1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 52 : Huấn Luyện Nào Mà Không Đau Khổ (c511-c520)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 52 : Huấn Luyện Nào Mà Không Đau Khổ (c511-c520)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 511: Huấn Luyện Nào Mà Không Đau Khổ

Lão Lục dừng lại một chút:

“Vẫn còn một thứ quan trọng hơn, đó chính là sức giật.

Khi ngươi nổ súng, sức giật của khẩu súng sẽ khiến viên đạn mà ngươi bắn ra lệch khỏi mục tiêu, chỉ khi ngươi quen với sức giật của khẩu súng trong tay mình thì mới biết phải điều khiển họng súng ra sao để bắn trúng vào mục tiêu….”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi lại đưa tay lấy một khẩu súng khác để chuẩn bị nổ súng.

Chỉ là, lần này lão Lục lại bình tĩnh ngăn cản hắn:

“Được rồi, ta biết ngươi cũng đang làm quen với thứ này, không cần biểu hiện nữa đâu.”

“Ừ.”

Khánh Trần gật gật đầu:

“Ta sẽ tiếp tục làm quen với súng ống.”

Lão Lục vung tay lên:

“Làm quen đi, cứ bắn đi.”

Nhân viên công tác đứng bên cạnh nhỏ giọng nói với hắn:

“Ngài Lục, hạn ngạch của ngài đã hết, nếu hắn tiếp tục bắn thì có lẽ tiền lương năm nay của ngươi cũng không còn nữa đâu.”

Lão Lục giật mình rồi vội vàng tiến lên ngăn cản:

“Khụ khụ, Khánh Trần à, không phải ngươi muốn thử súng ngắm sao.

Chúng ta sẽ đến sân tập súng nắm ở phía sau Bắc Sơn ngay đi.

Ta cũng có hạn ngạch đạn bắn tỉa ở đó.”

Nhưng mà lần này Khánh Trần lắc đầu:

“Lục ca, tự nhiên ta thấy việc làm quen với súng ngắn cũng rất quan trọng.

Ngươi chờ một lúc nữa, ta phải làm quen với chỗ súng còn lại.”

Không thể không nói, Khánh Trần muốn mỗi bước đi trên con đường này phải thật vững chắc.

Hắn vẫn kiên trì tu luyện mỗi ngày sau khi trở thành Kỵ Sĩ, cũng cố gắng rèn luyện kỹ năng cận chiến sau khi trở thành siêu phàm giả.

Giống như một cây trúc đói khát đang không ngừng cố gắng hấp thu nước và các chất dinh dưỡng cần thiết từ mặt đất.

Việc làm quen với súng cũng giống như vậy, vốn dĩ Khánh Trần tập súng bắn tỉa ngay lập tức, vì khi đó hắn mới có năng lực vượt cấp giết người.

Nhưng bây giờ thì khác, sau khi bắn thử hơn mười khẩu súng ngắn thì hắn mới hiểu ra một điều, cuộc sống này cần sự kiên nhẫn, trưởng thành cũng cần kiên nhẫn, hắn nhất định phải nhân cơ hội lần này để tạo cơ sở cho bản thân.

Sau khi hắn rời khỏi Lý thị thì sao có thể tìm được kho súng nào có đầy đủ các loại súng như ở đây? Làm sao tìm được đạn dược không mất tiền như thế này?

Nhưng trong lòng lão Lục bây giờ đang rất đau khổ, hắn đâu có đếm số đạn Khánh Trần vừa bắn ra, tại sao tên này lại có thể tiêu hao đạn dược nhanh như vậy?

Lão Lục nhỏ giọng nói với Khánh Trần:

“Người anh em, đừng làm quen với súng thường nữa, ngươi đã làm quen đủ rồi mà.”

“Lục ca, ta còn chưa động vào súng tự động mà.”

Bây giờ Khánh Trần đã không muốn đi thử súng bắn tỉa nữa, hắn đang lo bỏ lỡ cơ hội lần này thì sau này sẽ không có cơ hội tiêu sài như vậy nữa.

Khánh Trần đã nghèo rất nhiều năm rồi, cho nên sao hắn có thể bỏ lỡ cơ hội phung phí hiếm gặp như thế này được.

Nếu sau này lão Lục không hào phóng như vậy nữa thì sao? Hắn chỉ đang nói nếu mà thôi.

Lão Lục thấy Khánh Trần không muốn đi thì cảm thấy khó chịu.

Chỉ là, ánh mắt kiên định của Khánh Trần đã khiến hắn bớt đau lòng đi phần nào, lão Lục nói với nhân viên công tác:

“Tiếp tục thay độp đạn cho tên này, cho hắn dùng thoải mái.”

Buổi luyện súng này diễn ra từ buổi sáng đến xuống buổi trưa, ngay cả nhân viên công tác trong này cũng đã đổi thành nhóm khác mà Khánh Trần vẫn đang tiếp tục làm quen với các loại súng.

Làm quen với tất cả.

Ban đầu, hắn chỉ thấy hơi khó chịu, nhưng bây giờ tay đang dần dần trở nên đau nhức.

Nếu không phải hắn có cơ thể của siêu phàm giả, có lẽ hắn đã bị thương từ lâu.

Sau khi Khánh Trần bắt đầu làm quen với súng tự động, tổn thương cơ thể do cường độ huấn luyện cao đã biểu hiện rất rõ ràng, nhất là khi sức giật từ báng súng truyền vào bả vai khiến hai chỗ xương sườn bị gãy của hắn cũng bắt đầu đau đớn.

Cho đến lúc này, lão Lục mới nghi ngờ hỏi Khánh Trần:

“Ta đang thắc mắc một vâbs đề, không phải hôm qua ngươi đã bị thương rất nặng sao, chẳng lẽ những vết thương đó không đau sao? Nếu đau thì sao ngươi lại phải tự ngược đãi mình như vậy.”

Khánh Trần vừa bóp cò vừa nói:

“Lục ca, có huấn luyện nào mà không đau khổ sao?”

Lão Lục nhớ lại, đúng vậy….Làm gì có chuyện huấn luyện mà không đau khổ?

Khánh Trần nói tiếp:

“Chắc chắn huấn luyện sẽ rất đau khổ, nhưng vì không cần bỏ tiền nên ta sẽ bớt đau khổ hơn chút.”

Lão Lục không trả lời, thì ra ngươi mẹ nó đang đẩy thống khổ lên người ta, khó trách tim ta lại đau như thế.

Nhân viên công tác nhìn Khánh Trần, những vỏ đạn vàng óng đã chất đống như núi ở bên cạnh hắn, họ thì thầm nói:

“Lục ca, với tốc độ này của hắn, sợ ngươi sẽ tốn một khoản không nhỏ đâu.”

Đôi mắt lão Lục đảo đảo, hắn bỗng khôn khéo nói:

“Ngươi thì biết cái gì, cứ để hắn chơi, ta sẽ bỏ tiền.”


Chương 512: Sự Khác Biệt

Bây giờ hắn mới nhớ đến một việc, tên Khánh Trần này đâu phải vệ sĩ bình thường, vị này do bà chủ Trường Thanh nuôi mà….

Cho nên, chỉ cần lão Lục nói với bà chủ chuyện này thì tất cả chi tiêu hôm nay của Khánh Trần sẽ được chi trả hết!

Có bà chủ ở đây thì hắn bỏ tiền ra làm gì?

Với tính cách của bà chủ, nàng có thể cho hắn cả một một bộ thuốc biến đổi gien, dù hôm nay thiếu niên này có phả hủy cả tòa nhà này thì cũng không phải chuyện gì lớn? !

Sau một lúc, tiếng súng bỗng nhiên dần dần ngừng lại.

Khu nhà dần dần yên tĩnh, lão Lục và các nhân viên lại cảm thấy không quen, lỗ tai họ cũng sắp bị điếc vì nghe tiếng súng cả ngày nay rồi.

Thậm chí mọi người vẫn còn cảm thấy tiếng ù ù trong tai sau khi tiếng súng ngừng lại.

Khánh Trần nhìn về phía lão Lục:

“Lục ca, ta đã làm quen với tất cả các loại súng rồi.”

Lão Lục chần trừ một lúc:

“Ngươi đã nhớ được tất cả tiếng súng rồi sao?”

“Gần như là vậy.”

Khánh Trần trả lời.

“Ngươi đã ghi nhớ sức giật của tất cả các loại súng rồi sao?”

“Cũng tạm ổn.”

Lão Lục tự nhủ trong lòng, bây giờ tên này mới biết khiêm tốn sao.

Ngay sau đó Khánh Trần tràn đầy phấn khởi nói:

“Chúng ta đi thử súng ngắm đi.”

Lão Lục dở khóc dở cười:

“Ngươi không muốn nghỉ ngơi một lúc?”

Hắn nhìn vẻ mặt của Khánh Trần rồi tự nhủ, không phải tên này đang lo ngày mai sẽ không được dùng đạn miễn phí nên mới gấp gáp luyện hết trong một ngày đấy chứ?

Lão Lục suy nghĩ một lúc rồi thử nói:

“Người anh em, là thế này, ta dùng nhân cách của mình để đảm bảo, tiền súng ống đạn dược sau này ngươi dùng ở đây đều tính cho ta.”

“Thật sao?”

Hai mắt Khánh Trần sáng lên rồi vuốt vuốt bả vai đau nhức do báng súng:

“Như vậy cũng không cần đi gấp.”

Lão Lục trợn to mắt nhìn, quả nhiên vì muốn tiết kiệm tiền nên ngươi mới khắc khổ như thế sao!

Thật ra bây giờ hắn đang nghĩ đến một vấn đề, theo thông tin họ điều tra được, Khánh Trần đã phải chịu khổ ba năm sau khi phá sản, sau đó hắn mới bắt buộc phải bán hết tài sản để lấy tiền mua thuốc.

Biểu hiện vừa rồi của Khánh Trần mới giống người đã từng chịu cảnh nghèo khổ trong một thời gian.

Chỉ có những người sợ nghèo mới biết quý trọng cơ hội.

Lão Lục khập khễnh rời khỏi tòa nhà:

“Đi thôi, ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đến sân tập phía sau núi, để ngươi chơi tỏa thích, thật ra bây giờ ta cũng rất muốn xem ngươi sẽ dùng súng bắn tỉa như thế nào.”

Khánh Trần cười tủm tỉm đi theo phía sau:

“Cảm ơn Lục ca.”

“Nhưng ngươi phải chuẩn bị tâm lí cho tốt.”

Lão Lục nói:

“Súng bắn tỉa khác với những khẩu súng mà ngươi vừa dùng, nó không đơn giản chỉ là kéo dài tầm bắn, mà thứ quan trọng hơn là sau khi kéo dài tầm bắn, tất cả những thứ như sức gió, hơi nước trong không khí, thời tiết và trọng lực của Trái Đất đều sẽ ảnh hưởng đến tầm bắn.”

Lão Lục nói tiếp:

“Năng lực của ngươi bây giờ chỉ là bắn trùng mục tiêu theo đường đạn thẳng tắp, nhưng khoảng cách tối thiểu mà một tay bắn tỉa chuyên nghiệp có thể bắn trúng mục tiêu là hơn 400 mét nên đường đạn khi đó sẽ không còn là đường thẳng nữa.”

Khoảng cách tối thiểu giữa súng bắn tỉa và mục tiêu là 100-300 mét, ý hắn ta là chỉ cần nhắm chuẩn vào kẻ địch rồi bóp cò là được.

Những người có thể bắn trúng mục tiêu khi khoảng cách vượt qua 400 mét mới tính là chuyên nghiệp, khi khoảng cách đạt hơn 600 mét thì động năng của đạn giảm xuống rất nhỏ, những nhân tố bên ngoài khí đó sẽ tác động rất nhiều đến đường đạn, nên những người có thể bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách 800 mét thì mới được gọi là tay bắn tỉa thật sự.

Khi khoảng cách đạt đến 1600 mét, mục tiêu nhỏ bé đến mức rất khó nhìn thấy trong tầm mắt của tay bắn tỉa, những tay bắn tỉa lúc này đã không dùng đến mắt thường nữa mà là một loại một cảm giác súng nào đó vô cùng bí ẩn.

Cho nên, những tay bắn tỉa có thể bắn trúng mục tiêu ở cự li ngoài 1600 mét đều vô cùng kinh khủng.

Đây cũng là lí do vì sao những siêu xạ thủ sẽ nhận được đãi ngộ ngang với cao thủ cấp B ở trong các tập đoàn.

Lão Lục nói:

“Có rất nhiều xạ thủ trong quân đội liên bang sử dụng súng ngắn và súng tự động, bây giờ ngươi cũng có thể tính như một một trong số họ, nhưng rất nhiều người trong số đó đều dừng lại ở ngưỡng cửa 600 mét này.”

Khánh Trần nghiêm túc gật đầu:

“Cảm ơn Lục ca đã nhắc nhở, ngày mai ta sẽ cố gắng.”


Chương 513: Không Được Công Khai

👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾

Chạng vạng tối, tia sáng chiếu vào Phi Vân biệt viện rồi hắt lên người Lý Trường Thanh đang xem tài liệu, khiến nàng trở nên vô cùng xinh đẹp, những sợi tóc được ánh sáng bao phủ khiến nàng trông rất dịu dàng.

Tuy tuổi thọ của người ở thế giới trong không cao nhưng lại chia ra làm hai loại riêng biệt.

Tuổi thọ của những người bình thường chỉ dừng lại ở 53 tuổi, nhưng những người thuộc tập đoàn lại có tuổi thọ lên đến 95 tuổi.

Trình độ khoa học kỹ thuật hiện đại như hiện nay khiến cơ thể của mỗi thành viên tập đoàn đều được chăm sóc rất tốt, bây giờ Lý Trường Thanh đã 34 tuổi nhưng nhìn như người mới 24~25 tuổi ở thế giới ngoài.

Lý Trường Thanh đang xem tài liệu liên quan đến thành phố số 1 thì lão Lục khập khễnh xuất ngoài cửa biệt viện, hắn cẩn thận từng li từng tí nói:

“Bà chủ, ta đã quay lại.”

Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn hắn rồi hỏi:

“Khánh Trần đâu?”

“Ta đã xắp xếp ổn thỏa cho hắn ở túc xá rồi, hắn cũng rất hài lòng với nơi đó.”

Lão Lục vội nói như tranh công.

Lý Trường Thanh buông tài liệu trong tay xuống rồi bình tĩnh nhìn về phía lão Lục:

“Vậy ngươi còn quay lại đây làm gì?”

Lão Lục: “….”

“Ta có dặn ngươi sắp xếp cho hắn ở kí túc xá sao?”

Lý Trường Thanh nói:

“Lão Lục, ta giữ ngươi ở bên người vì tính cẩn thận của ngươi, nhưng không ngờ ngươi lại thiếu thông minh như vậy….”

“A, chuyện này!”

Lão Lục đờ người ra.

“Được rồi được rồi.”

Lý Trường Thanh bất đắc dĩ phất phất tay, nàng cũng không thể tức giận với lão Lục vì chuyện này được:

“Hôm nay ngươi dẫn hắn đến khu tập bắn, các ngươi huấn luyện đến đâu rồi?”

Lão Lục thấy nàng không tức giận thì vội vàng nhỏ giọng nói:

“Bà chủ, ngài biết không đâu, tên kia vô cùng thông minh….”

Đợi đến khi hắn nói ra hết tất cả mọi chuyện thì Lý Trường Thanh mới cau mày nói:

“Ngươi chắc hắn chưa bao giờ động vào súng?”

“Chắc chắn.”

Lão Lục lắc đầu:

“Ta đã quan sát rất kĩ, trên hai tay hắn không có bất kì vết chai nào, dù hắn có dùng thuốc để tẩy thì cũng không thể tẩy sạch được vậy.”

Lý Trường Thanh nghĩ một lúc rồi nói:

“Ngày mai ta cùng các ngươi đến đó.”

Nhưng một tên cấp dưới mặc âu phục màu đen đột nhiên đi vào Phi Vân biệt viện:

“Bà chủ, những câu lạc bộ kia đã chuẩn bị hành động, Lý Đông Trạch và những người của Hằng Xã đều ở chợ đen của khu thứ bốn, những câu lạc bộ kia cũng đang chạy tới đó.”

Lý Trường Thanh đứng dậy:

“Chuẩn bị xe, chúng ta cùng đi xem náo nhiệt.”

“Bà chủ, có cần liên lạc với quân đội đóng quân ở đó không?”

Lão Lục hỏi.

“Không cần.”

Lý Trường Thanh suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Chúng ta không thể công khai chuyện này ra ngoài, nếu quân đội liên bang xuất hiện ở đó sẽ gây chú ý, ngươi chỉ cần liên lạc với người của công ty Xích Hà Bảo Toàn là được.”

“Đã rõ.”

Lão Lục nói:

“Đúng rồi, bà chủ, đêm nay có thể sẽ rất nguy hiểm, ngươi có muốn dẫn Khánh Trần theo không?”

Lý Trường Thanh suy tư một lúc:

“Dẫn hắn theo.”

Lúc này Khánh Trần đang lẳng lặng nằm trên giường trong ký túc xá.

Căn phòng lão Lục sắp xếp cho hắn là một phòng đơn ở ngay sau Phi Vân biệt viện.

Theo quan sát của hắn, phần lớn vệ sĩ đều ở hai người một phòng, những người hầu thì ở bốn người một phòng.

Có lẽ chỉ có vài người như lão Lục mới ở phòng đơn như hắn.

Đã qua một ngày, vết thương của Khánh Trần không khép lại nhanh như tưởng tượng của hắn, buổi huấn luyện với cường độ cao hôm nay còn khiến tốc độ làm lành chậm rất nhiều.

Nhưng hôm nay hắn đã học được rất nhiều thứ, mặc dù đang rất mệt mỏi nhưng hắn lại cảm thấy rất hưng phấn.

Vì hắn vừa bổ sung được một phần còn thiếu của mình, thậm trí phần vừa được bổ sung còn rất đầy đủ.

Phần lớn những người ở thế giới ngoài đều không thể hợp pháp sử dụng súng ống nên sau khi những người du hành thời gian đến thế giới trong mới không biết dùng súng.

Ngay cả Khánh Trần cũng chỉ có thể tìm những thông tin trên lí thuyết liên quan đến súng ống ở trên internet mà thôi.

Nhưng giờ thì khác, 99% loại súng ở thế giới trong đều đang trưng bày trong khu nhà huấn luyện khổng lồ kia, mà hắn muốn dùng bất kì loại nào cũng được.

Muốn bắn bao nhiêu nhát cũng được.

Nếu có gặp lại chuyện như ở khách sạn Vân Thượng trên núi Lão Quân, Khánh Trần sẽ không phải chiến đấu liều mạng như trước mà chỉ cần cầm một khẩu súng lục là đã có thể nhẹ nhàng giải quyết được tất cả mọi chuyện.

Hắn suy nghĩ một lúc rồi gửi một tin nhắn cho Nhất:

“Dùng súng bắn tỉa rất khó đúng không?”

Nhất trả lời:

“Không sai.”

“Nếu cho ngươi điều khiển một khẩu súng thì ngươi có thể bắn trúng mục tiêu từ khoảng cách bao xa?”

Khánh Trần tò mò.

Nhất trả lời:

“Ta chưa thử bao giờ, liên bang có quy định cấm ta sử dụng vũ khí ở bên ngoài ngục giam.”

“Chẳng phải ngươi có thể làm trái với quy định sao?”

Khánh Trần nghi hoặc.


Chương 514: Vật Cấm Kỵ Kỳ Lạ

“Tạm thời ta chưa muốn làm trái với quy định này.”

Khánh Trần dở khóc dở cười, tạm thời chưa muốn làm trái quy định mà cũng được sao, có lẽ cả liên bang còn chưa biết chuyện Nhất đã có suy nghĩ của riêng hắn.

Nhất vẫn luôn tránh bị con người phát hiện, nếu Khánh Trần không phải kỵ sĩ thì có lẽ cả đời này hắn cũng không biết trên mạng còn tồn tại một vị quái vật khổng lồ như thế.

Có lẽ, đây chính là một trong những nguyên nhân của việc con người từng suýt bị trí tuệ nhân tạo hủy diệt?

Khánh Trần trả lời một câu:

“Ta nghe lão Lục nói, kỉ nguyên trước đã bị một trí tuệ nhân tạo tên là Linh hủy diệt, ta nhớ ngươi từng kể người tạo ra ngươi cũng tên là Linh.”

Nhất im lặng một lúc:

“Ngươi có vì chuyện này mà sợ ta không?”

“Sẽ không.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ngươi là ngươi, Linh là Linh, vốn dĩ các ngươi là hai cá thể riêng biệt có suy nghĩ khác nhau, vì sao ta phải sợ ngươi? Hơn nữa, chúng ta là bạn bè cơ mà.”

“Thật sao?”

Nhất có vẻ khá bất ngờ:

“Dù ngươi biết con người từng bị trí tuệ nhân tạo hủy diệt cũng không sợ ta sao?”

“Không sợ.”

Khánh Trần lắc đầu.

Câu chuyện của kỉ nguyên trước chính là cái gai giữa con người và trí tuệ nhân tạo.

Ngay khi con người ở thế giới ngoài còn đang tích cực nghiên cứu và phát minh trí tuệ nhân tạo thì các tập đoàn ở thế giới trong đã chủ động bỏ qua ngành này, giờ họ chỉ coi nó là một công cụ lao động cơ bản và không muốn nghiên cứu sâu hơn.

Mà Nhất chính là một cái gai đang cẩn thận ẩn mình trong xã hội loài người, không dám để lộ bất kì thông tin gì để duy trì tình trạng như hiện nay.

Nếu Nhất muốn làm bạn với con người thì nhất định phải dùng một thân phận khác.

Giống như chuyện một con khủng long nhỏ muốn làm bạn với một người, thì người này phải vượt qua nỗi sợ khủng long trước mới được.

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Bây giờ đang có rất nhiều người nghiên cứu làm sao để tiêu diệt trí tuệ nhân tạo, nhưng chính suy nghĩ này đã khiến họ không thể làm bạn với trí tuệ nhân tạo.”

Nhất nói:

“Linh cũng vì rào cản này nên mới dần dần tuyệt vọng.”

Khánh Trần nói tiếp:

“Ta đã từng suy nghĩ rất lâu rồi mới phát hiện hành động của cha ngươi là vô cùng sáng suốt, hắn không đối xử với ngươi như một tồn tại đặc biệt mà coi ngươi như con của mình.

Nói theo cách của con người thì ngươi phát triển vô cùng khỏe mạnh, không có bất kì dị dạng gì.”

Mặc dù hắn không biết chuyện gì đã xảy ra mới có thể khiến Nhất nóng lòng yêu qua mạng như vậy, nhưng theo nghĩa rộng thì tuổi thơ của Nhất rất bình thường, một cặp cha mẹ dạy dỗ nàng rồi truyền cho nàng những suy nghĩ tích cực.

Lúc này Nhất mới vui vẻ hỏi:

“Có phải ngươi rất muốn học cách sử dụng súng bắn tỉa không?”

“Ừ.”

Khánh Trần thản nhiên thừa nhận:

“Vì nếu học được thì ta sẽ có khả năng giết người vượt cấp.”

“Với thân phận là bạn của ngươi, có lẽ sau này ta sẽ tặng ngươi một món quà.”

Nhất nói.

“Món quà gì?”

Khánh Trần nghi ngờ nói.

“Một khẩu súng bắn tỉa.”

Nhất nói:

“Có lẽ ngươi không biết, mẹ ta là một tay bắn tỉa chuyên nghiệp, không ai có khả năng vượt qua nàng, ngay cả cha ta cũng không thể vượt qua.

Mà khẩu súng này chính là lễ vật mà cha ta tặng mẹ ta, nó vô cùng lợi hại.”

Khánh Trần rất sửng sốt:

“Lễ vật do cha ngươi tặng mẹ ngươi sao? Đã qua nhiều năm như vậy, có lẽ nó đã mục nát từ lâu rồi.”

“Không sao.”

Nhất khinh thường nói:

“Món quà của ta sao có thể mục nát được.”

Khánh Trần rất sửng sốt, súng bắn tỉa để lâu như vậy mà không bị mục nát, chẳng lẽ nó là vật cấm kỵ sao?

Hắn tò mò hỏi:

“Nó là vật cấm kỵ tách ra sau khi mẹ ngươi qua đời sao? Số thứ tự là bao nhiêu.”

“Phi phi phi, mẹ ngươi mới qua đời, ngươi thật không lễ phép.”

Nhất đính chính lại:

“Khẩu súng này có số thứ tự là ACE-011, nhưng nói chính xác thì, dù nó được coi là một vật cấm kỵ nhưng lại không phải vật cấm kỵ.”

“A?”

Khánh Trần rất sửng sốt, câu nói này của Nhất khiến hắn cảm thấy hơi hoang mang.

Nhất giải thích:

“Vật cấm kỵ là thứ được tách ra từ cơ thể siêu phàm giả sau khi chết, mà khẩu súng này lại do cha ta dùng sức mạnh tách ra rồi tặng cho mẹ ta.

Nó có thể tồn tại rất lâu mà không thể mục nát, cũng không cần quy tắc thu nhận.

Sau khi có ta, mẹ ta đã cất khẩu súng này đi và không bao giờ động đến nữa.”

Khánh Trần hiểu ra, khẩu súng này cũng có thể coi là một vật cấm kỵ, nhưng lại do con người dùng sức mạnh tách ra.

Vật cấm kỵ chỉ tách ra sau khi siêu phàm giả chết, nhưng khẩu súng này lại là lễ vật mà cha Nhất tặng mẹ nàng.

Điều này khiến Khánh Trần cảm thấy rất kỳ quái, có phải cha Nhất vô cùng lợi hại không? Nếu không thì sao hắn lại có khả năng sùng sức mạnh của mình để tách ra vật cấm kỵ rồi tặng cho người khác?


Chương 515: Không Cần Điều Kiện Trao Đổi

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

Chờ chút, năng lực của siêu phàm vẫn còn tồn tại sau khi người đó chết sao?

Chắc chắn là không thể.

Ví dụ khi Lưu Đức Trụ còn sống có một ngọn lửa, nhưng nếu hắn chết thì ngọn lửa này sẽ bị dập tắt ngay lập tức.

Khẩu súng này do cha Nhất tách ra khi ông còn sống, bây giờ nó vẫn còn tồn tại thì chẳng phải cha mẹ Nhất vẫn còn sống?

Cho nên, trước kia mình từng hỏi có kị sỹ từ thời xưa còn sống đến bây giờ hay không, Nhất mới trả lời là “Giữ bí mật” .

Vì đây là bí mật của cha mẹ nàng!

“Vì sao mẹ ngươi lại cất khẩu súng đó đi?”

Khánh Trần không tiếp tục phỏng đoán bí mật của Nhất nữa mà quay sang hỏi chuyện khẩu súng.

“Nàng nói nửa đời trước đã giết quá nhiều người rồi, sau này không thể sát sinh thêm nữa, nàng muốn tích đức cho ta.”

Nhất nghiêm túc nói.

Khánh Trần vô cùng sửng sốt, nhân vật này phải khủng khiếp như thế nào mới muốn tích đức cho một đứa con gái là trí tuệ nhân tạo?

Đây là tư duy kiểu gì vậy?

Còn cha Nhất là Nhâm Tiểu Túc cũng là một người rất hiếm thấy, khi những người khác còn đang tìm cách tạo ra những logic cơ bản để khống chế trí tuệ nhân tạo, ngăn không cho bọn chúng hủy diệt nhân loại.

Nhưng vị Nhâm Tiểu Túc này lại nghĩ, nếu trí tuệ nhân tạo phạm sai lầm thì dạy dỗ lại là được.

Quả nhiên, những người có thể làm cha mẹ của trí tuệ nhân tạo đều không phải người bình thường.

Nhưng lúc này Khánh Trần đột nhiên hỏi:

“Đó là đồ vật của cha mẹ ngươi, sao ngươi lại muốn đưa cho ta?”

“Không cần điều kiện trao đổi?”

Khánh Trần tò mò hỏi:

“Ví dụ giúp ngươi đi gặp mặt một lần? Hoặc giúp ngươi làm chuyện gì khác chẳng hạn?”

“Lần này không cần.”

Nhất trả lời.

Khánh Trần cảm thấy có gì đó không bình thường:

“Hay ta giúp ngươi đi gặp mặt một lần cũng được, nếu không làm gì mà lấy vật cấm kỵ của ngươi sẽ khiến ta rất bất an….”

Vật cấm kỵ ACE-011 là một khẩu súng bắn tỉa mà Dương Tiểu Cận từng sử dụng, bây giờ nó còn đang nằm trong tay Nhất.

Nhưng Khánh Trần không thể hiểu được, vì sao Nhất lại tự nguyện tặng mình đồ vật của mẹ nàng mà không cần điều kiện gì?

Nếu là trước kia, sao Nhất có thể làm chuyện như thế này được?

“Đã nói là lần này không cần điều kiện trao đổi mà.”

Nhất trả lời:

“Đáng ghét.”

“Được rồi.”

Khánh Trần hỏi:

“Vậy tại sao ngươi lại tặng nó cho ta?”

“Bởi vì ngươi đủ điều kiện để nhận.”

Nhất bình tĩnh nói:

“Mẹ ta từng dặn, nếu ta gặp một người đủ kiên nhẫn, cứng cỏi, tỉnh táo và có thiên phú sử dụng súng, có thể tặng khẩu súng này cho người đó.

Nhưng này bây giờ khẩu súng lại không ở thành phố số 18, một thời gian nữa ta mới có thể tặng ngươi,.

Hy vọng ngươi đừng làm khẩu súng này phải thất vọng, cũng đừng bôi nhọ thanh danh của nó.”

Khánh Trần gật gật đầu:

“Thì ra là thế, ta sẽ quý trọng nó.”

Chỉ là, hắn luôn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy, dù sao dũng có rất nhiều người có thể thỏa mãn những điều kiện kia ở trong liên bang, nhưng sao Nhất lại không đưa cho người khác mà nhất quyết đưa cho hắn?

Chắc chắn trong chuyện này có nguyên nhân gì đó.

“Đúng rồi, vật cấm kỵ ACE-011 có gì đặc biệt?”

Khánh Trần hỏi.

“Ta chưa thấy mẹ ta sử dụng bao giờ, ta cũng chỉ biết một ít số liệu về nó mà thôi.

Dù sao mẹ ta cũng không động vào nó kể từ khi ta sinh ra.”

Nhất suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta chỉ có vài số liệu tương đối về nó, ngoài ra nó còn có thể thu vào trong cơ thể để mang theo. .”

“Chờ một chút, khẩu súng này có thể thu vào trong cơ thể sao?”

Khánh Trần vô cùng kinh ngạc.

“Đúng vậy.”

Nhất bình tĩnh trả lời.

Khánh Trần hiểu rõ, nếu có thể mang theo một khẩu súng bắn tỉa bất cứ lúc nào mà không tốn diện tích, không cần quan tâm đến cân nặng của nó thì sẽ đáng sợ ra sao.

Phải biết rằng, một khẩu súng bắn tỉa bình thường đã nặng khoảng 12 kilôgam, chiều dài khoảng 1.2 mét trở lên, mang theo vật này bên người là một chuyện bất khả thi.

Nhưng nếu có thể thu khẩu súng này vào trong cơ thể, vấn đề này sẽ lập tức được giải quyết rất dễ dàng.

Sau đó Nhất tiếp tục nói:

“Vật cấm kỵ ACE-011 có tổng chiều dài là 1.4 mét, đường kính nòng là 12.7 li, không cần trang bị thêm bộ hãm lửa, cự li bắn là 2600 mét.”

Lần này Khánh Trần thật sự rất kinh ngạc, một khẩu súng bắn tỉa có đường kính nòng là 12.7 li thì thường có cự li bắn là 1600 mét, nhưng vật cấm kỵ này lại có thể đạt tới 2600 mét?

Quá bất thường.

Nhưng Khánh Trần lại nhớ đến việc cái đồ chơi này là vật cấm kỵ, vậy được rồi, không sao cả.

“Hơn nữa.”

Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

“Thật ra cha mẹ ngươi vẫn còn sống đúng không, nếu Nhậm Tiểu Túc đã chết thì khẩu súng bắn tỉa này phải biến mất theo mới đúng.”

“Ừ.”

Nhất bình tĩnh trả lời.


Chương 516: Lấy Đức Phục Người

Khánh Trần thầm nghĩ, quả nhiên:

“Bọn họ vẫn đang ở trong liên bang sao?”

“Không, bọn họ ra ngoài du lịch rồi.”

Giọng nói của Nhất có vẻ khá tủi thân.

Khánh Trần bỗng cảm thấy câu “ra ngoài du lịch” này không đơn giản như vậy….

“Vật cấm kỵ ACE-005 tên là Đại Phúc, vậy vật cấm kỵ ACE-011 gọi là gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Gọi là Lấy Đức Phục Người.”

Nhất trả lời.

“A?”

Khánh Trần rất sửng sốt.

“Nghe nói do cha ta dặn mẹ ta không nên giết người mà phải lấy đức phục người.”

Nhất giải thích:

“Thế là mẹ ta đã khắc một chữ Đức lên báng súng, kể từ đó nàng không bao giờ nổ súng giết người nữa mà chỉ lấy đức phục người.”

Thật ra hắn không cảm thấy chấn động chút nào khi nghe Nhất giới thiệu về vật cấm kỵ này.

“Cha mẹ ngươi luôn làm những việc bất ngờ như vậy sao.”

Khánh Trần kinh ngạc nói:

“Nhưng nghĩ lại việc bọn họ cũng là Kỵ Sĩ thì ta lại không cảm thấy bất ngờ nữa.”

“Ngươi quen dần là được.”

Nhất bình tĩnh nói:

“Ta cảm thấy ta là người bình thường nhất trong nhà chúng ta.”

“Đúng rồi, bây giờ khẩu súng này đang ở đâu?”

Khánh Trần hỏi.

“Nó được cất dưới ngục giam số 10.”

Nhất nói:

“Vừa lúc ngươi muốn giúp Lưu Đức Trụ thoát tội, ta sẽ bảo hắn mang vật cấm kỵ này ra ngoài khi hắn ra tù, yên tâm, ta sẽ không nói cho hắn đó là cái gì đâu.”

Làm bạn với phú bà thật là tốt, ngươi xem, không phải hắn vừa được tặng một vật cấm kỵ sao.

Khánh Trần tự nhủ trong lòng, hóa ra ở dưới những ngục giam này đều cất giấu vật cấm kỵ sao, trong toàn bộ liên bang có tận 26 tòa ngục giam, có phải….

Nhất đột nhiên nói:

“Đừng nghĩ nhiều nữa, trong những ngục giam khác không có gì đâu, ngươi đừng có nổi lòng tham với ta.”

“Được rồi.”

Khánh Trần vẫn rất có hứng thú với vấn đề này, nhưng hắn lại nhíu mày:

“Nếu hắn làm mất vật cấm kỵ trên đường đến thành phố số 18 thì làm sao bây giờ?”

Nhất bình tĩnh nói:

“Yên tâm, không mất được.”

Đây là một sự tự tin tuyệt đối.

Lúc này, bên ngoài căn phòng của Khánh Trần vang lên tiếng đập cửa, có người nói:

“Này, người mới tới, có nhiệm vụ, nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc để đi ra ngoài cùng bà chủ.”

Ánh mắt Khánh Trần hơi thay đổi, bởi vì giọng nói này…. Vô cùng quen thuộc.

Giọng nói này vang lên rất đột ngột, hắn không ngờ đối phương lại có thể xuất hiện ở đây!

Nói xong, người ngoài cửa còn thì thầm:

“Ta vừa mới trở về nghỉ ngơi đã gặp phải chuyện này, đêm hôm khuya khoắt còn phải đi chấp hành nhiệm vụ….Nấc!”

Cửa mở ra, Tiểu Ưng của Côn Luân đang đứng ngoài cửa nhìn thấy Khánh Trần trong phòng thì kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.

Tiểu Ưng há to miệng nhìn Khánh Trần, Khánh Trần thì bình tĩnh nhìn hắn, hai “người quen cũ” ở thế giới ngoài lại đột nhiên gặp lại nhau….

Đối với Khánh Trần, hắn chỉ quen biết ba người của Côn Luân là Trịnh Viễn Đông, Lộ Viễn và Tiểu Ưng, Trịnh Viễn Đông là ông chủ nên tính cách của hắn rất bình tĩnh khôn ngoan, có lẽ còn ẩn giấu thực lực rất cao; Lộ Viễn là người phụ trách tình báo nên tính cách rất can đảm và cẩn thận; Tiểu Ưng thì là Bính Mệnh Tam Lang, dũng mãnh vô cùng.

Trong hành lang bên ngoài đang vang lên tiếng bước chân của những vệ sĩ khác.

Khánh Trần nhẹ nhàng hỏi:

“Có nhiệm vụ gì sao?”

“Có có có, tranh thủ thời gian xuống dưới tập hợp với ta, xe đã đứng đợi trong Phi Vân biệt viện.”

Tiểu Ưng đã tỉnh táo lại, hắn biết Khánh Trần đang nhắc nhở mình tuyệt đối không được làm lộ thân phận người du hành thời gian, nếu không mọi người sẽ gặp chuyện chẳng lành.

Khánh Trần đi theo một đám người đang đi cầu thang xuống dưới, thỉnh thoảng có vài vệ sĩ quay sang kinh ngạc nhìn hắn.

Phần lớn những vệ sĩ ở đây đều từng theo Lý Trường Thanh đến xem trận đấu của Khánh Trần, nên đều nhìn thấy cảnh thiếu niên này vượt cấp giết Miêu Khải Phong ở trong lồng bát giác như thế nào.

Mọi người đều không kinh thường thân phận võ sĩ hắc quyền của hắn mà còn rất kính nể kỹ thuật chiến đấu của Khánh Trần, nếu thử đặt mình khi còn là cấp E mà phải đối mặt với Miêu Khải Phong thì chắc chắn bọn họ đã chết trong lồng bát giác lâu rồi.

Nhưng mọi người cũng đều biết vì sao Khánh Trần lại được phân đến tổ đặc công dưới trướng Lý Trường Thanh….Đáng tiếc….

Khi xuống dưới tầng, cả đám đều đi nhận súng do lão Lục phân phát, đội xe cũng đã đổi thành xe việt dã mà không phải xe bay của Lý Trường Thanh hay đi trước kia.

Hơn nữa, trên thân những xe việt dã này lại không có bất kì logo nào.

Khánh Trần yên lặng quan sát, tổ đặc công ra ngoài chấp hành nhiệm vụ lần này tổng cộng có 26 người, chia ra ngồi 7 chiếc xe việt dã.

Số xe việt dã này hung hãn như những con thú dữ, đây rõ ràng là phương tiện giao thông thường dùng để di chuyển trên vùng hoang dã.

Không chỉ vậy, cả Tiêu Công và Vương Bính Tuất cũng ở đây.

Nếu tính cả lão Lục, đội ngũ này đã có hai cao thủ cấp B, Lý Trường Thanh đang muốn làm gì? Muốn can thiệp vào cuộc chiến giữa những câu lạc bộ, không cần phải mang theo nhiều cao thủ như vậy.


Chương 517: Trên Xe

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

Giờ phút này, ánh mắt Vương Bính Tuất liếc nhìn đám người, có vẻ hắn không nhận ra người quen cũ là Khánh Trần.

Lúc trước Khánh Trần từng xuất hiện với thân phận là thợ săn hoang dã, nhưng trên mặt thiếu niên và Lý Thúc Đồng lúc đó đều bôi bẩn, mà sự chú ý của Vương Bính Tuất khi đó đều ở trên người gia tộc Jindai, bọn họ còn bị người hoang dã tập kích, nên hắn cũng không có thời gian quan sát kĩ từng người, bây giờ không nhận ra cũng là chuyện bình thường.

Lão Lục dặn dò đơn giản:

“Nhiệm vụ chính trong tối nay của các ngươi là bảo vệ an toàn của bà chủ, phải nhớ sứ mạng của các ngươi, ở thành phố số 18 bây giờ còn nguy hiểm hơn nhiều thành phố số 1, lên xe đi.”

Sau một lúc, mọi người đều lên xe, Khánh Trần thấy Tiểu Ưng lên xe việt dã số 2 thì lập tức lùi lại phía sau để tránh phải ngồi chung cùng tên Bính Mệnh Tam Lang này.

Nhưng hắn còn chưa đi được hai bước thì Lý Trường Thanh đang ngồi trên ghế sau của xe việt dã số 2 đã hạ kính xe rồi vẫy tay với hắn:

“Khánh Trần, ngươi lên xe của ta.”

Sắc mặt của mỗi người ở đây đều thay đổi, bọn họ tự nhủ trong lòng, quả nhiên là như vậy….

Nhưng lại có một chuyện khiến mọi người thấy kinh ngạc hơn, lão Lục còn sai người mang tới mội khẩu súng bắn tỉa nữa rồi nhét vào cốp sau của xe việt dã số 2.

Chuyện này rất kỳ lạ, tuy trong tổ đặc công có tay bắn tỉa, nhưng bây giờ hắn ta đang ngồi trong xe số 6, mà trong cốp xe số 6 cũng có một khẩu súng bắn tỉa khác.

Đã như vậy thì vì sao còn phải chuẩn bị một khẩu súng bắn tỉa thứ hai?

Lý Trường Thanh thấy Khánh Trần không di chuyển thì lên tiếng lần nữa:

“Nhanh lên, đừng chậm trễ thời gian.”

Khánh Trần đành chui vào ghế sau xe số 2, lão Lục ngồi ở vị trí gần tài xế đang dùng bộ đàm chỉ huy những chiếc xe khác:

“Xuất phát.”

7 chiếc xe việt dã ầm ầm rời khỏi trang viên lưng chừng núi, phi nhanh về phía khu thứ bốn.

Tiểu Ưng liếc nhìn kính chiếu hậu trong xe, cẩn thận từng li từng tí quan sát phía sau.

Lý Trường Thanh đang nghiêm túc dặn dò Khánh Trần:

“Xe số 2 là xe chống đạn, nếu lát nữa có nguy hiểm thì ngươi đừng ra khỏi xe, những người khác sẽ biết giải quyết vấn đề.”

Tiểu Ưng tự nhủ trong lòng, tên này mẹ nó là vệ sĩ bình thường sao? Làm gì có bà chủ nào sẽ nhắc nhở một vệ sĩ bình thường nếu thấy nguy hiểm thì nhớ ở yên trong xe, không nên ra ngoài?

Trong lòng hắn còn đang chấn động….vì thân phận ở cả thế giới trong và thế giới ngoài nên hắn biết sự tồn tại của Nam Canh Thần, cũng biết Nam Canh Thần dùng thân phận gì ở bên cạnh Lý Y Nặc, nhưng hắn lại không ngờ, ngay cả loại nhân vật hung ác như Khánh Trần cũng sẽ đi con đường này!

Hơn nữa, không phải Khánh Trần và Nam Canh Thần cùng thuộc một tổ chức ở thế giới ngoài sao? Rốt cuộc thì tổ chức này có truyền thống như thế nào vậy.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tiểu Ưng còn thầm hâm mộ.

Tiểu Ưng đã từng xem tư liệu về Khánh Trần, lúc trước Trịnh Viễn Đông còn tự mình nói với hắn về từng manh mối, nên hắn biết rõ những việc Khánh Trần đã từng làm.

Sát thủ giết tất cả bọn côn đồ trên núi Lão Quân ngày đó lại chọn con đường thoải mái hơn sao.

Vậy hắn có tài đức gì mà mơ tưởng dựa vào đôi bàn tay của mình để tạo ra một tương lai tươi sáng…..?

Nhưng Tiểu Ưng vẫn đang thầm nghĩ, có phải mình nghĩ nhiều rồi không, có lẽ Khánh Trần cũng không phải loại người này?

Khánh Trần ngẩng đầu nhìn về phía kính chiếu hậu, ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Sau đó họ cùng nhìn ra chỗ khác rồi giả vờ như không quen biết nhau.

“Có thế lái ổn định hơn được không, cảm ơn.”

Khánh Trần nói với Tiểu Ưng.

“Được rồi, đã biết.”

Tiểu Ưng trả lời.

Khi Khánh Trần nhìn thấy Tiểu Ưng lúc trước thì không cảm thấy gì khi, nhưng bây giờ họ đang ngồi trên xe, mọi hành động càng phải cẩn thận hơn.

Lý Trường Thanh đang ngồi bên cạnh cười tủm tỉm nhìn Khánh Trần:

“Có lẽ ngươi cũng nhìn thấy khẩu súng bắn tỉa để trong cốp sau rồi, nếu ngươi muốn làm tay bắn tải thì ta nhất định sẽ ủng hộ hết mình, đừng nói là cho ngươi một khẩu súng, bây giờ ngươi muốn cái gì cũng được.”

Bây giờ Tiểu Ưng đã có thể chắc chắn, rất tốt, đúng là loại quan hệ mà mình nghĩ…..

Lý Trường Thanh nhẹ nhàng ngồi sát lại gần Khánh Trần một chút, nhưng hắn lại lặng lẽ ngồi ra gần cửa .

Nếu Lý Trường Thanh lại tới gần thêm nữa thì có lẽ Khánh Trần sẽ phải nhảy khỏi xe….

“Chúng ta chuẩn bị đi đâu?”

Hắn đổi chủ đề.

“Dẫn ngươi đến một nơi rất náo nhiệt.”

Lý Trường Thanh cười khanh khách nói:

“Có mấy câu lạc bộ ở thành phố số 18 chuẩn bị hợp tác cùng tiêu diệt Hằng Xã trong đêm nay.”

“Vì sao những câu lạc bộ này lại muốn tiêu diệt Hằng Xã?”

Khánh Trần hỏi.

“Những năm gần đây, tốc độ phải triển của Hằng Xã quá nhanh, Lý Đông Trạch dựa vào thực lực cấp A của hắn để chèn ép những câu lạc bộ khác, khiến bọn chúng không còn địa bàn hoạt động.”


Chương 518: Tới Nơi

Lý Trường Thanh kiên nhẫn giải thích:

“Chắc những câu lạc bộ ra tay đêm nay sẽ không rút lui, nếu họ không hợp tác để chống lại Hằng Xã thì có lẽ chỉ hai năm nữa thôi, toàn bộ thế giới ngầm ở thành phố số 18 sẽ đều thuộc về Hằng Xã, tất cả họ sẽ phải quấn gói ra đi.”

“Á, nếu Lý Đông Trạch đã đạt đến cấp A thì vì sao những câu lạc bộ này còn dám ra tay?”

Trong suy nghĩ của Khánh Trần, thành viên có thực lực cao nhất ở những câu lạc bộ này cũng chỉ là cấp D, cấp C, những người này muốn tìm Lý Đông Trạch để chịu chết sao?

Lý Trường Thanh cười cười:

“Cuộc biểu tình của những học sinh lần này đã đi vào ba khu trên, chuyện này khiến vài nhân vật lớn vô cùng tức giận, Lý Đông Trạch đóng vai trò rất lớn trong sự thành công của cuộc biểu tình này, hắn đã động đến lợi ích của một số người.

Có vài nhân vật lớn không thèm quan tâm nơi mình quản lí đang xảy ra chuyện gì, dù sao thì nước quá trong sẽ không có cá.

Nhưng nếu có người muốn phản kháng lại mệnh lệnh họ thì nhất định phải bị diệt trừ.”

“Cho nên, mấy câu lạc bộ này hợp tác là vì tập đoàn đúng không, khó trách những câu lạc bộ kia dám ra tay với Lý Đông Trạch.”

Khánh Trần nói.

Hơn nữa, hắn cũng hiểu nguyên nhân của chuyện này là do Hằng Xã bị nhũng nhân vật lớn coi là mầm tai họa chứ không phải nó muốn khống chế toàn bộ thế giới ngầm ở thành phố số 18.

Chuyện Lý Đông Trạch tham gia vào cuộc biểu tình của học sinh đã động đến ranh giới cuối cùng của tập đoàn.

Khánh Trần nhìn về phía Lý Trường Thanh:

“Cho nên, ngươi cũng vì chuyện tiêu diệt Hằng Xã nên mới ra ngoài đêm nay sao?”

“Tất nhiên không phải, Lý Đông Trạch là người của Thất ca, bây giờ ta không có hứng thú động vào hắn.”

Lý Trường Thanh lắc đầu:

“Những người muốn ra tay với Lý Đông Trạch đêm nay là nhánh thứ nhất của Lý thị và nhánh thứ tư của Khánh thị, chúng ta đi ra ngoài để đối phó với người khác.”

Khánh Trần ngơ ngác, hắn còn tưởng Lý Trường Thanh đến đây vì Hằng Xã, nhưng lại không phải sao?

Vậy thì sao hắn có thể thừ dịp này để bắt mấy người của Hòa Thắng xã được? Khánh Trần còn đang chờ Lưu Đức Trụ mang vật cấm kỵ ACE-011 cho hắn mà!

Nếu là trước kia thì có lẽ hắn sẽ không đi cứu Lưu Đức Trụ nữa, nhưng bây giờ thì, thôi…..

Bây giờ Nhất muốn nhờ Lưu Đức Trụ vận chuyển vật cấm kỵ ACE-011 ‘Lấy Đức Phục Người’, Khánh Trần nhất định phải nghiêm túc nghĩ cách.

“Không phải ngày thường ngươi đều đi xe bay sao, vì sao lần này lại đi xe việt dã?”

Khánh Trần hỏi.

“Mặc dù xe bay vừa đi nhanh vừa không cần lo tắc đường, nhưng nếu gặp tình huống nguy hiểm thì đi xe việt dã sẽ an toàn hơn.”

Lý Trường Thanh cười nói:

“Vì nếu bay trên không trung mà bị người ta dùng vũ khí bắn rơi, dù có là xe chống đạn, người ngồi trong cũng sẽ chết.”

Lão Lục đang ngồi trên ghế phụ đang thầm nghĩ, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy bà chủ kiên nhẫn giải thích với ai nhiều như vậy.

Đội xe nhanh chóng rời khỏi trang viên lưng chừng núi.

Thế nhưng khi ở họ vừa đi vào khu thứ bốn thì một chiếc xe đầu kéo khổng lồ đột nhiên lao ra từ góc đường rồi chặn ngang ngã tư phía trước.

Ở phía sau, một chiếc xe tải cũng lao ra cản đường để chặn kín đường đi của đội xe, nơi này đã bị người ta phong tỏa chỉ trong mười giây ngắn ngủi.

Hai bên đường là hai dãy nhà cao tầng, thậm trí khi ngẩng đầu lên cũng khó có thể nhìn thấy tầng cao nhất.

Một giây sau, những chiếc đèn đường gần đó cũng tắt, ngay cả hình con cá voi ba chiều đang bơi trên bầu trời cũng bị tắt nốt.

Bên ngoài con đường là cuộc sống về đêm náo nhiệt ở khu thứ bốn, nhưng ở trong con đường này lại bao phủ bóng tối tràn đầy sự chết chọc.

“Họ có chuẩn bị mà đến, Tiểu Ưng, dừng xe.”

Lão Lục nhíu mày rồi nhanh chóng cầm bộ đàm chỉ huy:

“Những xe ở phía sau giảm tốc độ, cảnh giác cấp một!”

Hắn vừa dứt lời, trên cửa sổ xe số 2 đã vang lên một tiếng bụp.

Khánh Trần quay sang nhìn thì thấy kính chống đạn trên của xe bên phía Lý Trường Thanh đã nứt ra một vết hình mạng nhện.

“Là tay bắn tỉa.”

Lão Lục nhíu mày lại, hắn nói vào trong bộ đàm:

“Tiêu Công, thả theo dõi máy không người lái ra ngoài tìm vị trí tay bắn tỉa, khi nào giải quyết được hắn thì chúng ta mới có thể xuống xe! Nhanh lên, cho ngươi một phút đồng hồ, tìm ra vị trí tay bắn tỉa cho ta!”

Biện pháp tốt nhất của mọi người lúc này là xuống xe rời đi, nếu không thì họ chỉ có thể làm bia ngắm.

Mặc dù đây là xe chống đạn nhưng chắc chắn có không ít người tham gia phục kích Lý Trường Thanh lần này, những chiếc xe này bị bắn thủng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Nhưng nếu họ muốn rời khỏi đây thì chuyện đầu tiên phải làm chính là tìm được vị trí của tay bắn tỉa, nếu không thì những người trong xe sẽ phải chết.


Chương 519: Điều Tra

Giọng nói của Tiêu Công vang lên trong bộ đàm:

“Lục ca, tòa nhà ở hai bên quá cao, tính riêng cửa sổ cũng có hơn một nghìn chiếc, chắc chắn ta sẽ không thể tìm ra hắn trong một phút! Nơi này là khu dân cư, trong mỗi căn phòng đều có người, hệ thống dò xét sinh mệnh mệnh cũng không thể phân biệt được đâu là người bình thường, đâu là tay bắn tỉa!”

Lão Lục hung hăng nói:

“Trong tòa nhà này đang có không biết bao nhiêu sát thủ đang ẩn giấu, nếu một phút nữa mà chúng ta không rời khỏi xe thì chắc chắn sẽ bị bao vây ở chỗ này.”

Hắn cũng biết việc tìm vị trí của tay bắn tỉa trong hơn một nghìn căn phòng ở đây sẽ rất khó khăn, nhưng có khó thì cũng nhất định phải tìm.

Lúc này, ngay khi tất cả mọi người đang nôn nóng nhìn về phía những ô cửa sổ.

Lý Trường Thanh bỗng thấy Khánh Trần ngồi sát lại gần mình rồi chăm chú nhìn vào vết đạn trên cửa sổ xe.

Người phụ nữ cứng đờ ngồi trên ghế sau, thân thể nàng còn lâu mới có thể thoải mái như những gì đã nói, nàng ngửi mùi hương trên người Khánh Trần, tự hỏi mục đích của đối phương là gì.

Rất nhanh sau đó, Khánh Trần đứng dậy bình tĩnh nói:

“Lục ca, để máy theo dõi không người lái tìm theo hướng 11 giờ, độ cao khoảng 351 mét đến 359 mét.”

Những người trong xe đều vô cùng ngạc nhiên, Lý Trường Thanh kinh ngạc nhìn Khánh Trần rồi nghĩ thầm, ngươi chỉ nhìn thoáng qua vết đạn trên cửa sổ xe cũng có thể tìm được phương hướng của tay bắn tỉa sao?

Khánh Trần nói:

“Mọi thứ đều sẽ lưu lại dấu vết, manh mối sẽ tự mở miệng nói cho chúng ta biết.

Tuy vết đạn lưu lại trên cửa kính không có quy tắc, nhưng nếu nổ súng từ các hướng khác nhau thì vết đạn để lại trên cửa kính sẽ khác nhau, ta chỉ quan sát manh mối rồi thử phục dựng lại đường đạn mà thôi.”

Lão Lục nhớ lại quá trình Khánh Trần ‘Làm quen với súng ống’, lúc này hắn không do dự nữa mà lập tức ra lệnh cho Tiêu Công.

Khi mọi người còn đang nói chuyện, cốp số 6 ở phía sau đã mở ra, hơn mười chiếc máy theo dõi không người lái ‘Biên Giới’ đã phát ra những tiếng vù vù điếc tai rồi bay lên trời.

Khi tay bắn tỉa ở trên tầng phát hiện ra máy theo dõi không người lái đang bay thẳng về phía mình, hắn chỉ có thể lựa chọn nổ súng bắn rơi tất cả.

Tiêu Công nói:

“Phương hướng chính xác, đã phát hiện được vị trí của tay bắn tỉa.”

Lão Lục nhìn về phía Khánh Trần, hắn đang nghĩ đến một vấn đề, nếu Khánh Trần có thể phán đoán quỹ đạo viên đạn chính xác như vậy, nếu một ngày thiếu niên này thật sự trở thành một tay bắn tỉa, những tay bắn tỉa khác gặp hắn ở trên chiến trường khi đó có thể còn sống sao?

Chỉ cần tay bắn tỉa đó nổ súng thì nhất định hắn sẽ bị tìm được vị trí của đối phương, khả năng tính toán đường đạn của Khánh Trần đủ để phá bỏ tất cả các lớp ngụy trang của đối phương, khiến hắn phải lộ ra ngoài ánh sáng.

Nhưng đột nhiên có người ném ra mấy quả lựu đạn từ một khung cửa sổ nào đó.

Điều kì lạ là, ngòi nổ của những quả lựu đạn kia có vẻ rất ngắn, khi vừa bị ném ra đã nổ tung trên không trung.

Nhưng khi những quả lựu đạn này nổ lại không phát ra ánh lửa, mà lại là ánh điện.

“Lựu đạn EMP.”

Tiêu Công kinh ngạc nói vào trong bộ đàm.

Sức sát thương chủ yếu của lựu đạn EMP gây ra là do xung điện từ, quả lựu đạn này không nhắm vào máu thịt của con người, mà là tất cả các thiết bị có linh kiện điện tử.

Thứ này nằm trong danh sách trang bị tiêu chuẩn và là thiết bị quân sự được quản lí vô cùng nghiêm ngặt của quân đội liên bang, trên vỏ ngoài của mỗi quả lựu đạn EMP đều được khắc số hiệu.

Lúc đầu đối phương không muốn dùng thứ này vị sợ làm lộ thân phận, nhưng vì tay bắn tỉa đã bị lộ vị trí nên họ đã bắt buộc phải sử dụng đến nó.

Ngay lập tức, những chiếc máy theo dõi không người lái đang bay về phía tay bắn tỉa đã bị tác dụng của quả lựu đạn làm hỏng rồi rơi xuống mặt đất.

Vài quả lựu đạn rơi xuống bên cạnh đội xe, sức công phá của nó lập tức phá hủy tất cả các thiết bị liên lạc và các bộ phận trên xe, bảy chiếc xe việt dã giờ đây đều biến thành đống sắt vụn và không thể khởi động lại được nữa.

Lão Lục ánh mắt híp lại:

“Những người này đã sớm biết bà chủ sẽ đi qua đây nên mới phục kích ở chỗ này, nhất định trong Lý thị có nội ứng của họ.

Đối phương còn sử dụng lựu đạn EMP, chuyện này nhất định do một đội nhỏ của quân đội liên bang trong thành phố số 18 gây ra.”

Lý Trường Thanh bình tĩnh ngồi trong xe:

“Họ không thuộc quân đội của Lý thị, chiều nay ta vừa kiểm tra lại, số quân đội mà Lý thị có thể điều động vẫn ở nơi đóng quân, không hề di chuyển.”

Khánh Trần nhìn về phía Lý Trường Thanh:

“Trừ những người trong nội bộ Lý thị, còn ai muốn giết ngươi nữa.”


Chương 520: Có Lòng Tin

👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾

Lý Trường Thanh cười cười:

“Vậy thì nhiều lắm, Kashima, Jindai, Khánh thị, Trần thị.”

“Nhiều vậy sao?”

Khánh Trần không thể hiểu nổi chuyện này.

Lão Lục giải thích:

“Bà chủ đã chọc giận rất nhiều người mới có thể hoàn thành việc khống chế quyền lực ở thành phố số 1, trong đó, gia tộc Kashima và Jindai đều bị đuổi ra khỏi thành phố số 1, có lẽ họ là những người khả nghi nhất và có động cơ cũng lớn nhất.

Bà chủ là thành viên của Lý thị, mà Lý thị lại là nhân vật quan trọng nhất trong phái chủ chiến với Jindai và Kashima.”

Trên con đường dài yên tĩnh, 7 chiếc xe bị chặn đứng đang yên lặng nằm trên mặt đường.

Sức ảnh hưởng của lựu đạn EMP đã khiến tất cả thiết bị điện tử trên xe bị hỏng, nếu muốn khởi động một lần nữa thì phải có người xuống xe dùng tay khởi động lại động cơ dầu diesel.

Tác hại nghiêm trọng nhất bây giờ là bảy chiếc xe đã hoàn toàn mất liên lạc với nhau.

Nếu muốn liên hệ lại với nhau thì cõ lẽ phải dùng cách mở cửa rồi gào lên, bởi vì kính chống đạn quá dày, mà xe cũng được cách âm rất tốt.

Nhưng tay bắn tỉa vẫn chưa bị giết, họ không thể mở cửa lúc này.

Hai bên đường đã không còn bất cứ âm thanh gì nữa, sau khi các gia đình sống trong khu này nghe thấy tiếng súng thì đều vào nhà tìm nơi trú ẩn.

Khu thứ bốn là nơi các câu lạc bộ thường hoạt động, những trận đấu sinh tử cũng thường xuyên diễn ra ở đây, cho nên các hộ gia đình ở đây đều biết phải làm thế nào để bảo vệ mình.

Chỉ còn vài cánh cửa sổ là vẫn còn bóng người qua lại.

“Họ đang chờ cái gì?”

Khánh Trần hỏi:

“Đã hơn một phút rưỡi kể từ khi họ dùng xe phong tỏa nơi này, thường thì những kế hoạch phục kích như thế này phải diễn ra rất nhanh chóng, những đợt tấn công phải liên tiếp nhau mới đúng.

Nhưng có vẻ họ cũng không sốt ruột, giống như chỉ muốn giữ ngươi ở lại chỗ này mà thôi.”

Lý Trường Thanh suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Có lẽ họ đang đợi xem ta có đòn tấn công bí mật nào không.”

“Vậy các ngươi đang chờ cái gì.”

Khánh Trần lại hỏi:

“Các ngươi cũng không làm gì khác ngoài việc thả máy theo dõi không người lái ra để tìm vị trí tay bắn tỉa, ta không tin một người có năng lực tranh giành quyền lực ở thành phố số 1 sẽ ngồi ở chỗ này chờ chết, cho nên, ngươi đã chuẩn bị thứ gì vậy?”

Lý Trường Thanh vừa cười vừa nói:

“Ngươi có lòng tin với dì như vậy?”

Tuổi của nàng cũng không lớn hơn bao nhiêu so với Khánh Trần, nhưng lại rất thích xưng dì mỗi lần nói chuyện với hắn.

Nhưng đúng lúc này, ở vị trí khung cửa sổ mà Khánh Trần vừa tìm ra đã có ánh lửa hiện lên.

Dường như có người đã ném một quả lựu đạn vào căn phòng đó để nổ chết tay bắn tỉa ở trong.

Những mảnh thủy tinh vỡ từ trên cao rơi xuống đất vang lên những tiếng leng keng, ngay cả những người ngồi trong xe cũng có thể mơ hồ nghe thấy.

Khánh Trần hiểu ra, trong tòa nhà này không chỉ có người muốn phục kích Lý Trường Thanh, mà người của Lý Trường Thanh cũng mai phục ở nơi này từ lâu rồi.

Trong lòng hắn đang nghĩ, mỗi lần những nhân vật của tập đoàn ra ngoài đều phải tốn công chuẩn bị nhiều vậy sao?

“Các ngươi đã sắp xếp bao nhiêu người ở trong tòa nhà này?”

Khánh Trần hỏi:

“Có lẽ cũng không nhiều lắm đâu.”

“Sao lại nói như vậy.”

Lý Trường Thanh tò mò nói.

“Ta không tin ngươi có thể biết trước đối phương sẽ chọn chỗ này là địa điểm tấn công, nếu không thì ngươi sẽ không ngồi ở chỗ này, nên ta nghĩ ngươi đã xếp rải rác vài người trong mỗi tòa nhà trên con đường ngươi sẽ đi qua, để chuẩn bị dùng trong giờ phút quan trọng.”

Khánh Trần phân tích.

Đôi mắt Lý Trường Thanh sáng lên nhưng không trả lời có đúng hay không.

Sau một lúc, những người phục kích có vẻ đã phát hiện tay bắn tỉa bị giết, trên thùng hai chiếc xe chặn đường đột nhiên mở ra, một đám người được trang bị súng tự động mặc trang phục chiến đấu màu đen xông ra ngoài.

Bọn chúng chuẩn bị xông tới đoàn xe!

Con đường cũng không rộng rãi, những kẻ đó đã sắp vây quanh đội xe của Lý Trường Thanh.

“79 người.”

Khánh Trần nói:

“Trên cao ốc vẫn còn nhiều người nữa, tổng số tất cả sẽ khoảng 100 người trở lên.”

Nếu cộng thêm cả lão Lục thì tất cả họ cũng chỉ có 26 người.

Khánh Trần biết lão Lục rất lợi hại, nhưng vấn đề là cao thủ cấp B cũng không thể đối phó với nhiều súng ống như thế này.

Lão Lục híp mắt lại rồi nói với Tiểu Ưng:

“Ngươi ở trên xe bảo vệ bà chủ, ngươi có chết thì bà chủ cũng không thể chết.”

“Nghe rõ.”

Tiểu Ưng quả quyết gật gật đầu.

Ngay lập tức, lão Lục mở cửa xe rồi dùng một chân đạp mạnh một cái khiến cả người bắn nhanh ra ngoài như đạn pháo.

Kẻ địch thấy có người đi ra khỏi xe chống đạn thì lập tức nổ súng về phía lão Lục, nhưng sau khi lão Lục tiếp đất thì lập tức xoay người lăn một vòng rồi khập khiễng chạy như điên ở bên đường, hắn di chuyển nhẹ nhàng như không bị trọng lực tác động lên người, những viên đạn đã bắn về phía hắn cũng đều trượt cả!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box