[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 70 : Kết Quả (c691-c700)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Kết Quả
Nhưng không ngờ Khánh Trần không những không định sát hại nàng, mà còn dẫn nàng đi sát hại người của gia tộc Kashima…
Chuyện này khiến nàng cảm thấy rất bất ngờ.
Sau này nàng dẫn Khánh Trần về trang viên của Lý thị, càng khiến người khác cảm thấy bất ngờ là thiếu niên này lại được gia chủ ưu ái.
Gia chủ bây giờ của Lý thị là Lý Tu Duệ, được mọi người mệnh danh là lão hồ ly, mắt nhìn người của một kẻ từng tung hoành 10 năm trong liên bang sao có thể tùy tiện tặng Long Ngư cho người khác ăn được?
Lý Trường Thanh bỗng nghĩ đến một việc, nhưng nàng lại cảm thấy lí giải kiểu này không quá hợp lí.
Nàng cười nói với Khánh Trần:
“Nếu ngươi cảm thấy mệt mỏi thì ngủ lại chỗ này đi.
Ngươi yên tâm, trong biệt viện Phi Vân có rất nhiều phòng dành cho khách.”
“Được thôi.”
Khánh Trần gật đầu:
“Cảm ơn, thật ra phòng của ta trong ký túc xá có hơi nhỏ.”
“A?”
Lý Trường Thanh có vẻ khá bất ngờ, sau đó che miệng cười nói:
“Có tiến bộ nha.”
Khánh Trần nhìn nàng, hắn biết người phụ nữ này chỉ đang mạnh miệng thôi, lúc hai người cùng ngồi trên ghế sau xe bay, phản ứng xấu hổ của người phụ nữ lúc hắn vươn tay sang phía nàng để mở cửa xe mới là thật, những gì nàng từng nói với hắn chỉ là giả.
Thật ra lí do hắn ở lại biệt viện Phi Vân không phải vì phòng ký túc xá nhỏ, mà vì những người du hành khác đều biết hắn có một vết thương trên bụng, mà Tiểu Ưng cũng đang ở ký túc xá, chắc chắn đối phương sẽ lấy tin tình báo giúp Côn Luân.
Cho nên, hắn mới ở biệt viện Phi Vân một tuần để tránh làm lộ sơ hở gì.
Tiện thể dạy Tiểu Đồng Vân thuật hô hấp mà hắn vừa tìm được.
Theo những gì cuốn sách miêu tả, tuổi thọ của các Phật gia đều rất cao, thậm chí những Phật gia trước kia có thể sống đến 180, 190 tuổi, những Phật gia đời sau cũng sống được khoảng 100 tuổi.
Tuy con số này không bằng Kỵ Sĩ, nhưng chắc chắn nó có thể thỏa mãn như cầu của Tiểu Đồng Vân.
Thật ra Khánh Trần đang nghĩ, sở dĩ những Phật gia đời sau không thể sống thọ vì sau khi tổ chức thần bí bị ‘Trọng thương’, phần thứ tư của thuật hô hấp cũng biến mất theo, nên họ không học được trọn vẹn cả bộ như những Phật gia trước kia. . .
Lúc này, Lý Đông Trạch đang lẳng lặng ngồi trong hội sở Bất Lạc Mạc.
Đang lẽ nơi này là một hội sở rất nào nhiệt, nhưng bây giờ đã khác.
Tất cả nhân viên phục vụ trong hội sở đều biến thành thành người của Hằng Xã, bởi vì Lý Đông Trạch thích chỗ này, hắn đã biến hội sở Bất Lạc Mạc thành tài sản riêng của mình.
Hắn đặt cốc xuống quầy bar rồi nhíu mày nhìn bức ảnh Nhất vừa gửi đến điện thoại.
Trong ảnh, hắn và ông chủ nhỏ đang ngồi trên ghế sa lon trong một khách sạn nào đó.
Ông chủ nhỏ cười rất tươi, còn “Bản thân ” hắn lại đang nở một nụ cười méo xẹo còn xấu hơn cả khóc.
Lý Đông Trạch nhắn tin hỏi Nhất:
“Đây chính là ta ở thế giới ngoài sao?”
Nhất:
“Đúng, hắn bị người du hành làm việc cho Kashima bắt cóc để thay thế ngươi, Khánh Trần đã cứu hắn, không thì có lẽ bây giờ ngươi đã biến mất rồi.”
Lý Đông Trạch:
“Sao biểu cảm trên mặt hắn như kiểu ông chủ nhỏ mới là người bắt cóc hắn ý…”
Nhất:
“Thật ra nói như vậy cũng đúng, vì phòng hắn cố ý chạy đến đúng chỗ để thay thế ngươi, Khánh Trần đã ở cạnh hắn bốn ngày.”
“Xem ra, ta lại nợ hắn một mạng.”
Lý Đông Trạch nói:
“Vì sao ông chủ nhỏ không giết ta ở thế giới ngoài?”
Nhất:
“Hắn sẽ không động đến những người vô tội.”
“Thì ra là thế.”
Lý Đông Trạch gật đầu:
“Rất giống ông chủ năm xưa.”
Nhất:
“Không, hắn không nhân từ với kẻ địch như ông chủ ngày xưa đâu, hắn còn hung ác hơn nhiều.”
“Vậy thì tốt.”
…
“Theo suy đoán của ta, người du hành bị tập đoàn Kashima khống chế phải rất lợi hại mới đúng.”
Lý Đông Trạch hỏi Nhất:
“Bây giờ ông chủ nỏi mới chỉ hoàn thành một hạng sinh tử quan, làm sao hắn có thể cướp ta ở thế giới ngoài khỏi tay những kẻ đó được.”
“Hắn đã hoàn thành hạng thứ hai.”
Nhất nói.
Nhất không cần giữ bí mật này với hắn vì Lý Đông Trạch cũng là một trong những người thân thiết với Lý Thúc Đồng nhất. .
“Nhanh vậy sao?”
Lý Đông Trạch có vẻ khá kinh ngạc:
“Ta nhớ hắn chỉ mới trèo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích không lâu mà.”
“Ngươi quên sao, người du hành thời gian có thời gian gấp đôi người thường.”
Nhất nói.
“Dù có gấp đôi thời gian thì cũng không thể nhanh như vậy, lần này hắn hoàn thành hạng nào?”
Lý Đông Trạch khá tò mò chuyện này.
“Chung Cực Tín Nhiệm.”
Nhất trả lời.
“Tuy hạng đó nhìn khá đơn giản, nhưng thật ra nó rất nguy hiểm, nếu ta nhớ không lầm thì lần ông chủ khiêu chiến hạng này còn suýt chết trong nước đúng không? Ông chủ nhỏ thế nào?”
Lý Đông Trạch hỏi.
“Hắn không sao, sau khi hoàn thành Chung Cực Tín Nhiệm, hắn còn giết hơn 90 tên sát thủ nữa.”
Nhất trả lời.
“Một mình hắn giết sao?”
“Đúng vậy, chỉ một mình hắn.”
Lý Đông Trạch ngẩn cả người.
Chương 692: Cuộc Trò Chuyện Của Nhất Và Lý Đông Trạch
Hắn cầm ly rượu whisky vừa đặt trên quầy bar rồi uống một hơi cạn sạch.
Lúc Nhất nói ông chủ nhỏ rất hung ác với kẻ địch, Lý Đông Trạch còn thầm nghĩ, bây giờ thực lực của ông chủ nhỏ còn yếu như vậy, hắn định hung ác với kẻ địch bằng cách nào.
Hơn nữa, Khánh Trần từng đánh rất nhiều trận trong lồng bát giác, hắn mới chỉ đánh chết một người trong đó.
Nhưng đến giờ hắn mới hiểu hung ác mà Nhất vừa nói có nghĩa là gì.
“Chờ một chút!”
Lý Đông Trạch đột nhiên nhận trọng điểm của vấn đề:
“Ông chủ nhỏ có thể hoàn thành sinh tử quan ở thế giới ngoài sao?! Thế giới ngoài có Cấm Đoạn Chi Hải không? !”
“Chúng ta không thảo luận về vấn đề này.”
Nhất nói.
“Biết rồi.”
Lý Đông Trạch đã bình tĩnh lại.
Hắn hiểu rất rõ về Kỵ Sĩ, nên hắn cũng biết rõ Kỵ Sĩ cần gì!
Nhất nói:
“Lúc đi cứu ngươi ở thế giới ngoài, hắn còn đang bị thương, bình thường nếu bị thương hắn sẽ không tham gia vào những chuyện như thế này đâu.”
Nhất đang nói giúp Khánh Trần.
“Ông chủ nhỏ có nói ta phải làm gì mới có thể trả ân tình này không?”
Lý Đông Trạch nhắn lại.
“Hắn không nói.”
Nhất trả lời.
Lý Đông Trạch nghĩ một lúc mới nhắn tiếp:
“Ông chủ nhỏ có thiếu thứ gì không, hay hắn có muốn thứ gì đó trong cấm địa không?”
“Không.”
“Hay ta đưa vật cấm kỵ của ta cho hắn?”
Lý Đông Trạch nhắn lại:
“Tuy nó chỉ có tác dụng dự báo thời tiết, nhưng dù sao nó cũng là vật cấm kỵ.”
“Không cần.”
Nhất đáp:
“Hắn nói, hắn giúp ngươi chẳng phải là chuyện đương nhiên sao, không phải hắn chính là ông chủ nhỏ của ngươi sao.”
Lý Đông Trạch nhíu mày, hắn nói cũng có lí.
Nhưng đối với những người từng đi theo Lý Thúc Đồng rất nhiều năm như họ, biết Khánh Trần là người thừa kế là một chuyện.
Nhưng công nhận hắn là người thừa kế lại là một chuyện khác.
Cho nên, khi Lý Đông Trạch biết Khánh Trần đã cứu hắn một mạng mới muốn trả hết ân tình này.
Vì thật ra hắn vẫn không công nhận Khánh Trần là ông chủ của mình.
Khánh Trần phải giành được sự công nhận của họ, mà chính Lý Thúc Đồng cũng không thể giúp gì cho hắn.
Lý Đông Trạch nghĩ một lúc:
“Vậy chúng ta không nói đến chuyện trả nợ ân tình nữa.”
Nhất:
“Nhưng hắn biết ngươi đã cướp một nhóm thuốc biến đổi gien từ tay Tô Hành Chỉ, hắn muốn ngươi đưa một liều thuốc biến đổi gien FDE-005 cho hắn.
Vì liều thuốc này sẽ giúp ngươi giải quyết nguy cơ bị thay thế nên nhất định ngươi phải đưa.”
“Hắn định giải quyết nguy cơ của ta sao, kiểu gì?”
Lý Đông Trạch không hiểu.
“Ngươi có biết gen của chiến sĩ gen không giống người thường không.”
Nhất nói.
“Đương nhiên.”
Lý Đông Trạch gật đầu.
“Cho nên, chiến sĩ gen không thể xuyên thành người khác.”
Nhất nói.
Lý Đông Trạch đã hiểu kế hoạch của Khánh Trần, đối phương sẽ biến Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài thành chiến sĩ gen, khi đó gen của hai Lý Đông Trạch sẽ khác nhau, người kia sẽ không thể xuyên vào hắn được.
Và những người khác cũng không thể lợi dụng Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài được nữa.
Đã có người từng thử sửa tên và sửa mặt, nhưng người đó vẫn không thể ngăn chuyện xuyên qua xảy ra.
Sau khi sự kiện xuyên qua xảy ra, rất nhiều người dân liên bang muốn đến phòng nhân khẩu của liên bang để đổi tên, họ muốn đổi thành một cái tên thật dài để không trùng tên họ với người ở thế giới ngoài.
Có người còn thống kê những cái tên có 5 chữ vẫn có thể lặp lại, vì trong gia tộc Jindai có rất nhiều người có tên dài 5 chữ.
Nên nếu muốn đổi thì phải đổi thành 6 chữ mới là an toàn nhất.
Mọi người đều đô xô đi đổi tên, trước cửa những phòng nhân khẩu của liên bang lúc đó từng có rất nhiều người xếp hàng, nhưng khi mọi người đi đổi tên thì bỗng nổi lên một thông tin, một người đàn ông họ Cư đã đổi tên thành ‘Lại Là Một Thiên Tài’, nhưng sau khi đổi tên, hắn vẫn bị thay thế.
Sau đó lại rộ lên thông tin có một đại gia trong liên bang đã chi tiền để thay đổi khuôn mặt, nhưng chỉ hai ngày sau hắn cũng bị người khác thay thế.
Lúc này mọi người mới biết cách duy nhất để ngăn cản chuyện xuyên qua là thay đổi gen.
Lúc đó rất nhiều người nghi ngờ khuôn mặt chỉ là biểu tượng bên ngoài nên rất dễ thay thế, chỉ có thứ khó thay đổi như gen mới không thể thay thế được.
Đương nhiên, đối với những người như Lý Đông Trạch, nếu ông chủ nhỏ giết người kia giúp hắn mới là cách tốt nhất, làm như vậy sẽ không lãng phí một liều thuốc biến đổi gien.
Suy nghĩ này đã thể hiện được tư duy của người ở thế giới trong và thế giới ngoài khác nhau như thế nào.
Những người đã đi theo Lý Thúc Đồng rất nhiều năm như Lý Đông Trạch sẽ xử lí chuyện này như vậy.
Vì những chuyện họ từng trải qua đã rèn luyện tính cách của họ.
“Ông chủ nhỏ thật nhân từ.”
Lý Đông Trạch nghĩ một lúc mới nhắn:
“Được, ta sẽ sai người chuẩn bị tốt trước khi hắn xuyên về, nhưng ta sẽ giao thuốc cho ai.”
Chương 693: Đáng Sợ Hơn Cả Tử Vong
“Chứ giao cho Hồ Tiểu Ngưu là được.”
Nhất nói.
Lý Đông Trạch nhớ lại hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân từng đến gặp hắn mấy ngày trước:
“Mắt nhìn người của ông chủ nhỏ khá tốt, ta đã thử hai người họ, tuy tính cách hai người khá khác nhau nhưng biết cách bổ sung thiếu sót cho nhau, cả hai rất giống Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu bên cạnh ông chủ.
Nhưng đáng tiếc bên cạnh ông chủ nhỏ không có nhân tài như ta, Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn làm sao phụ giúp được hắn, Tô Hành Chỉ thì càng không cần nói.”
Nhất im lặng rất lâu mới nhắn lại:
“Thiếu ngươi và Tô Hành Chỉ cũng không sao cả.”
“Ta nghe nói ông chủ nhỏ từng đến chỗ Tô Hành Chỉ đúng không?”
Lý Đông Trạch hỏi:
“Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt đó mà hắn còn dùng đến kênh mã hóa để khoe khoang với ta.”
“Sau đó thì sao.”
Nhất buồn bực:
“Ngươi nói chuyện này với ta làm gì.”
“Ngươi giúp ta xem bao giờ ông chủ nhỏ có thời gian rảnh đến Hằng Xã ngồi một chút?”
Lý Đông Trạch nói.
Nhất:
“…Con người đều thích so sánh với nhau vậy sao.”
Lý Đông Trạch không trả lời nàng mà thoáng nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi:
“Tuyết sắp ngừng rồi.”
Nhất:
“Sao lần nào ngươi cũng dùng cách này để nói sang chuyện khác thế.”
Thời gian đếm ngược 160:00:00.
Không biết Lý Trường Thanh đã đi đâu từ sớm, Khánh Trần chỉ biết nàng ra ngoài xử lí một số chuyện chứ không biết nàng đi đâu.
Bây giờ chỉ còn mình hắn trong biệt viện Phi Vân.
Không biết vì sao, tuy Khánh Trần đã tiêm thuốc biến đổi gien, nhưng những người hầu ở đây vẫn không quay về.
Đêm qua Lý Trường Thanh đã gọi cho Lý Lập Hằng xin phép cho hắn nghỉ một tuần.
Khánh Trần nghĩ một lúc vẫn không hiểu nổi lí do, nên hắn không thèm nghĩ nữa mà đi rửa mặt rồi mang theo một cái bàn nhỏ đến Long Hồ.
Việc hắn muốn làm lúc này là tránh mặt người khác để không làm lộ sơ hở, nhưng muốn tránh mặt không có nghĩa là hắn phải ở trong biệt viện Phi Vân.
Lúc hắn vừa đến Long Hồ đã thấy ông lão đang ngồi trên cầu.
“Sao hôm nay ngài đến đây sớm vậy.”
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Ngài biết ta xin nghỉ, nên đoán được ta sẽ đến đây sớm hơn mọi ngày đúng không?”
“Ngươi nghĩ lí mỗi ngày ta ngồi đây là để đợi ngươi đến sao.”
Ông lão chậm rãi nói:
“Ta chỉ thích câu cá thôi.”
“Câu cá có gì thú vị sao?”
Khánh Trần không hiểu:
“Nếu ngài muốn ăn cá thì cứ vớt lên là được.”
Ông lão quay sang nhìn mặt hồ một lúc mới nói:
“Lúc trước ta thích đến đây câu cá vì vợ ta rất thích lải nhải, chỉ khi trốn đến Long Hồ thì ta mới có thời gian yên lặng suy nghĩ một số chuyện.
Ngươi còn nhỏ nên không hiểu, đàn ông phải biết giữ không gian cho riêng mình.”
“A?”
Khánh Trần sửng sốt.
Ông lão lại tiếp tục nói:
“Mấy năm trước con trai ta rất muốn ăn cá trong Long Hồ, nhưng mỗi lần hắn đến trộm cá đều bị ta bắt tại trận.
Mọi người đều nghĩ ta coi Long Ngư như bảo bối, nhưng sự thật không phải như vậy.
Chỉ có 18 con Long Ngư trong hồ, chúng còn không sinh sản, nếu hắn ăn một con thì số lượng cá trong hồ sẽ giảm đi một con, mà cá bình thường lại quá hung dữ nên ta không thích nuôi.
Ta chỉ lo nếu Long Ngư bị ăn hết thì ta không thể viện cớ câu cá để đến đây nữa.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, hắn vừa nghe cái gì vậy, các nhân vật lớn trong tập đoàn đều kì lạ như vậy sao.
“Vậy sao ngài lại cho ta ăn?”
Khánh Trần cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, tất cả mọi người trong Lý thị đều biết Long Ngư rất quý, nhưng đối phương lại cho mình ăn tận ba con, cộng cả con hôm nay nữa là bốn.
Ông lão chậm rãi nói:
“Mấy năm trước bạn già của ta đi nên không có ai lải nhải với ta nữa, ta cũng không cần kiếm cớ tránh nàng nữa.
Lúc trước ta đến Long Hồ để tránh nàng, nhưng không biết vì sao sau khi nàng đi, mỗi lần đến Long Hồ ta đều nghĩ đến nàng.
Mấy năm nay con trai cả luôn khuyên ta kéo dài tính mạng như những lão già khác, nhưng ta vẫn không đồng ý, vì nàng vẫn đang chờ ta ở phía dưới, ta không thể để nàng chờ quá lâu được.”
Khánh Trần sửng sốt, biểu cảm trên mặt ông lão lúc nói những lời này không hề thay đổi chút nào, sắc mặt hắn bình thản như thế hắn đang nói chuyện tối nay ăn gì vậy.
Như thể tử vong chỉ đơn giản như ăn cơm mà thôi, đến giờ cơm thì nên đi ăn cơm, chứ không có gì phải sợ hãi cá.
“Ngài không sợ chết sao?”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Tuy ta cảm thấy bản thân rất dũng cảm, nhưng ta vẫn sợ phải đối mặt với cái chết.”
Khánh Trần là người thành thật, hắn có thể dễ dàng thừa nhận lúc đứng trên tháp nhảy cầu cao 70 mét để chuẩn bị nhảy xuống Vị Ương Hồ, hắn cũng thấy sợ.
Cũng giống những lời hắn từng nói với Vương Giáp Lạc, khi ngươi sợ hãi nghĩa là cơ thể ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng, còn việc lựa chọn đối mặt với sợ hãi hay lảng tránh nó sẽ phụ thuộc vào ngươi.
Ông lão quay sang nhìn hắn:
“Ta không sợ chết, vì cuộc đời ta đã trải qua rất nhiều chuyện, thấy rất nhiều việc, thứ khiến ta cảm thấy sợ hãi còn kinh khủng hơn cái chết rất nhiều.”
“Ngài sợ cái gì?”
Chương 694: Biệt Viện Riêng
Khánh Trần hỏi.
Ông lão quay sang nhìn mặt hồ một lúc rồi mới nói:
“Ta sợ nhìn thấy người thành thật bị ép nói dối, ta sợ người chính trực bị ép phải cúi đầu, ta sợ người có lý tưởng trông thấy lý tưởng của họ bị phá vỡ, ta sợ nghe thấy câu nói cuối cùng của người luôn nói dối là câu nói thật, ta sợ người bo bo giữ mình đột nhiên bênh vực lẽ phải, ta sợ người từng bị lý tưởng phản bội lại chết vì lý tưởng.
Ta sợ trông thấy kẻ dũng cảm biến thành hèn nhát, ta sợ lời buộc tội của kẻ phản bội.”
“Ta không hiểu.”
Khánh Trần lắc đầu.
“Nhóc con.”
Ông lão mỉm cười:
“Đến khi nào ngươi bằng tuổi ta sẽ hiểu những gì ta nói, vì những thứ đó mới là khởi nguồn của những thứ kinh khủng hơn nhiều, so với những thú đó, cái chết chỉ là một việc nhỏ nhoi không đáng phải quan tâm.”
“Có lẽ ngày nào đó ta sẽ hiểu.”
Khánh Trần nói.
Tuy Khánh Trần là người thông minh, nhưng không phải cứ thông minh là hiểu được đạo lí đối nhân xử thế, vì chỉ khi nào ngươi thực sự trải qua mới có thể lí giải được nó.
Một buổi chiều nào đó của rất nhiều năm sau, khi Khánh Trần nhớ lại những gì ông lão đã nói, hắn mới hiểu được hôm nay ông lão đã kể cho hắn nghe cả một đời người.
“Đúng rồi.”
Ông lão nói:
“Ngươi dọn ra khỏi biệt viện Phi Vân đi, Lý thị đã sắp xếp một chỗ ở cho huấn luyện viên của Giảng Võ đường ở ngay gần biệt viện Phi Vân, tên là biệt viện Thu Diệp.
Tuy nơi đó hơi nhỏ, những chắc chắn ngươi sẽ thích.”
“Đãi ngộ của Lý thị với các giáo viên đều tốt như vậy sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Đương nhiên.”
Ông lão nói:
“Lý thị chưa bao giờ bạc đãi giáo viên, vì cấp bậc chính là thứ quan trọng để duy trì trật tự trong gia tộc.”
Cấp bậc sao…
Khánh Trần bỗng nhớ đến đối phương vừa nói một câu: Con trai cả luôn khuyên hắn kéo dài tính mạng.
Nhưng tại sao bên ngoài luôn đồn bây giờ người cầm quyền nhánh thứ nhất thuộc đời thứ hai của Lý thị đã phái quân đội đến bao vây trang viên, chuẩn bị cho quá trình chuyển giao quyền lực bất cứ lúc nào.
Theo lý thuyết, đáng lẽ người cầm quyền nhánh thứ nhất phải là người mong ông lão chết nhanh nhất, nhưng theo những gì ông lão vừa nói thì những lời đồn bên ngoài không giống sự thật chút nào.
Chẳng lẽ đây chính là món quà lớn chuẩn bị cho nhân vật nào đó.
Nhưng Khánh Trần không để ý đến vấn đề này, hắn không định tham gia vào chuyện này, Bạch Trú vẫn cần thời gian để trưởng thành, việc hắn cần làm nhất bây giờ là bảo vệ mọi người.
“Biệt viện kia đã quét dọn xong rồi, hôm nay ngươi chuyển sang đó luôn đi.”
Ông lão nói.
Khánh Trần bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng, đối phương vội vã bảo hắn chuyển đi làm gì, chẳng lẽ hắn rất muốn mình rời khỏi biệt viện Phi Vân sao?
Chờ chút, không phải ông lão lại hiểu lầm gì đó rồi chứ.
“Khụ khụ, lát nữa ta sẽ chuyển đến đó luôn, ta cũng chẳng có thứ gì cần mang theo.”
Khánh Trần nói.
“Có cần ta điều thêm người hầu đến đó không?”
Ông lão hỏi.
“Không cần, ta không thích có người lạ.”
Khánh Trần nói thẳng.
“Đúng rồi, ngươi đã hiểu được phương pháp tu luyện mà ta đưa cho ngươi chưa.”
Ông lão lại bình tĩnh hỏi.
“Chưa, thứ đồ chơi kia quá khó hiểu, ta vắt óc mấy ngày mà vẫn không nghĩ ra nổi.”
Khánh Trần nói:
“Nhưng ta nghe nói ăn cá có thể bổ não, nếu hôm nay ta có thể Long Ngư thì có lẽ sẽ hiểu được.”
Ông lão liếc mắt nhìn hắn, sau đó kéo cần câu.
Một con Long Ngư béo mập bị kéo ra khỏi mặt hồ.
Đợi đến khi Khánh Trần cầm Long Ngư trên tay, ông lão mới phất tay nói:
“Cầm Long Ngư rồi xéo đi, duyên phận hôm nay của chúng ta đã hết.”
Khánh Trần mừng rỡ thu bàn rồi kẹp ghế dưới nách, sau đó rời khỏi cây cầu.
Nhưng sau khi đi mấy chục bước hắn bỗng quay đầu nhìn lại, ông lão vẫn ngồi trên cây cầu như cũ nhưng lại không thả câu mà lẳng lặng ngồi một chỗ suy nghĩ gì đó.
Nhìn có vẻ rất cô đơn.
Khánh Trần không nuốt lời, sau khi rời khỏi Long Hồ, hắn đã bảo người hầu dẫn đường đến biệt viện Thu Diệp.
So với những biệt viên lộng lẫy khác, biệt viện này được xây dựng khá đơn giản, trong cả biệt viện chỉ có duy nhất một căn tứ hợp viện nho nhỏ.
Ngoài sân tứ hợp viện trồng một hàng liễu, xung quanh chỉ có đúng 1 con đường thông đến đây nên nơi này rất yên tĩnh.
Giữa sân tứ hợp viện đặt một bộ bàn đá, ở bên cạnh đặt một chiếc ghế nằm.
Khánh Trần nhẹ nhàng sờ vào thành ghế, trên ghế không còn một hạt bụi, xem ra những người quét dọn nơi này đã làm việc rất chăm chỉ.
Nhưng mặt trong chiếc ghế này được mài bóng loáng như thể có người từng nằm trên đó rất nhiều lần.
Khánh Trần nghi hoặc, chủ nhân trước kia của biệt viện Thu Diệp là ai? Hình như hai chữ Thu Diệp có liên quan tới Thu Diệp Đao, chẳng lẽ đây chính là nơi trước kia sư phụ hắn từng ở.
Nhưng chẳng phải Lý Thúc Đồng có địa vị rất cao trong Lý thị sao, tại sao hắn lại ở trong một biệt viện nhỏ như thế này.
Chương 695: Tinh Túy Của Kỵ Sĩ
Khánh Trần tìm khắp nơi cũng không thấy có thứ gì có thể chứng minh thân phận của chủ nhân trước căn tứ hợp viện này, hắn đành nằm lên ghế đung đưa qua lại rồi suy nghĩ thứ gì đó.
Từ buổi sáng đến giữa trưa, từ giữa trưa đến chiều tối.
Không biết vì sao, Khánh Trần lại rất thích cảm giác yên bình như bây giờ, không cần đi lôi kéo mối quan hệ, cũng không cần suy nghĩ về kế hoạch phải làm tiếp theo.
Đến khi trời bắt đầu sẩm tối, bên ngoài biệt viện Thu Diệp bỗng vang lên tiếng bước chân.
Khánh Trần vẫn nhắm mắt như cũ.
Cộc cộc cộc, có người gõ cửa viện:
“Tiên sinh, ngài có ở đây không, ta có thể vào trong không.”
“Cửa không khóa, vào đi.”
Khánh Trần chỉ cần nghe tiếng bước chân là biết người đứng ngoài của là Lý Khác.
Sau khi Lý Khác bước vào liền lễ phép nói:
“Ta nghe nói ngài cảm thấy không khỏe nên xin nghỉ một tuần, vốn dĩ ta định đến biệt viện Phi Vân thăm ngài.
Nhưng ngài và Trường Thanh cô cô đều không ở đó, cũng may một người vệ sĩ nói cho ta biết ngài đã chuyển đến biệt viện Thu Diệp.”
“Ừ.”
Khánh Trần vừa nằm đung đưa trên ghế vừa hỏi:
“Ta không sao, nếu ngươi đã thăm xong thì trở về đi.”
“Tiên sinh còn chưa ăn cơm đúng không, để ta đi nấu cơm cho ngài.”
Lý Khác vừa nói vừa đi vào phòng bếp ở phía đông.
Sau đó thiếu niên chỉ nhỏ hơn Khánh Trần ba tuổi bắt đầu nghiêm túc lấy rau củ từ trong tủ lạnh ra, bắt đầu nhặt rau, vo gạo.
Những gì hắn làm không giống con cháu tập đoàn chút nào.
Hơn nữa, Lý Khác còn là dòng chính của nhánh thứ nhất, có thể coi hắn là một trong những người có địa vì rất cao trong Lý thị.
Tại sao một người có địa vị cao như vậy lại nhặt rau nấu cơm cho Khánh Trần?
Khánh Trần chợt phát hiện Lý Khác rất quen với chỗ này, hắn đột nhiên hỏi:
“Có phải ngươi chính là người quét dọn biệt viện Thu Diệp không, ngươi cũng là người chuẩn bị tất cả thịt thà rau củ trong tủ lạnh đúng không.”
Lý Khác nghĩ một lúc mới nói:
“Thật xin lỗi tiên sinh, những gì ta vừa nói đều là nói dối.
Thật ra sáng nay ta đã biết ngài sẽ chuyển đến chỗ này, không phải mình ta quét dọn, mà người hầu của ta cũng làm.
Nhưng ngài yên tâm, sau này ta sẽ không nhờ ai nữa, ngoài ra ngài cứ để quần áo bẩn trong cái sọt phía tây, ta sẽ giặt cho ngài.
Ta cũng sẽ phụ trách nấu cơm cho ngài, ngài yên tâm, tuy tay nghề nấu cơm của ta không tốt lắm, nhưng những món ta có thể nấu cũng không khó ăn.”
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Ngươi biết ta là ai sao?”
“Không biết.”
Lý Khác lắc đầu.
“Vậy sao ngươi lại làm những việc này.”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Ông nội nói, nếu muốn học bản lĩnh thật sự thì đi tìm ngài.”
Lý Khác thành khẩn nói:
“Nhưng ngài yên tâm, hắn không nói gì khác với ta cả, ta tin sự chân thành của ta sẽ khiến ngài cảm động.
Đây đều là lời nói thật, nhưng ông nội cũng nói, ta có học được gì hay không đều phụ thuộc vào số phận.”
Bây giờ Khánh Trần mới hiểu, hóa ra Lý Khác chính là đưa cháu trai mà ông lão thích nhất, nên hắn mới mách bảo cháu nên làm gì!
Chẳng trách sau khi mình làm huấn luyện viên của Giảng Võ đường, tên nhóc Lý Khác này lại thay đổi chóng mặt như vậy.
Hóa ra hắn có cao nhân chỉ điểm.
Xem ra, ông lão muốn Lý Khác trở thành Kỵ Sĩ?
Nhưng tên nhóc Lý Khác này nghiêm túc như vậy, sao có thể trở thành Kỵ Sĩ được.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi mới nói với Lý Khác:
“Nhưng nếu ngươi chỉ biết làm những việc vặt này thì tại sao ta phải truyền thụ bản lĩnh thật sự của ta cho ngươi? Những việc người có thể làm, người hầu cũng có thể làm.
Ngươi thử nói xem những gì ngươi có thể làm mà người khác không thể làm?”
Lý Khác nghiêm túc suy nghĩ một lúc:
“Ta có thể giúp ngài đánh Khánh Nhất, ngài yên tâm, hắn sẽ không nhận ra có gì bất thường đâu.”
Khánh Trần thở dài, hắn không ngờ tên nhóc này lại học được tinh túy của Kỵ Sĩ nhanh như vậy…
Chương 696: Lễ Nghĩa
“Tiên sinh, ta biết ngươi muốn đánh Khánh Nhất, nhưng vì thân phận của mình nên không có cách nào ra tay.”
Lý Khác nghiêm túc nói:
“Ngài có thể để học sinh như ta đi làm chuyện đó.”
“Ta không có ý đấy.”
Khánh Trần cười nói.
“Ta hiểu.”
Lý Khác nói.
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, thực chất bên trong tên nhóc này rất chính trực, nhưng cũng không cổ hủ.
Hắn nói thầm có lẽ ông lão cũng nhìn ra điểm này, cho nên mới đưa đối phương đến bên cạnh mình.
Chỉ là Lý Khác có biết rốt cuộc đó là con đường gì không?
Đó là một con đường cực kì nguy hiểm, nếu không chuẩn bị tốt thì không được đi vào.
Khánh Trần không đồng ý, cũng không từ chối Lý Khác, hắn chỉ nói:
“Ngươi muốn làm cái gì thì đó là chuyện của ngươi, có đồng ý dạy ngươi hay không cũng là chuyện của ta.”
Nói xong, hắn liền duy trì tần suất hô hấp kỳ quái nào đó, tiếp tục nằm trên ghế, đắm chìm trong thế giới thần bí.
Tiến hành phần một thuật hô hấp cùng lúc với huấn luyện súng ngắm, Khánh Trần đang trưởng thành cực nhanh, cũng cảm nhận được sự vui sướng khi trưởng thành.
Trước kia Khánh Trần không có cơ hội chơi game giống các bạn khác, mà bây giờ hắn lại cảm thấy việc tu hành giống như đang chơi game lên cấp, cực kì thỏa mãn.
Tuy đang là mùa đông, nhưng làn da và dòng máu tuần hoàn trong cơ thể kỵ sĩ đã khác hẳn với người thường, cho nên hắn cũng không cảm thấy lạnh.
Lý Khác ở bên cạnh thấy tiên sinh không để ý đến mình, cũng không nói gì thêm.
Không chỉ như thế, hắn còn lấy đào tươi trong tủ lạnh ra rửa sạch, đặt lên trên bàn đá bên cạnh Khánh Trần.
Lúc này mới đi vào bếp tiếp tục nhặt rau nấu cơm.
Trong phòng bếp vang lên tiếng xắt dao nhuần nhuyễn, nghe tần suất thái thịt liền biết là một người lão luyện.
Khánh Trần không để ý đến, cũng không có lòng tốt gì.
Rất nhanh, Lý Khác đã nấu xong bốn món mặn một bát canh bưng đến trên bàn đá, trong đó còn có con long ngư kia.
Mà đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.
Khánh Trần mở mắt ra, là tiếng bước chân xa lạ.
Cốc cốc cốc, có người nói ở ngoài cửa viện:
“Xin chào, thầy giáo có ở đây không?”
Lý Khác nhìn thoáng qua Khánh Trần:
“Tiên sinh, ta đi mở cửa nhé?”
“Đi đi.”
Khánh Trần gật đầu.
Chỉ thấy ngoài cửa có hai nô bộc, mỗi người đều xách hai món quà, không biết là cái gì.
Hai nô bộc kia nhìn thấy Lý Khác thì sững sờ, sau đó đánh giá tạp dề và găng tay của Lý Khác, lại liếc nhìn đồ ăn trên bàn đá, lập tức hiểu ra.
Đối với Lý thị mà nói, ở giữa nô bộc cũng có sự khác biệt, nếu không có tầm nhìn sẽ không được vào trang viên Bán Sơn*.
*trang viên lưng chừng núi
Nô bộc trong trang viên cũng cao hơn nô bộc bên ngoài một bậc.
Dù mọi người đều kí hợp đồng lao động giống nhau.
Họ đã ý thức được đồ ăn trên bàn đá là do Lý Khác làm!
Nhưng Lý Khác là ai? Là đứa cháu được mong đợi nhất đời thứ ba của dòng thứ nhất Lý thị, cũng là đứa con trai được người nắm quyền dòng thứ nhất thích nhất.
Lý thị hay mở từ đường để giổ tổ vào giao thừa hàng năm, giỗ tổ năm ngoái, Lý Khác đã đại diện cho dòng thứ nhất Lý thị đi vào từ đường.
Đám nô bộc đều biết, có thể đại diện cho một dòng đi vào từ đường thì sẽ có địa vị rất cao.
Mà bây giờ, đứa cháu có tư cách đại diện cho một dòng đi vào từ đường lại chạy đến tiểu viện vắng vẻ này, nấu cơm cho một giáo viên?
Đúng là giáo viên ở học đường có địa vị cao, nhưng cũng không cao đến mức vậy chứ!
Lý Khác nhìn nô bộc:
“Các ngươi là dòng thứ hai đúng không, ta đã từng gặp các ngươi, đến tìm tiên sinh làm gì?”
“A.”
Nô bộc vội vàng nói:
“Ông chủ của chúng ta nghe nói giáo viên của Giảng Võ đường chuyển nhà mới, cho nên phái chúng ta tới tặng quà.”
Lý Khác chỉ vào một góc sân:
“Để ở đó đi, lát nữa ta sẽ sắp xếp giúp tiên sinh.
Mà khoan, chỉ có bốn món quà thôi sao, về nói với chỗ các ngươi bổ sung thêm bốn món nữa, có biết cấp bậc lễ nghĩa không?”
“Vâng vâng, được được.”
Nô bộc vội vàng nói:
“Bây giờ chúng ta sẽ về nói.”
Lý Khác rất cung kính trước mặt Khánh Trần, lại có khí thế của người bề trên trời sinh với nô bộc.
Từ lúc họ ra đời đã có cảm giác ưu việt bẩm sinh của tập đoàn Lý thị.
Chỉ là lúc này thiếu niên 14 tuổi đang đeo găng tay, còn mặc tạp dề, Khánh Trần nhìn thế nào cũng cảm thấy không hợp với khí thế bề trên kia.
Đám nô bộc rời đi, từ đầu đến cuối Khánh Trần vẫn không nói một câu nào, để Lý Khác xử lý hết.
Không lâu sau, đám nô bộc trở lại lần nữa, còn mang đến mười hai hộp quà, cộng vào là mười sáu hộp!
Nhiều gấp đôi so với yêu cầu tám món của Lý Khác.
Đám nô bộc nói:
“Ngại quá, vừa rồi là lỗi của chúng ta, bây giờ đến để xin lỗi ngài.”
Lý Khác nói:
“Để đồ sang một bên đi, đừng làm phiền tiên sinh.”
“Hiểu rồi.”
Đám nô bộc thi nhau đi ra ngoài.
Chương 697: Tin Tức Truyền Đi Khắp Biệt Viện Bán Sơn
Một lát sau, cũng không biết là mấy dòng khác của Lý thị có nhận được tin tức gì hay không mà tất cả đều phái người đến, mỗi dòng đều tặng mười sáu món quà.
Không chỉ như thế, nhóm đầu tiên là nô bộc đến tặng, nhóm thứ hai đã biến thành học sinh tự mình đến, nhóm thứ ba biến thành phụ huynh dẫn học sinh đến tặng.
Cấp bậc quà cáp cũng càng ngày càng cao, dòng nào cũng không muốn thua kém người khác.
Mà những người tặng quà này đều có một điểm chung, vừa đi vào biệt viện Thu Diệp đã nhìn Khánh Trần và Lý Khác mấy lần, đoán được quan hệ của Khánh Trần và Lý Khác.
Khánh Trần nhìn đống quà chất thành núi trong góc, cảm thấy khó hiểu.
Đây chính là đạo lí đối nhân xử thế của tập đoàn sao.
Khánh Trần cảm thấy thế giới bên ngoài trang viên Bán Sơn khác hẳn với bên trong sơn trang Bán Sơn.
Đến khi tất cả mọi người rời đi, biệt viện Thu Diệp mới yên tĩnh như trước.
“Tiên sinh.”
Lý Khác nói:
“Ta thống kê quà cáp, ngài ăn cơm trước đi, nếu không lát nữa thức ăn sẽ nguội.”
“Ngươi cũng tới ăn.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
“Không được, ta không thể ngồi cùng bàn lúc tiên sinh ăn cơm.”
Lý Khác nói.
“Tới đây.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta có lời muốn nói với ngươi.”
“Vâng.”
Lý Khác xoa tay, tháo găng tay và tạp dề xuống, ngồi vào bên cạnh bàn đá.
“Ngươi là con cháu được yêu thương nhất của dòng thứ nhất Lý thị, tại sao lại biết nấu cơm?”
Khánh Trần hỏi.
Lý Khác giải thích:
“Ta luôn tò mò với mọi thứ, cái gì cũng muốn thử một lần.
Thật ra bây giờ ta muốn đến thành phố thế giới ngoài hơn, đáng tiếc cha mẹ vẫn không cho, nói bên ngoài nguy hiểm.
Nhưng mà Y Nặc tỷ đã đồng ý xuân thú sang năm sẽ dẫn ta ra ngoài chơi.”
Khánh Trần không ngờ ngoại trừ thu thú còn có xuân thú.
Lúc đám dân bản địa của thế giới trong ngoài kia còn đang đau khổ giãy giụa, con cháu tập đoàn đã sớm vượt qua thời gian dắt chó đùa chim xem hắc quyền rồi.
Khánh Trần hỏi:
“Ta thấy ngươi vênh mặt hất hàm sai khiến những nô bộc kia, lại cung kính với ta, vì sao?”
Lý Khác sửng sốt:
“Vẫn luôn như thế mà, người nào trong nhà cũng như thế, nô bộc chính là công cụ.”
“Không, họ cũng là người, có lẽ địa vị phân chia cao thấp, nhưng nhân cách là bình đẳng.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Hôm nay dạy ngươi một đạo lí trước, thay vì học đối mặt với những thứ kia, không bằng ngươi cứ giữ được sự khiêm tốn, đây mới thật sự là tu dưỡng.
Mạnh được yếu thua là điều đương nhiên, nhưng ngoài một số thuộc tính của động vật, văn minh mới được gọi là văn minh.”
Lý Khác trầm tư:
“Tiên sinh nói rất có lý, nhưng ta còn cần làm quen và tiếp nhận từ từ.”
“Ăn cơm đi.”
Khánh Trần gật đầu nói.
Nói thật, hắn càng ở thế giới trong lâu, càng có thể cảm nhận được tư duy khác biệt giữa thế giới trong và thế giới ngoài, đó là do tập đoàn khống chế thế giới quá lâu.
Lúc ăn cơm, Lý Khác không hề đụng vào long ngư trên bàn.
Ăn cơm xong hắn đi rửa bát, vừa rửa vừa nói:
“Tiên sinh, tuần này ngài không đến học đường sao? Không có ngài, chiều hôm nay Khánh Nhất lại trốn học.
Dù sao hắn không phải người Lý thị, giáo viên cũng không muốn để ý đến hắn.”
“Ngươi cứ đợi đó mà xem.”
Khánh Trần bình thản nằm trên ghế:
“Ta thấy trong bếp có máy rửa bát, sao ngươi không dùng.”
Lý Khác nói:
“Máy rửa bát phải tốn mấy chục phút mới rửa xong, ta tự làm thì chỉ mất mấy phút.”
“Ngươi thật sự muốn học?”
Khánh Trần hỏi.
“Muốn.”
Lý Khác đứng bên hồ gật đầu.
“Bắt đầu từ 6 giờ sáng mai, ngươi đi từng nhà gọi các bạn dậy cho ta, sau đó lại chạy năm cây rồi mới được lên lớp.”
Khánh Trần nói.
Hắn không nói vì sao, dù sao cứ chạy là được.
Để xem có thể kiên trì hay không đã.
Mặt khác, cũng không phải mỗi một học sinh đều muốn chạy bộ buổi sáng, Lý Khác có thể gọi được tất cả hay không thì phải xem bản thân hắn.
“Đúng rồi, trước kia ai ở trong biệt viện Thu Diệp này?”
Khánh Trần hỏi.
Lý Khác trả lời:
“Là gia gia của ta để lại cho ân sư hắn, nghe nói vị ân sư kia dạy cho hắn rất nhiều đạo lý, biệt viện Thu Diệp này đã bỏ trống rất nhiều năm.
Năm nào gia gia cũng sẽ trích ra vài ngày để ở trong biệt viện Thu Diệp tưởng nhớ ân sư.”
“Thì ra là thế.”
Thật ra Khánh Trần không biết về biệt viện Thu Diệp, nhưng phần lớn người Lý thị đều biết.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân tối nay có rất nhiều người đến đây.
Mà Khánh Trần lại đoán sai, biệt viện Thu Diệp không có quan hệ gì với Lý Thúc Đồng.
“Tiên sinh, nhắc lại ngài một chút, có thể để quần áo thay giặt trong rổ áo phòng phía tây, nếu không có chuyện gì thì ta đi về trước.”
Lý Khác nói.
“Ừm, về đi.”
Khánh Trần nói.
Lý Khác bái Khánh Trần một cái, sau đó rời đi.
Lúc này chuyện Lý Khác của dòng thứ nhất đang làm nô bộc trong nhà giáo viên đã được truyền ra khắp sơn trang Bán Sơn.
Trong mắt người ngoài, Lý thị là một con quái vật khổng lồ, có thể nghiền ép rất nhiều thứ trên đời.
Nhưng mà trang viên Bán Sơn cũng chỉ là một căn nhà lớn phức tạp, trong đó có đủ loại người, mà điều mọi người thích nhất chính là buôn chuyện.
Chương 698: Đường Hầm
Bây giờ đề tài chính là vì sao Lý Khác lại cam tâm tình nguyện chạy đến biệt viện Thu Diệp làm những chuyện mà nô bộc mới phải làm.
Dựa vào cái gì?
Nhưng mà tất cả mọi người cũng không ngốc, có lẽ liên kết rất nhiều chuyện lại sẽ chính xác hơn.
Đầu tiên, việc ông cụ đưa long ngư đã không đơn giản, dù sao mọi người đều biết long ngư quý giá như thế nào.
Tiếp theo, Lý Khác lại là cháu trai mà ông cụ thích nhất, Lý Khác làm như thế, có phải được ông cụ đứng sau chỉ bảo không?
Mấy chuyện này liên quan đến nhau, rất có sức thuyết phục.
Nhưng vấn đề là tại sao ông cụ lại ưu ái giáo viên khác họ như thế, rốt cuộc hắn có gì đặc biệt?
Khoan đã, Khánh Trần ở biệt viện Thu Diệp?
Những năm gần đây, các biệt viện không ngừng được phân phối cho con cháu các dòng ở, nhưng chỉ có biệt viện Thu Diệp vẫn luôn được giữ lại, chưa có ai được ở bao giờ.
Cho nên, ở một mức độ nào đó, biệt viện Thu Diệp có địa vị đặc biệt giống như long ngư.
Ban đêm không người, Khánh Trần nhìn thoáng qua danh sách quà tặng mà Lý Khác thống kê, hắn phát hiện người Lý thị rất hào phóng, không hề tặng đồ vô dụng, tất cả đều là đồ trang sức vàng, lắc tay, vòng tay, dây chuyền, nhẫn, vòng chân, khóa vàng, lệnh bài vàng ròng, Bồ Tát vàng, Phật vàng…
Trong đó còn có rất nhiều tượng thần mà Khánh Trần không biết tên, chắc là tín ngưỡng pha tạp của thế giới trong.
Đây là một thời đại rất thực tế, tất cả quà cáp đều là đồ có thể đổi ra tiền, không hề có hoa quả.
Nhìn danh sách quà tặng này, thậm chí Khánh Trần còn nghĩ ngày mai đi bảo ông lão đổi chỗ ở cho mình.
Niềm vui chuyển nhà lần nữa.
Cốc cốc cốc.
“Có ai ở đây không?”
Người ngoài cửa cười, là Lý Trường Thanh.
Khánh Trần đi mở cửa, lại thấy Lý Trường Thanh ra vẻ u oán nhìn mình:
“Có cần phải vậy không, dù sao cũng là ta giới thiệu ngươi đến Giảng Võ đường, ông cụ sắp xếp chỗ ở mới cho ngươi, vậy mà ngươi đã chuyển ra khỏi chỗ ta ngay trong ngày rồi, kiểu gì cũng phải do dự một chút chứ.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, có lẽ ông lão đang hiểu nhầm vài chuyện, nếu mình mà không chuyển đi, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện gì đó…
Hắn cười nói:
“Làm xong việc rồi?”
“Không, sao có thể xong dễ dàng như vậy được.”
Lý Trường Thanh không còn u oán nữa, mà cười nói:
“Sao thế, không mời ta vào ngồi một chút à?”
Lý Trường Thanh đến một mình, còn cầm cái rương đen đựng thuốc biến đổi gen.
Nàng nhét cái rương kia vào trong tay Khánh Trần:
“Đúng lúc ta cũng có việc bận, không thể ở lại tiêm thuốc biến đổi gen cho ngươi được, tất cả đều giao cho ngươi đó.”
“Cảm ơn.”
Khánh Trần chân thành nói.
Lại nói, Lý Trường Thanh cũng được coi như một trong số ít những người thật lòng với hắn ở thế giới trong, phải biết đổi một bộ thuốc biến đổi gen này ra thành tiền, đủ để rất nhiều người tiêu xài cả đời.
Hơn nữa cũng không thể dùng tiền tài để tính toán thứ này được.
Nó đủ để tạo ra một cao thủ cấp B hoàn chỉnh, ngay cả Lý Trường Thanh tự mình điều phối cũng phải lập văn bản báo cáo với Lý thị.
Khánh Trần đã nghĩ kĩ tác dụng của nó rồi, cuối cùng vẫn muốn tiêm cho Lưu Đức Trụ.
Trong trận chiến ở Hàm Thành, mặc dù Lưu Đức Trụ không ra tay chiến đấu, nhưng mức độ phối hợp của đối phương gần như đạt tới 100%, thực hiện kế điệu hổ ly sơn của hắn một cách hoàn hảo.
Khánh Trần biết rất rõ, khi đó trong lòng Lưu Đức Trụ rất sợ, dù sao cho dù là cao thủ cấp C cũng sợ bị người bắn lén.
Nhưng mà Lưu Đức Trụ vẫn đi.
Chỉ với điều này, Khánh Trần quyết định sẽ tăng thực lực của đối phương lên.
Chiến sĩ gen cấp B + thức tỉnh nguyên tố lửa, dưới đa số tình huống Lưu Đức Trụ đã đủ để đảm nhiệm vai trò của người hộ đạo, ít nhất là người hộ của Bạch Trú.
Khánh Trần nhìn về phía Lý Trường Thanh, chân thành nói:
“Cảm ơn ngươi, hình như vẫn chưa thật sự nói cảm ơn bao giờ, nhưng ngươi rất tốt với ta.”
Lý Trường Thanh liếc hắn:
“Coi như ngươi có lương tâm, được rồi không nói nhiều nữa, ta còn phải ra ngoài một chuyến nữa, cần mở một cuộc họp.
À mà ta nhắc nhở một chút, biệt viện Thu Diệp này rất quan trọng với ông cụ, ngươi chú ý vào.
Đúng rồi, mặc dù bây giờ ngươi được ông cụ coi trọng, nhưng trên danh nghĩa ngươi vẫn là vệ sĩ của ta, ta mà có chuyện gì ngươi phải đến cứu ta đấy.”
“Được.”
Khánh Trần nghiêm túc đáp.
“Đi đây.”
Lý Trường Thanh nói đi là đi.
Khánh Trần nhìn bóng lưng phóng khoáng của người phụ nữ, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.
Đóng cửa lại, Khánh Trần bắt đầu đi dạo trong sân.
Xác định không có gì bất thường mới bắt đầu lục lọi các phòng.
Phòng phía đông không có gì khác thường.
Phòng phía tây không có gì khác thường.
Cho đến khi hắn tìm được một quyển sách nhăn nheo trên giá sách.
Rắc một tiếng, một cục gạch vốn đang rất kín kẽ đột nhiên lún xuống mặt đất, trong phòng vang lên tiếng cơ quan.
Sau khi viên gạch kia lún xuống đã biến thành bậc thang rất dài.
Hành lang vắng vẻ dài dằng dặc hiện ra trước mắt Khánh Trần.
Đèn dạ quang phát sáng mãi mãi treo ở hai bên hành lang giống như những bó đuốc.
Chương 699: Lão Gia Tử Thật Biết Cách Chơi
Khánh Trần kinh ngạc nhìn một lát mới hiểu ra vì sao ông lão lại muốn để biệt viện Thu Diệp cho mình.
Hoá ra trong biệt viện Thu Diệp còn có một bí mật.
Hắn dở khóc dở cười, lúc trước Lý Thúc Đồng rời khỏi ngục giam số 18 bằng một con đường hầm, mà ngục giam và đường hầm kia đều do Lý thị xây nên.
Lão tổ tông của Lý thị thích xây đường hầm thế nào chứ?
Khánh Trần đi xuống dưới, hành lang dài như không có điểm cuối, hắn cảm giác có tiếng gió đang gào thét, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy ống thông gió nhỏ phía trên hành lang.
Hành lang này dẫn đến chỗ nào?
Bảo tàng bí mật của Lý thị?
Hay là ngục giam bí mật của Lý thị?
Khánh Trần đi được khoảng ba cây số, bên trong hành lang mới đột nhiên xuất hiện một cái cầu thang đi lên trên.
Hắn trầm mặc một lát, cuối cùng cũng đi lên.
Thoáng đãng sáng sủa.
Điều khiến người ta bất ngờ là ở cuối lối đi chỉ có một căn phòng cũ, ngoại trừ cực kì rộng rãi ra thì không có điều gì bất thường.
Không có bảo tàng, cũng không có ngục giam bí mật.
Khánh Trần đi đến bên cửa sổ nhìn lại, bất ngờ phát hiện mình đã ra khỏi trang viên Bán Sơn!
Biệt viện Thu Diệp vốn nằm ở mép trang viên, mà con đường hầm này lại thông ra bên ngoài!
“Khoan đã.”
Khánh Trần ngơ ngác nói:
“Khó trách ông cụ thường xuyên đến biệt viện Thu Diệp tưởng niệm ân sư, không phải lần nào ông cụ cũng mượn cơ hội này để vụng trộm chạy ra ngoài làm việc chứ.”
Cái gì mà ân sư truyền thụ nhân sinh đạo lý, cái gì mà tưởng niệm ân sư, thật ra biệt viện Thu Diệp chính là con đường bí mật của ông cụ.
Đối phương dùng chỗ này để rời khỏi trang viên Bán Sơn – nơi “cầm tù” hắn mấy chục năm liền.
Giống như trong truyện, hoàng đế cũng hay cải trang vi hành, đối với Hoàng đế mà nói, hoàng cung không phải là một nhà tù sao?
Khánh Trần cảm thấy mỗi lần ông lão qua đêm ở biệt viện Thu Diệp, thật ra đều là vụng trộm chuồn đi chơi!
Nói không chừng sẽ còn vụng trộm ra ngoài mua rượu uống, ăn thịt xào, hưởng thụ cuộc sống về đêm phồn hoa ở thành phố số 18.
Quả nhiên, các nhân vật lớn của tập đoàn đều lắm mưu kế!
Ông lão nói dối tận mấy chục năm, hơn nữa còn khiến tất cả mọi người đều tin, tuyệt vời! Quá thông minh!
Nhưng không biết vì sao, hình tượng của ông lão ở trong mắt Khánh Trần đột nhiên không còn đứng đắn nữa.
Dù sao, người đứng đắn đâu cần dùng đường hầm để chạy ra khỏi nhà mình?
Nhưng mà ông lão để biệt viện Thu Diệp cho mình, có lẽ là đang đợi mình phát hiện ra bí mật, sau đó có thể tùy ý ra vào trang viên Bán Sơn.
Cho dù về sau Khánh Trần có làm chuyện gì ở thành phố số 18, có ai ngờ được người gây ra chuyện đó lại là hắn vốn đang ở trong trang viên Bán Sơn chứ?
“Thú vị thật, bảo bối bí mật như thế mà cũng cho mình.”
Khánh Trần mỉm cười, hắn tìm kiếm trong phòng, vậy mà còn phát hiện 7 cái chìa khóa xe:
“Ông lão này đúng là biết cách chơi!”
“Nhìn cấu trúc thì biết căn nhà này mang phong cách hiện đại, chứ không phải kiểu kết cấu cổ xưa như trang viên Bán Sơn.
Cách trang viên Bán Sơn chỉ hai cây số, chắc là không phải loại nhà tầng siêu cao, số nhà cao tầng ở khu tam thượng rất ít, trang viên Bán Sơn cũng phải phòng hờ việc bị người khác theo dõi mới đúng.”
Khánh Trần vừa đi dạo trong căn nhà rộng lớn vừa nói: “Chắc là một căn nhà cao tầng nhỏ?”
Trong căn nhà ngoài bảy chiếc chìa khóa ra, cách đó không xa còn có bảy chiếc điện thoại, quần áo cũng được treo đầy kín cả tủ.
Ngoài vài bộ trang phục trang trọng, còn lại đều quần áo đơn giản hằng ngày, đồ thể thao các loại.
Khánh Trần vừa nhìn vào đã biết, những bộ trang phục này đều đặc biệt đo may theo kích cỡ của ông lão.
“Tâm hồn của lão gia tử vẫn còn rất trẻ trung nha, ăn mặc màu sắc lòe loẹt như vậy.”
Hắn cười ha hả nói:
“Nhìn căn phòng này đã đóng một lớp bụi dày, hẳn là đã rất lâu không có ai đến đây.”
Khi Khánh Trần mở tủ quần áo ra, bỗng nhiên phát hiện phía sau chỗ treo quần áo có một nút ấn.
Hắn nhẹ nhàng ấn xuống, thấy cả tủ quần áo tách ra hai bên, một cái giá đựng vũ khí dần dần xuất hiện.
Trên giá đựng vũ khí chứa hàng chục khẩu súng và dao găm, ở bên dưới là các loại đạn với nhiều kích thước khác nhau.
Xem ra, những thứ này là vũ khí mà ông lão mang theo bên mình để phòng vệ mỗi khi đi ra ngoài.
Hiện tại cũng thuộc về Khánh Trần rồi…
“Nào là Long Ngư, nào là súng đạn, nào là nhà ở, quà gặp mặt của lão gia tử của thật là long trọng mà.” Cuối cùng Khánh Trần kết luận:
“Lão gia tử hay ho thật đó.”
Tuy nhiên, những gì chúng ta thu hoạch được, tất cả đều không bì được với “sự tự do” mà Ông lão ban tặng.
Có thể tự do ra vào trang viên Bán Sơn mà không cần báo cáo lại, đây mới chính là món quà đáng quý trọng nhất.
Chương 700: Dậy Sớm Chạy Bộ 1
Có điều, tối nay Khánh Trần lại không còn tùy tiện đi ra ngoài xem thế giới bên khu tam thượn nữa, mà là quay trở về biệt viện Thu Diệp từ trong thông đạo sau khi hắn biết được tình hình.
Buổi tôi hôm nay hắn có rất nhiều khách, nếu có người đến gõ cửa mà hắn không mở thì không ổn, tuy có thể giải thích là do tính tình tiên sinh kiêu ngạo, nhưng dù sao cũng sẽ khiến người khác nghi ngờ.
Cho nên để đề phòng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Khánh Trần cố gắng nhịn xuống sự tò mò của mình.
Đếm ngược 138:00:00.
Sáu giờ sáng, khi Khánh Trần còn đang đắm chìm trong thế giới thần bí thì Lý Khác đã bò dậy khỏi giường từ sớm.
Hắn thay quần áo xong rồi đeo balo vào, sau đó tạm biệt cha mẹ.
Tiếp đó từ biệt viện Phong Loan chạy chậm tới địa điểm đã hẹn vào tối qua.
Không mang theo đầy tớ, chỉ có một mình hắn.
Tối hôm qua, sau khi Khánh Trần bảo hắn dẫn theo đám học sinh chạy bộ, hắn đã thông báo trước cho họ rồi.
Chỉ là sau khi đến địa điểm tập hợp, Lý Khác phát hiện ra chỉ có mình hắn đến thôi.
Địa điểm tập hợp đối diện pho tượng điêu khắc mang đầy ý nghĩa trong trang viên Bán Sơn, pho tượng này được gọi là Tích Thủy Dũng Tuyền, có lẽ lão tổ tông xây lên pho tượng này là để nhắc nhở con cháu Lý thị phải biết nhớ ơn.
Lúc này, trước pho tượng Tích Thủy Dũng Tuyền chỉ có Lý Khác đứng lẻ loi một mình.
Nhưng thiếu niên như chẳng hề bất ngờ, hắn xoay người chạy về phía biệt viện Thanh Sơn của Lý Y Nặc.
Sau khi đã đến trước cửa biệt viện, Lý Khác lấy một cái loa từ balo sau lưng.
Hắn hít sâu một hơi rồi cao giọng nói: “Khánh Nhất, Lý Đồng Vân, mời ra đây tập hợp.”
Sáu giờ mười lăm phút sáng, âm thanh cái loa phát ra như một tiếng sấm lớn xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sáng sớm, như muốn nổ tung bầu trời vẫn được bao phủ bởi một tầng mây đen.
Với tiếng hô của hắn, toàn bộ đầy tớ trong biệt viện Thanh Sơn lập tức chạy ra.
Một gã đầy tớ đang cố nén xuống âm thanh giận dữ của mình:
“Đứa nhỏ nhà ai đến vậy, mới sáng sớm đã chạy đến đây la lối……Thực xin lỗi, ta không biết là ngài.”
Đầy tớ vừa nhìn đã nhận ra Lý Khác, bị dọa run người.
Hắn thiếu chút nữa đã mắng tiểu tổ tông của đại phòng Lý thị!
Đầy tớ mắng chủ lần trước hiện tại không biết đã bị đưa đến nơi nào hái ngô rồi.
Chỉ là đầy tớ có chút không hiểu, tiểu tổ tông của phòng nhất Lý thị này, sao lại chạy đến đây gây chuyện?
Lý Khác lạnh lùng trừng mắt nhìn một tên đầy tớ:
“Cút vào trong kêu Khánh Nhất ra đây……À không, làm phiền ngươi gọi Khánh Nhất và Lý Đồng vân ra đây.”
Lý Khác nói được một nửa, đột nhiên nhớ tới lời tiên sinh nói với hắn đêm qua: trước mặt người không bằng ngươi vẫn có thể duy trì sự khiêm tốn mới là tu dưỡng thật sự.
Nói thật, Lý Khác được xem là một trong những con cháu có học thức nhất trong tập đoàn.
Nhưng hôm qua, khi lần đầu nghe được câu đó, hắn vẫn không hiểu tại sao phải đối xử khách sáo với đầy tớ.
Sau khi về đến nhà, hắn đã suy nghĩ nghiêm túc về hai chữ nhân cách, từ đó mới dần hiểu được ý nghĩa trong đó.
Lúc này, Lý Khác mới thật sự khiêm tốn hơn, dù người đứng trước mặt là đầy tớ.
Đầy tớ nghe Lý Khách nói lời khách sáo như vậy, cũng không biết đối phương đang muốn làm gì, nói chung vẫn có chút lo sợ.
Đầy tớ chạy vào biệt viện Thanh Sơn, gọi Khánh Nhất dậy.
Nhưng vấn đề ở đây là, Khánh Nhất cũng không nghe lời đầy tớ, một cước đã đá đối phương rồi ra khỏi phòng:
“Cút đi, ai cho ngươi lá gan đến gọi ta dậy?”
Nhưng sau đó, bên ngoài truyền đến giọng nói của Lý Khác.
“Khánh Nhất, ta cho ngươi một phút cuối cùng để mặc quần áo.”
“Chỉ còn ba mươi giây.”
“Mười giây cuối cùng.”
Khánh Nhất vừa nghe tiếng Lý Khác, cảm thất thật phiền, liền lấy chăn trùm qua đầu:
“Sao ta gặp toàn là kẻ điên không vậy!”
Phía bên này, sau khi Lý Khác đếm ngược xong, hắn mặt không cảm xúc bước vào biệt thự.
Không một tên bảo vệ hay đầy tớ nào dám cản hắn.
Hắn vào phòng của Khánh Nhất, lôi kéo người còn đang nằm bên trong chiếc chăn kia ra, sau đó dùng cánh tay kẹp lấy cổ đối phương….
Khánh Nhất trợn đôi mắt lên, hai bàn tay đánh liên tục trên cánh tay Lý Khác.
“Buông tay buông tay, sắp chết đến nơi rồi!”
Lý Khác mặc kệ sự van xin của Khánh Nhất, trong đầu thầm tính toán thời gian, đếm đến giây thứ tư mới buông ra.
Sau đó hắn khôi phục dáng vẻ nghiêm túc nói: “Bạn học Khánh Nhất, ngươi đã quên lúc ở trường học chúng ta đã nói gì rồi sao, học hành chăm chỉ, động viên lẫn nhau, trước đó tiên sinh đã dặn dò chúng ta không được buông lỏng việc học.
Khánh Nhất ngơ ngác nhìn đối phương, thậm chí lúc này hắn có chút không phân biệt được dáng vẻ chân thành này là thật hay giả vờ.
Lý Khác nói: “Ta ở bên ngoài chờ ngươi nha.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










