[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 82 : Đột Kích 8 (c811-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Đột Kích 8
Khánh Trần nhìn Trương Thiên Chân:
“Ngươi không hỏi gì sao?”
“Không cần, ngươi bảo chúng ta xuống đây tập hợp, chắc chắn có biện pháp.”
Trương Thiên Chân không biết vì sao mình lại tin tưởng Khánh Trần đến vậy.
Khánh Trần nói với Lưu Đức Trụ:
“Mở thùng dụng cụ mà ta bảo ngươi cầm theo ra.”
Lưu Đức Trụ sửng sốt, hắn mở cái thùng ra, không ngờ bên trong lại là tám cái mặt nạ chống khói bụi, đủ để chống đỡ nửa giờ trong tình huống có khói đặc.
Trương Thiên Chân sửng sốt:
“Ngươi đã sớm đoán được họ sẽ phóng hỏa? Còn để Lưu Đức Trụ phá bom bảo vệ bên cạnh ngươi, cũng đã đoán được từ trước sao?”
Khánh Trần sửa lại:
“Ông chủ nghĩ ra.”
Thế nhưng lần này Trương Thiên Chân lại bắt đầu nghi ngờ.
Không vì điều gì khác, mà vì Khánh Trần quá bình tĩnh.
Chỉ có người thật sự bày mưu nghĩ kế mới có thể bình tĩnh như thế.
Lúc này, Khánh Trần nói với họ:
“Trước khi bắt đầu chém giết lẫn nhau, không ai có thể đoán được rốt cuộc sát thủ sẽ làm gì, đồng ý trả giá lớn thế nào, phải chuẩn bị nhiều một chút.”
Hắn lại nói:
“Từ xưa đến nay, thế giới sẽ không kiểm tra xem ngươi đã chuẩn bị gì chưa, chỉ xem ngươi không chuẩn bị cái gì.”
Nếu không chuẩn bị, có lẽ sẽ chết thật.
Nói xong, Khánh Trần đeo mặt nạ chống khói lên, dẫn mọi người đi vào trong đám cháy.
Lưu Đức Trụ đi đầu tiên, tất cả nhiệt lượng đột nhiên hội tụ lên người hắn, chỉ thấy ngọn lửa giống như vật sống, tiến vào cơ thể được tạo ra từ ngọn lửa của hắn như những con rồng dài.
Những nơi hắn đi qua, ngọn lửa bị dập tắt rất nhanh, chỉ để lại dấu vết cháy đen trên mặt đất.
Ba người đằng sau nhìn thấy thế, ngay cả Khánh Trần cũng cảm thấy thần kỳ.
Nếu như người tu hành tồn tại vì chiến đấu, như vậy giác tỉnh giả lại là một tồn tại khiến người ta phải ngạc nhiên.
Năng lực của giác tỉnh giả rất kì quái và mới lạ, đến mức khiến người ta không thể không hâm mộ.
Lúc thành viên Bạch Trú đi xuống tầng, đám cháy mới lan đến tầng 6.
Lưu Đức Trụ không ngại cực khổ hút lửa vào trong người, chỉ cần hơn hai mươi phút đã dập tắt toàn bộ đám cháy.
Hơn nữa sau khi đám cháy bị hấp thu, nhiệt độ trong toà nhà đã giảm đi rất nhiều.
Còn khiến người ta cảm thấy rét lạnh.
Khánh Trần bỗng nghĩ, có phải trên bản chất, giác tỉnh giả hệ hoả có thể điều khiển năng lượng? Mà không chỉ biết mỗi việc điều khiển lửa?
Trước đó hắn vẫn luôn bị lừa bởi cách gọi “giác tỉnh giả hệ hoả” ở thế giới trong nên không nghĩ nhiều, bây giờ mới phát hiện ra cách gọi đó không hợp với lẽ thường.
Đốt cháy chỉ là một phản ứng trở lại như cũ của vật thể khi bị oxi hoá mạnh, ngọn lửa là một cách thể hiện của đốt cháy, năng lượng mới là bản chất.
Chỉ vì phần lớn hiện tượng giải phóng năng lượng có liên quan với đốt cháy, mà giác tỉnh giả tự giải phóng năng lực bằng lửa cho tiện nhất, vì thế mọi người mới gọi giác tỉnh giả là “giác tỉnh giả hệ hoả”.
Nhưng gọi như thế cũng không khoa học, ít nhất là không đúng bản chất.
Khánh Trần bắt đầu tính toán.
Thật ra từ lúc Lưu Đức Trụ phá bom, Khánh Trần đã nghĩ bản chất của vụ nổ là cơ thể toả ra rất nhiều năng lượng, mà thật ra Lưu Đức Trụ cũng hút năng lượng vào trong cơ thể.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần hỏi Lưu Đức Trụ:
“Bình thường ngươi có cảm giác mình có khả năng điều khiển năng lượng, ví dụ như năng lượng điện từ, năng lượng cơ học gì đó?”
“Không thể, chỉ có thể chuyển hoá năng lượng nào đó trong người thành nhiệt lượng toả ra ngoài và hấp thu được nhiệt lượng thôi.
Vừa rồi có thể phá bom, cũng là bởi vì ta hút nhiệt lượng vào trong người trước khi thuốc nổ bốc cháy, nhưng trước đó, tác động của ta với nó rất yếu ớt.”
Lưu Đức Trụ nói.
Khánh Trần lại hỏi:
“Trụ Tử hấp thu nhiệt lượng vào trong người, có cảm giác đột phá không?”
Lưu Đức Trụ vừa hấp thu năng lượng xung quanh, vừa nói:
“Không có, nhưng cảm thấy như bị nghẹn, rất muốn nôn ra…”
Xem ra, giới hạn cấp bậc thực lực cao nhất chính là mức năng lượng cao nhất mà Lưu Đức Trụ thu nạp và giải phóng, giải phóng nhiều sẽ mất sức, hút nhiều sẽ muốn phun lửa…
Khánh Trần nói:
“Kiên nhẫn một chút, chờ tìm được chỗ vắng vẻ hẵng nôn.”
“Được…”
Lưu Đức Trụ đáp.
Lúc mấy người Lộ Viễn chạy đến, đám cháy lớn trong toà nhà Bác Thuỵ đã được dập tắt hoàn toàn.
Thậm chí cách dập lửa còn không bình thường.
Có người trong toà nhà phát hiện đã hết cháy, vội chạy xuống tầng.
Lộ Viễn giữ chặt một người:
“Trên tầng có xung đột kịch liệt gì không?”
Có người đáp lại:
“Có thi thể ở cầu thang tầng 16 và trong phòng họp tầng 17! Chúng ta đều không dám tới gần, không biết đã xảy ra chuyện gì.”
“Cảm ơn.”
Lộ Viễn dẫn người xông lên.
Khi họ lên tầng 16, Lộ Viễn phát hiện thi thể đám sát thủ trong lối thoát hiểm.
Trên phòng họp tầng 17 thì chỉ có mấy cái xác và “người sống” đang bị trói.
Chương 812: Tàn Cuộc
Lộ Viễn vượt qua người người sống, nhìn vết nổ trên đất, còn cả súng ống trên bàn họp.
Hắn cầm súng nhìn thoáng qua, trên súng còn có số hiệu.
Lộ Viễn nói:
“Đây là súng ống Côn Luân cho Khánh Trần lúc trước.”
Cho nên không cần nghĩ nhiều nữa, lần này sát thủ Jindai đến vì Bạch Trú, mà Bạch Trú đã tự giải quyết vấn đề.
Nhưng mà lần này không chỉ có một thành viên Bạch Trú đến.
Tiểu Ưng nhìn Lộ Viễn:
“Đội trưởng Lộ, có thể biết được đã xảy ra chuyện gì không?”
“Rất đơn giản.”
Lộ Viễn bình tĩnh nói:
“Sát thủ Jindai muốn bắt ông chủ Bạch Trú, kết quả lại bị Bạch Trú mai phục, Bạch Trú đã đoán được Jindai sẽ đến, họ còn dập cả đám cháy dưới tầng.”
Lộ Viễn nghĩ thầm, hoá ra từ đầu họ đã đoán sai thân phận của thợ săn và con mồi.
Trong trận chém giết này, Bạch Trú mới là thợ săn, những gì hắn lo lắng đều là dư thừa.
Hơn nữa sau khi làm xong còn rời đi ngay, không để lại công lao và tên tuổi.
Bạch Trú không chỉ săn giết sát thủ của gia tộc Jindai, thậm chí còn để lại súng và người sống cho Côn Luân.
Điều này khiến Lộ Viễn cảm thấy không được tự nhiên, giống như những điều bọn hắn muốn làm, phải làm đều bị đoán trước vậy.
Chắc chắn đối phương đã đoán được sát thủ Jindai sẽ đến.
Đoán chắc họ sẽ tới giúp, sẽ tìm được phòng họp tầng 17.
Đoán chắc sẽ không ai lấy khẩu súng kia đi.
Nhỡ may có ai đó nhặt được khẩu súng này thì sao? Sau này có người muốn lấy khẩu súng đó giết người vô tội, chỉ cần xem đường đạn, Bạch Trú sẽ phải gánh tội thay.
Thế nhưng đúng là không có ai đến nhặt súng, tất cả người chạy nạn thấy thi thể trước cửa đều sẽ chùn bước.
Thật ra Lộ Viễn vẫn không biết một điều.
Trên đời này làm gì có tính toán kĩ càng chứ.
Giống như Khánh Trần nói, thế giới sẽ không kiểm tra xem ngươi đã chuẩn bị gì chưa, chỉ xem ngươi không chuẩn bị cái gì.
Mà Khánh Trần luôn có tính cách chuẩn bị kĩ mọi thứ mà mình có thể chuẩn bị, sau đó mới đối mặt với thế giới này.
Lộ Viễn không biết, lúc trên cánh tay thiếu niên xuất hiện đếm ngược lần đầu, thậm chí thiếu niên còn cúng bái Bồ Tát.
Lúc này, Tiểu Ưng nhìn điện thoại, nói:
“Đội trưởng Lộ, ông chủ về rồi, bảo chúng ta trở về trụ sở.”
Ở Lệ Cảnh Môn sâu trong trụ sở Côn Luân, Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu ngồi trên ghế bành, một người uống trà, một người uống cà phê.
Hà Kim Thu khen ngợi:
“Cách đãi khách của Côn Luân có tiến bộ đấy, biết ta thích uống cà phê nâng cao tinh thần, còn có lòng đi chuẩn bị cà phê, chỉ là cà phê này không cao cấp lắm, nếu như đổi từ hoà tan thành cà phê phin sẽ tốt hơn.”
Trịnh Viễn Đông nâng chén trà lên, lạnh nhạt nói:
“Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, đây là cà phê hoà tan miễn phí của quán bar khách sạn Hàm Thành do thành viên Côn Luân mang về sau lần đi công tác trước, không chỉ có cà phê, còn cả dầu gội đầu, sữa tắm, xà phòng thơm miễn phí nữa.”
Hà Kim Thu ngạc nhiên:
“Các ngươi tiết kiệm đến mức đấy sao? Côn Luân cũng không nghèo thế chứ, ta còn biết Côn Luân có không ít nguồn tài chính mà, sao thế, tiêu hết vào hệ thống tình báo Nghê Nhị Cẩu rồi à?”
“Không cần ngươi quan tâm, nói đi, lần này tới tìm ta làm gì?”
Trịnh Viễn Đông vẫn mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn, luôn luôn bình tĩnh như nước.
“Không có gì cả.”
Hà Kim Thu nói:
“Chỉ là lần này Cửu Châu hoạt động trong nước, hy vọng đội trưởng không nên quá để ý, dù sao những người này đều là người du hành thời gian mà Jindai, Kashima khống chế, cũng nên được Cửu Châu chúng ta quản lí.”
“Ngươi lo lắng quá rồi.”
Trịnh Viễn Đông bình tĩnh nói:
“Lần này Jindai và Kashima muốn được ăn cả ngã về không, có thêm chút sức mạnh sẽ có thể bảo vệ an toàn cho người dân nhiều hơn, ích lợi quốc gia không cần phân chia ngươi và ta.
Bây giờ chúng ta không phải đối mặt với trận chiến quyền lực, mà là đang bị người ta khiêu chiến ranh giới cuối cùng.”
Hà Kim Thu để cốc cà phê xuống, đứng dậy:
“Đội trưởng có thể nghĩ như vậy là tốt nhất, ta không quấy rầy nữa, Đường Khả Khả và Nghê Nhị Cẩu sẽ đứng ra trao đổi tình báo, bây giờ hai tổ chức hãy cùng hưởng tình báo đi.
Đúng rồi, làm phiền đội trưởng nói với Lộ Viễn một tiếng, đừng quấn lấy Đường Khả Khả mãi, đó là người của Cửu Châu chúng ta.”
Đúng lúc Lộ Viễn chạy về đến ngoài cửa, nghe nói như thế, còn chưa đi vào đã hét lên:
“Ông chủ Hà quản lí rộng quá rồi đấy, có biết yêu đương tự do không?”
Hà Kim Thu cười:
“Can đảm lắm.
Đi thôi.”
Nói xong, hắn không để ý tới Lộ Viễn nữa mà lên chiếc xe thương vụ ở cổng.
Lộ Viễn nói thầm:
“Cửu Châu này đúng là xa xỉ, xe thương vụ cũng là loại tốt nhất, ông chủ, tiền của Cửu Châu có đứng đắn không vậy?”
“Đừng nghi ngờ lung tung.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Họ kiếm tiền ở nước ngoài, đó là bản lĩnh của họ, chỉ cần không làm hại người dân của chúng ta là được.”
Chương 813: Suy Đoán
Trên thực tế, từ khi chuyện xuyên qua bắt đầu đến nay, Cửu Châu vẫn không ngừng vòng tiền từ nước ngoài về, hơn nữa còn dùng đủ mọi cách.
Người du hành đánh với lính đánh thuê bình thường, cũng giống như người trưởng thành đánh với trẻ con, trừ người du hành thời gian ở Mỹ, không ai có cách gì với họ.
Nhưng mọi người vẫn luôn ngầm hiểu chuyện này, Côn Luân là tổ chức trong nước, không thể muốn làm gì thì làm như Cửu Châu được, nên tiền mới đến chậm hơn.
Lúc này, Trịnh Viễn Đông đặt chén trà xuống:
“Nói việc chính đi, những người khác ra ngoài trước.
Tiểu Ưng, Lộ Viễn, hai người các ngươi ở lại.”
Đợi đến khi tất cả thành viên Côn Luân rời đi.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Tiểu Ưng, ngươi nói lại chuyện Lý Trường Thanh bị đánh lén đêm đó cho ta lần nữa đi.”
Tiểu Ưng nghiêm túc nhớ lại, sau đó nói ra mọi chuyện.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là sau khi Trịnh Viễn Đông nghe xong, đột nhiên nói:
“Chắc chắn rồi, Khánh Trần chính là ông chủ Bạch Trú.”
“Hả?”
Tiểu Ưng sửng sốt:
“Vì sao thế ông chủ, đêm đó hắn không ra khỏi trang viên Bán Sơn, sau khi Lý Trường Thanh cho ta cấp bậc mới, ta lập tức đi điều tra, trong ghi chép ra vào không hề có tên hắn.
Đên hôm đó, hắn luôn ở trong Bão Phác Lâu.”
Trịnh Viễn Đông ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta hỏi ngươi, Bão Phác Lâu là chỗ nào?”
“Chỗ ở của gia chủ Lý thị.”
Tiểu Ưng nói:
“Toàn Liên Bang đều biết.”
“Đúng, đây chính là điểm mấu chốt.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Mặc dù rất khó tin, nhưng bây giờ đúng là Khánh Trần có tư cách ra vào Bão Phác Lâu, thậm chí có thể tham gia hội nghị gia tộc giống đời thứ hai của Lý thị, có cả quyền lên tiếng nhất định.
Ta không biết hắn làm thế nào, nhưng hắn đã làm được.”
“Sau đó thì sao?”
Tiểu Ưng buồn bực nói.
Trịnh Viễn Đông trả lời:
“Vấn đề ở ngay Bão Phác Lâu, một người có thể ra vào Bão Phác Lâu ngay lúc ông lão Lý thị bị bệnh nặng, chẳng lẽ không thể sửa lại ghi chép ra vào của mình sao? Nói cách khác, chẳng lẽ Bão Phác Lâu không thể nói dối vì hắn sao? Từ điểm này, không phải ta cứ kiên quyết khẳng định hắn sửa đổi ghi chép ra vào của mình, mà ghi chép ra vào đã không thể chứng minh hắn ở đó nữa.”
“Thế nhưng vì sao ngài lại chắc chắn hắn chính là tay bắn tỉa, cũng chính là ông chủ Bạch Trú?”
Lộ Viễn khó hiểu.
Trước kia Lộ Viễn là cảnh sát hình sự, nhưng lần nào cũng cần Trịnh Viễn Đông cẩn thận thăm dò cho họ trước, không phải Lộ Viễn ngốc, mà vì sự thật về Bạch Trú vẫn luôn được giấu kín, Khánh Trần làm giả rất nhiều thân phận, khiến người ngoài hoa cả mắt, căn bản không nhìn thấy sự thật.
Nhưng Lộ Viễn vẫn không hiểu, vì sao ông chủ nhà mình lại chắc chắn Khánh Trần chính là tay bắn tỉa kia?
Trịnh Viễn Đông nói:
“Đầu tiên, Khánh Trần có cảm giác súng tuyệt đối.
Đương nhiên, dù không có nhiều người có cảm giác súng tuyệt đối 400 mét nhưng cũng không ít, ít nhất là ta và Hà Kim Thu cũng có thể làm được.
Nhưng dù sao đây đã là một bằng chứng chứng minh sơ hở dùng súng của Khánh Trần.
Trước kia chúng ta đều đoán có phải ông chủ Bạch Trú là một cao thủ bắn lén nào đó xuất ngũ trong quân không, dù sao người bình thường không có khả năng tự huấn luyện đến trình độ đó chỉ trong hai tháng ngắn ngủi được.”
“Nhưng Khánh Trần đã chứng minh với chúng ta, thật sự có người không cần tốn nhiều thời gian đã có thể nắm giữ cảm giác súng tuyệt đối.
Người đặc biệt này có được cảm giác súng tuyệt đối 400 mét trong thời gian ngắn, ta tin chắc hắn còn có thể lợi hại hơn.”
Trịnh Viễn Đông tiếp tục nói:
“Tiếp theo, ta tin tưởng trực giác của phụ nữ.”
Lộ Viễn: “???”
Tiểu Ưng: “???”
Họ đang định nghe suy luận, kết quả ông chủ đột nhiên nói về huyền học.
“Ta nghiêm túc đấy.”
Trịnh Viễn Đông hỏi:
“Là các ngươi hiểu rõ Khánh Trần, hay là Lý Trường Thanh hiểu rõ Khánh Trần hơn? Nàng và Khánh Trần ở chung sớm chiều, chắc chắn nàng hiểu rõ hơn.”
“Là các ngươi biết nhiều bí mật về Khánh Trần, hay là Lý Trường Thanh biết nhiều? Chắc chắn là Lý Trường Thanh.”
“Cho nên, sau khi xảy ra chuyện, Lý Trường Thanh đến biệt viện Thu Diệp trước tiên đã đủ để chứng minh nàng nghĩ rằng tay bắn tỉa xuất hiện ở cao ốc Kim Mậu hôm đó chỉ có thể là Khánh Trần, ít ra là nàng cho rằng như vậy.”
“Cuối cùng, nếu chúng ta giả sử Khánh Trần chính là ông chủ Bạch Trú, như vậy cũng sẽ giải thích được rất nhiều chuyện.”
Tiểu Ưng và Lộ Viễn nhìn nhau, họ không ngờ ông chủ nhà mình vừa đi công tác về đã đưa ra suy đoán kinh người thế này.
Trịnh Viễn Đông đứng dậy:
“Lần này ta chỉ tin phán đoán của mình, ta sẽ không tin bất kì chứng cứ gì chứng minh Khánh Trần không phải là ông chủ Bạch Trú nữa, đó chỉ là Khánh Trần làm giả.
Nhớ kỹ, chỉ có ba người chúng ta biết chuyện này, đây là một trong những bí mật tối cao của Côn Luân.”
Chương 814: Chú Cảnh Sát Giao Thông
Vào lúc này, mấy người Lưu Đức Trụ đã được Hồ Tiểu Ngưu đón về biệt thự số 12.
Chỉ là họ lại phát hiện Khánh Trần và Nam Canh Thần còn chưa về.
Họ chia nhau rời khỏi hiện trường.
Sau khi Hồ Tiểu Ngưu đến đón Lưu Đức Trụ, còn tìm một nơi cho hắn phun lửa ra, phun cả buổi mới xong Theo lý thuyết, đáng lẽ Khánh Trần và Nam Canh Thần phải về nhà trước rồi chứ.
“Trần ca và Nam Canh Thần sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
Lúc này Lưu Đức Trụ cũng gọi Khánh Trần là Trần ca theo Nam Canh Thần.
“Gọi điện đi.”
Trương Thiên Chân nói:
“Xem có kết nối được không.”
Trong phút chốc, tất cả thành viên Bạch Trú đều khẩn trương hẳn lên.
Hôm nay là một ngày vô cùng nguy hiểm, nhỡ may sau khi họ đi, Khánh Trần và Nam Canh Thần lại gặp phải kẻ địch thì làm sao?
Khánh Trần bắt máy, nói:
“Về nhà chưa?”
Lưu Đức Trụ:
“Về rồi.”
“Phun lửa xong chưa? Có gì bất thường không.”
Khánh Trần hỏi.
“Phun xong rồi, không có gì bất thường, chỉ thấy hơi nóng, nước tiểu cũng hơi vàng…”
Lưu Đức Trụ hỏi:
“Trần ca, sao các ngươi còn chưa về.”
“À, chúng ta xử lý một số chuyện, không có việc gì đâu, đừng lo.”
Khánh Trần nói.
“Được rồi.”
Lưu Đức Trụ yên tâm cúp điện thoại:
“Là chúng ta suy nghĩ nhiều, họ không có việc gì.”
“Ừm, không có việc thì tốt.”
Hồ Tiểu Ngưu nói.
Sau khi cúp máy, Khánh Trần quay đầu nhìn chú cảnh sát giao thông trước mặt.
Lại nghe đối phương kiên nhẫn nói:
“Nhớ kỹ lần sau đi xe điện thì đừng chở thêm ai cả.
Còn nữa, đi xe điện thì phải đội mũ bảo hiểm biết chưa.
Lần này thấy các ngươi vẫn là học sinh nên chỉ răn dạy bằng miệng, lần sau sẽ phạt tiền.”
Khánh Trần, Nam Canh Thần:
“Vâng, chú cảnh sát…”
Sở dĩ đến bây giờ hai người họ còn chưa về đến nhà, là vì chở nhau bằng xe điện còn không đội mũ bảo hiểm, bị chú cảnh sát giao thông tóm lại dạy dỗ…
…
Sự thật chứng minh.
Dù cho ngươi vừa cứu cả một tòa nhà, thì ngươi vẫn phải tuân thủ luật lệ giao thông.
Kể cả cứu thế giới cũng không được.
Mà điều này cũng chứng minh rằng thực ra trên đời này không có người nào không phạm phải sai sót, tuy Khánh Trần đã rất cẩn thận nhưng vẫn không nhớ rằng đi xe phải đội mũ bảo hiểm.
Nam Canh Thần lại lia nhanh qua chiếc xe điện đang chạy song song với Khánh Trần.
Hắn tò mò:
“Trần ca, tại sao gia tộc Jindai cứ nhắm vào ngươi thế? Cho dù ngươi có phá hỏng hành động của họ mấy lần, nhưng không phải lúc này họ nên dốc toàn lực để hoàn thành kế hoạch xuyên không ngược à? Chỉ khi nào hoàn thành được kế hoạch này, dùng người du hành để mạo danh nhân vật chủ mốt của Lý thị, khiến nội bộ Lý thị rối loạn thì mới phát huy được ưu thế của họ ở chiến trường chứ.
So với việc này, hình như tay súng bắn tỉa không được xem là ưu tiên cao nhất nhỉ.”
Khánh Trần suy nghĩ rồi nói :
“Ta cũng đang suy nghĩ về vấn đề này, tuy họ khống chế rất nhiều người du hành, nhưng nguy cơ họ bại lộ trước hơn chục người du hành rất cao, suy xét thế nào cũng thấy không lý trí lắm, ngược lại sẽ kích động hận thù giữa họ và tay súng bắn tỉa, trừ khi…”
Nam Canh Thần ngây người:
“Trừ khi cái gì?”
“Trừ khi trong kế hoạch xuyên không ngược lần này của họ có người thế thân hoặc người mà tay súng bắn tỉa nhất định sẽ cứu.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ví dụ như Lý Trường Thanh.”
Khánh Trần cho rằng đây mới là lời giải thích hợp lý nhất.
Ai cũng biết, tay súng bắn tỉa này ở thế giới trong đã từng liều mạng đi cứu Lý Trường Thanh một lần, thậm chí khi có nguy cơ bị phát hiện, hắn vẫn không bỏ đi mà ở lại để giúp Lý Trường Thanh gây sức ép với sát thủ Jindai.
Cho nên, nếu kế hoạch xuyên không ngược của Jindai, Kashima đã tìm được Lý Trường Thanh ở thế giới ngoài, đối phương mới thật sự lo lắng tay súng bắn tỉa sẽ lại xuất hiện và gây trở ngại cho họ.
Hơn nữa, một khi Lý Trường Thanh ở thế giới trong bị thay thế, thì Jindai và tay súng bắn tỉa cũng sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Nam Canh Thần thấp giọng nói:
“Trần ca, có khi nào Lý Y Nặc cũng là ứng cử viên để mạo danh không?”
“Có vẻ là không, nhưng vẫn phải cẩn thận.” Khánh Trần nói:
“Lý Y Nặc không có chức vụ gì, cho nên đối với Lý thị vẫn chưa quan trọng đến mức gây ảnh hưởng đến thế trận.
Nhưng lỡ như đối phương thật sự tìm được rồi, thì chuyện này cũng rất khó nói trước.”
Trở lại khu biệt thự, lúc họ vừa mới đến gần biệt thự liền phát hiện trong rừng cây ở hai bên đường có bốn người đang cầm Tiểu Mã Trát ngồi trong bóng râm.
Đối phương vừa nhìn thấy Khánh Trần và Nam Canh Thần liền lập tức đứng dậy cúi chào.
Giống như cảnh đại ca vừa về nhà trong mấy tiểu thuyết…
Chỉ là so với cảnh này, chiếc xe điện mà Khánh Trần và Nam Canh Thần chạy có vẻ vô cùng bất ngờ.
“Trần ca, đây là việc bí mật mà La Vạn Nhai sắp xếp à….”
“Ừm.”
Chương 815: Người Của Khánh Thị Hay Trần Thị
Khánh Trần gật đầu:
“Tuy rằng hình thức lớn hơn ý nghĩa, nhưng lỡ như có người muốn đột nhập, ít ra những người này có thể báo động trước.”
Hắn dừng xe, nói với hai người trong đó:
“Đi đậu hai chiếc xe này ở bên ngoài tiểu khu đi, ngoài ra nói với La Vạn Nhai một tiếng, bảo hắn mua thêm mấy chiếc xe điện nữa, về sau cần dùng đến.”
Không phải Khánh Trần không thích xe sang, tất nhiên là hắn thích mấy chiếc siêu xe có khả năng tăng tốc hơn 100km trong hai hoặc ba giây rồi.
Nhưng Khánh Trần quá thực dụng, hắn biết rõ chạy xe điện trong thành phố mới là sự lựa chọn nhanh và hữu hiệu nhất.
Bây giờ Bạch Trú cũng không phải tổ chức lớn gì, mọi thứ đều phải đạt hiệu suất cao nhất mới có thể đi nhanh hơn được.
Vào đến trong biệt thự, Khánh Trần phát hiện đám người Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ đang xung quanh Hồ Tiểu Ngưu, còn Hồ Tiểu Ngưu lại cầm trong tay khẩu súng lục trước kia Khánh Trần cho Lưu Đức Trụ.
Nhìn thấy Khánh Trần trở về, Lưu Đức Trụ hơi ngượng ngùng:
“Trần ca, ta có thể tặng khẩu súng lục ngươi tặng ta cho Tiểu Ngưu không?”
“Tại sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Có người đàn ông nào không thích súng chứ, cứ vậy mà đem tặng cho hắn à?”
“Bây giờ trong nhà ngay cả Tiểu Đồng Vân cũng trở thành người tu hành, chỉ còn mỗi Tiểu Ngưu là vẫn chưa có năng lực tự bảo vệ mình, ta muốn tặng hắn khẩu súng này để phòng thân.”
Đến bây giờ, mọi người trong Bạch Trú đều đã trải qua biết bao lần cộng tác chiến đấu rồi, không còn chia năm xẻ bảy nữa.
Hành động tặng súng của Lưu Đức Trụ cũng minh chứng cho điều đó.
Trước kia tên này có cái gì tham cái đó, giờ đây lại chủ động tặng đồ cho người khác, xem ra đã tiến bộ không ít.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn về phía Khánh Trần, Khánh Trần gật đầu:
“Cũng được, nhưng không cần phiền phức như vậy, qua mấy ngày nữa ta sẽ dạy các ngươi cách dùng súng ống.
Nhưng nếu để cho mấy tổ chức hàng xóm thấy Bạch Trú chỉ có một cây súng lục, họ sẽ tưởng Bạch Trú rất keo kiệt, nè, mỗi người một cây.”
Nói xong, mọi người thấy Khánh Trần lấy từ trong người ra bốn khẩu súng lục đặt lên trên bàn.
Mấy cây này Khánh Trần lấy được từ trên người của một tên sát thủ ở cao ốc Bác Thụy, không chỉ có bốn khẩu súng lục, còn có 8 băng đạn lớn.
Nam Canh Thần đứng bên cạnh nhìn mà choáng váng, e là vừa rồi vị cảnh sát giao thông chặn họ lại để giáo huấn người thanh niên này ba mươi phút hơn cũng không hề biết trên người hắn ta còn giấu nhiều súng đạn như vậy…Nguy hiểm biết bao!
Song vào lúc này, giữa mấy khẩu súng lục trên bàn, từ từ xuất hiện một bức thư trống rỗng.
Mọi người nhìn nhau.
Khánh Trần mở bức thư ra, thấy trên mặt thư viết:
“Chúc mừng thăng quan nhà mới.”
“Câu này đang ám chỉ là hắn đã biết địa chỉ mới của chúng ta à.”
Lưu Đức Trụ nói thầm:
“Hắn muốn làm gì đây? Chắc không tìm cơ hội đến đánh bom chúng ta đâu ha?”
Nếu là người du hành khác, chắc chắn không có cơ hội này, vì những người đó không thể nào ở trong nước mà dám khủng bố bằng vũ khí hạng nặng như vậy.
Nhưng Huyễn Vũ thì khác, thậm chí đối phương có thể mang Biên Cảnh – 011 không người máy ở thế giới trong về, chứng tỏ đối phương có bản lĩnh mang theo vũ khí, người như vậy khó mà đề phòng được.
Ngay sau đó, lại có một bức thư xuất hiện:
“Yên tâm, ta sẽ không dùng mấy thủ đoạn đê tiện đó đâu.”
Giống như đối phương đoán được suy nghĩ của Bạch Trú nên đã ngay lập tức giải thích rõ ràng.
Bức thư thứ ba xuất hiện, trong đó có một tin tức vô cùng quan trọng liên quan đến Jindai và Kashima, nội dung là một lộ trình hoạt động bí mật của người nào đó.
Lưu Đức Trụ hoài nghi:
“Không phải ông chủ có hiềm khích gì đó với người nắm giữ con tem ác ma này hả, sao giờ đối phương lại gửi tin tức không công cho chúng ta vậy?”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Bởi vì hắn cũng có thù với Jindai và Kashima, nên hắn hy vọng chúng ta lưỡng bại câu thương.”
Nước cờ này rất rõ ràng, dù Bạch Trú biết ý nghĩ của Huyền Vũ thì vẫn phải đi.
Từ mấy bức thư này của Huyễn Vũ có thể thấy được, tuy rằng quân đội của đối phương ở Lạc Thành đã bị tổn thương sinh lực, nhưng vẫn còn nền móng trụ lại.
Trước mắt xem ra, lực lượng trong tay Huyễn Vũ nếu không bị tổn thất trong tay Khánh Trần, tổ chức của đối phương cũng không nhỏ so với Jindai và Kashima.
Lúc này Khánh Trần đã hiểu ra, Huyễn Vũ này nhất định là một trong số ít người nắm quyền điều khiển người du hành của Trần thị hoặc Khánh Thị.
Chỉ có như vậy mới có thể trong khoảng thời gian ngắn, có được hệ thống tình báo lớn mạnh đến thế.
Bằng không chỉ dựa vào một bức thư của đối phương mà muốn thu hút người du hành thì còn phải chờ đến năm nào.
Rốt cuộc là người của Khánh thị hay là Trần Thị chứ?
Nhìn chung có vẻ là Trần thị, vì nếu là Khánh thị thì ngài ảnh tử sẽ không để đối phương làm như vậy.
Chương 816: Ngươi Thiếu Tiền Tới Mức Này À?
Lúc này, đột nhiên Khánh Trần cảm thấy năng lực tình báo của Bạch Trú dù ở thế giới trong vẫn kém xa tổ chức của hắn.
Tin tức mà người khác có, họ chỉ có thể dựa vào may mắn mới biết được.
Nếu muốn giải quyết chuyện này, cách đầu tiên hiệu quả nhất chính là gia nhập vào Mật Điệp ti của Khánh thị, đây cũng là điều mà vị Ảnh Tử kia muốn nhìn thấy nhất.
Nhưng gia nhập Mật Điệp ti vẫn chưa phải là điểm đến cuối cùng, nếu Khánh Trần có thể trở thành Ảnh Tử của Khánh thị, như vậy hắn cũng có thể sử dụng người du hành mà Khánh thị sở hữu?
Hiện giờ, ảnh tử Khánh thị âm mưu quá nhiều, đến giờ họ còn chưa nhìn thấy người du hành bị Khánh thị khống chế có hành động gì, nhóm người này đang ẩn núp.
Hiện tại trong nước, các tổ chức lớn bên ngoài là Cửu Châu và Côn Lôn, Jindai và Kashima, tiếp sau đó là một vài đoàn thể nhỏ như Huyễn Vũ, Bạch Trú.
Tuy nhiên, nếu suy nghĩ thấu đáo sẽ hiểu rằng người du hành của Lý thị và Khánh thị còn chưa xuất hiện, không thể coi thường hai thế lực này.
Muốn gia nhập Mật Điệp ti của Khánh thị sẽ phải làm theo kế hoạch của thủ lĩnh ảnh tử sao?
Hơn nữa cách thứ hai để nâng cao năng lực thu thập tình báo của Bạch Trú chính là làm cho đám người La Vạn Nhai sớm phát triển, trở thành hàng rào bảo vệ cho Bạch Trú.
Bạch Trú cần một hàng rào bảo vệ vừa trung thành vừa vững mạnh.
Nghĩ đến đây, trong lòng Khánh Trần đã có quyết định.
Hắn là một người rất thực dụng, cả hai con đường này hắn đều phải đi, Chuẩn Đề Pháp chính là phương pháp tu hành để kiểm soát tổ chức hợp lý nhất.
Ham muốn của con người là vô tận, lúc tu hành vừa học xong thuật hô hấp liền muốn học đến thuật thứ hai, chỉ cần Khánh Trần chế ngự Chuẩn Đề Pháp vững vàng, La Vạn Nhai và thuộc hạ của hắn sẽ mãi mãi phụ thuộc vào mình.
Chính vào lúc này, Trương Thiên Chân bỗng lên tiếng:
“Phải mau nói chuyện này với ông chủ, chúng ta không thể tự quyết định được.”
“Ừm.”
Khánh Trần nhìn hắn:
“Tiểu Ngưu, ngươi đi nói đi.”
Hồ Tiểu Ngưu gửi nội dung của ba bức thư vào nhóm chat, còn Trương Thiên Chân thi thoảng lại liếc nhìn Khánh Trần.
Giây tiếp theo, ông chủ trả lời trong nhóm chat:
“Biết rồi, ta sẽ cân nhắc kế hoạch.”
Trương Thiên Chân bất ngờ, vì Khánh Trần không hề cầm điện thoại mà ông chủ đã trả lời rồi.
Khánh Trần nói với mọi người:
“Trước khi ông chủ nghĩ xong đối sách thì mọi người đi tu hành trước đi.”
Nói xong, hắn đưa mọi người vào trong trạng thái, ngay cả Hồ Tiểu Ngưu cũng đi xuống tầng hầm để tiếp tục tập luyện.
Lúc này, Nhất gửi tin nhắn đến:
“Giúp ngươi gửi tin nhắn rồi đó, một tin một ngàn tệ chắc không quá đáng đâu nhỉ?”
Khánh Trần tức giận trả lời:
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, bây giờ Bạch Trú đã vào khuôn phép, có nền tảng tin tưởng lẫn nhau.
Dù họ có biết ta là ông chủ cũng chả sao, ta không thể đưa cho ngươi mức giá này.”
Nhất suy nghĩ một hồi:
“Vậy thì một tin một trăm tệ được chưa?”
“Duyệt.”
Khánh Trần:
“Nhưng mà…ngươi thiếu tiền đến mức này à?”
Nhất:
“Năng lực của ta ở thế giới ngoài quá yếu, kiếm tiền rất khó.
Nhưng mà ta sắp có tiền rồi, nghe nói hắn ta là một vị Tổng thống nào đó đang bỏ trốn ở Trung Đông, hắn đã gửi rất nhiều tiền vào một ngân hàng ở Thụy Sĩ, nhưng lại không có chi phí đi lại, cần ta hỗ trợ hắn năm nghìn tệ, xong việc thì chia ta một nửa.”
Khánh Trần:
“….”
…
Thời gian đếm ngược 144:00:00.
12 giờ đêm.
Một loạt xe điện đủ các hãng nổi tiếng…Được xếp thành một hàng chỉ tề trước cửa biệt thự của Bạch Trú.
Lúc đầu Khánh Trần chuẩn bị xe máy cho các thành viên….nhưng muốn đi xe máy lại cần bằng lái, trong số họ, chỉ có Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đã sớm được gia đình mua cho bằng lái hạng C1, còn đám Khánh Trần lại chưa đủ tuổi làm bằng lái xe, hắn cũng không thể mở miệng nhờ Hồ Đại Thành làm một chuyện nhỏ nhặt như thế này được.
Đến lúc đó, nếu Khánh Trần và Nam Canh Thần không có bằng lái mà vẫn dùng xe máy thì chắc chắn chú cảnh sát giao thông không chỉ giáo huấn họ 30 phút như hôm nay đâu.
Xem ra tốc độ xử lí công việc của La Vạn Nhai rất nhanh, chiều nay Khánh Trần mới nói với hắn chuyện này mà đến tối hắn đã làm xong rồi.
Hơn nữa hắn còn rất hiểu ý Khánh Trần.
Trong số những chiếc xe điện hắn mua, không có chiếc nào là xe mới cả, tất cả xe ở đây đều là hàng second-hand, kiểu dáng cũng rất đa dạng.
Khánh Trần hăng hái hỏi hắn:
“Tại sao ngươi lại mua hàng second-hand, chẳng phải những người giàu có như ngươi rất thích dùng hàng cao cấp sao, lúc trước ta còn nghĩ ngươi sẽ mua xe Tesla chạy bằng điện đời mới nhất cơ.”
La Vạn Nhai cười nói:
“Hàng second-hand không thu hút bằng xe mới.
Hơn nữa, nếu ta mua một lô xe mới cùng kiểu dáng thì rất dễ bị đối thủ nhận ra nên ta mới mua nhiều kiểu dáng.”
Từ đây tới tối còn 7 chương nữa.
Mọi người đón đọc nhé!
Chương 817: Gia Tăng Thực Lực Quần Thể
Đa phần các nhân viên đều nghe lời lãnh đạo của mình, những chẳng mấy ai thực sự thắc mắc vì sao mình lại phải làm việc này, hay việc này có tác dụng gì.
Nhưng La Vạn Nhai không giống vậy, vì hắn từng làm lãnh đạo nên hắn biết mỗi vị lãnh đạo muốn gì ở nhân viên của mình.
Chẳng phải lúc trước hắn đã tặng Bạch Trú 2 xe sang trọng giá gần 2 triệu sao, vậy tại sao họ lại muốn mua xe điện? Chẳng lẽ xe điện đi nhanh hơn xe sang, chắc chắc không phải, như vậy chỉ còn một khả năng, họ muốn giảm sự chú ý của mình.
Hơn nữa, La Vạn Nhai còn hiểu, tuy họ không muốn dùng xe mới, nhưng động cơ bên trong nhất định phải tốt.
Hắn nói với Khánh Trần:
“Tuy những chiếc xe ở đây đều là xe cũ, những ta đã sai người đi thay thế hết linh kiện và bình điện bên trong.”
Khánh Trần gật đầu:
“Lão La, ngươi làm rất tốt, hôm nay ông chủ bảo ta chuyển lời đến ngươi, Bạch Trú rất cần những nhân tài như ngươi.”
La Vạn Nhai ngẩn ra, đối phương vừa gọi mình là lão La sao, hôm nay hắn đã gặp rất nhiều chuyện vui, đầu tiên là thành viên Bạch Trú không gọi hắn là La tổng nữa, thứ hai là ông chủ còn khen ngợi hắn một câu, xem ra cố gắng mấy ngày nay của hắn không uổng phí.
Hắn kích động nói:
“Có câu này của ngài, ta biết mọi chuyện ta làm đều đáng giá.”
Khánh Trần cũng không biết hắn đang nói thật hay nói dối.
Đối phương đã lăn lộn trên giang hồ không biết bao nhiêu năm, bây giờ hắn có cố ý nói dối thì mình cũng không thể biết được.
Nhưng Khánh Trần không quan tâm, vì hắn biết trên đời này làm gì có chuyện chẳng được lợi mà nguyện trung thanh với một người, không cần biết La Vạn Nhai có trung thành với hắn hay không, chỉ cần đối phương làm tốt những việc được giao là được.
Hắn nghĩ một lúc rồi nói:
“Bảo 12 người du hành làm việc cho ngươi vào đây.”
La Vạn Nhai nghi hoặc, đối phương muốn làm gì?
Nhưng hắn vẫn làm theo.
Một lúc sau, 12 người xếp thành một hàng trong phòng tắm nắng.
Phòng tắm nắng là một căn phòng có diện tích khoảng 30 mét vuông với 4 bức tường làm bằng kính, đây là nơi gia chủ dùng để uống trà chiều và tiếp khách.
Mà bây giờ Khánh Trần lại sai bọn La Vạn Nhai dọn tất cả đồ trang trí trong phòng, kể cả bàn ghế và dụng pha trà ra ngoài.
Một lúc sau, căn phòng lộng lẫy lúc trước đã biến thành một căn phòng trống không.
La Vạn Nhai đáng tiếc nói:
“Sao lại phải chuyển hết tất cả đồ dùng trong này ra ngoài, căn phòng này trang trí không tệ mà.”
Khánh Trần liếc nhìn hắn:
“Khi nào ngươi chưa đủ mạnh thì đừng nghĩ đến những chuyện tu thân dưỡng tính như uống trà chiều, ngươi nghĩ nó có tác dụng gì sao.”
La Vạn Nhai nghiêm mặt nói:
“Ta hiểu rồi.”
“Bảo họ ngồi xuống, ngươi cũng ngồi xuống.”
Sau đó, Khánh Trần bắt đầu đặt tay lên đầu một tên thủ hạ của La Vạn Nhai để đưa đối phương vào trạng thái tu luyện.
La Vạn Nhai ngẩn người, hóa ra đối phương muốn truyền thụ phương pháp tu luyện cho họ, chẳng trách vừa rồi hắn trịnh trọng như vậy!
Trương Thiên Chân bỗng nói:
“Các ngươi có biết đây là phương pháp tu luyện không, chỉ cần luyện tốt nó thì chắc chắn sau này các ngươi sẽ có chỗ đứng ở thế giới trong.”
Sau đó hắn bắt đầu dọa nạt:
“Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó, nếu sau này ta phát hiện ra ai có hành vi phản bội tổ chức, đừng trách ta vô tình.”
La Vạn Nhai vội nói:
“Yên tâm, chúng ta sẽ không bao giờ phản bội!”
Trong khi Khánh Trần đang dẫn 13 người vào trạng thái tu luyện.
Nam Canh Thần bỗng lại gần La Vạn Nhai, từ từ đưa tay lên đỉnh đầu đối phương.
Ngay sau đó, Nam Canh Thần lại xoay ngươi nói với Khánh Trần:
“Trần ca, sau khi hoàn thành đại chu thiên, hình như ta cũng có thể quán đỉnh cho người khác.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Vậy ngươi thử xem có thắp được một điểm sáng cho La Vạn Nhai không.”
“Được.”
Sau đó Nam Canh Thần lại đưa tay lên huyệt Thần Đình trên đầu La Vạn Nhai.
Chân khí Chuẩn Đề trên người hắn không ngừng chui vào người La Vạn Nhai, một lúc sau La Vạn Nhai bỗng mở mắt nói:
“Một điểm trên người ta sáng lên rồi!”
Khánh Trần kinh ngạc nhìn Nam Canh Thần:
“Ngươi cảm thấy tất cả chân khí Chuẩn Đề trên người ngươi có thể thắp lên mấy điểm sáng trên người hắn?”
“Hai điểm.”
Nam Canh Thần nói.
“Tốt, ngươi thử truyền hết chân khí Chuẩn Đề trên người ngươi cho hắn, sau đó xem bao lâu chân khí mới khôi phục.”
Khánh Trần nói.
Hắn bỗng nhận ra một việc, có lẽ Chuẩn Đề Pháp chính là phương pháp nhanh nhất để tăng ‘thực lực quần thể’, nếu người tu luyện nó đều có thể quán đỉnh cho những người có thực lực yếu hơn, chẳng phải thực lực của mọi người đều được tăng lên sao.
Bây giờ hắn chỉ cần dùng chân khí của Kỵ Sĩ để đẩy nhanh tốc độ tu luyện của Nam Canh Thần, Trương Thiên Chân và Lý Đồng Vân, nếu ba người đều hoàn thành đại chu thiên, chẳng phải áp lực quán đỉnh mà hắn phải chịu sẽ giảm đi rất nhiều.
Chương 818: Sản Xuất Hàng Loạt
Tuy tốc độ tu luyện lúc đầu hơi chậm một chút, những chỉ cần đợi một thời gian nữa, đến khi số người hoàn thành đại chu thiên càng ngày càng nhiều, chẳng phải lúc đó Bạch Trú có thể sản xuất hàng loạt người tu hành cấp E sao.
Tuy cấp E không được tính là cao thủ, nhưng chẳng phải phần lớn nhân viên của các tổ chức lớn đều là cấp E, trong những tổ chức đó, những thành viên nòng cốt mới có thể trở thành cấp D, chỉ những nhân vật quan trọng mới được tiêm thuốc biến đổi gen.
Đối với một tổ chức mới thành lập như Bạch Trú, chỉ cần tất cả đều là cấp E đã rất tốt rồi.
Chẳng phải tốc độ tu luyện của họ còn nhanh hơn thuốc biến đổi gien à!
Lúc trước ông lão từng nói với hắn, phụ nữ sinh sống trong tổ chức thần bí tu luyện Chuẩn Đề Pháp đều bị bắt trở thành công cụ sinh dục.
Khi ấy hắn còn nghĩ họ làm vậy để tăng nhân số bộ tộc, nhưng bây giờ xem ra họ làm vậy vừa để đẩy nhanh tốc độ tu luyện, vừa để tăng nhân số rồi tiến hành quán đỉnh hàng loạt.
Nghĩ đến đây Khánh Trần lại có một thắc mắc, nếu tổ chức thần bí tu luyện Chuẩn Đề Pháp biết cách này thì tại sao họ vẫn bị Hỏa Đường đuổi ra khỏi Đại Tuyết sơn, dù họ bị cướp phương pháp tu luyện nhưng vẫn quán đỉnh được mà, chẳng lẽ thế lực của Hỏa Đường còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn?
Khó trách liên bang chưa bao giờ có ý định đến Tây Nam Tuyết Sơn để tiêu diệt Hỏa Đường, họ luôn lấy cớ địa hình và khí hậu ở đó không thích hợp với quân đội liên bang, xem ra lí do thật sự khiến họ không dám đến đó là vì thế lực của Hỏa Đường trong Tây Nam Tuyết Sơn không hề nhỏ như mọi người nghĩ.
Nghĩ đến đây, Khánh Trần lại xoay người đi vào nhà:
“Từ hôm nay trở đi ta sẽ tập trung quán đỉnh cho Trương Thiên Chân, đến khi nào hắn hoàn thành đại chu thiên, ta mới tiếp tục quán đỉnh cho Tiểu Đồng Vân.
Đến khi nào tất cả đều hoàn thành đại chu thiên, ta sẽ giao bọn La Vạn Nhai cho các ngươi phụ trách.”
Thực lực các thành viên của Bạch Trú phải tăng càng nhanh càng tốt.
…
Thời gian đếm ngược 135:00:00.
Chín giờ sáng hôm sau.
Thời tiết càng ngày càng lạnh.
Sáng sớm, Lộ Viễn và Tiểu Ưng đã xuất phát đến khu biệt thự Quốc Bảo Hoa Viên, mấy ngày trước Trịnh Viễn Đông đã dặn họ nhất định phải nói chuyện với Khánh Trần.
Ngay khi chiếc xe chuẩn bị đến căn số 12 trong khu biệt thự, Tiểu Ưng đã dừng xe lại, vì hắn biết, nếu đi thêm một đoạn nữa, nhất định hai người sẽ bị chặn lại, nên dứt khoát dừng xe ở đây đợi thì hơn..
Nhưng ngày khi Lộ Viễn nhìn thấy mấy người canh gác bước ra khỏi tán nơi ẩn nấp, hắn bỗng đờ người ra.
“Rõ ràng hai ngày trước, lúc chúng ta đến đây mấy người đó vẫn là người bình thường, nhưng bây giờ đều là thành người tu hành rồi.
Ngươi xem, chỉ có người đã tu luyên mới có ánh mắt này!”
Lộ Viễn nói.
“Chờ một chút, chẳng lẽ Bạch Trú đang dạy phương pháp tu luyện chính thống đó cho mấy người này sao?”
Tiểu Ưng tò mò nói.
Lộ Viễn bình tĩnh nói:
“Xem ra ông chủ Bạch Trú đã nhận ra số lượng thành viên quá ít nên mới muốn đào tạo thêm người để chuẩn bị cho chuyện sắp tới.”
Tiểu Ưng:
“Chẳng lẽ hắn đang dạy phương pháp tu luyện chính thống đó cho tất cả thành viên, không sợ sau này những người đó sẽ phản bội hắn à?”
Lộ Viễn ngẫm nghĩ một lúc mới nói:
“Ngươi nghĩ một kẻ cẩn thận như Khánh Trần không lường trước trường hợp này sao, chắc chắn hắn có cách gì đó để kiểm soát những người này.”
Lúc này, những người canh gác đã lại gần xe của họ:
“Có phải hai người chính là người của Côn Luân từng đến đây hai ngày trước?”
“Ừ, ta muốn nói chuyện với Lưu Đức Trụ.”
Lộ Viễn bỗng phát hiện, lúc hắn vừa cất lời thì những người này đã đưa tay lên sờ cây côn sắt giấu trong tay áo, như thể những người đó chỉ chờ hắn nói gì đó không phải là sẵn sàng rút côn ra quần ẩu bất cứ lúc nào.
“Họ không ở nhà.”
Một người canh gác nói.
“Hử?”
Lộ Viễn sửng sốt:
“Họ đi đâu sớm như vậy?”
“À, họ nói nếu có ai đến tìm thì bảo họ đi học rồi.”
Tên canh cửa đáp.
Lộ Viễn lại tiếp tục đờ người hai giây nữa.
Đúng vậy, chẳng phải hôm nay là thứ hai sao, họ vẫn là học sinh cấp 3 mà.
Nhưng vấn đề là, những chuyện Bạch Trú đã làm dạo gần đây đã khiến mọi người quên mất một việc, hầu như tất cả thành viên trong tổ chức vẫn còn là học sinh!
Nhưng những chuyện Bạch Trú đã làm đâu phải chuyện học sinh nên làm.
Lạc thành, một trong số nơi tập trung nhiều người du hành nhất là trường học.
Lý do đầu tiên là vì học sinh là một trong những người dễ trở thành người du hành nhất.
Hơn nữa, mỗi trường học còn tập trung hàng nghìn học sinh, số lượng người du hành trong các trường rất nhiều.
Lý do thứ hai là đa phần các học sinh ở lức tuổi này đều rất tò mò, cộng thêm lòng ham hư vinh, kinh nghiệm sống lại chưa có nhiều, rất dễ làm lộ thân phận.
Sau khi những người này lấy được lòng tin của nhau, họ sẽ tụ tập lại để tạo thành một tổ chức nhỏ.
Chương 819: Lại Có Học Sinh Chuyển Trường
Theo những gì hắn biết, trong một số trường học đã xuất hiện rất nhiều tổ chức người du hành loại nhỏ, Bạch Trú cũng được tính là một trong số đó.
Nhưng không phải tổ chức nào cũng góp mặt vào các sự kiện trọng đại như Bạch Trú!
Mục đích thành lập của phần lớn những tổ chức nhỏ đó là tìm cách kiếm tiền hoặc cách sinh tồn ở thế giới trong, nếu nói khó nghe hơn 1 chút thì 99% những tổ chức của người du hành không phải tổ chức, chỉ là một nhóm người tập hợp lại ….
Thậm chí còn có người chỉ là người bình thường.
Tất nhiên không phải ai cũng vậy, trong số những tổ chức như thế cũng có một số người xuyên vào con em tập đoàn, nhờ những cách che giấu học được trong tổ chức, họ mới không bị người trong gia tộc phát hiện thân phận.
Nhờ những người như vậy, số học sinh còn lại trong tổ chức mới có sinh hoạt tốt hơn một chút.
Ví dụ điển hình cho những tổ chức như vậy ở Lạc thành chính là Lạc Nhất Cao.
Nhưng nếu so với tổ chức của những học sinh khác, Lộ Viễn lại cảm thấy Bạch Trú chẳng giống một tổ chức của học sinh chút nào…
Lộ Viễn nhìn một tên gác cổng khác:
“Có phải các ngươi đang tu luyện không? Khánh Trần và Lưu Đức Trụ đích thân dạy phương pháp tu luyện cho các ngươi?”
Nhưng không ai trả lời họ về vấn đề này mà chỉ thúc giục họ quay về.
Lộ Viễn nói với một người gác cổng khác:
“Ta chỉ tò mò thôi, các ngươi không thể tiết lộ một chút sao.”
Nhưng ngay lúc này, Tiểu Ưng không thèm đợi hắn nói xong đã đạp chân ga:
“Lộ đội trưởng, chúng ta nên đi thôi, chẳng lẽ ngươi không thấy hai ngươi đứng phía sau xe đang lôi côn sắt ra sao….”
Từ trước đến nay đám người dưới chướng La Vạn Nhai chưa sợ ai bao giờ, ai họ cũng dám đánh.
Nếu hai bên thật sự đánh nhau thì, cần mình Tiểu Ưng cũng đủ giải quyết tất cả.
Nhưng Khánh Trần biết, thành viên của Côn Luân sẽ không ra tay với người vô tội.
Sau khi đi được một đoạn, Lộ Viễn bỗng bảo Tiểu Ưng dừng xe rồi dặn dò hắn:
“Ngươi cứ đứng đây chờ họ, khi nào thấy người của Bạch Trú về thì lập tức báo cho ta.”
“Tuân lệnh.”
Tiểu Ưng nói.
…
Trong trường song ngữ Lạc thành.
Hôm nay có một nam một nữ chuyển đến lớp 11 ban 3.
Nam sinh tên là Tề Đạc, còn nữ sinh tên là Trương Lan Tân, nghe nói hai người họ còn quen nhau trước khi chuyển đến đây.
Học sinh trong trường đã sớm quen với cảnh rất nhiều học sinh chuyển đến đây, chẳng ai thấy kỳ lạ cả.
Điều duy nhất khiến người khác kinh ngạc là, nơi hai người đó từng học lúc trước không xa nơi đây, ở ngay Lạc Nhất Cao.
Vì Lạc Nhất Cao được mệnh danh là trường cấp 3 tốt nhất Lạc thành, lúc trước Khánh Trần định thi vào ngôi trường đó.
Nhưng vì học phí quá đắt, lại cộng thêm rất khó xin học bổng, Khánh Trần mới quyết định chọn trường song ngữ Lạc thành.
Vì ngôi trường đó nổi tiếng là nơi có chất lượng giảng dạy tốt nhất thành phố, số học sinh của trường mỗi năm thi đỗ các trường đại học nổi tiếng cũng rất nhiều.
Ở thành phố có một tập tục, gia đình có con em thi đỗ Lạc Nhất Cao thường mở một chai Mao Đài để ăn mừng.
Bình thường chỉ có chuyện học sinh trung bình cố chuyển trường tốt hơn, chứ làm gì có chuyện học sinh trường top đầu lại chuyển về trường kém chất lượng hơn.
Có người từng thắc mắc có phải hai người đó Lạc Nhất Cao đuổi học không, nhưng không phải.
Việc đầu tiên hai học sinh vừa chuyển đến đây làm không phải là làm quen với các bạn học khác, mà là đi nghe ngóng xem trong trường này có người du hành nào nổi tiếng không.
Tất nhiên cả trường đều biết gần như cả lớp của Lưu Đức Trụ đều là người du hành…
Sau khi biết những gì hai người đó đang làm, Khánh Trần bỗng nhận ra một việc, xem ra mục đích hai người họ chuyển đến đây là vì người du hành.
“Trần ca, bạn cấp 2 của ta nói một số người du hành học trong Lạc Nhất Cao đã thành lập một tổ chức tên là Hội Tam Điểm.
Sau khi tổ chức này được thành lập không lâu, gần như tất cả người du hành trong Lạc Nhất Cao, kể cả hơn tám mươi học sinh mới chuyển đến đó đều gia nhập vào tổ chức này, tổ chức này khá nổi tiếng trong trường, thậm chí họ còn tự xưng là tổ chức du hành của học sinh lợi hại nhất ở Lạc thành.”
Nam Canh Thần thì thầm nói:
“Chẳng lẽ hai người này cũng là thành viên của Hội Tam Điểm?”
“Chắc chắn rồi.”
Khánh Trần nói.
“Vậy tại sao họ lại chuyển đến trường song ngữ Lạc thành?”
Nam Canh Thần nghi hoặc.
“Sau khi một tổ chức được thành lập, phần lớn lãnh đạo sẽ tìm mọi cách mở rộng nhân số lên thật nhiều mà không quan tâm đến chất lượng, chỉ một vài người đủ tỉnh táo để kiềm chế ham muốn này.”
Khánh Trần nói:
“Chẳng phải những học sinh trong ngôi trường đó được mệnh danh là những người thông minh nhất Lạc thành sao, họ tham vọng tụ tập tất cả người du hành học cấp 3 trong thành phố cũng bình thường, nếu chuyện này thật sự thành công, chẳng phải Hội Tam Điểm nho nhỏ bây giờ sẽ biến thành một tổ chức khổng lồ, chẳng phải đến lúc đó những người đứng ra thành lập tổ chức sẽ biến thành lãnh đạo một tổ chức lớn.”
Chương 820: Hội Tam Điểm
Nam Canh Thần tò mò nói:
“Chúng ta có nên mời chào thêm các bạn học vào tổ chức của chúng ta không? Hội Tam Điểm làm sao có thể lợi hại bằng Bạch Trú được.”
Bây giờ Bạch Trú đã không còn là tổ chức bình thường ở cả thế giới trong hay thế giới ngoài, chỉ riêng tính thân phận ‘đế sư tương lai’ của Khánh Trần đã hơn hẳn những người du hành khác.
Khánh Trần lắc đầu:
“Chúng ta không cần mời chào những học sinh này làm gì, ngươi không nhớ chuyện của La Vạn Nhai sao.
Nếu chúng ta mở rộng nhân số mà không kiểm soát chất lượng, sớm muộn gì tổ chức cũng gặp rắc rối.”
“Đúng vậy, thà ít chứ không được ẩu.”
Nam Canh Thần gật đầu.
Khánh Trần nói:
“Ngươi thử hỏi bạn cấp 2 của ngươi xem hắn có biết Hội Tam Điểm đang định làm gì không.”
Nam Canh Thần lập tức nhắn tin Wechat cho đối phương, một lúc sau, hắn ngẩng đầu nói với Khánh Trần:
“Trần ca, ngươi đoán không sai chút nào.
Bây giờ Hội Tam Điểm đã chọn ra 20 người có thể thuyết phục phụ huynh cho chuyển đến các trường cấp 3 khác trong thành phố, họ định mời chào những người du hành trong các trường này để lập chi nhánh, mở rộng quy mô cho Hội Tam Điểm.
Trong Hội Tam Điểm có một uỷ ban quản lý, người đứng đầu ủy ban này là một học sinh lớp 12 tên là Nam Cung Nguyên Ngữ, nghe nói hắn chính là học bá đã giành vị trí thứ nhất toàn khối hai năm liên tiếp, một trong những người được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, chắc chắn bây giờ hắn rất rảnh.”
“Mặc kệ họ.”
Khánh Trần nói.
Họ định quản lí tổ chức như hội học sinh sao, xem ra những học sinh này còn chưa suy nghĩ chín chắn.
Họ nghĩ, chỉ cần làm vậy là có thể quản lí một tổ chức lớn à, thật ngây thơ.
Khánh Trần không có quyền nhận xét họ có làm tốt hay không, nhưng hắn có thể khẳng định một điều, họ quá khoe khoang.
Khoan đã, Khánh Trần đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, nếu Nam Cung Nguyên Ngữ cũng là một học bá có IQ cao, sao đối phương lại không biết nên làm thế nào chứ?
Nếu hắn đã biết thì tại sao vẫn tráng trợn thu nhận thành viên như vậy, hắn không sợ sao?
Khánh Trần nghĩ mãi vẫn không thể giải thích được.
Chuông hết tiết đầu tiên vừa vang lên, hai học sinh mới chuyển đến là Tề Đạc và Trương Lan Tân đã lập tức chạy sang lớp bên cạnh để nói chuyện với đám con cháu nhà giàu mới chuyển đến lớp đó.
Khánh Trần và Nam Canh Thần cũng đi theo đến cầu thang, muốn xem họ làm gì.
Tề Đạc đang nói với 1 tên thiếu gia:
“Ngươi có muốn tham gia vào tổ chức của chúng ta không.
Số thành viên hiện tại của Hội Tam Điểm đã lên đến hơn 90.
Nếu ngươi gia nhập tổ chức, sẽ có cơ hội trao đổi tin tức với những thành viên khác, đến khi xuyên vào thế giới trong, các thành viên đều có nghĩa vụ giúp đỡ nhau.
Ngoài ra ngươi còn có quyền tham gia những buổi gặp gỡ với những người du hành khác trong thành phố, chúng ta cũng tổ chức những buổi khám phá thế giới trong để tăng khả năng sinh tồn cho thành viên.”
Tên thiếu gia đó tò mò hỏi:
“Khám phá thế giới trong là gì? Các ngươi định làm gì?”
Tề Đạc kiên nhẫn giải thích:
“Ví dụ như gần đây chúng ta chuẩn cho mọi người trong tổ chức rời khỏi thành phố số 18 để khám phá vùng hoang dã.
Không những thế, kế hoạch tiếp theo của chúng ta là đi quanh cấm địa số 002 để nhìn tận mắt cây cổ thụ trong đó xem như thế nào.
Nhưng các ngươi yên tâm, chúng ta cam đoan sẽ không dẫn các ngươi vào cấm địa.”
“Các ngươi định đi cấm địa sao?”
Tên thiếu gia kinh ngạc:
“Các ngươi có thể ra khỏi thành phố?”
Tề Đạc nói:
“Bây giờ tình hình trong thành phố số 18 còn nguy hiểm hơn nhiều so với cấm địa, Nam Cung chủ tịch mới muốn dẫn mọi người vào hoang dã lánh nạn.”
Trương Lan Tân cười nói:
“Đây là một trong những ưu thế khi tham gia tổ chức, ta không thể giải thích cặn kẽ cho mọi người được, nhưng chúng ta cam kết sẽ làm hộ chiếu cho mọi người.”
Nghe đến đây, Khánh Trần bắt đầu trầm tư suy nghĩ, xem ra một trong những học sinh này có liên hệ với cục quản lý xuất nhập cảnh liên bang.
Hơn nữa những gì Hội Tam Điểm nhận định rất chính xác, bây giờ rời khỏi thành phố số 18 mới là một trong nhưng phương án sáng suốt nhất.
Khánh Trần bỗng nghĩ.
Nếu những người này đều là những người du hành làm việc cho Lý thị hoặc Khánh thị thì sao, chẳng lẽ họ định dùng cách này để tăng sức ảnh hưởng ở thế giới ngoài?
Lúc này, những người du hành làm việc cho Jindai, Kashima và Trần thị đều đã hành động, nhưng đến tận bây giờ hắn vẫn chưa thấy những người du hành làm việc cho Lý thị và Khánh thị xuất hiện lần nào, chuyện này không bình thường.
Nếu người lãnh đạo Hội Tam Điểm làm việc cho Lý thị hoặc Khánh thị thì mọi chuyên sẽ dễ giải thích hơn rất nhiều.
Nếu thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị là người đứng sau chuyện này thì âm mưu của đối phương là gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










