1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 69 : Bắt Cóc 1 (c681-c690)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 69 : Bắt Cóc 1 (c681-c690)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 681: Bắt Cóc 1

Triệu Á Vu bình thản giải thích:

“Có một người bắt được một con lợn rừng nhỏ, muốn ta mang về Lạc thành, có lẽ nó chưa chết nên mới phát ra tiếng kiểu này.”

Từ Tử Mặc gằn giọng xuống:

“Chắc chắn không phải lợn rừng, ngươi đang nói láo.”

Khánh Trần cười:

“Ngươi đang nói láo, bên trong là một người.”

Chu Huyền Ưng ngồi cạnh ghế lái chần chờ một lúc mới dám nói:

“Trong hòm đang chưa gì vậy? !”

Sau một lúc, có vẻ người bị nhốt trong hòm đã tháo được băng bịt miệng nên bắt đầu gào toáng lên:

“Cứu mạng! Có người bắt cóc!”

Triệu Á Vu quay sang nhìn Chu Huyền Ưng:

“Ngươi im miệng, lập tức nhắn cho ông chủ, bảo hắn đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

Bây giờ Triệu Á Vu cảm thấy mọi chuyện không thích hợp, vì tên thương binh đang ngồi trên ghế sau có vẻ biết rất nhiều chuyện không nên biết, khiến hắn cảm thấy hoảng sợ nên muốn tìm người giúp.

Chu Huyền Ưng hốt hoảng nhìn bọn Từ Tử Mặc trên ghế sau, thì thầm nói:

“Các ngươi phải hứa sẽ không tiết lộ thân phận của ta cho bất kì ai!”

“Ta bảo ngươi nhắn tin điện cho ông chủ cơ mà.”

Triệu Á Vu lạnh giọng nói.

“Ta không nhắn.”

Chu Huyền Ưng nói:

“Các ngươi chỉ dặn ta bảo cha ta điều xe đến đây, chứ không nói sẽ bắt cóc một người về Lạc thành.”

Triệu Á Vu móc ra một khẩu sứng từ bên hông, sau đó hắn vừa lái xe, vừa dùng súng nhắm vào Chu Huyền Ưng rồi lạnh lùng nói:

“Nhắn nhanh lên, nếu không ta sẽ bắn chết ngươi, ngươi nghĩ ngươi không hoàn thành nhiệm vụ này mà có thể sống sót ở thế giới trong sao? Nếu nhiệm vụ này không hoàn thành, mọi người đều sẽ chết.”

Cho đến giờ phút này, người đang ngồi trong xe mới biết Chu Huyền Ưng cũng là người du hành.

Chu Huyền Ưng ngẩn người nhìn khẩu súng đen ngòm trước mát:

“Nhà ta vẫn không ngừng cung cấp tiền để duy trì hoạt động trong nước của các ngươi, nên chắc chắn ngươi không dám bắn chết ta.

Họ đã hứa, nếu ta không ngừng cung cấp tiền thì ta có thể tiếp tục cuộc sống của ta!”

“Thật ngây thơ.”

Triệu Á Vu cười lạnh:

“Đừng nói nhảm nữa, nếu ngươi không nhắn, ngay bây giờ thì ta sẽ nổ súng bắn chết ngươi cho bớt rách việc.”

Chu Huyền Ưng bắt đầu cúi xuống soạn tin nhắn, còn Khánh Trần ngồi phía sau thì cười tủm tỉm nhìn.

Hắn đã hiểu, Chu Huyền Ưng cũng là một trong những người du hành bị tập đoàn Kashima khống chế, Lý Trường Thanh từng nói trong thành phố số 18 có gián điệp của tập đoàn Kashima, người người du hành ở đây bị họ không chế cũng là bình thường.

Từ trước đến giờ, nhà Chu Huyền Ưng vẫn luôn cung cấp tiền để những người du hành bị Kashima khống chế làm việc, vì những người du hành vẫn cần tiền mới có thể duy trì hoạt động ở thế giới ngoài.

Mà tập đoàn Kashima cũng hứa sẽ không bắt Chu Huyền Ưng phải làm gì mà cho hắn tiếp tục sống một cuộc sống bình thường.

Những gì diễn ra hôm nay có thể do Kashima lập mưu từ trước, cũng có thể do Chu Huyền Ưng ở Lạc thành, mà Kashima đã phát hiện mình bị theo dõi nên mới chọn một chiếc xe không đáng chú ý để mang người thay thế đến Lạc thành.

Vì chẳng ai nghĩ người đó đang bị dấu trên một chiếc xe sang trọng chưa đầy học sinh cả?

Vậy nên mọi chuyện đã rất rõ ràng, thứ được đặt trong chiếc hòm màu đen chính là người thay thế.

Vì Triệu Á Vu biết Khánh Trần cũng là người du hành nên mới tìm người đến giúp, lúc trước đối phương cũng không muốn mình lên xe, những Điền Hải Long và Từ Tử Mặc cứ nhất quyết mang hắn lên, nên hắn ta mới không làm gì được.

Mà nguyên nhân Khánh Trần xuất hiện ở chỗ này thì phải gửi lời cảm ơn đến hệ thống tình báo cường đại của Côn Luân, ít nhất nó cũng mạnh hơn những gì Khánh Trần nghĩ, họ đã tra ra nguồn tiền của những người làm việc cho tập đoàn Kashima đến từ đâu.

Thật ra lúc trước Khánh Trần còn không nghĩ sẽ đi cùng họ, nhưng Trịnh Viễn Đông đã nhắc nhở hắn một câu, vậy nên hắn mới có cơ hội chứng kiến chuyện này.

Không thể không nói, lúc trước Khánh Trần đã xem thường Côn Luân, ông chủ Trịnh vẫn ẩn giấu rất nhiều thứ, hơn nữa những thứ đó còn rất kinh khủng.

Người của Kashima chia làm hai nhóm chạy đến Lạc thành, lúc này, nhóm người kia chắc chắn đã bị người của Côn Luân chặn đánh.

Từ Tử Mặc thoáng nhìn khẩu súng trong tay Triệu Á Vu, sau đó lại quay sang nhìn Khánh Trần.

Nhưng chuyện khiến nàng cảm thấy bất ngờ là Khánh Trần đang cười.

Không biết vì sao, tuy Từ Tử Mặc cảm thấy bây giờ Khánh Trần nhìn rất yếu ớt, nhưng dáng vẻ tươi cười của hắn khiến người khác cảm thấy rất an tâm.

Cứ nghĩ đến bàn tay ấm áp đã che miệng mình hôm qua là nàng đã cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều, như thể chuyện đang xảy ra không có gì khiến nàng phải sợ cả.

“Ông chủ bảo chúng ta rẽ vào đường nhỏ bên cạnh khu phục vụ Liên Hoắc, chỗ đó có người đang đợi chúng ta.”

Chu Huyền Ưng nói:

“Các ngươi sẽ làm gì các bạn học của ta?”


Chương 682: Bắt Cóc 2

Triệu Á Vu lạnh lùng nói:

“Ngươi sẽ ở lại xe trông coi họ, nếu họ có gì bất thường thì lập tức nói cho ta biết.

Ngươi nên nhớ bây giờ ngươi và họ đã không còn đứng cùng 1 phía nữa rồi, nếu sau này họ tiết lộ thân phận của ngươi với người khác thì ngươi còn có thể sống một cuộc sống bình thường được nữa sao? Yên tâm, sau khi chúng ta mang hàng đến đúng chỗ thì sẽ tạo hiện trường một vụ tai nạn giao thông, cái chết của họ không không liên quan gì đến ngươi.”

Khánh Trần cười nói:

“Hắn đang lừa ngươi đấy, thật ra ngay từ đầu hắn đã định giết tất cả để giệt khẩu, kể cả ngươi, vì ngươi chưa từng tham gia khóa huấn luyện chuyên nghiệp của tập đoàn Kashima, ngươi sẽ làm lộ tin tức của họ.”

Khi Triệu Á Vu nghe thấy chữ Kashima thì lông mày bắt đầu nhíu lại.

Người du hành tên là Khánh Trần này biết họ là người của Kashima!

Mọi chuyện bắt đầu trở nên nghiêm trọng.

Triệu Á Vu thoáng nhìn bản đồ chỉ đường, hắn đang định đạp phanh rồi tấp vào lề đường.

Khánh Trần bỗng vừa cười vừa nói:

“Ngươi nên lái đến khu phục vụ đó, đừng dừng lại ở chỗ này, ngươi có súng ngắn, ta cũng có.

Nếu ngươi dám đạp phanh ta sẽ nổ súng, để xem lúc đó ta hay ngươi mới là người chết trước.”

Lúc hắn nói chuyện, Triệu Á Vu có thể nghe thấy tiếng khéo chốt an toàn vang lên từ phía sau.

Thiếu niên này có súng!

Đây khẩu súng Tiểu Ưng đưa cho hắn hôm qua, hắn còn nói mỗi thành viên Côn Luân đều được phân một khẩu.

Đương nhiên, sau khi chuyện này kết thúc thì chắc chắn khẩu súng này sẽ bị tịch thu.

Đêm nay, Khánh Trần sẽ trở thành một thành viên của Côn Luân.

Từ Tử Mặc tò mò hỏi:

“Sao chúng ta không bắt hắn dừng xe rồi khống chế hắn?”

Khánh Trần cười:

“Ngươi không thấy hắn nói có người đang chờ hắn sao, muốn diệt cỏ thì phải tận gốc.

Tội mà những người này phạm phải không như bình thường, vì những người này đang làm việc cho nước ngoài.”

Triệu Á Vu vừa đạp chân ga, vừa cười lạnh nói:

“Ta tò mò không biết ngươi là người phe nào, ngươi đã bị thương thành thế này mà còn dám đi chịu chết sao.”

Chu Huyền Ưng, Vương Giáp Lạc, Hạ Tiểu Nhiễm, Điền Hải Long đều bị chuyện vừa xảy ra làm sợ đến ngây người, họ đều không ngờ mọi chuyện lại biến thành như thế này.

Lúc trước họ không được chứng kiến cảnh Khánh Trần giết người trong khách sạn nên mới không quan tâm đến thân phận người du hành của Khánh Trần.

Sau đó Khánh Trần lại xuất hiện với khuôn mặt hốc hác do bị thương, nhìn rất thảm, nên chẳng ai nghĩ hắn là người lợi hại cả.

Làm gì có người lợi hại nào lại bị thương đến mức đó?

Nhưng đúng lúc họ đang bối rối không biết phải làm sao, Khánh Trần lại có thể bình tĩnh dùng sũng khống chế lái xe, đến tận bây giờ mọi người mới ý thức được bạn học này lợi hại đến mức nào.

Khánh Trần cười nói với Chu Huyền Ưng:

“Bạn học à, lấy khẩu súng trên tay hắn đưa cho ta.”

“Được…được thôi.”

Chu Huyền Ưng đang run lẩy bẩy, đầu óc hắn lúc này vẫn đang trong trạng thái không hoạt đông, bây giờ ai bảo hắn làm cái gì thì hắn sẽ làm cái đó.

Triệu Á Vu thầm nghĩ, đợi đến khi đến khu phục vụ, hắn sẽ lập tức mở cửa chạy trốn, sau đó chỉ cần bảo đồng bọn của hắn nã súng vào xe là những người trong xe sẽ chết hết.

Nhưng ngay khi chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ để rẽ vào khu phục vụ, trong xe đột nhiên vang lên tiếng súng, viên đạn nhẹ nhàng xuyên qua ghế dựa rồi đâm thẳng vào ngực Triệu Á Vu.

Triệu Á Vu không ngờ Khánh Trần không thèm đợi hắn dừng xe đã nổ súng!

Tiếng súng vang lên trong màn đêm yên tĩnh, bốn người đứng trong khu phục vụ thấy thế thì lập tức chạy lại bao vây chiếc xe sang trọng.

Nhưng Khánh Trần còn ra tay nhanh hơn nhiều so với họ, họ chưa kịp chạy lại gần mà hắn đã thò tay ra khỏi cửa kính rồi nổ súng.

Đưa tay, nhắm chuẩn, nổ súng, những động tác này đều diễn ra liền một mạch mà không ngừng nghỉ chút nào.

Tất cả diễn ra nhanh đến mức mọi người đều nghĩ Khánh Trần không nhắm bắn mà chỉ bắn bừa mà thôi.

Cảm giác súng tuyệt đối!

Tên côn đồ đứng cách họ 260 mét đều bị một phát súng cướp đi sinh mạng!

Ba tên côn đồ còn lại ngạc nhiên nhìn đồng bọn ngã xuống, không phải súng ngắn bình thường có tầm bắn tốt nhất là 50 mét, tầm sát thương cũng chỉ có 250 mét sao.

Nói cách khác, súng ngắn có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu đứng trong 50 mét, nó cũng có thể bắn trúng những mục tiêu đứng trong khoảng 250 mét, nhưng chuyện này rất khó.

Mỗi khi đến tiết dạy súng ngắn, các huấn luyện viên thường nói với các học viên của mình rằng: Điểm yếu của súng ngắn chính là khoảng cách bắn, nếu ngươi cách mục tiêu quá xa thì nhất định phải rút ngắn khoảng cách giữa hai bên thì mới có thể chắc chắc bắn trúng mục tiêu.

Nhưng có vẻ quy tắc này không áp dụng được với Khánh Trần, khoảng cách bắn trúng tối đa của súng cũng là khoảng cách bắn chuẩn xác của hắn.

Lúc này, Từ Tử Mặc không thèm nhìn những tên lưu manh ngoài kia, cũng không thèm quan tâm đối phương có đến gần họ hay không, nàng chỉ lẳng lặng nhìn thiếu niên đang ngồi bên cạnh mà không biết suy nghĩ cái gì.


Chương 683: Bắt Cóc 3

50 mét là tầm sát thương tốt nhất của súng ngắn.

260 mét tầm sát thương tốt nhất của súng tự động.

Trong trường hợp tất cả đều không có súng tự động mà một người có thể dùng súng ngắn như súng tự động, cục diện giữa hai bên chắc chắn sẽ thay đổi.

Khánh Trần lặng lẽ núp sau thi thể Triệu Á Vu để tránh bị đạn lạc bắn trúng.

Đáng lẽ hắn định ấn đầu Từ Tử Mặc xuống thấp hơn để tránh tầm mắt của những tên côn đồ đứng ngoài.

Nhưng nếu hắn đưa tay ra thì cánh tay hắn sẽ lộ ra ngoài ánh sáng, rất có thể sẽ lọt vào tầm ngắm của bọn côn đồ, cuối cùng hắn vẫn không làm.

Hắn chỉ nhắc nàng một câu:

“Cúi đầu xuống.”

Lúc này Từ Tử Mặc mới hoàn hồn, sau đó nàng quay sang trốn sau lưng Chu Huyền Ưng.

Chiếc xe sang trong đứng im trong bóng đêm, Khánh Trần đang tỉnh táo nhắm bắn.

Rõ ràng những người du hành làm việc cho Kashima đều trải qua những khóa huấn luyện chuyên nghiệp, tuy họ không thể xác định phát súng đầu tiên mà Khánh Trần bắn ra chỉ là trùng hợp hay bắn trúng thật, nhưng tất cả đều lập tức nằm xuống đất, họ định dùng cách này để giảm bớt diện tích có thể nhắm bắn….

Đây là một trong những chiến thuật được sử dụng nhiều nhất trong chiến đấu, không ít người dựa vào cách này để sống sót sau các cuộc chiến.

Kỹ thuật bắn của mọi người khi lên chiến trường không thể tốt như khi luyện tập trong sân tập bắn, khi đó mọi người cứ nhìn thấy quân địch là lập tức nã súng về phía đó, có người từng thống kê, những người tham gia chiến đấu phải mất khoảng 250 đến 500 viên đạn mới có thể giết chết một quân địch.

Đây là số liệu đã được kiểm tra.

Cho nên, giảm bớt diện tích nhắm bắn chính là quyết định sáng suốt nhất.

Hơn nữa, nếu phát súng vừa rồi chỉ là ăn may thì sao? Làm gì có ai có thể dùng súng ngắn bắn trúng đầu một người đứng cách 260 mét, xác suất chuyện này xảy ra còn ít hơn trúng xổ số, huấn luyện viên của họ ở thế giới trong cũng không dạy như vậy!

Nhưng họ không biết, mục tiêu luyện súng của người họ đang phải đối mặt chỉ là một đồng tiền xu mà thôi.

Một giây sau, trên trán người du hành đang nằm trên đất nhắm bắn bỗng xuất hiện một lỗ thủng, sau đó hắn lặng lẽ cúi đầu xuống.

Hai người du hành còn lại đều thầm giật mình, chắc chắn phát súng vừa rồi không phải nhờ ăn may!

Đối phương biết kỹ thuật bắn gì đó!

Nhưng khi họ hiểu ra chuyện này thì đã quá muộn rồi.

Hành động nằm rạp trên mặt đất mà họ nghĩ là sáng suốt lúc trước lại đang chứng minh cho mọi người, nằm xuống dễ, đứng lên thì khó.

Hai tên sát thủ định lăn lộn qua lại để tránh đường đạn.

Nhưng họ chỉ lăn một lúc đã chẳng còn ai sống sót.

Chỉ trong 5 giây ngắn ngủi, bốn người du hành làm việc cho Kashima đều nằm trên mặt đất.

Những người du hành làm việc cho Kashima cũng từng nổ súng đánh trả, nhưng những viên đạn đó chỉ bắn trúng vai Chu Huyền Ưng đang ngồi cạnh ghế lái mà thôi.

Khi tiếng súng đã ngừng, chỉ còn tiếng kêu thảm thiết của Chu Huyền Ưng vang vọng trong xe.

Đến khi mọi người ngồi trong xe nhìn ra ngoài của thì phát hiện những người du hành cầm súng lúc trước đều đang nằm trong vũng máu.

Tất cả mọi người đều lặng lẽ đánh giá Khánh Trần.

Khuôn mặt đối phương vẫn trắng bệch, nhìn vẫn yếu ớt như trước.

Nhưng bạn học yếu ớt trước mặt họ đang bị thương nặng mà vẫn có thể giả quyết gọn gàng cuộc chiến mà họ chưa từng tham gia bao giờ.

Đến giờ Điền Hải Long mới nhớ ra một chuyện, Khánh Trần chỉ bắn ra đúng năm phát súng, phát thứ nhất bắn chết Triệu Á Vu, bốn phát còn lại bắn chết bốn tên sát thủ!

Sao hắn có thể làm được? Loại người này CMN là học sinh của mình thật sao?

Điền Hải Long bỗng cảm thấy truyền thuyết về Khánh Trần trước kia đều sai hết, mọi người đều nói mỗi tối Khánh Trần sẽ đi làm thêm, nhưng có lẽ mỗi đêm đối phương đều đi luyện súng cùng đặc công mới đúng….

Lúc này, Vương Giáp Lạc còn ngập ngừng nói:

“Bạn học Khánh Trần, mọi chuyện kết thúc chưa?”

“Ta không chắc còn tên côn đồ nào đang ẩn náu gần đây không, bây giờ tốt nhất các ngươi nên ngồi im tại chỗ.”

Khánh Trần bình tĩnh trả lời.

Hạ Tiểu Nhiễm do dự một lúc mới nói:

“Thật xin lỗi, lúc trước ta trách oan ngươi.”

Nàng nhớ Tiểu Ưng từng nói một câu: Hắn đang làm những chuyện các ngươi không thể làm được.

Khánh Trần không đáp lại lời xin lỗi này mà cẩn thận quan sát xung quanh, vì hắn chưa thể chắc chắn quanh đây còn tên côn đồ nào đang rình rập không.

Bầu không khí trong xe bắt đầu im lặng, tất cả mọi người đều phát hiện hai tay mình đang run lẩy bẩy.

Vương Giáp Lạc thì thầm nói:

“Cả người ta đang run rất nhanh.”

Khánh Trần chậm rãi nói:

“Vì cơ thể ngươi đang cảm thấy sợ hãi nên nó đang bắt đầu bài tiết adrenalin, cơ thể run lẩy bẩy nghĩa là nó đã chuẩn bị sẵn sàng.

Lúc này các giác quan của ngươi sẽ được nâng cao, các phản xạ của cơ thể cũng được đẩy nhanh.

Tất cả những tiếng động mà ngươi nghe được dù nhỏ nhất cũng được phóng đại nhiều lần.

Cơ thể ngươi đã chuẩn bị xong, lựa chọn dũng cảm đối mặt với sợ hãi hay trốn tránh nó đều phụ thuộc vào chính ngươi.”


Chương 684: Bắt Cóc 4

Lựa chọn này sẽ phụ thuộc vào thiên phú và ý chý của mỗi người.

Tiếng kêu thảm thiết của Chu Huyền Ưng bắt đầu chuyển sang khàn khàn.

Khánh Trần quay sang nói với hắn:

“Ngươi nên cảm thấy tiếc nuối vì những người du hành vừa rồi không bắn chết ngươi.”

Chu Huyền Ưng bắt đầu roát mồ hôi lạnh:

“Ngươi muốn làm gì với ta?”

“Ta không định làm gì với ngươi cả.”

Khánh Trần liếc mắt nhìn hắn:

“Ngươi không phải người vô tội, nhưng ta sẽ không giết ngươi.

Nhưng ngươi nên nhớ thân phận ở thế giới trong của ngươi vẫn nằm trong tay Kashima, ngươi nên nghĩ xem nếu nhiệm vụ này thất bại, họ sẽ làm gì với ngươi?”

Tuy Chu Huyền Ưng đau đến mức sắp ngất đi nhưng cứ nghĩ đến những gì mình đã từng trải qua là hắn lại bắt đầu run rẩy.

“Cứu ta, ngươi là người của Côn Luân đúng không, ngươi mau bảo người của Côn Luân đến cứu ta.”

Chu Huyền Ưng nói.

“Xin lỗi, tuy ta không muốn giết ngươi nhưng ta sẽ không cứu ngươi.”

Khánh Trần đáp:

“Bây giờ ngươi nên xuống xe chạy vào trong khu phục vụ, có lẽ trong đó sẽ có bác sĩ.”

Chu Huyền Ưng vừa nghe thấy hắn nói thế thì lập tức mở cửa xuống xe, chạy như điên về phía khu phục vụ.

Khánh Trần thành khẩn nói:

“Thầy Điền, các bạn học, ta bị thương nên không thể đi.

Các ngươi giúp Chu Huyền Ưng một chút đi.

Dù sao chúng ta cũng từng là bạn, các ngươi cũng không thể trơ mát nhìn hắn chết được.”

Điền Hải Long là người đi ra đầu tiên, sau đó hắn vội vàng dẫn các bạn học khác chạy xuống xe đi.

Khánh Trần lạnh lùng nhìn tất cả.

Kể từ khi Chu Huyền Ưng điên cuồng chạy vào khu phục vụ thì kết cục của hắn đã định.

Đây cũng là kết cục mà Khánh Trần muốn.

Đầu tiên Chu Huyền Ưng phải chết, nếu hắn còn sống, quay về thế giới trong thì chắc chắn tập đoàn Kashima sẽ biết chuyện xảy ra hôm nay, sau đó họ sẽ biết hắn đã làm gì.

Bây giờ Bạch Trú còn rất yếu ớt, các thành viên đều cần thời gian trưởng thành, nên Khánh Trần không thể gây hấn với một tập đoàn khổng lồ như Kashima.

Nếu tập đoàn đó muốn trả thù hắn thì trừ phi sau này hắn không bao giờ ra ngoài trang viên lưng chừng núi nữa, nếu không chắc chắn hắn sẽ gặp chuyện.

Nhưng Khánh Trần không thể tự tay giết hắn, chắc chắn cha mẹ của Chu Huyền Ưng sẽ điều tra rất kĩ chuyện này.

Cho nên, hắn mới bảo một người vừa bị cứa đứt động mạch là Chu Huyền Ưng chạy, quãng đường chạy sẽ khiến hắn mất rất nhiều máu, chắc chắn trong khu phục vị không có máu để truyền, hắn sẽ bị sốc mất máu mà chết.

Vì lớp kính xe sẽ khiến viên đạn giảm động năng, chắc chắc viên đạn đó sẽ mắc trong người Chu Huyền Ưng chứ không thể bay xuyển qua cơ thể hắn, vết thương đó sẽ không thể cầm máu, ngoài ra tốc độ mất máu còn rất nhanh.

Một người cần máu chạy vào khu phục vụ trên đường cao tốc thì chẳng khác nào đi chịu chết.

Vì đợi đến khi xe cứu thương đến đây, hắn cũng chảy hết máu.

Khánh Trần lặng lẽ nhìn Chu Huyền Ưng ngã trước cửa khu phục vụ, Điền Hải Long vừa chạy vừa kêu cứu, vừa gọi 120, Từ Tử Mặc có vẻ khá bình tĩnh, nàng đang cố dùng những kiến thức ít ỏi về sơ cứu của mình để cầm máu cho Chu Huyền Ưng, tránh việc mất máu quá nhiều.

Một lúc sau, Từ Tử Mặc cũng dính đầy máu.

Nhưng những hành động đó chỉ vô ích.

Khánh Trần biết những gì hắn vừa làm rất tàn nhẫn, hắn như một người đứng xem đang bình tĩnh nhìn sinh mệnh đó đang dần trôi đi.

Nhưng vốn dĩ hắn chính là người như vậy, hắn không thể thay đổi và cũng không có ý định thay đổi.

Hắn biết mình phải làm những gì, cũng biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm, tất cả những gì hắn làm đều được lên kế hoạch từ trước.

Tuy không ai để ý đến hắn nhưng Khánh Trần vẫn giả vờ mình đang bị thương nặng, hắn mở cửa xuống xe rồi đi ra mở cốp sau.

Có vẻ người nằm trong hòm đã chấp nhận số phận nên không thèm giãy dụa gì nữa.

Khánh Trần mở hòm ra, sau đó nhìn…Lý Đông Trạch bên trong.

Thật ra Khánh Trần chưa từng nhìn Lý Đông Trạch từ khoảng cách gần như vậy bao giờ, cũng chưa từng thấy Lý Đông Trạch hoảng sợ như thế này bao giờ.

Những tin tức liên quan đến Lý Đông Trạch mà hắn biết đều là nữ minh tinh nào đó lại đi lấy lòng ông trùm câu lạc bộ, Lý Đông Trạch mặc âu phục giày da đến tham gia sự kiện nào đó, Lý Đông Trạch quét sạch tất cả các câu lạc bộ lớn trong thành phố số 18.

Thật ra bản thân Lý Đông Trạch cũng rất đẹp trai, hơn nữa lúc nào hắn cũng mặc âu phục, nên Lâm Tiểu Tiếu hay Diệp Vãn đều không so được với hắn…

Lúc này, Lý Đông Trạch nằm trong hòm hoảng sợ nói với Khánh Trần:

“Ta không phải Lý Đông Trạch mà các ngươi muốn tìm, nhất định các ngươi tìm sai người rồi, ta không phải người du hành! Ta không muốn trở thành người du hành!”

Khánh Trần thở dài, sao hai người này có gương mặt giống nhau mà tính cách lại khác nhau như vậy, nếu để tên này thay thế Lý Đông Trạch ở thế giới trong, chắc chắn sư phụ hắn sẽ tức giận đến mức đi tìm Kashima báo thù.


Chương 685: Bắt Cóc 5

Cho nên, bây giờ hắn đã hiểu nỗi sợ của những người ở thế giới trong, cứ nghĩ mà xem, ngươi đang ăn ngon mặc đẹp mà ngủ một giấc đã biến thành người khác, người đó còn tiếp tục cuộc sống của ngươi nữa.

Nên mọi người đều sợ chuyện này sẽ xảy ra.

Lúc Khánh Trần đang trên đường đến công viên Vị Ương Hồ thì thấy Lý Đông Trạch bị một đám người theo sau, lúc đó hắn mới quyết định đi cứu người này.

Không phải hắn làm vì mình, mà vì sư phụ hắn.

Nếu Lý Đông Trạch bị thay thế thì mọi chuyện xảy ra tiếp theo rất kinh khủng, Kashima sẽ giam cầm Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài, sau đó bồi dưỡng hắn, huấn luyện hắn, khiến Lý Thúc Đồng gặp nguy hiểm.

Khánh Trần nói với Lý Đông Trạch:

“Không cần lo, ngươi có biết Côn Luân không, ta là người của Côn Luân, chính ta đã cứu ngươi.

Vừa rồi ngươi có nghe thấy tiếng súng chứ, ta là người bắn chết năm tên côn đồ.

Ta thành bộ dạng này cũng vì cứu ngươi nên mới bị thương.”

Sau đó Khánh Trần cắt băng dán trên tay chân hắn rồi lôi hắn ra khỏi hòm.

Nhưng tên này vừa chui ra khỏi hòm đã định chạy trốn, Khánh Trần đành phải nắm cổ áo hắn rồi lôi hắn quay lại:

“Nhìn đi.”

Lý Đông Trạch nhìn chiến trường lúc trước, tuy đứng cách cái xác hơn 2 mét những hắn vẫn có thể nhận ra trang phục mà những người du hành bắt cóc hắn từng mặc.

Hắn nửa tin nửa ngờ nói:

“Ngươi đã cứu ta thật sao?”

“Nói nhảm.”

Khánh Trần tức giận nói:

“Ngươi đi theo ta, chúng ta nhất định phải xử lí xong một số chuyện mới có thể trả tự do lại cho ngươi, nếu không ngươi sẽ trở thành một mối đe dọa.”

Bây giờ hắn phải khiến mối nguy hiểm này biến mất, không sớm muộn gì người này cũng bị người khác lợi dụng.

Hơn nữa, nếu tên này biết mình sẽ thay thế một cao thủ cấp A ở thế giới trong, rất có thể hắn sẽ tự chạy đến Lạc thành để tìm cơ hội xuyên qua!

Lúc này, Giang Tuyết đã lái xe vào khu phục vụ, dừng lại bên cạnh Khánh Trần.

“Lên xe.”

Giang Tuyết nói:

“Hắn là người ngươi muốn cứu sao? Sao ta thấy hắn quen mắt thế nhỉ.”

Khánh Trần lôi Lý Đông Trạch vào trong xe:

“Đúng, đây chính là hắn.

Dì Giang Tuyết, ngươi cứ tiếp tục lái về phía trước, chúng ta sẽ dừng lại ở Thằng thành.”

Thằng thành là một thành phố nhỏ nằm bên cạnh Lạc thành, ở đó không có người du hành nào nên khá an toàn.

Khánh Trần phải đem Lý Đông Trạch đến một nơi an toàn trước.

“Ngươi không định chào bạn học một câu sao?”

Giang Tuyết dò hỏi.

“Không cần.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Một lúc nữa các thành viên của Côn Luân sẽ đến đón họ, họ sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa.”

“Vậy còn nữ sinh đó?”

Giang Tuyết nhìn Khánh Trần.

“Nàng chỉ là bạn học thôi.”

Khánh Trần nói:

“Lái xe đi.”

Khánh Trần bình tĩnh nói như thể người đó sống chết như thế nào chẳng liên quan gì đến hắn.

Giang Tuyết đạp chân ga rồi thoáng nhìn gương chiếu hậu, lại quay sang nhìn Lý Đông Trạch:

“Ta nhớ tới hắn là ai rồi, nhưng ngươi định làm gì với người này, có cách gì có thể ngăn cản chuyện này xảy ra không?”

Giang Tuyết cảm thấy chuyện này rất khó giải quyết, giết Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài sao? Chắc chắn không, tuy Khánh Trần là người tâm ngoan thủ lạt, nhưng hắn sẽ không cố ý sát hại người vô tội.

Nhưng nếu không giết hắn thì họ phải làm thế nào để ngăn chuyện này xảy ra bây giờ? Họ không thể canh chừng hắn mãi được.

Khánh Trần bình tĩnh đáp:

“Không sao dì Giang Tuyết, ta đã có cách xử lí.”

Giang Tuyết cảm thấy khá bất ngờ, hầu như lúc nào đối phương cũng là người đầu tiên nghĩ ra cách đối phó với mọi chuyện.

Nhưng nàng vẫn không thể nghĩ ra Khánh Trần sẽ làm như thế nào để giải quyết vấn đề khó khăn này.

Lý Đông Trạch bắt đầu bình tĩnh lại, hắn cảm thấy Khánh Trần và Giang Tuyết không giống người xấu.

“Cái kia, ta có thể hỏi một vấn đề không, các ngươi định mang ta đến đâu?”

Lý Đông Trạch yếu ớt hỏi.

Khánh Trần mặt không đỏ tim không đập nói:

“Côn Luân có xây dựng một căn cứ an toàn ở Thằng thành.”

“Thì ra là thế.”

Lý Đông Trạch gật đầu.

Báo chí và truyền thông từng nói đến Côn Luân và Cửu Châu rất nhiều lần, nếu hắn dùng thân phận này sẽ lấy được lòng tin của mọi người hơn nhiều so với thân phận thành viên Bạch Trú.

Hơn nữa Khánh Trần cũng là một thành viên của Côn Luân!

Bây giờ hắn mới nhận ra lợi ích từ việc có nhiều thân phận, hắn chỉ cần thấy thân phận nào thích hợp thì dùng cái đó!

“Cho nên, mấy ngày tới ngươi phải đi theo ta, ta đến bảo vệ ngươi.”

Khánh Trần nói:

“Nhưng ngươi đừng nghĩ ta đang giam lỏng ngươi, ngươi cũng chứng kiến chuyện vừa xảy ra rồi, bên ngoài rất nguy hiểm.”

Khánh Trần vừa dọa vừa dỗ dành, những lời hắn vừa nói đều là nói dối mà mắt không thèm chớp một cái.

Lý Đông Trạch vội vàng gật đầu:

“Ta hiểu ta hiểu, bên ngoài rất nguy hiểm, chẳng phải ngươi đang bị thương nặng sao, ngươi có thể bảo vệ ta thật sao? Ngươi có muốn có muốn nghỉ ngơi một chút không.”

Khánh Trần ra vẻ chính nghĩa nói:

“Bảo hộ người dân là trách nhiệm của Côn Luân, sao có thể vì một vết thương nhỏ mà bỏ bê nhiệm vụ được?”


Chương 686: Bắt Cóc 6

Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài sắp cảm động đến rớt nước mắt:

“Côn Luân thật tốt, ta thật may vì được ngươi đến cứu, cảm ơn ngươi!”

Khánh Trần suy tư, không biết mọi chuyên bên phía Côn Luân thế nào.

Đêm nay Trịnh Viễn Đông chỉ cung cấp tình báo liên quan đến Triệu Á Vu chứ không nhắc lời nào đến chuyện bên đó.

Không biết trong số những người du hành bị Kashima không chế có ai khó giải quyết không.

Không đúng, Khánh Trần nhớ trong tin nhắn mà Trịnh Viễn Đông gửi cho hắn có nói hắn có thể tự giải quyết những chuyện bên này.

Cho nên thật ra Côn Luân biết hành tung của tất cả những người làm việc cho Kashima, ngoài ra họ còn biết rõ những người khó giải quyết sẽ xuất hiện bên nào.

Thông tin này đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn của Khánh Trần về hệ thống tình báo của Côn Luân.

Đúng rồi, người phụ trách hệ thống tình báo của Côn Luân là ai? Hình như Tiểu Ưng từng nhắc đến hắn, là một người tên là Nghê Nhị Cẩu.

Cái tên này…Thật khó nghe.

Khánh Trần liếc nhìn màn hình điện thoại, Trịnh Viễn Đông không gửi tin nhắn nào cho hắn nữa, mà hắn cũng không định tham dự vào trận chiến bên đó.

Nói cho cùng, dù hôm nay bụng hay tay trái không bị thương thì hắn cũng không nên tham gia trận chiến đó, vì nó rất nguy hiểm.

Cứu Lý Đông Trạch là mục tiêu duy nhất của hắn, bây giờ hắn đã hoàn thành nó rồi nên không muốn hành động thêm nữa.

Lúc này, Từ Tử Mặc mới từ từ buông bàn tay đẫm máu đang đè lên vết thương trên tay Chu Huyền Ưng.

Nàng có thể cảm nhận được cơ thể của Chu Huyền Ưng đang dần dần lạnh đi, có bịt vết thương cũng không thể cứu được hắn.

Điền Hải Long ôm đầu uể oải ngồi trên bậc thang, tuy những chuyện xảy ra hôm nay không phải là lỗi của hắn, nhưng hắn mới là người dẫn họ đến đây, hắn không đưa ai đi thì chuyện hôm nay sẽ không xảy ra.

Bất kể nguyên nhân chuyện hôm nay do đâu thì người làm thầy giáo là Điền Hải Long vẫn không thể chấp nhận nổi, hắn luôn cảm thấy bản thân thất trách nên chuyện này mới xảy ra.

“Thầy Điền xin hãy nén bi thương, việc này không phải lỗi của ngươi.”

Vương Giáp Lạc an ủi:

“Về trường, chúng ta sẽ nói tất cả những gì Chu Huyền Ưng đã làm với mọi người, chúng ta sẽ đứng ra làm chứng cho ngươi, chuyện hôm nay đều do Chu Huyền Ưng gieo gió gặt bão chứ không phải do ngươi.”

“Đúng vậy, nếu không có Khánh Trần, chúng ta đều chết cả rồi.”

Đến tận bây giờ Hạ Tiểu Nhiễm vẫn cảm thấy sợ.

Nàng định xem Khánh Trần đang làm gì thì bỗng phát hiện không thấy Khánh Trần đâu.

“A, Khánh Trần đâu?”

Vương Giáp Lạc ngẩn người hỏi.

Hắn chạy như bay lại gần xe nhưng lại không thấy ai ngồi trên xe, chiếc hòm đặt trong cốp sau đã mở ra, bên trong cũng không còn ai.

Đến tận bây giờ mọi người vẫn không biết người từng nằm trong hòm là ai, Khánh Trần đã rời khỏi đây từ lúc nào.

Hắn không định nghe lời cảm ơn từ họ, cũng không định chào từ biệt họ một câu mà cứ thế lặng lẽ biến mất.

Bây giờ mọi người mới hiểu ra, thật ra họ có cảm ơn Khánh Trần hay không cũng không quan trọng, vì họ chỉ là người Khánh Trần phải gặp trên con đường hắn phải đi mà thôi.

Hạ Tiểu Nhiễm quay sang nhìn Từ Tử Mặc rồi nói một câu:

“Khi còn trẻ chúng ta không nên tiếp xúc với những người quá hoàn hảo.”

Khánh Trần có phải một người hoàn hảo không? Hạ Tiểu Nhiễm đang nghĩ, nếu những truyền thuyết về thành tích của đối phương là thật, nếu biểu cảm bình tĩnh trên mặt hắn lúc nguy cấp là thật, có lẽ Khánh Trần là một trong những thiếu niên hoàn hảo nhất nàng từng gặp.

Nhưng đúng lúc này, Từ Tử Mặc bỗng nói:

“Không, thật may mắn nếu chúng ta có thể tiếp xúc với một người hoàn hảo từ khi còn trẻ.”

Phần lớn những người trẻ tuổi đều ham hư vinh, hiếu thắng và thích ba hoa chích choè.

Nhưng nếu lúc này ngươi gặp được một thiếu niên vẫn giữ được sự tỉnh táo trong khi hormone tuổi dậy thì đang tràn trề, nhưng phía sau ý trí cứng cỏi đó còn cất giấu sự lạnh lùng và kiên định của bản thân.

Đó mới là dáng vẻ mà thiếu niên nên có.

Gặp được một người như vậy sẽ khiến ngươi cảm thấy không vui vì nhận ra bản thân quá kém cỏi, nhưng nếu cả đời này ngươi không gặp được ai như vậy nữa thì sao.

Có lẽ như vậy còn đáng tiếc hơn.

Nghĩ tới đây, Từ Tử Mặc đang ngồi bệt trên mặt đất trước cửa khu phục vụ bỗng mỉm cười khiến những giọt máu đỏ tươi càng thêm nổi bật trên khuôn mặt tái nhợt:

“Có buồn hay không cũng không quan trọng, chẳng phải chúng ta đã gặp được rồi sao.”


Chương 687: Đồ Đần

Mọi người trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đều thức đêm chờ đợi.

Sấm Vương:

“Nếu có ai biết chút gì về chuyện hôm nay thì đứng ra kể cho mọi người nghe chút đi? Zard, không phải đêm qua ngươi nói trò hay sắp mở màn sao, bây giờ ngươi lại không lên tiếng, ngươi xem chúng ta ra làm trò đùa sao? Làm gì có ai biết tin tức mà còn giấu giếm như ngươi?”

Lý Tứ suy đoán:

“Có lẽ ‘Trò hay sắp mở màn’ mà hắn nói là việc Côn Luân khai chiến với những người du hành bị Kashima khống chế, ngoài nó ra thì chẳng còn chuyện gì có thể xảy ra ở Hàm thành cả.

Chẳng lẽ Bạch Trú và Huyễn Vũ lại khai chiến sao? Chắc chắn là không, vì chuyện lần trước đã khiến Huyễn Vũ tổn thất rất nhiều người, hắn sẽ không khai chiến bây giờ đâu.”

Mãi đến gần 3 giờ sang, Zard mới nhắn một tin:

“Ta nói cho các ngươi biết chuyện gì vừa xảy ra đêm nay, người du hành bị Kashima không chế định chạy lên cao tốc Liên Hoắc trong đêm.

Nhưng khi họ vừa lên đường thì cao thủ của Côn Luân bỗng xông ra cản đường, trận chiến diễn ra sau đó rất kịch liệt.”

Sấm Vương nghi hoặc:

“Ngươi xem tận mắt trận chiến đó hay sao mà biết nó rất kịch liệt?”

Zard:

“Ta đoán thế.”

Sấm Vương:

“ĐM nhà ngươi…? ? ?”

Zard không nhịn được nói:

“Ngươi nghĩ ta chỉ nói đùa sao, ta biết trước ngày đám người của Kashima chạy lên cao tốc thì Côn Luân sẽ ra tay.

Ngươi không hiểu rõ về Côn Luân, nhưng ta biết thực lực của họ thế nào.

Nếu ta chạy đến xem mà bị họ coi là người của Kashima thì ta phải làm sao bây giờ, xung quang chiến trường hoang vắng đến mức chẳng có chỗ nào để trốn, nếu người của Côn Luân phát hiện ra ta thì ta nên nói thế nào? Nếu ta nói mình ngủ mơ nên chạy đến đây, những người đó sẽ tin sao?”

Sấm Vương khinh bỉ nói:

“Vậy ngươi còn nói ‘Trò hay sắp mở màn’ làm cái gì, đến ngươi cũng đâu được nhìn thấy tận mắt.”

Zard:

“Nếu ngươi muốn chết thì cứ đi xem, ta vẫn muốn sống nên ta sẽ không đi….Nhưng ta biết chắc Côn Luân sẽ giành chiến thắng, người của Côn Luân vừa quay lại Hàm thành để bắt đầu nhận nhiệm vụ tiếp theo, gián điệp của Kashima còn ẩn náu ở đó sẽ bị họ túm gọn một mẻ.”

Vật Cấm Kỵ ACE-999:

“Côn Luân có thương vong gì không?”

Zard:

“Đây mới là câu hỏi mà người thông minh sẽ hỏi, theo những gì ta biết, Côn Luân chỉ có người bị thương chứ không ai chết, nhưng so với con số không thương vong của Côn Luân thì những người du hành làm việc cho Kashima đều bị giết hết.

Lần này Kashima còn phái đến một người được trời chọn, chưa thấy hắn ra tay bao giờ nên ta không biết cấp bậc của hắn là gì, nhưng chắc chắn hắn là cao thủ ở thế giới trong.”

Đám người trong nhóm thầm nghĩ, nếu là cao thủ thì chắc chắn phải đạt cấp C trở lên, thậm chí có thể là cấp B.

Nếu không thì sao đối phương lại được mệnh danh là người được trời chọn.

Vật Cấm Kỵ ACE-999:

“Trong số hơn 100.000 người du hành ở cả phương đông và phương tây, số người được mệnh dang là người được trời chọn chỉ đúng bằng hai bàn tay, đương nhiên đây chỉ là những người nổi danh.

Còn những người du hành bình thường thì còn lâu mới đạt đến cấp bậc này.”

Zard thử dò xét:

“Ông chủ Hà, không phải Hà Tiểu Tiểu trong tổ chức ngươi cũng là người được trời chọn chứ, ta nghĩ ngươi cũng thế.”

Lần này, Vật Cấm Kỵ ACE-999 lại không nói gì.

Sau khi đọc xong những tin nhắn này, Lưu Đức Trụ bỗng nghĩ, không phải lúc mới xuyên đến hắn và ông chủ đều có thân phận tù nhân bình thường như nhau sao, xuất phát điểm của hắn không phải người được trời chọn, mà là từ Địa Ngục.

Nhưng chỉ dựa vào sự cố gắng của bản thân, đối phương không những có thể san bằng khoảng cách với người được trời chọn, mà còn trở thành một trong số những nhân vật quan trọng nhất trong những người du hành.

Loại người này nên gọi là gì?

Vị Diện Chi Tử sao?

Bây giờ Lưu Đức Trụ chỉ có một suy nghĩ, chẳng phải ông chủ càng trâu bò thì càng tốt sao, hắn chỉ cần nghe lời ông chủ là có thể ăn ngon uống say!

“Đúng rồi, chẳng phải Kashima đang tiến hành kế hoạch đảo ngược sao, người họ định thay thế là ai?”

Sấm Vương hỏi.

“Ta cũng không biết, nếu theo bản đồ thì cao tốc Liên Hoắc chạy thẳng đến Lạc thành và Trịnh thành, có lẽ người đó là một nhân vật lớn trong hai thành phố này.”

Zard đáp, nhưng mọi người đều không biết những gì hắn vừa nói là thật hay giả.

Sấm Vương:

“Vậy bây giờ người đó đang ở đâu?”

Zard:

“Còn phải hỏi sao, chắc chắn người đó bây giờ đang nằm trong tay Côn Luân, ngươi đừng hỏi ta nữa, mẹ ta sẽ không vui nếu biết ta nói chuyện với đồ đần.”

Biệt danh mà Zard gọi Sấm Vương đã chuyển từ mù chữ thành đồ đần….

Nhưng những gì hắn đoán lần này lại không đúng.

Khánh Trần nhìn điện thoại, có vẻ trừ Côn Luân thì không ai biết thật ra những người làm việc cho Kashima đã chia làm hai đường, mà người thay thế cũng không nằm trong tay Côn Luân, mà trong tay Bạch Trú.


Chương 688: Lý Đông Trạch Ở Thế Giới Ngoài

Sau khi thấy những người trong nhóm nói trận chiến đã kết thúc, hắn vẫn luôn chờ Trịnh Viễn Đông đến hỏi mình ‘Người đâu’.

Không biết ông chủ của Côn Luân nghĩ gì mà đến tận lúc này vẫn chưa mở miệng.

Như thể hắn đang ngầm đồng ý giao Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài cho Bạch Trú xử lý, nên mới không mở miệng đòi người.

Bây giờ Khánh Trần đã không thể hiểu nổi Trịnh Viễn Đông đang nghĩ gì.

Lúc này, bọn Khánh Trần đã đến khách sạn ở Thằng thành, Giang Tuyết thuê hai phòng, một phòng đơn lớn cho nàng và một phòng đơn có hai chiếc giường cho hắn và Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài.

Không biết tên Lý Đông Trạch bao lâu không được ngủ mà hắn vừa nằm lên giường đã không dậy nổi nữa.

Khánh Trần quay sang nhìn hắn rồi nằm lên giường để vào thế giới thần bí của ‘Lấy Đức Phục Người’, cự li bắn của hắn đã kéo dài từ 1360 mét đến 1460 mét.

Không biết đã qua bao lâu, hắn bỗng nghe thấy tiếng sột xoạt trong thế giới thần bí nên mở mắt ra xem, hóa ra Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài đang rón rén đi ra ngoài…

Khánh Trần thở dài rồi nói:

“Nếu ta muốn giết ngươi thì ngươi đã chết từ lâu rồi.

Nhiệm vụ của ta bây giờ là bảo vệ ngươi, phiền ngươi phối hợp với ta một chút có được không.”

“Ha ha ha ta chỉ đi nhà vệ sinh thôi.”

Lý Đông Trạch thấy mình chạy trốn bị bắt quả tang thì lập tức lúng túng giải thích:

“Ngươi vẫn chưa ngủ sao?”

Thật ra bây giờ hắn đang cảm thấy rất kinh ngạc, chẳng lẽ thiếu niên này không cần ngủ?

Còn Khánh Trần lại nghĩ, hôm nay mới là ngày thứ ba sau khi trở về, mình còn phải ở bên cạnh tên Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài tận bốn ngày nữa…Chỉ nghĩ thôi đã khiến hắn cảm thấy đau đầu rồi.

Cũng may lần này xuyên sau hắn có thể giải quyết hết mọi chuyện, đợi đến khi xuyên về hắn sẽ có rất nhiều thời gian chơi đùa cùng con hàng này.

Thời gian đếm ngược 1:00:00.

Chỉ còn 1 giờ cuối cùng trước khi xuyên qua.

Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài nhìn Khánh Trần bằng cặp mắt thâm đen:

“Người anh em, ngươi không cần ngủ thật sao?”

Trong bốn ngày này, hắn đã thử trốn đi không biết bao nhiêu lần, nhưng hắn còn chưa kịp ra khỏi phòng thì đã bị Khánh Trần phát hiện rồi lôi về.

Bất kể hắn có gây ra tiếng động nhỏ đến mức nào, dù thời gian có khuya đến đâu thì vẫn bị bắt lại như thường.

Vốn dĩ lúc đầu Khánh Trần cũng không quen giữ cảnh giác mọi lúc mọi nơi thế này.

Nhưng sau này hắn đã dần làm quen, cứ có thời gian rảnh là hắn lại vào thế giới thần bí để tập bắn mà không thèm để mắt đến tên này nữa.

Trong bốn ngày, Khánh Trần không làm gì ngoài bắt Lý Đông Trạch và luyện súng, cự li bắn của hắn đã nhanh chóng kéo dài từ 1460 mét đến 1800 mét .

Đây là khoảng cách Khánh Trần có thể bắn trúng mục tiêu dưới bất kì tốc độ gió nào.

Bây giờ hắn đã có thể gọi mình là thần trong những tay bắn tỉa được rồi.

Khánh Trần lườm Lý Đông Trạch:

“Nếu ngươi ngoan ngoãn đi ngủ mà không chạy loạn thì quầng thâm cũng không đen thế này.

Ta đã hứa sau khi chuyện này kết thúc sẽ trả tự do cho ngươi rồi cơ mà, ngươi còn lo cái gì nữa?”

Lý Đông Trạch vô lực nói:

“Ta muốn xem giấy tờ chứng minh là thành viên Côn Luân của ngươi mà ngươi đâu cho xem, ta làm sao tin tưởng ngươi được.”

“Việc ngươi còn sống đến bây giờ không phải là minh chứng tốt nhất à.”

Khánh Trần tức giận nói.

Thật ra bây giờ Khánh Trần đang nghi ngờ tên này đã biết thân phận của hắn ở thế giới trong là nhân vật lớn, nên sau khi được cứu hắn mới định chạy trốn khỏi hắn để chủ động xuyên qua.

Sau khi người này biết bản thân không gặp nguy hiểm gì nữa sẽ bắt đầu nghĩ cách kiếm chỗ tốt cho mình.

Trong bốn ngày này, Khánh Trần đã dần hiểu rõ thân thế của tên này .

Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài là nhân viên của một xí nghiệp ở Hàm thành, mỗi ngày hắn đều chăm chỉ làm việc, 9 giờ sáng đi làm, 9 giờ tối mới có thể tan ca, một tuần làm sáu ngày, chủ nhật còn phải tăng ca ở nhà, làm việc vất vả cả tuần nhưng lúc nào cũng phải nghe lời sai bao của những kẻ chỉ biết làm PPT và nói khoác công trạng.

Hắn chính là một hình mẫu tiêu chuẩn của một 996* khổ cực.

*996: Làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày trong tuần.

Nhưng vất vả còn chưa tính, thời gian tăng ca mỗi ngày còn không được trả tiền, ông chủ còn bảo họ chưa bị đuổi việc là tốt rồi.

Một đám nhân viên phải làm việc vất vả mà không được trả tiền thì tốt ở chỗ nào, rõ ràng là tốt cho các ông chủ thì có.

Có đôi khi Khánh Trần cảm thấy một vài ngành nghề ở thế giới ngoài đang dần trở nên giống thế giới trong, nhưng may là những kẻ giàu có ở thế giới ngoài vẫn được quản thúc, nếu không tình trạng ở đây sẽ không khác gì so với thế giới trong cả.


Chương 689: Xuyên Qua

Nếu Lý Đông Trạch biết thân phận ở thế giới trong của mình là một lão đại của thế giới ngầm thì hắn có muốn xuyên qua không? Chắc chắn là có rồi.

Nhưng đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài căn phòng:

“Trần ca Trần ca, ta là Nam Canh Thần, nhanh mở cửa.”

Khánh Trần đi ra mở cửa:

“Có mang đủ đồ đến không?”

Nam Canh Thần vỗ ba lô của mình:

“Mang đủ rồi, một chiếc laptop, một cái USB.”

“Vào đi.”

Khánh Trần nói.

Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài đang ngồi trên giường đứng bật dậy:

“Vị này là?”

“À, ta là bạn học…Đồng nghiệp của Trần ca ở Côn Luân.”

Nam Canh Thần nói.

Lý Đông Trạch ngập ngừng nói:

“Ngươi vừa nói lỡ miệng đúng không! Rõ ràng các ngươi còn chưa học hết cấp 3, sao có thể là người của Côn Luân được!”

“Côn Luân có nhiều thành viên như vậy, chắc gì tất cả họ đều học xong cấp 3 rồi.”

Nam Canh Thần thầm nói.

Lúc này, Khánh Trần thoáng nhìn đồng hồ đếm ngược rồi ngồi xuống bên cạnh Lý Đông Trạch, sau đó bắt Lý Đông Trạch chụp một bức ảnh cùng hắn.

“Các ngươi làm gì vậy?”

Lý Đông Trạch sửng sốt.

Nam Canh Thần cầm điện thoại:

“Nào, cười lên nào, nói…Quả cà!”

Tách một tiếng, bức ảnh đã lưu lại.

Lý Đông Trạch đờ người ra, hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra:

“Tại sao các ngươi lại muốn chụp ảnh cùng ta?”

Khánh Trần thoáng nhìn ảnh chụp:

“Không được không được, sao ngươi không cười, nếu Lý Đông Trạch xem được bức ảnh này sẽ nghĩ ta bắt ép ngươi.”

Lý Đông Trạch ở thế giới ngoài cảm thấy rất kinh ngạc, hóa ra hai người này muốn chụp ảnh chung với mình để cho Lý Đông Trạch ở thế giới trong xem.

“Ta không chụp nữa đâu!”

Lý Đông Trạch lùi về phía sau.

Khánh Trần lôi súng lục ra nhắm vào hắn:

“Phối hợp một chút, cảm ơn.”

Một lúc sau, lại một tiếng tách vang lên, lần này Lý Đông Trạch đã hơi mỉm cười.

Nam Canh Thần mở Laptop ra để lưu bức ảnh vào trong USB rồi đưa cho Khánh Trần:

“Đi thôi.”

“Chỗ ngươi cũng có cổng kết nối đúng không, lúc nào đến thế giới trong ngươi chỉ cần cắm nó vào cổng kết nối, sau đó kết nối nó với điện thoại di động của ngươi là được.

Ngươi ngồi đây trông hắn, ta còn chuyện phải làm.”

Khánh Trần không cầm USB mà cầm theo ba lô của Nam Canh Thần rồi đi vào phòng Giang Tuyết bên cạnh.

Hắn lấy ra một ống tiêm đựng một thứ chất lỏng gì đó mà xanh lam từ trong ba lô ra, đây là ống tiên đựng thuốc biến đổi gien liều số 003, nhưng thứ trong nó bây giờ không phải thuốc thật mà chỉ là nước muối sinh lí vô hại mà thôi.

Giang Tuyết tò mò hỏi:

“Tiểu Trần, ngươi định tiêm thuốc biến đổi gen bây giờ sao?”

“Không phải.”

Khánh Trần cười:

“Đây chỉ là đồ giả thôi.”

Sau đó Khánh Trần bỗng giơ hai tay làm một tư thế rất quái lạ.

“Ngươi đang định làm gì vậy?”

Giang Tuyết hỏi.

“Bởi vì ở thế giới trong có người đứng canh ta, ta phải tạo tư thế trước để tránh lúc xuyên qua có sai xót gì.”

Giang Tuyết kinh ngạc nhìn Khánh Trần, không ngờ ở thế giới trong đối phương cũng gặp nhiều nguy hiểm như vậy.

So với cuộc sống đơn giản chỉ cần học tập một chút kĩ thuật tháo lắp cơ thể robot và đếm tiền lời như nàng, có vẻ những gì hắn phải trải qua phức tạp hơn rất nhiều.

Thật ra Giang Tuyết cảm thấy Khánh Trần giống em trai của nàng hơn là cháu, vì những suy nghĩ và hành động của hắn quá già dặn so với tuổi thật.

Có lẽ Từ Tử Mặc và các bạn học khác đều coi Khánh Trần là bạn cùng lứa, nhưng chỉ có những người thân thiết với hắn như Giang Tuyết hay Lý Thúc Đồng mới biết hắn đã phải trải qua những gì, nên hắn mới có suy nghĩ già dặn như vậy.

Giang Tuyết nhớ lại những gì Khánh Trần đã làm trên núi Lão Quân, có lẽ đó mới là tính cách thật của hắn, chứ không phải một người vừa lạnh lùng vừa lí trí như bình thường.

Nhưng tất cả những thứ hắn cố cất giấu đều bị Lý Thúc Đồng lặng lẽ lôi ra, hắn dẫn Khánh Trần lên con đường tu luyện, dẫn hắn đến cấm địa số 002, đến Thanh Sơn Tuyệt Bích, lên võ đài, đến trường học, hắn muốn đồ đệ mình có thể sống những ngày tháng đúng với lứa tuổi, để đồ đệ hắn không uổng phí tuổi thanh xuân.

Nhưng nữ sinh như Từ Tử Mặc nhìn Khánh Trần đều nghĩ hắn sinh ra đã hoàn hảo, nhưng chỉ có những người thân thiết với Khánh Trần mới biết hắn phải trải qua những gì mới có được thành tựu như hôm nay.

Nhưng Giang Tuyết cảm thấy mọi chuyện đang diễn ra rất tốt.

Nếu sự kiện xuyên qua không xảy ra, có lẽ Khánh Trần sẽ không đến hồ Vị Ương.

Khánh Trần nhìn đồng hồ đếm ngược trên tay mình.

Thời gian bắt đầu trôi chậm lại, không gian xung quanh hắn cũng bắt đầu đông đặc.

Ngay khi đồng hồ đếm ngược còn 1 giây cuối cùng, Khánh Trần cắm thẳng ống tiêm vào đùi mình.

Không do dự, không chần chờ.

Không nhanh, cũng không chậm.

Tất cả mọi thứ đều rất đúng lúc.

Khi đồng hồ đếm ngược về không, thế giới trong và thế giới ngoài bắt đầu trùng khớp.

Thế giới tối sầm rồi lại sáng lên.

Chỉ có đôi mắt Khánh Trần vẫn luôn sáng.

Sau khi xuyên qua, ống tiêm trên tay Khánh Trần vẫn đang cắm thẳng xuống, tất cả những chuyện vừa xảy ra đều trùng khớp với 7 ngày trước.

Khánh Trần đã dùng thiên phú về trí nhớ của mình để xóa nhòa khoảng trống thời gian giữa hai thế giới.

Trong phòng khách biệt viện Phi Vân, người phụ nữ mặc váy dài màu đen vẫn ngồi đối diện Khánh Trần như cũ, đôi mắt nàng còn không dám chớp.

Hôm nay đã lên 9 chương.

Trong lúc chờ chương, các bạn có thể đón đọc 🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠 nhé!


Chương 690: Nghi Ngờ

Như thể nàng chỉ cần chớp mắt 1 lần là sẽ bỏ lỡ thứ gì đó.

Lý Trường Thanh chăm chú quan sát Khánh Trần, mãi đến khi ống tiêm đã cắm vào đùi hắn mà nàng vẫn không cảm thấy có gì bất thường xảy ra.

Nàng có thể chắc chắn biểu cảm trên mặt Khánh Trần cũng không có biến hóa gì.

Hóa ra hắn không phải người du hành, Lý Trường Thanh thầm nghĩ.

Nàng từng gặp rất nhiều người du hành, thậm chí tổ chức tình báo dưới tay nàng còn làm một bản báo cáo về những thay đổi của người du hành lúc trước và sau khi xuyên qua, nên nàng biết rất rõ về những sai lầm họ sẽ mắc phải:

Biểu cảm sẽ thay đổi, động tác cũng sẽ cứng ngắc, thậm chí không biết phải làm sao.

Trong quá trình hai thế giới chuyển biến, những người du hành sẽ quên bảy ngày trước mình đang làm gì, mình đang ở tư thế nào.

Nên phần lớn những người du hành thông minh một chút sẽ trốn đến chỗ nào đó mà người khác không nhìn thấy hoặc lẩn tránh ánh mắt người khác trước khi đồng hồ đếm ngược về 0 giờ.

Nhưng Lý Trường Thanh thấy Khánh Trần không làm như thế, đối phương cứ thản nhiên tiêm thuốc ngay trước mặt mình, hơn nữa lúc hắn đâm ông tiêm xuống cũng không có gì bất thường cả.

Dù lúc trước Lý Trường Thanh hoài nghi gì về hắn thì bây giờ cũng không còn nữa.

Nàng nhìn Khánh Trần.

Nhưng tiếng kêu đau đớn không xuất hiện như dự đoán của nàng, vì Khánh Trần đang cắn chặt quai hàm, sau đó người hắn đổ vật ra ghế sa lon, những mạch máu bắt đầu hiện rõ dưới da.

Cả người hắn bắt đầu đổ mồ hôi.

“Ta biết tiêm thuốc biến đổi gien sẽ rất đau, nếu đau thì ngươi cứ kêu ra đi, ta đã đuổi người trong biệt viện Phi Vân ra ngoài rồi, sẽ không có ai cười nhạo ngươi đâu.”

Lý Trường Thanh nói.

Nàng không ngờ thiếu niên lại tàn nhẫn với bản thân như vậy, ngay cả tiếng kêu đau đớn sau khi tiêm thuốc biến đổi gen cũng cố kiềm chế.

Phải cần nghị lực lớn như thế nào mới có thể làm được việc này?

Nhưng những gì Khánh Trần đang biểu hiện bây giờ lại rất phù hợp với những gì Lý Trường Thanh biết về hắn.

Nhưng nàng biết sau khi tiêm thuốc biến đổi gien sẽ đau đớn thế nào.

Cho nên Khánh Trần càng không nói, nàng càng cảm thấy đau lòng.

“Kêu ra đi.”

Lý Trường Thanh đau lòng lau mồ hôi cho Khánh Trần.

Nhưng Khánh Trần không thể kêu, hắn đã dùng những giây vừa rồi để nghĩ cách sống sót qua 5 tiếng tiếp theo, nếu hắn kêu sẽ rất dễ bị lộ.

Có lẽ 5 tiếng đồng hồ này chính là khoảng thời gian dài nhất trong cuộc đời hắn, hắn chỉ cần diễn thôi đã cảm thấy rất mệt mỏi, nếu kêu thì không biết sẽ mệt đến thế nào nữa.

Vì thế, lúc trước hắn đã nhờ Nam Canh Thần hỏi Lưu Đức Trụ xem cảm giác sau khi tiêm thuốc biến đổi gen như thế nào.

Nếu không phải trong tổ chức có một người từng tiêm thuốc biến đổi gien thì có lẽ Khánh Trần không thể diễn đạt như thế nào.

Không biết sau này Lý Trường Thanh biết những gì hắn làm hôm nay chỉ là diễn thì sẽ có biểu cảm gì…

Năm tiếng dần trôi qua, Lý Trường Thanh lại đem đến một chiếc khăn mới, vì không có người hầu nào ở đây nên nàng phải tự tay lau mồ hôi trên trán Khánh Trần.

Trong trí nhớ của Lý Trường Thanh, hình như nàng không cần làm những việc vặt vãnh như thế này nữa từ khi rời khỏi trường học Lý thị.

Khánh Trần mở to mắt, yếu ớt nói:

“Ta cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn.”

Lý Trường Thanh lặng lẽ liếc nhìn đồng hồ, thời gian vừa tròn 5 tiếng kể từ lúc hắn tiêm.

Thậm chí trong khoảng thời gian này Khánh Trần còn chưa mở mắt xem đồng hồ lần nào.

Nàng đang nghĩ, nếu Khánh Trần đang đóng kịch thì hắn cũng không thể kết thúc đúng giờ như vậy được.

Vì tác dụng của thuốc biến đổi gen chỉ kéo dài đúng 5 tiếng, sau 5 tiếng, cảm giác đau sẽ biến mất hoàn toàn, cơ thể sẽ trở lại cảm giác bình thường ngay lập tức.

Thật ra Lý Trường Thanh vẫn còn nghi ngờ Khánh Trần.

Không phải bây giờ nàng mới cảm thấy nghi ngờ hắn, mà từ rất lâu rồi.

Đối với một người nắm thực quyền như nàng, tất cả những người cố ý hay vô tình xuất hiện trước mặt nàng rất có thể đang mang theo mục đích gì đó.

Nên Lý Trường Thanh mới để ý đến Phương Tâm Túng Hỏa Phạm ngay từ khi hắn làm quen với nàng trên internet, lúc trước nàng cố ý hẹn gặp hắn vì muốn biết Phương Tâm Túng Hỏa Phạm đang muốn làm gì.

Nhưng không biết vì sao lần đầu tiên nhìn thấy Khánh Trần, nàng đã cảm thấy thiếu niên này quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức khác xa so với tưởng tượng của nàng.

Hắn không giống những gián điệp mà gia tộc Kashima hay Jindai, Trần thị, Khánh thị thường phái đến.

Khi cuộc tập kích trên khu thứ tư xảy ra, Khánh Trần đã lôi nàng chạy vào trong cao ốc, lúc đó Lý Trường Thanh còn nghĩ có lẽ thiếu niên này chính là gián điệp mà Kashima phái đến, nên hắn mới lừa mình vào cao ốc để dễ sát hại hơn.

Nhưng lúc đó nàng ỷ vào thực lực của mình, lại công thêm gan lớn nên mới chạy theo hắn.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box