- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 87 : Ông Chủ Là Khánh Trần Ư? (c861-c870)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 87 : Ông Chủ Là Khánh Trần Ư? (c861-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 861: Ông Chủ Là Khánh Trần Ư?
Ương Ương bắt đầu nói sang chuyện của nàng:
“Thật ra lần trước ta đã về Hải thành, có một nhóm sinh viên và học sinh cấp ba đã thành lập một tổ chức, họ đã dẫn một số người du hành không sống nổi trong các thành phố đến hoang dã.
Bây giờ chúng ta đã xây được một thị trấn nhỏ ở phía nam vùng hoang dã, phần lớn cư dân ở đó là người du hành và một số người hoang dã khá hiền lành.”
Khánh Trần cười:
“Ngươi nói chuyện này với ta làm gì.”
Ương Ương vừa cười vừa nhìn Hồ Tiểu Ngưu, sau đó hỏi Khánh Trần:
“Hắn có biết không?”
“Không sao, không cần để ý đến hắn.”
Khánh Trần nói.
Hồ Tiểu Ngưu ngây ra nhìn hai người, họ vừa nói gì vậy, tại sao hắn không hiểu gì hết.
Lúc này, Ương Ương bỗng cười nói:
“Chẳng phải ta cũng là thành viên của Bạch Trú à, chẳng lẽ ta không được báo cáo những chuyện ta đã làm với ông chủ sao.”
Khánh Trần quay sang nhìn Hồ Tiểu Ngưu, khuôn mặt đối phương bây giờ đã hoàn toàn đờ đẫn.
Hồ Tiểu Ngưu bỗng quay sang hỏi Khánh Trần:
“Ngươi chính là ông chủ sao?”
Sau đó hắn lại quay sang nhìn Ương Ương:
“Còn ngươi chính là người bay từ trên trời xuống hôm Lưu Đức Trụ bị nhà Vương Vân trả thù?”
…
“Ta cũng không ngờ Ương Ương ngươi lại trực tiếp như thế.”
Khánh Trần thở dài, nói:
“Nhưng không sao, sớm muộn gì hắn cũng phải biết thôi.”
Từ sau khi Khánh Trần lựa chọn Hồ Tiểu Ngưu làm thành viên Kỵ Sĩ của thế giới ngoài, hắn đã xác định không thể giấu được thân phận boss của mình nữa.
Lưu Đức Trụ trước đó lấy được nhiều sự chú ý đến vậy là vì hắn chủ động công bố mình đã tiếp cận Lý Thúc Đồng.
Về sau, mọi người đều biết Lưu Đứa Trụ chỉ là một con rối bị người ta đẩy ra, sau lưng còn có người khác chỉ đạo.
Mà người này mới là người chân chính từng tiếp cận Lý Thúc Đồng.
Người đó cũng chính là người du hành đứng hàng thứ ba trong ngục giam số 18 mà Trịnh Viễn Đông từng nhắc tới.
Vì vậy, thân phận của Lưu Đức Trụ biến thành một nhân viên, tổ chức Bạch Trú xuất hiện.
Hiện nay có rất nhiều người đang hoài nghi boss của Bạch Trú đã trở thành người thừa kế của Kỵ Sĩ, tương lai sẽ trở thành người đứng đầu của Kỵ Sĩ đời tiếp theo.
Các thành viên của Bạch Trú đều từng có suy đoán riêng của mình, nhưng không ai dám hỏi.
Cho nên, đến một ngày nào đó Khánh Trần thừa nhận thân phận Kỵ Sĩ của mình, chí ít thì đối với các thành viên của Bạch Trú mà nói, như vậy chân tướng cũng được lộ ra.
Bởi dẫu sao, muốn trở thành Kỵ Sĩ nào có dễ dàng gì?
Có thời khắc, Khánh Trần thậm chí đã hoài nghi, Jindai và Kashima từng coi hắn là mục tiêu chủ yếu trong buổi họp báo của Jindai Sorane cũng là vì mối thù hận giữa Jindai và tổ chức Kỵ Sĩ mấy trăm năm qua.
Nhưng, tất cả những điều này đều không phải điểm quan trọng nhất.
Đối với Khánh Trần, then chốt nhất chính là vào thời khắc hắn thừa nhận thân phận kia, nhất định sẽ giúp Hồ Tiểu Ngưu nhớ lại rất nhiều chuyện.
Vào thời khắc này, Hồ Tiểu Ngưu nhớ lại quá trình mình cùng Khánh Trần quen biết.
Vậy nên, hắn được cứu khi bị bắt cóc ở đường Hành Thự, được cứu ở núi Lão Quân, khi Lý Đông Trạch ra tay giết Vương Vân, tất cả đều do vị Khánh Trần trước mắt, cũng chính là boss của Bạch Trú giúp một tay.
Bấy giờ, Hồ Tiểu Ngưu mới nhận ra, mình đã nợ Khánh Trần bao nhiêu ân tình.
Đúng như Khánh Trần dự đoán, nợ ân tình có thể từ từ làm công trả lại, nhưng có một số việc…Hồ Tiểu Ngưu cảm thấy có gì đó không ổn lắm.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn về phía Khánh Trần:
“Lúc chúng ta tám chuyện trong nhóm chat, boss ngươi làm sao mà điều khiển hai acc cùng lúc vậy? Thiên Chân đã nói với tôi là, có lần boss nhắn tin trong nhóm chat, không thấy ngươi cầm điện thoại.”
“…Ta nhờ người khác nhắn hộ.”
Khánh Trần đáp.
“Lần trước chúng ta cùng nhau gặp La Vạn Nhai xong, ngươi còn làm bộ đi báo cáo riêng với boss?”
Hồ Tiểu Ngưu hỏi.
“Người thường cũng làm được mà.”
Khánh Trần thở dài.
Hắn âm thầm thở ra trong lòng, cũng may đây chỉ là bị lột mặt nạ trong phạm vi nhỏ, hắn còn chịu được.
“Boss, ngài giả vờ giỏi thật đó.”
Hồ Tiểu Ngưu không tự chủ được bèn đổi cách xưng hô, sau đó hỏi tiếp:
“Cho nên, Lưu Đức Trụ đã tám chuyện về boss ngay trước mặt boss hả?”
“Đúng vậy.”
Khánh Trần bình tĩnh đáp.
Ương Ương sửng sốt:
“Tám gì cơ, nói nghe coi với.”
“Đợi lát nữa đi, cái này để lát chúng ta nói tiếp, ta cần bình tĩnh lại đã.”
Hồ Tiểu Ngưu bụm trán:
“Cho nên boss này, ngươi dẫn ta đến vùng đất cấm số 002 là muốn cho ta thành Kỵ Sĩ à?”
Khánh Trần không trả lời vấn đề này mà chỉ nghiêm túc cải chính:
“Tốt nhất là ngươi nên sửa lại cách xưng hô đi.
Đừng có luôn miệng gọi ta là boss này boss nọ.
Phải nhớ, hiện tại chỉ mới có vài người biết thân phận này của ta, ngươi cứ tiếp tục gọi ta là Khánh Trần đi.”
Trong lúc đợi chương các bạn có thể ghé qua 👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Chương 862: Lòng Người Khó Dò
Hồ Tiểu Ngưu đồng ý, nhưng Ương Ương lại lộ vẻ không vui:
“Ta ở Hải Thành cũng đã nghe nói rất nhiều chuyện về Bạch Trú, nhưng giờ ta mới biết các ngươi tạo nhóm chat mà không kéo ta vào, ta không phải là thành viên của Bạch Trú chắc?”
Khánh Trần trầm mặc một lát mới nói:
“Xét một cách nghiêm túc thì ta cũng không biết ngươi có được tính là thành viên của Bạch Trú không.
Ngươi không giống những thành viên khác, ngươi có mục tiêu và lý tưởng riêng, con đường của ngươi chưa chắc đã đồng nhất với Bạch Trú.”
Ví dụ như chuyện Ương Ương giúp đỡ một số người du hành ở Hải Thành không thể trụ nổi rời khỏi thành phố, giúp bọn họ xây dựng một khu nhà quy mô nhỏ để mà kéo dài hơi tàn.
Loại chuyện này, Bạch Trú chắc chắn sẽ không làm.
Vậy nên, con đường của Bạch Trú và Ương Ương rồi sẽ xuất hiện nhánh rẽ.
“Ta không cần biết, nói gì thì ta cũng là thành viên của Bạch Trú nha boss!”
Ương Ương tủm tỉm cười:
“Phải nhớ lúc về thế giới ngoài nhớ kéo ta vào nhóm đấy.”
“Được rồi.”
Khánh Trần thở dài, đáp.
Ương Ương nghiêng đầu tò mò hỏi:
“Nhưng mà, Bạch Trú cũng đâu có mục tiêu gì nhỉ, có cơ hội và biến đổi lớn như vậy, không làm chút gì sợ sau này sẽ hối tiếc đó.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Sống sót tốt hơn nữa chính là mục tiêu của Bạch Trú.”
“Nghe cũng không tệ.”
Ương Ương cười híp mắt, nói:
“Ta cũng đã nghĩ thông, mỗi người đều có suy nghĩ riêng.
Ta lại không cần Bạch Trú giúp ta cái gì nên cũng không có gì phải lo.”
Mãi đến lúc này, Ương Ương thậm chí còn chưa từng hỏi bọn Khánh Trần tới nơi hoang dã làm gì.
Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ta về lều ngủ trước, các ngươi trò chuyện tiếp đi.”
Trên đường về lều, hắn chợt thấy trong hai lều vải bên cạnh, ông già cùng Lý Khác đều đang nhòm qua khe mành lẳng lẽ quan sát tình hình bên đống lửa kia.
Ông già thấy Hồ Tiểu Ngưu tới bèn ngoắc hắn lại:
“Ê nhóc, tới đây.”
Hồ Tiểu Ngưu không hiểu:
“Sao vậy cụ?”
“Cô nàng kia là bạn của Khánh Trần ở thế giới ngoài à?”
Ông già hỏi.
Hồ Tiểu Ngưu cân nhắc một lát, đáp:
“Không biết.”
Ông già nói bằng một giọng điệu đau lòng muốn chết:
“Sao ngươi nhẫn tâm không nói thật với cả một lão già sắp chết thế này.”
Hồ Tiểu Ngưu nói:
“Ta cũng không ngờ gia chủ của Lý thị lại thích hóng chuyện đến thế…”
“Phiền chết được.”
Ông già phất phất tay:
“Mau đi về ngủ đi, đừng đứng đó cản đường nhìn của ta.”
“Được.”
Hồ Tiểu Ngưu nói xong bèn trở lại lều, nằm một hồi lại bò dậy, lặng lẽ nhòm qua khe mành nhìn ra ngoài.
Lều của bọn họ được dựng song song, ba người đồng loạt ghé sát mành nhìn ra, nếu có ai đứng gần một chút quan sát cảnh tượng này, nhất định sẽ cảm thấy hết sức quỷ dị…
Ba người nhìn về phía xa xa, phát hiện hóng chuyện ở nơi xa đó không chỉ có ba kẻ mà cả Quách Hổ Thiện trong cái lều bên kia cũng đang lặng lẽ nhòm qua khe mành.
Thực ra khoảng cách giữa hai bên đã rất xa, về lí thuyết, bọn Hồ Tiểu Ngưu không thể phát hiện Quách Hổ Thiện mới đúng.
Nhưng ánh lửa xuyên qua khe mành chiếu lên cái trán đối phương lại hơi phản quang, trông quá đặc thù, muốn không phát hiện cũng không được.
Bên đống lửa, Khánh Trần ném ít cành khô vào lửa:
“Mệt không? Nhất định mệt muốn chết đi được nhỉ, một cô gái nhỏ mới 17 tuổi đã phải làm bao nhiêu việc như vậy.”
“Ừ, nói không mệt thì giả quá.”
Ương Ương cười nói:
“Bên cạnh không có lấy một người có thể tin được.
Lúc nào cũng phải cảnh giác thận trọng.
Có đôi khi ở trên trấn mới xây, muốn ngủ cũng phải lợi dụng trường lực mà ngủ trên không, như vậy mới có thể yên tâm hơn một chút.
Bây giờ nghĩ lại thì thấy hồi còn ở đường Hành Thự trong Lạc Thành vẫn yên tâm nhất.”
“Có những người du hành và người ngoài hoang dã đó có ý đồ xấu à?”
Khánh Trần hỏi.
“Ừ, lòng người khó dò, trong quá trình xây dựng khu nhà đã phát sinh rất nhiều chuyện bẩn thỉu.”
Ương Ương nói:
“Thế giới này thật sự không được tốt đẹp như chúng ta nghĩ.
Dù ngươi thật lòng thật dạ muốn trợ giúp một người, chưa chắc người ta đã cảm kích ngươi.
Có người trộm vật tư còn chưa nói, có kẻ còn nghĩ nơi đó không có trật tự nên muốn bắt nạt kẻ yếu hơn, cướp thành quả lao động của người khác.”
“Vậy vì sao còn muốn giúp đỡ họ?”
Khánh Trần nghi hoặc.
Ương Ương cười nói:
“Phải có một nơi như vậy làm mẫu thì về sau mới có nhiều người hơn nữa tình nguyện theo chúng ta thoát khỏi tập đoàn tài chính và thành thị, tới nơi hoang dã.
Yên tâm đi, đám người có ý xấu đều đã bị ta giết, ta cũng chẳng phải kẻ hiền lành vô hại gì! À đúng rồi, lần này các ngươi cũng cần xuống phía Nam, hay là tới trấn ta tham quan chút đi?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Xin lỗi nhé, lần này hành trình tới nơi hoang dã quá gấp, nhất định phải nhanh chóng tới khu cấm địa số 002 mới được.”
Chương 863: Khánh Trần Cùng Bay
“Thực ra chính ngươi cũng mệt muốn chết rồi nhỉ, lúc nào thần kinh của ngươi cũng căng như dây đàn.”
Ương Ương nói.
“Mệt chứ.”
Khánh Trần cười cười:
“Đây chính là ý nghĩa khi thành lập Bạch Trú, ta hi vọng một ngày nào đó sẽ có người có thể đứng cạnh bên ta, giúp ta chia sẻ một chút.”
“Sẽ có ngày đó thôi.”
Đúng vào lúc này, Ương Ương bỗng nói:
“Ta dẫn ngươi lên trên trời xem một chút nhé?”
“Hả?’
Khánh Trần sửng sốt:
“Có thể mang người khác lên theo à?”
“Đương nhiên rồi.”
Ương Ương cười nói.
Sau đó, cô đứng dậy kéo cánh tay Khánh Trần, phóng vút lên cao, đống lửa và đám lá rụng ở vị trí nơi cô bay lên bị một lực vô hình cuốn ra ngoài.
Mọi người trong lều trại ngẩng lên nhìn, bất chợt thấy bóng dáng thiếu niên và thiếu nữ đang chồng lên ánh trăng.
Nhiều người không tự chủ được bèn ra khỏi lều.
Giờ khắc này Hồ Tiểu Ngưu mới hiểu được, thì ra không phải chỉ có vài người đang hóng hớt mà mọi người đều đang hóng như nhau…
Quách Hổ Thiện đứng trước lều của mình, sắc mặt lộ vẻ buồn bực:
“Hai người này tiến triển quá nhanh rồi đi, lẽ nào đấy chính là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên mà người ta hay nói sao? Cái này không đúng nha, Ương Ương lúc nào cũng rất lạnh lùng với mọi người mà.”
Lúc này, ông già có kiến thức rộng rãi đang lẩm bẩm trong lều:
“Đó là người đã thức tỉnh trường lực!”
Trên trời cao, Khánh Trần chỉ cảm thấy mình như bị một lực vô hình kéo lên, như thể hắn đột nhiên biến thành một khối nam châm, còn xung quanh lại là từ trường ngược dấu với hắn, đang thúc đẩy hắn bay nhanh lên trên.
Hắn cảm thụ được mặt đất cách mình càng lúc càng xa, lại cảm thụ được bàn tay của cô gái kia đang nắm chặt cánh tay mình.
Hắn nhìn bầu trời và những đám mây đang tới gần, hoang dã và gió.
Có lẽ đây chính là tự do mà bọn Kỵ Sĩ theo đuổi cả đời.
“Bỏ ta ra đi.”
Khánh Trần đột nhiên nói
“Hả?”
Ương Ương nghi hoặc hỏi.
“Ta nói nghiêm túc đấy.”
Khánh Trần cười bảo.
Một giây sau, Ương Ương đột nhiên thả lỏng bàn tay.
Trường lực bao vây lấy Khánh Trần chợt biến mất, thiếu niên từ ngàn mét trên không đang rơi xuống rất nhanh.
Có điều, Ương Ương kinh ngạc nhận ra, sắc mặt Khánh Trần hoàn toàn không có chút kinh hoảng và thất thố nào.
Hắn nhắm mắt giang rộng hai tay, như thể đang hưởng thụ trạng thái rơi tự do này vậy.
Loại bình tĩnh và thong dong này, cô chưa từng thấy ở bất kì kẻ nào.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Thời gian thong thả trôi đi, Khánh Trần ngày càng gần mặt đất.
Nhưng thiếu niên kia trước sau vẫn không hề kinh hoảng.
Ương Ương đột nhiên tăng tốc lao xuống, trường lực cọ xát mạnh đến nỗi mọi người dưới mặt đất đều có thể nghe được những tiếng nổ vang.
Cô gái phóng tới bên cạnh Khánh Trần, túm lấy cánh tay hắn:
“Lá gan của ngươi lớn thật đấy nhỉ? Không sợ ta không bắt được ngươi à?”
“Không sợ, ta tin ngươi.”
Khánh Trần cười nói.
Ương Ương sửng sốt, rõ ràng là đối phương đang liều mạng nhưng kết quả cô lại là người khẩn trương muốn chết, còn đối phương vẫn bình thản như không.
Tin ư?
Cái từ này, ở bất kì thời đại nào đều hết sức xa xỉ.
Có mấy ai sẽ vì hai chữ “tin tưởng” mà dám giao tính mạng của mình vào tay người khác?
Ương Ương bỗng nhẹ giọng nói:
“Lần sau còn muốn chơi thì cứ nói với ta một tiếng.”
….
Đếm ngược 72:00:00.
Nửa đêm 12 giờ.
Đoàn người càng ngày càng gần với cấm địa số 002.
Ở vùng hoang dã có khá ít trò giải trí, học sinh của Hội Tam Điểm hiện giờ đã mệt mỏi về thể xác lẫn tinh thần, không còn hưng phấn như những ngày đầu đi đến vùng hoang dã.
Ngược lại với họ, ông lão vẫn tràn đầy năng lượng.
Ngoại trừ vài lần hắn hôn mê dọc đường, những lúc khác còn khoẻ mạnh hơn thanh niên.
Khánh Trần nhớ lại quá khứ liền xác nhận, từ lúc ông lão đi vào vùng hoang dã, làn da trở nên sáng bóng và hồng hào hơn.
Nhưng tất cả những điều này đối với một người già sắp gần đất xa trời không phải là chuyện tốt.
Đêm khuya, Ương Ương nắm lấy cánh tay của Khánh Trần bay lên không trung.
Những người ở trong lều trại, đứng trên mặt đất, lặng lẽ hâm mộ nhìn.
Các học sinh của Hội Tam Điển bàn luận xôn xao:
“Phải làm thế nào để có thể trở thành người siêu phàm đây?”
Nam Cung Nguyên Ngữ trả lời:
“Ta đã thực hiện sơ qua một số nghiên cứuu.
Trên thực tế, ngay cả khi ngươi trở thành siêu nhân, chỉ có 1 phần 17,81 vạn xác suất để có thể bay.”
“Học trưởng, chúng ta đừng nói chuyện đó vào lúc này, được không …”
Nam Cung Nguyên Ngữ suy nghĩ một lát:
“Được”
Ở nơi nào đó sát chân trời, Khánh Trần và Ương Ương nằm cạnh nhau trên mây.
Thanh niên cảm thấy trường lực đẩy dưới thân, tựa như một chiếc giường mềm mại.
“Ngươi muốn hầu ông lão đến cuối đời đúng không?”
Ương Ương hỏi.
Khánh Trần nói:
“Ngươi phát hiện rồi?”
“Hừ, trường lực của ông ấy càng ngày càng yếu.
Ta đã thấy rất nhiều trường hợp trường lực suy yếu như vậy.
Đó là điềm báo cho cái chết.”
Chương 864: Ông Ta Là Ai?
Ương Ương nói:
“Ông ta là ai? Một người bình thường như vậy sao có thể khiến ngươi nguyện ý hộ tống đi đến vùng hoang dã và cấm địa? “
Khánh Trần suy nghĩ một lúc và trả lời:
“Là một trưởng bối không có quan hệ huyết thống nhưng lại giống như người thân của ta.
Cả đời ông ấy như bị nhốt trong nhà tù, trước lúc lâm chung đành dùng cách giả chết để được tận hưởng tự do. “
“Đó là vì sao chúng ta phải làm nhiều chuyện lúc còn trẻ, để khi ra đi trong lòng không còn tiếc nuối.”
Ương Ương cảm nhận được trường lực của ông lão ngày càng suy yếu cũng có một chút thương tiếc.
Không ai có thể không xúc động khi đối mặt với chuyện sinh tử.
“Có thể nhờ ngươi một việc được không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ngươi nói đi.”
“Ngươi có thể đưa ông lão bay lên trời một lúc không? Nhưng mà đừng bay cao quá, chức năng tim phổi của ông ấy không còn tốt, nếu bay cao sẽ bị thiếu oxy, không thể bay quá lâu.”
Khánh Trần nói.
Ương Ương lập tức đáp ứng không chút do dự:
“Được.”
Nhưng vào đúng lúc này, nàng bỗng nhiệt tình nhìn về phía đằng xa:
“Có người đang đến.”
Khánh Trần cũng quay đầu nhìn.
Ở phìa chân trời, có một nhóm gồm mười ba người đang đi bộ ở cách đồng bát ngát.
Đối phương áo choàng sợi đay màu đen, được buộc bằng một sợi dây màu đỏ ở cổ tay.
Nhìn từ đằng xa, thân ảnh mười ba người nhìn vừa cô độc lại kiên quyết.
“Quạ đen.”
Ương Ương nhẹ nhàng nói ra:
“Là đi về phía chúng ta.”
Khánh Trần lập tức nhận ra đó là người của Tòa án cấm kỵ!
Bầy quạ đen đang đi bộ, nhìn thì có vẻ rất chậm, nhưng Khánh Trần phát hiện tốc độ đi của họ so với với tốc độ chạy của người bình thường còn nhanh hơn.
Bọn hắn hạ xuống mặt đất, Ương Ương nhìn về phía lều của Quách Hổ Thiền, vẫy tay:
“Có biến, quạ đen đang đến.”
Lều vải của Quách Hổ Thiền lập tức bị xốc lên, vị đầu trọc này rõ ràng không hề ngủ.
Sắc mặt hắn nghiêm túc, hỏi:
“Chắc chắn chưa?”
“Chắc chắn, ta nhìn thấy trên vai mỗi người đều có quạ đen.”
Ương Ương nói.
Trong trại, mọi người đều cảm thấy có linh tính không lành.
Từ trước đến nay tòa án cấm kỵ bỗng dưng xuất hiện đều ám chỉ đến cái chết.
“Chẳng lẽ tình cờ đi ngang qua sao?”
Quách Hổ Thiền cảm thấy không tin nổi.
“Không, họ đang mặc áo choàng.”
Ương Ương nói.
Các thành viên của Tòa án cấm kỵ ngày thường không hề mặc áo choàng, họ như người bình thường lẫn trong đám đông.
Chỉ khi nào được triệu hồi, họ mới khoác áo choàng và trở thành quạ đen.
Cho nên, họ sẽ bị coi là một điềm xấu khi mặc chiếc áo choàng của mình, dù là đi đến đâu.
Khánh Trần nhìn Ương Ương, thấp giọng hỏi: “Chẳng lẽ là vì lão nhân gia sắp chết, họ tới đây để thu nhận?”
Tuy rằng lão nhân gia đã nhiều lần nhấn mạnh ông ấy không phải người siêu phàm, nhưng nếu xem xét bản tính thích càn rỡ của ông lão, chắc cũng sẽ không nói ra sự thật.
Nhưng mà Ương Ương lắc đầu: “Không, trường lực của lão nhân gia chỉ là người thường, ta không đoán sai đâu.”
“Vậy nên, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
Khánh Trần nói.
Lý Đông Trạch từng nói cho Khánh Trần các cấp ưu tiên của Tòa án cấm kỵ.
Theo thông lệ, chỉ khi những kẻ siêu phàm từ cấp độ B trở lên chết, bầy quạ đen sẽ lập tức đến.
Ương Ương suy nghĩ một chút:
“Nhưng không phải lúc nào người của Tòa án cấm kỵ cũng làm việc chính xác.
Ta ở trong Át Bích từng nghe nói về bọn hắn, Từ Lâm Sâm có nói bầy quạ đen chỉ có thể linh cảm cái chết sắp đến, nhưng không đúng 100%.
Có thể họ cảm nhận được sẽ có trận chiến quy mô không xác định sẽ nổ ra.”
Khánh Trần suy nghĩ, lời giải thích này có vẻ hợp lý hơn.
Bởi vì trong trận chiến mà Lý Trường Thanh bị phục kích ở thành phố số 18, bầy quạ đen đã xuất hiện từ rất sớm, nhưng cuối cùng cả Lý Trường Thanh lẫn những vị cao thủ cấp A của gia tộc Jindai đều không chết.
Nếu như vậy, Tòa án cấm kỵ đến trước thật sự là do sắp có trận chiến sao?
Chỉ là, những trận chiến quy mô lớn luôn đi kèm với cái chết của một số lượng lớn những người siêu phàm, chúng ta đã hiểu lầm lí do mà người Tòa án cấm kỵ?
Lúc này, ông lão đi đra từ lều vải.
Mười ba tên quạ đen kia đã đi từ vùng hoang dã đến trước mặt mọi người.
Bầy quạ đen kéo xuống mũ trùm trên áo choàng, đưa mắt tò mò đánh giá mọi người trong lều trại.
Khánh Trần bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt của đối phương nhìn họ có chút kỳ quái, như đang đánh giá một vật chết vậy.
Ông lão cười với một cô gái khoảng 30 tuổi đang đứng ở phía trước:
“Tam Nguyệt tự mình đến đây sao, các ngươi không phải là đến thu nhận ta chứ?”
Tam Nguyệt nhìn thấy cố nhân liền sững sờ.
Ban đầu nàng không ra thân phận của ông lão, nhưng sau xác nhận cẩn thận, nàng bỗng lễ phép cúi đầu:
“Không ngờ ngài lại ở đây, thật khiến ta bất ngờ.
Nhưng chúng ta đến đây không phải để thu nhận ngài, chỉ là muốn đi theo các ngươi một khoảng thời gian.”
Chương 865: Quạ Đen Tới
Ông lão không phải người siêu phàm, cho nên không phải đối tượng bị người Tòa án cấm kỵ thu nhận.
Khánh Trần nghĩ ngợi, có vẻ như nguy hiểm sẽ thực sự xảy đến.
Chỉ là hắn vẫn không thể xác định được liệu mối nguy hiểm đến từ phía hắn hắn hay là từ phía Át Bích.
Khánh Trần đánh giá Tam Nguyệt, người phụ nữ tóc buộc đuôi ngựa rất chỉnh tề, không trang điểm, vô cùng mộc mạc.
Bầy quạ đen không mang theo lều và các vật dụng cắm trại khác.
Họ nhảy lên ngồi lên cành cây gần đó ngay giữa mùa đông, chỉ quấn chiếc áo choàng lên người, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Giống như thực sự có mười hai con quạ đang cố thủ trên cành cây.
Nhìn có chút rờn rợn.
Quách Hổ Thiền nghiêm nghị nhìn Tam Nguyệt: “Tòa án cấm kỵ đột nhiên đến đây là vì các người tiên đoán được cái chết của chúng ta sao?”
Tam Nguyện lắc đầu:
“Ta không biết.”
Sau đó, cô ấy quay lại nhìn Ương Ương và hỏi:
“Ngươi có muốn gia nhập Tòa án cấm kỵ không?”
Người đàn ông đầu trọc đột nhiên lo lắng:
“Nàng ấy là người của Át Bích chúng ta, ở đây lôi kéo cướp người không phải có hơi quá đáng rồi không?”
Tam Nguyệt liếc mắt nhìn Quách Hổ Thiên: “Ta chẳng qua cảm thấy nàng ấy thích hợp làm việc cho Tòa án cấm kỵ hơn, không hề có ý gì khác.”
Người phụ nữ này nói chuyện như là lẽ đương nhiên, khiến người khác rất khó chịu.
Nhưng chỉ những người quen nàng ấy mới có thể hiểu rằng nàng chỉ nêu ra những sự thật khách quan, không xen lẫn cảm xúc cá nhân.
Chỉ là một câu trần thuật thực tế, dù không phải lúc nào cũng dễ nghe.
Tam Nguyệt nhìn Ương Ương với ánh mắt dò hỏi.
Ương Ương suy nghĩ một chút rồi trả lời:
“Hiện tại ta không muốn rời khỏi Át Bích, ta còn rất nhiều việc phải làm.”
“Được rồi.”
Tam Nguyệt không thuyết phục thêm, quay người nhảy lên một cành cây rậm rạp rồi ngồi xuống, bình tĩnh chải lông Lục Nhãn Ô Nha ở trên vai.
Thậm chí…còn không nhìn Ương Ương thêm lần nào.
Giống như tuỳ tiện mời chào xã giao một chút.
Tuy nhiên, vào lúc này, Tam Nguyệt đột nhiên phát hiện ra rằng Lục Nhãn Ô Nha đang nhìn về hướng của Khánh Trần.
Nàng tò mò nhìn theo, dường như không hiểu vì sao con quạ lại nhìn chằm chằm vào người này.
Nàng trầm tư một lát, sau đó ngồi trên cây nói với Khánh Trần: “Xin chào, sau này ngươi có thể bớt giết người lại không?”
Khánh Trần không biết tại sao đối phương đột nhiên nói ra lời này, nhưng cuối cùng hắn vẫn trả lời:
“Ta chỉ giết những kẻ đáng bị giết.”
Tam Nguyệt thở dài một tiếng, không nói gì nữa.
Đám người Quách Hổ Thiên yên lặng nhìn Khánh Trần, trong lòng tự hỏi không biết người này trong tương lai sẽ thế nào lại khiến Tam Nguyệt hỏi cụ thể như vậy?
Hơn nữa, Tòa án cấm kỵ bình thường mặc kệ sự sống chết của người thường, họ chỉ quan tâm đến người siêu phàm.
Cho nên, thiếu niên được Ương Ương đưa lên trời lúc là một vị cao thủ giấu mặt?!
Nghĩ đến đây, Quách Hổ Thiên lại sinh ra nghi hoặc.
Đối với Nam Cung Nguyên Ngữ và những người khác của Hội Tam điểm, ánh mắt của họ đối với Hồ Tiểu Ngưu càng trở nên cháy bỏng hơn.
Hồ Tiểu Ngưu tuy là người hầu, nhưng lại là người hầu của một người máu mặt.
Hắn còn là người du hành, tương lai của hắn sáng lạn hơn nhiều so với hầu hết mọi người.
Trong tất cả những người có mặt, chỉ có Ương Ương nhìn về phía Khánh Trần: “Nhớ chú ý an toàn.”
Nàng biết rằng lời nói của Tam Nguyện thật ra đang ám chỉ Khánh Trần tương lai sẽ gặp nhiều nguy hiểm hơn những người bình thường.
Khánh Trần nhìn Ương Ương:
“Có ai của Át Bích bí mật đi theo đoàn xe sao?”
“Không có.”
“Ngươi là cấp A sao?”
“Không phải.”
“Át Bích chi nhánh phía nam có cho người đi tiếp ứng sao?”
“Có.”
Ương Ương gật đầu nói:
“Át Bích 4, Dư Dữ Ngư đang chờ ở vùng lân cận cấm địa số 002.”
“Đúng rồi, ngươi là Át bích gì?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“2 bích.”
Ương Ương nói.
Khánh Trần suy nghĩ rồi thấp giọng hỏi:
“Trong Át Bích, 2 bích hay 3 bích lớn hơn?”
Ương Ương nghe vậy thì cảm thấy như hắn đang hỏi luật trước khi chơi:
“2 quân bích đứng cuối bảng xếp hạng.
Ta vừa gia nhập chưa lâu, vì vậy xếp cuối cùng.”
“Từ Lâm Sâm có phải là A bích không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ừ.”
Ương Ương gật đầu.
“Vậy át chủ bài thì sao?”
Khánh Trần hỏi lại.
Tiết Dương lắc đầu:
“Không có, sẽ không có.”
Khánh Trần bỗng nhiên băn khoăn một chuyện, nếu cả Quách Hổ Thiền và Ương Ương đều không phải là cấp A.
Khả năng cao là sẽ không có cao thủ cấp A trong số các thành viên của Hội Tam điểm.
Vậy tại sao bầy quạ đen lại xuất hiện sớm như vậy?
Quạ đen tới chứng tỏ một cuộc chiến lớn đang đợi Khánh Trần.
Liệu ông lão sẽ hoàn thành được tâm nguyện? Hay cuối cùng cả đời vì Lý thị, chưa bao giờ được sống cho chính mình?
Tất cả có trong 15 chương vào ngày mai!
Chương 866: Dự Đoán
Lần này, bầy quạ đen đến quá sớm, những người đến sớm đều không đoán được tiếp theo có thể sẽ xảy ra chuyện gì.
Theo như những gì Lý Đông Trạch nói, bình thường chỉ có cao thủ cấp A trở lên chết đi, Tòa án cấm kỵ mới xuất hiện cơ chế phản ứng cấp tốc như vậy.
Đến cấp B cũng không đáng để bầy quạ đen ra quân ồ ạt như thế.
Khánh Trần thầm thở dài, hắn đại khái đã đoán được nguy hiểm sẽ nhằm vào ai.
Đếm ngược 65:00:00
Khoảng cách quay lại không đến 3 ngày.
7 giờ sáng…
Trong doanh địa hầu hết mọi người đã sớm thu dọn xong lều bạt cùng các vật dụng linh tinh, việc Tòa án cấm kỵ đến khiến mọi người vô cùng lo lắng..
Ông lão định lên con xe việt dã nhà mình, lại phát hiện Khánh Trần hôm nay nghiêm túc lạ thường.
Khánh Trần nghĩ rồi nói:
“Ngài ngồi xe của Hội Tam Điểm đi, không phải ngài luôn muốn kể chuyện cho các nữ sinh nghe sao, hôm nay ta không cản ngài nữa.”
Ông lão vô cùng thông minh, ông đã phỏng đoán tâm tư của người khác cả đời này rồi, sao không biết Khánh Trần đang nghĩ gì?
Ông cười hỏi:
“Ngươi đoán nguy hiểm này có lẽ là nhắm về phía chúng ta?”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu.
“Cho nên, ngươi muốn ta chuyển sang xe của Hội Tam Điểm để phòng nhỡ xe việt dã của chúng ta bị tập kích, sẽ lấy đi cái mạng già này của ta?”
Khánh Trần do dự một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu:
“Cho dù có người đến giết ngài, trong chốc lát cũng không thể xác nhận ngài đang ở xe nào.
Người của Át Bích sẽ nghĩ cách để hộ tống ngài rời đi.
Đến lúc đó chúng ta sẽ tụ họp lại tại cấm địa số 002.”
“Vậy còn ngươi?”
Ông lão hỏi.
“Ta với Hồ Tiểu Ngưu, Lý Khác sẽ lái xe với tốc độ tối đa.
Chỉ cần đối phương không thể chặn đứng ta lại trước khi ta vào cấm địa số 002, bất luận bao nhiêu người đuổi giết vào bên trong, chúng đều sẽ chết.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Cấm địa số 002 là địa bàn của Kỵ Sĩ.
Nhưng ông lão cũng biết rõ, chỉ sợ đối phương sẽ không để Khánh Trần có cơ hội đi vào cấm địa số 002.
Ông lão cười haha nói:
“Nếu có người biết ta vẫn còn sống, định ép ta thay đổi một vài quyết định nào đó của Lý thị, vậy người tới nhất định sẽ rất lợi hại.
Ta mà ngồi xe của đám học sinh sẽ hại bọn chúng mất.”
Khánh Trần nghĩ:
“Ta sẽ dẫn người rời đi.”
Ông lão cười cười ngồi lên xe việt dã của mình:
“Vậy mà ngươi đã sắp xếp ổn thỏa hết mọi chuyện rồi, trông cũng có vẻ anh dũng oanh liệt lắm đấy.
Lão già sắp xuống đất như ta có thể bị ngươi làm cảm động, cảm giác cũng không tệ, chỉ là ngươi sắp xếp như vậy có hơi coi thường ta rồi.”
Nói xong, ông lão bổ sung thêm một câu:
“Ngươi yên tâm, ta từng nói đến cấm địa số 002 sẽ không chết, chắc chắn sẽ không.”
Lão già đã nắm giữ quyền lực của Lý thị hàng chục năm này giờ đây nói chuyện không còn hoà nhã như trước nữa.
Như thể trước quyết định mà ông đưa ra, ngay cả vận mệnh cũng phải lùi bước.
Khánh Trần khó hiểu nhìn về phía ông lão gầy gò lại khom lưng, thì ra đây mới là dáng vẻ vốn có của gia chủ Lý thị.
Khánh Trần không trả lời:
“Có lẽ đối phương không phải tới vì chúng ta, bầy quạ đen phán đoán sai rồi sao?”
Vậy mà đúng lúc này…
Chỉ thấy Tam Nguyệt không biết từ lúc nào đã tới bên con xe việt dã của họ, bình tĩnh chui vào trong xe.
Ngoài ra còn có 12 tên quạ đen, 6 người trực tiếp trèo lên nóc xe việt dã, dùng sợi dây màu đỏ trong tay áo cố định mình trên kệ hành lí để tránh lúc xóc nảy bị rơi xuống.
Còn có 6 tên khác bám vào khung chống va chạm bên hông xe.
Bầy quạ đen sắc mặt bình tĩnh như đang làm một việc rất đỗi bình thường.
Hắn kinh ngạc:
“Hôm qua hỏi các ngươi có biết nguy hiểm đến từ đâu không, các ngươi còn nói không biết! Đã nói là không biết, vậy có thể diễn cho giống chút không, tất cả đều leo lên xe của chúng ta là chuyện gì đây? Vả lại các ngươi làm như vậy không phải là đã nói rõ với kẻ địch rằng ông lão ở trong xe này rồi sao?”
Đám quạ đen này rõ ràng biết nguy hiểm là nhắm vào họ mà đến!
Tam Nguyệt nghĩ, khua khua tay về phía bầy quạ đen bên ngoài, tỏ ý để bọn họ rời đi.
Bầy quạ đen nhảy xuống xe việt dã của mấy người Khánh Trần, sau đó tự mình lên xe của Hội Tam Điểm, dáng vẻ không khách khí chút nào.
Lúc này, Khánh Trần rời mắt nhìn sang xe của Hội Tam Điểm, các học sinh thấy Tòa án cấm kỵ làm như vậy, cũng ý thức được điều gì đó.
Các học sinh bàn luận xôn xao.
Ương Ương nghĩ , bước đến nói với Khánh Trần:
“Xe của các ngươi đi sau xe của chúng ta, nếu có nguy hiểm gì cũng tiện phối hợp.”
Quách Hổ Thiền muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm.
Ông lão cười cười, nói với Khánh Trần:
“Đi thôi, cứ theo kế hoạch của chúng ta.”
Đoàn xe xuất phát, xe của mấy người Khánh Trần luôn đi ở sau cùng.
Hôm nay lên 1 lèo 16 chương, có đủ để các bạn ĐỀ CỬ ủng hộ mình chưa!!!!!
Chương 867: Bạn Cũ
Trên đường, Khánh Trần ngoái đầu lại nhìn Tam Nguyệt đang ngồi ở hàng ba, dáng vẻ đối phương vẫn rất bình tĩnh như cũ.
“Tòa án cấm kỵ có năng lực phán đoán nguy hiểm sẽ nhắm vào ai không?”
Khánh Trần tò mò.
Tam Nguyệt trả lời:
“Tòa án cấm kỵ không có năng lực dự đoán chính xác như vậy.
Trước đó ta còn có chút nghi ngờ, làm thế nào trên đồng hoang này có thể nổ ra trận chiến cường độ cao.
Theo lí mà nói, tập đoàn quân liên bang đều tập trung ở phương Bắc, ở đây sẽ không có loại chiến đấu cấp bậc này.
Cho đến khi ta thấy Lý Tu Duệ tiên sinh ở trong doanh địa….”
Tam Nguyệt nói tiếp:
“E rằng cả thế giới cũng không nghĩ tới Lý Tu Duệ tiên sinh sẽ giả chết rời đi, nhưng nơi mà có Lý Tu Duệ tiên sinh, dù có bùng nổ chiến đấu cấp bậc cao hơn nữa, ta cũng không cảm thấy lạ.”
“Là chiến đấu cấp A sao?”
Khánh Trần hỏi.
Tam Nguyệt thảng thắn trả lời:
“Đúng.”
“Thảo nào các ngươi đến sớm như vậy…”
Khánh Trần nói:
“Chẳng qua, Tòa án cấm kỵ không phải đều đứng nhìn từ xa hay sao, sao lần này lại trực tiếp đồng hành cùng chúng ta?”
Tam Nguyệt thẳng thắn nói:
“Đó là vì nơi chiến đấu có lẽ còn cách đây rất xa, đám tiểu ô nha đi bộ đến đó sẽ rất mệt.”
Khánh Trần ngẩn người.
Thì ra nửa đêm hôm qua ngài dẫn người gấp rút đến doanh địa là để hôm nay có thể đi nhờ xe?!
Câu trả lời này khiến người ta quá bất ngờ rồi!
……
Đoàn xe đi từ sáng sớm đến chập tối.
Ráng mây buổi hoàng hôn trải dài tận chân trời, đỏ thẫm như máu.
Vậy mà ngay trong thời khắc mặt trời sắp lặn…
Trước đầu ngã ba…
Ông lão bỗng nhiên nói với Hồ Tiểu Ngưu:
“Rẽ trái, chúng ta đi con đường đất khác.”
Hồ Tiểu Ngưu nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần chần chừ hai giây nói:
“Rẽ trái.”
Vào lúc này, đoàn xe của Hội Tam Điểm đã đi về phía đường cái bên phải, xe của mấy người Khánh Trần lại tách ra khỏi họ tại đây.
Đoàn xe dài với con xe việt dã lẻ loi, một trái một phải đi về hai hướng khác nhau.
Các học sinh của Hội Tam Điểm nhìn qua kính xe.
Đến khi tầm nhìn của hai bên bị rừng cây ngăn cách trong màn đêm buông xuống một cách nhanh chóng.
Tam Nguyệt ngồi hàng sau chợt nói:
“Các ngươi có nhớ ta còn đang ngồi trên xe này, đám tiểu ô nha của ta lại ngồi trên một đoàn xe khác không?”
Ông lão cười nói:
“Là tự ngươi muốn ngồi trên xe này mà, chẳng liên quan gì tới bọn ta.”
Tam Nguyệt không nói nữa, dường như cũng không định rời khỏi xe, cứ mặc kệ số phận, tới đâu hay tới đó.
Ông lão cười với Khánh Trần:
“Xin lỗi, là ta tự ý quyết định hẹn gặp mặt nói lời từ biệt với bạn già 30 năm, kết quả lại đem đến phiền phức cho mọi người.”
Khánh Trần nhìn ông lão một cái:
“Thật ra ngài biết hắn sẽ tiết lộ hành tung của ngài đúng không?”
Ông lão nghĩ nghĩ rồi nói:
“Từ lúc vừa quen biết, ta từng nghi ngờ hắn là người mà gia tộc Jindai phái đến tiếp cận ta.”
“Ngài đã đoán ra hắn là người của gia tộc Jindai rồi mà vẫn một mực muốn làm bạn với hắn…”
Khánh Trần nghi hoặc không hiểu:
“Hơn nữa, ngài biết hắn sẽ tiết lộ hành tung của ngài, sao lần này còn muốn gặp mặt hắn chứ?”
Khánh Trần không hiểu lắm mấy nhân vật lớn này đang suy nghĩ những gì nữa.
Thân phận bạn bè, kẻ thù lẫn lộn, thật phức tạp.
Ông lão nói tiếp:
“Bọn ta đã ngả bài từ hai mươi năm trước rồi.
Hắn đã thừa nhận thân phận thành viên gia tộc Jindai của mình, còn ta có trách nhiệm thỉnh thoảng cung cấp cho hắn một số thông tin để ứng phó với cấp trên của hắn.
Ngay cả kẻ thù cũng có thể trở thành bạn, có phải rất thú vị không? Con người là loài động vật phức tạp, thế giới này cũng không phải chỉ có đen với trắng, kỳ thực ngay cả bản thân ta cũng không nghĩ đến sẽ có một ngày lại làm bạn với thành viên của gia tộc Jindai.”
Ông lão suy nghĩ rồi nói:
“Tuy hắn là người của Jindai nhưng đó giờ chưa từng bán đứng ta.
Vả lại, lần này cũng là ta để hắn tiết lộ hành tung của mình cho phía gia tộc Jindai.”
“Tại sao?”
Khánh Trần hỏi.
Ông lão cười cười, không nói gì.
Chính vào lúc này, một bóng người trơ trọi đứng ở trong đêm đen phía trước con đường đất.
Đối phương mặc trang phục võ sĩ, chân đi một đôi guốc gỗ, tóc cũng được cột gọn thành búi ở phía sau đầu.
Tâm trạng Khánh Trần run lên, đến rồi!
Quả nhiên là người của gia tộc Jindai đợi ở đó.
“Không cần lo…”
Ông lão nói:
“Chúng ta bỏ qua hắn.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngài nói bỏ qua là bỏ qua sao?”
Trong chốc lát, trong màn đêm một ánh sáng màu đỏ đột nhiên từ trong rừng cây bắn ra.
Đó là một bóng người khác, giống như một ngôi sao băng, lao về phía võ sĩ của gia tộc Jindai với khí thế vô song.
Là Lý Vân Kính.
Đây là người đã bảo vệ ông lão suốt hai mươi năm, quả nhiên vẫn theo đến đây.
Chương 868: Bạn Cũ 2
Ông lão nói:
“Không phải ngươi hỏi ta sao lại muốn tiết lộ lịch trình của mình sao? Bởi vì từ sau khi Lý Vân Kính thăng lên cấp A vẫn chưa có cơ hội được ra tay, hắn muốn giết Jindai Kirisugi trước khi rời Lý thị.
Mấy năm nay Jindai Kirisugi rất ít khi xuất hiện, một lòng muốn đột phá cấp bậc Bán Thần.
Ta đã câu cá cả đời, trước khi đi hẳn muốn giúp Lý thị làm mồi nhử lần cuối.
Hắn không chết, tương lai Vân Thọ khó có thể yên ổn được.”
Khánh Trần thở dài, hắn cũng phần nào hiểu được lý do ông lão không muốn kéo dài tính mạng rồi.
Dựa vào tính cách của đối phương, dù có sống tiếp hai mươi năm, ông cũng sẽ lại vì Lý thị mà vất vả thêm hai mươi năm.
Ông lão này cũng đang nghĩ cách để trước khi ra đi có thể giết chết người tu hành có khả năng đột phá Bán thần trong gia tộc Jindai.
Ông lão cười:
“Cứ xem như phát huy nốt sức lực còn lại đi.
Dù sao đời này ta cũng đã vậy, trước sau đều vẹn toàn, có điều hơi vất vả cho ngươi rồi.”
Chỉ thấy Lý Vân Kính đã đụng chạm với Kirisugi, lúc hai người giao thủ sóng gió nổi lên như vòi rồng.
Những chiếc là cùng cành cây mục nát bị sức lực vô hình va chạm đến tan nát, nối tiếp nhau cuộn lên trời.
Trận đấu giữa những cấp A như thể khiến cả ngân hà bị đảo lộn!
Loại trận chiến này không phải người bình thường có thể nhúng tay vào.
Khánh Trần quay đầu nhìn lại, nhưng thấy Tam Nguyệt đã mở cốp và rời khỏi xe từ lúc nào không rõ.
Hắn nói với Hồ Tiểu Ngưu:
“Rẽ phải, lần này chúng ta đến vùng đồng hoang chỉ có một việc duy nhất là tới cấm địa số 002.”
Lời nói vừa dứt, hơn chục chiếc xe việt dã xông ra từ trong rừng cây, lao về phía đám Khánh Trần.
….
“Có 23 xe việt dã.”
Khánh Trần quay đầu, tuỳ tiện liếc nhìn liền có thể đếm được số lượng.
Trước đó, 23 xe việt dã màu đen này luôn trốn ở hai bên rừng cây.
Lão nhân nhìn thoáng những chiếc xe kia:
“Lốp xe làm từ cao su đặc, còn có lớp thiết giáp trên mui xe, chuẩn bị rất kỹ càng.”
Khi xe việt dã của đám người Khánh Trần chạy xuyên qua vùng hoang dã, bọn hắn liền đuổi theo như một đàn sói.
Những chiếc xe việt dã gầm rú ở vùng hoang dã, đường đất gồ ghề khiến xe xóc nảy nhấp nhô như con đói nhào tới con mồi.
Xe của đám người Khánh Trần giống như con linh dương đi lạc đang bị bầy sói săn đuổi.
Không, không chỉ là đàn sói…
Còn có bầy ong.
Trong đoàn xe việt dã, đột nhiên từ khoảng không phía sau có hàng trăm chiếc máy bay không người lao lên.
Đoàn máy bay không người lái chiến đấu của gia tộc Jindai giống như hàng trăm con ong sát thủ vỡ tổ, bay vo ve nhanh chóng tiếp cận con mồi.
Đoàn máy bay dày đặc đen kịt trông vô cùng đáng sợ, bay với tốc độ cực nhanh.
Chúng không hề bị cản trở bởi địa hình bất lợi ở vùng hoang dã này.
“Không có cách nào đoán được vũ khí bên trong là loại nào, cũng không thể đoán có cao thủ cấp B trong đó hay không.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
Ông lão nói:
“Đây là đoàn máy bay chiến đấu Thần Phong 02 được trang bị hệ thống tên lửa điều khiển có chức năng bắn-và-quên.
Máy bay không người lái này trị giá hàng trăm ngàn một chiếc, trong đó hệ thống tên lửa chiếm một nửa giá thành.”
Hồ Tiểu Ngưu thấy sát thủ hung hãn trong kính chiếu hậu, đột nhiên cảm thấy như mình đang đối mặt với cơn sóng thần màu đen, cảm tưởng có thể bị sóng cuốn vào đáy biển bất cứ lúc nào.
Hắn nhìn Khánh Trần từ kính chiếu hậu, phát hiện đối phương cúi đầu không biết đang làm gì.
Không chút hoang mang, Hồ Tiểu Ngưu ra sức đạp ga, cố gắng tăng tốc:
“Xe việt dã của chúng ta tốt hơn chúng.
Hệ thống giảm xóc, hệ thống treo độc lập, lốp và mã lực đều hiện đại hơn của chúng.
Nếu không có máy bay, bọn hắn không thể đuổi kịp, chúng ta có thể gia tăng khoảng cách.”
Tuy nhiên, Khánh Trần nói:
“Đừng lái xe nhanh quá, giảm tốc độ, duy trì khoảng cách với họ.”
Giảm tốc độ?!
Hồ Tiểu Ngưu đơ người, đang bị truy sát như vậy, ai cũng muốn chạy nhanh một chút, sao Khánh Trần lại muốn hắn làm vậy?!
Khoan đã, hay Khánh Trần muốn đánh trả?
Nhưng hai bên chênh lệch quá lớn, lúc này máy bay đã đuổi kịp!
Xe việt dã chạy trên đường gồ ghê, chỉ có thể chạy 80 km/h, nếu không rất có thể bị lật.
Xe của Khánh Trần chất lượng tốt, có ưu thế hơn nhưng cũng chỉ chạy được 90%.
Còn vận tốc của máy bay chiến đấu là trên 100km/h!
Ông lão bình tĩnh hỏi:
“Ta biết ngươi bắn tỉa rất lợi hại, nhưng ngươi hiện giờ không có súng bắn tỉa.
Nếu có mang, dù bách phát bách trúng cũng mất 50 giây trở lên để bắn rụng tất cả.
Vậy chúng có thể tiến vào tầm bắn 200 mét, phóng tên lửa nổ chết chúng ta. “
Khánh Trần vẫn không thay đổi sắc mặt nói:
“Bắn máy bay làm gì, giết người là được.”
Lúc này, Khánh Trần lấy Con Rối Giật Dây, truyền chân khí Kỵ Sĩ vào, nhảy ra băng ghế sau, lấy ra vài cái nút tai bên trong đưa cho người khác.
Chương 869: Bạn Cũ 3
“Bịt lỗ tai lại.”
Khánh Trần nói.
“Ngươi không có vẻ gì là hoảng sợ cả.
Trước đó còn bàng hoàng, nhưng bây giờ lại cảm thấy nhẹ nhõm?”
Ông lão cười sảng khoái, cũng không hề đặc biệt lo lắng.
“Ta chỉ sợ đối phương cử hai cấp A tới, nếu không cũng không cần phải lo lắng.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Tiểu Ngưu, mở cốp xe ra. “
“Hả?”
Hồ Tiểu Ngưu sửng sốt một chút, cuối cùng vẫn nhấn nút mở cốp.
Khánh Trần nói tiếp: “Mở hết cửa kính xe, nhanh chóng bị lỗ tai.”
Hồ Tiểu Ngưu và những người khác vội vàng nhét nút vào lỗ tai.
Giây tiếp theo, bọn hắn nhìn Khánh Trần quay người, nằm nhoài trên lưng ghế sau, khẩu súng bắn tỉa màu đen khổng lồ xuất hiện trong không khí.
Lấy Đức Phục Người cứng rắn, lặng băng khiến người khác cảm thấy nghẹt thở, giống như cánh tay đắc lực của Thần Minh.
Ông lão sững sờ hỏi:
“Thì ra là Lý Thúc Đồng giúp ngươi tìm được những thứ này.”
Khánh Trần không nói gì, vì hắn đã tự chặn thính giác lại.
Ngay sau đó, thiếu niên bóp cò.
Một tiếng đùng vang lên, kính chắn gió của chiếc xe việt dã bỗng chốc vỡ tan vì âm thanh này.
Hồ Tiểu Ngưu, Lý Khác và ông lão cảm thấy như bị đánh một chuỳ vào lồng ngực, hai tai bắt đầu ù đi.
Hỏa lực của súng bắn tỉa mạnh bao nhiêu, tiếng của nó phát ra gây khó chịu bấy nhiêu.
Dù tai đã được bịt kín thì khó chịu cũng là điều khó tránh khỏi khi phải nghe âm thanh mạnh mẽ như vậy trong không gian chật hẹp.
Nút tai chỉ có thể giảm bớt một chút thương tổn do tiếng ồn mà thôi.
Cùng lúc đó, một tên ở phía sau đội xe của kẻ địch đeo kính 3D, đang dùng tế bào thần kinh điều khiển 12 máy bay chiến đấu không người lái, bất ngờ trên ngực bị thủng một lỗ rất lớn, máu trào ra.
Viên đạn dài bằng bàn tay bắn xuyên qua cơ thể của tên sát thủ, ghế ngồi phía sau, thêm sát thủ ngồi phía sau ghế.
Trong chốc lát, 12 chiếc máy bay không người lái đột nhiên mất kiểm soát, loạng choạng bay sang hai bên, thậm chí còn va chạm với các máy bay không người lái khác.
Đây là cách xử lý đơn giản nhất.
Chỉ cần giết một người là có thể giải quyết 12 máy bay không người lái.
Lúc trước ở công viên Hồ Vị Ương, hắn không thể trực tiếp đánh Trương Tam vì đối phương đang ẩn nấp trong bóng tối.
Nhưng giờ, sát thủ kia đang ngồi trên xe việt dã điên cuồng đuổi theo.
Đối với Khánh Trần mà nói, những người này đang tự đóng quan tài, dâng mạng lên cho hắn.
Thật ra Khánh Trần có thể trực tiếp bắn vào tài xế, xe cũng sẽ mất kiểm soát.
Tuy nhiên, xe sau khi mất lái sẽ không bị lật ngay lập tức, nó sẽ tiếp tục di chuyển về phía trước cho đến khi gặp chướng ngại vật trên mặt đất.
Trong khoảng thời gian mất kiểm soát này, nếu sát thủ điều khiển máy bay không người lái đã quyết tâm giết người, chúng sẽ cố gắng điều khiển máy bay tiếp cận và tấn công Khánh Trần bất chấp sự an toàn của bản thân.
Vì vậy, giải pháp tối ưu của Khánh Trần là phải giết người điều khiển máy bay này trước.
Khánh Trần bóp cò ba lần liên tiếp, mỗi viên đạn đều bắn chính xác sát thủ đang đeo kính 3D.
Mới một giây ngắn ngủi đã gần một nửa số máy bay không người lái đã mất kiểm soát.
Tất cả 23 chiếc xe việt dã đằng sau đều bật đèn chiếu xa, luồng ánh sáng mạnh chiếu thẳng mặt Khánh Trần khiến hắn hoàn toàn không thể nhìn rõ người ngồi trên xe.
Thậm chí còn không thể nhìn rõ hình dáng cái xe.
Hơn nữa, đội xe đã bắt đầu giảm tốc theo các mức độ khác nhau.
Chỉ trong năm giây sau, tất cả các phương tiện đều chạy trên một đường thẳng so với Khánh Trần và những người khác.
Từ góc nhìn của Khánh Trần, hắn chỉ có thể thấy một chiếc xe phía trước!
Ông già ngồi bên cạnh hét lên: “Bên trong tay lái phụ có kính râm, có muốn đeo không?”
Khánh Trần bình tĩnh nói: “Kính râm không thể ngăn đèn pha.”
Ông già vừa bị ù tai, tai lại đang đeo nút nên không nghe thấy Thanh Trần đang nói cái gì:
“Cái gì? Ngươi đeo kính râm sẽ hoảng sợ sao? Sao ngươi lại hoảng sợ!”
Khánh Trần liếc ông lão một chút, không thèm để ý.
Cho dù hắn có thể giải quyết được vấn đề ánh sáng cũng không thể xuyên qua nhiều xe như vậy để giết người điều khiển máy bay.
Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu cũng phát hiện ra điều gì, hắn đột nhiên kêu to:
“Ngồi xuống!”
Trông chốc lát, xe của đám người Khánh Trần đột ngột rẽ sang sang bên phải, đội xe việt dã đằng sau đâm vào một sườn đất, toàn bộ các xe lao thẳng lên trời.
Chính lúc này, xe của Khánh Trần phạm vi chiếu sáng của đèn pha.
Hơn nữa, động tác của Hồ Tiểu Ngưu cũng khiến họ tách khỏi đường thẳng so với đội xe kia.
Đám người điều khiển bằng tế bào thần kinh lại rơi vào tầm mắt của Khánh Trần lần nữa!
Chính lúc này!
Khi xe vẫn còn đang bay ở không trung, Khánh Trần giữ nguyên tư thế, bóp cò liên tục.
Sau bảy phát súng liên tục, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy số lượng máy bay không người lái đang đuổi theo giảm rõ rệt.
Chương 870: Bạn Cũ 4
Cơn sóng dữ màu đen đuổi theo phía sau đã bị Khánh Trần giải quyết bằng cách rút củi dưới đáy nồi.
Khánh Trần liếc nhìn bầu trời đêm, còn 11 chiếc Thần Phong 02 đang bay lượn, chứng tỏ hắn đã bắn hụt 1 phát, đối phương đã sớm núp trên xe.
Bọn người Hồ Tiểu Ngưu cũng nhận ra điều này, 11 chiếc máy bay không người lái như là tử thần đang đòi mạng, hắn thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh hoả tiễn bên dưới máy bay phóng đến.
Đối phương tiến gần thêm một chút, rõ ràng nó đang đi vào khu vực có thể khóa mục tiêu chuẩn bị bắn.
Khánh Trần không chắc tên điều khiển nào đã kịp thoát chết.
Nhưng lần này Khánh Trần không nhắm vào người nữa, bắn liên tục 11 phát súng, buộc chúng phải điều khiển máy bay lùi xuống.
Chiếc máy bay không người lái cuối cùng thậm chí đã bắt đầu bắn tên lửa, nhưng trước khi viên tên lửa này phát ra, thân máy đã bị nghiêng, khiến đường đạn lệch sang một bên, bắn vào nơi hoang dã không người, bùng lên một ngọn lửa dữ dội.
Đây là lí do vì sao Khánh Trần bảo Hồ Tiểu Ngưu duy trì khoảng cách.
Hắn cần giữ tầm bắn trong phạm vi 400 mét, như thế mới có thể bắn chính xác được.
Ông lão dường như không cần lo lắng gì nữa.
Ông lão bắt chước Khánh Trần, dựa vào lưng ghế, nhìn về phía sau.
Cửa kính xe của họ đều vỡ tan tành, gió lạnh ùa vào trong xe.
Ông gầm lên:
“Thằng nhóc này, súng bắn tỉa của ngươi quá lợi hại rồi.”
Không chỉ ông lão xúc động, ngay cả Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác lần đầu tiên chứng kiến sức chiến đấu và Khánh Trần ở cự ly gần, thấy khả năng chế ngự kẻ địch của súng bắn tỉa, thật đáng kinh ngạc đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Khánh Trần dùng điện thoại di động gõ chữ đưa cho Hồ Tiểu Ngưu:
“Tiểu Ngưu, kéo dài khoảng cách.”
Hồ Tiểu Ngưu hiểu ý, lấy chân đạp ga.
Lúc này, mối đe dọa từ máy bay không người lái đã được giải quyết.
Khánh Trần không còn cần giữ tầm bắn trong phạm vi 400 mét như ban đầu nữa.
Bọn hắn có thể kéo dài khoảng cách xa hơn mà vẫn có thể giải quyết các xe còn lại một cách dễ dàng.
Nhưng họ không dám thở phào, bỗng nhiên thấy từ hai chiếc xe phía sau có hai bóng đen nhảy ra từ hai bên cửa.
Hai bóng đen sau khi nhảy khỏi xe liền nhoài người về phía trước, rơi xuống đất.
Nhưng khi Khánh Trần cho rằng đối phương sẽ lăn quay ra đất, lại phát hiện bọn hắn đã đứng vững, hai chân đột nhiên phát lực, chạy còn nhanh hơn cả xe việt dã phía sau!
Xe không thể chạy hết tốc lực trên địa hình gồ ghề, nhưng hai người di chuyển như đang bay, coi mặt đường gập ghềnh như đất bằng mà bước.
Mười giây sau, hai bóng người ở đằng sau liền vượt qua cả đội, tiếp cận đám người Khánh Trần.
Hai tên tăng tốc, mỗi bước chân đều vô cùng nặng nề, như thể dùi trống rơi trên mặt trống, gây chấn động lòng người.
Điều kỳ lạ hơn nữa là khi Khánh Trần bật thính giác, hắn có thể nghe thấy âm thanh kỳ lạ của đối phương từ rất xa, như âm thanh linh kiện máy móc va vào nhau.
“Linh kiện ?”
Khánh Trần cau mày.
Ông lão nói:
“Là robot chiến đấu của gia tộc Jindai.
Trong thành phố của gia tộc Jindai, có rất nhiều loại robot chiến đấu, giống robot bảo vệ ở nhà tù số 18, dùng để thay thế nhiệm vụ của Ban quản lý trị an PCE.
Một khi chiến tranh nổ ra, những thứ gọi là robot bảo vệ sẽ lập tức trở thành robot chiến tranh.”
“Vận tốc của bọn hắn khoảng chừng 110km/ giờ, đây là tốc độ của cao thủ cấp B!”
Khánh Trần quan sát, tính toán tốc độ của đối phương, hắn vô thức nhắm vào đối thủ rồi bóp cò.
Nhưng hai bóng người kia dường như đã tính được đường bay của viên đạn, lập tức né được.
Tốc độ quá nhanh, những tên robot chiến đấu này là khắc tinh của súng bắn tỉa.
….
Ở nơi đồng không mông quạnh, tốc độ của hai cỗ máy chiến đấu càng lúc càng nhanh.
Những gò đất và khe hở cũng không thể cản trở hành động của chúng.
Âm thanh linh kiện của thiết bị trong tai Khánh Trần càng lúc càng lớn.
Thiếu niên bóp cò súng liên tục, không phải vì muốn bắn trúng đối phương, mà hy vọng trong lúc đối phương tránh đạn sẽ bị giảm tốc độ, để bản thân tranh thủ thời gian.
Ông lão ở bên cạnh yên lặng quan sát, bỗng nhiên ông cảm thấy thiếu niên này rất thú vị.
Thực ra mọi người đều biết, nếu không có người đến viện trợ, kết cục duy nhất của họ là bị hai cỗ máy chiến đấu này đuổi theo sau đó giết chết.
Đây là cỗ máy chiến đấu Hổ Thức-01 đắt đỏ nhất của gia tộc Jindai, có thể so với chiến sĩ gen cấp B.
Trên xe có Lý Khác và Hồ Tiểu Ngưu đều là người bình thường, Khánh Trần cũng chỉ mới đạt được cấp D, ông lão thì tay trói gà không chặt.
Trong tình huống này, không ai có thể sống sót.
Ông lão tin rằng Khánh Trần đã nghĩ đến những điều này, nhưng đối phương không hề có ý định buông tha, dù cho phải chết thì cũng phải duy trì ý chí chiến đấu đến cùng.
Đó mới là cái chết vẻ vang.
Sau khi khoảng cách của hai bên thu hẹp lại gần 200 mét, từ xa Khánh Trần nhìn thấy hai cỗ máy hình người đang giơ tay lên, ngay phía trước cánh tay của chúng đột nhiên phân tách, lộ ra một khẩu pháo đen ngòm.
Hồ Tiểu Ngưu ngồi phía sau nhìn thấy cảnh tượng ấy, vô cùng kinh hãi, hắn quay lại nhìn Khánh Trần…Lại thấy Khánh Trần vẫn bình tĩnh như cũ.
Tại sao vậy? Hắn không biết vì sao Khánh Trần còn bình tĩnh được như thế.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










