- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 57 : Ba Chị Em Tốt (c561-c570)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 57 : Ba Chị Em Tốt (c561-c570)
❮ sautiếp ❯Chương 561: Ba Chị Em Tốt
“Ngươi là con gái thật sao?”
Khánh Trần chua xót hỏi:
“Làm gì có cô gái nào có nhiều thân phận như vậy!?”
“Trẻ con như ngươi thì biết cái gì, có gì đáng kinh ngạc đâu.”
Nhất nói.
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngươi biến mất nửa ngày để đi Xuyên Châu sao?!”
Nhất vui vẻ nói:
“Ta cảm thấy ngôn ngữ ở thế giới ngoài rất thú vị, thấy thế nào, có phải rất hay không?”
“Ngươi vui là được.”
Khánh Trần thở dài, sau khi Nhất đến thế giới ngoài lại biến thành thế này, làm hắn khó mà quen ngay được….
Mong đối phương sớm trở về như cũ.
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ chuyện này, hắn nhắn một tin vào nhóm chat:
“Đây là nhóm chat của nội bộ Bạch Trú, tất cả có 9 người bao gồm cả ta.
Điện thoại của mỗi người đều được bảo vệ nên sẽ không bị rò rỉ thông tin.
Ngoài ra, ta hi vọng mọi người không tiết lộ chuyện này cho bất kì ai.
Đây là bí mật tối cao.
Bây giờ mỗi người sẽ giới thiệu đơn giản về bản thân, không cần nói tên thật, để mọi người làm quen với nhau.”
Băng Nhãn:
“C hào mọi người, ta giỏi chiến đấu và súng ống.”
Lúc này, Giang Tuyết không biết Bạch Trú là tổ chức nào và làm cái gì, nàng đang không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Cho nên sau khi Khánh Trần tự giới thiệu, hắn đã nhắn riêng cho Giang Tuyết một tin nhắn:
“Dì Giang Tuyết, ID Băng Nhãn chính là ta, có người muốn lập nhóm chat này để mọi người dễ giúp đỡ nhau.”
Giang Tuyết vội vàng trả lời:
“Được rồi, ta hiểu.”
Trong nhóm Bạch Trú, Lưu Đức Trụ nhắn:
“Chào mọi người, có lẽ mọi người đều biết ta là ai….”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Chào mọi người, ta có thể cung cấp những tin tức quan trọng ở thế giới trong.”
Khánh Trần đã thương lượng với Nam Canh Thần, những tin tức cần thông báo cho các thành viên Bạch Trú sau này sẽ thông qua Nam Canh Thần.
Nhưng Khánh Trần bỗng phát hiện khung chat của Nam Canh Thần đã được trang trí.
Chuyện thứ nhất tên này làm sau khi tham gia nhóm chat là tiêu tiền!
Hắn xem trung tâm hệ thống thì phát hiện số lượng “Khung chat” đã bán: 1.
Số lượng đã bán “Hiệu ứng đặng biệt “: 1.
Số lượng đã bán “Nền cuộc trò chuyện “: 1.
Không cần nghĩ cũng biết tất cả số này do Nam Canh Thần mua.
Khánh Trần hỏi:
“Nhất, số tiền Nam Canh Thần thanh toán đang ở đâu?”
“Đó là tiền tiêu vặt của ta, ngươi không được động vào.”
Nhất nói.
Khánh Trần cảm thán, mỗi thành viên trong nhóm chat đều không bình thường lắm.
Mà giờ hắn mới nhận ra Nhất đang nhanh chóng tạo một thân phận mới ở thế giới ngoài để kiếm tiền.
Việc không có tài sản ở thế giới ngoài khiến con khủng long nhỏ này cảm thấy bất an nên mới muốn kiếm tiền!
Trong nhóm Bạch Trú lúc này, Dũng Cảm Ngưu Ngưu nói:
“Chào mọi người, bây giờ ta không có gì ở thế giới trong, nhưng ta có thể cũng cấp dịch vụ quản lý tài chính và tư vấn pháp lý ở thế giới ngoài, nhà ta có đội ngũ tư vấn luật pháp rất chuyên nghiệp.”
Đây là Hồ Tiểu Ngưu.
Không Sợ Khó Khăn nói:
“Chào mọi người, ta là bạn của Ngưu Ngưu, ta cũng cung cấp dịch vụ giống hắn.”
Đây là Trương Thiên Chân.
Thu Tuyết:
“Chào mọi người, ta có thể cung cấp dịch vụ cải tiến thân thể robot.”
Đây là Giang Tuyết.
Tiểu Phú Bà nói:
“Ta có thể cung cấp một số thông tin và tiền ở thế giới trong.”
Giang Tuyết tò mò nói:
“Tiểu Phú Bà là nữ đúng không, ta còn tưởng chỉ có mình ta là nữ.”
Tiểu Phú Bà:
“Ừ, ta là nữ….”
Thu Tuyết hỏi:
“Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”
Tiểu Phú Bà:
“Năm nay ta 17 tuổi.”
Thu Tuyết vui vẻ nói:
“Ta lớn hơn ngươi, ngươi có thể gọi ta là chị.”
Tiểu Phú Bà ngọt ngào nói:
“Chị Tuyết!”
Hiển nhiên Tiểu Phú Bà là Lý Đồng Vân, Khánh Trần xem đoạn hội thoại rồi cảm thán.
Nàng còn dám gọi mẹ mình là chị.
Nếu sau này Giang Tuyết biết thân phận thật của Tiểu Phú Bà, không biết Tiểu Đồng Vân sẽ phải chịu phạt gì nữa….
Không biết vì sao Khánh Trần rất chờ mong được thấy cảnh đó.
“Vẫn còn một người chưa lên tiếng.”
Một Con Vịt Nhỏ nói:
“Đại Phú Ông, ngươi tự giới thiệu bản thân đi.”
Đại Phú Ông:
“Ta có thể cung cấp một số hạng mục như kĩ thuật, cho vay lãi suất thấp, tư vấn thuế, tư vấn tình cảm ở thế giới trong, ta cũng có thể cung cấp một số dịch vụ trên internat đơn giản ở thế giới ngoài, ta cũng là nữ, 16 tuổi.”
Mọi người đều im lặng, cho vay lãi suất thấp và tư vấn tình cảm là cái quỷ gì.
Tiểu Phú Bà:
“Chào em, sau này chúng ta và chị Tuyết sẽ trở thành ba chị em tốt của Bạch Trú.”
Đại Phú Ông:
“Chào chị.”
Khánh Trần nhìn câu nói của Lý Đồng Vân rồi thầm nghĩ, bây giờ ngươi nói thế này không sợ sau này bị đánh càng đau sao.
Trong Bạch Trú chỉ có duy nhất một người công khai thân phận là Lưu Đức Trụ.
Những người còn lại đều không biết người khác là ai.
Lúc này Ông chủ nói:
“Nếu đã giới thiệu xong thì nên nói chuyện chính, hôm nay có ai muốn báo cáo gì không.”
Chương 562: Chú
Mục đích Khánh Trần tạo nhóm này để thảo luận cách Bạch Trú kiếm tiền sau này.
Hắn biết cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, nếu Bạch Trú không có tiền thì không thể làm chuyện gì.
Nhưng ông chủ như hắn không thể nói thẳng ra vấn đề này mà phải để các thành viên tự thảo luận mới được, nếu không thì hắn còn mặt mũi gì nữa?
Lúc này, Lưu Đức Trụ nói:
“Ông chủ, trên đường về nhà hôm nay không có gì lạ, bây giờ ta đã về đến nhà.”
Ông chủ:
“Được rồi, chú ý an toàn.”
Tiểu Phú Bà:
“Ông chủ, mấy ngày nữa ta sẽ mang vàng thỏi cho ngươi.”
Lý Đồng Vân đang cố ám chỉ với các thành viên khác: Nàng biết thân phận thật của ông chủ, nên nàng có địa vị cao hơn người khác.
Một Con Vịt Nhỏ:
“Ông chủ, ta không có chuyện gì.”
Ông chủ:
“Ừ.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu do dự rất lâu mới nói:
“Ông chủ, hôm nay một người bạn của cha ta nhờ ta chuyển lời, hắn là một doanh nhân ở Hoa Bắc, khi đi qua Lạc thành thì xuất hiện đồng hồ đếm người trên cánh tay, có lẽ hắn sắp trở thành người du hành.”
Lưu Đức Trụ tò mò:
“Bạn của cha ngươi? Chắc tuổi cũng không thấp.”
“Ừ, năm nay hắn 42 tuổi, thật ra ta cũng rất bất ngờ vì ta nghĩ những người 35 tuổi trở lên sẽ không thể thành người du hành.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu nói.
“Những quy luật này đều chưa được chứng minh, thật ra ta vẫn tìm nguyên nhân khiến mọi người có thể xuyên qua.”
Ông chủ hỏi:
“Hắn muốn nói gì?”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu nói:
“Có lẽ hắn sẽ xuyên đến thành phố số 18, nhưng hắn không biết thân phận sau khi xuyên qua của mình là gì nên muốn thuê chúng ta bảo vệ hắn.
Ngoài ra hắn còn muốn mua thuốc biến đổi gien để thỏa mãn mong ước làm siêu nhân.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Người này đồng ý trả tiền mặt để giao dịch, ngoài ra hắn cũng có thể trả thêm các khoản phụ phí khác.
Ông chủ, ta vẫn chưa đồng ý với hắn, ta muốn hỏi ngài xem có nên đồng ý làm giao dịch này không.”
Hai mắt Khánh Trần sáng lấp lánh nhìn điện thoại, quyết định thành lập nhóm quả là sáng suốt, nhóm vừa được thành lập mà tiền đã bay đến trước mặt hắn rồi.
Không Sợ Khó Khăn nói:
“Ông chủ, ta có đề nghị: Những người tuổi này rất tò mò về thế giới trong, lúc trước họ từng tìm mua thuốc biến đổi gen nhưng không được.
Những người tuổi này đều không thiểu tiền bạc hay quyền lực, thứ họ thiếu nhất là sự mới lạ và cảm giác kích thích, thậm chí có vài người muốn còn tiêu mấy triệu tệ ở sòng bạc chỉ trong một đêm để tìm cảm giác kích thích.
Nếu Bạch Trú có thể cung cấp dịch vụ thỏa mãn mọi nhu cầu của hắn ở thế giới trong thì sau này chúng ta sẽ không thiếu tiền.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu bổ sung:
“Ngoài ra, nếu chúng ta cho hắn trải nghiệm tốt ở thế giới trong, hắn sẽ kể với những người bạn của hắn ở thế giới ngoài.
Gần đây có rất nhiều người giàu có đến 19 thành phố Open Beta để xem mình có có hội biến thành người du hành không.
Nếu có người xuyên qua được thì chúng ta sẽ kiếm lời rất nhiều.”
Khánh Trần trầm tư suy nghĩ, những người giàu có này đã chơi chán ở thế giới ngoài nên rất muốn tìm sự kích thích ở thế giới trong.
Khát vọng đến thế giới trong của họ còn nhiều hơn người trẻ, nhất là khi họ biết thế giới trong có cách giúp họ khôi phục sức khỏe như thời còn trẻ.
Đó là cảm giác vượt trội hơn người khác.
Khánh Trần nghĩ, cách kiếm tiền này không khó, mà số tiền kiếm được sẽ rất lớn, Lưu Đức Trụ rất thích hợp làm chuyện này.
Tuy Thế giới trong rất nguy hiểm nhưng chỉ cần những người đó không tự tìm chết thì một cao thủ cấp C đủ để bảo vệ hắn.
Nhưng thuốc biến đổi gen mà những người này muốn lại không dễ, tuy Lý Trường Thanh chuẩn bị cho Khánh Trần một bộ.
Nhưng hắn muốn dùng nó trên người thành viên Bạch Trú hơn.
Tuy Khánh Trần thiếu tiền nhưng hắn sẽ không đánh đổi tất cả vì tiền.
Ông chủ nói: “Ta đồng ý chuyện này, nhưng giá cả cần thương lượng, dù sao không phải ai trong Bạch Trú cũng làm bảo vệ được.”
Không Sợ Khó Khăn nói: “Hắn đồng ý trả 1 triệu tiền mặt như phí bảo vệ trong 7 ngày xuyên qua đầu tiên.
Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì hắn sẽ tiếp tục hợp tác.
Ông chủ, hay là ngài sắp xếp vài người của Hằng Xã đến dọa hắn, khi đó hắn sẽ đồng ý hợp tác tiếp với chúng ta.”
Khánh Trần: ???
Hắn biết Trương Thiên Chân muốn làm gì, tên này đang lo chú hắn không gặp nguy hiêm gì ở thế giới trong nên không tiếp tục hợp tác với Bạch Trú trong những lần xuyên qua sau nữa.
Cho nên, Trương Thiên Chân mới nghĩ cách tạo nguy hiểm, để đối phương phải tiếp tục thuê người bảo vệ.
Cách này không tệ, nhưng người đó thật sự là chú hắn sao?!
Hắn có thấy cắn rứt lương tâm vì lừa chú mình không?
Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu là bạn bè, nhưng tích cách hai người lại hoàn toàn trái ngược.
Nếu Hồ Tiểu Ngưu có tố chất lãng đạo thì Trương Thiên Chân lại giống quân sư đứng sau lưng người khác hơn.
Chương 563: Lớn Thêm 7 Tuổi Chỉ Trong Một Đêm
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi mới trả lời:
“Tuy Bạch Trú muốn kiếm tiền, nhưng chúng ta không thể kiếm tiền bằng cách này.
Không sao, nếu lần sau hắn không muốn hợp tác tiếp thì chúng ta không cần ép.
Tuy chúng ta cần tiền nhưng phải tuân thủ quy tắc.”
“Xin lỗi ông chủ, do ta nghĩ sai.”
Trương Thiên Chân trả lời.
“Không sao, Bạch Trú cần những ý tưởng sáng tạo như thế này, có thể chúng ta sẽ dùng đến nó trong tương lai.”
Khánh Trần an ủi hắn:
“Nếu sau này mọi người có ý kiến gì thì cứ nói ra, chúng ta sẽ lắng nghe ý kiến của nhau, Bạch Trú không làm việc theo khuôn mẫu.”
“Đã rõ!”
Trương Thiên Chân kích động nói, có vẻ hắn đã biết tác dụng của mình rồi.
Khánh Trần nói với Lưu Đức Trụ:
“Ngươi cho Dũng Cảm Ngưu Ngưu cách liên lạc ở thế giới trong, sau khi người kia xuyên đến sẽ liên lạc với ngươi, ngươi sẽ phụ trách chuyện này.”
“Tuân lệnh ông chủ!”
Lưu Đức Trụ trả lời.
Lúc này, Hồ Tiểu Ngưu lại hỏi:
“Ông chủ, ta muốn học cách giết địch của Băng Nhãn được không.”
“Được.”
Khánh Trần trả lời:
“Không chỉ ngươi, ngay cả Lưu Đức Trụ, Không Sợ Khó Khăn, Một Con Vịt Nhỏ, cũng phải học Băng Nhãn.
Lưu Đức Trụ, tuy ngươi có thực lực, nhưng lại không có bất kì kĩ năng gì, kể từ hôm nay, các ngươi sẽ đến chỗ Băng Nhãn sau giờ tan học để học kĩ thuật giết địch.
Sau này ta sẽ sắp xếp để các ngươi học bắn súng ở thế giới trong.”
“Cám ơn ông chủ!”
Cuối cùng Hồ Tiểu Ngưu cũng đạt được mong ước.
Khánh Trần dùng ông chủ hỏi:
“Băng Nhãn, ngươi có gì muốn nói không?”
Sau đó hắn dùng ID Băng Nhãn trả lời:
“Mọi chuyện đều nghe ông chủ.”
Ông chủ:
“Ngươi vừa phải dạy họ kĩ năng giết địch, vừa phải đốc thúc họ luyện tập, nếu có ai không nghe lời thì cứ nói cho ta biết.”
Băng Nhãn:
“Đã hiểu.”
Ông chủ:
“Dũng Cảm Ngưu Ngưu, ngươi tìm nơi nào đó có thể làm sân tập ở gần trường học một chút.
Ta nói trước, nếu ai không nghe lời Băng Nhãn thì tự rời khỏi Bạch Trú.
Sau này chúng ta sẽ phải đối mặt với những thứ còn nguy hiểm hơn bây giờ, Bạch Trú không cần những kẻ nhát gan tham sống sợ chết.”
Dũng Cảm Ngưu Ngưu:
“Đã rõ.”
Không Sợ Khó Khăn:
“Đã rõ.”
Lưu Đức Trụ:
“Đã rõ.”
Một Con Vịt Nhỏ:
“Đã rõ.”
Đại Phú Ông:
“Ta cũng muốn tham gia.”
Ông chủ:
“Ngươi không được phép tham gia.”
Khánh Trần nhắn riêng:
“Ngươi vừa nói gì thế, làm như ngươi có thể tham gia được ấy.”
Nhất cảm thán:
“Thật khiến người ta tiếc nuối mà, à có chuyện này, có hai người trong nhóm đã nhắn riêng hỏi ta giá cả dịch vụ tư vấn tình cảm như thế nào.
Họ có vẻ rất đau đầu, ta nghĩ mình sắp có nghề phụ rồi.”
“Ngươi lừa tiền của ai cũng được, nhưng đừng lừa tiền người trong tổ chức.”
Khánh Trần nhướn mày.
“Sao lại nói là lừa tiền, ta từng đăng kí học online khóa tâm lí của đại học Thanh Hòa, người ta là dân chuyên nghiệp, ta còn được cấp bằng online sau khóa học đó nữa.”
Nhất nói.
“Ngươi còn học cả cái này sao….”
Khánh Trần bắt đầu tò mò:
“Ai nhắn tin hỏi ngươi?”
“Tạm thời giữ bí mật.”
Nhất ra vẻ chính trực:
“Nếu làm lộ thông tin khách hàng sẽ mất uy tín!”
“Được rồi, ta muốn hỏi một chuyện, một liều thuốc biến đổi gien số 005 bán bao nhiêu trong chợ đen ở thế giới trong?”
Khánh Trần hỏi.
“4800 tệ.”
Nhất trả lời:
“Bình thường cứ một tuần sẽ có một liều được bán ra, nhưng dù mua được cũng rất dễ bị cướp.”
“Ta hiểu rồi, chúng ta có thể đi cướp.”
Khánh Trần gật đầu.
“Ngươi đang nghĩ cái gì đấy, trọng tâm vấn đề không ở chỗ đó ngươi biết không?! Rõ ràng ta đang nhắc ngươi cẩn thận nếu không muốn bị cướp cơ mà? Sao ngươi muốn dạy kĩ thuật cận chiến cho những người đó?”
Nhất tò mò hỏi.
“Tạm thời giữ bí mật.”
Khánh Trần cho hắn nghe chính câu của hắn.
Khánh Trần muốn tăng cường thực lực của các thành viên Bạch Trú.
Tố chất thân thể của họ bây giờ không thể hoàn thành tám hạng khiêu chiến được.
Quá trình huấn luyện cũng là quá trình lựa chọn Kỵ sĩ, những người không kiên định sẽ chọn tiêm thuốc biến đổi gen.
Mà tám hạng Sinh Tử Quan đều rất nguy hiểm.
Lúc này, Khánh Trần bỗng cảm thấy hai thân phận này rất thú vị….
…
Thời gian đếm ngược 144:00:00.
12 giờ đêm, trong bóng tối.
Lý Đồng Vân thấy cuộc trò chuyện đã kết thúc thì lặng lẽ ra khỏi nhà vệ sinh rồi rón rén đi về phòng khách.
Căn nhà này chỉ có hai phòng ngủ một phòng khách, vì ông bà ngoại đến nên phòng của Tiểu Đồng Vân sẽ giành cho họ, nàng và mẹ sẽ ngủ cùng một phòng.
Nhưng như thế rất bất tiện.
Cho nên, khi Khánh Trần báo trước với nàng là nhóm chat sẽ thành lập trong tối nay, Tiểu Đồng Vân đã đề nghị ngủ trên ghế sa lon trong phòng khách.
Khi đó Giang Tuyết còn không hiểu vì sao nàng lại nói thế, bình thường nàng rất thích ngủ cùng mẹ, sao hôm nay lại đột nhiên nói thế?
Lý Đồng Vân giải thích là: Hôm nay nàng nghe nói các bạn trong lớp đều ngủ một mình, nàng không muốn thua kém người khác.
Lúc đó Giang Tuyết còn vui vẻ nghĩ con gái mình đã trưởng thành rồi.
Nhưng có lẽ ràng không biết, con gái nàng đã lớn thêm 7 tuổi trong một đêm….
Còn thành chị em với nàng…..
Chương 564: Tạm Đủ
Ngay khi Lý Đồng Vân vừa nằm lên ghế sa lon thì chợt phát hiện đèn trong phòng khách đã bật.
Giang Tuyết đứng trước cửa phòng ngủ nói:
“Sao ngươi đi vệ sinh lâu thế?”
Lý Đồng Vân vội vàng nói:
“Mẹ ơi ta đau bụng.”
Giang Tuyết sửng sốt:
“Buổi tối ta đã nhắc ngươi không nên ăn nhiều như vậy, nhất định sẽ khó tiêu. .”
Nàng nói rồi lấy men tiêu hóa cho Lý Đồng Vân, cô bé nói:
“Vì bà ngoại nấu cơm ngon quá mà.”
“Khoan đã.”
Giang Tuyết hỏi:
“Không phải ngươi trốn trong nhà vệ sinh nghịch điện thoại đấy chứ? Đưa điện thoại của ngươi cho ta.”
Lý Đồng Vân ngoan ngoãn đưa di động:
“Ta không nghịch điện thoại thật mà.”
Giang Tuyết mở màn hình rồi tìm rất lâu cũng không thấy gì, lúc này nàng mới yên lòng:
“Có muốn về phòng ngủ cùng mẹ không?”
“Không muốn.”
Lý Đồng Vân ngoan ngoãn nói:
“Ngày mai ông bà ngoại sẽ về Trịnh thành, ta chỉ ngủ ngoài này một buổi thôi mà.”
“Ừ, vậy ngươi đi ngủ sớm đi.”
Giang Tuyết giúp nàng đắp chăn.
Lý Đồng Vân đợi Giang Tuyết về phòng mới thở phào nhẹ nhõm, may là điện thoại của nàng có hai giao diện, nếu không Giang Tuyết đã tìm thấy APP trò chuyện rồi.
Nàng và Khánh Trần ca phải thật cẩn thận mới được, nếu không sẽ bị đánh.
Lý Đồng Vân nhớ lại những chuyện mình đã làm tối nay, nếu mẹ biết mọi chuyện thì mình chắc chắn sẽ ăn đòn, nhất định sẽ rất đau.
Tuy chuyện này rất nguy hiểm nhưng nàng thấy rất thú vị.
Rất kích thích.
…..
Cùng lúc đó, Khánh Trần đã sang nhà Ương Ương, người nắm giữ Con Tem Ác Ma Huyễn Vũ vẫn không gửi bức thư nào.
Hắn lại về phòng ngủ rồi tiếp tục tập súng bắn tỉa.
Trong thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người, khi Khánh Trần chuyển bia ngắm đến vị trí cách 800 mét, đường đạn đã bắt đầu hơi cong.
Hắn từng xem thực chiến trên internet, điển hình nhất như Kế hoạch Thủy Mãng diễn ra trên cao nguyên, một tay bắn tỉa từng dùng súng bắn tỉa có lắp kính phóng đại 16 lần để bắn chết một tên khủng bố từ khoảng cách 2430 mét.
Phát súng đầu tiên bắn trượt, phát súng thứ hai bắn vào ba lô tên khủng bố, đến phát thứ ba mới bắn trúng tên khủng bố.
Lúc đó tay bắn tỉa ở độ cao 3000 mét so với mặt nước biển, áp suất không khí trên đó rất thấp nên lực cản không khí cũng giảm đáng kể.
Dù vậy thì quỹ đạo viên đạn vẫn bị lệch khỏi đường thẳng 20 m.
Tính toán đường cong chính là nhân tố quan trọng khiến rất nhiều tay bắn tỉa không thể bắn trúng mục tiêu cách 1500 mét trở lên.
Nếu ngươi có thể nhìn thấy toàn bộ quỹ tích đường đạn, nó rất giống một quả đạn pháo, khi mới bắn ra nó sẽ bay theo đường thẳng, nhưng kể từ giây thứ hai sẽ bay theo đường cong dần xuống đất.
Sau khi rời khỏi thế giới thần bí, Khánh Trần hỏi Nhất:
“Lấy Đức Phục Người có thể bắn chết cao thủ cấp A từ khoảng cách 2000 mét trở lên không?”
“Nếu khoảng cách vượt quá 2000 mét, viên đạn rất khó xuyên qua xương cốt của cao thủ cấp B, nên nhất định phải bắn trúng hốc mắt.”
Nhất nói:
“Bây giờ ngươi biết vì sao bia ngắm chỉ là đồng tiền xu chưa?”
Khánh Trần sửng sốt, lúc trước hắn còn nghĩ các nhà khác đều nhắm bắn vào bia, mà thế giới thần bí lại bắt bắn trúng đồng xu.
Không khó để bắn trúng cái tăm hay đồng xu ở khoảng cách 200m hay 400 mét, nhưng nếu bắn trúng đồng xu ở khoảng cách 2000 mét mới khủng khiếp.
Hóa ra đồng xu trong thế giới thần bí tượng trưng cho hỗc mắt của siêu phàm giả.
Khánh Trần thầm nghĩ, không biết mình làm được không? Có lẽ có, nhưng hắn nhất định phải luyện tập thật chăm chỉ.
Nhưng Lấy Đức Phục Người có ưu thế hơn những khẩu súng khác vì phần lớn ống ngắm trên súng bắn tỉa thường bị lệch 0.28 đơn vị, điều này khiến viên đạn lệch 42 centimet so với mục tiêu khi nổ súng ở cự li 1500 mét.
Vì người ta không thể cam kết không có sai sót gì trong quá trình sản xuất.
Cho nên, khi tay bắn tỉa nổ súng cần trừ đi 42 centimet này.
Nhưng Lấy Đức Phục Người không cần, nó là vật cấm kỵ nên không có bất cứ sai sót gì.
Khi đường đạn bắt đầu thay đổi, tốc độ huấn luyện của Khánh Trần đã giảm xuống đáng kể.
Hắn mất cả đêm mới bắn đến khoảng cách 800 mét.
Đây là khẩu súng có cỡ nòng 7.62 li tiêu chuẩn của quân đội.
Nói cách khác, bây giờ Khánh Trần đã trở thành tay bắn tỉa tiêu chuẩn, nhưng hắn chỉ là tay bắn tỉa bình thường mà thôi.
Nhưng khoảng cách 800 mét đã đủ đánh lén mục tiêu trong thành phố rồi.
“Tạm đủ rồi.”
Khánh Trần chăm chỉ huấn luyện như vậy vì hắn muốn mình có khả năng bắn chết đối thủ chỉ với một phát súng.
Trong bất kì tình huống nào, chỉ cần mục tiêu đứng trong cự li 800 mét, dù Huyễn Vũ có thể điều khiển người du hành thời gian cấp B cũng phải chết.
Mà chưa chắc đối phương có thể điều khiển cao thủ cấp B.
Khánh Trần đã tính rồi, lúc trước hắn nghĩ mình chỉ cần 7 ngày là có thể bắn trúng ở khoảng cách 2600 mét, xem ra hắn đã đánh giá cao bản thân và đánh giá thấp độ khó.
Chương 565: Huấn Luyện Cho Thành Viên Bạch Trú
Bạch Trú vừa được thành lập, nhưng đây chỉ mới là bước đầu của Khánh Trần.
Nằm gai nếm mật, muốn tự lực tự cường tất nhiên phải ăn khổ!
Bây giờ hắn cần ít nhất 12 ngày để thông thạo cách tính tốc độ gió.
Chờ đến khi hắn thông thạo cách tính tốc độ gió còn phải học bắn ở các độ cao khác nhau.
Thời gian huấn luyện sẽ rất lâu, phải tích lũy từng chút một.
Khi hắn kết thúc huấn luyện, Nhất bỗng nói:
“Ngươi muốn huấn luyện bọn Hồ Tiểu Ngưu sao? Ta nghĩ ngươi nên mua thuốc ASG của Trần thị trên chợ đen ở thế giới trong, giá không đắt như thuốc biến đổi gien, tác dụng chủ yếu của nó là kích thích cơ phát triển và tăng chức năng tim phổi, thứ đồ chơi này chỉ có tác dụng phụ duy nhất là đổ mồ hôi sau khi sử dụng, các nhà khoa học đã chứng minh nó không để lại bất cứ di chứng gì.
Những binh sĩ trong quân đội liên bang không muốn tiêm thuốc biến đổi gen đều trộm dùng ASG, nó có thể tăng cường thể chất người bình thường thành siêu phàm giả cấp F, nhưng chỉ giới hạn ở mức 2.999.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Bây giờ chưa phải lúc dùng thuốc, thứ bọn Hồ Tiểu Ngưu cần lúc này không phải tố chất thân thể mà là ý chí.”
Kiên định và quyết đoán mới là thứ một Kỵ sĩ cần.
Những phẩm chất này đều có thể rèn luyện được.
Nhất suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta đồng ý với suy nghĩ của ngươi, mẹ ta từng nói một câu: Khi tai họa ập đến, ý chí mới là vũ khí quan trọng nhất để đối mặt với nguy hiểm.”
Thời gian đếm ngược 138:00:00.
Hồ Tiểu Ngưu nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài thì mơ mơ màng màng mở mắt ra rồi liếc nhìn đồng hồ điện thoại di động, mới 6 giờ sáng…..
“Ai vậy.”
Hồ Tiểu Ngưu đứng dậy đi mở cửa thì thấy Khánh Trần đang đứng đó, mà sau lưng hắn là Nam Canh Thần vẻ mặt bơ phờ.
“À, chào bạn học Khánh Trần, ngươi đến đây làm gì?”
Hồ Tiểu Ngưu ngẩn người ra.
“Không phải ngươi muốn học cách giết địch sao, chương trình học sẽ bắt đầu từ hôm nay.
Cho ngươi và Trương Thiên Chân năm phút thay quần áo rồi xuống chạy bộ với ta.”
Khánh Trần bình tĩnh nói.
“A?”
Hồ Tiểu Ngưu kinh ngạc:
“6 giờ sáng đã đi chạy bộ rồi sao?”
“6 giờ cũng không sớm, nhiều trường cấp 3 đã cho học sinh chạy bộ từ 5:40.”
Khánh Trần nói:
“Ngươi phải nhớ, ta chỉ cho các ngươi 5 phút, nếu không ta sẽ nói với ông chủ là các ngươi không nghe lời.”
Hồ Tiểu Ngưu lập tức tỉnh ngủ, hắn vội vàng đánh thức Trương Thiên Chân, hai người nhanh chóng rửa mặt đánh răng, cuối cùng cũng xong trong vòng 5 phút.
Lúc này, Trương Thiên Chân còn không vui, nhưng Hồ Tiểu Ngưu đã bình tĩnh lại, hắn nói:
“Bạn học Khánh Trần, chúng ta bắt đầu thôi.”
“Ừ.”
Khánh Trần nói:
“Chúng ta sẽ chạy 5 km làm nóng người, quãng đường mỗi ngày sẽ tăng lên.”
Sau khi chạy 5 km, cả Nam Canh Thần, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đều đầm đìa mồ hôi.
Giờ đang là mùa đông nên khi ngồi trước cửa nhà, đỉnh đầu mỗi người đều bốc khói.
Vì thời tiết rất lạnh nên mỗi khi họ hít vào sẽ cảm thấy cổ họng và phổi sắp bị đông cứng.
Mỗi hơi thở đều khiến cơ thể rất đau đớn.
Sau khi chạy xong, Khánh Trần không nói một câu mà chuẩn bị về nhà.
Vốn Hồ Tiểu Ngưu định hỏi bao giờ mới được học cách giết địch, nhưng đột nhiên hắn nhớ Hồ Đại Thành từng nói: Nếu đối phương hứa hẹn gì mà cho ngươi làm việc vất vả, không phải hắn muốn tra tấn ngươi mà đang thử ngươi.
Nghĩ tới đây, Hồ Tiểu Ngưu đã có thêm chút động lực, hắn không hỏi nữa.
Không phải chỉ là huấn luyện thôi sao, không phải chỉ là tra tấn thôi sao, hắn có thể chịu được.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn bóng lưng Khánh Trần rồi nói:
“Khánh Trần.”
“Hử?”
Khánh Trần đang mở cửa nhà mình.
Hồ Tiểu Ngưu thành khẩn nói:
“Phiền ngươi nói với ông chủ, ta nhất định sẽ đi con đường này.”
Khánh Trần nói:
“Ta sẽ chuyển lời.”
Nam Canh Thần nghe thấy câu này thì trầm tư suy nghĩ.
Sáu giờ sáng ngày thứ ba.
Hôm nay Khánh Trần không cần đi gọi mà Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đã chủ động gõ cửa nhà Khánh Trần.
Khánh Trần mở cửa rồi tò mò hỏi:
“Sau khi vận động mạnh sẽ tích lũy rất nhiều axit lactic trong cơ, các ngươi không thấy đau nhức sao?”
“Có.”
Hồ Tiểu Ngưu gật đầu:
“Nhưng ta có thể chịu được.”
Có vẻ Trương Thiên Chân cũng bị ý chí của Hồ Tiểu Ngưu ảnh hưởng:
“Đúng, có thể chịu được!”
Thậm chí Khánh Trần còn thấy cái bóng của mình trên người Hồ Tiểu Ngưu.
Hắn cũng dùng cách này thuyết phục Lý Thúc Đồng lúc ở vẫn trong trong ngục giam số 18.
Khánh Trần cười:
“Vậy chúng ta bắt đầu thôi.”
Có thể nói, tố chất cơ thể của học sinh cấp ba tốt hơn những người trung niên nhiều.
Tuy mọi người thấy mệt mỏi nhưng chỉ cần ngủ một giấc là khôi phục.
Dù mọi người rất mệt mỏi nhưng vẫn cố chạy theo Khánh Trần.
Trong lúc chạy, Khánh Trần luôn dẫn đầu, ba người phía sau luôn cố đuổi theo nhưng vẫn không kịp.
Trong lúc chạy hôm nay, Khánh Trần vừa chạy vừa nói:
“Mọi người thử giữ tần suất xem.”
Dần dẫn, tần suất bước chân của mọi người bắt đầu đều hơn.
Chương 566: Chỉ Có Một Người
Mọi người đều cố gắng giữ tần suất.
Đến giờ bốn người mới nhìn giống một đoàn thể.
Khánh Trần không định dạy họ cách giết địch ngay mà hắn muốn tăng sự đoàn kết của mọi người trước, khi mọi người đoàn kết mới gọi là tổ chức, mà không phải đội.
Sau đó, không chỉ bọn Hồ Tiểu Ngưu phải chạy bộ, Khánh Trần còn muốn cho Giang Tuyết và Lưu Đức Trụ cùng tham gia.
Đây là quá trình gắn kết tất cả các thành viên trong tổ chức.
Mà quá trình lựa chọn Kỵ Sĩ nhất định sẽ gian khổ.
Sau khi kết thúc lần chạy bộ này, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân và Nam Canh Thần vẫn mệt đến mức không thở nổi.
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Các ngươi không muốn hỏi ta vì sao không dạy kĩ năng giết địch mà cứ để các ngươi chạy bộ một cách ngu ngốc thế này à?”
Hồ Tiểu Ngưu thở hổn hển một lúc mới cười nói:
“Không cần hỏi vì chúng ta sẽ kiên nhẫn đợi đến ngày đó.”
Khánh Trần:
“Rất tốt.”
…..
Trong Lệ Cảnh Môn ở Lạc thành, Tiểu Ưng và một số thành viên Côn Luân đang quét dọn vệ sinh.
Mỗi người đều cầm một chiếc chổi tre lớn như những nhà sư trong chùa.
Cánh của tiểu viện mở ra, Tiểu Ưng ngẩng đầu lên thì thấy ông chủ Trịnh Viễn Đông đã trở về.
Vẻ mặt đối phương rất bình thản, trên người hắn còn đọng vài giọt sương sớm.
Tiểu Ưng chạy vào tiểu viện lấy khăn mặt và nước nóng:
“Ông chủ, sao lần này ngươi đi lâu thế?”
“Ta và những người của tổ tình báo lần theo dấu vết gia tộc Kashima, họ khống chế người du hành thời gian lẻn vào nước ta từ núi Trường Bạch, chúng ta đuổi theo suốt chặng đường.”
Trịnh Viễn Đông cầm khăn ấm lau mặt:
“Trong những người Kashima dẫn đầu đoàn người du hành thời gian có rất nhiều người Diên Biên, chúng ta nhất định không thể để những người gây nguy hiểm cho người dân đi vào nước ta.”
“Vậy ông chủ đã bắt được họ chưa?”
Tiểu Ưng tò mò nói, hắn luôn nghĩ, nếu ông chủ và các thành viên tổ tình báo đích thân ra tay thì nhất định sẽ bắt được đối phương.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Bây giờ chúng ta không nên bắt chúng vội, khi học vừa qua biên giới đã có xe tải đường dài chờ sẵn ở đó, mãi đến hôm qua họ mới dừng lại ở Hàm thành.
Ta không bắt họ vì không muốn rút dây động rừng, rõ ràng họ có mục tiêu nên mới đi thẳng đến Hàm thành, ta thấy chuyện này rất đáng nghi.”
Trịnh Viễn Đông tiếp tục nói:
“Chuyện này có hai điểm đáng nghi, đầu tiên là có người dẫn đường cho họ, thậm chí còn thuê sẵn xe chở họ, nếu không nhờ tổ tình báo có kinh nghiệm dày dặn thì có lẽ chúng ta đã mất dấu họ rồi.
Chúng ta nhất định phải bắt được những tên nội ứng của Kashima.”
“Thứ hai, vì họ đi thẳng đến Hàm thành nên nhất định có mục tiêu nào đó, ta muốn xem rốt cuộc họ muốn làm gì.”
Trịnh Viễn Đông giải thích xong:
“Trong nhà có gì ăn không, cho ta một ít.”
Mỗi thành viên của Côn Luân đều rất vất vả, ngay cả Trịnh Viễn Đông cũng không ngoại lệ.
Hắn chưa bao giờ ngồi phía sau màn bày mưu nghĩ kế như Hà Kim Thu, mà luôn đích thân đi làm mọi chuyện, nơi nào có nhiệm vụ nguy hiểm thì hắn sẽ xuất hiện ở nơi đó.
Thật ra cũng vì nhân lực của Côn Luân không nhiều lắm, nhưng Trịnh Viễn Đông luôn giữ nguyên tắc thà thiếu chứ không ẩu, nhất định không thể để những người có tư tưởng sai trái trà trộn vào Côn Luân.
Lúc này, Tiểu Ưng hưng phấn nói:
“Ông chủ, những kẻ chủ mưu lần này đều ở nước ngoài, nếu chúng ta giải quyết được chuyện này thì chắc Cửu Châu mất mặt lắm, lúc đó họ sẽ không kiêu ngạo được như bây giờ nữa!”
Trịnh Viễn Đông nhìn hắn rồi trầm giọng nói:
“Sao ngươi lại đem chuyện an ninh quốc gia để ganh đua với kẻ khác? Tuy Cửu Châu và Côn Luân là hai tổ chức khác nhau, nhưng những người dân bị hại có khác nhau không? Sau này đừng nói những lời như thế nữa.”
“Ta biết sai rồi.”
Tiểu Ưng lập tức cúi đầu:
“Đúng rồi ông chủ, ta muốn báo cáo một chuyện, ta đã gặp được Khánh Trần ở thế giới trong!”
Trịnh Viễn Đông rất bât ngờ:
“Lộ Viễn cũng thấy hắn trong sàn đấu Hải Đường ở khu thứ bốn.”
“Hở?”
Tiểu Ưng cũng rất bất ngờ:
“Ta thấy hắn đi theo Lý Trường Thanh, có vẻ hắn được người phụ nữ đó bao nuôi.”
“Ngươi nói rõ hơn chút xem.”
Trịnh Viễn Đông nhíu mày.
Hắn luôn cảm thấy rất kì lạ, sao thân phận của Khánh Trần lại thay đổi nhanh vậy, hắn vừa thành Quyền Vương hạng hổ, sau đó lại được nhân vật lớn của Lý thị bao nuôi.
Sao thiếu niên này lại hành hạ bản thân như vậy…..
Tiểu Ưng nói:
“Là thế này, ngài có biết chuyện Lý Trường Thanh bị tập kích không, ta hoàn thành nhiệm vị rồi trở về trang viên lưng chừng núi đúng chiều ngày nàng bị tập kích, sau đó ta bị gọi đi làm nhiệm vụ.
Lúc đầu họ nói đi xem Hằng Xã bị vây công, nhưng khi chúng ta vừa vào khu thứ bốn đã bị người của Kashima tập kích.”
“Khi đó đội xe chúng ta bị chặn trên đường, tên kia bảo vệ Lý Trường Thanh vào tòa nhà, sau đó hắn đã giết gần hết sát thủ của Kashima trong đó.”
“Hắn chỉ là một tên có gen chiến sĩ thôi mà, hắn giết người kiểu gì?”
Trịnh Viễn Đông hỏi.
“Nghe nói hắn rất giỏi dùng súng, người thân cận bên cạnh Lý Trường Thanh là lão Lục…..Bây giờ là lão Cửu nói, Khánh Trần có thể nghe tiếng súng mà đoán được tên súng và đường kính đạn của mỗi loại súng ở thế giới trong.”
Tiểu Ưng nói:
“Ông chủ, có ai ở thế giới ngoài làm được như thế không?”
“Có, nhưng ta chỉ biết một người thôi.”
Trịnh Viễn Đông bình tĩnh nói.
“Ai vậy, ta có quen hắn không?”
Tiểu Ưng tò mò hỏi.
Chương 567: Phân Phối Nhiệm Vụ
“Ngươi có quen, hắn là Hà Kim Thu.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Dù ta không biết Khánh Trần học những thứ đó ở đâu nhưng xem ra, ta phải đích thân đi gặp hắn mới được.”
“Đúng rồi ông chủ, ta định gia nhập tổ chức của họ, ngài có đồng ý không?”
Tiểu Ưng hỏi:
“Ta phải nói trước với ngài, nếu không ngài sẽ nghĩ ta phản bội tổ chức.”
“Ta đồng ý.”
Trịnh Viễn Đông liếc nhìn hắn:
“Chỉ cần ngươi có thể gia nhập.
Nhưng ta tò mò một chuyên, ngươi gia nhập tổ chức đó làm cái gì?”
“Đương nhiên là lấy tin tình báo, ta là một thành viên của Côn Luân, sao ta có thể làm ngơ khi có một tổ chức của người du hành thời gian xuất hiện ngay trước mắt mình?”
Tiểu Ưng chính nghĩa nói:
“Ta không thể trốn tránh!”
….
Ông chủ Bạch Trú giả: Không phải ai chúng ta cũng hợp tác, chúng ta có thể hợp tác với Trương Thừa Trạch nhưng cũng có thể không.
Ông chủ Bạch Trú thật: Chúng ta phải làm gì mới khiến khách hàng hài lòng và tiếp tục hợp tác?
Khi Hồ Tiểu Ngưu nhắc đến chuyện hợp tác, Khánh Trần giả vờ bình tĩnh nhưng thật ra hắn rất để ý đến chuyện này.
Đầu tiên, 1 triệu không phải con số nhỏ, nếu bọn họ có hai hay ba khách hàng thì mỗi tuần Bạch Trú sẽ có thu nhập hai ba trăm vạn tiền mặt.
Nếu có năm khách hàng trở lên thì doanh thu mỗi tuần còn nhiều hơn cả một công ty….
Thứ hai, Khánh Trần không biết các thành phố khác thế nào, nhưng nếu đối phương ở trong thành phố số 18 thì có gì nguy hiểm chứ?
Không phải Khánh Trần muốn khoe khoang, mà vì hắn đang tham gia cả hai chuyện nguy hiểm là trận chiến giành quyền lực của Lý thị và trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử.
Những nguy hiểm Trương Thừa Trạch sẽ gặp phải sau khi xuyên qua có là gì so với những nguy hiểm của hai chuyện này?
Hơn nữa, Lâm Tiểu Tiếu đã cho Khánh Trần xem tất cả những nhân vật có tiếng tăm ở thành phố số 18, nhưng trong đó không có ai tên là Trương Thừa Trạch cả.
Cho nên, Khánh Trần nghĩ hắn có thể giải quyết những nguy hiểm mà đối phương phải đối mặt sau khi xuyên qua.
Khi đó kiếm tiền dễ dàng không khác gì nhặt tiền? !
Thời gian đếm ngược 92:00:00.
12 giờ đêm, Khánh Trần đang nghĩ xem có cách nào cải thiện chất lượng phục vụ của Bạch Trú không.
Hắn nhìn Nam Canh Thần rồi hỏi:
“Chúng ta có nên mua một chiếc xe ở thế giới trong không? Mua một chiếc xe sang trong như mấy loại những người giàu có hay ngồi để Lưu Đức Trụ dẫn bọn họ đi dạo một vòng giống như đi tham quan, còn Lưu Đức Trụ chính là hướng dẫn viên du lịch.”
Nam Canh Thần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Trần ca, không cần mua xe đâu, ta có thể bảo Lý Y Nặc cho ta một chiếc xe, trên xe sẽ có logo của Lý thị. .
Lý Y Nặc biết ta là người du hành, những người du hành khác cũng biết ta là….bạn trai của Lý Y Nặc, nên chúng ta không sợ bị người khác phát hiện.”
Hai mắt Khánh Trần sáng lên, ngay cả xe cũng không cần mua nữa:
“Nếu trên xe có in logo thì khách hàng sẽ an toàn hơn, làm gì có ai trong thành phố số 18 dám động vào Lý thị? Đến lúc đó, chúng ta sẽ dẫn khách hàng đến 3 khu dưới để xem cuộc sống khổ cực ở thế giới trong.”
“Sau đó sẽ đi dạo ở ba khu giữa, chúng ta sẽ cho hắn trải nghiệm cuộc sống về đêm, các hội sở, sàn đấu quyền anh, trí tuệ nhân tạo và các sòng bạc ở khu thứ 4.”
“Cuối cùng sẽ dẫn hắn đến ba khu trên để xem cuộc sống của những kẻ có tiền ở thế giới trong.
Nếu những chiếc xe khác muốn vào ba khu trên sẽ bị ủy ban an ninh kiểm tra, nhưng xe của Lý thị sẽ không bị.
Nếu sau này có người muốn tham quan ba khu trên, xe của Lý thị chính là ưu thế mà chỉ chúng ta mới có, những người khác không thể làm được!”
Sau khi tham quan xong, Trương Thừa Trạch nhất định sẽ hoa mắt.
Chỉ Bạch Trú mới có thể tùy ý vào 3 khu trên….
Đến khi đối phương trở về từ thế giới trong, nếu hắn có người bạn nào cũng thành người du hành thì nhất định sẽ giới thiệu Bạch Trú, khi đó Bạch Trú còn sợ thiếu tiền sao?
Nam Canh Thần há hốc mồm, nghĩ đến cảnh đoàn người du lịch xuyên thế giới là hắn lại cảm thán.
Nhưng vấn đề là, sao Bạch Trú lại khác biệt như vậy.
Những tổ chức khác muốn phát triển, muốn đứng đầu ở thế giới trong, muốn có chỗ đứng thì phải Buôn bắn thuốc biến đổi gien, tình báo, nhân tài, tạo thế lực, lắp cơ thể robot!
Nhưng Bạch Trú lại chọn phát triển ngành phục vụ khách hàng.
Lúc này, Dũng Cảm Ngưu Ngưu phát vừa gửi tin nhắn vào nhóm Bạch Trú:
“Ông chủ, ta đã chuyển cách liên lạc với Lưu Đức Trụ cho Trương Thừa Trạch, hắn đã chuẩn bị đủ 1 triệu tiền mặt, hắn muốn hỏi chúng ta bao giờ thì lấy và lấy bằng cách nào?”
Ông chủ:
“Sau này Lưu Đức Trụ sẽ là người chuyên đi thu tiền mặt rồi gửi vào ngân hàng làm vốn lưu động cho tổ chức.”
Lưu Đức Trụ đã đạt cấp C nên hắn có năng lực bảo vệ số tiền, nếu để những người khác cầm một số tiền lớn như thế rất không an toàn.
Một Con Vịt Nhỏ:
“….Lưu tiền mặt?”
Lưu Đức Trụ: “….”
Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần đang ngồi cạnh rồi dùng thân phận ông chủ nhắn tin:
“Con Vịt Nhỏ, ngươi sẽ giúp Lưu Đức Trụ chuẩn bị xe cộ ở thế giới trong.”
“Đã rõ.”
Một Con Vịt Nhỏ trả lời.
Lúc này, Dũng Cảm Ngưu Ngưu tiếp tục nói:
“Có một người cũng muốn đến Lạc thành thử vận may, hắn đã mua được một tin từ một người du hành là có người ở thế giới ngoài đã từng thấy hắn trên truyền hình ở thế giới trong, người đó còn nói đã gặp một người rất giống hắn ở thành phố số 18, có lẽ hắn cũng có cơ hội xuyên qua.”
Khánh Trần thở dài, thật ra hắn đang muốn cung cấp một dịch vụ nữa.
Chương 568: Thân Thiện
Ví dụ như tìm những người giàu có để tư vấn, bọn họ sẽ lấy thông tin và khuôn mặt của đối phương ở thế giới ngoài, sau đó nhờ nhất Nhất tìm xem người đó có tồn tại ở thế giới trong không, sau đó sẽ thông báo cho bọn họ và nơi bọn họ có thể xuyên đến.
Chỉ có vài ngươi có thể làm được chuyện này, có rất ít người có thể lấy được tin tức dễ dàng giống như Nhất.
Nhưng hắn không làm thế.
Khi có một người du hành xuất hiện, đồng nghĩa với việc một người ở thế giới trong đã biến mất, đây một trong những nguyên nhân khiến những những người ở thế giới trong căm ghét người du hành, mà nó cũng trái với nguyên tắc làm người của Khánh Trần.
Những người bị quy tắc xóa ý thức đều có sinh mạng của riêng mình, khi bọn họ còn sống có thể là người xấu, nhưng cũng có thể là người tốt.
Nếu Khánh Trần làm chuyện này thì không khác gì giết người.
Hắn có thể hợp tác với người du hành, nhưng hắn không muốn tạo ra thật nhiều người du hành.
Ông chủ hỏi:
“Ngưu Ngưu, người này muốn tìm chúng ta làm gì?”
Không Sợ Khó Khăn – Trương Thiên Chân nói:
“Người này từng mất hai chân trong một tai nạn xe nên hắn mong khi xuyên qua sẽ có lại hai chân, nếu người hắn xuyên vào cũng không có chân thì hắn lắp chân robot.”
Ông chủ:
“Chuyện này do Thu Tuyết phụ trách, sau này những chuyện liên quan đến lắp đặt cơ thể robot sẽ do Thu Tuyết xử lý.”
Thu Tuyết:
“Được rồi ông chủ, chỗ ta có những thân thể robot tốt nhất trên thị trường.”
Tiểu Phú Bà:
“Chị Thu Tuyết thật lợi hại!”
Thu Tuyết xấu hổ:
“Nhưng ta không thể cung cấp thân thể nano như quân đội liên bang được.”
Ông chủ:
“Ngươi không cần lo chuyện này, nếu hắn đủ mạnh để đối mặt với nguy hiểm thì sao chúng ta kiếm lời được.”
Không Sợ Khó Khăn:
“Ông chủ anh minh.”
Trương Thiên Chân rất thích những suy nghĩ như thế này.
Nhưng đúng lúc này lại có tiếng gõ cửa.
Khánh Trần quay đầu nhìn ra cửa, đã khuya thế này rồi, ai sẽ đến nhà đây?
Hắn chưa kịp chuẩn bị gì, có vẻ người đứng ngoài sợ hắn không mở cửa nên chủ động nói thân phận cho hắn an tâm:
“Ta là Trịnh Viễn Đông của Côn Luân.”
Khánh Trần ra mở cửa:
“Mời vào, có chuyện gì mà ngài phải đến nhà ta muộn thế này?”
Trịnh Viễn Đông từ từ đi vào nhà, còn rất lễ phép hỏi:
“Ta có phải cởi giày không?”
“Không cần không cần.”
Khánh Trần nói:
“Mời ngồi.”
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần được nhìn người lãnh đạo Côn Luân ở khoảng cách gần, hai chân và hai tay đối phương đều là máy móc, ngay cả phần cổ lộ ra khỏi áo cũng là máy móc nốt.
Nhưng hắn lại chưa từng thấy những bộ phận này trên thị trường bao giờ, những linh kiện kim loại trên người hắn còn phập phồng như đang hô hấp.
Ngay cả những bộ phận robot trên người Giang Tuyết cũng không thể so với những thứ được lắp đặt trên cơ thể người lãnh đạo Côn Luân.
Chẳng lẽ cái này chính là cơ thể robot bằng nano trong quân đội liên bang sao?
Trịnh Viễn Đông trông thấy ánh mắt của hắn thì mỉm cười:
“Rất nhiều người ghen tị với ta vì cơ thể này, nhưng chính ta lại không muốn có nó.”
“Ông chỉ Trịnh đến nhà ta đêm khuya thế này….”
Khánh Trần chần chờ một một lúc mới nói.
“Ta chỉ đến thăm nhân viên của mình thôi mà.”
Trịnh Viễn Đông cười nói:
“Ngươi quên mình đã gia nhập Côn Luân rồi sao.
Đúng rồi, ông chủ Hà không đến thăm nhà nhân viên bao giờ sao?”
“Khụ khụ, ta nhớ ra rồi.”
Khánh Trần lúng túng nói.
Tuy hắn gia nhập tất cả các tổ chức nhưng lại không thật sự gia nhập tổ chức nào.
Ông chủ của mình đến thăm làm hắn cảm thấy hơi lúng túng.
Trịnh Viễn Đông nhìn Nam Canh Thần:
“Có hơn một nghìn người du hành ở Lạc thành, nhưng hiếm có chỗ nào tập trung nhiều người du hành như tòa nhà này.”
Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Giang Tuyết, Nam Canh Thần, Khánh Trần, nếu công thêm Lý Đồng Vân thì tổng cộng có 6 người.
Hơn một nghìn người du hành không là gì so với 9 triệu người ở Lạc thành, nhưng nếu có nhiều người tập trung trong một tòa nhà thì rất đáng chú ý.
Nếu tính cả Ương Ương bên nhà đối diện thì còn nhiều nữa.
Cho nên, đây là lí do vì sao Khánh Trần muốn chuyển chỗ ở, hắn không muốn Bạch Trú gây chú ý.
Trịnh Viễn Đông nói :
“Không cần ngồi đâu, ta đến đây vì một chuyện, ta không biết ngươi có thân phận gì ở thế giới trong, dù là võ sĩ hay thành viên tổ đặc công của Lý thị cũng không quan trọng, các ngươi đều là những người Côn Luân cần bảo vệ.
Nếu ngươi không muốn gia nhập Côn Luân thì ta cũng không ép buộc, đây là phương thức liên lạc của ta, nếu ngươi gặp khó khăn gì cần trợ giúp ở thế giới trong, thì có thể liên hệ với ta, Lộ Viễn hoặc Nghê Nhị Cẩu, chúng ta sẽ giúp đỡ hết mức có thể.”
Lộ Viễn là tổ trưởng tổ đặc công còn Nghê Nhị Cẩu là tổ trưởng tổ tình báo của Côn Luân, sức chiến đấu chủ yếu của Côn Luân tập trung ở hai tổ này.
Khánh Trần rất bất ngờ, hắn không ngờ đối phương đích thân đến nhà hắn không phải để hỏi tội, cũng không phải mời gia nhập Côn Luân, mà cho hắn cách liên lạc.
Đây là thông điệp thể hiện sự thân thiện.
Không thể không nói, cách này khiến hắn cảm thấy vui vẻ hơn tham gia tổ chức nhiều.
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Chẳng lẽ ông chủ Trịnh không bắt chúng ta gia nhập Côn Luân sao?”
Chương 569: Người Theo Dõi
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Sức chiến đấu của mỗi người có thể tăng rất nhanh ở thế giới trong, nếu có người du hành nào đó đột phá cấp B, cấp A thậm chí là cấp S, hắn sẽ chịu đứng dưới người khác sao? Nó là một quy luật bình thường mà Côn Luân cũng không thể bắt buộc, ta chỉ hy vọng mọi người có chung một mục tiêu mà thôi.”
Khánh Trần hiểu ý đối phương định nói.
Cho dù có bắt buộc một người du hành nào đó gia nhập tổ chức, nhưng nếu một ngày đối phương trở thành Bán Thần cấp S thì tổ chức đó còn khống chế được bọn họ không?
Chắc chắn là không khống chế được.
Khi đó vị Bán Thần sẽ nhớ lại lúc mình bị ép gia nhập, chẳng lẽ hắn sẽ không oán hận tổ chức sao?
Các tập đoàn ở thế giới trong có cách khống chế Bán Thần, nhưng ở thế giới ngoài không có!
Lúc trước Khánh Trần còn nghĩ Côn Luân nhân từ nên mới không khống chế tất cả người du hành.
Nhưng hóa ra Trịnh Viễn Đông đã sớm tính trước mọi chuyện, đối phương biết khi một người có thực lực quá mạnh sẽ tự rời khỏi tổ chức.
Tầm nhìn của đối phương còn sâu xa hơn người khác nhiều.
…
“Sao lại đồng ý giúp đỡ chúng ta ở thế giới trong?”
Khánh Trần hỏi.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Các ngươi là người du hành, cũng là công dân của nước ta, giống như đại sứ quán sẽ dốc lòng bảo vệ ngươi khi ngươi ở nước ngoài, Côn Luân cũng sẽ như thế.”
Khánh Trần lại hỏi:
“Nếu chúng ta gặp nguy hiểm, các ngươi có bảo vệ được không?”
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Có thể.”
Khánh Trần nói:
“Vậy ngươi có thể giúp chúng ta bảo vệ Trương Thừa…khụ khụ được rồi.”
Nam Canh Thần ở bên cạnh thầm hô to đậu má, hắn phát hiện chẳng những Trần ca định đi chùa xe bảo mẫu của Lý thị, mà còn định lợi dụng Côn Luân để kiếm tiền!
Nhưng mà cuối cùng Khánh Trần vẫn không nói ra, dù sao người ta chân thành với ngươi, ngươi lại lợi dụng người ta thì không tốt lắm.
Lúc này, Khánh Trần hỏi:
“Ông chủ Trịnh, ngài tới đây mà không định hỏi cái gì sao?”
“Không.”
Trịnh Viễn Đông quay người đi ra ngoài:
“Chuyện quan trọng nhất vẫn là cám ơn ngươi đã báo thù cho Ban Thủ và Sơn Tra.”
Có nghĩa là Trịnh Viễn Đông đã xác định hắn là sát thủ trên núi Lão Quân.
Lần đầu tiên Trịnh Viễn Đông và Khánh Trần chính thức trò chuyện, mà chỉ nói vài chuyện không liên quan gì.
Nhưng tin của Trịnh Viễn Đông lại khiến Khánh Trần suy nghĩ sâu xa.
Bây giờ Côn Luân yêu cầu rất nghiêm khắc với thành viên, về tính nhất trí, tính kỉ luật, nhưng lại có thái độ cởi mở với bên ngoài, cho phép người du hành tồn tại độc lập ở bên ngoài Côn Luân.
Như là một người ngoài mềm trong cứng, mặt ngoài thì thân thiện, nhưng trong lòng lại có nguyên tắc cứng rắn.
Ít nhất cho đến bây giờ, Khánh Trần không có ác cảm với Côn Luân, đối phương nói gì làm nấy, không hề giả tạo.
Đợi đến khi Trịnh Viễn Đông rời đi, Khánh Trần mới lặng lẽ đi vào nhà Ương Ương.
Lần này, bên cạnh gối của Ương Ương có thêm một bức thư.
Hắn mở ra nhìn thoáng qua, nội dung bức thư rất đơn giản: Đêm mai không cần ngươi ra tay, nhưng ngươi nhất định phải ở nhà.
Trong thư không nói rõ đối phương muốn ra tay thế nào, chỉ có thể xác định được thời gian đại khái.
Khánh Trần cười lạnh.
Ngày thứ tư, hắn vẫn đưa Hồ Tiểu Ngưu, Nam Canh Thần, Trương Thiên Chân đi huấn luyện thể năng ở dã ngoại, bình tĩnh như chưa từng nhận được lá thư này vậy.
Ban ngày lên lớp, ban đêm cùng về nhà với Nam Canh Thần.
Thậm chí Khánh Trần còn không nói cho bất kì ai rằng có thể đêm nay Huyễn Vũ sẽ ra tay, cũng không cảnh cáo Lưu Đức Trụ.
Cho đến khi về nhà, Nam Canh Thần mới thận trọng hỏi:
“Trần ca, ta cảm giác hôm nay ngươi bình tĩnh đến đáng sợ, có phải sắp xảy ra chuyện gì không?”
Khánh Trần nhắm mắt lại không nói gì, chỉ yên tĩnh chờ.
Đến 12 giờ đêm, Nam Canh Thần hiếu kì hỏi:
“Trần ca, ngươi ngồi ở chỗ này mấy giờ không nhúc nhích rồi, rốt cuộc là làm sao vậy?”
“Không có gì.”
Khánh Trần bình tĩnh nói, đứng dậy đi đến nhà Ương Ương lần nữa.
Bên cạnh gối đầu lại xuất hiện một bức thư:
“Ngươi rất giữ uy tín, khiến ta khá bất ngờ, tối mai ta sẽ cho ngươi chỉ thị mới.”
Đây chỉ là một lần dò xét, người nắm giữ tem ác ma – Huyễn Vũ muốn xem Khánh Trần có định phản bội vì thuốc biến đổi gen không.
Khánh Trần biết đây là thăm dò, một người trời sinh tính đa nghi, giỏi dùng âm mưu quỷ kế thì sao có thể dễ dàng tin tưởng người khác, để lộ tin tức quan trọng được?
Cho nên, Khánh Trần không nói chuyện hôm nay cho bất kì ai.
Vì hắn biết, đêm nay sẽ không xảy ra chuyện gì, đối phương không định ra tay vào đêm nay.
Hơn nữa, Huyễn Vũ cũng sẽ không biết, sở dĩ Khánh Trần bình tĩnh như vậy là vì dù người nắm giữ đó có ra tay trong đêm nay không, cũng chưa chắc Lưu Đức Trụ sẽ chịu thiệt.
Lưu Đức Trụ là cấp C, còn là thức tỉnh giả nguyên tố hoả mạnh nhất, bây giờ gặp đa số người du hành cũng sẽ không phải chịu thiệt.
Đây là sức mạnh của Khánh Trần.
Khánh Trần bình tĩnh hồi âm:
“Ta đã làm theo ngươi nói, thuốc biến đổi gen mà ta muốn đâu?”
Huyễn Vũ trả lời:
“Gấp cái gì, ta cũng không cầm theo thuốc biến đổi gen.
Đến lần xuyên việt sau mới có thể lấy được cho ngươi.
Hơn nữa, ngươi phải làm xong chuyện này cho ta mới được.”
Khánh Trần hồi âm:
“Lần này đã làm theo lời ngươi nói, nếu ngươi không đưa thuốc biến đổi gen như đã hứa, ta sẽ giết ngươi.”
Đợi ba mươi phút mà Huyễn Vũ không trả lời lại.
Đêm mai cho chỉ thị, vậy có lẽ thời gian ra tay sẽ là ngày kia.
Lúc này Khánh Trần mới ổn định lại, hắn về phòng mình nằm xuống, nghiêm túc kiểm tra trí nhớ của mình.
Huyễn Vũ muốn xác định hắn có nghe lời về nhà hay không, nhất định sẽ phái người giám thị hắn.
Đây là sai lầm thứ hai trong tối nay của đối phương, vì Huyễn Vũ không biết, Khánh Trần có năng lực phản trinh sát rất mạnh, có thể kiểm tra hồi ức để tìm kiếm manh mối.
Kí ức hư ảo hiện ra như những đoạn phim, từ sáng sớm đến hoàng hôn.
Trong đầu Khánh Trần như có một cái camera tĩnh vật, nhìn mặt trời mọc lên rồi lặn xuống, như nước biển dâng lên rồi hạ xuống.
Chương 570: Chờ Ta Về
“Tìm được rồi.”
Khánh Trần mở to mắt ra.
Cả ngày hôm nay có một người đàn ông trung niên từng xuất hiện trong ký ức của hắn ba lần, đối phương vô cùng cẩn thận, có vẻ cũng có kĩ năng điều tra nhất định.
Xuất hiện ba lần có lẽ là trùng hợp, nhưng Khánh Trần chưa bao giờ gặp người này trong 17 năm trước cuộc đời, gần đây lại liên tục xuất hiện ba lần, như vậy chắc chắn vấn đề.
Khánh Trần đứng dậy đi ra phòng khách uống nước.
Hắn đã căng thẳng suốt cả ngày, mãi đến khi bắt được người đàn ông trung niên kia mới hoàn toàn buông lỏng.
Lúc trước hắn kích thích Huyễn Vũ trong nhóm, không phải là vì giờ phút này sao.
“Trần ca, rốt cuộc ngươi đã tìm ra cái gì?”
Nam Canh Thần hiếu kỳ nói.
“Không có gì, có ai trong nhóm của Hà Tiểu Tiểu nói chuyện không?”
Khánh Trần hỏi.
“Không, trước kia mỗi lần vừa trở về mọi người đều điên cuồng nói chuyện phiếm, mấy ngày sau thì không còn ai nói chuyện mấy.”
Nam Canh Thần vừa lướt điện thoại vừa nói.
Khánh Trần trở lại phòng ngủ, bắt đầu huấn luyện đánh lén hôm nay, hắn muốn chuyển bia ngắm đến 1000 mét ngay trong đêm.
Kết quả đang huấn luyện, hắn lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong thế giới thần bí.
Kỳ quái, trễ như vậy rồi mà ai còn gửi tin nữa?
Khánh Trần mở mắt ra, liền thấy Hà Tiểu Tiểu bỗng nhiên gửi tin trong nhóm:
“Đêm nay thành viên nhóm liên hệ với ta, đối phương nói tối ngày kia Lạc Thành có thể xảy ra sự kiện bạo lực, mong các bạn hãy chú ý an toàn, đóng kĩ cửa trước khi ngủ.”
Khánh Trần nhíu mày, đây là ai gửi tin cho Hà Tiểu Tiểu? Lý Tứ? Nguyệt Nhi? Hay những người khác.
Nếu là ngày kia, vậy sẽ giống với thời gian mà người nắm giữ tem ác ma muốn ra tay.
Cho nên, rất có thể người nào đó cũng nhận được thư đã mật báo.
Có lẽ việc này và việc mà Khánh Trần phải đối mặt là một.
Hà Tiểu Tiểu muốn bảo vệ thông tin của người cung cấp tình báo nên đã giấu tên tuổi của đối phương, còn nói cực kì qua loa.
Lúc này, tất cả mọi người trong nhóm đều rất khẩn trương, có thể để Hà Tiểu Tiểu đột nhiên cảnh báo, nhất định phải là chuyện cực kì quan trọng và nguy hiểm, mà có hơn một nửa thành viên trong nhóm đã đến Lạc Thành.
Không chừng sẽ bị cuốn vào trong chuyện nguy hiểm đó.
Bầu không khí trong nhóm nặng nề hẳn đi, Khánh Trần nhìn chằm chằm vào màn hình.
Từ đầu đến cuối, Huyễn Vũ chưa hề nói một câu.
Cứ giằng co như thế mãi.
Nhưng vào lúc này, Nam Canh Thần đột nhiên gửi một liên kết vào trong nhóm của Hà Tiểu Tiểu.
Tất cả mọi người tập trung nhìn vào, bên trên liên kết đó viết:
“Ta đang mua được thứ tốt trên mạng, mau tới giúp ta trả giá đi!”
Lưu Đức Trụ: “…”
Hà Tiểu Tiểu: “…”
Sấm Vương: “…”
Huyễn Vũ: “…”
Trong nhóm đang rất nghiêm túc, Nam Canh Thần lại gửi một liên kết không nghiêm túc như thế, khiến tất cả mọi người đều ngây ra.
Mọi người bỗng nhiên cảm giác, ai nấy vào trong nhóm này cũng đều vì việc quan trọng, chỉ có Một Con Vịt Nhỏ này là hay đùa giỡn…
Có người ấn vào liên kết muốn xem thông tin người mua, chỉ có thể nhìn thấy ID và ảnh đại diện của Một Con Vịt Nhỏ, không thấy thông tin cụ thể nào của người mua.
Thành viên Cửu Châu trong nhóm có thể xem được thông tin của người sử dụng qua đơn đặt hàng của công ty mua hàng qua mạng, nhưng bọn họ đã biết thân phận của Nam Canh Thần, đây là một lá bài đã lật.
Cũng có người không dám ấn vào liên kết, sợ có virut, ấn vào sẽ để lộ thông tin của mình.
Lục Áp lạnh lùng nói:
“Chủ nhóm, đá Một Con Vịt Nhỏ này ra đi.”
Nhưng lần này có vẻ Hà Tiểu Tiểu lại làm như không thấy được tin của Lục Áp, không hề đáp lại.
Đám người mới kịp phản ứng, chắc chắn thân phận của Một Con Vịt Nhỏ rất quan trọng.
Nếu không sao Hà Tiểu Tiểu lại để mặc hắn gửi liên kết linh tinh vào nhóm chứ?
Khánh Trần đi đến phòng khách nhìn Nam Canh Thần, im lặng lúc lâu mới nói:
“Hay là để ta trả giá cho?”
Nam Canh Thần yếu ớt nói:
“Ta thấy trong nhà đã hết giấy, định mua hai túi mới…”
Khánh Trần không nói thêm gì với hắn nữa, mà xoay người đi vào nhà Ương Ương, hắn muốn xem sau khi Hà Tiểu Tiểu cảnh báo nhóm chat, người nắm giữ tem ác ma sẽ có phản ứng gì.
Ví dụ như hoãn lại hoặc kéo dài kế hoạch.
Chỉ là, bên gối Ương Ương rỗng tuếch, dường như đối phương không thèm để ý, cũng không định thay đổi kế hoạch.
Khánh Trần cau mày, lật chăn trên giường Ương Ương ra, muốn ở vị trí khác có thư không.
Nhưng vào lúc này, Khánh Trần chợt phát hiện bên cạnh hàng chữ nhỏ mà hắn từng khắc lên trên bức tường trắng bên giường lại có thêm một hàng chữ nhỏ nữa.
Hắn khắc “dê bò thành đàn, chỉ có hổ dữ đi một mình”, đó là câu hắn từng nói lúc sống một mình cô đơn nhất.
Dưới hàng chữ nhỏ đó là kiểu chữ xinh đẹp của Ương Ương:
“Chờ ta về.”
Khánh Trần nhíu mày, đây là lần thứ hai hắn thấy câu này.
Khánh Trần trầm mặc thật lâu mới để chăn lại chỗ cũ, ngay cả nếp gấp cũng được khôi phục lại như trong trí nhớ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân [Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Bat-Hu-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)







