[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 7 : Giám đốc nhà máy này, là anh rồi! (c31-c35)
❮ sautiếp ❯Chương 31: Giám đốc nhà máy này, là anh rồi!
– Phương án này sao à không được thông qua? Sao lại ấu trĩ? Cậu đừng có lúc nào cũng có thành kiến với Phạm Hồng Vũ như vậy.
Cậu cho rằng cậu ấy bị rời khỏi cơ quan Địa ủy là do cậu ấy phạm sai lầm sao? Cho dù cậu ấy có phạm sai lầm ở cơ quan Địa ủy, nhưng không thể nói người ta không có bản lĩnh được.
Chỉ cần phương án của cậu ấy có lý, có lợi cho nhà máy thì tại sao lại không dùng được?
Trương Dương vốn là người thẳng tính, liền phát hỏa với Phương Văn Phong.
Phương Văn Phong sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng, có chút không hài lòng nói:
– Trương Dương, nói chuyện, không cần phải la toáng lên như vậy.
Tại sao mình lại phải có thành kiến với Phạm Hồng Vũ? Mình không thù không oán với cậu ấy, thì sao lại phải có thành kiến với cậu ấy?
Trương Dương không chút khách khí, vung tay lên nói:
– Văn Phong, văn phòng này chỉ có hai chúng ta, nói chuyện đâu cần phải giấu diếm điều gì.
Cậu có thành kiến với Phạm Hồng Vũ hay không thì trong lòng cậu biết rõ nhất.
Người ta ở ban Nhân sự đang yên đang lành, cậu kéo cậu ấy xuống phân xưởng sản xuất làm gì? Làm để cho ai xem? Lúc Phó chủ tịch huyện Phạm còn đương nhiệm, thì không thấy các cậu làm vậy, khi ông ấy bị điều đến chỗ khác vài ngày các cậu đã trở mặt ngay được.
Các cậu làm như vậy thì thích hợp sao? Đây không gọi là thành kiến thì gọi là cái gì?
Phương Văn Phong sắc mặt xám xịt lại, âm hiểm nói:
– Trương Dương, ăn thì có thể ăn bậy được, nhưng lời không thể nói lung tung.
Chúng ta là bạn bè bao nhiêu năm, lời này của cậu mình chẳng thèm tính toán, nhưng ra bên ngoài thì đừng có nói lung tung.
Cậu chỉ ở phân xưởng làm việc, chuyện đại sự ở huyện, ở địa khu cậu biết cái gì? Nếu hôm nay là người khác nói như vậy thì mình sẽ không nói chuyện nữa.
Xui xẻo gặp rắc rối, chẳng liên quan gì đến mình cả.
– Cảm ơn, nhưng nếu có gặp rắc rối thì cũng là chuyện riêng của mình.
Trương Dương chẳng thèm nể tình chút nào.
Từ trong lời nói của Phạm Hồng Vũ, gã cũng nghe được một chút ý tứ, dường như là bên trên có người đang nhằm vào Phạm Hồng Vũ, Phương Văn Phong và những lãnh đạo khác của nhà máy đều đang “phụng mệnh làm việc” mà thôi.
Nhưng Trương Dương không tin.
Phó chủ tịch huyện Phạm bỗng nhiên bị điều đi, có thể nói là lãnh đạo Địa khu đã có thành kiến với ông ấy.
Nhưng nếu như vì vậy mà cũng có thành kiến với Phạm Hồng Vũ thì Trương Dương cảm thấy quá nực cười.
Người ta là hậu sinh mới chỉ hai mươi tuổi, vừa mới tốt nghiệp được có mấy tháng, hắn đã chọc giận ai mà phải nhắm vào hắn như vậy? Lãnh đạo Địa ủy này có phải nhàn cư vi bất thiện quá rồi không?
Phỏng chừng Phương Văn Phong “hiểu lòng” lãnh đạo, cố ý gây khó dễ cho Phạm Hồng Vũ để tranh công.
Điểm này, chính là điểm mà Trương Dương cảm thấy khó chịu nhất.
Nếu như không phải nể tình bạn bè lâu năm thì Trương Dương đã mắng toáng lên rồi.
Trong con mắt của Trương Dương, Phương Văn Phong là người thông minh, chỉ có điều y quá khôn vặt, không nhìn ra cái lớn được.
Người như vậy, quản lý một nhà máy cỏn con này thì còn tạm được, chứ muốn làm lãnh đạo lớn hơn nữa thì căn bản không thích hợp.
Làm lãnh đạo, đầu tiên chính là đầu óc phải linh hoạt, tất cả mọi chuyện đều phải đặt câu hỏi vì sao.
Mặc dù Phương Văn Phong tin tưởng rằng Trương Dương không bằng mình, nhưng phương án này của Phạm Hồng Vũ quả nhiên lợi hại.
Cũng không biết Phạm Hồng Vũ đầu óc như thế nào mà có thể làm ra được một bản phương án có đầu có đũa như vậy.
Chỉ cần phương án này được nhà máy thông qua, thì phân lượng của Trương Dương trong mắt của lãnh đạo phòng Máy nông nghiệp huyện đã thay đổi rất nhiều.
Phương án này cụ thể ở nhà máy có thể được chứng thực hay không, những cái khác chưa nói, nhưng ít nhất tầm nhìn rất chuẩn.
Phương Văn Phong rất rõ ràng, hiện tại ở đâu cũng nói đến việc giải phóng tư tưởng, cải cách sâu rộng, đặc biệt là đề tài cải cách doanh nghiệp quốc doanh.
Trương Dương hoàn toàn có thể dựa vào bản phương án cải cách này mà được coi là một nhân tài hiếm có, cộng thêm vào việc gã tinh thông quản lý sản xuất, tinh thông các kỹ thuật của nhà máy, trong nháy mắt phân lượng của gã trong mắt lãnh đạo đã vượt qua Phương Văn Phong rồi, đây chính là điều mà Phương Văn Phong không thể chịu đựng được.
Lão Ngô sắp về hưu, cái ghế giám đốc nhà máy này Phương Văn Phong nhất định phải giành được.
Phương Văn Phong đã chuẩn bị kỹ mọi kế hoạch, sau khi lên làm giám đốc nhà máy thì phải tiến hành cải cách thế nào mới có thể tập trung mọi quyền lực vào trong tay mình.
Có quyền là có tất cả.
Đạo lý này, Phạm Hồng Vũ luôn tin tưởng là đúng.
– Trương Dương, cậu phải nghĩ cho rõ ràng đi, chúng ta là doanh nghiệp quốc doanh, tất cả cán bộ công nhân viên đều có biên chế chính thức.
Cậu xem phương án này của các cậu, nào là khảo hạch thành tích hiệu quả, nào là đào thải nhân viên, liệu có được thông qua không? À, mà các cậu định thải công nhân viên đi đâu? Không để bọn họ đi làm, bọn họ không có lương thì người ta ăn uống bằng cái gì? Đây thuần túy là làm loạn.
Phương Văn Phong rất không khách khí nói:
– Những công nhân bị đào thải kia không tìm các cậu tính sổ mới là lạ.
Trương Dương lập tức nói:
– Muốn nhà máy phát triển, có sức sống thì chế độ thưởng phạt phải rõ ràng.
Không thể ngô khoai lẫn lộn được.
Bằng không, làm tốt cũng như làm không tốt, người làm vất vả cũng như người lười biếng, thì ai người ta sẽ cống hiến hết sức? Phương án này nhất định phải được thực thi, không cải cách thì nhà máy chúng ta sẽ không có đường ra.
Phương Văn Phong khoát tay nói:
– Trương Dương, mình không tranh cãi với cậu nữa, mình muốn nói với cậu rằng, phương án này mình không đồng ý.
Bí thư Kiều và các lãnh đạo khác cũng sẽ không đồng ý.
Nếu cậu muốn cải cách, thì phiền cậu hãy đưa ra một bản phương án thích hợp, mà tất cả cán bộ công nhân viên đều có thể chấp nhận được.
Tự cậu đi nghĩ mà viết ra, đừng để Phạm Hồng Vũ dắt mũi như vây.
Mà mình cũng thấy lạ thật đấy, một chủ nhiệm phân xưởng như cậu mà lại đi nghe theo một hậu sinh mới ngoài hai mươi tuổi.
Cậu đã để cậu ta làm thống kê viên thì cứ để cho cậu ta hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình đi đã, đừng làm việc ngoài chuyên môn của mình.
Nhà máy cũng có quy tắc của nó, không thể thích làm gì thì làm được.
Trương Dương đứng dậy nói:
– Được, cậu không muốn tranh, tôi cũng không muốn tranh.
Nhưng tôi nói cho cậu biết, bản phương án này nhất định phải được thông qua.
Còn về phần Phạm Hồng Vũ nên làm cái gì, cậu ấy giờ đã là người của phân xưởng của chúng tôi rồi, thì tôi sẽ sắp xếp, những người khác đừng có nhúng tay vào làm gì.
Nói xong, Trương Dương lập tức xoay người đi ra.
– Cậu…
Phương Văn Phong sắc mặt xanh mét.
Y vô cùng tức giận, nhưng Trương Dương còn tức giận hơn, sải bước đến văn phòng của phân xưởng, đập bàn một cái, toàn bộ phân xưởng lập tức im lặng nhìn Trương Dương, nhưng chỉ trong chốc lát, người nào lại làm công việc của người đó.
Đến cả Ninh Hồng đang ngồi làm việc cũng phải đứng dậy đi ra chỗ khác.
Trương Dương tức giận rồi, cũng không nên động vào anh ta nữa.
Duy chỉ có Phạm Hồng Vũ vẫn ngồi bên bàn làm việc vừa uống trà vừa hút thuốc, trông bộ vẫn rất ung dung.
Trương Dương ngồi xuống ghế, thở phì phò.
Phạm Hồng Vũ cười ha hả, đứng dậy, đi sang đưa cho Trương Dương một điếu thuốc, nói:
– Thế nào? Lại bực bội với Phó bí thư Phương rồi à? Anh ta không đồng ý bản phương án này có đúng không?
Trương Dương nhận lấy điếu thuốc, hỏi ngược lại:
– Làm sao cậu biết?
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Anh ta không đồng ý cũng là dễ hiểu thôi, nếu đồng ý mới là không bình thường.
Trương Dương hỏi:
– Cậu là Gia Cát Lượng hay sao mà cái gì cũng biết thế?
Phạm Hồng Vũ đưa bao diêm cho Trương Dương nói:
– Phương Văn Phong nói thế nào?
Trương Dương châm thuốc, hít vài hơi, nói:
– Còn nói thế nào nữa, chính là những lời cậu nói vừa rồi cậu ta không đồng ý.
Về phần Phạm Hồng Vũ đánh giá Phạm Hồng Vũ thế nào, Trương Dương không truyền đạt.
Gã không phải là người thích nói này nói nọ sau lưng người khác.
Ngay cả trước mặt Phương Văn Phong, có thể khắc khẩu, nhưng không muốn “châm ngòi ly gián’.
– Chủ nhiệm Trương, phương án này nhất định phải được thông qua.
Anh trở thành giám đốc nhà máy hay không chính là một nước cờ mấu chốt.
Phạm Hồng Vũ nghiêm giọng nói.
Trương Dương nhếch miệng cười nói:
– Hồng Vũ, có được làm giám đốc hay không tôi không bận tâm vậy đâu.
Chỉ cần nhà máy có thể cải cách, có đường ra là được rồi.
Phạm Hồng Vũ khoát tay nói:
– Đây là vấn đề một mà hai, hai mà một.
Anh không làm giám đốc nhà máy, ngay cả Phương Văn Phong làm giám đốc, thì anh cho rằng anh ta sẽ dựa theo phương án cải cách của chúng ta sao? Chỉ khi anh trở thành giám đốc thì nhà máy Cơ khí nông nghiệp này mới có đường ra.
Trương Dương bèn nói:
– Ừ, đạo lý là như vậy.
Nhưng giám đốc nhà máy chưa chắc đã để cho chúng ta làm.
Phương Văn Phong vừa nói, cậu ta không đồng ý phương án này, Bí thư Kiều và những lãnh đạo khác cũng sẽ không đồng ý.
Phạm Hồng Vũ lập tức hỏi:
– Vậy ý kiến của Giám đốc Ngô thì sao?
Trương Dương cười khổ một tiếng, nói:
– Giám đốc Ngô, cậu cũng biết rồi, là người hiền lành, những lãnh đạo khác đặc biệt là Bí thư Kiều mà phản đối thì ông ấy cũng không thể quyết định được.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Chủ nhiệm Trương, yên tâm đi, Bí thư Kiều sẽ không phản đối đâu, những lãnh đạo khác của nhà máy cũng sẽ không phản đối.
Chức giám đốc nhà máy này sớm muộn cũng là của anh thôi.
– Hả, câu này hơi ngạc nhiên đấy nhé, sao cậu lại khẳng định như vậy? Chưa chắc cậu có thể thuyết phục được Bí thư Kiều đâu nhé.
Lão Kiều rất coi trọng Phương Văn Phong đấy.
Trương Dương nửa tin nửa ngờ.
– Trước khác nay khác, con người luôn luôn thay đổi, quan trọng là xem có lợi đối với người ta hay không.
Phạm Hồng Vũ từ từ nói.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 32: Mời Kiều Phượng ăn cơm
Chương 32: Mời Kiều Phượng ăn cơm.
– Chị Ca Nhi, buổi chiều chị gọi điện cho Kiều Phượng, mời cô ấy đến ăn cơm nhé, cứ nói là chị mời.
Ở quán của Triệu Ca ăn cơm trưa xong, Phạm Hồng Vũ nói với Triệu Ca.
Sau khi Phạm Vệ Quốc bị điều lên địa khu, Quản Lệ Mai cũng bị điều lên địa khu, Phạm Hồng Thái cũng chuyển lên học cấp ba ở Ngạn Hoa.
Vì vậy mà Phạm Hồng Vũ ăn cơm ở quán của Triệu Ca thường xuyên hơn.
Nhà máy cũng có bếp ăn tập thể, nhưng quá khó ăn, Phạm Hồng Vũ tuy dễ tính trong việc ăn uống nhưng cũng không thể nuốt nổi cơm ở đó.
Huống hồ Triệu Ca cho đến tận bây giờ cũng chưa có ý định tính tiền ăn của hắn.
– Đang tự nhiên sao lại muốn mời Kiều Phượng ăn cơm vậy?
Triệu Ca vừa pha trà cho hắn, vừa cười hỏi.
Bình thường Phạm Hồng Vũ đến chỗ Triệu Ca ăn ơm, đều là ăn cùng với Triệu Ca, Tiểu Hoa và mấy người trong đội thu mua công trái, giống như người một nhà.
Đây thật ra cũng là một “thủ pháp” của Triệu Ca, để khi Phạm Hồng Vũ đòi trả tiền cơm thì cô còn có lý do để mà từ chối.
Tuy nhiên Phạm Hồng Vũ chưa bao giờ đề cập đến chuyện trả tiền cơm cả.
Mỗi lần ăn xong, Triệu Ca đều đích thân pha trà cho Phạm Hồng Vũ, giống như cô tự nguyện chăm sóc người đàn ông của mình vậy.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Cái này tạm thời chị đừng hỏi, chiều chị sẽ biết!
– Ừ!
Triệu Ca gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Đối với lời của Phạm Hồng Vũ, Triệu Ca càng ngày càng nói gì nghe đấy.
– Hồng Vũ chúng ta lên lầu tính sổ sách một chút đi.
Đợi Phạm Hồng Vũ hút thuốc xong, uống mấy ngụm trà, Triệu Ca thu dọn sạch sẽ mấy cái bàn, rửa sạch tay, sau đó nói với Phạm Hồng Vũ.
Hai tháng nay, trong phòng ngủ của Triệu Ca cũng có chút thay đổi, thay đổi rõ nhất chính là cái ghế trúc, bây giờ đã được lót thêm một miếng đệm bông màu vàng, mỗi lần Phạm Hồng Vũ “đại giá quang lâm”, Triệu Ca liền mời hắn ngồi vào chiếc ghế đó, còn cô chỉ ngồi vào chiếc ghế đầu đặt bên cạnh hắn.
Hai tháng, vốn liếng của bọn họ đã giống như quả cầu tuyết, càng lúc càng lớn lên, hiện trong tay Triệu Ca đã có gần bốn mươi ngàn tệ, trong đó hơn mười ba ngàn là lợi nhuận.
Ở phương diện này, Triệu Ca có phần thiên phú, nào là “vốn cổ phần”, nào là “tiền mượn”, nào là “lợi nhuận”, phân chia một cách rõ ràng.
Ở huyện Vũ Dương này, cô và Phạm Hồng Vũ đã trở thành một tiểu phú ông rồi.
Ở thời điểm này, có chục ngàn tệ trong tay là đã được mọi người hâm mộ lắm rồi.
– Hồng Vũ, việc kinh doanh này cũng khó làm rồi.
Triệu Ca hơi lo lắng nói, hàng lông mày khẽ dựng lên, giơ tay nhẹ nhàng vuốt tóc, thuận thế ưỡn người một cái.
Thông thường động tác này trở thành một lực hấp dẫn lớn đối với cánh mày râu.
– Có phải đã có người nhảy vào rồi không?
Phạm Hồng Vũ thuận miệng hỏi.
– Đúng vạy đấy, ít nhất hiện tại còn có hai nhóm người cũng làm kinh doạn này.
Công trái ở thị trấn Thành Quan này cơ bản đều đã được chúng ta thu mua gần hết còn lại thì đều là công trái chưa tới kỳ.
Bọn họ đã thu mua loại chưa đến kỳ này, chúng ta có nên thu mua một ít không?
Triệu Ca ngẩng đầu lên nhìn Phạm Hồng Vũ, chờ hắn quyết định.
Hình huống này đã sớm nằm trong dự liệu của Phạm Hồng Vũ rồi.
Một huyện nhỏ bé thế này thì liệu có bao nhiêu công trái? Số lượng lớn đều ở các đơn vị, nhưng công trái ở những đơn vị này lại không dễ dàng bán cho tư nhân, vì ai cũng sợ phải gánh trách nhiệm, cho dù không có hai nhóm người khác làm thì việc kinh doanh này cũng không thể làm lâu dài ở huyện Vũ Dương được.
– Không vấn đề gì, có thể kiếm được nhiều như vậy đã là rất tốt rồi.
– Vậy, ý cậu là, việc kinh doanh này phải dừng lại à?
Triệu Ca nói, trên mặt lộ ra vẻ lưu luyến.
Hai tháng tiền lãi đã được hơn mười ngàn tệ, Triệu Ca còn đang ở trên mây, tự nhiên nói không làm được nữa thì làm sao mà không tiếc rẻ được.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Sao lại thôi được? Ít nhất còn phải làm mấy tháng, đợi khi trong tay có khoảng một trăm ngàn tiền vốn rồi thì chúng ta có thể làm ăn lớn được.
– Một trăm ngàn?
Trong mắt của Triệu Ca, một trăm ngàn là con số thiên văn không thể chạm vào được, cho dù nằm mơ cô cũng chưa bao giờ mơ trong tay mình có nhiều tiền đến thế.
Nhưng hiện tại, trong tay cô đã có hơn bốn mươi ngàn, một trăm ngàn tuy là một con số kinh khủng đấy, nhưng không phải không thể đạt được.
Còn trong con mắt của Phạm Hồng Vũ thì một trăm ngàn này thì không nặng nề đến thế, hắn nói ra rất nhẹ nhàng.
Chỉ có thể nói rằng, suy nghĩ của người đàn ông này thật là cao!
– Ừ, như vậy, chúng ta quăng lưới rộng một chút.
Kêu đám tiểu La, đi đến địa khu Ngạn Hoa thu mua công trái, ở đó nhân viên ở các cơ quan nhiều, công trái trong tay tư nhân chắc chắn không thiếu.
Chúng ta nhanh tay, có khi lại kiếm được một khoản lớn.
Tôi tính, mấy tháng nữa thôi, thì một trăm ngàn tệ sẽ vào tay chúng ta.
Quán cơm này có lẽ cũng sắp nên đóng cửa rồi, chị lên Ngạn Hoa tự tay chỉ huy.
Triệu Ca giật mình kinh hãi nói:
– Quán cơm này không mở nữa thì cậu đến đâu để ăn cơm?
Hiện tại cô không quan tâm đến việc quán cơm phải đóng cửa, mỗi tháng kiếm được hai ba trăm tệ tiền lời, hiện giờ bà chủ Triệu đã không còn để ý nữa, mấu chốt là, cô đi Ngạn Hoa rồi, không phải là không được gặp Phạm Hồng Vũ nữa sao?
Triệu Ca không bằng lòng chút nào.
Tuy miệng cô không nói ra, nhưng trong lòng Triệu Ca đã hiểu, cô không hề muốn xa cách Phạm Hồng Vũ.
Có người đàn ông này ở bên cạnh, cho dù không được gặp hàng ngày nhưng Triệu Ca vẫn cảm thấy vô cùng bình yên, làm chuyện gì cũng như thể có người tâm phúc bên cạnh, chứ không phải cảm giác “không nơi nương tựa” như trước nữa.
Phạm Hồng Vũ liền cười nói:
– Đừng lo, tôi cũng không còn ở Vũ Dương này bao lâu nữa.
Triệu Ca lập tức vui vẻ trở lạ, vội vàng hỏi:
– Thật à? Cậu còn được điều trở lại địa khu à?
– Có được điều về không thì còn khó nói lắm, nhưng ở nhà máy này, chắc chắn chỉ là tạm thời thôi.
Phạm Hồng Vũ nói vô cùng chắc chắn.
– Đúng vậy! Sao mà cậu ở cái nhà máy đó lâu được.
Triệu Ca lập tức nói phụ họa theo, cô không hề nghi ngờ lời nói của Phạm Hồng Vũ.
Hắn có bản lĩnh như vậy, nước cạn đâu thể giấu được rồng!
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Đợi đến khi tôi đem cái chức Giám đốc nhà máy này đặt vào tay Trương Dương, thì cũng sắp phải đi rồi.
Lời này khá là vênh váo.
Giống như chiếc mũ lớn của nhà máy này đã nằm trong tủ quần áo nhà hắn rồi, giờ chỉ cần đợi thời điểm đến là có thể đội lên đầu người khác vậy!
Buổi chiều, Triệu Ca gọi điện cho Kiều Phượng, vẫn là gọi điện ở bốt điện thoại công cộng.
Triệu Ca kiếm tiền, vốn định lắp một máy trong quán, nhưng thời điểm đó lắp điện thoại rất đắt đỏ, Triệu Ca không biết quán cơm của mình có thể duy trì được bao lâu, cho nên đành thôi.
Cô muốn lắp điện thoại là muốn có thể được nói chuyện với Phạm Hồng Vũ nhiều hơn, nhưng giờ Phạm Hồng Vũ thường xuyên đến chỗ cô ăn cơm rồi, cho nên cũng không cần phải dùng đến điện thoại nữa.
Kiều Phượng không hề nghi ngờ “dụng ý” của Triệu Ca, cô và Triệu Ca cũng là chỗ bạn bè, thời gian này Triệu Ca đang kinh doanh công trái vào cầu, mời bạn ăn một bữa cơm cũng là việc nên làm.
Tan ca, cô trở về nhà trang điểm kỹ càng rồi mới đến quán cơm của Triệu Ca.
Vốn Kiều Phượng rất tự tin với dung mạo của mình, tuy nhiên đối mặt với một đại mỹ nữ như Triệu Ca thì Kiều Phượng không thể qua loa được.
Triệu Ca sớm đã chuẩn bị mấy món ăn, Kiều Phượng vừa thấy đã cười nói:
– Ca Nhi, đây không phải là cậu mời mình đấy chứ?
Triệu Ca cười nói:
– Đương nhiên là mời cậu rồi, sao cậu lại còn hỏi như vậy?
– Ha ha, cậu xem những món ăn này, tất cả đều là thịt, đây rõ ràng là những thứ mà Phạm Hồng Vũ thích ăn, còn muốn giấu mình nữa sao?
Triệu Ca lập tức nghẹn giọng.
Thấy khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Ca đỏ ửng lên, Kiều Phượng liền đặt tay lên vai cô, ghé vào tai cô nói:
– Haiz, Ca Nhi, cậu thành thật khai ra mau, có phải cậu đã có chuyện đó với cậu ta rồi không?
Đôi tai của Triệu Ca cũng đỏ lên, hung hăng nhìn Kiều Phượng một cái, uốn éo người nói:
– Cậu nói cái gì vậy?
– Ha ha, cậu đừng hòng qua mắt được mình.
Mình là ai chứ? Nói mau nói mau, có phải hai người đã có ý với nhau rồi không? Cậu ta đối với cậu thế nào? Hai người đã hôn nhau chưa? Đã ôm nhau chưa?
Kiều Phượng hỏi một tràng dài.
– Cậu…mình không thèm nghe cậu nói nữa, mình đi xào rau đây.
Triệu Ca xấu hổ, gạt tay Kiều Phượng ra rồi chạy thẳng vào bếp.
Cái cô Kiều Phượng này thật là…
Trong lòng Triệu Ca thì thầm một tiếng, lập tức cắn môi cười tủm một mình.
Khoảng chừng 10 phút sau, Phạm Hồng Vũ đạp xe đạp đến.
Có thể nhìn ra, hắn đã “trang điểm” cẩn thận đến cỡ nào, mái tóc húi cua chỉnh tề, một bộ jacket màu vàng, một chiếc quần bò trắng bệch, đôi giày chơi bóng màu trắng, trông đẹp trai hết chỗ nói.
Kiều Phượng thậm chí cảm thấy sững sờ.
Con bé Triệu Ca này, xem ra nhặt được bảo bối thật rồi.
Trong lòng Kiều Phượng thở dài, không khỏi hối hạn, lúc trước nếu mình không xằng bậy thì đã có cơ hội với Phạm Hồng Vũ rồi.
Phạm Hồng Vũ đã ở ban Nhân sự một thời gian dài như vậy, cô hoàn toàn có thể “ra tay” được.
Còn việc chênh lệch tuổi tác giữa cô và Phạm Hồng Vũ, thì Kiều Phượng hoàn toàn không quan tâm.
– Chị Kiều, đến rồi à?
Phạm Hồng Vũ dựng xe đạp xong, liền đi vào trong tiệm, cười nói với Kiều Phượng.
Kiều Phượng cười nói:
– Tôi đã nói rồi, thật ra là tối nay Triệu Ca mời cậu, tôi chỉ được mời ké thôi.
Cậu xem những món ăn này…tuy nhiên không sao, thịt hấp, gà xé phay này tôi cũng thích ăn.
Kiều Phượng lập tức khôi phục lại thái độ bình thường, cười nói với Phạm Hồng Vũ.
– Nào, chị Kiều, mời ngồi, hôm nay chúng ta sẽ tâm sự nhé.
Phạm Hồng Vũ lấy tư thế của chủ nhà ra, liên miệng mời Kiều Phượng ngồi xuống.
Kiều Phượng tự nhiên hào phóng ngồi xuống, cười nói:
– Chúng ta tâm sự thì không thành vấn đề, cậu không sợ có người ghen đấy chứ?
– Sợ!
Phạm Hồng Vũ không chút do dự bèn thừa nhận luôn.
– Nhưng sợ thì tôi cũng phải tâm sự với chị, việc này rất quan trọng.
Hai hàng lông mày của Kiều Phượng khẽ dựng lên, nói:
– Chuyện đứng đắn?
– Đúng vậy, nào, chúng ta uống chút rượu đã, cơm nước xong rồi nói chuyện sau.
Phạm Hồng Vũ cầm lấy chai rượu, tự tay rót cho Kiều Phượng một ly, ân cần nói.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 33: Rút củi đáy nồi
Chương 33: Rút củi đáy nồi.
– Hồng Vũ, cậu nói có chuyện quan trọng mà!
Thấy vậy, Kiều Phượng không chịu uống ngay mà liền hỏi lại.
Phạm Hồng Vũ là một người ‘kiêu ngạo’ thế nào? Hôm nay sao tự nhiên lại trở nên khách khi với cô như vậy, Kiều Phượng đương nhiên là nhận ra điều này.
Tuy rằng Phạm Vệ Quốc đã bị điều đi rồi, nhưng vẫn còn là phó cục trưởng cục Công nghiệp địa khu, không phải là người mà một dân đen bình thường có thể so sánh được.
Mấu chốt là, Kiều Phượng nghĩ không ra lý ro hôm nay tại sao Phạm Hồng Vũ lại “tốt bụng” với cô như vậy.
Kiều Phượng có thể làm được gì cho Phạm Hồng Vũ sao?
Cho dù Phạm Hồng Vũ buồn chán, muốn tìm một cô gái uống rượu cùng thì không phải đã có Triệu Ca rồi sao? Trông bộ dạng của Triệu Ca như vậy, có thể nhìn ra cô đã “mê mẩn” Phạm Hồng Vũ thế nào, chỉ cần hắn gật đầu một cái, thì bảo gì mà cô chẳng chịu.
– Hồng Vũ, có phải cậu không muốn ở phân xưởng rồi không?
Đột nhiên, Kiều Phượng liền hỏi dò một câu.
Phải nói rằng, đầu óc Kiều Phượng khá nhanh nhạy, chỉ một lát đã nghĩ ra nguyên nhân rồi.
Ra vẻ chuyện này, ba cô – Bí thư Kiều có thể quản được.
Phạm Hồng Vũ liếc nhìn cô một cái, cười nói:
– Tôi không muốn ở phân xưởng nữa thì chị có thể giúp tôi được điều trở lại ban Nhân sự sao?
– Ha ha, tôi đâu có cái tài đó.
Kiều Phượng miệng nói như vậy, nhưng trong lòng đã an định lại.
Xem ra đúng là chuyện này rồi, nếu không thì không có lý do gì đế Phạm Hồng Vũ phải mời cô ăn cơm cả.
Phải biết nguyên nhân rõ ràng thì ăn cơm mới thoải mái được, Kiều Phượng thậm chí đã suy nghĩ lúc nữa sẽ phải đặt điều kiện với Phạm Hồng Vũ.
Từ phân xưởng điều trở lại ban Nhân sự, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, một bữa cơm đơn giản này mà đòi mua chuộc được Kiều đại tiểu thư sao? Đâu đơn giản như vậy.
– Nào, cạn một chén.
Phạm Hồng Vũ không nói đến việc điều động nữa, lập tức giơ chén lên nói.
Tửu lượng của Kiều Phượng không tệ, đương nhiên cô sẽ không từ chối, liền nhấc ly lên cạn với Phạm Hồng Vũ.
Hôm nay quán cơm có vẻ kinh doanh không được tốt cho lắm, ngoài bọn họ ra chỉ có hai ba người khách đang ngồi ở bàn khác, Triệu Ca bưng đồ ăn lên cho họ xong, cũng ngồi vào bàn, ba người vừa uống rượu vừa nói chuyện.
Phạm Hồng Vũ chỉ ngồi uống rượu với Kiều Phượng, nói vài ba chuyện tào lao, tuyệt đối không đề cập đến “chuyện quan trọng” nào.
Kiều Phượng quyết định, việc này phải để Phạm Hồng Vũ chủ động mở miệng, thì cô mới dễ “mặc cả” được, vì vậy cô không đề cập tới.
Tuy nhiên vẫn phải tìm một chuyện khác để nói, thế là cô liền thuận miệng nhắc đến bản phương án cải cách của Phạm Hồng Vũ.
– Hồng Vũ, bản phương án cải cách của cậu, tìm ai thương lượng thế?
Kiều Phượng uống mấy chén rượu, sắc mặt cũng đỏ lên, đôi mắt ngấn nước, liếc nhìn Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười một cái:
– Không phải chứ, chị Kiều, chị không coi thường tôi như vậy chứ? Làm bản phương án như vậy mà cũng phải tìm người thương lượng sao?
Kiều Phượng lập tức nói:
– Tôi không có ý đó, tôi chỉ nói, phương án cuẩ cậu, có bàn bạc gì với các đồng chí lão thành trong xưởng không? Bọn họ có ý kiến thế nào? Cậu có hỏi qua không?
Triệu Ca cười nói:
– Kiều Phượng,
– Đương nhiên là có hai ý rồi.
Rất nhiều người đều nói, bản phương án của Phạm Hồng Vũ tốt thì tốt, nhưng lại “độc ác” quá.
Yêu cầu rất nghiêm khắc đối với cán bộ công nhân viên, mọi người đều cảm thấy sợ…Hồng Vũ, tôi không hiểu dây chuyền sản xuất là thế nào, cũng không biết phương án của cậu có tốt hay không, nhưng có một điều, nếu như bị đa số phản đối thì phương án của cậu khó mà được thực hiện.
Con người mà, đều rất hiện thực, không động đến quyền lợi sát sườn của họ thì cái gì cũng tốt, nhưng một khi đã động vào lợi ích của họ thì lại khác…
Những lời này của Kiều Phượng không phải không có lý.
Phạm Hồng Vũ cười hỏi:
– Vậy cha chị đánh giá thế nào?
Kiều Phượng nhìn Phạm Hồng Vũ, cười nói:
– Muốn nghe lời nói thật hay nói dối?
– Chị cứ nói đi.
– Nói dối thì tương đối dễ nghe, còn níu thật thì khó nói lắm.
Cha tôi nói, không thể tưởng tượng được con trai của Phó chủ tịch huyện Phạm lại có trình độ như vậy, làm ra được một bản phương án có đầu có đũa, rất hợp với tinh thần cấp trên, phù hợp với thời đại….Đây là những điều tương đối dễ nghe.
Kiều Phượng nói xong, bỡn cợt nhìn Phạm Hồng Vũ cười.
– Vậy những lời khó nghe thì sao?
– Khó nghe thì đương nhiên cũng có.
Ba tôi nói, bản phương án của cậu tốt thì tốt đấy, nhưng có một điểm không thực tế, bước đi quá nhanh, e rằng ở trong nhà máy khó mà thực hiện được.
Còn nói cậu trẻ tuổi, luôn thích điều viển vông, không làm đến nơi đến chốn.
Kiều Phượng nhếch miệng cười nói.
Không đợi Phạm Hồng Vũ trả lời, Triệu Ca đã lên tiếng nói:
– Ai nói Phạm Hồng Vũ làm không đến nơi đến chốn? Không đến nơi đến chốn mà ra được phương án à? Những lãnh đạo khác của nhà máy sao không làm ra được bản phương án nào?
– Ấy dà, Ca Nhi, đau lòng à? Không nên nói Hồng Vũ của cậu như thế có đúng không?
Kiều Phượng nói đùa một câu.
Triệu Ca lập tức thẹn đỏ mặt, không dám nhìn Phạm Hồng Vũ, miệng lại không lên tiếng, vừa không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
Phạm Hồng Vũ cười ha hả, không thừa nhận, cũng không phủ nhận, lập tức nói:
– Chị Kiều, Bí thư Kiều nghĩ như vậy thật à?
– Thế nào? Cậu nghĩ tôi nói dối à?
– Không phải, tôi chỉ cảm thấy, Bí thư Kiều nghĩ cho Phương Văn Phong nhiều quá thôi, nhưng e rằng đến khi Phương Văn Phong lên được chức giám đốc rồi thì có khi chẳng tốt với Bí thư Kiều như vậy đâu.
Kiều Phượng lập tức nghiêm túc lại, nhìn Phạm Hồng Vũ nói:
– Hồng Vũ, cậu nói thế là có ý gì? Cha tôi ưa Phương Văn Phong, việc này cả nhà máy đều biết, không đến mức như vậy chứ?
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Chị Kiều, tôi hỏi chị, Giám đốc Ngô sắp về hưu rồi, chị cảm thấy ai có hy vọng được lên giám đốc nhiều nhất?
– Ha ha, cái này tôi không dám nói lung tung.
Theo cục diện hiện nay, nếu không phải Phương Văn Phong thì là Trương Dương, tóm lại là không phải tôi và cậu, cậu nói có đúng không? Hồng Vũ, tuy rằng cậu rất có năng lực, nhưng lại quá trẻ tuổi không phải cậu cũng muốn làm giám đốc đấy chứ?
Kiều Phượng lại nói đùa một câu.
Sớm biết rằng Phạm Hồng Vũ không phải kẻ đầu đường xó chợ, nhưng nếu nói Phạm Hồng Vũ nghĩ đến việc muốn lên làm giám đốc thì quá là hài hước.
Nhà nước này, làm việc cũng là có quy tắc cả.
– Ai nói chỉ có Trương Dương và Phương Văn Phong có thể làm được giám đốc? Ở nhà máy này, vẫn còn có người có tư cách làm giám đốc hơn hai người kia đấy.
Phạm Hồng Vũ lắc đầu nói.
Kiều Phượng lập tức nổi hứng thú, liền truy vấn:
– Ô, thế mà tôi không biết đấy, là ai thế?
– Ba của chị, lệnh tôn đại nhân, Bí thư Kiều.
Phạm Hồng Vũ chậm rãi nói.
– Hả?
Kiều Phượng hơi choáng.
Phạm Hồng Vũ nâng ly rượu lên, cũng không vội uống, mà nhẹ giọng nói:
– Nếu tôi không nhớ nhầm, thì Bí thư Kiều còn trẻ hơn Giám đốc Ngô đến mấy tuổi, có đúng không? Giám đốc Ngô sắp về hưu rồi, thi Bí thư Kiều còn mấy năm nữ.
Chức giám đốc này, thế hệ con cháu lấy tư cách gì để mà tranh giành? Bí thư Kiều không có tư cách hơn bọn họ à?
– Cái này…
Kiều Phượng trong khoảng thời gian ngắn không biết nói gi cho phải, mắt nhìn không chớp, dường như cũng cho rằng những lời này của Phạm Hồng Vũ là có lý.
– Chị Kiều, việc này, tôi cũng nghĩ cẩn thận rồi.
Muốn thực hiện phương án kia của tôi, nhất định phải có một người quyền y đảm nhiệm chức giám đốc nhà máy.
Vốn giám đốc Ngô rất tốt, nhưng đáng tiếc là ông ấy sắp về hưu rồi.
Bất luận là Phương Văn Phong hay là Trương Dương thì cũng chẳng uy tín bằng ba chị được.
Cho nên cá nhân tôi cho rằng, Bí thư Kiều rất thích hợp để làm giám đốc.
Phương Văn Phong và Trương Dương đều là trợ thủ của ông ấy.
Mấy năm sau Bí thư Kiều về hưu, lại chọn một trong hai người bọn họ lên làm giám đốc, lúc đó thì họ đã được Bí thư Kiều nâng đỡ một thời gian rồi, đây chính là phương thức tốt nhất.
Phạm Hồng Vũ nói rất rõ ràng.
– Điều này, e là không hay lắm.
Kiều Phượng tuy miệng nói vậy, nhưng trong lòng thật ra đã rung động rồi.
Đúng là như vậy, vì sao trước đây không nghĩ được như vậy nhỉ? Trước kia như thể là Giám đốc Ngô và Bí thư Kiều đứng trên “võ đài”, Giám đốc Ngô hướng vào Trương Dương, còn Bí thư Kiều thì hướng vào Phương Văn Phong, hai người chỉ muốn đề cử người mà mình coi trọng đi lên, không nghĩ đến việc Bí thư Kiều sẽ lên làm giám đốc.
Nhưng bây giờ, nghe những lời của Phạm Hồng Vũ thì thật đúng là có lý.
– Chị Kiều, xin thứ cho tôi nói thẳng, bất kể là ai đảm nhiệm chức giám đốc nhà máy, cũng bất luận là quan hệ của Bí thư Kiều và người đó tốt thế nào thì cũng không đáng tin bằng việc Bí thư Kiều tự mình đảm nhiệm chức giám đốc.
Cầu người đâu thể bằng cầu mình được.
Phạm Hồng Vũ nói xong liền nâng chén tượu lên, ra hiệu với Kiều Phượng.
Kiều Phượng cũng vội nâng ly lên, cùng hắn cụng một cái, hai mắt càng sáng lên.
Ba ngày sau đó, Phương Văn Phong tức giận đập vỡ chén uống nước trong phòng.
Phạm Hồng Vũ này quả thật chính là sao chổi.
Chuyện gì bị hắn can thiệp vào thì đều hỏng bét cả.
Vốn Bí thư Kiều đồng ý rằng tuyệt đối sẽ không thông qua phương án đó.
Ai ngờ nháy mắt một cái, Bí thư Kiều đã thay đổi chủ ý rồi, hơn nữa Giám đốc Ngô vốn là ủng hộ, những lãnh đạo khác cũng không lên tiếng nữa, đồng nghĩa với việc tính toán của Phương Văn Phong đã thất bại, bản phương án của Phạm Hồng Vũ kia lấy danh nghĩa của nhà máy Cơ khí nông nghiệp, để gửi đến ủy ban huyện Vũ Dương và cục Máy nông nghiệp.
Thế này là xong đời rồi, cho dù bản phương án được gửi lên, phân lượng của Trương Dương cũng vì thế mà sẽ tăng lên, nhưng “đại sự” vẫn chưa có định luận.
Nhưng bạn bè ở cục Máy nông nghiệp lại nói cho y biết một tin tức, đó chính là Bí thư Kiều đích thân tranh cử chức giám đốc nhà máy.
Đây mới là điều mà Phương Văn Phong cảm thấy khó chịu nhất.
Phương Văn Phong tranh chức giám đốc nhà máy, phần lớn là dựa vào sự ủng hộ của Bí thư Kiều.
Hiện tại bỗng nhiên Bí thư Kiều lại muốn tranh cử chức Giám đốc nhà máy, thì chỗ dựa vững chắc của Phương Văn Phong lập tức biến mất, Bí thư Kiều lại trở thành đối thủ hùng mạnh nhất của y.
Bất luận là Bí thư Kiều hay Phương Văn Phong tranh cử chức giám đốc thì đối với Trương Dương mà nói, đều không có gì khác biệt lớn, ưu thế của gã vãn như trước, tinh thông việc quản lý sản xuất, tinh thông kỹ thuật, ở phương diện này Bí thư Kiều không thể bằng gã được.
Nhưng Phương Văn Phong thì khác, tất cả ưu thế của gã, ở trước mặt Bí thư Kiều thì chẳng đáng nhắc tới.
Đều là công tác chính trị, nhưng Bí thư Kiều kinh nghiệm dày dạn hơn y nghiều.
Nói cách khác, tiếp theo là sự cạnh tranh giữa Bí thư Kiều và Trương Dương, chẳng có liên quan gì đến Phương Văn Phong nữa cả.
Một đao này của Phạm Hồng Vũ, là đâm trúng trái tim của y rồi.
Thật đúng là tàn nhẫn!
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 34: Cảm xúc từ một bộ phim
Chương 34: Cảm xúc từ một bộ phim.
– Hồng Vũ, ăn cơm xong có đi xem phim không?
Triệu Ca vừa đảo muôi, vừa thuận miệng hỏi.
Phạm Hồng Vũ đến tiệm ăn cơm, lúc Triệu Ca bận rộn, Phạm Hồng Vũ rất thích đứng ở cửa nhìn cô làm việc, hôm nay cũng không ngoại lệ.
Phạm Hồng Vũ thừa nhận, nhìn Triệu Ca nấu ăn là một loại hưởng thụ.
Một cô gái xinh đẹp như vậy, bận rộn trong bếp, khiến cho người ta có cảm giác vô cùng ấm cúng.
– Phim gì?
– Tương tư nữ tử khách điếm, nghe nói rất hay.
Chút nữa đi xem nhé, tôi đã mua rồi, mua cả cho cả Hạ Ngôn và Đóa Đóa nữa, gọi bọn họ cùng đi nhé.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười.
Để rủ hắn đi xem phim cùng, Triệu Ca đã tốn không ít công sức, không những gọi mấy người ở quán cơm đi, lại còn mời cả Hạ Ngôn và Đóa Đóa đi cùng nữa.
Cô biết Hạ Ngôn là người bạn rất thân của Phạm Hồng Vũ, hắn cũng coi Đóa Đóa như em gái của mình, cho nên mời hai người bọ đi, thì sẽ chắc chắn hơn.
– Cười….cười cái gì?
Thấy Phạm Hồng Vũ cười kỳ quái, Triệu Ca bỗng đỏ mặt, chỉ cảm thấy chột dạ, dường như tâm tư của mình đã bị Phạm Hồng Vũ nhìn thấu, cô vội vàng nghiêng đầu sang chỗ khác, nhỏ giọng nói.
– Được, chút nữa cùng đi xem.
Phạm Hồng Vũ sợ cô xấu hổ, bèn nói lời đồng ý luôn.
Hơn bảy giờ tối, một đoàn bảy tám người đi đến rạp chiếu phim.
Trước cửa rạp chiếu phim người đông như kiến cỏ, vô cùng náo nhiệt.
Phạm Hồng Vũ không khỏi cảm thán.
Đã bao lâu rồi không nhìn thấy cảnh như vậy.
Vài năm nữa, khi mà tivi trở nên phổ biến thì rất khó để chứng kiến cảnh tượng này.
Hiện tại đột nhiên được xuất hiện ở đây, Phạm Hồng Vũ cảm thấy vô cùng thân thiết.
Thời điểm đó, trò vui chơi giải trí rất ít, một bộ phim hay, đương nhiên là rất thu hút mọi người.
Triệu Ca mua vé không phải số liên tiếp nhau, sáu vé thì có hai ghế ngồi phía sau, còn lại ngồi phía trên.
Triệu Ca giải thích rằng, bộ phim này rất hay, vé không dễ mua, không có tám vé ngồi cùng một hàng.
– Hiểu rồi mà chị Ca Nhi, chị và anh hai ngồi phía sau đi, bọn em ngồi phía trước cũng được.
Không đợi Triệu Ca giải thích xong, Hạ Ngôn đã liên thanh nói, còn cười rất “đen tối”.
Triệu Ca lại đỏ mặt, không kìm nổi đập tay vào người Hạ Ngôn một cái.
Triệu Ca luôn coi Hạ Ngôn như người em của mình, thỉnh thoảng lại gõ cho gã một cái, không hề ngại ngùng, nhưng đối với Phạm Hồng Vũ thì khác…
Hạ Ngôn cười hì hì, nắm lấy tay Đóa Đóa đi lên phía trước.
– Đi thôi, chúng ta đi tìm chỗ đi.
Phạm Hồng Vũ cười, sau đó nắm lấy tay của Triệu Ca.
Triệu Ca bỗng ngẩn người, nhưng rồi cô cũng khẽ luồn bàn tay mình vào bàn tay của Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đi vào vị trí giữa ở hàng sau.
Trong mười mấy giây ngắn ngủi như vậy, nhưng bàn tay Triệu Ca lại toát mồ hôi.
Trước kia cô cũng cùng với một người, nhưng không phải tình yêu tự nhiên, mà là qua người giới thiệu, nhưng quen nhau chưa được bao lâu thì lại xảy ra chuyện với Trương Đại Bảo, cho nên đành mỗi người một nơi.
Nắm tay thân mật như vậy với một người con trai ở trong rạp chiếu phim thì đây là lần đầu tiên trong đời cô, phim chiếu được mấy phút rồi, nhưng Triệu Ca vẫn chưa thể tập trung tinh thần được, chỉ có cảm giác như thể mình đang ở trên mây.
– Xem phim đi, phim này không tồi đâu.
Phạm Hồng Vũ ghé vào tai cô nói, và vẫn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.
– Ừ!
Triệu Ca gật đầu, cuối cùng cũng tập trung lên màn ảnh.
Bộ phim này mang đặc sắc của thời đại, mang tính phê phán rất rõ ràng.
Bộ phim xoay quanh quá trình cải cách và người cải cách ở một nhà khách ở một huyện miền núi ở phía nam, người đưa ra đề nghị cải cách đã phải trả một cái giá rất đắt… Bộ phim đã khắc họa rất thành công nhân vật Trương Quan Âm, người chấp nhận việc cải cách và rất dũng cảm vạch trần những tồn tại trong xã hội…
Trương Quan Âm đã giành được thành công trong việc cải cách nhà khách, nhưng cuối cùng vẫn không thể chịu được áp lực của những quan hệ tầng trên, và những thói quen lạc hậu ở vùng sâu vùng xa.
Để rồi cuối cùng cô phải rời bỏ nơi mà cô đã đổ nhiều công sức và tình cảm…
Vốn là người trùng sinh, Phạm Hồng Vũ vốn tưởng rằng mình sẽ không cảm thấy có hứng thú gì đối với những bộ phim của những năm tám mươi, sở dĩ hắn đồng ý đi xem chủ yếu là vì Triệu Ca mời.
Có lẽ Triệu Ca cũng phải “tìm cớ” rất lâu rồi mới đưa ra đề nghị này.
Tuy nhiên, xem được khoảng mười phút, Phạm Hồng Vũ đã bị nội dung của bộ phim hấp dẫn.
Nhìn thấy kết cục đầy bi kịch của phim, Phạm Hồng Vũ tràn đầy cảm xúc.
Không phải cảm xúc vì nhân vật trong phim mà là cảm xúc đối với sự giải phóng tư tưởng về văn hóa và sự dũng cảm của những người làm công tác văn hóa của những năm tám mươi.
Trong bối cảnh việc cải cách mở cửa đang hừng hực khí thế, bộ phim này lại dám để “kết cục buồn” như vậy, phê phán rất nghêm khắc thó quan liêu trong xã hội.
Bộ phim như vậy, không ngờ lại được duyệt cho công chiếu.
Phạm Hồng Vũ khôi phục lại tinh thần, thấy Triệu Ca ngồi bên cạnh đang lấy khăn lau nước mắt, hắn liền kinh ngạc, vội vàng hỏi:
– Sao thế?
– Không…không có gì, Trương Quan Âm thật đáng thương, chẳng có ai giúp đỡ cô ấy cả.
Triệu Ca vội vàng lau nước mắt, hạ giọng nói.
– Chỉ là phim mà thôi.
– Không phải.
Triệu Ca lắc đầu, giọng nói vẫn bi thương như trước, có lẽ nhân vật nữ tứ cố vô thân trong phim khiến cô nghĩ đến thân phận của mình.
Trước khi gặp Phạm Hồng Vũ, Triệu Ca cũng giống như Trương Quan Âm, không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào bản thân mình.
Phạm Hồng Vũ liền vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mái tóc của cô, không nói gì thêm nữa.
Triệu Ca cũng khẽ cúi đầu, rồi nhẹ nhàng tựa lên bờ vai của Phạm Hồng Vũ.
Rạp chiếu phim của huyện Vũ Dương được xây dựng vào thập niên sáu mươi, ghế ngồi là loại ghế dài, rất nhiều cái xếp thành một hàng, một chiếc ghế có thể ngồi được ba người.
So với ghế bây giờ thì loại ghế cũ kia thích hợp với các đôi tình nhân hơn.
Cánh tay dài của Phạm Hồng Vũ lúc này từ sau lưng Triệu Ca, nhẹ nhàng đưa xuống nắm lấy phần eo nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Cả người Triệu Ca khẽ run lên, giống như sắp tan chảy ra vậy.
Đáng tiếc lúc này bộ phim đã kết thúc, trong rạp điện cũng được bật sáng trưng, Triệu Ca lập tức ngồi thẳng người dậy, hay tay đặt trước bụng, kéo lại góc áo của mình, khuôn mặt xinh đẹp lúc này đỏ như gấc chín.
– Chị Ca Nhi, phim hay chứ.
Hạ Ngôn cười nói với Triệu Ca, còn nháy mắt với cô.
Triệu Ca lập tức ngứa tay, không kìm được gõ cho gã một cái.
– Haiz, đói thật đấy, tôi mời mọi người đi ăn mì nhé.
Hạ Ngôn cười hì hì nói.
Kinh doanh công trái, gã và Đóa Đóa có hai ngàn tiền vốn góp vào, hai người cũng kiếm được hơn một ngàn, tuy đều vẫn còn nằm trong tay của Triệu Ca, nhưng Hạ Ngôn đã có cảm giác mình trở thành người giàu có rồi, cho nên rất sẵn sàng mời khách.
– Tại sao phải đến quán của người khác ăn mì? Về nhà tôi, tôi nấu cho mọi người thưởng thức.
Triệu Ca cười nói, tâm tình vô cùng vui vẻ.
Trước mặt Hạ Ngôn, Đóa Đóa, Tiểu Hoa thì Triệu Ca đương nhiên là “chị cả”, mọi người đều vui vẻ nghe lời cô.
– Không không, không cần chị phải vất cả đâu, chị Ca Nhi.
Chúng ta đến tiệm mỳ ăn cũng được, chị cứ nghỉ ngơi, em mời khách em trả tiền mà.
Triệu Ca căn bản không đồng ý, lập tức nói:
– Thì cậu trả tiền cho chị là được mà, tại sao lại đem tiền để người khác kiếm vậy?
Nói đến thế này rồi thì Hạ Ngôn cũng không còn lời nào nữa.
Cô nói đúng lắm, nước phù sa cũng không chảy sang ruộng người ngoài mà.
Mấy người bàn về nội dung bộ phim, cười cười nói nói đi về quán cơm của Triệu Ca.
Tiểu Hoa nhanh nhẹn xung phong đi thái thịt, Triệu Ca nổi lửa, đổ nước nấu mì, vừa chỉ bảo Tiểu Hoa cách thái thịt…
Phạm Hồng Vũ và Hạ Ngôn, Đóa Đóa ngồi đó nói chuyện phiếm.
– Anh hai, em nghe nói Bí thư Kiều muốn là giám đốc nhà máy?
Hạ Ngôn nói đến “đại sự” trong những ngày gần đây.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Sao hả, Bí thư Kiều làm giám đốc thì không tốt à?
– Đương nhiên là không tốt rồi.
Con người của lão Kiều này, sao mà làm giám đốc được? Ông ấy có hiểu gì về sản xuất và kỹ thuật đâu? Em thấy chỉ có Trương Dương là người thích hợp nhất để đảm nhiệm chức vị đó thôi.
Ha ha, nếu không thì anh cũng được.
Ngoài hai người ra thì em chẳng phục ai cả.
Phạm Hồng Vũ cười ha hả.
– Haiz, anh Hai, em nghe người ta nói, Bí thư Kiều làm giám đốc nhà máy là do anh cổ vũ à?
Trong mắt Hạ Ngôn lộ vẻ trưng cầu ý, tuy nhiên nghi hoặc càng nhiều hơn.
Gã không tin rằng đây lại là đề nghị của anh hai, anh hai đâu có gì khúc mắc với Trương Dương đâu, hơn nữa Trương Dương còn là người rất tốt nữa, anh hai tại sao phải cổ động Bí thư Kiều làm giám đốc nhà máy để cạnh tranh với Trương Dương làm gì?
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Hạ Ngôn, cậu nói xem, nếu như Bí thư Kiều muốn làm giám đốc nhà máy thì người sốt ruột nhất là ai?
– Vậy còn phải hỏi, Phương Văn Phong chứ ai nữa.
Hai ngày nay, anh ta từ sáng tới tối đều xị cái mặt xuống, đến nụ cười giả tạo vẫn treo trên mặt hàng ngày cũng biến mất rồi, ha ha, nhìn là mình lại thấy buồn cười.
– Vậy không kết thúc rồi, người đau vẫn chỉ là Phương Văn Phong, chứ không phải là Trương Dương.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 35: Điểm mấu chốt
Chương 35: Điểm mấu chốt
– Ha ha, nhìn thấy dáng bộ dạng của Phương Văn Phong, khỏi phải nói là em vui như thế nào.
Anh hai, anh ko biết, em đang định kêu mấy anh em cho nó một bài học, thằng khốn khiếp này dám chơi đểu sau lưng à.
Hạ Ngôn cao hứng nói.
Phạm Hồng Vũ ngẩn người, hắn không biết Hạ Ngôn có kế hoạch này, Hạ Ngôn cũng chưa từng đề cập chuyện này với hắn.
– Anh hai, đừng nhìn em như vậy.
Trong lòng em biết rõ mà, giờ anh đã là cán bộ rồi, việc đánh đấm nhau anh không dễ làm.
Còn em thì chẳng sao cả, chỉ là một công nhân quèn, em sợ cái cóc khô gì? Những chuyện như thế này, các anh em tự làm là được rồi, cho nên mới không thông báo cho anh.
Hạ Ngôn tuy dũng mãnh, suy nghĩ cũng không hề nông cạn, lập tức hiểu ra suy nghĩ của Phạm Hồng Vũ, liền cười giải thích.
Phạm Hồng Vũ lắc đầu nói:
– Hạ Ngôn, không thể làm như vậy, mỗi người phải áp dụng phương pháp khác nhau, không phải ai cũng dùng nắm đấm được, hắn không phải là tên lưu manh xã hội đen, cho nên dùng nắm đấm không thích hợp.
Cậu đánh hắn, hắn cũng chẳng sợ cậu, hắn sẽ báo án, cảnh sát sớm muộn cũng sẽ điều tra ra.
Đến lúc đó chẳng những cậu chịu đen đủi, mà còn liên lụy đến cả chú Hạ nữa, cậu có hiểu không?
– Em biết rồi, em chẳng sợ nó báo án, cũng chẳng phải đồn công an em chưa vào bao giờ.
Hạ Ngôn đĩnh đạc nói.
Sắc mặt Phạm Hồng Vũ trở nên nghiêm túc, nói:
– Hạ Ngôn, đây không phải là vấn đề sợ hay không sợ.
Phải tính cho rõ ràng, đánh trận này xem có cần thiết hay không, có thể đạt được mục đích của mình hay không? Nếu như đơn giản là để trút giận thì không cần phải đánh trận này.
Cậu hiện tại cũng hai mươi rồi, cũng nên bắt đầu suy nghĩ vấn đề rồi, đừng dễ bị kích động như vậy.
Hạ Ngôn kinh ngạc nói:
– Anh hai, anh thay đổi rồi…
Anh hai trước kia có lúc nào suy xét vấn đề đâu, hắn với Hạ Ngôn giống hệt nhau, thấy ai không vừa mắt là nện cho một trận đã rồi tính sau.
Còn bây giờ như thể biến thành người khác vậy.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Hạ Ngôn, tôi thay đổi, cậu cũng thay đổi, bởi vì cả thế giới này thay đổi.
Chỉ có những người đáng đánh, có thể đánh và đánh có tác dụng thì chúng ta mới động thủ.
Hạ Ngôn, thế giới này rất hiện thực, có quyền trong tay, trong túi có tiền thì cậu mới có địa vị được, người khác mới kính nể cậu.
Chỉ dùng mãi nắm đấm thì không ăn thua đâu.
Chúng ta là anh em tốt của nhau, tôi có phần thì cậu cũng có phần, tôi hy vọng về sau cậu nên suy nghĩ rộng ra một chút, như vậy mới làm được việc lớn.
Lời nói này của Phạm Hồng Vũ, là được nói ra từ đáy lòng.
Kiếp trước, Hạ Ngôn là người bạn mà hắn tin tưởng nhất, nhưng tiếc rằng cuộc sống của hai người đều ko được như ý.
Hiện giờ lại được quay lại, Phạm Hồng Vũ chẳng những muốn thay đổi cuộc đời mình, mà cũng muốn thay đổi cuộc đời của cả Hạ Ngôn.
Phát triển ở chốn quan trường, e rằng Hạ Ngôn tương đối khó khăn, tính cách đó không thích hợp, hơn nữa không có khởi điểm.
Gã là công nhân, ko phải là cán bộ, tuy cũng có thể được, nhưng thành tựu chắc chắn sẽ rất hạn chế.
Tuy nhiên thập niên tám chín mươi cũng là thời đại mà giới kinh doanh nổi lên mạnh mẽ, với ưu thế biết trước hai mươi năm, Phạm Hồng Vũ không tin mình không thể làm được gì.
Hạ Ngôn, đi theo con đường này là lựa chọn tốt nhất.
Phạm Hồng Vũ tin tưởng Hạ Ngôn tuyệt đối sẽ không nảy sinh hai lòng với hắn.
Hạ Ngôn cười ha hả, gãi đầu nói:
– Anh hai, anh là người làm việc lớn, còn em thì ko phải, chỉ biết đánh đấm nhau thôi.
– Không đúng.
Phạm Hồng Vũ lắc đầu nhìn Hạ Ngôn.
– Cậu hiện tại không phải đã sắp trở thành một thợ nguội rồi sao, điều này chứng minh cái gì? Chứng tỏ đầu óc cậu linh hoạt, tay chân cũng linh hoạt, cậu thông minh như vậy thì đừng bao giờ coi thường chính bản thân mình.
Hạ Ngôn, nói thẳng nhé, tôi nghĩ như thế này, cậu đừng có làm ở nhà máy nữa, ra ngoài đi.
– Hả?
Hạ Ngôn và Đóa Đóa đều mở to mắt nhìn.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Là như thế này, việc kinh doanh công trái thì cậu cũng biết rồi.
Có thể kiếm tiền được, nhưng Vũ Dương này quá nhỏ, không thể lâu dài được, cứ mãi ở đây thì không phát triển được.
Tôi đã thương lượng với Ca Nhi rồi, cô ấy sẽ sớm đóng cửa quán cơm, chuyển lên Ngạn Hoa.
Bên Ngạn Hoa có thị trường rộng rãi, cô ấy là con gái một mình đi tôi cũng hơi lo lắng, cậu đi cùng với cô ấy đi, cả cậu và Ca Nhi đều là ông chủ bà chủ.
Ở Ngạn Hoa làm mấy tháng, đợi đến lúc có tám đến mười vạn tiền vốn rồi thì chúng ta sẽ kinh doanh lớn hơn, sau này đều là việc của cậu và Ca Nhi, tôi chủ yếu là đứng sau tư vấn mà thôi, công việc cụ thể thì cậu và cô ấy phải tự làm, cậu thấy có được không?
Nói tới đây, sắc mặt Phạm Hồng Vũ trở nên rất nghiêm túc.
Hạ Ngôn không suy nghĩ, lập tức đáp:
– Có thể làm, việc kinh doanh này ko phức tạp lắm.
Đúng là không phức tạp thật, thậm chí còn rất đơn giản nữa là đằng khác.
Phạm Hồng Vũ cười gật đầu.
Việc kinh doanh lớn trong tương lai này, đương nhiên sẽ không đơn giản như vậy, nhưng hiện tại không cần phải nói với Hạ Ngôn.
Bất kể là ai, dìu sao cũng đều phải có quá trình trưởng thành, chờ đến luc đó, Hạ Ngôn nhất định sẽ thành thục hơn, Phạm Hồng Vũ chỉ cần chỉ điểm gã một chút là sẽ không có vấn đề gì.
Đóa Đóa lại lo lăng, nhẹ giọng nói:
– Anh hai, thật sự muốn Hạ Ngôn nghỉ làm không lương à?
Đóa Đóa còn đang đi học, một số việc ngoài xã hội cô không hiểu lắm, mặc dù Hạ Ngôn đã tham gia việc kinh doanh công trái này, nhưng cô chưa từng đích thân tham gia, cho nên chưa hiểu hết.
Trong suy nghĩ của cô, mặc dù lương hàng tháng ko cao, tất cả cũng chưa đến một trăm tệ, nhưng ít nhất cũng đủ ăn đủ mặc, Hạ Ngôn còn thường xuyên mua đồ cho cô, Đóa Đóa cảm thấy rất thỏa mãn.
Hiện tại Phạm Hồng Vũ đột nhiên bắt Hạ Ngôn nghỉ làm không lương, để toàn tâm toàn ý tham gia kinh doanh, thật sự khiến cho Đóa Đóa cảm thấy lo lắng.
Nếu như việc kinh doanh đổ bể thì phải làm thế nào? Chẳng phải miếng cơm cũng không có mà ăn sao?
Không đợi Phạm Hồng Vũ mở miệng, Hạ Ngôn đã nói:
– Đóa Đóa, yên tâm đi, anh hai sẽ không làm hại anh đâu, hơn nữa việc kinh doanh này, quả thật là dễ làm, kiềm tiền cũng nhanh.
Sang năm, anh sẽ mua tặng em một sợi dây chuyền vàng.
Đây chính là một lời hứa hẹn lớn.
Giữa những năm tám mươi, dây chuyền vàng thực sự quý.
Đóa Đóa không lên tiếng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lộ rõ vẻ hạnh phúc.
Các cô gái đều dễ dang thỏa mãn như vậy.
Nói chuyện , Triệu Ca và Tiểu Hoa đã mang chén bát lên, mỗi người một bát mỳ thịt lớn thơm lừng, còn của Triệu Ca thì bát nhỏ hơn, ngồi xuống chỗ cạnh Phạm Hồng Vũ.
– Hồng Vũ, tình hình trong nàh máy thế nào? Tôi có cảm giác như cậu đang cổ động Bí thư Kiều ra tranh cử chức giám đốc này, hình như có chút vấn đề.
Triệu Ca vừa ăn vừa hỏi chuyện ở nhà máy.
Cô mặc dù đã rời khỏi đây, nhưng vẫn thường liên hệ với người của nhà máy, hơn nữa cha cô vẫn đang làm ở đây.
Phạm Hồng Vũ ăn một miếng, nhìn cô, mỉm cười nói:
– Vấn đề như thế nào?
Triệu Ca do dự, một lúc sau mới lên tiếng:
– Có lẽ tôi nghĩ không đúng rồi.
– Ha ha, không sao, bất luận đúng hay ko, chị cứ nói xem nào, dù sao cũng chỉ là nói chuyện phiếm thôi mà.
Phạm Hồng Vũ khích lệ nói.
Đối với Triệu Ca, hắn có yêu cần giống như với Hạ Ngôn.
Triệu Ca và Hạ Ngôn đều là những người thông minh, chỉ có một khiếm khuyết chính là kinh nghiệm.
Cái gọi là kinh nghiệm này, không nhất định phải do chính mình trải qua mới có được, mà thông qua việc đọc, hỏi, nói chuyện với người khác cũng tích lũy được nhiều kinh nghiệm bổ ích.
– Tôi nghĩ như thế này, chúng ta không muốn để Phương Văn Phong làm giám đốc nhà máy, nhưng Bí thư Kiều đã ra mặt, không phải Trương Dương cũng rất phiền toái sao? Bí thư Kiều tư cách lão làng, phía trên cũng có quan hệ.
Nghe Triệu Ca nói như vậy, Hạ Ngôn và Đóa Đóa đều nhìn Phạm Hồng Vũ, cho thấy hai người bọn họ đều có chung một suy nghĩ.
Ngăn cản Phương Văn Phong làm giám đốc nhà máy, cố nhiên là tâm nguyện của mọi người, nếu là làm phiền đến Trương Dương thì không tốt rồi.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Ca Nhi, đính chính cho chị một chút.
Tôi chủ yếu không ngăn cản Phương Văn Phong làm giám đốc nhà máy, chủ yếu là để việc cải cách ở nhà máy được tiến hành thuận lợi.
Xưng hô của hắn đối với Triệu Ca, vô tình chuyển từ “ chị Ca Nhi “ thành “ Ca Nhi “ .
Triệu Ca tuy rằng lớn hơn hắn hai ba tuổi, nhưng mọi ngươi đều vẫn ở độ tuổi đôi mươi, việc xưng hô cũng không cần quá câu nệ.
Triệu Ca vội vàng nói:
– Đúng đúng, là như thế.
Hạ Ngôn chen lời, nói:
– Anh hai, nếu thật sự muốn thực hiện phương án cải cách của anh, thì cần phải có Trương Dương.
Những người kia, bất kể ai làm giám đốc thì đều không được.
– Có phải mọi người đang nghĩ hiện tại việc cạnh tranh giữa Bí thư Kiều và Trương Dương đã bắt đầu rồi?
– Không đúng như vậy sao?
Hạ Ngôn có chút kinh ngạc hỏi lại.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Không, vấn đề ko đơn giản như vậy, các cậu ít nhất còn lọt mất hai người.
– Lọt hai người? Ai thế?
– Phương Văn Phong và Giám đốc Ngô.
– Sao? Anh hai, anh giải thích cho mọi người đi.
Hạ Ngôn hưng phấn rồi, đến mì cũng không ăn, liền liên thanh hỏi.
Triệu Ca và Đóa Đóa vốn không đói, nhưng vẫn ngồi xuống ăn với mọi người một chút, hiện tại đều đã đặt đũa xuống, chăm chú nhìn Phạm Hồng Vũ.
– Giám đốc Ngô chắc chắn là hướng về Trương Dương đấy, điều này ko cần giải thích nhiều, mọi người cũng biết rồi.
Mấu chốt là Bí thư Kiều và Phương Văn Phong, hai người bọn họ vốn là chiến hữu giờ cũng khá căng với nhau rồi.
Một bên thì vẫn đoàn kết như cũ, một bên thì bắt đầu sụp đổ, phần thắng của Trương Dương sẽ nhiều hơn.
Mặt khác, người sốt ruột nhất chính là Phương Văn Phong, hắn nhất định sẽ không chịu để yên, hắn sẽ tiếp tục tranh giành.
Chẳng qua là phải tranh giành như thế nào, điều này cần suy nghĩ thấu đáo mới được.
Nếu tôi là Phương Văn Phong, bước lên võ đài với Trương Dương và Bí thư Kiều thì khẳng định là không sáng suốt.
Cho nên, bây giờ đối với Phương Văn Phong mà nói, quan trọng nhất là phải giành được sự ủng hộ của Bí thư Kiều như trước.
Chỉ có thuyết phục Bí thư Kiều “ nhả ra “ thì hắn mới có cơ hội được.
– Cái này e là hơi khó, Bí thư Kiều đã xuất mã rồi còn có thể thu lại được sao?
– Hạ Ngôn, bất cứ việc gì cũng có thể giải quyết được, mấy chốt là phải tìm được điểm chính xác, tôi tin rằng Phương Văn Phòng tìm được điểm này, thì cũng khó đấy.
Phạm Hồng Vũ nói xong, liền mỉm cười, mang ý châm chọc rõ ràng.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 36: Phương Văn Phong tức hộc máu








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










