1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 58 : Hóa Ra Là Thế (c571-c580)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 58 : Hóa Ra Là Thế (c571-c580)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 571: Hóa Ra Là Thế

Thời gian đếm ngược 42:00:00.

Ngày thứ năm, cách lần xuyên qua tiếp theo không còn bao lâu.

Buổi sáng mùa đông rất tối, bầu trời vẫn còn u ám như thỏi mực hòa mãi không tan.

6 giờ sáng, thành viên Bạch Trú đã thay xong quần áo thể thao rồi chạy vào trong làn sương sớm trong gió lạnh.

Họ xuất phát từ đường Hành Thự, đi qua con đường Vương Thành rộng lớn, rồi đến công viên Lạc Phổ.

Khánh Trần dẫn đầu ngăn những cơn gió gào thét lao tới, nên những người chạy phía sau cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Trong chốc lát, đám Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần chạy phía sau bỗng cảm thấy Khánh Trần như con sói đầu đàn trong gió tuyết, mạnh mẽ dọn sạch chướng ngại cho bầy sói phía sau.

Quãng đường chạy Khánh Trần quy định mỗi ngày là 5 km, nên hắn không định chạy thêm, bỏi vì luyện tập thì cũng phải có chừng mực, không thể trực tiếp kéo gục ba người phía sau được.

Đợi đến khi mọi người từ từ dừng bước, lúc này Hồ Tiểu Ngưu mới phát hiện ra Khánh Trần đang cau mày, hai tay hắn đang ôm lấy hai bên mạn sườn.

“Sao vậy?”

Hồ Tiểu Ngưu tò mò hỏi:

“Ngươi bị đâu sốc hông à?”

Nam Canh Thần ngoái đầu nhìn, với tố chất thân thể của Trần ca sao có thể bị đau sốc hông được?

Hắn nhìn chỗ Khánh Trần đang dùng tay ôm một lúc mới nhận ra vấn đề:

“Trần ca, vết thương trên sườn của ngươi vẫn chưa lành sao?”

“Xương sườn? Xương sườn của Khánh Trần bị làm sao à?”

Trương Thiên Chân nghi hoặc hỏi.

“Lần xuyên qua trước, Trần ca bị gãy hai cái xương sườn.”

Nam Canh Thần giải thích:

“Bác sĩ dặn hắn không được vận động mạnh trong vòng 90 ngày.”

Lần này, Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu thực sự kinh hãi, họ không ngờ thiếu niên đang dẫn họ đi chạy bộ còn bị thương chưa lành.

Nếu Nam Canh Thần không nhắc tới, thì họ cũng không nhận ra!

Không chỉ họ kinh hãi mà ngay cả Nam Canh Thần cũng vô cùng khiếp sợ.

Nếu không phải hôm nay hắn biểu hiện khác thường thì ngay cả người biết rõ mọi chuyện là hắn cũng sắp quên mất Khánh Trần đang có vết thương trên người.

Biểu hiện hàng ngày của Khánh Trần quả thực quá mức bình thường!

Hồ Tiểu Ngưu nghiêm túc đánh giá Khánh Trần, hắn không hiểu, vì sao đối phương bị thương mà vẫn có thể chăm chỉ dậy sớm chạy bộ mỗi ngày như vậy.

Với lại, đối phương bị thương mà trông chẳng khác nào người bình thường, bản thân mình với Trương Thiên Chân, Nam Canh Thần không bị thương chút nào mà còn vô cùng nhếch nhác.

Trước đó, khi Hồ Tiểu Ngưu mới quen Khánh Trần, trong ấn tượng của hắn, thiếu niên này học rất giỏi, giết địch cũng rất giỏi.

Nhưng bây giờ hắn mới nhận ra mình quá nông cạn, trên thế giới này thật sự tồn tại một người thông minh hơn ngươi, hung ác hơn ngươi, nhẫn nại hơn ngươi, còn biết cố gắng hơn ngươi.

Ngoại trừ việc Hồ Tiểu Ngưu có tiền hơn Khánh Trần thì chẳng còn gì hơn cả, mà một người như Khánh Trần sẽ nghèo khổ mãi sao?

Chắc chắn là không.

Hồ Tiểu Ngưu nhìn Khánh Trần rồi nói:

“Ta thực sự phục ngươi rồi, thật đấy.”

“Cũng không phải việc gì to tát.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Nếu thực sự đau đến mức không chịu nổi thì ta sẽ không đi chạy bộ.”

“Ta hơi tò mò một chuyện.”

Hồ Tiểu Ngưu cảm thấy rất kỳ lạ:

“Ta không có ý gì khác đâu, chỉ tò mò tại sao ngươi lại gia nhập Bạch Trú thôi.”

Hắn nghĩ một người như hoàn hảo Khánh Trần thì sao chịu làm kẻ dưới người khác được? Hơn nữa còn rất nghe lời ông chủ.

Không phải Hồ Tiểu Ngưu muốn làm phản hay muốn châm ngòi ly gián.

Hắn thật sự nghĩ mãi không ra, cũng không thể hiểu nổi.

Thực tế thì, nhận định của Hồ Tiểu Ngưu cũng không sai, chỉ là hắn không biết Khánh Trần chính là ông chủ mà thôi.

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Vì ông chủ từng cứu mạng ta.”

“Hóa ra là thế.”

Hồ Tiểu Ngưu thầm tự nhủ, ơn cứu mạng phải báo đáp là đúng, lý do này rất hợp lí.

Lúc này, ba người đã chạy xong 5 km, những ngày trước họ sẽ mệt mỏi ngồi bệt xuống đất.

Nhưng khi nhìn Khánh Trần, trong lòng họ như nghẹn lại, ai cũng không kêu mệt.

Trong tiết học buổi sáng, Khánh Trần vẫn nằm bò ra bàn ngủ như mọi ngày.

Mãi đến chạng vạng tối, hắn mới tỉnh dậy, cơm trưa cũng không thèm dậy ăn.

Đám Nam Canh Thần cảm thấy rất kỳ lạ, ngủ gật trên lớp cũng không thể ngủ đến mức như vậy mới đúng.

Bây giờ các bạn trong lớp cũng bắt đầu lén đặt biệt danh cho Khánh Trần, gọi hắn là thần ngủ.

Nhưng đối với Khánh Trần lại khác, mỗi giây mỗi phút hắn trải qua đều rất phong phú, mỗi khi bia ngắm dịch ra xa thêm một mét là hắn lại cảm thấy rất vui mừng.

Khi chuông báo tan học vang lên, bầu trời đã chạng vạng tối, Nam Canh Thần chuẩn bị về nhà cùng Khánh Trần.

Nhưng khi hắn định đứng dậy thì lại bị Khánh Trần ấn về chỗ cũ:

“Ngươi ở lại học tiết tự học đi, đừng đi đâu cả, học hành cho tốt.”

“Hả?”

Đầu óc Nam Canh Thần mơ mơ màng màng:

“Trần ca, bình thường ngươi có nói vậy đâu, với lại ta thấy ngươi cũng chuẩn bị về mà.”

“Ta đi được nhưng ngươi thì không.”

Khánh Trần nói.

“Vì sao chứ?”

Nam Canh Thần không hiểu.

Nam Canh Thần nhìn ánh chiều tà le lói phía sau những tòa nhà ngoài cửa sổ lớp học, rồi hỏi:

“Trần ca, ta cảm thấy hôm nay ngươi có gì đó rất lạ, có phải có chuyện gì đó nguy hiểm sắp xảy ra nên ngươi mới không muốn ta rời khỏi trường học đúng không?”

“Đừng nghĩ quá nhiều, cứ ở tự học cho tốt đi, đến giờ tan học thì về như bình thường.”


Chương 572: Lộ Thân Phận Thật

Khánh Trần vỗ vai của hắn rồi xoay người rời khỏi lớp học.

Ngay khi Khánh Trần vừa ra khỏi lớp học lại bị một học sinh cũng tham gia cuộc thi toán học AMC ở Hàm thành là Từ Tử Mặc cản lại.

Đối phương đứng trước cửa lớp 11 ban 2, có vẻ nàng vừa tan học đã ra đây chờ sẵn.

Những bạn học đi ngang qua thấy hai người đều cảm thấy rất kinh ngạc, có vẻ mọi người cũng rất tò mò sẽ có chuyện gì xảy ra giữa hai vị học bá sẽ.

Từ Tử Mặc cầm trong tay một tờ đề thi, nhìn Khánh Trần rồi nói:

“Khánh Trần, ngươi có thể giảng cho ta về câu hàm số lượng giác này không?”

Những bạn học bên cạnh đều ngẩn người, Từ Tử Mặc là người đứng đầu khối trong cuộc thi tháng trước, người như đối phương cũng có câu không hiểu cần Khánh Trần giảng giải sao.

Nhưng gần đây Khánh Trần chỉ toàn ngủ gật trên lớp thôi.

Khánh Trần tùy ý đọc lướt qua bài thi:

“Đề này ta cũng không biết.”

Từ Tử Mặc chần chờ một lúc:

“Vậy để ta giảng cho ngươi nghe.”

Đến lúc này, tất cả các bạn học đang hóng hớt đều giật mình, thì ra Từ Tử Mặc không đến để hỏi bài mà muốn đến bắt chuyện thôi!

Khánh Trần bình tĩnh nhìn Từ Tử Mặc rồi nghiêm túc nói:

“Bây giờ ta không có thời gian, mà cũng không cần, cám ơn.”

Khánh Trần nói xong thì đi xuống cầu thang.

Chạng vạng tối, ánh chiều tà chiếu xuống hành lang khiến cái bóng của mỗi người biến thành một vệt dài in trên tường.

Từ Tử Mặc nhìn chằm chằm vào bóng lưng dần xa của Khánh Trần rồi cưới nhếch mép.

Nam Canh Thần ngồi trong phòng học lẩm bẩm :

“ĐM, vô tình thật…”

Hồ Tiểu Ngưu quay sang nhìn hắn, sao hắn lại cảm thấy đây là chuyện đương nhiên nhỉ.

Nam Canh Thần hỏi:

“Sao ngươi không kinh ngạc chút nào thế?”

“Ngươi không cảm thấy bạn nữ kia không xứng với hắn sao?”

Hồ Tiểu Ngưu nói:

“Ương Ương cũng khiến ta có cảm giác này.

Khi chúng ta còn học ở trường cũ, Ương Ương cũng có người theo đuổi, nhưng khi chúng ta muốn gán ghép hai người họ lại cảm thấy không có ai xứng đứng cạnh nàng cả.

Cảm giác như đặt một cục đá cạnh viên kim cương lấp lánh, vì nàng quá nổi bật nên bất kì ai đứng cạnh nó cũng bị lu mờ, dù người đó có ngoại hình thế nào đi nữa.”

“Với lại, họ cùng một thế giới, thế giới của bạn nữ kia quá nhỏ bé, mọi thứ nàng biết chỉ liên quan đến con đường học hành, nhưng Khánh Trần lại khác, thế giới của hắn rộng lớn hơn rất nhiều, hai người đó thuộc hai thế giới hoàn toàn khác nhau.”

Nguyên nhân của lần trả thù lần này do ông chủ Bạch Trú lợi dụng Một Con Vịt Nhỏ và Lưu Đức Trụ diễn hai vở kịch để kéo một đống hận thù cho người nắm giữ Con Tem Ác Ma Huyền Vũ trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu.

Cuối cùng ID Huyền Vũ bị lộ thân phận thật, tất cả mọi người cũng đề phòng Huyền Vũ hơn.

Dù người ngoài chưa biết đến cái tên Bạch Trú, nhưng nó vẫn là một tổ chức.

Khánh Trần đã từng nghĩ rất nhiều lần, nếu hắn là Huyền Vũ thì sẽ làm gì nhỉ?

Đương nhiên là bắt cóc thành viên của Bạch Trú, sau đó thẩm vấn tra hỏi thông tin về ông chủ của Bạch Trú.

Đối với Huyền Vũ, việc trực tiếp khiến Bạch Trú bị thương nặng không phù hợp với quy tắc trò chơi và tiêu chuẩn làm việc của hắn.

Việc hắn muốn làm lúc này là tìm ra ông chủ Bạch Trú, sau đó khiến hắn trở thành người hầu của mình.

Khánh Trần bình tĩnh rồi nhảy khỏi tường rào trường học.

Không ngoài dự đoán, khi hắn vừa ra khỏi trường được hai phút đã nhìn thấy người đàn ông trung niên kia.

Nếu tính cả lần này, đối phương đã xuất hiện trước mặt hắn tổng cộng bốn lần.

Dưới ánh chiều tà, Khánh Trần mặc đồng phục đi đằng trước, người trung niên thì lặng lẽ theo sau, hắn luôn duy trì khoảng cách hơn trăm mét.

Bên tai phải người trung niên đeo tai nghe Lam Nha, hắn vừa theo dõi Khánh Trần vừa báo cáo mọi chuyện.

Khi Khánh Trần đi vào nhà số 4 trên đường Hành Thự, người đàn ông trung niên đứng ngoài nói nhỏ:

“Mục tiêu đã về đến nhà, nhà hắn ở tầng một, cửa sổ phía trước và sau đều lắp lưới chống trộm nên chỉ có thể ra ngoài bằng cửa chính.

Khu nhà này khá yên tĩnh, nếu có người tháo lưới chống trộm thì chắc chắn ta sẽ nghe thấy.”

“Đứng im đợi lệnh.”

Giọng nói truyền đến từ trong tai nghe Lam Nha.

“Đã rõ.”

Người đàn ông trung niên đáp.

Lúc này, Khánh Trần đang thay một bộ quần áo chưa mặc bao giờ.

Đợi đến khi mặt trời mang theo ánh chiều ta biến mất dưới chân trời phía tây xa xôi, hắn nhẹ nhàng mở cửa chính.

Ngay khi hắn vừa bước chân phải ra ngoài, khuôn mặt hắn đã thay đổi thành người khác.

Khánh Trần đi ra ngoài, hắn và người đàn ông trung niên lướt qua nhau, đối phương không hề nhận ra hay đề phòng hắn.

Người đàn ông vẫn nghiêm túc nhìn hành lang chật hẹp.

Ngay khi hai người lướt qua nhau, sắc trời ảm đạm đã biến thành xám xịt, Khánh Trần đột nhiên đưa tay phải nhanh chóng giật tai nghe Lam Nha trên tai đối phương, sau đó dùng ngón tay cái bịt mic trên tai nghe.

Tay trái lập tức đánh mạnh vào động mạch chủ trên cổ người đàn ông trung niên.

Thân thể người đàn ông trung niên từ từ mềm xuống, ngay khi thân thể đối phương đang dần trượt xuống, Khánh Trần đã nhẹ nhàng kéo hắn lại rồi đỡ vào trong nhà.

Khánh Trần vừa cảnh giác nhìn xung quanh vừa từ từ đóng cửa chính.

Không ai biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, tuy trên đường có rất nhiều người qua lại nhưng vì động tác của Khánh Trần quá nhanh nên bọn họ cũng không phát hiện ra điều gì bất thường.


Chương 573: Chi Viện

Khánh Trần lẳng lặng đứng trong màn đêm, sau đó nhìn tai nghe Lam Nha đã tắt trạng thái trò chuyện.

Bây giờ hắn cần biết tên của người đàn ông trung niên này.

Lúc này, giọng nói của Nhất vang lên từ điện thoại di động:

“Ngươi không giết hắn vì muốn dùng Con Rối Giật Dây điều khiển hắn sao?”

“Ừ.”

Khánh Trần đáp lại.

“Nhưng nếu muốn nhanh chóng thẩm vấn được tên của hắn thì không dễ đâu.”

Nhất nói.

“Có lẽ không cần thẩm vấn.”

Khánh Trần nói, rồi lục lọi khắp người người trung niên, cuối cùng hắn cũng tìm được một tấm thẻ căn cước trên người đối phương…

Thẻ căn cước ở thế giới ngoài cũng như ID thân phận ở thế giới trong, nếu không có thì rất khó đi đâu.

Không thể đi xe đường dài, không thể thuê phòng trong khách sạn, Khánh Trần nghi ngờ người đàn ông trung niên này không phải người Lạc thành, có lẽ cũng không phải một sát thủ.

Trên người đối phương không có súng ống mà chỉ có đạo cụ, Khánh Trần cảm thấy người này chỉ là một người du hành thời gian bình thường bị Huyền Vũ khống chế mà thôi.

Cho nên, đối phương chắn chắn sẽ mang theo thẻ căn cước.

Tất nhiên, nếu không tìm thấy thẻ căn cước thì chỉ có thể dùng cách thẩm vấn mà thôi.

Điều kiện để Con Rối Giật Dây điều khiển một người là phải biết tên người đó, Khánh Trần vừa lục một cái túi khác của người đàn ông trung niên vừa khẽ nói:

“Nhất, có vật cấm kỵ nào có khả năng biết tên của người khác hay không?”

“Làm gì có vật cấm kỵ nào biết tên người khác.”

Nhất đáp.

Khánh Trần quan sát thẻ căn cước của đối phương: Trần Tư Hằng, 37 tuổi, hộ khẩu thường trú, cư xá Vinh Thành – đường Văn Nghệ ở Phía Nam – Hàm thành.

Quả nhiên hắn đến từ nơi khác.

Khánh Trần im lặng suy nghĩ, có lẽ Huyền Vũ không phải là người ở Lạc thành, tổ chức của đối phương cũng không ở Lạc thành nên mới phải điều người từ nơi khác tới.

Không biết đối phương điều bao nhiêu người tới.

Hắn nhẹ nhàng giật giật cổ tay, sợi tơ trong suốt của Con Rối Giật Dây vung ra, quấn chặt lên cổ tay trái của Trần Tư Hằng.

Trong bóng tối, người đàn ông trung niên từ từ đứng lên, ánh mắt không có tiêu cự nhìn phía trước.

Khánh Trần lại đeo tai nghe lên cho đối phương, sau đó điều khiển đối phương ra khỏi cửa chính, rồi quay về đúng chỗ vừa rồi theo dõi mình.

30 phút sau, có giọng nói vang lên trong tai nghe:

“Trần Tư Hằng, báo cáo tình hình.”

Người đàn ông trung niên nói:

“Không có gì khác thường, đối phương vẫn ở trong nhà.”

“Tiếp tục chờ lệnh.”

Khánh Trần thông qua Con Rối Giật Dây nghe được giọng nói trong điện thoại.

Đúng vậy, hắn đã từng nghe được giọng nói này trên núi Lão Quân.

Một người đàn ông trẻ tuổi, chất giọng thiên về âm nhu, không quá nam tính, có vẻ khá yếu ớt.

Huyền Vũ đã xuất hiện.

Lần này, đối phương vẫn nấp trong bóng tối điều khiển mọi thứ.

Chẳng qua Khánh Trần cũng không nóng lòng đi tìm đối phương, bây giờ hắn phải kiên nhẫn chờ đợi.

….

Trường song ngữ Lạc thành cho học sinh tan học lúc 9 giờ 40 phút tối.

Lưu Đức Trụ một thân một mình tạm biệt các bạn học, sau đó cưỡi lên cái xe đạp cũ nát chuẩn bị về nhà.

Hắn đạp rất từ từ, ánh mắt còn liên tục quan sát xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó hoặc cảnh giác điều gì đó.

Có một chiếc xe taxi đi theo sau cách hắn không xa.

Tiểu Ưng ngồi trong xe quan sat, hắn nói vào bộ đàm:

“Thật kỳ lạ, cái tên Lưu Đức Trụ này hình như nhận ra điều gì đó nên cứ nhìn nhìn ngó xung quanh, hắn đang tìm cái gì thế?”

“Có lẽ chuyện này liên quan đến việc nguy hiểm mà Hà Tiểu Tiểu nói?”

Có người nói trong bộ đàm.

Trong tai nghe, giọng nói của Lộ Viễn vang lên:

“Nhất định là vậy.”

“Nhưng mà.”

Tiểu Ưng vấn không hiểu:

“Không phải Hà Tiểu Tiểu nói ngày mai mới xảy ra chuyện đó sao? Kế hoạch của đối phương vào ngày mai, chúng ta cũng không biết mục tiêu của hắn là ai.”

“Kế hoạch sẽ thay đổi vì thông tin đã bị lộ ra ngoài.”

Lộ Viễn nói:

“Có lẽ Lưu Đức Trụ đã biết chuyện gì đó, hoặc là ông chủ của hắn đã biết gì đó.

Tiểu Ưng, ngươi phải tiếp tục theo sát Lưu Đức Trụ, có lẽ đêm nay sẽ xảy ra chuyện gì đó.”

“Biết rồi.”

Tiểu Ưng đáp.

Nhưng vào đúng lúc này, Tiểu Ưng thấy Lưu Đức Trụ bỗng dừng xe rồi nhìn vào điện thoại.

Ngay sau đó, đối phương quay đầu xe rồi đi thẳng về phía chiếc taxi của hắn.

Tiểu Ưng phanh gấp, Lưu Đức Trụ dừng xe ngay cạnh xe của hắn rồi nhìn vào cửa kính xe: “Ta nhìn thấy ngươi mấy lần rồi, ngươi là người của Côn Luân đúng không?”

“Hả? Gì? Côn Luân nào cơ?”

Tiểu Ưng cố giả vờ như không biết chuyện gì xảy ra.

“Đừng giả vờ nữa, nhanh đi theo ta, ngươi gọi người chi viện đi!”

Lưu Đức Trụ cưỡi xe đạp lao vút ra ngoài, chiếc xe xé gió xông vào màn đêm Lạc thành.

“Lộ đội trưởng, Lộ đội trưởng.”

Tiểu Ưng lái xe vừa gọi điện:

“Lưu Đức Trụ nói với ta, mục tiêu của đối phương hình như không phải hắn mà là người hoàn khác! Mau gọi chi viện!”

Đúng vậy, ban đầu người nắm giữ Con Tem Ác Ma đã không coi Lưu Đức Trụ là mục tiêu.

Dù Huyền Vũ không biết Lưu Đức Trụ đã đạt cấp C, nhưng hắn biết tổ chức của Lưu Đức Trụ không chỉ có mình hắn thành viên, vì sao hắn phải nhắm vào một người được cả Côn Luân bảo vệ như Lưu Đức Trụ làm gì?

Hắn đã có mục tiêu tốt hơn.

Trên đường Hành Thự lúc này, Nam Canh Thần đeo cặp sách đang định sang đường để về nhà.

Đêm nay, hắn về nhà một mình nên trông rất cô đơn.

Cũng may chỗ ở rất gần trường học, hắn chỉ cần đi qua đường Hành Thự là về đến cư xá.


Chương 574: Có Tay Súng Bắn Tỉa

Nam Canh Thần mở điện thoại, cả tối nay Khánh Trần không nhắn cho hắn tin nào, mà những tin nhắn mình gửi hắn cũng không trả lời.

Chắc chắn có chuyện gì nguy hiểm sắp xảy ra, nếu không thì sao hắn lại hành động bất thường như vậy.

Ngay sau đó, một chiếc xe con màu đen ngang nhiên lao vút tới rồi dừng ngay bên cạnh Nam Canh Thần.

Lúc đó, tất cả những người đang đi trên đường Hành Thự đều nghe thấy tiếng vang chói tay do bánh xe ma sát với mặt đất.

Xoạch một cái, cửa xe phía sau mở ra, bên trong có hai tên sát thủ đội khăn trùm đầu màu đen lạnh lùng nhìn hắn.

Nam Canh Thần kinh ngạc nhìn hai người này, hắn định quay người chạy về phía trường học phía sau.

Nhưng hắn chỉ mới rèn luyện được mấy ngày, nên làm sao có thể chạy thoát được những tên sát thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh?

“ĐM.”

Nam Canh Thần hét lớn một tiếng với mấy người bạn học đứng cách đó không xa:

“Giúp ta báo cảnh sát với!”

Hắn vừa nói xong thì hai tay đã bị hai tên cướp tóm lấy.

Nam Canh Thần thầm tự nhủ, hắn xong rồi, Trần ca, ngươi đang ở đâu, sao cứ đến lúc ta gặp nguy hiểm là không thấy ngươi đâu thế hả!

Không đúng, không đúng!

Nam Canh Thần bỗng nhớ ra một chuyện, sao Khánh Trần có thể không ở đây những lúc quan trọng thế này được?

Nhưng tên sát thủ này sẽ chết, suy nghĩ này thật khó hiểu.

Ngay lập tức, Nam Canh Thần thấy máu bắn tung tóe sau lưng mình, chỗ máu kia bắn cả lên mặt khiến gò má hắn nhuộm đỏ.

Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, cùng lúc đó, một tiếng nổ mạnh truyền đến từ đằng xa.

Tiếng súng chậm hơn đạn một chút, rõ ràng vị trí tay bắn tỉa cách chỗ này mấy trăm mét.

Bị trúng đạn rồi mới nghe thấy tiếng súng khiến người ta cảm thấy rất sợ hãi.

Tên sát thủ lái xe gào lên:

“Bắn tỉa! ĐM, mau lôi hắn lên xe, có tay bắn….”

Giọng tên sát thủ bỗng im bặt, kèm theo đó là tiếng cửa kính vỡ vụn.

Nam Canh Thần quay đầu nhìn, tên tài xế đã gục xuống vô lăng, hắn cũng chết vì trúng đạn.

Sau hai phát súng, ba tên sát thủ tới bắt cóc Nam Canh Thần chỉ còn lại một người.

Những người trên đường Hành Thự bắt đầu la hét và chạy trốn khắp nơi.

Tên cướp cuối cùng thò tay xuống hông lấy vũ khí, hắn túm lấy cánh tay rồi lôi Nam Canh Thần chắn trước mặt mình, biến hắn thành khiên chắn đạn của tay bắn tỉa.

Hắn nghĩ mãi mà không hiểu, tại sao ở Lạc thành lại có tay bắn tỉa chờ sẵn bọn họ.

Hơn nữa, sao tiếng súng bắn tỉa lại to như tiếng pháo thế kia?!

Hắn còn chưa nghĩ xong đã cảm thấy có thứ gì đó xuyên qua hai chân Nam Canh Thần, sau đó đâm vào bắp chân hắn.

Bắp chân to khỏe bị bắn gãy, cả người hắn bị mất thăng bằng rồi ngã về bên trái.

Lại một viên đạn lao tới xuyên qua phần ngực của hắn.

Quán tính của viên đạn khiến tên sát thủ bay thẳng ra ngoài.

Hai phát súng vô cùng mạo hiểm, chỉ cần bắn lệch một chút thôi thì với khoảng cách mấy trăm mét cũng có thể bắn trúng Nam Canh Thần, nhưng có vẻ tay bắn tỉa này rất tự tin vào bản thân, viên đạn bắn ra cũng không lệch chút nào!

Lúc này đầu óc Nam Canh Thần vẫn còn tạm dùng hoạt động, nhưng hắn vẫn nhớ lời dặn của Khánh Trần là phải tìm nơi ẩn nấp an toàn, rồi chờ người đến cứu.

Trong màn đêm, hắn phát hiện có rất nhiều người trên đường Hành Thự đang chạy về phía tiếng súng vang lên lúc nãy.

….

Mãi đến khi tay bắn tỉa xuất hiện, Nam Canh Thần mới biết có bao nhiêu diễn viên và bao nhiêu người đi đường thật trên đường Hành Thự.

Ngay lập tức, rất nhiều người đi đường đang đeo tai nghe Lam Nha chạy về phía tiếng súng.

Mà người vừa bị coi là mục tiêu như Nam Canh Thần lại bị làm ngơ.

Không ai thèm quan tâm đến hắn.

Hắn cảm thấy rất kì quái, có người muốn bắt cóc nghĩa là hắn rất quan trọng.

Nhưng khi tay bắn tỉa vừa xuất hiện thì chẳng còn ai quan tâm đến hắn nữa, có lẽ bọn chúng cố ý bắt cóc hắn chỉ để dụ người quan trọng hơn xuất hiện mà thôi.

Nam Canh Thần nấp trong góc nhìn mọi chuyện, hắn định mở miệng bảo những người mai phục trên đường Hành Thự nghĩ lại giá trị của mình, nhưng may mà nhịn được.

Nếu bây giờ hắn làm như vậy thì không khác gì tự sát.

Từ khi tiếng súng bắn tỉa vang lên, Nam Canh Thần đã không sợ hãi nữa.

Hắn tin Khánh Trần nhất định đang ở đây, khi đối phương đã đến thì mọi chuyện không còn đáng lo nữa. .

Nhưng tay bắn tỉa vừa cứu hắn là ai, người kia cũng là một trong những thành viên Bạch Trú sao?

Sao trước đây hắn không biết trong Bạch Trú có người nào lợi hại như vậy!

Người đó Khánh Trần sao?

Không thể nào.

Lúc trước Nam Canh Thần từng đi thăm lão Cửu, khi đó đối phương còn nói mình chưa kịp dẫn Khánh Trần đến sân tập bắn.

Mà Khánh Trần cũng không có chỗ giấu súng.

Thật ra đây cũng là nguyên nhân Khánh Trần dám ngang nhiên dùng súng bắn tỉa….Không ai biết hắn là tay bắn tỉa, cho nên sẽ không có ai nhận ra thân phận này.

Dù mọi người có nghĩ thế nào cũng không ngờ tay bắn tỉa chính là Khánh Trần.

Mà sự xuất hiện của tay bắn tỉa đã phá tan kế hoạch của bọn sát thủ, vì họ đã bao vây cả đường Hành Thự, nếu có người đến cứu Nam Canh Thần thì chắc chắn đối phương không thể chạy thoát.

Nhưng họ không ngờ Khánh Trần sẽ không đến cứu người, cũng không ngờ hắn sẽ bắn lén từ xa như vậy!

Lúc đầu bọn sát thủ còn nghĩ đường Hành Thự là sân nhà của họ, nhưng Khánh Trần lại không tự chui đầu vào lưới như dự đoán!


Chương 575: Cố Thủ Trên Tầng Thượng

👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾

Làm gì có ai rảnh rỗi bao vây trong bán kính cả kilomet!

Lúc này, nếu bọn sát thủ muốn bắt được nhân vật quan trọng hơn Nam Canh Thần là tay bắn tỉa thì phải chạy mấy trăm mét.

Nhưng mấy trăm mét cũng là tầm bắn tốt nhất của tay bắn tỉa.

Làm gì có tay bắn tỉa nào sẽ bỏ qua cơ hội này.

Tiếng súng vang lên không ngớt trong màn đêm, những tên sát thủ muốn xông vào tòa nhà cứ nối tiếp nhau ngã xuống.

Lấy Đức Phục Người được trang bị dây hãm lửa chứ không phải ống giảm thanh, nên mọi người không nhìn thấy ảnh lửa, nhưng lại nghe thấy tiếng súng đinh tai nhức óc.

Khi viên đạn bay ra khỏi nòng, các rãnh hình xoắn ốc trên thân nòng sẽ khiến viên đạn xoay tròn.

Khi viên đạn đâm vào cơ thể, bắp thịt sẽ bị viên đạn xé nát, khi viên đạn bay ra khỏi cơ thể sẽ để lại một vết thương rất lớn, cơ thể sẽ mất máu rất nhanh.

Máu tươi nhộm đỏ cánh cửa cuốn màu xám của một cửa tiệm nhỏ trên đường Hành Thự.

Dù bọn sát thủ có chạy nhanh thế nào, dù bọn chúng có lẩn trốn ra sao cũng đều phí công.

Viên đạn chắc chắn sẽ bắn trúng họ.

Một tên sát thủ trông rất bình tĩnh, hắn không ngừng chạy hình chữ Z trên đường Hành Thự, tốc độ còn nhanh như chó săn.

Những tên sát thủ còn lại trốn sau thân cây yên lặng quan sát xem cách này có hiệu quả không.

Nhưng tên kia mới chạy được một đoạn đã bị bắn trúng ngực.

Thậm chí tay bắn tỉa đứng trên sân thượng còn chưa bắn trượt phát nào.

Động tác đánh lạc hướng chỉ như vùng vẫy trước khi chết mà thôi.

Một thanh niên trốn phía sau thân cây thở hổn hển nói nhỏ vào tai nghe Lam Nha:

“Ông chủ, chúng ta đã đến vị trí cách tay bắn tỉa 500 mét nhưng hắn vẫn cố thủ trên tầng thượng khách sạn Khai Lai, chúng ta không thể xông vào, nên đang trốn sau thân cây, chúng ta phải làm gì tiếp theo?”

Một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ trong tai nghe:

“Các ngươi cứ đứng yên ở đó, ta sẽ sai người đi giải quyết hắn.”

Những tên sát thủ trên đường Hành Thự nghe thấy ông chủ nói thế thì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt mọi người đã cứng lại.

Một viên đạn xuyên quan thân cây bắn vào cơ thể thanh niên kia!

Máu bắn tung tóe trong đêm, khung cảnh vô cùng kinh khủng.

Những cây long não trồng trên đường Hành Thự đều khá thấp, mà tốc độ sinh trưởng của cây long não rất chậm nên đường kính thân của phần lớn cây trên con đường này chỉ đạt khoảng 30 cm.

Với kích thước này không thể làm giảm sức sát thương của Lấy Đức Phục Người.

“Là súng bắn tỉa công phá!”

Bọn sát thủ thốt lên.

“Sao lại xuất hiện súng bắn tỉa công phá trong Lạc thành?”

Súng bắn tỉa công phá là là thứ chuyên dùng để phá lô cốt, tuy nó không thể bắn thủng xe tăng nhưng nếu được trang bị thêm đạn xuyên giáp thì có thể dễ dàng xuyên thủng xe bọc thép của bộ binh.

Theo một khía cạnh nào đó, súng bắn tỉa và súng bắn tỉa công phá là hai loại vũ khí hoàn toàn khác nhau!

Mà một nơi như Lạc thành không thể xuất hiện súng bắn tỉa công phá được, bình thường chỉ có quân đội mới được phép sử dụng.

Cứ như vậy, tất cả sát thủ đều phải trốn sau cột điện mà không dám thò đầu ra.

Vì thò đầu ra sẽ chết.

Khánh Trần rất bình tĩnh nhắm bắn, thậm chí hắn vẫn còn thời gian lấy điện thoại rồi nhắn một tin vào nhóm Bạch Trú.

Ông chủ:

“Lưu Đức Trụ, bảo Côn Luân điều nhiều người một chút, phía sau cây cột điện bên đường có rất nhiều người cần bắt.”

Bây giờ hắn đang đứng trên tầng thượng khách sạn Khai Lai nên có thể quan sát hết mọi chuyện diễn ra phía dưới.

Mặc dù khoảng cách từ chỗ này đến đến vị trí Nam Canh Thần bị bắt cóc đã vượt ra khỏi tầm bắn của tay bắn tỉa bình thường.

Nhưng sáng nay, Khánh Trần vừa tập bắn đến khoảng cách này!

Khoảng cách này nằm trong tầm bắn tốt nhất!

Khánh Trần nhìn những tên sát thủ trốn sau cột điện rồi thầm nghĩ, nếu bắn từng người sẽ tốn rất nhiều thời gian, đợi người của Côn Luân đến xử lí mọi chuyện thì tốt hơn, dù sao chuyện này cũng là trức trách của Côn Luân mà.

Thời gian dần trôi qua, mọi người đều đang chờ.

Lúc này, hắn bỗng nhìn thấy một người đang nhanh nhẹn leo lên tầng thượng một tòa nhà, sau đó dùng kính viễn vọng quan sát sân thượng khách sạn Khai Lai.

Người này đội mũ trùm và đeo khẩu trang màu đen, nên không thấy rõ khuôn mặt, Khánh Trần chỉ biết đối phương là nam, dáng người trông khá cân đối, cao khoảng 1m 85

Nhưng khi người này vừa nhìn vào kính viễn vọng đã thấy khẩu súng đen ngòm đang nhắm vào mình.

Khi hắn thấy cảnh này thì sợ đến mức dựng tóc gáy, sau đó vội vàng chạy vào lối đi phía sau.

Khánh Trần nhíu mày, hắn nghĩ người này không phải là sát thủ.

Hắn giống một người du hành thời gian thấy chuyện lạ nên chạy lên tầng cao nhất xem náo nhiệt hơn!

Khánh Trần thầm nghĩ, người này là ai? Có phải một trong số những người du hành thời gian hắn biết không?

Đột nhiên, cánh cửa sắt trên sân thượng khách sạn Khai Lai vừa bị Khánh Trần phá hỏng lúc trước bị người ta chậm rãi đẩy ra.

Cánh cửa quá sắt cũ nát nên khi di chuyển sẽ phát ra tiếng kim loại ma sát kẽo kẹt khiến người ta đau răng.

Một thanh niên giơ súng nhắn vào đầu tay bắn tỉa rồi cười nói:

“Tìm được ngươi rồi.”

Tay bắn tỉa nói:

“Ngươi vào tòa nhà từ khi nào? Tại sao ta không nhìn thấy.”


Chương 576: Tiếng Súng

Người thanh niên cười nói:

“Đây là vị trí dễ quan sát mọi chuyện nhất, lại còn là khách sạn nên ta ở trong này không được sao.

Ta đang ở trong khách sạn Khai Lai nên ngươi mới không nhìn thấy ta đi vào.

Không nên động đậy, nếu không ta sẽ nổ súng, tốc độ xoay người của ngươi không thể nhanh bằng tốc độ bóp cò được.”

Hắn nói xong thì mở tai nghe Lam Nha rồi nói:

“Ông chủ, ta đã tìm được tay bắn tỉa, có cần giải quyết hắn luôn không?”

Người bên kia tai nghe Lam Nha có vẻ rất bất ngờ:

“Ngươi tìm thấy hắn dễ vậy sao? Không đúng….Chu Dũng, ngươi lấy súng cửa hắn trước, vài phút nữa những người khác sẽ tới, các ngươi sẽ dẫn tay bắn tỉa rút lui trước khi Côn Luân bao vây nơi đó.

Ta sẽ chỉ đường cho các ngươi.”

Chu Dũng trả lời:

“Đã rõ….”

Hắn còn chưa nói xong thì tay bắn tỉa đã xoay người lại rồi nhắm vào miệng Chu Dũng!

Chu Dũng đành phải bóp cò.

Ầm! Ầm!

Hai phát súng liên tục vang vọng trong bầu trời đêm!

Người trong tai nghe Lam Nha nghiêm trọng hỏi:

“Sao thế?”

“Hắn đột nhiên quay người định bắn ta, nên ta đành nổ súng bắn chết hắn .”

Chu Dũng chậm rãi lại gần tay bắn tỉa, nhưng hắn đột nhiên ngẩn người ra:

“Ông chủ, là Trần Tư Hằng!”

“Trần Tư Hằng? ! Rút lui.”

Người bên kia tai nghe Lam Nha gấp gáp nói.

Nhưng người bên kia tai nghe là Lam Nha và người phía sau Chu Dũng lại nói cùng một lúc.

“Muộn rồi.”

Làn gió lạnh thổi qua sân thượng, Chu Dũng cứng đờ, hắn cảm nhận được thứ lạnh lẽ đang kề sát phía sau.

Thậm chí Chu Dũng còn không biết người này đi đến phía sau hắn từ lúc nào.

Khánh Trần cười rồi nhấn nút call trên tai nghe Lam Nha, hắn dùng giọng nói khàn khàn hỏi thăm người kia:

“Nghe nói, ngươi đang tìm ta?”

Người trong tai nghe Lam Nha cười khẽ:

“Không dễ dàng gì mới tìm được ngươi, hóa ra ngươi thông thạo đánh lén sao, nhưng ta vẫn không hiểu ngươi lấy súng bắn tỉa từ chỗ nào? Ngươi không thể mang về từ thế giới trong, nên ta sẽ kiểm tra lại tất cả số súng bắn tỉa trong quân, xem đêm nay có khẩu súng nào biến mất không, có phải ta sẽ tìm được ngươi không?”

Khánh Trần nhẹ nhàng nói:

“Không sao, ngươi cứ tìm đi.”

Không sao, Khánh Trần mang khẩu súng bắn tỉa này từ thế giới trong về mà.

Người bên kia tai nghe Lam Nha có vẻ khá phấn khích:

“Ta nghĩ khoảng cách giữa ngươi và ta gần hơn rồi đấy, ngươi nên cẩn thận, nếu không sẽ phải làm nô lệ của ta.”

Khánh Trần cười nói:

“Sao lại nói chuyện với chủ nhân bằng giọng điệu đó, không biết lớn nhỏ, hì hì.”

Khi nghe thấy hai chữ hì hì, người bên kia tai nghe Lam Nha mới xác định người đang nói chuyện với hắn chắc chắn là ông chủ của tổ chức kia, vì những người khác không thể làm người ta cảm thấy ghê tởm như vậy!

Nhưng Khánh Trần không muốn nói chuyện tiếp với người bên kia tai nghe, hắn lắc cổ tay để thu lại Con Rối Giật Dây trên người Trần Tư Hằng, sau đó lại cho nó cuốn lên trên cổ tay Chu Dũng.

Nhưng không ngờ Chu Dũng lại không bị Con Rối Giật Dây khống chế.

Khánh Trần ngạc nhiên một lúc rồi dùng dao găm cắt cổ đối phương, không ngờ Chu Dũng lại là siêu phàm giả cấp D trở lên!

Thiếu niên nhặt ‘Lấy Đức Phục Người’ và súng ngắn trên tay Chu Dũng, sau đó đi vào hành lang phía sau.

Hắn biết có người đang đến đây, mà mọi chuyện đêm nay chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Máu nhuộm đỏ đường Hành Thự, Nam Canh Thần ngồi xổm trong một góc, bên cạnh hắn có rất nhiều người dân vô tội cũng trốn trong đó.

Lúc này mọi người đều câm như hến.

Chỉ có Nam Canh Thần còn rảnh rỗi nghịch điện thoại, hắn mở nhóm Bạch Trú, trong nhóm chỉ có Thu Tuyết đang online:

“Có chuyện gì xảy ra trên Đường Hành Thự thế, sao ta lại nghe thấy tiếng pháo?”

“Không phải tiếng pháo, là tiếng súng bắn tỉa.”

Nam Canh Thần chậm rãi trả lời:

“Có một đám người muốn bắt cóc ta, nhưng đều bị ông chủ giết, bây giờ tất cả sát thủ đều chạy về phía ông chủ, nên ta không sao.”

“Tiếng súng? Sao tiếng súng lại to như vậy?”

Thu Tuyết nghi ngờ nói:

“Con Vịt Nhỏ, ngươi đang ở chỗ nào, ta đến cứu ngươi.”

“Không cần không cần, các ngươi đừng đi đâu cả.”

Nam Canh Thần nói.

Bây giờ hắn đang nghĩ đến một vấn đề, nếu tay bắn tỉa không phải Khánh Trần thì hắn là ai?

Trong nhóm Bạch Trú, chỉ có hắn và Lý Đồng Vân là một trong số ít những người biết Khánh Trần chính là người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử, biết hắn là ông chủ của Bạch Trú.

Hơn nữa, Nam Canh Thần còn biết ngoài các thành viên trong nhóm Bạch Trú bây giờ, cũng chỉ còn mình Ương Ương chưa xuất hiện, nên hắn không biết tay bắn tỉa này là ai.

Cho nên hắn đang nghĩ một vấn đề, tuy hắn không biết Khánh Trần trở thành tay bắn tỉa từ khi nào và cất súng bắn tỉa ở đâu, nhưng hắn tin chắc người đó chính là Khánh Trần.

Không ai có thể cho hắn cảm giác an toàn như thế này, những người khác cũng không thể đến đúng lúc như thế.

Bây giờ hắn mới nhớ ra một chuyện, tối nay đối phương về sớm để đi mai phục, còn dặn mình phải ở lại tự học, nếu tay bắn tỉa thật sự là Khánh Trần thì rõ ràng hắn định dùng mình làm mồi nhử mà!

Phát súng bắn trúng chân tên sát thủ lúc trước còn xuyên qua hai chân mình!

Nam Canh Thần thử đo khoảng cách giữa mình và khách sạn Khai Lai, thật mọe nó xa.

Nếu phát súng đó bắn trượt thì chẳng phải mình sẽ bị phế sao?


Chương 577: Quan Sát

“Tiểu Nam!”

Có ai đó hét lên bên kia đường Hành Thự. .

Nam Canh Thần vừa quay đầu thì thấy Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đang lao ra từ cửa tiểu khu, mỗi người còn cầm một chiếc nỏ rất tinh xảo!

Không biết họ lấy từ đâu ra.

Trong nước quản lí súng rất nghiêm ngặt nên gia tộc mới trang bị nỏ cho họ sao.

Cái đồ chơi này bắn vào người mà không chết cũng thành tàn phế.

Nam Canh Thần thấy hai người chạy sang đường thì vội vàng nói:

“Ta đã nói không phải để ý đến ta rồi mà!”

Sau khi hai người quan sát xung quanh một lúc mới chạy lại đỡ hắn dậy, Trương Thiên Chân nói:

“Ngươi có bị thương ở đâu không, bây giờ chúng ta sẽ đưa ngươi đến bệnh viện.”

“Ta không sao.”

Nam Canh Thần dở khóc dở cười:

“Ta không bị thương thật mà!”

“Ông chủ đâu?”

Hồ Tiểu Ngưu thì thầm hỏi.

“Hắn ở trong khách sạn Khai Lai, nhưng tiếng súng đã ngừng một lúc rồi, nên ta không biết hắn còn ở đó hay không.”

Nam Canh Thần quay đầu nhìn, trên sân thượng khách sạn Khai Lai đã không còn ai.

Hắn quay sang nhìn hai người bên cạnh, thật ra hắn cũng không ngờ hai người này sẽ tới cứu mình.

“Cái nỏ này có phải hàng cấm không, các ngươi cầm theo có bị sao không ?”

Nam Canh Thần hỏi.

Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Đây chỉ là đồ cổ mang ra dọa bọn sát thủ chút thôi, chúng ta có giấy chứng nhận nên chắc không sao đâu.”

Nam Canh Thần:

“. . .

Hay là các ngươi đi dọa bọn sát thủ một chút.”

Không phải tên sát thủ nào cũng có súng, cái nỏ này chắc chắn có thể dọa không ít người .

Trên hành lang u ám trong khách sạn Khai Lai, Khánh Trần đang lặng lẽ đi xuống dưới.

Chỉ có vài cái đèn thoát hiểm màu xanh chiếu sáng cả hành lang.

Khánh Trần biết rõ mình nhất định phải nhanh chóng ra khỏi đây, nếu không hắn chắc chắc sẽ bị bao vây trong này, dù bị người của Huyễn Vũ hay người của Côn Luân bao vây thì không biết hậu quả sẽ ra sao.

Ngay khi hắn đang bước xuống cầu thang thì bỗng dừng bước rồi nín thở nghe ngóng.

Cho đến lúc này, hắn mới nghe thấy tiếng hít thở rất khẽ truyền đến từ nơi nào đó bên dưới cầu thang.

Có người đang trốn trong chỗ nào đó.

Quả nhiên, mỗi khi lên triến trường phải luôn thật cẩn thận, nếu không sẽ bị giết lúc nào cũng không biết, nếu vừa rồi hắn không chú ý thì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra.

Trong lối thoát hiểm, Khánh Trần và tên sát thủ đều cố gắng giữ im lặng, thậm chí đối phương còn nín thở mấy lần.

Tên sát thủ không cần vội vàng vì hắn biết mình có viện quân, họ sắp đến rồi.

Người nên vội vàng lúc này phải là Khánh Trần mới đùng, vì nếu hắn không rời khỏi tòa nhà này ngay lập tức thì sẽ bị bao vậy ở đây.

Khánh Trần biết mình không thể ở lâu trong khác sạn vì nếu Côn Luân bao vây nơi này, họ chắc chắn sẽ xử tội hắn vì đã giết nhiều người như vậy.

Hắn nhất định phải rời khỏi đây ngay.

Một lúc sau, Khánh Trần từ từ ngồi xuống chỗ rẽ trên bậc thang giao giữa tầng 4 và tầng 3, sau đó giơ súng nhắm vào cánh cửa sắt trong lối thoát hiểm thông ra tầng ba rồi bóp cò.

Tiếng súng vang vọng trong hành lang!

Tiếng súng vang lên đột ngột khiến tên sát thủ giật mình, tiếng quần áo ma sát lập tức vang lên trong lối thoát hiểm.

Nhưng tên sát thủ đã nhanh chóng bình tĩnh lại, phát súng nầy chỉ bắn vào cánh cửa sắt nên không thể khiến hắn bị thương.

Có rất nhiều chướng ngại vật chắn giữa hai tầng, mà hắn và Khánh Trần còn cách nhau một chỗ ngoặt, nên dù hắn có bắn cũng không có ý nghĩa gì.

Một lúc sau, Khánh Trần lại bóp cò.

Viên đạn không khảm lên cánh cửa mà chỉ đập vào rồi văng ra ngoài lối thoát hiểm.

Sát thủ thầm cười lạnh, hắn nghĩ Khánh Trần làm vậy chỉ phí công mà thôi .

Nhưng Khánh Trần vẫn bình tĩnh quan sát tia lửa phát ra khi viên đạn đập vào cánh cửa.

Sau đó lại bóp cò súng.

Lúc này tên sát thủ đã thả lỏng, nhưng khi têng súng thứ tư vang lên, tên sát thủ bỗng thấy ngực mình nhói đau.

Hắn đưa tay sờ trong vô thức thì phát hiện ngực mình đã xuất hiện một lỗ thủng nho nhỏ, xung quanh đã thấm đẫm máu tươi!

Tên sát thủ không thể tin được, hắn trợn mắt rồi chậm rãi quỳ xuống, đến lúc chết hắn vẫn không hiểu nổi Khánh Trần đã làm như thế nào.

Hắn biết Khánh Trần lợi dụng cánh cửa sát bên cạnh lối thoát hiểm, mãi đến phát súng thứ tư, viên đạn mới bay ra khỏi lối thoát hiểm rồi bắn vào lồng ngực của hắn.

Hắn cũng biết, Khánh Trần không tự tin bắn trúng nên đến phát súng thứ tư mới thành công.

Nhưng vấn đề mấu chốt là: Khánh Trần đã thành công.

Sao có thể thành công được? Hắn đã tính toán kiểu gì vậy? Hắn còn là con người sao? Chỉ có những người trong truyền thuyết mới có thể làm được việc này.

Trong lúc mơ hồ, tên sát thủ đang quỳ trên sàn nhìn thấy thiếu niên kia đang đi xuống cầu thang.

Sắc mặt thiết niên vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn hắn, mạng sống của hắn chỉ như một ngọn cỏ dại trên con đường nào đó đối phương đã đi qua mà thôi.

Thật ra bốn phát súng này cũng không dễ dàng đối với Khánh Trần, thứ quan trọng nhất giúp hắn bắn trúng mục tiêu chính là phát súng đầu tiên.

Tiếng súng đột nhiên vang lên khiến tên sát thủ giật mình làm quần áo ma sát với nhau nên mới lộ vị trí, ba phát súng tiếp theo đều dùng để phân tích đường đạn.


Chương 578: Tay Bắn Tỉa Lão Luyện

Mãi đến phát súng thứ tư, hắn mới bắn trúng mục tiêu, thật ra phát súng đó cũng nhờ chút may mắn mới thành công.

Lúc xuống cầu thang, thậm chí Khánh Trần vẫn còn thời gian mở điện thoại xem nhóm Bạch Trú.

Ông chủ:

“Lưu Đức Trụ, ngươi đến đâu rồi?”

Lưu Đức Trụ:

“Chúng ta sắp đến rồi, ông chủ chờ ta!”

Dũng Cảm Ngưu Ngưu:

“Ông chủ, bây giờ ta và Trương Thiên Chân đang trên đường Hành Thự, nên có thể đến tiếp viện ngay lập tức.”

Ông chủ:

“Không cần, Lưu Đức Trụ là đủ rồi.”

Thông tin Lưu Đức Trụ đã đạt cấp C đủ khiến bất cứ kẻ nào tham gia trận chiến đêm nay phải bất ngờ.

Ra khỏi lối thoát hiểm chính là cửa sau khách sạn Khai Lai, đi thêm vài bước chính là đường Hành Thự.

Nhưng ngay khi Khánh Trần bước ra khỏi lối thoát hiểm đã giơ súng liên tục bắn phía tán cây cách đó không xa.

Người nấp trong bóng tối bị đánh bất ngờ nên đành nhảy khỏi tán cây xuống đất tránh đạn

Tên sát thủ lăn nhanh trên mặt đất, Khánh Trần bình tĩnh đứng ngoài cửa lỗi thoát hiểm liên tục nổ súng bắn xuống đất, những mảnh đất đá vỡ bắn vào mặt tên sát thủ khiến hắn không nhìn thấy gì.

Sát thủ chật vật tránh né, nhưng khi Khánh Trần thấy tốc độ của đối phương thì con ngươi rụt lại.

Hắn không dám tiếp tục dựa vào lợi thế có súng của mình nữa mà nhanh chóng quay lại lối thoát hiểm !

Nhưng dù Khánh Trần có dứt khoát rút lui thì đối phương cũng nhận ra ý đồ của hắn, thậm chí còn nhanh hơn Khánh Trần!

Khánh Trần liên tục nổ súng nhưng tốc độ bóp cò của hắn không nhanh bằng tốc độ của đối phương, khiến hắn không bắn trúng được phát nào.

Không phải do hắn không giỏi dùng súng, mà do cấp bậc của đối phương đã cao hơn hắn rất nhiều.

Khánh Trần còn chưa kịp đi vào lối thoát hiểm, tên sát thủ đã lại gần rồi đánh một nhát rất mạnh lên lồng ngực hắn.

Ầm một tiếng, thiếu niên bay ngược vào lối thoát hiểm rồi đập vào cầu thang.

Nhưng ngay khi sát thủ muốn đuổi theo hắn vào lỗi thoát hiểm thì bỗng dừng lại.

Sau đó nhanh chóng lui về phía sau.

Khánh Trần ho ra một ngụm máu, sau đó tiếp tục ho khan nhưng hắn đã dùng quần áo che miệng.

Hắn từ từ đứng dậy, hai bên dùng cửa lối thoát hiểm làm biên giới rồi nhanh chóng lùi về khoảng cách an toàn.

Tên sát thủ yên lặng quan sát bụng mình, quần áo nơi đó đã bị cắt nát, máu tươi đang chảy ồ ạt ra khỏi vết thương.

Đây là vết thương do vũ khí vô cùng sắc bén cắt qua.

Tên sát thủ nhíu mày quan sát cửa lối thoát hiểm, nhưng hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì trên đó cả, dường như có một thanh đao trong suốt đang chắn ngang lối vào.

Khánh Trần lặng lẽ lấy lại Con Rối Giật Dây, trong lúc nguy cấp vừa rồi, hắn đã điểu khiển sợi tơ trong suốt chắc ngang lối vào, sau đó chuyền chân khí kỵ sỹ vào khiến nó thẳng băng.

Nếu hắn không làm vậy thì có lẽ đối phương đã xông đến gần hắn rồi.

“Tốc độ rất nhanh, có thể hắn đã đạt đỉnh cấp D, hoặc cấp C sơ kỳ. “

Khánh Trần thầm nghĩ, dù hắn có thông thạo kĩ thuật cận chiến cũng rất khó chiến thắng đối thủ có cấp bậc hơn xa mình thế này.

Đối phương không thể là giác tỉnh giả hay người tu hành, chắc chắn hắn là chiến sĩ gen, nếu hắn là hai loại đầu thì sẽ không tấn công theo cách này.

Nhưng Khánh Trần vẫn không hiểu một chuyện, với thực lực này thì tên sát thủ cần gì phải làm tay sai cho người khác nữa, tại sao hắn vẫn làm việc cho Huyễn Vũ?

Chẳng lẽ Huyễn Vũ có thứ khiến đối phương phải nghe lời?

Hoặc hắn chính là Huyễn Vũ?

Không đúng, Khánh Trần thầm lắc đầu, Huyễn Vũ là loại người thích đứng sau màn điều khiển mọi chuyện, hắn sẽ không đích thân ra tay đâu.

Lần này, Khánh Trần chỉ có hai kế hoạch, một là khiến thế lực dưới tay Huyễn Vũ bị thương, để đối phương tạm thời không thể nhảy nhót nữa, ít nhất là không có cách nào hãm hại những người khác trong Bạch Trú lúc hắn đi Hàm Thành.

Mặt khác, Khánh Trần muốn tìm kiếm một chút manh mối liên quan tới đối phương.

Hắn cũng không trông mong lần này có thể tìm ra Huyễn Vũ.

Tên sát thủ kia cẩn thận tới gần, còn dùng đèn pin mang theo người chiếu vào lối thoát hiểm, muốn kiểm tra xem rốt cuộc vừa rồi có cái gì cắt vào bụng mình.

Nhưng dù hắn nhìn thế nào cũng không phát hiện ra điều khác thường gì.

Hơn nữa Khánh Trần đã thu hồi Con Rốt Giật Dây.

Tiếng thúc giục vang lên trong tai nghe bluetooth, sát thủ không do dự nữa, lách mình vào lối thoát hiểm.

Chỉ là hắn vừa đi vào một giây đã phài lùi ra.

Trong lối đi, Khánh Trần bình tĩnh ngồi trên bậc thang, lạnh lùng bóp cò liên tục.

Nếu sát thủ không tránh né sớm, mấy phát vừa rồi cũng đủ để lấy mạng hắn.

Khánh Trần nghiêm nghị hẳn lên, rõ ràng tên sát thủ này là một tay lão luyện, hơn nữa còn giống với lính đánh thuê ở nước ngoài đã phải trải qua sống chết.

Nếu không, làm sao lại có chiêu thức và trực giác lợi hại như thế được?

Một giây sau, trong lối thoát hiểm vang lên một tiếng cùm cụp, súng ngắn đã bắn hết đạn, nòng súng bị kẹt.

Sát thủ chỉ chờ có thế.

Cơ thể mạnh mẽ như báo săn của hắn tiến vào lối thoát hiểm, nhưng điều khiến hắn khiếp sợ lại xảy ra trong nháy mắt.

Sát thủ cho rằng Khánh Trần đã hết đạn, nhưng chờ đợi hắnlại là họng súng đen sì như pháo của Lấy Đức Phục Người, nổ vang ầm ầm!

Lúc đi ra khỏi lối thoát hiểm, Khánh Trần không cầm theo súng ngắm, đến mức sát thủ cho rằng hắn đã vứt súng ngắm trên sân thượng rồi.

Sự thật chứng minh, trò lừa giản dị nhất mãi mãi luôn có tác dụng, mọi người chỉ đồng ý tin tưởng những gì mình nghe được và nhìn thấy.

Trên chiến trường, người có được tư duy nhanh nhẹn, suy nghĩ toàn diện nhất mới có thể sống đến cuối cùng.

Nhưng thế giới này lại không có nhiều thiên tài như vậy.

Bây giờ súng bắn tỉa công phá màu đen bỗng nhiên xuất hiện, dù là cấp A, bị bắn một phát ở khoảng cách gần như vậy cũng phải chết!


Chương 579: Ông Chủ Của Ngươi Đâu?

Sau một tiếng súng, viên đạn xuyên qua lồng ngực của sát thủ.

Khánh Trần ngồi trên bậc thang thở dốc, thậm chí hắn còn có thể nghe thấy tiếng máu chảy, tiếng một phần cơ thể bị viên đạn bắn bay ra, dính lên trên tường.

Có sao nói vậy, Lấy Đức Phục Người bắn mục tiêu ở khoảng cách gần đúng là quá mau me.

Nhưng dù đã giết chết sát thủ, Khánh Trần vẫn không mạo hiểm đi ra ngoài.

Hắn nói với bên ngoài:

“Không cần trốn nữa, ra đi.”

“Sao ngươi biết còn có những người khác?”

Một giọng nói vang lên ở bên ngoài.

“Mọe nó còn có thật.”

Khánh Trần thở dài nói.

Hắn chỉ thuận miệng nói thôi, nhưng lại lừa được một tên sát thủ khác ra thật.

Khánh Trần bình tĩnh ngồi trên bậc thang không nhúc nhích, bây giờ hắn đã bị thương, không thể chiến đấu với cường độ cao được nữa.

Bên ngoài lối thoát hiểm, sát thủ bình tĩnh nói:

“Ta biết ngươi đã là nỏ mạnh hết đà, có thể lấy sức một mình giết nhiều người chúng ta như vậy đã là rất tốt rồi.

Đừng chờ ta phải vào đó, hãy tự đi ra đi.”

Khánh Trần nghe thấy vậy mà vẫn tỏ ra rất bình tĩnh, hắn nhìn điện thoại, không thèm ngẩng đầu lên nói:

“Không phải ngươi cũng đang kéo dài thời gian chờ cứu viện sao, không cần giả vờ tự tin như vậy.

Ta nghĩ, có lẽ ngươi còn không bằng tên sát thủ ta vừa giết, cho nên ngươi đang sợ hãi.”

Sát thủ cười lạnh:

“Ta đang chờ đợi viện binh, vậy còn ngươi, ngươi đang chờ cái gì?”

“Ta cũng có viện binh, hơn nữa còn nhanh hơn ngươi một chút.”

Khánh Trần bình tĩnh nói.

“Viện binh?”

Sát thủ nhíu mày.

Hắn còn chưa kịp phản ứng, một luồng khí nóng rực đột nhiên đến gần sau lưng.

“Ông chủ, ta tới giúp ngươi!”

Giọng nói của Lưu Đức Trụ đã vang lên ở thế giới rộng lớn bên ngoài.

Người còn chưa tới mà lửa đã tới trước rồi.

Sóng lửa hừng hực bao trùm đến từ sau lưng sát thủ, thậm chí sát thủ có thể cảm giác được lọn tóc, lông mày của mình đang toả ra mùi cháy két.

Hắn quay đầu nhìn lại, dùng cánh tay che mặt, lại thấy sóng lửa giống như một vòng xoáy nuốt trọn cả người mình!

Trong chốc lát, sát thủ đã bị sóng lửa đẩy bay về phía sau năm sáu mét.

Quần áo, tóc đều bị thiêu đốt.

Hắn cảm giác làn da mình đang nóng bỏng gào thét.

Khó trách thức tỉnh giả xem thường chiến sĩ gen, cách làm kẻ địch bị thương đúng là khác một trời một vực.

Tên sát thủ này còn chưa nhìn thấy bóng dáng của Lưu Đức Trụ mà đã bị sóng lửa làm bị thương nặng rồi.

Nhưng mà tên sát thủ này cũng không lợi hại lắm, còn không có cấp bậc cao bằng tên bị Lấy Đức Phục Người bắn chết.

Hắn hoàn toàn bị nghiền ép trước Lưu Đức Trụ cấp C.

Bạch Trú có thức tỉnh giả cấp C, cũng được coi là một trong những tổ chức mạnh nhất trong những người du hành thời gian hiện nay rồi.

Lưu Đức Trụ chạy vào trong lối đi, nhìn ông chủ cầm khẩu súng ngắm màu đen xa lạ kia:

“Ông chủ ngươi không sao chứ? Người của Côn Luân đã đến đường Hành Thự, đang bắt mấy tên sát thủ còn ẩn nấp kia rồi.”

“Ta không sao, đi xác nhận xem sát thủ chết chưa, cẩn thận còn người khác mai phục.”

Khánh Trần bình thản nói, duy trì khí chất ông chủ của mình.

Lưu Đức Trụ đi đến bên cạnh sát thủ, nhìn đối phương đang không ngừng kêu rên, sau đó dần dần tắt thở.

Đây là lần đầu tiên hắn giết người, cảm xúc vô cùng phức tạp.

Một giây sau, Lộ Viễn chạy đến từ đằng xa, hắn nhìn thi thể cháy khét dưới đất, lại nhìn về phía Lưu Đức Trụ:

“Khoan đã, ông chủ của ngươi đâu?”

Lưu Đức Trụ muốn nhìn về phía lối thoát hiểm theo bản năng, nhưng lại nhịn được:

“Ông chủ? Ông chủ nào? Đêm nay ông chủ của ta không đến.”

“Có quỷ mới tin.”

Lộ Viễn lườm hắn một cái.

Hắn đi đến lối thoát hiểm, lại chẳng phát hiện bất cứ thứ gì.

Lưu Đức Trụ cảm thấy kì lạ, chẳng lẽ ông chủ không ở trong đó sao, hắn cũng nhìn thoáng qua bên trong, chỗ ông chủ vừa ngồi đã không có một ai.

Đối phương đã rời đi lúc hắn kiểm tra xem sát thủ đã chết chưa rồi.

Trận chiến vừa mới mở màn mà đã sắp kết thúc.

Tất cả xảy ra rất nhanh, kết thúc cũng nhanh.

Lúc này Khánh Trần đã mặc ngược áo khoác lại, từ sau khi có tiền, hắn toàn mua áo khoác hai mặt, hơn nữa màu sắc hoàn toàn khác biệt.

Hắn lặng lẽ trở về nhà ở đường Hành Thự, lúc đẩy cửa vào Nam Canh Thần đã đợi ở trong phòng rồi:

“Trần ca, ngươi không sao chứ? Sắc mặt ngươi không tốt lắm.”

“Không có việc gì.”

Khánh Trần lắc đầu, sau đó lại hỏi:

“Ta lấy ngươi làm mồi nhử, ngươi có trách ta không?”

“Chắc chắn là không rồi.”

Nam Canh Thần nói thầm.

“Không bàn với ngươi một tiếng, ngươi cũng không trách ta?”

Khánh Trần hỏi lại.

“Ta biết vì sao ngươi không nói với ta, vì ta không biết diễn, sẽ dễ dàng bại lộ.”

Nam Canh Thần nghiêm túc:

“Trần ca, ta thật sự không trách ngươi, từ lúc bắt đầu chuyện xuyên qua, mỗi người chúng ta đều phải đối mặt với nguy hiểm, nhìn một mình ngươi gánh vác nhiều chuyện như vậy, vừa đếm số liệu cứ điểm, lại nghĩ cách kiếm tiền cho tổ chức, ngươi bị thương mà còn dẫn chúng ta đi huấn luyện dã ngoại, ta biết ngươi đang nỗ lực cái gì.

Bây giờ xem ra ta cũng không có thể làm được gì, vậy cứ làm mồi nhử đi….Đương nhiên, nếu lần sau có thể đổi thành Lưu Đức Trụ, Hồ Tiểu Ngưu thì sẽ tốt hơn một chút…”

Khánh Trần nói:

“Được.”


Chương 580: Huyết Nhuộm Đường Thự Hành

Lúc này, Nam Canh Thần đã lấy lại tinh thần:

“Trần ca, ngươi học sử dụng súng ngắm từ bao giờ vậy? Ta nghe lão Cửu nói, hắn còn chưa dẫn ngươi đi đánh lén đâu! Còn nữa, ngươi lấy súng ngắm ở đây vậy, thứ đó nổ như pháo, rất đáng sợ….Mà thôi ta không hỏi nữa, chắc chắn đây là bí mật của ngươi.”

Khánh Trần thở dài:

“Về sau có cơ hội ta sẽ giải thích với ngươi, ta xem nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu trước đã, xem họ có thảo luận về chuyện này không.”

Lúc hắn ngồi xuống có động vào vết thương cũ, lập tức ho khan, cảm giác hơi khó thở.

Rốt cuộc tên sát thủ kia cũng không nói sai, đúng là vừa rồi hắn đã là nỏ mạnh hết đà, phải cố gắng lắm mới không ngã xuống.

Trước đó Khánh Trần đã từng giết hai tên cao thủ cấp C là Tào Nguy, Khánh Hoài.

Nhưng đó là mượn quy tắc để giết, lần này mới cảm nhận được một quyền của cao thủ cấp C khủng bố cỡ nào.

Nam Canh Thần vội vàng rót cho hắn một cốc nước:

“Trần ca, hay là ta đưa ngươi đi bệnh viện nhé?”

“Không được, lúc này đi bệnh viện sẽ dễ để lại ghi chép, hơn nữa trình độ y học của thế giới bên ngoài không bằng thế giới bên trong.”

Khánh Trần nói:

“Ta có thể chịu được đến lúc xuyên qua, đến lúc đó ta sẽ đi bệnh viện.”

Hắn mở nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu ra, phát hiện trong đó đã sớm bắt đầu thảo luận chuyện này.

Hà Tiểu Tiểu:

“Đêm nay đường Hành Thự ở Lạc Thành xảy ra một trận chiến giữa những người du hành thời gian, mong mọi người chú ý an toàn.”

Sấm Vương:

“Có ai ở Lạc Thành không, mau phát trực tiếp cho mọi người xem đi, một chuyện thú vị như thế, chắc chắn truyền thông sẽ không đưa tin, không nhìn thấy trên bản tin nào cả.”

Sấm Vương nói xong câu đó, bỗng chốc chẳng ai dám đáp lại, dù sao cũng không có ai muốn để lộ ra thành phố mình đang ở, đây cũng một trong những thông tin rất quan trọng.

Lúc này, Nguyệt Nhi yên lặng đã lâu cũng hỏi:

“Nhóm trưởng, có biết được là thế lực nào đang đánh nhau không? Là Côn Luân và Cửu Châu sao?”

Nói thật, trận chiến đêm nay là trận chiến đầu tiên của những người du hành thời gian ngoại trừ Côn Luân, Cửu Châu!

Trước đó, chỉ có Côn Luân và Cửu Châu mới có thể tổ chức trận chiến với quy mô như thế khi đối mặt với côn đồ, người du hành thời gian ngoại cảnh thôi.

Sấm Vương:

“Đậu má, ta thấy có người đăng ảnh lên mạng, mặc dù đã xoá đi rất nhanh, nhưng mày mà ta tải về được.”

Nói rồi, hắn gửi bức ảnh “máu nhuộm đường Hành Thự” lên, đám người đều hít mọt hơi lạnh.

Lý Tứ:

“Rốt cuộc là trận chiến của ai mà lại máu me như thế? Là ai làm?”

Lục Áp đã lâu không gặp cũng nói:

“Đầu tiên chắc chắn không phải Côn Luân và Cửu Châu.”

“Vì sao ngươi lại chắc chắn như thế?”

Lý Tứ hỏi.

“Vì hai tổ chức này sẽ không nhắm họng súng vào người vô tội.”

Lục Áp bình tĩnh trả lời:

“Nhưng tay súng bắn tỉa trên nóc khách sạn lại khác, hắn sử dụng súng bắn tỉa công phá trái luật thì thôi, còn nhắm họng súng vào người qua đường nữa.”

Khánh Trần nhìn đến đây thì hơi sửng sốt, cho nên người qua đường muốn xem náo nhiệt mà mình từng nhắm vào trên sân thượng chính là Lục Áp sao?!

Nhìn giọng điệu oán hận của đối phương, chắc chắn chính là hắn…

Đáng tiếc là lúc ấy đối phương đeo khẩu trang, đội mũ trùm, đeo kính râm, hoàn toàn không thấy rõ khuôn mặt.

Sấm Vương:

“Lục Áp, ngươi ở hiện trường đúng không, rốt cuộc trận chiến đêm nay là sao? Người du hành thời gian có cấp bậc cao nhất là gì?”

….

“Không thể đoán được cấp bậc.”

Lục Áp trả lời.

“Sao lại không đoán được chứ?”

Lý Tứ khó hiểu hỏi vào trong nhóm chat:

“Cường độ chiến đấu cao như vậy, chắc chắn phải thể hiện ra thực lực chứ, ví dụ như tốc độ, sức mạnh, nếu hắn là thức tỉnh giả sẽ còn thể hiện ra năng lực.”

Trong mắt mọi người, chuyện ở đường Hành Thự lớn như thế, thương vong nhiều như vậy, chắc chắn phải cực kì kịch liệt mới đúng.

Lục Áp lại kinh thường nói:

“Hắn dùng súng ngắm, một người đánh mấy chục người, khiến tất cả đều phải trốn sau cột điện, ngươi nói ta phán đoán thực lực kiểu gì? Ta chỉ có thể đoán được là chỗ hắn nổ súng ở trên sân thượng khách sạn, tính qua phải cách mục tiêu khoảng 900 mét trở lên, một tay bắn tỉa dùng súng bắn tỉa công phá ở khoảng cách đó, cho dù là cấp B.

Nếu không kịp thời tránh né đường đạn thì cũng sẽ chết.”

“Khoan đã, ý của ngươi là, hắn chỉ có một mình?”

Lý Tứ sửng sốt:

“Mọe nó bức ảnh của Sấm Vương là do một người gây ra? Một người giết nhiều như vậy?”

“Đúng thế.”

Lục Áp đáp lại.

Lý Tứ kinh ngạc:

“Vậy không có ai đến gần hắn sao?”

“Có.”

Lục Áp đáp lại:

“Ta nhìn thấy có người lặng lẽ trốn đến chỗ khách sạn, nhưng vẫn chưa có tin tức.”

“Nói cách khác, người gặp hắn đều chết cả rồi.”

Lý Tứ đoán.

Lục Áp biết Khánh Trần gặp kẻ địch trên sân thượng, nhưng vấn đề là hắn không nhìn được kĩ càng.

Lúc ấy hắn vừa mới chạy lên sân thượng, chuẩn bị giơ kính viễn vọng lên đã bị tay bắn tỉa kia nhằm vào rồi, nếu không phải hắn phản ứng nhanh, chỉ sợ cũng sẽ chết ở đó.

Mỗi lần nghĩ đến việc này, trong lòng Lục Áp lại không thoải mái…

Vào lúc đó, thậm chí Lục Áp còn cho rằng đối phương là cao thủ cấp A, nếu không vì sao lại nhạy cảm với ánh mắt mình như vậy.

Đó là năng lực nhận biết mà cao thủ cấp A mới có.

Nhưng sau đó hắn lại nghĩ, khả năng tay bắn tỉa này là cấp A không lớn lắm, dù sao nếu là cấp A thật thì cần gì phải bắn tỉa từ khoảng cách xa thế chứ.

Nhưng tin tức mà Lục Áp để lộ đã rất quan trọng: Một tay bắn tỉa có thể bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách trên 900 mét, đủ để giết chết cao thủ cấp B.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box