[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 81 : Suy Đoán (c801-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 801: Suy Đoán
“Ui da!”
Tiểu Ưng nói:
“Ta nghe nói, không biết từ đâu mà hắn có được phương pháp tu hành chính thống, còn mấy đệ tử Lý thị bái hắn làm thầy là muốn học hỏi thứ này.”
Lộ Nguyên có chút sửng sốt:
“Chờ đã, phương pháp tu hành hắn nắm giữ là của tổ chức Kỵ Sĩ đó hả?”
Trong đầu Lộ Nguyên có vài manh mối mơ hồ, nhưng tạm thời vẫn chưa thể xâu chuỗi lại được.
Song Tiểu Ưng suy nghĩ rồi nói:
“Chắc có quan hệ gì đó với Kỵ Sĩ, cái hắn nắm giữ chính là phương pháp song tu, hiện giờ nội bộ Lý thị có không ít người nói hắn ta đến từ Hoan Hỷ Tông…”
“Phốc!”
Các thành viên Côn Lôn hết sức kinh ngạc: “Giỡn hả?”
Lúc này, Khánh Trần vẫn chưa biết, ở thế giới ngoài, danh dự tổ chức của mình cũng bắt đầu tụt dốc rồi.
“Thật mà.”
Tiểu Ưng nói:
“Sau khi mấy đệ tử của Lý thị bái hắn làm thầy, cả đám người liền tới Xử Mật Xu của Lý thị đòi gia tộc ban hôn.
Các ngươi cũng biết đó, vốn dĩ đám đệ tử đó trốn đến quân đội là để né tránh hôn ước, kết quả bây giờ có phương pháp song tu, cả đám người lại vội vã kết hôn.”
Thực tế, Lý Thúc và đám người khác đều ký một hiệp ước bảo mật, cũng hoàn toàn tuân thủ dựa trên hiệp ước này.
Cho nên bên ngoài hoàn toàn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể tự suy đoán.
Tiểu Ưng nói:
“Một đám người trong lúc nhập ngũ trở về bái sư tu hành, đột nhiên đòi gia tộc ban hôn, ngươi nói xem đây không phải phương pháp song tu thì là gì….”
Lúc này, Lộc Nguyên nghe được hai từ song tu, đầu óc liền trở nên mơ hồ.
Tiểu Ưng tiếp tục nói:
“Đêm hôm ấy, Lý Trường Thanh nhận được mật báo từ liên lạc viên, nói là đã tìm được tung tích của Jindai Tougo.”
“Jindai Tougo là người phụ trách tin tức bên ngoài của gia tộc Jindai.” Lộc Nguyên nói:
“Ta biết người này.”
“Ừm.” Tiểu Ưng gật gật đầu:
”Cho nên đêm hôm Lý Trường Thanh từ trong biệt viện Thu Diệp đi ra, dẫn theo một đội ngũ đi bắt Jindai Tougo, không ngờ trong Lý thị có nội gián, tiết lộ hành tung của Lý Trường Thanh, bao gồm cả việc tối hôm đó Jindai Tougo đột nhiên xuất hiện đều là một cái bẫy.
Đoàn xe đến phố Trường Hạ Môn bất ngờ gặp phải phục kích, dù Lý Trường Thanh đã sớm sắp xếp tay súng bắn tỉa giỏi để mai phục, cũng bị gia tộc Jindai tìm ra rồi giết sạch, đổi thành gia tộc Jindai tập kích.”
Tiểu Ưng nói: “Sự việc phía sau chắc các ngươi đã nghe qua rồi, tay súng tỉa xuất hiện đã làm xáo trộn kế hoạch của gia tộc Jindai.”
Chuyện tập kích, đám người Lộ Nguyên cũng biết tương đối.
“Chuyện kỳ lạ là…”
Tiểu Ưng nói:
“Tay súng bắn tỉa đó không phải Lý Trường Thanh sắp xếp, ngay cả cô ta cũng không biết tay súng bắn tỉa đó là ai.
Sau đó, hình như cô ta có hơi nghi ngờ, đúng là lần gần đây trở về trang viên Bán Sơn có đi đến biệt viện Thu Diệp tìm Khánh Trần, mà Khánh Trần lại không có ở đó.”
Lộ Nguyên nhíu mày:
“Khánh Trần là tay súng bắn tỉa kia à? Há chẳng phải hắn là ông chủ của Bạch Trú?”
“Không phải, sau này xác thực đêm hôm đó Khánh Trần bị một gia chủ bí mật mời đến Bão Phác Lầu nên mới không có ở biệt viện Thu Diệp.”
Tiểu Ưng nói:
“Hơn nữa, ta còn đặc biệt đi kiểm tra sổ ghi chép ra vào của trang viên Bán Sơn, không hề có tên của Khánh Trần.
Các ngươi cũng biết trang viên Bán Sơn nghiêm ngặt cỡ nào, người ra vào nhất định sẽ để lại dấu vết.
Hắn ta không hề ra khỏi trang viên Bán Sơn.”
Tiểu Ưng nói:
“Tay súng bắn tỉa hẳn là ông chủ kia của Bạch Trú nhỉ, quan hệ giữa Khánh Trần và Lý Trường Thanh rất tốt, Khánh Trần lại là thành viên quan trọng trong tổ chức của Bạch Trú, hắn ra tay cũng thường thôi.”
Trong chốc lát, Lộ Nguyên đã nghi ngờ Khánh Trần chính là ông chủ kia của Bạch Trú, nhưng hắn cũng đồng ý với cách nói của Tiểu Ưng, Khánh Trần không thể nào lẳng lặng mà trốn ra khỏi trang viên Bán Sơn, hơn nữa Bão Phác Lâu càng không phối hợp với Khánh Trần để nói dối.
“Lúc trước, ở thế giới ngoài, cự ly bắn xa nhất mà người chủ kia của Bạch Trú bắn là 1100 thước, thực ra điểm này tay súng bắn tỉa của chúng ta cũng có thể làm được.”
Lộ Nguyên nói:
“Nhưng trong lần chiến đấu này, trình độ bắn tỉa của đối phương thật quá đáng sợ, mục tiêu tĩnh 2600 thước bách phát bách trúng, trong lịch sử nhân loại thế giới chưa từng có tay súng bắn tỉa nào ghê gớm như vậy.
Tiểu Ưng, đi thôi, hai chúng ta đi thăm hỏi Bạch Trú một chút.”
Phía bên này biệt thự, hành động của La Vạn Nhai còn nhanh hơn so với tưởng tượng.
Sáng nay Khánh Trần vừa mới để hắn mua một tòa biệt thự sát vách, đến chiều trong lúc mọi người đang tu hành, nhà bên cạnh lại truyền đến âm thanh chuyển nhà vô cùng náo nhiệt.
Khánh Trần ra bên ngoài nhìn thoáng qua xung quanh.
Chương 802: Bí Mật
La Vạn Nhai thấy Khánh Trần đi ra, lập tức vui tươi hớn hở từ nhà bên cạnh chạy đến:
“Ta đã đi chào hỏi công ty bất động sản của khu biệt thự này rồi, hôm nay ở gần khu vực này có trang bị tổng cộng 12 cái camera giám sát, nhưng ngươi yên tâm, không có camera nào nhắm thẳng vào biệt thự của các ngươi, chủ yếu là để giám sát trên các con đường, tuyệt đối không gây ảnh hưởng đến sự riêng tư của ngươi đâu.”
La Vạn Nhai tiếp tục:
“Trong căn biệt thự kia ta cố ý lắp đặt một phòng giám sát, mỗi ngày ba ca đều có người chuyên chú theo dõi, tuyệt đối không để cho bất kỳ tạp vụ nào đến gần biệt thự của các ngươi, muốn đến gần phải đăng ký tên ở chỗ bọn ta trước mới được .”
Khánh Trần nghe đối phương trình bày lưu loát, thầm nghĩ La Vạn Nhai bây giờ giống như bảo vệ chủ chốt của căn cứ của Bạch Trú, tận tậm tận trách.
“Có lòng rồi.”
Khánh Trần nói xong liền trở về tiếp tục đốc thúc các thành viên Bạch Trú.
Chưa mất bao lâu, hai người Lộ Nguyên và Tiểu Ưng đã lái xe đến.
Kết quả, họ còn chưa đến gần biệt thự số 12 của Bạch Trú đã thấy đột nhiên bên cạnh có một đám người đằng đằng sát khí đi ra, trong tay mỗi người còn cầm theo một cây côn.
Một người trong đó còn cầm cây côn chỉ về phía bọn người Lộ Nguyên:
“Các ngươi đến đây làm gì?”
Lộ Nguyên:
“….”
Tiểu Ưng liếc nhìn đám người vô công rỗi nghề, rồi nhìn Lộ Nguyên:
“Đội trưởng Lộ, Bạch Trú sống ở đây thật à.
Sao ta thấy như vô tình gặp phải một đám tội phạm vậy?”
Lộ Nguyên cũng hơi mơ hồ, tin tức của hắn đâu có sai, Bạch Trú thật sự chuyển đến đây mà.
Song ngay lúc này, La Vạn Nhai chạy vọt ra từ trong biệt thự cách vách của Bạch Trú, vừa thở hổn hển vừa quát:
“Ai cho các ngươi cầm gậy vậy? Giấu ở trong người không cần lấy ra.
Ta đã nói biết bao nhiêu lần rồi, có người đến đây thì lịch sự mời người ta ghi tên, không cần hù dọa!”
Sau khi La Vạn Nhai quát cấp dưới xong, vội đi đến bên cạnh xe hỏi:
“Xin hỏi hai người đến đây có việc gì không?”
Lộ Nguyên suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ta đến để tìm Khách Trần, Lưu Đức Trụ.”
“Ngươi tìm họ có việc gì có thể nói trước với ta một tiếng, ta đi thông báo cho họ, họ đồng ý gặp mới có thể vào.”
La Vạn Nhại khách sáo nói.
Lúc này, trong đầu Lộ Nguyên đầy dấu chấm hỏi.
Bây giờ Bạch Trú đã phát triển thành gì rồi?
Song vào lúc này, La Vạn Nhại bổ sung:
“Nhưng mà các ngươi đến không đúng lúc, họ đều đã đi ra ngoài, hay là hôm khác các ngươi lại đến được không? Cảm phiền cho hỏi tên của hai người, ta phải nói cho họ có ai đã đến.”
“Đi rồi?”
Lộ Nguyên ngơ ngác:
“Họ đi đâu rồi?”
“Bí mật.”
Lộ Nguyên:
“….”
……….
Tám giờ tối.
Trong màn đêm, La Vạn Nhai lôi kéo một cái vali màu đen, nhanh chóng đi ra khỏi biệt thự.
Hắn không dẫn theo cấp dưới, tự mình lái xe đi đến Vương Thành Đại Kiều.
Giữa Lạc Thành có một con sông Lạc Hà chảy xuyên qua chia thành phố thành hai phần.
Còn Vương Thành Đại Kiều là đầu mối giao thông then chốt của nội thành Bắc Nam.
Sau khi La Vạn Nhai đến, dỡ một vali đầy tiền mặt xuống xe rồi lặng lẽ đứng đợi, trên tai vẫn đeo tai nghe bluetooth.
Mười phút.
Hai mươi phút.
Từ đầu đến cuối hắn đã đợi rất lâu, nhưng vẫn không ai đến liên lạc.
Thời gian trôi qua, hắn nghĩ rằng không có người đến.
La Vạn Nhai hạ giọng nói:
“Ông chủ, có khi nào đối phương không đến không?”
“Chờ thêm chút nữa.”
Trong tai nghe bluetooth truyền đến một giọng nói xa lạ.
La Vạn Nhai kích động, xem như bản thân cũng được nói chuyện trực tiếp với ông chủ.
Hắn quan sát tìm kiếm bốn phía, người đi đường ở xung quanh rất nhiều, La Vạn Nhai cũng không phân biệt được ai là ông chủ, ai là người tới để giao thương, chỉ có vài người Lưu Đức Trụ ngồi ở khách sạn bên đường, lẳng lặng nhìn hắn.
Lúc chiều, Lộ Nguyên đi đến biệt thự tìm Khánh Trần nhưng không thấy, thật ra là vì Bạch Trú muốn đến đây để thăm dò tình hình trước.
“Ông chủ, bên này chúng tôi không phát hiện có kẻ nào đáng ngờ.”
Lưu Đức Trụ thấp giọng.
Lúc này, ông chủ ở bên kia đầu dây bỗng nhiên nói:
“Thu Tuyết, lái xe đuổi theo chiếc Audi A6 vừa mới chạy ngang qua.”
Dưới hầm cầu, Giang Tuyết nhấn chân ga:
“Ông chủ, chiếc xe này có vấn đề gì sao?”
“Có.”
Ông chủ ở đầu dây bên kia nói:
“Trong vòng bốn mươi phút, hắn đã đi qua đi lại chỗ này ba lần rồi, nếu như hai lần thì là trùng hợp, nhưng ba lần thì chắc chắn không phải, đối phương không có ý định lấy tiền mặt.
Vậy là muốn đến quan sát tình hình, nhớ kỹ biển số xe của hắn là C512…”
Trong đám người Bạch Trú kể cả La Vạn Nhai, nghe thấy câu nói này đều vô cùng sửng sốt.
Trên con đường Tân Hà Bắc này mỗi phút có ít nhất hai ba chục chiếc xe chạy ngang qua, như vậy bốn mươi phút là có gần cả ngàn chiếc.
Chương 803: Thật Thú Vị
Vậy mà ông chủ có thể nhớ kỹ biển số xe của đối phương, còn nhớ được đối phương di chuyển qua đây mấy lần.
Đây là bộ não gì chứ?
Mấy người đến quan sát tình hình cũng hơi xui xẻo, họ đã chuẩn bị đâu đó kỹ lưỡng rồi, thậm chí lúc đi ngang qua đây còn không dám giảm tốc độ, ai ngờ lại gặp phải một người quan sát có trí nhớ kinh khủng đến thế.
Sau khi Giang Tuyết chạy đi, bọn người Hồ Tiểu Ngưu cũng chia nhau lái hai chiếc Mercedes-Benz và Maybach S-class do La Vạn Nhai tặng để đuổi theo.
Ông chủ ở bên đầu dây kia thi thoảng nhắc nhở:
”Thu Tuyết, cô chạy vượt qua rồi rẽ trái đi, xe của Tiểu Ngưu tiếp tục đuổi theo, nhớ kỹ nguyên tắc theo dõi chéo, tất cả xe không được ở trong tầm mắt của đối phương quá năm phút.”
Giang Tuyết:
“Đã rõ.”
Tiểu Ngưu:
“Đã rõ.”
Lúc này, Khánh Trần đang chạy xe điện cùng Nam Canh Thần ung dung trên làn đường dành cho xe hai bánh.
Tám giờ là giờ cao điểm của Lạc Thành, tốc độ của tất cả xe hơi đều không nhanh bằng xe điện.
Nhưng đối phương nhất định sẽ không ngờ rằng, ông chủ của Bạch Trú lại đang chỉ huy toàn cuộc trên chiếc xe điện.
Chiếc Audi A6 màu đen kia không hề quay lại Vương Thành Đại Kiều mà đi qua đường Phương Lâm, đường Khải Hoàn, đường Trung Châu, thẳng một đường về hướng Bắc.
Nam Canh Thần ngồi ở sau xe điện, tắt nút gọi của tai nghe bluetooth rồi hỏi:
“Trần ca, anh nói xem những người du hành thời gian này làm việc cho Jindai, Lộc Đảo là bị ép hay tự nguyện.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Không cần suy nghĩ những chuyện này, trong mối quan hệ đối địch, ngươi đi thương hại kẻ địch cũng chả có tác dụng gì cả.”
“A…”
“Hơn nữa, những người này không cần chúng ta xử lý.”
Khánh Trần nói:
“Ngươi gửi tin tức cho Lộ Nguyên, kêu hắn đưa người qua đây, đây là trách nhiệm của họ.”
Nhìn thấy chiếc Audi A6 dừng lại bên đường, có hai nam hai nữ từ trong xe bước xuống đi vào một nhà hàng, Khánh Trần nói vào tai nghe bluetooth:
“Tiểu Ngưu, Thiên Chân, các ngươi đậu xe xa ra một chút, Băng Nhãn và một thằng bán dâm đang ở trong nhà hàng ăn cơm, chờ người của Côn Lôn đến.”
Lúc họ đang nói chuyện, Khánh Trần và Nam Canh Thần như hai người bình thường bước vào, mỗi người gọi một phần mì xào, ngồi cách 2 đôi nam nữ kia vài thước.
Khánh Trần vừa ngồi xuống, thính giác của hắn liền hoạt động mạnh.
Đây là nguyên nhân hắn phải vào nhà hàng này!
Nghe thấy có một người đàn ông trong bốn người du hành nói:
“Bên ta đã trả lời cấp trên rồi, có người mang theo tiền mặt qua đây, nhưng gần đây lại không hề nhìn thấy có nhân vật vào khả nghi.”
Một tên đàn ông khác lại nói:
“Có khi nào cấp trên quá cẩn thận rồi không, trong vali kia chứa hai trăm vạn tiền mặt lận đấy, hơn nữa bên cạnh cũng chả thấy có ai đi theo.”
“Cấp trên nói đám người ở khu Đệ Tứ bị đánh chết hết rồi, tên mập kia sau khi được cứu ra còn đến điểm hẹn, chắc chắn là có vấn đề, chúng ta đừng nghĩ nhiều như vậy nữa.”
Một cô gái nói.
“Ừm, ăn cơm đi, ngày mai còn phải đi đến dự họp báo của Jindai Sorane, cấp trên yêu cầu chúng ta mở nhạc nước ở quảng trường đúng lúc họp báo bắt đầu để che giấu hành động.”
Người đàn ông mở lời đầu tiên nói.
Người phụ nữ lo lắng:
“Ta cảm thấy đây chính là cái bẫy.”
“Không còn cách nào khác, là bẫy thì cũng phải đi.”
Khánh Trần ăn một miếng mì xào, thầm nhủ rằng thủ đoạn che giấu hành động này đúng là lúc nào cũng có thể sử dụng được.
Nhưng rốt cuộc Jindai Sorane có bí mật gì mà đối phương biết rõ là cạm bẫy cũng phải đi giết cô ta?
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, bốn người ăn uống xong xuôi liền rời đi, lại bị Lộ Nguyên và Tiểu Ưng, còn có hơn chục thành viên của Côn Lôn nấp ở ngoài cửa bao vây, đè xuống đất.
Lộ Nguyên không thèm để ý mấy người này, quay đầu chạy thẳng vào nhà hàng tìm Khánh Trần.
Nhưng vốn dĩ Khánh Trần và Nam Canh Thần đang ngồi ở chỗ kia ăn mì xào, giờ lại không thấy bóng dáng đâu nữa.
“Xong chuyện xách đít đi, che giấu công lao danh lợi?” Lộ Nguyên dở khóc dở người:
“Bạch Trú này có vẻ thú vị đấy.”
Bỗng hắn nhận ra, không biết từ lúc nào, Bạch Trú thật khiến người ta khó hiểu.
Lần này, Khánh Trần gửi tin tức của những người du hành thời gian này đến Côn Lôn, nhưng cũng không phải cho không.
Bạch Trú yêu cầu Côn Lôn chia sẻ kế hoạch lội ngược dòng của Jindai, Kashima, bao gồm cả thời gian, địa điểm và số người của đối phương đến Lạc Thành.
Đây là lần trao đổi lợi ích bình đẳng, Bạch Trú đã vô thức đặt vị trí của mình ngang hàng với Côn Lôn.
Tuy rằng họ vẫn còn rất yếu ớt.
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 804: Đột Kích 1
Phòng hành chính của khách sạn bán đảo Á Đinh ở Lạc Thành.
Trong phòng của Jindai Sorane chật kín đặc vụ Cửu Châu, họ đặt một tấm bản đồ thật lớn ở trên bàn ăn, một người con gái tên Đường Khả Khả bình tĩnh nói:
“Lực lượng canh phòng phải hoàn thành nhiệm vụ trong đêm nay, nếu đợi đến ngày mai thì hơi chậm.
Trong phạm vi 800 thước của quảng trường Tuyền Thuấn, có 7 tòa cao ốc phải chú ý.
Bảo vệ ở những nơi này đều phải đổi thành người của chúng ta, như vậy nếu có tay súng bắn tỉa lẻn vào, chúng ta cũng có thể phát hiện kịp thời.
Dù sao thể tích của súng ngắm cũng rất lớn, không thể qua mắt được chúng ta.”
Một người đàn ông trẻ tuổi tên Ngu Thành nói:
“Ta đồng ý với kế hoạch của Khả Khả, trước giờ cô ấy chưa từng sai lầm.
Tuy rằng những người đó chắc không có cách nào đem theo súng ngắm và các loại đồ vật khác qua cửa an ninh, nhưng phòng ngừa cũng không sai.”
“Đúng rồi, lúc trước không phải Hoan Vũ ở trong nhóm nhỏ có từng nói, súng ngắm là vật cấm kỵ đối với ông chủ của Bạch Trú, có thể rước họa vào thân sao?”
Có người nói.
Lúc này, Hà Kim Thu ngồi bên cạnh vừa uống cà phê vừa nói:
“Không sao đâu, người này trước mắt có vẻ là quân bạn, không cần lo lắng về hắn ta.”
“Tốt.”
Đường Khả Khả tiếp tục nói:
“Buổi họp báo ngày mai của Jindai Sorane sẽ bắt đầu lúc 9 giờ sáng, đến lúc đó 1 tổ mặc trang phục dân thường hòa vào trong đám đông, 2 tổ ở bên ngoài khu giới nghiêm.
Nếu ta phát hiện tần số thông tin bị người khác xâm nhập, ta sẽ nói mọi thứ bình thường, mọi người nhận được chỉ thị này thì lập tức cắt tần số thông tin đã dùng.”
Lúc này, Jindai Sorane nằm ngả lưng thất thần trên ghế sô pha, cứ như sự việc trong phòng không hề liên quan gì đến cô.
Vì chú ý đến vấn đề an toàn nên màn trong phòng đều phải kéo lại, để tránh có người rình trộm hoặc nhắm bắn.
Cô nhìn bức màn, thầm nghĩ:
“Không biết người thiếu niên kia nghe nói cô muốn mở họp báo, có đến hiện trường xem hay không? Nhưng mà, nhà giam số 18 chẳng phải bị Thần Minh Quyền Trượng phá hủy rồi sao, hắn sao mà sống được?”
…
Thời gian đếm ngược 136:30:00.
Tám rưỡi sáng.
Trên quảng trường Tuyền Thuấn đã rất đông người, tất cả đều tới đây vì Jindai Sorane.
Trong đám đông, Đường Khả Khả của Cửu Châu nhìn về phía Lộ Viễn vừa trà trộn vào đây, tủm tỉm cười hỏi: “Người bên Côn Lôn tới đây cũng không ít nhỉ?”
Trên cổ Lộ Viễn còn treo lủng lẳng cái máy ảnh, hình như hắn đang giả làm phóng viên.
Hắn thản nhiên như không, nói: “Cửu Châu cũng có không ít người tới nhỉ, mà toàn người quen cả.
Nói nghe coi Cửu Châu các ngươi tính làm gì, ít nhất cũng nên báo trước cho chúng ta một tiếng chứ, cứ chơi trò tập kích đột ngột là thế nào?”
Đường Khả Khả bật cười: “Hai ta đều biết chuyện đã gấp lắm rồi, không dùng vài thủ đoạn đặc biệt kiếm chút đầu mối, nhỡ chẳng may kế hoạch xuyên việt ngược của Jindai, Kashima thành công, liên bang ở thế giới trong nổ ra nội chiến, chỉ e Lý thị sẽ phải chịu thiệt.
Thời kỳ đặc thù cần dùng thủ đoạn đặc thù, mong Côn Lôn thông cảm nhé.”
“Mục tiêu của mọi người đều như nhau, chỉ có điều tác phong làm việc của đám Cửu Châu các ngươi quá là đáng ghét.”
Lộ Viễn bĩu môi.
Thực ra tiếng tăm của Jindai Sorane ở trong nước không cao lắm, cô ấy chỉ là nữ thần nghệ thuật của một quần thể nhỏ, đa số dân chúng thậm chí còn chưa từng nghe nói đến tên nàng. => cô ấy chỉ là nữ thần của một nhóm khán giả nhỏ, không quá nổi tiếng.
Hôm nay mới là ngày thứ hai của tuần làm việc, theo lí thuyết thì lẽ ra không đông người tới như vậy mới đúng. => theo lý thuyết đáng lẽ không đông người như vậy.
Hơn nữa, Cửu Châu vốn lo sẽ có quá nhiều người qua đường nán lại hóng chuyện nên mới chọn ngày thứ hai…
Nhưng lúc này, trên quảng trường Tuyền Thuấn đã có mấy trăm người tụ tập trước sân khấu của buổi họp báo, thoạt nhìn có vẻ cực kì náo nhiệt.
Trên thực tế, trong mấy trăm người này, ít nhất cũng phải 80% là người của Cửu Châu và Côn Lôn, người qua đường thực sự không có mấy.
Ngay cạnh Hà Kim Thu và Lộ Viễn có hai bác gái ghé qua hóng chuyện không rõ chân tướng đang nói với nhau:
“Đây là cô minh tinh nào nhỉ, Jindai Sorane? Sao chưa từng nghe thấy tên này bao giờ.”
“Ta cũng chưa từng nghe nói đến tới.”
“Vậy thì sao tại sao lại có nhiều người tới xem buổi họp báo của nàng cô thế.”
Một bác gái nghi hoặc.
Bà bác kia đưa mắt liếc sang bọn Lộ Viễn đang trò chuyện với nhau, bảo:
“Hiện giờ minh tinh đều hay chơi bài mời toàn bọn lừa đảo, ngươi không thấy trên Douyin có nói à, có minh tinh tầng chót không có chút danh tiếng nào mà số lượng vệ sĩ mời đi theo bảo vệ còn nhiều hơn cả fan.
Những người này chắc chắn đều là đám lừa đảo hết!”
Lộ Viễn: “…”
Đường Khả Khả: “…”
Chương 805: Đột Kích 2
Lộ Viễn bèn nhích ra xa các bác gái một chút, sau đó hỏi Đường Khả Khả: “Các ngươi lấy Jindai Sorane để lập bẫy có phải hơi quá lộ liễu rồi không? Đám người du hành thời gian do gia tộc Jindai khống chế có ngốc đâu, bọn họ dựa vào đâu mà dám tới giết nàng ta ngay trước mắt công chúng?”
“Bởi vì Jindai Sorane là người tu hành, trên người nàng có nửa đầu bộ phương pháp tu hành truyền thừa của gia tộc Jindai,” Đường Khả Khả cũng liếc Lộ Viễn một cái, “Hơn nữa, tuy địa vị của nàng trong gia tộc chỉ rất thấp nhưng cũng biết rất nhiều bí mật liên quan tới gia tộc Jindai, nếu ngươi là người của gia tộc Jindai thì cũng sẽ muốn giết nàng thôi.
Huống chi, gia tộc Jindai và gia tộc Kashima trước nay không quan tâm đến vấn đề chính trị, chỉ thích ám sát.”
Lộ Viễn sửng sốt: “Phương pháp tu hành chính thống ư?”
“Đúng.” Đường Khả Khả gật đầu.
“Chỉ có nửa đầu thì có thể tu hành đến cấp bậc nào?” Lộ Viễn hỏi.
“Cấp B.” Đường Khả Khả đáp.
Lộ Viễn đã hiểu ra, thứ quan trọng như vậy, quả thực rất đáng giá để gia tộc Jindai huy động nhân lực ra bắt.
Phương pháp tu hành chính thống là một cánh cửa giữa cấp B và cấp A, tất cả mọi người tu hành muốn bước chân vào cấp A đều rất khó khăn, dường như bước vào cấp A mới coi như chân chính bước vào ngưỡng cửa tu hành, siêu phàm thoát tục.
Nhưng đối với đại đa số người và đại đa số tổ chức mà nói, có được một bộ phương pháp tu hành chính thống để tu hành đến cấp B là đủ, chí ít thì cũng không cần tiêm thuốc biến đổi gen cho toàn thể thành viên nữa.
Đây cũng là nguyên nhân khiến hôm qua Lộ Viễn muốn tới gặp Khánh Trần.
Côn Lôn cần có phương pháp tu hành.
Lộ Viễn nhìn Đường Khả Khả, thản nhiên hỏi như không có chuyện gì: “Jindai Sorane sẽ giao phương pháp tu hành cho Cửu Châu chứ?”
Đường Khả Khả nheo mắt cười: “Ngươi đoán xem.”
Chỉ còn 15 phút nữa là tới lúc mở màn cho buổi họp báo.
Đối diện với quảng trường Tuyền Thuấn, cách đó 1600 mét, trước cổng chính của cao ốc Bác Thụy, có một cậu thiếu niên đội mũ lưỡi trai, mặc bộ đồng phục của nhân viên kiểm tu hệ thống điều hòa trung ương đang bưng một thùng dụng cụ lớn đi vào bên trong.
Bộ đồng phục nhân viên kia có vẻ không giống bình thường, ống tay áo cũng bó sát, thoạt nhìn tương đối lão luyện, như là đồ mặc trong huấn luyện của bộ đội.
Bảo vệ cao ốc nhìn hắn một cái: “Đến kiểm tu hệ thống điều hòa trung ương hả?”
Thiếu niên gật đầu: “Phải, bên quản lý cao ốc bảo ta tới, nói là điều hòa trung ương của tầng 17 có vấn đề.”
Bảo vệ nghi hoặc: “Ngươi chờ chút, để ta tra lại sổ ghi chép đã.”
Nói đoạn, hắn đi tìm bảng đăng ký hẹn trước của cao ốc, đúng là có mục kiểm tu điều hòa trung ương.
Bảo vệ đưa một “thẻ công tác” cho thiếu niên kia, dặn: “Treo lên cổ, đừng làm mất, lúc về phải trả lại ta đó.”
“Được, cảm ơn.” Thiếu niên nói rồi đi vào thang máy, bấm nút lên tầng 17.
Ngay thời khắc cửa thang máy sắp đóng lại, bên ngoài có mấy người hô to: “Chờ chút!”
Thiếu niên kia không để ý, còn ấn nút đóng cửa nhanh.
Thang máy đi lên, hắn còn nghe thấy bên ngoài có người càm ràm: “Kiểu gì không biết, có mỗi mình trong thang máy mà không chịu chờ chúng ta một chút, thôi vậy, đi chờ thang máy khác đi.”
Thiếu niên đợi thang máy thong thả đi lên, nói vào tai nghe bluetooth: “Ta sắp vào vị trí, bên các ngươi thế nào rồi?”
Từ trong ống nghe truyền đến một giọng nói: “Đã vào vị trí.”
“Đã vào vị trí.”
“Đã vào vị trí, buổi họp báo sắp bắt đầu rồi, người chủ trì đang làm sôi động không khí, ta thấy bên trong hậu trường, Jindai Sorane đã trang điểm xong, chuẩn bị lên sân khấu, có điều, bên này có vẻ hơi lạ, bầu không khí thật sự quá lạnh nhạt.”
Thiếu niên cười cười: “Chẳng lạnh nhạt thì sao, đám người trước sân khấu đều là người của Cửu Châu và Côn Lôn, fan tối đa cũng chỉ chừng hai, ba chục người.”
Thang máy tới tầng 17.
Thiếu niên quen cửa quen nẻo đi vào một gian phòng họp bỏ trống, dường như hắn đã rất quen thuộc với địa hình nơi này.
Hắn mở cửa sổ phòng họp, vị trí này vừa đẹp để thấy được toàn bộ quảng trưởng Tuyền Thuấn từ xa.
Nơi này là vị trí đối diện với quảng trường Tuyền Thuấn, là tòa nhà duy nhất có thể làm điểm ngắm bắn, tuy cách quảng trường hơi xa nhưng cự ly 1600 mét với Khánh Trần chỉ là một độ khó “đơn giản”.
Quảng trường Tuyền Thuấn có diện tích rất lớn, đối diện có một hồ nước nhân tạo vuông vức có tên là hồ Khai Nguyên.
Hồ Khai Nguyên không lớn lắm, bên trong còn lắp đặt suối phun âm nhạc từng được coi là lớn nhất Châu Á.
Suối phun âm nhạc chỉ mở vào mỗi tối thứ Sáu, cho nên rất nhiều cư dân của Lạc Thành đều thích tụ tập ở đây vào tối thứ Sáu, dẫn cả trẻ con tới xem suối phun.
Chỉ có điều, lúc này suối phun âm nhạc đang yên lặng, không có bất kì động tĩnh nào.
Chương 806: Đột Kích 3
Vào lúc này, người chủ trì của buổi họp báo đang đứng trên sân khấu chợt cảm thấy như đã rơi vào trận chiến Waterloo của đời mình.
(
trận Waterloo của cuộc đời: thất bại thảm hại của đời người)
Bất kể hắn đã cố gắng làm sôi động không khí bằng cách nào, kể chuyện cười, làm nóng bầu không khí, nhưng đám khán giả dưới sân khấu chỉ bình thản nhìn hắn.
Có người thỉnh thoảng còn ngó nhìn xung quanh.
Không ai cười, không ai cẩn thận nghe xem hắn đang nói gì.
Cần biết rằng người chủ trì này là MC trứ danh từ một đài truyền hình được mời tới đây, thù lao đi chủ trì sự kiện của một mình hắn đã lên tới 200.000.
Thực ra, khi mới tới đây, người chủ trì đã cảm thấy có điểm rất kì quái.
Bình thường, các buổi họp báo đều tổ chức trong phòng họp, mời phóng viên các bên truyền thông, các loại máy ảnh tách tách liên tục, đèn flash lóe lên không ngừng.
Nhưng ở nơi này, đám phóng viên chỉ đeo camera trên cổ, dường như hoàn toàn không có ý định quay chụp gì.
Hắn không biết, trong hơn hai chục tay phóng viên có mặt tại buổi họp báo này, chỉ có bốn, năm người là phóng viên chân chính, còn lại đều là người của Cửu Châu, Côn Lôn cải trang lẩn vào.
Mặt khác, dù có tổ chức hoạt động, trừ các lễ khai trương, còn lại người ta thường tổ chức vào buổi chiều hoặc tối, vì khi đó mới có nhiều người hơn, nhưng lần này, bên tổ chức sự kiện lại nhất quyết phải tổ chức vào sáng sớm, thật kì quái.
Người chủ trì trứ danh nhìn đám người lưa thưa chừng vài trăm trên quảng trường trước mặt, cảm thấy thất bại thảm hại.
Đây hẳn là buổi họp báo kì quái nhất mà hắn từng tham gia trong đời.
Trên thực tế, Cửu Châu mời hắn tới cũng là để nâng cao “sĩ diện” cho Jindai Sorane, tuy đây chỉ là một cuộc săn bắn nhưng Jindai Sorane cũng thật sự muốn debut một lần nữa, vì thế, cách thức tổ chức buổi họp báo này không thể quá bần tiện.
Tối thiểu thì khi tin tức được đưa lên mạng còn có người chủ trì trứ danh này nâng cao cấp bậc giùm.
Trong đám người, Đường Khả Khả đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, nàng nói vào thiết bị truyền tin: “Mọi người phối hợp cười lên một chút, đừng làm không khí lạnh ngắt như vậy, phải làm sao cho chỗ này trông náo nhiệt một chút.”
Đúng lúc này, người chủ trì trứ danh thấy không cách nào làm sôi động nổi bầu không khí ở đây, bèn thẳng thắn nói luôn: “Xem ra mọi người đến đây đều là vì Jindai Sorane, nếu mọi người đã mong đợi gặp nàng đến thế thì…”
“Ha ha ha ha.”
Người chủ trì trứ danh nhìn đám đông cười giả lả cứng đến không thể cứng hơn, cảm thấy điên mất thôi.
Các ngươi mắc chứng phản ứng quá chậm à, ta đã kể chuyện cười từ chục phút trước, đến giờ các ngươi mới cười được?
Nhưng cũng vào lúc này, Đường Khả Khả lại nhận thấy tình huống quá bất thường, bèn nói vào thiết bị truyền tin: “Boss, đến giờ vẫn chưa thấy một sát thủ nào của gia tộc Jindai xuất hiện, có phải đối phương bỏ cuộc rồi không?”
Giọng Hà Kim Thu vang lên từ thiết bị truyền tin: “Mấy tòa cao ốc xung quanh đó có gì bất thường không?”
“Không có…”
Đường Khả Khả đáp nhanh:
“Những nơi chúng ta phân bố khống chế đều không xuất hiện kẻ nào khả nghi, tất cả các điểm ngắm bắn cũng không có gì khác thường.”
“Có điểm ngắm bắn nào khác không?”
“Không có, xa hơn nữa là cao ốc Bác Thụy cách đây 1600 mét, nhưng ở cự ly này phải dùng súng bắn tỉa mới bảo đảm được tầm sát thương, nòng súng bắn tỉa đều phải hơn một mét, hoàn toàn không có khả năng mang vào,” Đường Khả Khả nói, “Trừ khi vị boss Bạch Trú bị Jindai thuê, đích thân ra tay.”
Lộ Viễn nhìn về phía Đường Khả Khả: “Vị boss Bạch Trú kia sẽ không bị Jindai thuê đâu, hiện mọi người đều biết hắn có thù với Jindai, hơn nữa, mới rồi còn ra tay phá hủy kế hoạch của Jindai Tougo.”
Hà Kim Thu rơi vào trầm tư: “Có lẽ, hôm nay mục đích của họ không phải là để nhằm vào chúng ta.”
Trên tầng 17 của cao ốc Bác Thụy, tay thiếu niên Khánh Trần đã đặt thùng dụng cụ sang một bên, lẳng lặng nhìn quảng trường Tuyền Thuấn.
Thính giác siêu phàm của hắn đã nghe thấy vài bước chân đang vang lên trên hành lang ngoài phòng họp.
Dường như có luồng sát khí như có như không.
Khánh Trần trong bộ đồ nhân viên sửa chữa điều hòa trung ương vẫn đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nói vào thiết bị truyền tin: “Xem ra, đối với gia tộc Jindai, điểm thù hận của chúng ta cao hơn Jindai Sorane một chút.”
Chương 807: Đột Kích 4
Vừa đúng chín giờ.
Hồ Khai Nguyên đối diện quảng trường Thuần Tuyến lập tức phun nước lên cao.
Âm nhạc tươi mới hòa với từng đợt sóng nước, tựa như một buổi lễ long trọng.
Đáng lẽ lúc này gia tộc Jindai phải xuất hiện ở quảng trường Thuần Tuyến rồi, nhưng sao lại không thấy đâu cả.
“Tiểu thư Jindai Sorane, cho hỏi vì sao cô lại muốn về nước phát triển? Theo chúng ta được biết, cô và đạo diễn Miyai ở Nhật Bản hợp tác vô cùng thân thiết, nhờ vào mấy bộ phim trước đây của cô mà đã đạt được rất nhiều giải thưởng, bây giờ lại từ bỏ mọi thứ bên đó để quay về làm lại từ đầu, có khi nào sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển trong tương lai của cô không?”
Một phóng viên nói.
Thực ra đây là phản ứng đầu tiên của truyền thông sau khi biết được Jindai Sorane muốn về nước phát triển.
Không phải Jindai Sorane không lăn lộn nổi ở bên đó, người hiểu biết đều nắm rõ hiện tại cô đã là nữ thần văn nghệ ở Nhật Bản, phim được hẹn còn phải xếp lịch đến ba năm sau.
Người như vậy sao đột nhiên lại trở về nước chứ?
Jindai Sorane ngồi bàn phía sau ở buổi họp báo, hôm nay cô cũng không mặc lễ phục gì long trọng, một mặt là do thời tiết hôm nay rất lạnh, mà buổi họp báo lại tổ chức ngoài trời.
Mặt khác vì vội vã chạy đến đây, Cửu Châu cũng không kịp giúp cô chuẩn bị những thứ này.
Thay vào đó cô mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng tuyết, ngược lại rất phù hợp với khí chất nữ thần của cô.
Jindai Sorane cười nói với phóng viên:
“Các ngươi cũng biết, cha ta là người Trung Quốc, đã dạy ta rất nghiêm khắc rằng nơi đây mới là quê hương của ta.
Mấy năm nay ở Nhật Bản, ta thường buồn phiền vì đồ ăn không quen miệng, đến khi ta về nước ăn món thịt heo xào sợi mới phát hiện, thì ra ta vốn thuộc về nơi này.”
Khi nói chuyện, ánh mắt của Jindai Sorane liên tục lướt trong đám đông.
Thoạt nhìn thì có vẻ đang mỉm cười chào hỏi với fan hâm mộ.
Thực ra cô vẫn luôn tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia.
Chỉ là khiến cô thất vọng rồi, Khánh Trần không hề xuất hiện ở đây.
Vị phóng viên tiếp theo đột nhiên hỏi:
“Xin chào, tiểu thư Jindai Sorane, có tin đồn rằng thực ra cô đã trở thành người du hành, hơn nữa còn là thành viên chủ chốt của gia tộc Jindai.
Cô về nước phát triển, là vì phải chạy trốn khỏi sự truy sát của gia tộc Jindai, có đúng không?”
Hiện giờ ở thế giới ngoài có quá nhiều tin tức liên quan đến thế giới trong, đám chó săn đánh hơi được nên sớm đã tung hết tin tức họ có được về thế giới trong.
Hằng ngày, nội dung hotsearch của Microblogging đều có liên quan đến thế giới trong.
Cho nên, họ đều biết Jindai, biết Kashima, biết Lý thị,…
Nếu thân phận là người du hành của Jindai Sorane bị bại lộ, vậy thì tin tức buổi họp báo hôm nay nhất định sẽ lên hotsearch.
Jindai Sorane hơi bất ngờ, cô không ngờ người dân trong nước lại biết rõ như vậy rồi.
Điều này chứng minh, có người đã tiết lộ chuyện này.
Nhưng cô suy nghĩ rồi cười:
“Đúng vậy, nhưng ta tin rằng quê hương sẽ bảo vệ ta thật tốt, ta cũng không e ngại gia tộc Jindai.”
Chuyện nào không giấu được, thì dứt khoát nói rõ luôn.
Ngay sau đó đúng như dự đoán, phóng viên đã hỏi rất nhiều về chuyện ở thế giới trong nhưng Jindai Sorane đều không trả lời.
Phóng viên thấy họ có hỏi cũng không được gì, nên chuyển hướng sang chủ đề có thể trở thành hotsearch:
“Tiểu thư Jindai Sorane có quen biết nghệ sĩ nam nào ở trong nước không?”
Jindai Sorane lắc đầu:
“Vừa mới về nước nên còn nhiều điều chưa thân thuộc, chỉ quen biết một vài người mà thôi.”
“Vậy trong số những người này, có hình mẫu lý tưởng của cô không?” Phóng viên hỏi.
Ánh mắt của những phóng viên khác đều sáng lên.
Jindai Sorane cười cười, dường như sớm đã biết sẽ hỏi vấn đề này, cô đáp lại:
“Ta đã có người mình thích rồi, nhưng hắn không nằm trong số những người này.”
Nói xong, nhân viên công tác đi đến:
“Buổi họp báo hôm nay xin được kết thúc tại đây, cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến…”
Dưới sự bảo vệ của các thành viên Cửu Châu, Jindai Sorane đi xuống sân khấu.
Lúc gần đi, cô còn quay đầu lại nhìn trong đám người, nhưng vẫn không nhìn thấy ai cả.
…….
“Ông chủ, người của Jindai thật sự không đến.” Đường Khả Khả nói:
“Bên ta có thể khẳng định không hề bị rò rỉ tin tức, hôm qua sau khi phía Côn Lôn bắt được người của họ, Côn Lôn đã khống chế bốn người du hành, sau đó vẫn giữ liên lạc với đối phương.
Theo lý thuyết, họ để cho bốn người này đến mở nhạc nước là để tiện ra tay, nhưng lại không thấy sát thủ xuất hiện.”
Cửu Châu Ngu Thành nghi ngờ:
“Hao tâm tổn sức để mở nhạc nước, chắc không chỉ để dành tặng cho Jindai Sorane thôi nhỉ.”
“Ừm.”
Hà Kim Thu nói trong tần số tin tức:
“Họ không đến vì chúng ta, mà vì Bạch Trú, có lẽ người của gia tộc Jindai đã đến cao ốc Bác Thụy.”
Đúng lúc này, giống như để xác nhận phán đoán của Hà Kim Thu, ở phía cao ốc Bác Thụy đột nhiên có tiếng nổ lớn, mọi người quay đầu nhìn lại liền thấy một ngọn lửa lớn dưới đáy tòa cao ốc sắp lan lên đến đỉnh.
Chương 808: Đột Kích 5
Trong đám đông, nhóm người Lục Nguyên nhìn nhau, rồi xoay người chạy đến cao ốc Bác Thụy.
Đường Khả Khả hỏi:
“Sao lại thế, theo lý thuyết, đáng lẽ họ còn chưa biết đến sự tồn tại của Bạch Trú, sao lại nhắm họ? Phải biết rằng chỉ có số ít người biết được sự tồn tại của tổ chức Bạch Trú mà thôi.”
Hà Kim Thu cười nói:
“Chưa chắc họ biết đến Bạch Trú, nói đúng hơn, người họ nhắm vào là tay súng bắn tỉa thần thánh kia kìa.”
Hà Kim Thu tiếp tục:
“Gần đây tay súng bắn tỉa này xuất hiện quá thường xuyên.
Hơn nữa, thế giới trong và thế giới ngoài cùng lúc xuất hiện một cao thủ súng bắn tỉa tuyệt đỉnh như vậy, đương nhiên sẽ khiến người ta liên tưởng là cùng một người.
Kỳ thật chúng ta cũng chưa từng gặp mặt ông chủ của Bạch Trú đúng không, nhưng chúng ta lại cho rằng người ở đường Hành Thự và người ở thành thị số 18 là cùng một người.
Chúng ta nghĩ như vậy, Jindai và Kashima cũng sẽ nghĩ như vậy.”
“Nhưng mà, vì sao Jindai không thèm quan tâm Jindai Sorane, họ cũng muốn giết hắn à?”
Đường Khả Khả hỏi.
“Hắn đã nhiều lần phá hư hành động của Jindai và Kashima, một lần ở Hàm thành, một lần ở thế giới trong cứu người tên La Vạn Nhai, một lần cứu Lý Trường Thanh.”
Hà Kim Thu cười nói:
“Nếu ta là Jindai hay Kashima, ta cũng muốn giết chết hắn.
Nếu Jindai Sorane muốn ra mắt một lần nữa, vậy thì lúc này giết cũng được, nhưng tay súng bắn tỉa này không dễ tìm, không ai biết được thân phận thật sự của hắn.”
“Nhưng đối phương làm sao có thể xác định hôm nay hắn sẽ xuất hiện? Ngay cả chúng ta cũng không biết hắn sẽ xuất hiện mà.”
Đường Khả Khả nghi hoặc.
Hà Kim Thu cười:
“Mấu chốt là ở đây, thực ra họ cũng không biết, Bạch Trú là một tổ chức độc lập, không có quan hệ gì với Cửu Châu hay Côn Lôn.
Tay súng bắn tỉa này hình như vẫn luôn chống đối Jindai và Kashima, mà chúng ta và Côn Lôn cũng luôn đối đầu với Jindai và Kashima, việc đối phương xem chúng ta và ông chủ của Bạch Trú là một phe cũng rất bình thường.
Cho nên, hôm nay chúng ta đặc biệt thiết lập trận cục cho Jindai và Kashima, chúng ta đã đến, tay súng bắn tỉa kia xuất hiện cũng hợp tình hợp lý.
Chuyện này, nếu xem xét ở góc độ của đối phương thì là chuyện vô cùng bình thường.
Hơn nữa, đối phương cũng không chắc chắn, nên đi đến cao ốc Bác Thụy để thử vận may cũng không sao.”
“Ngeh nói trước kia bà chủ cũng là một tay súng thiện xạ?”
Đường Khả Khả hiếu kỳ:
“Tay súng bắn tỉa này….”
Hà Kim Thu thở dài:
“Ở trước mặt hắn, ta không dám tự xưng là tay súng thiện xạ, kỹ thuật quá chênh lệch, căn bản không cần phải so sánh.”
Thành viên Cửu Châu hơi sửng sốt.
Hà Kim Thu này rất kiêu ngạo, ít khi nào thừa nhận bản thân không bằng người khác.
Mà bây giờ Hà Kim Thu lại thản nhiên thừa nhận bản thân trên phương diện bắn súng hoàn toàn không là gì so với ông chủ kia của Bạch Trú.
“Ông chủ, chúng ta có cần đi giúp Bạch Trú một tay không?”
Đường Khả Khả nói.
“Không cần.”
Hà Kim Thu nói:
“Lộ Nguyên đã dẫn người qua đó rồi, chúng ta đến cũng không giúp được gì.
Mặt khác, người du hành của Jindai và Kashima hiện giờ xuất hiện chắc chắn không phải chủ lực, kế hoạch xuyên không ngược mới là chuyện họ bắt buộc phải hoàn thành.
Cho nên, người du hành ở đây chắc chỉ là chiến sĩ gen mà thôi, dựa theo thời gian xuyên không, chiến sĩ gen xuất hiện ở thế giới ngoài cùng lắm là cấp D.”
“Cấp D cũng rất lợi hại mà ông chủ.”
Đường Khả Khả nói:
“Phần lớn thành viên Cửu Châu của chúng ta cũng chỉ có cấp D.”
“Cái gọi là thực lực cũng chỉ là tương đối thôi.” Hà Kim Thu nói:
“Họ cho rằng nhược điểm của tay súng bắn tỉa là bị người khác tiếp cận, nhưng đợi sau khi họ thật sự đến gần rồi thì họ mới phát hiện bản thân đã quá ngây thơ, sự kinh khủng của người bắn tỉa còn hơn nhiều so với súng bắn tỉa.
Thôi được rồi, hộ tống Jindai Sorane về đi, để phòng đối phương giở kế điệu hổ ly sơn.
Đúng rồi, trở về khách sạn nhớ gọi cho cô ấy một phần thịt heo xào sợi, hoan nghênh cô ấy về nhà.”
……..
Trong phòng hội nghị ở tầng 17 của cao ốc Bác Thụy, Khánh Trần đang mặc đồng phục sửa chữa máy lạnh, nhìn nhạc nước ở trên hồ Khải Nguyên.
Trước kia hắn có nghe nói rằng nhạc nước ở đây rất hoành tráng, nhưng vẫn chưa có dịp ghé qua xem.
Từ căn phòng nhỏ của hắn để đến được đây, cần phải đổi hai tuyến xe buýt, một lần một tệ, đi đi về về hết bốn tệ.
Khánh Trần của lúc ấy, ngay cả bốn tệ cũng không nỡ tiêu.
Hắn nghe thấy tiếng nổ dưới lầu rồi, cũng biết lửa đang lan lên bên trên, nhưng không biết vì sao, Khánh Trần chỉ muốn đứng ở bên cửa sổ nhìn ngắm nhạc nước được mệnh danh là lớn nhất Châu Á thêm một chút.
“Đến rồi.”
Khánh Trần nói.
Hắn không nói vào tai nghe bluetooth mà nói với Lưu Đức Trụ đứng ở phía sau.
Chương 809: Đột Kích 6
Khi tiếng bước chân dừng lại bên ngoài cửa phòng hội nghị, lúc này Khánh Trần mới xoay người, dùng khẩu súng lục mà Côn Lôn giao cho hắn, bóp cò về phía cửa kính còn chưa kịp mở.
Trong nháy mắt bên ngoài đã thủng một lỗ.
Thực ra từ đầu, trong phòng không chỉ có mỗi Khánh Trần, không biết từ lúc nào mà Lưu Đức Trụ đã trốn ở trong phòng, cùng đợi nhóm sát thủ Jindai đến.
Không phải Khánh Trần đoán được nhóm sát thủ của gia tộc Jindai nhất định sẽ đến, mà hắn biết tại hiện trường buổi họp báo chắc chắn sẽ có sự bảo vệ của Côn Lôn và Cửu Châu, Lưu Đức Trụ đi cũng không giúp được gì.
Vậy thì dứt khoát cho toàn bộ người của Bạch Trú mai phục ở trong cao ốc Bác Thụy, chờ đối phương đến tận cửa.
Lúc này, Lưu Đức Trụ nhìn về phía Khánh Trần, hắn nhìn thấy sự thay đổi từ tĩnh sang động của Khánh Trần, vừa rồi còn đang chăm chú xem nhạc nước, trong phút chốc liền quay sang nổ súng giết người.
Sát thủ ngoài cửa cũng không dám tùy tiện xông vào.
Giây tiếp theo.
Có người từ ngoài cửa ném một cái hộp đen vào.
Là bom tự chế.
Khánh Trần không hề di chuyển, mà Lưu Đức Trụ lại giống như ngọn lửa lao về phía quả bom.
Trong ngọn lửa đó, da của Lưu Đức Trụ như biến thành nham thạch.
Bùm một tiếng, đã thấy hắn gay gắt ôm lấy lực nổ lớn kia vào người.
Khoảnh khắc bom nổ, ngọn lửa trên người Lưu Đức Trụ bùng lên đột ngột, giống như có người đổ dầu vào lửa, thậm chí cả phòng hội nghị đều phản chiếu ánh đỏ cam của lửa.
Tuy nhiên, sau khi ngọn lửa bùng lên thì lập tức thu vào trong người Lưu Đức Trụ, vụ nổ trong nháy mắt tan biến.
Đây chính là năng lực của Lưu Đức Trụ.
Cũng là lý do ông chủ cho hắn trốn ở trong phòng.
Nghĩ đến đây, bỗng nhiên Lưu Đức Trụ cảm thấy hình như cái gì ông chủ của mình cũng đoán trước được.
Không chỉ đoán được đối phương sẽ bỏ qua Jindai Sorane, trực tiếp đến cao ốc Bác Thụy.
Mà còn đoán được đối phương sẽ công kích bằng bom, cho nên sớm đã cho Lưu Đức Trụ thử nghiệm phương pháp chiến đấu mới….Ôm bom, bảo vệ đồng đội.
Lưu Đức Trụ từ trong ngọn lửa đứng dậy, hắn cảm nhận được tình trạng của chính mình, phát hiện nhiệt độ và lực tác động của vụ nổ không hề hấn gì đến mình, ngược lại làm cho ngọn lửa của hắn thêm phần mãnh liệt.
Giống như đối phương đang giúp hắn vậy.
Hắn quay đầu nhìn về phía Khánh Trần, vừa rồi xảy ra vụ nổ lớn như vậy mà đối phương vẫn trước sau như một, bình tĩnh như không có chuyện gì.
Hơn nữa ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm ngoài cửa, không hề có ý sợ sệt trái bom tự chế.
Vào lúc này, sát thủ ngoài cửa nghe thấy tiếng nổ mạnh, nghĩ mình đã thành công nên lần lượt chạy vọt vào phòng hội nghị.
Mà điều chờ đợi bọn chúng, lại là bàn tay cầm súng không hề run rẩy của Khánh Trần.
Bằng! Bằng! Bằng! Bằng! Bằng!
Năm phát liên tục.
Bốn tên sát thủ liên tiếp chạy vào phòng, nhưng còn chưa kịp đứng lại đã bị trúng đạn ngã về sau, bất tỉnh ngã nhào ra đất.
Mấy tên sát thủ lần lượt ngã xuống đất, tên nào cũng bị bắn vào giữa trán, chỉ có tên cuối cùng là bị bắn vào bắp đùi và cổ tay.
Lưu Đức Trụ thầm gào thét, hắn tận mắt chứng kiên cảnh này, cảm giác giống như nhóm sát thủ này đã thương lượng với Khánh Trần từ trước, tình nguyện xếp hàng chịu chết.
Hắn khiếp sợ quay đầu nhìn Khánh Trần, kỹ thuật bắn súng này…vô địch!
Tuy rằng vẫn còn một người không chết, nhưng liên tiếp bắn trúng ba phát súng như này thì dù Lưu Đức Trụ chơi Crossfire cũng không bắn được.
Khánh Trần đặt khẩu súng lên trên bàn, sau đó nói với Lưu Đức Trụ:
“Đừng đứng đực ra đó, xuống lầu.”
“Khoan đã, không đem súng theo sao?”
Lưu Đức Trụ hỏi.
“Hết đạn rồi, người của Côn Lôn sẽ đến lấy.”
Nói xong Khánh Trần liền đi ra ngoài, lấy từ trong túi ra hai sợi dây cao su trói tay và chân của tên sát thủ còn sống lại.
“Làm vậy để làm gì?” Lưu Đức Trụ tò mò.
“Để Côn Lôn thẩm vấn.” Khánh Trần nói.
Lưu Đức Trụ thầm nghĩ, thì ra người thứ tư này không phải do Khánh Trần bắn trật mà là cố ý bắn vào tay và chân của hắn.
Phát súng thứ nhất bắn vào cổ tay để đối phương không còn khả năng nổ súng nữa.
Phát súng thứ hai bắn vào bắp đùi để đối phương hết đường chạy trốn.
Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của Khánh Trần.
Bỗng Lưu Đức Trụ phát hiện, từ khi bắt đầu chiến đấu đến giờ, Khánh Trần chưa từng thay đổi sắc mặt, làm như mọi chuyện vô cùng bình thường.
Khánh Trần nhìn hắn:
“Tuy rằng các ngươi đều là người siêu phàm, nhưng còn chưa trải qua trận chiến thật sự, lúc trước dạy các ngươi tu hành, hôm nay dạy các ngươi giết người….À đúng rồi, vừa rồi ngươi thật sự dám nhào đến chỗ trái bom, làm ta phải nhìn ngươi bằng cặp mắt khác.”
Nói xong, hắn ném tên sát thủ còn sống xuống đất, nhặt bốn khẩu súng lục lên rồi đi đến cửa thang máy, vừa đi vừa nói vào tai nghe bluetooth:
“Thiên Chân, Nam Canh Thần, chắc là lửa lan ra từ phía trên, hai người các ngươi trốn ở trong đám người đi, không cần tìm sát thủ, báo vị trí của họ cho chúng ta là được rồi, họ có súng ống.”
Chương 810: Đột Kích 7
Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần:
“Đã rõ.”
Đây là kế hoạch phối hợp của Khánh Trần, nhân lúc trong cao ốc xảy ra hỗn loạn, Nam Canh Thần và Trương Thiên Chân vốn đã trốn ở đây từ đêm qua sẽ lẻn vào trong dòng người, tìm vị trí của sát thủ rồi báo lại cho Khánh Trần.
Lối an toàn chỉ có một, Trương Thiên Chân chạy lên từ tầng 18 còn Nam Canh Thần chạy lên từ tầng trệt, kiểu gì cũng sẽ gặp được sát thủ.
Mục tiêu của sát thủ này chỉ là tay súng bắn tỉa, không thể nào giết hết mấy ngàn người trong cao ốc, cho nên Trương Thiên Chân và Nam Canh Thần đều an toàn.
Chuyện họ phải làm, chính là quan sát.
Còn Lưu Đức Trụ lúc này còn đang suy nghĩ phía sau Khánh Trần….Vừa rồi Khánh Trần vừa mới khen hắn à?
Chắc là khích lệ thôi nhỉ!
Hai người từ lối an toàn đi xuống, Khánh Trần đưa Lưu Đức Trụ một khẩu súng lục, sau đó nói:
“Cầm làm quen trước đi, nhưng đừng nổ súng.”
“Hả? Tại sao?”
Lưu Đức Trụ hơi bất ngờ.
Khánh Trần nói:
“Sợ ngươi bắn trúng ta.”
Lưu Đức Trụ:
“….”
Quả thực ngay từ đầu Khánh Trần cũng không biết sát thủ làm cách nào tìm được hắn, cho đến khi hắn thấy tên bảo vệ lúc sáng đưa cho hắn giấy chứng nhận nằm trong số mấy tên sát thủ vừa chết.
Cho nên cách làm việc của những người này và Cửu Châu rất giống nhau, đều là những nhân viên khả nghi vào cao ốc để quan sát.
Mà Khánh Trần còn mang theo thùng dụng cụ to lớn, khiến đối phương chú ý.
“Trần ca.”
Trong tai nghe bluetooth vang lên âm thanh của Nam Canh Thần:
“Ta thấy có mấy người cầm súng ống đi lên lầu, tổng cộng có 6 người, hiện giờ họ đang ở tầng 7, trung bình 3 giây sẽ lên nửa tầng.”
“Biết rồi.”
Khánh Trần đang đứng ở cầu thang lầu 16 và 17, lẳng lặng đứng dựa vào góc tường.
Lúc này, Lưu Đức Trụ thấy Khánh Trần nhắm hai mắt lại, dường như đang chờ sát thủ đến.
Nhưng mà trong lúc này mà còn nhắm mắt không phải hơi vô lý à!
Song chưa được bao lâu, ngay khi tên sát thủ thứ nhất xuất hiện trong tầm nhìn của họ, Lưu Đức Trụ lại thấy Khánh Trần cùng lúc mở mắt, bóp cò!
Phịch, tên sát thủ vừa nhấc chân lên bậc thang bị bắn một phát vào đầu, cả người ngửa ra sau, đè lên đồng bọn ở phía sau.
Thừa lúc tên sát thủ thứ nhất làm rối loạn đội hình đằng sau, Khánh Trần xoay mình ra khỏi góc cầu thang rồi liên tục nổ súng!
Lưu Đức Trụ ở phía sau hắn hoàn toàn ngơ ngác.
Trong tình huống này, nếu không phải vừa rồi do đối phương có bom thì căn bản không cần nhờ đến hắn.
Cho nên, tác dụng của hắn chính là ôm bom thôi sao?
Trước đây, sau khi Lưu Đức Trụ được thăng cấp C, trong lòng hắn cũng có chút tự hào.
Dù gì thì chả có mấy người du hành thời gian đạt được cấp C, Khánh Trần cũng chỉ mới cấp E thôi.
Nhưng khi hắn thật sự nhìn thấy dáng vẻ khi Khánh Trần giết người, mới hiểu được thì ra bản thân vẫn chỉ là tiểu đệ thôi.
Khánh Trần đã lợi hại như vậy, ông chủ còn khủng khiếp tới cỡ nào?
“Dưới tầng không có gì khác thường, không thấy sát thủ.”
Nam Canh Thần thấp giọng nói vào trong tai nghe bluetooth.
“Trên tầng cũng không có gì khác thường.”
Trương Thiên Chân cũng nói:
“Nhưng ta thấy trong phòng nào đó ở tầng 18 có thùng dầu, hình như có ai đó cố ý bỏ vào, ta nghi ngờ dưới tầng cũng có.”
“Ừm, bây giờ ta và Lưu Đức Trụ sẽ đi xuống tập hợp với các ngươi.
Thiên Chân, ngươi cũng xuống đi.”
Khánh Trần nói.
Nam Canh Thần nói:
“Trần ca, dưới tầng cháy rất lớn, hình như đối phương muốn thiêu chết chúng ta, bây giờ đi xuống sẽ không chịu được đâu.”
“Không sao.”
Khánh Trần nhìn Lưu Đức Trụ, nói vào tai nghe bluetooth:
“Họ không biết chúng ta có giác tỉnh giả hệ hoả cấp C, chúng ta tập trung ở tầng 9.”
Đám cháy rất lớn, ngọn lửa bốc lên trên thiêu trụi tất cả.
Với tình hình ngọn lửa không ngừng lan lên trên như vậy, không ai có thể đi qua đám cháy dưới tầng.
Có lẽ đây chính là kế hoạch của sát thủ Jindai, nếu không giết được tay bắn tỉa, vậy thì thiêu chết, không ai có thể sống sót ra khỏi toà nhà này.
Khánh Trần lạnh mặt, đối phương ra tay quá độc ác, phải biết còn có mấy ngàn nhân viên – mấy ngàn mạng sống trong toà nhà Bác Thuỵ.
Đối phương còn chuyển cả thùng dầu đến.
Nếu như không thể ngăn được đám cháy, mọi người trong tầng này đều chết.
Lúc đám người hốt hoảng chạy lên mái nhà, chỉ có người của Bạch Trú không hề hoang mang đi xuống phía dưới, cảnh tượng cực kì quỷ dị.
Bên trái và bên phải trên cùng một cái cầu thang, lại như hai thế giới khác biệt.
Lúc Khánh Trần đi đến tầng 9, khói đặc màu đen đã cuồn cuộn trên trần nhà, như có vô số khuôn mặt màu đen đang gào thét trong đó.
Họ không gặp được sát thủ nào nữa, mọi người đều thuận lợi tập hợp ở tầng 9.
“Trần ca, nhiều khói quá, chúng ta không đi được.”
Nam Canh Thần nói.
Lưu Đức Trụ nhìn về phía Khánh Trần:
“Ta có thể hấp thu nhiệt lượng, nhưng lại không chịu được khói mù.”
Trương Thiên Chân nhìn Khánh Trần, hắn không hỏi như hai người khác.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










