[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 94 : Giả Ngốc 2 (c931-c940)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Giả Ngốc 2
Đây chính là hình ảnh thường thấy mỗi khi những tinh anh tập đoàn rời khỏi nhà, chỉ riêng số lượng vệ sĩ bảo vệ họ đã bằng một tổ tác chiến rồi.
Sau khi ngồi lên xe, điện thoại di động của Khánh Nhất bỗng vang lên, người gọi đến chính là Lý Khác.
Vừa nhìn thấy cái tên này, khóe miệng hắn đã nhếch lên, định nhấn nút nghe nhưng lại cảm thấy làm vậy không tốt lắm, nên hắn đợi gần mười giây rồi mới nhấn nút, sau đó giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Ngươi gọi ta sớm vậy làm gì?”
Trên chiếc xe này được lắp đặt một vách ngăn cách âm giữa hàng ghế trước với hàng ghế sau nên hắn mới thoải mái nói chuyện như vậy.
Chỉ khi nào hắn nhấn nút call trên xe thì tài xế phía trước mới có thể nghe thấy những gì hắn nói.
Ở đầu dây bên kia, Lý Khác nói:
“Nghe nói ngươi sắp tham gia vòng thứ ba của cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử nên ta gọi hỏi thăm một chút.
Có phải hôm nay là ngày ngươi đi nhận chức ở khu 3 không, nhà ta ở khu 2.
Cha ta nói nếu sau này ngươi có chuyện gì thì có thể nói với ta, ta sẽ bảo họ đến giúp ngươi.”
Khánh Nhất nói:
“Ta là người của Khánh thị, ngươi là người của Lý thị.
Chúng ta có liên quan gì đến nhau sao, hơn nữa tại sao ta phải nhờ ngươi giúp, ngươi đang xem thường ta sao?”
Lý Khác nói:
“Ta chỉ nhắc ngươi thế thôi.
Đúng rồi, ngươi nhớ phải thân thiết với mấy tên cấp dưới của ngươi một chút, đừng có chơi xấu họ, nhớ phải khiêm tốn một chút.
Đừng có cố ý khoe khoang sự giàu có của ngươi với họ, như vậy họ mới có thể cống hiên hết sức cho ngươi được.”
Khánh Nhất dở khóc dở cười:
“Sao bây giờ ngươi thích lải nhải như mẹ ta vậy.
Tuổi của ta quá nhỏ, dù ta có làm gì thì họ vẫn cũng không đặt hi vọng vào ta đâu.
Mỗi người có một sách lược của riêng mình, sách lược của ta không giống của ngươi, ngươi không hiểu tại sao ta cố ý khoe khoang hay giả bộn ngây thơ sao, chỉ khi ta làm như vậy thì những người được chọn khác mới coi nhẹ ta.
Ta không những muốn phô bày sự giàu sang, còn muốn mang thật nhiều vệ sĩ đến chỗ làm, đợi đến khi họ đều coi nhẹ ta, ta sẽ khiến họ phải hối hận.”
Không biết tại sao, Khánh Nhất lại nói tất cả kế hoạch trong đầu hắn cho Lý Khác nghe.
Hắn biết mình không nên làm vậy, ai cũng biết tham gia cuộc chiến ảnh tử rất nguy hiểm.
Đáng lẽ ra hắn phải giữ bí mật kế hoạch này, huống chi người hắn vừa tiết lộ lại không phải người thân ruột thịt gì của hắn, hơn nữa đối phương còn không phải là người của Khánh thị.
Nhưng Khánh Nhất lại cảm thấy chuyện hắn vừa làm không có gì không ổn cả, chẳng biết từ lúc nào quan hệ giữa hai người đã trở nên rất vi diệu.
Tuy họ đều coi đối phương là bạn, nhưng chẳng có ai noi ra chuyện này cả.
Lý Khác:
“Nếu ngươi đã có kế hoạch của mình thì thôi.
Lát nữa ta sẽ gửi phương thức liên lạc với người ở khu 2 cho ngươi.
Nếu ngươi gặp chuyện gì thì có thể liên hệ với hắn, ta sẽ nhờ cha ta bảo Xu Mật xử liên lạc với hắn trước.”
Khánh Nhất ngập ngừng nói:
“Ngươi làm như vậy làm gì.
Ê, ta đã nói không cần Lý thị giúp rồi mà!”
Lý Khác:
“Gửi xong rồi.”
Khánh Nhất:
“Đúng rồi, tiên sinh đâu, chẳng phải hắn dẫn ngươi đi chơi sao, sao ngươi về mà hắn không về?”
Lý Khác giải thích:
“Tiên sinh bảo ta về Lý thị trước, bây giờ ta cũng không biết ngài đang ở đâu.
Làm sao, ngươi tìm ngài làm gì? Nếu ngươi nhớ thì có thể gọi điện hỏi thăm mà, chẳng phải ngươi cũng có số điện thoại của tiên sinh sao?”
Khánh Nhất gấp:
“Ta nhớ hắn? Ngươi nghĩ đi đâu vậy, chẳng qua ta chỉ tò mò hắn đang ở đâu mà thôi.”
Lý Khác:
“Được rồi.”
Khánh Nhất bó tay rồi, rõ ràng đối phương không muốn nói vị trí của tiên sinh cho hắn nên mới cố ý nói như vậy:
“Bây giờ ta phải đến Cơ quan Tình báo Liên bang rồi, không thèm nghe ngươi nói nữa.”
Lý Khác nói:
“Được rồi, ngày mai ta sẽ gọi lại.”
Không hiểu sao, rõ ràng trước khi nhận cuộc gọi này, tâm trạng của Khánh Nhất rất tệ.
Vì hắn biết thời gian tới hắn sẽ phải giả ngu trong Cơ quan Tình báo Liên bang một thời gian, nhưng sau khi nói vài câu với Lý Khác, hắn lại cảm thấy tâm trạng mình tốt lên rất nhiều.
Rõ ràng Lý Khác biết hắn không phải kẻ ngu ngốc, cũng không hề ngây thơ, nhưng hắn vẫn nhờ cha hắn sai Xu Mật xử liên lạc trước với người ở khu 2 sẵn sàng giúp đỡ khi hắn cần.
Có lẽ đây chính là ưu thế mà hắn có được sau vòng thứ hai.
Trước khi đến đây, thậm chí Khánh Nhất còn tự chuẩn bị một cái cặp sách để thể hiện rõ sự ngu ngốc của hắn.
Hắn quay sang nói với thủ lĩnh nhóm vệ sĩ:
“Sau khi ta xuống xe, ngươi nhớ lái xe đến chỗ bắt mắt nhất trước cửa ra vào PCA cho ta, có ai hỏi đây là xe của ai thì các ngươi cứ nói là xe mà cha mẹ ta chuẩn bị cho ta.
Mấy người các ngươi phải luôn túc trực ở đó, chọn chỗ mà ai ra vào đây cũng có thể nhìn thấy các ngươi, làm tốt ta sẽ tăng lương.”
Chương 932: Giả Ngốc 3
Thủ lĩnh nhóm vệ sĩ cúi đầu nói:
“Ông chủ khách khí rồi, chuyện nhỏ như thế này có đáng gì.”
Khánh Nhất lắc đầu:
“Ta nói tăng thì nhất định sẽ tăng.”
Sau khi bước vào Cơ quan Tình báo Liên bang PCA, nhìn thấy ai hắn cũng nhiệt tình chào ca ca tỷ tỷ.
Vừa bước vào khu 3, hắn đã nhìn thấy những thám viên vừa đến nhà hắn ‘báo cáo công việc’ tối qua đang vậy quanh Khánh Văn nói gì đó rất náo nhiệt.
Bây giờ Khánh Văn đã thay một bộ đồng phục của cơ quan tình báo PCA nên nhìn khá khiêm tốn, thậm chí chiếc đồng hồ đáng giá một căn nhà ở khu Tam Thượng mà hắn hay đeo trên tay cũng không thấy đâu.
Trong vòng thứ ba, mỗi người sẽ được phân công quản lí một tổ, Khánh Văn sẽ phụ trách tổ thứ 4, Khánh Thi tổ thứ 5, Khánh Vô tổ thứ 6, Khánh Nguyên tổ thứ 7, Khánh Nhất tổ thứ 8, Khánh Hạnh tổ thứ 9.
Lúc này, khi các thám viên thuộc tổ thứ 8 của Khánh Nhất nhìn thấy trưởng phòng của mình đang đứng trước cửa thì vội chào tạm biệt Khánh Văn, sau đó quay lại bên cạnh Khánh Nhất.
Tuy họ đều nghĩ Khánh Nhất khó có thể trở thành người chiến thắng cuộc chiến, nhưng dù sao bây giờ chức vị của hắn vẫn cao hơn họ, dù họ có nghĩ thế nào cũng không thể khiến hắn mất mặt được.
Hơn nữa, nếu họ làm gì khiến Khánh Nhất ấm ức, rất có thể hắn sẽ nói với cha mẹ hắn, nếu những người nắm thực quyền như cha mẹ hắn biết chuyện này thì họ khó mà thoát tội được.
So với những nhân vật lớn của các tập đoàn, dù họ có đảm nhiệm chức vị cao đến đâu thì cũng chỉ là những con kiến trong mắt những người đó mà thôi.
Một tên thám viên cẩn thận nói với Khánh Nhất:
“Vì Khánh Văn đi qua đây nên chúng ta mới nói vài câu với hắn.”
Khánh Nhất cười nói:
“Mọi người không cần lo.”
Sau đó hắn bước lại gần Khánh Văn rồi ngoan ngoãn nói:
“Khánh Văn ca ca, chúc mừng ngươi đã giành được chiến thắng ở thành phố số 18.”
Ý của hắn là chúc mừng chuyện Khánh Văn đã giết được Khánh Chung, tuy Khánh Văn không phải người giết Khánh Chung nhưng vì Khánh thị giữ kín chuyện những người du hành giết Khánh Chung nên mọi người đều nghĩ Khánh Văn mới là hung thủ.
Khánh Văn cùng hiền lành nhìn Khánh Nhất:
“Nghe nói sau khi đến thành phố số 18, ngươi đã đến trang viên Bán Sơn?”
Khánh Nhất gật đầu:
“Đúng vậy, ta đến đó để thăm Trường Thanh cô cô, lúc đó nàng nói nếu ta đã không muốn tranh giành với những người được chọn khác thì cứ ở lại trang viên Bán Sơn sẽ an toàn hơn nên ta mới chuyển vào đó.”
Ai cũng biết, Khánh Nhất đã tuyên bố không tham gia cuộc chiến từ lâu rồi, thậm chí ngay từ vòng đầu tiên, hắn còn đưa vật cấm kỵ ACE-090 Bất Diệt Châm Ngực cho Khánh Văn.
Hơn nữa, vì tuổi của hắn còn quá nhỏ nên mọi người đều không đặt nhiều hy vọng vào hắn.
Lúc này Khánh Nhất vừa cười vừa nói:
“Khánh Văn ca ca, ta biết mình không có năng lực hoàn thành nhiệm vụ lần này, nếu ngươi có thiếu người thì cứ lấy ở chỗ ta, ta sẽ bảo họ nghe lời ngươi.”
Sau đó, Khánh Nhất lại quay sang nói với những thám viên trong tổ thứ 8:
“Mọi người phải nhớ, sau này Khánh Văn ca ca có cần làm gì thì mọi người nhất định phải giúp đỡ hết mình.”
Nghe vậy, thám viên ở tổ thứ 8 đều thầm vui mừng, tuy họ không phải thám viên trong tổ của Khánh Văn nhưng nếu họ có thể giúp Khánh Văn làm gì đó thì sau khi giành được vị trí thủ lĩnh ảnh tử, nhất định đối phương sẽ không quên công lao của họ.
Chẳng lẽ Khánh Nhất thật sự không muốn tham gia cuộc chiến?
Nhưng họ không biết một trong những thám viên đang làm việc trong tổ thứ 8 chính là Diêu Chuẩn của Khánh Nhất, hơn nữa cuộc nói chuyện hôm qua của họ đã sớm bị Diêu Chuẩn gửi cho Khánh Nhất.
Cho nên, hắn không những không muốn lôi kéo họ, còn mong Khánh Văn sẽ lôi kéo họ sang làm việc cho hắn, khi đó Diêu Chuẩn của hắn mới có thể dễ dàng báo cho hắn tất cả những hành động của Khánh Văn.
Nhưng đúng lúc này bỗng có một giọng nói vang lên bên ngoài phòng làm việc:
“Đây là ví của ai?”
Khánh Nhất không cần nhìn cũng biết người vừa nói là Khánh Hạnh.
Không biết vì sao, từ nhỏ đến lớn, lúc nào Khánh Hạnh cũng gặp may, nghe nói từ 7 tuổi trở đi, ngày nào hắn ra khỏi nhà cũng có thể nhắt được tiền, chuyện gì tốt cũng có tên hắn, như thể lúc nào thần may mắn cũng đi theo hắn vậy.
Nên những người trong Khánh thị đều nói hắn không phải người thường, mà là truyền nhân của thần may mắn.
Thật ra trước đây Khánh Hạnh không tên là Khánh Hạnh, mà là Khánh Sùng, nhưng vì hắn quá may mắn nên cha hắn mới đổi tên hắn thành Khánh Hạnh.
Lúc này, có một tên thám viên mới chạy ra nói với Khánh Hạnh:
“Xin chào ngài, đây là ví của ta…..”
Khánh Hạnh bình tĩnh gật đầu:
“Vậy trả cho ngươi.”
Sau đó hắn lại tiếp tục bình tĩnh đi về phía phòng làm việc của mình như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chương 933: Nhận Chức 1
Như thể nhặt được tiền chỉ là một chuyện rất bình thường đối với hắn.
Dần dần, tất cả những người được chọn đều đông đủ.
Chỉ là có một chuyện khiến mọi người khá bất ngờ là tất cả những người được chọn đều ăn mặc rất giản dị, như thể họ không dùng thân phân tinh anh của tập đoàn để đến đây, chỉ là thanh tra bình thường đến làm việc như những người khác, cố gắng hòa nhập với các nhân viên, thậm chí họ còn ăn cơm trưa ngay trong nhà ăn ở đây.
Chỉ có mình Khánh Nhất không đến nhà ăn, hắn không muốn hòa nhập với mấy tên thám viên cấp dưới thì cần gì phải đến nhà ăn.
Hơn nữa, vì để củng cố sự vô dụng của mình, đến giờ ăn trưa, hắn còn ngênh ngang sai người hầu bày biện thật nhiều món sang quý lên chiếc xe đang đậu ngay trước cửa khu hành chính.
Trên xe, Khánh Nhất vừa ăn vừa nhắn tin cho Diêu Chuẩn của mình:
“Sao ta không thấy phòng làm việc của những người ở khu 1 trong tòa nhà này?”
Diêu Chuẩn nhắn :
“Nơi làm việc của khu 1 không ở đây, tòa nhà của họ cách chúng ta khoảng 1km.”
Khánh Nhất kỳ quái hỏi:
“Tại sao?”
Diêu Chuẩn:
“Vì những người có thể gia nhập vào khu 1 đều là tinh anh của các tập đoàn, họ được phái đến đây để tranh giành quyền khống chế hệ thống tính báo chính thông của liên bang cho gia tộc mình.
Dù họ không giành được thì cũng sẽ tìm mọi cách để các gia tộc khác không giành được, nên cuộc chiến ở khu 1 mới khốc liệt như vậy, cơ quan tình báo PCA sợ cuộc chiến của những diêm vương sống đó lan đến người thường nên mới xây nơi làm việc của họ cách xa chỗ này.”
Khánh Nhất đặt điện thoại xuống rồi tiếp tục ăn cơm, sau này nhất định hắn sẽ đến khu 1 một lần, có lẽ nơi đó mới thật sự là Cơ quan Tình báo Liên bang, chứ không phải ở đây.
….
Cách hắn một cây số.
Khánh Trần đang lặng lẽ quan sát tòa nhà cũ nát trước mặt, so với những cao ốc trọc trời xung quanh, tòa nhà cũ nát trước mặt hắn như một khu nhà từ thế kỉ trước chưa kịp giải tỏa.
Tòa nhà này chỉ có 9 tầng, tuy bên ngoài được ốp một lớp kính nhưng có vẻ nó đã rất cũ, nhìn có vẻ đã rất lâu không có người lau rửa.
Điều duy nhất không hòa hợp với bầu không khí cũ kĩ ở đây là một cái sân nhỏ trước của tòa nhà, trước sân nhỏ là một bức tường cao khoảng 3 mét, trên xung quanh bức tường lắp rất nhiều hàng rào điện, ngoài ra trên bức tường còn gắn rất nhiều camera giám sát.
Ở giữa sân có một cánh cửa sắt nhỏ dày bịch như cửa nhà giam, trên cánh cửa sắt đó có một cánh cửa nhỏ xíu bằng gỗ.
Khánh Trần lại gần nhấn chuông cửa, tinh một tiếng, cửa gỗ nhỏ mở ra, sau cửa gỗ có rất nhiều song sắt, một người đàn ông trung niên xuất hiện sau song sắt, bình tĩnh hỏi hắn:
“Ai vậy?”
Khánh Trần nhìn đối phương, bình tĩnh lấy ra văn kiện nhận chức rồi giơ lên trước mắt đối phương:
“Ta đến nhận chức thanh tra.”
Khuôn mặt tức giận của người đàn ông trung niên lập tức nở nụ cười:
“Ôi, sao ngài không nói sớm, xin lỗi vì sự vô lễ vừa rồi.”
Cờ -rắc….
Cánh cửa sắt chỉ cho một người chui lọt từ từ mở ra, người đàn ông trung niên bước ra đón Khánh Trần vào trong.
Người đàn ông trung niên vừa cười vừa nói:
“Ngài sẽ là người phụ trách tổ 7, phòng làm việc của ngài ở tầng 3, cả tầng đó đều là của ngài, nghe nói hôm nay ngài đến nhận chức nên không có thám viên nào ra ngoài làm việc, bây giờ tất cả đều đang đợi ngài trên đó.”
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu.
Sau khi hai người bước vào tầng ba, người đàn ông trung niên bắt đầu gào to:
“Thanh tra mới đến.”
Chỉ là sau khi hắn nói xong, hơn 90 tên thám viên trong phòng vẫn ngồi im tại chỗ, không ai có chút động tĩnh nào cả, thậm chí không có ai thèm đứng lên chào hắn, tất cả vẫn bình tĩnh nhìn máy tính như không có chuyện gì xảy ra.
Người đàn ông trung niên thấy mọi chuyện không suôn sẻ thì lập tức chuồn mất.
Đến lúc này Khánh Trần mới nhận ra một vấn đề, những người được chọn khác vừa đi làm đã được mọi người vội vãn nịnh bợ, còn tất cả Diêu Chuẩn và cấp dưới của hắn đều có vẻ không nghe lời lắm….
Thanh tra chính là người lãnh đạo cả tổ tránh khỏi những âm mưu của tổ khác, nếu lãnh đạo mới đến của họ chỉ là một kẻ vô dụng, có lẽ cả tổ sẽ khó mà sống sót được.
Lúc này, một người đàn ông trung niên lại gần Khánh Trần rồi đưa tay ra trước mặt hắn:
“Thanh tra, ngài khỏe chứ, ta tên là Khánh Hoa, là người phụ trách tổ 7 trước khi ngài đến, bây giờ ta đang là thanh tra thực tập.”
Sau đó một thanh niên khoảng dưới 30 tuổi đứng dậy cười nói:
“Xin chào thanh tra, ta tên là Khánh Chuẩn, là thanh tra thực tập ở tổ 7.”
Hóa ra đây chính là Khánh Chuẩn, trước khi hắn đến đây, ảnh tử tiên sinh đã nói đối phương là người hắn có thể tin tưởng được.
Từ đây tới tối còn 5 chương nữa.
Quá trình thu phục ‘tài sản’ của Khánh Trần sẽ ra sao? Mọi người đừng bỏ qua nhé!
Chương 934: Nhận Chức 2
Khánh Trần quay sang nhìn thì thấy khuôn mặt đối phương khá tuấn tú, cơ thể cũng rất cân đối, nhưng lại có vẻ già dặn hơn tuổi thật.
Biên chế ở khu 1 hơi khác so với những khu còn lại, ví dụ như ở khu 3, mỗi thanh tra thực tập sẽ được phụ trách 1 tổ, trong mỗi tổ đều có 36 thám viên.
Nhưng mỗi tổ ở khu 1 lại có đến 96 thám viên, người phụ trách một tổ không phải thanh tra thực tập, mà là một thanh tra chính thức.
Ngoài ra, mỗi thanh tra đều có hai thanh tra thực tập phụ giúp.
Số người nhiều hơn cũng đồng nghĩa với nhiều việc hơn.
Khánh Trần quay sang nói với Khánh Hoa:
“Bây giờ ta phải làm gì?”
Có vẻ Khánh Hoa đã sớm biết Khánh Trần sẽ hỏi câu này nên lập tức đưa hắn vào phòng làm việc của thanh tra:
“ID thân phận của ngài chính là mật khẩu tài khoản.
Tài khoản của ngài có quyền truy cập vào tất cả các tệp hồ sơ trong kho dữ liệu của PCA.
Trong tổ 7, chỉ có tài khoản của ba người là ngài, ta và Khánh Chuẩn được cấp quyền này, bây giờ ngài có thể xem qua tất cả hồ sơ về những vụ án mà tổ chúng ta từng phụ trách, lúc nào xem xong thì có lẽ ngài mới có thể tiếp tục triển khai công việc của tổ được.”
Khánh Trần hỏi:
“Bây giờ các ngươi đang điều tra vụ án nào?”
Khánh Hoa vừa cười vừa nói:
“Ta nghĩ có lẽ ngài nên xem hết hồ sơ vụ án trong kho dữ liệu trước đã.”
Khánh Trần gật đầu rồi dứt khoát ngồi xuống.
Sau khi truy cập vào kho dữ liệu, hắn mới hiểu tại sao đối phương lại bảo hắn phải xem hết hồ sơ rồi nói.
Nếu để một người bình thường đọc hết hồ sơ ở đây thì không biết bao giờ người đó mới đọc xong.
Nếu hắn còn chưa đọc hết số hồ sơ ở đây mà muốn tham gia vào công việc của tổ 7 thì chắc chắn những đó sẽ lấy cớ “Ngài không biết mọi chuyện” để gạt hắn ra ngoài.
Bây giờ hắn mới hiểu, trong chính trị, những thủ đoạn nhìn như đơn giản, nhưng lại có thể mang lại tác dụng rất rõ ràng.
Khánh Trần đã kiên nhẫn ngồi 7 giờ để đọc tất cả.
Trước cửa phòng làm việc của thanh tra, có người thì thầm với Khánh Hoa:
“Chẳng phải hắn chính là người mà thủ lĩnh ảnh tử điều đến đây sao, chúng ta làm như vậy có quá đáng không?”
Khánh Hoa bình tĩnh nhìn những thám viên đang ngồi trong phòng:
“Ai ở đây chẳng là đầy tớ của Khánh thị, nếu hắn là một kẻ vô dụng thì có lẽ tất cả chúng ta khó mà sống sót nổi.
Ngay cả thử thách nhỏ nhặt như thế này mà hắn không thể vượt qua được, ta sẽ xin gia tộc điều người khác đến, nhưng nếu hắn thật sự có tài, ta sẽ quỳ xuống nhận tội về mình, lúc đó chuyện này sẽ không liên quan gì đến các ngươi.”
Sau khi nghe hắn nói, những thám viên khác đều không nói gì.
Khánh Hoa nói không sai, hơn mười năm trước, gia tộc đã từng cử một thanh tra rất bảo thủ đến phụ trách tổ 7, nhưng vì ngươi đó không chịu nghe lời khuyên của người khác đã khiến mọi người mắc bẫy của Kashima, hơn 90% thám viên trong tổ đã chết vì vụ đó.
Bây giờ chẳng ai muốn chuyện này tái diễn cả.
Đến khi trời tối, sau khi Khánh Trần nhận được tin nhắn, hắn lập tức tức mở cửa rời khỏi văn phòng, sau đó không nói không rằng đi ra khỏi tầng 3.
Đợi đến khi hắn rời khỏi phòng làm việc, các thám viên lại quay sang nói chuyện với nhau:
“Chẳng lẽ hắn không chịu nổi nữa nên định bỏ về sao.”
“Nếu ai bắt ta đọc hết số hồ sơ đó thì có lẽ ta cũng sẽ rất tức giận.”
Khánh Hoa nghĩ một lúc rồi nói:
“Cứ đợi xem.”
Nhưng họ không biết, không phải Khánh Trần tức giận đến mức bỏ về mà là hắn ra khỏi tầng 3 để đến phòng thẩm vấn ở tầng 7.
Lúc này, tất cả máy ghi âm và camera ở đây đã tắt, trong phòng thẩm chỉ còn một người đàn ông đang lẳng lặng ngồi chờ.
Khánh Trần vừa bước vào, người đàn ông trung niên kia lập tức đứng dậy:
“Xin chào tiên sinh, gia chủ bảo ta thay hắn gửi lời hỏi thăm đến ngài.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Hắn bảo ngươi mang tin gì cho ta sao?”
Người đàn ông trung niên khách khí nói:
“Không có gì, hôm nay ta đến đây không phải để gửi tin tức, mà để ra mắt ngài.
Ta tên là Lý Vân Thủ, nếu sau này ngài có chuyện gì cần giúp đỡ thì cứ nói với ta, ta sẽ cố gắng giúp ngài hết mình.”
Khánh Trần gật đầu:
“Được rồi, chỉ là bây giờ ta chưa cần ngươi giúp gì cả.
Đúng rồi, người của Jindai, Kashima và Trần thị ở tầng mấy?”
Lý Vân Thủ nói:
“Jindai ở tầng 4, Kashima ở tầng 5, Trần thị ở tầng 2, Lý thị ở tầng 6.
Hình như bây giờ Jindai và Kashima đang tập trung điều tra những vụ án mất tích mấy năm gần đây, ta nghe nói vì những vụ án đó có liên quan đến thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nên họ mới để ý như vậy.
Có lẽ những người đó định thông qua những vụ án đó để tìm ra manh mối về thân phận thật của thủ lĩnh ảnh tử.”
Chương 935: Mất Này Được Kia
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Được rồi, ta đã biết, bây giờ Lý thị đang điều tra cái gì?”
Lý Vân Thủ nói:
“Chúng ta đang điều tra Cơ Giới thần giáo, chúng ta đã tìm được manh mối cho rằng người đứng sau Cơ Giới thần giáo có liên quan đến Jindai.”
“Được rồi, cảm ơn.”
Khánh Trần gật đầu:
“Nếu ngươi cần giúp gì thì cứ liên lạc với ta.”
Sau đó Khánh Trần lại quay về tầng 3.
Lý Vân Thủ đứng trong phòng thẩm vấn lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Khánh Trần.
Đối với những người làm việc cho Lý thị như hắn, Khánh Trần là một trong những người có một ghế trong chiếc bàn quyền lực của gia tộc.
Trong mắt hắn, những nhân vật lớn như đối phương nhìn như những đám mây trên trời.
Tuy có thể nhìn thấy hằng ngày nhưng hắn biết mình sẽ chẳng bao giờ có thể với đến được.
Phần lớn mọi người đều nghĩ Khánh Trần chỉ có một người lẻ loi ở khu 1, có lẽ ngay cả thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị cũng nghĩ như vậy.
Nhưng mọi chuyện đâu phải như thế.
…
Có lẽ bây giờ thám viên và thanh tra thực tập ở tổ 7 vẫn chưa biết, ngay khi họ đang bàn cách khiến thanh tra mới đến phải mất mặt, thì thế lực của Lý thị ở khu 1 là tổ 2 đã được đích thân gia chủ Lý Vân Thọ gọi đến để nhắc nhở họ phải nghe theo lệnh của Khánh Trần.
Nếu công việc của tổ 2 có xung đột gì với tổ của Khánh Trần, họ nhất định phải đặt chuyện đảm bảo an toàn của Khánh Trần lên hàng đầu….
Sau nhận được cuộc điện thoại đó, Lý Vân Thủ đã hiểu chuyện này quan trọng đến mức nào, nên lúc biết tin Khánh Trần đến nhận chức, hắn đã nhắn tin hẹn gặp đối phương.
Cho nên, đối với Khánh Trần, dù thám viên và thanh tra thực tập dưới quyền hắn không chịu nghe lời thì hắn vẫn có người để sai bảo.
Không có tổ 7, hắn vẫn có thể hoàn thành công việc.
Chỉ là hắn không muốn làm vậy thôi.
Lúc này, Khánh Trần đã hiểu được khu 1 là một nơi thế nào.
Đây là nơi các tập đoàn có thể công khai chèn ép đối thủ của mình.
Trong những lần phát biểu công khai trước khi tranh cử, đa phân nghị viên rất thích nói một câu: Công dân là những người quyết định bộ máy trong liên bang.
Nhưng người dân lại không biết là, bộ máy lên bang không hề phụ thuộc vào quyết định của họ, mà do những tập đoàn như Lý thị, Khánh thị, Trần thị, Jindai, Kashima.
Trên lục địa này chỉ có duy nhất một quốc gia, tuy thành phố mà Jindai và Kashima thống trị cách những thành phố còn lại rất xa, nhưng chẳng phải họ vẫn là người dân liên bang sao.
Người dân đều nghĩ, mọi người đều có quyền bình đẳng, nhưng chẳng lẽ họ không thắc mắc ai mới là người cho họ quyền đó sao.
Một học giả nào đó từng dạy trong đại học Thanh Hòa đã nói, chế độ dân chủ chính là trò cười lớn nhất trong liên bang.
Chỉ những nghị viên có tập đoàn chống lưng mới có thể tranh một ghế trong nghị viện, nhưng vì các tập đoàn không muốn tập đoàn khác có quyền lớn hơn mình, nên họ mới duy trì chức vị tổng thống.
Chuyện đó khiến những kẻ thắng cử tổng thống biến thành những kẻ đáng thương nhất trong lịch sử, dù họ có vượt qua bao nhiêu chông gai mới có thể đặt được chức vị cao nhất trong chính phủ thì quyền lực họ có vẫn chẳng đáng là bao.
Mọi người đều nghĩ vị học giả này sẽ bị tập đoàn ám sát, nhưng cuối cùng chuyện đó không hề xảy ra.
Nhưng mọi người lại không biết, tuy các tập đoàn không làm gì hắn, nhưng cơ quan tình báo PCA lại đến tận nhà để dọa dẫm người đó.
Sau đó họ lại đưa ra một ít hứa hẹn, cuối cùng nghênh ngang rời khỏi.
Sự thật đã chứng minh, không phải người có học nào cũng dũng cảm nói lên sự thật như hắn.
Nhưng cũng chứng minh một việc, Cơ quan Tình báo Liên bang PCA không phải chỉ là một cơ quan tình báo bình thường, việc họ phụ trách không phải chỉ là điều tra tình báo như mọi người nghĩ.
Họ là tay sai của các tập đoàn, công việc của họ là làm những chuyện bẩn thỉu mà tập đoàn không tiện ra mặt.
Sau khi thấy Khánh Trần quay lại phòng làm việc, các thám viên đều có vẻ rất bất ngờ, không phải vừa rồi thanh tra của họ tức giận bỏ về, sao bây giờ còn quay lại, nếu hắn không về thì vừa rồi hắn đi đâu.
Khánh Hoa nhìn Khánh Trần:
“Ông chủ, bây giờ cũng muộn rồi, hay ngày mai ngài lại đọc tiếp hồ sơ cũng được.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Các ngươi cứ về đi, ta muốn đọc tiếp.”
Khánh Hoa khá bất ngờ, hắn quay sang nhìn những thám viên khác, sau đó tất cả đều rời khỏi.
Hắn không biết, đối với những người như họ, bắt sếp của mình đọc hết số tài liệu là đang làm khó dễ hắn.
Nhưng đối với Khánh Trần mà nói, hắn không hề thấy khó chịu một chút nào, mà thậm chí hắn còn cảm thấy đây là một cơ hội rất tốt để tìm hiểu những bí mật của liên bang.
Chương 936 là kết thúc phó bản công viên giải trí, trong phần thưởng phá đảo, Khánh Trần và Nhâm Tiểu Túc trò chuyện với nhau một lần, ta có sửa lại nhưng cảm thấy bình thường, cho nên buổi tối chỉnh sửa rồi mai cập nhật một thể.
Chẳng phải mục đích hắn nhận lời thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị để đến cơ quan tình báo PCA làm gián điệp bí mật là để tìm kiếm tin tức sao?
Nên lúc này, hắn không những không khó chịu, thậm chí còn rất vui mừng.
Mặc dù những thứ được lưu trữ trong cơ quan tình báo PCA không phải những bí mật lớn nhất của liên bang, nhưng dù sao thì nó vẫn có thể khiến những người du hành bình thường phải thèm khát .
Vấn đề mấu chốt là, mạng lưới tình báo của PCA rất lớn, cơ sở ở thành phố số 10 chỉ là trụ sở chính của nó mà thôi.
Ngoài ra, mỗi thành phố khác đều có chi nhánh của PCA, tin tức trong kho dữ liệu ở đây chính là những thứ được tổng hợp từ tất cả các thành phố khác, không riêng gì thành phố số 10.
Cho nên, trong phần tin tức mới cập nhật, hắn đã thấy thông tin về việc Cơ Giới thần giáo bị lấy mất một chi nhánh.
Đây chẳng phải tin tức nóng hổi sao…..
Trong cả tầng 3 bây giờ không một bóng người, ngoài phòng làm việc của Khánh Trần còn sáng, những phòng còn lại đều đã tắt đèn tối om.
Nhìn rất cô độc.
Khánh Trần bắt đầu đọc thông tin liên quan về tin tức này, đến tận bây giờ PCA vẫn chưa thể điều tra được, tại sao nhánh này lại phản bội, trong hồ sơ chỉ ghi là những tín đồ đã không còn tin vào tín ngưỡng của Cơ Giới thần giáo, hơn nữa họ còn bắt đầu gọi nhau là người nhà.
Có vẻ người điều tra truyện này khá tận tụy, nhưng người đó đã tìm kiếm rất lâu mà vẫn không thể tìm ra người đứng sau chuyện này là ai và người nhà có nghĩa là gì.
Người phụ trách còn ghi thêm một dòng, có thể đây là một tổ chức mới, nhưng vẫn cần đợi một thời gian xem phản ứng của Cơ Giới thần giáo về chuyện này rồi mới có thể đưa ra kết luận.
Khánh Trần lại tìm ra một tệp nữa về chuyện tổng thống thứ tư của liên bang bị ám sát.
Hung thủ là một cao thủ cấp B tên là ‘Cao Lượng’, người này từng làm việc ở quân đoàn 1, không phe phái, không làm việc cho tập đoàn nào.
Con trai Cao Lượng bị bệnh tim bẩm sinh, nhưng đối phương có nhóm máu hiếm nên rất khó tìm được tim thay thế thích hợp.
Mà ngay trước khi chuyện ám sát xảy ra, con trai Cao Lượng đã được thay tim.
Sau khi ám sát, thi thể Cao Lượng được tìm thấy trong một con sông nhỏ ngoài thành phố số 10, lúc đó thi thể hắn đã bị cá ăn mất một nửa.
Từ đó vụ án mất manh mối.
Khánh Trần nhíu mày, chẳng lẽ không con manh mối gì để tìm ra Huyễn Vũ sao?
Sau đó hắn đã nhập từ khóa Con Tem Ác và vật cấm kỵ ACE-017″ vào thanh tìm kiếm, theo kết quả tìm kiếm, Con Tem Ác Ma đã lại xuất hiện một lần nữa vào 49 năm trước.
Lúc đó có người dùng nó gửi thư tình cho một minh tinh, nhưng minh tinh đó không những không cảm động, mà còn bị dọa đến mức suýt nữa thì rời khỏi giới giải trí.
Khánh Trần thầm tự nhủ, chuyện quái gì vậy….
Nếu chuyện này xuất hiện ở thế giới ngoài thì có lẽ nó sẽ dọa được không ít người.
Hình như minh tinh này vẫn còn sống, hắn có nên đến hỏi xem đối phương có biết người nắm giữ Con Tem Ác Ma lúc ấy là ai không nhỉ?
Ngay sau đó, Khánh Trần lại tìm thấy tin tức có liên quan đến chuyện Jindai Sorane trong kho dữ liệu của khu 1.
Trong tệp tin, lần cuối cùng Jindai Sorane xuất hiện trước công chúng là ở phía bắc thành phố số 19, sau đó thì mất tính.
Có lẽ đối phương được người nào đó giúp đỡ, đối tượng tình nghi là một tổ chức người du hành ở thế giới ngoài tên là Cửu Châu.
Cuối cùng, Khánh Trần đã tìm thấy vụ án mà các thám viên tổ 7 đang điều tra, trong đó, có rất nhiều phần dữ liệu vừa bổ sung, thậm chí còn rất nhiều những video giám sát những đối tượng tình nghi, lần này Khánh Trần đã xem đi xem lại những tin tức có liên quan tổng cộng 4 lần.
Đúng lúc này bỗng có tiếng bước chân vang lên ngoài phòng làm việc.
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn, hắn có thể chắc chắn người này không phải sát thủ đến giết hắn, nếu thếm thì địa điểm hẳn không phải ở đây.
Cho nên, hắn không cần lo.
Một giây sau, Khánh Chuẩn bước vào phòng làm việc rồi cười híp mắt nói:
“Thanh tra, ngươi định đọc hết số hồ sơ ở đây thật sao, thật ra không cần làm như vậy, ngươi chỉ cần dùng danh nghĩa của thủ lĩnh ảnh tử để ra lệnh cho Khánh Hoa là được, đến lúc đó sao họ có thể làm trái lệnh ngươi? Cần gì phải khổ cực như vậy?”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Có lẽ ngươi không tin, nhưng thật ra ta rất hứng thú với đống hồ sơ này.”
Hắn quay sang nhìn Khánh Chuẩn thì phát hiện đối phương đang cầm một cái túi nhựa.
Khánh Chuẩn lấy ra một hộp cơm dùng một lần trong túi:
“Ta nghĩ có lẽ thanh tra sẽ ở đây cả đêm nên ta mới đi mua một phần ăn khuya.”
Khánh Trần nói:
“Cảm ơn.”
Nói về việc sửa đổi hôm nay nhé.
Đầu tiên là viết lại chương 931, tâm quỷ của Trần Dư ở chương 933, hơn hết là phân tích cuộc đời của Trần Dư, coi như bổ sung chi tiết nhỏ, có lẽ sẽ có thêm ở phần sau, bổ sung lúc Trần Dư chết thật, để nhân vật này được trọn vẹn.
Tuy viết những thứ này cũng không thay đổi số phận của hắn, nhưng nếu hắn chỉ là một nhân vật phản diện ngu ngốc thì ta cảm thấy không ổn, phần sau Nhân Danh Bóng Đêm có vẻ nhạt hơn là do viết quá vội vàng, khiến nhân vật trở nên đơn điệu.
Tiếp theo là chương 934, Đại Vũ và Zard đến dinh thự của Trần Dư, hiện tại Trần Dư đã chết, Zard dùng cơ thể cất chứa hai con sư tử đá ở cửa mang đi, định bụng đưa cho Khánh Trần làm quà đáp lễ (bởi vì Khánh Trần đưa dao giải phẫu và trường kiếm mang BGM).
Đại Vũ kiểm tra danh sách hoạt sĩ Trần thị, phát hiện trong đó có 12 họa sĩ chưa từng phục vụ gia tộc mà chỉ bế quan tu hành, tức khắc cảm thấy có vấn đề.
Từ đoạn này trở lại với cốt truyện ban đầu.
Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi.
Hẹn mọi người ngày mai!
Mối nguy hiểm thứ nhất là sau khi tiêm thuốc tồn tại với ung thư thì sẽ có nguy cơ đồng hóa với thế giới, phải tự mình vượt qua.
Mối nguy hiểm thứ hai là cần phải sử dụng Chân Thị Chi Nhãn màu đen phong ấn ý chí tinh thần của bản thân, bởi vì Khánh Trần phải lén thoát ra khỏi ý chí của thế giới, để mình phát triển thành thế giới độc lập.
Chương này viết qua về sự tương tác giữa Khánh Trần và Nhâm Tiểu Túc-nhân vật chính của bộ truyện trước.
Chương 937: Thu Thập Tin Tức 2
Bên trong hộp cơm dùng một lần màu vàng nhạt là đồ ăn được trang trí rất đẹp mắt.
Loại hộp cơm này được làm từ bã mía, ở nhà máy, sau khi cây mía được ép hết nước, người ta sẽ nghiền bã mía ra thành bột rồi ép lại thành hình.
Sau khi hộp cơm được sử dụng, người ta chỉ cần chôn nó xuống đất, một thời gian sau, hộp cơm sẽ tự phân hủy hoàn toàn.
Không thể không nói, ý thức bảo vệ môi trường ở thế giới trong rất tốt.
Khánh Chuẩn nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Ảnh tử tiên sinh có từng nhắc đến ta với ngài không?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không.”
“Nếu đã nhắc đến thì tốt, ngài có thể tin tưởng ta…..”
Đến giờ Khánh Chuẩn mới kịp phản ứng:
“A, vậy sao.”
Lúc đầu hắn định mượn lời của thủ lĩnh ảnh tử để lôi kéo quan hệ với đối phương, nhưng không ngờ Khánh Trần lại không thừa nhận, chẳng lẽ hắn định tự quan sát một thời gian rồi mới quyết định có tin mình không?
Khánh Trần cúi đầu ăn cơm, Khánh Chuẩn lại tiếp tục nói:
“Đúng rồi, tại sao ngài không đến khu 3, chẳng phải ở đó nhẹ nhàng hơn ở đây rất nhiều sao, sao cứ nhất quyết đến khu 1?”
Khánh Trần liếc nhìn hắn:
“Những gì không nên hỏi thì đừng hỏi, có thể ngươi có quan hệ rất tốt với thủ lĩnh ảnh tử.
Nhưng với ta, ngươi chỉ là người ta mới găp một lần mà thôi.”
Khánh Chuẩn không những không tức giận mà còn cười híp mắt:
“Hôm nay chính là ngày Khánh Nhất, Khánh Thi, Khánh Nguyên, Khánh Vô, Khánh Văn, Khánh Hạnh đến khu 3 nhận chức.
Tuy những thứ khác ta không hiểu lắm, nhưng ta lại biết rất nhiều thông tin về những người được chọn, ví dụ như cha Khánh Thi chính là người cai quản ngành năng lượng, nhân vật nắm quyền lớn chỉ dưới gia chủ.
Nghe nói hắn đã quyết định sẽ tự mình ra trận giúp con gái giành lấy vị trí này.
Ví dụ như Khánh Hạnh là người rất may mắn, nghe nói từ nắm 7 tuổi, ngày nào hắn cũng có thể nhặt được tiền, muốn làm chuyện gì thì chắc chắn sẽ làm được, những người ghét hắn đều không có kết quả tốt lành gì.”
“Ngày nào hắn cũng có thể nhặt được tiền?”
Khánh Trần ngẩng đầu lên.
“Đúng.”
Khánh Chuẩn cười nói:
“Nhưng nhặt được tiền chỉ là chuyện nhỏ, ngoài chuyện đó ra còn rất nhiều chuyện khác.”
“Nghe nói hắn luôn là kẻ đứng thứ hai trong trường học của Khánh thị, lúc nào Khánh Văn cũng đạt điểm cao hơn hắn, năm Khánh Hạnh 12 tuổi, cha hắn đã hứa, nếu hắn có thể đứng thứ nhất thì cha hắn sẽ tặng hắn một khẩu súng bắn tỉa.
Kết quả….Năm đó Khánh Văn bị bệnh nên không thi.”
Khánh Trần trầm tư.
Khánh Chuẩn tiếp tục nói:
“Ngoài ra còn rất nhiều chuyện tương tự như vậy, ví dụ như hắn thích một nữ sinh trong đại học Thanh Hòa, nhưng người đó đã có bạn trai.
Vì sinh viên trong đại học Thanh Hòa đến từ rất nhiều thành phố, nên thường thì phải đến kì nghỉ, các sinh viên mới được về nhà.
Thế là lúc người yêu của cô gái đó lái xe về nhà, hắn đã bị tại nạn giao thông.
Theo camera giám sat, lúc đó tình địch của hắn đang lái xe bình thường thì bỗng có một con hươu rừng lao ra, có lẽ vì quá hoảng sợ nên hắn đã tự đánh tay lái khiến chiếc xe lật úp.”
“Hắn không phải người duy nhất chết dưới ‘ánh sáng may mắn’ của Khánh Hạnh, lúc còn học ở đại học Thanh Hòa, hắn bị một giảng viên đánh trượt một, người đó nói muốn hắn ở lại đại học Thanh Hòa thêm một năm, nhưng trên đường về nhà có hai thành viên câu lạc bộ đánh nhau, chẳng may một thanh niên bên đường bị họ chém nhầm một đao, thế là người đó lảo đảo lao vào tủ kính của một cửa hàng bên đường, mảnh vụm tủ kính vỡ ra rồi bay vào không trung, sau đó cứa qua cổ giảng viên đó.”
Khánh Trần càng nghe càng nhíu mày.
Khánh Chuẩn cười hỏi:
“Ngươi có cảm thấy thần kỳ không, chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có người may mắn như vậy sao.
Cho nên phần lớn mọi người đều nghĩ Khánh Văn sẽ trở thành thủ lĩnh ảnh tử đời tiếp theo, nhưng ta lại cảm thấy không phải lúc nào may mắn dùng đi theo Khánh Văn, vì khi Khánh Văn 12 tuổi, may mắn đã bỏ qua hắn một lần.”
Khánh Trần quay sang nhìn Khánh Chuẩn.
Có lẽ đối phương thật sự là người mà thủ lĩnh ảnh tử tin tưởng.
Nếu không, sao tự nhiên đối phương lại nói với hắn những chuyện liên quan đến cuộc chiến?
Đương nhiên, cũng có thể Khánh Chuẩn nghi ngờ hắn là một trong những người được chọn, nên mới thăm dò bằng cách này.
Khánh Trần quay sang nhìn Khánh Chuẩn nhưng lại không nói gì.
Khánh Chuẩn rời khỏi phòng.
Khánh Trần không đi mà ở lại xem hết tất cả những hồ sơ trong kho dữ liệu, sau đó dùng thiên phú của hắn đễ ghi nhớ tất cả những chuyện này vào đầu.
Khánh Hoa nghĩ hắn phải mất mấy tháng mới có thể nhớ được tất cả mọi chuyện, nhưng thật ra Khánh Trần chỉ mất đúng 9 giờ để xem hết tất cả.
Sau khi xem xong, Khánh Trần lại phát hiện cơ quan tình báo PCA có quyền xem thông tin hộ tịch của tất cả người dân liên bang, thế là hắn lại tiếp tục ghi nhớ thêm 931 kết quả tìm kiếm liên quan đến những cái tên quen thuộc nhứ Hà Tiểu Tiểu.
Chương 938 thêm số thứ tự của của vật cấm kỵ ống tiêm, vật cấm kỵ ACE-399.
Hắn không hề cảm thấy buồn tẻ chút nào, thậm chí còn rất phấn khích.
Sáng sớm, các thám viên lại lục tục vào phòng làm việc.
Nhưng khi phát hiện có vẻ Khánh Trần cả đêm không rời khỏi phòng làm việc, họ đều cảm thấy rất kinh ngạc.
Không ngờ ông chủ mới của họ lại liều như vậy!
Khi Khánh Hoa đến, hắn lặng lẽ đứng nhìn qua của sổ phòng làm việc của Khánh Trần một lúc lâu.
Một tên thám viên nói:
“Xem ra ông chủ mới của chúng ta là một kẻ rất hung hãn, có phải hắn định kìm nén sự tức giận một thời gian rồi mới trút lên người chúng ta?”
Một tên thám viên khác nói:
“Không biết hắn có phát hiện ra rất nhiều chỗ trong hồ sơ có sơ hở không, chẳng phải rất nhiều lần chúng ta không đủ chứng cứ vẫn đi bắt người sao.”
Sở dĩ những người làm việc ở khu 1 bị gọi là diêm vương sống là vì họ làm việc rất ác liệt, thậm chí còn không từ thủ đoạn nào.
Dù sao thì họ cũng là vũ khí của các tập đoàn, nếu họ không sắc bén thì các tập đoàn còn cần họ làm gì.
Các thám viên đều quay sang hỏi Khánh Hoa:
“Đội phó, ngài thấy thế nào?”
Khánh Hoa nhìn mọi người:
“Ta chỉ sợ hắn không chịu đọc hồ sơ mà còn dùng danh nghĩa của thủ lĩnh ảnh tử để dọa nạt chúng ta, chứ không ta sợ những gì hắn đang làm.
Bây giờ dù hắn có đang xem hồ sơ hay không thì ít nhất chúng ta cũng biết hắn không phải một kẻ chỉ biết cáo mượn oai hùm.
Các vị, chẳng phải chúng ta đều là người làm việc cho Khánh thị sao, nếu đối phương đã biểu hiện khiêm tốn như vậy, ta nghĩ có lẽ chuyện này cũng nên kết thúc.”
“Chúng ta cứ cho qua như vậy sao?”
Khánh Hoa nhìn họ:
“Nếu cho một người đọc hết số hồ sơ đó thì có lẽ phải mất mấy tháng, các ngươi nghĩ ông chủ mới sẽ kiên nhẫn đọc hết tất cả sao, dù hắn không đọc hết nhưng chẳng phải biểu hiện của hắn rất tốt rồi? Các ngươi nghĩ, nếu các ngươi không dừng lại, hắn không có cách nào để trừng trị chúng ta sao?”
Lúc này, Khánh Chuẩn cũng bước vào phòng làm việc, trên tay hắn là một phần ăn sáng, nghênh ngang đi qua mọi người rồi bước vào phòng làm việc của Khánh Trần, sau đó đặt bữa sáng lên bàn.
Nhưng Khánh Trần cũng không ăn, mà bước ra khỏi phòng làm việc rồi bình tĩnh nói:
“Ai là Dương Húc Dương?”
Một thám viên do dự một lúc mới dám đứng dậy:
“Thanh tra, ta là Dương Húc Dương.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta đã xem vụ án tiết lộ bí mật quân sự mà ngươi phụ trách, có phải ngươi vẫn chưa tìm đủ chúng cứ chứng minh người đó tiết lộ bí mật quân sự đúng không, bây giờ ngươi lập tức đi điều tra nhà số 36 trong phố Hưng Diệp ở khu thứ ba.
Rõ ràng người này có rất nhiều tiền, tại sao hắn lại luôn đi bộ về nhà, trong camera giám sát, căn nhà số 36 nằm trên đường về nhà hắn.
Hơn nữa, trong mười lần ngẩng đầu có chín lần hắn nhìn về phía cửa sổ căn nhà đó, rất có thể chỗ đó có tín hiệu giữa hắn và gián điệp, ngươi lập tức đi bắt chủ căn nhà đó, sau đó mang đến phòng thẩm vẫn.
Lý Lực, Vương Ba, các ngươi phải giám sát xem Jindai và Kashima có động tĩnh gì không, nếu họ có hành động gì thì lập tức báo cho ta, không cho phép kẻ tình nghi gặp bất cứ người nào.”
Cả phòng làm việc đều trở nên yên tĩnh, mọi người đều kinh ngạc nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần nói:
“Không nghe thấy gì sao?”
“Vâng vâng.”
Dương Húc Dương vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài.
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Ai là Từ Ôn?”
Một thám viên lặng lẽ đứng dậy.
Khánh Trần nói:
“Ngươi lập tức đến khu 6 mang Chu Thần Dịch về điều tra, trong vụ án buôn lậu 6.12, lời khai của hắn có mâu thuẫn, ta nghi ngờ hắn đang nói dối, lập tức bắt về thẩm vấn, ta muốn biết thứ họ buôn lậu là gì.”
Khánh Hoa sửng sốt, khu 6 chẳng phải là địa bàn của Jindai sao.
Chẳng lẽ mới ngày thứ 2 đi làm mà ông chủ mới đã đối đầu với Jindai rồi?!
Hắn nhắc nhở:
“Thanh tra, khu 6 chính là địa bàn của Jindai….”
Khánh Trần quay sang nhìn Khánh Hoa:
“Chúng ta không thể mang người của Jindai đi?”
Khánh Hoa cúi đầu:
“Có thể.”
Sau đó hắn lập tức mở máy tính rồi kiểm tra lại hồ sơ vụ án buôn lậu 6.12, quả nhiên lời khai của Chu Thần Dịch có mâu thuẫn.
Khánh Hoa lập tức đứng dậy gọi tên 6 thám viên, sau đó tất cả cùng đến khu 6 bắt người đi.
Khánh Hoa đi rồi, Khánh Trần lại gọi tên 10 người khác, yêu cầu họ lập tức đi bắt những 37 người về thẩm vấn.
Chỉ hơn 10 phút sau, Khánh Chuẩn ngơ ngác nhìn phòng làm việc từ lúc nào nhiệt, đến lúc lặng ngắt không một bóng người.
Khánh Trần nhìn Khánh Chuẩn:
“Ngươi đi giúp Khánh Hoa đi, ta lo họ sẽ có xung đột.”
Khánh Chuẩn cười nói:
“Chỉ sợ chúng ta không có lí do thôi, nếu chúng ta đã có lí do bắt người thì chắc chắn họ sẽ không dám làm gì.
Danh hiệu Diêm Vương sống của chúng ta không phải tự nhiên mà có.
Thật ra một phần ba số vụ án mà khu 1 cần xử lí đều liên quan đến những người ở các khu khác.
Đây chính là cái mà mọi người gọi là bài trừ đối lập.”
Hiện tại mình đảm bảo đây là bản dịch nhanh nhất ở nước ta và đã theo kịp tác ạ! Các bạn thấy hay hãy giới thiệu với bạn bè để cùng ủng hộ mình nhé!
Đừng quên đẩy KIM PHIẾU và ĐỀ CỬ nữa!
Chương 939: Tử Sĩ 1
Khánh Chuẩn thầm nghĩ, sau lần này, có lẽ Khánh Hoa và những người còn lại sẽ chịu nghe lời.
Lúc này, Khánh Hoa đang ngồi trên xe đi về phía khu 6.
Thám viên đang lái xe ngập ngừng rất lâu rồi mới dám nói:
“Đội phó, ngài nghĩ đêm qua ông chủ mới đã xem bao nhiêu hồ sơ?”
Khánh Hoa thở dài rồi nói:
“Dù bây giờ ai đó nói với ta là hắn đã đọc hết tất cả hồ sơ thì ta cũng tin.
Các ngươi có thấy không, lúc giao nhiệm vụ, hắn đã nói liên tiếp 17 vụ án, lúc đó hắn còn không cần xem lại tài liệu.
Nhưng hắn lại có thể nói rõ người phụ trách vụ án đó là ai, vụ án đó có chỗ nào đáng ngờ.
Nếu bảo ta đứng diễn thuyết 5 phút, hẳn ta vẫn phải cầm bản thảo, rõ ràng hắn nói nhiều vậy mà sắc mặt vẫn chẳng thay đổi chút nào.”
Khánh Hoa nói tiếp:
“Ta đã xác nhận lại, không phải hắn chỉ sai chúng ta đi làm việc cho vui đâu,.
Chỉ riêng vụ án tiết lộ bí mật quân sự, ta đã xem lại 6 lần video giám sát phố Hưng Diệp.
Đúng là mỗi lần đi qua căn nhà đó, đối phương đều nhìn lên góc bên phải tòa nhà đó một lần.”
Mọi người trong xe đều im lặng.
Khánh Hoa nói:
“Xem ra ông chủ mới của chúng ta sẽ khiến cơ quan tình báo PCA gà chó không yên.
Các ngươi nên chuẩn bị tăng ca đi, ta nghĩ có lẽ thời gian tới chúng ta sẽ phải bận rộn đấy.”
…
Trên đường phố Hưng Diệp.
Dương Húc Dương dẫn hai tên thám viên và hơn ba mươi đặc công chạy đến.
Cục tình báo trung ương Liên Bang PCA vốn đã là một cơ cấu quyền lực chính thống, phía dưới họ một có danh sách đặc công hành động riêng, một khi xảy ra sự kiện bạo lực xung đột, đám thám viên đều sẽ điều động đặc công tới.
“Kỳ quái!”
Dương Húc Dương ngồi ở trong xe nói.
Hắn cầm máy tính bảng xem đi xem lại quỹ tích hàng động của kẻ tình nghi ở trong hồ sơ.
Giống như thanh tra mới nhậm chức nói, đúng là khi đối phương rất xuất hiện ở nơi này đều hơi ngẩng đầu nhìn về phía bên phải.
Động tác kia nhỏ đến mức dù có rất nhiều người nhìn qua màn hình giám sát cũng không phát hiện ra.
Nhưng động tác này lại rất rõ, vì sau khi Khánh Trần nhắc nhở, mọi người đã đặt chung mười màn hình giám sát để so sánh, đúng là có thể phát hiện ra mánh khóe.
Dương Húc Dương nhìn về phía hai tên thám viên khác:
“Vị thanh tra mới nhậm chức này là yêu nghiệt gì vậy, thế mà còn phát hiện ra được cả chuyện này? Không phải là hắn nhìn mấy đoạn video theo dõi này cả đêm đấy chứ?”
Một thám viên nói:
“Ngươi không thấy trong nhóm đều đang bận rộn sao, bây giờ trong văn phòng ở tầng ba không có ai cả, tất cả ngoại trừ Khánh Chuẩn đều bị phái ra ngoài làm nhiệm vụ.
Đó đều là những vụ án khó giải quyết nhất trong tay mọi người.
Nói cách khác, chắc chắn không phải hắn xem một vụ án này cả đêm, mà là xem hết tất cả các vụ án.”
Ba người này ra ngoài sớm nhất, không biết sau đó trong văn phòng đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng lúc này tất cả thám viên đều đang đi đến chỗ mục tiêu của mình, mọi người thảo luận trên đường đi, đều cảm thấy sắp điên rồi.
Vị thanh tra trẻ tuổi kia lẳng lặng đứng trong văn phòng, gửi ra từng mệnh lệnh chính xác như máy móc, từng manh mối đều được tìm ra.
Cảm giác áp bách mạnh mẽ kia khiến người ta hoàn toàn không để mắt đến tuổi tác, cấp bậc của đối phương.
Dương Húc Dương thở dài nói:
“Rốt cuộc thế nào thì phải xem xác suất bắt người thành công của mọi người hôm nay, đã lâu rồi tổ 7 chúng ta không dốc hết sức, cũng không biết ngục giam bí mật tổ 7 có thể chứa nhiều người như vậy không.”
Nói rồi hắn xuống xe đầu tiên, làm ba động tác tay ra hiệu chiến thuật với tổ đặc công.
Đám thám viên và đặc công chia làm hai nhóm đánh bọc sườn toà nhà Địa Mạn phía trước.
Dựa theo góc độ ngẩng đầu của kẻ tình nghi kia, hắn ở phòng 504 hoặc 604 trong toà nhà Địa Mạn.
Dương Húc Dương dẫn mấy tên đặc công đi vào thang máy, một đội khác thì đi lối thoát hiểm, còn bốn người ở lại dưới tầng canh gác, đề phòng kẻ tình nghi nhảy cửa sổ chạy trốn.
Nhưng mà mọi chuyện còn thuận lợi hơn cả tưởng tượng, Dương Húc Dương vừa mới đến cửa 504, cánh cửa đã được đẩy ra từ bên trong.
Một người phụ nữ trẻ tuổi nhìn thấy mấy người Dương Húc Dương thì cực kì kinh ngạc, quay người chạy vào trong phòng.
Mới chạy được hai bước, đã bị Dương Húc Dương nổ súng bắn trúng hai chân ngã xuống đất.
“Đè nàng lại.”
Dương Húc Dương cười gằn nói:
“Gặp Diêm Vương Sống khu 1 mà còn muốn chạy?”
Một giây sau, Dương Húc Dương đã cảm thấy không đúng, vì người phụ nữ kia vẫn nằm rạp trên mặt đất không hề động đậy.
Hắn vội tiến lên hai bước lật người phụ nữ kia lại, đã thấy khóe miệng nàng chảy máu.
“ĐM.”
Dương Húc Dương tức tối đứng dậy.
Người phụ nữ này là tử sĩ giấu thuốc độc trong miệng, điều này chứng tỏ đây là manh mối cực kì quan trọng, nếu không tại sao lại có tử sĩ quả quyết hy sinh ở đây được?
Chương 940, trong phần sửa đổi ngày hôm qua Trung Vũ đã thu thập truyền thừa Vu sư sau khi King chết, hiện nay cao thủ mang biệt hiệu R của thế giới ngoài đã ẩn nấp bên cạnh công tước Phong Bạo.
Điều này cũng chứng tỏ tất cả phán đoán của vị thanh tra kia đều là chính xác!
“Toi, chúng ta toi rồi, mau chóng tìm kiếm trong phòng cho ta, xem còn manh mối nào dùng được nữa không.”
Dương Húc Dương gắt gỏng đi qua đi lại trong phòng:
“Thanh tra mới nhậm chức bị chúng ta ra oai phủ đầu, đang không thể nổi giận, kết quả ta còn để kẻ tình nghi tự sát!”
Dương Húc Dương có thể tưởng tượng ra mình sẽ bị xử phạt như thế nào.
“Làm sao bây giờ?”
Một đồng đội thám viên tái mặt hỏi:
“Nếu như ông chủ mới định tội ba người chúng ta, nói chúng ta cố ý cho kẻ tình nghi cơ hội cắn độc tự sát, chúng ta sẽ đều bị bắt vào tù.”
Nhiều khi trung tâm tình báo cũng không quan tâm đến chứng cứ lắm, chỉ cần ngươi bị tình nghi, bị nhốt vào ngục giam bí mật, dù có được thả thì cũng sẽ bị lột một tầng da.
Dương Húc Dương quyết tâm nói:
“Trở về quỳ thử xem, chỉ hy vọng ông chủ mới không tính toán chi li.”
Lúc này ba tên thám viên đều đang vô cùng lo lắng, nhưng họ lại nghĩ đến một vấn đề.
Nếu kẻ tình nghi của họ là có thật, vậy có phải các đội khác do ông chủ mới phái ra cũng sẽ có thu hoạch không?
Vậy chỉ sợ hôm nay tổ 7 khu tình báo sẽ tạo ra chấn động.
Một bên khác.
Đám người đã đến bên ngoài trụ sở cơ quan tình báo liên bang PCA.
Một thám viên nói:
“Đội phó, Dương Húc Dương gửi tin đến, kẻ tình nghi mà họ muốn bắt đã uống thuốc độc tự vẫn.”
Khánh Hoa biết rõ điều này có nghĩa là gì:
“Sau khi bắt được Chu Thần Dịch phải kiểm tra miệng hắn đầu tiên, đừng cho hắn cơ hội uống thuốc độc tự vẫn, mặt khác dặn dò tất cả anh em tổ 7 hành động hôm nay đều phải như vậy.”
Vốn dĩ bảo vệ ngoài cửa còn muốn ngăn cản kiểm tra giấy chứng nhận, kết quả vừa thấy là Khánh Hoa dẫn người tới lại lập tức giả vờ như không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Hai tên bảo vệ đứng thẳng tắp, còn nhỏ giọng trò chuyện với nhau:
“Mới sáng sớm, sao Diêm Vương Sống khu tình báo số 1 lại tới đây, có người gặp xui xẻo sao?”
“Đừng nói gì, cẩn thận người ta đưa cả ngươi đi đấy.”
Khi đám người Khánh Hoa đi vào trong trụ sở, tất cả thám viên biết họ đều thi nhau né tránh đến hai bên, sợ đám Diêm Vương Sống này bắt mình.
Mấy người dự bị ảnh tử như Khánh Nhất, Khánh Văn vừa tới nên không biết đã xảy ra chuyện gì.
Thám viên ở bên cạnh giải thích cho họ:
“Đây đều là Diêm Vương Sống của khu tình báo số 1, bình thường họ tuyệt đối sẽ không tới đây, nếu tới thì chắc chắn không có chuyện gì tốt, cũng không biết hôm nay ai gặp nạn.”
Ánh mắt Khánh Nhất lấp loé, vội đi theo sau lưng đám người Khánh Hoa, muốn nhìn xem họ định làm gì.
Không chỉ hắn, tất cả người dự bị ảnh tử của Khánh thị đều đi theo phía sau.
Chỉ thấy đám người Khánh Hoa đi tới khu tình báo số 6, căn bản không thèm đưa giấy chứng nhận hay nói rõ nguyên nhân, mà trực đè Chu Thần Dịch đang làm việc xuống đất rồi giật điện, còn cạy miệng ra kiểm tra xem có giấu đọc trong hàm răng không.
Giật điện Chu Thần Dịch không phải vì đám người Khánh Hoa ra tay nhẹ nhàng, còn dùng cách dí súng kích điện cũ rích này.
Mà có rất nhiều gián điệp bị tổ chức cài chip mini và thuốc nổ vào bên cạnh trái tim, nếu trái tim của bất kì thành viên nào trong cùng một tổ hành động ngừng đập, con chíp ở tim của mọi người trong tổ đó đều sẽ khởi động, bắt đầu chương trình tự huỷ.
Đây là cách giữ bí mật tàn nhẫn nhất, còn ác độc hơn cả giấu thuốc độc trong răng.
Cho nên đám người Khánh Hoa phải dùng cách giật điện khá giản dị này để phá huỷ chip ở trái tim đối phương trước.
Sau khi xác nhận trong miệng không có túi độc, Khánh Hoa mới thở phào nhẹ nhõm:
“Có chip không?”
Một thám viên bên cạnh đặt thiết bị đo lường lên trên ngực Chu Thần Dịch, lắc đầu:
“Không có, là cá con.”
Thanh tra thực tập khu tình báo số 6 bình tĩnh đi đến trước mặt Khánh Hoa:
“Chu Thần Dịch phạm lỗi gì mà phải cần khu tình báo số 1 đến điều tra? Muốn dẫn hắn đi thì phải có chứng cứ, khu tình báo số 6 chúng ta cũng không dễ bắt nạt đâu.”
Thật ra thanh tra tên là Jindai Yuta này biết, có lẽ họ đã bị lộ một vài chuyện, cũng biết người của khu tình báo số 1 đến đây, chắc chắn đã nắm thóp Chu Thần Dịch.
Nhưng nhất định hắn phải đứng ra che chở, nếu không về sau sẽ không thể dẫn dắt đội ngũ.
Khánh Hoa trầm tư một lát rồi hỏi:
“Khu tình báo số 1 đến khu số 6 bắt người còn phải đưa chứng cứ cho các ngươi? Muốn xem thì có thể về khu tình báo số 1 với ta, nhưng ta không chắc có trở về được không đâu.”
Trong tay hắn có chứng cứ, nhưng hắn không muốn đưa ra.
Jindai Yuta giận dữ nửa ngày cũng không thể nói được một câu nào.
Khánh Nhất đứng xem bên cạnh tán thưởng:
“Hoá ra khu tình báo số 1 ngang tàng như thế, không biết bây giờ xin điều đến khu tình báo số 1 còn kịp không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










