1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 68 : Zard1991 (c671-c680)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 68 : Zard1991 (c671-c680)

❮ sau
tiếp ❯

CHương 671: Zard1991

Thật ra bây giờ Khánh Trần rất muốn nói với nàng thân phận thật của Tiểu Đồng Vân, nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói:

“Cái kia…Nàng là bạn học cùng trường với ta, có lẽ các ngươi từng gặp nhau nhưng ngươi không nhớ thôi.”

“Thật sao?”

Giang Tuyết vẫn cảm thấy rất khó hiểu.

Chuông cửa bỗng vang lên, giọng nói của nhân viên phục vụ vọng vào phòng:

“Chào ngài, ta mang bữa tối đến.”

“Đừng mở cửa vội.”

Khánh Trần bình tĩnh nói.

Giang Tuyết nghe thấy tiếng nước vang lên trong phòng tắm, sau một lúc, Khánh Trần đã thay xong quần áo đi ra.

Hắn cẩn thận đứng trước cửa phòng, để hé mở một cái khe rất nhỏ.

Nhân viên phục vụ cười nói:

“Tiên sinh, có phải ngài đã gọi bữa khuya không.”

“Ừ, đưa vào đi.”

Khánh Trần vừa nói vừa mở cửa phòng, bầu không khí lúc này vô cùng căng thẳng, cơ bắp trên người hắn đều căng ra để chuẩn bị phản ứng với mọi tình huống có thể xảy ra.

Nhưng sự thật đã chứng minh hắn chỉ đang sợ bóng sợ gió mà thôi, nhân viên phục vụ mang bữa ăn đến thì lập tức rời khỏi.

Xem ra việc nhờ Giang Tuyết đến thuê phòng quả là quyết định đúng đắn, ít nhất thì không ai quan tâm nàng có đến Hàm thành hay không.

Bấy giờ, điện thoại di động của Khánh Trần bỗng vang lên, hắn cúi đầu xuống xem, là Tiểu Đồng Vân gửi tin nhắn đến:

“Khánh Trần ca, ngươi đã gặp mẹ ta chưa? Ngươi có bị làm sao không.”

“Ta gặp rồi.”

Khánh Trần trả lời:

“Ta không sao.”

“Ngươi không sao là tốt rồi.”

Tiểu Đồng Vân do dự một lúc mới nhắn tiếp:

“Đêm nay các ngươi đều ở một chỗ sao?”

Lúc này Khánh Trần không hiểu vì sao Tiểu Đồng Vân lại hỏi câu đó, câu hỏi này khiến hắn không biết nên trả lời ra sao.

Tiểu Đồng Vân còn nói thêm:

“Khánh Trần ca yên tâm, ngươi bị thương thì mẹ ta chắc chắn sẽ bảo vệ được ngươi, cánh tay robot của nàng rất lợi hại.”

“Cảm ơn, ngươi nên đi ngủ sớm đi”

Khánh Trần trả lời.

Giang Tuyết vừa ăn cơm vừa nói:

“Ngươi định làm gì tiếp theo?”

Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:

“Ngủ một giấc thật ngon vì ngày mai chúng ta phải làm rất nhiều việc, đầu tiên là tham gia giải đấu toán học, sau đó giải quyết một việc.”

“Ngươi vẫn định tham gia giải đấu toán học sao?”

Giang Tuyết sửng sốt hỏi.

“Ta cần nói cho mọi người biết một việc, tuy ta bị thương rất nặng nhưng vẫn còn sống.”

Khánh Trần nghiêm túc giải thích:

“Cho nên, ngày mai làm phiền dì Giang Tuyết tìm cho ta một chiếc xe lăn.”

“Tại sao ngươi vẫn muốn tham gia giải đấu toán học, nếu kẻ thù của ngươi nhân lúc ngươi đang bị thương nặng để đánh lén thì sao.”

Giang Tuyết hỏi.

Khánh Trần cười rồi quay sang nhìn nàng:

“Ta rất mong chờ chuyện đó xảy ra.”

Cứ nghĩ đến việc hắn phải nhảy xuống hồ băng, sau đó cánh tay trái còn bị thương rất nặng mà vẫn phải tỉnh táo suy nghĩ mọi chuyện phải làm tiếp theo, tất cả những chuyện hắn vừa trải qua khiến Giang Tuyết cảm thấy rất đau lòng.

“Ta sẽ không khuyên ngươi phải làm gì.”

Giang Tuyết nói nhỏ với hắn:

“Dì sẽ giúp ngươi.”

“Cảm ơn dì Giang Tuyết .”

Khánh Trần vừa cười vừa nói.

“Đúng rồi, lát nữa ngươi ngủ trên giường, ta sẽ ngủ trên ghế sa lon ngoài phòng khách, có chuyện gì thì ngươi chỉ cần gọi ta một tiếng.”

Giang Tuyết nói.

“Ừ.”

Khánh Trần không muốn từ chối lòng tốt của nàng, căn phòng này chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, trong phòng ngủ cũng chỉ có một chiếc giường, nhất định phải có một người ngủ trên ghế sô pha, không thể để hai người cùng ngủ trên giường được.

Hơn nữa, Khánh Trần biết mình có nói thế nào cũng không thể thay đổi quyết định của Giang Tuyết, hắn không muốn lãng phí thời gian.

Hắn bôi một chút thuốc lên tay trái rồi nằm ở trên giường, sau đó dùng tay phải cầm điện thoại di động lên.

Lúc này, nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đang rất náo nhiệt.

Một ID tên là Zard1991 nhắn một tin:

“Nguyên nhân xảy ra chuyện hôm nay là do ân oán giữa tổ chức Bạch Trú và Huyễn Vũ.

Giữa trưa hôm nay, một thành viên quan trong trong tổ chức Bạch Trú là Khánh Trần đã đến Hàm thành để tham gia giải đấu toán học, sau khi Huyễn Vũ biết được tin tức này đã rất tức giận.

Cộng thêm ân oán từ trận chiến lần trước, khiến hắn nhanh chóng quyết định ra tay.

Hắn định dùng cách bao vây viên binh để giải quyết toàn bộ Bạch Trú!”

Khi Khánh Trần nhìn thấy tin nhắn này thì có thể chắc chắn tên này có quan hệ gì đó với Huyễn Vũ, ít nhất thì hai bên có quen biết nhau, nếu không thì sao hắn có thể rõ ràng chuyện xảy ra hôm nay như vậy?

Nhưng hắn có thể chắc chắn người này không phải thủ hạ của Huyễn Vũ, vì chắc chắn sau khi Huyễn Vũ xem được những từ hắn miêu tả về chuyện xảy ra tối nay sẽ tức giận đến bốc khói.

Khánh Trần nhớ lại lần Hà Tiểu Tiểu bắt mỗi người phải chia sẻ một tin tức, ID ‘Zard1991’ đã công bố một tin tức rất vô dụng: Trong ủy ban quản lí an ninh ở thành phố số 16 có 1302 người.

Nếu ngươi nghĩ nó không có tác dụng gì thì nó vẫn được coi là một tin tình báo.

Nếu coi nó là tin tình báo thì tin tức này chẳng mang lại tác dụng gì.


Chương 672: Tin Tức Cuối Cùng

Nếu thông tin này là thật thì rất có thể zard là người của ủy ban quản lí an ninh, nhưng cũng rất có thể đối phương chỉ công bố tin tức này để lừa mọi người mà thôi.

Lúc này, vẫn có một số người trong nhóm chat không biết chuyện gì đang xảy ra:

“Khánh Trần là ai?”

Zard:

“Hắn chính là sát thủ đã giết tất cả côn đồ trên núi Lão Quân, thật oai phong! Ta nói cho các ngươi biết, Khánh Trần rất lợi hại, hắn chỉ cần một mình một dao mà có thể ngăn cản tất cả số sát thủ muốn xông lên, đây mới gọi là người du hành! Cái này gọi là “Một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể đi qua”, những người du hành như chúng ta phải noi gương hắn!”

Zard:

“Hơn nữa, các ngươi có biết vấn đề mấu chốt nhất ở đây là gì không, Khánh Trần phải chiến đấu với mười người cùng một lúc mà vẫn còn sống.

Không chỉ vậy, hắn còn giả chết trên tháp nhảy cầu, sau đó khiến một cao thủ bên cạnh Huyễn Vũ là Trương Tam bị thương nặng! Đúng rồi, Trương Tam chính là người vừa bị đá khỏi nhóm này!”

Khánh Trần đọc đến đây đã cảm thấy rất khó chịu, cuối cùng Zard CMN thuộc bên nào?

Sấm Vương:

“Sao ngươi ĐM biết rõ mọi chuyện như vậy?”

Zard:

“Tất nhiên ta có cách của mình, ngươi quản được ta?”

Sấm Vương: “…”

Thanh Bảo lại hỏi:

“Vậy tổ chức Bạch Trú là gì?”

“Trụ sở chính của tổ chức Bạch Trú ở Lạc thành.”

Zard nói:

“Thành viên trong đó…Nha, thật ra ta cũng không biết tổ chức này có bao nhiêu ngươi, nhưng chắc chắn tất cả đều rất lợi hại.

Không nói về Khánh Trần nữa, chúng ta sẽ nói về ông chủ Bạch Trú.”

Zard:

“Các vị còn không biết, nếu nói Khánh Trần là Hổ tướng của Bạch Trú, thì ông chủ thần bí của Bạch Trú chính là thần tiên hạ phàm.

Hắn chỉ mang theo duy nhất một khẩu súng bắn tỉa công phá, hơn nữa hắn chỉ cẩn 6 giây đã bắn ra 12 phát súng chuẩn xác vào tất cả số máy theo dõi không người lái Biên Giới.”

Sấm Vương:

“Chờ một chút, ai mọe nó có thể mang một thứ lớn như máy theo dõi không người lái Biên Giới về thế giới ngoài?”

Zard:

“A…ta lỡ lời.

Chúng ta tiếp tục nói về tổ chức Bạch Trú, các ngươi có biết không, khi ông chủ Bạch Trú giết hết sát thủ, hắn còn nói vào tai nghe với Huyễn Vũ: Bạch Trú gửi lời chào đến các vị.

ĐCM, thật oai phong, bây giờ ta cũng rất muốn gia nhập Bạch Trú, xin hỏi ông chủ Bạch Trú có trong nhóm này không, ta có thể gia nhập vào tổ chức của các ngươi không!”

Sấm Vương:

“Chờ chút, số nhân thủ hai bên điều đến đêm nay là bao nhiêu?”

Zard:

“Bên Bạch Trú có hai người, bên Huyễn Vũ có hơn chín mươi người, tất cả số người Huyễn Vũ điều đến đêm nay đều chết.”

Huyễn Vũ:

“Ngươi nói xong chưa?”

Zard:

“Chính chủ đã xuất hiện, ta rút lui đây!”

Đáng lẽ Khánh Trần đang cảm thấy rất căng thẳng, nhưng mọi chuyện vừa diễn ra khiến hắn cảm thấy rất buồn cười.

Lúc này hắn đã có thể chắc chắn Zard chính là người bí mật quan sát mình trong công viên Vị Ương Hồ đêm nay.

Nhưng chẳng phải đối phương là người của Huyễn Vũ sao, vì sao hắn lại nói cho mọi người biết những chuyện này, chẳng lẽ Huyễn Vũ không quản hắn sao.

Chuyện này thật kỳ quái.

Nhưng mọi người đều bị những tin tức mà Zard vừa tiết lộ làm khiếp sợ.

2 người đấu với 90 người, nhưng kết quả lại là 90 người đều bị giết sao?

Móa nó chuyện gì đã xảy ra vậy?

Họ đang đóng phim sao, vì hai người này là nhân vật chính nên mới không chết được?

Bây giờ trong đầu mọi người vẫn không thể tưởng tượng nổi những gì đã xảy ra đêm nay, vì chuyện này đã sớm vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người!

Huyễn Vũ nói:

“Tiết lộ cho các vị một tin tức, súng bắn tỉa công phá trong tay ông chủ Bạch Trú là vật cấm kỵ, nếu các ngươi muốn vật cấm kỵ thì có thể đi tìm hắn.”

Trong nhóm lại trở nên yên lặng, vì chưa có ai tiếp thu nổi thông tin này.

Vừa rồi Zard từng miêu tả tổ chức Bạch Trú lợi hại bao nhiêu, bây giờ ngươi còn bảo người khác đi cướp vật cấm kỵ, ngươi nghĩ mọi người đều là những kẻ ngu ngốc sao, ngay cả những kẻ ngu ngốc nhất cũng biết ngươi đang muốn làm gì.

Lúc này, chỉ có Thanh Bảo hỏi:

“Ta muốn biết tình trạng bây giờ của Khánh Trần và ông chủ Bạch Trú như thế nào, họ có bị thương không? Thương thế có nặng hay không? Họ đang ở đâu?”

Zard:

“Ta muốn bổ sung một câu cuối cùng: Ta cũng không biết, ta đi theo một lúc thì mất dấu họ, ông chủ Bạch Trú là người rất cảnh giác nên ta không dám lại gần, bây giờ họ đang ở đâu thì ta không biết.

Nhưng ta biết một tin, Khánh Trần bị trúng một phát đạn vào bụng, nhưng vị trí đó không nguy hiểm nên chắc chắn đối phương chưa chết, vì hắn là siêu phàm giả nên chắc chắn sẽ không chết.

Không nói thêm nữa, ta lại rút lui đây!”

Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠


Chương 673: Tốt Nhất Là Không Hiểu

Khánh Trần đã chút phán đoán về thân phận của Zard1991 rồi.

Người nói nhiều lại cực kì nhanh nhẹn này, chắc chắn là người vẫn luôn đuổi theo hắn trong công viên hồ Vị Ương.

Tối nay, Khánh Trần cũng phải tốn bao nhiêu sức mới thoát khỏi đối phương.

Nhưng không biết vì sao, tên này vẫn luôn đi theo từ xa, dù Khánh Trần yếu thế như thế nào, giả vờ mệt mỏi sau trận chiến như thế nào, từ đầu đến cuối đối phương đều không ra tay.

Hắn cõng con rối, nhiều lần làm bộ ngã sấp xuống, làm bộ eo đầu gối bủn rủn nhưng đều không có hiệu quả.

Uổng công Khánh Trần diễn kịch.

Người này vô cùng cẩn thận, rất sợ chết.

Đây là đánh giá lúc trước của Khánh Trần với Zard.

Bây giờ nhìn trong nhóm chat, Khánh Trần còn cảm thấy tên này hơi khờ…lại khá được lòng hắn.

Dù sao, có ai không thích người khác thổi phồng mình chứ?

Khánh Trần vốn định dùng Lấy Đức Phục Người giết tên này giữa đường, nhưng bây giờ nghĩ lại, may mà hắn chưa nổ súng, nếu không trong nhóm của Hà Tiểu Tiểu sẽ thiếu mất một người nói nhiều, hẳn là sẽ rất tẻ nhạt.

Dù sao, trong nhóm nào chả cần một người tạo bầu không khí?

Bây giờ, Bạch Trú xuất hiện đã hoàn toàn phá giải được thuộc tính nói nhiều của Zard.

Nhưng Zard tâng bốc Bạch Trú xong, có vẻ đã rút lui thật, ai hỏi cái gì cũng không trả lời.

Nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đã yên tĩnh lại do Zard rời đi, cũng vì đối phương để lại quá nhiều điều khó hiểu cho nhóm.

Lý Tứ hỏi:

“Rốt cuộc ông chủ Bạch Trú là ai, có ai có thể phổ cập khoa học một chút không.

Đột nhiên có một nhân vật lợi hại như vậy xuất hiện trong số người du hành, vậy mà chúng ta hoàn toàn không biết gì cả?”

Lục Áp đã lâu không gặp đột nhiên phát biểu:

“Chỉ là ngươi không biết thôi, dù người này khá luôn thần bí nhưng cũng để lại nhiều manh mối.”

Lý Tứ bị mỉa mai, có chút không vui:

“Xem ra ngươi hiểu rất rõ nhỉ? Vậy ngươi nói xem tên của ông chủ Bạch Trú là gì?”

Lục Áp hùng hồn nói:

“Không biết.”

“Hơn nữa, đêm nay xảy ra chuyện lớn như vậy, sao Côn Luân và Cửu Châu lại im lặng thế nhỉ.”

Lý Tứ nói:

“Vì sao không thấy người của hai tổ chức lớn? Vật cấm kỵ ACE-999, Tĩnh Sơn, hai đại lão ra tâm sự đi, ta cảm thấy chắc chắn Côn Luân và Cửu Châu biết thân phận của ông chủ Bạch Trú.”

Vật cấm kỵ ACE-999:

“Không biết.”

Trời!

Có rất nhiều thành viên trong nhóm đều hít một hơi lạnh, bây giờ mọi người đang suy đoán, có lẽ vật cấm kỵ ACE-999 chính là người phát ngôn của Cửu Châu – Hà Kim Thu, nếu không cũng là người phát ngôn của Hà Kim Thu.

Bây giờ không cần nói cũng biết Cửu Châu ngang tàng thế nào, ngay cả Cửu Châu còn không biết thân phận, đúng là cực kì thần bí.

Trong phút chốc, ở trong đầu rất nhiều người, tổ chức Bạch Trú đột nhiên thần bí hẳn lên.

“A, không phải nói người du hành do Kashima khống chế đã đến Hàm Thành à, sao lại không có tin tức gì?”

Lần này, Tĩnh Sơn và cấm kỵ vật ACE-999 đều không nói tiếp.

Cuối cùng nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đã trở lại yên tĩnh ngày xưa.

Khánh Trần để điện thoại xuống, an tâm thiếp đi.

Từ lúc có thế giới thần bí của “Lấy Đức Phục Người” đến nay, hắn chưa bao giờ được ngủ một giấc ngon lành.

Không phải luyện tập súng ngắm, thì cũng liên tục luyện tập đối mặt với cái chết.

Mỗi một giây hắn đều thi chạy với thời gian.

Bây giờ, cuối cùng Khánh Trần đã được yên tâm.

Không biết qua bao lâu, Giang Tuyết đi chân trần tới bên giường, nhẹ nhàng đắp kín chăn cho hắn.

Nàng nhìn lông mày nhíu chặt của Khánh Trần, mới có thể cảm nhận được đối phương đang phải chịu đựng khổ thế nào.

Chỉ có lúc ngủ, thiếu niên này mới vô ý thức thể hiện nỗi khổ của mình ra bên ngoài.

Nếu như Khánh Trần tỉnh dậy, chỉ sợ vẫn sẽ giả vờ như không có gì.

Giang Tuyết sờ lên trán Khánh Trần, xác định không bị sốt mới thở phào nhẹ nhàng nhõm.

Nhưng mà nàng cũng không trở về ghế sô pha phòng khách để ngủ, mà cứ lẳng lặng ngồi dưới đất, dựa vào bên giường Khánh Trần.

Vì nàng lo lắng nửa đêm tỉnh Khánh Trần lại cần uống nước nhưng khác phòng mà không gọi được nàng.

Mặc dù Khánh Trần gọi nàng là dì, nhưng thật ra ở trong lòng Giang Tuyết, Khánh Trần giống một người em trai, đã sớm gánh vác tất cả mọi chuyện trong nhà.

Lúc này, không ai biết, trong một quán bar của một thành phố đầu mối giao thông nào đó ở phương bắc.

Một cô gái xinh xắn đang nhìn điện thoại, liên tục xem lịch sử trò chuyện, có vẻ đang xác nhận cái gì đó.

Cô gái tự lẩm bẩm:

“Khánh Trần…là hắn sao, nếu hắn là người du hành, có biết được trước đó ta từng nói gì với hắn không? A, nếu như hắn hiểu, chẳng phải ta sẽ rất mất mặt sao.”

“Không đúng không đúng, chắc hẳn hắn không hiểu, có rất nhiều người trong nước không hiểu tiếng Nhật, lúc đó hắn cũng không có máy phiên dịch gì.”

“Đúng, nhất định là hắn không hiểu.”

“Tốt nhất là không hiểu.”

Nói rồi, nàng lặng lẽ đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo ra ngoài hành lang khách sạn.


Chương 674: Kỳ Thi Bắt Đầu

Sau khi xác định không có ai, cô gái mới thở phào nhẹ nhõm.

Thái độ cẩn thận này của nàng cứ như đang có người đuổi giết nàng vậy.

“Đúng rồi, Lạc Thành ở đâu nhỉ, cũng không biết đi đến đó kiểu gì.”

Cô gái nhỏ giọng thì thầm.

Đếm ngược 144:00:00.

Ban đêm.

Trong quán bar khách sạn Vienna, Chu Huyền Ưng thấp giọng oán trách:

“Ngày mai còn phải tham gia kì thi quan trọng, kết quả tối hôm nay chỉ có thể làm đề trong quán bar.

Nếu ngày mai thi không tốt thì trách nhiệm là của ai.”

“Của Khánh Trần đấy.”

Hạ Tiểu Nhiễm nói:

“Nhưng đã qua mất giờ rồi, Khánh Trần đâu, sao không thấy hắn xuất hiện?”

Mấy người thấp giọng trò chuyện với nhau, thật ra người lo lắng nhất vẫn là Điền Hải Long, nếu Khánh Trần xảy ra chuyện không may, hắn chính là kẻ tội đồ của trường ngoại ngữ Lạc Thành.

Trình độ dạy học của thành phố nhỏ chỉ có vậy, trong cả trường ngoại ngữ Lạc Thành, chắc phải mười năm mới cho ra một thanh viên Thanh Bắc, trên cơ bản trong mỗi một lớp cấp ba có khoảng một học sinh loại một chưa tốt nghiệp, ba học sinh loại hai chưa tốt nghiệp.

Đây chính là tình trạng thi đại học của Lạc Thành bây giờ.

Cho nên các giáo viên mới có thể coi Khánh Trần như bảo bối.

Đây chính là sinh viên Thanh Bắc mười năm khó có một lần…

Mọi người phải vất vả đợi mười năm, kết quả nói mất là mất luôn?

Điền Hải Long không chấp nhận được kết quả này…

Hắn nhìn về phía Tiểu Ưng, hỏi:

“Ờm, ta có thể hỏi rốt cuộc bạn Khánh Trần gặp phải chuyện gì không.”

Tiểu Ưng vừa cúi đầu nhìn điện thoại, vừa khổ sở nói:

“Có một số việc không thể nói, hình như hắn bị thương rất nặng, có lẽ hắn không thể tham gia kì thi ngày mai đâu.”

“Thương nặng?”

Điền Hải Long sợ ngây người:

“Thương nặng cỡ nào? Bây giờ hắn đang ở bệnh viện nào, ta muốn đi tìm hắn.

Là ta dẫn hắn đến Hàm Thành, ta phải đưa hắn về nguyên vẹn.”

“Xin lỗi, bây giờ ta cũng không tìm thấy hắn, nhưng hãy tin ta, bây giờ hắn vẫn còn sống.”

Tiểu Ưng vội vàng giải thích.

Từ Tử Mặc ở bên cạnh nóng lòng:

“Sao ngươi có thể không biết hắn ở đâu chứ?”

Tiểu Ưng thấy Từ Tử Mặc và Điền Hải Long xông tới chỗ mình, bỗng nói:

“Được rồi, đã hết nguy hiểm.

Mọi người có thể trở về phòng nghỉ ngơi, chúc mọi người ngày mai có thành tích tốt!”

Nói xong hắn liền xoay người chạy, sao hắn có thể giải thích rõ chuyện của Bạch Trú được chứ!

Hắn cũng muốn gia nhập Bạch Trú đó.

Từ Tử Mặc nhìn bóng lưng Tiểu Ưng, nhíu chặt mày.

Sáng sớm ngày hôm sau, Điền Hải Long mất ngủ với hai con mắt gấu trúc dẫn đội đi đến trường thi.

“Mọi người chuẩn bị thật kỹ, đồ dùng học tập, thẻ căn cước.”

Điền Hải Long ngáp một cái, dặn dò.

Nhưng vào đúng lúc này, tất cả mọi người đều ngây ra, họ nhìn về phía đại sảnh khách sạn Vienna, một người phụ nữ trẻ tuổi xinh đẹp đang đẩy một chiếc xe lăn, trên xe lăn là Khánh Trần mặt trắng bệch.

Họ nghĩ mãi mà không rõ, rốt cuộc đêm qua Khánh Trần đã trải qua cái gì lại suy yếu như vậy.

Điền Hải Long ba chân bốn cẳng chạy đến bên cạnh Khánh Trần.

Thế nhưng hắn còn chưa tới gần, Giang Tuyết đã chắn trước mặt Khánh Trần, đưa tay chặn đường đi của Điền Hải Long.

“Xin dừng bước.”

Giang Tuyết bình tĩnh nói.

Cánh tay máy dưới ống tay áo và găng tay của nàng đã loé lên đường vân màu xanh thẳm.

Giang Tuyết biết mục đích Khánh Trần xuất hiện hôm nay, như vậy tất cả những người ở bên cạnh Khánh Trần đều có thể là kẻ địch.

Cho nên, trách nhiệm của nàng hôm nay chính là đưa Khánh Trần vào trường thi an toàn, sau đó đón Khánh Trần trở lại khách sạn an toàn.

Nếu như còn không làm được điều này thì nàng đã không làm tròn bổn phận.

Mặc dù Khánh Trần cũng không mất đi năng lực chiến đấu.

Điền Hải Long và các học sinh kinh ngạc nhìn Giang Tuyết, trong phút chốc cũng không biết người phụ nữ này có quan hệ gì với Khánh Trần.

Bởi vì bình thường Giang Tuyết đều đeo găng tay, tất cả không thấy cánh tay máy của nàng.

“Đây là bạn học và thầy giáo của ta.”

Khánh Trần cười nói.

Giang Tuyết nghe nói như thế mới chậm rãi thả lỏng, đứng qua một bên.

“Ngươi là người du thời gian sao?”

Điền Hải Long thần sắc phức tạp mà hỏi, dù hắn đã biết đáp án, nhưng vẫn là muốn nghe Khánh Trần chính miệng thừa nhận.

Khánh Trần yếu ớt cười, nhưng cũng không thừa nhận:

“Thầy Điền, sắp đến giờ thi rồi, chúng ta đi thôi.”

“Thế này mà ngươi còn muốn tham gia kì thi?”

Điền Hải Long kinh ngạc.

“Đúng.”

Khánh Trần cười nói:

“Ta đã đồng ý với ngươi là sẽ vào được vòng trong mà.”

Mọi người phức tạp nhìn Khánh Trần, nhìn nhận người bạn này một lần nữa.

Họ không ngờ đối phương bị thương nặng mà vẫn còn đến tham gia kì thi, so với việc họ chỉ phải đợi ở quán bar đến 12 giờ, Khánh Trần thảm hơn họ nhiều.

Dưới tình huống này, Khánh Trần có thể thi được bao nhiêu điểm chứ? Hẳn là sẽ rất thấp, dù sao đau đớn sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ bình thường.

Có thể thi tốt mới lạ.

“Nếu không ngươi cứ dưỡng thương cho tốt đi.”

Từ Tử Mặc đột nhiên nói:

“Dù sao ngươi cũng không cần phải thi.”

“Không cần.”


Chương 675: Kỳ Thi Bắt Đầu 2

Khánh Trần cười nói:

“Cảm ơn đã quan tâm.”

Từ Tử Mặc nhếch miệng lên, là như vậy, chỉ nhiều thêm hai chữ.

Nàng nhìn về phía Giang Tuyết bên cạnh Khánh Trần, đột nhiên không rõ quan hệ của người phụ nữ trẻ trung này với Khánh Trần.

Giang Tuyết đẩy Khánh Trần đi ra ngoài, địa điểm cuộc thi ở ngay bên cạnh khách sạn, rất gần.

Lúc đi ra ngoài còn giúp Khánh Trần che kín cổ áo, để tránh gió lạnh tràn vào trong cổ hắn.

“Ngươi có đói không, ta đi mua bánh mì cho ngươi nhé?”

Giang Tuyết cúi người khẽ hỏi.

“Bây giờ ta vẫn chưa thể ăn.”

Khánh Trần yếu ớt cười nói.

Đằng sau, Từ Tử Mặc nhìn thấy tất cả, bàn tay cầm cặp sách siết chặt.

Nếu Giang Tuyết là phụ huynh của Khánh Trần, vậy Giang Tuyết còn quá trẻ.

Nếu Giang Tuyết và Khánh Trần là người yêu thì lại chênh lệch tuổi tác.

Từ Tử Mặc cảm giác Giang Tuyết khoảng hai lăm hai sáu tuổi, mà Khánh Trần mới 17 tuổi.

Thầy trò mấy người đi vào trường thi, nhưng Giang Tuyết không có giấy chứng nhận dự thi nên không thể đi vào, lúc này nàng quay người nhìn Từ Tử Mặc:

“Bạn học, ngươi là bạn của Khánh Trần sao?”

Từ Tử Mặc sửng sốt, bỗng nhiên không biết nên trả lời như thế nào.

Đúng vậy, nàng là bạn của Khánh Trần sao? Nàng không có cách nào xác định.

Lại nghe Giang Tuyết tiếp tục nói:

“Làm phiền ngươi đẩy hắn vào trường thi, ta không vào được.”

“Được.”

Từ Tử Mặc thấp giọng đồng ý.

Nàng nhận lấy tay cầm xe lắn, đẩy Khánh Trần đi vào bên trong, do dự nửa ngày mới hỏi:

“Bạn Khánh Trần, chúng ta có được coi là bạn không?”

Khánh Trần hơi bất ngờ, vậy mà đối phương lại hỏi vậy:

“Ừ.”

“Ừm.”

Từ Tử Mặc không nói thêm gì nữa.

Đến khi nàng đẩy Khánh Trần vào vị trí của mình trong trường thi, mới thấp giọng nói:

“Ngươi thi xong thì ở yên đây chờ ta, ta tới đón ngươi ra ngoài.”

“Ừm, cảm ơn.”

Khánh Trần gật đầu.

“Ta còn lo ngươi sẽ nói không cần, cảm ơn chứ.”

Từ Tử Mặc nói thầm:

“Lần này ngươi cũng không cần có áp lực gì cả, biết ngươi bị thương, ta sẽ không so thành tích với ngươi nữa, ngươi thi kém, ta cũng không nói gì đâu.”

Nói rồi, nàng còn lấy hết đồ dùng học tập ra cho Khánh Trần, xếp gọn gàng lên bàn rồi mới rời đi.

Khánh Trần kinh ngạc nhìn đồ dùng học tập ngăn nắp đến mức không thể tưởng tượng nổi, mỗi cái bút đều được xếp song song, không lệch một chút nào.

Hắn nói thầm, có phải cô gái này bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế không?

….

Có lẽ là mọi người rất ít khi gặp được người thân tàn chí kiên như thế trong đời, nên dù là thí sinh khác hay giám thị đều chú ý đến Khánh Trần với khuôn mặt yếu ớt đang ngồi trên xe lăn.

Từ Tử Mặc rời đi, Chu Huyền Ưng lại đi vào, hoá ra hắn và Khánh Trần ở cùng một phòng thi.

“Hoá ra ngươi cũng ở phòng thi này.”

Khánh Trần vừa cười vừa nói.

Trước đó hắn cố gắng xa lánh các bạn vì lo nếu tỏ ra quá nhiệt tình với họ, sẽ khiến các bạn bị Huyễn Vũ hãm hại.

Trước đó Khánh Trần lạnh lùng với mấy người Hồ Tiểu Ngưu, Vương Vân, cũng vì hắn khó chấp nhận được thái độ của đối phương.

Nhưng hắn cũng không lạnh lùng như vậy thật, ít ra vẫn có lễ phép chào hỏi cơ bản với bạn bè.

Chỉ là Chu Huyền Ưng không thèm nhìn Khánh Trần cái nào, hoàn toàn giống như là người xa lạ, có vẻ còn đang tức giận vì bị Khánh Trần làm chậm trễ thời gian giải đề.

Cũng có thể là bởi vì lúc trước Khánh Trần cố gắng xa lánh, khiến hắn cảm thấy không cần thiết tiếp tục giao lưu với Khánh Trần.

Khánh Trần là học sinh giỏi, hắn cũng thế.

Có không ít lần hắn xếp thứ hai trong khối, Khánh Trần chỉ đứng thứ ba…

Khánh Trần thấy thái độ đó của Chu Huyền Ưng thì hơi sửng sốt, chỉ là nghĩ đến mình đã làm sai trước, nên không thèm để ý đến thái độ của đối phương nữa.

Hắn chỉ chờ kì thi bắt đầu, yên lặng làm bài.

Bắt đầu thi.

Bởi vì cánh tay trái còn hơi đau, hắn dứt khoát bỏ luôn quá trình tính thử trên giấy.

Cho nên ở trong mắt giáo viên giám thị, Khánh Trần chỉ nhìn chằm chằm vào đề, sau đó nhắm mắt lại, qua vài giây đã tô đáp án.

Trong lúc đó, hắn không hề tính toán gì cả.

Giống như Khánh Trần chỉ yên tĩnh ngồi ở đó cầu nguyện một lát là có đáp án vậy.

Một màn này cực kì thần kỳ.

Trước khi Từ Tử Mặc đi từng nói lần này sẽ không so thành tích với Khánh Trần, Khánh Trần cảm thấy đây là chuyện tốt, đỡ khiến nàng bị đả kích.

Kì thi toán AMC10 khác với kiểm tra toán xếp hạng trong trường, nó theo kiểu thành tính trước 2.5% sẽ được vào vòng trong.

Cho nên lần này Khánh Trần không có điểm số để đối chiếu, nếu không khống chế điểm tốt sẽ thất bại.

Hơn nữa trường ngoại ngữ Lạc Thành cũng đã hứa hẹn với hắn, nếu như xếp trước 1%, đưa giấy chứng nhận thành tích xuất sắc cho nhà trường trưng bày, nhà trường sẽ cho hắn mười nghìn đồng.


Chương 676: Cá Lớn Đã Xuất Hiện

Nói thật Khánh Trần đã không thiếu tiền, nhưng nếu được nhận thêm thì hắn vẫn muốn.

Chu Huyền Ưng ngồi sau lưng hắn, thỉnh thoảng ngẩng đầu liền thấy hắn đang “cầu nguyện” để làm bài, trong lòng tự nhủ chắc chắn lần này Khánh Trần không thể vào được vòng trong, rõ ràng là đang từ bỏ.

Trong phòng thi có hai giám thị, trong đó có một thầy giáo toán vẫn luôn chú ý đến Khánh Trần, đã quan sát Khánh Trần hơn mười phút.

Hắn chú ý tới từ lúc bắt đầu thi, giấy nháp của Khánh Trần vẫn trống trơn, nhưng đã điền rất nhiều đáp án.

Thầy giáo toán này hiếu kì đi đến bên cạnh Khánh Trần, sau đó tùy ý chọn một câu có vẻ đơn giản, yên lặng tính toán trong lòng mình.

Tính nhẩm trong lòng rất mất thời gian, hắn tốn gần một phút.

Mấy phút sau, hắn lắc đầu, Khánh Trần chọn sai rồi.

Nhưng mà đúng lúc này, Khánh Trần ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn một cái, thầy giáo cảm thấy có gì đó là lạ, hắn lại yên lặng tính toán trong lòng, à, là mình tính sai…

Giám thị này nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Khánh Trần, đột nhiên cảm thấy mất tự nhiên.

Chỉ còn nửa giờ nữa là kết thúc kì thi, Khánh Trần đã bắt đầu nhắm mắt ngẩn người.

Trong thời gian rảnh rỗi cuối cùng, hắn bắt đầu luyện lại từ đầu súng bắn tỉa công phá ở trong thế giới thần bí của “Lấy Đức Phục Người”.

Nửa giờ, hắn chuyển bia ngắm từ 1350 mét đến 1360 mét.

Dù hắn chỉ chuyển xa 10 mét, cũng đã đạt được thành tựu rồi.

Tiếng chuông kì thi kết thúc vang lên, Chu Huyền Ưng đứng dậy thu dọn đồ đạc rời đi.

Khánh Trần ngồi một mình trong phòng học, cho đến khi tất cả các thí sinh đều đi hết, hắn bảo giáo viên giám thị trả lại điện thoại cho mình, sau đó liền thấy Zard gửi tin vào nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu:

“Oa, các ngươi có tin không, Khánh Trần của Bạch Trú bị trúng đạn vào bụng, không chỉ không nghỉ ngơi cho tốt, mà còn được một mỹ nữ đẩy xe lăn tới tham gia kì thi toán học.”

Lý Tứ:

“Kì thi toán học? Kì thi toán học gì.”

Zard:

“Trông ngươi cũng không ngốc lắm, hôm qua ta đã nói hắn đến Hàm Thành để tham gia kì thi toán học.

AMC10, biết không?”

Sấm Vương:

“CMN AMC10 là cái gì?”

Zard:

“Ngươi đừng hỏi ta, mẹ ta không cho ta chơi với tên mù chữ.”

Sấm Vương:

“Mọe nhà ngươi…”

Tất cả những chứ sau đó của Sấm Vương đều là dấu sao, không có một câu nào hẳn hoi.

Zard:

“Các ngươi không biết trông Khánh Trần yếu ớt thế nào đâu, bị như vậy mà còn muốn đi thi.

Ta rất sùng bái hắn, ta cảm thấy Bạch Trú toàn nhân tài, lại thêm một phần muốn gia nhập Bạch Trú.”

Nhưng vào lúc này, Thanh Bảo bỗng nhiên hiếu kỳ nói:

“Mỹ nữ đẩy hắn là ai?”

“Không biết.”

Zard nói:

“Ta không quan tâm đến mỹ nữ, nhưng ta đoán là tỷ tỷ của hắn… A, có biến, ngươi biết Khánh Trần!”

“Không biết.”

Thanh Bảo nói.

“Vậy sao, ta không tin.”

Mạch não của Zard hơi có vấn đề, lảm nhảm đến mức cả nhóm chat cảm thấy đau đầu.

Chỉ là mỗi một câu của tên lải nhải này đều là tin tức khá quan trọng, khác hẳn với người trước kia chỉ cung cấp tin tức lặt vặt.

Nhưng mà có vẻ tin tức mà đối phương cung cấp cũng có điểm chính, chỉ nói nhiều về chuyện liên quan tới Bạch Trú.

Lúc này, một người trẻ tuổi đang ngồi trong một quán vụn bánh mì chan canh thịt Lão Mễ Gia ở đối diện trường thi, tỉ mỉ tách bánh bột ngô trong tay.

Hắn đeo tai nghe bluetooth, cũng nói với Huyễn Vũ trong tai nghe:

“Ông chủ, lúc trước ngươi đã đánh cược với ông chủ Bạch Trú, nếu bị hắn tìm được sẽ làm nô lệ của hắn đúng không?”

Huyễn Vũ bình tĩnh nói:

“Đúng, sao thế.”

“Nhưng đó là đệ đệ ngươi đánh cược với hắn, ngươi có chấp nhận không?”

Zard hiếu kỳ nói.

“Đương nhiên là chấp nhận.”

Huyễn Vũ bình thản.

“Nếu không ta báo cáo ngươi với Bạch Trú nhé, như thế ngươi có thể gia nhập Bạch Trú, ta xem đó như của hồi môn, thế nào?”

Zard nhiệt tình đề nghị:

“Ta không chê xấu đâu.”

“Cút.”

“Vậy ngày mai chúng ta sẽ bàn lại với đệ đệ ngươi.”

Zard cười hì hì nói:

“Nhưng mà ngươi yên tâm, nếu hắn không đồng ý ta sẽ không làm, ngươi không cần bịt miệng ta.”

Hình như Zard là một trong rất ít người biết Huyễn Vũ, trước đó không có ai biết thân phận thật sự của Huyễn Vũ là gì.

Cũng không ai biết bí mật của Huyễn Vũ.

Huyễn Vũ cũng không nói đến việc diệt khẩu trong điện thoại, chỉ nói:

“Lấy thân phận của ngươi đưa tin tức của Kashima cho Bạch Trú.”

Zard khó hiểu:

“Không phải ngươi nói muốn đích thân diệt họ sao?”

Huyễn Vũ lạnh lùng nói:

“Người của ta đều bị đệ đệ ta và ngươi huỷ rồi, ta còn làm thế nào nữa? Ngươi có thể suy nghĩ một chút không?”

Zard nghĩ nghĩ:

“Cũng đúng…”

Huyễn Vũ nói:

“Nếu Bạch Trú đã tiêu diệt hết người của ta ở Hàm Thành, vậy cứ để Bạch Trú làm đi, hơn nữa họ có quan hệ thân thiết với Côn Luân, Côn Luân cũng sẽ ra tay.

Bảo họ nói cho Côn Luân, con cá lớn nhất đã xuất hiện, chuẩn bị thu lưới.”


Chương 677: Nợ Lớn

Hàm Thành là sân nhà của Huyễn Vũ, đương nhiên hắn biết nhiều tin tức hơn một chút.

“Ngươi vất vả lắm mới lấy được tin tức, lại cho họ như thế?”

Zard hỏi.

Huyễn Vũ lạnh nhạt nói:

“Nếu hắn đánh nhau với người của Kashima, lỡ bất cẩn bị đánh chết, không phải ta sẽ là ngư ông đắc lợi sao? Dù sao ta ghét cả hai bên, hai bên cũng rất ghét ta.”

“Được.”

Zard đáp lại.

Nói rồi, Zard đứng dậy, viết lên một tờ giấy ăn trong quán vụn bánh mì chan canh thịt, sau đó đến cổng trường thi nhét vào trong tay Điền Hải Long:

“Đừng nhìn lén, giao cho Khánh Trần, nếu dám nhìn ta sẽ đánh ngươi.”

Điền Hải Long khó hiểu nhận lấy tờ giấy, hắn còn chưa thấy Zard, đối phương đã đi vào trong đám người.

Lúc này bên ngoài trường thi có rất nhiều phụ huynh, giáo viên, còn có tổ chức giáo dục đến để quảng cáo, đến mức Điền Hải Long không thể thấy rõ rốt cuộc là ai đưa giấy cho mình.

Mà Zard nhét tờ giấy cho hắn xong thì làm như không có việc gì, trở về quán vụn bánh mì chan canh thịt tiếp tục tách bánh bột ngô, tách nửa giờ rồi mà vẫn chưa xong.

Lúc này, Từ Tử Mặc đẩy Khánh Trần xuất hiện ở cổng trường thi, thiếu niên vẫn có vẻ yếu ớt như vậy.

Điền Hải Long đi đến bên cạnh Khánh Trần, thấp giọng hỏi:

“Thi thế nào?”

Khánh Trần ngẫm nghĩ:

“Nếu như năm ngoái là 121 điểm sẽ có thể lấy được giấy chứng nhận thành tích xuất sắc, vậy chắc ta không có vấn đề gì.”

Điền Hải Long sửng sốt, hắn còn tưởng Khánh Trần tới thi chỉ vì không muốn bỏ dở nửa chừng, nhưng hắn không ngờ Khánh Trần lại có thể đạt được kết quả trước 1% kia!

Chu Huyền Ưng ở bên cạnh nhỏ giọng nói với Vương Giáp Nhạc và Hạ Tiểu Nhiễm:

“Ta cảm thấy hắn nói dối thầy Điền, hai chúng ta cùng một phòng thi, ta thấy lúc thi xong giấy nháp của hắn vẫn trống trơn, căn bản không hề tính toán, mà đoán mò tất cả đáp án.”

“Hả? Vậy xem ra đúng là không thi tốt rồi, nhưng hắn lừa thầy Điền làm gì.”

Hạ Tiểu Nhiễm khó hiểu, Vương Giáp Nhạc chỉ lạnh nhạt nhìn họ, không nói gì.

Chu Huyền Ưng nhún vai buông tay nói:

“Có thể là cảm thấy mất mặt.”

Lúc này, Từ Tử Mặc đi tới, lạnh lùng nói:

“Đừng nói xấu sau lưng người khác, các ngươi không thấy hắn bị thương sao, không thể thi tốt không phải rất bình thường à? Chu Huyền Ưng, lần trước ngươi thi sát hạch xếp hạng thứ chín, cũng là bởi vì mỗi ngày đều suy nghĩ vớ vẩn như vậy sao?”

Chu Huyền Ưng nhếch miệng:

“Chờ có thành tích rồi, mọi người nhìn điểm số là biết.”

“Bạn Khánh Trần đâu?”

Vương Giáp Nhạc hiếu kỳ nói.

“Người kia…tỷ tỷ hắn đưa hắn về nghỉ ngơi rồi, xế chiều hôm nay chúng ta sẽ về, họ còn muốn ở lại đây chữa thương xong mới đi.”

Từ Tử Mặc giải thích.

Họ tìm kiếm bóng dáng Khánh Trần trong đám người, mà Giang Tuyết đã đẩy bạn học kia dần dần đi xa.

Bóng lưng hai người lặng lẽ khác hẳn với đám người huyên náo.

Khánh Trần ngồi trên xe lăn, yên lặng mở tờ giấy của Zard ra, trên đó viết một tin tức vô cùng quan trọng, sau đó là kí tên Zard, bắn tim.

Đúng vậy, tên này không chỉ tiện tay dùng giấy ăn để viết, còn viết hai chữ “bắn tim” vào cuối tờ giấy thật.

“Quá qua loa.”

Khánh Trần thở dài nói:

“Thậm chí còn hơi xốc nổi.”

Rốt cuộc tính cách của Zard thế nào, sao không giống người đứng đắn, rõ ràng là đồng bọn với Huyễn Vũ, sao lại hướng về Bạch Trú mãi vậy.

Hơn nữa có tổ chức nào lại viết lên giấy ăn để truyền tin không?

“Tiểu Trần, ai viết giấy cho ngươi vậy, là bạn nữ kia sao?”

Vừa rồi nàng vẫn luôn để ý xem trong đám người có ai muốn đánh lén Khánh Trần không, không chú ý đến chuyện tờ giấy.

Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:

“Là người phe Huyễn Vũ, đưa cho ta một tin tức quan trọng.”

“Hả?”

Giang Tuyết khó hiểu:

“Họ nhắn tin cho ngươi, có phải là không có ý tốt?”

“Mặc kệ họ có ý đồ xấu hay không, ta vẫn muốn đi nhìn một chút.

Dì Giang Tuyết, buổi chiều ngươi cứ ngủ một giấc thật ngon, buổi tối hôm nay còn cần ngươi lái xe chạy đường đêm đấy.”

Khánh Trần nói.

“Muốn về Lạc Thành trong đêm?”

Giang Tuyết nói.

“Không phải.”

Khánh Trần mỉm cười:

“Là đi cứu người.”

“Ừm, ngươi đã quyết định thì ta sẽ không khuyên nữa, chỉ là phải chú ý an toàn.”

Giang Tuyết dịu dàng nói:

“Rốt cuộc chuyện gì khiến ngươi phải đi mạo hiểm?”

“Đi cứu một người vô cùng quan trọng.”

Khánh Trần thở dài nói:

“Có người muốn nợ ta một ơn huệ lớn bằng trời.”

Nói đến đây, thậm chí hắn còn nhắn tin vào nhóm Bạch Trú, thông báo cho Lưu Đức Trụ đến Hàm Thành lần nữa.

Theo tin tức của Zard, trong đám người du hành mà tập đoàn Kashima khống chế, có một người cực kì khó giải quyết, là người được trời chọn hiếm có trong đám người du hành.

Nếu như không có người này, sẽ không thể thành công nhập cảnh trái phép.

Chứng tỏ tập đoàn Kashima rất coi trọng với kế hoạch thay thế đảo ngược xuyên qua lần này.

Vốn dĩ hắn vẫn luôn thờ ơ đứng nhìn Kashima khống chế người du hành nhập cảnh trái phép.


Chương 678: Di Chuyển

Kết quả bây giờ đột nhiên có người lao ra kéo hắn vào.

Nói thật, hắn không ngờ kế hoạch đảo ngược xuyên qua đầu tiên mà Kashima chấp hành lại có liên quan đến người bên cạnh mình.

Hơn nữa còn là người không thể không cứu.

Nhưng mà chỉ dựa vào Bạch Trú thì không làm được, Khánh Trần suy nghĩ một lát, lại lấy thân phận Khánh Trần gửi tin cho ông chủ Côn Luân:

“Ông chủ của ta bảo ta chuyển lời, đêm nay người du hành Kashima sẽ lái xe đến Lạc Thành, hoàn thành một bước cuối cùng của kế hoạch đảo ngược xuyên qua, chỉ cần họ đưa người đến Lạc Thành, chắc hẳn trên cánh tay của người kia ở thế giới ngoài sẽ xuất hiện đếm ngược.

Mặt khác, trong đám người du hành này có quân đội ngoại cảnh, đối phương xuyên qua trở thành người du hành đã nhận được cơ duyên rất lớn, có chút khó giải quyết.”

Trịnh Viễn Đông trả lời:

“Chúng ta đã biết được những tin tức này rồi, cũng đã tìm ra hành tung của họ, đêm nay Côn Luân sẽ hành động ở khu vực hoang vắng.”

Khánh Trần hỏi:

“Ta còn nghĩ hôm qua các ngươi sẽ ra tay chứ.”

“Hôm qua tuyết rơi, đường cao tốc tạm thời không hoạt động, họ vẫn chưa lên đường.”

Trịnh Viễn Đông trả lời:

“Nếu ra tay ở khu náo nhiệt sẽ gây ra hậu quả khôn lường với người bình thường.

Cũng may hôm qua có một trận tuyết nhỏ, rơi xuống đất liền tan.”

Khánh Trần sửng sốt, hoá ra tối hôm qua Côn Luân không ra tay là lo lắng sẽ gây tai họa cho dân chúng bình thường trong thành phố nên mới đợi đến đêm nay.

Đến lúc đó, người của Kashima lên đường, vị trí hoang vắng, Côn Luân sẽ không cần kiêng dè nữa.

Côn Luân khác với tổ chức bình thường, họ phải kiêng dè nhiều thứ hơn người bình thường, cũng gánh vác nhiều sứ mệnh hơn.

Nhưng nói thật, Khánh Trần còn tưởng rằng Côn Luân là một tổ chức nhỏ không nhạy tin tức chứ, không ngờ đối phương đã nắm giữ nhiều tin tức như vậy.

Hắn nhớ lại lần Lưu Đức Trụ bị Vương thị thuê người ám sát, tổ tác chiến đột nhiên xuất hiện bên trong mấy tòa nhà, còn có hai tay bắn tỉa nấp trong bóng tối.

Khánh Trần đột nhiên cảm giác được, có lẽ đến nay Côn Luân vẫn luôn giấu giếm một số lực lượng.

Khác với Cửu Châu phô trương, Côn Luân lặng lẽ kín đáo hơn.

Chỉ là, vì sao Trịnh Viễn Đông lại đồng ý nói tin tức quan trọng như vậy với mình? Đây có được coi là tin tưởng không?

Trong khách sạn Vienna, bốn người Từ Tử Mặc, Chu Huyền Ưng, Vương Giáp Nhạc, Hạ Tiểu Nhiễm đang đối chiếu đáp án.

20 phút sau khi thi xong, đã có người đăng đề thi lên mạng, để các thí sinh mua.

Có vẻ điều kiện gia đình Chu Huyền Ưng không tệ lắm, mua tận bốn đề, để mọi người cùng nhau làm lại một lần, xem đáp án của mình có chính xác không.

Đây là điều học sinh giỏi thường làm sau khi thi xong.

“Ta bị sai câu hai, trúng bẫy của câu hỏi.”

Hạ Tiểu Nhiễm thở dài nói:

“Năm nay đề cũng không khó, nhưng không ngờ lại có cái bẫy lòng vòng như vậy.”

“Ta cũng làm sai.”

Vương Giáp Nhạc bình tĩnh nói:

“Lúc ấy ta nên nghĩ thêm.

Từ Tử Mặc, ngươi đã đối chiếu chưa?”

“Làm đúng.”

Từ Tử Mặc gật đầu:

“Ta từng làm rất nhiều đề, đã gặp loại câu hỏi này rồi.”

“Lợi hại.”

Chu Huyền Ưng khen ngợi:

“Đúng rồi Tử Mặc, bình thường ngươi tìm đề ở đâu, có thể chia sẻ với chúng ta không, ngoài ra cũng nói cho chúng ta ngươi dùng cách nào để giải câu số hai này đi.”

Chẳng biết từ lúc nào, Chu Huyền Ưng đã đổi cách xưng hô với Từ Tử Mặc thành Tử Mặc.

Nhưng vào lúc này, Điền Hải Long đi từ bên ngoài vào, áy náy nói:

“Xin lỗi các bạn, hôm qua ta muốn chờ đến hôm nay mới đặt vé cho mọi người, kết quả ta quên sắp đến tết nguyên đán, tàu cao tốc đã đầy…Cũng không phải đầy, mà chỉ còn ba ghế hạng nhất, nhà trường cũng có thể cho mọi người tiền mua vé hạng nhất, cũng không quý lắm, nhưng phải cần hai người ở lại chờ chuyến ngày mai.”

Điền Hải Long nói đến đây thì thở dốc, vội vàng bổ sung:

“Nhưng mà ta đã bàn với nhà trường, đã đi cùng thì chúng ta cũng phải về cùng nhau, mọi người ở lại đây một đêm, tối mai có vé thì chúng ta sẽ về.”

Lúc này, Chu Huyền Ưng đột nhiên nói:

“Thầy Điền, nếu không ta bảo cha ta cho xe thương vụ trong xưởng của hắn đến đón chúng ta? Từ Lạc Thành đến đây cũng chỉ có năm tiếng, buổi chiều hắn sẽ đến.

Mặc dù không nhanh bằng tàu cao tốc, nhưng chiếc xe thương vụ này đã được sửa lại, rất thoải mái.

Hơn nữa tối hôm qua Hàm Thành có chuyện như vậy, chúng ta cũng không nên qua đêm ở chỗ này.”

“Được không?”

Điền Hải Long chần chờ hỏi.

“Được chứ.”

Chu Huyền Ưng cười nói:

“Bây giờ ta sẽ gọi cho cha ta, thầy Điền cũng biết đấy, bạn Khánh Trần gây họa, thật ra bây giờ chúng ta ở Hàm Thành cũng không an toàn, từ đêm hôm qua người nhà đã nói muốn tới đón ta về, họ cũng đang lo lắng cho sự an toàn của ta.”

Điền Hải Long nghiêm túc suy nghĩ, cũng cảm thấy Hàm Thành không an toàn, liền đồng ý:

“Vậy làm phiền cha ngươi, hắn có thể giữ lại hóa đơn xăng dầu, phí qua đường, nhà trường sẽ thanh toán hết.”

“Không cần không cần.”

Chu Huyền Ưng cười nói:

“Không đáng bao nhiêu.”


Chương 679: Được Các Bạn Học Chăm Sóc

5 giờ chiều, một chiếc xe Toyota Alphard màu trắng chạy đến trước cửa khách sạn Vienna của Hàm thành.

Người ngồi trên ghế lái không phải cha của Chu Huyền Ưng mà là một tài xế lạ mặt.

Tuy các học sinh không có nhiều hiểu biết về xe cộ nhưng Điền Hải Long có biết một chút về giá cả.

Hắn biết chỉ những kẻ có tiền mới dùng xe Toyota Alphard, chiếc xe này từng được mệnh danh là chiếc xe đắt nhất trên thị trường, ngoài ra nó còn là một trong những chiếc xe hạng sang được sản xuất trong nước…

Cứ sau vài năm là giá xe lại tăng thêm 60~70 vạn.

Điền Hải Long kinh ngạc nhìn Chu Huyền Ưng, không ngờ gia thế học sinh này lại giàu có như vậy, hắn không phải không phải chủ nhiệm lớp đối phương, nên lần đến Hàm thành cũng là lần đầu tiên hai người tiếp xúc với nhau.

Nhưng chuyện này không quan trọng, vì gia thế của hắn có giàu đến mức nào cũng đâu có liên quan gì đến hắn.

Lái xe mở cửa bước xuống rồi quay sang vừa cười vừa nói với Chu Huyền Ưng:

“Ta vừa nhận được cuộc gọi của ông chủ là lập tức đến đón ngươi, may mà vẫn đến kịp.

Ta tên là Triệu Á Vu, là lái xe mới nhận chức.”

Chu Huyền Ưng khách khí nói:

“Không sao đâu, ta mới là người phải xin lỗi vì làm phiền Triệu thúc phải đi làm thêm ca đêm.”

“Không sao, ta được trả lương để làm việc mà.”

Lái xe Triệu Á Vu cười nói:

“Thời gian của ta không quan trọng, thời gian của ngươi mới quan trọng….Ta không nên làm phí thời gian của ngươi mới đúng, nếu ta tới muộn thì chẳng phải đã lãng phí thời gian học tập của ngươi sao.”

Chu Huyền Ưng giới thiệu mọi người với hắn:

“Đây là lái xe mới nhận chức trong xưởng nhà ta, nghe nói hắn từng là vận động viên rất lợi hại.

Hắn biết chúng ta đang gặp nguy hiểm nên mới chủ động xin đến đây.”

“Không dám không dám.”

Triệu Á Vu khiêm tốn nói.

Bây giờ mọi người mới để ý khuôn mặt của Triệu Á Vu rất hung hãn, nếu có ai đó nói hắn là dân anh chị thì họ cũng tin.

Nhưng bọn Vương Giáp Lạc, Hạ Tiểu Nhiễm không quan tâm đối phương có phải dân anh chị không, họ chỉ cần biết người này có thể bảo vệ mình là an tâm rồi.

Từ đêm qua đến giờ tinh thần của họ vẫn căng như dây đàn, vì mọi người đều không biết trận chiến giữa những người du hành có ảnh hưởng gì đến họ không.

Khi mọi người lên xe, Hạ Tiểu Nhiễm bỗng ngạc nhiên nói:

“Tại sao trong xe lại có 1 chiếc TV lớn như vậy? Ghế ngồi còn có thể biến thành giường! Thật thoải mái!”

Chu Huyền Ưng cười nói:

“Không có gì, cha ta đã chi hơn 200.000 để sửa mấy cái ghế cho thoải mái hơn.”

Từ Tử Mặc quay sang nhìn hắn, đột nhiên nàng cảm thấy nếu một người đàn ông nói nhiều thì thật kinh khủng, có lẽ nàng vẫn thích nói chuyện với người ít nói kia hơn.

“Đúng rồi thầy Điền, Khánh Trần không đi cùng chúng ta sao, ta thấy chiếc xe này có bảy ghế, vẫn còn chỗ cho hắn mà.”

Từ Tử Mặc hỏi.

Chu Huyền Ưng vội vàng nói:

“Chúng ta tổng cộng có sáu người, nếu bạn học Khánh Trần đi một mình thì không sao, nhưng nếu tỷ tỷ hắn đi theo thì chúng ta sẽ không có chỗ ngồi.”

Điền Hải Long do dự một lúc mới nói:

“Để ta gọi xem hắn có đi không, nếu hắn đi cùng thì chúng ta chen chúc một chút cũng không sao.”

Hắn nói xong thì rút điện thoại ra gọi 1 cú, nhưng tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên ngay bên cạnh họ.

Đám người kinh ngạc quay sang bên cạnh thì thấy Giang Tuyết đang đẩy Khánh Trần đến trước cửa khách sạn Vienna.

Khánh Trần yếu ớt cười nói:

“Chúc mọi người buổi tối tốt lành.”

Giang Tuyết ngập ngừng nói:

“Là thế này, ta phải đi làm vài việc nên có thể nhờ mọi người chăm sóc Khánh Trần được không?”

Điền Hải Long sửng sốt:

“Có thể, đương nhiên có thể, ta mới là người dẫn hắn đến đây mà, đáng lẽ ta mới là người phải chăm sóc hắn.”

“A, các ngươi chuẩn bị đi sao?”

Giang Tuyết nhìn chiếc xe Toyota Alphard đậu trước cửa khách sạn.

“Đúng vậy.”

Điền Hải Long nói:

“Ta đang định gọi hỏi bạn học Khánh Trần có đi về cùng chúng ta không, nhưng ta thấy sắc mặt hắn rất không tốt, hắn có thể chịu được quãng đường dài 5 tiếng không? Nếu bây giờ hắn còn quá yếu thì ta có thể ở lại Hàm thành chăm sóc hắn, những bạn học khác sẽ về trước.”

Triệu Á Vu bỗng nói:

“Đúng, thầy Điền ở lại chăm sóc hắn thì thích hợp hơn.”

Khánh Trần khó nhọc nói:

“Không sao đâu, mọi người không cần lo, ta đã khâu vết thương lại nên ruột sẽ không lòi ra đâu.”

Những học sinh khác đều nổi da gà vì những gì hắn vừa nói.

Chỉ có Từ Tử Mặc cảm thấy rất bình thường, nàng nói với Điền Hải Long:

“Thầy Điền, chúng ta cùng đưa Khánh Trần lên xe thôi, xe lăn cứ đặt ở cốp sau cũng được.”

Sau đó hai người cùng mang Khánh Trần lên xe rồi cho hắn ngồi ở giữa, hai người ngồi hai bên, Từ Tử Mặc đang định giúp Khánh Trần cài dây an toàn thì bị hắn ngăn lại:

“Không cần đâu, nếu cài dây sẽ làm vết thương vỡ ra.”

Khánh Trần lại nói với Giang Tuyết:

“Dì Giang Tuyết, ngươi cứ yên tâm làm việc, các bạn học sẽ chăm sóc cho ta.”


Chương 680: “Đặc Sản”

Sau khi nghe những lời hắn vừa nói, bọn Chu Huyền Ưng đều thầm nghĩ, đâu có ai nói sẽ chăm sóc cho ngươi?

Chỉ có Từ Tử Mặc nói:

“Đúng vậy, ta sẽ chăm sóc hắn thật tốt thay dì.”

Giang Tuyết nghe thấy câu nói vừa rồi của Từ Tử Mặc thì hiểu ý cười:

“Làm phiền ngươi.”

Nàng biết Từ Tử Mặc chỉ vô tình nói vậy, nhưng vì đối phương quá để ý đến thân phận của nàng nên mới nhấn mạnh chữ ‘dì’ này.

Còn nguyên nhân vì sao đối phương lại để ý thân phận của mình, đương nhiên Giang Tuyết biết rõ, nhưng nàng không để ý.

Chiếc xe chạy vào con đường náo nhiệt nhất Hàm thành, dần dần đi về hương tây.

Khánh Trần đột nhiên hỏi:

“Chào chú lái xe, không phải Lạc thành ở phía đông sao, sao chúng ta lại đi về hướng tây?”

“À.”

Triệu Á Vu vui vẻ cười nói:

“Trước khi đến đây, ông chủ đã dặn ta đến nhà bạn hắn ở Hàm thành để lấy ít đặc sản mang về, nên ta mới đi sang hướng này.”

“À, làm phiền ngài.”

Khánh Trần nói.

Lúc này, Từ Tử Mặc mới thì thầm với Khánh Trần:

“Cô gái…Người đi cùng ngươi lúc trước là gì của ngươi thật sao? Nhìn nàng chỉ khoảng hai lăm tuổi, nàng thật sự là dì của ngươi sao.”

“Thật ra nàng còn rất trẻ, nhưng vì con gái 10 tuổi của nàng gọi ta là ca ca, nên ta mới gọi nàng là dì.”

Khánh Trần nhẹ nhàng giải thích.

Khi Từ Tử Mặc nghe thấy những gì hắn vừa nói thì nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng rất nhanh nàng đã ý thức được hành động của mình không rất lễ phép nên vội che miệng để tránh Khánh Trần phát hiện.

Nhưng đúng lúc này, chiếc xe bỗng dừng lại.

Triệu Á Vu cười nói:

“Chúng ta đến nhà bạn ông chủ rồi.”

Hắn vừa nói vừa đi ra mở cốp sau, Khánh Trần nhìn qua kính chiếu hậu thì thấy có hai người đàn ông đang bê một chiếc hòm màu đen đứng phía sau xe, cả hai đều im lặng không nói bất kì cái gì.

Nhưng chiếc xe lăn của Khánh Trần quá chiếm diện tích, trong cốp sau chẳng còn khoảng trống nào đủ rộng để đặt chiếc hòm cả.

Triệu Á Vu thoáng nhìn những người đang ngồi trong xe, sau khi hắn chắc chắn không ai chú đến mình mới lặng lẽ vứt chiếc xe lăn ra ngoài.

Hắn liếc nhìn hai người trẻ tuổi, ý bảo họ nhanh đặt hòm vào cốp.

Khánh Trần thoáng nhìn Chu Huyền Ưng thì thấy đối phương vẫn đang mai mê chơi điện thoại, nên chẳng quan tâm gì đến những chuyện vừa xảy ra cả.

Sau khi xác định chiếc hòm được đóng kĩ và đặt vào cốp xe, Triệu Á Vu lại nở nụ cười hiền hòa rồi ngồi lên xe:

“Xin lỗi đã làm mất thời gian của mọi người, chúng ta không đi đường nhỏ mà sẽ đi cao tốc, quãng đường sẽ rút ngắn lại rất nhiều.”

Sau đó chiếc xe sang trọng bắt đầu lao nhanh trong màn đêm.

Từ Tử Mặc hỏi Khánh Trần:

“Ngươi đã làm câu thứ hai kiểu gì?”

“Dùng vi phân và tích phân.”

Khánh Trần bình tĩnh trả lời.

“Ngươi đã tự học đến vi phân và tích phân rồi sao?”

Từ Tử Mặc có vẻ rất kinh ngạc:

“Ta cũng làm câu đó theo cách này.”

Hạ Tiểu Nhiễm cảm giác khá kì lạ:

“Câu đầu tiên ngươi chọn đáp án nào?”

“E, đáp án là sáu phần năm.”

Khánh Trần trả lời rất nhanh.

“Vậy đáp án câu thứ hai thì sao?”

Vương Giáp Lạc lại hỏi.

Khánh Trần:

“C, 30.”

“Câu thứ ba thì sao?”

“A, -1.”

“Vậy câu thứ năm?”

“C, 18.”

“Chờ một chút, Chu Huyền Ưng nói không thấy ngươi dùng giấy nháp mà.”

Vương Giáp Lạc kinh ngạc nói: “Sao ngươi có thể làm tất cả được?”

Chu Huyền Ưng bị người người khác làm lộ chuyện mình đi nói xấu sau lưng thì bắt đầu bào chữa:

“Ta chỉ lo bạn học Khánh Trần không làm bài tốt nên mới nói thế thôi.”

Tuy nói vậy nhưng trong lòng Chu Huyền Ưng cũng đang cảm thấy nghi ngờ, hắn tận mắt chứng kiến Khánh Trần làm bài thi theo kiểu cầu nguyện, nên hắn mới là người bất ngờ nhất với những đáp án mà Khánh Trần đưa ra.

Nhưng ngay sau đó Chu Huyền Ưng đã nghĩ ra, hội đồng giám khảo giải đấu AMC10 đã sớm công bố đề và đáp án chính xác từ ba giờ chiều, rất có thể Khánh Trần đã đọc thuộc đáp án trên internet.

Nếu không sao Khánh Trần có thể có thể đưa ra đáp án nhanh như vậy? Người bình thường đều phải xem lại đề mới nhớ đến đáp án mình đã tính ra là bao nhiêu, nên chắc chắn Khánh Trần đã đọc đọc thuộc đáp án từ trước.

Trong lúc họ còn đang nói chuyện, xe đã đi trên cao tốc được hơn một giờ, Chu Huyền Ưng đang ngồi cạnh ghế lái quay đầu bình tĩnh hỏi Khánh Trần:

“Bạn học Khánh Trần, ngươi đã xem đáp án được công bố trên mạng chưa?”

Nhưng Khánh Trần không thèm quan tâm đến câu hỏi của hắn, quay sang hỏi người ngồi trên ghế lái là Triệu Á Vu:

“Chú lái xe, sao ngươi lại vứt xe lăn của ta trong Hàm thành?”

Triệu Á Vu sửng sốt, sau đó cười nói:

“Bạn nhỏ à, ngươi nói cái gì vậy? Ta đấu có vứt xe lăn của ngươi, ngươi không nhìn rõ nên mới nghĩ thế thôi.”

Khánh Trần yếu ớt cười, nhưng không tiếp tục hỏi vấn đề này mà chuyển sang vấn đề khác:

“Thứ đặt trong cốp xe cũng không phải đặc sản đúng không?”

Không thể không nói, dùng vật cấm kỵ ACE-005 để giả bệnh rất dễ dàng, hắn chỉ cần biến sắc mặt thành màu trắng bệch, hốc mắt hãm sâu, hai má gầy gò, tất cả những biểu cảm trên khuôn mặt hắn đều nhìn rất yếu ớt, không sợ sẽ bị lộ.

Nên tất cả những người nhìn thấy sắc mặt Khánh Trần lúc này đều nghĩ hắn đang bị thương nặng.

Triệu Á Vu im lặng một lát, sau đó bình tĩnh nói:

“Đó là đặc sản.”

Hắn vừa dứt lời thì chiếc hòm màu đen đặt trong cốp sau bắt đầu vang lên những tiếng đập bình bịch.

Sau đó là thanh âm, như thể có người nào đó muốn nói nhưng lại bị bịt miệng.

Mọi người trong xe đều ngẩn người ra.

Làm gì có đặc sản gì lại phát ra âm thanh kiểu này?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box