[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 80 : Đề Nghị 2 (c791-c800)
❮ sautiếp ❯Chương 791: Đề Nghị 2
Tiếp đó, rất nhiều thế lực lớn đã đến tổ chức tình báo của Hồ thị để mua tin tức về tay bắn tỉa này.
Nhưng ngay cả tổ chức tình báo của Hồ thị cũng ra thông báo, họ không có bất kỳ tin tức gì về tay bắn tỉa này nên không thể bán tin tức gì có liên quan đến hắn.
Ngay trong đêm, rất nhiều thế lực lớn đã họp khẩn cấp để bàn kế hoạch làm sao để bố trí người tìm và ngăn chặn tay bắn tỉa ám sát họ trong những buổi phát biểu ngoài trời.
Nhưng vấn đề là, nếu phải họ phải bố trí người trên tất cả các tầng của các tòa nhà trong vòng 2600 mét thì phải thuê bao nhiêu người, tốn bao nhiêu tiền mới đủ?
Thà họ hủy bỏ tất cả các buổi phát biểu ngoài trời còn hơn phải bỏ ra nhiều tiền như vậy!
Sau này họ chỉ cần bố trí tất cả những bài phát biểu trong nhà là được!
Các thế lực đều coi sự nguy hiểm mà Khánh Trần mang lại tương đương với cao thủ cấp A.
Ngay đêm đó, Lý thị đã bắt đầu giới nghiêm toàn thành phố, sau khi lần theo manh mối mà gia tộc Jindai để lại, họ đã bắt được hơn một trăm người làm việc cho Jindai.
Trong số những người làm việc cho gia tộc Jindai bị điều tra ra, có đến hàng chục đặc vụ của uỷ ban quản lý an ninh PCE làm việc ở cục quản lý xuất nhập cảnh thành phố số 18 đã tiếp tay cho những người làm việc cho Jindai khác vào thành phố.
Sau khi lần theo manh mối về nguồn tiền, hơn mười doanh nhân giàu có ở thành phố số 18 đã bị bắt.
Mãi đến khi trời sắp sáng, hành động lùng bắt lần này mới kết thúc, rất nhiều phóng viên của các kênh truyền thông trong liên bang chạy theo đội ngũ điều tra để lấy những thông tin mới nhất về hành động của Lý thị lần này.
Nhưng lần này Lý thị không để họ thoải mái đưa tin như những lần trước, mà lấy danh nghĩa gây rối trật tự công cộng để đưa họ vào trại tạm giam của uỷ ban quản lý an ninh PCE.
Đêm nay, cả thành phố đều loạn cả lên.
Cuối cùng Lý Trường Thanh còn thanh lọc một lượt những thành viên của Lý thị có liên quan đến Jindai.
Sau đêm nay, có đến hơn năm mươi, sáu mươi người bị đưa đến biệt viện phía sau núi.
Vì phần lớn những người được đưa đến đây sẽ không bao giờ có thể rời khỏi đó nên mọi người trong trang viên đều ví nó là lãnh cung thời xưa.
….
Thời gian đếm ngược 42:00:00.
Chỉ còn hơn 1 ngày nữa là phải trở về.
Khánh Trần đã dậy từ sớm để tắm rửa và thay một bộ quần áo sạch sẽ, hắn định nhân lúc sáng sớm để quay về biệt viện Thu Diệp qua mật đạo trong căn phòng ở cư xá ‘Thế giới vi mô’.
Trên đường đi hắn không dám động đậy chút nào, vì hắn chỉ cần động đậy một chút thôi là cơn đau khủng khiếp sẽ kéo đến ngay.
Sau trận chiến hôm qua hắn mới hiểu rõ sự chênh lệch lực lượng giữa cấp D và cấp B.
Nếu thủ lĩnh ảnh tử không xuất hiện kịp thời thì có lẽ bây giờ Khánh Trần đã không thể ngồi ở đây.
Khánh Trần không nói gì.
Nhưng Nhất nói:
“Ngươi còn nhớ đêm qua ngươi có một giao dịch với ta không.”
Khánh Trần vẫn không nói gì.
Lý do hắn không nói lời nào từ lúc lên xe bay đến giờ vì hắn sợ mình nói gì sẽ khiến Nhất nhớ ra giao dịch giữa hắn và nàng hôm qua.
Nhất thấy Khánh Trần không nói lời nào thì tiếp tục nói:
“Ta đâu có bắt ngươi làm gia dịch với ta, là ngươi chủ động hỏi vị trí của Lý Trường Thanh, ta không những chỉ vị trí của nàng cho ngươi mà còn giúp ngươi tìm vị trí nhắm bắn thích hợp nhất, sau đó còn giúp tìm con đường đến đó nhanh nhất….”
“Nói đi, ngươi muốn ta làm gì.”
Khánh Trần nói:
“Lúc trước ta đã nói sẽ không đi gặp mặt giúp ngươi lần nào nữa.”
“Yên tâm, lần này không bắt ngươi đi gặp mặt nữa, không phải vì ngươi không muốn đi, mà vì biểu hiện của ngươi quá tệ, nên ta mới không muốn ngươi đi.”
Nhất nói.
Khánh Trần: “…”
Hắn vừa bị ghét bỏ?
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Có phải lần trước ngươi cố ý bắt ta đi gặp Lý Trường Thanh không, mục đích cưa ngươi lúc đó là muốn ta vào trang viên Bán Sơn để gặp ông lão?”
“Đó chỉ là quà tặng kèm theo thôi, Lý Thúc Đồng bảo ta đưa ngươi vào trang viên Bán Sơn, nhưng hắn lại không nói đưa ngươi vào bằng cách nào.”
Nhất nói.
“Quả nhiên.”
Lúc trước Khánh Trần còn không hiểu tại sao người hắn phải đi gặp mặt đầu tiên là Khánh Thi, người thứ hai lại là Lý Trường Thanh, mãi đến bây giờ hắn mới hiểu, những thứ nhìn như không có liên quan gì lại rất có liên quan.
Hắn lại hỏi:
“Vậy Khánh Thi thì sao, tại sao ngươi lại bắt ta đi gặp nàng?”
“Vì trước khi đi Lý Thúc Đồng còn nhờ ta giúp gì đó cho ngươi trong cuộc chiến ảnh tử.”
Nhất nói:
“Hắn còn trả cho ta một khoản tiền rất lớn.”
Khánh Trần bất đắc dĩ:
“Chẳng phải ngươi là trí tuệ nhân tạo sao, sao ngươi thích tiền như vậy?”
“Không phải ta thích.”
Chương 792: Trao Đổi
Nhất nói:
“Mà là những người ta tiếp xúc đều thích nó, nếu ta muốn kết bạn với các nàng thì chắc chắn phải tặng cho các nàng thứ các nàng thích.
Ngươi đã kết bạn với những cô gái bao giờ chưa, ngươi có thấy ai không tặng son môi hoặc Ultraman mà các nàng vẫn đồng ý kết bạn không?”
“Cho nên, lý do ngươi bắt ta đi gặp Khánh Thi là vì ngươi cảm thấy chuyện này sẽ giúp ta trong cuộc chiến ảnh tử sao?”
Khánh Trần không hiểu.
“Ngươi không thấy thế à? Sau cuộc gặp mặt đó, nếu sau này hai người chém giết lẫn nhau thì chắc chắn nàng sẽ không giết ngươi.”
Nhất hùng hồn nói:
“Ngươi đừng hiểu lầm, thật ra lý do chính ta muốn ngươi đi gặp các nàng là vì các nàng rất tốt.
Ta rất thích tính cách của các nàng.
Nhưng vì Lý Thúc Đồng chuyển cho ta quá nhiều tiền, nên ta mới thuận tay giúp ngươi một chút.”
“Rõ ràng là ta giúp ngươi cơ mà, tại sao bây giờ lại biến thành ngươi giúp ta.”
Khánh Trần nói:
“Ngươi đừng bao biện nữa, ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao.”
Khánh Trần thở dài, xem ra cách nghĩ của trí tuệ nhân tạo cũng không giống con người lắm.
“Nói đi, lần này ngươi muốn cho ta làm cái gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Chuyện này không gấp lắm, ngươi có thể đợi đến khi trận chiến tranh giành quyền lực của Lý thị kết thúc cũng được.”
Nhất nói:
“Nhưng lần này ngươi phải theo sát 1 người cả ngày để bảo vệ hắn.”
“Nam hay nữ vậy.”
Khánh Trần hỏi.
“Nam.”
Nhất nói.
“Vậy thì tốt.”
Khánh Trần hỏi:
“Hắn ở đâu?”
“Hải thành.”
Nhất nói.
“Vì sao hắn cần người bảo vệ?”
Khánh Trần hỏi.
“Hắn vô tình xuyên vào một nhân vật rất quan trọng ở thế giới trong, tuy địa vị người này không cao nhưng hắn lại nắm một phần tài liệu rất quan trọng.”
Nhất giải thích:
“Bây giờ những người du hành làm việc cho Trần thị đang lùng bắt hắn ở thế giới ngoài, hắn muốn rời khỏi Hải thành để đến một nơi Trần thị không thể tìm ra.”
“Có phải vì Hải thành tương ứng với thành phố số 7 ở thế giới trong, nên mới có nhiều người du hành làm việc cho Trần thị ở đây không?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Đương nhiên.”
Nhất trả lời:
“Ngươi phải biết thành phố số 7 không giống với thành phố số 18 và thành phố số 10.
Trong thành phố đó, Trần thị là nhà khống chế tất cả, những tập đoàn khác đều không thể đặt chân đến đây.
Nên những người du hành ở Hải thành làm việc cho họ cũng là bình thường.
Nhưng ngươi không cần lo, bây giờ hắn đang trốn ở một nơi rất bí mật ở cả thế giới trong và thế giới ngoài, nên ta mới nói ngươi không cần vội.”
Khánh Trần buồn bực:
“Ngươi liên hệ với hắn bằng cách nào?”
“Chuyện này ngươi không cần biết.”
Nhất đáp.
“Tư liệu trong tay hắn nói về cái gì?”
Khánh Trần bỗng nhớ đến lý do khiến hắn phải đi gặp Khánh Thi và Lý Trường Thanh, có phải mỗi lần Nhất muốn hắn làm việc đều có mục đích gì đó không.
Nhất nói:
“Bây giờ ta vẫn chưa tìm hiểu được hắn đang giấu thứ gì, nên nếu có cơ hội, ngươi nhớ tìm xem tư liệu hắn đang giấu nói về cái gì.”
“Được rồi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Đúng rồi, ngươi có biết cách nào làm cấm địa biến mất không?”
Nhất trả lời:
“Đừng nghĩ nhiều về vấn đề này làm gì, ngươi sẽ không thay đổi được quy luật tự nhiên.
Ngươi nghĩ con người có thể làm được tất cả sao, chắc chắn là không, ngay cả thứ nhỏ bé như vi sinh vật mà con người còn không tiêu diệt nổi, ngươi cũng đừng tự cho mình là Chúa Tể thế giới, vì có rất nhiều thứ ngươi không thay đổi được đâu.”
Sau khi xuống xe, Khánh Trần nhanh chóng bước vào đường hầm, trong biệt viện Thu Diệp vẫn không có ai, nhưng ngoài cửa đã đứng đầy học sinh.
Hắn vừa bước ra mở cửa thì Lý Khác và Khánh Nhất đã lập tức xông vào làm việc,
Mới qua một đêm mà Khánh Nhất đã làm việc nhanh nhẹn hơn rất nhiều, như thể đêm qua hắn đã học xong hết tất cả những thứ cần làm.
Khánh Trần thầm tự nhủ, mấy việc này cũng phải học sao?
Tất cả những gì diễn ra trong biệt viện Thu Diệp vẫn y như mọi ngày, ngoại trừ Lý Trường Thanh, không thành viên nào của Lý thị biết đêm qua Khánh Trần từng rời khỏi trang viên Bán Sơn.
Sau khi tay bắn tỉa biến mất, có rất nhiều người từng kiểm tra danh sách đi lại trong trang viên Bán Sơn.
Từ trước đến nay bất cứ thứ gì còn sống ra vào trang viên đều phải ghi vào danh sách, nếu tay bắn tỉa có ra ngoài thì chắc chắn tên hắn sẽ xuất hiện ở đây.
Nhưng trong danh sách đó không có tên Khánh Trần.
Có lẽ, đây mới là mục đích chính ông lão tặng biệt viện Thu Diệp cho Khánh Trần.
Nửa ngày trước khi xuyên về, Khánh Trần không đi đâu mà bình tĩnh nằm trên ghế dưỡng thương.
Hắn biết, Jindai và Kashima sắp có hành động gì đó ở thế giới ngoài, nên hắn nhất định phải khôi phục trước khi trận chiến đó nổ ra.
Thời gian đếm ngược 00:00:00.
Trở về.
Chương 793: Nhất Định Sẽ Khiến Ông Chủ Bất Ngờ
Thế giới lại bừng sáng.
Khánh Trần và La Vạn nhai vẫn còn ngồi trong phòng khách.
Trước lần xuyên không này, vì sợ Bạch Trú không muốn đến cứu mình mà La Vạn Nhai đã chủ động đến biệt thự để làm con tin.
Cuối cùng hắn cũng đã lấy lại được tự do.
“Ân nhân ơi, sau này Tiểu La thề sống chết đi theo Bạch Trú, không ngại xông pha khói lửa, nếu ta phản bội, các vị có chém có giết ta cũng không oán hận!”
La Vạn Nhai vừa trở về biệt thự liền nắm chặt lấy cánh tay của Khánh Trần.
Tuy hiện giờ ông chủ của Bạch Trú không có ở đây, nhưng hắn đoán là địa vị của Khánh Trần cũng tương đương với ông chủ.
Cho nên, nói lời cảm ơn với Khánh Trần cũng không sai.
Khánh Trần bình tĩnh ngồi trên ghế:
“Nói chuyện bình thường đi, không cần làm như trong giới giang hồ, còn nữa, không phải ai muốn theo Bạch Trú thì theo đâu.”
Phải đặt trước.
Có thể La Vạn Nhai cho rằng, Khánh Trần nói như vậy là để hạ thấp khí thế của hắn, nâng cao địa vị của Bạch Trú.
Nhưng giờ La Vạn Nhai không nghĩ vậy nữa, hắn biết rõ Bạch Trú có địa vị như thế nào ở thế giới trong.
Quả thật không phải ai muốn gia nhập là có thể gia nhập.
Lúc này, La Vạn Nhai cẩn thận liếc nhìn Khánh Trần một cái:
“Bên ta lôi kéo được hai người du hành, một người 22 tuổi, một người 32 tuổi, người nhỏ tuổi kia là sinh viên, còn người lớn tuổi hơn là hướng dẫn viên du lịch.
Đối với Bạch Trú, hai người này cũng không quá có ích, hay là ngài giao họ cho ta đi, ta đưa họ đi làm việc.”
Khánh Trần nhìn La Vạn Nhai:
“Ngươi định làm gì?”
“Đương nhiên là Bạch Trú giao ta việc gì, thì ta làm việc đó.”
La Vạn Nhai nói.
Khánh Trần không nghĩ ngợi gì nói:
“Ông chủ có dặn dò về ngươi rồi, ngài ấy muốn ngươi bù vào vị trí tình báo còn trống ở chợ đen của Bạch Trú.
Ba người Tiểu Ngưu, Thiên Chân, Trụ Tử, không cần giúp hắn, ông chủ muốn thấy được năng lực của hắn.”
La Vạn Nhai phấn khích.
Ông bà ta thường nói vạn sự khởi đầu nan, có mở đầu như hiện giờ là đủ rồi:
“Tiểu La ta nhất định khiến ông chủ bất ngờ!”
“Về nghỉ ngơi trước đi.”
Khánh Trần nhìn La Vạn Nhai rời đi, trong lòng cũng khá kỳ vọng.
Vị La tổng này hành tẩu giang hồ lại có thể dẫn theo “người nhà” của hắn làm nhiều chuyện như vậy.
Lúc này, La Vạn Nhai ra khỏi biệt thự, tài xế của hắn vẫn đang đứng trước cửa:
“La tổng, cuối cùng ngài cũng ra rồi, ngài không sao chứ?”
“Đừng gọi ta là La Tổng.”
La Vạn Nhai thấp giọng nói:
“Ngươi cũng thông báo việc này với các anh em một tiếng đi, từ hôm nay phải xưng bằng tên của ta.”
“Tại sao vậy?” Tài xế buồn bực.
La Vạn Nhai nói:
“Bây giờ ta đã có ông chủ mới, nếu để cho ông chủ nghe được các ngươi vẫn còn gọi ta là La tổng, ngài ấy sẽ nghĩ thế nào?”
“Vậy bọn ta sẽ lén gọi La tổng, lúc công khai thì kêu tên của ngài.” Tài xế nói.
“Đệt.” La Vạn Nhai tức giận:
“Lúc lén lút cũng phải gọi tên của ta, trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, lỡ bị người khác phát hiện còn khó xử hơn! Cẩn thận! Ngươi theo ta lâu như vậy rồi chẳng lẽ đạo lý ấy cũng không hiểu à?”
“Dạ…”
Tài xế đáp lại.
La Vạn Nhai là người rất nghiêm khắc, với bản thân còn nghiêm khắc hơn.
Ở độ tuổi của hắn, nửa người đã chôn sẵn dưới đất rồi, nhưng vì sinh tồn, bản thân phải miễn cưỡng từ bỏ tiếng địa phương đã nói hơn nửa đời người để học tiếng phổ thông, mà còn học rất giỏi.
Không phải ai cũng làm được điều này.
“À đúng rồi, ngươi đi tập hợp các người du hành của chúng ta lại đi, cứ nói rằng ta muốn đưa họ đi làm việc lớn.”
La Vạn Nhai nói:
“Hiện giờ chúng ta đang có 12 người du hành đúng không, nhiêu đó đủ rồi!”
Trong lòng La Vạn Nhai lúc này rất kích động, thế giới ngoài là một thế giới tuân thủ luật pháp, người như hắn cảm giác sinh không đúng thời, trước giờ rất khó phát huy.
Mấy năm nay, nếu không lánh nạn cũng là trên đường đi lánh nạn.
Nhưng thế giới trong này lại khác, ở đó mạng người như cỏ rác, ai ai cũng phải được bữa sớm lo bữa tối, đây cũng chính là thời đại phù hợp nhất với hắn.
Lúc này, tài xế nói:
“La tổng…La Vạn Nhai, căn biệt thự sát vách của họ còn trống kìa, ngài có muốn mua lại để ở gần họ chút không?”
“Không cần.” La Vạn Nhai lắc đầu:
“Tốn công phí sức.”
“Sao vậy, ngài không muốn gia nhập với họ à? Hay là chê đắt?”
Tài xế hiếu kỳ hỏi.
“Ngươi biết cái quái gì, ta thiếu tiền à? Chỉ là ta vẫn chưa gia nhập mà đã ở gần họ như vậy, không khéo sẽ khiến họ thấy gai mắt, lúc này duy trì khoảng cách là được rồi.
Lúc người ta cho ngươi đến gần, ngươi mới đến gần.
Lúc không cho ngươi đến gần, tự động ngoan ngoãn cút xa chút, trau dồi thực lực chứng minh bản thân.
Mọi chuyện đều nghe theo người khác sắp xếp, đừng có chủ kiến quá.”
La Vạn Nhai nói.
Chương 794: Lý Trường Thanh Bị Phục Kích
Không thể phủ nhận, La Vạn Nhai này đã bước chân vào giang hồ hơn nửa đời người rồi, đạo lý đối nhân xử thế đương nhiên là thông thấu.
Hồ Tiểu Ngưu có một người ba tốt, mới hiểu được chút đạo lý.
Lưu Đức Trụ phải trải qua vài lần đánh đấm trong đời mới hiểu được chút đạo lý.
Nhưng họ vẫn không thể bằng La Vạn Nhai.
Bởi vì, đạo lý đời người đó là do La Vạn Nhai lăn lộn cả nửa cuộc đời mới có được.
Trong những đạo lý đời người này, có một điều vô cùng quan trọng: “Con người có hoài bão vươn cao, nhưng không thể nếu thiếu đi may mắn.”
Cả đời người nhất định phải có quý nhân phù trợ, mà ông chủ hiện tại chính là quý nhân của hắn.
Lúc này La Vạn Nhai nghĩ ngợi:
“Tuy chúng ta vẫn chưa thể mua được căn nhà đó, nhưng cũng không thể để người khác mua được, ngươi đi tìm người mua nói chuyện trước, để hắn không được bán cho người khác.”
“Nói như nào?”
Tài xế hỏi.
La Vạn Nhai đau đầu:
“Chúng ta đã rửa tay gác kiếm lâu như vậy rồi, giờ chuyện này cũng phải hỏi à, ngươi nghĩ xem muốn mua nhà ở đây thì thỏa thuận thế nào là tốt nhất? Phải thanh toán tiền đặt cọc trước, kéo dài một hai tháng rồi nói tiếp.”
Xem ra La Vạn Nhai phải biểu hiện thật tốt, tranh thủ trong hai tháng này có được tư cách gia nhập Bạch Trú.
Còn biểu hiện như thế nào, phải dựa vào người nhà của hắn rồi.
……
Đám người Khánh Trần, Hồ Tiểu Ngưu, Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ đang ngồi trong phòng khách.
Giang Tuyết cười nói:
“Chắc mọi người đều đang đợi quay về nên vẫn chưa ăn cơm nhỉ.
Trước khi xuyên không ta có mua đồ ăn rồi, giờ nấu cho mọi người một bữa ăn khuya nhé.”
Trong lòng Lưu Đức Trụ cảm động sắp khóc, đây mới là tổ chức nè.
Mọi người cùng nhau ăn cùng nhau ở, còn có chị gái dịu dàng nấu bữa khuya cho.
Khánh Trần nhìn về phía Giang Tuyết:
“Tiểu Đồng Vân đâu? Ngủ rồi à?”
Giang Tuyết cười nói:
“Con bé không phải người du hành nên ngủ rất sớm, giờ chắc đang ngủ rồi.”
Điện thoại của mọi người reo lên, là thông báo nhóm chat Bạch Trú.
Tiểu Phú Bà gửi tin nhắn:
“Mọi người quay về rồi, lần này có chuyện gì mới không, chị Thu Tuyết, ngươi vẫn khỏe chứ?”
Khánh Trần hiểu rồi…
Sau khi trở về đều phải trao đổi trong nhóm chat Bạch Trú và nhóm chat Hà Tiểu Tiểu.
Nếu như lúc này Tiểu Đồng Vân xuống phòng khách chụp lấy điện thoại spam trong nhóm, sợ là vài phút sau phát hiện sẽ bị tẩn cho một trận.
Cho nên, cô gái nhỏ này dứt khoát giả vờ đi ngủ, trốn ở trong phòng mình nói chuyện phiếm.
Lúc này, làm sao mà Tiểu Đồng Vân ngủ cho được, tinh thần con bé đang rất….
Trong nhóm chat, Lưu Đức Trụ do dự hồi lâu, cuối cùng cũng hỏi:
“Ông chủ, tối hôm trước sau khi chúng ta cứu La Vạn Nhai, khu Đệ Tứ hình như xảy ra chuyện gì rất lớn?”
Ông chủ:
“Ừm.”
Băng Nhãn:
“Xảy ra chuyện gì, lúc trước ta ở trang viên Bán Sơn, đội cảnh vệ 081 đã bao vây cả trang viên, cắt đứt hết mọi tin tức.”
Khánh Trần ngồi trên ghế sô pha thành thạo chuyển đổi hai tài khoản, hắn ngẩng đầu liếc nhìn Lưu Đức Trụ, phát hiện vẻ mặt đối phương rối rắm giống như bị táo bón vậy.
Bộ dạng kiểu muốn hỏi gì đó nhưng lại không dám hỏi.
Tên này hoàn toàn không biết, “ông chủ” đã nhìn thấy hết biểu cảm của hắn rồi.
Tuy rằng truyền thông không thể đưa tin về chuyện Lý Trường Thanh bị tập kích, nhưng người dân địa phương ở thành thị số 18 làm sao mà không biết chuyện này?
Chủ yếu là truyền thông không cho đưa tin, nhưng trên diễn đàn internet ở địa phương đều xuất hiện một vài chủ đề liên quan.
Từ tối hôm kia, bọn Lưu Đức Trụ và Hồ Tiểu Ngưu đã bắt đầu bàn luận:
“Tên súng bắn tỉa này có khi nào chính là ông chủ của chúng ta không?”
Dù sao vào đêm hôm đó, ông chủ cũng vừa mới tạo nên kỳ tích với khẩu súng nhắm, họ chính là người cảm nhận rõ ràng nhất.
Lưu Đức Trụ:
“Nghe nói nhân vật lớn của Lý thị, Lý Trường Thanh bị người ta phục kích, xém chút nữa là chết rồi, sau đó xuất hiện một tay súng bắn tỉa vô cùng lợi hại, một hơi giết sạch rất nhiều người mới cứu được Lý Trường Thanh.”
Ông chủ:
“Ừm.”
Biểu cảm của Lưu Đức Trụ càng thêm xoắn xuýt:
“Ông chủ, tay súng bắn tỉa xuất hiện tối hôm trước ở thành thị số 18, là ngài đúng không?”
Ông chủ:
“Là ta.”
Lưu Đức Trụ:
“Ông chủ lợi hại nha, ông chủ mãi mãi như một vị thần!”
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn Lưu Đức Trụ, thấy tên này nhảy múa phấn khích, còn nói với Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân:
“Thấy chưa, ta đã nói là ông chủ mà, chỉ có ông chủ mới ghê gớm như vậy thôi.
Là một tay súng bắn tỉa hiếm thấy đó nha, sao cùng lúc có thể xuất hiện nhiều tay súng xuất sắc như thế được!”
Khánh Trần:
“….”
Lưu Đức Trụ tiếp tục:
“Ta xem trên mạng có người phổ cập khoa học nói điểm bắn của ông chủ là ở tòa cao ốc Kim Mậu, những người phía trên đã nghe thấy tiếng súng rất gần, mà mấy tên súng bắn tỉa ám sát Lý Trường Thanh ở xa tận 2 mét hơn, một mình một súng ông chủ đã giết sạch toàn bộ bọn chúng! Ghê chưa, sau này ta chính là fan trung thành nhất của ông chủ! Nhưng mà, sao ông chủ lại cứu Lý Trường Thanh nhỉ, hay là có gì đó mờ ám với người đẹp…..Ta nghe nói Lý Trường Thanh rất xinh đẹp, có người nói cô ấy là rắn lá trúc của giới tình báo, đẹp nhưng cay độc.”
Chương 795: Cướp Đồ Của Người Được Chọn
Nam Canh Thần và Giang Tuyết là hai người biết được thân phận thật sự của Khánh Trần đang sững sờ nhìn bộ dạng khua tay múa chân của Lưu Đức Trụ, thầm nói thằng ngốc này xấu hổ chết được, thật sự có khuynh hướng sớm sẽ vượt mặt Nam Canh Thần.
Ông chủ đang ngồi trước mặt nghe ngươi tám chuyện về ngài ấy kìa…
Giang Tuyết sợ Lưu Đức Trụ sẽ còn tiếp tục nói, liền gọi mọi người:
“Cơm xong rồi, mau đến ăn cơm đi.”
Song vào lúc này, có tiếng chuông cửa vang lên.
Lưu Đức Trụ dè chừng đi đến mở cửa, cả Khánh Trần cũng đứng dậy.
Sau khi mở cửa thì thấy Trương Thừa Trạch đứng thấp thỏm không yên ở bên ngoài, hắn nhìn về phía Lưu Đức Trụ:
“À ờm…Cho hỏi ông chủ có ở nhà không?”
Lưu Đức Trụ tò mò:
“Nửa đêm ngươi tìm ông chủ làm gì? Ông chủ của chúng ta không có ở đây.”
“Là vầy.”
Trương Thừa Trạch do dự một chút rồi nói:
“Ta có chiêu mộ một vài người du hành của công ty ta qua đây, không có ý gì, chỉ là nếu ông chủ có gì căn dặn, có thể sai bọn ta đi làm, bọn ta cam kết hợp tác.”
“Biết rồi, ngươi về đi.”
Lưu Đức Trụ nói.
Sau khi đóng cửa, Lưu Đức Trụ bực dọc nói:
“Tên này điên khùng gì vậy?”
Trương Thiên Chân đẩy mắt kính:
“Ở thế giới trong ta có ra hiệu với hắn, chỗ Bạch Trú không định dẫn thêm nhiều phiền phức, La Vạn Nhai có năng lực lại thức thời, phù hợp với yêu cầu của chúng ta hơn.”
Ngay lập tức Khánh Trần liền hiểu được.
Tên Trương Thiên Chân này đã âm thầm thúc đẩy tranh chấp giữa Trương Thừa Trạch và La Vạn Nhai…
Khó trách đã nửa đêm, La Vạn Nhai và Trương Thừa Trạch lại thay phiên nhau đến bày tỏ lòng trung thành.
Trương Thiên Chân nói:
“Dù sao Bạch Trú mới thành lập, ông chủ cũng cần một vài nhân viên phụ trách bên ngoài, không cần phải đảm đương hết mọi việc, có một số việc ngài ấy không tiện ra mặt, để ta ra mặt là được rồi.
Chuyện xấu ta làm, không liên quan gì đến ông chủ.”
Khánh Trần xúc động, Trương Thiên Chân ngược lại là một nhân tài mà hắn từng đánh giá thấp.
Mọi người ngồi vào bàn ăn, Khánh Trần hỏi:
“Các ngươi tu hành đến đâu rồi?”
Lưu Đức Trụ nói:
“Không có Khánh Trần ngươi dẫn dắt bọn ta, bọn ta phải thử nghiệm rất lâu mới có thể vào được trạng thái, tốc độ tu hành có hơi lâu.”
Khánh Trần nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Còn ngươi?”
Nam Canh Thần chần chừ một lát rồi nói:
“Ta thắp sáng được tất cả điểm sáng của Đại Chu Thiên rồi.”
Khánh Trần:
“…”
Hai bên bàn ăn cũng yên lặng.
Khoảng cách của Trương Thiên Chân và Lưu Đức Trụ đến khi hoàn thành Đại Chu Thiên còn rất xa, thiên phú của Nam Canh Thần cũng không mạnh hơn họ bao nhiêu, sao đột nhiên lại tu hành nhanh đến vậy?
“Chú ý sức khỏe…”
Khánh Trần ẩn ý.
Nam Canh Thần mếu máo:
”Ta cũng muốn chứ bộ, nhưng Lý Y Nặc là một người cuồng võ thuật, mọi thứ liên quan đến việc tu hành cô ta đều vô cùng chuyên tâm, ta đánh không lại cô ta.”
Đám người Hồ Tiểu Ngưu nghe thấy thế liền cảm thấy buồn bực, cái cái gì cơ, họ nghe không hiểu.
Khánh Trần thầm mặc niệm Nam Canh Thần hai giây, rồi mở nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.
Nhìn thấy Sấm Vương vừa về đã gửi tin tức quan trọng:
“Các vị, e rằng Lý thị thật sự xảy ra chuyện lớn rồi.
Đêm hôm qua, Tư lệnh Lý Vân Mộ của Quân đoàn liên bang cấp thứ nhất bỗng nhiên lái phi thuyền chủ lực hạng A rời khỏi quân đội, có vẻ là quay về thành thị số 18 để lo tang sự.”
Lý Tứ:
“Xem ra Lý thị gặp chuyện lớn thật rồi, chắc chỉ mới đây thôi.
Cuộc chiến ảnh tử lại có tiến triển mới rồi các ngươi biết không? Khánh Chung và Khánh Văn xảy ra xung đột, sau đó Khánh Chung bị một người du hành bắn lén mà chết, vật cấm kỵ trên người cũng bị cướp mất, ngay cả Khánh Văn cũng trúng đạn bị thương.
Nhưng mà, Khánh Văn có một cây châm ACE-090 là vật cấm kỵ không thể hủy diệt nên chắc không chết được.”
“Là ai cướp vậy?”
Nguyệt Nhi hiếu kỳ.
“Không biết, có tới mấy nhóm người đến gần lận, cho nên cuối cùng cũng không biết là kẻ nào cướp đi mất.”
Lý Tứ trả lời.
Trong nhóm lập tức yên lặng, mọi người đều có chút thèm khát vật cấm kỵ kia!
Biết bao người du hành nằm mơ cũng muốn có được một vật cấm kỵ.
Trong quan niệm của rất nhiều người, chỉ người du hành nào có được vật cấm kỵ, mới được xem là người nổi bật.
Khánh Trần nhìn nhật ký trò chuyện, trong lòng chợt thắc mắc có phải Lý Tư đã ôm đùi vị ứng viên nào đó hay không, bằng không sao có thể biết rõ đến thế?
Cộng thêm trước kia thái độ của đối phương quan tâm đến cuộc chiến ảnh tử như vậy thì hẳn là đúng rồi.
Song vào lúc này, Zard nãy giờ không hề lên tiếng lại tham gia cuộc trò chuyện:
“Thật sự có kẻ không sợ chết mà đi cướp người ứng tuyển ảnh tử à, chẳng lẽ không nghe nghóng gì về mấy cuộc chiến ảnh tử trước kia sao?”
Sấm Vương:
“Là sao?”
Chương 796: Đường Tắt
Zard:
“Người ngoài không được đụng đến người ứng tuyển cuộc chiến ảnh tử, giữa những người ứng tuyển không được có bất kỳ quan hệ gì, nhưng nếu người bên ngoài dám đánh lén người ứng tuyển sẽ bị Khánh thị truy sát đến tận cùng, trừ khi ngươi trốn thẳng đến nơi đồng không mông quạnh, vĩnh viễn không trở lại thành thị.
Những điều này còn không biết, dám đi giết nhân tuyển ảnh tử, chán sống rồi à?”
Lục Áp:
“Hậu quả nghiêm trọng vậy à?”
Zard cười hả hê:
“Nếu không ngươi nghĩ rằng thế giới trong có bao nhiêu cao thủ, sao không có ai chú ý đến nhân tuyển ảnh tử? Vì các ngươi thông minh? Vì các ngươi biết trên người ứng tuyển có vật cấm kỵ? À, ngươi chính là người cướp vật cấm kỵ trên người Khánh Chung đúng không, mau chạy đi, nếu không sẽ không kịp đâu.”
Hình như Lục Áp có hơi khó chịu, hắn đè nén tức giận hỏi:
“Làm sao mới có thể giải quyết chuyện này, ta thấy chắc là Khánh Thị sẽ không tìm được đến ta đâu.”
Zard:
“Ngươi muốn đánh cược mạng sống?”
Lúc này, Băng Nhãn bỗng nhiên nói trong nhóm:
“Lần sau xuyên không, lập tức tìm một tên ứng tuyển ảnh tử, nhập vào hắn, ngươi đã trở thành người trong quy tắc rồi.”
Zard:
“Wow, cách hay nha, nếu ta đoán không sai, vị Băng Nhãn này chắc là người của Bạch Trú nhỉ, quả nhiên Bạch Trú có đông nhân tài.
Nói mau, Bạch Trú các ngươi còn nhận người không, ta có thể thuyết phục ông chủ của ta, cùng gia nhập với các ngươi.”
Băng Nhãn:
“….”
Lúc này, có ID tên là Thanh Bảo bỗng nhiên lên tiếng:
“Ta cũng muốn hỏi, Bạch Trú còn nhận người không?”
……
Trong khách sạn nào đó ở phía Bắc, một cô gái cột tóc đuôi ngựa đang thu dọn hành lý của mình.
Cô lấy điện thoại ra xác nhận lại, thấy Băng Nhãn không trả lời mình liền nói thầm:
“Gì vậy, chẳng lẽ Bạch Trú không còn nhận thêm người nữa à? Hay là do ta hỏi quá đột ngột nên không lễ phép?”
“Nhưng mà, bản thân ta còn đang bị gia tộc Jindai truy sát, gia nhập Bạch Trú có liên lụy đến họ không nhỉ.”
“Đi xem một chút chắc cũng không sao, xác nhận xem vị kia…có phải là người ta quen không?”
“Tự nhiên căng thẳng ghê, rõ ràng vẫn chưa xuất phát, có khi nào hắn liếc mắt một cái đã nhận ra ta không, hôn ước của ta và hắn ở thế giới ngoài còn tính không?”
Có lẽ vì cô đơn quá lâu, dường như cô gái này vô cùng thích nói chuyện một mình.
Bạn của cô gửi tin nhắn đến, nói rằng nhà cô bị người khác đột nhập, lục lọi vô cùng lộn xộn.
Còn có mấy người kỳ lạ đến trường cũ hỏi thăm về tin tức của cô, thậm chí còn hỏi bạn học của cô có biết tung tích gì về cô không, có giữ liên lạc với cô không.
Cô gái nhìn thấy dòng tin nhắn liền buồn phiền, mấy người này sao như âm hồn không tan vậy.
Cô gái xác nhận lần nữa hành trình của mình trong điện thoại rồi mới kéo vali đi ra ngoài.
Nhưng cô vừa mở cửa liền nhìn thấy một người trẻ tuổi đứng mỉm cười, đối phương mặc âu phục màu xám, trong tay còn cầm một cây gậy có đầu nai bằng thủy tinh.
“Xin chào, tiểu thư Jindai Sorane.”
Người trẻ tuổi tự giới thiệu:
“Ta là Hà Kim Thu ở Cửu Châu, lần đầu gặp mặt, hy vọng không làm cô hoảng sợ.”
….
Đếm ngược 162:00:00
6 giờ sáng.
Trước khi bắt đầu tu luyện, Lưu Đức Trụ và Trương Thiên Chân đã rón rén đi đến bên ngoài phòng của Nam Canh Thần.
Cốc cốc cốc…
Lưu Đức Trụ thì thào:
“Nam Nam, ngươi dậy chưa?”
Nam Canh Thần hiếu kỳ mở cửa:
“Hai người các ngươi đang làm gì vậy?”
Trương Thiên Chân nói khẽ:
“Hai ta đến đây muốn hỏi ngươi một chút, sao ngươi có thể tu luyện nhanh như vậy? Rõ ràng là trước chuyến xuyên việt cuối cùng, tiến độ của chúng ta không khác nhau là mấy, nhưng chỉ mới bảy ngày trôi qua, ngươi thậm chí đã hoàn thành Đại Chu Thiên rồi…”
Nam Canh Thần nghe thấy hai ngươi hỏi về chuyện này, mặt lập tức đỏ rần rần!
“Chia sẻ một chút thôi cũng được, chúng ta bây giờ cũng là anh em tốt, có bí quyết gì hay thì chia sẻ một chút đi mà.”
Lưu Đức Trụ nháy mắt ra hiệu rồi nói:
“Mọi người càng trưởng thành nhanh chóng, không phải Bạch Trú càng lớn mạnh hơn sao?”
“Ta cũng không phải muốn giấu giếm gì.”
Nam Canh Thần nói với vẻ chân thành:
“Ngược lại ta còn hy vọng tiến độ luyện tập của mọi người có thể nhanh hơn, chỉ là…Thôi được rồi, ta nói thẳng, là Song Tu.
Chuẩn Đề Pháp này là phương pháp luyện tập Mật Tông, Song Tu có thể nâng cao tốc độ tu luyện!
Nam Canh Thần đã chịu thua hai người họ.
Lưu Đức Trụ kinh ngạc, hắn nhìn Nam Canh Thần, rồi quay sang nhìn Trương Thiên Chân.
Trương Thiên Chân có vẻ không vui:
“Ngươi nhìn ta như vậy không phải hơi quá đáng rồi sao?
“Không phải không phải không phải.”
Lưu Đức Trụ sờ sờ trán:
“Chỉ là ta bị sốc thôi…Mấu chốt là ta cũng không dùng phương pháp này được.”
“Ngươi mà nhanh chóng tìm bạn gái là được rồi.”
Trương Thiên Chân nói.
Nhưng vào lúc này, Khánh Trần bước ra khỏi cửa rồi lên tiếng:
“Ta vốn không định để các ngươi biết đường tắt này, nếu ta cho các ngươi nhập môn, cũng sẽ không chậm hơn hắn bao nhiêu.
Nhưng giờ ta biết rồi, việc này cũng không quan trọng lắm, chỉ là ta phải đặt ra quy tắc cho các ngươi, không thể vì chuyện này mà đi tìm bạn gái.
Bằng không, thứ các ngươi tìm được chỉ là công cụ hình người, chứ không phải tình cảm.
Hy vọng các ngươi hãy tự mình cân nhắc, đừng làm chuyện mà sai trái như vậy.”
Chương 797: Buông Bỏ Thành Kiến
Lưu Đức Trụ và Trương Thiên Chân sững sờ:
“Bọn ta hiểu rồi.”
Sau đó Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần:
“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ luyện tập kỹ thuật thở thứ hai, ta sẽ không cho ngươi nhập môn.
Trước tiên, ta giúp người khác hoàn thành 1 vòng rồi sẽ nói sau.”
“Vâng.”
Nam Canh Thần đồng ý.
“Đi thôi, chạy bộ trước, chạy xong rồi quay về tu luyện.”
Khánh Trần nói rồi đi ra ngoài cửa.
Sau khi chuyển đến khu biệt thự, buổi sáng không thấy bóng người nào trên con đường nhỏ, như vậy cũng thuận tiện cho việc huấn luyện của Bạch Trú.
Bấy giờ, ngoại Hồ Tiểu Ngưu, mọi người đều đã trở thành người tu luyện, để tăng cường thể chất của họ, chạy bộ cũng không đóng góp quá lớn.
Thuật hô hấp là tu luyện, còn chạy bộ tập thể đều đặn, từ từ trau dồi sự phối hợp của Bạch Trú là tu tâm.
Nếu như Bạch Trú không có tiết tấu chung, thì tất cả đều trở thành Bán Thần cũng rất lộn xộn.
Rất có thể biến thành tình huống “Gom lại là một đống phân, tán ra là cả bầu trời đầy sao.”
Trước sự ngạc nhiên của thành viên Bạch Trú, La Vạn Nhai cũng đã sớm đợi ngoài cửa, ngồi phía sau một chiếc xe thương mại ngay đó, ngủ gật.
“Sao ngươi lại ở đây?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta lo cho ngài bên này, nhỡ đâu có việc gì muốn gọi cho ta, ta lập tức có thể chạy đến.”
La Vạn Nhai giải thích.
“Có tâm đấy.”
Khánh Trần nói.
Tiểu La trông thấy các thành viên của Bạch Trú đi ra, ai nấy đều trong bộ đồ thể thao, hắn ta cười nói:
“Các vị đang ra ngoài chạy bộ sao, cho ta theo nữa có được không?
Khánh Trần liếc hắn một cái:
“Được.”
Chỉ có điều, La Vạn Nhai đúng thật đã lớn tuổi, thiếu vận động trong thời gian dài, thân hình lại to béo quá mức, hắn chỉ mới chạy được hai bước đã thở hồng hộc.
Thế nhưng vị quan tham Lạc thành này thật sự mang theo niềm tin rằng nếu không chạy được thì chỉ có con đường chết, nên hắn đã cố chấp chạy theo suốt toàn bộ hành trình!
Phải nói, chỉ nhìn vào việc tham gia tập thể chạy bộ này, La Vạn Nhai đối xử tàn nhẫn với bản thân hơn Trương Thừa Trạch rất nhiều.
Cuộc cạnh tranh giữa La Vạn Nhai và Trương Thừa Trạch, đã có kết quả…
Chạy bộ xong, Khánh Trần nhìn về phía La Vạn Nhai, nói:
“Ngươi hãy mua căn biệt thự bỏ trống bên cạnh rồi dọn đến ở đó, chọn vài tên tay sai tín nhiệm, đắc lực nhất, thay ca đứng gác, để ảm bảo không ai có thể tiếp cận hai căn biệt thự này.”
La Vạn Nhai nghe được câu này, vui sướng như điên.
Chỉ vì câu nói này, hắn cảm thấy mình đối xử tàn nhẫn với bản thân như vậy quả không uổng phí!
Hắn vội nói với Khánh Trần:
“Ta có mười hai người anh em đã bên ta rất nhiều năm, đều là người du hành, ta sẽ tập trung họ lại ở căn biệt thự bên cạnh.
Ngài cứ yên tâm, tuyệt đối sẽ không có bất kỳ kẻ nào không phận sự dám bén mảng lại gần khu này đâu!
“Được, ngươi tự sắp xếp.”
Khánh Trần nói rồi dẫn các thành viên của Bạch Trú trở về biệt thự.
La Vạn Nhai đưa mắt nhìn theo bóng họ rời đi, tên tài xế của hắn bước xuống xe, hỏi:
“La…La Vạn Nhai, trước đây lúc ta nói ngài rèn luyện thân thể, ngài lại thấy ta giống như đang mưu tài hại mệnh, hôm nay sao lại nguyện ý chạy bộ? Hơn nữa, những người này có thực sự xứng đáng để ngài làm vậy không?
“Ngươi thì biết cái gì.”
La Vạn Nhai nói với tên tài xế:
“Ngươi không phát hiện ra sao, những người này…tất cả đều là siêu phàm cả đấy! Ngay cả cô gái nhỏ kia cũng vậy, nó có nghĩa gì? Thôi, ngươi không phải người du hành, có nói ngươi cũng không hiểu được!”
Một bên khác, Khánh Trần mang theo Lý Đồng Vân, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, sau khi Lý Đồng Vân nhập định, hắn đi vào tầng hầm.
Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu đang leo lên tường, hắn lần lượt đóng những cây đinh lên những điểm giả mõm đá ở trên tường để tập leo núi, mô phỏng địa hình cần thiết cho tất cả kỹ năng leo núi.
Công việc này do Khánh Trần bàn giao lại cho Hồ Tiểu Ngưu, yêu cầu tu bổ lại, tầng hầm có chiều cao là 4 mét 3, tuy hơi chật nhưng tạm thời như vậy cũng đã đủ dùng.
Khánh Trần nhìn về phía Hồ Tiểu Ngưu:
“Ngươi không hiếu kỳ tại sao ta không dạy ngươi tu luyện à?”
Hồ Tiểu Ngưu thành thật trả lời:
“Ta có hiếu kỳ chứ, nói không hiếu kỳ thì nhất định là nói dối.”
“Vậy tại sao không hỏi ta?”
Khánh Trần nói tiếp.
“Vì ta không còn là phú nhị đại nữa, ta cũng chỉ là một thành viên bình thường của Bạch Trú, không có tư cách để hỏi bất cứ điều gì cả, ta cứ làm tốt chuyện của mình là được.”
Hồ Tiểu Ngưu nói với vẻ thành khẩn:
“Bạn học Khánh Trần, khi chúng ta gặp nhau, có thể ta đã để lại cho ngươi một vài ấn tượng xấu về ta, nhưng ta đã buông bỏ danh tính quá khứ của mình, hiện tại cũng chỉ là Hồ Tiểu Ngưu của Bạch Trú mà thôi.”
“Ngồi xuống đi.”
Từ đây tới tối sẽ lên thêm 6 CHƯƠNG nữa.
Tổng cộng 11 chương cho hôm nay! Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ạ!
Chương 798: Ngươi Vẫn Còn Con Đường Khác
Khánh Trần ngồi xếp bằng trên đệm yoga đối diện Hồ Tiểu Ngưu.
Thực ra, hắn cứ suy nghĩ mãi về một câu hỏi.
Hồ Tiểu Ngưu tính tình ngay thẳng, lương thiện, nhã nhặn, liệu loại người này có thể vượt qua cửa ải vấn tâm không?
Nếu đối phương có thể vượt qua, chứng tỏ hắn có giới hạn rất cao.
Vốn dĩ, Khánh Trần cũng không hy vọng gì về chuyện này.
Nhưng sau lần quan sát này, Khánh Trần muốn cho Hồ Tiểu Ngưu một cơ hội.
Lý Thúc Đồng từng nói với hắn, mỗi một vị Kỵ Sĩ đều có đủ tư cách để tự do thu nhận đồ đệ, chỉ cần ngươi tìm được ứng cử viên đủ tiêu chuẩn, ngươi có thể dẫn dắt hắn theo cách này.
Khánh Trần từng tò mò hỏi, ngộ nhỡ đối phương không đồng ý 100% với các giá trị quan của Kỵ Sĩ thì sao?
Lúc ấy Lý Thúc Đồng cũng không thực sự để ý đến câu trả lời: Những ai đã đi trên con đường thanh sơn tuyệt bích để lên trời, thách thức Sinh Tử Quan, tự nhiên sẽ có cùng một tín ngưỡng.
Tín ngưỡng của Kỵ Sĩ không phải là một người nào đó, mà là tinh thần theo đuổi một giới hạn nào đó của con người.
Giá trị quan của Kỵ Sĩ không bao giờ có được bằng cách tẩy não hay thuyết giáo, mà phải đi qua một con đường, trèo lên một ngọn núi, nhìn ngắm một trận tuyết, đuổi theo một giấc mơ, giá trị quan tự nhiên sẽ giống nhau.
Những người có tín niệm không thuần túy, sẽ không qua được Sinh Tử Quan mà sẽ chết trên những thách thức đó.
Khi đó, Khánh Trần như giác ngộ được một đạo lý, thực ra chính tám Sinh Tử Quan đã là một quá trình sàng lọc, tất cả Kỵ Sĩ đến cuối cùng đều sẽ đi trên cùng một con đường.
Không cần ai dẫn đường, đó đều là lựa chọn của mỗi người.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần nói:
“Ngươi vươn cổ tay ra.”
Hồ Tiểu Ngưu hiếu kỳ ngồi trên đệm yoga, chợt thấy Khánh Trần đã dùng ngón tay bắt mạch cho mình.
Đột nhiên, chân khí Kỵ Sĩ trương lên, hai má Hồ Tiểu Ngưu nở ra những đường vân lửa giống với Khánh Trần.
Đau đớn.
Tất cả những hồi ức liên quan đến nỗi đau ùa về.
Người trong biệt thự đều nghe thấy tiếng gào thét của Hồ Tiểu Ngưu, nhưng không ai dám đến nhìn xuống tầng hầm cả, vì Khánh Trần đã dặn họ trước.
Những thay đổi trên cơ thể của Hồ Tiểu Ngưu khiến Khánh Trần cũng có chút kinh ngạc, hắn không ngờ đối phương vẫn không thể vượt qua vấn tâm.
Khánh Trần thu hồi Kỵ Sĩ chân khí, nói:
“Nỗi đau nào đã khiến ngươi không thể vượt qua rào cản này?”
Hồ Tiểu Ngưu vừa nói vừa thở hổn hển:
“Mẹ ta qua đời khi ta chỉ mới 10 tuổi.
Vừa rồi, ta như thể đã quay trở về buổi chiều ngày hôm đó, ánh hoàng hôn rọi qua khung cửa sổ nơi giường bệnh, thật ấm áp làm sao.
Mẹ ta đã gầy còm, chỉ còn mỗi da bọc xương, người nhẹ nhàng nắm tay ta rồi nói, thật xin lỗi, Tiểu Ngưu, ta không thể chăm sóc cho con được nữa.
Ta cũng rất muốn quên đi ký ức đau buồn này, nhưng lại lo sợ rằng mình cũng sẽ quên mất mẹ.”
Khánh Trần im lặng.
Hóa ra dằn vặt trong lòng mỗi người đều là một khúc mắc khó giải, chẳng trách số lượng Kỵ Sĩ lại ít đến vậy.
Cuối cùng hắn cũng hiểu, vì sao Lý Thúc Đồng lại nói, khi tuổi đời càng lớn, con người ta càng không thể bước qua rào cản vấn tâm.
Không phải tâm tính Hồ Tiểu Ngưu không tốt, mà chỉ vì cuộc đời là hành trình đầy những đau khổ, hành trình càng dài, nỗi đau càng nhiều thêm.
Có lẽ Lý Đông Trạch, Diệp Vãn, Lâm Tiểu Tiếu và những người khác cũng không vượt qua nỗi đau mất cha mẹ được.
Những ký ức cùng nỗi đau tưởng chừng như muốn buông bỏ ấy, thực ra vẫn luôn nằm sâu trong lòng.
Chỉ là, Khánh Trần không biết, liệu Lý Khác có thể vượt qua cửa ải vấn tâm ấy không?
Nếu không, những gì hắn ta làm trước đều cũng đều vô ích.
Hồ Tiểu Ngưu trầm mặc một hồi rồi hỏi:
“Có phải ta không thể tu luyện được đúng không? Vì sao con đường tu luyện của ta với những người khác lại có sự khác biệt lớn đến như vậy? Tại thời điểm đám Thiên Chân nhập định, dường như không có nỗi đau nào cả.”
“Không phải.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ngay cả khi con đường này không thể đi được, ngươi vẫn có thể đi con đường khác.”
Hồ Tiểu Ngưu sững sờ một lúc, trong lòng hắn nhủ thầm, bạn học Khánh Trần này…sao có nhiều con đường tu luyện như vậy?
Người khác có thể có một phương pháp tu luyện chính thống, đủ để thành lập một tổ chức tu luyện bền vững, không biết bạn học Khánh Trần đã nắm trong tay bao nhiêu phương pháp tu luyện?
Chỉ nhìn hiện tại đã có ba phương pháp rồi sao?
Hồ Tiểu Ngưu nhìn Khánh Trần, hắn cảm thấy nếu Thế Giới Bên Trong thật sự có thể là một trò chơi, thì vị đang ngồi trước mặt này chính là người chơi RMB* lợi hại nhất toàn bộ server…
(*người chơi RMB: người chơi nhân dân tệ, thuật ngữ này thường được sử dụng bởi các game thủ, ám chỉ những người sẵn sàng chi lớn cho các vật phẩm trong game như trang phục sang trọng, áo giáp hoặc vũ khí bí mật sẽ dễ dàng làm lóa mắt hoặc đánh bại các game thủ khác)
Chương 799: Đừng Vậy Chứ
Khánh Trần không để ý tới Hồ Tiểu Ngưu, hắn chỉ lẳng lặng suy tư, dù Hồ Tiểu Ngưu không thể vượt qua được vấn tâm, nhưng chỉ cần hắn hoàn thành toàn bộ tám cửa ải Sinh Tử Quan vẫn có thể trở thành Kỵ Sĩ.
Các Kỵ Sĩ thời đại trước cũng không có cách nào trở thành Bán Thần, nhưng cấp A cũng đủ để có chỗ đứng trong Liên bang.
Nếu như Bạch Trú có vài Kỵ Sĩ cấp A, vài chục, vài trăm tu sĩ Chuẩn Đề Pháp cấp B, muốn đi đâu trong thiên hạ mà chẳng được?
Không ai có thể chịu đựng được cơn thịnh nộ cấp bậc này của Bạch Trú.
Ngày đó có lẽ còn rất xa, Khánh Trần vẫn kiên nhẫn đợi đến ngày đó.
Lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên cảm nhận được cuồn cuộn máu tụ trong khoang bụng sau khi bị thương, rồi hắn phun ra một ngụm máu màu tím bầm.
Hồ Tiểu Ngưu sững sốt, vội vàng hỏi:
“Khánh Trần, ngươi không sao chứ?”
“Không sao, máu bầm thôi mà, phun ra được thì tốt.”
Khánh Trần nói, hắn hiểu rõ cơ thể của mình, dù vẫn còn rất đau nhưng cũng không có gì đáng lo ngại.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn Khánh Trần, chợt nghĩ, dù bị thương nhưng đối phương vẫn giúp họ tu luyện.
Cũng như trước đó, Khánh Trần bị gãy hai xương sườn, nhưng không có lấy một lời oán giận nào, hắn vẫn hành động như thường.
…
Bây giờ, mỗi lần xuyên qua thời gian cố định là 7 ngày, nên mỗi lần trở về nhà đều là buổi tối thứ bảy, ngày hôm sau không cần phải đến trường.
Cảm giác này như cơ chế vận hành xuyên việt cố ý tặng những người du hành thời gian một ngày nghỉ vậy.
Cũng may, họ có thể điều chỉnh lại tâm lý mệt mỏi của mình vào những ngày cuối tuần ở thế giới ngoài.
“Trần ca, thông tin do La Vạn Nhai cung cấp trước đó nói, họ muốn giao tiền mặt dưới cầu lớn Vương Thành vào đêm nay, chúng ta có nên đi giải quyết chuyện này không?”
Nam Canh Thần thắc mắc hỏi.
“Ngươi suy nghĩ nhiều rồi.”
Trương Thiên Chân bình tĩnh nói:
“Sau khi cứu La Vạn Nhai, tất cả người trông giữ hắn đều đã chết.
Tình hình này, đến tên đần cũng biết sự việc đã bị bại lộ.
Đêm nay nếu còn có người giao dịch dưới cầu lớn Vương Thành, vậy chắc chắn có mai phục rồi.”
Nhưng đúng vào lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên lại nói:
“Ông ta đã thông báo, chúng ta vẫn nên đến xem một chút.”
Trương Thiên Chân ngạc nhiên:
“Ngươi vẫn muốn đi sao, nhỡ đâu có mai phục…hừ.”
Trương Thiên Chân hít một hơi khí lạnh, hắn kịp phản ứng lại, Khánh Trần định sẽ đến đó mai phục trước ư?
“Ngươi muốn ra tay phục kích trước những kẻ chuẩn bị mai phục mình?”
Nam Canh Thần lên tiếng:
“Đừng nói như thế chứ.”
(
nguyên văn: Forbidden Matryoshka, một meme ám chỉ dừng một việc/câu lặp đi lặp lại)
Trương Thiên Chân nói:
“…Nói chuyện đứng đắn thì sao phải có tật giật mình chứ.”
Khánh Trần nhìn họ một lúc:
“Chúng ta không cần liều chết, chúng ta cũng không nên mất cảnh giác với loại chuyện này.
Tựa như Vật cấm kỵ ACE-999 có nhắc đến trong nhóm, chỗ dựa lớn nhất bây giờ của chúng ta ở thế giới trong là phe đối lập với Jindai và Kashima.
Nếu họ trở thành kẻ chiến thắng, Bạch Trú chắc chắn phải cụp đuôi lại mà sống.
Vì thế, Jindai, Kashima muốn làm gì, chúng ta phải ngăn lại.”
Khánh Trần nói thêm:
“Đương nhiên, lượng sức mà làm những gì chúng ta có thể thôi.”
Lúc này, Nam Canh Thần đang thủ sẵn điện thoại trong tay, bỗng nhiên nói:
“A, các ngươi nhìn hot search này, Jindai Sorane sẽ tổ chức một buổi họp báo tại Lạc thành.
Cô ấy sẽ từ bỏ sự nghiệp diễn xuất của mình tại Nhật Bản, bắt đầu công việc mới ở Trung Quốc?!”
Khánh Trần có chút kinh ngạc, hắn cũng mở Weibo hot search để xem thông tin chi tiết.
Đúng như Nam Canh Thần nói, buổi họp báo sẽ diễn ra vào lúc chín giờ sáng ngày mai, tại quảng trường trước cửa khu trung tâm thương mại Tuyền Thuấn, quận Lạc Long, Lạc thành.
Nam Canh Thần nói với vẻ nghi ngờ:
“Không phải trong nhóm nói rằng cô ấy đột ngột biến mất sau khi đến Trung Quốc, lẩn trốn sự truy đuổi của gia đình Jindai sao? Sao nay đột nhiên lại nghênh ngang ra mắt ở trong nước thế? Chẳng lẽ đây chỉ là tin đồn?”
“Tin cô ấy bị đuổi giết không phải tin đồn đâu.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta đoán hiện tại cô ấy chắc đang ở với người Cửu Châu, có người muốn dùng cô ấy làm mồi để tiêu diệt sát thủ của gia tộc Jindai.”
“Tại sao không phải Côn Lôn?”
Nam Canh Thần thắc mắc.
Khánh Trần nghĩ ngợi:
“Bởi vì Côn Lôn sẽ không dùng người khác làm mồi nhử, họ không thể làm theo cách này.”
Trương Thiên Chân nói:
“Nếu Jindai Sorane thực sự hợp tác với Cửu Châu, vậy cũng quá rõ ràng rồi, những người du hành được điều khiển bởi gia tộc Jindai chưa chắc sẽ bị mắc lừa.”
Khánh Trần nói:
“Có hai tình huống, tình huống thứ nhất là Jindai Sorane có tài sản kế thừa của gia tộc Jindai, như vậy không cần biết đây có phải là bẫy hay không, bằng mọi giá đều họ cũng phải giết Jindai Sorane để tránh rò rỉ tài sản thừa kế ra ngoài.
Đối mặt với sự đánh cược này, sinh mệnh của người du hành không đủ quan trọng để họ bận tâm.
Các ngươi cũng biết đấy, người ở thế giới trong coi thường mạng sống đến mức nào.
Đã vậy, Cửu Châu cũng rất vui mà hợp tác, giải quyết vài chuyện họ vốn phải đích thân ra tay.”
“Tình huống thứ hai thì sao?”
Chương 800: Jindai Sorane Tới Rồi
“Tình huống thứ hai, Jindai Sorane không có bí mật đặc biệt nào, gia tộc Jindai sẽ không vì Jindai Sorane mà hy sinh vô ích người du hành.
Đây là kết quả mà Jindai Sorane mong muốn, cô ấy có thể một lần nữa đứng dưới ánh mặt trời, không ai dám truy sát cô nữa.”
Điều mà Khánh Trần không nói là cô gái từ xứ lạ đã đến Lạc thành này là đúng như hắn dự đoán.
Lúc này, hắn càng thêm chắc chắn rằng, Thanh Bảo trong nhóm chính là Jindai Sorane, sau khi bị đối phương nhìn thấy danh tính của mình trong nhóm, cô đã tới Lạc thành để xác nhận người đó có phải Khánh Trần hay không.
Bình thường, những buổi họp báo tái xuất của minh tinh đều diễn ra ở những thành phố lớn hạng nhất, Jindai Sorane lại tổ chức buổi họp báo ở Lạc thành, nhất định là nhắm đến Khánh Trần.
Khánh Trần nghĩ đến cuộc hẹn đêm nay ở cầu lớn Vương Thành và cả buổi họp báo ngày mai…
Sau lần trở về này, hắn sẽ rất bận rộn.
Chỉ là, lúc này, gia tộc Jindai, Kashima đã bắt đầu kế hoạch đảo ngược xuyên việt, những người đó đã khởi hành chưa?
Đây mới là chuyện quan trọng nhất cho lần trở lại này!
…
Trên chuyến tàu cao tốc G307, toa thứ 9 trống không, chỉ có lẻ tẻ hơn mười hành khách, ngồi rải rác khắp nơi.
Trên dãy thứ chín, Hà Kim Thu cười khẩy:
“Ngày nay, đường sắt cao tốc trong nước vô cùng thuận tiện, từ Kinh thành đến Lạc thành bất quá cũng chỉ mất ba tiếng rưỡi thôi, Nhật Bản cũng không cách nào sánh được.”
Jindai Sorane gật gật đầu:
“Công cuộc xây dựng cơ sở thượng tầng của quê hương ta những năm gần đây quả thực đã đứng hàng đầu thế giới.
Trước đây, cha ta thường xuyên nhắc đến chuyện này.”
Cô gái ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra bên ngoài đầy kỳ vọng.
Lúc này, một gã nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn qua toa thứ 9.
Nhất thời, hơn mười hành khách đang nhàn nhã xem điện thoại đồng loạt đưa mắt quay sang nhìn.
Bất thình lình, toàn bộ người của Cửu Châu ập vào, khống chế hoàn toàn khoang tàu này, ngăn những kẻ khả nghi tiếp cận Jindai Sorane.
Hà Kim Thu liếc nhìn gã nhân viên, rồi lập tức thu lại ánh mắt:
“Ta rất tò mò, thực ra buổi họp báo này vốn có thể tổ chức ở Kinh thành, sức ảnh hưởng ở đó lại càng lớn, cũng thuận tiện cho ngươi tiếp tục dấn thân vào ngành công nghiệp điện ảnh – truyền hình trong tương lai.
Tại sao ngươi một mực muốn đến Lạc thành?”
“Bởi vì tôi sẽ đến Lạc thành, vé cũng đã mua rồi.”
Jindai Sorane cười đáp.
Hà Kim Thu cười rồi lắc đầu:
“Được rồi, ta sẽ không hỏi ngươi nữa, ngươi có lý do riêng.”
Jindai Sorane tò mò:
“Ngươi cho rằng lần này họ sẽ đến buổi họp báo giết ta sao?”
“Đúng vậy, dù sao họ có lý do phải giết ngươi.”
Hà Kim Thu bình tĩnh nói:
“Nhưng ngươi yên tâm, lúc này đã có sáu thành viên Thành Đô của Cửu Châu ở Lạc thành, Côn Lôn cũng vậy, chỉ đang chờ họ đến cửa, ngươi hợp tác cùng Cửu Châu, tìm được càng nhiều người du hành dưới sự kiểm soát của họ càng tốt, để ngươi có thể một lần nữa sống dưới ánh mặt trời.”
Nhưng Jindai Sorane dường như không nghe những gì Hà Kim Thu nói, cô đột nhiên hỏi:
“Lạc thành có vui không? Người ở đó như thế nào? Họ có hòa đồng không?”
…
Lúc này, một nhóm thành viên Côn Lôn đang ngồi bên cạnh Tiểu Ưng, ánh mắt Lộ Nguyên sáng ngời, hỏi: “Lúc Lý Trường Thanh bị tập kích, có phải ngươi cũng ở hiện trường không?”
“Đúng vậy.” Tiểu Ưng gật gật đầu:
“Vào đêm hôm ấy, Lý Trường Thanh vốn đi đến chỗ Khánh Trần qua đêm…”
“Ngươi đợi một lát!” Lộ Nguyên ngây người, họ gọi Tiểu Ưng về là để biết rõ quá trình sự việc, nhưng họ không ngờ mở đầu câu chuyện lại khó tin đến vậy.
Lộ Nguyên nói:
“Cái bọn ta muốn nghe là cuộc chiến đêm hôm ấy, không phải mấy chuyện thiếu đứng đắn này!”
Một vị nào đó của Côn Lôn nhỏ giọng nói: ” Đội trưởng Lộ….hay chúng ta nghe chuyện này trước đi
Lộ Nguyên: “….Cũng được.”
Tiểu Ưng như mở cờ trong bụng: “Ta từng nói với các ngươi, Khánh Trần là do Lý Trường Thanh dẫn vào trang viên Bán Sơn, sau này dưới sự sắp xếp của Lý Trường Thanh, hắn lại trở thành giáo viên võ thuật của biệt viên Tri Tân Lý thị
“Ừm.”
Lộ Nguyên gật đầu.
Tiểu Ưng nói tiếp:
“Sau khi vào biệt viện Tri Tân, hắn đã xử lý đám tiểu tử của Lý thị.
Tiếp sau đó, Xử Mật Xu của Lý Thị đã phân biệt viện Thu Diệp của trang viên Bán Sơn cho hắn, nghe nói đó từng là nơi thầy giáo của gia chủ hiện tại ở.”
Tập đoàn ở trong thế giới này, mỗi một gia chủ nào cũng có quyền lực giống như hoàng đế, thầy giáo của gia chủ cũng như thầy của vua.
Không hẳn có quyền hạn gì, nhưng địa vị thì rất cao…
Lộ Nguyên nghi ngờ:
“Sao địa vị của Khánh Trần lại leo lên được nhanh như vậy?”
“Còn nữa, nếu như hắn chỉ giỏi đấm đá, chắc không đến mức để đệ tử Lý thị chính thức bái sư đâu nhỉ?”
Tiểu Ưng hạ giọng: “Nghe đâu…”
Lộ Nguyên vỗ một phát vào sau ót của hắn:
“Đang ở địa bàn của mình, còn hạ giọng tạo không khí hồi hộp làm gì? Ngươi kể đàng hoàng đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Nội Tuyến [Dịch] Nội Tuyến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Noi-Tuyen-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tiên Công Khai Vật [Dịch] Tiên Công Khai Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tien-Cong-Khai-Vat-Audio-Truyen.jpg)



