[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 8 : Phương Văn Phong tức hộc máu. (c36-c40)
❮ sautiếp ❯Chương 36: Phương Văn Phong tức hộc máu.
Phạm Hồng Vũ còn chư đi tìm Phương Văn Phong, thì Phương Văn Phong đã chủ động tới tìm hắn rồi.
Tuy nhiên Phó bí thư Phương còn ra vẻ lãnh đạo, không đến tận xưởng tìm Phạm Hồng Vũ mà gọi điện thoại, bảo vợ y là Ninh Hồng gọi giúp.
Phạm Hồng Vũ tỏ ra biết giữ bổn phận, lãnh đạo triệu tập, hắn liền bỏ công việc đang làm dở để lên phòng lãnh đạo.
Cửa phòng làm việc của Phương Văn Phong vẫn đang khép hờ.
Phạm Hồng Vũ gõ cửa.
– Mời vào.
Phương Văn Phong ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phạm Hồng Vũ, vẻ mặt lập tức tươi cười như hoa, sau đó liền đi vòng qua bàn làm việc, giơ tay ra rất dài.
– Hồng Vũ, xin chào, xin chào.
So với lúc Phạm Hồng Vũ mới đến nhà máy Cơ khí nông nghiệp thì còn thân thiết hơn nhiều.
Thật ra Phạm Hồng Vũ không khinh bỉ Phương Văn Phong.
Biểu hiện của Phương Văn Phong là tác phong bình thường trong chốn quan trường, trong lòng ghét đấy, khó chịu đấy, nhưng vẫn phải tươi cười rạng rỡ.
– Phó bí thư Phương.
Phạm Hồng Vũ bắt tay Phương Văn Phong, nề nếp nói, giọng điệu rất kính cẩn.
– Haiz, Hồng Vũ à, không phải anh nói với cậu rồi sao, đừng xa lạ như vậy, gọi anh Phương là được rồi mà.
Phương Văn Phong cố gắng tỏ ra thân thiết nói, nhưng y không ngờ rằng, Phạm Hồng Vũ trước mặt mình lúc này đã không còn là trẻ con mà trước đây y từng quen nữa.
– Phó bí thư Phương khách khí rồi, không dám.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười, lập tức dựng lên một “bức tường” với Phương Văn Phong.
Phương Văn Phong hôm nay tìm hắn, nhất định là để “đàm phán” với hắn.
Nếu đã là đàm phán thì phải có điệu bộ của đàm phán.
Không để Phương Văn Phong nắm quyền chủ động trong khi nói chuyện, rồi dắt mũi mình đi.
– Hồng Vũ, ngồi đi, ngồi đi.
Phương Văn Phong sau phút sững sờ, lập tức khôi phục lại thái độ bình thường, liên thanh mời Phạm Hồng Vũ ngồi xuống, pha cho Phạm Hồng Vũ cốc trà, sau đó ngồi xuống, rút thuốc lá đưa cho Phạm Hồng Vũ.
Phương Văn Phong không nghiện thuốc lá, chỉ thỉnh thoảng hút một điếu.
– Hồng Vũ, trong khoảng thời gian này, công tác ở phân xưởng thuận lợi chứ? Có kham nổi không?
Phương Văn Phong cũng châm một điếu thuốc, tỏ ra vẻ của một “huynh trưởng”, quan tâm hỏi han một câu.
Không hề giống với lúc “đẩy” hắn xuống phân xưởng chút nào.
– Cũng tạm thôi.
Ở phân xưởng làm công tác thống kê, viết lách, cũng không mệt lắm.
Phạm Hồng Vũ quy củ đáp.
Phương Văn Phong liền cười nói:
– Hồng Vũ à, cậu đường đường tốt nghiệp đại học rồi mà phân xuống phân xưởng thì đúng là nhân tài không được trọng dụng.
Bản phương án mà cậu làm cho Trương Dương kia, đã được gửi lên cục và huyện rồi.
Lãnh đạo sau khi xem xong, cảm thấy rất có sáng tạo, tuy rằng việc thực hiện còn có những khó khăn nhất định, nhưng chỉnh thể thì rất tốt, đáng được khẳng định.
– Cảm ơn Phó bí thư Phương khen ngợi, đây chủ yếu là ý của Chủ nhiệm Trương, tôi chỉ chấp bút mà thôi, nên cũng không dám cướp công của người khác.
Phạm Hồng Vũ cười nói.
Phương Văn Phong nghe những lời này liền tỏ ra lo lắng.
Trên thực tế, bản phương án kia sau khi báo lên trên, ở cục Máy nông nghiệp và huyện đã xảy ra một chấn động không nhỏ, cá biệt lãnh đạo huyện rất tán thưởng, cho rằng đây là một ý tưởng rất mới mẻ và độc đáo.
Phương Văn Phong âm thầm cắn chặt răng.
Tên hậu sinh này thật đúng là khiến người ta khó ưa, mỗi câu nói của hắn đều theo đúng quy củ, khiến cho người khác khó có thể mở miệng tiếp được.
– Hồng Vũ, cá nhân tôi cho rằng, cậu là một nhân tài hiếm có.
Tôi muốn đề nghi với Đảng ủy nhà máy điều cậu sang làm công tác tuyên truyền, công tác cụ thể thì ngoài việc tuyên truyền ra, thì công tác đoàn thanh niên cũng do cậu phụ trách.
Thực ra như vậy vẫn chưa được xứng với cậu lắm, nhưng trước mắt chỉ có thể bố trí như vậy.
Phương Văn Phong quyết định không vòng vo với Phạm Hồng Vũ nữa, liền đi thẳng vào vấn đề.
Bất kể nói thể nào, y cũng chỉ đang đối mặt với một thằng nhóc mới chỉ hai mươi tuổi, không cần thiết phải vòng vo tam quốc nhiều.
Ở trong nội tâm của Phương Văn Phong, y còn chưa coi Phạm Hồng Vũ đủ tầm nói chuyện với mình.
Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười.
“Miếng mồi” của Phạm Hồng Vũ tung ra cũng là rất lớn.
Cán bộ tuyên truyền của Đảng ủy nhà máy, đó là cán bộ cấp trưởng ban, nếu do Ủy viên Đảng ủy kiêm nhiệm thì tương đương với cấp phó phòng.
Nhà máy Cơ khí nông nghiệp dù chỉ là nhà máy cấp huyện, nhưng cấp bậc cũng rất nghiêm túc.
Trong nước, những cái khác thì có thể loạn được, nhưng duy chỉ có cấp bậc là không thể loạn được.
Nếu lên được cấp bậc đó, thì có thể được hưởng đãi ngộ tương xứng.
Một hậu sinh miệng còn hôi sữa như Phạm Hồng Vũ, Phương Văn Phong đã hứa cho hắn chức trưởng ban như vậy, còn vẽ ra cấp phó phòng này nọ nữa, như vậy cũng là có ý lắm rồi.
Hơn nữa, Phạm Hồng Vũ cũng tin tưởng, chỉ cần hắn gật đầu, thì lời hứa này của Phương Văn Phong có thể được thực hiện.
Giám đốc Ngô không ghét hắn, lại càng không ghét Trương Dương, chỉ cần Phương Văn Phong đề nghị thì những thành viên khác của Đảng ủy cũng sẽ không phản đối.
Về phần “cái bánh” Phó trưởng phòng kia, Phạm Hồng Vũ cũng hiểu được ý của Phương Văn Phong.
Chỉ cần Phương Văn Phong được làm giám đốc nhà máy, thì danh sách ủy viên Đảng ủy có thể dành cho Phạm Hồng Vũ một suất.
Nhưng điều kiện tiên quyết là, Phạm Hồng Vũ nhất định phải giúp đỡ Phương Văn Phong lên làm giám đốc nhà máy.
Hai mươi tuổi, cấp phó phòng, mặc dù chỉ lâm yếu phong cấp phó phòng ở nhà máy của huyện, nhưng cũng ghê gớm lắm rồi.
Sau này được điều lên đơn vị hành chính, thì chức phó phòng này của Phạm Hồng Vũ cũng vẫn hữu hiệu.
Nghĩ lại ở kiếp trước, hơn bốn mươi tuổi rồi vẫn ở đội hình sự công an huyện Vũ Dương, cũng chỉ được hưởng đãi ngộ cấp trưởng phòng.
– Hồng Vũ, cậu là sinh viên mới tốt nghiệp, lại có kinh nghiệm công tác ở cơ quan Địa ủy, hiện giờ cũng đã được trải qua việc rèn luyện ở cơ sở rồi, lý lịch rất đầy đủ, tiền đồ vô lượng.
Nếu như cậu đến bộ phận truyên truyền của nhà máy tôi nghĩ cũng rất thích hợp.
Hồng Vũ, việc rèn luyện ở cơ sở rất quan trọng đấy.
Phương Văn Phong nói một câu, sợ Phạm Hồng Vũ không hiểu rõ ý của mình, liền nhắc lại.
“Đồng chí Phạm Hồng Vũ, lúc trước cho cậu xuống phân xưởng, đó là vì muốn tốt cho cậu, để lý lịch của cậu thêm đầy đủ.
Cậu xem bây giờ, chưa đến một tháng tôi lại mời cậu quay về rồi đó thôi? Tôi có lòng tốt như vậy, cậu cũng đừng lòng lang dạ sói như thế chứ?”
– Phó bí thư Phương, ý tốt của anh tôi xin nhận.
Nếu đã là rèn luyện ở cơ sở thì thời gian cũng không thể quá ngắn được, anh thấy có đúng không? Tôi vừa xuống phân xưởng 3, mới quen công việc ở đây đã bị điều về rồi, e rằng như vậy không thích hợp lắm.
Hơn nữa, tôi thấy làm việc với Chủ nhiệm Trương rất hiệu quả.
Nhân cơ hội này có thể làm quen với hình thức vận hành và thao tác của nhà máy.
Nếu Phương Văn Phong đã đi thẳng vào vấn đề rồi thì Phạm Hồng Vũ cũng không vòng vo nữa, cũng dứt khoát nói lên ý kiến của mình.
Sắc mặt Phương Văn Phong hơi trầm xuống, trầm ngâm nói:
– Hồng Vũ, trên nguyên tắc chúng tôi đương nhiên là tôn trọng sự lựa chọn của mỗi đồng chí, nhưng cậu phải hiểu thế này, vị trí không đợi người, vị trí cán bộ tuyên truyền này, chúng tôi không thể để trống lâu được.
– Không vấn đề gì, Phó bí thư Phương, vị trí này mời lãnh đạo nhà máy suy nghĩ đến đồng chí khác.
Tôi vẫn ở phân xưởng 3 thì tốt hơn.
Phải về xưởng bộ công tác thì đợi Chủ nhiệm Trương lên làm giám đốc nhà máy đã rồi nói sau.
Phạm Hồng Vũ thản nhiên cười nói.
Đồng tử của Phương Văn Phong bỗng nhiên co rút lại, gắt gao nhìn chằm chằm Phạm Hồng Vũ, trầm giọng nói:
– Đồng chí Phạm Hồng Vũ, cậu nói thế là có ý gì? Giám đốc nhà máy Cơ khí nông nghiệ do ai đảm nhiệm, là quyết định của lãnh đạo huyện.
Những lời này của Phạm Hồng Vũ, giống như những mũi dao đâm vào người Phương Văn Phong, cho dù y có giả bộ giỏi đến đâu cũng không thể giả bộ tiếp được.
Chỉ cần nghĩ đến việc Trương Dương đảm nhiệm chức giám đốc, làm việc dưới tay Trương Dương, Phương Văn Phong tức muốn hộc máu.
Y nhất định không thể thua Trương Dương, vĩnh viễn không được.
Phạm Hồng Vũ cười nói, đứng dậy, xuổi mông, nói:
– Phó bí thư Phương, chủ nhiệm Trương làm Giám đốc, là ý kiến của phần lớn đồng chí trong nhà máy.
Cá nhân tôi cho rằng, cho dù là Bí thư Kiều, cũng chưa nhất định đã lên làm giám đốc được.
Phạm Hồng Vũ hiểu rất rõ, luận đến “đối thủ”m Phương Văn Phong khó đối phó hơn Trương Dương nhiều.
Khai chiến đối với loại người lòng dạ quá sâu như Phương Văn Phong, nếu muốn giành được thắng lợi thì không thể áp dụng cách bình thường được.
Nhất định phải chọc giận Phương Văn Phong, khiến y mất đi lý trí mới không ra được quyết định sáng suốt.
Đây thật ra cũng là thủ đoạn mà Phạm Cảnh Quan thường xuyên dùng để đối phó với tội phạm.
Sắc mặt Phạm Hồng Vũ hoàn toàn xụ xuống, lạnh lùng nhìn Phạm Hồng Vũ, không lên tiếng.
– Phó bí thư Phương, nếu không có chuyện gì nữa thì tôi về phân xưởng đây.
Cảm ơn Phó bí thư đã quan tâm đến tôi, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng.
Phạm Hồng Vũ không thèm để ý đến ánh mắt như đang muốn giết người của Phạm Hồng Vũ, nhẹ nhàng nói xong câu đó hắn liền xoay người đi ra ngoài luôn.
Đi đến cửa, lại nghiêng đầu lại nói:
– Phó bí thư Phương, nhắc nhở anh một chút, lúc trước anh muốn lấy lòng lãnh đạo Địa ủy, hiện tại nên đi tìm ông ấy rồi.
Bằng không, chức giám đốc nhà máy này, anh không làm được đâu.
Phương Văn Phong xanh mặt, bỗng mặt đỏ ửng, khiến cho sắc mặt của y không bình thường chút nào.
Phạm Hồng Vũ chậm rãi đi đến chỗ rẻ ngang hiên, nghe được tiếng ấm chén vỡ vụn.
Phạm Hồng Vũ khẽ lắc đầu, cười lạnh một tiếng.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 37: Vụ án Ninh Hồng tự sát
Chương 37: Vụ án Ninh Hồng tự sát.
Thống kê viên Phạm liệu sự như thần, nhưng dù hắn có đa mưu túc trí như Gia Cát đi chăng nữa thì cũng có lúc không dự liệu được tình hình.
Ví dụ như hiện tại.
Trong văn phòng làm việc ở phân xưởng 3, chỉ có hắn và Ninh Hồng, hai người ngồi đối mặt với nhau.
Chỉ luận sự, không đề cập đến những cái khác, trong con mắt Phạm Hồng Vũ, Ninh Hồng là một cô gái xinh đẹp.
Nếu chỉ xét về dung mạo, tuy Ninh Hồng không bằng Triệu Ca, cũng không được như Cao Khiết, nhưng trên người Ninh Hồng toát ra một khí chất trời sinh, chí chất ấy rất khó nói một cách chính xác, Phạm Hồng Vũ cảm thấy Ninh Hồng là người con gái nữ tính nhất mà hắn từng gặp.
Nói như vậy có thể khiến cho người ta cảm thấy mơ hồ.
Ninh Hồng là con gái, đương nhiên là cô phải nữ tính rồi.
Nhưng trên thực tế, con gái cũng có rất nhiều loại, cũng có những cô gái bình thường, có người thì yểu điệu thục nữ, người cá tính mạnh…Ninh Hồng chính là tuýp phụ nữ yểu điệu thục nữ, thậm chí ngay cả Triệu Ca và Cao Khiết cũng không yểu điệu được như Ninh Hồng.
Mỗi lần cô ngồi đối diện bàn, bạn có thể cảm nhận được khí chất điểm tĩnh của cô, nhưng nếu như bạn không chú ý thì lại có thể hoàn toàn quên mất sự hiện hữu của cô.
Loại khí chất này, trong trí nhớ của Phạm Hồng Vũ, dường như chỉ có ở rất nhiều năm trước, một người con gái khác cũng khến cho hắn có cảm giác như vậy.
Đó chính là Khâu Tĩnh – Con gái của Khâu Minh Sơn.
Trong lễ truy điệu Khâu Minh Sơn vì cứu người mà hy sinh, Phạm Hồng Vũ gặp qua Khâu Tĩnh một lần, tên của cô cũng giống hệt như con người cô vậy.
Đương nhiên, đã cách quá nhiều năm rồi, cảm giác này không nhất định chuẩn xác, trên thế giới này không thể có việc hai người con gái nhưng có khí chất lại hoàn toàn giống nhau được.
Ngồi đối diện với Ninh Hồng, Phạm Hồng Vũ đã quá quen với sự trầm mặc của cô rồi.
Nhưng hiện tại, Ninh Hồng bỗng nhiên mở miệng.
– Tiểu Phạm, tối nay cậu có rảnh không?
Giọng nói vô cùng nhẹ nhàng.
Hắn và Ninh Hồng chưa bao giờ nói với nhau cái gì khác ngoài chủ đề về công việc, Phạm Hồng Vũ có chút kinh ngạc hỏi:
– Có chuyện gì sao chị Ninh?
– Nếu có thời gian, thì tối nay mời cậu đến nhà tôi ăn cơm.
Ninh Hồng bình tĩnh nói, không giống với việc mở lời mời bình thường, mà là hai đồng nghiệp bình thường nói chuyện với nhau.
Lúc này, Phạm Hồng Vũ thật sự kinh ngạc.
Ninh Hồng mời hắn đi ăn cơm, không đến mức làm cho hắn thấy giật mình, vì dù gì mọi người đều là đồng nghiệp vơi nhau.
Nhưng lần này Ninh Hồng mời hắn đến nhà ăn cơm, chẳng lẽ cô không rõ mâu thuẫn giữa hắn và Phương Văn Phong Sao?
– Phương Văn Phong đi địa khu rồi, tối nay không về.
Ninh Hồng lập tức giải thích một câu.
Nói cách khác tối nay chỉ có một mình Ninh Hồng ở nhà.
Ninh Hồng bỗng nhiên mời hắn đến nhà như vậy, hơn nữa còn tránh Phương Văn Phong, có lẽ là có chuyện muốn nói riêng với hắn.
Nhưng đây là do Ninh Hồng cố ý muốn tránh Phương Văn Phong hay chính là ý của Phương Văn Phong thì hiện giờ vẫn chưa thể biết được.
Theo hắn biết, quan hệ giữa hai vợ chồng Phương Văn Phong và Ninh Hồng rất bình thường.
Đây là những điều có căn cứ.
Trong trí nhớ của Phạm Hồng Vũ, ở thế giới kia, người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình đây, trên thực tế đã bắt đi vào lịch trình cuối cùng của sinh mệnh rồi.
Ăn tết Nguyên Đán năm 87 xong không lâu thì Ninh Hồng tự sát.
Khi đó, bên phía địa khu cũng vừa mới phát sinh đại sự, Khâu Minh Sơn thôi chức, Phạm Hồng Vũ lập tức bị điều xuống cục Công an địa khu, tình hình thực tế thế nào thì hắn cũng không rõ lắm.
Thời điểm tết âm lịch, hắn về nhà ăn tết, nên chỉ biết được thông tin qua lời kể của Hạ Ngôn.
Theo lời Hạ Ngôn nói, thì Ninh Hồng bị Phương Văn Phong bắt được quả tang ngoại tình, mà “ gian phu “ chính là Trương Dương, chuyện này ầm ĩ một thời gian dài, Ninh Hồng vì không chịu nổi áp lực nên đã tự sát, còn Trương Dương cũng bị đuổi khỏi nhà máy Cơ khí nông nghiệp, và bị điều đến một trạm Cơ khí nông nghiệp ở một cã rất ca xôi, từ đó Phạm Hồng Vũ cũng không nhận được bất cứ tin tức gì của Trương Dương nữa.
Sau tết âm lịch, Phương Văn Phong và Kiều Phượng kết hôn.
Dưới sự giúp đỡ của Bí thư Kiều thì Phương Văn Phong đã được như ý, không lâu sau thì được lên làm giám đốc nhà máy.
Nhiều năm sau, nhà máy bị đóng cửa, Phương Văn Phong lại được đảm nhiệm chức Trưởng phòng Máy nông nghiệp huyện Vũ Dương.
Đó là đại khái, còn cụ thể hơn nữa thì Phạm Hồng Vũ cũng không rõ ràng lắm.
Dù sao lúc đó, hắn làm ở cục Công an Địa khu, Phạm Vệ Quốc cũng đã bị điều đến cục Bảo vệ môi trường Địa khu, nhà cũng đã chuyển lên Ngạn Hoa, việc phát sinh ở nhà máy Cơ khí nông nghiệp này, không liên quan lắm đến Phạm Hồng Vũ.
Đến lúc hắn bị đẩy xuống Công an huyện Vũ Dương thì thời gian cũng đã qua mấy năm rồi, rất nhiều thứ thay đổi, mọi người cũng không còn nhắc đến chuyện của Trương Dương và Ninh Hồng nữa.
Giữa hai người bọn họ rốt cuộc có gian tình với nhau hay không thì cũng không thể biết được.
Tuy nhiên về sau có một cơ hội bất ngờ, Phạm Hồng Vũ tìm được một tập hồ sơ đã bị bụi phủ đầy, trong đó có một đơn tố giác, đối tượng bị tố giác chính là Phương Văn Phong và Kiều Phượng.
Sau khi Ninh Hồng tự sát không lâu thì Công an huyện và Ủy ban nhân dân huyện nhận được đơn tố cáo này, lấy thân phận của một người biết việc, đã vạch trần âm mưu của Phương Văn Phong và Kiều Phượng, Phương Văn Phong giả bộ đi công tác, Kiều Phượng thiết kế một cái bẫy để Trương Dương và Ninh Hồng chui vào, đúng lúc đó thì Phương Văn Phong trở về, bắt quả tang vụ “thông dâm”.
Cuối cùng dẫn đến việc Ninh Hồng phải tự sát, Trương Dương bị điều đi chỗ khác, còn Phương Văn Phong thì được lên chức giám đốc nhà máy.
Đơn tố cáo nặc danh như vậy, đương nhiên là không được người ta để ý đến.
Khi đó, Phương Văn Phong đã là giám đốc nhà máy, lại đã kết hôn với Kiều Phượng, còn Ninh Hồng thì đã trở thành một oan hồn, còn ai rảnh việc để lôi lại chuyện cũ nữa? Là một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm, Phạm Hồng Vũ rất rõ ràng, chuyện như vậy không bao giờ có thể điều tra rõ ràng được.
Ninh Hồng đã chết, Trương Dương đã bị điều đi, những người biết chuyện thật sự thì chỉ có Kiều Phượng và Phương Văn Phong.
Nhưng giờ bọn họ đã là vợ chồng, chẳng lẽ mình lại tự tố giác mình sao?
Lãnh đạo cấp trên, căn bản cũng sẽ không điều tra lại.
Tuy nhiên từ đó cũng có thể đoán được, tình cảm giữa hai vợ chồng Phương Văn Phong và Ninh Hồng quả thật là không tốt.
Nếu Ninh Hồng và Trương Dương thật sự có gian tình với nhau thì cũng đủ để chứng minh quan hệ vợ chồng họ đã rạn nứt từ lâu, Phương Văn Phong vạch mưu để hại chính vợ mình, chỉ để được ngồi lên chiếc ghế giám đốc nhà máy, như vậy càng chứng minh trong mắt Phương Văn Phong thì vợ con, thậm chí là cả tính mạng của Ninh Hồng cũng không bằng chiếc mũ quan trên đầu.
Như vậy thì còn nói gì đến tình cảm vợ chồng nữa?
Đương nhiên, nếu dựa vào vào cách thức điều tra của cảnh sát hình sự, thì có lẽ chuyện này sẽ có “phiên bản thứ ba” đó chính là Phương Văn Phong và Ninh Hồng hợp mưu để vu cáo hãm hại Trương Dương, để hạ gục đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của Phương Văn Phong, dọn sạch chướng ngại để lên ngồi ghế giám đốc nhà máy.
Sau khi Phương Văn Phong đạt được mục đích lấy được Kiều Phượng rồi thì bức tử Ninh Hồng.
Chỉ có điều, “phiên bản” này có vẻ là “giả tưởng”, Phạm Hồng Vũ bất kể như thế nào cũng không thể gắn điều đó với Ninh Hồng đang đứng trước mặt mình được.
Một cảnh sát hình sự lão luyện, con mắt nhìn người đương nhiên sẽ không quá kém.
Nếu như Ninh Hồng có thể làm chuyện này, Phạm Hồng Vũ cảm thấy, con mắt mình có thể rớt ra ngoài.
Tuy nhiên trong khoảnh khắc, những hình ảnh này hiện lên trong đầu Phạm Hồng Vũ một cách rất rõ ràng.
Trong lúc Phạm Hồng Vũ suy nghĩ thì Ninh Hồng vẫn luôn im lặng nhìn hắn, cũng không thúc giục.
Dường như nếu Phạm Hồng Vũ không đồng ý thì Ninh Hồng cũng chẳng thèm năn nỉ.
– Được, tôi đi.
Phạm Hồng Vũ lập tức mỉm cười gật đầu đồng ý.
Ninh Hồng cũng khẽ mỉm cười, nhìn vào tấm bảng trước mặt mình, không nói thêm lời nào nữa.
Lúc này nếu như có người đi vào thì cho dù là ai cũng sẽ không phát hiện ra bọn họ đã hoàn thành việc “đàm phán”.
Vẫn như thường lệ, Ninh Hồng không về sớm, mà về đúng giờ tan ca, Phạm Hồng Vũ cũng trở về căn phòng đơn của mình trong khu nhà tập thể, rửa mặt, thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Thời tiết đã bắt đầu vào đông, trời rất nhanh tối, hơn sáu giờ mà trời đã tối đen như mực rồi.
Lúc này Phạm Hồng Vũ mới đến nhà Ninh Hồng.
Mặc dù hắn có thể tin tưởng được Ninh Hồng, nhưng sự cảnh giác của một cảnh sát lâu năm vẫn nhắc nhở hắn rằng, việc đến nhà Ninh Hồng ăn cơm tối nay càng ít người biết càng tốt.
Hắn còn có chút lo lắng, nếu chẳng may Phương Văn Phong về đúng lúc đó thì làm thế nào? Liệu mình có trở thành Trương Dương thứ hai không? Đương nhiên hắn và Trương Dương khác nhau, thứ nhất là tuổi tác, thứ hai là sự từng trải khác nhau, thứ ba là địa vị trước đây khác nhau.
Trương Dương, Ninh Hồng, và Phương Văn Phong là bạn học cũ của nhau, cùng nhau xuống nông thôn.
Nghe nói trước đây Ninh Hồng đã là bạn gái của Trương Dương…
Nếu có bắt “ngoại tình” giữa Phạm Hồng Vũ và Ninh Hồng thì liệu có tác dụng gì?
Người muốn làm giám đốc nhà máy Cơ khí nông nghiệp, đâu phải là Phạm Hồng Vũ?
Chỉ có điều nếu như bị Phương Văn Phong bắt gặp như vậy thì cũng không khỏi xấu hổ.
Cái gọi là nhà tập thể dành cho vợ chồng công nhân viên, cũng là nhà gang, đôi vợ chồng công nhân bình thường thì được phân hai đến ba gian phòng.
Phương Văn Phong là lãnh đạo nhà máy nhưng cũng chỉ được như vậy.
Nhưng ba gian phòng này nối liền với nhau, lại được tân trang một chút, trên tường đục một cửa thông, ở giữa là phòng khách, bên trái là phòng ngủ bên phải thì được cải tạo để thành phòng bếp và nhà vệ sinh.
Phương Văn Phong và Ninh Hồng không có con, cho nên bố trí như vậy là rất hợp lý.
Đi vào cửa nhà Ninh Hồng, Phạm Hồng Vũ đột nhiên nhớ tới một chi tiết kỳ lạ, đó là Phương Văn Phong và Ninh Hồng đều đã ngoài ba mươi, kết hôn đã nhiều năm nhưng không có con.
Điều này thể hiện cái gì?
Là một trong hai người này không có khả năng sinh con, hay là học theo trào lưu phương Tây? Tận hưởng thế giới hai người?
Lường trước được tất cả tư tưởng của Ninh Hồng và Phạm Hồng Vũ, hẳn là không có trào lưu đó.
Bởi vì đây đang là thời điểm năm 86.
Lập tức, Phạm Hồng Vũ lại nghĩ đến việc, hình như sau khi Phương Văn Phong và Kiều Phượng kết hôn là có con, tại sao Ninh Hồng lại không có? Đây cũng có thể là một trong những nguyên nhân để Phương Văn Phong “bức tử” Ninh Hồng, thậm chí còn trở thành lý do chủ yếu.
Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại (Có 3 tội bất hiếu, không có con nối dõi là tội nặng nhất)
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 38: Hiểu rõ rồi
Chương 38: Hiểu rõ rồi.
– Đến rồi à? Mời vào!
Ninh Hồng không bận rộn trong bếp, mà lặng lẽ ngồi trong phòng khách uống trà, thấy Phạm Hồng Vũ đã đến cửa, liền đứng dậy khẽ cười nói.
Về đến nhà, Ninh Hồng cũng đã thay một bộ quần áo khác, một chiếc áo lông bó sát cao cổ, kết hợp với một chiếc quần ka ki màu đen.
Thời điểm những năm tám mươi cũng đã bắt đầu thịnh hành loại áo lông bó sát cao cổ, gần như các cô gái trẻ, cô nào cũng có một đến hai chiếc.
Triệu Ca cũng có một chiếc màu vàng.
Dáng người Ninh Hồng khá mảnh dẻ, không có đường cong quyến rũ được như Triệu Ca.
Nhưng khí chất của cô lại tạo ra một sự hấp dẫn đặc biệt cho cô.
Phạm Hồng Vũ đi vào, tiện tay kéo cánh cửa lại, nhưng vẫn chỉ để khép hờ như ban nãy.
– Cơm nước đã xong rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi.
Ninh Hồng dẫn Phạm Hồng Vũ vào phòng ăn.
Cái gọi là phòng ăn này, chính là một không gian nho nhỏ cách phòng bên phải không xa, một bộ bàn ghế gỗ được đặt ở đó, trông rất gọn gàng ngăn nắp.
Trên bàn bày hai món ăn mặn, một món rau, một bát canh.
– Xin lỗi nhé tiểu Phạm, tôi không biết nấu nướng, hai món này là tôi mua ở nhà khách Huyện ủy, về chỉ hâm nóng lại.
Có thể sẽ không hợp khẩu vị của cậu, cậu đừng chê nhé.
So với đồ ăn ở chỗ Triệu Ca thì đương nhiên là không thể bằng được rồi.
Ninh Hồng hơi áy náy nói.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Không vấn đề gì đâu, tôi chỉ cần no bụng là được rồi.
Đây cũng là điều khiến hắn hài lòng nhất sau khi trùng sinh.
Ở thế giới kia, thời gian ăn cơm đối với hắn như một loại hình phạt, rõ ràng bụng đói đấy nhưng không thể nào nuốt nổi.
– Uống chút rượu không? Chỗ tôi có rượu đỏ đấy.
Trên bàn cơm có một chai rượu nho đỏ.
– Rượu thì thôi, không giấu chị, hiện giờ tôi rất là đói bụng.
Tối nay rõ ràng không phải Ninh Hồng mời hắn đến uống rượu.
Ninh Hồng khẽ mỉm cười nói:
– Vậy được, ăn cơm.
Hai người lúc này cũng giống như đang ngồi trước bàn làm việc, ngồi đối diện nhau, bưng bát ăn cơm.
Cô chuẩn bị cho Phạm Hồng Vũ xới đầy bát cơm cho Phạm Hồng Vũ, còn của mình chỉ xới một chút, hai người ăn cơm, không nói câu nào, Ninh Hồng cũng không gắp thức ăn cho Phạm Hồng Vũ, nhưng hắn cũng không cảm thấy câu nệ, hắn ăn uống tự nhiên giống như đang ở nhà mình vậy.
Hai người yên lặng ăn cơm, Phạm Hồng Vũ ăn vèo một cái đã xong ba bát, lúc hắn buông bát xuống thì Ninh Hồng cũng vừa ăn xong bát cơm của mình.
Ninh Hồng mời Phạm Hồng Vũ vào phòng khách ngồi xem ti vi trước, còn mình thì thu dọn bát đĩa.
Trong phòng khách có đặt một chiếc ti vi màu.
Thứ này ở thời điểm năm tám sáu đắt đỏ vô cùng.
Nhưng vợ chồng Ninh Hồng đều là cán bộ, lại không con cái gì, cho nên gánh nặng gia đình cũng rất ít, cho nên có thể mua được chiếc ti vi màu.
Không lâu sau, Ninh Hồng đã rửa sạch tay, rót một chén trà đặt lên mặt bàn cho Phạm Hồng Vũ, còn mìmh thì ngồi vào ghế sô pha đối diện, nhẹ giọng nói:
– Tiểu Phạm, tôi nghe nói Bí thư Kiều đột nhiên lại muốn làm giám đốc nhà máy, chuyện này là do cậu đề nghị với Kiều Phượng sao?
Ninh Hồng nói rõ ràng dứt khoát, không hề vòng vo.
Giữa cô và Phạm Hồng Vũ cũng không có quá nhiều chuyện riêng để có thể tán gẫu.
Nhà máy Cơ khí nông nghiệp này rất nhỏ, miệng Kiều Phượng lại như chiếc loa phóng thanh, việc này không giữ kín được cũng là điều đương nhiên.
– Đúng thế.
Phạm Hồng Vũ cũng không chút vòng vo, liền trả lời một cách thẳng thắn.
Tuy rằng hắn đoán được hôm nay Ninh Hồng mời hắn đến ăn cơm nhất định là để nói về chuyện “giám đốc nhà máy”, nhưng không thể xác định được lập trường của Ninh Hồng, rốt cuộc là ủng hộ chồng mình hay ủng hộ Trương Dương.
Ninh Hồng hơi cau mày, dường như không hiểu gì cả.
– Trương Dương không phải rất hợp với cậu sao? Cậu không hy vọng anh ấy sẽ lên làm giám đốc à?
Phạm Hồng Vũ mỉm cười, hứng thú nhìn Ninh Hồng một cái, nói:
– Chị Ninh, hình như chồng chị là Phó bí thư Phương cơ mà? Lập trường của chị có phải có vấn đề rồi không?
Ninh Hồng gật đầu, nói:
– Đúng, tôi là vợ anh ra, ít nhất là trên pháp luật là như vậy.
Lời này nói rất rõ ràng.
Phạm Hồng Vũ suy nghĩ một chút, liền hỏi:
– Chị Ninh, hôm nay chị mời tôi đến có phải chủ yếu là để nói về vấn đề này không?
– Đúng vậy.
– Vậy chị có thể nói trước xem ý kiến của chị thế nào được không?
Ninh Hồng gật đầu, nhẹ giọng nói:
– Ý kiến của tôi rất rõ ràng, Trương Dương nên làm giám đốc nhà máy này.
Anh ấy biết sản xuất, lại am hiểu kỹ thuật, tất cả mọi người đều phục anh ấy, anh ấy làm giám đốc là thích hợp nhất.
– Vậy Phó bí thư Phương thì sao? Anh ấy đã công tác ở nhà máy này cũng lâu rồi, lên làm lãnh đạo cũng đã được mấy năm.
Ninh Hồng có chút kỳ lạ nói:
– Không phải cậu cũng không muốn anh ta lên làm giám đốc sao? Nếu không tại sao cậu lại cổ động Bí thư Kiều ra tranh cử?
Phạm Hồng Vũ có chút ngượng ngùng.
Hắn bỗng nhiên có cảm giác mình “đối phó” với Ninh Hồng giống như đối phó quân địch vậy.
Đừng nhìn Ninh Hồng lớn hơn hắn cả chục tuổi, tâm cơ của cô không phức tạp như vậy.
Với tính cách của Ninh Hồng, ngày bình thường không qua lại thân mật với bạn bè đồng nghiệp nào, càng không thích túm năm tụm ba nói xấu chồng con.
Ninh Hồng khá đơn thuần.
– Chị Ninh, tôi muốn biết rõ vì sao chị lại không ủng hộ Phó bí thư Phương làm giám đốc?
Phạm Hồng Vũ hỏi, giọng điệu khá ôn hòa.
– Anh ta không đủ tư cách, anh ta rất ích kỷ, lúc nào cũng chỉ biết suy nghĩ cho bản thân mình.
Nếu như anh ta mà lên làm giám đốc nhà máy, thì chắc chắn sẽ không dốc sức vì lợi ích chung của nhà máy, mà sẽ chỉ nghĩ cách kiếm đầy cái túi tiền của mình thôi.
Ninh Hồng đáp, không chút do dự.
Phạm Hồng Vũ khẽ lắc đầu.
Nhìn bề ngoài, Phương Văn Phong âm trầm đa trí, là một nhân vật lợi hại.
Nhưng thật ra ở phương diện gia đình này, Phạm Hồng Vũ thất bại một cách thê thảm.
– Chị Ninh, xin thứ cho tôi nói thẳng, nếu như chị thật sự phản đối Phó bí thư Phương làm giám đốc thì không nên nói với tôi như vậy, mà nên phản ánh với lãnh đạo cấp trên.
Phạm Hồng Vũ không tùy tiện đồng ý, mà trả lời một cách rất tỉnh táo.
Ra vẻ Ninh Hồng nếu như nói những lời này với lãnh đạo cấp trên thì Phương Văn Phong muốn lên làm giám đốc nhà máy cũng khó khăn rồi.
Vợ y còn đánh giá y như vậy, thì những người khác sẽ thấy như thế nào?
– Vô dụng thôi.
Ninh Hồng khẽ lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng.
– Anh ta sẽ mang tờ đơn ly hôn lên cho lãnh đạo xem, để chứng minh tôi cố ý muốn nhằm vào anh ta thôi.
– Đơn ly hôn?
Phạm Hồng Vũ khẽ giật mình, vẻ mặt càng hiện lên sự kinh ngạc.
– Hai người đã ly hôn?
Ly hôn rồi mà còn ở cùng với nhau sao?
– Không phải, chưa ly hôn, anh ta không đồng ý.
Là tôi viết đơn ly hôn, anh ta không ký tên, lại đem đơn thu lại.
Lúc ấy tôi không biết là vì sao anh ta lại thu lại tờ đơn như vậy, sau này mới biết, anh ta đã sớm chuẩn bị cho tất cả mọi việc rồi.
Ninh Hồng buồn bã nói.
Phạm Hồng Vũ không khỏi hit một hơi thật sâu.
Mưu lược của Phương Văn Phong không thể nói là không sâu xa được.
Phỏng chừng lúc Ninh Hồng đưa ra đề nghị ly hôn thì y đã rất tức giận, đã tức giận lại còn có thể nghĩ ra chiêu như vậy, đem tờ đơn ly hôn thu lại, để làm thủ đoạn đối phó lại với Ninh Hồng, chiêu này quả nhiên là rất cao.
Phạm Hồng Vũ trầm ngâm, một lúc sau mới chậm rãi nói:
– Chị Ninh, tại sao chị lại nói chuyện này với tôi?
– Bởi vì tôi cảm thấy, hiện tại cả nhà máy chỉ có một mình cậu mới có thể giúp được Trương Dương.
Tính cách Trương Dương rất thẳng thắn, không hiểu đường ngang ngõ tắt.
Nếu như không có ai giúp anh ấy mà chỉ dựa vào mỗi Giám đốc Ngô thì anh ấy không lên được đâu.
Phạm Hồng Vũ lại cười khổ một tiếng.
Trong lời nói của Ninh Hồng đã vô tình chỉ ra Phạm Hồng Vũ là một nhân tài đi “đường ngang ngõ tắt”, chỉ có hắn mới có thể đối phó được với Phương Văn Phong.
Vĩnh viễn chỉ có kẻ xấu mới đấu được với kẻ xấu.
Tuy nhiên, hình như những lời này của Ninh Hồng cũng không sai.
Hiện nay đối thủ lớn nhất của Phương Văn Phong không phải là Phạm Hồng Vũ hay sao? Việc bày mưu tính kế của hắn, tuyệt đối không thua Phương Văn Phong.
Điều này Phương Văn Phong chưa từng ngờ đến.
Trên đường không ngờ lại mọc ra một tên Trình Giảo Kim như vậy.
– Chị Nhinh, tôi còn có một câu hỏi nữa.
– Cậu nói đi.
– Tôi muốn biết giữa chị và Phương Văn Phong rốt cuộc là có quan hệ như thế nào.
Bên ngoài đều nói hai người từng là bạn học, Trương Dương và Phương Văn Phong còn là bạn bè tối, chị đã từng là người yêu của Trương Dương…những lời đồn đại này có đúng không?
Phạm Hồng Vũ trầm giọng hỏi.
Ninh Hồng sắc mặt hơi đỏ lên, nhưng không lảng tránh vấn đề, nhẹ nhàng đáp:
– Cơ bản đều là sự thật đấy.
Chắc cậu đang cảm thấy kỳ lạ rằng tại sao tôi lại lấy Phương Văn Phong đúng không?
Phạm Hồng Vũ gật gật đầu.
Trực giác nói cho hắn biết, ở đây nhất định có câu chuyện.
Nếu đổi lại hắn là Ninh Hồng thì kiểu gì cũng chọn lấy Trương Dương, chứ không phải là Phương Văn Phong.
Con người Phương Văn Phong âm trầm như vậy, đàn ông bình thường đã có chút chịu không nổi, đừng nói đến người phụ nữ ngày nào cũng phải sống với y.
Ninh Hồng lúc đầu do dự, có thể nhìn ra cô không phải không muốn nói chân tướng cho Phạm Hồng Vũ, chỉ là đang suy nghĩ xem mở lời thế nào.
Dù sao Phạm Hồng Vũ mới chỉ là một chàng thanh niên mới lớn, có những chuyện không thể nói cho thấu đáo được.
– Năm đó lúc điểm thanh niên trí thứ, đã xảy ra một việc…tôi, tôi chỉ có thể gả cho Phương Văn Phong.
Do dự một chút, Ninh Hồng cũng nói ra, tránh né ánh mắt của Phạm Hồng Vũ.
– Hiểu rồi.
Phạm Hồng Vũ lập tức đáp.
Hắn đúng là đã hiểu rồi, việc như vậy không phải là mới mẻ gì, bên ngoài diễn ra vô số.
– Tiểu Phạm, tôi biết cậu là người trọng nghĩa, điều này rất giống với Trương Dương, tôi không nhìn lầm đâu.
Tuy nhiên cậu có tâm kế hơn so với Trương Dương, người bình thường không thể hại cậu được.
Tôi hy vọng về sau cậu hãy giúp đỡ Trương Dương, tôi nợ anh ấy quá nhiều rồi….nếu như lần này Phương Văn Phong được lên làm giám đốc nhà máy, thì tôi nhất định sẽ ly hôn, cho dù thế nào cũng phải ly hôn.
Ninh Hồng nhẹ giọng nói, vẻ mặt kiên định vô cùng.
– Trương Dương, thật là khổ quá
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 39: Sự điên cuồng cuối cùng.
Trong khi Phạm Hồng Vũ đang hành động thì Phương Văn Phong cũng đang hành động.
Hơn nữa xem ra, hành động của Phương Văn Phong có hiệu quả rõ ràng.
Phạm Hồng Vũ đã từng nhắc nhở y, rằng phải báo cáo cho lãnh đạo địa khu mà y muốn lấy lòng thì mới có được cứu binh.
Những lời này, Phương Văn Phong nghe rõ ràng từng chữ.
Phạm Hồng Vũ hết lòng giúp đỡ Trương Dương, đây chính là biến số mà Phương Văn Phong chưa từng nghĩ đến.
Đương nhiên, bản thân Phạm Hồng Vũ mặc dù đã lộ ra sự tài hoa không tầm thường, nhưng trong mắt Phương Văn Phong thì hắn chỉ là một công nhân viên bình thường.
Hắn giúp Trương Dương chỉ là một chuyện nhỏ, như ra đề xuất vài chủ ý, viết phương án cải cách…tất cả những cái này đều không mang tính quyết định.
Phương Văn Phong rất rõ ràng đạo lý “quan tự thượng xuất”.
Ai làm giám đốc nhà máy Cơ khí nông nghiệp, cuối cùng vẫn là lãnh đạo bên trên quyết định, không phải là cán bộ công nhân viên của nhà máy quyết định.
Phương Văn Phong coi trọng Phạm Hồng Vũ, vẫn là vì có Phạm Vệ Quốc đứng sau hứn.
Tuy rằng Phạm Vệ Quốc đã chuyển lên cục Công nghiệp địa khu, nhưng dù sao ông ta cũng đã từng làm Phó chủ tịch huyện Vũ Dương mấy năm, ở trong huyện vẫn có uy tín nhất định.
Chuyện lớn thì có thể không nói được, nhưng chuyện để ai làm giám đốc nhà máy Cơ khí nông nghiệp thì lời nói của Phạm Vệ Quốc hẳn là vẫn có trọng lượng.
Phương Văn Phong lúc đầu muốn lôi kéo Phạm Hồng Vũ, đương nhiên cũng là vì muốn Phạm Vệ Quốc sẽ mở lời nói giúp y mấy câu.
Ai ngờ Phạm Hồng Vũ căn bản không để y lôi kéo, cho nên y phải thay đổi sách lược.
Cho dù Phạm Vệ Quốc không thể nói giúp y mấy lời thì cũng không nói xấu y.
Lôi kéo không được Phạm Hồng Vũ thì nhất định phải ngăn chặn hắn.
Không dùng trí được thì phải dùng vũ lực.
Phạm Hồng Vũ hôm nay đi đi lại lại trong phân xưởng, thống kê một vài số liệu, có ba người đàn ông dáng vẻ như cán bộ mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn, nách kẹp chiếc cặp công văn, mặt mày nghiêm túc đi sau Phương Văn Phong xuống phân xưởng, lúc này họ đi thẳng đển trước mặt Phạm Hồng Vũ.
– Phó trưởng phòng Lương, đây là Phạm Hồng Vũ.
Phương Văn Phong đứng bên cạnh giới thiệu nói, ánh mắt nhìn về Phạm Hồng Vũ hiện rõ vẻ âm u, uất hận.
Ở một nhà máy nhỏ bé này, Phương Văn Phong luôn được coi là kẻ đa trí, lòng dạ quá sâu, nhưng dù sao cấp bậc của y quá thấp, so với những đại nhân vật của địa khu mà Phạm Hồng Vũ từng tiếp xúc thì giống như một trời một vực.
Những người kia vui buồn không bao giờ hiện lên trên nét mặt, còn Phương Văn Phong thì chưa “tu luyện” được đến mức đó, ánh mắt của y trong lúc vô ý vẫn lộ ra những suy nghĩ trong lòng y.
– Phó bí thư Phương, xin chào.
Phạm Hồng Vũ cười, chào hỏi Phương Văn Phong một cách rất quy củ.
Phương Văn Phong luôn thích giả bộ đứng đắn thì Phạm Hồng Vũ cũng sẽ giả bộ với y.
Ở một khía cạnh nào đó, Phạm Hồng Vũ hiểu rõ đạo lý “đi với Phật mặc áo cà sa, còn đi với ma thì phải mặc áo giấy.”
– Đây chính là đồng chí Phạm Hồng Vũ sao?
Phó trưởng phòng Lương sa sầm mặt mày, lạnh lùng hỏi.
Rất nhiều công nhân đều dừng tay lại, tò mò hướng sang bên này đánh giá, một số người to gan còn đi đến tận nơi, tuy nhiên đều chỉ là vây quanh Phạm Hồng Vũ, phân “giới tuyến” rõ ràng đối với đám Phương Văn Phong.
– Đúng vậy, Phó trưởng phòng Lương, tôi chính là Phạm Hồng Vũ.
– Tôi là Phó trưởng phòng Máy nông nghiệp, tôi họ Lương, phụ trách công tác kiểm tra kỷ luật.
Hai đồng chí này là ở tổ kiểm tra của phòng.
Đồng chí Phạm Hồng Vũ, chúng tôi nhận được phản ánh, nói rằng cậu có hành vi đầu cơ trục lợi.
Mời cậu cùng chúng tôi về phòng một chuyến để xác minh thực hư.
Phó phòng Lương nói.
Phạm Hồng Vũ liền cười cười, quay sang Phương Văn Phong nói:
– Phó bí thư Phương, động tác cũng nhanh thật đấy nhỉ, đầu óc cũng nhanh nữa, tìm ra được cái cớ này, cũng không tệ đâu.
Phương Văn Phong sắc mặt thay đổi, nói:
– Đồng chí Phạm Hồng Vũ, cậu nói thế là có ý gì, cậu nghi ngờ tôi?
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Còn phải nghi ngờ sao? Hiểu rõ nhau rồi mà.
Phó trưởng phòng Lương rất không hài lòng nói:
– Đồng chí Phạm Hồng Vũ, chuyện gì ra chuyện đó, cậu chỉ cần nói rõ vấn đề của mình với chúng tôi là được, không cần phải lôi chuyện khác vào.
Phạm Hồng Vũ trong lòng đều biết rõ, nếu chỉ nhận được phản ánh, thì Phó trưởng phòng không cần phải đích thân xuống đây như vậy, chỉ cần một cuộc điện thoại là xong.
Sở dĩ bày ra trận chiến lớn như vậy chỉ là để đánh cho Phạm Hồng Vũ một đòn phủ đầu, đồng thời để cho cán bộ nhà máy phải “ chống mắt” lên mà nhìn lãnh đạo phòng Máy nông nghiệp ủng hộ Phương Văn Phong thế nào.
Thủ đoạn của Phương Văn Phong coi như cũng tạm được.
Vị Phó trưởng phòng Lương này rõ ràng muốn cho Phương Văn Phong một chỗ dựa, hiển nhiên quan hệ của hai người bọn họ không phải ở mức bình thường.
Phạm Hồng Vũ liếc mắt nhìn ông ta, thản nhiên nói:
– Phó trưởng phòng Lương, không phải nói có việc phải thẩm tra sao? Chưa xác minh mà tôi đã biết tôi có vấn đề rồi sao?
Phó trưởng phòng Lương vốn tưởng rằng một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, cho dù là con trai của nguyên phó chủ tịch huyện Phạm cũng chẳng có gì ghê gớm cả.
Không ngờ mới mở miệng đã bị Phạm Hồng Vũ bật lại như vậy rồi.
Thông thường mà nói, trò chơi từ ngữ như vậy, ý nghĩa không lớn, nhưng cũng phải xem trường hợp thế nào.
Đứng trước bao nhiêu người mà Phạm Hồng Vũ lại chẳng thèm nể nang gì vị phó trưởng phòng của đơn vị chủ quản như vậy.
Các người muốn tạo uy thế phủ đầu, Phạm Hồng Vũ tôi cũng chẳng sợ.
Đoàn người đều nhìn một cái, lãnh đạo đơn vị chủ quản cũng chả có gì đáng sợ cả.
– Đồng chí Phạm Hồng Vũ, không cần phải khua môi múa mép làm gì.
Cậu có vấn đề hay không thì trong lòng cậu rõ nhất.
Sau khi điều tra rõ ràng chúng tôi sẽ có kết luận chính thức.
Diện mạo của Phó trưởng phòng Lương vốn đã hung hãn, lúc này sắc mặt âm trầm, càng khiến cho người ta có cảm giác khó ưa hơn.
– Các người ở đâu đến đây? Vì sao lại đến phân xưởng gây rối?
Lúc này có một tiếng quát lớn vang lên.
Trương Dương đi nhanh tới, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt sáng ngời.
Thật ra gã đã biết thừa vị Phó trưởng phòng Lương này là ai, nhưng lúc này lại giả bộ không biết.
Nghiêm túc mà nói, Phòng Máy nông nghiệp chỉ là thay quyền quản lý nhà máy Cơ khí nông nghiệp, còn cấp bậc thì là hai đơn vị ngang nhau.
Trương Dương là ủy viên Đảng ủy nhà máy, kiêm chủ nhiệm phân xưởng sản xuất, cũng giống như Phó trưởng phòng Lương, đều là cán bộ cấp Phó phòng.
Lúc khách khí thì còn để cho ông ta chút thể diện, tôn trọng mà gọi ông ta một tiếng lãnh đạo, còn nếu không thì thể hiện ra mặt luôn.
– Trương Dương, đây là Phó trưởng phòng Lương, phụ trách công tác kiểm tra kỷ luật.
Phương Văn Phong vội lên tiếng giải thích, nói rõ thân phận của phó phòng Lương.
– Bất kể là từ đâu đến, nếu như làm loạn phân xưởng của chúng tôi đều là không đúng.
Phó bí thư Phương, anh cũng là lãnh đạo nhà máy, nội quy của nhà máy thế nào chẳng lẽ anh không hiểu sao?
Trương Dương cũng không thèm để cho Phương Văn Phong chút thể diện nào, lập tức lớn tiếng nói.
– Anh…đồng chí Trương Dương, tôi nhắc lại, đây là lãnh đạo của phòng Máy nông nghiệp, đến tìm Phạm Hồng Vũ để xác minh vụ việc.
Phương Văn Phong sắc mặt lập tức trở nên âm trầm xuống, rất không hài lòng nố.
Phó trưởng Phòng Lương đến là để làm chỗ dựa cho y, giờ bị Trương Dương chẳng coi ra gì, cho nên đương nhiên y phải trở nên cứng rắn lên.
– Đồng chí Phương Văn Phong, tôi là người phụ trách việc sản xuất.
Tôi có trách nhiệm giữ gìn trật tự của phân xưởng sản xuất, các anh có việc gì muốn tìm Phạm Hồng Vũ thì có thể trực tiếp gọi điện thoại, tôi sẽ truyền đạt lại.
Đem xe đến diễu võ dương oai làm gì? Các anh hù dọa ai vậy?
Trương Dương trừng mắt, nổi giận đùng đùng nói.
Phó phòng Máy nông nghiệp phụ trách công tác kiểm tra kỷ luật đến tìm Phạm Hồng Vũ, Trương Dương vừa nghe đã thấy bực mình rồi.
Phương Văn Phong vì để lên được ghế giám đốc, đúng là đã không còn từ thủ đoạn nào rồi.
Phương Văn Phong thì có thể có hành vi phạm pháp gì chứ?
– Đúng đấy, làm lãnh đạo thì ghê gớm sao? Ở phân xưởng này người đầy ra đấy? Giả bộ cái nỗi gì, ai sợ các người chứ.
Trương Dương vừa nói dứt lời, dũng khí của công nhân cũng trở nên lớn hơn, đột nhiên có người đứng lên quát lớn.
Phương Văn Phong vẫn mỉm cười, như thể chuyện này không liên quan gì đến hắn vậy.
Sắc mặt Phương Văn Phong lúc này càng trở nên trắng nhợt, nuốt một ngụm nước miếng, không dám lên tiếng.
Cán bộ của nhà máy sợ y, đó là cá nhân với cá nhân, lúc này nhiều người như vậy cùng phản đối, Phương Văn Phong cũng trở nên thất thế.
Sắc mặt Phó trưởng phòng Lương cũng không khá hơn, tuy nhiên ông ta cố gắng kiềm chế sự tức giận, giọng ôn hòa nói:
– Đồng chí Phạm Hồng Vũ, mời đồng chí phối hợp công tác với chúng tôi, chúng tôi chỉ xác minh một số việc chứ không có ý gì khác.
Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười nói:
– Phó trưởng phòng Lương, không thành vấn đề, tôi nhất định sẽ phối hợp với cục, đây mới là trình độ lãnh đạo của cục chứ, khác hẳn so với các đồng chí ở cơ sở.
Nói xong, hắn còn mỉm cười liếc mắt nhìn Phương Văn Phong một cái.
Còn đám công nhân thì lập tức cười ồ lên.
Toàn bộ nhà máy Cơ khí nông nghiệp, nhất là ở phân xưởng sản xuất đều không ưa Phương Văn Phong, hiện giờ thấy y như vậy, mọi người đều cảm thấy rất thoải mái.
Phó trưởng phòng Lương hừ một tiếng rồi xoay người đi luôn.
Phương Văn Phong vội vàng đi theo, vừa đi đến cổng liền thì thầm với Phó trưởng phòng Lương điều gì đó, có lẽ là mong Phó cục trưởng Lương bớt giận, đừng chấp nhặt với đám người không có thân phận này.
Đợi đám người Phó trưởng phòng Lương ra khỏi cửa, Trương Dương liền quan tâm hỏi han:
– Hồng Vũ, không sao chứ?
– Không sao.
Phạm Hồng Vũ khẽ lắc đầu.
– Đầu cơ trục lợi, thế mà họ cũng nghĩ ra được.
Cái gọi là “đầu cơ trục lợi”, chính là cách nói của thời kỳ kinh tế kế hoạch.
Cùng với sự cải cách mở cửa được tiến hành sâu rộng, các thị trường cũng không ngừng thay đổi, tội danh đầu cơ trục lợi cũng biến mất.
Là một cảnh sát hình sự chứng kiến sự thay đổi của pháp luật thời kỳ cải cách mở cửa, Phạm Hồng Vũ đương nhiên biết rất rõ điều này.
– Chủ nhiệm Trương, yên tâm đi, đây có lẽ là sự điên cuồng cuối cùng thôi.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 40: Cái gì cũng không biết mà cũng đòi giả bộ
Chương 40: Cái gì cũng không biết mà cũng đòi giả bộ.
Đám người Phó trưởng Phòng Lương và Phương Văn Phong đợi ở ngoài phân xưởng.
Nhưng chờ mãi mà không thấy Phạm Hồng Vũ đi ra.
– Phó trưởng Phòng Lương, thằng nhóc này không đùa giỡn chúng ta chứ?
Một cán bộ phòng Kỷ luật trẻ tuổi, cau mày hạ giọng nói.
Tuy nhiên không dám nói lớn, nếu chẳng may đám người bên trong kia nghe được thì không biết sẽ mang đến phiền toái gì.
Phó trưởng phòng Lương sắc mặt âm trầm, trong lòng đã sớm hối hận rồi.
Hôm nay lẽ ra không nên đến tới đây chống đỡ cho Phương Văn Phong mới phải.
Vốn tưởng rằng Phương Văn Phong đường đường là Phó bí thư Đảng ủy có thể ngăn được đám công nhân này, ai ngờ…
Phạm Hồng Vũ cũng hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ông ta.
Hiện tại đã ra thế này rồi, nếu như cứ vậy mà đi thì sẽ càng mất mặt hơn nữa.
Đúng là tiến thoái lưỡng nan.
– Tiểu Phương, Phương Văn Phong bình thường vẫn kiêu ngạo như thế sao?
Phương Văn Phong cười khổ một tiếng nói:
– Phó trưởng phòng Lương, anh cũng thấy đấy.
Cậu ta có thể không kiêu ngạo sao? Lúc nào cũng ỷ thế vào cha mình, người ở nhà máy Cơ khí nông nghiệp này không thể quản nổi cậu ta.
Lúc trước không biết lãnh đạo Địa ủy nghĩ thế nào mà cho loại người này xuống nhà máy chúng tôi, haiz….
Lời “than khổ” này thật ra là để nhắc nhở Phó trưởng phòng Lương, rằng không nên sợ hãi, đây chỉ là một thằng nhóc bị Địa ủy cho đi “lưu đày” mà thôi, lão Phạm kia đã thất thế rồi, cũng không còn gì ghê gớm nữa.
– Hừ, cho dù cha cậu ta trước kia là Bí thư Huyện ủy thì cậu ta cũng phải tuân thủ quy tắc, không thể xằng bậy được.
– Đúng vậy, đúng vậy, lúc này nhất định phải làm cho cậu ta hiểu quy củ.
Phương Văn Phong liền nói bồi thêm một câu.
– Thôi được rồi, không…..
Đợi một lúc nữa, Phó trưởng phòng Lương không thể kiềm chế được, liền vung tay áo muốn bỏ đi về.
Đúng lúc này, Phạm Hồng Vũ liền thản nhiên đi ra, vẻ mặt khẽ mỉm cười, nói:
– Xin lỗi, để các vị lãnh đạo đợi lâu rồi, phân xưởng có một chút việc, cần phải sắp xếp một chút.
Rất xin lỗi…
Phương Văn Phong châm chọc nói:
– Tiểu Phạm, cậu thành chủ nhiệm phân xưởng 3 từ lúc nào thế? Chuyện như vậy cũng đên lượt cậu sắp xếp sao?
Phạm Hồng Vũ liếc mắt nhìn y, cười nói:
– Phó bí thư Phương, anh không hiểu về sản xuất, nói với anh cũng vô ích.
Phương Văn Phong mặt liền tối sầm lại.
Không ngờ một thống kê viên ở phân xưởng sản xuất mới được hơn một tháng mà cũng hiểu về sản xuất.
Còn Phương Văn Phong ở nhà máy này cũng đã bảy tám năm mà không biết?
– Hừ!
Phó trưởng phòng Lương càng ra vẻ lãnh đạo, không nói một lời, lập tức đi luôn.
Phòng Máy nông nghiệp cách nhà máy không xa, đi bộ mất khoảng ba mươi phút là đến, Phó trưởng phòng Lương vẫn đi bằng xe jeep xuống.
Phòng Máy nông nghiẹp cũng không phải là “Nha môn” quá quan trọng, tuy không phải là “lãnh cung” nhưng cũng không phải là nơi khá khẩm gì, tất cả phòng Máy nông nghiệp cũng chỉ có hai chiếc xe jeep, trong đó có một chiếc sắp đến thời kỳ “ra bãi rác” rồi.
Nhưng thân là lãnh đạo, tính sĩ diện đã trở thành một bộ phận của sinh mệnh rồi, huống chi lãnh đạo đơn vị chủ quản xuống thi sát xí nghiệp, không khoa trương một chút thì liệu người ta còn nể mặt Phó trưởng phòng Lương hay không?
Phạm Hồng Vũ cùng với bọn họ lên xe jeep.
Phó trưởng phòng Lương ngồi ở vị trí lái phụ, hai cán bộ kiếm tra một ngồi trái một ngồi phải, đem Phạm Hồng Vũ kẹp ở giữa, giống như hai cảnh sát hình sự kẹp giữa tên tội phạm vậy.
Phạm Hồng Vũ trong lòng cảm thấy rất buồn cười.
Từ xe jeep đi xuống, đi thẳng vào “phòng thẩm vấn;’ của tổ kiểm tra kỷ luật, trận thế vẫn như cũ, giám sát nghiêm ngặt thái độ của Phạm Hồng Vũ.
“Phòng thẩm vấn” ở đây rất đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn và mấy chiếc ghế dựa, phòng này được bài trí rất giống với phòng thẩm vấn của đồn công an.
– Ngồi xuống.
Dẫn Phạm Hồng Vũ đi vào, một cán bộ kiểm tra trầm giọng nói như ra lệnh.
Phạm Hồng Vũ trừng mắt nhìn anh ta, cười lạnh một tiếng.
Tay cán bộ kiểm tra kia trong lòng cố kìm nén.
Nếu Phạm Hồng Vũ chỉ là một cán bộ bình thường của nhà máy Cơ khí nông nghiệp thì đã cho hắn “xong đời rồi”.
Cán bộ kiểm tra kỷ luật của phòng cũng không sợ hắn sẽ làm gì, nhưng Phạm Hồng Vũ dù gì cũng là con trai của nguyên phó chủ tịch huyện, nên cũng phải dè chừng một chút.
Thật ra trong lòng y cũng hiểu rõ, cái gọi là “đầu cơ trục lợi” này cũng có chút gượng ép, muốn hoàn toàn ép được Phạm Hồng Vũ là rất khó khăn.
Nếu thật sự đắc tội với Phạm Hồng Vũ, sau này nhỡ tình thế đảo ngược, thì chẳn phải là chết chắc rồi sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, người có giao tình với Phương Văn Phong là Phó trưởng phòng Lương, bản thân mình không cần bắt buộc phải đắc tội chết với Phạm Hồng Vũ làm gì.
Như vậy thì có gì tốt đâu.
Phạm Hồng Vũ ngồi bịch xuống ghế, sau đó rút thuốc lá ra châm một điếu.
Loại thái độ không thèm để ý này khiến cho Phó trưởng phòng Lương cảm thấy rất tức giận, khẽ đập bàn một cái, lớn tiếng nói:
– Phạm Hồng Vũ, chú ý thái độ của cậu.
Phạm Hồng Vũ cười nhạt một tiếng:
– Phó trưởng phòng Lương, có chuyện thì từ từ nói, đừng có như vậy.
Các ông mời tôi đến để xác minh chứ không phải là thẩm vấn phạm nhân.
Các ông cũng không có quyền thẩm vấn ai cả.
Thái độ này của các ông, cũng đừng trách tôi vô lễ nhé.
Trước mặt rất nhiều người, phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc, đây là yêu cầu của sách lược.
Phải biết lúc nào thì phải cứng rắn.
Chẳng lẽ đợi đmá người này vì thái độ của mình tốt mà sẽ chuyển biến quan điểm sao? Mình càng quy củ thì người ta càng cảm thấy mình dễ bị bắt nạt.
– Thái độ của cậu như thế là thế nào?
Phó trưởng phòng Lương giận dữ quát.
Khẽ cười một tiếng, Phạm Hồng Vũ lập tức đứng dậy, quay đầu bước đi.
– Này, cậu, cậu làm gì thế? Đứng lại.
Lần này đám người Phó trưởng phòng Lương tức giận thật rồi.
Phó trưởng phòng Lương đã công tác bao nhiêu năm rồi, nhưng chưa thấy hậu sinh nào như vậy cả.
Ba cán bộ kiểm tra kỷ luật cũng đứng dậy, nổi giận đùng đùng nhìn Phạm Hồng Vũ, trong chốc lát, không khí trong văn phòng liền trở nên rất căng thẳng.
Phạm Hồng Vũ lạnh lùng nói:
– Như thế nào? Phó trưởng phòng Lương muốn cứng rắn hay sao? Nói thật với các người, chỉ dựa vào ba người thì chẳng bõ để tôi đánh.
Nếu dám động thủ, thì tôi sẽ cho các người không còn cái răng nào mà húp cháo.
Tốt nhất là đừng để tôi bực mình.
Phó trưởng phòng Lương ngẩn người.
Phạm Hồng Vũ cao lớn khôi ngô, nếu như động thủ thật, ba đấu một cũng chưa chắc đã thắng được.
Mà đám Phó trưởng phòng Lương đương nhiên là cũng không dám động thủ.
– Phó trưởng phòng Lương, muốn làm tốt công tác thì phải chú ý đến phương thức phương pháp.
Ông cứ như vậy, thì xin phép cho tôi nói thẳng, là chẳng bao giờ khá được đâu.
Ông không đánh được tôi, không bắt được tôi, cũng chẳng khai trừ được tôi, bày ra bộ dạng muốn ăn thịt người như vậy để làm gì? Không thấy mệt à? Tôi gọi ông là Phó trưởng phòng Lương là còn khách khí với ông rồi đấy! Giờ ông có chuyện gì thì nói đi, đừng có giả bộ như thế nữa.
Phạm Hồng Vũ thản nhiên nói.
Phó trưởng phòng Lương tức muốn hộc máu.
– Ha ha, đồng chí Phạm Hồng Vũ, cậu đã hiểu lầm rồi, chúng tôi không có ác ý gì, mời cậu ngồi xuống đã.
Thấy tình hình như vậy, một cán bộ kiểm tra kỷ luật liền lên tiếng nói.
– Thế còn tạm được.
Phạm Hồng Vũ gật đầu, lại quay lại ghế ngồi, tiếp tục ung dung hút thuốc.
– Các vị, có chuyện gì thì mau nói đi, đừng để mất nhiều thời gian của tôi.
Vẻ mặt của Phó trưởng phòng Lương lại biến thành màu gan lợn. nhưng Phạm Hồng Vũ nói không sai, là bọn họ vô lễ trước, lúc này ngoài việc thay đổi thái độ ra, ông ta không còn cách nào khác.
– Là thế này, đồng chí Phạm Hồng Vũ, chúng tôi nhận được phản ánh, nói rằng cậu và một người trước kia từng làm ở nhà máy là Triệu Ca, đã kết phường đầu cơ công trái hòng trục lợi, có phải có chuyện như vậy không?
Cán bộ ban nãy hòa giải kia lúc này lại đóng vai trò là “chủ thẩm”. liền hỏi một câu.
Phạm Hồng Vũ hỏi ngược lại:
– Mỗi chuyện đó thôi à? Còn chuyện gì nữa không?
– Tạm thời không có chuyện khác…
Cán bộ kia nói chưa dứt lời, Phạm Hồng Vũ đã đứng dậy nói:
– Việc này, các anh không quản được, tôi về đây.
Đám người Phó trưởng phòng Lương lại sửng sốt.
– Phạm Hồng Vũ, cậu….tại sao chúng tôi lại không quản được việc này?
Phó trưởng phòng Lương cũng đứng mạnh lên, trợn tròn hai mắt.
Ông ta vốn muốn nhắc Phạm Hồng Vũ “chú ý thái độ”, nhưng nói chẳng ra lời, lúc này ông ta cảm thấy rất khó chịu, không ngừng thở dốc…
– Đầu cơ trục lợi công trái, đẩu cơ trục lợi, đó là vấn đề của lĩnh vực kinh tế, Viện kiểm sát quản lý.
Chẳng hiểu cái gì cả.
Phạm Hồng Vũ khẽ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.
– Đồng chí Phạm Hồng Vũ.
Phó trưởng phòng Lương không thể nhịn được nữa, lại hét lớn một tiếng.
– Cậu là cán bộ của nhà máy Cơ khí nông nghiệp, mà nhà máy Cơ khí nông nghiệp là thuộc sự quản lý của phòng Máy nông nghiệp đấy.
Tổ kiểm tra chúng tôi tại sao không quản được cậu?
Phạm Hồng Vũ cười, trên mặt hiện lên vẻ khinh miệt, bất kể như thế nào cũng không thể che dấu được, liền thở dài, nói:
– Phó trưởng phòng Lương, tổ kiểm tra kỷ luật chỉ có thể quản được vấn đề cán bộ đảng viên vi phạm, điểm này chẳng lẽ ông không rõ sao? Tan ca xong tôi hợp tác với người khác kinh doanh là vi phạm kỷ luật của Đảng, vi phạm pháp luật sao? Đúng là không thể hiểu nổi! Phó trưởng phòng Lương, thời đại thay đổi rồi, thân là lãnh đạo, lẽ ra ông phải tích cực học tập hơn nữa, đừng để trình độ của mình mãi mãi như vậy, như thế sẽ làm trò cười cho người khác đấy.
Chuyện gì các ông cũng muốn quản thì Viện kiểm sát người ta để làm gì? Hơn nữa, nhờ các ông kiểm tra xem quy định của Chính phủ và ngân hàng trung ương xem công trái có được tự do chuyển nhượng, tự do mua bán hay không? Cái gì cũng không hiểu, để người ta bật lại như thế các ông có thấy nhục nhã không?
Trong phút chốc, phòng làm việc bỗng trở nên im lặng như tờ.
Phạm Hồng Vũ đi qua bàn làm việc.
Phó trưởng phòng Lương không kìm nổi liền lui lại một bước, vẻ mặt hiện lên sự sợ hãi.
Hai cán bộ kiểm tra kia cũng nhìn Phạm Hồng Vũ với vẻ đề phòng.
Phạm Hồng Vũ giơ đầu mẩu thuốc lá lên, sau đó nhẹ nhàng dí vào trong gạt tàn trước mặt bọn họ, nhìn qua Phó trưởng phòng Lương, nói:
– Phó trưởng phòng Lương, đừng có hồ đồ nữa.
Cho dù Phương Văn Phong có lên được chức giám đốc nhà máy Cơ khí nông nghiệp thì ông có lợi gì?
Phó trưởng phòng Lương lúc này như nghẹn họng lại.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 41: Chỉ có bọn họ mới biết chỉnh đốn người khác sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










