1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 51 : Là Người Của Lý Thị (c501-c510)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 51 : Là Người Của Lý Thị (c501-c510)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 501: Là Người Của Lý Thị

Lão Lục nói:

“Ngươi là vệ sĩ của bà chủ, đương nhiên phải ở đây rồi, lúc nào bà chủ đi ra ngoài ngươi cũng phải đi theo.”

“Ừm, hiểu rồi.”

Khánh Trần gật đầu nói.

Lúc này, lão Lục mới nhớ ra lời dặn dò của Lý Trường Thanh, vội vàng nói:

“Dù trên chức vụ, ngươi do ta quản lý, nhưng bà chủ đã nói ngươi muốn làm gì cũng được.

Đương nhiên, ta vẫn phải nhắc nhở một chút, tuy bà chủ nói vậy nhưng trong mắt người ngoài ngươi chỉ là vệ sĩ thôi, tốt nhất là giả vờ giống một chút, nếu không người khác sẽ cảm thấy bà chủ không biết dạy dỗ.”

Lão Lục cũng có ý tốt, dù sao Lý Trường Thanh là người có mặt mũi, nếu dẫn một người không hiểu quy củ ra ngoài, sợ rằng sẽ bị chê cười.

Bán Sơn Trang Viên có diện tích cực lớn, giống như là một hoàng cung đồ sộ, thậm chí nếu như không được ai dẫn đường sẽ bị lạc.

Đây là tổ trạch cùa Lý thị, tượng trưng cho địa vị của Lý thị.

Tổ trạch của Khánh thị ở thành phố số 10, Trần thị thì ở thành phố số 7.

Khánh Trần nghiêm túc ghi nhớ địa hình ở đây, kể cả những phong cách nóc nhà mái hiên thiên về kiểu Trung Quốc.

“Vì sao lối kiến trúc ở đây lại khác với bên trong thành phố vậy?”

Khánh Trần hỏi:

“Giống như…”

“Giống phong cách của Jindai đúng không?”

Lão Lục bĩu môi:

“Ngươi không hiểu rồi, thật ra loại phong cách này là truyền thừa của tổ tông chúng ta, gia tộc Jindai chỉ bắt chước thôi.

Nguyên liệu gỗ xây nên những căn nhà này đều được vận chuyển từ trên hoang dã, vô cùng quý giá, chỉ có nhân vật lớn có địa vị ở Liên Bang mới có thể ở trong nhà gỗ thôi đấy.”

Điều Khánh Trần muốn hỏi không phải cái này, nhưng hắn đã lấy được đáp án.

Lúc này, hắn chợt phát hiện ra dưới hiên của mỗi căn nhà đều có một cái chuông đồng nặng nề bằng dây đỏ, ngay cả khi có gió, chuông đồng cũng gần như không nhúc nhích tí nào.

Từ xa nhìn lại, bên trên chuông đồng còn có hoa văn kỳ quái, chỉ là cách quá xa nên không thấy rõ ràng.

Lão Lục nhìn theo ánh ămts của hắn, bắt đầu cười ha ha

“Đây chính là vật cấm kị hiếm có trên đời, ngươi có biết vật cấm kị không, đó là thứ mà cả một đời người bình thường cũng không lấy được.”

Sắc mặt của Khánh Trần vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại kinh ngạc….vì sao lão Lục luôn nói những câu trúng tim mình như vậy.

Mà ngại quá, hắn có tận hai vật cấm kị cơ…

Khánh Trần điềm nhiên hỏi:

“Chuông đồng kia là vật cấm kị sao? Nhưng sao lại có nhiều thế, ta đã nghe nói về vật cấm kị, nhưng chưa bao giờ nghe nói có vật cấm kị nào thế này cả.”

Trong Bán Sơn Trang Viên có khoảng chục tòa nhà, mỗi một toà nhà có bốn mái hiên, có nghĩa là gần hai trăm cái chuông đồng.

Nếu là vật cấm kị, số lượng này lại nhiều đáng sợ.

Lão Lục gãi đầu:

“Ta cũng không rõ lắm, dù sao toà nhà nào trong trang viên cũng có cái này hết, nhưng chưa có ai nghiêm túc đếm số lượng cả.”

“Ngươi có biết ID của vật cấm kị này không?”

Khánh Trần hỏi.

“Đây không phải bí mật gì, ACE-020, các chủ nhân của Lý thị gọi nó là Chuông Đồng Vô Tâm.”

Lão Lục nói:

“Ta cũng có thể nói tác dụng của nó cho ngươi luôn, nếu có người có ác ý đến gần, Chuông Đồng Vô Tâm ở gần người đó sẽ vang lên.”

Khánh Trần nói thầm trong lòng, hoá ra tập đoàn còn có thứ này.

Nhưng vật cấm kị này biết một người có ý xấu kiểu gì? Điều này hơi mông lung.

“Trước kia nó đã từng kêu bao giờ chưa?”

Khánh Trần hỏi.

“Đương nhiên là rồi.”

Lão Lục giải thích:

“Mấy năm gần đây thì không, Vì rất nhiều người đều biết đến Chuông Đồng Vô Tâm, cho nên người xấu không dám vào Bán Sơn Trang Viên nữa.”

Khánh Trần bỗng nhiên nghĩ, thứ này có giống với Con Rối Giật Dây, lúc ở cấp một chỉ có một cái, sau khi đến cấp hai sẽ gia tăng số lượng chuông đồng căn cứ vào việc thoả mãn điều kiệu thu nhận không nhỉ.

Ví dụ như Con Rối Giật Dây thông qua việc hiến tế sinh mệnh để gia tăng số người có khống chế.

Lão Lục là người nói nhiều, hắn nhỏ giọng nói:

“Hơn nữa đây cũng không phải là bí mật gì, thứ này là do một vị lãnh tụ Kỵ Sĩ nào đó đưa cho chủ nhà bây giờ.

Ngươi có biết Kỵ Sĩ không, Thất gia Lý Thúc Đồng của nhà họ Lý chính là lãnh tụ Kỵ Sĩ bây giờ, một trong số những Bán Thần hiếm hoi.”

Khánh Trần kinh ngạc:

“Lý Thúc Đồng Bán Thần kia là Lý thị sao?”

Lão Lục có cảm giác ra vẻ:

“Ngươi còn nhỏ nên không biết mấy chuyện cũ, tin tức về Thất gia đã gần như bị xoá hết ở trong Liên Minh, rất nhiều dân chúng bình thường cũng không biết hắn là thành viên của Lý thị.”

Khánh Trần thở dài trong lòng, hắn rất mong mình thường xuyên được ở bên cạnh lão Lục, đảm bảo tâm trạng ngày nào cũng rất thoải mái.

“Hai căn nhà nhỏ ở phía trước, bên trái là biệt viện Phi Vân, chỗ ở bình thường của bà chủ, bên cạnh là biệt viện Thanh Sơn của Y Nặc tiểu thư, nghe nói khoảng thời gian trước Đồng Vân tiểu thư cũng đã chuyển vào đó ở rồi.”


Chương 502: Biệt Viện Thanh Sơn

👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾

Lão Lục nói:

“Thiên viện ở sau hai căn nhà này là chỗ ở của đám nô bộc chúng ta….Đúng rồi, ngươi không phải nô bộc.”

Khánh Trần ngẫm nghĩ, hắn luôn cảm thấy sau khi đi vào Bán Sơn Trang Viên, thế giới Cyberpunk này cũng có dáng vẻ kiểu Trung Quốc cổ xưa.

Nhưng ở phía trên kiến trúc cổ kính này còn có một đội máy bay không người lái lượn lờ, tạo ra một tấm lưới trên trời.

Máy bay không người lái có vũ khí, sẽ khai hỏa bất cứ lúc nào.

Cổ kính kết hợp với khoa học kỹ thuật kết, có vẻ đột ngột nhưng lại rất hòa hợp.

Nhưng Lý Y Nặc đặt tên cho chỗ ở của mình là biệt viện Thanh Sơn, là ước mơ được trèo lên vách đá Thanh Sơn sao? Đáng tiếc, đối phương đã bắt đầu tu hành, không phải người bình thường, không có cách nào trở thành Kỵ Sĩ.

Lúc Lão Lục dẫn Khánh Trần đi qua biệt viện Thanh Sơn của Lý Y Nặc, Lý Đồng Vân và Nam Canh Thần đang ngồi quanh một chiếc bàn đá, xì xào bàn tán.

Khi hai người nhìn thấy Khánh Trần thì đồng thời dừng việc trò chuyện lại, kinh ngạc nhìn qua.

Khánh Trần lại tỏ ra điềm nhiên như không có việc gì, giống như hoàn toàn không biết họ vậy.

Lão Lục đi trước khẽ gật đầu:

“Đồng Vân tiểu thư, Nam tiên sinh, chào buổi sáng.”

Nói xong, lão Lục còn giật giật tay áo Khánh Trần:

“Chào đi, mau chào hỏi họ đi.”

Khánh Trần học theo:

“Đồng Vân tiểu thư, Nam tiên sinh, chào buổi sáng.”

“A.”

Nam Canh Thần có vẻ không biết làm sao.

Lý Đồng Vân thì cười tủm tỉm nói:

“Lục thúc, đây không phải là tuyển thỏ Tiểu Thổ của phòng quyền anh Hải Đường sao, sao vậy, bị Trường Thanh cô cô đưa đến nhà họ Lý thật à?”

Lão Lục sợ sệt:

“Ngài đừng gọi ta là Lục thúc, nếu để mấy dòng khác nghe được, chỉ sợ ta sẽ bị đày ra hoang dã tách bắp mất.”

“Không sao đâu, ta chỉ âm thầm gọi thôi.”

Tiểu Đồng Vân cười tủm tỉm đi đến bên cạnh Khánh Trần, hứng thú đi vòng quanh đánh giá:

“Đêm qua ta đi xem trận đấu quyền anh của ngươi, rất nguy hiểm, lúc ấy ta ở trong phòng lo lắng lắm.”

Cô bé nói nửa thật nửa giả, lão Lục cũng không nhận ra gì, Khánh Trần lại biết, đối phương đang mượn cơ hội thể hiện quan tâm.

Hắn cười:

“Cảm ơn Đồng Vân tiểu thư đã quan tâm.”

“Tiểu Thổ ca ca, nếu rảnh rỗi thì đến biệt viện Thanh Sơn chơi nhé.”

Lý Đồng Vân cười nói:

“Lục thúc, bình thường ngài đừng bắt nạt hắn, ta là fan của hắn đó.”

“Không dám không dám, sao ta dám bắt nạt hắn chứ, bà chủ đã dặn, dù hắn là vệ sĩ, nhưng không cần làm chuyện gì hết.”

Lão Lục nói liến thoắng.

“Vậy là tốt rồi.”

Lý Đồng Vân cười nói:

“Vậy Lục thúc dẫn Tiểu Thổ ca ca đi gặp cô cô trước đi, bao giờ rảnh nói sau.”

Lão Lục dẫn Khánh Trần đi về phía trước, Khánh Trần hỏi:

“Hai vị này là?”

Hắn biết hai người này là ai, nhưng mở miệng hỏi thăm mới là phản ứng bình thường.

Lúc này, lão Lục đáp:

“Lý Đồng Vân tiểu thư là con cháu đời thứ ba khá được yêu thương của Lý thị, Nam tiên sinh ở bên cạnh là trai lơ mà Y Nặc tiểu thư…”

Nói đến đây, hắn còn len lén quan sát vẻ mặt của Khánh Trần.

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Ngươi nhìn ta làm gì…”

Lão Lục nghĩ rằng Khánh Trần mất mặt, vội vàng nói:

“Không có việc gì không có việc gì, ngươi không giống hắn.”

Hắn bồi thêm một câu ở trong lòng: Ngươi đẹp hơn hắn một chút.

Lão Lục tiếp tục vừa đi vừa dặn dò:

“Bình thường ngươi tuyệt đối đừng đắc tội hai vị này, Y Nặc tiểu thư điên lên còn đánh cả con cháu gia tộc, rất bao che khuyết điểm.

Nhớ kỹ, chúng ta không thể trêu chọc loại người này được.”

“Ừm ta nhớ rồi.”

Khánh Trần gật đầu:

“Không thể trêu vào.”

Khánh Trần bỗng nhiên nghĩ, hắn đến làm vệ sĩ cho Lý Trường Thanh như đang thúc đẩy nhóm nhỏ của họ lại gần nhau hơn, cũng dễ lập mưu tính toán hơn.

Chỉ là ba người đều ở Lý thị, chẳng khác gì đặt trứng gà đặt ở cùng một cái giỏ, việc nắm giữ tin tức cũng có chút phiến diện.

Có phải mình nên tóm thêm một vài người mới từ trong đám người du hành thời gian của Trần thị, Khánh thị không?

Hình như rất khó, dù sao đa số người du hành thời gian đều đã bị Khánh thị, Trần thị lấy hết rồi, có thể tiếp tục ẩn nấp đều là người thông minh, bình thường sẽ không bán mạng cho những người khác.

Vừa mới vào biệt viện Phi Vân, liền nhìn thấy Lý Y Nặc và Lý Trường Thanh đang ngồi trong sân uống trà, trên bàn đá trước mặt các nàng còn có một cái vali cầm tay màu đen.

Lý Trường Thanh thấy Khánh Trần đến, đôi mắt sáng lên:

“Tới rồi?”

“Ừm.”

Khánh Trần gật đầu.

Lại thấy Lý Trường Thanh vỗ vỗ cái vali cầm tay màu đen trước mặt:

“Thứ tự FDE-001 và 002 phải chờ nửa tháng nữa, nhưng bây giờ 003 lại đang thừa, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay a di sẽ tiêm vào cho ngươi luôn.”

Khánh Trần:

“???”

A di, thật sự không được đâu!


Chương 503: Chú Tiểu Thổ

Bây giờ, Lý Trường Thanh và những người khác đều nghĩ Khánh Trần chỉ là một người mang gen chiến sĩ.

Cho nên họ đều nghĩ Khánh Trần sẽ rất mừng rỡ khi biết mình được tiêm thuốc biến đổi gien.

Nhưng với Khánh Trần mà nói, chuyện này không hề đáng mừng mà là đáng sợ…

Đầu tiên, thuốc biến đổi gien phải được tiêm từng liều theo thứ tự, khi người bình thường tiêm liều đầu tiên là 005 thì phải chờ đủ một tháng mới được phép tiêm liều tiếp theo, nếu không tuân thủ đúng thời gian thì rất dễ đột tử.

Nếu Khánh Trần chưa tiêm liều nào mà tiêm ngay liều số 003 bây giờ thì có lẽ hắn sẽ khó mà sống nổi.

Thứ hai, sau khi tiêm thuốc biến đổi gien sẽ mất đi khả năng sinh con.

Dù bây giờ Khánh Trần chưa muốn có con nhưng đâu phải sẽ mãi như vậy.

Nói tóm lại, hắn không muốn tiêm!

Lý Trường Thanh nhìn về phía Khánh Trần:

“Sao thấy thuốc biến đổi gien FDE liều số 003 mà ngươi không vui chút nào?”

Khánh Trần còn chưa kịp mở miệng, Lý Trường Thanh cười nói:

“Ta hiểu rồi, có phải ngươi nghĩ ta không muốn đưa 002 và 001 cho ngươi.

Thật ra ta không phải người keo kiệt, liều số 001 và 002 vẫn đang trong quá trình sản xuất, phải hơn nửa tháng nữa mới có thể tặng cho ngươi.

Hai loại đó thường sản suất rất ít, ta cũng không thể đưa ngay cho ngươi được.”

Khánh Trần nhớ lại thông tin về thân phận này của mình rồi đối chiếu thời gian:

“Bây giờ ta không thể tiêm liều số 003 ngay, ta vừa tiêm liều số 004 13 ngày trước, còn phải chờ 18 ngày nữa mới được.”

Khoảng thời gian giữa hai liều thuốc biến đổi gien là 30 ngày.

Lý Trường Thanh nhìn Khánh Trần rồi nói:

“Thì ra là vậy, ta còn tưởng ngươi đã tiêm liều đó từ lâu rồi.

Vậy cũng được, thuốc biến đổi gien cứ để ở chỗ ta, khi nào ngươi có thể tiêm thì nhớ bảo ta.”

Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra, hắn tự nhủ trong lòng, chuyện này phải làm sao bây giờ?

Lần này vẫn chưa thu hoạch được gì, chẳng lẽ hắn phải tiêm một liều trước rồi mới có thể lấy những liều còn lại sao.

Nói thật hắn và Nhất đều không ngờ Lý Trường Thanh phải đích thân nhìn hắn tiêm!

Theo thời gian ở thế giới trong, hắn mới chỉ lên võ đài thi đấu được 10 ngày mà thôi, may nhờ việc này mà hắn mới có cớ để hoãn tiêm thuốc.

Nhưng vẫn đề bây giờ là, 18 ngày nữa hắn phải làm sao đây….?

Lúc này, Lý Trường Thanh bảo lão Lục đi cất thuốc biến đổi gien, nàng nhất quyết phải tận mắt chứng kiến Khánh Trần tiêm, chuyện này khiến Khánh Trần rất đau đầu.

Hắn liếc mắt sang bên cạnh thì phát hiện Lý Y Nặc đang cố nhịn để không cười ra tiếng.

Lý Trường Thanh kéo tay, bảo Khánh Trần ngồi xuống:

“Người này là cháu gái ta, Lý Y Nặc.

Nàng rất thích xem ngươi thi đấu, chúng ta đã cùng xem trận đấu đêm qua.

Khi đó ta còn dặn lão Lục đi cứu ngươi, không ngờ ngươi lại có thể tự chiến thắng.

Trong cả liên bang có rất ít người có thể chiến đấu vượt cấp mà vẫn thắng như ngươi.”

Lý Y Nặc cười híp mắt nói:

“Người anh em Tiểu Thổ, xin chào, ta là fan của ngươi.”

Lý Trường Thanh nghiêm túc nói với Lý Y Nặc:

“Sao lại xưng hô là người anh em, phải gọi là chú Tiểu Thổ.”

Lý Y Nặc:

“???”

Vừa rồi, Lý Y Nặc còn nhịn cười nay đã thay đổi sắc mặt!

Nàng chỉ cười một chút thôi, sao tự nhiên lại có thêm một ông chú?!

Nhưng Lý Trường Thanh nghĩ lại rồi nói:

“Được rồi, Khánh Trần vẫn còn trẻ, các ngươi cứ xưng hô như bình thường cũng được.

Đúng rồi, nếu hai người đã gặp nhau thì ngươi cũng nên biết tên thật của hắn, hắn tên là Khánh Trần, sau này đừng gọi hắn là Tiểu Thổ nữa….Dù cái tên Tiểu Thổ nghe rất đáng yêu.”

Lý Y Nặc tự nhủ, cái tên Khánh Tiểu Thổ này đáng yêu chỗ nào cơ chứ?

“Cô, chúng ta nói chuyện chính đi.”

Lý Y Nặc nhìn về phía Lý Trường Thanh:

“Vừa rồi chúng ta đang nói đến chuyện gia tộc Kashima và Jindai, nghe nói ngài đã bắt được mấy người của Kashima và Jindai đúng không?”

Vừa nghe thấy tên hai gia tộc này, Lý Trường Thanh đã tức giận nói:

“Hai nhà này thật không biết điều, còn dám chạy đến phía nam gây chuyện.

Ta đoán họ định nhân lúc Lý thị chuyển giao quyền lực để gây rối, gần đây hai nhà này còn tập trung quân đội ở phía bắc, có lẽ họ đang chờ lúc gia chủ nhắm mắt thì lập tức phát động chiến tranh quy mô nhỏ.”

Lý Y Nặc tò mò nói:

“Những năm gần đây họ gây ra không ít chuyện, còn muốn liên hôn với tập đoàn khác, lại còn điều động rất nhiều quân đội, họ đang định làm gì?”

“Có rất nhiều cấm địa ở phía bắc, tốc độ mở rộng của chúng rất nhanh.

Thậm chí cấm địa số 037 đã lan đến 30 cây số về hướng bắc thành phố số 26.

Có lẽ họ đã cảm nhận được nguy hiểm nên muốn phân chia lại liên bang, họ muốn đến phía nam.”

Lý Trường Thanh cười lạnh rồi nói:

“Nhưng mà phía nam là địa bàn chính của chúng ta, chỉ cần chúng ta không tự giết lẫn nhau, họ sẽ không đến được đây.”


Chương 504: Trò Chuyện

Khánh Trần ngồi bên cạnh yên lặng lắng nghe.

Hắn hiểu, đột nhiên Lý Y Nặc nói những chuyện này vì muốn giúp hắn hiểu biết thêm thông tin, bù đắp tình trạng bây giờ của hắn.

Hoàn cảnh bây giờ của Khánh Trần rất vi diệu, Lý Thúc Đồng đã đi xa, tất cả những người hắn quen biết lại không ở bên cạnh, dù vẫn còn Nhất ở đây, nhưng Nhất không phải quản gia của hắn, nàng sẽ không tự nguyện ra tay giúp đỡ hắn, bình thường, nếu hắn muốn nhờ nàng giúp đỡ một việc gì đó thì đều phải dùng cách trao đổi, cho nên họ giống đồng minh hơn là bạn bè.

Làm gì có chuyện Nhất sẽ chủ động giúp hắn làm mọi chuyện.

Nhưng mà, ba vị nội gián là Lý Y Nặc, Lý Đồng Vân, Nam Canh Thần vẫn luôn làm rất tốt nhiệm vụ của mình.

“Cô, ngươi thấy người được chọn nào có hi vọng giành được vị trí thủ lĩnh ảnh tử nhất?”

Lý Y Nặc hỏi.

“Ta nghĩ Khánh Vô là người có hi vọng nhất.”

Lý Trường Thanh nói:

“Khánh Văn quá nổi trội, nổi trội đến mức những người khác đều coi hắn là kẻ địch, nhưng hắn lại không có năng lực lớn như lời đồn.

Vốn dĩ Khánh Hoài cũng khá nổi bật, nếu hắn còn sống thì cũng có thể phân tán bớt sự chú ý của mọi người, nhưng Khánh Hoài lại bị giết trong cấm địa số 002, lúc ấy ngươi cũng ở đó, nghe nói hắn là bị một Thần Tử nào đó của Hỏa Đường săn giết, chuyện này có thật không?”

“Ừ, có lẽ là vậy.”

Lý Y Nặc gật gật đầu:

“Cô, ngươi nói tiếp đi, ta thấy Khánh Chung của nhánh thứ hai cũng rất mạnh, vì sao ngươi lại cảm thấy hắn không có khả năng giành được vị trí thủ lĩnh ảnh tử.”

“Ta đã từng gặp Khánh Chung, tuy hắn có thực lực rất mạnh nhưng lại không đủ thông minh để giành chiến thắng, hắn quá nóng tính.”

Lý Trường Thanh nói:

“Có lẽ loại người này chỉ thích hợp làm một tướng quân trên chiến trường mà thôi, hắn không thích hợp làm thủ lĩnh ảnh tử hay gia chủ, ta nghĩ, thủ lĩnh ảnh tử hay gia chủ đời này của Khánh thị là Khánh Tầm cũng sẽ không chọn hắn.”

“Vậy vì sao ngươi lại nghĩ Khánh Vô là người có khả năng nhất?”

Lý Y Nặc hỏi.

“Thông minh, kiên nhẫn, tàn nhẫn.”

Lý Trường Thanh nói:

“Hắn có rất nhiều ưu điểm mà một thủ lĩnh ảnh tử cần có….Bây giờ ngươi nên chú ý đến họ nhiều hơn, vì nếu bất kì người nào trong số họ trở thành thủ lĩnh ảnh tử thì sau này người đó sẽ có quyền lực rất lớn, nếu bây giờ ngươi có thể hiểu rõ về hắn thì sẽ giúp ngươi rất nhiều trong tương lai.”

Lý Y Nặc gật gật đầu, nàng liếc nhìn Khánh Trần rồi tự nhủ trong lòng, mình đã khiến nhân vật lớn đời thứ hai của Lý thị trực tiếp phân tích cục diện bây giờ, có lẽ cũng thể hiện được ý tốt của mình rồi.

Nhưng lúc này, Lý Trường Thanh bỗng nói:

“Trong thế hệ này, người ta coi thường nhất là Khánh Nguyên, nhưng may mắn là hậu thuẫn của hắn không đủ mạnh để đấu lại những người khác.

Tuy Khánh Nhất nhỏ tuổi nhất nhưng rất xinh đẹp, tuy Khánh Thi là nữ, nhưng cha nàng lại là người có dã tâm rất lớn.

Trong những trận chiến giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử, chưa đến giây phút cuối cùng thì chưa ai biết kết quả như thế nào, thậm chí có khi cuộc chiến đã kết thúc mấy năm mà những người ngoài còn không biết kết quả ra sao, cho nên suy đoán này của ta cũng chỉ để tham khảo, nó không có giá trị gì nhiều, ngươi chỉ cần hiểu rõ về mỗi người họ là được rồi.”

Lý Y Nặc tự nhủ trong lòng, kết quả của cuộc chiến này đúng là khó mà biết được.

Không phải đang có một người được chọn giả chết ngồi bên cạnh mình đó sao, ai có thể ngờ được đây lại là người được chọn thành công nhất cơ chứ.

Khánh Trần ngồi bên cạnh giả vờ bình tĩnh ăn trái cây, nhưng trong đầu hắn đang nhanh chóng phân tích, đây là lần đầu tiên hắn nghe người khác phân tích tình cách của từng người được chọn, cuối cùng hắn cũng có thể hiểu hơn về những người mình sắp phải đối mặt trong thời gian tới.

Trước kia, cả Lâm Tiểu Tiếu và Lý Thúc Đồng đều không nói gì về việc này với hắn, họ chỉ nói hắn sẽ dần dần hiểu được.

“A.”

Lý Trường Thanh hỏi:

“Sao ngươi lại đột nhiên quan tâm đến trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử vậy?”

Lý Y Nặc hỏi lại:

“Cô, ta đã liên hệ với vài người được chọn, cũng có mấy người chủ động liên hệ với ta, dù ta không biết họ muốn làm gì, nhưng ta đã đồng ý hợp tác với tất cả, bây giờ đã có bốn người hợp tác cùng ta.”

Khánh Trần ngồi bên cạnh nghe rồi thầm nghĩ, phong cách làm việc này rất giống hành động gia nhập tất cả các tổ chức của hắn ở thế giới ngoài.

Lý Trường Thanh hỏi Lý Y Nặc:

“Ngươi hợp tác với nhiều người được chọn như vậy làm gì?”

“Ta muốn hợp tác với càng người nhiều càng tốt, vì làm như vậy sẽ dẽ dàng biết hành động tiếp theo của họ, dù sao những người này cũng không phải người của Lý gia chúng ta, có chết cũng không sao.”


Chương 505: Tay Súng Bắn Tỉa

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

Lý Y Nặc nói.

Lý Trường Thanh khen nàng:

“Chuyện này ngươi làm rất tốt, nhưng mà ta vẫn luôn nghi ngờ, có khả năng thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đã đến thành phố số 18, mục đích lần này của Khánh thị là thủ lĩnh ảnh tử.”

“Hắn là địch hay bạn?”

Lý Y Nặc hỏi.

“Không phải địch cũng không phải bạn, nhưng có lẽ hắn có cùng mục tiêu với chúng ta.”

Có vẻ Lý Trường Thanh không muốn nói nhiều về việc này, vì chuyện này đã liên quan đến những thông tin tuyệt mật của gia tộc, nàng chuyển đề tài:

“Có lẽ nhiệm vụ vòng thứ hai của trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử không liên quan đến chuyện chuyển giao quyền lực của Lý thị.

Thủ lĩnh ảnh tử luôn thích làm những chuyện đánh lạc hướng người khác, không ai biết hắn đang muốn làm cái gì.”

Lúc này, Lý Y Nặc hỏi:

“Đúng rồi, cô, ngươi đã đi thăm ông nội chưa?”

“Chưa.”

Nói lên việc này, Lý Trường Thanh đã bình tĩnh lại, nàng nhìn về phía lão Lục rồi nói:

“Ngươi dẫn Khánh Trần đến sân tập bắn đi, trước khi đạt đến cấp B hắn phải sử dụng thành thạo súng ống.”

“Được rồi.”

Lão Lục khập khễnh dẫn Khánh Trần đi ra ngoài.

Khánh Trần hiểu, nàng muốn hắn rời đi.

Dù sao chuyện này cũng liên quan đến cơ mật gia tộc, Lý Trường Thanh không ngốc đến mức cho mình ngồi nghe.

Nhưng mà hắn cũng không thèm để ý, bởi thì hôm nay hắn thu hoạch đủ rồi.

Khánh Trần nhìn lão Lục đang dẫn đường phía trước:

“Vì sao ngươi lại tên là lão Lục, vì ngươi đứng thứ sáu sao?”

“Không phải.”

Lão Lục lắc đầu:

“Ta tên lão Lục vì từng giúp bà chủ cản sáu viên đạn ở thành phố số 1, vì thế chân ta cũng bị phế bỏ.

Bà chủ gọi ta là lão Lục vì muốn tự nhắc nhở, không được quên chuyện ta đã từng giúp nàng chắn đạn.”

“Thì ra là thế.”

Khánh Trần gật gật đầu.

“Bà chủ từng nói một câu rất đúng.”

Lão Lục không quay đầu lại:

“Nếu một ngày siêu phàm giả chưa trở thành Bán Thần, khi đó súng ống vẫn là kẻ địch lớn nhất của họ, ngay cả khi cao thủ cấp A gặp phải tay bắn tỉa cũng có thể bị giết.

Cho nên, làm quen với súng ống là chuyện tốt, ngày thường nếu không có chuyện gì làm thì nhớ đến sân tập bắn.”

“Cao thủ cấp A đụng phải súng ống cũng có thể bị giết?”

Khánh Trần cảm thấy rất khó hiểu.

“Không phải súng ống có thể giết họ mà là tay súng bắn tỉa có thể giết họ.”

Lão Lục giải thích:

“Siêu phàm giả đạt cấp A có được giác quan thứ sáu.

Trong bán kính 1600 mét họ sẽ cảm nhận được nếu có tay súng nhắm vào mình với ý đồ xấu.”

Cho nên, nếu tay bắn tỉa đứng trong bán kính 1600, chắc chắn cao thủ cấp A sẽ phát hiện được.

Ngươi chỉ cần nhìn thoáng qua, đối phương sẽ phát hiện ra ngay.

Giác quan thứ sáu của những người này rất nhạy bén, gần như đã thoát khỏi phạm vi của con người thường.

Khoan đã, Khánh Trần nhớ tới một việc.

Khi mới xuyên đến ngục giam số 18, hắn từng gặp một học sinh tên là Hoàng Tể Tiên, mình đã đi theo đối phương đến cổng khu nhà để tìm manh mối, khi đó mình chỉ liếc mắt nhìn Trịnh Viễn Đông một lần mà đối phương đã quay đầu nhìn về phía mình ngay.

Đây chỉ là sự trùng hợp, hay lúc đó Trịnh Viễn Đông đã đạt đến cấp A?

Khánh Trần không thể nào xác định được, nhưng khi đó mọi người đều vừa xuyên qua, theo lí thuyết thì Trịnh Viễn Đông không thể đạt cấp độ cao như vậy được, trừ phi đối phương cũng có năng lực nào đó tương đương với siêu phàm giả cấp A giống như Ương Ương.

Nhưng Khánh Trần nghĩ đây chỉ là chuyện trùng hợp mà thôi.

“Nếu tay bắn tỉa không thể nhắm bắn cao thủ cấp A, tại sao họ vẫn bị giết?”

Khánh Trần hỏi lão Lục.

“Vì vẫn có một số tay bắn tỉa có thể nhắm bắn chính xác mục tiêu khi đứng xa hơn 1600 mét .”

Lão Lục híp mắt nói:

“Cao thủ cấp A sẽ không thể cảm nhận nếu những tay bắn tỉa đứng xa hơn 1600 mét, cho nên họ sẽ không thể tránh đạn.

Loại súng bắn tỉa dùng đạn xuyên giáp còn xuyên thủng được cả xe tăng, dù cao thủ cấp A rất lợi hại, nhưng họ không có năng lực phòng ngự như xe tăng.

Cho nên, muốn ám sát cao thủ cấp A thì phải dùng súng trang bị dây hãm lửa, nếu không họ sẽ nhìn thấy khẩu súng.”

Súng bắn tỉa là vũ khí chuyên dùng để tấn công hệ thống phòng ngự của xe bọc thép, tiếng động mỗi khi nổ súng to như nổ pháo.

Chỉ là, tốc độ của âm thanh lại không nhanh bằng tốc độ của đạn, nếu nổ súng ở khoảng cách xa hơn 1600 mét thì sau khi cao thủ cấp A trúng đạn mới nghe thấy tiếng súng.

Nhưng ánh lửa tỏa ra từ nòng súng khi bắn lại nhanh hơn tốc độ của đạn, đây cũng là lí do vì sao lão Lục nhấn mạnh việc phải trang bị dây hãm lửa cho súng.

Tốc độ đạn của phần lớn súng bắn tỉa hiện nay là khoảng 800~900 mét/giây, một viên đạn bay 1600 mét cần đến hơn 2 giây, cho nên nếu cấp A cao thủ nhìn thấy súng thì chắc chắn họ sẽ tránh được.


Chương 506: Nỗi Sợ Của Siêu Phàm Giả

Hơn nữa, muốn chơi món đồ chơi này phải thông thạo kỹ thuật và biết tính toán, dù sao ngươi cũng phải tính khoảng cách giữa mình và đối phương là bao xa, mất thời gian bao lâu thì viên đạn mới bay đến vị trí đối phương, khi bay đến thì sẽ bắn trúng vị trí nào trên người đối phương.

Đương nhiên, những số liệu này đều do Khánh Trần tra từ internet ở thế giới ngoài.

Thực tế thì hắn còn chưa động vào khẩu súng thật nào bao giờ.

“Anh Lục, nếu đạn của súng bắn tỉa có thể bắn trúng đầu cao thủ cấp A ở khoảng cách 1600 mét thì hắn có chết không?”

Khánh Trần hỏi.

“Đương nhiên là có.”

Lão Lục nói:

“Trong lịch sử Liên bang cũng có một số cao thủ cấp A bị giết bởi súng bắn tỉa.”

Cho tới bây giờ, Khánh Trần vẫn không thể hiểu nổi, hắn luôn cảm thấy đa số siêu phàm giả ở thế giới này đều ‘Công cao phòng thấp’ giống như những tên sát thủ, nếu gặp phải vũ khí tự động như bão kim loại thì ngay cả Bán Thần như sư phụ hắn cũng phải rút lui.

“Cao thủ cấp A có thể cảm nhận được vũ khí tự động mà liên bang cấm không?”

Khánh Trần tò mò hỏi.

“Thật ra trong liên bang có rất ít vũ khí tự động, ta cũng chỉ mới nhìn thấy một chiếc.”

Lão Lục nói:

“Chỉ có những nhân vật lớn không có siêu phàm giả đi theo bảo vệ mới sợ những vũ khí như vậy, cao thủ cấp A sẽ không sợ đâu.”

“Vì sao?”

Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái.

“Vì trí tuệ nhân tạo điều khiển vũ khí tự động không thể tính toán nhiều nhân tố cùng một lúc, tầm bắn tốt nhất của nó chỉ khoảng 800 mét chứ không thể xa hơn được nữa.”

Lão Lục nói:

“Đương nhiên, phần lớn những tay bắn tỉa trong quân đội liên bang cũng chỉ có thể bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách 800 mét.

Vì thứ đồ chơi này rất nhỏ nên rất tiện cho việc ám sát những nhân vật lớn, nhưng nó lại không đủ để đối phó với cao thủ cấp A, bởi vị họ có thể dễ dàng cảm nhận được chúng.”

Khánh Trần cảm thấy chuyện này rất không bình thường, hắn nghĩ, nếu Nhất có điều khiển một khẩu súng bắn tỉa thì việc bắn trúng một người là chuyện rất dễ dàng:

“Trí tuệ nhân tạo điều khiển súng tự động đều yếu như vậy sao?”

“Yếu?”

Lão Lục dở khóc dở cười:

“Có phải ngươi đang có hiểu lầm gì đó về khái niệm này không, những tay bắn tỉa bình thường phải luyện tập rất lâu mới có thể bắn trúng mục tiêu cách 800 mét, cho nên, dù chọn ra những người nổi bật trong quân đội cũng không thể giống như phim viễn tưởng được, ngươi nghĩ ai cũng có thể làm xạ thủ sao? Ở khoảng cách 800 mét, bia ngắm lúc đó còn không to bằng con kiến! Những tay bắn tỉa có thể bắn trúng mục tiêu cách 1600 mét trong toàn liên bang còn ít hơn cả cao thủ cấp A!”

“Không phải.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ý của ta là, có trí tuệ nhân tạo nào lợi hại hơn không?”

“Các tập đoàn đều không hứng thú lắm với việc chế tạo trí tuệ nhân tạo, họ chỉ cần thứ biết làm việc là được.”

Lão Lục nhỏ giọng nói:

“Thực ra chuyện này có liên quan đến lịch sử liên bang, nghe nói kỷ nguyên trước đã bị một trí tuệ nhân tạo tên là ‘Linh’ xóa sạch.

Cho nên, tất cả mọi người đều sợ trí tuệ nhân tạo sẽ lặp lại chuyện này.”

Khánh Trần không nói gì, vì hắn biết người sáng tạo ra Nhất chính là Linh!

Mà Linh, chắc chắn đã bị con người giết chết.

Khó trách những người khác không biết Nhất có nhân cách riêng, khó trách tập đoàn sẽ không chú trọng việc chế tạo trí tuệ nhân tạo, đó là lí do vì sao Nhất lại cô đơn như vậy.

Hóa ra liên bang lại có một đoạn lịch sử như vậy!

“Giác quan thứ sáu của cao thủ cấp A đều trong bán kính 1600 mét sao?”

Khánh Trần hỏi.

Lão Lục vui vẻ cười nói với Khánh Trần:

“Ngươi là người mang gen chiến sĩ nên chỉ giới hạn ở cấp B, ngươi chỉ cần nhớ một chuyện thôi.

Nếu ngươi phát hiện ra có tay bắn tỉa trên chiến trường thì phải trốn ngay.”

Lời này của lão Lục cũng không có ý trêu tức Khánh Trần, vì chính hắn cũng là cấp B, hắn không cần trêu tức đối phương.

Người tiêm thuốc biến đổi gen chỉ có thể đạt đến cấp B, đây là quy luật rất bình thường.

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Làm sao để trở thành tay bắn tỉa?”

Lão Lục vô cùng sửng sốt:

“Ngươi muốn trở thành tay bắn tỉa? Muốn dùng thứ đồ chơi kia phải dựa vào thiên phú, Khánh Trần huynh đệ, ta cũng không có ý xem thường ngươi, khi còn ở trong quân doanh ta cũng muốn làm một tay bắn tỉa, nhưng thị lực, sự kiên nhẫn và khả năng tính toán của ta đều không đạt tiêu chuẩn.”

Khánh Trần không nói gì thêm vì hắn vừa phát hiện ra một đường tắt.

Một người bình thường không thể giết người có cấp bậc cao hơn mình.

Phải rất lâu nữa hắn mới có thể đạt đến cấp A, vì mỗi lần vượt qua Sinh Tử Quan đều cần rất nhiều kĩ năng, hơn nữa, không phải cứ muốn khiêu chiến là được.


Chương 507: Tới Trường Tập Bắn

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

Nếu không phải trên Thanh Sơn Tuyệt Bích có dấu bột magiê do các tiền bối để lại tạo thành đường đi, nếu không phải đám lão già từng tặng quả trắng cho hắn, nếu không nhờ sự cổ vũ của những dòng chữ khắc trên đường đi thì có lẽ hắn đã không thể vượt qua nổi.

Nếu hắn có thể trở thành tay bắn tỉa, dù thực lực của hắn rất yếu nhưng chỉ cần tìm được cơ hội thích hợp thì nhất định hắn sẽ có thể vượt cấp giết người!

Trước kia Khánh Trần chưa từng động vào súng bắn tỉa nên hắn không thể xác định mình có thể làm tay bắn tỉa được hay không, cho nên phải thử mới biết.

“Đến rồi.”

Lão Lục chỉ về phía tòa nhà rộng lớn trước mặt.

Tòa nhà này giống như một sân vận động khổng lồ, vật liệu bao phủ bên ngoài tìa nhà là kim loại, phong cách kiến trúc hiện đại của nó nhìn không hề ăn khớp sự cổ kính của trang viên lưng chừng núi, chỉ còn vài chi tiết in trên tường là giữ lại chút văn hóa phương đông.

Bên ngoài tòa nhà treo một tấm biển to tướng viết ba chữ “Phấn Võ lâu”.

Lão Lục vui vẻ giới thiệu:

“Những ngày thường, vệ sĩ đều được huấn luyện ở trong này, những thành viên Lý thị muốn luyện bắn cũng sẽ đến đây, nghe nói chương trình học chiến đấu mà mà bà chủ chuẩn bị mở trong trường học cũng sẽ tiến hành ở đây, ngươi nên làm quen dần với nó thì hơn.”

“Chương trình học chiến đấu?”

Khánh Trần hỏi.

“Đúng vậy, bà chủ còn mở một chương trình học vì ngươi, sau này ngươi sẽ đến đây để dạy con em của Lý thị.”

Lão Lục nói:

“Ngươi đừng coi thường chức vị này, văn hóa trong nội bộ Lý thị luôn rất tốt, họ rất coi trọng cấp bậc và còn rất tôn sư trọng đạo.

Nếu ngươi có thể đứng vững trong ngôi trường đó, khi những thành viên Lý thị gặp ngươi sau này sẽ rất lễ phép, ít nhất thì đời này ngươi sẽ không lo ăn uống nữa.”

Truyền thống văn hóa của Lý thị nghiêm khắc như những gia tộc cổ đại ở thế giới ngoài.

Nhưng Khánh Trần không để ý đến những thứ này, hắn hỏi:

“Tòa nhà này chỉ dài khoảng 400 mét, sao có thể luyện súng bắn tỉa ở trong này được?”

Lão Lục suy nghĩ một lúc, có vẻ hắn đã nhận ra gì đó trong câu nói này của hắn:

“Cả tòa trang viên lưng chừng núi còn lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của ngươi, nếu ngươi muốn luyện súng ngắm thì phải đến một chỗ khác.

Hay là thế này, ta thấy có vẻ ngươi rất hứng thú với súng bắn tỉa, nhưng chúng ta sẽ bắt đầu từ những kiến thức đơn giản nhất về súng ống, đợi đến khi ngươi đã nắm vững những thứ này, ta sẽ dẫn ngươi đi…..Nhưng ngươi nên chuẩn bị tâm lý cho tốt, muốn làm tay bắn tỉa cũng không dễ đâu, trong các tập đoàn, mức đãi ngộ mà những tay bắn tỉa nhận được thường sẽ tương đương với cao thủ cấp C, cấp B.”

“Cảm ơn anh Lục, nếu ta không có thiên phú này, ta sẽ tự bỏ cuộc.”

Khánh Trần gật gật đầu.

Khi hắn đứng bên ngoài tòa nhà thì không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, nhưng khi đi vào thì có thể nghe thấy tiếng súng văng vẳng.

Lão Lục dẫn Khánh Trần vào trong, họ gặp không ít người nhiệt tình chào hỏi hắn trên đường đi, nhìn có vẻ rất thân thiết.

“Hôm nay ta sẽ cho ngươi làm quen dùng súng, chúng ta sẽ bắt đầu luyện tập với bia ngắm ở khoảng cách 10 m.”

Lão Lục đưa một khẩu súng còn đạn cho Khánh Trần rồi dẫn Khánh Trần đến vị trí bắn, hắn trêu đùa:

“Rất nhiều người đều nghĩ bắn súng là một chuyện rất đơn giản, mỗi ngày đều mơ ước làm tay bắn tỉa, nhưng ngươi cứ bắn thử thì biết, nói không chừng ngay cả súng lục cũng không dễ dùng.”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nhận lấy khẩu súng, hắn đưa tay bắn về phía bia ngắm cách mười mét để kiểm tra thử đường đạn như thế nào.

Lão Lục nhìn về phía vết đạn trên bia nắm rồi nở nụ cười:

“Thế nào, bắn súng không dễ đúng không?”

Nhưng không đợi hắn nói hết, Khánh Trần đã đưa tay nổ súng lần nữa, mỗi viên đạn đều bắn trúng vào hồng tâm.

“Khoan đã, trước kia ngươi chưa động vào súng bao giờ mà, sao có thế bắn chuẩn như vậy được.”

Lão Lục cảm thấy rất lạ, trong tư liệu mà họ điều tra được, mặc dù Khánh Trần là võ sĩ quyền anh nhưng lại chưa bao giờ mua súng.

Chẳng lẽ, những thông tin mà họ điều tra được có vấn đề? Hoặc là Khánh Trần có vấn đề?

Khánh Trần nghiêm túc giải thích:

“Từ nhỏ ta đã rất thích môn hình học không gian, những phát súng trước chỉ để quan sát đường đạn, mấy phát súng sau mới nghiêm túc.”

Lão Lục suy nghĩ gì đó, sau đó hắn lại đưa một khẩu súng ngắn đã bị hỏng nòng cho Khánh Trần:

“Khẩu súng ngắn này đã không thể bắn chuẩn nữa, vì nòng súng đã bị hỏng, đầu ngắm bị lệch về bên trái, nếu những lời ngươi vừa nói là thật thì hãy dùng khẩu súng ngắn này chứng minh cho ta xem.”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi cầm lấy tùy ý bắn mấy phát, một giây sau đó, thiếu niên liên tục bóp cò, những viên đạn lại lần lượt xuyên qua hồng tâm!


Chương 508: Không Cần Hâm Mộ Ta

Lão Lục trợn trừng mắt rồi hét lên với nhân viên:

“Lui bia ngắm về phía sau 50 m!”

Lần này Khánh Trần không cần xác nhận đường đạn nữa mà trực tiếp nổ súng, mỗi phát đạn vẫn trúng hồng tâm như cũ!

Không phải hắn muốn khoe khoang, mà vì hắn biết chỉ khi dùng cách này thi mới có thể mau chóng tiếp xúc với súng bắn tỉa.

“Ngươi thật sự chưa động vào súng bao giờ sao?”

Lão Lục nhìn bia giấy cách 50 m rồi đột nhiên hỏi.

50 m là khoảng cách mà súng ngắn có thể bắn chuẩn nhất, có vài người thích tập kĩ thuật bắn nhanh trong cự li một trăm mét, nhưng lão Lục đã từng tham gia thực chiến nên hắn biết, chỉ cần bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách 50m là đủ rồi.

Nếu xa hơn sẽ phải đổi sang súng trường tự động để tăng cường hỏa lực.

“Ta từng thử rồi.”

Khánh Trần vừa đổi đạn hộp vừa nói:

“Khi ta còn bé, cha ta có một khẩu súng ngắn dùng để phòng thân, sau đó ta đã bán nó.”

Lão Lục chợt phát hiện, mới đầu Khánh Trần còn chưa thể đổi đạn lưu loát, nhưng sau khi hắn đổi lại lần nữa đã nhìn thuần thục như người chuyên nghiệp.

Khánh Trần đã lắp xong hộp đạn, hắn nhìn về phía lão Lục:

“Lục ca, ngươi có thể tháo khẩu súng ngắn này ra cho ta xem được không.”

Lão Lục suy nghĩ một lúc rồi dùng ngón tay thuần thục gảy mấy lần, khẩu súng Hôi Hồ-012 tiêu chuẩn của quân đội liên bang đã bị tháo ra thành từng bộ phận.

Khánh Trần nhắm mắt trong một giây rồi lưu loát lắp lại Hôi Hồ-012 lần nữa, sau đó lại tháo ra.

Hắn cứ tháo ra rồi lại lắp lại, cho đến lần thứ ba, động tác của hắn đã nhanh như một lão binh trong quân đội liên bang.

Lão Lục gãi đầu, hắn chợt phát hiện, đối phương học bất kể cái gì, cứ lặp lại đến lần thứ ba thì động tác của hắn sẽ thuần thục hơn nhiều.

Thật ra hắn đã bắt đầu cảnh giác, vì trong tư liệu mà họ điều tra được, Khánh Trần hoàn toàn không biết sử dụng súng ống, nhưng năng lực mà thiếu niên vừa biểu hiện lại khác hoàn toàn so với điều tra của họ.

Cho nên, lão Lục có lý do để nghi ngờ Khánh Trần đã làm giả thân phận của hắn trong quá khứ rồi tiếp cận bà chủ Trường Thanh.

Thế nhưng, lão Lục lại cảm thấy chuyện này cũng không đúng, làm gì có nội ứng nhà ai vừa mới vào trang viên lưng chừng núi đã tự làm lộ mình? Có lẽ chỉ có những tên ngu ngốc mới có thể làm như vậy!

Cho nên, so với suy đoán trước kia, bây giờ hắn cảm thấy Khánh Trần đang nóng lòng chứng minh chính mình để nhanh chóng đi sờ súng ngắm hơn.

Lão Lục đã điều tra cặn kẽ quá khứ của Khánh Trần, điều tra lại cũng chẳng tìm thêm được thông tin gì, chỉ có thể xác nhận bằng cách khác.

Nhưng trách nghiệm của lão Lục là bảo vệ an toàn cho Lý Trường Thanh, hắn nhất định phải xác nhận một số việc:

“Khánh Trần, ta muốn xác nhận một số chuyện, ngươi không cần lo lắng gì cả.

Nếu ngươi muốn làm việc bên cạnh bà chủ thì bắt buộc phải như vậy.”

“Ừ, ta hiểu.”

Khánh Trần gật đầu.

Lúc này Khánh Trần đã có quyết định, lí do ban đầu hắn chuyển đến Lý thị vì Nhất nhờ hắn đi gặp mặt, dẫn đến Lý Trường Thanh yêu thích hắn.

Nhưng bây giờ hắn không muốn vì chuyện này mà phải hiến thân, hắn nhất định phải chứng minh thực lực của mình.

Lão Lục dứt khoát dẫn Khánh Trần đến sân bắn tên rồi nói:

“Đây là nơi học bắn tên, vệ sĩ thường không đến đây, nhưng vừa rồi ta thấy thiên phú của ngươi rất tốt, bất kể ngươi dùng súng gì thì chỉ cần bắn thử ba phát là sẽ có thể bắn trúng hồng tâm, nếu ngươi có thể bắn cung giống như bắn súng thì ta sẽ bỏ qua việc này.”

Đầu năm nay, người biết bắn súng thì nhiều, nhưng người biết bắn cung thì rất ít…..Thậm chí rất ít người từng thấy cung tên!

Súng là vũ khí cứu mạng nhưng cung là đồ chơi của quý tộc.

Lão Lục nói:

“Ta cũng không làm khó ngươi, dùng cung chắc chắn sẽ khó hơn dùng súng, mục tiêu cách 50 m, chỉ cần trong ba phát bắn mà ngươi có thể bắn trúng bia, chúng ta sẽ không điều tra lại việc này nữa, bất cứ loại súng đạn gì sau này ngươi dùng ở đây đều tính vào hạn ngạch của ta, hạn ngạch của ta cao hơn rất nhiều so với người bình thường, nếu ngươi luyện súng ở bên ngoài, mỗi viên đạn bắn ra đều tốn mấy trăm nghìn.”

“Tốt.”

Khánh Trần nhẹ nhàng gật đầu, hắn tùy ý lấy một cây cung từ trên giá xuống.

Lão Lục cũng cầm một cây:

“Ta biểu diễn cho ngươi một lần, làm sao để giương cung rồi bắn tên, mọi thứ còn lại đều phụ thuộc vào ngươi.”

Nói xong, hắn giương cung rồi buông tay, mũi tên thon dài vút một tiếng rồi cắm vào hồng tâm.

Khánh Trần kinh ngạc nhìn lão Lục, hắn không ngờ người phụ trách an toàn cho Lý Trường Thanh lại đa tài như vậy, cái gì cũng biết chơi.

“Hắc hắc.”

Lão Lục nhìn biểu cảm của hắn cười nói:

“Ngươi cũng không cần hâm mộ ta, trăm hay không bằng tay quen.”

Khánh Trần nhớ lại động tác của lão Lục, hắn trực tiếp kéo cung rồi bắn ra một mũi tên.

Mũi tên kia bay vụt lên không trung rồi nhẹ nhàng rơi ra ngoài bia ngắm.


Chương 509:

Nhưng mà Khánh Trần không suy nghĩ nhiều, hắn lại rút ra một cây mũi tên, hai ngón tay nhẹ nhàng đặt lên trên dây cung rồi kéo về phía sau, hắn nín thở bắn ra một mũi tên.

Vút một tiếng, mũi tên lại bắn ra lần nữa.

Giờ phút này, lão Lục rõ ràng cảm nhận được khí chất của Khánh Trần đã thay đổi, hắn không thể nói rõ thứ này đã thay đổi như thế nào, nhưng lại cảm thấy Khánh Trần trở thành một người đã nắm chắc tất cả mọi thứ trong tay.

Bụp một tiếng, mũi tên thứ hai của Khánh Trần bắn trúng bia.

Lão Lục trợn mắt há hốc mồm, muốn bắn cung vào mụch tiêu cách 50 m còn khó hơn nhiều so với bắn súng, vì quỹ đạo của đường đạn sẽ thẳng tắp trong 50 m, nhưng quỹ đạo của tên bắn lại không phải như vậy.

Lúc này lão Lục còn phát hiện ra một chi tiết, khi Khánh Trần kéo cung, cơ thể của hắn hơi nghiêng về phía trước, đây là động tác không tiêu chuẩn nhưng lại rất giống tư thế của hắn.

Nhưng vì lão Lục bị thọt nên mới đứng như vậy, không ngờ Khánh Trần lại học cả động tác này.

Lúc này hắn đã hoàn toàn tin Khánh Trần thật sự là một thiên tài học tập, hắn vội vàng chỉnh lại tư thế:

“Tư thế của ngươi không đúng, trọng tâm cơ thể hẳn phải ngửa ra sau một chút, như vậy mới có thể đứng vững, vì ta bị thọt chân nên mới làm như vậy, ngươi không cần học theo…..”

“Bảo sao ta lại cảm thấy hơi khó chịu.”

Khánh Trần thầm nói, hắn lại kéo cung lần nữa, mũi tên thứ ba này đã bắn trúng vào hồng tâm.

Không chỉ như vậy, Khánh Trần lại tiếp tục thành thạo kéo cung rồi liên tiếp bắn ra bảy mũi tên, tất cả đều trúng hồng tâm.

Khánh Trần nhìn về phía lão Lục:

“Trăm hay không bằng tay quen.”

Lão Lục: “…..”

Lần này hắn đã thật sự tin, Khánh Trần có thể thành thạo sử dụng súng nhanh như vậy là nhờ thiên phú.

“Ta sẽ giữ lời, sau này ngươi dùng súng đạn gì ở đây đều tính vào hạn ngạch của ta, cho dù hạn ngạch mỗi tháng có bị dùng hết thì ta cũng sẽ không nhíu mày, vì động tác này không phải của đàn ông.”

Lão Lục đau lòng nói.

“Vậy bây giờ ta có thể luyện súng bắn tỉa được chưa?”

Khánh Trần hỏi.

“Có thể.”

Lão Lục thở dài rồi nói:

“Chờ đến khi ngươi quen dùng súng thường thì ta sẽ dẫn ngươi đi.

Mặc dù ngươi có thể học rất nhanh, nhưng ngươi không nên nóng vội, tỷ lệ những người bình thường sử dụng súng thường cao hơn nhiều so với sử dụng súng bắn tỉa.”

“Cảm ơn Lục ca.”

Khánh Trần nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng, hắn đã biết lão Lục không phải người xấu, ít nhất thì hắn không cố ý làm khó mình.

Mà lão Lục thì tự nhủ trong lòng, thiếu niên này luôn giữ được bình tĩnh như vậy.

Hắn nhớ lại trận đấu đêm qua, đúng vậy, tố chất tâm lý của thiếu niên có thể đánh bại cấp Lục Địa Tuần Hành trong lồng bát giác tất nhiên sẽ rất mạnh mẽ.

Thật ra trước kia lão Lục từng nghĩ việc Khánh Trần gia nhập vào đội vệ sĩ sẽ chẳng mang lại tác dụng gì, dù sao thì vệ sĩ cũng khác với võ sĩ.

Nhưng bây giờ, đối phương đã bổ sung khuyết điểm không biết dùng súng của hắn.

Lão Lục nhớ lại quãng thời gian luyện súng gian khổ trước kia mà tự nhủ trong lòng, thiên phú giữa người với người trên thế giới này sao lại chênh lệch lớn như vậy.

Hắn dẫn Khánh Trần quay lại khu bắn súng:

“Ngươi tự đi xem đi, cần gì thì cứ nói cho ta biết.”

“Lục ca, ngươi có thể đem tất cả các loại súng ra cho ta thử một lần được không, mỗi khẩu súng đều cần năm hộp đạn.”

Khánh Trần nói.

Nếu lão Lục muốn đợi đến khi hắn quen dùng tất cả các loại súng thường rồi mới có thể sờ đến súng ngắm, vậy hắn sẽ đi làm quen cho đối phương xem.

Lão Lục vô cùng kinh ngạc:

“Mặc dù hạn ngạch của ta rất nhiều, nhưng sao ngươi lại phung phí vậy?”

“Ta không phung phí.”

Khánh Trần lắc đầu nói:

“Chắc chắn sẽ có tác dụng.”

Ngay sau đó, lão Lục sai người ta mang tới hai chiếc xe tải chở súng, trên thùng xe rực rỡ muôn màu cái gì cũng có.

Khánh Trần lấy ra từng khẩu rồi thử bóp cò, trong lòng hắn đang yên lặng suy nghĩ cái gì đó.

Hôm nay là ngày làm việc nên có khá ít vệ sĩ đến đây luyện tập, mấy nhân viên công tác và cả lão Lục đều đứng một chỗ giúp hắn thay hộp đạn.

Mà Khánh Trần thì như một cỗ máy lạnh băng đang liên tục nổ súng, không thèm quan tâm bàn tay của mình đã bị lực phản chấn chấn làm đau nhức, hắn vẫn không dừng lại.

Thời gian dần trôi qua, trên mặt đất bên cạnh Khánh Trần đã rải rác nhiều vở đạn đến nỗi không thể đếm nổi là bao nhiêu nữa.

Nhân viên công tác thỉnh thoảng liếc nhìn hắn rồi tự nhủ trong lòng, không biết gương mặt lạ này đến từ chỗ nào, hắn đến đây chỉ để lãng phí đạn dược sao?

Nhưng Khánh Trần đang dùng hạn ngạch của lão Lục nên họ cũng không dám nói gì.

Theo lệ thường, vệ sĩ bình thường sẽ không có quyền điều phối nhiều đạn dược và súng ống như vậy.


Chương 510: Tập Bắn

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

Lúc này, lão Lục vẫn luôn cảm thấy có gì đó không bình thường, hắn vừa ngồi lắp những viên đạn vàng óng vào hộp đạn vừa yên lặng quan sát Khánh Trần.

Nhưng vào lúc này, sau khi lão Lục thấy Khánh Trần thử hơn 30 khẩu súng ngắn thì đột nhiên đứng dậy nói:

“Ngươi nhắm mắt lại.”

Khánh Trần bình tĩnh nhắm mắt lại.

Lão Lục tiện tay lấy một khẩu súng ngắn từ trên giá súng xuống rồi hướng phía bia ngắm bóp cò.

Các nhân viên làm việc kinh ngạc nhìn mọi chuyện, họ không biết lão Lục muốn làm gì.

Lão Lục đột nhiên hỏi:

“Ta đang dùng súng gì?”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Xích Hà-021, đường kính 7.62 mm, hộp đạn có 12 viên.”

Lão Lục lại bắn bằng một khẩu súng khác:

“Bây giờ thì sao?”

“Đại Mạc-001, đường kính 5. 42 mm, hộp đạn có 17 viên.”

Lão Lục lại liên tục đổi bốn khẩu súng khác, nhưng Khánh Trần chỉ cần nghe tiếng súng đã có thể nói chính xác những thông tin liên quan đến khẩu súng đó.

Lần này đến lượt các nhân viên phải kinh ngạc, nếu không phải lão Lục đang phối hợp với thiếu niên này để diễn kịch thì thiếu niên này thật kinh khủng.

Vừa rồi lão Lục mới nói với họ, người đang luyện súng hôm nay chưa hề động tới súng bao giờ, nhưng bây giờ hắn đã có thể nghe tiếng súng nổ để phân biệt từng loại súng.

Lão Lục đã hiểu được ra vấn đề hắn vừa thắc mắc:

“Vừa rồi ngươi đang ghi nhớ những thứ này sao?”

“Ừ.”

Khánh Trần gật gật đầu:

“Lục ca dặn ta phải làm quen với súng thường, ta thấy lời ngươi nói cũng rất có lý, nếu trong thực chiến mà biết được kẻ địch đang dùng súng gì thì chúng ta có thể biết rõ khoảng cách đối phương có thể nổ súng, biết hộp đạn của hắn còn bao nhiêu viên, từ đó có thể tính toán được thời gian hắn đổi hộp đạn.”

Nếu bị người khác tính được thời gian đổi đạn hộp trên chiến trường thì ngươi chết chắc rồi, những người đã từng lên chiến trường đều biết rõ, thời gian đó được gọi là khoảng trống hỏa lực, đó là thời gian nguy hiểm nhất mà họ phải đối mặt.

Lão Lục đã bó tay rồi, hắn tự nhủ trong lòng, ta bảo ngươi làm quen với súng thường nghĩa là muốn ngươi đi tìm hiểu xem chúng dùng như thế nào, chứ không phải bảo ngươi làm quen đến mức độ này!

Làm gì có ai mới làm quen với súng đã có thể nghe tiếng súng để phân biệt được loại súng?

Không phải mọi người đều nghĩ việc làm quen với súng nghĩa là tìm hiểu cách dùng súng hay sao?

Trái tim của lão Lục như bị thứ gì đó làm nghẹn lại.

Lúc này Khánh Trần mới khiêm tốn nhìn lão Lục để hỏi ý kiến:

“Lục ca, không phải ngươi cũng từng làm quen với súng sao, có phải ta đã bỏ sót thứ gì không?”

“Khụ khụ.”

Lão Lục kiên trì nói:

“Khi làm quen với súng ống mà có thể nghe tiếng súng để phân biệt loại súng là rất tốt, nhưng những cao thủ thực sự trong thực chiến sẽ không để ngươi tìm được khoảng trống hỏa lực của họ, họ sẽ luôn thay phiên nhau nổ súng và nhờ đồng đội phía sau thay hộp đạn.

Thậm trí một số người còn sử dụng súng được cải tạo riêng, ví dụ như việc cải tạo hộp đạn dài hơn.

Nếu khi đó ngươi vẫn dựa vào kinh nghiệm để tìm khoảng trống hỏa lực của họ thì ngươi sẽ chết rất nhanh.”

Khánh Trần chăm chú lắng nghe rồi gật đầu:

“Lục ca nói rất đúng.”

Những nhân viên công tác đứng cạnh đã không nghe nổi nữa, lão Lục toàn nói những tình huống hiếm khi xảy ra để lừa người mới, những câu đầu vẫn còn đúng sự thật, nhưng những câu sau đã sai hết rồi: Những nhân vật trong tiểu thuyết thường thích dùng súng cải tiến, nhưng thực tế thì việc cải tiến súng sẽ làm ảnh hưởng đến tính ổn định của khẩu súng.

Cho nên những tay súng chuyên nghiệp thật sự sẽ không chọn những khẩu súng đặc biệt, thay vào đó thì họ sẽ chọn dùng những loại súng mà bản thân đã dùng nhiều lần, thứ mà những cao thủ trong thực chiến muốn tránh nhất là chuyện ‘ngoài ý muốn’.

Họ chắc chắn sẽ không cải tạo súng, nhưng có lẽ sẽ cải tạo lại viên đạn một chút.

C ác nhân viên ở đây cũng muốn lão Lục có thể khiến người này bớt kiêu ngạo nên mới không vạch trần.

Lúc này, lão Lục nói tiếp:

“Những gì ta vừa nói đều rất quan trọng, nhưng nó lại không phải điều quan trọng nhất, thứ quan trọng nhất khi làm quen với súng là cái gì? Chính là cảm giác súng. .

Khi ngươi cầm một khẩu súng trong tay thì mới biết nó nặng bao nhiêu, từ đó ngươi mới có thể điều chỉnh sức mạnh của cơ bắp ở cánh tay để nhắm bắn chính xác mục tiêu.

Ví dụ đơn giản như thế này, khi ngươi định cầm một bao gạo nặng 20 cân nhưng ngươi lại nghĩ nó chỉ nặng 15 cân, khi đó ngươi có thể bắn trúng mục tiêu không?”

“Ừ.”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi đột nhiên cầm lấy một khẩu súng ngắn rồi lập tức bóp cò, viên đạn bắn trúng vào hồng tâm:

“Ta cũng đang làm quen với thứ Lục ca vừa nói.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box