[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 46 : Huyết Y Lâu (c226-c230)
❮ sautiếp ❯Chương 226: Huyết Y Lâu
Thương đội đi vào thành cũng không bị làm khó dễ, thủ đoạn ngụy trang của Lục Phiến Môn vẫn là vô cùng kiệt xuất, đám người Trần Khuynh Địch chính là mượn danh tính của một tiểu thương hội ở bên trong Tiêu Thành, đương nhiên, cái tiểu thương hội kia vốn chính là sản nghiệp của Lục Phiến Môn, cho nên rất thuận lợi liền thông qua được vệ binh ở cửa thành.
Sau khi đi vào cửa thành, đám người cũng không dừng lại, trực tiếp đi đến phương hướng Ngự Thú Trai.
Ngự Thú Trai nằm ở góc Tây Nam Tiêu Thành, tương đối vắng vẻ, bất quá cũng chính vì như thế, mới có đầy đủ không gian để cho Ngự Thú Trai chăn nuôi phi cầm, bất quá vào lúc này toàn bộ Ngự Thú Trai đều bị dán lên mấy tờ giấy niêm phong, cho dù là một bóng người cũng đều không có, ở bên trên giấy niêm phong còn được khắc chữ của Lục Phiến Môn.
“Sau khi xảy ra chuyện, phân bộ Lục Phiến Môn Tiêu Thành liền lập tức hành động, niêm phong toàn bộ Ngự Thú Trai, đây cũng là vì để cam đoan hiện trường được giữ hoàn hảo, chúng ta hãy đi vào đi, trước đó ta đã thông tri cho người Lục Phiến Môn thanh lý dấu vết, hành tung của chúng ta hẳn là cũng sẽ không bị phát hiện.”
Ở dưới sự hướng dẫn của Truy Phong, đoàn người Trần Khuynh Địch liền trực tiếp đi vào bên trong Ngự Thú Trai.
Vừa vào cửa, vô luận là Truy Phong, hay là Trần Khuynh Địch, thậm chí là bốn nữ cùng với Quỷ Ảnh ở phía sau, đều là nhíu mày.
Không có gì khác, bởi vì ở bên trong cái Ngự Thú Trai này thật sự là quá thảm.
Vết máu khô đen ở khắp nơi, trên tường, trên trần nhà, trên mặt đất, khắp nơi đều có, hơn nữa còn có dấu vết kịch chiến, nhưng lại phi thường rối loạn, vết kiếm, chỉ ấn, quyền ấn, chưởng ấn, dấu hằn, có thể thấy được vị Mật Thám kia hẳn là đã kịch chiến với hung thủ một phen, cuối cùng mới bị giết.
Trong hành lang Ngự Thú Trai, thì là dùng phấn trắng vẽ ra một cái hình người, hiển nhiên chính là vị trí mà vị Mật Thám kia chết.
“Căn cứ theo tư liệu, toàn thân cao thấp của vị Mật Thám này có tổng cộng 34 vết thương, bất quá vết thương dẫn tới cái chết hẳn là cổ họng, bị một kiếm đâm xuyên, có thể thấy được hung thủ hẳn là một kiếm khách, mặt khác, trong những ngày này phân bộ Lục Phiến Môn của Tiêu Thành đã điều tra cẩn thận, còn phát hiện ra một chút…”
Truy Phong móc ra một phần hồ sơ không biết từ nơi nào, vừa đi vừa nói ra: “Vị Mật Thám này, dường như là bị Huyết Y Lâu ám sát mà chết.”
“Huyết Y Lâu?”
“Ừm, là một thế lực thích khách đột nhiên quật khởi ở Tiêu Thành vào một năm trước, không có nơi ở chắc chắn, thậm chí là cũng không có cả cả trụ sở lẫn phân bộ, thẳng đến hai tháng trước bọn hắn mới thành lập một tòa trụ sở, bởi vì đó là một tòa nhà màu đỏ máu, cho nên mới được mọi người gọi là Huyết Y Lâu, nghe nói cái thế lực này một khi xuất thủ ám sát, cơ hồ tất cả đều là thành công, cho đến nay chỉ thất bại một lần, cho nên kỳ thật ở Tiêu Thành vẫn có tên tuổi rất lớn.”
“Chỉ thất bại một lần? Thất bại lần nào?”
Truy Phong liếc nhìn Trần Khuynh Địch, tiếp tục nói: “Ám sát gia chủ Tiêu gia.”
Dứt lời, Truy Phong liền đưa một phần hồ sơ cho Trần Khuynh Địch: “Đây là tư liệu có quan hệ đến Tiêu gia ở Tiêu Thành, ngươi tự xem một chút đi, vị gia chủ Tiêu gia kia cũng có tu vi Phản Hư Hợp Đạo, hơn nữa thành danh đã lâu, kết quả ở dưới sự ám sát của Huyết Y Lâu cũng đã mất nửa cái mạng.”
Trần Khuynh Địch liếc nhìn hồ sơ rậm rạp chằng chịt, quyết đoán đóng nó lại, nói: “Nói như vậy, Huyết Y Lâu rất có thể chính là Ma Giáo Tây Vực, hoặc là thế lực của tàn dư Đại Chu?”
“Xác thực là như thế, sau khi điều tra xong nơi này, chúng ta cũng có thể âm thầm đi nghe ngóng Huyết Y Lâu.” Truy Phong Thần Bộ thu hồi hồ sơ, nhìn Trần Khuynh Địch cùng với đám người ở phía sau hắn, đột nhiên cười một tiếng, hỏi: “Các vị có muốn cùng điều tra một phen hay không?”
“Đương nhiên!”
Không đợi Trần Khuynh Địch mở miệng, bốn nữ Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên cùng với Trần Tiêm Tiêm liền lên tiếng đáp lời, lộ ra bộ dáng không kịp chờ đợi, mà Long Ngạo Thiên thì cũng yên lặng đi tới một chỗ ngóc ngách trong đại sảnh, nhìn vết máu trên tường giống như có điều suy nghĩ, chỉ còn lại có một mình Trần Khuynh Địch là đứng nguyên tại chỗ.
Làm sao bây giờ, hắn vốn dĩ muốn nói là “không muốn”, nhưng nói ra bây giờ chẳng phải là sẽ rất xấu hổ.
Trần Khuynh Địch liếc nhìn chung quanh, Dương Xuân cùng với Long Ngạo Thiên vẫn đang nhìn vết máu trên tường, lộ ra bộ dáng ngưng thần suy nghĩ, còn Trần Tiêm Tiêm thì đang cẩn thận đọc hồ sơ mà Truy Phong đưa cho, Lạc Tương Tư thì đang đếm kỹ đủ loại dấu vết ở trong phòng, sau đó nhắm mắt lại không biết đang làm gì?
Ngay cả Doanh Phượng Tiên, cũng đang làm trợ thủ giúp đỡ cho ba người khác.
Trần Khuynh Địch chớp chớp mắt, cuối cùng hướng ánh mắt lên trên người của Quỷ Ảnh.
“Quỷ Ảnh!”
“? ??” Quỷ Ảnh nhìn Trần Khuynh Địch đột nhiên tiến lên nắm chặt tay của mình, bị doạ đến mức xém chút nữa hét lên, giống như thiểm điện rút bàn tay của mình ra.
“Đại nhân? !”
“Quỷ Ảnh à, ngươi cũng thấy đó, mọi người đều đã đi lục soát, hai chúng ta cũng không có việc gì làm, hãy đi tìm một chỗ để nghỉ ngơi đi?”
“Hả.” Thần sắc của Quỷ Ảnh đọng lại, nói: “Thật xin lỗi đại nhân, kỳ thật ta cũng rất có hứng thú đối với vụ án này, chỉ là ngài chưa phân phó cho nên ta chưa dám đi, có thể để cho ta đi xem xét một chút được không?”
Nhìn biểu lộ kinh ngạc của Trần Khuynh Địch, Quỷ Ảnh không tự chủ được lùi lại một bước.
“Đi thôi, đi thôi.”
“Ách, vâng.”
Nhìn bóng lưng Quỷ Ảnh rời đi, Trần Khuynh Địch yên lặng đi ra khỏi Ngự Thú Trai, sau đó ngây ngẩn trong hai phút đồng hồ.
Ôi, ta là ai, ta đang ở đâu và ta đang làm gì?
À! Trong nháy mắt, Trần Khuynh Địch tỉnh ngộ lại giống như là thể hồ quán đỉnh.
Nếu trai chủ Ngự Thú Trai – vị Mật Thám Lục Phiến Môn kia là bị người của Huyết Y Lâu ám sát, vậy ta liền trực tiếp đi tìm người của Huyết Y Lâu, bắt bọn hắn rồi thẩm vấn không phải là xong hay sao? Ta nhớ được cái thế lực này không phải là có trụ sở ở Tiêu Thành hay sao?
Ta quá thông minh!
“Đến đó một chuyến thôi!”
Thế là Trần Khuynh Địch vui vẻ rời đi khỏi Ngự Thú Trai.
Tiêu Thành cũng được coi là cổ thành có lịch sử văn hoá lâu đời ở Tây Vực, có khoảng chừng hơn bốn trăm năm lịch sử.
Cho nên cho dù đã được sửa sang, đại đa số kiến trúc trong nội thành Tiêu Thành đều có mấy phần cũ kỹ, mang theo nét quyến rũ lịch sử nồng đậm, bất quá vào hai tháng trước, đã xuất hiện một chuyện ngoài ý muốn.
Chuyện ngoài ý muốn này chính là Huyết Y Lâu.
Cái thế lực Huyết Y Lâu này kỳ thật đã xuất hiện vào một năm trước, bất quá lúc đó nó cũng không có một cái danh tự xác định nào, chỉ dùng một cái khẩu hiệu lấy tiền của người thì giúp người tiêu tai, sau đó bởi vì xác xuất ám sát thành công cực cao, hơn nữa còn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, lúc này mới dần dần có danh khí ở bên trong Tiêu Thành.
Chương 227: Phá nhà
Nhưng chân chính khiến cho cái thế lực này nhảy lên trở thành cự đầu ở Tiêu Thành, lại là ở vào hai tháng trước.
Hai tháng trước, vào một đêm trăng tròn, lâu chủ Huyết Y Lâu chui vào trọng địa Tiêu gia, ám sát gia chủ Tiêu gia hiện tại – Tiêu Nguyên Thần, sau khi đánh cho đối phương trọng thương liền nghênh ngang rời đi, cho thấy tu vi Phản Hư Hợp Đạo kinh người của bản thân, cũng chính là bắt đầu từ ngày đó, địa vị bá chủ của Tiêu gia ở Tiêu Thành trước kia cũng bị dao động.
Sau đêm đó, Huyết Y Lâu từ trước cho tới nay đều không có trụ sở cố định, rốt cục cũng hiện thân.
Mà ở phía tây Tiêu Thành cũng xuất hiện một tòa lầu cao chín tầng được chế tạo bằng tinh thiết màu đỏ máu, xem như là trụ sở của Huyết Y Lâu sánh vai cùng với Tiêu gia ở phía đông, Huyết Y Lâu cũng bởi vì vậy mà chính thức đi vào trong tầm mắt của tất cả các thế lực trong Tiêu Thành.
Bất quá bất đồng cùng với các thế lực khác chính là, toà Huyết Y Lâu này ở dưới phần lớn tình huống đều là đóng chặt cửa lớn, không có người đi vào cũng không có người đi ra, mà nếu như có người muốn muốn ám sát ai mà nói, chỉ cần âm thầm phái người đem mục tiêu cùng với tư liệu nhét vào trong cửa chính của Huyết Y Lâu là được.
Loại quy củ đặc này biệt, cũng làm cho Huyết Y Lâu nhiều hơn một phần cảm giác thần bí ở trong mắt của người khác.
Đồng dạng, bởi vì hung danh của Huyết Y Lâu, khu phố đặt trụ sở của Huyết Y Lâu cũng trở thành một khu phố ma, không có người nào dám ngủ lại ở địa phương này, có quỷ mới biết rõ những người kia có giảng đạo lý hay không, có thể hay không vào ngày nào đó bọn hắn đi ra ngoài nhìn câu đối trên cửa nhà mình không vừa mắt, sau đó liền đi vào cắt đầu mình.
Bất quá hiện tại, trên khu phố ma này lại đột nhiên xuất hiện nhiều hơn một thanh niên nam tử mặc áo trắng.
Nam tử nhanh chân đi vào đầu phố, nhìn chung quanh, cuối cùng dùng ánh mắt khóa chặt vào một toà nhà màu đỏ máu ở trên đường phố.
Sau đó hắn vô cùng lễ phép đi tới, đưa tay gõ gõ vào cửa chính của toà nhà.
“Xin chào? Có ai không?”
“Mở cửa ra! Kiểm tra đồng hồ nước!”
“Xin chào, ta là nhân viên chuyển phát nhanh!”
“M* nó! Người đâu?”
Trần Khuynh Địch đập một quyền lên bên trên cửa chính của Huyết Y Lâu, cự lực dồi dào trút xuống trong nháy mắt, trong lúc nhất thời toàn bộ toà nhà đều chấn động trong chốc lát, ngay tiếp theo mặt đất ở dưới chân cũng xuất hiện mấy đạo vết rạn nhỏ xíu, bất quá Huyết Y Lâu vẫn sừng sững như cũ, cũng không có bất kỳ dấu hiệu ngã xuống nào.
Đồng dạng, cũng không có dấu hiệu ai đi ra.
“Kỳ quái, như vậy cũng không ra, chẳng lẽ bọn hắn đã đi ra ngoài làm việc hết rồi?” Trần Khuynh Địch ngạc nhiên mà thu tay lại, trong tư liệu mà hắn lấy được, Huyết Y Lâu thế nhưng là một cái thế lực phi thường bá đạo và cường thế a, chính hắn cũng đã đập cửa chính, tại sao lại không có ai đi ra a?
“Ta cũng không tin!” Trần Khuynh Địch không cam tâm, hắn thật vất vả mới tìm được một ít chuyện để làm, sao có thể cứ bỏ dở nửa chừng như vậy?
Lùi lại hai bước, Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu.
“Hô!” Trong nháy mắt, phật quang xông lên thiên không, cơ hồ chiếu sáng hơn phân nửa khu phố, ở bên trong quang ảnh, một đạo thân ảnh cưỡi voi trắng, uy nghiêm như Kim Cương La Hán đi ra từ bên trong hư không, trên dưới toàn thân đều chảy xuôi một cỗ lực lượng kinh khủng, nhưng chỉ đứng ở bên trái Trần Khuynh Địch, mà ở bên phải Trần Khuynh Địch, thì là một cỗ pháp tướng Phật Đà chắp tay trước ngực, toàn thân hiện lên lưu ly vàng óng, chỉ là đứng ở nơi đó, thì đã có một loại khí thế bất động bất hủ đập vào mặt.
Đại Uy Thiên Long La Hán Quyền, Đại Uy Thiên Long La Hán!
Trượng Lục Kim Thân, Bất Động Thích Già Như Lai!
Hai cỗ pháp tướng của hai môn thần công luyện thể Đại Lôi Âm Tự được Trần Khuynh Địch thi triển ra hoàn toàn, Trần Khuynh Địch giơ hai tay lên, tay trái là Đại Uy Thiên Long La Hán, tay phải là Bất Động Thích Già Như Lai, hai tay đụng vào nhau trên không trung một cái, hai cỗ pháp tướng Phật Môn cứ như vậy đan vào một chỗ trong nháy mắt, vang lên tiếng sấm nổ ầm ầm.
Phật quang loá mắt đến cực hạn, cuối cùng thậm chí còn hóa thành một đoàn quang diễm chập chờn trên không trung, mà ở bên trong quang diễm, có một con voi trắng hiện ra, voi trắng đứng bên trên một đóa hoa sen, mà ở trên voi trắng, Như Lai có diện mạo trang nghiêm chậm rãi hiện lên, đây là ý cảnh kết hợp Đại Uy Thiên Long La Hán cùng với Bất Động Thích Già Như Lai.
Mà ở trong nháy mắt cỗ pháp tướng này đản sinh, Vô Lượng Quang Minh ở trong cơ thể của Trần Khuynh Địch cũng tự mình vận chuyển, từng đạo từng đạo kim quang gia trì lên bên trên pháp tướng, khiến cho pháp tướng càng thêm linh động, cũng càng thêm to lớn, che khuất bầu trời, phảng phất như một tòa núi nhỏ vậy, phối hợp với phật hỏa cháy hừng hực, dường như có thể trấn áp tất cả tà ma!
“Mở cho ta!” Trần Khuynh Địch dùng hai tay chống lên trời, pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai ở trên đỉnh đầu cũng chấn động theo.
Sau đó phật quang rơi xuống, cả tòa quang ảnh Như Lai cứ như vậy hung hăng đập vào bên trên Huyết Y Lâu, trong lúc nhất thời kinh thiên động địa, toàn bộ khu phố đều xuất hiện từng đạo từng đạo khe hở đáng sợ, lực lượng chấn động khổng lồ thậm chí còn làm liên lụy gần phân nửa Tiêu Thành, trong lúc nhất thời có không ít thế lực đều phát giác ra được dị động ở phương hướng Huyết Y Lâu.
Mà ở Huyết Y Lâu..
“Phù, cuối cùng cũng hoàn thành.”
Trần Khuynh Địch lau mồ hôi, lộ ra một nụ cười vui sướng.
Mà ở trước mặt của hắn, toà nhà được tạo thành từ tinh thiết đỏ máu, thì nứt ra từ chính giữa, sau đó chậm rãi sụp đổ, ngã ầm ầm xuống mặt đất.
Huyết Y Lâu đã bị hắn san bằng.
“Vậy cũng không có ai đi ra? Xem ra thực sự là đi ra bên ngoài làm việc, trách không được lại có thể quật khởi nhanh như vậy, ban ngày cũng đi ám sát, thật là chuyên nghiệp!”
Trần Khuynh Địch nhìn khu phố vẫn không có một bóng người như cũ, bất đắc dĩ thở dài, xem ra lần này đi đến đây là công cốc.
“Được rồi, trở về thôi…”
“Á á á! !! !”
Không đợi Trần Khuynh Địch xoay người lại, bên trong toà nhà đỏ máu bị san bằng trước đó đột nhiên truyền ra một tiếng kêu thảm kinh sợ, sau đó có một đạo khí tức từ yếu ớt cho đến cường thịnh, lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được cấp tốc bành trướng lên.
“Là ai? !” Ánh sáng đỏ như máu ngút trời mà lên, mang theo tà khí nồng nặc, cuối cùng hóa thành một đạo bóng người màu đỏ rơi vào chính giữa đường phố.
Chỉ thấy đối phương mặc trường bào màu đỏ ngòm, trên mặt mang một bộ mặt nạ ác quỷ mặt xanh nanh vàng, làm cho người ta không nhìn thấy biểu lộ, khí tức toàn thân cao thấp bành trướng hết sức, nghiễm nhiên là một vị Hợp Đạo Tôn Giả.
Bất quá vị Hợp Đạo Tôn Giả này, trong giọng nói lúc này lại lộ ra sự hết sức tức giận.
Chương 228: Lâu chủ Huyết Y Lâu
Có trời mới biết đây là có chuyện gì! Bản thân hắn đang bế quan thật tốt ở trong Huyết Y Lâu, chuẩn bị luyện hóa một gốc Huyết Linh Lung mà hắn phí hết tâm tư mới lấy được cách đây không lâu, từ đó tiến thêm một bước chiết xuất cương khí, cơ hội đột phá Võ Đạo Tông Sư trong tương lai lại có thể nhiều hơn mấy phần, vốn hắn còn cho rằng đây là một chuyện thật tốt, nhưng đang luyện hóa…thì nhà sập!
Phải biết rằng điểm trọng yếu nhất khi luyện hóa Huyết Linh Lung chính là không thể bị ai quấy rầy, nếu không dược lực tán loạn, công hiệu chiết xuất sẽ lập tức giảm đi hơn phân nửa, vị Hợp Đạo Tôn Giả này tự cho là Huyết Y Lâu hết sức kiên cố, ngoại trừ Hợp Đạo Tôn Giả thì căn bản không có ai có thể tuỳ tiện dao động, cho nên ở trong Huyết Y Lâu là vô cùng an toàn.
Tý nữa ta sẽ tiêu diệt cái tên xây Huyết Y Lâu! Xây nhà gì mà yếu như bún!
“Thực sự là xúi quẩy!”
“Ta, ta, ta, ta, ta, ta!”
“Hả?” Thanh âm truyền tới từ bên tai khiến cho vị Hợp Đạo Tôn Giả này sững sờ, sau đó nhìn về phía phương hướng bên phải.
“Ta cái gì mà ta?”
“Không phải là ngươi mới hỏi ai huỷ cái toà nhà này, là ta a.” Trần Khuynh Địch vô cùng vui sướng nói ra.
Lâu chủ Huyết Y Lâu: “? ??”
Vừa rồi hắn hỏi là ai làm, chỉ là phát tiết một chút tâm tình nóng nảy mà thôi, trên thực tế hắn cũng không cho rằng ở bên trong Tiêu Thành còn có người dám động thủ động cước đối với Huyết Y Lâu của hắn, chỉ cho là toà nhà này lúc trước vào thời điểm xây dựng không được chuẩn bị tốt, kết quả là bị sập.
Không ngờ được thế mà thực sự có người to gan như vậy? !
“Ngươi đã phá huỷ?” Lâu chủ Huyết Y Lâu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Trần Khuynh Địch, lộ ra sự hoài nghi.
Chính là cái tên tiểu tử trẻ tuổi này đã phá hủy Huyết Y Lâu? Không phải là kẻ đần chạy tới từ nơi nào đó chứ?
“Đúng a, đúng a, đúng là ta.” Trần Khuynh Địch nhìn lâu chủ Huyết Y Lâu, rất có một loại cảm giác thỏa mãn tìm mòn gót giày mà không thấy, có được chẳng tốn chút công lao, mở miệng nói: “Lúc trước có phải là ngươi đã giết trai chủ Ngự Thú Trai hay không?”
“Hả?”
“Được rồi, dù sao cũng đều là do người của Huyết Y Lâu các ngươi động thủ, ta sẽ nói cho ngươi biết, ta chính là hảo huynh đệ của trai chủ Ngự Thú Trai! Năm đó kết nghĩa cùng với hắn ở trong vườn đào, phát thệ sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chết cùng ngày cùng tháng cùng năm…không đúng, chỉ có sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm.”
Lâu chủ Huyết Y Lâu: “? ??”
Kẻ ngu này đang nói cái gì vậy? Chẳng lẽ hắn vẫn không rõ tình cảnh của mình hay sao?
Ở trước mặt ngươi, thế nhưng là lâu chủ của Huyết Y Lâu! Hợp Đạo Tôn Giả, cách đây mấy tháng còn đột nhập vào Tiêu gia sau đó trở về, trọng thương gia chủ Tiêu gia đương thời, có thể xưng là một trong những võ giả cự đầu ở Tiêu Thành, tiểu bối trẻ tuổi giống như ngươi, đụng phải ta chính là không run lẩy bẩy thì cũng sẽ chạy mất dép, làm gì có ai tuỳ ý giống như ngươi!
“Nói tóm lại, ta và trai chủ Ngự Thú Trai thế nhưng là huynh đệ vô cùng tốt, mà ngươi lại phái người giết hắn.”
“Cho nên?”
“Không có cho nên gì hết, ngươi hãy đi cùng với ta một chuyến a.” Trần Khuynh Địch nhìn lâu chủ Huyết Y Lâu, nhe răng cười một tiếng, hàm răng trắng noãn sáng chói ở dưới ánh mặt trời, sau đó hắn liền xuất thủ.
Ầm ầm!
Một quyền đấm ra, mang theo quyền ý gia trì, chờ đến thời điểm lâu chủ Huyết Y Lâu kịp phản ứng, Trần Khuynh Địch đã áp sát rất gần hắn, nắm đấm, mu bàn tay, khuỷu tay, đầu gối, bắp chân, đùi, bả vai, các bộ vị trên toàn thân cao thấp nhìn như vô hại, vào thời khắc này đều hóa thành hung khí giết người.
Bát Cực Quyền: Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn!
Một chuỗi công kích giống như mưa giông gió bão trong nháy mắt bao phủ hoàn toàn thân ảnh của lâu chủ Huyết Y Lâu, vô số đòn công kích rơi lên trên người của hắn, trực tiếp phá vỡ cương khí hộ thể, đánh vào trong cơ thể của hắn.
Công kích bất thình lình của Trần Khuynh Địch cho dù là lấy lực phản ứng của lâu chủ Huyết Y Lâu cũng căn bản là không kịp làm gì, trực tiếp bị đánh phun ra một ngụm máu tươi, bất quá phản ứng của hắn cũng rất nhanh, máu tươi phun ra trên không trung biến hoá, vậy mà diễn hóa thành một lưỡi kiếm đẫm máu chém về phía Trần Khuynh Địch, cưỡng ép cắt đứt chuỗi công kích Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn.
Sau khi nghiêng người lui lại né tránh lưỡi kiếm đẫm máu, Trần Khuynh Địch cũng không cho lâu chủ Huyết Y Lâu có thời gian thở dốc, hai chân nặng nề đạp lên mặt đất, giẫm nát gạch xanh đồng thời cả người cũng xông về đối phương lần thứ hai.
Tới!
“Đáng chết!”
Sắc mặt của lâu chủ Huyết Y Lâu trở nên tái xanh, cũng biết là bản thân đã quá mức khinh địch.
Hít vào một hơi thật sâu, lâu chủ Huyết Y Lâu không lùi mà tiến tới, ở dưới một lần hít vào này, thiên địa nguyên khí trong mấy chục thước bốn phía đều bị hắn hút vào trong bụng, sau đó hóa thành một đạo huyết quang thê lương ầm ầm nổ tung, quang diễm sôi trào hóa thành một vòng quang hoàn khuếch tán ra, muốn đẩy lui Trần Khuynh Địch.
Đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện!
Ở trên một con đường nhỏ ở ngoài khu phố ma, Truy Phong Thần Bộ cùng với Long Ngạo Thiên đứng ở trên nóc nhà của một quán rượu, ngắm nhìn về phương hướng Huyết Y Lâu, cũng tận mắt nhìn thấy chiến đấu giữa Trần Khuynh Địch cùng với lâu chủ Huyết Y Lâu, sau khi nhìn thấy lâu chủ Huyết Y Lâu thi triển ra võ công, Truy Phong Thần Bộ là người có phản ứng đầu tiên.
“Quả nhiên là người của Ma Giáo Tây Vực, đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện cũng không phải là ma công bình thường…”
Nói đến đây, Truy Phong Thần Bộ nhìn thoáng qua Long Ngạo Thiên, dường như có ý riêng, bất quá Long Ngạo Thiên lại lắc đầu nói: “Loại trình độ này, không thể đánh bại được Trần Khuynh Địch.”
“Hả?”
Lời còn chưa dứt, chiến trường ở khu phố nơi xa đã xảy ra cải biến.
Đứng ở bên trong quang diễm màu đỏ máu, Trần Khuynh Địch giơ hai tay lên trời, thi triển ra Đại Uy Thiên Long La Hán Quyền cùng với Trượng Lục Kim Thân lần thứ hai, cả hai lấy Vô Lượng Quang Minh Quyết làm hạch tâm ngưng tụ ra pháp tướng, hóa thành một cỗ pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai to lớn giữa thiên địa, phật quang vàng óng bài xích toàn bộ huyết diễm ra bên ngoài.
Một bên là phật quang mênh mông như biển, một bên là huyết diễm ngập trời, ở dưới sự xung đột kịch liệt của hai người, toàn bộ khu phố cũng bị ảnh hưởng, hơn mười tòa phòng ở gần đó sụp đổ, đại địa cũng bắt đầu rạn nứt, nhất là ở địa phương mà Trần Khuynh Địch đứng, ở dưới tác dụng của đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện thậm chí là đã bị hoà tan hết chỉ còn lại có một chỗ để đặt chân.
“Không nghĩ tới, ở bên trong Tiêu Thành thế mà lại sinh ra một võ giả như ngươi.” Lâu chủ Huyết Y Lâu vừa duy trì đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện, vừa dùng sắc mặt tái xanh mà nhìn Trần Khuynh Địch.
Trẻ tuổi như vậy lại có tu vi Phản Hư Hợp Đạo, chẳng lẽ…
Phảng phất như nghĩ tới điều gì, sát khí ở trong mắt của lâu chủ Huyết Y Lâu càng ngày càng trở nên lạnh lẽo.
“Đi chết đi!”
Chương 229: Sự đáng sợ của văn hóa
Huyết quang tăng vọt, trong lúc nhất thời đạo tiêu ma trướng, muốn triệt để nuốt hết Trần Khuynh Địch cùng với Vô Lượng Quang Như Lai ở sau lưng hắn.
“Ngươi cũng quá coi thường ta rồi!” Trần Khuynh Địch nhìn lâu chủ Huyết Y Lâu, ở trên mặt không có một chút bối rối nào, mặc dù không thể không thừa nhận tu vi của lâu chủ Huyết Y Lâu còn cao hơn so với bên trong tưởng tượng của hắn, nhưng còn xa xa chưa đạt đến trình độ khiến cho hắn thúc thủ vô sách.
Mặc dù đồng dạng đều là Hợp Đạo Tôn Giả, nhưng tu vi của lâu chủ Huyết Y Lâu cũng đã đi đến cuối cái cảnh giới này, khoảng cách so với Võ Đạo Tông Sư cũng chỉ là kém một cơ hội mà thôi, lúc này mới có thể đánh cùng với Trần Khuynh Địch thành như vậy, lại tăng thêm loại võ công ma đạo đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện này, rõ ràng là có tính khắc chế đối với công pháp luyện thể.
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, sau đó bắt đầu thôi động lực lượng khí huyết trong cơ thể, chia khí huyết ra thành từng hạt, sau đó sắp xếp dựa theo một cái phương vị hoàn toàn mới…
Bang bang!
Đột nhiên, khuôn mặt của lâu chủ Huyết Y Lâu biến sắc, bởi vì hắn từ trên người của Trần Khuynh Địch nghe được một tiếng kiếm reo.
Tiếng kiếm reo thanh thúy càng lúc càng lớn, đến cuối cùng thậm chí còn vang vọng trên trời dưới đất, tiếp đó có một cỗ kiếm khí ngập trời rũ xuống từ trên trời!
“Điều này sao có thể!” Sắc mặt của lâu chủ Huyết Y Lâu hoàn toàn thay đổi, lúc trước hắn rõ ràng đã phát hiện ra Trần Khuynh Địch là võ giả Thể Tu a, một võ giả Thể Tu chỉ có thể sử dụng lực lượng khí huyết, vì cái gì lại đột nhiên thi triển ra kiếm khí đáng sợ như vậy? ! Phải biết rằng kiếm khí chính là độc quyền của võ giả Khí Tu, võ giả Thể Tu sẽ không có cách nào thi triển ra kiếm khí mới đúng.
Lấy cảnh giới của hắn tự nhiên có thể nhìn ra được, bên trong kiếm khí mà Trần Khuynh Địch bộc phát ra lúc này không có bất kỳ ý cảnh nào, nhưng quang mang ở bên trên cỗ kiếm khí kia, lại sắc bén đến mức đáng sợ!
Một vòng kiếm quang chợt hiện, liền trực tiếp xé ra huyết diễm do đại pháp Thiên Ma Huyết Luyện tạo thành, nhắm thẳng vào lâu chủ Huyết Y Lâu!
“Sao nào? Có kinh hỉ hay không, có cảm thấy ngoài ý muốn hay không?” Trần Khuynh Địch cười lạnh nói, trong đầu hồi tưởng lại thành quả của bản thân trong khoảng thời gian học tập này.
[Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư, chứa bốn mươi lăm bộ bài kiểm tra mô phỏng thực tế, phiên bản toàn thế giới]
[Bàn về công thức cùng với thao tác chuyển đổi cương khí, khí huyết, nguyên thần trong thực tế]
[Bàn về lực phá hoại cùng với cường độ sắc bén của kiếm khí do cương khí chấn động với tốc độ cao sinh ra]
“Đã biết sự đáng sợ của văn hoá hay chưa!”
Kiếm khí xuyên qua trời cao, trong nháy mắt xé rách áo bào đỏ trên người của lâu chủ Huyết Y Lâu, bảo giáp hộ thể lấp loé quang mang, nhưng ở dưới kiếm khí sắc bén lại giống như là giấy vậy, chỉ trong chớp mắt liền nổ tung ầm ầm, trong một chớp mắt, kiếm khí liền vọt vào trong cơ thể của lâu chủ Huyết Y Lâu.
Huyết quang sụp đổ, thân thể của lâu chủ Huyết Y Lâu càng là vỡ vụn trong nháy mắt này, hóa thành huyết quang đầy trời, hắt tung toé ở trên đường phố.
“Chết rồi sao?”
Toàn thân của lâu chủ Huyết Y Lâu nổ tung, huyết quang hắt ra tung toé nhuộm khu phố thành màu đỏ, nhưng Trần Khuynh Địch lại nhíu mày, bởi vì xúc cảm do kiếm khí truyền đến khiến cho hắn cảm thấy có một chút kỳ quái, huống chi hắn vốn là không muốn giết người, chỉ muốn bắt sống, nhưng bản thân của lâu chủ Huyết Y Lâu lại nổ tung.
Huyết quang tứ tán, thân thể của lâu chủ Huyết Y Lâu như ẩn như hiện ở bên trong huyết quang, khác biệt cùng với bộ dáng khí thế bừng bừng trước đó, lúc này hắn lộ ra vẻ hết sức yếu ớt, sắc mặt tái nhợt đáng sợ, bất quá khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là, trên dưới toàn thân của hắn vậy mà không có một chút xíu vết thương nào, không có một chút dấu vết ngoại thương nào.
“Ha ha! Còn may, còn may, không chết thì tốt.”
Trần Khuynh Địch khoái trá bước đi về phía trước, cũng không hề để ý đến trạng thái của lâu chủ Huyết Y Lâu, bất quá lâu chủ Huyết Y Lâu lại không chịu nổi, hắn hung dữ trừng mắt nhìn Trần Khuynh Địch, sau đó liền xông ra ngoài khu phố trong nháy mắt, Trần Khuynh Địch vừa định xuất thủ chặn đường, bất quá sau khi nhìn thấy bóng người đứng ở ngoài đầu phố, liền mạnh mẽ dừng bước.
“A, hỏng bét.”
Thân hình của lâu chủ Huyết Y Lâu nhanh như điện, nhìn thấy Trần Khuynh Địch cũng không có đuổi theo, càng là cắn răng thôi động cương khí, mắt thấy đã sắp xông ra khỏi khu phố, lại thấy được một đạo thân ảnh áo đen, cầm trong tay một chuôi trường đao mang vỏ đứng ở nơi đó, nhìn qua cô đơn chiếc bóng, phảng phất như chỉ là một võ giả cô độc lưu lạc.
“Cút ngay!” Lâu chủ Huyết Y Lâu mắt không chớp mắt một cái nào, trực tiếp vung tay về phía đạo thân ảnh áo đen, muốn quật ngã hắn sang một bên.
Mà đối mặt với công kích của lâu chủ Huyết Y Lâu, thân ảnh áo đen hơi hơi cúi người, tay trái cầm đao, tay phải nắm chặt chuôi đao, lẳng lặng nhìn thân ảnh của lâu chủ Huyết Y Lâu tiếp cận, thẳng đến trong nháy mắt lâu chủ Huyết Y Lâu vọt tới trong vòng mười bước.
Xuất đao!
Khác biệt cùng với Trần Khuynh Địch khi xuất thủ phật quang khắp nơi, trong nháy mắt Long Ngạo Thiên xuất đao, liền tản ra ma khí ngập trời, giống như Thượng Cổ Ma Thần, chuôi trường đao chìm nổi ở bên trong ma khí, ở trong mắt của lâu chủ Huyết Y Lâu, chuôi trường đao này không thể nghi ngờ là đang chém về phía cổ họng của hắn, nhưng hết lần này tới lần khác, hắn trốn không thoát!
Thấy rõ đao, thấy rõ phương hướng của đao, nhưng chính là trốn không thoát!
Ma khí ngập trời phong tỏa không gian, phong tỏa thời gian, rõ ràng là tốc độ trường đao chém xuống hết sức chậm chạp, nhưng mặc kệ lâu chủ Huyết Y Lâu liều mạng hoạt động thân thể như thế nào, thân thể chính là không nghe sai khiến, hoặc có lẽ là tốc độ di động của thân thể so với tốc độ trường đao chém xuống chậm hơn vô số lần…
Ở trong một thời gian ngắn ngủi, lâu chủ Huyết Y Lâu chỉ có thể tận mắt nhìn thấy lưỡi đao của Long Ngạo Thiên chém vào cổ của chính mình, sau đó dần dần rót vào da thịt của chính mình, lại sau đó…
Tầm mắt của lâu chủ Huyết Y Lâu liền triệt để rơi vào bóng tối.
Bịch! Đầu lâu rơi xuống đất, Long Ngạo Thiên chậm rãi thu đao vào vỏ, sắc mặt có một chút tái nhợt, trong mắt càng là lóe lên một tia không cam lòng.
“Vẫn là quá yếu.”
Trần Khuynh Địch nhanh chân đi về phía Long Ngạo Thiên, khắp khuôn mặt đều là nụ cười hòa ái nịnh nọt “Nhân vật chính”, đồng thời còn len lén liếc đầu lâu của lâu chủ Huyết Y Lâu trên đất một cái, nhếch nhếch miệng.
Không hổ là nhân vật chính, chỉ cần một đao liền có thể chặt đầu của nhân vật phản diện, Trần Khuynh Địch sờ lên cổ, cảm thấy có một chút mát mẻ.
Chương 230: Hộ Pháp Thần Tôn
Long Ngạo Thiên nhìn vẻ mặt tươi cười của Trần Khuynh Địch, cắn răng, từ sau khi bại thêm một lần nữa ở di tích Đại Lôi Âm Tự, hắn đã nhận biết rõ bản thân, đối với thực lực của mình cũng có một cái ước định đại khái, cũng chính là vì như thế hắn mới có thể phát hiện ra được một điều ở trong trận chiến vừa nãy: Bản thân vẫn không phải là đối thủ của Trần Khuynh Địch như cũ.
Đáng giận!
“Ta nhất định sẽ đánh bại ngươi!”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Thôi nào! Chúng ta cũng không có thù hận lớn như vậy a! Chẳng lẽ không thể ở chung hài hoà hay sao!
“Được rồi, có không ít người đã chạy đến đây, nếu không đi các ngươi sẽ bị người ta bao vây.” Thân ảnh của Truy Phong Thần Bộ xuất hiện ở bên cạnh hai người, tức giận nói ra.
Thần sắc của Trần Khuynh Địch khẽ biến, dù sao thì hắn vốn muốn bắt sống lâu chủ Hắc Y Lâu, kết quả là đối phương liền bị Long Ngạo Thiên dùng một đao chém chết trong nháy mắt, người chết là hết chứng cứ, sẽ rất khó bàn giao.
Bất quá cũng được rồi, dù sao thì bản thân chỉ là nhàn rỗi không chuyện gì làm mới đi đến đây, chết thì cũng đã chết a, về phần tin tức mà nói…ừm, Huyết Y Lâu cũng chưa bị diệt toàn bộ, lần sau lại tìm nhân vật đứng thứ hai, bắt lại sau đó thẩm vấn là được.
“Trở về rồi hãy nói.”
“Chết rồi sao?” Ở bên ngoài Tiêu Thành, tại một tòa thành nhỏ trong Cư Lăng Quốc thuộc 36 Quốc Tây Vực, có mấy đạo thân ảnh mặc trường bào màu đen đỏ tập trung ở trong một căn phòng khách sạn, từ trên trường bào mà bọn hắn mặc, có thể nhìn thấy một đóa hỏa diễm xen lẫn hoa sen tạo thành ấn ký, nhìn qua rất mỹ lệ mà tà dị.
“Tu vi của Phiền Thành thế nhưng là Hợp Đạo Tôn Giả, ai có thể giết hắn? Vị Tiêu gia kia là không có khả năng, chẳng lẽ là người của quân đội xuất thủ? Hoặc là Lục Phiến Môn?”
“Không rõ ràng, nhưng mệnh bài của Phiền Thành xác thực đã bể nát.”
“Đáng chết!” Một người ở trong đó gầm lên một tiếng, vỗ lên bàn một chưởng, trực tiếp đập vỡ nát cái bàn gỗ, khí tức mênh mông tràn đầy ở trong phòng khách sạn, còn muốn viễn siêu khí tức của Hợp Đạo Tôn Giả, người này rõ ràng là một vị Võ Đạo Tông Sư đến từ Tây Vực!
“Bình tĩnh, còn chưa xác định được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng chúng ta xác thực là cần phải điều tra một lần, dù sao thì chuyện này cũng dính đến sự bày bố tiếp theo của Thánh Giáo, hơn nữa sự hợp tác của chúng ta cùng với vị kia vẫn còn được tiếp tục, lần này Phiền Thành đột nhiên bỏ mình, chỉ sợ là sẽ làm cho vị kia sinh ra hiểu lầm không cần thiết.”
“Vị kia hiện tại có liên quan đến đại nghiệp 100 năm của Thánh Giáo, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót.”
“Nói đến, bên Đại Chu lại liên hệ với chúng ta sao?”
“Đúng vậy a, Đại Chu lần này thế nhưng đã phát đạt, nghe nói bọn hắn đã chiếm được quân đoàn Tượng Binh Mã của Đại Tần trong truyền thuyết, cũng dám nói điều kiện cùng với Thánh Giáo.
Hừ! Cũng không nhớ đến lúc trước đến tột cùng là ai tiếp tế cho bọn hắn, quả nhiên là một lũ không biết ơn, theo ta thấy Thánh Giáo nên trực tiếp tiêu diệt bọn hắn.”
“Được rồi, đừng đổi chủ đề, hiện tại quan trọng nhất là hiện trạng trong Tiêu Thành.” Nam tử đập vỡ bàn trước đó xốc mũ trùm lên, lộ ra một gương mặt người trung niên, tóc vàng mắt xanh, đây là bộ dáng đặc thù của người Tây Vực, cũng là nguyên nhân vì sao Trung Nguyên lại một mực có bài xích đối với Tây Vực, ở dưới cái nhìn của người Trung Nguyên, Tây Vực không có gì khác với Man tộc, toàn bộ đều là dị tộc.
“Bản tôn sẽ tự mình đi một chuyến đến Tiêu Thành.”
“Làm phiền Thần Tôn rồi.” Mấy đạo nhân ảnh khác chắp tay về phía trung niên tóc vàng, cung kính nói ra.
Trên thực tế ở bên trong mấy người ở đây, vị trung niên nam tử tóc vàng mắt xanh này cũng đúng là có địa vị cao nhất, thân làm Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Ma Giáo, nắm giữ thực lực Võ Đạo Tông Sư, khiến cho hắn vô luận là ở bên trên địa vị hay là thực lực, đều muốn viễn siêu những người khác, đây cũng là nguyên nhân hắn có tự tin đơn thương độc mã tiến về Tiêu Thành.
Chỉ chốc lát sau, nam tử tóc vàng liền rời khỏi khách sạn, biến mất ở trong Cư Lăng Quốc.
Nhưng mà gần như đồng thời, tin tức có quan hệ đến hành động của đám người Bái Hỏa Ma Giáo, đã được chỉnh lý thành hồ sơ, dùng phi ưng truyền thư đưa đến một ngôi nhà bỏ hoang ở khu phố giáp ranh Tiêu Thành.
“Đã rời đi?”
“Ừm, người của Bái Hỏa Ma Giáo đã hành động, xem ra vị Hộ Pháp Thần Tôn có tính tình nóng nảy kia dự định tự mình đi đến Tiêu Thành.”
“Rất tốt, truyền lệnh xuống, để cho “Hắn” hành động a.”
Ở biên giới Tây Vực, Tiêu Thành nhìn như bình tĩnh, nhưng theo việc người của Lục Phiến Môn đến, Trần Khuynh Địch đại náo một trận, cùng với việc lâu chủ Huyết Y Lâu đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, bầu không khí liền trở nên hiểm ác trong nháy mắt.
Sau khi trở lại Ngự Thú Trai, Trần Khuynh Địch liền nhìn vào trong phòng khách, bốn người Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân cùng với Doanh Phượng Tiên chính là đang tụ lại cùng một chỗ, ở chính giữa có một phần hồ sơ, Doanh Phượng Tiên còn đang ghi chép cái gì đó, bốn người vừa thảo luận, vừa tranh chấp, vừa gật đầu tán thành lẫn nhau.
“Có kết quả chưa?” Sau khi Truy Phong Thần Bộ đi vào đại sảnh liền trực tiếp mở miệng hỏi.
“Ừm, đã có kết luận.” Trần Tiêm Tiêm quay người, đẩy chiếc kính mắt không biết lấy được từ nơi nào, giống như có điều suy nghĩ nói ra: “Qua phần hồ sơ này, vị trai chủ Ngự Thú Trai này là chết ở trong lúc kịch chiến, toàn thân cao thấp đều là vết thương, vết thương trí mạng cuối cùng thì là một kiếm xuyên cổ họng, nhưng qua sự kiểm nghiệm của bộ phận nghiệm thi, lại phát hiện ra tuyệt đại bộ phận vết thương ở trên người thi thể, đều không có dấu vết cương khí phá hủy.”
“Còn chân chính tồn tại dấu vết cương khí phá hủy, chỉ có ở trên cổ.” Trần Tiêm Tiêm lại đẩy kính mắt, nghiêm túc nói ra: “Cho nên ta suy đoán, trai chủ Ngự Thú Trai không nhất định là sau khi kịch chiến một trận mới chết, mà là bị một kiếm xuyên cổ họng, bị giết chết trong nháy mắt! Về phần các vết thương còn lại, đơn giản là thủ đoạn mà hung thủ dùng để che giấu chân tướng tử vong mà thôi.”
“Liên quan tới điểm này.” Trần Tiêm Tiêm nhìn về phía Dương Xuân, mà Dương Xuân thì lại hào hứng nói ra: “Ta có thể xác định! Những vết máu trên vách tường này tuyệt đại bộ phận đều không phải là máu người! Mà là máu ma thú không biết lấy từ nơi nào đến.”
“Còn có…” Lạc Tương Tư cũng bước tới trước một bước, nói: “Đủ loại dấu vết kịch đấu ở bên trong toàn bộ đại sảnh này cũng vô cùng kỳ quái, ta đã thử bắt chước một lần, nếu như dựa theo loại dấu vết này để tiến hành chiến đấu, tràng diện chiến đấu sẽ phi thường vặn vẹo và hỗn loạn, thậm chí là không thành hình người, ví dụ như cái này.”
Lạc Tương Tư đưa tay chỉ vào một dấu vết trên vách tường.
“Vị trí của vết kiếm cùng với vết đao này hoàn toàn trái ngược, hết lần này tới lần khác cuối cùng còn có một dấu quyền ấn, căn cứ theo mô phỏng của ta, muốn tạo thành loại dấu vết này, võ giả nhất định phải có ba cánh tay mới được.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










