- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 66 : Bạch Trú Xin Chào (c651-c660)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 66 : Bạch Trú Xin Chào (c651-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 651: Bạch Trú Xin Chào
Lúc này, trong tai nghe bluetooth lại truyền tới một giọng nói xa lạ:
“Ông chủ, tay bắn tỉa của tổ chức họ thì sao, việc này không dễ xử lý lắm.”
“Không cần lo lắng.”
Có người nói trong tai nghe bluetooth:
“Lựa chọn thời gian này để họ tới cứu viện, chính là vì để họ đến bằng tàu cao tốc, muốn ngồi phương tiện giao thông khác cũng không kịp.
Nếu đã ngồi tàu cao tốc, sao súng bắn tỉa công phá có thể đi qua nổi cửa an ninh được?”
Nhưng mà đúng lúc này, Lưu Đức Trụ đột nhiên đứng yên ở cửa ga phía bắc Hàm Thành.
Hắn bất động, hai tên người trẻ tuổi sau lưng cũng không động đậy nữa.
Ba người cứ giằng co từ xa như vậy, giống như ba bức tượng trong đám hành khác qua lại như nước chảy.
Lúc các hành khách đi ngang qua họ còn thi nhau lách qua, giống như nước sông gặp đá ngầm bên trong lòng sông vậy .
Ở giữa ba người như có một từ trường kì lạ, có thể khống chế biển người mênh mông ra khỏi ga.
“Ông chủ, mục tiêu số 2 không đi nữa, có thể là đang chờ ai đó, cũng có thể là đã phát hiện ra chúng ta.”
Một người thanh niên khẽ nói.
“Quan sát trước đã.”
Trong tai nghe bluetooth vang lên:
“Chú ý quan sát, chắc hẳn xung quanh có người đang trao đổi ánh mắt, trò chuyện với mục tiêu số 2, mặc kệ người trò chuyện là hình ảnh gì, cũng có thể là đồng bạn của hắn.
Vì để tránh bị chúng ta phát hiện, có lẽ đồng bạn của hắn cũng đi cùng một chiếc xe.”
Thời gian từ từ trôi qua, nhưng Lưu Đức Trụ vẫn cứ yên lặng đứng ở nơi đó, không nhìn điện thoại, không trò chuyện với ai cả, cái gì cũng không làm.
Dần dài, người trẻ tuổi phụ trách theo dõi Lưu Đức Trụ cảm thấy không thích hợp:
“Ông chủ, ta cảm thấy có gì đó quái lạ, cứ như Lưu Đức Trụ này không có ý định ra khỏi ga vậy.”
“Chờ đi, người trợ giúp các ngươi đã đến bên ngoài cửa ga phía bắc Hàm Thành rồi đấy.”
Có người nhẹ nói trong tai nghe Bluetooth.
Vừa dứt lời, Lưu Đức Trụ bỗng nhiên quay lại, đi về phía hai người trẻ tuổi đối diện sau lưng.
Từ lúc Lưu Đức Trụ đứng yên đến khi quay người, vừa lúc là thời gian Khánh Trần ngồi xe về khách sạn Vienna, 31 phút.
“Ông chủ, hình như Lưu Đức Trụ đã phát hiện ra chúng ta.”
Cơ bắp cả người thanh niên kia căng cứng, như gặp đại địch.
Nhưng mà lúc Lưu Đức Trụ đi qua bên cạnh hai người lại không ra tay, hắn chỉ điềm nhiên chào hỏi hai người: “Bạch Trú xin chào các vị.”
Nói xong, Lưu Đức Trụ đi một mạch vào ga lần nữa, quét thẻ căn cước rồi lên một chuyến tàu cao tốc khác trở về Lạc Thành.
“Ông chủ, Lưu Đức Trụ về Lạc Thành, hắn lên tàu cao tốc G2206 rồi.”
Người trẻ tuổi gấp gáp nói.
“Trở về rồi?”
Ông chủ trong điện thoại cũng có chút bất ngờ:
“Sao lại trở về?”
“Thật đấy.”
Một người trẻ tuổi khác nói:
“Bây giờ chuyến G2206 đã đi, đúng là hắn đã trở về.”
“Hắn có làm chuyện gì kì lạ không?”
Ông chủ hỏi.
“Hắn nói…Bạch Trú xin chào các vị.”
Trong tai nghe Bluetooth, ông chủ kia trầm mặc nửa phút:
“Điệu hổ ly sơn.
Lưu Đức Trụ đến Hàm Thành chỉ để thu hút người chúng ta sắp xếp ở khách sạn Vienna đến ga tàu cao tốc, giúp Khánh Trần thoát thân.
Cũng tính toán thời gian rất chính xác, người của chúng ta vừa tới, Lưu Đức Trụ liền trở về.”
Ở trước một cái cửa sổ nào đó, cơ thể thon gầy tái nhợt kia bật cười:
“Bạch Trú? Tổ chức của các ngươi tên là Bạch Trú à.
Như vậy, có phải ông chủ Bạch Trú cũng đã đến Hàm Thành rồi không? Chắc hẳn còn chưa trở về.
Thú vị lắm.”
Trong lối thoát hiểm của khách sạn Vienna.
Dưới ánh sáng lờ mờ, tiếng bước chân bên dưới dừng lại ở tầng ba.
Mà tiếng bước chân này dừng bao lâu, Khánh Trần sẽ bịt miệng Từ Tử Mặc bấy lâu.
Từ Tử Mặc nháy mắt trong bóng đêm, nhìn chằm chằm Khánh Trần, nàng không biết đối phương đang chờ cái gì, cũng không biết đối phương muốn làm gì.
Nữ sinh chỉ cảm thấy những việc xảy ra đêm nay không hề giống cuộc sống học tập trước đây.
Giống như dùng ma trượng nhẹ nhàng điểm một cái lên bức tường trong quán bar, bức tường vỡ ra, mà ở mặt tường khác lại là thế giới ma pháp thần kỳ, Hẻm Xéo.
Nữ sinh với cuộc đời 17 năm trước chỉ biết học tập lại bị người ta đè vào góc tường, nhịp tim đang gia tốc, hơi thở trắng xoá từ giữa cánh mũi kết thành giọt sương giữa ngón tay Khánh Trần.
Từ Tử Mặc biết, lúc tiếng bước chân kia vang lên lần nữa, nàng sẽ được tận mắt chứng kiến một chuyện chưa từng xảy ra trong đời mình.
Nhưng không biết vì sao, nàng lại không hề sợ hãi.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng bước chân dừng ở tầng ba mới vang lên lần nữa, tiếng giày da dẫm lên bậc thang có vẻ cực kì đột ngột trong lối thoát hiểm trống trải.
Lúc này, Khánh Trần cũng động.
Thiếu niên đặt ngón trỏ lên miệng ra hiệu Từ Tử Mặc đừng lên tiếng, sau đó quay người xuống dưới tầng, không hề phát ra một tiếng bước chân nào.
Một giây sau, người đang lên tầng liền gặp thiếu niên xuống tầng 4
Đối phương căn bản không ngờ sẽ có người xuất hiện ở đây!
Chương 652: Bạch Trú Sẽ Chơi Tới Cùng
Sát thủ muốn rút súng từ dưới nách, nhưng hắn biết mình đã không kịp.
Trong nháy mắt Khánh Trần xuất hiện, thiếu niên nhanh như một bóng ma.
Khánh Trần bổ nhào từ trên cầu thang xuống phía trước với tốc độ và quán tính cực lớn, người vừa lên tầng kia vừa mới nhìn thấy thiếu niên, đã nghe thấy tiếng gió gào thét đập vào mặt rồi.
Trong chốc lát, thiếu niên giống như một đoàn tàu, ép sát thủ vào tường.
Một tiếng ầm vang, sát thủ chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị vỡ nát.
Khánh Trần xoay người lên trước, nửa quỳ trên mặt đất, trong bàn tay hắn xuất hiện một con dao ăn màu bạc trắng, hung ác đâm vào lá lách của sát thủ.
Sát thủ nằm trên mặt đất, đối mặt với Khánh Trần đang muốn đâm dao ăn vào người mình, hai tay ôm lấy phần bụng, ra sức hướng lên ngăn cản sức lực ép xuống của Khánh Trần.
Nhưng mà hắn chợt phát hiện, cho dù mình có cố gắng như thế nào, con dao ăn này vẫn đâm xuống.
Cuối cùng mũi đao đâm rách áo hắn, đâm rách da hắn, đâm vào hắn lá lách, máu tươi tuôn ra như bơm.
“Không được kêu.”
Khánh Trần buông lỏng tay cầm dao ăn, bình tĩnh nói.
Không phải hắn đang nói với sát thủ, mà nói với Từ Tử Mặc đi theo phía sau.
Nữ sinh đứng trên bậc thang, giật mình nhìn một màn này, tiếp theo nhìn thấy Khánh Trần lấy một khẩu súng lục giảm thanh từ dưới nách sát thủ.
Lúc này nàng đã hiểu, người bình thường không thể cầm theo súng lục giảm thanh.
“Ngươi…”
Từ Tử Mặc nói ra:
“Có cần ta tìm người giúp không?”
“Không cần, cảm ơn.”
Khánh Trần nói.
Từ Tử Mặc nhếch miệng lên, lại là bốn chữ này.
Nàng nhìn một màn máu tanh trước mắt, nhìn thiếu niên đứng bên cạnh thi thể của sát thủ, chưa bao giờ thấy rung động như lúc này.
Hoá ra đây chính là cảm giác xa cách, bởi vì họ thật sự không phải là người ở cùng một thế giới.
Họ cách mười ba bậc thang, lại giống như cách một con sông lớn hùng vĩ, không thể vượt qua.
Khánh Trần nhìn thoáng qua thi thể trên đất, nói với Từ Tử Mặc:
“Ngươi đi theo cầu thang này lên tầng hai, sau đó dẫn mấy người thầy Điền vào ngồi trong quán bar ở đại sảnh, không được đi lung tung, ở đó sẽ có người âm thầm bảo vệ các ngươi.”
Nói rồi, Khánh Trần lướt qua bên cạnh Từ Tử Mặc, chạy lên tầng một lần nữa.
“Ngươi…Ngươi đi đâu?”
Từ Tử Mặc giữ chặt ống tay áo của Khánh Trần:
“Ta hơi sợ.”
“Sợ hãi là cảm xúc vô dụng, cứ làm theo lời ta nói đi.”
Khánh Trần nói:
“Chắc hẳn còn có người ở trong phòng của chúng ta trên tầng năm, đối phương phát hiện ta chưa về phòng nên mới lên tầng.”
“Ngươi sẽ không có việc gì chứ?”
Từ Tử Mặc lo lắng nói.
Khánh Trần nhìn nữ sinh:
“Không đâu.”
Ít nhất là trong 30 phút.
Nói rồi hắn rời khỏi lối thoát hiểm, đi vào trong hành lang.
Từ Tử Mặc cả gan đi xuống dưới, kết quả lúc này lại có tiếng bước chân từ phía dưới chạy lên.
Từ Tử Mặc còn chưa kịp phản ứng, một thanh niên đã đi lên tầng bốn, đối phương nhìn thoáng qua thi thể trên cầu thang, lại nhìn nữ sinh mặt không còn chút máu, cười giải thích:
“Xin chào, Tiểu Ưng của Côn Luân, ta đến giải quyết hậu quả giúp bạn Khánh Trần.”
“Hả? Côn Luân?”
Từ Tử Mặc không phải người du hành nhưng cũng đã được nghe nói đến tên tuổi của Côn Luân, nàng nghe thấy Tiểu Ưng nói giải quyết hậu quả giúp Khánh Trần, phản ứng đầu tiên chính là thở phào, hoá ra bạn Khánh Trần ở phe người tốt.
Nhưng mà nữ sinh vẫn muốn xác nhận lại:
“Bạn Khánh Trần là người tốt đúng không?”
Tiểu Ưng sửng sốt, giãn mặt ra cười nói:
“Xem như thế đi.”
“Ặc, bây giờ hắn đang gặp nguy hiểm, ngươi có cần đi giúp hắn trước không?”
Từ Tử Mặc nói.
Tiểu Ưng ngẫm nghĩ:
“Chắc là không, hắn lợi hại như vậy, không cần ta giúp.
Hơn nữa đêm nay Côn Luân chúng ta cũng có những hành động khác, chỉ có mỗi ta tách ra được, không giúp được gì.
Làm phiền ngươi bây giờ xuống dưới gọi các bạn cùng đến quán bar, ta xử lý xong chỗ này sẽ đi tìm các ngươi.
Nhưng mà hãy cố gắng đừng nói cho họ có chuyện gì xảy ra, nhất là việc có liên quan đến bạn Khánh Trần.”
Tiểu Ưng nói Côn Luân hành động chính là chuyện người du hành thời gian Kashima nhập cảnh phi pháp.
Huyễn Vũ chọn ra tay vào hôm nay, chỉ sợ cũng là vì biết đêm nay Côn Luân phải nhúng tay vào việc khác.
“Được, bây giờ ta sẽ đi thông báo cho thầy giáo và các bạn.”
Từ Tử Mặc nói rồi chạy xuống.
Lúc nàng chạy xuống cầu thang, trong đầu không ngừng hiện lên bóng dáng vừa nãy của Khánh Trần, còn cả lòng bàn tay ấm áp của đối phương lúc che miệng mình.
Lúc này, Khánh Trần đứng trong phòng mình, nhìn thi thể trúng đạn nằm trên đất, khẩu súng trong tay hắn còn đang bốc khói xanh.
Đây là một tên sát thủ khác ẩn nấp trong khách sạn.
Hắn nhẹ nhàng lấy tai nghe của đối phương xuống, ấn nút gọi:
“Người của ngươi đã chết.”
Huyễn Vũ khẽ cười bên trong tai nghe:
“Giống như ta đoán, Lưu Đức Trụ vừa mới rời đi, ngươi đã ra tay ở khách sạn Vienna rồi, mà có có phải ông chủ của các ngươi cũng đã đến Hàm Thành rồi không? Ngươi nói cho hắn biết giúp ta, trò chơi đêm nay vừa mới bắt đầu thôi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Bạch Trú sẽ chơi tới cùng.”
Hôm nay SỐ HIỆU 09 vẫn lên 10 chương, các bạn có thể ghé qua đọc nhé!
Chương 653: Tiểu Ưng Xuất Hiện
Hôm nay sẽ lên tổng cộng 8 chương.
Cuộc đấu trí giữa Huyễn Vũ và Khánh Trần đang diễn ra.
Khánh Trần làm sao để vừa thoát khỏi sự truy đuổi của kẻ thù lại phải hoàn thành Sinh Tử Quan đây?
Trong phòng khách sạn, Khánh Trần dẫm nát tai nghe bluetooth.
Lần này, hắn không tiếp tục đeo tai nghe nghe lén đối phương nữa.
Dù sao hắn đã dùng một chiêu này quá nhiều lần, nhất định đối phương sẽ chú ý, dù trong tai nghe truyền đến tin tức gì, cũng có thể dùng để lừa dối hắn.
Cho nên, so với việc tốn sức làm trò còn không bằng không nghe không nhìn.
Đêm nay, Khánh Trần sẽ làm theo chính tiết tấu của hắn.
Tất cả đều phải đi theo tiết tấu của hắn.
Khánh Trần lục lọi trên người sát thủ, chỉ là sát thủ trong phòng mang súng ống theo.
Xem ra, Huyễn Vũ cũng không có nhiều súng ống lắm, ít nhất là không thể phân phát cho tất cả sát thủ.
Khánh Trần trầm tư, rốt cuộc Huyễn Vũ có thân phận gì ở thế giới trong?
Bây giờ hắn có ba manh mối.
Manh mối thứ nhất là lúc trước ở núi Lão Quân, hắn còn chưa biết cách dùng súng…
Nhưng bây giờ hắn đã biết, thậm chí còn biết tất cả súng ngắn súng ống ở thế giới trong có hình dạng như thế nào, đường kính bao nhiêu rồi.
Cho nên, khi hắn lấy súng ống từ trên người một sát thủ đã hiểu ra, khẩu súng ngắn này, ống giảm thanh, đạn tốc độ cận âm, tất cả đều đến từ thế giới trong.
Kiểu Chim Gõ Kiến K24, đường kính 5,4 li, đạn tốc độ cận âm có tốc ban đầu là 310m/giây, sẽ không phát ra tiếng nổ.
Huyễn Vũ có năng lực vận chuyển loại súng ống cỡ lớn này ở thế giới trong, hoặc có thể nói là dưới tay hắn có người nào đó có năng lực như vậy.
Khó trách đối phương lại lấy được nhiều súng ngắn trong tình hình cấm súng nghiêm khắc thế này.
Manh mối thứ hai là cấm kỵ vật ACE-017 – Tem Ác Ma trong tay Huyễn Vũ, hẳn là đang ở trong tay tập đoàn nào đó.
Manh mối thứ ba là Huyễn Vũ có rất nhiều đàn em.
Dù đối phương hành động quỷ dị, nhưng mới hơn một tháng ngắn ngủi đã tìm được nhiều đàn em như vậy thì rất bất hợp lý.
Trừ khi những tên đàn em này đều là người du hành bị tập đoàn nào đó khống chế, chỉ có tập đoàn mới có hiệu suất thế kia.
Khánh Trần đã đánh nhiều trận với Huyễn Vũ, có thể cảm nhận được một điều rất rõ, đàn em của đối phương từ côn đồ bình thường đã dần biến thành sát thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Có lẽ đám sát thủ kia đều là người bình thường trước khi xuyên qua, họ phải được huấn luyện trong thời gian dài mới đem tới hiệu quả như vậy.
Manh mối thứ ba cũng đã chứng minh được manh mối thứ hai.
Cho nên, bây giờ Khánh Trần cực kì chắc chắn Huyễn Vũ là người cầm quyền của tập đoàn nào đó, hoặc con cháu đích tôn của phe đang nắm quyền.
Về phần rốt cuộc đối phương là Lý thị, Khánh thị, Trần thị, Kashima hay Jindai thì Khánh Trần vẫn chưa thể xác định.
Nhưng nếu Hàm Thành là địa bàn của Huyễn Vũ, như vậy Hàm Thành ở trong tay tập đoàn nào? Trần thị, Khánh thị!
Khoan đã, Khánh Nhất không ở thành phố 16, nói cách khác, Khánh Nhất không phải Huyễn Vũ?
Một giây sau, hắn mở cửa sổ khách sạn, linh hoạt bò lên ra ngoài.
Độ cao năm tầng chẳng đáng là gì với Kỵ Sĩ.
Phàm là người đã từng trèo lên vách núi Thanh Sơn đều làm được việc àny.
Trong quán bar cạnh đại sảnh khách sạn Vienna.
Các bạn học lo lắng bất an ngồi ở đó, họ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe Từ Tử Mặc nói, hình như bây giờ họ đang bị cuốn vào trận chiến của người du hành.
Mọi người không cần làm gì cả, chỉ cần ngồi trong quán bar chờ mọi chuyện kết thúc là được.
Đây đều là Từ Tử Mặc nói, mọi người kể cả thầy giáo Điền Hải Long đều không chất vấn gì, vì Từ Tử Mặc sẽ không nói đùa về chuyện này.
“Tử Mặc, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Hạ Tiểu Nhiễm hiếu kỳ nói.
“Ta đã đồng ý với người khác, không thể nói.”
Từ Tử Mặc lắc đầu.
Trước khi Khánh Trần đi dặn nàng đừng nói cho người khác.
“Là bạn Khánh Trần sao?”
Vương Giáp Nhạc hiếu kỳ nói:
“Điều này không khó đoán, vừa rồi lúc ăn cơm ngươi rời đi theo hắn, lúc ngươi trở về thì không thấy hắn nữa.”
Từ Tử Mặc cũng không muốn nói dối, dứt khoát lấy điện thoại ra, bắt đầu đối chiếu từng đề sai.
Cái gọi là đối chiếu từng đề sai là ghi lại hết tất cả những câu sai trước kia của mình, sau đó thỉnh thoảng nhìn nó để kiểm tra xem mình có nhớ được chút kiến thức nào không.
Đây là phương pháp mà đa số học sinh giỏi đều dùng.
Chỉ là lúc này Từ Tử Mặc chỉ làm bộ nhìn đề thôi, suy nghĩ của nàng đã trôi dạt đến đi đâu từ bao giờ rồi.
Rất nhanh, Tiểu Ưng đã đi xuống tầng, hắn tự giới thiệu mình:
“Chào mọi người, ta là Tiểu Ưng của tổ chức Côn Luân, ta biết các ngươi đại diện cho trường cấp ba Lạc Thành đến tham gia kì thi toán, nhưng các ngươi chịu oan ức một chút, ngồi ở đây đợi đến khi mọi chuyện kết thúc.
Không cần lo lắng, nhất định có thể xong trước 12 giờ.”
Chu Huyền Ưng hỏi:
“Có phải Khánh Trần gây ra phiền toái gì không? Tại sao hắn làm trò, chúng ta phải chờ ở đây chứ, ngày mai chúng ta còn phải tham gia kì thi.”
“Không phải.”
Chương 654: Đi Về Phía Bắc
Tiểu Ưng dần thu lại nụ cười:
“Tổ chức nhắm vào Khánh Trần tối nay từng giết rất nhiều người trên núi Lão Quân trước kia.
Nếu ngươi cũng muốn chết, vậy cứ để mặc tổ chức này lớn mạnh là được.
Hắn đang làm chuyện mà các ngươi không làm được, nếu ngươi cảm thấy kì thi này quan trọng hơn mạng của mình thì cứ về phòng ôn tập, còn an toàn của ngươi không liên quan gì đến ta.”
Chu Huyền Ưng há hốc mồm, không nói gì nữa.
Thật ra nếu như Trịnh Viễn Đông, Lộ Viễn ở đây, Tiểu Ưng nói vậy sẽ bị trách phạt.
Nhưng Ban Thủ và Sơn Tra đều chết trong trận chiến trên núi Lão Quân, Khánh Trần đã báo thù cho họ, nên dù Côn Luân và Khánh Trần có quan hệ thế nào, đối phương có gia nhập Côn Luân hay không, Tiểu Ưng đều thừa nhận chuyện này.
Từ Tử Mặc do dự một chút, nàng hỏi:
“Chào ngươi, ta có thể hỏi riêng ngươi vài câu không?”
Tiểu Ưng sửng sốt:
“Có thể.”
Hai người đi đến hàng ghế dài bên cạnh ngồi xuống, Từ Tử Mặc nói thẳng:
“Bạn Khánh Trần là thành viên của tổ chức Côn Luân sao? Nếu không tại sao ngươi lại đến giúp hắn giải quyết hậu quả.”
Tiểu Ưng ngẫm nghĩ, đúng là Khánh Trần được tính là thành viên Côn Luân, thiếu niên kia không chỉ là thành viên Côn Luân, CMN còn là thành viên của Cửu Châu, thành viên của Bạch Trú, giáo viên của học đường Lý thị ở thế giới trong, vệ sĩ riêng của Lý Trường Thanh, quyền vương hạng hổ của phòng quyền anh Hải Đường…
ĐM lung ta lung tung.
Tiểu Ưng chợt phát hiện, Khánh Trần mới xuyên qua hai tháng mà đã tạo cho mình làm một đống thân phận rồi!
Đúng thật là!
Tiểu Ưng cân nhắc nói:
“Nói nghiêm túc thì hắn đúng là thành viên của Côn Luân, nhưng mà thân phận hắn khá đặc biệt.”
Từ Tử Mặc lại hỏi:
“…Hắn rất lợi hại phải không?”
Tiểu Ưng nghe vậy thì hưng phấn:
“Lợi hại chứ, vô cùng lợi hại, hắn phải được tính là người lợi hại nhất trong đám người du hành!”
Thật ra Từ Tử Mặc cũng không biết rốt cuộc mình muốn hỏi cái gì, nàng chỉ muốn dùng mọi cách để tìm hiểu rốt cuộc Khánh Trần là người thế nào thôi.
Bây giờ nghĩ lại, mình nói với thiếu niên kia rằng có thể dùng thực lực thật sự của mình để đi thi không, ngây thơ biết bao.
Trong mắt đối phương không có chuyện nhỏ nhặt như thi cử nữa rồi.
“Hắn còn ở trên tầng không?”
Từ Tử Mặc hỏi.
“Chắc không, ta cũng không biết hắn đi đâu, tên nhóc này vẫn luôn biến hoá tài tình.”
Tiểu Ưng nói.
Từ Tử Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết suy nghĩ gì.
Lúc này, trong màn đêm ở ngoài cửa sổ có những bông tuyết nhỏ màu trắng đang bay, như từng đoá hoa mai lượn lờ trên không trung.
Tuyết rơi.
“Ông chủ, mục tiêu số 1 không đi ra từ cửa chính khách sạn Vienna.”
Ở một góc khác bên ngoài khách sạn, một người đàn ông trung niên báo cáo.
“Ông chủ, mục tiêu số 1 cũng không đi từ cửa sau, chắc hắn vẫn còn ở trong khách sạn.”
Ở cửa sau, cũng có người báo cáo.
Có người nói trong tai nghe Bluetooth:
“Tiếp tục chờ lệnh.”
“Ta ra rồi.”
Một giọng nói vang lên từ phía sau sát thủ.
Nhưng mà tiếng nói đó vừa dứt, sát thủ ở cửa sau bỗng nhiên cảm thấy sau lưng chết lặng, giống như tất cả sức lực trong cơ thể bị rút sạch.
Đó là triệu chứng cơ thể mất máu sau khi lá lách vỡ tan.
Khánh Trần cũng không cần đâm xuyên lá lách của đối phương, chiêu này đã trở thành “phong cách” mà thế giới ngoài xác định thân phận hắn rồi, hắn phải dùng phong cách này để giấu đi thân phận khác, như vậy phải duy trì phong cách này, để tất cả mọi người sinh ra ấn tượng rập khuôn.
Lúc này, đám sát thủ không biết Khánh Trần rời khỏi khách sạn từ lúc nào.
Trước đó rõ ràng họ đang ở một nơi bí mật gần đó, mục tiêu số 1 ở ngoài sáng, nhưng bây giờ họ lại không thể tìm được quỹ tích hành động của mục tiêu số 1.
Khánh Trần đi về hướng bắc một mình, đó là hướng ga phía bắc Hàm Thành, cũng là hướng công viên hồ Vị Ương của Hàm Thành.
Mục đích tối nay của hắn là ở chỗ này.
Trong tai nghe bluetooth, Huyễn Vũ đứng sau màn phát hiện ra không đúng, lập tức gọi sát thủ ở gần đó chạy tới cửa sau.
Thế nhưng khi sát thủ đến, hắn chỉ nhìn thấy bóng lưng Khánh Trần đi xa.
“Ông chủ, hắn đi về hướng bắc rồi.”
Một sát thủ báo cáo.
“Phía bắc?”
Huyễn Vũ chần chờ.
Lúc trước Lưu Đức Trụ đứng ở ga phía bắc Hàm Thành lâu như vậy là để thu hút đám sát thủ vây quanh khách sạn Vienna đến phía bắc.
Kết quả bây giờ Khánh Trần rời khỏi khách sạn, không đến chỗ nào mà lại đến chỗ sát thủ đang về khách sạn Vienna?
Điều này không bình thường, chắc chắn Khánh Trần biết sát thủ ở ga bắc Hàm Thành đang trở về, vì sao lại tự chui đầu vào lưới?
Một thiếu niên lần đầu tiên đến Hàm Thành, dựa vào cái gì mà cảm thấy mình có thể chạy khỏi ga phía bắc chứ?
“Ông chủ, có cần để một số người ở lại ga bắc Hàm Thành không, có lẽ lúc trước Lưu Đức Trụ tới, ông chủ Bạch Trú cũng đã đến, bây giờ Khánh Trần muốn đi gặp ông chủ Bạch Trú.”
Chương 655: Sân Nhà Của Khánh Trần
Một giọng nói hùng hậu vang lên trong tai nghe bluetooth, đây không phải là lần đầu tiên giọng nói này xuất hiện, đám sát thủ đều biết rõ đây là thành viên có cấp bậc cao hơn trong tổ chức.
Huyễn Vũ cười nói:
“Trương Tam, có thể là hắn muốn đi gặp ông chủ của mình, nhưng chắc chắn họ sẽ không đến ga bắc Hàm Thành.
Dù sao Hàm Thành chỉ có ba nhà ga, họ đến chỗ nào cũng đều có thể rời khỏi Hàm Thành, không cần liều chết đến ga bắc Hàm Thành, đúng không?”
“Vậy họ muốn làm gì?”
Trương Tam nghi ngờ nói.
“Họ muốn cùng chết với chúng ta.”
Giọng nói của Huyễn Vũ lạnh dần:
“Nếu vậy hãy tác thành cho họ đi.
Tất cả người bên ngoài khách sạn Vienna đuổi theo mục tiêu số 1, những người khác tập trung về bên kia.
Trương Tam, ngươi dẫn người của ngươi chia ra đầu và cuối đường Phượng Cẩm, Minh Quang, Chu Hoành, hắn không hiểu rõ địa hình ở Hàm Thành, chúng ta sẽ ở chỗ đó cho hắn một bất ngờ.”
Từ khách sạn Vienna đến phía bắc chỉ có ba con đường đó, nếu Khánh Trần muốn đi về phía bắc, nhất định sẽ phải đi qua nơi này.
Thế nhưng thời gian trôi qua từng giây từng phút, đám sát thủ theo dõi Khánh Trần từ xa chợt phát hiện.
Vậy mà Khánh Trần lại không chọn một trong ba con đường này, mà đi thẳng vào một khu dân cư, đi qua một con đường nhỏ hẹp, xuyên qua chỗ họ phong tỏa.
Thậm chí con đường này còn chẳng có tên trên bản đồ!
“Ông chủ, hắn đã vượt qua chỗ phong tỏa!”
Sát thủ ấn nút gọi trên tai nghe, gấp gáp nói:
“Không biết vì sao hắn lại biết ở đây có một con đường nhỏ, ta cảm thấy hắn còn quen thuộc với địa hình hơn chúng ta.”
Rất nhiều sát thủ nghe vậy thì ngây người, không phải ông chủ nói đây là lần đầu thiếu niên này tới Hàm Thành sao, sao đối phương lại quen thuộc chỗ này hơn cả những người sinh sống ở Hàm Thành như họ chứ?
Nhưng mà họ không biết xế chiều hôm nay, Khánh Trần đã tốn ba giờ để ghi nhớ hết tuyến đường Hàm Thành trong đầu, thậm chí còn dùng định vị vệ tinh của Google để quan sát rõ con đường trong kế hoạch của họ.
Một người ở trong một nơi mình sinh sống, đương nhiên sẽ có chút cảm giác ưu việt, cảm thấy đây là sân nhà của mình.
Nhưng mà đám sát thủ có can đảm vỗ ngực đảm bảo họ biết hết tất cả đường trong thành phố này sao?
Mà Khánh Trần lại dám đảm bảo, lúc này hắn biết từng con đường ở Hàm Thành!
Bây giờ Khánh Trần mới là người quen thuộc với Hàm Thành nhất.
Lúc này, mô hình thành phố Hàm Thành khổng lồ với những đường cong màu xanh đang hiện ra trong đầu Khánh Trần, giống như một cung điện cực lớn, rõ ràng, chuẩn xác.
Một giọng nói vang lên trong tai nghe bluetooth:
“Trương Tam, ngươi tự đi bắt hắn.”
Giọng nói hùng hậu kia đáp:
“Vâng ông chủ.
Hãy gửi vị trí của người đuổi theo hắn cho ta.”
“Đường Phượng Thành số 5!”
“Nhìn kĩ vào, ta sẽ đến ngay lập tức.”
Trong lúc nói chuyện, một người đàn ông hơn 35 tuổi đội mũ lưỡi trai đi ra từ trong bóng tối cuối đường Phượng Cẩm, phi nước đại đến đường Phượng Thành số 5 bằng tốc độ kinh người.
Những bông tuyết vốn đang nhẹ nhàng rơi xuống từ trên trời cao, lúc hắn đi vụt qua kéo theo làn gió sau lưng, khiến bông tuyết tung bay tán loạn.
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, hắn đã đi qua mấy con đường, lao thẳng đến chỗ Khánh Trần!
Lúc này, Khánh Trần lại như đoán trước được tất cả, đột nhiên quay người lách vào cửa nhỏ của một khu nhà, biến mất bên trong tầm mắt mọi người.
“Ta biết khu nhà cao cấp này, trên tường rào của khu nhà có lưới sắt điện chống trộm cao ba mét, hắn không nhảy qua được đâu, khu nhà này có bốn cửa, đều có thể ra vào.”
Một sát thủ nói.
Trương Tam vừa xông vào trong khu nhà, lạnh lùng nói:
“Ta đuổi theo hắn vào đó, các ngươi phong toả bốn cửa đi.”
Từ xa, Trương Tam đã nhìn thấy bóng lưng Khánh Trần chạy trong màn đêm, mạnh mẽ mà linh hoạt.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ là Khánh Trần không chạy ra bất kì một lối đi nào, hắn chui thẳng vào hầm để xe!
Trương Tam sửng sốt:
“Hầm để xe của khu nhà này có mấy cửa ra, có thông với lối lên mặt đất không?”
“Khu nhà này có phân luồng xe, tổng cộng có năm lối ra, trong đó có bốn cái thông với mặt đất, còn có một cái ở phía Tây, chỗ đó không có lối lên mặt đất.”
Có người đáp.
Trương Tam đã hiểu, Khánh Trần vào đây để đi đến cửa phía Tây.
Nhưng vấn đề là, đối phương thật sự mới tới Hàm Thành lần đầu ư, những người đuổi theo Khánh Trần đều có một cảm giác, Hàm Thành không phải là sân nhà của họ nữa, mà là của thiếu niên kia!
Tốc độ của Trương Tam rất nhanh, nếu nói về tốc độ thì Khánh Trần không phải là đối thủ của hắn.
Thế nhưng Khánh Trần lại dựa vào việc quen thuộc với địa hình để kéo dài khoảng cách mấy lần, san bằng chênh lệch giữa nhau.
Mỗi một lần Trương Tam cảm giác mình sắp đuổi kịp là lại mất dấu đối phương, đến khi tìm lại được đối phương thì khoảng cách đã bị kéo xa rồi.
Loại cảm giác này quá quỷ dị, giống như không thể sử dụng hết sức lực vậy, khiến người ta phải giận dữ.
Chương 656: Hai Người
Hơn mười người chia ra chặn đường, Trương Tam không hề kiêng dè tai hoạ ngầm khi sử dụng súng ống nữa, hắn lấy súng lục giảm thanh trên người mình ra bóp cò.
Súng lục giảm thanh có tầm bắn là 20 m, khoảng cách giữa Trương Tam và Khánh Trần ở là tầm 100 mét.
Trương Tam biết mình rất khó bắn trúng Khánh Trần lúc đang chạy, nhưng chỉ cần đối phương lẩn tránh, thả chậm tốc độ, hắn sẽ có thể rút ngắn khoảng cách của hai người.
Thế nhưng Khánh Trần phía trước còn không thèm tránh khỏi đường đạn, như biết rõ Trương Tam không thể bắn trúng mình vậy.
5 phút sau, Trương Tam lại mất dấu Khánh Trần trong một khu nhà, hắn nói vào tai nghe bluetooth:
“Không đuổi theo nữa, cứ như thế này sẽ không thể đuổi kịp, nhất định phải lái xe đến hai đầu đường phía bắc chặn hắn.”
Trong tai nghe bluetooth, Huyễn Vũ bình tĩnh nói:
“Không cần lo lắng, các ngươi tiếp tục dồn hắn về phía bắc, đã có người ở đó chờ hắn rồi.”
Nhưng mà vừa dứt lời, trong tai nghe bluetooth lại truyền đến giọng nói quen thuộc của Khánh Trần:
“Ngươi nói là một người đàn ông trung niên và một người trẻ tuổi sao, họ…chết rồi.”
Những âm thanh nói chuyện ồn ào trong tai nghe bluetooth bỗng nhiên im bặt đi.
Huyễn Vũ nhìn thoáng qua bản đồ trước mặt, rõ ràng người hắn sắp xếp đi mai phục Khánh Trần còn cách Trương Tam 800 mét.
Nói cách khác, trong 5 phút ngắn ngủi Khánh Trần rời khỏi tầm mắt của họ, không còn đi vòng vèo nữa, chơi trốn tìm nữa, hắn như bác sĩ ngoại khoa cầm dao giải phẫu trong tay, cắm thẳng vào trái tim người mai phục.
Đây là một trận chiến truy đuổi và bị truy đuổi, bao vây và bị bao vây căn bản!
Hơn nữa cho đến giờ phút này, Bạch Trú mới chỉ xuất hiện một người mà thôi!
Không, chắc chắn không chỉ có một người, Huyễn Vũ trầm tư, nếu Khánh Trần chỉ có một mình, căn bản không làm được đến mức này.
Có lẽ còn có mấy người đang không ngừng cung cấp tin tức cho Khánh Trần, trong đó có cả vị trí của sát thủ, tuyến đường trên bản đồ, giống như lái xe trong cuộc đua rally nhất định phải cần người dẫn đường vậy.
Đây là trận đấu và chiến tuyến giữa hai tổ chức, thậm chí trong một lúc nào đó Huyễn Vũ còn nghĩ, Khánh Trần xuất hiện ở Hàm Thành, có phải Bạch Trú đã sớm tính toán kĩ rồi không?
Nếu không vì sao Bạch Trú lại chuẩn bị đầy đủ như thế?
Không đúng, nếu như đã chuẩn bị từ trước, vì sao không dẫn thức tỉnh giả như Lưu Đức Trụ đến chứ.
Đêm nay có nhiều điều khó hiểu lắm.
Khánh Trần bên ngoài vòng vây cười nói:
“Sao lại yên tĩnh thế, bắt đầu suy nghĩ lung tung sao?”
Huyễn Vũ nở nụ cười:
“Thú vị lắm, vậy bây giờ ngươi đã thoát khỏi vòng vây rồi, định đi đâu đây? Ngồi tàu cao tốc từ ga bắc Hàm Thành về nhà? Hay chúng ta tiếp tục trò chơi đêm nay?”
Khánh Trần cũng cười:
“Không phải đã nói sao, Bạch Trú sẽ chơi tới cùng.
Không cần phí sức tìm ta đâu, tổ chức Bạch Trú sẽ chờ các vị ở công viên trò chơi hồ Vị Ương…chờ các ngươi tới tìm chết.”
Huyễn Vũ sửng sốt:
“Công viên trò chơi hồ Vị Ương? Nơi đó cách ngươi khá xa đây, ngươi định đến kiểu gì?”
Khánh Trần ở ven đường vẫy tay gọi một chiếc taxi:
“Không cần quan tâm, ta bắt xe.”
…
“Hai vị đi đâu?”
“Đưa chúng ta đến công viên Hồ Vị Ương, cảm ơn.”
Trong tai nghe, Huyễn Vũ nghe được tiếng Khánh Trần nói chuyện với tài xế xe taxi thì ngẩn người ra không biết nên nói gì.
Hắn vẫy xe thật sao? Trong lúc nguy cấp như thế này mà hắn còn bắt một chiếc xe taxi để chạy sao?
Chuyện này CMN thật không thể tin nổi!
Huyễn Vũ còn chưa kịp lên tiếng thì bên kia đã ngắt kết nối.
Nhưng cuộc nói chuyện giữa Khánh Trần và tài xế xe taxi đã để lộ một thông tin rất quan trọng.
Số người lên xe không phải một, mà là hai vị.
Hơn nữa, việc Bạch Trú chuyển chiến trường đến công viên Hồ Vị Ương ở Hàm thành như thể đây là kế hoạch họ định ra từ trước.
“Trong số các thành viên Bạch Trú, nhất định có người từng đến Hàm thành, chắc chắn có một người đi cùng Khánh Trần hiểu rất rõ về Hàm thành.”
Huyễn Vũ phân tích.
Vì làm gì có ai chọn một nơi xa lạ làm chiến trường cho một cuộc chiến có thể uy hiếp đến tính mạng của bản thân chứ.
“Ở đây có ai từng đến công viên Hồ Vị Ương không?”
Huyễn Vũ đổi kênh liên lạc, tắt quyền truy cập của tai nghe mà Khánh Trần vừa cướp được:
“Trong công viên Hồ Vị Ương có cái gì?”
Chương 657: Tay Bắn Tỉa Xuất Hiện
Có người đáp:
“Có hồ Vị Ương.”
Huyễn Vũ nhướn mày:
“…Là ai vừa nói câu đó, Trương Tam, cho hắn một bạt tai….”
Trên đường Phượng Thành Ngũ, Trương Tam bình tĩnh quay sang cho thanh niên bên cạnh một bạt tai.
Trương Tam nói:
“Ông chủ, ta từng đến chỗ đó, cả công viên có diện tích hơn một nghìn mét vuông, chỉ riêng ồ Vị Ương đã chiếm hơn 400 mét vuông.
Ở đây được trồng rất nhiều cây xanh, nhưng hầu hết đều tập trung xung quanh hồ Vị Ương.”
Huyễn Vũ cười lạnh:
“Bây giờ ta rất muốn xem, chiến trường mà Bạch Trú chọn cho chúng ta có gì đặc biệt.”
Trương Tam đáp:
“Tuân lệnh, chúng ta sẽ đến đó ngay…Đúng rồi ông chủ, chúng ta có cần bắt bạn học của tên Khánh Trần trong khách sạn Vienna không.”
Huyễn Vũ hời hợt nói:
“Chuyện này không phù hợp với quy tắc trò chơi, ta cũng không thích làm mấy chuyện bỉ ổi như vậy.”
Trương Tam sửng sốt:
“Ông chủ, Côn Luân có tham gia vào chuyện đêm nay không.”
Huyễn Vũ nở nụ cười:
“Yên tâm, họ còn đang bận tìm mấy người du hành bị tập đoàn Kashima khống chế, không rảnh quan tâm đến chúng ta đâu.”
Lúc này, Khánh Trần đang ngồi trên xe taxi thở hổn hển.
Vì quãng đường phải chạy quá dài khiến tim phổi của hắn phải chịu áp lực rất lớn, mãi đến khi ngồi lên xa taxi hắn mới có thời gian nghỉ ngơi.
Trong cuộc chiến với Trương Tam vừa rồi, nhìn Khánh Trần có vẻ khá nhẹ nhàng, nhưng thật ra áp lực mà hắn phải chịu rất lớn.
Nếu không phải hắn đã lên kế hoạch chạy trốn từ sớm, có lẽ bây giờ đã bị đối phương bắt được.
Lần cuối cùng hắn phải đối mặt với áp lực lớn như thế này là lần chiến đấu với Tào Nguy trong cấm địa số 002.
Người vừa rồi chắc chắn là cao thủ cấp C.
Rất có thể là một tên giác tỉnh giả có khả năng ẩn hình.
Mưa tuyết lại bắt đầu rơi ngoài cửa sổ, ngay khi bông tuyết vừa chạm vào mặt đất đã tan biến, chỉ để lại mặt đất ướt nhẹp.
Khánh Trần sờ lên đầu mình, mái tóc của hắn đã ướt hết, nhưng không biết do mồ hôi hay mưa tuyết làm ướt nữa.
Cũng may nhiệt độ trong thành phố khá cao, nơi hắn muốn tiến hành hạng thứ hai sinh tử quan sẽ không kết băng ngay được.
Bây giờ Khánh Trần đang rất mệt.
Nhưng đằng sau cảm giác mệt mỏi của cơ bắp là cảm giác phấn khích vì đã điều khiển được tiết tấu cuộc chiến đang kích thích thần kinh của hắn.
Ngay cả tốc độ vận hành của não bộ cũng nhanh hơn mấy lần.
Khánh Trần nhẹ nhàng sờ lên xương sườn, vết thương ở đây vẫn khiến hắn cảm thấy đau đớn.
May là dòng nước ấm thần kì do ba con Long Ngư tạo ra đã khiến tình trạng vết thương tốt hơn rất nhiều, không thì có lẽ thương thế của hắn đã rất nghiêm trọng.
Nhưng vào đúng lúc này, khi Khánh Trần quay sang nhìn ra ngoài cửa kính lại phát hiện một bóng hình quen thuộc đang đứng xen lẫn trong bảy tám người.
Tuy hắn rất muốn bảo lái xe dừng lại, nhưng cuối cùng vẫn không làm như thế.
“Thật kì lạ, sao lại tới đây?”
Khánh Trần buồn bực nói.
Khi tài xế ngồi trên ghế lái nghe thấy câu nói vừa rồi lại bỗng nói:
“Ngài đừng nói lung tung, ta đâu có đưa ngài đi đường xa, con đường này do bản đồ chỉ dẫn mà.”
Khánh Trần: “…”
…
Hơn mười chiếc xe thương vụ màu đen dừng lại trước cửa công viên Vị Ương.
Gần trăm người bước xuống xe, một số người đi ra sau lấy ra những chiếc hòm từ cốp xe.
Có tất cả 12 cái hòm màu đen, kích thước tất cả đều to khoảng một chiếc máy tính xách tay, trên mỗi chiếc hòm đều viết Biên Giới – 011.
Trong mỗi cái hòm đều chứa máy theo dõi không người lái Biên Giới – 011 của thế giới trong, không biết Huyễn Vũ làm cách nào mới vận chuyển được đồ vật có kích thước lớn như vậy đến thế giới ngoài.
Trương Tam lạnh lùng nói:
“Những người cầm hòm đi theo ta, những người còn lại tách ra tìm dấu vết của Bạch Trú trong công viên, tất cả không được phép tắt tai nghe.”
Bọn sát thủ sửng sốt, nếu họ tách ra tìm dấu vết trong công viên thì không khác gì đi tìm chết.
Mà yêu cầu không được tắt tai nghe của Trương Tam, nghĩa là nếu họ bị tấn công, có thể báo vị trí trước khi chết của mình mà không cần bật tai nghe.
Nếu họ bị đánh lén cũng có thể phát ra tiếng động nhỏ để mọi người tìm được mục tiêu.
Bọn sát thủ đều quay sang nhìn Trương Tam, hắn muốn dùng mạng của họ để đổi lấy vị trí của mục tiêu!
Trương Tam bình tĩnh nói:
“Đừng quên các ngươi đang ở chỗ nào của thế giới trong, nếu các ngươi đã quyết định chạy theo lợi ích thì nguy hiểm là điều tất nhiên sẽ gặp phải.”
Bọn sát thủ đồng loạt cúi đầu bật tai nghe Lam Nha, sau đó chạy vào trong công viên Hồ Vị Ương.
Nhưng mục tiêu lại xuất hiện nhanh hơn dự kiến của họ rất nhiều.
Khi bọn sát thủ vừa bước vào công viên Hồ Vị Ương đã nghe thấy một tiếng vang rất lớn!
Một viên đạn bắn tỉa bay qua khoảng cách mấy trăm mét rồi bắn thẳng vào người một tên sát thủ, khiến máu me văng tung tóe.
“Tay bắn tỉa, là tay bắn tỉa!”
Chương 658: Máy Bay Không Người Lái
Một tên sát thủ hô khàn cả giọng.
Tên sát thủ vừa hô vừa định tìm nơi che chắn thì một viên đạn đã găm thẳng vào đùi hắn.
Nếu không được cấp cứu kịp thời thì tên này chắc chắn sẽ chết.
Bọn sát thủ đều trốn phí sau những thân cây to và những vật trang trí trong công viên, không ai quan tâm hay có ý định xông ra cứu tên sát thủ đang nằm ngoài kia.
Trương Tam biết rõ tay bắn tỉa của Bạch Trú khủng khiếp như thế nào, ngay sau chuyện xảy ra trên đường Hành Thự đêm đó, hắn còn đi tìm rất nhiều tài liệu để phân tích đường đạn của đối phương.
Mọi người chỉ đoán đối phương có thể bắn trúng tất cả các mục tiêu trong bán kính 1000 mét, nhưng hắn có thể khẳng định chuyện này là thật.
Cho nên, họ định dùng kế “Bao vây rồi đánh viện binh” với Bạch Trú, nhưng bây giờ đối phương đang áp dụng chính cách này lên người họ.
“Không cần cứu hắn.”
Trương Tam bình tĩnh nói:
“Bây giờ chúng ta không có thiết bị cấp cứu nào, nên muốn cứu cũng không cứu được.”
Chỉ có vài tên trong đám sát thủ tin câu nói này, những người còn lại đều biết vết thương trên đùi người kia chỉ cần dùng vải cố định lại là hắn sẽ không chết.
Nên thật ra Trương Tam không muốn cứu người chứ không phải hắn không thể cứu.
Trương Tam nói vào thiết bị liên lạc:
“Ông chủ, ta biết vì sao đối phương lại chuyển chiến trường đến đây rồi, vì ở công viên Vị Ương có hai địa điểm rất cao, một cái là bánh xe Ferris, một cái là nơi mọi người thường nhảy bungee bên ven hồ, nếu đối phương đứng ở một trong hai chỗ này thì tầm mắt sẽ bao quát toàn bộ công viên…Nơi này sẽ biến thành một sân tập bắn tốt nhất, khi đó tay bắn tỉa có thể dễ dàng khống chế mọi chuyện.”
Chỉ cần một người và một khẩu súng.
Khánh Trần sẽ đứng trên chỗ cao nhất để khống chế toàn bộ chiến trường!
Đây chính là lợi thế của tay bắn tỉa.
Cũng là một trong số các nguyên nhân Khánh Trần chọn chỗ này làm chiến trường!
“Thật thú vị.”
Huyễn Vũ cười nói:
“Vừa rồi ta còn không hiểu vì sao ông chủ Bạch Trú lại chọn chỗ này làm chiến trường, giờ thì ta hiểu rồi, nhưng ta vẫn thắc mắc 1 vấn đề, hắn đã mang súng bắn tỉa công phá tới đây bằng cách nào.”
Nếu hắn lái xe chở đến đây thì không thể kịp được, vì Huyễn Vũ đã tính toán rất kĩ thời gian rồi.
Nếu hắn đi tàu cao tốc đến đây thì làm cách nào mới mang được súng bắn tỉa qua cửa kiểm tra?
Nếu không phải hai loại trên thì chỉ còn hai khả năng, khả năng thứ nhất là ông chủ Bạch Trú có thể thu súng bắn tỉa vào cơ thể.
Cho nên khẩu súng này không phải vật bình thường mà chắc chắn là vật cấm kỵ!
Khả năng thứ hai là ông chủ Bạch Trú đã sớm đã tới Hàm thành.
Không phải Huyễn Vũ chọn Hàm thành làm chiến trường chính cho cuộc chiến giữa hai tổ chức, mà do Bạch Trú đoán được Hàm thành mới là trụ sở chính của Huyễn Vũ, sai Khánh Trần tới tham gia giải đấu toán học.
Nên Bạch Trú mới chuyển chiến trường từ Lạc thành đến đây, hơn nữa còn chọn công viên Vị Ương làm nơi quyết chiến!
“Cuối cùng ta cũng gặp được đối thủ xứng tầm.”
Huyễn Vũ có vẻ khá phấn kích:
“Ngươi được phép dùng máy theo dõi không người lái, không cần quan tâm đến Khánh Trần, ta muốn ông chủ Bạch Trú phải chết trong đêm nay.”
Ngay khi họ còn đang nói chuyện, một viên đạn dài bằng bàn tay bỗng bắn xuyên qua cây liễu bên ven hồ, sau đó cắm thẳng vào người tên sát thủ trốn sau đó.
Mọi người luôn đánh giá thấp lực sát thương của súng bắn tỉa công phá, vì họ chưa bị nhắm bắn bao giờ, mãi sau khi chết họ mới hiểu ra một đạo lí: Trốn phía sau cây không có tác dụng gì đâu.
Những viên đạn Khánh Trần đang dùng tương đương với đạn xuyên giáp vonfram có sức xuyên thấu lớn nhất.
Trương Tam nhanh chóng chạy ra phía sau núi giả, sau khi lặng lẽ quan sát vết đạn trên thân cây bên cạnh, hắn có thể chắc chắn tay bắn tỉa không đứng trên vòng quay Ferris, mà đứng trên điểm nhảy cầu đối diện vòng quay.
“Khởi động tất cả máy theo dõi không người lái.”
Trương Tam lạnh lùng nói:
“Một lúc nữa máy không người lái sẽ làm tiên phong, tất cả đều chạy đến điểm nhảy cầu cho ta.”
Trương Tam nói xong thì lấy ra một chiếc kính điều khiển có gắn màn hình ba chiều từ trong hòm rồi đeo lên, hắn sẽ là người điều khiển 12 chiếc máy theo dõi không người lái Biên Giới cùng một lúc.
Sau một lúc, thông quan ống ngắm quang học của ‘Lấy Đức Phục Người’, Khánh Trần có thể nhìn thấy vài chiếc máy theo dõi không người lái bay lên từ rừng liễu bên hồ.
Khánh Trần nhíu mày nhìn những chiếc máy theo dõi không người lái được trang bị vũ khí đằng xa.
Đây là những chiếc máy theo dõi không người lái Biên Giới – 011 mà Tiêu Công đã từng dùng…Nhưng bây giờ Khánh Trần không có khả năng dùng lá bài poker bắn rơi máy theo dõi không người lái như Lý Thúc Đồng đã từng làm.
CHương 659: Đài Nhảy Cầu
Đây chẳng phải là máy theo dõi không người lái mà quân đội liên bang hay dùng sao, tại sao Huyễn Vũ lại có nó? !
Lúc trước hắn đã mang súng ngắn từ thế giới trong đến thế giới ngoài, bây giờ hắn còn có thể mang cả máy theo dõi không người lái về sao?
Khánh Trần bỗng hiểu ra, có lẽ trên người Huyễn Vũ không chỉ có một vật cấm kỵ, có thể hắn đang sở hữu một vật cấm kỵ có thể mang theo đồ vật từ thế giới trong ra thế giới ngoài, ví dụ như một vật cấm kỵ kiểu cái hòm!
Hắn nhìn đám máy theo dõi không người lái bay đến mà không biết phải làm sao.
Ngay khi máy theo dõi không người lái bay lên được một lúc, gần một trăm tên sát thủ đang ẩn náu trong rừng cây đều tách ra chạy về các hướng khác nhau, họ định nhân lúc hắn chú ý đến máy theo dõi không người lái để xông lên!
Tuy khả năng nhắm bắn của hắn rất tốt, nhưng những chiếc máy theo dõi không người lái của quân đội lại có tốc độ bay quá nhanh, nên bây giờ hắn nhất định phải chọn một trong hai phương án là bắn rơi máy theo dõi không người lái hay nổ súng ngăn chặn đám sát thủ trên mặt đất trước.
Khánh Trần mỉm cười rồi bóp cò súng, hắn đã có quyết định của riêng mình.
Máu tươi bắn tung tóe từ trên người một tên sát thủ đang chạy trên mặt đất.
Hắn lại bóp cò lần nữa, trên ngực một tên sát thủ bỗng xuất hiện một lỗ thủng.
Trương Tam điều khiển những chiếc máy theo dõi không người lái bay lại gần, bây giờ hắn đang cảm thấy khá bất ngờ, lúc trước hắn nghĩ ông chủ Bạch Trú sẽ giải quyết máy theo dõi không người lái đầu tiên, vì lực sát thương của đám máy theo dõi không người lái lớn hơn nhiều đám sát thủ dưới kia.
Nhưng không ngờ đối phương lại chọn giết đám sát thủ trước.
Chẳng lẽ đối phương không sợ máy theo dõi không người lái sao?
Camera trang bị trên thân máy không người lái đã thu được hình ảnh khuôn mặt của Khánh Trần:
“Ông chủ, ta đã thấy mục tiêu, khuôn mặt kẻ này rất bình thường, ta chưa gặp người này bao giờ, tuổi tác còn khá trẻ.”
“Giết hắn.”
Huyễn Vũ bình tĩnh nói.
Ngay khi đám máy theo dõi không người lái bay đến phạm vị 400 mét xung quanh Khánh Trần, thông qua camera được lắp đặt trên thân máy theo dõi không người lái Biên Giới – 011, Trương Tam bỗng thấy Khánh Trần di chuyển họng súng.
Trương Tam có thể chắc chắn khi con số hiển thị khoảng cách với đối phương trên màn hình theo dõi chuyển sang số 400 mét thì đối phương di chuyển họng súng.
Hắn không biết chuyện này chỉ là trùng hợp hay đối phương có khả năng phán đoán khoảng cách rất chính xác.
Trương Tam bỗng thấy đối phương mỉm cười trên màn hình điều khiển của máy theo dõi Biên Giới.
Sao hắn lại cười?
Vì 400 mét chính tầm bắn chính xác nhất của ‘Lấy Đức Phục Người’, thậm chí Khánh Trần còn không cần tính toán đường cong quỹ tích viên đạn trong khoảng cách này, đường đạn lúc này chỉ còn một đường thẳng tắp.
Hắn chỉ cần nhắm vào mục tiêu rồi bóp cò là được!
Khánh Trần luôn cảm thấy chuyện đêm nay còn thiếu thứ gì đó.
Đêm nay hắn đã chạy hơn mười cây số, sau đó còn một mình đối mặt với gần một trăm tên sát thủ do Huyễn Vũ phái tới, chuyện đêm nay huy hoàng thế này thì sao có thể thiếu pháo hoa được.
Sau một lúc, những chiếc máy theo dõi không người lái Biên Giới đang bay đến đều nổ tung trên không trung.
Khoảng sát thương của bọn chúng là 100 mét, nhưng chưa kịp bay đến đã bị bắn rơi hết rồi.
Trương Tam đột nhiên lấy xuống kính điều khiển trên mặt rồi kinh ngạc nhìn về phía đài nhảy cầu:
“Ông chủ, có lẽ chúng ta lại đoán sai về tay bắn tỉa rồi, đối phương chỉ mất 6 giây để bắn rơi 12 chiếc máy theo dõi không người lái, nhanh như thể hắn không cần tính toán gì về đường đạn cả.”
Đúng vậy, hắn không cần suy nghĩ gì bởi vì cảm giác súng tuyệt đối trong 400 mét đã giúp hắn làm tất cả, như thể đây là bản năng bẩm sing của hắn vậy.
Huyễn Vũ im lặng một lát:
“Vậy hắn đêm nay càng phải chết.”
“Ông chủ yên tâm, Nhân Mã đã sắp đến tháp nhảy cầu.”
Trương Tam bình tĩnh nói:
“Có lẽ hắn nghĩ chúng ta sẽ không điều nhiều người đến, nên mới chọn chỗ đó làm địa điểm nhắm bắn.”
Đài nhảy cầu trong công viên Hồ Vị Ương được cách khá xa những công trình khác, nhìn từ phía xa, đài nhảy cầu như một chiếc cần trục sừng sững giữa công trường xây dựng.
Đài nhảy cầu cao khoảng 70 mét so với hồ Vị Ương.
Huyễn Vũ nở nụ cười:
“Nếu hắn dám nhảy từ độ cao 70 mét xuống mặt nước thì chắc chắn sẽ chết, nếu không chết thì xương cốt cũng vỡ vụn.”
Một lúc sau, trong hơn mười tên sát thủ chạy đến chân tháp nhảy cầu nhanh nhất, có người chọn đi thang máy, có người chọn đi thang bộ, có người lại chọn leo lên cầu thang bằng sắt bên hông tháp để leo lên chỗ hắn đứng.
Chương 660: Mở Khóa Gien?
Họ như những con kiến đang cố gắng leo lên trên, nhưng người đang đứng trên tháp nhảy cầu là Khánh Trần bỗng thầm nói:
“Sao cảnh này giống mấy phim Zombie thế nhỉ.”
Đến bây giờ hắn vẫn bình tĩnh nhắm bắn những tên sát thủ chưa kịp chạy đến chân tháp nhảy cầu mà không hề bận tâm đến những tên đang sắp đến gần kia.
Trương Tam núp trong bóng tối phía xa bỗng nói:
“Thật kì lạ, sao hắn vẫn bình tĩnh thế kia.”
Không sai, Trương Tam thấy Khánh Trần vẫn bình tĩnh bóp cò như trước, thậm chí từ lúc bắt đầu đến giờ hắn còn chưa bắn trượt phát nào.
“Ông chủ, có một người đang chặn cửa thang máy trong tháp nhảy cầu, ta không thấy mặt nhưng thân hình của hắn rất giống Khánh Trần.”
Có người nói trong tai nghe Lam Nha.
Lúc này, ngay khi cửa thang máy vừa mở ra, những tên sát thủ đứng trong đã thấy một thanh niên đeo khẩu trang màu đen đứng chờ ngoài cửa.
Họ còn chưa kịp làm gì thì thanh niên đã giơ tay liên tục bắn vào trong.
Chỉ trong nháy mắt, những tên sát thủ trong thang máy đã chết hết.
Khi Huyễn Vũ nhe thấy tiếng lạch cạch của súng giảm thanh, hắn bỗng nói:
“Quả nhiên, Khánh Trần mới là người được ông chủ Bạch Trú tin tưởng nhất, hắn nhất định là người thứ hai đứng trên tầng thượng khách sạn Khai Lai ở đường Hành Thự trong chuyện là trước.”
Lúc này, những tên sát thủ chọn đi cầu thang cũng chạy đến nói.
‘Khánh Trần’ vứt khẩu súng ngắn đã hết đạn rồi rút ra dao găm từ bên hông.
Hắn không lùi lại mà dùng những thi thể vừa chết làm là chắn rồi xông về phía bậc thang, mỗi nhát dao hắn vung ra đều cắm vào những điểm yếu trên cơ thể bọn sát thủ!
“Tên này không sợ chết à, hắn nghĩ một mình hắn có thể ngăn mấy chục người sao?”
Có người đứng ngoài nhìn cảnh thanh niên lao vào đám người rồi nói vào tai nghe.
Đối phương mạnh mẽ xông lên như một con mãnh thú, mỗi nhát dao hắn vung ra là một sinh mệnh lại ra đi.
Nhưng khi hắn mới giết được năm sáu người thì một tiếng súng bỗng vang lên trong cầu thang.
‘Khánh Trần’ bị bắn trúng bụng.
“Ta bắn trúng hắn…Ôi, ôi…”
Tên sát thủ nổ súng bắn trúng ‘Khánh Trần’ chưa kịp nói hết câu đã bị ‘Khánh Trần’ nhào xông đến cắt cổ.
Máu tươi văng tung tóe.
Nhưng chính ‘Khánh Trần’ cũng ngã xuống theo.
Khi Trương Tam nghe thấy có người báo cáo ‘Khánh Trần’ đã ngã xuống vào tai nghe Lam Nha, không biết tại sao hắn lại thở phào nhẹ nhõm:
“Không cần quan tâm đến Khánh Trần, tất cả các ngươi đều lên trên giết tay bắn tỉa…Chờ một chút, sao hắn lại đứng lên, hắn định làm gì? !”
Trương Tam hoảng sợ!
Không biết Khánh Trần đã ngừng bắn từ lúc nào.
Hắn lặng lặng đứng trên đài nhảy cầu rồi cảm nhận những cơn gió nhẹ nhàng thổi qua.
Thật ra người vừa bị bắn trong cầu thang là sát thủ đuổi theo hắn trên đường lúc trước, sau đó bị hắn Con Rối Giật Dây khống chế.
Hắn còn dùng tai nghe Lam Nha thông báo là “Họ đã chết”, nhưng thật ra hắn muốn dùng thông tin này để qua mắt Huyễn Vũ.
Vì một trong hai người chưa chết mà bị hắn khống chế, hắn muốn dùng người đó đánh lạc hướng mọi người.
Khánh Trần đang cảm thụ những làn gió, cảm thụ hơi lạnh, cảm thụ tất cả những thứ thế giới này mang đến cho hắn.
Hắn nhắm mắt lại rồi lẳng lặng đứng.
Chung Cực Tín Nhiệm nghĩa là tin tưởng vào bản thân mình, sau đó chính vận mệnh sẽ cho ngươi một đáp án.
Khánh Trần từng chết rất nhiều lần trong thế giới thần bí.
Lúc đầu hắn còn cảm thấy sợ hãi, nhưng sau này cảm giác đó đã biến mất gần như hoàn toàn.
Thứ gọi là niềm tin, thật ra chỉ đơn giản như vậy mà thôi.
Nhưng khi thật sự đứng trên đài cao hắn vẫn cảm thấy sợ sệt, vì nếu hắn thất bại thì có lẽ hắn sẽ chết.
Lúc này, gió ngừng thổi.
Tuyết bắt đầu rơi.
Nếu hắn muốn nhảy thì phải nhảy ngay lúc này.
Khánh Trần có thể cảm nhận được nhiệt độ trong không khí dần hạ xuống, nhưng hắn vẫn nhắm hai mắt như cũ.
Tín ngưỡng của Kỵ Sĩ là gì?
Là dũng khí làm mọi chuyện để sau này không phải hối tiếc điều gì.
Khánh Trần có thể cảm nhận được những tên sát thủ sắp xông lên đài nhảy cầu, sau đó là những tiếng la hét xung quanh, hắn mỉm cười rồi mở to mắt.
Ngay khi vừa mở mắt ra, hắn bỗng đảo ngược thuật hô hấp, đừng vân hình bông tuyết lại xuất hiện trên gương mặt.
Cảm ơn thế giới đã tặng hắn món quà tuyệt vời này.
Vĩnh viễn thiếu niên!
Ngay khi bọn sát thủ vừa đặt chân lên đài nhảy cầu, Khánh Trần đã giang hai tay rồi rơi xuống dưới hồ Vị Ương!
Bầu trời đêm như một màn vải đen, trên vải đen còn lơ lửng những bông tuyết trắng muốt, thân thể thiếu niên nhẹ nhàng giang tay như một cánh chim rồi lao vụt xuống!
Soạt một tiếng, đây là âm thanh vật nặng rơi xuống nước.
Tiếng lách cách vang lên, tầng thứ hai khóa gien đã được mở.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Võ Thánh [Dịch] Võ Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Vo-Thanh-Audio-Truyen.jpg)
