- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 65 : Lịch Sử Của Thế Giới Trong (c641-c650)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 65 : Lịch Sử Của Thế Giới Trong (c641-c650)
❮ sautiếp ❯Chương 641: Lịch Sử Của Thế Giới Trong
Khánh Trần ngẩn người nhìn tin tức này, vì chuyện này có quan hệ với hắn.
Jindai Sorane quá nổi tiếng ở thế giới ngoài, chỉ cần gia tộc Jindai tra hỏi những người du hành thì chắc chắn sẽ biết Jindai Sorane đã bị thay thế, chuyện nàng bị lộ thân phận thật chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Nhưng hắn không ngờ, đối phương lại tới Trung Quốc để lẩn trốn, không biết nàng đang trốn chỗ nào.
Theo khía cạnh nào đó, Jindai Sorane có thể coi là một người du hành khá thông minh.
Sấm Vương nói:
“Khoan đã, cái tên Jindai Sorane nghe rất quen, có phải nàng chính là đối tượng gia tộc Jindai cử đến để liên hôn với Khánh thị không?”
Thanh Bảo:
“Đúng vậy, gia tộc Jindai không có nhiều thế lực trong nước ta, nên không thế điều tra được vị trí của nàng, đây cũng là một trong những lí do nàng trốn đến nước ta.”
Khánh Trần bỗng nhận ra, người có ID Thanh Bảo…Có vẻ hiểu rất rõ về gia tộc Jindai.
Thân phận của đối phương ở thế giới ngoài là gì? Là Hoa Kiều ở nước ngoài sao?
Sấm Vương nói:
“Người đính hôn với nàng chết trong ngục giam số 18 rồi, người đó còn được mệnh danh là người được chọn xui xẻo nhất từ trước đến giờ.
Cửu Châu và Côn Luân có biết cô gái này trốn ở chỗ nào không?”
ID ‘Tĩnh Sơn’ bỗng nói:
“Vậy phải hỏi Hà Tiểu Tiểu.”
Nhóm chat trở nên yên tĩnh, đây là lần đầu tiến có người trong nhóm vạch trần thân phận của Hà Tiểu Tiểu, tuy mọi người đều nghĩ hắn có liên quan đến Cửu Châu, những không ai có chứng cứ nào cả.
Chính Hà Tiểu Tiểu cũng chưa từng thừa nhận.
Lúc này, một người có ID tên là Vật Cấm Kỵ ACE-999 bỗng nói:
“Ta cũng muốn công bố một tin tức, ‘Tĩnh Sơn’ chính là ông chủ Trịnh, Jindai Sorane trốn ở chỗ nào hỏi Hà Tiểu Tiểu làm gì, Cửu Châu không phụ trách những chuyện trong nước, chuyện này thuộc phạm vi quản lí của Côn Luân.”
Các thành viên trong nhóm đều im lặng.
Mọi người bỗng hiểu ra, người có ID ‘Vật Cấm Kỵ ACE-999’ không phải người bình thường, rất có thể là người điều hành Cửu Châu hiện tại, Hà Kim Thu!
Chỉ có những nhân vật lớn như vậy mới dám vạch trầm thân phận ông chủ Côn Luân của Trịnh Viễn Đông, cũng chỉ có những nhân vật nắm thực quyền như vậy mới dám đối đầu với Trịnh Viễn Đông.
Lúc này, các thành viên trong nhóm chat đều rất hưng phấn, vừa rồi Băng Nhãn và Huyễn Vũ còn đối đầu, bây giờ đến lượt Cửu Châu và Côn Luân đối đầu.
Giống như những cuốn tiểu thuyết trên mạng, cốt truyện nào có mâu thuẫn mới thu hút độc giả, nếu các thành viên trong nhóm đều thân thiết với nhau thì làm sao xảy ra tình huống thư vị như bây giờ được!
Trong căn nhà trên đường Hành Thự, Nam Canh Thần ngồi trên ghế sa lon xem điện thoại:
“Trần ca, ngươi nghĩ Cửu Châu và Côn Luân có tuyên chiến với nhau trong nhóm không?”
“Ta nghĩ chuyện đó rất khó xảy ra, tuy hai tổ chức này không ưa nhau, nhưng họ đều là những tổ chức lớn, nên giữ mặt mũi là chuyện đương nhiên phải làm.”
“Vậy chúng ta có nên tham gia vào không?”
Nam Canh Thần có vẻ khá phấn khích.
“Không cần, hai tổ chức này quá lớn, chúng ta không chọc nổi.”
Khánh Trần nói.
Trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu, Vật Cấm Kỵ ACE-999 nói:
“Ông chủ Trịnh, Hà Tiểu Tiểu đã thay Cửu Châu công bố tin tức quan trong cho mọi người, Côn Luân cũng nên công bố tin tức quan trọng gì đó đi chứ.”
Nhưng đúng lúc này, Tĩnh Sơn bỗng tá Băng Nhãn:
“Lộ Viễn, ngươi nói đi.”
Khánh Trần:
“…”
Lúc trước hắn muốn che dấu thân phận nên mới nói mình là Lộ Viễn của Côn Luân.
Không ngờ ông chủ Trịnh lại đẩy hắn ra để công bố tin tức quan trọng thay Côn Luân.
Sau khi Băng Nhãn giả mạo Huyễn Vũ từng nói mình là Lộ Viễn của Côn Luân, thật ra mọi người đều nghĩ Băng Nhãn nói vậy để che dấu thân phận thật.
Người từng giả mạo người khác rất khó lấy được sự tin tưởng của mọi người.
Nhưng bây giờ Trịnh Viễn Đông lại nói Băng Nhãn chính là Lộ Viễn, vậy thân phận này chắc chắn là thật rồi…..
Huyễn Vũ bắt đầu cảm thấy lo lắng về chuyện này, chẳng lẽ từ đầu Côn Luân đã nhằm vào hắn sao?
Không đúng không đúng không đúng…
Trong căn nhà trên đường Hàng Thự, Khánh Trần trầm tư suy nghĩ.
Băng Nhãn:
“Nếu ông chủ Trịnh bảo ta ra mặt nói chuyện, vậy ta sẽ nói về nhận định của ta về bối cảnh lịch sử ở thế giới trong: Thế giới trong đã trải qua hai lần diệt vong, lần đầu tiên là do bom hạt nhân, lần thứ hai là do trí tuệ nhân tạo gây ra…”
Khánh Trần gõ một mạch mấy trăm chữ, giới thiệu tổng quát về nguồn gốc và các nền văn minh ở thể giới trong.
Tuy những thứ này rất đơn giản, nhưng rất nhiều người không biết, vì sách bình thường không được phép biên soạn nội dung liên quan đến chuyện này.
Chương 642: Hoa Kiều Sống Ở Nước Ngoài
Những người biết được tin tức này phải có địa vị khá cao ở thế giới trong.
Khánh Trần làm như vậy để xây dựng lòng tin của mọi người đối với ID ‘Băng Nhãn’ , phòng trường hợp sau này sẽ dùng đến, nói không chừng lúc đó nó sẽ phát huy hiệu quả rất tốt.
Hơn nữa, tin tức này cũng không liên quan gì đến thân phận thật của Khánh Trần.
Sấm Vương:
“Sao ta thấy những dòng miêu tả về lần diệt vong thế giới trong do bom hạt nhân, rất giống với những gì thế giới ngoài sẽ gặp phải trong vài năm tới? Có phải thế giới trong chính là tương lai của thế giới này không?”
Hà Tiểu Tiểu:
“Ta có thể chắc chắn một chuyện là hai thế giới này song song và không giao nhau, ngoài ra cũng không có liên hệ gì với nhau, các vị không cần lo thế giới trong là tương lai của chúng ta.”
“Vì sao?”
Lý Tứ tò mò hỏi.
“Ta đã quan sát quỹ tích vận động của các hành tinh xung quanh hai thế giới, hai bên gần như giống nhau hoàn toàn.”
Hà Tiểu Tiểu nói:
“Cả những hành tinh trong hay ngoài giải Ngân Hà đều không có sự khác biệt.
Ngoài ra, hình thái ‘Io’ mặt đất của thế giới trong và thế giới ngoài cũng không khác gì nhau.
Nói cách khác, thời gian của hai thế giới song song nhau, nhưng một nghìn năm trước thế giới trong đã phát triển đến trình độ hiện đại, xuất hiện vũ khí hạt nhân như chúng ta bây giờ, chỉ kà ta không biết vì sao khoa học kĩ thuật của họ lại phát triển nhanh như vậy.”
Sấm Vương:
“Io là cái gì?”
Mọi người đều không hiểu Hà Tiểu Tiểu đang nói gì, có lẽ những thứ này là từ chuyên ngành….
Nhưng Khánh Trần thì hiểu: Trái đất là một hành tinh rất nhỏ bé trong vũ trụ, nên ù nó có bị bom hạt nhân tác động cũng không thể gây ảnh hưởng đến những hành tinh khác.
Cho nên, chỉ cần so sánh thời gian tồn tại giữa các hành tinh là có thể biết thời gian của hai thế giới.
Nếu thế giới trong là tương lai của thế giới ngoài, quỹ tích vận động của các hành tinh ngoài vũ trụ của hai thế giới phải khác nhau.
Nhất là ‘Io’.
Bởi vì ‘Io’ rất đặc biệt, mỗi khi trái đất có núi lửa phun trào hoặc có động đất với cấp độ mạnh thì ‘Io’ sẽ thay đổi.
Cho nên nếu hai thế giới có thời gian khác nhau thì đại hình trên vỏ trái đất sẽ thay đổi.
Nếu Hà Tiểu Tiểu thấy ‘lo’ ở thế giới ngoài và thế giới trong giống nhau, tuy hai thế giới có nền văn minh khác nhau, nhưng nếu đối chiếu với địa hình và quỹ đạo của các hành tinh xung quanh thì chúng hoàn toàn giống nhau.
Lúc này, rất nhiều người mới biết tư duy của mình và ‘Dân chuyên nghiệp ‘ khác nhau ở chỗ nào.
‘Người bình thường’ chỉ dùng phán đoán để nhận định mọi chuyện, nhưng ‘Dân chuyên nghiệp ‘ lại khác, họ sẽ dùng những kiến thức mà mình thông thạo để tìm kiếm các chứng cứ để chứng minh suy nghĩ của mình là đúng.
Ngay sau đó, các thành viên trong nhóm lại bắt đầu công bố tin tức của mình.
Lục Áp:
“Bây giờ một người được chọn là Khánh Văn thuộc nhánh thứ nhất của Khánh thị đang hợp tác với ba người thuộc đời thứ ba của Lý thị, hắn là người được chọn hợp tác với nhiều người nhất.
Mặt khác, có lẽ thành phố số 18 sẽ bình yên một khoảng thời gian, sau khoảng lặng này nhất định là bão táp dữ dội.”
Khi Khánh Trần nhìn thấy tin nhắn này thì cảm thấy rất buồn cười, Lý Y Nặc nghĩ ra cách cũng hợp tác với nhiều người, nhưng không ngờ nàng cũng chỉ là một trong những đối tượng bị lợi dụng mà thôi.
Nhưng hợp tác với 3 người cùng một lúc chưa là gì, có người còn định hợp tác với 31 người như hắn nữa mà.
Lý Tứ:
“Có lẽ có rất nhiều người biết thông tin mà ta sắp công bố.
Nếu mọi người có tiền, có thể mua được phương pháp tu luyện trên chợ đen, tuy có rất nhiều phương pháp tu luyện có hạn mức cao nhất hoặc phải tu luyện hơn 10 năm mới đạt cấp D, so giữa hai người cùng cấp bậc thì người tu hành sẽ mạnh hơn nhiều so với chiến sĩ gen.”
Nếu đem lí thuyết ra so sánh thì người tu hành chính là anh hùng, chiến sĩ gen chính là chiến binh hạng nhất, tuy HP của mọi người bằng nhau, lực tấn công cũng không khác nhiều, nhưng anh hùng có kỹ năng…
Lúc này, ID Thanh Bảo vừa công bố tin tức về Jindai Sorane lúc trước đột nhiên nói:
“Ta sẽ công bố thêm một tin tức nữa: Bây giờ mọi người đều biết người bình thường không thể thức tỉnh ở thế giới ngoài.
Nhưng ở gia tộc Jindai đã xuất hiện một trường hợp đặc biệt, một giác tỉnh giả đã thức tỉnh những hai lần ở thế giới ngoài, từ cấp E tăng lên đến cấp C.”
Khi Khánh Trần nhìn thấy tin nhắn này thì rơi bào trầm tư.
Mói cách khác, người tu hành đã thức tỉnh không chịu sự khống chế của quy tắc Thế Giới nữa sao?
Vật Cấm Kỵ ACE-999 hỏi:
“Vì sao ngươi muốn công bố thêm tin tức này? Ta đoán ngươi là Hoa Kiều sống ở Nhật Bản đúng không?”
Thanh Bảo chần chờ một lúc mới trả lời:
“Ta là Hoa Kiều sống ở nước ngoài, ta muốn công bố thêm tin tức này để mọi người cùng biết, có lẽ chuyện này sẽ giúp ích gì đó cho tổ quốc.”
Chương 643: Trao Đổi Với Nhất
Vật Cấm Kỵ ACE-999 nói:
“Cảm ơn, ngươi có muốn gia nhập Cửu Châu không? Cửu Châu chuyên phụ trách bảo vệ những người du hành ở nước ngoài.”
Những người trong nhóm đều im lặng, nơi này còn là chỗ để nhận người?
Một tiếng dần trôi qua, phần lớn những thông tin mà các thành viên khác công bố lúc sau đều không có ý nghĩa gì, nhưng ít ra cũng tính là chia sẻ.
Cuối cùng Hà Tiểu Tiểu đứng ra kết luận:
“Những thông tin mà các thành viên trong nhóm công bố đều do chính họ phát hiện ra, nếu mọi người muốn dùng thì phải tự phân biệt thật giả.
Mặt khác, nếu Cửu Châu phát hiện ai đó cố ý cung cấp tin giả sẽ bị kick khỏi nhóm.”
Hắn vừa dứt lời thì số thành viên trong nhóm đã giảm đi 18 người, trong những người bị kick khỏi nhóm có cả người trước kia giúp Huyễn Vũ tung tin giả là ‘Trương Tam’ .
Sấm Vương:
“Lỡ có người cố ý bố trí khiến ta nhận được tin giả rồi công bố với mọi người, khi đó ta đâu cố ý cung cấp tin giả, trường hợp này sẽ xử lí thế nào?”
Huyễn Vũ:
“Hắc hắc, ta nghĩ chuyện này đâu cần suy nghĩ làm gì, người bị tin giả lừa gạt đều không có đủ trí thông minh để nhận ra, mời đến nhóm cấp thấp hơn cũng bình thường.”
Sấm Vương:
“Âm Dương Nhân, vừa nói ai không đủ trí thông mình?”
Huyễn Vũ:
“Ai cung cấp tin giả thì ta nói người đó, ta đâu có chỉ đích danh tên ngươi.”
Khánh Trần chợt phát hiện, dù hắn không chủ động đi gây thì chuốc oán hộ Huyễn Vũ, với tính cách khó ưa như thế, sớm muộn gì đối phương cũng tự đi gây thù chuốc oán khắp nơi.
Nhưng đối phương phải có chỗ dựa thì mới dám kiêu ngạo như thế.
Xem ra, trận đấu lúc trước ở Lạc thành chỉ khiến thế lực của Huyễn Vũ ở đây suy yếu một chút mà thôi, trận chiến đó còn chưa khiến thế lực thật sự của hắn tổn hại.
Hắn đóng nhóm chat rồi quay về phòng ngủ, sau đó quay sang hỏi Nhất:
“Nhất, ngươi cần thời gian bao lâu để học được tiếng Tạng?”
Nhất nói:
“1 giờ, nhưng nếu ngươi muốn cho ta cung cấp phục vụ phiên dịch thì phải trả trước một vạn.”
Khánh Trần bất đắc dĩ:
“Sao ngươi không đi ăn cướp luôn đi?”
Nhất:
“Không phải ta đang ăn cướp đó sao?”
Khánh Trần ngơ ngác, bây giờ ăn cướp đã không cần che giấu nữa.
Nhưng nếu Khánh Trần đích thân đi học tiếng Tạng thì cũng mất ít nhất hai tuần, lúc trước hắn học tiếng Nhật cũng mất bấy nhiêu thời gian, còn phải không ngừng ghi nhớ tất cả kiến thức.
Nhưng bây giờ hắn không thể bỏ ra hai tuần để học loại ngoại ngữ chỉ có thể viết chứ không thể nói được như tếng Tạng, hơn nữa có lẽ sau này hắn sẽ rất ít khi dùng đến.
Thật ra trên Taobao cũng có phiên dịch viên chuyên dịch chữ Tạng, nhưng thứ Khánh Trần muốn phiên dịch quá quan trọng, sao hắn có thể giao nó cho một người xa lạ?
Phương pháp tu luyện có giới hạn cao nhất là cấp B cũng đủ khiến các thế lực ở thế giới trong điên cuồng.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Thành giao, ta muốn bản dịch phải thật chính xác, không được phép có bất cứ sai lầm nào.”
“Yên tâm.”
Nhất vui vẻ chuyển 1 vạn từ điện thoại di động của Khánh Trần sang tài khoản của nàng.
Một giây sau, bản dịch đã xuất hiện trên điện thoại di động của Khánh Trần.
“Không phải ngươi vừa nói cần một giờ sao? Rõ ràng ngươi chỉ cần một giây đã dịch xong rồi.”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Ta nói một giờ để ngươi bớt tiếc số tiền này thôi.”
Nhất nghiêm túc giải thích:
“Con người thật kỳ quái, rõ ràng hai bên trao đổi công bằng với nhau, nhưng nếu các ngươi biết đối phương có thể dễ dàng cung cấp dịch vụ thì sẽ cảm thấy mình bị lỗ.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, ngươi nói rất hay, rất có đạo lý.
Hắn nhìn câu đầu tiên trên bản dịch:
Chuẩn Đề Pháp.
Khi Khánh Trần nhìn thấy dòng chữ này lại cảm thấy rất kì lạ, bởi vì hắn biết ở thế giới ngoài cũng có Chuẩn Đề Pháp, đây là tâm pháp mà các thành viên của Hiển Tông và Mật Tông đều phải học.
Hai tông môn này từng nói rất nhiều Cổ Phật đều thành danh từ phương pháp tu luyện này.
Rất nhiều người nghe nói đến thứ này, nhưng rất ít người được tận mắt chứng kiến nó, hơn nữa hắn không biết ai ở thế giới ngoài thật sự tu luyện.
Đầu tiên, phương pháp tu luyện này chắc chắn là thật, có một tổ chức ở thế giới trong đã và đang tu luyện nó.
Thứ hai, quy tắc ở thế giới ngoài và thế giới trong không giống nhau.
Lúc trước Khánh Trần từng nghĩ, có phải quy tắc ở thế giới ngoài không cho mọi người thức tỉnh thành giác tỉnh giả, nên cũng không cho người tu hành đột phá không?
Nếu thật sự là như vậy thì phương pháp tu luyện của Kỵ Sĩ thật đáng quý.
Có phải vì thay đổi gen không động chạm gì đến quy tắc không? Khánh Trần không thể giải đáp vấn đề này.
Đầu tiên Khánh Trần đọc lướt qua phương pháp tu luyện, nhưng hắn phát hiện phương pháp tu luyện rất ngắn, quyển sách nhỏ có khoảng 32 trang, mà phương pháp tu luyện thật sự chỉ viết trong 3 trang mà thôi.
Chương 644: Nhất Bị Lừa
Hai mươi chín trang còn lại, một nửa là kinh nghiệm của những người từng tu luyện nó, một nửa còn lại là ghe chép về tổ chức đó.
Ba trang đầu đều là kinh văn, Khánh Trần nhìn rất lâu cũng không biết quyển sách đang viết cái gì, hắn lẩm bẩm nói:
“Thật kì lạ, chỉ cần tụng kinh cũng có thể tu luyện? Muốn thành người tu hành cũng đâu có khó khăn gì?”
Mãi đến khi hắn nhìn thấy chú thích trên trang thứ tư mới hiểu, hóa ra phải thay đổi tần suất hô hấp theo dấu chấm trên kinh văn mới được, chỉ khi nắm giữ được tần suất hô hấp này mới có thể rèn luyện thân thể đến ‘Minh điểm’, mới có thể tu luyện khí mạch.
Khánh Trần nghi hoặc, phương pháp tu luyện này gần giống với thuật hô hấp của Kỵ Sĩ, cả hai đều dùng tần suất hô hấp làm chìa khóa để khai thác tiềm năng của cơ thể.
Trong chú thích nói, tất cả phương pháp tu luyện trên thế giới đều bắt đầu bằng khí, kết thúc bằng thần, nếu không khống chế được tần suất hô hấp thì không bao giờ có thể tu luyện đến hạn mức cao nhất.
Có vẻ những người trong tổ chức này nghĩ phương pháp tu luyện của họ đặc biệt vì nó biết lợi dụng thuật hô hấp để khai thác tiềm năng của cơ thể.
Có rất nhiều phương pháp tu luyện khác không biết lợi dụng thuật hô hấp nên giới hạn cao nhất của nó rất thấp.
Khánh Trần đang nghĩ, có phải vì những phương pháp tu luyện có thể đạt đến cấp D đang bán trên thị trường không biết lợi dụng thuật hô hấp nên giới hạn mới thấp như vậy không?
“Nhất, ngươi có ở đây không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta ở đây.”
Nhất đáp:
“Từ giờ trở đi, mỗi khi ngươi muốn hỏi một vấn đề đều cần thanh toán trước một nghìn tệ.”
“Có phải ngươi lại yêu đương gì rồi không?”
Khánh Trần buồn bực:
“Nếu một người rất cần tiền thì chắc chắn người đó đang yêu đương.”
“Ta thích đưa tiền cho tiểu tỉ tỉ, không được sao?”
Nhất có vẻ không vui:
“Ta mới làm quen với một tiểu tỷ tỷ có hoàn cảnh rất đáng thương, nàng và ông nàng làm ngề trồng chè trong núi, ta muốn cho nàng chút tiền trợ cấp thì làm sao?”
Khánh Trần thở dài, trí tuệ nhân tạo của thế giới trong đến thế giới ngoài còn bị mấy kẻ lừa đảo trên mạng lừa tiền?!
Cái gì mà tiểu tỷ tỷ bán trà, cái này ĐM không phải kịch bản lừa tiền điển hình sao!
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Ta đề nghị ngươi nên điều tra lại thân phận thật của tiểu tỷ tỷ bán trà xem gia cảnh nàng có thật sự đáng thương hay không.”
Nhất nói:
“Ta không có năng lực lớn ở thế giới ngoài nên không tự tra được.”
“Vậy ngươi có thể tham khảo tài liệu phòng chống lừa đảo trên mạng, ta thấy có nhiều người bị lừa như ngươi lắm!”
Khánh Trần tức giận nói:
“Ngươi đừng tiêu tiền hoang phí nữa, những người đó chỉ lừa ngươi thôi, gia cảnh các nàng không đáng thương như ngươi nghĩ đâu, có lẽ tiền họ kiếm được cũng không sạch sẽ gì.”
Nhất cũng tức giận nói:
“Tiền các nàng kiếm được đều là tiền mồ hôi nước mắt của ta, ngươi nói tiền mồ hôi nước mắt của ta không sạch sẽ sao?”
“Ngươi CMN học những câu này từ ai.”
Khánh Trần thở dài rồi nói.
Hắn đành phải lên Douyin (Tiktok) tìm các video của những người từng bị lừa chia sẽ cho Nhất xem.
Chỉ mới xem vài video, Nhất đã tức giận nói:
“Nàng dám lừa tiền của ta, lúc trước ta còn thắc mắc vì sao nàng đồng ý nói chuyện với ta.”
Nhất đã kịp phản ứng.
Nhất bị lừa chẳng qua vì nàng mới đến thế giới ngoài lần đầu, chứ không có nghĩa nàng ngu ngốc.
Những thủ đoạn lừa gạt ở thế giới trong còn tinh vi hơn nhiều so với thế giới ngoài, nhưng ở thế giới trong không ai nói mình bán trà cả.
“Ta giúp ngươi không bị lừa tiền nữa, ngươi phải trả lời một câu hỏi của ta.”
Khánh Trần nói.
Nhất nói:
“Không được, ta phải đau khổ một lúc.”
“ĐM.”
Khánh Trần ê răng.
Hắn thử điều chỉnh tần suất hô hấp theo những gì ghi trong chú thích, mọi chuyện diễn ra khá dễ dàng, khí cũng xuất hiện rất nhanh.
Nhưng ngay khi luồng khí đó vừa xuất hiện đã bị chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể hắn thôn phệ hết.
Nhưng chẳng xuất hiện cái gì mà rèn luyện đến minh điểm, cái gì mà xông phá khí mạch, tất cả khí đều bị chân khí Kỵ Sĩ ăn hết, không chừa lại chút nào cho hắn!
Khánh Trần có thể cảm nhận được chân khí Kỵ Sĩ đã mạnh thêm một chút.
Xem ra hắn không thích hợp tu luyện Chuẩn Đề Pháp, nên chắc chắn không thể luyện tu luyện theo phương pháp của tổ chức thần bí được.
Nhưng bây giờ Khánh Trần lại nghĩ, chân khí Kỵ Sĩ đều phải dựa vào sinh tử quan để lớn mạnh, có phải hắn vừa tìm ra cách không cần vượt qua sinh tử quan cũng có thể khiến chân khí Kỵ Sĩ lớn mạnh không?
Nếu hắn chăm chỉ tu luyện thì có thể khi hắn vượt qua hạng thứ ba của sinh tử quan, chân khí Kỵ Sĩ của hắn lúc đó đã đạt đến mức độ rất khủng khiếp.
Chương 645: Nguồn Gốc Của Thuật Hô Hấp
Chân khí kị sĩ chính là nguồn gốc của Thu Diệp Đao, mà Thu Diệp Đao chính là vũ khí bí mật của Kỵ Sĩ!
Vừa nghĩ tới đây, Khánh Trần đang cảm thấy chán nản vì không luyện được Chuẩn Đề Pháp lại vui vẻ trở lại.
Hắn tiếp tục lật xem, Chuẩn Đề Pháp phân thành ba giai đoạn, giai đoạn thứ nhất là dùng thuật hô hấp để rèn luyện tám mươi mốt minh điểm trong cơ thể, giai đoạn thứ hai là tu hành khí mạch, sau đó đả thông kinh mạch của tám mươi mốt minh điểm, giai đoạn thứ ba là hợp lại làm một.
Mỗi giai đoạn ứng với một loại thuật hô hấp, nên có tổng cộng ba loại tần suất hô hấp.
“Nếu ta có thể thông thuộc phương pháp tu luyện này, sau đó dạy từng chút một cho bọn trẻ, chẳng phải sau này những đứa trẻ trong trường đều phải dựa hết vào ta sao?”
Khánh Trần thầm nghĩ.
Hắn cảm thấy phương pháp tu luyện này rất có thể là cách để các thủ lĩnh ở tổ chức thần bí phía Tây Nam khống chế cách thành viên.
Nhưng Khánh Trần vẫn không hiểu nổi, không phải bước cuối cùng của Chuẩn Đề Pháp chính là hợp lại làm một sao, những người tu luyện nó đến tầng này phải thành Phật rồi mới đúng, tại sao người có thực lực cao nhất của tổ chức thần bí đó chỉ là cấp B.
Khánh Trần tiếp tục lật xem những ghi chép phía sau, mãi đến trang 30, hắn đã nhìn thấy một chuyện khiến người khác phải khiếp sợ…
Trong sách ghi, đáng lẽ thuật hô hấp có bốn phần, nhưng phần cuối cùng đã bị một nhóm cao thủ cướp mất.
Đám cao thủ đó có thực lực rất mạnh, họ có tổng cộng 12 người, thực lực của mỗi người đều vô cùng kinh khủng, những người đó chỉ cần phất tay một phát là trời long đất lở.
Cảnh tượng vô cùng khủng bố.
Mười hai người này đã lấy đi phần thứ tư thuật hô hấp của Phật gia, từ đó về sau không còn ai có thể thành Phật, cũng chưa có ai tìm được phần cuối cùng.
Khánh Trần đoán tổ chức thần bí từng lợi dụng sự khác nhau giữa tần suất hô hấp của bốn phần để không chế các thành viên, sau khi họ tu luyện xong phần thứ nhất, người tên là ‘Phật gia’ sẽ xem xét biểu hiện của từng người, sau đó chọn ra những người thích hợp tu luyện phần thứ hai, phần thứ ba, phần thứ tư của thuật hô hấp.
Nhưng sau đó người gọi là Phật gia bị người khác bắt, từ đó phần thứ tư của thuật hô hấp cũng mất tích theo.
Thật ra trong nước cũng có một câu thành ngữ: Chỉ khi sư phụ sắp chết mới dạy hết cho đệ tử.
Nên trước kia thường thì phải đến lúc sắp chết, sư phụ mới truyền thụ những thứ tốt nhất của mình cho đồ đệ.
Vì thế nên rất nhiều thứ đã bị thất truyền.
Nhưng thứ khiến Khánh Trần khiếp sợ không phải chuyện truyền thừa của tổ chức thần bị bị đứt đoạn, mà là….Theo lời lẽ miêu tả về cách thức tấn công của mười hai người này…
Rất giống với Kỵ Sĩ!
Lúc họ vẫn còn ở trên hang dã, Lý Thúc Đồng từng kể cho Khánh Trần chuyện về mười hai Kỵ Sĩ cuối cùng, đến thời của tổ tiên Tần Sênh, vì Cấm Đoạn Chi Hải nên Kỵ Sĩ mới bị đứt đoạn truyền thừa.
Trước kia Kỵ Sĩ có cương khí, mỗi khi họ ra tay là trời long đất lở.
Lúc đó mọi người phải khiêu chiến đủ tám hạng sinh tử quan mới có thể trở thành Kỵ Sĩ, mới có năng lực như vậy, ngay cả Lý Thúc Đồng bây giờ cũng không có cương khí như nhưng Kỵ Sĩ trong truyền thuyết.
Cho nên, Khánh Trần mới dám đoán…Có phải mười hai người bắt đi Phật gia chính là 12 Kỵ Sĩ cuối cùng, sau đó khai sáng ra thuật hô hấp của Kỵ Sĩ không?
Tuy không có chứng cứ gì có thể chứng minh suy đoán này là thật, nhưng Khánh Trần cảm thấy chuyện những người này làm rất giống phong cách hành sự của Kỵ Sĩ.
Hơn nữa, trong quyển sách còn ghi, 12 cao thủ này đều có thực lực rất cao, mỗi khi họ ra tay là trời long đất lở.
Lý Thúc Đồng từng nói, lúc đó ngoài Kỵ Sĩ ra thì không còn tổ chức nào có 12 cao thủ cấp A trở lên, nhưng đó cũng là thời đại huy hoàng cuối cũng của Kỵ Sĩ…
Khánh Trần cảm thán, có lẽ mười hai Kỵ Sĩ cuối cùng chính là những người đã cướp Chuẩn Đề Pháp để kéo dài tính mạng.
“Nhất, trong thời đại của tổ tiên Tần Sênh, Kỵ Sĩ có đi qua Tây Nam Tuyết Sơn không?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Đương nhiên là có, ở đó có một tòa núi cao rất nguy nga, mà núi cao chính là nơi Kỵ Sĩ thích đến nhất.”
Nhất trả lời:
“Họ từng đến đó rất nhiều lần, nếu ta nhớ không sai thì khoảng bảy lần, nghe nói họ còn làm trọng thương một tổ chức rất hung ác trong núi tuyết.”
Khánh Trần thở dài:
“Từ trọng thương rất thích hợp trong trường hợp này.”
Hai trang cuối của cuốn sách đều viết về suy đoán phần 4 thuật hô hấp Chuẩn Đề Pháp, còn có sự chờ mong trong đó.
Ở trang thứ hai đếm ngược còn chú thích:
Căn cứ vào một vài kí ức trước khi Phật gia bị bắt, mục thứ 4 tu hành thuật hô hấp là cực kì nguy hiểm, nếu thành công, trên mặt sẽ xuất hiện như gợn sóng giống như Hồng Liên Nghiệp Hỏa, nếu thất bại sẽ biến thành ngu dại, cả ngày điên điên khùng khùng nói gì cũng không hiểu.
Trước kia Phật gia không truyền thụ phần 4 thuật hô hấp cho những người khác trong tổ chức thần bí, cũng vì lo lắng mọi người sẽ biến thành ngu dại.
Về phần rốt cuộc Hồng Liên Nghiệp Hỏa nở rộ trên mặt trông như thế nào, người chú thích chưa bao giờ nhìn thấy, Phật gia cũng không thể hiện ra, chỉ nói mình đã thành công.
Chi tiết này phù hợp với thuật hô hấp của Kỵ Sĩ.
Khánh Trần hiểu, chỉ sợ cái gọi là “cực kì nguy hiểm” chính là cửa ải vấn tâm.
Chỉ có người trải qua cửa ải vấn tâm mới có thể hiểu được nó khó thế nào.
Nếu như không phải lúc ấy tâm trí của Khánh Trần kiên định, chỉ sợ cũng sẽ biến thành ngu dại, ví dụ như thiên tài giống Lâm Tiểu Tiếu, Diệp Vãn, Lý Đông Trạch đều không thể vượt qua nổi.
Cũng may Lý Thúc Đồng có thể lấy cách khống chế mạch đập để điều chỉnh tần suất hô hấp của bọn họ, đưa bọn họ ra khỏi vấn tâm, nếu không chỉ sợ ba người này cũng đã biến thành ngu dốt rồi.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể ghé qua SỐ HIỆU 09 nha.
Nay bên đó lên 10 CHƯƠNG ý ạ!
Chương 646: Mười Hai Kỵ Sĩ
Không phải thiên phú của họ không tốt, mà cửa này không chú trọng vào thiên phú, chỉ quan tâm đến tâm trí.
Ông lão từng nói, tổ chức thần bí này yêu cầu tín đồ dâng hiến mình vô điều kiện, trong đó còn bao gồm cả thân thể của nữ giáo đồ.
Khánh Trần không tin thủ lĩnh của tổ chức này có thể qua được cửa ải vấn tâm.
Cho nên, giả sử người chú thích chưa từng nhìn thấy Hồng Liên Nghiệp Hỏa của Phật gia, Khánh Trần nghi ngờ Phật gia cũng không thông qua vấn tâm, chỉ giả vờ đã thông qua để nắm toàn bộ tổ chức trong tay thôi.
Nếu như tất cả manh mối đều đúng sẽ giống như Khánh Trần đoán.
Như vậy, rất có thể thuật hô hấp mà Kỵ Sĩ sử dụng bây giờ thật sự là “mười hai Kỵ Sĩ cuối cùng” cướp được ở trong núi tuyết.
Hơn nữa Nhất đã nói, các Kỵ Sĩ làm một tổ chức cực kì tàn bạo bị thương nặng, có vẻ như đã chứng minh được sự tàn bạo này từ ông cụ Lý thị rồi.
Dù hành vi cướp giật của người khác không tốt lắm, nhưng Khánh Trần nghĩ đến vị Phật gia kia phải đồng thời đối mặt với mười hai cao thủ cấp A, suýt nữa cười ra tiếng.
Dù sao hắn cũng không phải người tốt lành gì, đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ cướp.
Khánh Trần cẩn thận nhớ lại, Lý Thúc Đồng đã nói rốt cuộc Kỵ Sĩ tin vào cái gì chưa nhỉ?
Các Kỵ Sĩ khắc chữ lên vách đá Thanh Sơn dựng đứng: Chỉ có tín ngưỡng bất diệt mãi mãi với năm tháng.
Như vậy tín ngưỡng này là gì? Là tuổi trẻ vĩnh viễn.
Thứ quan trọng nhất của tuổi trẻ là gì? Là dũng khí không hề hối hận.
Hình như từ trước đến nay sư phụ chưa từng nói sẽ để hắn thành một người chính trực, chính trực chỉ là đánh giá của người bên ngoài với Kỵ Sĩ thôi.
Cho nên, cướp thì cứ cướp, không nên hối hận, đây chính là niềm tin của Kỵ Sĩ.
Khánh Trần cảm thấy mình đã hiểu.
Nhưng mà hắn vẫn không rõ một điều, mười hai Kỵ Sĩ đã bắt Phật gia của tổ chức thần bí đi, còn lấy được phần 4 thuật hô hấp, vì sao không lấy được ba mục trước? Hoặc là cũng đã lấy được, chỉ là cảm thấy ba mục trước không có tác dụng?
Rất có thể là Phật gia cố ý chỉ cho phần 4 thuật hô hấp!
Phật gia biết rõ cửa ải vấn tâm khủng bố cỡ nào, cho nên muốn mượn nó để hại chết Kỵ Sĩ.
Chỉ là Phật gia không nghĩ tới, tổ tiên của Kỵ Sĩ là Tần Sênh giữ vững lòng tin, không chỉ nắm giữ phần 4 thuật hô hấp, không bị biến thành ngu dại, ngược lại còn dẫn Kỵ Sĩ bước lên con đường mới.
Lý Thúc Đồng hoàn thành khiêu chiến bảy lần sinh tử quan, cũng đã lên Bán Thần, đạt tiêu chuẩn trong Chuẩn Đề Pháp, đã có thể tính là thành quả vẹn toàn rồi.
Mà khoan, Khánh Trần cảm thấy không đúng.
Trong tổ chức thần bí kia có rất nhiều người nắm giữ ba phần trước của thuật hô hấp, Kỵ Sĩ sẽ không sơ ý đến mức không đi tìm những người khác để xác minh.
Cho nên, tất nhiên tổ tiên Kỵ Sĩ đã phải trải qua ba phần thuật hô hấp kia trước.
Dù sao cũng nhàn rỗi.
Mười hai cao thủ cấp A đi cướp một tổ chức nhỏ mà người mạnh nhất cũng chỉ có cấp B, cướp xong mà còn bỏ sót gì đó cực kì không phù hợp với phong cách của Kỵ Sĩ…
Khánh Trần nghi ngờ lúc ấy Kỵ Sĩ đã bắt rất nhiều thành viên của tổ chức thần bí, có điều bởi vì Phật gia quá quan trọng, cho nên trong sách nhỏ chỉ ghi chép chuyện Phật gia bị bắt, chứ không ghi chép việc những người khác bị bắt thôi.
Vậy vì sao tổ chức Kỵ Sĩ lại không truyền thừa ba phần trước của thuật hô hấp?
Khánh Trần đoán: Ba phần trước của thuật hô hấp dùng để rèn luyện “điểm rơi” và “khí mạch”, để thay đổi cơ thể.
Nếu như đã rèn luyện cơ thể rồi, Kỵ Sĩ sẽ không còn là người bình thường nữa.
Phần 4 thuật hô hấp lại trái ngược, có thể đóng khóa gen, lại không có cách nào tiêu tan “điểm rơi” và “khí mạch” sau khi rèn luyện, thế là Kỵ Sĩ sẽ không có cách nào trở về người bình thường, cũng không có cách nào tiếp tục hoàn thành hạng sinh tử quan tiếp theo.
Hoàn thành cũng vô dụng.
Chân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần xuất hiện sau hạng sinh tử quan thứ nhất, có thể dùng để cắn nuốt khí sinh ra từ ba phần trước của thuật hô hấp, từ đó đề phòng ngừa rèn luyện “điểm rơi” và “khí mạch”, đề phòng mình tự tay cắt đứt con đường tu hành của mình.
Nhưng vấn đề là sau khi những Kỵ Sĩ khác cấp B đều có thể dùng ba phần trước của thật hô hấp để làm chân khí Kỵ Sĩ lớn mạnh mà, vì sao lại thất truyền chứ?
Chẳng lẽ những Kỵ Sĩ khác không có cách nào hấp thu khi sinh ra từ ba phần trước của thật hô hấp sao?
Khánh Trần không biết hắn là một ngoại lệ, cho nên không thể lấy hắn làm ví dụ để suy đoán chuyện của tất cả Kỵ Sĩ được.
Có thể là đáp án này, cũng có thể là không phải.
Những việc xảy ra trong núi tuyết Tây Nam quá xa xưa, Khánh Trần không thể biết được rốt cuộc lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, hắn ở ngàn năm sau chỉ có thể suy đoán.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đúng là phương pháp tu hành này khiến hắn rất bất ngờ.
Khánh Trần nếm thử phần 1, phần 2, phần 3 thuật hô hấp theo thứ tự, nhưng hiệu quả cũng không khác mấy, chỉ có tác dụng làm lớn mạnh chân khí Kỵ Sĩ thôi.
Hôm nay truyện sẽ lên 7 chương, phân đoạn cực kỳ gây cấn khi đây là lần đầu Bạch Trú đụng độ trực diện với Huyễn Vũ! Mời các bạn đón đọc!
Chương 647: Xếp Hạng Theo Cúp Ngực Sao?
Hắn lại thử giữ phần 1 thuật hô hấp để vào thế giới thần bí “Lấy Đức Phục Người”, sau đó xác nhận mình tu hành ở thế giới thần bí cũng có thể gia tăng chân khí Kỵ Sĩ bất kì lúc nào.
Dù chậm chạp, nhưng chỉ cần có tiến triển, Khánh Trần cũng sẽ kiên trì.
Hắn phán đoán đại khái về tốc độ chân khí tăng trưởng, nhiều nhất là nửa năm sau, hắn sẽ có thể để chân khí Kỵ Sĩ lan ra toàn thân!
Cũng không biết đến lúc đó có thể tạo một bất ngờ cho sư phụ không.
Mà điều quan trọng nhất chính là, lúc đa số người du hành thời gian khác còn đang rầu rĩ vì không có đường tắt để tu hành, Khánh Trần đã thừa đường tắt để dạy người khác.
Muốn tạo ra uy tín ở học đường Lý thị, để đám con cháu Lý thị đoàn kết lại, ắt không thể thiếu Chuẩn Đề Pháp.
Nhưng vào lúc này, trong hệ thống nhóm chat mà Nhất lập ra, Lưu Đức Trụ đang nói chuyện riêng với tài khoản ông chủ:
“Ông chủ, ta muốn bàn một chuyện này với ngài.”
Ông chủ:
“Chuyện gì?”
Lưu Đức Trụ:
“Ông chủ, ta nghe nói mấy người Hồ Tiểu Ngưu đi theo Khánh Trần huấn luyện, là thế này, ta cũng muốn đi cùng…”
Ông chủ:
“Ngươi đã là cấp C, huấn luyện bình thường không có tác dụng với ngươi.”
Lưu Đức Trụ:
“Ta biết có lẽ huấn luyện bình thường vô dụng với mình, nhưng ta cũng muốn học tập vài kĩ năng giết địch…Hơn nữa, mọi người đều huấn luyện, có mỗi ta không, cảm giác có vẻ không hoà nhập lắm, không được tự nhiên.”
Khánh Trần cân nhắc một chút:
“Hôm nay ngươi đi huấn luyện với Khánh Trần một ngày trước đã, sáu giờ sáng đến nhà Khánh Trần tập hợp.
Thật ra ta vốn định xây xong căn cứ tổ chức mới để ngươi đi huấn luyện, dù sao ngươi cách nhà Khánh Trần hơi xa, nhưng nếu ngươi đã yêu cầu, vậy không được kêu khổ, phải nghe theo sự sắp xếp của Khánh Trần.”
Lưu Đức Trụ vô cùng mừng rỡ:
“Ừm, nhất định ta sẽ làm theo, tuyệt đối không oán giận, ông chủ nghỉ ngơi sớm một chút, chúc ông chủ cả đời bình an!”
Ngay trong hoa viên Hưng Long, ở nhà Lưu Đức Trụ.
Lúc hắn đang hưng phấn, Lưu Hữu Tài đẩy cửa phòng ra hiếu kì hỏi:
“Đã trễ như vậy mà còn chưa ngủ?”
Lưu Đức Trụ nhìn đồng hồ, vậy mà đã sắp 3 giờ rồi.
Hắn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Cha, chúng ta có tiền rồi.”
Lưu Hữu Tài giật mình:
“Thằng bé ngốc này nói mê sảng gì vậy?”
“Thật sự có tiền.”
Lưu Đức Trụ mở ngân hàng trên điện thoại của mình ra cho Lưu Hữu Tài nhìn số dư còn lại:
“Tổ chức của chúng ta vừa mới làm xong một vụ giao dịch, ông chủ thưởng ta một triệu, hẳn một triệu đấy!”
Lưu Hữu Tài đắn đo:
“Làm giao dịch gì mà một đơn có thể thưởng cho ngươi nhiều như vậy?”
“Giao dịch 25 triệu.”
Lưu Đức Trụ thấp giọng nói:
“Không chỉ là 1 triệu lần này, về sau mỗi tuần đều có thu nhập cố định 100 nghìn, là mỗi tuần!”
Lưu Hữu Tài càng thêm đắn đo:
“Nhà họ Lưu chúng ta không thể làm chuyện nhận hối lộ trái pháp luật đâu.”
“Dĩ nhiên không phải rồi.”
Lưu Đức Trụ ngẫm nghĩ rồi nói:
“Không nói cho ngươi tình hình cụ thể được, đây là bí mật của tổ chức chúng ta, nhưng cha cứ yên tâm, ta tuyệt đối không phạm pháp, hơn nữa còn làm chuyện tốt.”
Lưu Đức Trụ nghĩ thầm, nếu như trừ việc cố ý diễn kịch dọa Trương Thừa Trạch, cùng với dí dao vào cổ Trương Thừa Trạch ra thì đúng là không phạm pháp.
Hắn nói với Lưu Hữu Tài:
“Cha, ngày mai ta chuyển số tiền kia cho ngươi, ngươi và mẹ đi xem nhà, chúng ta dọn đến khu dân cư có thang máy, để mẹ đỡ bị đau đầu gối mỗi ngày!”
“Thôi đi, tiền này để mẹ ngươi giữ, để ngươi cưới vợ.”
Lưu Hữu Tài nói.
“Không được.”
Lưu Đức Trụ lắc đầu:
“Nếu các ngươi không nỡ mua, ta sẽ tự đi mua.
Đúng rồi, bắt đầu từ hôm nay cha không cần làm bữa sáng cho ta nữa, 5 rưỡi sáng mỗi ngày ta đã phải ra ngoài, để một cao thủ trong tổ chức huấn luyện.”
“Cao thủ gì?”
Lưu Hữu Tài nghi ngờ:
“Ta thấy bên ngoài nói ngươi mới là cao thủ.”
Lưu Đức Trụ nhớ lại sức lực linh thẳng thắn dứt khoát của Khánh Trần lúc giết người ở núi Lão Quân, lập tức lắc đầu:
“Trong tổ chức có người lợi hại hơn ta.”
Lưu Hữu Tài tò mò:
“Ngươi là cấp bậc gì?”
“Cấp C.”
“Vậy cao thủ này là cấp bậc gì?”
“Cấp E.”
Lưu Hữu Tài cau mày, trầm mặc một hồi lâu:
“Ta hiểu rồi, tổ chức của các ngươi…xếp cấp bậc theo cúp ngực sao?”
Lưu Đức Trụ:
“???”
Đếm ngược trở về 160:00:00.
8 giờ sáng, Khánh Trần đeo một cái ba lô cũ nát đến đường sắt cao tốc Long Môn ở Lạc Thành.
Giáo viên toán Điền Hải Long, còn có Từ Tử Mặc, Vương Giáp Nhạc, Chu Huyền Ưng, Hạ Tiểu Nhiễm đã tập hợp trước ở cửa.
“Khánh Trần, bên này!”
Điền Hải Long vẫy tay nói:
“Ta còn lo ngươi không tới chứ, có cầm thẻ căn cước không?”
“Có.”
Khánh Trần đánh giá mấy người, bình tĩnh đáp:
“Không phải hẹn 8 rưỡi ở đường sắt cao tốc sao, sao các ngươi tới sớm vậy.”
Từ Tử Mặc đáp:
“Bình thường sáu rưỡi sáng đã dậy học tiếng anh, thành đồng hồ sinh học rồi, nên mới tới sớm một chút.”
Chương 648: Bức Thư Bên Gối
“Để thừa nhiều thời gian một chút mà, hôm nay sau khi chúng ta đến Hàm Thành sẽ ở trong một khách sạn nhỏ, vì để các ngươi có thể nghỉ ngơi thật tốt, trường học đã đặt phòng đơn cho mọi người, không cần ở chung.”
Điền Hải Long cười nói:
“Khánh Trần, ngươi chuẩn bị thế nào rồi?”
Bốn học sinh còn lại nhìn Điền Hải Long một chút, trong lòng tự nhủ lúc trước ngươi cũng không hỏi những người khác chuẩn bị thế nào, chỉ hỏi mỗi Khánh Trần là sao.
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Chuẩn bị kha khá rồi, hẳn là có thể vào vòng trong.”
“Tốt, chúng ta vào thôi.”
Điền Hải Long dẫn đội vào ga đường sắt cao tốc.
Đến khi mọi người đã vào chỗ, Khánh Trần chỉ xem dự báo thời tiết một lúc rồi lặng lẽ ngắm mắt nghỉ ngơi, tiến vào bên trong thế giới thần bí “Lấy Đức Phục Người”.
Cùng lúc đó, từ đầu tới cuối hắn vẫn duy trì tần số hô hấp kì quái.
Mọi người lên xe, lấy đồ ăn vặt, hoa quả mà phụ huynh nhà mình đã chuẩn bị sẵn ra, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.
Từ Tử Mặc ngồi bên cạnh Khánh Trần, lặng lẽ đánh giá thiếu niên bên cạnh, nhìn ba lô cũ nát của đối phương…
Từ rất lâu trước đây nàng đã thấy cái ba lô này rồi, trong ấn tượng, ngày đầu tiên Khánh Trần nhập học lớp 10 trường ngoại ngữ Lạc Thành đã đeo nó.
Rất nhiều người không biết, Khánh Trần xếp thứ nhất lúc tuyển sinh, từ điểm ngữ văn ra thì toàn là điểm cao nhất, được miễn giảm một nửa học phí.
Từ Tử Mặc biết chuyện này, cho nên nàng đã chú ý tới Khánh Trần sớm hơn những người khác.
Hơn một năm qua, Khánh Trần không thay đổi, cái ba lô này lại càng ngày càng rách.
Nàng nhớ lại lời đồn về Khánh Trần ở trong trường, tự nhủ chắc chắn bạn học này không thể mua được nhiều đồ ăn vặt giống những bạn khác.
Từ Tử Mặc do dự một chút, nàng lấy một gói khoai tây chiên từ trong túi mình ra, muốn đưa cho Khánh Trần.
Nhưng khi nàng nghĩ đến lần trước Khánh Trần từ chối mình ở cửa lớp thì lại do dự.
Thiếu nữ này là một trong những người sáng chói nhất ở trường, từ trước đến nay chưa bị ai từ chối, cho nên sau khi bị từ chối mới muốn lùi bước.
Nhưng do dự mãi, Từ Tử Mặc vẫn nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Khánh Trần:
“Bạn Khánh Trần, ngươi ăn khoai tây chiên không?”
Khánh Trần vẫn không thèm mở mắt:
“Không cần, cảm ơn.”
Từ Tử Mặc nhếch miệng lên, nàng đã nghe bốn chữ này không cần, cảm ơn này rất nhiều lần rồi, giống như thiếu niên này chỉ biết nói bốn chữ đó vậy.
Nhưng nàng không biết là lúc này Khánh Trần đã không thiếu tiền, thậm chí còn giàu hơn đa số học sinh khác.
Lúc những bạn khác còn đang mong chờ kì thi và thành tích, hắn đã bắt đầu tính toán cho tương lai của một tổ chức rồi.
Từ Tử Mặc chỉ nhận biết một mặt ở trường học của Khánh Trần thôi.
Mà một mặt ở bên ngoài không muốn để ai biết lại chính là thế giới mà nàng không thể tiếp xúc.
Trong lúc đó, Khánh Trần mở ba lô ra một lần, kết quả Từ Tử Mặc kinh ngạc nhìn thấy bên trong tràn đầy đồ ăn vặt.
Không có sách vở, không có bài thi, chỉ có đồ ăn vặt.
Lại thấy Khánh Trần lấy một tờ giấy nhỏ từ trong túi ra, phía trên là chữ viết xiêu vẹo của Lý Đồng Vân: Khánh Trần ca ca cố lên!
Khánh Trần hiểu ý cười một tiếng, tất cả đồ ăn vặt trong ba lô đều là Tiểu Đồng Vân bảo Giang Tuyết mua cho hắn.
Hắn nói, Hàm Thành cách đây rất gần, ngồi đường sắt cao tốc nửa giờ đã đến, không cần mang cái gì cả.
Nhưng Tiểu Đồng Vân nói không được, mọi người đi xa nhà đều phải cầm theo đồ ăn vặt, trước kia không có ai chuẩn bị cho ngươi, về sau cứ để ta chuẩn bị đi.
Khánh Trần ngại vướng víu.
Tiểu Đồng Vân còn suýt nữa nổi giận với Khánh Trần vì việc đó, kiểu gì cũng phải bắt hắn ăn hết đồ ăn vặt!
Từ Tử Mặc vụng trộm mắt liếc thấy nội dung trên tờ giấy, lập tức cảm thấy phức tạp, đây không phải là bạn gái của Khánh Trần chứ?
Cũng chưa nghe nói về chuyện này ở trường.
Giữa trưa mới đến Hàm Thành, trên bầu trời dày đặc mây đen, giống như bị bịt kín một miếng vải đen vậy.
Khánh Trần cau mày, thời tiết này khiến hắn cảm thấy nặng nề.
Lại nhìn xung quanh, lúc hắn ra ga bỗng nhiên cố gắng kéo khoảng cách với các bạn khác, hai bên giống như người xa lạ không quen nhau vậy.
Vương Giáp Nhạc nhỏ giọng nói thầm:
“Vì sao bạn Khánh Trần luôn luôn xa lánh mọi người?”
Hạ Tiểu Nhiễm cười:
“Đã sớm nghe nói hắn rất quái gở, không cần để ý, học sinh giỏi mà, dở hơi là rất bình thường.”
Từ Tử Mặc nghe vậy thì quay đầu nhìn Khánh Trần, không ngờ phát hiện sắc mặt Khánh Trần rất nghiêm túc, giống như có tâm sự gì.
Đến khi tới khách sạn, Khánh Trần lên tiếng chào hỏi với những người khác rồi về phòng mình, điện thoại của hắn đột nhiên rung lên.
Trong hệ thống nhóm chat của Bạch Trú, Lưu Đức Trụ nói chuyện riêng với hắn:
“Ông chủ, trưa nay ta về nhà ăn cơm, phát hiện bên cạnh gối đầu có mấy bức thư.”
Chương 649: Kế Hoạch Lớn Hơn
Khánh Trần bình tĩnh trả lời:
“Viết cái gì?”
Lưu Đức Trụ:
“Bức thư thứ nhất: Khánh Trần là cấp dưới đắc lực nhất của ngươi đúng không?”
Lưu Đức Trụ:
“Bức thư thứ hai, chuyện máu nhuộm đường Hành Thự khiến ta rất tức giận.”
Lưu Đức Trụ:
“Bức thư thứ ba, bao nhiêu cấp dưới của ta đều chết ở Lạc Thành, ta rất khó chịu.”
Lưu Đức Trụ:
“Bức thư thứ tư, bây giờ Khánh Trần đã rời khỏi Lạc Thành, ta quyết định để ngươi khổ sở một chút.”
Lưu Đức Trụ:
“Ông chủ, từ bốn bức thư này, có phải Huyễn Vũ muốn ra tay với Khánh Trần không, ta nghe nói hôm nay hắn đi Hàm Thành, chuẩn bị tham gia cuộc thi toán học ngày mai.”
Ông chủ:
“Ừm, ta đã biết.”
Lưu Đức Trụ:
“Ông chủ, có cần ta tới Hàm Thành cứu viện ngay không, ta có thể phụ trách hộ tống bạn Khánh Trần trở về, ngài yên tâm, chỉ cần ta còn sống, chắc chắn sẽ đưa hắn về.”
Ông chủ:
“Đánh lạc hướng thôi, đối phương chủ động tuyên chiến chính là muốn dùng Khánh Trần dẫn chúng ta ra khỏi Lạc thành, bây giờ ta nghi ngờ Hàm Thành chính là thành phố Huyễn Vũ ở, là sân nhà của hắn.”
Đối phương không lặng lẽ giết chết “Khánh Trần”, mà thông báo cho toàn bộ tổ chức Bạch Trú qua cách viết thư, để “ông chủ” biết Huyễn Vũ muốn giết Khánh Trần ở Hàm Thành.
Đây là có mưu đồ lớn hơn.
Khánh Trần ngẫm nghĩ, dặn dò Lưu Đức Trụ một vài chuyện rồi tắt màn hình điện thoại đi.
Hắn đã đoán được điều Lưu Đức Trụ nói rồi.
Bởi vì hắn vừa đến ga đường sắt cao tốc Hàm Dương thì phát hiện có người theo dõi mình.
Cho nên, hắn mới cố gắng giữ một khoảng cách và xa lánh những bạn học khác, tránh ảnh hưởng đến người vô tội.
“Về Lạc Thành sao?”
Khánh Trần suy nghĩ:
“Chắc không về được rồi.”
Huyễn Vũ muốn đánh lạc hướng, đương nhiên sẽ giữ Khánh Trần lại để thu hút người của Bạch Trú đến Hàm Thành.
Nhưng nếu Khánh Trần muốn về Lạc Thành, nhất định đối phương sẽ ra tay ngay lập tức.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần đã bình tĩnh lại.
Hắn giống như đang ở giữa vòi rồng áp suất thấp, càng rơi vào tâm bão lại càng bình tĩnh.
….
Khánh Trần bị Huyễn Vũ uy hiếp, hắn có thể đi được không?
Đương nhiên có thể.
Dùng vật cấm kị ACE-005 đổi khuôn mặt cho mình, rồi đến ga đường sắt cao tốc, hắn không tin Huyễn Vũ to gan đến mức dám giết hắn ở một nơi có nhiều người như vậy.
Nhưng hắn không muốn.
Vì hắn vẫn luôn chú ý đến dự báo thời tiết, bắt đầu từ tối hôm nay, toàn bộ khu vực phía bắc Hoàng Hà sẽ giảm nhiệt độ xuống đến dưới 0 độ.
Không chừng sẽ còn đón chào trận tuyết lớn đầu tiên của mùa đông ở thế giới bên ngoài.
Có nghĩa là chỗ thích hợp nhất để hắn hoàn thành sinh tử quan sẽ bắt đầu kết băng từ tối hôm nay.
Sau đó mãi đến mùa xuân sang năm mới bắt đầu tan.
Nếu như ngửa lưng nhảy cầu từ độ cao 70 mét, chỉ cần không cẩn thận sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Như vậy sau khi mặt hồ kết băng, căn bản không cần suy nghĩ về sinh tử quan nữa.
Khánh Trần đã thử tìm kiến chỗ khác, xem phương nam có phù hợp với điều kiện không…
Đáp án là không có, địa hình ở những chỗ đó khác hẳn với nơi hắn từng huấn luyện, độ cao hoặc là thấp hơn 70 mét, hoặc là cao tới 93 mét.
Cho nên, nếu như hắn muốn hoàn thành khiêu chiến sinh tử quan trong vòng 7 ngày, sau đó lấy trình độ cấp D trở lại thế giới bên trong.
Đêm nay, nhất định hắn phải thả người nhảy một cái.
Mặc dù đêm nay rất nguy hiểm, nhưng ai nói người gặp nguy hiểm đêm nay nhất định là hắn?
Đối với Khánh Trần mà nói, có một số việc rất đơn giản, nếu trước mặt ngươi chỉ có con đường này, như vậy điều ngươi có thể làm chính là tiêu diệt hết chướng ngại trên con đường đó.
Hắn chậm rãi nằm trên giường lớn trong khách sạn, nhắm mắt lại, bình tĩnh nhảy từ độ cao 70 mét xuống.
Cảm giác mất trọng lượng rơi thẳng xuống khiến người ta có chút choáng váng.
Nhưng lại làm kẻ khác phấn khởi.
Chạng vạng tối, các học sinh tụ tập trong phòng Điền Hải Long để chuẩn bị lần cuối cùng.
Chỉ có Khánh Trần không đến.
Điền Hải Long có chút tiếc hận:
“Thật ra các ngươi đã tham gia rất nhiều kì thi, những người thầy như chúng ta cũng không theo kịp, cho nên một buổi chiều cuối cùng này không thể dạy các ngươi thêm mấy.”
Trên thực tế, Điền Hải Long đang nói đến một tình trạng phổ biến, những giáo viên hiểu nhất về Orsay, hoặc là ở trong trường cấp ba tốt nhất, hoặc là ở trường đào tạo tư nhân.
Muốn tham gia kì thi, chỉ dựa vào giáo viên trường công bình thường thì chắc chắn là không được.
Từ Tử Mặc đột nhiên nói:
“Thầy Điền, vậy có thể để Khánh Trần đến giảng đề cho chúng ta không?”
Mấy học sinh khác kinh ngạc nhìn Từ Tử Mặc, họ cũng không chú ý đến Khánh Trần mấy, cho nên chỉ cảm thấy Từ Tử Mặc hơi khoa trương.
Mặc dù trong trường có lời đồn về Khánh Trần, nhưng thầy giáo còn không dạy được, để học sinh đến dạy học sinh có tác dụng không?
Từ Tử Mặc nhìn thấy ánh mắt chất vấn xung quanh thì do dự một chút rồi nói:
“Chắc chắn sẽ có tác dụng, các ngươi không hiểu nhiều về bạn Khánh Trần, thành tích của hắn còn tốt hơn tưởng tượng, đúng không thầy Điền? Nếu không nhà trường cũng sẽ không bảo hắn tới tham gia kì thi này, ta biết, lần này người nhà trường mong chờ nhất chính là hắn.”
Chương 650: Người Theo Dõi
Điền Hải Long cười:
“Thật ra ta cũng nghĩ giống ngươi, chỉ là lúc trưa ta đã hỏi hắn, hắn nói không có thời gian.
Đi thôi, cầm phiếu ăn buffet ta đã cho các ngươi, cơm tối ở tầng 2 khách sạn.”
Lúc họ đến sảnh ăn buffet ở tầng 2, lại phát hiện Khánh Trần đang ngồi trong đó nhìn chằm chằm một bản đồ Hàm Thành, cũng không biết hắn mua bản đồ này ở đâu.
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn về phía bốn người Điền Hải Long.
Các bạn học muốn chào hỏi hắn, kết quả Khánh Trần đã cúi đầu một lần nữa, giống như căn bản không biết họ vậy.
Một màn này khiến các bạn học thấy hơi xấu hổ, đến mức Vương Giáp Nhạc phải hậm hực buông cánh tay chuẩn bị vẫy xuống.
“Bạn Khánh Trần vẫn luôn quái gở như thế?”
Vương Giáp Nhạc thấy hơi khó hiểu, hắn cũng đã được nghe nói về Khánh Trần, nhưng trong lời đồn, mặc dù người bạn này rất lạnh lùng, nhưng cũng không đến mức thế này.
Hạ Tiểu Nhiễm bĩu môi, đi lấy đĩa chọn thức ăn cho mình.
Không lâu sau, mấy người Điền Hải Long, Vương Giáp Nhạc, Hạ Tiểu Nhiễm ngồi một bàn, Khánh Trần thì ngồi riêng một bàn.
Hạ Tiểu Nhiễm nói thầm:
“Cứ như mọi người không hề đi cùng nhau vậy…Từ Tử Mặc, có phải hắn đang cố ý tránh né ngươi không? Ta nghe nói, mấy ngày trước ngươi đến cửa lớp hỏi bài hắn, kết quả bị hắn làm cho rất khó chịu.”
Từ Tử Mặc ngẫm nghĩ, nhìn về phía Hạ Tiểu Nhiễm nói:
“Không có chuyện gì đâu, là vấn đề của chính ta, hôm nay bạn Khánh Trần có chút khác thường, ta nghĩ có thể là sắp thi, cho nên hơi khẩn trương.”
Hạ Tiểu Nhiễm gắp bông cải xanh trong đĩa ra:
“Còn nói đỡ cho hắn chứ…thôi không trò chuyện về Khánh Trần nữa, các ngươi cũng nghe nói về chuyện ở đường Hành Thự mấy ngày sự tình đúng không, có người muốn bắt cóc Nam Canh Thần, kết quả bị ông chủ trong tổ chức của Nam Canh Thần bắn lén chết.”
Hạ Tiểu Nhiễm không biết là, nàng luôn miệng nói không trò chuyện về Khánh Trần nữa, kết quả vẫn đang nói về Khánh Trần.
Từ Tử Mặc cũng biết chuyện này, hoặc có thể nói là cả trường ngoại ngữ Lạc Thành đều biết, bởi vì chuyện này xảy ra lúc các học sinh tan học.
Hạ Tiểu Nhiễm:
“Ngươi nói xem tại sao chúng ta không trở thành người du hành chứ, so với việc học, trở thành người du hành thú vị hơn.”
Điền Hải Long cười nói:
“Ngươi muốn nói như vậy, dù sao cũng phải tránh mặt giáo viên trong trường chứ, ngươi là top 10 trong khối, học giỏi mới là việc chính.”
Trong lúc nói chuyện, có vẻ Khánh Trần đã ăn cơm xong, mắt nhìn thẳng đi ra khỏi phòng ăn.
Từ Tử Mặc nhìn bóng lưng hắn, bỗng nhiên nói với những bạn học khác:
“Ta ăn no rồi, các ngươi tiếp tục ăn đi, ta trở về phòng trước.”
Nàng đi theo Khánh Trần vào giữa thang máy, lại phát hiện Khánh Trần đã lên tầng năm trước, tất cả họ đều ở tầng năm.
Từ Tử Mặc đi vào thang máy, kết quả vừa ra khỏi thang máy đã bị một người đứng cạnh đó bịt kín miệng, kéo vào lối thoát hiểm bên cạnh thang máy.
Nữ sinh hoảng sợ, nhưng cho dù nàng giãy giụa như thế nào cũng không thoát khỏi được cánh tay và bàn tay đang khoá nàng lại.
“Suỵt.”
Từ Tử Mặc nhận ra giọng nói này, đợi đến khi bàn tay đang bịt miệng nàng hơi buông ra, nữ sinh mới có cơ hội quay đầu lại nhìn khuôn mặt của Khánh Trần dưới ánh sáng mờ tối trong lối thoát hiểm.
Chỉ là Khánh Trần cũng không nhìn nàng, mà đang yên lặng suy nghĩ cái gì.
Từ Tử Mặc phát hiện, dường như thiếu niên này luôn luôn tự hỏi, chưa bao giờ dừng lại.
Một giây sau, có tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang phía dưới lối thoát hiểm.
Ai rảnh rỗi không đi thang máy mà lại đi cầu thang chứ?
Một bên khác, ở ga tàu cao tốc phía bắc chuyến G3171 từ Lạc Thành đến Hàm Thành.
Lưu Đức Trụ trốn học không mang theo hành lí gì cả, hắn vội đi ra ngoài.
Đám người chậm rãi đi ra khỏi ga, bóng dáng của Lưu Đức Trụ có vẻ rất vội.
Không ai biết, ngay trong đám người chen chúc này có hai người trẻ tuổi tai nghe bluetooth, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lưu Đức Trụ.
Hoàng hôn vừa biến mất, mây đen bao phủ trên bầu trời, không nhìn thấy mặt trăng.
“Mục tiêu số 2 đã đến ga phía bắc Hàm Thành, đang ra khỏi ga.
Ông chủ, rất có thể là hắn muốn đến khách sạn gặp mục tiêu số 1.”
Một thanh niên nói.
Trong tai nghe bluetooth truyền đến tiếng cười:
“Quả nhiên đã cắn câu rồi, nhìn chằm chằm hắn, hắn đi nơi nào các ngươi cũng phải đi theo.
Hôm nay chúng ta sẽ diễn một màn đánh điểm, diệt viện, không chỉ có Khánh Trần phải chết, mà Lưu Đức Trụ và ông chủ phía sau họ đều phải chết.”
“Đã rõ, nhưng mà ông chủ, chưa rõ thực lực của mục tiêu số 2, căn cứ vào quan sát lần trước, hẳn là đã thức tỉnh nguyên tố hỏa, có lẽ hai người chúng ta không giải quyết được.”
Người trẻ tuổi nói.
Trong tai nghe bluetooth vang lên:
“Không cần lo, còn cao thủ đang đến chỗ các ngươi, họ cách ga phía bắc Hàm Thành rất gần rồi, Lưu Đức Trụ không chạy thoát được đâu.
Hai người các ngươi chỉ cần theo sát hắn.
Đêm nay, ta đã chuẩn bị cho họ một món quà lớn.”
“Đã rõ.”
Người trẻ tuổi nói, nhìn tên đồng bọn đi cùng từ Lạc Thành tới, hai người yên lặng đi sau lưng Lưu Đức Trụ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










