- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 91 : Thiếu Niên Một Mình 1 (c901-c910)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 91 : Thiếu Niên Một Mình 1 (c901-c910)
❮ sautiếp ❯Chương 901: Thiếu Niên Một Mình 1
Ngoài ra, trong trường hợp bình thường, họ ở thế giới trong bao nhiêu ngày, sẽ ở thế giới ngoài bấy nhiêu ngày.
Nhưng đây không phải là quy tắc cố định, nếu lần trở lại tiếp theo là hai ngày thì làm sao bây giờ.
Nếu sau này, mỗi lần những người du hành ở trong thế giới trong 30 ngày nhưng sau đó lại trở về chỉ sau 2 hoặc 7 ngày, điều đó có nghĩa là họ sẽ già đi nhanh chóng trong mắt người thân và bạn bè ở thế giới ngoài.
Đối với những người du hành trên 30 tuổi, tốc độ lão hóa gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trước đây, những người du hành không quá để ý tốc độ lão hóa bị tăng gấp đôi vì những thay đổi rất khó phát hiện.
Nhưng giờ đây, việc trì hoãn quá trình lão hóa sẽ trở thành một vấn đề mà tất cả người du hành đều phải đối mặt.
Hơn nữa, nếu như dành quá nhiều thời gian ở thế giới trong, danh tính của họ ở thế giới nào mới là thật?
Nhưng những thứ này không phải là điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng nhất là mọi người nên suy nghĩ thật kỹ để làm sao để trải qua 30 ngày này một cách an toàn.
Trong rừng cây ở cấm địa số 002, Khánh Trần yên lặng nhìn xung quanh.
Các thành viên Hội Tam điểm đó lần lượt nhổ những viên thuốc được bọc trong màng thực phẩm ra khỏi miệng, sau đó thảo luận sôi nổi về việc họ nên trải qua 30 ngày này như thế nào.
Không thể không nói, chuyến xuyên qua 30 ngày có ảnh hưởng rất lớn đến Hội Tam điểm và Át Bích.
Điều này có nghĩa là số lượng thuốc kháng sinh mà Hội Tam Điểm mang theo đến thế giới ngoài giảm đi đáng kể.
Các thành viên của Hội Tam điểm buồn bã, phải xa gia đình, sống ở nơi hoang dã trong một tháng, quả là một trải nghiệm mới đối mọi người.
Lúc này, Ương Ương đến chỗ Khánh Trần, cười nhẹ:
“Ở trong nhóm Bạch Trú khá thú vị.
Ngươi đừng tiết lộ với họ thân phận của ta nhé.
Tiểu Phú Bà và Đại Phú Ông đã nói chuyện riêng với ta hai ngày nay, còn muốn chụp ảnh của ta. “
Khánh Trần:
“…Chơi đến nghiện rồi đúng không? Ta thấy hình như ngươi không hề lo lắng về 30 ngày này.”
“Nhập gia tuỳ tục thôi, lo lắng cũng không thể giải quyết được gì.”
Ương Ương nói:
“Nhân tiện, ngươi nghĩ sao về những thay đổi trong cơ chế xuyên qua?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Nó cũng giống như bản mở rộng của trò chơi với một lối chơi hoàn toàn mới.
Nếu sau này mốc thời gian xuyên qua là một năm ta cũng không bất ngờ.
Nhưng ta nghĩ rằng thời gian xuyên qua ở thế giới ngoài sớm muộn gì cũng sẽ có mốc 30 ngày để giữ cân bằng giữa hai thế giới, không có lý do gì mà đột nhiên chao đảo như vậy. “
“Ừm, ta cũng nghĩ như vậy, nên ta cũng không lo lắng lắm.”
Ương Ương cười nói:
“Cha mẹ ta đều ở nước ngoài, ta trở về Hải Thành chỉ có một mình, vậy nên ở nơi nào cũng vậy.
Lần này xuyên qua lâu như vậy, ngươi có muốn đến thăm thị trấn mà chúng ta xây sửa lại không? “
“Không.”
Khánh Trần liếc nhìn nhóm học sinh Hội Tam điểm:
“Lần này ta có nhiều kế hoạch quan trọng hơn, vừa đúng 30 ngày, ta cũng sẽ có thêm thời gian để thích ứng với môi trường mới nữa.”
“Ngươi muốn đi đâu?”
Ương Ương sửng sốt.
“Thành phố số 10.”
Ương Ương nghiêng đầu suy nghĩ:
“Một thời gian sau, ta cũng sẽ đến thành phố số 10 để gặp ngươi.
Đúng lúc ta cũng cần phải tổ chức một buổi du hành ở đó.”
“Tại sao Át Bích đều cho ngươi thực hiện kế hoạch tiến vào Liên Bang?”
Khánh Trần thắc mắc.
Ương Ương cười nói:
“Bởi vì ta có thể bay, các cửa khẩu biên giới ở các thành phố liên bang đều vô dụng đối với ta.”
“Được rồi.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút, quả thật Ương Ương rất thích hợp nhất với loại chuyện tự do bay nhảy:
“Sau này chúng ta sẽ gặp lại ở thành phố số 10.”
“Được!”
…
Tảng sáng.
Trên vùng bình nguyên của hoang dã, 3 chiếc xe Pickup tạo hình kì lạ đang lao nhanh về hướng bắc.
Thân xe Pickup màu bạc, nhưng được trang trí thêm bằng rất nhiều dãy đèn sặc sỡ màu sắc khác nhau nên rất bắt mắt…..
Có vẻ trên thùng xe Pickup chở rất nhiều hàng hóa nên phồng lên rất to, nhưng vì trên cùng còn bị bọc một tấm bạt nên không ai biết bên trong là thứ gì.
Ngay khi xe Pickup đi vào đoạn đường sóc nảy, thân xe rung lắc khiến tấm bạt hơi nhấc lên làm lộ ra hàng chữ thợ săn hoang dã ở thành phố số 10, phía dưới hàng chữ đó còn in một dãy số 0291.
Đây là một đội ngũ thợ săn hoang dã có giấy phép hoạt động hợp pháp.
Trong Pickup vang lên tiếng nhạc đinh tai nhức óc, bây giờ mới là rạng sáng mà năm nam và hai nữ trên xe không hề buồn ngủ chút nào, thậm chí còn có vẻ rất phấn khích.
Nhưng đúng lúc này, họ bỗng nhìn thấy một đống lửa còn đang cháy ở bên cạnh một gò đất nhỏ.
Một thiếu niên đang ngồi trên một tảng đá cạnh đống lửa để sưởi ấm.
Chương 902: Thiếu Niên Một Mình 2
Bây giờ sắc trời trên bình nguyên còn chưa sáng hẳn, ngọn lửa đỏ cam đỏ tỏa ra từ đống củi nổi bật như một ngọn hải đang nằm giữa một bức tranh xám xịt, nổi bật đến mức ai cũng phải ngoái lại nhìn nó.
Thiếu niên đang ngồi bên cạnh đống lửa nhìn rất cô độc.
Khi thiếu niên đó vừa nhìn thấy chiếc xe lấp ló từ xa đã lập tức đứng lên rồi giơ ngón cái về phía trước để ra hiệu cho người trong xe.
Đây chính là tín hiệu xin đi nhờ xe trên hoang dã.
Người ngồi trên xe Pickup giảm âm lượng nhạc xuống thấp nhất, một người bỗng nói vào bộ đàm:
“Thật lạ, chẳng lẽ người kia đến đây một mình sao, xe hắn đâu?”
“Có lẽ xe của hắn hỏng rồi, nhìn mặt hắn trẻ thế kia chắc không có nhiều kinh nghiệm sống trong hoang dã.
Có lẽ hắn không biết dùng xe điện trong thời tiết này phải tắt thật nhanh, nếu không sẽ làm hỏng bình điện.”
“Cách ăn mặc khá giống người liên bang, có vẻ không phải người hoang dã.”
“Khuôn mặt khá trẻ, cùng lắm là 18 tuổi, mức độ nguy hiểm không cao.”
“Có nên cho hắn đi nhờ không?”
Có người hỏi.
“Đi đi, chúng ta sẽ không cho hắn đi nhờ.”
Một thanh niên ngồi trên ghế lái chiếc xe Pickup dẫn đầu bình tĩnh nói vào bộ đàm:
“Chuyện chúng ta phải làm ngày mai rất quan trọng, cho hắn đi nhờ thì sao có thể giữ bí mật được, các ngươi cũng biết chuyện này không nên để người khác biết.”
Lúc đội xe đi lướt qua trước mặt thiếu niên, hắn thoáng nhìn khuôn mặt đối phương.
Ánh mắt thiếu niên đó thật bất lực, hắn chỉ biết đứng một chỗ nhìn đoàn xe lướt qua.
Một lúc sau, lúc hắn nhìn vào kính chiếu hậu phía sau lại bỗng phát hiện thiếu niên đó đã ngã xuống đất thừ lúc nào.
Sau đó đối phương còn với tay về phía đoàn xe của họ như thể đang níu giữ chút hai vọng cuối cùng.
Nhìn rất thảm.
Giọng nói của một cô gái bỗng vang lên trong bộ đàm:
“Hay chúng ta quay lại giúp hắn?”
“Nhưng Đoàn Tử à, ngươi cũng biết nếu chúng ta cho hắn đi nhờ về liên bang, nhất định hắn sẽ biết chuyện chúng ta sắp làm, nếu hắn tiết lộ chuyện đó cho người khác thì sao?”
Một người trẻ tuổi nói.
Cô gái nghĩ một lúc rồi nói:
“Sở Từ, chúng ta đâu phải những kẻ vô học, nếu có học mà chúng ta vẫn thấy chết mà không cứu thì còn đi học làm gì.”
Tuổi tác của những người ngồi trên xe đều không lớn, đa phần họ chỉ lớn hơn thiếu niên phía xa khoảng 1 đến 2 tuổi mà thôi.
Một người khác bỗng nói:
“Bây giờ nhiệt độ trên hoang dã rất thấp, hơn nữa chỗ này còn cách thành phố số 10 ít nhất 300 kilomet nữa.
Lúc đi qua chỗ đó, ta không thấy hắn đặt đồ ăn gì cạnh bếp lửa cả.
Có lẽ hắn không biết mùa đông trên hang dã rất khó tìm đồ ăn nên không mang theo hoặc có thể hắn ăn hết rồi.
Nếu chúng ta không cho hắn đi nhờ thì rất có thể hắn sẽ chết đói hoặc chết rét trên hoang dã.”
“Hay chúng ta cứ cho hắn đi theo, chẳng phải chỉ cần không để hắn nhìn thấy chúng ta giao dịch với người hoang dã là mọi chuyện có thể dễ dàng giải quyết sao? Chẳng lẽ chúng ta cứ để hắn chết trên hoang dã như thế này.”
Bầu không khi trong ba chiếc xe Pickup đều trở nên trầm mặc.
Như thể tất cả đều đang chờ quyết định của một người nào đó.
Một lúc sau, thiếu niên tên là Tôn Sở Từ trên chiếc xe cuối cùng bỗng đạp phanh lại:
“Lão Ngũ, ngươi cầm lái thay ta, chúng ta sẽ quay lại đón hắn.”
Mãi đến lúc này, mọi người trong đội xe mới thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc xe chở Tôn Sở Từ lái vòng quay lại bên cạnh thiếu niên, cửa xe mở ra, một cô gái cầm súng tự động bước xuống trước rồi hắn mới bước xuống:
“Ngươi muốn đi nhờ xe đúng không? Có phải ngươi muốn đến thành phố số 10 không?”
Thiếu niên đứng dậy phủi bụi trên người:
“Đúng vậy, ta muốn đến thành phố số 10.
Cảm ơn, không ngờ các ngươi lại cho ta đi nhờ xe.”
Có vẻ thiếu niên cũng không ngờ họ sẽ quay lại đón hắn, vì ai cũng biết những kẻ có thể sống sót trên hoang dã đều không phải loại hiền lành gì.
Trên đường hắn đã vẫy tay với rất nhiều đoàn xe, nhưng chẳng có đoàn nào cho hắn đi nhờ cả, thật ra lần này hắn chỉ vẫy tay cho vui thôi, cũng ôm hi vọng gì nhiều.
Cơ mà không ngờ đối phương lại cho hắn đi nhờ thật.
Tôn Sở Từ nhìn thiếu niên:
“Thật xin lỗi, tuy cho ngươi đi nhờ nhưng chúng ta vẫn phải tịch thu tất cả vũ khí trên người ngươi, mong ngươi hợp tác.”
Thiếu niên gật đầu, sau đó Tôn Sở Từ bắt đầu soát người hắn.
Sau khi lục soát một lúc, ngoài một cái bật lửa ra thì Tôn Sở Từ không tìm thấy bất cứ loại vũ khí nào trên người thiếu niên, một cái cũng không có.
Với khí hậu hanh khô như trên hoang dã bây giờ, chỉ cần một chiếc bật lửa bình thường cũng có thể đốt được một đống lửa lớn, nhưng đối phương lại mang theo bật lửa Lôi Thần, ai sống trên hoang dã cũng biết bật lửa Lôi Thần chuyên dùng để đốt củi ướt, hơn nữa không phải cứ có tiền là mua được.
Chương 903: Thiếu Niên Một Mình 3
Chẳng lẽ một người liên bang đi vào hoang dã mà không mang theo vũ khí nào sao? Chuyện này không bình thường chút nào.
Hắn hỏi thiếu niên:
“Tại sao chỉ có mình ngươi ở đây, bạn bè ngươi đâu? Ngươi đến hoang dã làm gì?”
Thiếu niên đáp:
“Thật ra ta đi cùng vài người bạn từ thành phố số 1 đến thành phố số 10, nhưng mấy ngày trước chúng ta cãi nhau, họ bắt ta xuống xe.
Lúc đầu ta còn tưởng họ sẽ quay lại đón ta, nhưng không ngờ những người đó thật sự đi luôn.
Thậm chí họ còn không thèm trả lại đồ đạc và súng ống của ta, nên ta mới không có vũ khí.”
Tôn Sở Từ và Đoàn Tử đều sửng sốt:
“Sao có thể quá đáng như vậy?”
Thiếu niên gật đầu nói:
“Tiền mặt và vàng thỏi của ta đều để trong balo trên xe, ta không thể trả tiền cho các ngươi ngay được.
Hay các ngươi cứ đưa đến thành phố số 10, đến lúc đó ta sẽ mượn tiền bạn ta để trả thù lao cho các ngươi.”
Đoàn Tử bỗng thì thầm:
“Ngươi có thấy những gì hắn vừa nói như kiểu Tần Thủy Hoàng bảo hãy cho ta tiền, khi nào ta tìm thấy hoàng lăng của mình thì các ngươi sẽ có được một nửa của cải trong đó.”
Nhưng nàng không biết thiếu niên đó có thể nghe thấy tất cả những gì nàng đang nói về hắn.
Tôn Sở Từ không trả lời nàng mà hỏi thiếu niên:
“Xin hỏi ngươi tên là gì?”
Thiếu niên cười nói:
“Cứ gọi Khánh Tiểu Thổ là được.”
Thiếu niên đó chính là Khánh Trần, sau khi ăn Long Ngư, dù vừa rồi cô gái đó nói rất nhỏ nhưng hắn vẫn có thể nghe rất rõ.
Những lời nàng vừa nói đã để lộ một thông tin rất quan trọng: Chắc chắn những người này đều là người du hành, nếu không thì sao họ lại biết Tần Thủy Hoàng?
Có lẽ đây cũng là lí do vì sao đối phương cho một người lạ trên hoang dã đi nhờ xe, những người tuổi như họ ở thế giới trong đã đi làm kiếm tiền từ lâu rồi, họ có thể hiểu rõ lòng người hiểm ác đến mức nào, chắc chắn sẽ không cho một người lạ như hắn đi nhờ.
Ở thế giới ngoài lại khác, những người tuổi như họ chỉ là nhưng tân sinh viên đại học còn chưa va chạm xã hội bao giờ, từ nhỏ đến lớn họ còn luôn được dạy là phải làm việc tốt, phải biết giúp đỡ người khác.
Có lẽ đối phương không ngờ thính lực của Khánh Trần lại tốt như vậy và không biết Khánh Trần cũng là một người du hành.
Lúc này, những người ngồi trên hai chiếc xe Pickup cách hắn không xa đều cầm súng tự động nhắm vào Khánh Trần để đề phòng hắn tấn công bất ngờ.
Khánh Trần liếc nhìn họ, xem ra những người đó còn chưa thiện lương đến mức ngu ngốc, ít nhất thì họ còn nhớ phải đề phòng người lạ.
Theo suy đoán của hắn, rất có thể những ngươi này là thành viên của một trong những tổ chức người du hành trong đại học ở Trịnh thành, họ đều biết khả năng sống sót của bản thân ở thế giới trong rất thấp nên mới tập hợp lại với nhau thành một tổ chức, cũng biết sống trong các thành phố rất nguy hiểm nên mới đến hoang dã kiếm ăn.
Bây giờ trên mạng ở thế giới ngoài đang thịnh hành một trào lưu, không chỉ những người du hành, mà ngay cả dân bản địa ở thế giới trong cũng rất khó sinh tồn ở các thành phố lớn, thay vì sống khổ sở trong các thành phố, sao mọi người không ra ngoài hoang dã sinh sống.
Tuy ngoài hoang dã có nhiều mãnh thú, nhưng ít nhất thì lòng người ở đây không khó lường như trong thành phố.
Một triết gia nổi tiếng ở thế giới ngoài từng nói: Ta sợ quỷ, nhưng quỷ đâu có làm gì tổn thương ta, ta không sợ người, nhưng người lại khiến ta thương tích đầy mình…
Lúc này, Tôn Sở Từ bỗng giơ tay phải, sau đó ngón trỏ và ngón cái trên bàn tay hắn gập lại, có vẻ hắn đang ra hiệu an toàn cho hai chiếc xe còn lại.
Khánh Trần cảm thấy hành động của đối phương rất thú vị, hóa ra họ còn tự tạo ra một bộ chiến thuật thủ thế cho riêng mình.
Tôn Sở Từ bảo Khánh Trần ngồi hàng ghế phía sau xe Pickup, hắn vừa chui vào trong xe, hơi ấm tỏa ra từ máy sưởi trong xe khiến hơi lạnh trên người hắn tan hết:
“Mấy vị là thợ săn hoang dã sao?”
Trên xe, Đoàn Tử ngồi bên cạnh Khánh Trần hững hờ hỏi:
“Chúng ta là thợ săn hoang dã…Đúng rồi, ngươi và bạn ngươi đến thành phố số 10 làm gì?”
Khánh Trần bỗng nhớ lại những gì Khương Dật Trần từng nới rồi giải thích:
“Vì thành phố số 10 có rất nhiều trường luyện thi chất lượng tốt nên chúng ta muốn đến đây để chuẩn bị cho kì thi mùa xuân của đại học Thanh Hòa.”
Đại học Thanh Hòa là một trong những ngôi trường nổi tiếng nhất liên bang, cơ sở chính của nó nằm ở thành phố số 10.
Ngoài ra đại học Thanh Hòa còn một chi nhánh khác ở thành phố số 18.
Hàng năm, cứ mỗi khi sắp đến mùa thi đại học lại có rất nhiều học sinh từ các thành phố trong liên bang đổ về đây học thêm để nuôi ước mơ đỗ đại học.
Chương 904: Thử Lòng
Ngoài đại học Thanh Hòa, trường quân đội Hỏa Chủng cũng nổi tiếng không kém, nhưng vì trường quân đội Hỏa Chủng không bắt các thí sinh đến tận thành phố số 10 để thi nên đa phần các học sinh đều chọn thi ở thành phố mình sống.
Cái cớ mà hắn vừa nói rất hợp lý.
Sau khi nghe thấy Khánh Trần nói mình là thí sinh chuẩn bị thi đại học, Đoàn Tử có vẻ rất sửng sốt, nàng bỗng nói:
“Lúc trước ta cũng dự thi đại học Thanh Hòa, nhưng cuối cùng vẫn không đỗ, nếu ngươi muốn thi vào đại học Thanh Hòa, chắc chắn ngươi rất giỏi, ta có thể hỏi ngươi một số vấn đề không.
Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta chỉ muốn chắc chắn ngươi đang nói thật thôi.”
Tuy thân phận của bọn Đoàn Tử ở thế giới trong là thợ săn hoang dã, nhưng ở thế giới ngoài họ đều là sinh viên đại học, nên Đoàn Tử mới nghĩ, nếu người này giả mạo học sinh thì chẳng lẽ sinh viên như họ còn không phát hiện ra sao.
Tuy nàng vẫn đang nói chuyện nhưng Khánh Trần thấy tay nàng vẫn luôn giấu trong vạt áo, hắn có thể chắc chắn dưới vạt áo nàng là một khẩu súng đang nhắm thẳng vào hắn.
Thật ra bây giờ Khánh Trần đang cảm thấy rất vui vẻ, chẳng phải lúc trước hắn cũng nói với Khương Dật Trần y thế này sao!
Nhưng Khương Dật Trần sao có thể học giỏi bằng hắn được!
Khánh Trần cười nói:
“Ngươi hỏi đi, nếu ta biết thì nhất định ta sẽ trả lời.”
Tôn Sở Từ lặng lẽ nhấn nút mở bộ đàm, còn Đoàn Tử thì nhớ lại đề những đề thi cấp 3 rồi liên tục hỏi Khánh Trần 10 câu, nhưng khi nàng vừa dứt lời, hắn đã trả lời đúng tất cả 10 câu mà không cần dùng bất cứ thứ gì để tính toán.
Có người nói vào bộ đàm:
“Thật trâu bò.”
Trong số 10 câu hỏi vừa rồi, thậm chí Đoàn Tử còn hỏi cả một câu phương trình tuyến tính một chiều, câu hỏi này nằm trong chương trình đại số tuyến tính.
Đây chính là một trong những môn học chỉ có trong sách giáo khoa cấp 3 ở thế giới trong, chương trình cấp 3 ở thế giới ngoài không hề có môn này.
Khánh Trần có thể trả lời đúng câu hỏi này thì chứng tỏ thân phận học sinh cấp 3 mà hắn vừa nói là chính xác, thậm chí câu hỏi này còn có thể loại bỏ nghi ngờ của những người này về thân phận người du hành của hắn.
Vì họ chắc chắn học sinh cấp 3 ở thế giới ngoài không thể giải được bài toán đó.
Tất nhiên chuyện này vẫn chưa thể khiến họ hoàn toàn tin tưởng.
Đoàn Tử ngồi trong xe nghiêm túc tự hỏi:
“Ta có thể hỏi ngươi một vấn đề không?”
Khánh Trần xoa xoa hai tay lạnh buốt, vừa hà hơi vào trong tay vừa nói:
“Được, các ngươi đồng ý chở ta một đoạn đường, cũng giống như cứu ta một mạng vậy, muốn hỏi cái gì đều được.”
Đoàn Tử ngẫm nghĩ rồi nói:
“Hàng năm Liên Bang chịu ảnh hưởng của gió mùa Đông Nam, gió mùa Tây Nam theo thứ tự vào lúc nào?”
Khánh Trần ngạc nhiên:
“Liên Bang chỉ chịu ảnh hưởng của gió mùa Đông Nam thôi, không có gió mùa Tây Nam.”
Hiển nhiên Đoàn Tử hỏi câu này là để phân biệt người du hành, mùa hè ở Trung Quốc thế giới ngoài bị hai loại gió mùa Tây Nam và gió mùa Đông Nam ảnh hưởng, nhưng diện tích lãnh thổ ở thế giới trong rất lớn, độ cao so với mặt nước biển của núi tuyết Tây Nam cũng cao hơn thế giới ngoài, cản trở toàn bộ gió mùa Tây Nam.
Nếu như là học sinh giỏi ở thế giới ngoài, sau khi đến thế giới trong ai lại rảnh đi xem mấy thứ như gió mùa chứ, nếu vô ý thức trả lời sẽ bị lộ.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Khánh Trần chính là người nhàn rỗi không chuyện gì đi xem tài liệu kia.
Cũng không phải rảnh, dù sao hắn còn thân phận lão sư học đường Lý thị nữa, dù chỉ là giáo viên thể dục.
Đoàn Tử thấy Khánh Trần trả lời chính xác như thế, lập tức cười nói:
“Xem ra ta nhớ nhầm rồi.”
Nhưng mà nàng cũng không lo lắng, nếu Khánh Trần không phải người du hành, cũng không biết vì sao nàng lại hỏi như vậy, chỉ có thể tin nàng.
“Thấy ngươi toàn hỏi mấy câu toán khó, sao lúc trước ngươi lại thi rớt?”
Khánh Trần ngây thơ vô tội hỏi.
“Hả?”
Đoàn Tử sửng sốt:
“Ta…Lúc ấy ta bị sốt, cho nên đi thi không tốt.”
Thế giới trong chỉ có một cơ hội thi đại học, nếu không thi đỗ thì sẽ phải đi làm công hoặc học tập kỹ thuật, căn bản không được học lại.
Thật ra ban đầu cũng có, nhưng bởi vì rất nhiều học sinh biết chỉ có thi đại học mới có thể giúp họ vượt qua cấp bậc, cho nên đã có người học lại sáu bảy năm mà không đi làm việc.
Chuyện này không phù hợp với giá trị quan của tập đoàn, họ cần công nhân chứ không phải người cố gắng thay đổi vận mệnh, cho nên chính phủ đã thông qua dự luật cấm học lại từ hơn ba mươi năm trước rồi.
Khánh Trần nhìn họ:
“Tất cả mọi người đều thi rớt sao? Không biết ta có thể thi đỗ đại học Thanh Hoà không, nhưng nghe nói vào đại học Thanh Hoà cũng chưa chắc có thể nổi bật hơn.”
Chương 905: Thành Phố Số 10
Tôn Sở Từ nhìn Khánh Trần qua gương chiếu hậu:
“Tóm lại sẽ tốt hơn làm công nhân, không cần đến hoang dã vất vả kiếm ăn như chúng ta, làm thành phần tri thức áo cơm không lo.
Nếu thi ngành luật không chừng về sau còn có thể làm nghị viên.”
Lúc này, đám người Đoàn Tử, Tôn Sở Từ đã xác định “Khánh Tiểu Thổ” trước mặt là người ở thế giới trong, thế nên yên tâm hơn rất nhiều.
Dù sao một học sinh thì có uy hiếp gì được chứ.
Đoàn Tử cảm thán:
“Chắc bạn ngươi cho rằng ngươi sẽ chết trên vùng hoang dã, trong thời tiết này mà không gặp được chúng ta, chắc chắn ngươi sẽ phải chết, đây chính là mưu sát.
Ngươi đến thành phố số 10 báo cảnh sát trước, uỷ ban quản lý trị an PCE sẽ xử lí chuyện này, thân phận thí sinh sẽ được đặc cách hơn chút.”
Thân phận thí sinh được đặc cách bởi vì không thể xác định sau này họ có tiền đồ không, rất nhiều sinh viên đại học Thanh Hoà đã trở thành cán bộ lãnh đạo, cũng có một số người học luật trở thành nghị viên, làm người phát ngôn của tập đoàn.
Mặc dù là con rối, nhưng cũng là con rối có địa vị xã hội rất cao, cho nên bình thường uỷ ban quản lý trị an PCE sẽ quan tâm đến việc thí sinh báo án hơn một chút.
Ít nhất sẽ không đến hiện trường vụ án muộn một giờ như ở khu Tam Thượng.
Khánh Trần nghiêm túc đóng vai nhân vật của mình:
“Ừm, chắc chắn ta phải đến PCE báo án, chờ ta có được tiền tài rồi sẽ cảm ơn các ngươi đã chở ta một đoạn đường.”
Trên thực tế, không phải hắn đột nhiên bị bỏ mặc, mà là hắn đã chia tay với Lý Khác, Hồ Tiểu Ngưu sau khi rời khỏi khu cấm kỵ số 002.
Hắn để xe việt dã cho hai người kia về thành phố số 18, hắn lại đến thành phố số 10 đưa tin một mình.
Trước khi chia tay, Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu đều muốn đến thành phố số 10 với hắn, nhưng Khánh Trần từ chối.
Một gián điệp bí mật của Mật Điệp Ti Khánh thị dẫn người thừa kế dòng thứ nhất Lý thị đi lại khắp nơi, chuyện này kỳ quái biết bao chứ.
Vốn dĩ hắn định đi bộ, vừa vặn trên đường gặp được đội ngũ thợ săn hoang dã này, vậy thử quá giang xem sao.
Nói thật, việc bảy người bên trong đội xe đều là người du hành đã vượt ngoài dự đoán của hắn.
Chắc sau khi mình đến Mật Điệp Ti đưa tin cũng sẽ phải tiếp xúc với đám người du hành ở Trịnh Thành rất nhiều lần, bây giờ vừa lúc là một thời cơ để tìm hiểu.
Trịnh Thành đông dân hơn Lạc Thành rất nhiều, theo lý thuyết phải có nhiều tổ chức người du hành mới đúng, nhưng không biết vì sao người du hành ở đây lại ít hơn hẳn.
Khánh Trần hiếu kì:
“Trước kia ta chưa từng đến thành phố số 10, chỗ đó có nhiều người nổi tiếng, có thể nhìn thấy minh tinh và chính khách ở khắp nơi như bên ngoài đồn đại sao?”
Tôn Sở Từ bình tĩnh đáp lại:
“Đó chỉ là một mặt sạch sẽ đẹp đẽ của thành phố số 10 thôi, trong mắt ta thành phố số 10 là nơi hỗn loạn nhất trong Liên Bang.
Ở đây chỉ có danh lợi hỗn loạn và xa hoa lãng phí, ham muốn nhân quyền và quyền lực cũng được thể hiện rất rõ.”
Lần này trước khi xuyên qua, Khánh Trần đã tìm kiếm thông tin về thành phố số 10 trên mạng, hắn phát hiện đó là một thành phố vô cùng kì lạ.
Trong Liên Bang, mỗi một thành phố đều khá độc lập tự chủ, có chính quyền thành phố riêng, có quy định pháp luật riêng.
Thành phố số 10 là một thành phố có chính sách pháp luật nghe theo dư luận.
Ở thành phố số 10, mèo và chó đều có chứng minh nhân dân, pháp luật quy định không được vứt bỏ chó mèo.
Ở thành phố số 10, tất cả các dòng điện thoại đều không thể tắt âm thanh khi chụp ảnh, cấm bất kì hành vi chụp lén ở nơi công cộng.
Có rất nhiều quy định pháp luật như vậy nữa, cái nào cũng rất tốt, nhưng luật lao động vẫn cho phép nô bộc tồn tại.
Cảm giác tập đoàn như đang bỏ cái nhỏ bảo vệ cái lớn, chỉ nhượng bộ ở những chỗ có thể nhượng bộ, dỗ dành cư dân thành phố số 10 vui vẻ.
Loài người thật sự vẫn luôn không được bảo vệ lợi ích cơ bản.
Đây đều là chuyện chính phủ và các nghị viên làm ra.
Cho nên Lý Trường Thanh nói đã giải quyết xong thành phố số 1, không phải là tàn sát chỗ đó, mà là xử lý nghị viên chính phủ ở thành phố số 1, đảm bảo Lý thị vẫn luôn nhận được “phiếu đa số”, đảng Cộng Hòa mà Lý thị ủng hộ sẽ chiếm đa số ghế ngồi trong chính phủ thành phố số 1.
Dân chủ đã thành cái vỏ rỗng, nhưng vẫn gọn gàng xinh đẹp.
Lúc này, Khánh Trần đột nhiên cảm thấy không đúng lắm, hắn nhìn Tôn Sở Từ:
“Ngươi không lái về phía bắc à.”
Thành phố số 10 ở phía bắc họ, mà đội ngũ thợ săn đang đi chệch hướng.
Tôn Sở Từ nhìn thoáng qua kính chiếu hậu:
“Chúng ta còn có việc quan trọng phải làm, phải rẽ sang một hướng khác, lát nữa ngươi cứ ở trên xe, không được hỏi hay quan tâm chúng ta đang làm gì.
Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi không nghe không hỏi không để ý, nhất định chúng ta có thể đưa ngươi đến thành phố số 10 an toàn.”
Từ đây tới tối còn 8 chương nữa.
Hôm nay lên tổng cộng 13 chương, mau mau khen thưởng mình đi!!!!
Chương 906: Thần Nữ Hỏa Đường 1
Rất cám ơn bạn lalana3093 đã ủng hộ Khánh Trần ạ!
“Được.”
Khánh Trần cười tủm tỉm đáp.
Đội xe thợ săn hoang dã không đi đường vào ban đêm, bây giờ mới tảng sáng, chứng tỏ đám người Tôn Sở Từ đã hẹn ai đó trước.
Sau bốn tiếng, Khánh Trần thấy hai chiếc xe bán tải đỗ bên cạnh rừng cây, có bảy người hoang dã ăn mặc rách rưới đang dựa vào xe bán tải hút thuốc.
Khánh Trần cảm thấy có chút không đúng, hắn nhìn thoáng qua Tôn Sở Từ, đối phương lại không hề biết về chuyện sắp xảy ra, cuối cùng vẫn tốt bụng nhắc nhở:
“Đừng đỗ xe quá gần rừng cây.”
Tôn Sở Từ sửng sốt, hắn bất ngờ nhìn thoáng qua thiếu niên ngồi sau.
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Mặc dù mấy người hoang dã kia đang hút thuốc lá, nhưng đều cầm thuốc bằng tay trái, vì để tay phải rảnh rỗi, có thể cầm lấy súng ống bất kì lúc nào.”
Dựa theo thói quen của người bình thường, cầm thuốc bằng tay trái hay tay phải đều rất bình thường, chưa thể nói có tiện hay không, nhưng nếu tất cả người hoang dã đều cầm thuốc bằng tay trái thì không còn bình thường nữa.
Tôn Sở Từ nói:
“Bạn học, họ đề phòng chúng ta là điều hiển nhiên, chúng ta cũng đề phòng họ.”
Khánh Trần lắc đầu.
Đợi đến khi chỉ còn cách nhau 400 mét, hắn sử dụng khả năng nghe đến mức cao nhất, nghe thấy đám người hoang dã ở phía xa đang nhỏ giọng nói:
“Tới rồi.”
“Bảo các anh em…nấp kỹ trong rừng cây, nhìn ta ra hiệu rồi hẵng ra tay, ta phải hỏi mấy người họ trước đã.”
Khánh Trần thấy vậy, nói với Tôn Sở Từ:
“Họ dừng xe ở mép rừng cây, không chừng còn có mai phục trong rừng.
Ngươi cứ nghe ta khuyên, đỗ xa họ một chút, biết đề phòng trên hoang dã sẽ không thiệt đâu.”
Tôn Sở Từ nghe vậy liền giảm tốc độ theo bản năng.
Hắn không ngốc, cũng không phải người khư khư cố chấp, nếu không sẽ không nghe mọi người đề nghị cho Khánh Trần lên xe.
Cho nên, bây giờ hắn cũng cảm thấy Khánh Trần nói có lý, liền chậm rãi đạp phanh, còn thấp giọng nói trong bộ đàm:
“Có lẽ sẽ có biến, mọi người phải cẩn thận, lát nữa ta sẽ bảo họ lấy Ưng Chuẩn ra giao dịch dược phẩm, chúng ta lấy Ưng Chuẩn rồi sẽ đi ngay.”
“Ưng Chuẩn?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
Tôn Sở Từ nhìn hắn một cái:
“Bạn học, đừng hỏi nữa, chúng ta không muốn nói.”
Khánh Trần gật đầu:
“Hiểu rồi!”
Đoàn Tử ở bên cạnh hiếu kì đánh giá Khánh Trần, bây giờ bạn học trẻ tuổi này khác hẳn với vừa nãy, không giống một người gặp rủi ro trên hoang dã.
Hơn nữa dù Khánh Trần có đoán đúng hay không, nhưng chắc chắn hắn là một người rất cẩn thận, sao đột nhiên bị đồng đội mình lừa chứ?
Đoàn Tử đang tự hỏi thì thấy Khánh Trần quay đầu nhếch miệng cười với mình.
Không biết vì sao, Đoàn Tử chỉ cảm thấy nụ cười kia rất sạch sẽ, không có tạp chất gì cả.
Khánh Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, tính toán khoảng cách đại khái rồi nói:
“Được rồi, đỗ ở chỗ này đi, bảo họ cầm hàng hóa tới.”
Tôn Sở Từ kinh ngạc nhìn Khánh Trần, cũng không biết là do giọng điệu chắc chắn của Khánh Trần hay là còn những nguyên nhân gì khác lại khiến hắn không tự chủ đạp phanh lại.
Tô Sở Từ xuống xe hô lên với đám người hoang dã:
“Đã lâu không gặp.”
Mấy người hoang dã kia nhìn nhau, có vẻ bất ngờ vì Tôn Sở Từ sẽ đỗ xe xa như vậy.
Nhưng họ chỉ do dự hai giây đã đi tới.
Một người hoang dã nhiệt tình cười nói:
“Anh bạn, có mang đồ chúng ta muốn lần trước đến không?”
Tôn Sở Từ vỗ vỗ thùng xe:
“Mang đến rồi, đều ở đây cả.”
Một người hoang dã khác đến gần, điềm nhiên như không có việc gì:
“Đúng rồi, ở thành phố số 18 có một đội thợ săn hoang dã họ Tần, các ngươi có biết họ không?”
Khánh Trần bỗng nhiên ý thức được đây chính là điều mà đám người hoang dã muốn hỏi.
Khoan đã, đội thợ săn hoang dã họ Tần ở thành phố số 18 không phải là người nhà của Tiểu Dĩ Dĩ sao?! Những người hoang dã này hỏi để làm gì!
…
Hôm nay Khánh Trần chỉ vô tình vẫy 1 chiếc xe để đi nhờ thôi mà, ngay cả hắn cũng không ngờ chuyện này còn liên quan đến người nhà của Tần Dĩ Dĩ.
Hắn vẫn không thể hiểu nổi tại sao tự nhiên những người hoang dã kia lại hỏi thăm tin tức của người Tần gia?
Lúc này, tất cả bảy người hoang dã đã lại gần ba chiếc xe Pickup, trong số họ có hai người sắc mặt trắng bệch, thỉnh thoảng còn ho khan vài tiếng.
Khánh Trần nghe theo lời của Tôn Sở Từ nên không xuống xe theo họ….
Sau khi lại gần ba chiếc xe, bảy người hoang dã bắt đầu đứng thành một đội hình chiến đấu hình tam giác nhọn, nếu bây giờ xảy ra xung đột gì đó thì rất có thể cả ba chiếc xe Pickup sẽ lọt vào phạm vi tấn công của 2 cánh người hoang dã.
“Ý ngươi là thợ săn hoang dã họ Tần sao?”
Tôn Sở Từ thấy người khác hỏi như vậy thì cẩn thận nhớ lại một lúc rồi nói:
“Chúng ta còn chưa gặp thợ săn hoang dã nào đến từ thành phố số 18 cả.
Hơn nữa chúng ta cũng chưa đi qua tuyến đường dẫn đến thành phố số 18 bao giờ nên không thể nghe ngóng gì về họ.
Sao vậy, các ngươi hỏi thăm tin tức về họ làm gì?”
Chương 907: Thần Nữ Hỏa Đường 2
Người hoang dã lơ đễnh cười nói:
“Không có gì, chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi, mọi người không biết cũng không sao.”
Tôn Sở Từ cảm thấy có gì đó là lạ, rõ ràng hắn có thể cảm nhận được họ rất muốn biết chuyện này, nhưng sao họ lại nói chỉ tùy ý hỏi.
Người hoang dã thấy hắn bắt đầu nghi ngờ thì lập tức giải thích một câu:
“Bây giờ trên hoang dã có một tin đồn, nghe nói con gái của họ đã trở thành Thần Nữ của Hoả Đường, nên ta mới muốn hỏi thăm chút tin tức về họ.”
Nghe xong, Khánh Trần đang ngồi ở trong xe cũng ngẩn ra.
Hắn biết Tần Dĩ Dĩ đã trốn gia đình để đến Tây Nam Tuyết Sơn, hắn cũng biết Tần Dĩ Dĩ muốn có được lực lượng của Hoả Đường.
Nhưng hắn không biết là Tần Dĩ Dĩ đã không còn là một cô gái bình thường ở hoang dã đã cho hắn táo nữa rồi, bây giờ nàng đã trở thành Thần Nữ của Hoả Đường.
Khánh Trần từng nghe nói Hoả Đường có Thần Tử, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy có người nói về Thần Nữ.
Có vẻ Tôn Sở Từ cũng không biết gì giống hắn:
“Thần Nữ? Không phải Hoả Đường chỉ có Thần Tử sao?”
Thật ra phần lớn người trong liên bang đều biết đến Thần Tử của Hoả Đường, nghe nói cứ đến tuổi trưởng thành, họ sẽ phải săn được một nhân vật lớn của liên bang, hoặc một dã thú nào đó cường đại trong cấm địa.
Nếu Thần Tử nào không thể săn được gì thì coi như lễ trưởng thành của người đó thật bại, từ nay về sau người đó sẽ không bao giờ được dẫn đầu một đội ngũ đi săn nữa.
Chỉ có những Thần Tử có thể hoàn thành lễ trưởng thành mới có được quyền lực và tùy tùng.
Cho nên Khánh Trần đang nghĩ, chẳng lẽ Tần Dĩ Dĩ chuẩn bị tham gia nghi thức như họ sao? Có lẽ vậy.
Tần Dĩ Dĩ từng nói với hắn, nàng bằng tuổi hắn, năm nay cũng 17 tuổi.
Nàng sinh ngày mùng 1 tháng 6, nói cách khác, nửa năm sau nàng sẽ phải đi thực hiện lễ trưởng thành.
Lúc này, mấy người hoang dã lại vui vẻ giải thích với họ:
“Thật ra Hoả Đường cũng có Thần Nữ, chỉ là số lượng Thần Nữ rất ít, nên khá ít người biết, nghe nói mỗi một trăm năm mới xuất hiện một Thần Nữ, còn Thần Tử chỉ cần mười năm sẽ xuất hiện một người.
Nhưng đây chỉ là mức thời gian áng khoảng thôi, tất cả đều phụ thuộc vào Thần Minh.”
“Thần Minh?”
Tôn Sở Từ nghi hoặc hỏi.
“Đúng vậy, những người trong Hoả Đường có thể trở thành Thần Tử hay Thần Nữ không đều phụ thuộc vào ý nghĩ của Thần Minh.”
Người hoang dã cười giải thích:
“Nếu đã trở thành Thần Tử hoặc Thần Nữ thì chắc chắn sẽ có được sức mạnh, nhưng không phải tất cả những người hoang dã đến gia nhập Hoả Đường đều vì sức mạnh đó.
Nghe nói ngày Thần Nữ xuất hiện, ngọn lửa trong Hoả Đường đã bùng cháy rất lớn, nghe lượng mà Thần Minh ban cho Thần Nữ còn lớn hơn Thần Tử nhiều.
Ta còn nghe nói Đại trưởng lão đã giao thanh kiếm của hắn cho Thần Nữ, mọi người đều nói nàng sẽ là người kế vị để trở thành Đại trưởng lão đời tiếp theo.”
Sau khi nghe những lời đối phương vừa nói, Khánh Trần bỗng hiểu ra một việc, hóa ra thực lực của tất cả những người trong Hoả Đường không phải do tu luyện mà có, mà là do ‘Thần Minh’ ban cho.
Hơn nữa, hình như Thần Minh của họ còn có suy nghĩ của riêng mình, vì đối phương sẽ là người lựa chọn ai sẽ trở thành Thần Tử và Thần Nữ tiếp theo.
Nhưng hình như những người hoang dã này chưa đến Hoả Đường bao giờ, những thông tin mà họ vừa nói đều chỉ là nghe nói mà thôi.
Vì thật ra đêm hôm đó Hoả Đường còn náo nhiệt hơn nhiều so với những gì người hoang dã vừa miêu tả.
Ngọn lửa đó không phải chỉ bùng cháy một lúc như người hoang dã vừa nói, nó bốc cháy tận bốn giờ.
Tối hôm đó tất cả người Hoả Đường đều vây quanh đống lửa vừa múa vừa hát, và cô gái có làn da màu lúa mì đó cũng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Khánh Trần ngồi ở trong xe quan sát, bây giờ hắn đã hiểu vì sao những người nay lại hỏi bọn Tôn Sở Từ có quen biết Tần gia hay không.
Một mặt là vì người thân của Thần Nữ Hoả Đường còn đang ở trong liên bang, nếu người liên bang biết chuyện này thì chắc chắn họ sẽ bắt người của Tần gia, vậy bây giờ Hoả Đường đã phái người đến Trung Nguyên để tìm người Tần gia rồi.
Ngoài ra, người Tần gia đều là thợ săn hoang dã, mà bọn Tôn Sở Từ cũng là thợ săn hoang dã, rất có thể hai bên quen biết nhau.
Nếu vậy, có lẽ những người hoang dã này sẽ thông qua họ để làm quen với người Tần gia.
Quan được người Tần gia, gia nhập Hoả Đường sẽ không còn là ước mơ xa vời nữa.
Nếu họ đã xác định bọn Tôn Sở Từ không quen biết gì người của Tần gia thì chắc chắn họ sắp ra tay rồi.
Chương 908: Trao Đổi
Người hoang dã nói:
“Bây giờ chim ưng đang trên xe chúng ta, ba người các ngươi đi theo ta.
Đúng rồi, ngoài chim ưng, lần này chúng ta còn mang theo một ít đồ ăn, đây coi như quà tặng của chúng ta.
Thứ này ăn rất ngon, các ngươi có thể ăn hoặc đem về thành phố cho nhân viên ở cục quản lý xuất nhập cảnh cũng được.”
Sau đó hắn xoay người đi về phía chiếc xe của họ.
Thái độ của họ từ đầu đến giờ rất tốt, thậm chí bây giờ họ còn nói mình mang theo quà tặng.
Nhưng ngay khi hắn xoay người, Khánh Trần bỗng nói:
“Các ngươi tự mang chim ưng lại đây, không phải chim ưng phải nhốt trong lồng sao, các ngươi đem lồng đến đây là được.”
Người hoang dã ngạc nhiên quay đầu nhìn Khánh Trần rồi quay sang nhìn Tôn Sở Từ:
“Vị tiểu huynh đệ này là ai, sao chúng ta chưa gặp hắn bao giờ?”
Tôn Sở Từ vội vàng giải thích:
“Đây là thành viên mới của đội chúng ta.”
Nếu hắn nói Khánh Trần là người ngoài, chắc chắn những người hoang dã này sẽ bắt hắn giết đối phương để tránh làm lộ thông tin, nên Tôn Sở Từ mới nói như vậy.
Người hoang dã cười nhìn Khánh Trần:
“Tiểu huynh đệ thật cẩn thận, đây không phải lần đầu tiên chúng ta hợp tác với đội của ngươi, chẳng lẽ ngươi vẫn không tin chúng ta sao?”
Đoàn Tử quay đầu nhìn Khánh Trần rồi ra hiệu bảo đối phương không được nói.
Nhưng có vẻ Tôn Sở Từ đã nhận ra chuyện gì đó, hắn cũng nói y như những gì Khánh Trần vừa nói:
“Trương đại ca, các ngươi mang chim ưng đến đây đi, chúng ta sẽ giao dịch ở chỗ này.”
Người hoang dã cầm đầu ngừng cười, nheo mắt lại:
“Thế nào, các ngươi không tin chúng ta sao? Đã như vậy thì không giao dịch gì nữa! Trước khi người này xuất hiện, rõ ràng quan hệ của chúng ta rất tốt, sao hắn vừa gia nhập mà tất cả các ngươi đều nghe lời của hắn? Chẳng lẽ hắn mới là thủ lĩnh thật sự của các ngươi sao?”
Người hoang dã nói câu này là vì hắn muốn làm vậy để cô lập đối phương khỏi đội ngũ này.
Xem ra câu nói vừa rồi của hắn có tác dụng rất lớn.
Lúc này, mấy nam sinh khác trong đội của Tôn Sở Từ đã bắt đầu tức giận.
Khánh Tiểu Thổ chẳng qua chỉ là một người đi nhờ xe họ mà thôi, sao bây giờ hắn lại dám xía mũi vào chuyện của họ.
Hình như ngay từ khi đối phương còn chưa lên xe, Khánh Tiểu Thổ đã có thể ảnh hưởng đến quyết định của họ.
Có nam sinh đã bắt đầu khó chịu nhìn Khánh Trần, nếu vừa rồi hắn không mở miệng thì sao giao dịch của họ lại gặp rắc rồi như bây giờ.
Mỗi lần họ muốn rời khỏi thành phố đều phải đưa rất nhiều tiền cho cục quản lý xuất nhập cảnh.
Trong chuyến đi lần này, họ còn chưa kiếm được đồng nào để trả tiền xăng, phí xe cộ hao tổn, tiền thuê nhà trong thành phố, huống chi là số tiền để nộp cho chuyến đi lần sau.
Nếu chuyến đi này họ không kiếm được đồng nào thì thời gian tới lấy cái gì để sống?
Lúc trước dù họ có không kiếm nổi tiền thì chỉ cần uống nước thay cơm khoảng 7 ngày là có thể trở về thế giới ngoài.
Nhưng bây giờ họ sẽ phải ở đây thêm 30 ngày nữa, sao có thể nhịn đói được?
Nếu đến thời gian phải về thành phố số 10 mà họ vẫn không kiếm được tiền sinh hoạt thì có lẽ mọi người sẽ phải bán súng, bán xe để lấy tiền.
Hơn nữa, nếu họ không thể nộp ‘Tiền phần tử’ cho cục quản lý xuất nhập cảnh, sao có thể tiếp tục đi săn.
Khánh Trần quay sang nhìn những nam sinh kia, những người này còn không biết họ sắp phải đối mặt với chuyện gì đâ.
Nhưng đúng lúc này, Tôn Sở Từ bỗng kiên quyết nói:
“Trương đại ca, các ngươi mang chim ưng đến đây đi.
Nếu các ngươi nhất định không mang đến đây thì giao dịch của chúng ta sẽ kết thúc ở đây.”
Khánh Trần Vừa vừa gật đầu vừa thầm tự nhủ, lúc trước hắn còn thắc mắc vì sao những sinh viên này có thể sinh tồn trên hoang dã, hóa ra là vì họ có một thủ lĩnh vừa tỉnh táo vừa kiên định.
Không biết Tôn Sở Từ đang học đại học nào, bây giờ Bạch Trú đang rất cần những người như hắn.
Khánh Trần biết rõ, sau khi chuyển đến thành phố số 10, sớm muộn gì hắn cũng phải đến Trịnh thành ở thế giới ngoài để liên hệ với những người du hành ở đây.
Nên việc cần làm nhất bây giờ là thăm dò rõ ràng tính huống của những người du hành ở Trịnh thành trước, chỉ khi biết rõ họ thì mới dễ thuyết phục.
Lúc này, sắc mặt của đám người hoang dã đã bắt đầu âm trầm, một người trong đó lạnh lùng nói:
“Chúng ta sẽ mang chim ưng đến đây, nhưng từ bây giờ trở đi, chúng ta sẽ không làm bất cứ giao dịch gì với các ngươi nữa.
Các ngươi là thợ săn hoang dã mà không hiểu luật của thợ săn hoang dã thì làm sao có thể kiếm ăn được.
Chúng ta sẽ nói cho những người hoang dã khác biết các ngươi là những thợ săn hoang dã không đáng tin.”
Chương 909, ông chủ Trịnh điều khiển Đoàn tàu hơi nước đưa Khánh Trần đến phía bắc, dựng bia cho Triệu Minh Khả.
Nhưng sinh viên này mới chỉ đến thế giới trong được hai tháng, sao họ có thể tinh thông kỹ năng đi săn như bọn Tần Thành được.
Cho nên bọn Tôn Sở Từ mới không đi săn như những thợ săn hoang dã khác, mà chọn làm giao dịch những vật phẩm cần thiết của người hoang dã để đổi lấy con mồi, sau đó mang con mồi về liên bang để bán kiếm lời.
Nếu người hoang dã không làm giao dịch với họ nữa, có lẽ sau này họ sẽ rất khó sống sót.
Nhưng Tôn Sở Từ vẫn kiên định với câu nói cũ:
“Các vị mang chim ưng đến đây đi.”
Sau khi Tôn Sở Từ xác định bảy người hoang dã đều quay về xe của họ, hắn đột nhiên quay đầu nhìn Đoàn Tử:
“Đưa súng tự động của ngươi cho Khánh Tiểu Thổ.”
Đoàn Tử:
“A?”
“Nghe lời ta, đưa cho hắn đi.”
Sau đó Tôn Sở Từ lại quay sang nhìn Khánh Trần:
“Ngươi không phải học sinh bình thường đúng không, nhưng không sao, ta biết bây giờ không phải lúc nói chuyện này.
Cảm ơn đã nhắc nhở, lát nữa còn phải nhờ ngươi giúp đỡ một chút.”
Đoàn Tử đành mang súng tự động lên xe rồi đưa cho Khánh Trần.
Nhưng Khánh Trần vừa cầm vào khẩu súng đã cảm thấy là lạ:
“Tại sao trong băng đạn chỉ có mỗi năm viên?”
Tôn Sở Từ Lập tức đứng ngẩn ra, hình như hắn suy nghĩ quá đơn giản rồi, thiếu niên này còn kinh khủng hơn nhiều so với suy nghĩ của hắn, không ngờ đối phương chỉ căn cứ vào trọng lượng súng là có thể ước lượng được trong băng đạn có bao nhiêu viên!
Tôn Sở Từ nghĩ một lúc, sau đó đưa khẩu súng của mình cho đối phương:
“Ngươi dùng của ta đi, vì đạn trên chợ đen rất đắt, hơn nữa họ còn không biết dùng súng nên súng của mỗi người đều chỉ lắp vài viên đạn.”
Khánh Trần hiểu vì sao Tôn Sở Từ lại làm như vậy, nếu đặt một khẩu súng trong tay một người không biết gì về súng thì có lẽ nó sẽ không thể phát huy được tác dụng lớn nhất.
Bây giờ hắn mới hiểu, có lẽ tình cảnh của đội thợ săn hoang dã này còn xấu hơn nhiều so với những gì hắn nghĩ.
Một lúc sau, đám người hoang dã đã quay lại, trên tay họ còn cầm hai chiếc lồng phủ vải đen kín mít.
Mọi người đều vô thức đặt tay phải lên hông.
….
Người hoang dã dữ tợn.
Người du hành thấp thỏm.
Khánh Trần thấy hai tay Tôn Sở Từ đã bắt đầu run lẩy bẩy, hắn biết đó là kết quả của việc nào bài tiết adrenalin….
Chắc chắn người này cũng rất sợ, trước đây hắn chỉ là một sinh viên rất bình thường ở thế giới ngoài, một người bình thường sao có thể không sợ hãi cái chết cho được, Khánh Trần sẽ không căn cứ vào chuyện này để chê bai đối phương.
Tuy Tôn Sở Từ đang rất sợ hãi nhưng hắn vẫn có thể bình tĩnh phân công mọi chuyện rất ngăn nắp, đây là một ưu điểm mà rất ít ngươi có được.
Lúc này Tôn Sở Từ vẫn bình tĩnh nói với những người khác:
“Nếu lát nữa có nổ súng thì mọi người phải lập tức trốn ra phía sau xe, nhớ điều chính súng sang trạng thái súng bắn tỉa, đừng bắn hết đạn một lúc, các ngươi nhớ phải nhắm rồi mới bắn.”
Một đám người du hành còn không có nổi tiền để mua đạn mà vẫn có thể kiếm ăn trên hoang dã gần 2 tháng trời, ngay cả Khánh Trần cũng phải khâm phục.
Tôn Sở Từ quay đầu nhìn Khánh Trần:
“Xin hỏi bây giờ chúng ta nên làm gì, có nên nổ súng trước họ không?”
Khánh Trần nhìn lại khoảng cách giữa đoàn xe của họ và rừng cây, 200m, đây chính là khoảng cách bắn tốt nhất của súng tự động.
Lúc trước hắn bảo Tôn Sở Từ dừng xe là vì không muốn đoàn xe đi vào khu vực này, nhưng lúc đó Tôn Sở Từ lại đạp phanh chậm một chút, nếu bây giờ có người hoang dã trong rừng cây nổ súng, khả năng bắn trúng sẽ rất cao.
Hắn nghĩ một lúc rồi nói:
“Lên xe, chạy! Chúng ta phải kéo dãn khoảng cách với họ!”
Sau đó, Khánh Trần ngồi lên ghế lái rồi khởi động xe:
“Mau lên xe!”
Cả đám người du hành đều ngây ra, đối phương vừa bảo họ chạy sao?
Sau khi thấy Khánh Trần chỉ cần cầm một khẩu súng là có thể đoán được trong băng đạn có bao nhiêu viên.
Mọi người đều nghĩ mình gặp được cao thủ rồi, nhưng bây giờ Khánh Trần lại bảo họ lên xe chạy trốn.
Chẳng phải hắn là cao thủ sao, đã có hắn ở đây thì tại sao vẫn phải chạy trốn?
Một đám người du hành bị người hoang dã truy sát thì chạy trốn chính là lựa chọn sáng suốt nhất, vì chẳng ai quen thuộc địa hình ở đây hơn những người hoang dã cả.
Tôn Sở Từ do dự một lúc, cuối cùng hắn vẫn mở miệng hô:
“Lên xe đi! Nghe lời hắn!”
Đây không phải quyết định vô căn cứ mà nó được dựa vào những gì Khánh Trần vừa thể hiện lúc nãy!
Nếu đối phương thật sự là một cao thủ súng ống, chắn chắn đối phương sẽ giàu kinh nghiệm chiến đấu hơn họ rất nhiều.
Những người hoang dã phía xa vừa thấy bọn Tôn Sở Từ lên xe thì đều chạy lại gần.
Chương 910: Cao Thủ Súng Ống Ra Chiêu 2
Không những thế, người hoang dã đứng đầu đột nhiên dừng lại rồi giơ tay về phía rừng cây, sau đó 6 chiếc xe việt dã rách nát lập tức lao ra từ trong đó!
Bọn Tôn Sở Từ đều không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như vậy, hóa ra những người hoang dã còn mai phục rất nhiều người trong rừng cây!
Nếu họ không có âm mưu gì thì tại sao phải mai phục nhiều người như vậy!
Mãi đến tận bây giờ, mọi người mới mới tin vào phán đoán của Khánh Trần.
Hóa ra lúc trước đội trưởng của họ cũng nhận ra âm mưu này nên mới kiên quyết như vậy.
Trên xe Pickup, Đoàn Tử lặng lẽ quay sang nhìn Khánh Trần rồi thầm tự nhủ, hóa ra lúc trước nàng đã trách nhầm đối phương.
Tôn Sở Từ ngồi trên hàng ghế sau hỏi:
“Chúng ta sẽ chạy khỏi đây sao?”
“Không.”
Khánh Trần thoáng nhìn bình xăng:
“Dù chúng ta muốn chạy cũng không thể chạy xa được, chiếc xe này chỉ có thể chạy thêm nhiều nhất 50 cây số nữa là sẽ hết dầu, mọi người ngồi vững.”
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần bỗng đạp phanh, sau đó lập tức mở cửa nhảy khỏi xe.
Tôn Sở Từ vừa định xuống xe theo thì Khánh Trần đã đạp một cú lên cửa xe chỗ hắn, khiến hắn bị đẩy vào trong xe.
Khánh Trần vừa cầm súng tự động vừa bình tĩnh nói:
“Ngồi yên ở trong xe.”
Khoảng cách giữa hắn và những người hoang dã đó đã là 400 mét.
Đây là một khoảng cách rất vi diệu, vì ở khoảng cách này, hắn có thể dễ dàng bắn trúng người hoang dã, nhưng những người hoang dã đó lại khó có thể bắn trúng hắn.
Đối với những người tinh thông súng ống, khoảng cách chính là điều kiện quan trong nhất quyết định một cuộc chiến.
Một giây sau, Tôn Sở Từ nói vào bộ đàm:
“Tất cả ngồi im trên xe.”
Sau đó, hắn và Đoàn Tử ngồi trên xe lặng lẽ nhìn thiếu niên đó bóp cò súng.
Những viên đạn bắn ra với tần suất rất cao, như thể thiếu niên đó không cần nhìn cũng biết mục tiêu cần nhắm bắn ở đâu vậy.
Tiếng súng to đến mức mọi người đều tưởng ai đó đang đánh trông bên tai.
Vì chiếc xe mà Tôn Sở Từ đang ngồi đưa lưng về phía những người hoang dã đó, nên hắn phải quay người lại rồi nằm nhoài lên ghế dựa mới có thể quan sát trận chiến phía sau.
Hắn muốn xem Khánh Trần có bắn trúng những người hoang dã đó không.
Nhưng vừa quay ra sau, hắn đã thấy xe của những người hoang dã đó đang đi siêu vẹo, mỗi phát súng mà Khánh Trần bắn ra đều khiến một người hoang dã trên xe phun ra máu tươi.
Có một số người hoang dã định nhô đầu ra bắn trả, nhưng vì xe của họ đang không ngừng lắc lư nên những người đó không thể nào bắn trúng Khánh Trần được.
Hơn nữa, những người đó còn chưa bắn đến phát súng thứ hai đã bị Khánh Trần bắn chết, chẳng ai có cơ hội bắn trúng hắn cả.
Chỉ khoảng mười giây sau, tất cả xe việt dã đều ngừng lại, có lẽ những người hoang dã trên đó đều chết hết.
Khánh Trần không nói gì mà từ từ tiến lại gần đoàn xe việt dã, căn cứ vào trí nhớ về vị trí những người ngồi trên xe, hắn có thể chắc chắn có hai người hoang dã vẫn chưa chết, nhưng vì chiếc xe đó ngăn cản tầm bắn của hắn, nên hắn mới không thể giải quyết được đối phương.
Tôn Sở Từ vừa thấy Khánh Trần lại gần đoàn xe kia thì vội bảo những người khác xuống xe đi theo.
Trong mắt của những người du hành ở đây, bóng lưng Khánh Trần vững như bàn thạch, từ lúc tiếng súng ngừng đến giờ, khẩu súng trên tay hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó.
“Đừng đi theo ta, ở đó vẫn còn 2 người chưa chết.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Một lúc sau, cuối cùng hắn cũng có thể tìm được góc độ có thể bắn trúng đối phương, sau đó hắn đưa tay bóp cò súng.
Khánh Trần buông súng xuống rồi thở phào nhẹ nhõm, trong thời tiết lạnh lẽo như bây giờ, mỗi hơi thở của hắn đều biến thành những luồng hơi nước trắng xóa.
Hắn quay đầu cười nói với bọn Đoàn Tử:
“Đi xem xem có chiến lợi phẩm gì không.
Yên tâm, không có nguy hiểm gì nữa đâu.”
Tôn Sở Từ không nói gì mà chạy về phía đoàn xe phía xa, mục tiêu của hắn chính là 2 chiếc lồng chim đặt trên thùng xe.
Nhưng khi hắn lật tấm vải đen ra, bên trong hai chiếc lồng lại không có bất cứ con vật gì cả.
Khánh Trần thấy thế thì nói:
“Có phải những người hoang dã này muốn dùng chim ưng để đổi lấy kháng sinh của các ngươi không?”
Tôn Sở Từ cũng không thèm giấu giếm thêm nữa:
“Đúng thế.”
“Trong số bảy người lúc đầu có hai người đang bị bệnh rất nặng, rất có thể vì khu trại của họ đang có bệnh dịch gì đó nên những người này mới cần đổi lấy kháng sinh để chữa trị.”
Khánh Trần nói:
“Nhưng vì không thể tìm được chim ưng các ngươi cần nên họ mới không thể làm giao dịch với các ngươi.”
Chim ưng đâu phải loài dễ bắt, lúc trước người của Tần gia còn phải lang thang trong hoang dã hơn hai tháng mã vẫn không thể tìm thấy chút bóng dáng của Diêu Chuẩn.
Những người hoang dã này đều biết, nếu không có chim ưng, thợ săn hoang dã sẽ không đưa thuốc kháng sinh cho họ, nên họ mới phải đi cướp.
Khánh Trần nhìn Tôn Sở Từ:
“Trong những lần giao dịch trước, có phải các ngươi đều lấy thuốc trên xe ngay trước mặt họ không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh [Dịch] Vị Hôn Thê Của Ta Là Kiếm Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Vi-Hon-The-Cua-Ta-La-Kiem-Thanh-Audio-FUll.jpg)

