[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 79 : Đối xử công bằng (c391-c395)
❮ sautiếp ❯Chương 391: Đối xử công bằng
“À, cũng không có việc gì, Trần sư muội là…”
Ầm ầm!
Trần Khuynh Địch còn chưa nói xong, ở bên ngoài Hỏa Diễm Sơn, tại địa phương đại quân Thuần Dương Cung tạm thời trú đóng, một đạo phật quang thật lớn phóng lên tận trời, phật quang chiếu rọi phương viên vài dặm, lấy cột sáng làm trung tâm, một tòa Phù Đồ Tháp chín tầng cao lớn như ẩn như hiện, đứng sừng sững ở trong hư không, mang theo một cỗ ý cảnh chúa tể quá khứ, hiện tại, tương lai, nguy nga bất động.
Quang ảnh Phù Đồ Tháp kéo dài không đến một giây liền tiêu tán, thay vào đó thì là một cỗ pháp tướng Kim Thân Như Lai khổng lồ, mang theo khí thế Luyện Thần Phản Hư đỉnh phong to lớn, phô thiên cái địa, ẩn chứa ở bên trong Kim Thân Như Lai không phải là cương khí, mà là một cỗ khí huyết kinh khủng, cường thịnh phảng phất như một đầu hung thú viễn cổ.
Dù là Hợp Đạo Tôn Giả ở bên trong Thuần Dương Cung, có thể sánh ngang cùng với cỗ khí huyết ngập trời này cũng đều rất ít thấy.
Kim Thân Như Lai quát nhẹ một tiếng, hóa thành một tiếng gầm truyền ra khắp hơn phân nửa nơi đóng quân của Thuần Dương Cung, cuối cùng chậm rãi tiêu tán.
Nhìn dị tượng kinh thiên động địa, Doanh Phượng Tiên trừng mắt nhìn, nói: “Cái này, Trần sư muội hẳn là cũng không có việc gì.”
Khóe mắt Trần Khuynh Địch giật giật.
Nếu như hắn đoán không lầm, đó hẳn là Trần Tiêm Tiêm, cỗ pháp tướng Bất Động Thích Già Như Lai này có một chút khác biệt, ở bên trong dường như bởi vì đồ vật gì đó đã sinh ra một chút biến hóa kỳ quái…
Nhưng kết luận lại mà nói, cỗ pháp tướng Kim Thân Như Lai này còn mạnh hơn hắn nhiều, thật sự là gặp quỷ!
“Đi xem một chút đi.”
Ở bên ngoài Hỏa Diễm Sơn, tại nơi Thuần Dương Cung đóng quân.
“Rốt cục đã thông qua được.”
Trần Tiêm Tiêm vừa co giãn thân thể, vừa cảm thụ khí huyết cường thịnh phun trào trong cơ thể, hít vào một hơi thật sâu.
Theo một lần hít thở này, khí huyết khủng bố nguyên bản hiển lộ ở bên ngoài lập tức được thu liễm, khiếu huyệt trên toàn thân cũng được phong bế, trong lúc xoay người liền trở thành giống như bình thường, không còn hiện ra một chút khí thế nào, thế nhưng ở trong cánh tay gầy yếu trắng noãn, lại ẩn chứa lực lượng đủ để khai sơn phá thạch không thể nghi ngờ.
Mặc dù một mực ở vào trạng thái hôn mê, nhưng Trần Tiêm Tiêm cũng không phải là không biết gì cả đối với ngoại giới, nàng chỉ là tiến vào bên trong Phù Đồ Tháp, tiếp nhận thí luyện của Phù Đồ Tháp, thật ra là có thể cảm ứng được tình huống ở ngoại giới, mà ngay mới vừa rồi nàng đã xông phá tầng trở ngại thứ ba, trở về trong hiện thực, thành quả thí luyện tự nhiên là cũng phản hồi lên trên người của nàng.
Kết quả chính là cảnh giới Luyện Thần Phản Hư đỉnh phong bây giờ, chỉ cách cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả một bước.
“Ha ha ha!” Trần Tiêm Tiêm nhếch miệng cười một tiếng.
Không ngờ được lần này nhân họa đắc phúc, ngược lại còn đột phá bình cảnh, thực lực tăng vọt, khoảng cách so với ca ca lại gần thêm một bước! Tin rằng sau khi ca ca biết rõ nhất định là sẽ rất vui mừng a!
Hơn nữa vào lúc này, tin rằng con nhóc Dương Xuân kia khẳng định sẽ không phải là đối thủ của mình!
Vừa nghĩ tới trước đó Dương Xuân vào thời điểm dẫn đầu đột phá ở Viêm Hán Quốc, sau đó lộ ra bộ dáng đắc ý ở trước mặt của mình, trong lòng của Trần Tiêm Tiêm liền sinh ra ý nghĩ muốn trả thù, lúc này nàng nhất định cũng phải trào phúng đối phương! Dù sao thì nàng cũng phải dựa vào cơ duyên to lớn mới có thể đột phá.
Cho nên con nhóc kia ngàn vạn lần không nên xảy ra chuyện a, nếu không thì nàng sẽ không tìm được người để giễu cợt.
“Ồ! Tỉnh lại rồi sao?” Màn che được xốc lên, một đạo thân ảnh nhỏ nhắn hoạt bát lanh lợi chạy vào, theo sát phía sau thì là ba bóng người hai nam một nữ.
“Ta biết ngay là ngươi sẽ không có việc gì.”
Nhìn khí tức không kém cỏi một chút nào so với bản thân ở trên người của Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm nuốt một ngụm nước bọt, lộ ra vẻ mặt nhăn nhó.
“Hả? Sao thế? Ngươi không bị sao đó chứ? Không phải là vừa mới đột phá hay sao?” Dương Xuân thấy Trần Tiêm Tiêm không nói lời nào, lập tức thu liễm nụ cười tùy tiện, khá là lo âu tiến lên hỏi thăm.
“Ngươi…” Trần Tiêm Tiêm dùng đôi bàn tay ép lên hai bên gò má của Dương Xuân, trái kéo một cái phải kéo một cái, sau đó lại hung hăng xoa hai cái, phảng phất như là đang nhào bột mì, khiến cho mặt của Dương Xuân đỏ rần.
“Ngươi muốn làm gì thế!” Thoát khỏi ma trảo của Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân cấp tốc kéo dài khoảng cách, dùng vẻ mặt cảnh giác nhìn Trần Tiêm Tiêm.
Trần Tiêm Tiêm nhếch miệng nói: “Chỉ là muốn biểu đạt sự cảm kích đối với sự ân cần thăm hỏi của ngươi mà thôi.”
“Ra là vậy sao? ! Vậy thì ngươi hãy đưa mặt ra đây! Tiếp theo đến phiên ta…”
“A! Phượng Tiên sư tỷ, còn có Tương Tư tỷ, các ngươi cũng tới nữa à?”
Giống như là không thấy khuôn mặt phồng lên như bánh bao của Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm mỉm cười hàn huyên cùng với Lạc Tương Tư còn có Doanh Phượng Tiên: “Phượng Tiên sư tỷ không có việc gì thật sự là quá tốt, còn có Tương Tư tỷ cũng vậy.”
“Còn có sư…”
Thấy Trần Tiêm Tiêm bỗng nhiên đưa ánh mắt nhìn về phía bản thân, Trần Khuynh Địch vô thức rùng mình một cái, đây cũng không phải là do hắn sợ Trần Tiêm Tiêm, chỉ là bởi vì cái thân phận nhân vật chính của nàng đưa tới áp lực tâm lý, từ đó khiến cho thân thể có một loại phản ứng tự nhiên, cho nên đây tuyệt đối không phải là do hắn sợ Trần Tiêm Tiêm!
“Sao, sao vậy, Trần sư muội?” Trần Khuynh Địch nhìn Trần Tiêm Tiêm đột nhiên cúi đầu xuống, hốt hoảng khoát tay nói.
Còn Trần Tiêm Tiêm cúi đầu thì đột nhiên nói: “Phượng Tiên sư tỷ gọi ta là Tiêm Tiêm sư muội.”
“?”
“Ta nhớ được vào thời điểm sư huynh gọi Phượng Tiên sư tỷ, không phải cũng gọi là Phượng Tiên sư muội hay sao? Ta cảm thấy sư huynh hẳn là nên đối xử như nhau.”
“Trần Khuynh Địch: “? ??”
Dừng một chút, Trần Khuynh Địch thử nghiệm mở miệng: “Tiêm Tiêm sư muội…?”
Trong chớp mắt, Trần Tiêm Tiêm liền ngẩng đầu hướng về phía Trần Khuynh Địch lộ ra một nụ cười xán lạn.
“Phù, xem ra là mình đã gọi đúng rồi!”
Không đợi Trần Khuynh Địch thở phào, Dương Xuân cùng với Lạc Tương Tư lại đột nhiên bu lại.
“Còn có ta, còn có ta! Đại ca cũng phải gọi ta là Dương Xuân, không đúng, là Xuân sư muội!”
“Ách? ! Xuân sư muội?”
“Khụ khụ, sư huynh, vậy còn ta thì sao? Ta cũng là đệ tử của Thuần Dương Cung.”
“Ách, Tương Tư sư muội?”
“Sư huynh, ta có một sự tình trọng yếu muốn nói cho huynh.”
“Là sự tình gì? Phượng Tiên sư muội?”
“Không có gì.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Thế là cuối cùng, Trần Khuynh Địch mất vài phút đồng hồ để gọi từ Xuân sư muội đến Tiêm Tiêm sư muội, lại đến Tương Tư sư muội, cuối cùng là đến Phượng Tiên sư muội, thay nhau gọi nhiều lần, mới xem như là khiến cho bốn nữ hài lòng gật đầu, sau đó bốn nữ liền đuổi Trần Khuynh Địch đang cảm thấy mờ mịt ra bên ngoài.
Đối với chuyện này, tâm tình của Trần Khuynh Địch chính là phát mộng.
“Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì a? !”
Chỉ có thể nói không hổ là nhân vật chính hay sao?
Thật là khó hiểu!
Chương 392: Chế độ thay phiên
Căn phòng mờ tối, chập chờn khói lửa, bốn vị thiếu nữ Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên đều mang theo tâm tư, giờ phút này đang tụ tập ở trong căn phòng này.
Mà vấn đề các nàng đang thương nghị, thì là đại sự đủ để quyết định hướng đi trong tương lai.
“Tin rằng các ngươi đều đã phát hiện ra a!”
Dương Xuân nuốt một ngụm nước bọt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự khẩn trương và nghiêm túc.
“Đúng vậy a, ta đã phát hiện ra.” Trần Tiêm Tiêm khẽ gật đầu, lộ ra thần sắc khá là quái dị.
Lạc Tương Tư cùng Doanh Phượng Tiên liếc nhìn nhau, cũng đồng ý nói: “Không sai, xác thực là như thế.”
“Sau khi rời khỏi sư huynh.”
“Vận khí của chúng ta dường như sẽ trở nên phi thường tốt.”
“Cũng ví dụ như là lần này, vốn dĩ ta cho rằng kỳ ngộ của ta đã là phi thường khoa trương, tu vi tấn cấp đến Luyện Thần Phản Hư đỉnh phong, chỉ còn cách Hợp Đạo Tôn Giả một bước mà thôi, nhưng không ngờ được là không chỉ có ta, mà Xuân sư muội, Phượng Tiên sư tỷ, Tương Tư tỷ, cơ hồ tất cả đều đột phá đến cái cảnh giới này.”
“Không sai.”
“Nhưng dù vậy, chúng ta vẫn không thể giúp sư huynh, sư huynh đã đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, đối thủ sau này của sư huynh sẽ mạnh hơn, thực lực của chúng ta vẫn là quá yếu.”
“Đúng.”
Bốn nữ cùng nhìn nhau một cái, đồng thời nói ra: “Ta cảm thấy chúng ta hẳn là nên đi ra ngoài lịch luyện một phen.”
Bốn giọng nói đan vào cùng một chỗ, mang theo vận luật kỳ lạ, mà sau khi phát hiện ra ba người khác cũng có ý nghĩ như vậy, bốn nữ cơ hồ đều không ngoại lệ, toàn bộ đều lộ ra biểu lộ thở phào.
Đúng vậy, rất rõ ràng là so với cắm đầu khổ tu, đi ra ngoài lịch luyện là càng có thể khiến cho bốn nữ nhanh chóng trưởng thành, điểm này vô luận là ai cũng đã phát hiện ra, nhưng vấn đề là…nếu như bản thân rời khỏi sư huynh, kết quả nếu có người ăn vụng mà nói chẳng phải là sẽ xong phim? !
Bất luận là Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên, hay là Lạc Tương Tư, đều không hy vọng sau khi bản thân đi ra ngoài lịch luyện, thật vất vả luyện mới được một thân Tuyệt Thế Thần Công rồi trở về, sư huynh thân yêu đã lập gia đình, đây không phải là được không bù mất, cũng chính là cái gọi là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo hay sao?
Trọng yếu hơn chính là….dạng mỹ nam tử nắm giữ dung nhan tuyệt thế, thiên phú tuyệt hảo, khí chất xuất chúng giống như sư huynh, mấy người các nàng nếu như rời đi, vạn nhất có những nữ nhân khác tiếp cận sư huynh thì sao được? Mặc dù sư huynh chắc chắn sẽ không coi trọng hồng phấn thế tục, nhưng vạn nhất thì sao? Vạn nhất sư huynh bị teo não coi trọng người khác thì sao!
“Nhất định phải ngăn chặn loại chuyện này phát sinh!”
“Cho nên rời đi toàn bộ là không thể, nhất định phải có người lưu lại trông coi sư huynh mới được.”
“Nhưng lưu lại ai bây giờ?”
Oanh!
Trong lúc nhất thời, bầu không ở giữa khí bốn nữ liền trở nên cứng ngắc trong nháy mắt, trong căn phòng âm u thổi lên từng cơn gió lạnh, Dương Xuân liếc nhìn Trần Tiêm Tiêm, Trần Tiêm Tiêm thì liếc Doanh Phượng Tiên, Doanh Phượng Tiên thì nhìn Lạc Tương Tư, mà Lạc Tương Tư thì nhìn bên trái một chút, nhìn bên phải một chút, lộ ra bộ dáng chuyện này không có quan hệ với bản thân.
“Nếu như vậy.” Cuối cùng vẫn là do Trần Tiêm Tiêm phá vỡ cục diện bế tắc: “Một mực lưu lại một người mà nói vẫn là không quá công bằng, chúng ta sẽ lưu lại một người trông chừng sư huynh, sau đó những người còn lại sẽ đi ra ngoài lịch luyện, một tháng sẽ thay phiên một lần, như vậy thì sẽ không có vấn đề chứ?”
Đây là chế độ thay phiên!
“Tiêm Tiêm sư muội thực sự là một thiên tài!” Doanh Phượng Tiên cảm khái nói, trên thực tế đây chính là đề nghị mà trước đó Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo nói cho nàng, bất quá sau khi được Trần Tiêm Tiêm hoàn thiện, đã giải quyết được khốn cảnh của Doanh Phượng Tiên một cách tốt đẹp.
“Thì ra là thế! Cứ như vậy mà nói mình cũng có thể yên lòng tu luyện ở trong Bái Hỏa Ma Giáo, sau đó cứ cách một đoạn thời gian sẽ trở về bên cạnh sư huynh, tin rằng là Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo cũng sẽ không phản đối.” Doanh Phượng Tiên nghĩ thầm.
“Chậc…đúng là một ý kiến hay.” Dương Xuân gãi gãi khuôn mặt nhỏ của chính mình, nói: “Bất quá nếu làm như vậy thì thời gian có một chút cấp bách, các vị tỷ tỷ sẽ rất cực khổ!”
“Hở? ??” Dương Xuân vừa nói ra câu này, ba người khác lập tức hướng ánh mắt nhìn về phía nàng, nhất là Trần Tiêm Tiêm, trên khuôn mặt càng là lộ ra vẻ không tín nhiệm cùng với hoài nghi.
Vào giây tiếp theo, Dương Xuân liền nói tiếp: “Cho nên tháng thứ nhất ta sẽ phụ trách đi theo sư huynh a, yên tâm, coi như vào thời điểm lịch luyện các vị tỷ tỷ tốn thêm mấy tháng, ta cũng sẽ không có câu oán hận nào!”
“Nói nhảm!”
“Tuyệt đối là không có khả năng!”
“Đừng nói giỡn.”
Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên, Lạc Tương Tư gần như đồng thời bác bỏ đề nghị của Dương Xuân.
Nhất là Trần Tiêm Tiêm, trong ánh mắt nhìn Dương Xuân càng là tràn đầy miệt thị: “Ta còn không hiểu rõ ngươi sao, nha đầu thối nhà ngươi đến lúc đó nhất định là sẽ nghĩ biện pháp ăn vụng, đừng cho là ta không biết!”
Phải biết rằng cái chế độ thay phiên này thế nhưng là do Trần Tiêm Tiêm nghĩ ra, cho nên ở trong này đương nhiên là có mờ ám.
Chớ quên, nếu như thay phiên, vậy liền mang ý nghĩa đối với người đầu tiên ở lại mà nói, chính là ở cùng một chỗ đối với sư huynh! Hơn nữa còn không có bất luận kẻ nào tới quấy rối! Đây không phải là cơ hội tốt trời ban sao!
Hắc hắc hắc, các ngươi hãy đắm chìm trong vui sướng thay phiên đi a, Trần Tiêm Tiêm ta chính là muốn ở trong tháng thứ nhất bắt gọn ca ca, từ đó đi đến nhân sinh đỉnh phong!
Thế là Trần Tiêm Tiêm liền tự tin mở miệng nói: “Ta đề nghị là để ta ở lại tháng đầu đi, dù sao thì sư huynh cũng cần một trợ thủ cơ trí như ta!”
Dương Xuân là người đầu tiên nhảy dựng lên lớn tiếng nói: “Không thể!”
Doanh Phượng Tiên khoanh hai tay, nói: “Nghĩ cùng đừng nghĩ!”
Lạc Tương Tư bình tĩnh nhấp một ngụm trà, nói: “Ta cảm thấy như vậy là không được.”
Bị phủ quyết! Kế hoạch đạt đến nhân sinh đỉnh phong còn chưa đi được nửa bước, chân đã bị đánh gãy!
Trần Tiêm Tiêm lại trở về vị trí của mình, thế là Doanh Phượng Tiên liền đứng dậy, nói: “Ta cảm thấy ta cũng có thể đảm nhiệm vị trí tháng thứ nhất này, dù sao ta…”
“Không được!”
“Phượng Tiên sư tỷ phải xếp ở phía sau cùng!”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân nhìn chằm chặp vào thân hình trước sau lồi lõm, dáng người đầy đặn của Doanh Phượng Tiên, vừa đố kị cắn ngón tay, vừa trăm miệng một lời lớn tiếng bác bỏ.
Ở một bên khác, Lạc Tương Tư tiếp tục uống một hớp trà, nói: “Không đáng tin cậy!”
Doanh Phượng Tiên lại ngồi về vị trí cũ, kể từ đó….
“Hay là để cho Tương Tư tỷ tới đi!”
“Ta cảm thấy Tương Tư tỷ làm người ở lại tháng thứ nhất là tốt nhất!”
“Hở? !” Phượng Tiên ngạc nhiên nhìn Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm, trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, không hiểu được vì sao hai nàng lại ủng hộ Lạc Tương Tư như vậy.
Dù sao thì ở dưới cái nhìn của nàng, Lạc Tương Tư cũng là có đánh chủ ý đối với Trần Khuynh Địch.
Chương 393: Thiếu hiệp
Mà Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân thì liếc nhìn nhau, đều từ trong mắt của đối phương thấy được ý tưởng của nhau: Chớ quên! Tương Tư tỷ thế nhưng là đã có bạn trai! Không sai! Lúc ở Thành Thanh Đế các nàng thế nhưng đã tận mắt thấy Tương Tư tỷ đang ôm nhau say đắm với một anh chàng lạ lẫm.
Cho nên để cho Tương Tư tỷ có bạn trai ở lại tháng thứ nhất là hoàn mỹ nhất! Tương Tư tỷ có bạn trai cũng sẽ không tạo thành uy hiếp đối với hai người bọn nàng, hơn nữa dáng người của Tương Tư tỷ mặc dù cũng tốt hơn so với hai nàng, nhưng cũng là tốt có hạn, tối thiểu thì nếu so sánh với Phượng Tiên tỷ tỷ, Tương Tư tỷ tuyệt đối là có độ uy hiếp thấp hơn!
“Vậy thì liền quyết định như vậy!”
“Ta cảm thấy như vậy là được!
“Được, được rồi, nếu các người đều nói như vậy.”
“Khụ khụ.” Lạc Tương Tư khẽ đặt chén trà xuống, lộ ra vẻ mặt hữu hảo đối với Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm.
“Ta hiểu được.”
“Tin tưởng ta, ta tuyệt đối sẽ trông chừng sư huynh thật kỹ!”
“Ừm! Vậy thì sẽ giao cho Tương Tư tỷ!”
“Chúng ta tin tưởng Tương Tư tỷ!”
Cảm nhận được ánh mắt tín nhiệm của Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm, biểu lộ ở trên mặt của Lạc Tương Tư cũng càng trở nên xán lạn, đôi vai cũng khẽ run lên.
Ngày thứ hai, rửa mặt xong xuôi, Hà Anh Trọng mặc quần áo sạch sẽ chính thức mang theo thánh chỉ đi tới Bái Hỏa Ma Giáo.
“Khâm thử!”
Sau khi đọc xong khẩu dụ của Thánh Thượng Đại Càn xong, trên mặt của Hà Anh Trọng lập tức lộ ra biểu lộ hết sức không nỡ, dựa theo quy củ mà nói, sau khi đọc khẩu dụ xong tự nhiên là phải để thánh chỉ lại, như vậy thì Bái Hỏa Ma Giáo mới xem như là chính thức nhận thánh chỉ, nhưng phải biết rằng, quyển thánh chỉ ở trong tay của hắn này…thế nhưng là do chính bệ hạ tự mình viết sau đó ban cho hắn a!
Kết quả hiện tại thế mà lại mất đi không giải thích được, hắn làm sao có thể chịu nổi a.
“? ??”
Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo nhìn Hà Anh Trọng lộ ra vẻ mặt xoắn xuýt, ánh mắt ở sau mặt nạ có vẻ hơi nghi hoặc, hơi nhíu chân mày lại.
Vốn dĩ thân làm Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo, đồng thời là võ giả cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan, nàng sẽ không tùy ý xuất đầu lộ diện giống như thế này, Hà Anh Trọng mặc dù có thân phận tôn quý, chính là Trấn Thủ một Đạo, nhưng cho dù là như vậy thì chỉ cần là Tư Lạp Cách hoặc là Đại Tế Ti là đã hoàn toàn có thể phụ trách tiếp đãi hắn, nhưng vấn đề là Hà Anh Trọng còn mang theo một phần thánh chỉ.
Một phần thánh chỉ do Thánh Thượng Đại Càn tự mình viết, cỗ ý cảnh võ đạo cao cao tại thượng này đã bị Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo phát hiện ra từ xa, nếu như hiện tại nàng thành công đột phá, trở thành võ giả ở phía trên Hỏa Luyện Kim Đan mà nói, vậy thì liền có thể không quan tâm đến phần thánh chỉ này, chỉ cần để cho thủ hạ tiếp nhận là được rồi.
Nhưng nàng vẫn chỉ là võ giả Hỏa Luyện Kim Đan.
Chỉ là một võ giả Hỏa Luyện Kim Đan, đối mặt với thánh chỉ do Thánh Thượng Đại Càn tự mình viết, vẫn còn cần phải tự mình tiếp nhận.
Không chỉ là bởi vì thân phận Nhân Hoàng Trung Thổ của Thánh Thượng Đại Càn, mà còn có sự tôn trọng đối với thực lực của hắn, chỉ là Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo đã cho ra đầy đủ mặt mũi, nhưng vị Hà Anh Trọng này…làm sao lại đang ngẩn người đây?
“Khụ khụ!”
Đại Tế Ti ở bên cạnh tằng hắng một cái, đánh thức Hà Anh Trọng đang ở bên trong sự trầm tư.
Hà Anh Trọng biến sắc, chợt hít vào một hơi thật sâu, run run rẩy rẩy mà giao thánh chỉ ở trong tay ra.
“Nói tóm lại, mời Bái Hỏa Ma Giáo lập tức điều động người tiến về Thủ Phủ Thành Tây Cương Đạo, lấy tốc độ nhanh nhất phụ trách trùng kiến Thủ Phủ Thành, cũng trông coi phong ấn do Thánh Thượng lưu lại.
Tư Lạp Cách tiến lên gật đầu nói: “Được, chúng ta sẽ lập tức phái người…”
“Ta sẽ đi.” Đột nhiên, Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo mở miệng cắt đứt lời của Tư Lạp Cách.
“Giáo Chủ?”
“Cái phong ấn kia là do Càn Võ Đế tự mình lưu lại?”
Càn Võ Đế, cũng chính là tôn hiệu của Thánh Thượng Đại Càn trước mắt, từ trên hai chữ Võ Đế liền có thể nhìn ra tu vi thiên hạ vô song của hắn.
Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo nhìn Hà Anh Trọng, gằn từng chữ nói ra, mà Hà Anh Trọng sau khi nghe thấy câu hỏi này, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc ngạo nghễ, cả người lui về phía sau, ngửa mặt lên, nâng đầu lên cao nói: “Không sai! Ngày đó bản quan ở ngay tại hiện trường, tận mắt nhìn thấy Thánh Thượng tự mình lập ra phong ấn?”
“Vậy sao?” Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo gật đầu một cái, nói: “Ta sẽ tự mình tiến về Thủ Phủ Thành Tây Cương Đạo.”
“Vậy thì không thể tốt hơn nữa.” Hà Anh Trọng gật đầu một cái, không nói thêm gì, chợt nhìn chung quanh nói: “Cái kia… trước đó bản quan có nghe nói, Thuần Dương Cung Trần thiếu hiệp cũng ở nơi đây?”
“Trần thiếu hiệp, Trần Khuynh Địch?” Tư Lạp Cách cùng với Đại Tế Ti liếc nhìn nhau, lộ ra sắc mặt cổ quái, vị Sát Nhân Cuồng Ma kia cũng có thể được gọi là thiếu hiệp?
Người khác không biết, nhưng bọn hắn còn không biết hay sao, trước đó Trần Khuynh Địch phát động đại quân Thuần Dương Cung tiến vào Tây Cương Đạo, quả thực là giống như cá diếc sang sông vậy, quét sạch toàn bộ Tây Cương Đạo, hiện tại ở trên giang hồ đều đang lưu truyền lời đồn, Trần Khuynh Địch sở dĩ điên cuồng muốn bắt đám người thái tử Hoành Xương như vậy, nguyên nhân là bởi vì thái tử Hoành Xương đã trừng mắt liếc hắn một cái.
Còn có sự tình ở Nhật Nguyệt Hồ, trước đó Nhật Nguyệt Hồ chỉ làm bộ là bị tận diệt, hiện tại thế nhưng là đã thực sự bị tận diệt, ở phụ cận tòa sơn cốc mà Trần Tiêm Tiêm cùng với Huyền Lưu Ly ẩn thân kia, đến bây giờ vẫn còn là oán khí trùng thiên, tràn ngập huyết khí, khắp nơi đều là tử thi, người bình thường chỉ cần nhìn qua một chút liền nôn mửa.
Nghe nói tất cả những thứ kia đều là do Trần Khuynh Địch động tay! Không hổ là Sát Nhân Cuồng Ma theo như giang hồ đồn đại!
“Ta sẽ đi gọi Trần tiểu hữu.” Tư Lạp Cách xoay người, rất nhanh liền đi xuống Quang Minh Đỉnh, chỉ chốc lát sau, hắn đã lôi kéo Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt mê mang chạy tới.
Vừa thấy được Trần Khuynh Địch, khuôn mặt của Hà Anh Trọng vừa mới rồi còn vô cùng nghiêm túc lập tức nặn ra một nụ cười, chào hỏi: “Trần thiếu hiệp!”
Trần Khuynh Địch vừa mới đi đường nửa đường lập tức lắc mình một cái, nhìn lại theo thanh âm mới phát hiện ra đó là Hà Anh Trọng, đầu tiên là sững sờ một chút, nhưng rất nhanh liền lộ ra một nụ cười xán lạn, nói: “Hà đại nhân! Ngài đã đến rồi sao, ta còn dự định đi thăm ngài đấy!”
Hà Anh Trọng thấy Trần Khuynh Địch nhiệt tình như vậy, thần sắc hơi đọng lại, chợt lộ ra mấy phần vẻ cảm động.
Không hổ là Trần thiếu hiệp! Đối nhân xử thế cũng đều phóng khoáng như vậy, bản thân hắn trước đó đã tra một chút tin tức có quan hệ đến đối phương, kết quả toàn bộ đều là đồ vật liên quan tới Sát Nhân Cuồng Ma a, hiện tại xem ra, quả nhiên là không thể tin vào lời đồn a! Người như vậy làm sao có thể là Sát Nhân Cuồng Ma được, rõ ràng là một vị thiếu hiệp luôn luôn yêu thích giúp đỡ mọi người.
Chương 394: Tử Nhân Cốc
Vừa nghĩ đến đây, nụ cười ở trên mặt của Hà Anh Trọng cũng trở nên chân thành thêm mấy phần.
Hai người hàn huyên trong chốc lát, Trần Khuynh Địch mới mở miệng hỏi: “Không biết Hà đại nhân tìm ta là có chuyện gì?
“À à, là như thế này.” Hà Anh Trọng mỉm cười, lại lấy ra từ trong ngực một quyển trục màu vàng, nói: “Đây là do Kinh Đô đưa tới, Trần thiếu hiệp không cần phải kinh ngạc, đây không phải là thánh chỉ, mà là chiếu lệnh của quý phủ Nhị Hoàng Tử, mời Trần thiếu hiệp tiến về Kinh Đô, đây là thư mời do Nhị Hoàng Tử tự tay viết.”
“Ách?” Trần Khuynh Địch kinh ngạc, nhìn quyển trục màu vàng trên tay của Hà Anh Trọng, hắn cảm nhận được khí tức tương đối tương tự với Thánh Thượng Đại Càn ở phía trên, bất quá khác biệt với khí tức cao cao tại thượng của Thánh Thượng Đại Càn, thì khí tức ở trên quyển trục màu vàng lại yếu hơn rất nhiều.
“Để ta xem thử, cái gì là thư mời…” Nhận lấy quyển trục màu vàng, Trần Khuynh Địch rất là tò mò mở ra, bắt đầu đọc.
Ầm ầm!
Trong phút chốc, khiếu huyệt trên toàn thân của Trần Khuynh Địch cộng minh vào thời khắc này, phảng phất như là một cái thế giới đang chấn động kịch liệt, trực tiếp nhấc lên một cơn sóng nguyên khí ở bên ngoài cơ thể, ở trong không gian hơn mười mét lấy Trần Khuynh Địch làm trung tâm, vô số thiên địa nguyên khí bị đẩy lùi, đại địa càng là chấn động kịch liệt, phảng phất như là động đất.
“Đã xảy ra chuyện gì? !” Hà Anh Trọng ngạc nhiên nhìn Trần Khuynh Địch xảy ra biến hóa kịch liệt, mà khiến cho hắn càng rung động hơn là, Trần Khuynh Địch thế mà dùng sức một cái, trực tiếp bóp vỡ nát quyển trục màu vàng ở trong tay!
“Trần thiếu hiệp? ??”
Sắc mặt của Trần Khuynh Địch trở nên tái nhợt, không để ý đến lời nói của Hà Anh Trọng.
Mà tin tức ở bên trên quyển trục màu vàng, đến bây giờ vẫn còn quanh quẩn ở trong đầu của hắn, khiến cho tâm thần của hắn rung động.
Đó là sự tình có quan hệ đến Trần gia.
Vào mấy tháng trước, Thái Tử Đại Càn ở phía trên triều hội, tố cáo Trần Hầu ăn hối lộ, âm thầm nuôi dưỡng tư binh, giả truyền thánh chỉ, kiến thiết phủ đệ trái luật, vạch trần mười tám loại tội lớn, khiến cho hơn mười vị quan viên trên triều đình hưởng ứng, lại ở dưới sự thôi thúc của Thái tử, Trần gia – một trong bốn đại gia tộc ở Kinh Thành bị hoạch tội toàn bộ!
Trần phủ bị niêm phong, hơn ngàn đệ tử trên dưới Trần gia đều không ngoại lệ, bao gồm cả Trần Hầu đều bị tống vào thiên lao! Ở trong đó tự nhiên cũng bao gồm cả mẫu thân của Trần Khuynh Địch!
Tại Tử Nhân Cốc ở Tây Vực.
Cho dù là ở trong Tây Vực, mảnh khu vực này cũng đều được công nhận là cấm địa sinh mệnh.
Theo truyền thuyết Tử Nhân Cốc đã từng là một chỗ chiến trường ở thời đại Thượng Cổ, vào thời điểm Tiên Tần Thượng Cổ bình định thiên hạ, đã từng đồ sát hơn 40 vạn người phản đối ở nơi này, trong đó không ngoại lệ đều là võ giả, yếu nhất cũng là cảnh giới Tiên Thiên, mà mạnh nhất thậm chí là có cả Võ Đạo Tông Sư.
Trải qua vô số năm, oán khí cùng với huyết khí sau khi những võ giả này chết trộn lẫn với nhau, lúc này mới tạo thành cái gọi là Tử Nhân Cốc.
Mà vào giờ khắc này…
” ♫ ♫ ♫ ♫!”
Ở ngay trung tâm Tử Nhân Cốc, tại một tòa tế đàn chồng chất xương trắng, vô số oán khí xen lẫn với từng hư ảnh Ma Thần cao lớn vừa múa vừa hát ở chung quanh tế đàn, hát điệu khúc của tiên dân Thượng Cổ, thổi hành khúc Thượng Cổ, nguyên một đám mặc giáp cầm kiếm, phảng phất như chiến sĩ sắp xuất chinh.
Mà đối tượng mà những hư ảnh Ma Thần này vây quanh, thì là…
“Hãy kiên trì!”
“Muốn tu luyện Vô Vọng Ma Công tới cảnh giới đại thành, nhất định phải chịu đựng ăn mòn của những oán khí này!”
Long Ngạo Thiên để trần nửa người trên, gắt gao cầm cán Ma Đao trước mắt, hai mắt đỏ như máu, mà ở trước mặt của hắn, là hư ảnh một vị lão giả mặc áo bào đen, đang nghiêm nghị nhìn hắn, mặc dù là đang khích lệ hắn, nhưng lại không có một chút ôn nhu nào, ngược lại còn tràn đầy vẻ lạnh lùng đáng sợ.
“Chớ quên, ngươi còn phải trở về tranh phong cùng với Trần Khuynh Địch đấy.”
“Lần này ngươi chạy đến Tây Vực, mặc dù là nhân họa đắc phúc, nhưng vẫn đã bỏ lỡ cơ hội tốt, nếu như ta đoán không sai, nói không chừng hiện tại hắn đã trở thành chưởng giáo khâm định đời sau, chẳng lẽ ngươi sẽ cam tâm hay sao?”
“A a a a!” Vừa nhắc tới danh tự Trần Khuynh Địch, Long Ngạo Thiên vốn dĩ đã suy yếu bỗng nhiên trợn hai mắt lên, bỗng nhiên quát to một tiếng, thế mà quả thực là vẫn có thể tiếp tục chống đỡ, hai mắt mặc dù vẫn đỏ như máu, nhưng ở trong sự điên cuồng đó giống như
“Trần Khuynh Địch! !! !!”
“Tốt! Chính là như thế!”
“Mau vận chuyển ma công!”
Ầm ầm!
Oán niệm trùng thiên, nhưng mà ở ngay trong cái nháy mắt này, trong cơ thể của Long Ngạo Thiên đột nhiên truyền ra một tiếng vang nhỏ, phảng phất như là đánh vỡ một tầng gông cùm xiềng xích nào đó, ngay sau đó là tiếng nổ vang lách cách, mang theo ma khí màu máu ngất trời gào thét mà ra từ trong cơ thể của Long Ngạo Thiên, thậm chí là còn chia cắt hư ảnh Ma Thần đầy trời.
Hít vào một hơi thật dài, Long Ngạo Thiên chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt vẫn còn đỏ như máu, nhưng đã không còn sự điên cuồng.
Thay vào đó, thì là một loại tỉnh táo khiến cho người ta khiếp đảm.
Không có tình cảm, ánh mắt phảng phất như hàn băng vạn năm, vẻn vẹn chỉ là đối mặt cùng với hắn, liền có thể khiến cho người ta cảm thấy huyết dịch toàn thân đều kết băng, tay chân trở nên cứng ngắc.
“Tốt!” Vô Vọng Ma Tôn kích động nhìn Long Ngạo Thiên đang thuế biến, hưng phấn mà thấp giọng tự nói: “Đã nhiều năm như vậy, lão phu rốt cục cũng đã tìm được một vị truyền nhân, không phụ tiên tổ a, kể từ bây giờ, nhất mạch Vô Vọng của ta cũng có thể tỏa ra hào quang rực rỡ ở Thuần Dương Cung, năm đó bản tọa không thể lên làm chưởng giáo, lần này bản tọa liền muốn để cho truyền nhân của mình trở thành chưởng giáo Thuần Dương Cung đời sau!
Long Ngạo Thiên không để ý đến lão nhân Vô Vọng đang nói một mình, mà là ngẩng đầu nhìn về phía hư ảnh Ma Thần làm cho hắn hận không thể tự sát trước đó, đối với hắn hiện tại mà nói, những hư ảnh Ma Thần làm nhiễu loạn tinh thần này đã không có một chút sức uy hiếp nào, thậm chí là còn không có cách nào làm cho trong lòng của hắn sinh ra một tia gợn sóng.
Đây là một loại cảm giác phi thường kỳ diệu.
Chương 395: Oán khí
Nếu dùng một câu để khái quát mà nói, hẳn là:
“Thiên Đạo.” Vô Vọng Ma Tôn gằn từng chữ nói ra cảm ngộ ở trong lòng của Long Ngạo Thiên lúc này.
“Đây chính là Vô Vọng Ma Công của bản tọa! Nhất là Ma Đao mà ngươi đã luyện được, cái gọi là đao đạo, kỳ thật chính là Thiên Đạo! Chỉ có bỏ qua thất tình lục dục, đạt tới thị giác Thiên Đạo chân chính, mới có thể thi triển ra đao pháp cực hạn nhất, bất quá bây giờ ngươi vẫn còn quá yếu, chưa có đủ tu vi.”
“Vô tình là một loại cảnh giới, hữu tình lại là một loại cảnh giới khác, bất quá tu vi của ngươi còn thấp, bản tọa cũng sẽ không quá nghiêm khắc.”
“Vậy sao?” Mặc dù lời nói của Vô Vọng Ma Tôn có một chút miệt thị, nhưng Long Ngạo Thiên lại không thèm để ý một chút nào.
“Vô tình cùng với hữu tình sao?” Long Ngạo Thiên sờ cằm, trên lý luận mà nói thất tình lục dục của hắn đã trở nên trống rỗng, trừ phi là ngừng vận chuyển ma công, bằng không thì hắn hẳn là sẽ không có cảm tình, nhưng trên thực tế lại không phải là như thế, bởi vì Long Ngạo Thiên có thể cảm nhận được rõ ràng, cho dù là thất tình lục dục đã trở nên trống rỗng…
Nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được ngọn lửa đang thiêu đốt ở trong lòng kia.
Đó là một ngọn lửa nhiệt tình trước đây chưa từng có, tràn đầy nhiệt huyết và kiêu ngạo, khiến cho tâm thần của Long Ngạo Thiên vì thế mà run rẩy.
Ngọn lửa này tên là…Trần Khuynh Địch.
Đó là địch nhân cả đời của hắn, hắn nhất định phải đánh bại kẻ địch này!
“Trần Khuynh Địch.”
“Đúng vậy, chính là hắn, cỗ nhiệt tình ở trong lòng của ta nhất định là được hình thành do hắn, ta phải đánh bại hắn!”
“Trần Khuynh Địch!”
Ầm ầm!
Ma khí xông lên tận trời, cuối cùng hóa thành một khỏa Kim Đan ở trên đỉnh đầu của Long Ngạo Thiên, thu nạp toàn bộ hư ảnh Ma Thần ở bốn phía, trong chớp mắt, Tử Nhân Cốc nguyên bản tràn ngập oán khí, quanh năm không tiêu tan thế mà lại tiêu tán một ít oán khí vào lúc này, mà cái biến hóa này, tự nhiên cũng làm kinh động đến những người ở bên ngoài Tử Nhân Cốc.
Ở bên ngoài Tử Nhân Cốc, một vị trung niên nam tử mặc áo bào đen ngoài ý muốn ngẩng đầu, nhìn về phía vị trí mà Long Ngạo Thiên đang đứng.
“Đã xảy ra chuyện gì, ở nơi đó có đồ vật đang hấp thu oán khí sao?”
Trung niên nam tử sờ cằm một cái, chợt lộ ra thần sắc hiểu rõ: “Xem ra là oán khí tràn ngập ở Tử Nhân Cốc trải qua vô số năm, rốt cục đã sinh ra linh trí, muốn đản sinh ra một kiện pháp bảo Tiên Thiên a, nếu không thì trừ phi là pháp bảo hiện thế, bằng không thì oán khí sẽ không xuất hiện tình huống giảm đi.”
Khác biệt cùng với thiên địa nguyên khí, loại vật oán khí này hoàn toàn chính là được hình thành từ ý niệm và tinh thần của người chết, căn bản là không thể chuyển hóa thành nguyên khí, tự nhiên là cũng sẽ không có tác dụng đối với võ giả, hút vào cơ thể ngược lại sẽ gây tổn thương cho nguyên thần, cho nên trung niên nam tử mới vô thức không để ý đến khả năng chuyện này là do người làm.
“Được rồi, vậy thì đi vào xem một chút, cũng không biết là pháp bảo Tiên Thiên gì ra đời.
Bất quá nếu là pháp bảo đản sinh ra ở trong Tử Nhân Cốc, vậy thì hẳn cũng sẽ rất thích hợp với Minh Giáo chúng ta…” Trung niên nam tử vừa lầm bầm lầu bầu, vừa chậm rãi đi về phía trung ương Tử Nhân Cốc.
Nếu như có người nghe được lời nói này, nhất định sẽ giật nảy cả mình a.
Minh Giáo.
Phóng nhãn ra toàn bộ thiên hạ, chỉ sợ là sẽ không có ai không biết hai chữ này, bởi vì đại biểu cho hai chữ này, là một đoạn nội tình lịch sử không kém hơn hai mạch Đạo Phật một chút nào, thậm chí là đã từng ở trong một thời gian ngắn gây ra áp lực cho hai mạch Đạo Phật, cũng đã từng là thế lực hùng bá giang hồ, cũng là đệ nhất Ma Môn.
Chỉ là giống như dư nghiệt Đại Chu năm đó, từ khi Thái Tổ Đại Càn đóng đô tại Trung Nguyên nhiều năm trước đây, sau khi lập ra hoàng triều Đại Càn, Minh Giáo đã phải mai danh ẩn tích ở dưới sự chèn ép của triều đình, từ đó thối lui khỏi đại võ đài giang hồ, nhưng mà vị trung niên nam tử này, lại là võ giả ở trong Minh Giáo kia.
Ở phía sau chuyện này đại biểu cho chuyện gì, tất nhiên là không cần nói cũng biết!
Vài tháng trước.
Tại Quang Minh Đỉnh ở Tây Vực.
Xem như là vị trí tổng đàn của Bái Hỏa Ma Giáo, toà Quang Minh Đỉnh này được gọi là một trong những phong cảnh mang tính tiêu chí của Tây Vực, Thánh Hỏa cháy hừng hực ở trên đỉnh núi Bái Hỏa Ma Giáo, nghe nói là đã thiêu đốt được mấy ngàn năm, một số lão nhân Bái Hỏa Ma Giáo bây giờ nhớ lại, vào thời thơ ấu của bọn họ, Thánh Hỏa vẫn luôn thiêu đốt.
Nhưng mà vào ngày này, Quang Minh Đỉnh lại nghênh đón một vị khách không mời mà đến.
Ninh Thiên Cơ vác trường kiếm, đi bộ nhàn nhã trên đường núi dẫn đến Quang Minh Đỉnh, nhìn qua giống như là một vị thanh niên văn sĩ đi ra ngoài du lịch, lộ ra thần sắc khoan thai tự đắc, thỉnh thoảng còn dừng bước lại, thưởng thức phong cảnh mỹ lệ ở hai bên đường núi, vào thời điểm cao hứng còn ngâm vài bài thơ.
Chẳng qua nếu như nhìn xuống từ trên không trung sẽ phát hiện ra, lấy Ninh Thiên Cơ làm trung tâm, trong vòng phương viên trăm dặm, đã sớm có đầy võ giả Bái Hỏa Ma Giáo, mười hai vị Hộ Pháp Thần Tôn, bao gồm cả Tư Lạp Cách cũng đều vây quanh Ninh Thiên Cơ, nguyên một đám lộ ra thần sắc nghiêm túc, vận sức chờ phát động.
Nhưng mà hết lần này tới lần khác bọn hắn cũng không dám động thủ.
Bởi vì chỉ cần trong lòng bọn hắn nổi lên sát niệm, trong cõi u minh liền phảng phất như có một thanh trường kiếm treo cao ở trên hư không, vào bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ chém xuống, triệt để chém chết bọn hắn!
Thân làm Võ Đạo Tông Sư, trực giác của bọn hắn đều rất là bén nhạy, cho nên ở trong lòng nếu sinh ra loại trực giác một khi xuất thủ sẽ hẳn phải chết không thể nghi ngờ này, vậy thì tám, chín phần mười sẽ chính là thật! Thanh niên kỳ quái ở trước mắt kia, thực sự là có thể dùng một chiêu giết sạch tất cả bọn hắn!
“Gặp quỷ, hắn đến tột cùng là ai!”
“Vì sao lại đến Bái Hỏa Ma Giáo chúng ta, ở Tây Vực cũng không có loại cường giả này!”
“Chẳng lẽ là võ giả Trung Nguyên, nhưng ta chưa từng nghe nói là ở Trung Nguyên có một vị cường giả như vậy a…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










