- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 71 : Dậy Sớm Chạy Bộ 2 (c701-c710)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 71 : Dậy Sớm Chạy Bộ 2 (c701-c710)
❮ sautiếp ❯Chương 701: Dậy Sớm Chạy Bộ 2
Lúc này, Khánh Nhất vẫn còn đang mặc đồ ngủ, dáng vẻ thất thần ngồi trên đất.
Vài phút sau, hắn mới hoàn hồn mà điên cuống đấm xuống đất:
“Nghiệp chướng a!”
Hắn nghĩ mãi vẫn không hiểu, kế hoạch vui chơi hoàn hảo cho kì nghỉ sao lại thành ra thế này.
Hơn nữa, kế hoạch liên minh của mình với ba mươi mốt bạn học khác có phải có chút qua loa rồi không?
Hắn còn chưa suy nghĩ kĩ thì Lý Khác lại xuất hiện trước cửa phòng một lần nữa: “Bạn học Khánh Nhất, mặc quần áo xong chưa?”
“Muốn chết cho xong quá.”
Khánh Nhất nhìn thấy dáng vẻ của đối phương, vội đứng dậy đi thay quần áo: “Bây giờ ta đi thay đây!”
Lý Khác dẫn theo Khánh Nhất còn đang buồn ngủ, chạy chậm đến nhà tiếp theo.
Lý Đồng Vân cũng sửng sốt, nhưng Lý Khác lại đối xử với cô rất tốt, vì quan tâm đến tuổi tác của cô mà cố ý giảm tốc độ lại.
Đến trước cửa nhà, hắn vẫn như lúc nảy lấy ra chiếc loa: “Lý Văn, xuống dưới tập hợp!”
Lần này là mẹ của Lý Văn ra nói: “Tiểu Khác à, ngươi lại phát điên gì vậy?”
Lý Khác lễ phép nói: “Thím ơi, thầy đã dặn, bắt đầu từ hôm nay tất cả học sinh đều phải cùng nhau chạy bộ, chạy đủ bốn cây số mới được.”
“Đừng nghe lời người thầy đó, bản thân hắn lúc này nói không chừng còn chưa thức dậy kìa.” Bà dịu dàng cười nói: “Ba người các ngươi đừng đứng bên ngoài nữa, mau vào trong nhà đi, thím gọi người làm chuẩn bị bữa sáng cho các ngươi, ăn xong rồi trở về ngủ bù lại, thức dậy hẳn đến trường.”
Lúc này Khánh Nhất đã bị cái lạnh làm cho tỉnh táo, hắn hớn hở nhìn Lý Khác, muốn xem thử đối phương định làm thế nào.
Lý Khác ngươi ức hiếp người khác, bạn học không nói gì, chẳng lẽ đến người thím này ngươi cũng có thể chèn ép? Chắc chắn không được!
Hơn nữa, người ta cũng không tỏ thái độ tức giận, còn vô cùng dịu dàng mời ngươi đi vào nhà ăn cơm, vậy ngươi còn dám đi tìm Lý Văn kẹp cổ người ta không?
“Đi thôi, ta sắp đói đến chết rồi, chúng ta đi vào nhà thím ăn cơm.” Khánh Nhất vừa nói vừa bước vào bên trong.
Tuy nhiên, Khánh Nhất đã xem thường tính tình cố chấp của Lý Khác, hắn vào nhà còn chưa đi được hai bước đã bị Lý Khác dùng cánh tay kẹp cổ hắn lại.
Lý Khác vừa kẹp cổ hắn vừa nói với mẹ Lý Văn: “Thím à, thật có lỗi .”
Nói xong, hắn một lần nữa buông Khánh Nhất ra, đối phương đứng ven đường ho khan, sau đó hắn lại giơ chiếc loa lên: “Lý Văn, xuống dưới tập hợp!”
“Lý Văn, xuống dưới tập hợp!”
“Lí văn, xuống dưới tập hợp!”
Khánh Nhất, Lý Đồng Vân, mẹ Lý Văn thấy một màn này đều há hốc mồm, mọi người không ngờ đến Lý Khác lại bướng bỉnh như vậy.
Vẻ mặt bà phức tạp hỏi: “Tiểu Khác à, ngươi là muốn làm gì?”
Lý Khác nghiêm túc đáp lại: “Thím à, lời căn dặn của thầy, ta phải hoàn thành.”
Cho dù mất thể diện cũng phải làm cho bằng được.
Bà tò mò:
“Trước tiên ngươi đừng gọi nữa, thím hỏi ngươi, ngươi là đứa nhỏ nổi bật nhất của Lý thị chúng ta, sao phải nghe lời vị thầy kia như thế, cha ngươi có biết việc này hay không?”
Lý Khác liếc mắt nhìn bà một cái:
“Thím à, cha ta biết, ông ấy nói cứ dựa theo lời tiên sinh mà làm.”
Bà sửng sốt, người của phòng nhất Lý thị đang phát điên gì vậy, chẳng qua chỉ là một thầy giáo thôi, lại nhận được sự công nhận của người quản lý Xu Mật Xử, cha của Lý Khác?
Đêm qua bà nghe nói, ở biệt viện Thu Diệp, Lý Khác bưng trà rót nước, nấu cơm rửa chén.
Lúc đó bà còn cho rằng đó chỉ là đám đầy tớ nói bậy bạ, bây giờ xem ra chắc sự thật.
Dựa vào cái gì, bà nghĩ không ra thầy giáo kia rốt cuộc dựa vào cái gì? Đây là con riêng ở bên ngoài của lão gia tử?
Phụ nhân nghĩ ngợi xong nói: “Tiểu Khác, ngươi cũng biết, nhà ai mà không cưng chiều con mình như bảo bối, ngươi làm vậy sẽ khiến mọi người nổi giận.”
Lý Khác cũng nghĩ lại: “Thím à, họ có Long Ngư và biệt viện Thu Diệp không?”
Bà sửng sốt, cuối cùng cũng dẫn con gái mình ra: “Tùy các ngươi, hôm nay ngươi muốn làm gì thì làm.”
“Cám ơn thím đã thấu hiểu, không phải chỉ có hôm nay, sau này mỗi ngày đều như vậy, bây giờ có lẽ thím sẽ không thích ứng được, nhưng thím sẽ quen nhanh thôi.” Lý Khác khách sáo nói lời cảm ơn, sau đó dẫn theo ba người phía sau tiếp tục chạy đến nhà khác.
Bà bực bội phất tay: “Đi đi.”
Lúc này Khánh Nhất hoàn toàn sửng sờ, hắn đoán mọi việc sẽ có thay đổi, nhưng hắn không ngờ đến thay đổi này lại theo chiều hướng không có lợi cho hắn!
Kế tiếp, Khánh Nhất đã tận mắt chứng kiến Lý Khác làm thế nào để ức hiếp người khác một cách triệt để theo chỉ thị của Khánh Trần.
Đối phương dùng thái độ tuyệt đối cẩn thận, gần như làm cho hơn một nữa trang viên Bán Sơn gà bay chó sủa……
Nhưng vấn đề ở đây là, trải qua một số việc đã xảy ra trước đây, tất cả phụ huynh vậy mà đều đưa con mình ra.
Chương 702: Đi Học Đầy Đủ
Chín giờ sáng, từng học sinh ngồi đầy đủ ở phòng học đợi lên lớp.
Có hơn mười học sinh cùng ngồi trên một chiếc ghế, cái đầu nhỏ chao đảo như sắp ngủ gục đến nơi vậy.
Giáo viên toán học Chu Hành Văn nhìn xuống đám học sinh mà đau lòng khôn xiết.
Ông tức giận bước đến phòng làm việc: “Đúng là ức hiếp người khác, thật quá đáng mà, đây quả thực chính là đang làm ảnh hưởng trật tự thường ngày của trường học.
Hắn làm như vậy, ban ngày ai còn tinh thần học hành nữa chứ!?”
Thật ra sau khi biệt viện Tri Tân trải qua những ngày cuối tuần, mọi người đã dần dần quen với sự tồn tại của Khánh Trần.
Vị thầy này tuy là ngạo mạn, nhưng cũng không chiếm tiết học của người khác, tiết học chiến đấu một tuần chỉ có hai tiết, mọi người cũng nhận nhịn cho qua.
Nhưng mà hiện tại, Khánh Trần quả thật cũng không chiếm tiết giáo viên khác, nhưng lại tăng tòan bộ thời gian lên lớp.
Điều này đồng nghĩa với việc tăng một tiết học mỗi ngày!
Bây giờ, trong khi các giáo viên khác vẫn đang gấp rút dạy các bài học trong kế hoạch ban đầu của khóa học, Khánh Trần đã thực hiện một đường tắt khác đó là tăng rất nhiều giờ học.
Mấu chốt là, mới sáng sớm Khánh Trần đã tập luyện khiến bọn nhỏ trở thành bộ dạng như vậy, ban ngày bọn nhỏ làm gì còn tinh thần học các môn khác!
Mười giờ sáng, Khánh Trần vẫn chưa hề hay biết gì, ung dung chậm rãi cầm theo chiếc ghế xếp đi đến Long Hồ.
Ông lão không biết đã ngồi trên chiếc cầu từ lúc nào, nghe thấy tiếng bước chân của hắn liền tức giận nói: “Nhìn chuyện tốt mà ngươi làm đi, mới sáng sớm đã có mấy chục cuộc gọi đến Xu Mật Xử để tố cáo, cả trang viên Bán Sơn đã bị ngươi làm cho gà chó không yên!”
“Hả?”
Khánh Trần hơi sửng sốt một chút, hắn đặt chiếc ghế xếp để bên cạnh Ông lão: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Có phải ngươi bảo Lý Khác dẫn theo đám học sinh đi chạy bộ không?”
Ông lão lạnh giọng hỏi.
“Đúng vậy.” Khánh Trần tỏ vẻ không có việc gì nói:
“Ngươi nhìn đám con cháu Lý thị đi, đứa nào đứa nấy yếu ớt không chịu nổi, còn có hai đứa béo đến nổi đôi mắt sắp khép lại.
Chỉ có kiên trì vận động mới có thể tạo ra sức mạnh cho bản thân mình, như vậy trong cơ thể mới tiết ra hormone giúp duy trì sự lạc quan và vui vẻ được.”
Ông lão hết nói nổi: “Có cần sớm như không? Ta nghe nói mới sáu giờ sáng Lý Khác đã thức dậy!”
“Chính ta yêu cầu sáu giờ.” Khánh Trần suy nghĩ nói: “Chắc là hắn đoán đám học sinh sẽ không nghe lời hắn, bởi vậy mới thức sớm một chút, dành thời gian đi gọi mọi người.”
“Ở trường học đã có giáo viên khiếu nại ngươi rồi, nói ngươi làm ảnh hưởng đến trật tự dạy học thường ngày.” Ông lão nói.
“Trật tự này, khi mọi người quen rồi thì sẽ ổn thôi.”
Khánh Trần vẫn cảm thấy không phải việc gì lớn:
“Vừa mới bắt đầu, mọi người sẽ cảm thấy hơi mệt, nhưng sau khi cơ thể khỏe mạnh lên, tinh thần học tập vào ban ngày cũng sẽ được cải thiện rất nhiều.
Lão gia tử, họ không hiểu được đạo lý này, nhưng người phải hiểu chứ.
Đúng rồi, Xu Mật Xử đã trả lời họ thế nào?”
Ông lão im lặng hồi lâu: “Xu Mật Xử không trả lời.”
Không trả lời vốn dĩ cũng là một câu trả lời, ý của Xu Mật Xử rất đơn giản, việc trường học Lý thị chúng ta không định quan tâm.
Khánh Trần cười ha hả:
“Người xem, chỉ có khi ta thu phục được đám nhóc mới có thể tiếp tục dạy bọn nó những thứ mới được, giống như quyển sách nhỏ mà người cho ta.”
Hai mắt ông lão sáng lên:
“Ngươi thật sự đã giải mã được?”
“Ừm.” Khánh Trần gật đầu:
“Quả thật là một món đồ tốt, không có hậu quả về sau như giáo phái Mãnh Hổ, cũng không cần phải đánh mất đi thứ gì, chắc là cũng được xem như một phương pháp tu hành chính thống rồi.”
Hắn cũng hiểu được đại khái về tu hành trong thế giới này, những nhân vật lớn chia tu hành thành hai loại chính thống và không chính thống.
Cái gọi là không chính thống, đó là tu hành mà không có thuật hô hấp hỗ trợ, đem tới hiệu quả thương ứng và cả hậu quả về sau nữa, mà hạn mức cũng thấp.
Cái gọi là chính thống, đó là tu hành có hô hấp thuật hỗ trợ, tu hành bằng con đường này rất bình thản, không để hậu quả về sau.
Cho nên, sự khác biệt giữa chính thống và không chính thống đích là nằm ở thuật hô hấp, không chỉ thuật hô hấp của Chuẩn Đề Pháp, thuật hô hấp của Kỵ Sĩ, còn có một vài thuật hô hấp khác mà những người tu hành chân chính nắm bắt được.
Điều này làm cho Khánh Trần có cảm giác rằng, thuật hô hấp giống như “Thổ nạp” trong thế giới ngoài, người biết phương pháp Thổ nạp có thể thăng cấp lên cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, người không biết phương pháp Thổ nạp chỉ có thể làm một người bình thường trong cảnh giới Hậu Thiên.
Ông lão cảm thấy kỳ quái nói: “Tổ chức tà môn như vậy cũng có thể có được phương pháp tu hành chính thống?”
“Đương nhiên.”
Chương 703: Bái Sư
Khánh Trần nói:
“Công cụ nắm bắt nằm trong tay con người, con người trở nên thế nào đâu liên quan đến phương pháp tu hành.”
“Hạn mức cao nhất lên đến cấp mấy?”
Ông lão hỏi.
Khánh Trần nhìn đối phương: “Trước mắt chỉ có thể hứa hẹn đến cấp B, còn lại hoàn toàn dựa vào duyên phận.
Ngoài ra còn một thứ phải nói này lão gia tử, không phải ai ta cũng dạy đâu, nếu có người ngay cả chạy bộ cũng không kiên trì nổi, vậy yên ổn làm một người giàu có là được rồi, nắm giữ sức mạnh đối với họ mà nói không phải chuyện tốt, đạo lý này người chắc là hiểu rõ hơn ta.”
“Tuổi thọ có thể kéo dài thêm hai mươi năm không?” Ông lão hỏi.
Cuối cùng Khánh Trần cũng đã biết thứ mà ông lão muốn là gì: “Kéo dài thêm hai mươi năm không thành vấn đề, tu hành đến cấp B, kéo dài thêm bốn mươi năm còn được.”
Phương pháp tu hành không chính thống, không chỉ không kéo dài tuổi thọ, thậm chí còn gây tổn hại đến thân thể, dẫn đến tuổi thọ càng ngắn.
Khánh Trần tò mò nói: “Người quan tâm đến tuổi thọ thế sao?”
Ông lão nói: “Ta không thèm quan tâm, nhưng muốn tập đoàn có được nền tảng vững chắc mà nói, tuổi thọ càng lâu thì nền tảng càng vững.
Tuy rằng việc này cũng không chắc chắn tuyệt đối, nhưng tập đoàn dựa vào liên bang, vốn phải luôn luôn tìm kiếm sự đổi mới có thể thích ứng với thế giới đang không ngừng thay đổi.”
“Hiểu rồi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Người hy vọng chuyển giao quyền lực ở Lý thị có thể nhẹ nhàng và vững chắc hơn.”
Ông lão cười nói:
“Cũng không hẵn là tất cả, sự việc bên trong rất phức tạp, sau này ngươi sẽ hiểu.”
Ông lão trầm tư một lát, đột nhiên nói:
“Bảo Xu Mật Xử viết một chỉ thị phê duyệt những khiếu nại của phụ huynh, để họ nghe theo sự sắp xếp của trường học, cứ lấy danh nghĩa của lão đại để ra chỉ thị này.”
Lão đại này là con trai lớn của ông lão, cũng chính là cha đẻ của Lý Khác.
Khánh Trần quay đầu nhìn khắp bốn phía:
“Người nói chuyện với ai vậy?”
Vừa rồi rõ ràng không phải nói với hắn, vậy chứng minh ở gần đó còn có một cao thủ, một cao thủ ngay cả Khánh Trần không phát hiện ra.
…
Một lúc sau.
Bộ phận nắm thực quyền lớn nhất của Lý thị là Xu Mật xử bỗng nhắn cho tất cả phụ huynh từng khiếu nại một đoạn văn rất dài: Học sinh học trong trường học Lý thị đều là trụ cột của gia tộc sau này, tuy môn văn hóa rất quan trọng nhưng đức trí thể mỹ cũng quan trọng không kém, những gì nhà trường muốn học sinh học chỉ vì muốn tốt cho tương lai của họ mà thôi….
Xu Mật xử nhắn rất dài, các vị phụ huynh đều biết những điều này, cả đoạn văn đó có thể thu gọn thành hai chữ rất ngắn gọn là: Phục tùng.
Chuyện này thật kì lạ, rõ ràng lúc trước họ không nói gì mà sao bây giờ lại nói nhiều như vậy.
Có phải vì họ lo mọi người sẽ làm gì đó quá khích nên mới soạn 1 bài văn để trả lời không!
Giáo viên kia có lai lịch như thế nào mà có thể khiến Xu Mật xử phải viết một đoạn văn rất dài gửi cho họ?!
Giờ thì hay rồi, nếu ai đó còn cố ý làm to chuyện này nghĩa là không nghe lệnh của Xu Mật xử, mà tội này còn được liệt vào một trong những tội danh nặng nhất trong Lý thị.
Ví dụ như mẹ của một học sinh nào đó không quan không chức mà đi gây chuyện thì chồng người đó sẽ là người bị phạt.
Trên cây cầu ở Long Hồ, Khánh Trần tò mò hỏi:
“Có tất cả bao nhiêu phương pháp tu luyện chính thống?”
Ông lão lạnh nhạt nói:
“Tất cả số phương pháp tu luyện trên thế giới này nhiều như các diếc trên sông, nhưng chỉ có khoảng 5 phương pháp tu luyện chính thống có thể kéo dài tuổi thọ còn tồn tại, cái ngươi đang giữ bây giờ chính là 1 trong số đó.”
“Sao lại ít như vậy?” Khánh Trần kinh ngạc.
“Cho nên, ta muốn thương lượng với ngươi một việc.”
Ông lão nói:
“Không những các học sinh trong trường học Lý thị phải học phương pháp tu luyện này, mà những người trẻ tuổi trong gia tộc có thể vượt qua bài kiểm tra cũng phải học.”
Khánh Trần nhướn mày:
“Lúc trước ngài đâu có nói như vậy, nếu ta không trực tiếp kiểm tra họ thì làm sao biết họ có đạt điều kiện hay không.”
Ông lão nói:
“Ngươi yên tâm, thành viên Lý thị có thể vượt qua bài kiểm tra đó đêu không phải những thiếu gia chỉ biết ăn chơi.
Ngoài ra, nếu ngươi lo những người đó không chịu nghe lời ngươi hoặc sau này có thể gây nguy hiểm cho ngươi, ta sẽ bảo họ bái ngươi làm sư phụ.”
Những gì ông lão vừa nói khiến Khánh Trần cảm thấy rất kinh ngạc.
Thân phận giáo viên của hắn bây giờ chỉ khiến người khác kính trọng mà thôi, nhưng nếu những người đó thật sự bưng trà bái sư thì mọi chuyện sẽ khác, khi đó hắn sẽ trở thành một trong những nhân vật quan trong gia tộc chứ không phải người ngoài như bây giờ nữa.
Lý thị là gia tộc rất coi trọng vấn đề cấp bậc, nếu bái sư thì đồ đệ phải tuân theo mệnh lệnh của sư phụ.
Hôm nay lên 10 chương, từ đây tới tối còn 4 chương nữa.
Mọi người đón đọc nhé!
Chương 704: Giai Cấp
Sau này họ gặp nhau trên chiến trường, thành viên Lý thị từng bái hắn làm sư phụ chắc chắn sẽ không tấn công hắn.
Vì cấp bậc chính là thứ quan trong để duy trì trật tự trong Lý thị, nếu ai đó không tuân theo trật tự này thì Lý thị sẽ hỗn loạn ngay.
Hơn nữa, những người trẻ tuổi được ông lão lựa chọn sẽ đảm nhiệm những chức vị rất quan trọng trong Lý thị sau này.
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Ngài biết chuyện này sẽ gây hậu quả gì không?”
Ông lão cười nói:
“Những người trẻ tuổi được ta chọn sẽ là những người vào sinh ra tử trên chiến trường, Jindai và Kashima đã điều rất nhiều quân đội đến Bắc cảnh, sớm muộn gì liên bang cũng xảy ra chiến tranh.
Người trẻ tuổi của Lý thị không học được một phương pháp tu luyện nào tử tế thì tỉ lệ sống sót của họ trên chiến trường sẽ rất thấp.
Tuy thực lực cá nhân không thể quyết định kết quả của một cuộc chiến, nhưng nếu tố chất cơ thể tăng lên thì tốc độ lành vết thương cũng nhanh hơn.
Nếu học được thì ít nhất khả năng sống sót trên chiến trường sẽ cao hơn.”
Cho nên, thật ra ông lão làm việc này vì mong những trụ cột tương lai của Lý thị sẽ không chết hết trên chiến trường.
“Ta còn tưởng ngài muốn họ sống lâu trăm tuổi cơ.”
Khánh Trần nói.
“Ta không thể thay đổi quy luật tự nhiên được.”
Ông lão cười nói:
“Cho nên, ngươi có đồng ý không?”
Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:
“Chẳng phải phương pháp tu luyện là của ngài sao, họ còn bái ta làm sư thì ta còn lí do gì để từ chối nữa.”
Thật ra nguyên nhân quan trọng nhất khiến hắn đồng ý là phương pháp tu luyện này của đối phương nên hắn chẳng có lí do nào để từ chối cả.
Thật ra ông lão biết thế giới ngoài có ngôn ngữ này, hắn có thể chọn bất kì người du hành nào đó chứ không nhất thiết phải tìm mình.
Khánh Trần bỗng hiểu ra một việc, thật ra mục đích những việc ông lão làm là đầu tư.
Cũng giống như cha của Hồ Tiểu Ngưu, họ đều biết sự kiện xuyên qua sẽ khiến cả thế giới trong và thế giới ngoài hỗn loạn.
Nên người thông minh sẽ chọn một người nổi bật trong số những người du hành để hợp tác, những gì họ làm chính là đầu tư cho tương lai.
Không phải lần đầu tư nào cũng có thể nhìn thấy lợi ích ngay, mà có rất nhiều vụ đầu tư phải chờ một thời gian rất dài mới có thể thấy thành quả.
Nhưng đối với những người như Khánh Trần, việc này chẳng khác gì cho hổ thêm cánh!
Sau này những người trẻ tuổi đời thứ ba sẽ gọi hắn là sư phụ, gọi Lý Thúc Đồng là Thất thúc, khi đó vai vế của hắn và Lý Thúc Đồng sẽ tương đương nhau….
Khoan đã, tại sao ông lão lại vội vàng tăng bối phận cho hắn như vậy, chẳng lẽ còn mục đích gì khác sao.
“Đúng rồi lão gia tử, ngài thường ra ngoài làm gì?”
Khánh Trần nháy mắt tò mò nói.
Ông lão sửng sốt:
“Ngươi đã phát hiện ra mật đạo rồi sao?!”
“Ta còn tìm được bảy chiếc chìa khóa xe và đống vũ khí ngươi giấu sau tường….Và một đống quần áo loè loẹt nữa.”
Khánh Trần nói:
“À còn bảy cái điện thoại nữa, lúc trước ngài thường dùng bảy thân phận sao, thật ra ta rất tò mò ngài hay dùng thân phận gì….”
Lúc này, ông lão bỗng nhấc câu lên, sau đó vứt Long Ngư cho Khánh Trần:
“Cầm lấy, mau cút đi.”
“Biết rồi.”
Khánh Trần cảm giác có chút vẫn chưa thỏa mãn.
….
Lúc về đến biệt viện Thu Diệp, Khánh Trần đi dạo quanh sân một lúc rồi chặt một cành long não to bằng cánh tay, sau đó cắt thành một tấm bảng.
Trên tấm bảng chỉ ghi vài chữ:
“Từ chối tiếp khách.”
Trời vừa sẩm tối Lý Khác đã đến nấu cơm và dọn dẹp.
Hắn còn cầm khăn tỉ mỉ lau cái ghế Khánh Trần thường nằm mỗi ngày.
Lúc này, vì lượng axit lactic tích tục trong cơ thể Lý Khác quá nhiều, dáng đi của hắn khá kì lạ, bây giờ hắn chỉ cảm thấy chân hắn không nghe theo sự điều khiển của hắn nữa rồi.
Dù rất khó chịu nhưng Lý Khác vẫn cố làm xong mọi việc rồi mới về nghỉ ngơi.
Trong lúc hắn đang làm việc có vài người hầu mang trái cây đến.
Tuy mang danh nghĩa đưa trái cây đến nhưng những những người hầu đó vẫn luôn lén quan sát xem Lý Khác làm gì.
Trong những gia tộc lớn, những người hầu bên cạnh ngươi rất có thể là tai mắt của kẻ khác.
Sau khi những người này rời khỏi.
“Mệt không.”
Khánh Trần nằm trên ghế đợi thiếu niên 14 tuổi nấu cơm.
“Thưa tiên sinh, tuy hơi mệt nhưng ta vẫn có thể chịu được.”
Lý Khác nói:
“Ta biết, cảm giác này chỉ kéo dài vài ngày thôi, tuần sau ta sẽ không đau nữa.”
“Ừ.”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Ngươi có muốn hỏi ta vấn đề gì không?”
“Tiên sinh.”
Lý Khác nghĩ một lúc mới hỏi:
“Thật ra hôm nay ta vẫn không thể hiểu một chuyện, mỗi nền văn mình đều sẽ phân biệt giai cấp, thế giới này sẽ luôn tồn tại giai cấp.
Nếu đã vậy, tại sao chúng ta phải đối xử bình đẳng với những người có địa vị thấp hơn chúng ta, chẳng phải làm vậy sẽ khiến họ khinh thường chúng ta sao.
Suy nghĩ của một người rất dễ thay đổi, nếu chúng ta không dùng địa vị đàn áp thì làm sao để họ nghe lời chúng ta, nếu họ không còn nghe lời chúng ta nữa thì sao.”
Chương 705: Không Tiếp Khác
“Sao ngươi lại muốn chuyện này?”
Khánh Trần kiên nhẫn hỏi.
“Vì những gì ngài dạy đối lập những gì ta biết, rất nhiều người trong thế giới này hành động giống ta, tác dụng mà nó mang lại cũng rất tốt.”
Lý Khác nói:
“Hôm nay ta đã thử nói chuyện bình đẳng với những người hầu, nhưng họ không những không vui vẻ mà còn tưởng mình đã làm sai điều gì, ta luôn cảm thấy những gì ta đang cố làm không giúp gì cho họ cả.”
Khánh Trần cười:
“Ta muốn ngươi đối xử bình đẳng với người hầu không phải vì muốn tốt cho họ.
Nếu ngươi cho tên ăn mày trên đường một tờ tiền thì số tiền đó có thay đổi được cuộc sống của hắn không? Chắc chắn là không.
Nhưng thật ra số tiền ngươi đem cho không phải để giúp hắn mà để giúp ngươi, sau khi cho hắn số tiền đó ngươi có cảm thấy thoải mái hơn không?”
Lý Khác sửng sốt:
“Hình như có.”
Thật ra hắn chưa gặp ăn mày bao giờ mà chỉ nghe từ miệng người khác thôi.
“Ngươi có cảm giác gì sau khi nói chuyện lịch sự với những người hầu?”
Khánh Trần hỏi.
“Tuy lúc đầu hơi khó chịu, nhưng sau đó ta cảm thấy chuyện này rất bình thường, có lẽ lúc đó lương tâm ta cảm thấy thoải mái nhưng ta không để ý mà thôi.”
Lý Khác nói.
Khánh Trần cười nói:
“Thật ra mục đích ta bảo ngươi tôn trọng người hầu chỉ đơn giản như vậy mà thôi.”
Hắn đã hiểu ra một chuyện, vì học sinh của mình đã sống trong thân phận này 14 năm, nếu muốn thay đổi nhận thức của hắn thì phải từ từ, chứ không thể thay đổi ngay được.
Cho nên, hắn cần thời gian mới có thể làm quen với việc này.
Lúc này, Lý Khác hỏi:
“Tiên sinh, vậy nếu tên ăn mày không hề tàn tật mà chỉ giả vờ để lừa tiền ngài thì sao, nếu ngài cho hắn tiền mà hắn còn thầm chửi ngài là đồ đần thì sao.
Nếu ngài gặp phải loại người này thì ngài sẽ làm gì?”
Khánh Trần không chút nghĩ ngợi nói:
“Đánh chết cụ nhà hắn.”
“Được rồi, học sinh sẽ suy nghĩ kĩ hơn về vấn đề này, nếu tiên sinh không có chuyện gì cần sai bảo nữa thì ta về đây.”
Lý Khác nói.
“Được rồi, về đi.”
Sau khi Lý Khác nấu nướng dọn dẹp xong mới rời khỏi biệt viện Thu Diệp, bây giờ hắn đang cảm thấy rất mệt mỏi, hắn phải về nhà nghỉ ngơi.
Khánh Trần đưa cái bảng viết từ chối tiếp khách cho hắn:
“Nếu người về thì tiện thể giúp ta treo trước cửa, sau này cứ đến 7 giờ tối là ta sẽ từ chối tiếp khách.”
Lý Khác sửng sốt, sau đó lập tức nói:
“Vâng, học sinh sẽ thông báo cho mọi người biết.”
Sau khi Lý Khác đi một lúc, đến 7 rưỡi lại có người đến gõ cửa muốn gặp hắn.
Khánh Trần không thèm quan tâm đối phương là ai mà chỉ bình tĩnh nói một câu:
“Xin lỗi, hôm nay không tiếp khách.”
Khánh Trần không quan tâm đối phương nói gì.
Người hầu đứng gõ cửa một lúc rồi tức giận quay về.
Sáng ngày thứ ba sau khi xuyên qua, Lý Khác vẫn tập hợp mọi người đến Tích Thủy Dũng Tuyền để chạy bộ như hôm qua, nhưng số người đến tập hợp chỉ có một nửa, có lẽ những người còn lại vẫn trong chăn, mà cha mẹ họ còn không nỡ đánh thức.
Nhưng lần này Lý Khác không chạy đến nhà từng người mà chỉ đến Thanh Sơn biệt viện lôi Khánh Nhất dậy, còn những người khác thì hắn không thèm quan tâm.
Những học sinh khác đều cảm thấy rất khó hiểu, chẳng phải Lý Khác là một tên cứng đầu sao, sao hôm nay hắn lại không đi lôi những kẻ khác dậy như trước?
Hôm nay Khánh Trần vấn treo bảng từ chối tiếp khách đúng giờ như hôm qua.
Nhưng hôm nay hắn không thèm trả lời những người đến gõ cửa một câu nào.
Sáng ngày thứ tư sau khi xuyên qua, số học sinh đến Tích Thủy Dũng Tuyền tập hợp chỉ còn chín người, trong đó đã bao gồm Lý Đồng Vân, Khánh Nhất, Lý Khác.
Lý Khác vẫn không định đi gọi những người khác dậy mà dẫn mọi người chạy 5 cây số rồi đến trường.
Thật ra Khánh Nhất không muốn đến tập hợp chút nào, nhưng hắn rất sợ chết nên không đi không được.
Hắn biết những người khác không đi cũng không sao, nhưng nếu hắn dám không đến tập hợp sẽ thì chắc chắn Lý Khác sẽ đến khóa cổ hắn…Bây giờ hắn mới nhận ra mình bị Lý Khác coi là đối tượng cần đặc biệt chú ý….Những phụ huynh khác đều thầm tự nhủ, ngày đầu tiên tên nhóc Lý Khác còn cố ý mang loa đi gọi từng người một, sao bây giờ hắn lại không thèm quan tâm có ai đến không?
Chuyện này khiến rất nhiều người không thể hiểu nổi.
Chẳng lẽ cha Lý Khác cũng cảm thấy chuyện hắn làm hơi quá đáng nên đã cảnh cáo Lý Khác? Nhưng không phải lúc trước Xu Mật xử đã nhắc nhở họ sao, tại sao bây giờ lại không bắt các học sinh đến tập hợp nữa.
Cơ mà đối với các vị phụ huynh học sinh, Lý Khác không quan tâm đến con cháu họ mới tốt.
Những học sinh không đi chạy đều cảm thấy rất vui vẻ, thậm chí lúc đi học, những học sinh này còn cố ý khuyên những người đi chạy không nên đi nữa.
Thậm chí có một số học sinh còn liên kết với nhau để cô lập Lý Khác.
Chương 706: Có Lệnh Điều Về
Tối ngày thứ tư, lúc tấm bảng ‘Từ chối tiếp khách’ treo lên trước cửa biệt viện Thu Diệp, từ 7 giờ đã không còn ai đến tìm hắn nữa.
Tất cả đều biết biệt viện Thu Diệp có một quy luật là từ 7 giờ tối sẽ không gặp ai nữa
Mọi người đều nhớ lúc trước ông lão đến đây tưởng nhớ ân sư cũng không muốn người khác đến làm phiền hắn.
Dù trời có sập thì cánh cửa biệt viện cũng không mở ra.
Trên cây cầu gãy bên hồ, lúc ông lão nghe thuộc hạ báo cáo chuyện này còn khen Khánh Trần thông minh.
Sau chuyện này, mỗi lần Khánh Trần rời khỏi trang viên Bán Sơn sẽ không lo bị người khác phát hiện nữa.
Nhưng sau chuyện này, mọi người sẽ nghĩ Khánh Trần là một tên giáo viên kiêu ngạo không thèm nể mặt ai.
Tóm lại là rất khó ưa.
Sau 7 giờ tối và trước 9 giờ sáng chính là quãng thời gian Khánh Trần được tự do.
Đây mới là tự do thực sự.
Đến ngày thứ tư sau khi xuyên qua, Khánh Trần đã ăn 7 con Long Ngư.
Lúc Lý Khác nấu cơm cho hắn còn nghe thấy tiếng đôm đốp phát ra từ người giáo viên.
Vốn dĩ lúc đầu Lý Khác tưởng âm thanh này phát ra từ chảo đầu trên bếp, nhưng sau đó hắn lại cảm thấy không đúng lắm.
Một lúc sau hắn mới nhận ra âm thanh đó phát đâu.
Lúc đầu âm thanh đó chỉ thinh thoảng mới vang lên, nhưng một lúc sau âm thanh đó đã vang lên liên tiếp.
Tiếng động liên miên như thể trong người Khánh Trần đang hình thành một bộ xương hoàn toàn mới, để chuẩn bị thay thế cho bộ xương cũ trước kia.
Thật ra trước kia trang viên Bán Sơn từng đồn thổi một truyền thuyết là, nếu ai đó ăn chín con Long Ngư thì xương cốt trong cơ thể người đó sẽ được thay đổi, nhưng lúc đó mọi người chỉ coi đó là truyền thuyết mà thôi.
Mãi đến khi Lý Khác nhìn thấy tận mắt thì hắn mới tin đó là sự thật!
Hắn thầm nghĩ, bây giờ tiên sinh mới ăn 7 con đã xảy ra chuyện này, nếu hắn ăn đủ 9 con thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Nếu hắn ăn 18 con thì sao?
….
Trong quân đoàn 1 của quân đội liên bang, một sĩ quan cấp úy đang đi vào phòng làm việc của trưởng quan.
Hắn báo cáo tên tuổi rồi bước vào phòng, sau đó nói với người ngồi trước mặt:
“Thưa chỉ huy, ta muốn xin phép về nhà thăm người thân, xin chỉ huy phê duyệt.”
Trưởng quan có vẻ khá tò mò:
“Lý Thúc, buổi diễn tập chưa kết thúc mà, sao ngươi muốn về thăm người thân gấp vậy?”
Lý Thúc nhìn những người đứng xung quanh.
Trưởng quan phất tay bảo những người đó đi ra ngoài.
Lý Thúc nói:
“Tứ cữu, không phải ta muốn về nhà, mà vì gia tộc có lệnh điều ta đến trang viên Bán Sơn.”
Vì quân đoàn này được Lý thị khống chế nên phần lớn những người làm ở đây đều là người của Lý thị, một số có huyết thống Lý thị, số còn lại là những người đã thề sẽ trung thành với Lý thị.
Hơn nữa trưởng quan của Lý Thúc cũng là tứ cữu của hắn, hắn không cần giữ bí mật chuyện này.
Đây là một trong những lí do các tập đoàn có khả năng khống chế liên bang.
Trưởng quan vẫn cảm thấy tò mò:
“Sao đột nhiên gia tộc lại gọi ngươi về? Sao ta không nhận được thông báo nào về chuyện này.”
“Xu Mật xử đã liên lạc với ta.”
Lý Thúc nghĩ một lúc mới nói:
“Còn lí do vì sao phải về gấp thì phải kí hiệp định bảo mật với Xu Mật xử mới biết.”
Trưởng quan nghĩ một lúc rồi nói:
“Vậy ngươi đi thu dọn đồ đạc đi, ta sẽ bảo tham mưu phê duyệt đơn xin về thăm người nhà rồi điều máy bay đưa ngươi về.
Ta sẽ không hỏi thêm về nguyên nhân lần trở về này của ngươi, ngươi hãy coi cuộc nói chuyện vừa rồi của chúng ta chưa từng xảy ra….đừng tiết lộ chuyện này với bất kì ai.”
Lý Thúc gật đầu:
“Ta hiểu.”
Lúc này, cảng tượng tương tự cũng đang diễn ra trong các đơn vị của quân đội liên bang, tất cả những người trẻ tuổi nổi bật trong Lý thị, gồm cả những người đã được phong quân hàm thiếu tá đều đồng loạt xin nghỉ về thăm người thân, những người này đều được máy bay quân đội đưa thẳng đến thành phố số 18.
Chuyện này đã sự chú ý của rất nhiều người.
Sau khi điều tra thân phận của những người xin nghỉ, họ đều đoán gia chủ Lý thị sắp qua đời, những người trẻ phải về lo đám tang và tham gia tranh đoạt quyền lực trong Lý thị.
Ngay trong đêm những binh sĩ đó xin nghỉ, quân đội của gia tộc Jindai và Kashima đã bắt đầu thu dọn rồi hành quân thêm năm mươi cây số về phía nam.
Đối với chiến tranh hiện đại, năm mươi cây số mà họ vừa đi qua không đáng bao nhiêu.
Nhưng bản thân chuyện này lại phát ra tín hiệu rất nguy hiểm.
Ngày thứ 5 sau khi xuyên qua, đội ngũ 8 người đến thao trường chạy bộ bỗng tăng thêm hai người là Lý Y Nặc và Nam Canh Thần.
Một số người dò hỏi vì sao lại đi chạy bộ thì Lý Y Nặc chỉ nói mình muốn rèn luyện thân thể chứ không giải thích gì thêm.
Chương 707: Lý Khác Bị Ức Hiếp
Đến ngày thứ sáu sau khi xuyên qua, trong đội ngũ chạy bộ lại xuất hiên thêm những gương mặt vừa lạ vừa quen khác!
Lý Y Nặc tò mò hỏi Lý Thúc:
“Không phải quân đoàn ngươi đang chuẩn bị diễn tập sao, sao ngươi lại có mặt ở đây?”
Lý Thúc cười nhưng không nói gì, sau khi ký hiệp nghị bảo mật với Xu Mật xử, hắn đã biết chuyện gì sắp xảy ra nhưng không thể tiết lộ với bất kì ai.
Lý Y Nặc cười:
“Không sao, ta hiểu mà, ta cũng ký rồi.”
Không chỉ Lý Thúc, ba người trẻ tuổi đã tham gia quân ngũ cũng đều quay lại trang viên Bán Sơn.
Trong số đó, có một vài gương mặt quen thuộc từng ở trang viên Bán Sơn, cũng có một số gương mặt xa lạ thuộc những nhánh nhỏ của Lý thị sống ở những thành phố khác.
Từ 10 người, đội ngũ chạy bộ đã tăng lên thành 14 người, chỉ vài ngày nữa thôi, số lượng người tham gia đội ngũ này sẽ còn tăng thêm nữa.
Lúc này, một vài phụ huynh đã chú ý đến chuyện này!
Chuyện bọn Lý Thúc được điều về không thể giữ bí mật được lâu, ngày họ trở về đã có rất nhiều người biết tin này, tuy mọi người không biết mục đích họ trở về làm gì, nhưng mọi người đều cảm nhận được việc họ tham gia đội ngũ chạy bộ rất bất thường.
Những phụ huynh dung túng con em mình không đi chạy bộ đã bắt đầu lo lặng, thậm chí một số người đã bắt đầu dặn dò con mình sáng mai phải đến xin lỗi đoàn chạy bộ rồi xin chạy theo, họ không muốn con mình bỏ lỡ cơ hội nào.
Họ đã hiểu ra một việc, có lẽ việc chạy bộ là một bài kiểm tra nào đó, những ai không chịu làm bài kiểm tra hoặc không vượt qua nó đều sẽ bị loại bỏ!
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Kể từ ngày Lý Y Nặc gia nhập đội ngũ chạy bộ, Khánh Trần đã bắt đầu dặn Lý Khác phải thay đổi địa điểm chạy mỗi ngày.
Cho nên, sáng ngày thứ bảy sau khi xuyên qua, khi những đứa trẻ muốn tham gia lại vào đội ngũ chạy bộ đi đến quảng trường Tích Thủy Dũng Tuyền lại chẳng thấy bóng người nào ở đây….Họ đứng đợi trong màn sương mùa đông rất lâu, nhưng đợi mãi vẫn chẳng có ai đến.
….
Mấy ngày nay, Lý Khác luôn có cảm giác mình đang tham gia một trận đánh du kích, đội quân của hắn chính là những người trong đội ngũ chạy bộ, quân địch chính là những bạn học muốn tham gia vào đội của hắn, nên họ phải liên tục thay đổi địa đểm chạy bộ để tránh quân địch thực hiện được mục đích.
Thật ra tối qua đã có một cặp phụ huynh học sinh mang lễ vật đến nhà hắn.
Vì lúc đó cha hắn vẫn đang tăng ca ở Xu Mật xử nên hắn và mẹ hắn phải ra tiếp đón….
Trong đại trạch có nhiều loại người, không phải ai sống ở đây cũng là các nhân vật lớn được mọi người chú ý, thật ra ở đây có không ít người có tổ tiên từng phạm sai lầm nên bị gia tộc tước đi quyền lực.
Đối với những gia đình đánh mất quyền lực, họ mới lại những người hiểu ra nhất sức mạnh của quyền lực, nên những người đó luôn mong con cái của mình có thể đoạt loại quyền lực đã mất cho gia đình.
Khi đó những thế hệ sau của gia đình họ mới có cơ hội phát triển.
Đôi mẹ con đến nhà Lý Khác làm khách nói vòng vo hơn 1 tiếng rồi mới lộ ra mục đích thật sự: Họ muốn Lý Khác xin giáo viên cho con mình tham gia lại vào đội ngũ chạy bộ.
Không thể không nói, người mẹ này là người rất thông minh, lúc đó bọn Lý Thúc còn chưa về đến trang viên Bán Sơn, nàng chỉ nghe nói Lý Y Nặc tham gia đội ngũ chạy bộ đã vội đến xin cho con mình tham gia.
Nhưng Khánh Trần đã nói với Lý Khác, nếu họ không vượt qua nổi một phép thử nho nhỏ này thì sao có thể bước đi trên con đường tu luyện gian khổ sau này.
Hơn nữa phép thử nho nhỏ mà Khánh Trần đưa ra đã được sự cho phép của ông lão.
Có lẽ lúc này Khánh Trần vẫn chưa ý thức được bài kiểm tra mà hắn đưa ra sẽ ảnh hưởng như thế nào đến tương lai của những đứa trẻ đó.
Một số người thông minh đã đoán được, chỉ trong mười năm nữa thôi, sự khác biệt của những người vượt qua bài kiểm tra và những người không vượt qua bài kiểm tra sẽ biểu hiện rõ ra bên ngoài.
Chuyện đó đã bắt đầu xảy ra.
Lúc đó Lý Khác đã từ chối yêu cầu của đôi mẹ con đó, nhưng hắn không từ chối thẳng thừng với họ mà chỉ nói mình nghe lời tiên sinh.
Sáng ngày thứ bảy sau khi xuyên qua, Lý Khác vừa đến trường đã bị một tên nhóc mập mạp đi ra chặn đường:
“Nha, mọi người xem ai đến này, đây chẳng phải Lý Khác thích ăn mảnh sao, người còn mặt mũi đến trường sao?”
“Lý Khác, ngươi thật giỏi, vì muốn tránh chúng ta mà ngươi dẫn họ đến sân tập bắn?”
“Chẳng phải chúng ta đều mang họ Lý sao, sao ngươi không suy nghĩ cho chúng ta một chút?”
Họ không thèm quan tâm chuyện này có phải do Khánh Trần sai bảo không, nếu họ biết người đứng sau chuyện này là Khánh Trần cũng không dám động đến hắn, mọi người chuyển mục tiêu sang người dễ bắt nạt hơn là Lý Khác.
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Chương 708: Tâm Sự Của Lý Khác
Vì phần lớn những đứa trẻ trong trường đã bị loại khỏi bài kiểm tra, sáng nay họ đã bàn bạc với nhau rồi cùng sai người hầu đi tìm bọn Lý Khác, nhưng mọi người đi tìm rất lâu mà vẫn không thấy đoàn người Lý Khác đâu.
Mãi đến khi tiết học sắp bắt đầu, mọi người mới biết hôm nay Lý Khác chọn sân tập bắn phía sau núi làm địa điểm tập hợp, vì chẳng có ai ở đây nghĩ họ chạy bộ ở nơi đó, nên mới không sai người hầu đến đó.
Một số cha mẹ đã dặn con mình đứng trước cửa nhà Lý Khác từ 5 rưỡi sáng, thật ra người nghĩ ra cách này cũng khá thông minh, vì họ biết mình không thể tìm được địa điểm tập hợp trước giờ học nên mới chọn cách này.
Nhưng mãi sau mọi người mới biết, thật ra đêm qua Lý Khác không ngủ trong biệt viện Phong Loan, mà chạy đến ngủ nhờ ở biệt viện Thanh Sơn của Lý Y Nặc, hắn còn chọn căn phòng ngay sát bên phòng của Khánh Nhất.
Mọi người đều không ngờ hắn có thể nghĩ ra cách này để trốn họ, nhưng một số người lại chắc chắn cách này do tiên sinh nghĩ ra rồi bảo hắn làm.
Lúc này những học sinh khác đã biết chạy bộ là một bài kiểm tra và những người không đi chạy như họ đã bị loại ngay từ đầu, nên bây giờ trong lòng mỗi người đều rất ghen tỵ với những người vẫn kiên trì chạy bộ.
Ngoài Lý Khác, những học sinh thuộc đội ngũ chạy bộ đều bị các học sinh khác cô lập.
Tất cả đều muốn chửi rủa Lý Khác để xả giận.
Nhưng có vẻ Lý Khác không thèm quan tâm đến những gì họ đang nói mà vẫn bình tĩnh nghe giảng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Trong giờ giải lao sau tiết thứ nhất của buổi chiều, nhân lúc Lý Khác đi vệ sinh, không biết ai đã đổ nước lên chỗ ngồi của hắn, mãi đến khi ngồi xuống hắn mới phát hiện chuyện này, nhưng lúc đó quần hắn đã bị nước thấm ướt hết.
Vì bây giờ đang là mùa đông nên mọi người đều mặc quần áo rất dày, quần hắn bị nước thấm ướt khiến cơ thể hắn không thể giữ ấm, mỗi lần gió lạnh thổi qua như những con dao sắc bén đang cứa từng nhát lên người Lý Khác.
Tên mập mạp vui vẻ nói:
“Lý Khác tè ra quần!”
Lý Khác không thèm nói gì mà chỉ bình tĩnh nhìn đối phương.
Lần này, những học sinh đi chạy bộ cùng Lý Khác đã không nhịn nổi nữa, họ đồng loạt đứng dậy chạy lại gần hắn rồi trợn mắt nhìn đám người bên phía tên mập:
“Chẳng phải chính các ngươi mới là người không đến sao, chúng ta có làm gì có lỗi với các ngươi sao, các ngươi dám động vào hắn thử xem? Chúng ta đều là thành viên của Lý thị, sao các ngươi dám bắt nạt hắn!”
Lý Khác kéo tay bạn học đang nói:
“Được rồi.”
Thời gian đếm ngược, 7:00:00.
7 giờ cuối trước khi xuyên về.
Đến khi tan học, hắn lại đến biệt viện Thu Diệp.
Lúc bước vào biệt viện, hắn thấy Khánh Trần vẫn nhắm mắt nằm trên ghế như trước.
Lý Khác ngập ngừng một lúc nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, sau đó hắn lại vào bếp nấu cơm, làm cá.
Hôm nay, hôm nay nấu cá rất cẩn thì, vì không biết vì sao hôm quan tiên sinh không đi Long Hồ, nên hôm nay mới là con Long Ngư thứ chín.
Lý Khác rất tò mò, không biết sau khi tiên sinh ăn xong con Long Ngư sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng không biết lúc nấu cơm Lý Khác nghĩ gì mà hắn bỗng rơi nước mắt.
Hắn vội ngẩng đầu lên để tránh nước mắt rơi vào nồi.
Tuy có vẻ trưởng thành hơn những người cùng tuổi một chút nhưng chẳng qua hắn chỉ là một đưa trẻ 14 tuổi mà thôi, dù hắn có mạnh mẽ đến đâu cũng không chịu nổi những lời chửi mắng của những bạn học khác.
Hắn lặng lẽ liếc nhìn Khánh Trần.
Nhưng có lẽ Khánh Trần không để ý đến hắn nên vẫn nằm trên ghế như cũ.
Lý Khác vội vàng lau nước mắt rồi tiếp tục làm cá kho.
Hôm nay, Khánh Trần đã đã bắn trúng bia 2100 mét, hắn chỉ cần tập thêm 500 mét nữa là sẽ ‘Tốt nghiệp’.
Nhưng không phải đã hết thứ phải học, sau khi tốt nghiệp hắn sẽ luyện thêm hạng mục huấn luyện ‘Độ cao so với mặt biển’ để đề phòng trường hợp cần dùng đến.
Một lúc sau, Lý Khác đã bưng cá kho lên bàn.
“Ngươi ra ngoài treo bảng từ chối tiếp khách lên, tiện thể đóng chặt cửa lại, có lẽ một lúc nữa trước cửa sẽ rất náo nhiệt.”
Khánh Trần nói.
Tuy Lý Khác không biết vì sao phải làm vậy, nhưng hắn vẫn làm theo.
Hắn vừa treo bảng từ chối tiếp khách thì đã có người đến đập cửa, sau đó hô to:
“Tiên sinh, ta mang bọn trẻ đến xin lỗi, xin ngài mở cửa ra đi.”
Lý Khác quay sang nhìn Khánh Trần thì phát hiện tiên sinh vẫn đang ăn cá như bình thường, như thể chuyện này chẳng có gì liên quan đến hắn.
Phụ huynh đứng đợi ngoài biệt viện Thu Diệp rất lâu vẫn không thấy ai mở cửa, nhưng không ai dám dám quay về, chỉ một lúc sau, trước cửa biệt viện Thu Diệp đã đứng rất nhiều phụ huynh và các học sinh.
Đến khi trước cửa biệt viện Thu Diệp có hơn 10 phụ huynh học sinh đang đứng, Lý Khác vẫn thấy tiên sinh bình tĩnh ăn Long Ngư như bình thường.
“Hôm nay ngươi nấu mặn hơn mọi ngày, có tâm sự gì sao?”
Chương 709: Biến Đổi Của Khánh Trần
Khánh Trần vừa ăn vừa hỏi.
Lý Khác nghĩ một lúc nhưng vẫn không dám nói chuyện xảy ra sáng nay:
“Tiên sinh, ta muốn xin lỗi ngài, thật ra đêm qua có người đến nhà muốn nhờ ta cho một học sinh tham gia, nhưng lúc đó ta nói mình không có quyền quyết định, mà ngài mới là người có quyền quyết định chuyện này.”
“Ngươi có nói gì sai đâu.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không nên tự trách bản thân làm gì, ngươi đâu có lỗi gì.”
Lý Khác nghiêm túc nói:
“Không phải chuyện này, sau khi họ về, mẹ ta đã phê bình ta, nàng nói ngài đã giao trong trách nặng nề cho ta thì ta phải tự giả quyết vấn đề, chứ không phải lại đẩy trách nhiệm cho ngài.”
“Mẹ ngươi nói không sai.”
Khánh Trần nói:
“Nhưng ngươi không nên tự trách bản thân.”
Thật ra Khánh Trần đang nghĩ, lúc trước hắn còn thắc mắc vì sao Lý Khác trưởng thành hơn những người cùng tuổi khác, bây giờ hắn hiểu rồi, hóa ra Lý Khác có một người mẹ tốt và một gia đình biết dạy con.
Khánh Trần nhìn Lý Khác:
“Khóc rồi à?”
“Ừ.”
Lý Khác thành thật lên tiếng.
“Có phải hôm nay các bạn học khác mắng ngươi không?”
Khánh Trần vui vẻ cưới nói
“Sao tiên sinh biết?”
Lý Khác tò mò hỏi.
“Ta đoán, ngồi xuống ăn cơm đi, lúc nào mấy người đứng ngoài về hết thì ngươi mới có thể về được.”
Khánh Trần nói.
Hắn không thèm hỏi thăm Lý Khác có bị sao không, như thể chuyện này chẳng có gì liên quan đến hắn.
Nhưng đúng lúc này, những phụ huynh đứng ngoài cửa bắt đầu quát mắng:
“Quỳ xuống cho ta, đến khi nào tiên sinh đi ra thì các ngươi mới được đứng lên.”
Xem ra các phụ huynh định dùng khổ nhục kế.
Lúc đầu chỉ có một phụ huynh bắt con mình quỳ xuống, nhưng sau đó các phụ huynh khác cũng bắt đầu học theo, bây giờ ngoài cửa biệt viện Thu Diệp có một hàng học sinh đang quỳ, tiếng gào khóc vang vọng khắp nơi.
Bầu không khí bình yên của biệt viện Thu Diệp bị họ phá vỡ hoàn toàn.
Khánh Trần nhìn Lý Khác:
“Đứng đơ ra đó làm cái gì, ngồi xuống ăn cơm đi.”
Lý Khác biết lí do chuyện này xảy ra do đâu, hắn lắc đầu từ chối:
“Tiên sinh, ta biết chuyện này đều do ta gây ra, ta không muốn ăn cơm, ngài cứ ăn đi, ta đi giặt quần áo.”
Sau đó Lý Khác đi thẳng vào căn phòng phía Tây rồi lặng lẽ mang đống quần áo trong giỏ đi giặt.
Nước mùa đông rất lạnh, nhưng hắn không dùng máy giặt mà đem tất cả số quần áo trong giỏ đi giặt tay, có lẽ hắn muốn dùng việc này để chừng phạt bản thân vì lỗi lầm đã gây ra.
Khánh Trần không ngăn cản hắn mà tiếp tục ăn cá, chỉ một lúc sau, Long Ngữ đã biến thành một bộ xương cá sạch bong.
Ngay sau khi ăn miếng thịt cuối cùng, hắn bỗng cảm thấy dòng nước ấm lúc trước đột nhiên tăng thêm rất nhiều, sau đó hơi ấm bắt đầu bao phủ tất cả xương cốt trên người hắn.
Dòng nước ấm tỏa ra các nhánh đến các phần cơ thể, rồi bỗng tụ lại thành một, lúc đầu nó chỉ như dòng nước lũ, sau một lúc lại biến thành giống sông, một lúc sau dòng nước ấm đã nhiều như biển!
Một phụ huynh đứng ngoài cửa nói thầm:
“Không biết người trong đó có còn chút nhân tính nào không, bọn trẻ đã quỳ khóc hơn nửa giờ mà vị tiên sinh đó vẫn không động lòng chút nào sao?”
Sau đó phụ huynh bắt đầu dán tai lên cửa để nghe ngóng tiếng động bên trong.
Nhưng lúc nàng vừa dán tai lên đã nghe thấy tiếng nổ ầm ầm như tiếng sấm vang lên, tiếng sấm ầm ầm như cơn giông trước khi mưa to.
Phụ huynh giật nảy mình nhìn lên trời, nhưng trên trời không một gợn mây, trăng sao vẫn đang tỏa sang, vậy tại sao nàng lại nghe thấy tiếng sấm?
“Là Long Ngư, hắn đã ăn con Long Ngư thứ chín.”
Một phụ huynh khác kinh ngạc nói:
“Ta nghe nói, nếu một người ăn chín con Long Ngư thì xương cốt người đó sẽ vang lên tiếng sấm, lúc đó ta còn tưởng đây chỉ là truyền thuyết…”
“Ngươi nghe ai nói thế?”
Có người tò mò hỏi.
Phụ huynh đó lại thì thầm nói nhỏ: “Lúc trước Thất ca rất thích đến Long Hồ trộm cá, sau đó có người hỏi hắn vì sao phải làm như vậy thì hắn trả lời như thế.”
Lúc này, Lý Khác đang giặt quần áo trong căn phòng phía Tây bỗng nghe thấy tiếng súng, lúc đầu hắn tưởng trời sắp mưa nhưng sau đó mới nghĩ đến giáo viên nhà mình.
Hắn thấy sắc mặt của Khánh Trần vẫn bình tĩnh như thường, nhưng tóc trên đầu hắn đang rụng lả tả.
Nhưng sợi tóc đó vừa rơi xuống đất đã vỡ tro bụi, đầu Khánh Trần nhanh chóng trụi lủi.
Thật ra bây giờ trong đầu Lý Khác đang nghĩ, nếu tiên sinh đi làm hòa thượng thì chắc chắn hắn sẽ trở thành hòa thượng đẹp trai nhất.
Nhưng một lúc sau trên đầu Khánh Trần đã mọc lên một lớp tóc đen.
Chỉ hai giây sau, mái tóc của hắn lại mọc lại y như lúc trước.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức Lý Khác còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã kết thúc.
“Tiên sinh, ngài cao lên.”
Lý Khác kinh ngạc nói.
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Cao thêm hai centimét nữa, lúc trước là 1 mét 81, bây giờ là 1 mét 83.”
Chương 710: Không Phải Đồ Ăn Trộm
Hóa ra những sinh vật sống trong cấm địa có thể thần kì đến mức này.
Nếu sau này có ngươi nói trong cấm địa có thứ gì đó có thể biến người chết thành người sống thì nhất định Khánh Trần sẽ tin.
Nhưng xác suất tìm được những động thực vật đột biến có lợi với con người thấp hơn rất nhiều so với những thứ có hại.
Nếu không tìm hiểu kĩ trước khi ăn thì rất có thể sẽ chết.
Khánh Trần lặng lẽ cảm nhận những biến hóa trong cơ thể, bây giờ hắn có thể chắc chắn, những siêu phàm giả cùng cấp với hắn đã không thể đánh gãy xương hắn nữa, ngay cả người cao hơn 1 cấp cũng rất khó làm được.
Dòng nước ấm không chỉ làm tăng độ cứng của xương, mà còn có tác dụng làm tăng tốc độ tạo máu của xương thêm vài lần.
Khánh Trần tập trung lắng nghe.
Sau đó tiếng xì xào bàn tán ngoài cửa bắt đầu truyền vào tai hắn, Khánh Trần bỗng phát hiện, bây giờ hắn đã có thể nghe rõ những âm thanh hắn không thể nghe được lúc trước.
“Bên trong đang xảy ra chuyện gì vậy, đó là tác dụng sau khi ăn xong Long Ngư?”
“Con chúng ta phải quỳ tới khi nào, người này không còn chút nhân tính nào sao.”
Bây giờ Khánh Trần đã hiểu, vì những xương: Xương búa, xương đe và xương bàn đạp trong tai được cường hóa nên hắn có thể dễ dàng nghe được những âm thanh nhỏ nhất !
Cơ và dây chằng nối ba chiếc xương này tạo thành chuỗi xương tai, khi âm thành truyền vào không khí, các rung động trong không khí sẽ truyền vào lỗ tai, vì lỗ tai là một khoang kín thên sóng âm sẽ đập vào màng nhĩ.
Khi màng nhĩ bị sóng âm làm rung động sẽ khiến xương búa chấn động theo, xương búa sẽ khéo theo xương đe, xương đe sẽ truyền xung động sang xương bàn đạp, xương bàn đạp khớp với cửa sổ bầu dục của ốc tai, xương bàn đạp di chuyển sẽ khiến chất lỏng trong ốc tai chấn động, khi đó các thụ thể thính giác trong ốc tai sẽ nhận được tín hiệu, tín hiệu sẽ theo dây thần kinh lên não.
Sau khi xương cốt hắn được cường hóa, ba khối xương trong tai cũng được cường hóa theo, nên hắn mới có thể nghe rõ tiếng nói chuyện của các phụ huynh đứng ngoài cửa.
Không những thế, hắn còn có thể nghe rõ tiếng lá cây trước cửa biệt viện Thu Diệp ma sát với nhau mỗi khi có gió thổi qua.
Tiếng lá cây ma sát với nhau như tiếng sóng vỗ vào bờ.
“Các ngươi nghĩ vì sao giáo viên này dám ngang ngược như vậy, chúng ta đã bắt bọn trẻ quỳ gần một tiếng rồi, chẳng lẽ hắn không động lòng một chút nào sao….”
“Đừng nói nữa, lúc ta bắt nó đi chạy bộ thì chẳng phải ngươi mới là người không cho nó đi sao? Bây giờ còn dám trách giáo viên?”
“Không phải ngươi nói cho nó ngủ thêm một chút sao? Sao bây giờ ngươi lại đổ hết lỗi lên người ta?”
“Bây giờ không phải lúc nói chuyện này, chúng ta nên nghĩ xem có cách nào khiến tiên sinh động lòng thì hơn.”
“Hay ta sai người mang máy dò sinh mệnh đến, chúng ta thử xem trong này có người không…..”
Khánh Trần: “…..”
Tuy đã biết ý định của họ nhưng hắn không định ngăn cản.
Khánh Trần nhìn Lý Khác rồi nói:
“Đừng giặt quần áo nữa, những người trước cửa sẽ không đi ngay đâu, ngươi nấu thêm một con Long Ngư đi.”
“A?”
Lý Khác sửng sốt:
“Long Ngư? Không phải tiên sinh vừa ăn con thứ chín sao?”
“Ngươi cứ nấu đi, ta có đặt 1 con ở ngăn dưới cùng tủ lạnh.”
Khánh Trần nói.
“Được rồi.”
Lý Khác xoa tay, sau đó lại vào phòng bếp lần nữa
Một lúc sau, Long Ngư hấp đã nấu xong, Lý Khác mới do dự nói:
“Tiên sinh, ngài nếm thử xem đã vừa chứ, nếu chưa vừa ta sẽ nấu lại.”
Nhưng lần này Khánh Trần lại quay sang nhìn Lý Khác:
“Con cá này không phải cho ta, mà cho ngươi ăn.”
Hai mắt Lý Khác đã rưng rưng nước mắt, hắn đưa tay lau nước mắt rồi quay sang nhìn Khánh Trần nhưng lại phát hiện giáo viên nhà mình đã nhắm mắt nằm lên ghế từ bao giờ.
Thiếu niên 14 tuổi nhẹ nhàng ngồi xuống bàn, sau đó từ từ ăn thịt cá, thậm chí hắn còn cố nhai nát xương cá để nuốt.
Khi Khánh Trần nghe thấy âm thanh cót két trong thế giới thần bí, hắn không thèm mở mắt nhìn mà nói:
“Đừng nhai xương cá, ngươi không nhai được đâu.”
Nếu có thể nhai nát xương cá thì hắn đã sớm nuốt luôn cả bộ xương rồi, chứ làm gì còn để lại như bây giờ nữa.
Vì Long Ngư có tác dụng rất tốt đối với xương cốt nên xương của nó cũng cứng như sắt thép, lúc trước Khánh Trần đã cố nhai rất lâu, nhưng hắn nhai mãi mà xương cá vẫn không thay đổi chút nào.
Nhưng dáng vẻ tên nhóc Lý Khác cố nhai xương cá lại rất giống hắn lúc trước.
Thậm chí bây giờ Khánh Trần còn nghĩ, không biết năm xưa sư phụ hắn có cố nhai xương cá như hắn không?
Theo tính cách của sư phụ thì chắc chắn hắn sẽ làm như vậy…
Lý Khác có vẻ rất kinh ngạc với câu nói của hắn, sau đó hắn mới không cố nhai xương nữa:
“Tiên sinh, ngài lấy con cá này ở đâu?”
“Yên tâm, không phải đồ ăn trộm là được.”
Khánh Trần nói.
“À.”
Lý Khác gật đầu rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cá, hắn không những không cảm thấy uất ức nữa mà còn nghĩ những chuyện hôm nay hắn phải chịu rất đáng giá.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










