[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 59 : Chat Nhóm (c581-c590)
❮ sautiếp ❯Chương 581: Chat Nhóm
Bất kì một tổ chức nào có được tay bắn tỉa này, cũng đủ để có chỗ đặt chân trong vòng tròn người du hành thời gian.
Vì đây là năng lực một kích mất mạng.
Quan trọng là, Sấm Vương hỏi:
“Bên trong nhóm có ai đã từng đi lính không, ta muốn biết, trong quân muốn huấn luyện ra một tay bắn tỉa như thế này cần mất bao lâu?”
“Ba năm.”
Trong nhóm, một ID Tĩnh Sơn rất ít phát biểu nói:
“Ít nhất là ba năm mới có thể có được năng lực áp chế chiến trường này.
Đúng là trong vòng người du hành thời gian có người như thế, trong ấn tượng của ta, hẳn là ở Cửu Châu.”
Trong phút chốc, có rất nhiều người suy đoán chắc hẳn Tĩnh Sơn đã từng là quân nhân, mà bây giờ phần lớn nhân vật như vậy đều tập trung ở Côn Luân và Cửu Châu.
Trong nhóm có người của Côn Luân và Cửu Châu cũng không hiếm lạ.
Sấm Vương hỏi:
“Nếu đã khó bồi dưỡng ra một tay bắn tỉa, vậy chắc hẳn các ngươi cũng biết từ lúc xuyên qua đến giờ mới được hơn hai tháng, cho dù hắn bắt đầu huấn luyện từ ngày đầu tiên cũng không được, cứ như vậy phạm vi thân phận tay bắn tỉa sẽ được thu nhỏ đi rất nhiều.”
Với tình hình trong nước, người bình thường nào có cơ hội trở thành một tay bắn tỉa? Cho nên có lẽ tay bắn tỉa này là người trong quân đội, tuổi tác khá lớn.
Mọi người ở đây đều bỏ lỡ một thông tin, đó chính là năng lực học tập của Khánh Trần, cùng với thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người.
Cho nên, suy đoán của họ cũng bắt đầu xuất hiện sai lầm.
Người như Khánh Trần sẽ bị loại bỏ đầu tiên.
Lý Tứ hứng thú:
“Không phải là Côn Luân và Cửu Châu khai chiến chứ? Nếu không sao lại dùng đến tay bắn tỉa!”
Tĩnh Sơn trả lời lần nữa:
“Không phải.”
Trong nhóm bỗng yên tĩnh.
Lúc này, có người lại đăng một bức ảnh lên.
Nguyệt Nhi:
“Ta cũng tìm được một bức ảnh trên mạng, may mà chụp màn hình nhanh, bây giờ đã bị xóa.”
Bị xóa tức là không có cách nào đối chứng, cũng không biết ai chụp.
Trong bức ảnh là lúc Khánh Trần khống chế Trần Tư Hằng bị đánh lén, mọi người có thể nhìn thấy hai bóng người mơ hồ, một trước một sau đứng trên sân thượng, người phía sau tay bắn tỉa giơ cánh tay lên, hình như trong tay còn cầm súng.
Bức ảnh rất mờ, nhưng vẫn nhìn ra được đại khái: Tay bắn tỉa đang bị người ta khống chế.
“Tay bắn tỉa chết rồi? Qua loa vậy, bên cạnh hắn không có người bảo vệ sao, lại bị người ta tới gần như thế.”
Lý Tứ hiếu kỳ nói.
Lúc này, điều làm người ta phải kinh ngạc đã xảy ra, Huyễn Vũ lại chủ động nói trong nhóm:
“Hắn không chết.”
Nói xong ba chữ này, ID Huyễn Vũ lại yên lặng lần nữa.
Mọi người bỗng nhiên ý thức được, một bên tham gia vào trận chiến đêm nay rất có thể chính là Huyễn Vũ!
Hơn nữa có khi là bên thất bại!
Một giây sau, Trương Tam đã lâu không nói mới hỏi:
“Thật ra đống ảnh là đều do các ngươi tự chụp, giả vờ là ảnh trên mạng, nhưng lúc ấy các ngươi đều ở hiện trường.
Nói về tình hình sau đó đi.”
Nguyệt Nhi:
“Ta thật sự tìm thấy trên mạng, về phần Sấm Vương có phải không thì ta không biết.”
Sấm Vương đau răng:
“Ngươi chỉ phủi sạch của mình thôi là sao, trong nhóm có thể có bầu không khí thân thiện được không, bây giờ không phải chúng ta đang thảo luận việc quan trọng đó sao? Đã biết Huyễn Vũ là người nắm giữ tem ác ma, hắn đột nhiên nói tay bắn tỉa không chết, rõ ràng là biết chuyện, như vậy gần đây ai đang đối đầu với người nắm giữ này, người đó rất có thể là nhân vật chính đêm nay.”
“Băng Nhãn, Một Con Vịt Nhỏ, Lưu Đức Trụ.”
Lý Tứ tổng kết:
“Hình như ba người này đều có khúc mắc với Huyễn Vũ.”
Lục Áp lạnh lùng gửi tin:
“Bây giờ không có đầy đủ chứng cứ, suy đoán không có ý nghĩa.
Dù sao cũng nhắc nhở mọi người, có một tay bắn tỉa nấp ở một chỗ bí mật thế kia, đừng có ai quá ngông nghênh, nếu không chết như thế nào cũng không biết đâu.
Những người từng đến hiện trường tối nay đều biết rất rõ một điều, tay bắn tỉa này sát sinh rất kinh khủng.”
Trong nhà nhỏ ở đường Hành Thự, Khánh Trần ngồi trên ghế sô pha nói với Nam Canh Thần:
“Ngươi hỏi Hà Tiểu Tiểu, hôm qua là ai báo tin cho hắn.”
Nam Canh Thần nhớ lại, đêm qua Hà Tiểu Tiểu từng cảnh báo, nhưng tin tức mà đối phương cảnh báo lại không đúng, chuyện vốn nên xảy ra vào ngày mai, hôm nay đã xảy ra rồi.
Cho nên, hoặc là Hà Tiểu Tiểu đang phối hợp với Huyễn Vũ truyền tin giả, hoặc có người cố ý bảo Hà Tiểu Tiểu truyền tin giả.
Một Con Vịt Nhỏ hỏi trong nhóm:
“Nhóm trưởng, hôm qua ngươi cảnh báo là ngày mai Lạc Thành mới xảy ra sự kiện bạo lực, ta muốn biết rốt cuộc là ai đưa tin cho ngươi.
Nên công bố danh tính của loại người lừa dối người khác này, để người khác không bị mắc lừa nữa.”
Trong nhóm trầm mặc một lát, Hà Tiểu Tiểu nói:
“Trương Tam.”
Trương Tam cũng không phản bác.
Trong phút chốc, mọi người trong nhóm đều cảm thấy nhóm chat này quá quỷ dị, ở phía sau từng cái ID kì quái đều ẩn giấu bí mật không muốn ai biết.
Khánh Trần nói với Nam Canh Thần:
“Rất có thể Trương Tam là người của Huyễn Vũ.
Trong nhóm có tổng cộng hơn hai mươi người, chia thành mấy tổ chức, mấy phe phái.”
Tại hiện trường phát hiện án, Lộ Viễn đứng trên sân thượng tắt điện thoại, không tiếp tục đọc tin trong nhóm nữa.
Hắn hỏi Tiểu Ưng ở bên cạnh:
“Bắt hết chưa?”
“Rồi, ngươi tham gia đêm nay may mắn còn sống đều đã quy án.”
Chương 582: Đương Nhiên Là Thật
Tiểu Ưng nói:
“Ta thấy họ đã bị doạ sợ, lúc bắt họ, ai nấy đều trốn sau cột điện tử không dám ra ngoài, sợ còn có tay bắn tỉa giết người.”
Cảm giác áp bách này chỉ có tay bắn tỉa mới có thể mang đến
Lộ Viễn lại hỏi:
“Đo được khoảng cách chưa, sân thượng này cách mục tiêu bắn của hắn bao xa?”
“Khoảng cách là 1040 mét.”
Tiểu Ưng nói thầm một tiếng:
“Đội trưởng Lộ, đây không phải là một tay bắn tỉa bình thường.
Ngươi xem tất cả những người trong phạm vi bắn của hắn đều mất mạng ngay trong một lần bắn, hơn nữa ở khoảng cách 1040 mét xa như vậy, mà hắn còn ngắm chuẩn bắn trúng bắp chân của côn đồ giữa hai chân Nam Canh Thần, quá kinh khủng.”
Lộ Viễn biết Tiểu Ưng có ý gì.
Độ chính xác đến 800 mét đã được coi như một tiêu chuẩn, đây là trình độ của đa số tay bắn tỉa, đúng là không có mấy ai có thể bắn trúng mục tiêu cách xa 1000 mét trở lên.
Hơn nữa lúc bắn mục tiêu đang chuyển động, độ bắn chính xác sẽ phải giảm xuống 600 mét, 400 mét.
Mà bây giờ, tay bắn tỉa xuất hiện đêm nay lại có thể bắn phát nào trúng phát đó trong 1000 mét, năng lực thành thạo điêu luyện này đủ để gọi là tay súng thần.
Lộ Viễn gãi đầu:
“Mọe nó, tay bắn tỉa lợi hại như vậy nhảy ra từ đâu không biết, đây chính là ông chủ của Lưu Đức Trụ sao? Hơn nữa sau bị người ta tìm thấy ở trên sân thượng, hắn còn giết hai người, một người là nổ súng chính diện bắn chết, một người bị cắt cổ.
Đáng lẽ ra kiểu chết của hai người phải giống nhau chứ, có súng trong tay vì sao còn phải cắt cổ từ phía sau?”
“Thi thể bị người khác động vào rồi, cho nên không thể đoán được.”
Tiểu Ưng nói:
“Hẳn là trước khi tay bắn tỉa rời đi đã cố ý phá hủy hiện trường, không muốn để cho chúng ta biết được sự thật.”
Bị nổ súng bắn chết là bị Trần Tư Hằng bị Con Rối Giật Dây không chế.
Bị cắt cổ từ phía sau là Chu Dũng tới đây để tìm kiếm tay bắn tỉa.
Khánh Trần không muốn để người ta nhận ra Trần Tư Hằng từng bị khống chế, cho nên trước khi đi còn làm rối loạn hiện trường.
Lộ Viễn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Đi, xuống tầng xem hiện trường khác.”
Nói rồi, hắn quay người đi đến cầu thang phía sau, bước theo dấu chân xuống tầng của Khánh Trần trước đó.
Đến tầng thứ tư, Lộ Viễn nhặt một vỏ đạn trên đất lên:
“Có tổng cộng bốn vỏ đạn, căn cứ vào vị trí của vỏ đạn có thể thấy được tay bắn tỉa đã nổ súng ở chỗ này, bắn trúng sát thủ tầng dưới…..Sao có vẻ quỷ dị thế nhỉ, rõ ràng ở giữa còn cách hơn nửa tầng nữa, bắn vào bên trong kiểu gì?”
Lộ Viễn đi xuống dưới, hắn bỗng trông thấy vết lõm trên cửa sắt:
“Đây là vết súng sao? Đậu má…”
“Thế nào đường đội?”
Tiểu Ưng không hiểu vì sao Lộ Viễn lại phản ứng lớn như thế.
Lại thấy Lộ Viễn nhìn cửa sắt, lại nhìn vị trí sát thủ tử vong, cuối cùng nhìn về phía vị trí vỏ đạn:
“Tay bắn tỉa kia nổ bốn phát súng trên tầng trước, sau đó dùng đạn bắn ra để đánh trúng sát thủ?! Tiểu Ưng, ngươi tháo cửa ra mang về xét nghiệm, ta muốn biết vết lõm bên trên cánh cửa này có phải do đạn bắn hay không!”
“Đội trưởng Lộ, ngươi nói vậy mơ hồ quá.”
Tiểu Ưng kinh ngạc:
“Trên đời này thật sự có thuật đấu súng gì đó hay sao? Chúng ta đều dùng súng, ngươi cũng đừng doạ ta.”
Lộ Viễn nhìn hắn một cái:
“Vậy trước kia ngươi đã từng nghe nói đến người du hành thời gian, thức tỉnh giả, chiến sĩ gen, người tu hành chưa?”
“Cũng đúng.”
Tiểu Ưng thở dài nói.
“Đúng rồi.”
Lộ Viễn nhớ tới một chuyện:
“Lần này trở về ngươi nói với ông chủ là tài bắn súng của Khánh Trần ở thế giới bên trong rất tốt, năng lực học tập cũng rất mạnh, là thật sao?”
“Đương nhiên là thật, nghe nói mỗi một phát súng đều trúng hồng tâm, chỉ cần nghe tiếng súng là biết đó là súng gì!”
Tiểu Ưng nói.
Lộ Viễn như có điều suy nghĩ:
“Vậy ngươi nói xem hắn có thể nắm giữ thuật đấu súng này không?”
“Cũng có khả năng, nhưng đội trưởng Đường, hắn không biết dùng súng ngắm.”
Tiểu Ưng nói:
“Lão Cửu nói với chúng ta là Khánh Trần còn chưa kịp ra sân tập bắn đâu, cho dù năng lực học tập của hắn có mạnh, cũng không thể bắn giỏi trong khi chưa từng sờ vào súng như vậy được?”
Lộ Viễn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Cũng đúng, nhưng chúng ta không để ý đến một điều, có lẽ tay bắn tỉa không đến một mình.
Ngươi nói tối nay Nam Canh Thần bị người ta bắt cóc, sau đó tay bắn tỉa mới xuất hiện.
Bình thường Nam Canh Thần và Khánh Trần đều tan học cùng nhau, sao hôm nay đột nhiên lại để Nam Canh Thần đi về một mình?”
Lộ Viễn tiếp tục phân tích:
“Cho nên, rất có thể Khánh Trần đã mai phục ở đây với tay bắn tỉa rồi, ngươi cũng biết, ý nghĩa của người quan sát bên cạnh tay bắn tỉa là đề phòng bị người ta bắn lén ở gần đó, có lẽ Khánh Trần chính là một “người quan sát”, mà tay bắn tỉa là ông chủ của họ.
Lúc trước trong nhóm có người đăng một bức ảnh tay bắn tỉa bị khống chế, dí súng vào gáy rồi mà Huyễn Vũ lại nói hắn không chết…..Dưới tình huống đó, tất nhiên là có người ở gần đã cứu được hắn mới đúng.”
Đây là suy đoán phù hợp với sự thật nhất.
Lộ Viễn cũng không tin Khánh Trần chưa từng chạm vào súng ngắm mà có thể tạo ra hiệu quả áp chế đêm nay được.
Hai người đi xuống dưới tầng, chỗ Khánh Trần dùng súng bắn chết cấp C.
Ngoài lối thoát hiểm, dưới gốc cây đại thụ mà cao thủ cấp C từng ẩn núp có giấu tám hố bom.
“Kỳ lạ, rõ ràng nơi này đã xảy ra một trận chiến, vì sao không thấy thi thể?”
Lộ Viễn khó hiểu nói.
Hắn không hề biết tên cấp C kia đã bị Khánh Trần mạo hiểm hiến tế mất rồi, vì thiếu niên muốn biết, hiến tế thi thể của siêu phàm giả cấp bậc cao có thể để Con Rối Giật Dây phân nhánh với tốc độ nhanh hơn không.
Chương 583: Con Rắn Nhỏ
Thời gian đếm ngược 24:00:00.
Trong căn phòng nhỏ trên đường Hành Thự.
Khánh Trần quay lại phòng ngủ của mình rồi khó nhọc nằm xuống, tuy năng lực tự lành của siêu phàm giả hơn xa người bình thường, nhưng không biết lần này hắn phải mất bao lâu mới hồi phục được.
“Nhất, có đó không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta đây.”
Giọng nói của Nhất truyền vang lên từ trong điện thoại di động.
“Ngươi đã từng nhìn thấy rất nhiều Kỵ Sĩ đúng không?”
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Vậy ngươi có biết hệ thống tu luyện của Kỵ Sĩ không?”
“Biết.”
Nhất đáp:
“Cửa thứ nhất của Sinh tử Quan là rèn luyện cơ bắp, cửa thứ hai của Sinh tử Quan là rèn luyện da thịt, cửa thứ ba của Sinh tử Quan là rèn luyện xương cốt, hạng thư tư của Sinh tử Quan là rèn luyện làn da, cửa thứ năm của Sinh tử Quan là rèn luyện chân khí, cửa thứ sáu của Sinh tử Quan là chân khí đại thành, cửa thứ bảy sẽ bước vào cảnh giới siêu phàm thoát tục, trở thành Bán Thần.”
Bảy hạng này lần lượt tương ứng với các cấp F, E, D, C, B, A, S, sau khi vượt qua mỗi hạng Sinh tử Quan, khóa gien đều sẽ khác đi một chút.
Sau cùng, cơ thể người sẽ được rèn luyện đến mức hoàn mỹ ở cấp C, sau đó khi đến cấp B sẽ xuất hiện chân khí thần bí, đến cấp A thì chân khí sẽ viễn mãn.
Khánh Trần tò mò:
“Làm sao để xác định khi nào thì chân khí viên mãn?”
“Khi chân khí có thể truyền khắp cơ thể.”
Nhất trả lời:
“Bộ phận nào trên người ngươi bây giờ có khí?”
“Hai tay.”
Khánh Trần nói:
“Những lúc bình thường không cần đến, chân khí đều núp trong cánh tay, cũng không xuất hiện ở chỗ khác.”
“Ừ, đợi đến khi xương cốt toàn thân của ngươi đều ẩn chứa chân khí, nghĩa là nó đã truyền khắp cơ thể, sau đó sẽ có một quá trình biến từ lượng thành chất.”
Nhất đáp:
“Nhưng trình tự các bước của ngươi chẳng giống mọi người chút nào, lại còn xuất hiện chân khí trước…”
Khánh Trần thầm tự nhủ, nếu theo trình tự bình thường thì việc tiếp theo hắn phải làm là rèn luyện xương cốt.
Đến lúc đó, xương cốt của mình sẽ không dễ gãy như bây giờ.
Ít nhất có thể cứng cáp hơn một chút.
Nhất hỏi:
“Được rồi, thật ra Sinh tử Quan cũng không bắt buộc phải khiêu chiến theo thứ tự.
Cho nên, ngươi định chọn hạng Sinh tử Quan nào để khiêu chiến tiếp theo?”
Khánh Trần nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Chung Cực Tín Nhiệm.”
Vẻ vẻ Nhất hơi bất ngờ:
“Hạng này không tính là thử thách khó khăn nhất, nhưng lại là khảo nghiệm dũng khí khó vượt qua nhất.”
Nàng nói đến đây thì đã hiểu vì sao Khánh Trần lại chọn “Chung Cực Tín Nhiệm”, vì…..từ trước tới nay, thiếu niên này chưa bao giờ thiếu dũng khí.
Khánh Trần không trả lời Nhất, mà nhìn cổ tay mình.
Hắn quan sát phần nhánh của Con Rối Giật Dây.
Nhưng hắn kinh ngạc phát hiện phần nhánh đã dài thêm tận 3 mét.
Vì không muốn để lộ quá nhiều sơ hở nên đêm nay hắn chỉ hiến tế một tên cao thủ cấp C, để thử xem Con Rối Giật Dây có thay đổi gì không.
Kết quả thật khiến người khác ngạc nhiên.
Chuyện này khiến Khánh Trần hiểu một việc, thì ra thứ vật cấm kỵ quan tâm là chất lượng chứ không số lượng.
Xem ra, cấp C là một cái ngưỡng cửa, nếu hiến tế những người từ cấp C trở lên sẽ khiên Con Rối Giật Dây tăng trưởng rất nhiều.
Nếu tiếp tục như vậy, việc khống chế được người thứ hai đã không còn xa nữa.
Chẳng qua, Khánh Trần nghĩ tới đây lại thấy đau lòng, vì hai người hắn giết ở cấm địa số 002 lúc trước là Khánh Hoài và Tào Nguy đều là cao thủ cấp C đó.
Nếu lúc đó hắn biết có quy tắc này, chẳng phải bây giờ phần nhánh của Con Rối Giật Dây đã dài thêm 10m rồi sao?
Khánh Trần nghĩ cảm giác đau lòng này còn mãnh liệt hơn so với đau đớn trên người….
Chờ chút, hắn bỗng nghĩ đến một vấn đề, thứ hiến tế cho vật cấm kỵ ACE-019 được phân thành hai loại, một là linh hồn, một thứ khác là thể xác.
Như vậy, nếu tách rời thể xác và tinh thần thì vật hiến tế không nhất thiết phải đã chết.
Nghĩ đến đây, Khánh Trần lấy một cái kéo ra khỏi ngăn tủ rồi chạy tới phòng của Nam Canh Thần.
Trong phòng, Nam Canh Thần còn đang mải mê mua đồ trên mạng, bông nhiên bị Khánh Trần đè xuống cắt mất một nhúm tóc.
Nam Canh Thần ngơ ngác:
“Trần ca, ngươi làm gì thế?”
“Không có gì, ta chỉ lấy ít tóc về làm thí nghiệm.”
Khánh Trần lại về phòng mình.
Nam Canh Thần ngơ ngác:
“Vậy sao ngươi không cắt tóc mình ấy?”
Lúc này, Khánh Trần đã quay về phòng rồi cầm một nhúm tóc đặt bên miệng Con Rối Giật Dây, nhưng con rắn nhỏ vẫn không hề nhúc nhích, có vẻ không có chút hứng thú nào.
Nhất cảm khái:
“Từ khi thế giới trong sinh ra vật cấm kỵ cho đến nay, có lẽ ngươi là kẻ giàu trí tưởng tượng nhất mà ta từng gặp trong việc tìm ra các điều kiện thu nhận mới của vật cấm kỵ, não ngươi toàn nếp nhăn sao?”
Khánh Trần tức giận nói:
“Không thử thì làm sao biết được, vật cấm kỵ ACE-005 Đại Phúc rõ ràng là vật cấm kỵ cấp A nhưng vẫn chưa tiến vào nhị giai, chính vì các ngươi không dám thử nên mới thế!”
“Được rồi.”
Nhất thở dài.
Khánh Trần bắt đầu thuyết phục với Con Rối Giật Dây:
“Ngươi nhìn này, cái này thực ra cũng là một phần trên cơ thể người, tuy không ăn ngon bằng máu thịt, nhưng chúng ta cũng phải biết kết hợp chay mặn đúng không? Chay mặn kết hợp thì mới cân bằng dinh dưỡng được!”
Nhất:
“Lần đầu tiên ta thấy cái từ chay mặn kết hợp còn có thể dùng trong hoàn cảnh như thế này”
Con rắn nhỏ trong suốt bắt đầu động đậy, ánh mắt Khánh Trần sáng lên.
Nhưng con rắn nhỏ không biến nhúm tóc được hiến tế thành tro như trong tưởng tượng, mà làm một động tác nhổ nước miếng kỳ quặc với Khánh Trần.
Dường như Khánh Trần còn nghe thấy con rắn nhỏ phát ra âm thanh “Ọe!” đầy khinh bỉ.
“Không ăn chứ gì.”
Chương 584: Tan Họp
Khánh Trần hậm hực nói, thử nghiệm điều kiện thu nhận thất bại.
Nhất nói:
“Cũng tạm, xem như bộ tóc của Nam Canh Thần được bảo vệ Hơn nữa, lúc trước ta nghĩ ngươi chỉ có thể khiến kẻ địch ghê tởm, không ngờ ngươi cũng có thể khiến vật cấm kỵ ghê tởm được, đáng học hỏi.”
Khánh Trần không thèm để ý tới nàng.
Đêm nay hắn vẫn có thu hoạch khác, ít nhất thì hiệu quả thủ nghiệm súng bắn tỉa tốt hơn nhiều so với tưởng tượng.
Nếu hắn chỉ là siêu phàm giả cấp E bình thường thì không thể khống chế chiến trường như hôm nay.
“Trước khi ta có thể trở thành cường giả, thì chỉ có thể trông cậy hết vào trí tuệ của mình thôi.”
Khánh Trần thở dài.
Hắn từng nghe Lý Thúc Đồng nói có một nhóm người tu hành ở thế giới trong muốn thể hiện sự đặc biệt của mình và sự thần bí của giáo phải nên khinh thường việc sử dụng vũ khí hiện đại.
Lúc ấy, trong lòng Khánh Trần nghĩ thầm, mấy kẻ nào bị ngu sao.
Lý Thúc Đồng cũng đồng ý với quan điểm của Khánh Trần, hắn nói: Ngay cả những dã nhân ở Hỏa Đường cũng sử dụng vũ khí hiện đại, không biết đầu óc của đám người tu hành kia có bị làm sao không.
Khánh Trần cởi áo ra, hình nắm đấm xanh tím hiện rõ trên ngực hắn.
Bây giờ hắn rất muốn ngủ một giấc thật ngon, nhưng không thể vì hắn vẫn còn việc cần làm.
Trong nhóm Bạch Trú.
Ông chủ:
“Chắc mọi người cũng nghe ngóng được chút tin tức về chuyện xảy ra đêm này, thậm chí những ai ở gần còn nghe thấy cả tiếng súng.
Mọi người ở đây đều ngồi trên một chiếc thuyền nên phải biết một vài tin tức.”
Ông chủ:
“Tối nay là trận chiến đầu tiên giữa tổ chức Bạch Trú chúng ta và người nắm giữ Con em Ác Ma, ta tin rất nhiều người ở đây từng nhận được thư quấy rối hoặc uy hiếp.
Chúng ta là những người giành chiến thắng đêm nay, họ tổn thất thảm trọng.”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Vỗ tay!”
Tiểu Phú Bà:
“Bốp bốp bốp bốp bốp.”
Đại Phú Ông:
“Bốp bốp bốp bốp bốp.”
Khánh Trần không còn gì để nói, bây giờ có cả người phụ họa cho hắn nữa sao.
Quan trọng nhất là, Nhất cũng tham gia náo nhiêth.
Ông chủ:
”Đầu tiên, tối nay phải cảm ơn Một Con Vịt Nhỏ, Lưu Đức Trụ, Ngưu Ngưu Dũng Cảm, Không Sợ Khó Khăn, Băng Nhãn đã giúp đỡ, trong kế hoạch vốn không có Ngưu Ngưu và Không Sợ Khó Khăn, nhưng hai người họ đã dũng cảm giúp đỡ bạn bè, mọi người nên học tập tinh thần này.
Chúng ta cùng thuộc một tổ chức, nếu sau này gặp khó khăn phải bết giúp đỡ lẫn nhau, nếu không tổ chức còn tồn tại làm gì nữa.”
Ông chủ:
“Thứ hai, cảm ơn Lưu Đức Trụ và Băng Nhãn đã chi viện trong lúc chiến đấu, biểu hiện dũng cảm của hai người trong trận chiến này cũng đáng để người khác học tập.
Nếu không có Băng Nhãn thì có lẽ bây giờ ta không ở đây để nói chuyện với mọi người, nếu không có Lưu Đức Trụ thì có lẽ ta đã bị bắt.”
Băng Nhãn:
“Ông chủ, đây là việc ta nên làm.”
Lưu Đức Trụ:
“Ta cũng vậy.”
Thực ra Lưu Đức Trụ cũng rất nghi nhờ, thì ra đêm nay Băng Nhãn cũng ở đó, nhưng sao mình không nhìn thấy đối phương, ngưởi đứng trong lối thoát hiểm rốt cuộc là Băng Nhãn hay ông chủ nhỉ?
Lúc này, Thu Tuyết mới yếu ớt hỏi:
“Ông chủ, tối nay ta chẳng giúp được gì cho mọi người, bây giờ có việc gì cần ta giúp không…..Ta vẫn chưa làm được gì từ lúc gia nhập tổ chức đến nay.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ một lát, hắn biết vì sao Giang Tuyết cảm thấy thấp thỏm, khi những người không phải làm gì nhìn thấy người khác phải vất vả khổ cực sẽ cảm thấy rất áy náy.
Ông chủ:
“Thu Tuyết, lần xuyên qua tiếp theo, ta cần ngươi lấy danh nghĩa của ta đi thuê một căn nhà cho ba người ở khu thứ tư, sau đó địa chỉ và mật khẩu cho Lưu Đức Trụ.”
“Được được.”
Giang Tuyết vui vẻ:
“Ta có rất nhiều tiền ở thế giới trong nên có thể thuê một căn nhà khá tốt cho họ!”
Tiểu Phú Bà:
“Chị Thu Tuyết là mỹ nữ tốt bụng!”
Thu Tuyết ngờ vực:
“Ngươi từng gặp ta sao?”
Ý Giang Tuyết là: Nếu ngươi chưa gặp thì sao biết ta là mỹ nữ?
Tiểu Phú Bà vội nói:
“Chúng ta chưa gặp nhau nhưng chỉ nghe cái tên Thu Tuyết đã biết ngươi chắc chắn là người rất xinh đẹp rồi.”
Thu Tuyết hơi xấu hổ:
“Thì ra là vậy, khiến ngươi thất vọng rồi, nhan sắc của ta rất bình thường.”
Khánh Trần cảm thấy buồn cười, nếu nhan sắc của Giang Tuyết là bình thường, thì phần lớn phụ nữ trên thế giới này đều không đạt tiêu chuẩn.
Chẳng qua điều khiến hắn càng buồn cười hơn chính là, suýt nữa Tiểu Đồng Vân đã bị lộ!
Không biết vì sao Khánh Trần cảm thấy bản thân luôn chờ giây phút Tiểu Đồng Vân xấu hổ trước mặt mọi người, chuyện này thật khiến người ta mong đợi.
Vì ông bà ngoại đều đã về Trịnh thành nên Lý Đồng Vân được về phòng ngủ của mình, trên trán nàng lúc này đã đầy mồ hôi lạnh.
Bây giờ nàng mới hiểu thế nào gọi là nói nhiều chắc chắc sẽ lộ sơ hở.
Khánh Trần thấy trong nhóm không còn chuyện gì khác.
Ông chủ:
“Tan họp.”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Thực hiện tinh thần của hội nghị!”
Tiểu Phú Bà:
“Thực hiện tinh thần của hội nghị!”
Đại Phú Ông:
“Thực hiện”
Chương 585: Liệu Sự Như Thần
Tổ vai phụ ba người của nhóm Bạch Trú làm rất tốt bổn phận.
Sáng sớm, Hồ Tiểu Ngưu gõ cửa phòng Khánh Trần.
Khánh Trần mệt mỏi rời giường, vết thương hôm qua khiển thương thế cả người lại nặng thêm, vốn có thể nghỉ ngơi thêm một ngày nhưng hắn không muốn.
Nhóm Bạch Trú vừa thành lập không lâu, mọi chuyện đang diễn ra rất đúng tiến độ, tiết tấu này không thể bị mình làm gián đoạn.
Hắn thay quần áo thể thao xong thì đi ra ngoài, bên ngoài hành lang đã phủ đầy tuyết trắng.
Chỉ trong một đêm, thế giới đã biến thành màu trắng.
Hồ Tiểu Ngưu hưng phấn nói:
“Kể từ khi bắt đầu dậy sớm chạy bộ buổi, ta không những không mệt mỏi mà còn cảm thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều.”
“Đây là chuyện tốt.”
Khánh Trần gật đầu.
Hồ Tiểu Ngưu cười nói:
“Bạn học Khánh Trần, hôm nay để ta chạy đầu đi, ngày mai để Nam Canh Thần, ngày kia để Trương Thiên Chân.”
“Vì sao?”
Khánh Trần hơi tò mò.
Hồ Tiểu Ngưu nghĩ một lúc rồi nói: “Nếu không biết ngươi còn đang bị thương thì ta có thể yên tâm thoải mái để mình ngươi đi chắn gió.
Nhưng bây giờ đã biết rồi, chúng ta là bạn của ngươi, nên muốn giúp ngươi chia sẻ một chút, cho đến khi vết thương của ngươi lành hẳn mới thôi.”
Trương Thiên Chân đứng bên cạnh cũng nói:
“Bạn học Khánh Trần, chẳng phải đây chính là ý nghĩa của từ bạn bè sao? Bọn ta không thể dựa vào ngươi mãi được.
Chỉ khi chúng ta biết san sẽ khó khăn với nhau thì tổ chức mới phát triển tốt được.”
Khánh Trần tim lặng một lát, sau đó nỏ nụ cười ròi nói: “Được, vậy hôm nay để Tiểu Ngưu chạy đ
….
Thời gian đếm ngược 1:00:00.
Chỉ còn bốn tiếng nữa đến giờ xuyên qua, đây cũng là khoảng thời gian Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu hẹn Trương Thừa Trạch đến giao tiền.
Sau khi đàm phân, họ quyết định mỗi tuần sẽ thu 1 triệu tiền mặt , trước khi xuyên qua trả 500.000, sau khi an toàn trở về trả nốt 500.000.
Trước khi Lưu Đức Trụ đi lấy lấy tiền mặt, Khánh Trần còn dặn dò hắn vài chuyện.
Trong nhóm Bạch Trú.
Ông chủ:
“Lưu Đức Trụ, lúc đi lấy tiền phải chú ý an toàn, lấy tiền xong thì để ở nhà ngươi.”
“Đã rõ, cảm ơn ông hủ đã quan tâm.”
Lưu Đức Trụ đáp:
“Ta không sao.”
Khánh Trần im lặng một lúc, thật ra điều hắn muốn nói với Lưu Đức Trụ là, chú ý an toàn cho tiền, không phải an toàn cho ngươi…..
Chẳng qua, hắn cũng không tiện sửa lại lời nói, dù sao bây giờ Lưu Đức Trụ đã trung thành tuyệt đối, không thể khiến người ta bị tổn thương, hơn nữa hắn còn phải giữ mặt mũi của một ông chủ nữa.
Ông chủ:
“Trong chuyện này, tiền bạc không quan trọng, Lưu Đức Trụ nhất định phải nói rõ những điều cần chú ý với Trương Thừa Trạch, nếu hắn không chấp nhận, thì chúng ta không nhận vụ làm ăn này nữa.”
Những điều cần chú ý chính là ba quy ước, Khánh Trần không muốn vì tiền mà đẩy Bạch Trú vào nguy hiểm.
Cho nên, sau khi Trương Thừa Trạch đến thế giới trong, nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của Bạch Trú…
Đầu tiên, Trương Thừa Trạch không thể tự ý hành động, trước khi hắn làm gì nhất định phải được sự đồng ý của Lưu Đức Trụ, muốn đi đâu cũng phải để Lưu Đức Trụ kiểm tra trước.
Thứ hai, sau khi Trương Thừa Trạch xuyên qua không được phép tự ý kết bạn với ai, không thể tùy tiện nói chuyện với người khác, để tránh lộ ra thân phận người du hành của mình, khiến các tập đoàn chú ý.
Cuối cùng, trong tuần đầu tiên Trương Thừa Trạch xuyên đên tạm thời không thể vào khu thứ tư, vì đó là nơi nguy hiểm nhất trong ba khu giữa, cho dù có Lưu Đức Trụ bảo vệ, nhưng nếu có người bắn tỉa cũng không ai chịu trách nhiệm được.
Dặn dò xong những chuyện này, Lưu Đức Trụ lập tức xuất phát đến nơi gặp mặt.
Khánh Trần nhắm mắt nằm trên ghế sa lon, yên lặng chờ đợi kết quả.
“Trần ca, ngươi đang lo lắng sao?”
Nam Canh Thần hỏi.
“Ừ, không biết vì sao gặp khó khăn quen rồi, bây giờ mọi chuyện diễn ra quá thuận lợi khiến ta cảm thấy không ổn lắm.”
Khánh Trần nói:
“Trương Thừa Trạch là người làm ăn, hắn sẽ không tin tưởng đặt toàn bộ tính mạng mình lên người chúng ta.”
Nam Canh Thần nhìn hắn:
“Trần ca, nếu lần hợp tác này không thành công thì ta và Tiểu Đồng Vân vẫn có thể tiếp tục mang vàng thỏi về, vẫn có thể gom đủ tiền mua nhà.”
“Hai chuyện này không giống nhau.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Bạch Trú cũng cần có công việc tử tế, phải có mục tiêu phấn đâu, mà các thành viên Bạch Trú phải cùng nhau chiến đấu để hoàn thành mục tiêu này.
Nếu mọi người không đoàn kết một lòng thì tổ chức này sẽ sớm ta rã.”
Giống như hôm qua, khi đối mặt với sự uy hiếp từ người nắm giữ Con Tem Ác Ma, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đoàn kết với nhau là điều đáng mừng, Lưu Đức Trụ chứng minh được bản thân mình có dũng khí, cũng là điều đáng mừng.
Mỗi thành viên trong Bạch Trú đều không hoàn hảo, họ cần thời gian để trưởng thành.
Nhưng đúng lúc này, Lưu Đức Trụ bỗng nhiên nhắn vào trong nhóm:
“Ông chủ, ta đã gặp được Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu, nhưng xảy ra chút vấn đề.”
Ông chủ:
“Trương Thừa Trạch tìm được những người du hành khác? Sau đó định hợp tác với họ đúng không?”
Lưu Đức Trụ kinh ngạc:
“Ông chủ đúng là liệu sự như thần!”
Nam Canh Thần cũng nhìn Khánh Trần, đối phương đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hay đang suy nghĩ vì sao lại xảy ra chuyện này?
Không Sợ Khó Khăn Trương Thiên Chân giải thích:
“Bây giờ Trương Thừa Trạch đang ở khách sạn Hoa Dương tại Lạc thành, bọn ta vừa đến nói với hắn một vài điều cần chú ý, nhưng hắn cảm thấy có quá nhiều yêu cầu, thậm chí còn nghi ngờ chúng ta có thể bảo vệ được hắn không…..”
Chương 586: Nhớ Chú Ý Điện Thoại
Khánh Trần hơi sửng sốt, nhíu mày, đối phương cảm thấy Bạch Trú quá cẩn thận, nên nghĩ không có thực lực sao?
Hay là hắn làm ông chủ lớn nên tự do quen rồi, bây giờ không coi ai ra gì.
Bây giờ đến thế giới trong còn phải nghe theo Bạch Trú, cái này không cho làm, cái kia không cho làm, thế nên mới không muốn hợp tác.
Không Sợ Khó Khăn:
“Chúng ta vừa mới biết tin, ngay từ lúc đầu Trương Thừa Trạch không chỉ liên lạc với mỗi tổ chức chúng ta, mà còn tìm những người khác ở Lạc thành.
Hắn nói những người kia hứa hẹn sẽ để hắn tùy ý ra vào ba khu trên, ngoài ra cũng có thể đến bất cứ nơi nào hắn muốn, có thể đi xem hắc quyền, có thể ba khu dưới trải nghiệm cuộc sống của người nghèo, có thể đi nghịch súng….Đối phương miêu tả thế giới trong rất tốt đẹp, ngoài ra họ còn nói mình quen người của ủy ban quản lý an ninh, nên sau khi so sánh, Trương Thừa Trạch đã chọn bên kia.”
Khánh Trần cảm thấy rất kỳ lạ:
“Trương Thừa Trạch không biết các ngươi và Lưu Đức Trụ cùng thuộc một tổ chức sao? Hơn nữa, hắn cũng là người thông minh, chẳng lẽ không biết thế giới trong không hề tốt đẹp như những gì họ nói, hắn đâu phải kẻ ngốc.”
Với lại, theo góc nhìn của những người khác, việc Lưu Đức Trụ có liên quan đến kỵ sĩ càng đáng tin hơn mới đúng chứ.
Không Sợ Khó Khăn:
“….Ông chủ, đối phương nói ngươi đứng đầu tổ chức Kỵ Sĩ là Lý Thúc Đồng đã chết, Hằng Xã còn bị câu lạc bộ khác vây quét, nếu hắn đi theo chúng ta sẽ không an toàn.
Hắn nói chúng ta đã mất chỗ đứng ở thế giới trong, nên không lo nổi an toàn cho bản thân, huống chi lo cho hắn.”
Khánh Trần bó tay rồi, đây là con dế nhũi chạy từ đâu đến, thậm chí tin tức cũng không biết chính xác.
Cho nên, những người du hành cướp mối làm ăn chính là đám người tin chuyện Lý Thúc Đồng giả chết, thậm chí đối phương còn không biết Hằng Xã đã giải quyết xong xuôi mọi chuyện, trở thành câu lạc bộ lớn nhất trong thế giới ngầm của thành phố số 18.
Loại người này….Dám cướp mối làm ăn của họ.
Đừng nói đến việc bảo đảm an toàn cho Trương Thừa Trạch, Khánh Trần cảm thấy an toàn của chính những tên này còn không được đảm bảo…..chắc chắn có vấn đề.
“Các ngươi có nhìn thấy những người du hành cướp mối làm ăn của chúng ta không?”
Khánh Trần hỏi.
“Không, Trương Thừa Trạch hẹn riêng chúng ta và họ.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu nói :
“Ta đã gọi điện thoại cho cha ta, nhờ hắn khuyên Trương Thừa Trạch một chút, nhưng cha ta nói, Trương Thừa Trạch là một người vô cùng tự tin, hắn luôn tin vào phán đoán của mình, nên chúng ta không thể thay đổi được.”
Khánh Trần biết, Trương Thừa Trạch đưa ra quyết định này không phải do đối phương ngu xuẩn, mà vì rất nhiều người đều nghĩ Lý Thúc Đồng đã chết.
Vì khi những người bình thường nhìn thấy Thần Minh Quyền Trượng, tất nhiên sẽ nghĩ Lý Thúc Đồng chắc chắn phải chết.
Sau khi Lý Thúc Đồng chết, chắc hẳn những người có quan hệ với hắn đều bị các tập đoàn giải quyết, tranh chấp quyền lực xưa nay đều là vậy, nếu chọn sai chỗ đứng lúc này sẽ khó mà cứu vãn được.
Khánh Trần dùng thân phận ông chủ lạnh nhạt nói vào nhóm Bạch Trú:
“’Không Sợ Khó Khăn, việc này ngươi thấy thế nào?”
Trong lòng Trương Thiên Chân bỗng nhiên hiểu ra, ông chủ biết mọi ý tưởng hắn đưa ra đều rất độc ác, bây giờ còn cố tình hỏi ý kiến mình, rõ ràng muốn mình đứng ra nói chuyện hại người.
Làm như vậy, danh tiếng độc ác đều do Trương Thiên Chân gánh hết, ông chủ chỉ khiêm tốn nghe theo đề nghị của hắn mà thôi.
Chẳng qua, khiên chắn cho Ông chủ cũng không mất mặt, Trương Thiên Chân quả quyết nói:
“Ông chủ, ta thấy Trương Thừa Trạch rất có hứng thú với cuộc sống về đêm của khu thứ tư, nên chắc chắn hắn sẽ đến đó.
Ta sẽ gửi ảnh của Trương Thừa Trạch vào trong nhóm, đến lúc đó ngài sắp xếp mấy cao thủ như Lưu Đức Trụ và Băng Nhãn đến đó, cho họ thử ‘Nếm trải sự đời’ .”
Ông chủ:
“Ừm, vậy cứ làm theo lời ngươi nói đi.”
Trương Thiên Chân mừng thầm, cuối cùng mình cũng có đất dụng võ!
Băng Nhãn:
“Ông chủ, lần này để mình ta đi là đủ rồi, Lưu Đức Trụ không thích hợp xuất hiện.
Dù sao chúng ta vẫn muốn nhận vụ làm ăn này, nếu Trương Thừa Trạch phát hiện Lưu Đức Trụ cố ý phá hoại những người bảo vệ của hắn, khi đó hắn sẽ chống trả.
Cho nên, ta sẽ cho mấy người du hành kia thư nếm trải sự đời, Lưu Đức Trụ, ngươi cứ đưa phương thức liên lạc ở thế giới trong cho Trương Thừa Trạch, sau đó đợi hắn liên lạc với ngươi là được.”
Ông chủ:
“Ừ, suy nghĩ rất chu đáo, cứ quyết định vậy đi, Lưu Đức Trụ nhớ chú ý điện thoại.”
“Vâng, Ông chủ.”
Lưu Đức Trụ trả lời.
Đến đây, mọi chuyện đã đàm phán xong mọi chuyện.
Tất cả mọi người trong nhóm đều biết Băng Nhãn chính là Khánh Trần, cũng biết chiến tích chói lọi của Khánh Trần trên núi Lão Quân.
Cho nên khi mọi người biết Khánh Trần đứng ra giải quyết vấn đề, đều bắt đầu mặc niệm cho mấy người du hành cướp mối làm ăn của Bạch Trú.
Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần ngồi bên cạnh:
“Sau khi xuyên qua, ta sẽ phải đi xử lý chuyện của Trương Thừa Trạch trước, khi nào xong ta mới về trang viên lưng chừng núi.”
Chương 587: Trương Thừa Trạch Tới Thế Giới Trong
Nam Canh Thần tò mò hỏi:
“Trần ca, lúc trước chúng ta định nhờ Lý Y Nặc chọn một chiếc xe thích hợp để tiếp đón Trương Thừa Trạch, những bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này, ta có nên chuẩn bị xe nữa không?”
“Cứ chuẩn bị đi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Hắn sẽ đổi ý nhanh thôi, chẳng qua, đợi đến khi hắn đổi ý sẽ không còn cái giá đó nữa”
Thời gian đếm ngược 00:00:00.
Về không.
Khi thế giới u ám sáng sủa trở lại, bầu trời của thế giới trong vẫn đang có tuyết lớn.
Khánh Trần vẫn ở trong ngôi nhà nhỏ với ba người Lưu Đức Trụ.
Cái hộp đen mà hắn ông trước khi trở về, vẫn còn ở trong lòng hắn.
Khánh Trần đứng dậy ra khỏi phòng, khi ra khỏi cửa, mặt nạ mèo đã hiện lên trên mặt.
Bây giờ Lưu Đức Trụ nhìn lại chiếc hộp đen mà hắn đang ôm…..
Chờ chút, thể tích của cái hộp đen này, không phải rất phù hợp với kích thước một khẩu súng bắn tỉa công phá sao?
Lúc trước Lưu Đức Trụ từng thắc mắc không biết ông chủ lấy súng bắn tỉa ở đâu, nhưng xem ra, thứ trong hộp đen kia nhất định chính là khẩu súng đó!
Nhưng làm sao để mang súng bắn tỉa ra thế giới ngoài?
“Vật cấm kỵ.”
Trong lòng Lưu Đức Trụ khẽ hô.
Khánh Trần bình tĩnh nhìn Lưu Đức Trụ một cái:
“Đoán ra rồi sao?”
“Ừ.”
Lưu Đức Trụ cũng không giấu diếm:
“Chúc mừng ông chủ lấy được vật cấm kỵ, ta thấy trên mạng có người nói, sau khi vật cấm kỵ nhận chủ có thể mang ra thế giới ngoài, số người có được vật cấm kỵ trong số những người du hành chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
Khánh Trần không nói gì thêm, dù sao bây giờ hắn đã có ba cái vật cấm kỵ, nếu muốn so sánh với những người khác, thì có lẽ hơi không công bằng với những người đó…..
“Ngươi phải nhớ, khi Trương Thừa Trạch gọi điện cho ngươi thì nhất định phải giả vờ như không biết cái gì cả, những chuyện hắn gặp phải, những người du hành bên cạnh hắn gặp phải, đều do Băng Nhãn làm, không liên quan đến ngươi.”
Khánh Trần nói:
“Ngươi chỉ cần bảo vệ là được, nhưng nâng giá lên thành 3 triệu một tuần.
Nếu hắn đồng ý, sẽ có xe tới đón các ngươi.”
“Ừ. “Lưu Đức Trụ vội vàng gật đầu:
“Ông chủ, nếu hắn không đồng ý với cái giá đó thì phải làm sao?”
“Băng Nhãn sẽ khiến hắn phải đồng ý.”
Khánh Trần thầm thở dài, hắn thề từ trước đên nay, thật sự chỉ muốn làm ăn đàng hoàng.
…
“Tiểu Ngưu, ngươi và Trương Thiên Chân đã sẵn sàng chưa?”
Khánh Trần hỏi trước khi đi:
“Ta đang nói đến chuyện gia nhập Hằng Xã, ngươi nên nhớ rằng nếu đã gia nhập thì không thể rút lui, nếu một ngày nào đó ngươi muốn rời khỏi, Bạch Trú sẽ không cho phép những người không kiên định tồn tại trong tổ chức.”
Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân quay sang nhìn nhau:
“Ông chủ, chúng ta đã sẵn sàng.”
“Ừ, ngày mai các ngươi đến Hằng Xã đi, ta đã nói chuyện với bên đó rồi, các ngươi sẽ bắt đầu từ chức vị thấp nhất.”
Khánh Trần nói:
“Về chuyện leo lên đến chức vị nào còn tùy thuộc vào các ngươi.”
Khánh Trần rời khỏi đó, nếu hắn muốn hợp tác với Trương Thừa Trạch thì đầu tiên phải tìm được hắn đã.
Nhưng hắn không định đến khu thứ bốn ngay, mà về nhà ở cao ốc Lạc Thần trước.
Hắn cắm chiếc USB mang về từ thế giới ngoài vào ổ cắm trong nhà, sau đó chờ số liệu này tải lên.
Vài giây sau, Nhất cảm thán:
“Oa, thế giới ngoài chơi vui nha.”
Khánh Trần:
“….Chẳng qua ngươi chưa thấy thế giới đó bao giờ nên mới cảm thấy mới cảm thấy thú vị thôi, đợi đến khi ngươi chơi chán sẽ không thấy nó thú vị chút nào nữa.”
“Không đâu.”
Nhất nói:
“Ta đã sống đủ lâu để học được cách giải trí cho bản thân rồi.”
Nguyên nhân Khánh Trần về đây trước vì muốn tải lên số liệu của Nhất ở thế giới ngoài , chỉ khi hắn làm như vậy thì Nhất ở thế giới trong mới có thể biết có chuyện gì đã xảy ra ở thế giới ngoài.
Hắn hỏi:
“Ngươi có thể giúp ta tìm Trương Thừa Trạch ngay bây giờ không?”
Nhất nghĩ một lúc rồi nói:
“Được, nhưng ngươi có thể giúp ta đi gặp một người ở thế giới ngoài không….”
Khánh Trần nhướn mày:
“Ta đã dặn ngươi không được đi làm chuyện xấu mà, ngươi đừng có mơ ta sẽ đi làm chuyện này!”
“À, nếu ngươi muốn tìm Trương Thừa Trạch ngay bây giờ thì ta có thể thay một điều kiện khác, ngươi có thể chuyển 100.000 tệ ở thế giới ngoài coi như tiền thù lao, ta không có tiền tiêu ở bên đó….”
Khánh Trần trợn trừng mắt:
“Sao ngươi không đi cướp đi!”
….
Trương Thừa Trạch tò mò nhìn xung quanh.
Đây chính là nơi những người du hành gọi là thế giới trong sao.
Hắn quan sát xung quanh, bây giờ hắn đang ở trong một căn phòng nhỏ, hơn mười người nằm ngổn ngang chen chúc ngủ trên mặt đất.
Khung cảnh này khiến Trương Thừa Trạch rất bối rối: Mình đang ở chỗ nào vậy?
Hắn đã tìm hiểu rất nhiều thông tin trước khi đến thế giới trong, trong đó có ba điểm quan trọng nhất.
Điểm thứ nhất, người ở thế giới trong rất căm ghét người du hành, có rất ít tổ chức cho phép sự tồn tại của người du hành.
Cho nên sau khi đến thế giới trong, nhất định không được làm lộ thân phận người du hành của mình.
Chương 588: Chỉ Có Người Mới Dám Nói Thế
Điểm thứ hai, không được động vào người của tập đoàn ở thế giới trong, trước khi chưa biết rõ thân phận của mình thì nhất định phải giữ khoảng cách với các tập đoàn.
Điểm cuối cùng, cẩn thận những tên trộm nội tạng, nếu đi ra ngoài buổi tối đến ba khu dưới ở thế giới trong rất dễ gặp những tên tội phạm chuyên trộm cơ thể robot hoặc cướp nội tạng của những người đi đường, nếu bị họ để mắt tới sẽ rất thảm.
Lúc này, Trương Thừa Trạch quan tâm đến vấn đề đầu tiên nhất, bây giờ hắn phải làm quen với nơi này trước, sau đó đợi những người du hành hắn thuê đến cứu.
Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ không đáng lo nữa.
Trương Thừa Trạch là một người rất khôn khéo, phong cách làm việc của hắn khác hoàn toàn với Hồ Đại Thành, để tạo dựng sự nghiệp thành công như bây giờ bằng hai bàn tay trắng từ những năm 90, không thể thiếu năng lực nắm bắt cơ hội và sự kiên nhẫn.
Những thương nhân quật khởi từ những năm đó đều là những người khôn ngoan, hầu hết bọ họ đều xuất thân bình thường, đều từng trải qua quãng thời gian nghèo khó.
Trương Thừa Trạch yên lặng nằm trên mặt đất rồi lặng lẽ quan sát những người xung quanh: Họ đều có đặc điểm chung là xăm hình, thân thể robot, tóc tai bù xù.
Trong căn phòng lạnh như hầm băng, nhưng dù không khí lạnh lẽo cũng ngập tràn mùi mồ hôi và mùi chân hôi.
Trên lưng những người này đều xăm một hình giống nhau là một con quỷ mặt xanh nanh vàng.
Những quỷ đó khá giống nhau, Trương Thừa Trạch quan sát một lúc mới phát hiện, có lẽ những hình xăm này có chung một khuôn mẫu, nhưng vì tay nghề thợ săm không cao, nên mỗi hình săm trên lưng mỗi người mới khác nhau….
Sau đó hắn quan sát thân thể robot thì phát hiện một số linh kiện trên người họ đã bắt đầu rỉ sét, nhìn rất xấu xí.
Trương Thừa Trạch lặng lẽ quan sát bản thân, may là các bộ phận trên người hắn vẫn còn rất bình thường.
Hắn sờ soạng trên người, sau đó lại sờ soạng xung quanh, mãi một lúc sau hắn mới chấp nhận một sự thật, trên người hắn và bên cạnh không có điện thoại!
Trước khi xuyên đến thế giới trong, hắn và những người du hành hắn thuê đã thỏa thuận rõ, sau khi hắn xuyên đến sẽ dùng điện thoại liên lạc với họ.
Trương Thừa Trạch còn đọc thuộc số điện thoại của đối phương, nhưng bây giờ hắn lại không có điện thoại!
Cái này mọe nó thật xui xẻo mà!
Lúc này, một người nằm gần hắn bắt đầu than thở:
“Những ngày tháng chạy trốn khắp nơi như thế này bao giờ mới kêt thúc.”
Trương Thừa Trạch dỏng tay nghe ngóng, những người này sắp tiết lộ những tin tức quan trọng.
Bây giờ hắn phải tìm hiểu hoàn cảnh của mình.
Có vẻ những người đang nằm trên mặt đất không hề ngủ, họ chỉ bị ép nên mới trốn ở chỗ này, vì không có gì để giải trí nên nên đành nằm dưới đất giả vờ ngủ.
Có một người đáp:
“Mọi chuyện đều do ông chủ bị mỡ lú não nên mới nhất quyết hợp tác với các câu lạc bộ khác đi vây công Hằng Xã, bây giờ thì hay rồi, ông chủ thì chết thảm, còn chúng ta cũng bị Hằng Xã truy nã khắp nơi.”
Có người cười lạnh:
“Ông chủ không ở đây nên ngươi mới dám nói thế thôi, ngươi không phải là tên ủng hộ hắn nhất lúc chuẩn bị tấn công Hằng Xã sao? Lúc đó ngày nào người chẳng nhắc đến những cô nàng trên địa bàn Hằng Xã!”
Trương Thừa Trạch nghe thấy những lời này lại cảm thấy có gì đó rất kì lạ, tại sao những gì họ vừa nói không giống những gì người du hành kia nói.
Không phải họ nói Hằng Xã bị các câu lạc bộ lớn hợp tác vây công sao, tại sao những gì hắn vừa nghe được lại giống Hằng Xã đi diệt các câu lạc bộ bộ lớn nhỉ….
Với lại, hắn đã biết thân phận của mình bây giờ là người đang bị Hằng Xã truy sát!
Chuyện này không đúng!
Hằng Xã lợi hại vậy sao?
Dù Trương Thừa Trạch đã từng trải qua sóng to gió lớn, nhưng hắn cũng không thể hiểu nổi chuyện này.
Hơn mười người trong phòng bắt đầu than thở với nhau.
Trương Thừa Trạch càng nghe càng không hiểu nổi.
Lúc này, thành viên câu lạc bộ vừa cất lời đầu tiên lại nói:
“Hằng Xã khinh người quá đáng, họ nghĩ mình có thể một tay che trời sao?”
Có người mỉm cười nói:
“Đúng vậy, Hằng Xã không chế cả thế giới ngầm ở thành phố số 18 mà không gọi là một tay che trời sao? Tất cả các câu lạc bộ trong thành phố này hợp lại có đánh thắng nổi họ không?”
“Không phải lúc trước nhánh thứ tư của Khánh thị hứa hẹn với ông chủ là sẽ sai quân đội liên bang đến giúp lúc chúng ta tấn công Hằng Xã sao, sao lúc đó ta không thấy bóng dáng quân đội liên bang đâu?”
“Họ chỉ hưa hẹn xuông thế thôi.”
Có người nói:
“Vì Lý Thúc Đồng chết nên tất cả tập đoàn đều muốn diệt trừ Hằng Xã, nhưng ta thấy những người trong chợ đen nói Lý Thúc Đồng vẫn chưa chết.”
“Đánh rắm, đó là Thiên Cơ vũ khí cơ mà, còn lao từ 800 kilomet xuống dưới, sao Lý Thúc Đồng còn sống được?”
“Làm như ngươi rất am hiểu Thiên Cơ vũ khí lắm ấy, lời này không phải ta nói, mà do một giáo sư vật lí ở đại học Thanh Hòa nói, thứ đồ chơi đó chắc chắn không thể đánh chết một Bán Thần được.”
“Giáo sư của đại học Thanh Hòa chắc chắn không nói sai, khó trách nhánh thứ tư của Khánh thị không ra tay, thì ra họ lo Lý Thúc Đồng vẫn còn sống….?”
Chương 589: Tuyệt Vọng
Trương Thừa Trạch nghe thấy như thế thì không còn gì để nói.
Những gì người du hành kia từng nói trái ngược hoàn toàn với những gì hắn vừa nghe được ….
Hắn thầm oán trong lòng, các ngươi có thể nói với ta một số thông tin sai lệch một chút cũng không sao, nhưng sao có thể trái ngược hoàn toàn với sự thật được.
Đến lúc này hắn mới nhớ tới thân phận của Lưu Đức Trụ.
Nếu lúc trước mình không đổi người hợp tác thì có phải bây giờ không cần lo lắng nữa không?
Trương Thừa Trạch từ từ nhắm mắt lại, sau đó cố nhớ lại số điện thoại của Lưu Đức Trụ, lúc trước vì muốn đề phòng rủi ro nên hắn học thuộc số của cả 2 bên.
Vài phút sau, mãi đến khi hắn nhớ ra số điện thoại của Lưu Đức Trụ, mới thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ hắn chỉ thiếu một chiếc điện thoại di động nữa thôi.
Nhưng khi Trương Thừa Trạch nhìn ngó xung quanh lại không thấy có chiếc điện thoại nào, chẳng lẽ những người ở thế giới trong không chơi điện thoại sao?
Chắc chắn là không, chuyện này giống điện thoại di động của mọi người đều bị tịch thu hơn.
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa căn phòng chật trội bị người bên ngoài mở ra, bốn người đàn ông lực lưỡng được trang bị súng đạn đầy đủ bước vào, sau đó lạnh lùng nhìn quanh một vòng như đang quan sát một đàn lợn.
Tất cả những người trong phòng quay sang nhìn nhau, có người hoảng hốt đứng dậy hỏi:
“Các ngươi là ai? Tô Hành Chỉ đâu!”
Bên ngoài, một ông già gầy gò để râu cá trê, chắp hai tay sau lưng, cười tủm tỉm đi thong thả vào phòng:
“Tô Hành Chỉ đã bán các ngươi cho ta, từ hôm nay trở đi, các ngươi đã trở thành tài sản của ta.”
“Thường Bình?! sao Tô Hành Chỉ dám làm như vậy!”
Có người nhận ra lão già gầy quắt để râu cá trê là ai, sau đó trợn mắt nhìn:
“Không phải hắn nói bản thân rất có uy tín sao? !”
“Làm gì có thương nhân chợ đen nào có uy tín?”
Lão già Thường Bình nở nụ cười:
“À, cũng đúng….Tô Hành Chỉ đúng là ngoại lệ, hắn rất có uy tín.
Nhưng các ngươi đã trả phí che trở cho hắn chưa? Các ngươi chiếm cả một căn phòng an toàn, nhưng lại không trả đồng nào cho hắn, nếu bị phát hiện chứa chấp các ngươi thì hắn nhất định sẽ bị Hằng Xã tiêu diệt, nếu không bán các ngươi thì hắn phải làm gì mới thu lại số tiền đã bỏ ra.”
Có người lẩm bẩm:
“Tô Hành Chỉ còn nói tịch thu điện thoại của chúng ta để phòng khi chúng ta liên lạc với người khác sẽ để lại dấu vết, hóa ra hắn đã có ý định bán chúng ta từ lúc đó!”
Bây giờ Trương Thừa Trạch đã hối hận lắm rồi, hắn không biết Thường Bình là ai, nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của những người khác cũng biết đối phương không phải người tốt lành gì.
Thường Bình đưa tay vuốt ria mép rồi cười nói:
“Tranh thủ thời gian lấy nội tạng của họ đi, chúng ta phải bán số nội tạng này thật nhanh.
Nhất định phải bán hết họ trước khi Hằng Xã tìm được, nếu không chúng ta sẽ mất trắng số tiền cho đơn hàng này.”
Thường Bình quan sát từng người như đang nhìn từng món hàng trên kệ.
Mùi mồ hôi, mùi chân thối trong phòng cũng không thể khiến đối phương bớt hưng phấn.
Mà sau khi Trương Thừa Trạch nghe thấy những gì hắn vừa nói đã hiểu ra: Hắn muốn bán nội tạng của họ!
Hắn không biết, lão già Thường Bình này chính là kẻ buôn bán nội tạng người và nội tạng mô phỏng sinh vật lớn nhất trong chợ đen thành phố số 18, hắn còn nổi tiếng trong giới là người rất độc ác.
Trương Thừa Trạch thầm tuyệt vọng, bây giờ hắn chỉ mong mình có thể sống sót qua 168 giờ, khi đó hắn mới có cơ hội đi tìm Hồ Tiểu Ngưu, Lưu Đức Trụ, Trương Thiên Chân để cầu cứu!
Nhưng Trương Thừa Trạch đang nghĩ một chuyện, cấy ghép nội tạng là chuyện rất phực tạp, nếu bên cho và bên nhận không tương thích thì rất dễ xuất hiện phản ứng đào thải dẫn đến hoại tử nội tạng.
Cho nên, nếu nội tạng của hắn chưa tìm được người thích hợp thì có lẽ hắn sẽ có thể sống sót qua 7 ngày này!
…
Thế giới trong lúc này đang có bão tuyết, Khánh Trần đang ngồi trong xe bay, xe bay dần dừng lại trước cửa sàn đấu Hải Đường, sau đó đứng im như đang đợi ai đó.
Hắn quan sát đám người bên ngoài qua lớp cửa kính, dù tuyết rơi rất lớn cũng không thể ngăn những người này đi hưởng thụ cuộc sống xa hoa về đêm.
Đám vũ nữ mặc sa y mỏng đứng trong tủ kính trước cửa hội sở, như những vật phẩm đắt đỏ được trưng bày trước cửa ra vào cũng các trung tâm thương mại xa hoa ở thế giới ngoài.
Trên đường, có những người đàn ông đã uống say mèm cầm chai rượu đi lung tung trong mà đên, được một đoạn thì ngã trên mặt tuyết.
Sau đó những người bảo vệ của sàn đấu sẽ dùng xe đẩy đem họ đi, những người này phải bảo đảm khách hàng của mình không bị trộm nội tạng.
Lúc này, mọi người vẫn chưa biết Trương Thừa Trạch đã gặp nguy hiểm.
Nhưng đã hơn ba tiếng kể từ khi xuyên qua đến giờ, đối phương vẫn chưa liên lạc với Lưu Đức Trụ, cũng không xuất hiện ở khu thứ bốn.
“Ngươi định dùng biện pháp ngu ngốc này để chờ Trương Thừa Trạch tự xuất hiện sao? Tuy Hồ Tiểu Ngưu nói hắn nhất định sẽ đến khu thứ bốn, nhưng hắn không nói chắn chắn là đêm nay.”
Nhất tò mò hỏi:
“Nhưng ngươi không còn nhiều thời gian nữa, ngươi biết hai ngày nữa sẽ phải về trang viên lưng chừng núi mà.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Nhưng vấn đề là ngay cả ngươi cũng không tìm thấy, ta đã đồng ý trả tiền cho ngươi mà ngươi vẫn không tìm thấy.”
Chương 590: Bắt Đầu Phát Huy Tác Dụng
“Ta cũng rất bất ngờ .”
Nhất nói:
“Ta đã tra được hồ sơ của hắn trong ủy ban quản lí an ninh liên bang, hắn làm việc cho Ác Quỷ xã, là một trong số những người tham gia vây công Hằng Xã.
Nhưng ta không tra được vị trí của hắn bây giờ, có lẽ có ai đó rất chuyên nghiệp giúp hắn ẩn nấp rồi….”
“Rất chuyên nghiệp? Chuyên nghiệp đến mức ngay cả ngươi cũng không tìm được?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Đúng, tất cả camera ở ba khu dưới đều bị các câu lạc bộ đập vỡ, cứ lắp mới lại bị đập đến hơn hai mươi lần, liên bang muốn tiết kiệm chi tiêu nên không muốn thay mới nữa, vì dù có thay mới cũng lại bị đập vỡ.”
Nhất nói:
“Cho nên nếu có ai đó dẫn Trương Thừa Trạch đến một nơi nào đó ở ba khu dưới để ẩn nấp, nếu muốn tìm hắn phải tốn một khoảng thời gian.”
Khánh Trần cạn lời, một thế giới khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, sao ba khu dưới lại biến thành nơi tội phạm hoành hành như những xóm ngèo ở Brazil hay Mexico thế này.
Nhất nói:
“Đương nhiên, nếu chỉ là người bình thường thì ta nhất định sẽ tìm được.
Nhưng người bảo vệ hắn lần này rất chuyên nghiệp, tên đó đã xóa sạch tất cả các manh mối để lại.”
“Vậy có bao nhiêu người chuyên nghiệp như vậy trong cả thành phố số 18?”
Khánh Trần hỏi.
“Khoảng hơn mười người, những người đó hầu như là những con buôn lớn trong chợ đen.”
Nhất đáp.
“Những con buôn lớn trong chợ đen…..”
Khánh Trần chợt nhớ một chuyện:
“Tô Hành Chỉ có tính là con buôn lớn trong chợ đen ở thành phố số 18 không?”
“Ừ, hắn là một kẻ khá uy tín trong chợ đen.”
Nhất nói:
“Thế nào, ngươi định đi tìm Tô Hành Chỉ hỏi thăm sao? Ta nghĩ ngươi không nên đi, vì ngươi không biết nhân phẩm của một tên thương nhân trong chợ đen tồi tệ như thế nào.
Họ là những kẻ cùng hung cực ác, không quan tâm đến đạo đức con người.”
Khánh Trần lại nghĩ những gì nàng nói không đúng, nếu hắn ta không có đạo đức thì sao Lý Thúc Đồng lại giao một nhà Tần Đồng, Tần Thành, Tần Dĩ Dĩ cho hắn sắp xếp, hơn nữa, những người Tần gia còn là bạn thân của Lý Thúc Đồng.
Hắn có nên đi tìm Tô Hành Chỉ không? Khánh Trần suy tư.
Nhất đột nhiên nói:
“Nếu Trương Thừa Trạch là rơi vào tay những người này thì có lẽ bây giờ hắn đã không còn hình người rồi….. Ngươi sẽ không thể tưởng tượng nổi nơi đó tàn nhẫn như thế nào.”
Khánh Trần thờ ơ:
“Không tìm thấy cũng không sao, chỉ mong hắn sẽ hành động thông minh một chút, nếu thật sự gặp nguy hiểm cũng phải sống sót qua bảy ngày rồi nói.”
“Ta đã nói rõ rồi mà, bây giờ chắc chắn hắn đang gặp nguy hiểm nên không thể xuất hiện ở khu thứ bốn được. “
Nhất:
“Ngươi không cần chờ ở đây làm gì.”
“Ta chưa nói mình đang chờ Trương Thừa Trạch mà.”
Khánh Trần bình tĩnh nhắm mắt lại, sau đó bắt đầu nhớ lại tất cả những hình ảnh mình đã từng nhìn thấy trong vòng 3 giờ gần đây.
Khánh Trần đột nhiên nhớ ra một chuyện rất không bình thường.
Hắn phát hiện trong 3 tiếng có bốn thanh niên mặc áo khoác da, đi qua đi lại bảy tám lần trong khu phố trước mặt.
Bốn người này không đi thành một đoàn mà tách ra từng người một, chỉ khi họ gặp nhau mới khẽ lắc đầu.
Bốn người nhìn rất bình thường nhưng liên tục nhìn ngó xung quanh, không biết đang tìm cái gì.
Khánh Trần suy nghĩ một lúc, sau đó đưa tay chỉnh lại âu phục rồi đột nhiên mở cửa xuống xe, khi vừa bước ra, gương mặt hắn cũng biên thành Trương Thừa Trạch.
Hắn bình tĩnh đi lên chặn đường một người trong số đó rồi thì thầm nói nhỏ:
“Các ngươi đang tìm gì ở chỗ này?”
Hai mắt thanh niên kia sáng lên:
“Cuối cùng cũng tìm được ngài, sao ngài không liên lạc với chúng ta ngay sau khi xuyên qua!”
Khánh Trần hùng hồn bao biện:
“Ta không yên tâm về các ngươi không được sao, ta phải quan sát một thời gian xem các ngươi có đủ tư cách bảo vệ ta không, những người khác đâu?”
Người thanh niên gọi một cuộc điện thoại bảo ba người kia đến tụ tập cùng một chỗ.
Trong xe bay, Nhất lẩm bẩm nói:
“Làm thế này cũng được sao, vật cấm kỵ ACE-005 bắt đầu phát huy tác dụng rồi…..”
Nàng không ngờ, Khánh Trần ngồi đúng 3 tiếng ở chỗ này không phải để đợi Trương Thừa Trạch, mà vì tìm những người đoạt mối làm ăn của Bạch Trú!
Bây giờ Nhất đã hiểu suy nghĩ của Khánh Trần, dù việc không tìm thấy Trương Thừa Trạch khiến hắn cảm thấy khá tiếc nuối, nhưng trừng trị những người cướp mối làm ăn của Bạch Trú cũng là một trong những việc quan trọng cần làm.
Lúc này, Khánh Trần đứng trong gió tuyết nhìn ba người còn lại:
“Nhìn bốn người các ngươi thật chật vật, sao lúc trước các ngươi không nói sớm.
Nếu biết trước các ngươi vô dụng thế này thì ta đã thuê tổ chức khác rồi.”
Một thanh niên vội vàng nói:
“Ông chủ Trương, làm gì có ai đi dưới mưa tuyết dày như vậy mà không chật vật? Ngài cũng không thể thuê tổ chức khác, không phải chúng ta đã nói, tổ chức kia còn không bảo vệ nổi chính họ thì lấy gì đi bảo vệ ngài?”
Một thanh niên khác nói:
“Hơn nữa, bây giờ Lưu Đức Trụ vẫn đang trong ngục giam, hắn làm sao chạy ra bảo vệ ngươi được, có khi hắn chỉ muốn lừa ngài đến chợ đen, sau đó bán cho những tên chuyên buôn nội tạng lấy tiền.”
“Đúng vậy, họ còn yêu cầu ngài cắt đứt mọi thông tin liên lạc, không được liên hệ với bất kì ai, ngay cả bạn bè thân thiết của ngài cũng không được, ta nghĩ họ có ý đồ gì đó nên mới buộc ngươi làm thế!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục [Dịch] Tà Đạo Tu Tiên Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-Dao-Tu-Tien-Luc-SE-Audio-Truyen.jpg)



