- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 64 : Ngoan Ngoãn Chịu Phạt (c631-c640)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 64 : Ngoan Ngoãn Chịu Phạt (c631-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 631: Ngoan Ngoãn Chịu Phạt
Khánh Trần ngồi xổm trên cầu gãy, tiện tay ném móc câu vào trong nước.
Tõm một tiếng, Khánh Trần chỉ cảm thấy cần câu trên tay xiết chặt.
Ông lão choáng váng.
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Mặc dù chưa từng câu cá, nhưng ta đoán là có cá cắn câu.”
Nói rồi hắn hơi dùng sức, một con long ngư còn lớn hơn hôm qua bị kéo ra khỏi mặt nước.
Ông lão nhìn long ngư nhảy nhót trong tay Khánh Trần:
“Mọe nó ngươi gian lận đúng không? Ngươi qua đây cho ta xem lưỡi câu trong tay, có phải là gian lận không?”
Khánh Trần vui vẻ cầm long ngư chạy:
“Đừng tức giận như vậy, ta cũng chỉ may mắn thôi.”
Nói xong, thiếu niên cũng đã chạy xa, chỉ để lại ông lão ngồi ngơ ngác trong gió lạnh trên cầu gãy.
Lần này, trên đường trở về, không ai nói Khánh Trần trộm cá nữa.
Dường như đã rất nhiều người đã quen với cảnh tượng kì lạ này.
Chỉ có một vài người biết chuyện đếm thầm ở trong lòng, ăn xong con này, bên trong Long Hồ chỉ còn lại 15 con long ngư.
Cũng không biết thiếu niên này còn muốn ăn mấy con nữa?
Trước kia nghe đồn ăn long ngư có thể phát triển gân xương, nếu như ăn cả 15 con thì sẽ có hiệu quả gì?
Trên đường trở về, đột nhiên có người chặn đường hắn, đưa một cái hộp màu đen cho hắn.
Đó là một người đàn ông trung niên, đi đường cũng không phát ra tiếng động, đối phương đưa hộp đen cho hắn xong liền quay người rời đi.
Không nói với nhau một câu nào.
Đếm ngược trở về 89:00:00.
7 giờ sáng.
Ngày thứ tư xuyên qua.
Rất nhiều phụ huynh biết được chuyện ở học đường đều thi nhau tìm Xu Mật Xử tìm hiểu tin tức, muốn hỏi xem rốt cuộc giáo viên này là thần thánh phương nào.
Nhưng mà mọi người không hỏi được gì, chỉ nhận được một câu trả lời giống nhau: Nếu không muốn đến học đường Lý thị, có thể ra ngoài học trường công khu ba tốt nhất, chất lượng dạy học cũng rất tốt.
Lần này có rất nhiều phụ huynh luống cuống, vì có lẽ người khác không biết, nhưng họ lại biết rõ một điều: Chỉ có người tốt nghiệp ở học đường Lý thị mới có thể nhận chức vụ quan trọng trong gia tộc.
Điều này cũng có nghĩa là nếu như rời khỏi học đường, về sau đứa trẻ sẽ không có tiền đồ.
Câu trả lời của Xu Mật Xử cũng đã thay đổi và đề cao thân phận của giáo viên mới, tất cả phụ huynh đều phải chân thật tuân theo quy định.
Dù sao, có thể ăn long ngư, còn được Xu Mật Xử Lý thị che chở như thế, chắc là người quan trọng bên cạnh ông lão kia.
Thậm chí có người còn ác ý phỏng đoán, chắc hẳn đây là con riêng ở bên ngoài của ông lão, hoặc là con riêng của một số nhân vật quan trọng?
Bán Sơn Trang Viên rất lớn, nếu như học sinh muốn đi học, chỉ sợ phải đi mất nửa giờ trở lên.
Bây giờ là đầu mùa đông, mặt sông cũng sắp kết băng, đi nửa giờ trong trang viên, không phải sẽ bị đông lạnh thành gậy băng sao?
Biệt viện Tri Tân có tiết vào 8 giờ sáng, các phụ huynh tự nhủ trong lòng, chắc hẳn giáo viên sẽ không đến quá sớm, mọi người bảo nô bộc đưa con đến sớm một chút, như vậy đứa trẻ sẽ đỡ phải bôn ba.
Thế là 7 giờ sáng mà đã có xe lơ lửng chở học sinh xuống cổng rồi.
Nhưng học sinh cũng cũng không xuống xe, nô bộc thấy còn sớm, liền để thiếu gia tiểu thư nhà mình ngủ thêm một lát ở trên xe ấm.
Chỉ là còn chưa ngủ được bao lâu, nô bộc ngồi ghế lái đã chậm rãi quay đầu, bốn mắt nhìn nhau với Khánh Trần ngoài cửa sổ.
Khánh Trần cười tủm tỉm, hắn đã sớm chờ ở cổng biệt viện Tri Tân, trong tay cầm một cành cây bạch quả.
Hắn biết sẽ có phụ huynh học sinh đầu cơ trục lợi, cho nên hôm nay ra ngoài rất sớm.
Lúc học sinh trên xe nhìn thấy Khánh Trần, sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.
Vội vàng ngoan ngoãn xuống xe, đứng phạt ở cổng biệt viện Tri Tân.
Không lâu sau, các học sinh giống như hiểu được lòng nhau, đa số đều ngồi xe lơ lửng tới sớm, sau đó bị Khánh Trần bắt đi phạt đứng.
Đám nô bộc cũng bị túm đi, đứng riêng.
Ai cũng không dám nói cái gì.
Mà Khánh Nhất và Lý Đồng Vân đi theo Khánh Trần tới thì buồn bực ngán ngẩm chờ ở một bên.
Thật ra Khánh Nhất còn thảm hại hơn, sáu rưỡi sáng đã bị Khánh Trần kéo lên, khổ như chó.
Nhưng lúc này nhìn thấy những người khác không chỉ bị phạt đứng, lát nữa còn bị Khánh Trần đánh, không biết vì sao lại đột nhiên có cảm giác ưu việt…
Cảm giác ưu việt này rất thần kỳ, rõ ràng hắn rất ghét Khánh Trần, kết quả bây giờ cảm giác ưu việt lại đến từ Khánh Trần.
Nghĩ tới đây, Khánh Nhất cảm thấy rất khó chịu.
Một lát sau, hiệu trưởng Lý Lập Hằng kẹp sách vào nách vội vàng chạy đến, nhìn hai hàng học sinh và nô bộc đứng ở cổng, không dám nói tiếng nào.
Hắn không nghĩ tới, Khánh Trần lại thật sự trấn áp được đám học sinh này!
Lý Lập Hằng lên tiếng chào Khánh Trần, Khánh Trần gật đầu đáp lại.
Bây giờ vị hiệu trưởng này cảm thấy, thiếu niên trước mặt càng lúc càng giống hiệu trưởng hơn… ít nhất là giống hơn hắn.
Chương 632: Dạy Học
Đợi mọi người đến đông đủ, Khánh Trần bắt từng học sinh xoay người sang chỗ khác, sau đó cho mỗi người năm roi, lại khiến các học sinh kêu gào ầm ĩ.
Hôm nay không có ai nói “ngươi có biết ta là ai” không nữa, mọi người ở nhà đều đã được cha mẹ dặn dò, bây giờ họ chỉ quan tâm một việc: Không thể nghỉ học, cũng không thể bị đuổi học.
“Hy vọng mọi người sẽ nhớ lâu một chút.”
Khánh Trần cười nói:
“Các ngươi đến học tập, đến chịu khổ, đừng vì mình sinh ra đã ngậm thìa vàng mà cảm thấy mình muốn làm gì thì làm.
Được rồi, vào Giảng Võ đường đi, chuẩn bị đi học.”
Các học sinh như đưa đám, yên lặng đi vào Giảng Võ đường, mọi người bất ngờ phát hiện ra một điều: Hôm qua chỉ có một bộ xương long ngư, hôm nay đã biến thành hai bộ…
Long ngư quý giá như vậy mà giáo viên của họ mỗi ngày ăn một con?
Hôm nay màu xương cá nhạt hơn, có lẽ đổi từ kho tàu sang hấp…
Bên trong Giảng Võ đường, Khánh Trần bình tĩnh đứng trước cây bạch quả:
“Trong số các ngươi hẳn có rất nhiều người khó hiểu, bây giờ đã là thời đạt khoa học kỹ thuật phát triển, người bình thường có cần học cận chiến hay không? Lý Khác, ngươi nói suy nghĩ của mình đi.”
Lý Khác ngẫm nghĩ:
“Ta muốn sau khi tốt nghiệp sẽ gia nhập tập đoàn quân Liên Bang, ta hy vọng mình không chỉ được học cận chiến, mà sau này còn có thể đi lên con đường tu hành.”
Khánh Trần nhìn về phía Khánh Nhất:
“Ngươi thì sao?”
Khánh Nhất lười biếng nói:
“Chỉ cần thông minh là đã có thể sử dụng hàng ngàn hàng vạn vũ phu rồi, tại sao phải học cận chiến?”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Chẳng mấy chốc ngươi sẽ thay đổi suy nghĩ này thôi.”
Khánh Nhất lại có dự cảm không lành.
…
Nếu một người quá quen với việc lười biếng thì phải làm sao?
Vậy phải tìm một người uốn nắn hắn, khiến hắn không dám lười biếng nữa, thế là xong.
Khánh Nhất chỉ nghĩ hắn đến thành phố số 18 để vui chơi.
Trong khi những người được chọn khác phải tốn công tốn sức đi tìm những người thuộc đời thứ ba của Lý thị để hợp tác, nhưng hắn cũng là con cháu Lý thị nên được phép vào ở trong trang viên.
Trong vòng thứ hai của cuộc chiến trang giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử, hắn không cần có thành tích vượt trội, chỉ cần sống được đến vòng sau là được.
Trong vòng này, người được chọn khác chắc chắn sẽ tự giết lẫn nhau, sau đó tự suy yếu lực lượng của mình.
Khác với những học sinh trong trường học Lý thị, hắn đã tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền lực trong Khánh thị, hắn thông minh hơn nhiều so với đám trẻ ngây thơ không biết gì trong trường.
Vì thế, Khánh Nhất vẫn luôn bình chân như vại.
Cho đến khi hắn gặp Khánh Trần.
Đáng lẽ hắn sẽ có một “kỳ nghỉ” lý tưởng, bây giờ lại phải dậy sớm đi học.
Hắn chỉ muốn lặng lẽ làm người điều khiển mọi chuyện, nhưng bây giờ lại phải học chiến đấu.
Đúng thật là!
Khánh Nhất không muốn học chiến đấu, rất không muốn học, vì hắn cảm thấy thứ đó rất vô dụng…Nhưng có nhiều chuyện, không phải hắn muốn là được.
Khánh Trần nói với đám con cháu Lý thị:
“Trong lịch sử, có người nói Sát Quyền là thứ hung mãnh nhất, nhưng vẫn còn một loại kỹ năng cận mà người ta hay dùng trong lồng bát giác chiến có địa vị cao hơn cả Sát Quyền, đó chính là Nhu Thuật.
Ngay từ khi môn võ này ra đời, nó đã được rất nhiều võ sĩ chào đón.
Vì nếu để ý một chút, mọi người sẽ nhận ra một điều, những Quyền Vương thi đấu trong các sàn đấu nổi tiếng đều biết Nhu Thuật.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Sau đây, ta sẽ thực hiện động tác khóa cổ hình chữ thập cho mọi người xem….Được rồi, đã học được chưa, Lý Khác và Khánh Nhất thử làm lại xem.”
Lý Khác đã 14 tuổi, Khánh Nhất cũng 14 tuổi, nhưng so với thân hình gầy gò yếu ớt của Khánh Nhất thì Lý Khác rắn chắc hơn rất nhiều.
Khánh Trần là bậc cha chú, không thể trực tiếp bắt nạt Khánh Nhất, nhưng hắn có Lý Khác.
Bây giờ Lý Khác rất nghe lời hắn, nếu hắn bảo Lý Khác đi khóa cổ Khánh Nhất thì chắc chắn hắn sẽ đi làm ngay…
Khánh Nhất còn chưa kịp phản ứng đã bị Lý Khác đứng phía sau vòng tay ra khóa chặt cổ hắn, vì ngạt thở nên khuôn mặt hắn nhanh chóng đỏ lên.
Mãi đến khi hai mắt Khánh Nhất sắp trợn trắng, Khánh Trần còn đang đứng bên cạnh giảng giải:
“Nếu làm động tác khóa cổ như vậy sẽ khiến một người bị ngất sau 7 giây do không thể hô hấp.
Hơn nữa, nếu mọi người thực hiện đông tác khóa cổ từ phía sau sẽ đỡ tốn hơi sức hơn những động tác khác rất nhiều.
Được rồi, thả hắn ra đi.”
Ngay khi đến giây thứ sáu, Khánh Trần vỗ vỗ tay Lý Khác.
Khánh Nhất vừa được thả đã ngồi bệt xuống rồi thở gấp, hắn chợt nhận ra, hóa ra trong trang viên lưng chừng núi vẫn ẩn giấu rất nhiều nguy hiểm!
Hơn nữa, có khi những thứ này còn nguy hiểm hơn nhiều so với những người được chọn khác!
“Rất xin lỗi.”
Lý Khác nói với Khánh Nhất:
“Tuy đây là yêu cầu của huấn luyện viên, nhưng ta ra tay hơi nặng.”
Chương 633: Bạn Tốt
Khánh Nhất hơi ngạc nhiên, không ngờ đứa trẻ kia còn đến xin lỗi hắn, nhưng hắn không thể khiến hắn ta có ấn tượng xấu về mình nên đành khó khăn nói:
“Không sao…”
Khánh Trần cảm thán, nhóc con, ngươi chính trực như thế thì sao làm Kỵ Sĩ được đây.
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Ngoại trừ kỹ thuật khóa cổ, phương pháp đánh vào các khớp xương cũng là một kỹ năng vô cùng quan trọng…”
Khánh Nhất liếc nhìn dáng vẻ học tập chăm chú của Lý Khác, nếu mình không học hành tử tế, chẳng lẽ sau này ngày nào cũng ăn đòn như hôm nay?
Có trời mới biết còn bâo lâu nữa vòng thứ hai của cuộc chiến tranh giành ảnh tử sẽ kết thúc, không biết đến bao giờ hắn mới có thể rời khỏi thành phố số 18.
Không được, hắn không thể đứng im chờ chết được…Khánh Nhất lắc đầu, hắn nhất định phải học hành tử tế, khi đó hắn mới không bị ngược đãi như hôm nay!
Chỉ trong nửa tiết học, Khánh Trần đã khiến Khánh Nhất phải thay đổi suy nghĩ rồi tập trung tinh thần nghe giảng, chỉ hận sẽ bỏ lỡ chi tiết nào, còn chăm chú nghe giảng hơn những bạn khác!
Những học sinh khác học vì trong thời khóa biểu có môn này.
Thời còn đi học, phần lớn lí do học tập của mọi người đều như thế, thầy cô giảng cái gì thì nghe cái đó.
Còn Khánh Nhất học để sinh tồn…
Trong tiết học, khi các học sinh bắt đầu tự luyện tập theo cặp với nhau, Lý Khác lại lặng lẽ chạy tới phòng khác lấy cho Khánh Trần một cái ghế.
Hành động này khiến rất nhiều ban học kinh ngạc, vì việc này không phù hợp với tính cách của Lý Khác.
Lý Khác rất kiêu ngạo, dù ở trường cũng thường xuyên bắt lỗi các giáo viên.
Những học sinh khác hay sai người hầu mang đồ ăn vặt tới cổng rồi ra lấy ăn, nhưng Lý Khác chưa từng mang theo đồ ăn.
Trong khi những học sinh khác không chịu học hành đàng hoàng thì Lý Khác vẫn luôn chăm chú nghe giảng.
Các học sinh khác đều biết tính cách của Lý Khác khá kiêu ngạo.
Bây giờ, một kẻ kiêu ngạo của dòng chính nhánh thứ nhất của Lý thị bỗng đi lấy ghế, mang cơm, quét tước vệ sinh cho người khác, các bạn học khác cảm thấy chuyện này rất lạ lùng.
Lúc này, Khánh Trần đang ngồi trên ghế quan sát các học sinh luyện tập, nhưng khi hắn vừa quay đầu lại đã phát hiện trên tường bao xung quanh Giảng Võ đường có mấy cái đầu lấp ló.
Hắn biết đó là đầu của mấy giáo viên khác, họ đang nhìn lén xem hắn dạy cái gì.
Khánh Trần vừa quay đầu lại, các giáo viên khác sợ đến mức ngã ngửa ra sau, bên ngoài bức tường vang lên tiếng kêu đau khe khẽ và tiếng bước chân chạy trốn…
Hắn từ từ nhắm mắt lại rồi vào thế giới thần bí ‘Lấy Đức Phục Người’.
Thật ra hắn định dạy phương pháp tu luyện mới ngay trong tiết này.
Vì hôm qua ông lão đã sai người đưa sách cho hắn, người ta đã đưa vật quan trọng mà gia tộc cất giữ đã lâu cho hắn, nếu hắn không dạy lại cho con cháu người đó thì thật quá đáng.
Nhưng Khánh Trần không dạy được, vì ngay cả chính hắn cũng không hiểu được nội dung của nó…
Sau giờ tan học, Khánh Trần lại cầm hộp giữ nhiệt mà Lý Khác vừa đưa đến rời khởi văn phòng, hôm nay hắn có chuyện muốn hỏi ông lão, rối cục nội dung trên quyển sách này là gì.
Đợi đến khi chắc chắn Khánh Trần đã đi khỏi, Chu Hành Văn mới gọi Lý Khác vào văn phòng.
Hắn ngồi ngồi vào bàn làm việc, mặt mũi hiền lành hỏi:
“Bạn học Lý Khác, ta nghe nói ngươi từng lấy ghế và đưa cơm cho huấn luyện viên dạy chiến đấu Khánh Trần.
Ta muốn hỏi một việc, có phải hắn đã sai ngươi làm những việc này không?”
Lý Khác bình tĩnh lắc đầu:
“Không phải.”
Giọng điệu Chu Hành Văn càng thêm hiền lành:
“Ngươi không cần phải sợ, nếu hắn dám sai ngươi làm chuyện gì thì ngươi có thể nói với ta.
Ngươi cũng biết điều luật quan trọng nhất trong biệt viện Tri Tân là cấm phân chia thứ bậc, giáo viên không được phép sai bảo học sinh như người hầu.
Nếu hắn dám làm vậy thì ngươi cứ nói cho ta biết, ta sẽ báo cáo với hiệu trưởng giúp ngươi.”
Lý Khác lại nghiêm túc đáp:
“Cám ơn thầy đã tốt bụng nhắc nhở, nhưng những việc đó đều do ta cảm thấy kính trọng thầy Khánh Trần nên mới chủ động làm.
Từ trước tới giờ hắn chưa từng sai bảo ta phải làm cái gì, ta chỉ hy vọng thành ý của mình có thể khiến hắn cảm động, để hắn truyền thụ kinh nghiệm của hắn cho ta.”
Chu Hành Văn hơi ngạc nhiên:
“Hắn thì có bản lĩnh gì cơ chứ?”
Lý Khác nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu không còn chuyện nữa thì ta về trước đây.
Tiết sau là tiết hóa học, ta còn phải làm bài tập.”
Chu Hành Văn nhìn theo bóng lưng Lý Khác, hắn suy nghĩ rất lâu cũng không thể hiểu nổi, tại sao một đứa trẻ thuộc dòng chính Lý thị phải ‘Bưng trà đổ nước’ cho Khánh Trần như người hầu chứ.
Trong nhà chính, Lý Khác vừa về đến lớp học thì Khánh Nhất đã tươi cười chạy tới, hắn nói:
“Bạn học Lý Khác, vừa rồi ta vẫn chưa kịp nói với ngươi, tuy huấn luyện viên bảo hai chúng ta lên làm mẫu, ta còn suýt bị ngươi siết đến ngạt thở, nhưng ta không để ý đến chuyện này đâu, ngươi cũng đừng để trong lòng nhé.
Trận chiến vừa rồi coi như để chúng ta làm quen với nhau, hi vọng sau này chúng ta có thể trở thành bạn tốt của nhau.”
Chương 634: Linh
Lý Khác hơi ngơ ngác:
“Ngươi không để ý thì tốt rồi, ta cũng chỉ theo nghe lời huấn luyện viên, không cố tình muốn làm ngươi bị thương.
Bạn học Khánh Nhất, thấy ngươi rộng lượng như vậy thì ta yên tâm rồi.”
Khánh Nhất cười híp mắt.
Hắn thay đổi thái độ vì vừa rồi hắn mới nhận được tin tình báo, một người được chọn khác là Khánh Chung đã hợp tác với con trai trưởng nhánh thứ nhất của Lý thị là Lý Khôn.
Tin tức này đã nhắc nhở Khánh Nhất: Những người khác có thể tìm người hợp tác thì hắn cũng có thể, không phải nhiệm vụ của vòng thứ hai cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử là vậy sao.
Hơn nữa, Khánh Trần còn lôi hắn đến trường học, nhìn có vẻ đây là chuyện xấu, nhưng nếu hắn biết cách xử lý thỏa đáng thì sẽ có thể biến chuyện xấu thành chuyện tốt!
Lúc này, thậm chí Khánh Nhất còn muốn nói một câu cám ơn với Khánh Trần!
Trong ngôi trường này phải có đến hơn ba mươi người là con cháu Lý thị!
Đừng nghĩ con cháu Lý thị trong trường còn nhỏ tuổi, nhưng không phải càng đông thì càng có ích sao.
Những người khác chỉ có thể hợp tác với một người, nếu hắn có quan hệ tốt với những người trong trường, chẳng phải hắn đang hợp tác với hơn ba mươi ngươi, hơn nữa những người được chọn khác lại không thể đến đây tranh giành với hắn!
Nghĩ tới đây, Khánh Nhất bắt đầu cảm thấy vui vẻ, ai có thể chạy đến trang viên lưng chừng núi để tranh giành người hợp tác với hắn chứ? Có lẽ những người được chọn khác còn chưa nghĩ đến chuyện này đâu.
Khánh Nhất dạo quanh lớp học, cứ nghĩ đến sau này họ sẽ thành người hợp tác với mình là hắn lại cảm thấy rất sung sướng.
Chẳng qua, hắn vẫn phải giả vờ thật bình tĩnh, đề phòng người khác nhận ra điều gì đó.
Nhưng đúng lúc này, Lý Khác lại nghiêm túc nói:
“Nếu ngươi không để ý thì ta cũng yên tâm.
Ta sợ mình không thuộc các động tác sẽ làm ngươi bị thương, nhưng nếu ngươi không để bụng thì từ tiết sau trở đi, ta có thể thoải mái hơn rồi, cảm ơn.”
“Hả?”
Khánh Nhất hơi ngẩn ra:
“Thực ra ý của ta không phải vậy…”
Trên cây cầu ở Long Hồ, Khánh Trần lại đưa hộp giữ nhiệt cho ông lão:
“Chúng ta nói tiếp chuyện hôm qua đi, quy tắc cuối cùng của khu cấm địa số 37 là gì?”
Ông lão mở hộp cơm ra xem:
“Sao không có món thịt hầm như hôm qua?”
“Ta đổi món khác cho ngươi, ăn nhiều thịt hầm cũng không tốt”
Khánh Trần thầm thầm nhủ, hắn đâu phải người chuẩn bị hộp cơm này, cứ ăn không cơm của người ta đã xấu hổ lắm rồi, nếu bây giờ hắn còn gọi món thì thật không biết xấu hổ.
Ông lão suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta có thể nói cho ngươi quy tắc cuối cùng của cấm địa số 37, nhưng ngươi cũng phải nói cho ta biết, sao hôm qua ngươi có thể câu được cá.”
“Được, ngươi cứ nói trước đi”.
Khánh Trần đồng ý.
“Quy tắc đó là nhất định phải đúng giờ”
Ông lão nói:
“Mấy chục năm trước, một cao thủ của Lý thị đã gặp nạn trong cấm địa số 37, chúng ta từng điều tra sở thích của hắn, cuối cùng mới tìm ra quy tắc này.”
“Ồ, khi còn sống hắn là một người rất đúng giờ sao?”
Khánh Trần tò mò nói.
“Không phải”.
Ông lão nói:
“Vì mỗi lần hắn đưa vợ ra ngoài đều phải đợi hơn hai tiếng đồng hồ để vợ hắn trang điểm thay quần áo, nên hắn ghét cay ghét đắng người trễ giờ.”
Khánh Trần không còn gì để nói, thôi thì sao cũng được:
“Còn nữa, chiều qua ngài từng sai người đưa cho ta một cái hộp đen đựng một quyển phương pháp tu luyện.”
“Nếu không phải ta thì còn ai tốt bụng đưa phương pháp tu luyện cho ngươi?”
Ông lão kiêu ngạo nói.
“Nhưng vấn đề là trên đó viết gì vậy?”
Khánh Trần tò mò hỏi.
“Ta không biết, Lý thị cũng đang giải mã nhưng mãi vẫn không thành công.”
Ông lão thở dài:
“Mỗi tổ chức đều coi phương pháp tu luyện là báu vật vô giá, lúc truyền thừa phải có ‘chìa khoá’ của riêng họ, nên chỉ có chính họ mới biết cách mở ra.
Cũng giống như chữ viết bên trên quyển sách đó, nếu không phải người cùng tộc với thì không thể đọc được, dù ngươi có cướp được phương pháp tu hành đi nữa, thì cũng chẳng thể làm được gì.”
“Vậy ngài lấy quyển sách đó từ đâu ra?”
Khánh Trần truy hỏi.
“Thao tư liệu ghi chép, sau khi con người bước vào kỷ nguyên mới, xã hội dần xuất hiện một số tổ chức của người tu hành.”
Ông lão giải thích tường tận:
“Trong núi tuyết ở Tây Nam có hai tổ chức, một là Hỏa Đường, tổ chức còn lại chính là nơi đã sáng tạo ra phương pháp tu luyện này.
Bọn vẫn luôn trốn trong hang núi có suối nước nóng nằm sâu trong núi tuyết, mãi cho đến khi liên bang được thành lập thì họ mới quay lại với xã hội.”
“Họ đang trốn điều gì?”
Khánh Trần khó hiểu.
Ông lão liếc hắn một cái:
“Ngươi đã từng đọc giáo án trong trường học Lý thị, vậy chắc hẳn ngươi đã biết chuyện này.
Có phải văn minh nhân loại từng bị một trí tuệ nhân tạo tên là ‘Linh’ hủy diệt đúng không?”
Chương 635: Ngôn Ngữ Bị Mất
Trong lúc chờ chương, các bạn có thể đọc SỐ HIỆU 09 siêu hài để giải trí nha!
“Ừ, ta biết chuyện này.”
Khánh Trần gật đầu.
“Nhưng rất ít người biết trước thảm họa đó vẫn còn một thảm họa khác xảy ra vào hai trăm năm trước.”
Ông lão nói:
“Lần đó, Trái Đất xảy ra chiến tranh hạt nhân, nếu những người còn sống không muốn bị nhiễm xạ thì nhất định phải tìm chỗ trốn.”
Khánh Trần rất ngạc nhiên, hóa ra con người đã trải qua hai thảm họa khiến nhân loại gần như tiệt chủng.
Lần đầu tiên là thảm họa hạt nhân.
Lần thứ hai là trí tuệ nhân tạo.
Hai thàm họa xảy ra cách nhau hơn 200 năm, mà Hỏa Đường và tổ chức sở hữu loại chữ viết thần bí kia, đã trốn trong núi tuyết từ khi thảm họa đầu tiên xảy ra.
“Sao họ lại ra ngoài?”
Khánh Trần tò mò.
“Tín ngưỡng của tổ chức thần bí này và Hỏa Đường có mâu thuẫn với nhau.”
Ông lão nói:
“Hai tổ chức đó cùng sống trong một hang động, lúc đầu thực lực hai bên cân bằng nên không khí khá hòa bình, nhưng dần dần họ không còn là đối thủ của Hỏa Đường nữa nên đã rời khỏi núi tuyết để tìm nơi ở mới.
Nhưng tổ chức này đã làm một chuyện rất tàn nhẫn, sau khi gia nhập xã hội hiện đại, họ ỷ vào việc mình có phương pháp tu luyện nên đã cướp bóc hơn 10 khu công nghiệp trong liên bang, ngoài ra họ còn bắt người dân gia nhập tổ chức của họ, sau đó bắt các tín đồ dâng hiến tất cả mọi thứ cho Thần của họ.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó họ gặp phải quân đội liên bang.”
Ông lão hời hợt nói:
“Toàn quân bị diệt.”
Khánh Trần hiểu, các thành viên của tổ chức đó đã cảm thấy tuyệt vọng thế nào khi phải đối mặt với quân đội liên bang.
Nhưng khi nghe đến đây, Khánh Trần hơi khó hiểu:
“Các ngươi không giữ người sống nào để thẩm vấn phương pháp tu luyện của họ hay sao?”
“Chúng ta có giữ lại, nhưng ngôn ngữ của họ không giống ngôn ngữ thông dụng trong liên bang.”
Ông lão đáp:
“Quân đội liên bang bắt sống 11 người, nhưng họ đã tự sát ngay trước đêm đến thành phố số 5.”
“Cho nên, ngươi nói giới hạn cao nhất mà người tu luyện nó đạt được là cấp B, vì trong tư liệu viết, người có cao nhất trong tổ chức đó là cấp B đúng không?”
Khánh Trần hỏi.
“Đúng vậy “
Ông lão nói:
“Họ tu luyện lâu như vậy cũng chỉ mới đến cấp B, nên chắc cấp cao nhất cũng chỉ đến đó.”
Nói xong, ông lão nhìn hắn:
“Có thể tu luyện được đến cấp B đã là mơ ước của rất nhiều người rồi.
Hơn nữa, trong trận chiến khi đó, những người cấp B trong tổ chức của họ còn mạnh hơn cả chiến sĩ gen.
Ngoài ra, phương pháp tu luyện của họ còn không để lại di chứng.”
Khánh Trần biết, rất nhiều phương pháp tu luyện ở thế giới trong sẽ để lại di chứng, ví dụ như di chứng ‘Mãnh Hổ giáo phái’ mà Lý Y Nặc tu luyện gây ra là khiến thể hình người tu luyện nó rất lực lưỡng, tuy rất mạnh mẽ, nhưng lại mất linh hoạt.
Tuy Khánh Trần rất ghét Huyễn Vũ, nhưng đối phương từng nói một câu rất chính xác, nếu muốn nhận được một thứ thì phải chấp nhận mất đi thứ khác.
Ông lão hững hờ nói:
“Trên đời này có rất ít phương pháp tu luyện vừa không để lại di chứng, lại có giới hạn tu luyện cao như của Kỵ Sĩ.”
Khánh Trần cảm khái:
“Ta nghĩ ngài đừng ám chỉ với ta nữa, ngài muốn nói cái gì thì nói thẳng đi.”
Ông lão cười híp mắt nói:
“Ta không có gì để nói, cũng không có chuyện để hỏi.”
Lúc này, Khánh Trần đã có thể chắc chắn ông lão biết thân phận Kỵ Sĩ của hắn.
Hơn nữa hắn cũng phải chọn một người thuộc dòng chính Lý thị để nhận truyền thừa Kỵ Sĩ, đó cũng là giao dịch giữa Lý Thúc Đồng và ông lão này.
Nếu không, sao ông lão lại cho mình ăn Long Ngư chứ?
Lý Thúc Đồng từng nói với hắn, tuy Kỵ Sĩ rất mạnh, sau mỗi lần thăng cấp, chúng ta đều là những người mạnh nhất trong những người cùng cấp, nhưng cái gì cũng có khuyết điểm, vì Kỵ Sĩ thăng cấp quá nhanh, nhưng mãi đến tận hạng thứ tư của sinh tử quan thì xương cốt mới được tu bổ.
Chuyện này dẫn đến xương cốt không thích hợp với sức mạnh cơ bắp, sau mỗi lần ra đòn, đối thủ chưa sao nhưng xương cốt của Kỵ Sĩ đã vỡ vụn.
Khánh Trần từng hỏi sư phụ hắn giải quyết như thế nào, lúc đó Lý Thúc Đồng trả lời là: Uống nhiều canxi vào.
Hắn định lừa người sao.
Có vẻ ông lão biết hắn đang thiếu cái gì, nên vừa gặp đã hào phóng tặng Long Ngư cho hắn, còn nói đó là quà gặp mặt.
Nguyên nhận lúc trước sư phụ đi trộm Long Ngư chắc cũng vì lí do này?
Lúc này, Khánh Trần vừa lấy dây câu trong hộp đồ câu bên cạnh ông lão, vừa nói:
“Nói về chủ đề chính đã, ta không hiểu nội dung trong quyển sách ngài đưa ta hôm qua, nên ta không dạy được cho con cháu ngài.
Hai là ngày mai ta mang trả cho ngài?”
Ông lão nghĩ một lúc rồi nói:
“Bây giờ chỉ có mỗi mình ta biết ngươi cầm phương pháp tu luyện này, mà ta sẽ không nói cho người khác biết chuyện này.
Kẻ hôm qua đưa phương pháp tu luyện cho ngươi cũng không biết trong hộp đen chứa thứ gì.
Cho nên, ngươi cứ từ từ nghiên cứu, ta không hỏi kết quả nghiên cứu của ngươi đâu.”
Khánh Trần vừa thả lưỡi câu vào trong nước, vừa suy ngẫm lời của đối phương.
Hắn chợt nhận ra, có lẽ ông lão đã biết thân phận người du hành của hắn từ lâu rồi.
Mà ý đối phương là hắn không phải sợ, cứ yên tâm phiên dịch chữ viết thần bí này, không cần lo người khác sẽ phát hiện.
Tuy Khánh Trần liên tục nhấn mạnh mình không hiểu nội dung ghi trong quyển sách đó, nhưng thật ra hắn từng nhìn thấy chữ viết đó…
Đó là tiếng Tạng ở thế giới ngoài.
Một thứ tiếng đã biến mất rất lâu ở thế giới trong.
Chương 636: Cả Hai Đều Tự Hiểu
Thân phận của ông lão này là gì?
Có rất nhiều người trong Lý thị có tuổi tác phù với ông lão, thậm chí trong đó có 2 đến 3 người nắm thực quyền rất lớn.
Nhưng Khánh Trần hiểu tính cách của Lý Thúc Đồng, hắn không bao giờ tiết lộ bí mật của mình cho những người không đáng tin.
Trước khi Lý Thúc Đồng đi xa nhất định đã sắp xếp tất cả mọi thứ cho Khánh Trần, nhưng hắn không muốn thiếu niên biết chuyện này mà thôi….
Cho nên, Khánh Trần đã có đáp án về thân phận của ông lão.
Nhưng nếu ông lão không muốn nói thẳng, Khánh Trần cũng không nói thật với hắn, hai người ăn ý nhìn nhau rồi cười một tiếng.
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Ta muốn hỏi một chuyện, lúc Kỵ Sĩ tặng Vô Tâm Đồng Linh cho Lý thị có nói phải trả lại không?”
Ông lão cảm thán:
“Việc ta muốn làm nhất lúc này chính là sai người ném ngươi vào Long Hồ, cho ngươi tự bơi về biệt viện Phi Vân.
Vấn đề trọng điểm ngươi để ý khác người thế?”
“À.”
Khánh Trần vừa thả mồi xuống dưới nước vừa nói:
“Lý thị còn cất giấu phương pháp tu hành nào khác không?”
“Không có, những phương pháp còn lại không để lại di chứng quá nhiều thì giới hạn tối đa người tu luyện nó có thể đạt được quá thấp.”
Ông lão hời hợt nói:
“Mà ngươi cũng đâu phải người trong gia tộc, đừng hi vọng có thể lấy được chút tài sản nào của Lý gia, ngươi nghĩ chúng ta có thể dễ dàng kiếm được chỗ tài sản đó sao.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, vì không muốn mình nhớ thương tài sản của gia tộc mà ông lão này còn kể nỗi khổ của cả một tập đoàn lớn như vậy với hắn.
Nhưng đúng lúc này, ông lão lại quay đầu nhìn chằm chằm vào cánh tay của hắn, nhìn một lúc cũng không thấy có gì bất thường nên hỏi:
“Thật kỳ lạ, hôm qua ngươi làm cách nào để bắt Long Ngư thế?!”
Khánh Trần vui vẻ, Con Rối Giật Dây quấn trên tay hắn trong suốt, sao người khác có thể nhìn thấy được?
Sau một lúc, cần câu trong tay hắn bắt đầu đung đưa, Khánh Trần vừa nhấc Long Ngư khỏi mặt nước đã cầm cá rồi chạy mất.
Ông lão nhìn trợn mắt há mồm nhìn theo.
Trong lần xuyên qua này, trừ lần ra ngoài giải quyết chuyện của Trương Thừa Trạch, hầu như từ lúc xuyên qua đến giờ Khánh Trần đều ở trang viên này.
Việc làm mỗi ngày của hắn là đến biệt viện Tri Tân một lúc, hoặc nằm trong ký túc xá để đến thế giới thần bí của ‘Lấy Đức Phục Người’, tiếp tục luyện tập ‘Chung Cực Tín Nhiệm’ của sinh tử quan.
Vốn lúc đầu hắn định lấy phương pháp tu luyện rồi nhanh chóng dạy cho con cháu Lý thị, vừa để đám con cháu Lý thị có thêm sức chiến đấu, vừa để tạo dựng niềm tin của chúng đối với mình.
Khánh Trần đã thử dùng một chút kiến thức rời rạc về tiếng Tạng trong trí nhớ của hắn để dịch quyển sách viết phương pháp tu luyện mà ông lão đưa, nhưng hắn thất bại.
Xem ra chuyện này phải gác lại đến lúc xuyên về mới có thể dịch toàn bộ ra được.
Bây giờ Khánh Trần thường ở trong ký túc xá, rất ít khi đến biệt viện Phi Vân.
Nhưng chuyện gì đến vẫn phải đến.
Trong đếm trước khi trở về, Tiểu Ưng đột nhiên gõ cửa phòng hắn rồi nháy mắt ra hiệu:
“Bà chủ Trường Thanh sai ta gọi ngươi đến biệt viện Phi Vân, nàng nói có chuyện rất quan trọng cần tìm ngươi.”
Khánh Trần liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trên cánh tay, 00:30:00.
Còn nửa giờ cuối.
Hắn bình tĩnh đứng dậy đi về phía biệt viện Phi Vân, Lý Trường Thanh đã ngồi sẵn trong viện chờ hắn, trên bàn đá bên cạnh nàng còn đặt một chiếc hộp kim loại đựng thuốc biến đổi gen.
Lý Trường Thanh cười nói:
“Ta đã tính toán rất kĩ thời gian rồi, tính từ khi ngươi tiêm liều thuốc biến đổi gien lần trước đến tối nay vừa tròn một tháng.
Ta biết ngươi rất muốn đạt cấp D, thời gian vừa đủ là ta đã mang thuốc biến đổi gien cho ngươi.”
Khánh Trần giả vờ mừng rỡ nhìn hộp kim loại, hắn còn cố ý lại gần vuốt ve như thể tìm được báu vật mà mình mong muốn đã lâu.
“Ngày bình thường nhìn ngươi lạnh lùng chẳng giống thiếu niến chút nào, bây giờ mới nhìn giống một chút.”
Lý Trường Thanh thấy Khánh Trần vui vẻ thì cũng vui vẻ theo:
“Thế nào, ta không nói dối đúng không, ta đã hứa cho ngươi cái gì thì nhất định sẽ cho mà.”
“Cảm ơn.”
Khánh Trần nói:
“Lúc trước ta đã tìm rất lâu trong chợ đen cũng không thấy những liều thuốc biến đổi gien từ số 003 trở lên, khi đó ta còn nghĩ cả đời này mình sẽ dừng lại ở cấp E.”
“Lại đây.”
Một tay Lý Trường Thanh cầm lấy hộp kim loại trên bàn đá, một tay cầm tay Khánh Trần rồi đi vào trong biệt viện Phi Vân.
Lúc bọn họ đến nhà chính của biệt viện Phi Vân, Khánh Trần mới phát hiện tất cả vệ sĩ và người hầu thường đứng trong này đã không còn ai, bên trong trống rỗng không một bóng người….
Lý Trường Thanh kéo hắn đi dọc theo hành lang vắng vẻ, váy dài màu đen trên người nàng đung đưa trong gió, tiếng giày cao gót dẫm lên sàn nhà gỗ vang lên tiếng cộc cộc.
Bên hông chiếc váy thắt một chiếc thắt lưng tôn lên vòng eo nho nhỏ của nàng.
Hôm nay Nhân Danh sẽ lên 5 chương.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc SỐ HIỆU 09 nay lên 10 CHƯƠNG nha!
Chương 637: Mọi Chuyện Không Phải Như Ngươi Nghĩ
Khánh Trần đã cảm thấy bầu không khí bắt đầu kỳ lạ, nhưng hắn chỉ có thể tiếp tục đi theo nàng.
Đúng lúc này, Lý Trường Thanh cười khẽ rồi nói:
“Bình thường nhìn biệt viện Phi Vân đông đúc quen rồi, bây giờ không có ai khiến ta cảm thấy hơi sợ.”
“À, nếu ngươi cảm thấy sợ thì bảo vệ sĩ và người hầu quay lại, bây giờ ta cũng bắt đầu cảm thấy sợ rồi.”
Khánh Trần thành thật nói.
Chuyện hai người cùng sợ khác hoàn toàn với một người sợ mà…
Hơn nữa, thực lực mà Lý Trường Thanh biểu hiện đêm hôm bọn họ bị tập kích ở khu thứ tư nằm ngoài dự đoán của hắn, khi đó nàng nhảy từ tầng thứ mười xuống đất mà còn không hề hấn gì.
Nếu nàng muốn bắt ép hắn làm gì đó, chắc Khánh Trần không chống cự được.
Lý Trường Thanh cười:
“Ngươi sợ cái gì, đừng nghĩ nhiều nữa, ta chỉ lo sau khi ngươi tiêm thuốc biến đổi gen sẽ đau đớn, lúc đó nếu ngươi gào khóc sẽ bị bọn họ nghe thấy, khiến ngươi mất mặt.
Ta thì không sao, chỉ sợ ngươi sẽ xấu hổ thôi.”
Khánh Trần thầm thở phào nhẹ nhõm, thì ra là thế.
Đúng vậy, trong suy nghĩ của Lý Trường Thanh, tối nay mình sẽ tiêm thuốc biến đổi gen.
Mọi người đều biết, sau mỗi lần tiêm thuốc biến đổi gen sẽ rất đau đớn, khi đó Lý Trường Thanh cũng không thể làm gì với hắn.
Lý Trường Thanh kéo hắn vào một căn phòng trong biệt viện Phi Vân, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Sau đó nàng mở chiếc hộp kim loại trong tay rồi lấy ra thuốc biến đổi gien FDE số 003 ngay trước mặt Khánh Trần:
“Có cần ta tiêm cho ngươi không? Lúc trước ngươi đã tự tiêm hai mũi rồi, ngươi tự tiêm thì tốt hơn, ta chưa tiêm cho ai bao giờ.”
Khánh Trần lấy liều thuốc biến đổi gien màu xanh trên tay Lý Trường Thanh, sau đó vừa cười vừa nói:
“Để ta tự tiêm, đơn giản như tiêm thuốc bình thường thôi mà.”
Lý Trường Thanh cười nói:
“Ngươi có cần vào toilet tiêm không? Ta có thể đứng ngoài quan sát?”
“Đương nhiên có thể.”
Khánh Trần nói.
Hắn vừa nói xong thì liếc nhìn liều thuốc biến đổi gen trong tay rồi đâm thẳng vào đùi.
Nhưng trước khi mũi kim đâm vào đùi hắn…
Đồng hồ đếm ngược về không.
Thế giới chìm vào bóng tối rồi lại sáng trở lại.
Khánh Trần quay về căn nhà trên đường Hành Thự ở thế giới ngoài, trong tay hắn vẫn đang cầm thuốc biến đổi gien liều số 003.
Thiếu niên lấy ra một chai thủy tinh nhỏ trên tủ đầu giường rồi bơm hết thuốc biến đổi gen trong ống tiêm vào trong đó, sau đó hắn lại lấy một bình thuốc màu xanh khác đổ vào trong ống tiêm.
Hắn đã nghĩ ra cách tráo đổi thuốc như thế này từ 18 ngày trước.
Nếu muốn cho Lý Trường Thanh xem hắn tiêm thì hắn không thể tiêm thuốc biến đổi gen thật được, nếu hắn chưa tiêm liều số 004 và 005 mà tiêm ngay liều số 003 thì rất có thể sẽ chết, nhưng hắn muốn đảm bảo an toàn cho bản thân.
Khi hắn xuyên về, Khánh Trần sẽ tráo thuốc biến đổi gen thật thành thuốc giả.
Thật ra, vừa rồi Lý Trường Thanh đột nhiên hỏi hắn có muốn vào toilet tiêm không, có lẽ nàng đang muốn thử xem hắn có phải người du hành chăng.
Vì người du hành thời gian phải nhét thuốc biến đổi gen vào trong cơ thể mới có thể mang về thế giới ngoài để đánh tráo.
Nhưng Lý Trường Thanh không biết, nhờ sự tồn tại của chân khí Kỵ Sĩ mà chỉ cần Khánh Trần cầm thuốc biến đổi gien là có thể mang về thế giới ngoài.
Người du hành bình thường không thể làm được.
…
Con người không biết đáp án của hầu hết những chuyện xảy ra trong đời.
Từ những chuyện nhỏ nhặt như mình sẽ ngủ dậy lúc mấy giờ, cho đến những chuyện to hơn như thi tốt nghiệp được bao nhiêu điểm, mình sẽ làm gì trong vài ngày tới, không ai có thể dứt khoát trả lời đáp án của những câu câu hỏi này.
Nhưng Khánh Trần lại khác, cuộc sống của hắn không giống vậy, vì hắn đã lập ra một kế hoạch có sẵn, chỉ cần tiến hành theo nó alf được.
Giống như việc đánh tráo thuốc biến đổi gen như hôm nay, là kết quả của sự tính toán từ mười tám ngày trước, mọi thứ luôn diễn ra theo đúng kế hoạch trong đầu hắn.
Giống như lúc vẫn còn ở trong ngục giam số 18, hắn từng bảo Lưu Đức Trụ thử mang vàng thỏi về thế giới ngoài xem được không, chuyện hôm nay cũng giống chuyện đó.
Việc hắn cần làm ngay khi xuyên qua là tiêm thuốc biến đổi gen vào trong bắp đùi mình.
Nhưng hắn nên làm gì với liều thuốc biến đổi gen thật này bây giờ? Tuy thứ này rất đắt tiền, nhưng hắn không muốn bán cho người khác.
Khánh Trần cất kĩ ống tiêm rồi ra khỏi phòng ngủ của mình, đi vào phòng đối diện của Nam Canh Thần rồi hỏi:
“Đêm nay các ngươi đi đâu thế? Ta không thấy các ngươi ở biệt viện Phi Vân, ngay cả biệt viện Thanh Sơn cũng không thấy ai.”
Nam Canh Thần giải thích:
“Cô Trường Thanh đuổi chúng ta khỏi trang viên lưng chừng núi, nàng bảo chúng ta đến sàn đấu Hải Đường xem quyền anh.
Trần ca, ngươi có sao không…”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta không sao, mọi chuyện không phải như ngươi nghĩ.”
Chương 638: Nam Canh Thần Bị Lừa
“Ta đâu có nói mọi chuyện thế nào.”
Nam Canh Thần thầm nói:
“Đúng rồi, Tiểu Đồng Vân bảo ta nói với ngươi, Khánh Nhất đã bắt đầu lôi kéo các bạn học khác trong trường, hai ngày nay có vẻ rất bận rộn.
Những ngày ngươi không ở trường là hắn lại ngang nhiên lôi kéo mọi người, hắn còn nói thành phố chỗ hắn sống có một khu vực săn bắn ngoài tự nhiên nên muốn mời mọi người đến chơi.”
Vì mấy ngày nay Khánh Trần không có tiết, hắn chỉ đến biệt viện Tri Tân điểm danh một lúc rồi lại về túc xá, không biết Khánh Nhất đang làm gì.
Nhưng bây giờ hắn có thể đoán dự định trong đầu đối phương.
Những gì Khánh Trần có thể nghĩ ra thì Khánh Nhất cũng có thể nghĩ ra, nhưng có một chuyện chắc chắn Khánh Nhất không biết, Khánh Trần cũng là người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử như hắn, sớm muộn gì chuyện này cũng khiến một kẻ tự cho mình là người thông minh như hắn bị đả kích…
Có thông báo tin nhắn trong nhóm Bạch Trú.
Lưu Đức Trụ:
“Ông chủ, chúng ta đã trở về an toàn.
Trương Thừa Trạch cũng bình an trở về.
Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ lần này.”
Ông chủ:
“Được rồi, các ngươi vất vả rồi.”
Khánh Trần nhìn lại ảnh đại diện của mình và Lưu Đức Trụ, trên mỗi bức ảnh đều có một khung hình được trang trí rất lòe loẹt.
Hắn xem lại ảnh đại diện của tất cả, ảnh của ai cũng có thêm một khung hình màu sắc lòe loẹt bên trên.
“Khoan đã.”
Khánh Trần bình tĩnh lật xem ảnh đại diện của mọi người, rõ ràng hắn không mua mấy thứ này mà!
Nam Canh Thần đứng cạnh hắn vội vàng tranh công:
“Trần ca, ngươi thấy đẹp không, cái này là ta tặng ngươi đấy.”
Khánh Trần: “???”
Hắn bình tĩnh quay sang nhìn Nam Canh Thần:
“Ngươi đừng nghịch gì trong nhóm nữa được không, ngươi mua cho ngươi thì được, ngươi mua cho ta thứ đồ chơi này làm gì?”
“Ta đâu có tặng riêng cho ngươi, rõ ràng ta tặng tất cả thành viên trong nhóm mà.”
Nam Canh Thần nói:
“Thật ra Đại Phú Ông đã nhắn riêng cho ta, hắn nói trong nhóm chat không trang trí gì nên nhìn hơi xấu, nên nàng khuyến khích ta mua rồi tặng cho mọi người.”
“Nàng bảo ngươi mua thì ngươi sẽ mua sao?”
Khánh Trần buồn bực.
“Hắc hắc, nàng khen ta vừa đẹp trai vừa tốt bụng nên nhất định sẵn lòng mua tặng cho mọi người, thế nên ta mới mua.”
Nam Canh Thần cười giải thích:
“Mà Đại Phú Ông cũng rất dễ gần, ta và hắn từng nói chuyện rất lâu…Đại Phú Ông là ai, sao trước kia không thấy Trần ca nhắc đến?”
Khánh Trần bất đắc dĩ, không phải Đại Phú Ông chính là Nhất sao!
Hắn không ngờ Nhất sẽ không từ thủ đoạn nào để kiếm tiền!
Đầu tiên là buôn bán ngay trong nhóm nhà mình, nhưng không thấy ai mua nên nàng bắt đầu quay sang lừa Nam Canh Thần!
Trí tuệ nhân tạo này có thể vì tiền mà không từ thủ đoạn lừa gạt người khác, nhưng vấn đề là ngươi kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì!
Khánh Trần quay sang nhìn Nam Canh Thần, xem ra tên ngu ngốc này vẫn chưa biết tiền của hắn đều rơi vào trong túi của ‘Đại Phú Ông’.
Không biết nếu sau này Nam Canh Thần biết Đại Phú Ông chính là ‘ hệ thống mua sắm’ trong nhóm Bạch Trú, hắn sẽ có biểu cảm gì.
Lúc này, Lưu Đức Trụ lại gửi tin nhắn đến:
“Ông chủ, bây giờ Trương Thừa Trạch đang rất nóng lòng muốn biết chúng ta sẽ thu bao nhiêu phí bảo vệ mỗi tuần?”
Ông chủ:
“Chúng ta mới là người nên gấp chứ hắn gấp làm gì.”
Lưu Đức Trụ:
“Ngay trước lúc trở về, Trương Thiên Chân bảo ta kề dao lên cổ Trương Thừa Trạch…”
Khánh Trần thầm tự nhủ, thảo nào Trương Thừa Trạch gấp gáp như vậy, nhưng nếu Trương Thiên Chân làm như thế thì quan hệ giữa hắn và Trương Thừa Trạch có thể giữ được sao.
‘Không Sợ Khó Khăn’ nhắn tin giải thích:
“Ông chủ, ta lo sau khi Trương Thừa Trạch xuyên về sẽ gây chuyện với chúng ta, nên mới bảo Lưu Đức Trụ làm như vậy.
Có lẽ bây giờ ngài nói muốn thu 100 triệu một tuần, hắn cũng sẽ đưa.”
Khánh Trần vô cùng kinh ngạc, hắn bảo Trương Thiên Chân tự hành động, nhưng ngay cả hắn cũng không ngờ Trương Thiên Chân sẽ làm như vậy.
Hắn suy nghĩ một lúc rồi mới trả lời:
“Bạch Trú không làm những chuyện thất đức như bắt cóc tống tiền…Ngươi cứ bảo hắn trả tiền như thỏa thuận là được.”
Không Sợ Khó Khăn:
“Tuân lệnh ông chủ.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Ông chủ, Trương Thừa Trạch nói số tiền cần thanh toán cho giao dịch này quá lớn, hắn không thể chi trả bằng tiền mặt cho chúng ta được.”
Lần này, Trương Thừa Trạch phải thanh toán 500 vạn phí bảo hộ một tuần và 20 triệu tiền cảm ơn lần bọn họ đi cứu hắn.
Nếu số tiền này chuyển thành tiền mặt thì sẽ rất khổng lồ, dù đối phương có thể trả cho bọn họ nhưng Bạch Trú cũng không có chỗ để.
Khánh Trần suy nghĩ một lát mới nói:
“Vậy bảo hắn chuyển khoản đi, 15 triệu chuyển cho Dũng Cảm Ngưu Ngưu.
Ngưu Ngưu, ngươi sẽ phụ trách lựa chọn căn cứ mới cho Bạch Trú, sửa sang, mua sắm thiết bị và các đồ dùng trong nhà, nhất định phải hoàn thành việc này trong vòng nửa tháng.”
Chương 639: Quy Tắc Của Nhóm Chat
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”
Ông chủ:
“Còn 10 triệu, trong đó 7 triệu chuyển cho Thu Tuyết để nàng chi trả các khoản phí vận hành tổ chức, sau đó chuyển một triệu cho Không Sợ Khó Khăn, Dũng Cảm Ngưu Ngưu, Lưu Đức Trụ, đây coi ngư tiền hoa hồng cho nhiệm vụ lần này.
Ngoài ra, trong 500 vạn phí bảo hộ mỗi tuần, cả ba người các ngươi sẽ được hưởng 100,000 tiền thù lao.”
Lưu Đức Trụ mừng rỡ:
“Cám ơn ông chủ!”
Lúc này, Lưu Đức Trụ đang cảm thấy may mắn vì quyết định lúc trước của hắn, không phải số tiền này dễ kiếm hơn nhiều so với trộm vàng thỏi sao?
Chỉ cần làm thêm hai tuần nữa, hắn đã có đủ tiền mua nhà trong khu chung cư có thang máy cho cha mẹ hắn, để cha mẹ hắn không phải vất vả leo cầu thang nữa.
Trong nhà bọn Hồ Tiểu Ngưu, Hồ Tiểu Ngưu đang chuẩn bị nhắn tin từ chối nhận tiền, hắn và Trương Thiên Chân không thiếu tiền.
Nhưng hắn lại bị Trương Thiên Chân ngăn cản:
“Ngươi bị ngu sao, ông chủ bảo cho thì ngươi nhận là được, chuyện ông chủ muốn trả lương cho ngươi không liên quan gì đến chuyện ngươi có thiếu tiền hay không.
Nếu ngươi từ chối nhận thì Lưu Đức Trụ cũng không thể nhận.”
Hồ Tiểu Ngưu sửng sốt, sau đó nhanh chóng xóa tin nhắn hắn vừa soạn.
Lúc này Trương Thiên Chân mới nói:
“Thật ra trước kia chúng ta luôn dựa vào gia tộc, mỗi lần hết tiền đều phải mở miệng xin cha mẹ, nhưng bây giờ chúng ta có thể tự kiếm ra tiền, ngươi không cảm thấy chuyện này rất tốt sao.
Nếu ngươi luôn cố thể hiện với ông chủ là gia tộc ngươi có tiền, ngươi có thể dựa vào gia tộc mà không cần đến tổ chức, ngươi sẽ mãi là người của Hồ gia chứ không không bao giờ có thể trở thành thành viên của Bạch Trú.”
“Rất có lý.”
Hồ Tiểu Ngưu gật đầu.
Trong nhóm Bạch Trú, ông chủ nói:
“Trong lần xuyên qua tiếp theo chúng ta sẽ cho Trương Thừa Trạch nếm thử chút ngon ngọt, ‘Một Con Vịt Nhỏ’ sẽ sắp xếp xe cộ, các ngươi sẽ đưa hắn đến xem khu thứ bốn.”
Lưu Đức Trụ chần chờ một lúc:
“Ông chủ, khu thứ bốn có nguy hiểm gì không? Ta sợ mình không đủ khả năng bảo vệ mọi người.”
Ông chủ:
“Không cần lo lắng, nếu xảy ra chuyện gì thì lập tức đến sàn đấu Hải Đường tìm ‘Băng Nhãn’ , hắn có quan hệ với bà chủ ở đó, khi đó Băng Nhãn sẽ giúp các ngươi giải quyết mọi chuyện.”
Băng Nhãn:
“Tuân lệnh ông chủ.”
Một lúc sau, ‘Không Sợ Khó Khăn’ Trương Thiên Chân nhắn vào nhóm Bạch Trú:
“Ông chủ, Trương Thừa Trạch đã chuyển tiền.
Hắn nói, hắn có một người bạn đang ở thành phố số 10 muốn đến thành phố số 18 để nhờ Bạch Trú che chở, bao nhiêu tiền cũng được.”
Ông chủ:
“Chúng ta từ chối, các ngươi phải nhớ một điều, tiền bạc chỉ là công cụ của Bạch Trú chứ không phải mục đích của chúng ta.
Các ngươi nên nhìn xa hơn một chút, đừng vì cái lợi trước mắt mà phá hỏng tương lai.
Những chuyện sau này chúng ta phải làm, không phải thứ tiền bạc có thể giải quyết được.”
Không Sợ Khó Khăn:
“Tuân lệnh ông chủ.”
Tất cả mọi người trong nhóm Bạch Trú đều cảm thấy kính trọng ông chủ, không ngờ tầm nhìn của ông chủ lại xa như thế, mấy triệu đặt trước mặt mà hắn không coi là gì.
Cho đến lúc này, Khánh Trần mới giải quyết xong mọi chuyện trong nhóm Bạch Trú, bây giờ hắn mới có thời gian rảnh đi xem những người trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đang nói gì.
Buổi tối mỗi ngày trở về đều là lúc nhóm chat náo nhiệt nhất, vì mọi người đều muốn trao đổi những thông tin mình trong lần xuyên qua vừa rồi với những người khác.
Tối nay, Hà Tiểu Tiểu lại thông báo một quy tắc mới trong nhóm chat:
“Xin chào, chúc mọi người có một buổi tối tốt lành.
Chúng ta đều biết mục đích ta thành lập nhóm chat là để người du hành có thể dễ dàng trao đổi tin tức với nhau, khi đó mọi người có thể có một cuộc sống tốt hơn ở thế giới trong.”
“Sau khi nhóm chat được thành lập, ta nghĩ mọi người đã ó đủ thời gian làm quen với nhóm, hôm nay ta muốn công bố một quy tắc mới, sau mỗi lần xuyên về, mỗi thành viên sẽ phải chia sẽ một tin tức mình biết thì mới được phép ở lại nhóm.
Nếu có ai không chia sẽ bất kì tin tức gì, người đó sẽ bị chuyển đến nhóm bình thường.
Nếu không có quy tắc này, bây giờ trong nhóm có rất nhiều thành viên không chia sẻ gì với những người du hành khác mà chỉ im lặng thu thập tin tức, như vậy không công bằng với những người khác.”
Hà Tiểu Tiểu tiếp tục nói:
“Những thành viên này đã làm trái với nguyên tắc ban đầu của nhóm.”
Đến lúc này, Hà Tiểu Tiểu mới nói rõ mục đích hắn tạo ra nhóm chat này, chính là để thu thập tình báo dễ dàng hơn.
Lúc trước hắn cố ý không ra quy định để mọi người tự trao đổi thông tin với nhau, đợi sau khi mọi người đã nến được ngon ngọt sau ba lần xuyên qua thì hắn mới ra quy định.
Lúc này, nếu ai muốn tiếp tục ở lại nhóm thì nhất định phải đưa ra tin tức có giá trị, coi như ‘Phí hội viên’ khi tham gia nhóm.
Chương 640: Tin Tức Ào Ào Tuôn Ra
Hà Tiểu Tiểu thành lập mười mấy nhóm chat, nếu mọi người đều nộp phí hội viên thì các thành viên của Cửu Châu không cần đi làm việc nữa, vì người du hành trong nhóm sẽ làm việc cho Cửu Châu.
Khi nghĩ tới đây, Khánh Trần bỗng cảm thấy bội phục người điều hành Cửu Châu.
Tuy hắn từ chối lời mời của Cửu Châu mời, nhưng hắn vẫn phải khen ngợi cách hành sử thông minh của đối phương.
Tổ chức luôn nghiêm túc như Côn Luân sẽ không thể nghĩ ra những cách khôn ngoan như thế này này.
Hà Tiểu Tiểu nói:
“Nếu ta là người đưa ra quy định, thì a sẽ là người chia sẻ thông tin đầu tiên.
Người du hành thời gian bị gia tộc Kashima khống chế đã xâm nhập trái phép nước ta, mục tiêu của bọn họ là Hàm thành.
Theo suy nghĩ của ta, rất có thể bọn họ đã tìm được người có tư cách Open Beta rất quan trọng ở Hàm thành, nên muốn dẫn đối phương đến địa điểm thích hợp.”
Khánh Trần sửng sốt, đây chính là kế hoạch đảo ngược xuyên qua của gia tộc Kashima sao?
Cái gọi là kế hoạch đảo ngược xuyên qua, chính là nhằm vào những nhân vật có thực quyền ở thế giới trong như ‘Lý Y Nặc’ rồi tìm những người bình thường tương ứng với nàng ở thế giới ngoài, sau đó cho người bình thường ở thế giới ngoài xuyên qua để thay thế người ở thế giới trong.
Vì hai người ở thế giới trong và thế giới ngoài không ở cùng một nơi nên không thể xuyên qua.
Ví dụ như Lý Y Nặc sống trong thành phố số 18 ở thế giới trong tương ứng với Lạc thành ở thế giới ngoài, nhưng nếu Lý Y Nặc ở thế giới ngoài lại sống ở thủ đô, việc gia tộc Kashima muốn làm là đưa Lý Y Nặc sống trong thủ đô đến Lạc thành ở thế giới ngoài, khi đó Lý Y Nặc ở thế giới trong sẽ bị thay thế.
Đây chỉ một ví dụ rất đơn giản, còn chuyện Kashima đã tìm ra người nào để thay thế ai thì hắn không thể biết được.
Khánh Trần đang nghĩ, tuần này hắn cũng phải đến Hàm thành để tham gia thi đấu, không biết hắn có thể gặp người của Kashima không.
Hàm thành lớn như vậy, có lẽ sẽ không gặp phải đâu.
Hà Tiểu Tiểu nói tiếp:
“Ta muốn nhắc nhở mọi người ở Hàm thành nên chú ý an toàn, thời gian này Hàm thành sẽ rất nguy hiểm, mọi người không nên tham gia.”
Sấm Vương:
“Ha ha, nếu trong nhóm có luật mới thì ta cũng công bố một tin tức mới.
Khánh Chung đã tìm được người hợp tác trong thành phố số 18, người đó là con trai cả đời thứ ba của nhánh thứ nhất Lý thị, tên là Lý Tu Tề.
Lý Tu Tề là người ôn hòa, đang đảm nhiệm chức đoàn trưởng tiểu đoàn 127 của quân đoàn số 1, cũng là người phụ trách an ninh của trang viên lưng chừng núi, hắn cũng được coi là một trong số những người nổi bật của Lý thị lúc này.”
Băng Nhãn:
“Vậy ta cũng công bố một tin tức, tổng thống liên bang đời thứ tư từng là người nắm giữ Con Tem Ác Ma, sau khi hắn bị ám sát thì con tem cũng mất tung tích, bây giờ chỉ cần tìm được người ám sát tổng thống là có thể tìm ra người nắm giữ Con Tem Ác Ma Huyễn Vũ, hì hì.”
Huyễn Vũ:
“Ngươi lại nhằm vào ta? Vậy ta cũng công bố một tin tức, tay bắn tỉa xuất hiện trong sự kiện đêm đó trên đường Hành Thự là của ông chủ Lưu Đức Trụ.
Người này không những biết dùng súng bắn tỉa, còn có thể điều khiển tâm trí người khác, rất có thể là siêu phàm giả khống chế tinh thần.
Các ngươi cẩn thận bị hắn khống chế nha.”
Có lẽ những người khác không biết chi tiết chuyện đêm đó, nhưng Huyễn Vũ là người biết rõ nhất.
Hắn nhận ra chuyện này vì người Huyễn Vũ từng phái đi giám sát Khánh Trần, lại bị người khác khống chế.
Sấm Vương:
“Nếu hai người các ngươi có thù với nhau thì có thể tiết lộ thêm nhiều tin tức về đối phương cho chúng ta biết.”
Nhưng Huyễn Vũ và Băng Nhãn đều không thèm trả lời hắn.
Bây giờ, hai người có thù với nhau nhiều nhất trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu chính là Băng Nhãn và Huyễn Vũ, mọi người muốn cho hai người tự vạch trần nhau, để những người khác trong nhóm được lợi.
Nguyệt Nhi:
“Ta cũng muốn công bố một tin tức.”
Khi Khánh Trần nhìn thấy tin nhắn này lập tức tỉnh táo lại, hắn luôn nghi ngờ Nguyệt Nhi trong nhóm chat chính là người du hành bên người Lý Trường Thanh.
Nguyệt Nhi:
“Gần đây có thợ săn hoang dã tìm ra một loại cây có tác dụng rất hiệu quả với siêu phàm giả trong cấm địa số 029, tuy số lượng loài cây này còn rất ít nhưng hiệu quả rõ rệt.”
Khánh Trần khá thất vọng, thông tin này không giúp gì cho việc xác định thân phận thật của Nguyệt Nhi.
Một ID tên là ‘Thanh Bảo’ nhắn vào nhóm:
“Gần đây, khi nữ thần nổi tiếng của Nhật Bản là ‘Jindai Sorane’ đến nước ta biểu diễn thì đột nhiên mất tích, rất có thể người này cũng là người du hành.
Ta nghĩ đối phương đã bị lộ thân phận người du hành trong gia tộc Jindai nên mới đến nước ta lẩn trốn.
Còn tung tích của đối phương ở thế giới trong thì không ai biết.”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc KHỦNG BỐ SỐNG LẠI nay đã hơn 2000 chương hoặc ĐỆ NHẤT DANH SACH đã dịch hoàn nhé!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










