên cô cực kỳ không thích cái tên “Nguồn Gốc Tội Lỗi” của mình;
Loại cảm giác này, cũng giống như những kẻ thấp hèn đổ lỗi cho các cô gái bởi vì bọn họ quá xinh đẹp vậy.
Thẩm phán trưởng hít sâu một hơi, được rồi, bà ấy không tức giận, ai bảo vị khí linh này bây giờ đang đứng bên phía của mình đây.
Kinh nghiệm thẩm phán của bà ta cực kỳ phong phú, nhưng còn là lần đầu tiên có đại ngộ khí linh của Thần khí làm vật chứng, bà ấy thậm chí cảm thấy vị khí linh Thần khí, có chút đáng yêu.
“Loya, ta lấy danh nghĩa của tòa thẩm phán mà hỏi ngươi, ngươi có thể chịu trách nhiệm cho những lời chứng mà ngươi vừa cung cấp khi nãy không?”
Loya giơ tay lên, nghiêm nghị nói:
“Ta lấy danh nghĩa của Thần Varax mà thề, những gì mà ta vừa nói đều là sự thật.”
Để một khí linh của Thần khí, lấy danh nghĩa Chủ Thần của mình mà thế, quy cách này cũng đã cao vô cùng.
Gaspol nhìn về phía Chủ giáo Bern, hỏi: “Luật sư bào chữa của bị cáo có muốn khiêu chiến gì về vật chứng hay không.”
“Khiêu chiến” ở chỗ này có ý nghĩa là đưa ra lời chất vấn.
Chủ giáo Bern lắc đầu, trả lời một cách rất thẳng thắn: “Bên phía ta tán thành với vật chứng này.”
Thần khí đều đã tự ra mặt để chứng minh, lúc này còn gì mà biện luận được nữa?
Cho dù có muốn dẫn dắt chiều hướng sự việc thì cũng không thể cố nổi, sẽ chỉ làm bản thân mình biến thành một chuyện cười.
“Luật sự bào chữa của bị cáo có còn gì tiếp tục nghi vấn về tội danh: Bị cáo đánh cắp công lao của Thẩm phán quan Pavaro trong vụ án Zich hay không?”
Chương 1739: Cha (3)
Chủ giáo Bern lắc đầu, tiếp tục trả lời một cách rất dứt khoát: “Không còn nghi vấn.”
Đây không phải phiên tòa trong thế tục, đây là phiên tòa trong giáo hội, Chủ giáo Bern là luật sư bào chữa của Vicole không sai, nhưng cũng không có phẩm chất đạo đức của luật sư gì cả.
Gaspol tiếp tục hỏi:
“Luật sư bào chữa của bị cáo có còn gì nghi vấn về tội danh: Bị cáo sát hại Thẩm phán quan Pavaro nhằm diệt khẩu không?”
Chủ giáo Bern do dự một chút, ông ta thật sự không cảm thấy tội danh này là thật.
Sau khi Karen đến ở nhà của Pavaro, Pavaro còn thường xuyên không có ở nhà, mặc dù Karen đưa cho ra lý do là Pavaro quá chính trực không muốn mắc nợ nhân tình cho nên đi khắp nơi nhận nhiệm vụ để trả phiếu điểm cho Karen… Nhưng nếu như thật sự muốn báo đáp, rõ ràng có những phương thức khác hợp lý và bình thường hơn.
Chờ đến lúc thân phận và địa vị của Karen dần dần đề cao, ngươi trực tiếp giúp Karen làm chân chạy rồi nhận nhiệm vụ từ Karen không phải tốt hơn sao, cần gì phải ở bên ngoài nhận nhiệm vụ của người là mà mãi không về nhà?
Chưa kể lần diệt khẩu này… Thi thể cũng bị xử lý cực kỳ “Sạch sẽ”.
Cần thiết phải làm như thế sao, sau khi giết người xong thì thanh tẩy thi thể một cái, để hắn không cách nào bị “Thức tỉnh” không phải tốt hơn rồi sao?
Cho nên, rất có thể là thi thể không tiện để xuất hiện.
Việc này không khỏi để trong đầu Chủ giáo Bern có một sự phỏng đoán khác, ông ta đang hoài nghi thật ra là Pavaro đã sớm không còn trên đời.
Còn về sự xuất hiện của “Pavaro” sau này, rất có thể không phải thật sự là Thẩm phán quan Pavaro, có quá nhiều cách để có thể “Đóng vai” một người giống như thật.
Trước lúc nhìn hồ sơ của vụ án thì trong đầu của ông ta đã có suy nghĩ này, nhưng ông ta cũng không có nhắc đến trước mặt những Chủ giáo khác, mà chỉ là để ở trong lòng của mình.
Nhờ vào kinh nghiệm nghề nghiệp của mình, ông ta gần như có thể chắc chắn, nếu như tiếp tục đào sâu theo phương diện này xuống dưới thì có thể đào ra được thứ gì đó.
Pavaro không phải còn có người nhà sao, không phải còn có hai tên thần bộc khác sao, còn có làm những nhiệm vụ đã làm kia thì sao, cho dù che giấu thân phận để nhận nhiệm vụ, cũng không phải không thể điều tra ra được, cho nên rất dễ để tìm ra điểm đột phá.
Nhưng mà từ lúc vừa mới bắt đầu thì ông ta đã từ bỏ đường dây này.
Bởi vì mục đích của ông ta là đứng bên phía lợi ích của đại khu để xử lý cuộc “Tranh đấu” này, tóm lại, là đại khu và Đòn Roi Kỷ Luật đang đối kháng, bản thân ông ta cũng không nghĩ tới việc đi đào tư liệu đen của Karen để vặn ngã anh.
Đúng vậy, Chủ giáo Bern cảm thấy mình cực kỳ hiền lành.
Cho dù ông ta dùng ngôn ngữ dơ bẩn và ác độc để sỉ nhục và bôi nhọ quan hệ giữa Karen cùng với quả phụ Pavaro và hai cô con gái kia, nhưng ông ta vẫn cảm thấy mình rất hiền lành như cũ.
Bởi vì ở trong sự nhận biết của ông ta, không lấy mạng của ngươi, không vặn ngã ngươi triệt để thì cũng đều không tính là chuyện gì ác ý.
Về phần sỉ nhục và chỉ trích, gia tộc của hắn bây giờ thực tế đang nắm giữ Pamirez Giáo, tín ngưỡng đều có thể vượt giới, hắn nào sẽ còn để ý đến những thứ này?
“Luật sư bào chữa của bị cáo, xin hãy trả lời.”
Gaspol bắt đầu thúc giục.
Phương thức hỏi thăm của bà ta vô cùng thiên vị, hỏi trước một, hỏi lại ba.
Nhưng phiên tòa này vốn là do Đòn Roi Kỷ Luật làm chủ đạo, không thiên vị bên phe mình chả nhẽ nhất định còn phải bảo trì “Khách quan công chính” sao?
Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Không còn nghi vấn.”
Gaspol nhẹ gật đầu, sau đó bắt đầu đối thoại cùng với đám trợ thủ bên cạnh, đây thật ra là đang cố ý kéo dài một ít thời gian, tạo áp lực cho phía bị cáo.
Qua một hồi lâu, Gaspol mới mở miệng hỏi:
“Như vậy, đối với hai tội danh, luật sư bào chữa của bị cáo còn gì nghi vấn không?”
Chủ giáo Bern giơ hai tay lên, trả lời: “Tất cả suy đoán lúc trước của ta đều là được xây dựng trên việc chất vấn âm mưu của Đòn Roi Kỷ Luật, bây giờ, sự thật đã bày ở trước mặt của ta, là do ta hiểu lầm.”
Nói,
Chủ giáo Bern quay người hướng mặt về phía Karen, cúi nửa đầu:
“Ở chỗ này, ta xin lỗi vì sự hiểu lầm của ta trước đây, bên ta thừa nhận phán quyết quan Vicole… Bên ta thừa nhận tội trạng của người bị tình nghi.”
Karen quay người mặt hướng về chủ giáo Bern, đáp lại nói: “Xin ngài tin tưởng sự công chính của Đòn Roi Kỷ Luật, chí nhất, xin ngài tin tưởng rằng trong Đòn Roi Kỷ Luật còn có rất nhiều người, trong lòng vẫn ghi nhớ lời thề trước lúc gia nhập: Cầm roi, vì Trật Tự!
Giống như ta cũng luôn tin tưởng rằng phần lớn thần quan trong đại khu, cũng giống như Thẩm phán quan Pavaro, đặt tín ngưỡng của mình đối Thần Trật Tự vĩ đại ở vị trí thứ nhất.”
Chương 1740: Cha (4)
“Đúng vậy, ta đã biết.”
Chủ giáo Bern nhẹ gật đầu, thầm nghĩ: Người trẻ tuổi này, thật sự rất biết nói chuyện.
Nếu như có thể gặp hắn sớm một chút, không, là có thể nhìn thấy tiềm lực của hắn từ lúc còn bé thì thật ra so với con trai Derius của mình thì hắn càng thích hợp để ẩn núp trong Pamirez Giáo.
Phong cách làm việc của hắn không giống như con của mình, thích mang theo quá nhiều tình cảm rối rắm ở trong, hắn rất tỉnh táo, lại giỏi trong việc nắm bắt cơ hội.
Nếu như bây giờ hắn làm Thần tử của Pamirez Giáo, vậy thì mình căn bản cũng không cần lo lắng Pamirez Giáo trong đời tiếp theo sẽ xuất hiện khả năng mất khống chế.
Đáng tiếc, mình không có cơ hội này.
Trừ phi lãnh đạo của Đòn Roi Kỷ Luật thật sự là mắt mù, nếu không thì sau khi phiên tòa kết thúc, người trẻ tuổi này chắc chắn sẽ trở thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm trong nội bộ của Đòn Roi Kỷ Luật, hắn cũng không có khả năng chạy đến chỗ mình để làm một người sống trong bóng tối mà âm thầm cống hiến, bởi vì hắn có tiền đồ càng sáng lạn hơn để đi.
Nhưng mà trái lại về sau mình có thể đi nhắc nhở hắn một chút, nói cho hắn biết một ít chuyện có thể chôn giấu càng sâu, có thể kết thúc công việc một cách càng tinh thế hơn, tránh khỏi ngày sau lại bị người đào bới ra.
Chủ giáo Bern đáp lại nói: “Ta tin tưởng, có một người như đội trưởng Karen, Đòn Roi Kỷ Luật sẽ trở thành lực lượng trọng yếu trong việc giữ gìn sự trong sạch của Trật Tự
Nghe nói như thế, Karen khẽ nhíu mày.
Trong sự nhận biết của anh, sự việc đã đến một bước này, Chủ giáo Bern nhận thua cũng chẳng suy nghĩ gì nữa, nhưng ông ta có cần phải nhận thua đến mức triệt để như thế sao?
Thay thế Vicole nhận tội thì cũng rất bình thường, nhưng lời mà ông ta vừa nói, rõ ràng mang theo thái độ chính trị, là đang đại biểu cho đám Chủ giáo ở đại khu sao?
Hay nói rằng là do hiệp nghị chính trị nào đó vốn đã đạt thành trước khi phiên tòa này bắt đầu rồi?
Nhưng mà, Karen vẫn là lập tức vứt bỏ những ý nghĩ này trong đầu, đáp lại nói:
“Trật Tự, cần tất cả chúng ta chung sức bảo vệ.”
“Ngươi nói đúng, Neo, hắn cực kỳ thích hợp để làm người phát cho hình tượng đối ngoại của bộ môn chúng ta.”
Rất nhiều người đều cảm thấy nói lời xã giao là việc rất đơn giản, đơn giản là đọc ra một chút lời nói với kỹ thuật cố định, nhưng trên thực tế lúc nào nói, nên nói như thế nào, thậm chí là dùng loại giọng điệu gì để nói thì trong này còn cần học vấn rất thâm sâu.
Nhất là bây giờ khi đã nắm chắc thắng lợi trong tay, Bernie cực kỳ thích loại lựa chọn khôn ngoan của Karen.
Phía trên cho phép thậm chí ủng hộ Đòn Roi Kỷ Luật tranh đoạt quyền lực cùng với đại khu địa phương, nhưng phía trên cũng sẽ không cho phép Đòn Roi Kỷ Luật đi làm một con chó dại cắn người trong nhà không chết không thôi.
Neo cười nói: “Đúng vậy, cậu ta chính là như vậy, nói chuyện và làm việc mãi mãi cũng rất hợp cách.”
“Ừm, rất thỏa đáng.” Bernie nhìn về phía Neo, “Ta vốn cho rằng hắn giống như ngươi, bây giờ xem ra, hắn có vẻ không giống với ngươi.”
“Con người mà, nếu lúc nào cũng nhìn thấy những người giống nhau thì dễ dàng thấy chán.”
Bernie nhẹ gật đầu, nói: “Câu nói này có chút thú vị; tốt, ta cảm thấy chúng ta hẳn là có thể chuẩn bị bước kế hoạch kế tiếp, điều tra tiếp về chuyện Vicole ăn cắp công lao của Thẩm phán quan Pavaro đi.
Bộ chấp pháp đại khu đang nắm giữ quyền lực vốn thuộc về chúng ta, bây giờ, mượn cơ hội này, là thời điểm để bọn hắn phun ra.”
“Vâng, bộ trưởng.”
Bernie lấy ra một tấm thẻ, đưa cho Neo.
“Thưa ngài, chúng ta đều làm việc cho bộ môn của mình, không cần ngài phải phát trợ cấp cho ta đâu, ngài thật sự là quá khách khí.”
“Ngươi hiểu lầm, đây không phải là tiền trợ cấp ta đưa cho ngươi, là kinh phí hoạt động mà Trưởng khu phê chuẩn, lần này phóng viên tới không ít, đều cần chuẩn bị một chút, để cho bọn hắn lúc viết báo thì cố gắng hơn một chút.”
“Thế nhưng mà… Tình huống vào lúc này, không cho những ký giả và những khác ở đây tiền trà nước thì bọn họ đều sẽ cực kỳ ra sức mà tuyên truyền chuyện này.”
Lúc cần làm cho một chuyện nổi lên, cần phát bao lì xì cho bên phía truyền thông, nhưng khi tin tức chấn động xuất hiện, bọn hắn sẽ giống một đám sói hoang khát máu, coi như ngươi cầm súng để xua đuổi bọn chúng, bọn chúng cũng sẽ quên mất bản thân mà chạy về hướng đó.
“Ta cũng mặc kệ, kinh phí đã lấy danh nghĩa này mà phê chuẩn xong ở trong bộ, chúng ta chỉ muốn nhìn thấy hiệu quả, hiệu quả tốt, vậy thì cái kinh phí này không xem như là lãng phí.”
“Đã hiểu, tạ ơn bộ trưởng.”
Cho nên, đây là trợ cấp.
Neo cũng không có hỏi Bernie có muốn một phần hay không, bởi vì hắn đã nhìn ra, người lãnh đạo trực tiếp này của mình đối với mấy cái này cũng không phải là quá để ý, hắn càng để ý đến công danh của mình hơn.
Trong nhà có bối cảnh, không thiếu phiếu điểm, nhưng mà ngươi không muốn thì ta muốn.
Ai, còn phải giúp Karen đi cải tiến xe của cậu ta.
Trong mắt của Neo, Karen không chỉ là một cái người hợp cách, hơn nữa còn là một người nhớ thù, người mà luôn nhớ rằng người khác thiếu nợ mình, làm sao có thể không mang thù?
“Thưa ngài, ngài đang tạm thay thế Bộ trưởng chấp pháp, hẳn là lập tức có thể bỏ đi chữ tạm nhỉ?”
“Ừm, có lẽ vậy.”
“Vậy thì xin chúc mừng ngài.”
“Làm việc cho thật tốt, chờ đến khi Trưởng khu của Đại khu Dinger dưỡng lão, ngươi sẽ thay thế vị trí của ta.”
“Cảm ơn ngài đã có lòng dìu dắt.”
Tâm trạng của Bernie lúc này rất tốt, khó có khi mà nói đùa một lần, hắn đưa tay vỗ vỗ bả vai Neo, cười nói:
“Không nên hiểu lầm, chủ yếu là muốn thăng chức cho Karen.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










