[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 85 : Hấp Hối 1 (c841-c850)
❮ sautiếp ❯Chương 841: Hấp Hối 1
Lý Đồng Vân và Lý Y Nặc cũng ở đây.
Lúc này, Lý Vân Thọ từ trong một căn phòng ở lầu hai đi ra, quan sát dưới lầu:
“Trường Thanh, lão gia gọi ngươi.”
Lý Trường Thanh liếc nhìn Khánh Trần một cái:
“Ta lên trên trước, lát nữa gặp.”
Một người ngoài như Khánh Trần lẻ loi đứng trong sân nhà, xung quanh đều là người nhà họ Lý, có người tò mò nhìn hắn, thầm nói vị này là lão sư dạy võ mới đến đúng không nhỉ?
Chẳng lẽ lão gia trước khi qua đời cũng phải tìm hắn để nói chuyện sao?
Khánh Trần không hề để ý họ, ngồi xuống một cái ghế dựa, lẳng lặng chờ đợi.
Không bao lâu sau, Lý Trường Thanh từ trong phòng đi ra, hốc mắt cô đỏ hoe, như vừa mới khóc.
Lý Vân Thọ nói:
“Lý Đồng Vân, ông nội gọi ngươi lên.”
Mọi người xung quanh sửng sốt, lúc này ngay cả mấy người đời thứ hai của Lý thị còn không có tư cách vào Bão Phác lâu, vậy mà Lý Vân Đồng lại được vào trước.
Cô gái nhỏ bước nhanh lên lầu, vừa vào phòng liền nhìn thấy ông lão yếu ớt nằm trên giường.
Mắt cô đỏ lên, nước mắt cứ thể rơi xuống.
Khóc rất thương tâm, từ lúc xuyên không đến này ngoại trừ Lý Y Nặc, lão gia là người đối xử với cô tốt nhất.
Lão gia cho những người khác rời đi, cười yếu ớt nói:
“Tiểu Đồng Vân, đến bên cạnh ông nội.”
“Dạ.”
Lý Đồng Vân ngoan ngoan đi đến, nắm lấy bàn tay đang lạnh như băng của ông nội.
Lão gia nói:
“Trong khoảng thời gian này, ngươi vẫn luôn ở bên cạnh giúp đỡ người phụ nữ tên Giang Tuyết đúng không?”
Tiểu Đồng Vân giật mình, gật đầu.
“Vì sao ngươi lại giúp bà ta?” Lão gia hỏi.
“Bởi vì bà ấy là mẹ ta.”
Tiểu Đồng Vân thành thật trả lời.
“Từ khi nào ngươi biết bà ta là mẹ ngươi.”
Lão gia hỏi.
“Mới đây.”
Lão gia nhìn lên trần nhà, đột nhiên nói một câu:
“Thật sự xin lỗi Tiểu Đồng Vân, lúc trước mẹ của ngươi chính là người hầu của Lý thị, nhưng cha mẹ ngươi đã yêu nhau, hắn nhất quyết muốn lấy mẹ ngươi làm vợ, nhưng quy tắc của Lý thị không thể phá vỡ, bằng không những người hầu khác cũng sẽ phân tâm nên ta chỉ có thể đuổi mẹ ngươi đi.”
Là mẹ con ở thế giới ngoài, theo quan hệ thì ở thế giới trong cũng là mẹ con.
Vừa rồi Lý Đồng Vân cũng có xem xét tình hình, thực ra cô cũng đã nghĩ đến điểm này, tuy rằng cô không xác định được chân tướng sự thật, nhưng Giang Tuyết ở thế giới ngoài chắc chắn là mẹ của cô, chuyện này không thể nào sai.
Bây giờ cô biết được rồi, thì ra là người hầu và chủ nhân yêu nhau, nhưng cuối cùng hai người vẫn không thể phá vỡ giai cấp.
Đây là một thế giới xem trọng giai cấp, tuy Khánh Trần thấy ông lão rất thân thương, nhưng ông ấy thật sự cũng không thể thoát khỏi ràng buộc của xã hội.
Chuyện mà chỉ có thánh nhân mới làm được, ông ấy đương nhiên không làm được rồi.
Có lẽ đây là lý do vì sao Lý Thúc Đồng mong muốn thay đổi thế giới như vậy.
Ông lão thở dài:
“Ban đầu ta cảm thấy chuyện này không có gì sai, nhưng đến khi cha ngươi ấm ức mà chết, ta mới hiểu được sai lầm của mình.
Đây là chuyện hối hận nhất cả cuộc đời của ta.”
Đúng ra bản thân Giang Tuyết phải biết chuyện này.
Nhưng e rằng lão gia không ngờ Giang Tuyết lại trở thành người du hành, mẹ con hai người không ai hay biết.
Cũng may Tiểu Đồng Vân thông minh, không tiết lộ chuyện gì.
Lão gia dặn dò một vài chuyện trong nhà rồi cho Tiểu Đồng Vân gọi mọi người vào.
Thành viên đời thứ hai Lý thị đều vào trong, yên lặng đứng bên giường.
Lão gia suy nghĩ rồi nói:
“Chuyện nên nói, ta đều nói hết rồi, tương lai hy vọng anh chị em các ngươi vẫn còn hòa thuận giống như hiện tại, cả đời ta không có công lao gì lớn với Lý thị, điều đáng khen duy nhất chính là không khiến anh chị em các ngươi trở mặt thành thù.”
Thật ra lão gia khiêm tốn rồi.
Đối diện với quyền lực ai cũng sẽ bị cám dỗ, lúc sắp ra đi ông ấy còn có thể khiến cho mọi người chấp nhận địa vị của Lý Vân Thọ, không ai làm loạn.
Đây vốn dĩ là một chuyện rất nghiêm trọng, cần phải có đầu óc mới làm được.
Người ngoài đều nghĩ sẽ xảy ra hỗn loạn trong lúc chuyển giao quyền lực trong nội bộ Lý thị, nhưng thực tế chuyển giao quyền lực vô cùng ổn định, hơn nữa còn sẵn sàng khai chiến với thế giới bên ngoài.
Lúc này, âm thanh của ông lão càng lúc càng nhỏ, cho đến khi không còn nghe thấy nữa, giống như đã ngủ say vậy.
Ngay sau đó, nhiều người nghĩ ông đã qua đời, vậy mà lão gia lại mở to mắt, mỉm cười yếu ớt:
“Đùa thôi, ta muốn xem có ai không khóc không.”
Mọi người kinh ngạc, Lý Vân Thọ im lặng một hồi rồi nói:
“Ba, điện tâm đồ của ba còn chuyển động, giả vờ thế nào được.”
“Vậy à?”
Lão gia cũng ngạc nhiên, cuối cùng cười nói:
“Già rồi, kỹ xảo biểu diễn không ổn như trước rồi.”
Nói xong, ông nhắm mắt lại.
Điện tâm đồ hoàn toàn tĩnh lại, không còn gợn sóng.
Mọi người trong phòng bật khóc, ngay cả Lý Vân Thọ luôn bình tĩnh cũng không ngoại lệ.
Chương 842: Hấp Hối 2
Người dưới lầu nghe thấy tiếng khóc, cũng khóc theo.
Khánh Trần đứng ở giữa đám đông, cảm thấy mọi chuyện dần trở nên hư ảo.
Từ đêm khuya đến sáng sớm, người trong Bão Phác lâu cuối cùng cũng rời đi.
Nhưng Khánh Trần vẫn ở lại, hắn vẫn luôn chờ đợi.
Đợi khi Lý Vân Kính và Lý Vân Thọ tiễn thành viên cuối cùng của Lý thị đi, xác định xong ngày giờ lo việc mai táng, Bão Phác lâu liền trở nên tĩnh lặng.
Lý Vân Thọ liếc nhìn Khánh Trần một cái:
“Ta cũng đi đây, một tiếng sau Lý thị và Khánh thị sẽ khai chiến với Jindai và Kashima, còn rất nhiều việc phải xử lý, chuyện còn lại ở đây giao cho ngươi nhé.”
Khánh Trần im lặng gật đầu.
Lý Vân Thọ trầm ngâm một lát rồi nói:
”Tuy ta không biết vì sao mà cha ta lại tín nhiệm ngươi như vậy, nhưng hy vọng ngươi không làm ông ấy thất vọng.”
“Không đâu.”
Khánh Trần nói.
“Tốt.”
Lý Vân Thọ gật đầu:
“Hôm khác gặp lại, Lý Vân Thọ ta nợ ngươi một ân tình, Lý thị mãi mãi là bạn bè của ngươi.”
“Nói như ta không bao giờ quay lại vậy.”
Khánh Trần cười nói.
Nói xong, Lý Vân Thọ quay sang gật đầu với Lý Vân Kính, xoay người bước vào hừng đông.
Mặt trời dần sáng.
Lúc này, ông lão từ trong phòng đi ra:
“Đi hết cả rồi à?”
Khánh Trần nhìn ông lão cười nói:
“Lần này ngài đùa hơi quá trớn rồi đó.”
Ông lão cười cười:
“Cả đời này của ta chưa từng tùy hứng thế này bao giờ, mỗi ngày đều phải quản cái này cái kia, dù đi chơi cũng chỉ có thể chơi ở ngoài được một đêm, mấy cô gái ta thích còn không muốn chờ một ông già hay cho leo cây như ta nữa…Ý, lỡ miệng rồi.”
Khánh Trần nghĩ:
“Sao không cho ta truyền thụ Chuẩn Đề Pháp cho ngài chứ, chỉ cần một tuần là có thể kéo dài 21 năm tuổi thọ.”
Ông lão khoát tay:
“Sống đủ rồi…Ngươi có biết vì sao ánh chiều tà lại rực rỡ như vậy không?”
Khánh Trần suy nghĩ rồi đáp:
“Bởi vì khúc xạ của khí quyển làm cho….”
“Ngưng đi, chán òm.”
Ông lão thở dài nói:
“Ánh chiều ta, ráng mây rực rỡ, đó là vì nó ngắn ngửi, nếu mỗi phút mỗi giây đều có thể nhìn thấy cảnh tượng thì sẽ không thấy nó đẹp nữa.
Cả đời người sở dĩ có sức mạnh là vì nó có hạn.
Con người chỉ hối tiếc nhất khi hoàn thành tâm nguyện ở trong khoảng thời gian cuối cùng.”
Khánh Trần gật đầu, sau đó dẫn ông lão mặc đồ cải trang xuyên qua trang viên Bán Sơn tĩnh lặng, về đến biệt viện Thu Diệp.
Lý Vân Kính hộ tống hai người đến đây, sau đó quỳ xuống cúi đầu với lão gia.
Lão gia sờ sờ đầu hắn:
“Vân Kính à, ngươi trưởng thành rồi, ra bên ngoài đi, đi tìm tự do của chính mình.”
Lý Vân Kính khóc không thành tiếng.
Ông lão không hề lưu luyến, ông liếc mắt nhìn phía sau trang viên Bán Sơn, tiến vào biệt viện Thu Diệp.
Lúc này, Lý Khác đã đợi ở bên trong.
Thiếu niên 14 tuổi nhìn lão sư và lão gia đầy kinh ngạc:
“Ông nội…Không phải ông đã qua đời rồi sao?”
Nói xong, Lý Khác quay đầu nhìn về phía Khánh Trần:
“Thưa ngài, chúng ta phải làm gì?”
Khánh Trần cười nói:
“Đi đến cấm địa số 002, ông nội ngươi muốn đến đó xem đại thụ và hướng dương.”
Đây chính là hẹn ước từ vài ngày trước của Khánh Trần và ông lão.
…
“Ta rất nghi ngờ, ba ngày nữa là đến lễ truy điệu của ngài, đến lúc đó ngài còn phải đi hỏa táng.
Chúng ta tới cấm địa số 002 thì ít nhất cũng phải mất hơn nửa tháng, thậm chí là lâu hơn.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Có thể ngài sẽ không kịp về hỏa táng đâu.”
Ông lão tức giận nói:
“Ngươi có biết nói tiếng người không? Tại sao ta phải tham gia chứ?”
Khánh Trần nói:
“Trong tang lễ, mọi người sẽ từ biệt với di hài của ngài.
Nếu bây giờ ngài chạy rồi, đến lúc đó mọi người từ biệt với không khí à?.”
“Không cần ngươi bận tâm.”
Ông lão xua xua tay:
“Trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay mô phỏng lại một xác chết dễ như chơi.
Đến lúc đó đậy nắp quan tài bằng thạch anh lại, ai dám mở ra kiểm tra chứ?”
“Nhưng nếu tro cốt không phải của ngài, sau này người mà con cháu Lý thị quỳ lạy trong lễ thanh minh chẳng phải là một Lý Tu Duệ giả sao? Đốt giấy ngài cũng không nhận được đâu.”
Khánh Trần nghi hoặc nói.
“Ngươi có thể nghĩ đến chuyện người sống một chút được không hả?”
Ông lão nói:
“Đừng có bắt nạt ta nữa, mau đi đi!”
Lý Khác yếu ớt đứng bên cạnh, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
Lúc thì hắn nhìn Khánh Trần, lúc lại nhìn sang ông lão.
Vẻ mặt ngơ ngác.
Ông nội mới qua đời ban nãy, sao đột nhiên lại sống lại rồi?
Mọi người vừa khóc bốn tiếng đồng hồ, chẳng phải phí công sao?
Hơn nữa…Tuy hắn biết ông nội mình quen với thầy Khánh Trần, còn thân tới trình độ cho Long Ngư, nhưng hắn cũng không ngờ, hóa ra thầy và ông nội có thể nói chuyện phiếm như vậy.
Chương 843: Lý Khác Vấn Tâm 1
Hơn nữa, ông nội dường như cũng thay đổi, không còn vẻ uy nghiêm như trước nữa.
Giống ông lão nhà bên, cách nói chuyện cũng không còn khắt khe, thận trọng, như đang nói chuyện phiếm mà thôi.
Ông nội của Lý Khác là ai chứ?
Chỉ vài giờ trước, ông lão này còn là gia chủ của Lý thị, nắm trong tay 1/5 quyền lực của Liên Bang, đủ để quyết định tương lai của hơn trăm triệu người.
Bình thường, không phải ai nhìn thấy ông lão này đều run sợ, cung kính hay sao?
Ông lão nhìn Lý Khác cười:
“Chưa từng thấy ông nội thế này sao?”
Lý Khác gật đầu:
“Cảm thấy ngài cứ như giả ấy.”
“Từ từ làm quen là được.”
Ông lão cười nói:
“Ta bị thân phận này trói buộc hơn nửa đời người.
Bây giờ mới được trở lại làm chính mình.
Đây là một nỗi xót xa cũng là hạnh phúc.
Ta hy vọng ngươi sẽ không bước vào vết xe đổ của ta.”
Lý Khác sửng sốt một chút, gia chủ mà người người ngưỡng mộ, lại không hề thích vị trí đó.
Lúc này, Khánh Trần nói:
“Khoan vội dạy bảo cháu trai ngài, ta còn việc muốn hỏi.
Hiện tại ngài có thể ra ngoài thông qua mật đạo, nhưng ta thì sao? Lý Khác nữa? Chuyện bọn ta rời đi cũng phải cho người bên ngoài một lời giải thích chứ?”
“Chỉ toàn lo những việc dư thừa, yên tâm, bên phía Xu Mật Xử đã sớm chuẩn bị giấy tờ, cho phép ngươi ra ngoài dạo chơi rồi, ghi chép xuất nhập cũng sẽ có Lý Vân Thọ làm giả giúp ngươi.”
Khánh Trần vừa muốn nói gì đó thì lại nghe thấy ông lão đột nhiên ho khan:
“Ừm khụ khụ khụ, nếu đã giả chết đến đây rồi thì những việc trước đây đừng nhắc tới nữa.”
Ông là đang ám thị Khánh Trần giữ bí mật này, dù sao Lý Khác cũng là đứa cháu trai mà ông yêu thương nhất, có những chuyện cần giữ kín thì vẫn nên giữ kín.
Khánh Trần bĩu môi, những người mà ông lão gặp là ai thì không biết, dù sao cũng không phải người của tập đoàn Khánh thị với Trần thị.
Ba người đi đến cuối hành lang, ông lão chọn một chiếc chìa khóa rồi nói:
“Mở đi, mấy hôm trước ta đã đặc biệt để Lý Vân Kính đi bảo dưỡng, linh kiện nên thay đều đã thay mới hết rồi.”
“Xe của ngài, ngài quyết định là được.”
Khánh Trần cũng không đến xem rốt cuộc bảy cái xe đó là gì, quan trọng là hắn chưa tìm ra bãi đậu xe trong cư xá của Thế giới Vi Mô ở đâu!
Khánh Trần tự mình đi đến mở tủ, bày ra những khẩu súng được giấu đằng sau bức tường.
Hắn chọn ra ba khẩu súng trường tự động, ba khẩu súng lục, ba hộp nhỏ đựng đầy đạn dược.
Ông lão nhíu mày:
“Ngươi đang muốn đi đánh trận hả?”
Khánh Trần nhìn hắn một cái:
“Lúc đầu ta còn tưởng Lý Vân Kính sẽ đi cùng để bảo vệ ngài, kết quả thì không, ta không được chuẩn bị chút biện pháp để bảo vệ tính mạng sao? Một khi có người phát hiện ra ngài vẫn chưa chết, ngài có biết sẽ có bao nhiêu kẻ khủng bố đến đuổi giết chúng ta không?”
Ông lão vui vẻ, hớn hở cười nói:
“Ta đã không còn là gia chủ nữa rồi, chúng đến giết một người đã chết như ta thì có ý nghĩa gì? Có điều xem ngươi chuẩn bị chu đáo thế này, vậy phải nhờ ngươi rồi.”
Sau đó, Khánh Trần nhìn sang Lý Khác:
“Trước khi đi vào cấm địa số 2 còn phải làm một chuyện.
Lý Khác, ngươi ngồi xếp bằng trên đất đi?”
Ông lão bên cạnh nói:
“Muốn chính thức nhận nó làm học trò rồi sao? Lý Khác, dập đầu với sư phụ của ngươi đi.”
Lý Khác ngơ ngác một chút, quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu ba cái.
Cái đầu đập xuống nền đất phát ra tiếng thùng thùng, nghe mà thấy đau.
Khánh Trần nhìn về phía ông lão:
“Kỵ Sĩ bọn ta không cần đến nghi thức dập đầu này.”
“Không sao, nó đã dập đầu với ngươi rồi, sau này nó gặp chuyện gì, ngươi đều phải giúp đó.”
Ông lão nói.
Khánh Trần: “… …”
Song, Lý Khác nghe được cuộc đối thoại này, đột nhiên ngẩng đầu lên:
“Kỵ Sĩ?”
Trong lòng hắn cuộn sóng, cứ như hai từ Kỵ Sĩ có sức hấp dẫn với đứa cháu trai của Lý thị này lắm vậy!
Lý Khác nhìn ông nội mình, lại nhìn sang Khánh Trần.
Trước đó, ông lão chỉ nói để hắn bái sư, chứ không hề đề cập đến việc Khánh Trần là một Kỵ Sĩ!
Tất cả những gì xảy ra sau này thực sự quá bất ngờ đối với hắn rồi!
“Sư phụ, ngài có quan hệ gì với chú bảy của ta vậy?
Lý Khác hiếu kì.
Khánh Trần nhìn Lý Khác, kiên nhẫn giải thích:
“Chú bảy ngươi – Lý Thúc Đồng là sư phụ của ta, từ nay trở đi, chú bảy của ngươi cũng chính là sư gia của ngươi… …”
Ông lão ở bên cạnh nhíu mày lắng nghe.
Cái gì mà loạn hết cả lên vậy? Tại sao Lý Thúc Đồng đột nhiên lại cùng vai phải vế với mình rồi?!
Khánh Trần nhìn về phía ông lão nói:
“Đây là cháu trai mà ngài tự chọn, vai vế loạn thế này cũng không liên quan gì đến ta.
Theo lý mà nói, ngài nên chọn một đứa chắt trai mới đúng.”
Ông lão tức giận nói
“Bắt đầu đi.”
Nói xong, Khánh Trần liền nắm mạch đập của Lý Khác.
Thiếu niên Lý Khác nhìn Khánh Trần ở đối diện đột nhiên thổi khí như tiễn, mà bản thân hắn thì lại chìm trong nỗi đau đớn vô tận.
Ông lão nín thở, lần trước hắn nhìn thấy cảnh tượng này cũng đã cách đây hàng chục năm, khi mà Lý Thúc Đồng được người bạn tốt kia của hắn nhận làm đồ đệ.
Một lát sau, hai bên má Lý Khác tách ra đường vân lửa, lông mày nhíu chặt lại thành một chữ xuyên.
Khánh Trần yên lặng nhìn, rất lo Lý Khác không vượt qua được vấn tâm.
Chương 844: Lý Khác Vấn Tâm 2
Hồ Tiểu Ngưu không qua được, hắn có thể đi con đường khác, đợi sau khi toàn bộ tám hạng sinh tử quan hoàn thành thì lại thăng hạng lên cấp A.
Nếu Lý Khác không qua được, vậy con đường Kỵ Sĩ này của hắn phải chấm dứt rồi.
Trong quá trình vấn tâm, Lý Khác dường như quay về lúc còn nhỏ.
6 tuổi, hắn vào học đường Lý thị, trở thành học sinh xuất sắc nhất ở đó.
18 tuổi, hắn thi vào trường quân đội Hỏa Chủng, trở thành sinh viên xuất sắc nhất ở đó.
22 tuổi, hắn dùng thân phận sĩ quan cấp úy để vào tập đoàn quân Liên Bang.
26 tuổi, được thăng cấp thiếu tá.
Sau đó, hắn bị gia tộc triệu hồi về trang viên Bán Sơn, vào làm việc ở Xu Mật Xử.
Gia tộc đã sắp xếp cho hắn một đối tượng liên hôn, cô gái đó cũng rất xinh đẹp, nhưng hai người lại không có tình cảm với nhau.
Hắn đã thử bồi đắp tình cảm với đối phương và đối phương cũng làm mọi cách để chiều lòng hắn.
Nhưng vào lúc hắn cho rằng mọi chuyện có thể phát triển theo chiều hướng tốt đẹp thì cô ấy lại gọi tên người khác trong mơ.
Lý Khác đã cho phòng tình báo điều tra thì biết đó là mối tình đầu của vợ hắn.
34 tuổi, hắn trở thành người quản lý của Xu Mật Xử, chính thức tham dự vào đại sự của gia tộc, truyền thông bên ngoài bắt đầu gọi hắn là thái tử gia của Lý thị.
Thế nhưng, cuộc sống của hắn chỉ còn những đống văn bản tài liệu, trong mắt hắn, chỉ còn lại những ánh nhìn kính nể của người khác.
Lý Khác ngồi trong phòng làm việc lúc nửa đêm, liên tục phê duyệt đống giấy tờ, sau đó lên giọng quan cách mà hắn vừa luyện thành thạo với mọi người.
Đến khi văn phòng không còn ai nữa, hắn đột nhiên cảm thấy…
Có phải mấy chục năm còn lại của đời mình đều phải trải qua một cách khô khan thế này không?
48 tuổi, hắn tiếp quản quyền gia chủ từ trong tay cha mình.
Từ đó về sau, hắn rất ít khi đi ra trang viên Bán Sơn, bất kể là đi đến đâu, hắn cũng không gặp được người nào nói lời thật lòng với mình.
60 tuổi, Lý Khác bắt đầu cảm thấy cơ thể đã không còn thuộc về mình nữa mà thuộc về bệnh tật.
Thương tích để lại trong những năm đầu ở quân ngũ bắt đầu giày vò cả thể xác lẫn linh hồn hắn.
80 tuổi, hắn con cháu đầy đàn.
Đám trẻ nhỏ trong nhà bất ngờ lấy ra một cái bánh sinh nhật và nói muốn hắn ước một điều.
Nhưng lúc đó, Lý Khác nghĩ rất lâu, dường như đã quên mất rốt cuộc tâm nguyện mà bản thân chưa thực hiện là gì.
Phải rồi, hình như là trở thành Kỵ Sĩ.
Đó là điều năm nào hắn cũng ước, nhưng vẫn chưa thực hiện được.
Khoảnh khắc đó, tinh thần của Lý Khác bỗng nhiên sụp đổ, giống như trong chốc lát bị ai hút hết sức lực vậy, làm việc gì cũng có vẻ mất hứng, cuộc sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Lúc 90 tuổi, hắn nằm trên giường bệnh, ý thức được bản thân sắp chết rồi.
Trong một khoảnh khắc nào đó, Lý Khác bỗng nhận ra rằng khi mà hắn nhắm mắt lần nữa, có lẽ thật sự sẽ chết.
Cháu của hắn ở bên cạnh giường bệnh nhẹ giọng hỏi:
“Ngài còn tâm nguyện gì chưa thực hiện được không?”
Lý Khác nghĩ, thực ra trước giờ hắn chưa từng thực hiện tâm nguyện của bản thân, đời này của hắn đều chỉ là đang làm “người mà người khác mong đợi”, chưa bao giờ được là chính mình.
Cuộc đời dài đằng đẵng như vậy vẫn thật là gian nan.
Nhưng đúng lúc này, một thiếu niên từ bên ngoài phòng bệnh bước đến, hướng ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, đứng ở trước mặt hắn.
Giọng nói của Khánh Trần bỗng nhiên hỏi hắn, ngươi có nguyện ý dùng tất cả những gì ngươi từng có để đổi lấy cơ hội trở thành Kỵ Sĩ không?
Ngươi có nguyện bỏ đi quyền lực, đi trèo một ngọn núi, đi xem một trận tuyết, đuổi theo giấc mộng không?
Lý Khác nói một tiếng nguyện ý trong nước mắt.
Cho đến giờ phút này, hắn mới nhớ ra mình đang trong quá trình vấn tâm, mấy chục năm trước khi bước vào đây, đã quên mất tất cả mọi chuyện bên ngoài quá trình này rồi.
Lý Khác đã mất gần một thế kỉ, cuối cùng mới tìm thấy tâm nguyện sâu thẳm nhất trong lòng mình.
Trong căn phòng mờ tối không biết đã qua bao lâu, Lý Khác đột nhiên mở hai mắt ra, nhẹ giọng nói:
“Sư phụ.”
Khánh Trần cười, cười một cách rất vui vẻ:
“Chúc mừng ngươi.”
Điều này có nghĩa là, Kỵ Sĩ vẫn còn người thừa kế.
Ông lão hiếu kì hỏi:
“Đây xem như đã qua được vấn tâm rồi sao?
“Đương nhiên.”
Khánh Trần gật đầu.
“Nếu không qua được thì sao?”
Ông lão hỏi.
“Không qua được sẽ chết.”
Khánh Trần đáp, hắn nhìn về hướng Lý Khác:
“Trong lúc vấn tâm ngươi đã trải qua những gì? Sao lại lâu như vậy?”
Lý Khác xem đồng hồ của mình, vậy mà đã qua 24 giờ rồi.
Hắn nhìn về phía Khánh Trần hỏi:
“Sư phụ, ta không nói ra có được không?”
“Cũng được…”
Khánh Trần vò đầu hắn:
“Vấn tâm là bí mật của mỗi Kỵ Sĩ, ngươi có thể không nói.”
Giống như Khánh Trần cũng không đề cập đến chuyện này với Lý Thúc Đồng, thực ra lúc hắn còn rất nhỏ đã từng bị mẹ bỏ rơi.
Chương 845: Lên Đường
Cám ơn bạn toicuongtathieu đã ủng hộ mình và Khánh Trần nhaaaa!!!
“Đi thôi…”
Khánh Trần cười nói:
“Chúng ta xuất phát tới cấm địa số 2.”
Nói xong, hắn thay đổi diện mạo đi ra ngoài.
Lý Khác nhìn bóng lưng của Khánh Trần có chút thất thần, hắn đang nghĩ, nếu lúc 90 tuổi mình đang nằm trên giường bệnh, cậu thiếu niên kia mà không đẩy cửa bước vào…có phải bản thân đã chết thật rồi không?
Lý Khác cảm thấy, quá trình vấn tâm này không phải do tự hắn bước qua mà là nhờ có vị sư phụ đặc biệt trẻ tuổi này giúp mình vượt qua.
Trong giấc mộng dài đằng đẵng của quá trình vấn tâm kia, lúc đối phương đi vào phòng bệnh, trên người như tràn ngập ánh hào quang.
Lúc này, Khánh Trần đứng ở cửa quay đầu lại cười hỏi:
“Còn ngơ ra đấy làm gì, đi nào.”
“Á.”
Lý Khác định thần lại, chạy ra phía ngoài cửa.
……
Trong bãi đỗ xe của Thế giới Vi Mô.
Khánh Trần nhìn chiếc xe việt dã lớn trước mặt, hắn mở cốp ra kiểm tra một chút, hai chiếc lốp dự phòng, bốn thùng dầu diesel, trên nóc xe còn buộc chiếc vali, bên trong có vẻ như là lều vải với các vật phẩm khẩn cấp cần dùng tới ở vùng đồng hoang.
“Đồ ngài chuẩn bị đầy đủ thật nha.”
Khánh Trần cảm thán.
Cái chuẩn bị này còn đầy đủ hơn nhiều so với lúc Lý Thúc Đồng đưa hắn đến vùng cấm địa số 002.
Song, Khánh Trần bỗng nhìn thấy biểu tượng hình lá cây bạch quả trên thân xe việt dã.
Hắn nghi hoặc hỏi:
“Đây không phải biểu tượng của Khánh thị sao?”
“Đúng rồi.”
Ông lão nói một cách thản nhiên.
Khánh Trần khó hiểu:
“Trên xe của gia chủ Lý thị ngài tại sao lại có biểu tượng lá cây bạch quả của Khánh thị? Ngài thản nhiên như vậy là chuyện gì đây? Chuyện này rõ ràng không bình thường chút nào! Ngài đường đường chính chính thế này, cứ như không phải do ngài có vấn đề mà là ta có vấn đề ấy!”
Ông lão nhẫn nại giải thích:
“Khi ra ngoài có biểu tượng của tập đoàn sẽ tiện hơn nhiều, vả lại lỡ làm chuyện gì mất mặt thì cũng là mất mặt người của Khánh thị, có vấn đề gì không?”
“Ngài không sợ bị lộ sao?”
Khánh Trần thấy khó hiểu.
Ông lão cười cười:
“Ai dám kiểm tra xe của tập đoàn chứ? Tập toàn xuất nhập cảnh còn không cần dùng đến visa cơ mà.”
“Ngài cũng là kẻ tài cao lớn mật…”
Khánh Trần bĩu môi:
“Chuyện này cần được giới truyền thông phơi bày ra ánh sáng, nói ‘Gia chủ Lý thị mạo dụng biểu tượng Khánh thị làm điều xằng bậy’, đây nhất định sẽ thành tin tức lớn toàn Liên Bang.”
“Sợ gì, không bị phát hiện là được!”
Ông lão nói.
“Được rồi…”
Khánh Trần thở dài.
Nhưng lúc này, mọi người lại chợt nhận ra một vấn đề quan trọng: Ai lái xe đây?
Khánh Trần không biết lái xe.
Lý Khác còn nhỏ cũng chưa từng học lái.
Sư đồ hai người cùng nhìn về phía ông lão.
Lý Tu Duệ hất hất mày:
“Hai đứa trẻ ranh các ngươi, không phải là định để ta lái xe đấy chứ? Một lão già gần đất xa trời như ta chỉ muốn trong thời khắc cuối cùng của cuộc đời có những hồi ức thoải mái đẹp đẽ.
Vậy mà các ngươi lại đối xử với ta thế này?!”
Khánh Trần nhún vai:
“Nhưng hai người bọn ta thật sự không biết lái xe.
Như này đi, ngài lái xe đến khu thứ tư, bọn ta sẽ đón một người khác ở đó để hắn lên lái.”
Ông lão nghĩ:
“Vậy còn được.”
Chiếc xe việt dã kích thước lớn từ cứ xá Thế giới Vi Mô chạy đi, một đường lao vùn vụt hướng đến khu thứ tư.
Hồ Tiểu Ngưu đã sớm thu dọn xong đồ đạc, lúc chiếc xe dừng trước mặt hắn, qua cửa sổ xe hắn nhìn ông lão ở vị trí lái, cứ cảm thấy hơi quen quen, hình như đã từng nhìn thấy trên bản tin nào đó……Nhưng nhất thời lại có chút không giống.
Lúc này, ông lão đã tự dán cho mình một bộ râu, vô cùng điêu luyện.
Hơn nữa ai có thể nghĩ tới một ông lão vừa mới chết, giờ lại đang vui vẻ lái con xe việt dã Punk đi rêu rao khắp nơi cơ chứ?
Khánh Trần vẫy tay với Hồ Tiểu Ngưu:
“Tiểu Ngưu lên xe đi, ngươi lái nha.”
“Được.” Hồ Tiểu Ngưu nhận ra Khánh Trần.
Trước lần xuyên qua này, Khánh Trần còn đặc biệt để hắn thấy bộ dáng ngụy trang của mình, vẫn là Zard.
Ông lão đánh giá Hồ Tiểu Ngưu, sau đó hỏi Khánh Trần:
“Đây là tài xế ngươi tìm sao? Đáng tin không vậy?”
Hồ Tiểu Ngưu tự nhủ sao mình lại thành tài xế rồi, nhưng cũng không phản bác lại.
Khánh Trần nói:
“Ngài yên tâm đi, đáng tin.”
“Trần ca, giờ đi đâu thế?”
Hồ Tiểu Ngưu hỏi.
“Rời khỏi thành thị số 18 từ cửa khẩu xuất nhập cảnh phía nam, đến cấm địa số 2.”
Khánh Trần nói.
Hồ Tiểu Ngưu hơi sửng sốt, trước đó Khánh Trần chưa từng nói với hắn là muốn đến vùng cấm địa số 002!
Xe chạy về phía nam, lúc thông qua cửa khẩu xuất nhập cảnh, Hồ Tiểu Ngưu bỗng phát hiện hàng chục chiếc xe việt dã đang dừng trước cửa khẩu, đợi nhân viên công tác cục quản lí xuất nhập cảnh xác minh giấy tờ.
Hồ Tiểu Ngưu hỏi:
“Trần ca, giấy tờ của chúng ta đâu?”
Khánh Trần:
“Không có.”
Hồ Tiểu Ngưu ngớ người ra một lúc:
“Hả?”
Ông lão nói:
“Chúng ta đi con đường bên trái, trực tiếp lái qua đó, trên xe có biểu tượng lá bạch quả của Khánh thị, tuy là giả nhưng nhất định không có ai dám soát.”
Hồ Tiểu Ngưu thấy hơi căng thẳng, hắn tự nhủ lão gia tử, ngài thừa nhận biểu tượng là giả một cách thản nhiên như vậy, thật sự không có vấn đề gì sao?
Nhìn thấy hàng chục binh lính súng vác vai đứng ở cửa khẩu xuất nhập cảnh kia, trên trời còn có máy bay không người lái đang tuần tra liên tục.
Biểu tượng này nếu bị phát hiện có vấn đề, không sợ sẽ bị đánh đến tàn phế hay sao?
Có điều, sắc mặt Hồ Tiểu Ngưu vẫn như thường, liền đạp chân ga không hề dừng lại.
Cổng cửa khẩu mở ra, đúng như ông lão nói, thật sự không có ai dám kiểm tra!
Chính vào lúc này, Hồ Tiểu Ngưu vô tình nhìn sang con đường bên cạnh, sau đó ngây người:
“Trần ca, ta nhìn thấy Tề Đạc với Trương Lan Tân trong đoàn xe kia.”
Hai thành viên của Hội Tam Điểm ở thế giới bên ngoài.
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 846: Chuyện Người Không Biết Còn Nhiều Lắm
“Trước đó họ từng nói muốn rời khỏi thành phố số 18 để tránh sóng gió, nhưng không ngờ lại lên đường nhanh như vậy.”
Khánh Trần nhíu mày nói.
Hơn nữa mấy chục chiếc xe ở cửa khẩu đều là của Hội Tam Điểm.
Trong đám học sinh đang chờ qua cửa, có rất nhiều người thoải mái xuống xe trò chuyện với nhau, giống như ra ngoài dã ngoại thôi.
Khánh Trần nghĩ, thật ra cũng không có vấn đề gì, nếu trong đội ngũ có cao thủ bảo vệ, chỉ cần không đi vào khu cấm kỵ số 002 thì đúng là không gặp nguy hiểm gì.
Học sinh của Lạc Nhất Cao đều là tinh anh với trí thông minh nổi trội nhất Lạc Thành.
Những người này ở cùng nhau sẽ không mắc phải sai lầm cấp thấp đó được, chắc chắn họ đã chuẩn bị cẩn thận rồi.
Khánh Trần tính toán đại khái.
Dù chỉ có hai người trong một chiếc xe thì cũng sắp bằng số người của tập đoàn thu thú, chỉ sợ tất cả học sinh tinh anh của Lạc Nhất Cao đều ở trong đội xe này.
Khánh Trần nhìn Hồ Tiểu Ngưu, hỏi:
“Ta thấy hôm trước họ còn đến nói chuyện với ngươi và Thiên Chân, có nói mục đích gi không?”
Từ lúc Vương Giáp Nhạc tiết lộ chuyện liên quan tới Khánh Trần cho Tề Đạc và Trương Lan Tân, hai người này vẫn luôn cố gắng tiếp xúc với người bên cạnh Khánh Trần.
Khánh Trần chú ý tới chuyện này, dù hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết rõ đối phương đang tiếp cận mình.
Nhưng vấn đề ở chỗ hai người kia vô cùng gian xảo, không cho Khánh Trần cơ hội lảng tránh, có vẻ định tạo quan hệ với Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân trước.
Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu ngồi trên xe cũng không biết nói tiếp như thế nào.
Chủ yếu là hắn không xác định ông lão và Lý Khác có thân phận gì, có biết họ là người du hành không, có biết thân phận của họ không.
Khánh Trần nhìn Hồ Tiểu Ngưu:
“Đều là người một nhà, cứ nói thoải mái.”
Ông lão:
“Đúng, đều là người một nhà cả, ngươi cứ nói đi.”
Khánh Trần:
“…”
Ông lão rất hiếu kì với cuộc sống của Khánh Trần ở thế giới ngoài, ông nhận ra được Hồ Tiểu Ngưu chính là đồng bạn ở thế giới ngoài của Khánh Trần, cho nên muốn biết một vài chuyện.
Hồ Tiểu Ngưu xác nhận Khánh Trần nghiêm túc, liền thở phào nói:
“Ta có nói chuyện với Tề Đạc và Trương Lan Tân mấy lần, không cảm nhận được họ có dã tâm gì, chỉ muốn thành lập một liên minh người du hành trong đám học sinh cấp ba Lạc Thành.
Đương nhiên cũng không phải ai họ cũng nhận, chỉ nhận người du hành ưu tú nhất mỗi trường cấp ba.
Đúng rồi, Khương Dật Trần ở trường chúng ta cũng gia nhập Hội Tam Điểm, muốn đến hoang dã cùng họ.”
Khánh Trần sửng sốt, Khương Dật Trần?
Hắn từng suy đoán Khương Dật Trần có thể là Lục Áp trong nhóm của Hà Tiểu Tiểu, vì nhìn vào tuyến thời gian, Khương Dật Trần đến Lạc Thành cùng lúc với Lục Áp đến Lạc Thành.
Nếu vậy, Khương Dật Trần muốn xen lẫn vào trong đội ngũ của Hội Tam Điểm rời khỏi thành phố số 18 tránh sóng gió cũng rất hợp lý.
Dù sao, “Lục Áp” cướp vật cấm kỵ của Khánh Chung, bị Khánh thị truy sát.
Nhưng nếu Khương Dật Trần Chân là Lục Áp, hơn nữa thật sự cướp vật cấm kỵ của Khánh Chung, chỉ sợ đám người này chạy đến hoang dã cũng không an toàn.
Trông có vẻ ảnh tử tiên sinh kia rất lạnh nhạt, nhưng sao đối phương có thể bỏ qua vật cấm kỵ được?
Chắc chắn phải đuổi theo lấy lại rồi.
“Những chiếc xe ở đường bên cạnh là bạn cấp ba của các ngươi ở thế giới ngoài?”
Ông lão hiếu kì vỗ bả vai Hồ Tiểu Ngưu:
“Cậu nhóc, Khánh Trần ở thế giới ngoài là người như thế nào? Đã yêu đương chưa, có kẻ thù không? Cha mẹ của hắn là người ra sao?”
Hồ Tiểu Ngưu không biết nên trả lời sao.
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Lão gia tử, ngài muốn hỏi thì ít nhất cũng phải tránh ta đi chứ.”
Lão gia tử không vui:
“Không thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của một ông lão được sao.
Hơn nữa, ta cũng rất muốn biết thế giới ngoài trông thế nào.”
Vào lúc này, Khánh Trần vừa quay đầu liền nhìn thấy Lý Khác há to miệng.
Hắn chính là người duy nhất trên xe không biết Khánh Trần là người du hành.
Lý Khác nhỏ tuổi chỉ cảm thấy những chuyện phải trong hai ngày này còn chấn động hơn mười bốn năm cuộc đời hắn.
Đủ để hắn kinh ngạc cả một năm!
“Sư phụ, ngài là người du hành?! Hơn nữa còn mới học cấp ba?”
Lý Khác hiếu kì hỏi.
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu.
Hình như khi người ở thế giới trong biết hắn mới học cấp ba đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Lý Khác lại quay đầu nhìn về phía ông lão:
“Gia gia, ngài đã sớm biết?”
Ông lão cũng gật đầu.
Lý Khác:
“…”
Hình như chỉ có hắn không biết!
Chỉ có hắn chẳng biết gì!
Ông lão nhìn cháu mình, vui vẻ cười nói:
“Chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Tiểu Ngưu, lái xe nhanh một chút, chúng ta phải đến điểm đánh dấu thứ nhất trên bản đồ để cắm trại trước khi mặt trời lặn, cứ đi theo đường chúng ta đã vạch sẵn.
Chương 847: Trên Đường Đi 1
Bây giờ chúng ta cố gắng không có liên quan đến Hội Tam Điểm, ta nghi ngờ trong số họ có người du hành của Khánh thị.”
“Được.”
Hồ Tiểu Ngưu gật đầu, đạp chân ga.
Khánh Trần nhìn về phía ông lão:
“Ngoài ra, nhỡ may chúng ta thật sự bị cục quản lý xuất nhập cảnh chặn lại thì sao?”
“Ngươi cho rằng ta chỉ dám logo của Khánh thị trên xe thôi sao?”
Ông lão cảm thấy buồn cười:
“Tập đoàn dùng loại sơn được quản lý chặt chẽ cho những logo kia để tránh bị giả mạo, bên dưới lớp sơn có tín hiệu điện tử phản hồi của tập đoàn đó.
Ngươi còn chưa tới cửa khẩu, người của cục quản lý xuất nhập cảnh đã biết là xe của tập đoàn rồi.”
“Ra là thế.”
Khánh Trần gật đầu.
Biên giới mỗi thành phố đều có tường thành cao hơn ba mét, trên tường thành còn có lưới điện.
Cục quản lý xuất nhập cảnh quản lý việc buôn lậu, nhập cư trái phép vô cùng nghiêm ngặt.
Lúc họ rời đi, Tề Đạc đứng đứng ở cửa khẩu nhìn chiếc xe việt dã vừa đi qua, đột nhiên nói với Trương Lan Tân:
“Ngươi có nhìn thấy chiếc xe việt dã vừa rồi không? Chiếc xe của Khánh thị ấy.”
“Thấy rồi, sao vậy?”
Trương Lan Tân cười nói:
“Hâm mộ người ta có thể ra khỏi thành mà không cần kiểm tra?”
“Không phải.”
Tề Đạc lắc đầu nói:
“Hình như ta nhìn thấy Hồ Tiểu Ngưu ngồi ở vị trí điều khiển, nhưng cách cửa sổ xa, ta không chắc lắm.”
“Hồ Tiểu Ngưu?”
Trương Lan Tân ngây người:
“Ngươi nói là bạn học Hồ Tiêu Ngưu ở trường ngoại ngữ Lạc Thành của chúng ta?”
“Ừm.”
Tề Đạc gật đầu:
“Nhìn có vẻ giống tài xế…Khó trách trước đó hỏi hắn có thân phận gì ở thế giới trong, hắn không muốn nói, hoá ra là người của tập đoàn.”
Lúc hai người nói chuyện, một người trẻ tuổi có làn da đen đi tới:
“Các ngươi đang thì thầm gì đấy?”
Người trẻ tuổi kia có dáng người cân xứng, có vẻ bình thường hay vận động ngoài trời.
“Nam Cung học trưởng, không phải chúng ta vừa đến trường ngoại ngữ Lạc Thành từ đầu tuần sao, trùng hợp nhìn thấy một người bạn mới lái xe việc dã của Khánh thị ra khỏi thành.”
Tề Đạc nói:
“Chính là Hồ Tiểu Ngưu mà chúng ta nhắc đến trong nhóm.”
Nam Cung Nguyên Ngữ hơi bất ngờ:
“Hồ Tiểu Ngưu? Xác định là hắn sao?”
“Không chắc lắm, nhưng tám phần chính là hắn.”
Tề Đạc nói:
“Bây giờ cũng ta định kết bạn với Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân trước.
Sau đó sẽ từ từ nghĩ cách kéo Khánh Trần vào Hội Tam Điểm.”
“Ừm, nghĩ vậy là tốt, Hội Tam Điểm của chúng ta cần nhân tài như Khánh Trần.”
Nam Cung Nguyên Ngữ cười nói:
“Được rồi lên xe đi, ta thấy họ đi về phía nam, mục đích của chúng ta cũng ở phía nam, không chừng còn có thể gặp nhau trên hoang dã.”
“Khoan đã, không phải họ cũng đến khu cấm kỵ số 002 chứ?”
Tề Đạc hiếu kỳ nói.
Nam Cung Nguyên Ngữ trầm tư:
“Vậy càng tốt.”
Mặc dù Khánh Trần đã đồng ý gia nhập Hội Tam Điểm, nhưng trên thực tế không ai cảm thấy hắn sẽ gia nhập thật…
Mà bây giờ, Hội Tam Điểm cảm thấy cực kì hứng thú với Khánh Trần.
Không vì điều gì khác, mà vì Khánh Trần lấy được điểm tối đa trong kì thi toán AMC10, Hội Tam Điểm cần đồng đội có IQ cao thế này.
Trên xe việt dã, ông lão tháo bộ râu xuống:
“Bao giờ những người làm râu giả có thể thay đổi kỹ thuật, để lúc đeo thứ này được dễ chịu một chút đây? Ê, nhóc Khánh Trần, nếu không ngươi cho ta mượn vật cấm kỵ ACE-005, chờ đến khi ta chết sẽ trả lại cho ngươi.”
Ông lão nói về sống chết cư như uống nước vậy.
Điều này khiến Khánh Trần khó hiểu:
“Không phải là ngài còn sống được đến 100 tuổi, muốn lừa vật cấm kỵ của ta đấy chứ?”
“Ngươi nghĩ ta là người nào? Ta có thân phận gì mà còn phải lừa vật cấm kỵ của ngươi?!”
Ông lão trợn mắt nhìn.
“Ngài đừng giả vờ nữa, lúc chúng ta rời khỏi biệt viện Thu Diệp, Vô Tâm Đồng Linh trên mái hiên của ta mất tiêu, cũng không biết là ai nhỏ mọn như vậy.
Chỉ cho ta dùng không đến một tháng mà đã bắt ta ta trông coi đường hầm ra vào trang viên Bán Sơn rồi.”
Khánh Trần bĩu môi nói.
Ông lão ngơ ngác:
“Ngươi phát hiện ra kiểu gì, ta đã dặn Lý Vân Kính phải cẩn thận một chút cơ mà.”
“Ha ha.”
Khánh Trần cười lạnh.
Hồ Tiểu Ngưu cảm giác hai người này nghiện cãi nhau, hắn đắn đo nhìn cả hai.
Nhưng mà đúng vào lúc này, khi Hồ Tiểu Ngưu nhìn ông lão, trong nháy mắt liền nhận ra thân phận của đối phương!
Gia chủ Lý thị, Lý Tu Duệ!
“Tiểu Ngưu, tập trung lái xe, đừng đi chệch đường.”
Khánh Trần nhắc nhở.
Hồ Tiểu Ngưu lấy lại tinh thần, trong lòng như có sóng to gió lớn, hắn cảm giác có một cái tay trong xe đang bóp cổ mình, khiến hắn không thở nổi.
Phải biết hai ngày này, truyền thông Liên Bang đều đang đưa tin ông lão qua đời, có thể nhìn thấy ảnh của đối phương ở khắp nơi.
Trước đó đối phương dán râu giả, không thể nhận ra được, nhưng sau khi tháo bộ râu xuống, Hồ Tiểu Ngưu lập tức chấn động.
“Ngài…Ngài không phải…”
Chương 848: Trên Đường Đi 2
Hồ Tiểu Ngưu không hiểu nổi tại sao ông lão đã mất lại ở trên chiếc xe này.
Hơn nữa, tại sao gia chủ Lý thị lại thân quen với bạn học Khánh Trần như vậy?!
Nhìn hai người nói đùa, rõ ràng rất thân thiết!
Bây giờ có người du hành nào có thể làm bạn với gia chủ tập đoàn chứ? Thế này thì quá đáng lắm!
Càng nghĩ càng thấy chuyện “sau khi gia chủ tập đoàn giả chết, lại đến khu cấm kỵ số 002 cùng người du hành” rất thái quá.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn Khánh Trần qua kính chiếu hậu, bỗng nhiên rơi vào trầm tư.
Lúc trước hắn rất tò mò không biết Khánh Trần dịch dung như thế nào, bây giờ biết được sự thật, trong lòng tự nhủ hoá ra là tác dụng của vật cấm kỵ.
Bây giờ có rất ít người du hành có vật cấm kỵ, sợ rằng chỉ có mười mấy trong mấy trăm nghìn người, thậm chí có khi còn ít hơn.
Người như vậy thật sự tình nguyện thua kém người khác sao?
Nếu thành viên Bạch Trú đã lợi hại như thế, ông chủ Bạch Trú còn giỏi đến mức nào?
Chạng vạng tối, cuối cùng mấy người Khánh Trần đã đến điểm cắm trại đánh dấu trên bản đồ.
Đây là chỗ lần đầu tiên Khánh Trần gặp người nhà họ Tần, Tần Dĩ Dĩ.
Chỉ là lần này hắn không có táo để ăn, cũng không có Lý Thúc Đồng ở bên cảnh, đúng là cảnh còn người mất.
Cũng không biết bây giờ cô gái chia sẻ táo với mình ra sao rồi.
Khánh Trần thành thạo đốt lửa, ngồi bên cạnh đống lửa với ông lão, chờ Hồ Tiểu Ngưu, Lý Khác dựng lều.
Nhiệt độ từ đống lửa khiến hai người cảm thấy ấm cả người, làn da như bị nóng đến căng ra.
Không biết qua bao lâu, ông lão ngồi trên ghế cạnh bàn chậm rãi nhắm mắt lại, nghiêng người sang một bên.
May mà Khánh Trần nhanh nhẹn, mới không để đối phương ngã xuống đất.
Khánh Trần đặt tay lên mạch đập của đối phương, đã cực kì yếu ớt.
“Lão gia tử? Lão gia tử tỉnh lại đi!”
Khánh Trần ôm ông lão, hô lên.
Ông lão từ từ mở mắt:
“Ta không sao, chỉ đột nhiên thấy buồn ngủ.”
Khánh Trần biết chắc chắn không chỉ đơn giản là buồn ngủ.
Ông lão này đã đi tới cuối sinh mệnh, nhờ ý chí mới có thể chống đỡ giả chết ra ngoài ngắm mặt trời và cây cối.
Một giây sau, ông lão yếu ớt nói:
“Ngươi buông ra trước đã, ngươi siết chặt quá, sắp bóp chết ta rồi.”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Không phải là ta lo lắng ngài mất đột ngột sao?”
Ông lão ngồi người, nói:
“Yên tâm, ta sẽ không chết trước khi hoàn thành tâm nguyện đâu.”
Khánh Trần trầm mặc, lúc này ông lão giống như ánh nắng chiều đang nhanh chóng lặn xuống đường chân trời cùng với mặt trời đỏ.
Ông lão đột nhiên hỏi:
“Sư phụ ngươi đã từng dẫn ngươi đến đây một lần sao, ta thấy gần đây có vết đống lửa, dù đã bị mưa gió thổi tan, nhưng cỏ vẫn chưa mọc ra.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Lúc ta và sư phụ ra khỏi ngục giam số 18 đã từng cắm trại ở đây.
Khi đó phải đi bộ ba ngày ba đêm, lần này lái xe một ngày đã tới.
Dựa theo kế hoạch, chúng ta sẽ đến biên giới khu cấm kỵ số 002 sau 6 ngày.”
“Hâm mộ các ngươi thật, nếu ta cũng trở thành Kỵ Sĩ thì tốt rồi.”
Ông lão cười nói.
Nhưng vào lúc này, tiếng động cơ nổ vang lên từ xa.
Khánh Trần sửng sốt, hắn không cần nghĩ đã biết là ai tới.
Có ba con đường từ thành phố số 18 đến khu cấm kỵ số 002, không ngờ Hội Tam Điểm chọn đường giống họ.
Hoặc đối phương vốn đến vì họ.
Khánh Trần nhìn Hồ Tiểu Ngưu:
“Mang súng ống xuống xe cho ta, nếu lát nữa đối phương dừng lại, ngươi ra đối phó.
Lão gia tử, dính râu lên đi, ta sợ ngươi doạ họ.”
Rất nhanh đội xe đã dừng lại bên cạnh chỗ mấy người Khánh Trần cắm trại.
Tề Đạc và Trương Lan Tân nhảy xuống xe, đối phương làm như không biết Hồ Tiểu Ngưu, nhiệt tình khách khí chào hỏi:
“Chào buổi tối các vị, bây giờ đã khuya, đây là chỗ thích hợp nhất để cắm trại, chúng ta có thể cắm trại ở bên cạnh không?”
Khánh Trần trầm tư, vì sao hai người này lại giả vờ như không biết Hồ Tiểu Ngưu?
Đúng rồi, đối phương không biết thân phận của bên mình, cũng không biết được “những nhân vật lớn của Khánh thị” này có biết Hồ Tiểu Ngưu là người du hành không, cho nên mới không tùy tiện nhận nhau, như vậy mới không mang đến phiền phức cho Hồ Tiểu Ngưu.
Nếu như đối phương nghĩ như vậy thật thì đúng là có ý tốt với Hồ Tiểu Ngưu.
Lúc này, ông lão vui tươi hớn hở cười nói:
“Đương nhiên là được, các ngươi cứ tùy ý đi.”
Khánh Trần kinh ngạc nhìn ông lão, thấp giọng nói:
“Nhỡ may có nguy hiểm gì thì sao?”
“Không phải đây chỉ là một đám học sinh cấp ba à, có nguy hiểm gì được.”
Ông lão thấp giọng đáp lại:
“Hơn nữa ta vẫn luôn hiếu kì về người du hành.
Trước kia đều là Lý Vân Dịch quản lý, ta cũng không được tiếp xúc với những người du hành đó, bây giờ không phải rất đúng lúc sao?”
Khánh Trần đã hiểu ra:
“Thật ra Lý Vân Kính đi theo chúng ta, đúng không?”
“Không.”
Chương 849: Trên Đường Đi 4
Ông lão lắc đầu.
“Ta không tin.”
Khánh Trần có thể phát hiện ra ông lão rất thoải mái, hoàn toàn không lo lắng sẽ gặp nguy hiểm.
Lúc Hội Tam Điểm cắm trại, thậm chí ông lão còn đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đến doanh địa của người ta, hăng say nói chuyện với một đám học sinh nữ trẻ tuổi cứ như rất quen thuộc vậy.
Chỉ thấy các bạn nữ cười tươi như hoa, sức hấp dẫn của ông lão vẫn như xưa…
Khánh Trần yên lặng nhìn mọi chuyện, bỗng chốc không biết nên có phản ứng gì.
Hắn suy nghĩ, có lẽ ngày mai mình phải đổi một tuyến đường khác để cắt đuôi đám người này?
Không lâu sau, ông lão quay đầu gọi Khánh Trần:
“Cháu trai cả, những người bạn nhỏ này đều đến khu cấm kỵ số 002 tham quan.
Chúng ta có thể đồng hành, nhiều người mới náo nhiệt!”
Khánh Trần: “…”
Chuyện gì thế này!
Dù có cao thủ như Lý Vân Kính nấp trong bóng tối bảo vệ, ngài cũng không thể tùy hứng như thế chứ!
Khánh Trần cảm giác, sau khi ông lão kia biết đối phương là bạn học của mình mới cố ý tìm cơ hội đi cùng, để xem phản ứng của mình lúc ở chung với đối phương.
Hưởng thụ niềm vui thú khi được xem trò vui.
Hơn nữa hắn luôn cảm thấy ông lão gọi vậy là đang cố ý tìm cơ hội chơi hắn!
Khánh Trần đến chỗ doanh địa, nói với mấy người Trương Lan Tân:
“Các ngươi cũng muốn đến khu cấm kỵ số 002?”
Trương Lan Tân gật đầu nói:
“Đúng vậy, chúng ta muốn đi tham quan cây đại thụ chọc trời trong truyền thuyết, nhưng mà chúng ta chỉ đứng xa nhìn thôi, không đi vào khu cấm kỵ.
Các ngươi thì sao, vì sao các ngươi lại muốn đến đó?”
Khánh Trần nói:
“Chúng ta cũng đi tham quan.”
Tề Đạc nhìn Hồ Tiểu Ngưu và Lý Khác còn đang dựng lều, đột nhiên hỏi:
“Hai người kia là nô bộc của các ngươi sao?”
Khánh Trần vui vẻ, lúc này hắn đang giả dạng Zard, cho nên đối phương không nhận ra.
Bây giờ những người này cho rằng mình là dân bản địa ở thế giới trong, lại còn muốn thông qua mình để nghe ngóng thân phận của Hồ Tiểu Ngưu ở thế giới trong nữa!
Hắn nói:
“Đúng, là nô bộc của chúng ta.
Sao thế, các ngươi biết nhau?”
“Không biết không biết.”
Tề Đạc và Trương Lan Tân nhìn nhau cười nói:
“Chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Khánh Trần bỗng nhiên thấy hứng thú, hình như giả vờ làm dân bản địa trước mặt một đám người du hành cũng rất tốt…
Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy Khương Dật Trần đang trốn tránh trong đám người, không dám nhìn thẳng mình…
Khánh Trần mở miệng hỏi:
“Ồ, đây không phải là hàng xóm sao?”
Khương Dật Trần biến sắc, nói thật hắn không ngờ lại gặp được chủ nhân “nhà ma” đối diện ở đây!
….
“Các ngươi là hàng xóm à?”
Tề Đạc ngạc nhiên hỏi, hắn nhìn Khương Dật Trần rồi lại nhìn sáng Khánh Trần.
Khánh Trần niềm nở nói:
“Đúng vậy, bọn ta sống trong cư xá Thế Giới Vi Mô ở khu Tam Thượng, lúc trước có gặp mặt một lần.
Lúc về nhà ta còn nói, sau này nhất định phải thăm hỏi hàng xóm nhiều hơn.”
Khương Dật Trần miễn cưỡng nói:
“Ừm, hàng xóm, thăm hỏi nhiều hơn…”
Thăm hỏi cái con khỉ!
Hắn tận mắt thấy nhiều sát thủ lẻn vào phòng Khánh Trần vậy mà cuối cùng lại chẳng có ai trở ra.
Những người đó bị gì vậy? Chết rồi ư?
Hơn mười người đều chết hết?
Lần nào nghĩ đến Khương Dật Trần đều cảm thấy thật kinh khủng.
Hơn nữa, mỗi lần hắn nghĩ đối phương đã từng nghi ngờ mình liền cảm thấy bản thân giống như vừa chạm mặt Tử Thần vậy.
Nếu lúc ấy mình không trả lời đàng hoàng, có khi nào cũng biến mất ở trong căn phòng ấy rồi không?
Lúc này, mấy tên học sinh của Hội Tam Điểm hiếu kỳ nói:
“Wow, các ngươi là nhân vật lớn ở khu Tam Thượng à, bọn ta còn chưa được đi qua khu đó nữa?”
Ông Lý Tu Duệ hòa nhã cười nói với mấy bạn học nữ:
“Mau lại đây, ta sẽ kể cho các ngươi nghe chuyện thú vị ở khu Tam Thượng.
Ta sống ở đó hơn nửa đời người, chuyện gì ở khu Tam Thượng ta cũng biết hết.”
“Wow, có thể kể cho bọn ta nghe thật à?”
Đám học sinh vui mừng.
Ông lão cười cười:
“Ừm, tất nhiên, nhưng các ngươi vẫn chưa dựng lều xong kìa.
Nam sinh có thể đi dựng lều trước, dù gì trời cũng tối rồi, đợi lát nữa mới lần mò đi làm thì bất tiện lắm.”
Khánh Trần:
“….”
Hắn đang nghĩ, ông lão này thật sự sắp tạch rồi ư! Sao nhìn chả giống gì hết vậy!
Lúc họ đang nói chuyện, ông lão liền dẫn theo mấy nữ sinh đi đến bên chỗ lửa trại của mình để kể chuyện.
Khánh Trần quay đầu sang nhìn mấy học sinh khác của Hội Tam Điểm:
“Ủa, các ngươi không phải người của khu Tam Thượng à?”
“Không phải.”
Một thanh niên trẻ tuổi có làn da ngăm đen đi đến cười nói:
“Xin chào, ta tên Nam Cung Nguyên Ngữ, là người phụ trách đoàn xe lần này.”
“Xin chào.”
Khánh Trần gật đầu, tiếp tục giả vờ là NPC của thế giới trong:
“Người hàng xóm này là người ở khu Tam Thượng đó à, nếu các ngươi không phải người ở đây thì làm sao quen biết nhau được thế?”
Hôm nay còn 6 chương nữa.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc 👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Chương 850: Trẻ Ra Vài Tuổi
Nam Cung Nguyên Ngữ giải thích:
“Vô tình quen biết, lần này cùng nhau đi dã ngoại.”
Khánh Trần nhìn về phía Khương Dật Trần:
“À đúng rồi, không phải ngươi nói muốn đi thi đại học à? Ta nhớ ngươi từng nói ngươi cố tình đến thành thị số 18 để tham gia lớp bổ túc, chẳng lẽ là quen nhau ở lớp học bổ túc?”
“Đúng, đúng vậy.”
Khương Dật Trần cười:
“Chính là quen nhau ở lớp bổ túc.”
“Vậy sao các ngươi không chăm chỉ học hành, mà lại đến đây dã ngoại?”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Ở độ tuổi này của các ngươi, học tập vẫn quan trọng hơn.
Nếu có thể đậu đại học Thanh Hòa, đó là cơ hội thay đổi vận mệnh.
Khoan đã, các ngươi không phải là người du hành chứ?”
Tề Đạc vừa nghe câu này, vẻ mặt liền gượng gạo:
“Không phải, sao có thể được!”
Khương Dật Trần vội giải thích:
“Đọc ngàn quyển sách không bằng đi trăm dặm đường, đại học Thanh Hòa còn có vòng phỏng vấn, nếu chỉ biết đọc sách cũng không đậu nổi.”
Khánh Trần cố nhịn cười, nhìn đám người trước mặt đang lúng túng che giấu thân phận bỗng cảm thấy rất thú vị.
Hình như giả làm NPC ở thế giới trong cũng không tệ.
Hắn nghiêm túc quan sát Khương Dật Trần, thầm nói không biết tên này giấu vật cấm kỵ ở đâu rồi.
Đến nay, vật cấm kỵ trên người Khánh Chung vẫn còn là bí mật, nhưng chỉ cần là vật cấm kỵ, Khánh Trần đều cảm thấy hứng thú.
Gần đến nửa đêm, Khánh Trần quay trở lại khu lửa trại của mình để gọi ông lão:
“Ông nội, nên đi ngủ rồi, ngày mai rồi nói tiếp.”
Ông lão khoát tay không thèm quay đầu lại:
“Không sao, nói chuyện thêm một lát nữa…”
Ông lão vô cùng hưng phấn, từ khu Nhất Thượng đến khu Tam Thượng, cứ liên tục nói đủ thứ chuyện trên đời.
Át Bích lẻn vào khu Tam Thượng và đánh bom Hiệp hội bảo vệ động vật ra sao….
Nhân vật lớn của Trần thị ở khu Tam Thượng kinh ngạc như thế nào…
Jindai và Kashima muốn thu mua sản nghiệp trong khu Tam Thượng ở thành thị số 18, kết quả bị Lý thị lừa mất rất nhiều tiền…
Cái gì cũng đem ra bàn tán, vụ bê bối của nhà mình cũng không bỏ qua, giống như ông ấy đã không còn là người của Lý thị nữa…
Khánh Trần bình tĩnh:
“Ngài không buồn ngủ thì nữ sinh người ta cũng buồn ngủ rồi.
Dù sao chúng ta cũng cùng đi với nhau, vẫn còn cơ hội.
Mau nghỉ ngơi sớm thôi, sức khỏe của ngài không được tốt.”
Hắn không muốn làm ông lão mất hứng, mà hắn thật sự lo lắng cả chuyến đi mà ngày nào cũng thức đêm, còn chưa đến cấm địa số 002 mọi người đã gục rồi!
Ông lão vui vẻ nói với các nữ sinh:
“Ngươi xem, cháu trai ta quan tâm ta này, vậy mọi người nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai chúng ta lại tán gẫu tiếp!”
Đợi sau khi nữ sinh đều về hết, ông lão mới nghiêm túc nói:
“Ta đã lấy được thông tin từ họ, những người này đều là người đã mua chuộc Cục quản lý xuất nhập cảnh, còn cấm giấy phép sai quy định cho người hoang dã của đơn vị 97, như vậy mới có thể tự do ra vào thành thị.
Nhưng vấn đề ở chỗ, không phải ai muốn mua chuộc Cục quản lý xuất nhập cảnh là mua được, sau lưng bọn chúng nhất định có người chống lưng.
Trong cả thành thị số 18, hai nhà Lý thị và Khánh thị chia nửa thiên hạ, nếu họ đã không nằm trong danh sách người du hành của Lý thị, vậy chỉ còn lại Khánh thị thôi.”
Khánh Trần gật đầu, đây trái lại rất phù hợp với nhận định của hắn.
Sau lưng Hội Tam Điểm, có thể là vị tiên sinh ảnh tử kia của Khánh thị.
Ngày trước, hắn còn lo lắng thay cho Hội Tam Điểm, dù sao trong đội có kẻ giả mạo như Khương Dật Trần, có thể bị Khánh thị truy sát.
Nhưng hiện tại, ngược lại hắn lại lo lắng thay cho Khương Dật Trần…
Nếu sau lưng hội Tam Điểm thật sự là Khánh thị, Khương Dật Trần xem như rơi vào hang sói rồi.
Sau khi xuyên không, Khánh Trần cảm thấy chuyện thú vị nhất chính là ở đây mỗi người đều có bí mật của riêng mình, tự sắm cho mình một vai diễn, đợi cho đến lúc nào đó bị phát hiện ngại hay không thì cũng chết thật….
Bây giờ, đám người kia còn không biết đồng hành cùng họ không chỉ có ông chủ của Bạch Trú, còn có gia chủ thế hệ đầu của Lý thị và thủ lĩnh Kỵ Sĩ đời tiếp theo….
Đội ngũ này, có thể nói là hàm lượng vàng vô cùng cao.
Khánh Trần nhìn về phía ông lão:
“Ngài nói chuyện phiếm với các nữ sinh là để moi thông tin từ họ?”
“Đương nhiên.”
Ông lão hiên ngang nói:
“Tuy thời gian của ta không nhiều, nhưng giúp được ngươi bao nhiêu thì giúp thôi.”
“Ngài bớt làm trò đi.”
Khánh Trần lạnh lùng nói:
“Ta khuyên ngài nên kiềm chế một chút, đừng để chưa đến cấm địa số 002 đã gục ngã.”
Ông lão nói:
“Không đến mức thế, ở cùng với đám học sinh này, ta còn thấy mình trẻ ra vài tuổi nữa kìa!”
…….
Ở bên kia, Nam Cung Nguyên Ngữ và Tề Đặc đi tìm Khương Dật Trần hỏi chuyện:
“Mấy người này có lai lịch thế nào mà ta thấy ngươi có vẻ sợ họ thế?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Phong Lưu Pháp Sư dịch [Dịch] Phong Lưu Pháp Sư dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Phong-Luu-Phap-Su.webp)



