[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 45 : Điều tra bốn nữ (c221-c225)
❮ sautiếp ❯Chương 221: Điều tra bốn nữ
Nếu như là địch nhân, phải có dáng vẻ của địch nhân!
Ôm cái ý nghĩ này, Long Ngạo Thiên liền quyết định dùng ánh mắt nói cho Trần Khuynh Địch biết, cuộc quyết đấu này còn chưa kết thúc, ta nhất định sẽ đuổi kịp, thậm chí là vượt qua ngươi!
Sau đó liền không giải thích được đối mặt cùng với Trần Khuynh Địch cho tới bây giờ.
Trần Khuynh Địch rốt cuộc là có ý gì đây, Long Ngạo Thiên cho tới bây giờ vẫn còn đang suy nghĩ về cái vấn đề này, nhưng vẫn một mực không nghĩ ra đáp án.
“Khuynh Địch, Ngạo Thiên?”
Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên đồng thời chấn động, sau đó rốt cục cũng dời ánh mắt đi, nhìn về phía ba người Ninh Thiên Cơ, Long Thiên Tứ còn có Hoàng Thu Sinh đang chậm rãi đi tới cách đó không xa, Long Ngạo Thiên coi như không lộ ra biểu tình gì, nhưng Trần Khuynh Địch lại lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì hắn nhận ra Hoàng Thu Sinh.
Vị Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn này chính là kẻ cầm đầu khiến cho hắn có biệt danh “Sát Nhân Cuồng Ma” trên giang hồ!
Trước đó Trần Khuynh Địch cảm thấy rất kì quái, bản thân rõ ràng là sự tình gì cũng không làm, làm sao lại trở thành Sát Nhân Cuồng Ma không hiểu ra sao? Cho nên hắn đặc biệt phái người đi điều tra một lần, lúc này mới phát hiện ra cái thuyết pháp này lại là từ Đại Đô Hộ Nam Cương còn có ở bên trong Lục Phiến Môn truyền ra.
Nhất là Lục Phiến Môn, xem như là một tổ chức quyền uy trong giang hồ, có độ tin cậy cao trong các tin tức về các võ giả, cơ hồ có thể sánh ngang cùng với Bách Hiểu Sinh, cho nên đánh giá của Lục Phiến Môn đối với võ giả, trên cơ bản cũng sẽ khiến cho võ giả đó có ấn tượng cao trong giang hồ, chớ nói chi là loại tồn tại mà người bình thường không tiếp xúc tới như Trần Khuynh Địch.
Nói một cách khác, biệt danh “Sát Nhân Cuồng Ma” trên đỉnh đầu của Trần Khuynh Địch, là rửa không sạch.
Tất cả đều là bởi vì cái tên gia hoả trước mắt này.
“Ha ha!” Trần Khuynh Địch mỉm cười, đậu xanh rau má, cái tên vu hãm lão tử này, lại còn dám đi đến địa bàn của lão tử? Không biết nơi này là Thuần Dương Cung hay sao! Nghĩa phụ tiện nghi của ta đang ở ngay bên cạnh, đây là thời điểm khiến cho ngươi trả giá thật lớn!
“Xin chào Hoàng đại nhân.” Trần Khuynh Địch tiến lên không có một chút do dự, cúi người thật sâu nói.
Hừ! Xem ở trên phân lượng ngươi là Võ Đạo Tông Sư, ta sẽ tạm thời tha thứ cho ngươi!
Hoàng Thu Sinh: “…”
Mặc dù không biết tại sao, nhưng trực giác của Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn nói cho Hoàng Thu Sinh biết, người trẻ tuổi trước mặt này dường như có thành kiến rất sâu với bản thân.
“Khụ khụ!” Hoàng Thu Sinh cũng trở nên nghiêm túc, trực tiếp nói ra toàn bộ những việc mà trước đó hắn đã thương lượng xong với Ninh Thiên Cơ, phong thưởng cho Trần Khuynh Địch còn có Long Ngạo Thiên, đương nhiên Long Ngạo Thiên chỉ là bổ sung, hai người đều là Thần Bộ của Lục Phiến Môn, một người có phong hào là Thuần Dương, một người khác có phong hào là Phi Long, một chút quyền lợi đó thì Hoàng Thu Sinh vẫn phải có.
Đương nhiên trọng yếu hơn chính là…cái vị trí Thần Bộ này, kỳ thật cũng không có gì lớn.
Mặc dù ở bên trên chức quan là rất cao, hơn nữa cũng có thể mượn dùng mạng lưới tình báo của Lục Phiến Môn, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, cũng không có quyền lực trên thực tế, hoặc có lẽ là, Hoàng Thu Sinh sẽ không cho Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên quyền lợi thực tế.
Mà Lục Phiến Môn cũng rất chuẩn mực nghiêm ngặt, cho dù là Thần Bộ, cũng cần phải làm ra đầy đủ cống hiến đối với Lục Phiến Môn, mới có thể có được ban thưởng tương ứng.
Điểm này phi thường cùng loại với chế độ công huân của tông môn.
Hơn nữa triều đình vốn dĩ cũng không có khả năng để cho một đệ tử xuất thân từ tông phái nắm giữ binh mã trong thời gian dài, cho nên cho dù không có lần phong thưởng này, Trần Khuynh Địch cũng sẽ không thể nào tiếp tục nắm giữ vị trí Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, mà vì trấn an Thuần Dương Cung, Thần Bộ Lục Phiến Môn chính là một lựa chọn tốt.
Cho nên đối với Đại Càn mà nói, chỉ là hai cái vị trí Thần Bộ, so với việc lấy được sự trợ giúp của Ninh Thiên Cơ, căn bản chính là không đáng giá nhắc tới.
“Được rồi, Khuynh Địch, Ngạo Thiên, các ngươi hiện tại hãy đi về chuẩn bị đi, ngày mai lập tức xuất phát.”
“Ách…Vâng!”
Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên liếc nhìn nhau, biết rõ đây đã là sự tình xác định, cho nên cũng không có nghi vấn, đồng thời cúi người thật sâu về phía Ninh Thiên Cơ, tiếp đó kẻ trước người sau rời đi.
“Hoàng tổng bộ đầu.” Sau khi đưa mắt nhìn hai người rời đi, Ninh Thiên Cơ đột nhiên mở miệng nói: “Nếu triều đình có lòng hợp tác, vậy Hoàng tổng bộ đầu có thể giúp ta điều tra mấy người hay không.”
“Cứ nói đi, đừng ngại.” Hoàng Thu Sinh không có một chút do dự mà nói ra, điều tra người? Đối với Lục Phiến Môn mà nói chỉ là sự tình tiện tay mà thôi.
Ninh Thiên Cơ thấy Hoàng Thu Sinh đã đáp ứng, cũng không trì hoãn, trực tiếp lấy ra một phần ngọc giản từ bên trong túi trữ vật đưa cho Hoàng Thu Sinh.
Hoàng Thu Sinh hơi nhìn lướt qua, liền lộ ra dị sắc: “Lạc Tương Tư, Dương Xuân, Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên?”
Mặc dù có một chút kỳ quái mấy người này rốt cuộc vì sao có thể khiến cho Ninh Thiên Cơ nhờ hắn điều tra, bất quá Hoàng Thu Sinh vẫn thu hồi ngọc giản, hứa hẹn là bản thân sẽ phái người Lục Phiến Môn đi thu thập tài liệu tương quan.
“Nhất là Lạc Tương Tư, hi vọng Hoàng tổng bộ đầu có thể điều tra kỹ càng một lần.”
“Mời Ninh chưởng giáo yên tâm, trong vòng ba ngày tình báo có quan hệ đến bốn người này sẽ được đưa tới.”
“Cám ơn!”
“Nếu nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, liền tạm thời cáo lui, mặt khác đây là lệnh bài thông tin đặc chế của triều đình, nếu như triều đình cần Ninh chưởng giáo xuất thủ, hi vọng Ninh chưởng giáo không nên chối từ.”
“Được!”
Sau khi Hoàng Thu Sinh rời đi, Long Thiên Tứ cũng cáo lui, chỉ còn lại một mình Ninh Thiên Cơ đang cầm lệnh bài thông tin mà Hoàng Thu Sinh đưa cho, lộ ra thần sắc vô cùng lạnh nhạt.
Chỉ chốc lát sau…
“Haizzz.” Ninh Thiên Cơ bất đắc dĩ thở dài: “Khuynh Địch còn quá trẻ, dễ dàng bị sắc đẹp cám dỗ a.”
Tàng Kinh Điện, đây chính là trọng địa chứa đựng nội tình của Thuần Dương Cung, nếu như chỉ là tầng một đến tầng bảy thì còn chưa tính, kết quả Khuynh Địch bại gia vừa mới mở miệng chính là đưa đến tầng thứ tám, vạn nhất ở trong bốn người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư cùng với Doanh Phượng Tiên có một tên gian tế, đó không phải là xong con ong hay sao?
Nếu như không phải hắn âm thầm phong tỏa tin tức, hiện tại Thuần Dương Cung chỉ sợ đã sớm nhốn nháo lật trời, hơn nữa ở trong bốn nữ tử kia, làm cho người ta bất ngờ nhất đúng là nữ tử gọi là Lạc Tương Tư kia, thế mà có thể dẫn động cuốn sách to lớn chấn động, thậm chí còn trực tiếp truyền xuống Kim Ô Bái Khẩu Quyết – một trong tam đại Thần Công trấn tông của Thuần Dương Cung.
Chương 222: Tiêu trừ nghi ngờ
“Nhưng vẫn là quá lỗ mãng a, bất quá ai bảo Khuynh Địch là đệ tử thân truyền của mình, lại còn là nghĩa tử đây, cho nên mình chỉ có thể giúp hắn giải quyết tốt hậu quả.
Đầu tiên là bảo đảm thân thế của bốn người trong sạch, tuyệt đối không thể có bất kỳ liên quan đến các thế lực và tông môn khác, cái phương diện này để cho Lục Phiến Môn điều tra là có thể yên tâm, bất quá, tiếp theo chính là phải bảo đảm bốn người này sẽ không phản bội tông môn, nhất là Lạc Tương Tư kế thừa Kim Ô Bái Nhật Quyết.
“Bất quá còn tốt, dạng công pháp như Kim Ô Bái Nhật Quyết ở Tàng Kinh Điện vào thời điểm truyền công cũng sẽ rót vào cấm chế, làm như vậy sẽ bảo đảm công pháp không bị tiết lộ ra bên ngoài, cho nên hẳn là không cần hoài nghi đến trình độ an toàn, nhưng không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn (không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ), vẫn nên điều tra một phen mới tốt, quan trọng nhất là…”
“Khuynh Địch đường đường là nam tử hán, thế mà mang theo bốn nữ tử đi đến Tàng Kinh Điện rút ra võ công có đẳng cấp cao! Mặc dù thiên phú của bốn nữ tử này cũng rất cao, nhưng cũng không thể làm như vậy a! Nói dễ nghe một chút thì là chỉ cần có tài thì nâng, nói khó nghe một chút chính là thấy sắc liền mờ mắt! Không được, nhất định phải bảo hắn kiềm chế lại.”
“Chẳng lẽ phải thực sự tìm cho Khuynh Địch một vị phu nhân hay sao?” Ninh Thiên Cơ nghĩ tới lời nói của một lão nhân trong tông môn, thấp giọng lẩm bẩm nói.
Sau khi vội vội vàng vàng trở lại Thủ Tọa Phong của bản thân, Trần Khuynh Địch liền lập tức lấy ra cuốn sách mà hắn lấy được ở bên trong bí cảnh Thuần Dương: [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư, chứa bốn mươi lăm bộ bài kiểm tra mô phỏng thực tế, phiên bản toàn thế giới].
“Hệ thống, lập tức phân tích cuốn sách này cho ta.”
Trong đầu truyền đến thanh âm quen thuộc của hệ thống, sau đó nội dung của bản [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư] liền giống như nước thủy triều tràn vào trong đầu của Trần Khuynh Địch, hơn nữa còn cấp tốc hóa thành ký ức khắc thật sâu ở trong đó, có thể nói là coi như Trần Khuynh Địch muốn quên đi cũng không thể quên được.
“Hệ thống a, ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, ngươi và vị Thuần Dương Đạo Tôn kia là có quan hệ như thế nào.”
“Không có quan hệ.”
“Hừ, ngươi còn không chịu thành thật? Ta thế nhưng lại biết được, Thuần Dương Đạo Tôn cũng là người xuyên việt, còn là người từng có hệ thống!”
“Hừ hừ hừ.”
Trên khuôn mặt của Trần Khuynh Địch lộ ra nụ cười vui sướng, có một loại bí mật của hệ thống bị bản thân nhìn thấu, bất quá hắn cũng đang suy tính sự tồn tại cùng với tác dụng của hệ thống ở trong lòng, nếu như nói Thuần Dương Đạo Tôn lúc trước cũng là người có được hệ thống, hơn nữa cũng là người xuyên việt đến từ trái đất.
Vậy có phải hay không liền có thể cho rằng, chỉ có người xuyên việt mới có thể thu được hệ thống?
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Mời kí chủ không cần tiếp tục tìm tòi.”
“Bởi vì dù sao thì ngài cũng không thể đoán ra được, coi như đoán được bổn hệ thống cũng sẽ không thừa nhận, cho nên sẽ không có ích lợi gì.”
Trần Khuynh Địch: “Được rồi, loại chuyện này chờ đến khi thực lực của mình mạnh hơn sau đó mới tiến hành tìm tòi nghiên cứu là được, so với chuyện này, vẫn là bản [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư] mà Thuần Dương Đạo Tôn lưu lại này quan trọng hơn.
“Thế nào hệ thống? Có thể trực tiếp truyền thụ tri thức trong quyển sách này cho ta hay không?”
“Rất xin lỗi kí chủ, không thể.”
Trần Khuynh Địch kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói còn có sự tình mà hệ thống không làm được, trước kia hệ thống ngoại trừ việc hố bản thân hắn, thì các phương diện khác đều có thể xưng là vạn năng, ngoại trừ muốn thu tiền thì trên cơ bản không có khuyết điểm gì, nhưng vào lúc này nó lại còn nói không có cách nào đem tri thức trong sách trực tiếp truyền thụ cho hắn?
“Bổn hệ thống chỉ có thể cưỡng ép để cho kí chủ nhớ nội dung trong sách, còn tri thức cụ thể thì cần kí chủ phải tự mình nghiên cứu.”
Xem ra ý nghĩ dùng bàn tay vàng nắm vững [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư] trong nháy mắt, sau đó trực tiếp trùng kích đến Võ Đạo Tông Sư đã tan vỡ.
“Được rồi, trên đường đi ta sẽ chầm chậm nghiên cứu cuốn sách này, bất quá còn có một chuyện trọng yếu.”
Trần Khuynh Địch tập trung lực chú ý lên bên trên phân phó trước đó của Ninh Thiên Cơ.
Tiến về Tiêu Thành Tây Vực, chấp hành nhiệm vụ mà Lục Phiến Môn ban bố, ai có thể làm ra thành tích, thì người đó chính là chưởng giáo Thuần Dương Cung đời tiếp theo.
Vốn dĩ dựa theo tính tình của Trần Khuynh Địch là căn bản không có khả năng đi làm loại chuyện này, bởi vì hắn đã nhận định Long Ngạo Thiên chính là vị “Nhân vật chính” oán hận bản thân kia, mà cùng tranh đoạt vị trí chưởng giáo với một vị nhân vật chính, đậu xanh rau má! Chỉ có đồ đần mới có thể làm loại chuyện này, đó rõ ràng là sự tình đi tìm đường chết! Nhưng rất là đáng tiếc…
“Tích! Tuyên bố nhiệm vụ chính tuyến!”
“Nội dung nhiệm vụ: Tiêu trừ nghi ngờ.”
“Nội dung nhiệm vụ: Đạo Môn xuất thế, bốn đại Biên Hoang có dị động, Trung Nguyên an dật gần trăm năm rốt cục cũng nghênh đón một lần rung chuyển mới, nhưng mà Đông Hải nhất mạch không tranh quyền thế, Bắc Nhung Thiên Quan không gì phá nổi, Man tộc thế lực đơn bạc, sẽ không có cách nào đánh vỡ thế cục hoà bình bây giờ, chỉ có ra tay từ Tây Vực, bây giờ ba cỗ thế lực đã tiềm nhập vào trong Tiêu Thành, khiến cho toà trọng trấn Tây Vực này rơi vào trong nguy cơ, mời kí chủ điều tra rõ chân tướng trong đó: Ngăn cơn sóng dữ!
“Ban thưởng nhiệm vụ: một vạn Hệ Thống Tệ.”
“Trừng phạt nhiệm vụ: Tùy ý lựa chọn một trong bốn người Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên, thổ lộ tình cảm.”
Bởi vì đột nhiên xuất hiện loại nhiệm vụ chính tuyến này, làm cho Trần Khuynh Địch không thể không tiếp nhận nhiệm vụ mà Ninh Thiên Cơ phân phó, cũng không thể không đi tranh đoạt vị trí chưởng giáo cùng với Long Ngạo Thiên.
“Gặp quỷ, vì sao lại tuyên bố loại nhiệm vụ này a, hơn nữa loại trừng phạt nhiệm vụ này là đã xảy ra chuyện gì? !” Mặc dù không phải là trừng phạt xoá bỏ đã phi thường tốt, nhưng mà tùy ý lựa chọn một trong bốn người Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên để thổ lộ tình cảm này là sao?
Trần Khuynh Địch bắt đầu huyễn tưởng ra hậu quả nếu như chính mình thực sự làm loại chuyện này.
Dương Xuân: “Cái gì! Ta coi ngươi như là ca ca, ngươi còn muốn nằm trên ta? ! Tuyệt giao!”
Trần Tiêm Tiêm: “Ta coi ngươi là cừu địch, ngươi thế mà coi ta là lão bà? ! Đi chết đi!”
Lạc Tương Tư: “Ta coi ngươi là cấp trên, ngươi lại muốn trèo lên người của ta? ! Cáo từ!”
Doanh Phượng Tiên: “Ta coi ngươi là sư huynh, ngươi lại muốn ta coi ngươi là lão công? ! Hẹn gặp lại!”
Vô luận chọn người nào, đều chỉ có thể nhìn thấy tương lai hết sức u tối, mặc dù không phải là gạt bỏ bên trên vật lý, nhưng ở một trình độ nào đó cũng đã coi như là tử vong ở trên quan hệ xã hội.
Chương 223: Ta đã tự do!
“Haizzzz! Hệ thống thực sự là tàn nhẫn!”
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, nhiệm vụ đi dò xét Tiêu Thành lần này, bản thân thật đúng là có một chuyện nhất định phải làm.
“Ta phải mang theo Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm.. ừm, Phượng Tiên sư muội cũng phải mang theo, tốt rồi, Lạc sư muội cũng phải mang theo.” Trần Khuynh Địch tự lẩm bẩm.
Có giáo huấn của Long Ngạo Thiên, hiện tại Trần Khuynh Địch đã lĩnh ngộ ra được một cái đạo lý.
Tuyệt đối không thể để cho nhân vật chính rời đi khỏi tầm mắt của mình, nếu không có trời mới biết vào thời điểm hắn rời đi bọn họ sẽ nhận được dạng tiến bộ gì.
“Lúc này mới qua bao lâu a! Long Ngạo Thiên lập tức liền từ vai phụ trở thành nhân vật chính! Tốc độ tiến bộ thực lực càng là nhanh hơn ta, đáng giận! Rõ ràng ta mới là người có bàn tay vàng như hệ thống a.. Nói tóm lại, bất kể là Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm hay là Doanh Phượng Tiên, tất cả đều phải đi theo bên cạnh ta, về phần Lạc Tương Tư…”
Nói đùa! Lần này đi Tiêu Thành cũng không phải là đi đánh nhau, mà là đi điều tra chân tướng! Trần Khuynh Địch rất tự biết mình, lấy trí tuệ của bản thân tám, chín phần mười là sẽ không tra ra được thứ gì, lúc này liền cần một trợ thủ đắc lực để giúp bản thân.. Còn có ứng cử viên nào thích hợp hơn so với Lạc Tương Tư sao?
Không có!
Sau khi làm ra quyết định, vì thời gian đang gấp, Trần Khuynh Địch lập tức lấy ra lệnh bài đưa tin, phát một cái tin tức cho Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân còn có Doanh Phượng Tiên.
“Tông môn để cho ta đi chấp hành một hạng nhiệm vụ, có rảnh không?”
Gửi tin tức nha, thật đơn giản là được rồi.
Chỉ chốc lát sau, Trần Khuynh Địch liền nhận được hồi âm của bốn nữ.
Dương Xuân: “Không có vấn đề! Bất quá đại ca ca vì sao lại mời ta?”
Trần Tiêm Tiêm: “Được! Sư huynh chỉ mời ta thôi sao? Vì sao?”
Doanh Phượng Tiên: “Được, có thể giúp cho sư huynh mà nói ta cũng rất cao hứng, bất quá chỉ có một mình ta thôi sao?”
Lạc Tương Tư: “Nếu là nhiệm vụ rất trọng yếu, ta, ta cũng không phải là không thể đáp ứng.”
Nên đáp lại như thế nào a? Trần Khuynh Địch chỉ đắn đo trong chốc lát, sau đó soạn ra một cái tin nhắn gửi cho cả bốn người: “Thôi nào! Ta sẽ gặp rắc rối nếu không có muội!”
Làm người nha, vẫn nên thành thật một chút thì tốt hơn, cứ nói ra cảm thụ của mình, các nàng khẳng định sẽ lý giải được, Trần Khuynh Địch thỏa mãn thu hồi lệnh bài, đột nhiên nghĩ đến một việc, sau đó rời khỏi Thủ Tọa Phong.
Mà cùng lúc đó.
Bốn nữ: “! !! !”
“Hừ hừ hừ, hừ hừ hừ..” Ở phía dưới Phi Tiên Nhai của Thuần Dương Cung, ở trong một chỗ quân doanh được xây dựng lâm thời, truyền ra tiếng cười âm trầm mà không có ai nghe được.
“Rốt cục, trải qua một khoảng thời gian dài như vậy, ta rốt cục đã khôi phục lại tu vi!”
Quỷ Ảnh hít vào một hơi thật sâu, mặc dù là đang ở trong phòng giam âm u, nhưng lúc này hắn vẫn cảm nhận được sự tự do như cũ, không sai! Trải qua nhiều thời gian như vậy, lực lượng hao phí khi thi triển Huyết Độn trước đó rốt cục cũng đã được hắn khôi phục lại một lần nữa, hiện tại chính là thời điểm mà hắn chạy ra khỏi lao tù!
“Trước đó để cho những người Viêm Hán Quốc này nhốt lại, bất quá chỉ là kế tạm thời mà thôi, hiện tại cũng không giống!”
“Lấy tu vi của mình, chỉ là một nhánh quân đội tạo thành từ võ giả cảnh giới Hậu Thiên, hơn nữa chỉ có một ngàn người, muốn đánh bại mình cũng là chuyện không thể nào, càng đừng nói chi là mình chỉ muốn rời đi mà thôi.”
“Tốt! Hiện tại mình sẽ rời khỏi cái địa phương quỷ quái này!”
Quỷ Ảnh chậm rãi đứng dậy, có một loại cảm giác vương giả trở về, trước đó làm tiểu đệ ở dưới tay của thái tử Hoành Xương quá lâu, lại gặp phải dạng đại lão như Thiên Tôn Thái Bình, còn có thiên chi kiêu tử dạng như Trần Khuynh Địch cùng với Tần Kiền Hoàng, đã sớm để khiến cho hắn nhận phải áp lực to lớn, hiện tại hắn muốn phát tiết một chút ở loại địa phương nhỏ Viêm Hán Quốc này!
Đi đến phía trước nhà tù, Quỷ Ảnh đặt hai tay lên ngưỡng cửa phòng giam, mỉm cười.
“Ha ha, loại ngưỡng cửa này cũng muốn ngăn cản ta? “Mở!”
Xoạt xoạt, ngưỡng cửa của phòng giam lập tức phát ra một tràng tiếng vang lanh lảnh.
Nhưng khiến cho Quỷ Ảnh cảm thấy ngoài ý muốn là, cái cửa phòng giam nhìn như yếu ớt này, thế mà không bị bản thân hắn trực tiếp xé ra.
“Mở! Mở! Mở!”
Liên tục dùng sức, cuối cùng thậm chí còn trực tiếp bạo phát ra cương khí của bản thân, Quỷ Ảnh cuối cùng mới thật không dễ dàng xé cái cửa phòng giam “Yếu ớt” này ra, thẳng đến khi đi ra khỏi phòng giam, Quỷ Ảnh mới xem như là thở dài một hơi, gặp quỷ, kém chút còn cho rằng bản thân không đi ra được, còn may, còn may, mặc dù quá trình có một chút khúc chiết, nhưng kết quả cũng không thay đổi.
“Tiếp theo liền để cho bản thân nghênh ngang giết ra khỏi nhà giam, để cho đám binh sĩ Viêm Hán Quốc thể nghiệm một lần cái gì gọi là cường giả a!”
Quỷ Ảnh nhanh chân đi tới cửa ra vào nhà giam, sau đó trực tiếp dùng một cước đạp bay cửa nhà giam.
Ánh nắng chói mắt khiến cho Quỷ Ảnh không khỏi nhắm mắt lại, bất quá một luồng không khí trong lành cũng theo đó ập vào mặt, khiến cho Quỷ Ảnh không khỏi cảm thấy say mê:
“Bao lâu, đến tột cùng là bao lâu rồi, bản thân chưa thể nghiệm qua loại tự do thoải mái này, loại cảm giác này thật sự là khiến cho người ta say mê.”
“Ha ha ha! Ta đã tự do!”
“Hả?”
Quỷ Ảnh kinh ngạc, đôi mắt sau khi thích ứng với ánh nắng, hắn mới phát hiện ra ở trước mắt thế mà còn có một cái bóng người: “Để ta nhìn một chút a, cái khuôn mặt dường như có một chút quen thuộc, dường như là…”
Quỷ Ảnh chớp mắt, sau đó nhịn không được cười lên ha hả.
“Ha ha ha, dáng dấp của người này thật giống như là tên Trần Khuynh Địch của Thuần Dương Cung kia a. “
“Ngươi là…người đã chạy trốn trước đó? !”
“Phì phì phì.” Quỷ Ảnh cười cười, nói: “Không nghĩ tới a, không nghĩ tới a, đây chính là cái gọi ban ngày suy nghĩ, đêm về nằm mộng hay sao? Xem ra là do ta quá sợ hãi Trần Khuynh Địch, thế mà lại nhìn thấy ảo giác về hắn.”
“Ảo giác? Ngươi đang nói cái gì…không đúng! Vì sao ngươi lại ở chỗ này? !”
“Chà, ảo giác cũng biết nói chuyện.” Quỷ Ảnh không nghe thấy lời nói của Trần Khuynh Địch mà nói, tiếp tục lắc đầu nói ra, sau đó hắn đột nhiên mở trừng hai mắt, cả người lộ ra sự vui mừng mang theo vài phần kinh ngạc, trong kinh ngạc lại mang theo vài phần biểu tình may mắn: “Thái Tử điện hạ? !”
“Hả? !” Bóng người đối diện bỗng nhiên quay đầu.
Mà ở ngay trong cái nháy mắt này, Quỷ Ảnh lập tức hóa thân thành một cái bóng, cũng không quay đầu lại mà chạy như điên ra bên ngoài quân doanh!
“Gặp quỷ! Vì sao lại đụng phải Trần Khuynh Địch ở nơi này a, đáng chết!”
Vào lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, Quỷ Ảnh liền kịp phản ứng, kém chút nữa đã bị doạ cho lên cơn đau tim, còn may là hắn tố chất tâm lý rất cứng, lúc này mới có thể làm ra bộ dáng buồn cười “Làm bộ như không tiếp thụ được hiện thực”, sau đó thừa cơ mê hoặc đối phương, liều mạng chạy trốn.
Chương 224: Ngã Sinh Nhĩ Tử Đại Hồn Cấm
“Tự do! Ta muốn tự do! Ta nhất định phải chạy đi!”
“Quả nhiên là ngươi nha!”
Rất đáng tiếc, khiến cho Quỷ Ảnh tuyệt vọng là, một giây sau quang mang vàng óng liền phô thiên cái địa mà tới, hóa thành một tòa Cửu Trọng Kim Tháp buông xuống, hung hăng đập vào trên lưng của hắn, trực tiếp đánh hắn ngã ngay tại chỗ.
Còn may là hắn phản ứng nhanh, lấy tay chống được lên mặt đất, bằng không thì khuôn mặt của hắn bây giờ đã trầy xước.
“Ta hẳn là không tính sai a, ngươi hắn là người cùng một bọn với thái tử Hoành Xương?”
“Không! Ta không phải! Ta không có! Ngươi đừng có nói mò a!” Quỷ Ảnh không có một chút do dự mà nói ra, khắp khuôn mặt đều là vẻ mặt vô tội “Ngươi đã nghĩ sai về ta”.
“Nói bậy, cái gương mặt này rõ ràng chính là…!”
“Khục! Sớm biết vậy lúc trước liền đổi một khuôn mặt khác! Chủ quan rồi a!” Quỷ Ảnh nghĩ thầm.
“Thực sự, mặc dù trước đó ta là thuộc hạ của thái tử điện hạ, không đúng, là thuộc hạ của tên tiện nhân Hoành Xương kia, nhưng hiện tại ta đã cải tà quy chính, trở thành một người tự do!”
“Ồ?” Trần Khuynh Địch ngây ngẩn nhìn Quỷ Ảnh đã bị hắn trấn áp, trước đó hắn một mực không chú ý, người mặc đồ đen này nhìn qua cũng không phải là rất già, không qua 30 tuổi, bất quá lại có bộ dáng tương đối nhát gan, không có một chút cốt khí nào mà võ giả nên có, tràn đầy khí chất tiểu nhân vật.
Nhưng hắn tại sao lại ở chỗ này?
“Ngươi đã phản bội thái tử Hoành Xương?”
“Phản bội?” Quỷ Ảnh sững sờ, sau đó giống như là gà con mổ thóc điên cuồng gật đầu, nói: “Đúng đúng đúng! Ngươi nói đúng a! Thái tử Hoành Xương chỉ biết bản thân chạy trốn một mình, bỏ ta ở lại, thậm chí ta còn bởi vì vậy mà bị bắt vào trong nhà giam, nhận hết tra tấn cùng với cực khổ, ta làm sao có thể không phản bội hắn?
“Ngày xưa đợi ở trong phòng giam hèn mọn như giun dế, ta liền phát thệ là ta không đội trời chung với tên tiện nhân Hoành Xương kia!”
“Cho nên vị đại hiệp này, hãy tha cho ta một mạng a?”
Trần Khuynh Địch: “…”
Xoa cằm một cái, trong lòng của Trần Khuynh Địch đột nhiên sinh một cái ý nghĩ to gan.
“Ngươi tên gì?”
“Vị đại hiệp này, gọi ta Quỷ Ảnh là được rồi.” Quỷ Ảnh nói.
“Quỷ Ảnh sao.. ừm, rất tốt.” Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, lộ ra nụ cười xán lạn.
Ngày mai hắn liền phải đi theo Hoàng Thu Sinh đến Tiêu Thành Tây Vực, chấp hành nhiệm vụ của Lục Phiến Môn, còn có nhiệm vụ chính tuyến của hệ thống, bất quá nói đến cùng kỳ thật chính là một cái nhiệm vụ điều tra hiện trạng ở bên trong Tiêu Thành, xem thử dư nghiệt Đại Chu có khả năng tồn tại ở Tiêu Thành hay không?
Đã như vậy, một người từng theo hầu thái tử Hoành Xương, không phải sẽ đưa đến tác dụng rất lớn hay sao? Ta thực sự là một thiên tài!
“Vị đại hiệp này? Trần đại hiệp?” Quỷ Ảnh cẩn thận từng li từng tí nói ra, không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy ánh mắt của Trần Khuynh Địch nhìn bản thân vô cùng hèn mọn, khiến cho toàn thân của hắn đều nổi da gà.
“Quỷ Ảnh à.”
“Hít hà!” Giọng nói ôn hòa của Trần Khuynh Địch khiến cho Quỷ Ảnh hít vào một ngụm khí lạnh.
“Nếu như ngươi đã có lòng cải tà quy chính, vậy thì ta cũng cho ngươi một cái cơ hội, ngươi nhất định phải biểu hiện tốt một chút a.”
Quỷ Ảnh cẩn thận xét lại thế cục một cái, sau đó lộ ra vẻ mặt đắng chát gật gật đầu, nói: “Có thể xuất lực cho đại hiệp, là vinh hạnh của tiểu nhân a!”
“Tốt! Xã hội bây giờ a, chính là thiếu khuyết dạng người phúc hậu như ngươi, còn có giác ngộ của người thành thật!”
Quỷ Ảnh nhìn khuôn mặt cười xán lạn của Trần Khuynh Địch, hận không thể đánh lên một quyền.
Ở phía dưới Phi Tiên Nhai, tất cả mọi người sắp lên đường đã tập kết lại.
Bất quá cùng so sánh với Long Ngạo Thiên cô đơn chiếc bóng, ở bên người Trần Khuynh Địch lại có tới bốn bóng người, ba người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên đầu tiên là cùng nhìn nhau một cái, sau đó trên mặt liền lộ ra vẻ thất vọng rõ ràng, tiếp đó lại nhìn về phía Trần Khuynh Địch.
Khi nhìn thấy ở phía sau lưng của Trần Khuynh Địch còn có một người đi theo, ánh mắt của ba nữ trong nháy mắt liền trở nên sắc bén lên, ngay cả Lạc Tương Tư một mực lộ ra bộ dáng “Ta chỉ là thuận tiện tới” cũng đều lộ ra mấy phần biểu lộ dò xét.
Sau khi nhìn thấy người ở phía sau là một nam tử, bốn nữ lại cùng nhau nhẹ nhàng thở ra, sau đó lộ ra nụ cười xán lạn.
“Sư huynh!”
“Đại ca ca!”
“Ồ? A, các muội tới thật nhanh a, đúng rồi, đúng rồi, giới thiệu cho các muội một chút, vị này là Quỷ Ảnh, các muội hẳn là cũng đã từng thấy qua a, nhiệm vụ lần này còn phải nhờ vào hắn đấy, ha ha ha.”
Trần Khuynh Địch đầu tiên là cười một tiếng đối với đám người Lạc Tương Tư, sau đó lập tức nghiêng người cho Quỷ Ảnh lộ diện, vừa giới thiệu vừa sảng khoái vỗ vào bả vai của Quỷ Ảnh, nói ra.
Mà Quỷ Ảnh thì nắm hai bàn tay với nhau, lộ ra vẻ mặt “Ta là một người lương thiện”, sau khi nhìn thấy bốn nữ thì cuối đầu chào một cái, nói:
“Đại phu nhân tốt, Nhị phu nhân tốt, Tam phu nhân tốt, Tứ phu nhân tốt..”
“Ặc!” Bốn nữ cùng nhau chấn động, vô thức nhìn về phía Trần Khuynh Địch, bất quá rất nhanh liền phản ứng lại, vị Quỷ Ảnh này dường như là dùng phương thức truyền âm, cho nên Trần Khuynh Địch cũng không nghe thấy, điểm này khiến cho Dương Xuân, Doanh Phượng Tiên còn có Trần Tiêm Tiêm cảm thấy có một chút đáng tiếc, bất quá…
Người này vẫn là rất lễ phép nha!
“Hoan nghênh nhiệt liệt Quỷ Ảnh tiên sinh gia nhập!”
“Mọi người cùng nhau cố gắng lên!”
“Khụ khụ.”
“Hừ, phu nhân cái gì chứ ! Ngươi đừng nói lung tung a!” Chỉ có Lạc Tương Tư là lộ ra vẻ mặt bất mãn nói ra.
Quỷ Ảnh vừa cung kính đáp lời với bốn nữ, vừa vận chuyển nguyên thần, khổ sở nhìn ấn ký ở trong đầu.
Đó là lạc ấn khắc sâu vào nguyên thần của hắn, hoặc nói là cấm chế, hơn nữa còn không phải là cấm chế bình thường, mà là một loại cấm chế linh hồn phi thường ác độc: Ngã Sinh Nhĩ Tử Đại Hồn Cấm.
Tên như ý nghĩa, loại cấm chế này một khi in dấu ấn lên, như vậy thì người thi thuật cùng với người bị thi thuật sẽ đồng sinh cộng tử, nhưng chỉ là đồng sinh cộng tử đơn phương.
Nói một cách khác, Trần Khuynh Địch là người thi thuật, Quỷ Ảnh là người bị thi thuật, như vậy thì nếu như Trần Khuynh Địch chết rồi, Quỷ Ảnh cũng sẽ chết theo, mà nếu như Quỷ Ảnh chết rồi, Trần Khuynh Địch ngay cả một cọng tóc cũng không bị sao, còn lấy được công lực suốt đời của Quỷ Ảnh, cùng với ký ức võ đạo, từ đó sống một cuộc sống vô cùng vui vẻ.
Quá ác độc đúng không!
Cũng chính là bởi vì cái cấm chế này, Quỷ Ảnh mới bị ép đi theo Trần Khuynh Địch, hơn nữa còn đáp ứng trợ giúp hắn.
Đương nhiên, cấm chế linh hồn cũng là có thể giải trừ, chỉ cần tu vi của bản thân cao hơn so với người thi thuật là được, như vậy phải xem người thi thuật là ai?
Trần Khuynh Địch, thiên kiêu trẻ tuổi hiện tại của Thuần Dương Cung, có tu vi Hợp Đạo Tôn Giả, mạnh hơn Quỷ Ảnh không biết bao nhiêu, lấy thiên phú, tu vi cùng với nội tình của Quỷ Ảnh, còn muốn vượt qua Trần Khuynh Địch…
Không bằng đâm đầu vào đậu hũ chết cho rồi.
Chương 225: Mật Thám
Chỉ chốc lát sau, Hoàng Thu Sinh cùng với Long Thiên Tứ cũng xuất hiện ở phía dưới Phi Tiên Nhai, mà Ninh Thiên Cơ thì không hề lộ diện.
“Đã chuẩn bị xong rồi à?”
Hoàng Thu Sinh ngạc nhiên nhìn hai người Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên, hai người này thực sự là một người cực đoan, một người cô đơn chiếc bóng, xem ra chính là loại người cô tịch, mà một người khác thì được mỹ nữ vờn quanh, nhưng không biết vì sao lại lộ ra vẻ mặt như ăn phải mướp đắng, bất quá Trần Khuynh Địch mang theo nhiều người như vậy…
“Hoàng Tổng bộ đầu cứ yên tâm, người mà Khuynh Địch mang theo đã được chưởng giáo xét duyệt qua.”
“Phải không?”
Hoàng Thu Sinh gật đầu một cái, nếu như ngay cả Ninh Thiên Cơ cũng cảm thấy không thành vấn đề, vậy thì hắn cũng sẽ không lo chuyện bao đồng.
Đúng lúc này, ở bên ngoài Phi Tiên Nhai đột nhiên truyền đến một tràng tiếng nổ vang, ngay sau đó liền có một cỗ năng lượng chấn động to lớn như sóng biển ập vào mặt, vén mây tán sương, cuối cùng xuất hiện ở trước mặt mọi người, rõ ràng là một quả Khinh Khí Cầu cỡ nhỏ, mà ở bên trên Khinh Khí Cầu, có một đạo thân ảnh mặc quan phục đứng thẳng đón gió.
Chỉ thấy sau khi Khinh Khí Cầu tiếp cận Phi Tiên Nhai, đạo thân ảnh kia liền trực tiếp thả người nhảy xuống, triển lộ ra khí tức của bản thân, vậy mà cũng là Hợp Đạo Tôn Giả.
“Xin chào Tổng bộ đầu.”
Sau khi nhìn thấy người tới, trên mặt của Hoàng Thu Sinh cũng lộ ra một nụ cười: “Giới thiệu cho mọi người một chút, vị này cũng là Thần Bộ của Lục Phiến Môn chúng ta, tên là Truy Phong.
Lần này nhiệm vụ mà các vị chấp hành, chính là do Truy Phong lĩnh đội.”
“Truy Phong, hai vị này đều là đệ tử Thuần Dương Cung, về sau cũng là đồng liêu của ngươi.”
“Vâng, đại nhân!” Truy Phong Thần Bộ nhìn Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên một chút, lông mày hơi nhíu lại, bất quá liền khôi phục lại như bình thường, cũng chắp tay về phía hai người, nhưng có vẻ cũng không quá thân cần.
Cái này cũng khó trách, đối với dạng Thần Bộ lão làng như Truy Phong Thần Bộ mà nói, Long Ngạo Thiên cùng với Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ đều là tiểu bối, cho dù là hai người bọn hắn có tu vi cao hơn, thực lực có mạnh hơn nữa, bất kể là tư lịch hay là năng lực, đều xa xa không xứng với vị trí Thần Bộ Lục Phiến Môn, nhưng hết lần này tới lần khác hai người bọn hắn lại chính là Thần Bộ.
Cái này làm sao có thể khiến cho trong lòng của Truy Phong cảm thấy thoải mái?
Hoàng Thu Sinh hiển nhiên là cũng nhìn ra điểm này, bí mật truyền âm nói: “Truy Phong, một sự rò rỉ nhỏ sẽ làm chìm tàu chiến lớn, lần này hợp tác cùng với Thuần Dương Cung là do Thánh thượng tự mình hạ chỉ, ta hi vọng tâm tình của ngươi sẽ không làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa triều đình cùng với Thuần Dương Cung, nếu không thì đến lúc đó ta cũng sẽ không thể bảo vệ được ngươi, đã hiểu chưa?”
Sau khi tiến hành cảnh cáo, ngữ khí của Hoàng Thu Sinh cũng trở nên bình thản: “Ngươi cũng không cần phải không cam tâm, đây dù sao cũng chỉ là một lần hợp tác, lần này thả ra ngoài hai cái vị trí Thần Bộ, cũng chính là một cái chức không mà thôi, nhiều nhất là chỉ có thể mượn dùng mạng lưới tình báo của Lục Phiến Môn, về phần những bộ phận khác, quyền lợi của hai người bọn hắn đều kém ngươi xa tít tắp.”
Hoàng Thu Sinh vừa nói như thế, thần sắc của Truy Phong cũng tốt lên không ít, mà Hoàng Thu Sinh thấy vậy cũng hài lòng gật gật đầu.
“Như vậy, chúng ta sẽ lập tức lên đường a.”
“Ngạo Thiên, Khuynh Địch, không nên để cho chưởng giáo cùng với ta thất vọng.”
“Vâng!”
Nói xong, đám người liền nhảy lên Khinh Khí Cầu, lấy một tốc độ nhanh nhất chạy tới Tây Vực.
“Ha ha.” Nhìn Khinh Khí Cầu bay xa, Hoàng Thu Sinh đột nhiên cười một tiếng.
Tây Vực nhiều người nhiều miệng, vì tránh làm tiết lộ thân phận, sau khi đi đến Tây Vực, Khinh Khí Cầu sẽ đáp xuống tại một gò núi nhỏ cách Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực mười mấy dặm, sau đó sẽ âm thầm thực hiện kế hoạch, ngụy trang thành một nhánh thương đội đi từ Trung Nguyên đến Tiêu Thành.
Ở trên đường đi, Trần Khuynh Địch cũng chủ động lôi kéo làm quen cùng với Truy Phong: “Truy Phong đại nhân, ta muốn hỏi một vài việc.”
Truy Phong Thần Bộ thấy Trần Khuynh Địch khách khí như vậy, ngay cả hai chữ đại nhân cũng gọi ra miệng, sắc mặt cũng trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều, đáp lời rất khách khí:” Không biết ngươi muốn hỏi cái gì?”
“Lần này đột nhiên phái chúng ta tới làm nhiệm vụ, ta nghĩ là dù sao cũng có duyên cớ a, gần đây Tiêu Thành đã xảy ra chuyện gì hay sao?”
Truy Phong ngẩn người, trong ánh mắt nhìn Trần Khuynh Địch lập tức có sự biến hóa.
Không sai, Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực lớn như vậy, vì sao Lục Phiến Môn không điều tra những thành trì khác, hết lần này tới lần khác lại phải điều tra Tiêu Thành? Phải biết rằng coi như là Tiêu Thành có hiềm nghi, Lục Phiến Môn cũng sẽ không có lý do tập trung lực chú ý vào chỗ này, mà không thèm quan tâm đến những địa phương khác a.
Cho nên trên thực tế, đúng là đã có chuyện phát sinh, cũng chính bởi vì chuyện kia, mới khiến cho Hoàng Thu Sinh nhận định ở trong Tiêu Thành có dư nghiệt Đại Chu cùng với tung tích của Ma Giáo Tây Vực, lúc này mới phái Truy Phong tới.
“Một tháng trước, Mật Thám của Lục Phiến Môn chúng ta ở trong Tiêu Thành đã bị giết chết.”
Mật Thám, tên như ý nghĩa, chính là con mắt mà Lục Phiến Môn thiết trí ở trong lãnh thổ Đại Càn.
Bọn hắn sau khi tiếp nhận nhiệm vụ, sẽ lấy đủ loại thân phận trà trộn vào mỗi một tòa thành thị, các tông môn ở Trung Nguyên, thậm chí là ở bên trong thánh địa võ đạo đều có sự hiện hữu của bọn hắn, hơn nữa những Mật Thám này thậm chí còn là đời đời truyền xuống.
Đây cũng chính là để mê hoặc người ngoài, coi như ngươi hoài nghi một Mật Thám, tiến hành điều tra tổ tông ba đời của người ta, phát hiện ra tất cả đều là người dân bình thường, cuối cùng không thể không từ bỏ hoài nghi, lại không nghĩ rằng tổ tông của người ta chính là làm Mật Thám, chuyện này thật sự đúng là làm cho người ta khó có thể ứng phó.
Lục Phiến Môn kinh doanh ở Trung Nguyên trong gần một ngàn năm, võ lực từ thế hệ này sang thế khác sẽ bị thay đổi, không phải lúc nào cũng là đỉnh tiêm, nhưng mà lực lượng tình báo lại là vô song trên đời, nhất là Đế Đô Đại Càn ở Thành Thượng Kinh, thậm chí có lời đồn nói rằng ngươi ăn cơm dùng bao nhiêu gạo trong một đêm ở Thành Thượng Kinh cũng đều sẽ bị Lục Phiến Môn ghi lại trong sổ sách.
Bởi vậy có thể thấy được chỗ kinh khủng của Mật Thám, mà một vị Mật Thám của Lục Phiến Môn, thế mà lại bị giết?
“Hẳn là do bị bại lộ a?”
“Không sai.” Truy Phong gật đầu một cái, nói: “Vị Mật Thám kia là trai chủ Ngự Thú Trai trong Tiêu Thành, biểu hiện ở bên ngoài vẫn luôn là một người hiền lành, không tranh với đời, trong lần báo tin gần nhất cũng không lộ ra dấu hiệu đặc thù gì, không có lý do gì mà một người như vậy lại bị giết.”
“Cũng chính là vì như thế, chúng ta mới nhận được nhiệm vụ, điều tra nguyên nhân cái chết của vị Mật Thám này, cũng có lý do để hoài nghi chuyện này có quan hệ cùng với Ma Giáo Tây Vực còn có tàn dư Đại Chu.”
“Thì ra là thế.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










