- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 72 : Nhớ Tới Một Người (c711-c720)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 72 : Nhớ Tới Một Người (c711-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Nhớ Tới Một Người
Ngay cả Long Ngư mà tiên sinh còn dám cho hắn, những chuyện khác có đáng gì.
Tiếng khóc rống ngoài cửa lại to thêm, Lý Khác do dự một lúc mới dám hỏi:
“Tiên sinh, ngài không định mở cửa cho họ thật sao?”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Nếu họ chỉ cần khóc một lúc đã đạt được mục đích, những chuyện ngươi phải chịu sáng nay là vô ích sao?”
Lý Khác ngẩn người một lúc, sau đó nước mắt hắn lại rơi lả tả.
Hóa ra tiên sinh biết chuyện hôm nay.
Lý Khác không biết hôm nay hắn bị làm sao nữa, số nước mắt hắn rơi hôm nay còn nhiều hơn cả tổng số nước mắt trong mười năm gần dây.
Khánh Trần không thèm quan tâm các phụ huynh đứng ngoài cửa vì hắn biết, từ trước đến này Lý thị vẫn luôn dùng cách này để chọn người, lúc trước Xu Mật xử làm việc này, bây giờ Khánh Trần sẽ thay mặt họ làm việc này.
Xưa giờ Lý thị chưa bao giờ thiếu con cháu, những người không đủ tiêu chuẩn phải được loại bỏ khỏi vòng quyền lực, người có năng lực phải được đặt đúng vị trí của mình, khi đó gia tộc mới có thể phát triển được.
Thật ra những người được điều về như bọn Lý Thúc đã trải qua rất nhiều cuộc kiểm tra trước đây.
Người ngoài đều nghĩ Lý thị sắp xảy ra nội loạn, nhưng theo suy nghĩ của Khánh Trần, nơi này chưa bao giờ yên bình.
Khánh Trần đã từng hỏi ông lão: Nhiệm vụ của Xu Mật xử là gì.
Ông lão trả lời là: Thật ra Xu Mật xử đảm nhiệm hai trọng trách rất quan trọng, trọng trách thứ nhất là cai quản dòng tiền, trọng trách thứ hai là đặt các nhân tài vào đúng vị trí thích hợp.
Xu Mật xử chính là cơ quan đầu não của tập đoàn, mỗi quyết định mà họ đưa ra đều ảnh hưởng rất lớn đến tương lai tập đoàn.
Trong Xu Mật xử có một đoàn cố vấn chuyên nghiệp, chức vị những người này đảm nhiệm được gọi là cố vấn quốc sách, có lẽ họ chính là một trong số những người thông minh nhất ở thế giới trong được tập đoàn tập hợp lại một chỗ.
Khánh Trần đang nghĩ, không biết Lý thị đang cố diễn kịch cho ai xem đây?
Đến khi trước cửa biệt viện Thu Diệp khôi phục yên tĩnh, Khánh Trần nói với Lý Khác đang rửa bát:
“Muộn rồi, ngươi về đi.”
“Vâng thưa tiên sinh.”
Lý Khác nói.
Lúc hắn ra mở cửa biệt viện Thu Diệp, những phụ huynh và học sinh đứng ngoài đó đã về hết.
Khánh Trần thầm thở dài, những người này còn chưa biết lợi ích mình sẽ nhận được là gì nên chẳng ai có động lực ngồi chờ đến sáng cả.
Chuyện này đã chứng minh một việc, không phải tất cả thành viên tập đoàn đều là người thông minh.
Làm gì có chuyện Xu Mật xử sẽ tước đoạt quyền lực của những người thông minh cơ chứ.
Khánh Trần thoáng nhìn đống hồ đếm ngược trên cánh tay rồi quay về phòng.
Thời gian đếm ngược 1:00:00.
Thời cơ đã đến, tất cả mọi thứ cũng được chuẩn bị tốt.
Hắn bước đi trong hành lang dài, đã đến lúc hắn phải ra ngoài rồi.
Thời gian còn lại cũng đủ để hắn đến căn nhà ở cuối đường hầm, hắn muốn đến đây vì những tất cả thứ cần mang về thế giới ngoài đều ở đó.
…
Khánh Trần bước đi trong hành lang u ám, trên tay hắn đang cầm một khẩu Hôi Tẫn -012, hộp đạn có 9 viên, kích thước nòng 5.6 li.
Rất tiện mang theo.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, hắn không quay về hay ra ngoài mà lặng lẽ ngồi đợi thời gian trôi qua.
Trong tay hắn lúc này là hai liểu thuốc biến đổi gien FDE-005 và FDE-004.
Lúc đầu Khánh Trần nghĩ Lý Trường Thanh chỉ đưa hai liều 002 và 001 mà hắn chưa tiêm, không ngờ người phụ nữ này còn nhớ lời hứa lúc trước với hắn, nàng nói nàng đã hứa sẽ đưa cả bộ thuốc biến đổi gien cho Khánh Trần thì nhất định sẽ đưa.
Số thuốc biến đổi gen này được đưa đến rất đúng lúc, hắn tính cả rồi, liều FDE-005 sẽ cho Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài, còn liều FDE-004 sẽ cho Lưu Đức Trụ.
Họ sẽ bán liều Lý Đông Trạch đưa cho Hồ Tiểu Ngưu mang về cho Trương Thừa Trạch.
Bây giờ Bạch Trú đã có phương pháp tu luyện của riêng mình, nếu họ không thể vượt qua sinh tử quan để trở thành Kỵ Sĩ thì vẫn có thể tu luyện Chuẩn Đề Pháp.
Nên họ không cần thuốc biến đổi gen nữa rồi.
Khánh Trần liếc nhìn thời gian trên tay, đồng hồ đã sắp về không.
Lúc này, hắn bỗng nhìn thấy đĩa trái cây đặt trên bàn trong phòng khách, trong đĩa trái cây có rất nhiều táo, nhưng vì những quả táo đã đặt ở đây quá lâu nên tất cả đều đã biến thành táo khô.
Sau khi nhìn những quả táo khô trong đĩa, Khánh Trần đột nhiên nhớ đến một thiếu nữ hắn từng gặp trên hoang dã, không biết bây giờ đối phương đang làm gì.
Chương 712: Tung Tích Của Dĩ Dĩ
Những người sống trong Tây Nam Tuyết Sơn chẳng bao giờ quan tâm lúc này đang là mùa gì.
Tất cả họ đều quen với nhiệt độ không khí ở đây, nên hơi lạnh mùa đông chẳng là gì với họ cả, thậm chí mùa đông mới là mùa họ thích nhất.
Vì cứ đến mùa xuân, băng tuyết trên núi sẽ tan khiến mực nước trong các con sông dâng lên, nước sông tràn lên bờ sẽ khiến diện tích sinh sống của họ bị thu hẹp.
Lúc này, một đội xe việt dã đang đi trên con đường nhỏ gập ghềnh dẫn vào núi tuyết.
Tuy bây giờ đang là ban đêm nhưng sắc trời ở đây vẫn sáng như ban ngày, ánh sáng chiếu lên những núi tuyết trắng phau khiến chúng phát sáng.
Đừng xa gập gềnh khiến những chiếc xe sóc nảy liên lục, mỗi khi xe sóc nảy là những đốt xương ngón tay trên chiếc vòng cổ của những người ngồi trên xe va vào nhau phát ra những tiếng leng keng.
Có tất cả 32 chiếc xe Pickup, trên thùng hai chín chiếc xe dẫn đầu đang chất đầy da và con mồi, trong số đó có cả thi thể một con trâu rừng.
Trên sừng trâu có những đường vân màu đỏ sậm, giữa trán con trâu có một vòng màu đỏ nhìn như Thiên Nhãn đang nhắm.
Có lẽ con trâu này là con mồi của người nào đó trong Hỏa Đường săn được ở khu cấm địa để hoàn thành lễ trưởng thành.
Phía sau hai mươi chín chiếc xe trở đầy con mồi là ba chiếc xe chất đầy dầu diesel và rất nhiều linh kiện của các thiết bị hiện đại, tất cả đều là chiến lợi phẩm họ cướp được từ những nơi sản xuất trong liên bang.
Trên đống linh kiện có một thiếu nữ da bánh mật mặc một chiếc áo khoác rất dày đang ngơ ngác nhìn núi tuyết bao la hùng vĩ trước mắt.
Tất cả ánh trăng chiếu xuống trái đất như được hội tụ vào ngọn núi tuyết đơn độc phía trước.
Khiến núi tuyết như một chiếc bóng đèn được ai đó bật sáng.
Đỉnh núi bị mây che khuất tạo cảm giác rất thần bí, khiến những người đến đây đều rất tò mò trên đỉnh núi sẽ có gì.
Trong buồng xe, một thiếu niên khoảng 18~19 tuổi quay đầu hô:
“Dĩ Dĩ, ngọn núi ngươi trước mắt ngươi chính là Thánh Sơn, mọi người đều nói Thần Minh đã lớn lên ở đây.
Truyền thuyết kể rằng, một ngày nào đó rất lâu trước kia, có một bàn tay to lớn được phủ bởi những tia sáng đã đặt một đứa trẻ lên đỉnh núi, đứa trẻ đã lớn lên trong dãy núi, sau khi lớn, đứa trẻ đó đã trở thành Thần Minh.”
Người vừa nói chính là Thần Tử vừa hoàn thành lễ trưởng thành, hắn là con trai của một vị trưởng lão nào đó trong núi.
Thiếu nữ ngồi trong thùng xe không trả lời hắn mà thầm nghĩ, họ không cảm thấy truyền thuyết này rất vô lí sao, một đứa trẻ sơ sinh có thể sống sót trong núi tuyết sao?
Mà trong núi có gì ăn sao, chẳng lẽ hắn ăn tuyết để lớn à.
Tiểu Dĩ Dĩ không thèm quan tâm đến những gì Thần Tử vừa nói, như thể nàng chẳng nghe thấy gì cả.
Nàng ngẩn người nhìn núi tuyết rồi thầm tự nhủ, làn da của thiếu niên đó cũng đẹp như màu ngọn núi này.
Đỉnh núi giấu trong mây cũng thần bí như cảm giác thiếu niên đó mang lại cho nàng.
Thần Tử đợi mãi không thấy Dĩ Dĩ đáp lời mình thì gãi gãi đầu hỏi:
“Hay ngươi vào xe ngồi đi, trong xe vẫn còn nhiều chỗ trống mà.”
Tiểu Dĩ Dĩ nói:
“Không cần, tạ ơn.”
Sau đó nàng lôi ra quả táo cuối cùng trong túi áo.
Tuy quả táo đã hơi héo nhưng Tiểu Dĩ Dĩ vẫn không nỡ ăn, vì mỗi khi nàng nhớ quê nhà hay người nào đó là lại lấy quả táo ra ngửi một lần.
Như thể mùi hương đó sẽ dẫn nàng về tối hôm đó, khi mọi người đều ngồi quanh đống lửa bỗng có một thiếu niên và một người đàn ông trung niên đến gần lều nhà họ, hỏi thăm xem có thể dựng lều gần chỗ họ không.
Nhưng Tần Dĩ Dĩ sẽ không hành động như những cô gái khác, nàng sẽ không cố quên thiếu niên hoàn hảo đó, mà tìm mọi cách để rút ngắn khoảng cách giữa cả hai.
Còn chuyện có thể làm được hay không thì phải thử mới biết.
Từ trước đến nay, những cô gái sống trên hoang dã đều là những người dám yêu dám hận.
Vậy nên nàng mới đến Tây Nam Tuyết Sơn để tìm Hỏa Đường.
Xe từ từ chạy trên đường, sau khi họ đi qua một cánh cổng thì cảnh tượng trước mắt nàng bỗng thay đổi, núi tuyết trắng xóa lại biến thành cây cối xanh um tươi tốt.
Nơi đây là một bình nguyên nằm sâu trong lòng núi tuyết, vì vùng đất này nằm sâu trong lớp vỏ trái đất nên đất đai ở đây rất màu mỡ, con người đến đây khai phá nên mới hình thành bình nguyên rộng lớn như bây giờ.
Ở sâu trong bình nguyên có một con sông nhỏ chảy qua, trên mặt sông có rất nhiều hơi nước bay lên.
Đó rõ ràng là suối nước nóng mà, luồng hơi nước bay lên từ suối nước nóng sẽ biến thành những đám mây lơ lửng trên bình nguyên.
Tiểu Dĩ Dĩ tò mò nhìn sơn cốc rồi thầm tự nhủ, diện tích đất ở nơi này thật rộng lớn, nếu không bàn đến khí hậu thì có lẽ chỗ này có thể biến thành hàng nghìn mẫu ruộng.
Chương 713: Thần Minh
Vì có suối nước nóng nên nhiệt độ trong này cao hơn 10 độ so với bên ngoài.
Điều khiến người khác kinh ngạc là nước suối không có mùi lưu huỳnh, Tiểu Dĩ Dĩ còn nhìn thấy những người phụ nữ đang múc nước mang về, xem ra nguồn nước sinh hoạt ở Hỏa Đường chính là dòng suối đó.
Tất cả những căn nhà xinh đẹp trong bình nguyên đều được làm bằng gỗ, những người dân trong nhà nhìn thấy đoàn xe trở về đều vui mừng chạy ra đón, trong số những người đó có rất nhiều trẻ con và thanh niên.
Đội xe không dừng lại mà chỉ giảm tốc độ, mọi người đều chạy lại gần đoàn xe, tất cả ánh mắt của họ đều đổ dồn vào gương mặt lạ lẫm duy nhất trong đoàn là Tần Dĩ Dĩ.
Có vẻ người trong bộ lạc Hỏa Đường đều vui vẻ chào đón nàng.
Chiếc xe đi đầu bỗng dừng lại, trưởng lão đã dẫn mọi người đến cấm địa số 002 vội vàng xuống xe rồi đi thẳng vào một căn nhà trong bình nguyên, hắn phải báo cáo những chuyện kì lạ xảy ra trong cấm đại với Đại trưởng lão ngay.
“Gia Thố đại ca, cô gái ngồi sau xe ngươi là ai vậy?”
Một đứa bé hỏi Thần Tử.
Thần Tử Gia Thố thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, cười nói:
“Cô gái đó muốn đến Hỏa Đường nhưng bị lạc trên núi.”
Đứa bé vừa hỏi liếc nhìn Thần Tử Gia Thố, sau đó lại liếc mắt nhìn Tần Dĩ Dĩ:
“Đại ca, nàng thật xinh.”
Gia Thố đưa tay ra ngoài cửa sổ xe vuốt đầu đứa trẻ rồi cười nói:
“Nhóc con, người biết thế nào là xinh đẹp không mà nói.”
Vì da nàng màu nâu bánh mật, cộng thêm quanh mũi có rất nhiều tàn nhang, nên đối với thẩm mỹ của người liên bang, Tần Dĩ Dĩ không phải người rất xinh đẹp.
Người liên bang luôn nghĩ trắng mới là đẹp, thường trong các ngày lễ lớn hoặc sự kiện gì đó, họ sẽ trang điểm để khuôn mặt mình nhìn thật trắng.
Nhưng quan niệm về cái đẹp của người Hỏa Đường không giống người liên bang, trong mắt họ, Tần Dĩ Dĩ rất đẹp, thậm chí còn có thể gọi là mỹ nhân hiếm có.
Nghĩ đến đây, Thần Tử Gia Thố suýt quay đầu nhìn Tần Dĩ Dĩ, nhưng may vẫn nhịn được.
Đứa trẻ đó nhìn Tần Dĩ Dĩ rồi thẳng thắn hỏi:
“Tỷ tỷ, ngươi đã có người yêu chưa, nếu ngươi không có thì có thể chờ ta lớn được không, đợi khi lớn ta sẽ cưới ngươi.”
Tần Dĩ Dĩ ngẫm nghĩ một lúc rồi nhìn đứa trẻ đeo đầy mã não trước mặt nói:
“Có.”
“Được thôi, ta về hỏi A Trân nhà bên vậy.”
Đứa bé thất vọng nói.
Tần Dĩ Dĩ dở khóc dở cười, những người trong bộ lạc này đều thay đổi tình cảm nhanh như vậy sao.
Lúc này, Tần Dĩ Dĩ, bỗng cảm thấy có thứ gì đó khiến tim nàng đập rất nhanh, nàng lặng lẽ cảm nhận một lúc rồi nhìn sang một hướng, trước cửa một căn nhà có một ngọn lửa, nhưng kì lạ ở chỗ ngọn lửa đó không cần củi vẫn cháy như thường, có lẽ đó chính là Hỏa Đường mà mọi người hay nói.
Hỏa Đường được tạo ra từ những viên đá màu đen, nhưng không biết họ lấy được những viên đá xinh đẹp đó từ đâu.
Nhưngc hẳng biết tại sao, Tần Dĩ Dĩ chỉ cần thoáng nhìn Hỏa Đường đã có thể chắc chắc thứ chứa sức mạnh khiến tim nàng đập nhanh chính là nó.
Đội xe càng đi sâu vào bình nguyên, nàng càng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Lúc này, người dẫn đội đã đi vào phòng Đại trưởng lão.
Một ông lão già nua đang ngẩn người ngồi trên chiếc thảm trong phòng, không biết ông lão đang ngồi thiền hay ngồi ngủ gật nữa.
“A Đại, ta trở về.”
Truỏng lão dẫn đội vỗ bụi bặm trên người:
“Nhánh thứ nhất của Khánh thị không tuân thủ lời hứa, ta đã dùng hết số phấn hoa Phong Tuyển Hoa chúng ta tích lũy nhiều năm nhưng vẫn không thấy họ xuất hiện trong trung tâm cấm địa.”
Ông lão từ từ mở mắt:
“Ngươi đã liên hệ với họ chưa?”
“Liên hệ rồi.”
Trưởng lão dẫn đội lại nói:
“Sau khi rời khỏi vùng trung tâm cấm địa, chúng ta đã đến khu vực thuộc quyền quản lí của liên bang để liên lạc với họ, nhưng mấy ngày sau ta lại nhận được một tin, người được nhánh thứ nhất của Khánh thị phái tới đã bị chúng ta giết chết.
Rõ ràng chúng ta không giết ai, nhưng mọi người đều nói hung thủ là chúng ta….Tất cả số quân đội được nhánh thứ nhất của Khánh thị phái đến bảo vệ người kia cũng bị chúng ta giết hết.”
Ông lão nghĩ một lúc mới nói:
“Có gì không tốt sao?”
“Tốt thì tốt.”
Trưởng lão dẫn đội nghi ngờ nói:
“Nhưng vấn đề là chúng ta đâu có làm việc này, ta cảm thấy chuyện này rất bất thường.”
“Chẳng có gì bất thường ở đây cả, Ương Thố, chẳng phải như vậy rất tốt sao….Có lẽ thất cả những thu hoạch ngoài ý muốn này đều là những gì Thần Minh muốn ban cho ngươi.”
Ông lão nói.
“Được rồi.”
Trưởng lão Ương Thố nói:
“Cảm ơn Thần Minh.”
Lúc này, Khánh Trần không biết việc hắn từng làm đã vô tình biến hắn thành Thần Minh của bộ lạc Hỏa Đường, nếu hắn biết chuyện này chắc chắn sẽ rất vui sướng.
Nhưng ngay lúc họ đang nói chuyện, ngọn lửa trước cửa nhà Đại trưởng lão bỗng bùng cháy rất mạnh khiến tấm rèm treo trước cửa bị bắt lửa cháy cháy mất một mảnh.
Hai mắt Đại trưởng bừng sáng, hắn quay ra nhìn vào khoảng trống trên chiếc rèm gần Hỏa Đường thì thấy một cô gái xa lạ đang đến gần.
Cô gái càng đến gần nhà hắn thì ngọn lửa Hỏa Đường càng bùng cháy mạnh.
Trưởng lão Ương Thố còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì thấy người tuổi già sức yếu như Đại trưởng lão đã nhanh nhẹn đứng dậy như người trẻ tuổi rồi chạy lại gần Hỏa Đường.
Đại trưởng lão chăm chú nhìn ngọn lửa đang cháy, một lúc sau hắn bỗng thấy một bóng người mơ hồ dần dần xuất hiện trong ngọn lửa.
Bóng người đó rõ ràng là Tần Dĩ Dĩ.
Nhưng bóng người Tần Dĩ Dĩ xuất hiện trong ngọn lửa không mặc quần áo rách rưới như bây giờ, mà đứng uy nghiêm như một vị Chiến Thần, trong tay nàng còn cầm một thanh kiếm.
Đại trưởng lão quay sang nhìn thanh kiếm treo trên tường nhà mình và thanh kiếm xuất hiện trong ngọn lửa, rõ ràng hai thanh kiếm không khác nhau chút nào:
“Xong rồi, Thần Minh bảo ta đưa ra thanh kiếm của mình! Kiếm của ta!”
Một lúc sau, bóng người trên ngọn lửa bắt đầu thay đổi, những đường vân đồ đằng bắt đầu xuất hiện trên người cô gái.
Đại trưởng lão sửng sốt:
“Nàng là Thần Tử đến từ bên ngoài!”
Hắn kinh ngạc nhìn bóng người Tần Dĩ Dĩ trong ngọn lửa, đồ đằng thần bí trên người cô gái bắt đầu lan ra.
Mảnh giáp sau lưng nàng mở ra, một con Chu Tước kéo theo chiếc đuôi dài bay thẳng lên bầu trời rồi kêu một tiếng, tiếng kêu của nó vang vọng khắp bình nguyên.
Nhưng hình ảnh trong ngọn lửa vẫn chưa kết thúc, bên cạnh thiếu nữ dần dần xuất hiện một thiếu niên, bóng người thiếu niên đó không làm gì mà chỉ khoanh tay đứng nhìn Đại trưởng lão.
Trong ánh lửa chập chờn, Đại trưởng lão sửng sốt nói:
“Đây là ai vậy? Từ trước đến nay Hỏa Đường chưa bao giờ xuất hiện hai người cùng một lúc, chẳng lẽ hắn chính là Thần Minh?”
Trưởng lão Ương Thố kinh ngạc nhìn tất cả mọi chuyện vừa diễn ra:
“A, cái này!”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 714: Xử Lý Lý Đông Trạch
Thời gian đếm ngược về không.
Thế giới chìm trong bóng tối rồi lại sáng lên lần nữa.
Khánh Trần vẫn đang ngồi trong phòng khách sạn ở Thằng thành, Giang Tuyết đang ngồi cạnh nhìn chằm chằm cánh tay hắn.
“Dì Giang Tuyết, bảy ngày vừa qua thế nào?”
Khánh Trần cười chào hỏi.
Rõ ràng họ vẫn ngồi đúng tư thế đó trong căn phòng này, nhưng mọi người đã không gặp nhau trong bảy ngày rồi.
Đây là một trải nghiệm rất kì diệu.
Giang Tuyết cười nói:
“Trong lần xuyên này ta đã học thêm một số kiến thức về lắp đặt thân thể robot, sau này ta có thể tự sửa chưa linh kiện robot mà không cần người đứng bên nhắc nhở nữa.”
Khánh Trần tò mò nói:
“Thế giới trong dùng vật liệu gì để nối liên các linh kiện với cơ thể người?”
Giang Tuyết đáp:
“Sợi Nano mô phỏng sinh vật là bộ phận quan trọng nhất trong tay chân máy móc, vì những sợi này có thể hoạt động nhờ năng lượng trên cơ thể con người nên người ta thường dùng nó để nối liền cơ thể người và các linh kiện robot.”
“Thì ra là thế.”
Khánh Trần gật đầu:
“Dì Giang Tuyết, ngươi đi thu dọn đồ đạc đi, có lẽ sáng mai chúng ta sẽ về Lạc thành.”
“Được.”
Khánh Trần đi sang căn phòng bên cạnh, Nam Canh Thần đang vẫn đang ngồi trông Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài như trước.
Lý Đông Trạch thấy Khánh Trần quay lại nhanh như vệ thì tò mò nói:
“Có phải các ngươi vừa về không, ta thấy trên mạng nói những người du hành như các ngươi có thời gian gấp đôi người thường….Thật ra ta muốn thương lượng với các ngươi một chuyện.”
Khánh Trần nhìn hắn:
“Ngươi nói xem.”
“Là thế này.”
Lý Đông Trạch ngập ngừng nói:
“Có phải Lý Đông Trạch ở thế giới trong có địa vị rất cao không? Cao đến mức các ngươi muốn tranh đoạt ta.”
“Xem ra trí thông minh của ngươi không cao lắm thì phải, bốn ngày trong khách sạn mới đủ để ngươi nghĩ ra chuyện này sao?”
Khánh Trần hỏi:
“Nên ngươi mới muốn trốn khỏi ta để đến Lạc thành, sau đó xuyên thành Lý Đông Trạch ở thế giới trong sao?”
Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài nói:
“Ta muốn làm một giao dịch với các ngươi, các ngươi sẽ đưa ta đến Lạc thành, sau khi ta trở thành Lý Đông Trạch ở thế giới trong sẽ trả cho các ngươi một khoản tiền lớn.
Lúc đó ta có thể bảo vệ các ngươi.”
Khánh Trần thở dài, xem ra sau khi an toàn tên này vẫn không thể thoát khỏi giấc mơ trở thành người du hành có địa vị cao ở thế giới trong.
Lúc trước đối phương bị người khác ép xuyên thành Lý Đông Trạch, nhưng bây giờ biến thành chủ động muốn thay thế Lý Đông Trạch.
Nhưng hắn lí giải chuyện này, những người có một cuộc sống bình thường bỗng có cơ hội trở thành người có thân phận địa vị cao thì làm gì có ai không động tâm cơ chứ, họ muốn chủ động xuyên qua cũng bình thường.
Nếu đổi lại thành Khánh Trần thì hắn có thể chắc chắn mình không động tâm không?
Khánh Trần nói với Giang Tuyết đứng sau lưng:
“Chuyển cho hắn 100,000 coi như phí bồi thường cho….thế hệ tương lai.”
Thật ra bồi thường cho thế hệ tương lai chính là tiền bồi thường cho hắn đi đông lạnh tinh trùng.
Sau đó Khánh Trần nói với Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài:
“Cho ngươi 30 phút tự giải quyết, đó là hi vọng cuối cùng của ngươi đấy.”
Nhưng đúng lúc này, sau khi Lý Đông Trạch nghe thấy những gì hắn nói thì lập tức chạy ra mở cửa sổ để nhảy xuống.
“Được rồi, thật có lỗi.”
Khánh Trần chạy ra kéo Lý Đông Trạch quay lại rồi vứt đối phương lên giường, sau đó lấy ra ống tiêm thuốc biến đổi gien FDE- số 005 rồi đâm vào mông của hắn.
“Ngao!”
Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài kêu lên một tiếng.
Sau đó cơn đau bắt đầu kéo đến.
Khánh Trần trói chân tay Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài rồi nhét khăn mặt vào miệng đối phương, để đối phương tự vượt qua quá trình ‘tiêu hóa’ gen dài dằng dặc.
Lúc đầu Khánh Trần nói với Giang Tuyết sáng mai mới về Lạc thành vì hắn muốn cho Lý Đông Trạch ở thế giới cơ hội đông lạnh tinh trùng, sau đó mới tiêm thuốc biến đổi gien cho đối phương.
Cuối cùng mới chuyển một khoản tiền bồi thường cho hắn.
Nhưng bây giờ hắn nghĩ mình không cần đợi nữa rồi, nếu mình ã không phải người tốt thì trở thành người xấu hay không cũng không còn quan trong nữa.
Khánh Trần quay sang nhìn Nam Canh Thần:
“Đi thôi, Thằng thành chỉ cách Lạc thành 1 giờ chạy xe, chúng ta có thể kịp về nhà trước khi trời sáng.”
“Còn người này thì sao?”
Nam Canh Thần tò mò hỏi.
“Không sao, ta đã liên lạc với Côn Luân, họ sẽ cử người đến xử lí chuyện này, có lẽ hắn sẽ được đưa về nơi hắn không.”
Khánh Trần nói.
Nam Canh Thần bĩu môi:
“Ngươi đối tốt với loại người này làm gì, lại còn lãng phí một liều thuốc biến đổi gen.”
Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần:
“Chúng ta làm như vậy không phải vì hắn, mà vì chúng ta, nếu ta không làm như vậy thì rất có thể sau này chúng ta sẽ hối hận.”
Chuyện này cũng giống chuyện hắn từng giải thích với Lý Khác, từ trước đến nay Kỵ Sĩ chưa bao giờ phải quan tâm đến ấn tượng của mọi người với mình, họ cho những tên ăn mày tiền không phải để thể hiện với mọi người, mà để lương tâm bản thân được thanh thản.
Chương 715: Bàn Luận 1
Không phải chỉ có những chuyện lớn như cứu thế giới mới có thể khiến ngươi thỏa mãn, mà ngay cả những chuyện nhỏ nhặt như giúp đỡ người khác cũng có thể làm.
Lý Đông Trạch nằm trên giường tuyệt vọng nhìn Khánh Trần và Nam Canh Thần mở cửa ra ngoài.
Trên cao tốc, Nam Canh Thần đang ngồi trên ghế sau nghịch điện thoại bỗng nói:
“Trần ca, những người trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đang thảo luận chuyện của Lý thị.”
Khánh Trần vừa mở điện thoại đã thấy Sấm Vương nói:
“Chuyện lớn sắp xảy ra rồi! Các vị chú ý! Tất cả thành viên nổi bật của Lý thị đang công tác trong quân đội liên bang đều nhận được lệnh, theo thông tin ta nhận được thì đã có ít nhất tám người xin nghỉ vì lí do về thăm người thân, những người này đều được quân đội dùng máy bay đưa về thành phố số 18.”
“Có chuyện gì sắp xảy ra sao?”
Lý Tứ tò mò nói.
“Còn phải đoán sao?”
Sấm Vương không nhịn được giải thích:
“Vì sức khỏe gia chủ Lý thị đã rất yếu nên rất có thể những người này phải trở về lo chuẩn bị đám tang hoặc tham gia tang lễ, cũng có thể họ muốn tranh đoạt quyền lực gia tộc nên mới vội trở về! Đây không phải suy đoán của riêng ta, rất nhiều người đều có suy đoán giống vậy! Ngoài ra, quân đội của gia tộc Jindai và Kashima đã bắt đầu hành quân về phía nam, tuy họ công bố đây chỉ là hành động diễn tập nhưng rõ ràng đang khiêu khích các tập đoàn khác, có lẽ liên bang sắp nổ ra chiến tranh rồi!”
Các thành viên trong nhóm đều ngỡ ngàng, chẳng lẽ chuyện mà họ mong đợi đã lâu sắp xảy ra sao.
Cái chết của ông lão sẽ liên quan đến rất nhiều người.
Họ đều biết, ngày ông lão qua đời cũng là ngày cả liên bang bùng nổ chiến tranh!
Khánh Trần câm nín nhìn suy đoán của mọi người, những người thuộc dòng chính như Lý Thúc về để bái sư mà, chuyện này đâu có liên quan gì đến đám tang hay đoạt quyền gì đâu…
Chính hắn cũng không ngờ, chuyện mình thu đồ đệ lại gây ảnh hưởng lớn đến thế.
Nếu chuyện này xảy ra thật thì lích sử sẽ ghi lại nguyên nhân cuộc chiến là do hắn muốn thu đồ đệ, dẫn đến gia tộc Jindai và Kashima khởi dạy chiến tranh, sau đó cuộc chiến chính thức nổ ra.
Nếu thật sự như vậy thì thật khôi hài….
…
Trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.
Sấm Vương nói:
“Zard, ngươi thấy tin tức ta công bố lần này thế nào, có chính xác và ngắn gọn hơn những gì ngươi muốn nói không? Ta đâu phải người thích nói dài dòng như ai kia.”
Zard trả lời:
“Không chơi.”
Sấm Vương bắt đầu tức giận:
“Ngươi không định chia sẻ tin tình báo nào sao?”
Zard:
“Tuy kế hoạch đảo ngược xuyên qua của Kashima cùng Jindai lần này thất bại, nhưng họ sẽ không chấm dứt kế hoạch này đâu.
Như Sấm Vương nói, thế giới trong sắp xảy ra chiến tranh, rất có thể hai thế lục đối chiến với nhau sẽ bao gồm Jindai và Kashima ở phương bắc liên thủ với nhau, thế lực còn lại gồm Lý thị, Khánh thị, Trần thị ở phương nam.
Bây giờ trong nội bộ Lý thị và Khánh thị rất ít người muốn đàm phán, đa phần mọi người muốn xảy ra chiến tranh hơn, nhưng nội bộ Trần thị vẫn đang ở thế trung lập, Lý thị và Khánh thị phải đề phòng Trần thị phản bội họ.
Bây giờ ai cũng muốn làm giành lấy lợi ích nhiều nhất có thể.”
Zard:
“Những người du hành ở Hàm thành bị phát hiện làm việc cho gia tộc Kashima và Jindai lần này chỉ là 1 phần nhỏ.
Mọi người không nên coi thường thủ đoạn tẩy não của họ, thế giới trong sắp xảy ra chiến tranh, hệ thống tình báo sẽ là thứ được họ chú trọng đầu tư nhất, có lẽ họ cũng đang xây dựng mạng lưới này ở thế giới ngoài.
Hơn nữa, chẳng lẽ hai tập đoàn lớn như vậy mà chỉ tìm được 1 người thay thế thôi sao? Ta không tin, nếu họ thật sự chỉ tìm được 1 người thì còn xứng gọi là tập đoàn sao, mọi người không nên coi thường họ nha….”
Bây giờ những người trong nhóm chat đều nghĩ, tự nhiên Zard trở nên đứng đắn làm họ không quen.
Nhưng Zard nói rất đúng, Lý thị, Khánh thị, Trần thị khống chế bao nhiêu người du hành ở thế giới trong? Ít nhất cũng hơn một nghìn người.
Jindai và Kashima còn nằm trên khu vực riêng, vậy số người họ khống chế là bao nhiêu? Mà gia tộc Jindai và Kashima lại có cách tìm ra nhưng người du hành rất dễ.
Ở thế giới trong, chỉ có những người thuộc dòng chính gia tộc Jindai và Kashima mới biết tiếng Nhật, tiếng Hàn, nhưng lúc họ khống chế người dân trong thành phố thì lại dùng tiếng Trung.
Mà thành phố họ khống chế chính là Osaka và Tokyo, ở đó rất ít người biết nói tiếng phổ thông, huống chi những người du hành.
Cho nên, tất cả những người ở thế giới trong chỉ biết nói tiếng tiếng Hàn, tiếng Nhật, không biết nói tiếng Trung thì chắc chắn là người du hành.
Hơn nữa số người du hành xuyên đến thành phố bị Jindai và Kashima khống chế còn rất cao.
Bây giờ nếu có người nói với Khánh Trần hai nhà này đã khống chế mấy nghìn người du hành thì hắn cũng tin.
Đây cũng là một trong số những nguyên nhân các khóa học tiếng Trung ở Nhật Bản bây giờ đều có học phí trên trời.
Chương 716: Bàn Luận 2
Sấm Vương nhìn tin tức Zard vừa công bố rồi nghi ngờ nói:
“Sao ngươi biết những tin tức này?”
Zard: “Ta đoán.”
Sấm Vương: “….”
Lý Tứ: “….”
Nguyệt Nhi: “….”
Thanh Bảo:
“Tuy những tin này đều do Zard đoán, nhưng cũng gần đúng sự thật, ít nhất thì số người du hành nằm trong tay gia tộc Jindai lớn hơn rất nhiều so với những gì mọi người đoán.
Tuy căn cứ gia tộc Jindai nằm ở phương bắc, nhưng họ đã xây dựng hệ thống tình báo ở tất cả các thành phố, nên trong 19 thành phố nước ta đều có rất nhiều người du hành làm việc cho họ.
Theo những gì ta biết, số người thay thế mà họ tìm được đã lên đến hai con số, còn nơi họ cần đến để xuyên qua thì ta không biết.”
“A, sao ngươi cũng biết nhiều tin tức như vậy, chẳng lẽ ngươi là thành viên của Jindai? Những tin tức này chỉ có những người thuộc dòng chính mới có thể biết.”
Zard tò mò nói.
Thanh Bảo:
“Không phải.”
Lúc này, Khánh Trần đang ngẩn người nhìn những gì mọi người đang nói, chẳng lẽ Thanh Bảo chính là Jindai Sorane sao?!
Rất có thể thân phận người này là thành viên gia tộc Jindai hoặc Hoa Kiều ở nước ngoài biết tiếng Trung, cộng thêm những gì nàng từng nói, Khánh Trần cảm thấy người này rất giống Jindai Sorane!
Cha của Jindai Sorane là người Trung Quốc, rất có thể nàng suy nghĩ của nàng sẽ giống cha nàng.
Khánh Trần bỗng nghĩ, lúc trước tên hắn từng xuất hiện trong nhóm chat, nếu Thanh Bảo thật sự là Jindai Sorane….
Nếu đối phương cũng là người du hành thì rất có thể nàng đã đoán được hắn là người du hành.
Bây giờ Jindai Sorane đang trốn trong nước, nếu nàng đã đoán được thì chẳng phải sẽ đến Lạc thành tìm mình sao?
Khánh Trần không thể chắc chắn nàng có đến tìm hắn không, vì dù sao hai người chỉ mới gặp nhau vài lần, tuy họ có hôn ước ở thế giới trong nhưng đối với những người du hành như họ, làm gì có ai coi hôn ước đó là thật chứ?
Một lúc sau, Vật Cấm Kỵ ACE-999 bỗng nhắn một tin:
“Ta muốn thông báo với mọi người, nếu ai gặp được người có khuôn mặt hay giọng nói giống người Jindai hay Kashima, xin hãy thông báo ngay với các thành viên Cửu Châu hoặc Côn Luân.
Đây không phải chuyện đùa, nếu Jindai và Kashima là bên chiến thắng, thành viên trong nhóm sẽ là những người chịu ảnh hưởng đầu tiên.
Nếu ai đó nghĩ cuộc chiến ở thế giới trong không liên quan gì đến chúng ta thì họ nghĩ sai rồi.”
Tĩnh Sơn:
“Đồng ý, Côn Luân cũng hoan nghênh các vị chia sẻ tin tức.
Ngoài ra, nếu thế giới trong chuẩn bị nổ ra chiến tranh thì chắc chắn Jindai và Kashima sẽ có hành động gì đó trong nước, xin các vị chú ý an toàn.”
Khánh Trần trầm tư, hắn đồng ý với những gì hai người vừa nói.
Chỗ dựa lớn nhất của hắn bây giờ chính là quan hệ giữa hắn, Lý Thúc Đồng và Lý thị, nếu Lý thị bại trận, chỗ dựa của hắn sẽ yếu đi.
Không chỉ mình hắn, có lẽ rất nhiều người du hành cũng sẽ gặp nguy hiểm, ví dụ Sấm Vương có thân phận ở thế giới trong là sĩ quan quân đội dòng chính của Khánh thị, nếu Khánh thị là bên bại trận thì địa vị xã hội của hắn sẽ khó mà giữ được như bây giờ.
Đến lúc đó, những người du hành làm việc cho gia tộc Jindai và Kashima sẽ có địa vị cao hơn, dẫn đến thế giới ngoài cũng chịu ảnh hưởng rất lớn.
Xét theo khía cạnh lợi ích của bản thân, nếu Khánh Trần gặp người làm việc cho Jindai và Kashima thì chắc chắn hắn sẽ ra tay ngăn cản kế hoạch của đối phương, chưa nói đến những hận thù còn sót lại trong lịch sử.
Lúc này, Thanh Bảo đột nhiên hỏi:
“Đúng rồi, trong nước….Có nhiều người biết tiếng Nhật không?”
Lý Tứ:
“Tiếng Nhật chỉ là một ngôn ngữ nhỏ, khá ít người học, ngươi hỏi chuyện này làm gì?”
Thanh Bảo giải thích:
“À, ta chỉ tò mò thôi, nếu chúng ta muốn khai chiến với Jindai, biết một chút tiếng Nhật sẽ giúp ích rất nhiều, chẳng phải có câu ‘biết người biết ta trăm trận trăm thắng’ sao.”
Lục Áp:
“Có lý.”
Zard:
“Mọi người có muốn học không! Ta có rất nhiều tài liệu giảng dạy!”
Sấm Vương:
“Có thể chia sẻ với mọi ngươi không, ta cũng muốn học ngoại ngữ.”
Thanh Bảo: “….”
Khánh Trần bỗng nghĩ, nếu Thanh Bảo thật sự là Jindai Sorane, có lẽ mục đích câu hỏi này để đoán xe hắn có biết tiếng Nhật không?
Có lẽ đối phương không biết mình cũng đang ở trong nhóm….
Đương nhiên, dù Thanh Bảo có hỏi câu này thì Khánh Trần vẫn không thể chắc thân phận đối phương có phải Jindai Sorane hay không.
Lúc này, Huyễn Vũ bỗng nói:
“Theo những gì ta biết, một số người du hành làm việc cho Jindai và Kashima đã bắt đầu hành động, xem ra họ định đưa người nào đó đến Lạc thành để thay thế một nhân vật lớn nào đó của Lý thị ở thế giới trong.”
Sấm Vương:
“Nha, ai mà biết ngươi có cố ý nói vậy để lừa chúng ta không? Biết đâu ngươi đang giúp Jindai và Kashima thì sao?”
Huyễn Vũ:
“Nếu tổ chim bị phá thì trứng cũng không thể lành, Sấm Vương, nếu ta không đoán sai thì chỗ dựa của ngươi ở thế giới trong là Khánh thị đúng không.
Nếu Khánh thị trở thành bên bại trận thì ngươi có thể sống tốt như bây giờ sao? Ta nghĩ những người du hành có địa vị xã hội ở thế giới trong đều có liên quan gì đó đến các tập đoàn, nên tình cảnh mọi người đều giống nhau cả thôi.”
Chương 717: Bàn Luận 3
Khánh Trần thấy những gì hắn nói thì thầm nghĩ, lúc trước hắn đoán 60% Huyễn Vũ là người Trần thị, bây giờ xác suất này đã tăng lên thành 70%.
Nhưng đúng lúc này, Vật Cấm Kỵ ACE-999 đột nhiên nói:
“Các vị nên chú ý an toàn của mình và đề cao cảnh giác với Jindai, Kashima, Cửu Châu và họ từng xảy ra xung đột vũ trang quy mô nhỏ ở nước ngoài, gần đây một số người của chúng ta cũng bị ám sát.
Đây đều là những chuyện từng xảy ra, ngay cả khi cuộc chiến ở thế giới trong chưa nổ ra thì họ vẫn sẽ hành động.”
Bầu không khí trong nhóm chat bắt đầu trở nên nghiêm trọng.
Mọi người đều nghĩ, ngay cả tổ chức lớn như Cửu Châu còn bị ám sát, thì chẳng phải những ‘quân lính đơn độc’ như họ sẽ rất nguy hiểm sao?
Thật ra những người du hành làm việc cho Jindai và Kashima không lợi hại hơn họ bao nhiêu, nhưng vấn đề là họ hành động rất nghiêm chỉnh, hơn nữa tất cả những người du hành đó đều từng trải qua những khóa huấn luyện chính quy của quân đội.
….
Giang Tuyết lái xe thẳng vào khu nhà trên đường Hành Thự.
Thời gian Khánh Trần đến Hàm thành cộng với thời gian ở thế giới trong khiến hắn cảm thấy mình đã rời khỏi đây rất lâu rồi.
Hắn xuống xe nhìn ngắm xung quanh, ghi nhớ tất cả khung cảnh vào đầu.
Hồ Tiểu Ngưu đã tìm được trụ sở mới, sáng mai hắn sẽ đi kí hợp đồng và làm thủ tục sang tên.
Căn biệt thự họ định mua vừa xây xong cách đây không lâu, nó nằm trong khu nhà giàu ‘Quốc Bảo Hoa Viên’ nổi tiếng ở Lạc thành.
Biệt thự rộng khoảng 720 mét vuống, có tất cả tổng cộng 8 phòng ngủ.
Hồ Tiểu Ngưu, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, Khánh Trần, Giang Tuyết, Lý Đồng Vân, Trương Thiên Chân, vừa đủ cho tất cả các thành viên Bạch Trú, đến lúc đó nữ sẽ ở tầng ba, nam sẽ ở tầng hai, như vậy Giang Tuyết và Lý Đồng Vân sẽ có thêm không gian riêng.
Cảnh quan xung quanh biệt thự rất thích hợp chạy bộ buổi sáng, tầng hầm đủ lớn để cải tạo thành phòng tập thể thao.
Xem ra Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ rất chu đáo.
So với những thành viên khác, Hồ Tiểu Ngưu thích hợp làm những việc liên quan đến đầu óc hơn.
Nói cách khác, hai ngày nữa bọn Khánh Trần sẽ dọn đến nơi ở mới, khi đó tất cả các thành viên Bạch Trú sẽ tập hợp cùng một chỗ.
Căn nhà trên đường Hành Thự sẽ trở thành hồi ức của mọi người.
Nhưng lúc mọi người bước vào cửa chính khu nhà lại ngạc nhiên phát hiện có mấy chiếc xe sang trọng đang đỗ trong bãi đậu xe của tầng 12.
Họ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy Hồ Tiểu Ngưu và vài người đàn ông trung niên đang đứng trong hành lang:
“Mấy chú, ta không giúp gì được đâu, ta chỉ tiện tay giúp Trương Thừa Trạch thúc thúc mà thôi, ta không có quyền quyết định chuyện này.
Mời các vị về đi, ta chỉ đưa mọi người tới đây thôi.”
Bên cạnh Hồ Tiểu Ngưu đang có năm sáu người đàn ông trung niên đang liên tục nói gì đó.
Một người đàn ông trung niên mập mạp nhíu mày nói:
“Tiểu Ngưu, Trương Thừa Trạch nói với chúng ta, tổ chức của ngươi rất lợi hại, hắn nói không có gì trong thành phố số 18 có thể uy hiếp các ngươi, rõ ràng ngươi có thể giúp chúng ta.”
Hồ Tiểu Ngưu nghiêm túc nói:
“Ta muốn đính chính lại.
Đầu tiên, đây không phải tổ chức của ta, mà là tổ chức ta tham gia, hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau.
Ngoài ra, lúc trước chúng ta đã phải mạo hiểm rất nhiều mới có thể cứu Trương Thừa Trạch thúc thúc ra ngoài, bây giờ tổ chức chúng ta đã không thiếu tiền, chúng ta không định dùng mạng của mình để đổi tiền.”
Một người đàn ông trung niên nhân khác nói:
“Tiểu Ngưu, nếu chúng ta có thể tự giải quyết chuyện của mình thì còn tìm đến các ngươi làm gì….”
“Đúng vậy, hay ngươi chuyển lời đến ông chủ của ngươi, chúng ta sẽ nói chuyện trực tiếp với hắn, có lẽ trong tay chúng ta có thứ gì đó hắn cần.”
Người đàn ông trung niên mập mạp nói.
Hồ Tiểu Ngưu lập tức lắc đầu từ chối:
“Ta sẽ chuyển lời đến hắn, còn chuyện hắn đồng ý hay không thì ta không biết.
Nhưng các vị đừng hi vọng có thể nói chuyện trực tiếp với hắn.”
Sau đó, Hồ Tiểu Ngưu đẩy những người này lên xe.
Lúc này Nam Canh Thần mới tò mò nói:
“Những người này là ai vậy?”
Hồ Tiểu Ngưu cười nói:
“Chúng ta vào nhóm chat Bạch Trú nói chuyện, ta có chuyện gấp muốn báo cáo với ông chủ.”
“Được thôi.”
Khánh Trần nói.
Sau đó họ ai về nhà nấy.
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Ông chủ, ta đã bán liều thuốc biến đổi gen đó cho Trương Thừa Trạch theo lời ngài.
Hắn trả 12 triệu và đã chuyển khoản cho Thu Tuyết, có lẽ bây giờ hắn vẫn chưa bình thường trở lại đâu.”
Ông chủ:
“Ừ, ngươi vất vả rồi.”
Chương 718: Bàn Luận 4
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, lần xuyên về trước Trương Thừa Trạch đã kể chuyện hắn được cứu cho bạn bè của hắn, bạn bè của hắn đã đến nhờ ta giúp họ.
Theo những gì ta nghe được, những người này đều có một cuộc sống rất tệ ở thế giới trong, có người bị cầm tù phi pháp, có người sống ở tầng đáy xã hội.
Lúc trước họ đã từng thuê những người du hành khác nhưng một số bị lừa, một số không thể giúp được gì.”
Không Sợ Khó Khăn:
“Trong đó có một người, lúc trước hắn từng lái xe đến các thành phố Open Beta để tìm cơ hội xuyên qua, mãi đến khi đi qua Trịnh thành thì mới xuất hiện đồng hồ đếm ngược trên cánh tay.
Trước khi xuyên qua hắn đã tìm hiểu rất kĩ thông tin về thế giới trong, nhưng vừa hắn vừa xuyên qua đã bị vợ ở thế giới trong phát hiện.
Sau khi phát hiện chồng mình bị thay thế, người vợ đó không báo cáo ủy ban quản lí an ninh hay giết hắn này, mà giả vờ như không biết gì, sau đó nàng lợi dụng lúc hắn ngủ để tiêm thuốc an thần, sau đó nhốt hắn vào trong lồng sắt, bây giờ hắn đã bị nhốt gần một tháng.”
Khánh Trần sửng sốt.
Ông chủ:
“Tại sao lại nhốt hắn.”
Không Sợ Khó Khăn:
“Vì người vợ đó nghĩ chồng mình có thể quay về lần nữa.
Nếu chồng nàng không quay về thì nàng vẫn có thể nhìn xác chồng, nên nàng ta mới không nỡ giết hắn.
Mỗi ngày nàng đều đem cơm cho hắn, hoặc nói chuyện với hắn, nhưng lại không cho hắn mở miệng trả lời.”
Khánh Trần có thể hiểu, cảm giác của người phụ nữ này lúc đó đã tuyêt vọng đến mức nào, nàng đã có một cuộc sống tốt, một tình yêu đẹp, nhưng bỗng một ngày mọi thứ nàng có đều biến mất.
Đối phương chọn cách cầm tù người du hành vì nàng muốn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy ‘chồng mình’ như xưa.
Cho nên, đây chính là lí do vì sao Khánh Trần không muốn nhờ Nhất chủ động tìm những người thay thế ở thế giới ngoài.
Mỗi lần xuyên qua đồng nghĩa với một sinh mạng chết đi.
Ông chủ:
“Do hắn chủ động xuyên qua nên mới gây ra chuyện này, chúng ta sẽ không giúp, còn những người khác thì như thế nào?”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Ta biết có một người khá thảm, hắn và con trai hắn đều trở thành người du hành, con của hắn chính là bạn học của Lưu Đức Trụ.
Hắn thì xuyên thành người hầu của người khác ở thành phố số 18, con hắn lại cùng các bạn tìm cách phạm tội để được vào ngục giam của Lưu Đức Trụ….”
Khánh Trần cảm thấy rất kinh ngạc, hắn suýt quên mất chuyện của những thiếu gia ăn chơi đó, bây giờ có người nhắc hắn mới nhớ, những thiếu gia ăn chơi kia sắp phải vào tù rồi.
Nhưng tất cả thành viên Bạch Trú đều biết, Lưu Đức Trụ đã được ‘Ông chủ’ giúp thoát tội, nếu bây giờ những người đó vào tù thì chắc chắn không thể ra nữa.
Gia đình này thật thảm….
Ông chủ:
“Chúng ta sẽ không nhúng tay vào chuyện này, còn những người khác thì sao.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Có một người rất khả nghi, hắn nói lúc vừa xuyên qua đã trở thành thành viên của tổ chức thần bí nào đó rất giống tổ chức tình báo.
Hắn vừa xuyên qua đã bị người khác giam lỏng, mỗi ngày những người đó đều tẩy não hắn.
Hắn nói hắn ở chung với vài người nữa, mỗi ngày tổ chức thần bí đó chỉ cho họ ngủ một giờ, thời gian còn lại họ đều bị chiếu ánh sáng mạnh lên mặt, mãi đến khi nào hết ngày mới thôi.
Tổ chức này rất coi trọng chuyện tẩy não, lời thoại được họ biên soạn rất kĩ càng.”
Ông chủ:
“Nhưng người thuộc tổ chức đó có gì đặc biệt không?”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Những người đó ngụy trang rất cẩn thận nên hắn không thấy có gì đặc biệt.”
Ông chủ:
“Tổ chức đó có bắt hắn làm gì ở thế giới ngoài không?”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Bây giờ thì chưa, hắn vẫn chưa được giao nhiệm vụ gì, nhưng gần đây quá trình tẩy não bắt đầu trầm trọng hắn có vẻ những người này đang gấp rút chuẩn bị cho thứ gì đó.”
Ông chủ:
“Bây giờ hắn bị tẩy não chưa?”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Người này lập nghiệp bằng nghề bán hàng đa cấp từ những năm 90 của thế kỉ trước.
Hắn nói tất cả những kĩ xảo tẩy não mà đối phương dùng trên người hắn quá đơn giản nên hắn không sao, hắn còn nói mình biết một số cách lợi hại hơn nhiều.”
Lưu Đức Trụ: “….”
Nam Canh Thần: “….”
Ông chủ:
“Chúng ta sẽ giúp người này, ngươi bảo hắn gửi tất cả những gì hắn biết cho ngươi.
Còn về giá tiền như thế nào thì Ngưu Ngưu sẽ đi đàm phán với hắn, căn cứ theo gia sản của hắn mà ra giá.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Được rồi tuân lệnh.”
Bây giờ Khánh Trần đang nghi ngờ rất có thể tổ chức đang khống chế người đàn ông này làm việc cho một trong hai nhà Jindai hoặc Kashima!
Nếu Lý thị, Khánh thị, Trần thị bắt được những người du hành, họ không cần che giấu thân phận tập đoàn của mình làm gì, chắc chắn họ sẽ chủ động công bố thân phận của mình để những người du hành không dám chống lại, sau đó họ sẽ đưa ra lợi ích để những người này tự khuất phục.
Chỉ có Jindai và Kashima mới phải làm việc cẩn thận như vậy.
Nếu lân théo dấu vết của người du hành này thì thậm chí Khánh Trần có thể tiêu diệt một tổ chức tình báo nào đó của Jindai hoặc Kashima ở thế giới trong.
Lúc này, Nam Canh Thần đã đoán ra gì đó nên tò mò hỏi:
“Trần ca, ngươi định tham gia vào cuộc chiến với Jindaj và Kashima sao?”
“Chưa bàn đến vấn đề tham gia hay không.”
Khánh Trần nói:
“Nhưng ngươi phải hiểu, chúng ta có quan hệ với rất nhiều người trong Lý thị, nếu người thay thế mà họ định đưa tới Lạc thành chính là người chúng ta quen thì sao, nếu người đó là Lý Y Nặc, Lý Tu Duệ, Lý Trường Thanh thì sao.”
Nam Canh Thần vừa nghe thấy tên Lý Y Nặc đã bắt đầu điên lên:
“Làm mẹ nó!”
Trong nhóm Bạch Trú, Ông chủ nói:
“Hồ Tiểu Ngưu đã chuẩn bị xong trụ sở mới, mọi người chuẩn bị thu dọn đồ đạc để chuyển nhà, lúc đó mọi người sẽ dễ chăm sóc nhau hơn.”
Lưu Đức Trụ đột nhiên kích động nói:
“Ông chủ, ngươi có chuyển đến đó không?”
Hắn đang nghĩ, cuối cùng mình cũng gặp được ông chủ rồi sao?
Ông chủ:
“Ta không chuyển đến đó.”
Lưu Đức Trụ:
“À….”
Thu Tuyết đột nhiên hỏi:
“Tiểu Phú Bà có chuyển đến đó không?”
Tiểu phú bà:
“Ta cũng không chuyển đến đó….”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 719: Dọn Nhà 1
Một người khi sống trong cái xã hội úa tàn này thì bất kì lời nói dối nào cũng đều mang theo ác ý.
Khi Giang Tuyết thấy ‘ông chủ’ bảo sẽ không dời đi nữa, trong lòng cô vui như mở cờ, Khánh Trần rõ ràng chính là muốn chuyển đi, chỉ là ông chủ không muốn đi mà thôi.
Ông chủ có chuyển đi hay không thì có liên quan gì đến Khánh Trần?
Hiện tại, Giang Tuyết vô cùng thích bộ dáng này của Khánh Trần, nói dối mà vẫn nghiêm túc đứng đắn như vậy.
Nhưng điều khiến cô không thể ngờ đến chính là lời nói dối của Tiểu Phú Bà thật ra không khác ông chủ là bao.
Lý Đồng Vân chắc chắn là muốn chuyển đi cùng với Giang Tuyết, nhưng Tiểu Phú Bà không thể đi, nếu chuyển đi sẽ bị đánh cho một trận….
Cũng may là Khánh Trần giữ lại một căn phòng trong biệt thự cho hai người, như vậy nếu Tiểu Đồng Vân có tham gia nhóm trò chuyện lần nữa cũng sẽ không bị người khác phát hiện.
Lưu Đức Trụ: “Tiểu Phú Bà, tại sao ngươi lại không chuyển đi?”
Tiểu Phú Bà: “Ta không phải người của Lạc thành, trước đây khi đi du lịch một lần bất cẩn đã trở thành người du hành, vì vậy không thể nào chuyển đi được.”
Lưu Đức Trụ: “Cũng có thể đến Lạc thành định cư mà, mọi người đều ở đây, ông chủ cũng là người Lạc thành.”
Tiểu Phú Bà: “Sau này chắc chắn sẽ đến!”
Lưu Đức Trụ lại hỏi: “À, không phải trong nhóm Bạch Trú chúng ta còn có một Đại Phú Ông sao, ông ta có đi không?”
Đại Phú Ông: “Ngươi tự mà lo cho mình trước đi.”
Lưu Đức Trụ: “……”
Lúc này, Giang Tuyết còn còn có chút cảm giác ngại ngùng, cô nói với nhóm Bạch Trú: “Cái đó, thật ngại quá mọi người, ta là một người mẹ đơn thân đã từng ly hôn, nếu có chuyển đi ta phải dẫn theo con gái mình, có điều mọi người cứ yên tâm, nó rất ngoan sẽ không làm phiền đến người khác.”
Khánh Trần và Nam Canh Thần đang ở trong một căn phòng tại lầu một, hai người đều cười đến sắp thành ngốc rồi….
Một Con Vịt Nhỏ: “Thật sự rất ngoan sao, nếu ngoan như những lời ngươi nói thì không thành vấn đề.
Thu Tuyết, ngươi yên tâm mang theo con bé đến đây, ông chủ chắc chắn không nở để mẹ con hai người chia cắt đâu.”
Ông Chủ: “Ừm, cứ dẫn theo con gái ngươi đi, không phiền hà gì đâu.”
Tiểu Đồng Vân đang ở trong phòng ngủ trên lầu, nhìn thấy mẹ còn đang cố gắng giải thích cho mình, cô bé bắt đầu lo lắng rồi đột nhiên đứng lên, sau này nếu thật sự bị phát hiện sẽ phải chịu bị hành hạ đến cỡ nào đây.
Ban đêm, một mình Khánh Trần đến mở cửa phòng của Ương Ương, điều khiến người ta bất ngờ chính là bên trong khe cửa có một lá thư do Trương Uyển Phương viết, lá thư khá dày, có vẻ bên trong còn có tiền.
Hắn không mở ra xem nội dung bên trong, cũng không lấy tiền mà trực tiếp ném vào trong thùng rác.
Sức mạnh của trọng lực vẫn chưa giảm xuống được bao nhiêu, chỉ là Khánh Trần đã từ cấp E thăng lên đỉnh cao của cấp D, trọng lực vốn dĩ cũng chẳng có tác dụng gì quá lớn đối với hắn.
Có lẽ Ương Ương cũng không ngờ Khánh Trần sẽ thăng cấp nhanh như vậy.
Trong khoảng thời gian này, Khánh Trần còn có hai thứ năng lực bí ẩn khác đã tăng lên với tốc độ rất nhanh, đầu tiên là khả năng ngắm bắn mục tiêu với khoảng cách lên đến 2350 mét, thứ hai chính là hắn đang duy trì thuật hô hấp trong ải thứ nhất, chân khí Kỵ Sĩ từ hai tay, hai chân, bắt đầu lan tràn đến khắp xương sống .
Hắn đang rất cần đến chân khí Kỵ Sĩ, một mặt là độ sắc bén của chân khí Kỵ Sĩ khi hóa vạn vật thành đao rất quan trọng, mặt khác số lượng chân khí cũng quan trọng không kém.
Lần này khi Khánh trần đi Hàm thành luôn mang theo bài poker bên người, có thể vượt qua kiểm an một cách an toàn mà không hề có áp lực nào.
Nếu hắn cùng với kẻ thù đến một nơi mà không thể mang theo vũ khí, thì kĩ năng phòng thân Thu Diệp Đao sẽ trở thành một đòn hiểm hốc.
Nhưng điều mà Khánh Trần quan tâm nhất bây giờ không phải là Thu Diệp Đao, mà là sau khi hắn điều khiển con rối, ở giữa sẽ có sợi dây nối liền với con rối đó.
Khi giết chết Trương Tam, hắn lợi dụng sợi dây ở giữa chính mình và con rối, thành công tạo ra một đòn chí mạng, cắt đứt ngay cổ đối phương.
Điều này khiến Khánh Trần phải suy nghĩ lại, nếu có một ngày hắn có thể khống chế được nhiều con rối, mà ở giữa lại có những sợi dây dài đến hơn năm mươi mét và đều sắc bén như đao….
Như vậy ngay cả người chủ và con rối có thể tạo ra một thiên la địa võng, nhanh chóng kết thúc chiến trường.
Lúc đó, những sợi dây điều khiển trong suốt như vô hình, các con rối cùng lúc xuất hiện với nhau thì từng sợi dây sắc bén lúc này sẽ là một lợi thế chết người .
Có những lúc Khánh Trần còn cho rằng, có lẽ đây mới là sự kết hợp giữa sợi dây điều khiển con rối và chân khí Kỵ Sĩ, cũng chính là cách sử dụng chân khí tốt nhất.
Chương 720: Dọn Nhà 2
Đếm ngược 162:00:00.
Chủ nhật, không cần đi học.
Sáu giờ sáng, Lưu Đức Trụ đến gõ cửa dưới cơn gió lạnh buốt thấu xương, hôm nay đến lượt Nam Canh Thần ngăn gió, nhìn bộ dạng uể oải của tên này cũng không biết trong bảy ngày xuyên qua đã làm cái gì.
Khánh Trần có chút suy tư đi tụt phía sau đội ngũ, để cho một thanh niên trời sinh gầy yếu như Nam Canh Thần đi trên con đường Kỵ Sĩ có phải quá mạo hiểm rồi không?
Đi theo con đường Kỵ Sĩ, sau khi hoàn thành toàn bộ tám ải sinh tử mới thăng cấp thành Kỵ Sĩ chân chính, từ một người bình thường trực tiếp thăng lên cấp A, cũng không cần ải vấn tâm.
Nhưng thật ra khi đi theo con đường Kỵ Sĩ lại nguy hiểm vô cùng, không khác gì lấy thân mình ra khiêu chiến.
Ải thứ nhất phải leo lên vách đá cao dựng đứng ở núi Thanh Sơn, chỉ cần một chút sơ ý sẽ rơi xuống vách núi cao vạn trượng sâu không thấy đáy, không biết có bao nhiêu người đã bỏ mạng tại nơi nầy.
Tám sinh tử quan, người khiêu chiến nhất định phải là người nổi trội nhất ở mỗi ải mới được chọn.
Mỗi một cửa ải, tỉ lệ thương vong đều vô cùng cao.
Cho nên, không phải tất cả thành viên Bạch Trú đều phải đi trên con đường này, mà chọn những con đường không có tiềm lực vì vậy họ phải tu hành Chuẩn Đề Pháp, qua đó cũng có thể sớm ngày trở thành người bảo vệ Bạch Trú.
Khánh Trần nhìn thoáng qua đám người Lưu Đức Trụ, Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần, dần dần cũng nghĩ ra một ý tưởng mới.
Kết thúc chạy bộ buổi sáng, hắn nói với mấy người họ: “Lưu Đức Trụ, Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần ba người các ngươi theo ta vào phòng, Tiểu Ngưu ngươi trở về nhà trước rồi liên lạc với bên công ty vận chuyển, ông chủ bảo chúng ta tranh thủ chiều hôm nay không đi học cùng nhau chuyển nhà, như vậy cũng tốt có thể tập họp lại cùng nhau tu hành.”
Hồ Tiểu Ngưu hơi bất ngờ một chút.
Tu hành?
Nhưng vì sao Khánh Trần gọi ba người họ theo, chỉ để một mình hắn đi làm việc?
Hồ Tiểu Ngưu nghĩ mãi không ra, nhưng cũng không nói gì: “Được, ta hiểu rồi .”
Hiện tại, ông chủ là người có địa vị cao nhất trong tổ chức Bạch Trú, tiếp đến chính là Khánh Trần, vì vậy mọi người đều nghe theo hắn.
Trong phòng, Khánh Trần nhìn về phía ba người họ nói: “Ông chủ kêu ta truyền lại cho các ngươi một vài thứ mới.”
Trương Thiên Chân tò mò hỏi:
“Khánh Trần, sao không gọi Hồ Tiểu Ngưu theo, hắn đã phạm lỗi sai gì rồi sao?”
“Không biết.” Khánh Trần lắc đầu:
“Ông chủ chỉ nhắn lại như thế, ta cũng không có hỏi tại sao.”
Trương Thiên Chân cũng không nói gì.
Lưu Đức Trụ hỏi: “Khánh trần, ngươi định truyền lại cho bọn ta cái gì?”
Lúc này, Khánh Trần ngồi xếp bằng trên mặt đất nói: “Phương pháp tu hành chính thống.”
Ba người sửng sốt một chút, ngay cả Nam Canh Thần cũng không biết, Khánh Trần vậy mà đã nắm giữ trong tay các phương pháp tu hành!
Họ mặt đối mặt nhau, mọi người đều đã gia nhập nhóm trò chuyện của Hà Tiểu Tiểu, tuy Trương Thiên Chân không cùng nhóm với mọi người nhưng ít nhiều gì sẽ cùng trò chuyện những việc liên quan đến tu luyện.
Họ hiểu rõ, phương pháp tu hành tuy rằng khó có được, nhưng chỉ cần bỏ ra một số tiền vẫn có thể tìm ra.
Khó nhất chỉ là có chút hậu quả về sau.
“Các ngươi hiểu như thế nào về phương pháp tu hành?” Khánh Trần hỏi.
Lưu Đức Trụ rất có hứng thú đối với phương diện này, hắn nói: “Ta biết rất nhiều công pháp đều để lại hậu quả sau này, nghe nói trong thế giới thật phương pháp tu hành là phải tự thiến trước khi tu luyện…
Khánh Trần thầm nghĩ, hắn vậy mà…
Chưa từng nghe qua việc này, cái giá phải trả quả thất rất lớn….
Hắn hỏi: “Còn gì nữa không?”
Lưu Đức Trụ: “Ta còn nghe nói, có một giáo phái tên là Mãnh Hổ, sức mạnh công pháp có thể lên đến cấp C, nhưng người tu hành sẽ trở nên cao to cường tráng như trâu.
Còn có một loại công pháp tà môn đặc biệt khác, sau khi tu luyện toàn thân sẽ mọc đầy lông.
Một loại khác khi tu luyện xong chỉ số thông minh sẽ bị giảm sút.
Còn có một loại nữa khi kết thúc quá trình tu hành mỗi khi trời tối sẽ phát ra mùi hôi thối khắp người, cấp bậc càng cao, mùi hôi sẽ càng nồng.”
Khánh Trần thầm nghĩ, người toàn thân bốc mùi này mà muốn hành nghề ám sát chắc khó lắm.
Không phải phương pháp tu hành nào cũng dựa vào tà đạo để lấy sức mạnh, cái giá phải trả cũng đủ thứ loại kinh tởm.
Nhưng phương pháp tu luyện mà có thêm hai chữ chính thống vào liền trở nên khác biệt hoàn toàn.
Có người từng nói qua rằng, người có được phương pháp tu hành chính thống chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Bây giờ, thứ vô cùng hiếm có ấy lại đang ở trước mắt họ.
“Phương pháp chính thống này có lẽ chỉ có tổ chức người du hành mới có?”
Trương Thiên Chân tò mò nói.
“Chưa chắc. “
Khánh Trần lắc đầu: “Ta nghe được một tin tức, Hà Kim Thu có lẽ đang ở trong thế giới tổ chức tình báo của Hồ Thị, trong truyền thuyết có nói rằng tổ chức này cũng có phương pháp chính thống.
Nếu như Hà Kim Thu là một thành viên cốt cán của tổ chức này, như vậy thì ở Cửu Châu chắc hẳn là cũng có người tu hành như thế.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










