[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 80 : Già không biết xấu hổ (c396-c400)
❮ sautiếp ❯Chương 396: Già không biết xấu hổ
“Chưa nghe nói qua? ??” Ninh Thiên Cơ mới vừa rồi còn đang ngắm hoa bỗng nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn về phía phương hướng đám người Bái Hỏa Ma Giáo, bước một bước vượt qua khoảng cách vài trăm mét, xuất hiện ở trước mặt của đám người, hỏi: “Ngươi chưa từng nghe thấy bản tọa?”
Vị Hộ Pháp Thần Tôn nói chuyện trước đó liền liều mạng lắc đầu.
“Vậy sao?” Ninh Thiên Cơ dừng lại một chút, chợt chắp tay về phía đám người, lộ ra bộ dáng rất là tiêu sái nói: “Bản tọa là Ninh Thiên Cơ, chưởng giáo Thuần Dương Cung.”
Ninh Thiên Cơ? Chưởng giáo Thuần Dương Cung? Đám người chỉ sững sờ trong chốc lát, rốt cục phảng phất như là nhớ tới chuyện gì vậy, ngay cả biểu lộ của Tư Lạp Cách cũng đều là dần dần cứng ngắc, ở trên khuôn mặt vốn đã tái nhợt càng là lộ ra vẻ khó coi, trong ánh mắt nhìn Ninh Thiên Cơ càng là hết sức ngưng trọng, phảng phất như đứng ở trước mặt không phải là một thanh niên văn sĩ, mà là một con mãnh hổ!
“Mở trận pháp ra!”
Tư Lạp Cách là người đầu tiên lui về phía sau, lớn tiếng quát lên, mà mười một vị Hộ Pháp Thần Tôn còn lại cũng đều đồng thời xuất thủ, 12 đạo khí tức có hình thái khác nhau hội tụ vào một chỗ, cuối cùng hội tụ ở giữa không trung, hóa thành một cỗ pháp tướng Hỏa Diễm Thần Linh cao lớn, đứng ở giữa sườn núi Quang Minh Đỉnh.
Ninh Thiên Cơ lắc đầu, cũng không nói gì, chỉ là chập chỉ thành kiếm, vạch một cái về phía Hỏa Diễm Thần Linh ở trước mắt.
Ầm ầm! Hỏa Diễm Thần Linh sụp đổ!
Trận pháp của mười hai vị Hộ Pháp Thần Tôn không giữ vững được ba lần hít thở liền nổ ầm ầm, ngay cả Tư Lạp Cách có tu vi mạnh nhất cũng đều là thổ huyết lui lại, Hộ Pháp Thần Tôn hơi yếu một chút thậm chí còn là đau đầu muốn nứt, lục phủ ngũ tạng cả người đều chấn động.
“Lui ra!” Ngay trong nháy mắt mười hai vị Hộ Pháp Thần Tôn bị một kiếm của Ninh Thiên Cơ đánh lui, có một bóng người liền xuất hiện ở trước mặt của mọi người, ngăn chặn dư ba kiếm khí.
“Ngươi là Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo đúng không, bản tọa…chờ một chút…”
Ninh Thiên Cơ mới vừa rồi còn lộ ra biểu lộ ta đã tính kỹ liền biến thành kinh ngạc, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn thân ảnh áo bào đỏ trước mắt.
Mặc dù đối phương mang theo một tấm mặt nạ Quỷ Thần không nhìn thấy khuôn mặt, nhưng từ dáng người thì liền có thể nhìn ra được, đối phương cũng không phải là trung niên nam tử giống như trong tưởng tượng của hắn, mà là một vị nữ tử.
“Nữ?”
Nghe được lời lẩm bẩm của Ninh Thiên Cơ, Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo lập tức nhướng mày, đôi mắt đỏ ở dưới mặt nạ càng là để lộ ra sát ý ngập trời.
Một giây sau Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo liền bước ra một bước, ở giữa bàn tay hiện ra Thánh Hỏa Lệnh, vỗ ra một chưởng, lập tức nhấc lên một mảnh biển lửa ngập trời chụp về phía Ninh Thiên Cơ, nhưng mà Ninh Thiên Cơ chỉ chắp hai tay ở sau lưng, cũng không có hành động hoàn thủ nào, thế nhưng biển lửa ngập trời ở trước mặt của hắn lại là tự động tách ra.
Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo biến đổi chiêu thức, biển lửa hội tụ, ngọn lửa chuyển từ màu đỏ sang vàng, lại từ vàng sang xanh, cuối cùng áp súc đến cực hạn, hóa thành một thanh kiếm lớn màu xanh dài hơn mười mét, chém về phía Ninh Thiên Cơ, sóng nhiệt kinh khủng thậm chí còn đốt cháy mặt đất ở dưới chân của Ninh Thiên Cơ.
“Chậc.” Ninh Thiên Cơ trừng mắt nhìn, sau đó ung dung rút Thiên Hạ Kiếm ở bên hông ra.
Oanh! Thiên Hạ Kiếm ra khỏi vỏ, kiếm ý tràn ngập trong hư không, trực tiếp dập tắt thanh kiếm lớn màu xanh của Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo, sau đó chính là một chiêu Tiên Nhập Chỉ Lộ, mũi kiếm đâm thẳng về phía Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo.
Xoát! Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo bỗng nhiên lùi về phía sau, kéo dài khoảng cách cùng với Ninh Thiên Cơ, nhưng rất nhanh, trên mặt có một trận gió nhẹ thổi qua, lập tức khiến cho thần sắc của nàng kịch biến.
Mà ở phía đối diện, Ninh Thiên Cơ thì khá là sợ hãi thán phục cảm khái một tiếng: “Chà chà!”
Mặt nạ Quỷ Thần rơi lên trên mặt đất, phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Khuôn mặt tinh xảo như ngọc, con ngươi đỏ như máu, cho dù là Ninh Thiên Cơ, cũng đều là lộ ra thần sắc sợ hãi thán phục.
Mà Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo thì là đưa thay sờ sờ gương mặt của mình, sau khi xác nhận là mặt nạ đã rơi xuống đất, sắc mặt cơ hồ là lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trở nên đỏ bừng.
“Ách.” Nhìn thấy một màn này, biểu lộ của Ninh Thiên Cơ lập tức trở nên có một chút xấu hổ.
Mặc dù chỉ là chợt có linh cảm, nhưng hành vi mới vừa rồi của hắn ở trên ý nghĩa nghiêm ngặt mà nói, đúng là có một chút ý vị đùa giỡn…
Ý niệm tới đây, Ninh Thiên Cơ lập tức chắp tay về phía Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo, nói: “Là bản tọa thất lễ, hôm nay bản tọa tới đây, chủ yếu là vì một chuyện ở Tây Vực, chuyện lúc trước là do Lục Phiến Môn âm thầm tính toán, bản tọa cũng không có ý tứ so đo, cho nên lần này hi vọng là Bái Hỏa Ma Giáo cũng có thể trợ giúp điều tra, mau chóng tìm ra đệ tử chân truyền Long Ngạo Thiên của tông chúng ta…”
“Đi chết đi.”
Ninh Thiên Cơ: “? ??”
Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt vẫn đỏ bừng như cũ, nhưng thay vì nói là thẹn thùng, không bằng nói là phẫn nộ.
“Lão sắc ma.”
Ninh Thiên Cơ: “! !! !”
Ta không phải, ta không có, ngươi đừng có nói mò a!
“Chịu chết đi!”
Hôm ấy, chưởng giáo Thuần Dương Cung đại chiến một canh giờ cùng với Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo ở trên Quang Minh Đỉnh, tràng diện chiến đấu là nóng bỏng dị thường, căn bản là Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo điên cuồng tiến công, Ninh Thiên Cơ điên cuồng né tránh, cuối cùng Ninh Thiên Cơ rốt cục cũng không chịu nổi thế công của Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo, hung hăng bổ ra một kiếm, trực tiếp đánh cho Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo rớt xuống Quang Minh Đỉnh, sau đó lại chuyển tay bổ ra hai kiếm, chém đứt toàn bộ Quang Minh Đỉnh, sau đó thừa dịp Giáo Chủ Bái Hỏa Ma Giáo đang cứu giúp Quang Minh Đỉnh, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai kéo dài khoảng cách cùng với nàng.
“Thật xin lỗi!”
“Lão sắc ma! Ngươi đứng lại đó cho ta! !!”
“Cáo từ!”
Căn cứ theo tiết lộ cơ mật của một vị nhân sĩ nào đó, Thái Hoa Tiên Nhân sau khi làm xong tất cả những thứ này, liền chạy trốn thục mạng.
Mặt khác, một vị nghĩa tử nào đó không muốn tiết lộ tên họ cũng tiến hành đánh giá về sự kiện của nghĩa phụ, cuối cùng chốt lại thành một câu: “Khó trách cái lão già không biết xấu hổ này lại độc thân hơn nửa đời người.”
Chương 397: Đế Đô Đại Càn
Tại Thành Thượng Kinh của Đại Càn.
Xem như là Đế Đô Đại Càn, toà hùng thành ngàn năm này đứng ở phía sau Bất Phá Thiên Quan, mặc dù nói là một tòa thành trì, nhưng trên thực tế lại chiếm diện tích khoảng chừng một Đạo, nhân khẩu càng là có thể so sánh với một Đạo, cho dù là vào một ngày nào đó Bất Phá Thiên Quan bị đại quân Bắc Nhung công phá, tòa Đế Đô này cũng sẽ trở thành hàng rào cản thứ hai thủ vệ Trung Nguyên.
Thiên Tử thủ Biên Cương, Quân Vương tử xã tắc, Đại Càn có thể nói là đã thực hiện cái phương diện này đến cực hạn.
“Đây là lần thứ hai ta đến đây a.” Trần Khuynh Địch đứng ở trên một ngọn đồi nhỏ bên ngoài Thành Thượng Kinh, nhìn Thành Thượng Kinh rộng rãi nguy nga, khá là cảm khái lẩm bẩm.
Khác biệt cùng với lần trước, lần trước Trần Khuynh Địch đến đây thì có tu vi rất thấp, hơn nữa ở trong đầu đều tràn ngập sự tình về Trần Tiêm Tiêm, cho nên căn bản không có chú ý đến tòa Đế Đô ngàn năm này, nhưng lần này tu vi của hắn đã đạt đến Võ Đạo Tông Sư, linh giác và cảm ứng đã tăng lên không biết gấp bao nhiêu lần, hơn nữa có thể dùng nguyên thần để quan sát.
“Thực sự là đáng sợ.” Hắn có thể phát giác được, tòa Đế Đô nhìn qua ngựa xe như nước, vô cùng phồn hoa này, ở phía dưới lại ẩn chứa sự khủng bố cỡ nào.
Không nói đến những cái khác, chỉ bằng vào những điều mà Trần Khuynh Địch có thể cảm nhận được, khí thế cường thịnh của Võ Đạo Tông Sư, cũng có không dưới mười vị, phân bố ở bốn phía Thành Thượng Kinh, mà hoàng cung ở trung ương càng là giống như một cái lỗ đen, dù là lấy cảm giác của Trần Khuynh Địch cũng đều không thể cảm ứng được khí tức ở trong đó.
Ngọa hổ tàng long bất quá cũng chỉ là như vậy.
“Sư huynh?” Ở bên cạnh truyền đến một tiếng khẽ hô, Trần Khuynh Địch quay người nhìn sang, chỉ thấy Lạc Tương Tư mặc một thân áo xanh, mang kiếm ở bên hông, mang theo nghi hoặc mà nhìn hắn.
“A, Lạc sư muội.”
Trần Khuynh Địch chớp mắt, từ sau khi nhận được thư mời của Nhị Hoàng Tử, Trần Khuynh Địch cơ hồ là lập tức cáo từ với nghĩa phụ tiện nghi, sau đó liền không ngừng chạy về phương hướng Thành Thượng Kinh, hắn vốn còn muốn mang Dương Xuân theo để làm bùa bình an, kết quả là nha đầu luôn bám theo hắn vậy mà lại nói lời cự tuyệt…Nói thật, trong cái nháy mắt đó Trần Khuynh Địch đã chịu sự đả kích rất lớn.
Cùng nhau cự tuyệt còn có Trần Tiêm Tiêm cùng với Doanh Phượng Tiên, Doanh Phượng Tiên cự tuyệt thì Trần Khuynh Địch còn có thể lý giải, dù sao thì nàng cũng đã gia nhập vào Bái Hỏa Ma Giáo, cái phương diện này Trần Khuynh Địch cũng đã xác nhận qua với Ninh Thiên Cơ, bất quá Trần Khuynh Địch vẫn một mực hoài nghi Ninh Thiên Cơ đã trúng phải mỹ nhân kế của Bái Hỏa Ma Giáo, nếu không làm sao lại thoải mái như vậy.
Mà Trần Tiêm Tiêm cự tuyệt thì lại khiến cho Trần Khuynh Địch có một chút hoảng sợ.
Bất quá lý do của Trần Tiêm Tiêm lại là phi thường hợp lý, trước đó nàng xem như là thủ khoa kỳ thi đồng sinh Đại Càn, lần này cần phải tham gia thi tú tài cùng với thi cử nhân, tối thiểu cần phải mất hai, ba tháng thời gian, cho nên sẽ không có cách nào đi với hắn, bởi vì vậy Trần Khuynh Địch cũng chỉ đành tiếc nuối lựa chọn từ bỏ.
Cuối cùng đi theo hắn, cũng chỉ có một mình Lạc Tương Tư.
“Được rồi, cũng không sao! Mặc dù không có nhân vật chính đi theo, nhưng Lạc sư muội cũng có thể trợ giúp ở một vài phương diện a!”
Đây cũng không phải là Trần Khuynh Địch nói suông, nếu như hắn đi một mình đến Thành Thượng Kinh mà nói, muốn điều tra tình cảnh còn có tìm hiểu tình huống của Trần gia, thì vẫn rất cần một vị trợ thủ đắc lực trợ giúp, dù sao thì hắn cũng không có quả Trí Tuệ thứ hai.
“Sư huynh?” Lạc Tương Tư thấp giọng nói lần thứ hai ra, nhìn Trần Khuynh Địch đang nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt trống rỗng, lộ ra vẻ nhăn nhó.
“Ôi, sư huynh thật là, cứ nhìn mình chằm chằm.” Lạc Tương Tư ngại ngùng nghĩ thầm.
“A!” Bỗng nhiên lấy lại tinh thần, Trần Khuynh Địch chậc lưỡi nói: “Thật xin lỗi!”
“Không! Không có gì!”
Sư huynh muốn nhìn thì cứ nhìn, không sao cả!
Trần Khuynh Địch xoay chuyển lời nói: “Đúng rồi, Lạc sư muội, muội cảm thấy sau khi tiến vào Thành Thượng Kinh chúng ta phải làm những gì?”
Thân làm cấp trên, Trần Khuynh Địch đã phát huy trọn vẹn bản lĩnh không ngại học hỏi cấp dưới.
Dù sao thì ở trong thư mời cũng nói, Trần gia thế nhưng là bị Thái Tử Đại Càn điện hạ nhằm vào, lúc này mới bị nhốt vào thiên lao, Trần Khuynh Địch không quan tâm đến những người khác, nhưng cái thân phận Thái Tử Đại Càn này lại làm cho Trần Khuynh Địch không thể không sinh ra lòng cảnh giác, nhất là bản thân của Thành Thượng Kinh còn là sân nhà của đối phương, thì hắn càng cần phải để ý.
“Làm gì?!” Toàn thân của Lạc Tương Tư chấn động, trên mặt lập tức toát ra thần sắc nghiêm túc.
Đây là sư huynh đang khảo nghiệm bản thân mình a!
Trải qua một trận tranh đấu kịch liệt, thật vất vả mới tranh thủ được cơ hội ở cùng với sư huynh trong một tháng, nếu như không nắm lấy cái cơ hội này để tăng cường độ thiện cảm với sư huynh, vậy thì chẳng phải là sẽ không có một chút ý nghĩa nào hay sao.
Mà đây chính là một cơ hội tốt nhất! Chỉ cần có thể khiến cho sư huynh cảm thấy mình có suy nghĩ giống như sư huynh, liền có thể thành lập được một loại cảm giác hồng nhan tri kỷ!
Lạc Tương Tư hít vào một hơi thật sâu, chỉ suy tư trong chốc lát liền mở miệng nói: “Việc đầu tiên cần làm chính là tìm hiểu tình huống.”
“Tìm hiểu tình huống?”
“Không sai.” Lạc Tương Tư gật đầu một cái, nói: “Ta cũng đã nhìn qua thư mời, nhưng nội dung ở bên trong thật sự là quá ít, chỉ có thể biết rõ nguyên nhân Trần gia bị nhốt vào thiên lao là do Thái Tử, mà phong thư mời lại là do Nhị Hoàng Tử đưa tới, trong này đã ẩn chứa đầy đủ ý vị sâu xa.”
“Ở bên trong nguyên nhân Trần gia bị nhốt vào thiên lao khẳng định là có ẩn tình, nhưng chúng ta cũng không rõ ràng, cho nên bây giờ điều cần làm đầu tiên chính là phải tìm hiểu xem Trần gia rốt cuộc là vì sao lại bị Thái Tử nhằm vào, tiếp theo chính là tìm tới quan hệ thích hợp ở trong Kinh Thành, cũng chính là một cái hậu trường đủ mạnh.”
Cái gọi là cường long không áp được địa đầu xà, mặc dù Trần Khuynh Địch là người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, càng là nghĩa tử của Ninh Thiên Cơ, chưởng giáo Thuần Dương Cung đời sau, nhưng ở trong loại địa phương như Thành Thượng Kinh này, hắn thật đúng là không nhất định có thể đè ép được những địa đầu xà kia, dù sao thì Thành Thượng Kinh cũng là Đế Đô Đại Càn.
Cho nên tìm một cái hậu trường có thể trợ giúp Trần Khuynh Địch hành động ở Thành Thượng Kinh là rất trọng yếu.
“Là Nhị Hoàng Tử sao?”
“Không sai, chính là Nhị Hoàng Tử, hắn nếu như đã phát thư mời cho sư huynh, còn viết ra hành động của Thái Tử, cũng có thể thấy được vị Nhị Hoàng Tử này cùng với Thái Tử tuyệt đối không phải là cùng một lòng.”
Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, nói: “Cho nên đề nghị của muội chính là đi đến bái phỏng Nhị Hoàng Tử đầu tiên đúng không?”
Chương 398: Long Tương Quân
“Đúng thế.” Lạc Tương Tư lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nhìn Trần Khuynh Địch, đây là phương án tốt nhất mà nàng suy nghĩ ra, nhưng nếu so sánh cùng với sư huynh trí kế vô song, nói không chừng là sẽ có địa phương mà nàng bỏ sót.
“Giống như là ý nghĩ của ta!”
“Thật sao?”
“Đúng vậy!” Trần Khuynh Địch quẹt mồ hôi lạnh ở trên trán, khá là mất tự nhiên nói ra.
“Ta hiểu rồi.” Nhìn Trần Khuynh Địch xoay người sang chỗ khác, Lạc Tương Tư mới vừa rồi còn lộ ra vẻ mặt bình thản liền nắm chặt nắm đấm, đồng thời đè nén xúc động muốn cười to.
Xúc động rồi, lúc này không thể cười! Bây giờ nhất định phải biểu hiện ra sự khôn khéo tài giỏi của bản thân!
Cố gắng lên a Lạc Tương Tư! Đây chính là cơ hội tốt thiên cổ khó gặp a! Mình phải nắm lấy cơ hội này để khiến cho quan hệ với sư huynh tiến thêm một bước…ở trong này cũng không có tâm tư kỳ quái gì a! Thuần túy là bởi vì, là bởi vì…đúng, là bởi vì ta muốn hiểu rõ sư huynh hơn! Đây chỉ là muốn lý giải và hiểu rõ sư huynh nhiều hơn mà thôi!
Mà ở phía đối diện, Trần Khuynh Địch thì âm thầm suy tư: “Ta sẽ không bị Lạc sư muội ghét đó chứ? Dù sao thì từ đầu tới đuôi nàng đều lộ ra bộ dáng nghiêm túc, rõ ràng là khó gần hơn so với trước đây.”
Hai người Trần Khuynh Địch cùng với Lạc Tương Tư đều mang tâm tư rất nhanh liền đi đến cửa thành Thành Thượng Kinh.
Bất quá làm cho hai người cảm thấy ngoài ý muốn là, lúc này ở ngoài cửa thành Thành Thượng Kinh, thế mà có một đội binh sĩ mặc giáp sắp hàng, ở trên người đều tản ra khí tức cảnh giới Tiên Thiên, mặc dù chỉ có trình độ Luyện Tinh Hóa Khí, nhưng số lượng hơn trăm người cũng đã là tương đối không tệ.
Đặt ở địa phương khác, võ giả cảnh giới Tiên Thiên hoàn toàn có thể làm sĩ quan, hơn nữa còn có địa vị không thấp, cho dù chỉ là Luyện Tinh Hóa Khí
Nhưng ở Thành Thượng Kinh thì lại không giống, loại võ giả Tiên Thiên Luyện Tinh Hóa Khí cấp thấp nhất này cũng chỉ có thể trở thành binh lính, mà lĩnh đội thì là một vị võ giả Luyện Khí Hóa Thần.
Áo giáp của những binh lính này đều phi thường đặc thù, hai vai là một đôi đầu rồng, trước ngực đeo huy hiệu đặc thù, là một đầu Thần Long đang bay, nếu như là người biết rõ chế độ của quân đội triều đình thì sẽ biết rõ, đây là quân hiệu của Long Tương Quân – một trong ba nhánh quân đoàn Cận Vệ bảo vệ kinh thành Đại Càn.
Xem như là Đế Đô Đại Càn, Thành Thượng Kinh tự nhiên là không thể không đề phòng, trên thực tế ở trong toà Đế Đô này có khoảng chừng 30 vạn quân thường trực, tổng cộng chia thành ba nhánh, một nhánh có mười vạn quân, có xưng hào phân biệt là Long Tương, Hổ, Phi Hùng, bởi vậy cũng được gọi là ba đại quân đoàn Cận Vệ.
Binh sĩ ở trong ba nhánh quân đoàn này toàn bộ đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ được Đại Càn điều tới từ khắp nơi, có thể nói là chọn lựa võ giả trong toàn bộ Trung Nguyên, tiến hành dưỡng thành đại quân, binh sĩ chính quy trong quân đoàn đều không ngoại lệ, toàn bộ đều là võ giả cảnh giới Tiên Thiên, chỉ có binh sĩ hậu cần như đầu bếp mới là cảnh giới Hậu Thiên.
Mà quân quyền của ba nhánh quân đoàn Cận Vệ cũng nằm vững vàng ở trong tay của hoàng thất, do ba vị Thân Vương thống soái, phân biệt là Võ Uy Vương, Kháo Sơn Vương, Thần Võ Vương, ba vị Thân Vương này chính là cực kỳ trung thành với Thánh Thượng Đại Càn, có bọn họ tọa trấn, Thành Thượng Kinh có thể nói là vững như kiềng ba chân.
Mà bây giờ một đội ngũ Long Tương Quân thế mà xuất hiện ở cửa thành, tướng lĩnh cầm đầu càng là cầm trong tay một tấm quyển trục, vừa nhìn những người đi đường tiến vào cửa thành, vừa đối chiếu với quyển trục, lộ ra bộ dáng giống như là đang muốn bắt nghi phạm, mà ở bên cạnh thì là mấy binh sĩ gác cửa thành.
“Ồ? !” Đột nhiên, ánh mắt của tướng lĩnh cầm đầu rơi vào trên người của Trần Khuynh Địch, hai mắt chợt tỏa sáng.
“Hắn đang tìm ta?” Trần Khuynh Địch có tu vi cỡ nào, cơ hồ là trong nháy mắt đối phương nhìn thấy hắn liền phản ứng lại, rất rõ ràng hắn dường như chính là người mà đối phương muốn tìm, quả nhiên, chỉ thấy vị tướng lĩnh cầm đầu kia tung người nhảy xuống ngựa, cơ hồ là rất nhanh chóng đi tới trước mặt của Trần Khuynh Địch.
“Chào đại nhân.”
“Ngươi là?”
Nhìn thấy thần sắc của Trần Khuynh Địch, tướng lĩnh cầm đầu hơi cúi người nói: “Là Nhị Hoàng Tử điện hạ bảo mạt tướng chờ đợi ở nơi này, dù sao thì ngài cũng có thân phận đặc thù, vì đề phòng vạn nhất, Nhị Hoàng Tử mới bảo mạt tướng tự mình đưa ngài vào quý phủ, làm như vậy cũng có thể tránh khỏi sự dây dưa của một số kẻ tiểu nhân.”
Quan sát tướng lĩnh cầm đầu, Trần Khuynh Địch khá là ngạc nhiên mà nói ra: “Ngươi biết thân phận của ta?”
“À không!” Thần sắc của đối phương trở nên cứng đờ, nói: “Nhị Hoàng Tử không nói cho mạt tướng, chỉ là miêu tả bộ dáng của ngài…”
Thấy tướng lĩnh cầm đầu trả lời thuyết phục như vậy, Lạc Tương Tư ở sau lưng Trần Khuynh Địch yên lặng gật gật đầu, cảm thấy vị Nhị Hoàng Tử này chí ít là còn biết giữ bí mật, không phải là loại gia hỏa không đáng tin cậy kia, dù sao thì hiện tại Trần Khuynh Địch cũng là người Trần gia, ở dưới tình huống toàn bộ Trần gia bị tống vào thiên lao, thì càng ít người biết thân phận của hắn thì càng tốt.
“Dẫn đường đi.” Tướng lĩnh cầm đầu phất tay đối với thuộc hạ của mình, sau đó liền dắt ngựa, dẫn Trần Khuynh Địch tiến vào Thành Thượng Kinh.
Mà trong nháy mắt đi qua cửa thành, Trần Khuynh Địch thì giống như có điều suy nghĩ liếc nhìn qua một phương hướng khác.
Tận mắt nhìn Trần Khuynh Địch được binh lính Long Tương Quân dẫn đi, ở một hướng khác cửa thành, có mấy binh lính đi ra, trên mặt mang theo mấy phần bất mãn.
“Vẫn là đã tới chậm một bước.”
“Ngươi hãy trở về, lập tức thông báo cho Thái Tử điện hạ, con cá lọt lưới Trần gia kia đã trở về.”
Khác biệt cùng với binh lính Long Tương Quân, trên hai vai áo giáp của bọn hắn là một đôi đầu hổ, ngực đeo huy hiệu một con hổ lớn, đây là quân hiệu của Hổ Bí Quân – một trong ba đại quân đoàn Cận Vệ, , bất quá khác biệt cùng với Long Tương Quân, lần này bọn hắn tới là phụng mệnh lệnh của một người khác – Thái Tử điện hạ.
Chỉ chốc lát sau, liền có một bóng người phiêu nhiên mà tới, mà ở bên cạnh hắn thì là binh lính mới đi báo tin vừa rồi.
“Trần Khuynh Địch đã vào thành?”
Người tới mặc áo bào trắng, nhìn qua hết sức trẻ tuổi, nhiều nhất là chỉ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, nhưng khí tức ở trên người lại sâu như biển, cùng so sánh với hắn, mấy vị binh sĩ Luyện Tinh Hóa Khí phảng phất như là hạt cát trong đại dương vậy, căn bản là không lật ra được gợn sóng, vẻn vẹn chỉ là nhìn hắn liền sinh ra sự hoảng sợ.
“Xin chào An Quốc Hầu, đúng vậy, chúng ta đã tận mắt nhìn nhìn thấy Trần Khuynh Địch rời đi cùng với người của Long Tương Quân.”
An Quốc Hầu Khương Hằng, Võ trạng nguyên Đại Càn thế hệ này, thủ khoa Tiến sĩ, đã từng gặp mặt vào lần thứ nhất Trần Khuynh Địch đi đến Thành Thượng Kinh, vị này ở bên trong lịch đại Võ trạng nguyên cũng là nhân tài kiệt xuất, bằng không thì cũng sẽ không được Thánh Thượng đích thân sắc phong, trở thành một vị Hầu Gia.
Chương 399: Cao công công
Phải biết rằng cũng không phải là Võ trạng nguyên nào cũng đều có thể trở thành Hầu Gia, bởi vậy có thể thấy được năng lực của vị An Quốc Hầu này, ở bên trong thế hệ trẻ tuổi cũng tuyệt đối là số một.
“Các ngươi hãy giải tán đi.”
Sau khi đuổi mấy binh lính Hổ Bí Quân đi, Khương Hằng sờ cằm một cái, nhìn phương hướng mà Trần Khuynh Địch rời đi, lộ ra bộ dáng nghiền ngẫm.
“Trần gia vào tù, chắc hẳn là trong lòng của vị Đạo Tử chân truyền này đang kiềm nén lửa giận a, trước đó vào thời điểm kiểm kê tài sản Trần gia không hề phát hiện ra thứ gì, bây giờ nghĩ lại, kiện đồ vật kia rất có thể là ở trên người của hắn, vừa vặn, lần trước không thể giao thủ với hắn, lần này chính là một cơ hội tốt.”
Khương Hằng dừng lại một chút, ý niệm tranh đấu trỗi dậy, lập tức tản ra một chút khí tức.
Không ngờ được!
Khương Hằng lại có cảnh giới Hợp Đạo Phản Hư!
Phải biết rằng vào thời điểm Trần Khuynh Địch gặp Khương Hằng, hắn chính là võ giả Luyện Thần Phản Hư, từ lúc đó cho đến bây giờ bất quá chỉ khoảng chừng một năm, Khương Hằng hắn đã dựa vào tài hoa vô song, thiên phú ngạo nhân, đạp phá hàng rào Kim Đan, thành công đột phá đến cảnh giới Hợp Đạo Phản Hư, hơn nữa còn chiếm được không ít kỳ ngộ.
Nếu như không phải ở trong khoảng thời gian này hắn một mực bế quan để củng cố tu vi của bản thân mà nói, Chân Nhân Bảng của Lục Phiến Môn chỉ sợ là đã sớm thay đổi!
Ngẫm lại, vào thời điểm hắn nhìn thấy Trần Khuynh Địch lần trước, Trần Khuynh Địch bất quá chỉ mới là cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, lúc đó hắn nể tình mặt mũi của Thuần Dương Cung mới không xuất thủ trấn áp Trần Khuynh Địch, nhưng bây giờ thì lại không giống, có Thái Tử điện hạ làm hậu thuẫn, hắn có thể yên tâm lớn mật ra tay đối với Trần Khuynh Địch.
“Quyết định như thế.” Khương Hằng mỉm cười, trên khuôn mặt tràn đầy sự ngạo nghễ.
Căn cứ theo tin tức của hắn, Lục Phiến Môn dường như là đang muốn xếp lại các bảng danh sách, nhất là bảng danh sách người trẻ tuổi, cho nên lần này chính là cơ hội tốt nhất để hắn thành danh!
Hắn muốn dùng Trần Khuynh Địch làm đá đặt chân, đi đến đỉnh phong!
Dù sao thì hắn cũng là kỳ tài ngút trời còn trẻ tuổi đã đột phá đến Hợp Đạo Tôn Giả a!
Nhị Hoàng Tử tên là Võ Chiêu Minh, sau khi thành niên liền được Thánh Thượng Đại Càn phong thành Tần Vương, một chữ Vương này, đây là Vương hào mà chỉ có long tử long tôn mới có thể được hưởng thụ, bất quá khác biệt với những hoàng tử khác, vị Nhị Hoàng Tử này cũng không có sau khi được phong vương liền lựa chọn tiến về đất phong của bản thân, mà là lưu lại Kinh Thành.
Hoàng tử sau khi được phong Vương, không rời đi Kinh Thành mà vẫn lưu lại, nhất định là có tâm tư khác, chỉ cần là người sáng suốt liền có thể nhìn ra được, vị Nhị Hoàng Tử này hiển nhiên là tương đối bất mãn đối với vị ca ca được sắc phong làm Thái Tử ngay sau khi Thánh Thượng Đại Càn đăng cơ.
Cũng chính vì như thế, đương kim Thái Tử – Võ Chiêu Không cũng là tương đối cảnh giác đối với vị đệ đệ của mình này.
Chớ đừng nói chi là vị Nhị Hoàng Tử này còn không phải loại có chí lớn mà lại là phế vật kia, trái lại còn rất có thủ đoạn, từ điểm hắn xuất động đội ngũ Long Tương Quân nghênh đón Trần Khuynh Địch là liền có thể nhìn ra, tối thiểu là ở bên trong ba đại quân đoàn Cận Vệ Kinh Thành, thống lĩnh Long Tương Quân – Kháo Sơn Vương là người ủng hộ hắn.
Đương nhiên là Thái Tử cũng không kém, thống lĩnh Hổ Bí Quân – Võ Uy Vương chính là cánh tay của hắn.
Ở trên triều đình cũng có không ít quan viên lấy hai vị Thái Tử và Nhị Hoàng Tử để phân chia phe phái, loại chuyện này nếu đặt ở triều đại trước kia có thể nói là đại sự cấm kỵ, dù sao thì thân làm hoàng tử thế mà kết bè kết cánh cùng với quan viên, thậm chí là cấu kết với đại tướng quân đoàn Cận Vệ, đây là muốn làm gì? Muốn tạo phản sao? ! Đổi thành bất luận một vị Hoàng Đế nào khác chỉ sợ là đều sẽ không tiếp thụ được loại chuyện này.
Chỉ sợ là cũng chỉ có Thánh Thượng Đại Càn trước mắt, vị thiên hạ đệ nhất nhân ở đại thế giới Trung Thổ danh xứng với thực này mới có thể không thèm để ý một chút nào đến chuyện này a, thậm chí là ngoại trừ Thần Võ Vương một mực bảo trì trung lập, vô luận là Kháo Sơn Vương hay là Võ Uy Vương, khuynh hướng của bọn họ đối với Thái Tử cùng với Nhị Hoàng Tử đều là ở dưới sự ngầm đồng ý của Thánh Thượng Đại Càn.
Ở dưới sự dẫn đường của binh lính Long Tương Quân, Trần Khuynh Địch cùng với Lạc Tương Tư rất nhanh liền đi đến phủ đệ của Nhị Hoàng Tử.
Thân làm Tần Vương, phủ đệ của Nhị Hoàng Tử cũng không có nguy nga giống như trong tưởng tượng của Trần Khuynh Địch, hoàng cung tọa lạc tại góc đông bắc, ở trong các hoàng tử chỉ thuộc về kiến trúc phi thường thông thường, đương nhiên, đây chỉ là lấy hoàng tử làm tiêu chuẩn phổ thông, chứ đối với người bình thường mà nói vẫn là phi thường hùng vĩ.
Mà ở cửa ra vào phủ đệ của Nhị Hoàng Tử, một vị thái giám mặc Ngư Long Phục đã sớm đứng hầu ở nơi đó, có một chút tương tự với Tào công công hầu hạ ở bên cạnh Thái Tử Hoành Xương mà Trần Khuynh Địch đã thấy qua, ngay cả tu vi cũng là như thế, mặc dù ẩn mà không phát, nhưng Trần Khuynh Địch vẫn có thể nhìn ra, đây là một vị Võ Đạo Tông Sư!
Trần Khuynh Địch thầm mắng một câu ở trong lòng, thực sự là gặp quỷ, làm sao hắn lại có cảm giác Võ Đạo Tông Sư càng ngày càng trở nên không đáng giá.
Đương nhiên Trần Khuynh Địch cũng hiểu rõ ràng.
Đây là cái gọi là vấn đề thị giác, vào thời điểm ngươi ở cảnh giới Tiên Thiên, người và sự việc ngươi tiếp xúc, tự nhiên cũng đều là ở cái cảnh giới này, nhưng khi ngươi trở nên mạnh hơn, đến cảnh giới Võ Đạo Tông Sư, vậy thì người và sự việc ngươi tiếp xúc, tự nhiên cũng sẽ là cảnh giới Võ Đạo Tông Sư.
Ví dụ như hiện tại, nếu như Trần Khuynh Địch vẫn như lúc ban đầu, chỉ có cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, vậy thì lúc này người tiếp đãi hắn sẽ không phải là một vị Võ Đạo Tông Sư, mà là một vị Hợp Đạo Tôn Giả, đây chính là sự khác biệt của tầm mắt cùng với thực lực, từ đó làm cho tình cảnh đối mặt cũng không giống nhau.
“Xin chào Trần đại nhân.” Thái giám hơi hơi khom người về phía Trần Khuynh Địch, nói: “Tại hạ họ Cao, Trần đại nhân cứ gọi Cao công công là được, điện hạ chờ đã lâu.”
“Ừ.” Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, chắp tay đối với tướng lĩnh Long Tương Quân phụ trách dẫn đường, sau đó liền muốn đi theo Cao công công tiến vào, ai ngờ được đối phương thế mà khẽ vươn tay, chỉ về hướng Lạc Tương Tư ở phía sau hắn.
“Thật xin lỗi Trần đại nhân, vị cô nương này không thể đi vào gặp điện hạ.”
“? ??” Trần Khuynh Địch ngạc nhiên nhìn Cao công công, hỏi: “Vì sao?”
Trần Khuynh Địch vừa hỏi câu này, Cao công công liền hơi nhíu lông mày một cái, vì sao? Chuyện này còn có thể là vì cái gì? Trần Khuynh Địch ngươi là Đạo Tử Thuần Dương Cung, Nhị Hoàng Tử tiếp kiến ngươi tự nhiên là không có bất cứ vấn đề gì, nhưng Lạc Tương Tư là ai?
Ở trong mắt của Cao công công, nàng chẳng qua chỉ là tôi tớ mà thôi.
Chương 400: Người hầu
Chỉ là tôi tớ thì dựa vào cái gì để đi gặp Nhị Hoàng Tử điện hạ? Bất quá Cao công công là người biết nguyên tắc, cho nên hắn liền lui ra sau một bước, nói ra: “Ta có thể làm chủ, để cho vị cô nương này tạm thời chờ đợi ở trong đại sảnh.”
“Chờ đợi?” Trần Khuynh Địch lập tức nói: “Lạc sư muội đương nhiên là sẽ đi gặp Nhị Hoàng Tử điện hạ cùng với ta.”
Lời này vừa ra, sắc mặt của Cao công công lập tức trở nên âm trầm.
Sau khi phát hiện ra điểm này, Lạc Tương Tư vội vàng nói: “Không có chuyện gì đâu sư huynh, ta sẽ chờ đợi ở bên ngoài.”
“Không được!” Không đợi Lạc Tương Tư nói xong, Trần Khuynh Địch liền trực tiếp lớn tiếng phủ nhận.
Nói đùa cái gì! Ngươi chờ ở bên ngoài, vạn nhất Nhị Hoàng Tử lừa phỉnh ta cái gì đó, vậy ta chẳng phải là sẽ xong đời hay sao!
“Lạc sư muội phải đi theo ta! Ta cần muội a!”
Lạc Tương Tư: “! !! !”
Yên lặng cúi thấp đầu, bả vai của Lạc Tương Tư run rẩy, sau khi lui nửa bước, liền không nói gì nữa.
Mà ở bên cạnh, Trần Khuynh Địch thì nhìn thẳng về phía Cao công công, trong thần sắc tràn đầy sự trang nghiêm, hiển nhiên là không có ý tứ lui bước, chuyện này khiến cho thần sắc của Cao công công trở nên càng thêm khó coi.
Trên thực tế thân làm thái giám thiếp thân của Nhị Hoàng Tử, hắn vẫn luôn ôm thái độ phản đối đối với việc Nhị Hoàng Tử tiếp kiến những người trong tông phái này, dù sao thì ở trong mắt của những tông phái này là không có hoàng triều, một mực tôn trọng thực lực, không có nửa phần kính sợ đối với hoàng quyền, hiện tại xem ra quả thật là như thế!
“Trần đại nhân, hiện tại người muốn gặp ngài, chính là Nhị Hoàng Tử điện hạ.” Cao công công hít vào một hơi thật sâu, gằn từng chữ nói ra, nhất là ba chữ “Nhị Hoàng Tử”, càng là được nhấn mạnh.
“Ta biết.” Trần Khuynh Địch không phản ứng một chút nào.
Trẻ con không dạy được! Cao công công lộ ra thần sắc lạnh lùng, khóe mắt đột nhiên nhảy một cái, đôi bàn tay trắng bệch nhô ra như thiểm điện, dựng thẳng chưởng thành đao, giống như một chuôi Trảm Long Đao bỗng nhiên chặt xuống về phía Trần Khuynh Địch, mặc dù là một thái giám, nhưng Cao công công lại xuất thủ cực kỳ bá đạo, trong lúc xuất thủ càng là có đao ý tung hoành.
Phải biết rằng thái giám là nam nhân có thân thể không hoàn chỉnh, bình thường đều tu luyện võ công âm tà, giống như là vị Tào công công Đại Chu kia, mà Cao công công lại có thể tu luyện ra đao ý bá đạo như vậy, có thể thấy được ý chí võ đạo của hắn tuyệt đối không phải là người bình thường có thể so sánh được.
Đối mặt với Cao công công đột nhiên xuất thủ, Trần Khuynh Địch cũng là gặp nguy không loạn, đồng dạng cũng dựng thẳng chưởng như đao.
Oanh!
Quyền ý gào thét, trong chốc lát ánh sáng nở rộ, ẩn ẩn ngưng kết ra trong hư không một chuôi Yển Nguyệt Đao chế tạo từ hoàng kim, mặc dù đều là đao, nhưng lại mang theo một cỗ khí thế đao ý khủng bố phá hết tất cả, đây là võ công Trần Khuynh Địch diễn hóa ra từ quyền ý, thoát thai từ đao pháp, chuyên phá vỡ đao pháp.
Hai người đứng bất động tại chỗ, hai cánh tay chém vào nhau, trong chớp mắt liền bạo phát ra tiếng nổ chói tai, quyền ý phá hết mọi thứ của Trần Khuynh Địch, cơ hồ là chế trụ hoàn mỹ đao ý bá đạo của Cao công công, bất quá Cao công công chung quy vẫn là thái giám thiếp thân của Nhị Hoàng Tử, một thân võ công cũng tuyệt đối không kém.
Quát to một tiếng, Cao công công đầu tiên là lùi ra phía sau một bước, sau đó dùng cả hai tay, xuất ra liên tục ba đao, mới có thể triệt tiêu lực lượng của Trần Khuynh Địch.
Sau khi nhìn Trần Khuynh Địch một cái thật sâu, Cao công công liền gật đầu một cái về phía Trần Khuynh Địch, nói: “Ngài đi vào đi.”
“Ồ?” Trần Khuynh Địch kinh ngạc, nhanh như vậy liền thay đổi thái độ?
“Điện hạ nói, ngài có thể mang theo người hầu đi vào.” Cao công công cúi đầu xuống, lộ ra bộ dáng phục tùng, nhìn qua không có một chút bộ dáng bá đạo như vừa nãy.
Nghe được hai chữ người hầu, Trần Khuynh Địch lập tức nhíu mày nói: “Lạc sư muội không phải là người hầu của ta.”
“Điện hạ bảo ngài cũng với vị cô nương này đi vào.”
Trần Khuynh Địch trừng mắt nhìn, giống như là thị uy kéo tay của Lạc Tương Tư, trực tiếp vòng qua Cao công công đi vào.
Lạc Tương Tư: “Ách! !!”
Địa điểm gặp mặt là ở trong vườn hoa phía sau phủ đệ.
Vượt qua ngưỡng cửa, Trần Khuynh Địch rất nhanh liền nhìn thấy Nhị Hoàng Tử Võ Chiêu Minh.
Khác biệt với tưởng tượng, vốn dĩ thấy thái độ của Cao công công, Trần Khuynh Địch còn tưởng rằng Nhị Hoàng Tử hẳn là một người có tính cách bá đạo mới đúng, nhưng thực tế là sau khi gặp mặt, lại phát hiện ra đối phương có tướng mạo phổ thông ngoài ý liệu, không khí ở chung quanh cũng là vô cùng hiền hoà, không có bất kỳ dáng vẻ hoàng tử nào.
Đương nhiên, mặc kệ nhìn qua phổ thông như thế nào, cũng đều không thể che giấu thực lực của vị Nhị Hoàng Tử này, một vị Võ Đạo Tông Sư!
Bất quá Nhị Hoàng Tử cũng không phải là người trẻ tuổi giống như Trần Khuynh Địch, mặc dù nhìn qua rất trẻ tuổi, nhưng trên thực tế tuổi tác của hắn ít nhất cũng đã là 100 tuổi, thuộc về võ giả thế hệ trước, đương nhiên một trăm tuổi ở trong Võ Đạo Tông Sư chỉ được coi như là tráng niên, nhưng cuối cùng vẫn không phải người trong cùng một thời đại.
Nghĩ như vậy thì sẽ không còn cảm thấy kì quái, lấy thân phận và bối cảnh của Nhị Hoàng Tử, coi như là một con lợn, cho nó tu luyện trong một trăm năm, rót vào các loại linh đan diệu dược, cộng thêm đủ loại thần công tuyệt học, cũng có thể tu luyện thành một con lợn thần cảnh giới Võ Đạo Tông Sư, chớ đừng nói chi là bản thân Nhị Hoàng Tử cũng không phải là tầm thường.
“Xin chào Nhị Hoàng Tử điện hạ.” Dù sao thì cũng có việc cầu người, cho nên Trần Khuynh Địch liền chủ động chắp tay về phía Nhị Hoàng Tử, mở miệng nói ra.
“Người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung đương thời, bổn vương cũng đã ngưỡng mộ đại danh đã lâu.” Xoay người, Nhị Hoàng Tử mỉm cười đối với Trần Khuynh Địch, chợt chỉ chỉ vào bàn đá và ghế đá bên cạnh, ra hiệu cho Trần Khuynh Địch ngồi xuống.
“Ta muốn biết những gì đã xảy ra với Trần gia?” Trần Khuynh Địch không có tâm tình nói nhảm với Nhị Hoàng Tử, cho nên vừa mới ngồi xuống, hắn liền mở miệng hỏi thẳng.
“Trần huynh thật đúng là lo lắng.” Nhị Hoàng Tử lắc đầu, khác biệt với Cao công công, Nhị Hoàng Tử cũng không để ý đến thái độ của Trần Khuynh Địch.
“Đầu tiên xin Trần huynh cứ yên tâm, người nhà của ngươi đều không xảy ra chuyện gì, mặc dù bị nhốt vào thiên lao, bổn vương không thể ngăn cản, nhưng bổn vương vẫn có thể chiếu cố bọn họ một chút.”
“Bất quá lý do có quan hệ đến việc Trần gia tại sao lại bị đại ca của bổn vương nhằm vào, bổn vương lại không quá rõ ràng, chuyện này cần phải hỏi đại ca của bổn vương, hoặc là hỏi người nhà của ngươi một chút.”
Thần sắc của Trần Khuynh Địch biến hóa, hỏi người nhà của hắn?
Gặp quỷ! Bây giờ toàn bộ bọn họ đều ở trong thiên lao! Bản thân hắn căn bản là không thể vào được, có hiểu hay không?
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch đột nhiên nhìn về phía Nhị Hoàng Tử, mà gần như đồng thời, Nhị Hoàng Tử cũng mở miệng nói: “Nếu như ngươi muốn bổn vương dẫn ngươi vào thiên lao mà nói, vậy thì cũng thôi đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










