- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 93 : , tăng cách thu dụng ống tiêm, sau khi chiết xuất tinh thần ô nhiễm thì phải tiêm vào cơ thể người khác, xem như bổ sung chi tiết nhỏ, đến phần sau Thanh Ngưu của Trần Dư cũng cần bổ sung. (c921-c930)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 93 : , tăng cách thu dụng ống tiêm, sau khi chiết xuất tinh thần ô nhiễm thì phải tiêm vào cơ thể người khác, xem như bổ sung chi tiết nhỏ, đến phần sau Thanh Ngưu của Trần Dư cũng cần bổ sung. (c921-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 921, tăng cách thu dụng ống tiêm, sau khi chiết xuất tinh thần ô nhiễm thì phải tiêm vào cơ thể người khác, xem như bổ sung chi tiết nhỏ, đến phần sau Thanh Ngưu của Trần Dư cũng cần bổ sung.
Một giờ trôi qua, Khánh Trần vẫn luôn ngồi trên ghế sô pha đối diện Diêm Xuân Mễ, chẳng hề nói một câu nào.
Diêm Xuân Mễ nhìn thoáng qua thời gian, chỉ còn 4 giờ nữa là đến 2 giờ sáng, không phải ông chủ này định ngồi im lặng như thế đến lúc đó chứ?
Vậy thì nặng nề quá!
Nàng nghiêm túc đánh giá ông chủ mới này, luôn cảm thấy ông chủ mới cực kì trầm ổn, một sự trầm ổn không thuộc về độ tuổi này.
Giống như một người đã phải chịu đựng rất nhiều cô độc nên cũng bắt đầu hưởng thụ cô độc.
Ngay lúc nàng gần như cho rằng Khánh Trần đã ngủ, Khánh Trần bỗng nhiên mở mắt hỏi:
“Trong cục tình báo trung ương Liên Bang có người của Khánh thị không?”
“Có.”
Diêm Xuân Mễ cười nói:
“Ta còn biết có hơn chín mươi người cơ, nhưng ngài cũng đừng tin họ vì họ là người của Khánh thị…Là ta lo thừa, ngài sẽ không tin họ.”
Ảnh tử Khánh thị thừa nhận nàng là người một nhà mà còn không được, huống chi là những người chỗ tình báo kia?
Diêm Xuân Mễ đột nhiên cảm thấy thật ra như vậy cũng rất tốt, ít nhất sẽ không bị cấp trên ngu xuẩn làm mệt chết.
Khánh Trần suy nghĩ, bây giờ quyền lực thực sự của hắn đến từ thân phận gián điệp của Mật Điệp Ti, có thể điều động mười hai thành viên dưới tay mình, cùng với tổ chức mà thành viên nắm trong tay.
Mà thanh tra cục tình báo trung ương Liên Bang chỉ là một thân phận để tiện cho hắn làm việc bên ngoài mà thôi.
Khánh Trần đứng dậy:
“Lát nữa ta phải đến đâu báo cáo?”
Diêm Xuân Mễ nói:
“Quán bar Tiêu Đường phía bắc đường Ngưng Bích.”
Khánh Trần hỏi:
“Là quán bar 3D Tiêu Đường có một cốc bia ở cổng?”
Diêm Xuân Mễ sửng sốt:
“Ông chủ biết chỗ đó? Chẳng lẽ cơ sở của Mật Điệp Ti ở khu thứ năm đã bị lộ?”
“Ngẫu nhiên đi qua thôi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Vậy lát nữa gặp ở quán bar Tiêu Đường.”
Nói rồi hắn đi ra khỏi phòng, để Diêm Xuân Mễ ở trong phòng một mình.
Diêm Xuân Mễ gọi điện cho ảnh tử tiên sinh lần nữa:
“Tiên sinh, ông chủ mà ngài lựa chọn cho tổ 2 lần này cẩn thận quá.
Ngay cả việc báo cáo cũng phải chia ra hành động, tập trung ở quán bar Tiêu Đường.”
Ảnh tử nhẹ nhàng cười nói:
“Không phải như thế rất tốt sao.
Nói không chừng thói quen này của hắn có thể dẫn dắt tổ 2 các ngươi đến khi về hưu đấy.”
Diêm Xuân Mễ ngẫm nghĩ:
“Đúng là chuyện tốt.”
Khánh Trần đi qua hành lang dài dằng dặc, nhưng hắn còn chưa kịp ấn thang máy đã thấy thang máy trực tiếp mở ra.
Bên trong là một người phụ nữ mặc áo len cao cổ màu đỏ, đi một đôi giày tuyết, đeo khăn quàng cổ, kính râm, mũ len kít mít.
Một màn này quen thuộc biết bao.
Quần áo trên người người phụ nữ này giống với Diêm Xuân Mễ như đúc.
Khánh Trần nhíu mày, hắn lấy súng ngắn ra chỉ vào gáy đối phương, hỏi:
“Còn tới nữa à?”
Người phụ nữ kia sửng sốt nửa ngày, lập tức khóc thành tiếng:
“Có phải ngươi nhận nhầm người rồi không?”
Nói rồi người phụ nữ tháo kính râm và khăn quàng xuống để lộ khuôn mặt.
Khánh Trần ngây người, hắn đã từng thấy khuôn mặt của đối phương trên bầu trời 3D, trên thân đoàn tàu bay không chỉ một lần.
Đây mới thật sự là minh tinh hạng A của Liên Bang.
Khánh Trần bỗng nhận ra được mục đích chính mà ảnh tử bảo Diêm Xuân Mễ tới gần gián điệp mới là mình.
Mà người phụ nữ kia ăn mặc giống với minh tinh như đúc, có vẻ là cái bẫy thứ nhất, món quà gặp mặt đầu tiên mà ảnh tử tiên sinh đào cho mình sau khi vào thành phố số 10, để mình sinh ra một sự hiểu nhầm nào đó theo bản năng.
Sau đó xem minh tinh thật sự sống trong toà nhà này là nhân viên tình báo.
Thậm chí Khánh Trần có thể tưởng tượng ra lúc này ảnh tử Khánh thị đang nấp trong góc tối nào đó, nhẹ nhàng cười nói: Thú vị.
Hắn thầm thở dài, khó trách Lý Trường Thanh, Lý Tu Duệ đều nói vị ảnh tử này thích trêu chọc người, không sai chút nào.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Trong suốt cốt truyện đó Cẩu Thặng đổi tên thành Ngưu Lão Tam.
Tiểu trần bên ngoài khu cấm kỵ số 001, Cẩu Oa là người từ đầu đến cuối theo chân Khánh Trần vượt ải, Cẩu Thặng đi theo Phật gia, tên của hai người họ tương tự, khiến độc giả cứ nhầm lẫn suốt, cho nên dứt khoát đổi thành Ngưu Lão Tam, về sau cũng phải chú ý mức độ phân biệt của tên họ.
Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi.
Hẹn mọi người ngày mai!
Chương 922: Ngày Càng Thú Vị
Khánh Trần đứng trong hành lang, trong tay là khẩu súng đen ngòm.
Ánh sáng trắng bên ngoài chiếu qua những ô cửa kính trên tường rồi phản xạ lên nền nhà, bầu không khí giữa hai người càng lúc càng lúng túng.
Người phụ nữ đang đứng trước mặt hắn chỉ khoảng 20 tuổi, làn da trắng nõn, tuy đối phương đang khóc, nhưng đôi mắt hồng hồng đó nhìn vẫn rất xinh đẹp…..
Vì ngành mĩ phẩm dưỡng da ở thế giới trong phát triển đến mức có thể khiến người đã 40 tuổi nhìn như người hơn 20 tuổi nên hắn không thể căn cứ vào khuôn mặt đối phương để đoán tuổi tác của nàng được.
Trên tay đối phương không có bất kỳ vết chai nào, hành động của nàng cũng không có gì bất thường.
Khi bước đi, thường thì chỉ có tay người bình thường mới đung đưa theo cơ thể, còn tay của những sát thủ được huấn luyện bài bản sẽ buông thõng bên người.
Đây chính là phản xạ của họ, chỉ khi để tay như vậy thì tốc độ rút súng mới nhanh nhất, khả năng sống sót cũng cao hơn.
Cho dù họ có cố ý vung tay như người bình thường thì động tác cũng không thể tự nhiên như người thường được.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của Khánh Trần bỗng rung lên, hắn nhìn lướt qua màn hình, là thủ lĩnh ảnh tử vừa gửi cho hắn một tin nhắn:
“Thú vị.”
Quả nhiên, có lẽ vì đối phương cảm thấy một mình hắn thấy thú vị không vui lắm nên mới nhắn cho hắn thế này.
Khánh Trần thoáng nhìn camera giám sát trong góc thang máy, có lẽ bây giờ đối phương đang đứng ngay sau chiếc camera kia, nhìn chằm chằm những gì hắn đang làm.
Chỉ là bây giờ hắn đang nghĩ đến một chuyện khác, lúc trước Lý Trường Thanh từng nói thủ lĩnh ảnh tử rất thích dùng các trò chơi để hoàn thành những việc hắn muốn.
Vậy mục đích trò này của đối phương là gì?
Chẳng lẽ hắn muốn mình gây ấn tượng với người phụ nữ này ngay lần đầu gặp mặt? Hay đây chỉ là một trò chơi đơn thuần mà thôi?
Người phụ nữ đó rưng rưng nước mắt nhìn Khánh Trần:
“Ngươi là ai, ngươi muốn làm gì?!”
Khánh Trần thở dài rồi nói:
“Thật xin lỗi, ta nhận lầm người.”
Nàng run rẩy nói:
“Nếu ngươi tha cho ta, ta cam đoan sẽ không báo cảnh sát.”
“Cảm ơn.”
Sau đó Khánh Trần đi lướt qua người đối phương rồi bước vào thang máy, bình tĩnh nhấn mấy lần nút đóng cửa.
Nếu không phải Khánh Trần còn đủ tỉnh táo thì có lẽ nút đóng cửa đã nát rồi.
Sau khi cửa thang máy đóng lại, Khánh Trần lập tức gọi điện thoại cho thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị:
“Ngài chơi có vui không?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Không biết tại sao mỗi lần nhìn thấy bản mặt bình tĩnh của ngươi là ta lại cảm thấy rất khó chịu, hiếm khi mới thấy ngươi bối rối như thế này, thật thú vị.”
“Ngài có ý gì?”
Khánh Trần không hiểu.
“Đương nhiên vì vui vẻ rồi.”
Thủ lĩnh ảnh tử hăng hái hỏi ngược lại hắn:
“Chẳng lẽ còn lí do nào quan trọng hơn lí do này sao? Làm gì có!”
Khánh Trần vừa bước ra khỏi thang máy vừa thở dài, chẳng lẽ thủ lĩnh ảnh tử bảo mình đến thành phố số 10 chỉ để làm trò cười cho đối phương?
Thiếu niên bước ra khỏi cao ốc, sau đó đứng lặng ngắm nhìn cảnh thành phố Cyberpunk tráng lệ trước mặt.
Ngay trước mặt hắn chính là những dãy đèn neon sặc sỡ đủ màu sắc, trên đầu hắn là đám mây ba chiều đang trôi nổi lơ lửng, phía cuối con phố là những con cá voi đang bơi, nhìn từ xa, cơ thể đàn cá voi thoát ẩn thoát hiện như đang bơi giữa tầng mây.
Con ngươi thiếu niên dần thu hẹp lại, những biển quảng cáo sặc sỡ trên các cao ốc, linh kiện máy móc trên cơ thể những người đi đường, tất cả dần hiện lên trong đầu hắn.
Thủ lĩnh ảnh tử tò mò nói:
“Ngươi đứng ở chỗ làm gì, sao không đi tiếp đi? Đúng rồi, cơ cấu quyền lực trong Mật Điệp ti rất đơn giản.
Chức vị bây giờ của ngươi là gián điệp bí mật, 12 người dưới trướng ngươi gọi là Diêu Chuẩn.
Họ đều là những người được ta tỉ mỉ lựa chọn cho ngươi, ngươi phải dùng họ cho tốt.”
Khánh Trần không nói gì.
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ngươi cứ yên tâm gia nhập Mật Điệp ti, sau này sẽ không thiếu lợi ích cho ngươi đâu…A?”
Lúc ày, thủ lĩnh ảnh tử bỗng phát hiện ra một việc.
Vị trí mà Khánh Trần vừa đứng lúc trước đã không còn ai, khuôn mặt hắn đã biến mất hoàn toàn trên tất cả camera giám sát.
Như thể hắn có năng lực gì đó có thể biến bản thân thành một giọt nước, sau đó ẩn mình vào bể nước trước mặt.
Thật ra không phải vì Khánh Trần thay đổi khuôn mặt, mà vì bây giờ hắn đang đi trong những góc chết của tất cả camera giám sát trên đường, nên thủ lĩnh ảnh tử mới không thể tìm thấy hắn.
Hắn đang muốn chứng minh cho ảnh tử chứng minh thấy, dù đối phương có thần thông quảng đại đến mức nào thì hắn vẫn có thể tìm ra cách thoát khỏi sự khống chế của đối phương.
“Ta ngày càng thấy thú vị, tuy ta rất thích khống chế, nhưng ngươi không biết ta còn thích khám phá một tương lai không chắc chắn hơn sao.”
Sau đó thủ lĩnh ảnh tử ngắt điện thoại.
Chương 923: Khống Chế
Trong 34 năm qua, cuộc sống của hắn là những chuỗi ngày ngay ngắn có trật tự.
Mỗi ngày mọi chuyện đều diễn ra đúng theo kế hoạch của hắn, như thể tất cả đều đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn từ trước vậy.
Bao gồm cả cuộc đời của hắn.
Phần lớn mọi người đều thích những thứ cố định. ví dụ như một người nghĩ mình chỉ cần tiết kiệm đủ 6 triệu rồi gửi vào ngân hàng thì cuộc sống sau này sẽ không cần phải lo gì nữa.
Vì dụ như làm một công việc ổn định cho đến già.
Ví dụ như cố tìm một tình yêu mãnh liệt, sau đó hi vọng người kia không thay lòng đổi dạ.
Nhưng thủ lĩnh ảnh tử lại cảm thấy cuộc sống như vậy rất nhàm chán, chỉ những người chưa khống chế được thứ gì bao giờ mới thích sự không chế, còn những người đã quen với việc khống chế người khác lại khác, họ không những không thích sự khống chế mà còn rất ghét nó, sở thích của họ chính là những chuyện bất ngờ.
Những chuyện không nằm trong sự không chế đồng nghĩa với việc sẽ xuất hiện bất ngờ.
Nếu ngươi đã sớm biết mình sắp có được thứ gì thì sao có thể bất ngờ được, nếu đã không cảm thấy bất ngờ thì sao có thể vui vẻ được.
…
1:45 sáng.
Trước cửa quán rượu Tiêu Đường.
Quán rượu Tiêu Đường nằm trong tầng một cao ốc Lôi Minh, 15 phút trước giờ hẹn, Diêm Xuân Mễ đã đến Mật Điệp ti, nhưng lúc nàng đến lại không thấy ông chủ mới của mình đâu.
Nàng nói thầm một tiếng:
“Xem ra hắn là người không thích đến sớm, nhưng chắc không đến trễ đâu nhỉ?”
Cơ mà đúng lúc này, giọng nói của Khánh Trần bỗng vang lên sau lưng nàng:
“Trên đường đến đây, ngươi ăn ba phần bạch tuộc chiên, hai bát bánh cá hầm, một phần cơm gà om thịt, một suất bò bít tết, sao ngươi có thể ăn nhiều như vậy? Không phải ngươi nói ngày mai còn phải đi thử vai sao, chẳng lẽ minh tinh hạng ba không cần giữ dáng?”
Diêm Xuân Mễ bỗng quay đầu nhìn lại thì thấy ông chủ của mình đang bình tĩnh đứng ngay phía sau.
Đến tận bây giờ nàng mới biết hóa ra đối phương theo dõi mình suốt cả quãng đường vừa rồi, nhưng mình lại chẳng phát hiện gì cả.
Thật ra Khánh Trần không chỉ biết nàng ăn những gì, ăn bao nhiêu, mà còn biết khi bước ra khỏi cửa cao ốc Utopia, nàng đã bước chân trái.
Khánh Trần lướt qua người nàng, sau đó bước vào quán rượu Tiêu Đường:
“Sau này nếu muốn ăn cái gì nhớ cẩn thận hơn một chút.”
Diêm Xuân Mễ quật cường cắn môi, nàng là Diêu Chuẩn xuất sắc nhất trong tổ chức, nếu chưa đủ cẩn thận thì sao những người khác có thể đủ được.
Hoặc ý của câu nói vừa rồi không phải để nhắc nhở nàng, mà để nàng biết một việc.
Đó là nàng thua kém hắn, từ đó khiến nàng trung thành với hắn hơn.
Nếu hắn có thể theo dõi cả chặng đường mà không bị nàng phát hiện, chắc chắn hắn cũng có năng lực giết nàng.
Thật ra, lần này trừ những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử như Khánh Nhất, Khánh Thi, Khánh Văn, Khánh Vô, Khánh Nguyên, vẫn còn bốn người nữa mới nhận chức gián điệp bí mật.
Mỗi gián điệp bí mật sẽ được phân phát 12 Diêu Chuẩn làm thủ hạ, việc họ phải làm đầu tiên khi đến đây là khiến những người này cam lòng phục tùng mình.
Nếu ngay cả việc đơn giản như thế này họ cũng không làm được thì chức vị của họ chỉ là cái mã mà thôi, vì tất cả năng lực về tình báo và hành động của các gián điệp bí mật đều đến từ đám Diêu Chuẩn, nếu họ không chịu nghe lời thì gián điệp bí mật cũng chẳng làm được gì.
Mỗi Diêu Chuẩn đều là tinh nhuệ trong hệ thống tình báo của Khánh thị, nên muốn họ nghe lời là chuyện rất khó, chuyện này cũng đồng nghĩa với việc những người có thể đảm nhiệm chức vị gián điệp bí mật đều rất lợi hại.
Từ trước đến nay, Khánh thị là một tập đoàn coi trọng năng lực chứ không phải mặt mũi, từ những cuộc chiến cấp cao như cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử, đến những cuộc chiến cấp thấp hơn như cuộc chiến với các Diêu Chuẩn, chỉ những người có năng lực mới có thể tại vị, những người không có năng lực đã sớm bị loại từ lâu rồi.
Cho nên, hôm nay, khi thủ lĩnh ảnh tử sai Diêm Xuân Mễ đi trêu đùa Khánh Trần, nàng đã đồng ý ngay, vì nàng cũng rất muốn khiến đối phương mất mặt.
Nhưng không ngờ hậu quả lại đến nhanh như vậy.
Diêm Xuân Mễ thấy Khánh Trần đi vào quán rượu Tiêu Đường thì vội đi theo, sau đó nàng tò mò hỏi Khánh Trần:
“Ông chủ, ngươi đi theo ta từ lúc nào?”
Khánh Trần nói:
“Từ lúc ngươi bước ra khỏi cao ốc Utopia, nhưng lúc ngươi bắt đầu ngồi ăn cơm thịt gà om, ta còn về nhà một chuyến…..Lục lọi đồ đạc của người khác không phải thói quen tốt đâu.”
Vì hôm nay mới là ngày đầu tiên hắn đến thành phố số 10 nên vẫn chưa đặt bất kì đồ dùng cá nhân gì vào phòng, nhưng có lẽ thủ lĩnh ảnh tử không nói với đối phương chuyện này, nếu không sao đối phương lại lục đồ của hắn.
Chương 924: Khánh Thẩm 1
Diêm Xuân Mễ nói:
“Ông chủ, ngươi đừng lừa ta, ta đâu có lục đồ của ngươi.”
Khánh Trần liếc nhìn nàng:
“Ngươi chỉ lục mỗi tủ quần áo của ta, còn những chỗ khác ngươi đều không động vào.”
Đối với những người có trí nhớ siêu phàm như Khánh Trần, hắn chỉ cần nhìn thoáng qua là biết trong nhà có gì thay đổi hay không.
Lần này Diêm Xuân Mễ thật sự bị những lời hắn vừa nói làm kinh ngạc, nàng định nói gì đó nhưng Khánh Trần không cho nàng cơ hội:
“Không cần giải thích, dù sao chúng ta cũng chuẩn bị hợp tác với nhau, ngươi muốn tìm hiểu xem ông chủ của ngươi là người thế nào cũng rất bình thường, nhưng ngươi chỉ được phép làm như vậy duy nhất một lần thôi.”
Diêm Xuân Mễ cúi đầu nói nhỏ:
“Vâng ông chủ.”
Khánh Trần hỏi:
“Mật Điệp ti ở chỗ nào?”
Diêm Xuân Mễ dẫn Khánh Trần hướng đi vào sâu trong quán rượu Tiêu Đường, ở trong đó có một thang máy dẫn lên các tầng khác của cao ốc Lôi Minh, bên trong thang máy có các nút bấm từ tầng 2 đến tầng 132.
Sau khi hai người đi vào thang máy, Diêm Xuân Mễ bắt đầu nhấn các phím 4, 10, 2, 18, 3, 16, 5, 17, 8.
Tất cả những nút bấm đó cùng sáng lên, sáu đó tất cả cùng tắt ngúm.
Ầm một tiếng, thang máy không đi lên trên mà lại xuống dưới.
Khánh Trần lặng lẽ đếm từng giay, mãi đến giây thứ 32, thang máy mới ngừng lại, cửa thang máy từ từ mở ra.
Trước cửa thang máy là một căn phòng làm việc nho nhỏ, dưới ánh đèn lờ mờ, một ông lão đeo kính đang ngồi trước một chiếc bàn làm việc cũ nát, hắn đang nhìn chằm chằm vào hai người họ.
Hắn suy tư hai giây rồi nói:
“Khánh Trần, ngươi là người đầu tiên đến đây, hôm nay ảnh tử tiên sinh còn nhắc đến ngươi.”
Khánh Trần đi ra thang máy:
“Ta có thể gọi ngài là gì được?”
Ông lão tháo kính xuống rồi cười nói:
“Cứ gọi ta là lão Thẩm.”
Khánh Trần đánh giá đối phương, ánh mắt hắn dừng lại ở chiếc kính lão trên tay đối phương 1 giây.
Lão Thẩm cười nói:
“Tuy mắt ta mờ nhưng tâm ta không mờ, có phải bây giờ ngươi đang rất tò mò vì sao ta phải đeo kính lão không, với khoa học kĩ thuật như bây giờ, chỉ cần một tiểu phẫu là có thể dễ dàng giải quyết vấn đề.
Tại sao ta vẫn phải đeo kính làm gì, có phải ngươi đang nghĩ thế?”
Khánh Trần thản nhiên nói:
“Đúng vậy.”
Lão Thẩm nói:
“Lần cuối cùng ta rời khỏi nơi này là ba mươi hai năm trước.
Lúc đó mắt ta vẫn còn rất tốt.
Bây giờ ta không thể rời khỏi đây nên không thể đi làm phẫu thuật được.
Ngoài ra, ta không được phép dùng thuốc tê, thuốc tê cục bộ cũng không được.
Nếu ta sử dụng thì rất có thể sẽ bị tác dụng phụ ảnh hưởng đến thần kinh, hoặc bị người khác thừa cơ hạ độc.”
Lão Thẩm nói tiếp:
“Hơn nữa, khoa học kĩ thật bây giờ rất phát triển, nếu đôi mắt ta chuẩn bị thay bị người ta cài thứ gì đó, các ngươi sẽ gặp nguy hiểm.”
Khánh Trần lặng lẽ quan sát căn phòng nhỏ này, phía sau lão Thẩm có ba cánh cửa nữa.
Không biết một người phải ngồi ở dưới này 32 năm sẽ có cảm giác gì, nếu để hắn ở đây thì có lẽ hắn đã sớm không chịu nổi tịch mịch?
Khánh Trần hỏi:
“Lão Thẩm, ngài họ Thẩm sao?”
Lão Thẩm cười nói:
“Gia tộc sao có thể để người ngoài ngồi ở đây được, ta họ Khánh, tên là Khánh Thẩm.”
Lão Thẩm đứng dậy rồi đi ra mở một cánh cửa phía sau lưng, phía sau cánh cửa là một căn phòng nhỏ, trong phòng có một cái giá sách, trên giá sách đặt rất nhiều túi hồ sơ được sắp xếp rất gọn gàng.
Khánh Trần không ngờ trong thời đại công nghệ cao như bây giờ, Mật Điệp ti của Khánh thị còn dùng cách cổ xưa như thế này để lưu lại thông tin.
Lão Thẩm lấy ra một túi hồ sơ rồi đưa cho Khánh Trần:
“Đây chính là tư liệu về tất cả Diêu Chuẩn dưới trướng ngươi, ngươi sẽ ngồi đọc ở đây, ngươi đọc xong, đích thân ra sẽ thiêu hủy nó.
Ngươi thử kiểm tra xem miệng túi có bị rách không, thứ này do đích thân ảnh tử tiên sinh mang đến, ta không được phép mở ra xem, chỉ có mình ngươi mới có quyền biết những Diêu Chuẩn dưới trướng ngươi là ai.”
Khánh Trần thầm nghĩ, với năng lực của vật cấm kỵ ACE-008 Ám Ảnh Chi Môn, thủ lĩnh ảnh tử có thể ra vào chỗ này rất dễ dàng, nhưng chuyện khiến hắn bất ngờ nhất là thủ lĩnh ảnh tử lại coi trọng tư liệu về các Diêu Chuẩn như vậy, thậm chí hắn còn đích thân mang tư liệu đến đây.
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Ba cánh cửa phía sau ngài để cái gì?”
“Lòng tò mò vẫn rất nặng.”
Lão Thẩm cười híp mắt nói:
“Sau cánh cửa bên phải là phòng khách của ta, sau cánh cửa bên trái là nơi để tư liệu về tất cả gián điệp bí mật và các Diêu Chuẩn dưới chướng họ, phía sau cánh cửa ở giữa là thuốc nổ Hắc Tác Kim, nếu có người lẻn vào đây thì ta và hắn sẽ cùng tan thành tro bụi trong này.”
Từ đây tới tối sẽ còn 5 chương nữa.
Trong lúc chờ chương mọi người có thể đọc 👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Chương 925: Khánh Thẩm 2
Khánh Trần lặng lẽ quan sát biểu cảm trên mặt đối phương.
Hắn phát hiện khi nói những lời này, đối phương vẫn rất bình tĩnh, như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn ta cả.
Hắn mất nửa giờ để xem hết tất cả tư liệu về các Diêu Chuẩn.
Trong tập hồ sơ này, có tất cả phương thức liên lạc, thân phận, loại thông tin tình báo có thể thu thập, chiều cao, thể trọng, số đo ba vòng, kỹ năng xuất sắc nhất của cả 12 Diêu Chuẩn.
Chỉ là trên mỗi dòng ghi thực lực của các Diêu Chuẩn đều bị người nào đó dùng bút đen gạch đi, như thể có ai đó không muốn Khánh Trần dễ dàng có được thông tin.
Không cần nghĩ hắn cũng biết chắc chắn người làm chuyện này chính là thủ lĩnh ảnh tử, trừ người này ra thì có ai dám đem những tư liệu quan trọng như vậy trong Mật Điệp ti ra làm trò đùa chứ.
Nửa giờ sau, Khánh Trần mới trả tư liệu cho lão Thẩm.
Thật ra Khánh Trần chỉ cần nhìn lướt qua là có thể nhớ tất cả, nhưng vì không muốn để Diêm Xuân Mễ và lão Thẩm biết thiên phú của mình nên hắn mới cố ý xem lâu như vậy.
Lão Thẩm lấy ra một cái lò thiêu cỡ nhỏ từ trong ngăn kéo.
Lão Thẩm thầm nói:
“Ngươi là người xem tư liệu lâu nhất mà ta biết, những gián điệp bí mật khác đều chỉ nhìn mười phút là xong.
Đợi ta nhớ lại quy trình đã…Đúng rồi, còn phải tuyên thệ, nhưng ảnh tử tiên sinh bảo ngươi không cần tuyên thệ, ngươi có thể về được rồi.”
Diêm Xuân Mễ sửng sốt, hắn không cần tuyên thệ?!
Tại sao?
Từ trước đến nay tất cả gián điệp bí mật đến đây đều phải tuyên thệ, đây là yêu cầu bắt buộc phải làm trước khi rời khỏi đây.
Nhưng tại sao ảnh tử tiên sinh lại nói Khánh Trần không cần tuyên thệ, trong chuyện này còn cất giấu thâm ý nào sao.
Nhưng nàng nghĩ mãi mà vẫn không thể hiểu nổi chuyện này.
“Có thể về rồi sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Ta không được nhận thứ gì? Ví dụ như vũ khí?”
Chẳng phải trên phim đều chiếu, sau khi một người được phong chức đặc công cấp cao gì đó, nhất định sẽ người đó sẽ được phát vũ khí cấp cao như kiểu giày nghe trộm hoặc thứ gì đó như bút máy chứa thuốc nổ sao….
Cuối cùng là một thứ gì đó như một chiếc nhẫn làm vật tượng trưng cho chức vị này.
Lão Thẩm cười híp mắt hỏi:
“Ngươi còn muốn gì? Nếu ngươi còn cần ta phát vũ khí cho ngươi thì ngươi còn là gián điệp bí mật nữa sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ phát cho ngươi một cái huy hiệu đeo trước ngực, để mọi người đều biết ngươi là gián điệp bí mật trong Mật Điệp ti của Khánh thị?”
Tuy bị người khác trào phúng nhưng Khánh Trần không hề cảm thấy tức giận, hắn chỉ chào tạm biệt đối phương rồi bình tĩnh quay lại thang máy.
Lão Thẩm cười híp mắt nhìn theo bóng lứng hắn, như thể đối phương đã gặp chuyện như thế này nhiều lần nên quen rồi.
Trong thang máy, Khánh Trần bỗng nói:
“Diêm Xuân Mễ, trước khi ta đến đây, có phải ngươi chính là gián điệp bí mật phụ trách tổ Diêu Chuẩn này không.
Sau khi ta đến, ngươi mới biến thành Diêu Chuẩn.”
Diêm Xuân Mễ cười nói:
“Sao lại như vậy được, ta vẫn luôn là Diêu Chuẩn mà.”
Lúc nói câu này, đôi mắt của Diêm Xuân Mễ vẫn luôn nhìn thẳng vào mắt Khánh Trần, tay nàng không đưa lên sờ mũi, ánh mắt nàng cũng không trốn tránh ánh mắt hắn, tất cả đều diễn ra rất bình thường.
Khánh Trần không nói gì, vì hắn đã có đáp án rồi.
Theo phán đoán của hắn, các Diêu Chuẩn sẽ không có tư cách xuống căn phòng đó, lão Thẩm quan trọng mà những tư liệu đặt dưới đó còn quan trọng hơn.
Cho nên, chắc chắn Diêm Xuân Mễ phải có địa vị rất cao, ít nhất thì địa vị của nàng cũng cao hơn những Diêu Chuẩn bình thường khác, nếu không nàng đã không được xuống đây rồi.
Thời gian thang máy đi lên còn chậm hơn nhiều thời gian đi xuống.
Trong lúc đợi thang máy đi lên, Khánh Trần hỏi:
“Vì sao lão Thẩm lại cam tâm tình nguyện ở dưới đó 32 năm?”
Diêm Xuân Mễ nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Nghe nói vì 32 năm trước, cả nhà hắn đều bị giết hết, lúc đó chỉ có mỗi hắn còn sống.
Sau khi khỏi hẳn, hắn đã thề sẽ tìm ra hung thủ để báo thù.
Sau đó, hắn nói hắn không muốn để những thành viên khác của Khánh thị phải chịu cô đơn dưới này, nên mới tình nguyện đảm nhiệm công việc ở đây.”
“Ta hiểu rồi.”
Khánh Trần gật đầu, thù hận chính là nguồn động lực lớn nhất thúc đẩy ý chí của một người.
Sau khi quay lại quán rượu Tiêu Đường, Khánh Trần lập tức đi ra ngoài:
“Ngươi cứ tùy ý hành động, nếu có chuyện gì thì ta sẽ tự liên lạc với ngươi.
Trước khi ta gọi, đừng tự ý xuất hiện trước mặt ta.”
Chương 926: Tòng Long Chi Công 1
Diêm Xuân Mễ thầm run lên, không hiểu tại sao, rõ ràng thiếu niên trước mắt còn nhỏ tuổi như vậy mà khí thế trên người hắn lại có thể khiến nàng cảm thấy sợ hãi.
Mãi đến khi Khánh Trần đi được một lúc, Diêm Xuân Mễ mới lại gần quầy rượu rồi ngồi lên hàng ghế dài gần đó.
Đúng lúc này, người đàn ông trung niên đội mũ ngồi sau lưng nàng bỗng cười hỏi:
“Ông chủ mới thế nào?”
Diêm Xuân Mễ không quay đầu lại mà chỉ thở dài:
“Lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của ta, nhưng có vẻ không dễ tính lắm.”
“Có hơi thất vọng, tổ chúng ta cường đại như vậy mà lại không được phân một người được chọn nào.”
Người đàn ông trung niên nói:
“Thật hâm mộ mấy tổ khác, nếu tổ chúng ta cũng giống mấy tổ đó thì tốt rồi, nếu ông chủ của họ có thể giành được chức vị thủ lĩnh ảnh tử, chắc chắn chức vị của những người đó cũng tăng lên.”
Diêm Xuân Mễ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
“Vậy sao ngươi không nghĩ đến khả năng ông chủ của họ thua, chẳng phải có đến 6 người được chọn sao.
Ai có thể biết trước được người nào mới là kẻ chiến thắng cuối cùng? Nếu chọn sai người thì chắc chắn thứ họ phải đối mặt sẽ còn khủng khiếp hơn nhiều.”
“Sợ cái gì, cùng lắm là tha hương.”
Người đàn ông trung niên cười nói:
“Hay bây giờ ta và ngươi cao chạy xa bay luôn?”
“Đừng nói nhảm nữa, loại đàn ông như ngươi mà xứng với ta sao.”
Diêm Xuân Mễ cười lạnh:
“Hơn nữa, ngươi có thể giành được vị trí thủ lĩnh ảnh tử sẽ là kẻ ngốc à.
Ngươi nghĩ những Diêu Chuẩn đó có thể thoát khỏi lòng bàn tay của hắn sao? Nghĩ lại mà xem, ngươi có dám chắc mình có thể thoát khỏi ảnh tử tiên sinh không?”
Vừa nghĩ đến ảnh tử tiên sinh, người đàn ông trung niên đã bắt đầu run.
Đúng vậy, những người có thể giành được chức vị đó sao có thể là kẻ ngu ngốc được.
Lúc này, Diêm Xuân Mễ đứng dậy rời đi:
“Siêng năng làm việc, ông chủ mới không đơn giản đâu.
Nói không chừng sau này hắn sẽ cho chúng ta bất ngờ đấy.”
Nàng nói như vậy vì đến tận bây giờ nàng vẫn không thể hiểu nổi tại sao ảnh tử tiên sinh lại cho phép Khánh Trần không cần tuyên thệ?
….
Tòng long chi công.
Bốn từ đơn giản nhưng lại rất hấp dẫn.
Lúc này, thứ mà đa số những người được hưởng lợi từ một trong những người được chọn quan tâm nhất chính là bốn chữ này….
Cho dù bất kì người được chọn nào giành được vị trí này thì hệ thống quyền lực trong Khánh thị cũng sẽ có sự thay đổi rất lớn.
So với sự yên tĩnh bên phía Khánh Trần.
Bây giờ nơi ở của tất người được chọn khác đều rất náo nhiệt, thậm chỉ người nhỏ tuổi nhất như Khánh Nhất cũng không ngoại lệ.
Trong khu thứ ba, Khánh Nhất đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế salon để nói chuyện với khách.
Trong đó có người đến từ các phe phái trong Khánh thị ở thành phố số 10, cũng có người sắp là cấp dưới của hắn ở khu ba.
Trong Cơ quan tình báo Liên bang, thanh tra tương đương với trưởng phòng, dưới mỗi thanh tra là 36 thám viên phổ thông.
Cho nên sau khi những thám viên đó biết được cấp trên sắp tới của mình là ai, dù Khánh Nhất chưa chính thức nhận chức nhưng những người đó đã kéo nhau đến nhà chào hỏi.
Họ còn lấy cớ là đến để báo cáo công việc.
Trong phòng khách, Khánh Nhất vẫn luôn giữ thái độ khiêm tốn, ai đến hắn cũng gọi ca ca tỷ tỷ, thậm chí còn chẳng có chút phong thái của những nhân vật lớn trong tập đoàn chút nào.
Chỉ là bây giờ hắn bỗng cảm thấy nhàm chán, không biết vì sao hắn lại cảm thấy nhớ những ngày còn tu luyện trong biệt viện Thu Diệp.
Thậm chí hắn còn cảm thấy nhớ Khánh Trần, Lý Khác, Lý Đồng Vân, Nam Canh Thần, Lý Y Nặc….
Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, khoảng thời gian ở biệt viện Thu Diệp mới là quãng thời gian hắn vất vả nhất, nhận nhiều ủy khuất nhất.
Nhưng Khánh Nhất lại cảm thấy khoảng thời gian đó hắn sống thoải mái nhất.
Lúc đầu hắn còn cố tình ngụy trang, nhưng sau khi cùng ăn cơm trưa, cùng tu luyện, cùng về nhà, cùng ngắm hoàng hôn ở trang viên Bán Sơn với các sư huynh đệ, hắn lại cảm thấy quãng thời gian đó thật đẹp.
Giờ nghĩ lại vẫn thấy nhớ.
Nhưng chuyện khiến Khánh Nhất hơi thất vọng là, từ khi gia chủ Lý thị qua đời, vị tiên sinh kia cũng mất tích, nên mọi người mới không còn lý do để tụ tập cùng một chỗ nữa.
Tại sao giáo viên tiên sinh lại có thể bất công như vậy, rõ ràng lúc trước hắn luôn miệng nói mình sẽ đối xử bình đẳng với tất cả sư huynh đệ, vậy mà lúc đi chơi hắn chỉ mang mỗi Lý Khác theo.
Nghĩ đến đây, Khánh Nhất lại nhớ đến chuyện hắn đã khóc khi được tiên sinh quán đỉnh lần đầu tiên.
Không đúng, Khánh Nhất còn nhớ rõ lúc ấy hắn rất cảm động, nhưng đâu có cảm động đến mức bật khóc, hắn vẫn không thể chấp nhận chuyện một người thông minh như hắn lại bị làm cảm động đến mức phát khóc.
Chương 927: Tòng Long Chi Công 2
Nhưng hắn không biết là lần đó hắn khóc không phải vì cảm động, mà vì chân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần quá lợi hại thôi.
“Thanh tra?”
Một tên thám viên thấy Khánh Nhất không nói gì nên hỏi một câu.
Khánh Nhất lập tức tỉnh lại:
“Hử?”
Hắn lại bắt đầu chán nản, tại sao vào thời khắc quan trọng như thế này mà hắn có thể nghĩ sang chuyện khác được?!
Tất cả thám viên ở đây đều quay sang nhìn nhau, những gì lời nịnh nọt họ vừa nói đều uổng công hết rồi sao.
Một thám viên cười nói:
“Thời gian không còn sớm nữa, thanh tra nên đi nghỉ ngơi sớm đi.
Dù sao ngày mai ngài vẫn phải đi nhậm chức.
Hơn nữa thời gian sau này còn dài, có chuyện gì để ngày sau nói cũng được.
Xin ngài yên tâm, sau này mọi người sẽ phối hợp với ngài thật tốt, mong ngài không cần lo lắng gì.”
Khánh Nhất ngoan ngoãn cười nói:
“Vậy cám ơn các ca ca tỷ tỷ, sau này nhờ mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”
Sau đó hắn đích thân tiễn những người này ra cửa, đi được một đoạn, những thám viên này mới thì thầm với nhau:
“Rõ ràng có nhiều người được chọn như vậy, tại sao người được phân đến phòng chúng ta lại là người nhỏ tuổi nhất cơ chứ.
Các ngươi không thấy vừa rồi hắn còn ngẩn người ra sao, rõ ràng hắn không muốn nghe chúng ta nói.”
Một thám viên lão thành khác thở dài nói:
“Tuổi nhỏ như vậy thì có thể làm được gì, các ngươi phải nhớ, sau khi biết những người được chọn khác được phân đến tổ nào, các ngươi nhất định không được gây hấn với người ở những tổ đó.
Có lẽ khả năng chiến thắng của Khánh Nhất cũng không cao, nếu đã không thể kiếm được tòng long chi công thì cũng phải tìm cách nào đó để tránh bị xử lí cùng hắn.”
Một thám viên khác nói:
“Ừ đúng vậy, nhưng chúng ta vẫn phải khách khí với Khánh Nhất, nếu hắn có bắt làm gì thì chúng ta không làm là được.”
“Đúng rồi, ta nghe nói có một người vừa được điều đến khu 1, hình như cũng nhận chức thanh tra, xem ra thủ lĩnh ảnh tử lại chuẩn bị gây chuyện ở khu 1 rồi.”
“Hắc hắc, quan tâm đến đám diêm vương sống đó làm gì, kệ họ, họ có đấu đá như thế nào cũng đâu liên quan gì đến chúng ta.”
Đợi khi mọi người đều đi hết, Khánh Nhất lại ngồi lên ghế salon rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, điện thoại của hắn bỗng nhận được một tin nhắn, nội dung tin nhắn chính là nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi của những tên thám viên.
Người gửi tin nhắn là Diêu Chuẩn của Khánh Nhất.
So với những tổ chức tình báo lớn như Mật Điệp ti, Cơ quan tình báo Liên bang chỉ là một tổ chức thùng rỗng kêu to mà thôi.
Vì 90% nhân tài trong liên bang đã sớm bị các tập đoàn thu nạp.
Sau khi nghe xong đoạn ghi âm, Khánh Nhất lại nhắm mắt lần nữa:
“Nhàm chán.”
Ngay khi vừa nhắm mắt lại, hắn như lại quay về trang viên Bán Sơn, bên cạnh hắn vẫn là các sư huynh đệ đang cười nói như trước.
Đêm nay, trong nhà năm người được chọn còn lại là Khánh Thi, Khánh Nguyên, Khánh Vô, Khánh Hạnh, Khánh Văn đều diễn ra tiết mục “Báo cáo làm việc” giống y như đúc, chỉ có một chỗ khác duy nhất là tâm trạng của những người đến báo cáo không giống nhau mà thôi.
Thật ra không phải không có người muốn đến chỗ Khánh Trần để báo cáo công việc, dù sao hắn cũng sắp được bổ nhiệm làm thanh tra chính thức, mỗi thanh tra đều đều có quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm bất kì người nào đưới quyền.
Chỉ là điều khiến 7 tên thám viên ở khu 1 kinh ngạc là, họ lại không tìm được địa chỉ nhà của cấp trên mới!
So với bầu không khí náo nhiệt giữa các tiểu nhân vật.
Lúc này, những nhân vật lớn chân chính nắm thực quyền trong Khánh thị lại đang im lặng chờ đợi, khi nào vòng thứ ba của cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử kết thúc thì Chân Long Thiên Tử mới thật sự lộ diện.
Đó mới là lúc họ phải chọn theo phe ai.
Việc họ phải làm bây giờ không phải chỉ là quan sát thực lực cá nhân của mỗi người, còn phải xem những người được chọn làm cách nào để thu phụ tất cả Diêu Chuẩn, xem ai là người hung ác nhất, người nào mới là kẻ thông minh nhất.
Vòng thứ tư cũng là lúc những người được chọn bắt đầu được tiếp quản quyền lực trong tay thủ lĩnh ảnh tử, đó mới là lúc những người nắm thực quyền như họ phải đi lôi kéo quan hệ.
Khánh Trần đang đi giữa đường phố, có lẽ vì sắp đến tết nguyên đán nên khắp nơi đều được giăng đèn kết hoa.
Tết nguyên đán cũng là một ngày lễ rất quan trọng ở thế giới trong.
So với những tòa nhà đậm chất Trung Nguyên ở thành phố số 18, kiến trúc ở đây lại hơi khác một chút, thậm chí phía xa còn xuất hiện một dãy phố Phong Tình đậm chất phong cách Jindai.
Dọc hai bên đường, khắp nơi đều có thể nhìn thấy những dãy cờ màu đỏ của các quán rượu, quán bán sushi, bán tempura, bán bạch tuộc chiên, cửa hàng thịt nướng…Tất cả đều được sắp xếp san sát nhau trong tầng một của các tòa cao ốc.
Chương 928: Cuộc Trò Chuyện
Ngoài ra còn một điều khác biệt nữa là trong những tủ kính ở đây lại là những cô gái mặc kimono đang ngồi, mỗi người đều trông rất đoan trang.
Khi những người đàn ông say rượu đi lại gần những tủ kính đó, nếu họ chọn trúng ai thì sẽ cầm thắt lưng của người đó vào trong, sau khi xong chuyện, bà chủ sẽ tặng cho họ một que kẹo.
Que kẹo đại biểu cho những người đàn ông đã xong chuyện, khi bà chủ của những cửa hàng khác nhìn chiếc kẹo que, họ sẽ biết chắc người này sẽ không vào cửa hàng của họ, không cần tốn công mời chào nữa.
Khánh Trần đến đây không phải vì chuyện này, mà vì phố Phong Tình của Jindai là một trong những nơi ít camera giám sát nhất ở khu thứ năm.
Hơn nữa, những dãy đèn neon trên bầu trời và những chiếc cờ rượu to lớn ở đây có thể giúp hắn che giấu hành tung.
Khánh Trần biết thành phố số 10 là một nơi rất nguy hiểm, nên hắn phải thật cẩn thận.
Khi thiếu niên đi qua phố Phong Tình, hầu như tất cả những cô gái mặc kimono trong tủ kính đều quay sang nhìn hắn, thường thì khách của họ toàn là những ông chú béo ịch, hầu như chẳng có thiếu niên nào lại đến đây cả.
Những thiếu niên sạch sẽ như đối phương còn cần đến chỗ này sao?
Nhưng họ đợi mãi mà vẫn không thấy thiếu niên đó dừng lại trước cửa nhà ai, một lúc sau, người đó cũng biến mất ở cuối phố Phong Tình.
Việc Khánh Trần làm đầu tiên sau khi quay lại cao ốc Utopia là đi xung quanh tòa nhà mấy vòng xem có xe của uỷ ban quản lý an ninh PCE đậu ở quanh đây không, sau khi chắc chắn không có chiếc xe nào, hắn mới dám bước vào thang máy.
Hắn phải làm như vậy vì hắn lo minh tinh đó sẽ báo cảnh sát, tuy chức vị của hắn ở Cơ quan tình báo Liên bang có thể dễ dàng giải quyết vấn đề này, nhưng hắn không muốn vì chuyện nhỏ này mà khiến danh tiếng của mình xấu đi.
Sau khi nhấn nút tầng 112, thang máy dần dần đi lên trên, đến khi con số trên thang máy chuyển nhảy đến số 66, bức tường sắt thép trước cửa thang máy biến thành một lớp thủy tinh trong suốt.
Cả thế giới Cyberpunk dần hiện ra trước mắt hắn, trước mặt hắn là những ánh đèn tỏa ra từ những căn nhà trong cao ốc bên cạnh, phía trên là chằng chịt những chiếc xe bay đang đi qua đi lại.
Khánh Trần cảm thấy như đang bay lên, bầu không khi u ám lúc trước cũng càng lúc càng sáng tỏ.
Trước mặt hắn chính là nơi nhân gian trụy lạc.
Sau khi thấy dấu vết trên cánh cửa, Khánh Trần lại thở dài một tiếng.
Vừa mở cửa ra là hắn đã ngửi thấy mùi trà thơm và tiếng ho khan.
Tất cả đèn trong nhà đều tắt ngúm nên xung quanh hắn tối om, chỉ có chút ánh sáng heo hắt chiếu vào từ đám đèn neon ngoài cửa sổ, nhưng chút ánh sáng đó sao có thể chiếu được đến mặt của thủ lĩnh ảnh tử.
Khánh Trần bất đắc dĩ nói:
“Chủ nhà như ta còn chưa kịp mua ấm nước mà, sao ngài lại đến đây uống trà rồi?”
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị cười, sau đó chỉ vào ấm nước trên bàn trà:
“Ầy, ta mua rồi, coi như đây là quà chúc mừng ngươi được thăng chức.”
Cứ tưởng tượng đến hình ảnh Ám Ảnh Chi Môn mở ra, sau đó đối phương cầm theo ấm nước bước ra, Khánh Trần bỗng cảm thấy có gì đó là lạ.
“Quà tặng của thủ lĩnh ảnh tử Khánh thị sao có thể chỉ là một cái ấm nước được, chẳng lẽ ngài không thể đưa ta vật cấm kỵ nào đó sao?”
Khánh Trần hỏi.
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị không thèm trả lời câu hỏi này của hắn mà nói sang chuyện khác:
“Ngươi có ấn tượng gì về Diêm Xuân Mễ?”
Khánh Trần ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
“Nàng đang giấu tài.”
“Ồ?”
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị có vẻ khá bất ngờ với câu trả lời của hắn:
“Không ngờ ngươi lại có thể nhận ra được chuyện này, sao ngươi nghĩ nàng muốn giấu tài?”
“Có thể nàng lo ông chủ mới của nàng ghét những người giỏi hơn mình ? Hoặc nàng lo ta sẽ sai nàng đi xông pha chiến trường?”
Khánh Trần suy đoán nói.
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị cười nói:
“Ngươi nghĩ sao về cách làm này của nàng?”
Khánh Trần nói:
“Không quan trọng.”
“Không tệ, thứ người quản lí cần để ý không phải những thứ này, ngươi không phải quan tâm nàng nghĩ gì, làm thế nào, ngươi chỉ cần biết mình muốn làm gì là được.”
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói.
Khánh Trần bỗng nhân ra một việc, Lý Thúc Đồng dạy hắn tu hành thế nào, Lý Tu Duệ dạy hắn làm người như thế nào, còn thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị lại đang dạy hắn làm thế nào để trở thành một ông chủ.
Nhưng tại sao đối phương lại muốn dạy mình những thứ này?
Thật ra Khánh Trần cũng nghĩ ra một vài lí do để lí giải cho việc này, nhưng vì những đáp án đó đều rất khủng khiếp nên hắn vẫn không thể dám chắc mình có đoán đúng không nữa.
“Ngươi định dùng những Diêu Chuẩn khác như thế nào.”
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị hỏi.
Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:
“Nếu ta nói mình không định dùng họ thì ngài có tin không?”
Chương 929: Phòng Bếp Ở Đâu?
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị bĩu môi:
“Dù sao thì ta cũng đã giao những người đó cho ngươi, nên dùng hay không là chuyện của ngươi, ngươi không dùng thì cũng chẳng liên quan đến ta.”
Lúc này, Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Ngài là người giết cả nhà Lão Thẩm sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử dở khóc dở cười:
“Ngươi nghĩ ta là loại người đó sao, chẳng lẽ ta phải giết cả nhà một người chỉ vì muốn có một liên lạc viên trung thành? Ngươi đang xem thường nhân cách của ta sao.
Hơn nữa, lão Thẩm đã ở dưới đó 32 năm, lúc hắn đồng ý xuống đó ta mới có hai tuổi….À, ngươi đang thăm dò tuổi của ta sao?”
Ngay cả Khánh Trần cũng không ngờ thủ lĩnh ảnh tử còn trẻ như vậy, xem ra suy đoán vừa rồi của hắn có thể loại bỏ được rồi.
Bây giờ hắn có thể chắc chắn thủ lĩnh ảnh tử không phải cha của ‘Khánh Trần’ ở thế giới trong.
Trừ phi đối phương có con từ khi 15 tuổi, nhưng như vậy thì sớm quá….
Trong phòng mờ tối, thủ lĩnh ảnh tử bỗng nhấn nút mở máy chiếu khảm trên tường phòng khách, trước mặt hắn dần dần xuất hiện một hình ảnh ba chiều.
Đó chính là bộ phim truyền hình mà minh tinh vừa bị Khánh Trần chĩa súng tối qua đóng vai chính.
Bầu không khí đột nhiên trở nên lúng túng.
Khánh Trần chỉ vào minh tinh trên màn hình rồi nói:
“Rõ ràng ngài thích người ta? Ngay cả địa chỉ nhà riêng của người ta cũng bị ngài lợi dụng để trêu đùa ta?”
Nhưng đúng lúc này, thủ lĩnh ảnh tử bỗng nhíu mày:
“Ngươi sắp có khách.”
Hắn bình tĩnh uống hết trà trong chén, sau đó lại đưa cho hắn một túi là trà rồi nói:
“Ta mới sai người hái cho ngươi chỗ lá trà này, tuy nó có tác dụng sáng mắt nhưng ngươi nhất định không được uống nhiều, cái gì nhiều cũng không tốt.
Đúng rồi, không phải Khánh Trác mất tích.
Ngươi đoán rất đúng, trước khi ngươi đến đây, Diêm Xuân Mễ chính là gián điệp bí mật, còn Khánh Trác chỉ là Diêu Chuẩn của nàng.
Sau đó nàng phát hiện Khánh Trác định phản bội nàng để bỏ trốn cùng một người phụ nữ, nên mới chủ động thanh lý môn hộ.
Cũng nhờ Khánh Trác mà ngươi mới có túi trà này.”
Vừa dứt lời, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đã lấy ra Ám Ảnh Chi Môn rồi bước vào trong, sau đó tất cả cùng biến mất.
Khánh Trần vừa nhìn vị trí đối phương vừa biến mất vừa thầm tự nhủ, ngài đưa trà thì nói luôn là đưa trà đi, lại còn cố tình khiến hắn phải buồn nôn, xem ra đối phương đang ám chỉ với hắn, những gì Diêm Xuân Mễ nói chưa chắc đã là sự thật.
Lúc này hắn mới nhận ra, hình như mục đích chính trong chuyến đi lần này của đối phương là đưa trà cho hắn.
Chẳng lẽ đối phương đã thấy đám lão già trong cấm địa số 002 tặng trái cây cho hắn, nên mới cảm thấy mình cũng nên tặng cho hắn chút gì đó mới không thua kém người khác?
Khánh Trần biết, làm sao có chuyện lá trà trong cấm địa chỉ có chút tác dụng sáng mắt được.
Hắn đang nghĩ, sau khi ăn Long Ngư, hắn đã được tăng cường xương cốt và thính lực.
Bây giờ uống trà lại có thể làm mắt sáng lên, nếu sau này hắn có thể ăn tất cả những thứ có tác dụng tốt đối với cơ thể trong cấm địa thì không biết hiệu quả sẽ thế nào?
Nghĩ đến đây, Khánh Trần lại càng chờ mong bữa tiệc mà Đinh Đông đã hứa hẹn.
Ba tiếng cộc cộc cộc vang lên, Khánh Trần nghi hoặc đứng dậy hỏi:
“Ai vậy?”
Bên ngoài có người ồm ồm nói:
“Ta.”
Khánh Trần mở cửa ra xem thì thấy Lý Đông Trạch đang đứng bên ngoài, đối phương đang mặc một bộ âu phục rất chỉnh tề, trên cổ hắn còn thắt một chiếc nơ, như thể hắn đang chuẩn bị đi dự một bữa tiệc tối nào đó.
Nhưng hắn biết, không phải đối phương chuẩn bị đi đâu, mà vì lúc nào hắn cũng ăn mặc chỉnh tề như vậy mà thôi.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Khánh Trần hỏi.
Thật ra Khánh Trần cũng không cảm thấy bất ngờ lắm, vì khi còn ở trên hoang dã, hắn đã dặn Hồ Tiểu Ngưu về nói với Lý Đông Trạch là hắn sẽ đến thành phố số 10.
Hắn cũng không thấy bất ngờ với chuyện Lý Đông Trạch có mặt ở thành phố số 10, vì khi đứng ở cục xuất nhập cảnh, hắn đã nhìn thấy đội xe của Hằng Xã đi qua ngay trước mắt.
Việc khiến hắn cảm thấy bất ngờ nhất là tại sao đối phương lại xuất hiện trước cửa nhà hắn?
Trên tay Lý Đông Trạch còn đang cầm một cái túi nhựa màu đen, đối phương vừa thấy hắn ra mở cửa đã hỏi:
“Phòng bếp ở đâu?”
Chương 930: Giả Ngốc 1
Khánh Trần ngơ ngác chỉ phòng bếp cho hắn.
Sau đó, hắn liền trơ mắt nhìn Lý Đông Trạch bật bếp, sau đó đặt một cái nồi lên trên.
Trong cái túi nhựa mà Lý Đông Trạch mang đến là một cái hộp hình tròn mà đen, hắn mở hộp ra rồi đổ những chiếc bánh trôi trắng muốt vào nồi.
Sau đó hắn đứng im nhìn nồi bánh trôi.
Khánh Trần cũng đứng im nhìn hắn.
Bầu không khí trong phòng bắt đầu trở nên im lặng, Khánh Trần kinh ngạc nhìn bộ trang phục nghiêm túc trên người Lý Đông Trạch, sau đó lại nhìn sang nồi bánh trôi nước.
Bây giờ hắn hiểu vì sao Lý Đông Trạch lại không nói gì rồi, chắn chắn hắn định dùng bầu không khí nghiêm túc này để che dấu sự xấu hổ của mình.
Khánh Trần kỳ quái hỏi:
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Lý Đông Trạch im lặng một lúc mới nói:
“Ông chủ nói tết nguyên đán năm nay hắn sẽ không thể về ăn tết cùng người, nên hắn bảo ta đến đây thay mặt.”
Khánh Trần:
“….Tại sao ngươi lại mang chè trôi nước đến đây, tết nguyên tiêu mới ăn chè trôi nước.”
Lý Đông Trạch nhíu mày, sau dó mới ngập ngừng hỏi:
“Thật sao? Vậy tết nguyên đán thường ăn cái gì?”
Khánh Trần hỏi:
“Sư phụ bảo ngươi đến đây chỉ vì chuyện này sao? Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây không phải ăn cái gì, mà ngươi không sợ bị người khác phát hiện sao.”
“Sẽ không.”
Lý Đông Trạch lắc đầu:
“Chắc chắn sẽ không bị phát hiện.
Trước khi ta đến đây, ông chủ có nói, sau khi ngươi đến thành phố số 10, chắc chắn ngày nào tên thủ lĩnh ảnh tử cũng tìm cách lôi kéo ngươi, chúng ta không thể thua kém hắn được.”
Sau đó, hắn đặt bát chè trôi nước trước mặt Khánh Trần.
Xong xuôi, hắn không thèm hỏi Khánh Trần có đồng ý hay không, mà đã ngồi xuống ghế bên cạnh Khánh Trần, chụp một bức ảnh rồi gửi cho Tô Hành Chỉ.
Bây giờ Khánh Trần có thể dự đoán được, chỉ vài ngày nữa thôi, chắc chắn Tô Hành Chỉ cũng sẽ chạy đến thành phố số 10.
Sao bỗng dưng hắn lại biến thành thứ để hai tên này hơn thua với nhau cơ chứ?
Khánh Trần ngồi ngẩn ra nhìn bát chè trôi nước nóng hổi trước mặt, trong bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên có người đón tết nguyên đán cùng hắn.
Tuy bầu không khí có hơi ngột ngạt, nhưng vẫn rất ấm áp.
Hắn ngẩng đầu nghiêm túc nói:
“Cảm ơn.”
Sau khi gửi xong tin nhắn, Lý Đông Trạch mới nói với Khánh Trần:
“Người của Hằng Xã đều tập trung ở khu thứ bốn, tuy thế lực của Hằng Xã ở đây không lớn như ở thành phố số 18, nhưng nếu ngươi gặp khó khăn gì, chúng ta vẫn có thể giúp đỡ một chút.
Đúng rồi, La Vạn Nhai là người của ngươi sao?”
Khánh Trần gật đầu:
“Đúng thế.”
Lý Đông Trạch nghĩ một lúc rồi nói:
“Tốc độ khuếch chương thế lực của hắn quá nhanh, tuy hắn làm việc khá thỏa đáng nhưng vẫn chọc đến rất nhiều người.”
“Hắn chọc đến ai?”
Khánh Trần hỏi.
Lý Đông Trạch nói:
“Hắn đã đoạt được một chi nhánh của Cơ Giới thần giáo ở thành phố số 18, bây giờ mấy tên điên của Cơ Giới thần giáo đang lùng sục khắp nơi để tìm hắn.
Cơ Giới thần giáo rất tà môn, ta nghĩ các ngươi không nên chọc vào họ, có cần ta giải quyết hộ ngươi chuyện này không?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không cần, cứ để xem hắn có thể tự giải quyết chuyện này được không.”
Tin tức này khiến Khánh Trần cảm thấy rất bất ngờ, không biết La Vạn Nhai đã làm thế nào mới có thể đoạt được một chi nhánh của Cơ Giới thần giáo….
Cơ Giới thần giáo là một trong những tổ chức tôn giáo rất nghiêm khắc ở thế giới trong.
Nếu La Vạn Nhai muốn đoạt cả một chi nhánh thì việc đầu tiên hắn phải làm là phá hủy tín ngưỡng của tất cả thành viên trong chi nhánh đó!
Không biết hắn đã làm thế nào.
“Ta đi đây.”
Lý Đông Trạch thoáng nhìn bát chè trôi nước:
“Ông chủ nhỏ ăn hai miệng tượng trưng đi….Ngươi đừng nói với Tô Hành Chỉ và Lâm Tiểu Tiếu chuyện ta mang chè trôi nước đến đây nhé.”
“Được rồi, ta sẽ giữ bí mật.”
…
Sáng sớm, Khánh Nhất ngồi cạnh bàn ăn, trên bàn ăn là những món như trứng rán, cháo hoa, dưa muối, bánh rán hành, bánh bao.
Tuy không phải món xa xỉ gì nhưng vì người hầu trang trí rất đẹp mắt nên mới nhìn có vẻ khá cao cấp.
Ăn xong, hắn lau miệng rồi đi ra khỏi nhà.
Lúc này, trong thang máy đã có 6 vệ sĩ đang đứng nghiêm chỉ, trước khi tham gia vòng thứ ba, hắn đã nhờ mẹ hắn chọn những người xuất sắc nhất trong quân đến làm vệ sĩ cho mình…
Thật ra số vệ sĩ của Khánh Nhất không phải chỉ có 6 người đang đứng trong thang máy, ngoài ra hắn còn sai hai người chuyên đứng canh gác trong khoang thang máy, mỗi khi hắn chuẩn bị dùng đến thang máy, hai người họ sẽ dùng máy kiểm tra sinh mạng quét khoang thang máy vài lượt.
Ngoài ra, hắn còn sai hai người xuống trông xe để tránh có người động tay động chân vào xe.
Hơn nữa, Khánh Nhất không chỉ có một căn nhà ở khu thứ ba trong thành phố số 10, mà còn hai căn hộ khác cùng tầng, ở mỗi tầng trên và dưới, hắn đều mua bốn căn, Ban đầu vì an toàn nên hắn mới mua những căn hộ này, nhưng sau đó vì số lượng người hầu và vệ sĩ quá nhiều nên hắn đã cho họ vào đó ở luôn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










