[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 43 : Quá ghê tởm! (c211-c215)
❮ sautiếp ❯Chương 211: Quá ghê tởm!
Trên thực tế hắn sở dĩ dám mang theo Long Ngạo Thiên đến tìm Ninh Thiên Cơ, còn đặc biệt vội vàng chạy đến vào lúc này, đến đây tranh đoạt vị trí chưởng giáo, chính là vì Long Thiên Tứ có sự hiểu rõ đối với Ninh Thiên Cơ, thân làm lão nhân có kinh nghiệm trải qua đoạn thời gian Thuần Dương Cung tao ngộ đại kiếp kia, Long Thiên Tứ đối với tính cách của Ninh Thiên Cơ có thể nói là rõ như lòng bàn tay.
Vị Thái Hoa Tiên Nhân này, theo một ý nghĩa nào đó mà nói là trung lập tuyệt đối, cái này còn dính đến một sự kiện bí ẩn của Thuần Dương Cung ngày xưa, vì báo đáp ơn dạy dỗ của Thuần Dương Cung, vị Thái Hoa Tiên Nhân này chính là quân pháp bất vị thân (Pháp luật của vua không thiên vị ai), không biết đã giết bao nhiêu người, ngay cả người trong nội bộ Thuần Dương Cung cũng giết rất nhiều.
Bất quá chỉ cần không trái với nguyên tắc của Ninh Thiên Cơ, cũng chính là quy tắc của Thuần Dương Cung, ở bên trong phạm vi của những quy tắc này Ninh Thiên Cơ tuyệt đối sẽ không làm khó dễ ngươi, đây cũng là chỗ dựa của Long Thiên Tứ, đương nhiên là trong toàn bộ Thuần Dương Cung, cũng chỉ có một mình hắn dám đưa ra yêu cầu như vậy đối với Ninh Thiên Cơ.
Nếu như đổi thành một trưởng lão khác mà nói, chỉ là đứng ở trước mặt Ninh Thiên Cơ, chỉ sợ đã bị doạ đến mức cả người co rúm, há miệng ngậm miệng tất cả đều là “tuân mệnh”, chớ đừng nói chi là đề cử người khác tới tranh đoạt vị trí chưởng giáo cùng với đệ tử thân truyền kiêm con nuôi của Ninh Thiên Cơ, loại hành vi này đặt ở trong mắt những người kia nhất định chính là to gan lớn mật.
Nhưng Long Thiên Tứ chính là làm như vậy.
Trọng yếu hơn chính là…Ninh Thiên Cơ còn đồng ý!
“Nghĩa, nghĩa phụ?” Trần Khuynh Địch ngạc nhiên nhìn Ninh Thiên Cơ, còn Ninh Thiên Cơ thì vỗ vai hắn một cái, thấm thía nói ra:
“Khuynh Địch a, ngươi là do ta tự mình thu nhận, kế thừa võ công mạnh nhất của Thuần Dương Cung, sau khi đi một chuyến đến Nam Cương Đạo tu vi càng là tăng lên rất nhiều, bây giờ đã có tu vi Phản Hư Hợp Đạo, ngươi cần phải có tự tin đối với bản thân, vi phụ cũng tin tưởng ngươi, ngươi nhất định có thể đánh bại tất cả đối thủ!
Trần Khuynh Địch: “…”
Quay đầu, Trần Khuynh Địch nhìn thoáng qua đối thủ của hắn, mà đối thủ của hắn thì từ lúc vừa mới bắt đầu cũng không hề dời ánh mắt khỏi hắn.
“Long Ngạo Thiên a…” Trần Khuynh Địch nhìn thanh niên áo đen trước mắt, sau khi cảm khái còn mang theo một chút kỳ quái, bởi vì Long Ngạo Thiên cùng với bộ dáng mà hắn thấy qua trước kia, đã hoàn toàn khác biệt.
Không chỉ là khác biệt về khí chất, mà ngay cả khí tức cũng đã thay đổi.
Nghiêm ngặt mà nói, Long Ngạo Thiên trước kia dĩ nhiên cũng rất mạnh, nhưng bằng vào tu vi của Trần Khuynh Địch mà nói thì cũng không tính là gì, điểm này bất kể là vào thời điểm ở di tích Đại Lôi Âm Tự, hay là thời điểm ở Thành Thanh Đế Nam Cương Đạo, đều là giống nhau, nhưng bây giờ Long Ngạo Thiên lại không đồng dạng, điểm khác biệt lớn nhất chính là, hắn đã có thể khiến cho Trần Khuynh Địch sinh ra dự cảm nguy hiểm.
Giống như đúc với lần hắn gặp thái tử Hoành Xương còn có Tần Kiền Hoàng.
“Không thể nào? Lúc này mới bao lâu a? Hơn nữa nếu ta nhớ không lầm, Long Ngạo Thiên cũng là nhân vật phản diện cơ mà!”
Toàn thân của Trần Khuynh Địch run lên, trong phút chốc ý nghĩ tuôn ra như suối, phảng phất như chiếm được thiên cơ, lập tức hiểu rõ tất cả: Không sai! Long Ngạo Thiên có thể mạnh lên ở trong một thời gian ngắn như vậy, hơn nữa còn đạt tới loại trình độ giống như thái tử Hoành Xương cùng với Tần Kiền Hoàng, nói đến cùng chỉ có một cái khả năng, Long Ngạo Thiên cũng là nhân vật chính!
Suy nghĩ kỹ một chút, Long Ngạo Thiên sở dĩ bắt đầu có biến hóa, còn không phải chính là do sau khi mình đánh bại hắn hay sao? Từ đó về sau hắn liền bắt đầu trở nên mạnh hơn, hơn nữa theo thời gian trôi qua là càng ngày càng mạnh, đến mức là hiện tại đã có thể chân chính tranh phong cùng với mình, thậm chí còn mang đến cho mình cảm giác nguy hiểm, đây không phải là tiêu chuẩn cơ bản của nhân vật chính hay sao!
Hơn nữa nếu suy nghĩ thật cẩn thận mà nói, lúc trước hệ thống ban bố tư liệu mới, nói là đã có một nhân vật chính có cừu hận với mình ra đời, bây giờ suy nghĩ lại một chút chuyện này không phải đã xuất hiện sau khi mình đánh bại Long Ngạo Thiên hay sao, nói như vậy, nhân vật chính lúc trước hệ thống nói tới, nhất định chính là chỉ Long Ngạo Thiên a! Hơn nữa giữa mình và hắn cũng có cừu oán.
Thật là đáng sợ! Bị động a! Tại sao mình lại không phát hiện ra chứ? Đúng! Bản thân mình sở dĩ không phát hiện ra, cũng là bởi vì nguyên nhân hệ thống! Nó một mực hướng dẫn bản thân mình, khiến cho mình tưởng Long Ngạo Thiên là nhân vật phản diện, sau khi bị tiêm nhiễm loại tư tưởng này, bản thân tự nhiên là đã loại bỏ khả năng Long Ngạo Thiên là nhân vật chính..
Hệ thống! Ngươi vậy mà dám tính toán ta!
“Quá ghê tởm! Hệ thống, ta và ngươi rốt cuộc là có thù oán gì vậy? !”
“Ha ha.” Ở trong đầu truyền ra tiếng cười tương đối nhân tính hoá của hệ thống.
Cái hệ thống chuyên gài bẫy này, tính toán ta còn không nói, lại còn lừa gạt ta!
Trần Khuynh Địch dùng sắc mặt tái xanh mà nhìn Long Ngạo Thiên.
Chuyện cho tới bây giờ, Long Ngạo Thiên rất rõ ràng là đã trưởng thành, mà địa vị của mình ở trên đường con nhân vật chính của hắn đoán chừng còn thấp hơn so với Trần Tiêm Tiêm còn có Dương Xuân, đã sắp trở thành đá đặt chân của hắn! Đáng giận a! Một bước sai, từng bước sai, hiện tại đã mình đã không có cách nào nghĩ biện pháp ứng đối.
Chẳng lẽ, chỉ có thể nhắm mắt lại chờ chết hay sao! Đáng chết! Trước đó cho rằng bản thân có 5 năm thời gian yên bình thật sự là quá ngây thơ rồi!
Ngày này sang năm chính là ngày giỗ của ta a!
“Khuynh Địch?”
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, vận hết toàn lực mới có thể ổn định tâm thần, nhìn về phía Ninh Thiên Cơ.
“Chuẩn bị thế nào rồi? Ta chuẩn bị mở ra bí cảnh Thuần Dương, ngươi và Long Ngạo Thiên hãy cũng nhau tiến vào bí cảnh, ai có thể nhận được sự tán thành của bí cảnh, thì chính là chưởng môn đời sau của Thuần Dương Cung chúng ta.”
Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt, đâm lao phải theo lao chính là cái tình huống lúc này a.
Nhưng lại không có biện pháp! Con m* nó, chỉ có thể không đếm xỉa đến! Không phải chỉ là một vị nhân vật chính mới phát triển được gần hai năm thôi sao!
“Long Ngạo Thiên!” Trần Khuynh Địch nhìn thanh niên áo đen trước mắt, dâng cao chiến ý nói: “Hôm nay ta sẽ liều mạng với ngươi!”
Long Ngạo Thiên: “? ??”
Bí cảnh Thuần Dương, nghe nói là bí cảnh do tổ sư khai sáng Thuần Dương Cung, Võ lâm Chí Tôn Thuần Dương Đạo Tôn lúc trước tự tay thiết lập, chỉ có người dự tuyển chưởng môn mới có tư cách tiến vào, hơn nữa tất cả người tiến vào đều phải ký kết khế ước linh hồn, giữ bí mật nghiêm ngặt đối với kinh lịch ở bên trong bí cảnh.
Cho nên bí cảnh Thuần Dương ở ngoại giới thậm chí là ở trong nội bộ Thuần Dương Cung cho đến nay, đều được gọi là một bí mật.
Chương 212: Bí cảnh Thuần Dương
Ninh Thiên Cơ dẫn mọi người đi tới một chỗ vách núi ở phía sau Thuần Dương Cung, sau đó bắn ra một đạo kiếm khí rót vào trong vách núi, chốc lát sau, toàn bộ vách núi liền bắt đầu chấn động, sau đó có từng đạo, từng đạo trận văn lan tràn ra ở trên vách núi, xen lẫn hóa thành một cánh cổng ánh sáng tọa lạc trong hư không.
“Chà..”.
“Bí cảnh Thuần Dương nằm ở trong hư không, là năm đó do tổ sư thi triển đại thần thông mở ra, chỗ vách núi này chỉ là một điểm để mở ra trận pháp mà thôi, tốt rồi, các ngươi hãy đi vào đi.”
“Ừm!” Trần Khuynh Địch nhìn thoáng qua Long Ngạo Thiên ở bên cạnh, đối phương thì đang xoa cằm, nhìn qua dường như đang suy nghĩ cái gì đó.
Quả nhiên! Là đang suy nghĩ làm sao để báo thù, chà đạp mình hay sao!
Trong kịch bản không phải là nói như vậy sao, nhân vật chính sau khi có một chút thành tựu sẽ trở lại tông môn, công nhiên khiêu chiến cùng với nhân vật phản diện có cừu oán với bản thân, đã từng chèn ép bản thân, sau đó nhất cử xoay người, bộc phát ra sức chiến đấu siêu cấp đáng sợ, trực tiếp đè nhân vật phản diện xuống mà đánh đập, khá một chút sẽ còn cho nhân vật phản diện cơ hội lật bàn.
Nếu là đổi thành nhân vật chính tà đạo, chính là là sẽ trực tiếp trảm thảo trừ căn! Đáng chết! Ta sẽ không thúc thủ chịu trói! Ra tay trước thì sẽ chiếm được lợi thế, ra tay sau thì sẽ gặp nạn, ta sẽ đi vào bí cảnh Thuần Dương trước, nếu có thể lấy được cơ duyên sớm hơn một bước so với Long Ngạo Thiên mà nói, liền có thể không bị hắn đè xuống đánh đập!
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch cắn răng một cái, nhanh chóng bước vào cửa ánh sáng.
Mà ở bên cạnh, Long Ngạo Thiên cũng lấy lại tinh thần từ trong sự trầm tư.
Hắn vừa rồi vẫn đang một mực suy nghĩ về một vấn đề: chính là lời nói trước đó của Trần Khuynh Địch: “Hôm nay ta sẽ liều mạng với ngươi”, đến tột cùng là có ý tứ gì đây?
Quả thật, Long Ngạo Thiên từ khi bị Trần Khuynh Địch đánh bại một lần nữa ở di tích Đại Lôi Âm Tự, vẫn đang cố gắng tu luyện, không ngừng tiến bộ, tranh thủ có một ngày tìm lại niềm tin đã mất trở về, nhưng đây chỉ là đối với hắn mà thôi, trên thực tế hắn lại vô cùng rõ ràng, bản thân hắn đối với Trần Khuynh Địch mà nói đoán chừng chỉ là một nhân vật nhỏ thôi a.
Mấy năm trước chính là do Trần Khuynh Địch đã đánh rớt hắn khỏi bảo tọa Đạo Tử chân truyền, mấy năm sau hắn tràn đầy lòng tin khiêu chiến lần thứ hai, kết quả lại bị Trần Khuynh Địch đánh bại còn thoải mái hơn, đổi thành là hắn, chỉ sợ cũng sẽ căn bản không chú ý đến một thủ hạ bại tướng, huống chi Trần Khuynh Địch cũng không biết kỳ ngộ của hắn.
Vậy rốt cuộc là vì cái gì đây?
Vì sao Trần Khuynh Địch lại nói ra lời “Hôm nay ta sẽ liều mạng với ngươi” như vậy? Long Ngạo Thiên đối với chuyện này trăm mối vẫn không có cách giải, thẳng đến lúc vừa rồi, hắn mới xem như là triệt để hiểu ra.
Có thể khiến cho Trần Khuynh Địch nói ra những lời này, chỉ có thể giải thích là Trần Khuynh Địch không giống như trong tưởng tượng của hắn, vẫn luôn coi bản thân hắn là đối thủ a!
Hơn nữa còn không phải là căn cứ vào thực lực của mình, dù sao thì tiến bộ của mình ở trong thời gian này căn bản là không có ai biết rõ, cho nên có thể làm cho Trần Khuynh Địch coi trọng bản thân mình như vậy.. Chỉ có là tiềm lực của mình! Không sai! Trần Khuynh Địch kỳ thật vẫn luôn coi mình là đối thủ ẩn tàng, cảm thấy mình có tiềm lực đấu với hắn một trận! Mà lần này, chính là chiến thư mà hắn hạ xuống!
“Ta biết ngươi có đầy đủ tiềm lực, nhưng lúc trước ngươi chính là quá yếu, lần này lại có dũng khí tranh đoạt vị trí chưởng giáo với ta, nói rõ rằng ngươi đã có tiến bộ nhất định a, đã như vậy, ta liền ở bên trong bí cảnh chờ đợi ngươi khiêu chiến, đừng để cho ta thất vọng! Nếu như ngay cả dũng khí liều mạng với ta cũng không có, vậy thì chính là ta đã nhìn lầm ngươi!”
Hắn nhất định là có cái ý tứ này! Cũng là bởi vì như thế, hắn mới có thể đi trước một bước tiến vào bên trong bí cảnh Thuần Dương! Không sai! Nhất định là dạng này!
“Ngạo Thiên?” Long Thiên Tứ nhìn Long Ngạo Thiên kích động đến mức toàn thân run rẩy, có chút nghi ngờ nói.
“Không có gì.” Long Ngạo Thiên lắc đầu, sau đó kiên định bước vào bên trong cửa ánh sáng, nếu như Trần Khuynh Địch cũng đều đã hạ chiến thư, vậy ta cũng không thể ngồi nhìn mặc kệ! Nhất định phải xuất ra khí độ phù hợp với phần chiến thư này mới được! Không sai! Lần này ta chính là muốn vận dụng hết toàn lực, để cho Trần Khuynh Địch nhìn thấy thực lực của ta!
Đánh bại hắn!
Vào giờ khắc này, chiến ý ở trong lòng của Long Ngạo Thiên là hết sức vang dội!
Sau khi đưa mắt nhìn hai vị thiên kiêu trẻ tuổi của Thuần Dương Cung tiến vào bí cảnh, Ninh Thiên Cơ cũng thu hồi ánh mắt, đột nhiên, phảng phất như là phát giác ra được cái gì vậy, Ninh Thiên Cơ thay đổi ánh mắt, hướng ánh mắt nhìn về phía bên ngoài Thuần Dương Cung, mà Long Thiên Tứ chỉ vào chốc lát sau cũng hơi giật mình, sau đó nhìn về phía phương hướng đồng dạng. hai người một trước một sau đều cảm giác được, cỗ khí tức truyền đến từ bên ngoài Thuần Dương Cung kia, không thể nghi ngờ là Võ Đạo Tông Sư, hơn nữa còn không phải là Võ Đạo Tông Sư bình thường.
“Kỳ quái.”
“Tông chủ?”
“Là Hoàng Thu Sinh.” Hai mắt của Ninh Thiên Cơ như điện, phảng phất như là đang nhìn về một chỗ rất xa, sau đó thấp giọng nói ra.
Nhưng mà cái danh tự mà Ninh Thiên Cơ nói ra lại khiến cho Long Thiên Tứ giật nảy cả mình, Hoàng Thu Sinh? Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, trọng thần triều đình làm sao sẽ tự mình đi đến Thuần Dương Cung? Hơn nữa còn giống như là đi tới một thân một mình.
“Ta sẽ đi ra bên ngoài nghênh đón.”
“Dẫn hắn đến Vạn Thọ Cung.”
Long Thiên Tứ gật đầu một cái, sau đó bước ra một bước, thiên địa nguyên khí tự nhiên cộng minh, một bước này liền vượt qua hơn phân nửa Thuần Dương Cung, trực tiếp xuất hiện ở bên ngoài sơn môn, mà ở trước sơn môn, chỉ thấy một vị trung niên nam tử mặc quan phục màu đỏ thẫm, eo buộc một khối quan ấn màu đen đang chậm rãi đi tới.
“Ồ?” Sau khi nhìn thấy Long Thiên Tứ, Hoàng Thu Sinh hơi nhíu lông mày, sau đó không khỏi lộ ra một nụ cười khổ, nói: “Xem ra tu vi của bản quan vẫn là không đủ a.”
“Một thân khí huyết của Tổng bộ đầu hùng hậu như vậy, mắt của tông chủ đại nhân sáng như đuốc, tự nhiên là không thể bị gạt được.”
Hoàng Thu Sinh nhếch nhếch miệng, làm gì có dễ dàng như Long Thiên Tứ nói vậy, khí tức Võ Đạo Tông Sư là hết sức rõ ràng, nhưng hắn là ai? Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn! Lấy tu vi của hắn, lại phối hợp thêm bí pháp của Lục Phiến Môn, coi như là có một vị Võ Đạo Tông Sư đứng ở trước mặt của hắn, chỉ cần Hoàng Thu Sinh muốn, thì sẽ không làm bại lộ khí tức của bản thân.
Thế nhưng Thái Hoa Tiên Nhân lại có thể dễ dàng phát hiện ra bản thân hắn ở một khoảng cách xa như vậy.
Khó trách năm đó đối phương có thể dựa vào sức một mình chống lên toàn bộ Thuần Dương Cung.
Hoàng Thu Sinh cảm khái nói ở trong lòng, trên thực tế ở bên trong mười đại thánh địa võ đạo, Thuần Dương Cung là một tồn tại phi thường đặc biệt.
Chương 213: Vô Vọng Ma Tôn
Trên thực tế, nói một cách nghiêm túc, lực lượng cao cấp lúc này của Thuần Dương Cung, cũng chính là nhân số Võ Đạo Tông Sư, trên thực tế chính là kém xa tít tắp chín toà thánh địa võ đạo khác, mà sở dĩ Thuần Dương Cung còn có thể ngồi vững vàng trên vị trí thánh địa võ đạo, cuối cùng cũng là bởi vì một người, Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ.
Mà nếu như không có Ninh Thiên Cơ, Thuần Dương Cung chỉ sợ lại muốn đứng trước một trận đại kiếp.
Ở trong loại cục diện đặc thù này, đối với Thuần Dương Cung mà nói là nguy cơ, nhưng đối với triều đình, đối với Lục Phiến Môn mà nói thì lại không phải là như thế.
Một người có thực lực cường đại, nhưng cường đại đến mấy thì cũng có hạn, mà một cái thế lực được xây dựng ở trên căn cơ của một người, còn có cái thế lực nào thích hợp làm đồng minh hơn cái thế lực này hay sao?
Thuần Dương Cung cần giúp đỡ, muốn thoát khỏi cái cục diện một người này cũng không thể chỉ dựa vào Ninh Thiên Cơ, mà triều đình cần tìm kiếm được một minh hữu đáng tin ở trong giới tông phái, hai bên hợp tác ở bên trên cái cơ sở này, há không phải là rất tốt hay sao?
Đây cũng là nguyên nhân mà Hoàng Thu Sinh tới đây.
Xuyên qua cửa ánh sáng, lực chú ý của Long Ngạo Thiên tăng lên tới cực hạn, trong nháy mắt vừa vào cửa hắn liền đặt tay lên chuôi đao của bản thân, một khi có người phát động công kích đối với hắn, bất kể là phương hướng nào hắn đều có thể kịp phản ứng trước tiên, căn cứ vào thực lực của đối phương để tiến hành phòng ngự hoặc là phản kích.
Loại tính cảnh giác này nếu là Long Ngạo Thiên trước kia căn bản sẽ khinh thường đi làm.
Nhưng sau khi kinh lịch nhiều thứ từ sau khi trở về từ di tích Đại Lôi Âm Tự, loại ngạo mạn buồn cười kia đã sớm bị Long Ngạo Thiên vứt bỏ, cừu hận cùng với dục vọng thắng lợi mãnh liệt đối với Trần Khuynh Địch ở một trình độ nào đó, quả thật là đã làm cho Long Ngạo Thiên thoát thai hoán cốt, cũng khó tránh khỏi vì sao Trần Khuynh Địch lại hoài nghi hắn là nhân vật chính mà hệ thống nói tới.
“Nơi này…?” Long Ngạo Thiên nhìn bốn phía, thế giới ở sau cửa ánh sáng vô cùng kỳ quái, chỗ đứng của Long Ngạo Thiên là một toà tế đàn rất có ý vị tông giáo, rất tương tự cùng với tế đàn Minh Giáo Minh Thần, ở phía sau có một toà tượng thần to lớn cầm tấm chắn cùng với đao kiếm trong tay, ở dưới chân thì là suối nước thanh tịnh, Long Ngạo Thiên đúng là chưa từng nhìn thấy loại thiết kế này.
Lại nhìn ra bên ngoài “Địa phương kỳ quái”, chính là từng tòa tháp lớn cao ngất, hình dạng tháp rất là tương tự cùng với tượng thần trên tế đàn, trọng yếu hơn chính là từ trên người của những thứ này, Long Ngạo Thiên cảm nhận được rõ ràng một chút cảm giác nguy cơ, chuyện này đối với một võ giả cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo như hắn mà nói không thể nghi ngờ là đáng giá để cảnh giác.
“Ma Tôn.”
“Ta cũng không rõ ràng, năm đó ta cũng không phải chưởng giáo Thuần Dương Cung.”
Ở trong đầu của Long Ngạo Thiên, một giọng nói già nua vang lên, mang theo một chút nghi hoặc.
Đây chính là kỳ ngộ lớn nhất của Long Ngạo Thiên trong mấy năm qua, cũng là kỳ ngộ mà hắn lấy được trong thời điểm hắn một mình xông vào bí cảnh Vô Vọng, một tia linh hồn này tự xưng là Vô vọng Ma Tôn, cũng chính là Thái Thượng trưởng lão của Thuần Dương Cung năm đó, bí cảnh Vô Vọng là do vị Vô vọng Ma Tôn này một tay mở ra, là tồn tại đã suất lĩnh Thuần Dương Cung ở cái thời đại kia đi đến đỉnh phong.
Về phần tại sao lại gọi là Ma Tôn, cái phương diện này ở dưới sự giải thích của hắn cũng là phi thường có ý tứ.
Theo như hắn nói, Thuần Dương Cung năm đó cùng với hiện tại cũng không đồng dạng, Thuần Dương Cung bây giờ chỉ còn lại có một mình Ninh Thiên Cơ chèo chống, tự nhiên phải chọn một chỗ đứng ở trong chính đạo và ma đạo, nhưng Thuần Dương Cung vào cái thời đại của Vô Vọng Ma Tôn kia chính là đỉnh phong, công pháp ma đạo hay chính đạo đều có, là thế lực trung lập chân chính, tự nhiên không quan trọng chính hay ma.
Long Ngạo Thiên đối với chuyện này đương nhiên là nửa tin nửa ngờ, nhưng lúc kia hắn xác thực là cần có sự trợ giúp của Vô Vọng Ma Tôn, hơn nữa đối phương chỉ còn lại có một sợi tàn hồn, hắn tự cho là bản thân có năng lực khống chế, cho nên mới không tiêu diệt đối phương, mà là hợp tác cùng với đối phương, mà cũng bởi vì ở dưới sự trợ giúp của Vô Vọng Ma Tôn, hắn mới có cảnh giới bây giờ.
Nhưng cho dù là Vô Vọng Ma Tôn năm đó, đối với sự tình chỉ có người ứng cử chưởng giáo mới có thể đi vào bí cảnh Thuần Dương cũng là hoàn toàn không biết gì cả, mặc dù hắn có thực lực cường đại, nhưng năm đó hắn thậm chí còn không phải là người ứng cử chưởng giáo.
“Khụ khụ, xin chú ý, xin chú ý.” Đột nhiên, một tràng âm thanh trong trẻo đột nhiên truyền đến từ trong không trung: “Hoan nghênh đi tới liên minh Trung Thổ!”
Long Ngạo Thiên: “? ??”
“Đối với khách đến thăm không biết, bổn hệ thống được Đạo Tôn tự mình chế luyện sẽ giải thích cho ngươi! Nơi này là một trong hai đại tràng cảnh mà Đạo Tôn thiết định lúc trước, ở chỗ này, ngươi sẽ nghênh chiến với rất nhiều cường giả ở cái thời đại của Đạo Tôn kia, chỉ có đánh bại bọn họ, ngươi mới có thể tiến hành vòng kiểm tra tiếp theo.”
“Thì ra là thế, là thí luyện sao.” Long Ngạo Thiên gật đầu một cái, tự cho là đã nắm chắc tinh túy ở trong cái tràng cảnh kỳ quái này, cũng đúng, dù sao thì đây cũng là bí cảnh do tổ sư sáng lập ra môn phái ngày xưa – Thuần Dương Đạo Tôn tự tay thiết kế, có thí luyện là chuyện đương nhiên, nếu không có mới là kỳ quái, ngay cả bí cảnh Vô Vọng mà lúc trước hắn xông qua đều có thí luyện.
“Hiện tại, bổn hệ thống sẽ nói rõ một chút quy tắc thí luyện.”
“Lần thí luyện này là hình thức người máy tiêu chuẩn! Hơn nữa còn là người máy ác mộng, ngươi sẽ không có một người đồng đội nào, chỉ có thể đơn độc chiến đấu hăng hái, mà toàn bộ đối thủ của ngươi cũng đều có cảnh giới như ngươi, mặc dù sức chiến đấu có suy yếu, nhưng vẫn là tuấn kiệt ở niên đại đó của Thuần Dương Đạo Tôn, phi thường lợi hại a!”
“Mà điều kiện ngươi thông qua thí luyện, chính là ở bên trong thời gian có hạn, ngăn cản được công kích của những cường giả kia, bảo vệ nhà chính ở cửa ra vào suối nước.
Mặt khác xin yên tâm, lực chú ý của các cường giả chủ yếu sẽ đặt ở bên trên nhà chính, miễn là ngươi không chủ động tấn công bọn họ, bọn họ sẽ không tấn công ngươi.”
“Mặt khác, song phương đều có sự ủng hộ của Chiến Binh, sức chiến đấu của Chiến Binh là ở trong cảnh giới Tiên Thiên, Chiến Binh ở hai bên có lực lượng ngang nhau, nhưng lại hành động rất máy móc, hãy sử dụng Chiến Binh trong tay của ngươi một cách có hiệu quả!”
“Nhà chính…” Long Ngạo Thiên nhìn toà tế đàn to lớn ở cửa ra vào suối nước, giống như có điều suy nghĩ, gật đầu một cái.
Không hổ là Thuần Dương Đạo Tôn!
“Có ý tứ, coi như không tệ a! Cái thí luyện này rất không tệ!”
Chương 214: Thi đại học
Vô Vọng Ma Tôn cũng đang cảm khái nói ở trong đầu của Long Ngạo Thiên: “Không hổ là tổ sư sáng lập ra môn phái, thiết kế thí luyện như thế này đúng là suy nghĩ khác người.”
Thí luyện nhìn như đơn giản, nhưng trên thực tế lại có độ khó vô cùng cao, phải biết rằng võ giả lấy một đánh nhiều cũng không phải là một sự tình đơn giản, hơn nữa ở dưới loại tình huống này còn phải bảo hộ cái gì là nhà chính, cơ hồ là chuyện không thể nào, chớ đừng nói chi là đối thủ đều là tuấn kiệt cùng một cảnh giới, coi như là thần tiên cũng đều làm không được.
Nhưng trời không tuyệt đường người, tràng diện nhìn như tuyệt vọng, nhưng trên thực tế lại giấu giếm sinh cơ.
Cái sinh cơ kia chính là ở trong câu nói sau cùng của hệ thống: Miễn là ngươi không chủ động tấn công bọn họ, bọn họ liền sẽ không tấn công ngươi, đây là một điểm có thể lợi dụng! Còn có chính là Chiến Binh ở phe của mình, nếu như lợi dụng tốt, hẳn là cũng có thể tạo thành được hiệu quả.
“Không tầm thường, thật sự là không tồi!”
“Người đời đều cho rằng sự tồn tại của võ giả chính là giết người, chính là chiến đấu, khá một chút cũng cho rằng là lĩnh hội thiên đạo, vĩnh sinh bất tử, nhưng tổ sư lại là mở ra một lối riêng, trong lúc thí luyện thực lực của chúng ta, còn nói cho chúng ta biết, thủ hộ mới là ý nghĩa lớn nhất về sự tồn tại của võ giả!”
“Trọng yếu hơn chính là, cái thí luyện này còn không chỉ vẻn vẹn khảo nghiệm thực lực, mà còn khảo thí cái nhìn đại cục cùng với mưu lược tầm mắt của một người, nếu không thì cũng sẽ không có cách nào lợi dụng được Chiến Binh, thì ra là thế, xác thực là rất phù hợp với yêu cầu của người kế nhiệm chưởng giáo Thuần Dương Cung, có thực lực, có cái nhìn đại cục, càng phải có mưu lược cùng với tầm mắt.”
“Dụng tâm lương khổ của Tổ sư, không khỏi làm cho người ra bội phục!”
“Khụ khụ.” Không biết vì sao, hệ thống phát ra tiếng ho khan lúng túng ở trong không trung, bất quá chỉ chốc lát sau, nó liền lên tiếng một lần nữa:
“Tất cả mọi người hãy chuẩn bị! Thí luyện sắp bắt đầu!”
“Quân địch còn có ba mươi giây nữa sẽ đến chiến trường!”
“Thiếu niên dũng cảm a! Hãy nhanh đi sáng tạo ra kỳ tích a!”
“Ta nhất định sẽ thông qua!” Chậm rãi gỡ trường đao màu đen trong tay xuống, Long Ngạo Thiên thấp giọng nói ra, trong giọng nói mang theo sự kiên nghị nồng đậm, đổi lại là hắn trước kia chỉ sợ căn bản là sẽ không làm như thế.
Nói đến, cũng không biết Trần Khuynh Địch hiện tại đang ở nơi nào, hắn đang tiếp nhận loại khảo nghiệm gì?
Cùng lúc đó, Trần Khuynh Địch cũng đang lộ ra vẻ phát mộng.
Bởi vì hắn đang đứng ở trong một cái địa phương mà hắn hết sức quen thuộc, nhưng lại có thể nói là xa lạ.
Đó là một cái không gian hình vuông, ở trên trần nhà treo tám cái bóng đen huỳnh quang sáng trưng, mà ở phía đối diện có trưng bày một tấm bảng đen lớn, ở bên trên có viết một dòng chữ màu trắng:
“Thời gian thi đại học còn lại: một ngày!”
Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt kinh dị lui về phía sau nhìn, ở vách tường phía sau cũng có treo một tấm bảng đen, có viết hai hàng chữ lớn khác:
“Học tập cho giỏi! Tiến bộ mỗi ngày!”
“Không cố gắng thi đại học, cha mẹ sẽ buồn!”
Mà ở phía trên phòng học, ở bên trong loa phát thanh thì phát ra một giọng nói rất nam tính: “Đây là bài kiểm tra tiếng Anh quốc gia năm 20xx, trước khi làm bài thi, thí sinh phải điền tên vào giấy làm bài, vào thời điểm lựa chọn câu trả lời, sau khi chọn đáp án mời dùng bút chì trên bàn để tô đen ô đáp án, xin chú ý, tô đáp án không đúng quy định có thể sẽ vi phạm quy chế thi và không được tính điểm….”
Trần Khuynh Địch cảm thấy mình nhất định là đang gặp ác mộng.
“Cái này, cái này, cái này, cái này, cái này!”
“Khụ khụ, xin chú ý, xin chú ý.”
Giọng nói bên trong loa phát thanh đột nhiên dừng lại, sau đó từ giọng nam biến thành giọng của một người khác, là giọng nói trong trẻo không phải nam không phải nữ, nói thật, Trần Khuynh Địch cảm thấy nghe rất là quen tai.
“Thật xin lỗi, vừa rồi là lầm lẫn, phần này không phải là nội dung của bài sát hạch.”
“Phù!” Trần Khuynh Địch thở ra một hơi thật sâu, có cảm giác tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, bất quá không đợi hắn kịp phản ứng, loa phát thanh lại phát ra một lần nữa:
“Hoan nghênh đi tới chiến trường quyết định vận mệnh! Hiện tại bổn hệ thống sẽ công bố quy tắc!”
Bổn hệ thống?
Khóe mắt của Trần Khuynh Địch giật một cái, bất quá cũng không có mở miệng, mà là tiếp tục nghe giọng nói trong trẻo ở trong loa phát thanh, đồng thời ở trong lòng cũng sinh ra một cái phỏng đoán mà ngay cả chính hắn cũng đều không thể tin được.
“Đầu tiên, người thí luyện tới chỗ này, bổn hệ thống bày tỏ sự đáng tiếc đối với vận khí của ngươi, thật sự là quá thảm, ở bên trong hai cái tràng cảnh mà Đạo Tôn thiết kế ngày xưa, xác suất rút ra cái tràng cảnh này hẳn là chỉ có 1% mới đúng, có thể rút ra được cái tràng cảnh này, vận khí của ngươi thực sự là không nói nổi.”
“Đương nhiên, ngươi bây giờ hẳn là đang rất nghi hoặc a, không có việc gì, bổn hệ thống sẽ giảng giải tỉ mỉ cho ngươi.”
“Nơi này là chiến trường đặc thù do Đạo Tôn tự tay xây dựng lên ngày xưa, đương nhiên cũng không phải là sân đấu võ ở trong tưởng tượng của ngươi, cái ngươi cần chiến đấu ở trong này, không phải là địch nhân, mà là vận mệnh!”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Tiếp đó, ngươi sẽ lấy được một phần bài thi, ở bên trong toàn bộ đều là nan đề có quan hệ đến tu luyện, có tổng cộng 50 câu hỏi trắc nghiệm, ba câu hỏi tự luận chính, một câu hỏi tự luận phụ, tổng cộng là 150 điểm, câu hỏi phụ 10 điểm, ngươi chỉ cần điền câu trả lời vào, đạt từ 120 điểm trở lên, mới có thể thông qua lần thí luyện này.”
“Nhân tiện, nếu như điểm số của ngươi có thể đạt tới 140 điểm trở lên mà nói, sẽ nhận được một gói quà lớn đặc biệt mà Đạo Tôn lưu lại ở nơi này ngày xưa, bất quá căn cứ theo suy tính của bổn hệ thống, trừ phi là ngươi có thể làm đúng câu hỏi phụ, nếu không thì sẽ không thể nào đạt được từ 140 điểm trở lên.”
“Xin hỏi còn có nghi vấn gì hay không?”
“Có.” Trần Khuynh Địch vô thức giơ tay nói, mà giọng nói của hệ thống ở trong loa phát thanh cũng thỏa mãn mở miệng, nói:
“Không sai, giơ tay phát biểu là một thói quen tốt, nói đi, người thí luyện trẻ tuổi.”
“Nếu như không đạt tới 120 điểm mà nói thì sẽ như thế nào?”
“Câu hỏi này rất hay!” Hệ thống vô cùng hào hứng nói ra: “Căn cứ theo lời kể của Đạo Tôn, điều đau đầu nhất của hắn hồi đó chính là thi đại học chỉ được thi có một lần, nhưng hiện tại thì khác, người thí luyện trẻ tuổi, ngươi sẽ có ba lần cơ hội thi lại, nói cách khác, ngươi có thể làm bài thi ba lần liên tục, nhưng mỗi một lần bài thi đều sẽ có sự khác biệt, cho nên đừng nghĩ đến việc gian lận a.”
“Nếu cả ba lần đều không thi đậu thì sao?”
“Vậy thì ngươi sẽ bị trục xuất khỏi bí cảnh Thuần Dương, đương nhiên là vào trước khi trục xuất, ngươi sẽ ký kết khế ước cùng với quy tắc trong bí cảnh, không cho phép tiết lộ tri thức tương quan ở bên trong bí cảnh, đây cũng là yêu cầu của Đạo Tôn.”
Chương 215: Câu hỏi trắc nghiệm
“Là vậy sao…” Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, khóe miệng kéo ra, lộ ra một nụ cười.
Không ngờ được! Tổ sư sáng lập ra môn phái Thuần Dương Cung nhà mình, vị Thuần Dương Đạo Tôn quát tháo phong vân vào vài ngàn năm trước kia tuyệt đối là một người xuyên việt!
Hơn nữa cũng đến từ trái đất giống như hắn!
Chuyện này thật sự là quá trùng hợp!
Tất cả mọi người đều là người trái đất, đây chẳng phải là hắn sẽ có ưu thế rất lớn trong bài kiểm tra này hay sao!
“Người thí luyện, đã chuẩn bị xong chưa?”
“Đã chuẩn bị xong!”
“Rất tốt, phát bài!”
Ánh sáng lóe lên, có một bộ bài thi hết sức quen thuộc liền xuất hiện ở trên bàn trước mặt của Trần Khuynh Địch, ngay sau đó bút chì cũng đều xuất hiện, thậm chí là cả bút máy, cục tẩy cũng đã đều được chuẩn bị xong, trong lúc nhất thời Trần Khuynh Địch thế mà thực sự sinh ra ảo giác bản thân đang ngồi ở trong chiến trường thi đại học.
“Bắt đầu khảo thí! Thời gian khảo thí là một tiếng đồng hồ, mời làm bài!”
“Phóng ngựa đến đây đi!” Trần Khuynh Địch tràn đầy lòng tin mở bài thi ra, bắt đầu xem câu hỏi thứ nhất:
“Xin hỏi, ở thời điểm cảnh giới Hậu Thiên, vào thời điểm nội lực thông qua đan điền đi đến kỳ kinh bát mạch, xuất hiện tình huống trái tim co rút đau đớn, là do chuyện gì?”
“A: Bị bệnh tim.”
“B: Nội lực không thuần túy đưa đến phản ứng khác của thân thể.”
“C: Trị không được, không cứu nổi, cáo từ.”
“D: Phương hướng dòng nội lực lưu động xuất hiện vấn đề.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Đây là câu hỏi gặp quỷ gì thế!
Trần Khuynh Địch co giật khóe miệng mà nhìn bài thi, 49 câu hỏi trắc nghiệm tiếp đó đều không ngoại lệ, toàn bộ đều là câu hỏi tương tự, thậm chí còn mời dùng công thức để trình bày mối quan hệ giữa cương khí cùng với chất lượng nội lực.
Toàn là loại câu hỏi hố cha như thế này!
Điểm này, thì không thể không đề cập tới thiên phú tu luyện của Trần Khuynh Địch.
Thân làm người xuyên việt, Trần Khuynh Địch đã kế thừa hoàn mỹ thể chất của cỗ thân thể này, là Cửu Dương Chi Thể thiên hạ vô song, nhưng rất đáng tiếc là thiên phú của hắn lại không hề xứng đôi với thể chất, không nói đến những cái khác, hắn mặc dù cũng kế thừa tri thức tu luyện cơ bản từ ký ức trong thân thể, ít nhiều gì thì hắn cũng biết một chút, nhưng nếu là nội dung kỹ càng thì hắn ngay cả một chữ cũng không biết.
Như vậy hắn đã làm thế nào để tu luyện đến cái cảnh giới này? Nói nhảm! Luyện thể đâu có cần nhiều đồ vật lòe loẹt như vậy! Quản ngươi là kỳ kinh bát mạch hay là cái gì cương khí nội lực, dù sao thì cứ dựa theo toàn bộ công pháp rèn luyện một lần là được, điểm này ở bên trên Vô Lượng Quang Minh Quyết mà Trần Khuynh Địch tự nghĩ ra là liền có thể nhìn ra rõ ràng, quá trình tu luyện của Trần Khuynh Địch là tương đối không có não.
“Đáng chết.” Trần Khuynh Địch đọc qua toàn bộ 50 câu hỏi trắc nghiệm, cuối cùng trái lo phải nghĩ, đắm chìm nửa ngày ở trong trí nhớ, mới xem như hoàn thành mười ba câu hỏi có liên quan cùng với Thể Tu, còn có hai câu hỏi đơn giản, mà 35 câu hỏi còn dư lại, Trần Khuynh Địch xem như là triệt để vô kế khả thi.
Về phần ba câu hỏi tự luận chính, không ngoại lệ tất cả đều là đề tính toán.
Trần Khuynh Địch sau khi đọc đề xong liền quyết đoán buông bút chì xuống, bất đắc dĩ thở dài, nhìn ba câu hỏi tự luận này:
“Mời dùng luận chứng cương khí chứng minh bản chất khác biệt giữa cương khí cùng với nội lực.”
Còn có: “Tiểu Minh cùng với tiểu Lan đứng cách nhau 100m dùng cương khí đánh nhau, một người có tu vi Luyện Khí Hóa Thần, một người có tu vi Luyện Thần Phản Hư, nhưng Tiểu Minh Luyện Khí Hóa Thần có một kiện Đạo Binh gia trì, xin hỏi là công kích của người nào nhanh hơn?”
Đây chính là đánh đố hắn có phải không!
“Hệ thống! Ngươi có biện pháp nào không?” Vạn bất đắc dĩ, Trần Khuynh Địch bắt đầu xin sự giúp đỡ của bàn tay vàng bản thân, mà chỉ chốc lát sau:
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Có.”
“Con m* nó, thật sự có sao? Mau nói, ngươi biết đáp án của những câu hỏi này a?”
“Xin kí chủ yên tâm, bổn hệ thống trên thông thiên văn dưới rành địa lý, trước biết 500 năm, sau biết 500 năm, những câu hỏi này mặc dù khó, nhưng mà bổn hệ thống đều có thể tìm tới đáp án.
“Tốt tốt tốt! Nhanh, mau nói cho ta biết đáp án!”
“Không có vấn đề, mời kí chủ nạp tiền a, gói đáp án cần một vạn Hệ Thống Tệ để hối đoái.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Đúng lúc này, giọng nói trong loa phát thanh vang lên lần thứ hai: “Khụ khụ, thời gian khảo thí còn thừa lại mười lăm phút, xin chú ý! Thời gian khảo thí còn thừa lại mười lăm phút.”
Trần Khuynh Địch: “! !!”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Mời nạp tiền.”
Con m* nó!
“Hãy dùng viên Hồi Thiên Đan ở trong túi trữ vật kia hối đoái thành Hệ Thống Tệ, sau đó hối đoái đáp án!”
Hồi Thiên Đan, đây chính là đan dược bảo mệnh của hắn, là do hắn chuyên môn tới Đan Dược Điện mua sắm để đề phòng vạn nhất, dù sao thì đi trong giang hồ cũng sẽ có lúc ướt giày, nếu vào một ngày bản thân bị trọng thường, vậy thì phải dựa vào loại đan dược này để cứu mạng, bất quá bây giờ cũng là thời khắc nguy cấp, không lo được nhiều như vậy!
Vạn nhất bản thân không thông qua thí luyện, hoặc là làm trễ nải quá nhiều thời gian, nói không chừng là sẽ bị Long Ngạo Thiên vượt qua!
“Hối đoái thành công, mở ra gói đáp án.”
Giọng nói của hệ thống vang lên, Trần Khuynh Địch lập tức cầm bút lên, đối chiếu đáp án ở trong đầu để viết vào bài thi.
Thời gian cấp bách, liều thôi!
Ở trong cái chớp nhoáng này, Trần Khuynh Địch phảng phất như trở về thời điểm một ngày trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, có một loại cảm giác khẩn trương và kích thích kia.
Một người, một cây bút, mười lăm phút, một trận kỳ tích.
Ở trong chiến trường, đang diễn ra một trận chiến đấu kịch liệt.
Long Ngạo Thiên cầm đao trong tay, toàn thân bạo phát cương khí, vững vàng đứng ở giữa cửa ra vào nhà chính, hai mắt lộ ra sự kiên nghị, nhưng lại mang theo vài phần chiến ý điên cuồng, mà ở bên cạnh hắn, thì là mấy chục Chiến Binh cầm trường đao cùng với năm khẩu pháo to lớn, mà những cái này đã là toàn bộ lá bài tẩy của hắn.
Đây thật sự là một trận chiến đấu hết sức đáng sợ.
Quân địch liều chết xung phong từ ba đường trên, dưới, và giữa, không biết vì sao mặt đất sẽ đột nhiên nổ tung, còn có rõ ràng là võ học của một người khác, đột nhiên bị đối thủ trước mắt thi triển đi ra, ngay cả Chiến Binh cũng đều sẽ không giải thích được đột nhiên cường hóa, mà khu rừng màu đen càng là một nơi đáng sợ tuyệt đối không thể tiến vào.
Nói tóm lại, không hổ là thí luyện ác mộng, có độ khó không tầm thường.
Mà đây đã là đợt tiến công thứ mười bốn.
Ở bên trong mười bốn đợt tấn công này, Long Ngạo Thiên không biết bao nhiêu lần đều đứng ở phía trước nhất giống như bây giờ, chống đối địch nhân điên cuồng đánh tới, cũng chính là nương tựa theo thực lực cường đại của bản thân, hắn mới có thể tích góp được một lượng lớn Chiến Binh như bây giờ, xem như là con át chủ bài lớn nhất để bản thân lật ngược thế cờ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử [Dịch] Trò Chơi Cùng Các Tiên Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Tro-Choi-Cung-Cac-Tien-Tu-Audio-Truyen.jpg)






