[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 139 : Thật không có vết bánh xe (c691-c695)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Thật không có vết bánh xe
Ba giờ chiều, máy nhắn tin của Lý Xuân Vũ vang lên.
Lý Xuân Vũ cầm lên nhìn, cười lạnh một tiếng:
– Anh ta gấp quá rồi đấy.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Sự tình lớn đến mức độ như vậy thì phải cần một kết quả xử lý.
Đối với bọn họ mà nói, càng xử lý sớm thì hiệu quả càng tốt.
– Được, tôi đi nghe điện thoại xem anh ta muốn nói cái gì.
Phạm nhị, việc này cậu trốn không thoát đâu.
Lý Xuân Vũ lời này nhiều ít hơi có sự chột dạ.
Lý Thu Vũ liền cười khanh khách, cảm thấy có chút thú vị.
Lý nhị thiếu thật đúng là rất ít khi chột dạ.
Ở phần đất thủ đô này, trong đám con ông cháu cha, mặc cho ai cũng phải nể Lý nhị thiếu ba phần.
Tuy nhiên, chuyện này phải dựa theo ý kiến của Phạm Hồng Vũ mà xử lý.
Lý nhị thiếu thật sự cẩn thận làm việc.
Đây không phải là phương thức xử lý trong đám con ông cháu cha nữa rồi, mà là dính đến phạm trù chính trị, Lý nhị thiếu có chút không được chính xác.
Lý Xuân Vũ trừng mắt nhìn em gái một cái.
Lý Thu Vũ hếch cái miệng nhỏ nhắn, mặt đỏ lên, hết sức kiều mỵ.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Nói vậy là không được rồi, tôi như thế nào lại không biết nghĩa khí chứ.
Lý Xuân Vũ nói:
– Nghĩa khí khác thì không cần.
Chỗ ba mẹ tôi cậu gánh đi, tôi gánh không được, Thu Vũ cũng gánh không được.
– Sợ cái gì chứ?
Tiểu ma nữ lập tức hét lên không vui, bộ dạng tin tưởng mười phần.
Lý Xuân Vũ hừ một tiếng:
– Em còn cho rằng chuyện này dễ như ăn một que kem sao? Bảy quẹo tám đường rẽ anh còn không rõ, em rõ sao? Được rồi, em yên tĩnh một chút, đừng náo loạn nữa.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Anh trước cứ đi gọi điện thoại đi.
Nói không chừng căn bản không cần phải kinh động đến chú Lý và cô Hùng đâu.
Lý Xuân Vũ cầm điện thoại trên bàn.
Điện thoại rất nhanh đã thông.
– Ai vậy?
Lý Xuân Vũ đĩnh đạc nói.
– Chủ nhiệm Lý à? Tôi là Chu Đại Toàn.
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam ôn hòa, tuổi không lớn lắm, nhưng khí độ trầm ổn dị thường.
– Trưởng phòng Chu, xin chào.
Lý Xuân Vũ vẫn đĩnh đạc như cũ.
Phạm Hồng Vũ khóe miệng hiện lên nụ cười.
Mỗi người đều có một thói quen làm việc của mình.
Bất kể là Lý nhị thiếu hay là Phó chủ nhiệm Lý, tính cách này cơ bản sẽ không thay đổi.
Chu Đại Toàn cho dù là người nổi tiếng đời thứ ba ở Chu gia, nhưng cũng không thể khiến Lý Xuân Vũ nhân nhượng y.
– Haha, xin chào Chủ nhiệm Lý.
Xin hỏi chiều nay anh có rảnh không? Cùng nhau ăn một bữa cơm nhé.
Chu Đại Toàn cũng không chịu sự ảnh hưởng của Lý Xuân Vũ, không vội vàng, không hấp tấp nói, trong giọng nói mơ hồ mang theo một tia không thể kháng cự.
Lý Xuân Vũ cười lạnh một tiếng:
– Rất xin lỗi, Trưởng phòng Chu, tôi không rảnh.
Tôi đang bận đi chùi đít cho cậu em vợ của anh, thu dọn cục diện rối rắm.
Tiểu tử này hình như tôi nhìn lầm rồi.
Chu Đại Toàn mỉm cười nói:
– Chủ nhiệm Lý nói quá lời.
Hứa Minh Thành nếu gây ra chuyện gì, cũng không dám làm phiền Chủ nhiệm Lý vì nó mà giải quyết hậu quả.
Thật không đảm đương nổi.
Chủ nhiệm Lý, chiều này không rảnh thật sao?
Lý Xuân Vũ liếc nhìn Phạm Hồng Vũ.
Chu Đại Toàn quả nhiên là thái độ như vậy, hoàn toàn phù hợp với phân tích của Phạm Hồng Vũ.
– Được rồi, Trưởng phòng Chu nếu nói như vậy, thì mặt mũi này tôi không thể không nể.
Anh cho tôi thời gian và địa điểm.
– Chủ nhiệm Lý thật sự là người thẳng thắn.
Tối nay 6h tại khách sạn Thời Đại.
Mời Chủ nhiệm Lý và bạn bè cùng tới.
Tôi ở khách sạn Thời Đại chờ mọi người đại giá.
– Khách sạn Thời Đại? Ừ, tôi biết rồi.
Lý Xuân Vũ không nói hai lời, cúp điện thoại ngay.
– Khách sạn Thời Đại?
Phạm Hồng Vũ hơi cả kinh, nhíu mày hỏi.
– Ừ, có làm sao?
Lý Xuân Vũ hơi kinh ngạc.
Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng lắc đầu:
– Chu Đại Toàn hẳn là không đến mức muốn mượn lực chứ?
Lý Xuân Vũ nói:
– Cậu cũng biết chủ khách sạn Thời Đại?
Phạm Hồng Vũ liền cười.
Chủ Khách sạn Thời Đại hắn thực không có lý do gì không biết.
Ở trong trí nhớ của Phạm Hồng Vũ, chưa đến vài năm nữa, sẽ có một cơn gió lốc chính trị thật lớn.
Chu khách sạn Thời Đại lúc đó sẽ không xong.
Tuy nhiên, vị Nhị gia lúc này vẫn cực kỳ hoành tráng.
Bởi vì thân phận đặc biệt của ông cụ y, thanh danh của y trong đám con ông cháu cha đất kinh sư cực kỳ vang dội.
Năng lực cũng to đến kinh người.
Rất nhiều con cháu quý tộc da trâu hò hét đều phải nể mặt của y.
Nghiêm khắc mà nói.
Lý Xuân Vũ tạm thời không thể đánh đồng với vị Nhị gia kia.
Người ta trong Tứ cửu thành lăn lộn thì Lý nhị thiếu vẫn còn là một học sinh trung học.
– Chuyện này, tôi nghĩ Chu Đại Toàn tạm thời không dám kinh động Cổ nhị thiếu gia đâu.
Không cần thiết.
Lập tức Phạm Hồng Vũ tự bác bỏ:
– Thiếu một ân tình lớn như vậy, thật không dễ dàng.
Lý Xuân Vũ liền giơ ngón tay cái lên :
– Chính là ý này.
Nói sau, Chu Đại Toàn và Cổ nhị ca cũng không phải người một đường.
Cổ nhị ca chướng mắt với cái loại này.
Anh ta đây là muốn hiển lộ thân phận của mình một chút.
Phạm Hồng Vũ hai mắt hơi nhíu lại.
Nghe lời này, Lý Xuân Vũ đối với Cổ nhị ca thật rất tôn sùng.
Ngẫm lại cũng khó trách, Cổ Nhị vốn là nhân tài kiệt xuất trong đám con ông cháu cha chốn thủ đô.
Lý Xuân Vũ cũng lăn lộn trong hội này, tôn sùng hẳn là điều tất nhiên.
Xem ra, nhận tiện nhắc nhở Lý Xuân Vũ một chút, không nên đi lại với Cổ Nhị quá nhiều, tránh cho bị vạ lây.
Ván cờ chính trị lớn như vậy, xem ra ngay cả Lý Thạch Viễn và Hùng Diễm Linh cũng không nên dính vào.
Theo như Phạm Hồng Vũ biết, ở thế giới kia, có không ít gia đình thế gia bởi vì ván cờ đó mà bị liên lụy.
Một số con cháu quý tộc thậm chí bởi vì vậy mà phải chịu cảnh lao ngục tai ương.
Nhưng trong chuyện này có dính dáng đến Lý Xuân Vũ hay không thì Phạm Hồng Vũ thật không biết.
Ở thế giới kia, việc này trải qua nhiều năm vẫn được giữ kín như bưng.
Là một tiểu cảnh sát hình sự, Phạm Hồng Vũ cũng chỉ có thể trong những tư liệu được công khai tuyên bố mà biết thôi.
Hơn nữa, khi đó Phạm Hồng Vũ cũng không quá chú ý những lý do và động lực của tình huống này, chỉ là tùy tiện xem.
Thật sự việc này cách xa hắn quá.
Nói như vậy, cho dù Lý Xuân Vũ và Cổ Nhị có gì liên lụy thì với thế lực của Lý gia, muốn bảo vệ cho y toàn thây trở ra, vấn đề cũng không lớn.
Hiện tại cũng không cần vội nhắc nhở y.
Loại chuyện này còn phải xem thời cơ, Lý Xuân Vũ và hắn mặc dù là bạn bè thân thiết, với năng lực của hắn cũng rất tán thành, thậm chí là khâm phục.
Nhưng không phải cái gì hắn nói thì Lý Xuân Vũ cũng nghe.
Bạn hữu và “tiểu đệ” khác nhau về bản chất.
Sau khi hẹn địa điểm và thời gian với Chu Đại Toàn, Lý Xuân Vũ ngược lại lại cảm thấy yên tâm, nói với Lý Thu Vũ và Đông Nhan:
– Thu Vũ, Đông Nhan, hai em về trường trước đi.
Để anh đưa hai em về.
Lý Thu Vũ không cần suy nghĩ, liền từ chối:
– Không về đâu.
Tối nay em cùng với các anh đến khách sạn Thời Đại.
Em muốn mở mang kiến thức, diện kiến vị Trưởng phòng Chu đại danh đỉnh đỉnh này.
– Nòi đùa gì vậy? Em có mặt thì người ta không tiện nói chuyện.
Việc này làm sao mà đàm phán?
Lý Xuân Vũ lại trừng mắt, cả giận nói.
– Vốn cũng chẳng cần đàm phán.
Chiếu theo ý tứ của Phạm Hồng Vũ, dù sao cũng phải tống Hứa Minh Thành vào tù, còn nói gì nữa?
Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười nói:
– Thế thì cũng không được.
– Như thế nào, anh thay đổi chủ ý rồi à? Chủ tịch huyện Phạm, anh không phải muốn mượn chuyện này để mò điểm tốt gì chứ? Loại tình huống này, chỉ cần anh nói ra điều kiện không tính là thái quá, Chu gia nhất định sẽ đáp ứng đấy.
Lý Thu Vũ cười lạnh, đối với Chủ tịch huyện Phạm cũng trừng mắt, lạnh lùng nhìn.
Phạm Hồng Vũ cũng không thèm để ý:
– Chỉ cần có ưu đãi đầy đủ, điều kiện trao đổi cũng chưa hẳn là không thể.
– Anh…
Lý Thu Vũ lập tức bị chọc tức, thở phì phì nhìn Phạm Hồng Vũ.
– Anh cố ý muốn chọc tức tôi phải không?
Phạm Hồng Vũ cười ha hả:
– Chọc tức em thì đối với anh có chỗ gì tốt? Vô duyên vô cớ anh đi gây sự với em làm gì? Được rồi, đừng đùa nữa.
Để anh đưa hai người về trường.
Ngoan ngoãn học bài đi, việc này không quan hệ với các em nữa.
– Không được, ngày hôm nay nếu anh không nói rõ thì tôi sẽ không đi.
Tiểu ma nữ nghiêm túc nói.
Đông Nhan cũng có chút lo lắng nói:
– Chủ tịch huyện Phạm, anh chính là nói giỡn phải không? Hứa Minh Thành hư hỏng như vậy, tại sao có thể từ chỗ anh ta trao đổi chỗ tốt gì?
Bởi vì căm hạn Hứa Minh Thành, ngay cả một thục nữ như Đông Nhan thậm chí cũng tham dự vào.
Tuy rằng có thể khẳng định là bị Lý Thu Vũ lôi kéo, nhưng cũng đủ chứng minh, Đông Nhan thực hận Hứa Minh Thành đến cỡ nào.
Bằng không, cho dù Lý Thu Vũ có lôi kéo cỡ nào, Đông Nhan nhất định sẽ không theo cô càn quấy.
Đối với mặt vẻ mặt nghi hoặc của Đông Nhan, Phạm Hồng Vũ cũng không có biện pháp, chỉ đành đầu hàng nói:
– Đông Nhan, chuyện này các em không cần lo lắng.
Anh và Xuân Vũ sẽ xử lý tốt.
Yên tâm, Hứa Minh Thành sẽ chạy không thoát đâu.
– Anh cam đoan?
Lý Thu Vũ nhìn chằm chằm hỏi.
– Anh cam đoan!
Phạm Hồng Vũ bất đắc dĩ nói.
– Được, về trường thôi.
Lý Thu Vũ vung tay lên, khí thế mười phần, nắm tay Đông Nhan, xoay người rời đi.
Đi chưa được mấy bước, dưới chân giống như có đạn bắn, vụng trộm hướng Đông Nhan làm mặt quỷ.
Đông Nhan lại thở phào một cái, hơi oán giận nhìn cô bạn thân.
Đã sớm biết chuyện này, Lý Thu Vũ sẽ không có biện pháp xử lý.
Quả nhiên, bây giờ còn phải dựa vào mấy chàng kia mà giải quyết hậu quả.
Tuy nhiên, Phạm Hồng Vũ đã đến thủ đô, cũng là điều mà Đông Nhan không nghĩ tới.
Quan điểm của Phạm Hồng Vũ càng thêm khiến Đông Nhan không tưởng được.
Vốn tưởng rằng việc này sẽ dựa theo phương thức con ông cháu cha mà xử lý chứ.
Đông Nhan tuy rằng không tán thành phương thức xử lý này, nhưng cũng không thể tránh được.
Chuyện như vậy, quả thật không phải các cô có thể xử lý.
Muốn toàn thân trở ra, còn phải dựa vào sức mạnh của gia tộc, bằng không thì hôm nay phiền toái lớn rồi.
– Nhìn cái gì vậy? Chúng ta hành hiệp trượng nghĩa.
Bọn họ nếu dám không ủng hộ, tôi về sau chẳng thèm để ý tới bọn họ.
Lý Thu Vũ bị Đông Nhan nhìn chằm chằm, lập tức thẹn quá hóa giận, hung tợn nói.
Đông Nhan chỉ đành lắc đầu, đối với Lý Thu Vũ thật sự không có biện pháp.
Phạm Hồng Vũ đi theo phía sau, cũng lắc đầu.
Xem ra không có biện pháp với Lý Thu Vũ, cũng không chỉ có một mình Chủ tịch huyện Phạm.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 692: Chu Đại Toàn.
Chương 692: Chu Đại Toàn.
Buổi tối ở đại sảnh lớn của khách sạn Thời Đại, màu xanh vàng nguy nga lộng lẫy, đèn chiếu hào quang chớp nhóa, một người đàn ông cùng hai cô ngồi ở trên salon bằng da đỏ thẩm, có lẽ đang đợi bạn đến.
Người đàn ông ước chừng ba mươi tuổi, dáng người gầy yếu, diện mạo lãng tử, phong thái điềm đạm.
Người ngồi bên cạnh trái gã là một cô gái ước chừng hai bảy hai tám tuổi, mặc áo sơ mi màu bạc, váy đen bó sát người, mái tóc dài búi cao, trông tuyệt đẹp, phong thái thanh lịch, vừa nhìn vào cũng có thể đoán được đó là một tiểu thư khuê các.Ngồi bên phải chính là Hứa Thiến, diện mạo có vẻ trông giống cô gái kia, mái tóc cô thả dài, đồ trang sức mang đầy người, mặc trang phục sang trọng, hiện lên là người giàu có.
Tuy nhiên lúc này nhìn qua Hứa tổng dường như có chút uể oải, còn xen lẫn vài phần sợ hãi không yên, thỉnh thoảng đưa mắt liếc nhìn người đàn ông cao gầy kia, dường như đang quan sát vẻ mặt gã.
Không nghi ngờ gì, người đàn ông đó chính là anh rễ của Hứa Thiến, con cháu đời thứ ba của Chu gia Chu Đại Toàn, người phụ nữ bên trái anh ta đó chính là vợ Chu Đại Toàn, là chị của Hứa Thiến tên là Hứa Tuệ.
Về tính tình mà nói rất khó để người ta tin tưởng Hứa Tuệ và Hứa Thiến là chị em ruột cùng một gia đình, vì tính cách của hai người hoàn toàn khác nhau.
– Chị à, sao họ còn chưa tới?
Hứa Thiến luôn nhìn vào đồng hồ trang sức hiệu Omega đeo trên cổ tay mình.
Hứa Tuệ không mang bất kỳ đồ trang sức, đồng hồ, ngọc trai cũng chỉ là những vật phẩm hết sức bình thường tinh tế, thật sự đồ trang sức có quan hệ rất lớn nhưng cố ý đánh giá có thể thấy được cô ấy đẹp hơn, tao nhã hơn Hứa Thiến.
– Không phải họ đùa chúng ta đó chứ?
Hứa Thiến nói nhỏ.
Hứa Tuệ thản nhiên cười, không nói gì.
Cô biết rằng em gái không thích ngồi cùng Chu Đại Toàn, nên trong người khó chịu, có chút hồi hộp căng thẳng, không có chuyện gì nói sợ là sẽ ngất đi mất.
Chu Đại Toàn ngồi trầm tĩnh ở đấy, hoàn toàn không trả lời câu hỏi của Hứa Thiến.
Hứa Thiến đành phải im miệng lại, không nhìn đồng hồ nữa, đưa tay sờ sờ chiếc nhẫn kim cương thư giãn.
Đã hơn sáu giờ tối, một chiếc BMW cuối cùng cũng đã có mặt tại đại sảnh khách sạn Thời Đại.
Chu Đại Toàn lập tức đứng dậy tiếp đón.
Hứa Thiến cũng cùng đứng dậy với chồng, hai người rất hiểu ý nhau.
Hứa Thiến cũng vội vàng đứng dậy, đuổi theo sau.
Từ trên chiếc xe BMW bước xuống là hai người thanh niên trẻ tuổi, tuấn tú, đó chính là Lý Xuân Vũ và Phạm Hồng Vũ.
– Chủ nhiệm Lý.
Chu Đại Toàn trên mặt mỉm cười, hướng Lý Xuân Vũ đưa tay.
Trưởng phòng Chu hiểu rất rõ ở thủ đô người ta đều gọi Lý Xuân Vũ là “Lý Nhị thiếu” chứ không phải “Lý Nhị ca”.
Tuy nhiên Chu Đại Toàn không có ý định tuân theo quy tắc đó.
Là con cháu của thế gia đại tộc thì làm người cũng phải có quy tắc của chính mình, không dễ dàng bị ảnh hưởng của giới bên ngoài.
Lý Xuân Vũ cũng rất nghiêm túc bắt tay Chu Đại Toàn, thản nhiên nói:
– Trưởng phòng Chu.
– Vị này là ai?
Chu Đại Toàn lập tức dừng ánh nhìn ở mặt Phạm Hồng Vũ.
Chuyện có liên quan đến tình huống ở đồn công an Thành Đường Bằng, Chu Đại Toàn hiểu rất rõ, có lẽ hắn ta là anh chàng Chủ tịch huyện trẻ tuổi đẹp trai của huyện Vân Hồ tỉnh Thanh Sơn tên Phạm Hồng Vũ.
Cái tên Chủ tịch huyện Phạm này Chu Đại Toàn cũng đã nghe qua, vì Cát Đại Tráng là Trưởng phòng Ủy ban Kỷ luật hệ thống công tác, là con cháu đời thứ ba của Chu gia.
Hầu như cả nước có “ngôi sao” chính trị nào nổi bật Chu Đại Toàn đều biết cả, ở tỉnh Thanh Sơn có chàng thanh niên hai mươi bốn tuổi quyền Chủ tịch huyện, chuyện này đã náo động cả nước vì từ trước đến giờ chưa có tiền lệ nào như vậy, Chu Đại Toàn nghe nói qua về Phạm Hồng Vũ cũng thấy bình thường.
Chỉ có điều Chu Đại Toàn không hiểu rõ, quyền Chủ tịch huyện ở huyện Vân Hồ tỉnh Thanh Sơn và chuyện này có quan hệ gì với nhau? Dường như không có mối liên hệ nào cả.
Có lẽ là bạn hữu.
Như thế, Phạm Hồng Vũ cũng có thể nhanh chóng thăng quan tiến chức, điều này cũng có thể hiểu được.
Hóa ra được Lý lão gia chiếu cố.
– Trưởng phòng Chu, xin chào, tôi là Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ khẽ cười nói, cũng không nói chức vụ của mình, hắn không tin Chu Đại Toàn không biết gì về hắn, dù gì Phạm Hồng Vũ cũng là dân thủ đô.
– Hóa ra là Chủ tịch huyện Phạm, xin chào.
Chu Đại Toàn giả bộ ngạc nhiên, chủ động hướng Phạm Hồng Vũ đưa tay ra bắt.
Mười ngón tay thon dài của Chu Đại Toàn nhìn qua vô cùng linh hoạt.
– Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch huyện Phạm để tôi giới thiệu với hai vị một chút, người này là vợ tôi, đang công tác ở Ủy ban Kỷ luật Trung ương.
Hóa ra là làm chung nên nảy sinh tình cảm, bằng không với địa vị nhà họ Chu, Hứa Tuệ nhất định không thể nào có cơ hội bước vào được, chuyện cả đời người quả thật có duyên phận.
Hứa Tuệ lễ phép bắt tay chào hỏi Lý Xuân Vũ và Phạm Hồng Vũ.
– Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch huyện Phạm, đây là em gái tôi, hiện là giám đốc công ty Thương Mại Hoài Viễn, Hứa Thiến không hiểu chuyện nên đã thất lễ với Chủ nhiệm Lý và Chủ tịch huyện phạm, nó đã biết lỗi rồi, tôi thay mặt cho em ấy xin lỗi hai vị… Hứa Thiến còn không mau đến xin lỗi Chủ nhiệm Lý và Chủ tịch huyện Phạm?
Hứa Tuệ xoay người nhìn em gái nói với giọng điệu vô cùng nhỏ nhẹ, nhưng trong lời nói thật sự uy nghiêm.
Hứa Thiến vô cùng buồn bực.
Tất nhiên phải nhận tội với Lý Xuân Vũ rồi, người ta là con cháu dòng họ Lý lão gia, thân phận địa vị ngang ngửa với anh rễ Chu Đại Toàn cô, là người nổi tiếng trong Lương Tứ Nhi Cửu Thành, khi Hứa Thiến không biết thì không xem ra gì, biết rồi liền sợ muốn vỡ mật.
Cũng chính vì gia đình cô là nhà quyền quý, nên mới cảm nhận được thực lực của “con ông cháu cha”, với khả năng của cô cô không thể nào làm gì được họ.
Không cần nói đến chuyện cô đã đắc tội với Lý Xuân Vũ mà cho dù cô không đắc tội với anh ta, khi biết được thân phận của Lý Xuân Vũ hẳn cũng sẽ tìm cách tiếp cận anh.
Có thể dùng gì để tạ lỗi?
Điều mấu chốt là tên Chủ tịch huyện Phạm này, Hứa Thiến cũng có chút buồn cười.
Chỉ là Chủ tịch huyện ở vùng nông thôn bé nhỏ, thì có là gì nào? Cán bộ ở Thành phố Tứ Cửu này cấp Vụ, cấp Cục Hứa Thiến cũng đã gặp qua nhiều, ai mà gặp Hứa tổng không khách khí một chút? Có những tên theo đuôi cô, nịnh bợ lấy lòng cô không khác một chú chó cả.
Hiện tại chị gái cô ta bảo cô ta phải nhận lỗi với Phạm Hồng Vũ quả thật còn khó chịu hơn khi cô ăn tát ở đồn công an.
Nhưng mệnh lệnh của Đại tỷ không thể không tuân theo.
Trong lòng Hứa Thiếu thật sự không cam tâm tình nguyện, cũng chỉ có thể tự kiềm chế, mặt gượng cười nũng nịu đứng trước mặt Lý Xuân Vũ nói:
– Rất xin lỗi, Lý Nhị thiếu, thật ra em không biết đó là ngài, có gì đắc tội xin Lý Nhị thiếu nhân từ độ lượng bỏ qua cho em, em cảm ơn nhiều…..
Cô mở miệng nói như nói dùng cách nói của người trong “giang hồ”, không xưng “Chủ nhiệm Lý” mà xưng là “Lý Nhị thiếu”.
Lý Xuân Vũ lạnh lùng cười nói:
– Hứa tổng, khôn dám nhận!
Anh ta nể mặt của Cát Đại Tráng và Hứa Tuệ, cũng phần một phần nể mặt lão Chu gia, Hứa Thiến chẳng là cái gì chứ?
Công ty Thương Mại Hoài Viễn sao?
Quả thật nực cười.
Hiện giờ Lý Nhị thiếu là người giàu có bậc nhất, ở công ty Hạ Ngôn cổ phần chiếm ba phần đấy.
Với ba phần cổ phần này thì Công ty Thương mại Hoài Viễn và Hứa Thiến chẳng là gì cả.
Hứa Thiến lại cười một chút, đứng yên đó.
Sắc mặt Hứa Tuệ hơi trầm xuống, Hứa Thiến như vừa tỉnh mộng vội đến trước Phạm Hồng Vũ cúi đầu, khó khăn nói:
– Chủ tịch huyện Phạm, có gì đắc tội, rất xin lỗi.
So với thái độ mới vừa rồi, khác nhau một trời một vực, có vẻ miễn cưỡng ai cũng thấy cả.
Hứa Thiến gặp người giàu có nhất nhì thủ đô này mới có ý, trong lòng Phạm Hồng Vũ hiểu rõ điều này, cũng không thèm để mắt đến.
Không cần biết Hứa Thiến có quan hệ thông gia với Chu gia, cho dù là vợ Chu gia nhưng đức hạnh như thế Phạm Hồng Vũ không xem ra gì.
Con cháu quý tộc thủ đô, bùn lầy mục nát đếm không xuể.
– Hứa tổng khách khí quá.
Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười, nói không mặn không lạt nói.
Nhìn em giá xin lỗi mà không có chút thành ý nào cả, Hứa Tuệ thật sự tức giận, nhìn em gái khó chịu.
Tuy nhiên thật sự Hứa Thiến không hiểu, một Chủ tịch huyện hai mươi bốn tuổi có ý nghĩa như thế nào? Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó.
– Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch huyện Phạm, Hứa Thiến tuổi còn trẻ không hiểu chuyện, mong hai vị tha thứ, không để bụng chuyện này.
Hứa Tuệ đành phải ra mặt dàn xếp cho em gái.
Nói về tuổi tác có thể Hứa Thiến còn lớn hơn Lý Xuân Vũ một chút, so với Phạm Hồng Vũ có thể hơn hai ba tuổi, nhưng không ai so đo chuyện này.
Hơn nữa, hai người khoảng hai mấy tuổi, tuổi tác không can hệ gì với chỉ số thông minh.
Khi hai mươi tuổi chỉ số thông minh phát triển không bao nhiêu, nó tương đương với người ba mươi tuổi đấy.
Hai bên đứng ở cửa nói chuyện một lúc, Chu Đại Toàn cũng không có ý mời khách vào trong ngồi.
Lý Xuân Vũ thấy hành động này hơn nhíu mày.
Chu Đại Toàn mỉm cười nói:
– Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch huyện Phạm, xin vui lòng đợi một lát, tôi có mời đến hai vị khách, đó chính là Phó trưởng phòng Nội các chính phủ phòng Nghiên cứu Chính sách Tương Tuyết Tùng và vợ ông ta Diệp Lâm.
Hai mắt Lý Xuân Vũ liền hí lại.
Không ngờ Chu Đại Toàn lại mời Tương Tuyết Tùng đến để hòa giải nhưng vờ như không biết sáng nay Tương Tuyết Tùng đã đến Đồn công an Thành Đường Bằng.
Nghĩ lại, Cát Đại Tráng làm vậy cũng hợp lý.
Tương Tuyết Tùng là người đứng đầu hệ thống chính trị pháp luật ở thủ đô, hôm nay gã ta ra mặt “trêu người” cũng quả là thích hợp.
Cũng không ai quy định Tương Tuyết Tùng chỉ có thể làm bạn của Lý Xuân Vũ và không được giao tình với Chu Đại Toàn.
Phần lớn con ông cháu cha ở Thành phố Tứ Cửu này đều có quan hệ lẫn nhau là hoàn toàn bình thường.
Theo “quy tắc” ông cụ của mỗi gia đình quý tộc có quan niệm chính trị không hoàn toàn giống nhau, thông thương những ông cụ có tư tưởng chính trị mâu thuẫn nhau, thì thế hệ con cháu lại luôn lui đến, thậm chí giao tình rất tốt.
Nếu Lý Xuân Vũ và Tương Tuyết Tùng giao tình thâm sâu, điều này thật sự không tốt hơn,cho dù Lý Xuân Vũ không xem Chu Đại Toàn ra gì nhưng phải nể mặt Tương Tuyết Tùng.
Lý Xuân Vũ liếc nhìn Phạm Hồng Vũ một cái, khóe miệng Phạm Hồng Vũ lại cười tươi.
Chu Đại Toàn quả nhiên là người vô cùng lợi hại, suy xét mọi việc vô cùng cẩn thận, xem ra đã chuẩn bị tinh thần ứng phó rồi.
Điều này cũng không có gì, tính cách của Chủ tịch huyện Phạm là như vậy, đối thủ còn mạnh, ý chí chiến đấu của Chủ tịch huyện Phạm càng cao.
Cũng giống như chơi cờ vậy, hai bên ngang tài ngang sức đánh mới hăng, kém quá xa vô cùng tẻ nhạt.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 693: Nhị ca..
Chương 693: Nhị ca.
Chỉ chốc lát sau lại có một chiếc xe Toyota đời mới có rèm ché lái vào cửa đại sảnh khách sạn Thời Đại.
– Đến rồi.
Chu Đại Toàn mỉm cười nói, đứng ra đón.
Trên xe Toyota bước xuống quả thật đó chính là Tương Tuyết Tùng, còn có một cô gái khoảng lăm hai sáu tuổi, diện mạo xinh đẹp, mặc áo đầm vàng nhạc, mái tóc đen chạm vai, dáng người cao ráo, cử chỉ nho nhã lịch thiệp.
Biết trước theo lời nói của Chu Đại Toàn đó là vợ của Tương Tuyết Tùng, chính Diệp Lâm.
– Tuyết Tùng, Diệp Lâm.
Chu Đại Toàn bước ra nghênh đốn, bắt tay cùng Tương Tuyết Tùng và Diệp Lâm, xưng hô khá thân mật.
Nghiêm chỉnh mà nói hai người bọn họ mới chính là một loại người, gia thế cao sang, biểu hiện công việc cũng vô cùng xuất sắc, luôn được lãnh đạo cấp trên khen ngợi.
Theo ý nào đó mà nói Chu Đại Toàn và Tương Tuyết Tùng cũng không được xem trong hội con ông cháu cha.
– Rất xin lỗi, Trưởng phòng Chu, tôi có chút việc bận nên chậm trễ một chút, xin thứ lỗi.
..
Tương Tuyết Tùng mỉm cười, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc, xưng hô với Chu Đại Toàn theo chức vụ.
Nếu hai người đó đứng cùng nhau có thể không tuân theo quy tắc nhưng trước mặt của Lý Xuân Vũ, Tương Tuyết Tùng nhất định phải như thế nếu không việc hòa giải cũng không được tốt.
– Ha ha, Phó trưởng phòng Tương là người rất bận rộn, tôi có thể hiểu được.
Chu Đại Toàn lập tức sửa miệng.
Làm người hòa giải, Tương Tuyết Tùng cố ý đến muộn vài phút để hai bên có thể hòa giải trước, nếu đến trước hai bên thì không thể nào hòa giải được, hòa giải không có uy vọng thì làm thế nào nói vun vào cho hăn bên?
Hứa Tuệ cũng mỉm cười chào Tương Tuyết Tùng, cầm tay Diệp Lâm cười nói:
– Lâm Lâm, lâu rồi không gặp, cô càng ngày càng đẹp, cô nói thật xem cô có bí quyết gì không?
Với từ ngữ và động tác cho thấy hai bên quen thân nhau.
Tuổi của Hứa Tuệ so với Diệp Lâm lớn hơn chừng một hai tuổi, nhìn tương đương nhau, ai cũng là con dâu nhà quyền quý, có giao tình lẫn nhau thậm chí thân thiết đó cũng là hết sức bình thường.
Đại Lưu cười nói:
– Tuệ tỷ quá khen thôi, mấy ngày nay công việc có chút bận rộn, đã vài ngày rồi không được nghỉ ngơi mà còn nói tôi xinh đẹp nỗi gì, sắp thành thiếu phụ luống tuổi rồi.
– Hi hi, nếu thiếu phụ luống tuổi có chồng mà xinh đẹp như thế, vậy các cô gái trên thế giới này ai cũng tranh nhau có sớm, sau này chúng ta khích lệ các cô gái không thể nói dung mạo như thiên tiên mà như thiếu phụ luống tuổi có chồng.
Hứa Tuệ cười trêu ghẹo, có thể thấy được Chu phu nhân kỳ thật không phải là người trầm mặc ít nói, chỉ có điều kiêu ngạo mà thôi, người bình thường “không xứng” nói chuyện với Chu phu nhân.
Ít nhất người đó phải có tư cách mới được.
Diệp Lâm cũng cười theo, hết sức dịu dàng nhã nhặn, vô cùng hài lòng.
– Tùng ca, chị dâu.
Lý Xuân Vũ bước đến đĩnh đạc nói, không cùng Tương Tuyết Tùng bắt tay.
Hiện tại Lý Xuân Vũ là Chủ nhiệm Lý, trong suy nghĩ vẫn là ” Lý Nhị thiếu”, anh ta không có khả năng biến thành Chu Đại Toàn, Chu Đại Toàn cũng vĩnh viễn không có khả năng biến thành Lý Nhị thiếu.
Tương Tuyết Tùng cười ha hả không nói gì.
Diệp Lâm lại vội vã hướng Lý Xuân Vũ làm lễ, cô nói:
– Chủ nhiệm Lý.
– Đến đây, Hồng Vũ, để tôi giới thiệu với anh vị này chính là vợ của Tùng ca, Diệp Lâm còn gọi là Chủ nhiệm Diệp, công tác ở Mặt trận Tổ quốc, ở trường Đại học nhân dân nổi danh nữ sinh tài năng, là hoa hậu của Đại học Nhân dân.
Lúc trước Tùng ca có sức chín trâu hai hổ mới bắt được đấy, không có gì, chỉ có điều này là tự hào khoe khoang thôi, ha ha…
Tương Tuyết Tùng cũng cười ha hả, không bác bỏ, dường như rất đồng tình với lời nói của Lý Xuân Vũ.
Trong mắt anh ta Diệp Lâm cũng là người duyên dáng đáng yêu, cũng có thể chứng minh lời nói này của Lý Xuân Vũ chính xác đến tám phần.
Đại Lưu lập tức nói:
– Vị này chính là Chủ tịch huyện Phạm sao? Xin chào, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.
Nói xong, chủ động đưa tay xinh đẹp hướng về phía Phạm Hồng Vũ, ánh mắt nhìn Phạm Hồng Vũ thật sự có chút tò mò.
Lại câu nói “ngưỡng mộ đại danh đã lâu” làm Chủ tịch huyện Phạm ngượng ngùng.
– Chủ nhiệm Diệp, thật sự không dám.
Diệp Lâm thản nhiên cười nói:
– Chủ tịch huyện Phạm, tôi thực sự ngưỡng mộ anh đã lâu, mấy ngày nay chúng tôi đang tìm kiếm các chuyên gia Hongkong tham gia chống lũ giải nguy.
Phạm Hồng Vũ mời chuyên gia Hongkong đến huyện Vân Hồ điều tra nghiên cứu khảo sát, các chuyên gia đã tham gia và cùng hòa nhập với các chuyên gia.
Vì công tác Mặt trận tổ quốc đã đưa ra một hình thức mới, lãnh đạo ban chỉ thị chúng tôi tiến hành xâm nhập nghiên cứu.
Tôi vốn định cùng Tuyết Tùng đến huyện Vân Hồ tiến hành điều tra, nghiên cứu khảo sát, không nghĩ Chủ tịch huyện Phạm lại đến thủ đô, chuyện này thật sự quá tốt.
Nếu quả thật Chủ tịch huyện Phạm có thể ở thủ đô vài ngày mà nói thì…., nhất định phải cho tôi chút thời gian địa điểm để nói chuyện với lãnh đạo chúng tôi một chút.
Phạm Hồng Vũ nghe trong lòng rùng mình.
Ngày hôm qua ở phi trường, Tiêu Lang và hắn có nói chuyện với nhau, nghe nói bên kia thấy không được ca tụng nên tính toán thay đổi sách lược, dựa vào công tác điều tra nghiên cứu khảo sát của chuyên gia Hongkong ở huyện Vân Hồ.
Lúc ấy Phạm Hồng Vũ thật sự không quá để ý, cảm thấy một chuyện như vậy phải qua một quy trình thương lượng nghiên cứu không thể nào nhanh như vậy, không nghĩ tới bộ phận Mặt trận Tổ quốc lại triển khai hành động nhanh đến vậy.
Hiệu suất rất cao đấy.
Lại không nghĩ Diệp Lâm ngay trước mặt Chu Đại Toàn và Hứa Tuệ nhắc đến chuyện này, vậy là có ý gì?
Phạm Hồng Vũ thật sự không tin tưởng lắm, Diệp Lâm chỉ thuận miệng nói thôi.
Nếu họ thỉnh thoảng có gặp nhau thì Diệp Lâm tình cờ nói những lời này hoàn tòa có khả năng, nhưng sự thật không phải như vậy.
Chu Đại Toàn mời Tương Tuyết Tùng đến hòa giải sự tình, tất nhiên Tương Tuyết Tùng cũng nói điều này với Diệp Lâm.
Nói cách khác, có lẽ Diệp Lâm cũng biết cô sẽ ở gặp Phạm Hồng Vũ khi ở khạch sạn Thời Đại.
Không đợi Phạm Hồng Vũ trả lời, Chu Đại Toàn cười ngắt lời nói:
– Chủ tịch huyện Phạm chẳng những là thiên tài muốn xây dựng nền kinh tế, không nghĩ đến Mặt trận tổ quốc cũng có nhiều biện pháp, quả nhiên người có khả năng không gì không làm được.
Nếu từng huyện thị đều có thể giống huyện Vân Hồ và Chủ tịch huyện Phạm như vậy công tác triển khai ở Mặt trận tổ quốc chúng tôi tin rằng có thể được nâng lên một tầm cao mới.
Trưởng phòng Chu đối với tình huống của Chủ tịch huyện hiểu rất rõ.
Đầu óc Phạm Hồng Vũ nhanh chóng hoạt động nhanh chóng, trên mặt vẫn luôn có nụ cười khiêm tốn, hắn nói:
– Trưởng phòng Chu, Chủ nhiệm Diệp quá khen, lúc trước huyện Vân Hồ chúng tôi mời chuyên gia Hongkong là công tác điều tra, nghiên cứu, khảo sát mục đích chính là tìm cách để kinh tế của toàn huyện phát triển sau này, họ đều là những chuyên gia trong lĩnh vực kinh tế.
Thật không ngờ may mắn khi chuyên gia Hongkong đến khảo sát lại gặp đúng cơn đại hồng thủy dâng cao, tất cả mọi người ai cũng tham gia chống lũ, công tác điều tra khảo sát cũng không thể thực hiện được nên những chuyên gia Hongkong đó cũng tham gia chống lũ,.. Đó thật sự chỉ là sự trùng hợp.
– Ha ha, chuyện trùng hợp này cũng thật đúng lúc, tháng sáu có mưa lớn như vậy nên không thể điều tra nghiên cứu khảo sát, dù sao trời mưa cũng không làm gì được nên đoàn người náo nhiệt tham gia.
Lý Xuân Vũ cười ha ha, đứng bên cạnh chen vào.
Lý Nhị thiếu mặc dù có chút ngốc nghếch nhưng tính mẫm cảm chính trị không kém, nhìn lướt qua thấy Phạm Hồng Vũ không muốn dính vào công việc của Mặt trận tổ quốc nên Lý Xuân Vũ lập tức lên tiếng ủng hộ.
Không phải công việc của Mặt trận tổ quốc không quan trọng nhưng điều mấu chốt chính Phạm Hồng Vũ là Chủ tịch huyện, hắn ta cần hoàn thành phương án xây dựng kinh tế.
Diệp Lâm cố gượng cười không nói gì thêm.
Có một số việc nên ngừng đúng lúc, nói vừa hiểu vừa để mọi người không khỏi lúng túng.
Chu Đại Toàn nói:
– Vào đi, Phó trưởng phòng Tương, Diệp Lâm, Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch huyện Phạm, mời.
Tương Tuyết Tùng mỉm cười nói:
– Trưởng phòng Chu, Trưởng phòng Hứa, mời.
Chủ nhiệm Lý, Chủ tịch huyện Phạm mời.
Hứa Tuệ ở Ủy ban Kỷ luật Trung ương không đảm nhiệm chức vị cụ thể, tuy nhiên nếu làm ở Ủy ban Kỷ luật Trung ương lớn như vậy nên theo lẽ thường gọi là Trưởng phòng, ở trong đó không có chức vụ Trưởng phòng, một người trẻ tuổi ở đấy ra đều là cán bộ cấp phòng.
Nhanh chóng đoàn người hướng đến thang máy của khách sạn Thời Đại mà đi.
Chu Đại Toàn lấy thân phận là người chủ nhà, nhường bọn người Tương Tuyết Tùng, Lý Xuân Vũ, Phạm Hồng Vũ đi trước, anh ta và Hứa Tuệ, Hứa Thiến đi sau tiếp khách.
Thang máy vừa mở ra có một gã ba mươi mấy tuổi, đeo mắt kính, hơi béo, áo mũ chỉnh tề đi cùng những người đàn ông và cô gái bước ra khỏi thang máy, chợt đứng lại, vẻ mặt hết sức ngạc nhiên.
– Đại Toàn, Tuyết Tùng, Xuân Vũ, mọi người đều ở đây cả sao? Thật trùng hợp.
Đúng là khéo léo.
Chu Đại Toàn cùng đám người của Lý Xuân Vũ thật sự không nghĩ đến chỗ này lại gặp phải Tổng giám đốc khách sạn Thời Đại Cổ Hiểu Lượng Cổ Nhị ca.
Chu Đại Toàn lập tức tiến lên một bước bắt tay Cổ Nhị ca cười nói:
– Cổ tổng, khỏe chứ!
– Xin chào, xin chào, Đại Toàn, ngày hôm nay đến đây….
Đầu óc của Cổ Nhị ca hoạt động cực nhanh, ở Khách sạn Thời Đại lại gặp cùng Chu Đại Toàn, Tương Tuyết Tùng và Lý Xuân Vũ tuy điều này có gì kỳ lạ đâu, tất cả mọi người đều là con nhà quyền thế, Khách sạn Thời Đại là một trong khách sạn xa hoa bậc nhất, rất xứng đấy chứ.
Điều quan trọng là ba vị này cùng nhau đi chung nên Cổ Nhị ca có điều không hiểu.
Thường nhật cũng không phải là bạn thân, Chu Đại Toàn, Tương Tuyết Tùng dể ở chế nội phát triển, đều được gia tộc kỳ vọng khá lớn, Lý Nhị thiếu là con ông cháu cha bậc nhất thủ đô, tiếng tăm lừng lẫy, không thể đi với đoàn người kia.
Hôm nay có chuyện gì mà gom lại một mối thế này?
Chu Đại Toàn mỉm cười nói:
– Cổ tổng, tôi mời Tuyết Tùng và Xuân Vũ đến gặp nhau tán gẫu một chút ấy mà.
Cổ Nhị ca liền giật mình.
Chu Đại Toàn nói vậy cũng có thể hiểu, đấy là việc tư chứ không phải việc công, những tưởng rằng chỉ có Chu lão gia và Lý lão gia động tĩnh lớn nhưng không ngờ Tương gia cũng dính vào, điều này đúng không tầm thường rồi.
– Ha ha, được được, khó có cơ hội mà người gặp Nhị ca, hôm nay đều để Nhị ca tính, nhất định phải thỏa mái đấy, thiếu gì cứ gọi, nhân viên làm việc tuyệt đối không dám chậm trễ.
Cổ Nhị ca vừa nói vừa vung tay rất khí khái.
Tuy rằng Chu Đại Toàn, Tương Tuyết Tùng, Lý Xuân Vũ tuổi còn trẻ, nghiêm chỉnh mà nói Cổ Nhị ca cũng không phải là người quyền thế gì, nhưng thân phận không phải nhỏ, nói được nhất định làm được.
– Được, cảm ơn Cổ tổng.
Chu Đại Toàn nghiêm trang nói.
Lý Xuân Vũ cười nói:
– Cổ Nhị ca, nói như vậy chúng tôi có thế ký nợ ở đây sao?
Cổ Hiểu Lượng trừng mắt giả vờ giận dữ nói:
– Xuân Vũ, cậu nói gì thế? Bất kể khi nào cậu cũng có thể ký, cậu là Lý Nhị thiếu ai không dám nể mặt, ai dám không cho?
Nói ra lời đó làm mọi người cười ha hả, không khí có vẻ được dung hòa.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 694: Xác ướp.
Cổ Hiểu Lượng rất khách khí gọi Giám đốc điều hành khách sạn, bảo đây là bạn anh ta, bữa ăn hôm nay dù bao nhiêu cũng do anh ta thanh toán, ghi vào cho anh ta.
Nhắc đến ở Thành phố Tứ Cửu này, con ông cháu cha thực sự không ít chút nào, nếu đều như thế thì Cổ Nhị ca tiền nhiều thế lớn cũng nhanh chóng phá sản.
Tuy nhiên, hôm nay ngoại lệ, Chu Đại Toàn, Tương Tuyết Tùng, Lý Xuân Vũ đều tụ tập ở Khách sạn Thời Đại, Cổ Nhị ca tự nhiên chú ý đến, mấy người này ai cũng đều có năng lực cả, không biết ai đã đưa ra yêu cầu này.
Hơn nữa, Chu Đại Toàn, Tương Tuyết Tùng là những đứa con ngoan của gia đình quý rộc, cũng sẽ không thường xuyên đến Khách sạn Thời Đại xa hoa như vậy.
Còn Lý Xuân Vũ thì càng không cần phải nói, Lý Nhị thiếu là người thích đi ăn mời sao?
Giám đốc điều hành đã đồng ý, nhìn mấy vị này với ánh mắt có chút e dè kính sợ.
Nhân viên Khách sạn Thời Đại đều biết thân phận cả Cổ Nhị gia ở thủ đô này thế nào, cần mà tốt phận sự mà Cổ Nhị gia giao phó, nếu họ cũng chỉ là những người bình thường thì ở Thành phố Tứ Cửu này họ tuyệt đối không vang danh như vậy.
Cổ Nhị ca dường như muốn đi ra ngoài có chút chuyện, sau khi đã nói chuyện với Giám đốc điều hành, lại bắt tay với các vị con ông cháu cha kia, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc ấy Hứa Thiến bước lên, tươi cười nói:
– Cổ tổng, chào ngài, tôi là Hứa Thiến, là em vợ của Trưởng phòng Chu, đây là danh thiếp của tôi.
Nói xong liền vội đưa danh thiếp của mình.
Cổ Hiểu Lượng nhận lấy nhìn một chút, mỉm cười gật đầu nói:
– Hóa ra là Hứa Tổng, ha ha, nữ cường nhân à, hy vọng Hứa tổng đến ủng hộ tửu điếm của chúng tôi.
Lời này nói ra rất thỏa đáng, vừa không thất lễ với Hứa Thiến cũng không đặc biệt nói chuyện với cô, Chu Đại Toàn đương nhiên được Cổ Hiểu Lượng xem trọng, vợ Chu Đại Toàn cũng muốn được xem trọng nhưng cô em vợ thì đương nhiên không cùng chung khái niệm.
Cấp bậc trong hội con ông cháu cha tuy không nói ra nhưng có đặc điểm khá giống quan trường, cũng kém không nhiều lắm.
– Nhất định nhất định….
Hứa Thiến phấn khởi, vẻ mặt hồng hào, nhanh chóng nói.
Vì mặt bằng kinh doanh của Công ty Hòa Viễn ở kinh sư nên Hứa Thiến muốn tạo mối quan hệ với Cổ Hiểu Lượng.
Chỉ cần có thể được Cổ Nhị gia chiếu cố, địa điểm ở thủ đô có thể nói vô cùng thuận lợi, chỉ tiếc thân phận quá thấp, căn bản không được Cổ Hiểu Lượng để mắt đến, làm cho cô ta có ý định đến cầu cứu Chu Đại Toàn bắc cầu, chứ cô thì có thế nào cũng không dám mở miệng.
Vì cô ta sợ anh rễ muốn chết đi được.
Chu Đại Toàn cũng chán ngán làm người “trung gian”cho cô ta rồi.
Hôm nay may mắn gặp dịp, vậy cô ta làm sao có thể bỏ được cơ hội này chứ? Chỉ cần Cổ Hiểu Lượng nhận tấm danh thiếp của cô ta, biết cô ta là em vợ của Chu Đại Toàn mọi chuyện cũng liền có triển vọng.
Sau này muốn tiến thêm một bước trong mối quan hệ đó Hứa Thiến sẽ có cách thôi.
Sắc mặt Chu Đại Toàn âm trầm một chút, lập tức khôi phục lại như thường.
Trong suy nghĩ của Chu Đại Toàn chưa bao giờ cho rằng thân phận của y thấp hơn Cổ Hiểu Lượng.
Mắt nhìn Hứa Thiến làm như thế Chu đại thếu không hài lòng chút nào, chẳng qua trước mặt mọi người không tiện nói ra thôi.
Đã là con ông cháu cha, ai lại không có niềm kiêu ngạo của mình?
– Chúc mọi người chơi vui vẻ đi nha..
Cổ Hiểu Lượng lại hướng mọi người lên tiếng chào tạm biệt, đang lúc mọi người đang vây quanh, anh ta hướng khách sạn mà ra ngoài.
– Các vị khách quý, mời!
Giám đốc điều hành cúi đầu khôm lưng, ân cần mời.
Đoàn người đi vào thang máy, hướng lầu ba đồ ăn Trung Quốc mà đi.
Chu Đại Toàn mời khách ăn cơm nên đã sớm đặt thức ăn, phòng riêng, thức ăn vô cùng phong phú rất phù hợp với phong cách của Chu Đại Toàn, tuyệt không muốn khoe khoang ra ngoài.
Con cháu quý tộc kinh sư, hết thẩy đều có con đường đi riêng, mặc kệ là công tác ở thủ đô hay địa phương đa số phong cách làm việc đều như vậy, chỉ có việc ngoại lệ đó cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Vừa mở cửa phòng ra mọi người ai cũng giật mình, Diệp Lâm thiếu chút nữa la lên thành tiếng.
Hóa ra trong phòng đã sớm có một người, mặt và cổ đều băng kín, vừa nhìn thấy giống như xác ướp Ai Cập vậy, làm người ta sợ chết khiếp, thực sự muốn dọa người sao?
Hứa Tuệ liền vội vàng đỡ Diệp Lâm, nhỏ giọng nói:
– Lâm Lâm, đừng sợ, đây chính là em trai tôi, cậu ta bị thương đang trị liệu….
– Hả, bị thương…
Diệp Lâm hoảng hồn, đưa bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ nhẹ vào ngực.
Chu Đại Toàn liền hướng Lý Xuân Vũ và Phạm Hồng Vũ nói:
– Cổ Chu Lý, Chủ tịch huyện Phạm, rất xin lỗi, hình tượng của Hứa Minh Thành không được tốt lắm nên tôi không cho hắn ở đại sảnh nghênh đón hai vị, bảo hắn ta ở trong phòng đợi…. Hứa Minh Thành còn không qua đây hướng Chủ nhiệm Lý và Phạm Hồng Vũ chịu tội?
Khối “xác ướp”này hóa ra là em vợ của Chu Đại Toàn.
Hứa Minh Thành nhanh chóng đồng ý, cố gắng đứng lên, khập khiễng bước đến cúi người thật sâu chào Lý Xuân Vũ nói:
– Lý Nhị ca, rất xin lỗi….
Một câu nói của Hứa Minh Thành còn chưa dứt lời, Lý Xuân Vũ liền khoát tay bảo ngừng lại, lạnh lùng nói:
– Công tử Hứa, xưng hô Lý Nhị Ca tôi thật sự không đảm đương nổi, tôi nào phải là huynh đệ của cậu? Cậu quá đề cao tôi rồi.
Hứa Minh Thành liền ngẩn người, hừ hự không nói nên lời, hầu hết khuôn mặt gã đều quấn quanh vải, chỉ lộ ra ánh mắt, mũi, và miệng, không nhìn được sắc mặt, nhưng có thể khẳng định gã cực kỳ xấu hổ.
Lúc trước gã ta dựa vào “mác” em vợ Chu Đại Toàn, lại cấp giúp cho quỹ cho vay học tập hai vạn khối, Lý Xuân Vũ cũng có cảm tình với gã, giới thiệu cho Lý Thu Vũ làm tình nguyện viên đoàn đội, lúc ấy thân phận của Lý Xuân Vũ chưa lộ ra, Hứa Minh Thành không có chuyện gì cũng liền hướng Lý Xuân Vũ tiếp cận, làm như thân thiết gọi “Nhị ca Nhị ca”, Lý Xuân Vũ cũng đối với gã rất có cảm tình.
Thật không ngờ Hứa Minh Thành là “tên lưu manh” lại gặp đúng Lý đại cô nương nên cô nàng hừng hực giận dữ, phẫn nộ ra tay giáo huấn mới gặp chuyện như vậy.
Diệp Lâm liền đứng một bên nói:
– Sao lại bị thương đến thế này? Không sao chứ?
Hứa Thiến cũng uất ức nói:
– Làm sao mà không sao chứ? Cả khuôn mặt đều bầm dập cả, cô bé ra tay quá độc ác…
Bị thương cả mặt có lẽ nói có chút cường điệu, Lý Thu Vũ vốn dĩ chỉ “chơi liều”, nếu thật sự ra tay gã ra không thể nào chịu nổi.
Hứa Minh Thành trở nên đức hạnh thế này cũng có lẽ do Chu Đại Toàn sắp xếp.
Tìm người hòa giải, dùng khổ nhục kế, bộ dạng oan ức, từng bước từng bước một sắp xếp đâu vào đấy cả, quả nhiên là cao thủ phong độ.
Lý Xuân Vũ lạnh lùng nói:
– Vậy cũng được xem là tàn nhẫn sao? Hứa tiên sinh thật sự suy nghĩ những người nữ sinh viên nghèo như vậy sao?
Hai hàng chân mày Chu Đại Toàn nhăn lại nói:
– Chủ nhiệm Lý, mặc kệ chuyện này có như thế nào tôi cũng đã bảo Hứa Minh Thành đến xin lỗi Cậu và Chủ tịch huyện Phạm.
Nếu có chuyện gì sau khi cơm nước xong chúng ta chậm rãi tán gẫu, tin tưởng hai bên nhất định có thể tìm ra phương pháp mà hai bên chấp nhận, dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể chấp nhận được.
Phạm Hồng Vũ cười cười nói:
– Trưởng phòng Chu, nhận lỗi với tôi thì thật sự không cần… Vì Hứa công tử và tôi cũng chỉ lần đầu gặp mặt, đến lúc này Hứa công tử chưa đắc tội với tôi, tôi xin lỗi nếu có gì quá lời.
Chu Đại Toàn cười nhạt một tiếng nói:
– Chủ tịch huyện Phạm, điều không phải chính tên khốn này đã không quản lý tốt hành vi và việc làm của mình để phát sinh chuyện xảy ra ở hộp đêm, càng không có chuyện xảy ra ở đồn cảnh sát.
Làm cho Chủ tịch huyện Phạm tự mình chạy đến đồn công an xử lý, tôi thật sự có chút băn khoăn Chủ tịch huyện Phạm đến thủ đô nhận được lệnh của Phó thủ tướng triệu kiến, công vụ bề bộn, lại làm mất thời gian quý giá của Chủ tịch huyện Phạm…Hứa Minh Thành, còn không mau hướng Chủ tịch huyện Phạm nhận lỗi?
Nghe lời nói này, Hứa Minh Thành căn bản không hiểu vị Chủ tịch huyện này từ đâu mà ra, lại là nhân vật cỡ bự, đã nghe tỷ phu nói như vậy cũng không dám chậm trễ liên tục không ngừng hướng Phạm Hồng Vũ cúi người chịu tôi, nói rất thành khẩn:
– Rất xin lỗi, Chủ tịch huyện Phạm, thật làm anh phí tâm.
– Hứa công tử khách khí quá, nói thật sáng nay tôi đến đồn công an Thành Đường Bằng thật sự cũng không hiểu gì cả.
Thu Vũ và những người bạn đều là học sinh, bình thường rất ngoan ngoãn, làm sao đến hộp đêm gây rối được? Hóa ra đều có nguyên nhân của nó.
Chủ tịch huyện Phạm vẫn bình tình nói một cách ôn hòa, không có chút tức giận nào.
Chu Đại Toàn liếc mắt nhìn hắn trong lòng có chút kinh ngạc.
Sau khi nghe Hứa Tuệ thuật lại mọi chuyện, Chu Đại Toàn vừa giận vừa sợ, cậu em vợ này thường ngày ít nói không ngờ lại làm ra chuyện bỉ ổi như vậy, Chu Đại Toàn thấy quả thật ngu xuẩn.
Hứa gia có tiền có thế, Hứa Minh Thành lại tốt nghiệp Đại học Thủ Đô, dáng vẻ phong độ, thân phận có thân phận, tài năng cũng có tài năng, muốn tiền có tiền.
Ở thời đại ngày càng phát triển này, muốn có nữ nhân nào lại không được chứ? Vậy mà lại đi đánh nữ sinh nghèo, ngoại trừ ngu xuẩn Chu Đại Toàn thật sự không tìm được lời nào để miêu tả cho hành vi này.
Đương nhiên, Chu Đại Toàn không phải là chuyên gia tâm lý học, không biết suy nghĩ của người đàn ông cổ quái này.
Hứa Minh Thành thật sự hơi quái gỡ.
Tự nhiên, Chu Đại Toàn hoảng sợ, trong thời gian ngắn mới bình tĩnh lại, thân là con cháu đời thứ ba của Chu gia, danh tiếng của Chu Đại Toàn cũng không phải là hư danh nói chơi, chuyện càng lớn càng điềm tĩnh suy nghĩ.
Tức giận thì không giải quyết được chuyện gì cả.
Đấy chính là lời tâm niệm của Chu Đại Toàn .
Cơn giận dữ lo sợ bên trong thì giải quyết được gì, mọi chuyện sẽ hỏng cả.
Phải cẩn thận phân tích tình hình cụ thể, tỉ mỉ, Chu Đại Toàn cảm thấy ngạc nhiên vì bỗng nhiên ở đồn công an xuất hiện đồng chí Phạm Hồng Vũ là Chủ tịch huyện huyện Vân Hồ tỉnh Thanh Sơn.
Đây là người nào, sao lại có quan hệ với chuyện này?
Theo Chu Đại Toàn biết được Phạm Hồng Vũ xuất hiện nhất định có nguyên nhân bên trong, nhất định phải làm rõ một chút nếu không làm sao có thể đàm phán được?
Theo Chu Đại Toàn biết, Phạm Hồng Vũ gia thế cũng không lừng lẫy gì, cha là Phạm Vệ Quốc chỉ là một Phó chủ tịch Đại khu, Phạm Hồng Vũ lên chức nhanh chóng như vậy có lẽ nhờ sự giúp đỡ của Vưu Lợi Dân, tuy rằng như thế nhưng với quyền thế của Chu gia thì không thể nào sánh được.
Người này biết rõ thân phận của mình nhưng trước mặt ba vị con ông cháu cha không có gì khúm núm cả, nghiễm nhiên ngồi cùng ăn cùng, chuyện khác không nói đến, điều này cho thấy hắn là người ngay thẳng.
Là một nhân vật lớn.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 695: Thái độ của Chu Đại Toàn ngoài dự đoán của mọi người.
Vừa xin lỗi Phạm Hồng Vũ xong, Hứa Minh Thành liền đưa mắt nhìn chờ chỉ thị của Chu Đại Toàn.
Hứa Tuệ hạ giọng nói:
– Minh Thành, thân thế em còn chưa khỏe không được ăn đồ mỡ, phải ăn kiêng.
Em về bệnh viện trước đi, dưỡng thương cho tốt, tối chị đến thăm em.
Trong giọng nói có tình cảm nuông chiều.
Và giống với đa số gia đình bình thường khác, Hứa Minh Thành là người con trai duy nhất trong gia đình nên luôn được nuông chiều yêu mến, vô tình làm hỏng hắn.
– Dạ, anh rễ, chị, em về bệnh viện trước không quấy rầy mọi người…
Hứa Minh Thành như được đại xá, nhanh chóng chào Chu Đại Toàn đi như bỏ chạy, không ngờ trong lúc này vì mừng quá nên quên giả bộ, chạy đi vài bước nhanh chóng đi chậm lại rồi lại khập khiễng, chậm rãi hướng thang máy mà bước.
Mắt Lý Xuân Vũ tức giận như té lửa.
Tính cách Lý Nhị thiếu là như vậy, không xem anh ta ra gì nên Hứa Minh Thành mới dám giả bộ trước mặt anh ta, làm sao Lý Nhị thiếu không tức giận được chứ.
Tuy nhiên, Lý Xuân Vũ cũng không ngăn cản Hứa Minh Thành, tham gia bữa tiệc này nếu có Hứa Minh Thành mà nói…, chỉ sợ Lý Nhị thiếu không nuốt nổi mà thôi.
Lý Nhị thiếu đến đây để “đàm phán” đấy chứ không phải đến để ăn.
Chu Đại Toàn mời khách không thể không nể mặt được.
Hứa Tuệ quay đầu ảm đạm nói:
– Ngượng quá, Chủ nhiệm Lý, tôi từ nhỏ chứng kiến Minh Thành lớn lên, có lẽ nó sợ hãi nên quên đau luôn.
Em trai vừa diễn mà khổ nhục kế, chị gái lại tiếp tục.
Lý Xuân Vũ có chút mất cảnh giác, anh ta thấy Hứa Minh Thành giả bộ như thế nên đối mặt với Hứa Tuệ cũng không thích thú gì.
Dù có nói thế nào, Hứa Tuệ cũng là vợ của Chu Đại Toàn, chính thức là người của Chu gia.
Ngạc nhiên một chút, Lý Xuân Vũ lắc đầu nói:
– Chị dâu, nói quá lời rồi.
Cát Đại Tráng mỉm cười nói:
– Nào mọi người, mời vào trong.
Lập tức mọi người nhanh chóng vào phòng riêng, nhường Tương Tuyết Tùng ngồi ở vị trí chủ tọa.
Anh ta là người hòa giải, là bạn với Lý Xuân Vũ nhưng so với Lý Xuân Vũ lớn hơn vài tuổi, Lý Xuân Vũ cũng nể mặt y.
Chu Đại Toàn lo chuẩn bị tiếp khách, vẫn đi bên cạnh Giám đốc điều hành gật gật đầu nói:
– Giám đốc, xin mời mang đồ ăn lên.
Tiệc chiêu đãi không thể giống như mời khách bình thường được, mời khách đến mới gọi món ăn là không lễ phép chút nào, Lý Xuân Vũ và Phạm Hồng Vũ cũng không thích.
Tất cả mọi thứ phải được chủ nhà chuẩn bị sẵn sàng, nếu đàm phán thuận lợi, không khí hòa hợp, đến lúc có thể khách thưởng thức món ăn mình thích.
– Vâng, Trưởng phòng Chu.
Giám đốc cúi đầu thi lễ, lui ra ngoài.
Chỉ trong chốc lát thức ăn được đưa lên, bốn loại rau, tám món nóng trong đó có hai món hải sản chưa tính vào, đồ ăn cũng phong phú, có thể thấy cũng không keo kiệt như theo tiêu chuẩn làm việc của Chu Đại Toàn.
Rượu cũng đủ loại, nhân viên phục vụ dùng xe đẩy nhỏ tiến vào, nào rượu trắng nhập khẩu trong nước, nào rượu vang đỏ, bia, Champagne, rượu trái cây nhẹ, đầy đủ mọi thứ.
Dù sao trên yến tiếc có ba cô gái, nên chiếu cố khẩu vị của các nàng trước.
Chu Đại Toàn mỉm cười nói:
– Chủ nhiệm Lý, Trưởng phòng Tương, Chủ tịch huyện Phạm, tôi không giỏi uống rượu lắm, tửu lượng rất kém, về khâu này chúng ta sẽ tùy thuộc vào khẩu vị của mỗi người, thích thế nào thì uống vậy.
Tương Tuyết Tùng cười gật đầu nói:
– Phương án này tôi đồng ý, bạn bè tụ họp vui vẻ là chính, rượu cũng không cần quá chú ý, tôi uống rượu vang đỏ, rượu vang đỏ tốt cho dưỡng sinh, ha ha, có vợ ở đây xin mọi người lượng thứ.
Diệp Lâm liền liếc anh ta một cái, sẵn giọng nói:
– Ai nghe lời nói này sẽ nghĩ em là sư tử Hà Đông mát.
Tương Tuyết Tùng vội nói:
– Ai nói vậy chứ, những người phụ nữ dịu dàng hiền lành làm cho người đàn ông càng ý thức không được hư hỏng.
Mọi người nói xem, có phải vậy không?
Nghe lời nói này mọi người ai cũng cười ha hả cả.
Bầu không khí phần nào giảm bớt giây phút nặng nề.
Hôm nay anh ta là người hòa giải, đầu tiên phải làm cho không khí hài hòa một chút, mới có thể dễ dàng đàm phán, Diệp Lâm biết rõ điều này nên cũng phối hợp với ông xã diễn xuất cho hoàn hảo.
Thật lòng mà nói, đối với Tương Tuyết Tùng làm chuyện này Diệp Lâm cũng không hiểu để làm gì, lòng biết ơn à! Nếu hòa giải tốt Chu Đại Toàn và Lý Xuân Vũ đều cho rằng đó là chuyện đương nhiên, vì ai bảo Tương Tuyết Tùng là bạn của họ chứ? Nếu chẳng may hòa giải không thuận lợi, hai bên đàm phán không thành, những lời oán trách không thể nào Tương Tuyết Tùng tránh khỏi.
Một bên là Chu lão gia, một bên là Lý lão gia, sẽ không ai là đèn cạn dầu cả, vô duyên vô cớ lập tức mang tội với hai nhà, việc gì phải thế?
Chỉ có điều buổi sáng này Tương Tuyết Tùng cùng Lý Xuân Vũ đến đồn công an Thành Đường Bằng đã cho nể mặt của Lý gia, còn Chu Đại Toàn thì gọi điện mời, Tương Tuyết Tùng nếu không đồng ý thì không phải đã đắc tội với Chu Đại Toàn sao?
Làm thế nào? Không lẽ nể mặt Lý gia mà không nể mặt Chu gia sao?
Diệp Lâm là người thông minh sắc sảo, nhìn thấy chồng có việc khó xử không thể không giúp, đành đến cùng chồng cố sức hòa giải.
Mọi người nhanh chóng chọn rượu, không hẹn mà gặp đều cùng chọn rượu đỏ, những cô gái đều chọn rượu trái cây, rượu trắng không ai chọn cả.
Ngày hôm nay vốn cũng không phải đến ăn cơm uống rượu, nếu thật sự uống say mềm, ở trên bàn rượu nói không đúng thì còn mặt mũi nào nữa.
– Nào, Chủ nhiệm Lý, tôi mời anh một ly, ly này chúc công trình Hy vọng hoạt động tốt, đều mang đến hy vọng cho các em nghèo vượt khó có hy vọng được học hành.
Chủ nhiệm Lý, đã tự mình thực hiện một công trình vì dân như vậy, có lợi ngày nay công ở ngàn năm, tôi thật sự ngưỡng mộ.
Rót rượu vào ly, Chu Đại Toàn lúc này đứng dậy hướng Lý Xuân Vũ nâng cao chén.
Lại chỉ nhắc đến các em nghèo khó trong nước, cũng không dám nhắc đến việc quỹ cho vay học tập.
– Công trình Hy vọng đúng là công trình vì nước vì dân, đối với lãnh đạo ở tỉnh thậm chí đối với các vị lãnh đạo quốc gia đều có thể khẳng định mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm nghĩa vụ để giữ gìn thực hiện công việc này ngày một tốt hơn, không thể để một cục phân chuột làm hỏng nồi nước ngon được.
Trưởng phòng Chu, nói vậy có đúng không?
Lý Xuân Vũ cũng đúng dậy, bưng chén rượu cũng không vội mà cụng ly cùng Chu Đại Toàn, y đã nói ra ý của mình trước.
Chu Đại Toàn khẽ mỉm cười nói:
– Quả thật như thế, tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Chủ nhiệm Lý, công việc này chỉ có thể làm tốt, không được phá hỏng, càng không để cục phân chuột làm hỏng nồi nước.
Chu Đại Toàn nói ra lời này quả thật ngoài dự kiến của Lý Xuân Vũ, y có chút sững sốt, liền giơ chén rượu lên cụng ly nói:
– Được, Trưởng phòng Chu thẳn thắng như vậy, nào cụng ly.
Hai người ngửa cổ lên nốc một hơi cạn ly rượu đỏ.
– Chủ tịch huyện Phạm, tôi mời anh một ly.
Thật lòng mà nói Chủ tịch huyện Phạm chỉ mới hai mươi bốn tuổi đã quyền Chủ tịch huyện, theo tôi biết được dường như chưa từng có chuyện này bao giờ Chủ tịch huyện Phạm có thể nói là đầu tiên, khâm phục, khâm phục.
Chu Đại Toàn vô cùng thán phục nhìn anh ta không có ý gì châm chọc cả.
Điều cần biết Chu Đại Toàn nổi tiếng như vậy, lại là con cháu yêu quý của Chu gia, lại đang công tác ở Ủy ban Kỷ luật Trung ương, nhưng Chu Đại Toàn cũng chỉ đến hai mươi tám tuổi mới được giữ chức Cục trưởng, hai mươi chín tuổi mới đảm nhiệm chức trưởng phòng.
Ở các địa phương, Chủ tịch huyện hơn bốn mươi tuổi đều được xem là trẻ tuổi.
Phạm Hồng Vũ này quả thật vận khí rất tốt, bản lĩnh hắn ta quả không kém chút nào.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Trưởng phòng Chu khen vậy là không đúng rồi, công việc ở địa phương cực kỳ phức tạp, tôi cần phải học tập nhiều lắm, sau này mong Trưởng phòng Chu có thế chỉ giáo nhiều hơn.
Trưởng phòng Chu, làm việc ở cơ quan lớn đứng cao thấy xa, tầm nhìn rộng lớn, không thể giống với cán bộ cơ sở được.
Lời nói này thật sự khéo léo, không quá nói vể tuổi hai mươi bốn làm Chủ tịch huyện mà thay thế bằng câu nói khiêm tốn, nếu phản đối lại là kiêu ngạo.
Theo cương vị trí công tác nói ra vài câu khiêm tốn, vô cùng thích hợp, cũng như nể mặt của Chu Đại Toàn một chút vậy.
– Chủ tịch huyện Phạm quá khiêm tốn rồi, có cơ hội nhất định sẽ đến địa phương Chủ tịch huyện Phạm nghiên cứu thảo luận một chút, có liên quan đến vấn đề triển khai kiểm tra kỷ luật quan địa phương.
– Được được, Trưởng phòng Chu, tôi vinh hạnh được đón anh, nào tôi mời anh một ly.
Hai người cùng cụng ly, cạn chén.
Kế tiếp chính là “tiêu chuẩn quy trình”, tự bản thân xoay tròn trên bàn, bầu không khí xem như có chút hòa hợp, thậm chí Lý Xuân Vũ tạm thời che dấu sự tức giận của mình.
– Chủ tịch huyện Phạm, tôi nghe nói hôm nay ở đồn công an, thật may mắn khi anh đến kịp ngăn chặn cục diện hỗn loạn kia, thật sự đúng dịp, không nghĩ Chủ tịch huyện Phạm và Thu Vũ quen biết nhau, em tôi trước kia không biết Chủ tịch huyện Phạm nên có nhiều đắc tội, Chủ tịch huyện Phạm, tôi thay mặt em mình xin lỗi cậu.
Bàn rượu yên tĩnh một lúc, Hứa Tuệ mỉm cười đứng dậy nói với Phạm Hồng Vũ, ánh mắt cũng nhìn qua Lý Xuân Vũ mà nói.
Việc này quả thật có chút kỳ lạ.
Hứa Thiến khi ở đồn công an không biết Lý Thu Vũ là em gái Lý Xuân Vũ, vênh váo tự đắc, ngạo mạn không chịu nổi.
Hiện tại lúc này đã biết lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn, không biết vì sao Lý Thu Vũ lại không điện thoại cho anh trai của mình mà cầu viện Phạm Hồng Vũ?
Bây giờ đến đàm phán, Lý Xuân Vũ cũng đưa Phạm Hồng Vũ đi cùng.
Phạm Hồng Vũ rốt cuộc đã có quan hệ như thế nào với Lý gia?
Chẳng lẽ, hắn lại lại “rễ quý” trong nhà mà lão Lý chọn sao?
Nếu thật sự là như vậy, thì mọi chuyện đều có thể giải thích được, chuyện lớn Lý Thu Vũ sẽ gọi điện thoại cho bạn trai cầu viện, rất hợp lý mà Phạm Hồng Vũ tuổi còn khá trẻ đã trở thành Chủ tịch huyện rồi, điều này cũng khá hợp lý.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Trưởng phòng Hứa không nên khách khí như thế, lúc ấy lộn xộn, Hứa tổng cũng không thật sự gây ra chuyện gì, cũng do thu Vũ tính cách còn trẻ con, bướng bỉnh, sĩ diện nên cãi nhau vài câu với Hứa tổng, xin Hứa tổng đừng để trong lòng.
Dựa vào gì mà gọi là cãi nhau vài câu?
Cô bé kia ngay trước mặt mọi người đã trực tiếp đánh cô ta một tát đấy!
Từ nhỏ đến lớn, ngay cả mẹ của cô ta cũng chưa từng đánh cô ta một lần.
Trong lòng Hứa Thiến chửi rủa không ngừng nhưng lại không thể nói ra được, chỉ tươi cười luôn miệng nói:
– Chủ tịch huyện Phạm xin đừng nói vậy, là do tôi có mắt như mù… Chủ tịch huyện Phạm, chuyện này tôi cũng không muốn nói nhiều, tóm lại do thái độ của tôi không tốt, xin Chủ tịch huyện Phạm tha thứ.
Cũng nhờ Chủ tịch huyện Phạm chuyển lời đến cô bé Thu Vũ, cho tôi xin lỗi.
Sau này Chủ tịch huyện có chuyện cần đến tôi cũng như địa phận của Hứa gia, xin cứ nói, tôi tuyệt đối không hai lời.
Tấm biển Hứa gia nhất định bắt lấy, có lẽ trong mắt ba vị con ông cháu cha kia, Hứa gia chỉ là trò đùa, nhưng Phạm Hồng Vũ cảm thấy điều này thật sự hữu ích.
– Chủ tịch huyện Phạm, tôi kính anh một ly.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 696: Lý nhị thiếu gia nổi giận rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Ngũ Tuyệt Ma Vương [Dịch] Ngũ Tuyệt Ma Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Ngu-Tuyet-Ma-Vuong.jpg)

![[Dịch] Thần Điển [Dịch] Thần Điển](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Than-Dien-Audio-Truyen.jpg)




