[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 44 : Câu hỏi phụ (c216-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 216: Câu hỏi phụ
Điểm này còn phải cảm tạ cái hình thức thí luyện này, những địch nhân kia tổng cộng chỉ có 5 người, phân thành ba đường trên, dưới, và giữa để tiến công, đường trên và đường dưới đều có hai người, đường giữa một người, cũng chính là loại hình thức chia binh này đã giúp cho Long Ngạo Thiên có cơ hội tiêu diệt từng bộ phận, ngăn cơn sóng dữ, thậm chí là Long Ngạo Thiên còn suy nghĩ tới chuyện phát động phản công.
Kết quả sau khi nhìn thấy lực công kích của tháp phòng ngự ở phía đối diện, hắn liền từ bỏ.
Gặp quỷ, tháp phòng ngự phe địch và tháp phòng ngự nhà mình căn bản không phải là một vật! Lực công kích của tháp phòng ngự đối diện quả thực là sánh ngang với Võ Đạo Tông Sư, mà tháp phòng ngự ở phe hắn chỉ có lực công kích cấp bậc Tiên Thiên, thậm chí cần phải đánh Chiến Binh đối phương ba lần mới có thể đánh chết, ngoại trừ có lực phòng ngự tương đối mạnh thì không có chỗ tốt gì, bất quá huyết chiến cho tới bây giờ, cuối cùng vẫn đã đi đến cuối cùng.
Mặc dù ba tòa tháp phòng ngự đã nổ hai tòa, chỉ còn lại một toà tháp phòng ngự ở đường giữa là còn bảo trì nguyên dạng, nhưng cuối cùng vẫn là một phần hi vọng, chỉ cần có một phần hi vọng, Long Ngạo Thiên tuyệt đối sẽ không buông tha!
Ta còn chưa đánh bại được Trần Khuynh Địch đây! Làm sao có thể ngã xuống ở chỗ này! “Chiến thư” Trần Khuynh Địch hạ xuống vào trước khi tiến vào bí cảnh đã trở thành lý do lớn nhất để Long Ngạo Thiên chiến đấu hăng hái cho đến nay, mà theo thời gian trôi qua, thanh âm trong trẻo của hệ thống cũng theo đợt địch nhân thứ mười bốn ngã xuống, lần thứ hai vang vọng ở trong trận thí luyện.
“Chúc mừng người thí luyện! Ngươi đã chống đỡ đến một đợt cuối cùng! Mà một đợt này, sẽ không có bất luận địch nhân cùng với Chiến Binh nào xuất hiện, nhưng ngược lại, ngươi sẽ nghênh đón khảo nghiệm lớn nhất! Cái ngươi phải đối mặt, là một vị Yêu Tộc đáng sợ mà Thuần Dương Đạo Tôn trấn áp ngày xưa!”
“Đương nhiên, đối mặt với ngươi không phải là Yêu Tộc bản đầy đủ, nhưng hắn vẫn phi thường đáng sợ như cũ!”
“Hiện tại, hãy nghênh đón thách thức cuối cùng! Kiên trì ở dưới sự công kích của Yêu Tộc trong ba phút đồng hồ, không nên để cho nhà chính bị phá huỷ!”
Ầm ầm!
Vừa dứt lời, năng lượng chấn động to lớn liền bộc phát ra từ đường giữa, sau đó từng đạo, từng đạo quang văn xen lẫn với nhau, hóa thành một tòa trận pháp thật to phiêu phù ở trên mặt đất đường giữa, sau đó có một đạo quang ảnh chậm rãi xuất hiện, hiển lộ ra từng chút một từ bên trong trận pháp, hóa thành một đạo thân ảnh đáng sợ cao hơn mười mét.
“Đây là..”
Thân thể hơi có vẻ cồng kềnh, toàn thân cao thấp mặc trang phục kỳ quái, cầm Tam Xoa Kích to lớn trong tay, trên khuôn mặt mang theo nụ cười giống như Phật Di Lặc, nhưng ở trong cỗ lực áp bách kia còn có khí tức hung ác, đây là địch nhân đáng sợ cỡ nào a!
“Sinh vật Yêu Tộc này là Cửu Mệnh Miêu!” Vô Vọng Ma Tôn phát ra tiếng kinh hô ở trong đầu, hiển nhiên là đã nhận ra chủng tộc của đối phương: “Con m* nó? Cửu Mệnh Miêu làm sao lại mập như vậy a?”
Long Ngạo Thiên: “…”
Lắc đầu, Long Ngạo Thiên bỏ đi tạp niệm ở trong lòng, nắm chặt trường đao ở trong tay, phát ra âm thanh lạnh lùng nói: “Mặc kệ nó là cái gì, ai cũng đừng hòng ngăn cản ta thông qua thí luyện!”
Long Ngạo Thiên kiên định bước tới từng bước, xông vào chiến trường, không có một chút do dự nào.
“Trần Khuynh Địch! Mặc dù ta không biết ngươi đang làm cái gì, nhưng ta tin tưởng là ngươi cũng giống như ta đang tiếp thụ khảo nghiệm hết sức chật vật a, ta nhất định sẽ đột phá lần cửa ải khó khăn này, ai cũng không ngăn cản được trận tái chiến giữa ngươi và ta!”
“Giết!”
Cùng lúc đó.
“A! Cuối cùng viết xong!” Trần Khuynh Địch đặt bút xuống, thoái mái duỗi lưng một cái, cảm khái bảo đao của bản thân chưa già, rất có vài phần khí thế điên cuồng làm bài tập vào đêm cuối trước khi vào học năm đó, mười lăm phút thời gian cuối cùng, bản thân hắn chỉ dùng 10 phút đồng hồ liền viết xong toàn bộ tất cả đáp án.
“Hệ thống a, ngươi có cam đoan là đúng toàn bộ hay không?”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Không bảo đảm.”
Trần Khuynh Địch: “?? !”
“Không bảo đảm đúng toàn bộ mà ngươi dám thu của lão tử một viên Hồi Thiên Đan!”
“Bất quá xin kí chủ yên tâm, chí ít có xác suất chính xác từ 90% trở lên.”
“Ừm, tốt, 90% là chấp nhận được.”
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, tiếp tục lật giấy, nhìn về phía câu hỏi phụ, đây là câu hỏi không có ở trong tổng điểm, nhưng nếu làm đúng thì có thể được cộng thêm điểm, nếu hệ thống không bảo đảm đúng toàn bộ, vậy cũng chỉ có thể dựa vào câu hỏi phụ để kiếm thêm điểm, ôm cái ý nghĩ này, Trần Khuynh Địch bắt đầu đọc đề:
“Hello, l am from Earth, where are you from?” (Xin chào, tôi đến từ trái đất, bạn đến từ nơi nào?)
Trần Khuynh Địch: “…”
Nếu như là người bình thường, nhìn đến đây đoán chừng sẽ lộ ra vẻ mặt phát mộng rồi a, một đống chữ như gà bới này căn bản sẽ không có ai hiểu được, bất quá sau khi nhìn thấy hàng chữ này, Trần Khuynh Địch liền kích động đến mức cả người đều đứng lên từ trên ghế, mang theo niềm vui mừng cùng với ngoài ý muốn nồng đậm.
Nói thật, mặc dù đã sớm có dự đoán trước, nhưng sau khi chân chính xác nhận, vẫn khiến cho Trần Khuynh Địch rất không thể tưởng tượng nổi.
Con m* nó! Tổ sư sáng lập ra môn phái Thuần Dương Cung ngày xưa, Võ lâm Chí Tôn trong truyền thuyết, Thuần Dương Đạo Tôn thế mà thật sự là một người xuyên việt! Còn con m* nó biết tiếng Anh! Nguyên lai thật sự không phải là chỉ có một mình hắn là là người xuyên việt đến cái thế giới này a!
Cái này thật sự là…trời cũng giúp ta!
Trần Khuynh Địch kích động run rẩy, nâng bút viết xuống “I am from Earth, too.” (Tôi cũng đến từ trái đất)
Sau đó hắn trực tiếp dựa lên trên ghế, thở ra một hơi thật sâu.
Còn tốt, hắn còn chưa quên toàn bộ tiếng Anh học năm đó, bằng không thì coi như khóc không ra nước mắt.
“Đã đến giờ! Nộp bài thi!”
Giọng nói trong trẻo vang lên đúng lúc, sau đó bài thi ở trước mắt của Trần Khuynh Địch liền ở trong một cái nháy mắt, trực tiếp hóa thành hạt ánh sáng biến mất ở trong không khí.
Sau đó.
“Con m* nó? Ngươi thế mà làm được câu hỏi phụ? !” Bên trong loa phát thanh truyền ra thanh âm như vậy.
Tận lực phát ra một đoạn tạp âm giống như chết máy, sau một hồi lâu âm thanh trong trẻo của hệ thống mới xem như vang lên một lần nữa: “Khụ khụ, chúc mừng ngươi, người thí luyện trẻ tuổi, ngươi đã thông qua được!”
“Hoan hô! Quá tốt rồi!”
Trần Khuynh Địch mừng rỡ nói ra, mà cơ hồ trong cùng một thời gian.
“Chúc mừng ngươi, người thí luyện trẻ tuổi, ngươi đã giết ra từ bên trong núi thây biển máu!”
Nhìn hai chữ “Thắng lợi” trong nhà chính to lớn, Long Ngạo Thiên chiến đến kiệt lực dựa vào tháp phòng ngự, lộ ra nụ cười từ trong thâm tâm: “Trần Khuynh Địch, ta sẽ không thua ngươi!”
Một lát sau, Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên đồng thời được quang mang bao phủ, sau đó được truyền tống đến chỗ càng sâu trong bí cảnh.
“Người thông qua bí cảnh: 2 người, mở ra truyền thừa.. phát hiện ra lỗi, kiểm trắc ra nhân vật đặc biệt, mở ra bí cảnh đặc thù, kích hoạt truyền thừa thứ hai.”
Chương 217: Nhà của ta!
Ánh sáng lấp loé, chiếu sáng toàn bộ tầm mắt của Trần Khuynh Địch, chỉ chốc lát sau mới xem như dần dần tiêu tán.
Sau khi Trần Khuynh Địch thích ứng với ánh sáng ở nơi này, bắt đầu dò xét hoàn cảnh chung quanh, lúc này mới phát hiện ra bản thân dường như đã từ một căn phòng học to lớn đi tới một căn phòng nhỏ hẹp.
Ánh sáng mờ tối, màn cửa được căng ra, tạp vật ở khắp mọi nơi, ở góc tường có ánh sáng xanh lấp loé, trên sàn nhà bên cạnh chiếc giường rộng rãi đặt một chiếc bàn máy vi tính, ở bên cạnh máy vi tính còn có một lon Cocacola uống một nửa cùng với một bịch snack khoai tây chiên đã được mở ra.
Trên đủ loại ý nghĩa mà nói đây đều là tràng cảnh mà Trần Khuynh Địch hết sức quen thuộc.
“Nhà của ta? !” Trần Khuynh Địch kém một chút nữa đã bị doạ đến mức bị đau tim.
Nói đến, nguyên nhân Trần Khuynh Địch sở dĩ trở thành người xuyên việt, hẳn là còn có rất nhiều người không biết, thậm chí là ngay cả Trần Khuynh Địch cũng vô cùng mơ hồ, trong ấn tượng bản thân hắn chính là đang chơi game trên máy vi tính giống như ngày thường, sau đó nhắm hai mắt lại, mở một cái, thế là liền đi tới cái đại thế giới Trung Thổ thần kỳ này.
Sau đó cũng nhận được cái hệ thống hố cha này.
Như vậy vấn đề đã xuất hiện.
Lúc này là đang xảy ra chuyện gì?
“Ta chẳng lẽ đã xuyên việt trở về?”
“Làm sao có thể a.”
Màn ảnh máy vi tính bỗng nhiên sáng lên, giọng nói trong trẻo của hệ thống lúc trước truyền ra từ trong máy vi tính, bất quá so sánh cùng với loại ngữ điệu lúc trước, giọng nói truyền ra lúc này có nhiều hơn mấy phần tình cảm, hơn nữa âm điệu cũng khác biệt cùng với loại âm điệu cổ quái không ra nam không ra nữ lúc ban đầu.
Chuẩn xác mà nói, đây càng giống như là giọng nói của “Người”.
“Ngươi là…”
“Nơi này là trận pháp dự đoán mà Đạo Tôn lưu lại, có thể hiện hoá tràng cảnh mà ngươi tiếc nuối nhất khắc sâu trong trí nhớ, đồng thời nhốt nguyên thần của ngươi ở trong đó, bài xích tất cả ngoại vật.”
“Không đúng, ngươi rốt cuộc là ai?”
“Thay một lời khác mà nói, tất cả những thứ phát sinh ở nơi này, chỉ có ngươi còn có hệ thống của ngươi mới biết được, những người khác sẽ không có cách nào phát giác ra.”
Trần Khuynh Địch: “! !!”
Không thể không thừa nhận, câu nói của giọng nói trong máy vi tính đã dọa sợ Trần Khuynh Địch, từ khi hắn xuyên việt cho tới nay còn chưa bao giờ lộ ra sự tồn tại của hệ thống, điểm này coi như là Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ cũng đều không biết, cho nên Trần Khuynh Địch vẫn cho rằng sự tồn tại của hệ thống là vô cùng an toàn.
Nhưng dù như thế nào cũng không ngờ được, giọng nói trong máy vi tính thế mà biết rõ sự tồn tại của hệ thống! Không, chuẩn xác mà nói, hẳn là Thuần Dương Đạo Tôn sáng tạo ra bí cảnh, là biết rõ hệ sự tồn tại của hệ thống!
Trần Khuynh Địch hơi suy nghĩ một phen, liền cho ra một cái kết luận phi thường khủng bố.
“Không thể nào, chẳng lẽ vị tổ sư sáng lập ra môn phái của nhà mình này, cũng là dựa vào hệ thống để làm giàu?”
“Hắn thế mà không bị hệ thống chơi chết? !”
Trong cái chớp nhoáng này, sự kính ngưỡng của Trần Khuynh Địch đối với tổ sư sáng lập ra môn phái nhà mình – Thuần Dương Đạo Tôn lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được tăng lên mấy cái cấp độ, thậm chí là đạt đến trình độ sùng bái.
Mạng của hắn cứng rắn cỡ nào, mới có thể không bị loại hệ thống chuyên môn tìm phiền toái cho kí chủ này chơi đến chết a! Trách không được là người ta có thể trở thành Võ lâm Chí Tôn a!
“Giải thích của bổn hệ thống đã kết thúc.”
Máy vi tính tiếp tục truyền ra thanh âm: “Tiếp theo xin mời người thừa kế tự mình dò xét a, truyền thừa Đạo Tôn lưu lại cho cho ngươi chính là chỗ này.”
“Truyền thừa? !”
Không đợi Trần Khuynh Địch tiếp tục hỏi thăm, màn hình máy vi tính liền tắt cái rụp, Trần Khuynh Địch liền vội vàng tiến lên thử mấy lần, kết quả là mặc kệ hắn làm như thế nào, đều không có cách nào khởi động máy vi tính lên.
“A, truyền thừa!”
Hai mắt của Trần Khuynh Địch hơi sáng, nếu đã xác định được Thuần Dương Đạo Tôn cũng là người trái đất giống như hắn, vậy thì mọi người đều là người trái đất, đều là người xuyên việt, như vậy phần truyền thừa này nhất định là tốt nhất a!
Nhất định là nguyên nhân hắn trả lời được câu hỏi phụ kia!
Trần Khuynh Địch vô cùng hưng phấn bắt đầu dò xét toàn bộ căn phòng nhỏ mờ tối.
“Nếu như là truyền thừa mà nói, vậy thì sẽ không có khả năng được bày ra ở địa phương dễ thấy, nói như vậy, nơi giấu đồ bí ẩn nhất của mình…”
Trần Khuynh Địch bừng tỉnh đại ngộ, nhanh chóng đi đến bàn làm việc ở góc của căn phòng, nhìn vào cái ngăn kéo thứ ba từ trên hướng xuống, sau khi mở ra lại ra soát cuốn sách tài liệu thứ sáu từ trên hướng xuống, cuối cùng lấy ra một cuốn sách giáo khoa sinh vật, xé cái bìa sách ra, quả nhiên, hiện lên trước mắt của Trần Khuynh Địch là một cuốn sách viết bốn chữ “truyền thừa Thuần Dương”.
Đương nhiên, bảo bối nguyên bản mà hắn giấu ở chỗ này cũng không phải là cái này, bất quá đây đúng là địa phương bí ẩn nhất mà trước đây hắn giấu đồ, hiện tại vừa kiểm tra, quả nhiên là xuất hiện một loại đồ vật chưa từng thấy, xem ra đây chính là truyền thừa mà vị Thuần Dương Đạo Tôn kia lưu lại cho hắn a.
“Đồng hương gặp gỡ đồng hương, hai mắt lưng tròng, chúng ta mặc dù không gặp mặt trực tiếp, bất quá cũng cảm ơn.”
Đến cùng tất cả mọi người cũng đều là người trái đất, vị Thuần Dương Đạo Tôn này thực sự là nể tình a! Lần này thì tốt rồi, có truyền thừa của Đạo Tôn, bản thân mình khẳng định có thể nâng cao một bước, đến lúc đó đối mặt với sự khiêu chiến của Long Ngạo Thiên cũng sẽ có nhiều thêm mấy phần chiến thắng.
Đậu xanh rau má, đây chính là cọng cỏ cứu mạng a!
Tốt! Hãy để cho ta xem thử Thuần Dương Đạo Tôn rốt cuộc lưu lại cho ta truyền thừa gì có thể nghịch thiên cải mệnh!
Trần Khuynh Địch mừng rỡ lật sách ra.
“Làm người, nhất định là phải biết rõ thực tế, đừng nghĩ đến việc nghịch thiên cải mệnh suốt cả ngày, nghĩ viển vông là không thiết thực, điều quan trọng nhất ở trong cái thế giới này là sự ổn định, đừng tưởng rằng là sau khi nhận được truyền thừa gì đó là có thể trở thành cao thủ tuyệt thế, đi đến cuộc sống vui vẻ trang bức đánh mặt ở dị thế giới, đây là chuyện không tồn tại.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, tiếp tục đọc:
“Tất nhiên, nếu ngươi có thể đi đến được nơi này, đã nói rõ là tu vi của ngươi chí ít cũng đã đạt đến Tiên Thiên đỉnh phong, cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo, thân làm một người xuyên việt, có thể ở dưới sự trợ giúp của loại hệ thống hố cha kia sống cho tới ngày nay, thậm chí tu vi còn tăng vọt, chứng tỏ rằng ngươi chính là có giá trị bồi dưỡng, bất quá cũng dừng lại ở đây mà thôi.”
Hai mắt của Trần Khuynh Địch sáng lên, quả nhiên Thuần Dương Đạo Tôn cũng là người có hệ thống!
Chương 218: Thần Bộ đệ ngũ
“Đối với dạng người như ngươi, bản tôn cũng không có cái gì tốt để đưa cho ngươi, dù sao thì một thân công lực của bản tôn sau khi chết rồi cũng sẽ trở về thiên địa, sẽ không có khả năng truyền cho ngươi, về phần võ công mà nói cũng chỉ có một bộ Đại Thuần Dương Công, nếu như ngươi là Thuần Dương Chi Thể hoặc là Cửu Dương Chi Thể mà nói thì hãy đi nhìn thử một chút a, nếu không phải thì tính là ngươi xúi quẩy, về phần tất cả thần khí của ta đều đã cho Thuần Dương Cung, nếu ngươi muốn thì hãy đi vào bảo khố Thuần Dương Cung mà tìm, đừng quên dùng điểm công huân để đổi, còn có thần đan, thật xin lỗi a, vì sống lâu thêm mấy ngày, tất cả thần đan đều đã bị ta ăn hết, cho dù là một viên cũng đều không có lưu lại cho ngươi.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
“Cho nên đồ vật bản tôn có thể để lại cho ngươi, chỉ có kinh nghiệm tu luyện của bản tôn.”
Trần Khuynh Địch lập tức kích động, kinh nghiệm tu luyện của Võ lâm Chí Tôn? Vậy thì tốt quá a! Nếu như bản thân có thể đạt được kinh nghiệm tu luyện của Thuần Dương Đạo Tôn ngày xưa, nói không chừng cũng có thể nâng cao một bước, cho dù hiệu quả và tốc độ không nhanh bằng truyền công, pháp bảo, hay là thần đan, nhưng cũng là một con đường tắt tốt a!
Ôm tâm tình kích động, Trần Khuynh Địch lật trang kế tiếp ra.
“Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư, chứa bốn mươi lăm bộ bài kiểm tra mô phỏng thực tế, phiên bản toàn thế giới.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Đây là vật gì? ! Trần Khuynh Địch tiếp tục nhìn xuống, ở phía dưới viết đầy những vần điệu, phảng phất như là một hàng chữ:
“Biển học vấn vô bờ bến, phải lấy sự gian khổ làm thuyền, không bỏ ra nỗ lực to lớn, sao có thể lấy được thành tựu to lớn? Mặc kệ là ở thế giới nào, học tập mới là trọng yếu nhất, hãy xem cho thật kỹ, học cho thật tốt, kiến thức mới là trọng yếu nhất.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên tiếp nhận truyền thừa ở bên trong bí cảnh.
Hoàng Thu Sinh đã ở dưới sự dẫn đường của Long Thiên Tứ đi tới Vạn Thọ Cung ở bên trong Thuần Dương Cung, trên đường đi không làm kinh động bất luận một kẻ nào.
Mà một đường đi tới, Hoàng Thu Sinh coi như là cũng thấy được hiện trạng của Thuần Dương Cung lúc này.
Không thể không thừa nhận, thánh địa võ đạo chung quy là vẫn có nội tình, nguyên một đám đệ tử Thuần Dương Cung đều có tinh, khí, thần sung mãn, coi như là đệ tử ngoại môn ở tầng dưới chót nhất, thả ra trên giang hồ đoán chừng cũng coi là hảo thủ trong đồng cảnh giới, hơn nữa toàn bộ Thuần Dương Cung đều có một loại tinh, khí, thần phồn vinh mạnh mẽ, hướng lên trên.
Đây cũng là may mắn do ngày xưa Ninh Thiên Cơ ngăn cơn sóng dữ, mới khiến cho Thuần Dương Cung dục hỏa trùng sinh, bây giờ chính là giai đoạn mà cái thế lực này không ngừng lên cao, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà hắn coi trọng Thuần Dương Cung, đương nhiên ngoài những điểm này ra, còn có một điểm càng quan trọng hơn…
Hoàng Thu Sinh liếc nhìn những cung điện ở phụ cận Vạn Thọ Cung.
Quả nhiên, mặc dù đám đệ tử Thuần Dương Cung không kém, nhưng cũng chỉ là tương đối, lực lượng cao tầng lại hơi yếu.
Không nói đến những cái khác, một cái Thuần Dương Cung to lớn, Hoàng Thu Sinh đi vào sâu bên trong mà thậm chí ngay cả khí tức của một vị Võ Đạo Tông Sư cũng đều không có cảm giác được, người mạnh nhất bất quá cũng chỉ là Hợp Đạo Tôn Giả đỉnh phong, còn có một chút chênh lệch với Võ Đạo Tông Sư, ngược lại là vị Long Thiên Tứ ở bên cạnh hắn, lại có thực lực rất không tầm thường.
Bất quá cũng chính là như thế, lúc này Thuần Dương Cung vẫn còn ở trong giai đoạn khôi phục nguyên khí, dạng nhân vật trấn tông như Võ Đạo Tông Sư vẫn quá mức thiếu.
Nhưng hắn chính là muốn như vậy.
Nếu như Thuần Dương Cung đã sớm khôi phục nguyên khí, có hơn 5 vị Võ Đạo Tông Sư trấn giữ mà nói, Hoàng Thu Sinh chỉ sợ là phải cân nhắc lại kế hoạch hợp tác trước đó, nhưng bây giờ xem ra, kế hoạch hợp tác thương nghị cùng với những người khác trong triều định lúc trước, ngược lại là có giá trị thực dụng không nhỏ.
“Hoàng tổng bộ đầu, đã đến.”
Giọng nói của Long Thiên Tứ truyền đến từ bên cạnh, Hoàng Thu Sinh chỉnh vạt áo ngay ngắn, thần sắc cũng trở nên nghiêm túc không ít.
Đối với vị Thái Hoa Tiên Nhân ở bên trong Vạn Thọ Cung này, Hoàng Thu Sinh thân làm Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, tin tức mà hắn lấy được còn cặn kẽ hơn so với lời đồn ở ngoại giới nhiều, đối với thực lực của Ninh Thiên Cơ, hắn cũng càng có nhận biết rất rõ ràng, cho nên hắn mới có thể nghiêm chỉnh mà đối đãi, bởi vì đối phương có dạng tư cách này.
Liên quan tới điểm này, có lẽ có rất nhiều người đều không biết.
Lúc trước Ninh Thiên Cơ ngăn cơn sóng dữ, về trận chiến hắn đơn thương độc mã giết đến tận tổng đàn Minh Giáo kia, lời đồn ở ngoại giới đã phi thường khoa trương, nhưng kỳ thật, sự thực so sánh với tin đồn ở ngoại giới còn muốn khoa trương hơn.
Ở trong lời đồn của ngoại giới, coi như là giáo chủ Minh Giáo tự mình xuất thủ, cũng đều không thể lưu Ninh Thiên Cơ lại, trong câu chữ vẫn đặt Ninh Thiên Cơ ở phía dưới Minh Giáo giáo chủ, nhưng trên thực tế ở trong ghi chép của Lục Phiến Môn, ban đầu là vị Thái Hoa Tiên Nhân này thế nhưng đã mạnh mẽ đối đầu ba chiêu cùng với giáo chủ Minh Giáo.
Cuối cùng song phương phải bỏ ra cái giá lưỡng bại câu thương, mới khiến cho Ninh Thiên Cơ giết ra tổng đàn.
Phải biết rằng, đào mệnh ở dưới tay của giáo chủ Minh Giáo, và lưỡng bại câu thương với giáo chủ Minh Giáo, hoàn toàn chính là hai khái niệm, chênh lệch ở trong này…
“Vào đi.”
Hoàng Thu Sinh thu hồi tạp niệm, nhanh chân đi vào Vạn Thọ Cung đang từ từ mở ra, mà ở trong cung điện, Ninh Thiên Cơ vẫn đang ngồi trên bồ đoàn bế quan, trường kiếm màu xanh cắm ở bên cạnh, theo Hoàng Thu Sinh tiến vào, trường kiếm cũng bắt đầu khẽ run lên, ẩn chứa một cỗ khí tức mênh mông ẩn mà không phát.
“Xin chào Thái Hoa Tiên Nhân.” Hoàng Thu Sinh cũng không cúi đầu, mà là gật đầu ra hiệu.
Mặc dù Ninh Thiên Cơ có thực lực cường hãn, Hoàng Thu Sinh tự cho là không đánh lại, nhưng Hoàng Thu Sinh lại có thân phận khác biệt.
Lần này hắn lấy thân phận Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn đi đến đây, Hoàng Thu Sinh coi như là lấy mặt mũi của triều đình, bất kể là Thái Hoa Tiên Nhân, hay là Thiên Tôn Thái Bình, Hoàng Thu Sinh cũng không thể cúi đầu.
Ninh Thiên Cơ cũng không để ý tới những lễ nghi này, trực tiếp nói ra: “Hoàng Tổng Bộ đầu đến Thuần Dương Cung chúng ta, là vì chuyện gì?”
Hoàng Thu Sinh dừng lại một chút, biết rõ vị Thái Hoa Tiên Nhân này không thích nói nhảm, cũng lập tức không vòng quanh, nói: “Theo khẩu dụ của Thánh thượng, Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế – Trần Khuynh Địch, có công lao gian khổ, lập xuống đại công ở bên trong trận đại chiến Nam Cương Đạo, cho nên hạ chỉ, điều vào Lục Phiến Môn, đảm nhiệm Thần Bộ đệ ngũ, phong hào: Thuần Dương.”
Ninh Thiên Cơ hơi hơi trầm mặc, triều đình phong Trần Khuynh Địch làm Thần Bộ đệ ngũ? Thật muốn luận chức vị mà nói, vị trí Thần Bộ của Lục Phiến Môn nhất định là mạnh hơn so với Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế.
Chương 219: Cường giả đỉnh cao
Dù sao thì một cái chức vị chỉ là trấn thủ một phương, mà đổi thành cái chức vị kia thì lại có thể điều động mạng lưới tình báo trải rộng trên toàn bộ Trung Nguyên của Lục Phiến Môn, vô luận từ loại góc độ nào mà nói, đây đều là một lần phong thưởng hàng thật giá thật.
Hơn nữa có Trần Khuynh Địch ở trong Lục Phiến Môn, theo một ý nghĩa nào đó liền mang ý nghĩa mạng lưới tình báo của Lục Phiến Môn cũng sẽ mở ra một bộ phận lớn đối với Thuần Dương Cung.
Cũng chớ xem thường cái mạng lưới tình báo này, Lục Phiến Môn kinh doanh ở Trung Nguyên nhiều năm như vậy, có lẽ ở trong mắt của các thánh địa võ đạo sẽ không được tính là gì, nhưng mà đối với những tông môn khác, thì lại chính là mãnh thú.
Nghĩ thế nào đây cũng đều là chuyện trăm lợi mà không có một hại.
“Phong thưởng lớn như vậy, triều đình muốn Thuần Dương Cung chúng ta làm cái gì?” Ninh Thiên Cơ hỏi,
“Bốn đại biên hoang có dị động, trong đó có hình bóng của hai mạch Đạo Phật, triều đình cần sự giúp đỡ của ngài.” Hoàng Thu Sinh trực tiếp nói ra.
Hắn cũng không nói Thuần Dương Cung, nếu như chỉ là một cái Thuần Dương Cung mà nói, nói thật thì Hoàng Thu Sinh cũng còn không phải là rất để ý, dù sao thì Thuần Dương Cung cũng đã suy yếu, cái hắn chân chính coi trọng, hoặc có lẽ là triều đình chân chính coi trọng, chính là vị Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ này.
Mười đại thánh địa võ đạo, nhìn qua giống như ngang bằng, nhưng trên thực tế cũng là có chênh lệch mạnh yếu.
Ví dụ như thánh địa Đạo Môn, thánh địa Phật Môn, còn có Minh Giáo, ba phe này chính là tồn tại mạnh nhất, vô luận là Kiếm Tông, Đao Tông, hay là các thánh địa võ đạo khác, đều kém xa tít tắp, trong đó nguyên nhân căn bản nhất, chính là ba mạch Đạo Phật Minh, đều có cường giả đỉnh cao thuộc về mình.
Thần Tử Đạo Môn, chủ trì Phật Môn, giáo chủ Minh Giáo.
Ba vị này là tồn tại đứng ở đỉnh phong trên thế giới, lực uy hiếp của bọn hắn căn bản cũng không phải là thường nhân có thể tưởng tượng, trên thực tế Đại Càn cho đến bây giờ còn chưa ra tay đối với giới tông phái, ba vị này đã muốn chiếm hơn phân nửa nguyên nhân.
Mà cho tới bây giờ, bản thân triều đình cũng có một chút không ổn định, hơn nữa bốn đại biên hoang lại có dị động, triều đình nhất định phải phân tán lực lượng để đi trấn áp, cũng tạo thành tình cảnh lực lượng triều đình khó tránh khỏi có một chút không đủ, chấn nhiếp không đủ đối với giới tông phái, nhất là gần đây càng là có một chút lời đồn không tốt đối với Đại Càn.
Cho nên Hoàng Thu Sinh mới đến tìm Thuần Dương Cung, tìm tới Ninh Thiên Cơ – một vị cường giả đỉnh cao nằm ngoài ba mạch Đạo Phật Ma, là đối tượng thích hợp nhất để lôi kéo.
“Sau này triều đình sẽ dốc toàn lực hiệp trợ Thuần Dương Cung phát triển, lấy một tốc độ nhanh nhất để khôi phục nguyên khí, nhưng tương ứng, ta hi vọng ngài cũng có thể ở vào thời điểm thích hợp, cung cấp trợ lực cho triều đình, Trần Khuynh Địch liên quan tới phong thưởng cũng là như thế.”
Hoàng Thu Sinh nhìn Ninh Thiên Cơ, không nói gì nữa, người đến loại cảnh giới này như Ninh Thiên Cơ, ở trong thế tục đã có rất ít đồ vật có thể ràng buộc bọn hắn, ngoại trừ tông môn dưỡng dục bọn họ, cái gì Hoàng Thu Sinh nên nói cũng đã nói rồi, thành ý của triều đình cũng đã phi thường đủ, nếu như Ninh Thiên Cơ có yêu cầu riêng của bản thân, căn cứ tình huống hắn cũng có thể trực tiếp làm chủ.
Cho nên bây giờ hắn chỉ cần chờ đợi Ninh Thiên Cơ trả lời là được rồi.
“Ầm ầm!”
Đột nhiên, một trận âm thanh rung chuyển truyền đến từ một ngọn núi cách đó không xa, kèm theo một cỗ năng lượng chấn động khổng lồ, tạo ra thanh thế to lớn, cũng làm cho Hoàng Thu sinh giật nảy cả mình.
“Đây là?”
“Đi ra rồi sao?” Không để ý đến sự kinh ngạc của Hoàng Thu Sinh, Ninh Thiên Cơ cùng với Long Thiên Tứ đồng thời khởi hành, trong chớp mắt liền xuất hiện ở trước cánh cửa ánh sáng mở ra bí cảnh Thuần Dương trước đó.
Dù sao thì người lịch luyện ở bên trong bí cảnh lúc này đều là dòng chính của riêng phần mình, hơn nữa còn là việc có quan hệ đến chức chưởng môn Thuần Dương Cung.
Bất quá là sau khi đi đến vách núi, vô luận là Ninh Thiên Cơ hay là Long Thiên Tứ đều sững sờ trong chốc lát.
Bởi vì Long Ngạo Thiên cùng với Trần Khuynh Địch, đều đang đứng ở trước cửa ánh sáng, thần sắc trên mặt cũng có vẻ hơi mê mang, nhìn qua giống như là còn chưa tỉnh lại từ trong tác dụng phụ đột nhiên thoát ly khỏi bí cảnh, bất quá cũng chính là một màn này, mới khiến cho Ninh Thiên Cơ cùng với Long Thiên Tứ cảm thấy cực kỳ chấn kinh.
Bởi vì kỳ thật, năm đó bọn hắn cũng đã từng tiến vào bí cảnh Thuần Dương.
Cũng chính vì như thế, bọn hắn mới biết được, bí cảnh Thuần Dương có một cái quy tắc phi thường đặc thù.
Đó chính là kẻ thất bại ở trong bí cảnh Thuần Dương sẽ phải tiếp nhận khảo thí đáng sợ hơn do Thuần Dương Đạo Tôn thiết trí ngày xưa, điểm này đối với Long Thiên Tứ năm đó không thông qua khảo hạch mà nói vẫn còn là ký ức mới mẻ, bí cảnh khi đó đã nhốt Long Thiên Tứ còn trẻ vào bên trong một căn phòng tối, muốn hắn ở trong vòng ba ngày phải viết ra tiểu cố sự mười vạn chữ.
Đó nhất định chính là một đoạn ký ức hết sức đáng sợ, trong phòng nhỏ đen nhánh, có một cỗ máy ghi chép kỳ quái, còn phải vắt hết óc không ngừng gõ chữ, nhưng lại không nghĩ ra được, đầu trống trơn, cuối cùng ở trong sự tuyệt vọng cùng với khủng bố bộc phát ra tiềm lực, liên tục thức ba đêm ba ngày cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ trong sự chua xót…
Cũng chính là bởi vì cái trừng phạt đặc thù này, người thông qua thí luyện cùng với người chưa thông qua thí luyện, trên thực tế có một khoảng thời gian rời khỏi bí cảnh tương đối chênh lệch, nhưng vào lúc này, Long Ngạo Thiên cùng với Trần Khuynh Địch lại là gần như đồng thời đi ra từ bên trong bí cảnh, mà căn cứ vào thời gian hai người tiến vào bí cảnh để suy đoán.
“Bọn hắn đều đã thông qua được?”
“Có vẻ là như vậy.”
Ninh Thiên Cơ chớp mắt, một người luôn luôn bình tĩnh như hắn vào thời khắc này cũng rơi vào sự khiếp sợ trước đó chưa từng có.
Mà Long Thiên Tứ cũng là ngây ngốc trong chốc lát, sau đó nhìn về phía Ninh Thiên Cơ, mà Ninh Thiên Cơ thì cũng gần như đồng thời đưa mắt nhìn về phía Long Thiên Tứ, ánh mắt của hai người trên giao hội ở không trung.
“Chưởng giáo!”
“Cái này thật đúng là…”
Ninh Thiên Cơ hít vào một hơi thật sâu, đè xuống sự khiếp sợ ở trong lòng, dường như muốn khôi phục lại cái trạng thái không hề bận tâm trước đó, nhưng đường cong trên khoé miệng cho dù làm như thế nào cũng không kiềm chế được, sự vui sướng phát ra từ trong nội tâm khiến cho tâm cảnh hắn trui luyện trong 10 năm cũng muốn chập trùng, phiêu hốt bất định.
“Thuần Dương Cung chúng ta, sẽ rất hưng thịnh!” Long Thiên Tứ cũng là nói ra từng chữ, trong ngữ khí mang theo sự vui mừng còn nhiều hơn sự phức tạp.
Không sai, ở trong cùng một thời đại, lại có hai vị tuấn kiệt trẻ tuổi đều thông qua được khảo nghiệm trong bí cảnh Thuần Dương, còn có chuyện gì so với chuyện này làm cho người ta vui mừng hơn hay sao?
Chương 220: Nhân vật chính ác độc
Đây chính là bí cảnh Thuần Dương a! Bí cảnh do Thuần Dương Đạo Tôn mở ra làm sao có thể đơn giản như vậy, thí luyện ở trong đó có bao nhiêu khó khăn, vô luận là Ninh Thiên Cơ hay là Long Thiên Tứ đều vô cùng rõ ràng, mà bây giờ, thế mà đồng thời có hai người thông qua thí luyện bí cảnh! Điều này nói rõ cái gì?
Điều này nói rõ vô luận là Trần Khuynh Địch hay là Long Ngạo Thiên, trong tương lai ít nhất cũng đều có thể đạt tới trình độ như Long Thiên Tứ! Thậm chí coi như là cảnh giới hiện tại của Ninh Thiên Cơ, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng đạt tới!
Mà Thuần Dương Cung nếu như lại có thể sinh ra một cái Ninh Thiên Cơ…vậy thì sau này tam mạch Đạo Phật Ma, chỉ sợ là lại muốn thêm ra một cái mạch Thuần Dương!
Cho nên Long Thiên Tứ mới có thể nói ra câu nói “Thuần Dương Cung chúng ta sẽ rất hưng thịnh”, bất quá sau khi tỉnh táo lại, Ninh Thiên Cơ cùng với Long Thiên Tứ lại rơi vào bên trong sự trầm mặc, nhìn Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên đang giằng co lẫn nhau cách đó không xa, liếc nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ ở trong mắt lẫn nhau.
Thông qua là thông qua, nhưng chức chưởng môn rốt cuộc nên cho ai đây?
Ngay vào thời điểm hai người cảm thấy khó xử, Hoàng Thu Sinh lại đi theo sát ở phía sau.
“Ninh chưởng giáo?”
“Ừm?”
Hoàng Thu Sinh kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện ra Ninh Thiên Cơ cùng với Long Thiên Tứ không biết vì nguyên nhân gì đột nhiên rời đi trước đó, thế mà đồng thời nhìn về phía bản thân hắn, hơn nữa ở trong ánh mắt còn tương đối hung dữ…
“Hoàng tổng bộ đầu, đề nghị của ngươi, Thuần Dương Cung chúng ta đáp ứng.”
“Hở?”
Đáp ứng? Nhẹ nhàng đáp ứng như vậy? Không cần phải suy nghĩ thêm một chút hay sao?
Cũng không phải là Hoàng Thu Sinh già mồm, mà là do Ninh Thiên Cơ vừa rồi còn lộ ra bộ dáng còn cần phải cân nhắc thêm mấy ngày, kết quả là chỉ trong chớp mắt, không chỉ có Ninh Thiên Cơ, mà ngay cả Long Thiên Tứ ở bên cạnh đều làm ra quyết định, loại khác thường kỳ quái này khiến cho Hoàng Thu Sinh không thể không sinh ra lo nghĩ, dù sao thì sự tình liên minh cũng không phải là sự tình bình thường.
“Bất quá, ta cũng có điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
Thấy Ninh Thiên Cơ đưa ra điều kiện, Hoàng Thu Sinh chẳng những không có cảnh giác, ngược lại còn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, có điều kiện? Có điều kiện là tốt! Chỉ sợ là ngươi không có điều kiện, chỉ cần có điều kiện, có nhu cầu, vậy thì sẽ có chỗ trống để thương lượng cùng với thỏa hiệp, cũng chỉ có liên minh xây dựng ở trên lợi ích, mới là kiên cố nhất.
Điểm này Hoàng Thu Sinh chính là tin tưởng vững chắc không thể nghi ngờ.
“Rất đơn giản, trên thực tế, qua mấy ngày nữa Thuần Dương Cung chúng ta liền muốn tuyển ra chưởng giáo mới.” Ninh Thiên Cơ cố ý nói.
“Chưởng giáo mới, Hoàng Thu Sinh kinh ngạc, hắn dù sao cũng là Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, ánh mắt nhất chuyển, sau khi nhìn thấy Trần Khuynh Địch cùng với Long Ngạo Thiên ở cách đó không xa lập tức liền đoán ra một chút sự tình đại khái, trong lòng lập tức có sự so đo.
“Đúng rồi Ninh chưởng giáo, gần đây bốn đại Biên Hoang có dị động, trong đó ba đại Biên Hoang, Nam Cương, Bắc Nhung, Đông Hải, Lục Phiến Môn ta đều đã phái người tiến hành dò xét, chỉ có nhân thủ ở Tây Vực là có một chút không đủ, vốn dĩ lần này ta đến còn có một chuyện, chính là hi vọng Trần Khuynh Địch của quý tông có thể trợ giúp Lục Phiến Môn dò xét tin tức của tàn dư tiền triều ở Tây Vực…
“Bây giờ xem xét, không bằng lại để cho một vị tuấn kiệt trẻ tuổi khác của quý tông hỗ trợ cùng một chỗ, như thế nào?”
Hoàng Thu Sinh nhìn về phía Long Ngạo Thiên ở phía đối diện Trần Khuynh Địch, trong mắt cũng lóe lên tinh quang, vốn cho rằng ở trong thế hệ tuổi trẻ của Thuần Dương Cung có một cường giả như Trần Khuynh Địch giữ thể diện đã tương đối khá, không ngờ được lại còn có thêm một người, xem ra cái thánh địa võ đạo nguyên lai tưởng rằng đã xuống dốc này, thật đúng là không thể xem thường.
“Hiệp trợ Lục Phiến Môn dò xét dư nghiệt Tiền Triều..”
Ninh Thiên Cơ nhíu mày, nhìn về phía Long Thiên Tứ ở bên cạnh, Long Thiên Tứ sau khi trầm ngâm một phen cũng là gật đầu một cái.
“Tông chủ, Lục Phiến Môn làm việc nghiêm mật, nhất là loại nhiệm vụ dò xét này, có yêu cầu rất cao đối với năng lực cá nhân, vừa vặn là có thể thay thế bí cảnh, xem như thí luyện của Khuynh Địch cùng với Ngạo Thiên.”
“Chỉ là nếu làm như vậy, Đại điển khai sơn vào mấy ngày sau…”
“Chỉ có thể dời thời gian, cũng không phải là nhất định phải công bố ở bên trên Đại điển khai sơn, huống hồ cũng không phải là chỉ có Đại điển khai sơn mới có thể hội tụ các lộ thế lực của Thanh Châu Đạo, Thuần Dương Cung chúng ta nếu phát ra thiếp mời, có thế lực nào dám không đến?”
Long Thiên Tứ nói ra khá là bá đạo, tuyên bố chưởng giáo kế nhiệm ở bên trên Đại điển khai sơn chẳng qua cũng chỉ là thừa dịp Đại điển khai sơn có nhiều người mà thôi, cũng không có nghĩa là phải nhất định phải tuyên bố ở bên trên Đại điển khai sơn, giống như là lời nói của Long Thiên Tứ.
Coi như không phải là Đại điển khai sơn, Thuần Dương Cung chúng ta phát ra thiếp mời tuyên bố chưởng giáo kế nhiệm, thế lực nào ở Thanh Châu Đạo dám không đến? Ai dám không đến, lần sau sẽ phái bọn hắn đến Nam Cương Đạo để trồng khoai tây!
“Nói cũng đúng.” Ninh Thiên Cơ gật đầu một cái, nhìn về phía Hoàng Thu Sinh nói: “Cứ dựa theo lời của Tổng bộ đầu để làm việc a.”
“Không có vấn đề!” Hoàng Thu Sinh mừng rỡ nói ra, kể từ đây nhiệm vụ của hắn xem như là đã hoàn thành, cứ như vậy lần dị động của bốn đại Biên Hoang này, Đại Càn có thể nói là vững như bàn thạch!
Tâm tình của Trần Khuynh Địch lúc này chính là vừa phức tạp vừa mâu thuẫn.
Bởi vì hiện tại hắn đang đối mặt cùng với với Long Ngạo Thiên, hơn nữa còn là nhìn nhau mà không biết vì sao.
“Chậc, ánh mắt của hắn quá hung ác! Đây quả thật là nhân vật chính sao! Coi như nói là nhân vật phản diện mình cũng tin a, hay đây chính là loại nhân vật chính ác độc?”
“Ực.” Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt, cũng không cam lòng yếu thế mà nhìn đối phương.
Mặc dù không biết vì sao Long Ngạo Thiên lại nhìn chằm chằm vào bản thân, nhưng lúc này hắn tuyệt đối không thể yếu thế! Bằng không nếu như Long Ngạo Thiên cảm thấy bản thân hắn chỉ là có bề ngoài, không có thực lực gì mà nói, không biết sẽ có phiền phức cỡ nào, cho nên nhất định phải xuất ra khí phách cùng với thực lực của bản thân!
Ngươi trừng cái gì? Ta cũng biết trừng vậy!
Long Ngạo Thiên: “…”
Tâm tình của Long Ngạo Thiên lúc này là vừa hưng phấn vừa nghi ngờ.
Bởi vì hiện tại hắn đang đối mặt cùng với Trần Khuynh Địch, hơn nữa còn là nhìn nhau mà không biết vì sao.
Vốn dĩ hắn thật vất vả mới đi ra từ bên trong bí cảnh, còn chiếm được truyền thừa, vốn dĩ hắn còn cho là mình đã vượt qua Trần Khuynh Địch, kết quả không nghĩ tới đối phương thế mà cũng đi ra bí cảnh cùng một thời gian với hắn, chuyện này không khỏi khiến cho hắn sinh ra ý nghĩ “Ta quả nhiên là không nhìn lầm người! Trần Khuynh Địch ngươi quả nhiên là địch nhân cả đời của ta!”.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Thuỷ Hử [Audio] Thuỷ Hử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Thuy-Hu.jpg)

