- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 73 : Huyệt Thần Đình (c721-c730)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 73 : Huyệt Thần Đình (c721-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 721: Huyệt Thần Đình
Khánh Trần nói:
“Trước tiên đừng nhắc đến những việc không liên quan, các ngươi dựa theo tiết tấu hô hấp của ta mà tự điều chỉnh tiết tấu hô hấp của mình.”
Nói xong, hắn nhắm mắt lại bắt đầu duy trì ải thứ nhất của thuật hô hấp.
Chỉ là đã vài phút trôi qua, hắn lại bất ngờ phát hiện ba người đối diện vậy mà không hề nắm bắt được tiết tấu.
Lưu Đức Trụ hơi chần chờ nói: ” Khánh Trần, tiết tấu hô hấp….Rất khó để nắm bắt một cách chính xác.”
Khánh Trần suy nghĩ một lát, sau đó đặt ngón tay lên cổ tay Nam Canh Thần để bắt mạch, nhớ lại cách thức mà lần đầu tiên Lý Thúc Đồng dạy hắn cách tiến vào thuật hô hấp.
Sau đó, khi hắn bắt đầu tiến vào ải thứ nhất của thuật hô hấp, chân khí Kỵ Sĩ bên trong cơ thể bắt đầu dâng trào, lúc này tần suất hô hấp của Nam Canh Thần cũng thay đổi rõ rệt!
Thì ra, đây là phương thức truyền thụ cơ bản của thuật hô hấp!
Có thể thấy rõ ràng sắc mặt của Nam Canh Thần lúc đầu thì có chút xanh tím, sau đó khôi phục lại như bình thường.
Mười phút đồng hồ trôi qua, chân khí như đã xâm nhập vào người, hoàn toàn hài hòa trong một loại ý thức kì diệu nào đó.
Khánh Trần cũng cảm thấy khá bất ngờ, hắn từng đọc qua từ quyển sách nhỏ kia, tu luyện ải đầu tiên của Chuẩn Đề Pháp rất khó, bình thường phải mất nửa năm mới có thể chính thức nắm bắt được, từ đó mới cảm nhận được sự tồn tại của chân khí.
Nhưng biểu hiện bây giờ của Nam Canh Thần rõ ràng là không đúng, chẳng lẽ trong lần đầu tiên thực hiện đã nắm bắt được rồi?
Tuy rằng vẫn cần đến sự dẫn dắt của Khánh Trần, nhưng lúc này đã có thể cảm nhận được sự tồn tại của chân khí.
Hắn dùng ngón tay chạm nhẹ vào huyệt Thần Đình của Nam Canh Thần: “Dùng ý thức dẫn chân khí sắp xuất hiện đến chỗ này, đây là điểm thứ nhất mà ngươi phải phá bỏ, đợi sau khi ngươi phá bỏ được tám mươi mốt điểm nữa thì ải thứ nhất coi như tu luyện thành công.”
Khánh Trần cũng chưa từng luyện qua phương pháp này, hắn chỉ có thể dựa theo những gì trong quyển sách nhỏ để chỉ dẫn họ.
Hắn đã muốn đốt quyển sách nhỏ kia từ lâu rồi, dù sao dựa vào khả năng ghi nhớ của hắn thì quyển sách đó có hay không cũng không quan trọng.
Khánh Trần nhìn Trương Thiên Chân nói: “Nhắm mắt lại.”
Nói xong, hắn nắm lấy cổ tay Trương Thiên Chân, làm lại động tác vừa rồi.
Nhưng vẫn khiến Khánh Trần bất ngờ không thôi, ngay cả Trương Thiên Chân cũng trong lần đầu tiên dẫn dắt đã có thể cảm nhận chân khí đang tồn tại, xâm nhập vào cơ thể.
Khánh Trần không tin nên tiếp tục thử trên người Lưu Đức Trụ, kết quả vẫn không khác gì!
Hắn vốn dĩ chỉ muốn thử trên người Lưu Đức Trụ xem sao, sau khi tiêm vào người loại thuốc biến đổi gien vẫn còn có thể tu hành hay không.
Kết quả thật sự chứng minh được là có thể.
Nói cách khác, ba mạch máu của Lưu Đức Trụ đồng nhất, sau này có phải sẽ trở thành chiến sĩ lục giác biến thái nhất của cấp B hay không?
Cái gọi là chiến sĩ lục giác, chính là chỉ nhanh nhẹn, khả năng phòng ngự, sự chịu đựng, sức mạnh chiến đấu….tất cả phải toàn diện, không được thiếu sót bất cứ thứ gì.
Người thiếu niên nhìn ba người đang ngồi xếp bằng cho khí xâm nhập trước mặt mình, lúc này trong đầu hắn đầy sự nghi ngờ, sao lại hoàn toàn không giống với những gì quyển sách nhỏ kia nói.
Nếu chỉ có một mình Nam Canh Thần có khả năng này, Khánh Trần không chừng sẽ cho rằng hắn có năng lực thiên phú.
Nhưng ngay cả Lưu Đức Trụ cũng như vậy, hắn sẽ cảm thấy một người thầy như hắn mới có chút khả năng thiên phú.
Không đúng, Khánh Trần suy xét lại một lần nữa.
Trước mặt ba người họ rốt cuộc có chỗ nào tu hành khác với những gì trong sách?
Ải thứ tư của thuật hô hấp!
Điểm khác nhau chính là ở chỗ này !
Khánh Trần nhớ lại lúc Lý Thúc Đồng dẫn dắt mình, đồng thời nhớ lại lúc chính mình dẫn dắt những người khác, rõ ràng chính là chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể hắn đã ảnh hưởng toàn bộ mọi thứ.
Cho nên, ải thứ tư của thuật hô hấp, bản thân cũng sẽ truyền lại những thứ ở ba ải trước.
Người viết ra cuốn sách kia bởi vì không có ai dẫn đường cho hắn, vì vây khi tu luyện ba ải đầu tiên đã khó căng thêm khó, còn phải đi rất nhiều đường vòng.
Mà bên phía Khánh Trần thì khác, ba người Nam Canh Thần, Lưu Đức Trụ, Trương Thiên Chân cho dù có muốn đi đường vòng cũng đi không được!
Nghĩ đến đây, Khánh Trần bỗng nhiên lại có thêm một ý tưởng khác.
Hắn đặt trên huyệt Thần Đình trên đỉnh đầu Lưu Đức Trụ, thử đưa chân khí Kỵ Sĩ vào.
Sắc mặt Lưu Đức Trụ vẫn bình tĩnh không có gì khác thường, chỉ là hai mắt đang khép hơi hở ra, hai giọt nước mắt chảy xuống…
Chẳng được bao lâu, hắn mở to đôi mắt, gương mặt đầy nước mắt nói: “Bạn học Khánh trần, huyệt Thần Đình của ta đã được điểm sáng lên rồi ! Khi ngươi đặt tay lên huyệt Thần Đình của ta, ta có cảm giác như có dòng nước ấm của đại dương mênh mông từ từ xâm nhập vào cơ thể, nó mạnh hơn chân khí của ta rất nhiều, chỉ hô hấp vài cái đã điểm sáng được huyệt Thần Đình.”
Chương 722: Chỉ Cần Trung Thành Là Được
Khánh Trần hơi sửng sốt một chút, thì ra truyền thuyết về Quán Đỉnh thật sự tồn tại.
Đây chẳng phải là phương pháp quán đỉnh sao, sư phụ giúp đỡ đệ tử mở ra cửa ải tu hành!
Vốn dĩ Khánh Trần chỉ là nhớ lại Chuẩn Đề Pháp được giấu trong điển tịch bí mật của Phật giáo, mà Quán Đỉnh lại là tầng cơ bản nhất cũng là nghi thức quan trọng nhất của điển tịch ấy .
Lúc đầu chỉ đơn giản là muốn làm thử xem.
Ai mà ngờ đến, phương pháp Quán Đỉnh này thật sự có tác dụng.
Hèn gì điển tịch bí mật của Phật giao luôn nhắc đến Quán Đỉnh, không ngờ thật sự dùng rất tốt.
Chẳng qua, trên thế giới không ai phá vỡ quy tắc giữa người bình thường và người tu hành, vì vậy Quán Đỉnh mới trở thành một loại nghi thức.
Hắn nhìn thấy dáng vẻ đầy nước mắt của Lưu Đức Trụ , nếu không phải trong lòng hắn biết đó là tác dụng của chân khí Kỵ Sĩ, còn cho rằng đối phương đã bị hắn làm cho cảm động phát khóc.
Khánh Trần làm như không có việc gì hỏi: “Ngươi khóc cái gì?”
Lưu Đức Trụ lau nước mắt: “Ta cũng không biết, ta chỉ là muốn khóc.”
Khánh Trần: “…”
Hắn không nói thêm gì, bắt lấy mạch của Lưu Đức Trụ, để hắn đưa chân khí vào một lần nữa.
Ngay sau đó, Khánh Trần lại đưa tay lên đỉnh đầu của Trương Thiên Chân, để chân khí Kỵ Sĩ đi vào.
Chỉ nhìn thấy Trương Thiên Chân cũng chảy đầy nước mắt đứng dậy.
Chẳng qua Trương Thiên Chân không thiếu nhẫn nại như Lưu Đức Trụ, sau khi huyệt Thần Đình của hắn được điểm sáng, hắn vẫn tiếp tục nhắm mắt ngồi đó, mặc kệ nước mắt đang chảy.
Khánh Trần nghĩ rằng, Quán Đỉnh thật sự có thể giúp cho thành viên Bạch Trú nhanh chóng trưởng thành, vấn đề chính là có thể dẫn đến việc mọi người bị thiếu nước……
Đương nhiên còn có một vấn đề quan trọng khác chính là việc thăng cấp quá nhanh có thể sẽ dẫn đến việc không vững những hiểu biết căn bản.
Nhưng sau khi Khánh Trần cẩn thận cân nhắc, dù sao hắn cũng chỉ để cho ba người đảm nhận trách nhiệm bảo vệ, có lẽ trưởng thành nhanh chóng sẽ có tố chất thân thể của người siêu phàm, còn hiểu biết căn bản đó sau này có thể bù vào sau.
Nhìn một cách tổng thể, lợi nhiều hơn hại.
Đợi sau khi Quán Đỉnh giúp Nam Canh Thần, hắn xem xét lại chân khí Kỵ Sĩ của chính mình.
Với chân khí Kỵ Sĩ hiện có cùng tốc độ khôi phục của hắn, cứ khoảng bốn giờ là có thể giúp ba người điểm sáng, vậy một ngày có thể giúp sáu lần, bảy ngày là được bốn mươi hai lần rồi.
Theo những gì quyển sách nhỏ có ghi, điểm sáng 49 lần sẽ thành Tiểu Chu Thiên, điểm sang được 81 điểm sẽ thành Đại Chu Thiên.
Ở đây Tiểu Chu Thiên tương ứng với cấp F, Đại Chu Thiên tương ứng với cấp E.
Chỉ cần hai lần xuyên qua, Bạch Trú sẽ có thêm ba siêu phàm giả cấp E?
Ở nơi thành phố đầy sóng gió này, dù cấp E không phải cao thủ nhưng ít nhất cũng có thêm sức mạnh tự vệ.
Nghĩ đến đây ánh mắt Khánh Trần lập tức sáng lên, nghi thức Quán Đỉnh này chẳng qua là sư phụ giúp đệ tử mở ra mà thôi?!
Tuy là thân mình sẽ mệt một chút, khổ một chút, nhưng chân khí Kỵ Sĩ lại có thêm chỗ dùng tốt, như vậy Khánh Trần cũng có thêm động lực tu luyện ải thứ nhất của thuật hô hấp.
Đến giữa trưa, Khánh Trần chậm rãi nói: “Các người mở mắt ra đi, nên ăn cơm trưa rồi.”
Ba người mở to mắt nhìn nhau, vành mắt cả ba đều hơi đỏ, trong ánh mắt hiện lên vẻ vui sướng khó che giấu được.
Trương Thiên Chân đứng dậy, cúi người thật sâu với Khánh Trần: “Cám ơn.”
“Không cần như vậy.”
Khánh Trần cũng đứng dậy nói: “Các vị có được sức mạnh thì tổ chức Bạch Trú mới có thể căng trở nên tốt hơn, bây giờ là do ông chủ và ta bảo vệ các ngươi, hy vọng có một ngày các ngươi cũng có thể bảo vệ được tổ chức này.”
Lưu Đức Trụ mừng rỡ nói:
“Nhất định sẽ như vậy, lần trước đi thành phố Hàm ta có cảm giác chưa thỏa mãn lắm, ông chủ chắc là muốn ta giúp một tay đánh nhau!”
Khánh Trần mĩm cười: “Sẽ có cơ hội này.”
Trương Thiên Chân trầm ngâm đi lên lầu.
Chiều nay mọi người đều phải chuyển nhà đến căn cứ mới của Bạch Trú.
Con đường tu hành mới, căn cứ mới, cứ như mọi thứ đều sẽ bắt đầu lại từ đầu.
Trương Thiên Chân vừa mở cửa nhà ra lập tức nhìn thấy Hồ Tiểu Ngưu đang ngồi ngẩn người trên ghế sô pha.
Hồ Tiểu Ngưu quay đầu lại nhìn: “Khóc? Khánh Trần đánh các ngươi?”
Trương Thiên Chân cười nói: “Thế nào, định giúp ta báo thù à?”
Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu: “Khánh Trần làm việc luôn biết tự cân nhắc, nếu hắn đánh ba người các ngươi, vậy chứng tỏ là các ngươi đáng bị đánh.”
Trương Thiên Chân cảm thấy dở khóc dở cười nói: “Này, chúng ta mới chính là anh em tốt nhiều năm nay đó.”
“Nói đi, buổi sáng hôm nay đã học được cái gì?” Hồ Tiểu Ngưu hỏi.
“Phương pháp tu hành.”
Trương Thiên Chân nghiêm túc nói: “Là phương pháp tu hành chính thống, không để lại hậu quả về sau! Hơn nữa, Khánh Trần còn dùng Quán Đỉnh giúp bọn ta tu hành, ta cảm thấy nhiều nhất là xuyên qua thêm hai lần nữa cấp bậc của ba người bọn ta có thể thăng lên cấp E.”
“Ồ!” Hồ Tiểu Ngưu gật đầu.
“Thế nào, ngươi không cảm thấy hâm mộ sao?” Trương Thiên Chân hớn hở cười nói.
Hồ Tiểu Ngưu liếc Trương Thiên Chân một cái: “Ngươi thấy gần đây ta có làm gì sai không?”
“Không có.” Trương Thiên Chân cười nói.
“Vậy tại sao có mỗi mình ta là không được tu luyện cùng Khánh Trần?”
Hồ Tiểu Ngưu cười nói:
“Yên tâm, trong lòng ta biết rõ, nhất định sẽ có con đường tốt hơn dành cho ta, ta chỉ cần trung thành đi theo ông chủ là được rồi.”
Chương 723: Người Quen
“Ngươi có cảm thấy ông chủ của chúng ta quá thần bí không.”
Trương Thiên Chân ngồi bên cạnh bàn ăn, vừa gắp thức ăn vào bát, vừa nói:
“Còn lấy được cả phương pháp tu hành chính thống.
Trước kia lúc chúng ta mới trở thành người du hành, còn khen Hà Tiểu Tiểu giỏi, có thể lấy được nhiều phương pháp như thế.
Bây giờ nghĩ lại, chỉ sợ Hà Tiểu Tiểu còn thua ông chủ của chúng ta.”
Hồ Tiểu Ngưu nhìn hắn một cái:
“Bớt suy đoán về ông chủ đi, hắn đồng ý truyền thụ phương pháp tu hành cho ngươi là chuyện tốt, không cần suy nghĩ nhiều.”
“Không phải ta suy nghĩ nhiều.”
Trương Thiên Chân phấn khởi nói:
“Ta đang cảm thán lúc trước chúng ta đã chọn đúng, khi đó Vương Vân, Bạch Uyển Nhi còn nói phải quan sát xong mới đến Lạc Thành, là ngươi kiên quyết chuyển trường.
Nếu chúng ta không phải nhóm tới sớm nhất, sao có được loại chuyện tốt này chứ.”
“Ta không cho là vậy.”
Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu nói:
“Đương nhiên chúng ta tới sớm rất tốt, nhưng cuối cùng thái độ của chúng ta mới có thể khiến ông chủ đồng ý.
Ngươi xem những thiếu gia ăn chơi kia cũng tới sớm, nhưng họ có được ông chủ nhìn trúng không, cho nên chúng ta vẫn phải làm việc thật tốt.”
“Vậy ngươi nói xem, rốt cuộc Khánh Trần có quan hệ gì với ông chủ?”
Trương Thiên Chân hiếu kỳ nói:
“Vì sao ông chủ là tin tưởng hắn như thế, thậm chí còn cho cả phương pháp tu hành chính thống? Hơn nữa lần này đi Hàm Thành, chỉ có mỗi Khánh Trần ở bên cạnh ông chủ, ngay cả Lưu Đức Trụ cũng chỉ được đứng một lát ở cửa ga.”
Hồ Tiểu Ngưu gõ đũa lên bàn, nói:
“Ê, đã nói không được đoán mò mà, lúc nào chúng ta được biết, ông chủ ắt sẽ nói cho chúng ta biết.”
“Được rồi.”
Trương Thiên Chân nói thầm:
“Không phải ta muốn tìm hiểu về ông chủ, chỉ là hiếu kì bình thường thôi….Nhưng Khánh Trần còn lợi hại hơn ta nghĩ rất nhiều, ta thật sự rất bội phục.”
Hai người này giống như Lý Đông Trạch đã nói, một chính một phụ, hỗ trợ lẫn nhau.
Trương Thiên Chân suy nghĩ linh hoạt, mặt dày tâm đen, Hồ Tiểu Ngưu công bằng chính trực, quang minh lỗi lạc.
Mỗi lần Hồ Tiểu Ngưu để tâm vào chuyện vụn vặt, Trương Thiên Chân đều có thể nhắc nhở kịp thời, mà lúc Trương Thiên Chân có suy nghĩ đầu cơ trục lợi, Hồ Tiểu Ngưu cũng có thể đè xuống.
Hai người họ cũng biết rõ điểm này.
Đang ăn cơm, bỗng có tiếng còi xe vang lên ở dưới nhà, Hồ Tiểu Ngưu nhìn qua cửa sổ:
“Đừng ăn nữa, công ty dọn nhà đến rồi, chúng ta thu dọn đồ đạc giúp dì Giang Tuyết và bạn Khánh Trần đi.”
“Ăn xong cơm đã.”
Trương Thiên Chân kêu lên ở phía sau.
“Không được, làm việc chính trước.”
Hồ Tiểu Ngưu nói.
Hồ Tiểu Ngưu nghiêm túc thực hiện mỗi một mệnh lệch của “ông chủ”, chuyện gì cũng phải làm thật tốt mới yên tâm.
Công ty dọn nhà lấy ra từng cái thùng, cũng mở thiết bị ghi chép trước ngực ra, để bảo đảm không có công nhân trộm đồ, phá hỏng đồ vật.
Họ giống như binh sĩ, nhanh chóng phân loại mỗi thứ đồ, sau đó đóng thùng mang lên xe hàng.
Khánh Trần nhìn một màn này, hỏi Hồ Tiểu Ngưu:
“Những người này trước kia đã từng dọn nhà cho các ngươi, ta đã từng gặp họ rồi.”
Hồ Tiểu Ngưu hơi bất ngờ, đối phương lại nhớ rõ mấy công nhân dọn nhà bình thường?
Trên thực tế cũng không phải là tìm bừa một công ty dọn nhà, mà đây là công ty dọn nhà chuyên nghiệp của nội bộ tập đoàn Hồ thị, từ Hải Thành tới vào mấy ngày trước.
Lúc dọn nhà, những người khác đều có mấy thùng lớn, nhất là Nam Canh Thần, có một đống đồ lung ta lung tung mua trên mạng.
Chỉ riêng Khánh Trần có mỗi một cái thùng nho nhỏ, xếp mấy bộ quần áo thay giặt và chút đồ dùng hàng ngày.
Không có khung ảnh, không có album, không có đồ kỷ niệm quá khứ.
Người bình thường đều sẽ có một ít ảnh chụp chung với cha mẹ, hoặc là nhật kí, thư từ với bạn bè, quà cáp được người ta tặng, nhưng Khánh Trần thì không.
Giống như mỗi lần chuyển nhà là cắt đứt với cả quá khứ vậy.
“Khánh Trần, đồ của ngươi đâu?”
Hồ Tiểu Ngưu hiếu kỳ nói.
“Đêm qua vứt gần hết rồi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Đi thôi.”
Hồ Tiểu Ngưu đứng trên hành lang, nhìn Khánh Trần đi đến chỗ xe của Giang Tuyết giống như một hiệp khách cô độc nào đó hắn đã từng thấy trong tiểu thuyết võ hiệp.
Không có ràng buộc.
Xe dọn nhà và xe của Giang Tuyết lái đến nhà số 12 ở khu biệt thự “hoa viên Quốc Bảo”.
Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần bám vào cửa sổ nhìn khung cảnh khu nhà giàu xanh hoá nổi tiếng ở Lạc Thành, Tiểu Đồng Vân nói:
“Ta nghe Tiểu Ngưu ca ca nói, nhà chúng ta rộng hơn bảy trăm mét vuông, có thể nuôi mấy con mèo không.”
Giang Tuyết bất đắc dĩ nói:
“Ngươi đừng chỉ thích mấy thứ mới mẻ, nuôi động vật nhỏ là phải phụ trách chúng nó, cho ăn, hốt phân, tắm rửa, thay cát mèo, đều cần thời gian.
Bình thường ngươi lười như thế, đừng nhắc đến chuyện này với ta nữa”
“Được rồi.”
Lý Đồng Vân trơ mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cả đời nàng chưa bao giờ được ở nhà đẹp thế này, tuy sơn trang Bán Viên ở thế giới trong rất tốt, nhưng không phải của nàng.
Lúc này, Nam Canh Thần bỗng nhiên nói:
“Trần ca, có phải ở đây toàn là kẻ có tiền, tố chất cũng rất cao không?”
Khánh Trần nhìn hắn một cái:
“Có tiền và có tố chất chẳng liên quan gì đến nhau cả.”
Nhưng vào lúc này, chiếc xe đi qua một người đàn ông trung niên đang dắt chó, Khánh Trần thấy được đối phương, đối phương cũng thấy Khánh Trần.
Chỉ là Khánh Trần bình tĩnh lặng lẽ quay đầu đi.
Chương 724: Hàng Xóm
Người đàn ông trung niên ngạc nhiên nhìn chiếc xe đi xa, hắn đi tới cửa hỏi bảo vệ khu nhà:
“Xin chào, chiếc xe vừa mới đi vào là của ai vậy?”
Bảo vệ nhìn thoáng qua người đàn ông trung niên, hiển nhiên là rất quen với người này:
“Tổng giám đốc Trần, đó là chủ căn nhà số 12 tít bên trong cùng vừa mới dọn tới.”
Vườn hoa Quốc Bảo cũng có kiểu hộ gia đình, phân chia theo cấp độ, ở đây có biệt thự kết hợp 198 mét vuông , 268 mét vuông, cũng có nhà riêng 418 mét vuông và 720 mét vuông.
Cho nên, chủ nhà ở đây cũng được chia thành nhiều loại, chắc chắn người ở căn nhà 720 mét vuông khu trung tâm sẽ có tài lực nhất.
Người đàn ông trung niên run rẩy, hắn chỉ là người kinh doanh một công ty máy móc gia công quy mô tầm trung, chỉ mua được một căn nhà 198 mét vuông ở khu nhà giàu này.
Biệt thự rộng 720 mét vuông vẫn luôn là ước mơ của hắn, nhưng căn bản là không mua nổi.
Trong khu này, đường đi đến những căn nhà riêng có vườn hoa cực lớn đó đều được khép kín, người bình thường sẽ không đến đấy.
Những căn nhà riêng rộng lớn ấy giống như những toà thành thần bí.
Lúc này, người đàn ông trung niên không chắc người mình nhìn thấy trong chiếc xe kia có phải là thiếu niên mà mình quen không.
Bởi vì đối phương không thể xuất hiện ở đây được.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn ngẫm nghĩ, lấy điện thoại ra:
“Alo, Uyển Phương à, vườn hoa Quốc Bảo mới có chủ nhà mới, ta thấy người ngồi sau xe rất giống Khánh Trần…Ừm, ta biết số nhà hắn, có thể dẫn ngươi cùng đến tìm xem.”
Rất nhanh đã dọn nhà xong.
Lý Đồng Vân và Giang Tuyết ở tầng ba, Khánh Trần lập ra quy định, không cho phép nam giới đi lên, mọi người tự giác tuân thủ, ai vi phạm sẽ phải rời khỏi Bạch Trú.
Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Lưu Đức Trụ ở tầng hai, mỗi người một phòng.
Khánh Trần và Nam Canh Thần ở tầng một.
Thật ra dù căn biệt thự này có tám phòng ngủ, nhưng mà hai phòng tầng một lại là phòng ngủ phụ và phòng bảo mẫu, cực kì chật hẹp, chỉ có thể đặt một cái giường và một cái bàn.
Đây là Khánh Trần sắp xếp cho mình, hắn cũng không để ý phòng mình lớn hay nhỏ, có chỗ ngủ là được.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn thoáng qua phòng của Khánh Trần, do dự nói:
“Khánh Trần, hay là để ta và Trương Thiên Chân ở hai phòng này đi, hai người các ngươi lên trên ở.”
“Ta ở đây là để đối phó với nguy hiểm có thể xảy ra.”
Khánh Trần giải thích:
“Nếu có kẻ địch tấn công, ta sẽ phát hiện ra đầu tiên.”
Trương Thiên Chân đột nhiên nói:
“Khánh Trần, ta ngủ không say lắm, hay là để ta ở đây cho, nếu có người lén lút lẻn vào, chắc chắn sẽ ta sẽ bị đánh thức.”
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Ngươi tỉnh rồi có tác dụng gì không?”
Trương Thiên Chân:
“…”
Khánh Trần nhìn mọi người:
“Ta biết các vị cảm thấy với địa vị của ta ở trong tổ chức, hẳn phải ngủ phòng chính trên tầng hai, nhưng chúng ta vẫn chưa mạnh đến mức có thể sống trong hư vinh, nên cứ làm theo lời ta nói đi.”
Việc chia phòng này cũng làm cho mọi người ở Bạch Trú ý thức được tính cách của Khánh Trần.
Thiếu niên này quá thiết thực, đến mức từ bỏ tất cả hư ảo bên ngoài.
Dưới tình huống bình thường, cần phải thể hiện địa vị trong một tổ chức ra bên ngoài, giống như đàn sói, sói đầu đàn được độc chiếm nội tạng, sau đó đến lượt con sói nào lên ăn, phải thực hiện theo trình tự.
Nhưng Khánh Trần không hề để ý đến những điều này, hắn chỉ để ý đến thứ thực tế nhất.
Nhưng vào đúng lúc này, tiếng chuông cửa biệt thự vang lên, Khánh Trần nhìn thoáng qua Nam Canh Thần:
“Họ chưa từng gặp ngươi, biết nói thế nào chưa?”
“Ừm.”
Nam Canh Thần gật đầu.
Khánh Trần nhìn những người khác:
“Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đi cùng, để Nam Canh Thần nói chuyện, đuổi họ đi.”
Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân sửng sốt, thậm chí họ còn không biết sắp xảy ra chuyện gì, mà hình như thiếu niên trước mặt đã đoán được rất nhiều chuyện.
Nam Canh Thần mở cửa, một đôi vợ chồng trung niên dẫn theo một đứa bé đứng ở ngoài.
Người phụ nữ trung niên đánh giá Nam Canh Thần, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, tự giới thiệu mình:
“Xin chào, ta tên là Trương Uyển Phương, cũng là chủ nhà trong vườn hoa Quốc Bảo, là thế này, nghe nói các ngươi vừa mới chuyển đến, cho nên mới tới chào hỏi.”
Nam Canh Thần cười nói:
“Xin chào, sau này sẽ là hàng xóm.”
Trương Uyển Phương* vẫn luôn nhìn qua ba người vào bên trong, thế nhưng không nhìn thấy bóng người mà nàng muốn thấy.
*Mẹ của Khánh Trần
Nàng do dự mãi rồi hỏi:
“Ta muốn hỏi một chút, ở chỗ các ngươi có ai tên là Khánh Trần không?”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 725: Gặp Lại Người Quen
Nam Canh Thần sửng sốt, hắn thản nhiên nói:
“Không có, có thể ngài tìm nhầm rồi, ở chỗ chúng ta không có ai tên là Khánh Trần.”
Người đàn ông trung niên rất khách khí hỏi:
“Có thể hơi mất lịch sự, xin hỏi mấy người vẫn là học sinh sao?”
Hồ Tiểu Ngưu cười nói:
“Đúng, chúng ta chuyển trường từ Hải Thành tới, trước kia học ở Hải Thành, vừa mới chuyển tới Lạc Thành.”
Trường ngoại ngữ Lạc Thành và trường trung học số 1 Lạc thuộc hai cấp bậc khác nhau.
Ở Lạc Thành, trường ngoại ngữ Lạc Thành mà Khánh Trần học chỉ là trường trung đẳng trở xuống mà thôi, lúc trước hắn đến đó vì được miễn học phí.
Đối với Khánh Trần mà nói, hắn cảm thấy mình học ở đâu cũng không quan trọng, dù sao đều là lớp tự học.
Học phí mới quan trọng.
Thật ra Nam Canh Thần biết Trương Uyển Phương chính là mẹ Khánh Trần, nhưng hắn cũng không có cảm giác như được gặp phụ huynh của bạn tốt, ngược lại khi hắn nhớ tới Khánh Trần đã phải trải qua những việc khó khăn sẽ không nhịn được mà nói chuyện thiếu lịch sự.
Nhất là khi đối phương nhìn thấy bóng dáng Khánh Trần, còn cố ý dẫn đứa con của gia đình mới tới tìm Khánh Trần, điều này khiến Nam Canh Thần không thể hiểu được.
Nhưng mà đối phương xuất hiện ở chỗ này cũng là chuyện hợp tình hợp lý ngoài dự đoán.
Hắn mỉm cười nhìn người đàn ông trung niên:
“Thúc thúc, chúng ta ở đâu, hình như không liên quan gì đến các ngươi đi.”
Người đàn ông trung niên ngẫm nghĩ:
“Xin lỗi, chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Trương Uyển Phương đột nhiên nói:
“Xin chào, chúng ta có thể đi vào thăm một chút không?”
Nhưng vừa dứt lời, lại có hai chiếc xe Benz Maybach cấp S dừng ở cổng.
Một người đàn ông trung niên mập mạp đi xuống, hắn mặc một bộ đường trang màu đen, trên tay đeo một chuỗi vòng tử đàn lấp lánh
Hắn nhìn thấy Hồ Tiểu Ngưu liền vui vẻ cười nói:
“Tiểu Ngưu à, sao chuyển nhà mới mà đêm qua không nói một tiếng với thúc thúc? Suýt nữa làm thúc thúc mất hết lễ phép!”
Người này chính là La Vạn Nhai mà Trương Thiên Chân nhắc đến, một đại gia ở Lạc Thành lập nghiệp từ việc bán hàng đa cấp vào những năm 90, về sau công ty chuyển đổi, làm bảo lãnh đầu tư rất phát tiển, công ty tín dụng vi mô cũng phát triển, bây giờ đang làm khoáng sản, đất cát, sắt thép, còn mở một công ty bất động sản.
Xem như là một ông trùm thực thụ ở Lạc Thành, cá lọt lưới của xã hội pháp chế.
Nhắc tới cũng xui xẻo, hắn là nhóm người thứ hai tiến vào thế giới trong, khi hắn phát hiện cánh tay mình xuất hiện đếm ngược liền bắt đầu tìm kiếm đàn em cùng có đếm ngược, chuẩn bị làm một vố lớn, thậm chí còn định làm lại nghề cũ.
Kết quả lại bị người ta tóm vì khẩu âm Lạc Thành chính gốc.
Trong khoảng thời gian này, La Vạn Nhai đang liều mạng học tiếng phổ thông, ai nói với hắn bằng tiếng Lạc Thành, hắn sẽ nổi giận với người đó…
Thế nhưng chỉ học tiếng phổ thông thì không cứu mạng được, hắn muốn để đàn em ở thế giới trong đi cứu mình, nhưng cũng không thể tìm được chỗ hắn bị giam giữ.
Hơn nữa La Vạn Nhai biết rất rõ, côn đồ ở bên kia rất hung ác, cả đám đều đeo súng ống, đều là chiến sĩ gen.
Đám đàn em của hắn vào trong huyện thành cho vay nặng lãi còn được chào đón, phải đối mặt với những người độc ác giam lỏng hắn thì coi như xong.
Trong hai tháng này, hắn vẫn luôn bỏ tiền nhờ người du hành đến giải cứu mình, thậm chí còn tìm cả Côn Luân, Cửu Châu, nhưng mọi người còn chưa có thực lực gì ở thế giới trong, không ai biết hắn bị giam ở chỗ nào.
Cũng không trách Côn Luân, Cửu Châu được, dù sao những người khống chế hắn là gián điệp của Jindai, Kashima ẩn nấp ở Lạc Thành, ngay cả Lý Trường Thanh cũng không thể bắt hết được, chứ đừng nói đến người du hành.
Sau đó La Vạn Nhai nghe nói đến chuyện của Trương Thừa Trạch, bỗng nhiên giống như túm được một cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
Hắn đoán trong tổ chức Bạch Trú này có cao thủ, nếu không chắc chắn lúc ấy Trương Thừa Trạch sẽ phải chết!
Đây là một người vô cùng thông minh, nếu không cũng không thể làm ông trùm.
La Vạn Nhai cười tủm tỉm nói với Hồ Tiểu Ngưu:
“Tiểu Ngưu à, ta cũng ở trong vườn hoa Quốc Bảo, nếu các ngươi nói chuyển đến đây sớm hơn, ta sẽ đưa nhà của ta cho các ngươi, các ngươi đỡ phải mất tiền!”
Lúc này, người đàn ông trung niên bên cạnh Trương Uyển Phương sững sờ nhìn La Vạn Nhai:
“Tổng giám đốc La, chào ngươi.”
La Vạn Nhai cũng sửng sốt:
“Ngươi là?”
Hắn không biết quan hệ của hai vợ chồng này và mấy người Hồ Tiểu Ngưu, cho nên không tiện mở miệng.
Người đàn ông trung niên nói:
“Ta tên là Tần Thư Lễ, lúc trước từng gặp ngài một lần ở hội nghị hiệp thương chính trị.”
“À à, Tiểu Tần.”
La Vạn Nhai đảo tròn mắt:
“Các ngươi…quen nhau?”
Chương 726: Giam Lỏng
Tần Thư Lễ lắc đầu:
“Không phải, là hàng xóm mới tới, đến chào hỏi một chút.”
La Vạn Nhai đã yên tâm, cười tủm tỉm nói:
“Được rồi, chào xong thì về đi, ta còn có chuyện quan trọng muốn nói với bọ Tiểu Ngưu, xin lỗi.”
Nói xong liền nhích cơ thể mập mạp ra nhường đường, trông hắn mặc bộ đường trang màu đen kia cứ khó chịu kiểu gì.
Tần Thư Lễ thấy thế, đành phải dắt tay Tần Hạo Hạo, rời đi cùng Trương Uyển Phương.
La Vạn Nhai bảo đàn em lấy một cái hộp ra:
“Tiểu Ngưu à, các ngươi đến Lạc Thành, ta cũng không có gì để tặng, cho các ngươi hai chiếc Benz ở cổng trước, đỡ phải đi bộ ra chợ.
Ngươi yên tâm, xưa nay ta không hề hẹp hòi, nếu các vị có thể làm được chuyện này cho ta thì chính là ân nhân cứu mạng của La Vạn Nhai.”
Hồ Tiểu Ngưu ngẫm nghĩ:
“Vào rồi nói, đúng lúc chúng ta cũng cần tìm ngươi tìm hiểu tình hình, chúng ta không chắc có thể đến giúp ngươi được không, chuyện này rất khó giải quyết.”
Tần Thư Lễ đi ra ngoài nghe thấy tiếng La Vạn Nhai, lại nhìn hai chiếc Benz Maybach cấp S theo bản năng.
Thật ra hai chiếc xe này đều không cao cấp lắm, nhưng dù như thế cũng phải tốn hơn hai triệu.
Mà Tần Thư Lễ chỉ có một chiếc Volkswagen Passat hai trăm nghìn, Trương Uyển Phương còn chưa được mua xe.
Tần Thư Lễ đã đồng ý nếu cuối năm có thể ký được hợp đồng buôn bán, sẽ mua một chiếc làm quà kỉ niệm kết hôn cho Trương Uyển Phương.
Hắn không hiểu được.
Rõ ràng ba người trong biệt thự này đều là học sinh, vì sao lại khiến La Vạn Nhai hào phóng tặng siêu xe làm quà gặp mặt?
Thế này thì quá mức rồi!
Trương Uyển Phương nhìn Tần Thư Lễ:
“Rốt cuộc ngươi có nhìn thấy Khánh Trần trong xe thật không?”
Tần Thư Lễ nhớ lại:
“Ta cũng không chắc lắm, nhưng nhìn hoàn cảnh nhà này, chắc là nhầm rồi.”
Hắn dao động, vì hắn thấy căn nhà này và loại người như La Vạn Nhai không thể liên quan đến Khánh Trần được.
Thỉnh thoảng Trương Uyển Phương còn quay đầu nhìn về phía kia căn nhà như “toà thành” kia, dường như vẫn chưa từ bỏ ý định.
Khi nàng còn liên hệ được với Khánh Trần, luôn cảm thấy con trai đang ở đường Hành Thự, lúc nào mình cũng có thể tìm được.
Nhưng bây giờ lại khác, nàng đã hoàn toàn mất liên lạc với con trai.
“Đi thôi.”
Tần Thư Lễ dịu dàng nói.
Lúc này, Khánh Trần ngồi trong phòng, thậm chí còn không trốn ở sau rèm cửa nhìn một nhà ba người đi xa.
Nam Canh Thần vào phòng nói:
“Trần ca, họ đi rồi, lúc đầu ta muốn giúp ngươi châm chọc họ, lại bị La Vạn Nhai gián đoạn mất.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu:
“Thật ra không cần, họ lựa chọn cuộc sống đó cũng không sai, mỗi người đều có thể chọn quyền lực, không cần châm chọc làm gì, hai bên bình an vô sự là được rồi.”
“À, được.”
Nam Canh Thần nói.
Khánh Trần cười:
“Xử lí chuyện của La Vạn Nhai trước đi.”
Nam Canh Thần chần chờ một chút mới nói:
“Đúng rồi, a di có thể đi tìm đến, nói rõ nàng vẫn là…”
Khánh Trần cười:
“Thật ra nàng muốn tìm ta cũng rất đơn giản, đến cổng trường chờ là được, ta lại không nghỉ học.
Chỉ là lúc chúng ta đi học, nàng cũng cần làm việc thôi.”
Khánh Trần đã sớm không phải một đứa trẻ ngây thơ nên vô cùng tỉnh táo.
Cắt đứt chính là cắt đứt, không có gì để nói.
…
Tầng một biệt thự rất rộng rãi, chỉ riêng cái bàn ăn dài trong phòng ăn đã đủ chỗ cho 16 người ngồi.
Lúc mua nhà, Hồ Tiểu Ngưu hài lòng nhất về cái bàn ăn này, hắn cảm thấy nếu có một ngày các anh chị em trong Bạch Trú có thể tụ tập vui chơi giải trí, cười đùa nhốn nháo, hẳn là sẽ rất thú vị.
Lúc này, thành viên Bạch Trú đang ngồi ở phía bắc bàn ăn dài, La Vạn Nhai ngồi một mình ở phía nam.
Ông trùm bản địa Lạc Thành này nhìn đám người du hành nghiêm túc ngồi ở đối diện, bỗng cảm thấy mình như sắp bị thẩm vấn.
Nói thật, hắn đã sớm tẩy trắng, lâu không bị thẩm vấn rồi, thời gian liếm máu trên lưỡi dao kia cũng đã một đi không trở lại.
Mà cảnh trước mắt lại khiến hắn có ảo giác “trở về thời thanh xuân”.
Hồ Tiểu Ngưu hỏi:
“Nơi đầu tiên ngươi vừa xuyên qua đến thành phố số 18 là gì, miêu tả đặc điểm chỗ đó đi.”
La Vạn Nhai nói:
“Ta nhớ chuyện này rất rõ, lúc ta vừa xuyên qua là ở ngay trên đường, ta nhìn thấy một đám cá heo nhảy trên đỉnh đầu, bên cạnh là một cửa hàng bách hoá Mitsui, các toà nhà xung quanh rất cao, ngửa gãy cổ cũng không nhìn thấy nóc.”
Cảnh tượng đó ảnh hưởng rất lớn với La Vạn Nhai, cho nên không thể quên được.
Hồ Tiểu Ngưu tiếp tục hỏi:
“Người giam lỏng ngươi âm thầm nói tiếng quốc gia nào?”
“Tiếng phổ thông, không nói tiếng nước ngoài.”
La Vạn Nhai nói.
Hồ Tiểu Ngưu:
“Ngươi có biết họ đưa ngươi đi đâu không?”
“Không biết.”
Lúc này, Trương Thiên Chân mở miệng nói:
“Tổng giám đốc La, chúng ta muốn lấy được vài thông tin có ích từ ngươi, kết quả ngươi không biết cái gì cả, chúng ta cứu ngươi thế nào đây? Nếu không ngươi về trước đi, chúng ta báo chuyện này cho ông chủ biết đã.”
Chương 727: Trở Thành Đại Gia Chỉ Sau Một Đêm
Hồ Tiểu Ngưu muốn nói gì đó, lại bị Trương Thiên Chân từ dẫm lên chân ở dưới bàn.
Lại thấy La Vạn Nhai buồn rầu nói:
“Các ngươi không thể mặc kệ được, ta đã tìm rất nhiều người du hành, họ đều không giúp được gì.
Ta đã nghe Trương Thừa Trạch nói về chuyện của hắn, biết bên trong Bạch Trú có nhân vật lớn, xin hãy giúp đỡ ta, thù lao gì cũng được…Đúng rồi, chỗ ta bị giam lỏng thường xuyên có tiếng đường sắt rất nhẹ dưới chân, rất gần!”
“Như vậy đi, chúng ta cần báo với ông chủ trước đã.”
Trương Thiên Chân nói:
“Tổng giám đốc La cứ về trước đi.”
Chỉ là, La Vạn Nhai đột nhiên quay đầu nhìn về phía Khánh Trần:
“Xin chào, xin hãy giúp đỡ ta, ta rất biết điều.”
Tất cả đều sửng sốt.
Từ đầu cuộc họp này, Khánh Trần đều cúi đầu không nói một lời, lúc này La Vạn Nhai lại không còn nói với Trương Thiên Chân nữa, quay sang nói với Khánh Trần!
Khánh Trần bình tĩnh cười nói:
“Vì sao lại nói với ta, ta không phụ trách chuyện này.
Lúc họ nói chuyện cũng không nhìn ta, sao ngươi có thể xác định nói với ta sẽ có tác dụng?”
“Ta nói các vị đừng trách ta đấy.”
La Vạn Nhai hơi do dự:
“Năm đó ta không phải người tốt lành gì, cũng gặp nhiều người hung ác, dù tổ chức Bạch Trú lợi hại, nhưng mọi người ngồi đây vẫn có vẻ giống học sinh, chỉ có mỗi ngài có vẻ tàn nhẫn, trong nghề chúng ta còn không dám trêu chọc loại người như ngài.”
Khánh Trần hơi bất ngờ, hắn không ngờ La Vạn Nhai lại có chút bản lĩnh thật, quả nhiên người có thể dốc sức làm giàu vào thời đại đó đều không đơn giản.
Hắn đứng dậy nói:
“Tổng giám đốc La, chúng ta phải báo chuyện này cho ông chủ biết đã, ngươi cứ về trước đi, về sau vẫn là Trương Thiên Chân liên lạc với ngươi.”
“Được rồi.”
Cũng không biết La Vạn Nhai nghĩ tới điều gì, lập tức hớn hở đứng dậy đi ra ngoài.
Đi rồi mà vẫn nhớ để lại hai chiếc chìa khoá xe Maybach cấp S.
Đợi đến khi tổng giám đốc La này rời đi, Trương Thiên Chân mới nói:
“Sao đột nhiên hắn lại vui vẻ như vậy, không thương lượng thành công mà vẫn còn để hai cái chìa khoá xe lại? Hắn không sợ lỗ vốn à.”
Khánh Trần như có điều suy nghĩ nói:
“Đây đúng là một người khôn ngoan.”
“Là sao?”
Trương Thiên Chân hiếu kỳ nói.
“Hắn nhìn ra ngươi chuyên môn phụ trách việc nâng giá.”
Khánh Trần giải thích:
“Nếu ta để Hồ Tiểu Ngưu liên hệ với hắn, có nghĩa việc này thật sự không có hy vọng gì, nhưng nếu như ta để ngươi liên hệ với hắn, chỉ là giá cả chưa hợp lí, hắn không tiếc tiền, chỉ tiếc mạng.”
Trương Thiên Chân âm thầm nói, đã hiểu được.
Khánh Trần nhìn Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân:
“Lần này không cần ra giá quá cao, có lẽ về sau người này sẽ có ích với Bạch Trú chúng ta, chúng ta cần một người khôn khéo trong chợ đen, đó là nơi tập trung tin tức.”
Những người khác nhìn nhau, Khánh Trần đang định mời chào La Vạn Nhai.
Trương Thiên Chân hiếu kì:
“Trần ca, La Vạn Nhai cho quá ít thông tin, chúng ta có thể tìm ra hắn sao?”
“Không cần lo, ông chủ sẽ có biện pháp.”
Khánh Trần đáp lại.
Muốn tìm một ai đó ở thế giới trong, cho dù là tìm Tô Hành Chỉ, Lý Đông Trạch, hay là Nhất, đều dễ hơn thế giới ngoài nhiều.
Đêm đầu tiên đến nhà mới không hề yên bình, cha của Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân thi nhau sai người tặng quà chuyển nhà, hai người này đều rất thực tế, mỗi người tặng một bức tượng Phật bằng vàng.
Cả Trương Thừa Trạch cũng tặng một tượng Quan Công bằng gỗ tử đàn.
Không chỉ có mấy người này, còn có những người muốn nhờ vả Bạch Trú, muốn được che chở cũng thi nhau tặng quà.
Họ muốn biết trụ sở mới của Bạch Trú cũng không khó khăn gì.
Cả một buổi tối, xe sang trọng, người tặng quà nối liền không dứt ở cổng biệt thự, mãi đến 10 giờ đêm mới yên tĩnh.
Việc tặng quà quá rầm rộ, hàng xóm gần đó thấy vậy mà kinh ngạc khó hiểu, trong lòng tự nhủ có nhân vật lớn nào đến Lạc Thành sao?
Người ở khu nhà giàu đều rất khôn khéo, dù họ không biết vì sao lại có nhiều đại gia ở nơi khác đến đây tặng quà, nhưng bắt chước làm theo sẽ không bị thiệt.
Thế là, rất nhiều ông trùm có tiếng ở Lạc Thành sống trong vườn hoa Quốc Bảo đều đến chào hỏi.
Dù là người quen tiếp khách từ bé như Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân cũng cảm thấy sứt đầu mẻ trán.
Mà Khánh Trần nhìn cảnh tượng náo nhiệt này, đột nhiên thấy hơi kì quái, cứ như Bạch Trú bỗng nhiên nổi tiếng trong đám đại gia chỉ sau một đêm vậy.
Có thể đến một ngày nào đó, mình sẽ giống như Marlon Brando trong “Bố già”, mặc âu phục thắt nơ ngồi phía sau cái bàn gỗ dày, ánh sáng trong phòng chiếu vào đôi mắt mình tạo thành một cái bóng không.
Mà hắn sẽ nói với các đại gia muốn cầu cạnh mình rằng: “Ta hiểu rõ ngươi, ngươi phát tài rồi, không cần người bạn như ta nữa.
Bây giờ ngươi đến nhờ ta giúp đỡ, nhưng ngươi cũng không tôn trọng ta, thậm chí ngươi còn không muốn gọi ta một tiếng cha đỡ đầu…”
Chương 728: Thiên Tài Tu Hành
Đại gia phía đối diện phú hào kinh sợ, cúi đầu hôn lên cái nhẫn ngón trái áp út của hắn, thành khẩn gọi một tiếng: “Cha đỡ đầu.”
Nghĩ xa rồi…
Lúc những việc này đang diễn ra, từ đầu đến cuối Khánh Trần vẫn luôn rút khỏi vị trí phía sau, để Trương Thiên Chân xử lý hết.
Nếu có một ngày thật sự xuất hiện một “bố già”, vậy cũng sẽ là Trương Thiên Chân, mà không phải là Khánh Trần hắn.
Trong mấy ngày còn lại, ngày nào Khánh Trần cũng giám sát mấy người Lưu Đức Trụ tu hành, ngay cả Lý Đồng Vân cũng đòi tham gia đội ngũ tu luyện Chuẩn Đề Pháp.
Thế là một cảnh cực kì khôi hài xảy ra, Giang Tuyết không biết Lý Đồng Vân cũng là người du hành, cực kì áy náy xin lỗi con gái mình ảnh hưởng đến việc tu hành của mọi người.
Mà Khánh Trần và Nam Canh Thần thấy cảnh này, khó khăn lắm mới nhịn được cười.
Cũng may căn nhà khá rộng, sau này nếu Giang Tuyết đánh Tiểu Đồng Vân thật, Tiểu Đồng Vân cũng có thể chạy mấy vòng trong sân.
Khánh Trần tính toán thời gian, cứ qua bốn giờ lại quán đỉnh cho họ một lần, mấy ngày kế tiếp họ đều không được ngủ một giấc ngon lành.
Ngay cả lúc đi học, họ vẫn ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, duy trì trạng thái tu hành.
Nhưng mọi người đều không phàn nàn gì, vì họ biết Khánh Trần mới là người mệt nhất.
Khánh Trần không chỉ phải quán đỉnh cho họ, còn phải phụ trách chỉ đạo Hồ Tiểu Ngưu huấn luyện.
Nhưng mà mọi người đều không biết huấn luyện về cái gì, lúc Khánh Trần chỉ đạo Hồ Tiểu Ngưu, không ai được phép đi vào tầng hầm.
Cho nên, chỉ cần Khánh Trần không kêu mệt, họ không có tư cách kêu ca.
Trong mấy ngày này, Giang Tuyết chăm chỉ nấu cơm, sau đó đợi mọi người đến ăn.
Mà Hồ Tiểu Ngưu không có việc gì lại bí mật huấn luyện trong phòng tập thể thao ở tầng hầm, kiên nhẫn chờ đợi kỳ ngộ thuộc về chính hắn.
Cũng trong mấy ngày đó, Khánh Trần tìm cơ hội tiêm thuốc biến đổi gen lần thứ hai cho Lưu Đức Trụ.
Lúc Lưu Đức Trụ đang ở trong sự khốn khổ dài dằng dặc, Nam Canh Thần, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân lại đứng bên cạnh cười hi hi ha ha.
“Trụ Tử à, tại sao ta cảm thấy ngươi cứ như sắp sinh vậy, chỉ sợ phụ nữ sinh con cũng đau đớn như thế.”
Nam Canh Thần vui vẻ cười nói.
Trong năm tiếng đau đớn khi tiêm thuốc biến đổi gen, Khánh Trần còn cho mọi người nghỉ một ngày.
Lưu Đức Trụ nằm trên thảm yoga cắn khăn mặt, ra sức giãy giụa.
Mà ba người khác thì ngồi ở bên cạnh chơi đấu địa chủ.
Lưu Đức Trụ kêu đau một cái, sẽ bị ba người này chọc cười, năm tiếng cũng không còn khó chịu như trước nữa.
Tất cả những điều này đều giống cuộc sống của những người bạn, niềm vui luôn luôn bắt đầu từ sự xấu hổ của một người nào đó, sau khi cười xong, tình cảm cũng sẽ không giảm đi, ngược lại càng ngày càng tăng.
Đếm ngược 12:00:00.
Lý Đồng Vân đột phá cấp F.
Đếm ngược 3:00:00.
Hồ Tiểu Ngưu đang đổ mồ mồ hôi đầm đìa rèn luyện sức mạnh cốt lõi, chợt nghe thấy tiếng hoan hô của Nam Canh Thần ở trên tầng:
“Ta đột phá! Ta hoàn thành tiểu chu thiên rồi!”
Trong phòng khách tầng một, Nam Canh Thần xoay người bò dậy khỏi thảm yoga, hưng phấn lộn ngược ra sau, chỉ là mặc dù hắn có sức mạnh nhưng vẫn chưa có kỹ xảo, suýt nữa ngã dập mặt.
Khánh Trần bình tĩnh nhìn hắn một cái:
“Không cần nói, đi qua một bên đi, những người khác cũng đang đến giai đoạn quan trọng.”
Hắn tính toán tốc độ tu hành của những người này, tuy thiên phú của mọi người khác nhau, nhưng lại không lớn.
Trừ quán đỉnh tăng tốc, mỗi người có thể thắp sáng một lần một ngày, đại khái chính là một điểm, bảy ngày là bảy điểm.
Khánh Trần nghĩ thầm, nếu như không được quán đỉnh, chỉ sợ mỗi người phải mất 49 ngày mới có thể tăng lên cấp F.
Cho dù việc tiêm thuốc biến đổi gen ổn định không có di chứng, nhưng lại quá chậm.
Bây giờ Bạch Trú có phần mềm hack hình người là Khánh Trần, thực lực của cả tổ chức đều tăng lên như đi tàu.
Đột nhiên tăng mạnh.
Đếm ngược 1:00:00.
Lưu Đức Trụ và Trương Thiên Chân cũng lần lượt đột phá, bước vào hàng ngũ người tu hành.
Khi tất cả người hoàn thành tiểu chu thiên thứ nhất, thắp sáng bốn mươi chín điểm sáng, trên người đã xuất hiện vết bẩn màu đen, trong biệt thự cũng toả ra thứ mùi khác thường.
Đó là tạp chất trong cơ thể mỗi người đang được đẩy ra bên ngoài cơ thể.
Ai nấy đều thấy cảnh này rất kinh dị, bao gồm cả Lý Đồng Vân, dường như làn da của những người tu hành Bạch Trú đã tinh khiết hơn, càng thêm trắng trẻo.
Khánh Trần yên lặng nhìn Lý Đồng Vân, cô bé này tu hành chậm hơn những người khác một ngày, kết quả lại là người đầu tiên đột phá.
Phải biết, lúc hắn quán đỉnh cho thành viên Bạch Trú, không hề thiên vị Tiểu Đồng Vân.
Cho nên tốc độ tu hành của cô bé này nhanh hơn hẳn những người khác.
Chẳng lẽ đây là một thiên tài tu hành?
Lúc này, có người gõ cửa.
Chương 729: Gặp Lại Khương Dật Trần
Khánh Trần bình tĩnh đi ra mở cửa, lại phát hiện bên ngoài là La Vạn Nhai:
“Ngươi tới làm gì?”
Trước đó Trương Thiên Chân nói muốn xin chỉ thị của ông chủ, mà ngày hôm sau Bạch Trú cũng đã chính thức trả lời La Vạn Nhai: Họ nhận vụ làm ăn này.
La Vạn Nhai ngoài cửa cười nịnh nói:
“Mặc dù Bạch Trú đã nhận giao dịch, bảo ta yên tâm chờ ở thế giới trong, nhưng ta cảm thấy vẫn nên “tự chui đầu vào lưới” thì tốt hơn, trước khi xuyên qua chúng ta cứ ở trong biệt thự này, nếu ta làm bất kì việc gì có lỗi với mọi người ở thế giới trong, ngài trở về có thể vặt đầu ta ngay lập tức.”
Khánh Trần giật mình, tổng giám đốc La khôn khéo này đang lo Bạch Trú đắn đo khi cứu mình, liền biến mình thành con tin nhét vào trong tay Bạch Trú.
Như vậy, một khi La Vạn Nhai gây ra chuyện gì ở thế giới trong, chắc chắn trở về sẽ phải chết.
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần thấy cách thể sự trung thành này, nhưng hắn càng thêm tán thưởng tổng giám đốc La này hơn, nếu không vì tiếng địa phương Lạc Thành, đối phương cũng không xui xẻo bị lộ thân phận người du hành, sợ rằng còn có thành tựu ở thế giới trong.
Mà bây giờ, Khánh Trần nghe khẩu âm của La Vạn Nhai đã không còn một chút tiếng địa phương nào, hoàn toàn là tiếng phổ thông tiêu chuẩn.
Sửa lại giọng địa phương không hề dễ dàng, rất nhiều người học tiếng phổ thông chẳng ra thể thống gì.
Tổng giám đốc La này là một người có chí.
Khánh Trần cười:
“Yên tâm, Bạch Trú sẽ nghĩ biện pháp cứu viện ngươi, trước khi cứu ngươi, nếu ngươi có thể nghĩ cách lấy được chút tin tức về bọn cướp là tốt nhất.
Bây giờ chúng ta đang nghi ngờ người giam lỏng ngươi có liên quan đến Jindai, Kashima, chúng ta cần tin tức của họ.”
Đôi mắt La Vạn Nhai sáng lên:
“Được được được, nhất định ta sẽ nghĩ cách lấy được chút tin tức hữu dụng, ngài không biết đấy chứ, năm đó ta cũng có dũng khi muốn len lút tới Đảo Quốc đốt đền thờ, đáng tiếc vừa lẻn qua đó đã bị bắt về.
Nếu ngài muốn đối phó với đám giặc ngoại xâm kia, trong lòng La Vạn Nhai rất ngưỡng mộ.
Các vị, tài sản tính mạng của ta đều nhờ cả vào mọi người!”
Khánh Trần nghi ngờ La Vạn Nhai đang nói điêu, nhưng hắn không có chứng cứ.
Hắn cảm thấy, chắc chắn năm đó đối phương phải trốn ra nước ngoài tránh sóng gió vì bị lộ một chuyện xấu nào đấy, kết quả là không trốn được…
Đếm ngược về không.
Xuyên qua.
….
Trong hành lang dài im ắng.
Khánh Trần đang kiểm tra khẩu súng trên tay một lần nữa, thậm chí hắn còn tháo băng đạn ra rồi kiểm tra từng viên đạn trong đó xem có viên đạn nào bị hỏng do ẩm mốc không.
Sau khi chắc chắn không có rỉ sét gì, hắn mới lắp lại đạn vào súng.
Nếu bây giờ muốn ra ngoài thì nhất định phải đổi một khuôn mặt khác, vì lúc này ‘Khánh Trần’ đang trong trang viên Bán Sơn, hắn không thể dùng khuôn mặt này được, nhưng nếu đổi thì nên đổi thành mặt ai đây.
Hắn bỗng nhớ đến người từng xuất hiện trong công viên hồ Vị Ương trong trận chiến lần trước, chắc chắc người đó chính là Zard.
Nếu hắn dùng khuôn mặt này đi làm những chuyện có liên quan đến Jindai và Kashima, mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu Huyễn Vũ và Zard, khi đó hắn sẽ không liên quan gì đến chuyện này.
Khánh Trần đi ra ngoài.
Cuối hành lang là một căn phòng ở tầng một, từ ô cửa sổ trước mặt có thể nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài căn phòng.
Khung cảnh ở đây rất giống những khu cư xá cũ ở thế giới ngoài, ở đây không có thang máy, trong mỗi tầng tòa nhà cũng chỉ có hai hộ gia đình sinh sống.
Nếu không phải bức tường trước mặt bị dán đầy biển quảng cáo thì Khánh Trần còn nghĩ hắn đang đứng trong khu nhà số 12 trên đường Hành Thự.
Nhưng đúng lúc này bỗng có tiếng bước chân vang lên từ hành lang bên ngoài, một thanh niên đang vội vã lại gần chỗ hắn đang đứng, mặt người đó nhăn nhó nhìn như đang rất buồn tiểu.
Khánh Trần sửng sốt, hắn biết người đang đi về phía hắn là ai!
Đó là Khương Dật Trần!
Thanh niên đang đi về phía hắn chính là minh tinh ở thế giới ngoài vừa chuyển đến trường song ngữ Lạc thành, Khương Dật Trần!
Tuy lúc này Khương Dật Trần đang đeo khẩu trang, nhưng nửa khuôn mặt lộ ra ngoài đã đủ để Khánh Trần nhận ra đối phương.
Nhưng chắc chắn bây giờ hắn không biết Khánh Trần là ai, vì Zard giấu giếm thân phận rất tốt nên chắc chắn phần lớn những người du hành ở thế giới ngoài chưa gặp tên này bao giờ.
Khánh Trần nhìn Khương Dật Trần rồi nghi ngờ nói:
“Ngươi là sao? Sao lúc trước ta chưa gặp ngươi bao giờ.”
Vì Khánh Trần chưa gặp những người ở đây bao giờ nên hắn chọn đánh phủ đầu để tránh làm đối phương nghi ngờ.
Khương Dật Trần có vẻ khá sửng sốt rồi vội nói:
“Ta mới chuyển đến đây mấy ngày, ngươi cũng là người sống ở đây sao, ngươi tên gì?”
Khương Dật Trần nói chuyện rất khách khí.
Hắn khách khí như vậy vì hắn rất sợ những gì hắn nói có thể làm lộ thân phận người du hành của mình.
Chương 730: Giải Toán
Đầu tháng rồi, mọi người hãy đẩy KIM PHIẾU hoặc ĐỀ CỬ ủng hộ tới và Khánh Trần nha!
Khánh Trần nói láo không thèm chớp mắt:
“Ta sống ở đây được 8 năm rồi.”
Lần này, hắn đã dùng trí thông minh và kinh nghiệm của mình để qua mắt đối phương.
Khánh Trần đã hiểu ra một chuyện: Khương Dật Trần chỉ vừa chuyển trường đến Lạc thành không lâu, trước đây hắn cũng chưa bao giờ đến Lạc thành nên chắc chắn đối phương sẽ không xuyên đến thành phố số 18.
Cho nên, rất có thể Khương Dật Trần đã làm hộ chiếu di dân hoặc hộ chiếu việc làm để chuyển đến thành phố này.
Vấn đề mấu chốt ở đây là Khương Dật Trần không thể xác định những thông tin Khánh Trần vừa nói có phải thật không, Khánh Trần chỉ cần nói mình là người đã sống ở đây rất lâu thì chắc chắn đối phương sẽ không nghi ngờ hắn là người du hành nữa.
Hộ chiếu ở thế giới trong cũng giống giấy thông hành thời cổ đại ở thế giới ngoài, một người muốn di chuyển giữa các thành phố ở thế giới trong thì nhất định phải có hộ chiếu, đây cũng là cách để các tập đoàn kiểm soát số người đến và đi trong thành phố.
Trung bình trong mỗi thành phố ở thế giới trong có khoảng 10 triệu người, nhưng vì thành phố số 18 và thành phố số 10 là hai thành phố liền nhau nên dân số ở mỗi thành phố đã sớm vượt quá 20 triệu.
Mỗi ngày có khoảng 10 nghìn người dùng hộ chiếu ra vào thành thành phố nên nếu ai đó thấy một người lạ mặt xuất hiện trong khu mình sinh sống cũng không có gì là lạ cả.
Nhưng Khương Dật Trần chưa gặp Khánh Trần bao giờ, lại cộng thêm việc Khánh Trần nói mình đã ở đây 8 năm, nên hắn không nghi ngờ gì cả.
Khánh Trần chăm chú nhìn Khương Dật Trần, lúc trước hắn từng xem những nơi đối phương từng đi qua, vì trước đây người này từng đến Cao Ly để tham gia lễ hội phim Busan, rất có thể hắn đã bị Kashima bắt giữ.
Nhưng tại sao bây giờ đối phương lại xuất hiện ở gần trang viên Bán Sơn như vậy, hắn có thể chắc chắn chuyện này không phải trùng hợp.
Nhưng vấn đề là nếu đối phương bị Kashima khống chế thì tại sao Kashima lại cho phép hắn xuất hiện một mình ở đây?
Có phải vì hắn đã thề sẽ trung thành với Kashima, hay đối phương đang bị người khác khống chế, hay hắn vẫn tự do?
Chờ chút, Khánh Trần chợt nghĩ, có ai không làm việc cho thế lực nào mà vừa chuyển đến Lạc thành không?
Lục Áp!
Trong trận chiến trên đường Hành Thự lần trước, lúc hắn đang đứng trên tầng thượng khách sạn Khai Lai, Lục Áp đã bao kín mít từ đầu đến chân rồi mới vác ống nhòm chạy lên tầng thượng, chắc chắn người bình thường sẽ không bao bọc kĩ như thế, chỉ có những minh tinh nổi tiếng mới hay làm thế thôi.
Chẳng lẽ Khương Dật Trần chính là Lục Áp sao?!
Nhưng Khánh Trần vẫn không thể chắc chắn giả thuyết này được.
Lúc này Khương Dật Trần đã rất buồn tiểu, hai chân hắn không ngừng ma sát, nhìn có vẻ sắp không chịu nổi nữa.
Khánh Trần cũng nhận ra điều này.
Hắn chậm rãi hỏi:
“Ngươi đừng nghĩ ta lắm lời, lúc trước ngươi từng giới thiệu là người đã chuyển đến từ đây mấy ngày nhưng sao ta lại chưa gặp ngươi bao giờ, vì chuyện này hơi kì lạ nên ta muốn hỏi ngươi vài câu.
Ta sao ngươi lại chuyển đến thành phố số 18, rõ ràng mọi người đều biết bây giờ thành phố này rất loạn, sao ngươi vẫn đến đây.”
“Để học thêm.”
Khương Dật Trần miễn cưỡng cười nói:
“Ta là học sinh lớp 12, trong thành phố số 18 có đại học Thanh Hòa nên ở đây có rất nhiều trung tâm học thêm có chất lượng tốt, mong ước từ bé của ta là thi đỗ vào đại học Thanh Hòa nên ta mới quyết định chuyển đến đây.”
“Hóa ra ngươi đến học thêm, ta còn tưởng ngươi lén lút đến đây trộm đồ nên mới bịa ra lí do vừa chuyến đến đây để lừa ta, xin lỗi đã làm phiền.”
Thật ra bây giờ Khánh Trần đang cười thầm vì mấy câu nói dối của đối phương, lúc hắn ở thế giới ngoài suốt ngày đi quay phim, số lần đến trường trong năm còn có thể đếm trên đầu ngón tay, thế mà lúc đến thế giới trong còn nói dối đến học thêm.
Nhưng hắn diễn rất tốt.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi lại hỏi Khương Dật Trần:
“Ta nghe nói muốn thi vào đại học Thanh Hòa rất khó, nếu ngươi đã định thi vào đại học Thanh Hòa thì có phải ngươi học rất tốt không? Hồi đó ta học rất kém, đến bài tập trên lớp cũng không làm nổi nên ta bỏ học giữ chừng.
Đúng rồi, ta vẫn nhớ một câu mà ta làm mãi không ra, ngươi có thể giải giúp ta không, đề là giả dụ X là…”
Biểu cảm trên mặt Khương Dật Trần bắt đầu thay đổi, sau đó hắn ngập ngừng nói:
“Xin lỗi, ta sắp không nhịn nổi nữa rồi, ngài có thể đợi một lúc nữa rồi nói được không, ta có cầm theo chìa khóa nhà, ngài có thể đến nhà ta xác minh cũng được.”
Bây giờ Khánh Trần đang dùng khuôn mặt của Zard nên không cần lo những gì hắn nói sẽ khiến đối phương nghi ngờ.
Nhưng tình cảnh của Khương Dật Trần không giống hắn, nếu Khánh Trần thật sự nhờ hắn ta giải toán thì chắc chắn hắn sẽ bị lộ.
Chắc chắn hắn không giải được!
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










