[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 86 : Trát Đức (c851-c860)
❮ sautiếp ❯Chương 851: Trát Đức
Khương Dật Trần suy nghĩ một hồi rồi quyết định trả lời thành thật:
“Không phải ta sợ họ, là sợ người trẻ tuổi kia, hắn thật sự là hàng xóm của ta.
Ta từng nhìn thấy đến hơn mười sát thủ trang bị vũ trang hạng nặng lẻn vào nhà muốn giết hắn, kết quả lại chả thấy tên nào đi ra nữa.
Gần đây ta đã trả nhà lại cho người môi giới, chẳng dám ở lại nơi đó thêm một phút nào.
Vốn nghĩ làm như thế có thể trốn xa hơn một chút, không ngờ lại gặp lại nhau ở đây.”
Tề Đạc trầm tư:
“Có phải họ đến giết Khương Dật Trần diệt khẩu không?”
Nam Cung Nguyên Ngữ lắc đầu:
“Không đâu, họ rời khỏi thành thị số 18 sớm hơn chúng ta một bước, tới đây cũng sớm hơn chúng ta, còn chúng ta là vì gặp Hồ Tiểu Ngưu nên mới ở lại đây.”
“Cũng đúng.”
Khương Dật Trần yên tâm:
“Nhưng mà, kiểu nhân vật lớn của thế giới trong như họ, chúng ta vẫn nên cố gắng đừng đụng vào.
Hay là ngày mai chúng ta rời đi trước đi, đừng đi chung với họ nữa?”
Nam Cung Nguyên Ngữ nhìn về phía Khương Dật Trần:
“Có khi nào họ là người du hành không?”
“Không.”
Khương Dật Trần lắc đầu:
“Người trẻ tuổi kia đã ở cư xá Thế Giới Vi Mô được tám năm rồi.
Hơn nữa ông lão kia cũng đã lớn tuổi, trước giờ chưa từng xuất hiện người du hành nào lớn tuổi như vậy.”
Tề Đạc nói:
“Xem ra họ thật sự không phải là người du hành.
Hay là nhân lúc buổi tối họ ngủ say, ta tìm cơ hội đi hỏi thăm Hồ Tiểu Ngưu một chút.
Chúng ta đều là người du hành, trên phương diện tình cảm thì có lẽ hắn sẽ thân thiết với chúng ta hơn.”
“Ta thấy bốn người họ ở lều riêng, ngươi đi đến chỗ Hồ Tiểu Ngưu chắc sẽ không bị phát hiện đâu.”
Nam Cung Nguyên Ngữ suy nghĩ:
“Nhưng mà, ngươi chỉ cần hỏi thân phận của nhóm người này, đến cấm địa 002 để làm gì.
Không cần hỏi bí mật gì quá cụ thể, bằng không Hồ Tiểu Ngưu sẽ khó xử.
Chúng ta chỉ cần biết nhóm người này không có ý đồ xấu là được, đừng quan tâm những cái khác, quan trọng nhất là trong vòng 6 ngày đến cấm địa số 002 đúng hẹn, đem lô thuốc giao cho nhân viên hoang dã là.”
“Ừm.”
Tề Đạc gật đầu:
“Mùa đông ở thế giới trong rất lạnh.
Nếu không có thuốc, mấy người hoang dã chịu không nổi đâu.”
Nửa đêm, Tề Đạc lặng lẽ đi đến bên cạnh lều của Hồ Tiểu Ngưu, thấp giọng nói:
“Tiểu Ngưu, Tiểu Ngưu.”
Hồ Tiểu Ngưu mở mắt, thầm nói Trần ca đúng là suy nghĩ thấu đáo, còn tính tới chuyện nửa đêm đối phương sẽ đến tìm mình.
Hắn yên lặng chui khỏi lều, kéo Tề Đạc đi vào trong rừng cây.
Sau khi hai người ổn định, Tề Đạc hỏi:
“Ngươi là tôi tớ của họ đúng không?”
Hồ Tiểu Ngưu gật đầu:
“Đúng vậy.”
Tề Đạc nghĩ:
“Nghe nói tôi tớ….Nếu ngươi muốn, bọn ta có thể đưa ngươi rời khỏi thành thị số 18, thoát khỏi vòng tay của họ.”
Hồ Tiểu Ngưu dở khóc dở cười, sức tưởng tượng của mấy người này sao phong phú dữ vậy.
Hắn vội vàng giải thích:
“Tuy những người này là thành viên của tập đoàn, nhưng thực ra tính tình không tệ, tạm thời ta không có ý định bỏ trốn.”
“Vậy thì tốt.”
Tề Đạc gật đầu:
“Đúng rồi, lần này các ngươi đến cấm địa số 002 để làm gì vậy?”
“Để du lịch.”
Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Thời gian của ông lão không còn nhiều nữa, muốn đi đến cấm địa số 002 để xem cây cổ thụ kia, à đúng rồi, còn các ngươi sao lại muốn đến cấm địa số 002?”
Tề Đạc hơi gượng gạo.
Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ:
“Không nói cũng không sao, cả chặng đường chúng ta chăm sóc lẫn nhau, có chuyện gì lúc nào ngươi cũng có thể nói với ta.
“Ừm.”
Tề Đạc thầm nghĩ Hồ Tiểu Ngưu này thật tốt…
Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu đột nhiên nói:
“Cẩn thận tên học sinh cấp 3 Khương Dật Trần, hắn không đơn giản đâu, sợ là đi theo các ngươi còn có ý đồ khác.”
Đây là những gì Khánh Trần dặn Hồ Tiểu
…
“Sao ngươi nghĩ vậy?”
Tề Đạc hoài nghi.
“Người trẻ tuổi bên cạnh ông lão kia tên là Khánh Trát Đức, họ đều là người của Khánh thị.”
Hồ Tiểu Ngưu thuận miệng nói:
“Hắn là nhân viên điều tra của Ủy ban quản lý trật tự an ninh PCE, sau khi gặp được người hàng xóm này, hắn phát hiện đột nhiên tên này đi vào thành thị số 18 mà không báo trước, còn nói là định đến tham gia kỳ thi nhập học của đại học Thanh Hòa, nhưng lại chưa từng học qua lớp phụ đạo, ngày nào cũng lén lén lút lút.
Ngươi có biết cuộc chiến ảnh tử trước đây không, Khánh Trát Đức nghi ngờ hắn có liên quan đến chuyện giết Khánh Chung, bây giờ đang bị Khánh thị truy sát.
Có thể hắn không có ác ý với các ngươi, nhưng rất có thể sẽ mượn đội quân của các ngươi để lẩn trốn.”
Trát Đức là dịch âm của Zard.
Chủ yếu là Khánh Trần thật sự không biết tên thật của Zard là gì, bằng không đã sử dụng tên thật của đối phương rồi.
Sở dĩ lấy theo họ Khánh là vì họ chạy xe có ký hiệu của Khánh thị, sử dụng họ Khánh mới hợp lý.
Chương 852: Le Lói Một Tia Hy Vọng
Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục:
“Ngươi phải biết rằng, trong cuộc chiến ảnh tử, nếu người ngoài giết nhân tuyển ảnh tử, Mật Điệp ti của Khánh thị sẽ đuổi cùng giết tận.”
Nói xong, Hồ Tiểu Ngưu có cảm giác như đang chơi Ma Sói vậy.
Khánh Trần tạo cho mình một thân phận là nhân viên điều tra (cảnh sát) của liên bang PCE, trực tiếp giết Khương Dật trần, cho hắn ta làm “Sói”.
Lúc này, thân phận NPC kia của Khánh Trần là ngụy trang tự nhiên.
NPC có thể có ý xấu gì chứ?
Tề Đạc nhớ lại.
Sự thật, họ ở thế giới trong không hề chủ động mời Khương Dật Trần, là đối phương chủ động tìm đến cửa nói muốn cùng đi xem nơi hoang dã.
Bây giờ nghĩ lại, chủ động như vậy quả thật có chút đáng ngờ.
Nhưng mà, Tề Đạc cũng không phải tên ngốc, dù sao hắn vẫn cảm thấy có chỗ không hợp lý:
“Có khi nào Khánh Trát Đức chính là người truy sát Khương Dật Trần?”
“Không đâu.”
Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:
“Ai đi truy sát lại dẫn theo người già và trẻ nhỏ chứ? Ta có nghe lén hắn và ông lão nói chuyện, ông lão dặn hắn dù thế nào cũng không được tùy tiện dính líu vào chuyện cuộc chiến ảnh tử, dù khẳng định Khương Dật Trần là hung thủ, Khánh Trát Đức cũng không được giết.
Kiểu tập đoàn không trực hệ như họ sẽ không tình nguyện dính dáng đến cuộc chiến ảnh tử.
Họ còn tính ngày mai sẽ chia tay với các ngươi, tránh bị Khương Dật Trần liên lụy.”
Tề Đạc nghe xong vô cùng sửng sốt, quả thực nếu Khánh Trát Đức đến để giết Khương Dật Trần, sao còn dẫn theo người già và trẻ con làm gì, điều này thật vô lý.
Cho nên, Hồ Tiểu Ngưu thật sự chân thành nhắc nhở họ, tránh họ bị Khương Dật Trần hãm hại.
Đợi sau khi Tề Đạc đi, Khánh Trần mới chậm rãi từ trong bụi cây đi ra, hắn cười nói:
“Tiểu Ngưu diễn xuất không tệ nha, vô cùng logic.”
Hồ Tiểu Ngưu gãi đầu ngượng ngùng:
“Thực ra chuyện này để Trương Thiên Chân làm hợp hơn, nếu Thiên Chân có ở đây, e là có thể lừa họ đêm nay đuổi Khương Dật Trần ra khỏi đội.”
“Trần ca, ngươi chuẩn bị cướp vật cấm kỵ của Khương Dật Trần à?”
Hồ Tiểu Ngưu hỏi.
“Không.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Mục đích chủ yếu lần này của chúng ta vẫn là hoàn thành tâm nguyện cho ông lão, những cái khác đều là thứ yếu thôi.”
Đối với Khánh Trần mà nói, chuyện quan trọng nhất không phải trên người Khương Dật Trần có vật cấm kỵ hay không.
Hắn chỉ cần mau chóng đến được cấm địa số 002.
Hiện tại Khánh Trần vẫn chưa thể xác định Khương Dật Trần là cấp bậc gì, thực lực của học sinh có cấp bậc bao nhất trong hội Tam Điểm ra sao nên hắn chẳng có ý định giành giật.
“Vậy tại sao ngươi còn muốn gài hắn?”
Hồ Tiểu Ngưu tò mò.
Khánh Trần nói:
“Ta muốn xem sau khi tin tức truyền ra rồi hắn có chột dạ không, xem hắn có phải là Lục Áp chăng.”
“Đúng rồi Trần ca, lần này chúng ta đến cấm địa số 002 để làm gì vậy.”
Hồ Tiểu Ngưu hạ giọng nói:
“Ta biết là ông lão muốn đi để hoàn thành tâm nguyện, chỉ muốn hỏi là sao còn dẫn ta theo?”
“Hẳn là trong lòng ngươi đã có đáp án rồi mà.”
Khánh Trần cười nói.
………..
Rạng sáng ngày hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn Khánh Trần đã dẫn ông lão, Lý Khác, Hồ Tiểu Ngưu cùng đi lên nơi hoang dã.
Đó là nơi Lý Thúc Đồng từng đưa hắn đến để tập leo núi.
Trước khi đến vách đá Thanh Sơn, hắn muốn dạy cho Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu tất cả kỹ năng mà đến lúc đó có thể sử dụng được.
Trước đó, Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác đã tập luyện trong một thời gian dài.
Thậm chí trước khi Khánh Trần còn chưa vào học đường Lý thị, Lý Khác đã lén luyện tập, hy vọng một ngày nào đó sẽ được Thất thúc chọn trúng.
Tuy mọi người không biết thử thách tiếp theo của Kỵ Sĩ là gì, nhưng vách đá Thanh Sơn ở Lý thị cũng phải là nơi bí mật.
Phía sau núi của trang viên Bán Sơn cũng có một vách đá cao mấy chục mét khác.
Ông lão thở hổn hển ngồi trên một tảng đá, thấy hai người Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu nhanh nhẹn tiến về phía trước, ánh nắng mặt trời sau lưng họ bừng sáng ở phía chân trời.
“Ánh mặt trời ở trên vách đá Thanh Sơn so với ở đây còn đẹp hơn nữa đúng không?”
Ông lão nhẹ giọng nói.
“Ừm.”
Khánh Trần trả lời:
“Đó là ánh mặt trời đẹp nhất ta từng thấy.”
“Cảm ơn ngươi.”
Ông lão đột nhiên nói.
“Tự nhiên ngài nói câu này với ta làm gì.”
Khánh Trần cười cười:
“Ngài là cha của sư phụ ta, giúp ngài hoàn thành tâm nguyện cuối cùng cũng là việc nên làm thôi.
Nếu hắn còn ở đây, hắn cũng sẽ làm vậy.”
“Thực ra ta vốn chưa từng có hy vọng xa vời này.”
Ông lão lắc đầu:
“Cho đến khi ngươi xuất hiện ở trang viên Bán Sơn, ta mới le lói một tia hy vọng.”
Lúc này, ông chỉ vào Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu, xúc động nói với Khánh Trần:
“Năm đó ta cũng từng luyện giống như vậy, nơi tên nhóc Lý Khác này từng lén luyện tập leo núi, cũng là nơi ta thường đi qua.”
“Ta còn nói ở đó sao lại có nơi chuyên để tập leo núi, là ngài cho người ta xây dựng đúng không?”
Chương 853: Ta Cõng Ngài
Khánh Trần tò mò.
“Không phải, nó đã có từ hàng trăm năm trước rồi, sau khi Lý thị trở thành Kỵ Sĩ, mấy thế hệ sau đều có Kỵ Sĩ.”
Ông lão cười nói.
Đợi đến 9 giờ sáng, Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu mồ hôi nhễ nhại dừng luyện tập.
Lý Khác nói:
“Sư phụ, dù ta có kỹ thuật leo núi, nhưng vách đá Thanh Sơn cao đến sáu trăm mét, thể lực của ta có thể chịu không nổi.”
Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ một hồi rồi nói:
“Ta cũng vậy, ta có tính toán sơ sơ, có thể leo đến hai trăm hơn là đã kiệt sức rồi.”
Khánh Trần cười rồi lắc đầu:
“Không sao, không cần lo.”
Hắn nghĩ, mình một lần dẫn theo hai người nối nghiệp Kỵ Sĩ, mấy lão già ở cấm địa có bỏ ra chút của cải cũng là lẽ thường tình.
Lúc này, ông lão nói:
“Nghỉ ngơi thêm chút đi, ta đi không nổi nữa.”
Khánh Trần nghĩ rồi nói:
“Ta cõng ngài.”
Nói xong, liền vác ông lão ở sau lưng, chầm chậm đi đến doanh địa.
Cân nặng của ông lão đã rất nhẹ rồi, bây giờ hệt như một mảnh lông vũ, không cẩn thận sẽ bay đi mất.
Khánh Trần bỗng vô cùng chua xót, không biết từ khi nào hắn đã xem ông lão như ông nội của mình, thậm chí hắn còn hy vọng tốc độ họ đi đến cấm địa có thể chậm thêm một chút, để ông lão có thể sống thêm mấy ngày.
Trở lại doanh địa, học sinh của Hội Tam Điểm hiếu kỳ hỏi:
“Các ngươi vừa đi đâu về đấy?”
Vậy mà Khánh Trần còn chưa kịp giải thích, ông lão đã nhanh tay lẹ chân nhảy khỏi lưng của Khánh Trần, đi tới chỗ các nữ sinh:
“Ta thấy các ngươi đang thu dọn đồ đạc, sắp xuất phát rồi hả? Hôm nay ta sẽ ngồi xe của các ngươi nha, y có thể tiếp tục kể chuyện về khu Tam Thượng cho các ngươi nghe rồi.”
Các nữ sinh vui vẻ nói:
“Được!”
Khánh Trần lạnh lùng nhìn dáng vẻ của ông lão, không ngờ đối phương vừa làm bộ như mệt mỏi chịu không nổi, sắp về với trời là muốn lừa để mình cõng về!
Ông lão này thật sự là gia chủ của Lý thị à, bộ mặt uy nghiêm của ngài trong tin thời sự biến đâu mất rồi?
Ngay lúc này, từ phía bắc có một chiếc xe địa hình chạy vọt đến, điều kỳ lạ chính là chiếc xe này không đi đường lớn mà lại đi đường đất.
Khánh Trần nhíu mày, rõ ràng là hướng về phía họ.
Hắn lùi về sau hai bước để cửa xe mở, cho tay vào túi đựng súng.
Ngay sau đó, chiếc xe địa hình đột ngột dừng lại trước mặt mọi người, một người đàn ông đầu trọc nhảy xuống xe, đối phương nhìn xung quanh, cười nói với Nam Cung Nguyên Ngữ:
“Các vị muốn đi đâu?”
Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Phía nam.”
Người đàn ông đầu trọc nói:
“Đi về phía nam để làm gì?”
Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Ngắm phong cảnh.”
“Trùng hợp ta cũng đi về phía nam, hay là đi cùng đi, trên đường có cướp giật, đi chung tiện giúp đỡ lẫn nhau.”
Người đàn ông đầu trọc nói.
Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Cũng được.”
Lúc này, Khánh Trần mới bỏ tay ra khỏi túi.
Vì hắn nhận ra người đàn ông đầu trọc này.
Áp Bích, Quách Hổ Thiền!
Khánh Trần không thể quen thuộc hơn với quả đầu trọc mang tính biểu tượng đó!
Tuy rằng tên này giả vờ không quen biết với Nam Cung Nguyên Ngữ, nhưng diễn xuất thật sự rất vụng về, người thông minh vừa nhìn là biết đến để nơi tụ hợp.
Lúc này Khánh Trần đã hiểu, lần này hội Tam Điểm đi đến nơi hoang dã phía nam, tám phần là có liên quan đến Áp Bích.
Hắn quan sát đoàn xe này, rõ ràng chiếc xe nào cũng còn dư chỗ ngồi.
Thậm chí chỗ trống còn rất nhiều, nhưng lại cố tình lái nhiều xe như vậy.
Là đang vận chuyển đồ đạc!
Về phần vận chuyển đồ gì, Khánh Trần vẫn chưa rõ.
Dựa theo lời của Lý Thúc Đồng, hiện giờ Áp Bích là thần bảo vệ của người hoang dã, có quan hệ rất tốt với Hỏa Đường, những người này phần lớn chắc là lén vận chuyển vật tự giúp người hoang dã rồi.
Áp Bích vẫn luôn hành tẩu ở hoang dã, trong liên bang cũng không có quyền lực gì, Hội Tam Điểm có thể vận chuyện nhiều vật tư như vậy, e là ảnh tử tiên sinh và Áp Bích đã có giao dịch ngầm gì đó.
Nhưng vấn đề ở chỗ không phải liên bang và hoang dã đối đầu với nhau sao?
Vậy mà đối phương lại vừa giao dịch với Lý Thúc Đồng vừa giao dịch với Áp Bích.
Rốt cuộc ảnh tử tiên sinh kia muốn làm gì?
Lúc này, Quách Hổ Thiền cũng chú ý đến đám người Khánh Trần, hắn nhìn thấy ký hiệu lá bạch quả trên xe liền nhíu mày:
“Đây là…?”
“Họ tình cờ đi ngang qua đây.”
Nam Cung Nguyên Ngữ nói.
“Ồ.”
Quách Hổ Thiền sờ sờ cái đầu bóng lưỡng của mình:
“Vừa hay, gặp nhau chứng tỏ có duyên, cùng đi đi.”
Khánh Trần thầm nghĩ, nếu tên này biết mình từng giả dạng thành ông chủ Từ Lâm Sâm, hơn nữa còn mém chút nữa hại hắn gặp nguy hiểm, không biết có còn muốn nhận làm bạn nữa hay không…
Khoan đã, trên đường đi về phía nam, có khi nào sẽ gặp Ương Ương?
Chương 854: Giả Làm Sứ Giả Ảnh Tử 1
Lúc rời khỏi Lạc Thành, Ương Ương nói nàng muốn đến phương nam làm chút chuyện.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ liên quan đến người hoang dã phương nam?
Dù đối phương bay về phương bắc, nhưng tính toán thời gian, cho dù thật sự đi một vòng quanh Trái Đất, chắc hẳn cũng đã đến phương nam rồi.
Ương Ương khác với những thành viên Bạch Trú, nàng không phụ thuộc vào ai, cũng có được mục tiêu của mình.
Đôi khi Khánh Trần sẽ cảm thấy năng lực trường lực rất thích hợp với cô bé này, như thế đối phương sẽ có thể tự do bay lượn.
Đây không phải điểm chính, điểm chính là trong đám người nhận vật tư ở phương nam có Ương Ương không?
Nghĩ tới đây, Khánh Trần hơi yên tâm hơn.
Lúc này Khánh Trần nhìn về phía Quách Hổ Thiền, tên đầu trọc này tới tiếp tế Hội Tam Điểm, muốn vận chuyển vật tư của Hội Tam Điểm về phương nam.
Chắc hẳn đây là kế hoạch bí mật, nếu không ảnh tử tiên sinh kia cũng không cần dùng một đám học sinh để che chắn.
Cho nên, khi Quách Hổ Thiền nhìn thấy có người ngoài là bọn Khánh Trần ở đây, đáng lẽ nên ra tay giết người diệt khẩu, hoặc là vứt bỏ họ lại mới đúng.
Khánh Trần nhìn Quách Hổ Thiền, đối phương cũng đang quan sát hắn.
Quách Hổ Thiền nở nụ cười tự cho là hiền lành với Khánh Trần, nhưng đối phương lại có một cơ thể cường tráng, trên mặt tràn đầy tô tem hoang dã, cộng thêm quả đầu trọc lóc, nhìn thế nào cũng thấy giống thổ phỉ không có gì tốt lành.
Khánh Trần cũng mỉm cười, hắn không thể để tên này nhận ra mình, nếu không đối phương sẽ trả thù món nợ cũ “Từ Lâm Sâm” mất.
Cứ chờ gặp được Ương Ương rồi nói sau.
Một giây sau, Quách Hổ Thiền lên xe của mình một lần nữa, có vẻ như muốn dẫn đầu.
Khánh Trần nhìn ông lão:
“Chúng ta phải cẩn thận một chút, nếu thì phải tách khỏi Hội Tam Điểm, đề phòng họ vì muốn giấu lấp bí mật của mình…”
Hắn còn chưa nói hết, đã nhìn thấy ông lão đi đến bên cạnh chiếc xe việt dã lớn nhất, vui vẻ nói:
“Trong xe còn nhiều chỗ thế, ta ngồi ở đây được chứ?”
Khánh Trần:
“…”
Hắn bỗng cảm thấy ông lão này nghĩ rất thoáng.
Trước đó chỉ có một đám học sinh của Hội Tam Điểm thì thôi, bây giờ ngay cả Át Bích đã xuất hiện, đối phương lại còn dám chen vào trong đám người của Hội Tam Điểm, đây chính là kẻ tài cao gan cũng lớn trong truyền thuyết sao?
Khánh Trần nhìn chung quanh, âm thầm nghĩ ngợi rốt cuộc Lý Vân Kính nấp ở chỗ nào, đừng để lão gia tử chơi liều.
Bây giờ ông lão đi đứng không tiện lắm, hắn cười nói với học sinh nữ trên xe:
“Xe việt dã này cao quá, các ngươi có thể kéo ta được không?”
“Được được.”
Đám học sinh nữ vội nói.
Các nàng còn chưa kịp đưa tay ra, Khánh Trần đã xuất hiện phía sau ông lão, khiêng hắn lên.
Ông lão dở khóc dở cười:
“Tên nhóc ngươi không muốn thấy ta vui vẻ đúng không?”
Khánh Trần bình thản nói:
“Dù gì ngài cũng phải biết chọn lúc chơi cho hợp lí chứ?”
Hắn dẫn ông lão về xe mình, ông lão nhìn Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu:
“Các ngươi phân xử xem, mấy học sinh nữ du hành kia còn chưa biết gì về khu Tam Thượng, ta ngồi cùng để kể chuyện về khu Tam Thượng với các nàng thì có cái gì nguy hiểm chứ?”
Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, làm bộ không nghe được.
Sau một ngày đi trên hoang dã, hai người họ đã hiểu được một chuyện: Người ngoài không thể hoà giải cuộc tranh cãi của hai ông lớn phía sau này được.
Khánh Trần ngồi trên xe kiên nhẫn giải thích:
“Ngài cũng đã nhìn ra Hội Tam Điểm đến khu cấm kỵ số 002 không đơn giản, rất có thể là vận chuyển vật tư trên hoang dã thay Khánh thị.
Dưới tình huống này, Át Bích muốn giết người diệt khẩu để bảo vệ bí mật cũng không quá đáng.”
Ông lão cười nói:
“Sao đứa nhỏ này đi đâu cũng phải căng thẳng thế, rõ ràng nghỉ phép đi chơi, cứ phải nơm nớp lo sợ.
Ta khuyên ngươi cứ bình tĩnh hưởng thụ cuộc sống như ta đi.”
Khánh Trần bĩu môi:
“Ngài chỉ còn mấy ngày, nhưng chúng ta còn sống rất lâu đấy.”
Lý Khác nghe vậy thì thót cả tim, nhưng mà hắn nhìn qua gương chiếu hậu, phát hiện gia gia mình cũng không có vẻ tức giận.
Ông lão cười nói:
“Ta phân tích một chút cho ngươi nghe nhé, chắc hẳn trên xe của họ có thuốc men, Lý thị đã sớm biết được tin tình bào, vào đầu mùa đông hàng năm, trên hoang dã đột nhiên có một nhóm dược phẩm để trợ giúp người hoang dã vượt qua khó khăn.
Trước kia có người buôn lậu ra ngoài thông qua thợ săn hoang dã, mấy năm gần đây bị phát hiện mới đổi phương pháp khác.
Nhưng mà kì lạ là sau khi Lý Trường Thanh nhận tình báo, quản lí việc xuất nhập cảnh rất nghiêm ngặt, họ vận chuyển dược phẩm ra kiểu gì?”
“Cũng có thể là những thứ khác, là Khánh thị đưa đến hoang dã sao?”
Khánh Trần hiếu kỳ nói.
“Đúng.”
Ông lão ngẫm nghĩ, lại bổ sung:
“98%.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ngài cũng không phải người cẩn thận, không cần tùy tiện thêm tỉ lệ phần trăm chứ.”
Ông lão cười nói:
“Là Khánh thị đưa vật tư đến hoang dã, bây giờ trên xe chúng ta cũng có logo của Khánh thị, ngươi nói xem chẳng lẽ Át Bích nhìn thấy bốn người chúng ta mà không nghi ngờ sao? Nhỡ may bốn người chúng ta xuất hiện ở hoang dã để giám sát đám học sinh Hội Tam Điểm vận chuyển vật tư thì sao? Cho nên ngươi cứ yên tâm, tên nhóc Quách Hổ Thiền kia sẽ không làm gì cả.”
Chương 855: Giả Làm Sứ Giả Ảnh Tử 2
Mặc dù trong tập đoàn có rất nhiều phe phái, còn có một vài phe phái như nước với lửa, nhưng ở trong mắt người ngoài, Khánh thị vẫn là một chỉnh thể.
Mà bây giờ logo lá cây bạch quả trên xe của họ sẽ khiến Quách Hổ Thiền không thể hiểu nổi.
Ông lão cười nói:
“Ngươi cứ nhìn đi, tên ngốc kia sẽ nghĩ cách đến xác nhận.”
Nói xong, hắn mở loa trong xe việt dã ra, ông lão ngồi sau lắc lư theo tiếng nhạc du dương rồi ngủ thiếp đi.
Sau khi rời khỏi trang viên Bán Sơn, tinh thần của ông lão đang giảm xuống rất rõ.
Hoặc là trước kia bọn Khánh Trần không hay ở chung với ông lão, chỉ thấy được một mặt tràn đầy sức sống của đối phương, không thấy được mặt yếu ớt.
Lý Khác ngồi cạnh ghế tài xế phía trước tắt nhạc đi, lo lắng nhìn ông lão:
“Sư phụ, ta thấy gia gia đang nhanh chóng suy yếu.
Chúng ta có nên mời hai bạn học nữ đến nói chuyện với hắn không? Xe việt dã của chúng ta rất lớn, hàng thứ ba còn có ba ghế nữa.”
Khánh Trần nhìn ông lão, hắn sợ Lý Khác vừa nhắc đến ba chữ “bạn học nữ”, ông lão sẽ đột nhiên mở hai mắt ra nói “được”.
Nhưng không.
Hơi thở của ông lão đã yếu đi rất nhiều.
Khánh Trần biết ông lão thật sự không còn nhiều thời gian, dáng vẻ tràn đầy tình thần ngày thường của đối phương chỉ là ráng chống đỡ, đó là một tinh thần lạc quan trước khi chết, muốn lấy dáng vẻ đẹp nhất để tạm biệt thế giới này.
Đến trưa, đội xe dừng lại bên đường nghĩ ngơi chốc lát.
Quả nhiên như ông lão nói, Quách Hổ Thiền tìm tới cơ hội đến thăm dò bọn Khánh Trần:
“Các vị đi phía nam định làm gì?”
Không đợi Khánh Trần trả lời, ông lão ngồi ghế sau bỗng nhiên mở mắt cười nói:
“Chúng ta đại diện ảnh tử tiên sinh chào hỏi Át Bích.
Yên tâm đi, chúng ta chỉ muốn xác nhận vật tư được chuyển đến tay Át Bích thuận lợi thôi, không có ý xấu gìý.”
Khánh Trần: “???”
Lý Khác: “???”
Hồ Tiểu Ngưu: “???”
Lão gia tử, dù ngài đoán đúng, nhưng có phải gia chủ đời trước Lý thị như ngài giả mạo sứ giả ảnh tử Khánh thị là hơi quá đáng rồi không?
Có sao nói vậy, ông lão là người đã từng trải qua nhiều sóng gió nhất Liên Bang cả đời, tố chất tâm lý rất tốt, nói dối không chớp mắt, không đỏ mặt, tim không đập mạnh.
Quách Hổ Thiền chần chờ:
“Trước kia Khánh thị đều không phái người giám sát vận chuyển vật tư, sao lần này lại…”
Ông lão cười nói:
“Ta theo đường dây này 7 năm, chỉ là trước kia không để các ngươi phát hiện ra thôi.”
Quách Hổ Thiền nghe thấy con số bảy năm thì tin ngay.
Bởi vì đúng là ảnh tử Khánh thị bắt đầu vận chuyển dược phẩm đến hoang dã vào bảy năm trước.
Lúc này, trong lòng hắn bỗng thấy ông lão đột nhiên trở nên thần bí hơn, Quách Hổ Thiền là một cao thủ cấp B, trước kia hắn cũng là cấp C, nhưng lúc tham gia vào đường dây này lại không hề phát hiện ra bóng dáng của ông lão.
Có nghĩa là thực lực của đối phương còn cao hơn mình.
Quách Hổ Thiền vẫn thấy hơi lạ:
“Vì sao trước kia đều ẩn giấu, lần này lại không?”
Ông lão trấn định tự nhiên nói ra:
“Lần này Liên Bang rung chuyển, ảnh tử tiên sinh cần đến Át Bích.”
“Hiểu rồi.”
Quách Hổ Thiền gật đầu:
“Vậy ngài hãy nghỉ ngơi thật tốt, chờ đến lúc đó nói sau.”
Ông lão dặn dò:
“Nhớ giữ bí mật, đám người du hành kia cũng không biết thân phận của ta.”
Quách Hổ Thiền vẫn luôn nửa tin nửa ngờ, nhưng ông lão chọc thủng thân phận người du hành của Hội Tam Điểm đã khiến hắn tin hơn một chút.
Lần vận chuyển dược phẩm này khác với trước kia, thành phố số 18 đã trở thành thành phố của gián điệp, vẫn luôn có người theo dõi cục quản lý xuất nhập cảnh.
Cũng có người muốn biết rốt cuộc là ai đang cho phép người hoang dã cung cấp dược phẩm vật tư.
Cho nên lúc đám người Nam Cung Nguyên Ngữ đi ra, trên xe không có nhiều dược phẩm lắm, chỉ như thế mới có thể thông qua kiểm tra.
Nhưng lần này lại khá trùng hợp, ảnh tử bảo Hội Tam Điểm đến hoang dã, mà thành viên Hội Tam Điểm lại vận chuyển dược phẩm.
Họ không cần chuyển dược phẩm ra ngoài, chỉ cần cách bảy ngày lại cho thuốc kháng sinh vào túi zip rồi nhét vào trong miệng, mang từ thế giới ngoài về là được.
Một trăm người này chính là trạm tiếp tế dược phẩm di động.
Vì số lượng dược phẩm mà mỗi người mang theo có hạn, nên lần này trước khi Hội Tam Điểm xuyên qua phải nghĩ cách để đưa càng nhiều học sinh đi.
Chất kháng sinh của thế giới ngoài cũng không khác thế giới trong lắm, có thể sử dụng là được.
Trên hoang dã vốn đã ít người, người du hành càng ít hơn nên họ không dùng đến phương pháp kia.
Đợi đến khi Quách Hổ Thiền rời đi, Khánh Trần mới bất đắc dĩ nhìn ông lão:
“Ngài cũng biết gây chuyện quá nhỉ, bây giờ Quách Hổ Thiền về xe chắc chắn sẽ lập tức gửi tín hiệu cho thành viên khác của Át Bích, nói cho họ đại diện ảnh tử Khánh thị muốn đàm phán với Át Bích.
Đến lúc đó ngài định làm gì, định nói cái gì?”
Ông lão cười tủm tỉm nói:
“Có nhiều chuyện để nói lắm, ví dụ như tiết lộ vài kế hoạch diệt toàn bộ hoang dã năm sau của Lý thị, hay tiết lộ kế hoạch diệt toàn bộ hoang dã năm sau của Trần thị? Yên tâm đi, đây chỉ là việc nhỏ với lão nhân gia ta đây thôi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ngài vui vẻ là được…”
Ông lão muốn chơi, lại bán hết toàn bộ kế hoạch tiêu diệt hoang dã của tập đoàn quân Liên Bang đi.
Ông lão vui vẻ cười nói:
“Ngươi không cảm thấy chuyện này rất thú vị sao, chỉ sợ ảnh tử thần bí kia cũng không ngờ được kế hoạch của mình sẽ xảy ra biến cố này!”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 856: Khánh Chẩn Tái Thế
Thời gian đếm ngược 103:00:00.
Năm giờ chiều.
Sau khi rời khỏi khu vực ngoại ô thành phố số 18, đoàn xe bắt đầu đi vào đoạn đường gập gềnh, đã hơn 1 tháng kể từ lần cuối hắn đi qua đây, xem ra chẳng có ai định sửa chữa lại con đường này.
Cũng may hệ thống giảm sóc của xe việt dã rất tốt nên mọi người mới không cảm thấy khó chịu.
Nhưng xem ra Hội Tam Điểm lại không gặp may như họ, sau khi đi khoảng 40 cây số, trong đoàn xe của đối phương có một số chiếc bị nổ lốp.
Nhưng xem ra những học sinh trong đoàn xe đó đều không phải những kẻ chỉ biết học hành, sau khi một chiếc xe bị nổ lốp, một nhóm học sinh đã lập tức mang theo dụng cụ xuống xe rồi lắp đặt kích xe, thuần thục tháo bánh, thậm chí họ còn tự vá luôn lốp xe.
Đa phần mọi người đều nghĩ học bá chỉ là những tên mọt sách vô dụng, nhưng họ không biết những học bá ở thế giới ngoài bây giờ đều thành thạo một nghề nào đó, thậm chí có người còn thành thạo rất nhiều nghề.
Khánh Trần tò mò hỏi ông lão:
“Thật kỳ lạ, lốp xe ở thế giới trong cũng có thể nổ như ở thế giới ngoài sao.
Chẳng lẽ người ở thế giới trong vẫn chưa nghiên cứu ra các nào để ngăn lốp xe không nổ sao?”
Ông lão vui vẻ nói:
“Nếu tất cả mọi người đều dùng lốp chống nổ thì cần gì mua lốp mới nữa, nếu cần mua lốp thì người ta sẽ mua đồ second-hand, ai đi mua lốp mới làm gì? Nếu không thể bán lốp mới thì làm sao tập đoàn có thể kiếm tiền được? Từ trước đến nay năm tập đoàn trong liên bang chia nhau sản xuất những thứ dễ tiêu hao như thế này.
Nếu tập đoàn nào đó phát hiện có thứ đe dọa đến lợi ích của mình, họ chắc chắn sẽ tìm cách tiêu diệt.
Nếu lốp chống nổ thật sự được phát minh, người dân liên bang sẽ không bao giờ được dùng, vì các tập đoàn chỉ cho phép quân đội dùng những thứ như vậy mà thôi.”
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, có lẽ vật dụng trong quân đội liên bang đã sớm đi trước thời đại từ lâu rồi.
Đây chính là một trong những tác hại mà tập đoàn gây ra cho thế giới trong, thứ mà họ quan tâm không phải xã hội có phát triển hay không, mà là số lợi ích họ kiếm được là bao nhiêu.
“Đúng rồi, ngài có quen thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị không?”
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Hắn là hạng người gì?”
Ông lão nói:
“Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị được coi là ‘Tay chân’ của gia chủ.
Từ trước đến nay, tất cả những việc bẩn thỉu của Khánh thị đều do hắn làm, vì họ làm rất nhiều việc xấu nên ai cũng có rất nhiều kẻ thù.
Khi về già, họ chỉ có thể ở trong trang viên Ngân Hạnh của Khánh thị ở thành phố số 10 mới không bị ám sát.
Nên cả quãng đời còn lại họ không thể rời khỏi trang viên Ngân Hạnh.”
Ông lão tiếp tục nói:
“Ví dụ như thủ lĩnh ảnh tử đời trước, hắn không muốn ở trang viên Ngân Hạnh nên đã thay đổi khuôn mặt, thay tên đổi họ để đến một nơi bí ẩn nào đó an hưởng tuổi già.
Nhưng thủ lĩnh ảnh tử đời này lại khá kì lạ, có lẽ vì không muốn chịu chung kết cục như những người đời trước nên trước khi trở thành thủ lĩnh ảnh tử, hắn đã nghĩ ra các đối phó với chuyện này.
Đến tận bây giờ vẫn không ai biết thân phận thật sự của hắn, hắn tên gì, khuôn mặt thế nào.”
Khánh Trần hỏi:
“Chẳng phải hắn là một trong 3 người sống sót sau cuộc chiến sao?”
Ông lão ý vị thâm trường nhẹ nhàng nói:
“Ai nói người sống sót cuối cùng nhất định sẽ trở thành thủ lĩnh ảnh tử?”
Khánh Trần ngây ra.
Đúng vậy, chẳng phải mọi người đều nghĩ người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử thứ 9 đã sớm chết trong ngục giam số 18 rồi, nhưng thật ra hắn vẫn chưa chết.
Trường hợp nào cũng có thể xảy ra.
Ông lão tiếp tục nói:
“Thật ra từ lúc nhận chức đến giờ, thủ lĩnh ảnh tử đời này của Khánh thị vẫn chưa làm chuyện gì quá nổi bật.
Những chuyện hắn làm đều tiến hành trong bóng tối nên mọi người đều không biết.
Ví dụ như chuyện Khánh thị vận chuyển vật tư đến hoang dã, sau 7 năm trời mọi người mới biết đến chuyện này, nhưng sau khi biết, mọi người vẫn không thể đoán được hắn đang định làm gì.”
Khánh Trần còn bồi thêm một câu, thật ra đối phương còn làm giao dịch với cả Kỵ Sĩ nữa, bây giờ nghĩ lại, có lẽ người đi cứu những người bạn của Lý Thúc Đồng rất có thể là thủ lĩnh ảnh tử, cơ mà đến tận bây giờ hắn vẫn không biết giao dịch giữa hắn và Lý Thúc Đồng là cái gì.
Ông lão cười nói:
“Ta cảm thấy thủ lĩnh ảnh tử đời này rất giống tổ tiên của Khánh thị.
Lúc trước Jindai còn nói hắn là ‘Khánh Chẩn’ tái thế, nhưng ta nghe nói hắn không sống được lâu nữa, có lẽ chỉ lâu hơn ta mấy năm thôi.”
Khánh Chẩn chính là tổ tiên đã tạo ra ‘Tân Khánh thị’ từ khi kỉ nguyên mới bắt đầu.
Chương 857: Khương Dật Trần Chạy Trốn
Ông lão lại nói:
“Ngươi nhất định phải cẩn thận, loại người thông minh như hắn còn phải ẩn núp hơn mười năm vì thứ gì đó.
Có lẽ lúc hắn xuất hiện cũng là lúc mọi người phải khiếp sợ.”
Ban đêm, Quách Hổ Thiền và đội xe đều dừng lại cắm trại, ông lão lại đến trước cửa lều để kể chuyện xưa cho các nữ sinh nghe.
Ông lão liếc nhìn biểu cảm bất đắc dĩ trên mặt Khánh Trần, sau đó vừa chỉ vào hắn vừa cười nói với các bạn nữ:
“Các ngươi cảm thấy cháu trai của ta thế nào, hắn còn chưa có bạn gái đâu, hay mọi người thử cân nhắc một chút? Hắn là người chính trực, hơn nữa nhân phẩm còn rất tốt.
Nhà chúng ta cũng có rất nhiều tiền, đến khi nào ta ra đi, tất cả tài sản của ta sẽ để lại cho hắn, ý của ta không phải là các ngươi tiếp cận hắn vì tiền.
Mà là, nếu cưới hắn, các ngươi sẽ có một gia đình hạnh phúc.”
Mấy nữ sinh quay sang quan sát Khánh Trần từ đầu đến chân, vì bây giờ Khánh Trần vẫn dùng khuôn mặt của Zard nên không mấy ưa nhìn.
Ngoài ra, từ lúc họ gặp nhau đến giờ Khánh Trần vẫn chưa nói câu nào, xem ra tính cách của hắn không tốt lắm.
Hơn nữa, đêm qua Khương Dật Trần còn nói Khánh Trát Đức rất nguy hiểm, hắn còn tận mắt nhìn thấy đối phương giết không ít người.
Thật ra bây giờ các nàng đều cảm thấy Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu là lựa chọn tốt hơn nhiều.
Khánh Trần ngồi xuống thì thầm với ông lão:
“Ngài muốn làm gì?”
Ông lão vui vẻ cười nói:
“Ngươi cũng đến tuổi trưởng thành rồi, lúc bằng tuổi ngươi bây giờ….Được rồi, đã là hảo hán thì không nhắc lại chuyện cũ.”
“Ngài không cần quan tâm ta, ngài chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được.”
Khánh Trần bất đắc dĩ nói.
Ông lão nhỏ giọng thầm thì nói:
“Lúc nào ngươi kết hôn thì Trường Thanh mới hết hi vọng.”
Khánh Trần:
“Hình như ngài hiểu lầm gì đó rồi, ta và nàng chỉ là bạn.”
Sau đó, Khánh Trần lại quanh sang nói với các nữ sinh:
“Ông nội ta già rồi, mọi người đừng nghe những gì ông ấy nói.
Nhà ta làm gì có nhiều tiền, ta còn đang nợ ngân hàng mấy chục triệu.
Ngay cả căn nhà ở khu cư xá Thế Giới Vi Mô cũng chưa trả hết tiền, ta mới trả 10% tiền cọc thôi.”
Các nữ sinh đều đơ ra:
“Tại sao ngươi lại đi vay mấy chục triệu, số tiền đó đi đâu rồi?”
Khánh Trần thở dài:
“Ta cũng muốn biết.”
Nhưng lúc này, ông lão bỗng quay sang thì thầm với hắn:
“Ngươi không cần lo đến số tiền đó.”
“Hử?”
Khánh Trần sửng sốt.
“Ta đã sai Lý Vân Kính đi trả hết rồi.”
Ông lão nói:
“Đây coi như món quà ta tặng ngươi trước khi đi, vì những gì lão Thất có thể cho ngươi, ta đều không cho được, nên ta chỉ có thể trả nợ giúp ngươi thôi.”
“Ta cảm thấy Vô Tâm Đồng Linh cũng không tệ.”
Khánh Trần nói.
“Sao lúc nào ngươi cũng để ý đến vật cấm kỵ vậy?”
Ông lão tức giận nói:
“Vân Thọ không phải người tu hành, nên ta mới để lại Vô Tâm Đồng Linh cho hắn.”
“Được rồi.”
Khánh Trần nói.
Ông lão tiếp tục nói:
“Ngoài ra, ta cũng chuẩn bị hai căn nhà và một chiếc xe ở khu thứ ba thành phố số 10 cho ngươi.
Nếu sau này ngươi chuyển đến thành phố số 10 thì không lo vấn đề chỗ ở nữa.
Bây giờ ngươi cũng là con cháu Lý thị, sao ta có thể để con cháu của mình không có chỗ ở được….Yên tâm, ta không như sư phụ của ngươi, ta đã sai người trả hết tiền nhà rồi, ngươi chỉ cần vào ở là được.”
Khánh Trần im lặng, hắn có thể cảm nhận được từ trước đến giờ ông lão chưa bao giờ coi hắn là người ngoài.
Nhưng lúc này hắn bỗng nghĩ, sư phụ hắn vay tiền mua đồ cho hắn, ông lão lại trả tiền giúp hắn.
Xao chuyện này lại trùng hợp như vậy, có phải hai người họ đã thương lượng sẵn với nhau từ trước rồi không?
Nhưng cứ nghĩ đến chuyện từ nay về sau không phải trả nợ ngân hàng nữa, Khánh Trần lại cảm thấy nhẹ người, bây giờ hắn không những không phải trả tiền nợ mà còn được thêm hai ngôi nhà, chuyện này khiến tâm trạng của hắn tốt lên rất nhiều.
“Tại sao ngài không mua nhà ở thành phố số 18 mà lại mua nhà ở thành phố số 10 cho ta?”
Khánh Trần không hiểu.
“Đó mới là trung tâm chính trị của liên bang, sớm muộn gì ngươi cũng phải đến đó nên ta mới mua nhà ở đó cho ngươi.”
Ông lão khẳng định.
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nhìn thấy một bóng người đang lặng lẽ mò lại gần chỗ để xe.
Khoan đã, người đó không phải Khương Dật Trần sao?
Sau khi xác định không bị ai phát hiện, đối phương rón rèn trèo lên một chiếc xe, sau đó hắn lập tức khởi động xe rồi lao vút vào bóng đêm.
Khánh Trần ngớ người nhìn mọi chuyện, hắn chỉ định thăm dò xem Khương Dật Trần có phải Lục Áp không thôi mà.
Nhưng chuyện vừa xảy ra đã nằm ngoài dự kiến của hắn.
Hắn chỉ mới bảo Hồ Tiểu Ngưu nói bóng gió một chút với thành viên Hội Tam Điểm mà đối phương đã bị dọa đến mức chạy trốn.
Chương 858: Lý Tư Đồ
Bây giờ hắn có thể chắc chắn tên này chính là Lục Áp, người chạy lên tầng thượng để quan sát khách sạn Khai Lai cũng chính là hắn, hắn có thể khẳng định chuyện này vì hắn biết chỉ có tên này mới cẩn thận bịt kín như vậy.
Tất cả những thành viên Hội Tam Điểm đều đứng dậy nhìn theo chiếc xe việt dã.
Tề Đạc hỏi Nam Cung Nguyên Ngữ:
“Chúng ta có nên đuổi theo không?”
“Không đuổi.”
Nam Cung Nguyên Ngữ lắc đầu:
“Xem ra những gì Hồ Tiểu Ngưu cảnh báo chúng ta về Khương Dật Trần không sai chút nào, hôm qua chúng ta mới chỉ dò hỏi hắn vài câu, hôm nay hắn đã vội vàng chạy trốn rồi, chắc chắn hắn có vấn đề gì đó nên mới vội như vậy.
Lúc nào về thế giới ngoài ngươi nhớ tìm hắn đòi tiền chiếc xe việt dã đó, chắc chắn hắn không thiếu tiền ở thế giới ngoài đâu.”
Tề Đạc gật đầu:
“Xem ra Hồ Tiểu Ngưu rất đáng tin.”
“Ừ, tạm thời là vậy.”
Nam Cung Nguyên Ngữ gật đầu:
“Trên đường đi ngươi nhớ tìm hắn nói chuyện, chỉ cần chúng ta làm thân với hắn thì chắc chắn lúc về thế giới ngoài, hắn sẽ giúp chúng ta lôi kéo Khánh Trần vào Hội Tam Điểm.”
“Vậy còn Nam Canh Thần và Trương Thiên Chân thì sao?”
Tề Đạc hỏi.
“Trương Thiên Chân còn tạm được, nhưng Nam Canh Thần thì…Tạm thời không cần lôi kéo.”
Nam Cung Nguyên Ngữ nói:
“Nhưng nếu cả 4 người đều muốn tham gia thì chúng ta sẽ cho phép Nam Canh Thần gia nhập.”
Không phải Hội Tam Điểm kiêu ngạo, mà vì khi tuyển thành viên, đa phần các tổ chức đều có tiêu chuẩn của riêng mình.
Hơn nữa, theo thông tin họ điều tra được, IQ và điểm số của Nam Canh Thần từ trước đến nay đều không cao…..
Họ không muốn hắn gia nhập cũng là bình thường. . .
Chiếc xe chở Khương Dật Trần dần biến mất trong bóng tối phía bắc, nhưng rất nhanh sau đó, mọi người đều quay lại về hướng nam, vì ở hướng đó đang có một chiếc xe lao nhanh về phía họ.
Nam Cung Nguyên Ngữ quay sang nhìn Quách Hổ Thiền thì thấy đối phương đã cầm đèn pin chạy ra đường rồi bắt đầu nháy đèn theo tín hiệu.
Một lúc sau, chiếc xe việt dã đó dừng lại ở ven đường, cửa xe mở ra, một nam một nữ bước xuống xe.
Nhưng khi nhìn thấy người vừa bước xuống xe, Hồ Tiểu Ngưu bỗng ngẩn người, vì hắn biết một người trong đó là ai.
Nhưng ngay sau đó, Hồ Tiểu Ngưu lập tức quay sang nhìn Khánh Trần.
Hắn không biết vì sao mình lại nhìn Khánh Trần nữa, cũng có thể vì hắn biết chắc chắn đối phương sẽ có cách.
Lúc này, Quách Hổ Thiền vui vẻ cười nói:
“Ương Ương, Lý Tư Đồ, sao hai người lại đến đây.”
Lý Tư Đồ nói:
“Vì lần này dịch cúm bùng phát mạnh hơn những năm trước nên lô thuốc này rất quan trọng, ông chủ lo số thuốc này không đến kịp nên mưới sai Ương Ương đến giúp đỡ ngươi.
Ta phải đến thành phố số 18 ngay bây giờ nên không đi cùng các ngươi được.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, nói dài dòng như vậy làm gì, rõ ràng là ông chủ của họ không yên tâm với Quách Hổ Thiền nên mới sai Ương Ương đến đây.
Thật ra chuyện này cũng rất bình thường, nếu hắn là Từ Lâm Sâm thì hắn cũng không yên tâm giao chuyện quan trọng như thế này cho Quách Hổ Thiền.
…
Bên cạnh đống lửa.
Tất cả các học sinh của Hội Tam Điểm đều tò mò nhìn Lý Tư Đồ và Ương Ương, không biết tân phận của 2 người này là gì, tại sao họ lại đến đây.
Quách Hổ Thiền hào hứng giới thiệu cho mọi người:
“Đây là Lý Tư Đồ, còn cô gái này tên là Ương Ương.”
Ánh mắt các học sinh của Hội Tam Điểm nhìn lướt qua Lý Tư Đồ rồi tập trung vào Ương Ương.
Cô gái này mặc một chiếc áo len màu xám và đội mũ trùm gần nửa khuôn mặt.
Lúc này, Lý Tư Đồ bỗng nói:
“Nếu Ương Ương đã đến đây thì các ngươi nhất định phải nghe lời nàng, bây giờ ta phải về thành phố số 18 ngay.”
Quách Hổ Thiền nghi ngờ nói:
“Bây giờ ngươi đến thành phố số 18 làm cái gì? Chẳng phải ngươi đã công khai gia nhập Át Bích sao.
Bây giờ tập đoàn lùng bắt thành viên Át Bích ở khắp nơi.
Nếu bây giờ ngươi đến thành phố số 18 thì có khác gì tự chui đầu vào lưới.”
“Tham dự tang lễ.”
Lý Tư Đồ bình tĩnh đáp.
Quách Hổ Thiền sửng sốt:
“Thật xin lỗi, ta quên mất ngươi cũng là người của Lý thị.”
Lý Tư Đồ lắc đầu:
“Ta đã sớm cắt đứt quan hệ với Lý thị từ lâu rồi.
Tuy 18 năm nay chưa về lần nào, nhưng lần nay cha ta đã qua đời, chẳng lẽ ta không về nhìn mặt hắn lần cuối.”
Nghe đến đây, Khánh Trần lặng lẽ quay sang nhìn ông lão.
Bây giờ hắn đang rất bất ngờ, ai cũng biết các tập đoàn chính là những cái cây lớn bao chùm toàn bộ liên bang, nhưng vì họ không quan tâm đến người dân liên bang nên mới xuất hiện một số tổ chức chống lại tập đoàn, điển hình trong số đó là Át Bích.
Nhưng Khánh Trần không ngờ một người là con của gia chủ một tập đoàn như Lý Tư Đồ lại là thành viên của Át Bích.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










