[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 42 : Hảo hài tử (c206-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 206: Hảo hài tử
“Khuynh Địch, tốt! Hảo hài tử a…” Hách bá nắm thật chặt tay của Trần Khuynh Địch, bên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn cũng lộ ra nụ cười từ trong thâm tâm.
Vốn dĩ sau khi thối lui khỏi chỗ đó, hắn đã làm xong chuẩn bị sống quãng đời cô độc còn lại ở Thuần Dương Cung, bình thường đã quen với sự lạnh nhạt của người khác, chỉ là hắn như thế nào cũng không nghĩ đến, đệ tử thân truyền của chưởng giáo, Đạo Tử chân truyền – Trần Khuynh Địch, thế mà lại quan tâm đến dạng lão nhân cô độc như hắn!
Phải biết rằng lấy thân phận của Trần Khuynh Địch, hẳn là không biết được chuyện cũ của những lão nhân như hắn a, chớ đừng nói chi là bây giờ hắn đã mất hết tu vi, đã không còn thực lực gì, so với thân phận và địa vị của Trần Khuynh Địch cơ hồ là một trời một vực, nhưng đối phương vẫn tôn kính với hắn như cũ…
Hơn nữa nếu như chỉ vẻn vẹn nhắm vào hắn mà nói, còn có thể nói là có tâm tư đối với hắn, nhưng không chỉ có bản thân hắn, bao quát cả Dược Tiên Các, Thần Binh Điện, Nhiệm Vụ Điện, còn có người trông coi cửa cung, những người kia cũng giống như hắn là lão nhân lui từ “Chỗ đó” ra ngoài, cơ hồ đều nhận được lễ ngộ của Trần Khuynh Địch.
Chuyện này còn có thể nói cái gì? Chỉ có thể nói Trần Khuynh Địch chính là một hài tử có tấm lòng son a!
“Hảo hài tử! Rất lâu không thấy ngươi đi tới Tàng Kinh Điện, là tới để tìm võ công gì hay sao?” Hách bá nắm chặt tay của Trần Khuynh Địch, vô cùng chân thành nói ra.
“Ừm, ta tới là để giúp mấy vị sư muội chọn lựa võ công, ngoài ra bản thân ta gần đây cũng rơi vào bên trong bình cảnh, cho nên muốn đến Tàng Kinh Điện tham khảo một chút võ công…
“Cho mấy vị sư muội?” Hách bá sững sờ, vô thức mở to hai mắt nhìn, lấy một loại ánh mắt trưởng bối nhìn hài tử nhìn về phía sau lưng của Trần Khuynh Địch, hai mắt sau đó chính là tỏa sáng.
Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên, từ lớn đến nhỏ đứng thành một hàng, quốc sắc thiên hương, mỗi người mỗi vẻ..
“Tốt! Hảo hài tử a!”
Hách bá lập tức cảm thấy vui mừng, phải biết rằng hắn cũng tính là có hiểu biết về sự tình của Trần Khuynh Địch, trầm mê tu luyện, không gần nữ sắc, chuyện này đối đại đa số trưởng lão trong tông môn mà nói đương nhiên là một chuyện tốt, nhưng đối với dạng lão nhân như Hách bá, nhất là lão nhân coi Trần Khuynh Địch giống như là con cháu trong nhà.
Con cháu trong nhà a, nối dõi tông đường mới là trọng yếu nhất! Thậm chí là có một số lão nhân đã âm thầm nhắc nhở Trần Khuynh Địch, bảo hắn nên dành thời gian đi tìm bạn gái.
Không nghĩ tới a! Tốc độ hành động của đứa nhỏ này vẫn là rất nhanh! Hơn nữa còn có ánh mắt rất xảo quyệt a! Không kém mình lúc trẻ một chút nào!
“Không sai! Không sai!”
Hách bá hài lòng gật gật đầu, sau đó bỗng nhiên kéo Trần Khuynh Địch đến bên người, lặng lẽ nói: “Khuynh Địch a, ta xem đây đều là những đứa nhỏ tốt, tu vi giống như là cũng không tệ, nếu có ngươi dẫn đường mà nói, ta đề cử cho ngươi mấy tầng không gian, ở trong đó đều là truyền thừa võ học tương đối khá của tông môn chúng ta.”
“Cảm ơn Hách bá!” Trần Khuynh Địch vô cùng kích động nói ra, quả nhiên! Ta liền biết Hách bá nhất định là một cao nhân ẩn thế!
Các ngươi nhìn đi, hiện tại cũng đã bắt đầu đề cử võ công cường đại cho ta, qua mấy ngày nữa nói không chừng là sẽ ngoài ý muốn bại lộ thân phận cao nhân ẩn thế, trở thành chỗ dựa lớn của ta!
Trần mỗ ta quả nhiên là thần cơ diệu toán a!
Trao đổi thân thiết cùng với Hách bá một phen, sau khi biết rõ ràng ưu khuyết công pháp của mỗi một tầng không gian Tàng Kinh Điện, Trần Khuynh Địch liền gật đầu một cái đối với bốn người Dương Xuân ở phía sau lưng.
“Mấy vị sư muội, chúng ta đi vào chứ?”
Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên đồng thời gật đầu một cái, sau đó cũng là cúi người hành lễ đối với Hách bá.
Nhìn thấy một màn này, nụ cười ở trên mặt của Hách bá càng thêm rực rỡ: “Tốt! Hảo hài tử a!”
Phải tranh thủ nói cho chưởng giáo đại nhân một tiếng, Khuynh Địch đã lớn như vậy, về sau còn cần phải tiếp nhận vị trí chưởng giáo Thuần Dương Cung, cũng là thời điểm lựa chọn cho hắn một vị chưởng giáo phu nhân!
Ừm! Ngày mai sẽ đi nói!
Trần Khuynh Địch tự nhiên là không biết ý nghĩ của Hách bá, hắn hiện tại chỉ muốn đưa mấy người Dương Xuân vào trong không gian Tàng Kinh Điện, có hai vị nhân vật chính Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm ở đây, hắn đương nhiên là không thể chọn tầng quá thấp, cho nên vừa đi vào, Trần Khuynh Địch liền trực tiếp dẫn đám người đi vào tầng không gian thứ tám.
Nhìn một loạt giá sách trong tầng không gian thứ tám, Trần Khuynh Địch đặc biệt hào sảng vung tay lên nói: “Mọi người không cần phải khách khí! Các muội thích công pháp gì thì cứ tùy ý chọn, bất quá chỉ có thể lựa chọn một phần thôi a, toàn bộ điểm cống hiến mà các muội lựa chọn công pháp đều tính cho ta.
Thân làm Đạo Tử chân truyền, lại vừa mới trở về từ Nam Cương Đạo, ở trong tay của Trần Khuynh Địch cũng có không ít điểm cống hiến.
“Đa tạ sư huynh!”
“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn!” Trần Khuynh Địch mặt mày hớn hở nói ra, đây chính là phương pháp hữu hiệu để kéo cao độ thiện cảm, nhất là Dương Xuân cùng với Doanh Phượng Tiên, một người là nhân vật chính đang lên, một người là nhân vật chính tương lai, kéo cao độ thiện cảm của hai người này tuyệt đối sẽ không lỗ, về phần Trần Tiêm Tiêm, thượng thiên phù hộ, nếu có thể không khiến cho nàng tiếp tục sinh ra địch ý với hắn liền tốt.
Chỉ có một người ngoại lệ duy nhất, là Lạc Tương Tư.
Bất quá mặc dù Lạc Tương Tư không phải là nhân vật chính, nhưng Trần Khuynh Địch vẫn cảm thấy Lạc Tương Tư thế nhưng là tiểu trợ thủ đắc lực của hắn, cho nên ủng hộ nàng một chút cũng là chuyện đương nhiên! Quan hệ giữa mình và nàng thân thiết như vậy! Cho dù trước đó đã xảy ra chút hiểu lầm nhỏ, nàng khẳng định cũng sẽ không ôm địch ý đối với mình! Trần mỗ ta xưa nay sẽ không nhìn lầm người!
Thuần Dương Cung thân làm thánh địa võ đạo, Tàng Kinh Điện của Thuần Dương Cung tự nhiên cũng sẽ không tùy ý như vậy, sẽ để cho bản thân đệ tử tùy tiện lựa chọn võ công, nhất là ở tầng thứ tám.
Giá sách nhìn như phức tạp, trên thực tế cũng được một tầng ánh sáng vàng óng bao phủ, mà ở phía trước nhất giá sách, được trưng bày một cuốn sách to lớn, có độ cao khoảng chừng một người, có độ dày càng là làm cho người ta không có cách nào tưởng tượng, chỉ là nhìn qua một chút đã cảm thấy phải có tối thiểu hơn ngàn trang.
Đây có phải nói rằng là một trang giấy sẽ tượng trưng cho một môn võ công hay không?
Đáp án đương nhiên là…Không!
Nói đùa cái gì, đây cũng không phải là Tàng Kinh Điện tầng thứ nhất, mà là tầng thứ tám! Tầng này trưng bày võ công gần với tầng thứ chín, mà tầng thứ chín sẽ bày ra võ công gì? Tam đại võ công tuyệt thế của Thuần Dương Cung! Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, Thái Hoa Phi Tiên Kinh, Liệt Hỏa Phần Thiên Kim Ô Bái Nhật, toàn bộ đều là Tuyệt Thế Thần Công?
Chương 207: Cái Thế Thần Công
Mà tầng thứ tám được coi như là gần với tầng thứ chín, võ công được bày ra ở nơi này tự nhiên cũng là gần với Tuyệt Thế Thần Công.
Cũng chính là Cái Thế Thần Công trong truyền thuyết, loại võ công đẳng cấp này nếu như Thuần Dương Cung cũng có hơn một ngàn bản giống như số trang sách mà nói, vậy thì Thuần Dương Cung cũng không phải là một trong mười đại thánh địa võ đạo trong thiên hạ, mà là thánh địa võ đạo đệ nhất thiên hạ, nói đùa, toàn bộ giang hồ đều không nhất định có hơn một ngàn bản Cái Thế Thần Công.
Như vậy vấn đề đã đến.
Vì sao Thuần Dương Cung lại đặt một cuốn sách tràn đầy tính lừa gạt như vậy ở nơi này?
Có hai cái nguyên nhân, một cái tự nhiên là để trợ giúp đệ tử sàng lọc chọn lựa võ công thích hợp, cuốn sách nhìn qua chỉ là vật bài trí, nhưng trên thực tế lại liên thông với giá sách ở sau lưng, hơn nữa còn có hiệu quả thần dị, có thể tiếp nhận ý thức của võ giả, phối hợp với đặc tính cương khí nguyên thần của võ giả, giúp đỡ võ giả lựa chọn công pháp thích hợp.
Qua nhiều năm như thế, công pháp mà cuốn sách này lựa chọn trên cơ bản đều không có lỗi lầm gì.
Mà nguyên nhân thứ hai, cũng rất đơn giản, chính là làm đại diện.
Ngươi nghĩ xem, đệ tử nhà mình vừa đi đến tầng thứ tám, nhìn thấy cuốn sách này, ở phía trên có hơn một ngàn trang sách, lại nhìn thấy hàng giá sách thật dài kia, khẳng định là tự nhiên sẽ liên tưởng đến việc thánh địa nhà mình có nhiều Cái Thế Thần Công như vậy! Đó là cường hãn cỡ nào a! Trong nháy mắt lòng trung thành cùng với cảm giác vinh dự đối với tông môn sẽ tăng vọt.
Mặc dù sau khi hiểu rõ thì có một chút xấu hổ, nhưng người đến Tàng Kinh Điện đều là các đệ tử trẻ tuổi a.
Đệ tử trẻ tuổi chính là dễ lừa gạt nhất! Cho nên mới có như một cuốn sách dày như vậy để ở chỗ này.
Thuận tiện nhắc tới, ở bên trong giá sách dày đặc nhìn qua bày rất nhiều sách, nhưng trên thực tế có hơn hai phần ba số sách đều là trống không, có thể được gọi là Cái Thế Thần Công, tổng cộng có không quá mười bản, vẫn là nội tình mà Thuần Dương Cung góp nhặt qua vô số năm mới có.
Đương nhiên là không thể nào nói loại bí mật này cho những người khác.
Cho nên vào lúc này vô luận là Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, hay là Lạc Tương Tư cùng với Doanh Phượng Tiên, đều lộ ra vẻ mặt kích động nhìn cuốn sách cực lớn, biểu lộ ở trên mặt đều giống với rất nhiều đệ tử đã từng tới đây, đều là mang theo cảm giác vinh dự và lòng trung thành nồng đậm đối với tông môn, mà Trần Khuynh Địch đã biết rõ nội tình bởi vì nguyên nhân nghĩa phụ tiện nghi thì là bất đắc dĩ che mặt.
Không thể không thừa nhận, lão tổ Thuần Dương Cung lúc trước nghĩ ra cái cái biện pháp này tuyệt đối là một thiên tài, nhưng đúng là cũng quá không biết xấu hổ…
“Mấy vị sư muội, mau chọn võ công đi a, Dương Xuân, muội lên trước đi.”
“Vâng!” Dương Xuân đáp lời, vui vẻ tiến lên, dựa theo hướng dẫn sử dụng ở bên cạnh cuốn sách, trực tiếp đưa tay đặt lên trên cuốn sách, bắt đầu đưa cương khí vào.
Sau khi đưa cương khí vào trong chốc lát, cuốn sách to lớn liền bắt đầu phát sáng, sau đó bắn cánh tay của Dương Xuân ra, có một tầng vầng sáng vàng óng dần dần lan tràn ra, cuốn sách to lớn bắt đầu lật ra, ở phía trên từng trang giấy đều mang theo hoa văn phức tạp, cuối cùng dừng lại ở trang thứ 361.
Không thể nghi ngờ, đây cũng là công đoạn làm màu, trên thực tế toàn bộ số trang đều là ngẫu nhiên, công pháp thì là trực tiếp rút ra từ bên trong giá sách phía sau lưng, cũng không có liên hệ trực tiếp gì, mà hoa văn ở trên trang giấy thì nghe nói là do lão tổ thiết kế Tàng Kinh Điện lúc trước khi còn bé tùy ý vẽ bậy ra…
Cuốn sách to lớn chấn động, từng đạo từng đạo quang mang rất nhanh liền chảy vào đỉnh đầu của Dương Xuân, hóa thành một thiên kinh văn màu vàng óng, toàn bộ tinh yếu trong đó giống như là quán đỉnh rót vào trong đầu của Dương Xuân, cỗ tin tức to lớn này, thậm chí còn khiến cho tiểu Yêu phát ra tiếng hô kinh ngạc.
“Có ý tứ a! Loại phương thức truyền thừa này nên nói không hổ là thánh địa võ đạo hay sao, thế mà có thể nghĩ đến loại biện pháp này, quả nhiên coi như là suy yếu, cũng vẫn còn lại nội tình a.”
“Tiểu Yêu?”
“Để ta nhìn một chút, nhìn một chút…”
Dương Xuân nháy nháy mắt, lúc này mới bắt đầu xem kỹ võ công mà bản thân lấy được, mà Trần Khuynh Địch cùng với mấy người Trần Tiêm Tiêm cũng hiếu kì bu lại, Trần Khuynh Địch liếc nhìn số hiệu mà cuốn sách to lớn hiện ra, sau khi so đo ở trong lòng một phen liền nghĩ ra được môn võ công mà Dương Xuân lấy được đến tột cùng là gì.
“Luyện Hồn Cực Trảm Đao?”
Trần Khuynh Địch lộ ra thần sắc cổ quái, đây cũng không phải là một quyển võ công thích hợp với nhân vật chính a, nghe cái tên này liền biết, đây là một môn đao pháp thông qua đồ sát sinh linh, luyện hóa hồn phách của bọn hắn, sau đó mới có thể phát huy uy lực mạnh mẽ, uy lực mặc dù phi thường đáng sợ, nhưng trên bản chất lại là võ công ma đạo…
Chỉ thấy Dương Xuân lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên cởi hộp kiếm ở sau lưng ra, Hổ Phách Đao giống như phù dung sớm nở tối tàn ở Thiên Lan Kiếm Tông ngày xưa xuất hiện lần thứ hai, nặng nề mà rơi vào bên trên đại địa của Tàng Kinh Điện.
Đúng rồi, có chuôi Hổ Phách Đao được chế tạo từ hồn phách Yêu Vương này, cũng không cần phải đồ sát sinh linh gì…hồn phách Yêu Vương, không phải chính là đạo cụ thích hợp nhất để luyện hồn hay sao?
“Cuốn sách này quả nhiên là rất thần dị a!” Tiểu Yêu cũng kinh ngạc nói ở trong đầu của Dương Xuân, trong giọng nói tràn đầy sự bội phục.
Sau đó Trần Tiêm Tiêm cũng đi lên, bất quá khác biệt cùng với Dương Xuân, công pháp nàng lấy được chính lã võ công thiên hướng về Phật Môn, cũng là bản thăng cấp của Long Tượng Thiên Pháp mà Long Ngạo Thiên tu hành lúc trước, tên là [Đại Uy Long Tâm Kinh], khác biệt cùng với Long Tượng Bàn Nhược Công, là một môn nội công tiêu chuẩn.
Cũng coi như là một môn nội công bổ túc cho quá trình Trần Tiêm Tiêm luyện thể.
Doanh Phượng Tiên thân làm nhân vật chính tương lai, tự nhiên cũng không kém, cũng chiếm được một môn võ công không tệ, tên là [Âm Dương Nhãn], nghe nói là võ công tham khảo trùng đồng của tiên hiền Thượng Cổ diễn sinh ra, có thể mượn nhờ sự đặc thù của công pháp mở ra trùng đồng Thượng Cổ, có đầy đủ các loại công hiệu, chỉ là uy lực bị giảm bớt.
Bất quá nên nói như thế nào đây, môn công pháp này lại khiến cho tâm tình của Trần Khuynh Địch trở nên khá phức tạp, không biết nên nói cái gì, nhưng chẳng được bao lâu, phần phức tạp này liền không còn tồn tại.
Bởi vì Lạc Tương Tư đã đi lên thử.
“Ầm ầm!”
Trong lúc nhất thời toàn bộ Tàng Kinh Điện đều chấn động, cuốn sách to lớn điên cuồng lật giấy, kết quả thế mà có một đạo quang mang xông ra trực tiếp phóng tới tầng không gian thứ chín, sau đó dẫn dắt một vệt kim quang sáp nhập vào trong đầu của Lạc Tương Tư, mà số hiệu hiện ra trên trang sách càng là khiến cho hai tay của Trần Khuynh Địch run rẩy.
Chương 208: Liệt Hỏa Phần Thiên Kim Ô Bái Nhật Quyết
“? ??” Trần Khuynh Địch không thể quen thuộc hơn nữa với cái số hiệu kia.
Một trong ba đại Tuyệt Thế Thần Công: Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công.
Nhìn cái số hiệu này, Trần Khuynh Địch rơi vào trong sự trầm tư thật sâu.
Ta nói a…Lạc sư muội…không lẽ muội cũng là nhân vật chính a?
Trần Khuynh Địch cùng với chúng nữ ngạc nhiên nhìn Lạc Tương Tư bị bao phủ ở trong ánh vàng sáng chói.
Không đợi suy nghĩ “Lạc Tương Tư không phải là nhân vật chính đó chứ” ở trong lòng của Trần Khuynh Địch mở rộng, đạo kim quang kia đột nhiên run lên, tiếp đó thế mà rời khỏi người của Lạc Tương Tư, một lần nữa quay trở về tầng thứ chín.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Đây là có chuyện gì? Truyền thừa võ công thất bại? Không có đạo lý a, đây chính là công pháp do cuốn sách to lớn lựa chọn, theo lý thuyết chỉ cần đã chọn được, như vậy sẽ thành công 100%…
Không đợi Trần Khuynh Địch lấy lại tinh thần, tầng không gian thứ chín lại có một vệt kim quang rơi xuống, bất quá lúc này số hiệu biểu hiện trên trang sách cũng không còn là Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, mà là một môn thần công chí dương khác trong ba đại Tuyệt Thế Thần Công của Thuần Dương Cung – Liệt Hỏa Phần Thiên Kim Ô Bái Nhật Quyết.
“Đây là?” Trần Khuynh Địch có một chút không rõ ràng cho lắm, ban đầu rõ ràng là Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công a, làm sao lại đột nhiên biến thành Liệt Hỏa Phần Thiên Kim Ô Bái Nhật Quyết? Cái này không có đạo lý a? Chẳng lẽ…
Đúng rồi! Trần Khuynh Địch nghĩ nghĩ, lập tức có cảm giác giật mình vì hiểu rõ: Nhất định là cuốn sách to lớn đã sai lầm! Vốn dĩ nó cảm thấy Lạc Tương Tư nắm giữ thiên phú tuyệt luân, cho nên mới chọn lựa Đại Thuần Dương Công, kết quả đến khi võ công rơi xuống mới phát hiện ra Lạc Tương Tư cũng không phải là Thuần Dương Chi Thể, lúc này mới rút lại, đổi thành Kim Ô Bái Nhật Quyết.
Bằng không thì sẽ không có lý do gì để giải thích cái tình huống trước mắt này, dù sao cũng luôn không có khả năng là Lạc Tương Tư sẽ chủ động cự tuyệt Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công nha, đây chính là Tuyệt Thế Thần Công, còn là thượng phẩm ở bên trong Tuyệt Thế Thần Công, là thần công mà Thuần Dương Đạo Tôn thành đạo ngày xưa, làm sao có người nào có thể cự tuyệt môn Tuyệt Thế Thần Công này, ha ha ha!
Ở bên cạnh cuốn sách to lớn, Lạc Tương Tư tiếp nhận thần công Kim Ô Bái Nhật thì thở ra một hơi thật sâu.
Nguy hiểm thật a!
Thiếu chút nữa thì nàng đã tiếp nhận cái Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công gặp quỷ kia! Dù sao bây giờ nàng cũng là đệ tử Thuần Dương Cung, hơn nữa còn có kinh lịch ở kiếp trước, đối với Thuần Dương Cung Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công, Lạc Tương Tư tự nhiên là không có khả năng không rõ ràng, nhất là sau khi biết thể chất của bản thân, nàng càng rõ ràng…môn thần công này chính là sinh ra để chuẩn bị cho nàng! Nhưng đáng chết! Bản thân nàng tuyệt đối không thể tuyển môn thần công này!
Nếu như tuyển, một khi làm bại lộ bí mật bản thân thân nàng nắm giữ Thuần Dương Chi Thể, có trời mới biết Trần Khuynh Địch sẽ làm ra chuyện gì!
Mặc dù ở trong khoảng thời gian này bản thân nàng có cái nhìn khác với Trần Khuynh Địch, nhưng bí mật Thuần Dương Chi Thể thực sự là quá trọng yếu, thậm chí còn dính đến địa vị của bản thân Trần Khuynh Địch ở Thuần Dương Cung, Lạc Tương Tư không dám đánh cược, chỉ cần nghĩ đến tao ngộ của bản thân kiếp trước, còn có cái chết thê thảm của ông nội, Lạc Tương Tư liền không dám đánh cược.
Cho nên nàng cơ hồ là không có một chút do dự gì, liền trực tiếp cự tuyệt Đại Thuần Dương Công.
Mà cuốn sách to lớn này sau khi nhận được phản hồi của nàng, tự nhiên là chọn lựa võ công một lần nữa, lựa chọn một môn khác trong ba đại Tuyệt Thế Thần Công, Liệt Hỏa Phần Thiên Kim Ô Bái Nhật Quyết, môn võ công này không có yêu cầu gì về thể chất, bất quá lấy tư chất của Lạc Tương Tư, tu luyện môn võ công này cũng tuyệt đối là sẽ tiến triển cực nhanh, làm ít nhận nhiều.
Bất quá so với chuyện này, còn có một cái vấn đề càng thêm nghiêm trọng, Trần Khuynh Địch không phải đã sinh lòng hoài nghi rồi đó chứ?
Nghĩ tới đây, tâm tình của Lạc Tương Tư vừa mới buông xuống lại lập tức nhấc lên, khá là khẩn trương nhìn về phía Trần Khuynh Địch, mà Trần Khuynh Địch thì vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ như cũ.
Hắn đang tự hỏi bản thân về suy nghĩ vừa mới sinh ra: “Lạc Tương Tư không phải là nhân vật chính đó chứ?”.
Suy nghĩ kỹ một chút, vào trước khi đến Nam Cương Đạo hệ thống đã ban bố tư liệu mới, trong tư liệu mới cũng đã có nói, có một vị nhân vật chính có thâm cừu đại hận với hắn đã được sinh ra, sau đó bởi vì duyên cớ trận chiến Nam Cương Đạo, bản thân hắn vẫn không có thời gian đi điều tra, nhưng bây giờ suy nghĩ lại một chút, vị nhân vật chính kia có phải chính là Lạc Tương Tư hay không?
Trần Khuynh Địch vô cùng nghiêm túc nhìn thoáng qua Lạc Tương Tư.
“Không thể nào, làm sao lại có thể là nàng!”
Phải biết rằng hắn cùng với mười tám thế hệ của Lạc Tương Tư chính là dùng mười tám cây gậy tre cũng với không tới, căn bản cũng không có bất luận cừu hận gì a, hắn cũng là sau khi đi tới Nam Cương Đạo mới gặp nàng lần đầu tiên, về sau Lạc Tương Tư càng là tận tâm tận lực phụ tá bản thân hắn, trợ giúp bản thân hắn đối kháng với Man tộc, thậm chí còn bị thương vì bản thân hắn.
Hắn làm sao lại có thể hoài nghi nàng đây? Thật sự là quá không nên!
Về phần tại sao nàng cũng có thể tu luyện Tuyệt Thế Thần Công, vậy thì làm sao? Chẳng lẽ ở trên cái thế giới này không cho phép xuất hiện thiên tài hay sao? Cũng không phải là nhân vật chính thiên tài, chỉ là một quyển Tuyệt Thế Thần Công mà thôi, cũng không phải là chỉ có nhân vật chính mới có thể tu luyện, suy nghĩ kỹ một chút kỳ thật cũng không có gì lớn nha!
Đúng! Nhất định là như vậy!
“Chậc, là lỗi của mình, kém chút nữa đã gây ra hiểu lầm không đáng có.”
Đến lúc đó hắn hiểu lầm Lạc Tương Tư, khiến cho vị tiểu trợ thủ đắc lực này sinh ra lòng ác cảm với hắn, như vậy sao được?
Trần Khuynh Địch rơi vào trong sự trầm tư thật sâu.
“Trấn Cương Sứ đại nhân?” Lạc Tương Tư khẩn trương nhìn về phía Trần Khuynh Địch, gắt gao nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của hắn, trong lòng càng là cực kỳ căng thẳng.
“Vạn nhất hắn nhìn thấu được bí mật của mình, nói không chừng chính là một trận chiến sinh tử!”
Vừa nghĩ tới đó, trong lòng của Lạc Tương Tư không khỏi trở nên đau xót.
“Hả!” Trần Khuynh Địch mở mắt ra, thấy Lạc Tương Tư gọi mình, vô thức nói ra.
“Trấn Cương Sứ đại nhân, ngài không có gì muốn nói hay sao?” Lạc Tương Tư đã làm xong giác ngộ, hết sức nghiêm túc nói ra.
Mà Trần Khuynh Địch đang ngẩn người, chợt phản ứng lại.
“Đúng! Ta đang muốn nói! Đây chính là đại hảo sự a! Lạc sư muội, ta sẽ truyền cái tin tức này đi, không nghĩ tới Thuần Dương Cung chúng ta lại nhiều thêm một vị thiên tài có thể tu hành Tuyệt Thế Thần Công!”
Lạc Tương Tư: “? ??”
“Đây chính là chuyện ngài muốn nói?”
“Ừm? Chứ sao nữa?”
“Ý của ta là, Trấn Cương Sứ đại nhân, chẳng lẽ ngài không có gì muốn nói với ta hay sao?”
Chương 209: Kỹ thuật giết người
Trần Khuynh Địch kinh ngạc, nhìn về phía gương mặt vẫn nghiêm túc như cũ của Lạc Tương Tư, trong lòng lập tức hiểu rõ ra: Xem ra Lạc sư muội đã phát hiện ra sự dao động vừa rồi của mình, bất quá nàng lại không biết sự tình nhân vật chính, vì sao lại bắt lấy chuyện này không thả…không! Nhất định là đang quan tâm tới mình!
Không sai! Dù sao thì Lạc sư muội thế nhưng cũng là trợ thủ đắc lực của bản thân a, đây chính là đang quan tâm bản thân mình có vấn đề gì hay không? Xem ra nàng đây là muốn khuyên mình, bảo mình chủ động nói rõ ra, bất quá xin lỗi Lạc sư muội a, ta cũng không thể nói cho ngươi loại chuyện này.
Ý niệm tới đây, gương mặt của Trần Khuynh Địch không khỏi buông lỏng, thoải mái mà nói ra: “Không có gì, chỉ là một chút sự tình mà thôi, Lạc sư muội không cần phải lo lắng, không cần phải lo lắng.”
Lạc Tương Tư: “! !! !”
Trần Khuynh Địch chẳng lẽ là đã phát hiện ra được bí mật mình nắm giữ Thuần Dương Chi Thể? !
Hắn ở trên cơ sở phát hiện ra, nói mình không cần phải lo lắng, chẳng lẽ hắn cũng phát hiện ra nỗi sợ hãi của mình, hơn nữa còn âm thầm nhắc nhở mình, nói cảnh tượng cửa nát nhà tan ở bên trong tưởng tượng của chính mình, toàn bộ đều là lo ngại, trên thực tế cũng sẽ không phát sinh, hắn cũng sẽ không làm ra loại chuyện đó, thật vậy sao? !
Không, không, không, không, tên biến thái này cũng không biết sự tình mình trùng sinh, hắn làm sao có thể biết rõ!
Thần sắc của Lạc Tương Tư trở nên âm tình bất định, cuối cùng chắp tay về phía Trần Khuynh Địch, nói: “Ta đã biết.”
“Ừm, vậy là tốt rồi.” Trần Khuynh Địch nhìn Lạc Tương Tư chủ động rút lui, hài lòng gật gật đầu, trong lòng có một chút đắc ý: Mình thực sự là nhạy cảm a! Nhẹ nhàng như vậy liền phát hiện ra sự xoắn xuýt ở trong lòng của Lạc Tương Tư, sau đó dùng một câu nói đơn giản liền khiến cho nàng hiểu rõ ý tứ của mình, còn chiếu cố mặt mũi của nàng.
Sớm biết mình còn có EQ cùng với thiên phú cao như vậy, kiếp trước mình nên đi làm bác sĩ tâm lý!
Bốn nữ sau khi nhận công pháp của mình xong, Trần Khuynh Địch liền rời khỏi Tàng Kinh Điện tầng thứ tám.
Lấy ra một tấm lệnh bài quẹt lên trên cuốn sách to lớn một cái, hắn liền vượt qua tầng không gian thứ tám, rơi vào một tầng không gian khác của Tàng Kinh Các, bất quá khác biệt cùng với chín tầng không gian khác, tầng không gian này là tầng thứ mười mà lẽ ra không nên tồn tại, võ công được đặt ở bên trong cũng không phải là võ công bình thường.
Nghiêm ngặt mà nói, võ công được trưng bày ở trong tầng không gian này, toàn bộ đều là kỹ thuật giết người.
Kỹ thuật giết người, tên như ý nghĩa chính là võ công chuyên môn dùng để giết người, giết địch một vạn tổn hại tám trăm, bình thường đều là tuyệt chiêu dùng để liều mạng, loại võ công này là tương đối nhiều ở bên trong tông môn Ma Đạo, bất quá chỉ cần là võ giả, hoặc nhiều hoặc ít đều phải chuẩn bị một chút đồ vật áp đáy hòm, cho nên Thuần Dương Cung tự nhiên cũng có loại kỹ thuật giết người này.
Đương nhiên, bản thân Thuần Dương Cung là chính đạo, cho nên cũng không ủng hộ đệ tử học tập những kỹ thuật giết người này.
Lúc này mới có Tàng Kinh Điện tầng thứ mười, ở dưới tình huống bình thường đệ tử Thuần Dương Cung ở bên trên Thái Hoa Sơn đều sẽ không tiếp xúc đến tầng không gian chứa kỹ thuật giết người này, chỉ có một số đệ tử đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm, hoặc là trưởng lão tông môn, mới có thể ở xin được lệnh bài chuyên môn tiến vào tầng không gian này.
Tấm lệnh bài này của Trần Khuynh Địch chính là do hắn lấy được từ Ninh Thiên Cơ.
Mà sở dĩ hắn đặc biệt đi tới tầng không gian này, tự nhiên cũng là bởi vì tao ngộ ở Thiên Lan Kiếm Tông trước đó.
Trải qua lần kinh lịch kia, Trần Khuynh Địch coi như là đã suy ngẫm về võ công của bản thân lại một lần: Có Vô Lượng Quang Minh Quyết tự nghĩ ra đặt cơ sở, lực phòng ngự của hắn tuyệt đối là nhân tài kiệt xuất trong đồng cảnh giới, nhưng cái này chỉ giống như là một con rùa đen, tự vệ là có thừa, nhưng chém giết lại không đủ, mà quyền ý của hắn, mạnh thì mạnh, nhưng cuối cùng chỉ là quyền ý, đối mặt với dạng thiên tài như thái tử Hoành Xương cùng với Tần Kiền Hoàng, quyền ý chung quy cũng không sánh bằng kỹ năng.
Cho nên Trần Khuynh Địch đã rút ra được kinh nghiệm xương máu, cảm thấy bản thân cũng cần kỹ năng.
Hơn nữa còn không thể là những kỹ năng bình thường kia, bởi vì những kỹ năng bình thường kia có khả năng còn không sánh bằng quyền ý của hắn, cho nên yêu cầu của hắn, chính là những đại chiêu có thể định càn khôn kia.
Kỹ thuật giết người chính là một cái lựa chọn tốt nhất.
Tạm thời không nói đến chỗ hại của kỹ thuật giết người, uy lực của nó tuyệt đối là quá rõ ràng, lực phá hoại ở bên trên thậm chí còn mạnh đến mức ngay cả người sử dụng cũng đều khó mà khống chế, loại võ công này nếu lấy cương khí và nội tình của Trần Khuynh Địch để thi triển ra mà nói, uy lực tuyệt đối có thể đột phá đến một cái cảnh giới mới.
Nói không chừng là còn có hi vọng khiến cho Võ Đạo Tông Sư bị thương.
Ôm cái ý nghĩ này, Trần Khuynh Địch liền nhanh chân đi vào tầng không gian thứ mười, hướng ánh mắt nhìn về phía giá sách trước mắt, vung tay lên, hào khí vạn phần nói ra: “Hệ thống? Có ở đó không? Tất cả các kỹ thuật giết người ở trong này đều chép lại một phần cho ta, sau đó dung hợp hết các loại kỹ thuật giết người này lại, tạo thành một loại kỹ thuật giết người mới.”
“Ta muốn chỉnh hợp ra loại kỹ thuật giết người có tổn hại nhỏ nhất đối với bản thân, mà lại có uy lực lớn nhất!”
Bàn tay vàng khó có được, không hảo hảo lợi dụng một chút mà nói thì làm sao xứng đáng với thân phận của bàn tay vàng.
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Thật xin lỗi kí chủ, ngài không có tiền.”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Ta không có tiền? ??” Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không thể tin được nói ra.
Ta, Trần Khuynh Địch, Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung, phú nhị đại số một tại đại thế giới Trung Thổ, lại không có tiền? !
Chuyện này giống như nói là đàn bà sẽ không sinh con, trên trời không có mặt trời, Nhân tộc không cần hô hấp vậy, nhất định chính là một sự tình hoang đường đến cực điểm! Buồn cười đến cực điểm!
“Ta làm sao lại không có tiền chứ? ! Hệ thống! Ngươi nói xem! Có phải là ngươi đã tiêu hết tiền của ta hay không?”
“Xin kí chủ yên tâm, bổn hệ thống chưa từng gạt ai bao giờ, ta nói ngài không có tiền, thì ngài chính là không có tiền.”
“Điều đó là không có khả năng! Ta trước đó đã ném vào rất nhiều công pháp để nạp tiền, làm sao có thể không có tiền?”
“Cấp bậc công pháp là có cực hạn hối đoái, tỉ suất cũng tương đối thấp, trước đó bổn hệ thống đã nói cho ngài biết, hơn nữa kỹ thuật giết người mà ngài muốn chỉnh hợp lại có số lượng rất nhiều, cho nên hiện tại ngài là không có đủ tiền, đối với chuyện này bổn hệ thống chỉ có thể biểu thị sự tiếc nuối thật sâu, ngài có thể cân nhắc nạp thêm tiền vào.”
Trần Khuynh Địch nheo hai mắt lại, nạp thêm tiền?
Chương 210: Hệ Thống Tệ
“Nói đùa! Ngươi cho rằng tiền của lão tử là rớt xuống từ trên trời hay sao! Ngay cả Thủy Long Hoàng Kim Giáp lợi hại nhất trong tay của ta, Thần Binh cực phẩm cũng đã ném cho ngươi, làm gì còn cái gì để nạp tiền cho ngươi?”
“Bổn hệ thống có thể chỉ cho kí chủ thân yêu một con đường sáng.”
“Ngươi có ý tứ gì?” Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt cảnh giác, cái hệ thống hố cha này muốn chỉ cho hắn một con đường sáng? Đừng nói giỡn!
“Ngài quên rồi sao? Ngài còn có một lần cơ hội rút thưởng ứng trước.”
Hai mắt của Trần Khuynh Địch lập tức sáng lên, hệ thống không nói thì hắn đã quên mất!
Đúng a! Ta còn có thể rút thưởng a!
“Nếu như kí chủ dùng cơ hội rút thưởng để nạp tiền mà nói, liền có thể góp nhặt được đầy đủ Hệ Thống Tệ.”
“Hệ Thống Tệ?”
“Hệ Thống Tệ là tiền tệ chuyên dụng mà Bổn hệ thống đặc biệt thiết định, kí chủ cảm thấy thế nào?”
“Thất vọng.”
Hệ thống: “…”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Có thể dùng cơ hội rút thưởng để hối đoái Hệ Thống Tệ, ký chủ có muốn hối đoái hay không?”
“Hối đoái!” Trần Khuynh Địch vung tay lên, trực tiếp nói ra, hắn thấy loại vật rút thưởng này vẫn là quá dựa vào vận khí, vẫn nên nạp tiền mua trang bị thì tương đối tốt hơn.
“Hối đoái thành công! Xin hỏi kí chủ có muốn bắt đầu chỉnh hợp võ công hay không? Cảnh cáo, chỉnh hợp võ công là có tỷ lệ thất bại nhất định, vả lại nếu thất bại sẽ không trả Hệ Thống Tệ về, tất cả võ công sẽ mất hết hiệu lực, không cho phép chỉnh hợp lần thứ hai.
Mặt khác, bởi vì chỉnh hợp quá nhiều võ công, đẳng cấp của võ công lại quá cao, khả năng thất bại là ở khoảng 85%.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Không biết vì sao, Trần Khuynh Địch đột nhiên cảm thấy hiện tại nếu như chỉnh hợp mà nói, chỉ sợ tám, chín phần mười là sẽ thất bại.
Giống như là ma xui quỷ khiến, hắn đột nhiên mở miệng nói:
“Đúng rồi hệ thống, ta đột nhiên cảm thấy Hệ Thống Tệ mặc dù không dễ nghe, nhưng ngụ ý vẫn là rất sâu sắc, chỉ là ba chữ phi thường đơn giản liền có thể biểu hiện ra rõ ràng tác dụng của loại tiền này, hơn nữa đọc qua mấy lần liền có thể thuộc làu, vừa nãy là do ta đường đột, Hệ Thống Tệ thật đúng là một cái tên không tệ a.”
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Chỉnh hợp thành công!”
“Chúc mừng kí chủ, chiếm được một môn kỹ thuật giết người cấp bậc Cái Thế!”
Trần Khuynh Địch: “…”
Cái đồ chơi này là có ý thức a! Nhất định là có ý thức a! Cái hệ thống hố người này, rất hư hỏng!
Hai ngày sau, ở phía trước Vạn Thọ Cung.
“Đã đến giờ.”
Vạn Thọ Cung đã lâu rồi chưa mở ra vào thời khắc này lại ầm ầm mở ra, cánh cửa bằng đồng cổ xưa tách sang hai bên, Ninh Thiên Cơ mặc toàn thân áo trắng, đeo bội kiếm bên hông, chậm rãi đi ra.
“Xin chào nghĩa phụ.” Trần Khuynh Địch cũng đã sớm chờ đợi ở cửa ra vào, cúi người thật sâu về phía Ninh Thiên Cơ, nói.
“Ừm, đi thôi, bí cảnh Thuần Dương cũng đã thật lâu rồi không được mở ra, lần này cũng xem như là ngươi kế nhiệm vị trí chưởng giáo.”
“Chưởng giáo?” Một giọng nói già nua đột nhiên vang lên, sau đó liền có một lão nhân mặc áo bào màu trắng cùng với một vị thanh niên áo đen liền lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía trước Vạn Thọ Cung, vừa vặn đối lập cùng với Ninh Thiên Cơ còn có Trần Khuynh Địch.
Trần Khuynh Địch ngay từ đầu còn không nhận ra được, sau khi suy tư trong chốc lát mới cau mày.
“Thái Thượng trưởng lão – Long Thiên Tứ?”
“Có chuyện gì?” Ninh Thiên Cơ cũng không cảm thấy ngoài ý muốn đối với việc Long Thiên Tứ đến, ngược lại còn nhìn ra sau lưng của đối phương, khóe miệng hơi vểnh lên, nói ra.
“Chưởng giáo, lần này lão phu tới, là vì bí cảnh Thuần Dương của tông môn.” Long Thiên Tứ khom người chào đối với Ninh Thiên Cơ, sau đó nghiêng người tránh ra, để lộ ra thân ảnh thanh niên áo đen ở phía sau lưng, đối phương đeo một chuôi trường đao màu đen, lộ ra thần sắc lạnh lùng, khí tức quanh người thế mà cũng giống như Trần Khuynh Địch, đều đã đột phá cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, trở thành Hợp Đạo Tôn Giả.
Là Long Ngạo Thiên.
“Tôn nhi của ta có thiên phú dị bẩm, bây giờ cũng coi như là không thua kém bất cứ ai trong tông môn, có tu vi cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo, dựa theo môn quy, lão phu đặc biệt đến đây là để xin cho hắn một cơ hội tiến vào bí cảnh Thuần Dương, bất quá vừa rồi lão phu nghe được chưởng giáo nói đến nghi thức kế nhiệm.. Chẳng lẽ là chưởng giáo muốn truyền vị cho Trần Khuynh Địch.”
“Phải thì như thế nào?”
“Chưởng giáo anh minh.” Long Thiên Tứ đầu tiên là cung kính thi lễ, sau đó không mềm không cứng nói: “Bất quá lão phu nhớ kỹ, ở bên trong môn quy có một quy định, chỉ cần đệ tử chân truyền trong tông đạt đến cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo, là đều có tư cách tranh cử vị trí chưởng giáo a?”
Nghe đến đây, Trần Khuynh Địch phát mộng nãy giờ cuối cùng cũng đã hiểu được.
Đậu xanh rau má, bọn hắn tới đây là để đoạt vị trí nha!
Giọng nói của Long Thiên Tứ vừa dứt, thần sắc của Trần Khuynh Địch liền biến đổi.
Đây là địch nhân tới để tranh đoạt vị trí chưởng giáo với hắn a! Cũng đúng! Loại đại tông môn giống như Thuần Dương Cung, làm sao sẽ có thể không có người tranh quyền đoạt lợi? Chớ đừng nói chi là loại tồn tại có bối phận cao, tu vi mạnh như Thái Thượng trưởng lão, tục ngữ nói già thành tinh, giống như Long Thiên Tứ dạng này chính là lão yêu tinh điển hình.
Dạng người này nếu như đến để tranh quyền đoạt lợi, dựa vào bản thân khẳng định là sẽ không có biện pháp ngăn cản.
Bất quá còn tốt! Bản thân hắn thế nhưng là phú nhị đại hàng thứ nhất của Thuần Dương Cung, còn có chỗ dựa to lớn là nghĩa phụ tiện nghi, chỉ là một tên Long Thiên Tứ còn có thể làm gì được hắn?
Ngây thơ! Trần Khuynh Địch âm thầm cười cười, sau đó đem ánh mắt tràn ngập tín nhiệm nhìn về phía Ninh Thiên Cơ.
Hiện tại ở Thuần Dương Cung, Ninh Thiên Cơ thân làm chưởng giáo đương đại, có tu vi sâu không lường được, cơ hồ chính là lấy sức một mình chống lên một tòa thánh địa võ đạo, mỗi một câu nói của hắn ở trong Thuần Dương Cung đều có thể so với thánh chỉ, Trần Khuynh Địch có lòng tin, coi như là Long Thiên Tứ khẳng định cũng không dám đối nghịch cùng với Ninh Thiên Cơ.
Nói đi! ! Lớn tiếng cự tuyệt hắn đi a!
Ninh Thiên Cơ xoa cằm một cái, nháy nháy mắt, sau đó nói ra: “Ừm, ngươi nói rất có đạo lý.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
“Xác thực, Thuần Dương Cung đúng là có một loại quy tắc như vậy, cũng là vì để cho vị trí chưởng môn không bị một nhà nắm giữ, tuyển ra người thích hợp nhất đảm nhiệm vị trí chưởng môn mới là tôn chỉ của Thuần Dương Cung.
Trần Khuynh Địch: “…”
Không đúng! Lúc này ngươi không phải là sẽ bộc phát ra khí thế của mình, thể hiện ra uy nghiêm của chưởng giáo Thuần Dương Cung, hung hăng răn dạy Long Thiên Tứ một trận mới đúng chứ? !
Vì sao lại đồng ý a!
“Chưởng giáo anh minh.” Long Thiên Tứ cung kính khom ngươi bái Ninh Thiên Cơ một cái, khóe miệng cũng là hơi mỉm cười một chút.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










