- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 92 : , tăng phân cảnh Trung Vũ thu nạp người du hành thời gian Bắc Mỹ. (c911-c920)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 92 : , tăng phân cảnh Trung Vũ thu nạp người du hành thời gian Bắc Mỹ. (c911-c920)
❮ sautiếp ❯Chương 911, tăng phân cảnh Trung Vũ thu nạp người du hành thời gian Bắc Mỹ.
Tôn Sở Từ gật đầu.
Khánh Trần cười nói:
“Lần sau nhớ rút kinh nghiệm, trước khi đến chỗ giao dịch, các ngươi chỉ cần chôn thuốc xuống một chỗ nào đó, khi nào các ngươi lấy được thứ mình muốn thì mới nói chỗ chôn cho những người đó biết, nếu họ biết chắc các ngươi để thuốc ở trên xe, sớm muộn gì các ngươi cũng gặp nguy hiểm.
Đương nhiên, biện pháp an toàn nhất là các ngươi có thể nâng cao khả năng bảo vệ bản thân.”
Thật ra lí do để một người nảy sinh ý nghĩ giết người rất đơn giản, có thể do hắn đang đói mà ngươi lại có bánh trên tay, cũng có thể vì hắn đang bị bệnh mà ngươi lại có rất nhiều thuốc.
Lí do chỉ đơn giản như vậy thôi.
Lúc này, Tôn Sở Từ đã kiểm tra xong tất cả những chiếc xe ở đây, sau đó hắn sai người lấy hết súng của người hoang dã, cuối cùng chụp ảnh làm bằng chứng.
Hắn nói với Khánh Trần:
“Ở thành phố số 10, chỉ cần thợ săn hoang dã giết được một người hoang dã là có thể dễ dàng kiếm được 5000 tệ, ở đây có mười bảy người hoang dã, tương đương với 85.000 tệ…Sau khi đi lĩnh thưởng, chúng ta sẽ chuyển cho ngươi 80.000 tệ.”
Khánh Trần sửng sốt, lúc trước hắn đã biết người hoang dã cũng là một trong những mục tiêu của các thợ săn hoang dã, cũng giống như mục tiêu mà của những buổi thu săn do người tập đoàn dẫn đầu không phải dã thú, mà chính là người hoang dã.
Nhưng hắn còn không biết, hóa ra từ trước đến nay thợ săn hoang dã còn có thể dùng mạng sống của người hoang dã để đổi lấy tiền!
Hơn nữa, giá tiền mỗi sinh mạng còn rất rẻ.
Khánh Trần cười nói với Tôn Sở Từ:
“Bận rộn nửa ngày mà các ngươi chỉ lấy có 5000 tệ thôi sao, sao lại cho ta nhiều như vậy?”
Tôn Sở Từ nghiêm túc nói:
“Chẳng phải ngươi mới là người giết tất cả những người ở đây sao, chúng ta còn đang nợ ngươi ơn cứu mạng, hơn nữa chuyện vừa rồi chúng ta đâu làm gì, 5000 đã là nhiều rồi.”
Nếu không phải vì bây giờ họ quá khó khăn thì có lẽ họ sẽ không lấy 5000 tệ này.
Khánh Trần cười nói:
“Chẳng phải các ngươi mới là người cứu ta sao.”
Tôn Sở Từ nói:
“Với năng lực của ngươi, dù chúng ta không cho ngươi đi nhờ xe thì ngươi cũng không sao cả.”
Lúc này Tôn Sở Từ mới hiểu, người có năng lực như Khánh Trần sao có thể bị người khác đuổi xuống xe, có ai dám đuổi hắn xuống xe sao?
Cho nên cái cớ mà Khánh Trần nói với họ lúc trước chỉ là bịa đặt mà thôi.
Nhưng mỗi khi Tôn Sở Từ nhớ lại cảnh đối phương nằm nhoài trên đường rồi vươn tay về phía họ, hắn đã không còn gì để nói nữa rồi….
Lúc đó đối phương đang làm gì vậy? Chẳng lẽ lúc đó đối phương chỉ định trêu đùa họ thôi sao?
Khánh Trần nhìn Tôn Sở Từ rồi lắc đầu:
“Không sao, các ngươi cứ lấy hết số tiền đó đi, coi như đó là tiền lộ phí ta trả các ngươi.
Nếu có số tiền đó thì chẳng phải sau này các ngươi sẽ không phải mạo hiểm giao dịch với người hoang dã như hôm nay sao.”
Tôn Sở Từ sửng sốt:
“Chúng ta sẽ không làm thế.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Bây giờ cục quản lý xuất nhập cảnh không cho phép mang thuốc kháng sinh ra khỏi thành phố, thợ săn hoang dã bình thường sao có thể mang nhiều thuốc kháng sinh đến hoang dã như các ngươi, chắc chắn các ngươi đều là người du hành, số thuốc kháng sinh này cũng đến từ thế giới ngoài đúng không?”
Bọn Đoàn Tử vừa nghe thấy hắn nói thế đã lập tức trở nên cảnh giác, có lẽ vì hắn đã nói ra bí mật lớn nhất của họ nên những người này mới làm như vậy.
Khánh Trần cười nói:
“Yên tâm, ta sẽ không báo cáo các ngươi.
Tuy ta là người ở thế giới trong nhưng ta không có ác ý gì với người du hành.”
Tôn Sở Từ thở phào nhẹ nhõm, bây giờ mạng của người du hành còn đáng tiền hơn nhiều so với mạng của người hoang dã.
Khánh Trần đi lên xe:
“Đừng quên lục thật kĩ xe của họ, dù sao thì thứ các ngươi cần nhất bây giờ chính là súng ống đạn dược.”
Tôn Sở Từ, Đoàn Tử vừa nghe thấy thế đã lập tức đỏ mặt, vì họ biết, Khánh Trần đã đoán được tình cảnh bây giờ của họ.
Sau khi Khánh Trần đi lên xe, Đoàn Tử mới thì thầm với Tôn Sở Từ:
“Học trưởng, vừa rồi ta đã kiểm tra, thiếu niên này bắn tổng cộng 13 phát súng, nhưng lại có tất cả 17 cái xác của người hoang dã, nên ta nghĩ thân phận của hắn không tầm thường, rất có thể là một nhân vật lớn nào đó của liên bang…”
Tôn Sở Từ trầm tư cúi đầu, khẩu súng mà hắn đưa cho Khánh Trần là loại 7.62 li.
Ai cũng biết loại đạn này dù có bắn trúng thì cũng khó có thể xuyên qua cơ thể được.
Hơn nữa, phía sau mỗi người hoang dã đều có ghế dựa, sao hắn có thể bắn chết hai người trong một phát súng được.
Sau khi kiểm tra vết thương trên những người hoang dã, hắn phát hiện có 4 người hoang dã chết do bị đạn sượt qua động mạch.
Khánh Trần đã nhắm bắn kiểu gì đó để những viên đạn sượt qua động mạch chủ trên cổ người hoang dã phía trước, sau đó viên đạn mới cắm thẳng vào cơ thể người hoang dã phía sau.
Nếu chỉ một người hoang dã bị cắt động mạch thì còn có thể coi là trùng hợp, nhưng nếu có những bốn người chết kiểu này thì sao có thể là trùng hợp được!
Hắn bắn kiểu gì vậy?!
Đoàn Tử bổ sung một câu:
“Học trưởng, hắn họ Khánh.”
Rất ít người ở thế giới trong mang họ Khánh.
Sau đó, học trưởng quay đầu nhìn thiếu niên trên xe thì phát hiện đối phương cũng đang mỉm cười nhìn mình, nụ cười của hắn vẫn sạch sẽ như vậy.
Chương 912, cách thăng cấp của Ương Ương đổi từ Súng ngắn ổ xoay thành “Sử dụng một cơ hội thức tỉnh của Khánh Trần trong thế giới Siêu Đạo.”
Dù nhìn từ góc độ nào, Khánh Trần cũng không giống người du hành.
Người du hành bình thường chắc chắn sẽ không thể nói cười vui vẻ sau một trận chiến như hắn được, cứ như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn mưa rơi xuống nhân gian, không thể bình thường hơn được nữa.
“Cho nên lúc trước ngươi toàn nói dối.”
Đoàn Tử nhỏ giọng hỏi:
“Cái gì mà bị đồng đội vứt bỏ, cái gì mà muốn đến thành phố số 10 tham gia trường luyện thi, đều là giả dối hết.”
Khánh Trần mỉm cười nói:
“Các ngươi cũng đâu có nói thật, ví dụ như các ngươi không nói mình là người du hành, coi như hoà nhau đi.”
Đoàn Tử hơi khựng lại:
“Được rồi.”
Khánh Trần hiếu kì hỏi:
“Các ngươi trao đổi chim ưng với người hoang dã là để bán cho nhân vật lớn trong thành phố số 10 sao?”
“Đúng vậy.”
Tôn Sở Từ giải thích:
“Gần đây chỗ đó đang thịnh hành việc huấn luyện chim ưng, nếu có một con chim ưng được thuần hoá đứng trên cánh tay để tham gia hoạt động của giới thượng lưu sẽ là chuyện cực kì có thể diện.”
Giống như các minh tinh ở thế giới ngoài được mặc quần áo hàng hiệu nào đó thì sẽ rất có mặt mũi vậy, lúc nào mọi người cũng đều theo đuổi trào lưu.
Mà bây giờ chim ưng chính là mốt mới nhất của xã hội thượng lưu ở thành phố số 10.
Khánh Trần ngẫm nghĩ, nếu như có một con chim cắt Thanh Sơn đứng trên cánh tay mình, vậy mình có thể trở thành người có mặt mũi nhất không?
Đáng tiếc chim cắt Thanh Sơn quá lớn, không đứng vừa cánh tay hắn.
Mà chưa chắc nó vui lòng phối hợp với hắn.
Tôn Sở Từ tiếp tục nói:
“Lần này người ủy thác thợ săn hoang dã bắt giữ chim cắt là một nhân vật lớn, nhưng hình như cũng không phải bắt cho hắn, mà muốn tặng cho những người khác.”
“Một con chim ưng bao nhiêu tiền?”
Khánh Trần hiếu kì hỏi.
“1 triệu 6.”
Tôn Sở Từ nói:
“Chúng ta cũng bị số tiền này hấp dẫn, mới lấy giá rất cao để đổi với người hoang dã, chỉ là không ngờ giá cả cao đến mức họ bí quá hoá liều.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, mua một con chim ưng 1 triệu 6 làm quà, chắc chắn là tặng cho nhân vật lớn cực kì quan trọng.
Mặc dù món quà này mới lạ, nhưng cũng quá quý giá.
Lại nghe Tôn Sở Từ tiếp tục nói:
“Ta nghe người ta nói, thật ra đây là món quà cho người dự bị ảnh tử.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Sao chuyện này lại liên quan đến người dự bị ảnh tử?”
Tôn Sở Từ thấp giọng nói:
“Ở uỷ ban quản lí trị an PCE có người thế giới ngoài chúng ta.
Hắn nói Khánh thị đã ban bố vòng thứ ba của trận chiến ảnh tử.
Tất cả người được tử đều phải về thành phố số 10 nhận một chức vụ.
Cho nên những người thấy sang bắt quàng làm họ sẽ phải tặng quà cáp đủ thể diện.
Trước đó cũng có người tuyên bố nhiệm vụ bắt chim ưng, nhưng chỉ treo thưởng giá khoảng 1 triệu, nhưng bắt đầu từ tuần trước, giá cả đột nhiên tăng lên tận 1 triệu 6.”
Khánh Trần thở dài, có lẽ đây là sự ganh đua giữa các nhân vật lớn, nhất định sau này, trong số những người dự bị sẽ xuất hiện một nhân vật lớn có thể ảnh hưởng đến Liên Bang, có người muốn đầu tư từ sớm.
Giống như các vương triều cổ đại ở thế giới ngoài, bên cạnh mỗi hoàng tử tranh giành ngôi vua đều không thiếu kiểu người nịnh nọt.
Lợi ích mà mấy kẻ nịnh nọt có thể lấy được từ những người đó còn vượt xa cả 1 triệu.
Chỉ là Khánh Trần không ngờ chuyện mấy người Tôn Sở Từ bắt chim ưng còn có liên quan đến mình.
Đương nhiên cũng chỉ hơi liên quan thôi, dù sao không ai biết hắn là người dự bị ảnh tử, chim ưng cũng không phải để tặng hắn.
Khánh Trần như có điều suy nghĩ, hỏi:
“Ngươi biết họ phải giữ chức vụ gì không?”
“Hình như là thực tập giám sát cục tình báo trung ương Liên Bang khu vực ba.”
Tôn Sở Từ nói:
“Nhưng đây chỉ là tin tức ngầm.”
Khánh Trần tự hỏi, xem ra bên ngoài cũng không biết những người dự bị ảnh tử muốn gia nhập Mật Điệp Ti của Khánh thị.
Chỉ là cục tình báo trung ương Liên Bang khu vực ba đã bị Khánh thị nắm giữ hoàn toàn, cho nên ảnh tử tiên sinh cho mỗi người dự bị một thân phận có chấp hành pháp luật, quyền điều tra để thuận tiện làm việc.
Ở một mặt nào đó, nói cục tình báo trung ương Liên Bang khu vực ba là cơ cấu bên dưới Mật Điệp Ti cũng không quá đáng.
Mà sức ảnh hưởng của Mật Điệp và số lượng người mà Mật Điệp có thể điều động còn hơn cả thế.
Lúc này, họ chỉ còn cách thành phố số 10 hơn hai trăm cây số, dù đường đất khó đi thì cũng có thể đến trong vòng một ngày.
Đám người Tôn Sở Từ thay phiên lái xe bán tải, đi cả ngày lẫn đêm.
Trước đó họ vội vàng đến chỗ hẹn giao dịch với người hoang dã mà thậm chí còn không được ngủ đêm, lúc này đã có chút mệt mỏi.
Nhưng mọi người nghĩ đến sắp được trở về thành phố “khá an nhàn”, còn có thể lấy được hơn tám mươi nghìn là lên giữtinh thần.
Trong xe chỉ có Khánh Trần vẫn phấn chấn, hắn hỏi:
“Các ngươi rất thiếu tiền sao?”
Tôn Sở Từ ngẫm nghĩ rồi nói:
“Thật ra bình thường cũng đủ ăn mặc, chỉ là còn hai tháng nữa sẽ đến Tết, chúng ta cũng muốn ăn Tết vui vẻ.”
Khánh Trần sửng sốt, chỉ còn hai tháng nữa là đến Tết rồi.
Hắn là người đã nhìn thấy là không quên được, thậm chí còn yên lặng đếm thầm từng giây trong lòng hết tận năm tiếng, nhưng có vẻ ngày Tết đã bị hắn quên lãng.
Lúc còn ở đường Hành Thự, ăn Tết có nghĩa là ở trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo, yên lặng nhớ lại những bộ phim hoặc những cuốn sách.
Đây là một ngày không hề có ý nghĩa với Khánh Trần.
Đến chạng vạng tối, cuối cùng ba chiếc xe bán tải đã đến cửa khẩu thành phố số 10.
Nhìn từ xa chỉ thấy lưới sắt và lưới điện cao mấy mét vòng quanh thành phố để tránh có người buôn lậu.
Chương 913: Tiền Thưởng 3
Cám ơn bạn Key1314 đã ủng hộ ạ!
Mỗi thành phố đều có hàng rào thuế quan của mình, ví dụ như nếu ô tô chở hàng của Jindai, Kashima muốn đi vào thành phố số 18 đều phải nộp thuế quan cao đến 47%, ô tô của Lý thị, Khánh thị, Trần thị muốn đi vào mấy thành phố phía bắc do Jindai, Kashima khống chế cũng vậy.
Đều là một biện pháp để tập đoàn bảo vệ lãnh địa của mình.
Không biết hôm nay là ngày gì mà có rất nhiều người muốn vào thành phố số 10 thông qua cửa khẩu, đến mức đã xếp thành một hàng ngũ rất dài ở lối giới nghiêm bên ngoài thành phố.
Tôn Sở Từ nói:
“Ta nghe nói cứ đến cuối năm đều như vậy, xếp hàng ở phía trước đều là thợ săn hoang dã, mọi người tập trung đi săn trên hoang dã, hoặc là đổi tiền với người đi săn ở hoang dã, sau đó chuẩn bị ăn Tết đầy đủ.
Lần này chắc là bởi vì treo thưởng bắt chim ưng, cho nên rất nhiều người ra ngoài làm việc.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi hỏi:
“Một thành phố có bao nhiêu thợ săn hoang dã?”
Tôn Sở Từ đáp lại:
“Trên danh sách có 82.319 người, đây cũng là một nghề nghiệp đứng đắn.”
“Nhiều như vậy.”
Khánh Trần thấy hơi bất ngờ, vì hắn cũng không thấy nhiều thợ săn hoạt động trên vùng hoang dã lắm.
Trên đường, binh sĩ quản lý cục xuất nhập cảnh đi đi lại lại để duy trì trật tự, có vẻ rất nghiêm khắc.
Nhưng vào lúc này có ba chiếc bán tải nhanh chóng chạy qua con đường bên cạnh mà không cần xếp hàng.
Khánh Trần nhíu mày.
Tôn Sở Từ phát hiện ra vẻ mặt kì lạ của Khánh Trần bèn giải thích:
“Những ai hay ra vào thành phố sẽ quen với cảnh này, xe của tập đoàn, xe của quan chức, thậm chí xe của một vài đại gia đều có kí hiệu điện tử thông hành, có thể đi thẳng qua luôn.”
Khánh Trần nói:
“Ừm ta biết rồi.”
Hắn nhíu mày cũng không phải vì ngạc nhiên có người có thể chen ngang, dù sao lúc trước hắn cũng lợi dụng logo lá bạch quả của Khánh thị để đi lối ưu tiên, rời khỏi thành phố số 18.
Hắn nhíu mày là bởi vì hắn nhìn thấy một kí hiệu rất giống “cà vạt” ở trên đội xe, đó là logo của Hằng Xã.
Khánh Trần không ngờ Hằng Xã cũng có thế lực ở thành phố số 10.
Hắn còn tưởng rằng Hằng Xã chỉ hoạt động ở thành phố số 18 thôi chứ.
Cuối cùng đến 7 giờ tối mới đến lượt mấy người Tôn Sở Từ kiểm tra thân phận.
Hơn mười tên binh sĩ xuất nhập cảnh và hơn ba mươi cảnh sát robot vây xung quanh, ngay cả máy bay không người lái cũng ở lượn vòng giữa không trung.
Cửa khẩu xuất nhập cảnh được xâu dựng giống như cửa thành, phía trên là lô cốt phòng ngự, phía dưới là một đường hầm khảm đầy đèn led màu trắng, tất cả xe cộ đều phải kiểm tra trong đường hầm này.
Khánh Trần ngẩng đầu lên nhìn thấy tổ ong khảm trên đỉnh hầm, bên trong tổ ong là hơn trăm chiếc máy bay không người lái loại Biên Cảnh – 01, kèm theo cả vũ khí đường kính 5,56 li.
Khác với thế giới ngoài, cục quản lý xuất nhập cảnh giống một phần của hệ thống bảo vệ thành phố, có quyền lực lớn hơn.
Nếu có người tự tiện vượt quan, cục quản lý xuất nhập cảnh có quyền giết chết tại chỗ.
Hơn nữa họ cũng đã giết chết rất nhiều người.
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục đen yên lặng nhìn hồ sơ và thông tin mà Tôn Sở Từ đưa tới, kinh ngạc hỏi:
“Các ngươi giết 17 người hoang dã? Nói đùa sao, các ngươi chỉ là một đội thợ săn hoang dã cấp F mà có thể giết được 17 người hoang dã?”
Tôn Sở Từ kiên nhẫn đáp lại:
“Là thế này, chuyện đó cũng khá trùng hợp, nhưng ảnh và video, thiết bị kiểm tra sinh mệnh, danh sách đồng tử đều có thể chứng minh, hơn nữa chúng ta còn cướp được một ít súng ống, ngài cũng có thể kiểm tra.”
Người đàn ông trung niên kia ngẫm nghĩ, quay lại gọi đồng nghiệp, lập tức có người tiến lên kiểm tra ba chiếc xe bán tải.
Người đàn ông trung niên thản nhiên tắt máy ghi âm trước mặt mình đi, dẫn Tôn Sở Từ tới một chỗ không có camera:
“Dựa theo trình tự bình thường, các ngươi có thể lấy được 85000 đồng thưởng Liên Bang, nhưng trong số các chứng cứ của các ngươi có bốn cái không hoàn thiện lắm…”
Tôn Sở Từ đuổi vội vàng nói:
“Ta hiểu rồi, vậy chúng ta sẽ nhận thưởng của 13 người hoang dã.”
Hắn biết người đàn ông trung niên muốn vớt chút tiền, mà hắn chỉ là một thợ săn hoang dã bình thường, nhất định phải phối hợp.
Nếu không lần sau đi hoang dã mà bị đối phương lấy mất súng ống vũ khí để đi săn thì sẽ cực kì khó khăn.
Người đàn ông trung niên thấy Tôn Sở Từ dễ nói chuyện như vậy, lập tức nở nụ cười:
“Ta là đội trưởng đại đội bảy quản lý xuất nhập cảnh, về sau các ngươi có chuyện gì thì cứ đến tìm ta.”
“Được rồi.”
Tôn Sở Từ gật đầu.
“Được, vậy ta kiểm tra qua thông tin thành viên của các ngươi theo quy định rồi sẽ cho đi.”
Người đàn ông trung niên vừa cười vừa nói.
Nói xong, hắn trở lại vị trí vừa rồi, mở máy ghi âm ra, sau đó quẹt từng thẻ chứng minh thân phận của những người mà Tôn Sở Từ giao cho hắn vào máy tính tinh thể lỏng mini trên tay mình.
Lúc hắn quét thẻ của Khánh Trần, bỗng nhiên ngây người.
Người đàn ông trung niên kinh ngạc nhìn Tôn Sở Từ, vội chạy đến chỗ xe bán tải.
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 914: Thân Phận Mới 1
“Trưởng quan, ngài đi đây vậy?”
Tôn Sở Từ ngây ra nhìn theo bóng lưng đối phương, có lẽ vì hắn ta quá béo nên hắn cứ bước một bước là những ngấn mỡ trên người lại rung rinh theo.
Bồn chồn, lo lắng, bất an.
Tôn Sở Từ chỉ cần nhìn hành động vừa rồi của đối phương là biết chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn…..
Nhưng hắn nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi chuyện đó là chuyện gì.
Lúc này, có vẻ người đàn ông trung niên đã nhớ ra gì đó nên vội quay lại nói với Tôn Sở Từ:
“Sau này đừng gọi ta là trưởng quan nữa.”
Sau đó hắn lại tiếp tục chạy về phía chiếc xe Pickup phía xa.
Tôn Sở Từ càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chẳng phải vừa rồi tên nhân viên của cục quản lý xuất nhập cảnh còn rất cao ngạo à, sao xem thẻ thân phận của Khánh Trần xong, hắn lại biến thành thế này.
Tôn Sở Từ cũng chạy theo sau xem hắn định làm gì, nhưng khi vừa chạy lại gần, cảnh tượng trước mắt còn khiến hắn kinh ngạc hơn, tên nhân viên đứng ngay cạnh chiếc xe Pickup mà Khánh Trần đang ngồi, sau đó còn cười nịnh nọt nhìn đối phương.
Lúc này hắn chợt nhớ tới một câu nói ở thế giới ngoài, thế giới này giống như những con khỉ đang bò lên cây.
Nếu những con phía dưới nhìn lên trên thì có lẽ nó sẽ chỉ thấy những cái mông, nhưng nếu nó nhìn xuống dưới thì chắc chắc dưới đó toàn những khuôn mặt tươi cười mà thôi.
Nếu thân phận Khánh Trần không cao, sao nhân viên của cục quản lý xuất nhập cảnh lại có biểu cảm như vậy?
Người đàn ông trung niên cười nịnh:
“Trưởng quan, ngài khỏe chứ.
Do ta không biết ngài đi cùng xe với đoàn thợ săn hoang dã này nên mới làm chậm trễ thời gian của ngài.
Người có thân phận như ngài sao lại đi đường này, hay bây giờ ta phái một chiếc xe đưa ngài sang đường ưu tiên?”
Khánh Trần nhìn hắn, bình tĩnh nói:
“Nhiệm vụ cơ mật, đừng rêu rao.”
Người đàn ông trung niên vội gật đầu:
“A được rồi, ta đã hiểu.”
Thật ra ngay cả chính Khánh Trần cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.
Tuy thân phận của hắn bây giờ là “đế sư tương lai ” và giáo viên Giảng Võ đường của Lý thị, nhưng những thứ như thế này đâu có được ghi chép trong thẻ thân phận của hắn.
Có lẽ chỉ còn một khả năng duy nhất là, ngay từ khi hắn chưa đến thành phố số 10, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đã kheiens thân phận của hắn trở thành một trong những nhân vật cấp cao trong tổ chức tình báo.
Nếu không sao đối phương lại gọi mình là “Trưởng quan”?
Không được, bây giờ hắn nhất định phải xem chức vị hiển thị trên thẻ thân phận của hắn là gì.
Chỉ khi biết chức vị của mình là gì thì hắn mới có thể biết thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đã sắp xếp thân phận gì cho hắn.
Từ lúc bắt đầu chuyện này đến giờ Khánh Trần luôn cảm thấy thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đã sớm biết hắn nhất định sẽ đến thành phố số 10.
Lúc này, cả bọn Đoàn Tử đều nín thở nghe cuộc đối thoại giữa Khánh Trần và người đàn ông trung niên kia, bây giờ họ cũng không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa.
Tại sao thiếu niên đáng thương đi nhờ xe họ lại bỗng dưng biến thành “Trưởng quan” ?
Trong những lần ra vào thành phố trước đây, họ đã từng thấy rất nhiều cảnh những đoàn thợ săn hoang dã bị nhân viên của cục quản lý xuất nhập cảnh có tình kiểm tra nghiêm ngặt, chỉ vì những người đó không trả nổi phí bảo hộ.
Thậm chí họ còn có thể lấy cớ nghi ngờ trong bánh xe của đoàn xe đó có giấu dược phẩm, sau đó cắt nát hết tất cả lốp xe.
Họ có thể sẽ lấy cớ kiểm tra để mở nắp động cơ của ngươi, sau đó trong quá trình kiểm tra, cố tình làm hỏng máy móc gì đó, nếu các ngươi vẫn nhất quyết không nộp tiền thì rất có thể họ sẽ bắt tháo một số phần như bình nước….Để kiểm tra.
Nếu xe của ngươi bị hỏng thì chắc chắn nhân viên của cục quản lý xuất nhập cảnh sẽ giúp ngươi gọi xe kéo để đem đi sửa chữa.
Tất nhiên, phí sửa chữa và phí thuê xe kéo sẽ do ngươi trả.
Từ trước đến nay những đội thợ săn hoang dã đâu dám chống đối nhân viên của cục quản lý xuất nhập cảnh, thậm chí những người đó còn muốn làm gì thì làm.
Cho nên, thường thì những thợ săn hoang dã thường gọi họ là “lão gia ở cục quản lý xuất nhập cảnh ” .
Mà bây giờ, các lão gia lại đang khúm núm đứng trước mặt Khánh Trần.
Thậm chí họ còn cảm thấy hắn ta còn hận không thể viết luôn hai chữ “Nịnh nọt” lên trên mặt.
Đoàn Tử quay sang nhìn Khánh Trần thì phát hiện sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, cô không thể thăm dò được trong đầu hắn bây giờ đang nghĩ gì nữa.
Khánh Trần nói với người đàn ông trung niên:
“Ngươi tên gì?”
Người đàn ông trung niên nói:
“Ta tên là Lý Mạnh Lâm, là đội trưởng đội bảy của cục quản lý xuất nhập cảnh.”
Chương 915: Thân Phận Mới 2
Khánh Trần gật đầu:
“Ngươi không biết giữ bí mật là gì à.
Ta đã cố ý đi với đoàn thợ săn hoang dã, sao ngươi còn đến đây chào hỏi, nếu người khác biết thân phận của ta thì sao? Đưa máy quét thẻ thân phận của ngươi cho ta.”
Sau đó hắn lấy luôn máy quét trên tay đối phương.
Trên màn hình tinh thể lỏng của máy quét đang hiển thị ảnh chân dung của hắn, bên dưới là số ID và các thông tin khác, trong đó có cả nghề nghiệp…..
Khánh Trần thấy trên cột nghề nghiệp có ghi là thanh tra khu 1 của cơ quan tình báo liên bang….
Khánh Trần nghi ngờ.
Chẳng phải những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử khác đều được phân đến khu 3 sao, sao hắn lại được phân đến khu 1?
Hơn nữa, chẳng phải những người được chọn khác đều được phong chức thanh tra thực tập sao, rõ ràng thân phận của hắn là thanh tra, thiếu hai chữ thực tập so với họ.
Vì bây giờ Khánh Trần không rõ lắm về các cấp bậc trong tổ chức tình báo, hắn không thể nào phán đoán được thân phận của mình thấp hơn hay cao hơn những người được chọn khác, chỉ đành trả lại máy quét thân phận cho Lý Mạnh Lâm:
“Lần sau nhớ chú ý một chút.”
“Vâng, ngài đi thong thả.”
Lý Mạnh Lâm lập tức cúi đầu nhận sai, mãi đến khi xác định ba chiếc xe Pickup đó đã đi xa, hắn mới dám đứng thẳng dậy.
Mãi đến tận bây giờ, một tên binh sĩ trang bị súng ống đầy đủ mới dám lại chỗ hắn:
“Thế nào trưởng quan, tại sao ngài phải khách khí với thiếu niên đó vậy?”
Lý Mạnh Lâm vừa đưa tay lên trán đã cảm thấy bàn tay mình ướt đẫm, bây giờ hắn mới để ý phần áo phía sau lưng hắn đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm từ bao giờ.
Hắn nói với binh sĩ:
“Ngươi thì biết gì, ngươi có biết hắn chính là thanh tra ở khu 1 không.
Ngươi nghĩ chúng ta có thể động đến mấy tên diêm vương sống như họ sao? Hơn nữa, ngươi có thấy hắn rất trẻ không, nếu không phải một nhân vật lớn nào đó của Khánh thị, sao hắn có thể trở thành thanh tra được.”
Binh sĩ sửng sốt hỏi:
“Hắn chính là một trong những người được chọn sao?”
Lý Mạnh Lâm lắc đầu:
“Không phải, những người được chọn đều được phân đến khu 3.
Hơn nữa chức vị của họ chỉ là thanh tra thực tập mà thôi.
Họ muốn trở thành thanh tra thì phải làm việc ở đây ít nhất một năm nữa, hơn nữa quyền hạn của thanh tra và thanh tra thực tập còn khác nhau một trời một vực.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây không phải là chuyện này, mà là Khánh thị sẽ không đưa những người được chọn vào khu 1 để làm đầy tớ.”
“Đầy tớ?”
Binh sĩ sửng sốt.
“Ngươi không biết chuyện này sao.”
Lý Mạnh Lâm nghĩ một lúc rồi bắt đầu nói:
“Nghe nói trong tổ chức tình, mỗi khu sẽ do một tập đoàn phụ trách, Lý thị quản khu 2, Khánh thị quản khu 3, Trần thị quản khu 4, khu 6 là Jindai, khu 7 là Kashima.
Chỉ có khu một là hơi khác những khu còn lại một chút.”
“Có chuyện này nữa?”
Binh sĩ buồn bực nói.
Lý Mạnh Lâm đắc ý nói:
“Những binh sĩ bình thường như các ngươi thì biết cái gì?”
“Vậy khu 1 và khu 5 khác nhau ở chỗ nào?”
Binh sĩ hỏi, hắn biết cấp trên của mình đang muốn khoe khoang nên lập tức phụ họa theo.
Lý Mạnh Lâm nói:
“Vì khu 5 là nơi phụ trách pháp y nên những nhân viên ở đó không có quyền hạn cao lắm.
Nhưng khu 1 lại khác, đó là nơi tụ hợp của tất cả các tập đoàn nên tình hình rất phức tạp.
Tình trạng đấu đá xảy ra rất thường xuyên, thường thì các tập đoàn sẽ cử những người tâm ngoan thủ lạt nhất của mình đến đó làm việc.
Tuy nguy hiểm nhưng khu 1 lại là nơi có quyền lực cao nhất, quyền hạn của mỗi nhân viên trong đó đều lớn nhất, đây cũng là nơi đấu đã nhau ác liệt nhất, rất ít người có thể sống sót đến khi kết thúc nhiệm kì.”
Theo bộ luật của cơ quan tình báo liên bang, khu 1 có quyền ra lệnh cho tất cả khu còn lại, có quyền xem tất cả các loại hồ sơ, thậm chí họ còn có quyền mang tù phạm đi bất kì lúc nào muốn.
Lý Mạnh Lâm vừa nhìn theo bóng ba chiếc xe Pickup đằng xa vừa nghĩ, tại sao người này lại phải im lặng về đây, có phải hắn muốn giúp đỡ một người được chọn nào đó thắng trong vòng này không?
Theo lệ cũ, cuộc chiến ảnh tử trước đây chỉ có bốn vòng.
Tuy vòng cuối mới là vòng quyết định ra ai là kẻ chiến thắng, nhưng sau khi vòng thứ ba kết thúc, mọi người đã có thể thấy ai là kẻ miệng cọp gan thỏ, ai mới thật sự là kẻ giả heo ăn thịt hổ.
Khi vòng thứ ba kết thúc cũng là lúc các phe phái trong Khánh thị phải đưa ra quyết định ủng hộ người được chọn nào.
Lý Mạnh Lâm nói với binh sĩ:
“Nhớ dãy số của đội thợ săn hoang dã này là 0291, sau này các ngươi nhất định không được ăn chặn tiền của họ.
Ngoài ra, nếu sau này họ có muốn ra ngoài đi săn thì các ngươi cũng không được phép thu phí.”
Chương 916: Giới Thiệu Bạch Trú 1
Sau khi ba chiếc xe Pickup đi qua cửa kiểm soát, điện thoại của Tôn Sở Từ bỗng nhận được thông báo: Tài khoản của hắn được cộng 85.000 tệ tiền thưởng, ngoài thông báo này, hắn còn nhận được một thông báo khác ghi là số tiền này sẽ được miễn thuế thu nhập.
Tôn Sở Từ không nói gì, vừa rồi hắn còn tưởng thu hoạch lần này của mình sẽ bị cắt xén, không ngờ bây giờ hắn lại nhận được toàn bộ số tiền.
Bầu không khí trong xe rất im lặng, ngay cả người hay nói như Đoàn Tử cũng không nói gì, bộ đàm cũng không vang lên bất cứ giọng nói nào.
Khánh Trần cười nhìn Tôn Sở Từ:
“Các ngươi ở tại chỗ nào trong thành phố số 10?”
Tôn Sở Từ do dự một lúc, hắn không biết mình nên cử xử như thế nào với một nhân vật lớn ở thế giới trong mới phải phép, nên thận trọng nói:
“Chúng ta ở Ngưng Bích bắc nhai trong khu thứ năm….”
Khánh Trần nhớ lại bản đồ của thành phố số 10, sau đó lập tức tìm ra vị trí của Ngưng Bích bắc nhai trên đó.
Hắn nói:
“Chỗ ta ở chỉ cách các ngươi một ngã tư, sau này các ngươi có chuyện gì cần giúp đỡ thì có thể gọi điện thoại cho ta.”
Tôn Sở Từ sửng sốt:
“Ngài không ở trong khu Tam Thượng sao?”
“Đừng gọi ta là ngài.”
Khánh Trần cười nói:
“Các ngươi không cần cẩn thận như vậy, dù sao thì ta cũng phải cảm ơn các ngươi đã cho đi nhờ đoạn đường này.”
Hai căn nhà mà ông lão mua cho hắn đầu ở khu thứ ba.
Nhưng vì Khánh Trần lại nghĩ nếu ở khu Tam Thượng thì rêu rao quá, nên hắn không định ở đó.
Khu Tam Thượng ở thành phố số 10 là nơi tập trung của giới thượng lưu, nghe nói rất nhiều minh tinh và diễn viên nổi tiếng đều ở đó, nếu hắn chuyển đến đó, rất có thể sẽ bị đám nhà báo tình cờ chụp được.
Cho nên, hắn đã sớm thuê một căn nhà ở khu thứ năm, tuy là khu thứ năm nhưng từ đó đến trung tâm tình báo chỉ mất khoảng 20 phút đi xe.
“Đúng rồi.”
Khánh Trần nhìn Tôn Sở Từ:
“Các ngươi đều là sinh viên ở thế giới ngoài sao? Dựa vào những gì Đoàn Tử từng hỏi ta lúc trước, có thể thấy các ngươi đều là học sinh tốt.”
Tôn Sở Từ ngập ngừng một lúc, cuối cùng hắn cũng nói:
“Chúng ta đều là sinh viên đại học ở Trịnh thành của thế giới ngoài, nhưng vì thi đại học ở thế giới ngoài không khắt khe như thế giới trong nên số lượng sinh viên ở thế giới ngoài rất nhiều.”
Đoàn Tử còn bổ sung:
“Tôn Sở Từ chính là chủ tịch hội học sinh ở Trịnh thành.”
Tôn Sở Từ lắc đầu:
“Cũng không có quyền hành gì.”
Đến tận bây giờ những sinh viên này mới thật sự coi Khánh Trần là dân bản địa ở thế giới trong, bây giờ chẳng còn ai nghi ngờ hắn cũng là người du hành nữa.
Khánh Trần hỏi:
“Đúng rồi, ở Trịnh thành có tổ chức người du hành nào nổi tiếng không?”
Tôn Sở Từ nghĩ một lúc rồi nói:
“Trong thành phố có ba tổ chức khá nổi tiếng, nhưng vì những người du hành ở Trịnh thành rất hay đấu đá với nhau nên danh tiếng các tổ chức không tốt lắm.”
“À.”
Khánh Trần gật đầu:
“Vậy ở những nơi khác có tổ chức người du hành nào rất nổi tiếng không?”
Tôn Sở Từ nghĩ một lúc rồi nói:
“Côn Lôn, Cửu Châu, Ma Trận, Bạch Trú, Hồng Diệp…..Đây là những tổ chức khá nổi tiếng trong nước.
Bạch Trú là tổ chức ở gần Trịnh thành nhất, nghe nói tổ chức đó rất lợi hại.”
Khánh Trần ngạc nhiên, thanh danh của Bạch Trú đã lan đến tận Trịnh thành rồi sao?
…
“Bạch Trú? Cái tên này nghe thật lạ.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Theo những gì ta biết, thành phố số 18 ứng với Lạc thành ở thế giới ngoài không, chẳng phải Bạch Trú sẽ hoạt động ở thành phố số 18 sao?”
Bây giờ phần lớn người ở thế giới trong đều biết chuyện thành phố ở thế giới ngoài ứng với các thành phố ở thế giới trong, thậm chí rất nhiều câu truyện lịch sử ở thế giới ngoài cũng bị người du hành mang đến đây.
Cho nên, Khánh Trần biết thành phố nào ở thế giới ngoài ứng với thành phố nào ở thế trong cũng là bình thường.
Tôn Sở Từ nói:
“Từ trước đến nay Bạch Trú luôn hoạt động ở thành phố số 18, nghe nói họ còn phá hủy rất nhiều kế hoạch của Jindai và Kashima….”
Khánh Trần gật đầu:
“Tổ chức này làm rất tốt, ta cũng không thích Jindai và Kashima.”
Tôn Sở Từ nói:
“Lúc trước tổ chức này hành động rất bí mật nên đa phần mọi người đều không biết, nhưng dạo gần đây họ tham gia vào rất nhiều chuyện lớn nên mới bại lộ.
Bây giờ không ít người du hành ở Trịnh thành đang định đến Lạc thành gia nhập Bạch Trú.”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Trong Trịnh thành không có tổ chức người du hành nào lợi hại sao?”
“Không có.”
Tôn Sở Từ lắc đầu:
“Cũng không phải không có, sau khi những tổ chức người du hành ở Trịnh thành được thành lập, những chuyện họ làm đều không phải tốt lành gì.
Họ lợi dụng năng lực của mình để bắt mọi người nộp phí bảo hộ, nếu những người đó phát hiện ra ai là người du hành thì chắc chắn họ sẽ đến tận nhà, bắt người đó trở thành người vận chuyển hàng hóa từ thế giới trong ra thế giới ngoài cho họ.”
Chương 917: Giới Thiệu Bạch Trú 2
Khánh Trần nhướn mày, mấy người du hành Trịnh thành thật quá đáng, mới có được một chút sức mạnh mà đã dám đi bắt nạt người khác rồi.
Hắn hỏi:
“Tại sao các ngươi không tập hợp lại rồi đối phó với họ?”
Tôn Sở Từ nói:
“Không được, trong tổ chức của họ có một cao thủ cấp C, mọi người đều không dám làm gì họ.”
Khánh Trần thầm thở dài, tổ chức đó mới có một cao thủ cấp C mà đã dám hoành hành như vậy sao?
Hóa ra nếu Lưu Đức Trụ ở Trịnh thành thì có lẽ hắn đã trở thành vô địch rồi, chuyện này khiến hắn cảm thấy rất bất ngờ.
Thật ra lí do Khánh Trần hỏi những chuyện này là vì hắn muốn xem Trịnh thành có người du hành nào là cao thủ không.
Nhưng xem ra không có.
Lần này Khánh Trần đến thành phố số 10 không phải chỉ vì hứa hẹn của thủ lĩnh ảnh tử, mà hắn còn phải thực hiện một nhiệm vụ khác, đó là thăm dò tình hình trước cho Bạch Trú.
Trước đây Bạch Trú chưa hoạt động ở các thành phố khác bao giờ, tuy họ có tham dự một vài sự kiện lớn nhưng về cơ bản những chuyện đó đều diễn ra trong Lạc thành.
Nhưng đối với một tổ chức như Bạch Trú, sớm muộn gì họ cũng phải rời khỏi Lạc thành để phát triển thế lực ở thế giới rộng lớn ngoài kia.
Đoàn Tử còn nói thêm:
“Sau khi kiếm được tiền, tổ chức đó đã mua rất nhiều Ferrari, Porche, mỗi đêm họ còn cố tình rú ga trên đường ở Trịnh thành, khiến mọi người không ngủ được.
Trong khi họ làm những chuyện vô dụng đó, Bạch Trú lại luôn tìm cách phá hoại kế hoạch của Jindai và Kashima ở trong nước.
Chỉ cần một so sánh đơn giản như vậy là có thể thấy mấy tổ chức ở Trịnh thành kém cỏi như thế nào rồi! Ta nghe nói, ông chủ Bạch Trú rất lợi hại, ngươi có biết chuyện Jindai tổ chức phục kích một nhân vật quan trọng của Lý thị ở thành phố số 18 không, nghe nói ông chủ Bạch Trú chỉ cần đúng 1 khẩu súng là có thể bắn chết không biết bao nhiêu người của Jindai ở khoảng cách 2600 mét.”
Khánh Trần nói:
“Ta có biết chuyện này…Trong những tổ chức ở Trịnh thành, có người nào sở hữu vật cấm kỵ không?”
Tôn Sở Từ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
“Hình như tên cao thủ cấp C đó có một cái.”
Nói đến đây, Khánh Trần đã bắt đầu cảm thấy hứng thú với người đó rồi…..
Sau khi ba chiếc xe Pickup lái vào khu thứ năm, Khánh Trần mới vỗ vai Tôn Sở Từ, cười nói:
“Để ta xuống chỗ này là được, sau này gặp phải chuyện gì thì có thể tìm ta, nếu các ngươi bị những người du hành ở Trịnh thành tìm đến cửa thì cứ gọi cho ta.”
Sau đó Khánh Trần xuống xe, Tôn Sở Từ lặng lẽ ngồi trên xe nhìn theo bóng lưng của thiếu niên.
Mãi một lúc sau khi thiếu niên rời khỏi xe, những người trên hai chiếc xe Pickup còn lại mới dám nói chuyện, đến tận bây giờ mọi người mới dám bàn luận với nhau về thân phận của Khánh Trần.
“ĐM, không biết thân phận của tên này là gì mà có thể khiến lão gia của cục quản lý xuất nhập cảnh phải khúm núm nịnh nọt như vậy?”
Tôn Sở Từ nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta nghĩ có lẽ hắn là một nhân vật lớn nào đó của Khánh thị.
Hơn nữa rất có thể chức vị của hắn còn rất cao.
Theo ta biết, không phải tất cả nhân viên của cục quản lý xuất nhập cảnh đều khúm núm với mọi thành viên của tập đoàn.
Ít nhất thì họ sẽ không khúm núm như vậy với một thành viên tập đoàn không có thực quyền.”
Đoàn Tử nói:
“Hơn nữa hắn còn dùng súng rất điêu luyện, lúc hắn bắn những người hoang dã, ta còn không dám thở mạnh, lúc đó ta chỉ sợ hắn quay sang bắn luôn cả chúng ta.
Có phải hắn là quan chức cấp cao nào đó trong quân đội của Khánh thị không? Ta nghe nói bây giờ các tập đoàn có rất nhiều thành viên còn rất trẻ mà đã được phong làm giáo quan.”
“Nhưng nếu hắn thật sự là một nhân vật lớn nào đó của tập đoàn thì sao lại ở trong khu thứ năm.”
Tôn Sở Từ ngẫm nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Có lẽ hắn có rất nhiều nhà, nhưng vì căn nhà đó gần với tuyến đường chúng ta sẽ đi qua nhất nên hắn tiện đường đến đó.”
Lúc này, lại có người nói vào trong bộ đàm:
“Ta lại nghĩ đến một khả năng khác, có phải hắn cũng làm như một số nhân vật lớn khác ở thành phố số 10 không….”
Mọi người lập tức sững sờ.
Khu thứ bốn là khu giải trí, những người giàu có nhưng không phải nhân vật lớn của các tập đoàn đều tập trung ở đây.
Ngoài ra, có rất nhiều minh tinh tuyến hai tuyến ba không đủ khả năng chuyển vào khu thứ ba đều tập trung ở những khu căn hộ cao cấp trong khu thứ năm.
Cho nên, rất nhiều nhân vật lớn ở thành phố số 10 đã mua nhưng căn hộ cao cấp ở đây để nuôi tiểu minh tinh.
Ý của câu nói vừa rồi là có phải Khánh Trần cũng mua nhà ở khu thứ năm để nuôi người?
Tôn Sở Từ lắc đâu:
“Ta lại nghĩ không phải như vậy, từ lúc mới gặp đến giờ ta luôn cảm thấy hắn rất sạch sẽ, người như vậy sao có thể làm chuyện như ngươi vừa nói được.”
Chương 918: Diễn Viên
“Cũng đúng, ta chỉ tùy tiện nói một chút thôi….Đúng rồi, học trưởng, chúng ta có thể làm thân với nhân vật lớn này không.
Người du hành có thể ôm đùi những nhân vật lớn ở thế giới trong đều sống rất thoải mái, chẳng phải chúng ta vừa gặp được một nhân vật lớn ở thế giới trong sao, mọi người không định nhân cơ hội này để ôm đùi người đó?”
Đoàn Tử nói:
“Nếu chúng ta có thể ôm được đùi của một nhân vật lớn, sau này cần gì liều mạng trên hoang dã nữa.”
Tôn Sở Từ nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Cũng không phải không được, ta sẽ thử dò hỏi xem đối phương có cần người chạy chân hay không.
Nhưng mọi người phải hiểu một việc, muốn ôm được đùi thì chúng ta phải có năng lực trước đã, nếu chúng ta không có năng lực gì thì người đó còn cần chúng ta làm gì.”
Trên đường đi, Tôn Sở Từ đã nói rất nhiều chuyện với Khánh Trần.
Nhưng không hiêu tại sao, càng nói chuyện với đối phương nhiều, hắn lại càng cảm thấy đối phương thần bí hơn.
…
Sau khi xuống xe, Khánh Trần không vội về nhà thuê, hắn muốn đi dạo ở khu thứ năm một lúc.
Chuyến đi đến thành phố số 10 lần này nhất định rất nguy hiểm, dù không có thì chắc chắn thủ lĩnh ảnh tử cũng sẽ tạo ra nguy hiểm cho hắn.
Khánh Trần không phải người thích cầu may, việc hắn phải làm bây giờ là ghi nhớ tất cả các tuyến đường ở khu thứ năm trước khi nguy hiểm ập đến.
Sáu tiếng sau, hắn ghi nhớ qua tổng cộng 78 con đường.
Ngoài ra, hắn đã tìm ra 12 con đường có thể dùng để chạy trốn, ba con đường trong đó dùng để chạy trốn đến nhà an toàn ở khu thứ ba, 9 con đường còn lại dùng để rời khỏi thành phố số 10.
Khánh Trần không biết chuyện hắn vừa làm có ý nghĩa gì hay không, nhưng hắn biết có chuẩn bị trước vẫn tốt hơn.
Hắn muốn chuẩn bị đầy đủ mọi thứ trước khi gia nhập Mật Điệp ti.
Căn hộ Khánh Trần thuê nằm trong ‘Cao ốc Utopia’, ngay khi hắn vừa bước vào cao ốc đã thấy cửa thang máy đang chuẩn bị đóng lại.
Hắn vội chạy lại rồi bước vào ngay trước khi cửa thang máy đóng lại.
Trong thang máy có một người phụ nữ chùm kín mít từ đầu đến chân đang đứng.
Trên đầu người đó đội một cái mũ, ngoài ra còn đeo khẩu trang, kính râm, nhìn rất cổ quái.
Khánh Trần cảm thấy cách ăn mặc của đối phương trông rất quen, nhưng hắn nghĩ mãi mà vẫn không thể nhớ nổi mình đã nhìn thấy nó ở đâu.
Hắn liếc nhìn hàng nút bấm, đối phương định đến tầng 112, Khánh Trần cũng đang muốn đến tầng 112.
Lúc này Khánh Trần đã bắt đầu cảnh giác, chẳng lẽ hắn vừa đến thành phố số 10 mà đã có người tra được địa chỉ nhà hắn sao?
Khánh Trần lặng sẽ cầm lấy một đầu của Con Rối Giật Dây, chỉ cần người phụ nữ đó có hành động gì bất thường thì hắn có thể lập tức truyền chân khi của Kỵ Sĩ vào Con Rối Giật Dây để biến nó thành vũ khí sắc bén.
Ngay khi thang máy đến tầng 12, người phụ nữ bỗng nói:
“Có nhất thiết phải làm vậy không?”
Khánh Trần dần dần siết chặt Con Rối Giật Dây:
“Hử?”
Chẳng lẽ đối phương đã nhận ra hắn định làm gì?
Giọng của nàng khá thanh thúy, có lẽ tuổi tác đối phương cũng không lớn.
Khánh Trần nhìn thấy bàn tay đeo găng màu đen của đối phương đã bắt đầu thò vào trong túi xách, có lẽ nàng đang định móc súng ra để bắn hắn.
Nhưng hắn không hề hoang hốt mà bình tĩnh hỏi:
“Ai phái ngươi tới?”
“Ai phái ta tới?”
Có vẻ đối phương rất bất ngờ với câu hỏi của hắn:
“Ngươi đang nói cái gì vậy, đừng tưởng chỉ cần nói như vậy là có thể qua mắt được ta.”
Sau đó nàng rút ra một cái dùi cui điện được ngụy trang thành hình một thỏi son.
Khánh Trần: “?”
Hắn bỗng cảm thấy mọi chuyện hình như không giống với tưởng tượng của hắn làm, làm gì có sát thủ nào lại dùng những vũ khi bình dân như dùi cui điện.
Hơn nữa, những lời đối phương vừa nói cũng không khớp với những gì hắn tưởng tượng lắm….
Nàng tiếp tục nói:
“Xem ra bây giờ đám nhà báo các ngươi thật lợi hại.
Ta đã trốn đến tận chỗ này rồi mà các ngươi vẫn có thể tìm ra sao? Chẳng lẽ các ngươi không thể cho những nghệ sĩ như chúng ta chút không gian riêng tư sao, các ngươi không cảm thấy phiền à? Nếu các ngươi còn dám đến cao ốc này một lần nữa thì đừng trách ta không khách khí.”
Giọng điệu đối phương càng ngày càng lớn, cảm xúc cũng càng ngày càng phẫn nộ, nàng còn vừa nói vừa khua khua thỏi son trong tay.
Khánh Trần: “….”
Tuy bây giờ hắn đã bình tĩnh lại nhưng hắn vẫn không dám hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.
Đến tận bây giờ hắn mới hiểu tại sao hắn lại cảm thấy cách ăn mặc của đối phương nhìn quen mắt như vậy, chẳng phải lúc trước Lục Áp cũng trùm kín mít y như vậy rồi mới vác kính viễn vọng lên sân thượng để nhìn sang chỗ hắn sao.
Khánh Trần đành nói với đối phương:
“Xin lỗi, có lẽ ngươi hiểu lầm chuyện gì đó rồi.”
Chương 919: Ta Chỉ Không Tin Vào Bất Ngờ
Thật ra vừa rồi không chỉ mỗi đối phương hiểu lầm, mà ngay cả hắn cũng hiểu lầm.
Lúc này, nàng nói:
“Ngươi còn dám bảo ta bình tĩnh lại sao? Vậy ta hỏi ngươi, tại sao sau khi bước vào thang máy, ngươi không chọn tầng ngươi muốn mà cứ đứng đó nhìn ta.”
Khánh Trần thầm thở dài, hắn không định trả lời câu hỏi của đối phương.
Đến khi cửa thang máy mở ra, hắn đi ra ngoài trước đối phương rồi nhập mật mã để vào căn nhà hắn vừa thuê ở tầng 112.
Vừa bước vào nhà, Khánh Trần đã thở dài một tiếng, hình như những tầng lớp sống trong thành phố số 10 không giống những thành phố khác lắm.
Có lẽ những ngày sắp tới sẽ còn nhiều đặc sắc hơn so với hắn nghĩ.
….
Khi mọi người vào không gian của riêng mình, họ đều sẽ có cảm giác buông lỏng.
Vì không có ai nhìn chằm chằm vào ngươi, không ai kiểm tra hành vi và thái độ của ngươi.
Nhưng Khánh Trần lại không.
Hắn đứng cạnh cửa nhắm mắt lại, lẳng lặng lắng nghe tất cả âm thanh bên ngoài.
Không có tiếng mở cửa, không có tiếng đóng cửa.
Không có cái gì.
Đây là điều bất thường.
Căn nhà rộng 89 mét vuông đã được coi là “biệt thự” ở khu thứ năm thành phố Cyberpunk chen chúc, phần lớn những gia đình ba người khác đều phải ở trong “chuồng bồ câu” rộng 15 mét vuông.
Khánh Trần không vội thăm quan nhà mới của mình, mà mở cửa đi ra ngoài một lần nữa.
Không có ai ở trong hành lang yên tĩnh mờ tối cả, hắn cởi giày, dùng kỹ năng mà mẹ Diệp dạy, nhanh chóng lặng lẽ tới gần lối thoát hiểm.
Trong lối đi, người phụ nữ ở thang máy trước đó đang thấp giọng nói:
“Hắn không phát hiện ra ta có gì không mình thường…”
Có người cười nói trong điện thoại:
“Ngươi là người giỏi diễn kịch nhất trong tổ của các ngươi.
Hắn không phát hiện ra cũng rất bình thường, nhớ phải tạo ra nhiều cơ hội gặp hắn.
Ta muốn nhìn xem bao giờ hắn mới có thể nhìn thấu ngươi, đây đúng là một trò chơi thú vị.”
“Được rồi trưởng quan…”
Lúc nói đến đây, người phụ nữ bỗng cứng đờ.
Vì có người dí họng súng đen ngòm vào tim nàng ở phía sau.
Khánh Trần lặng lẽ cầm lấy điện thoại trong tay người phụ nữ, nói vào điện thoại:
“Ảnh tử tiên sinh, làm thế này hình như không được thân thiện lắm.”
Lấy thính lực của hắn, đương nhiên có thể nghe được giọng nói trong điện thoại là của ảnh tử tiên sinh Khánh thị.
Mà “nữ minh tinh” có vẻ như trùng hợp gặp được này là do đối phương sắp xếp.
Khánh Trần ở trong phòng mình lắng nghe tiếng mở cửa và đóng cửa của nữ minh tinh, nếu đối phương đã ở đây chắc chắn phải đóng mở cửa.
Không thể không nói, sự sắp xếp này vô cùng khéo léo.
Vì người phụ nữ này đi vào thang máy trước Khánh Trần, mà Khánh Trần lại ngăn cửa thang máy trước khi nó sắp đóng lại.
Sau đó người phụ nữ ấn tầng 112 trước hắn, cũng chỉ trích hắn đang theo dõi mình trước.
Đây là một cách đánh đòn phủ đầu, lúc này người bình thường sẽ có suy nghĩ “giải thích hiểu nhầm”, chứ không nghi ngờ thân phận của đối phương.
Nhưng Khánh Trần rất cẩn thận, cẩn thận đến mức nghi ngờ tất cả theo thói quen.
Trùng hợp như thế, lại sớm chú ý đến hắn, ngoại trừ ảnh tử ra thì không còn ai khác.
Lúc này, ảnh tử cười:
“Ta còn tưởng rằng nàng có thể lừa được ngươi chứ.
Đúng là cẩn thận khiến người ta bất ngờ.
Nhưng ta rất hiếu kì rốt cuộc vì sao ngươi lại nghi ngờ nàng? Nàng thật sự là một minh tinh hạng C, thậm chí mấy năm trước còn có thể lên được hạng B.”
Khánh Trần sửng sốt, hắn nhìn về phía người phụ nữ kia, có phải ảnh tử tiên sinh không dùng được nhiều người lắm không? Thậm chí cả minh tinh hạng C cũng có thể làm việc cho Mật Điệp Ti.
Hắn bình tĩnh đáp lại:
“Ta chỉ không tin vào bất ngờ.”
Ảnh tử trầm mặc một giây rồi nói:
“Không tin vào bất ngờ là một thói quen tốt, nàng tên là Diêm Xuân Mễ, ngươi gọi nàng Tiểu Mễ là được rồi.
Nhưng ngươi đã phát hiện ra nàng, vậy có thể đến Mật Điệp Ti sớm.
Sau 2 giờ rạng sáng, nàng sẽ phụ trách dẫn ngươi đến Mật Điệp Ti đưa tin.
Về sau nàng sẽ trở thành thành viên trong tổ của ngươi.
Tổ 2 của Mật Điệp Ti đều bí mật phục vụ cho một gián điệp là ngươi.
Mặt khác, tất cả mệnh lệnh của ngươi với Hội Tam Điểm đều có thể để Diêm Xuân Mễ chuyển đạt, chỉ có một mình nàng biết bí mật thân phận gián điệp của ngươi, có thể hoàn toàn tin tưởng…Đương nhiên, ngươi có tin nàng không lại là chuyện của ngươi.”
Chương 920: Diêm Xuân Mễ 1
Mật Điệp Ti hoạt động theo kết cấu kim tự tháp, mỗi một gián điệp đều có bí mật riêng, chỉ báo cáo cho một mình ảnh tử.
Họ có tổ nhỏ riêng, một tổ 12 người, mà dưới 12 người này còn có mấy tổ chức chi nhánh nữa, ví dụ như Hội Tam Điểm là tổ chức do Diêm Xuân Mễ khống chế.
Có thể nói bây giờ Khánh Trần chính là đỉnh kim tự tháp của tổ 2 Mật Điệp Ti, mà phía dưới hắn đã có nền móng kim tự tháp khổng lồ.
Đây chính là quyền lực mà ảnh tử Khánh thị muốn giao cho hắn, dù vẫn chỉ là một góc của núi băng.
Lúc này Diêm Xuân Mễ tháo khăn quàng cổ và kính râm xuống, muốn xoay người lại chào hỏi cấp trên của mình.
Nhưng mà nàng vừa định quay người, lại phát hiện họng súng kia vẫn dí chặt lên lưng mình.
Diêm Xuân Mễ: “…”
Nàng nghĩ thầm, có vẻ cấp trên mới của mình không thân thiện lắm thì phải.
Ảnh tử tiên sinh đã giải thích về thân phận của mình rồi mà đối phương vẫn còn không buông lỏng cảnh giác.
Khánh Trần hiếu kì hỏi vào điện thoại:
“Nếu ta không phát hiện ra nàng thì sao?”
“Đương nhiên là phải cho ngươi một bài học nhiều người và máu me, để ngươi hiểu được thành phố số 10 nguy hiểm và phức tạp cỡ nào.”
Ảnh tử Khánh thị bình tĩnh nói.
Lúc này, Khánh Trần đột nhiên cảm thấy ảnh tử…có vẻ đang tốn thời gian và công sức để dạy hắn một vài thứ giống Lý Thúc Đồng và Lý Tu Duệ.
Chỉ là cách đối phương dạy mình quỷ quyệt và tàn khốc hơn thôi.
Khánh Trần suy nghĩ nói ra:
“Sau khi ta vào Mật Điệp Ti thì cần làm gì?”
Ảnh tử tiên sinh đáp lại:
“Đừng nóng vội, ta sẽ phát nhiệm vụ cho ngươi, trước lúc đó ngươi phải nhớ đi làm ở cục tình báo trung ương Liên Bang cho tốt đã.”
Nói rồi, ảnh tử Khánh thị liền cúp điện thoại.
Khánh Trần nhìn về phía Diêm Xuân Mễ:
“Xoay người lại.”
Diêm Xuân Mễ bất đắc dĩ nói:
“Ông chủ, là ảnh tử tiên sinh bảo ta lừa ngươi, không liên quan đến ta.
Nhưng nếu ngươi muốn đánh ta một trận xả giận cũng được, nhưng nhớ kỹ tuyệt đối đừng đánh mặt.
Ngày mai ta còn có lịch hẹn với một đoàn làm phim.”
Đối phương vừa lên đã đặt mình ở thế yếu, đóng vai một người phụ nữ yếu đuối.
Khánh Trần nhìn khuôn mặt xinh đẹp của đối phương, khó trách có thể làm diễn viên:
“Đừng diễn nữa, về phòng trước rồi nói sau.”
Diêm Xuân Mễ đi đến phòng 1129, vừa đi vừa nói:
“Ông chủ, dù sao ta cũng là cấp dưới của ngươi, có thể tin tưởng cấp dưới một chút được không, chúng ta bỏ súng xuống trước nhé?”
Diêm Xuân Mễ rất bất đắc dĩ, nàng đã từng gặp người cẩn thận, nhưng chưa thấy ai cẩn thận đến mức này.
Sau khi vào phòng, Khánh Trần hỏi:
“Cấp bậc của ngươi là gì?”
Diêm Xuân Mễ đáp:
“Cấp D, thành viên trong tổ dưới ngài đều là cấp bậc này, chỉ có cấp bậc của gián điệp cao hơn một chút.”
Khánh Trần tự nhủ hắn cũng mới đạt tới cấp D thôi, hắn lại hỏi:
“Ngươi giữ liên lạc với Hội Tam Điểm là thế nào giữ liên lạc.”
Diêm Xuân Mễ giải thích:
“Điện thoại mã hóa vệ tinh.”
Khánh Trần gật đầu, tiếp tục hỏi:
“Trong tổ 2, trừ ngươi ra còn có mấy người ở thành phố số 10 nữa.”
Diêm Xuân Mễ trả lời:
“Ông chủ, cái này ta không rõ lắm, dù sao thành viên trong tổ gián điệp không được liên lạc với nhau, cũng không thể điều tra thân phận nguỵ trang của đối phương.
Họ có thể là đầu bếp, là tài xế xe taxi, là nghị viên chính phủ…Nhưng mà hẳn là đều ở thành phố số 10, dù sao tổ 2 vốn nằm trong danh sách Mật Điệp Ti thường trú ở thành phố số 10.”
Khánh Trần hỏi:
“Tổ trưởng đời trước là ai?”
Diêm Xuân Mễ
“Khánh Trác, một nhân viên tình báo cực kì già dặn, nhưng có lẽ hắn chết rồi.”
“Chết là chết, sống là sống, tại sao lại là có lẽ, chẳng lẽ không thể xác định sao?”
Khánh Trần khó hiểu.
Diêm Xuân Mễ nói:
“Đột nhiên mất tích sau hơn nửa năm điều tra “vụ án bắt cóc nhân viên nghiên cứu khoa học của sở nghiên cứu Khánh thị số 7”, bình thường mất tích như vậy có thể liệt vào tử vong, hẳn là tìm được manh mối nên bị thế lực liên quan đến vụ án bắt cóc giết chết, hủy thi diệt tích.
Còn có ba thành viên nữa mất tích với hắn.”
Khánh Trần run lên, hoá ra làm gián điệp nguy hiểm như thế:
“Xác suất gián điệp tử vong có cao không?”
“Đương nhiên là cao rồi.”
Diêm Xuân Mễ cười tủm tỉm nói:
“Ông chủ, chúng ta đang làm chuyện nguy hiểm nhất Liên Bang.
Người trên chiến trường còn có thể nhìn thấy ánh sáng pháo điện từ của bên chủ chiến, có đôi khi chúng ta còn chưa thấy người nổ súng đã chết rồi.”
“Được rồi.”
Khánh Trần gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Hắn nhắm mắt lại lẳng lặng tự hỏi cái gì đó, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










