[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 138 : Lửa giận ngút trời (c686-c690)
❮ sautiếp ❯Chương 688: Lửa giận ngút trời
Trong lúc Lý Xuân Vũ bước vào cửa, Lý Thu Vũ vốn đang nói chuyện với bạn liền ngậm miệng lại, quay đầu sang chỗ khác, không thèm đối diện với gã.
Tiểu ma nữ này tử nhỏ, luôn làm ngược lại với Lý Xuân Vũ, Lý Xuân Vũ bảo cô làm việc này thì cô nhất định sẽ làm trái lại.
Cho dù biết phía trước là vực sâu vạn trượng thì cũng không thể thay đổi được cô.
Hiện giờ việc lớn như vậy, không thể không mời Lý Xuân Vũ ra mặt giải quyết, cô bé thật sự rất mất mặt rồi. – Đông Nhan, việc này em cũng có phần sao?
Lý Xuân Vũ căn bản không chú ý đén em gái mình, hai mắt chăm chú nhìn Đông Nhan, vẻ mặt không thể tin nối.
Đông Nhan lập tức đỏ mặt, khẽ nói: – Anh Xuân Vũ…
– Hồng Vũ, chuyện gì xảy ra vậy? Thế giới này sao rồi hả?
Lý Xuân Vũ nhìn thẳng Phạm Hồng Vũ, nói.
Gã căn bản không thể tin được, chuyện như vậy lại dính dáng đến Đông Nhan, mỗi lần Đông Nhan đến nhà chơi, luôn được Hùng Diễm Linh đãi ngộ cao nhất, vởi vì bà muốn con gái nhà mình học được chút thục nữ của Đông Nhan.
Phạm Hồng Vũ không vui, nói: – ồn ào cái gì? Bình tĩnh chút ddi.
Không nhìn thấy các cô phải tìm kẽ đất để chui xuống hay sao? Còn ồn ào nữa, đúng là không biết gì cả.
Lường trước tất cả những chuyện này, sẽ trở thành “ác mộng” đối với Đông Nhan rồi.
– Lý Thu Vũ, chuyện gì vậy?
Lý Xuân Vũ lại hướng sang Lý Thu Vũ nổi bão.
– Em ngoảnh đầu lại, giải thích rõ ràng cho anh.
Lý Thu Vũ quay đầu lại, cười lạnh một tiếng, nói: – Anh để em giải thích rõ ràng? Em để cho anh giải thích rõ ràng thì có ấy.
Anh tìn tình nguyện viên gì chứ? Hứa Minh Thành là tình nguyện viên mà anh giới thiệu cho bọn em đấy.
Danh dự của bọn em, đều bị anh ta phá hỏng rồi.
Đông Nhan vội kéo tay áo Lý Thu Vũ, hạ giọng nói: – Thu Vũ, đừng ầm ĩ nữa.
– Đông Nhan, Diệp Tử, Tiểu Huyên, chúng ta đi.
Lý Thu Vũ hô rồi đứng dậy, hung hăng trừng mắt nhìn Lý Thu Vũ một cái, ngẩng đầu ưỡn ngực, lập tức đi ra, coi như không nhìn thấy đám người Chính ủy Bạch và Phạm Hồng Vũ. – Em đứng lại cho anh.
Lý Xuân Vũ tức giận rống to.
Tiểu ma nữ đâu có để ý đến gã? Cứ bước nhanh ra ngoài.
– Hồng Vũ.
Lý Thu Vũ nháy mắt ra hiệu cho Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ lắc đầu nói: – Cứ đi trước rồi nói sau, người ta cần sĩ diện mà.
Miệng nói như vậy, nhưng Chủ tịch huyện Phạm vẫn đuổi theo, người hắn cao chân dài, trong nháy mắt đã đuổi kịp Lý Thu Vũ, giơ tay nắm lấy tay cô. – Buông em ra.
Tiểu ma nữ dùng sức giãy dụa.
Chỉ có điều “thực lực” của hai bên chênh lệch quá xa, Tiểu ma nữ không thể thoát khỏi bàn tay của hắn được. – Buông ra, anh làm em đau đấy.
Lý Thu Vũ phồng miệng, hung hăng nhìn Phạm Hồng Vũ.
Phạm Hồng Vũ không thỏa hiệp, tay cầm chặt, cười nhạt một tiếng, nhìn cô từ trên xuống dưới, cô bé thẹn quá thành giận.
– Hừ, đã bảo với anh rồi, đừng có gọi anh ấy đến, anh ấy nhất định sẽ chê cười em mà.
Lý Thu Vũ cũng không giãy dụa nữa, ngoan ngoãn để hắn cầm tay, chỉ bĩu môi oán giận mà thôi.
Phạm Hồng Vũ cười nói:’ – Cậu ấy không đến, việc này anh không xử lý được.
Ở đất thủ đô này, Chủ tịch huyện Vân Hồ chỉ là thằng nhà quê, cậu ấy không lộ diện, Chủ tịch huyện Phạm cũng bị còng tay lại rồi.
Lý Thu Vũ trừng đôi mắt to nhìn hắn.
– Những người làm lãnh đạo như anh, có phải ai cũng mặt dày như vậy không?
Phạm Hồng Vũ cười nói: – Cũng như nhau cả, không có bản lĩnh chịu nhục thì làm lãnh đạo sao được?
Lý Thu Vũ hừ nói: – Phạm Hồng Vũ, em cầu xin anh, giả bộ trước mặt em một chút đi, đừng có phá hủy hình tượng như vậy…em nghĩ, anh không giống với bọn họ.
Phạm Hồng Vũ cười cười, thản nhiên nói: – Không cần giả vờ, có chỗ không giống nhau, chỉ là em không phát hiện ra thôi.
Ánh mắt Lý Thu Vũ lập tức trở nên sáng ngời.
Những lãnh đạo khác nói với này, cô không thể nào tin được, nhưng với Phạm Hồng Vũ là một ngoại lệ, tất cả những gì hắn nói cô đều lựa chọn “tin tưởng”
Cứ trì hoãn như vậy, bên gia đa giải quyết xong hậu quả, bước nhanh tới.
– Đi thôi.
Lý Xuân Vũ sa sầm mặt, hừ một tiếng, ngẩng đầu ưỡn ngực ra khỏi đồn công an.
Bất kể như thế nào, gã vẫn giữ được dáng vẻ của một người anh.
Tưởng Tuyết Tùng khẽ mỉm cười với Lý Thu Vũ, cô cũng gật đầu gượng cười với gã.
Trước kia cô không quen biết với Tưởng Tuyết Tùng.
Tuy nhiên khí độ của Tưởng Tuyết Tùng trầm ổn, khuôn mặt hiền lành, tuy rằng trẻ tuổi nhưng đã là một nhân vật, Lý Thu Vũ cũng không dám chậm trễ.
Phạm Hồng Vũ khẽ buông tay ra.
Lý Thu Vũ liền khoác lấy tay Đông Nhan, cùng nhau đi ra.
Bạch Vệ Bình tiễn đến tận cửa, tươi cười chào đám người Tưởng Tuyết Tùng.
Không hề nghi ngờ, đây là điều không phù hợp với quy trình phá án.
Nhưng con ông cháu cha số 1 ở thủ đô đứng ở đây, ở đồn công an này mấy người có thể kiên trì nguyên tắc?
Lý Thu Vũ và Tưởng Thuyết Tùng đều mở cửa xe, Lý Thu Vũ không thèm để ý đến hai người bọn họ, lôi tay Đông Nhan vào xe của Phạm Hồng Vũ, ánh mắt vẫn trừng trừng.
– Hồng Vũ.
Lý Xuân Vũ thò đầu ra ngoài cửa xe gọi Phạm Hồng Vũ, đương nhiên là để hỏi hắn tiếp theo sẽ như thế nào.
Lý Thu Vũ đã hình thành một thói quen, khi ở cùng Phạm Hồng Vũ, tất cả sẽ do Phạm Hồng Vũ quyết định.
Phạm Hồng Vũ cười cười nói: – Tôi đã ăn trưa đâu, đói muốn chết rồi đây, tìm một chỗ nào đó ăn đi.
Lý Thu Vũ lại bĩu môi, khóe miệng nhanh chóng hiện lên nụ cười.
Đâu chỉ có một mình Chủ tịch huyện Phạm đói bụng chứ? Lý đại tiểu thư cũng đang đói muốn chết rồi đây.
Lý Xuân Vũ trực tiếp dẫn mọi người đến khách sạn Hữu Nghị ăn trưa, tự nhiên là một nơi xa hoa nhất.
Lý nhị thiếu gia từ trước đến giờ không phải là kẻ keo kiệt.
Khách sạn Hữu Nghị vẫn như bình thường, khách quý chật nhà, nếu không hẹn trước thì chắc chắn sẽ không có phòng riêng.
Tuy nhiên điều này không làm khó được Lý Xuân Vũ, lập tức tìm được người phụ trách, và nhanh chóng được sắp xếp cho phòng riêng.
Diệp Tử là bạn cùng học với “nữ Hán tử”, tiểu Huyên là bạn học của Văn Tĩnh, hai người đều là người tiểu thành thị, mặc dù học đại học ở thủ đô, nhưng khách sạn xa hoa như khách sạn Hữu Nghị thì đây là lần đầu tiên đặt chân tới, các cô không khỏi nhìn đông nhìn tây, hết sức tò mò kinh ngạc.
Lý Xuân Vũ gọi một bàn thức ăn.
Trong khi chờ đợi, mấy người dùng trước chút đồ uống.
Lý nhị thiếu gia nhìn qua rất tức giận, nhưng vẫn nhớ sở thích của Lý Thu Vũ, đó là nước ép trái cây.
Khi nước ép trái cây bưng đến, Lý Xuân Vũ sa sầm mặt mày nói: – Lý Thu Vũ, chuyện này em phải tự mình giải thích với mẹ, anh mặc kệ đấy.
– Anh mặc kệ? Được thôi, chút nữa em sẽ đi bệnh viện, một dao giải quyết Hứa Minh Thành, xong hết mọi chuyện, đỡ phải nhớ đến việc này mà thấy buồn nôn.
Lý Thu Vũ cười lạnh một tiếng, đằng dằng sát khí nói.
Lý Xuân Vũ không có cách nào khác, kêu lên: – Được, anh sẽ tìm cho em con dao, em đi làm thịt hắn đi.
– Anh tưởng em không dám đấy à? Anh không biết tính em đâu nhỉ? Anh còn để cử hắn làm tình nguyện viên của bon em, để hắn ức hiếp những học sinh nữ khó khăn thử xem.
Lý Xuân Vũ, chuyện này anh là người gây ra, khiến cho đội tình nguyện viên bọn em mất mặt.
Em nói cho anh biết, nếu không làm thịt tên khốn khiếp này, bọn em đều không làm nữa.
Phó Chủ nhiệm Lý anh hãy mời cao nhân khác đi.
Lý Thu Vũ nổi giận đùng đùng nói, khuôn mặt đỏ bừng.
– Dù là thế thì các em cũng không nên làm thế chứ? Ở quán rượu rót rượu cho người ta, việc này nếu truyền ra ngoài thì mặt mũi em để đâu? Những người không hiểu nội tình, còn tưởng giữa em và Hứa Minh Thành đã xảy ra chuyện gì đó.
Em…em làm việc phải suy nghĩ chút chứ.
Tức chết đi được.
– Hừ.
Lý Thu Vũ không phản bác, thở phì phì quay đầu sang chỗ khác, không để ý đến gã nữa.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 689: Đối tượng nói chuyện.
Chương 689: Đối tượng nói chuyện.
– Ăn cơm trước đã.
Phạm Hồng Vũ thản nhiên nói một câu, bưng cốc nước ép trái cây trước mặt lên, uống một ngụm.
Với tính cách của Lý Thu Vũ, nếu bắt cô ngay lập tức nhận sai trước mặt nhiều người như vậy thì không bao giờ cô chịu cả.
Tưởng Thuyết Tùng cười nói: – Đúng vậy đấy, Xuân Vũ, ăn cơm trước đã, giằng co cả buổi sáng, Thu Vũ chắc chắn đã đói bụng lắm rồi.
Lý Xuân Vũ hừ một tiếng, không lên tiếng nữa.
– Thu Vũ, giới thiệu bạn học của em một chút đi.
Chủ tịch huyện Phạm liền ra mặt giảng hòa.
Mọi người ngồi cùng bàn ăn cơm, nếu không biết tên nhau thì cũng không phải.
Lý Thu Vũ vẫn hầm hừ, liền Đông Nhan một cái, nói: – Đông Nhan, cậu giới thiệu đi, mình không muốn nói chuyện với mấy người đó nữa.
Đông Nhan hiểu chuyện hơn, tự nhiên cười nói, đem Diệp Tử, tiểu Huyên giới thiệu một chút.
Đều là bạn học của các cô, Diệp Tử đến từ Đông Bắc, tiểu Huyên đến từ Giang Nam, là bạn cùng phòng trong ký túc xá, và cũng đều là thành viên trong đội tình nguyện quỹ khuyến học.
Những đội viên tình nguyện này, có hai nhiệm vụ, thứ nhất là phụ trách tuyên truyền mở rộng kế hoạch cho vay, giúp đỡ học tập, thứ hai là giúp đỡ sinh viên làm những thủ tục cần thiết để được vay tiền.
Đây chính là chủ ý của Lý Xuân Vũ nghĩ ra.
Biên chế công nhân viên của Công trình Hy vọng có hạn, trong phạm vi cả nước, nhân lực không thể đủ được.
Lý Xuân Vũ liền nghĩ ra cách tìm tình nguyện viên này.
Lý Thu Vũ là người đầu tiên ủng hộ, trở thành thành viên tình nguyện đầu tiên.
Dưới sự cổ động của Lý Thu Vũ và Đông Nhan, rất nhiều bạn học của cô đã tham gia tình nguyện.
Lý Xuân Vũ đã bình tĩnh trở lại, gật đầu với hai cô gái, tự giới thiệu mình: – Anh tên là Lý Xuân Vũ, là anh trai của Lý Thu Vũ, công tác ở trung ương đoàn.
Tự giới thiệu rất đơn giản, gã chưa tiết lộ mình là Phó chủ nhiệm quỹ cho vay hỗ trợ học tập này.
Chuyện này, công tư phải rõ ràng.
Ngoại trừ Đông Nhan, Trần Tinh Duệ, trong đoàn tình nguyện viên rất ít người biết anh trai của Lý Thu Vũ là người quản lý quỹ cho vay này.
Nếu không rất nhiều công việc sẽ tự đổ lên đầu Lý Thu Vũ, ảnh hưởng đến việc học tập của cô và cũng sẽ ảnh hưởng đến tính tích cực của đội viên đội tình nguyện.
Tưởng Tuyết Tùng khi giới thiệu về mình, cũng chỉ nói đơn vị công tác, mà không đề cập đến việc mình là “con ông cháu cha” số 1 trong hệ thống chính trị pháp luật ở thủ đô.
Giao tiếp với sinh viên, đơn thuần một chút thì se tốt hơn.
– Diệp Tử, Tiểu Huyên, vị này chính là Chủ tịch huyện Phạm, các cậu đều biết rồi, Chủ tịch huyện Vân Hồ, tỉnh Thanh Sơn.
Đông Nhan khẽ cười nói.
Ánh mắt của Diệp Tử và Tiểu Huyên sáng người.
Trong suy nghĩ của các cô, Chủ tịch huyện là một đại quan, một lãnh đạo thật sự.
Tạm thời, thật khó để đem Chủ tịch huyện với một anh chàng đẹp trai trước mắt này.
Chủ tịch huyện không phải đều là những ông già sao?
Trước đó, các cô còn chưa bao giờ nghĩ đến, Chủ tịch huyện lại là một anh chàng đẹp trai như vậy.
Ánh mắt kinh ngạc như vậy, Chủ tịch huyện Phạm nhìn thấy nhiều rồi.
Chỉ trong chốc lát, thức ăn đã được bưng đến.Lý Xuân Vũ lại khôi phục thân phận chủ nhà của mình, sắc mặt thay đổi, nhiệt tình chiêu đãi.
Lý Thu Vũ uống chút đồ uống, gắp mấy miếng thức ăn, sự tức giận trong lòng đã vơi đi không ít, cũng cười nói.
Uống rươu, máy nhắn tin bên hông Lý Xuân Vũ kêu lên.
Gã cầm lên, liền tắt đi luôn.
Có thể đoán ra, số này có thể là Chu Đại Toàn gọi đến.
Trước mắt, Lý Xuân Vũ không có thời gian giành cho y.
– Phạm nhị thiếu gia, sao đến thủ đô vậy, không thèm nói năng gì cả.
Uống rượu, Lý Xuân Vũ đột nhiên nhớ ra điều này, lập tức đặt câu hỏi với Phạm Hồng Vũ, giọng điệu rất không hài lòng.
Đây đâu còn là bạn bè nữa chứ?
Phạm Hồng Vũ cười nói: – Công trước tư sau.
Ngày hôm qua cùng với Chủ tịch tỉnh Vưu và Bí thư Địa ủy Khâu đến gặp Phó thủ tướng Hồng, có chút công việc cần xử lý.
– Hả? Anh đi gặp Phó thủ tướng Hồng? Chuyện gì vậy?
Không đợi Lý Xuân Vũ hỏi lại, Lý Thu Vũ đã mở miệng.
Cô tỏ ra rất kinh ngạc.
Tưởng Tuyết Tùng rất chú ý nhìn sang.
Phó thủ tướng Hồng là người mới bước chân vào nội các, Tưởng Tuyết Tùng bản thân cũng công tác ở trong nội các, cho nên rất chú ý hướng đi của Phó thủ tướng Hồng.
Bỗng nhiên triệu kiến một Chủ tịch huyện phía dưới đến, không biết có dụng ý gì.
– Chủ yếu là thảo luận vấn đề thay đổi chế độ doanh nghiệp nhà nước, Phó thủ tướng Hồng rất chú ý việc này.
– Đúng vậy, hiện tại doanh nghiệp nhà nước thua lô trở nên phổ biến, từ trung ương đến địa phương đều là như vậy.
Những thành phố có doanh nghiệp nhà nước càng nhiều thì gánh nặng càng lớn.
Trợ cấp tài chính hàng năm cũng không chịu nổi gánh nặng.
Tưởng Thuyết Tùng không kìm nổi gật gật đầu, nói: – Phó thủ tướng Hồng vừa lên đã chú ý vấn đề này, rất có lý.
Cải cách mở cửa muốn sâu rộng thì việc thay đổi chế độ doanh nghiệp nhà nước có thể là khâu đột phá rất tốt.
Phạm Hồng Vũ khe vuốt cằm nói: – Là có chuyện như vậy, thay đổi chế độ doanh nghiệp nhà nước phải làm.
Nhưng nếu chỉ có mỗi một khâu đột phá như vậy, khả năng là không đủ.
– Hả? Chủ tịch huyện Phạm còn cao kiến gì à?
Tưởng Tuyết Tùng càng thêm hứng thú, mỉm cười hỏi.
Phạm Hồng Vũ cười khoát tay, nói: – Trưởng phòng Tưởng, cao kiến thì không dám, chỉ là tùy tiện tâm sự thôi.
Thật ra, đa phần nông thôn hiện tại, so sánh với tình hình doanh nghiệp nhà nước, không lạc quan chút nào, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Doanh nghiệp nhà nước khó khăn, có trợ cấp tài chính, thì gánh nặng của người nông dân lại càng nặng hơn.
Từ sau khi thực hiện chế độ nhận thầu liên kết sản xuất, sức sản xuất của quảng đại nông dân được giải phóng, nông nghiệp liên tục được mùa, sản lượng nông sản tăng nhanh.
Nhưng biểu đồ tỉ giá công nông nghiệp vẫn chưa thay đổi, nông dân càng được mùa thì giá cả nông sản càng thấp…đây là vấn đề lớn.
Doanh nghiệp nhà nước không thay đổi chế độ, thì cái bị liên lụy có thể chỉ là tài chính, nhưng còn nông thôn nếu như không thay đổi, thì nền tảng của đất nước sẽ bị tổn tại.
Nói tới đâu, giọng điệu Phạm Hồng Vũ trở nên rất nghiêm túc.
Lời nói này, lúc Phó thủ tướng Hồng triệu kiến Phạm Hồng Vũ không nói ra.
Dù sao Phó thủ tướng triệu kiến, có đề tài thảo luận ro ràng, thời gian cũng hạn chế nên chỉ tập trung vào cái chính.
Nhưng nói chuyện phiếm với mấy người Tưởng Tuyết Tùng thì không ngại.
Nếu như Tưởng Tuyết Tùng chỉ là công tử của Bí thư Tưởng, chưa tham gia công tác ở nhà nước thì Phạm Hồng Vũ cũng sẽ không nói đề tài này.
Tất cả mọi chuyện đều cần phải xem đối tượng.
Nếu Tưởng Tuyết Tùng vừa rồi đã nói rõ ràng, muốn thảo luận vấn đề có liên quan đến phát triển kinh tế, thì Phạm Hồng Vũ cũng nhân cơ hội này nói vài câu, mượn con đường của phòng Nghiên cứu Chính sách, đem ý kiến này để truyền lại cho Đương triều chư công.
Còn việc có được họ coi trọng hay không thì cũng khó mà nói.
Sắc mặt Tưởng Tuyết Tùng trở nên nghiêm túc, trầm ngâm.
Mấy cô gái không kìm nổi dừng đũa, trầm ngâm lắng nghe đối thoại của hai người.
Sinh viên đại học thủ đô, dù sao cũng không phải tầm thường.
Họ đều có truyền thống quan tâm đến thiên hạ đại sự.
Thời kỳ đầu làm cách mạng dân chủ, việc vận động học sinh sinh viên đều có sự tham dự của sinh viên thủ đô.
Trầm ngâm một lát, Tưởng Tuyết Tùng nói rất nghiêm túc: – Chủ tịch huyện Phạm, tôi cơ bản cũng có cùng nhận thức với anh.
Nhưng đề tài này rất lớn, phạm vi rất rộng.
Tạm thời không thể thảo luận hết được.
Như vậy đi, nếu Chủ tịch huyện Phạm có thể ở lại thủ đô thêm vài ngày, chúng ta sẽ thảo luận vấn đề này sâu hơn một chút.
Chủ tịch huyện Phạm thấy như thế nào?
Lúc này không phải là lúc thích hợp để nói chuyện này.
Các cô gái nghe chủ đề này, không khác gì bị tra tấn cả.
Bởi vậy có thể thấy rằng, Tưởng Tuyết Tùng là người rất cẩn thận.
Hôm nay gã tự mình đến đồn công an như vậy, hoàn toàn là nể mặt Lý Xuân Vũ mà thôi.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười gật đầu.
Lý Xuân Vũ cười ha hả nói: – Vậy là đúng rồi, hôm nay cũng ta không nói chuyện quốc gia đại sự nữa, chỉ ôn chuyện, tâm sự thôi…nào, anh Tùng, Xuân Vũ, các em, làm một ly nào.
Nói xong, Lý nhị thiếu gia giơ chén lên cạn sạch.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 690: Thật muốn đối mặt với Chu gia?
Chương 690: Thật muốn đối mặt với Chu gia?
– Thu Vũ, việc này em không tránh được, dứt khoát phải nói rõ cho anh biết.
Lý Xuân Vũ ánh mắt nhìn chằm chằm Lý Thu Vũ, nhíu mày nói.
Lý nhị thiếu không có sa sầm nét mặt, nhưng mặc cho ai cũng đều nhìn ra, Lý nhị thiếu lúc này rất tức giận.
Vẫn còn ở trong khách sạn Hữu Nghị, tuy nhiên thanh tĩnh hơn rất nhiều.
Sau khi cơm nước xong, Tưởng Tuyết Tùng liền đừng dậy cáo từ.
Y biết rõ, anh em nhà Lý gia còn có chuyện để nói.
Tuy rằng y và Lý Xuân Vũ là bạn, nhưng cũng không nên lẫn vào chuyện nhà người ta.
Sau này xử lý như thế nào, có cần mình hỗ trợ hay không thì Lý Xuân Vũ sẽ có chủ trương.
Tưởng Tuyết Tùng không tiện nhúng tay.
Lý Xuân Vũ khách khí tiễn y tới cửa.
Diệp Tử cùng với Tiểu Huyên xin đi nhờ xe về lại trường.
Chiếu theo ý tứ của Lý nhị thiếu, Đông Nhan cũng nên ra về, nhưng Lý Thu Vũ kiên quyết không đồng ý, nhất định phải lưu Đông Nhan lại.
Phỏng chừng cô bé này trong đầu cũng rất bồn chồn, hơi có chút sợ hãi.
Giữ Đông Nhan lại, thì có cảm giác an toàn hơn.
Đừng nhìn Đông Nhan nhã nhặn đấy, nhưng có cô ở đây, Lý Xuân Vũ phải chú ý phong độ của mình.
Đối với lực uy hiếp đàn ông, Đông Nhan chưa chắc thua Lý Thu Vũ.
Nhân viên phục vụ nhanh chóng thu dọn bàn ăn, mang trà thơm lên cho các vị khách quý.
Khách sạn Hữu Nghị còn được xem là khách sạn ngoại giao, nên cung cách phục vụ cao hơn các khách sạn bình thường khác.
– Ai bảo em tránh né.
Em vốn muốn hỏi anh, cái tên Hứa Minh Thành kia là loại lưu manh, anh tính toán thu thập cậu ta như thế nào.
Sau ngẫm lại, anh cũng không dễ dàng làm điều đó đâu, cũng không muốn gây thêm phiền toái cho anh nên tụi em tự mình xử lý.
Lý Thu Vũ hừ một tiếng.
Lý Xuân Vũ lập tức dở khóc dở cười:
– Em như vầy còn không phải gây thêm phiền toái cho anh sao? Đem sự tình làm lớn ra như vậy.
– Có thể nhiều bao nhiêu chứ? Không phải chỉ đánh cậu ta có một chút thôi sao? Cậu ta ăn đòn như vậy là nhẹ đấy.
– Thế còn chiếc xe? Em đốt xe người ta thì nói như thế nào?
– Thế thì cậu ta lợi dụng và khinh thường các cô gái thì sao? Được, em sẽ bồi thường xe cho cậu ta, nhưng cậu ta phải ngồi tù.
Lý Thu Vũ phát hỏa.
Cô bé xem ra, việc này là cô làm vì chính nghĩa.
Không có chỗ nào đuối lý cả.
Lý Xuân Vũ còn răn dạy cô như vậy, quả thật là “cái gì có thể nhịn được nhưng cái này thì không”.
Đông Nhan liền kéo tay cô, hạ giọng nói:
– Thu Vũ, bình tĩnh một chút.
Điều này không thể thương lượng.
Phạm Hồng Vũ hít một hơi thuốc lá, nhíu mày hỏi:
– Thu Vũ, em luôn nói rằng, Hứa Minh Thành ức hiếp nữ sinh viên, việc này rốt cuộc sao lại thế? Xuân Vũ, em hiểu được tình huống này không?
Lý Xuân Vũ vung tay lên, bực bội nói:
– Em ngay từ đầu cũng không nghĩ tới tên đó lại khốn kiếp như vậy.
Sớm biết rằng sẽ như thế thì em một cước đạp cho hắn chết tươi.
Phạm Hồng Vũ liền trở nên nghiêm túc:
– Xuân Vũ, anh hiểu sai khái niệm rồi.
Đây không phải là vấn đề hay không vấn đề.
Nếu xác thực, vậy kẻ khả nghi phạm tội lại có hành vi phạm tội ác liệt.
– Anh, anh không phải là báo tôi đi báo an chứ? Đem cậu ta bắt lại, phạt.
Bắn chết được không?
Lý Xuân Vũ tức giận nói.
– Vì sao không thể?
Phạm Hồng Vũ thản nhiên nói.
– Phạm nhị, cậu không hiểu rồi, đây không phải là Thanh Sơn, không thể xử lý như vậy được.
Lý Xuân Vũ phất tay, càng thêm bực bội.
– Vậy thì sao? Cũng bởi vì anh rể của Hứa Minh Thành là Chu Đại Toàn?
Phạm Hồng Vũ cũng không tức giận, giọng điệu vẫn rất thản nhiên.
– Lý do này còn chưa đủ sao? Chu gia không dễ gây sự đâu.
Phạm Hồng Vũ liền mỉm cười gật đầu, nói:
– Hóa ra là như vậy.
Xuân Vũ, xem ra suy nghĩ của tôi ban đầu là sai rồi.
Anh thật không thích hợp làm công tác.
Làm bạn, anh là một người bạn rất tốt.
Nhưng làm lãnh đạo….Haha…
Nói xong, Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng lắc đầu.
– A, cậu có ý tưởng gì vậy?Xem thường tôi à?
Lý Xuân Vũ lập tức bùng nổ, vẻ mặt không phục.
Phạm Hồng Vũ bình tĩnh nói:
– Tôi nói là sự thật.
Xuân Vũ, anh nhất định phải làm cho rõ ràng.
Quỹ giúp đỡ học tập này không phải muốn làm là làm được đâu.
Đây là sự nghiệp công ích hàng đầu trong cả nước.
Nói một cách cụ thể, đây là sự nghiệp của anh.
Từ khi quỹ được thành lập đã bắt đầu ràng buộc cùng với anh, không thể phân cách.
Lời nói của anh, tiền đồ của anh sau này, chính là cùng một nhịp thở với quỹ.
Quỹ thành lập từ năm ngoái đến nay, vận tác chưa tới một năm đã xảy ra vấn đề nghiêm trọng như vậy.
Anh cho rằng anh lách qua được sao? Đúng, chuyện này anh thật muốn đè xuống, tôi tin tưởng vào năng lực của anh có thể ngăn chặn.
Hứa Minh Thành có tiền, cấp cho các cô gái bị sỉ nhục một chút tiền, suy xét đến thanh danh và cuộc sống sau này của mình, những cô gái kia có lẽ sẽ nén giận.
Hứa Thiến hôm nay dám kiêu ngạo như vậy cũng là có nguyên nhân.
Cô xem ra, em trai của cô ta và những cô gái bị sỉ nhục căn bản không cùng một cấp bậc.
Những nữ sinh này trời sinh chính là ti tiện, nên bị em trai của cô ta ức hiếp.
Em trai của cô ta mới là người thượng đẳng.
Cho nên, Hứa Minh Thành một khi bị sỉ nhục thì cô ta nhất định sẽ lấy lại công đạo cho em trai mình.
Vấn đề là, Lý Xuân Vũ anh và Hứa Thiến kia cùng một loại người sao.
Anh nếu cảm thấy anh và cô ta giống nhau, tôi đây cái gì cũng không nói, bật chạy lấy người.
Chuyện trong hội con ông cháu cha của các người, thì dùng phương pháp của các người mà nói chuyện.
Nhưng tôi nhắc nhở anh, từ nay về sau, quỹ học tập này sẽ biến chất, sớm hay muộn gì thì cũng có ngày anh cảm thấy mệt mỏi.
Đây không phải là kết quả chú Lý và cô Hùng muốn thấy.
Lý Xuân Vũ ngưng lại, mở to mắt.
Lý Thu Vũ và Đông Nhan thì lặng yên nhìn Phạm Hồng Vũ.
– Phạm nhị, cậu muốn làm Chúa cứu thế à? Cả nước có nhiều người bị ức hiếp như vậy, cậu có thể quản hết được sao?
Một lát sau, Lý Xuân Vũ hừ một tiếng, giọng điệu có chút không đồng ý.
– Không quản được, mà tôi cũng không phải Chúa cứu thế.
Nhưng chuyện này, nếu có liên quan đến anh, Thu Vũ và Đông Nhan thì tôi phải mở miệng rồi.
Bằng không, tôi cũng có thể nói tôi chính là bạn của Lý nhị thiếu anh.
– Tôi nói với cậu, Phạm nhị, đó chính là ý tưởng của Chủ tịch huyện cậu.
Nhưng trong Tứ cửu thành này, biện pháp xử lý không thể giống nhau.
Được, cứ dựa theo những gì cậu nói, tôi dốc hết toàn lực xử lý vụ Hứa Minh Thành, nhưng sau đó thì sao? Chu gia cũng không phải là người chết.
– Chu gia không phải người chết, nhưng Lý gia của chúng ta cũng không phải người chết.
Lý Thu Vũ bỗng nhiên lên tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ kiên quyết.
– Em thì biết cái gì? Chỉ biết gây sự.
Lần này, Lý Xuân Vũ không chút khách khí, quát lớn em gái một câu.
– Anh đừng vì mấy lời nói của Phạm nhị mà tức giận với em.
Anh lúc đó chẳng phải bảo người ta vào quán rót rượu sao?
Từ bản chất, ý tưởng của Lý Xuân Vũ và Lý Thu Vũ là giống nhau.
Lý Thu Vũ cũng e dè Chu gia đằng sau Hứa Minh Thành, nên tối hôm qua mới dùng kế mỹ nhân để đối phó với Hứa Minh Thành.
Thủ pháp như vậy chính là đám con ông cháu cha vẫn thường dùng.
Bổn cô nương thấy ngươi không vừa mắt thì sẽ thu thập ngươi.
– Ý tưởng của em bây giờ không giống như lúc trước.
Phạm Hồng Vũ nói đúng, Hứa Minh Thành là phần tử lưu manh, phạm tội, bên bắt cậu ta vào tù.
Bằng không, danh dự của quỹ cho vay học tập toàn bộ trở thành trò cười.
Lý Xuân Vũ, anh đừng quên, quỹ học tập này là do cha tự mình tạo lên.
Cũng không thể để cho cứt của một con chuột thối làm hỏng cả nồi nước.
Cô bé nói rất hợp lý.
Phạm Hồng Vũ khóe miệng hiện lên chút tươi cười.
Có vẻ cô bé này nói trúng điểm mấu chốt.
Tính mẫn cảm chính trị còn vượt xa Lý Thu Vũ.
So sánh với danh dự của quỹ cho vay học tập, thậm chí toàn bộ công trình Hy vọng, và của Lý Thạch Viễn, thì Hứa Minh Thành được tính là cái gì.
Nếu Hứa Minh Thành là con cháu dòng chính của Chu gia thì Lý Thạch Viễn còn có điều cố kỵ, nhưng một ngoại thích như vậy, bảo Lý Thạch Viễn lấy con mắt gì mà nhìn y?
Còn một điều mấu chốt khác nữa, việc này liên quan đến tiền đồ sau này của Lý Xuân Vũ.
Lý Thạch Viễn và Hùng Diễm Linh vẫn luôn hy vọng, Lý Xuân Vũ có ngày rạng rỡ ở tỉnh, con đường làm quan rộng mở, kế thừa vinh quang vô thượng của Lý gia.
Mặc dù Lý Xuân Vũ không hăng hái tranh giành, kiên quyết không chịu làm công tác, Lý Thạch Viễn và Hùng Diễm Linh chỉ tiếc là rèn sắt không thành thép.
Thật vất vả mới khiến cho Lý Xuân Vũ thích thú với công tác của quỹ cho vay học tập, thay đổi thái độ, cố gắng làm việc, Lý Thạch Viễn và Hùng Diễm Linh cao hứng biết bao nhiêu.
Trong mắt người bình thường, công tác tại đơn vị công trình Hy vọng của trung ương không thể nghiêm chỉnh xem là con đường làm quan.
Nhưng đối với con cháu Lý gia mà nói thì đây hoàn toàn không có chướng ngại nào cả.
Lý Xuân Vũ là cấp phó phòng, nhưng đấy chính là môi trường để nuôi dưỡng cán bộ hậu bị trẻ tuổi.
Quan lớn cấp tỉnh bộ đi ra từ chỗ này số lượng cũng không ít.
Chuyện của Hứa Minh Thành xảy ra như vậy thì coi như y xui xẻo đi.
Theo như lời nói của Phạm Hồng Vũ, việc này nếu muốn đè, với thế lực của Lý gia và Chu gia thì khẳng định có thể đè được.
Nhưng cũng chỉ có thể ép đối ngoại còn đối nội bất kể thế nào cũng đều ép không được.
Những hào môn như Lý gia và Chu gia thể nào cũng biết.
Cuối cùng là bức tường bùn lầy mục nát không thể trụ được.
– Thu Vũ, em đừng làm loạn nữa.
Việc này trước hết để anh suy nghĩ một chút.
Lý Xuân Vũ bực bội nói.
Đông Nhan vội vàng kéo tay áo của Lý Thu Vũ.
Lý Thu Vũ bĩu môi, thân hình khẽ dựa vào ghế sofa, rốt cuộc không nói gì.
Lý Xuân Vũ thì hung hăng hút thuốc.
Phạm Hồng Vũ dập tàn thuốc lá, nâng tách trà lên uống.
– Phạm nhị, cậu muốn làm cho rõ ràng, và nếu thật làm như vậy thì chính là phải đối mặt với Chu gia.
Những người khác không nói, chỉ riêng Chu Đại Toàn cũng không dễ đối phó rồi.
Người này cũng như Lục Nguyệt, rất được ông cụ coi trọng.
Tâm cơ vô cùng cao.
Chu gia cũng không phải Lục gia có thể so sánh, hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Hút xong điếu thuốc, Lý Xuân Vũ buồn bực nói.
Lời nói của y dường như có chút kiêng kỵ với Chu Đại Toàn.
Người có thể làm cho Lý nhị thiếu kiêng kỵ như vậy cũng không nhiều lắm.
– Thế thì phải xem như thế nào rồi mới đối phó.
Phạm Hồng Vũ cười, thản nhiên nói. oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 691: Thật không có vết bánh xe








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mã Tiền Tốt [Dịch] Mã Tiền Tốt](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Ma-Tien-Tot-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Toàn Chức Pháp Sư [Dịch] Toàn Chức Pháp Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Toan-Chuc-Phap-Su-dich-SE-Audio-Truyen-Hay-2023.jpg)




![[Dịch] Tiên Mộ [Dịch] Tiên Mộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Tien-Mo-Audio-Truyen.jpg)
