- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 50 : Quy Củ Giang Hồ (c491-c500)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 50 : Quy Củ Giang Hồ (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Quy Củ Giang Hồ
Nhưng hắn vẫn không thể hiểu nổi, vì sao đối phương vẫn không gia tay cứu người?
Ở trong phòng, Giang Tiểu Đường lớn tiếng nói vào trong bộ đàm:
“Mở lồng bát giác ra!”
Quý Hào đứng bên cạnh nói:
“Bà chủ, giang hồ quy củ….”
“Đi mẹ nhà hắn quy củ, là họ làm trái với quy củ trước.”
Giang Tiểu Đường mắng một tiếng:
“Mở lồng bát giác ra!”
Trọng tài nghe thấy mệnh lệnh, lập tức đi về phía cửa sắt nhỏ, chuẩn bị mở cửa lồng kết thúc trận đấu này.
Ngay trong lúc này, giọng nói của Khánh Trần tại vang lên trong lồng bát giác:
“Không được phép mở!”
Trọng tài ngây ngẩn cả người!
Những khán giả có thể nghe thấy giọng nói của Khánh Trần cũng ngây ngẩn cả người!
Khi mọi người đều nghĩ là Khánh Trần sẽ chết trong lồng bát giác, mà bây giờ đối phương vẫn còn sức lực quan sát xung quanh.
Thiếu niên nhìn thấy trọng tài muốn kết thúc trận đấu thì lại lên tiếng ngăn cản!
Không ai nhìn thấy, dù thiếu niên đã rất mỏi mệt và đau đớn, nhưng ánh mắt hắn vẫn rất tỉnh táo, hơi thở vẫn nhịp nhàng như cũ.
Hắn đã vứt bỏ cảm giác đau của bản thân để biến thành một thợ săn vừa lạnh lùng vừa lý trí.
Nếu là trước đây, có lẽ Khánh Trần đã bỏ cuộc rồi, dù sao thì hắn đang phải đối mặt với một đối thủ cao hơn hẳn một cấp bậc, nếu cố gắng kéo dài chỉ khiến bản thân bị thương thêm.
Nhưng hôm nay hắn không thể buông bỏ.
Bởi vì sư phụ đang nhìn hắn.
Khánh Trần biết rõ, sư phụ còn chuyện quan trọng hơn phải làm, sư phụ còn phải cứu người rất quan trọng.
Lí do sau khi đối phương giả chết mà còn ở lại đây chỉ có một nguyên nhân duy nhất, chính muốn xem Khánh Trần có thể lên đường một mình hay không, đây là tâm nguyện cuối cùng của người làm sư phụ như Lý Thúc Đồng, trước khi kiên quyết chạy theo lý tưởng của mình.
Lúc trước Khánh Trần đã từng lục lại ký ức, rõ ràng đối phương cũng có mặt trong trận đấu lần trước.
Sư phụ vẫn luôn bên hắn.
Cho nên, lần này Khánh Trần mới kiên trì không sử dụng chân khí của Kỵ Sĩ, không sử dụng Thu Diệp Đao, hắn muốn dùng kĩ năng và thực lực của mình để chứng minh cho sư phụ hắn thấy, hắn đã có thể tự mình đi xa.
Hắn đã có thể tự mình bước đi, trên con đường dài nhất trong tất cả những con đường trên đời.
Hai mắt Khánh Trần nhìn xuống dưới, từng giọt mồ hôi trượt xuống cằm hắn, cơ thể của hắn giống như máy móc đang cố làm theo những suy nghĩ trong đầu.
Không sai, hắn đang cố hết sức để phòng ngự những đòn tấn công của Miêu Khải Phong.
Câu nói kia có nghĩa là, cược đời này giống như một ngọn nên, đốt cháy từ đầu đến cuối, từ đầu đến cuối đều sáng rọi!
Những thứ kia
Xinh đẹp.
Hùng vĩ.
Như bản giao hưởng âm thanh của cuộc sống.
Hô hấp….
Khánh Trần đã không còn suy nghĩ lung tung nữa.
Vĩnh viễn thiếu niên!
Sau khi Khánh Trần phát hiện Miêu Khải Phong vì tấn công liên tục mà dần dần tiêu hao thể lực, hô hắp của hắn ta đã xuất hiện một lần hỗ loạn.
Mọi người đều nghĩ những trận đấu trong lồng bát giác dùng để so đấu kĩ năng và sức mạnh, nhưng vẫn trong phạm trù của con người.
Giữa hai con dã thú thì khác, thứ họ so đấu chính là sự kiên nhẫn và thời cơ.
Nếu hắn muốn phản kích lại thì là thời gian chính là ngay bây giờ!
Ngay khi Miêu Khải Phong đang ra đòn tấn công Khánh Trần liên tục, Khánh Trần chợt run người rồi nói:
“Nát!”
Khánh Trần sử dụng sức lực trên toàn thân, nắm đấm của hắn đánh chính xác vào đầu gối của Miêu Khải Phong, xương ngón tay cứng rắn của hắn đập thật mạnh vào xụn gối của đối phương, xương sụn ở đầu gối vỗn dĩ đã rất yếu ớt, bị đòn này của hắn làm biến hình.
Răng rắc một tiếng, đối thủ của hắn đã gục ngã.
Nhưng mà Khánh Trần không tiếp tục tấn công thêm mà nhanh chóng kéo dài khoảng cách với đối phương để cho mình chút thời gian để điều chỉnh.
Đòn vừa rồi của Miêu Khải Phong đã đánh gãy ít nhất hai chiếc xương sườn của hắn.
Chỉ là, so với việc gẫy xương sườn thì rõ ràng chân gãy còn thê thảm hơn nhiều.
Lúc này, mọi người mới nhớ lại lần đầu tiên Khánh Trần đi vào lồng bát giác, khi đó hắn cũng dùng phương thức chiến đấu hung ác như thế này với Hoàng Tử Hiền.
Sau khi tăng cường thực lực, rất nhiều võ sĩ đã không còn chiến đấu liều mạng như trước nữa, điều này giống như một lời nguyền của lồng bát giác, kỹ năng và dũng khí sẽ khó mà cân bằng được.
Như thể trong quá trình học tập kĩ năng, mỗi người đều sẽ đánh mất huyết tính của chính mình.
Nhưng lúc này rất nhiều người mới ý thức được, dù thiếu niên đã có được những kĩ năng rất tốt, sức mạnh của hắn cũng đã đạt hạng hổ đỉnh phong, nhưng cho tới bây giờ, đối phương vẫn là một người rất hung ác, chưa bao giờ thay đổi cả.
Khán đài đáng nhẽ ra phải sôi trào thì lại trở nên yên tĩnh.
Thắng bại chỉ thay đổi trong chớp mắt, nhanh đến mức mọi người đều không phản ứng kịp.
Chương 492: Kết Cục
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Đầu gối phải của Miêu Khải Phong đã vỡ vụn, chắc chăn hắn không thể nào chiến thắng được.
Nhưng vấn đề là, nếu Khánh Trần có thể đánh bại Miêu Khải Phong lúc đầu thì sẽ thăng lên làm Quyền Vương hạng hổ.
Nhưng bây giờ Miêu Khải Phong đã thăng cấp lên thành cấp Lục Địa Tuần Hành, vậy nếu Khánh Trần dùng thân phận là hạng hổ để đánh bại hắn, vậy phải phán định như thế nào đây?
Trước kia chưa từng có ai lại có thể đánh vượt cấp trong lồng bát giác mà vẫn chiến thắng cả!
Khánh Trần đang tạo ra một lịch sử mới!
Trong khán đài, lão Lục vẫn không dám động đậy như cũ, hắn nghe thấy người đứng sau lưng kia hừ lạnh một tiếng:
“Miêu Khải Phong thật vô dụng.”
Lý Thúc Đồng phải nói như vậy vì hắn không thể để người khác biết, bên cạnh Khánh Trần đang có một người rất lợi hại bảo vệ, mà diễn xuất của hắn cũng rất tốt.
Trước đó lão Lục còn nghĩ người sau lưng này có thể là người bảo vệ Khánh Trần, nhưng bây giờ hắn lại không thể giải thích được, hóa ra đối phương muốn ngăn cản mình đi cứu người thật.
Lão Lục đã bắt đầu cảm thấy bối rối….
Trong phòng riêng, Lý Y Nặc bỗng nhiên nói với Lý Trường Thanh:
“Cô, ngươi nghĩ mời hắn làm giáo viên dạy chiến đấu trong trường Lý thị chúng ta có được không? Có vẻ hắn là người thích hợp nhất cho vị trí này.”
Lý Trường Thanh khẽ cười nói:
“Ta cũng đang có ý này.”
Nàng là người đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh tượng hoành tráng, năm tập đoàn lớn chưa bao giờ ngừng chèn ép lẫn nhau, thành phố số 1 nằm ở trung tâm của liên bang, là nơi ba con sông gặp nhau, được người ta ví von là thành phố của những gián điệp.
Nàng thay Lý thị cai quản ở đây, có trận đấu hoành tráng nào mà nàng chưa được nhìn thấy?
Nhưng mà, cho dù là như vậy, khi nàng nhìn trận chiến trong lồng bát giác cũng vẫn cảm thấy vô cùng chấn động.
Sức hút của thiếu niên kia không chỉ ở khĩ năng và thực lực, mà còn ở nhân cách kiên cường mà đối phương thể hiện trong chiến đấu.
Lúc này, Khánh Trần giống như một con mãnh thú, đứng lặng gần Miêu Khải Phong.
Hắn biết đối thủ vẫn có thể phản kích, nói không chừng còn định liều mạng một lần.
Miêu Khải Phong không kêu tiếng nào, hắn mặc kệ mồ hôi lạnh trên trán mà bám vào lưới sắt chậm rãi đứng lên, đùi phải yếu ớt rũ xuống mặt đất, xương đầu gối đã bị đánh vỡ nát.
Hắn nhìn Khánh Trần chằng chịt vết thương đang đứng đối diện, cười thảm một tiếng:
“Ngươi còn kiên nhẫn hơn so với ta, ta đã tấn công nhiều lần như vậy mà cũng không bằng một đòn trí mạng này của ngươi.”
Khánh Trần không nói gì.
Miêu Khải Phong hỏi:
“Sao ngươi biết đùi phải của ta đã từng bị thương.”
Khánh Trần vẫn không nói gì, bởi vì khi ở trong lồng bát giác thì không cần nói nhiều.
“Ta nhận thua.”
Miêu Khải Phong nói to:
“Ta nhận thua! Từ nay về sau ta sẽ rời khỏi võ đài, không bao giờ quay lại nữa, tha cho ta một mạng đi!”
Khánh Trần ngẩn người, mọi người đều không ngờ Quyền Vương hạng hổ tám năm liên tiếp sẽ chọn cách nhận thua để kết thúc nghề nghiệp kiếm sống của mình!
Ngay sau đó, những khán giả đặt cược vào Khánh Trần bắt đầu reo hò, mà những người đặt cược cho Miêu Khải Phong đã bắt đầu giận mắng!
Phiếu cược của bên thua đều bị người ta ném lên trời, sau đó đều bị gió thổi bay vào lồng bát giác.
Có người gào lên:
“Giết Miêu Khải Phong!”
Nhà vô địch mới phải dùng máu của người cũ mới có thể lên ngôi.
Nhưng Khánh Trần lại không giết Miêu Khải Phong, hắn quay đầu nhìn về phía khán đài, hắn thấy lần chiến thắng này không hề khiến hắn cảm thấy vui sướng, hắn chỉ muốn nói cho sư phụ mình một điều, đối phương có thể yên tâm rời đi.
Hắn đã có thể bắt đầu cuộc đời của của chính mình.
Nhưng đúng lúc này, Miêu Khải Phong thừa dịp hắn quay đầu, đột nhiên dùng chân sau phát lực xông lên!
Phải biết rằng, cho tới bây giờ, trong lồng bát giác chưa bao giờ có quy định nào liên quan đến chuyện nhận thua, mà chỉ có quy định người thắng thì sống, người thua sẽ phải chết.
Trừ khi người thua cuộc ngã xuống đất làm mất khả năng chiến đấu, nếu không thì bên thắng sẽ không thể buông tay, còn về việc bên thua có còn sống hay không thì còn tùy vào tâm trạng của bên thắng.
Miêu Khải Phong biết mình đã gãy mất một chân, hắn đã không thể dùng cách bình thường để chiến thắng, hắn cũng biết Khánh Trần là người mới thi đấu nên chắc chưa biết đến quy tắc này!
Hắn muốn đánh cược, cược sau khi Khánh Trần chiến thắng sẽ phân tâm, hắn sẽ có thể thành công.
Mọi chuyện xảy ra khiến mọi người đều ngây người, khán giả thấy Khánh Trần đã nhìn về phía khán đài, tất cả đều nghĩ trận chiến này đã kết thúc, nhưng không ngờ Miêu Khải Phong còn chưa bỏ cuộc.
Như vậy dù không biết xấu hổ nhưng vẫn được coi là giành chiến thắng!
Đầu tiên Miêu Khải Phong đã gian lận cấp bậc của mình, sau đó còn giả vờ nhận thua, nếu hôm nay hắn không lập tức rời khỏi thành phố số 18, chỉ sợ người cả nhà sẽ đều bị giết.
Thế nhưng ….
Chương 493: Giải Thích
Khi Miêu Khải Phong nín thở nhảy lên, hắn kinh ngạc nhìn thấy Khánh Trần đã quay đầu nhìn về mình từ lúc nào, giống như thiếu niên kia đang đợi mình làm như vậy.
Giờ phút này, Miêu Khải Phong đã hiểu.
Hắn biết mình không thể giành thắng lợi cho nên mới giả vờ đầu hàng, mà thiếu niên này lại lo mình sẽ phản kích nên mới cố ý chủ quan, dẫn dụ mình hành động.
Giờ phút này, sau khi nhảy lên không trung, hắn đã không thể nào thay đổi phương hướng của mình, bây giờ hắn giống như một con dê béo đợi làm thịt.
Khánh Trần lui về phía sau một bước, mặc cho Miêu Khải Phong bay qua bên cạnh.
Thiếu niên ra một đòn nhanh như chớp, mạnh mẽ đập vào sườn trái của Miêu Khải Phong, đòn tấn côn này khiến xương sườn của đối phương gãy ra, xuyên qua phổi rồi cắm thẳng vào trái tim!
Bịch một tiếng, Miêu Khải Phong ngã ầm trên mặt đất rồi không còn tiếng thở nữa.
Khánh Trần thở dài một hơi.
Đây là hắn lần đầu tiên hắn giết người trong lồng bát giác, nhưng đây không phải lần đầu tiên hắn giết người.
Trên chặng đường dài mà thiếu nên phải đi, Miêu Khải Phong chỉ là một bước đệm nho nhỏ thôi.
Thiếu niên đứng lặng trong lồng bát giác, những khán giả trên khán đài lại bắt đầu hò hét ầm ĩ, thậm chí những người đặt cược vào Miêu Khải Phong cũng âm thầm khen ngợi sự thông minh và tỉnh táo của Khánh Trần!
Lý Thúc Đồng đứng trên khán đài kiêu ngạo nhìn, hắn nhìn bóng dáng tuổi trẻ của Khánh Trần, thầm cảm ơn đối phương, cùng hắn đi đoạn đường này khiến mình nhớ lại dũng khí không lùi bước như khi còn trẻ.
Hắn nhìn lồng bát giác như nhìn thấy mình thủa còn là thiếu niên, cũng giống khi Khánh Trần vừa mới đi lên võ đài.
Tất cả mọi chuyện giống như chỉ mới xảy ra ngày hôm qua, vĩnh viễn thiếu niên.
Lý Thúc Đồng đã thực hiện được tâm nguyện cuối cùng trước khi theo đổi lý tưởng của chính mình.
Lão Lục cảm thấy ngón tay đã đè trên vai mình đã biến mất, nhưng hắn vẫn không dám quay đầu nhìn lại.
…
“Ngài vẫn còn ở đây chứ?”
Lão Lục cứng ngắc hỏi:
“Có đây không có đây không có ở đây không?”
Hắn chờ rất lâu, sau khi xác định người ở sau lưng đã không trả lời, hắn mới cẩn thận từng li từng tí quay đầu nhìn lại, ánh mắt hắn tìm kiếm trong đám người.
Sau đó hắn mới dám nhẹ nhàng thở ra.
Lão Lục tập tễnh đi về phía phòng riêng, hắn phải nói chuyện vừa xảy ra cho Lý Trường Thanh biết mới được.
Trên đường đi, hắn càng nghĩ càng tức giận, một con bạc đang đứng ngăn đường đi của hắn, không biết đang tức giận gào thét cái gì.
Lão Lục nhỏ giọng nói một câu:
“Tránh ra.”
Con bạc kia vẫn không thèm để ý đến hắn.
Lão Lục giơ tay về phía trước, một bạt tai tát thẳng vào mặt đối phương, khiến con bạc kia xoay hai vòng tại chỗ, làm hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lão Lục đến cửa phòng thì gõ gõ cửa:
“Bà chủ!”
“Lăn vào đây.”
Lý Trường Thanh lạnh lùng nói.
Lão Lục đi vào rồi vội vàng nói:
“Bà chủ, ngài phải nghe ta giải thích, vừa rồi khi Khánh Trần bị Miêu Khải Phong đánh bay lần đầu tiên, ta đã chuẩn bị ra tay.
Nhưng mà có cao thủ xuất hiện trên khán đài, đối phương đã ra tay ngăn cản ta…”
“Có cao thủ sao?”
Lý Trường Thanh bình tĩnh nói:
“Bình thường không phải ngươi hay nói mình mới là cao thủ sao?”
Lão Lục cúi đầu thấp hơn:
“Người đó lợi hại hơn ta nhiều, ta nghĩ có thể là cao thủ cấp A của một nhà nào đó ra tay.
Hơn nữa có thể là cấp A đỉnh phong.
Ta tuyệt đối trung thành với ngài, sao có thể lừa gạt ngài chuyện này được.”
“Cấp A sao?”
Lý Trường Thanh nhíu mày:
“Tại sao cao thủ cấp A lại ra tay ngăn cản ngươi cứu Khánh Trần?”
Trong liên bang, cấp D là ngưỡng cửa đầu tiên, vì có thể mua được thuốc biến đổi gien trên thị trường, nhưng chỉ có thể khiến một người tăng lên tới cấp D, ví dụ như Miêu Khải Phong.
Cho nên, từ cấp D trở xuống đều có thể dùng tiền bạc để mua được.
Sau đó cấp B lại là một ngưỡng cửa khác, vì thuốc biến đổi gien của Tòa án Cấm kỵ cũng chỉ có thể khiên người ta tăng lên đến cấp B.
Xa hơn nữa, những người có thể đạt đến cấp A đều là những thiên tài, họ đều phải dựa vào bản thân mới có thể đột phá được.
Về phần Bán Thần cấp S…..Lão Lục thậm trí còn không dám đoán.
Lý Trường Thanh nhỏ giọng nói:
“Có cả cao thủ cấp A ra tay, rốt cuộc là ai đang nhằm vào Khánh Trần? Hay hắn có mưu đồ gì khác?”
Lí do lần này Miêu Khải Phong gian lận là do mấy sàn đấu quyền anh khác ghen tỵ với chuyện làm ăn sàn đấu Hải Đường mà thôi, mấy nhà rách nát kia sao có thể mời được cao thủ cấp A?
Dù có bán ông chủ của sáu nhà đó cũng không mời nổi, cho nên, phía sau những sàn đấu này còn một người khác nữa.
Lý Trường Thanh luôn cảm thấy có gì đó rất kì lạ, nhưng nàng lại không nghĩ ra là kì lạ ở chỗ nào.
Chương 494: Thành Viên Hổ Tướng
Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói với Nguyệt Nhi và lão Lục:
“Bắt hết chủ của bốn nhà xúi dục Miêu Khải Phong đêm nay cho ta, phải thẩm vấn thật kĩ, xem người sau lưng họ rốt cuộc là ai.
Trong thành phố số 18, bây giờ là thời gian mấu chốt của quá trình chuyển giao quyền lực của Lý thị mà lại có cao thủ cấp A đến đây, không thể dễ dàng cho qua được.”
Lão Lục nhỏ giọng nói:
“Được rồi, đêm nay có phải đào ba thước đất, ta cũng sẽ tìm ra người đó cho ngài.”
Lúc này, chủ của bốn sàn đấu quyền anh muốn lừa giết Khánh Trần trong lồng bát giác còn không biết mình sắp phải đối mặt với cái gì.
Trong mắt họ, đây chỉ là một thủ đoạn làm ăn rất bình thường, dù khá bỉ ổi, nhưng những chuyện này vẫn thường xuyên xảy ra ở khu thứ bốn, những người khác dùng thủ đoạn này cũng không sao.
Bây giờ, chủ của các sàn đấu quyền anh đã chọc phải người không nên trêu chọc.
Lý Trường Thanh gửi cho Phương Tâm Túng Hỏa Phạm một tin nhắn:
“Trận đấu kết thúc rồi, có muốn tới phòng ta ngồi trò chuyện một chút về chuyện tiền lương trong tương lai không.”
Phương Tâm Túng Hỏa Phạm:
“Bây giờ trên người ta đầy vết thương, mặt cũng sưng lên, cho nên không thể đi gặp ngươi.”
Lý Trường Thanh cười nói:
“Ta không để ý.”
Phương Tâm Túng Hỏa Phạm:
“Ta để ý.”
“Được rồi, chờ ngươi chữa khỏi vết thương thì nói cho ta.”
Lý Trường Thanh gửi xong tin nhắn thì đứng dậy đi ra ngoài đi, tâm trạng nàng có vẻ rất vui vẻ.
Vốn dĩ việc không cứu được Khánh Trần khiến nàng vô cùng tức giận, nhưng cuối cùng Khánh Trần vẫn có thể tự mình chiến thắng trận đấu, chuyện này đã đủ khiến lửa giận của nàng tan thành mây khói.
Lão Lục vụng trộm giương mắt nhìn bà chủ nhà mình, vốn hắn còn nghĩ mình sẽ bị trách phạt, nhưng không ngờ chuyện này cứ thế cho qua.
Ngay khi Lý Trường Thanh sắp đi ra cửa, nàng quay nói với lão Lục:
“Sau này Khánh Trần sẽ gia nhập đội vệ sĩ, nhưng ngươi không cần quản hắn, hắn muốn làm gì thì làm.”
Lão Lục vẻ mặt đau khổ, hắn thừa nhận Khánh Trần rất không tệ, nhưng người có cấp bậc thấp nhất trong đội ngũ vệ cũng là cấp D, nhét thêm một tên cấp E vào làm gì?
Đương nhiên, khi lão Lục còn cấp D, hắn cũng không chắc mình có thể đánh thắng Khánh Trần không.
Nhưng mà vệ sĩ và võ sĩ khác nhau mà, võ sĩ chém giết nhau bằng tay không, còn vệ sĩ phải sử dụng các loại vũ khí hiện đại như súng ống, dù sao khi có người đến giết Lý Trường Thanh, họ không thể không mang vũ khí gì được.
Không có ai đang coi thường ai, lão Lục chỉ cảm thấy phương thức chiến đầu của mọi người khá khác biệt, cho nên hắn mới cảm thấy việc Khánh Trần gia nhập vào đội ngũ vệ sĩ không hợp lý chút nào.
Lý Trường Thanh liếc xéo hắn:
“Thế nào, có ý kiến gì sao?”
“Không có không có.”
Lão Lục nhăn mặt nở nụ cười:
“Chúc mừng bà chủ có thêm một thành viên Hổ tướng!”
“Còn một chuyện nữa, lúc trước ta bảo ngươi tìm một giáo viên dạy chiến đấu cho trường của Lý thị, bây giờ cũng không cần tìm nữa.”
Lý Trường Thanh nói.
Lần này lão Lục nói những lời từ đáy lòng mình:
“Ta cũng rất tán thành chuyện này, đúng là không có ai thích hợp hơn Khánh Trần cả.”
Khác với những khán giả bình thường kia, hắn là người được đào tạo chuyên nghiệp và bài bản.
Thâm chí có rất nhiều người vẫn không hiểu được vì sao Khánh Trần có thể chiến thắng, họ chỉ biết là Khánh Trần bị đánh hơn mười phút, sau đó đột nhiên bộc phát rồi đánh gãy chân Miêu Khải Phong.
Nhưng thực tế, lão Lục biết trong quá trình chiến đấu, dù Khánh Trần luôn bị đánh nhưng hơi thở của hắn chưa bao giờ rối loạn.
Mà thiếu niên kia kiên nhẫn bị đánh hơn mười phút, hắn đang đợi Miêu Khải Phong tiêu hao thể lực, sau đó chọn thời điểm mấu chốt để ra tay.
Đầu gối của con người vô cùng cứng rắn, lên gối là kĩ năng vô cùng tàn nhẫn trong chiến đấu, nếu sử dụng đòn này, thậm chí có thể đánh gãy xương sống của đối phương.
Nhưng Khánh Trần lại có thể đánh chính xác vào phần sụn gối của Miêu Khải Phong.
Chịu đánh hơn mười phút để tìm cơ hội này, giống như bác sĩ ngoại khoa phải tìm cơ hội để phẫu thuật thành công nhất, người bình thường chắc chắn sẽ không thể làm được chuyện này.
Cho nên lão Lục mới nói, không ai có thể thích hợp làm giáo viên chiến đầu hơn Khánh Trần.
“Vậy trả cho hắn bao nhiêu tiền tiền lương bây giờ?”
Lão Lục yếu ớt hỏi.
“Chuyện này ngươi không cần quan tâm.”
Lý Trường Thanh nói.
Trong phòng thay đồ, nhân viên y tế đang xử lý vết thương giúp Khánh Trần.
Một nhân viên y tế nói với Giang Tiểu Đường:
“Theo kết quả kiểm tra sơ bộ, Khánh Tiểu Thổ gãy hai xương sườn bên phải, nhưng mà cũng may không làm thương tổn nội tạng và phổi, cho nên không cần tiến hành phẫu thuật, những phần mềm khác bị thương hơn 20 chỗ, ta đề nghị thời gian tới hắn đừng nên lên võ đài.”
Chương 495: Xử Lý Vết Thương
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Nhân viên y tế liếc nhìn Khánh Trần, trong lúc kiểm tra, sắc mặt thiếu niên này bình tĩnh như thể chuyện này không có gì liên quan đến hắn, không hề gào thét đau đớn như những võ sĩ trước đây.
Khánh Trần nghiêm túc hỏi:
“Phải mất thời gian bao lâu ta mới có thể vận động mạnh?”
“Dù bà chủ Giang có chuẩn bị những loại thuốc tốt nhất của Khánh thị cho ngươi cũng phải mất ít nhất một tháng.”
Nhân viên y tế nói:
“Trong thời gian này, ngươi nhất định phải chú ý, nếu không xương sườn bị gãy sẽ lệch vị trí, nói không chừng còn phải tiến hành phẫu thuật.”
Khánh Trần gật đầu.
Hắn đang thầm tính toán, bây giờ có vài câu lạc bộ muốn vây công Hằng Xã, nếu muốn Lưu Đức Trụ thoát tội, nhất định phải nhân cơ hội này bắt thủ phạm thật sự của Hòa Thắng xã, khiến họ đền tội.
Nếu hắn đến chậm, rất có thể Lý Đông Trạch đã giết hết những người của Hòa Thắng xã.
Khánh Trần nhìn về phía Giang Tiểu Đường:
“Tỷ, ngươi đã ra thông báo, mọi người có thể đến khiêu chiến ta trong 15 ngày, bây giờ mới ngày thứ hai ta đã bị thương.
Nếu gặp phải những võ sĩ bình thường, ta vẫn có thể đánh, thương thế không có gì đáng ngại, dù sao thì võ sĩ hạng hổ cũng rất yếu.”
Giang Tiểu Đường đau lòng nói:
“Ngươi đang nói gì vậy, đã bị thương nặng như vậy còn nói đến chuyện thi đấu? Yên tâm, không ai dám tới khiêu chiến ngươi đâu, Miêu Khải Phong vụng trộm thăng cấp thành Lục Địa Tuần Hành cũng đánh không nổi ngươi, lúc này làm gì có ai đến chịu chết?”
“Nhưng cũng có thể sẽ có người muốn lợi dụng cơ hội này.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Mọi người đều biết chuyện ta bị thương trong trận đấu này, nhất định sẽ có người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”
“Không sao cả.”
Giang Tiểu Đường cười tủm tỉm nói:
“Nếu có người dám tới khiêu chiến ngươi lúc này, hôm nay hắn tới báo danh, ngày mai ta sẽ sai người chém hắn trên đường.
Chính hắn bị thương nên không lên võ đài được, chuyện này cũng không liên quan gì đến ngươi.”
Khánh Trần:
“.
Hóa ra còn có thể làm như vậy sao.”
“Được rồi, ngươi cứ nghỉ ngơi một lúc đi, chờ một lúc nữa rồi mới đi ra.”
Giang Tiểu Đường nói:
“Ta tìm người đến hầu hạ ngươi.
Những người phụ nữ trong sàn đấu trước đây không tốt lắm, hôm qua ta đã đi mua hai nô bộc sạch sẽ từ chợ đen cho ngươi.”
“Không cần không cần.”
Khánh Trần vội vàng đứng dậy áo mặc quần áo rồi đi ra ngoài:
“Ta bị thương không nặng như vậy, cũng không cần người hầu hạ.”
“Ấy!”
Giang Tiểu Đường muốn ngăn cản hắn thì phát hiện căn bản nàng không ngăn được, nàng đành nhìn Khánh Trần chạy đi.
Nàng cười mỉm, thầm tự nhủ, em trai mình vẫn rất ngây thơ, ít nhất hắn cũng là người có nguyên tắc.
Sau khi lên xe bay, Khánh Trần mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lúc này hắn chợt phát hiện một vấn đề.
Trong trận đấu vừa rồi, thật ra đầu hắn đã từng bị tấn công, trên mặt cũng từng chịu ba, bốn cú đấm.
Dù sao Miêu Khải Phong cũng là Lục Địa Tuần Hành, có thể đánh trúng hắn cũng rất bình thường.
Dựa theo ước tính lúc ấy của Khánh Trần, ít nhất hắn cũng bị chấn động nhẹ sau trận đấu, nhưng sau khi vào phòng thay đồ, hắn lại không hề cảm thấy đau đớn gì ở trên mặt, bình thường như không hề bị thương.
Khánh Trần nhẹ nhàng lấy vật cấm kỵ ACE-005 trên mặt xuống, sau đó cẩn thận quan sát khuôn mặt của mình thông qua kính chiếu hậu, trên mặt hắn ngay cả chút tím xanh cũng không có.
Hắn dùng ngón tay sờ lên da mặt, không có chút cảm giác đau nào.
Chuyện này khiến Khánh Trần cảm thấy rất kì lạ, hắn nghiêm túc quan sát vật cấm kỵ trong tay, chẳng lẽ ACE-005 còn có tác dụng phòng ngự cho khuôn mặt sao?
Hắn biết vật cấm kỵ rất khó bị phá hủy, gần như là không thể hỏng được.
Nhưng hắn lại không ngờ được, đeo vật cấm kỵ ở trên mặt lại có tác dụng phòng ngự.
Chờ chút, nếu như sau này hắn luôn đeo ACE-005, có phải những người khác không thể nổ súng bắn vào mi tâm hắn được nữa không?
Chương 496: Đừng Gây Chuyện Nữa
Lúc Lý Thúc Đồng đưa vật cấm kỵ ACE-005 cho Khánh Trần, thật ra đã nói rất kĩ về tác dụng của nó rồi.
Sử dụng như thế nào, thay đổi hình dạng ra sao, bảo Đại Phúc biến thành hình mèo to ở trong lòng như thế nào.
Nhưng đối phương cũng không nói cho Khánh Trần, ACE-005 còn có tác dụng bảo vệ mặt.
Khánh Trần nhớ lại, lúc sư phụ nói về vật cấm kỵ này, đối phương đã là cấp A, hơn nữa sẽ lên cấp Bán Thần rất nhanh.
Cho nên không phải Lý Thúc Đồng cố ý không nói mà khi đó Lý Thúc Đồng quá mạnh, không còn cơ hội phát hiện tác dụng này của ACE-005.
Dù sao, ai có thể vả mặt bán thần được…
“Khoan đã, sư phụ nói ACE-005 là vật cấm kỵ cấp A, nhưng đến bây giờ hắn vẫn không thể nghiên cứu ra được hình thái tăng cấp của nó.”
Khánh Trần trầm tư suy nghĩ:
“Không phải là có liên quan đến việc sư phụ quá mạnh đấy chứ? Đến mức xảy ra tình trạng khoảng tối dưới chân đèn như thế.”
Nhất nói ở trong xe:
“Đừng suy nghĩ chuyện này vội, nói cho ngươi một tin tức tốt, hoa hồng của trận đấu đêm nay cao hơn tất cả mọi trận trước kia của ngươi, khoảng 21 triệu, hơn nữa ta đã xử lý cho ngươi rồi.”
“Xử lý như thế nào?”
Đôi mắt Khánh Trần sáng lên, hắn cảm giác vết thương trên người mình không còn đau nữa.
Trước đó hắn còn tìm kiếm vài quy định pháp luật của Liên Bang rồi kiểm tra tin tức về uỷ ban quản lý thuế Liên Bang.
Nhưng Nhất không lừa hắn một điều, không thể lừa được uỷ ban quản lý thuế Liên Bang.
Hơn nữa, những người đánh hắc quyền như họ cũng không phải đối tượng giám sát chính.
Cho nên, Nhất nói sẽ xử lý tốt giúp hắn, Khánh Trần mới kinh ngạc đến thế.
“Ngươi đừng quan tâm ta xử lý thế nào.”
Nhất nói:
“Gần đây ngươi cứ dưỡng thương cho tốt đi, tạm thời không cần gặp Lý Trường Thanh nữa.”
Khánh Trần bỗng nhiên lắc đầu, cũng tỉnh táo phân tích:
“Không được, trước đó ta nghe giọng điệu của nàng, đoán rằng chắc Lý Trường Thanh sẽ nhúng tay vào chuyện câu lạc bộ tấn công Hằng Xã.
Ta gần như không biết gì cả, cho nên muốn lấy đủ tin tức phải lấy từ chỗ Lý Trường Thanh, như vậy mới có thể không bỏ lỡ chuyện này.”
Nhất thấy hơi bất ngờ, lần này nàng chủ động giúp Khánh Trần từ chối làm mấy chuyện linh tinh là muốn để Khánh Trần dưỡng thương cho tốt, kết quả Khánh Trần lại không muốn.
Nàng chần chờ một chút rồi hỏi:
“Vết thương của ngươi rất nghiêm trọng, không cần nghỉ ngơi sao?”
Khánh Trần cố gắng xê dịch ở trong xe:
“Không có gì đáng ngại, ngoại trừ gãy hai cái xương sườn thì đều là bị thương ngoài da, nếu phải đánh nhau thật, ta cũng có thể dùng dây rối để điều khiển người khác chiến đấu.
Ngược lại nếu như bỏ lỡ cơ hội lần này, sợ là Lưu Đức Trụ sẽ phải sống một mình đến hết đời trong ngục giam số 10.”
“Cũng có thể sẽ sống đến hết đời nhưng một mình thì chưa chắc.”
Nhất nói:
“Hôm qua ta quan sát được một việc, uỷ ban trị an vừa kiện một đám người trẻ tuổi, đám người kia lại hông tìm luật sư biện hộ cho mình mà hối lộ cho một tham trưởng của uỷ ban trị an, muốn cùng nhau đến ngục giam số 10.
Sau khi phán đoán sơ bộ, chắc hẳn họ cũng là người du hành thời gian, còn biết Lưu Đức Trụ, nếu như Lưu Đức Trụ không thoát tội được, vậy những người trẻ tuổi này có thể vào đó ở với hắn hơn mười năm.”
Khánh Trần kinh ngạc, CMN đây không phải là đám thiếu gia ăn chơi của lớp 4 khối 11 sao?!
Trước đó hắn đã nghe nói đám ăn chơi trác táng kia phải vào ngục giam tìm Lưu Đức Trụ, đám người này sẽ không làm thật đấy chứ?!
Thế nhưng Lưu Đức Trụ sắp ra tù rồi!
Khánh Trần nghĩ đến sắc mặt tuyệt vọng của đám công tử bột kia sau khi vào ngục giam, thậm chí còn thấy chờ mong…
Sự thật đã chứng minh vô số lần, với tình hình có mấy trăm nghìn người xuyên quan lần đầu tiên trong lịch sử này, nếu như ngươi đã không có thực lực mà còn hám lợi, nhất định sẽ không được yên bình.
Khánh Trần cảm nhận được đau đớn, vừa dùng thuật hô hấp kích thích endorphin trong cơ thể, vừa bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hắn đang nghĩ, sư phụ xem hết trận thi đấu quyền anh tối hôm nay, hẳn là sẽ chuẩn bị đi xa.
Khánh Trần bỗng nói:
“Lần này thu hoạch tình báo, ngươi đừng gây chuyện cho ta nữa.”
Nhất vội đáp:
“Yên tâm, yên tâm!”
Đếm ngược trở về 121:00:00.
11 giờ đêm.
Không có quá nhiều toà nhà cao tầng ở khu thứ nhất thành phố số 18, trừ mười mấy tòa cao ốc ra, phần lớn đều là nhà cửa, kiến trúc ở trong đó cũng không cao.
Trên thực tế, sở dĩ các khu khác có nhiều cao ốc là vì mật độ dân số quá lớn, mà ở đây chưa bao giờ tồn tại vấn đề đó.
Bên ngoài sơn trang lưng chừng núi.
Trung đoàn 127 của tập đoàn quân số một Liên Bang đang thay quân, tiếng bước chân chỉnh tề nghiêm ngặt của các binh sĩ giống như nổi trống.
Chương 497: Cha Con
Ngay mấy tháng trước, sơn trang lưng chừng núi còn chưa phải đề phòng nghiêm ngặt như thế, mãi đến khi chủ nhà Lý đột nhiên bị bệnh, phòng thứ nhất của Lý thị liền lập tức điều động bộ đội đến bao vây.
Để phòng có người nhân lúc hỗn loạn mà gây sự.
Cũng vì hành động khác thường này của trung đoàn 127 mà người ngoài mới biết được Lý thị sắp chuyển giao quyền lực.
So sánh với việc chuyển giao quyền lực của tập đoàn lớn, ngay cả trận chiến ảnh tử cũng bị lu mờ, bây giờ tất cả các phương tiện truyền thông đều đưa tin về Lý thị.
Sơn trang lưng chừng núi rất yên tĩnh, trong đó có vô số cọc sáng, cọc ngầm, canh phòng nghiêm ngặt, giống như sắp xảy ra một cuộc chiến ở đây vậy.
Lúc này chủ nhà Lý thị đang yên lặng nghỉ ngơi ở Bão Phác Lâu của trang viên, trong phòng hắn có đầy thiết bị chữa bệnh, dùng để giám sát mạng sống và kiểm tra triệu chứng bệnh tật của hắn.
Nhưng mà khác với thế giới bên ngoài, trên người hắn lại không có dây dợ gì cả, chỉ cần xếp những thiết bị kia ở xung quanh hắn năm mét là đã có thể tự động giám sát rồi.
Một giây sau, ông lão từ từ mở mắt, nhìn về một nơi nào đó trong bóng tối, khẽ nói:
“Tới rồi à?”
“Ừm.”
Lý Thúc Đồng đi ra từ trong bóng tối:
“Quấy rầy đến giấc ngủ của ngài sao?”
“Không.”
Ông lão cười khẽ:
“Chỉ là lớn tuổi rồi, ngủ cũng không sâu.
Nhưng ta cảm thấy hơi kì lạ, trang viên lưng chừng núi canh phòng nghiêm ngặt như vậy mà ngươi cũng dám đến đây một mình ư? Không sợ đại ca ngươi bắt ngươi về ngục giam.”
“Có vài sơ hở trong canh phòng không phải do ngài để lại cho ta sao.”
Lý Thúc Đồng mỉm cười, hắn ngồi xuống bên cạnh ông lão, nhẹ nhàng đặt hai ngón tay lên trên mạch đập cổ tay của đối phương, lại thản nhiên rụt về.
Ông lão mượn ánh trăng ngoài cửa sổ để đánh giá con mình:
“Đã tám năm trôi qua, dáng vẻ của ngươi không hề thay đổi.
Trước kia ta luôn nghe sư phụ ngươi nói vĩnh viễn thiếu niên để chọc tức ta, nói chắc chắn hắn sẽ sống lâu hơn ta, rõ ràng đó là một câu khuyên răn mà người sáng lập của các ngươi để lại, nhưng không ngờ các ngươi lại thật sự vĩnh viễn thiếu neine…”
Lý Thúc Đồng cười:
“Chắc sư phụ ta cũng không ngờ hắn lại chết ở trước mặt ngài.”
“Hắn khổ vì tình, còn ta thì vô tình.”
Ông lão mỉm cười:
“Tóm lại vô tình sẽ sống lâu hơn chút.”
“Ngài cũng không thật sự vô tình.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Nếu thật sự vô tình, ta đã sớm chết bởi pháo điện tử Quyền Trượng vào tám năm trước rồi.”
Thứ Lý Thúc Đồng nói đến không phải là vũ khí động năng đến từ vũ trụ, mà là vũ khí hỏa lực chính của pháo đài bay kia.
Ông lão ngẫm nghĩ, gian xảo nói:
“Ta cũng không thể nhìn ngươi bị giết được, dù ngươi là người của Kỵ Sĩ, nhưng cả thế giới đều biết ngươi là con của ta, nếu để ngươi bị Khánh thị giết, chẳng phải ta sẽ rất mất mặt.”
“Có lí.”
Lý Thúc Đồng gật đầu.
“Lần này ngươi tới là để tạm biệt đúng không.”
Ông lão thở dài hỏi:
“Ngục giam số 18 bị hủy lâu rồi, ta vẫn luôn đợi ngươi đến đây, kết quả cũng không biết ngươi lại đi chơi ở đâu mà không ai gặp được hết.”
Lý Thúc Đồng cười khổ, dường như ở trong mắt cha mẹ, chỉ cần con cái không có ở bên cạnh là chắc chắn đã ra ngoài lêu lổng, dù đứa con đó đã trở thành Bán Thần mà cả Liên Bang đều phải kính sợ.
Nhưng mà việc này cũng có nguyên nhân, chủ yếu là lúc còn trẻ Lý Thúc Đồng đã nhiều lần hãm hại lừa gạt, đánh nhau giết người khắp nơi với sư thúc.
Ban đầu, lúc khu thứ tư hỗn loạn, mọi người không biết hắn là lão Thất của Lý thị, sau khi biết rồi thì đều ngây ra.
“Ừm, ta tới để tạm biệt, hẳn là sẽ không trở về thành phố số 18 trong thời gian ngắn được, ta muốn đến phương bắc đòi nợ máu.”
Lý Thúc Đồng bình tĩnh nói.
Hắn giương mắt nhìn ông lão, lại phát hiện đối phương đang nhìn ra ngoài cửa sổ, trong mắt đều là vẻ hướng tới mặt trời mới mọc của tuổi xế chiều:
“Năm đó sư phụ ngươi vẫn muốn thuyết phục ta đi theo hắn đến vách đá Thanh Sơn, nhưng lúc đó trong đám chú bác của ngươi lại không có ai tài giỏi, ai cũng không muốn nhận vị trí này.
Ông nội ngươi nói, nếu ta dám rời khroi Lý thị, sẽ gạch tên ta ra khỏi gia phả.”
Hiển nhiên Lý Thúc Đồng biết câu chuyện cũ này, hắn nhẹ giọng nói:
“Thật ra trở thành Kỵ Sĩ cũng không vui vẻ lắm, cũng chỉ vui hơn ngài chút thôi.”
“Ngươi đừng cho là ta không biết ngươi đang nói đến chữ “Ức” nào.”
Ông lão thở dài:
“Ta đã sắp chết rồi, ngươi còn tới chọc giận ta, giống y như sư phụ ngươi vậy.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Ta thấy ngài còn khoẻ lắm, không có việc gì.”
Ông lão nhìn ra ngoài cửa sổ. bỗng nói:
“Gần đây thường xuyên nằm mơ, trong mơ ta cũng không lấy được quyền lực to lớn của Lý thị, mà đi khắp các dãy nũi, các cấm địa với sư phụ ngươi, ngắm nhìn những thế giới thần kì kia.
Có một lần ta nghe sư phụ ngươi nói, hắn đã từng nhìn thấy một con phượng hoàng cánh ngũ sắc trong cấm địa số 002, lúc ấy ta không tin, về sau hắn đã gửi một chiếc lông vũ ngũ sắc đến cho ta…”
Chương 498: Gia Chủ Lý Thị
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Ông lão cảm thán tiếp:
“Cuộc đời quá ngắn, chớp mắt một cái đã già, thật tiếc nuối.”
“Không có gì phải tiếc nuối cả.”
Lý Thúc Đồng cầm tay đối phương:
“Cả đời này ngài đã ngủ với rất nhiều phụ nữ, được nếm rất nhiều sơn hào hải vị, còn được rất nhiều người kính trọng, phẩy tay một cái là có thể gây sóng gió trong Liên Bang, có gì phải tiếc nuối.”
Ông lão ngẫm nghĩ rồi nói:
“Cũng đúng.”
“Ta phải đi.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Ta đến thăm ngài một chút thôi, còn phải đi làm chuyện của mình nữa.”
Nói rồi, Lý Thúc Đồng liền thả lỏng tay ông lão ra.
Chỉ là, ông lão bỗng nhiên lại cầm lấy tay Lý Thúc Đồng, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn:
“Để lại cho ta cháu trai hoặc cháu gái gì đó đã, nếu ngươi đồng ý, ta có thể sắp xếp luôn cho ngươi đêm nay.”
Lý Thúc Đồng dở khóc dở cười:
“Ngài có nhiều cháu như vậy, cũng không thiếu dòng thứ bảy của ta.”
“Khác chứ.”
Ông lão lắc đầu:
“Ngươi đi chuyến này có thể sẽ chết, phải để lại chút huyết mạch mới được.”
Lý Thúc Đồng sửng sốt, hắn nhẹ giọng cười nói dưới ánh trăng:
“Ta không có mong muốn gì với huyết mạch cả, nhưng truyền thừa thì đã có người kế tục.”
“Ồ?”
Ông lão hứng thú:
“Kỵ Sĩ có người kế thừa rồi? Con trai hay con gái?”
“Con trai?”
Lý Thúc Đồng nói.
“Ồ…”
Ông lão hơi thất vọng:
“Vậy chắc cũng đáng ghét như ngươi, sao không nhận con gái?”
Lý Thúc Đồng cạn lời:
“Ngài vẫn còn trọng nữ khinh nam như vậy sao? Trường Thanh bị ngài chiều hư rồi đấy.”
“Được rồi được rồi, con trai cũng được.”
Ông lão lại hỏi:
“Tên nhóc này thế nào?”
“Rất tốt.”
Lý Thúc Đồng chân thành nói:
“Cực kì tốt, trừ hắn ra thì không còn ai có thể trở thành lãnh tụ đời sau của Kỵ Sĩ nữa, có lẽ hắn sẽ mang đến thay đổi mới cho thế hệ Kỵ Sĩ này.”
…
“Có thể cho ta biết đồ đệ của ngươi là ai không?”
Ông hỏi.
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Không được, bây giờ hắn đã có con đường của mình, hơn nữa đi rất tốt, không cần bại lộ ở trước mặt người đời sớm như vậy.”
“Ngươi thấy ta cũng sắp vùi sâu vào đống đất rồi đấy, là con trai mà còn không đáp ứng được mong muốn này của cha mình sao?”
Ông lão thấp giọng nói:
“Lão già này chỉ muốn biết cháu trai mình tên gì, trông thế nào thôi, lão già này có thể có ý đồ xấu gì chứ?”
“Ngài đừng giả vờ nữa.”
Lý Thúc Đồng nhíu mày:
“Giả vờ trước mặt ta không có ý nghĩa đâu…”
“Chắc hẳn hắn còn rất nhỏ tuổi, ngươi không sợ hắn chết yểu sao?”
Ông lão hỏi:
“Bây giờ Liên Bang không yên ổn, Kashima và Jindai tập trung hoả lực vào phương bắc, lúc nào cũng có thể xảy ra nội chiến.
Ta biết từ trước đến nay Kỵ Sĩ luôn chú trọng tự lực cánh sinh, nhưng vấn đề là thời đại khác nhau, nếu không được ai bảo vệ, hắn sẽ chết trong hỗn loạn thật.
Đừng nói hắn, ngay cả ngươi cũng sẽ chết.”
Lý Thúc Đồng trầm mặc.
Có rất nhiều người từng nói, Bán Thần không phải vô địch.
Họ nói vậy là vì sợ hãi, nhưng câu nói này cũng đúng.
Ví dụ như tám năm trước, nếu như Lý thị không ra mặt, chỉ sợ Quyền Trượng Hào đã giết chết Lý Thúc Đồng bằng pháo điện tử.
Khoa học kỹ thuật của loài người phát triển quá nhanh, đến mức ngay cả Bán Thần cũng phải e dè.
Không chỉ Quyền Trượng Hào, trên thực tế mỗi một tập đoàn đều có thứ bí mật của mình, đề phòng năng lực ám sát đơn lẻ của Bán Thần.
Thậm chí có thể nói, lịch sử chạy đua vũ trang trước kia của Liên Bang cũng được mô phỏng theo Bán Thần.
Các tập đoàn hoặc là bồi dưỡng Bán Thần của mình, hoặc là nghiên cứu ra vũ khí đủ để giết chết Bán Thần, đều không ngoại lệ.
Cũng giống với việc sau khi vũ khí hạt nhân xuất hiện ở thế giới bên ngoài vậy, tất cả đều nghiên cứu ra cách dùng đạn hạt nhân để bao trùm cả Trái Đất.
Khi một thứ có thể uy hiếp đến mạng sống của ngươi xuất hiện, trong đầu ngươi chỉ nghĩ đến việc sẽ đối phó như thế nào.
Ví dụ pháo điện từ cự li dài 180 cây số bắn trúng từ trên cao, thậm chí còn không cần hệ thống nhắm mục tiêu tầm xa.
Hơn nữa trên đời này không chỉ có mỗi Quyền Trượng Hào là có thể giết chết Bán Thần.
Thời đại thay đổi, loài người đã nắm giữ vũ khí đủ để giết thần.
Lý Thúc Đồng tràn đầy cảm xúc.
Ông lão nhìn Lý Thúc Đồng:
“Lần này ngươi đi phương bắc, có dẫn hắn theo không?”
“Không.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Hắn trưởng thành nhanh hơn ta nghĩ, không cần ta cố gắng dạy gì nữa.”
“Nếu ngươi đã không dẫn theo, hãy giao hắn cho ta.”
Ông lão mỉm cười nói:
“Ngươi yên tâm, dù hắn không phải người nhà họ Lý nhưng ta sẽ không đối xử tệ bạc với hắn.”
“Không được.”
Lý Thúc Đồng nhíu mày.
“Vậy ngươi hãy để lại một truyền thừa cho Lý thị chúng ta đi.”
Ông lão cũng không thèm nhượng bộ nữa:
“Hoặc ngươi để lại huyết mạch, hoặc ngươi để lại truyền nhận.
Lúc trước sư phụ ngươi nhận ngươi làm đồ đệ, cũng vì hắn đã đồng ý với ta là sẽ chọn đồ đệ trong nhà họ Lý, nếu không ngươi cho rằng sẽ đến lượt ngươi chắc?”
Lý Thúc Đồng tức giận:
“Sư phụ ta thấy được cố gắng của ta mới nhận ta làm đồ đệ, có liên quan gì tới ngươi?!”
Chương 499: Lời Hứa
“Ta mặc kệ.”
Ông lão lắc đầu nói.
Lý Thúc Đồng ngẫm nghĩ:
“Ta đồng ý với ngươi, đến ngày mà lãnh tụ đời sau của Kỵ Sĩ trưởng thành, hắn phải nhận một đồ đệ từ Lý thị.
Đương nhiên, Lý gia cũng cần có người qua được cửa ải vấn tâm của Kỵ Sĩ mới được.”
“Được, cứ quyết định thế.”
Sau khi ông lão đạt được mục đích thì chậm rãi nhắm mắt lại:
“Ta mệt rồi, ngươi đi đi.”
Lý Thúc Đồng không để ý đến thái độ của ông lão, hắn lại thấy là lạ:
“Ngài không cản ta? Ngài hẳn phải biết, chuyện ta làm sẽ không tốt với tập đoàn, Lý thị cũng là một trong những tập đoàn.”
Ông lão ung dung nói:
“Hoa sẽ không nở lại, người sẽ không trẻ lại, muốn làm chuyện gì thì hãy nhân lúc chưa già mà làm nhanh lên, không sẽ phải hối tiếc cả nửa đời sau, đến mức không được ngủ yên.”
“Ờm…thật ra cũng không cần vội thế đâu.”
Lý Thúc Đồng ngẫm nghĩ rồi nói:
“Dù sao ta lâu già lắm.”
“Cút.”
Đếm ngược trở về 110:00:00.
10 giờ sáng ngày thứ ba xuyên qua, Khánh Trần quấn lại băng vải và thanh nẹp ở bụng mình, để phòng hai cái xương sườn đã gãy lại bị thương lần hai.
Lúc hoạt động thân thể, chỗ xương sườn bị gãy truyền đến cảm giác đau đớn, khiến trên trán hắn rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Nhất nói:
“Thật ra ngươi không cần liều mạng như vậy, vì một Lưu Đức Trụ mà lại phải mạo hiểm lần nữa, đáng giá sao? Ngươi muốn tin tức gì đều có thể giao dịch với ta, mặc dù không thể giúp được việc lớn, nhưng một chút tình báo thì vẫn được, ví dụ như bao giờ từng câu lạc bộ ra tay với Hằng Xã ấy.”
“Ta không muốn giao dịch với ngươi nữa, vì chẳng bao giờ có chuyện tốt cả.”
Khánh Trần bình tĩnh đáp:
“Hơn nữa ta cũng không phải vì Lưu Đức Trụ, mà là vì chính ta, còn có bộ thuốc biến đổi gen kia.
Bảy cửa ải sống chết cuối cùng, cái nào cũng cần phải huấn luyện rất lâu mới thử được, cho nên ta phải gia tăng năng lực đối phó với nguy hiểm trước khi yên tâm đột phá.”
Nói cho cùng, Khánh Trần cần năng lực của Lưu Đức Trụ hộ đạo cho mình, hơn nữa còn cần một cầu nối hiểu biết về thế giới bên ngoài.
Nhất lại nói:
“Vậy cũng không cần phải vội thế, nghỉ ngơi hai tuần cũng được mà.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Thời gian không đợi ta.”
Lúc này, một chiếc xe lơ lửng màu đen chậm rãi dừng ở tầng 67 toà nhà Lạc Thần, một đoàn tàu hạng nhẹ đang đi xuyên qua toà nhà ở sân ga 66 tầng phía dưới.
Mọi người trong bãi đỗ xe tầng 67 nhìn thấy hoa văn tường vân trên thân xe lơ lửng thì lập tức né tránh ra xa.
Tất cả mọi người đều biết, đây là xe của Lý thị.
Một người đi xuống xe, cũng không rời đi mà yên lặng đứng bên cạnh xe, hai tay giao nhau để trước người chờ đợi, cơ thể thẳng tắp.
Nhìn tư thế giống một cây lao này liền biết là quân tinh nhuệ của tập đoàn quân Liên Bang.
Bên trong mỗi tập đoàn có rất nhiều loại người này, họ có biểu hiện xuất sắc khi đang tại ngũ ở Liên Bang, sau đó được tập đoàn chọn về làm trong công ty bảo an bí mật với mức lương cao, phục vụ cho tập đoàn.
Liên Bang quy định tập đoàn không được có quân đội, nhưng họ có thể có công ty bảo an, công ty bảo an có thể nắm giữ vũ khí hợp pháp sau khi được phê duyệt tư chất.
Trên đời này không có nơi nào là không hề có lỗ thủng, mà tập đoàn lại am hiểu nhất việc tìm một lỗ thủng có thể chui qua trên con đê thật dài, sau đó làm con đê tan tác.
2 phút sau, một thiếu niên mặc quần áo thể thao màu trắng đi ra khỏi thang máy, hắn đến bên cạnh xe lơ lửng:
“Chờ lâu chưa?”
“Không, chỉ chờ ngài hai phút, hơn nữa còn không tới đúng giờ ngài hẹn, là ngài đến sớm.”
Nhân viên bảo an cấp dưới của Lý Trường Thanh phụ trách tới đón Khánh Trần lắc đầu, nói thật, hắn làm bảo an cho tập đoàn đã hơn hai năm, đây là lần đầu gặp người đến sớm hơn lịch hẹn.
Sau khi Khánh Trần lên xe, nhân viên bảo an này nói vào trong bộ đàm:
“Đã đón được, bây giờ sẽ trở về, xin xác nhận mật mã thông hành vào Bán Sơn Trang Viên.”
Trong khu nhà phía tây nam Bán Sơn Trang Viên, lão Lục khập khễnh đi vào trong phòng, nói với Lý Trường Thanh qua cửa:
“Bà chủ, đã đón được người rồi.”
Lý Trường Thanh ngẫm nghĩ, bỗng nhiên gửi tin cho Phương Tâm Tung Hỏa Phạm:
“Ta thấy ngươi bị thương rất nặng, cho rằng ngươi sẽ nghỉ ngơi trước, sao lại đến làm vệ sĩ cho ta nhanh thế, muốn gặp ta như vậy sao?”
Phương Tâm Tung Hỏa Phạm:
“Thời gian không đợi ta.”
Nhất đang tự hỏi, nàng chỉ dùng lời của Khánh Trần để đáp lại thôi, không tính là gây chuyện chứ?
Lúc này, Lý Trường Thanh đột nhiên hỏi:
“Đến làm vệ sĩ cho ta, ngươi muốn được trả công như thế nào?”
Nhất yên lặng tính toán, sau đó trả lời:
“Ngươi cảm thấy thế nào.”
Chương 500: Thù Lao
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Lý Trường Thanh trả lời:
“Theo ta được biết, ngươi sử dụng thuốc biến đổi gen FDE, đúng lúc ta lại quản lý thứ tự thuốc biến đổi gen của Lý thị.
Chắc ngươi cũng biết đã không mua được FDE-003, 002, 001 ở bên ngoài nữa rồi.”
Nhất:
“Cho nên?”
“Nửa tháng sau, phòng nghiên cứu có thể sản xuất ra 12 bộ thuốc biến đổi gen giới hạn năm nay, ta cho ngươi một bộ làm thù lao, được không?”
Lý Trường Thanh mỉm cười gửi tin.
Nhất:
“Được rồi, nhưng cũng không thể thiếu tiền đâu đấy.”
Cũng không phải Nhất tham tiền, mà nàng lo nếu không có tiền, cái tên Khánh Trần chết vì tiền kia sẽ không phối hợp đóng kịch với mình.
“Yên tâm đi, sẽ không ít tiền hơn khi ngươi thi đấu quyền anh đâu.”
Lý Trường Thanh:
“Nhưng mà nếu ta cho ngươi chọn giữa ta và thuốc biến đổi gen, ngươi sẽ chọn như thế nào?”
Nhất nghiêm túc chân thành trả lời:
“Ta chọn thuốc biến đổi gen, cảm ơn.”
Lý Trường Thanh nghĩ thầm, sao hôm nay Phương Tâm Tung Hỏa Phạm lại không ba hoa chích choè nữa vậy? Như thế làm nàng thấy không quen lắm…nhưng không sao.
Đối với Nhất mà nói, chơi thì chơi, gây chuyện thì gây chuyện, đừng lấy việc quan trọng ra làm trò đùa là được.
Mặc dù nàng ham chơi, nhưng nàng cũng biết thuốc biến đổi gen mới là thứ cần thiết với Khánh Trần, có thứ này, cho dù Khánh Trần phải vứt bỏ Lưu Đức Trụ thì cũng có thể bồi dưỡng ra một tổ chức cấp B rất nhanh.
Cho dù cứ cách mỗi tháng là phải tiêm một loại thuốc biến đổi gen, tiêm xong 002 lại tiêm 001 thì sẽ lâu hơn.
Nhưng ít ra đây còn là một con đường rất ổn định, cho dù Khánh Trần đưa bộ thuốc biến đổi gen này cho ai, sớm muộn gì đối phương cũng trở thành cấp B thôi.
Nhiều nhất 8 tháng.
Nếu ở trong quân Liên Bang, ít nhất phải có quân hàm đại tá, hơn nữa còn phải bí mật trung thành với tập đoàn mới có thể lấy được thuốc biến đổi gen 001, 002, sau khi lấy được thuốc biến đổi gen rồi sẽ phải bán mạng cho tập đoàn.
Vì Nhất đã giúp Khánh Trần đối mặt với người quản lý thuốc biến đổi gen, mới khiến mọi chuyện dễ dàng hơn.
Kỵ Sĩ khiêu chiến sinh tử quan rất nguy hiểm, nếu có người biết được thì sẽ can thiệp vào, lúc trước Trần Gia Chương bị thiệt vì không có người hộ đạo, nên bây giờ mới bị kẹt ở cửa thứ sáu.
Nếu có một Lưu Đức Trụ cấp C, cộng thêm một cao thủ hộ đạo cấp B nữa, Khánh Trần sẽ không dẫm vào vết xe đổ của sư bá Trần Gia Chương.
Lúc này, Nhất gửi điều kiện mà nàng và Lý Trường Thanh đã bàn bạc cho Khánh Trần biết cụ thể.
Mấy chục phút sau, xe lơ lửng chậm rãi dừng lại ở bên ngoài Bán Sơn Trang Viên, Khánh Trần bị lục soát người rất nghiêm ngặt, sau đó mới được lão Lục dẫn vào.
Lão Lục khập khễnh đi ở phía trước, dặn dò:
“Nhớ kĩ đây, về sau cho dù đến đây vào lúc nào cũng không được cầm vũ khí.
Hơn nữa, ngươi chỉ có thể hoạt động ở khu nhà phía tây nam, tự tiện đến chỗ khác sẽ bị băm cho chó ăn.”
…
Bán Sơn Trang Viên có mấy con đường đá xanh ngoằn ngoèo, trên mỗi viên đá còn khắc hình phi long phi phượng.
Lão Lục đi phía trước dẫn đường, hắn vừa quay đầu liền thấy Khánh Trần đang tò mò đánh giá Bán Sơn Trang Viên, vui vẻ cười nói:
“Sao thế? Không ngờ trong thành phố còn có khung cảnh xinh đẹp thế này à?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Chưa thấy bao giờ.”
“Đương nhiên ngươi chưa từng thấy rồi.”
Lão Lục cười nói:
“Ở mấy khu khác, ngày nào cũng có người chen chúc trong thang máy, có phải ngươi không thể ngờ được trong trang viên khu thứ nhất còn có hòn non bộ, vườn hoa, hồ nước nhân tạo không? Có phải ngươi không thể ngờ được ở đây còn có nhà ở thấp như vậy không? Ở chỗ kia gọi là sinh tồn, ở đây mới gọi là sinh hoạt…”
Khánh Trần đánh giá xung quanh, không ngờ rằng kiến trúc của Bán Sơn Trang Viên lại thiên về kiểu Trung Quốc cổ, rất nhiều phòng ốc đều được xây bằng gạch đá và gỗ.
Vì những toà nhà cao chọc trời mà thành phố số 18 có vẻ rất náo nhiệt và chật chội, hắn biết thành phố phải phát triển lên trên bầu trời cũng vì mật độ dân số quá lớn.
Mà khu thứ nhất lại khác, có thể đào được một hồ nước nhân tạo ở trong thành phố Liên Bang tấc đất tấc vàng này là đủ để thấy được thân phận địa vị rồi.
Thế nhưng…phong cảnh này lại rất phổ biến ở thế giới bên ngoài.
Nói thật, có thể thế giới bên ngoài không bằng thế giới bên trong, nhưng về mặt không gian sinh hoạt thì chắc chắn có thể đè bẹp được thế giới bên trong.
Còn nữa, “nhà ở thấp như thế” mà lão Lục đắc ý lại là một căn nhà gỗ bốn tầng, mà căn nhà của Khánh Trần ở thế giới bên ngoài cũng là bốn tầng…
Nếu hắn nghèo hơn một chút, không chừng còn phải ở nhà trệt.
Không thể không nói, những lúc như thế này Khánh Trần đều có thể cảm nhận được sự khác biệt về tư tưởng của hai thế giới.
Khánh Trần hỏi:
“Bây giờ đi đâu?”
“Dẫn ngươi đến ký túc xá trước.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










