1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 83 : Lưu Ca Rất Lợi Hại A (c821-c830)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 83 : Lưu Ca Rất Lợi Hại A (c821-c830)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 821: Lưu Ca Rất Lợi Hại A

Lúc này, một tên thiếu gia bỗng nói:

“Thật ra gia nhập Hội Tam Điểm cũng được, chỉ là chúng ta không thể đi hoang dã cùng các ngươi được.”

“Vì sao?”

Tề Đạc tò mò hỏi.

Sắc mặt tên thiếu gia đó bắt đầu trở nên kiêu ngạo:

“Chúng ta phải vào ngục giam số 10!”

Tề Đạc, Trương Lan Tân:

“???”

Khánh Trần: “. . .”

Nam Canh Thần: “. . .”

Họ định xem Lưu Đức Trụ có đứng trong đám người không thì phát hiện hắn đang lén lút đi về phía nhà vệ sinh.

Tề Đạc ngơ ngác một lúc mới nói:

“Tất cả các ngươi đều phải vào ngục giam sao?”

Tên thiếu gia nói:

“Đúng, tất cả!”

“Sao các ngươi lại vui vẻ như vậy, vào tù có gì vui sao.”

Tề Đạc dở khóc dở cười.

Tên thiếu gia thần bí nói:

“Ngươi có biết Lưu Đức Trụ là ai không, bây giờ Lưu ca đang ở trong ngục giam số 10, chúng ta chuẩn bị vào đó đầu quân cho hắn.

Hội Tam Điểm làm sao bằng Lưu ca được, các ngươi còn đi theo tổ chức đó làm gì, chẳng phải đi vào ngục giam số 10 với chúng ta phải tốt hơn sao…Lưu ca? Lưu ca đâu, chẳng phải hắn vừa đứng đây?”

Trương Lan Tân quay sang nhìn những người còn lại, sao tự dưng nàng lại cảm thấy hối hận vì đã mời những người này vào Hội Tam Diểm nhỉ.

“Quấy rầy mọi người rồi.”

Tề Đạc xoay người đi.

“Xem ra đám người này không có giá trị gì.”

Trương Lan Tân đi theo sau hắn:

“Ta có một người bạn cùng lớp cấp 2 cũng học ở đây, hay bây giờ chúng ta đến chỗ hắn hỏi thăm tình hình ngôi trường này?”

Tề Đạc ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

“Tốt, bạn của ngươi tên là gì, học lớp nào.”

“Hắn tên là Vương Giáp Lạc, học lớp 11 ban 7, lúc trước ta thấy hắn nhắn một tin vào nhóm cấp 2 của chúng ta, trong trường song ngữ Lạc thành có một người du hành vô cùng lợi hại.”

Trong nhà hàng Tiểu Tôn trên đường Lạc Long.

Hà Kim Thu đang ngồi một mình ăn sashimi, màu đỏ của thịt, màu trắng của cơm, màu xanh của wasabi, màu đen của nước tương, tất cả tạo nên một bức tranh rất hài hòa.

Mỗi lần ăn xong một miếng, Hà Kim Thu lại nhắm mắt thưởng thức một lát.

Đúng lúc này, một thanh niên đẩy cửa bước vào khiến chiếc chuông gió treo trên cửa vang lên tiếng tinh tinh dễ nghe.

Hắn bước lại gần Hà Kim Thu rồi ngồi lên chiếc ghế đối diện, sau đó vừa cười vừa nói:

“Ông chủ Hà thật rảnh rỗi, ta tên là Quý Quan Á, lần đầu gặp mặt, có gì sai sót xin thứ lỗi.”

“Dạo gần đây ta cũng khá rảnh rỗi.”

Hà Kim Thu lạnh nhạt nói:

“Thế nào, chẳng lẽ ngươi lo Cửu Châu không nghiêm túc đối phó với Jindai và Kashima? Lần sau xuyên về, ngươi có thể chuyển lời của ta đến Lý Trường Thanh và Lý Vân Thọ, Cửu Châu đã đồng ý hợp tác, nhất định không nuốt lời.”

Thanh niên tên Quý Quan Á đang ngồi đối diện hắn chính là người phụ trách quản lí những người du hành làm việc cho Lý thị ở thế giới ngoài, cũng chính là người phụ trách liên lạc với Cửu Châu.

Những nhân vật đã leo lên cấp bậc này làm sao có thể là người đơn giản được.

Đa phần mọi người đều nghĩ chỉ những người du hành bị tập đoàn khống chế mới làm việc cho tập đoàn, nhưng Quý Quan Á lại khác, hắn là người tự do ở thế giới trong, ở thế giới ngoài cũng không ai có thể ra lệnh cho hắn.

Nêu người này có thể giành được lòng tin của Lý Vân Thọ, chắc chắn có gì đó rất lợi hại.

Quý Quan Á cười nói:

“Không phải ta đang lo cái này, ông chủ Hà nghĩ nhiều rồi.”

“Ừ, vậy ăn cơm đã.”

Hà Kim Thu bình tĩnh nói, như thể chuyện Cửu Châu hợp tác với Lý thị không liên quan gì đến hắn, có lẽ trong lòng hắn, chuyện đó còn không quan trong bằng việc thưởng thức đĩa sasimi trước mặt.

“Thật ra ta luôn tò mò một chuyện.”

Quý Quan Á nói:

“Tại sao ông chủ Hà lại đồng ý hợp tác với Lý thị?”

Hà Kim Thu cười híp mắt nói:

“Chẳng phải ta và Lý Trường Thanh đều làm việc trong tổ chức tình báo của Hồ thị sao.

Ngươi cảm thấy hai người là đồng nghiệp hợp tác với nhau có gì lạ sao? Hơn nữa, ta đâu có làm không công.”

Điều kiện trao đổi mà hắn vừa nói chính là Lý Trường Thanh sẽ phải bầu 1 phiếu cho Hà Kim Thu trong cuộc họp nhân sự cho nhiệm kì tiếp theo của tổ chức tình báo Hồ thị, chỉ khi có là phiếu này, hắn mới có thể tiếp tục giữ chức trong tổ chức tình báo Hồ thị.

Đây mới là thứ Hà Kim Thu muốn.

Phần lớn mọi người đều nghĩ người ở thế giới trong và thế giới ngoài không thể chung sống hòa bình với nhau, nhưng quy luật đó chỉ áp dụng với người bình thường, những người trong tập đoàn đâu phải người thường, họ chỉ quan tâm đến lợi ích.

Sau một khoảng thời gian ngắn bị lòng hận thù bao phủ, các tập đoàn đã nhanh chóng cho người bảo vệ người du hành, vì họ đã tìm ra tác dụng của tác dụng của nhóm người này.

Hà Kim Thu nhẹ nhàng cầm lấy một chiếc khăn trắng lau miệng, theo thói quen lấy Đồng Vàng Sự Thật.


Chương 822: Cuộc Trò Chuyện Giữa Ba Người 1

Hắn chậm rãi hỏi:

“Ta vẫn luôn thắc mắc một vấn đề, người du hành làm việc cho Lý thị đang ở đâu? Sao các ngươi không tự giải quyết chuyện quan trọng như vậy, phải hợp tác với ta.”

“Chẳng phải vì chúng ta tin Cửu Châu sao, chúng ta tin ông chủ Hà là người giữ chữ tín.

Hơn nữa, chúng ta có chuyện quan trọng hơn phải làm.”

Quý Quan Á cười nói.

Hà Kim Thu cười:

“Người nào không giữ chữ tín thì làm sao có thể sống sót ở thế giới ngoài, đúng không? Ngươi không ăn gì sao?”

Có vẻ Quý Quan Á không quan tâm đến lời uy hiếp vừa rồi, hắn không tiếp lời vấn đề này mà đứng dậy cười nói:

“Không quấy rầy ông chủ Hà dùng bữa nữa, c dù ta biết năng lực tình báo của Cửu Châu rất cường đại, nhưng ta vẫn muốn nhắc nhở ngài một câu, lần này Jindai và Kashima định sẽ dốc hết lực lượng, sẽ có rất nhiều cao thủ xuất hiện, ngoài ra họ còn điều đến người được trời chọn.”

Hà Kim Thu nói:

“Ta biết mà, hai người đó đã giết hơn mười người liên lạc của Cửu Châu, lúc đó ta đuổi theo bảy ngày vẫn mất dấu.

Nhưng ta có thể chắc chắn một việc, họ đã đến Lạc thành.”

“Nếu ông chủ Hà đã biết chuyện này thi ta yên tâm rồi.”

Quý Quan Á nói.

“Ta muốn hỏi một chuyện nữa.”

Hà Kim Thu hỏi:

“Những người du hành làm việc cho Khánh thị đang ở đâu, vì sao đến tận bây giờ ta vẫn chưa thấy họ xuất hiện.”

“Tất cả người du hành làm việc cho Khánh thị đều nghe lệnh của thủ lĩnh ảnh tử, chẳng ai đoán được hắn đang định làm gì.”

Quý Quan Á lắc đầu.

Hà Kim Thu nhíu mày.

Để một thế lực lớn ẩn nấp trên địa bàn của mình, còn không biết ý định của đối phương là gì, đây không phải chuyện tốt.

Nhưng đúng lúc này, một người phụ nữ đang ngồi cạnh bàn họ bỗng đứng lên cười nói:

“Hai vị không cần lo, thủ lĩnh ảnh tử Khánh thị có nhờ ta chuyển lời đến các vị, hắn không có ý đồ gì.

Hắn nói, mình không giữ chức vị này lâu nữa, đến khi chức vị này đổi chủ, lực lượng trong tay hắn sẽ chuyển sang cho người kia, bây giờ hắn chỉ định tích lũy chút vốn liếng cho đối phương mà thôi.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Cuối cùng ngươi cũng chịu mở miệng nói chuyện rồi, tính ra đây chính là lần đầu tiên ta gặp mặt người của Khánh thị ở thế giới ngoài….Một buổi gặp mặt rất thú vị.”

“Không biết thủ lĩnh ảnh tử nghĩ, người được chọn nào có hi vọng kế thừa chức vị này nhất?”

Hà Kim Thu cười hỏi.

“Sao ngài ấy có thể nói chuyện này với chúng ta được.”

Người phụ nữ đó cười nói:

“Nhưng ta biết từ trước đến nay cuộc chiến ảnh tử luôn là cuộc chiến công bằng, chắc chắn người sống sót cuối cùng là người chiến thắng.”

Hà Kim Thu liếc Quý Quan Á rồi lại liếc nhìn người phụ nữ trẻ tuổi:

“Từ lúc sự kiện xuyên qua xảy ra đến nay, còn chưa đến hai tháng mà các vị đã giành được lòng tin của người trong tập đoàn, sau đó còn được cử làm người đại diện.

Hơn nữa, nhìn hai vị có vẻ rất phục tùng tập đoàn.

Ta rất tò mò, không biết hai vị có phải người ở thế giới ngoài không….

Hay nói ngắn gọn hơn một chút, có phải tập đoàn đã tìm được cách đảo ngược xuyên qua chân chính?”

Lúc trước, đảo ngược xuyên qua là tìm những người tương ứng ở thế giới ngoài để thay thế các nhân vật lớn ở thế giới trong.

Nhưng ý của Hà Kim Thu không phải vậy, mà ý của câu đảo ngược xuyên qua hắn vừa nói là những người ở thế giới trong xuyên đến thế giới ngoài!

Không phải hắn nghi ngờ vô cớ, vì biểu hiện của hai người này không giống người ở thế giới ngoài chút nào.

Trong khi mọi người nói chuyện, tốc độ xoay tròn của đồng xu trong lòng bàn tay Hà Kim Thu ngày càng nhanh, nhanh đến mức bắn ra tia lửa.

Nhưng Quý Quan Á lại lắc đầu:

“Ông chủ Hà nghĩ nhiều rồi, ta là người ở thế giới ngoài, chẳng qua ta cảm thấy không có gì trên đời này quan trọng bằng lợi ích, cho nên mới làm việc cho tập đoàn.

Hơn nữa, ta cũng không cảm thấy làm việc cho những người ở thế giới trong có gì không tốt, trừ Jindai và Kashima, chẳng phải ba tập đoàn còn lại đều giống chúng ta sao.”

Hà Kim Thu lại quay sang nhìn người phụ nữ làm việc cho Khánh thị:

“Còn ngươi thì sao?”

Nàng mỉm cười rồi nói:

“Ta cũng là người ở thế giới ngoài, theo những gì ta biết thì tập đoàn vẫn chưa tìm được cách đảo ngược xuyên qua, nghe nói lúc trước có người thử dùng vật cấm kỵ mang người xuyên về, nhưng người đó đã chết.”

“Ta cũng nghe nói chuyện này, vật cấm kỵ ACE-038 tên là ‘Chung Điểm Của Bí Mật’ thực chất là một cái quan tài, người sở hữu có thể dùng nó để khiến một người quên đi những bí mật về người sở hữu, ta còn biết thứ đó đang nằm trong tay Khánh thị.”


Chương 823: Cuộc Trò Chuyện Giữa Ba Người 2

Hà Kim Thu vừa cười vừa nói:

“Chẳng phải mọi người thường nói, chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật sao, tác dụng của vật cấm kỵ này vừa hay có thể trả lời được câu nói đó.

Không biết Khánh thị đã thử dùng vật này mang người về bao giờ chưa?”

“Ta cũng không biết.”

Người phụ nữ cười.

Ở thế giới trong có một số vật cấm kỵ dạng vật chứa như ACE-038, đây cũng là lí do vì sao một số du hành có thể mang những đồ vật có kích thước lớn từ thế giới trong ra thế giới ngoài.

Nhưng Hà Kim Thu không biết, tất cả vật cấm kỵ đều không thể chứa vật sống.

Vì hắn đâu có cơ hội thử.

“Đúng rồi, vị tiểu thư này còn chưa tự giới thiệu đâu.”

Hà Kim Thu cười híp mắt nói:

“Ngươi tên là gì? Để lần sau gặp mặt ta còn biết xưng hô.”

“Không phải ông chủ Hà định điều tra hồ sơ của ta sao.”

Người phụ nữ trẻ tuổi cười nói:

“Không sao, ta tên là Tư Niên Hoa.”

“Khánh thị có muốn giao dịch gì với Cửu Châu không, từ trước đến nay chúng ta chưa từ chối ai bao giờ.”

Hà Kim Thu cười nói.

“Không.”

Tư Niên Hoa lắc đầu:

“Vẫn là câu ta vừa nói, bây giờ Khánh thị không có bất cứ ý đồ gì cả.”

“Được thôi, vậy ta không chậm trễ thời gian của 2 vị nữa.”

Hà Kim Thu đứng dậy:

“Nếu sau này chúng ta phải đối đầu thì ta sẽ không nương tay đâu.”

“Chúng ta cũng vậy.”

Quý Quan Á cười đáp.

Lúc này, tạm thời họ không định ra tay với tổ chức nào, vì bây giờ chuyện của Jindai và Kashima mới là ưu tiên hàng đầu.

Nhưng chẳng ai có thể nói trước được điều gì.

Hà Kim Thu đừng dậy cầm cây gậy đầu huơu rồi ung dung bước ra khỏi nhà hàng Tiểu Tôn.

Mãi đến khi hắn bước lên xe của Cửu Châu mới chậm rãi lấy ra hai thỏi vàng 100 gram từ trong túi áo.

Đồng Vàng Sự Thật đã bắt đầu gào thét.

Ở mặt trước đồng tiền, vòng tròn hình lúa mì đang không ngừng xoay tròn, còn hai thanh kiếm bắt chéo ở mặt sau đồng tiền đang đánh vào nhau leng keng.

Hà Kim Thu đưa thỏi vàng đầu tiên cho vật cấm kỵ ACE-099 Đồng Vàng Sự Thật, hắn muốn xem những gì Quý Quan Á có phải sự thật không.

“Ta đã trả nợ.”

Một mặt đồng xu bỗng biến thành gợn sóng nhấp nhô, dần biến thành một vòng tròn hình lúa mì.

Hà Kim Thu lại đưa thỏi vàng còn lại cho đồng xu, vòng tròn hình lúa mình vẫn không hề thay đổi.

Xem ra hai người đó đều không nói dối, người ở thế giới trong vẫn chưa tìm ra cách nào để xuyên đến thế giới ngoài.

Tất nhiên cũng có thể tập đoàn đã tìm ra cách đảo ngược xuyên qua thật, chỉ là hai người đó không biết mà thôi.

Đồng Vàng Sự Thật có thể kiểm tra xem đối phương đang nói thật hay nói dối, nhưng nó không thể nào kiểm tra được quy tắc của thế giới.

Hà Kim Thu lặng lẽ ngồi trên ghế sau suy nghĩ.

Trong trường song ngữ Lạc thành.

Thầy giáo môn toán là Điền Hải Long đang viết đề toán lên bảng.

Rõ ràng chủ nhiệm lớn lớp 11 ban 3 đã gầy đi rất nhiều, có vẻ cái chết của Chu Huyền Ưng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến hắn.

Cũng may sau khi về đến Lạc thành, Từ Tử Mặc và các bạn học khác đã đứng ra chứng minh cái chết của Chu Huyền Ưng không liên quan gì đến hắn, mãi đến lúc đó mọi người mới tin hắn vô tội.

Lúc này, Nam Canh Thần bỗng đưa một tờ giấy nhỏ cho Khánh Trần:

“Trần ca, ta vừa nghĩ ra một cách để mở rộng Bạch Trú, bây giờ chúng ta chỉ cần sai bọn La Vạn Nhai đi tuyển thành viên, mỗi người chỉ được tuyển 4 thành viên trung thành nhất để tiến hành quán đỉnh, cứ theo đà này, chẳng mấy chốc Bạch Trú sẽ trở thành một tổ chức kiểu Kim Tự Tháp, lúc đó Trần ca chính là phàn đỉnh …..”

Khánh Trần nhíu mày, không ngờ Nam Canh Thần lại có thiên phú phá hoại như vậy.

Nếu họ thật sự áp dụng các này thì có lẽ lúc đó người ta không chỉ gọi Bạch Trú là ‘bán hàng đa cấp’ hay ‘Hoan Hỉ tông’ nữa, mà là một thứ gì đó kinh khủng hơn nhiều.

Khánh Trần viết lên tờ giấy:

“Ngươi đang nghiêm túc?”

Nam Canh Thần:

“Ta vừa nảy ra ý tưởng này không lâu….”

Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Tề Đạc và Trương Lan Tân đã đến thao trường để tụ họp với Vương Giáp Lạc, cả ba người cùng đến một nhà hàng nhỏ trước cổng trường rồi gọi một phần Cái Kiêu Phạn.

Trương Lan Tân nhìn Vương Giáp Lạc:

“Đúng rồi, có phải ngươi cũng đại biểu trường đến tham gia giải đấu toàn học AMC10 ở Hàm thành không? Ta và Tề Đạc cũng đến đó.”

Trường song ngữ Lạc thành chỉ cử năm người bọn Vương Giáp Lạc đến tham gia cuộc thi, còn Lạc Nhất Cao lại cử hơn 200 người, ngồi chật cứng 4 chiếc xe buýt đến tham gia cuộc thi, hơn nữa trong 200 trăm người này, người nào cũng đủ thực lực giật giải.

Đây chính là một trong những chứng cứ chứng minh sự chênh lệch giữa hai trường.

Vương Giáp Lạc xúc một thìa cơm lớn nhét vào miệng:

“Sao lại trường của ta, chẳng phải các ngươi cũng là học sinh của trường song ngữ Lạc thành rồi sao.”

Mỗi ngày 10 chương có làm các bạn xao xuyến :3 Nhớ ĐỀ CỬ ủng hộ Khánh Trần các bạn nha!


Chương 824: Cuộc Trò Chuyện Giữa Ba Người 3

Trương Lan Tân sửng sốt:

“Chúng ta còn chưa thích ứng được chuyện này, không nói đến chuyện này nữa….Ta nhớ sau khi giải đấu toán học đó kết thúc, hình như ngươi đã nói với các bạn trong nhóm cấp 2 của chúng ta là trong trường ngươi có một người du hành rất lợi hại đúng không? Hắn là ai?”

“Chắc các ngươi cũng nghe nói về người này rồi.”

Vương Giáp Lạc nhìn Trương Lan Tân:

“Ngươi còn nhớ thí sinh kiên cường nhất giải đấu là ai không?”

“Ta biết người này, có phải hắn chính là học sinh ngồi xe lăn đến tham gia giải đấu hôm đó không.”

Trương Lan Tân nói:

“Lúc đó có rất nhiều bài báo nhắc đến hắn.”

Vương Giáp Lạc lấy thì gõ bát Cái Kiêu Phạn của mình:

“Chính là hắn.”

“A?”

Trương Lan Tân và Tề Đạc đều đơ người ra.

“Không phải hắn bị bệnh nên mới ngồi xe lăn sao.”

Vương Giáp Lạc nói:

“Không phải, hắn bị vậy là vì đêm trước hôm thi, hắn đã tham gia một trận chiến giữa những người du hành, nghe nói hắn đã bị đâm xuyên bụng.

Lúc đó truyền thông còn muốn phỏng vấn hắn, nhưng sau đó lại không tìm được cách liên lạc với hắn, nghe nói họ đã đến tận nhà, nhưng hắn vừa chuyển nhà nên không ai biết hắn đang đâu.”

Tề Đạc và Trương Lan Tân quay sang nhìn nhau, trong quan niệm của họ, Hội Tam Điểm ở Lạc Nhất Cao cũng được coi là một trong những tổ chức của người du hành nổi bật trong nước.

Dù họ nghe nói Kinh Thành Tứ Trung, Nhân Đại Phụ Trung, Hải Thành Nhất Cao là những tổ chức có rất nhiều thành viên là những người du hành lợi hại, nhưng họ chưa thấy bao giờ, không biết có thật không.

Nhưng chẳng phải họ cũng là những học sinh cấp 3 như mình sao, dù họ có lợi hại thì cũng chỉ là học sinh mà thôi, đã là học sinh thì làm sao có thực lực cao được.

Cho nên, những thành viên của Hội Tam Điểm luôn cảm thấy kiêu ngạo, lúc mời chào những người du hành ở trường song ngữ Lạc thành, họ luôn cảm thấy thân phận mình cao hơn người khác, chỉ là họ che giấu khá tốt nên những người khác mới không nhận ra thôi.

Vì họ luôn nghĩ mình mình đang trợ giúp những người du hành khác.

Nhưng dù họ có nghĩ mình rất lợi hại đến đâu đi nữa, cũng chưa bao giờ tham dự một cuộc chiến có sự xuất hiện của súng ống, đó chẳng phải chuyện của người lớn sao, họ vẫn chỉ là học sinh thôi mà .

Vương Giáp Lạc tiếp tục nói:

“Các ngươi có biết Côn Luân không?”

“Biết.”

Tề Đạc gật đầu.

“Tuy ta không biết rõ đêm đó bạn học Khánh Trần đã làm những gì, nhưng ta biết người của Côn Luân sẽ đến thu dọn hậu quả cho hắn.”

Vương Giáp Lạc liếc nhìn hai người.

Ngày thường, Trương Lan Tân rất thường xuyên kể những chuyện như sinh hoạt, học sinh, câu lạc bộ, thi đua….Ở Lạc Nhất Cao cho những người trong nhóm cấp 2 nghe.

Nhưng những trường cấp 3 nhỏ như trường song ngữ Lạc thành làm gì có những thứ như câu lạc bộ….

Lúc đó Vương Giáp Lạc đã rất tức giận.

Nhưng bây giờ hắn đã tìm được niềm vui mới rồi, tuy mọi phương diện hắn đều kém xa so với Trương Lan Tân, nhưng bạn học Khánh Trần lại vượt xa nàng.

Tuy rất muốn kể luôn chuyện xảy ra trên đường quay về Lạc thành với họ nhưng hắn biết mình không được nói, vì lúc về Điền Hải Long đã nhắc nhở mọi người, nếu họ kể chuyện này ra ngoài thì rất có thể cha mẹ Chu Huyền Ưng sẽ gây sự với Khánh Trần.

Trương Lan Tân hỏi:

“Nếu hắn thật sự bị thương rất nặng thì tại sao vẫn cố tham gia giải đấu toán học AMC10 làm gì?”

Vương Giáp Lạc nói:

“Ngươi có biết thế nào gọi là không bỏ cuộc giữa chừng không! Hắn là học thần của trường, người bình thường như chúng ta làm sao hiểu được suy nghĩ của học thần!”

“Không đúng.”

Tề Đạc nói:

“Ta từng nghe một người kể, thí sinh ngồi xe lăn thi cùng phòng hắn không động chút nào vào giấy nháp, rõ ràng hôm đó hắn không nghiêm túc làm bài.”

Vương Giáp Lạc hít một ngụm khí lạnh, sau đó nói:

“Chẳng phải hắn đang bị thương nặng sao, các ngươi nghĩ hắn có thể làm được bài sao.”

Nhưng đúng lúc này, Trương Lan Tân nhiên nói:

“Chẳng phải hôm nay chính là ngày công bố thành tích giải đấu toán học AMC10 à.”

Thường thì sau 15- 16 ngày chấm điểm, ban tổ chức giải đấu toán học AMC10 sẽ chính thức công bố số điểm chính thức của các thí sinh.

Trương Lan Tân nói:

“Ngươi thử hỏi giáo viên của ngươi xem bạn học Khánh Trần được bao nhiêu điểm?”

Vương Giáp Lạc bắt đầu tức giận:

“Không phải ta đã nói lúc đó hắn đang bị thương nặng sao, ngươi nghĩ hắn sẽ được bao nhiêu điểm?”

“Ngươi cứ hỏi đi.”

Trương Lan Tân mong đợi nhìn Vương Giáp Lạc.

“Được rồi.”

Vương Giáp Lạc thở dài nói.

Lúc này, bát Cái Kiêu Phạn trước mặt Tề Đạc và Trương Lan Tân đã lạnh ngắt từ bao giờ, nhưng hai người họ đã không còn tâm trạng ăn cơm.

Ngay sau đó, Vương Giáp Lạc lấy điện thoại di động ra gọi cho Điền Hải Long để hỏi thăm xem thành tích của Khánh Trần như thế nào.

Nhưng chỉ hai giây sau, khuôn mặt hắn đã đờ ra, đôi mắt cũng trợn tròn:

“Cảm ơn thầy, ta đã biết….”


Chương 825: Ta Gia Nhập

Giọng nói Điền Hải Long vẫn đang vang lên trong điện thoại:

“Ngươi đừng so với hắn, ngươi cũng biết hắn khá đặc biết….Chẳng phải thành tích lần này của ngươi cũng rất tốt mà….”

Sau khi tắt điện thoại, Vương Giáp Lạc lại im lặng nhìn bát Cái Kiêu Phạn trước mặt rất lâu, tự dưng hắn chẳng muốn ăn gì nữa.

“Hắn được bao nhiêu điểm?”

Trương Lan Tân hỏi.

Vương Giáp Lạc chậm rãi ngẩng đầu nhìn hai người:

“Điểm tối đa.”

Lúc đó Khánh Trần bị thương nặng như vậy, hắn còn đau đến mức không dùng giấy nháp để tính lại mà vẫn có thể được 150 điểm, đây chính là mức điểm tối đa của một bài thi trong AMC10!

Thường thì số tiền thưởng của giải đấu AMC10 cũng không cao, điểm số của bài thi cũng không được quy đổi sang thành tích để xét tuyển vào những trường đại học ở nước ngoài, nhiều nhất chỉ được cộng thêm điểm mà thôi.

Nhưng đối với điểm tối đa lại khác.

Điểm tối đa và mức điểm thấp nhất để nhận giải là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!

Có lẽ sau khi điểm số được công bố, các phòng tuyển sinh của các trường đại học trong nước đều sẽ gọi điện hỏi thăm Khánh Trần?

Tuy bây giờ họ không thể gọi Khánh Trần đến nhập học nhưng chắc chắn sẽ không thiểu những lời hứa hẹn tuyển thẳng hoặc cộng điểm thêm vào bài thi.

Hắn Vương Giáp Lạc có thể được 127 điểm, là vì hắn chỉ có thể đạt 127 điểm.

Khánh Trần đạt 150 điểm, là vì thang điểm chỉ đến 150 điểm.

Đến tận bây giờ, Vương Giáp Lạc mới tin tất cả những truyền thuyết liên quan đến Khánh Trần trong trường là sự thật.

Hắn nhắn một tin vào nhóm chat của những người đi thi:

“Tiểu Nhiễm, Tử Mặc, các ngươi đã xem điểm AMC10 của mình chưa, các ngươi đoán xem Khánh Trần được bao nhiêu điểm.”

Nhưng không ai trong nhóm thèm trả lời hắn, xem ra tất cả đều đã nghe tin này.

Trong nhà hàng nhỏ, Tề Đạc và Trương Lan Tân cũng đi tra cứu điểm số của mình, một người được 121 điểm, một người được 129 điểm, họ còn lâu mới được điểm tối đa như Khánh Trần.

….

Chuông điện thoại của Khánh Trần vang lên cả giờ nghỉ trưa.

Số lạ:

“Uy, xin chào, xin hỏi đây có phải số của bạn học Khánh Trần không?”

Khánh Trần:

“Đúng là ta.”

“Ta là người phụ trách phòng tuyển sinh của Đại học Phục Đán.

Xin hỏi ngươi có muốn tìm hiểu một chút về kì thi tuyển mùa xuân của trường không? Đúng đúng đúng, vì ngươi đã đạt điểm tối đa trong giải đấu toán học AMC10, chúng ta có thể cộng thêm điểm cho ngươi.”

Cả một buổi trưa, chuông điện thoại của hắn chưa im lặng giây phút nào.

Đến cuối cùng, lại có một số lạ gọi đến:

“Uy, xin chào, xin hỏi đây có phải số của bạn học Khánh Trần không?”

Khánh Trần:

“Không phải.”

Có vẻ người ở đầu dây bên kia rất kinh ngạc:

“Đây không phải số của bạn học Khánh Trần sao, xin hỏi ngươi là ai?”

Khánh Trần:

“Ta là Ultraman.”

Đối diện:

“….”

Bây giờ Khánh Trần còn chưa có ý định học đại học, hoặc nói chính xác hơn thì lúc này hắn không định rời khỏi Lạc thành.

Gốc rễ của Bạch Trú chính là hắn, hắn rời khỏi đây, chắc chắn những người khác cũng đi theo.

Trong tiết học buổi chiều, Khánh Trần bỗng nhíu mày.

Trong tiết đầu tiên, Tề Đạc quay đầu nhìn hắn hơn 40 lần, Trương Lan Tân nhìn hắn hơn 50 lần, hắn đang thắc mắc không biết hai người định làm gì, chẳng lẽ hai người này đã nghe ngóng được gì đó?!

Khánh Trần ngồi chờ hết giờ giải lao tiết đầu tiên mà hai người họ vẫn không nói gì với hắn.

Trong tiết thứ hai, Tề Đạc quay đầu nhìn hắn hơn 50 lần, Trương Lan Tân nhìn hắn hơn 60 lần, dù Khánh Trần không phải người nóng nảy nhưng cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm không tốt chút nào.

Mãi đến giờ tan học buổi chiều, lúc Khánh Trần thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà thì họ mới đến nói chuyện với hắn.

Tề Đạc thành khẩn nói với Khánh Trần:

“Bạn học Khánh Trần, chúng ta muốn mời ngươi….”

Khánh Trần:

“Được rồi, ta gia nhập.”


Chương 826: Cuộc Chiến 1

Tề Đạc và Trương Lan Tân đều đứng ngẩn người, họ còn chưa nói xong mà!

Khánh Trần dứt khoát nói:

“Ta đồng ý gia nhập Hội Tam Điểm, bây giờ ta có chuyện gấp nên không thể nghe các ngươi nói, có gì cần nói thì để ngày mai lại nói.

Đúng rồi, nhớ thêm tài khoản của ta vào nhóm chat của Hội Tam Điểm ha.”

Sau đó hắn dẫn bọn Nam Canh Thần rời đi.

Tề Đạc và Trương Lan Tân đứng ngẩn người nhìn bóng lưng những người đó, tuy đã mời được Khánh Trần gia nhập, nhưng họ lại cảm thấy hắn vẫn chưa tham gia….

Họ không biết từ trước đến nay Khánh Trần chưa từng từ chối lời mời của bất kì tổ chức nào, ngay cả Côn Luân, Cửu Châu cũng không ngoại lệ.

Theo suy nghĩ của Khánh Trần, chẳng phải gia nhập một tổ chức đồng nghĩa với việc thêm tình báo sao, có lý do gì mà không làm?

Dù sao gia nhập một tổ chức không đồng nghĩa với việc phải làm việc cho nó, nếu sau này họ bắt hắn thực hiện nhiệm vụ gì đó thì hắn sẽ rời khỏi….

Hơn nữa, Khánh Trần cũng đang định đến cấm địa số 002 để làm một chuyện rất quan trọng.

Sau khi những thành viên Bạch Trú rời khỏi trường được một tiếng, Lộ Viễn mới gọi điện thoại cho Tiểu Ưng:

“Khánh Trần đã về đến biệt thự của Bạch Trú chưa?”

Tiểu đang chán nản nằm trong xe, hai chân hắn còn đang gác lên trên vô lăng:

“Vẫn chưa, họ vẫn là học sinh cấp 3 mà, chẳng phải giờ này học sinh cấp 3 vẫn đang tự học buổi tối sao.”

Lộ Viễn nói:

“Người liên lạc nói họ đã rời khỏi trường từ một tiếng trước rồi!”

“A?”

Tiểu Ưng ngồi ngay ngắn lại:

“Nhưng họ vẫn chưa về biệt thự.”

Bên kia điện thoại, Lộ Viễn đang nhíu mày.

Lần đầu tiên các thành viên Bạch Trú biến mất, bốn người du hành làm việc cho gia tộc Jindai đã bị bắt.

Lần trước trước các thành viên Bạch Trú biến mất, những người làm việc cho gia tộc Jindai đã sập bẫy ở cao ốc Bác Thụy.

Vậy nếu lần này các thành viên Bạch Trú biến mất, chuyện gì sẽ xảy ra đây?

Một giây sau, giọng nói của ‘Băng Đường’ bỗng vang lên:

“Lộ đội trưởng, ông chủ ra lệnh cho chúng ta đến khu biên giới F6, F7 ngay, hắn yêu cầu chúng ta phải có mặt ở đó trong vòng 1 giờ nữa, chúng ta sẽ hợp tác với những tổ khác để ngăn chặn bọn người đó bước vào Lạc thành.”

“Được rồi, đã biết.”

Lộ Viễn gật đầu:

“Nghê Nhị Cẩu đang ở đâu?”

“Họ còn đang theo sau đám người đó.”

Băng Đường đáp.

“Cửu Châu đang ở đâu?”

Lộ Viễn hỏi.

“Hai ông chủ đã thương lượng với nhau từ trước, chúng ta hướng bắc, họ hướng nam, chúng ta sẽ phụ trách chặn đánh Jindai ở phương bắc, họ phụ trách chặn đánh Kashima ở phía nam.”

Băng Đường đáp.

Lúc này, tất cả các thành viên của Côn Luân đều đã thay một chiếc áo khoác jacket màu vàng, nhân lúc trời tối, đoàn xe chọn những con đường gần nhất để đến đó.

Côn Luân đã chia diện tích cần kiểm soát thành hơn 150 khu vực khác nhau, mỗi khu vực đều được đánh số thự tự để dễ gọi tên và định vị.

Cùng lúc đó, trong một khu rừng nào đó ở phía nam.

“Kiểm tra súng ống.”

Ngu Thành của Cửu Châu nói với mọi người.

Sau đó trong khu rừng im ắng vang lên rất nhiều tiếng kéo chốt, tất cả đều nghiêm túc tháo băng đạn ra kiểm tra kĩ càng rồi mới lắp lại.

Sau đó mấy trăm người bắt đầu tiến về phía bắc.

Nhưng đúng lúc này, Ngu Thành bỗng cảm thấy hơi khác thường, hắn ngẩng đầu lên xem thì bỗng thấy một người đứng dưới ánh trăng hướng 11 giờ đang bình tĩnh nhìn chằm chằm vào họ.

Hắn vội vàng lấy kính viễn vọng, nhưng khi hắn quan sát vị trí này lần nữa, bóng người từng đứng ở đó đã biến mất.

Ngu Thành thầm run lên, cảm giác áp bách mà hắn vừa cảm thấy vẫn chưa biến mất.

Đây là cảm giác sợ hãi của con mồi.

Nhưng hắn vẫn bình tĩnh nói với mọi người:

“Tiếp tục thôi.”

Tại biên giới phía nam Lạc thành, Ngu Thành của Cửu Châu đang dẫn đội tiến vào sơn dã.

Mùa đông, thảm thực vật ở phía bắc hầu hết đều khô héo, như người già nua với mái tóc thưa thớt.

Nhưng vào lúc này, Ngu Thành, người đứng đầu bỗng nửa quỳ trên mặt đất, giơ nắm đấm phải lên.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả thành viên Cửu Châu ở phía sau hắn đều đồng loạt nửa quỳ, vào tư thế sẵn sàng bắn.

Hắn ra hiệu im lặng.

Ngu Thành đã tìm ra dấu vết của mục tiêu, chậm rãi tiếp cận chúng.

Hắn ra dấu chiến thuật để ra hiệu cho các thành viên sau lưng tạt ra hai cánh đánh bọc sườn, sau đó lao vào trung lộ.

Súng ống đã lên đạn, giữa núi rừng hoang vu, tiếng súng giống như tiếng pháo nổ nối tiếp nhau trong đêm giao thừa, vỏ đạn vàng óng không ngừng rơi trên mặt đất.

Đội quân tản ra hai cánh đánh bọc sườn rất nhanh đã gây sức ép lớn cho hai bên cánh đối phương.

Nhưng Ngu Thành bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Không phải kẻ địch quá mạnh, mà là quá yếu.

Đội ngũ của mục tiêu vỏn vẹn chỉ có 12 tên, khiến trận chiến vừa mới bắt đầu đã đi đến hồi kết.


Chương 827: Cuộc Chiến 2

Sau khi trải qua huấn luyện, 12 người du hành đã ra dáng binh sĩ hơn, nhưng vấn đề ở chỗ, tổ đặc công do Ngu Thành chỉ huy là chính tay Hà Kim Thu dẫn ra từ trong quân đội, đội ngũ bên kia chắc chắn không phải đối thủ của họ, chỉ huấn luyện một hai tháng sao có thể so sánh được.

Ngu Thành cẩn thận dò xét trong rừng cây, chờ đợi bóng dáng vừa xuất hiện trên sườn đồi quay lại.

Thế nhưng, cho đến khi trận chiến kết thúc, đối phương vẫn không lộ diện.

Tiếng súng nhỏ dần, rừng cây lại chìm trong yên tĩnh và lạnh lẽo của tiết trời mùa đông, không ầm ĩ nữa.

Ngay sau đó, hắn nhìn về cánh trái rừng, hướng thẳng họng súng, chuẩn bị bắn.

Thân cây màu đen hòa vào đêm tối của núi rừng tựa như một mê cung kỳ lạ, nguy hiểm.

Không ai biết kẻ thù sẽ bước ra từ hướng nào.

“Là ta.”

Hà Kim Thu từ từ bước ra khỏi rừng cây, ánh trăng rọi vào bộ âu vest xám của hắn tựa như một tấm màn mờ ảo.

“Mật khẩu.”

Ngu Thành vẫn không hạ miệng súng.

Hà Kim Thu cười cười:

“Sơn hà bình ổn.”

Ngu Thành nghe được bốn chữ này, cuối cùng mới buông lỏng cảnh giác:

“Đội trưởng? Thông tin của chúng ta không có vấn đề gì chứ? Kẻ địch ở đây quá yếu, yếu đến mức bất thường.”

“Đương nhiên bất thường rồi.”

Hà Kim Thu nhìn những thi thể nằm ngổn ngang ở cách đó không xa, 12 người du hành này thậm chí không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho Cửu Châu.

Ngu Thành suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Ngài có gặp phải cao thủ của Jindai, Kashima không? Vừa rồi, trên sườn núi có người đã theo dõi đội ngũ của chúng ta, ta nghi ngờ cao thủ của chúng đang ẩn nấp ở gần đây.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Không cần lo, đó là Hà Tiểu Tiểu, nhưng hắn không tham gia trận chiến đêm nay, chỉ tới đánh giá dữ liệu thôi.”

“Thì ra là thế.”

Ngu Thành gật đầu.

Hà Tiểu Tiểu rất bí ẩn, ngay cả trong nội bộ Cửu Châu cũng cực ít người đã thấy diện mạo thật của hắn, mọi người ai nấy đều biết có một vị ‘high-end player’ như thế tồn tại, nhưng đều không có cơ hội nhìn thấy hắn ta.

(

high-end player: từ ngữ thông dụng của giới trẻ, mô tả những người chơi game giỏi và có kỹ năng rất cao)

Nhưng, người đã gây rất nhiều áp lực cho Ngu Thành trên sườn đồi là Hà Tiểu Tiểu, vậy cao thủ thật sự của Jindai và Kashima đã đi đâu?

Hà Kim Thu nhìn về phía rừng núi:

“Thông tin của chúng ta không có vấn đề gì, cả Cửu Châu và Côn Lôn đều biết rằng, người du hành sẽ tiến vào Lạc thành từ hai hướng nam bắc.

Thế là ta cùng ông chủ Trịnh rút thăm quyết định ai sẽ đi phía bắc, ai sẽ đến phía nam.

Bây giờ, Jindai, Kashima ở phía nam chỉ có vài người như thế, có nghĩa là Côn Lôn có vẻ phải rất bận vào đêm nay.”

“Chúng ta có cần đến đó hỗ trợ không?”

Ngu Thành hỏi.

“Không cần.”

Hà Kim Thu quay người đi về phía đường cái, nói tiếp:

“Chúng ta còn những chuyện khác phải làm.”

“Nhưng nếu tất cả người Jindai và Kashima đều tiến vào Lạc thành từ hướng bắc, làm sao Côn Lôn trụ vững được?”

Ngu Thành hiếu kỳ hỏi.

Hà Kim Thu cười nói:

“Sao các ngươi xem thường Côn Lôn thế? Đội trưởng như ta còn không dám tùy tiện trêu chọc hắn nữa kìa.

Yên tâm đi, địa phận đó là sân nhà của Côn Lôn, Jindai và Kashima không có khả năng tạo ra bất kỳ sóng gió nào đâu.”

Phía bắc Lạc thành giáp sông Hoàng Hà, nếu muốn qua sông tiến vào lãnh thổ Lạc thành chỉ có thể đi qua hai cây cầu lớn.

Một đầu là cầu lớn Lạc Cát Hoàng Hà, một đầu là cầu lớn xa lộ Lạc Thành Hoàng Hà, một đông, một tây.

Nếu người du hành của Jindai, Kashima đi qua từ hai cây cầu lớn này, kết quả cuối cùng của họ chỉ có thể là bỏ mạng tại đây.

Nhưng lúc này, có ba chiếc phà đang lướt trên mặt sông đen kịt chạy đến, đèn trên phà đều được tắt hết, như bóng ma trong truyền thuyết của Hoàng Hà.

Công trình thủy lợi của nhân loại vô cùng vĩ đại và rộng lớn, sông Hoàng Hà đục ngầu xuôi dòng từ Tây Bắc xa xôi, sau cùng chảy đến đây, đập lớn Tiểu Lãng Để hoàn thành công việc điều nước điều cát, nước sông đục ngầu cũng trở nên trong vắt.

Không còn chảy xiết như vậy nữa.

Trên mũi tàu, một người đứng lặng lẽ nhìn về phía bờ, ra dấu chiến thuật cho người sau lưng.

Hai người du hành mặc đồ lặn trên lưng nhảy xuống nước, họ cầm cánh quạt nước nhỏ, tuabin của cánh quạt quay, khuấy dòng nước tạo ra những vòng tròn bọt bong bóng.

Rồi họ thận trọng leo lên bờ, cởi bỏ quần áo và thiết bị lặn một cách gọn gàng.

Một trong số họ đã đi thực hiện một cuộc dò xét nhanh chóng trong rừng núi, dùng đèn pin chiếu ra tín hiệu ba dài một ngắn trên mặt sông.

Người đứng trên mũi tàu nhìn thấy tín hiệu liền quay đầu, nói với giọng bình tĩnh:

“Cập bờ.”

Động cơ phà lại gầm lên rồi nhanh chóng tiến vào bờ.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị cập bến, từ đằng xa, một tiếng nổ rền vang truyền đến.

Tiếng ầm vang ở phương xa cùng với tiếng gầm gừ của động cơ phà hòa vào nhau, xé tan không gian tịch liêu vốn có trên sông.

Từ đây tới tối còn 6 chương nữa.

Mọi người nhớ đón đọc nhé!


Chương 828: Cuộc Chiến 3

Người đứng trên mũi tàu ra sức nhảy xuống sông, khoảnh khắc lơ lửng trên không trung, hắn đã hét lên:

“RPG!”

Không ai có thể lường được, trong chiến dịch lần này, Côn Lôn không chỉ tìm được tuyến đường hành động của Jindai và Kashima, còn sử dụng hỏa lực hạng nặng!

Người du hành đã quen với những cuộc truy đuổi và giao tranh quy mô nhỏ trong thành phố.

Trước đây, thủ đoạn của Côn Lôn tương đối mềm mỏng, đến nỗi họ dần quên mất rằng Côn Lôn vẫn còn hỏa lực hạng nặng trong tay.

Hơn nữa, sở dĩ Côn Lôn chưa bao giờ dùng đến những thứ này trong thành phố là vì sợ vô tình gây tổn thương cư dân vô tội, cũng lo lắng rằng dư luận sẽ làm mọi thứ trở nên hoảng loạn.

Bây giờ, trên rừng núi hoang vu, họ không cần kiêng nể ai nữa.

Hà Kim Thu từng nói, qua biên giới là sân nhà của Côn Lôn, ý nghĩa của hai từ sân nhà không chỉ đơn giản là hiểu rõ hoàn cảnh, nó còn có nghĩa, họ có thể sử dụng vũ khí và trang bị, trong khi người khác thì không.

Chỉ một giây sau, đạn hỏa tiễn RPG xoay tròn với tốc độ cao đâm thẳng vào thân tàu, một ngọn lửa lớn bùng lên tận trời, chiếu sáng cả mặt sông.

Những người du hành trên hai chiếc thuyền còn lại nhanh chóng nhảy xuống sông bơi vào bờ để tránh bị tan xác trên phà nếu đạn hỏa tiễn tấn công lần nữa.

Cũng có những người bơi về hướng ngược lại.

Sự xuất hiện của RPG đồng nghĩa với việc đường đi nước bước của họ đã bị bại lộ.

Lúc này, bơi vào bờ phía nam cũng chỉ có thể là đi vào con đường chết.

Thế nhưng, không để chúng bơi được bao xa, trên sông phía bắc đã có tiếng ca nô phá sóng, từng chùm đèn pha rọi tới, hơn chục chiếc ca nô nhanh chóng áp sát, khí thế hùng hổ.

Một gã đàn ông trung niên lôi thôi lếch thếch, râu ria xồm xoàm, hắn đứng trên một chiếc ca nô, dùng ống nhòm nhìn ban đêm tìm kiếm trên mặt hồ:

“Hướng 11 giờ, đến đó vớt người.”

Ca nô chạy đến bên cạnh một người du hành, người đàn ông trung niên chưa kịp lên tiếng, thanh niên trẻ tuổi đang trôi nổi trên sông ấy liền đã chửi ầm lên:

“Nghê Nhị Cẩu, đồ chó hoang nhà ngươi, muốn sử dụng RPG sao không báo cho lão tử biết một tiếng? Lão tử làm nội gián cực khổ như này, các ngươi đối xử với ta thế sao? Nếu không phải lão tử nhanh chân nhảy xuống thì giờ đã tan xác trên thuyền rồi.”

Nghê Nhị Cẩu đưa tay kéo đối phương lên, cười híp mắt:

“Dùng hỏa lực hạng nặng là chủ ý của ông chủ, ngươi có phàn nàn thì đến gặp ngài ấy mà phàn nàn.”

Thanh niên trẻ tuổi toàn thân ướt sũng leo lên ca nô với sức kéo của Nghê Nhị Cẩu, hắn chưa kịp để ý đến những thứ khác đã vội nói:

“Nhanh lên, ta nhìn thấy Quả Dứa bơi về phía tây, nhanh đến đó vớt hắn lên.”

Nghê Nhị Cẩu cười nói:

“Yên tâm, đã có người làm việc đó, tháng này vất vả cho hai người nhiều rồi.”

“Đâu chỉ là vất vả, đám khốn nạn Jindai đâu có xem chúng ta là con người, lần này nó cũng chỉ dùng làm bia đỡ đạn thôi.”

Thanh niên cởi quần áo ra và thay bộ đồ mà Nghê Nhị Cẩu đã chuẩn bị sẵn trước đó trên ca nô.

Nước sông lạnh lẽo của mùa đông xâm nhập vào cơ thể, nếu không kịp thay quần áo có thể sẽ bị bệnh nặng.

Chàng thanh thiên này gọi là Kem Hộp, Côn Lôn có thể nắm giữ động tĩnh của Jindai lần này, cũng nhờ vào hai người hắn và Quả Dứa thành công nằm vùng.

Một tháng trước, Trịnh Viễn Đông đã nói chuyện với hai người họ, yêu cầu họ đến ‘quán rượu Nhất Lan Cư’ ở khu thứ năm thành phố số 16, giả vờ sơ ý để lộ thân phận là người du hành, rồi ‘chủ động’ để một tên gián điệp của gia tộc Jindai đang ẩn nấp tại thành phố số 16 bắt được.

Trịnh Viễn Đông nói, đừng nghĩ tất cả kẻ thù trên thế giới này đều đáng sợ, chỉ cần ngươi đoán được hắn có ý đồ gì, ngươi hoàn toàn có thể nắm giữ vận mệnh của đối phương.

Theo quan điểm của Trịnh Viễn Đông, kế hoạch đảo ngược xuyên việt sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện trên diện rộng.

Đến lúc đó, như một cuộc chạy đua vũ trang, các tập đoàn tài chính sẽ tìm kiếm những người du hành bị lộ tẩy.

Lúc này, một khi xuất hiện người du hành bị lộ tẩy, đối phương đều lăm le muốn bắt kẻ đó trước.

Nhờ vậy, không cần hao tâm tổn sức thâm nhập vào nội bộ của đối phương, Jindai chỉ cần gián điệp của mình phát hiện có người bại lộ thân phận là người du hành, đương nhiên họ sẽ bắt đặc vụ ngầm của Côn Lôn về.

Trong một tháng này, Trịnh Viễn Đông yêu cầu họ không được thám thính bất cứ thông tin nào, không được phản kháng, ngược lại phải hợp tác để Jindai tẩy não và uy hiếp.

Tại nơi bị giam, trước tiên họ sẽ phải chịu đựng những trận đánh đập và tra tấn vô nhân đạo, sau đó họ bắt đầu được Jindai huấn luyện sơ bộ.

Khi đó, hai người Kem Hộp và Quả Dứa cũng không rõ Trịnh Viễn Đông muốn họ làm gì.

Ban đầu họ nghĩ ông chủ của mình đang lên kế hoạch để giải cứu những người du hành đang bị bọn chúng khống chế.

Về sau, họ phát hiện Jindai cực kỳ thận trọng, căn bản không cho họ cơ hội để xác định vị trí giam giữ.


Chương 829: Cuộc Chiến 4

Hơn nữa, Trịnh Viễn Đông có vẻ cũng không có ý định cứu họ.

Điều này khiến Kem Hộp và Quả Dứa vô cùng buồn bã, trong lòng tự nhủ rằng, mình sẽ không bị tổ chức vứt bỏ đâu nhỉ?

Cho đến lần xuyên việt cuối cùng, gia tộc Jindai yêu cầu họ tham gia vào kế hoạch đảo ngược xuyên việt lần này, Trịnh Viễn Đông mới nói một câu, cuối cùng cơ hội cũng đến.

Trịnh Viễn Đông vẫn luôn chờ đợi cơ hội này để gây tổn hại lớn đến thế lực toàn lãnh thổ của Jindai, Kashima.

Vẫn là câu nói đó, nếu như đang ở trong lồng bát giác*, đối thủ có thể né tránh và di chuyển khi ngươi tung ra cú đấm ở tốc độ cao, ngươi dùng 100% khí lực, nhưng chỉ có 20% có thể chạm đến mặt của đối phương.

Vì thế, muốn thắng bằng đòn đơn, phải để đối phương ra đòn trước, chờ khi cơ thể đối phương chuyển mình, nhanh chóng tìm ra sơ hở và tung ra một đòn chặn đánh.

Khi đầu của đối thủ va chạm với quả đấm thép mà ngươi vung ra, lúc đó hiệu quả đòn của ngươi sẽ lên đến 100% sức mạnh.

Cách đó không xa, Quả Dứa cũng đã thuận tiện được vớt lên ca nô.

Những người du hành bị rơi xuống nước, hầu như đã bị tóm gọn.

Trên bờ, Lộ Viễn đã dẫn người phong tỏa toàn bộ khu vực, không một kẻ du hành nào có thể đi tàu thuyền thoát khỏi cuộc lùng bắt và phong tỏa này.

Nhưng vào đúng lúc này, Kem Hộp lên tiếng:

“Đội trưởng đâu? Ta có chuyện cần báo cáo với ngài.”

Nghê Nhị Cẩu lấy xuống một chiếc tai nghe trên tai rồi đưa cho hắn, nói:

“Ngài ấy đang trong tần số liên lạc, muốn nói gì có thể nói trực tiếp qua đây.”

Kem Hộp thở một hơi gấp gáp rồi nói:

“Đội trưởng, lần này chúng chia thành ba đội nhỏ hành động, trên ba chuyến phà riêng biệt để đến đây.

Trước đó, bị trông coi quá nghiêm ngặt nên chúng ta không kịp thời báo cáo, trên ba chiếc tàu, không có nhân vật quan trọng trong kế hoạch đảo ngược xuyên việt, chúng nhất định còn một tuyến đường khác, một tuyến đường mà cả ta và Quả Dứa đều không biết.

Nói không chừng, lúc này chúng đã qua mắt chúng ta, tiến vào địa phận Lạc thành bằng con đường đó.”

Trịnh Viễn Đông bình tĩnh trả lời:

“Ừm, ta biết rồi.”

“Còn nữa.”

Kem Hộp nói tiếp:

“Trước khi hành động, bọn ta được biết rằng mỗi bên Jindai và Kashima đều có một tên cao thủ tham gia vào kế hoạch này.

Tuy nhiên, chắc hẳn hai tên đó cũng không có trên tàu.”

Nghê Nhị Cẩu nghe đến câu này lập tức ngẩn cả người, quát:

“Sao bây giờ người mới mới chuyện này?!”

Nhưng từ trong chiếc tai nghe vẫn truyền đến giọng nói vô cùng bình tĩnh của Trịnh Viễn Đông:

“Không sao, ta đã tìm thấy một trong số họ rồi.”

Nói xong, Trịnh Viễn Đông liền ngắt liên lạc.

Trên ca nô, Kem Hộp nhìn về phía Nghê Nhị Cẩu:

“Rốt cục các ngươi đã tìm thấy địa chỉ nơi ta bị giam giữ ở thế giới trong chưa?”

“Không tìm được.”

Nghê Nhị Cẩu lắc đầu nói:

“Ngươi cũng hiểu cho ta một chút, dù sao chúng ta đều là người du hành.

Thời gian chúng ta có ở thế giới trong là quá ngắn, năng lực cũng có giới hạn.

Nhưng ngươi yên tâm, Côn Lôn chúng ta cũng đang trên đà phát triển nhanh chóng.

Không bao lâu nữa, năng lực tình báo có thể sẽ theo kịp.

Kem Hộp nghe thấy thế, nhất thời trở nên nóng giận:

“Nhị Cẩu Tử! Trước đây ngươi đã cam kết với ta thế nào? Nếu lần xuyên việt sau không có người đến cứu ta, vậy thì ta và Quả Dứa chẳng phải sẽ chết sao? Nhiệm vụ thất bại, đám khốn Jindai kia nhất định sẽ giết người diệt khẩu trước khi tiến hành di chuyển.”

Nghê Nhị Cẩu liếc nhìn hắn rồi nói:

“Ta đùa ngươi thôi, chúng ta đã tìm ra nơi hai người bị giam giữ ở thành phố số 16.

Trước đây, vì ở đó có quá nhiều người nên động thủ sẽ không tốt, lần trở lại này ta đã lập tức tiến hành nghĩ cách cứu viện.”

Kem Hộp trong phút chốc thở dài nhẹ nhõm:

“Ngươi có thể đừng đùa những chuyện như vậy được không? Dọa chết ta rồi!”

Nghê Nhị Cẩu đáp lại với vẻ không vui:

“Dù sao ta cũng là cấp trên của ngươi, ngươi có thể nào khách khí với ta một chút chứ?!”

Kem Hộp suy nghĩ một hồi rồi hỏi:

“Chuyện lần này đã kết thúc, trong khoảng thời gian ngắn tiếp theo, chắc Jindai và Kashima sẽ không có ý đồ xấu nào nữa đâu nhỉ?”

“Hy vọng là vậy.”

Trên đường quốc lộ 103, phía bắc Lạc thành, một chiếc xe bồn chở dầu to lớn đang chậm rãi chạy từ tây sang đông, biển cảnh báo trên thùng xe được sơn bằng màu dầu đỏ.

Khi đến phía bắc đại lộ Vương Thành, tài xế bất ngờ thấy có người dựng rào chắn, chốt kiểm tra phía trước, họ dùng đèn phản quang nhấp nháy xanh đỏ để ra hiệu cho hắn tấp vào lề và dừng lại.

Sau khi tài xế đỗ xe, hắn ta nhảy ra khỏi ghế lái, cười hỏi với dáng vẻ thật thà:

“Đồng chí, có chuyện gì vậy? Bây giờ là buổi tối rồi, xe lớn có thể vào thành đấy.”

Thiết Trí Lộ Tạp, thành viên của Cửu Châu liếc hắn một cái:

“Xuất trình giấy tờ xe, giấy phép lái xe, giấy phép hoạt động xe, chứng chỉ hành nghề hàng nguy hiểm.”

Người đàn ông trung niên có chiều cao khiêm tốn ấy nói với nụ cười thật tươi:

“Được, để ta lấy cho ngài, đợi một chút.”


Chương 830: Cuộc Chiến 5

Trong khi nói, hắn đảo mắt nhìn quanh bốn phía, quan sát toàn bộ không gian xung quanh.

Nhưng vào đúng lúc này, cách đó 400 mét, tiếng súng trường bắn tỉa vang lên.

Đó là tay bắn tỉa của Cửu Châu, đang ẩn náu trong một tòa dân cư gần đó.

Ở đây, các thành viên khác của Cửu Châu cũng đồng loạt nổ súng.

Việc kiểm tra giấy tờ chỉ là diễn, Cửu Châu đã sớm khóa chặt mục tiêu, muốn giết chết người này ngay tại đây.

Nhưng ngay trước khi tiếng súng vang lên, gã đàn ông trung niên thấp lùn kia đột ngột lùi về phía sau, một tiếng ầm vang lên, trên mặt đất, nơi hắn ta vừa đứng cách đây vài giây trước biến thành một cái hố thật to.

Và cả những đường đạn của các thành viên khác, hắn đều thành công né tránh.

Có vẻ như không ai có thể ngờ được, người đàn ông này có thể nhìn trước một bước mà thoát khỏi tầm bắn của các tay bắn tỉa Cửu Châu.

Ngay sau đó, người đàn ông ấy không hề rút lui mà ngược lại tiến lên phía trước, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của tay bắn tỉa, đột nhập vào vòng vây của hơn chục thành viên của Cửu Châu một cách trắng trợn.

Chỉ kịp thấy sức mạnh của hắn bùng lên đột ngột, tung một cú đá ngang vào thắt lưng của một tên Cửu Châu khiến xương thắt lưng lập tức bị gãy, như thể xương cột sống dù cứng cáp bao nhiêu cũng không chịu nổi áp lực của cú đá này.

Các thành viên Cửu Châu rút súng ra bắn, thế nhưng tốc độ ngắm bắn của họ thua xa đối phương, tiếng súng liên hồi không ngớt, nhưng dù là nửa viên đạn cũng không thể bắn trúng tên cao thủ này.

Trong nháy mắt, mọi người nhìn thấy tốc độ và sức mạnh của hắn, lập tức trở nên kinh ngạc, là cao thủ cấp B!

Đây là một trong những tên cao thủ mà họ vẫn luôn tìm kiếm!

Đối phương nhanh chóng nhảy lên xe bồn chạy vào nội thành.

Từ đây có thể đoán được, hẳn trong xe bồn đều là người du hành được chuẩn bị cho kế hoạch đảo người xuyên qua!

Trong tòa cao ốc nào đó, Đường Khả Khả đứng trước cửa sổ, nhìn ra chiến trường qua ống ngắm của súng bắn tỉa, trên tai nàng gắn một chiếc tai nghe:

“Đội trưởng, hãy đợi đến khi có thông tin chính xác.

Tuy nhiên, tốc độ của cao thủ cấp B quá nhanh, ta và Tống Chung, Dương Nam Sênh đều không bắn trúng.

Dựa vào cách xuất thủ của đối phương, hẳn là người của Kashima.”

Ở đây có nhiều hơn một tay bắn tỉa, nhưng dường như gã đàn ông đó đã sớm lường trước việc này, thân thể hắn như một bóng ma, tránh hết mọi đường đạn.

Chỉ khi đó, các tay bắn tỉa mới nhận ra siêu phàm giả ở thế giới trong kinh khủng tới cỡ nào!

Trong tai nghe, Hà Kim Thu bình tĩnh nói:

“Ta sắp đến rồi, ông chủ của Bạch Trú đã xuất hiện chưa?”

Đường Khả Khả sững sờ một lúc, cô đột nhiên cảm thấy, dường như sếp của mình nghĩ rằng boss của Bạch Trú sẽ xuất hiện.

Hơn nữa, đội trưởng của cô dường như muốn một mũi tên trúng hai đích, và một mạch tìm được người của Kashima và cả kẻ đứng đầu Bạch Trú!

“Đội trưởng, đối phương chưa xuất hiện.”

Đường Khả Khả đáp lại.

“Người của Kashima có ý định chạy thoát không?”

Hà Kim Thu hỏi.

“Không có.”

Đường Khả Khả trả lời.

“Các tay bắn tỉa đổi vị trí đi, ở đây đối thủ của chúng ta không chỉ có người này.”

Hà Kim Thu còn chưa có mặt, đã có phán đoán rồi.

Đường Khả Khả thu hồi súng ngắm, quay người bước ra khỏi phòng:

“Đội trưởng, ý của ngài là còn có người ẩn nấp trong bóng tối sao?”

“Ừm, Kashima cũng đang đợi boss của Bạch Trú đến.”

Hà Kim Thu bình tĩnh nói.

Ban đầu, những người du hành tiến vào Lạc thành từ phía nam và phía bắc chỉ là chiêu trò và là bia đỡ đạn cho Jindai và Kashima.

Nhưng điều đó cũng đã được Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu dự đoán trước.

Suy cho cùng, ai sẽ thực sự tin vào một nhóm người du hành chỉ mới bị kiểm soát chưa đầy hai tháng?

Phi vụ giết người thực sự chỉ mới bắt đầu.

Đêm đã về khuya, nhà nhà đều đã tắt đèn.

Chỉ còn lại ngọn đèn đường vàng mờ ảo và con đường nhỏ chật hẹp sâu thẳm.

Trịnh Viễn Đông chặn một người lại.

Người đàn ông trung niên kia hỏi:

“Trịnh Viễn Đông của Côn Lôn hả? Tìm được ta đúng là không dễ đâu nhỉ.”

Trịnh Viễn Đông chậm rãi đi về phía đối phương, vừa đi vừa tò mò hỏi:

“Ta đã điều tra ngươi, một tháng trước ngươi vẫn chỉ như một gã thợ sửa chữa của thế giới ngoài.

Một tháng sau lại đã bắt đầu một lòng một dạ bán mạng cho Jindai.

Vậy nên, ngươi vẫn là chính ngươi đó sao?”

Người đàn ông trung niên kia cười cười:

“Ta là ai có quan trọng không?”

“Để ta đoán thử.”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Có người từng nói gia chủ của dòng họ Jindai thực ra vẫn luôn là một người.

Sáu trăm năm trước là hắn, ngày hôm nay vẫn là hắn.

Ta mất một tháng điều tra việc này, rốt cuộc cũng tìm được bút ký viết tay của vị gia chủ dòng họ Jindai sáu trăm năm trước.

Quả thực, chữ viết đó giống hệt chữ viết của vị gia chủ hiện nay.

Theo lý thuyết, toàn bộ thế giới trong, dù là người tu hành cũng không thể có tuổi thọ dài đến.

Ta nghĩ, có thể gia tộc Jindai đã nắm được một kỹ thuật tiếp nhận tế bào thần kinh giữa người với người, thậm chí có thể dùng để sửa chữa đại não, đúng không?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box